138.com

Quay lại   LauXanh ThienDia | hình ảnh sex viet nam | phim sex cap 3 nguoi lon >

Hinh sex, Truyen Sex, Anh Sex Viet, Chau A, Hentai Xem va Download

> Truyện Người Lớn - Truyện Sex Dâm - Story XXX

Chú ý

Thread:

Say nắng gia sư của em trai (T/g: wuwu123 - vozer)

Gửi trả lời
 
Công Cụ
Cũ 08-12-2012, 04:21 PM   #136
Troll Face
Còn trinh
 
Avatar của Troll Face
 
Ngày gia nhập: Aug 2012
Nơi cư ngụ: Ở đâu ta..... Lạc đường mất rồi >.<
Bài gửi: 97
Troll Face Thái Giám
Troll Face vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Mặc định

Mẹ của bác wu nghiêm wá, bác ấy lớn rồj, là sjh viên lun roj zay mak wản lý khó khăn thế nhỉ
  Trả lời kèm theo trích dẫn

Sponsored Links
CÁ CƯỢC BÓNG ĐÁ

Cũ 08-14-2012, 12:57 PM   #137
Troll Face
Còn trinh
 
Avatar của Troll Face
 
Ngày gia nhập: Aug 2012
Nơi cư ngụ: Ở đâu ta..... Lạc đường mất rồi >.<
Bài gửi: 97
Troll Face Thái Giám
Troll Face vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Mặc định

Uk chán bác wu quá, mỗi ngày xảy ra chuyện ji thj tối viết liền up lun đj, cứ câu giờ mãi. Nếu ko fảj chuyện tình của bác ấy hay thj chắc cho thẻ đỏ lâu rùj
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 08-14-2012, 05:46 PM   #138
Troll Face
Còn trinh
 
Avatar của Troll Face
 
Ngày gia nhập: Aug 2012
Nơi cư ngụ: Ở đâu ta..... Lạc đường mất rồi >.<
Bài gửi: 97
Troll Face Thái Giám
Troll Face vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Mặc định

Bác tiu đâu, có truyện ruj lên up dùm đj, em xàj đt vs lạj ko có njck voz nên làm bjếg up
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 08-14-2012, 07:44 PM   #139
istill...
Mất Trinh
 
Avatar của istill...
 
Ngày gia nhập: Jul 2011
Nơi cư ngụ: East Of Eden
Bài gửi: 128
istill... Chim teo
istill... vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Mặc định

Update ngày 11/08/2012: thứ bảy: ngày thứ 13 yêu nhau


Hôm nay là ngày mình đi ăn đám cưới chị họ con Bác hai, bác là anh ruột của ba mình. Cả nhà mình đi ăn đám, kể cả mẹ mình. Thằng em mình thì nôn nao từ trước mấy bữa, mình thì bình thường thôi cũng chẳng muốn đi nhưng chẳng có lí do để từ chối nên phải đi. Tối thứ bảy không gặp em gia sư

Sáng hôm nay mình thức dậy. Mình nhận được hơn 30 tin nhắn của em gia sư. Mình hoảng hồn, những tin nhắn được nhắn trong khoảng thời gian từ 3h đến 4h, điện thoại mình không bao giờ để chuông tin nhắn, chỉ để chế độ rung. Nên tất nhiên mình ngủ và không biết có tin nhắn, mình nghĩ có chuyện gì không ổn nhưng mình biết nếu chuyện không hay thì em gia sư đã gọi, không biết sao em làm gì mà dậy sớm thế. Mình biết từ lâu ở trong em là những khoảng bất ổn, em bày tỏ với mình vào 1 buổi sáng bằng 30 tin nhắn. Chắc tâm trạng chất chứa nhiều lắm
1. “Anh giờ đang ngủ, như heo nọc. Em nhắn tin anh ko biết, sáng anh ngủ dậy mở ra sẽ rất ngạc nhiên, đọc mỏi mắt lun. Kaka. (cấm ko đc bỏ)”, mình cười vì tin nhắn này, đúng kiểu của em. Một món quà vào buổi sáng dành cho mình, mình thấy vui lắm khi đọc tin nhắn.
2. “Em mới ngủ dậy, em ngoan ghê thức dậy sớm. Hôm nay em dậy sớm hơn hôm qua, em chẳng bao giờ phải hẹn giờ để thức vì em luôn dậy sớm hơn giờ đi học. Em giỏi lắm nên hồi đi học tới giờ em luôn là bé ngoan( tự hào quá). Anh có phước lắm nha. Haha”, mình lại cười, tự tin quá mà. Em gia sư dễ thương quá. Nhưng sao em dậy sớm thế làm gì, không ngủ thêm . Mình mơ hồ nghĩ về giả thiết em bị gì đó ám ảnh nhưng mình thôi ngay vì hi vọng ko phải thế, hôm ở Vũng Tàu, em ngủ ngon lành mà.
3. “ Buổi sáng này, tâm trạng em tệ quá. Chẳng biết sao, muốn nói gì với anh nhiều thật nhiều nhưng không biết nên bắt đầu từ đâu, nói sao nhỉ? Anh thông cảm, thỉnh thoảng em bị điên, anh ráng nghe nha. Không hiểu thì cũng cứ nghe nha anh?”. Mình thấy vừa vui vừa lo, em mở lòng với mình nhưng em lại buồn.
4. “ Em lại nằm mơ thấy ba, hồi đó em luôn oán hận ba khi ba chết rồi lại thấy hụt hẫng, em lại càng oán hận. Con người ích kỉ luôn tìm cách chối bỏ em. Em đổ lỗi hết cho ba để thấy dễ chịu nhưng em lại mơ thấy ba, thấy gần lại thấy xa. Lại thấy muốn khóc’. Mình thấy thương em quá
5. “Khi ba em chết, em nghe ba nói 1 câu: Xin lỗi. haha, xin lỗi làm gì hả anh? Cứ ném đá vào người khác rồi xin lỗi là xong à? Phải sống để bù đắp chứ? Nhưng dù gì cũng phải cám ơn ba mà em sinh ra. Vì em ham sống nên dù như thế nào, em cũng ko tự hủy hoại bản thân để chết”. Mình nín lặng,thấy chua xót.
6. “Em muốn gặp mẹ nhưng toàn mơ thấy ba. Kì lạ thật. Mọi lần vẫn thế nhưng hn lại có thêm cảm giác vụn vỡ, tiếc lắm thứ em ko rõ. Đi xa lắm thì phải”
7. “ Em lại nhớ tới lần đầu tiên em và anh gặp nhau, anh lóng ngóng như gà. Lúc đó em nghĩ, chỉ cần 1 bước là em cua đổ anh. Haha, em nghĩ mình cầm cưa nhưng cuối cùng lại bị anh cưa. Anh cũng có bản lĩnh, hay anh giả bộ khờ đó hả? Nhiều thứ muốn anh hiểu mà anh ko chịu hiểu. Ức chế lắm đó. Đồ ngok.”, mình đọc xong tin nhắn, có thứ gì em muốn mình hiểu àh, mình thật là ko biết.
8. “ Thỉnh thoảng thấy anh quá tốt, em nhìn lại em thấy chính em không xứng. Nhơ nhớp, dơ bẩn, yêu tinh, mất dạy. Anh thì cứ như thiên thần. Nhưng quyết tâm của em là lôi anh xuống địa ngục cùng em. Hahaha”
9. “ lâu rồi em không yêu mà không toan tính, đơn giản là trao đổi lẫn nhau. Trơ trẽn quá hả? Thứ gọi là tình yêu, lâu rồi trở nên vô nghĩa. Nhiều khi em nghĩ mình trẻ con, bày đặt ra vẻ oán giận tình yêu. Mà em đâu oán giận, chỉ là chẳng còn gì để yêu”
10. “con trai thích con gái còn trinh mà, bảo là trong sạch, mất rồi thì bảo là dơ bẩn. Nhỏ bạn em quen thằng kia khi nó đã mất trinh, nó nói thật với thằng đó, anh đừng yêu em vì em không còn trong trắng. thằng đó nói, thế àh? Thôi, em mất rồi thì thôi. Haha, vậy cuối cùng yêu là vì gì?Hay đời em gặp toàn thằng khốn nạn?”
11. “em từng hoảng sợ vô độ, còn nghĩ là mình phải kiếm tiền vá trinh để sau này lấy chồng. Nhưng sau nhiều lần em nghĩ lại, nếu yêu ng cuối cùng, em cũng sẽ nói thẳng là em đã mất trinh nhưng em vẫn còn trong sạch, em không nghĩ mất trinh là thứ gì dơ bẩn. Ủa, sao em lại nói những chuyện này nhỉ?”
12. “anh muốn biết em có bao nhiêu người yêu ko?nhiều lắm. C, D, HA….đó là 3 người đầu, lúc sau thì ko đáng kể, vì quen chẳng tới đâu. giờ thì là anh. Em ngủ với 2 ng là C và HA. Biết là nói những thứ này xong thì anh cũng ko bỏ em.Vì anh đang rất yêu em, em tự tin quá ha?”
13. “em đã cảnh báo anh là đừng yêu em, nhưng anh cứ yêu. Nên em cũng yêu thử lại anh, em cũng muốn biết 1 thiên thần thì đòi hỏi gì ở em?”
14. “ nhưng em thích ngủ cạnh anh, vì biết chắc anh sẽ chẳng làm gì em. An toàn tuyệt đối. Em muốn anh thương em nhiều nhiều, nhưng em lại sợ hi vọng vào ng mới. Nhưng em cứ luôn hi vọng vào anh”
15. “thì ra em vẫn còn khao khát được yêu điên cuồng, em cũng còn trẻ, 20t àh, em cũng có quyền được yêu 1 lần trọn vẹn phải ko anh? Cứ yêu, cứ sai, rồi lại thèm yêu”
16. “ C là người hơn em 6t, người đầu tiên em yêu. Anh ta đến khi em là 1 cô bé mới lớn thiếu tình thương gia đình, anh ta ân cần lắm, thương em và hay gọi em là thỏ con. Sau cùng anh ta cũng quen chị Q, rồi trâng tráo nói là em quyến rũ anh ta. Liệu còn có thể tin ai trên đời?”
17. “D là bạn thân của em cũng là người yêu em. Em học chung lớp với D, ngồi cạnh nhau. Tình bạn này kéo dài lâu thật lâu, ngay cả trong lúc em quen C. Em ko biết là D yêu em, khi biết rồi thì sợ mất tình bạn, em chối bỏ D. Sau cùng thì mất hẳn D. Để em nói nha, em muốn thế.”
18. “ HA là người thứ 3, anh ta ăn chơi, giang hồ nhưng tốt với em lắm. Anh ta cho em tiền, cho em cuộc sống về đêm quên đi muộn phiền nhưng đòi hỏi tình dục vô độ. Dù anh ta hoàn toàn có thể tìm người khác để làm thứ đó, cho tới khi HA và em chia tay, vì em chán rồi thì tới h HA vẫn chưa quen ai, cứ theo em mãi. Vì tình dục hay vì yêu, em ko rõ”
19. “Em học hết năm nhất là HA đã đòi cưới em, HA học hàng hải và là con 1, em thì dù có chết vẫn ko thể lấy chồng như HA. Dù có yêu em ntn thì HA vẫn ko bỏ được những thói quen ăn chơi.”
20. “ em hơi ác khi kể anh nghe mấy chuyện này, nhưng tự dưng em muốn thế, chẳng muốn giữ gì lại. Nói sớm, anh khôn thì chạy sớm. Haha”. Em nói vậy thôi nhưng mình biết, em đang sợ mình chạy mất. Hay mình bị lây bệnh tự tin của em gia sư??
21. “àh quên, chúc anh ngày mới vui vẻ. Đồ ngok ngủ như heo, mau dậy đi”
22. “hôm nào anh thử cõng em nha, em thích được cõng.Hồi nhỏ thích đc ba cõng, mà chẳng g được cõng, mà anh tập tạ đi, cho vai rộng ra. Cõng em, em sẽ ngoan ngoãn ngủ trên lưng anh. Linh kute đòi hỏi nhiều quá ha?”
23. “em muốn khi em đưa tay ra, anh sẽ luôn nắm lấy. Khi em quay đầu lại, sẽ luôn thấy anh, những khoảng trống trong em em chưa từng tự tin có thứ gì có thể lấp đầy. ”
24. “đọc chắc mỏi mắt lắm rồi phải ko? Không biết em đang nói nhảm gì nữa, biết là nói nhảm mà vẫn cứ muốn nói. vì không nói thì chẳng biết nên làm gì. Cứ thấy trống rỗng sao ấy”
25. “em muốn dù không còn yêu nhau thì anh vẫn phải nhớ tới em cho tới chết, cứ nhớ dai dẳng hằng ngày. Em ác ha, nhưng em thích thế. Anh ko có quyền quên em”
26. “em là người phụ nữ bình thường nhưng em yêu anh theo cách không bình thường. Em tự tin là anh có yêu em, nhưng em cũng biết, có thể anh đang ngộ nhận. nên thôi, ko hi vọng làm gì. Nói thế mà đang hi vọng. Ôi, điên rồi”
27. “anh và em, rồi sẽ đi về đâu? Anh có từng nghĩ chưa? Sương mù dầy đặc, đi mãi lại lạc lối”
28. “sắp 30 tin nhắn rồi, vẫn muốn nhắn hoài,dù hết biết nói gì. Nói gì đây nhỉ? Em đi học bài sau khi nhắn xong 30 tin nhắn nữa. Học kì nào em cũng lãnh học bổng đó nha. Tự hào quá, hehe.”
29. “em có thể nói không : ‘em nhớ anh’.Con gái luôn thích con trai nhắn tin trước, ko phải vì ko nhớ con trai, mà muốn biết là con trai luôn nhớ con gái. Nhưng con trai lại nghĩ, sao mình phải nt trước hoài. Em nhắn tin nhiều ntn, mà toàn nhắn trước. đủ để lần sau anh có giận thì cũng nhắn tin cho em trước. Nhớ đó”
30. “tin thứ 30 rồi. yêu em vì em là em thôi, đc không? Ngủ đi, ngoan nha. Đồ con heoooooooooooooo”

