Quay lại   lauxanh phim sex online | anh sex viet nam | hinh sexviet, phim cap 3 nguoi lon >

Hinh sex, Truyen Sex, Anh Sex Viet, Chau A, Hentai Xem va Download

> Truyện Người Lớn - Truyện Sex Dâm - Story XXX

Chú ý

Thread:

Dì tôi là một teen girl

Gửi trả lời
 
Công Cụ
Cũ 07-23-2013, 10:14 PM   #586
titoe_titoe
Còn Bú Sữa Mẹ
 
Ngày gia nhập: Jul 2009
Bài gửi: 18
titoe_titoe Yếu sinh lítitoe_titoe Yếu sinh lí
titoe_titoe vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Mặc định

Tui thích cái phong cách đen thui của dì L thím quá :3
  Trả lời kèm theo trích dẫn

Sponsored Links
CÁ CƯỢC BÓNG ĐÁ
xem phim xxx, cap 4 chat luong cao - watch free full dvd videos
Cũ 07-24-2013, 12:41 AM   #587
N.king
Đại Gia Lầu Xanh
 
Avatar của N.king
 
Ngày gia nhập: Apr 2013
Nơi cư ngụ: My home!
Bài gửi: 1,136
N.king Thái Giám
N.king vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Mặc định

Bác vào tâm sự với ae chút nào,"Nếu ok trơn tru mà tuần có thời gian rảnh nhiều thì mình sẽ viết tiếp cho hết truyện còn không thì mình sẽ bỏ ngõ câu truyện luôn và sẽ chẳng bao giờ viết lại nữa."... bác nói vậy thì buồn thật câu truyện đang hay. Mong là công việc ổn định
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 07-24-2013, 01:35 AM   #588
N.king
Đại Gia Lầu Xanh
 
Avatar của N.king
 
Ngày gia nhập: Apr 2013
Nơi cư ngụ: My home!
Bài gửi: 1,136
N.king Thái Giám
N.king vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Mặc định

Trích dẫn:
Như các bạn đã biết là mình đã quyết định tiếp tục viết truyện lại với tốc độ 2 ngày/1 chap như thời gian gần đây.
Cám ơn các bạn bên nhóm đã giúp đỡ mình về mặt kinh tế trong cuộc sống.
Chân thành cám ơn.
đọc được dòng này thì ko còn gì vui hơn nữa rồi....
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 07-24-2013, 11:58 AM   #589
doiphongluu87
Đại Gia Lầu Xanh
 
Ngày gia nhập: Oct 2012
Bài gửi: 1,122
doiphongluu87 Bất lực
doiphongluu87 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Mặc định

mong là chú zi nhà ta đừng bỏ ae mà ra đi
__________________
Chơi được thì chịu được
Quá khứ ai chẳng có,từ bỏ quá khứ để đi đến hạnh phúc bền lâu
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 07-25-2013, 01:06 PM   #590
Zizi.7
Dân Chơi
 
Avatar của Zizi.7
 
Ngày gia nhập: Mar 2013
Nơi cư ngụ: Nơi ngọn gió dừng chân...
Bài gửi: 207
Zizi.7 Yếu sinh líZizi.7 Yếu sinh lí
Zizi.7 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Mặc định

