1. Hiện tại có nhiều bạn ko nhận được Email kích hoạt từ hệ thống, BQT đã rà soát và thấy đa số các trường hợp này dùng GMAIL. Trong thời gian chờ khắc phục, các bạn có thể tạm dùng các email khác để đăng ký và nhận email kích hoạt ( Yahoo, hotmail,....). Xin cảm ơn
    Dismiss Notice

Amazon (Liên minh công lý - chế)

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi whatever1211, 29/11/17.

  1. whatever1211

    whatever1211 Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    10
    Đã được thích:
    105
    Xin chào các đồng dâm đến câu chuyện của mình, ngắn gọn để mọi người vào truyện nhanh. Đây là tác phẩm mình viết lên sau khi đi xem Justic League, nổi nguồn cảm hứng từ phim nhưng không xoay quanh cốt truyện hay có tính spoil. Đây chỉ là một spin-off nho nhỏ về hòn đảo Amazon, quê hương của Diana/Wonder Woman.

    Dưới đây là tóm tắt cho những bạn không đọc, xem truyện DC về nội dung câu truyện.
    Hòn đảo Amazon: Chỉ có con gái sinh sống, tương truyền được sự bảo hộ bởi các vị thần trên đỉnh Olympus, đứng đầu các vị thần là Zeus.
    Hippolyta: Nữ hoàng Amazon.
    Steppenwolf: Một kẻ xấu xa với mục đích đi du lịch giữa các vũ trụ không gian, tiêu diệt và thâu tóm các hành tinh(để tạo nên mạng lưới du lịch khổng lồ và dàn harem khủng bố).
    "Chiếc hộp"(Spoiler Alert): Một vật có quyền năng huỷ diệt sự sống trên một hành tinh. Steppenwolf cần ba chiếc hộp để huỷ diệt Trái Đất. Trong đó người Amazon giữ một cái.

    Ok, lằng nhằng như thế đủ rồi, câu truyện mọi người cũng chẳng cần quan tâm đến thần hay "chiếc hộp" vớ vẩn, chỉ cần quan tâm đến hai thứ, gái và rape là được.

    *Chú ý: Mọi chi tiết trong truyện đều là tưởng tượng, mong mọi người không tin và thử nghiệm những hành động có thể gây tổn thương đến bản thân hay nguời khác.

    Chương I: Nữ hoàng khuất phục

    Màn đêm buông xuống, bóng tối che đi ánh sáng của công lý, tiếng kêu đau đớn cùng tan vỡ xen lẫn trong không khí hủy diệt đầy chết chóc.


    Đồi cỏ vốn xanh mát nay trở thành biển lửa hừng hực, không khí tuyệt vọng bao trùm hòn đảo. Một bóng đen yếu đuối lao ra từ trong biển lửa, chống thanh kiếm trên tay xuống đất, toàn thân vô lực quỵ xuống.


    Ngoảnh đầu nhìn ngọn đồi lửa không ngừng thiêu đốt, thân hình mảnh mai kiên cường không kìm được run rẩy. Nàng có thể nhìn thấy qua ngọn lửa, từng người lính lần lượt ngã xuống, âm thanh bất khuất, hi sinh, không ngừng bảo nàng chạy đi. Nhưng cả người nàng như chết đứng, chỉ biết chết lặng nhìn cảnh tượng thảm khốc đang xảy ra, không để ý một bóng đen từ phía trước đang áp sát.


    “Nữ hoàng Hippolyta, đây có phải là điều ngươi muốn?”


    Giọng nói quỷ dị, đầy lạnh lẽo bất ngờ vang lên khiến Hippolyta giật mình ngẩng đầu.


    Bóng hình hắn to lớn, cao hơn sáu thước, thân hình đồ sộ, rắn chắc, trong tay cầm một chiếc rìu đen, toàn thân phát ra cỗ sát phạt lạnh lẽo, hắn nhìn xuống nàng như người đứng ở trên cao nhìn một con kiến. Bất lực và tuyệt vọng.


    Không để uy áp của đối phương lấn át, Hippolyta mạnh mẽ đứng dậy, tinh thần đế vương cao ngạo không cho phép nàng cúi đầu trước người khác.


    “Steppenwolf, tộc Amazon chúng ta nhất định không bao giờ đầu hàng.” – Hippolyta nói.


    Steppenwolf lạnh lẽo nở nụ cười: “Không đầu hàng, vậy ta sẽ vui mừng hủy diệt toàn bộ tộc Amazon.”


    Hắn bước qua người Hippolyta, Steppenwolf biết nàng hiện tại đã không còn sức chiến đấu, hắn muốn nàng bất lực chứng kiến cảnh từng người dân Amazon một, lần lượt chết đi là cảm giác thống khổ như thế nào.


    “Hãy nhớ, Amazon bị diệt tộc, tất cả là do nữ hoàng quá cao ngạo.” – Steppenwolf nói.


    Hippolyta không kìm được run rẩy, quay người lại: “Khoan …”


    Steppenwolf đắc ý dừng lại, chờ nàng nói tiếp. Hippolyta nắm chặt tay, nàng là nữ hoàng của Amazon, trong người nắm giữ trọng trách cao cả của các vị thần, nhưng đồng thời nàng cũng là người cai trị của cả vương quốc, nàng có nghĩa vụ phải bảo vệ người dân của mình.


    Một bên là trọng trách, một bên là người dân. Hippolyta trong lúc không biết phải chọn gì. Đột nhiên từ biển lửa, một chiến binh Amazon lao ra, trên người nàng vết thương chồng chất, cảm giác chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể quật ngã, nhưng ánh sáng trong mắt lại chứa đầy sự anh dũng cùng kiên cường bất khuất.


    Vừa lao ra, người đầu tiên Pythia nhìn thấy là nữ hoàng của mình, tâm trạng chưa kịp vui sướng thì đồng thời phát hiện một bóng người to lớn khác đứng trước mặt. Nàng nhận ra Steppenwolf là chủ mưu của cuộc xâm lược Amazon. Không kịp suy nghĩ, nữ chiến binh lấy hết sức mạnh còn lại lao về phía Steppenwolf.


    Steppenwolf đang chờ Hippolyta quyết định, nhưng nàng lại lưỡng lự, khi hắn sắp không kiềm chế được, bỗng dưng một nữ chiến binh Amazon lao về phía hắn. Steppenwolf giơ tay, không khó khăn lập tức bắt trụ lấy chiếc cổ thon dài của nàng.


    Nữ chiến binh không ngờ sức mạnh chênh lệch giữa hai người lại to lớn như thế. Nàng cố gắng mở miệng gào to: “Nữ hoàng Hippolyta, mau ch … đi ...” Âm thanh nghẹn lại bởi bàn tay Steppenwolf bóp chặt lấy yết hầu nàng.


    Hippolyta nhìn thấy nữ chiến binh, không kìm được thốt lên: “Pythia!!”


    Steppenwolf lạnh lùng liếc mắt nhìn Hippolyta, nói: “Nữ hoàng, ta không phải là người kiên nhẫn, nếu không đầu hàng, vậy ta sẽ bắt đầu từ người này.”


    Nói xong, Steppenwolf giơ chiếc rìu trong tay lên. Pythia khó khăn mở miệng: “Nữ … hoàn … g … đừn … ch … chạy … đi …”


    Hippolyta nhìn chiếc rìu từ từ giơ lên cao, cả người rét lạnh, nhìn nữ chiến binh dù sắp chết nhưng vẫn cố gắng bảo nàng chạy thoát. Nếu bây giờ nàng chạy, bản thân sẽ được cứu, nhưng Pythia cùng toàn bộ tộc Amazon sẽ phải hi sinh. Nếu nàng không chạy, ngược lại sẽ có lỗi với những người lính đã hi sinh.


    Steppenwolf nhìn Hippolyta đứng đó không nói một lời, tay cầm rìu nhanh chóng hạ xuống.


    “KHOAN!” Khi chiếc rìu chỉ còn cách đầu Pythia chưa đầy một phân, Hippolyta đột ngột mở miệng. Nàng đã quyết định. Steppenwolf nở nụ cười đắc thắng, vẫn để chiếc rìu ở nguyên vị trí, quay đầu nhìn Hippolyta.


    Pythia cố gắng giãy dụa mở miệng muốn nói gì đó, lập tức bị Steppenwolf bóp ngất. Hippolyta đứng thẳng nhìn Steppenwolf, nói: “Ta đồng ý đầu hàng nhưng … chúng ta phải bàn điều kiện.”


    Không để cho Steppenwolf kịp nói, Hippolyta tiếp tục: “Điều kiện đầu tiên của ta là ngươi phải lập tức lui binh.”


    Steppenwolf không ngờ Hippolyta lại mạnh mẽ, dứt khoát như vậy. Nhưng không sao, chỉ cần nàng đã đồng ý đầu hàng, cái gọi là bàn điều kiện cũng chỉ là phản kháng, giãy dụa.


    Steppenwolf thả Pythia xuống, nở nụ cười với Hippolyta: “Nếu đó là điều nữ hoàng mong muốn.”


    Từ trên trời vô số cột xoáy bất ngờ phóng xuống khắp Amazonian. Steppenwolf bước vào trong một vòng xoáy, cả người nhanh chóng biến mất. Trước khi đi, hắn nói: “Chúng ta sẽ sớm gặp lại, nữ hoàng yêu quý của ta.”


