1. Nếu bạn dùng GMAIL,Yahoo,Hotmail.. để đăng ký , xin vui lòng kiểm tra mail kích hoạt trong mục Spam/Bulk của gmail
    https://mail.google.com/mail/u/0/#spam
    Xin cảm ơn

Ảo Tưởng Sinh Ra Từ Thực Tại.

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi Kẻ Bất Tử, 14/5/17.

  1. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified
    137/226

    Bài viết:
    4,761
    Đã được thích:
    2,877
    Điểm thành tích:
    137
    Bốc phét, time đâu ra mà đọc chứ[email protected][email protected]
     
    Vịt Con. thích bài này.
  2. Vịt Con.

    Vịt Con. ❋๖ۣ♥๖ۣۜSoo༒๖ۣۜYeong๖ۣ♥❋ Thành viên BQT The VIP
    697/902

    Bài viết:
    3,956
    Đã được thích:
    11,639
    Điểm thành tích:
    697
    Kẻ Bất Tử thích bài này.
  3. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified
    137/226

    Bài viết:
    4,761
    Đã được thích:
    2,877
    Điểm thành tích:
    137
  4. Vịt Con.

    Vịt Con. ❋๖ۣ♥๖ۣۜSoo༒๖ۣۜYeong๖ۣ♥❋ Thành viên BQT The VIP
    697/902

    Bài viết:
    3,956
    Đã được thích:
    11,639
    Điểm thành tích:
    697
    Kẻ Bất Tử thích bài này.
  5. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified
    137/226

    Bài viết:
    4,761
    Đã được thích:
    2,877
    Điểm thành tích:
    137
    Giờ thì hiểu tại sao lại có cái comment này rồi. Ý bẩu là Bất tử này chuyên đi hóng threads khác mà quên threads này đúng khô[email protected][email protected]!...
     
  6. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified
    137/226

    Bài viết:
    4,761
    Đã được thích:
    2,877
    Điểm thành tích:
    137
    Chapter 51: Hit hận.







    Vì tiếng nổ của quả cầu năng lượng khá lớn nên hàng xóm xung quanh đó nghe được và chạy sang xem, vừa chạy sang đến nơi ai nấy đều sững sờ. Một căn nhà to đẹp vậy mà đã biến thành một đống bê tông đổ nát, một người rút điện thoại ra quay video trong khi một người khác bấm số gọi đội cứu hộ,,, nghĩ lại thì người đó thấy thiếu thiếu nên gọi luôn cả 113, 114 và 115 nữa cho đủ...


    Chỉ khoảng 15 phút sau thôi là cảnh sát, cứu hoả, cứu thương, cứu hộ đều đến đông đủ cả, họ bắt đầu làm nhiệm vụ của mình, chỉ riêng mấy anh cứu hoả thì âm thầm ra về sau khi nhìn quanh mà chả thấy cháy ở đâu,,,chả biết thằng mất dậy nào gọi nữa....


    Nhà đó chắc làm ăn phi pháp rồi nên mới bị báo ứng như này đây!!!" Một Bà cô khinh khỉnh nói với một bà khác.


    "Sao cô nói nhà người ta như vậy, cô có biết gì đâu mà nói!" Một cô gái bức xúc quay sang nói với bà cô kia.


    "Còn không nhìn thấy sao, có mỗi nhà này bị như vậy trong khi mấy nhà kia đều bình thường, đây không phải báo ứng thì là gì, chắc làm ăn mất dạy quá nên trời phạt đây mà,, !!" Bà cô chua ngua cười khẩy rồi nói với cô gái trẻ.


    "Cô!!...." Cô gái bức xúc đến không nói được gì, là hàng xóm với nhau, đã không giúp được người ta mà còn nói những lời như vậy.


    "Kệ nó đi con gái, miệng lưỡi thiên hạ cản sao được, giống đời nó thế, con để ý chỉ làm mệt đầu con thôi...!" Bà già hiền từ vỗ vai cô gái vừa nói.


    "Vâng thưa bà!!" Cô gái nói xong thì lo lắng nhìn về phía hàng xóm đang gặp nạn mà cầu nguyện cho gia đình họ không ai phải mất mạng cả. Bên cạnh thì vẫn những lời bàn tán độc địa của đám hàng xóm nhiều chuyện.


    ...


    Đã qua giờ trưa, Hit vẫn đang trên trời,,, kể từ lúc phá nát căn nhà của Chi xong thì hắn bay đi, hắn muốn biết thế giới này đang như thế nào...


    Mắt hit chợt thấy ở bên dưới có hai người một nam một nữ mặc đồng phục học sinh đeo khăn quàng và đang hôn nhau trong một góc khuất ở một ngôi trường...


    "Học sinh cấp hai đây hả?, hừ!!! ...ta hận!..." Hit dứt lời thì hai cơ thể bên dưới bỗng dưng nằm vật ra đất và từ hai cơ thể của hai học sinh ấy một dòng máu đỏ dần loang ra xung quanh, trên mặt cả hai học sinh vẫn chưa có nét gì là sợ hãi,,, có lẽ là do cái chết đến quá nhanh và bất ngờ. Cả hai học sinh đều chết bằng hai mũi giáo vô hình cắm thẳng qua trái tim và kẻ phóng hai mũi giáo hình thành từ phong hệ quen thuộc này chỉ có thể là Hit.


    Để lại một câu nói với gió rồi Hit lại bay đi....


    "Đừng để ta phải hận!! không thì các ngươi chỉ có một kết cục... đó là Tử Vong!"


    ***


    Tivi đài báo ngày hôm sau xuất hiện rất nhiều tin tức giật gân,,,, Hai học sinh bị chết bí ẩn khi ở trường, một ngôi nhà bỗng dưng bị sụp đổ 1 người chết một người bị thương nặng, nghi ngờ bị đánh bom, Một người đàn ông bị đánh nát cả đầu khi cố hãm hiếp một bé gái nhỏ, Một siêu du thuyền hàng triệu đô của một đại gia bị đắm trên biển ,.... cùng hàng chục tin giật gân khác đăng tải trên Facebook và các báo lớn nhỏ...


    Câu trả lời cho tất cả những chuyện này là...Hit. Hôm qua hắn đã thanh tẩy một chút những thứ hắn thấy chướng mắt khi quan sát...


    "Khiếp cái thế giới này sao giờ nguy hiểm thế nhỉ, giết người như giết chó!!" Ông Khởi đang xem tivi, thấy mấy tin tức vừa nghe mà nhăn mặt nói. Nhưng nếu ông biết chính thằng con mình là đứa gây ra mấy cái tin tức vừa rồi thì không biết sẽ thế nào...


    ...


    Trở lại với Hit, từ hôm qua sau khi gây ra mấy vụ việc kia thì hắn đi về và ngủ, sáng dậy thì nhân cách lại thay đổi, Hit không còn điều khiển cơ thể nữa mà là một nhân cách khác.


    Yểu điệu rời khỏi giường, Ly ngáp ngáp và đi vào nhà tắm, Bây giờ nhân cách điều khiển cơ thể lại là nhân cách nữ - Hương Ly.


    Không biết làm gì trong nhà tắm mà tận hơn một tiếng sau Ly mới bước ra, khắp người sạch sẽ không một cọng lông, không một vết nám, tất cả đều sạch đến mức không tưởng... Là Ly đã chăm chút lại cơ thể mình. Nhưng nếu như Ly là con gái thật thì việc Ly vừa làm là thật là tuyệt,,, bây giờ cơ thể của Ly là cơ thể con trai nên việc Ly vừa làm làm cơ thể nhìn như thằng bê đê vậy. Không biết khi đám nhân cách nam kia thức tỉnh thì bọn hắn sẽ nghĩ gì và làm gì với cơ thể bị biến thành yểu điệu nữ tính như này....


    Ly tiến đến tủ quần áo và mở ra,,, "Ủa! sao toàn quần áo con trai thế này!!!" Rồi Ly nhìn quanh và lại ỉu xìu,,, "Không có cả son phấn nữa ư??"


    Ly quay lại tủ quần áo tìm với hi vọng có một bộ trông đẹp một tí để mặc đi ra ngoài chứ chả lễ mặc đồ con trai rồi đi sao...


    Sau khi bới tung lên mà chả có bộ nào vừa mắt, Ly vẫn gắng tìm kiếm với chút hy vọng và hy vọng ấy đã được đáp lại, sau khi bắc ghế và tìm ở trên mặt tủ thì Ly thấy một cái hộp to bằng cái vali. Ly bê xuống và mở ra,,, Một bộ quần áo màu đen kiểu rất lạ mắt, ở ngực áo bên trái có một biểu tượng màu trắng hình một người không đầu bên trong một hình tròn, thêm đó là một đôi giày màu đen bằng sắt và một cái mặt nạ màu trắng nằm bên cạnh, một đai quấn lưng màu đỏ, một chiếc găng tay bên trái bằng sắt đen và một găng tay bên phải màu như xương có những gai gai ở các đốt và ở năm đốt ngoài cùng thì nó nhọn hoắc và dài đến 15cm. Găng tay đó được Tuấn lấy ở lăng mộ của hoàng đế thời bị 108 bang phái truy sát cùng với hoàng kim giáp thiên tử.


    Cả bộ đồ này đã được Tuấn dùng nhưng chỉ một lần đó là lần trở lại sau khi bị truy sát, Và lần đó chính găng tay bên phải đã quét qua từng mạng người để trả thù và thu lấy tử khí. Công pháp Sát Vô Cực được thi triển và sau khi giết hàng chục ngàn người của 36 bang và 72 phái thì nó đã tăng đến được tầng ba đỉnh cấp, Tuấn đã từng đặt cho nó một cái tên - "Bàn tay tử thần"


    Ly nhìn găng tay đó mà ớn lạnh cả người, căn phòng bỗng dưng lạnh lẽo lạ thường vì sát khí từ Bàn Tay Tử Thần toả ra. Ly run run lấy bộ quần áo và đôi giày ra rồi đóng nhanh cái hộp lại vì khi đối diện với bàn tay ấy Ly sợ! trái tim nhỏ bé run lên...










    Hết Chapter 51.
     
  7. Vịt Con.

    Vịt Con. ❋๖ۣ♥๖ۣۜSoo༒๖ۣۜYeong๖ۣ♥❋ Thành viên BQT The VIP
    697/902

    Bài viết:
    3,956
    Đã được thích:
    11,639
    Điểm thành tích:
    697
    • [​IMG][​IMG]
    • Ta.. cũng rất hận kẻ viết chữ màu nguyên chương gây chói mắt đó hiền đệ:mad::mad:
     
    Kẻ Bất Tử thích bài này.
  8. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified
    137/226

    Bài viết:
    4,761
    Đã được thích:
    2,877
    Điểm thành tích:
    137
  9. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified
    137/226

    Bài viết:
    4,761
    Đã được thích:
    2,877
    Điểm thành tích:
    137
    Chapter 52: Niềm vui của Thần.







