1. Nếu bạn dùng GMAIL,Yahoo,Hotmail.. để đăng ký , xin vui lòng kiểm tra mail kích hoạt trong mục Spam/Bulk của gmail
    https://mail.google.com/mail/u/0/#spam
    Xin cảm ơn

12 Nữ Thần

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi slaydark, 1/7/16.

  1. Oppadzai

    Oppadzai Mất Trinh Verified
    7/57

    Bài viết:
    171
    Đã được thích:
    42
    Điểm thành tích:
    7
    Cũng đúng =))
    Cơ mà thôi cứ chịch nó đi cho bõ ghét =))
     
  2. God_of_Thunder

    God_of_Thunder Xem Sex Lần Đầu Verified
    2/57

    Bài viết:
    33
    Đã được thích:
    24
    Điểm thành tích:
    2
    ổng vẫn giữ đúng chất của ổng mà, bằng chứng là Dương có cái đầu vô cùng đen tối, đen như cái tư chất của hắn, suy nghĩ max biến thái,....
    nhưng đây là truyện huyền huyễn, tiên hiệp,...... chứ ko phải đô thị nên nếu đưa các yếu tố biến thái ấy vào hđ thì lại mất hay
    vui thôi đừng vui quá :D:D
     
    nahx01 thích bài này.
  3. ma niệm

    ma niệm Còn Bú Sữa Mẹ
    1/57

    Bài viết:
    3
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    1
    Hóng
    thanks bác dày lơ
     
  4. ohh@@

    [email protected]@ Xem Sex Lần Đầu Verified
    2/57

    Bài viết:
    30
    Đã được thích:
    8
    Điểm thành tích:
    2
    Em nhớ là Tự Do mak
     
  5. Không quan trọng

    Không quan trọng Xem Sex Lần Đầu Verified
    2/57

    Bài viết:
    45
    Đã được thích:
    24
    Điểm thành tích:
    2
    "Vì công pháp này cần tự bản thân Hạo tạo ra, đúng như tên thiên phú của hắn, Sáng Tạo."
    Bác bỏ sót nhiều chi tiết đặc biệt rồi
     
  6. Thần Xoạc

    Thần Xoạc Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    19
    Đã được thích:
    8
    Điểm thành tích:
    1
    thì con đường bt chỉ là tu luyện hồn lực như người bt r trở nên mạnh rồi phải hy sinh vì 1 cái j đó, còn con đường riêng nó tự chọn là nó mún nó chết thì nó chết, nó mún k là k á
     
  7. kelangtuqb

    kelangtuqb Biết Quay Tay Verified
    67/113

    Bài viết:
    107
    Đã được thích:
    40
    Điểm thành tích:
    67
    Thiên phú "Tự Do" là thần Kim Quy suy đoán ban đầu. Còn thiên phú "Sáng Tạo" là do Âu Cơ nói cho thần Kim Quy biết.
     
  8. hương vi

    hương vi Chơi gái lần đầu Verified
    37/57

    Bài viết:
    250
    Đã được thích:
    160
    Điểm thành tích:
    37
     
    [email protected]@ and Soledads like this.
  9. Soledads

    Soledads Dân Chơi Thứ Thiệt Verified
    117/226

    Bài viết:
    538
    Đã được thích:
    1,467
    Điểm thành tích:
    117
    Giả gái à cha nội hehe
     
  10. luciaalpha

    luciaalpha Chơi gái lần đầu Verified
    37/57

    Bài viết:
    274
    Đã được thích:
    122
    Điểm thành tích:
    37
    Tự Do là lúc mới phát hiện nên Thần Kim Quy đặt. Sau này gặp Âu Cơ thì Âu Cơ nói là Sáng Tạo. Nghĩa là tự Hạo nó Sáng Tạo bằng phương thức của nó.
     