    Màn đêm che phủ bầu trời tan đi, để lại một khung cảnh tang thương, đầy đổ nát. Hippolyta nhanh chóng chạy về phía Pythia, xác định nàng chỉ là ngất đi, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.


    Nhớ lại câu nói cuối cùng của Steppenwolf, hai bàn tay Hippolyta siết chặt.


    **********


    Trời cao trong xanh, sương sớm lonh lanh, mặt nước xanh xanh, cành lá rung rinh. Bầy chim non, hát ca vang, đàn bướm lượn, bướm tung tăng lượn, theo bước chân em đi đến trường … Một ngày mới trên Amazonian. Mọi người bắt đầu xây dựng lại đất nước sau cuộc xâm lược xảy ra từ một tháng trước. Cuộc chiến đã khiến ba phần tư cơ sở bị phá hoại, gần một nửa đất đai ruộng vườn trở thành phế bỏ. Nhưng không ai than vãn, họ đều nỗ lực gây dựng lại tổ ấm, đồng thời cảm thấy may mắn sống sót trước thảm họa diệt vong.


    “Nữ hoàng.”


    “Nữ hoàng đến.”


    “Kính chào nữ hoàng.”





    Trong một khu công trình xây dựng, người dân Amazon đang vất vả làm việc, nữ hoàng Hippolyta ghé thăm. Mọi người ai nấy đều dừng công việc lại, bước ra cung kính chào hỏi nữ hoàng.


    Một phụ nữ trung niên trông như là người đứng đầu, bước lên hỏi: “Nữ hoàng Hippolyta, không biết hôm nay, người đến đây có việc gì?”


    Lúc này, Hippolyta mặc một bộ y phục đơn giản thay vì bộ áo bào đế vương uy nghiêm song điều đó cũng không làm mất đi phần nào khí chất cao quý của nàng.


    Từ trên ngựa nhảy xuống, Hippolyta chào hỏi các thần dân, nhìn người chủ quản nói: “Không có gì, chúng ta đến đây chỉ muốn giúp mọi người một tay.”


    Rồi nàng xắn tay áo lên, trước ánh mắt ngỡ ngàng của bao nhiêu người bước về phía khu vực xây dựng. Đoàn người phía sau nữ hoàng vốn là chiến binh của hoàng cung, hôm nay cũng không thấy mặc giáp sắt, hay đeo cung kiếm, bọn họ cũng giống như Hippolyta đều mặc một bộ quần áo lao động bình thường.


    Nữ nhân Amazon đứng đầu khu xây dựng lúc này mới phản ứng lại nhưng nữ hoàng Hippolyta đã tiến vào trong công trình xây dựng, chỉ kịp kéo một người trong đoàn lính phía sau nữ hoàng.


    “Đại nhân Pythia, ngài là cận vệ thân cận của nữ hoàng, ngài phải nói với nữ hoàng rằng người là bề trên cao quý, sao có thể làm những công việc bẩn thỉu thế này được.”


    Pythia khuôn mặt lúc nào cũng như một khối băng, không nhanh không chậm nói: “Tính cách của nữ hoàng Hippolyta, một khi nàng đã quyết cái gì thì không ai có thể thay đổi.”


    Nữ chủ quản nghe thế, lập tức đau đầu: “Nhưng cũng không thể để nữ hoàng làm công việc như thế này được.”


    Nàng đang muốn đi tìm Hippolyta để nói chuyện thì Pythia nói: “Ta đã thử khuyên người … nhưng người chỉ nói với ta một câu “Trước khi ta là nữ hoàng, ta là chiến binh, là người dân xứ Amazonian, là một người dân ta phải có sứ mệnh bảo vệ và xây dựng đất nước.””


    Nữ chủ quản không kìm được xúc động: “Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao?”


    “Tiếp tục làm việc, cố gắng xây dựng lại Amazonian ngày càng khỏe mạnh hơn.”


    Lúc này người dân Amazon xây dựng đều đang đứng ở ngoài chào đón nữ hoàng, tất cả đều có thể nghe được đoạn đối thoại vừa rồi giữa hai người. Những con mắt đổ dồn về phía công trình, nhìn thân ảnh cao quý đang cùng những chiến binh của mình miệt mài lao động.


    Bọn họ chỉ cảm thấy khóe mắt trở nên nóng ran, nơi nào đó trong mình bị kích động. Không một ai nói gì, lần lượt trở lại làm việc. Nỗ lực hơn nữa, cố gắng hơn nữa, cùng nhau xây dựng một Amazonian hùng mạnh hơn.


    Ban đầu, một số người vẫn chưa quen, còn e dè thân phận của nữ hoàng Hippolyta. Nhưng qua tiếp xúc, họ trở nên gần gũi, quen thuộc hơn, có người còn mạnh dạn nói chuyện với nữ hoàng.


    “Nữ hoàng Hippolyta, có thật là công chúa đã trở về?”


    Động tác trên tay Hippolyta khẽ khựng lại, ngẩng đầu nhìn người phụ nữ Amazon vừa đặt câu hỏi, trầm mặc một lúc mới nói: “Thật, nàng đã trở về … Chính nàng đã cứu chúng ta.”


    “Thật thế sao, đúng là công chúa chưa quên quê hương, thật may mắn. Vậy sao công chúa lại tiếp tục rời đi thưa nữ hoàng?” – Người dân Amazon tỏ ra kích động.


    “Diana còn có công việc của mình, nàng bây giờ đã là người của hai thế giới. Sau khi cứu chúng ta, nàng cũng không thể nào ở lại lâu, phải nhanh chóng trở lại thế giới bên ngoài.”


    “Vậy sao, thật đáng tiếc.”


    Hầu như người dân Amazon sống sót sau cuộc xâm lược đều cho rằng chính Diana, công chúa của Amazonian, con gái của nữ hoàng Hippolyta đã đánh đuổi kẻ thù. Họ đều biết sức mạnh của Diana, nếu có người duy nhất có thể đánh bại Steppenwolf chỉ có thể là nàng. Chính miệng nữ hoàng Hippolyta cũng đã thừa nhận. Vì thế mọi người đều rất biết ơn Diana và nữ hoàng Hippolyta.


    Nhìn người dân Amazon tỏ ra kích động mỗi khi kể về câu truyện, Hippolyta không kìm được siết chặt bàn tay, trong suy nghĩ nhớ lại việc nào đó mà đôi mắt trở nên ảm đạm. Tuy đã nhanh chóng che dấu, nhưng vẫn bị một người phát hiện, chính là Pythia.


    Pythia từ lúc tỉnh lại đã luôn cảm thấy nữ hoàng Hippolyta đang che dấu gì đó. Người tuy suốt ngày vẫn vui vẻ, cười đùa, nhưng trong tối lại thở dài nhiều hơn, đôi mắt thỉnh thoảng che đi lóe lên vẻ u buồn cô độc.


    Là thân cận của đế vương, Pythia muốn chia sẻ với Hippolyta, nhưng nàng biết nếu không phải nữ hoàng muốn nói, người sẽ không bao giờ đồng ý. Điều Pythia cần làm bây giờ là luôn ở bên Hippolyta, bảo vệ và tôn trọng ý kiến người, khi nào Hippolyta muốn nói, nàng nhất định ở bên lắng nghe.


    Ánh trời đổ chiều tà, trong công trình, âm thanh búa đá vẫn vang lên liên thanh, người nào người nấy đều đã nhễ nhại mồ hôi nhưng không ai kêu ca hay có ý dừng lại nghỉ ngơi. Phải đến khi có người thông báo, bọn họ mới không cam lòng buông dụng cụ trên tay xuống.


    “Hôm nay đến đây thôi, mọi người về nghỉ ngơi, sáng mai tiếp tục.”


    Nữ chủ quản của nhóm nhanh chóng điều hành mọi người. Nữ hoàng cùng các chiến binh của nàng cũng cần phải trở về cung nghỉ ngơi.


    Trên đường về, một nữ chiến binh tiến lên hỏi: “Thưa nữ hoàng, ngày mai chúng ta làm gì ạ?”


    Hippolyta quay sang nở nụ cười nói: “Ta nghe nói vùng ruộng phía Bắc đang gặp khó khăn, nên ngày mai muốn sang đó xem sao.”


    Nữ chiến binh chần chừ đáp: “Nếu không có việc gì lớn thì chỉ cần bọn thần đi là được, người không cần phải tự mình đi.”


    Hippolyta lắc đầu cười: “Không sao, ở trong cung, ta cũng không có việc gì làm.” Ít nhất ta còn sống ngày nào, hãy để ta giúp Amazon phát triển một ngày đó. Hippolyta tự nhủ trong lòng.


    Nữ chiến binh biết mình không khuyên được nữ hoàng chỉ có thể thất vọng lùi về.


    Đoàn người đi không lâu đã về đến hoàng cung. Nơi đây là một trong những chỗ hiếm hoi trên hòn đảo chịu đựng thiệt hại bé nhất. Hoàng cung to lớn, nguy nga, đầy hùng vĩ, là biểu tượng của đế vương tộc Amazon. Không ai có thể khinh nhờn.


    Hippolyta sắp xếp mọi người trở về tắm rửa nghỉ ngơi. Bản thân cũng nhanh chóng trở về tẩm cung của mình.


    Mở cửa phòng, thắp nến. Hippolyta giật mình phát hiện một bóng đen ngồi giữa phòng, cơ thể khẽ run nhẹ. Bóng đen nhìn biểu tình của nàng, hứng thú nở nụ cười.