    Ly làm sao mà biết găng tay bằng xương ấy là một món vũ khí đáng sợ cỡ nào cơ chứ, nó là một món vũ khí cổ xưa được một Siêu cấp cao thủ năm xưa dùng để xưng bá giang hồ, nó có thể được coi là một thần binh chân chính, nó chính là Sát thần binh - Ma trảo đoạt mệnh. rất thích hợp để dùng với công pháp Sát vô cực ... Tuấn năm ấy cũng nhờ có món này nên Sát vô cực mới tịnh tiến lên thành tầng ba đỉnh cấp nhanh như vậy.. Vì món vũ khí này có thể hấp thu được tử khí với tốc độ rất nhanh. Khi giết hàng chục ngàn người của 108 Bang phái thì tử khí quá nhiều làm Tuấn không thể một phát hấp thu ngay được, trong khi tử khí thì không thể tồn tại lâu dưới ánh mặt trời được,,, Chính món thần binh kia đã giúp hắn đấy....



    Còn về cái lăng mộ của hoàng đế bí ẩn kia chứa bao tuyệt học công pháp, bí kíp, vũ khí,... thì có thể hiểu rằng đó không phải một ngôi mộ của một vị vua tầm thường, mà là Lăng mộ của vị vua khét tiếng bậc nhất trong lịch sử Trung Hoa - Tần Thủy Hoàng nằm phía bắc núi Ly Sơn, thuộc địa phận Thiểm Tây, cách Tây An chừng 50 km về phía đông. Được phát hiện cách đây gần nửa thế kỷ và là một trong những phát hiện khảo cổ vĩ đại nhất, nhưng lăng mộ vị Hoàng đế đầu tiên của Trung Quốc vẫn còn là ẩn số. Nhiều phần trong lăng vẫn chưa được khám phá hết.



    Bắt đầu từ năm 13 tuổi khi vừa lên ngôi, Tần Thủy Hoàng ra lệnh xây dựng lăng mộ. Thời gian xây lên tới 38 năm với nguồn nhân lực 720,000 người. Khi chết, vị vua này được chôn trong khu lăng phức tạp nhất, chứa cả “thế giới khổng lồ” trong lòng đất với đội quân đất nung phục vụ Hoàng đế ở “cuộc sống bên kia”.



    Trong hàng chục năm làm việc liên tục kể từ khi phần mộ Tần Thủy Hoàng được phát hiện, các nhà khảo cổ tìm thấy khoảng 2000 tượng binh sỹ bằng đất nung. Nhưng giới chuyên gia cho rằng, ước tính phải có khoảng 8000 tượng như vậy. Đặc biệt hơn nữa, đến nay các nhà khoa học vẫn chưa khám phá tới ngôi mộ trung tâm là nơi chứa xác vị Hoàng đế nổi tiếng....



    Có nhiều nguyên nhân dẫn tới việc chưa thể khai quật hết quần thể lăng mộ khổng lồ. Một trong số đó chính là các nhà khảo cổ phát hiện nồng độ thủy ngân trong mộ cao hơn bình thường tới 280 lần.



    Những “dòng sông thủy ngân” trong mộ có tác dụng cách nhiệt, diệt khuẩn, đồng thời là vũ khí giết chết những kẻ xâm phạm “chỉ vào mà không còn đường ra”, qua đó bảo vệ chốn an nghỉ bình yên cho Hoàng đế. Ngoài ra, nếu khai quật không đúng cách sẽ gây thiệt hại nặng nề các hiện vật bên trong.


    Đám khảo cổ học đó không hề biết rằng Lăng mộ trung tâm của Tần thủy hoàng chỉ có một con đường duy nhất để vào và để ra chứ không thể bằng cách vượt qua sông thủy ngân mà vào được, bởi vì vượt qua được dòng sông thủy ngân chết người thì sẽ gặp tầng tầng cạm bẫy cực kỳ nguy hiểm. Con đường duy nhất để vào là một cái cống ngầm dưới tỉnh tứ xuyên, cái cống đó thông đến một cái hang to và cái hang đó dẫn thẳng đến trung tâm của lăng mộ,,, Nơi chứa các kho tàng đồ sộ về vũ khí, châu báu, kỳ trân dị bảo, bí kíp võ công trong toàn thiên hạ.


    Tần thủy hoàng rất tham lam nên bất kỳ thứ gì hay ho xuất hiện trong thiên hạ thì hắn liền cho quân đi cướp về, đây có thể giải thích vì sao trong trung hoa những vũ khí được mệnh danh là thần binh lại hiếm như vậy, chỉ còn đâu đó trong các giáo phái cực lớn như Thiếu lâm, Võ đang, nga mi, minh giáo, cổ mộ, toàn chân, ngũ nhạc, đào hoa đảo, nhật nguyệt thần giáo,... Là còn tồn tại những món vũ khí thần binh này...


    ...


    Trở lại với ly, hiện tại Ly đã mặc xong bộ quần áo đó, thắt đai lưng và đi giày xong xuôi nàng ra trước gương rồi tự ngắm mình.....


    "Đẹp quá hà[email protected]@ mình là đẹp nhất nhất lun!!!..." Ly thốt lên khi thấy hình ảnh mình trong gương.


    Soi thêm một lúc rất lâu thì Ly tung tăng ngúng ngẩy đi xuống dưới nhà, nàng nghĩ bây giờ cần phải đi mua son nè, mua quần áo đẹp nè, cả giày dép rồi trang sức nữa nè.... đến khi ly chợt nhận ra,,, "Tiền đâu nhỉ??"


    Có điều mà mọi người không biết đó là từ khi được Wish hồi sinh cho thì Tuấn chưa từng có một nghìn trong túi cho nên ly lên phòng và lục tìm hết chỗ này đến chỗ khác mà vẫn không thấy đồng nào, không thể xin bố mẹ được vì còn bé bỏng nữa đâu... Ly thở dài buồn bã... nhưng Ly là nhân cách mang theo sự vui tươi hồn nhiên nên cảm xúc buồn bã là không thích hợp và Ly chợt thấy buồn ngủ, cơn buồn ngủ đến không thể ngăn cản, mí mắt nặng dần, trong tiềm thức có gì đó vừa được hình thành.....


    Mắt mở ra, một ánh mắt trông thật u buồn, không chỉ ánh mắt mà cả khuôn mặt cũng buỗn bã ủ rũ...đây là một nhân cách đã hình thành lên từ cảm xúc buồn bã của Ly, đây là một nhân cách giống như Ly nhưng lại đối lập với Ly vì mang theo nỗi buồn sầu khổ u tịch, nàng là Liễu. Nhân cách mang theo nỗi buồn của cả Ly và Tuấn.


    Liễu ngồi xuống dường, nàng cảm thấy bản thân mình chứa một sự buồn bã nặng nề, nàng không hiểu vì sao cả, nàng muốn biết tại sao nàng buồn như vậy. Nàng muốn biết nhưng không thể biết và nàng khóc,,, khóc trong một nỗi buồn miên man...


    ***


    Wish đang trên đường bay đến trái đất, ngài mỉm cười vì đã lâu rồi chưa gặp Nhi đệ tử yêu quý của ngài, nghĩ vậy ngài càng bay nhanh hơn, nhanh đến nỗi vượt qua cả tốc độ ánh sáng...


    Vừa bay nhanh vèo vèo nhưng Wish vẫn cảm nhận được hai nguồn sức mạnh khá quen ở nhà của Kẻ Bất Tử. "Là Ma thần và Dục thần, sao chúng lại ở cạnh nhau nhỉ?"


    Wish dừng lại rồi hạ xuống cái hành tinh nho nhỏ và cũng là nhà của Kẻ Bất Tử, "Không nhầm được, là bọn chúng, nhưng sao chúng lại ở cạnh nhau?..." Wish len lén lại gần rồi nhìn trộm qua cửa sổ, Mắt của Wish đột nhiên trợn lớn miệng há to như con hà mã khi thấy cảnh tượng trước mặt... "M....M......MA..........MA THẦN CHƠI GÁI KÌA!!!!!!!" Wish nói không thành tiếng, mồm cứ há há liên hồi, "Mẹ nó! thằng ma thần kia biết chơi gái!!!!"


    Ma thần tuy có cơ thể nam nhi nhưng tâm hồn lại là nữ cho nên nàng ghét cay ghét đắng bọn con gái, hễ gặp đứa đàn bà nào thì nàng cũng phải táng vài cái cho bõ ghét. Và nàng càng không bao giờ đụng đến cái chuyện ấy ấy nên trong Giới thần , vị thần nào cũng gọi hắn là "Dị ứng với gái" ...Hầu hết các vị thần đều đã quan hệ tình dục không nhiều thì ít không ít thì nhiều. Đến ngay cả Đấng Sáng Tạo Master Zeno cũng đã một vài lần rủ Đấng Cai quản Rumble và Đại thiên sứ Rokshinkan đi chơi gái cơ mà, nhưng ma thần là khác biệt, hắn sống mấy nghìn năm mà không bao giờ động vào đàn bà dù chỉ một chút...



    Chính vì vậy mà hiện tại ma thần đang chơi gái đã làm Wish cực kỳ bất ngờ và kinh ngạc...


    "Ư...ư!...a..á!!...." Giọng cô gái rên rỉ khi bị cái gậy thịt của ma thần đóng vào lỗ bướm đã thu hút Wish nhìn vào,,,


    "Sao cái giọng giống thằng gay Dục thần thế nhỉ?" Wish khó hiểu nghĩ thầm "Cả nguồn sức mạnh cũng giống nữa!!!"


    "Haw haw!! Bất tử ơi? Lồn huynh bót quá, nó...nó bóp nghẹt con chim muội r..rồi nè....haw...haw!!!" Huyền như thở dồn dập nói với Bất tử.


    "Muội thích... là ta hạnh phúc lắm rồi, ta chỉ có chỗ ấy là... trinh nguyên cho muội thôi... Huyền như à!!!" Bất tử trong cơn sướng khoái lạc vẫn đáp lại lời của Huyền như.