    [email protected]@ thích bài này.
  11. johnnycfpro

    johnnycfpro Chơi gái lần đầu Verified
    37/57

    Bài viết:
    251
    Đã được thích:
    63
    Điểm thành tích:
    37
    Ừ thì bạn nhớ nhầm rồi đấy :)
     
  12. Hieule97

    Hieule97 Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    14
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    1
    Doi cho la hah phuc ko bit khi nao co chap moi day mat an mat ngu wa di
     
  13. siuxxx

    siuxxx Chơi gái lần đầu Verified
    37/57

    Bài viết:
    272
    Đã được thích:
    66
    Điểm thành tích:
    37
    Chính trị biết thì nói kg biết thì đừng có bàn lung tung, mà muốn bàn vấn đề gì thì hãy suy nghĩ kĩ rồi bàn, bàn đúng nơi và bàn khi đã tìm hiểu kĩ sự việc.
    Còn việc đưa chi tiết ngoài vào thì cũng phải phù hợp với cốt truyện và mạch lạc, không thể đưa ẩu đưa tả vào được, nếu kg cốt truyện sẽ mất hay và sẽ bị lũng cũng
    Mà ai cho bác xài chữ đỏ vậy hả
     
    mângn and Nguyễn Tấn Lộc like this.
  14. slaydark

    slaydark Moderator Thành viên BQT
    817/902

    Bài viết:
    1,523
    Đã được thích:
    30,472
    Điểm thành tích:
    817
    Chương 240: Linh Nhãn << Chương 241: Băng Hoại Dâm Hương

    Bình Thường tìm đến cây đa cổ thụ trong khu rừng dưới chân núi, đây là một cây đa khổng lồ với rễ nhánh chi chít tạo thành những bức tường dày đặc vây quanh gốc cây như mê cung.

    "Đến rồi sao? Vào đây... Nhưng trước khi vào hãy nghe cho kĩ: Con bé Mai Linh đã bị tao niệm chú kiểm soát, chỉ cần một ý nghĩ của tao cũng có thể khiến nó tự sát trước khi mày có ý định ra tay!" Nhận thấy Bình Thường đã đến, Ngộ Pháp từ bên trong gọi ra. Miệng thì nói giọng hung tợn nhưng trong lòng lão không khỏi lo lắng, chuyện Bình Thường thích Mai Linh chỉ là tin đồn lão nghe được, hơn nữa lão cũng không chắc rằng Bình Thường có chấp nhận chịu nguy hiểm vì Mai Linh hay không, nhưng đây là âm mưu duy nhất mà đầu óc nửa điên nửa tỉnh của lão có thể nghĩ ra, mục đích cuối cùng vẫn là báo thù Bình Thường, cho hắn nếm trải cảm giác khi người mình yêu thích quan hệ với người khác ngay trước mắt mình như hắn từng làm với lão...

    Bình Thường tiến vào trong, nơi gốc cây đã bị khoét rỗng thành hình một gian phòng nhỏ với nhiều lỗ hổng tạo thành cửa sổ tự nhiên, ánh sáng xuyên qua kẽ lá chiếu xuống tạo cho gian phòng độ sáng nhàn nhạt mờ ảo.

    Phương Trang đang nằm mê man trên một tấm thảm lông thú giữa phòng. Mai Linh ngồi bên cạnh mẹ, mắt mở nhưng vô hồn, tay nàng cầm một con dao nhọn, mũi dao chỉ thẳng vào ngực trái như thể nàng sẵn sàng đâm vào tim mình ngay lập tức.

    Lão Ngộ Pháp ngồi trong góc phòng, đang đâm nát một bó lá khô cùng vài quả khô trông như nho khô. Đâm xong, lão đốt cháy thứ hỗn hợp cho tỏa khói rồi hít một hơi với vẻ mặt phê pha và lầm bầm: "Cuối cùng cũng xong... Hà hà... Với Băng Hoại dâm hương này thì dù Nữ Thần cũng sẽ thành con điếm dưới chân ta..."

    Khói tỏa ra khắp phòng, lan vào mũi Phương Trang và Mai Linh...

    Lúc này thì Bình Thường tiến đến.
    Ngộ Pháp chỉ vào Mai Linh và cười vang khoái trá: "Mày thấy gì không? Chỉ cần tao ra lệnh thì con bé lập tức chết, mày ngăn kịp sao?"

    Bình Thường nhìn Mai Linh và Phương Trang, nhanh chóng xác định vấn đề rồi hỏi Ngộ Pháp: "Ông muốn gì?"

    Ngộ Pháp cười điên loạn: "Ha ha... Tao muốn báo thù! Nếu mày muốn con bé sống thì đặt thanh kiếm màu đen lên nỏ rối bắn đi ngay!" Vừa nói, Ngộ Pháp vừa chỉ tay vào một chiếc nỏ lớn đã giương sẵn gần Bình Thường. Lão biết sự lợi hại của thanh kiếm nên nghĩ ra cách bắt Bình Thường bắn thanh kiếm đi thật xa để phòng ngừa.

