1. Nếu bạn dùng GMAIL,Yahoo,Hotmail.. để đăng ký , xin vui lòng kiểm tra mail kích hoạt trong mục Spam/Bulk của gmail
    https://mail.google.com/mail/u/0/#spam
    Xin cảm ơn

Bài Ca Của Hoàng Đế

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi Unknown Player, 9/6/18.

  1. Unknown Player

    Unknown Player Còn trinh Verified
    2/57

    Bài viết:
    87
    Đã được thích:
    182
    Điểm thành tích:
    2

    Tin hot: Nâng cấp bản lĩnh đàn ông thế nào cho đúng? MC Phan Anh


    BÀI CA CỦA HOÀNG ĐẾ
    [​IMG]
    • Tên tác giả: Unknown Player - Thiendia.com
    [​IMG]

    [​IMG]

    .
    .
    .
     
    Last edited by a moderator: 11/6/18
    madao893, boykjeukjeu, quevan and 6 others like this.
    Đang tải...

    Similar Threads Diễn đàn Date
    Tiểu Ma Đế Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 16/5/18
    Khách hàng là thượng đế ( Truyện Femdom- cân nhắc khi đọc ) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 26/12/16
    VIẾT TIẾP BÀI CÒN DANG DỞ CỦA BÁC darkknighttemplar_90 Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 21/2/12
    Nữ hoàng của khoái lạc Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 4/7/06

  2. Unknown Player

    Unknown Player Còn trinh Verified
    2/57

    Bài viết:
    87
    Đã được thích:
    182
    Điểm thành tích:
    2
    Chương I: BÔNG HOA ĐẸP NHẤT THẾ GIAN.
    .
    .
    .
    CHAP 0: Bài ca của Hoàng Đế.

    Năm 2125…

    Ngày hôm ấy là ngày mà Long Quốc Hoàng Đế chính thức lên ngôi trị vì, là một sự kiện đáng nhớ của toàn thể người dân Long Quốc nói riêng và thậm chí là của cả hành tinh nói chung. Buổi lễ thu hút sự chú ý của tất cả các kênh tin tức trên toàn thế giới. Mặc dù vào thời điểm ấy, Long Quốc chỉ là một quốc gia nhỏ vừa mới thành lập nhưng khắp nơi lúc bấy giờ nơi đâu cũng cho truyền phát trực tiếp hình ảnh từ buổi lễ mạng đậm tính lịch sử này. Một phần vì Long Quốc là một quốc gia vô cùng đặc biệt so với phần còn lại của thế giới. Đây là nơi duy nhất có loài rồng xuất hiện và cũng là nước duy nhất thuần dưỡng được chúng, cái tên Long Quốc cũng vì thế mà có. Tuy nhiên, lý do lớn nhất mà buổi lễ lên ngôi này lại tạo nên một cơn địa chấn khủng khiếp đến như vậy là bởi vì nó có sự xuất hiện của Nữ thần của Chiến Tranh, của Chiến Thắng và Sự Bất Tử. Kể từ lần đầu tiên trong một cuộc chiến đẫm máu giữa những cường quốc trên thế giới người đã được dân chúng toàn thế giới kính yêu tôn làm nữ thần Chiến Tranh và lập rất nhiều đền thờ để có thể cầu nguyện, thờ phụng sự bảo hộ của nàng mỗi ngày. Cũng như những vị thần khác, Nàng gần như không bao giờ xuất hiện. Ấy vậy mà buổi lễ hôm ấy lại có được sự hiện diện hiếm hoi của nàng, điều ấy chính là thứ đã tạo nên chấn động dữ dội đối với thế giới.

    Tiếng nhạc vang lên:

    “Từ chốn xa xôi, đến với đời

    Soi sáng trí tuệ khắp muôn nơi,

    Quét tan u tối, bằng chân lý

    Bước ra thế giới, Người hiên ngang!...”

    Tiếng hát cất lên trong nền nhạc hào hùng ca ngợi vị hoàng đế vĩ đại, giọng ca trong trẻo của một nữ ca sĩ xinh đẹp đã khiến cho hàng tỷ con người trên khắp thế giới mê đắm, hòa chung nhịp đập con tim với không khí hoành tráng nơi đây.

    Bầu trời ngày hôm ấy trong xanh và ngập tràn ánh nắng. Giữa không trung ngay phía trên cung điện là sự xuất hiện của hàng ngàn con rồng có to có nhỏ đang đua nhau bay lượn rợp kín cả một vùng trời. Dưới đất là hàng triệu người trên tay cầm nào là pháo hoa, nào là chiêng trống kèn sáo tập trung xung quanh đài làm lễ. Trên gương mặt mỗi người, ai nấy cũng đều hiện rõ vẻ tự hào từ tận sâu trong lòng mình.

    Ở trên đài lễ là sự xuất hiện của 7 đại mỹ nhân với sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành, mỗi người một vẻ. Qúy phải sang trọng có, thông minh sáng suốt có, dịu dàng đằm thắm cũng có… Tất cả họ là những người thân thiết nhất đã sát cánh với hoàng đế trong nhiều năm gây dựng đế chế của ngài. Ngoài ra, còn có sự xuất hiện của các vị lãnh chúa trên khắp Long Quốc tập trung về chúc mừng cho lễ lên ngôi của người lãnh đạo tối cao với lòng kính trọng và sự trung thành tuyệt đối của họ đối với ngài.

    Một người trong số 7 mỹ nhân kia, người sở hữu vẻ ngoài uy nghi bậc nhất bước lên phía trước, nàng chính là Hoàng Hậu của Long Quốc và cũng là người tình quyền lực nhất của hoàng đế. Nàng đại diện bước lên phía trước đại diện phát biểu lý do buổi lễ và thông báo cho màn ra mắt của đức vua.

    Sau bài phát biểu ngắn gọn nhưng xúc tích của vị nữ hoàng là không khí cả vương quốc như cùng nhau nín thở vì sự xuất hiện của Hoàng đế trên một tòa tháp cao. Ngài xuất hiện với bộ chiến bào vàng óng uy nghi rực rỡ, điểm trên đó là những viên ngọc phỉ thúy màu xanh lá tôn lên nét hoàng gia đắt đỏ của bộ chiến giáp vàng dũng mãnh.

    Ngay sau sự xuất hiện, những con rồng đồng loạt đáp xuống mặt đất cung kính trước vị Vị Hoàng Đế, Người dân cũng nhất loạt cúi đầu đầy kính trọng. Đây chính là vị Hoàng đế mà họ đã mong mỏi suốt bao năm trời thăng trầm trong chiến tranh chỉ để chờ đợi sự xuất hiện của ngài. Người đã phiêu lưu khắp nơi qua mọi miền đất nước và mang lại niềm tin cho họ. Người đã thống nhất được đất nước đang chìm trong cảnh hỗn mang, loạn thế. Để rồi cuối cùng là hôm nay đây, Ngài đã có thể đường đường chính chính trở thành vị Hoàng Đế tối cao thực sự của Long Quốc oai hùng…

    Sau sự xuất hiện của hoàng đế là một sự xuất hiện của người được toàn thế giới ngóng chờ. Ánh sáng vàng rực rỡ dần rần tụ lại trên không trung ngay trước mặt vị Hoàng Đế, chói lóa như một mặt trời thu nhỏ. Nữ thần xuất hiện ngay sau ánh sáng ấy, nàng bay lơ lửng giữa không trung. Khắp người nàng tỏa ra vầng hào quang rực sáng, sau lưng là một đôi cánh được kết bằng những tia sáng vàng tuyệt đẹp. khuôn mặt nữ thần thanh tao xinh đẹp, không vướng chút bụi trần, mang đậm khí chất của bậc tiên nhân. Mặc trên người một bộ chiến giáp vàng chói nhưng lại càng khiến cho nàng thêm lộng lẫy, xinh đẹp và quyến rũ hơn. Ngàn vạn trời binh minh cho dù có đẹp đến mấy cũng không thể nào so sánh với nụ cười quyến rũ của nàng khi ấy.

    Sau một cái gật đầu hiền từ với Hoàng Đế, Nữ thần triệu tập ánh sáng để tạo ra một thanh cự gươm tuyệt đẹp với chuôi và cán kiếm có hình mặt trời vàng, lưỡi kiếm dài và lớn màu xanh lam gần như trong suốt và lúc nào cũng phát ra ánh sáng xanh thuần khiết. Bằng 2 tay, Nữ thần trao thanh kiếm cho Hoàng đế.

    Quỳ một chân xuống cung kính nhận lấy thanh gươm, Hoàng đề gật đầu cảm tạ rồi đứng dậy bước ra phía trước hướng về phía nhân dân. Ngài chĩa thẳng thanh gươm lớn lên bầu trời trong xanh và hào hùng hô vang: “LONG QUỐC! Hoàng đế của các người đến rồi đây!”

    Không khí toàn vương quốc lúc đó như vỡ òa. Pháo hoa bột đầy màu sắc được đồng loạt bắn ầm trời, nhuộm kín cả những đám mây.Hàng ngàn con rồng cũng đồng loạt phun những cột lửa cao vút lên không trung chúc mừng vị chúa tể mới. Vang rền cả một vùng là tiếng nhạc cao vút cùng những tiếng trống nhanh và dồn dập thể hiện được tinh thần của Long Quốc.

    “Khát vọng ngài mai đầy tươi sáng

    Ngọn đèn chân lý chẳng thể tàn

    Thiên thời đã điểm nơi Long Quốc

    Nhân hòa đoàn kết vững ngày mai…”

     
    Tet11010, heaven1989, quevan and 3 others like this.
  3. Unknown Player

    Unknown Player Còn trinh Verified
    2/57

    Bài viết:
    87
    Đã được thích:
    182
    Điểm thành tích:
    2
    CHAP 01:

    Bối cảnh diễn ra vào một khoảng thời gian trong tương lai xa…

    Khoảng giữa thế kỉ 21, Trái Đất liên tục chao đảo vì những thế lực ngầm từng ẩn mình trong quá khứ thay nhau bước ra ngoài ánh sáng và đặt tầm ảnh hưởng to lớn của mình lên toàn bộ nhân loại, tích cực có mà tiêu cực cũng có. Những thế lực ngầm này liên lục gây ra hỗn loạn khiến chính quyền các nước trên thế giới vô cùng đau đầu để giải quyết. Thời gian trôi qua và từ những cuộc chống đối nhỏ, chiến tranh thế giới thứ 3 đã nổ ra làm thay đổi hoàn toàn lịch sử nhân loại.

    Mặc dù có hàng trăm phe phái khác nhau nhưng vẫn luôn tồn tại trong đó 2 trường phái đối lập. Một bên là những thế lực thiên hướng duy trì sự cân bằng, chuẩn mực của thế giới. Đại diện cho phe này là liên minh những quốc gia, những tập đoàn lớn.

    Một bên khác lại là những thế lực khác thiên về mưu cầu sự tự do, đại diện là những tổ chức ngầm phi chính phủ. Họ liên tục công kích chính quyền bằng cách này hay cách khác để chiếm lấy quyền lực, sự tự do trong nhiều lĩnh vực khác nhau. Tổ chức tiên phong cho phe này là Hội Khải Hoàn huyền thoại.

    Cuộc chiến nổ ra và càng ngày càng trở nên ác liệt. Nhưng dù cho bên nào chiếm ưu thế để giành được chiến thắng thì cũng đã khiến cho thế giới phải lâm vào tận thế hậu chiến tranh. Hàng trăm công nghệ, hàng trăm phát minh phục vụ cho quân sự từ cả 2 phe sau cuộc chiến đã nhấn chìm thế giới trong sự hỗn loạn. Trái ngược với sự phát triển mạnh mẽ của công nghệ thì sinh mạng của con người càng lúc lại càng mong manh dần. Quá nhiều thứ vũ khí công nghệ tối tân được phát minh ra từ cả 2 trường phái cũng đồng nghĩa với việc mạng sống của nhân loại lúc nào cũng trong trạng thái bị đe dọa…

    Khi con người nhận ra được hậu quả của mình tạo nên thì mọi chuyện đã quá muộn. Tài nguyên cạn kiệt bởi cuộc chạy đua vũ trang, chạy đua công nghệ. Môi trường tự nhiên bị ô nhiễm trầm trọng, dịch bệnh lây lan nhanh chóng, tuổi thọ con người đã giảm hơn một nửa, người khỏe lắm cũng sẽ phải chết yểu khi chưa đến tuổi 50 vì không còn tiền để lo thuốc thang đắt đỏ. Xã hội hỗn loạn vì người dân đã không còn tin tưởng vào chính quyền của mình như trước. Hệ quả là có rất nhiều khu vực tệ nạn mọc lên. Mặc dù phần nào đó từ góc độ quốc gia, những khu dân cư cách biệt nhau vẫn chịu ảnh hưởng kiểm soát nhỏ của chính quyền đương thời nhưng lại hoạt động như những khu tự trị, được lãnh đạo bằng tiền hoặc vũ lực bởi những cá nhân, băng nhóm xã hội đen tại vùng ấy. Những băng nhóm ấy cũng là những người trực tiếp nắm trong tay quyền sinh sát đối với người dân tại vùng mình cai trị.Và điều gì đến cũng phải đến, sau khi tự tay mình hủy diệt đất mẹ thân yêu, nơi sinh ra chính mình, con người lại lạnh lùng rời đi để tìm đến một vùng đất mới.

    Và khi công cuộc tìm kiếm sự sống mới, hành tinh mới ngoài vũ trụ liên tục đi vào bế tắc vì không thể tìm kiếm được hành tinh nào khác có thể duy trì sự sống thì một nhà bác học thiên tài, lỗi lạc bậc nhất của nhân loại đã khám phá ra một ngôi sao kì dị tồn tại đơn độc một mình trong vụ trụ ở vị trí cách rất xa thái dương hệ. Tuy cũng tự đốt cháy mình để phát sáng như mặt trời nhưng đồng thời, ngôi sao này cũng có thể phát ra một trường điện tử tồn tại dưới dạng sóng ánh sáng vô cùng đặc biệt. Nó sở hữu những tần số vô cùng phức tạp mà thậm chí chính ông cũng không thể giải thích. Ông phát hiện ra ngôi sao này có thể hoạt động tương tự một ổ dữ liệu trống với dung lượng gần như là vô hạn. Tuy nhiên sức khỏe của ông có hạn và đã qua đời sớm khi mà dự án nghiên cứu về ngôi sao kì lạ kia còn đang dang dở những bước đầu tiên. Dự án nghiên cứu được chuyển nhượng lại cho nhiều thế hệ học trò sau của ông.

    Và rồi đến những năm đầu tiên của thế kỉ 22, Dựa trên ngôi sao kì lạ năm xưa và những nghiên cứu vượt thời gian của những thiên tài số 1 trên trái đất, hành tinh kĩ thuật số Crypton đã được sinh ra và được công khai với toàn bộ nhân loại.



    Đến với nhân vật chính của chúng ta, tại một khu tệ nạn ở Việt Nam…

    Nằm ở 2 bên bờ của 1 dòng sông lớn đen ngòm, bốc lên mùi hôi thối vô cùng khó chịu vì bị ô nhiễm. Tồn tại nơi đây một khu phố nhỏ dưới sự thống trị của một băng đảng huyền thoại Không tên. Băng đảng này khi xưa chỉ với 4 cá nhân xuất chúng đã lần lượt đánh bại mọi đối thủ trong khu phố bằng vũ lực và tự đưa mình lên vị trí thống trị với vài trăm thành viên lớn nhỏ.

    1 trong 4 cá nhân xuất chúng ban đầu ấy chính là nhân vật chính của chúng ta – Gryp. Người dân trong khu phố còn kính sợ hắn và đặt cho hắn một biệt danh khá kêu là Điểu Sư Vô Song. Nguồn gốc của biệt danh ấy bắt nguồn từ cái tên và khả năng phi thường của hắn. Trong 4 người của nhóm thủ lĩnh băng đảng Không Tên thì Gryp cũng chính là kẻ đứng đầu với sức mạnh đứng trên tất cả, là một thủ lĩnh của các thủ lĩnh. Thứ làm nên sự đáng sợ của Gryp đối với kẻ khác không phả chỉ ở sức khỏe phi thường như siêu nhân, cũng không phải là tài lực dồi dào mà là bởi phản xạ phi thường, bộ óc thông minh và vô cùng nhạy bén của hắn. Trừ khi 3 thủ lĩnh khác hợp lực lại, chưa một ai có thể đánh trúng hắn dù chỉ là một đòn khi mà thể lực hắn còn xung mãn.

    Ngồi chiễm chệ trên một chiếc ghế salon lớn nhưng đã sờn rách trong một quán bar, nơi là tụ điểm thường ngày của băng Không Tên. Gryp 1 tay cầm chai whisky tu ừng ực để thỏa mãn cơn khát rượu của gã. Ngồi ngay 2 bên cạnh hắn là 2 cô nàng xinh như mộng, ăn mặc sexy đang thay nhau chăm sóc cho hắn một cách đầy khêu gợi. Một cô dùng đôi môi đỏ thẫm gợi tình của mình mân mê 1 bên tai Gryp trong khi cô còn lại cho luôn 1 tay vào quần hắn mà chăm sóc cho thằng nhỏ, miệng thì liên tục hôn hít ngực và cổ của hắn.

    Cũng ngồi trên những chiếc ghế salon khác là 3 tên khác trong bộ tứ thủ lĩnh. 3 tên này tuy không có tật nghiện rượu như Gryp nhưng lại có những đam mê khác mà hắn không có. Đầu tiên là phía ngay đối diện Gryp, một gã thanh niên có vóc dáng cao gầy, gương mặt râu quai nón đầy vẻ bụi trần và có phong cách ăn mặc như dân hip hop. Gã này tên Tài, hắn là một “thanh niên chuyên cần” đích thực với sở thích hút cần sa của mình. Đôi mắt hắn díp lại trong khi đang phê pha điếu cần, ngồi ngay trên đùi hắn là một cô nàng sexy khác tận tình chăm sóc cho gã. Bên phải hắn là Lỳ, một tên thủ lĩnh khác với tật dê gái nổi tiếng của mình. Thằng lỳ nổi tiếng bệnh hoạn và biến thái nên đương nhiên cũng chẳng ngại ngần mà cởi luôn quần để 1 em đào quỳ dưới đất dùng miệng chăm sóc cho thằng em gã ngay trước mặt mọi người. Một cô khác lại ngồi ngay bên cạnh để tay hắn tha hồ nắn bóp vòng 1 và vòng 3 của mình.

    Đối diện với Lỳ là người còn lại trong đám thủ lĩnh đang ngồi một mình miệng ngậm điếu thuốc, tay xòe những lá bài tây thành hình cánh quạt trong ván tiến lên mà cả đám đang chơi. Hắn tên Đăng, không như 3 thằng bệnh hoạn kia, Đăng là tên bình thường hoặc là đang giả vờ bình thường nhất trong cả bọn, hắn hơn đám bệnh kia tới gần 10 tuổi. Đăng là người lớn tuổi nhất trong bộ tứ thủ lĩnh, thế nên tính cách cũng vô cùng chững chạc, trưởng thành. Tật xấu nổi bật nhất của đăng chỉ là nghiện thuốc lá bình thường mà thôi.

