quang cao

Quay lại   LauXanh ThienDia | hình ảnh sex viet nam | phim sex cap 3 nguoi lon >

Hinh sex, Truyen Sex, Anh Sex Viet, Chau A, Hentai Xem va Download

> Truyện Người Lớn - Truyện Sex Dâm - Story XXX

Chú ý

Thread:

Ranh Giới

Gửi trả lời
 
Công Cụ
Cũ 06-16-2015, 12:19 PM   #436
picenra
Đại Gia Lầu Xanh
 
Avatar của picenra
 
Ngày gia nhập: Mar 2012
Bài gửi: 507
picenra Cu cửngpicenra Cu cửngpicenra Cu cửngpicenra Cu cửngpicenra Cu cửngpicenra Cu cửngpicenra Cu cửng
picenra vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Tổng hợp phim sex Việt Nam 2015, mới ra lò?
Mặc định

Cháp mới hay qúa , cảm ơn.
__________________
Từ thành thị đến nông thôn
Đâu đâu cũng lấy chuyện l.n làm vui .
  Trả lời kèm theo trích dẫn

Sponsored Links
CÁ CƯỢC BÓNG ĐÁ

Cũ 06-22-2015, 10:31 PM   #437
ilynlok
Dậy Thì
 
Avatar của ilynlok
 
Ngày gia nhập: Nov 2014
Nơi cư ngụ: thiên đường tình dục
Bài gửi: 53
ilynlok Thái Giám
ilynlok vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Tổng hợp phim sex Việt Nam 2015, mới ra lò?
Mặc định

Hồi 34 : Mơ trong giấc mộng.
********

Tôi nhọc nhằn bước vào phòng tồi nằm phịch xuống. Mệt thật, hơi men vẫn nồng trong người khiến tôi cảm thấy bải hoải vô cùng. Chắc lần này sẽ là lần cuối cùng tôi uống nhiều đến vậy, kinh lắm rồi. Cơ mà cái thằng Hòa đâu rồi nhỉ ? Thôi kệ cha nó, tắm cái rồi ngủ cho lành.

Tôi ngồi dậy bước đến mở tủ ra... Ô hay ? Sao lại toàn đồ con gái ? Tôi sững sờ giấy lát rồi đảo mắt nhìn quanh phòng.

_"Chết mẹ. vào nhầm phòng mấy bạn múa rồi" -Giờ tôi mới định thần nhìn kỹ lại đồ đạc trong căn phòng. Hoảng quá tôi vội bước ra cửa.
_Ối - Đang lúc vội vàng tôi suýt đụng vào một người cũng đang bước vào, cả hai cũng giật mình la lên.
_Mai à ! Xin lỗi tớ say quá, vô nhầm phòng - Tôi gãi đầu cười chữa ngượng, rồi né người Mai để bước xuống phòng mình. Nhưng bỗng Mai chặn tôi lại.
_Gì thế ? -Tôi chưa kịp ngạc nhiên thì đã bị Mai vít cổ xuống ...
_Hả ! -Tôi sợ hãi đẩy ra, nhưng người tôi lại không có lực.

_Từ từ đã ! Mai ...-Mồm tôi lắp bắp chưa nói hết câu thì đã bị đôi môi của Mai phong tỏa... Từng cái hôn vồ vập, gấp gáp khiến lý trí của tôi mềm nhũn, dục tính bỗng ồ ạt tràn về khiến tôi cũng dần đáp trả lại theo bản năng. Khi nụ hôn đã ướt át theo từng nhịp quyện của hai chiếc lưỡi nóng bỏng đang khao khát, thì Mai đẩy tôi ngã ngửa ra giường.

Vẫn còn một chút tỉnh táo để nhận ra vấn đề, tôi cuống quýt xua tay.

_Hiếu bảo này ...chúng ta chỉ mới ...-Nhưng lại một lần nữa lời nói của tôi bị ngắt quãng khi cả thân hình của Mai nhào xuống xuống người tôi, bạn ấy đang muốn là người cầm trịch cho bữa tiệc này sao ? Mai ngồi lên bụng tôi, đôi mắt bạn ấy khó hiểu quá, vừa lạnh lùng không tỏ vẻ cảm xúc, nhưng những tia dục vọng vẫn bắn ra như muốn thiêu đốt tôi vậy, tôi đang băn khoăn thì Mai lại tiếp tục hành động, bạn ấy đưa tay vén chiếc áo thun tôi đang mặc, vén từ bụng vén lên rồi bịt luôn cả khuôn mặt tôi khiến tôi không nhìn thấy gì nữa cả. Tôi chưa kịp định thần thì lại một lần nữa đôi môi nóng bỏng ấy lại tìm môi tôi trong những khát khao mãnh liệt, lần này là qua chiếc áo thun đang vén phủ lên mặt, nhưng sự kích thích như nhân lên gấp bội. Do chẳng nhìn thấy gì nên bao nhiêu cảm xúc cứ mơn man theo đôi môi của Mai, xuống đến cổ ...tôi cắn chặt răng, xuống đến ngực ...tôi ưỡn người thở gấp...

Bỗng Mai dừng lại một lúc, bạn ấy vẫn ngồi trên bụng tôi. Nghe tiếng loạt soạt tôi vội đưa tay lật chiếc áo đang phủ lên mặt để quan sát, thì Mai chặn lại, rồi cầm lấy tay tôi đặt vào một nơi ...trời ...hóa ra bạn ý vừa cởi áo ra. Tay tôi run lẩy bẩy khi đụng vào bầu ngực căng tròn mà thi thoảng tôi cũng chỉ dám liếc mà thôi, sau giây phút sững sờ tôi bắt đầu tham lam khám phá bằng ...cả hai tay ...Mai khẽ thở hắt nhè nhẹ như đang cố kìm nén cảm xúc ...Nhưng tôi thì hết chịu nổi rồi, tôi chồm người lên định cho cái miệng khám phá nốt ...thì Mai lại đẩy tôi nằm xuống, vẫn bị chiếc áo phủ lên mặt nên tôi không thể quan sát được sắc thái tâm trạng của bạn ấy.

Đang hơi ngỡ ngàng thì bỗng một cái cắn khá đau vào môi, tôi chưa kịp la lên thì môi bạn ấy mút nhẹ vào ngay chỗ vừa cắn và chiếc lưỡi lại nhẹ nhàng đóng vai trò xoa dịu, tôi đang đê mê tận hưởng những choáng ngợp của sự thay đổi ấy thì Mai khẽ thì thào ...

_Nằm đây đợi Mai !
_Sao ? -Tôi hơi hụt hẫng.
_Cũng phải tắm đã chứ, đi diễn mồ hôi ra nhiều, dơ lắm !
_Ừ -Tôi vội đưa tay lên định lật cái áo ra khỏi mắt.
_Cứ để đấy -Mai lại chặn tôi lại.
_Nhưng khó thở lắm -Tôi than.
_Khó thì cũng phải thở đi, đêm nay bạn là tù nhân của Mai -Bạn ấy cười khanh khách, rồi bước vào nhà tắm. Tôi đành phải nằm yên mặt vẫn bị bịt kín bởi chiếc áo, sốt ruột nghe tiếng nước xả, cái sự hứng tình ấy nó khiến tôi trở nên ngoan ngoãn như một con cún con, chờ cô chủ ra ve vuốt vậy.

Bỗng có mấy hạt nước bắn vào mặt, thấm qua lớp áo ...

_Thôi nào, đừng đùa !! -Tôi cười cười, chẳng biết Mai định làm gì nữa đây.

Không có câu trả lời, lại mấy hạt nước tiếp tục nhỏ vào.

_Nè đã bảo không đùa mà, Hiếu kéo áo xuống đây- Tôi nạt.

Vẫn không có hồi đáp, nước vẫn nhỏ, lần này có cả hơi lạnh đang dần lan tỏa ...

_Trời ! Lại còn mở cửa sổ ra nữa, nhỡ có ai nhìn thì sao ? -Tôi la hoảng, nhưng cũng không có tiếng đáp lại, chỉ có tiếng gió vi vu và hơi lạnh mỗi lúc một lạnh thêm. Bỗng chiếc giường tôi đang nằm trở nên gồ ghề, giống như đang nằm trên đất hay sao ý ?? Tôi hoảng hốt kéo chiếc áo xuống khỏi mặt, mở mắt ra ....

Tôi nhìn những giọt nước đang nhỏ xuống mặt mình như khi nãy, nhưng nó là từ những tán lá bàng...

Tôi hốt hoảng đứng bật dậy nhìn xung quanh ...

Căn phòng và cả Mai bỗng dưng biến mất tiêu ...???

Thay vào đó ...

Là gốc cây bàng ...

Là chiếc cổng năm xưa ..
.
Cùng với tôi một mình ...

Và ...trời ! Lại thế nữa rồi ...MƯA ...

Mưa dày quá, không phải mưa nặng hạt, mà là mưa phùn. Khiến thời tiết vốn đã âm u lại càng ảm đạm hơn. Có một chút gì đó đượm buồn trong những giọt mưa, len lỏi qua từng kẽ lá, rơi rớt xuống lòng tôi gợi lên một cảm giác trống trải và buồn tênh. Tôi đứng tựa lưng vào gốc bàng, nép vào nỗi nhớ, giấu mình trong những kỷ niệm yêu thương ...cảnh vật quen thuộc quá ...chợt thấy lòng bồi hồi chất chứa biết bao những cảm xúc ...

Nhà nàng vẫn như ngày xưa, như cái buổi ban đầu tôi đến làm báo tường, nơi khởi đầu cho tất cả mọi chuyện buồn vui, cay đắng, ngọt ngào bước vào cuộc đời của hai chúng tôi, nhưng nếu để lựa chọn lại, thì tôi vẫn chọn ...

Tôi sẽ không thể xé đi những trang tuyệt vời nhất trong đời với bất kỳ cái giá nào ...

_Cạch !! -Đang suy nghĩ miên man, bỗng cánh cổng bên cạnh mở toang. Một cô bé chạy vội ra vấp phải viên đá ngã sóng soài.
_Ngọc ! -Tôi nhận ra hình dáng quen thuộc ấy, xót xa từ miền dĩ vãng năm nào lại ùa về bủa vây.

Cô bé dường như không nghe thấy tiếng tôi gọi. Cô đứng dậy, ngẩng lên nhìn trời, mặc cho nhưng hạt mưa phùn phả vào mặt ...có phải đang muốn những hạt mưa giúp trôi đi những dòng lệ đang nhòe ướt hoen mi ???

_Ngọc ! Phải em không ? -Tôi định chạy lại thì loạng choạng suýt ngã. Cúi xuống nhìn thấy chân đang bị cột lại bằng một sợt xích, xích vào gốc cây bàng. Tôi bàng hoàng thấy mình không thể với được tới em ...
_Anh đây, quay lại nhìn anh đi !! -Tôi gào lên tuyệt vọng.

Cô bé vẫn không phản ứng lại những tiếng gọi của tôi, cô đưa tay lên hứng những giọt mưa, nở một nụ cười tê tái. Tim tôi như bị bóp nghẹn bởi nụ cười đó ...

Giữa cơn mưa và hơi sương, trong nỗi cô đơn đang muốn nuốt trọn thân hình nhỏ bé thân thương ấy ...cô bé bỗng ngoảnh lại nhìn về phía tôi, những hạt mưa không ngụy trang nổi những giọt nước mắt nóng hổi đang lăn dài ...

_Ngọc ! Lại đây với anh, mình sẽ đi thật xa, thật xa ...sẽ chạy trốn khỏi những ưu phiền ...lại đây với anh ...-Tôi mừng rỡ đưa tay.

Nhưng dường như cô bé đó không phải nhìn tôi. Mà là đang nhìn về phía cây bàng, nơi in hằn biết bao những kỷ niệm dấu yêu ...

_Nhìn anh đi em !! -Tôi đau đớn gào lên lần nữa.

Nhưng những cố gắng của tôi là vô ích ...cô bé khẽ nhoẻn cười, một nụ cười buồn sâu thẳm, với đôi mắt chất chứa biết bao những đau thương ...Rồi cô bỗng quay người chạy vụt đi, chạy vào trong làn sương, trong cơn mưa phùn vẫn đang tầm tã trải dài theo những hồi ức buồn bất tận.

_Ngọc !! Không !! -Tôi hoảng loạn thét lên. Bất lực nhìn bóng dáng thân thương ấy đang khuất dần ...khuất dần ....

Sự đau đớn lại bao trùm, theo những hạt mưa vô tình, lạnh lùng và tàn nhẫn. Tôi ngồi xuống gốc bàng, gục mặt xuống ...hai hàng nước mắt nóng hổi tuôn trào.

Bỗng đâu đó văng vẳng lại tiếng hát sâu lắng miên man của một tình khúc bất hủ ...

"Chiều mưa ngày nào
Sánh bước bên nhau
Tin yêu dạt dào
Mộng ước mai sau ..."

_Hay không Hiếu, đúng lúc trời cũng đang mưa nè ! -Một giọng nói quen thuộc nhẹ nhàng cất lên. Tôi giật mình ngoảnh lại, nàng ngồi tựa lưng vào tôi, đang lẩm nhẩm hát theo điệu nhạc ...

"Cho ân tình đầu mãi mãi dài lâu
Cho duyên tình đầu đừng có thương đau ..."

_Nè ! Rủ người ta trốn học thêm, để ngồi ngắm mưa sao ? -Nàng bỗng dừng hát, rồi phụng phịu.
_Không !! ...Tớ !! -Tôi ngỡ ngàng lắp bắp. Nhìn lại quang cảnh, gốc bàng biến mất từ bao giờ, chúng tôi đang ngồi tựa lưng vào nhau dưới một mái hiên.
_Bài này buồn quá ! Cõ lẽ nó đang hẹn hò với cơn mưa này Hiếu nhỉ ? - Nàng cười, đưa tay giũ nhẹ những giọt nước còn đang vương trên tóc, rồi ngả đầu vào vai tôi.
_Có lẽ thế ! -Tôi trả lời nàng.
_Mình chỉ nên hát vế đầu của điệp khúc thôi nha, vế sau trả nó lại cho bác Nguyễn Ánh 9, để bác ấy đưa nó về hội ngộ với nỗi buồn !
_Nên như vậy ! -Tôi mỉm cười, thấy lòng ấm lại.
_Ơ mà lúc sáng Hiếu hẹn Ngọc tối nay ra công viên làm gì ? -Bỗng nàng ngẩng lên hỏi.
_Hiếu đã bảo bí mật rồi mà ! -Tôi đưa ngón trỏ lên miệng.
_Sao mà phải bí mật ! Lúc sáng đã tỏ vẻ bí hiểm rồi, giờ hỏi cũng chả nói ! Mà chẳng biết mẹ có cho đi không nữa ?
_Thì tớ đã bảo Ngọc rồi còn gì, tìm lý do dần đi !
_Ghét thái độ thế nhỉ ? Sáng nay bảo chiều gặp thì Hiếu kêu bận, sau đó lại chặn đường rủ người ta trốn học thêm. Hại người ta mưa ướt hết rồi đây nè, mấy tội đó còn chưa hỏi thì thôi ! Lại còn xui người ta tìm cách nói dối ba mẹ ...hay thật đấy -Nàng lườm rùi véo nhẹ vào má tôi.
_Tại tớ sốt ruột, không biết Ngọc đã nghĩ ra cách gì khả thi chưa ? -Tôi gãi đầu tỏ vẻ ăn năn.
_Chưa ! Mà chiều mưa không biết tối có mưa nữa không ! Nếu tối mưa thì khỏi phải lý do lý trấu gì luôn á ! -Nàng thở dài.
_Tớ xem đài báo rồi, chỉ mưa chút xíu buổi chiều thôi, tối nay có khi còn có trăng nữa cơ, đẹp lắm. Đi mà ...nhá ! -Tôi xoa xoa hai tay năn nỉ.
_Xì ! Người ta không tới đấy ! -Nàng bĩu môi.
_Đó là việc của Ngọc, việc của Hiếu là chờ đợi thôi !
_Không ra thì sao ?
_Thì đợi qua đêm luôn !
_Eo ! Ngoài đó nhiều muỗi lắm ! -Nàng lè lưỡi.
_Kệ cho nó cắn ! Có người chịu trách nhiệm rồi ! -Tôi nháy mắt.
_Hiếu ép người quá đáng ...-Nàng đấm thùm thụp vào lưng tôi.

Tôi cười ha hả, bật đứng dậy tránh những cú đấm yêu của nàng. Tối nay là sinh nhật nàng, tại hồ nước ấy ...tôi sẽ chuẩn bị cho nàng một món quà đã dày công chuẩn bị suốt cả tuần này, đảm bảo nàng sẽ bất ngờ cho mà coi. Nghĩ đến đó tôi cao hứng dang tay ra, ngẩng lên cho những giọt mưa tạt vào mặt ...

_Mát quá, sao phải trú mưa làm gì, Ngọc ...-Tôi quay lại định rủ nàng đạp xe về trong mưa, nhưng sững sờ khi không thấy nàng đâu cả. Gốc bàng lại quay trở lại, và chỉ còn mình tôi ....

_Đùa à ?? Đâu rồi ? -Tôi hoảng hốt.
_Ngọc ! Ngọc ơi !!! -Tôi lại la hét gọi tên nàng lần nữa. Sự tươi mát của cơn mưa vụt biết mất, thay vào đó là những lạnh buốt thấu tận tâm can ...

.

****
.

_Hiếu ! Dậy, dậy, về tới nơi rồi -Là giọng của Hòa.
_Mưa to vãi, làm sao mang đồ vào mà không bị ướt đây -Anh Hùng than thở.

Tôi mở mắt ra, từng hạt mưa đang đập vào cửa kính xe lộp bộp. Đã về tới đầu ngõ rồi sao ? Tôi ngoảnh sang, bắt gặp ánh mắt của Mai đang nhìn tôi với vẻ sững sờ.

_Ngọc là ai thế ? -Cái Yến ngồi sau thắc mắc.
_Thằng này nó hay ngủ mê ý mà ! Chắc vẫn chưa tỉnh rượu ! -Hòa cười cười.
_Thái ơi ! Mày chạy vào nhà cầm mấy cái áo mưa ra cho anh -Anh Hùng giục.
_Vâng ! -Thái mở cửa xe rồi đội mưa chạy mất hút vào trong ngõ.
_Ủa ! Đưa mọi người về hết rồi à anh ? -Tôi nhìn lại, chỉ thấy còn mỗi nhóm của chúng tôi ở trong xe.
_Ừ ! Về tranh thủ ngủ cái, mệt quá rồi -Anh Hùng vừa đếm tiền đưa lái xe vừa trả lời.

Thái chạy vào một lúc rồi trở ra mang theo 3 cái áo mưa.

_Ưu tiên chị em và đồ diễn, anh em mình chịu ướt tí vậy. -Anh Hùng vứt một cái áo cho Yến, 2 cái còn lại để bọc đồ diễn và đạo cụ. Bọc xong anh vứt cho tôi với Hòa mỗi thằng một bọc, rồi quay lại chào lái xe.
_Tối mai anh qua Đê La Thành đón nhóm mẫu trước cho em, rồi qua đây luôn nhé !
_Ờ !

Xong xuôi tất cả xuống xe, mưa mau thật ! Con ngõ chưa kịp thoát, nước đã ngập đến cổ chân. Thúy, Yến và Mai phải tháo giày dép cao gót, đi chân đất, cả 3 cùng đội chung một cái áo mưa, thằng cu em Thái ôm đống gậy gộc mũ mão, anh Hùng ôm đầu chạy ù vào, tôi với Hòa mỗi thằng cẩn thận ôm đống đồ lội bì bõm theo sau ...

_Này ! Lúc nãy mơ mộng gì thế ? -Hòa bất chợt hỏi.
_Có gì đâu !
_Tưởng cầm tay là xong rồi ai dè cậu lại nói lung tung, thế là hỏng hết đại sự -Hòa tiếc rẻ.
_Đại cái tiên sư cậu ! -Tôi quay sang gắt gỏng nó.
_Làm gì mà cáu bẳn thế, tớ nhìn thấy hết rồi ! -Nó nheo mắt nhìn đểu tôi.
_Thôi ! Thôi, không nói nữa, đi nhanh kẻo ướt đồ anh Hùng lại chửi cho !
_Chết cha, quên mất còn đống đồ mới giặt phơi trên sân thượng -Bỗng nó sực nhớ ra, liền vội vàng nhảo bước nhanh ...
_Ướt thì cũng ướt rồi, cẩn thận không rơi hết đồ của anh ý -Tôi nhắc nó, rồi cũng bước vội theo.

Đi có đoạn mà người ướt sũng như chuột lột rồi ...tôi ngẩng lên nhìn trời ...

Không phải mưa phùn sao ...??

Giấc mơ khi nãy ..?

.

*****
.

Cuối cùng thì mọi người cũng lê lết về tới nhà, ai cũng mệt mỏi và ướt nhoét, may mà đồ diễn không làm sao. Kệ cho anh Hùng cẩn thận giở ra kiểm tra lại, chúng tôi chạy lên phòng tắm rửa thay đồ cái đã.

Cái thằng Hòa khi nãy vừa nhớ đến đống quần áo phơi, thế mà về đến phòng tắm xong đã lăn luôn ra giường gáy khò khò rồi, vô tâm đến vậy là cùng. Bước từ phòng tắm ra, tôi vừa lau người vừa nhìn nó thở dài, kể ra cứ vô tư như nó cũng sướng thật ...

Lau xong tôi mặc tạm cái quần đùi, rồi lên sân thượng lấy đồ xuống, cũng may mưa chỉ hắt vào ướt mấy bộ phơi ngoài cùng thôi.

_Ơ ! Hiếu chưa ngủ à ?

Tôi quay lại thấy Mai cũng đang mang cái giỏ đựng quần áo lên.

_Mình chưa, phải kéo tụi này xuống không thì mai lấy gì mà mặc ! -Sực nhớ lại giấc mơ khi nãy, tôi đỏ bừng mặt lảng tránh ánh mắt của Mai.
_Ừ ! Cũng may là không ướt mấy -Mai vừa nói vừa với quần áo bỏ vào giỏ.
_Hết mệt chưa ? -Tôi hỏi bâng quơ, mắt vẫn không dám nhìn bạn ấy.
_Sao mà hết được ! Chắc phải làm một giấc tới tận chiều quá.
_Ukm !
_Cảm ơn Hiếu nha !
_Về cái gì ?
_Về tất cả, không có Hiếu hôm nay, thì ...
_Ôi thôi ! Bạn lại khách sao rồi ! Lần sau ai mời không uống nữa là được.-Tôi vội ngắt lời.
_Nhưng mà toàn bạn bè làm ăn của anh Hùng, cũng khó -Mai thở dài.
_Thì nói thẳng với anh ý !
_Tại vì cũng thi thoảng thôi mà, nên cũng khó nói, nếu biết trước họ vớ vẩn như thế thì tớ đã xin anh Hiệp cho về cùng rồi.
_Do mình cả thôi. Không uống thì cũng chả ai ép, kệ anh Hùng, có gì giải thích với anh ấy sau.
_Ừ ! Tớ cũng sợ lắm rồi !
_À mà Mai này !
_Sao ?
_Lúc nãy tớ ngủ mơ ấy, thực ra ...
_Thôi Mai đi xuống trước đây !

Chưa nghe tôi nói hết câu Mai đã vội ôm giỏ quần áo bước xuống nhà. Tôi đang định nói rõ ràng với bạn ấy mọi chuyện, nói thẳng ra là tôi có người yêu rồi để dứt khoát quan điểm, đỡ phải khó xử nữa. Nhưng có vẻ như là bạn ý không hào hứng lắm với thiện chí của tôi thì phải, hay là bạn ý cố tình lảng tránh nữa ...Tôi cũng chẳng thể đoán biết được, tôi định gọi bạn ấy lại, nhưng nửa muốn gọi, nửa không. Nên tôi cứ đứng tần ngần nhìn theo ...

Thôi kệ vậy, khi nào có dịp thì sẽ nói sau ...giờ đi ngủ đã, mệt lắm rồi. Nghĩ xong tôi ôm đống quần áo, khép cửa rồi đi xuống.

Vào đặt giỏ quấn áo xuống, tôi ngồi thừ ra giường. Nhớ lại giấc mơ khi nãy, những rạo rực bản năng với Mai, những kỷ niệm, mộng mị nó đan xen nhau lẫn lộn, dù chỉ là giấc mơ, nhưng sự kích thích, bàng hoàng cùng với những nỗi đau vẫn đang giày vò tôi cả ngoài hiện thực ...

Với lại khi nãy, lúc về vào tắm, cởi quần "nhí" ra, tôi sửng sốt khi thấy lại cái thứ nước sền sệt quen thuộc như hồi mình mới dậy thì ...Tự nhiên thấy cuộc sống nó hỗn loạn và chênh vênh thế không biết ...???

Tôi đưa tay lên vò đầu, rồi lại với lấy điện thoại, lưỡng lự ...Tầm này nàng cũng đang ngủ say, thôi để sáng mai gọi vậy ...Nghĩ thế tôi lại quẳng điện thoại ra giường.

Nhìn thằng bạn đang ngáy ngon lành mà tôi thèm quá, nhưng sao người cứ tỉnh như sáo, đáng lẽ mình phải ngủ mê mệt rồi mới phải chứ ??
Tôi khẽ thở dài, rồi bước xuống tầng 1, kia rồi, bao thuốc của anh Hùng vẫn yên vị chỗ đó. Tôi cầm lấy rồi trở lên phòng, mở toang cửa sổ ra rồi ngồi hẳn lên tựa vào khung cửa, rút thuốc ra châm hút, lần này không ngậm nhả nữa mà tôi rít thật, rít sâu ...giờ chẳng có gì bấu víu nữa thì đành phải nhờ nó cho qua đêm nay vậy ...

Mấy hơi đầu tôi ho nổ đom đóm mắt, nhưng dần dần phổi và cổ họng nó cũng tiếp nhận dần người bạn mới này, cảm giác nặng nề cũng vơi theo từng làn khỏi thuốc ...

_Hiệu nghiệm ghê -Tôi khẽ lẩm nhẩm, cầm điếu thuốc đang đỏ lửa lên nhìn, rồi lại rít tiếp ...

Trời đã lờ mờ sáng, mưa đã tạnh hẳn, tuy nhiên vẫn có một vài ánh chớp nhập nhằng từ phía xa ...

.