**Chap 66**
Khi vừa vuột miệng nói xong thì lúc này mình mới bắt đầu có dịp nhìn lên mà để ý đến thái độ của Dì Linh lúc đó.
Mặt Dì lộ rõ vẻ hoảng hốt và ngại ngùng kinh khủng.
Mắt thì mở to hết cỡ nhìn thẳng vào mặt mình còn miệng thì chực chờ như muốn hét lên và cuối cùng thì.
-Á...bỏ ra..._Dì bỗng nhắm nghiền mắt lại rồi hét toán loạn hết cả lên.
-Dì để con...để con đi kiếm bông băng...đau hả..._Mình hết hồn và nhanh chóng chống hờ tay để đứng lên.
Bất chợt Dì giãy nảy phần cổ tay nơi mà tay mình đang cầm sau đó với cánh tay đầy máu me lập tức Dì chỉ thẳng vào mặt mình.
-Ngồi xuống...không đi đâu hết..._Dì trừng mặt nhìn mình ra lệnh.
-Sao...vậy..._Mình tròn mắt vì cơ bản chẳng thể hiểu gì cả.
Dì thoáng thấy chút gì đó lo lắng trên mặt mình nên cảm xúc cũng dần dịu lại nhưng bù trừ thì bây giờ trông lạnh tanh.
-Ngồi đó...để tui tự đi..._Dì lườm mình trề môi quay đít chuẩn bị tiến về hướng cửa.
-Nhưng mà Dì...Dì...máu không luôn kìa..._Mình ngồi hẳn dậy mà chỉ vào một vệt máu đang còn dính ở một bên mông Dì đầy hốt hoảng.
-Không phải...là...thôi...nằm im đó..._Dì nhìn mình lắc đầu như muốn giải thích điều gì đó nhưng rồi lại thôi.
-Ơ...dạ..._Mặc dù muốn giúp Dì lắm nhưng vì Dì đã nói vậy nên mình đành buồn bã gật đầu.
Dì bước nhanh về hướng cửa để vặn chốt và đi ra khỏi phòng xuống cầu thang trước sự thẩn thờ và ngỡ ngàng của mình.
Mình chẳng thể nào hiểu được tại sao Dì lại như thế nữa.
Máu thì chảy ướt đẫm cả tay mà cứ làm ra vẻ mạnh mẽ không cần mình giúp.
Không lẽ Dì còn giận mình chuyện hùi nãy nên làm mặt lạnh thà chết chứ không để mình giúp sao ta.
Nếu vậy thì Dì quá lắm rồi.
Đinh ninh cái ý nghĩ ngây thơ trong sáng như pha lê ấy, mình làm mặt tức tối mà bấm nút "play" cho video phim chạy tiếp mà ì oành coi một mình.
Lát sau chừng trên dưới 15 phút thì từ từ cái dáng quen thuộc của Dì hiện ra bước hẳn vào trong phòng trước sự thờ ơ của mình.
Mình thoáng nhìn đầy bực tức thì lúc này mới để ý Dì thay quần áo rồi thì phải, từ một bộ đồ dài tay kiểu thun đáng yêu đã chuyển hẳn sang một cái quần thun dù cụt và cái áo 3 lỗ màu đen thân thánh.
Cũng dễ hiểu vì lúc nãy máu me dính đầy mỗi chỗ một ít thì không thay mới là lạ đối với cái tính khí của Dì.
Dì bước chầm chậm đi lại rồi cuối cùng nằm ngay chỗ cũ lúc nãy với vẻ mặt có phần tươi tỉnh và hơi roi rói mặc dù mắt thì vẫn sưng húp.
Mình chẳng nói gì, chẳng đếm xỉa mà chỉ chú tâm nhìn lên màn hình laptop khi hai diễn viên đang solo súng đạn.
Bất chợt mặt mình bị một cái gì đó mềm nhũn vỗ mạnh vào làm mình niễng nguyên cả người sang một bên.
Mình thì tất nhiên biết ngay ai là chủ nhân của pha "bớp đầu" mà thiết nghĩ là "tán yêu" vừa rồi và cả nguyên nhân khiến chủ nhân áp dụng nó lên mặt mình rồi nhưng cứ muốn làm mặt lạnh vì cơ bản mình còn cú lắm.
-Dạ..._Mình nhăn nhó quay đầu sang nhìn thẳng vào mặt Dì Linh.
Lúc ấy thái độ và ánh mắt của mình chắc là kinh khủng lắm vì mình thoáng thấy ở Dì Linh vẻ gì đó luống cuống và sợ sệt biểu hiện rõ trên khuôn mặt và ở vài động tác nhạy bén.
Miệng gì cũng không còn cười nữa mà thay vào đó là những câu từ lắp bắp.
-Tui...tui có nói cần mấy người giúp hông mà...mà làm lanh dạ..._Dì lúng túng trả lời câu được câu mất cứ như là những cô gái mới lớn vậy.
-Nói gì...máu chảy tè le...không cầm lẹ thì có ngày...con ở nhà vầy con đỡ...con đi học mà Dì còn bày đặt chảnh vầy...hết máu...chết sớm..._Mình tức tối nhìn Dì nói nguyên một tràn sau đó ngước mắt nhìn hẳn lên màn hình mà không thèm để ý đến Dì nữa.
-Nói gì á...cầm sao được mà cầm..._Dì nhìn mình trề môi giọng nủng nịu lắm luôn.
-Thì băng nó lại chứ sao..._Mình lại với vẻ mặt nhăn nhó quay sang liếc Dì.
-Băng...ừ...băng rồi..._Dì gật đầu tỏ vẻ bình thường lắm.
Thấy mặt Dì cũng thật tội, bị chảy cả máu nhiều đến thế mà vẫn cố gắng vui cười nói chuyện nên mình cũng dần dà nguôi ngoai nhanh chóng.
-Thì vậy chứ sao...mà Dì còn đau hông..._Mình nhìn Dì với cặp mắt cảm thông của người từng trải.
-Có...ran rát...gai gai...khó chịu..._Dì gật đầu cười mỉm sau đó quay đi nhìn lên màn hình.
-Ừm...mấy bữa nữa là hết á...mà rách dài hông sao máu chảy dữ vậy..._Mình lại hỏi đầy quan tâm và thoáng chút gì đó lo lắng.
-Chắc vậy...máu vậy ít mà...tại lúc đứng lên bị níu lại nên nó dính lum la đó..._Dì cười hô hố trả lời nghe rất vui vẻ.
Mình hơi e ngại khi thấy Dì cười trong hoàn cảnh như vậy nhưng thôi Dù sao cười vẫn đỡ hơn là mếu vì đau.
Nằm đó cả hai lại hướng mắt lên màn hình mà xem phim.
Mình lại với tay lấy một miếng xoài bỏ vào miệng.
-Chực...chua thiệt...chua quá...Dì mua xoài ở đâu mà chua ác liệt vậy...chu choa..._Mình nhăn nhúm cả mặt lại vì miếng xoài này có lẽ là còn chua hơn miếng xoài đầu tiên khi nãy mấy lần.
-Mua ngoài chợ chứ đâu...xoài sống phải chua ăn mới phê chớ..._Dì lè lưỡi lém lỉnh trả lời rất kute.
-Phê thì ăn đi...nãy Dì mới ăn có miếng..._Mình lườm mắt nhìn Dì khi thấy Dì chỉ nằm coi phim mà không có tinh thần phụ giúp mình giải quyết hết quá nhiều miếng còn lại.
-Thôi...ăn đi...sợ đau bụng lắm..._Dì lắc đầu nhìn màn hình nói nho nhỏ.
-Gì...Dì nói giỡn hay nói chơi vậy...sao nãy con nói đau bụng cái gì nói con...con trai mà sợ gì...giờ vầy...là sao..._Mình tròn mắt vì Dì đang đi ngược lại hoàn toàn với những gì đã đề ra lúc nãy.
-Nãy khác...giờ bụng tưng tức òi...ăn đi...tui coi phim...nói nhiều quá..._Dì quay qua lườm mình làm mặt lạnh.
-Vầng...lần sau cẩn thận hơn mới được..._Mình gật nhẹ đầu chán nản.
-Ờ...nhớ nha...hờ hờ..._Dì mắt thì nhìn màn hình còn tay thì quơ sang vò đầu mình giật giật mấy phát kiểu quan tâm nhưng cực thô thiển rồi thôi.
Mình cứ ngồi đó ngó phim, lâu lâu ngó qua Dì rồi lại lấy tay "chấm mút" sau đó đưa lên miệng mà tất nhiên là "chấm" xoài vào muối mới đưa lên miệng "mút" cho bớt chua chứ không phải "chấm mút" những "thứ như mấy chú nghĩ" đâu nha.
Cứ thế,cứ thế cho đến khi trên khay chỉ còn vỏn vẹn cái hột xoài và một miếng nhỏ.
-Thua...nhiêu đó thôi...bó tay..._Mình xoa bụng thở phào đầy nặng nề vì chất chua đang được dịp tung hoành trong bao tử.
-Im...người ta đang coi...im đi quỷ..._Dì nhìn mình trề môi liếc liếc.
-Á...sao Dì lại gọi con là quỷ...con thật buồn bã và thất vọng..._Dì càng nói mình càng muốn giỡn nhây, cứ thế mình nói nhiều hơn.
Vì đang là khúc gây cấn khi hai nhân vậ đang đối thoại nên Dì cứ nắm áo mình giật giật ra hiệu im lặng còn mắt thì Dì cứ thế cắm vào màn hình.
-Đã nói im mà...giờ im hông..._Dì quay sao nghiến răng nghiến lợi nhìn mình kinh khủng lắm.
-Hông..._Mình cười nhẹ sao đó làm mặt căng thẳng rồi trả lời tỉnh bơ.
-Chết nè..._Dì nhích cả cơ thể đang trong tư thế nằm tới gần mình mà dùng cả hai tay bóp cổ rồi giật giật.
Mình như muốn nghẹt thở vì sức tì của đôi tay lên cái cổ bé nhỏ và mỏng manh của mình đến mức tức tối muốn khóc luôn.
-Á...Dì...Dì..._Mình hét toáng loạn trước màn tra tấn khá thô bỉ của Dì Linh.
-Cho chừa...gan hả mậy...tóc dai nhỉ..._Dì cười hồn nhiên và hét inh ỏi rồi khen tóc mình cứng sau đó thì lại bắt đầu nắm tóc giật giật.
Mình vì bị nắm tóc tuy không đau đớn nhưng vẫn ngứa ngáy kinh khủng nên cứ cầm tay Dì để tách ra nhưng không được.
Dì nắm chặt lắm, vừa nắm vừa cáu tiết giật giật làm mình há hốc cả mồm miệng.
-Á...ủa...Dì...Dì...sao con không thấy...không thấy miếng lego nào hết vậy...Dì đứt...ủa...đúng tay này mà..._Mình đang cười khì và giảy nảy lo Dì đụng chỗ đứt tay lúc nãy thì bất chợt sờ trúng tay Dì sau đó mới cố gắng kéo nó xuống mà nhìn cho kĩ.