    Nhìn vẻ mặt điên điên loạn loạn của Ngộ Pháp, Bình Thường biết lão có thể giết Mai Linh chứ không chỉ đe dọa, đành cắn răng đặt Nghịch Thiên kiếm lên nỏ rồi bắn đi theo đường bay mà Ngộ Pháp đã dọn sẵn.

    Nhìn thanh kiếm bay mất hút, Ngộ Pháp gật gù, tay lấy ra một viên thuốc ném cho Bình Thường và nói: "Tốt, nhưng chưa đủ! Uống viên thuốc này ngay!"

    Viên thuốc là Loạn Tâm đan, một loại bảo đan có thể khiến tâm trí người uống hỗn loạn đến mức không thể dùng niệm.

    Biết viên thuốc không phải kẹo ngọt, Bình Thường nói: "Thả Mai Linh và Phương Trang trước..."

    "Mày không có quyền ra điều kiện! Cùng lắm thì mày giết tao nhưng con bé sẽ chết! Nếu mày không quan tâm nó sống hay chết thì cứ ra tay!" Ngộ Pháp trợn mắt gầm lên.

    "Nhanh! Tao đếm đến ba không uống thì nó chết!"

    Với kẻ điên thì khó mà dùng kế, Bình Thường đành nuốt viên thuốc vào.
    Nhìn Bình Thường nuốt viên thuốc xuống cổ, Ngộ Pháp cười điên dại: "Ngoan, ngoan lắm! Khà khà... Cho mày biết, dù gì đó cũng là bảo đan cấp Thánh, không nhờ tao thì cả đời mày cũng chưa chắc được ăn một viên cùng cấp."

    Cười xong, lão chắp tay niệm chú khiến Bình Thường đau đớn ôm đầu ngã xuống rồi bị lão xông đến dùng xích trói chặt tay chân.

    "Khà khà... Nghe đồn mày thích Mai Linh lắm hả? Ngồi đây mà xem hai mẹ con nó dâm tới mức nào khi bị tao chơi! Khà khà khà..."

    Trói chặt Bình Thường vào một góc, Ngộ Pháp tiến lại ngắm Phương Trang đang hôn mê và nói: "Con điếm, chờ xem ta trừng phạt nàng thế nào!"

    Nói đoạn, lão nhìn sang Mai Linh và liếm môi nói: "Nhưng của quý của ta lâu ngày chưa dùng nên hơi bẩn, ta phải rửa sạch của quý bằng dâm thủy của con gái nàng trước đã... Khà khà..."

    Cười dâm dê, Ngộ Pháp kề mũi hít làn hương thơm ngát trên da Mai Linh, sau đó ngửi dần lên cổ rồi tìm đến môi nàng...

    Làn môi khô khốc thâm đen của Ngộ Pháp tìm đến làn môi hồng tuyệt mỹ của Mai Linh, nhưng khi chưa kịp chạm vào thì phập một tiếng...
    Môi Ngộ Pháp mím chặt, đầu lão ngửa ra sau, mắt trợn trừng. Lão đưa tay sờ xuống giữa hai chân, nơi phát ra âm thanh...

    Lạnh buốt và ẩm ướt, Ngộ Pháp hoang mang nhìn xuống. Con dao mà trước đó Mai Linh dùng để kề ngực nàng giờ đang cắm sâu vào giữa hai chân Ngộ Pháp, không chỉ cắm sâu, mà còn chẻ đôi khúc thịt đang giương của lão, hai quả trứng theo đường ống quần rơi xuống... (Phải tả vầy mới có cảm giác thốn)

    Rồi Ngộ Pháp quỳ xuống, răng cắn chặt môi không thể kêu la dù cơn đau dang điên cuồng xâm chiếm hệ thần kinh.

    Mắt trợn trừng khó tin nhìn Mai Linh, Ngộ Pháp giờ mới biết hóa ra Mai Linh đã thoát khỏi khống chế ý niệm của lão.