Suốt 30 tin nhắn mình đọc, đi từ cảm xúc này đến cảm xúc khác. Vui có, buồn có, thót tim chờ đợi có, hạnh phúc có. Mình không hiểu nổi tính cách em gia sư là như thế nào. Liệu những tin nhắn đó có phải là em đã yêu mình??? Kể cho mình nghe về những chuyện tình của em, em muốn mình biết để làm gì, em muốn nói gì?

Yêu là đùa, nhưng đùa lại là yêu. Có phải thế? Mâu thuẫn và đan xen lẫn nhau?

Mẹ mình vẫn chẳng đá động gì tới chuyện của mình, có lẽ là chưa tới lúc. Mình cũng mong mẹ nói để nói thẳng thắn 1 lần, giấu hoài cũng không được. Cứ thẳng thắn cho dễ sống. Sau những tin nhắn của em gia sư, mình càng quyết tâm là phải đi tới, dù có như thế nào?

- ‘alo’, tiếng em gia sư trong điện thoại. Mình gọi cho em khi nghĩ đã tới giờ em ngủ dậy. Mình cũng có nhiều thứ muốn nói, nhiều thứ muốn em hiểu lòng mình.
- ‘em đang ngủ àh?’, mình hỏi vì nghe giọng như còn ngái ngủ
- ‘ohm, mà vừa dậy. Anh gọi chi vậy?’, em hỏi mình bằng giọng ngọt ngào thoải mái
- ‘gọi thôi, nghe giọng em’, mình tự dưng ko biết nên nói gì, lại đơ hết lưỡi.
- ‘uhm, nói đi’, em nói. Biết cách làm khó người khác
- ‘hả?em ăn sáng chưa?’, mình nói đại
- ‘xì, biết ngay mà. Ngốc kinh niên’, em nói giọng tinh ranh.
- ‘gì trời, em muốn nghe anh nói yêu nên chờ hoài àh?’, mình hỏi.
- ‘mơ đi con’, em trả lời cụt ngủn
- ‘uhm, anh yêu em,nghe rồi vui nha. Cám ơn anh đi’, mình nói chọc em
- ‘gớm, ai thèm. Bữa này biết nịnh nữa’, em gia sư cười nói
- ‘hahaha’, mình cười trong điện thoại
- ‘thật hả?’, mình nghe em hỏi. Mình biết tâm trạng em tệ và bất ổn
- ‘uhm, chắc chắn’, mình nói chắc nịch. Hôm nay em lạ thật, như em đang đau khổ nhiều lắm, lo sợ nhiều lắm. Muốn ôm em chặt.
- ‘ngủ tiếp đây’, em nói sau khi 1 khoảng im lặng. Tự dưng linh cảm em đang khóc. Mình thấy nhói đau vì chẳng thể giúp gì, bất lực và ngu ngốc.
- ‘có ngủ đâu mà xạo, đừng khóc anh tới chở đi rồi khóc’, mình nói trong hoảng loạn, cứ nghĩ em khóc mình lại thấy rối tung.
Sau câu đó mình liền nghe tiếng em nấc trong điện thoại, mình không nỡ cúp máy, vì mình toan chạy tới nhà em.
- ‘đơi anh chút’, mình nói rồi định cụp máy tới nhà em.
- ‘thôi, yên đi’, em nói. Mình lặng yên nghe tiếng em khóc, oan ức và nức nở. Sự cô đơn thường giết chết con người ta vì những khoảng trống trong lòng làm ta khắc khoải trong đau đớn. Chắc tâm trạng em gia sư giống thế.
- ‘khóc đi, có anh mà’, mình nói đơn giản vì chẳng biết nói gì nhiều hơn.
Em cứ khóc…Nhiều lúc mình có cảm giác bên ngoài trời đang mưa, cứ rả rích và dai dẳng. Cuộc sống kì thực là một bức tranh nhiều màu sắc và người ta luôn phải sống bằng 1 cách nào đó. Mỗi người 1 hoàn cảnh nên thực chất chẳng 1 ai có thể phán xét ai đúng ai sai. Mình chẳng là họ nên không hiểu sao họ lại như thế?
Con gái cần lời yêu
Con trai cần cảm giác yêu.
Sau đó em gia sư và mình cúp máy. Mình tin là khóc xong sẽ nhẹ nhõm.

Chiều, mẹ mình đã đi làm tóc từ sớm, mẹ làm kiểu uốn xoăn bồng bềnh gì đó. Nhìn cũng đẹp, mẹ mình trang điểm kĩ càng rồi mặc cái áo đầm dài màu đen có nhiều ánh lấp lánh kim tuyến. Mình tự hỏi, nhìn mẹ đẹp vậy, ba có chạnh lòng? Mình có vài thằng bạn, khi chia tay người yêu xong 1 thời gian , mấy đứa đó đều có cảm giác tiếc nuối khi thấy người yêu cũ ngày càng đẹp, càng ngon lành mà.

Mình chẳng chuẩn bị gì nhiều, cứ quần jeans áo thun như thường, mang đôi giày mới mới hay để đi ăn đám cưới mang thôi. Thằng em thì xí xa xí xớn, nôn nao cả ngày. Hôm nay mẹ mình cho nó nghỉ học, nó rộn ràng quên cả ngủ trưa, đúng là trẻ con ham đi đám cưới. Mình nhớ hồi bé hình như mình không thế. Mẹ mình lái camry của mẹ chở mình và thằng em đi. Cũng ko biết mẹ có bằng lái từ hồi nào, lái rất ngon lành.
- ‘mày ham đi đến vậy àh?’, mình hỏi thằng em, nó ngồi bên mà cứ hí hửng làm mình phát mệt vì cứ lảm nhảm hát lung tung.
- ‘đám cưới vui mà anh hai, mai mốt đám cưới anh hai em còn vui nữa’, nó nói, mình ngạc nhiên. Gì mà đám cưới gì ở đây
- ‘anh hai mày ai thèm lấy’, mẹ mình cười nói. Mẹ mình chắc cũng vui không kém gì thằng em. Mình im im, chưa kịp nói gì thì thằng em nói
- ‘anh hai lấy cô giáo đó mẹ’, mình phát điên với thằng em quá. Ngây thơ không đúng lúc, ai mượn nó nói chứ, mẹ mình đổi sắc mặt hẳn, bắt đầu không vui. Cái thằng nhiều lời.
- ‘nói bậy gì vậy?’, mình trừng mắt nhìn nó, như muốn nói mày im miệng dùm tao. Nó cứ ngây thơ
- ‘nói đúng mà, anh với cô giáo yêu nhau chứ gì nữa’, nó nói chắc nịch bằng cái kiểu tỏ ra hiểu biết lắm. Thằng em mình rất ghét bị kêu là trẻ con, nó luôn tỏ ra làm người lớn, nhưng lại nói là thấy ma trên tầng nhà trên xong lại tự nói trên đời không có ma, đó là người tia chớp. Ăn nói kiểu đó mà không chịu làm con nít, cứ mỗi lần kêu nó đồ con nít nó tức điên. Phát nản cả ra. Chẳng lẽ mình quăng nó xuống xe, nói lung tung chẳng biết là anh trai mình đang khổ sở.
- ‘bậy bạ’, mẹ mình gằn giọng. Thằng em mình thế là im luôn, mình thấy mẹ thay đổi hẳn thái độ, mẹ không chút vui vẻ. Mình ban đầu cũng e ngại lắm nhưng rồi lại muốn mẹ tức tối hay gì thì nói nhanh nhanh. Mình sẽ nói chuyện rõ ràng với mẹ 1 lần cho chắc chắn. Thằng em im được 1 lát lại bắt đầu hát lung tung.
Không khí trong xe chắc sẽ trở nên ngột ngạt nếu không có giọng thằng em hát lảm nhảm mấy bài của Big Bang. Từ đó về sau mình và mẹ đều im lặng, ko ai nói lời nào. Mình tới ăn đám cưới ở nhà hàng Nam Bộ trên đường Âu Cơ, không xa nhà mình lắm nên đi xe chút là tới. Mình và thằng em vào trước, mẹ mình vào sau. Mình vào tới là đã thấy cô dâu chứ rể, chị họ mình năm nay 29t , nhìn cũng chững chạc lắm rồi. Chị lấy chồng mà cả họ đều mừng vì chị rất kén chọn. Chú rể chồng chị thì 35t, dáng người nho nhỏ nhưng có vẻ nhanh nhẹn.
Mẹ, mình, thằng em ngồi chung 1 bàn, trong bàn có vài mấy đứa anh em họ với cô tư của mình, có con nhỏ nào lạ hoắc ngồi kế cô tư nữa. Mình chẳng quan tâm lắm, chỉ thấy nó mặc cái áo đầm màu đỏ, tóc làm kiểu cọ gì đó rất cầu kì. Dòng họ mình lớn nên nhiều người trong họ mình chẳng biết ai ra ai, mình nghĩ nhỏ đầm đỏ là anh em họ xa gì của mình. Mẹ mình ngồi nói chuyện với nhỏ đó rất thân mật, hình như thích thú lắm. Mẹ vừa nói vừa cười, thỉnh thoảng 2 người họ nhìn mình.
- ‘T, mẹ giới thiệu cho con, đây là Nhung, con gái sếp mẹ’, mình ngỡ ngàng, thì ra nhỏ mặc đầm đỏ chẳng phải là bà con nhà mình. Mình biết bà sếp của mẹ mình, mọi người hay gọi là cô hai. Bà ta có nguyên vườn lan dưới hóc môn và mẹ mình thỉnh thoảng xuống đó chơi. Mình hiểu ý của mẹ mình rồi, thì ra kiếm người làm mai cho mình. Nực cười thật chứ thời này thời nào mà còn làm mai và nhỏ đó không biết nghĩ gì đi chịu làm mai, nhìn người cũng đâu có xấu hay gì đâu mà phải cần mai mối. Mình quyết tâm tỏ thái độ không thích ngay từ đầu. Vớ vẩn hết biết. Mình chỉ cười xã giao,chẳng nói gì. Nhỏ đó cũng cười và nói liên tục với mẹ mình.
Suốt buổi tiệc, mình chỉ ăn rồi uống và nói chuyện với thằng anh họ với mấy đứa em họ khác, chẳng nói gì với nhỏ Nhung và cũng chẳng quan tâm nhỏ nói gì với mẹ mình. Nhỏ này không uống được bia hay giả vờ thế, mình thấy nhỏ uống nước ngọt. Nói gì mà nói lắm, không ngưng được, mình tưởng tượng tới cảnh nhỏ đó và mẹ mình sáp lại, nói suốt không hết chuyện. Nhỏ này nhỏ hơn mình 1 tuổi, đang học Huflit , chưa có người yêu và nhiều chuyện. Cái thông tin đoạn đầu là lúc sau về nhà mẹ mình hào hứng cung cấp, còn cái thông tin nhiều chuyện là mình tự thấy được. Lúc ở nhà mẹ mình còn cẩn thận quăng cho mình tờ giấy số điện thoại của nhỏ Nhung và kêu mình làm quen. Mẹ mình phải viết ra giấy vì mẹ kêu mình lưu vào điện thoại mình làm lơ. Mẹ tuyệt nhiên đâu đá động tới em gia sư, thứ mẹ muốn là làm mai cho mình nhỏ Nhung và rồi mọi thứ êm đẹp theo ý mẹ là không dính dáng gì tới em gia sư nữa.
- ‘T, con chở bé Nhung về đi’, mẹ mình cười nói với mình sau khi ăn đám cưới xong, nhưng ánh mắt vẫn ko thiếu vẻ nghiêm khắc. Cái kiểu thường ngày xưng mày tao, nay đổi thành xưng mẹ con, mình nghe không quen nổi da gà mấy lần
- ‘có xe đâu chở mẹ’, mình nói. Mừng vì nãy mình toan lấy xe máy đi rồi tính lúc ăn đám cưới xong ghé nhà em gia sư luôn. May mà mình ko đi xe máy, không phải chở nhỏ về rồi.
- ‘đi xe của Nhung kìa’, mẹ mình nói. Chưa kịp mừng thì nhận ra mẹ mình tính toán từ trước nên muốn mình đi chung xe.
- ‘thôi, con về học bài nữa với chở Nhung về con đi bằng gì về’, mình nói, bực mình quá rồi. Mẹ mình bắt đầu nhìn mình bằng ánh mắt giận dữ như không hài lòng, mình mặc kệ. Mình không thích sao cứ ép
- ‘anh chở em về rồi anh đi xe em về luôn, bữa sau em tới lấy’, giọng nhỏ Nhung nhỏ nhẹ , nhỏ cười cười. Theo lẽ nhỏ phải nói, nhỏ tự về được rồi, còn sớm chán chứ có phải khuya khoắt gì đâu mà nói.
- ‘uhm, vậy đó, chở em về đi con’, mẹ mình nhấn mạnh với mình. Mình thấy cũng kì vì nhỏ Nhung cũng nói tới đó mà mình còn không chở thì kì quá, rồi còn chuyện của mình và em gia sư. Mình làm căng quá với mẹ mẹ mình càng khó khăn mình càng mệt thêm.
Thế là mình theo nhỏ ra lấy xe và chở nhỏ về, nhỏ Nhung đi chiếc vespa màu cam, còn mặc thêm đầm đỏ. Lòe loẹt kinh khủng, mình nhận xét thế hay mình không ưa và thấy thế.
Nhỏ hay ra điệu bộ e thẹn nhìn không giống ai.