    Cố gắng trấn an bản thân, Hippolyta nhìn quanh không thấy ai, cẩn thận quay đầu đóng cửa. Nàng chậm rãi bước về phía bàn, ngồi xuống nói: “Steppenwolf, sao ngươi lại đến đây?”


    Steppenwolf nở nụ cười lạnh lẽo: “Ta đến để bàn điều kiện … Nữ hoàng chẳng lẽ đã quên.”


    Hippolyta siết chặt hai tay. Steppenwolf đã biến mất một tháng kể từ khi cuộc xâm lược chấm dứt, nhưng nàng biết hắn nhất định sẽ còn quay lại. Nâng đôi mi phượng, lạnh lùng nhìn Steppenwolf, âm thanh thanh thúy vang lên: “Ta là nữ hoàng của Amazon, lời đã nói ra sao có thể quên.”


    Thấy Hippolyta dứt khoát như vậy, Steppenwolf cười lớn: “Tốt, vậy thì chúng ta bắt đầu bàn điều kiện chứ.”


    “Được, điều kiện tiếp theo của ta là ngươi không được làm hại người dân Amazon hay xâm phạm Amazonian, dù là vô tình hay cố ý. Nếu không thỏa mãn, những điều kiện khác không cần bàn nữa.”


    Hippolyta dứt khoát mở miệng, trong một tháng này, nàng đã suy nghĩ kĩ các điều kiện để bàn với Steppenwolf. Điều kiện đầu tiên của nàng là Steppenwolf phải lui quân. Điều kiện thứ hai dựa trên nghĩa vụ của bậc đế vương, suy nghĩ cho con dân.


    Steppenwolf biết nàng đã có chuẩn bị trước, hắn cũng như vậy: “Điều kiện chấp thuận, từ lúc nữ hoàng đầu hàng, Amazonian đã là thuộc địa của ta, sao ta phải làm hại người dân của mình nói chi là xâm phạm.” Hắn cố gắng nhấn mạnh hai chữ “thuộc địa” để cảnh báo nữ hoàng Hippolyta địa vị của hai người lúc này là không giống nhau, nàng chỉ là nữ hoàng của một đất nước thua cuộc.


    Hippolyta sao không hiểu ý của Steppenwolf, nàng cắn răng nói tiếp: “Điều kiện thứ ba …”


    Steppenwolf chen lời nàng: “Khoan đã, sao chỉ có nàng ra điều kiện, ta cũng có điều kiện.”


    “Ngươi nói đi.”


    “Điều kiện của ta là nàng.” – Steppenwolf vừa nói vừa chỉ tay về phía Hippolyta.


    “Cái gì!” – Âm thanh của Hippolyta bỗng dưng trở nên cao vút, bén nhọn.


    “Ta muốn nàng. Lấy nàng đổi sự bình an của một dân tộc, hời chứ.”


    Hippolyta biết Steppenwolf sẽ ra điều kiện khó khăn, nhưng không ngờ điều kiện của hắn lại vô lý như thế.


    “Không được!!!” – Hippolyta gần như hét lên, cũng may kịp nhớ lại đây là hoàng cung, bên ngoài lúc nào cũng có thị vệ. Nàng không muốn gây động tĩnh quá lớn, kéo thêm nhiều con mắt không mong muốn.


    “Tại sao không được, đổi một người lấy hưng thịnh của một dân tộc. Chẳng lẽ nữ hoàng lại là người ích kỉ đến như thế. Chỉ cần nàng nghe lời ta, ta đảm bảo sẽ không bao giờ làm hại một người dân Amazon nào, thậm chí còn bảo vệ bọn họ.”


    Hippolyta từ giận dữ, nghe đến về sau, bắt đầu động dung, trầm mặc một lúc mới nói: “Vậy điều kiện của ngươi là?”


    “Chỉ cần nàng ngoan ngoãn là của ta.”


    Hippolyta cắn răng, suy nghĩ một lúc lâu, nói tiếp: “Ta … Chấp nhận! Nhưng …”


    “Điều kiện thứ ba của ta là ngươi không được có ý đồ với “chiếc hộp”. Chỉ cần ngươi thỏa mãn ba điều kiện của ta, dù ngươi muốn ta làm gì, chỉ cần không trái với ba điều kiện, ta là của ngươi.” Điều kiện thứ hai là nghĩa vụ của bậc đế vương lo cho con dân. Vậy điều kiện thứ ba sẽ là trọng trách được giao bởi các vị thần. Dù xét về tình hay về lý, Hippolyta nàng đều vẹn toàn.


    Steppenwolf hảo sảng cười một tiếng, hắn chính là không lo không lấy được chiếc hộp. Chỉ cần nàng là của hắn, hắn sẽ có vô vàn cách khiến nàng khuất phục, đến lúc đó chỉ cần hắn muốn, chính tay nàng sẽ tự dâng đến cho hắn. Đương nhiên Steppenwolf sẽ không nói câu này ra thành lời.


    Hắn đứng dậy bước về phía trước, đưa bàn tay thô rắp nâng chiếc cằm nhỏ nhắn tinh xảo của Hippolyta lên: “Điều kiện chấp thuận, nữ hoàng Hippolyta, bây giờ nàng là của ta.” Nói đến cuối, khóe miệng Steppenwolf cong lên thành một nụ cười dâm tà.


    Trượt bàn tay dọc theo cần cổ trắng nõn, chui vào trong vạt áo. Hippolyta giật mình vì hành động của Steppenwolf, cả người theo bản năng bật lùi về sau, hai tay che ngực, khép chặt vạt áo, mâu phượng khẽ trừng.


    Từ tay truyền đến xúc cảm mềm mại tuyệt vời, Steppenwolf đưa bàn tay lên ngửi, hít hà: “Thật là thơm.” Hippolyta đỏ mặt.


    Steppenwolf ngẩng đầu nhìn nàng, lạnh lùng nói: “Nữ hoàng có vẻ không quan tâm đến tính mạng của con dân Amazonian nữa.”


    “Không phải … ta chỉ …”


    Hippolyta cố gắng biện giải, nhưng chưa kịp nói xong, Steppenwolf đã bước đến, ánh mắt xâm lược đầy tính chiếm hữu nhìn thẳng mắt nàng, mệnh lệnh lạnh lùng, bá đạo:


    “Hôm nay ta muốn nàng là của ta.”


    Rồi bất chấp ánh mắt băng lãnh của nàng, hắn cúi xuống hôn lấy bờ môi hồng nhỏ nhắn. Hai tay luồn vào trong vạt áo, gạt sang bên. Cặpbồng đào vì không có áo lót cản trở nhảy ra, căng tròn rơi trọn vào lòng bàn tay, mặc tình xoa bóp.


    Hippolyta muốn phản kháng nhưng nàng biết mình không chịu được hậu quả. Mà việc này sớm muộn cũng sẽ xảy ra, dùng tấm thân này đổi lấy an toàn của cả tộc, cũng đáng chứ.


    Nhìn vào con mắt đầy dâm tà, nếu thứ hắn muốn là cơ thể nàng, vậy nàng sẽ cho hắn toại nguyện, nhưng hắn sẽ không bao giờ có được tâm trí nàng. Hippolyta nhắm chặt hai mắt, thả lỏng cơ thể, sẵn sàng nhận mệnh.


    Steppenwolf thấy Hippolyta nhắm hai mắt, biết nàng đã thỏa hiệp. Trong lòng không kìm được vui mừng, nữ hoàng cao quý của Amazon cuối cùng cũng là của hắn. Được đà tiến tới, chiếc lưỡi cậy mở khoang miệng, thò vào liếm láp, hút lấy mùi thơm cùng nước nhờn, quấn lấy chiếc lưỡi đỏ hồng.


    Hai bàn tay vuốt ve dọc theo eo lưng, từ bầu ngực chậm rãi rời xuống vùng bụng, đi đến đâu, cởi bỏ y phục trên người nàng đến đấy.


    Chạm đến thắt lưng, hai bàn tay rắn chắc không kìm được, xé tung nó, làm chiếc quần không còn cản trở rơi xuống, lộ ra cặp chân thon dài tuyệt đẹp.


    Hippolyta cảm nhận bên dưới mát lạnh, không kìm được mở mắt, đưa tay ngăn chặn bàn tay đang tùy ý càn quét. Miệng cố gắng thoát khỏi chiếc lưỡi gian xảo: “Khoan đã … cơ thể ta vừa lao động, vẫn còn mồ hôi, cần phải tắm rửa trước đã.”


    Con mồi đến cửa, Steppenwolf sao có thể để cho nó chạy. Hắn mặc kệ Hippolyta mở miệng, tiếp tục hút lấy bờ môi thơm tho, ngăn cản âm thanh của nàng. Khẽ hít lấy mùi cơ thể nàng, ghé vào tai nói: “Không sao, ta thích mùi mồ hôi của nàng. Rất tự nhiên và nồng nhiệt.”


    Rồi hắn không để ý cơ thể dơ bẩn của nàng, dùng lưỡi ngậm lấy chiếc tai đã trở nên rám đỏ. Hippolyta cảm giác như có một luồng điện chạy dọc toàn thân. Steppenwolf không tha, đưa lưỡi lướt dọc từ trên lướt dọc cần cổ thon dài xuống bộ ngực căng tròn.


    Nhìn hai ngọn nhũ phong cao ngất, không thương tiếc cắn xuống một bên nhũ đỉnh đỏ hồng, ngon miệng mút lấy. Từ trong miệng Hippolyta khẽ phát ra tiếng ngâm. Hai bàn tay phía dưới không an phận vuốt ve bờ mông căng tròn đầy sức sống. Cách một lớp vải khố nhưng vẫn cảm thấy sự mượt mà tuyệt vời.