    Wish đang rình trộm ngoài cửa sổ mà Đơ mặt ra "Cái gì thế này??? Thằng gay Dục thần kia biến thành nữ, Ma thần xưng muội và gọi Dục thần là huynh và Dục thần gọi ma thần là huyền như. Thế rốt cuộc đứa nào là nam đứa nào là nữ, giới tính hai tên này sao nó lằng nhằng thế nhỉ???" Mặt Wish đần cả ra vì việc xoay quanh hai tên không rõ giới tính....


    Và như vậy họ - Hai vị thần không rõ giới tính đang ân ái và một vị Tối thượng rình xem trộm bên ngoài với vẻ khó hiểu, quả là thế giới của các vị thần vẫn tồn tại những niềm vui nhỏ bé[email protected][email protected]









    Hết Chapter 52.
     
    Quangbbbs and phoenix_dlvn8991 like this.
  10. Vịt Con.

    Vịt Con. ❋๖ۣ♥๖ۣۜSoo༒๖ۣۜYeong๖ۣ♥❋ Thành viên BQT The VIP
    697/902

    Bài viết:
    3,956
    Đã được thích:
    11,639
    Điểm thành tích:
    697

    [​IMG]

    • :D:D cháp đê...
     
    Kẻ Bất Tử thích bài này.
  11. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified
    137/226

    Bài viết:
    4,761
    Đã được thích:
    2,877
    Điểm thành tích:
    137
    Chapter 53: Siêu vũ khí.







    ***


    Tương lai 22 năm sau....


    "Soul-chan!!...." Một phụ nữ quyễn rũ mặc bộ đồ trắng gọi ai đó.


    "Hây!!(Vâng)...." Một tiếng đáp lại của một thiếu niên và tiếng bước chân đang chạy đến.


    "Mẹ gọi con ạ!!" Thiếu niên đến gần người phụ nữ rồi thưa.


    "Ưm! Cỗ máy thời gian đã hoàn tất rồi, con hãy chuẩn bị đi, nhiệm vụ đó con nhất định phải làm bằng được, phải gửi lời cảnh báo đến tận tai người đó nghe chưa, chỉ có người đó mới có thể cứu vãn được tình hình hiện tại thôi con yêu!" Người phụ nữ dặn dò con trai.


    "Vâng! nhất định con sẽ gửi lời cảnh báo đến chú ấy, xin mẹ hãy an tâm!" Soul quyết tâm nói.


    "Mẹ tin tưởng con, nhưng tại thời điểm đó chú ấy đã bị chứng đa nhân cách, nên con cần phải đưa lời cảnh báo đến đúng chú ấy và hãy cẩn thận vì trong chú ấy còn có một nhân cách rất tàn ác...!" Người phụ nữ nói xong rồi ôm chầm lấy đứa con trai.


    "Vâng! con hiểu. Vậy sau khi con đi mẹ và Chi-Chan nhớ phải bảo trọng đó, con sẽ về ngay khi xong việc...!" Soul ôm chặt mẹ rồi nói.


    "Không Soul à, Chi-Chan sẽ đi cùng con!!"


    "Vậy còn một mình mẹ thôi ư?..."


    "Mẹ tự lo được mà con trai, con hãy đi gọi Chi-Chan đi, chuyến đi sẽ khởi hành sau một tiếng nữa..."


    ....


    Gần một tiếng trôi qua, bây giờ ba người đang đứng trước cỗ máy thời gian. Nó có hình dạng như quả bom nguyên tử, cao 5 mét và khoang lái có thể chứa 4 người...


    "Con nhớ kĩ cách điều khiển rồi chứ?" Người phụ nữ hỏi Soul.


    "Vâng!"


    "Đến giờ rồi, con hãy vào cỗ máy đi..."


    Soul tiến đến ôm mẹ một lần cuối, cậu có cảm giác rằng có thể lần này cậu sẽ không bao giờ được gặp lại mẹ nữa...


    Người phụ nữ cũng vòng tay ôm lấy con trai mình, nàng không có cảm giác mơ hồ như Soul vì còn một điều mà nàng chưa nói với Soul, đó là sau khi Soul và Chi-Chan rời khỏi đây thì cũng là lúc mà nàng sẽ hủy diệt thế giới này và chết cùng bọn chúng... Nước mắt người mẹ lặng lẽ rơi xuống thấm vào áo Soul.


    Nàng kịp lau nước mắt và buông Soul ra khi một tiếng động lớn làm rung chuyển mặt đất.


    "Soul!! chúng đến rồi, con mau đi đi!..." Người phụ nữ nói gấp gáp.


    "Không! hãy đi cùng bọn con, chúng rất mạnh! làm sao mẹ có thể chống lại chúng!!" Soul không cam lòng để mẹ ở lại nên cố thuyết phục mẹ cùng đi.


    "Mẹ không thể đi! Mẹ còn nhiều việc cần phải làm nữa, con có thể trở về sau khi xong việc mà! Nghe mẹ!! mau đi đi con trai, con đang làm mất thời gian đó..."


    "Nhưng!..."


    "Không nhưng gì cả, mẹ sẽ ổn khi ở dưới hầm bí mật mà, con hãy đi đi...."


    Ngập ngừng một lúc Soul nắm lấy tay Chi và kéo vào bên trong khoang lái. Thực hiện vài động tác Soul đã khởi động con tàu thời gian...


    "Tạm biệt mẹ, con sẽ về sớm!!!"


    "Tạm biệt Sena-Sensei!" Chi cũng vẫy tay chào mẹ của Soul.


    Tàu đã khởi động xong hoàn toàn, Soul nhìn mẹ lần cuối rồi nhấn một nút trên bàn điều khiển và con tàu dần bay lên...


    Đột nhiên... Vút,,, rầm...... Con tàu đang bay lên chầm chậm chợt bay vút lên phá thủng nóc nhà và bay tít lên trời vài chục mét và biến mất, con tàu đã tiến vào dòng thời gian để quay về quá khứ. Sena nhìn theo rồi âm thầm nói "Vĩnh biệt con trai!!!" Rồi những giọt lệ của nàng trào ra theo cảm xúc thương nhớ.


    "Anh Tuấn à! Evry à!...em chuẩn bị đến với hai người đây...!!" Sena mỉm cười mãn nguyện rồi tiến xuống một căn hầm bí mật được xây dựng, nơi có một con đường dẫn đến nơi chứa một món siêu vũ khí hủy diệt cuối cùng...


    Cộc....cộc.....cộc.........


    Sena đi xuống cầu thang vài trăm bậc thì dừng lại ở ngay cánh cửa. Cánh cửa cất giọng nói "Đề nghị nhập mật khẩu"


    Sena nhẹ nhàng đáp "Em yêu anh"


    Tít.... "mật khẩu chính xác" Cánh cửa dần mở rộng ra và Sena bước vào. Bên trong không có một cỗ máy nào mà chỉ là một căn phòng trống với chính giữa phòng là một cái bàn và trên bàn là một khối hình lập phương to bằng khối rubik, nó có hoa văn chằng chịt ở sáu mặt... Sena bước đến gần cái bàn và cầm lấy khối lập phương lên và rời khỏi căn phòng.


    Đi lên trên phòng thí nghiệm Sena kết nối khối lập phương với một đống kim loại trong một góc và ngồi vào bàn điều khiển và ấn một loạt các phím. Liên tục chạy hàng loạt các chương trình và một lúc sau, các chương trình hoàn thành. Khối kim loại ở trong góc phòng đột nhiên biến đổi thành hình của một con rô bốt... Khi biến hình hoàn thành con rô bốt tiến lại gần Sena rồi hỏi "Cô định làm điều đó thật à?"


    "Hãy giúp tôi khởi động nó được chứ, Autobots-san!!" Sena nói.


    "Đành vậy, cũng không còn cách nào khác! đưa tôi khối lập phương..."


    Sau khi cầm lấy khối lập phương kim loại, Autobots nắm lấy người Sena và kích hoạt một cầu không gian dịch chuyển sang kim tự tháp ở ai cập.


    Đứng trước ba kim tự tháp Autobots đưa Sena tiến vào kim tự tháp to nhất. Sena thì bắt đầu chảy mồ hôi vì nhiệt độ thay đổi từ mát sang nóng bất ngờ, may mà sau khi vào trong kim tự tháp thì nhiệt độ lại mát trở lại...


    Đi theo một con đường dài, cuối cùng Autobots dừng lại trước một khối đá lớn và cũng là đường cụt luôn, Autobots không nao núng mà tung đấm phá vỡ tảng đá thì lộ ra một thứ kim loại trông như một cỗ máy nào đó, Autobots lấy khối lập phương ra và đặt vào một cái khe hình vuông trên cỗ máy, vừa đút khối lập phương vào lút cán thì cỗ máy đã khởi động và ở chỗ tưởng như là đường cụt ấy đột nhiên mở rộng ra, đá tảng xung quanh dần nứt ra và vỡ vụn, những bức tường kim loại hiện ra và biến đổi thành một nơi khá rộng, ở giữa là một nơi rộng lớn và có một vài vật hình trụ nhô lên, Autobots cùng Sena đến gần nơi nhô cao ấy, Autobots cầm khối lập phương trên tay và đưa vào trong cỗ máy.


    Cạch....cạch....cạch.....cạch.......


    Tiếng khởi động mạnh mẽ vang lên, toàn kim tự tháp rung chuyển ầm ầm khiến toàn bộ lớp đá bên ngoài rơi ra và lộ ra bên trong là một cỗ máy cực kỳ lớn, đó là một cỗ máy hủy diệt đến từ Crybetron do chủng tộc Transformer xây dựng nhiều nghìn năm trước, Chủng tộc Transformer là một chủng tộc bằng kim loại có khả năng biến hình như Autobots. Autobots tuy khá giống chủng tộc Transformer nhưng lại không phải vì Autobots là sản phẩm do đích thân Thượng Long Bá Vương Wish Sama tạo ra sau bốn nghìn năm với những vật chất tốt nhất trong vũ trụ. Còn Transformer thì không như thế, chúng tuy mạnh nhưng cơ thể lại không thể mạnh mẽ như Autobots được...






    Hết Chapter 53.
     
    phoenix_dlvn8991 thích bài này.
  12. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified
    137/226

    Bài viết:
    4,761
    Đã được thích:
    2,877
    Điểm thành tích:
    137
    Chapter 54: Ngày Phán xét.







    Từ thời khủng Long còn tồn tại, Chủng tộc biến hình Transformer đã từng đến chinh phạt trái đất và họ đã gieo vào hành tinh này một hạt giống trước khi rời đi... Nhiều triệu năm sau họ quay lại trái đất, lúc này đã xuất hiện thêm sinh vật mang tên con người, hạt giống bây giờ đã sẵn sàng để nổ và tạo ra nguyên liệu, chính là chất sẽ tạo thành cơ thể của các người biến hình Transformer.