- ‘nhà em ở đâu?’, mình hỏi nhỏ, lúc này nhỏ đã ngồi sau mình.
- ‘đường An Dương Vương áh’, nhỏ Nhung nói nhỏ xíu
Sau đó mình chở nhỏ thôi mà chẳng nói thêm gì.
- ‘anh học trường gì?’, nhỏ bắt chuyện
- ‘anh học bên ***’mình nói ngắn gọn, không hỏi thêm gì.
- ‘anh có người yêu chưa?’, nhỏ hỏi mình, mới quen chút xíu đã hỏi câu này, không biết nhỏ đang nghĩ gì nữa
- ‘rồi, anh có rồi’, mình trả lời dứt khoát với hi vọng nhỏ hiểu ý mình nói.
- ‘buồn 2 s, chưa cưới chưa thành vấn đề’, nhỏ nói. Mình cũng im luôn chẳng nói gì
Mình chạy tới đường An Dương Vương với tốc độ nhanh hết mức, mình hỏi nhỏ nhà ở đâu, nhỏ bắt đầu chỉ mình. Sau cùng mình đậu xe trước căn nhà 3 tầng lầu , nhỏ Nhung nói là nhà nhỏ, mình chạy xe lên lề dùm nhỏ. Mình tính bắt xe ôm về nhà mình hay gọi thằng bạn nhà gần đây qua rước, mình không dại gì mà đi xe nhỏ về rồi lại dây dưa thêm cái đoạn trả xe.
- ‘anh dắt xe lên lề chi, anh về luôn đi’, nhỏ nói hơi ngạc nhiên
- ‘thôi , em chạy xe vào nhà đi anh đi xe ôm được rồi mà’, mình cười nói lại và nhận thấy vẻ mặt nhỏ không vui
- ‘anh sợ em àh’, nhỏ nói giọng buồn buồn. Mình sợ nhất cái điệu bộ này của con gái, làm mình thấy khó xử’
- ‘không, phiền em thôi chứ anh có gì mà sợ, haha’, mình cười nói.
Rồi nhỏ bấm chuông cửa, ai đó như người giúp việc ra mở cửa, nhỏ bước vào nhà mà ko dắt xe vào. Mình đứng ngẩn người ra sau mình sợ nhỏ đóng cửa mình dắt xe vào dùm nhỏ, mình đi xe ôm về. Kết thúc cái trò mai mối ngay từ đầu, mình đối xử với nhỏ vậy chắc nhỏ cũng hiểu ý mình, hơi bất lịch sự nhưng mình chẳng muốn gây hiểu lầm gì gì đó. Nếu mẹ làm mai cho mình, sao không làm mai ở cái đoạn mình ế nhệ ra đó, chẳng có ma nào ngó ngàng. Giờ vừa có người yêu thì đi làm mai. Không hiểu nổi tính toán kiểu gì.

Mình về tới nhà thì thấy mẹ mình ngồi sẵn ở phòng khách, mình đi vào nhà rồi vào phòng, lát sau mình lấy nước uống thì mẹ mình hỏi mình
- ‘mai Nhung tới lấy xe hả?’, mẹ mình chắc đang đinh ninh là mình chạy xe về nhà
- ‘nãy con đi xe ôm mà’, mình noi, thấy mẹ đổi thái độ không vui.
Nhưng mẹ mình chẳng nói gì thêm rồi đi về phòng. Sống ở thế kỉ 21 mà mang tư tưởng thế kỉ 18, làm mai với chả làm mối. Mình tưởng cái việc mai mối chỉ dành cho những người ế chứ có bồ có vợ chồng ai mà làm mai làm gì. Mẹ mình muốn ngăn chặn thì mình hiểu, nhưng chẳng ngờ là thời này còn đi làm mai làm mối.

Mình vào phòng gọi cho em gia sư, tối thứ bảy mà chẳng được gặp em gia sư. Mình thấy buồn
- ‘alo, đi đám cưới vui ko anh?’,em gia sư hỏi mình. Nghe giọng em ấm áp, em mà biết việc mẹ mình làm mai mối chắc buồn lắm
- ‘tạm àh, có gì đâu, em đang làm gì đó?’, mình hỏi
- ‘em đang học bài, luyện nghe nói’, em nói
- ‘em học nhanh ra trường đi làm nuôi anh hả?’, mình đùa
- ‘ohm, học xong em kiếm nhiều tiền, cho anh mươn’, em nói nhanh chóng
- ‘em ghê thiệt, cho luôn đi còn mượn gì’, mình nói
- ‘uhm, mơ đi nhóc. Đi ăn đám cưới có gặp em nào xinh ko?’, em gia sư hỏi mình
- ‘có nhiều em xinh lắm’, mình nói
- ‘thôi nha, cúp máy đây’, giọng em nặng liền, ra ý không vui
- ‘hahah, bữa này ghen dữ ta’, mình chọc em
- ‘ngủ rồi ah?sao mơ nhanh thế. Em nói đó, lo mà dòm gái cho cố vô’, em gằn giọng dặn mình, mình thấy vui lắm.
- ‘ohm, biết rồi, em dữ quá anh sợ lun, haha’, mình cười vì vui
- ‘ở đó mà nói cố rồi đi dòm gái, hức’, em nói giọng giận hờn
- ‘anh nhớ em quá’, mình nói, cảm giác muốn nghe cái mùi ở tóc, ở môi, nồng nàn ấm áp mãi
- ‘dòm gái đã về nói nhớ hả?’, em vẫn còn nói cái vụ kia
- ‘anh nhớ em, anh nhớ em, em ko nghe àh?’, mình nói
- ‘cúp máy học bài đây’, em nói vậy, chắc đang ngại
- ‘ohm, học đi nhok’, mình cười nói
- ‘em nhớ anh’, em nói nhanh rồi cúp máy, mình chẳng kịp nói gì nữa. Cái đồ bướng bỉnh ngốc nghếch đòi yêu thương. Thỉnh thoảng em đơn giản thế thôi

Thứ bảy cuối tuần, trời không mưa. Và mình hi vọng chuyện gì rồi cũng qua, như trời sau mưa.
P/s: mình bị tông xe gãy tay nhưng sẽ up tình hình đều đều vì chắc gãy tay ít đi chơi, Cám ơn mấy bạn đã luôn ủng hộ mình và xin lỗi vì thời gian qua mình làm ăn rề rà quá
__________________
Trích dẫn:
Cuộc sống luôn tặng cho ta cơ hội thứ 2. Nó được gọi là ngày mai!!
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 08-15-2012, 09:41 AM   #140
darum1985
Còn trinh
 
Ngày gia nhập: Jan 2009
Nơi cư ngụ: nirgenwo
Bài gửi: 95
darum1985 Thái Giám
darum1985 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Mặc định

hay vãi... Mình cũng muốn dc yêu ko dục vọng như thế hu hu... Mịa sao suốt ngày chỉ phang với phập. La liếm chán lắm rồi....
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 08-15-2012, 03:14 PM   #141
darum1985
Còn trinh
 
Ngày gia nhập: Jan 2009
Nơi cư ngụ: nirgenwo
Bài gửi: 95
darum1985 Thái Giám
darum1985 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Mặc định

đọc đã thật... làm một lèo, tiếc là chưa kết thúc... Lần đầu tiên có ham muốn vào đọc truyện tìm cảm hứng... thế mà vớ vào chuyện này làm mình loại bỏ dc những ham muốn nhục dục...
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 08-15-2012, 04:51 PM   #142
Troll Face
Còn trinh
 
Avatar của Troll Face
 
Ngày gia nhập: Aug 2012
Nơi cư ngụ: Ở đâu ta..... Lạc đường mất rồi >.<
Bài gửi: 97
Troll Face Thái Giám
Troll Face vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Mặc định

Chủ thớt chắc là nằm vùng bên ấy. Mak bọn voz cứ la lên "Nếu mún tư vấn, thj fảj có hình". Zay bác wu có post hjnh em Ljnh ko nhỉ?
__________________
Thường ngắm mưa
Yêu màu tím
Sống nội tâm
Hay khóc thầm
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 08-16-2012, 08:11 PM   #143
chanrau6789
Mất Trinh
 
Avatar của chanrau6789
 
Ngày gia nhập: Apr 2012
Nơi cư ngụ: Vườn Địa Đàng
Bài gửi: 139
chanrau6789 Chim teo
chanrau6789 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Mặc định

@nguyenthanh93: yêu cầu cao thế. Đọc để cảm nhận và chia sẻ thôi,đừng tìm hiểu đời tư của t/g bạn ạ.
__________________
Miệt mài quay tay,vận may sẽ đến !
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 08-16-2012, 10:32 PM   #144
╧shinya╝
Còn Bú Sữa Mẹ
 
Ngày gia nhập: Jun 2012
Bài gửi: 2
╧shinya╝ Thái Giám
╧shinya╝ vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Mặc định

Trích dẫn:
Nguyên văn bởi noh_sslw_i520 Xem Bài gửi
chuyện của người ta, mún đọc lên voz mà đọc , up lên đây mún đốt nhà người ta à . hết fb rùi tới cái loz này , mẹ kiếp toàn là 1 đám đéo biết suy nghĩ
nhiều web cũng lấy truyện từ lx mà bạn, trước khi up cũng istill... cũng nói rõ tác giả và trang web chính rồi mà
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 08-16-2012, 11:29 PM   #145
istill...
Mất Trinh
 
Avatar của istill...
 