****
.

_Cậu hút thuốc từ lúc nào thế ? -Thanh nhìn tôi ngạc nhiên.
_Mới được mấy hôm ? -Tôi ngửa mặt lên phả từng sợi khói mông lung vào khoảng không. Thấy đời vênh váo thế không biết.
_Sao bảo ghét mùi thuốc lắm mà ?
_Sự đời yêu ghét, ghét rồi yêu nó vốn dĩ bình thường mà ! -Tôi chống tay nhìn ra phía hồ Tây.
_Không phải đang có tâm sự gì chứ ?
_Không ...à mà cũng có !
_Cãi nhau với Ngọc hử ?
_Không !
_Vậy chứ vấn đề là gì ?
_Thôi, có nói ra mày cũng đếch hiểu -Tôi với lấy tờ "Đầu tư chứng khoán" đọc.
_Buổi hội thảo chuẩn bị đến đâu rồi ? -Tôi chăm chú vào những dòng chỉ số, rồi hỏi nó.
_Chủ nhật tuần này triển khai -Nó cầm cốc cafe lên nhâm nhi.
_Này, thực ra tao vẫn chưa hiểu mày định hướng gì ở VNFinance ?
_Thì vẫn là kênh giao lưu, chia sẻ thông tin hướng đến đối tượng sinh viên, rồi quan trong vẫn là các nhà đầu tư. Khi đã thu hút được một lượng thành viên đông đảo, thì có thể phát triển thành một sàn giao dịch online.
_Ý mày là một kênh OTC ?
_Ờ đấy, nó là như thế, không ảo nữa mà là thật luôn !
_Nhưng mà tao nghĩ nên chỉ chú tâm vào một hai mảng thôi, ôm nhiều quá, loãng sự tập trung mà hiệu quả lại không cao. Hết quán net, cafe, rồi lại thêm cả thương mại điện tử, hội quán, tao thấy chưa cái nào ra tấm ra món cả.
_Đệch, thì cái nọ hỗ trợ cho cái kia. Mày cứ hỗ trợ bạn đi, sau này cậu sẽ là đồng sáng lập viên của Công ty chứng khoán mà bạn đang ấp ủ đấy.
_Lại còn thế nữa, viển vông vãi -Tôi bĩu môi.
_Cậu cứ chờ mà xem !
_Tao cũng chả ham hố đâu !
_Ơ hay, phải có tham vọng tí chứ, cậu muốn rút ngắn khoảng cách đến với em Mai Ngọc thì ít ra cũng phải có chỗ đứng nhất định, và quan trong nhất vẫn là tiền !
_Chúng tao đâu có nghĩ đến cái đó !
_Thế thì nghĩ đến cái gì ? Một túp lều tranh hai trái tim vàng à ? Cậu đang sống ở thời đại nào vậy ? -Nó dè bỉu.
_Cũng không hẳn là như thế, tao chỉ đặt mục tiêu ở mức vừa phải, thực hiện được mới nâng cấp tiếp !
_Theo tớ thì mục tiêu trước mắt, cậu nên tuyên bố quyền sở hữu với em Ngọc đi -Nó nháy mắt.
_Nghĩa là sao ? -Tôi chột dạ.
_Tớ nghe Hòa nói là thằng Huy nó đang mon men trở lại. Nó có lợi thế khoảng cách, sự gần gũi với gia đình Ngọc, nên không phải đơn giản đâu nha !
_Cái đó tao biết chứ, nhưng tao luôn tin tưởng ở Ngọc. Cô ấy sẽ không lung lay đâu.
_Sự đời biết làm sao được bạn ! Cái gì mình chưa sở hữu thì vẫn chưa phải là của mình !
_Thằng điên này ! Giảm sự trừu tượng giùm tao cái, nói chả hiểu cái mẹ gì !
_Đây nhé, quả táo trên cành, cậu bảo nó là của cậu, nhưng cậu vẫn để đó không hái, chờ nó chín. Nhưng trong khi cậu chờ đợi thì thằng khác nó hái mất thì làm thế nào, nó gặm luôn một miếng vào đấy thì cậu có cam lòng ăn nốt không ?
_Hả ! Vấn đề này ...? -Tôi ngập ngừng, giờ mới hiểu ý của nó muốn nói tới là gì.
_Cậu phải cắn một miếng đã, thì nó sẽ là của cậu !
_Nhưng ...
_Nhưng cái gì nữa, cậu bao nhiêu tuổi ? Ngọc bao nhiêu tuổi rồi ? Thời buổi hội nhập, nên tình yêu nó cũng phải thức thời cho kịp với xu hướng chứ. Phải có một cái gì đó cơ bản làm nền tảng, và cái cơ bản ấy là sở hữu, không phải tình cảm mà thực tế hơn ...
_Ý mày nói là thể xác ?
_Đấy ! Bắt đầu thông minh hơn rồi đấy -Nó vỗ tay.

Tôi trầm ngâm sau mấy lời đả thông tư tưởng của nó. Tự nhiên cũng thấy ...có lý. Nhưng mà khoảng cách xa quá, biết khi nào mới được gặp nhau. Nhớ lại giấc mơ hôm nọ, nó như là một điềm báo vậy, như một lời cảnh tỉnh rằng nếu một trong hai chúng tôi đi lệch quỹ đạo của tư tưởng, thì muôn kiếp sẽ không bao giờ đến được với nhau ...

Thực tế mà nói, dù cho tôi có mơ mộng tôn thờ lý tưởng yêu cao đẹp đến mấy thì sâu trong lòng vẫn tồn tại những bản năng của một thằng con trai đang ngấp nghé vào đời ...vẫn có những ham muốn thầm kín chứ ...mấy cái điều thằng Thanh nói nó như chạm vào nọc ...khiến tôi không thể không suy nghĩ và đắn đo ...

_Thôi về đi -Tôi đứng dậy.
_Ờ , cầm tài liệu này, viết hay vào nhá, hùng hồn vào. -Nó đưa tôi sấp giấy tờ.
_Ừ được rồi !

Tôi bước ra ngoài, một cơn gió heo may khẽ thổi đám lá lộc vừng bay xào xạc dưới chân. Vừa mới điện cho nàng hồi sáng mà sao giờ lại nhớ quá ...không phải bởi mùa thu chứ ...??

.

****
.

_Và bây giờ là bộ sưu tập "dạ khúc mùa thu" do nhà thiết kế Huy Hùng sẽ mang đến cho quý vị những trải nghiệm mới về một mùa yêu thương đong đầy những nỗi nhớ và hoài niệm, xin quý vị cho một tràng vỗ tay ạ - Anh Hùng nói xong liên đi vào hậu trường. Tiếng nhạc bắt đầu cất lên.

_Hường, Cúc ra trước ! Hân với Dương chuẩn bị nhé.

Hai cô nàng chân dài với những bộ váy cách điệu sải bước ra ngoài sân khấu, thực tế là một hồ nước với cái bục tròn ở giữa, chỉ có một con đường độc đạo duy nhất dẫn ra đó, và đấy chính là đường catwalk luôn. Khán giả ngồi xung quanh hồ vừa thưởng thức cafe vừa ngắm nhìn. Những bộ thiết kế có cái tên rất đẹp ấy thực tế là toàn là đi thuê, hoặc anh Hùng cũng đặt may sẵn một đống ở nhà, đi diễn ở đâu là lại lôi ra. Tất nhiên là sẽ không lặp lại ở cũng một chỗ, và hình như lôi đi lôi lại mặc đi mặc lại cũng chả thấy anh ý giặt bao giờ, có bẩn mốc thì hiệu ứng ánh đèn mờ ảo cũng khiến nó trở nên lung linh hết.

_Mấy con mèo của em Thúy hôm trước vừa chui vào làm tổ ở đống quần áo ấy, em nào dị ứng lông mèo thì tối về tha hồ mà gãi -Hòa bấm tôi.
_Kinh quá ! -Tôi phì cười. Nền công nghiệp thời trang của anh ấy đúng là bá đạo nhất quả đất.
_Em Dương nhìn xinh thật, sao không đi thi hoa hậu nhỉ ? -Nó đưa mắt nhìn mấy em đang đứng lố nhố trong cánh gà chờ đến lượt.
_Cậu đi mà hỏi nó ! -Tôi với ly sinh tố cam uống, chẳng mấy quan tâm.
_Mà không biết nhóm Mai hôm nay diễn ở đâu nhỉ ?
_Đi mà hỏi anh ấy ! -Tôi chống cằm dõi ra sân khấu.
_Lúc chiều cậu đi gặp Thanh tớ thấy có thằng nào đánh cả ô tô đến đón Mai đi chơi đấy !
_Ơ, mày nói với tao làm gì nhỉ ? -Tôi bực bội nhìn nó.
_Thì tớ thấy nó thích cậu thật mà, hôm đi Sơn Tây về chả cầm tay tựa vào nhau ngủ còn gì ?
_Ai tính lúc say !!
_Thế sao nó không cầm tay tớ ? Tớ cũng ngồi cạnh mà !
_Tao không biết, mày nói ít thôi ! -Tôi gắt lên.
_Kể ra cậu không ăn được thì cũng tiếc thật, phải tay tớ thì ...
_Mẹ ! Nhức đầu quá ! -Tôi bực mình ngắt lời nó, rồi vùng vằng đứng dậy, cầm ly sinh tố ra chỗ khác ngồi.

Quái lạ, tôi đâu có thích Mai, nhưng nghe thằng Hòa kể lể mà sao tự nhiên thấy lòng bồn chồn và khó chịu thế nhỉ ? Bỗng thấy hơi hụt hẫng ...buồn cười thật ...
.

****
.

_Alo ! Anh nghe nè -Tôi bấm máy trả lời cuộc gọi của nàng.
_Sao giọng vẫn còn ngái ngủ thế ? 9h sáng rùi đó.
_Ừ, thì vẫn đang ngủ mà.
_Thế thôi để anh ngủ tiếp nha !
_Trời, gọi người ta dậy giờ lại bảo ngủ tiếp, vui thế ?
_Sao hôm nay không đi đâu mà ngủ nướng thế hoàng tử ? -Nàng bỡn cợt.
_Không lát ra mạng gửi mail cho thằng Thanh thôi.
_Vẫn chứng khoán đó hử ?
_Ukm !
_Có đam mê nó hơn em không ?
_Giời ạ, hai thứ đâu liên quan gì đến nhau đâu, so sánh kỳ quá à !
_Chẳng biết, thấy dạo này lên mạng nói chuyện, toàn để em chờ rõ lâu mới thấy trả lời !
_Thế à, không nói làm sao anh biết mà rút kinh nghiệm chứ -Tôi cười xuề xòa.
_Thôi không sao, em trêu vậy thôi, cái gì nó chính đáng em không để bụng đâu tình yêu ạ !
_Vậy mới là Mai Ngọc của anh chứ -Tôi thơm chùn chụt vào cái điện thoại.
_Nè, đánh răng chưa mà đòi thơm ?
_Vậy đợi anh đi đánh răng rùi vào thơm tiếp nha !
_Thôi khỏi, đợi lúc nào gặp nhau đi. Giờ nói chuyện đã.
_Ôi, đừng nhắc gặp nhau nữa, anh lại sốt ruột.
_Sao phải sốt ruột ?
_Thì biết đến khi nào mới gặp -Tôi thở dài.
_Biết đâu đấy, cuối tháng này thì sao !
_Cái gì !?? -Tôi ngồi bật dậy, tỉnh hẳn cả ngủ.
_Em nói lại anh nghe ! -Tôi hỏi dồn dập.
_Ý, làm gì mà nôn nóng thế ! -Nàng cười.
_Không đùa đâu, em nói lại đi, cuối tháng này là như nào ?
_Như thế chứ còn như nào nữa ! -Nàng tỏ vẻ bí ẩn.
_Em nói rõ ràng giùm anh đi, ghét thế không biết.
_Ghét thì thôi vậy, người ta cúp máy nha !
_Ấy đừng, thôi mà - Tôi rối rít.
_Ghét nữa không ?
_Không mà, em nói lại anh nghe đi !
_Có thể cuối tháng này em sẽ ra Hà Nội khoảng 3 hôm !
_Thật sao ...-Tôi đứng dậy chân tay bấn loạn lên.
_Thật !
_Em ra có việc gì ? Mà đi cùng ai ?
_Ra chơi thôi ! Em đi một mình.
_Anh có nghe lầm không đấy ? Bố mẹ cho đi à !
_Tất nhiên bố mẹ sẽ không cho đi !
_Ơ ! Vậy thì làm sao em đi được ? -Tôi thắc mắc.
_Em có cách của em -Nàng cười bí hiểm.
_Ô, cách gì thế ?
_Em chưa nói đâu, mà đừng mừng vội nhé, chỉ là dự tính thôi, khi nào chắc chắn em mới báo cụ thể !
_Thôi mà, phải chắc chứ, đừng làm anh cụt hứng.
_Kệ anh đấy !
_Cuối tháng, em hứa rồi đó ...
_Nè, vẫn cái kiểu dồn ép người ta, biết thế đã không thèm nói -Nàng phụng phịu.
_Thôi được rồi, nhưng em sẽ không muốn làm anh thất vọng phải không ?
_Ukm ...
_Ôi ! Yêu quá -Tôi lại thơm tiếp vào điện thoại.
_Thôi, nghe kinh quá, đánh răng rồi ăn sáng đi chàng !
_Tuân lệnh ! -Tôi nghiêm giọng.
_Gì mà trịnh trọng thế ?
_Anh không biết, hôm nay em là bà hoàng, là cô tiên, là tất tần tật những quyền lực trên trái đất này.
_Lẻo mép vừa thôi ! Em cúp máy đây
_Ukm, yêu em !
_Bibi anh !

Tôi đặt điện thoai lên bàn, chống tay ngẫm nghĩ, rồi không chịu được sự phấn khới đang dậy lên trong lòng, tôi giơ hai tay ngửa mặt hét toáng lên ...

_Yeaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa !

_Cái gì vậy ! -Hòa bước vào phòng nhìn tôi trố mắt.
_Mày sắp thần kinh tới nơi rồi ! Hay đói lả quá hóa mê sảng, ăn sáng đi - Nó làu bàu rồi đặt túi bún đậu mắm tôm lên bàn, sau đó bước lại mở tủ lấy đồ.
_Tớ yêu cậu quá - Tôi nhào lại ôm nó, hôn chùn chụt vào má.
_Mẹ ! Tởm quá ! -Nó đẩy tôi ngã lăn quay ra giường, đưa tay chùi má.
_Mày lây nhiễm từ mấy thằng bóng lộ bên đoàn ca múa nhạc nhẹ rồi hả ? -Nó nhăn mặt.
_Không ! Tự nhiên hôm nay tớ thấy yêu đời quá đỗi bạn ạ !
_Có vụ gì sao ?
_Ừ, trưa nay cậu thích ăn gì tớ chiêu đãi.
_Vớ được quả nào ngon mà không rủ bạn thế ? -Nó cau mày.
_Không phải vấn đề tiền, tự nhiên tớ thấy vui thôi.
_Ôi zời, tao cũng đến chịu cái tính khí thất thường của mày ! -Nó vừa nói vừa thay đồ.
_Đi đâu thế ?
_Qua đón Hồng đi có chút việc !
_Trưa về không ?
_Không biết được !
_Có gì alo cho bạn nhé !
_Ừ !

Thay xong đồ nó bước xuống, tôi thì vẫn vừa nằm vừa cười tủm tỉm như thằng điên. Một lúc sau tôi bước vào nhà tắm làm vệ sinh cá nhân, rồi xử lý món đồ ăn sáng mà thằng bạn quý hóa mua về cho. Công nhận lòng vui phơi phới ăn cái quái gì cũng là sơn hào hải vị. Thế là cơ hội gặp nhau đã đến rồi, tôi vừa ăn vừa nhẩm tính ...

Hôm nay mùng 9 dương rùi, vậy là còn 21 ngày nữa ...

Cuối tháng 8, vào giữa thu mới hay chứ ...còn gì tuyệt bằng ...

Tôi cao hứng lẩm nhẩm hát, miệng vẫn nhồm nhoàm thức ăn :

"Tháng tám mùa thu, lá khơi vàng chưa nhỉ ?
Từ độ người đi thương nhớ âm thầm
Có phải em là mùa thu hà nội
Tuổi phong sương ta cũng gắng đi tìm ..."

Có phải chăng từ hồi tôi xuống học hành trên Hà Nội này, mùa thu năm nay mới là mùa thu đẹp nhất ...?
.
.
(Còn nữa)
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 06-23-2015, 05:39 AM   #438
picenra
Đại Gia Lầu Xanh
 
Avatar của picenra
 
Ngày gia nhập: Mar 2012
Bài gửi: 507
picenra Cu cửngpicenra Cu cửngpicenra Cu cửngpicenra Cu cửngpicenra Cu cửngpicenra Cu cửngpicenra Cu cửng
picenra vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Tổng hợp phim sex Việt Nam 2015, mới ra lò?
Mặc định

Hồi hộp qúa , cháp tiếp sẽ có nhiều bất ngờ đây .
__________________
Từ thành thị đến nông thôn
Đâu đâu cũng lấy chuyện l.n làm vui .
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 06-24-2015, 05:58 PM   #439
superhunter
Đại Gia Lầu Xanh
 
Avatar của superhunter
 
Ngày gia nhập: Jan 2014
Nơi cư ngụ: Lầu Xanh
Bài gửi: 2,207
superhunter Chim tosuperhunter Chim tosuperhunter Chim tosuperhunter Chim to
superhunter vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Tổng hợp phim sex Việt Nam 2015, mới ra lò?
Mặc định

hay quá à tiếp đi bạn ơi
__________________
tôi đi công tác play
cu dài rằng dặc biết ngày nào ra
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 06-25-2015, 11:16 AM   #440
dier124
Còn Bú Sữa Mẹ
 
Avatar của dier124
 
Ngày gia nhập: Feb 2011
Nơi cư ngụ: ™Vô lệ™-Âm hộ chi mộ -Dâm Vương Phủ
Bài gửi: 22
dier124 Thái Giám
dier124 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Tổng hợp phim sex Việt Nam 2015, mới ra lò?
Mặc định

Rất mừng bác đã trở lại với anh em! Mỗi chap mới ra là lại 1 cảm xúc mới. Thank to come back!
__________________
Sex. Một phần phần tất yếu của cuộc sống!
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 06-26-2015, 01:14 PM   #441
ilynlok
Dậy Thì
 
Avatar của ilynlok
 
Ngày gia nhập: Nov 2014
Nơi cư ngụ: thiên đường tình dục
Bài gửi: 53
ilynlok Thái Giám
ilynlok vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Tổng hợp phim sex Việt Nam 2015, mới ra lò?
Mặc định

Hồi 35 : Tình bạn tri kỷ.
********

_Ái chà, vụ này hot lắm nha - Hòa gật gù khoái chí.
_Lại chả không à ! -Tôi đưa chén cụng với nó.
_Tóm lại là tao vẫn không biết mình đang mơ hay tỉnh nữa -Tôi khà hơi rượu ra rồi vơ đũa gắp miếng thịt chó bỏ vào mồm.
_Nhưng có chắc không thế ? -Hòa băn khoăn.
_Tao cũng không biết, có tin vui và hy vọng, thế là tốt rồi !
_Ờ ! _Đĩa chả của anh được chưa ? Lâu thế em ? -Tôi quay lại giục cậu phục vụ.
_Đây, đây, em mang ra ngay ạ !

_Thế Ngọc ra được mấy hôm -Hòa tiếp tục câu chuyện
_Khoảng 3 hôm gì đó !
_Bố mẹ không biết ra đây ?
_Không !
_Ông bác ở Hà Nội chắc cũng không nốt !
_Ừ !_Thế thì 3 hôm cũng nhiều vấn đề ra phết đây -Hòa tỏ vẻ thú vị.
_Vấn cái gì ? -Tôi với tay rót tiếp rượu._Họ hàng không biết thì ra đây Ngọc ở đâu ? Cậu tính chưa ?
_Hả !

Tôi ngớ người ngưng rót, đúng là tôi chưa nghĩ đến thật, vì thực tế nàng đã ra đâu, và mấy hôm nay mải vui quá nên cũng chả để ý.

_Việc đó... Lúc ấy hẵng hay -Tôi ngập ngừng.
_Không, phải tính trước đã !
_À !! Đơn giản thế mà không nghĩ ra, cho Ngọc tới ở cùng Hồng mấy hôm -Tôi mừng rỡ sáng mắt lên khi nảy ra ý tưởng gỡ rối.
_Mẹ cái thằng ...-Hòa với tay đập bộp cái vào đầu tôi.
_Sao ?! -Tôi vừa xoa đầu vừa bực bội nhìn nó.
_Thằng Thanh nó không nói gì với mày à ?
_Có chứ ?
_Mấy lời của nó mày xả hết vào bồn cầu rồi hay sao ?
_Thì tao hiểu ý của chúng mày, nhưng mà ...
_Dẹp con mẹ cái nhưng của mày đi, giờ là lúc nào mà vẫn còn cái tình yêu trong sáng ấy hở ! -Nó quạc mồm.
_Nói bé thôi, đang đông người ! - Tôi nạt khẽ, mắt lấm lét nhìn quanh.
_Ôi zời, toàn đàn ông, có ai đâu mà sợ ! Uống đi

Tôi với nó lại tiếp tục làm mấy tăng nữa.

_Cơ hội nó tới bất ngờ như thế, cậu phải biết chớp lấy thời cơ chứ ! -Nó tiếp tục giáo huấn.
_Nói thật là tao cũng chưa biết phải làm sao cả ! _Vậy nên mới cần có kế hoạch cụ thể !
_Kế hoạch gì ?
_Mày cứ để bạn nghĩ đã, nếu thành công thì khỏi cần phải lăn tăn về vấn đề thằng Nhật Huy nữa cho đau đầu.
_Chúng mày chả hiểu gì cả, thực ra ...
_Thực ra làm sao ?
_Chuyện nó không phải đơn giản như thế đâu !
_Mày không nói thì bố tao biết được à !
_Như thế này này ...-Tôi cầm chai rượu rót, rồi làm một hơi, đặt cạch cái chén xuống bàn rồi mắt đăm chiêu nhìn xa xăm.
_Hồi cấp 3, lớp 11, tao với Ngọc suýt nữa đã đi quá giới hạn ...
_Thật hả ? -Nó tròn mắt nhìn tôi.
_Ukm ! Cũng may mọi chuyện không đi quá xa, nhưng tao đã làm cô ấy bị tổn thương nặng nề sau chuyện ấy, tao không muốn lặp lại ! Mày hiểu không ? Tao nghĩ cứ nên để mọi chuyện nó đến theo cách tự nhiên và thời điểm thích hợp nhất, chứ cũng chẳng muốn gượng ép gì nữa !
_Ra là vậy ! -Nó cũng cầm chén uống, rồi chống tay vào cằm nghĩ ngợi.
_Thế nên thật sự là tao rất bối rối, chúng mày đừng có kích vào nữa !
_Nhưng mà đó là chuyện hồi cấp 3, lúc ấy còn bé thì đương nhiên. Giờ hai đứa cũng bước qua tuổi 20 rồi, nên định hình nghiêm túc hơn chứ.
_Lúc nào chúng tao chả nghiêm túc.
_Thôi được rồi, kệ mày đấy ! -Nó cầm chai rượu rót tiếp.
_Uống đi !
_Ukm.

Chắc nó cũng bực bội với cái kiểu bảo thủ của tôi lắm, nên nó chẳng thèm nói gì nữa, tôi cũng kệ, hai thằng cứ ăn rồi uống, uống rồi ăn. Không khí trở nên trầm hẳn, thi thoảng mới có một vài tiếng dzô ở mấy bàn bên cạnh.

Sau cuộc nhậu buổi trưa no say phè phỡn, tôi và Hòa tạt vào công viên gần đó hóng gió. Tiết trời mùa thu mát mẻ, nắng dịu nhẹ, không khí trong lành, gió từ hồ thổi vào mát rượi khiến tâm hồn trở nên thư thái hơn.

_Đã ghê ! -Tôi vừa bước vừa ngẩng lên hít hà những hương sắc đầu thu ấy.
_Mẹ ! Say vật vã ra rồi còn bắt bạn đi vất vưởng như chó dại ngoài đường thế !? -Hòa lảo đảo đi bên cạnh, lè nhè.
_Đi bộ tí cho hả hết hơi rượu, đỡ say rồi về -Tôi khoác vai nó.
_Nhưng mỏi chân bỏ cha !
_Nếu biết thưởng lãm những khung cảnh tuyệt vời này thì cậu sẽ không thấy mỏi đâu.
_Thưởng cái con khỉ, tao díu hết cả mắt rồi.- Nó vùng vằng gỡ tay tôi ra rồi bước lại chiếc ghế đá ven hồ nằm kềnh xuống.

Tôi nhìn thằng bạn, khẽ lắc đầu cười. Rồi cũng bước lại chỗ nó, cúi xuống nhặt một viên đá lia nhẹ ra mặt hồ ...viên đá nẩy được mấy cái rồi chìm nghỉm, những gợn sóng lăn tăn tan dần ra trả lại cho Hồ Ba Mẫu sự tĩnh lặng vốn có.

_Tửu lượng tớ với cậu ngang nhau, mà sao hôm nay yếu thế ? -Tôi ngồi bệt xuống đám cỏ cạnh ghế đá nó nằm, khoanh tay lên đầu gối, tựa cằm nhìn ra hồ nói bâng quơ.
_Không say, nhưng buồn ngủ -Nó đưa tay ngáp.
_Cậu này !
_Sao ?
_Từ giờ đừng đề cập đến mấy chuyện đó nữa !
_Ờ, bọn tao cũng chỉ muốn mày rút ngắn giai đoạn mà mày lại không hiểu thì thôi, tao cũng đếch thèm tham gia vào nữa !

Tôi cũng chả buồn trả lời nó, ngả người nằm dài ra bãi cỏ, nhìn lên tia nắng chiếu lấp ló sau những vòm lá. Chúng nó đâu hiểu vấn đề yêu với tôi nó còn dựa trên sự tôn trọng, chứ đâu phải chiếm đoạt. Khó khăn lắm và còn phải nhờ đến những yếu tố may mắn, vòng quay của số phận thì chúng tôi mới có thể tìm về lại bên nhau, nên tôi không hề muốn lặp lại những sai lầm dại khờ như ngày xưa nữa.

Dù cũng phải công nhận cái cách nghĩ của mình nó hơi lạc lõng với quan điểm chung của mấy thằng xung quanh mà tôi quen biết, và có thể còn lạc lõng với cả chính quan điểm ...của tôi nữa, tất nhiên nó chỉ là những tư duy phụ đang cố đục khoét cái lập trường mà tôi đã xây lên. Biết là như vậy nhưng tôi vẫn phải cố giữ vững để bảo vệ những yêu thương mong manh mà chúng tôi đang cùng vun đắp. Mặc kệ chúng nó nghĩ mình bảo thủ hay thế này thế nọ ...giờ tôi cũng chẳng mấy bận tâm nữa. Cái quan trọng nhất đang choáng ngợp đầu óc tôi lúc này là chờ đợi cuộc hội ngộ lần tới với nàng mà thôi ...

.

****.

Loanh quanh đã 5 ngày nữa trôi đi, đối với tôi cái từ "loanh quanh" ấy nó dài đằng đẵng vậy, nó là những nhấp nhổm, hồi hộp chờ đợi tin tức của nàng, nhưng mà mỗi lần gọi, nhắn tin, chat chit hỏi tình hình thì nàng cứ úp mở, thế mới điên chứ lị.

Hôm nay tôi về nhà, chán ở dưới này rồi, cứ ăn rồi nằm, tối lại đi hộ tống bê vác đồ với anh Hùng, thậm trí còn làm xe ôm đưa đón mấy em người mẫu, ca sĩ đi đến các tụ điểm diễn lẻ trong nội thành nữa mới khổ, mà các em ấy thì có vẻ bạo dạn kinh lên được, ngồi tót lên xe là ôm eo, không thì cũng hồn nhiên tựa vào người như là bạn trai vậy. Hòa với Lâm thì khoái ra mặt, tôi thì ...cũng khoái (nói không thích thì cũng chẳng phải với lòng), nhưng chỉ lúc đầu thôi, sau cũng thấy ngài ngại ...nhất là những khi vô tình thấy ánh mắt khó hiểu của Mai.

Bạn ấy dạo này có vẻ xa lánh tôi thực sự, tất nhiên rồi, anh Hùng cũng đã buôn chuyện của tôi với hội cái Yến sau khi bị chúng nó lẽo đẽo tra khảo. Tôi nghĩ vậy là quá ổn cho cả hai chúng tôi để có thể cân bằng lại mối quan hệ, giúp tôi thoát khỏi những suy nghĩ lệch lạc đang nhen nhúm phát sinh ...Thúy và Yến cũng ý tứ không trêu ghẹo gán ghép nữa vì sợ Mai và tôi khó xử.

Nhưng ...tôi đến phát mệt với cái từ "nhưng" này lắm rồi. Vấn đề là mỗi khi tôi chở các em mẫu hoặc cười đùa với mấy cô ca sĩ, thì cảm giác như đang bị ai xoáy tia nhìn vào mình, đôi lúc tôi bất ngờ quay lại và tóm được ánh nhìn đó ...từ phía Mai. Mỗi lần như vậy tôi lại tảng lờ đi chỗ khác ...thực sự cái cách bạn ấy nhìn tôi cứ như là tôi đã làm điều gì đó có lỗi với bạn ấy vậy, điều đó làm tôi khó chịu ghê gớm ...

Đã đang sốt ruột với nàng rồi lại còn cứ phải đi suy diễn mấy chuyện không liên quan khiến tôi phát ốm. Nên đành tranh thủ cuối tuần về ăn vạ mẹ mấy hôm vậy.

_Alo ! Mẹ về chưa ?
_Chưa !
_Chết, con quên chìa khóa nhà dưới Hà Nội rồi.
_Về tới nhà rồi à ?
_Vâng !
_Thế ra chỗ mẹ lấy chìa khóa rồi cầm tiền ra chợ mua gì về nấu ăn đi, hôm nay mẹ về muộn.
_Vâng ạ !