    Sau khi kích nổ hạt giống đó, họ thu được kha khá nguyên liệu và họ dùng chính thứ nguyên liệu đó để tạo ra một món Siêu vũ khí để hủy diệt mặt trời, sau khi làm xong món vũ khí đó họ không hủy diệt mặt trời ngay mà họ muốn đợi, đợi đến khi hành tinh này có nhiều sinh vật hơn vì khi ấy nếu cho nổ hạt giống thì nguyên liệu thu được sẽ nhiều hơn.


    Để che dấu Siêu vũ khí này, họ đã dùng đá xếp lên thành hình chóp tam giác bao quanh Siêu vũ khí, và người trái đất gọi nó là Kim tự tháp. Đúng vậy! Kim tự tháp không phải do người trái đất xây mà do một chủng tộc ngoài hành tinh xây lên để che dấu "hàng" của họ. Điều này nếu được khám phá ra thì chắc chắn sẽ rất hợp lí vì với công nghệ máy móc của hiện tại muốn xây kim tự tháp còn khó nói gì đến thời ấy.


    Ngoài ra để đảm bảo an toàn cho kim tự tháp chính họ còn xây lên hai kim tự tháp nhỏ và bên trong chắc chắn là hai con quái vật bằng kim loại rồi, hai con quái vật hung tợn đó sẽ thức tỉnh khi Siêu vũ khí đứng trước nguy cơ bị hủy.


    Tiếng máy bắt đầu vang to hơn, Autobots hướng nòng súng xuống đất và kéo Sena ra xa....


    Cạch....cạch....cạch.....uỳnh...uỳnh...uỳnh.....


    Quanh khu vực kim tự tháp rung chuyển rất mạnh, chấn động lan ra làm toàn mặt đất nứt vỡ.


    "Chỉ vài phút nữa thôi là nó sẽ bắn xuyên thủng hành tinh này, ta thì lại không thể đưa cô đi được vì cô không thể tồn tại ngoài vũ trụ!" Autobots cất giọng nói, mắt vẫn hướng về phía cỗ máy hủy diệt kia.


    "Tôi hiểu mà Autobots-San! nhưng anh không định chết chung với tôi ở đây đấy chứ, tôi biết anh có thể bay mà!!" Sena cười.


    "Ngài ấy tạo ra ta tốn bao tâm huyết để ta có cảm xúc chứ không phải tạo ra một cỗ máy móc vô cảm, nơi đây cũng đã có khá nhiều kỉ niệm với ta, ta thực không muốn đi chút nào, ta sẽ ở bên cô đến phút cuối khi trái đất không còn!" Autobots giọng buồn buồn.


    Sena cũng không nói nữa mà nhìn về phía cỗ máy đang hoạt động với công suất ngày càng cao, xem ra sắp đến lúc nó bắn thủng trái đất rồi...


    Đột nhiên lúc này rất nhiều Persocoms tiến đến chỗ chỗ cỗ máy và một con phi thân thẳng đến họng súng và tự hủy trong đó.


    BÙM!!!!!.......


    Con Persocoms tự hủy đã tạo một vụ nổ nhỏ và làm một phần của cỗ máy phát nổ theo...


    Tiếng động cơ như ngừng hoạt động làm Sena sững sờ, vũ khí không bắn nữa sao, nó bị phá hủy rồi sao?...


    "Có vẻ như chúng đã ngăn chặn được thứ vũ khí đó rồi, mau đi thôi Sena!!" Autobots nắm lấy người Sena rồi chạy đi khi thấy các Persocoms đang hướng về phía họ...


    ***


    Trong dòng thời gian trở về quá khứ, Soul đang phóng với tốc độ cực nhanh, thi thoảng trong không gian của dòng thời gian lại xuất hiện vài hình ảnh quen thuộc, có một cảnh cậu đang đánh nhau với một Persocoms, rồi dần dần cậu gặp những hình ảnh với tuổi bé dần đi, đến khi hình ảnh của cậu khi vẫn còn là một đứa bé sơ sinh kết thúc thì cậu không thấy mình xuất hiện nữa. Đó là lúc Soul chưa được sinh ra...


    Sau đó là rất hiều hình ảnh về các vị anh hùng của quá khứ. Một người tóc trắng dài đến chân, khắp người phát ra hào quang chói loá đang đánh nhau với cả một binh đoàn xâm lược,,, Rồi một hình ảnh khác là Soul phải thốt lên "Cô Elena kìa! cô ấy đang chiến đấu thật tuyệt vời!!"... Và đến khi một hình ảnh xuất hiện, Một con người đang ở trên không, sau lưng là đôi cánh đen to sắc hung tợn đang vỗ vỗ, tóc dài phất phới trong gió, ánh mắt sắc như đại bàng, tay cầm thanh kiếm đang bốc lửa ngùn ngụt. Soul sao không nhận ra cơ chứ, đó là Tuấn, Bố của Soul....


    Vèo..... hình ảnh tan biến và liên tục xuất hiện nhiều hình khác cho đến khi mốc thời gian dừng lại tại tháng một năm 2028. Con tàu đang đang trong thời gian thì quang cảnh thay đổi thành một vùng yên bình không hề có sự hủy diệt nào cả, thứ hoà bình mà từ khi Persocoms thoát khỏi sự điều khiển của con người nó đã không còn, Persocoms đã trở thành mối nguy hiểm lớn nhất ở tương lai, chúng tấn công con người vì con người không phải đồng loại của chúng, cho đến khi toàn bộ Persocoms trên thế giới thực sự có ý chí riêng thì "Ngày Phán Xét" đã xảy ra. Persocoms đã tiêu diệt hàng tỉ người trong thời gian chưa đầy một ngày. Đó là ngày mà không một ai còn sống mà không kinh hãi khi nhớ lại. Chúng giết người cứ nhẹ nhàng như hái hoa vậy, bóp nát cổ họng một người xong chúng lại vỗ nát đầu một người khác cho đến khi khắp mặt đất đầy xác người không còn nguyên vẹn. Những người còn sống chính là những người bị ám ảnh nhiều nhất trong Ngày Phán Xét






    Hết Chapter 54.
     
    Quangbbbs and phoenix_dlvn8991 like this.
  13. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified
    137/226

    Bài viết:
    4,761
    Đã được thích:
    2,877
    Điểm thành tích:
    137
    Chapter 55: Evry.







    Soul nhanh chóng xác định bản đồ và di chuyển, hiện tại cậu và Chi đang ở vùng núi đông bắc - Việt Nam.


    Soul nhấn một nút trên bàn điều khiển khiến con tàu thời gian phát nổ nhưng không gây sát thương mà nó biến thành một cái viên nhỏ nhỏ hình trụ trông như quả pin tiểu. Đó là viên biến hình mà Sena rất tốn công mới sáng tạo ra được. Nó có thể biến bất kì vật gì thành hình dạng nhỏ như cục pin tiểu, và nếu muốn làm vật trở lại hình dạng cũ thì thì chỉ cần ấn cái nút trên đầu và ném đi thì nó sẽ làm đồ vật biến lại như cũ. Cái này rất tiện lợi khi mà có đồ đạc quá to để mang theo thì chỉ cần gắn viên biến hình này vào thì đồ vật to thế nào cũng biến thành nhỏ xíu và dễ dàng bỏ vào túi...


    Soul cho viên biến hình vào túi áo rồi cùng Chi-Chan bay đi về phía tây, nơi mà Sena mẹ cậu nói rằng "Đó là nơi ở của chú ấy... Tuấn Kamê!!"


    ***


    Sau một thời gian khá dài gần hai năm làm nhiệm vụ theo dõi nhất cử nhất động của Tuấn, nhóm sát thủ Hoa Hồng Ma cử hai kẻ đi về báo cáo với chủ nhân của chúng, còn ba kẻ thì vẫn ở lại tiếp tục theo dõi...


    ...


    Sau gần hai tiếng bay vèo vèo thì Soul và Chi đã vào đến Điện Biên, với thiết bị định vị trên tay cùng địa điểm do mẹ đưa cho, Soul nhanh chóng cùng Chi bay đến đó...


    Chỉ thêm độ nửa tiếng, Soul và Chi đã thấy được bức tượng vàng ở trên đỉnh núi cao, vui mừng vì đã tìm thấy, Soul cùng Chi bay thẳng xuống đó.


    Ở trong nhà chính Evry đột nhiên thấy hai bóng người xuất hiện ở chỗ bức tượng, nàng cũng không định quan tâm nhưng nàng bỗng nhiên cảm thấy một thứ khí tức khá quen toát ra từ cậu thanh niên kia, nàng nhíu mày tò mò và nàng cũng quyết định ra đó xem thử.


    Cũng là một người tu luyện linh lực, thực lực là Linh tướng cấp hai,,, Evry không mất bao nhiêu thời gian để tới chỗ bức tượng dẫu nó cách nhà chính vài cây số với núi non chập chùng...


    Soul nghe thấy tiếng động nên quay lại nhìn, trước mặt là một phụ nữ xinh đẹp cực kì, mũi nhọn tai nhọn, ánh mắt sắc xảo long lanh, Bạch y phất phơ trong gió.


    Thấy Soul không nói gì, Evry lên tiếng trước "Sao ta thấy cậu cứ quen quen thế nào ấy! Cậu là ai? từ đâu đến?..."


    "Tôi là Soul, đến từ tương lai, tôi đến để nhắn gửi cho chú Tuấn một lời cảnh báo!!"


    "Đến từ tương lai???" Evry khó hiểu.


    "Là đến từ tương lai 22 năm sau, thế giới lúc đó đã bị đảo lộn, bọn Persocoms đã giết gần như tất cả loài người, và mẹ tôi đã dồn tâm huyết để tạo ra cỗ máy thời gian, để tôi về quá khứ và cảnh báo đến mọi người!!" Soul từ tốn nói.


    "Persocoms là gì?"


    Soul đáp "Bọn chúng là những cỗ máy móc được tạo ra để phục vụ con người!... Chi-Chan cũng là một Persocoms đó!" Vừa nói Soul nhìn sang Chi.


    "Ôi za!!...Cô bé xinh quá, nhìn thật giống con người. được rồi hãy đi theo ta nào, anh Tuấn chắc đang ở nhà của anh ấy rồi!! để ta dẫn cậu đi!!" Evry nói.


    "Vâng! cảm chị rất nhiều,,,, à... em vẫn chưa biết tên chị là gì!!" Soul cười xuề xoà.