Ngày gia nhập: Jul 2011
Nơi cư ngụ: East Of Eden
Bài gửi: 128
istill... Chim teo
istill... vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Mặc định

Bác huunhan767 post thiếu 1 chap rùi. Bác nào onl máy tính thì post nốt chap trước chap trên là Update ngày 12/08/2012: chủ nhât, ngày thứ 14 yêu nhau vs post lại chap kia liền luôn cho tiện theo dõi dùm e vs. E đang onl điện thoại post sợ các bác khó đọc.
__________________
Trích dẫn:
Cuộc sống luôn tặng cho ta cơ hội thứ 2. Nó được gọi là ngày mai!!
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 08-16-2012, 11:38 PM   #146
istill...
Mất Trinh
 
Avatar của istill...
 
Ngày gia nhập: Jul 2011
Nơi cư ngụ: East Of Eden
Bài gửi: 128
istill... Chim teo
istill... vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Mặc định

Trích dẫn:
Nguyên văn bởi noh_sslw_i520 Xem Bài gửi
chuyện của người ta, mún đọc lên voz mà đọc , up lên đây mún đốt nhà người ta à . hết fb rùi tới cái loz này , mẹ kiếp toàn là 1 đám đéo biết suy nghĩ
như thế nào là đéo biết suy nghĩ?
Bác nói cho hẳn hoi nhé. Nghĩ kĩ vào trước khi nói ra.
Truyện wu viết ra e thấy hay, đáng suy nghĩ nên post sang đây cho mọi người cùng đọc, ko phải cũng là vozer cả.
Vs cả người ta post lên facebook thì ảnh hưởng gì tới bác mà bác phải chửi?
Đó cũng chỉ là 1 cách để chia sẻ cái hay mà thôi. Ý tốt ng ta sao bác chửi?
Wu có cấm chia sẻ ra ngoài voz ko?
Còn cái câu ''hết fb rùi tới cái loz này'' thì ''cái loz này'' bác ám chỉ LX?
Nên nhớ bác cũng là 1 LXer, như vậy có phải tự vả vào mặt mình ko?
Ăn nói thì cho cẩn thận. Đừng bộc phát mà hại vào thân mà thôi.
Hi vọng bác đọc được những dòng này mà suy nghĩ lại rồi xl mọi người.
__________________
Trích dẫn:
Cuộc sống luôn tặng cho ta cơ hội thứ 2. Nó được gọi là ngày mai!!
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 08-16-2012, 11:51 PM   #147
toonworld90
Còn Bú Sữa Mẹ
 
Ngày gia nhập: Mar 2011
Bài gửi: 8
toonworld90 Thái Giám
toonworld90 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Mặc định

Post dùm bác istill ....
Update ngày 12/08/2012: chủ nhât, ngày thứ 14 yêu nhau
Sáng chủ nhật, mẹ mình nói hôm nay nhà có việc, không được đi đâu chơi. Mình nghi ngờ việc này dính tới nhỏ Nhung đầm đỏ tối hôm qua
Mình đang tính sáng này rủ em gia sư đi chùa, người ta nói khi vào chùa tâm thần thanh tịnh, sẽ suy nghĩ thấu đáo và ít mệt mỏi hơn. Thế là kế hoạch không thực hiện được.

Em gia sư nói đi gặp bạn bè cũ… Lại thêm 1 ngày không gặp nhau
Mình ở nhà nhà chủ nhật chẳng biết làm gì nên lại tìm thông tin việc làm và lướt web , mẹ nói có việc mà chẳng thấy việc gì. Mẹ mình cũng đi siêu thị từ sáng tới giờ. Khoảng gần 10 giờ mẹ và thằng em về với khệ nệ nhiều đồ lắm, mình chạy ra khiêng phụ thì thấy nhỏ Nhung không biết từ đâu cũng khiêng đồ vào. Đúng là phiền, mình khiêng đồ rồi đi thằng vào phòng, chẳng nói gì. Mẹ mình chẳng bít tự khi nào trở nên hành động như trẻ con.

Nhỏ Nhung nấu ăn cùng với mẹ, mình nghe tiếng cười đùa vui vẻ lắm. Mình đeo headphone mở nhạc to ầm ầm trong tai. Nhỏ Nhung và mẹ muốn làm gì thì làm, thằng em mình ngồi chán ở chỗ mẹ nghịch lại mò vào phòng mình,
- ‘anh hai hết thích cô giáo hả?’ thằng Tuấn hỏi mình. Sao con nít gì mà toàn quan tâm chuyện đâu đâu.
- ‘sao nữa?’, mình hỏi nó
- ‘thì anh hai thích cô giáo, giờ anh hai thích chị Nhung, vậy hết thích cô giáo àh?’, nó nói, sao nắm bắt tình hình nhanh thế không biết
- ‘mày hỏi chi?’, mình còn bực cái vụ nó ăn mì gấu yêu với cái vụ nó bép xép hôm qua.
- ‘em thích cô giáo hơn’, nó nói, mình dịu lòng hẳn. Ít gì thì mình cũng có đồng minh, dù đồng minh chỉ là thằng nhóc.
- ‘uhm, vậy nên mày đừng bép xép cái miệng vụ tao với cô giáo mày’, mình dịu giọng dặn dò nó
- ‘em biết mà, cho em chơi gunny nha’, nó mè nheo, mình biết là nó do chơi game mới ngoan ngoãn như vậy
- ‘sao sáng nay chị Nhung tới đây vậy?’, mình dò hỏi nó,thằng em mình hay đi cùng mẹ nên chắc nó nghe được nhiều thứ.
- ‘anh hai ko biết gì hả?’, nó nói vẻ hơi ngạc nhiên. Làm sao mà mình biết được
- ‘biết gì?’, mình hỏi
- ‘Thì mẹ nói là chị Nhung là con dâu mẹ, sau lấy anh hai’, nó nói, mình không nghĩ mẹ và nhỏ đó thân tới mức này, con dâu với cả vợ mình. Mình mà không đến được với em gia sư thì cũng chẳng thể tới với nhỏ Nhung.Chắc chắn là như thế
- ‘nhảm nhí’, mình buột miệng nói
- ‘xong em nói mẹ là anh hai lấy cô giáo thôi , mẹ chửi em , nói em không nói vậy nữa’, thằng em nói tỉnh bơ, mình nghe thôi cũng thấy bực mình, mình phát chán với mấy trò nhảm nhí này.
- ‘nhỏ Nhung biết cô giáo mày không?’, mình hỏi tự dưng tò mò quá. Mình gặp nhỏ lần hai, cả hai lần đều có cảm giác đã từng gặp và quen quen, không phải kiểu cảm giác nhớ nhớ như định mệnh hay yêu thương gì chỉ là cảm giác quen quen như đã gặp đâu đó trong quá khứ, không đủ ấn tượng để mà nhớ nhưng vì đã từng gặp nên có cảm giác ấy. Mình nói thế tại mình thấy một chi tiết quen là cái dây chuyền nhỏ Nhung đeo, mình đã gặp rồi, kiểu dây chuyền như lâu đời lắm rồi. Hơi nhảm và điên khùng nhưng mình có cảm giác đó. Chắc cảm giác chỉ là sai và lung tung thôi
- ‘biết mà, mẹ nói với chị Nhung đó, tại em nói anh lấy cô giáo nên chị Nhung hỏi xong mẹ nói”, thằng em trả lời rành mạch.
- ‘mẹ nói cô giáo mày thế nào?’, mình hỏi nó bâng quơ, giả vờ không bận tâm nhiều lắm. Thằng em cũng chơi game say mê, nó trả lời theo nghĩa vụ nhưng rất nghiêm túc vì cũng sợ mình đòi lại máy không cho chơi nữa.
- ‘mẹ nói cô giáo là dạy em mà cô giáo với anh hai hình như yêu nhau, mẹ nói với chị Nhung mẹ không ưng cô giáo, đó mẹ nói như vậy đó’, mình nghe xong hơi ngạc nhiên vì theo thông thường là đứa con gái bình thường khi nghe vậy thường sẽ nghĩ mình là vật thế thân, có lí do gì chăng? Mình không rõ lắm vì lí do gì mà nhỏ khi nghe vậy mà chịu. Nếu là vì lí do yêu mình thì hoàn toàn không căn cứ, có quen biết gì mà yêu đương. Trừ khi nhỏ là người đã từng quen với mình, có quen mình và có lí do gì làm việc đó. Đầu óc mình tưởng tượng quá xa, làm như một bộ phim dài tập. Mà nói ra dạo này cuộc sống của mình có nhiều thứ lạ kì như tất cả , từng bước từng bước là sự sắp đặt của 1 ai đó.
Cuộc sống thì vốn không đơn giàn, nó chẳng giống suy nghĩ của thằng em mình, là màu hồng tươi đẹp với việc chỉ ăn, chơi học và có vài nỗi khổ vu vơ như mẹ không cho chơi game hay cãi nhau với bạn, cuộc sống cũng không giống suy nghĩ của mình, thằng con trai 21t với tình yêu nồng nhiệt và nguyện đi cùng nhau tới cùng với người mình yêu, mình chưa vướng nhiều cơm áo gạo tiền nên thấy mọi thứ cũng đơn giản, chưa quá phức tạp. Nhưng cuộc sống càng không giống suy nghĩ của mẹ, toàn là cơm áo gạo tiền và không tin cái gọi là tình yêu cho lắm.

Mình luôn tin ở mọi hoàn cảnh, mọi thời điểm, tình yêu luôn tồn tại

Ở từng giai đoạn trong đời, mỗi người sẽ mang những suy nghĩ khác nhau.Trách người này ngu, người kia dở hay bản thân ta nông nổi. Ta chẳng thể có suy nghĩ chín chắn thấu đáo hay tính toán thiệt hơn kĩ lưỡng như 1 người đã từng trải , đã qua các giai đoạn cuộc đời và đã không cho phép bản thân sai lầm. Mình suy cho cùng cũng chỉ là thằng trai mới lớn với suy nghĩ bồng bột , điên cuồng. Nhưng đó là quyết định cùa chính mình ở hiện tại, mình ko thể lấy cái thấu đáo, cái tính toán kĩ lưỡng của mẹ áp vào mình. Nếu làm sai, thì đó cũng là thứ mình trải qua, mình vấp váp và có quyền đứng lên chứ. Đừng ngay từ đầu sợ mình sai mà áp đặt mình, không cho mình sống với đúng lứa tuổi của mình. Đừng bắt mình cân đong đo đếm quá nhiều.

Mình hiểu cuộc sống thực tế khắc nghiệt và tàn nhẫn lắm. Mẹ thì làm thứ mẹ cho là tốt với mình, nhưng mẹ nên hiểu mình đang yêu đời đang sống với nhiều cái mẹ cho là hão huyền. Thì có sao? Khi mình lớn , mình sẽ ra đời, sẽ va vấp và không thể hão huyền nữa. Rồi mình sẽ như mẹ, nhưng để đúng thời điểm của nó thì hay hơn. Chứ hiện tại, mình 21 và mình mong được yêu và sống theo cảm giác của thằng con trai 21 tuổi, thấy yêu đời, hi vọng và tin tưởng tình yêu sẽ có kết quả tốt đẹp. Đừng bắt mình lớn quá nhanh trong suy nghĩ. Mình sẽ luôn cố gắng ở hiện tại để có tương lai tốt đẹp, mình sẽ làm theo ý mẹ , trừ việc từ bỏ tình yêu và không được là chính mình.