    Steppenwolf không chịu được nữa, hắn nhét một bàn tay vào trong vải khố, sờ lấy vùng đất thiêng liêng của nữ hoàng Amazon. Lớp lông mu rậm rạp, mềm mại, cánh hoa khép chặt, hắn đưa tay miết dọc theo mép hoa, hoàn toàn khô ráo.


    Nhìn vào mắt nàng, tuy cơ thể đã trao cho hắn nhưng lí trí nàng vẫn tỉnh táo, trong ánh mắt hoàn toàn chỉ có sự băng lãnh. Steppenwolf nở nụ cười, nếu đoạt được nàng dễ như vậy thì cuộc vui đâu còn nữa.


    Hắn có thể trực tiếp cưỡng đoạt chiếm lấy nàng, nhưng như thế chỉ là bắt ép. Hắn muốn nàng chính là tình nguyện, cam chịu hiến dâng không chỉ cơ thể mà còn tâm trí.


    Hắn dùng ngón tay tách mở đóa hoa đã khép chặt nhiều năm, trực diện chà sát hạt châu đỏ hồng.


    “Ah!” Hippolyta thất thố phát ra tiếng kêu, vội vàng lấy tay che miệng lại, nhưng không thoát được thính giác của Steppenwolf. Hắn nghe rất rõ ràng tiếng kêu của nàng. Ngón tay càng hưng phấn day nhấn mẫn điểm đỏ hồng.


    Đầu vú dưới sự chơi đùa của chiếc lưỡi đã mau chóng trở nên căng cứng, ướt át như quả đào nhỏ đỏ mọng. Steppenwolf tiếp tục chuyển sang đầu vú bên kia liếm mút, chơi đùa.


    Hippolyta đầu tiên sau bao nhiêu thế kỷ lần nữa được trải nghiệm kích thích như thế, cơ thể không kìm được chậm rãi phản ứng. Trong miệng bắt đầu phát ra những tiếng “Hừ … hừ …” nhẹ, đóa hoa phía dưới cũng nhanh chóng chảy ra mật nước.


    Nhận được phản ứng cơ thể của nàng, Steppenwolf càng hưng phấn. Một tay vòng ra sau, ép chặt cơ thể nàng vào lòng, không cho nàng cơ hội giãy dụa, chỉ có thể bất lực tiếp nhận kích thích khoái cảm từ hai nơi mẫn cảm nhất trên cơ thể.


    Hăng say day nhấn hạt đào nhỏ, cảm giác vùng đất của nàng đã đủ ướt. Steppenwolf đưa một ngón tay sáp nhập hoa huyệt.


    “AH!” Hippolyta yêu kiều kêu thành tiếng.


    “Thật chặt, nơi này của nàng mút ta thật mê người.” Steppenwolf cười một tiếng dâm đãng.


    Tuy Hippolyta là người từng trải, nhưng nhiều năm vắng bóng, vùng đất khô héo không được tưới tắm đã trở nên chặt khít. Đóa hoa của nàng bây giờ không khác gì một cô gái mới tinh, nhỏ chặt, ướt át.


    Thêm nữa hình thể của Steppenwolf không phải người thường so sánh. Kích thước của hắn gấp rưỡi cơ thể con người. Ngón tay của hắn to không khác gì một chiếc dương vật cỡ nhỏ. Nàng có thể cảm nhận sự thô ráp, to lớn của chúng theo từng thớ thịt căng ra. Phía dưới cảm giác đau đớn như bị xé rách, Hippolyta muốn kêu lên nhưng ngạo khí của nàng không cho nàng khuất phục trước Steppenwolf. Nàng cắn răng khi Steppenwolf chậm rãi đem ngón tay từ từ tiến nhập đến khi cắm trọn cả ngón tay vào trong nàng.


    “Quá … to … Hừ … hừ …” Hippolyta không ngờ ngón tay của hắn lại khoét sâu đến thế. Steppenwolf khẽ động ngón tay.


    “Không!” Hippolyta không chịu được lên tiếng. Nhưng Steppenwolf sao chịu nghe nàng, hắn đem ngón tay hết ngoái bên trái, lại ngoái bên phải, như chiếc khoan không ngừng lay động. Đem ngón tay ma sát với thành thịt hoa mẫn cảm, khiến chúng tiết ra càng nhiều mật dịch, nong rộng mật huyệt nhỏ nhắn.


    Nhờ huyệt dịch, Hippolyta nhanh chóng không còn cảm thấy đau đớn, ngược lại là cảm giác xấu hổ, nàng không ngờ cơ thể của mình lại mẫn cảm như thế.


    Steppenwolf miệt mài chơi đùa đóa hoa, đem hoa huyệt chơi thành một mảng đầm nước, từng giọt từng giọt trượt theo ngón tay chảy xuống sàn nhà.


    “Phốc” một tiếng, hắn tiến nhập thêm một ngón tay. Hai ngón tay dễ dàng chui vào tận gốc, lấp đầy hoa huyệt, đem lượng lớn mật dịch bắn ra. Cả người Hippolyta giật về sau theo cú sáp nhập bất ngờ, cả người không dừng co giật, cuối cùng là xụi lơ, run rẩy trong lòng của Steppenwolf.


    Hai ngón tay của hắn được bức tường thịt âu yếm chặt chẽ. Nhìn trạng thái của nữ hoàng Hippolyta lúc này. Đôi mắt khép hờ ướt át, toàn thân vô lực nằm trong lòng hắn, toát ra mị thái kiều diễm vô hạn. Steppenwolf biết nàng vừa đạt được cao trào, trên miệng không khỏi cười to, ghé sát tai Hippolyta nói:


    “Nữ hoàng, thoải mái chứ?”


    Hơi nóng phả vào tai khiến Hippolyta thanh tỉnh, nhớ lại bản thân vừa làm gì, xấu hổ cắn răng nói: “Không. Không thoải mái. Ta chỉ cảm thấy ghê tởm mà thôi.”


    Steppenwolf không ngờ nàng lại ngoan miệng như vậy. Hắn hôm nay muốn từ từ, chậm rãi thưởng thức nàng. Nhưng nếu nàng đã không biết điều thì hắn cũng không ngại cho nàng biết làm hắn tức giận sẽ có hậu quả như thế nào.


    Đột nhiên có tiếng gọi từ bên ngoài vọng vào: “Nữ hoàng, đã đến giờ ăn cơm, mong người mau chóng rời cung đến Đông điện.”


    Hippolyta giật mình, chưa kịp lên tiếng đã thấy Steppenwolf rút hai ngón tay của mình ra. Dưới ánh mắt khó hiểu của nàng, hắn cởi nốt vải khố của mình xuống. Giờ hai người hoàn toàn xích lõa trước mặt nhau. Hippolyta có thể nhìn thấy rõ ràng con quái vật khổng lồ, trong lòng không khỏi hít một ngụm khí lạnh.


    Steppenwolf đưa tay cầm lấy eo thon, nhấc bổng Hippolyta lên, đặt đóa hoa ướt át của nàng lên trên con quái vật của hắn. Đoán được chuyện gì sắp xảy ra, Hippolyta hoảng sợ, nàng ra sức vùng vẫy, giãy dụa. Nhưng cơ thể vừa trải qua cao trào không còn sức lực, chỉ có thể vô lực mặc Steppenwolf làm gì hắn muốn.


    “Nữ hoàng, người có ở bên trong?”


    Giọng nói bên ngoài lần nữa vang lên, mang theo một chút sốt ruột. Hippolyta nghĩ không thể để người khác biết chuyện đang xảy ra trong phòng. Nàng lớn tiếng nói:


    “Ta không sao, các ngươi đi xuống trước, nói với mọi người hôm nay ta mệt mỏi, muốn đi nghỉ sớm, không ai được làm phiền.”


    Nữ chiến binh Amazon nghe không ra có gì khác thường, chỉ nghĩ là nữ hoàng thật sự mệt mỏi. Nữ hoàng Hippolyta những ngày nay làm việc gần như không ăn không ngủ, các cận vệ cũng lo lắng cho sức khỏe nàng. Được nghe Hippolyta nói nàng muốn đi nghỉ sớm, nữ chiến binh đương nhiên hứng khởi, vâng mệnh lui xuống.


    Song nữ chiến binh không biết bóng người nàng vừa đi khuất, trong tẩm cung phát ra một tiếng kêu đầy đau đớn.


    “AHHHhhhhh!!!!” Hippolyta hét thảm một tiếng, nàng có thể cảm nhận phía dưới bị nong ra hết mức, cơ thể như bị xé làm đôi.


    Steppenwolf nhân lúc Hippolyta nói chuyện với nữ chiến binh, hạ thể thả lỏng, hoa huyệt mở rộng, hai tay bắt lấy hai bên chân, dùng lực kéo xuống, lùi mông, huých về đằng trước. Cả cự vật to chừng như không thể nhét vừa, thành công đột phá cửa khẩu, cắm vào trong đóa hoa bé nhỏ.


    Hippolyta giật ngửa về sau, hổn hển ngáp lấy từng ngụm không khí, cả người căng cứng run rẩy. Chỉ cần một cử động nhỏ, nàng cũng cảm thấy đau điếng người. Dương vật của Steppenwolf mới cắm vào một phần nhỏ, nhưng hắn vẫn chưa động, hắn muốn đợi nàng thích ứng với cự vật của hắn.