-À...tay...ừm...tay kia..._Dì hơi có chút gì đó bối rối và ấp úng rất bất thường.
-Đâu...ủa...cũng đâu có...đâu có bị gì đâu..._Mình nghe vậy thì kéo luôn tay kia của Dì xuống xem mặc cho Dì ra sức hãm lực khi mà cả hai đã có chút gì đó chững lại không còn đùa giỡn như lúc nãy nữa.
-À thì...thì..._Dì nhìn quanh co các bức tường như muốn giấu diếm một điều gì đó.
-Thì...là...mà...cái gì...hổng hiểu...máu...lúc nãy máu ở đâu ra thế..._Mình thấy Dì lấp lững thì bắt đầu cảm thấy lo thật sự.
-À...máu mũi..._Dì cười rồi bất giác đưa tay lên mũi bịt bịt đầy giả tạo.
-Không...đừng lừa con...lúc nãy con không thấy mũi Dì chảy máu...mà...Dì cũng đâu có bụm mũi..._Mình nhìn Dì trừng mắt.
-Lừa gì...nói tui vậy á hả...giận..._Dì nhìn mình ra vẻ giận dỗi sau đó quay cả thân người lại hướng khác trề môi.
-Á...giả lảng kìa...con hỏi thật...Dì ho ra máu hay máu ở đâu...nói đi...con gọi cho Ba...chuyện lớn á..._Mình lay nhẹ vai Dì giảng hòa.
Mình thú thật là bắt đầu lo, lo vì những cảnh tượng điên rồ nhất về những chứng bệnh có khả năng ói ra máu như Dì Linh lúc nãy thật rất nguy hiểm.
-Mệt...kinh..._Dì quay lại nằm xuống rồi lại nhìn lên màn hình nói khe khẽ.
-Có gì đâu mà mệt...cứ nói đi...mình chữa sớm thì không sao đâu Dì...con thương Dì lắm..._Mình xoa nhẹ vai Dì và thật sự thấy thương cảm cho Dì.
-Phải hông...thương tui luôn..._Dì quay sang nhìn mình cười híp mắt.
-Thiệt mà...thương...Dì nói đi..._Mình cười khe khẽ trìu mến vì lúc này dù không thương cũng phải nói thương chứ biết sao giờ, cấp bách lắm rồi.
-Kinh..._Dì nhìn mình nói giọng bằng bằng sau đó lại nhìn lên màn hình rồi bỗng ấn nút tua lại những đoạn mà nãy giờ hai Dì cháu nói chuyện và giỡn đã bỏ qua.
-Thương mà kinh cái gì..._Mình nhìn Dì và bắt đầu to tiếng.
Sau câu nói của mình thì chẳng hiểu sao không gian bắt đầu chìm vào không khí im lặng của sự bực tức.
Dì Linh bỗng nhìn mình đầy ngạc nhiên đến mức trố cả mắt và miệng thì mở to hết sức như không thể tin rằng người ngồi trước mặt Dì lúc này lại có thể là một thằng có IQ cao đến vậy.
-Cái thằng đù này...là kinh...kinh á...kinh tới tháng á...của con gái á...kinh nguyệt á...đù không thể tưởng tượng hà..._Dì nhìn mình nói nguyên một tràn đầy hình sự.
Tai mình như bị ù hẳn đi khi nghe Dì Linh nói từng từ trong cái câu mang tính chất địa ngục đầy rãy ấy.
Mình gần như ngất xỉu mà ấp úng đến ghê người.
-Cái...cái gì...là...là kinh á...kinh nguyệt á..._Mình đánh vần từng từ và cà lăm hết sức có thể.
-Ừm...nó đó..._Dì cười mỉm sau đó chỉ một ngón tay vào mình và nhìn trân trân.
Bất giác trong đầu óc mình lúc đó chợt ùa lên những hình ảnh vô cùng ghê tởm.
Cả một biển máu lớn bị một băng kotex hút cạn sạch như trên quảng cáo.
Hình ảnh Dì Linh cầm hai miếng băng vệ sinh le lói khoe khoang trước mặt khiến cho mình như muốn ức nghẹn.
Mình chợt rùng mình.
-Á...á...á...á...á...Dì..._Cứ nhìn chằm chằm vào Dì rồi lại liếc nhanh xuống nơi eo mình bắt đầu hét inh ỏi.
-Há há...gì á cha..._Dì nằm đó cười tít mắt nhìn mình.
-Dì đứng lên...đứng lên nhanh...xê ra...đi ra...bước ra khỏi nệm...nhanh..._Mình vẫn tiếp tục xồ xồ và kéo vai Dì ra hiệu đứng dậy sau đó chỉ tay về hướng sàn gần bàn vi tính mà ra lệnh.
-Há há...gì á...rửa rồi...khùng...hông có dính mà..._Dì cười hô hố rồi giải thích.
Dì Linh đứng lên nhưng không chịu bước lại chỗ sàn mình chỉ mà chỉ đứng ra khỏi nệm quay vài vòng để mình có thể kiểm chứng câu nói của Dì.
-Đứng im coi...quay...quay một vòng..._Vì Dì quay nhanh quá nên mình chưa kịp nhìn nên ra hiệu chậm lại.
-Thì quay...xong chưa..._Dì bĩu môi nhìn mình với vẻ mặt tươi roi rói đến phát ghét.
-Rồi..._Mình gật đầu đầy soi mói.
-Thế bước vô à..._Dì lại ha hả lần nữa.
-Không...vẫn đứng đó...để kiểm tra nệm đã..._Mình lắc đầu nguầy nguậy.
Mình lần mò kiểm tra hết cả nệm nhất là xung quanh những chỗ mà nãy giờ Dì nằm cho đến khi chắc chắn là không có dấu vết lạ nào xuất hiện cả trên nệm và mền cả gối cũng thế.
Khi mà mình bắt đầu soi lại lần thứ hai chỗ mà lúc này Dì nằm úp xem phim thì bất chợt Dì lại cười và còn lên tiếng.
-Cái đó màu trắng...phải cúi xuống hửi...hửi mới biết...mùi thúi thúi á..._Dì ngồi cạnh nệm mà chem miệng vào chỉ chỏ.
-À...rồi...ủa...Dì đừng có xạo...màu đỏ...có phải shit đâu mà thúi...lừa tình..._Mình cứ ngu ngơ vì chưa để ý lắm câu nói của Dì nhưng rồi cuối cùng thì cũng nhận ra.
-Hờ hờ...há há...nhìn cái mặt ổng kìa chời...ha ha ha..._Dì ôm bụng cười nắc nẻ lấy tay chỉ chỉ vào mặt mình.
-Sao nãy thấy Dì cúi cúi xuống nhìn gì trong mền mà...nó dính ở đâu...nói con nghe..._Mình nhìn Dì đầy nghi kị.
-Không có dính mà...nãy phát hiện ra cái kiểm tra rồi...không có dính...an tâm..._Dì lấy tay xua xua ra dấu không có chuyện như mình nghĩ.
-Nữa...nguyên một tay mà nói...trời ơi...chỗ ngủ của con...con điên mất..._Mình vò đầu bức tóc kéo vành môi đến mức thảm thương khi ý nghĩ về những hình ảnh lúc nãy liên tục bùng lên trong đầu.
-Khùng...thì lúc đó bỏ mền ra coi rồi...không dính đâu...quần thì lúc nãy đứng lên nên tay nó bá vào á mà...hông dính...kĩ thế ông..._Dì lườm mình ra vẻ ta đây siêu nhân lắm.
-Không kĩ...kiến lên ai chịu..._Mình liếc Dì.
-Kiến hông ăn cái đó..._Dì đôi co với mình.
-Dì hay quá...sao Dì biết..._Mình hích mặt nhìn Dì đầy oán trách.
-Cái đó muỗi ăn thôi...bị kiến hông có hút máu...muỗi mới hút máu...há há..._Dì nói xong cái cười lần nữa nghe giọng đến là ghê người.
Dì là con gái mà ăn nói chẳng giữ ý chút nào, cứ phải gọi là sổ toẹt.
-Á...Dì biến thái..._Mình tròn mắt trước câu nói liên quan tới muỗi ấy.
-Duy đù biến thái..._Dì lè lưỡi lém lỉnh trêu ngươi mình.
-Dì...tối nay Dì xuống phòng Dì ngủ đi...con sợ..._Mình nhìn Dì nhắc khẽ.
-Thằng khùng...mang ấy rồi...hông dính đâu..._Dì nhìn mình nũng nịu.
-Thôi...con ghê lắm...lỡ...thôi..._Mình lắc đầu trề môi chẳng hưởng ứng.
-Mơ đi..._Dì hét lên to lắm.
Dì vừa hét vừa chạy thật nhanh vào hướng nệm cạnh tường sát bên trong mà vơ lấy cái mền trùm nguyên cả thân người đến mức chẳng còn lòi ra ngoài gì cả.
-A...a...Dì chui vô đó làm gì...đi ra...đi ra..._Mình không bắt kịp được suy nghĩ của Dì nên lâm vào thế bị động hoàn toàn.
Mình lao tới xốc mạnh cái mền ra nhưng vì Dì giữ quá chặt nên chẳng sơ hở là mấy.
Mình vẫn cố gắng kéo ra hết mức có thể cho đến khi bất chợt mình hơi hoảng hồn.
Dì bỗng nhiên ngồi dậy chẳng nói chẳng rằng mà với vẻ mặt và ánh mắt "vừa gợi đòn lại vừa gợi tình" trông rất lẳng lơ nghiêng nghiêng cái đầu nhìn mình cực kỳ manh trá đến mức mà mình có chút gì đó ngượng ngùng khi tay thì vẫn đang nắm cái mền để kéo ra khỏi thân người Dì.
Bất chợt Dì mở miệng.
-Đụng đi...ngon đụng vô người tui nữa đi...đụng đi nè...tui lấy tui trét giờ á...đụng đi...ngon đụng đi...nè..._Dì với cái mặt trơ trơ nhìn mình đầy khiêu khích.
-Á...Dì...đừng...Dì chơi...chơi dơ qua vậy...á..._Mình hết hồn nên nhắn nhó nhìn Dì trách móc.
-Ờ...vậy đó...xê ra...tui...tui coi phim...hà hà..._Dì cười xuề xòa sau đó lại trườn người ra nằm dài xuống bắt đầu nhìn màn hình.
-Dì biến thái quá..._Mình vẫn ngồi đó mà nói.
-Duy đù biến thái quá..._Dì cố gắng quay đầu lại phía sau xỉa xói mình.
Dường như cuộc chiến đã kết thúc khi mà phần thắng vẫn luôn nghiêng về Dì với những chiêu hăm dọa thô thiển nhưng mang hiệu quả rất cao.
Mình đành cùng Dì nằm xuống xem phim tiếp nhưng Dì lại quyết ghẹo mình cho tới cùng.