    Tại sao ư? Ngộ Pháp không theo dõi truyện 12 Nữ Thần trên thiên địa chấm cơm nên đâu biết rằng Bình Thường đã lợi hại hơn so với lần đụng độ trước với lão, và dù ném Nghịch Thiên kiếm đi thì hắn vẫn còn một bảo vật cấp Thần khác, Cửu Phẩm Liên Hoa.

    Trước khi uống Loạn Tâm đan, hắn đã lén dùng Thanh Tẩy để trừ bỏ tà chú trên Mai Linh và giúp nàng hồi tỉnh. Mai Linh lanh trí liền giả vờ còn bị khống chế để Ngộ Pháp không cảnh giác và ra tay.

    Để Ngộ Pháp quỳ gục một chỗ, Mai Linh chạy sang tháo xích cho Bình Thường.

    Nhưng Bình Thường giật mình quát lên: "Mai Linh! ĐỪNG!"

    Mai Linh quá nhân từ và ngây thơ khi nghĩ một vết đâm có thể khiến gã điên Ngộ Pháp gục ngã, và khi nàng đi, Ngộ Pháp điên cuồng gượng dậy dùng con dao rướm máu muốn đâm vào lưng nàng...

    Nhưng lão chợt khựng lại, vì có một bàn tay đầy vuốt nhọn chụp thẳng vào đầu, móng vuốt cắm sâu vào não khiến lão trợn mắt đau đớn tột cùng, và chết.

    Ném xác Ngộ Pháp ra khỏi gian phòng, kẻ vừa ra tay thu bàn tay đầy máu tươi vào lớp áo choàng phủ kín cơ thể, nhìn Mai Linh, Phương Trang và Bình Thường bằng ánh mắt u ám ẩn dưới lớp mũ trùm đầu kín mít rồi lên tiếng, giọng khàn đặc như giọng một bà lão già nua: "Hôm nay thật may mắn, hai mỹ nhân và một thanh niên trẻ, xem ra không cần cực khổ tìm hái thuốc suốt năm rồi! Để xem, một con bé xinh đẹp trẻ trung dùng làm món ăn tẩm bổ, con bé trưởng thành quyến rũ hơn thì dùng làm thuốc dưỡng da, còn thằng nhóc này... Ài... Trông không có gì hấp dẫn, thôi thì cho nó làm bồ nhí để đổi khẩu vị, lúc nào chán lại đem nấu làm thức ăn cho lũ chồng cưng của mình."

    Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, không khó để Mai Linh và Bình Thường nhận ra kẻ trước mặt còn nguy hiểm hơn cả Ngộ Pháp.

    Mai Linh lo sợ lùi về phía Bình Thường, còn Bình Thường tìm cách thương lượng: "Thưa... Thưa bà..."

    "Gì? Gọi ta là tiểu thư!"

    "Ặc! Vâng, thưa tiểu thư xinh đẹp..."

    "Làm sao ngươi biết ta xinh đẹp?"

    Bình Thường đáp: "Vì mỗi người đẹp đều tỏa ra hương thơm, mũi ta rất thính nên có thể ngửi ra mùi thơm quyến rũ từ nàng..."

    Nghe thế, Mai Linh tròn mắt nhìn Bình Thường, đây là Bình Thường hiền lành mà nàng biết sao? Hay là...
    Phải, hắn là Bình Thường, nhưng là Bình Thường hồi phục trí nhớ sau khi đã kích hoạt Nghịch Thiên kiếm trước khi đến đây.

    Kẻ kia khịt mũi: "Nịnh hót, nhưng ta thích! Vậy nên ta sẽ cho chàng một cơ hội để được làm chồng ta thay vì chỉ là bồ nhí..."

    Dương cười khổ, miệng vừa nói vừa nuốt chất nôn chực trào nơi cổ họng: "Thật là vinh hạnh a! Ta sẽ khiến nàng hạnh phúc suốt đời, miễn là nàng tha cho hai cô gái này."

    "Tha sao? Ưm... Cũng được... nhưng thiếp chỉ tha một trong hai người, người còn lại sẽ là vật tế cho lễ thành hôn của chúng ta..."

    "Ta sẽ ở lại!"

    Mai Linh lập tức nói, nhưng một tiếng bạt tay chát chúa vang lên, là kẻ khoác áo trùm tát thẳng vào mặt Mai Linh: "Ai cho mày lên tiếng? Ở đây chỉ có ta đẹp ta mới có quyền nói!"