Đời không phải là mơ nhưng mơ đi cũng chẳng chết ai, mơ rồi cũng sẽ tỉnh. Mình không thể vì sợ tương lai không đẹp như mẹ nói mà ngừng yêu thương, khi yêu thương con người đó đã trở thành động lực sống và cố gắng của mình
Trong đời, mình chưa từng thế bao giờ, chưa từng có quyết tâm nhiều như thế vào 1 việc gì đó.

Nói chút về tâm trạng khi đọc 30 tin nhắn của em gia sư, có nhiều thứ trải qua trong tâm trạng , suy nghĩ của mình, mâu thuẫn, day dứt, nghẹt thở, đau đớn, vui sướng và cả ngào ngạt hạnh phúc. Mình là thằng con trai bình thường, có ghen tuông và sự tức giận, có tôn nghiêm, danh dự và lòng tự trọng riêng. Nhưng mình nên làm gì khi nghe và biết em gia sư quan hệ với hai người đàn ông, giận dữ gào thét hay chửi em lăng nhăng khi mình kì thực không chút cảm giác đó, chỉ đơn thuần là thương em vô hạn. Mình cũng không biết sao mình như thế. Mình không cao thượng nhưng mình không có cảm giác em dơ bẩn hay gì, mình chỉ thấy trong tim mình chút nghẹt thở, hơi đau rồi mình lại tìm thấy lí do để bỏ qua. Với mình em không phải là thiên thần cũng không là yêu tinh, em là cô gái đầu tiên mình yêu điên cuồng và dù muốn đến như thế nào mình cũng không thể ngừng yêu thương

Mình không biết sau này ra sao,mình có cãi nhau rồi dằn vặt em không, mình chỉ biết ở hiện tại, mình có lí do chấp nhận điều đó, một cách tình nguyện không oán trách. Yêu thương không khó nhưng khó là để người khác không tổn thương sâu sắc vì tình yêu của mình dành cho họ

“đối với ai đó, em tầm thường hay nhơ nhớp như em nói. Nhưng với anh, em là động lực của anh, và nếu không có em trong đời, anh không biết anh sẽ ra sao, sẽ như thế nào, không định hướng. Đừng tin anh nếu em không muốn, cảm nhận thôi em , tình yêu của anh đầy vụng về nhưng anh tin, em sẽ đủ thông mình để thấy nó, nhỏ bé thôi nhưng nếu em cho phép nó sẽ lấp đầy mọi khoảng trống trong em”

Ừ, mơ mộng, hão huyền, sến, tầm thường, trẻ con. Cứ mặc kệ, khi mình nghĩ có em, mình có thể chống lại cả thế giới. Không hiểu sao hôm nay, mình nghĩ lung tung và lạc quan quá

- ‘anh hai ra ăn cơm kìa’, tiếng thằng em lôi mình ra khỏi những suy nghĩ trải dài
Mình đi ra khỏi phòng,đồ ăn đã được bày sẵn trên bàn. Mẹ, thằng em và nhỏ Nhung cũng ngồi xuống rồi.Nhìn cảnh ấy, mình chỉ ước đó là em gia sư của mình chứ không phải nhỏ Nhung. Nếu là em gia sư, hẳn là mình đang hào hứng và lăng xăng như người ra mắt người yêu với gia đình có một chút hồi hộp lo lắng chờ phản ứng của gia đình. Mình trở về với thực tại khi người ngồi đó là nhỏ Nhung, chẳng phải em gia sư, mình sẽ gặp nhiều khó khăn vì nhỏ Nhung này, mình không biết em gia sư sẽ như thế nào khi biết sự hiện diện của nhỏ Nhung theo tình huống này?
Lần đầu tiên mình thấy mừng vì người yêu của mình không dễ bị ức hiếp. Bão tố sẽ qua, chắc chắn thế phải không?
- ‘ngồi đây nè’, mẹ mình nói, chỉ chỗ cho mình ngồi cạnh nhỏ Nhung. Mình ngồi xuống theo ý mẹ, ngồi thôi mà có gì đâu . Mình thấy không thể ưa nổi cái điệu bộ giả vờ e thẹn của nhỏ, nhìn không hợp xíu nào.
- ‘Nhung giỏi ghê, biết nấu nhiều món’, mẹ mình nói khi mọi người bắt đầu ăn, mình nhớ tới lần chị Q mời mình tới nhà ăn cơm, các món ăn đều là do em gia sư làm, cũng ngon lắm.Mình thì im lặng ăn, mình chẳng nói gì, mẹ muốn nói gì nói. Mong nhỏ Nhung hiểu ý mình dùm mình. Mình biết mình làm vậy là bất lịch sự, cộc cằn và trẻ con, nhưng thà làm vậy còn hơn dây dưa rồi tổn thương em gia sư của mình
Nhỏ nhung gắp đồ ăn cho mẹ mình, thằng em mình và cả mình. Mình ngồi yên cũng chẳng nói gì, mình biết mẹ mình không vui, nhưng mình mặc kệ. Thằng em mình cũng biết ý mình nên nó ngồi yên ăn, cũng chẳng nói năng gì nhiều. Không khí hơi ngột ngạt 1 chút. Nhưng mẹ mình biết cách làm nó đỡ ngột ngạt
- ‘nhung có bạn trai chưa?’, mẹ mình hỏi nhỏ Nhung câu hỏi mẹ biết tỏng câu trả lời
- ‘dạ chưa’, nhỏ cười đáp lại. Mình vẫn im lặng ăn. Chẳng muốn gây chiến với mẹ nhưng mình ko thể làm khác
- ‘thằng T nhà cô cũng ế nè, con làm con dâu cô đc đó’, mẹ mình nói dứt khoát, nhấn mạnh. Làm như mình đã tới tuổi lấy vợ không bằng, vớ vẩn hết sức
- ‘dạ’ nhỏ cười, hôm nay nhỏ này mặc quần đùi , áo thun, còn trang điểm nữa chứ.
- ‘Thằng này ở nhà nó im im vậy đó’, mẹ mình nói rồi nhìn qua mình. Mình biết mẹ rất không hài lòng
- ‘dạ’, nhỏ lại nói rồi cười. Thằng em mình hôm nay ngoan lắm, ăn ngon lành chẳng nói câu nào
- ‘đồ ăn ngon không mà sao con im vậy T’, mẹ mình hỏi mình. Nãy giờ mình chưa nói câu nào
- ‘cũng ngon’, mình nói vậy rồi thôi, mình chủ đích là ăn cho no rồi kiếm cớ đi vào phòng.
- ‘anh T chê đồ ăn em nấu àh?’, nhỏ Nhung hỏi mình
- ‘hì, đâu có, ngon mà’, mình trả lời, mẹ mình đang chăm chú nhìn mình, thằng em cũng nhìn mình, mình nén tiếng thở dài
- ‘tại thấy anh im im tưởng em nấu dở quá anh ăn ko vô’, nhỏ nói, ăn uống e thẹn, mình lại nhớ tới em gia sư, nãy giờ chắc em ăn gần hết rồi. Em gia sư của mình ăn uống chẳng e thẹn đâu
- ‘tính anh vậy àh’, mình nói. Mình ăn xong chén bún rồi đứng lên luôn, ăn uống kiểu này cũng chằng ngon lành gì.
- ‘haiza, ăn no quá’, mình vừa nói vừa đứng lên. Thấy mẹ rõ ràng đang nhìn mình tức giận, nghiêm khác, mình bỏ qua ánh mắt ấy .
- ‘con vào phòng đây’, mình đi nhanh vào phòng, nhỏ Nhung hoàn toàn ko vui, thằng em mình cứ im thin thít, chắc nó hiểu tình hình.
Mình đi nhanh vào phòng, quá bất lịch sự nhưng mình cũng khó chịu lắm. Mình không ưa kiểu mai mối này đâu. Mình ngồi 1 lát thì thằng em với nhỏ Nhung vào phòng mình, chắc mọi người cũng ăn xong rồi. Mình làm lơ, mình chẳng nói chẳng rằng gì hết, cứ ngồi yên trên ghế với cái laptop, tai đeo headphone, nhỏ Nhung ngồi nói chuyện gì đó với thằng em mình, không biết nói gì mà thấy nhỏ mở cặp đưa tiền cho thằng em mình rồi cười. Mình biết sắp khổ rồi

Thằng em mình đi ra ngoài, mình đoán là nhỏ này nhờ thằng em đi siêu thị mua gì đó hay cho tiền mua bánh. Mình vẫn ngồi yên, cũng chẳng nói gì.
Có tin nhắn của em gia sư
- ‘anh đang làm gì đó heo mập, em đoán anh đang nhớ em nên em nt đó, thấy vk tâm lý ko, kaka’, nãy giờ mình quên mất nhắn tin với em gia sư. Mình cười khi thấy tin nhắn của em. Đúng là tinh nghịch
- ‘anh đang ở phòng chơi game, em ăn cơm chưa?’, mình hỏi, nghĩ là em mà không ăn chắc than đói nãy giờ.
Mình chẳng để ý nhỏ Nhung đang làm cái quái gì
- ‘ăn rồi, mới ăn xong áh. Anh ăn chưa?’, em gia sư trả lời tin nhắn liền. Mình lại muốn gặp em quá. Chiều tối chủ nhật chẳng lẽ chôn chân ở nhà. Mà đi thì chắc là mẹ không cho nếu nhỏ Nhung còn ở đây với lại mẹ đang bực mình vì cái vụ ban nãy, mẹ không cho đi là chắc.
Mình đang nhắn tin trả lời thì thấy cái tai phone bị ai đó kéo ra khỏi đầu. Mình ngạc nhiên quay lại thì thấy nhỏ Nhung, từ ngạc nhiên mình chuyển sang bực mình. Mình khó chịu với hành động tự tiện của nhỏ
- ‘em làm gì vậy?’, mình bực mình hỏi nhỏ, nhưng mình vẫn cố gắng để giọng nói bình thường
- ‘anh ko thấy em sao? Anh bất lịch sự quá’, nhỏ nói nhỏ nhỏ, mình lại thấy tội nghiệp, thấy mình cũng quá đáng nhưng mình biết sao giờ?
- ‘anh vậy đó’, mình nói, đeo headphone vào tiếp. Nhưng cái headphone lại bị nhỏ giật ra, mình biết nhỏ tức giận rồi. Chắc bản tính tiểu thư không cho phép bị đối xử như vậy. Mình tự cảm thấy bản thân mình cư xử như trẻ con, nhưng ko nghĩ khác được
- ‘gì nữa?’, mình nói, cố gắng nén khó chịu nhưng chắc nó bộc lộ ít nhiều qua giọng nói gằn gằn của mình.
- ‘anh làm gì kì vậy?’, nhỏ nói, mình quay lên nhìn nhỏ thì ôi mẹ ơi, nhỏ khóc. Không hiểu sao phải khóc, người ta không thích thì về thôi, việc gì phải khóc vì thằng như mình. Nhỏ Nhung làm mình khó xử quá,mình thấy chùng lòng hẳn. Nhỏ này khóc nữa là mình gặp tai họa với mẹ mình. Sao số mình khốn khổ thế, khi thì chẳng có ma nào yêu, khi vừa có người yêu thì có người làm mai.
Mình hoảng quá vì chẳng lẽ lí do nhỏ xíu đó nhỏ cũng khóc, chuyện có đáng gì đâu mà khóc. Mình lóng ngóng tay chân, bọn con gái có vũ khí lợi hại thiệt.
- ‘ làm gì phải khóc’, mình nói ấp úng, chắc giọng mình nhẹ hẳn. Tất nhiên nhỏ không trả lời, cứ khóc thút thít, mình cũng ngồi im luôn. Không nghĩ ra được nên làm gì và phải làm gì?
Mình đợi nhỏ nguôi nguôi, mình quyết định nói chuyện thẳng thắn với nhỏ, phòng mình làm gì có khăn giấy. Mình mở cửa ra ngoài phòng khách lấy khăn giấy, thấy mẹ mình ngồi trong phòng không đóng cửa, mẹ mình đang lướt web bằng điện thoại. Mình lấy khăn giấy rồi quay trở vào thì thấy nhỏ đang ngồi trên giường , cứ thút thít rồi lấy khăn giấy trong giỏ xách của nhỏ mang, nhỏ cứ làm quá lên như oan ức gì nhiều lắm vậy, mình có làm gì đâu?