Tôi quay xe ra cơ quan mẹ lấy chìa khóa và tiền, rồi vòng ra chợ.

_Cá chép bán thế nào u ơi ?
_45 con zai ạ
_U mổ luôn cho con nhé, lát con quay lại lấy -Tôi đi chợ có bao giờ mặc cả đâu, chỉ đại một con rồi đi lại chỗ bán rau.
_Cho cháu 2 quả cà chua, ít hành, thì là, rau ngổ !
_Đây -Bà bán rau chọn rồi nhét tất cả vào túi đưa cho tôi.
_Bao nhiều tiền cô ?
_5 nghìn.

Tôi móc ví ra trả ...

_Soạt !! -Bỗng có một bàn tay mau lẹ giật ví của tôi.
_Đệch ! -Tôi giật mình la hoảng, những cũng ngay lập tức đuổi theo thằng đó
_Đứng lại !!! -Tôi quát lớn. Nhưng thằng chết tiệt ấy vẫn cắm đầu cắm cổ chạy. Tôi bậm môi đuổi theo, nó chạy nhanh thật, cứ thoăn thoắt nhảy vọt qua những gánh hàng rau, luồn lách qua mấy dãy hàng thịt, rồi chui tọt vào khu quần áo ở tòa nhà chính giữa trung tâm chợ ...

_Bỏ mẹ ! Mất dấu rồi ! -Tôi thầm than thở.

Chạy vào khu này thì bó tay rồi, những hàng quần áo sát nhau, treo lung tung. Người thì ra vào đông đúc nữa, biết nó chạy hướng nào mà tìm. Tôi hoang mang đứng ngoảnh nhìn tứ phía, mồ hôi vã ra như tắm. Đang lúc chắc mẩm là mất ví quả này rồi thì nhìn thấy nó đứng phía đằng cửa chính, quay lưng về phía tôi, dù người đi qua đi lại đông, nhưng cái áo màu đen in hình đầu lâu xương chéo sau lưng thì không lẫn đi đâu được vì trong lúc đuổi tôi cố gắng ghi nhớ đắc điểm nhận dạng mà. Ô kìa ! Thằng khốn còn giơ giơ cái ví ngoe nguẩy lên như muốn trêu ngươi tôi.

_Lần này tao cho mày chết. -Tôi nghiến răng ken két, lao về phía nó.

Nó lại tiếp tục phóng vụt đi khi tôi đang định áp sát khiến tôi lại phải tiếp tục màn rượt đuổi.

_Dừng lại, cướp ! -Tôi hét toáng lên, mong có ai đứng ra chặn nó giùm cái. Nhưng chợ chiều mọi người cũng đang mải, khi họ vừa kịp định nghĩa cái câu nói của tôi thì tôi và thằng đó đã vọt qua rồi.
_Điên thật ! -Tôi tiếp tục cố tăng tốc ...
_Bộp !
_Ối -Đang cứ mải nhìn nó không để ý, tôi va phải một bà chị vừa bước từ trong cửa hàng dép ra, cả tôi và chị ngã sóng soài.
_Chết, em xin lối, chị có sao không ? -Tôi luống cuống đỡ chị ấy dậy.
_Mắt với mũi để đi đâu vậy em ! Chị ấy nhăn nhó !
_Dạ em đang đuổi theo thằng vừa giật ví của em, em xin lỗi chị ạ !
_Thế à ! Chết, nó đâu ?
_Nó vừa chạy hướng kia kìa, một lần nữa xin lỗi chị -Tôi cúi gập đầu chào chị, rồi lại xoay người đuổi tiếp.

Quả này thì mất dấu rồi, nó mất hút thật rồi. Đen thật, dạo này mình đang bị sao quả tạ chiếu vào hay sao ý, toàn việc chả đâu vào đâu cả ám vào người, nếu không có chuyện nàng chuẩn bị ra Bắc thì tôi cũng đến não mất thôi.

Tôi vừa chạy vừa nhìn xung quanh, cuối cùng cũng chạy ngang qua cổng chính rồi ...mẹ kiếp, có khi nó chuồn khỏi chợ rồi cũng nên !! Vừa chạy ngang qua cổng thì bỗng tôi khựng lại, rồi giật lùi lại ngoảnh ra phía cổng nhìn ...Ơ ! Chẳng phải thằng chết tiệt kia nó đang đứng giữa cổng đó sao, nó đứng xoay mặt ra ngoài nên tôi vẫn chưa thể nhìn được mặt nó. Nhưng cái áo thì lẫn thế quái nào được.

Tôi dón dén bước lại gần nó cách khoảng 2 mét, tay nắm sẵn cú đấm, định táng cho phát vào đầu. Nhưng bỗng trong đầu nảy sinh dấu hỏi, tại sao nó có cơ hội chạy thoát mà không chạy ? Hay nó muốn giở trò gì với tôi ? Phải cẩn trọng mới được, kinh nghiệm ...xem phim hành động nhiều không cho phép tôi sơ xuất, có thể nó đang thủ sẵn hàng trong người, chờ tôi xuất thủ là bất ngờ ám toán luôn.

_Đưa trả lại ví cho tao, hoặc ra công an - Tôi cất giọng dò xét.
_Chạy khỏe đấy, vẫn đá bóng đều chứ hả ! -Nó khẽ trả lời tôi, mặt vẫn không quay lại.
_Mày nói gì ...thằng ...-Tôi đang định chửi, thì bỗng nhận ra giọng nói của nó khá quen thuộc.
_Quay mặt lại đây -Tôi bước lại gần ngoái ngoái dò xét.

Nó tủm tỉm xoay người lại ...tôi ớ người ..há hốc mồm.

_Sơn !!!!! -Tôi xúc động mạnh khi nhận ra thằng bạn nối khố từ thuở học sinh. Nó béo hơn trước nhiều, ăn mặc bụi bặm lại còn để tóc dài nữa, hèn chi tôi nhìn không ra cũng phải.
_Tưởng đại ca định tẩn thằng em này chứ -Nó dang tay ra.
_Thằng chó này -Tôi mừng rỡ nhảy bổ lại ôm chầm lấy nó.
_Về lúc nào ? Mà sao mất tích không thấy liên lạc gì với bạn bè cả ? -Tôi cầm vai nó lắc mạnh. Mắt rơm rớm, không xúc động sao được khi gặp lại cái thằng trời đánh này chứ. Những trò nhất quỷ nhì ma, những kỷ niệm rách giời, và đặc biệt là cái nắm tay an ủi của nó ở nhà ga buổi chiều hôm ấy ...làm sao mà tôi có thể quên được.
_Em cũng vừa về được mấy hôm, đang định tối nay qua nhà đại ca hỏi thăm tin tức, thì lại gặp đại ca ở chợ này !
_Mẹ kiếp, cái thị xã này vốn dĩ vẫn quá nhỏ bé cho tao với mày rồi ! -Tôi cười cười, đập tay với nó.
_Đại ca càng lớn càng phong độ, chả bù cho em ! -Nó nháy mắt.
_Phong cái khỉ gì, kiếm chỗ nào nói chuyện đi !
_OK

_Đâu !!! Là thằng nào ? - Bỗng một đám lố nhố từ trong chợ đi ra, cô bán rau, u bán cá và cả bà chị tôi va vào dẫn theo hai ông bảo vệ chợ cùng với một cơ số người tò mò đi theo hóng chuyện.
_Kia, thằng áo đen ý, tôi thấy nó giật ví của chú kia -Cô bán rau chỉ.
_Đúng rồi, thấy nó chạy em ấy đuổi theo mà.
_Gô cổ nó lại.
_Cho nó lên phường !
_Nhìn giống thằng Sơn nhà bà Định thế ?
_Không phải chứ ?

Đám người vừa nhao nhao vừa sấn sổ bước tới.

_Cái gì thế ? -Tôi tròn mắt nhìn họ.
_Thằng này nó cướp ví của cháu à ? -Một ông bảo vệ chĩa dùi cui về phía Sơn.
_Không ...à mà có ! Nhưng trong lúc chờ mọi người đến cháu với nó đã kịp giải quyết, kịp làm quen, rồi thân nhau luôn rồi ạ !! -Tôi quàng vai lên cổ nó, rồi cả hai thằng cùng xoay người bước đi, vừa đi vừa cười ha hả trước những cặp mắt tròn xoe của tất cả mọi người ...

.

*****.

Phúc Yên đã có nhiều thay đổi chóng mặt khi lên thị xã từ hồi đầu năm nay, lại là một đô thị cửa ngõ của tỉnh, nơi tập trung nhiều cụm công nghiệp và các doanh nghiệp, tập đoàn lớn trong và ngoài nước, nên đã được tỉnh chú trọng đầu tư rất nhiều, khiến nó không còn là thị trấn yên bình như cách đây mấy năm nữa rồi, mà dần thể hiện bộ mặt ồn ào, sôi động của một địa phương giáp ranh Hà Nội đang phát triển.

Tuy nhiên, với tôi, thì lúc nào về cũng thấy lòng tĩnh lặng, nhẹ nhàng hơn rất nhiều, dù thay đổi về bộ mặt, nhưng bản chất cuộc sống và con người ở đây vẫn vậy.

Có câu nói :"Khi ta ở chỉ là nơi đất ở, khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn", mà với tôi nơi đây lại in dấu những hồi ức ngọt ngào xen lẫn đắng cay của mối tình đầu, và những kỷ niệm thời học sinh thì tất nhiên là không bao giờ phai nhạt rồi, nên lúc nào tình cờ đi qua trường cũ vẫn phải bồi hồi ngoái lại nhìn.
Mấy cửa hàng trà đá gần trường đã được nâng cấp lên thành quán cafe, rồi một số quán bi-a chuyển thành cửa hàng internet, ờ thì cũng phải thay đổi cho kịp với thời đại mới chứ.

Tôi quay lại lấy rau và cá xong, ngoắc vào xe rồi cùng Sơn lượn về trường cũ. chúng tôi chọn một quán cafe chính là quán trà đá chúng tôi hay ngồi ngày xưa, đối diện với cổng.

Sau vài lời hỏi thăm sơ qua về tình hình hiên tại, hai thằng bắt đầu ôn lại những kỷ niệm một thời oanh liệt rồi cùng ôm bung cười lăn cười bò, sau đó là chia sẻ những buồn vui trong từng ấy thời gian không gặp nhau ...

_Đại ka nói thật chứ ? Đã gặp sếp rồi sao ? -Sơn nhảy bổ lên, rạng rỡ nhìn tôi.
_Ukm -Tôi gật đầu.
_Không hổ em gọi anh là đại ka, quá bá đạo !
_Bá gì đâu, cũng một phần may mắn nữa !
_Vậy à ? Kể em nghe xem nào -Nó sốt sắng
_Từ từ rồi tao sẽ kể, chuyện dài lắm !
_Nhưng em rất bất ngờ đấy, cái đợt trước khi em đi, nghe anh tâm sự rồi hứa hẹn em nghĩ chắc anh cũng chỉ hưa bâng quơ thôi, chứ người Bắc - người Nam thì làm sao có thể ?
_Thì thế tao mới bảo là còn yếu tố may mắn nữa mà - Tôi cười.
_Sếp có thay đổi nhiều không ?
_Cũng không thay đổi nhiều, nàng ...à Ngọc chững trạc hơn !
_Lúc nào cho em nick chat của sếp nhé.
_Tất nhiên rồi. Ngọc cũng hỏi thăm mày suốt mà.
_Ôi ! Sếp vẫn còn nhớ tới cái thằng cá biệt này sao ? -Nó mừng rỡ.
_Có chứ ! À mày về lâu không ?
_ Em chỉ về 1 tháng thôi ! Sao hở anh ?
_Ừ, cuối tháng này Ngọc ra bắc đấy !
_Thế à, sếp ra làm gì thế ?
_Tất nhiên là gặp đại ka của mày rồi - Tôi vênh mặt vỗ ngực.
_Chà, mới gặp lại nhau mà coi bộ tình cảm gắn bó ghê ta !
_Thì cũng gần 8 tháng rồi, mày tưởng yêu mà xa nhau trong từng ấy thời gian nó dễ chịu lắm à ?
_Thì em biết chứ !
_Nhưng tình hình cuộc sống của mày thế nào rồi. Lúc nãy chưa hỏi kỹ ...
_Thì đấy, về thăm nhà một tháng rùi em lại bay.
_Nhưng hai năm rồi mới về mà sao về ít thế ? Có con Tây nào nó ngóng bên đó à ?
_Thì em cũng chỉ tranh thủ về thôi mà ! Làm gì có con nào đâu, à mà cũng có, nhưng bỏ rồi.
_Thế à ? Sao lại mới yêu đã thôi nhanh vậy ?
_Con gái Tây nó thoáng về yêu đương với tình dục lắm, cái đấy đâu có lạ lẫm gì đâu.
_Ờ, nhưng ít ra cũng phải về một vài tháng chứ ! Bà già không kêu à ?
_Thì cũng than vãn, nhưng em đi lần này cũng chỉ tính làm thêm một năm, giải quyết xong hết mọi việc là em về Việt Nam hẳn, không sang đó nữa anh ạ -Nó thở dài.
_Sao ? Công việc không ổn lắm à ?
_Nói chung là phức tạp và nhiều vấn đề ...mà thôi ! Chuyển sang chủ đề anh với sếp đi, cứ tra khảo em thế ? Sếp định ngày ra chưa hay mới chỉ dự tính cuối tháng thôi ?
_Thì đang dự tính !
_Có chắc không ?
_Tao nghĩ là chắc
._Hehe, vậy là em vẫn có cơ hội gặp lại sếp rồi !
_Ừ, hôm nào Ngọc ra thì mày xuống chỗ tao chơi mấy hôm đi !
_Vâng, tất nhiên rồi.

_À đợi một chút - Tôi rút máy ra bấm số của nàng gọi.

_Alo ạ , em đang nấu cơm mà, gọi chi giờ này vậy ?
_Nhớ thì anh gọi thôi -Tôi vừa nói vừa nháy mắt với thằng Sơn, nó hiểu ra ngay là tôi đang gọi cho nàng, liền cười cười tỏ vẻ thú vị.
_Ngoài đó đang mưa sao ?
_Sao lại hỏi vậy ?
_Vì mỗi lúc mưa em lại thấy anh có vẻ không bình thường !
_Nè, nhớ mà không bình thường sao ? Vậy khỏi luôn nhá !
_Thôi, đừng dỗi, em đùa đấy !
_Thế tình hình ra sao ? Chắc được bao nhiêu phần trăm rùi em ?
_90% rồi - Nàng cười.
_Này không có đùa đâu nha, còn một người nữa cũng đang mong gặp em lắm đây này !
_Hả ? Ngoài anh ra thì đâu có ai ? Bác bá anh chị có ai biết em ra đâu mà mong ? -Nàng ngạc nhiên.
_Đây, nói chuyện luôn cho đỡ thắc mắc - Tôi đưa máy cho Sơn nghe.

_Sếp à ?? Em đây !
_...
_Còn em nào nữa, không nhận ra giọng của em à ?
_...
_Ôi trời, tìm lại được người yêu là quên béng hết mấy thằng em, chán sếp thế !
_....
_Thì em biết là nhiều thằng gọi sếp là sếp, nhưng thằng nào trong giờ kiểm tra hay ném giấy cầu cứu sếp nhất ?
_....
_Há há ! Giờ mới nhớ ra à , vâng ! Em Sơn "xù" đây
_....
_Dạ em mới về mấy hôm, bữa nay ra chợ tình cờ gặp đại ka Hiếu của sếp !

Nghe nó nói mấy từ danh xưng lộn xộn của nó dành cho tôi và nàng mà tôi không nhịn được cười.

_Hehe, đại ka nói em nghe rùi, sếp không phải ngại đâu !
_...
_Thế khi nào sếp ra ngoài này ?
_...
_Ok, em sẽ đợi để được diện kiến nhan sắc như thần tiên tỉ tỉ của sếp.
_...
_Vâng ! Thôi sếp nấu cơm đi, em với đại ca hàn huyên tâm sự đã !
_...
_Vâng ! Em chào sếp ạ.

Nói chuyện với nàng xong, nó đưa máy cho tôi. Tôi cầm xem lại giờ ...

_Về nhà tao đi, làm mấy chén - Tôi rủ nó.
_Thôi, ông bà già em cũng đang đợi cơm ở nhà -Nó xua tay.
_Ôi zời ! Điện về bảo ông bà ăn trước đi ...không lằng nhằng ...Hôm nay mẹ tao về muộn, tao phải ăn cơm một mình buồn bỏ cha ...

Tôi quả quyết nói như ra lệnh cho nó, rồi đứng dậy gọi với vào trong :

_Tính tiền bác ơi !

.

*****
.

Hai thằng đi về nhà tôi, dọc đường tôi tạt qua chợ cóc gần nhà mua chai rượu và thêm ít đồ nhậu nữa, rồi về nấu nướng. Hôm nay mẹ tôi phải họp rồi đi ăn cùng cơ quan luôn nên chắc về muộn.

Nấu xong, dọn đồ ra, trong cuộc nhậu hai thằng lại tiếp tục tám chuyện trên trời dưới bể, nhưng chủ yếu toàn chuyện của tôi, và chuyện linh tinh khác, chứ mỗi lần tôi quay qua hỏi chuyện của nó thì nó toàn lảng đi.

_Ái chà ! Đại ca thay đổi kinh, ngày xưa có bao giờ dụng đến giọt rượu nào đâu mà giờ uống vãi thế - Nó đặt cạch chén rượu xuống , khề khà.
_Dòng đời xô đẩy thôi - Tôi mặt đỏ gay, vừa gắp thức ăn vừa nói.
_Nghe truyện của đại ka và sếp, em hâm mộ quá trời
._Hâm cái gì ? Có ai muốn rơi vào hoàn cảnh như vậy đâu -Tôi thở dài.
_Thì cũng phải trải qua thử thách mới trân trọng những thứ mình giành được chứ !
_Ê ! Mày cũng văn hoa gớm nhỉ ?
_Đại ca cứ nghỉ em chỉ là thằng cục xúc thôi à ? Sau vụ cùng đại ka chạy đuổi theo sếp ra Ga, em cũng ước mình gặp được một tình yêu đẹp như vậy, để mà tôn thờ, để mà hy vọng vun đắp -Nó với chai rượu rót.
_Nghĩ được thế là tốt, thế mà không tìm được sao ?
_Thì môi trường có đâu mà tìm, toàn gái Tây, gái Việt bên đó nó cũng khác gì Tây đâu, chúng nó chỉ thỏa mãn mình về mặt sinh lý, chứ còn để nghiêm túc cho một tình yêu đẹp thì vô vọng thôi.
_Vậy sao không tranh thủ về lâu lâu một chút, kiếm 1 em !
_Đại ka cứ đùa, tiếng tăm em ở đây lẫy lừng từ ngày xưa, đứa nào dám yêu !?
_Mày bi quan quá đấy, cứ thay đổi chỉn chu trong phong cách sống, thì lo gì không có
!_Em biết thế đã !
_Tao cũng thấy mày thay đổi nhiều mà ! -Tôi nâng chén lên.
_Theo chiều hướng nào ? -Nó cụng với tôi rồi nốc cạn.
_Có vẻ tích cực hơn, vì cách nói chuyện của mày không bộp chộp thô thiển như xưa nữa !
_Vậy à ? -Nó cúi gằm mặt xuống, nhạt giọng._Ờ ! Ăn đi chứ, uống hết chai này thôi nhá -Tôi rót nốt chỗ rượu còn lại vào hai chén.
_Vâng cứ kệ em ! À mà đại ka với sếp có dự định gì cho tương lai chưa ?
_Dự tính gì giờ này hử mày, giờ trước mắt lo học cho xong đã, sau này có thể tự quyết định được kinh tế, có tiếng nói trong gia đình, lúc ấy mới nghĩ đến những điều xa xôi hơn.
_Vậy cũng còn lâu lắm -Nó lắc đầu ngán ngẩm.
_Thì biết làm sao được !
_Em chỉ mong được một ngày nhìn thấy đại ka và sếp sánh bước cùng nhau bước vào thánh đường, chắc chắn là một đôi tân lang - tân nương tuyệt đẹp - Nó gắp miếng thịt bỏ vào mồm nhai nhồm nhoàm, vừa nhai vừa ngước mắt lên tưởng tượng.
_Èo ! Tao cảm động quá cơ, thôi uống nốt đi rồi ăn.

Hai thằng chốt hạ nốt, ăn qua loa bát cơm rồi pha ấm trà, ra hè bật điện trải chiếu ngồi hóng gió cho thoáng. Buổi tối mua thu, tiết trời mát mẻ. Cây hoa sữa trước nhà tôi tỏa hương thơm nồng, từng cơn gió nhẹ quyện hương bay vào nhà mang lại cảm giác dễ chịu vô cùng.

_Mát thật đấy - Sơn rút bao thuốc ra châm, rồi ngửa mặt lên phả luồng khói, tỏ vẻ khoan khoái.
_Ờ, ở Hà Nội không được thoáng đãng thế này đâu. -Tôi cầm ấm trà rót.
_Thành phố lúc nào chả ngột ngạt, mà giờ cái thị trấn mới lên thị xã này cũng có vẻ không còn được như xưa nữa, em về thấy thay đổi hẳn.
_Thì tất nhiên rồi, cũng phải phát triển lên chứ.
_Dù sao em vẫn thích cái không khí thanh bình như ngày xưa hơn.
_Ơ, thằng này ! Tao tưởng mày ưa náo nhiệt lắm cơ mà.
_Trải nghiệm đủ cái náo nhiệt rồi thì mới thấy quý làm sao cái sự tĩnh lặng và yên bình đại ka ạ. -Nó rít thuốc trầm ngâm.
_Mày đúng là khác xưa nhiều quá, mấy lời vừa rồi tao mà không chứng kiến tận mắt thì cũng không tin là nó có thể văng ra từ mồm mày. -Tôi nhấp ngụm trà cười.
_Thì như đại ka vừa nói lúc nãy, dòng đời xô đẩy mà -Nó cũng cười.
_Mà tao bảo này -Tôi quay sang nó.
_Dạ ?
_Sao không cố làm thêm 1 năm nữa rồi về hẳn, đỡ tốn tiền đi lại. Về có 1 tháng rồi lại quay lại làm thêm 1 năm nữa, tao nghe bất tiện quá.
_Thì em đã bảo còn nhiều việc phải giải quyết mà.
_Mày nói từ giải quyết nghe trầm trọng vãi, cứ như là mày làm boss to lắm ở bên đó không bằng ! -Tôi bĩu môi.
_Không, cũng là công việc thôi mà -Nó nhún vai.
_Lúc nãy mày bảo phức tạp ...phức tạp quá thì nghỉ mẹ đi nếu cảm thấy không hiệu quả, về nhà tính hướng khác.
_Tóm lại là em cũng khó nói lắm. -Nó rít hơi thuốc thật sâu.
_Đây chỗ bạn bè tao khuyên vậy thôi, đi nước ngoài có thể dễ thành công, nhưng yếu tố rủi ro nó cũng không ít đâu. Tóm lại là không đơn giản chút nào cả.
_Đại ka vừa nói cái điều mà em chiêm nghiệm ra khi mới đặt chân đến đó được mấy tháng.
_Vậy sao ?

Nó chẳng nói gì thêm nữa, mà nhếch mép cười rồi vạch vai áo ra để lộ những hình săm chi chít ở vai và một vết sẹo to tướng kéo dài từ bả vai phải xuống tận ngực.

_Cái gì thế ? -Tôi thất kinh.

Nó thuận tay cởi luôn áo ra, cả người nó chẳng chịt vết sẹo, giữa ngực xăm một cái đầu sói đang nhe nanh nhìn phát khiếp.

_Mày ..-Tôi trố mắt nhìn, lắp bắp không nói nên lời.
_Có những điều vượt qua cả sự tưởng tượng của em nữa mà, nên nói đại ka cũng khó hiểu -Nó bình thản.
_Mày qua đấy không phải làm cho chú, mà đi làm xã hội đen à ?
_Đai ka nói gì nghe kinh thế, nhưng cả hai đều đúng một phần -Nó giơ ngón tay cái lên, mắt hấp háy cười nhăn nhở.
_Mẹ mày cũng đồng ý sao ?
_Mẹ em sao biết được, vốn dĩ em chả muốn nói với ai cả, vốn định giấu cả đại ka, nhưng giờ em nghĩ không biết trước thì cũng biết sau thôi, huống chi đại ca với em ngoài tình bạn còn thân như anh em.
_Vậy những vết sẹo và hình xăm mày giấu kiểu gì ?
_Phải từ bỏ thói quen cởi trần khi ở nhà, và luôn mặc áo có cổ thôi. Cùng lắm nếu bị phát hiện thì bảo bị tai nạn, con xăm hình là sở thích, ai biết đấy là đâu.
_Tao không thể hiểu nổi, thế rốt cuộc câu chuyện nó là như thế nào từ khi mày qua đó ? Mày nói tao nghe xem ?
_Có thời gian em sẽ nói mà, giờ em về cái đã, bà già đang gọi. -Nó mặc lại áo rồi đứng dậy rút điện thoại ra, máy đang báo rung cuộc gọi đến. Nó tắt trả lời rồi lại đút vào túi.
_Vẫn biết mày coi trời bằng vung, nhưng tao éo tưởng tượng ra mày lại ...-Tôi vẫn chưa hết ngỡ ngàng.
_Làm gì mà nghiêm trọng thế ? Về đây thì em vẫn mãi là thằng Sơn của sếp, là đàn em của đại ca thôi mà ! -Nó cười cười xua tay. Rồi bước ra ngồi lên xe, tôi cũng chạy ra mở cổng cho nó.
nhìn nó.
_Ok ! Khi nào đại ka xuống Hà Nội ?
_Chắc mấy hôm nữa !
_Mai em đưa bà già đi về bên nội thăm họ hàng mấy hôm, khi nào em xuống Hà Nội em sẽ alo.
_Được rồi, lúc nãy tao nháy máy sang, lưu chưa đấy.
_Em lưu rồi mà !
_Ừ ! Thôi về đi.
_Ok, chào đại ka.

Nó vê ga phóng đi, tôi cứ đứng nhìn theo, trong đầu bao nhiêu là những thắc mắc. Quái thật, tính ra chưa đầy hai năm mà thằng bạn thân lại có thể thay đổi kinh khủng đến như vậy sao ? Chú nó ở bên đấy làm công việc gì mà sao cả bố mẹ nó cũng không biết ? Mà quan trọng nhất là vai trò của nó bên đó là làm cái quái gì ?

Đứng ngẫm nghĩ một lát rồi tôi cũng tặc lưỡi, bước vào nhà dọn dẹp. Thôi, có gì sẽ bắt nó kể rõ ràng mọi chuyện sau. Nếu sự việc nó dấn sâu vào những thứ nghiêm trọng quá thì tôi dứt khoát sẽ can thiệp, cùng lắm nó không nghe thì nói với bố mẹ nó giữ nó ở nhà không cho sang nữa là xong...

Chắc chắn là tôi sẽ không bao giờ có thể khoanh tay đứng nhìn nó tiếp tục đi vào con đường xấu.

Vì đơn giản dù hai thằng tính nết trái ngược nhau hoàn toàn, dù nó có là thể loại người nào đi chăng nữa...

Nhưng với riêng tôi, nó còn hơn cả một người bạn thân.