    "Ngươi dám đánh nàng!" Thấy Mai Linh chịu thương tổn, Dương tức giận gầm gừ.

    "Thì sao? Chàng thích nó hơn thiếp?"

    Dương đáp: "Không! Ta yêu cô ấy!"
    Mai Linh ngạc nhiên trước lời khẳng định đầy chắc chắn từ Dương, nhưng nàng không quên những gì hắn nói với Xuất Trần, nên nàng hoang mang thầm nghĩ không lẽ hắn ghét nàng đến mức trong dầu sôi lửa bỏng vẫn muốn lừa gạt nàng? Hay những gì nàng nghe hắn nói với Xuất Trần chỉ là ảo, giống như khung cảnh nơi đó, cũng chỉ là ảo?

    Kẻ áo trùm thì giơ tay lên trán ra vẻ khổ sở: "Ôi... Chồng sắp cưới của ta nói yêu cô gái khác trước mặt ta... Đau lòng chết mất! Phải đánh ghen thôi!"

    Nói xong, ả chụp cổ Mai Linh giơ lên cao và nói khi Dương định hành động: "Muốn nó chết ngay thì cứ thử động đậy!"

    Để chắc ăn, ả dùng tay còn lại tạo ra một phong ấn màu đen chưởng lên ngực Mai Linh, phong ấn linh lực của nàng, sau đó lại phong ấn linh lực của Phương Trang lẫn Dương.

    Người tính không bằng trời tính, Dương lên kế hoạch đối phó Ngộ Pháp nhưng không ngờ nơi này xuất hiện kẻ còn nguy hiểm hơn, giờ thì không dùng được linh lực lẫn niệm lực, mà Nghịch Thiên kiếm bị bắn đi quá xa nên cũng không thể dùng được hắc niệm...

    "Chết tiệt!" Dương tức giận tự mắng bản thân vì bất lực.

    "Chàng chửi ai?" Kẻ kia nói, tay siết chặt cổ Mai Linh hơn và tay còn lại tát mạnh vào gò má bên kia của nàng.

    "Khốn nạn! Không được đánh nàng..."

    Chát!

    "Đừng!"

    "Càng nói ta càng đánh!"

    Mỗi cái tát đều hằn lên vết đỏ trên mặt Mai Linh khiến tim Dương đau nhói, nhưng nàng vẫn cắn răng chịu đựng và nói: "Ngươi muốn làm gì ta cũng được, nhưng hãy thả chàng ấy và mẹ ta ra..."

    "Ồ, hóa ra là hai mẹ con sao? Vậy thì càng phải giữ lại!" Kẻ áo trùm cười khoái trá nói, sau đó buông Mai Linh ra, tiến về phía Dương...

    "Thế nào? Ta đánh người chàng yêu khiến chàng hận ta sao?" Ả tiến mặt đến gần mặt Dương và nói, sau đó môi ả dần tiến sát môi Dương, thì thầm: "Ta ghen đó! Không hiểu sao cơn ghen khiến ta thật kích thích, hay là chúng ta..."

    Rồi ả kéo mũ trùm xuống khi môi ả sắp chạm môi Dương, một gương mặt già nua kinh tởm lộ ra khiến cơn buồn nôn chực trào trong cổ họng Dương, khi thấy ả dùng linh thuật hệ bóng tối, Dương còn hy vọng ả là Dạ Vũ muốn trêu đùa mình, nhưng giờ có lẽ là không phải... Hoặc nếu là Dạ Vũ thì nàng đùa dai quá rồi, hơn nữa nếu là Dạ Vũ có lẽ sẽ không mạnh tay với Mai Linh như thế...

    Nhưng khi môi còn chưa chạm môi, ả đột nhiên đứng lên, mắt nhìn về một hướng và mắng: "Chết tiệt! Kẻ nào đến phá đám chuyện vui của ta?"
    Nói xong, ả dựng nên một kết giới quanh gian phòng rồi lướt đi.

    Trong phòng, Dương nhìn Mai Linh, thương xót nói: "Ta xin lỗi... Ta vô dụng khiến nàng chịu tủi nhục..."

    Trong khoảng khắc này, Dương hiểu rằng mọi nỗ lực của bản thân từ trước đến nay chỉ là nữa vời, nếu có Google thì chuyện hôm nay sẽ khác, nhưng không có Google thì hắn vẫn không là gì cả...