Mình để hộp khăn giấy tại giường cho nhỏ, mình quay trở lại ghế của mình, mình đang suy nghĩ thứ để nói với nhỏ
- ‘xong chưa?’, mình hỏi cụt lủn, dứt khoát. Mình vẫn chẳng thấy có lí do gì mà khóc
Mình đợi thêm lát nữa thì nhỏ cũng thôi khóc, nhìn mặt nhỏ thấy tội tội, mắt mũi kèm nhèm, nhỏ khóc nên cái màu đen đen gì đó ở mắt chảy xuống, nhìn thấy kì kì,
- ‘nói chuyện thẳng thắn 1 lần nha’, mình nói, sự việc mẹ làm mai cho mình thì rõ ràng nhưng nhỏ cũng đâu có nói thích mình, mình phải cân nhắc lời nói cho phù hợp.
- ‘dạ’, nhỏ nói nho nhỏ. Mình vẫn có cảm giác không tin cái điệu bộ ngoan ngoãn và hiền lành này của nhỏ, mình nhớ tới mấy lời nhỏ nói hôm mình chở nhỏ về.
- ‘em biết ý định của mẹ anh không?’, mình hỏi nhỏ
- ‘dạ biết’, nhỏ nói
- ‘ý em sao?’, mình hỏi để biết đường nói chuyện rõ ràng.
- ‘em sao cũng được’, câu trả lời nửa với của nhỏ sau 1 thoáng ngập ngừng. Ý nhỏ là cha mẹ đặt đâu con ngồi đó đó hả?
- ‘uhm, anh nói thẳng hơi mất lòng nhưng anh nói ý của anh nha’, mình nói nhỏ, cố gắng dùng hết từ ngữ mình có thể kiếm để nói. Mình ghét thấy nhỏ Nhung khóc nữa.
- ‘dạ, anh nói đi’, nhỏ nói và mặt buồn buồn, mình ko biết cực đoan không nhưng mình có cảm giác giả giả.
- ‘anh có người yêu rồi, và anh với em nên làm bạn thôi’, mình nói xong mới thấy ngại, gì mà nghiêm trọng quá, mình nói vậy chắc nhỏ quê lắm.
- ‘em biết’, nhỏ nói, mặt còn buồn nhưng nói cũng dứt khoát lắm.
- ‘rồi sao?’, mình hỏi nhỏ, hơi ngạc nhiên vì nhỏ nói thế
- ‘em thích anh ko đc àh’, nhỏ nói có vẻ nghiêm túc, mình trở lại cảm giác khó chịu ban đầu.
- ‘thích anh tùy em, nhưng anh ko thích em, anh có người yêu và hi vọng em đừng phiền anh’, mình nói trong cái cảm giác tức giận.
- ‘nhỏ gia sư của Tuấn hả anh?’, nhỏ hỏi mình. Tự dưng mình tự hỏi không biết nhỏ có tâm thần ko, chuyện của người ta mà
- ‘chuyện của anh, anh nói em hiểu để em mắc công em hiểu lầm’, mình nói, rất nghiêm túc
- ‘ohm, em biết rồi’, nhỏ nói rồi đứng lên đi thẳng vào toilet, mình hi vọng nhỏ đã hiểu. Nhưng có cảm giác gì lấn cấn, không thấy êm xuôi cho lắm.
Nhỏ Nhung trở ra ngoài với gương mặt đã được trang điểm lại, mình và nhỏ nhìn nhau cả hai chẳng nói gì, lướt mắt qua chỗ khác nhanh lắm
Tiếng chuông điện thoại của mình reo, mình mới nhớ là nãy đang nhắn tin với em gia sư thì gặp chuyện nhỏ Nhung khóc
- ‘alo’, mình bắt máy, chắc là em gia sư nghĩ mình bị gì, thường thì mình trả lời tin nhắn rất nhanh.
- ‘anh bị gì vậy?’, tiếng em gia sư lo lắng, mình thấy có lỗi quá
- ‘đâu có gì đâu, nãy anh đang làm dở việc kia’, mình nói. Nhỏ Nhung đang nghe cuộc nói chuyện này
- ‘uhm, vậy làm đi, em tưởng anh bị gì chứ’, giọng em gia sư nói
- ‘ohm, lát anh gọi lại nha’, mình nói.
- ‘khỏi, em đi ngủ đây’, em gia sư nói rồi cười. Mình sợ em sẽ giận.
- ‘uhm, ngủ ngon nha’, mình nói. Tại còn nhỏ Nhung và mình chẳng muốn em gia sư biết được sự tồn tại của nhỏ Nhung ở nhà mình. Mình và em gia sư cúp máy.
Mình quay sang nhìn nhỏ Nhung thì thấy nhỏ cũng đang nhìn mình. Mình thấy nhỏ cười dù chuyện đâu đáng cười
- ‘em về nha’, nhỏ nói rồi đi tự tin bước ra ngoài, mình không biết nhỏ đang nghĩ gì nữa. Mình ngồi yên trong phòng.
Nhỏ Nhung đã về nhà. Mình thấy sợ mẹ mình và cả nhỏ Nhung.

Tối hôm đó mình thấy mẹ vui vẻ trở lại, mình hơi ngạc nhiên vì đáng lẽ mẹ phải chửi mình 1 trận tơi bời vì cái tội bất lịch sự. Nhưng mẹ lại cười đùa vui vẻ như thường ngày, chẳng có gì. Chắc mẹ mình với nhỏ Nhung nói chuyện gì đó, thôi kệ, chẳng đủ hơi sức mà quan tâm, tới đâu thì tới àh
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 08-16-2012, 11:52 PM   #148
toonworld90
Còn Bú Sữa Mẹ
 
Ngày gia nhập: Mar 2011
Bài gửi: 8
toonworld90 Thái Giám
toonworld90 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Mặc định

Trích dẫn:
Nguyên văn bởi istill... Xem Bài gửi
Bác huunhan767 post thiếu 1 chap rùi. Bác nào onl máy tính thì post nốt chap trước chap trên là Update ngày 12/08/2012: chủ nhât, ngày thứ 14 yêu nhau vs post lại chap kia liền luôn cho tiện theo dõi dùm e vs. E đang onl điện thoại post sợ các bác khó đọc.
Post lại ngày thứ 15 k pác ?
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 08-16-2012, 11:59 PM   #149
toonworld90
Còn Bú Sữa Mẹ
 
Ngày gia nhập: Mar 2011
Bài gửi: 8
toonworld90 Thái Giám
toonworld90 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Mặc định

Sr mod vì spam post lại nhưng để thông mạch truyện em phải hy sinh


Update ngày 13/08/2012: Thứ hai :ngày thứ 15 yêu nhau
Mình đã có người yêu, có gấu được 15 ngày, khó khăn thì nhiều nhưng hạnh phúc vẫn luôn tràn ngập. Mình vẫn tin mai trời sẽ nắng lên, và mọi thứ rồi sẽ ổn. Cả mình và em gia sư đều đáng được như thế

Sáng này, mình thức dậy với tâm trạng thoải mái nhiều lắm. Chiều hôm nay mình có hẹn với em gia sư, dự định của mình là muốn chở em gia sư ra cánh đồng hôm bữa hai đứa ra đó, mình muốn cùng em nói chuyện và tìm lại cảm giác vui vẻ như hôm đó. Lần đó mình vẫn còn những cảm giác bình yên, và vẫn thỉnh thoảng nghe cái vị ngọt ở đôi môi em khi em gia sư gối lên chân mình và mình cúi xuống hôn em. Mình thích cảm giác đó, rất dịu dàng. Giống như đang ở thiên đường.

Mình tạm thời bỏ qua chuyện mẹ mình với nhỏ Nhung, mình chẳng muốn rắc rối nhiều, rồi mải mê bận tâm vào mấy việc đó. Tới đâu hay tới đó àh, tâm trạng mình sáng nay tuyệt lắm, cứ thấy ngọt ngào như kẹo, chắc tại chất xúc tác tối hôm qua

Tối hôm qua mình gọi cho em gia sư trước lúc đi ngủ, 2 ngày liền không gặp nhau, cứ có cảm giác trống trải. Mình mới yêu lần đầu, nên chắc cứ thấy nhớ hoài.
- ‘gì đó heo nọc’, mình nghe tiếng em trong điện thoại
- ‘heo mà em mê, em sắp ngủ chưa?’, mình hỏi, em dạo này thích gọi mình là heo nọc, dù mình gầy nhom và chẳng giống heo.
- ‘em đang lim dim’, em nghe mình hỏi là làm nũng, giọng xìu xìu như người buồn ngủ sắp chết
- ‘nói chuyện với anh đi’, mình nói
- ‘nói đi’, giọng em xìu xìu, xong em phá ra cười. Mình sợ em luôn, sao nhiều trò quá hả? Đồ nghịch ngợm.
- ‘hn em đi những đâu?’, mình hỏi em gia sư
- ‘đi đâu chết liền áh, ở nhà mục xương luôn, hức hức’, em lại than thở. Ai cần em nói vậy, chỉ cần em nói em ở nhà là mình tin, em có đi mình cũng nói gì đâu.
- ‘mai anh chở em ra cánh đồng chơi, chịu chưa?’, mình nói với em.
- ‘chịu, hứa nha’, em vui vẻ hào hứng liền. Sao thật nhiều lúc em giống con nít quá.
- ‘uhm, mai em đàn anh nghe nữa nha’, mình nói
- ‘ghiền rùi, ghiền rùi. Nhớ trả tiền nha’, em nói tinh nghịch
- ‘ohm, anh hun trả, đc chưa?’, mình đáp liền
- ‘gớm quá cha, thiên thần dạo này tham lam quá’, em gọi mình là thiên thần. Mình chẳng thích cái danh xưng đó, nghe xa lạ, và như khẳng định. Tôi và anh, ở 2 nơi khác nhau, tôi với anh, là 2 đường thẳng song song. Mình hơi dị ứng khi nghĩ thế.
- ‘cấm gọi anh là thiên thần, anh với em cùng 1 loại’, mình nói, có vẻ ấu trĩ
- ‘haha, thiên thần nổi loạn’, em cười sặc sụa trong điện thoại.
- ‘em ko nghe hả?’, mình bực tức nói. Em có lẽ thấy mình nổi giận
- ‘biết rồi, biết rồi, ông già bữa này khó chịu quá’, em nói, cũng còn cười .
- ‘anh nói rồi đó’, mình nói
- ‘sao anh ko nói gì đi?’, tự dưng em gia sư hỏi mình thế
- ‘hả, nói gì?’, mình hỏi lại. Chắc em muốn nghe lời yêu thương
- ‘thôi, đồ ngok, thế mà em lại muốn nghe anh nói, em ngu quá’, giọng em nói ra điệu trách bản thân
- ‘ngủ đi, ngoan rồi anh thương, hun anh cái coi’, mình nói đắc ý. Mình cảm thấy giữa mình và em rất gần gũi, thoải mái.
- ‘mơ, em ngủ đây, anh ngủ ngon’, em nói rồi cười trong điện thoại, nghe ấm áp như nắng sáng xua tan sương mù, ấm thật là ấm.
- ‘uhm, ngủ ngon nha heo của anh’, mình nói. Xong mình nghe tiếng hun qua điện thoại. Chỉ là qua điện thoại và rất nhanh, nhưng mình vẫn thấy như cái hôn đó chạm vào mình. Mình thấy vui và nhờ nụ hôn đó, mình ngủ ngon lắm.
Có phải ai cũng thấy ngọt ngào như mình ở lần đầu biết yêu.???