    Rít một hơi thuốc lá rồi phà khói vào không khí, Đăng lên tiếng nhắc nhở 3 thằng em:

    - Đờ mờ tụi mày có đánh không để a còn về, thằng nào cũng toàn lo ôm gái không vậy?

    - Hả? Ớ… ớ… - Lỳ giật mình định trả lời thì cô nàng bên dưới hắn dở chiêu gì đó làm hắn phê ra mặt, sau giây lát rên rỉ, hắn trả lời – Thằng l*n Tài đánh nhanh đi kìa, hay mày bỏ để tao đánh?

    - À ừ… haha… để tao coi thử - Tài gật gù.

    Hắn cố mở to đôi mắt đã sụp mí của mình ra cố nhìn vào những lá bài, rồi gãi gãi má lắc đầu ra hiệu qua lượt. Thằng Lỳ thấy vậy cũng xòe bài của mình ra xem rồi ngước mặt lên hỏi Đăng:

    - Ủa nãy đánh con gì vậy anh?

    - Đệch! – Đăng vỗ trán ngán ngẩm – Tụi bây chơi tao à? Nãy giờ có mình tao chơi nghiêm túc, giỡn nhau quài bay… nãy thằng nào rủ tao chơi tiến lên?

    - Thằng Tài! – Lỳ chỉ tay.

    - Ủa có hả? À à – Tài gật gù, hắn đang bê quá rồi.

    - Mấy thằng mặt Lồn – Đăng lắc đầu chửi.

    - Hahaha… ủa mà mày có nghe tin gì chưa Gryp? – Lỳ cười lớn rồi quay qua Gryp

    - Tin gì mày? – Gryp nãy giờ yên lặng, cuối cùng cũng chịu hé mắt hỏi lại bằng giọng trầm khàn của mình

    - Tao nghe nói ngày mai có đoàn làm việc của trung ương xuống… – Lỳ trả lời

    - Lại cái dự án đó của bọn ổng à? – Gryp hỏi lại.

    Căn phòng im lặng một lúc, Gryp nhìn lên trần nhà, thở dài mệt mỏi. Đăng ngồi im lặng suy nghĩ một hồi rồi lên tiếng sau đó:

    - Gryp, anh có chuyện này chưa nói với em….

    - … - Gryp không lên tiếng, đưa cặp mắt đỏ ngầu mệt mỏi của mình liếc qua Đăng chờ đợi Đăng nói tiếp.

    - Ở Việt Nam thì huyện mình là một trong những chỗ cuối cùng chưa thực hiện dự án After Life rồi…

    - AfterLife? ý anh nói là dự án diệt chủng của bọn nó á? – Gryp lạnh lùng đáp vẻ khinh bỉ.

    - Haiz… anh biết là đã nhắc đến chuyện này nhiều rồi nhưng mà…

    Đăng khẽ thở dài với vẻ mặt đầy thất vọng, đăng nhìn qua Lỳ và Tài, rồi cả 3 tên nhìn nhau. Lần này đến lượt Lỳ ngập ngừng lên tiếng:

    - Họ nói Crypton là nơi lý tưởng nhất để con người sinh sống tiếp…

    - Lý tưởng? ĐM… nói thẳng ra đi, ý mày là sao? Bọn bay hôm nay bị sao vậy?

    Gryp trừng mắt, bất ngờ bật người đứng dậy nhìn chằm chằm từng người một với vẻ mặt vô cùng đáng sợ. Vì một lý do nào đó, giờ hắn đã trở nên thực sự điên tiết với cuộc đối thoại trên. 2 đứa con gái ngồi cạnh hắn giật mình, người run như cầy sấy. Một cô lên tiếng:

    - Hix… làm giật mình à anh!

    - Đi ra!... – Gryp trừng mắt vào cô ả tội nghiệp.

    - Dạ?!

    - ĐI RA NGOÀI! – Gryp gào lên – Tất cả mấy đứa con gái đi ra hết!

    - …

    Không khí căn phòng bỗng chốc trở lên căng thẳng, trung tâm bắt nguồn từ Gryp. Cả đám con gái giật bắn mình rồi hoảng sợ rủ nhau chạy hết ra ngoài, để lại trong căn phòng u ám đó 4 gã thủ lĩnh đáng sợ.
     
    Tet11010, wol, heaven1989 and 3 others like this.
  4. Unknown Player

    Unknown Player Còn trinh Verified
    2/57

    Bài viết:
    87
    Đã được thích:
    182
    Điểm thành tích:
    2
    CHAP 2:

    Khi căn phòng đã trở nên im lặng, Tài tiếp tục lên tiếng:

    - Gryp này! Tao biết mày nghĩ gì, tao hiểu nhưng mà mày phải nhìn vào thực tế! chỗ này sắp tàn lụi rồi…

    - Thực tế? – Gryp bật cười cay đắng – thực tế đây là nhà của tao! Nhà của chúng mày! Còn cái Crypton kia chỉ là cái mà bọn chính quyền bịa ra để lừa chúng mày thôi…

    - … - Căn phòng im lặng.

    - Bọn mày phải tỉnh ra đi! Bọn nó chỉ muốn biến tụi mày thành nhân vật trong cái trò chơi của bọn nó thôi! Lúc đó tụi mày có muốn tự do cũng chả còn nữa đâu… - Gryp tiếp tục.

    Cả đám còn lại nhìn nhau sau phản ứng kích động vừa rồi của Gryp, vẻ mặt ai cũng đang tràn trề đầy thất vọng trong việc thuyết phục một kẻ ngang ngược như hắn.

    Dự án AL (After life) chính là dự án mang tậm cỡ nhân loại, nội dung dự án này chính là đưa con người đến sinh sống trên hành tinh kỹ thuật số Crypton bằng công nghệ chuyển hóa vật chất thành một dạng thông tin điện tử. Bằng cách này, con người có thể tiếp tục một cuộc sống mới hoàn toàn khác với thế giới vật chất hiện tại. Về cơ bản thì dự án After Life cũng giống như việc biến con người thành một nhân vật điện tử để cùng tham gia vào một thế giới ảo với cộng đồng những người chơi khác. Và thế giới ấy chính là được xây dựng trên một hành tinh số với tên gọi Crypton. Chính điều này cũng làm dấy lên nhiều ý kiến trái chiều nhau, người thì phản đối, người thì đồng ý nhưng đến cuối cùng thì hầu như tất cả cư dân trên Trái đất đều lựa chọn tham gia bởi vì có ở lại thì cũng chết.

    Gryp nằm trong nhóm người không tin tưởng vào thế giới ấy, hắn luôn xua tay bỏ qua mỗi khi có người nhắc đến dự án ấy trước mặt mình trong suốt một thời gian dài. Nhưng ở thì hiện tại, thế giới đã bị ngộ độc nặng nề, chỉ còn chưa đến 1% dân số thế giới là còn sống trên địa cầu, và phần lớn trong số đó cũng đang gấp rút chuẩn bị quá trình chuyển hóa để được gửi đến Crypton trước khi chết đi vì thiếu thốn nước sạch, lương thực hoặc chết vì ngộ độc và bệnh dịch…

    Biết không thể thuyết phục được tên Gryp ngang ngược, Đăng lên tiếng:

    - Haiz… em nghĩ vậy thì cũng chịu… nhưng mà… - Đăng ngập ngừng.

    - ….

    - Anh và Vy… đã kí tên trong dự án After Life hôm qua rồi….

    - Cái địt gì? – Ánh mắt của Gryp càng thêm sát khí khi nghe đến Vy

    - Ngày mai anh và Vy cùng mọi người sẽ dịch chuyển đến Cr…

    “Ầm!” Trước con mắt nửa kinh ngạc, nửa hoảng sợ của Lỳ và Tài, Gryp bất ngờ đứng bật dậy nhảy lên xoay người tung một cước như trời giáng vào mặt Đăng, xé toạc trên khuôn mặt đẹp trai của hắn một vết thương khá sâu. Đăng sau khi bị ăn đạp sái cả cổ thì bị văng luôn ra khỏi ghế rơi bịch xuống đất choáng váng và ê ẩm. “Thằng chó này!” Gryp gằn dọng hầm hầm bước tới chỗ Đăng đang lồm cồm bò dậy. Khi Đăng vừa gượng đứng dậy thì ngay lập tức bị Gryp phi tới ra một đòn lên gối vào ngực làm hắn văng người ra sau, vỡ toang cả quầy rượu đặt góc tường.

    Đau đớn bò dậy trong trình trạng máu me be bét khắp một bên mặt và trên lưng, Đăng nhìn lên Gryp với đôi mắt cực kì phẫn nộ và đầy sát khí. Hắn quên cả cơn đau, lao chồm lấy ôm bụng Gryp, húc hắn bật ngã về sau làm vỡ tan luôn cái bàn kính giữa cả bọn. Đăng ở trên, 1 tay túm lấy cổ Gryp, tay kia giơ nắm đấm lên nhắm thẳng vào mặt hắn. Gryp nhanh chóng lách đầu nhẹ qua một bên né đi và tung một đấm vào má Đăng làm hắn ngã sang một bên. Gryp nhanh chóng bật người dậy và lao tới Đăng thì ngay lúc này, Lỳ lao tới đá thẳng vào mặt Gryp làm hắn văng sang một bên.

    - Thằng chó này! Mày bị điên à? – Lỳ gườm mắt Gryp mà chửi.

    - Mày đá tao? – Gryp lồm cồm bò dậy trừng mắt nhìn Lỳ.

    - Tao đá mày đó thằng chó! Tao cũng nói thẳng luôn, mai tao với thằng Tài cũng sẽ dịch chuyển đến Crypton,bọn tao hồi giờ cũng đéo ưa gì mày nên tao cũng đéo cần mày phải đi theo bọn tao! Cứ ở đây mà tự sục cặc cho tới chết đi thằng lồn!

    - Mày với nó cũng đi? – Gryp cay đắng quay qua nhìn thằng Tài.

    - …. – Tài im lặng, hắn tỏ ra khá buồn.

    - ƯGG…AH AH AHH! – Gryp gào lên đau đớn.

    Gryp bật dậy, lao như điên tới song phi thằng Lỳ làm nó văng ra xa và rơi huỵch xuống đất choáng váng. Hắn tiếp tục lao tới túm lấy cố áo kéo đầu Đăng lên và giã từng cú đấm tức giận xuống mặt của hắn trước ánh mắt do dự không biết phải xử lý ra sao của thằng Tài. Đúng lúc này một giọng nữ gào lên! “GRYP!!”

    Giật mình nhận ra giọng nói vừa rồi, Gryp giật mình đứng bật dậy nhìn về phía người con gái ấy và lắp bắp như kẻ trộm vừa bị bắt gặp: “Chị…. Chị hai!”. Cô gái có tiếng nói đầy trọng lượng đối với hắn chính là người chị gái của hắn và éo le thay, đó cũng chính là người con gái mà hắn thầm yêu quý – Vy.

    Vy chính là cô chị gái xinh đẹp không cùng huyết thống với Gryp và hơn hắn 4 tuổi. Cả hai gặp được nhau khi còn rất nhỏ. Vì gặp được Gryp cũng là một đứa trẻ mồ côi hư mình, Vy đã nhận hắn làm em trai và một thân một mình chăm sóc cho hắn đến khi trưởng thành.

    Ngay khi vừa nghe đến việc Đăng và Vy đã quyết định dịch chuyển đến Crypton mà hắn không hề hay biết, cộng thêm tình cảm đặc biệt của Gryp dành cho Vy nên trong cơn say, hắn đã ngay lập tức nổi điên và dần cho Đăng lẫn Lỳ một trận. Hắn không cho phép bất cứ ai được tự ý mang người hắn yêu thương đi đâu cả. Nhưng tâm tư thầm kín ấy của một thằng đàn ông nào ai có thể hiểu ra được? Trong mắt cả đám bây giờ thì Gryp chỉ không khác gì một thằng điên không không đi kiếm cớ gây sự với chính bạn bè mình, là một tên vừa rượu chè be bét rồi nổi khùng đập nát mặt Đăng – Người đang là bạn trai của Vy.

    Vy chạy lại đẩy Gryp ra khỏi người đăng rồi lo lắng ôm chầm lấy hắn trong tay, khuôn mặt xinh đẹp đẫm nước mắt của cô nhìn Gryp đầy tức giận, gằn giọng mắng:

    - Chị hết lời với em rồi!

    - Em… - Gryp chết điếng sau câu vừa rồi.

    Gryp lặng người tỏ ra đầy bối rối và đau khổ. Hắn ước như chị gái hắn la mắng hắn, giận dữ với hắn vì đã đánh người, muốn chị ấy tức giận hỏi hắn vì sao lại làm như vậy, hơn là chỉ nhận được thái độ đầy thất vọng kia. Điều đó chỉ chứng tỏ một điều là nàng đã cạn lời và không muốn nói thêm gì với hắn nữa. Trong tiềm thức, hắn nhận ra là mình đã quá đáng, hắn biết mình ngang bướng nhưng nỗi đau trong lòng hắn cộng với cơn say đã làm hắn mất kiểm soát.



    Đêm hôm qua, trong căn nhà nhỏ đã cũ kĩ của 2 chị em Gryp và Vy. Bước vào nhà trong trạng thái say mèm, Gryp chân trái đá chân phải rồi ngã chống vó, chai bia trong tay hắn rớt xuống nền gạch vỡ tan. Vy từ trong nhà hoảng hốt chạy ra đỡ hắn dậy và cằn nhằn:

    - Trời đất ơi! Em lại uống say nữa hả? Em định tự tử đó à?

    - Chị ơi… - Gryp lèm bèm trong cơn say.

    - Gi? – Vy vừa dìu hắn dậy, vừa hỏi lại.

    - Sao hôm nay chị thơm thế? – Hắn nói rồi mở mắt ra ngắm nghía chị mình – lại xinh quá trời nữa? Chị trang điểm à?

    - Cái thằng này sao tự dưng hôm nay nói chuyện mắc ói vậy? Em say quá rồi đó! – Vy đỏ mặt ngược ngùng.

    - Chị mới đi chơi về à?

    - Ừ ừ… chị có việc bên ngoài một xíu, vừa mới về thôi. – Nàng hiểu Gryp nên không dám nói là vừa mới đi gặp người yêu về.

    Nói rồi Vy dìu Gryp nằm xuống cái ghế nệm đã sờn cũ trong phòng khách rồi chạy xuống bếp lấy một ly nước lọc lên cho hắn uống. Chụp lấy ly nước trong tay chị gái, hắn tu một hơi hết sạch rồi nằm bẹp xuống ghế tiếp tục lèm bèm:

    - Sao chị biết em khát hay vậy?

    - Hừ… - Vy lườm hắn như muốn nói là “Đây đâu phải lần đầu!”

    - Chị!

    - Gì nữa? – Vy định đứng dậy đi thì bị Gryp giữ lại

    - Em yêu chị! – Hắn bỗng dưng nhìn vy với ánh mắt nghiêm túc

    - … - Vy chợt sựng người một lúc vì bất ngờ rồi trả lời – HẢ? à à chị cũng yêu em! Em lo ngủ sớm đi mai chị có chuyện này muốn nói với em!

    - Chuyện gì chị?

    - Tỉnh rượu đi rồi nói! Em lúc nào cũng say xỉn, chị muốn tìm thời gian nói chuyện đàng hoàng cũng không được.

    - Vậy à… vậy chuyện đó để mai nói nhé!

    - Ừ…. Ngủ đi…

    - Chị…

    - Hix! Gì nữa đây cái thằng này!

    - Em yêu chị! Hì hì…

    - Sặc! Thằng điên này bữa nay kì lắm nhe… sao hôm nay hay nịnh chị thế?

    - Em đâu có nịnh! Em yêu chị thật mà! – Ánh mắt Gryp trở nên nghiêm túc.

    - …

    Vy lặng người nhìn hắn, nàng ngay lập tức hiểu ra ý muốn thật sự của Gryp. Sống chung môt mái nhà trong suốt một thời gian dài, nàng thừa hiểu tình cảm mà Gryp dành cho mình không hề giống như một thằng em trai đối với chị gái. Ngay cả chính bản thân nàng cũng đã nảy sinh thứ tình cảm cấm kị ấy với hắn từ rất lâu rồi, nhưng khi ý nghĩ thừa nhận điều đó với lòng mình chỉ vừa mới thoáng qua thôi là Vy đã ngay lập tức xua đi và chấp nhận tiếp tục sống trong dằn vặt và đau khổ.

    Khi Vy nghe Gryp tỏ tình với mình một cách bất ngờ như vậy, trái tim Nàng đau như bị ai cào xé, chợt một thứ tình cảm gì đó khác mà nàng không muốn thừa nhận bùng lên trong lòng. Nàng biết cũng chính vì thứ tình cảm này mà nàng đã phải dằn vặt, để rồi nàng chấp nhận lời tỏ tình của Đăng với mục đích là làm cho Gryp từ bỏ mình, cũng là để chính bản thân nàng quên đi thứ tình cảm thầm kín cô dành cho hắn.

    - E… em say rồi! Ngủ đi… - Vy ấp úng trả lời rồi quyết tâm đứng dậy đi về phòng.

    - …

    Gryp chụp lấy tay Vy rồi kéo nàng lại ngã vào lòng mình, 2 tay hắn ôm chặt lấy Vy vào lòng. Quá bất ngờ trước hành động chưa bao giờ có này của thằng em, Vy giật mình hoảng sợ:

    - Gryp… e…. em làm gì vậy? – Nàng lắp bắp.

    - Em yêu chị!

    - Không được!
    - ...
     
  5. Unknown Player

    Unknown Player Còn trinh Verified
    2/57

    Bài viết:
    87
    Đã được thích:
    182
    Điểm thành tích:
    2
    CHAP 3:

    - Tại sao?

    - Tại mình là… - Vy ngập ngừng.

    - Đó không phải là vấn đề!

    - Chị chỉ coi em như em trai thôi!

    - Em không quan tâm!

    - Sao em lại ngang ngược quá vậy hả? Thả chị ra! … ưm…

    - …

    Gryp một tay đỡ lấy gáy của Vy kéo lại rồi bất ngờ hôn vào môi nàng thật chặt. Vy vô cùng bất ngờ trước hành động của hắn. Nàng bối rối không biết mình phải xử trí ra sao trong tình cảnh này. Thứ tình cảm trước giờ nàng đè nén được dịp bùng lên mãnh liệt quét tan hết lý trí của nàng đi chỉ để lại tình yêu vô bờ bến, để khiến nàng phải đáp lại nụ hôn ấy.