    Hoặc chưa là gì cả...

    Nhìn nét mặt ngập tràn tình cảm của Dương, Mai Linh bật khóc và lao đến ôm chặt lấy hắn: "Là tại ta làm liên lụy chàng, là tại ta..."

    Rồi Mai Linh tháo xích cho Dương. Nhìn bóng hình xinh đẹp trong lòng, tim Dương dâng lên niềm yêu thương vô tận...

    Xích được tháo, hắn ôm chặt lấy nàng...

    "Mặc kệ sống chết... Được yêu nàng, là hạnh phúc của đời ta..."

    Ném chặt vòng lòng Dương, Mai Linh mãn nguyện trong nước mắt...

    "Dù biết chàng giả dối... Nhưng thiếp nguyện lấy sự giả dối đó làm hạnh phúc của đời mình..."

    "Ta nói thật mà..."

    Mai Linh lắc đầu: "Thiếp đã nghe và thấy hết những gì chàng nói với Xuất Trần..."

    "Nói gì cơ?" Dương tròn mắt, hơi thở hắn có phần nhanh hơn, một phần vì Mai Linh quá xinh đẹp và mềm mại, một phần vì Băng Hoại dâm hương đã ngấm vào cơ thể mà hắn không hề hay biết...

    "Thì... Thì chàng nói... Nói ghét thiếp... Muốn khiến thiếp đau khổ và hối hận vì đã... Xem thường chàng..." Mai Linh vừa nói vừa vùi mình vào Dương, hai cơ thể cọ xát nhau khiến hơi thở nàng cũng nặng dần, đôi gò má ửng hồng mơ mộng...

    "Hồi nào?" Tay Dương vô thức tìm lấy làn eo mềm mại của Mai Linh, khúc thịt cứng giương lên chạm vào đùi nàng...

    "Lúc... Lúc chúng ta lạc trong bí cảnh, chàng... chàng đã nói với Xuất Trần... Lúc hai người đang..." Tay Mai Linh cũng vô thức chạm đến và vuốt ve khúc thịt đang ngự trị nơi đùi nàng, mặt nàng ngước lên gần mặt Dương hơn, hơi thở thơm ngát của nàng hòa vào hơi thở nóng cháy từ hắn rồi lại lan vào mũi cả hai...

    "Đang làm gì cơ?" Dương hỏi, tay hắn đã xâm lấn đến mông Mai Linh, tay còn lại chen vào cổ áo và tóm lấy gò ngực tròn mềm mại của nàng...

    "Làm... Làm... Như vầy nè..." Mai Linh ấp úng xấu hổ...

    Môi hồng chạm môi...

    Rực cháy...

    Dương nhắm mắt đón nhận hương thơm vị ngọt từ làn môi tuyệt trần, tay dang ra ôm lấy cơ thể mỹ miều quyến rũ, hông ưỡn lên cho bàn tay trắng nõn kéo quần mình ra và khúc thịt nóng hổi bị nuốt trọn bởi một đôi dâm môi kiều diễm...

    Máu đào hòa nước ngọc chảy xuống...

    Khô hòa vào ẩm ướt...

    Cứng tan vào mềm mại...

    Tiếng thở dồn dập hòa vào tiếng rên dịu dàng...

    Như vốn dành cho nhau...

    Kết nối hoàn hảo...

    Tận hưởng cảm giác dương vật mình được âm đạo trinh nguyên ẩm ướt của Mai Linh nuốt trọn, Dương tạm dừng hôn môi nàng để hỏi: "Làm như vầy? Với Xuất Trần? Hồi nào?"

    Mai Linh xong môi đáp: "Đến lúc này mà chàng vẫn muốn giấu sao? Thiếp yêu chàng và thiếp chấp nhận chịu trừng phạt..."

    Tay Dương một thì xuýt xoa bờ mông mềm của Mai Linh, một thì mận mê bầu ngực tròn của nàng: "Trừng phạt nàng? Tại sao ta phải làm vậy?"

    Mai Linh ôm cổ Dương, cho hắn thỏa thích sờ soạn cơ thể mình, còn nàng thì ưỡn mông cho cái dương vật to cứng của hắn từ từ dịch chuyển trong âm đạo nàng: "Vì... Vì thiếp đã từng xem thường chàng lúc gặp nhau trên đại lộ Vô Tận..."