Dạo này mình đã hẹn giờ thức dậy chứ không ngủ thoải mái như lúc trước nữa. Mình muốn tạo cho mình 1 thói quen tốt, mình sẽ cố gắng học. Mình học suốt 3 năm đại học, mình chỉ có rớt 1 môn duy nhất là tin học đại cương hồi năm 1, môn đó do hồi đó ỷ y không đi học ngày nào nên bị cấm thi luôn. Mình thật ra là ngoài môn anh văn mình học tệ nhất thì mấy môn kia, từ đại cương hay chuyên ngành, mình đều đạt điểm khá và chưa phải học cải thiện lần nào. Mình tin mình cố gắng thì sẽ ra trường đúng thời điểm, mình sẽ đi làm và cố gắng thật nhiều cho tương lai.
Mình ở thời điểm này thấy bản thân lạc quan lắm, chắc do chiều đi chơi nên thế. Hiện mình chưa kiếm được việc làm thêm, mình biết là sớm muộn gì mẹ mình cũng cho em gia sư nghỉ nếu tìm thấy người mới . Mình đang ráo riết kiếm việc làm cho cả hai

Có 1 chi tiết mình quên nói là sáng này, ngoài tin nhắn của em gia sư, còn có tin nhắn chúc ngày mới của nhỏ Nhung và nhỏ H,nhỏ Nhung mình nghĩ sau vụ mình nói hôm qua nhỏ đã thậm chí có thể trở nên căm ghét mình, còn nhỏ H, sau ngần ấy thứ mình chứng kiến và nghe được từ cuộc điện thoại hôm bữa đó thì còn gì để mà nói với nhau. Mình chẳng biết còn trò gì nữa. Mình chẳng trả lời tin nhắn của nhỏ Nhung lẫn nhỏ H.

Mẹ về đúng cái khung giờ như mọi ngày với đồ ăn mẹ mua sẵn, mình thì nấu cơm. Mình và mẹ qua giờ đụng mặt nhau nhiều lần trong lúc ăn hay coi tv, nhưng chưa nói với nhau câu nào. Ngày thường mình và mẹ cũng ít nói chuyện nhưng mình cũng có nói chứ không phải im ắng như bây giờ. Mình không muốn nói và cũng ko biết nói gì.
- ‘dọn cơm ăn đi’, mẹ mình nói cái câu hằng ngày sau khi để bịch thức ăn trên bàn và vào phòng thay đồ.
Mình dọn xong thì mẹ ra, vị trí ngồi như mọi ngày, tv cũng mở như mọi ngày. Không khí hơi căng thẳng, mình hi vọng mẹ nói gì đó.
- ‘con ko thích Nhung àh?’, mẹ mình hỏi, lại kiểu xưng mẹ con kì thực nghe rất không quen tai, cứ xưng mày tao như mọi ngày đi
- ‘dạ’, mình nói, mình biết mẹ đang cố sức mềm mỏng với mình. Mình hơi ngạc nhiên vì đoạn này, mẹ mình ít khi thế lắm, mẹ ít gì cũng trừng mắt hay tỏ vẻ tức giận chứ
Mình và mẹ tiếp tục ăn, mỗi người đuổi theo những suy nghĩ riêng, có liên quan tới nhau
- ‘chiều con chở Nhung đi thi đi’, mẹ mình nói. Mình vỡ lẽ là có ý đồ nên mẹ mới mềm mỏng như thế, chiều mình có hẹn với em gia sư đi cánh đồng và mình không thể chở nhỏ đó đi thi gì đó. Nhỏ đó có chân, có xe, chẳng việc gì mình phải chở. Nghe mẹ nói xong mình bực mình hẳn
- ‘chiều con đi học’, mình nói.
- ‘học gì’, mẹ mình hỏi liền, mình biết mẹ đang cố gắng kiềm chế.
- ‘con học anh văn’, mình nói, hi vọng mẹ hiều mình ko thích và làm ơn đừng ép mình
- ‘không nói xạo nữa, đi chở Nhung đi thi’ mẹ mình nhấn mạnh, hồi nhỏ tới giờ mình nghe kiểu nói như này nhiều lần, nhưng chưa bao giờ thấy khó chịu như lần này
- ‘con không đi, nó tự đi, con không rảnh tới mức đó’, mình nói. Sao mẹ lại trở nên quá đáng như thế?
Mẹ mình toan nói gì đó, mẹ không nén nổi tức giận, mình rất ít cãi lời mẹ mình. Vì mình nghĩ mẹ mình khổ nhiều rồi mẹ mình cũng không quá đáng nên mình nghe lời mẹ. Lần này mẹ vì toan tính gì đó mẹ cho là tốt cho mình rồi ap đặt mình. Mình không thể nghe lời nổi. Mẹ mình định nói nhưng không nói, rồi mẹ ăn xong, bỏ về phòng. Suốt lúc ăn còn lại, mình và mẹ chẳng thể nói 1 câu. Không khí như chạy đâu mất hết, thấy ngột ngạt quá. Tình hình cứ như này cũng chẳng sống nổi, mình quyết định là tối về sẽ nói chuyện thẳng thắn với mẹ mình 1 lần. Để vậy hoài cũng không xong mà giờ nói thì mẹ mình đang tức, nói cũng chẳng có kết quả tốt đẹp. Mình không hi vọng lắm về cuộc nói chuyện nhằm thuyết phục mẹ của mình, vì mình biết mẹ sẽ không dễ dàng như thế, nhưng mình nói chuyện phần nhiều để mẹ hiểu ý của mình. Mình cũng lớn rồi, có suy nghĩ riêng và chính kiến riêng. Mình phải rõ ràng ngay từ đầu nếu không muốn mọi thứ mãi dây dưa.

Mình ăn xong rồi dọn dẹp, mình rửa chén xong, đợi mẹ mình đi làm, mình mới đi tới nhà em gia sư, mình và em gia sư hẹn nhau 2h. Cứ nghĩ tới khúc đi chơi cùng em gia sư, mình lại quên ngay những việc căng thẳng khi nãy. Mình không ước đừng có nhiều khó khăn như thế, mình chỉ ước em vững tin vào mình, thì mình có đủ lí do để làm tất cả, để bước tới dù như thế nào
….
Mình không hề biết là mẹ mình biết cuộc đi chơi chiều nay của mình, chắc mẹ mình đoán thế, và cuộc đi chơi đã không thể thành

1h45 là mình xuống dưới lấy xe,mình đi với tâm trạng hào hứng, vừa đi vừa hát. Mình khao khát được ở cạnh em, thấy yên bình lắm. Lát nữa thôi mình sẽ nghe em vừa đàn vừa hát cho mình, mình sẽ thấy tóc em bay trong gió, mình sẽ thấy yêu lắm em , cuộc sống của mình.

Mình đâu biết là lát nữa, mình để em đợi mãi, vì mình chẳng thể đến, em có hoảng sợ không nhỉ?
….
Mình đang chạy trên đường thì có điện thoại, mình nghĩ em gia sư gọi nên móc điện thoại ra nghe, mình nghĩ là em sẽ dặn mình mua gì đó. Mình ngu ngốc chẳng tắp xe vào lề, mình nghĩ nói nhanh thôi ,mà mình cũng thường hay nghe điện thoại kiểu đó, chẳng sao hết.
- ‘alo’,mình moi điện thoại ra thì là số điện thoại của mẹ. Mình không biết có chuyện gì, mẹ đi làm và hầu như chẳng bao giờ gọi vào giờ này
- ‘tới công ty mẹ chút, nhanh lên có việc’, mẹ nói, mình đổi tâm trạng hẳn, chắc là lại cái vụ chở nhỏ Nhung đi thi gì đó.
- ‘có việc gì vậy mẹ, giờ con đang đi học’, mình nói, vẫn chạy xe theo hướng tới nhà em gia sư.
- ‘tới rồi biết, việc gấp’, mẹ mình nói chắc nịch, định gài mình vụ nhỏ Nhung chứ gì. Chẳng lẽ mẹ nghĩ em gia sư sẽ ăn thịt mình hay sao mà từ khi biết mình quen em gia sư mẹ mình lại khẩn trương ngăn chặn. Mẹ lo quá rồi.
- ‘mẹ nói đại đi, lòng vòng quá’, mình bực mình. Mình chỉ kịp nói tới đó thì
Rầm…Mình đâu để ý là đằng trước mình có xe, tông thẳng vào nhau, may mà mình chạy với tốc độ ko quá nhanh vì đang nghe điện thoại, mình ngã xuống, điện thoại mình cũng dăng xa. Mình choáng váng, có cảm giác đau buốt, mình muốn ngồi dậy, nhưng không dậy nổi. Thân thể cứ nặng trịch, đầu mình có chảy máu, nhưng chắc ko nhiều. Mình còn nghe tiếng chửi tục, ai đó còn tỉnh để chửi mình, mình nghĩ thế, thế là mình chưa tông chết ai, điện thoại mình dăng xa lắm. Tay trái mình đau buốt.
… Mình nhớ tới hình xăm con dao ở chân trái em gia sư, ai oán lắm…

Vài người chạy tới đỡ mình, mình không bị nặng lắm, chỉ xây xát nhẹ, nhưng mình choáng váng và biết tay mình gãy. Mình gượng lắm nhưng chẳng đủ sức tới gặp em gia sư nữa, em sẽ đợi, sẽ khóc ?? Mình chưa bao giờ để em phải đợi, lần này mình không cố ý, mình cố sức thều thào nhờ 1 người nhặt điện thoại dùm mình. Điện thoại mình rơi mạnh quá dăng cả pin, người tốt bụng đó lắp dùm mình, mình còn gọi được, lúc này mới thấy xài Nokia là lợi ích. Mình đang dùng tay còn lại nhấn nút gọi cho em gia sư, thì mẹ mình gọi tới, mình từ chối, mình muốn gọi em gia sư trước, mình muốn khi mình còn sức, mình sẽ nói là mình bận việc mình không đi được.
- ‘ em nghe nè, anh ở đâu, tới trễ vậy?’, em nói, may mắn là nãy giờ em không gọi cho mình, chắc em nghĩ mình đi đường nên không gọi
- ‘mẹ gọi anh tới công ty gấp, không đi được. Anh xin lỗi nha ‘, mình nói cố gắng trấn tĩnh dù mình đau với mệt lắm
- ‘ohm, anh đi đi, bữa khác mình đi cũng được, em tưởng anh bị gì, ko sao chứ’, giọng em nói thông cảm và lo lắng. Mình thấy có lỗi khi để em đợi. Em mà biết mình tông xe chắc lo sốt vó, chạy lăng quăng rồi không khéo gặp tai nạn. Mình muốn em đừng lo. Tối nay em tới dạy mà, mình sẽ gặp em sau.
- ‘uhm, ko sao, anh khỏe re,anh đi nha, xin lỗi nha heo, ngoài ý muốn’, mình ráng nói thêm bằng giọng nói như mình thường.
- ‘không sao, tối gặp em mua bánh cho ăn, chờ ngoài bậc đá, đi đi mẹ đợi’, em nói, mình tự dưng thấy chẳng đau nữa, có em sẽ chẳng mệt mỏi được. Mình tin thế. Chẳng thể ngờ 1 cú điện thoại của mẹ và sự bất cẩn của mình đã đẩy mình tới nông nỗi này.
- ‘uhm’, mình nói rồi cúp máy, thấy cái tiếc nuối dai dẳng lắm, trong cái giây phút vừa trải qua nguy hiểm, mình lại thấy yêu cuộc sống. Tự dưng thấy thế.
Tiếng người bị mình tông vẫn ra rả chửi, anh ta chắc không bị gì, hi vọng thế. Mình vừa cúp máy mà mẹ mình gọi tới
- ‘alo, sao thế?’, mẹ mình nói, lo lắng, chắc linh cảm người mẹ cho mẹ biết mình gặp tai nạn
- ‘con tông xe’, mình nói với mẹ
- ‘ở đâu?’, mẹ mình hốt hoảng nói gần như hét. Mình nói địa điểm, chỗ này cũng không cách chỗ mẹ làm bao xa. Mình ngồi đợi mẹ, người bị mình tông vẫn đang chửi, và đòi bồi thường vì chiếc xe anh ta bị gì. Mình thì đau đến rã rời, nhưng đầu óc còn tỉnh, chỉ là mình không còn sức để nói gì thêm nữa ngoài câu : ‘xin lỗi, anh đợi chút người nhà em tới’
Khoảng 15p sau thì mẹ mình tới, mẹ mình đi xe hơi với ai đó, mình nghĩ làm cùng công ty mẹ. Mẹ mình thấy mình thì hốt hoảng lắm, mắt mẹ đỏ lên vì lo lắng, mình nghĩ mẹ khóc. Mẹ thu xếp ổn thỏa, mẹ đỡ mình lên xe hơi rồi kêu người đi chung với mẹ chạy xe của mình. Mẹ mình thỏa thuận gì đó với người đàn ông kia xong xuôi. Mẹ mình chở mình tới bệnh viện Trưng Vương gần đó nhất. Mình thấy mẹ đáng thương quá, mình thấy sao mẹ khổ vì mình quá.