-Gác tay miếng coi..._Nằm coi phim đang yên đang lành thì bỗng nhiên Dì một tay chống cằm một tay lại vung sang để hờ trên cánh tay đang dũi thẳng của mình.
-Á...đừng...lấy ra..._Mình vì quá bất ngờ và lại sợ Dì "trét" nên hét inh ỏi hết cả.
-Làm gì ghê vậy...sạch bong mà...nè..._Dì lại trừng mắt nhìn mình giơ lòng bàn tay ngang mặt mình để chứng minh.
-Á...nói được rồi...mắc gì...quơ chi vậy..._Mình sợ cánh tay ấy nó vô tình chạm vào mặt mình nên lại xuống nước.
-Hà hà...mà nãy nắm tay tui rồi có đi rửa chưa..._Dì cười sau đó bỗng nhiên đề cập.
-Nắm gì...rửa gì..._Mình ngạc nhiên đôi chút nhưng vẫn còn để ý đến cánh tay đang ngoe nguẩy kia lắm.
-Thì nãy nắm cái tay dính máu của tui á...rửa chưa..._Dì chỉ chỉ quơ quơ tiếp tục.
-Chết..._Mình sững sờ vì sự thật hững hờ.
-À...ra là bóc xoài ăn tự nhiên luôn hả...kinh thế...kinh quá..._Dì lấy tay bụm miệng cười khoái chí.
-Ọe...ọe...ặc...mà...mà hông sao...chưa dính...chưa dính..._Mình cố gắng làm bộ ọe ra chứ cơ bản lúc đó làm sao có thể nôn cho được và cũng cố gắng xem lại thật kĩ bàn tay mình có dính chút đỏ đỏ nào không.
-Ờ...chắc vậy...nhiều khi nó dính lên tay rồi dính lên xoài...nãy thấy có người chấm xoài xong còn mút mút tay nữa...kinh...ghê người..._Dì bĩu môi nói phong long trúng đâu trúng.
-Á...á...á...chết mất...Dì im đi...chết mất..._Mình nhăn nhó đau khổ đến cùng cực.
-Ờ...thì im..._Dì cười mỉm chi lại ngước đầu lên nhìn màn hình.
Nhưng lát sau khi đang coi phim Dì lại tiếp tực một lần nữa quay sang.
-Dì nhìn gì...gì nữa..._Mình chau mày nói nhỏ.
-À không...có gì đâu..._Dì lắc đầu cười trừ rất điêu ngoa.
-Nhìn gì..._Mình nhăn nhó tỏ vẻ khó chịu.
-À...xem hai cái mép á mà..._Dì cười sau đó thì áp sát mặt Dì vào mặt mình rồi nhìn chăm chăm vào hai bên miệng mình.
-Chi vậy..._Mình khó hiểu.
-Coi dính gì đỏ đỏ hơm...giống như mấy ông ăn tiết canh vậy ớ..._Dì cười hô hố trả lời mình.
Mình sững người vì câu nói đó.
-Á...con xuống nhà dưới ngủ...Dì nói chuyện nghe tởm quá..._Mình hét như chưa từng được hét.
-Dám...biết chị sợ ma mà tính bỏ chị một mình à...xuống đi...tui dí...tui trét á..._Dì nắm áo rồi nhìn sâu vào đôi mắt mình một cách đầy đe dọa.
-Dì...được lắm..._Mình gật đầu rất biết điều.
-Cám ơn...he he..._Dì nhếch một bên miệng rất gian manh.
Mình nghiến răng nhìn Dì đầy cam phẫn nhưng vẫn phải cố gắng chịu đựng.
Cả hai ngồi đó xem phim đến khi hết thì mình mới quay sang và phát giác ra là Dì đã ngủ tự lúc nào.
Nhìn Dì lúc ngủ bao giờ mình cũng thấy một sự hồn nhiên và trong trắng quá đỗi.
Dì thật không giống một phụ nữ tuổi hăm mà giống một bé gái trong trắng và hồn nhiên hơn.
Nhưng rồi mắt mình lại hướng xuống cặp mông lắm lét kia và lại hình dung ra những thứ màu đỏ đầy quái dị ấy.
Lạnh người, mình trườn tới tắt laptop của Dì đi.
Sau đó thì đứng hẳn người lên để xoay người Dì sau đó lăn qua phải và vào sát bờ tường như lúc đầu Dì vừa vào phòng.
Lăn được hai lần thì bắt đầu thấy lấp ló chiếc áo ngực màu đen thần thánh đầy khiêu gợi nhưng chẳng hiểu sao lúc đó mình lại chẳng mấy bận tâm vì bây giờ đối với mình trông nó cũng bình thường lắm.
Chặn gối ôm ở giữa đâu vào đó mình đi những bước chậm rãi lại gần cửa phòng và đưa tay tắt đèn.
Cả phòng bây giờ tràn vào cái màn đêm u tối quen thuộc.
Bước đi khẽ khàng mình tiến lại gần nệm, đặt lưng nằm xuống thở phào nhẹ nhõm.
Mình cố gắng chỉ nằm ở rìa nệm xa Dì nhất có thể vì mình là một người rất dễ đụng tay đụng chân, mà hễ đã có dịp đụng thì rất nguy hiểm cho dối phương, nhất là phái nữ mà như các bạn cũng đã biết.
Nhắm mắt, mình lại từ từ chìm sâu vào giấc ngủ quen thuộc để về lại với cái nơi mà mọi thứ trở nên yên bình.
Chẳng hiểu một thứ gì đó hay tiếng động khó chịu đã kéo mình trở lại với thực tại.
4 giờ sáng, mắt mình chợt mở ra và liếc vội lên đồng hồ.
Ngồi dậy, mình nhìn lung linh đủ thứ vì đôi mắt vẫn hãy còn cay.
Mớ ngủ quay sang nhìn Dì thì lúc này Dì đang nằm nghiêng hướng mặt qua phía mình.
Trông Dì ngủ thật đẹp, thật ngon giấc.
Cười nhẹ, mình lại lần nữa cố nhắm mắt.
Lờ đờ mình chìm nhanh vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau khi mình mở mắt ra thì đã là gần 10 giờ hơn.
Ngồi dậy ngáp ngắn ngáp dài nhìn xung quanh.
Cửa phòng thì đang mở he hé, Dì thì chẳng thấy đâu còn cái khay thì cũng đã được dọn dẹp từ lúc nào.
Dần định hình lại tất cả, mình ngồi dậy và có chút gì đó hơi mệt mỏi.
Mình đi làm vệ sinh cá nhân đâu vào đó xong xuôi thì mới chập chững tiến xuống nhà dưới.
Đặt chân xuống tầng trệt là ngay lập tức đã thấy Dì Linh ngồi ngay chỗ bàn bếp đang cày cuốn truyện ma đêm qua.
Thấy mình là Dì liền lập tức lên tiếng.
-Ngủ ngon hông người đẹp..._Dì cười hạ cuốn truyện xuống sau đó hướng ánh mắt về phía mình.
-Ngon...nhưng mà sợ..._Mình chắp miệng vẻ ta đây.
-Sợ gì chứ..._Dì chau mày.
-Sợ bị trét..._Mình lườm lườm Dì.
-Plè..._Dì lè lưỡi rất kute.
-Ủa...tối qua sợ sao giờ còn đọc...Dì..._Mình chỉ tay vào cuốn truyện ma Dì đang cầm trên tay mà thắc mắc.
-Tối thôi...sáng thì sợ quái gì..._Dì cười nói rất lém lỉnh.
-Phớ hơm..._Mình cười khẽ.
-Phải...đói chưa..._Dì gật đầu rồi lại nhìn mình hỏi.
-Thôi...Dì đọc đi...con tự ăn được..._Mình lắc đầu.
-Khùng...đói kêu Dì làm cho nhanh..._Dì nạt mình rồi lại từ tốn.
-Dạ..._Mình gật đầu hiểu biết.
Buổi sáng hôm ấy quá yên tĩnh và có chút gì đó tù túng nên trong mình bất giác nảy ra một ý.
Mình đi từ từ ra hướng cửa chính sau đó bước ra gần ngoài sân luôn.
-Ê...đi đâu á..._Tiếng Dì hỏi vọng ra từ bên trong nhà.
-Con đi ra đường dạo tí...cho nó có không khí..._Mình nói lớn từ ngoài hè.
-Cẩn thận xe cộ à...về sớm ăn cơm á..._Dì lại nói.
-Dạ...lát về..._Mình ậm ực trả lời.
Mình đi thẳng ra hướng cửa cổng với cái điệu vô tự lự thoải mái chẳng lo chẳng nghĩ.
Nhưng khi vừa bước ra khỏi cổng mà quay lưng sắp đóng cửa thì lập tức nhìn sang bên là đã thấy bóng dáng của một người con gái rất quen thuộc.
Là chị Nhi.
Mình hết hồn định quay bước và nhà nhưng vì là đang đứng ở góc khuất của đôi mắt nên chỉ cần mình có một cử động nhỏ nào chắc chắn cũng sẽ thu hút sự chú ý của chị ta.
Chị Nhi đang đóng cửa và mặc trên người một bộ đồ khá mát mẻ.
Mặc dù rất thích tính cách và dáng người của chị gái này nhưng thú thật là mình vẫn không quên chuyện xảy ra những đêm hôm trước.
Chỉ có duy nhất chị ấy là biết mối quan hệ của mình là Cô Trang.
Khi đóng xong thì chị ấy lập tức rảo bước đi về hướng ngoài ngõ tất nhiên là phải ngang qua nhà mình và mình thì đang đứng ở đó.
-Ủa...đi đâu đây..._Chị Nhi tròn mắt nhìn mình khi thấy mình đứng trước cổng nhà điệu bộ khóa cửa.
-Dạ...chào chị...em ra ngoài tí..._Mình gật nhẹ đầu chào chị ấy và trả lời.
-Ừm...Dì có nhà hông..._Chị Nhi cười sau đó hỏi ngay.
-Dạ có..._Mình khẽ nói.
-Ừm...chị vào nhà chơi với chị Linh tí nha...để cổng đó chị vào rồi gài cho..._Chị Nhi vừa đi lại gần mình vừa nói.
-Dạ..._Mình khẽ trả lời có chút gì đó sợ sệt.
Chị Nhi nói xong thì từ từ bước nhanh vào sau đó gài cổng hướng bước vào trong sân nhà mình.
Mình chợt thở phào nhẹ nhõm khi thấy chị Nhi không đả động gì tới chuyện giữa mình và Cô Trang đêm hôm nọ mà chị ấy đã vô tình chứng kiến.
Nhưng đời không như mơ.
Vì khi mình quay lưng chuẩn bị đi ra hướng đầu ngõ thì bất chợt tiếng chị Nhi lại vang lên từ bên trong cửa.
-À...Duy nè..._Tiếng gọi của chị Nhi í ới từ ngay phía sau lưng mà chẳng biết chị ấy đã đi ra từ lúc nào.
Mình bất giác rung bắn người rồi từ từ quay lưng lại đối mặt với chị ấy.
__________________