    Hippolyta vừa lấy lại tri giác, đau đớn thích ứng, đã có thể nhẹ nhàng di chuyển. Nhưng nàng vừa cử động, Steppenwolf nhận được tín hiệu cũng khẽ cử động, tiến nhập sâu hơn.


    “Ahh … ah …!” Hippolyta lại hét thảm. Quy đầu tiến nhập quá to. Lớp dịch nhờn tiết ra không ngừng, nhưng không cách nào làm dịu cơn đau. Càng tiến vào sâu, Steppenwolf càng thấy khó đi vào.


    Hắn cầm chân nàng banh ra một góc 180 độ, hung hăng nhấn xuống. Cự vật lập tức đi vào hơn nửa. Hippolyta hự một tiếng, ngửa đầu về sau, bất tỉnh.


    Mở mắt nhận ra mình đang nằm trên giường lớn trong tẩm cung. Nhưng cả cơ thể đau đớn rã rời, không cách nào di chuyển. Nhờ thị giác, nàng mới nhận ra bản thân đang di chuyển, toàn bộ hạ thể đã không còn cảm giác.


    Nhìn xuống, nàng trợn mắt phát hiện một thân hình to lớn đang cưỡi trên người nàng, không ngừng nhấp nhô. Lí trí nhanh chóng quay lại, nhận ra người trước mặt chính là Steppenwolf, vậy là hắn vẫn làm nàng từ lúc nàng bất tỉnh đến tận bây giờ.


    Hưng phấn cảm nhận từng thớ thịt co bóp dương vật. Steppenwolf như con thú hoang dã, phập không ngừng vào hoa huyệt ẩm ướt. Chợt bức tường thịt vốn thả lỏng bóp chặt. Hắn biết Hippolyta đã tỉnh lại.


    Nhìn xuống người ngọc dưới thân, cơ thể trắng lõa, không tì vết. Khuôn mặt hoàn mĩ, đôi mắt sắc xảo, băng lãnh, đôi môi hồng đào thơm mọng. Hắn cúi xuống hôn lấy cặp môi nàng trong khi phía dưới vẫn không ngừng động tác.


    Hippolyta cau mày, quay đầu thoát khỏi miệng hắn, lạnh lẽo nói: “Ngươi …”


    “Nữ hoàng đã tỉnh lại, bây giờ chúng ta có thể tiếp tục cuộc chơi.” Không để Hippolyta nói, Steppenwolf chen vào.


    “Hừ, bây giờ, ta đã không còn cảm giác được hạ thân, cho dù ngươi muốn chơi đùa cũng chỉ là chơi với một cái xác mà thôi.” Hippolyta lạnh lùng mở miệng.


    Steppenwolf nở nụ cười, ôm nàng lên, để trong lòng, bế đến trước một cái gương, nói: “Nữ hoàng, nhìn.”


    Hắn quay nàng lại, để nàng đối mặt với gương, hắn từ phía sau đỡ lấy hai đùi, cự vật vẫn cắm sâu trong hoa huyệt. Hippolyta nhìn thấy rõ ràng nơi đó của mình hoàn toàn nuốt chửng dương vật của Steppenwolf, dọc theo thớ bụng, thứ vĩ đại đấy vì quá to mà nổi lên trên lớp da của nàng. Với từng cú nhấp, nàng có thể nhìn thấy nó chuyển động ra vào, mỗi lần đều kéo theo một lượng lớn mật dịch đào ra, chảy xuống tắm táp dương cụ.


    Hình ảnh đầy dâm mỹ khiến Hippolyta đỏ mặt xấu hổ. Steppenwolf cúi xuống, hơi thở nóng bỏng phả vào tai khiến nàng run rẩy: “Nữ hoàng, vì sợ nàng đau, ta đã phong ấn dây thần kinh hạ thể của nàng. Vì thế nàng không cảm giác được gì? Nhưng bây giờ nàng đã tỉnh lại, cơ thể của nàng cũng đã quen thuộc với dương vật của ta. Cũng nên gỡ bỏ phong ấn rồi.”


    Dứt lời, Steppenwolf vung tay lên, một đoàn ánh sáng từ hạ thân Hippolyta sáng lên, bay ra khỏi cơ thể trở về tay của Steppenwolf. Hippolyta còn chưa kịp phản ứng, hạ thể đã truyền lại cảm giác. Toàn bộ thông tin thần kinh truyền đi bị giữ lại tại hạ thân như lũ quét không thể cản phá xông thẳng hướng trung khu thần kinh. Toàn bộ cảm nhận, sự đau đớn, khoái cảm đồng thời đổ ập, đánh phá tâm trí nàng. Nỗi đau xé rách cùng khoái cảm cao trào không ngừng giao nhau.


    Hippolyta hổn hển tiếp nhận mớ cảm xúc hỗn độn. Steppenwolf không đợi nàng, tiếp tục di chuyển. Mỗi lần đi vào, hắn đều đem cự vật cắm vào sâu nhất, khoét lên cửa cổ tử cung. Hippolyta phát ra từng tiếng “Hừ” nhẹ theo mỗi nhịp cắm.


    Steppenwolf kéo nàng lên giường, ép nàng quỳ xuống, hai tay kéo về sau, từ đằng sau, hung hăng cắm vào nàng. Ở tư thế này, hắn có thể tấn công những điểm mới mà trước đó chưa từng khám phá. Trước đó, hạ thân bị phong ấn không truyền lại cảm giác, nhưng giờ đây, Hippolyta cảm nhận rõ ràng cảm nhận được một đoàn lửa nóng không ngừng thiêu đốt phía dưới. Một cảm giác khao khát được lấp đầy, thỏa mãn.


    Nàng lắc đầu từ chối cảm giác này nhưng mỗi lần Steppenwolf tiến sâu, quy đầu cắm ngập nhục huyệt, nàng không kìm được cảm giác hưng phấn dâng trào. Khi hắn rút ra, cảm giác trống rỗng, thiếu hụt lại ập đến. Lần tiếp theo tiến vào, sự hưng phấn, thỏa mãn lại sung sướng vượt xa gấp xa lần trước nhiều lần. Nhiều lần lặp lại như thế, Hippolyta cảm giác bản thân sắp trở nên điên cuồng.


    Không biết từ lúc nào, nàng tự động phe phẩy bờ mông, hùa đón, phối hợp cùng động tác của Steppenwolf. Tuy rất nhỏ nhưng vẫn bị Steppenwolf phát giác, hắn nở nụ cười quỷ dị, ra vào trong nàng ngày càng nhanh.


    Hippolyta sao không biết bản thân đang làm gì nhưng nàng không kìm lại được khao khát cháy bỏng trong cơ thể.


    Steppenwolf lật ngửa nàng lại, banh rộng hai chân nàng hết cỡ, từ phía trên cắm xuống. Nhờ thế, hắn dường như có thể cắm trọn dương vật vào chỗ sâu nhất trong nàng. Hippolyta không giữ lại rên rỉ thành từng tiếng to. Phía dưới chỗ giao giữa hai người không ngừng phát ra tiếng nhóch nhách của nước nhờn bị ép chặt, bắn ra theo từng cú nhấp cuồng bạo.


    Cảm giác nhục huyệt bốn phía bất ngờ bóp nghiến dương vật, Steppenwolf biết Hippolyta chuẩn bị cao trào. Hắn gia tăng tần suất ra vào, khi nàng giật người về sau, đón nhận khoái cảm, hắn cũng đâm vào nơi sâu nhất trong nàng, thả lỏng tinh hoàn, bùng nổ dịch nóng thẳng lên hoa tâm.


    Không khí trong phòng trở nên yên tĩnh hơn, chỉ còn tiếng thở gấp mệt mỏi của một nam, một nữ. Hippolyta từ cơn dục hỏa tỉnh lại. Vừa rồi, hình ảnh xấu hổ của nàng hoàn toàn bày ra trước mắt Steppenwolf. Nàng cắn răng, tức giận mắng: “Steppenwolf, ngươi dám chuốc thuốc ta.”


    Nếu không sao nàng có thể dễ dàng khoái cảm, dễ dàng cao trào, dễ dàng khuất phục như thế. Steppenwolf chỉ hơi thở dốc, nhìn vị nữ hoàng vừa hồi còn nhiệt nóng làm tình với mình bây giờ lại trở thành một nữ hoàng lạnh lùng, đầy ngạo khí. Steppenwolf cười nói: “Nữ hoàng của ta, ta chỉ giúp người khám phá bản chất của chính mình.”


    Hippolyta tức giận nói: “Vậy ngươi không phủ nhận đã chuốc thuốc ta?”


    Steppenwolf nhấc vai thờ ơ nói: “Phải thì sao?”


    Hippolyta hoàn toàn giận dữ, không ngờ tên này lại đê hèn như thế. Đâu đó trong lòng cũng trở nên thoải mái, hóa ra con người nàng cũng không phải lẳng lơ như vậy.


    Chỉ thấy Steppenwolf cúi người xuống, mặt dán sát mặt nàng, âm thanh âm u, đầy quỷ dị vang lên: “Viên thuốc chỉ giúp nàng nóng người, còn đạt được khoái cảm hay tự động đung đưa mông lại chính là bản thân nàng.”


    Hippolyta không tin nói: “Ngươi nói dối! Ahh… Ngươi làm cái gì đấy?” Một tay Steppenwolf đã đặt lên gò ngực cao vút của nàng xoa bóp. Dương vật tưởng chừng như đã mềm đi vẫn cắm trong nàng lần nữa tỉnh giấc di chuyển.