.
.
(Còn nữa)
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 06-26-2015, 02:00 PM   #442
dier124
Còn Bú Sữa Mẹ
 
Avatar của dier124
 
Ngày gia nhập: Feb 2011
Nơi cư ngụ: ™Vô lệ™-Âm hộ chi mộ -Dâm Vương Phủ
Bài gửi: 22
dier124 Thái Giám
dier124 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Tổng hợp phim sex Việt Nam 2015, mới ra lò?
Mặc định

Thank chap mới ra lót dép hóng mãi mấy hnay rồi
__________________
Sex. Một phần phần tất yếu của cuộc sống!
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 06-26-2015, 05:29 PM   #443
toidatramluan
Xem Sex Lần Đầu
 
Ngày gia nhập: Jun 2015
Bài gửi: 34
toidatramluan Thái Giám
toidatramluan vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Tổng hợp phim sex Việt Nam 2015, mới ra lò?
Mặc định

Truyện quá hay thank pro
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 06-28-2015, 12:18 AM   #444
Rain8x
Còn Bú Sữa Mẹ
 
Ngày gia nhập: Oct 2009
Bài gửi: 15
Rain8x Thái Giám
Rain8x vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Tổng hợp phim sex Việt Nam 2015, mới ra lò?
Mặc định

Hồi 36 : Trái tim người con gái ...
********

Năm 2004 là năm thứ 5 thị trường chứng khoán có tổ chức của Việt Nam đi vào hoạt động chính thức, với bối cảnh kinh tế - xã hội trong nư­ớc và thế giới tiếp tục có nhiều thuận lợi cũng như­ khó khăn, thách thức. Thị trường đã bắt đầu có những bước tiến đáng kể trong việc thu hút những nhà đầu tư cả trong và ngoài nước ở giữa quý 3 này, bởi sự hoạt động đã tương đối ổn định và chuyện nghiệp cũng như đạt được sự tăng trưởng nhất định về giao dịch và đầu tư chứng khoán niêm yết. Tính thanh khoản của thị trường đã được nâng cao kéo theo khối lượng giao dịch tăng mạnh theo từng phiên, các công ty chứng khoán mở rộng hoạt động nghiệp vụ, dần đã thu được kết quả kinh doanh và tiềm năng phát triển khả quan hơn rất nhiều, nếu so với cùng kỳ năm ngoái và xa hơn nữa là thời điểm mới bắt đầu thì đã có những bước tiến đáng kể.

Quan trọng là người dân cũng đã bắt đầu dành sự quan tâm đến hình thức đầu tư tài chính này, và Hội Quán Chứng Khoán của chúng tôi được khá nhiều nhà đầu tư để ý và tới giao lưu, các buổi hội thảo liên tục được diễn ra.

Chính vì vậy nên tôi chỉ về được có 3 hôm là thằng Thanh gọi lôi xuống cho bằng được. Vì cuối tuần trước tôi đã không tham gia vào chương trình hội thảo mới của Hội Quán rồi.

_Mày chưng cái biển vừa to vừa thô ở giữa thế này nhìn vướng bỏ cha -Tôi quay sang thằng Thanh góp ý.
_Thế để ở đâu ?
_Tao nghĩ nên cho xuống tầng một, trên này chỉ nên cho cái băng rôn khẩu hiệu là được rồi.
_Hiếu xuống rồi à ! Thứ 7 éo có chú chém gió nên nhạt như nước ốc ! -Anh Bằng, một thành viên chủ chốt của ban quản trị VNFinace, sinh viên năm cuối Đại Học Kinh Tế Quốc Dân vừa bước vào phòng thấy tôi liền đon đả.
_Em có việc phải về quê mà anh !
_Ờ ! Chú xuống kịp là tốt rồi, quan trọng là buổi giao lưu ngày kia mới đặc biệt, vì đón tiếp một số nhà đầu tư là tài trợ chính cho chúng ta trong tháng 9.
_Vậy à anh ?
_Giờ phải kiếm tại trợ thôi chứ cứ trông vào quán net với cafe thì lấy đâu ra kinh phí, tháng nào cũng âm thì vỡ hết mồm -Thanh nói chen vào.
_Ơ ! Tao tưởng mày kiếm được hợp đồng môi giới béo bở lắm mà ?
_Tạch rồi, mày không đọc bài báo hôm trước à ?
_Tao có để ý gì đâu ?
_Đệch, cứ có thằng nào tung mấy bài nhận định tiêu cực, dù nó éo nêu đích danh, nhưng nói về nước giải khát thì ngoài TRI ra còn công ty nào nữa đâu, nên ông ý chạy mất con mẹ nó dép luôn.
_Thế kiếm đâu ra mấy mạnh thường quân này thế ?
_Đây đọc đi, trang 7-Nó bước tới bàn cầm tờ tạp chí Heritage Fashion của Vietnam Airlines quẳng cho tôi.

Tôi cầm lật ra xem, tiếng Anh của tôi ở dạng tầm thường nên cũng không đọc hết được, chỉ thấy ảnh chụp ở quán cafe chứng khoán của thằng Thanh, và nội dung nôm na nói về một số sinh viên đam mê chứng khoán, thành lập hội quán cho những người có quan tâm đến thị trường, sinh viên và các nhà đầu tư tới giao lưu ở Hà Nội.

_Vãi thật ! Ở đâu ra thế ? -Tôi ngạc nhiên nhìn nó.
_Vợ tao chơi với một bà chị tên Thanh là phóng viên cho báo này. Gạ gẫm bà ý mấy lần mới được đấy. Nhờ bài viết này mà một số nhà đầu tư đi trên chuyến bay đã chú ý và quyết định liên hệ với chúng ta để tài trợ.
_Có mất xu nào không ?
_Không, thị trường đang tiềm năng, nên những chuyên đề như thế này cũng nhận được khá nhiều sự quan tâm, bởi vậy bà ý viết miễn phí.
_Thế thì ngon quá còn gì nữa.
_Ừ ! Quan trọng là buổi giao lưu tới phải làm sao để chứng minh tầm hoạt động của chúng ta, có như vậy mới thu hút thêm các nhà đầu tư khác để mắt tới, hôm ấy mày nhớ rủ thêm lớp mày đến, có bạn bè nào lôi hết tới, càng đông càng tốt.
_Được rồi, ko vấn đề gì.
_Ơ mà ông Phương với ông Thành đi đâu mà lâu thế nhỉ ? Thuê mỗi cái máy chiếu mà đi mất hút từ chiều đến giờ. -Thanh quay lại hỏi anh Bằng đang lúi húi cuốn lại mấy sợi dây điện cho gọn.
_Anh chịu, điện xem !
_Điện có nghe máy quái đâu, bực thật !
_Thôi tao phải về phòng trọ vứt đồ đã, có gì mai tao qua. -Tôi bước lại lấy cái ba lô đeo vào người.
_Ừ, sáng mai qua càng sớm càng tốt, vẫn còn lu bu lắm !
_Ok ! Em về đây anh ơi -Tôi chào anh Bằng.
_Ừ ! Thanh đưa tài liệu cho chú chưa ?
_Rồi anh ạ !
_Chiều mai là phải xong hộ bọn anh nhé !
_Vâng, tối em về viết luôn. Bye anh !
_Ukm.

Tôi bước xuống tầng 1, quán internet ở dưới này cũng đông khách phết. Căn nhà thằng Thanh thuê mặt sàn 80m2, thì tầng 1 là internet, tầng 2 là cafe và cũng là nơi tổ chức hội thảo luôn. Còn tầng 3 với tầng 4 là nhà chủ ở. Quy mô hỗn loạn như thế mà nó xoay sở để duy trì được 4,5 tháng vậy là quá giỏi rồi, dù thi thoảng vẫn phải về xin ông già thêm tiền để bù lỗ.

_Về à anh ? -Cái Linh ngồi trong quầy thanh toán thấy tôi bước xuống liền hỏi.
_Ừ ! Hôm nay đông khách nhỉ.
_Cũng bình thường thôi anh, lúc nọ lúc kia.
_Ơ mà cái bạn mới đến trông Net cùng em đâu ?
_Nó đi mua cái gì cho anh Thanh ý.
_Vậy à ! Thôi anh về nhé.
_Vâng ! Chào anh.

.
*****
.

_Chuẩn bị đi diễn à các cô em ? -Vừa xuống xe khoác ba lô bước vào trong nhà đã thấy cái Thúy và Yến đang lúi húi đi dép, xúng xính váy.
_Anh xuống rùi à ! Hôm nay tụi em không diễn, anh Hùng cho nghỉ. -Yến ngẩng lên cười trả lời tôi.
_Sao thế ?
_À ! Hôm nay sinh nhật chị Mai, lát anh đi cùng với bọn em luôn nhé.
_Sinh nhật Mai à ...
_Vâng ! Anh Hòa với anh Lâm tí nữa về cũng qua đó luôn mà.
_Thế à ...
_Anh đi thì cất đồ rùi đèo tụi em nhé, đỡ phải đi xe ôm.
_À ...nhưng mà ...-Tôi lúng túng. Đấy, vừa mới xuống đã vớ ngay tình huống khó xử rồi.

Thấy tôi có vẻ lưỡng lự, Thúy liền trấn an
_Không phải ngại đâu, tụi em không trêu nữa đâu, hôm nay chị Mai ra mắt bạn trai đấy.
_Thế à ?
_Vâng !

Bỗng điện thoại cái Yến đổ chuông, nó bật máy nghe.
_Em đây, anh tới rồi à ?
_...
_Đây, đây, bọn em ra liền mà ! Anh Hiếu vừa từ nhà xuống nè, em rủ anh ấy qua luôn nhé !
_...
_Vâng , vâng !

Nghe máy xong nó sốt sắng giục.
_Anh Hùng đến rồi, mình đi thôi, không mọi người đợi ! Ở mãi tận Hồ Tây cơ mà.
_Vứt tạm balo ở bàn ăn ý anh ! -Cái Thúy cũng sốt ruột.
_Ờ ...-Tôi vẫn đứng như trời trồng
_Ờ thì nhanh, lên khổ quá ! -Yến giật balo vứt lên bàn rồi lôi tôi ra cửa.
"Ừ thì đi ...có gì mà phải ngại" -Tôi nghĩ bụng rồi cũng ra ngồi lên xe... Ra đấy tý rồi về soạn nội dung phát biểu cho thằng Thanh cũng được.

Tôi đèo Thúy và Yến kẹp 3 phi lên Hồ Tây. Đang giờ tan tầm nên tắc kinh khủng, người với xe cứ chen nhau trật cứng.

_Ui ! Sao anh không đi lối đường Lạc Long Quân có phải thoáng hơn không ? -Yến ngồi giữa nói với lên.
_Anh quên mất, thôi lỡ rồi, giờ quay lại cũng đâu kịp. -Tôi ngao ngán.
_Kiểu này lên tới nơi khéo cũng gần 7 giờ tối rồi.
_Biết làm sao được.
_À ! Bạn gái anh khi nào ra ?
_Cuối tháng này !
_Eo ui , nghe anh Hùng kể về chuyện tình của anh, xúc động thật đấy, đem viết tiểu thuyết thì hay tuyệt vời luôn, cứ như là phim ý.
_Có gì đâu em !
_Thật mà, khi nào chị ấy ra cho tụi em nghía dung nhan chị ý nhé, nghe anh Hòa cứ suýt xoa làm tụi em tò mò chết đi được.
_Ukm. -Tôi bắt đầu thấy bực mình với cái mồm của thằng Hòa.
_Mà cũng tiếc thật, em thấy anh với chị Mai cũng đẹp đôi, thế mà ...
_Mày có im đi không, nói ít thôi -Thúy ngồi sau cùng gắt lên, ngắt lời.
_Nhưng mà chị ấy có thích lão Tuấn kia đâu, hồi xưa còn trong ký túc, lần nào lão ý đánh xe đến chơi chị ấy cũng trốn như tránh tà ...tao không hiểu tại sao nữa ???
_Mày hiểu thế nào được mà hiểu.

Nghe chúng nó đối thoại nhau, bỗng tôi cảm thấy gợn gợn trong lòng. Nhưng mà cũng chẳng muốn nghĩ nữa ...

_Bám chắc vào ...!! -Tôi nhắc hai đứa, rồi bặm môi phi xe lách lên vỉa hè.

.
*****
.

Sau khoảng gần tiếng đồng hồ luồn lách, cuối cùng cũng thoát khỏi đoạn tắc. Yến liên tục điện cho anh Hùng hỏi chỉ đường, rồi hướng dẫn tôi đi. Chẳng biết anh Hùng hướng dẫn ra sao mà nó chỉ lung tung hết cả, đến Hồ Tây rồi mà phải làm một vòng gần hết Hồ, rồi quay đi quành lại mãi, mới tới được chỗ cần đến, đó là một nhà hàng nằm gần công viên nước, khá rộng rãi, có cả sân hồ, tiểu cảnh non bộ, vườn treo các kiểu. Tối lại còn treo những ***g đèn nhỏ nhỏ xinh xinh đủ thể loại màu sắc, khiến khu vườn trở nên lung linh hơn.

Vừa gửi xe xong thì Hòa với Lâm cũng đến, hai thằng nó cũng tìm loanh quanh mãi mới mò được tới đây. Thế là tất cả cùng bước vào, đang tầm giờ ăn nên khách khứa đông nghịt, chả biết chỗ nào mà lần. Yến liền điện anh Hùng xuống đón.

_Chúng mày bò ra đường hay sao mà lâu thế ? -Đang đứng lớ nga lớ ngớ, thì thấy anh Hùng bước trên tầng 2 xuống. Thấy chúng tôi anh buông lời trách móc.
_Kẹt xe !! -Yến ngoác mồm cười.
_Ở chỗ nào thế anh ? -Hòa hỏi.
_Lên hết trên này, hôm nay thằng Tuấn nó bao trọn luôn tầng 2 rồi. -Anh khoát tay giục chúng tôi đi theo.
_Kinh nhờ !! -Lâm vừa đi vừa lắc đầu lè lưỡi.

Chúng tôi bước lên trên, qua một cánh cửa trang trí bong bóng và hoa khá cầu kỳ bước vào một căn phòng lớn, chứa khoảng gần chục bàn mà bàn nào cũng kín người, giới văn nghệ sĩ thì đa số tôi cũng đã biết mặt, còn một số người khác nom có vẻ là dân làm ăn. Họ quay qua nhìn chúng tôi gật đầu chào xã giao rồi lại tiếp tục những câu chuyện dang dở trên bàn tiệc.

Anh Hùng dẫn chúng tôi tới một bàn còn trống, có vẻ như chỉ dành chờ chúng tôi đến. Bàn của Mai ở ngay giữa trung tâm, gần với cái bục trông như một sân khấu nhỏ, xung quanh cơ man nào là hoa với hộp quà, lúc tôi đi ngang qua thấy bạn ấy ngồi cạnh một anh mặc vest khá lịch sự và nom có vẻ thành đạt.

Nhìn Mai hôm nay lộng lẫy thật, cách trang điểm đơn giản càng làm tôn thêm vẻ đẹp tự nhiên vốn có, mái tóc tết búi trễ cầu kỳ để buông những lọn tóc hờ hững xuống đôi vai trắng ngần, điểm xuyết thêm mấy bông hoa trắng li ti, một sự giao thoa hài hòa giữa cổ điển - hiện đại, sang trọng quý phái nhưng không lấn át được vẻ ngây thơ, lại còn kết hợp với chiếc đầm cúp xòe màu đỏ, ren họa tiết hoa hồng gợi cảm, khiến mọi con người cảnh vật xung quanh như chỉ làm nền cho sự nổi bật của nhân vật chính.

Dường như bạn ấy cũng không để ý đến sự có mặt của chúng tôi mà đang thoải mái cười đùa với anh chàng kia và những người bạn tới chúc mừng.

Chúng tôi bước tới bàn ổn định chỗ. Tôi vừa kéo ghế ngồi xuống thì bỗng cảm thấy một gợn buồn man mác đang dõi theo mình ...tôi ngước nhìn theo linh cảm thì gợn buồn ấy lại chạy trốn vào ly rượu vang, vào cụ cười đáp lại những lời đang chúc tụng.

_Xin phép cả nhà cho tôi được nói vài lời được không ạ !-Bỗng giọng anh Hùng cất lên cắt ngang những suy diễn của tôi. Anh ý luổn lên bục sân khấu từ lúc nào vậy ?

Mọi người dừng ăn, dừng nói chuyện im lặng lắng nghe.

_Như chúng ta đã biết lý do chúng ta có mặt ở đây, hội ngộ cùng nhau trong buổi tối ngày hôm nay là gì rồi phải không ạ ?
_Happy Birthdayyyyyyyy -Tất cả đều cùng hô lên đồng thanh và vỗ tay.
_Vâng ! Đứa em thân thiết trong nghề, có cái tên rất đẹp, Lữ Ngọc Mai !!!!!! -Anh ý hô to tên của Mai rồi đưa tay hướng về phía bạn ấy. Mai đứng dậy cúi đầu cảm ơn xung quanh trong những tiếng "Ồ" trầm trồ. Chỉ có mỗi tôi là ngồi câm như hến, tai nóng bừng.

_Hôm nay em ấy kỷ niệm mốc son 20 năm có mặt trên đời, chào những xinh tươi mới trong cuộc sống, xin tất cả hãy cùng đồng thanh hát chúc mừng nhé !

Tiếng vỗ tay rào rào hưởng ứng. Anh Hùng ra hiệu cho nhân viên nhà hàng tắt hết điện, trên màn hình lớn bắt đầu xuất hiện hình ảnh của Mai và nhạc điệu bài hát "Happy Birthday" vào nhịp. Mọi người cùng đồng thanh cất lời hát, vừa hát vừa vỗ tay, rồi có hai nữ nhân viên đẩy chiếc bàn có chiếc bánh sinh nhật to như núi, trên cắm 20 cây nến. Pháo sáng xung quanh bục phụt lên chói lòa ...anh Hùng vừa hát vừa bước lại ra hiệu anh chàng ngồi cạnh Mai dắt tay Mai bước lên bục.

_Xinh thế - Hòa thốt lên.
_Công nhận ! -Lâm cũng há hốc mồm.

Tiếng hát và nhạc vừa dứt thì anh Hùng lại diễn tiếp vai trò MC chính.

_Cảm ơn tất cả các bạn, và giờ nhân vật nữ chính chúng ta đã lên đây rồi, tôi cũng xin giới thiệu người đứng cạnh ...anh Hoàng Minh Tuấn, người chủ trì buổi tiệc hôm nay, cũng là nhân vật nam chính cho tuổi 20 của Mai từ giờ và mãi mãi về sau ...

Tiếng vỗ tay lẫn tiếng huýt sáo hào hứng vang lên. Tôi cũng vừa cười vừa vỗ tay, dù sao cũng nên chúc mừng bạn ấy đã có một ngày vui tuyệt vời và ý nghĩa như vậy.

_Và giờ là đến tiết mục chính của buổi tiệc, Mai sẽ ước một điều ước và anh Tuấn sẽ giúp em thổi nến để biến điều ước sẽ sớm thành hiện thực.

Mọi người lại tiếp tục vỗ tay và cổ vũ. Tôi cũng đưa tay lên huýt sáo, không khí vui như thế này cơ mà. Đang huýt bỗng tôi im bặt ...bởi ánh nhìn buồn ấy ...từ mắt Mai... dường như đang nhìn về phía bàn tôi kiếm tìm . Vì đèn điện đã tắt hết chỉ có chỗ bạn ấy là đang sáng bởi nến ...khiến ánh mắt cứ với nhìn mãi thôi vào khoảng tối trước mặt ...

_Ước đi ! Ước đi ...!!!!! - Mọi người cùng đồng thanh giục.

Mai thôi tìm kiếm ... bạn ấy chắp tay trước ngực rồi khẽ nhắm mắt lại, tôi thoáng nhìn thấy một giọt sương tràn ra khóe mi. Sau một vài giây, bạn ấy mở mắt ra và thổi nến, anh chàng tên Tuấn cũng ghé vào thổi, nến vừa tắt, đèn ở phòng lại bật lên kèm tiếng nhạc rộn rã ...

Anh Tuấn rút trong túi ra một chiếc hộp màu đỏ sang trọng, mở lấy ra một sợi dây lóng lánh màu trắng, có mặt là một viên ngọc hình trái xoan bao quanh bởi những họa tiết vàng chạm khắc cầu kỳ đeo vào cổ Mai.

_Một nụ hôn là cái kết hoàn hảo, cho khán giả mãn nhãn đi các em ! -Anh Hùng cầm mic nhắc.
_Hôn đi ! Hôn đi ! -Mọi người nhao nhao lên vừa vỗ tay vừa cổ vũ.

Anh Tuấn có vẻ hơi bối rối nhìn Mai, còn Mai thì tỏ vẻ khó xử. Nhưng rồi sau một thoáng chần chừ bạn ấy cũng nhắm mắt đưa môi lên.

_Ồ ! -Tất cả cùng hồi hộp dõi theo.

Anh Tuấn hớn hở như đứa trẻ được quà, vội cúi xuống ...nhưng trước khi chạm môi thì Mai đã hơi quay mặt đi, khiên nụ hôn dừng lại ở má. Mai đỏ bừng mặt cúi chào mọi người rồi bước xuống bàn.

_Ê ê ! Ăn gian !
_Hôn thế không đạt yêu cầu rồi ! -Đám đông bạn bè lại nhao nhao phản đối.
_Thôi được rồi ! Công chúa của chúng ta hôm nay đang mắc cỡ, có lẽ họ sẽ cần chút riêng tư vào lúc khác, cả nhà cho tràng pháo tay nữa nào !-Anh Hùng vội cứu nguy.

Mọi người tuy không phục nhưng vẫn phải vỗ tay ...

_Và bây giờ xin mời cả nhà tiếp tục dùng bữa, chị Linh sẽ tiếp nối chương trình bằng ca khúc "Hai mươi" của nhạc sĩ Quốc Bảo tặng riêng cho Mai. Xin nhạc ạ !

Tiếng nhạc cất lên, chị ca sĩ tên Linh bước ra hát :

"Đón em về thấy chân trời đầy mây trắng.
Gió xuân về em rực rỡ giữa rừng hoa.
Ngày vừa 20 em ùa vào đời đời vừa 20 xanh lạ..."

Không khí ồn ào của buổi tiệc lại quay trở lại, mọi người tiếp tục ăn, uống. Bạn bè quen biết thì sang mâm giao lưu nhau, hoặc ra bàn Mai chúc mừng.

Tôi với Hòa và Lâm đang đói mà nãy giờ đến chưa kịp đụng đũa gì nên khỏi nói, ba thằng cứ hùng hục ăn như trâu, trừ lúc mấy đứa bên nhảy Hip-hop, hoặc một vài anh ca sĩ, xiếc, rồi những người khách lạ lẫm khác sang mời rượu thì mới phanh lại để tiếp, toàn sơn hào hải vị mà không cố ních cho no bụng kể cũng phí. Nhìn trên đĩa có cái đùi gà, tôi đưa đũa gắp thì thằng Hòa cũng đưa đũa nhằm vào, thế là cụng đũa vào nhau, hai thằng liếc nhau gườm gườm, tôi nhoài người lên đưa tay nhót luôn cái đùi trước khi nó kịp phản xạ rồi ngoác mồm cười đắc thắng trước đôi mắt hậm hực tức tối của nó.

_Thôi con lạy hai bố, đây có như nhà mình đâu ! -Lâm gàn.
_Kệ chứ ! -Tôi vênh mặt rồi đưa đùi lên cắn nhai nhồm nhoàm.

Đang nhai bỗng tôi lại dừng lại ...ánh mắt quyện những phiền muộn ấy vẫn dõi theo tôi. Tôi nhìn về phía Mai, bỗng cảm nhận một nỗi buồn vô hạn cứ xoáy vào mình. Tôi đỏ bừng mặt đặt cái đùi gà vào bát rồi cầm chén rượu lên uống ực cái cho đỡ ngượng.

_Làm gì mà tự sướng thế ? -Anh Hùng vừa đi giao lưu về, kéo ghế ngồi xuống.
_Anh bảo này ! -Anh ý ghé vào tai tôi.
_Giờ các chú sang mời bàn thằng Tuấn hộ anh nhé !
_Thế anh không uống à ? -Tôi hỏi.
_Anh vừa vật vờ ở đó nãy giờ, phê rồi. Giờ đến lượt chúng mày sang tiếp hộ anh !
_Nhưng bọn em quen biết gì đâu -Tôi xua tay.
_Thì giờ quen, nó cho anh độc quyền tổ chức những chương trình ca nhạc ở các buổi hội thảo của công ty nó đấy, sang hộ giúp anh cái ! -Anh năn nỉ.
_Ok -Hòa với Lâm cầm chén đứng dậy.

Tôi vẫn ngồi tần ngần ...

_Đi nào, tao cũng đi nên không ai ăn mất cái đùi của mày đâu mà sợ -Hòa vẫn chưa hết cay cú.
_Đi đi ! -Anh Hùng lại giục.
_Vâng !

Tôi miễn cưỡng đứng dậy rồi cầm chén theo Hòa và Lâm sang bàn ...của Mai.

_Xin phép các bác cho em xin mấy chén rượu ạ ! -Lâm cười cười đặt chén xuống bàn lễ phép.
_Ok ! Chào các chú em -Anh Tuấn tươi cười. Mọi người trong bàn cũng gật đầu chào. Một anh đứng lên cầm chai rót cho cả ba chúng tôi.
_Xin tự giới thiệu em là Lâm, đây là Hiếu và Hòa, chúng em ở cùng chỗ trọ với anh Hùng và nhóm của Mai ạ !
_Ừ ! Lâm với Hòa thì anh gặp đôi lần rồi, còn Hiếu hôm nay mới gặp ! -Anh Tuấn nhìn tôi làm quen.
_Vâng, em cũng không hay ở nhà mấy. -Tôi vừa đón chén rượu từ anh kia , vừa cười nói.
_Nào, nhân hôm nay sinh nhật Mai cả bàn cùng đồng khởi chúc mừng bạn ấy cái nhỉ ? -Lâm cầm chén khởi xướng.
_Chắc chằn rồi ! Em uống nước ngọt thôi nhé -Anh Tuấn quay sang rót ly nước ngọt đưa cho Mai.
_Không ! Em uống rượu. -Mai không cầm ly nước ngọt mà với lấy chén rồi cầm chai rượu tự tay rót đầy.
_Ô ! Phải thế chứ !
_Ngày vui của người đẹp mà ! -Mấy anh cùng bàn thích thú.
_Nào để em bắt nhịp nhé ...một ..hai ...ba !!! -Lâm đếm.
_Dzô !!!!!!! -Mọi người cùng đứng lên cụng chén và uống.

Tôi vừa uống vừa liếc Mai, thấy bạn ý làm một hơi hết luôn. Uống xong bạn ý nhăn mặt vội cầm ly nước ngọt lên nhấp một ngụm.

_Uống ít thôi không say em -Anh Tuấn tỏ vẻ quan tâm.
_Em không sao -Mai thả người ngồi xuống ghế. Rồi chống tay lên cằm trầm ngâm.
_Nào ! Hiếu uống với anh cái nhỉ ? -Anh Tuấn đưa chai rượu rót cho tôi.
_Vâng ! Em mời bác -Tôi cụng riêng với anh ý rồi uống.

Hòa với cả Lâm cũng bắt đầu giao lưu với từng người trong bàn một, sau đó lại đến lượt tôi.

Xong bàn Mai, chúng tôi tạt té thêm mấy bàn khác nữa rồi về chỗ mình, thằng nào cũng có vẻ tây tây rồi ...

.

*****
.

_Xòa ! Xòa ! -Tôi vặn vòi nước rửa tay rồi vục lên rửa mặt. Vừa phải tranh thủ ra nhà vệ sinh điện cho nàng yên tâm.

Lau mặt xong tôi bước ra ngoài, định vào tiếp nhưng nghĩ vào lại phải uống nữa cũng thấy ngan ngán, thế là tôi rảo bước ra vườn vừa hóng gió vừa chờ tan tiệc rồi về cùng mọi người luôn.

Tôi đi đến một chiếc ghế đá bên cạnh một cái hồ nhân tạo, dưới hồ trồng sen, những bông sen nở muộn trắng muốt vươn lên, tỏa một mùi hương theo làn gió thoang thoảng thật dễ chịu. Tôi ngồi xuống ghế đá tựa lưng ngửa mặt lên hít hà những hương vị hè còn sót lại.

_Hiếu không uống nữa à mà ra đây ? -Bỗng một giọng nói cất lên.

Tôi giật mình ngoảnh lại nhìn, Mai đứng đó từ bao giờ. Khu vườn đẹp đẽ và những bóng đèn ***g lung linh huyền ảo như tôn thêm vẻ kiều diễm của người con gái ấy, khiến không gian xung quanh trở nên lắng đọng trong khoảnh khắc.