    "Ta...à chị là Evry Eagle, cứ gọi là Evry là được!!" Evry tươi cười đáp, nàng cảm thấy cậu thanh niên này quen lắm.


    "Evry sao?... Chị là Evry thật sao?..." Soul vừa nghĩ gì đó vừa hỏi lại.


    "Đúng! đó là tên chị!!! có gì không đúng sao?..."


    "...À.... không có gì ạ, mình đi thôi!!" Soul định nói gì nhưng thôi.


    "Ừ đi nào!" Evry nói rồi chạy xuống núi, Soul và Chi bay theo.


    Chạy một lúc nàng quay đầu lại xem thì thấy cả Soul và Chi đang bay nên dừng lại, vẻ mặt ngạc nhiên hỏi "Em biết bay à? Cả Chi nữa!!..."


    "Vâng! em bay là nhờ khinh công ạ, còn Chi-Chan. Em ấy là một Chobits - Persocoms huyền thoại nên có thể bay được, không giống như Persocoms thông thường!!" Soul hạ xuống đất rồi nói.


    "Ra vậy, tương lai thật phát triển!!" Evry cảm thán.


    "Mà chị không bay được sao?"


    "Thực ra cũng có một cách để bay nhưng mà...." Dứt câu cơ thể Evry biến đổi. Ánh mắt trở nên sắc bén cực kỳ, tóc dần dài hơn và từ sau lưng, hai đôi cánh xé toạc áo ra một mảnh và những chiếc lông vũ dần hình thành sau đó. Chả mấy chốc đã thành một đôi cánh màu trắng xoè rộng, trông Evry như một vị thiên thần hạ phàm....


    "Biết ngay mà!!!" Evry hai tay vội ôm lấy phần áo trước ngực ngăn không cho nó rơi xuống. Khi chiếc cánh mọc ra thì nó cũng gần như xé tan lớp áo đằng sau nên đằng trước không còn gì giữ thì nó sẽ rơi khỏi cơ thể.


    "Chị có thể bay sau khi biến hình vì chị là người của Ưng tộc. Nhưng khi biến hình thì áo sẽ rách nên chị phải hạn chế dùng năng lực này!... Nào đi thôi....!" Evry vỗ cánh bay lên, tay vẫn giữ chặt ngực áo...


    "Hì hì!! chị ấy đẹp quá! Bảo sao bố mình rất yêu chị ấy...!" Soul nói thầm rồi thở dài một hơi sau đó bay theo Evry cùng Chi.


    ...


    Người dân Điện Biên Phủ dù đã từng nhiều lần thấy người bay trên trời nhưng lần này lại là một người bay bằng Cánh, giống như loài chim vậy... Và tất nhiên họ lại ngạc nhiên rồi, những lời bàn tán lại ầm ầm...


    Bay một hồi thì Evry hạ xuống trước cổng một căn nhà hai tầng, đó là nhà của Tuấn. Thu lại đôi cánh Evry bước vào trong, Soul và Chi cũng bước theo.


    Đi đằng sau, Soul nhìn thấy bờ vai trắng ngần và cả lưng cả eo của Evry. "Đẹp quá!!! Người của Ưng tộc quá đẹp!!..." Soul chỉ thiếu ít nước dãi ở miệng thôi chứ mắt thì đã dán vào Phía sau của Evry rồi.






    Hết Chapter 55.
     
    Quangbbbs and phoenix_dlvn8991 like this.
  14. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified
    137/226

    Bài viết:
    4,761
    Đã được thích:
    2,877
    Điểm thành tích:
    137
    Chapter 56: Bố.







    Vào đến bên trong nhà, Ba người thấy ông Khởi đang xem Tivi, Evry cất tiếng chào "Cháu chào bác!!"


    "Ừhm! E di à? cháu vào nhà đi!..." Ông khởi quay ra xem rồi nói.


    "Tên cháu không phải E di bác ơi, là Evry mới đúng!!"


    "Bác dốt tiếng tây tiếng tàu mà cháu, mà sao áo lại rách nát thế kia?"


    Lúc này Soul và Chi bước vào trong nhà, họ chào hỏi xong thì cũng ngồi xuống ghế cạnh Evry.


    Ông khởi nhìn Soul một lúc rồi nói "Thanh niên này sao có cái mặt nhìn giống Tuấn nhà bác thế nhở!!?"


    Lời nói của ông khởi làm Evry giật mình nhìn sang Soul, quả nhiên rất có nét giống anh Tuấn, bảo sao nàng thấy quen lắm, từ vẻ ngoài đến khí chất bên trong.


    Mỗi người trong mỗi tộc đều nhạy cảm với khí tức của nhau. Tuấn anh của nàng ngày trước khi được cha đưa về thì đã được tiêm nhiễm máu của Ưng tộc , rồi bằng một loạt các nghi thức thì dòng máu của Ưng tộc đã thực sự chảy trong huyết quản của Tuấn, đó là lí do Tuấn không phải người của Ưng tộc nhưng lại có được năng lực Thiên vũ - Biến hình thành đại bàng, Tuy mới chỉ biến thành cấp độ 1 nhưng đó cũng là đã Biến hình thành công.


    Soul nói rằng cậu ấy đến từ tương lai 22 năm sau, từ khí tức toả ra và cả ngoại hình đều giống Tuấn, vậy khả năng rất cao Soul chính là con trai của anh Tuấn, mà trên hành tinh này chỉ có duy nhất Tuấn và nàng là có huyết thống của Ưng tộc.


    Nghĩ đến đây Evry lại giật mình, con của anh Tuấn??? vậy...có lẽ nào Soul lại là con trai của mình và anh Tuấn??....


    Ngay lúc này Evry hỏi Soul, vẻ mặt nghiêm trọng "Họ của em là gì?"


    "D...dạ, em là Soul Eagle! có gì à chị??" Soul thấy vẻ mặt Evry nghiêm túc lạ thường nhưng vẫn đáp.


    Evry nghe được câu trả lời liền suy nghĩ "Soul Eagle! nghĩa là Đại Bàng Linh Hồn. Anh Tuấn là Black Eagle - Đại Bàng Đen.... Không còn nghi ngờ gì nữa, Soul chắc chắn là con trai của anh Tuấn!!!!"


    Lúc này thì Tuấn từ trên tầng hai đi xuống, vẻ lạnh lùng băng lãnh làm không khí xung quanh cũng lạnh theo, đơn giản vì hiện tại kẻ điều khiển cơ thể là Vô Diện! - Nhân cách hùng mạnh nhất không bị động trong việc xuất hiện.


    Các cảm xúc chính là thứ sẽ tác động để mỗi nhân cách nổi lên và điều khiển cơ thể. Nếu buồn Liễu sẽ xuất hiện, nếu vui Ly sẽ xuất hiện, còn nếu hận thì Hit sẽ xuất hiện, riêng Tuấn là bản thể là nhân cách chính cho nên sẽ xuất hiện thường xuyên. Còn Vô Diện, Hắn lạnh lùng, hắn vô tình và không hề có cảm xúc, cho nên nếu hắn muốn thì hắn sẽ nổi lên và điều khiển cơ thể bất kì lúc nào, không có gì có thể tác động đến hắn vì cảm xúc là thứ hắn không có nên hắn là Nhân cách mạnh nhất trong các nhân cách...


    Vậy tại sao khi Hit làm những việc hủy diệt, Vô diện lại không ngăn cản?... Đó là vì các nhân cách cũng có lúc ngủ lúc thức chứ không phải cứ xếp hàng ở trong tiềm thức đợi đến lượt xuất hiện được. Khi cả cơ thể và các nhân cách ngủ, nhân cách nào thức dậy đầu tiên thì nhân cách đó sẽ điều khiển cơ thể.


    Khi nãy Liễu ngồi ủ rũ trên giường thì trong tiềm thức Vô diện đã ngủ dậy, với suy nghĩ tinh đời Vô diện đã đoán ra đây chắc lại là nhân cách mới. Vốn hắn định không quan tâm và ngủ tiếp nhưng với việc tu luyện và việc đứa nhân cách kia cứ ngồi như tượng thì hắn bắt buộc phải nổi lên điều khiển cơ thể, thời gian đãng lẽ phải là làm gì đó thì đứa kia cứ ngồi im chả làm gì làm hắn đéo nhìn được.


    Dù hiện tại không thể giết nhiều người để tu Sát Vô Cực, không có kẻ địch đánh nhau để tăng cấp Khí Lực và không đủ cảm ngộ để luyện phép thuật nhưng vẫn có một thứ hiện tại có thể tu luyện được... đó là linh lực!!


    ...


    Soul thấy bóng người đi xuống thì nhìn sang và bất ngờ đứng bật dậy, cảm xúc nghẹn lại "BỐ!!..."


    Ông khởi sửng sốt, "Thế quái nào thằng con mình mới 28 tuổi đã có con trai gần 20 tuổi, năm 8 tuổi nó hú hí với ai chăng???"


    Evry quay sang nói với Soul, "Soul! Đây không phải là bố em mà là chú Tuấn em muốn tìm,,, còn bố em...đang ở nhà chính cách bức tượng 3km về hướng bắc, em ở tương lai chắc cũng biết các địa điểm này!"


    "Cảm ơn chị!!" Soul gấp gáp chạy ra ngoài rồi bay đi về hướng nhà chính, nơi mà bố cậu đang ở đó, Chi cũng vội bay theo, mái tóc dài bay phất trong gió...


    "Lại thêm hai đứa biết bay à???" Ông khởi lại há mồm.


    "Cháu chào bác, hẹn khi khác cháu lại đến chơi ạ!!!" Rồi nàng quay sang Tuấn và nói "Chuyện này rất quan trọng, anh cũng nên đi cùng!!" Evry nói gấp rồi chạy ra sân và tung cánh bay đi.


    Ông khởi vừa chứng kiến vừa hiểu ra vì sao từ lúc đầu đến giờ Evry luôn phải dùng hai tay giữ phần áo đằng trước lại và tại sao cái áo lại bị mất đằng sau, thì ra là do đôi cánh....."


    "KHOAN!!!...ĐÔI CÁNH!!!" Ông khởi trợn mắt kinh ngạc.


    Nghe thoáng qua một chút trong lời nói của Evry thì hình bóng Vô Diện chợt biến mất trong nhà và hiện ra ở nhà chính.







    Hết Chapter 56.
     