    “Để đấy ta cho nàng thấy con người thật của mình. Đêm này còn dài lắm, nữ hoàng yêu quý của ta.” Nụ cười lạnh lùng đầy quỷ dị của Steppenwolf khiến Hippolyta ớn lạnh.


    **********

    “Nữ hoàng, đã đến giờ rời cung.” Giọng của nữ cận vệ vọng vào từ bên ngoài.


    Từ bên trong tẩm cung của nữ hoàng, vọng ra âm thanh của Hippolyta: “Bảo mọi người theo kế hoạch lên đường, hôm nay, ta có việc khó có thể rời cung. Gửi lời chúc của ta đến người dân phía Bắc.”


    Nữ cận vệ không thắc mắc vâng lệnh lui xuống. Nếu lúc này nữ cận vệ có thể nhìn thấy khung cảnh trong phòng nhất định sẽ sốc đến chết. Nữ hoàng Hippolyta cao quý của Amazon toàn thân không mảnh vải, cặp vú cao ngất đang bị xoa bóp thành đủ loại hình dáng, chiếc miệng nhỏ nhắn vừa ra lệnh cho nàng lùi xuống lúc này đang cúi xuống ngậm lấy một chiếc dương vật khổng lồ, hay bàn tay mềm mại thuần thục vuốt trụ, bên trong hoa huyệt đang cắm một chiếc dương vật giả không ngừng lay động. Hình ảnh đầy dâm đãng trái ngược với sự cao quý của căn phòng.


    “Nữ hoàng đâu?” – Một nữ chiến binh đứng trong hàng lên tiếng.


    “Nữ hoàng bảo người có việc, không thể phùng bồi chúng ta tiến Bắc. Người nhờ chúng ta gửi lời chúc đến người dân phương Bắc.” – Nữ cận vệ bước ra từ hoàng cung đáp lại.


    “Không sao, công việc như thế này vốn không phù hợp với nữ hoàng. Chỉ cần chúng ta đi là được.” – Một nữ cận vệ nói vào.


    “Đúng vậy.” – Mọi người đồng thanh.


    “Nếu nữ hoàng không đi, mọi người cũng đã đến đông đủ. Lên đường thôi.” – Một nữ cận vệ trông khá cương trực lên tiếng.


    Mọi người lên ngựa tiến về phía Bắc, chỉ có một người trong đó, hơi chần chừ, trước khi lên ngựa, đưa mắt nhìn về phía tẩm cung của Hippolyta. Đó chính là Pythia, nàng cảm thấy hôm nay việc nữ hoàng không đi được có điều gì đó không ổn. Nhưng nàng chỉ nghĩ là do nữ hoàng quá mệt, giống như tối qua người bảo không ăn cơm được, cần đi nghỉ sớm. Chỉ mong tất cả là do nàng suy nghĩ quá nhiều. Pythia lên ngựa, tiến về phía Bắc.
     
    huyvip, Phi phong, Mr_bean and 4 others like this.
    Đang tải...

    Similar Threads Diễn đàn Date
    Đấu phá thương khung chế . Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 5/11/17
    Yeu nhầm chị hai được nhầm em gái chế Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 30/7/17
    Cuộc chiến (League of Legends bựa) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 20/6/17
    Liên Minh Huyền Thoại- Truyện dài kỳ Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 2/1/17
    con vợ công công - remake Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 13/6/14

  2. Xích Long Đế Vương

    Xích Long Đế Vương Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    865
    Đã được thích:
    300
  3. thanlong26

    thanlong26 Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    18
    Đã được thích:
    0
    Tiếp đi bro. Sao ngưng rồi
     
  4. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    3,569
    Đã được thích:
    2,080
    Lạc vào đó thì phê,,, như nũ nhi quốc ấy nhỉ...
     
  5. nguoilangthang2475

    nguoilangthang2475 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    300
    Đã được thích:
    518
    May công trình của ông pgs. Bùi Hiền không thành thì truyện trên đây bị thay đổi hết.
     
  6. Dâm thành tính

    Dâm thành tính Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    18
    Đã được thích:
    2
    Tả sex còn chưa sâu bạn ơi! Đọc chưa đủ phê! Mong chap sau nữ hoàng dâm hơn nữa nhé! Hóng
     
  7. hạ-thiên

    hạ-thiên Thiếu Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    741
    Đã được thích:
    185
    Ồ mog ra đều
     
  8. whatever1211

    whatever1211 Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    10
    Đã được thích:
    105
    Mình không thích đọc truyện gái dâm. Mình thích những người con gái cao ngạo, lạnh lùng. Tưởng tượng khi bạn đè họ ở dưới thân, ánh mắt kiên cường, đầy lạnh lẽo khiến bạn chỉ muốn hung hăng tàn phá cùng vấy bẩn. Đấy mới là thể loại mình thích, đương nhiên đích đến vẫn là tự nguyện nhưng trước đó phải có phản kháng cùng chống đối mới có hứng thú.

    *Chú ý: Mọi chi tiết trong truyện đều là tưởng tượng, mong mọi người không tin và thử nghiệm những hành động có thể gây tổn thương đến bản thân hay người khác.

    Chương 2: Tâm của Steppenwolf

    “Nữ hoàng muôn năm.”


    “Nữ hoàng muôn năm.” Liên tiếp những lời tung hô của người dân Amazon hướng đến nữ hoàng Hippolyta.


    Tiếp nhận sự kính vọng cùng ngưỡng mộ của người dân, nữ hoàng Hippolyta đứng trên đài cao, lộ ra sự cao quý cùng uy nghiêm. Nàng khẽ cười, nụ cười như trăm hoa đua nở, hai bàn tay thon dài tuyết trắng vươn lên, làm động tác áp tiếng kêu của mọi người xuống, giọng nói thanh thúy vang lên:


    “Hỡi thần dân Amazon, chúng ta vừa trải qua một cuộc chiến đầy thảm khốc. Nhà cửa sụp đổ, vườn ruộng điêu tàn, khắp nơi trở nên lầm than. Nhưng chúng ta đã không đầu hàng, chúng ta nỗ lực, cố gắng xây dựng, không ai từ bỏ. Cuối cùng ngày thành công đã đến, chúng ta không chỉ xây dựng lại một Amazonian khỏe mạnh mà theo ta thấy còn là một Amazonian hùng mạnh hơn bao giờ hết.”


    “Hoan hô … Tuyệt vời … Huuray!!!” Tiếng vỗ tay nhiệt liệt vang lên không dứt.


    Hippolyta tiếp tục phát biểu về quá trình xây dựng lại đất nước, vai trò của người dân cũng như những cá nhân đặc biệt, tận tụy với đất nước. Kết thúc bài thuyết, nữ hoàng lần nữa chúc mừng Amazon khôi phục sự hưng thịnh vốn có.


    Nàng đi xuống đài, để lại bao nhiêu tiếng cổ vũ, chúc phúc của người dân.


    “Mọi việc còn lại nhờ ngươi.” – Hippolyta vừa đi xuống, lộ vẻ mệt mỏi nói với một nữ cận vệ trông như là người đứng đầu.


    “Nữ hoàng cứ an tâm về cung nghỉ ngơi, mọi việc đã có chúng thần.” Trước đó nữ hoàng đã nói thân thể không được khỏe, vì thế ngay khi nữ hoàng đi xuống, Athilen tuân lệnh lập tức lên đài, thay Hippolyta tiếp nối buổi lễ.


    Trong không khí tưng bừng của buổi tiệc, Hippolyta vì lý do thân thể mệt mỏi, một mình trở về tẩm cung. Nàng vừa bước vào phòng, quay người đóng cửa. Một giọng nói quỷ dị từ phía sau vọng đến.


    “Nữ hoàng, hôm nay trên đài, ngươi thật uy phong nha.”


    Hippolyta biết người phát ra giọng nói là ai, nàng cắn răng, quay đầu nhìn Steppenwolf. Hắn lúc này nằm trên giường một thân không mặc quần áo thoải mái chống đầu nhìn nàng.


    “Hôm nay là ngày lễ chúc mừng Amazon thành công xây dựng lại, vậy mà nữ hoàng của họ lại không có mặt cùng người dân vui mừng sao?” Steppenwolf nở nụ cười trêu chọc, không để nàng phản biện nói tiếp:


    “Hay là tại vì nữ hoàng nhớ ta? Nhớ thanh côn thịt của ta? Không đợi được muốn trở về sớm cùng ta ăn mừng, hoan lạc?”


    Hippolyta siết chặt hai tay, lạnh lẽo nhìn Steppenwolf: “Ngươi nói đủ chưa. Nếu không phải ngươi bắt ta, ta cũng đâu trở về sớm như thế.”


    Steppenwolf hờ hững hỏi: “Ta bắt nàng? Sáng sớm nay, ta đã bảo nàng cứ vui vẻ thoải mái, khi nào muốn quay về cũng được.”


    Hippolyta tức giận nói: “Ngươi còn giảo biện, nếu thế sao ngươi còn bắt ta đeo thứ đấy.”


    Steppenwolf biết rõ vẫn hỏi: “Thứ đấy là thứ gì, nữ hoàng có thể nói rõ được không?”


    Hippolyta đỏ mặt, biết hắn đang trêu đùa mình, nàng giơ tay cởi lớp áo choàng trên người xuống. Để lộ bờ vai trần cùng hai cẳng tay thon dài, lớp áo trong màu vàng kim càng tô lên sự trắng nõn của làn da, phía dưới hai đùi căng dài, đầy mạnh mẽ.