_À ừ ...tớ ...uống đủ rồi ! -Tôi lắp bắp. Không dám nhìn nữa, lại quay lại nhìn những bông sen trên hồ.
_Tớ không nghĩ là Hiếu lại tới ...!-Mai bước lại gần hơn.
_Có lẽ ..tớ không nên có mặt ở đây -Tôi thở dài.
_Không ! Đừng nói vậy ...
_Thật mà !
_Hiếu chẳng bao giờ hiểu được ...
_Hiểu gì cơ ? -Tôi cúi xuống nhặt một viên đá cuội ném bâng quơ ra hồ.
_Hiếu xuất hiện là một sự bất ngờ, nhưng lại là ý nghĩa duy nhất đối với Mai trong ngày hôm nay.
_Gì ? -Tôi thảng thốt quay lại, nhưng đụng vào đôi mắt trìu mến đó của Mai khiến tôi lại phải quay đi ngay lập tức.
_Anh ấy có vẻ là một người đàn ông tốt ! -Tôi vội lảng đi, cố gắng nhắc Mai đặt quan điểm về đúng chỗ.
_Tất nhiên rồi -Mai vừa nói vừa bước tới bên mặt hồ.
_Sen tháng 8, đẹp Hiếu nhỉ ? -Bạn ấy cũng muốn xoay chiều hướng câu chuyện.
_Ukm.
_Không rực rỡ như mùa hè, chỉ là một màu trắng nhạt, với hương thoang thoảng, như lưu luyến...

Mai bỗng dừng nói, bạn ý cúi xuống, cố với lấy một đóa sen mọc gần bờ nhất.

_Cẩn thận ngã, để tớ lấy cho -Tôi vội lập cập bỏ dép, xắn quần lên rồi bước tới lội một chân xuống nước, ngắt lấy bông hoa rồi đưa cho Mai.
_Cảm ơn Hiếu ! -Mai đưa bông sen liên mũi hít hà, mắt ánh lên niềm vui thật sự chứ không có vẻ miễn cưỡng như ở bữa tiệc lúc nãy.
_Không có gì ! -Bỗng nhiên tôi cũng thấy vui lây khi nhìn vào đôi mắt ấy.
_Bạn ấy thật may mắn !
_Ai cơ ? -Tôi bối rối.
_Nghe Hòa kể chuyện của hai bạn mà tớ cũng không cầm được nước mắt !
_Ôi ! Có gì đâu -Tôi gượng cười gãi đầu.
_Được trải nghiệm một tình yêu đẹp như vậy luôn là ước mơ của bất kỳ ai theo chủ nghĩa lãng mạn mà -Mai nháy mắt.
_Tớ nghĩ chẳng ai muốn trải qua những thử thách như vậy để tôn vinh cái đẹp của tình yêu đâu, cái đẹp nó chỉ đơn giản là sự chân thành và luôn hướng về nhau.
_Ukm.
_Thôi Mai vào đi không anh Tuấn với mọi người mong, tớ cũng chuẩn bị gọi mọi người về thôi.
_Sao về sớm vậy, cũng chưa muộn mà -Mai có vẻ thất vọng.
_Tớ còn phải làm mấy việc ...
_Vậy à ?
_Ừ ! Tớ xin lỗi nhé, hôm nay đột ngột quá chưa chuẩn bị được quà gì ...-Tôi ngượng ngùng.
_Có chứ ...-Bất ngờ Mai rướn người lên, đặt vào môi tôi một nụ hôn. Tôi chưa kịp phản ứng gì thì đã bị sự ngây ngất ùa về choáng ngợp luôn cả tâm hồn... Tôi sững sờ, mắt vẫn mở thao láo.

Sau nụ hôn, Mai khẽ lùi lại nhìn tôi, một cái nhìn chất chứa bao yêu thương, xen lẫn tuyệt vọng. Hai dòng lệ tuôn trào ...

_Mai ..-Tôi đang định cất lời thì Mai đưa tay bịt miệng tôi lại.
_Hiếu ...xin ..anh ! Đừng nói gì !

Tôi như bị đóng đá luôn tại trận bởi cái từ "anh" đong đầy những thiết tha ấy.

_Nụ hôn đầu đời với người con trai mà mình yêu ...sẽ là món quà tuyệt vời nhất ...!-Đôi môi của Mai run run, rồi mím chặt như đang cố kìm nén cảm xúc.
_Mai khiến anh làm điều có lỗi với Ngọc rồi, nhưng Mai đã bù đắp bằng điều ước lúc nãy, hy vọng Ngọc sẽ không giận ...-Mai đưa tay quyệt nhẹ nước mắt, mỉm cười.
_Sao cơ ? -Tôi không hiểu.
_Điều ước lúc nãy của Mai, là mong hai người sẽ mãi mãi bên nhau ...anh giúp Mai thực hiện nó nhé ...

Nói xong Mai xoay người bước nhanh đi ...

_Tại sao ...? -Tôi cúi gằm mặt xuống, hai tay nắm chặt. Cố ghìm những xúc động đang trào dâng.

Mai khựng người lại ...

_Tại sao lại là Hiếu ? -Tôi ngước lên, thấy nhoi nhói trong tim. Khung cảnh vả cả bạn ấy đang nhòa dần.
_Trái tim của người con gái, nó vốn sâu thẳm như đại dương mênh mông vậy, nên đôi khi chính chủ nhân của nó cũng không thể định nghĩa được !! -Mai ngoảnh lại nhìn tôi nhoẻn cười, đôi mắt đẫm lệ.

Rồi bạn ấy lại quay người bước tiếp, đôi vai gầy khẽ rung thổn thức ...

Tôi đứng nhìn theo cho đến khi bóng dáng bạn ấy khuất hẳn ...

Những bàng hoàng, sửng sốt, rồi cả nỗi buồn không thể cắt nghĩa được cứ dồn nén lên nghẹn đắng ...

Tôi nhìn ra phía hồ ...

Những bông sen trắng vẫn tuyệt đẹp, đang rung rinh trước gió ...

Nhưng sao sầu thảm và thê lương đến vậy ...???
.
.
(Còn nữa)
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 06-28-2015, 08:35 AM   #445
picenra
Đại Gia Lầu Xanh
 
Avatar của picenra
 
Ngày gia nhập: Mar 2012
Bài gửi: 507
picenra Cu cửngpicenra Cu cửngpicenra Cu cửngpicenra Cu cửngpicenra Cu cửngpicenra Cu cửngpicenra Cu cửng
picenra vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Tổng hợp phim sex Việt Nam 2015, mới ra lò?
Mặc định

Cháp này xúc động qúa , tác giả viết hay thật cảm ơn nhiều.
__________________
Từ thành thị đến nông thôn
Đâu đâu cũng lấy chuyện l.n làm vui .
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 06-28-2015, 11:23 AM   #446
kitana_asia
Còn trinh
 
Avatar của kitana_asia
 
Ngày gia nhập: Jun 2015
Nơi cư ngụ: Biển Dâm Dục
Bài gửi: 70
kitana_asia Thái Giám
kitana_asia vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Tổng hợp phim sex Việt Nam 2015, mới ra lò?
Mặc định

Thank chap mới
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 06-29-2015, 12:29 AM   #447
Zack.le
Còn Bú Sữa Mẹ
 
Ngày gia nhập: Jun 2015
Bài gửi: 25
Zack.le Thái Giám
Zack.le vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Tổng hợp phim sex Việt Nam 2015, mới ra lò?
Mặc định

Google fb của bác rain8x này, thấy bạn bè mình like từ bao giờ, nhiều vãi
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 07-02-2015, 02:13 AM   #448
jonytrandn
Còn Bú Sữa Mẹ
 
Ngày gia nhập: Oct 2014
Bài gửi: 5
jonytrandn Thái Giám
jonytrandn vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Tổng hợp phim sex Việt Nam 2015, mới ra lò?
Mặc định

Hồi 37 : Dị biệt.
********

_Hòa à !
_Mày đi đâu thế ? Sao nãy giờ điện không nghe máy ?
_Ờ ...tao đi có chút việc.
_Về trước mà cũng éo điện đóm gì cả, làm bọn tao tìm hết cả hơi !
_Sao ! Có việc gì không ?
_Không ! Muộn rồi không về đi còn lượn lờ ở đâu thế ?
_Thôi, cứ khóa cửa đi ngủ đi, lát tao qua chỗ Thanh ngủ, tiện làm nốt mấy việc.
_Ừ, mà không biết em Mai hôm nay làm sao mà lúc về thấy mắt đỏ hoe ...vui thế mà ...
_Thôi , tao cúp máy đây ...

Tôi vội ngắt lời nó, tắt máy luôn. Rồi cầm chai rượu lên làm một ngụm, sau đó dõi mắt nhìn xuống dòng sông Hồng đang cuộn chảy, cầu Long Biên lúc này vắng tanh, đêm đã về khuya rồi. Thưa thớt một vài xe đi qua đi lại, hoặc thi thoảng mới có một người gánh hàng rau cỏ bước qua ...ném vào tôi cái nhìn lạ lẫm, có vẻ như cái thằng đang ngồi trên yên xe, gác cả hai chân lên thành cầu, lại cầm chai rượu là hình ảnh hiếm gặp hơn là mấy cặp đôi đang đứng ôm hôn hít nhau ở phía bên kia cầu thì phải.

Một vàn làn gió nhẹ man mác thổi qua, nhưng cũng chẳng làm dịu nhẹ bớt đi những tâm tư đang cồn cào trong lòng tôi. Tại sao tất cả những người phụ nữ tiếp xúc với tôi, đi qua cuộc đời tôi. Hầu như ai cũng vương vấn những ưu phiền, đớn đau trong cuộc đời ...nàng, Mỹ Uyên, Jenny, Mai ...và kể cả mẹ tôi nữa ...Biết là cái lẽ vô thường ở đời, cái duyên trong mỗi kiếp người khó có thể định đoạt những số phận buồn vui, nhưng tai sao cái sự buồn nó cứ ám vào tôi rồi vận vào những người ấy.

Dù là trước hay sau khi gặp tôi, dù tôi không có làm gì sai, nhưng vô hình chung tôi vẫn cảm thấy mình như một ngôi sao sầu chiếu mệnh vậy.

Tôi lại đưa chai rượu lên làm ngụm nữa, bỗng thấy lợm kinh khủng, vội phụt ra luôn, nhìn chai rượu mới hết có chưa được 1/3. Chắc khi nãy ở buổi sinh nhật Mai cũng uống khá nhiều, nên cái dạ này nó từ chối tiếp nhận thêm nữa rồi ...tôi đứng xuống, lấy đà ném mạnh chai rượu ra xa mất hút xuống dòng sông.

Thôi thì về ngủ đã, nghĩ nhiều làm gì cho đau đầu, rủi nhỡ có làn gió độc nó thổi qua cái lại lăn quay đơ ra đấy thì vui. Tôi loạng choạng ngồi lại lên xe, gạt chân chống rồi nổ máy phóng đi ...

.
****
.

_Vừa đi nhậu ở đâu à ? -Thanh ra mở cửa cho tôi, thấy người tôi nồng nặc mùi rượu vội hỏi.
_Ừ ! -Tôi vừa trả lời nó vừa dắt xe vào.

Quán Nét nó vẫn mở khuya. Nhưng tầm này cũng chỉ lác đác khoảng gần chục khách ngồi, buổi đêm thì chỉ có Thanh và mấy anh thay phiên nhau trông.
Tôi dựng xe bước vào, phòng nồng nặc mùi thuốc, thấy ông thì chơi game, ông thì chăm chú vào mấy truyện trong Coithienthai, ông thì xem phim sex ...

_Đệch, thế viết được cái gì chưa ? -Thanh đóng cửa xong, vào nhìn tôi sốt ruột.
_Làm gì mà nhặng lên thế, lát nữa tao viết -Nói với nó xong tôi bước lại quầy, mở tủ lạnh ra lấy một chai nước tu ừng ực.
_Phê à chú ? -Anh Thành - Sinh viên năm 3 Đại Học Tài Chính, cũng đang hau háu vào mấy cái hình mát mẻ, thấy tôi liền ngoảnh lên cười.
_Cũng bình thường thôi anh, máy chiếu thuê được chưa ạ ? -Tôi cũng chọn một máy ngồi xuống bật lên.
_Loanh quanh mãi cả buổi chiều nay mới thuê được, nhưng sáng mai nó mới mang tới !
_Vâng !
_Chú đi đâu mất mặt gần tuần nay thế ?
_Em về quê, lúc chiều mới từ quê lên em cũng tạt té qua đây luôn mà.
_Thế bài vở soạn đến đâu rồi ?
_Lát nữa em viết, đợi cho nó rã rượu đã.
_Mẹ, rượu chè thế này thì ông ngủ luôn đi cho lành, viết lách gì nữa -Thanh vừa châm thuốc vừa bực bội nói.
_Mày sốt ruột làm gì , chiều mai tao khắc có cho mày là được ...vứt tao điếu thuốc ! -Tôi đưa tay lên.
_Việc nó gấp không sốt làm sao ! -Nó rút một điếu quẳng cho tôi.
_Cứ bình tĩnh, đâu sẽ vào đó hết - Tôi với bật lửa châm, rồi khoan khoái nhả khói.
_Ờ, thôi kệ, mày làm thế quái nào thì làm ! -Nó ra sau quầy lấy cái giường gấp rồi đi lên tầng 2.
_Làm tí không anh ? -Tôi quay sang anh Thành khiêu khích.
_Được, chú thích anh chiều, như nào đây ?
_Shang nhé -Tôi giao kèo rồi di chuột bật game lên.
_Ok.

.

****
.


_Ơ, anh Hiếu hôm qua ngủ đây à ?

Tôi kèm nhèm ti hí mắt ra. Cái Linh vừa tới, nó nhìn tôi thoáng chút ngạc nhiên rồi bước tới góc nhà lấy cái chổi.

_Ừ ! -Tôi ngáp ngáp rồi uể oải ngồi dậy. Kê 3 cái ghế vào với nhau ngủ đau mỏi hết cả lưng, nhìn qua anh Thành và mấy ông khách khác cũng đang gục xuống bàn gáy khò khò.
_Mấy giờ rồi em ? -Tôi vươn vai cái, rồi đứng dậy, vặn sườn răc rắc.
_Khoảng 7 rưỡi rồi anh !
_Sao hôm nay đến sớm thế !
_Anh Thanh bảo qua sớm dọn dẹp ạ !
_Ừ !

Tôi ngáp thêm mấy cái nữa rồi bước vào phòng vệ sinh, xúc miệng rửa mặt qua loa rồi bước ra cửa dắt xe.
_Anh đi đâu thế ?
_À ! Anh về lấy tài liệu, hôm qua lại mang về vứt xừ ở nhà.
_Vâng !

Đêm qua chơi game xong đang tính viết thì mới ngớ ra là mấy cái tài liệu thằng Thanh đưa lại để balo rồi vứt luôn ở nhà trọ...

.

****
.

Sau khi tạt qua qua Hoàng Cầu ăn sáng rồi rửa xe xong, tôi mới phi về nhà. Loanh quanh thế mà cũng gần 9 giờ rồi. Kiểu này chiều mà không xong thì thằng Thanh lại quạc cái mồm lên cho coi.

Về tới cửa gọi mãi mới thấy thằng Hòa xuống mở ...

_Làm gì mà ngủ kinh thế ?
_Mệt bỏ mẹ ra ! -Nó đáp giọng vẫn chưa hết ngái ngủ.
_Ủa, anh Hùng với Lâm và thằng Thái đâu rồi ? -Bước lên cầu thang đi qua tầng hai tôi ngó vào không thấy ai cả.
_À ! Đang chuyển đồ hộ cho phòng Mai.
_Cái gì ? -Tôi ngạc nhiên quay sang nó.
_Chuyển đi đâu ?
_Hình như chúng nó thuê một phòng trên Đê La Thành, sáng nay hơn 7 giờ ông Hùng đã gọi tao dậy bê đồ rồi xuống rồi, bê xong tao khóa cửa rồi lại lên ngủ tiếp, nhức hết cả đầu ...rượu với chả chè ...-Nó làu bàu rồi bước vào nhà vệ sinh.

Tôi cứ đứng tần ngần ...trong lòng dậy lên một cảm giác nao nao gì đó không thể cắt nghĩa được.

Bần thần một lúc tôi liền bước lên trên phòng Mai, mở cửa ra. Đúng là đồ đạc đã dọn trống trơn hết, chỉ còn mỗi cái bàn ...

Bỗng tôi sững người lại ...

Trên bàn ...

Là một bông sen trắng ...đấy chẳng phải là cái bông mà tôi đã hái cho bạn ấy tối qua sao ???

Tôi bước lại ...thấy bông sen đặt trên một tờ giấy, trên có ghi mấy dòng chữ ...

Tôi run run cầm lên xem ...

"Đêm qua anh không về ...Mai lo lắm !
Nhưng chẳng dám hỏi ai cả, cũng không dám nhắn tin cho anh nữa, cũng may lúc cái Yến nó xuống lấy hộp để đồ có nói chuyện với anh Hòa, biết anh ngủ nhà bạn nên Mai mới yên tâm được.
Định không nói gì với anh, sợ anh lại suy nghĩ, nhưng lòng cứ không yên...
Cả đêm Mai cứ ngồi ngắm bông sen này ...lúc ngủ cũng nâng niu ôm vào lòng... đối với Mai nó là món quà quan trọng nhất ...
Anh đừng cười Mai nhé !
Bởi Mai biết đến sáng là sẽ phải trả nó lại cho anh rồi ...vì cuộc đời có những thứ khiến cho trái tim mình thấy ấm áp vô hạn, nhưng càng giữ lại càng vương thêm những nỗi nhớ và tổn thương ...
Một lời yêu khao khát nói, nhưng thật khó để thốt lên thành lời, nên đành phải cất vào một chiếc hộp có tên là "Hồi ức" vậy thôi !
Anh hãy sống thật hạnh phúc nhé ...bên người ấy !
Tạm biệt anh !"

Tôi thừ người ra ...với tay cầm bông sen lên. Bỗng một cánh hoa tách ra rơi nhẹ xuống sàn nhà. Một cảm giác hụt hẫng mênh mông lại ùa tới cuộn sóng trong lòng ...

_"Mai ...em ..." -Tôi khẽ lẩm nhẩm, nhưng chẳng thể nói được thêm gì nữa cả, trong đầu chỉ có thể định nghĩa được đến vậy mà thôi, hoặc muốn nghĩ thêm nhưng có một cái gì đó ngăn cản không cho nhưng xúc cảm khác bộc phát.

_Ăn sáng chưa bạn ?

Tôi giật mình quay lại, vo vội mẩu giấy nhét vào túi. Thằng Hòa vừa thay quần áo xong lên gọi.

_Tớ ăn rồi ... ! - Tôi đặt lại bông sen lên bàn rồi bước ra cửa.
_Thế lát có đi đâu không, để tớ cầm chìa khóa.
_Có, lát tớ sang chỗ Thanh.
_Ờ - Nó quay người bước xuống.

Tôi với tay khép cửa lại ....nhìn bông sen trắng trên bàn khuất dần sau cánh cửa ...

Và cả hình ảnh cô gái ngồi say sưa gọt táo, với mái tóc xõa một bên vai trắng ngần ...

Rồi cô ấy ngoảnh nhìn những tia nắng sớm đang chiếu dọi qua khung cửa sổ ...đôi môi như cánh hoa anh đào khẽ hé nở nụ cười ...

Tất cả vụt biến mất sau cánh cửa đóng sầm lại ...

"Phải, sẽ chỉ còn là hồi ức ..."

Tôi khẽ mỉm một nụ cười buồn rồi đút tay túi quần bước xuống.

.

*****
.

Chẳng có gì phải bàn về nét đẹp của mùa thu Hà Nội nữa, nó đơn giản là cảm hứng bất tận cho nhưng câu hát, lời thơ đã đi sâu vào lòng người hàng thế kỷ rồi. Có những điều bình dị, lặng lẽ đến như một thói quen, như một vòng xoay bất tận từ ngàn đời xưa để rồi cứ ngỡ sẽ dễ dàng nhận ra mà không phải vậy. Những ngày chuyển mùa sang thu của Hà Nội chính là như thế. Phải hết sức tinh tế và tĩnh lặng, ta mới có thể cảm nhận được sự thay đổi trong cái cựa mình mơ màng của sự nồng nàn và da diết ...tôn thêm cái vẻ trầm mặc bình yên vốn có của thủ đô.

Đi giữa lòng thành phố, hít hà bầu không khí dễ chịu mát mẻ, thưởng thức những tia nắng ấm áp và hương hoa sữa ngọt ngào, không ồn ào, không màu mè, mà quen thuộc và dịu dàng đến đón đưa, mơn trớn cảm xúc tận sâu trong mỗi con người khiến ta không ý thức mà tự thấy yêu đời hơn. Cho ta một chút ngỡ ngàng, gợi trong tâm hồn những sâu lắng, cảm thấy cuộc sống trở nên trữ tình và nên thơ hơn.

Thêm mấy ngày nữa trôi qua, thời gian vẫn cứ nhắc ta về hẹn ước của những yêu thương, mùa thu thì vẫn vấn vương trong lòng người hối hả, trong cả những gánh hàng hoa chợ sớm chiều, trong những điều bình dị của sắc thu Hà Nội, trong sự vội vã của từng làn gió heo may, đắm say nhưng ai chót mang tâm hồn lãng mạn ...

_Đại ka nghĩ gì mà ngẩn ngơ thế ? Cuối tháng nó dài đến vậy sao ? -Sơn khó hiểu nhìn tôi, rồi nó chấm đầu lọc thuốc vào cốc cafe, sau đó đưa lên miệng thổi.
_Tất nhiên rồi -Tôi ngồi hờ hững nhìn ra đường.
_Cũng chỉ còn gần chục ngày nữa thôi mà -Nó xoay điếu thuốc lên châm lửa.
_Nhưng mà vẫn chưa chắc chắn lắm, thế nên tao mới sốt ruột.
_Đại ca cứ bình tĩnh, sếp đã có dự tính thì không phải lo gì đâu -Sơn ngẩng mặt lên thổi từng vòng khói vào không trung.
_Ờ thì giờ biết làm sao được. -Tôi thở dài.
_Em cũng muốn có một người để mà nhớ, để mà mong, để mà sầu như đại ka mà sao cái số nó chó thế không biết được. -Nó nhăn nhở cười.
_Mày cứ bập vào xem có sướng không ? -Tôi bĩu môi.
_Kia à ..? -Sơn bỗng chỉ về phía cửa.
Tôi ngoảnh lại, thấy Hòa và Lâm vừa bước vào, đang đảo mắt nhìn xung quanh.
_Đây đây ! Chỗ này ! -Tôi giơ tay vẫy.
Hòa với Lâm bước tới, kéo ghế ...
_Đây là Sơn, bạn thân từ hồi cấp ba, mới xuống đây chơi. -Tôi giới thiệu luôn.
_Còn đây là Hòa , đây là Lâm, ở cùng phòng với tao. -Tôi chỉ từng thằng một.
_Chào cậu !
_Chào cậu !
_Hồi trước cũng đôi lần nghe Hiếu kể về cậu, giờ mới gặp !
_Thế à ! Có vụ nhà vệ sinh không đấy ?

Ba thằng nó cười ha hả bắt tay nhau làm quen.

_Sơn mới từ Cộng Hòa Cezch về, tranh thủ lên đây chơi ít hôm cho biết Hà Nội, sẽ tá túc nhờ chỗ mình. -Tôi trình bày luôn.
_Ok, vậy là vui rồi -Hòa nháy mắt.
_Tranh thủ trước khi đi, lên đây giải ngố cái, có gì hay hay bảo tớ nhé ! -Sơn nhe răng cười.
_Chuyện nhỏ -Lâm có vẻ khoái chí.
_Hai thằng uống gì ? -Tôi hất hàm.
_Gì cũng được !
_Cho thêm 2 nâu đá em ơi -Tôi ngoái vào trong gọi.

Thêm hai ly cafe nữa được bưng ra, bốn thằng lại tiếp tục hỏi han, truyện trò rôm rả, ba thằng nó tỏ ra khá hợp nhau, nhất là mấy cái khoản gái gú có vẻ hào hứng lắm. Chẳng mấy chốc tôi lại là thằng lạc lõng giữa những bàn tán của chúng nó ...

_Thế à, thích nhỉ ? Lúc nào đi cho tớ đi cùng với -Sơn mừng rỡ.
_Ừ, toàn em chân dài ngon lắm, tối nay đi luôn -Hòa hào hứng.
_Tối nay không được rồi, anh Hùng đi show Lạng Sơn từ sáng, đến mai mới về. -Lâm chen vào.
_Ô thế à ? Tao biết đâu -Hòa tiếc rẻ.
_Thôi để tối mai lên Hồ HaLe cũng được.
_Ừ ! Mà sao mấy hôm nay không thấy Mai đi diễn nữa nhỉ ? Nhóm thêm đứa nào lạ hoắc. -Hòa tỏ vẻ thắc mắc.

Mấy ngày nay tôi không đi cùng với chúng nó, một phần vì bận cái buổi hội thảo diễn ra hôm thứ ba, một phần cũng ngại chạm mặt Mai. Giờ nghe nó nói vậy tôi cũng lấy làm chột dạ, liển dỏng tai nghe.

_Tao thấy anh Hùng bảo ông Tuấn không cho đi diễn ở những chỗ linh tinh, không cho mặc sexy nhảy dance nữa, giờ ông chỉ cài vào múa ở những chương trình hội nghị nghêm túc thôi -Lâm có vẻ am hiểu.
_Ôi trời ! Mới yêu mà gia trưởng vậy sao ?
_Tao chịu, biết đâu được ý !
_Mai là em nào thế ? -Sơn cũng tò mò.
_Em đấy xinh lắm, hỏi Hiếu ý -Hòa nhấm nháy sang tôi.
_Sao lại hỏi đại ka ? -Sơn quay sang tôi khó hiểu.
_À ờ ! Bạn ấy.... trước cùng chỗ trọ với chúng tao ...-Tôi đỏ bừng mặt, lén ném về thằng Hòa cái lườm sắc như dao.
_Ở cùng chỗ trọ ...? -Sơn càng khó hiểu hơn.
_À ...thuê cùng một căn nhà 4 tầng, các bạn ý trước ở trên tầng 4 -Tôi vội giải thích.
_Ờ ! Ờ ! -Sơn gật gù.
_Mà thôi, về nhà vứt đồ nghỉ ngơi đã, rồi chiều đi chợ nấu cơm, tối hàn huyên sau -Tôi lảng luôn sang chuyện khác.
_Ừ, giờ cũng 3 rưỡi chiều rồi. -Hòa vừa nói vừa đưa ly cafe lên làm nốt.

.

****
.

Về nhà cơm nước xong, chúng tôi lấy xe đi dạo phố buổi tối, mấy thằng cũng không uống nhiều lắm, chỉ hết có gần hai chai "cuốc lủi" rượu Làng Vân mà anh Hùng vác ở trên Bắc Giang xuống thôi.

Tiết trời buổi tối mùa thu mát mẻ trong lành cũng không làm bốn cái mặt thớt đỏ gay dịu nhẹ bớt sự cồn cào của hơi men.

_Công nhận Hà Nội về đêm đẹp đại ka nhỉ ? -Sơn tựa cằm vào vai tôi, lè nhè.
_Tất nhiên rồi !
_Chắc khi nào về nước hẳn em sẽ xuống đây !
_Nghĩ được vậy là tốt.
_Vâng !
_À mà này !
_Sao hả đại ka ?
_Mày còn chưa kể cho tao mấy chuyện của mày đâu đấy nhé ! -Tôi vẫn chưa buông tha nó.
_Mẹ kiếp ! Đại ka nhớ dai vãi, em tưởng đại ka không để ý nữa.
_Tưởng cái con khỉ.
_Mà đại ka biết nhiều làm gì, về đây em vẫn là thằng Sơn ngày nào thôi mà, đại ka cứ coi như vậy đi.
_Thứ nhất, với tư cách là bạn thân. Thứ hai, vì cái "vinh dự" bị mày gọi là đại ka, tao cần phải biết
_Ôi giời ! Biết đại ka phức tạp vậy em giấu quách đi cho xong.
_Vớ vẩn.
_Ê ê ! Làm éo gì phi nhanh thế ? -Hòa đèo Lâm vọt lên đi ngang chúng tôi ngoái sang nói.
_Có gì mà nhanh ?
_Từ từ thôi ! Người đang nồng toàn mùi rượu, mặt đỏ gay, mấy bác cơ động thấy là "yêu" luôn đấy ! -Nó lè lưỡi.
_Chắc không có đâu, tầm này cũng sớm mà. -Tôi trấn an nó.
_Sớm thì sớm chứ, đề phòng vẫn hơn. Mà giờ đi đâu đây ? Cứ lượn ngoài đường thế này làm quái gì.
_Thì làm nốt vòng bờ hồ, rồi lượn ra Hồ Tây uống cafe cho mát. -Tôi gợi ý.
_Phê phọt cái chó gì ! Lâm có ý kiến gì hay không bạn ?
_Được rồi ! Về Hà Đông đi.
_Chỗ hôm nọ mày bảo ý hả ? Hơi xa tí nhưng hay đấy !- Hòa nhìn tôi cười bí hiểm.
_Gì thế ? -Tôi hơi chột dạ.
_Theo bọn tớ đi !