ẫu
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 07-25-2013, 01:09 PM   #591
N.king
Đại Gia Lầu Xanh
 
Avatar của N.king
 
Ngày gia nhập: Apr 2013
Nơi cư ngụ: My home!
Bài gửi: 1,136
N.king Thái Giám
N.king vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Mặc định

Hề hề này thì cháp mới ...ợ mà lúc đó thím có biết là máu gì ko thế
Mợ ơi đọc cái đoạn " -Thì nãy nắm cái tay dính máu của tui á...rửa chưa..._Dì chỉ chỉ quơ quơ tiếp tục.
-Chết..._Mình sững sờ vì sự thật hững hờ.
-À...ra là bóc xoài ăn tự nhiên luôn hả...kinh thế...kinh quá..._Dì lấy tay bụm miệng cười khoái chí.
-Ờ...chắc vậy...nhiều khi nó dính lên tay rồi dính lên xoài...nãy thấy có người chấm xoài xong còn mút mút tay nữa...kinh...ghê người..._Dì bĩu môi nói phong long trúng đâu trúng.
"
ko nhịn cười nổi
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 07-25-2013, 03:26 PM   #592
akaishuychi
Dân Chơi Thứ Thiệt
 
Ngày gia nhập: Jul 2013
Bài gửi: 316
akaishuychi Vợ vẫn phải ngoại tìnhakaishuychi Vợ vẫn phải ngoại tình
akaishuychi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Mặc định

chap này hài quá, hêhê thanks duy zờ ziu nhé
__________________
Thích thì em chiều
Liều thì em té
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 07-25-2013, 07:53 PM   #593
Kenlady
Xem Sex Lần Đầu
 
Avatar của Kenlady
 
Ngày gia nhập: May 2013
Bài gửi: 45
Kenlady Thái Giám
Kenlady vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Mặc định

Ko thể nhịn đc cười.tks chap ms.mau ra típ nha thím.
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 07-25-2013, 08:10 PM   #594
doiphongluu87
Đại Gia Lầu Xanh
 
Ngày gia nhập: Oct 2012
Bài gửi: 1,122
doiphongluu87 Bất lực
doiphongluu87 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Mặc định

chap mới hay lắm bác đọc mà cười ko ra hơi luôn
thank Duy nhiều ,zi ko bỏ ae là mừng rồi hihi
__________________
Chơi được thì chịu được
Quá khứ ai chẳng có,từ bỏ quá khứ để đi đến hạnh phúc bền lâu
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 07-26-2013, 09:05 PM   #595
MrMie
Đại Gia Lầu Xanh
 
Ngày gia nhập: Nov 2011
Bài gửi: 1,845
MrMie Chim toMrMie Chim toMrMie Chim toMrMie Chim to
MrMie vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Mặc định

Mẹ cái thằng ZiZi.có chap thế này.phải cảnh báo mọi người k được đọc trong lúc ăn.m làm a cứ nhìn nhìn miếng bánh.kinh vãi linh hồn.Dù sao cũng thank chú.đọc chap k nhịn được cười
__________________
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 07-27-2013, 02:30 PM   #596
Acok
Mất Trinh
 
Avatar của Acok
 
Ngày gia nhập: Dec 2012
Nơi cư ngụ: Ở đâu?..kòn lâu mới nói...
Bài gửi: 109
Acok Thái Giám
Acok vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Mặc định

Trích dẫn:
Nguyên văn bởi MrMie Xem Bài gửi
Mẹ cái thằng ZiZi.có chap thế này.phải cảnh báo mọi người k được đọc trong lúc ăn.m làm a cứ nhìn nhìn miếng bánh.kinh vãi linh hồn.Dù sao cũng thank chú.đọc chap k nhịn được cười
chắc kái báh này là kái báh ngon nhất kua? Bác oy
__________________
Sống...
không mục đích
Không hạnh phúc
không đau khổ
=>không cảm xúc
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 07-27-2013, 04:18 PM   #597
jack_nguyen1104
Chơi gái lần đầu
 
Avatar của jack_nguyen1104
 
Ngày gia nhập: Oct 2009
Nơi cư ngụ: cty TNHH 1 thành viên "cho hãm đương nhiên hãm"
Bài gửi: 174
jack_nguyen1104 Thái Giám
jack_nguyen1104 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Mặc định

FB thím tên gì, do mình mới đọc nên k bít gì......^^
__________________
đồn như lời
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 07-29-2013, 02:42 AM   #598
Giấu Mặt
Mất Trinh
 
Avatar của Giấu Mặt
 
Ngày gia nhập: Mar 2011
Bài gửi: 120
Giấu Mặt Thái Giám
Giấu Mặt vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Mặc định

hà hà đọc chạp này mình cứ như thăng điên ấy .( ngồi 1 mình mà cười hoài )
__________________
SƯỚNG CON CU MÙ CON MẮT
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 07-29-2013, 12:44 PM   #599
Zizi.7
Dân Chơi
 
Avatar của Zizi.7
 
Ngày gia nhập: Mar 2013
Nơi cư ngụ: Nơi ngọn gió dừng chân...
Bài gửi: 207
Zizi.7 Yếu sinh líZizi.7 Yếu sinh lí
Zizi.7 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Mặc định