    Chỉ có đôi chân vốn cao ngạo đứng thẳng giờ đây hơi khép lại, không ngừng run run. Ở giữa hai đùi, nơi tư mật của nàng không ai để ý không ngờ đang cắm một thanh côn gỗ không ngừng lay động.


    Không ngờ nữ hoàng Hippolyta hôm nay đứng phát biểu trước toàn thể người dân, lúc đấy lại đeo đồ vật này.


    Steppenwolf nhìn thanh côn gỗ vẫn cắm trong nàng, hai cặp chân trắng tuyết vì cố gắng giữ chặt mà run run hơi khép, khóe môi cong lên thành nụ cười : “Nữ hoàng quả nhiên là người tuân thủ lời hứa.”


    Hippolyta không phải chưa từng nghĩ đến việc tháo côn gỗ ra, nhưng Steppenwolf đã phù phép lên đồ vật này. Nó không chỉ xoay tròn không ngừng, mà còn kiểm soát nàng có luôn luôn đeo nó trên người không. Chỉ cần nó rơi xuống hoặc nàng tháo ra, Steppenwolf nhất định sẽ biết.


    Vì sinh mạng của người dân Amazon, Hippolyta không thể nào không nghe hắn. Hippolyta lạnh lùng nhìn Steppenwolf nói: “Bây giờ ta rút nó ra được chưa?”


    Steppenwolf mỉm cười nói: “Chưa được, ta thấy nàng đeo nó rất hợp.” Rồi hắn vẫy tay bảo nàng lại gần. Hippolyta run rẩy bước về phía giường. Một tay Steppenwolf vòng xuống bất ngờ bắt lấy phần khúc côn còn chưa đi vào hết rút ra.


    Nhục huyệt của nàng vốn bóp chặt mục côn, đột nhiên bị rút ra khiến côn gỗ ma sát mạnh lên thành hoa huyệt. Hippolyta không đề phòng bất ngờ “Ah …” một tiếng.


    “Ta thấy nàng có vẻ rất ưa thích nó, mút chặt như vậy, đến rút ra cũng khó khăn.” Steppenwolf mới rút ra được một ít nhưng đã cảm giác hoa huyệt bóp chặt lấy mộc côn. Nhìn phần côn gỗ rút ra được phủ lên lớp dịch thủy bóng loáng, vô vàn mật dịch theo kẽ hở rút ra mà chảy xuống. Hắn tưởng tượng đến lúc được cắm vào trong nàng, phía dưới nhanh chóng dựng đứng lên. Không đợi nàng phản ứng, không muốn hoang phí lượng mật dịch thơm tho, lần nữa mạnh mẽ cắm nhập côn gỗ vào hoa huyệt, sâu hơn cả trước đó.


    “AHH!” Lại tập kích bất ngờ, côn gỗ thình lình đâm sâu, Hippolyta giật đứng, siết chặt hai tay, từ chối khoái cảm ập đến.


    Ngẩng đầu phát hiện đối phương cắn răng, đôi mắt vẫn quật cường. Steppenwolf cau mày không vui.


    “Lại đây giúp ta khởi động.” Steppenwolf ngồi dậy, ra lệnh cho Hippolyta lại gần, lớp chăn che người rơi xuống, để lộ con quái vật vừa tỉnh giấc.


    Tuy không phải lần đầu nhìn thấy thứ đó nhưng Hippolyta vẫn không kìm được hoảng hốt. Nàng e dè theo sự huấn luyện của Steppenwolf chậm rãi quỳ xuống, nhẹ nhàng nắm lấy con quái vật.


    Trong một tháng qua, Steppenwolf đã huấn luyện nàng rất nhiều kỹ năng phục vụ hắn. Tuy trong lòng không muốn, nhưng thân phận là kẻ yếu thế, Hippolyta không thể không học. Ban đầu nàng còn sợ hãi, xấu hổ, nhưng dần dần nhận ra, nếu bản thân có thể áp dụng tốt những kỹ năng này, nàng có thể khiến Steppenwolf nhanh bắn hơn. Hắn cao trào càng nhanh, cơ thể nàng càng không phải kiệt lực mỗi lần hầu hạ hắn.


    Hai tay nàng nắn nhẹ, lột lớp da quy đầu xuống. Bờ môi anh đào hôn lên quy đầu to đỏ. Nhẹ nhàng khơi gởi dục vọng của Steppenwolf. Cảm nhận tiếp xúc mềm mại, con quái vật chậm rãi thức tỉnh.


    Sờ lấy con quái vật nhanh chóng to ra, hai tay Hippolyta vuốt trụ ngày một nhanh, chiếc mồm mở to ngậm lấy dương vật vĩ đại, bên trong chiếc lưỡi mềm mại cuốn lấy giao du cùng con quái thú. Steppenwolf nhìn nữ hoàng cao quý của Amazon đang ngoan ngoãn hầu hạ mình, hắn biết nàng chỉ vì người dân Amazon mới thỏa mãn hắn, nhưng hắn không tin nàng đối với khoái cảm là hoàn toàn từ chối.


    Nhìn cặp mông căng tròn trắng tinh, một tay Steppenwolf vòng xuống phía dưới, cầm lấy mục côn di chuyển.


    “Ưm ưm …” Hippolyta nhăn mày, ngẩng đầu lườm Steppenwolf. Đáp lại ánh mắt khiêu khích của nàng, hắn nở nụ cười, càng trìu sát côn gỗ nhanh hơn. Hippolyta biết Steppenwolf đang trêu đùa mình, nàng phớt lờ hắn, tiếp tục bú mút dương vật, cặp mông đung đưa nhằm giảm bớt kích thích xâm nhập của mộc côn. Một tay ra sức trìu lộng dương vật, chiếc lưỡi vòng lấy quy đầu, liếm mút dọc theo chiều dài con thú, một tay vòng xuống kích thích hai hòn bi vĩ đại.


    Hai bên người công ta tiến, không ai nhường ai, Steppenwolf thấy nàng thành thục như thế, đưa thêm một tay tấn công gò ngực co dãn, mò lấy điểm hồng, khẽ bấm, day day. Bàn tay phía dưới vừa trìu sát hạ thể vừa day nhấn điểm le đỏ bừng. Cơ thể Hippolyta không phải sắt đá, đương nhiên có phản ứng, phía dưới nơi đóa hoa tư mật nhanh chóng trào ra dịch thủy ẩm ướt, cặp ngực vì xoa bóp mà đôi nhũ tiêm đỏ hồng trở nên nhạy cảm dựng đứng. Nhưng Hippolyta như không cảm nhận thấy, vẫn ra sức bú mút dương vật không tha, bờ môi cao ngạo không ngừng lên xuống, nuốt ra thụt vào con quái vật đỏ bừng.


    Hai người đều tấn công bỏ mặc phòng thủ xem ai là người thua cuộc trước. Đây không chỉ là cuộc đấu về mặt thể chất, cũng là cuộc đấu về tinh thần. Hippolyta muốn bản thân dù thua cơ thể cho hắn nhưng tâm trí của nàng vẫn là của nàng. Tôn nghiêm, cao ngạo của nàng không thể bị phá bỏ.


    Vì thế mặc kệ hai nơi mẫn cảm nhất bị công kích, Hippolyta vẫn chịu đựng khoái cảm, cố gắng kích thích con quái vật nhanh chóng căng cứng. Chớp lấy thời cơ con quái vật căng phồng đến cực hạn, chiếc lưỡi mềm mại như lưỡi kim đâm thẳng vào quy khẩu.


    “Hưưừừ!!!” Steppenwolf không kìm được rùng mình hừ một tiếng. Hippolyta biết đây là điểm mẫn cảm của Steppenwolf. Nhận được phản ứng như dự đoán, nàng càng cố gắng cắm lưỡi vào sâu hơn, đem chiếc lưỡi bé nhỏ phe phẩy bên trong.


    Steppenwolf không ngờ nữ hoàng của hắn đã học được nhiều thứ, có thể cắn lại hắn. Hắn sao để nàng toại nguyện. Một tay vòng ra sau gáy nàng đẩy xuống, hạ bàn lùi về sau huých về phía trước, đem cự vật bất ngờ cắm nhập bờ môi anh đào, ngăn cản chiếc lưỡi tinh nghịch.


    Hippolyta bất ngờ hoảng hốt, theo bản năng đưa hai tay cố gắng đẩy lùi đối phương, nhưng sức lực của nữ hoàng bé nhỏ sao bằng được tướng quân Steppenwolf. Nàng chỉ có thể bất lực nhìn đối phương cắm nhập dương vật vào trong miệng.


    Steppenwolf di chuyển, đem cự vật rút ra, rồi không báo trước, cắm nhập vào lần nữa, sâu hơn, mạnh hơn trước. Mỗi lần cắm vào, Hippolyta cảm giác đầu óc trở nên trống rỗng. Khi hắn đem hơn nửa dương vật cắm nhập trong miệng nàng, Hippolyta gần như không hít thở được, Steppenwolf để nguyên dương vật trong đấy, cảm nhận yết hầu nàng giật giật, chiếc lưỡi mềm mại múa loạn, nhìn xuống, đôi mắt cao ngạo giờ đã ngập nước.


    Đợi khi nàng hoàn toàn mất hết dưỡng khí chuẩn bị ngất đi, Steppenwolf mới rút ra. Hippolyta xụi lơ rơi xuống giường, trong miệng hổn hển hút lấy từng ngụm không khí, phía dưới hoa huyệt thả lỏng, chiếc côn gỗ chậm rãi rơi ra. “Cạch” một tiếng, rơi xuống lăn trên sàn nhà.