    Quá xúc động và không giữ được sự tỉnh táo, Gryp luồn 1 tay vào chạm tới một bên ngực của Vy làm cho nàng giật mình đẩy mạnh Gryp ra rồi tức giận tát thẳng vào mặt hắn một cái. Nhìn vẻ mặt không có một chút bất ngờ gì của Gryp, cô bật khóc rồi bỏ chạy thẳng vào phòng, ngồi phục xuống ngay trước cửa và ôm mặt khóc nức nở vì tủi thân suốt cả đêm hôm đó…



    Trở lại với hiện tại, tâm trí Gryp đang thực sự suy sụp, hắn đau khổ nhìn Vy, rồi nhìn Đăng với khuôn mặt be bét máu, nhìn xung quanh căn phòng tan hoang đổ nát. Mọi người nhìn hắn, không phải ánh mắt bất ngờ mà là ánh mắt tràn đầy thất vọng. Gryp im lặng không nói gì rồi lặng lẽ quay lưng rời đi buồn bã…

    Sáng ngày hôm sau, tất cả người dân trong huyện tập trung đông đủ trước ủy ban để được dịch chuyển đến Crypton. Công nghệ phát triển nên việc thực hiện quá trình chuyển đổi vật chất và nhận thức thành dạng thông tin kĩ thuật số là việc hết sức bình thường,chỉ việc bước qua một cổng dịch chuyển điện tử, tất cả quá trình dịch chuyển sẽ được thực hiện. Con người sau đó sẽ được xuất hiện trên một hành tinh mới, với cơ thể mới và cuộc sống hoàn toàn mới với nhận thức, kí ức, trí tuệ và thậm chí là bộ gien y như cũ…

    Huyện này là một trong những khu dân cư cuối cùng của dự án AL, sau khi những người tình nguyện dịch chuyển hết, lịch sử văn loài người sẽ chấm dứt trên trái đất và bắt đầu ở một hành tinh mới -Crypton. Một hàng dài người xếp hàng để chờ được dịch chuyển, đây cũng là tốp người cuối cùng. Trong hàng dài người ấy, xuất hiện Đăng, Vy, Tài, và Lỳ. Họ cũng đang gần bước qua cổng dịch chuyển. Tâm can Vy đang nóng ran như có lửa đốt vì đợi mãi chẳng thấy Gryp xuất hiện. Nàng định bụng nếu tới lượt mình vẫn không thấy thì sẽ rời hàng để ở lại và tiếp tục chờ hắn.

    Bỗng từ phía xa, một tiếng hét lớn gào lên: “Chị Vy!” , là tiếng của Gryp. Vy vừa nghe tiếng đã nhận ra ngay giọng nói này. Ánh mắt của nàng đưa đến nơi tiếng gọi và mừng rỡ nhận ra sự xuất hiện của Gryp. Cô cũng lên tiếng đáp lại: “Gryp! Chị ở đây! Chị chờ em ở Crypton nhé!”. Nghe thấy Vy trả lời mình, Gryp hét lên: “Không! Đừng chị ơi! ở lại với em đi mà…”, giọng hắn đã khản đặc.

    Đăng thấy vậy thì nhìn qua lỳ đẩy ẩn ý rồi nói với Vy:

    - Vy! Em vào trước đi, để đó anh thuyết phục nó!

    - Được không anh? Mới hôm qua… - Vy ngập ngừng.

    - Không sao đâu em! Hôm nay nhìn thằng này nó tỉnh hơn rồi mà!

    - …

    Vy im lặng phân vân một lúc lâu rồi nhìn về phía Gryp và hét lớn: “Gryp! Chị vào trước! Chị chờ em!”. Đang dốc hết sức chạy lại phía Vy thì nghe nàng nói vậy, Gryp đau đớn gào lên: “KHÔNG!”. Nghe thấy thế, Vy không nỡ bước vào mà ngập ngừng rồi quay qua nói với Đăng:

    - Không được! em phải ở lại một lát để thuyết phục nó, anh và mọi người cứ qua trước đi đừng chờ em! – Nói rồi Vy toan chạy lại phía Gryp

    - Đừng Vy – Đăng giữ lấy Vy.

    Đúng lúc này thì người xếp hàng phía trước Vy đã bước qua cổng, Đăng thấy vậy liền bế Vy trên tay làm nàng giật mình rồi ra sức chống cự:

    - Anh Đăng? Anh làm gì vậy? Thả em ra!

    - Không được! Em phải qua cổng chung với anh! Thế nào thằng em của em cũng phải vào theo thôi

    - Không được đâu anh! Em là chị nó em phải ở lại…

    Chưa kịp nói hết câu thì Vy đã bị Đăng bế lên lao qua cánh cổng dịch chuyển để lại Gryp với vẻ mặt đau đớn tột cùng. Hắn quỳ phục xuống đất, tinh thần như sụp đổ hoàn toàn. Nhìn thấy cảnh lộn xộn, cảnh sát trật tự đứng gần đó bước lại và lên tiếng:

    - Cậu kia! Đã đăng kí chưa? Sao không vào xếp hàng đi!

    - Chó chết! – Gryp lầm bầm.

    - Hả? – Viên cảnh sát nghe không rõ nên hỏi lại.

    - CHÓ CHẾT!!!! – Gryp gào lên

    Gryp hung hổ lao tới và đấm thẳng vào mặt viên cảnh sát khiến anh này ngay lập tức đổ gục xuống bất tỉnh nhân sự. Thấy vậy, toàn bộ người dân đang đứng chờ dịch chuyển giật mình kinh ngạc, và cả những viên cảnh sát khác cũng vậy. Đội trưởng của họ trông thấy thế thì lập tức hô lên: “Giữ nó lại!”

    Gryp đứng thẳng lên rồi hít một hơi thật sâu, 2 nắm đấm siết chặt hầm hừ đi về phía đội cảnh sát cũng đang dàn đội hình tiến tới gần mình. Khi người đầu tiên trong đội cảnh sát vừa đến nơi thì đã bị Gryp lập nhảy lên và đạp mặt vào mặt làm một cảnh sát ngã gục xuống, mạnh đến nỗi anh này cũng ngay lập tức bất tỉnh như anh kia. Người dân thì ngay lập tức xì xào: “Là Gryp! Đúng là thằng đó rồi!”, ”lần đầu tiên tận mắt thấy thằng này đánh nhau! Kinh quá!”, “Nó là quái vật à?’ “thằng này chắc điên rồi!”,…

    Tận mắt chứng kiến sức mạnh kinh khủng của Điểu Sư Vô Song huyền thoại lừng danh một vùng trời, đội cảnh vệ ngap lập tức đề phòng hắn ngay từ khoảng cách khá xa. Một người trong đội lập tức lấy ra bình xịt hơi cay, những người còn lại nắm chặt roi điện thủ thế trước tên Gryp đang điên cuồng lao tới. Trong đầu hắn bây giờ chỉ có một mong muốn là đập tan nát đám người kia vì đã cướp đi người hắn yêu. Đầu óc hắn mu muội vì sự bảo thủ, vì hận thù mù quáng.

    Hẳn lách người né cú dí điện vào người mình rồi bật lên đạp vào bụng anh ta. Dùng chính vị trí vừa đạp vào vừa rồi làm bàn đạp, hắn dậm mạnh nhảy lên cao hơn rồi xoay người đá vòng vào mặt anh cảnh sát phía sau khiến anh này lệch cả hàm, nằm bẹp xuống tuy không bất tỉnh nhưng cũng choáng váng đầu óc tạm thời không thể gượng dậy được. Vừa đặt chân xuống đất thì hông Gryp bị một viên cảnh sát đứng từ xa bắn súng điện tới. Bị điện giật nhưng Gryp không bất tỉnh mà chỉ gào lên một tiếng đau đớn rồi giật kim chích điện ra khỏi hông. Ngay lúc này, hắn bị một cảnh sát xịt hơi cay vào thẳng mặt. Đang đau đớn ôm mặt vì bị cay mắt, cay mũi thì hắn liên tục ăn những đòn roi điện vào người khiến toàn thân co giật. Cứ mỗi một đòn chích điện, Gryp lại co giật người rồi dần dần rụt người lại, từ từ nằm gục hẳn xuống. Thấy vẫn chưa đủ xi nhê, đội cảnh vệ tiếp tục dí điện vào người hắn cho đến khi hắn chịu nằm yên hoàn toàn và ngất đi…

    Sau một cơn mê man, Gryp giật mình tỉnh lại. Đầu hắn đau như búa bổ. Hắn mở mắt ra nhìn xung quanh thì nhận ra mình đang ở trong một phòng y tế, trong phòng còn một người nữa. Người này là một cô gái trẻ trung, trông vô cùng xinh đẹp, đang nhìn hắn và lắc đầu ngán ngẩm:

    - Tên điên này! Có biết vừa mới gây ra chuyện gì hay không hả?

    - Không phải việc của em! – Gryp lầm bầm.

    - Không phải việc của em? – Cô gái hỏi lại lời của hắn.

    Cô gái xinh xắn kia tên là Oanh, một bác sĩ thực tập khá trẻ làm việc tại bệnh viện huyện, gia cảnh cô nàng cũng rất giàu có. Oanh cũng là người chữa trị và băng bó vết thương cho Gryp sau mỗi vụ ẩu đả của hắn, cũng là một người khá thân thiết với Gryp, thậm chí từng có thời 2 người yêu thầm nhau mà không dám nói ra. Nàng ta có vẻ ngoài rất dễ thương. Làn da trắng trẻo mịn màng, mái tóc nâu dài cột thành một lọn xoắn vắt chéo ra trước vai khiến nàng trông cực kì duyên dáng. Gryp nhìn Oanh thoáng mê mẩn trước vẻ đẹp của cô nhưng rồi cũng tỏ ra lạnh lùng và trả lời:

    - Haiz… Ừ! Không phải việc của em!

    - Tụi giận à nha! – Cô nàng trừng mắt

    - … - Gryp mắt nheo lại rồi trợn ngược lên trời.

    - Thái độ lồi lõm gì đó hả? Tin tui sáng cho bạt tai hông?

    - … - Gryp không trả lời

    - Haiz… - lặng thinh một lúc, Oanh lại lên tiếng – Anh không định dịch chuyển à?

    - Không…

    - Mọi người dịch chuyển hết rồi! chỉ còn lại một số người ở lại để thu dọn thôi! Chưa đầy một tuần nữa là chỗ này cúp điện hết rồi!

    - Kệ!

    - Đồ con cua! Ngang gì mà ngang thấy ghét!– Oanh đỏ mặt tía tai.

    - … - Gryp im lặng.

    - Nghe nè! Em biết anh đang buồn! Nhưng mà nghe em đi được không? Crypton thực sự rất rất đẹp đấy!

    - Sao em biết?

    - Anh lên internet mà xem ấy!

    - Anh không có hứng!

    - Đồ bảo thủ!

    - Sao em không dịch chuyển đi?

    - Vì em phải ở đây để thuyết phục anh qua đó với em đây! Tình hình bây giờ đã tệ lắm rồi! Việc anh làm hồi sáng đã khiến họ chốt sổ rồi! Ứ thèm cho anh qua nữa đâu…

    - Ừ, vậy càng tốt! Anh cũng không muốn theo đám đó làm gì!

    - Tên khùng này! Nghe em đi mà… em vẫn có thể xin cho anh qua cổng được đấy! không quyết định nhanh là cổng đóng bây giờ…

    - Hix! Thôi… em qua cổng đi! Anh về đây!

    Nói rồi Gryp đứng dậy, bước thẳng một mạch ra ngoài đi luôn mặc kệ Oanh đứng ấp úng ơi ới gọi lại. khi chạy theo Gryp không kịp, cô nàng chỉ còn biết buồn bã nhìn theo hắn với đôi mắt rưng rưng nước mắt: “Ngốc này! Chỉ cần anh nói với người ta một câu là em sẵn sàng ở lại với anh thôi mà…!”.

    Lê bước trên con phố vắng tanh không một bóng người, Gryp bắt đầu khóc. Trong lòng hắn lúc này trống rỗng và cô đơn đến tội nghiệp. Tạt vào quán bar quen thuộc, hắn đập luôn tủ lấy ra một chai Cognac XO rồi khui nắp tu một hơi như uống nước rồi ho sặc sụa vì rượu làm cổ họng hắn nóng rát. “Đm! Rượu hôm nay uống cay vờ cờ!”, hắn lèm bèm.

    Suốt một tuần sau đó, hắn liên tục say khướt một mình, hết tới quán Bar đập tủ tìm rượu rồi lại mò về nhà ôm chai rượu khóc nức nở. Hắn vào phòng của Vy nằm úp mặt xuống chiếc giường của chị hắn rồi hít thật sâu vào trong lòng ngực cái hương thơm nhẹ nhàng và ngọt ngào còn đọng lại của Vy. Hắn bật khóc, hắn đau khổ trong sự cô đơn xé lòng… càng khóc hắn lại càng thấy nhớ Vy da diết. Hắn nhớ nụ cười của nàng khi bắt hắn phải gọi nàng là chị lúc còn nhỏ. Hắn nhớ cái cách chị lải nhải với hắn vì những trận đánh đã phá nát tan cả khu phố. Hắn ngậm ngùi tiếc nuối mùi hương thơm mát của chị khi nàng dìu hắn về nhà trong những cơn say…
     
    Tet11010, heaven1989, quevan and 2 others like this.
  6. Unknown Player

    Unknown Player Còn trinh Verified
    2/57

    Bài viết:
    87
    Đã được thích:
    182
    Điểm thành tích:
    2
    CHAP 4:

    Suốt một tuần cô đơn một mình trong con phố vắng lặng không một bóng người, Gryp đã bắt đầu cảm thấy hối hận. Đúng! Hắn hối hận vì tính ngang ngược ngu ngốc của mình đã làm hắn bị bỏ lại. Quan hệ của hắn với bộ tứ thủ lĩnh kia ngay từ đầu đã không phải thân thiết gì,thậm chí không hề có cái gọi là tình bạn. Chưa hết, hắn còn bị tên Đăng lợi dụng mối quan hệ đó để tiếp cận và cưa cẩm người chị yêu dấu của hắn. Vậy mà chính hắn là kẻ đã cố tình ngang ngược không chịu đi theo để bảo vệ cho chị. Trong lòng hắn đau đớn tột cùng khi tỉnh táo nhìn lại và nhận ra chính hắn là người đã tạo điều kiện cho tên Đăng mang chị đi khỏi thế giới của hắn theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Lúc này đây khi mọi chuyện đã muộn màng, cánh cổng dịch chuyển đã đóng lại, người cuối cùng đã bước qua, ánh điện trên khắp hành tinh đã dần tắt hết, hắn mới thực sự ước gì mình đã bình tĩnh lại mà bước qua cánh cổng kia…

    Đau khổ lê bước trong màn đêm tĩnh mịch, Gryp buồn bã dạo quanh công viên. Bầu trời đen kịt vì mây bụi ô nhiễm, không thể thấy dù chỉ là một ánh sao. Hắn quỳ phục người đập mạnh đầu xuống bãi cỏ đã xác xơ nơi đây. Hắn gào lên đau đớn: “ÔNG TRỜI ƠI!!!” và gào góc nức nở. Vì quá đau đớn trong tâm hồn nên hắn chỉ có thể gào lên có vậy, tuy nhiên sâu trong 3 chữ đó là khát khao được làm lại, được sửa sai. Đó là lời khẩn cầu một phép màu có thể xảy ra để cứu hắn đang đau khổ cùng cực trong sự cô đơn do chính hắn gây ra. Hắn cầu xin một sự tha thứ thừ vũ trụ bao la xa xôi kia… Và rồi, có lẽ một phép màu đã thực sự xảy ra…

    “Cậu bị bỏ lại à?” – Một giọng nói trầm và run rẩy vang lên trong màn đêm tỉĩnh lặng làm hắn thót tim: “Ui ĐỊT MẸ!”. Hắn mở to mắt nhìn về phía tiếng nói phát ra, trong bóng đêm mờ mịt hắn không thể nhìn thấy gì cả. “Ngôn với chả ngữ!” – giọng nói run rẩy kia lại vang lên.

    - AGG…! Địt mẹ mày! Tha cho tao! Địt mẹ!... [email protected][email protected]$%!... – Gryp mặt cắt không còn một giọt máu vì sợ hãi.

    - Móa thằng này hỗn quá! – Giọng nói kia có vẻ bực tức.

    - Ặc! huhu ! Ông ơi sống khôn chết thiêng tha cho con ông ơi! Đừng dọa con con sợ chết mất huhu – Gryp vô song ngày nào bỗng chốc rụt hết cả vòi, sun hết cả dái lại vì sợ ma.

    - Sặc! mày nói ai chết hả thằng mất dạy?

    Bình tĩnh lại và ngước mặt lên nhìn, Gryp nhận ra đó là một ông già lọm khọm chứ không phải hồn ma. Tuy vậy hắn vẫn chưa hết sợ nên run rẩy hỏi tiếp:

    - Ông … ông là ai vậy?

    - Thanh niên trai tráng, to như con trâu rồi mà còn sợ ma á? Thằng hèn này!

    - Hix… ma không sợ thì sợ cái gì?

    - Tại mày nhát cáy thôi! – Ông lão lắc đầu.

    - …

    Nhìn Gryp một lúc thì ông già bước lại ngồi xuống bên cạnh hắn và lên tiếng:

    - Sao mày không dịch chuyển mà còn ở đây?

    - … - Mất một lúc định thần lại, Gryp lên tiếng trả lời – Dạ con có một số lý do.

    - Lý do? Mày là thằng hồi bữa gây sự ở ủy ban đúng không?

    - Dạ?! Dạ đúng con! Hix

    - Haha! Không muốn đi thì thôi! Ở lại đây với tao cũng được…

    - Hix… đúng là lúc đó không muốn đi… nhưng mà…

    - Hả gì thế? thế là mày có muốn đi hay không?

    - Dạ muốn ạ… mà ông tại sao lại còn ở đây?

    - Tao hả? À thì tại tao chết rồi, không ai nhìn thấy tao được nên tao không thể đi…

    - Địt Mẹ! – mặt Gryp tái mét.

    - Móa cái mồm thằng này thối vc! Tao đùa thôi! Làm gì dữ dậy mày?

    - À à vậy hả? con xin lỗi…

    - …

    Lấy lại bình tĩnh rồi Gryp chủ động lên tiếng hỏi ông già:

    - Nhìn ông lạ lắm, hình như không phải người của huyện này, tại sao ông không dịch chuyển ạ?

    - Haha! Tại vì tao thấy thích mày!

    - Đệch! – Mặt Gryp còn xanh hơn cả lúc nãy.