Tôi chưa kịp hỏi gì thì nó đã rồ ga đâm thẳng sang Bà Triệu. Mẹ, lúc nãy thì vừa gàn mình đi nhanh, giờ thì ...cũng chẳng kịp suy nghĩ nữa, tôi cũng nhấn ga đuổi theo nó.

.

****
.

_Giời ạ ! Làm gì mà phi xuống tận đây thế, xa bỏ mẹ ! -Tôi ngước nhìn tòa nhà cao tầng sừng sững.
_Đang rượu chè, đi đường nhỡ trúng gió thì sao ? Bạn đưa mày tới đây giải nhiệt đã, với lại lâu lâu thằng bạn mới về chơi, phải kiếm chỗ nào hay hay tí chứ -Lâm ngoác miệng cười.

"Chắc lại bar chứ gì", tôi thầm nghĩ vậy rồi cũng tặc lưỡi gửi xe theo chúng nó. Chúng tôi bước vào tòa nhà, vừa bước vào sảnh có một anh chạy ra đón.

_Các anh đi bốn người ạ ?
_Ừ ! -Lâm trả lời.
_Các anh dùng vé thường hay Vip ạ ?
_Vip chứ.
_Vâng, mời các anh theo em ạ !

Anh ấy bước lại ấn thang máy, đợi một lúc thang máy xuống, anh ấy mời chúng tôi vào rồi cũng bước vào nhấn tầng 6. Lên đến tầng 6, chúng tôi đi ra, nhìn bên phải thấy một quầy lễ Tân. Có một chị đứng tuổi đang ngồi chăm chú ghi ghi chép chép.

_Chị ơi, 4 Vip đầy đủ nhé ! -Anh dẫn chúng tôi gọi lớn, rồi cúi đầu chào chúng tôi.
_Chúc các anh vui vẻ.

Sau đó anh ấy vào thang máy đi xuống.

_Ơ, tao tưởng lên bar ? -Tôi quay sang Lâm thắc mắc.
_Lát nữa lên, bar nằm tầng trên cùng cơ mà, giờ phải chăm sóc sức khỏe đã rồi tí mới có sức mà nhảy chứ -Lâm nháy mắt.
_Nhưng chỗ này ...
_Mày thắc mắc nhiều làm quái gì, mệt quá -Hòa ngắt lời tôi.
_Vé của anh đây ! -Chị lễ tân xé 4 cái tích kê đưa cho Lâm.
_Của anh hết 2 triệu 400 nghìn ạ.
_Hả ! -Tôi giật nảy người. Quái gì mà hết nhiều thế ?

Lâm đang loay hoay rút ví thì thằng Sơn bước tới đập toẹt hai tờ 100 đô xuống bàn.

_Chết, mới đi chơi lần đầu ai lại để cậu làm vậy, mất mặt bọn tớ -Lâm định cầm hai tờ 100 đô đưa lại cho Sơn thì bị Sơn chặn lại.
_Gì mà lằng nhằng thế, tối các cậu mời tớ nhậu thì giờ đến lượt tớ mời lại. -Giọng Sơn có vẻ dứt khoát.
_Không phải thối lại đâu -Nó quay lại nói tiếp với chị lễ tân.
_Vâng ! Cảm ơn anh ạ ! Ra đưa khách vào đi em -Chị ngoái lại căn phòng sát quầy gọi to.
_Dạ ! -Một giọng con gái miền trong khẽ cất lên, rồi một cô gái tầm khoảng 19, 20 gì đó bước ra, nhìn khá xinh. Cũng ăn vận theo kiểu lễ tân.
_Mời các anh theo em ạ ! -Cô gái bước tới nhỏ nhẹ, rồi hướng dẫn chúng tôi đi vào một căn phòng được bày trí khá sang trọng, với ánh đèn màu hồng dìu dịu.

Sau khi mời chúng tôi ngồi xuống bộ ghế sofa. Cô gái tiếp tục hỏi :

_Các anh xông trước hay xục trước ạ ?
_Xục trước đi -Lâm trả lời.
_Ấm hay lạnh vậy anh.
_Ấm em à !
_Vâng đợi em chút xíu nha.

Cô gái liền bước ra đóng cửa, một lúc sau cô quay lại nhỏ nhẹ tiếp.

_Bể chuẩn bị xong rồi ạ, các anh qua bên này với em.

.

*****
.

_Ai chà ! Nhẹ hết cả người -Hòa tựa vào thành bể thở một hơi dài khoan khoái.
_Sao ! Thế nào cu ? -Lâm hất hàm nhìn tôi.
_Ờ ! Cũng ...được. -Tôi cầm ly trà gừng mật ong đặt trên thành bể lên nhấp một ngụm.
_Thế mà mấy lần rủ đi éo đi !
_Tao biết đâu ! Cơ mà có mỗi tắm xục xông hơi mà sao đắt thế ? -Tôi thắc mắc.
_Đâu chỉ có vậy đâu.
_Vậy còn gì nữa ? -Tôi tò mò.

Ba thằng nó nhìn nhau cười cười, rồi thằng Sơn quay sang tôi bĩu môi :

_Đại ka sống ở thành phố hai năm mà vẫn còn tồ lắm.
_Tớ đã bảo rồi, nó là số 1 mà -Hòa ngoác miệng cười.
_Còn gì lát nữa khắc biết -Lâm nháy mắt. Rồi vục tay xuống bể xục hất nước té lên người kỳ cọ.
_Nom cậu hổ báo thế này, cởi trần ra đường khối thằng sợ vỡ mật -Hòa lè lưỡi nhìn mấy hình săm và vết sẹo trên người Sơn.
_Dọa được thằng nào mà sợ ! -Sơn khẽ cười khẩy.
_Sao không săm rồng, hổ hay đại bàng mà lại săm con sói.
_Tùy đẳng cấp thôi ...với lại tớ là fan cuồng của Bắc Kiều Phong mà !
_Tớ cũng khoái săm trổ lắm, nhưng mà về nhà ông bà già đè ra lóc thịt luôn á. -Lâm tỏ vẻ hâm mộ.
_Hay ho gì đâu cậu. -Sơn với ly trà gừng làm hớp rùi nói.

Xông được khoảng hơn 20 phút, thì cô gái ban nãy lại bước vào.

_Ối ! -Tôi đang tồng ngồng ngồi trên thành bể vội nhảy thụp xuống nước.
_Vào phải gõ cửa chứ em ! -Tôi cau mặt.
_Dạ ...-Cô bé trố mắt nhìn tôi ngạc nhiên.
_Em thông cảm, thằng bạn anh nó là hàng nguyên tem -Lâm ha hả cười.
_Vâng ...-Cô bé bụm miệng cười thú vị rồi hỏi tiếp.
_Các anh xong chưa, phòng xông đã chuẩn bị rồi ạ !
_Ok ! Anh vẫn là Thu Linh nhé ! -Lâm vừa nói vừa đứng dậy với khăn quấn vào người.
_Còn 3 thằng bạn anh thì sắp xếp cẩn thận vào nha !
_Vâng ạ ! Mời các anh qua.

Hòa với Sơn cũng đứng dậy quấn khăn vào người rồi bước ra cửa.

_Ê ! Còn ngồi đó làm gì mày ?
_Nhưng ...-Tôi ái ngại nhìn cô gái vẫn đứng đó.

Cô ấy hiểu ngay ra vấn đề liền tủm tỉm cười đi ra ngoài để tôi đứng dậy quấn khăn vào ...

Chúng tôi tiếp tục theo cô gái nói giọng miền Nam ấy đi tới một dãy phòng mà lúc nãy chúng tôi vào thay đồ và cất đồ trong đó.

_Các anh vào xông hơi đi, em gọi các bạn ý qua liền ạ ! -Cô gái lễ phép rồi xoay người bước đi.

Đợi cô gái đi xa, Lâm khẽ thì thào với chúng tôi.
_Này ! Vé bao gồm tất cả rồi, nhưng thoải mái thì bo thêm cho các em ấy khoảng một hai lít nhá.
_Nghĩa là sao ? -Tôi đứng ngẫn ngờ.
_Thôi vào phòng đi ông ! Hỏi nhiều mệt quá ! -Lâm nói xong đi vào phòng của nó đóng cửa lại.

Tôi lại tiếp tục đưa đôi mắt khó hiểu sang nhìn Hòa với Sơn.

_Đại ka bảo trọng ! -Sơn tiếp tục điệu cười nham hiểm, rồi cũng vô phòng cạnh phòng Lâm .
_Có gì gọi bạn nhé ! -Hòa nháy mắt rồi bước vào phòng đối diện với phòng tôi.

Ba thằng nó vô hết, chỉ còn mỗi tôi đứng như trời trồng. Kể ra thì tôi cũng không đến nỗi ngu lắm mà không hiểu ra vấn đề, giờ rượu cũng đã tỉnh rồi. Nhưng mà mọi thứ nó diễn ra đột ngột quá ...thế quái nào mình lại vô đây cùng chúng nó được mới tài chứ ???

Mà thôi kệ, cứ vào xông hơi đã ...đằng nào cũng chưa hết cơn mệt với trận rượu lúc nãy mà. Tôi tặc lưỡi rồi cũng bước vào phòng mình.

Nhìn căn phòng khoảng hơn chục mét vuông, gần bằng phòng tôi, có cả điều hòa, giữa phòng đặt một cái giường đủ cho một người nằm, phía đầu gường khuyết một cái lỗ chỉ để vừa mặt một người úp xuống, và dưới cái lỗ ấy là một chậu sứ thả những bông hoa hồng trên mặt nước, ngoài ra còn có một cái bàn như bàn cafe, trên có một lọ sáp thơm và 2 chiếc khăn to cùng với mấy lọ tinh dầu, dầu gội, sữa tắm gì đó tôi cũng không rõ lắm. Cạnh bàn là một cái tủ nhỏ mà khi nãy tôi cất quần áo vào trong. Cuối phòng là một nhà tắm kính mờ mờ, chắc để xông hơi.

_Cộc cộc ...!! -Đang đứng chống tay nhìn xung quanh phòng thì có tiếng gõ cửa.

Tôi giật mình vội chạy lại mở tủ lấy quần mặc vào ...

_Cộc cộc ! -Tiếng gõ lại tiếp tục.
_Đợi tí !-Tôi cuống quýt kéo quần lên rồi bước ra mở cửa.
_Chào anh ! -Lại là cô gái lễ tân lúc nãy. Lúc hướng dẫn chúng tôi thì cô ấy mặc bộ đồng phục khá chỉn chu như tiếp viên hàng không ý, nhưng giờ đã thay bằng một chiếc váy hai dây mỏng tang như váy ngủ, mái tóc buộc túm sau gáy gọn gàng.
_Em vào được không ạ ? -Thấy tôi cứ đứng trân mắt nhìn, cô ấy khẽ nhíu mày dò hỏi.
_À ....ừ ! Được ! -Tôi nuốt nước bọt đánh ực cái rồi đi lại giường ngồi xuống, tim đập thình thịch.
_Em tên gì nhỉ ? -Tôi gượng cười.
_Dạ tên Thơ ! - Cô gái xưng tên xong liền đi vào đóng cửa chốt lại.
_Ukm
_Ủa ! Anh không xông hơi à ? -Bỗng cô ấy nhìn tôi tròn mắt.
_Ờ ...không ...à mà có ! -Tôi bối rối như gà mắc tóc.
_Sao đã mặc quần vào rồi dzậy ?
_À ...mình ...! -Tôi đỏ bừng mặt gãi đầu.
_Hihi ! Lần đầu tiên anh tới đây à ?
_Ừ !
_Anh đừng sợ, em không ăn thịt anh đâu ! -Thơ mỉm cười, rồi bước lại bàn đặt hai chiếc khăn ướt và cái túi xách nhỏ lên bàn, sau đó cầm khăn tắm đi vô nhà tắm bật xả khí xông.
_Anh cởi quần ra đi, mặc dzô đây là lát không có đồ mà thay đâu nha ! -Thơ nói với ra.
_Ờ ! -Tôi cứ ngồi bần thần.
_Em không nhìn nữa đâu ...-Tiếng cười lảnh lót lại vọng ra.

Lưỡng lự thêm chút nữa rồi tôi cũng cởi quần dài ra, giữ lại cái quần chip đề phòng có biến ...cơ mà lý do thực tế hơn là cái "thằng quỷ nhỏ" nó đang muốn bật tung ra ngoài vì cái váy sexy để lộ những mảng da trắng bóc mà Thơ đang mặc từ nãy giờ rồi, thế nên tôi không thể để cho nó toại nguyện được.... Trái khoáy vậy không biết nữa ...Tôi thầm than thở khi trên thì muốn kìm mà dưới lại cứ thích xông pha...

Tôi quấn lại khăn rồi ...tiếp tục đứng như trời trồng. Hoang mang kinh khủng.

_Ơ, anh không vào xông à ? -Thơ ngó ra sốt ruột.
_Có ...mà ....em đi ra ngoài đi đã -Tôi cười như mếu.
_Giời ơi là giời, đàn ông chi mà nhát dữ dzậy ? -Thơ liền bước ra ngoài.
_Nè, nghi ngờ giới tính của anh rùi đó nha ! -Cô ấy đứng khoanh tay nhìn tôi có vẻ nghi hoặc lắm.

Mặc kệ Thơ nói, tôi cũng chẳng buồn trả lời, lủi thủi bước vào trong nhà tắm, kéo cửa chốt lại. Rồi ngồi xuống cái ghế gỗ đặt ở giữa, thở phào ...đến là mệt ...

Ngồi chắc được khoảng vài phút thì hơi nóng hầm hập bốc lên khó thở vô cùng, tôi vội xích ghế ra phía cửa, ghé mặt lại cái ô thoáng để thở ...

Cố thêm tí nữa thì tôi cũng không thể chịu nổi, vội mở toang cửa bước ra ngoài ...

_Xong rồi à anh ? -Thơ ngồi chỗ bàn, chống tay lên cằm nhìn tôi.
_Ừ !
_Có cần tắm không ?
_Không !
_Vậy lau mồ hôi đi rồi nằm lên giường ...-Thơ cầm khăn đứng dậy đưa cho tôi.
_Nằm ...! Làm gì ? -Tôi chột dạ.
_Trời ! Bực mình với anh rồi đấy, nằm lên em mát-xa cho chứ còn làm gì nữa ! -Thơ nhíu mày nhìn tôi như sinh vật lạ.
_À ờ ! -Tôi luống cuống lấy khăn lau người rồi bước lại giường nằm xuống.
_Nằm úp cơ !

Tôi lại lật bật xoay người, mặt úp vào cái lỗ khuyết trên đầu giường, nhìn xuống chậu hoa hồng phả lên hương thơm thoang thoảng.

"Ra công dụng của cái này là như vậy" giờ tôi mới hiểu kiểu cách thiết kế đặc biệt này.

Thơ cầm lọ tinh dầu lại thoa khắp tay và lưng tôi, rồi bắt đầu làm các bài mát-xa, bấm huyệt. Ô, bàn tay cô ấy đi đến đâu là tôi cảm thấy dễ chịu đến đó, hay thật. Thế mà giờ tôi mới được trải nghiệm, tự nhiên cái sự hối hận vì đã theo bọn thằng Lâm vô đây lại dần tan biến theo sự khoan khoái đang lan tỏa khắp toàn thân, căn phòng tỏa điều hòa mát mẻ cộng với mùi hương thơm khiến tôi dần chìm vào giấc ngủ lúc nào không biết ...

Đang thiu thiu nửa tỉnh nửa mê, thì một bàn tay vỗ nhẹ vào mông tôi, chẳng biết mình vừa thiếp đi bao lâu nữa. Tôi hé mắt ngoái cổ lên ...Thơ đang nhìn tôi lúng liếng.

_Xoay người lại đi chàng ! -Cô ấy thẽ thọt, khiến mệnh lệnh ấy trở nên khó cưỡng vô cùng.

Tôi vội xoay người lại, bỗng hoảng hồn khi thấy cái khăn tôi quấn quanh người biến đâu mất tiêu, chỉ còn độc mỗi chiếc quần chip trơ trọi.

Tôi thảng thốt định bật ngồi dậy, thì bị bàn tay Thơ dí nhẹ xuống.

_Nằm yên -Thơ khẽ lườm tôi, rồi với lọ tinh dầu thoa lên ngực.
_Chu choa, anh có tập thể hình không ?
_Có !
_Thảo nào ...-Cô ấy khẽ suýt xoa, rồi thoa xuống bụng, mắt cô ấy hơi chăm chú nhìn vào ...phía dưới bụng tôi giây lát, sau đó lại thoa tiếp xuống đùi và chân.
"Chết ...!" -Tôi thầm la hoảng, cắn chặt răng. Mồ hôi rịn ra lấm tấm trên trán. Người nóng phừng phừng theo từng cái lơn mơn khơi gợi của bàn tay ấy, cứ lướt nhẹ xuống chân rồi từ chân lại quay trở lại đùi, và cứ xoay quanh khu cấm địa. Bỗng táo bạo hơn, bàn tay khẽ luồn nhẹ vào cạp quần ...

_Ối ! -Tôi không thể chần chừ được nữa, vội chộp tay Thơ giật lại.
_Gì thế ? -Tôi ngồi dậy luôn, thở hắt ra, tròn mắt nhìn Thơ. Trống ngực đánh thình thịch.
_Coi nào, đau tay em, nằm xuống đi để em thư giãn cho.- Thơ nhoẻn cười.
_Thư giãn ???? -Mắt tôi trố to hơn nữa, nhưng trong đầu thì đã nảy sinh câu trả lời rồi.
_Không ! Không ! Anh không có nhu cầu -Tôi vội xua tay.
_Trời, anh đã thoải mái rùi thì phải để cho nó thoải mái nữa chứ, tội nghiệp nó mà -Thơ nũng nịu nhìn xuống phía...dưới của tôi.
_Không ...! -Tôi vội nhảy khỏi giường, bước tới mở tủ lấy quần.

Bỗng có tiếng chuông reo. May quá, chắc bọn nó xong rồi, tôi thở phào rút máy ra xem...bỗng mặt tái dại đi ...nàng đang gọi ...thôi xong, xong rồi ! Tôi cuống cuồng mặc quần vào, chưa kịp kéo lên cũng nhảy lò cò vội ra cửa, mở toang cửa lao ra ngoài ...rồi bấm máy nghe gấp ...

_Đây, anh ... !!!!
_Bốp !! -Chưa kịp nói thêm thì tôi va vào một bóng người cũng đang hớt hải mở cửa nhao ra. Hai cái đầu cụng vào nhau tóe lửa, nẩy hết cả đom đóm. Cả hai cùng ngã lăn quay ra đất, hai cái điện thoại văng tung tóe cả pin lẫn vỏ ...
_Mẹ ...-Tôi nhăn nhó lồm cồm bò dậy kéo lại quần, nhìn kỹ lại, hóa ra thằng bạn Hòa chết dẫm, nó còn thê thảm hơn là chưa kịp mặc gì chỉ quấn mỗi cái khăn.
_Làm cái éo gì mà chạy ra như ma đuổi thế -Nó đứng dậy ôm trán suýt xoa đau.
_Tao cũng đang định hỏi mày ...
_Thì đang ...ấy, thì cái Hồng nhà tao nó gọi...
_Chết rồi ! -Nó vừa nói tới đó thì hai thằng lại đồng thanh hoảng hốt la lên, rồi cuống cuồng vồ lấy máy với pin lắp vào ...

Hòa lắp xong trước tôi. Nó vội gọi luôn cho cái Hồng.
_Đây, đây ..đang nghe thì làm rơi máy xuống cầu thang.
_....
_Anh đang ở nhà mà ...
_....

Tôi lắp xong cũng bấm số nàng luôn.
_Làm gì vừa nghe đã tắt máy thế ? -Giọng nàng có vẻ bực.
_À, bị ...máy ..bị sụp nguồn ! -Tôi lúng túng tuôn ra lý do thông dụng nhất.
_Thật không ? Sao có ai vừa hét vậy ?
_Ôi, bọn thằng Hòa với Lâm nó đang đùa nhau ý mà -Tôi vừa nói vừa bước ra chỗ góc đặt mấy cái chậu cảnh.
_Anh đang ở nhà à ?
_Ừ !
_Sơn xuống chưa ?
_Nó xuống rồi, anh vừa đón nó chiều nay xong.
_Ukm, nhớ em ko ?
_Có chứ !
_Thế mà cả tối chả thèm điện, nhắn tin gì cả -Nàng phụng phịu.
_Ôi, anh xin lỗi, mấy thằng vừa nhậu xong ! -Tôi đỏ bừng mặt, bỗng nhiên thấy hổ thẹn và ghê tởm mình kinh khủng.
_Uống ít thôi đó nha.
_Anh biết rồi mà, giờ có uống nữa đâu ! Thôi anh dọn dẹp rửa bát đã, lát anh gọi lại nhé.
_Lại thua bài à ?
_Không, chúng nó say rồi, nên ngoài anh ra còn ai nữa đâu !
_Ukm, xong gọi lại cho em đó, iu anh !
_Yêu em.

Nàng vừa tắt máy cái là tôi liền tự tát vảo mặt mình hai phát, vừa để cho tỉnh táo lại, và cũng vừa tự xỉ vả mình vì mấy lời nói dối trắng trợn vừa rồi.

Trấn tĩnh lại một chút rồi tôi quay trở lại phòng, thấy Hòa vẫn đang đứng năn nỉ ỉ ôi với cái Hồng. Cũng phải thôi, tư cách của nó hết bảo hành lâu rồi mà ...

Tôi nhìn nó khẽ chép miệng, lắc đầu rồi mở cửa bước vào phòng.

_Bạn gái vừa gọi hử ? -Thơ vẫn cái điệu ngồi chống tay lên cằm, ngồi chỗ bàn nhìn tôi hỏi.
_Ừ ! -Tôi chẳng dám nhìn cô ấy nữa, bước lại chỗ tủ mở lấy nốt cái áo mặc vào, rồi rút ví lấy ra 2 tờ 100k đặt xuống bàn, sau đó đi ra cửa luôn.

_Chẳng có gã đàn ông nào vào đây mà giống anh cả ! -Thơ lại cất giọng.

Tôi khựng người quay lại.
_Là sao ?

Thơ chẳng trả lời câu hỏi của tôi, cô ấy lấy trong túi xách ra một bao thuốc, rút một điếu ra rồi bật lửa châm, thả khói, lim dim mắt nhìn tôi đầy thú vị.

Tôi còn đang khó hiểu thì bất ngờ Thơ cầm hai tờ tiền tôi đặt trên bàn lên dí tiếp mồi lửa vào. Tiền cháy xèo xèo dúm lại bốc mùi khét lẹt của chất liệu polymer, rồi cô ấy quẳng xuống nền nhà, thản nhiên rít hơi thuốc nữa.

_Sao cô lại ...?-Tôi mắt tròn mắt dẹt nhìn.
_Ít ra chúng ta cũng có một điểm chung, sự khác người ....phải không nào ? -Thơ tủm tỉm cười.
_Không ! Chẳng có điểm chung gì hết ! -Tôi nghiêm giọng rồi bước ra đóng sầm cửa lại.

"Cái thằng chết toi Lâm, làm bố mày phí mất 200k" tôi vừa đứng vừa rủa thầm trong lòng. Mà sao một đứa con gái ở trong môi trường này lại chê tiền nhỉ, tằn tiện thì cũng bằng tôi ăn cả tuần chứ có ít ỏi gì đâu. Kể ra cô ấy cầm thì cũng chả tiếc, đằng này cư xử một cách kỳ cục ... Càng nghĩ càng buốt hết cả ruột.

_Cạch ! -Hòa mở cửa phòng đối diện tôi bước ra, quần áo cũng đã mặc chỉnh tề.
_Tí nữa thì vỡ mồm, may mà văn vở được. -Nó nhìn tôi lè lưỡi.
_Chúng mày cứ đi linh tinh kiểu này thì có ngày nhặt răng chứ ở đấy mà vỡ với chả mồm -Tôi nguýt dài nó, rồi bước lại chỗ thang máy.
_Ê ! Ê ! Không đợi hai thằng kia à ? -Hòa chạy vội theo.
_Đợi thì xuống nhà đợi, tao không muốn nấn ná ở đây thêm một giây nào nữa. -Tôi đưa tay nhấn nút xuống.
_Không lên bar nữa à ?
_Éo bar với chả bủng gì hết, về ngủ cho lành !
_Chán nhỉ ...ô, mà kia không phải là em lễ tân xinh xinh đó sao ? Em ấy làm cho cậu à ? -Hòa ngoái về phía phòng tôi thốt lên tỏ vẻ ghen tị.

Tôi cũng nhìn theo nó, thấy Thơ vừa bước ra.

_Ủa ! Không đợi các bạn sao hai anh ? Qua phòng chờ bên này nè ! -Thấy hai thằng tôi đang đứng chờ thang máy Thơ bước tới hỏi.
_Hay là ...-Hòa quay sang tôi, nhưng nó chưa kịp nói gì thì cửa thang máy mở, tôi hằm hằm bước vào mặc xác nó.
_Ôi đợi tao -Nó vội chạy vào theo.
_Chào người đẹp nhé ! -Nó cố nhoai ra vẫy.
_Vâng, lần sau các anh lại tới nha ! -Thơ bước qua chỗ thang máy, trước khi cửa thang máy đóng lại, cô ấy vẫn kịp quẳng cho tôi một cái nhìn lúng liếng như lúc trong phòng khiến tôi sởn hết cả gai ốc.

.

*****
.

_Cái gì ?? Đùa à ? -Lâm nuốt ực vội ngụm trà đá tròn mắt nhìn tôi.
_Đúng nó mà, tao thấy nó đi ra từ phòng Hiếu mà -Hòa khẳng định chắc như đinh đóng cột.
_Điên à, đứa đấy nó là em họ chị quản lý ở đấy, kiêu lắm, khách vip cỡ mấy oder nó có bao giờ làm đâu, chỉ toàn hướng dẫn khách thôi, nhiều ông thích lắm nhưng cũng chịu, không sao gạ gẫm được -Lâm vẫn chưa hết nghi ngờ.
_Tao nói dối làm éo gì ! Hỏi thằng Hiếu mà xem !
_Nó tên là gì ? -Lâm quay sang hỏi dồn tôi.
_Thơ -Tôi làm ngụm trà rồi đáp.
_Mẹ, thế thì đúng nó rồi - Lâm vỗ tay đánh bốp.
_Sao hả cậu, phát biểu cảm tưởng xem nào ? -Hòa tò mò.
_Nhất đại ka rồi còn gì nữa -Sơn cũng chen vào.
_Chúng mày thôi ngay có được không ? Cứ đi linh tinh mấy trò này sida có ngày -Tôi bực bội gắt lên.

Ba thằng nó ngớ người nhìn nhau rồi lại ôm bụng cười ngặt nghẽo.