    Quangbbbs and phoenix_dlvn8991 like this.
  15. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified
    137/226

    Bài viết:
    4,761
    Đã được thích:
    2,877
    Điểm thành tích:
    137
  16. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified
    137/226

    Bài viết:
    4,761
    Đã được thích:
    2,877
    Điểm thành tích:
    137
    ๖ۣۜẢo๖ۣۜTưởng๖ۣۜSinh๖ۣۜRa๖ۣۜTừ๖ۣۜThực๖ۣۜTại.
    Siêu Chapter 57 -- Phát hiện.






    Dùng dịch chuyển tức thời nên Vô Diện đã đến nhà chính trước và đứng ở cửa đợi, một lát sau thì Soul và Chi bay vèo đến và Evry đang vỗ cánh bay đằng sau...


    Đến nơi ba người hạ xuống đất rồi được Vô diện ra hiệu vào trong...


    Trên nóc nhà chính, Tuấn chợt cảm nhận được một khí tức của người tộc đại bàng bên dưới, khí đó quen lắm, nó giống như là khí của hắn vậy, với sự tò mò Tuấn nhảy xuống khỏi nóc nhà.



    Ở phòng khách to rộng bên trong nhà là Thiết lang Hắc ám, Đại và trầm kha đang xếp bằng tu luyện, phải nói rằng kể từ khi Tuấn Kamê cải tiến công pháp tu luyện cho bọn hắn rồi chỉ ra những điểm yếu và điểm mạnh và cách thức thì sức mạnh của bọn hắn đã thăng tiến rất đáng kể.


    "Soul nhìn quanh nhưng chả thấy hình bóng bố mình đâu, "Bố em đâu rồi chị??" Soul quay lại hỏi Evry, Nhưng vừa dứt câu thì một bóng người bước vào từ cửa chính, Soul quay lại, ánh mắt tràn đầy cảm xúc, hắn khó khăn từng bước tiến đến đối diện bóng người vừa bước vào....


    "Bố!!..."


    Thấy một người lạ gọi mình là bố, Tuấn khó hiểu hỏi "Bố? là sao? ta đâu đã lấy vợ đâu!!"


    "Soul! đến lúc để nói rõ mọi chuyện rồi! ngươi là ai và từ đâu đến?" Vô diện bước đến hỏi Soul.


    "Vâng! chú Tuấn!" Soul nhớ lại lời mẹ dặn nên gắng kìm cảm xúc lại.


    "Ta không phải Tuấn, hắn chỉ là một tên hèn nhát yếu đuối mà thôi" Vô diện nói.


    "Mẹ cháu nói rằng thời điểm này là chú đã bị Hội chứng Đa nhân cách, chẳng lẽ chú cũng là một nhân cách của chú ấy?" Soul hỏi.


    "Hừ! dù ta là một nhân cách của hắn nhưng Vô diện ta còn mạnh hơn cả hắn. Hắn chỉ là một sự thất bại tệ hại của cỗ thân thể này, đến cảm xúc và ký ức cũng bị tan vỡ rồi hình thành lên các nhân cách bọn ta, Nếu hắn là một bản thể riêng biệt thì ta đã sớm cho hắn siêu thoát khỏi trần gian rồi... Còn ngươi thì giờ hãy giải thích đi, ngươi là ai và từ đâu đến?..." Vô diện đứng khoanh tay vẻ lạnh lẽo nói.


    Soul hít một hơi rồi nói "Cháu là Soul Eagle, 17 tuổi và đến từ tương lai năm 2050, cháu là con trai của Bố Tuấn - Black Eagle và Mẹ Mao Sena!!"


    "TƯƠNG LAI??!" Trừ Vô Diện và Evry thì tất cả đều thốt lên, thằng nhóc nói nói đến từ tương lai kìa.


    "Vâng! là 22 năm sau này!"


    "Vậy ngươi về quá khứ bằng cách nào?" Vô diện hỏi.


    "Mẹ cháu đã dồn hết tâm huyết trí tuệ để sáng tạo ra một cỗ máy vượt thời gian, để cháu có thể về quá khứ và cảnh báo đến mọi người một mối nguy hiểm lớn ở tương lai!"


    "Nguy hiểm gì?" Vô diện hỏi.


    "Loài người bị tiêu diệt bởi các Persocoms!!"


    "Persocoms là cái giống gì?"


    "Persocoms là các cỗ máy được tạo ra để phục vụ con người, chúng có bề ngoài cơ thể giống y như con người và hoạt động dựa vào các chương trình được cài sẵn. Chúng làm được nhiều việc, kể cả chuyện sinh lí cho nên cuộc sống của con người ở tương lai không thể thiếu các Persocoms!!"


    Vô diện nghĩ một giây rồi nói "Thế chúng khác quái gì các búp bê tình dục biết hoạt động..."


    "Đúng vậy! có thể coi chúng là các búp bê tình dục siêu việt, làm được tất cả mọi chuyện!... Chính vì vậy mà con người ở tương lai say mê chúng, chỉ thích nói chuyện với chúng và cả... yêu chúng nữa!....


    Những người phụ nữ ở tương lai gần như bị coi như không tồn tại vì Đàn ông chỉ mải mê bên cạnh Persocoms của họ mà thôi!!..."


    "Hừ! Dù siêu việt đến mức nào, dù có giống con người đến mức nào đi chăng nữa thì Persocoms vẫn chỉ là một cỗ máy móc mà thôi, dù chúng có thể thay thế con người nhưng chúng không phải con người, chúng khác với con người..." Vô diện nhếch mép.


    "Nhưng bọn họ lại không nghĩ được như chú, bọn họ chỉ quan tâm đến những lợi ích nó mang lại và cho rằng Persocoms tốt hơn con người, đó chính là cuộc sống ở tương lai!!"


    "Vậy tại sao chúng có thể tiêu diệt loài người?" Vô diện hỏi tiếp.


    "Chuyện này cũng khá dài, trước tiên phải kể từ lúc Chi-Chan thức tỉnh!" Soul nói rồi quay sang nhìn Chi.


    Rồi Soul bắt đầu kể: "Ngày hôm đó......."


    Ở một vùng nông thôn trên đảo Hokkaido - Nhật bản, có một chàng thanh niên mới 18 tuổi tên Hideki Motosuwa đang chờ thông báo vào đại học, và sau khi người đưa thư đến đưa thông báo của kỳ thi thì anh ta đã bị trượt đại học.


    Không muốn mãi sống ở quê nên Hideki quyết định vào trường luyện thi seki ở Tokyo để năm sau thi lại, ngày đầu quay lại Tokyo cuộc sống vẫn sầm uất như vậy, sau khi lòng vòng một hồi thì Hideki cũng tìm được một căn hộ cho thuê với cái tên khá kỳ lạ, Gub Jogasaki và tiền thuê cũng rất rẻ, chỉ 20000 yên một tháng.


    Ngay tối đó cậu ta đi mua đồ ăn và vô tình nhìn thấy một Persocoms được quấn vải trắng khắp cơ thể và đang nằm trong bãi rác.


    Từ khi biết Persocoms, Motosuwa đã luôn muốn có một con nhưng giá của chúng quá đắt nên cậu không thể mua được, hiện tại có một Persocoms ngay trước mặt, dù là nằm trong bãi rác nhưng cũng không thể ngăn cản Hideki mang nó về.


    Sau khi cố gắng bế được Persocoms ấy về thì đôi tay Hideki như muốn rụng rời, "Persocoms là cái gì mà nặng như vậy chứ???" Hideki hét to.


    Đã nghe từ Shinbo - hàng xóm cùng tuổi bên cạnh nói một chút về Persocoms nên Hideki biết bản thân cần phải bấm nút khởi động để kích hoạt Persocoms, cậu ta mất một lúc lâu để tìm nút công tắc, bấm mọi chỗ có thể bấm nhưng vẫn chưa khởi động được, nhưng trong khoảnh khắc Hideki nhận ra còn một chỗ chưa động đến, đó là âm đạo của Persocoms.


    Hideki vẫn là trai tơ cho nên khi nghĩ đến việc mình phải sờ vào đó mới khởi động được Persocoms thì Mặt cậu ta đỏ gay vì xấu hổ, tim đập nhanh gấp mấy lần...


    Một lúc sau cố gắng lắm Hideki mới nhắm mắt và ấn tay vào trong âm đạo của Persocoms,,,


    Cạch...... Một tiếng động phát ra từ chỗ đó và tiếng máy móc khởi động phát ra từ cơ thể của Persocoms, Persocoms đó mở mắt, khắp cơ thể phát ra ánh sáng vàng chói và tay chân cử động xé rách lớp vải quấn quanh cơ thể, để lộ một cơ thể tuyệt phẩm với ba vòng cân đối đến hoàn mĩ,,,


    Khi ánh sáng quanh Persocoms nhạt dần và biến mất thì Persocoms ấy quay sang nhìn Hideki và dần tiến lại gần.


    "Chii!!!..." Persocoms đó nói một câu.


    "Chi, huh?" Hideki nói.


    "Chi!!!" Persocoms đó lại nói câu giống câu trước.


    Hideki khó hiểu hỏi "Cái gì mà Chi, tên cô à?"


    "CHIII!!!...." Persocoms đó như vui mừng nhào đến ôm chặt Hideki.


    Đầu óc Hideki xuất hiện cả đống suy nghĩ. "Mình đã từng thấy ở đâu đó, bỗng nhiên một cô gái dễ thương bất ngờ xuất hiện trong cuộc sống của bạn hoặc bạn tìm thấy cô ấy, cô ấy sẽ sống bên bạn từ đó và làm mọi công việc nhà, nấu ăn, giặt dũ, lau chùi,... Thậm chí là cả "việc đó"... Bạn sẽ hạnh phúc khi sống với cô ấy, ...ÔI......!! Mình thật là chàng trai may mắn!!!" Hideki mặt mừng như bắt được vàng.


    Cộc...cộc.... tiếng gõ cửa đưa Hideki ra khỏi dòng suy nghĩ,,,Là cậu hàng xóm Shinbo rủ đi nhà tắm công cộng vì căn hộ cho thuê này không có nhà tắm.


    Thời gian trôi qua, dần dần Persocoms của Hideki đã có thể nói nhiều thứ, cô ấy cũng đã có một cái tên mới... Đó là Chi.


    Suốt thời gian gần nửa năm sống với Hideki, Chi đã gặp nhiều chuyện và dần dà có một thứ hình thành trong Chi, đó là một thứ cảm xúc lạ lẫm đối với Chi, nàng thấy nhớ nhung mỗi khi Hideki đi học, nàng buồn bã khi không ở bên cạnh Hideki.... Càng lúc Chi càng nhận ra, thứ cảm xúc lạ lẫm của nàng càng mạnh mẽ hơn, đến khi nghe được nhiều lời nói của những người thân thiết bên cạnh thì nàng biết thứ cảm xúc đang tồn tại trong nàng đó là... Tình Yêu.