    Vừa mới dứt câu là Gryp lại ăn ngay cái bạt tai đau điếng của ông già. Lúc này mặt mày ổng đỏ bừng lên như tôm luộc chỉ thẳng mặt Gryp đang ôm má ngồi co ro mà quát:

    - Ê tao cay mày lắm rồi nhe mày! Nói chuyện với người lớn mà mồm mép thế à?

    - Hix hix! Con xin lỗi! tại con sốc quá!

    - Haiz… được rồi! Tao nói thích ở đây là vì tao thấy mày thú vị! Rất xứng làm lính cho tao!

    - Ặc! là sao ạ?

    - Tên mày là gì ku?

    - Dạ con không có tên khai sinh… Mọi người gọi con là Gryp

    - Gryp? Tên gì chuối vậy mày?

    - Gryp… Gryffin á ông! Điểu Sư ấy

    - Thằng trẻ trâu này đến cái tên cũng hết sức trẩu tre…

    - Ặc!

    - Haha! Vậy mày có muốn được dịch chuyển tới Crypton không?

    - Dạ! giờ thì muốn lắm ông! Nhưng mà không kịp rồi!

    - Nếu tao nói cho mày biết tao có thể dịch chuyển mày tới đó thì sao?

    - Dạ? – Mắt Gryp sáng bừng lên.

    - Hahaha

    Sau một tràng cười, lão già giải thích tường tận cho Gryp. Ông già vốn không phải người của huyện này, ổng ghé thăm nơi này vì đây khi xưa là quê hương gốc gác của lão. Khi tận thế ập đến thì mong ước lớn nhất của ông ta chỉ đơn giản là về lại quê hương, thăm lại gốc gác của tổ tiên xưa. Tuy vậy lần trước khi vừa đến nơi thì lão vô tình dạo ngang qua ủy ban vào ngày cuối cùng của lượt dịch chuyển, tận mắt chứng kiến cảnh vui mà thằng Gryp gây ra. Cảm thấy rất hứng thú với khả năng đặc biệt của thằng này nên ông ta quyết định ở lại để quan sát. Đến hôm nay khi mà đã thấy được sự tuyệt vọng cùng cực của Gryp thì lão mới xuất hiện. Nghe đến đây Gryp ngạc nhiên hỏi:

    - Ủa chớ mục đích của ông là gì mà lại không dịch chuyển vậy? Ông định ở đây cho tới chết ạ?

    - Mày nghĩ ai cũng muốn dịch chuyển đi hết à thằng ngu này!

    - Ủa vậy là không phải ai cũng dịch chuyển đi hả ông?

    - Tất nhiên! Thực ra vẫn còn một tổ chức tập hợp những người quyết tâm không chịu rời đi… mục đích là để kiến tạo lại thế giới.

    - Thế giới này… kiến tạo được ạ?

    - Đối với thằng óc chó như mày thì đương nhiên là không, nhưng bọn tao thì làm được… chỉ là không biết khi nào mới làm xong thôi… chắc cũng phải mấy trăm năm nữa, hết đời này đến đời khác cùng nghiên cứu cùng làm việc liên tục may ra mới khôi phục lại được một góc…

    - ….

    Trông thấy Gryp chăm chú lắng nghe, ông già mìm cười rồi nói tiếp:

    - Mày có muốn theo tao kiến tạo lại Trái Đất không?

    - Dạ?!... – Gryp ngập ngừng.

    - Hay mày muốn được dịch chuyển tới Crypton?

    - Hix… nếu được thì con muốn đến Crypton

    - Mày hay ha? Lúc người ta năn nỉ thì mày đếch đi… đến lúc người ta đếu cho đi nữa thì lại muốn đi! Mày là con gái mới lớn hả ku..

    - Hix… là do con ngang tàng… cái tôi nó át mất…

    - Vậy lý do gì làm mày muốn đi?

    - Con… con muốn được sống…

    - Theo tao mày vẫn được sống?

    - Con muốn sống với chị con…

    - À… tao hiểu rồi…. đơn giản mà… mày theo tao… - Ông già ngẫm nghĩ rồi trả lời.

    Nói rồi ông già ngoắc tay gọi Cryp đi theo mình. Thực ra ông lão này vốn là một nhà khoa học làm việc cho một tổ chức gồm những người ở lại với quyết tâm kiến tạo Trái Đất. Tổ chức này cũng giống Gryp, không hề có hứng thú với Crypton. Ông thấy Gryp không chịu đi nên định ở lại để đưa thằng này về tổ chức nhưng không ngờ thằng này lại bất ngờ đổi ý.

    Theo chân ông già, Gryp được đưa đến một chiếc phi thuyền hiện đại đậu ngay vùng rìa huyện, thứ mà ông ta đã dùng để ghé thăm lại nơi đây. Bước chân vào phòng thí nghiệm ngay trên con tàu, ông già hướng dẫn cho Gryp nằm vào một lồng kính rồi gắn những miếng mút điện tử lên khắp người hắn… Đến lúc này, Gryp mới ngạc nhiên hỏi:

    - Ủa làm vậy để làm gì ông?

    - Giờ làm gì còn cổng nào để mày bước qua bình thường nữa? nên tao phải dịch chuyển mày theo cách gia truyền đây!

    - Ặc! Cái này mà cũng có cách gia truyền nữa á? – Gryp bắt đầu cảm thấy lo lo

    Ông già im lặng không trả lời rồi bất ngờ tiêm một liều thuốc vào cánh tay Gryp. Bị bất ngờ, hắn giật mình rồi hoảng hốt nhìn ông lão. Hắn định vùng lên thì liều thuốc ngay lập tức có tác dụng, toàn thân hắn tê liệt và cứng đơ không thể cử động. Lúc này Gryp trong trạng thái hoảng sợ tột độ khi thấy lão đội lên đầu hắn một chiếc mũ lớn trùm xuống dưới cả mắt. Hắn muốn gào lên vì tức giận khi nhận ra mình đã ngây ngô để bị lừa nhưng thuốc đã ngấm, miệng hắn cứng đơ không thể phát ra được một âm thanh nào cả… hắn dần dần ngất lịm đi, cảm giác thấy xung quanh mọi thứ tối đen như mực, không một chút ánh sáng, không có một tiếng động…

    Tại phòng thí nghiệm lúc đó, ông lão lúc này, sau khi đóng lồng kính lại, khởi động máy mới khoanh tay nhìn cơ thể Gryp bị những tia laze xé toạc ra thành từng mảnh mà không để lại một giọt máu. Từng bộ phận nhỏ trên cơ thể của Gryp thay nhau lần lượt biến mất như đang bị phân hủy với tốc độ cực cao. Ông ta nhủ thầm một mình: “Xin lỗi nhóc! Làm vậy cho mày khỏi bị đau thôi, đừng hiểu lầm tao… Tới Crypton nhớ phải sống cho tốt nhé!”


    Cùng lúc đó tại hành tinh Crypton xa xôi, nhóm Vy, Đăng, Lỳ và Tài đã bước ra ở đầu bên đây của chiếc cổng. Cả nhóm cùng những người đã dịch chuyển khác mừng rỡ khi thấy mình đã dịch chuyển thành công tuy có bị trễ thời gian đi một tuần.

    Nơi họ đang đứng là trong một căn phòng rộng lớn, phía bên phải có một băng dài là quầy tiếp tân với hàng chục người ngồi trong quầy đang làm công việc hướng dẫn cho những người mới đến Crypton. Vy lúc này vẫn còn đang khóc ngất lên vì chờ mãi chờ mãi không thấy Gryp bước qua. Mặc cho Đăng và Tài liên tục giục nàng tới quầy thông tin để làm giấy xin phép cấp ID mới, Vy vẫn nhìn về phía cổng dịch chuyển chờ đợi với con mắt lo âu.

    Nàng đau khổ chờ đợi suốt một tuần liền mà vẫn không thấy Gryp xuất hiện bước qua cổng. Và rồi cánh cổng cũng đóng lại ngay trước mắt nàng sau một tuần trời đằng đẵng chờ đợi, không có Gryp nào xuất hiện, đứa em yêu dấu của nàng đã không hề bước qua cánh cổng ấy. Đó cũng là giây phút tuyệt vọng nhất trong đời Vy, nàng ngất đi trong nước mắt...

     
  7. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified
    137/226

    Bài viết:
    4,644
    Đã được thích:
    2,653
    Điểm thành tích:
    137
  8. Unknown Player

    Unknown Player Còn trinh Verified
    2/57

    Bài viết:
    87
    Đã được thích:
    182
    Điểm thành tích:
    2
    CHAP 5:

    Gryp mở mắt bừng tỉnh, hắn trông thấy bản thân đang lơ lửng trong một không gian rộng vô hạn nhưng trống trải. Khắp nơi đều bao phủ một màu đen nhưng nền đất lại trắng toát trải thẳng đến tận cuối đường chân trời. Hắn từ từ đáp chân xuống mặt đất, và rồi một giọng nói vang lên trong đầu hắn: “Xin chào! Đây là White Driver, tôi sẽ hướng dẫn cho bạn những bước đầu tiên để bắt đầu một cuộc sống mới trên hành tinh Crypton.”

    “White Driver?” Hắn tò mò hỏi lại. “Vâng! White Driver (hay WD) là hệ điều hành cá nhân chạy song song với nhận thức của bạn, trực tiếp hỗ trợ bạn trong nhiều công việc!” WD giải thích. Hắn gật đầu ra vẻ đã hiểu. Lúc này, hệ thống tiếp tục lên tiếng: “Để hoàn thành vệc dịch chuyển đến Crypton, mời bạn nhập đầy đủ họ tên vào ô trống!”. Ngay sau đó, một bảng chữ cái hiện ra, Gryp liền nhập tên mình vào: “GRYFFIN”.

    “HOÀN THÀNH, Chúc mừng Gryffin! Tiếp theo mời bạn chọn ngoại hình mới của mình ở Crypton, có thể chọn mặc định để thành nhân dạng cũ hoặc tùy chọn chỉnh sửa.” - Giọng nói hệ thống lại vang lên. Gryp nghe vậy thì xoa cằm suy nghĩ rồi trả lời: “Để mặc định ngoại hình cũ đủ đẹp trai rồi, chỉnh sửa thì bố thằng nào nhận ra nữa…nhưng nhuộm đen lại mái tóc nhé!” Hắn nói rồi chỉ chỉ lên mái tóc vàng hoe của mình.

    Sau ít phút chỉnh sửa của hệ thống WB, Gryp bỗng giật mình khi thấy một người trồi lên từ mặt đất đứng ngay trước mặt hắn, bắt chước mọi động tác và biểu cảm của hắn như một chiếc bóng trong tấm gương, và người đó cũng chính là Gryp. Hệ thống lúc này giải thích: “Đây là hình ảnh 3 chiều để bạn dễ quan sát và chỉnh sửa ngoại hình theo ý mình.” Hắn hiểu ra và đứng nhìn ngắm hình ảnh 3 chiều của mình một lúc. Vẫn là hắn đó, nhưng không còn vẻ hốc hác vì chứng nghiện rượu, mà thay vào đó là một gương mặt đã có sức sống trở lại, không còn nữa làn da xám xịt, tái mét vì phải sống trong môi trường ô nhiễm trầm trọng hồi còn ở Trái Đất.

    Gryp vốn là một thanh niên sở hữu ngoại hình rất cuốn hút, với gương mặt và vóc dáng cực kì nam tính, ưa nhìn. Tuy không để râu nhưng hắn trông vẫn rất chững chạc, phong trần và pha một chút nét lãng tử. Nếu không bởi vì môi trường ô nhiễm cộng với chứng nghiện rượu của mình thì hình ảnh ngay trước mặt hắn đây chính xác là hắn mà không cần tí chỉnh sửa thần sắc nào cả. Thân hình Gryp tuy không đồ sộ và to lớn nhưng cũng cực kì săn chắc và lý tưởng, múi nào ra múi nấy. Sở hữu chiều cao trung bình 175cm cùng thể hình mạnh mẽ của một võ sĩ đường phố giúp hắn có một cơ thể vô cùng cân đối và hấp dẫn. Gryp chắc chắn là kiểu người được rất nhiều cô gái ngưỡng mộ. Và cũng chính vì vậy nên quá khứ hắn cũng sinh ra lắm tật xấu, rất nhiều nàng đã qua tay hắn, một tên trăng hoa khá là khét tiếng.

    Sau khi tút lại vẻ đẹp trai thì Gryp tiếp tục nghe thấy hệ thống vang lên: “TIếp theo mời bạn chọn trang phục ban đầu!”. Với cả kho đồ thời trang từ tận thời đồ đá đến nay đang xuất hiện trước mắt Gryp, không tốn nhiều thời gian để hắn lựa ra trang phục ưng ý cho mình. Hắn diện nguyên một cây đen mang phong cách rock hầm hố với áo khoác da đen mặc bên ngoài chiếc áo phông trắng trơn. Chiếc quần Joker đen và đôi giầy da đen bóng mang lại cho hắn vẻ năng động ẩn trong ngoại hình mạnh mẽ, hầm hố. Hắn chọn thêm cho mình đôi găng tay hở ngón đen và cặp kính mát cũng mang một màu đen đầy nam tính và phong cách. 2 tai hắn cũng đính khuyên bạch kim, bên phải đính hình chữ vạn thẳng vào dái tai, bên trái đính khuyên có hình thập tự giá nhỏ treo lủng lẳng đầy ngang tàng và kiêu ngạo. Hắn nhìn ngắm lại một lúc hình ảnh của mình rồi nhếch môi cười thích thú: “Ngầu lòi! Haha”.

    “Cuối cùng, mời bạn chọn phương tiện đi lại, bạn có thể lựa chọn bất kì loại phương tiện nào mình muốn, có thể tự thiết kế!” - Hệ thống nói.

    - Ê đợi đã!... Tất cả? – Hắn ngạc nhiên hỏi lại

    - Đúng vậy! tất cả - Hệ thống trả lời hắn

    - Phi thuyền hay trực thăng đều được? – Hắn nghi hoặc

    - Đúng vậy! đều được.

    - Ngon! Nhưng có lẽ tôi vẫn thích moto hơn – Hắn nhoẻn miệng cười – YAMAHA Vmax 2085, bản kỉ niệm 100 năm!

    - Như ý bạn! – Hệ thống đáp lại yêu cầu của hắn.

    Ngay trước mắt hắn, một chiếc Vmax 2085 từ từ xuất hiện từng chi tiết một đến khi hoàn chỉnh thành một chiếc moto đen dữ dằn và hầm hố, đúng y như cái phong cách của Gryp. Hắn mỉm cười bước lại đưa tay chạm vào con quái vật trước mặt rồi thốt lên đầy phấn khích: “Hello người đẹp!”

    “Chúc mừng bạn đã hoàn thành thủ tục đầu tiên trước khi đến với Crypton, đây là ba lô đựng một số công cụ cần thiết khác! Xin hãy nhận lấy để quá trình dịch chuyển được hoàn thiện”. Sau tiếng nói của hệ thống, một chiếc ba lô đen từ trên trời rơi xuống trước mặt Gryp, hắn đưa tay chộp lấy rồi đưa ra sau lưng khoác lên vai. Ngay tiếp sau đó, hắn thấy quang cảnh xung quanh mình sáng dần lên đến khi chỉ còn một màu trắng toát, hắn lên tiếng ngạc nhiên: “Ủa! chỉ vậy thôi á? Rồi tôi phải làm gì tiếp theo khi đến đó?”. Không có tiếng nói nào trả lời hắn nữa, hắn được dịch chuyển thẳng đến Crypton ngay sau đó.

    Gryp từ từ mở mắt ra, thứ đầu tiên hắn thấy là mặt trời chói chang đang rọi vào mặt hắn. Dưới ánh nắng, hắn nheo mắt lại quan sát xung quanh mình. Vị trí Gryp đang đứng là trên một bãi biển dài và đẹp, xung quanh vắng vẻ không một bóng người. Cách chỗ hắn đứng không xa, hắn có thể thấy được một con đường cao tốc chạy dọc theo bờ biển. Hắn ngẩn người ra nhìn ngắm một cách say mê vẻ đẹp tuyệt vời ở đây. Mùi gió biển mằn mặn, tiếng sóng vỗ rì rào, ánh nắng buổi trưa rọi xuống đầu hắn nóng rát. Mọi thứ đều rất thật làm Gryp cảm thấy có chút cảm xúc gì đó rất khó tả. Ở Trái đất nơi hắn sinh ra, mọi bãi biển, mọi dòng sông đều đã bị ô nhiễm đến mức đen ngòm, không sinh vật nào có thể sinh sống nổi. Không khí ô nhiễm nặng nề đến mức chỉ cần hít mạnh một hơi vào rồi thở ra đã thấy tức ngực, chóng mặt và đau rát hết phế quản. Bầu trời bị những đám mây bụi đen ngòm che phủ quanh năm , không thể thấy được ánh mặt trời. Ấy vậy mà nơi hắn đang đứng đây thì hoàn toàn ngược lại, một nơi hoàn toàn trong lành và tươi đẹp. Điều đáng nói ở đây là mọi thứ đều rất thật, hoàn toàn không hề giống một thế giới game như hắn nghĩ lúc trước.

    Hắn ngỡ ngàng một lúc khá lâu rồi lấy lại bình tĩnh, cố gắng hít một hơi sâu nhất có thể, tận hưởng cái không khí trong lành xung quanh rồi thở ra sảng khoái. Rút cặp kính mát treo trước cổ áo và đeo lên mắt, Gryp bước lại ngồi lên chiếc Vmax rồi khởi động máy, đạp số và phóng đi thẳng hướng đến đường cao tốc…

    Gryp phóng băng băng trên con đường dài và đẹp, trong đầu hắn điều tối quan trọng bây giờ là tìm được Mai Vy - chị gái hắn càng sớm càng tốt, chuyện khác để tính sau. Tuy nhiên, Gryp không hề biết rằng thời điểm mà hắn đặt chân lên Crypton đã bị trễ đi gần 2 năm so với thời điểm chị hắn bước qua cổng vì lý do sử dụng phương pháp dịch chuyển khác biệt. Tốp người cuối cùng được dịch chuyển từ trái đất đến đây đã làm quen với nơi ở mới được hơn hai năm rồi, và hắn chính là kẻ cuối cùng từ Trái Đất đặt chân đến hành tinh này.

    Vừa cưỡi chiếc xe hầm hố trên cao tốc, Gryp vừa nghiên cứu bảng điều khiển 3 chiều hiện ra trước mắt mình mỗi khi hắn chủ động nghĩ tới trong đầu. Giao diện chính của bảng điều khiển gồm nhiều tùy chọn khác nhau và đa số chúng có vẻ khá là khó hiểu, và cũng không hiểu vì lý do gì mà chúng bị khóa lại hết. Trong số đó, có một tùy chọn để vào ổ dữ liệu đặc biệt đã bị khóa mà hắn không mấy để ý mang tên “Dữ liệu Trắng”.