    Chỉ thấy từ nơi tư mật của nàng chảy xuống vô số mật dịch. Steppenwolf sao có thể để phí phạm, hắn nhấc nàng lên đè xuống giường, banh mở hai chân, cúi đầu ngậm lấy đóa hoa ướt át, tham lam mút lấy từng lớp từng lớp thủy dịch trào ra.


    Hippolyta trong cơn mê màng cảm giác một lực hút bá đạo nơi hạ thể đem toàn bộ mật dịch trong người nàng hút mất. Nàng cố gắng kẹp chặt hai chân nhưng chỉ càng kích thích Steppenwolf, hắn đưa lưỡi lướt loạn hai bên cánh hoa, day nhấn điểm hồng mẫn cảm, rồi uyển chuyển cắm sâu vào trong nàng, nong rộng hút ra càng ngày càng nhiều hoa dịch.


    Từng mảng từng mảng theo nơi riêng tư của nàng, dọc theo cằm hắn, rơi xuống. Hippolyta quẫy đầu trong mê loạn, nàng muốn từ chối cảm giác này nhưng mỗi lần cơ thể bị hút ra, cảm giác trống rỗng lại không kìm được ập đến, mong muốn được lấp đầy lan tỏa trong nàng.


    Steppenwolf mê ly hút lấy hút để lớp hoa dịch thơm ngon, ngẩng đầu nhìn Hippolyta lúc này, khuôn mặt một rạng hồng, đôi mắt nhắm hờ long lanh đầy nước, trong miệng hổn hển phả ra hơi nóng nồng nhiệt. Hắn biết nàng đã sẵn sàng.


    Ngồi dậy, cầm con quái vật đỏ lòm đã căng cứng đến cực hạn, không động tắc thừa trực tiếp cắm vào. Được mật dịch bôi trơn, dương vật cũng được tắm nước nhờn trong miệng nàng, con quái thú không khó khắn cắm ngập gần hết.


    Hippolyta dù đã nhiều lần tiếp nhận cự vật nhưng vẫn phải nói, kích thước của Steppenwolf không phải người thường có thể tiếp nhận. Hippolyta giật về sau theo cú tiến nhập, dù đã ra nhiều nước nhưng phía dưới vẫn truyền đến đau đớn khiến nàng thanh tỉnh.


    Hiểu chuyện gì đang xảy ra, Hippolyta liếc mắt nhìn nơi truyền đến cảm ứng, chỉ thấy nơi riêng tư của nàng đang căng ra nuốt lấy dương vật to lớn, vì quá to mà nổi hằn cả lên trên bụng nàng. Thấy Steppenwolf chuẩn bị di chuyển. Hippolyta mở miệng: “Không nên … Ah” nhưng lời nói nhanh chóng bị cử động của Steppenwolf cắt đứt.


    Mỗi lần hắn rút ra, Hippolyta đều cảm nhận một cỗ trống rỗng khó chịu, mỗi lần hắn tiến nhập, nàng lại cảm nhận sự thỏa mãn lấp đầy. Không phải lần đầu tiên nàng cảm nhận cảm xúc như thế này. Nàng biết tất cả đều là do cơ thể không kìm được phản ứng nhưng không cách nào ngăn chặn bản thân rơi vào.


    Steppenwolf cắm vào trong nàng không nhanh, nhưng vừa đủ để nàng cảm nhận trọn vẹn những cú đâm, cú khoét, day nhấn lên thành nhục huyệt. Sự đê mê lan tỏa, khơi gởi dục hỏa nóng bỏng trong người nàng.


    Hippolyta quẫy đầu từ chối khoái cảm. Steppenwolf càng dịu dàng, khơi gợi tính dục trong nàng. Hắn nhẹ nhàng hạ người xuống, hôn lên môi nàng, đưa đầu lưỡi thô to, cạy mở khoang miệng, cuốn mút, giao du cùng chiếc lưỡi phấn hồng.


    Đối chọi với ánh mắt bá đạo, đầy xâm lược của Steppenwolf, Hippolyta cố gắng mạnh mẽ trừng mắt. Không thích nhìn sự quật cường trong mắt nàng, hắn hung hăng cắn lên đầu lưỡi phấn hồng. “Ưm.” Đau đớn khiến Hippolyta lập tức nhăn mày, cao ngạo trong mắt thoáng chốc trở nên ảm đạm. Khóe môi Steppenwolf cong lên, ánh mắt đầy ý cười. Hippolyta hoảng hốt di dời ánh mắt sang bên, bất giác không để ý, trong lòng nàng, một sự khuất phục nhẹ nhàng trào dâng.


    Một tay hắn vòng xuống, leo lên gò nhũ phong cao ngất, bắt lấy một bên ngực, nhẹ nhàng xoa bóp. Hai ngón tay bấu lấy nhũ tiêm căng cứng, day nhấn không tha. Một tay lướt xuống, dọc theo eo thon, qua lỗ rỗn nhỏ xinh, vươn xuống đồng cỏ mềm mại, lúc này đã phủ một lớp nước dịch càng trở nên bóng loáng, mượt mà. Bàn tay xoa lấy lớp lông mao ướt át, ngón giữa với xuống công kích điểm le mẫn cảm.


    Hippolyta chỉ cảm thấy toàn thân truyền đến khoái cảm, mỗi chỗ như có đoàn lửa nhỏ tập hợp lại tạo thành một đoàn dục hỏa lớn mạnh mẽ thiêu đốt nàng. Trong vô thức, Hippolyta bắt đầu mở miệng phát ra những tiếng rên rỉ, chiếc lưỡi chủ động giao lưu cùng đồng loại mềm mại, cơ thể không tự chủ nhướng lên, đem bầu ngực in trọn lên bàn tay đòi hỏi xoa nắn.


    Steppenwolf hưng phấn vì sự cởi mở của nàng, cuồng nhiệt đáp trả lửa nóng. Hắn cúi xuống, ngậm lấy một bên nhũ tiêm bú liếm, cắn mạnh, phía dưới đem con quái thú cắm vào nơi sâu nhất, quẫy loạn trong nàng, day nghiến lên thành tử cung mẫn cảm. Làm Hippolyta phải phát ra những tiếng kêu “A … a …” đầy dâm đãng.


    Chưa đủ, thế này vẫn chưa đủ, Steppenwolf gầm một tiếng, lật ngược nàng lại. Nhấn đầu Hippolyta xuống, để cặp mông vểnh cao, Steppenwolf từ phía sau hung hăng cắm dập vào nàng. Dương vật tiến nhập sâu hơn trước gần như lút cán.


    Cả người Hippolyta bay về trước theo mỗi cú nhập của Steppenwolf. Nàng cố gắng bò về trước nhưng bờ eo bị Steppenwolf giữ chặt lấy, kéo về sau, tiếp nhận những cú đâm đầy cháy bỏng. Hippolyta chỉ có thể ở dưới phát ra những tiếng kêu chết nghẹn, cảm nhận khoái cảm ào ào bất tận.


    Khi bức tường hoa huyệt co bóp ngày một nhanh, con quái thú căng cứng đến cực hạn. Hai người đều hiểu điều đó nghĩa là gì nhưng không ai dừng lại, một người là không muốn dừng lại, một người là không thể dừng lại nữa.


    Con quái vật bắt đầu chạy nước rút. Nó dập vào nàng những cú đâm mãnh liệt khiến cho đối phương phải thất lạc kêu rên. Hoa huyệt ướt át sau chục lần ra vào thình lình bóp nghiến lấy dương vật. Steppenwolf chớp lấy thời cơ đem cự vật cắm vào nơi sâu nhất miết trọn lên hoa tâm.


    “AHHHHHH!!!!!!” Hippolyta thất thanh kêu lên. Hoa tâm hé mở phún xạ âm tinh, quy khẩu đồng thời hé mở phun trào bạch dịch nóng bỏng. Hai cỗ hương dịch hòa vào cùng một chỗ từ từ theo nơi kết hợp chậm rãi chảy ra.


    Hippolyta mê man thiếp đi trong khoái cảm. Steppenwolf mệt mỏi cúi xuống, dùng tay gạt mái tóc rối loạn của nàng sang bên. Nhìn khuôn mặt xinh đẹp không tì vết, đôi lông vốn cau lại vì quật cường lúc này lại thả lỏng, bờ môi vẫn còn vương vấn nét cười đầy thỏa mãn. Hắn xót xa nói:


    “Nếu nàng tận hưởng nó từ đầu, có phải dễ dàng hơn không?”


    Steppenwolf nằm xuống, dịu dàng ôm nàng vào lòng, vẫn đem dương vật cắm bên trong, tuy một lần chưa thể thỏa mãn hắn. Nhưng thật hiếm khi nhìn nữ hoàng cao quý lại ngoan ngoãn nằm trong lòng hắn như thế.

    ..........

    Đón đọc chương tiếp theo: Sự nghi ngờ của Pythia
    Mình không có lịch ra chap cụ thể, chủ yếu là tùy hứng viết thôi. Tay bút vẫn còn non nên mọi người thông cảm nhé.
     
    boykjeukjeu, huyvip and thanlong26 like this.
  9. d.evil

    d.evil Xem Sex Lần Đầu Verified

    Bài viết:
    36
    Đã được thích:
    3

Chia sẻ trang này