    Còn Hideki, anh ta cũng không rõ cảm xúc của mình với Chi là gì, chỉ biết rằng anh muốn Chi được hạnh phúc, muốn Chi được an toàn, muốn thấy Chi vui vẻ hằng ngày, nhưng Hideki vẫn còn một ý nghĩ: "Con người và Persocoms liệu có thể thích nhau, Persocoms có cảm xúc như con người không,,,"


    Hideki đã hỏi shinbo về cảm xúc của mình, shinbo đã giải thích cho Hideki hiểu rằng: Hạnh phúc là do bản thân lựa chọn, nếu đã thích ai đó thì hãy nói với người đó, đừng để quá muộn rồi mới nhận ra thì hạnh phúc đã vụt tan!!"


    Như được khai thông cảm xúc, ngay tối đó khi về nhà, Hideki đã nói với Chi,,, Lắp bắp mãi thì Hideki cũng nói được... "Anh..yêu em, Chi!!"


    Nhưng bất ngờ khi đáp lại tình cảm của Hideki, Chi cũng đã thích anh từ lâu. Cứ tưởng họ đã nói cho nhau tình cảm của mình thì sẽ sống hạnh phúc nhưng chỉ sau vài phút khi Hideki nói ra lời yêu Chi thì một chuyện đã xảy ra. Một âm thanh "Cạch" phát ra từ phía dưới của Chi và nàng dần phát ra ánh sáng vàng chói loà...


    Trong lúc Hideki chưa hiểu chuyện gì thì Chi mở cửa sổ và bay lên sân thượng, miệng luôn lẩm bẩm vài câu nói với chất giọng xa lạ không phải của Chi.


    "Chi đã tìm được người yêu Chi!".... "Chi đã tìm được người đặc biệt của Chi!"..... "Chi đã tìm được người dành riêng cho Chi!!"...


    Những câu nói đó vang thẳng đến CPU của mọi Persocoms trên thế giới và làm chúng ngừng hoạt động, chỉ riêng có hai Persocoms gần đó là miễn nhiễm, đơn giản là họ được chế tạo để chống lại Persocoms Huyền Thoại - Chobits. Hai Persocoms đó, một Persocoms nam tên Zima chính là Ngân Hàng Dữ Liệu về Persocoms, Còn Persocoms nữ tên Dita, là chương chình để bảo vệ Zima.


    Ngay khi nhận thấy Chi bắt đầu thực hiện một chương trình nào đó, Dita đã tấn công Chi, nhưng vừa xâm nhập thì chương trình bảo vệ của Chi đã đánh bật Dita ra,,, Không bỏ cuộc Dita nhảy qua vài cái cột điện và đã đến được chỗ Chi, Dita rút ra một cổng USB từ người nàng và định cắm vào Chi nhưng chưa kịp cắm vào thì tay Dita bị một đống dây kết nối của Chi phóng ra trói chặt. Không dừng lại, Dita tóm lấy một trong số các dây kết nối của Chi và cắm ngay vào cổng kết nối của nàng, vừa kết nối được Dita ngay lập lức thực hiện một chương trình hủy diệt lên Chi, thân thể Chi co giật ngay trên không trung, ánh mắt màu nâu thi thoảng lại loé lên vài tia sáng... Lúc này Hideki đã chạy lên đến được tầng thượng, thấy tình cảnh của Chi, Hideki không ngần ngại lao đến nhưng lại bị Zima khoá chặt lại, cố vùng vẫy thoát ra nhưng sức người sao bằng sức của Persocoms, Hideki chỉ có thể kêu gào khi không thể đến bảo vệ Chi, Ánh mắt của Chi xuất hiện vài chỗ sáng loang lổ báo hiệu cho sự sắp bị hủy diệt làm Hideki cảm thấy bất lực vô cùng, không thể bảo vệ được người mình yêu nó đau lắm...


    Thấy Hideki, Dita nói "Sao phải yêu một Persocoms chứ, chúng đâu phải con người!"


    "Cô không hiểu đâu, tôi yêu Chi hơn bất kỳ thứ gì. Con người và Persocoms cũng như nhau cả, đều muốn được hạnh phúc!" Hideki thất thểu nói.


    "Persocoms không hề có cảm xúc đó, quan hệ với một Persocoms chẳng có ích gì cả" Dita lại nói.


    Hideki ngẩng mặt lên rồi nói "Cho dù là vậy tôi vẫn yêu Chi, dù cô ấy có là Persocoms hay con người thì tôi vẫn yêu cô ấy!!"


    Zima đang khoá chặt Hideki, nghe những lời đó thì dần buông Hideki ra và làm một điều bất ngờ, hắn nhảy đến đối diện với Dita và rút dây kết nối giữa nàng với Chi rồi ôm lấy nàng và nhảy sang sân thượng bên cạnh, hắn mở miệng nói "Ngay lúc này anh muốn thấy cậu ấy.... không!..tương lai của họ, và tương lai của Persocoms..."


    "Zima..." Dita nhìn quay lại nhìn Zima.


    Chương trình hủy diệt bị dừng lại, Chi lại tiếp tục thực hiện chương trình của mình, nàng kết nối với tất cả các Persocoms trên thế giới,,, Chương trình sau vài phút chạy thì đã xong, ánh mắt không cảm xúc của toàn bộ Persocoms trên thế giới bỗng nhiên xuất hiện con ngươi trông giống y hệt ánh mắt của con người và các Persocoms không còn là những cỗ máy móc hoạt động dựa vào chương trình cài sẵn nữa mà đã có được cảm xúc và ý chí độc lập như con người. Đây chính là tâm ý của người đã tạo ra Chi, tạo ra chương trình này vì hắn luôn muốn các Persocoms được hạnh phúc, vậy nguy hiểm ở đâu??....


    Các tập đoàn lớn của chính phủ chế tạo ra hai Persocoms Zima và Dita là để ngăn chương trình của Chi chạy, họ cho rằng Chi là một Persocoms nguy hiểm và nếu để chương trình của Chi chạy thành công thì nguy hiểm còn nhân lên gấp bội.


    Zima là ngân hàng dữ liệu về Persocoms và cũng là Persocoms đã để cho Chi thực hiện thành công chương trình đó, và sau này cũng là kẻ đã chứng kiến nguy hiểm đến từ chương trình đó.


    Ngày ấy khi nhận nhiệm vụ từ chính phủ đó là phải ngăn chặn một Persocoms nguy hiểm tên là Chobits, Zima đã nghi ngờ nhiệm vụ này, hắn cho rằng nguy hiểm là nói dối. Và thời gian sau hắn hiểu ra nguy hiểm là có thật, kẻ tạo ra Chobits luôn muốn các Persocoms được hạnh phúc, nhưng đó chỉ là hạnh phúc cho các Persocoms chứ không phải hạnh phúc cho con người.


    Quá hối hận vì quyết định ngày ấy, Zima đã nhờ một người làm cho hắn một thanh Đại Kiếm và hắn dùng thanh kiếm ấy đi tiêu diệt các Persocoms. Điên cuồng chặt chém suốt mấy ngày, Zima đã tiêu diệt hàng ngàn Persocoms khắp nhật bản, thêm vài ngày sau, đại kiếm gãy vỡ,,, Zima bị hạ gục. Nghe tin sốc, Dita nổi giận điên cuồng và lao đi.


    Đứng cạnh xác của Zima, Dita ánh mắt giận dữ cùng cực và phóng đi tìm Chi, vì cô ta nghĩ mọi chuyện đều từ Chi mà ra cả, Zima thật ngu ngốc khi ngày đó đã để cho cô ta thực hiện nó, thực hiện cái chương trình đó thành công. Chính phủ đã không nói dối khi nguy hiểm là thật, họ đã lường trước sự việc này nên mới tạo ra Zima và nàng để ngăn cô ta. Nhưng tại Zima ngày đó mà.....


    Sau khi tìm thấy Chi, Dita lao đến tấn công điên cuồng, miệng nghiến răng rít lên giận dữ "Tại cô, tất cả là tại cô mà ra cả, cô hài lòng rồi chứ!!!"


    "Chi!! không hiểu cô đang nói gì!" Chi linh hoạt tránh né các đòn tấn công của Dita.


    "Đến giờ mà còn chưa nhận ra,,, con người hiện nay đã chết rất nhiều chỉ vì cái ngày đó cô thực hiện cái chương trình kia. Bây giờ tôi...tôi sẽ hủy diệt cô!!!" Dita tung cước đá bay Chi ra sau vài chục mét rồi lao đến với hai lưỡi dao sắc bén cầm trên tay.


    Rầm....


    Chi ngã trượt trên đất, vừa đứng dậy thì hai lưỡi dao trên tay của Dita đã tới gần. Tưởng như Chi sẽ bị đâm nhưng vừa đúng lúc hai viên đạn bay sượt qua làm Dita khựng lại một nhịp, chừng đó đã đủ để Autobots đến gần và che chắn cho Chi. Dita không phải đối thủ của Autobots nên nàng chỉ còn một lựa chọn để hạ gục Chi đó là Tự hủy và chết chung với Chi.


    Nghĩ là làm, Dita vốn yêu Zima mà hiện giờ Zima đã chết, Dita cũng chả còn muốn tồn tại làm gì nữa, Lại phóng đến chỗ của Chi nàng nước mắt tuôn rơi và....


    Bùm....


    Cơ thể Dita nổ tung, không giống như Persocoms thông thường, Dita có cơ thể mạnh mẽ hơn nhiều nên vụ nổ cũng lớn hơn nhiều, tuy nhiên Chi thì lại không bị thương do chắn trước mặt nàng là một tấm lá chắn của Autobots.


    "Thời gian trôi qua, những kẻ mạnh mẽ dần dần chết đi vì các đợt tấn công của Persocoms, Autobots, cô Elena, Dị nhân tàng hình,... và còn nhiều nữa đã chết dưới tay Persocoms, kể cả...Bố cháu!!" Soul nói rồi quay sang nhìn Tuấn.


    "Vậy ta đã chết sao con trai?" Tuấn nhắm mắt rồi hỏi.


    "Bố đã chết rất oanh liệt, hôm đó một mình bố đã mở một con đường máu từ đất liền để cho mọi người có thể chạy đến nơi được coi là an toàn nhất, -Nhật bản. Trong máy bay nhìn ra, hình ảnh cuối cùng mà con thấy là bố bị cả đám Persocoms bâu vào và bố đã...." Soul đau đớn kể lại.


    "Chết!" Tuấn tiếp lời.