    Dương nhích hông đưa dương vật lùi ra rồi lại từ từ tiến sâu trong âm đạo Mai Linh khiến nàng rên khe khẽ, vừa làm vừa nói: "A! Chỉ có những thằng tính đàn bà mới để bụng chuyện đấy! Nàng quên những gì ta từng nói trong hang nhện sao?"

    Mai Linh ưỡn người hứng chịu từng cơn thống sướng khi dương vật của Dương cứ nhẹ nhàng xông pha trong âm đạo nàng, môi hồng cong lên theo từng tiếng rên khe khẽ: "Ư... Thiếp nhớ... A... Nhưng... Thiếp đã thấy tận mắt và nghe tận tai... Chàng nói với Xuất Trần..."

    "Làm gì có! A ta hiểu rồi! Do thằng Tà Linh! Cái thằng áo đen ấy, nó có thể thay đổi hình dạng, chính nó bày ra để bẫy nàng!"

    Mai Linh ngẫm lại với gương mặt đê mê khoái cảm, nghi vấn trong lòng dần tan biến...

    Nỗi lòng được xoa dịu, Mai Linh chợt nhận ra những cảm giác mà nàng chịu đựng trong những ngày qua cũng chẳng phải đau buồn, vì nàng vốn đã chấp nhận, mà là một cảm giác...

    "Hóa ra là do nàng ghen sao?" Dương hỏi.

    Bị nói trúng tim đen, Mai Linh với gương mặt đỏ bừng xấu hổ bấu đùi Dương để ngăn hắn đẩy dương vật vào âm đạo mình, sau đó nàng đứng dậy, chẳng nói chẳng rằng bước lại ngồi bên cạnh Phương Trang.

    Dương chưng hửng tiến đến và hỏi: "Thật sự là nàng ghen sao? Ta và Xuất Trần chưa có chuyện hì thật mà!"

    Mặt đỏ bừng vì xấu hổ, Mai Linh trong lòng thì muốn đáp: "Có quỷ mới tin chàng!" Nhưng ngoài miệng thì chối: "Không có... Chỉ là... Có mẹ ở đây nên thiếp sợ mẹ tỉnh dậy thấy..."

    Dương trợn mắt nhìn Mai Linh, đôi ngực tròn vẫn phơi bày khỏi áo, bên dưới thì trần trụi lộ rõ một vệt nước hồng long lanh trên đùi: "Rõ ràng là nàng ghen mà!"

    "Không có!" Mai Linh lắc đầu nguầy nguậy.

    "Có mà!"

    Dương nhịn hết nổi, sấn đến định đè Mai Linh xuống nhưng nàng chộp được chiếc gối trên thảm lông đem đánh hắn túi bụi: "Người ta nói không có là không có mà!"

    Nhưng sức sát thương của chiếc gối không đủ để ngăn Dương, mặc kệ những cú đập, hắn đè Mai Linh xuống ngay bên cạnh Phương Trang và bắt lấy môi nàng để hôn ngấu nghiến, dương vật đang đói khát cũng hùng hổ chen chúc xuyên qua cặp đùi trắng nõn của Mai Linh rồi xông qua cửa mình nàng và đẩy đưa điên cuồng.

    "Uhm... Um... Úm!" Mai Linh vẫn cố gắng tìm cách đập gối lên ngực Dương dù dương vật của hắn đang cắm sâu trong âm đão nàng còn lưỡi nàng thì đang bị lưỡi hắn cuộn lấy.
    Nhưng cuối cùng, Dương giật chiếc gối khỏi tay nàng và ném đi.

    Nhìn chiếc gối bay xa tầm tay, Mai Linh bĩu môi: "Trả gối cho thiếp... A... A!"

    Cố ra vẻ tiếc chiếc gối nhưng gương mặt mê man, tiếng rên sướng khoái và cặp chân đang quắp chặt hông Dương dã phản bội Mai Linh.

    Tất nhiên Dương hiểu rõ rằng Mai Linh đang mê mệt trong khoái cảm tột cùng, nhưng hắn vẫn dừng lại, đột ngột: "Đó, nàng tự đi lấy gối của nàng đi!"

    Khoái cảm đang dâng tráo lại bị cắt ngang, nhưng Mai Linh xấu hổ không dám bảo Dương tiếp tục nên đành lật người thoát khỏi vòng tay Dương, định đứng lên để đi lấy gối.