    Khi đã tạm thời nắm rõ thông tin từ bảng tùy chọn, hắn tắt bảng đi khi bắt đầu thấy xe cộ trên đường xuất hiện nhiều lên dần. Phía trước hắn dần dầu xuất hiện hình ảnh một thành phố lớn. Mỉm cười mừng rỡ, Gryp rồ ga rồi tăng tốc hướng đến thành phố xinh đẹp ngay trước mắt, đặt bước khởi đầu cho câu chuyện phiêu lưu của mình…


    Không biết phải bắt đầu tìm kiếm từ đâu, Gryp quyết định rẽ vào một trạm xăng khi vừa vào địa phận thành phố để hỏi thăm một số thông tin. Trạm xăng ở đây cũng là trạm dừng chân cho khách phương xa tới ăn uống, nghỉ ngơi nên việc hỏi thăm ở những chỗ như thế này rất dễ có được thông tin mình cần. Dựng motor bên ngoài, Gryp vác ba lô 1 bên vai bước vào trong quán, tiến tới ngồi ở quầy bar, quángày hôm đó quán khá đông khách. Người nam giữ quầy tiến lại và lên tiếng:

    - Ăn uống gì không em trai?

    - Hmm… lấy em 1 suất gà rán, salad và 1 chai bia lạnh nhé. – Gryp lướt qua menu rồi trả lời.

    - OK em. – Người giữ quầy gật đầu.

    Người giữ quầy viết giấy đưa vào trong bếp rồi đặt một chai bia lên bàn quầy rồi thẩy trượt đến trước mặt hắn. Đưa tay chộp lấy chai bia đang trượt tới, Gryp nhấp một ngụm rồi tròn mắt ngạc nhiên.

    - Ặc! ngon vậy?

    - Ý gì đấy? – Người thanh niên nheo mắt nhìn Gryp cười cười.

    - Haha… em khen thật đó anh! – Gryp tỏ vẻ thích thú.

    - Haha… - Người giữ quầy bật cười.

    - Chỉ là bia thôi mà…. Loại gì mà ngon vậy anh?

    - Lager bình thường thôi mà em – Người thanh niên tỏ ra ngạc nhiên.

    - Ủa! À ừ đúng là lager rồi mà sao lại ngon dữ thần vậy?

    - Có thể do vị giác của em hôm nay khác bình thường thì sao…

    - Ừ cũng có thể vậy… - Gryp gật gù.

    Một lúc sau đồ ăn hắn gọi đưa ra, Gryp tập trung ăn hùng hục vì bị cái bụng đói meo của hắn hành hạ suốt từ lúc đặt chân đến đây. Khi thấy hắn đã no nê và tiếp tục thưởng thức hết chai bia của mình, người giữ quầy lên tiếng hỏi:

    - Em mới tới đây à?

    - Đúng rồi anh! Em mới đến đây hồi nãy…

    - À! Hèn gì anh thấy em là lạ…

    - Vậy hả anh? À mà em có chút chuyện muốn hỏi anh… anh rảnh không?

    - Ừ em hỏi đi! – người thanh niên gật đầu.

    - Không biết anh có thông tin gì về nhóm người ở khu phố Không Tên tại Việt Nam vừa dịch chuyển đến đây tuần trước không ạ?

    - Dịch chuyển? Tuần trước? Ý em là sao?

    - Dạ là dịch chuyển từ Trái Đất đến đây tuần trước ý anh! Nhóm người cuối cùng được dịch chuyển…

    - Em nói gì vậy? Đợt di cư cuối cùng từ Trái Đất đến đây đã được gần 2 năm nay rồi mà!

    - Dạ?! – Gryp tròn mắt.

    ...
     
    ntple100, wol, quevan and 3 others like this.
  9. xaolonqua

    xaolonqua Dân Chơi Verified
    97/113

    Bài viết:
    378
    Đã được thích:
    211
    Điểm thành tích:
    97
    Mình đang theo dõi truyện của bác. Viết đều tay nhé :)
     
    Unknown Player thích bài này.
  10. Unknown Player

    Unknown Player Còn trinh Verified
    2/57

    Bài viết:
    87
    Đã được thích:
    182
    Điểm thành tích:
    2
    CHAP 6:

    - Trạm dịch chuyển cuối cùng hoạt động để đưa dân từ Trái Đất đến đây đã đóng cửa lâu lắc rồi em ơi! Ai chả biết cái đó!

    - Ớ! N… năm nay là năm bao nhiêu nếu tính theo lịch ở Trái Đất vậy anh? – Gryp ngờ ngợ nhận ra vấn đề.

    - Ở đây cũng được tính tiếp theo lịch Trái Đất thôi! Năm nay là năm 2120, tháng 6 ngày 16.

    - Sặc! – Gryp điếng người.

    Thời điểm Gryp bắt đầu dịch chuyển từ trái đất là tháng 10 năm 2118, vậy cũng có nghĩa là hắn đã bị dịch chuyển trễ tới gần 2 năm. Nhận ra điều này khiến hắn thực sự lo lắng vì 2 năm đối với chị hắn là một khoảng thời gian rất dài sống mà không có chút thông tin nào về hắn trên hành tinh này. Biết được thông tin sốc như vậy khiến hắn càng muốn nhanh chóng phải tìm được Vy. Bình tĩnh lại, Gryp hỏi tiếp:

    - V… vậy anh có chút thông tin gì về nhóm cuối cùng ấy không ạ? Nhóm từ Việt Nam ấy?

    - À! Để anh lên mạng tìm thông tin xem thử… nhưng mà dân cư trên Trái Đất dịch chuyển đến đây sinh sống xen kẽ giữa nhiều dân tộc với nhau. Mặc dù vẫn chia từng khu theo từng văn hóa nhưng không còn ranh giới quốc gia nữa nên rất khó có thể tìm kiếm được cụ thể từng người...

    - Vâng nhờ anh… - Gryp nhìn anh ta với ánh mắt cầu khẩn.

    - …

    Người thanh niên nhấn một nút xanh bên trong quầy thì một hình ảnh 3 chiều chiếu lên thành một màn hình và 1 bàn phím máy tính. Có thể dễ dàng nhận ra là anh ta đang định tra cứu thông tin trên internet. Ngay lúc thanh niên này cập nhật vào internet, Gryp bỗng cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng rồi truyền lên tới não. Như có ai đó mách bảo, Gryp ngay lập tức mở bảng điều khiển lên và nhận ra tùy chọn tìm kiếm trên bảng đang nhấp nháy rồi mở khóa. Hắn cảm nhận được White Driver của hắn đang tự động tìm cách liên kết với mạng internet bằng một giao thức nào đó.

    Hàng tỷ tỷ thông tin từ thế giới cũ lẫn thế giới mới được cập nhật liên tục từng giây trên internet. Trong số đó, hắn phát hiện ra gương mặt thẫn thờ của chị Vy thân yêu qua hình ảnh từ một chiếc camera an ninh trong khu dịch chuyển . Nhìn thấy nàng khiến tim hắn dậy lên một cảm giác nhớ nhung. Trông thấy gương mặt vô hồn tuyệt vọng của chị đang nhìn vào cánh cổng dịch chuyển vừa tắt, lòng hắn đau như cắt. Ngay lúc đó hắn chỉ muốn được xuất hiện ngay lúc đó và ôm chầm lấy chị để vỗ về mà thôi.

    Thấy Gryp ngớ người ra nhìn vào khoảng không, thanh niên giữ quầy gọi hắn rồi hỏi:

    - Em làm gì mà ngẩn người ra vẻ mặt nghiêm trọng vậy?

    - À?! Dạ… em tìm thấy thông tin của chị em rồi…

    - Tìm thấy rồi? Anh đang định nói với em là anh tìm được một số thông tin… mà tự dưng em nói em tìm được là tìm kiểu gì vậy?

    - À thì em tìm trong tùy chọn tìm kiếm…

    - Tùy chọn tìm kiếm? – Thanh niên ngơ ngác

    - Ở trong bảng điều khiển của WD ấy anh!

    - WD? Em đang nói gì vậy?

    - White Driver! cái hệ điều hà…

    Câu nói chưa trọn vẹn, Gryp đã ngập ngừng dừng lại khi trông thấy vẻ mặt khó hiểu của gã thanh niên kia. Hắn ngay lập tức nhận ra điểm bất ổn trong cuộc hội thoại này nên chỉ biết ấp úng trả lời lại:

    - K… không có gì anh! … em đang nói em nhớ lại được á mà..

    - … - Người giữ quầy nhìn Gryp với ánh mắt đầy nghi hoặc..

    - Em phải đi! – Nói rồi Gryp đứng dậy toan đi ra khỏi quán.

    - Đợi đã!

    - Dạ?! – Gryp giật mình

    - Em chưa thanh toán

    - Sặc!

    Lúc này Gryp mới giật mình nhớ ra là hắn không có mang theo tiền, hệ thống ban đầu cũng không có nhắc là cho hắn tiền. Đang tái mặt nghĩ cách giải quyết thì hắn nhớ ra chiếc ba lô đang đeo trên lưng rồi nhanh chóng đặt nó lên bàn mở ra và lục lọi. lúc này hắn mới để ý trong ba lô có gì, Một bộ lều, thảm và mền ngủ ngoài trời, một vài công cụ máy móc lạ trông khá khó hiểu mà một đống giấy tờ. Hắn trông thấy một chiếc thẻ trông như thẻ ATM màu đen và cũng có một ô màu đen để quét vân tay ngay trên thẻ. Hắn vừa chạm vào ô này thì một hình ảnh 3 chiều hiện lên hình ảnh chân dung của hắn và một số thông tin cá nhân như tên, tuổi, tài khoản cá nhân…. Lúc này người thanh niên kia tiếp tục lên tiếng:

    - Thẻ ID đen?

    - Dạ?!

    - Em không có nhà ở à? Họ không cấp cho em sao?

    - Họ?

    - Thôi được rồi đưa thẻ đây để anh quét

    - Dạ.

    Ngập ngừng một lúc, Gryp đưa thẻ cho anh thanh niên để anh ta cầm thẻ đặt lên một máy cảm biến để quét thẻ. Một tiếng bíp vang lên rồi anh ta đưa trả lại thẻ cho Gryp và nói:

    - Xong rồi! Của em hết 17.900 Sat

    - Sat?

    - Ừ, chứ chẳng lẽ Bit… haha quán anh đâu có bán mắc - Thanh niên kia gật gù...

    - À à vâng cảm ơn anh… - Gryp nhận lại thẻ ID của mình.

    Hắn chào người giữ quầy, quay mặt đi thằng ra ngoài rồi cưỡi xe đi thẳng vào hướng trung tâm thành phố mà không cần biết điểm đến. Dựa vào tùy chọn tìm kiếm trên bảng điều khiển mà hắn tìm hiểu được rằng, thẻ ID là giấy tờ tùy thân duy nhất ở hành tinh này, nó được sử dụng trong mọi phương diện liên quan tới chứng thực cá nhân và đồng thời cũng là một ví tiền tiện lợi. Người có địa chỉ cụ thể thì ID sẽ có màu trắng, vô gia cư hay sống nay đây mai đó sẽ tự động đổi thành màu đen. Trên hành tinh này mọi người giao dịch với nhau bằng một loại tiền tệ duy nhất đó chính là Bitcoin, phiên bản tiền kĩ thuật số đã được cải tiến dựa trên công nghệ của đồng Bitcoin cũ. Và Sat vừa rồi chính là Satoshi, đơn vị nhỏ nhất của bitcoin, 1 bitcoin bằng với 100 triệu Satoshi. Và càng bất ngờ hơn khi tài khoản của hắn khi bước đến hành tinh này lên đến 1 Bitcoin, tương đương với gần 50.000 USD.

    Thêm một thông tin nữa mà hắn ngờ ngợ nhận ra là cái bảng điều khiển 3 chiều mà hắn đang mở ra trước mắt mình đây, là thứ có vẻ như chỉ có mình hắn có, chỉ mình hắn nhìn thấy được. Điều đó cũng làm hắn thay đổi suy nghĩ rằng cuộc sống ở đây chỉ là một thế giới ảo trước đó của mình. Trừ hắn ra thì đối với tất cả những người dân ở đây, cuộc sống trên Crypton không phải là một trò chơi, không hề ảo mà là một cuộc sống chân thực đến từng chi tiết…

    Đối với một kẻ có đầu óc cực kì nhạy bén như Cryp thì việc nhận ra những điều trên là một việc hết sức bình thường. Tuy nhiên điều làm hắn thấy khó hiểu lại là tại sao hắn lại được trải qua khoảng thời gian khởi động và thiết lập cá nhân trước khi dịch chuyển, điều mà có vẻ như không ai khác có được. Tất cả mọi người trên hành tinh theo hắn tìm hiểu được từ internet thì chỉ đơn giản là được bước qua cánh cổng này và xuất hiện ở một cánh cổng khác, không hơn không kém. Trước khi bước qua cổng thì có làm vài thủ tục cá nhân và sau khi bước qua cổng thì có sẵn nhân viên hướng dẫn tận tình, được trợ cấp và dạy những kiến thức cơ bản trước khi trở thành công dân trên hành tinh mới. Ấy vậy mà hắn lại có cách chào sân vô cùng kì lạ, cộng thêm với cái hệ điều hành cũng hết sức khó hiểu được cài vào đầu hắn. Một hề điều hành có vẻ như không hoàn thiện và đang dần dần bám rễ thích nghi với cuộc sống mới ở Crypton, giống như cách nó tự động liên kết với internet để mở khóa tùy chọn tìm kiếm vậy. Tất cả những điều bất bình thường ấy có lẽ xuất phát từ cách dịch chuyển bất thường của Gryp.

    Nghiên cứu đến đây, Gryp ngay lập tức biết mình phải làm gì đầu tiên. Đó chính là tìm đến một lớp học có thể giúp hắn hiểu hoàn toàn cuộc sống mới trên hành tinh này. Với sự trợ giúp của tùy chọn tìm kiếm, hắn tìm được một người có thể sẽ giúp được hắn. Đó là một cô gái khi xưa đã từng làm tình nguyện viên để giúp đỡ dân nhập cư từ Trái Đất. Điều đặc biệt là tên của cô cũng nằm trong danh sách nhưng tình nguyện viên đã có mặt trong ngày dịch chuyển cuối cùng của dân cư đến từ Việt Nam. Vừa tải dữ liệu thông tin cá nhân của người ấy về lưu trữ trong bộ nhớ, hắn tăng tốc chạy thật nhanh về phía cuối thành phố.



    Hành tinh Crypton là một hành tinh đặc biệt ngay từ khi mới được sinh ra, cũng chính vì vậy nên địa lý ở nơi đây cũng rất đặc biệt. Mỗi một khu dân cư, mỗi một thành phố lại được bao phủ bởi đại dương hoặc rừng rậm. Cách để di chuyển qua lại giữa các thành phố có thể là bằng tàu thuyền, máy bay hoặc đường bộ như bình thường. Tuy nhiên, cách di chuyển thông dụng và nhanh nhất chính là sử dụng các cổng dịch chuyển có hình dạng như một cột sáng lớn rọi từ trên trời xuống tới thẳng mặt đất. Những cột sáng xuất hiện ở một vị trí cố định trong thành phố, một thành phố có thể có một hoặc nhiều cột sáng là cổng dịch chuyển tới một hoặc nhiều thành phố khác nhau. Cổng dịch chuyển mà Gryp đang nhắm đến dẫn tới một thành phố còn lớn hơn thành phố hắn đang ở gấp nhiều lần – Thành Rose.

    Phóng thẳng một mạch qua cổng, hắn ngay lập tức choáng ngợp khi nhìn thấy vẻ đẹp của thành phố này, một nơi với hàng trăm tòa tháp, tòa cao ốc với lối kiến trúc đẹp mắt khi nhìn từ xa.

    Rẽ vào con đường đến một góc phố hắn tìm đến địa chỉ của người kia. Đang gần đi qua một ngã tư nhỏ thì hắn bỗng thấy phía trước có hàng chục người nằm la liệt dưới đất rên rỉ đầy đau đớn, tất cả đều là đàn ông. Góc phố chỗ đó tan hoang bừa bộn, dấu tích của một một vụ ẩu đả mới xảy ra, à không! Vẫn đang diễn ra…

    TIếng kính vỡ toang trên một căn nhà ngay đó vang lên và một tên thanh niên xăm trổ rớt bịch xuống đất, ngay sau đó một cô gái trẻ mặc váy trắng cột tóc đuôi gà phi từ trong nhà qua cửa kính vừa vỡ đáp xuống đất, từ từ đứng lên lườm lườm nhìn hắn. “xinh nhỉ!” Gryp nhủ thầm. Hai mắt hắn sáng quắc lên, nhoẻn miệng cười đểu cáng, định xuống tiến đến cưa cẩm cô ta thì phía sau nàng xuất hiện thêm vài cô nữa bước tới và cũng đưa mắt gườm hắn đầy sát khí, đa số đều rất xinh xắn và cá tính. Một nàng trông có vẻ như là đội trưởng của cả nhóm tiến lên phía trước lên tiếng bằng một giọng đầy tức giận:

    - Mày là thủ lĩnh của bọn nó à?

    - Hả? Tôi á? – Gryp ngơ ngác tự chỉ tay vào mình.

    Chưa kịp nghe nàng ta hỏi thêm được câu nào thì bỗng phía sau hắn là tiếng la ó, tiếng bước chân ầm ầm kéo đến. Ngoảnh mặt lại phía sau hắn trông thấy một nhóm thanh niên mình mẩy xăm trổ, hổ báo cáo chồn tay cầm đao kiếm gậy gộc đi cả đoàn không dưới 50 thằng chen chúc nhau chật kín cả con đường. Đến lúc nhận ra vị trí của mình là ngay chính giữa 2 team thì Gryp thờ dài: “Mẹ nó! không phải chứ? Sao lại lọt trúng cái kèo đắng vậy?”. Một tên bên nhóm nam hổ báo lên tiếng:

    - Thằng kia! Mày là thằng nào?
     
    wol, quevan, galangthang_86 and 3 others like this.
  11. Langthangvodinh

    Langthangvodinh Chơi gái lần đầu Verified
    37/57

    Bài viết:
    231
    Đã được thích:
    279
    Điểm thành tích:
    37
    @Kẻ Bất Tử trong một thế giới tương lai hậu tận thế, khi môi trường tự nhiên trở nên quá khắc nghiệt khiến từng cá nhân đơn lẻ sẽ không thể sống nổi, thì con người sẽ phải phụ thuộc vào nhau một cách chặt chẽ để sinh tồn, còn nhà lãnh đạo cần chuyên quyền độc đoán như một vị hoàng đế thì mới tập hợp và duy trì được sức mạnh cộng đồng khi mọi người rất dễ mất niềm tin, phương hướng và có thể quay sang tàn sát lẫn nhau bất cứ lúc nào.