**Chap 67**
Nỗi lo sợ đang dày vò mấy ngày qua trong phút chốc như bị đẩy lên đến mức cao trào khi chị Nhi bất giác gọi tên mình.
Hồi đầu khá vui cứ nghĩ là chị ấy không nhớ hoặc giả là chị ấy không muốn nhắc bởi nãy giờ từ khi gặp mặt và nói chuyện chị chưa hề đả động gì đến chuyện thầm kín đêm khuya hôm ấy cả.
Vẫn luôn cầu mong "cù lần che mắt thánh" nhưng có lẽ trong thâm tâm mình thực sự vẫn biết là giây phút này chắc chắn rồi sẽ xảy ra nhưng rồi bỗng dưng khi nó đến thì mình lại không vững vàng vì cái sự đơn thuần này lắm khi khó tiếp nhận quá đỗi.
Mình nhắm nghiền mắt, nuốt nước bọt đánh "ực" một cái nho nhỏ rồi từ từ quay người lại.
Cố gắng căng tròn đôi mắt thật ngây thơ và thoáng chút tươi tỉnh mình chậm chạp đối diện với cái khuôn mặt mà trong đầu đang nghĩ là sắp đày ải kia với cái vẻ ngu ngơ lù đù thường thấy.
-Dạ..._Mình nhìn chị Nhi tuy có chút gượng gạo nhưng vẫn cố gắng niềm nở nhất có thể.
-Chị Linh trên lầu hay dưới nhà em...chị sợ...vào đó kiếm lung tung lại có...chuyện gì thì...hì..._Chị Nhi nhìn mình cười tươi hỏi với giọng điệu vô cùng nhẹ nhàng như thể chẳng biết gì về chuyện bí mật kia cả.
Mình sau khi nghe được câu hỏi của chị thì lòng dạ trải hẳn ra và nhẹ đi rất nhiều.
Thật may mắn khi chị ấy không nhắc đến "nó".
Chẳng biết là vô tình hay cố ý mà lúc đó mắt mình từ hơi lờ đờ sợ hãi bỗng sáng rực lên vì thoát nạn trong gang tấc.
-Dạ...Dì ngồi ngay dưới bếp đó chị...đang xem sách..._Mình cười tít mắt và trả lời chị rất vui vẻ.
-À...rồi...chị vào nha...em đi đứng cẩn thận nha..._Chị gật nhẹ đầu nhìn mình cười khẽ.
-Dạ...em chào chị..._Mình chào chị sau đó quay người và bắt đầu bước đi.
Mình cố gắng đi từng bước trông thật tự nhiên nhưng đầu óc thì lại hơi dò xét vì muốn chú tâm để nghe cho rõ rằng tiếng dép kia chắc chắn là đang tiến vào nhà mình chứ không đứng ở góc cổng mà ngoáy đầu nhìn theo.
Cứ thế mình chậm chạp cho đến khi tiếng động bởi ma sát kia xa dần rồi chợt im hẳn thì mình mới nhanh chóng chủ động đi lại gần cổng kín kẽ khéo léo nhìn vào hướng trong nhà.
Quả thật chị Nhi đã đi vào bên trong và không còn để ý đến mình nữa.
Đầu óc mình lúc đó mại bắt đầu rối ren bởi những phân vân.
Tại sao chị Nhi lại không nhắc đến chuyện đó nhỉ hay có lẽ nào chị ấy không phải là người đứng ở cái gốc cây cũ kĩ đêm hôm ấy.
Không đâu, chắc chắn là chị Nhi vì chính Oanh đã xác nhận điều đó với mình là chị ấy đứng ở đó nói chuyện điện thoại trước rồi cô ấy mới ra ngoài chung sau.
Mà nghĩ cho lung cũng có thể là Oanh đã nói dối mình khi bản thân cô ấy là người đứng đó đêm hôm ấy chứ không phải là chị Nhi nhỉ.
Vậy thì cũng không đúng vì Oanh đâu cần phải giấu mình chuyện đó rồi lại mang tiếng nói dối hay tráo trở làm chi đâu.
Mà nói chung mọi hướng đi đều được định hướng tới một biện pháp cấp thiết là:"Nếu bây giờ mà mình có thể hỏi chuyện chị Nhi được thì chắc chắn mọi thứ sẽ được sáng tỏ ngay".
Nhưng như thế thì biết đâu lại "tai vách mạnh rừng" khi chị Nhi đang cố giữ im lặng mà mình lại đụng chạm đến cái sự nhạy cảm đó.
Thế càng toi!
Ôi, lại đau đầu nữa rồi.
Cứ nghĩ đến chuyện này là đầu óc mình cứ quay quay vì mấy chị em nhà này rắc rối kinh.
Chị Nhi thì hiền dịu và nhẹ nhàng trong từng cử chỉ nhưng lại thoáng có chút gì đó bí hiểm.
Bé Oanh thì vui tươi, nhí nhảnh và cũng có xíu cảm tình với mình nhưng biết đâu chừng lại đang giấu mình nhiều chuyện thì sao.
Nhỏ Yến thì dễ đối xử nhất vì nó ghét mình ra mặt, ghét trong từng cử chỉ vì mình phần nào đó dính dáng đến vụ người yêu nó bị Bác gái đối xử thậm tệ trong "tân gia" đêm nọ.
Thôi, đến đâu hay đến đó.
Nghĩ cho nhiều rồi lại trớt quớt thì cũng chẳng đâu vào đâu.
Thở dài một hơi mình từ từ quay lưng lại và tiến chầm chậm ra đầu ngỏ với những bước chân còn hãy nặng nề.
Khu nhà mình thật yên tĩnh, cũng ít trẻ con mà những đứa trẻ đó cũng thường rất ít khi ra đường.
Có lẽ cuộc sống quá văn minh tiên tiến với những phương tiện kĩ thuật và các món đồ chơi vô cùng hiện đại đã vô tình kéo chúng dần xa nhau, dần xa những trò vui đùa thường thấy vì chẳng mấy khi thấy chúng đi cùng nau cả mà nhất là trong cái ngỏ nhà mình.
Cứ thỉnh thoảng đi ngang qua là lại thấy mấy nhóc, mấy bé ngồi ngoài hè hay trước cửa chính tay cầm iPhone hay iPad chọc chọc ngoáy ngoáy điên đảo trong im lặng.
Chán!
Đi từ tốn qua từng ngôi nhà ngắm nhìn khung cảnh yên lặng và trống vắng để mọi thứ trở nên nhẹ tênh.
Mình không yêu lắm cuộc sống nơi này tuy nhiều nhà nhưng lại quá yên tĩnh đến mức lạnh lẽo ít hơi người.
Nhưng rồi đâu cũng vậy có người này người kia và điểm sáng của chuyến ra ngoài buổi nắng gần về trưa hôm ấy của mình cũng thế.
-Duy...khỏe chưa con mà ra ngoài vậy..._Tiếng nói phát ra từ ngay bên trong cánh cửa màu đỏ của một ngôi nhà mình vừa đi ngang qua.
Vừa nghe tiếng hỏi thăm của một người có vẻ lớn tuổi là mình lập tức quay lại nhìn ngay.
Mình nhìn một lúc thì chột nhận ra là một bà lão nhà trong ngõ cỡ tuổi Nội mình đang nhìn mình với cặp mắt kiếng dày cộm cười tươi hỏi han.
-Dạ...cũng đỡ rồi bà...bà tập thể dục ạ..._Mình cười tít mắt cuối đầu chào Bà và sau đó hỏi lại khi thấy Bà đang dùng cả hai tay vịn cửa để đi lại.
-Đâu...giờ này tập gì nữa đâu con...bà đi lại cho mạnh người...con khỏe rồi nên Dì cho ra ngoài rồi hả..._Bà lắc đầu nhìn mình nói giọng cũng hơi yếu ớt.
-Dạ...con đi vòng vòng...chứ ở nhà tù quá bà ạ...bà dạo này cũng khỏe chứ ạ..._Mình lễ phép nói nhỏ nhẹ.
-Ừm...bà cũng đỡ...bữa thằng út nó mới chở đi khám về...mấy đứa đi đứng nhìn trước ngó sau...thanh niên giờ tụi nó đi xe ẩu lắm..._Bà nói khẽ và không quên dặn dò mình.
-Dạ..._Mình cười và khẽ gật đầu.
-Vậy con đi giỏi hen...bà vào nhà...bà mệt rồi..._Bà nói và cười chào mình.
-Dạ...bà giữ gìn sức khỏe ạ...con chào bà..._Mình vòng cả hai tay chào bà.
-Ừm...con đi đi..._Bà cười và lấy tay vẫy mình.
Gật đầu chào bà xong thì mình lại tiếp tục tiến bước đi tiếp.
Cuộc sống lắm lúc chỉ cần vài câu hỏi qua loa nhưng lại làm cho con người ta thấy yêu đời và yêu bản thân nhiều hơn.
Cười khẽ vì nãy giờ bản thân thật sai lầm khi lắm lúc nhìn nhận cuộc sống đầy nhạt nhẽo.
Mình đi thêm một đoạn nữa thì cuối cùng cái dốc nho nhỏ ngay trước ngõ cũng dần hiện ra.
Tiến lại và đứng trên đầu dốc hơi sát sang bên mình hít lấy hít để thứ không khí trong lành và mát lạnh.
Một buổi sáng bình yên đến lạ.
Đi sang lề đường nhựa bên kia, mình ngồi xuống và duỗi chân nằm ngã nằm nghiêng nhìn đủ thứ.
Khu nhà mình cây cũng thuộc loại nhiều trong cả khu mà đa số là mấy dòng cây cao xanh lá yếu thanh mảnh chứ ít loại cây thân cột to cao tán rộng.
Xa xa có vài tòa chung cư, những dự án đang xây dở, khách sạn đồ sộ và những căn nhà cao cao nhìn thật vui mắt.
Trong Sài Gòn mà xét về độ thông thoáng và yên tĩnh thì mình nghĩ quận 7 này chắc là tiêu chuẩn hơn cả khu người Hàn bên quận 3 hay 4 gì đó.
Mình ngồi nhìn lung tung khi thỉnh thoảng những chiếc taxi hay 4 chỗ có chủ sỡ hữu đi qua lại với đủ thành phần ngoài ở ghế sau.
Rồi đoạn đi qua đi lại vài vòng xa xa đến cả chỗ mà hôm nọ mình cán khúc cây té xồ xuống nữa.
Khi mà mỏi nhừ cả chân và cái bụng bắt đầu réo inh ỏi vì đau nhói thì mình mới bắt đầu nhanh chóng bước về nhà.
Tính ra thì mình rời nhà cũng tầm trên dưới 1 tiếng rưỡi đồng hồ là ít vì lúc này nhìn mặt trời đã lên rất cao xõa bóng gần tận đỉnh đầu.
Vẫn những bước chân đó nhưng có phần nhanh hơn đôi chút mình dần cũng đứng ngay trước cổng.
Thò tay vào trong qua lỗ khóa, mình kéo nhẹ thanh chốt sang bên để bước vào.
Tra chìa khóa cửa cổng mình tiến hẳn vào cánh cửa chính đang khép hờ sau đó cũng khóa trái luôn từ bên trong.
Nhìn phòng khách và vào cả bếp mình ngó lung tung hết cả mà vẫn không thấy Dì Linh và cả chị Nhi đâu nữa.
Chắc chắn là cả hai trên phòng Dì Linh rồi.
Mình bước thẳng lên tầng hai vào nhà vệ sinh giải quyết việc nặng nhẹ trước sau đó rửa ráy chân tay mặt mũi rồi mới từ từ đi lại gõ nhẹ cửa phòng Dì Linh.
Gõ cả vài chục "cốc cốc" mà chẳng thấy động tĩnh gì cả.
Lúc này trong lòng mình bắt đầu xuất hiện những bất an nho nhỏ chẳng ra đâu vào đâu.
Vặn chốt đẩy bừa vào.
Mình hơi hố đà bởi cứ nghĩ cửa chốt trong và một phần vì chân đang hãy còn đau nên mình bất giác té chúi nhủi xuống nền sàn.
Mình lòm còm bò ngồi dậy thì thấy Dì Linh đang nằm ngủ và đắp mền hờ từ cả phần thân dưới đến lưng chừng bụng ngang hông.
Mình hơi lo lắng nên lật đật bò lại chỗ Dì mà lay nhẹ một bên vai.
-Dì...Dì...Dì..._Mình hối hả lay vai Dì, vừa lay vừa gọi í ới.
-Ớ...ớ...về rồi hả...về lâu chưa...đói chưa..._Dì từ từ mở mắt ra nhìn mình ngáp dài một hơi mà hỏi giọng vẫn còn ngái ngủ.
-Dì ngủ hả...chưa...lát hãy ăn...Dì ngủ hay sốt dạ..._Mình Trả lời xong bắt đầu đưa tay lên sờ trán Dì.
-Hông sốt mà bị đau bụng sáng giờ nè...khó chịu quá...nằm thôi chứ có ngủ đâu...mang tai nghe mà..._Dì nủng nịu trả lời nho nhỏ và nhắm nghiền mắt khi tay mình đang day nhè nhẹ hai bên thái dương cho Dì bớt mệt mỏi.
-À...mà tối qua Dì có ăn xoài đâu...sao đau bụng chứ..._Mình vẫn day nghè nhẹ giúp Dì sau đó hỏi một câu đầy thắc mắc.
-Đau bụng kinh ớ...đù..._Dì vẫn nhắm mắt sau đó bĩu môi trả lời mình.
-À...con cũng đau..._Mình cười nhẹ vì cái đầu óc tệ hại khi mới sáng nay vẫn còn nhớ là Dì đang hành kinh mà giờ lại quên mất.
-Gì chứ...Duy đù của Dì cũng có kinh hả..._Dì cười tít mắt mặc dù mới than đau bụng này nọ.
-Đâu có...tối qua con ăn xoài á...nên đau..._Mình gãi đầu nói nhỏ.
-Duy hông phải ăn xoài nên bị đau bụng đâu...bị Dì lây á..._Dì nhìn mình lém lỉnh trả lời the thé.
Dì nói xong là lập tức chống tay sang bên để đỡ cái đầu với mái tóc búi củ hành quen thuộc.
Ánh mắt lim dim, điệu cười nhếch miệng làm lộ cái núm đồng tiền đáng yêu không thể lẫn vào đâu được mỗi khi Dì tính kích đểu mình.
Mình vì quá quen với hoàn cảnh và khuôn mặt ấy nên bắt đầu có chút gì đó hơi đề phòng.
-Lây gì chứ...đau bụng cũng lây hả..._Mình tròn mắt ngạc nhiên nhưng vẫn thoáng chút dò xét.
-Lây qua đường máu...máu qua tiêu hóa...đau bụng luôn_Dì nhìn lên ngẫm nghĩ rồi phán chắc nịch.
-Gì chứ...là sao..._Mình chau mày khó hiểu.
-Thì qua hút...à ăn máu tối qua đó...vô trong cái bụng...là qua tiêu hóa...rồi giờ đau bụng giống Dì nè...là bị lây á..._Dì cười nhe răng và phân tích đầy liên quan.
-Dì...Dì nói chuyện kinh quá..._Mình nhăn nhó vẻ tức tối.
-Kinh gì...sự thiệt mừ...con đang mang giọt máu của Dì trong bụng á nha...nhớ nuôi nó cho mập nha...há há_Dì vẫn không chịu tha cho mình mà lại bắt đầu lung tung ben.