    Nhưng khi lật người, Mai Linh trong tư thế nằm sấp lập tức bị Dương đè lên và cắm dương vật ướt đẫm của hắn vào cửa mình nàng lần nữa và đâm càng dữ dội hơn.

    "A! Đáng.. ghét... Chàng lừa thiếp! A! A! A..."

    Tiếng rên nhỏ dần, Mai Linh ngước cổ lên để liếc Dương bằng ánh mắt hờn dỗi nhưng cực kỳ đáng yêu, để rồi mắt nàng khép lại, môi thơm ngọt ngào hé ra đón lấy làn môi người tình...

    Những cú đẩy dồn dập...

    Đôi bờ mông trắng hồng ướt đẫm vì dâm thủy phún ra theo từng nhịp, từng nhịp...

    Hai chiếc lưỡi cuộn nhau giữa hai đôi môi ướt đẫm mật thơm...

    Rồi có tiếng thì thầm âu yếm giữa tiếng da thịt dồn dập: "Mai Linh, ta yêu nàng, ta thật sự yêu nàng!"

    Gương mặt xinh đẹp rạng ngời niềm hạnh phúc của nàng hôn lần nữa vào môi hắn rồi thì thầm đáp lại: "Thiếp... cũng... yêu chàng... A! Á! Dù chàng có... là thiên tài vĩ đại... hay có trở thành... A! Ư... phế nhân... thì thiếp... vẫn mão mãi... yêu chàng..."

    Rồi môi lại dán chặt vào môi, dồn dập thêm vào dồn dập, để cuối cùng, bờ mông quyến rũ của Mai Linh ưỡn cao hứng chịu cú đẩy cuối cùng...

    Rồi khi Dương khựng lại, Mai Linh nhìn hắn với ánh mắt mãn nguyện và tràn đầy hạnh phúc trong khi âm hộ nàng cảm nhận rõ sự bành trướng của dương vật hắn, để rồi từng dòng tinh trắng phun vào khuê phòng sâu thẳm bên trong người nàng...

    Hết chương 241 >> Chương 242: Khai Nhãn
     
    Chỉnh sửa cuối: 20/6/18 lúc 13:48
  15. ohh@@

    [email protected]@ Xem Sex Lần Đầu Verified
    2/57

    Bài viết:
    30
    Đã được thích:
    8
    Điểm thành tích:
    2
    Vậy nó bá nhất truyện rùi :(.em fan Bảo cơ:mad::mad::mad::mad:
     
    betapchoim thích bài này.
  16. ohh@@

    [email protected]@ Xem Sex Lần Đầu Verified
    2/57

    Bài viết:
    30
    Đã được thích:
    8
    Điểm thành tích:
    2
    Adu 241...............
     
    betapchoim thích bài này.
  17. TeLLeRBoP

    TeLLeRBoP Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    91/113

    Bài viết:
    27
    Đã được thích:
    7
    Điểm thành tích:
    91
    đúng giờ phết nhỉ
     
  18. God_of_Thunder

    God_of_Thunder Xem Sex Lần Đầu Verified
    2/57

    Bài viết:
    33
    Đã được thích:
    24
    Điểm thành tích:
    2
    thứ 2
     
    betapchoim thích bài này.
  19. Hungldtg2

    Hungldtg2 Xem Sex Lần Đầu Verified
    2/57

    Bài viết:
    32
    Đã được thích:
    16
    Điểm thành tích:
    2
    Hiha
     
    betapchoim thích bài này.
  20. ๖ۣۜKiss

    ๖ۣۜKiss Mất Trinh Verified
    37/57

    Bài viết:
    153
    Đã được thích:
    72
    Điểm thành tích:
    37
    1 tuần 3 chap phê như con tê tê
     
    betapchoim thích bài này.
Đang tải...
Similar Threads Diễn đàn Date
phong lưu đấu thần Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 4/11/17
NỮ THẦN XINH ĐẸP (phần 2) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 13/6/17
12 Sứ Quân - Sưu Tầm Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 12/6/17
[BÌNH CHỌN EV-BÀN PHÍM BẠC] Nữ thần xinh đẹp Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 5/10/16
(Sáng Tác) 12 Con Giáp Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 19/3/15