    @Unknown Player theo quan điểm của mình, truyện nên đi theo hướng này vì bạn khó mà thành công được nếu bê nguyên motip sắc hiệp cổ đại vào bối cảnh viễn tưởng trong tương lai xa. Nói cách khác, nên kết hợp 1 số đặc trưng như công nghệ cao,... cho phù hợp với tính chất câu truyện của bạn (trừ khi nền văn minh loài người bị xoá sổ về thời đồ đá kiểu hậu tận thế). Chỉ là suy nghĩ riêng của mình, quyết định ra sao tuỳ ở bạn. Thân.
     
    Chỉnh sửa cuối: 9/6/18
    Unknown Player thích bài này.
  12. galangthang_86

    galangthang_86 Xem Sex Lần Đầu Verified
    2/57

    Bài viết:
    31
    Đã được thích:
    10
    Điểm thành tích:
    2
    Truyện hay lắm bạn, ở 1 góc độ nào đó hành tinh Crypton làm mình nhớ đến thế giới thực tế ảo Nemesis trong bộ phim Real Player One cách đâu ko lâu của Steven Spielberg. Cứ thế phát huy nha
     
    Unknown Player thích bài này.
  13. Unknown Player

    Unknown Player Còn trinh Verified
    2/57

    Bài viết:
    87
    Đã được thích:
    182
    Điểm thành tích:
    2
    CHAP 7:

    - Tao? Tao chỉ là người đi đường thôi – Gryp ngất ngưởng trả lời.

    - Ai cho mày bước chân vào khu của bọn tao?

    - Khu của bọn mày? – Lúc này đến lượt cô gái thủ lĩnh xinh đẹp lên tiếng.

    - Ờ! Khu của bọn tao! Hôm nay bọn tao chiếm khu này! – Tên hổ báo trả lời

    - Tụi mày nằm mơ à? Có giỏi thì làm gì đó nên trò trống đi rồi nói! – Cô nàng thách thức.

    Cảm thấy tình hình căng thẳng, Gryp nổ máy rồi chạy lách qua mấy thằng đang nằm la liệt, lách qua đám con gái và định chuồn thẳng luôn trước con mắt ngơ ngác của cả 2 bên. Nhưng không để hắn làm vậy, cô nàng váy trắng khi nãy ngay lập tức lao tới phi gối nhắm thẳng vào đầu Gryp khi hắn vừa chạy qua. Không lường trước được một đứa con gái lại có tốc độ ra đòn nhanh đến vậy, Gryp ăn nguyên cái đầu gối trắng trẻo xinh đẹp kia vào mặt rồi văng khỏi xe ngã chổng vó xuống đường. Hắn đau đớn ôm mặt nhưng vẫn rên rỉ thầm trong đầu: “Ui da! Màu hồng luôn! Xinh đấy!”

    Cả 2 bên tròn mắt đứng hình một lúc khi nhìn thấy Gryp dễ dàng ăn đòn, nàng thủ lĩnh kia lên tiếng: “Sặc! Nhìn ngầu vậy mà yếu như sên! Thằng này đang tấu hài à?”. Không ngạc nhiên quá lâu, cả 2 bên gườm nhau tóe khói, đồng loạt lao vào nhau quyết chiến. Nhóm nữ gặp bất lợi cực lớn về số lượng nên phải tản nhau ra. Họ chạy vào các con hẻm nhỏ hẹp để tận dụng lợi thế địa hình, chỉ có 3 người là đứng lại hỗ trợ nhau nhau đánh trực diện với tụi con trai hổ báo. 3 người nữ hiên ngang ấy một là cô nàng thủ lĩnh xinh đẹp, em váy ngắn cá tính vừa giã đầu gối vào mặt Gryp và một cô nữa không xinh lắm nên không cần để ý…

    Ngồi dậy khoanh tay xếp bằng và quan sát trận chiến, Gryp đưa mắt quan sát trận đánh thì hắn phải trợn tròn mắt, há hốc mồm vì không thể nào tin nổi vào mắt mình. Cô nàng thủ lĩnh xinh xinh kia toàn thân bốc lên ngọn lửa phừng phừng, mái tóc và ánh mắt đột ngột chuyển sang màu đỏ lửa đẹp mê hồn.Bỗng chốc Gryp mê mẩn với vẻ đẹp tuyệt vời của cô ta, trông nàng như một bông hoa rực lửa bùng cháy ngay giữa thế nhân loạn lạc vậy. Với thần thái hoàn toàn bình tĩnh, bất cứ tên nào xông vào trước đều bị cô nàng đánh văng. Mỗi cú đấm, mỗi cú đá bốc lửa ngùn ngụt của cô nàng trúng kẻ địch là một một vụ nổ nhỏ phát ra đánh bay kẻ địch xa vài mét và khiến chúng bị cháy xém khắp người. Cô nàng kém xinh hơn kia thì bỗng hóa thành một người khổng lồ cao phải tới 5 mét, sút mấy thằng lóc nhóc bên dưới như sút banh. Nàng váy trắng sịp hồng kia thì di chuyển ngay giữa đội hình địch với một tốc độ khủng khiếp, Vận dụng những kĩ năng chiến đấu của karate, nàng hành hết thằng này đến thằng khác mà không ai có thể bắt kịp được nàng.

    Gryp trợn ngược mắt, tạm thời không thể chấp nhận được những hình ảnh đang diễn ra ngay trươc mặt mình. Hắn biết là phải có một lý do nào đó rất là “có lý” để những cô nàng kia có thể dựa vào và chống lại lực lượng đông đảo của đám đực rựa hổ báo, nhưng thà là các nàng này sở hữu kĩ năng chiến đấu siêu việt, hoặc vũ khí hiện đại còn dễ chấp nhận với hắn hơn nhiều. “S… Siê… Siêu năng lực!” – Hắn sửng sốt đến nỗi không ngậm được mồm.

    Đám đực cũng không phải dạng vừa, một tên trong số chúng cũng hóa thành người khổng lồ 5m lao tới vật nhau với nữ khổng lồ bên này. 2 tên khác thì hóa thành 2 tên người sói lực lưỡng tới đối chiến với nàng thủ lĩnh xinh đẹp, ”Nóng bỏng” trong cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng là một từ miêu tả chính xác cô nàng ấy lúc này. 1 tên khác cũng chắp tay lại, xoẹt một cái hắn cũng tự tăng tốc bản thân mình lên để bắt kịp với cô nàng váy trắng và cả 2 đập nhau loạn xạ trong trong một không gian tốc độ không ai có thể kịp nhìn thấy. 3 người bên nữ chống cự cật lực được mười mấy phút thì cũng mệt lử và đuối sức. Phần vì gặp phải đối thủ cũng có siêu năng lực đánh ngang mình, phần vì những đám tép riu tuy không có siêu năng lực nhưng lúc nào cũng lăm le đợi sơ hở để đánh lén. Những cô nàng khác cũng đang chật vật chống đỡ trong từng ngách nhỏ của con hẻm nên không thể giúp được gì. Thế trận nhanh chóng chuyển thành thế một chiều và bất lợi đương nhiên nghiêng về team Ngực Bự.

    Và rồi điều gì đến cũng phải đến, Gryp đứng dậy mỉm cười bước tới nơi cuộc chiến đang diễn ra ác liệt. Hắn tháo kính mắt ném lại phía chiếc Vmax đang nằm dưới đất, khởi động tay chân để chuẩn bị làm công việc mà ai cũng có thể đoán được, đó là… “Cua gái!”. Hít một hơi thật sâu, nụ cười gian mãnh vừa nãy trên khuôn mặt hắn tắt hẳn thay vào đó là vẻ mặt lạnh lùng không cảm xúc của Điểu Sư Vô Song huyền thoại.

    Hắn phóng vụt tới chỗ nàng thủ lĩnh người lửa rồi nhảy lên giơ tay tung một cú đấm phải thẳng vào mặt một tên đang cầm gậy định đánh lén phía sau cô nàng, mạnh đến nỗi làm tên này bật ngửa lộn nhào rồi cắm đầu xuống đất bất tỉnh luôn không kịp hó hé câu nào. Giật mình ngạc nhiên trước hành động của rồi của Gryp, tất cả người xung quanh đó đồng loạt khựng lại một nhịp. Đám nam thì nhìn hắn phẫn nộ, mấy nàng thì nhìn hắn nửa ngạc nhiên, nửa kinh ngạc. Tự hài lòng vì màn chào sân khá “điện ảnh” của mình, Gryp nhếch đứng đối lưng với nàng người lửa rồi nhoẻn miệng lên tiếng: “Để anh giúp cưng xíu nhé người đẹp!”. Nàng ta ngập ngừng một lát rồi mỉm cười gượng gạo, bán tín bán nghi lên tiếng hỏi lại:

    - Anh là ai?

    - Người qua đường thôi! – Hắn nhếch mép.

    Dứt câu, Gryp lững thững bước từng bước về phía đám người hổ báo đang hò nhau kéo tới chỗ hắn. Gryp dễ dàng lách đi lưỡi kiếm đầu tiên chém về mình trong khi môi vẫn đang nhếch lên cười đểu, hắn tung một cú đấm móc từ dưới lên vào cằm tên này làm hắn nứt cả xương cằm, lật ngửa cả mặt lên trời bất tỉnh ngay khi còn chưa kịp ngã xuống đất. Tiếp tục giậm chân nhảy lên cao đạp mạnh vào vai một thằng rồi vừa chạy từng bước trên vai những thằng bên cạnh, vừa tung liên hoàn cước khiến tên nào tên nấy đã trúng đòn thì nếu không nứt xương vai cũng lệch hết cả khớp. Gryp kết thúc màn liên hoàn cước trên không của mình bằng một cú đấm trái vào một tên khác rồi mới đáp chân xuống đất, bình tĩnh đứng dậy nghiêng đầu duỗi khớp cổ của mình mỉm cười chờ đợi đợi người khác lao vào hắn để thí mạng.

    Phong cách chiến đấu đẹp mắt nhưng dã man của Gryp làm những tên bị ăn đòn bất tỉnh nhân sự ngay lập tức nên không ai có thể thấy chúng kêu gào đau đớn ra sao. Tuy nhiên nhìn những hình ảnh mắt trợn ngược, nằm co giật và sùi bọt mép của những nạn nhân, ai cũng có thể cảm nhận được nỗi đau thể xác thay cho chúng mà không cần phải tự thân nếm trải. Điều đó cũng không có gì ngạc nhiên khi trước đây Gryp ít nhiều cũng là một tên bạo chúa khét tiếng. Vậy nên khi đến hành tinh mới này, mặc dù không có chút siêu năng lực nào nhưng kĩ năng và sức mạnh đơn thuần cũng đủ để biến hắn trở thành một kẻ cực kì nguy hiểm.

    Với sự trợ giúp của Gryp, thế trận dễ dàng nghiêng về lại về phía team Ngực Bự. Từng tên từng tên một bên phía nam thanh niên hổ báo kia thay nhau nằm xuống đo đất mà không đánh gục được thêm bất kì ai bên nữ. Thấy tình hình bất lợi, tên nam siêu tốc kia đang áp đảo nàng váy trắng thì bất ngờ đánh ngã nàng rồi lao tới Gryp tấn công đầy tức giận. Tốc độ chạy của hắn mắt thường đã khó theo kịp nên tốc độ cú đấm lao tới của tên này cũng cực kì nhanh và nguy hiểm.Tuy nhiên, khẽ nhếch mép đầy tự tin, Gryp bình tĩnh đưa tay ra chụp gọn lấy nắm đấm của gã siêu tốc trước con mắt kinh hoàng của tất cả mọi người đứng ở đó, tất nhiên là có cả ánh mắt sợ hãi tột độ của tên siêu tốc. Gryp 1 tay giữ chặt cổ tay tên kia rồi áp người sát lại, một tay túm lấy cổ áo hắn và nhấc bổng lên và xoay người vật ra phía sau làm tên này cắm đầu đập xuống đất. Tên siêu tốc chỉ kịp kêu lên cái “hự” một tiếng rồi bất tỉnh luôn. Định tiếp tục tiến về phía 2 thằng người sói đang đứng nhìn hắn kinh sợ thì Gryp nghe thấy tiếng nói:

    - Dừng lại! – Tên khổng lồ bên phe xăm trổ nam dừng chiến và lên tiếng

    - … - Không trả lời, Gryp ngoảnh mặt đưa ánh mắt lạnh lùng quay sang nhìn hắn.

    - M… mày thắng! – tên khổng lồ ngập ngừng.

    - Mày định chạy à? – Gryp nhếch mép rồi vừa lững thững đi tới gã khổng lồ, vừa bẻ ngón tay răng rắc.

    - … - Gã khổng lồ lộ rõ vẻ mặt kinh sợ, mồ hôi toát ra đầm đìa.

    - Tao cũng đang muốn thử sức với mấy thằng to con như mày đây! Chơi tiếp đi ku… đừng chạy sớm vậy…

    - Tao biết rồi! Tha cho tao đi! Để tao mang anh em đi ngay! – Tên này hoảng sợ tột độ…

    - Xời! Đánh thử đi mà! Để tao test chiêu nãy mới nghĩ ra để đập mày, nhanh! Vào đây ku!… - Hắn cười.

    - Ặc! – Tên kia mặt mày tái mét.

    Bỗng bất ngờ nột giọng nữ thanh thoát vang lên, cứu lấy thằng khổng lồ trước nanh vuốt của thằng Gryp điên:

    - Đủ rồi! Tha cho nó đi! – Nàng trưởng nhóm lúc này đã về lại trạng thái bình thường

    - Hở? Ok người đẹp! Như ý em – Hắn thả lỏng người, tay đút túi quần mà không thắc mắc gì thêm.

    - …

    Nàng ta im lặng, thoáng tỏ ra bất ngờ và hài lòng khi thấy “con quỷ” kia chịu nghe lời mình dễ dàng đến vậy. Đợi đám nam nhân người khiêng, người cõng nhau đi hết khỏi khu phố, đám nữ cũng khập khiễng tập trung lại trước mặt Gryp, cô nào cô nấy thương tích đầy mình. Hiển nhiên một điều là sức nữ thì làm sao có thể chống lại với đám đàn ông hung hãn kia được chứ, kể cả khi một mình Gryp đã đập hơn một nửa đội hình chúng hộ các cô. Nàng váy trắng xinh xắn lúc nãy lạnh lùng giờ lại ngập ngừng lên tiếng:

    - Th… thật ra anh là ai? Anh muốn gì?

    - Tôi muốn tìm một người? Để hỏi chút thông tin thôi… – Gryp nghiêm túc trả lời.

    - Tìm người? – Cả đám nữ thắc mắc nhìn hắn.

    - Ừ! Một chị gái tên là Mộc Lan, nghe nói sống ở khu này!

    - … - Thoáng ngạc nhiên trên khuôn mặt của team nữ

    - Có ai biết cổ ở đâu không? – Hẳn hỏi tiếp

    - Mộc Lan là chị gái tôi! – Nàng thủ lĩnh lên tiếng

    - … - Gryp nhìn vào cô nàng

    - M… Mộc Miên! Tên tôi là Mộc Miên– Nàng thủ lĩnh tự giới thiệu tên mình.

    - Tôi là Gryp! - Hắn cũng đáp lại bằng tên mình.



    Sau đó, Gryp giúp những cô nàng kia chở người yếu nhất vì bị thương ở chân đi theo họ đến một quán bánh ngọt & Cafe nhỏ nằm trong một con hẻm. Quán có cái tên khá đơn giản là “Mộc”.

    “Nghe tên là biết quán nhà ai rồi ha!” – Gryp nhủ thầm.

    Trong quầy quán có một phụ nữ tầm 25-26 tuổi, có ngoại hình khá xinh đang đứng khoanh tay nhìn nhóm nữ lắc đầu vẻ ngán ngẩm, khỏi cần giới thiệu Gryp cũng đoán ra ngay đó là Mộc Lan. Không dám nói gì, Mộc Miên nhìn Gryp rồi hất mặt về phía Mộc Lan xong kéo cả bọn vào phía trong, để lại trong quán lúc này chỉ có Gryp và người phụ nữ kia. Gryp hiểu ra ngay đó chính là người mà hắn cần tìm, bước lại ngồi trên bàn quầy Gryp lên tiếng hỏi người phụ nữ:

    - Người đẹp! Chị là Mộc Lan à? – Gryp nghiêm túc hỏi với vẻ mặt nguy hiểm.

    - Đúng rồi nhóc! Có việc gì không? – Người phụ nữ ngạc nhiên hỏi.

    - Lấy em ly kem dâu!

    - Sặc! Ừ ừ! – Lan mỉm cười xinh ngất ngây.

    - Em được giới thiệu đến đây tìm chị…

    - … - Lan vừa lấy kem cho hắn vừa nhìn hắn lắng nghe.

    - Em nghe nói chị là người hướng dẫn cho tốp người cuối cùng dịch chuyển từ trái đất đến đây!

    - Ừ đúng rồi em! Trước đây chị có làm tình nguyện viên hướng dẫn cho nhiều đoàn người đến từ Việt Nam.

    - Tốt quá! – Ánh mắt Gryp sáng rực lên khi biết mình đã tìm đúng người – vậy chị có biết ai trong số đó tên Vy không ạ?

    - Vy? Nhiều Vy lắm cưng! Vy của cưng là Vy nào?

    - Trần Hoàng Mai Vy! Chị gái của em!

    - Trần Hoàng Mai Vy? Em là em trai của Mai Vy à? – Lan tỏ vẻ ngạc nhiên như có quen biết với Vy vậy.

    - Dạ đúng đúng đúng! Chị có biết chị em không? – Gryp mừng rỡ.

    - Hihi! Vy đứng đợi em trai cả một tuần liền không chịu làm thủ tục nhập cảnh… không ngờ em trai cổ lại là em!

    - Hix… Em có chút lý do riêng nên dịch chuyển muộn.

    - À vậy hả? Nhưng mà đợt hướng dẫn kết thúc lâu rồi! Giờ chị cũng không có thông tin nào về chị của em hết.

    - Hix buồn đấy! – Hắn tiu ngỉu – À nhưng mà em đến đây còn một số mục đích khác!

    - Hả? mục đích gì? – Lan tròn mắt.

    - Đầu tiên là ăn kem! Thứ 2 là ngắm chị hê hê…!

    - Hừ! giỡn quài cha!

    - Haha chị đẹp dữ thần vậy mà!... Ngoài ra chị có thể hướng dẫn cho em một khóa về cuộc sống ở Crypton được không? Vì một số lý do nên giờ em đang mù tịt, lý do này là phụ so với 2 lý do kia thôi nhé! – Gryp nháy mắt.

    - Hả? Ủa lúc mới đến đây em chưa được hướng dẫn à?

    - Dạ chưa chị!

    - À ok thôi! Vậy thì chịu khó tốn xíu tiền đến đây ủng hộ bánh của chị thời gian nhé! Hihi có gì muốn hỏi thì cứ hỏi, chị sẽ giải đáp cho...