    "Lúc đó con vẫn chỉ là thằng nhóc ba tuổi nên không thể làm gì cả, hình ảnh lúc đó cứ ám ảnh con mãi, nhưng đó cũng là động lực để con chiến đấu với Persocoms khi lớn lên, cứ mỗi lần đứng trước sự thất bại con lại nhớ lại hình ảnh của bố, và con lại có được sức mạnh để đứng dậy chiến đấu tiếp, bố chính là sức mạnh của con!!" Ánh mắt Soul cực kỳ kiên định khi nói ra làm Tuấn hài lòng.


    "Vậy mọi chuyện đều bắt đầu từ cái chương trình đó và cô bé Persocoms tên Chi này hả?" Vô diện hướng ánh mắt đến Chi.


    Soul quay sang rồi đáp "Đúng là như vậy, cho nên mẹ cháu mới bảo cháu về quá khứ để báo cho mọi người, ba năm nữa Persocoms sẽ xuất hiện và chỉ gần nửa năm sau thì Chobits hay là Chi đây sẽ được tạo ra. Thêm khoảng nửa năm nữa thì Chi sẽ tìm được "Người Dành Riêng Cho Chi", vậy chỉ tầm bốn năm nữa là Persocoms sẽ có ý thức và hủy diệt con người, cháu mong mọi người sẽ ngăn chặn để tương lai được thay đổi!!"


    "Thay đổi quá khứ chẳng phải sẽ thay đổi tương lai sao? vậy có thể khi ấy ngươi không được sinh ra!!" Vô diện nói.


    "Chỉ cần tương lai được tốt đẹp, cháu chấp nhận không được sinh ra!!" Soul đáp ngắn gọn.


    "À mà Soul này, lúc nãy con nói mẹ con tên gì ấy nhỉ?" Tuấn hỏi.


    "Mao Sena ạ! Mẹ là người nhật bản và cực kỳ giỏi về công nghệ!!" Soul tự hào trả lời.


    "Thế mọi người ở đây đều chết ở tương lai à?" Vô diện lại hỏi.


    Soul không đáp mà chỉ gật đầu.


    "Thôi xong rồi thì ta phắn đây" Vô diện nói rồi thân hình biến mất...


    "Ô! chú ấy biến mất rồi, sao lại vậy được?!" Soul không tin vào mắt mình, một người đang đứng tự nhiên biến mất không một tiếng động, thế là thế nào???


    "Con ở tương lai mà không biết hắn có thể dùng dịch chuyển tức thời sao?" Tuấn cười.


    "Khi con sinh ra thì chú ấy đã chết rồi nên con không biết!!" Soul đáp.


    "Hà hà!!! hắn vẫn chết trước ta!!!" Tuấn cười ha hả, bộ dạng vui sướng như được mùa.


    "Em kể chuyện ở tương lai cho mọi người nghe đi Soul!!" Evry nhảy đến rồi nói.


    "Vâng!!"


    ***


    Vô diện dịch chuyển khỏi nhà chính và đến lăng mộ của Tần Thủy Hoàng, lâu rồi hắn cũng chưa đến đó, hôm nay hắn muốn khám phá trong đó xem có gì hay ho không.


    Chẳng cần mất công đi qua cống rồi đi qua hang như trước, bây giờ hắn chỉ cần dịch chuyển và dịch chuyển mà thôi. Vừa xuất hiện lại trong lăng mộ, Vô diện đã ngửi ngay được một thứ quá quen thuộc với hắn, -Tử Khí đang lởn vởn đâu đó trong kia.


    Hắn thấy kỳ lạ vì trước kia hắn dùng hết tử khí trong mộ rồi mà sao bây giờ lại có... Hắn bước đi hướng đến nơi hắn cảm thấy tử khí đang xuất hiện.


    Đến gần bức tường, Vô diện nhận thấy âm thanh lạnh lẽo rợn người của tử khí bên trong, hắn quét một chưởng năng lượng làm nổ tung bức tường và nhận ra trong đó có một lối đi nhỏ.


    "Thế quái nào trong này lại có đường??" Vô diện tự hỏi rồi bước vào trong.


    Càng đi vào sâu, Vô diện càng cảm thấy tử khí dày đặc đang ở phía trước, hắn có phần bắt đầu thèm khát rồi,,, Đã rất lâu hắn chưa được tắm trong tử khí, nay phải tu luyện thoả thích mới được. Nghĩ vậy hắn lao nhanh đến phía trước...






    Hết Siêu chapter 57.

    .
    .
    .
    .
    .
    .
    .


    ✔❄✿✪༄༂God Tuấn Kamê༂࿐✪✿❄✔
     
    Quangbbbs and phoenix_dlvn8991 like this.
  17. Vịt Con.

    Vịt Con. ❋๖ۣ♥๖ۣۜSoo༒๖ۣۜYeong๖ۣ♥❋ Thành viên BQT The VIP
    697/902

    Bài viết:
    3,956
    Đã được thích:
    11,639
    Điểm thành tích:
    697
    • ...lại để đây và không nói gì :rolleyes:
     
    Kẻ Bất Tử thích bài này.
  18. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified
    137/226

    Bài viết:
    4,761
    Đã được thích:
    2,877
    Điểm thành tích:
    137
    Báo gì mà báo,, từ page 3 đã không có rồi chớ không phải bây giờ mới không có [email protected][email protected]!!!
     
    Vịt Con. thích bài này.
  19. Vịt Con.

    Vịt Con. ❋๖ۣ♥๖ۣۜSoo༒๖ۣۜYeong๖ۣ♥❋ Thành viên BQT The VIP
    697/902

    Bài viết:
    3,956
    Đã được thích:
    11,639
    Điểm thành tích:
    697
    • Nên hiểu ...cái gì cũng phải từ từ, mới có kết quả tốt được, nhất là văn phải ôn võ phải luyện...
      • Giờ nói nghiêm túc với tư cách đồng tác giả , và một người bạn của em, cũng như tư cách mod chị nghiêm túc khuyên em nên thay đổi . Như ngày xưa á chị viết có 5000 lượt đọc thôi , xong là đã thế bị ném đá kinh luôn...:confused: . Nhưng cũng là vì chị đã tỏ ra khác người :p, nếu chị không nói chị là "korean girl " chắc đâu đến nỗi , cứ yên lặng mà làm " khoailangnet " như chủ cũ có khi hay hơn . Chắc không nhiều "gạch đá" đến vậy, nhưng chị không nản, một mặt vẫn cố gắng chứng minh bản thân , nhưng đồng thời chị hiểu mình sai chỗ nào . Đơn giản là lúc ấy chị không có muốn cứ núp bóng ai đó mãi , sống là chính mình vẫn hơn , tuy nhiên gốc gác tạo ra sự khác người . Nên từ Su Yeong - Korean chị đổi tên thành Vịt Con , chị nói Admin anh ấy rằng , chị muốn tên nó thuần Việt chút cho hòa đồng . Chị muốn thể hiện rằng chị yêu cộng đồng Việt , và " Korean " nó chỉ là xuất xứ bản thân . Chứ không phải đề cao tự tôn dân tộc , bây giờ chị vẫn là chị một " korean girl" , nhưng chị cũng là Vịt Con của cộng đồng Việt . Em ạ ! ... hãy nhìn nhận vấn đề một cách nghiêm túc , em viết xanh xanh đỏ đỏ lòe loẹt vậy ai đọc cho nổi , truyện của em thật ra nội dung cũng khá tốt . Người Việt có câu " ...trước trách mình , sau trách người... " , nghĩa Hán Việt là " Tiên trách kỷ , hậu trách nhân " . Sao em không tự trách mình đi , chị tuy comment hài hước trêu đùa , nhưng như tục ngữ Việt có nói : " ..nói gần nói xa , chẳng qua nói thật .." . Thật sự chị cảm thấy rằng em vẫn là cậu bé trong một người đàn ông mà thôi , tại sao chị để công khai lời khuyên này mà không inbox . Vì chị muốn em trước độc giả mà nghiêm túc kiểm điểm bản thân, hãy thay đổi phong cách đi , không phải độc giả chối bỏ em , mà chính em chối bỏ họ .
      • .. Bạn bè chị gọi chị là " can đảm " vì chị luôn cười , đem lại hi vọng và ấm áp cho mọi người . Một bông hướng dương Á Đông mạnh mẽ , nhưng mà thật ra chị không mạnh đến vậy , nhưng chị biết cách thay đổi bản thân . Để từ cô bé con trưởng thành ra một cô gái , nhiều lúc đau khổ một mình khóc ở công viên, hay quảng trường xa lạ . Người ta bảo chị là "con điên" vì không ai biết ở nơi chị sống , chị là hoa hướng dương ấm áp . Khi đau khổ chị đi thật xa nơi không ai biết đến mình , để bỏ đi nỗi buồn trong tim . Nhân vô thập toàn ai cũng có tật xấu cả , nhưng là được bông hướng dương rực rỡ , ắt phải có lúc gục đầu đẫm nước trong sương đêm. Em ạ nếu hiểu hãy thay đổi đi , chị sẽ không ngại edit tất các chương phần của em về màu mặc định đâu , đừng làm một cậu nhóc con nữa trong hình dáng đàn ông nữa ...
     
  20. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified
    137/226

    Bài viết:
    4,761
    Đã được thích:
    2,877
    Điểm thành tích:
    137
    Nói đàn ông là hơi sai đó [email protected][email protected]!!!!
    Giờ ai chối bỏ ai thì cũng kệ tuốt, giờ không viết cho ai cả, viết chỉ để một lúc nào đó tự xem lại và thầm cười, vì đã thực hiện được một chút suy nghĩ trong đầu.
    .
    .
    .


    "Ảo Tưởng Sinh Ra Từ Thực Tại!" - Một ảo tưởng về một cuộc sống vượt xa thực tại, nhưng lại không có thật trong thực tại, nó tồn tại vì Em, - Nguyễn Ngọc Lan Phượng!... chứ không phải God Tuấn Kamê Nguyễn Mạnh Tuấn!...
    .
    .
    Đã nói [email protected][email protected]!
     
Đang tải...
Similar Threads Diễn đàn Date
Khi con bạn thân là bạn chịch ( chuyện có thật và hiện tại vẫn đang diễn ra ) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 4/12/17
Vô Hạn Từ 3 Điều Ước Bắt Đầu ( sắc nặng, Hệ Thống, Loạn Luân ,...) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 14/8/16
Ảo Tưởng Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 6/2/13
NHỮNG THẦY CÔ THỰC TẬP & NHỮNG HỌC SINH DÂM ĐÃNG Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 26/7/08