_Điên à mà cười -Tôi đỏ bừng mặt quát lên.
_Thế là nó không làm cho Hiếu rồi, không làm ...-Lâm vừa nín cười vừa nói.
_Thảo nào ! -Hòa gật gủ ra vẻ đã hiểu ra vấn đề.
_Thế thì có xinh mấy thì cũng chán chết -Sơn bĩu môi.
_Là sao ? - Tôi khó hiểu nhìn cả ba thằng nó.
_Nghe cậu nói thế là tớ biết cậu không được làm rồi, ở đây chỉ có "xào khô" thôi ! -Lâm giải thích.
_Xào khô là cái khỉ gì ? -Tôi càng mờ tịt hơn.
_Nghĩa là chỉ làm bằng tay thôi, chứ không có tới Z đâu mà si với chả đa.
_À à ! -Tôi gật gù tiếp nhận "kiến thức" mới.
_Thế hóa ra nó chỉ mát-xa bình thường cho cậu thôi ? -Hòa tiếp tục hỏi.
_Ờ ờ !!! -Tôi cúi gằm mặt xuống, giấu nhẹm luôn chuyện suýt nữa cũng bị em Thơ đó "xào khô".
_Thế thì chán bỏ mẹ ! Tưởng như nào chứ -Lâm khinh khỉnh ra mặt.
_Thôi không nói chuyện này nữa, giờ về đã. -Tôi sốt ruột đứng dậy, cứ ngồi tán phét cái chủ đề này thì bao giờ mới về được đến nhà, còn phải điện cho nàng nữa cơ mà.
_Thế không lên bar thật đấy ? -Lâm cố hỏi lại.
_Không là không ! Nói nhiều ! -Tôi dứt khoát rồi bước lại chỗ để xe của tòa nhà, đưa vé cho ông bảo vệ, rồi lúi húi tra chìa khóa vào.

Tôi quay xe rồi ngồi lên nổ máy, đang định vọt xuống đường thì bỗng trong tầng hầm của tòa nhà một chiếc Camry màu đen phóng vọt ra, khiến tôi phải phanh lại để nhường đường, đợi chiếc xe đi qua tôi mới nhấn ga tiếp ...nhưng bỗng tôi sững người lại ...vội ngoảnh lên nhìn theo chiếc xe đó, cau mày suy nghĩ ...cái biển xe ấy, mình đã gặp ở đâu ? ...2 lần rồi thì phải ...? Không có lẽ ...

_Đi chưa đại ka ? Nghĩ gì thế, lo sếp mắng à ? -Sơn bước tới đứng cạnh tôi từ lúc nào.
_À ...không ! Lên xe đi -Tôi tạm gạt bỏ suy nghĩ, giờ quan trọng nhất là phi về nhà tỉ tê với nàng đã, những việc nó đã qua lâu rồi bới lại làm quái gì cho đau đầu...

Đợi Sơn ngồi lên xong tôi rồ ga phóng vụt đi ...loanh quanh thế mà cũng đã gần 11h rồi.
Hồi 37 : Dị biệt.
********

_Hòa à !
_Mày đi đâu thế ? Sao nãy giờ điện không nghe máy ?
_Ờ ...tao đi có chút việc.
_Về trước mà cũng éo điện đóm gì cả, làm bọn tao tìm hết cả hơi !
_Sao ! Có việc gì không ?
_Không ! Muộn rồi không về đi còn lượn lờ ở đâu thế ?
_Thôi, cứ khóa cửa đi ngủ đi, lát tao qua chỗ Thanh ngủ, tiện làm nốt mấy việc.
_Ừ, mà không biết em Mai hôm nay làm sao mà lúc về thấy mắt đỏ hoe ...vui thế mà ...
_Thôi , tao cúp máy đây ...

Tôi vội ngắt lời nó, tắt máy luôn. Rồi cầm chai rượu lên làm một ngụm, sau đó dõi mắt nhìn xuống dòng sông Hồng đang cuộn chảy, cầu Long Biên lúc này vắng tanh, đêm đã về khuya rồi. Thưa thớt một vài xe đi qua đi lại, hoặc thi thoảng mới có một người gánh hàng rau cỏ bước qua ...ném vào tôi cái nhìn lạ lẫm, có vẻ như cái thằng đang ngồi trên yên xe, gác cả hai chân lên thành cầu, lại cầm chai rượu là hình ảnh hiếm gặp hơn là mấy cặp đôi đang đứng ôm hôn hít nhau ở phía bên kia cầu thì phải.

Một vàn làn gió nhẹ man mác thổi qua, nhưng cũng chẳng làm dịu nhẹ bớt đi những tâm tư đang cồn cào trong lòng tôi. Tại sao tất cả những người phụ nữ tiếp xúc với tôi, đi qua cuộc đời tôi. Hầu như ai cũng vương vấn những ưu phiền, đớn đau trong cuộc đời ...nàng, Mỹ Uyên, Jenny, Mai ...và kể cả mẹ tôi nữa ...Biết là cái lẽ vô thường ở đời, cái duyên trong mỗi kiếp người khó có thể định đoạt những số phận buồn vui, nhưng tai sao cái sự buồn nó cứ ám vào tôi rồi vận vào những người ấy.

Dù là trước hay sau khi gặp tôi, dù tôi không có làm gì sai, nhưng vô hình chung tôi vẫn cảm thấy mình như một ngôi sao sầu chiếu mệnh vậy.

Tôi lại đưa chai rượu lên làm ngụm nữa, bỗng thấy lợm kinh khủng, vội phụt ra luôn, nhìn chai rượu mới hết có chưa được 1/3. Chắc khi nãy ở buổi sinh nhật Mai cũng uống khá nhiều, nên cái dạ này nó từ chối tiếp nhận thêm nữa rồi ...tôi đứng xuống, lấy đà ném mạnh chai rượu ra xa mất hút xuống dòng sông.

Thôi thì về ngủ đã, nghĩ nhiều làm gì cho đau đầu, rủi nhỡ có làn gió độc nó thổi qua cái lại lăn quay đơ ra đấy thì vui. Tôi loạng choạng ngồi lại lên xe, gạt chân chống rồi nổ máy phóng đi ...

.
****
.

_Vừa đi nhậu ở đâu à ? -Thanh ra mở cửa cho tôi, thấy người tôi nồng nặc mùi rượu vội hỏi.
_Ừ ! -Tôi vừa trả lời nó vừa dắt xe vào.

Quán Nét nó vẫn mở khuya. Nhưng tầm này cũng chỉ lác đác khoảng gần chục khách ngồi, buổi đêm thì chỉ có Thanh và mấy anh thay phiên nhau trông.
Tôi dựng xe bước vào, phòng nồng nặc mùi thuốc, thấy ông thì chơi game, ông thì chăm chú vào mấy truyện trong Coithienthai, ông thì xem phim sex ...

_Đệch, thế viết được cái gì chưa ? -Thanh đóng cửa xong, vào nhìn tôi sốt ruột.
_Làm gì mà nhặng lên thế, lát nữa tao viết -Nói với nó xong tôi bước lại quầy, mở tủ lạnh ra lấy một chai nước tu ừng ực.
_Phê à chú ? -Anh Thành - Sinh viên năm 3 Đại Học Tài Chính, cũng đang hau háu vào mấy cái hình mát mẻ, thấy tôi liền ngoảnh lên cười.
_Cũng bình thường thôi anh, máy chiếu thuê được chưa ạ ? -Tôi cũng chọn một máy ngồi xuống bật lên.
_Loanh quanh mãi cả buổi chiều nay mới thuê được, nhưng sáng mai nó mới mang tới !
_Vâng !
_Chú đi đâu mất mặt gần tuần nay thế ?
_Em về quê, lúc chiều mới từ quê lên em cũng tạt té qua đây luôn mà.
_Thế bài vở soạn đến đâu rồi ?
_Lát nữa em viết, đợi cho nó rã rượu đã.
_Mẹ, rượu chè thế này thì ông ngủ luôn đi cho lành, viết lách gì nữa -Thanh vừa châm thuốc vừa bực bội nói.
_Mày sốt ruột làm gì , chiều mai tao khắc có cho mày là được ...vứt tao điếu thuốc ! -Tôi đưa tay lên.
_Việc nó gấp không sốt làm sao ! -Nó rút một điếu quẳng cho tôi.
_Cứ bình tĩnh, đâu sẽ vào đó hết - Tôi với bật lửa châm, rồi khoan khoái nhả khói.
_Ờ, thôi kệ, mày làm thế quái nào thì làm ! -Nó ra sau quầy lấy cái giường gấp rồi đi lên tầng 2.
_Làm tí không anh ? -Tôi quay sang anh Thành khiêu khích.
_Được, chú thích anh chiều, như nào đây ?
_Shang nhé -Tôi giao kèo rồi di chuột bật game lên.
_Ok.

.

****
.


_Ơ, anh Hiếu hôm qua ngủ đây à ?

Tôi kèm nhèm ti hí mắt ra. Cái Linh vừa tới, nó nhìn tôi thoáng chút ngạc nhiên rồi bước tới góc nhà lấy cái chổi.

_Ừ ! -Tôi ngáp ngáp rồi uể oải ngồi dậy. Kê 3 cái ghế vào với nhau ngủ đau mỏi hết cả lưng, nhìn qua anh Thành và mấy ông khách khác cũng đang gục xuống bàn gáy khò khò.
_Mấy giờ rồi em ? -Tôi vươn vai cái, rồi đứng dậy, vặn sườn răc rắc.
_Khoảng 7 rưỡi rồi anh !
_Sao hôm nay đến sớm thế !
_Anh Thanh bảo qua sớm dọn dẹp ạ !
_Ừ !

Tôi ngáp thêm mấy cái nữa rồi bước vào phòng vệ sinh, xúc miệng rửa mặt qua loa rồi bước ra cửa dắt xe.
_Anh đi đâu thế ?
_À ! Anh về lấy tài liệu, hôm qua lại mang về vứt xừ ở nhà.
_Vâng !

Đêm qua chơi game xong đang tính viết thì mới ngớ ra là mấy cái tài liệu thằng Thanh đưa lại để balo rồi vứt luôn ở nhà trọ...

.

****
.

Sau khi tạt qua qua Hoàng Cầu ăn sáng rồi rửa xe xong, tôi mới phi về nhà. Loanh quanh thế mà cũng gần 9 giờ rồi. Kiểu này chiều mà không xong thì thằng Thanh lại quạc cái mồm lên cho coi.

Về tới cửa gọi mãi mới thấy thằng Hòa xuống mở ...

_Làm gì mà ngủ kinh thế ?
_Mệt bỏ mẹ ra ! -Nó đáp giọng vẫn chưa hết ngái ngủ.
_Ủa, anh Hùng với Lâm và thằng Thái đâu rồi ? -Bước lên cầu thang đi qua tầng hai tôi ngó vào không thấy ai cả.
_À ! Đang chuyển đồ hộ cho phòng Mai.
_Cái gì ? -Tôi ngạc nhiên quay sang nó.
_Chuyển đi đâu ?
_Hình như chúng nó thuê một phòng trên Đê La Thành, sáng nay hơn 7 giờ ông Hùng đã gọi tao dậy bê đồ rồi xuống rồi, bê xong tao khóa cửa rồi lại lên ngủ tiếp, nhức hết cả đầu ...rượu với chả chè ...-Nó làu bàu rồi bước vào nhà vệ sinh.

Tôi cứ đứng tần ngần ...trong lòng dậy lên một cảm giác nao nao gì đó không thể cắt nghĩa được.

Bần thần một lúc tôi liền bước lên trên phòng Mai, mở cửa ra. Đúng là đồ đạc đã dọn trống trơn hết, chỉ còn mỗi cái bàn ...

Bỗng tôi sững người lại ...

Trên bàn ...

Là một bông sen trắng ...đấy chẳng phải là cái bông mà tôi đã hái cho bạn ấy tối qua sao ???

Tôi bước lại ...thấy bông sen đặt trên một tờ giấy, trên có ghi mấy dòng chữ ...

Tôi run run cầm lên xem ...

"Đêm qua anh không về ...Mai lo lắm !
Nhưng chẳng dám hỏi ai cả, cũng không dám nhắn tin cho anh nữa, cũng may lúc cái Yến nó xuống lấy hộp để đồ có nói chuyện với anh Hòa, biết anh ngủ nhà bạn nên Mai mới yên tâm được.
Định không nói gì với anh, sợ anh lại suy nghĩ, nhưng lòng cứ không yên...
Cả đêm Mai cứ ngồi ngắm bông sen này ...lúc ngủ cũng nâng niu ôm vào lòng... đối với Mai nó là món quà quan trọng nhất ...
Anh đừng cười Mai nhé !
Bởi Mai biết đến sáng là sẽ phải trả nó lại cho anh rồi ...vì cuộc đời có những thứ khiến cho trái tim mình thấy ấm áp vô hạn, nhưng càng giữ lại càng vương thêm những nỗi nhớ và tổn thương ...
Một lời yêu khao khát nói, nhưng thật khó để thốt lên thành lời, nên đành phải cất vào một chiếc hộp có tên là "Hồi ức" vậy thôi !
Anh hãy sống thật hạnh phúc nhé ...bên người ấy !
Tạm biệt anh !"

Tôi thừ người ra ...với tay cầm bông sen lên. Bỗng một cánh hoa tách ra rơi nhẹ xuống sàn nhà. Một cảm giác hụt hẫng mênh mông lại ùa tới cuộn sóng trong lòng ...

_"Mai ...em ..." -Tôi khẽ lẩm nhẩm, nhưng chẳng thể nói được thêm gì nữa cả, trong đầu chỉ có thể định nghĩa được đến vậy mà thôi, hoặc muốn nghĩ thêm nhưng có một cái gì đó ngăn cản không cho nhưng xúc cảm khác bộc phát.

_Ăn sáng chưa bạn ?

Tôi giật mình quay lại, vo vội mẩu giấy nhét vào túi. Thằng Hòa vừa thay quần áo xong lên gọi.

_Tớ ăn rồi ... ! - Tôi đặt lại bông sen lên bàn rồi bước ra cửa.
_Thế lát có đi đâu không, để tớ cầm chìa khóa.
_Có, lát tớ sang chỗ Thanh.
_Ờ - Nó quay người bước xuống.

Tôi với tay khép cửa lại ....nhìn bông sen trắng trên bàn khuất dần sau cánh cửa ...

Và cả hình ảnh cô gái ngồi say sưa gọt táo, với mái tóc xõa một bên vai trắng ngần ...

Rồi cô ấy ngoảnh nhìn những tia nắng sớm đang chiếu dọi qua khung cửa sổ ...đôi môi như cánh hoa anh đào khẽ hé nở nụ cười ...

Tất cả vụt biến mất sau cánh cửa đóng sầm lại ...

"Phải, sẽ chỉ còn là hồi ức ..."

Tôi khẽ mỉm một nụ cười buồn rồi đút tay túi quần bước xuống.

.

*****
.

Chẳng có gì phải bàn về nét đẹp của mùa thu Hà Nội nữa, nó đơn giản là cảm hứng bất tận cho nhưng câu hát, lời thơ đã đi sâu vào lòng người hàng thế kỷ rồi. Có những điều bình dị, lặng lẽ đến như một thói quen, như một vòng xoay bất tận từ ngàn đời xưa để rồi cứ ngỡ sẽ dễ dàng nhận ra mà không phải vậy. Những ngày chuyển mùa sang thu của Hà Nội chính là như thế. Phải hết sức tinh tế và tĩnh lặng, ta mới có thể cảm nhận được sự thay đổi trong cái cựa mình mơ màng của sự nồng nàn và da diết ...tôn thêm cái vẻ trầm mặc bình yên vốn có của thủ đô.

Đi giữa lòng thành phố, hít hà bầu không khí dễ chịu mát mẻ, thưởng thức những tia nắng ấm áp và hương hoa sữa ngọt ngào, không ồn ào, không màu mè, mà quen thuộc và dịu dàng đến đón đưa, mơn trớn cảm xúc tận sâu trong mỗi con người khiến ta không ý thức mà tự thấy yêu đời hơn. Cho ta một chút ngỡ ngàng, gợi trong tâm hồn những sâu lắng, cảm thấy cuộc sống trở nên trữ tình và nên thơ hơn.

Thêm mấy ngày nữa trôi qua, thời gian vẫn cứ nhắc ta về hẹn ước của những yêu thương, mùa thu thì vẫn vấn vương trong lòng người hối hả, trong cả những gánh hàng hoa chợ sớm chiều, trong những điều bình dị của sắc thu Hà Nội, trong sự vội vã của từng làn gió heo may, đắm say nhưng ai chót mang tâm hồn lãng mạn ...

_Đại ka nghĩ gì mà ngẩn ngơ thế ? Cuối tháng nó dài đến vậy sao ? -Sơn khó hiểu nhìn tôi, rồi nó chấm đầu lọc thuốc vào cốc cafe, sau đó đưa lên miệng thổi.
_Tất nhiên rồi -Tôi ngồi hờ hững nhìn ra đường.
_Cũng chỉ còn gần chục ngày nữa thôi mà -Nó xoay điếu thuốc lên châm lửa.
_Nhưng mà vẫn chưa chắc chắn lắm, thế nên tao mới sốt ruột.
_Đại ca cứ bình tĩnh, sếp đã có dự tính thì không phải lo gì đâu -Sơn ngẩng mặt lên thổi từng vòng khói vào không trung.
_Ờ thì giờ biết làm sao được. -Tôi thở dài.
_Em cũng muốn có một người để mà nhớ, để mà mong, để mà sầu như đại ka mà sao cái số nó chó thế không biết được. -Nó nhăn nhở cười.
_Mày cứ bập vào xem có sướng không ? -Tôi bĩu môi.
_Kia à ..? -Sơn bỗng chỉ về phía cửa.
Tôi ngoảnh lại, thấy Hòa và Lâm vừa bước vào, đang đảo mắt nhìn xung quanh.
_Đây đây ! Chỗ này ! -Tôi giơ tay vẫy.
Hòa với Lâm bước tới, kéo ghế ...
_Đây là Sơn, bạn thân từ hồi cấp ba, mới xuống đây chơi. -Tôi giới thiệu luôn.
_Còn đây là Hòa , đây là Lâm, ở cùng phòng với tao. -Tôi chỉ từng thằng một.
_Chào cậu !
_Chào cậu !
_Hồi trước cũng đôi lần nghe Hiếu kể về cậu, giờ mới gặp !
_Thế à ! Có vụ nhà vệ sinh không đấy ?

Ba thằng nó cười ha hả bắt tay nhau làm quen.

_Sơn mới từ Cộng Hòa Cezch về, tranh thủ lên đây chơi ít hôm cho biết Hà Nội, sẽ tá túc nhờ chỗ mình. -Tôi trình bày luôn.
_Ok, vậy là vui rồi -Hòa nháy mắt.
_Tranh thủ trước khi đi, lên đây giải ngố cái, có gì hay hay bảo tớ nhé ! -Sơn nhe răng cười.
_Chuyện nhỏ -Lâm có vẻ khoái chí.
_Hai thằng uống gì ? -Tôi hất hàm.
_Gì cũng được !
_Cho thêm 2 nâu đá em ơi -Tôi ngoái vào trong gọi.

Thêm hai ly cafe nữa được bưng ra, bốn thằng lại tiếp tục hỏi han, truyện trò rôm rả, ba thằng nó tỏ ra khá hợp nhau, nhất là mấy cái khoản gái gú có vẻ hào hứng lắm. Chẳng mấy chốc tôi lại là thằng lạc lõng giữa những bàn tán của chúng nó ...

_Thế à, thích nhỉ ? Lúc nào đi cho tớ đi cùng với -Sơn mừng rỡ.
_Ừ, toàn em chân dài ngon lắm, tối nay đi luôn -Hòa hào hứng.
_Tối nay không được rồi, anh Hùng đi show Lạng Sơn từ sáng, đến mai mới về. -Lâm chen vào.
_Ô thế à ? Tao biết đâu -Hòa tiếc rẻ.
_Thôi để tối mai lên Hồ HaLe cũng được.
_Ừ ! Mà sao mấy hôm nay không thấy Mai đi diễn nữa nhỉ ? Nhóm thêm đứa nào lạ hoắc. -Hòa tỏ vẻ thắc mắc.

Mấy ngày nay tôi không đi cùng với chúng nó, một phần vì bận cái buổi hội thảo diễn ra hôm thứ ba, một phần cũng ngại chạm mặt Mai. Giờ nghe nó nói vậy tôi cũng lấy làm chột dạ, liển dỏng tai nghe.

_Tao thấy anh Hùng bảo ông Tuấn không cho đi diễn ở những chỗ linh tinh, không cho mặc sexy nhảy dance nữa, giờ ông chỉ cài vào múa ở những chương trình hội nghị nghêm túc thôi -Lâm có vẻ am hiểu.
_Ôi trời ! Mới yêu mà gia trưởng vậy sao ?
_Tao chịu, biết đâu được ý !
_Mai là em nào thế ? -Sơn cũng tò mò.
_Em đấy xinh lắm, hỏi Hiếu ý -Hòa nhấm nháy sang tôi.
_Sao lại hỏi đại ka ? -Sơn quay sang tôi khó hiểu.
_À ờ ! Bạn ấy.... trước cùng chỗ trọ với chúng tao ...-Tôi đỏ bừng mặt, lén ném về thằng Hòa cái lườm sắc như dao.
_Ở cùng chỗ trọ ...? -Sơn càng khó hiểu hơn.
_À ...thuê cùng một căn nhà 4 tầng, các bạn ý trước ở trên tầng 4 -Tôi vội giải thích.
_Ờ ! Ờ ! -Sơn gật gù.
_Mà thôi, về nhà vứt đồ nghỉ ngơi đã, rồi chiều đi chợ nấu cơm, tối hàn huyên sau -Tôi lảng luôn sang chuyện khác.
_Ừ, giờ cũng 3 rưỡi chiều rồi. -Hòa vừa nói vừa đưa ly cafe lên làm nốt.

.

****
.

Về nhà cơm nước xong, chúng tôi lấy xe đi dạo phố buổi tối, mấy thằng cũng không uống nhiều lắm, chỉ hết có gần hai chai "cuốc lủi" rượu Làng Vân mà anh Hùng vác ở trên Bắc Giang xuống thôi.

Tiết trời buổi tối mùa thu mát mẻ trong lành cũng không làm bốn cái mặt thớt đỏ gay dịu nhẹ bớt sự cồn cào của hơi men.

_Công nhận Hà Nội về đêm đẹp đại ka nhỉ ? -Sơn tựa cằm vào vai tôi, lè nhè.
_Tất nhiên rồi !
_Chắc khi nào về nước hẳn em sẽ xuống đây !
_Nghĩ được vậy là tốt.
_Vâng !
_À mà này !
_Sao hả đại ka ?
_Mày còn chưa kể cho tao mấy chuyện của mày đâu đấy nhé ! -Tôi vẫn chưa buông tha nó.
_Mẹ kiếp ! Đại ka nhớ dai vãi, em tưởng đại ka không để ý nữa.
_Tưởng cái con khỉ.
_Mà đại ka biết nhiều làm gì, về đây em vẫn là thằng Sơn ngày nào thôi mà, đại ka cứ coi như vậy đi.
_Thứ nhất, với tư cách là bạn thân. Thứ hai, vì cái "vinh dự" bị mày gọi là đại ka, tao cần phải biết
_Ôi giời ! Biết đại ka phức tạp vậy em giấu quách đi cho xong.
_Vớ vẩn.
_Ê ê ! Làm éo gì phi nhanh thế ? -Hòa đèo Lâm vọt lên đi ngang chúng tôi ngoái sang nói.
_Có gì mà nhanh ?
_Từ từ thôi ! Người đang nồng toàn mùi rượu, mặt đỏ gay, mấy bác cơ động thấy là "yêu" luôn đấy ! -Nó lè lưỡi.
_Chắc không có đâu, tầm này cũng sớm mà. -Tôi trấn an nó.
_Sớm thì sớm chứ, đề phòng vẫn hơn. Mà giờ đi đâu đây ? Cứ lượn ngoài đường thế này làm quái gì.
_Thì làm nốt vòng bờ hồ, rồi lượn ra Hồ Tây uống cafe cho mát. -Tôi gợi ý.
_Phê phọt cái chó gì ! Lâm có ý kiến gì hay không bạn ?
_Được rồi ! Về Hà Đông đi.
_Chỗ hôm nọ mày bảo ý hả ? Hơi xa tí nhưng hay đấy !- Hòa nhìn tôi cười bí hiểm.
_Gì thế ? -Tôi hơi chột dạ.
_Theo bọn tớ đi !

Tôi chưa kịp hỏi gì thì nó đã rồ ga đâm thẳng sang Bà Triệu. Mẹ, lúc nãy thì vừa gàn mình đi nhanh, giờ thì ...cũng chẳng kịp suy nghĩ nữa, tôi cũng nhấn ga đuổi theo nó.

.

****
.

_Giời ạ ! Làm gì mà phi xuống tận đây thế, xa bỏ mẹ ! -Tôi ngước nhìn tòa nhà cao tầng sừng sững.
_Đang rượu chè, đi đường nhỡ trúng gió thì sao ? Bạn đưa mày tới đây giải nhiệt đã, với lại lâu lâu thằng bạn mới về chơi, phải kiếm chỗ nào hay hay tí chứ -Lâm ngoác miệng cười.

"Chắc lại bar chứ gì", tôi thầm nghĩ vậy rồi cũng tặc lưỡi gửi xe theo chúng nó. Chúng tôi bước vào tòa nhà, vừa bước vào sảnh có một anh chạy ra đón.

_Các anh đi bốn người ạ ?
_Ừ ! -Lâm trả lời.
_Các anh dùng vé thường hay Vip ạ ?
_Vip chứ.
_Vâng, mời các anh theo em ạ !

Anh ấy bước lại ấn thang máy, đợi một lúc thang máy xuống, anh ấy mời chúng tôi vào rồi cũng bước vào nhấn tầng 6. Lên đến tầng 6, chúng tôi đi ra, nhìn bên phải thấy một quầy lễ Tân. Có một chị đứng tuổi đang ngồi chăm chú ghi ghi chép chép.

_Chị ơi, 4 Vip đầy đủ nhé ! -Anh dẫn chúng tôi gọi lớn, rồi cúi đầu chào chúng tôi.
_Chúc các anh vui vẻ.

Sau đó anh ấy vào thang máy đi xuống.

_Ơ, tao tưởng lên bar ? -Tôi quay sang Lâm thắc mắc.
_Lát nữa lên, bar nằm tầng trên cùng cơ mà, giờ phải chăm sóc sức khỏe đã rồi tí mới có sức mà nhảy chứ -Lâm nháy mắt.
_Nhưng chỗ này ...
_Mày thắc mắc nhiều làm quái gì, mệt quá -Hòa ngắt lời tôi.
_Vé của anh đây ! -Chị lễ tân xé 4 cái tích kê đưa cho Lâm.
_Của anh hết 2 triệu 400 nghìn ạ.
_Hả ! -Tôi giật nảy người. Quái gì mà hết nhiều thế ?

Lâm đang loay hoay rút ví thì thằng Sơn bước tới đập toẹt hai tờ 100 đô xuống bàn.

_Chết, mới đi chơi lần đầu ai lại để cậu làm vậy, mất mặt bọn tớ -Lâm định cầm hai tờ 100 đô đưa lại cho Sơn thì bị Sơn chặn lại.
_Gì mà lằng nhằng thế, tối các cậu mời tớ nhậu thì giờ đến lượt tớ mời lại. -Giọng Sơn có vẻ dứt khoát.
_Không phải thối lại đâu -Nó quay lại nói tiếp với chị lễ tân.
_Vâng ! Cảm ơn anh ạ ! Ra đưa khách vào đi em -Chị ngoái lại căn phòng sát quầy gọi to.
_Dạ ! -Một giọng con gái miền trong khẽ cất lên, rồi một cô gái tầm khoảng 19, 20 gì đó bước ra, nhìn khá xinh. Cũng ăn vận theo kiểu lễ tân.
_Mời các anh theo em ạ ! -Cô gái bước tới nhỏ nhẹ, rồi hướng dẫn chúng tôi đi vào một căn phòng được bày trí khá sang trọng, với ánh đèn màu hồng dìu dịu.

Sau khi mời chúng tôi ngồi xuống bộ ghế sofa. Cô gái tiếp tục hỏi :

_Các anh xông trước hay xục trước ạ ?
_Xục trước đi -Lâm trả lời.
_Ấm hay lạnh vậy anh.
_Ấm em à !
_Vâng đợi em chút xíu nha.