-Mệt Dì quá...nói chuyện...mệt mỏi..._Mình lắc đầu đầy ngán ngẫm.
-Nhớ nha...hí hí...úi...úi da..._Dì cười tít mắt lần nữa nhưng sau đó là lập tức nhăn mặt.
Dì vừa nói xong thì bắt chợt nhăn nhó cả khuôn mặt lại vì đau đớn khiến mình lo lắng ngồi không yên.
-Dì đau lắm hông...có uống giảm đau chưa..._Mình chòang tới đỡ vai Dì nằm hẳn xuống chứ không để chống tay nữa.
Mình hơi nhích người Dì để Dì nằm ngay ngắn sau đó kéo mền lên đắp trên cả vai Dì luôn.
-Rồi...cũng đỡ mà lâu lâu quặn lên thôi...mọi lúc hông có đau dữ vầy...chắc tại tối qua đụng chua..._Dì nhắm nghiền mắt lại hơi chau mài trả lời mình.
-Chua gì...Dì ăn có miếng mà..._Mình hỏi khẽ.
-Cơ thể tụi nhạy cảm lắm á...giỡn quài...đau sáng giờ quằn quại luôn...nãy thiu thiu cái nó quặn nên dậy luôn nè..._Dì mở mắt lườm lườm mình trả lời.
-Ghê vậy..._Mình chu mỏ suýt soa.
-Ừm...giờ hổng dám mặc quần luôn...bó bụng xíu là đau liền..._Dì nhìn mình trề môi dưới ra và nói rất tự nhiên.
Mình nghe câu đó thì chợt hoảng hồn lo sợ nhìn xuống ngay khúc người bên dưới của Dì đang bị che bởi lớp mền mong mỏng.
Hóa ra nãy giờ trên người Dì chỉ có cái áo thun đen che bên trên còn bên dưới thì nude hoàn toàn
-Cái gì...Dì khùng...hông mặc nó...ra đầy nệm sao..._Mình nhăn nhó khó chịu nhìn Dì.
-Thằng đù này...có mặc sịp với...băng mà..._Dì liếc lại mình nói hiện rõ vẻ lúng túng.
Nghe câu này thì mình tĩnh tâm lại phần nào chứ không lung lạc ý nghĩ như lúc nãy nữa.
-À rồi...thế con lên phòng..._Mình gật đầu vài cái sau đó chống tay đứng dậy nhìn Dì nói.
-Thấy đau cái bỏ hả...tình người nhạt phai..._Dì tròn mắt nhìn mình sau đó lắc đầu đầy thông thái.
-Dì hông mặc quần...ngồi chung phòng ngại lắm..._Mình lắc đầu nhìn Dì nói.
-Gay mà làm bộ quài mậy...à...chiều chị Chi qua đó nha..._Dì há miệng kiểu khinh khỉnh sau đó thông báo.
-Qua chơi hay ở vài ngày..._Mình tròn mắt hỏi.
-Chiều thì qua chơi...sáng mai mới qua ở 5 ngày...Dì năn nỉ lắm mới chịu...chứ ở nhà một mình chi ấy buồn lắm..._Dì Linh nói nho nhỏ vẻ hơi ngại ngùng.
-Dạ...đông thì vui chứ gì đâu Dì...con bình thường..._Mình cười nói với Dì.
-Ừa...cám ơn con..._Dì gật nhẹ đầu.
-Dì khùng...nay ma nhập hả..._Mình liếc Dì vẻ dò xét.
-Ma gì...người ta lịch sự nó vậy á..._Dì lè cái lưỡi bé tí trông cực yêu.
-Ờ...lịch sự lắm...Dì cần gì thì gọi nha...mặt Dì tái lắm..._Mình gật đầu sau đó quay lưng tiến về hướng cửa phòng.
-Mất máu mà nên tái đó...sao hông ngồi đây đi với tui...nhắc đến ma cái Dì sợ ghê..._Dì làm mặt vai nài và năn nỉ khá là ỉ ôi.
-Dì mác...Dì nằm đi...con lên phòng ngủ...mệt rồi..._Dì lắc đầu sau đó bước ra ngoài chuẩn bị khép cửa.
-Ghét..._Dì hét vọng ra từ bên trong.
-Cám ơn..._Mình hét vọng vào từ bên ngoài.
Đứng bên ngoài phòng, mình hướng mắt nhìn lên trần nhà.
Chẳng hiểu nổi Dì nghĩ gì mà lại đi nói với một thằng con trai gần 20 tuổi đầu cái điều dễ gây liên tưởng và kích thích tính thú vật trong người đến như vậy.
May là mình chuẩn men và làm chủ được bản thân chứ nếu không là đi Liên Xô du học cmnr.
Vẫn còn hơi hồi hộp và bộc chột nhiều thứ nên mình cố gắng bước nhanh nhất có thể lên phòng và bước thẳng vào trong nằm xuống thở hối hả.
Trong đầu mình lúc đó bùng lên nhiều hình ảnh 18+ của Dì đang lẩn sâu dưới lớp mền mỏng kia lắm nhưng hầu như tất cả đều bị kiềm hãm dưới một màu đỏ tai quái của cánh tay thần thánh đêm hôm qua của Dì.
Đến là đau lòng con quốc quốc với cái khoảnh khắc khó quên ấy.
Mình dưỡi thẳng người và lăn qua lăn lại trên nệm cho những hình ảnh quái đảng kia bay hết.
Sau đó nhắm mắt lại và từ từ chìm vào giấc ngủ trưa lúc nào không hay.
Mọi thứ luôn thật nhẹ nhàng với những con người không lo không nghĩ.
Mình mở mắt ra khi đồng hồ điểm 3 giờ đúng.
Chẳng hiểu sao cái đồng hồ sinh học được mình tinh chỉnh lại đúng từng khoảnh khắc như thế được nhỉ.
Mình vươn vai ngay trông tư thế nằm và nghiêng cổ qua lại nghe "rôm rốp" sau đó từ từ đứng thẳng người dậy đá chân qua lại và chợt bất giác rùng mình khi cảm nhận được sự tồn tại của một sinh vật sống khác ngay trong căn phòng này.
Quay đầu sang bên, mình chợt há hốc mồm miệng khi thấy cảnh tượng value hết mức như ri.
Dì đang nằm úp trên cái nệm nhỏ mà mình đã xếp gọn vào trong góc mà có lẽ là Dì vừa trải ra trong lúc mình ngủ.
Mặt thì gần như cúi sát rạc vào cái laptop còn chân thì búng về sau liên hồi.
-Dì...Dì...làm gì trong phòng con á..._Mình hét to.
-Đang coi phim..._Dì nhìn mình ngạc nhiên chút ít.
-Phim gì mà phim...sao Dì không ở phòng Dì á...lên quài...phòng con trai mà..._Mình nhăn nhó giãi đầu bức tai.
-Nhưng...sợ ma..._Dì bĩu môi làm bộ có lỗi.
-Ma gì...đọc truyện ma cho cố vô rồi còn nói...phòng con trai cần có sự riêng tư khác với con gái...lên quài...qua cũng lên nữa...làm riết thôi con nhường luôn..._Mình nói rất to và đay nghiến.
-Phòng của mấy người to...tui nằm có tí...ảnh hưởng gì đâu mà..._Dì lè lưỡi nói giọng nho nhỏ.
-Thôi...Dì xuống đi..._Mình lắc đầu chỉ tay ra hướng cửa.
-Tui đang bịnh mà...đang đau...đừng nạt tui..._Dì nhìn mình vẻ nài nỉ hết mực.
-Không phải...mệt...làm gì làm...mà sao vô đây không gõ cửa..._Mình thấy Dì nói vậy cũng có chút gì đó gờn gợn nên đành thôi.
-Có đóng đâu mà gõ...với lại đang ngủ mà đánh thức sợ bị la..._Dì nhìn mình cười cười giảng hòa.
-Dì hiền quá...ai dám la...Dì hết đau chưa...mặc đồ mát rứa..._Mình trách nhẹ sau đó nhìn Dì đầy quan tâm và liếc khẽ vào cái quần vải dù nhỏ xíu xiu.
-Hết rồi...à không...bớt bớt...mặc quần chứ không lẽ mặc sịp lên đây ông...ông đuổi xuống nữa...Gay mà...haizzz..._Dì trả lời mà không quên khía mình.
-Gay gì mà gay...gay đã không để ý...Dì ăn gì chưa..._Mình lườm Dì với ánh mắt sắc như dao cạo.
-Chưa...đau lắm...ăn vô chết á..._Dì lắc đầu nguầy nguậy.
-Vậy chứ giờ sao...không ăn gì chết mới đúng á..._Mình nhìn Di trân trân.
-Nhờ chị Chi rồi...lát chỉ qua mua cháo dùm..._Dì nhìn mình nói đinh ninh.
-Dạ...mấy giờ chỉ quá..._Mình hích mặt hỏi Dì.
-5 rưỡi..._Dì trả lời.
-Dạ...vậy con xuống ăn trước à..._Mình gật khẽ đầu sau đó bắt đầu bước ra khỏi nệm.
-Cần tui phụ hông..._Dì nhướn mài hỏi mình.
-Khỏi đi...con tự làm được..._Mình lắc đầu nhẹ.
-Ờ..._Dì gật đầu rất nhanh.
Mình đi qua chỗ Dì đang nằm thì bất giác lúc này mới nhìn kĩ vào tấm nệm lót ngay dưới thân người của Dì.
-Mà...ủa...cái nệm này con xếp để trong góc rồi mà...sao lấy ra đây..._Mình nhìn chằm chằm.
-Thì sợ mấy người thức nên lấy cái nệm này nằm..._Dì ngoáy đầu lại nhìn mình.
Mình nhìn trân trân và cuối cùng cũng nhận ra đây chính là cái nệm hôm bữa mình và Cô Trang nằm "mần" ăn với nhau.
Nhiều chỗ còn vết tích "semen" của mình và thứ chất nhờn của Cô Trang nữa.
-Trời...cái nệm này...nó dính...dính...trời ơi..._Mình nói và chợt ôm đầu.
-Dính gì...thấy dính gì đâu..._Dì ngồi dậy và nhìn quanh quẩn xung quanh nệm.
-Dính...nước đái gián...bữa có mấy con tè lên...con mới dẹp vô đó...lấy ra chi hông biết..._Mình hét lớn đầy đau khổ.
-Chết...sao hông nói tui giặc...giờ sao..._Dì hoảng hốt soi lại quần áo rồi hửi hửi xem có dính chút nào lên người chưa.
-Hửi gì nữa...xuống thay đồ đi...hôi lắm á..._Mình xuay tay vì sợ biết đâu Dì phát hiện ra điều gì đó không nên.
-Ờ..._Dì chống tay đứng dậy không quên kéo laptop ra khỏi cái nệm ấy và sao đó nhanh chóng thu dọn cất vào góc luôn.
Cả hai sau đó cùng lúc đi xuống hướng tầng 2.
Mình thì đi thẳng xuống hướng tầng trệt vào nhà vệ sinh rửa ráy tay chân, mặt mũi vì mới ngủ dậy.
Còn Dì thì đi vào phòng lấy đồ rồi vào nhà vệ sinh tầng 2 rửa ráy rồi mới thay đồ.
Múc cơm ra tô và bỏ thức ăn đâu đó thì mình tiến ra ngoài phòng khác ngồi ghế sa-pha và ăn ngon lành.
Nhưng chỉ vừa đâu đó vài miếng thì đã thấy Dì từ trên lầu đi xuống.
-Ăn rồi hả...sao không để Dì làm cho..._Dì vừa đặt chân xuống tâng trệt thì nói ngay.
-Con làm được mà...sao Dì không ngồi trên đó...mang máy tính xuống đây chi..._Mình lắc đầu và hỏi ngược lại Dì khi thấy tay Dì đang ôm laptop.
-À...trên đó buồn...xuống đây có con cho vui...hì..._Dì cười nhẹ trả lời có chút gì đó gượng gạo và giả tạo.
-Phải không...hay là lại sợ ma..._Mình lườm mắt tinh ranh.
-Biết rồi còn hỏi..._Dì liếc lại mình.
Dì nói và đặt máy tính lên bàn sau đó ngồi ngay xuống chỗ ngay gần chân mình nếu duỗi thẳng nhưng là ngồi xuống sàn nhà thôi.
-Ủa...gì á..._Mình bất chợt nhìn vào màn hình lap khi thấy một đống chữ là chữ, dòng là dòng còn cả hình ảnh ma quái ghê rợn.
-Truyện..._Dì vẫn nhìn màn hình mà trả lời.
-Trời...sợ ma sao lại đọc truyện ma nữa bà..._Mình cáu gắt nói với Dì.
-Hay mà..._Dì quay đầu lại nhìn mình với ánh mắt long lanh.
-Thua...đầu hàng..._Mình lắc đầu bó tay với cái kiểu "trời lạnh đắp mền bật máy quạt" này rồi.
Mình ăn xong thì vào để tô trên bàn bếp sau đó lại vào phòng khách và nằm xuống gác đầu lên thành ghế sô-pha và nhìn mông lung ra hướng sân.
-Sao Dì hông ngồi ghế..._Mình nhìn Dì hỏi đầy quan tâm.
-Thôi...ngồi kiểu cúi cúi đau bụng lắm...rướn người vầy đỡ đau hơn..._Dì gáy tay lên bàn và chống cằm.
-Dì nằm hông...lên nằm nè..._Mình ngồi dậy nhìn Dì.
-Thôi...đau bụng lắm..._Dì vẫn lắc đầu trông rất con nít.
Ngồi nằm mà nhìn cái vẻ mặt chăm chú của Dì khi đọc truyện thấy sao mà dễ thương thế, đáng yêu thế.
Nhìn cứ ngây ngô và cần được che chở đến dường nào luôn ấy.
Nhưng thú thật lúc đó thì mình vẫn chưa có ý định yêu thương gì Dì Linh cả mà chỉ là những cảm giác còn rất rời rạc và đang cần những khoảnh khắc của sự kết nối mông lung khó hình dung và biết đâu chừng sẽ đạt đến trong một ngày không xa.
Mình nằm nghĩ ngợi lung tung đâm chán nên cố với tay lấy chiếc remort bật ti-vi lên xem.
Bật sang kênh phim truyện thì lúc đó đang chiếu lại bộ phim "Cuộn giấy thứ 7" là một bộ phim mình rất thích xem và cũng đã từng được xem.
Mình nằm đó gián mắt lên ti-vi còn Dì thì cắm mắt vào laptop mà đọc truyện ma trên một diễn đàn hay bài đăng nào đó mà mình thoáng nhìn là một loạt cái review kiểu tường thuật lại một loạt cái diễn biến trong một chuỗi này trước đó nào ấy.
Chẳng để tâm gì ngoài phương tiện giải trí riêng, cả hai cứ căng mắt làm theo những gì mình muốn mà chẳng buồng để ý là thoáng chốc đã đến 5h rưỡi.
...Tin tong...tin tong...
Tiếng chuông cửa bất giác reo lên inh ỏi khiến cho cả mình và Dì cùng ngước mắt lên nhìn.
Là chị Chi và chị Na.
-Để con ra mở cửa..._Mình đứng dậy bước đi vài bước.
-Thôi...con đứng hè được rồi...Dì ra mở cho..._Dì lắc đầu sai đó mới chống tay đứng lên.
__________________