May mà mình số lớn nên chưa chết được, trải qua tai nạn mới biết chết đúng là đáng sợ

Mình chẳng bị gì nặng lắm ngoài xây xướt và gãy 1 cánh tay, mình được bó bột rồi cho về, không phải nằm viện. Mình dần tỉnh táo hơn, tay thì vẫn đau nhưng đỡ hơn lúc nãy. Nghĩ lại vẫn ko biết sao lúc nãy mình còn sức đóng kịch với em gia sư. Em mà biết sẽ giận mình cho coi nhưng lúc đó mình chỉ sợ em lo lắng quá thôi. Mẹ chở mình về nhà mà chẳng nói với mình câu nào.

Mẹ mình đỡ mình lên nhà, thực ra mình còn đi được vì nãy đã được nằm nghỉ ở bệnh viện và mình đâu bị nặng lắm đâu. Chợt nhớ không biết điện thoại mình đâu mất, hi vọng nãy giờ em gia sư không gọi hay nhắn tin gì.
- ‘điện thoại con đâu mẹ’, mình hỏi khi vào phòng và ngồi trên giường
- ‘ lo nghỉ ngơi’, mẹ mình mở túi xách đưa cho mình,rồi nói sau khi thở dài. Sao mẹ im lặng thế nhỉ? Chắc mẹ mình cũng hoảng sợ.
Mẹ mình ra khỏi phòng và đóng cửa lại, mình nằm xuống giường, quần áo mình dơ hết còn bị rách nữa, tay chân mình trầy nhiều chỗ nhưng không đáng kể, đầu mình băng miếng băng vì bị tét chảy máu. Nhưng mình vẫn còn khỏe. Mình chỉ lo khoảng thời gian 20 ngày tới, với cái tay què mình sẽ gặp nhiều khó khăn đây. Mình đang lo lát nữa em gia sư tới dạy sẽ thấy mình như thế, không biết sẽ thế nào

Mình ngủ dậy thì mẹ chuẩn bị nước ấm cho mình lau người với thay đồ, mình tự làm một mình, hơi khó khăn những cũng ổn. Người mình vẫn đau ê ẩm, giờ mình mới nhớ tới chiếc xe của mình, chắc nó tan tành quá, 2 xe đâm thẳng vào nhau mà

Mình thay đồ xong thì mẹ mang cháo vào cho mình, với thuốc. Mình tự ăn, tự uống. Mình lớn rồi và rất ngại khi ai đút cho ăn, mình còn 1 tay khỏe mạnh mà. Mình đang lo lắng em gia sư tới dạy, sẽ như thế nào? Hình như bên ngoài trời lâm râm mưa, có cảm giác thế

7h kém 5p, mình ngồi ở phòng mà như lửa đốt, mình sợ em gia sư sẽ giận quá, mình thấy vậy mà không nói cho em. Mình chỉ sợ em lo thôi. Bây giờ mình chẳng thấy đau mà chỉ thấy lo, thằng em vào phòng mình ngồi sẵn đợi cô giáo. Hồi nãy nó đi học về thấy mình vậy nó cũng hoảng luôn , nhìn nó chạy qua chạy lại mình cũng thấy thương nên lúc nãy cho nó chơi game. Mình và nó cùng đợi 1 người, nó đợi cô giáo còn mình thì đợi em gia sư của mình.

Mẹ mình lên công ty giải quyết công việc gì đó mà hồi chiều mẹ bỏ dở. Mẹ đi từ lúc 6h30, mình mừng khi mẹ đi làm, sẽ đỡ ngại hơn nếu em gia sư thấy mình như vậy.
Mình nghe tiếng cửa kéo mở ra, mình hồi hộp chờ đợi. Mình hơi ngại khi em bước vào, cảm giác lúc đó khó tả lắm, mình thấy em cười cái nụ cười vẫn tươi như mọi ngày. Rồi em mở to mắt nhìn mình , em rất ngạc nhiên, phải là mình mình cũng thế khi thấy người yêu trong bộ dạng đó mà bản thân thì chẳng biết gì.
Em có lẽ chưa đủ bình tĩnh để hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình vì lúc gọi điện thoại mình còn hoàn toàn bình thường mà.
- ‘sao vậy anh?’, em bước nhanh lại chỗ mình, mình chưa từng thấy hình ảnh này ở em, em không bình tĩnh, em đang hoảng loạn. Mình tin thế.
- ‘anh bị tông xe’, mình nói rụt rè, tại mình bất cẩn mà làm em lo lắng thế này.
Sao mình lại thấy mắt em ngấn nước? Mình lại thấy buồn.
- ‘ohm’, em nói, bình tĩnh trở lại rồi cười nói
- ‘chưa chết là may’,câu nói em nói mình nghe hơi phũ phàng,nói xong em bước lại chỗ thằng Tuấn đang ngồi, em thản nhiên ngồi dậy. Mình hơi hụt hẫng, hơi bất ngờ vì thái độ của em, mình nghĩ em sẽ lo lắng, sẽ khóc hay gì. Nhưng em gia sư chẳng tỏ thái độ gì nhiều, cũng không trách mình như mình nghĩ, em chỉ nói vài câu rồi thôi, như chưa có gì nghiêm trọng. Chắc thấy mình bị không nặng nên ko lo, hay em đang giận mình? Mình nghiêng vì lý thuyết em giận mình. Nhưng em lạnh lùng quá.
Mình cũng thấy buồn khi mình bị vậy mà, mình đâu cố ý. Còn mình không nói là sợ em lo, em sao chẳng hỏi mình đau không anh? Em cứ thản nhiên ngồi dạy không 1 lần quay qua nhìn mình, sự lạnh lùng của em làm mình thấy đau đau. Vì mình hoàn toàn không nghĩ em sẽ như thế.

Thời gian trôi qua chậm lắm, nhưng cũng tới 9h

Em gia sư đứng dậy bỏ đồ vào cặp, em nhìn mình cười tươi, nói
- ‘em về nha’, rồi em về, chẳng hỏi thăm hay lại gần mình, mình những tưởng em sẽ lo lắng, âu yếm mình. Mình quá ảo tưởng rồi, thấy mình trơ trẽn quá, già đầu rồi mà như đứa con nít đòi được yêu thương,chăm sóc. Mình buồn quá
- ‘uhm’, mình nói lạnh lùng, mình cũng thấy giận khi em lạnh lùng thế. Dù gì mình cũng là người yêu, đang đau ê ẩm trong người.
Em thản nhiên cười rồi bước ra, mình vừa bực vừa thất vọng,thứ làm mình dịu lòng là em gia sư cười nhưng mắt em cứ thăm thẳm buồn. Em chẳng vô tình như em cố, mà sao phải thế?
Mình biết là em đang giận, mình định chạy theo nhưng còn đau quá nên mình dí theo em không kịp, mình chỉ kịp nhìn thấy thang máy đóng lại và sự vô tình của em làm mình thấy đau rã rời. Dù mình biết em giận nhưng vẫn thấy buồn, mình không cố ý đâu, mình cũng gãy tay, cũng đau mà
- ‘em sao vậy?’, mình nhắn tin hỏi em gia sư, tâm trạng buồn nhưng mình không thể ngồi yên
- ‘có gì đâu’, tin nhắn cụt ngủn này mà em phải nhắn tới 15p, mình bực quá, người thì đau mà em còn thế.
- ‘vậy thôi’, mình nhắn tin, mình cũng biết giận , biết bực biết cảm giác mà.
Hình như đây là lần đầu tiên sau khi quen nhau, mình và em gia sư giận nhau. Mình đã từng tưởng tượng mình và em mãi mãi không giận hờn nhau, vì chẳng lí do gì để làm thế. Hôm nay vì lí do mình gặp tai nạn mà em có thái độ đó, mình cũng thấy khó chịu nên giận luôn.

Mình nhắn tin thế , biết là em sẽ không nhắn lại nhưng cũng ôm điện thoại ngồi đợi. Giờ mình thấy buồn bực và đau hơn lúc vừa bị đụng xe nữa. Đúng là tâm trạng ảnh hưởng trực tiếp tới cảm giác.

Em gia sư vẫn không nhắn tin hay 1 câu hỏi thăm mình… giận hờn làm cả hai đều khó chịu. Mình trách em vô tình, lạnh lùng. Em trách mình coi thường em.

Từ lúc đó tới tối, mình chẳng thấy tin nhắn của em gia sư đâu, mình cũng cố gắng mà không nhắn lại, không gọi lại dù mình muốn nghe giọng em lắm, chỉ cần em nói gì đó là mình sẽ hết giận, nhưng em chẳng có động tĩnh gì, lòng tự trọng của mình không cho mình nhắn tin trước
Mình thiếp ngủ lúc nào không hay
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 08-17-2012, 11:50 AM   #150
Troll Face
Còn trinh
 
Avatar của Troll Face
 
Ngày gia nhập: Aug 2012
Nơi cư ngụ: Ở đâu ta..... Lạc đường mất rồi >.<
Bài gửi: 97
Troll Face Thái Giám
Troll Face vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Mặc định

Em chỉ chúc bác wuwu mau mau trở lại FA cho zuj, chứ t/y rắc rối wá, yêu chj cho mệt.
__________________
Thường ngắm mưa
Yêu màu tím
Sống nội tâm
Hay khóc thầm
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Gửi trả lời

Công Cụ

Quyền hạn Gửi bài
Bạn không thể gửi chủ đề
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể gửi đính kèm
Bạn không thể sửa bài của mình

Mã BB đang Mở
[IMG] đang Mở
Mã HTML đang Tắt

Chuyển đến Chuyên mục

free porn dvd online | Animefoto.Com | Blog LauXanh- Advertise


Tất cả thời gian được tính theo GMT +7. Bây giờ là 04:43 PM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.8
Copyright ©2000 - 2015, Jelsoft Enterprises Ltd.
LauXanh.Us is the best website for sex viet, phim sex, phim sex online, free phim, phim sex link nhanh, phim nguoi lon, phim cap 4, fuck nhau porn. Ban co the xem hinh sex, angelviet, phim nguoi lon, 69, online phim sex, download phim sex, phim sex download, xem phim sex, sex, phim online, phim sex teen 8x, online phim, phim lau xanh, lauxanh, coi phim sex, sex mien phi, online sex, phim sex mien phi online, phim gai xinh, gaixinh online, sex gai xinh. free 100% an toan safe. Phong chieu phim sex online lauxanh.org, Phim sex online download toc do cao, link nhanh, duoc upload hang ngay. Kho hinh sex viet nam, cac em cave viet nam xinh tuoi, hinh sexy nhat cua vietnam.