    - Ok thank chị! Hehe

    - Mà em thấy chị… đẹp thiệt hở? – Lan đỏ mặt ngượng ngùng.

    - Hơ… đẹp lắm! Chị đẹp mê luôn! Chị có người yêu chưa? - Gryp lém lỉnh

    - À thì… chưa…

    Và thế là Gryp bắt đầu giở trò tán tỉnh cô nàng Mộc Lan kia suốt cả buổi chiều hôm đó…
     
    ntple100, Tet11010, wol and 3 others like this.
  14. Langthangvodinh

    Langthangvodinh Chơi gái lần đầu Verified
    37/57

    Bài viết:
    231
    Đã được thích:
    279
    Điểm thành tích:
    37
    @Unknown Player truyện bạn cũng đặc biệt đó, xem kỹ thì không phải sắc hiệp. Mình không hợp thể loại đó nên đã định next ngay từ đầu, nhưng hóa ra bạn viết theo kiểu viễn tưởng phương Tây. Có vẻ bạn tham khảo một số bộ phim nên lời văn mang hơi hướng điện ảnh nhỉ. Thiendia hiện giờ và cả một số trang viết văn khác như wattpad vẫn đang bị chi phối mạnh bởi dòng truyện kiếm hiệp, ngôn tình, cổ sử phong cách TQ từ tác giả đến độc giả, nên rất khó cho những người mới muốn đột phá bằng hướng đi khác. Bạn mới vào đã làm luôn quả tương lai xa thế này, dũng cảm đấy. Mình cũng viết viễn tưởng, dù ở tương lai vừa nhưng đã thấy không hợp thị hiếu lắm rồi.

    Bạn viết dài như thế rất tốt, mình ko có điều kiện nên mỗi chương bên mình khá ngắn. Để hấp dẫn hơn thì mỗi 2, 3 ngày bạn nên post 1 chương với độ dài chừng này là đủ để người đọc chờ đợi. Đều tay nhé.
     
  15. Unknown Player

    Unknown Player Còn trinh Verified
    2/57

    Bài viết:
    87
    Đã được thích:
    182
    Điểm thành tích:
    2
    @Langthangvodinh , @galangthang_86 Thực sự mình rất vui khi đọc được những nhận xét mang tính xây dựng cao của các bạn ^^ Mình không chuyên bên tiên hiệp cổ trang nhé! mình chỉ viết tiểu thuyết đương đại thôi.
    Hiện tại mình đã viết xong chương I rồi nhé! mình không viết từng chap từng chap một mà viết luôn một chương hẳn hoi mới đăng lên nên cứ yên tâm là tốc độ ra chap sẽ rất nhanh.
     
  16. Langthangvodinh

    Langthangvodinh Chơi gái lần đầu Verified
    37/57

    Bài viết:
    231
    Đã được thích:
    279
    Điểm thành tích:
    37
    Kiểu như netflix 1 season làm nguyên mười mấy episodes ý nhỉ:)

    Bạn cứ thử làm như kiểu kinh doanh của mấy nhà đài AMC, HBO,... xem, cả season hậu kỳ đã xong mà cách tuần mới ra 1 ep. Chứ netflix thì ngay từ trước khi sx phim nó đã nổi tiếng rồi.
     
    Unknown Player thích bài này.
  17. Unknown Player

    Unknown Player Còn trinh Verified
    2/57

    Bài viết:
    87
    Đã được thích:
    182
    Điểm thành tích:
    2
    CHAP 8:

    Buổi tối, cách khu phố Mộc không xa, ở phía Bắc thành phố Rose có một con phố tập trung nhiều thành phần bất hảo. Đó chính là phố Hoa, con phố của những võ đường và cũng là làng nghề cổ truyền Trung Hoa, chuyên cung cấp những sản phẩm truyền thống đặc sắc của quê hương họ cho thành Rose.

    Một nhóm thanh niên mặc cùng một loại võ phục wushu Trung Hoa màu đen vừa đi vừa cười nói sằng sặc, tiến vào một căn phòng lớn đầy khói thuốc nghi ngút. Xuất hiện giữa căn phòng là một tên đầu trọc ở trần, thân hình to cao và có vẻ hơi mập mạp, nước da ngăm đen. Miệng hắn ngậm tẩu thuốc vừa phì phèo vừa nhìn chằm chằm vào bàn xóc đĩa tài xỉu cùng đám chiến hữu của hắn. Thấy mấy thằng đàn em đang vừa cười sằng sặc vừa bước vào, hắn lấy làm lạ nên hất mặt hỏi:

    - Gì mà cười ghê dị bây?

    - Ba Tàu! Anh có nghe tin gì hài hài hôm nay chưa?

    - Hả? tin gì hài? Thằng Tèo nhìn lén bà Lủng tắm bị phát hiện chớ gì nữa hờ hờ - Hắn cười cười.

    - Bậy anh! Ai thèm nhìn bà mập đó nữa - Thằng Tèo xua xua tay

    - Thế chuyện gì?

    - Haha nhắc đến lại buồn cười đếu chịu được… khặc khặc – Một thằng khác có tên là Lương, vừa đói vừa cười sặc sụa.

    - Đm ngưng cười nói cho rõ coi tụi bây!

    - Haha hôm nay đám mấy thằng não phẳng bên phố Chuối lại đi đánh nhau đòi chiếm địa bàn… *khục khục* lại thua tan tác….

    - Hờ… mấy thằng hề đó lại đi múa nữa à? Hài thế… – Ba Tàu bật cười.

    - Chưa đâu anh! Há há há…. Tụi nó… haha… tụi nó đòi đi chiếm phố Mộc của mấy đứa con gái bên đó… á há há – Thằng Tèo lại phá lên cười sằng sặc.

    - Phụt! Há há… thế mà vẫn thua á? Má! Đúng là đếu thể tin được… - Ba tàu cũng không nhịn được mà bật cười sằng sặc.

    - Hài ở chỗ nữa là lần này tụi nó chơi lớn, không biết gom ở đâu ra tiền cho 4 thằng có siêu năng, đi thêm cả đám hơn 70 thằng mà vẫn thua….

    - Á HÁ HÁ HÁ! Số chó! đúng là số chó… – Đêm hôm đó, xóm phố Hoa được một phen cười sặc sụa, thằng nào thằng nấy đau hết cả bụng.

    Cùng lúc đó ở phía Đông, nơi tọa lạc của một băng nhóm khác, thiên đường của những tay đam mê motor. Mọi người chỉ quen gọi hội nhóm những tay đua kiêm băng đảng này bằng cái tên con phố mà họ hay tụ tập, phố Lá…

    Xuất hiện 2 thanh niên từ phố chuối đứng bên ngoài chửi xối xả vào một garage xe . “Đm! Tụi mày? Đang yên đang lành lại xen vào chuyện của bọn tao! Không thì bọn tao chiếm được phố Mộc rồi… blah blah….”.

    Đang chửi thì bỗng một bóng đen vụt ra với tốc độ chóng mặt, còn nhanh hơn tốc độ của hai đứa siêu tốc hồi chiều tới mấy lần. Trong chớp mắt, 2 thằng phố chuối đang đứng chửi bống đập mặt vào nhau rồi bật ngửa ra nằm ôm mồm rên rỉ. Chúng nhận ra là do một người có năng lực siêu tốc làm. Người siêu tốc kia dừng lại ngay cạnh đó, xuất hiện rõ là một thanh niên tóc vàng khá bảnh trai, đang khoanh tay lại đứng cười cợt nhìn chúng. Phía sau anh ta còn mọt nhóm người đang bước ra, người nào người nấy nhìn toát lên cái chất bụi bặm và gan góc của những Riders đường phố. Thanh niên tóc vàng vừa cười, vừa nghiêng đầu lên tiếng:

    - Tụi mày đến bao giờ mới chịu ngưng diễn hài vậy hả? Đánh đấm có bao giờ thắng nổi ai đâu sao không ở nhà lo làm kinh tế mà đi đú quài vậy?

    - Hix… Ai nói tụi tao không thắng nổi? Nếu không phải người của tụi mày giúp mấy con nhỏ đó thì bọn tao chiếm được khu Mộc kia rồi!

    - Sặc! tụi tao qua đó phá tụi mày hồi nào? Mà khu đó là khu an toàn của phụ nữ với trẻ em, không ai thèm đụng mà tụi mày vẫn vác mặt tới đó được hả? Có biết nhục là gì không? Lại còn thua nữa chứ… Chỗ đi dạo ngắm gái quen thuộc của anh em khắp cái thành Rose này mà cũng dám cướp… tụi bây cũng lầy quá mà! – Thanh niên tóc vàng tức giận mắng xối xả.

    - Bọn tao đánh ở đâu là việc của bọn tao? Ai mượn bọn mày xía vô? – Một tên mếu máo.

    - Mày nói bọn tao xía vô chuyện của bọn mày? Hồi nào vậy?

    - Đừng có nói láo! Thằng đi phân khối lớn đó không phải người của hội mày thì là người của ai? Chẳng lẽ lại là bọn Ba Tàu?

    - Hả? motor? – Tên tóc vàng quay qua nhìn đồng bọn hắn đang ngơ ngác lắc đầu không biết gì.

    - Má!... đánh đau vc! – 2 tên kia ôm mặt tiếp tục rên.

    - Thôi… hôm nay tụi mày về đi! Để đó tao coi lại thử xem có phải người của tụi tao không đã. Thế nhé!

    Tên tóc vàng đỡ 2 thằng kia dậy rồi xua xua tay đuổi cả 2 về. Khi 2 tên kia đã đi khuất, thanh niên tóc vàng mới thoáng nhăn mặt lại đầy vẻ nghiêm túc. Một người bạn trong nhóm mới lên tiếng hỏi hắn:

    - Cả nhóm đi phượt mới về chiều nay, làm gì có thằng nào rảnh mà đi quậy tụi nó đâu Billy? – một người lên tiếng với tên tóc vàng.

    - Ừ! Tao cũng thấy lạ! Mày có nghe ngóng được thì không Han? – Billy nhìn một gã khác và hỏi.

    - Có mày! Tao nghe nói đúng là có người đi motor, ăn mặc khá giống băng mình, một mình đập gần một nửa bọn phố Chuối bất tỉnh tại chỗ suýt phải nhập viện, thằng đó đi 1 chiếc Vmax.

    - Vmax? Băng mình toàn Harley mà nhỉ? Có ai đi Vmax không?

    - Hình như là không! Để tao coi lại…

    - Ừ! Coi lại giùm tao cái! Tao cảm thấy cái thằng đó có gì đó không ổn, không biết từ đâu chui ra mà dám chơi nổi vậy…

    - Ok mày…

    Billy im lặng nhìn về phía 2 xa kia đã đi được một quãng khá xa, trầm ngâm một lúc với vẻ mặt nghiêm túc và hơi có chút gì đó đang lo lắng, hắn nhủ thầm: “Bọn Chuối yếu thì yếu thật! nhưng chỉ với 1 thằng và mấy đứa con gái? Lại có thể đánh cho tan nát? Thật khó hiểu…”.

    Trong một ngôi biệt thự siêu bề thế đặt ngay giữa trung tâm thành phố Rose có một căn phòng lớn. Trong căn phòng có thiết kế sang trọng như một cung điện ấy, 4 gã thanh niên tuấn tú sang trọng ngồi đối diện nhau bàn chuyện. Một tên trong số chúng lên tiếng:

    - Ê Jun! Vụ hồi chiều thế nào rồi mày?

    - Mày nói vụ của tụi con gái à Max?

    - Ừ! Haha… Con nhỏ Miên mày crush đúng không nhỉ? Haha đã tán được chưa mà sao không thấy ra mặt giúp ẻm vậy?

    - Đm tao còn không biết có chuyện đó luôn kìa, má nó! Vừa nãy thằng Bin nói nên tao mới biết! Cayyy!

    - Haha! Yên tâm ẻm không sao đâu, chả sứt mẻ chút nhan sắc… vì tự dưng có "soái ca" cưỡi ngựa sắt tới anh hùng cứu mỹ nhân thay mày rồi há há… - Bin phá lên cười.

    - ĐM vậy tao mới tức! – Mặt mày tên Jun đỏ au.

    - Haha cayyy lớmmm! – Max thấy vậy thì châm chọc thêm vào.



    Tại quán bánh Mộc, sau khi nghe giải thích một số thứ khác biệt giữa Trái Đất và Crypton, Gryp lúc này đại khái đã nắm sơ sơ được tình hình và cách mà nhân loại nơi đây tồn tại với nhau. Cơ bản thì cũng không khác Trái Đất là mấy vì nơi đây vốn được xây dựng cho người trái đất. Chỉ có một điểm khác biệt cực kì to lớn làm hắn bồn chồn suốt từ buổi chiều đến giờ, đó chính là đặc sản của Crypton - Siêu năng lực.

    Mộc Lan tận tình giải thích cho hắn về siêu năng ở hành tinh Crypton. Lúc ban đầu khi hành tinh còn sơ khai thì siêu năng lực chưa suất hiện. Rồi bỗng trong khoảng thời gian mấy thập kỉ gần đây, khắp nơi trên thế giới bỗng có xuất hiện một cách bí ẩn những thẻ bài kì lạ. Khả năng của những lá bài này là vô cùng đáng kinh ngạc. Chỉ trong vòng vài ngày sau khi xuất hiện đã làm chấn động cả hành tinh trong suốt mấy thập kỉ qua đến giờ vẫn chưa hết sốt. Không ai biết nguồn gốc của những thẻ bài kia là từ đâu đến, nhưng họ phát hiện ra rằng, mỗi thẻ bài đó có thể đem lại cho con người mỗi quyền năng khác nhau.

    Về chủng loại và sức mạnh đến từ những tấm thẻ bài cũng rất đa dạng. Có nhiều loại mạnh một cách kinh khủng, đủ sức làm thay đổi trật tự cả một vùng. Những thẻ bài yếu hơn mang những năng lực được cho là phế vật thì lại càng nhiều hơn nữa. Một người có thể nhận được sức mạnh từ một hay nhiều thẻ bài tùy ý. Sức mạnh có được từ lá bài là loại không thể tự nâng cấp hay luyện tập để mạnh lên mà được. Chính vì vậy nên việc phát triển năng lực đó tới đâu lại còn phụ thuộc vào trí thông minh và kĩ năng vốn có của mỗi người.

    Việc sở hữu những lá bài bí ẩn ấy cũng là một việc hết sức ngẫu nhiên. Có người nhặt được khi thấy lá bài đang từ trên trời rơi xuống, có người tự dưng thấy nó trong túi áo của mình, nhưng xác xuất tự xuất hiện tự nhiên đó là rất thấp. Hầu hết mọi người có đam mê với siêu năng lực mà lại không có duyên được lá bài nào lựa chọn thì thường tìm tới chợ đen, những đầu mối, những tổ chức chuyên săn lùng những lá bài như vậy và bán chúng với giá cực kì cao. Những năng lực mạnh mẽ thậm chí có thể được bán với giá lên đến vài Bit, vài chục Bit hoặc cả trăm Bit là bình thường (1Bitcoin thời điểm truyện diễn ra tương đương với gần 50 ngàn USD). Cũng chính vì điều này mà đồng tiền trên Crypton lại càng có giá trị, chúng có thể cho ngon người quyền lực thống trị, và nay lại có thể cho con người cả sức mạnh để thống trị.

    Đương nhiên là những năng lực kinh thiên động địa, những sức mạnh mang quyền năng tối thượng cũng trôi theo dòng tiền mà tự tìm đến những thế lực lớn trên thế giới. Mỗi thế lực như vậy lại đua nhau sở hữu được cho mình nhiều loại sức mạnh riêng cũng giống như việc chạy đua vũ trang ở Trái Đất vậy.

    Điều cuối cùng là mặc dù sự hiện diện của siêu năng lực ở thế giới này là vô cùng bình thường. Tuy nhiên, người có duyên sở hữu được siêu năng lực là cực kì hiếm có. Tỉ lệ người sở hữu siêu năng chỉ là 1 người trên 1 vạn người. Chính vì vậy, đối với nhân loại thì bom đạn vẫn là một thứ “đồ chơi” vô cùng quan trọng. Siêu năng lực mặc dù rất mạnh mẽ nhưng cũng chỉ là sự lựa chọn thứ 2, song song với vũ trang khí giới mà thôi.

    Nhìn thấy ảnh mắt sáng rực lên vì thích thú của Gryp, Mộc Lan lên tiếng:

    - Có vẻ như em rất hứng thú với siêu năng lực?

    - Trời! ai mà không thích được chị? Là siêu năng lực đấy!

    - Hihi! ừ… Có nhiều lúc nó khá phiền phức nhưng mà đó cũng là một cái hay ở Crypton.

    - Haha… chắc em cũng phải săn cho mình một năng lực bá bá để quẩy cho máu…

    - Vậy hả? em thích loại năng lực như thế nào?

    - Em à? Em thích loại nào kinh thiên động địa một chút kiểu như lườm phát mắt bắn laze hoặc chưởng ra Kamehameha vậy á! Haha…

    - Hì những loại đó đắt lắm đấy! Loại xoàng xoàng ít nhất cũng phải trên 1 Bit… xác xuất tự động xuất hiện thì lại càng không thể có… trừ khi em được sinh ra là để làm vua… haha…

    - Haha… Đúng là thú vị… - Gryp khấn khích…

    - Con bé em chị cũng có một loại cực kì hiếm và mạnh đấy! Nhưng nó là con gái, lại chả võ võ vẽ gì nên không phát huy được hết!

    - À! Em thấy hồi nãy rồi… Thích thật!

    ...
     
    Chỉnh sửa cuối: 10/6/18
    ntple100, Tet11010, seasea01 and 2 others like this.
  18. Unknown Player

    Unknown Player Còn trinh Verified
    2/57

    Bài viết:
    87
    Đã được thích:
    182
    Điểm thành tích:
    2
    CHAP 9:

    Tạm biệtChia tay với cô nàng Mộc Lan xinh đẹp, Gryp cưỡi xe ra khỏi khu phố và mất hút vào trong màn đêm. Hắn băng băng dạo qua hết chỗ này đến chỗ khác trong thành phố Rose. Ở hành tinh này có đầy đủ trăng sao vào ban đêm, mặt trời vào ban ngày y như ở Trái Đất. Gryp không hiểu vì sao lại như vậy và hắn cũng không mấy quan tâm điều đó. Chỉ có một điều trong đầu hắn đang cảm thấy hiện tại là “Đẹp!”. Hành tinh này quá đẹp, đúng y như Oanh lúc trước đã nói với hắn.