ẫu
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Cũ 07-29-2013, 01:54 PM   #600
akaishuychi
Dân Chơi Thứ Thiệt
 
Ngày gia nhập: Jul 2013
Bài gửi: 316
akaishuychi Vợ vẫn phải ngoại tìnhakaishuychi Vợ vẫn phải ngoại tình
akaishuychi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Mặc định

thanks duy đù nha , kha kha, đợi chap mới mòn hết cả mắt
__________________
Thích thì em chiều
Liều thì em té
  Trả lời kèm theo trích dẫn
Gửi trả lời

Công Cụ

Quyền hạn Gửi bài
Bạn không thể gửi chủ đề
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể gửi đính kèm
Bạn không thể sửa bài của mình

Mã BB đang Mở
[IMG] đang Mở
Mã HTML đang Tắt

Chuyển đến Chuyên mục

free porn dvd online | Animefoto.Com | Blog LauXanh- Advertise


Tất cả thời gian được tính theo GMT +7. Bây giờ là 02:24 PM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.8
Copyright ©2000 - 2014, Jelsoft Enterprises Ltd.
LauXanh.Us is the best website for sex viet, phim sex, phim sex online, free phim, phim sex link nhanh, phim nguoi lon, phim cap 4, fuck nhau porn. Ban co the xem hinh sex, angelviet, phim nguoi lon, 69, online phim sex, download phim sex, phim sex download, xem phim sex, sex, phim online, phim sex teen 8x, online phim, phim lau xanh, lauxanh, coi phim sex, sex mien phi, online sex, phim sex mien phi online, phim gai xinh, gaixinh online, sex gai xinh. free 100% an toan safe. Phong chieu phim sex online lauxanh.org, Phim sex online download toc do cao, link nhanh, duoc upload hang ngay. Kho hinh sex viet nam, cac em cave viet nam xinh tuoi, hinh sexy nhat cua vietnam.