Cô gái liền bước ra đóng cửa, một lúc sau cô quay lại nhỏ nhẹ tiếp.

_Bể chuẩn bị xong rồi ạ, các anh qua bên này với em.

.

*****
.

_Ai chà ! Nhẹ hết cả người -Hòa tựa vào thành bể thở một hơi dài khoan khoái.
_Sao ! Thế nào cu ? -Lâm hất hàm nhìn tôi.
_Ờ ! Cũng ...được. -Tôi cầm ly trà gừng mật ong đặt trên thành bể lên nhấp một ngụm.
_Thế mà mấy lần rủ đi éo đi !
_Tao biết đâu ! Cơ mà có mỗi tắm xục xông hơi mà sao đắt thế ? -Tôi thắc mắc.
_Đâu chỉ có vậy đâu.
_Vậy còn gì nữa ? -Tôi tò mò.

Ba thằng nó nhìn nhau cười cười, rồi thằng Sơn quay sang tôi bĩu môi :

_Đại ka sống ở thành phố hai năm mà vẫn còn tồ lắm.
_Tớ đã bảo rồi, nó là số 1 mà -Hòa ngoác miệng cười.
_Còn gì lát nữa khắc biết -Lâm nháy mắt. Rồi vục tay xuống bể xục hất nước té lên người kỳ cọ.
_Nom cậu hổ báo thế này, cởi trần ra đường khối thằng sợ vỡ mật -Hòa lè lưỡi nhìn mấy hình săm và vết sẹo trên người Sơn.
_Dọa được thằng nào mà sợ ! -Sơn khẽ cười khẩy.
_Sao không săm rồng, hổ hay đại bàng mà lại săm con sói.
_Tùy đẳng cấp thôi ...với lại tớ là fan cuồng của Bắc Kiều Phong mà !
_Tớ cũng khoái săm trổ lắm, nhưng mà về nhà ông bà già đè ra lóc thịt luôn á. -Lâm tỏ vẻ hâm mộ.
_Hay ho gì đâu cậu. -Sơn với ly trà gừng làm hớp rùi nói.

Xông được khoảng hơn 20 phút, thì cô gái ban nãy lại bước vào.

_Ối ! -Tôi đang tồng ngồng ngồi trên thành bể vội nhảy thụp xuống nước.
_Vào phải gõ cửa chứ em ! -Tôi cau mặt.
_Dạ ...-Cô bé trố mắt nhìn tôi ngạc nhiên.
_Em thông cảm, thằng bạn anh nó là hàng nguyên tem -Lâm ha hả cười.
_Vâng ...-Cô bé bụm miệng cười thú vị rồi hỏi tiếp.
_Các anh xong chưa, phòng xông đã chuẩn bị rồi ạ !
_Ok ! Anh vẫn là Thu Linh nhé ! -Lâm vừa nói vừa đứng dậy với khăn quấn vào người.
_Còn 3 thằng bạn anh thì sắp xếp cẩn thận vào nha !
_Vâng ạ ! Mời các anh qua.

Hòa với Sơn cũng đứng dậy quấn khăn vào người rồi bước ra cửa.

_Ê ! Còn ngồi đó làm gì mày ?
_Nhưng ...-Tôi ái ngại nhìn cô gái vẫn đứng đó.

Cô ấy hiểu ngay ra vấn đề liền tủm tỉm cười đi ra ngoài để tôi đứng dậy quấn khăn vào ...

Chúng tôi tiếp tục theo cô gái nói giọng miền Nam ấy đi tới một dãy phòng mà lúc nãy chúng tôi vào thay đồ và cất đồ trong đó.

_Các anh vào xông hơi đi, em gọi các bạn ý qua liền ạ ! -Cô gái lễ phép rồi xoay người bước đi.

Đợi cô gái đi xa, Lâm khẽ thì thào với chúng tôi.
_Này ! Vé bao gồm tất cả rồi, nhưng thoải mái thì bo thêm cho các em ấy khoảng một hai lít nhá.
_Nghĩa là sao ? -Tôi đứng ngẫn ngờ.
_Thôi vào phòng đi ông ! Hỏi nhiều mệt quá ! -Lâm nói xong đi vào phòng của nó đóng cửa lại.

Tôi lại tiếp tục đưa đôi mắt khó hiểu sang nhìn Hòa với Sơn.

_Đại ka bảo trọng ! -Sơn tiếp tục điệu cười nham hiểm, rồi cũng vô phòng cạnh phòng Lâm .
_Có gì gọi bạn nhé ! -Hòa nháy mắt rồi bước vào phòng đối diện với phòng tôi.

Ba thằng nó vô hết, chỉ còn mỗi tôi đứng như trời trồng. Kể ra thì tôi cũng không đến nỗi ngu lắm mà không hiểu ra vấn đề, giờ rượu cũng đã tỉnh rồi. Nhưng mà mọi thứ nó diễn ra đột ngột quá ...thế quái nào mình lại vô đây cùng chúng nó được mới tài chứ ???

Mà thôi kệ, cứ vào xông hơi đã ...đằng nào cũng chưa hết cơn mệt với trận rượu lúc nãy mà. Tôi tặc lưỡi rồi cũng bước vào phòng mình.

Nhìn căn phòng khoảng hơn chục mét vuông, gần bằng phòng tôi, có cả điều hòa, giữa phòng đặt một cái giường đủ cho một người nằm, phía đầu gường khuyết một cái lỗ chỉ để vừa mặt một người úp xuống, và dưới cái lỗ ấy là một chậu sứ thả những bông hoa hồng trên mặt nước, ngoài ra còn có một cái bàn như bàn cafe, trên có một lọ sáp thơm và 2 chiếc khăn to cùng với mấy lọ tinh dầu, dầu gội, sữa tắm gì đó tôi cũng không rõ lắm. Cạnh bàn là một cái tủ nhỏ mà khi nãy tôi cất quần áo vào trong. Cuối phòng là một nhà tắm kính mờ mờ, chắc để xông hơi.

_Cộc cộc ...!! -Đang đứng chống tay nhìn xung quanh phòng thì có tiếng gõ cửa.

Tôi giật mình vội chạy lại mở tủ lấy quần mặc vào ...

_Cộc cộc ! -Tiếng gõ lại tiếp tục.
_Đợi tí !-Tôi cuống quýt kéo quần lên rồi bước ra mở cửa.
_Chào anh ! -Lại là cô gái lễ tân lúc nãy. Lúc hướng dẫn chúng tôi thì cô ấy mặc bộ đồng phục khá chỉn chu như tiếp viên hàng không ý, nhưng giờ đã thay bằng một chiếc váy hai dây mỏng tang như váy ngủ, mái tóc buộc túm sau gáy gọn gàng.
_Em vào được không ạ ? -Thấy tôi cứ đứng trân mắt nhìn, cô ấy khẽ nhíu mày dò hỏi.
_À ....ừ ! Được ! -Tôi nuốt nước bọt đánh ực cái rồi đi lại giường ngồi xuống, tim đập thình thịch.
_Em tên gì nhỉ ? -Tôi gượng cười.
_Dạ tên Thơ ! - Cô gái xưng tên xong liền đi vào đóng cửa chốt lại.
_Ukm
_Ủa ! Anh không xông hơi à ? -Bỗng cô ấy nhìn tôi tròn mắt.
_Ờ ...không ...à mà có ! -Tôi bối rối như gà mắc tóc.
_Sao đã mặc quần vào rồi dzậy ?
_À ...mình ...! -Tôi đỏ bừng mặt gãi đầu.
_Hihi ! Lần đầu tiên anh tới đây à ?
_Ừ !
_Anh đừng sợ, em không ăn thịt anh đâu ! -Thơ mỉm cười, rồi bước lại bàn đặt hai chiếc khăn ướt và cái túi xách nhỏ lên bàn, sau đó cầm khăn tắm đi vô nhà tắm bật xả khí xông.
_Anh cởi quần ra đi, mặc dzô đây là lát không có đồ mà thay đâu nha ! -Thơ nói với ra.
_Ờ ! -Tôi cứ ngồi bần thần.
_Em không nhìn nữa đâu ...-Tiếng cười lảnh lót lại vọng ra.

Lưỡng lự thêm chút nữa rồi tôi cũng cởi quần dài ra, giữ lại cái quần chip đề phòng có biến ...cơ mà lý do thực tế hơn là cái "thằng quỷ nhỏ" nó đang muốn bật tung ra ngoài vì cái váy sexy để lộ những mảng da trắng bóc mà Thơ đang mặc từ nãy giờ rồi, thế nên tôi không thể để cho nó toại nguyện được.... Trái khoáy vậy không biết nữa ...Tôi thầm than thở khi trên thì muốn kìm mà dưới lại cứ thích xông pha...

Tôi quấn lại khăn rồi ...tiếp tục đứng như trời trồng. Hoang mang kinh khủng.

_Ơ, anh không vào xông à ? -Thơ ngó ra sốt ruột.
_Có ...mà ....em đi ra ngoài đi đã -Tôi cười như mếu.
_Giời ơi là giời, đàn ông chi mà nhát dữ dzậy ? -Thơ liền bước ra ngoài.
_Nè, nghi ngờ giới tính của anh rùi đó nha ! -Cô ấy đứng khoanh tay nhìn tôi có vẻ nghi hoặc lắm.

Mặc kệ Thơ nói, tôi cũng chẳng buồn trả lời, lủi thủi bước vào trong nhà tắm, kéo cửa chốt lại. Rồi ngồi xuống cái ghế gỗ đặt ở giữa, thở phào ...đến là mệt ...

Ngồi chắc được khoảng vài phút thì hơi nóng hầm hập bốc lên khó thở vô cùng, tôi vội xích ghế ra phía cửa, ghé mặt lại cái ô thoáng để thở ...

Cố thêm tí nữa thì tôi cũng không thể chịu nổi, vội mở toang cửa bước ra ngoài ...

_Xong rồi à anh ? -Thơ ngồi chỗ bàn, chống tay lên cằm nhìn tôi.
_Ừ !
_Có cần tắm không ?
_Không !
_Vậy lau mồ hôi đi rồi nằm lên giường ...-Thơ cầm khăn đứng dậy đưa cho tôi.
_Nằm ...! Làm gì ? -Tôi chột dạ.
_Trời ! Bực mình với anh rồi đấy, nằm lên em mát-xa cho chứ còn làm gì nữa ! -Thơ nhíu mày nhìn tôi như sinh vật lạ.
_À ờ ! -Tôi luống cuống lấy khăn lau người rồi bước lại giường nằm xuống.
_Nằm úp cơ !

Tôi lại lật bật xoay người, mặt úp vào cái lỗ khuyết trên đầu giường, nhìn xuống chậu hoa hồng phả lên hương thơm thoang thoảng.

"Ra công dụng của cái này là như vậy" giờ tôi mới hiểu kiểu cách thiết kế đặc biệt này.

Thơ cầm lọ tinh dầu lại thoa khắp tay và lưng tôi, rồi bắt đầu làm các bài mát-xa, bấm huyệt. Ô, bàn tay cô ấy đi đến đâu là tôi cảm thấy dễ chịu đến đó, hay thật. Thế mà giờ tôi mới được trải nghiệm, tự nhiên cái sự hối hận vì đã theo bọn thằng Lâm vô đây lại dần tan biến theo sự khoan khoái đang lan tỏa khắp toàn thân, căn phòng tỏa điều hòa mát mẻ cộng với mùi hương thơm khiến tôi dần chìm vào giấc ngủ lúc nào không biết ...

Đang thiu thiu nửa tỉnh nửa mê, thì một bàn tay vỗ nhẹ vào mông tôi, chẳng biết mình vừa thiếp đi bao lâu nữa. Tôi hé mắt ngoái cổ lên ...Thơ đang nhìn tôi lúng liếng.

_Xoay người lại đi chàng ! -Cô ấy thẽ thọt, khiến mệnh lệnh ấy trở nên khó cưỡng vô cùng.

Tôi vội xoay người lại, bỗng hoảng hồn khi thấy cái khăn tôi quấn quanh người biến đâu mất tiêu, chỉ còn độc mỗi chiếc quần chip trơ trọi.

Tôi thảng thốt định bật ngồi dậy, thì bị bàn tay Thơ dí nhẹ xuống.

_Nằm yên -Thơ khẽ lườm tôi, rồi với lọ tinh dầu thoa lên ngực.
_Chu choa, anh có tập thể hình không ?
_Có !
_Thảo nào ...-Cô ấy khẽ suýt xoa, rồi thoa xuống bụng, mắt cô ấy hơi chăm chú nhìn vào ...phía dưới bụng tôi giây lát, sau đó lại thoa tiếp xuống đùi và chân.
"Chết ...!" -Tôi thầm la hoảng, cắn chặt răng. Mồ hôi rịn ra lấm tấm trên trán. Người nóng phừng phừng theo từng cái lơn mơn khơi gợi của bàn tay ấy, cứ lướt nhẹ xuống chân rồi từ chân lại quay trở lại đùi, và cứ xoay quanh khu cấm địa. Bỗng táo bạo hơn, bàn tay khẽ luồn nhẹ vào cạp quần ...

_Ối ! -Tôi không thể chần chừ được nữa, vội chộp tay Thơ giật lại.
_Gì thế ? -Tôi ngồi dậy luôn, thở hắt ra, tròn mắt nhìn Thơ. Trống ngực đánh thình thịch.
_Coi nào, đau tay em, nằm xuống đi để em thư giãn cho.- Thơ nhoẻn cười.
_Thư giãn ???? -Mắt tôi trố to hơn nữa, nhưng trong đầu thì đã nảy sinh câu trả lời rồi.
_Không ! Không ! Anh không có nhu cầu -Tôi vội xua tay.
_Trời, anh đã thoải mái rùi thì phải để cho nó thoải mái nữa chứ, tội nghiệp nó mà -Thơ nũng nịu nhìn xuống phía...dưới của tôi.
_Không ...! -Tôi vội nhảy khỏi giường, bước tới mở tủ lấy quần.

Bỗng có tiếng chuông reo. May quá, chắc bọn nó xong rồi, tôi thở phào rút máy ra xem...bỗng mặt tái dại đi ...nàng đang gọi ...thôi xong, xong rồi ! Tôi cuống cuồng mặc quần vào, chưa kịp kéo lên cũng nhảy lò cò vội ra cửa, mở toang cửa lao ra ngoài ...rồi bấm máy nghe gấp ...

_Đây, anh ... !!!!
_Bốp !! -Chưa kịp nói thêm thì tôi va vào một bóng người cũng đang hớt hải mở cửa nhao ra. Hai cái đầu cụng vào nhau tóe lửa, nẩy hết cả đom đóm. Cả hai cùng ngã lăn quay ra đất, hai cái điện thoại văng tung tóe cả pin lẫn vỏ ...
_Mẹ ...-Tôi nhăn nhó lồm cồm bò dậy kéo lại quần, nhìn kỹ lại, hóa ra thằng bạn Hòa chết dẫm, nó còn thê thảm hơn là chưa kịp mặc gì chỉ quấn mỗi cái khăn.
_Làm cái éo gì mà chạy ra như ma đuổi thế -Nó đứng dậy ôm trán suýt xoa đau.
_Tao cũng đang định hỏi mày ...
_Thì đang ...ấy, thì cái Hồng nhà tao nó gọi...
_Chết rồi ! -Nó vừa nói tới đó thì hai thằng lại đồng thanh hoảng hốt la lên, rồi cuống cuồng vồ lấy máy với pin lắp vào ...

Hòa lắp xong trước tôi. Nó vội gọi luôn cho cái Hồng.
_Đây, đây ..đang nghe thì làm rơi máy xuống cầu thang.
_....
_Anh đang ở nhà mà ...
_....

Tôi lắp xong cũng bấm số nàng luôn.
_Làm gì vừa nghe đã tắt máy thế ? -Giọng nàng có vẻ bực.
_À, bị ...máy ..bị sụp nguồn ! -Tôi lúng túng tuôn ra lý do thông dụng nhất.
_Thật không ? Sao có ai vừa hét vậy ?
_Ôi, bọn thằng Hòa với Lâm nó đang đùa nhau ý mà -Tôi vừa nói vừa bước ra chỗ góc đặt mấy cái chậu cảnh.
_Anh đang ở nhà à ?
_Ừ !
_Sơn xuống chưa ?
_Nó xuống rồi, anh vừa đón nó chiều nay xong.
_Ukm, nhớ em ko ?
_Có chứ !
_Thế mà cả tối chả thèm điện, nhắn tin gì cả -Nàng phụng phịu.
_Ôi, anh xin lỗi, mấy thằng vừa nhậu xong ! -Tôi đỏ bừng mặt, bỗng nhiên thấy hổ thẹn và ghê tởm mình kinh khủng.
_Uống ít thôi đó nha.
_Anh biết rồi mà, giờ có uống nữa đâu ! Thôi anh dọn dẹp rửa bát đã, lát anh gọi lại nhé.
_Lại thua bài à ?
_Không, chúng nó say rồi, nên ngoài anh ra còn ai nữa đâu !
_Ukm, xong gọi lại cho em đó, iu anh !
_Yêu em.

Nàng vừa tắt máy cái là tôi liền tự tát vảo mặt mình hai phát, vừa để cho tỉnh táo lại, và cũng vừa tự xỉ vả mình vì mấy lời nói dối trắng trợn vừa rồi.

Trấn tĩnh lại một chút rồi tôi quay trở lại phòng, thấy Hòa vẫn đang đứng năn nỉ ỉ ôi với cái Hồng. Cũng phải thôi, tư cách của nó hết bảo hành lâu rồi mà ...

Tôi nhìn nó khẽ chép miệng, lắc đầu rồi mở cửa bước vào phòng.

_Bạn gái vừa gọi hử ? -Thơ vẫn cái điệu ngồi chống tay lên cằm, ngồi chỗ bàn nhìn tôi hỏi.
_Ừ ! -Tôi chẳng dám nhìn cô ấy nữa, bước lại chỗ tủ mở lấy nốt cái áo mặc vào, rồi rút ví lấy ra 2 tờ 100k đặt xuống bàn, sau đó đi ra cửa luôn.

_Chẳng có gã đàn ông nào vào đây mà giống anh cả ! -Thơ lại cất giọng.

Tôi khựng người quay lại.
_Là sao ?

Thơ chẳng trả lời câu hỏi của tôi, cô ấy lấy trong túi xách ra một bao thuốc, rút một điếu ra rồi bật lửa châm, thả khói, lim dim mắt nhìn tôi đầy thú vị.

Tôi còn đang khó hiểu thì bất ngờ Thơ cầm hai tờ tiền tôi đặt trên bàn lên dí tiếp mồi lửa vào. Tiền cháy xèo xèo dúm lại bốc mùi khét lẹt của chất liệu polymer, rồi cô ấy quẳng xuống nền nhà, thản nhiên rít hơi thuốc nữa.

_Sao cô lại ...?-Tôi mắt tròn mắt dẹt nhìn.
_Ít ra chúng ta cũng có một điểm chung, sự khác người ....phải không nào ? -Thơ tủm tỉm cười.
_Không ! Chẳng có điểm chung gì hết ! -Tôi nghiêm giọng rồi bước ra đóng sầm cửa lại.

"Cái thằng chết toi Lâm, làm bố mày phí mất 200k" tôi vừa đứng vừa rủa thầm trong lòng. Mà sao một đứa con gái ở trong môi trường này lại chê tiền nhỉ, tằn tiện thì cũng bằng tôi ăn cả tuần chứ có ít ỏi gì đâu. Kể ra cô ấy cầm thì cũng chả tiếc, đằng này cư xử một cách kỳ cục ... Càng nghĩ càng buốt hết cả ruột.

_Cạch ! -Hòa mở cửa phòng đối diện tôi bước ra, quần áo cũng đã mặc chỉnh tề.
_Tí nữa thì vỡ mồm, may mà văn vở được. -Nó nhìn tôi lè lưỡi.
_Chúng mày cứ đi linh tinh kiểu này thì có ngày nhặt răng chứ ở đấy mà vỡ với chả mồm -Tôi nguýt dài nó, rồi bước lại chỗ thang máy.
_Ê ! Ê ! Không đợi hai thằng kia à ? -Hòa chạy vội theo.
_Đợi thì xuống nhà đợi, tao không muốn nấn ná ở đây thêm một giây nào nữa. -Tôi đưa tay nhấn nút xuống.
_Không lên bar nữa à ?
_Éo bar với chả bủng gì hết, về ngủ cho lành !
_Chán nhỉ ...ô, mà kia không phải là em lễ tân xinh xinh đó sao ? Em ấy làm cho cậu à ? -Hòa ngoái về phía phòng tôi thốt lên tỏ vẻ ghen tị.

Tôi cũng nhìn theo nó, thấy Thơ vừa bước ra.

_Ủa ! Không đợi các bạn sao hai anh ? Qua phòng chờ bên này nè ! -Thấy hai thằng tôi đang đứng chờ thang máy Thơ bước tới hỏi.
_Hay là ...-Hòa quay sang tôi, nhưng nó chưa kịp nói gì thì cửa thang máy mở, tôi hằm hằm bước vào mặc xác nó.
_Ôi đợi tao -Nó vội chạy vào theo.
_Chào người đẹp nhé ! -Nó cố nhoai ra vẫy.
_Vâng, lần sau các anh lại tới nha ! -Thơ bước qua chỗ thang máy, trước khi cửa thang máy đóng lại, cô ấy vẫn kịp quẳng cho tôi một cái nhìn lúng liếng như lúc trong phòng khiến tôi sởn hết cả gai ốc.

.

*****
.

_Cái gì ?? Đùa à ? -Lâm nuốt ực vội ngụm trà đá tròn mắt nhìn tôi.
_Đúng nó mà, tao thấy nó đi ra từ phòng Hiếu mà -Hòa khẳng định chắc như đinh đóng cột.
_Điên à, đứa đấy nó là em họ chị quản lý ở đấy, kiêu lắm, khách vip cỡ mấy oder nó có bao giờ làm đâu, chỉ toàn hướng dẫn khách thôi, nhiều ông thích lắm nhưng cũng chịu, không sao gạ gẫm được -Lâm vẫn chưa hết nghi ngờ.
_Tao nói dối làm éo gì ! Hỏi thằng Hiếu mà xem !
_Nó tên là gì ? -Lâm quay sang hỏi dồn tôi.
_Thơ -Tôi làm ngụm trà rồi đáp.
_Mẹ, thế thì đúng nó rồi - Lâm vỗ tay đánh bốp.
_Sao hả cậu, phát biểu cảm tưởng xem nào ? -Hòa tò mò.
_Nhất đại ka rồi còn gì nữa -Sơn cũng chen vào.
_Chúng mày thôi ngay có được không ? Cứ đi linh tinh mấy trò này sida có ngày -Tôi bực bội gắt lên.

Ba thằng nó ngớ người nhìn nhau rồi lại ôm bụng cười ngặt nghẽo.

_Điên à mà cười -Tôi đỏ bừng mặt quát lên.
_Thế là nó không làm cho Hiếu rồi, không làm ...-Lâm vừa nín cười vừa nói.
_Thảo nào ! -Hòa gật gủ ra vẻ đã hiểu ra vấn đề.
_Thế thì có xinh mấy thì cũng chán chết -Sơn bĩu môi.
_Là sao ? - Tôi khó hiểu nhìn cả ba thằng nó.
_Nghe cậu nói thế là tớ biết cậu không được làm rồi, ở đây chỉ có "xào khô" thôi ! -Lâm giải thích.
_Xào khô là cái khỉ gì ? -Tôi càng mờ tịt hơn.
_Nghĩa là chỉ làm bằng tay thôi, chứ không có tới Z đâu mà si với chả đa.
_À à ! -Tôi gật gù tiếp nhận "kiến thức" mới.
_Thế hóa ra nó chỉ mát-xa bình thường cho cậu thôi ? -Hòa tiếp tục hỏi.
_Ờ ờ !!! -Tôi cúi gằm mặt xuống, giấu nhẹm luôn chuyện suýt nữa cũng bị em Thơ đó "xào khô".
_Thế thì chán bỏ mẹ ! Tưởng như nào chứ -Lâm khinh khỉnh ra mặt.
_Thôi không nói chuyện này nữa, giờ về đã. -Tôi sốt ruột đứng dậy, cứ ngồi tán phét cái chủ đề này thì bao giờ mới về được đến nhà, còn phải điện cho nàng nữa cơ mà.
_Thế không lên bar thật đấy ? -Lâm cố hỏi lại.
_Không là không ! Nói nhiều ! -Tôi dứt khoát rồi bước lại chỗ để xe của tòa nhà, đưa vé cho ông bảo vệ, rồi lúi húi tra chìa khóa vào.

Tôi quay xe rồi ngồi lên nổ máy, đang định vọt xuống đường thì bỗng trong tầng hầm của tòa nhà một chiếc Camry màu đen phóng vọt ra, khiến tôi phải phanh lại để nhường đường, đợi chiếc xe đi qua tôi mới nhấn ga tiếp ...nhưng bỗng tôi sững người lại ...vội ngoảnh lên nhìn theo chiếc xe đó, cau mày suy nghĩ ...cái biển xe ấy, mình đã gặp ở đâu ? ...2 lần rồi thì phải ...? Không có lẽ ...

_Đi chưa đại ka ? Nghĩ gì thế, lo sếp mắng à ? -Sơn bước tới đứng cạnh tôi từ lúc nào.
_À ...không ! Lên xe đi -Tôi tạm gạt bỏ suy nghĩ, giờ quan trọng nhất là phi về nhà tỉ tê với nàng đã, những việc nó đã qua lâu rồi bới lại làm quái gì cho đau đầu...

Đợi Sơn ngồi lên xong tôi rồ ga phóng vụt đi ...loanh quanh thế mà cũng đã gần 11h rồi.
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 07-02-2015, 03:56 PM   #449
traimocxi
Còn trinh
 
Avatar của traimocxi
 
Ngày gia nhập: Jul 2015
Nơi cư ngụ: hanoi
Bài gửi: 84
traimocxi Yếu sinh lítraimocxi Yếu sinh lí
traimocxi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Tổng hợp phim sex Việt Nam 2015, mới ra lò?
Mặc định

Một câu truyện cuốn hút tôi từ đầu đến cuối, thực sự rất hay
Cảm ơn Rain 8X
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 07-04-2015, 11:56 PM   #450
Prototype9x
Đại Gia Lầu Xanh
 
Avatar của Prototype9x
 
Ngày gia nhập: Nov 2011
Nơi cư ngụ: Hà Nội
Bài gửi: 1,074
Prototype9x Cu cửngPrototype9x Cu cửngPrototype9x Cu cửngPrototype9x Cu cửngPrototype9x Cu cửngPrototype9x Cu cửng
Prototype9x vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Tổng hợp phim sex Việt Nam 2015, mới ra lò?
Mặc định

đợi mãi mong chap mới sẽ có sớm
__________________
1 Life, 1 Love, 1 Legend

  Trả lời kèm theo trích dẫn
Gửi trả lời

Công Cụ

Quyền hạn Gửi bài
Bạn không thể gửi chủ đề
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể gửi đính kèm
Bạn không thể sửa bài của mình

Mã BB đang Mở
[IMG] đang Mở
Mã HTML đang Tắt

Chuyển đến Chuyên mục

free porn dvd online | Animefoto.Com | Blog LauXanh- Advertise


Tất cả thời gian được tính theo GMT +7. Bây giờ là 04:26 AM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.8
Copyright ©2000 - 2015, Jelsoft Enterprises Ltd.
LauXanh.Us is the best website for sex viet, phim sex, phim sex online, free phim, phim sex link nhanh, phim nguoi lon, phim cap 4, fuck nhau porn. Ban co the xem hinh sex, angelviet, phim nguoi lon, 69, online phim sex, download phim sex, phim sex download, xem phim sex, sex, phim online, phim sex teen 8x, online phim, phim lau xanh, lauxanh, coi phim sex, sex mien phi, online sex, phim sex mien phi online, phim gai xinh, gaixinh online, sex gai xinh. free 100% an toan safe. Phong chieu phim sex online lauxanh.org, Phim sex online download toc do cao, link nhanh, duoc upload hang ngay. Kho hinh sex viet nam, cac em cave viet nam xinh tuoi, hinh sexy nhat cua vietnam.