    Cả thành phố sáng rực lên bởi ánh đèn đường, ánh đèn từ những nhà cao ốc và đặc biệt, có thể gọi là những “Kì Quan” vĩ đại nhất trên Crypton – Cổng sáng dịch chuyển. Ban ngày trời sáng có thể chỉ thấy mờ mờ nhưng vào ban đêm, những cổng dịch chuyển có dạng cột sáng thẳng đứng xuyên mây giữa không trung tạo nên một khung cảnh như có chúa giáng trần vậy. Hàng chục cột sáng lớn như vậy rải rác khắp nơi tạo nên một khung cảnh ban đêm vô cùng hoành tráng.

    Gryp đã nhận ra giá trị của đồng tiền ở nơi đây, hắn cũng biết ví mình có giới hạn nên không dám thuê nhà nghỉ mà phi thẳng ra… gầm cầu trải thảm, trùm chăn ngủ như một vô gia cư đích thực. Mà về lý thuyết hắn đích thực là vô gia cư mà.

    Dòng sông ở đây êm đềm, trong xanh và thơ mộng phản chiếu lại một cách tuyệt đẹp hình ảnh phía trên. Gió thổi hơi nước lên mát rượi làm Gryp cảm thấy dễ chịu vô cùng. Hắn không thể tìm được cảm giác trong lành như thế này khi xưa. Mỉm cười hạnh phúc, Gryp chìm dần vào trong giấc ngủ.

    Đúng lúc này, hệ điều hành WD của hắn bắt đầu tự cập nhật và cải tiến thành một phiên bản mới. Một ô hiển thị thông tin xuất hiện và một thông báo có nội dung: “Hoàn thành cập nhật! Tùy chọn “Lưu Trữ Lưu Lượng” đã được mở khóa, lưu lượng hiện tại của bạn là 1 Terabyte!” …

    Ngày hôm sau, Gryp lại mò tới quán mộc để tìm gặp Mộc Lan. Hắn đến quán vào buổi trưa nên khá vắng vẻ. Bước vào quán, điều đầu tiên đập vào mắt hắn là cảnh một tên con trai khá cao ráo và ưa nhìn, ăn mặc sang trọng đang đứng nói chuyện với Mộc Miên. Vẻ mặt hắn trông có vẻ đang rất lo lắng (hoặc giả vờ lo lắng) trong khi miên lại có vẻ ngại ngùng như chỉ muốn kết thúc cuộc trò chuyện ấy càng sớm càng tốt. Gã thanh niên đó chính là Jun, một trong tứ đại thiếu gia của 4 gia tộc giàu có bậc nhất ở Rose, hắn nảy sinh tình cảm đặc biệt đối với Mộc Miên nên tới để hỏi han cô nàng về vụ hôm qua.

    - Tại sao em không gọi cho anh?

    - Dạ?!… em không sao thật mà! Anh thấy không? – Miên chỉ tay lên mặt nàng để làm chứng.

    - Không sao lần này chớ còn lần khác có sao đấy! Ít gì cũng phải gọi điện báo cho anh chứ!

    - Hix… em tự lo được mà – Miên trả lời

    - Được nhưng mà con gái không nên bạo lực như vậy! Em thừa biết là chỉ cần em gọi một cuộc thôi là anh san phẳng cả cái phố chuối cũng được… - Tên Jun chày cối

    - Em…

    Miên ngập ngừng, vẻ mặt khá bối rối không phải vì mệt mỏi với tên Jun mà là bởi vì Nàng ta đã trông thấy Gryp bước vào quán. Vừa trông thấy hắn là Miên ngay lập tức bối rối thấy rõ.Từ buổi chiều hôm qua đến giờ, chứng kiến cái phong thái ngạo nghễ, hoang dại mà mạnh mẽ của Gryp cộng thêm với việc được hắn giúp đỡ trong lúc gần kiệt sức đã làm cho nàng có một cảm giác ngưỡng mộ sâu sắc. Sau khi cùng đám bạn lủi vào trong tắm rửa, chăm sóc vết thương thì Miên đã lẳng lặng đứng từ phía trong mà nhìn lén ra phía hắn, trong lòng nàng lúc đó rộn ràng khó tả.

    Đến hôm nay, khi trông thấy hắn thì Miên ngay lập tức từ cọp hóa mèo, đầu óc bối rối không biết phải làm sao. Gryp vô tình đưa mắt nhìn thẳng vào mắt nàng thì hắn liền thấy trong thoáng chốc, miên cũng nhìn vào mắt hắn nhưng nhanh chóng đỏ mặt nhìn xuống vẻ thoáng ngượng ngùng. Đối với kinh nghiệm tình trường dày dạn của tên Gryp, hắn biết thừa chuyện gì đang xảy ra. Mỉm cười với nụ cười của kẻ đắc thắng, Gryp thầm ủ mưu cua gái trong đầu: “Thấy rồi nha cưng! Chết với anh nhen bé!” . Gryp bước đến, bỏ qua tên Jun và nói chuyện với Miên:

    - Chào cưng hôm nay khỏe không? Chị Lan đâu?

    - Hơ… À dạ… dạ chị Lan nay có việc ở ngoài! Nay em coi quán… - Miên ấp úng, mặt thoáng đỏ mà không thể kiềm chế được.

    - À vậy à? Vậy lấy cho anh ly trà xanh nóng với mấy cái bánh ăn lai rai đi!

    - Bánh gì đây anh?

    - Em lựa giùm anh đi!

    - Dạ… bánh cốm nhé anh! Uống với trà xanh ngon lắm..

    - Ok em! - Gryp cười rồi ngồi vào bàn quầy.

    Miên chạy vào trong quầy rồi lấy bánh và pha trà cho Gryp, để lại tên Jun đứng đó ngẩn người ra. Vẻ mặt hắn có vẻ khá cay khi nhìn thấy Gryp. Hắn ngay lập tức đoán ra kẻ đã giành mất cái cơ hội được làm anh hùng cứu mý nhân của hắn chính là tên này. Bực dọc nhưng trước mặt người đẹp không biết phải làm sao. Hắn cay lắm nhưng cũng bước lại bàn quầy ở vị trí cách xa Gryp, hắn cũng gọi đồ uống: “Miên lấy cho anh ly café đen!”

    Không khí ở khu vực quầy hiện tại là vô cùng khó tả. Mộc miên thì ngượng ngùng ra mặt trước tên Gryp. Mà hắn thì thỉnh thoảng lại nhìn nàng cười với ánh mắt gian manh và cũng chả thèm nói câu nào. Jun thì trong tròng nổi cơn ghen âm ỉ mà lại chả dám hó hé gì trước mặt Miên. Chỉ có một mình Gryp là hả hê ngồi vừa uống trà, vừa thong thả thưởng thức bánh. Trong đầu hắn bắt đầu vẽ ra một đống chiêu trò để cưa cẩm thử em Miên vừa mạnh mẽ vừa đáng yêu này. Ấn tượng ban đầu khá tốt chính là một lợi thế tuyệt vời để hắn chiếm được trái tim của người đẹp.

    Ngồi được một lúc có vẻ như không chịu nổi nhiệt, Jun đứng dậy chào Miên và bước ra khỏi quán. Lúc này Gryp cũng ăn xong phần bánh của mình, hắn nhìn Miên rồi lên tiếng:

    - Hôm qua giờ không nói chuyện gì nhiều với em…

    - Hở… nói… nói chuyện gì cơ?

    - Haha tám chơi thôi…

    - À… vậy hả?- Miên gật đầu

    - Anh nhờ một việc được không?

    - Việc gì ạ?

    - Cho anh… Tắm nhờ 1 cái được không?

    - Dạ? Ơ… dạ được! Anh đi vào trong nhé! – Miên ngạc nhiên.

    - Ok thank em!

    Gryp giở ba lô ra lấy một bộ trong đống đồ hắn mới mua hồi sáng. Sau đó hắn đi theo hướng Miên hướng dẫn để tắm rửa. Khi Gryp vừa bước đến cửa phòng tắm, như chợt nhớ ra gì đó, Miên chạy vội lại và nói: “đợi… đợi đã! Từ từ vào…!” . Gryp ngạc nhiên hỏi lại: “Hả? sao thế?” nhưng vẫn tránh chỗ để Miên chạy thẳng một mạch vào phòng tắm trước. Một lúc sau cô nàng bước ra với vẻ mặt đỏ bừng bừng, tay giấu diếm thứ gì đó phía sau lưng, ngập ngừng lên tiếng:

    - X… xong rồi! Anh tắm đi! – Nói xong cô nàng lập tức ù té chạy

    - Cái gì vậy? Chip à?

    - Agggg! – Miên trừng mắt gào lên xấu hổ.

    - Há há! – Gryp vừa cười khoái chí vừa phi luôn vào phòng tắm đóng cửa lại.

    Tuy tỏ ra khá là ngạc nhiên trước tên con trai kì lạ này, Miên vẫn bị nét hoang dại của hắn cuốn hút một cách lạ thường. Cô nàng chưa từng gặp được ai có cá tính mạnh mẽ như hắn, và lại còn xuất hiện đúng lúc lúc cô cần giúp đỡ nhất nữa. Tất cả những điều đó đã khiến trong lòng Miên nảy sinh thiện cảm với Gryp.

    Sau khi tắm xong, Gryp bước ra. Vừa trông thấy hắn Miên ngay lập tức tỏ ra bối rối, nét mặt xinh xắn của nàng tỏ ra vô cùng đáng yêu làm tên Gryp trông thấy mà cũng phải thầm ngất ngây trong lòng. Gryp thấy nàng ta như đang ngại ngùng muốn nói gì đó nên lên tiếng hỏi trước:

    - Hình như em có gì muốn nói với anh thì phải?

    - … - Miên cắn môi ngại ngùng.

    - Chuyện gì vậy? Không có gì thì anh… - Gryp chưa nói hết câu thì Miên lên tiếng.

    - Cảm… cảm ơn anh!... Hôm qua…

    - À chuyện đó hả? Haha anh thấy ngứa tay nên vào giúp á mà…

    - Nh… nhưng Mai bạn em nó đánh anh trước… Mà anh vẫn giúp đỡ bọn em…

    - Haha… Anh giúp vì tụi em là con gái mà…

    - Dạ… - Miên mỉm cười.

    - Bé bạn em tên Mai à?

    - Dạ… – Miên gật đầu – Nó cũng xấu hổ lắm, vì đã lỡ đánh anh!

    - Haha không sao! Bữa nào anh mời tụi em đi ăn nhé! Coi như là làm quen…

    - … - Miên mỉm cười gật đầu.

    Chào tạm biệt Miên, Gryp tiếp tục phóng xe ra ngoài phố để dò hỏi thông tin về Vy. Thế nhưng, ở một thành có diện tích lớn như Rose thì việc tìm kiếm là hoàn toàn không hề đơn giản một chút nào. Suốt một tuần trời tìm kiếm ở khu khố Mộc nhưng vô vọng, Gryp quyết định di chuyển lên khu vực phía Bắc để tiếp tục tìm kiếm.

    Khu phía Bắc là khu của người Hoa tập trung sinh sống, nơi đây cũng tồn tại một băng đảng đang quản lý, tồn tại dưới danh nghĩa một võ đường với hàng trăm võ sinh khác nhau. Thủ lĩnh của băng phố Hoa là một gã có cái tên Ba Tàu. Vừa tiến vào địa phận của khu phía Bắc, xui xẻo thế nào Gryp lại đụng ngay một nhóm 3-4 võ sinh của môn phái này đứng chắn ngay giữa một con đường khá vắng nhưng hẹp. Những tên này ngang nhiên ngồi chiễm chệ ngay giữa đường khiến Gryp cảm thấy khá ngứa mắt. Tuy nhiên, hắn không quay đầu lại mà nghĩ thầm: “Để hỏi thử bọn này xem có thông tin gì không!”.

    Nhưng tiếng pô xe của Gryp đã làm tụi kia chú ý từ trước, chúng đồng loạt đứng lên nhìn Gryp đang chạy lại phía mình với ánh mắt không mấy thiện cảm. Nhận ra thái độ kì lạ khá vô cớ của đám kia nhưng Gryp lại chả mấy quan tâm, hắn dừng xe lại trước mặt bọn chúng, gác chân chống định lên tiếng hỏi thì một tên trong số chúng lên tiếng:

    - Ê thằng kia! Mày đi đâu đấy!

    - Hả? À… tao đang tìm người… không biết tụi mày có… - Gryp đang định hỏi thông tin về Vy.

    - TÌM NGƯỜI? – Một tên trợn mắt – Về phố Lá mà tìm nhé!

    - … - Cảm thấy gai mắt trước thái độ của tên này, Gryp im lặng nhìn hắn.

    - Người của phố Lá mà dám qua phố Hoa hỏi chuyện, lại còn thái độ đó nữa… mày có biết pô xe của tụi bay ồn ào lắm không?

    - Haiz… không biết thì thôi vậy… tránh đường cho tao đi! – Gryp lạnh lùng.

    - Á đù! Thằng mất dạy này! Mày thái độ gì đấy!

    Vừa trợn mắt nói, một tên võ sinh vừa giơ chân đạp rất mạnh vào chiếc Vmax khiến máu điên trong người Gryp bùng lên, hắn nghiến răng: “Mẹ nó! Tao đã tha cho mà còn không biết đường chạy à?”.

    Nghe thấy Gryp nói vậy, một tên trừng mắt định chửi lại thì bất ngờ bị ăn một đạp ngay giữa mặt bật ngửa, máu mũi xịt ra. Thấy đồng bọn bị đánh, mấy tên khác cũng điên tiết lao vào tấn công Gryp. Tháo kính cất vào áo khoác, Gryp bình tĩnh đưa mắt nhìn kẻ địch đang lao vào tấn công mình.

     
    ntple100, Tet11010, seasea01 and 3 others like this.
  19. galangthang_86

    galangthang_86 Xem Sex Lần Đầu Verified
    2/57

    Bài viết:
    31
    Đã được thích:
    10
    Điểm thành tích:
    2
    Cuộn bản đồ Crypton đã dần được mở ra, tiếp đi bạn ơi :)
     
  20. Unknown Player

    Unknown Player Còn trinh Verified
    2/57

    Bài viết:
    87
    Đã được thích:
    182
    Điểm thành tích:
    2
    CHAP 10

    Một tên lao vào tung một cú đá thẳng nhắm vào ngực Gryp. Nhanh như chớp, hắn cúi người né đi rồi xoay người đưa chân quét một vòng gạt đổ chân còn lại của tên kia khiến hắn bật ngửa. Chưa kịp đứng dậy thì một tên khác lao tới nhắm thẳng đầu Gryp mà lên gối. Hắn dễ dàng lách người né đòn rồi một tay chụp lấy đùi tên kia, một tay túm lấy cổ áo rồi lựa đà nhấc bổng hắn lên vứt ra phía sau đồng thời tung một cú đá hậu như trời giáng vào tên còn lại khiến hắn bật ngửa.

    Mặc dù Gryp đã nhẹ tay những cũng đủ cho mấy tên kia thấy được trình độ cách biệt và chúng biết rằng có đứng dậy đánh nữa thì cũng cầm chắc thất bại. Đám võ sinh lồm cồm bò dậy và đỡ nhau bỏ chạy. Vẻ mặt chúng vô cùng tức tối, không dám nói lại câu nào mà quay đầu bỏ đi thẳng làm Gryp cảm thấy thật tức cười. Hắn lại kiểm tra chiếc xe thấy không bị trầy xước, Hắn không mấy ngạc nhiên vì lúc trước hắn có được WD thông báo rằng: “Vmax là sản phẩm đồng bộ với White Driver nên không thể bị hư hại, có dù có hỏng hóc cũng tự động khôi phục!”.

    Gryp thuê một nhà nghỉ ở phía Bắc đễ dễ dàng tìm kiếm thông tin tại đây. Hắn tắm rửa mệt mỏi đánh một giấc thật ngon mà không hề hay biết rằng, đêm hôm đó khu phố Lá phía Đông đã bị Ba Tàu đích thân dẫn đàn em đến đập phá.

    Túm tóc một tên trong nhóm vài tên vừa bị đánh đến bê bết máu, Ba Tàu quay qua hỏi đàn em, là một trong những tên vừa bị Gryp đánh hồi chiều:

    - Phải thằng này không mày?

    - Dạ không phải anh! Thằng kia nó đi xe khác…

    - Ừ… haiz…. Thôi hôm nay tới đây thôi… vậy đủ dọa thằng Billy rồi…

    - Dạ anh!

    Ba tàu lại tiếp tục quay qua túm tóc nâng mặt gã thanh niên nằm bẹp dưới đất kia lên và khiến răng gằn từng câu: “Mày nhắn lại với Billy! Hết thời gian thỏa hiệp rồi… tao sẽ đến để chiếm lấy khu này, cho dù bọn mày có giao thằng ôn kia ra hay không!”

    Đoàn xe của Billy đến nơi muộn màng khi nhóm của Ba Tàu vừa đi khỏi. Nhìn cảnh góc phố tan hoang, khuôn mặt của Billy trở nên tức giận sục sôi, đằng đằng sát khí. Cặp mắt hắn long lên sòng sọc. Han ngồi trên chiếc Harley bên cạnh lên tiếng:

    - Mày định thế nào đây Billy?

    - Bọn Ba Tàu muốn đánh thật rồi… Bọn nó thích thì tao sẽ đánh…

    - Ừ… vậy còn thằng kia?

    - Phải tìm cho ra thằng giả mạo đó! Tao phải dần cho nó lẫn thằng Ba Tàu một trận... – Gương mặt Billy trở nên vô cùng đáng sợ.

    Cũng từ tối hôm đó, cuộc chiến xưa nay vốn đang bị trì hoãn giữa hai phe phía Bắc và Phía đông thành Rose cũng đến lúc phải nổ ra, giọt nước cuối cùng cũng đã tràn ly. Gryp vô tình trở thành kẻ đứng ở trung tâm của cuộc chiến băng đảng ấy và lại cùng một lúc bị cả 2 phe săn lùng.

    Tại một khách sạn khu phía Bắc, buổi sáng vừa thức dậy, Gryp đã chuẩn bị để tiếp tục công cuộc đi tìm kiếm thông tin của Vy. Nhưng khi chạy xe ra ngoài phố thì hắn cảm thấy phố xá hôm nay có điều gì đó khác thường. Hàng quán ở đây đóng cửa gần hết, dân cư ngày thường đông đúc hôm nay lại vắng vẻ lạ thường. Chưa kịp đoán xem thử nguyên nhân là vì sao thì Gryp nghe thấy có tiếng ô tô kèm theo những tiếng la hét phía sau mình. Gryp nhìn trong gương chiếu hậu thì thấy một đoàn xe bán tải với gần cả chục xe chở trăm thằng mặc võ phục kẻ đứng người ngồi kín cả xe. Trên tay tên nào tên nấy lăm lăm đao kiếm, gậy gộc.

    Định rẽ sang ngã khác tránh đường cho đoàn xe thì Gryp thấy bọn chúng cũng rẽ theo hắn. Nhận ra là chính mình đang bị truy đuổi, và cái thái độ kia của bọn chúng chắc chắn không phải mời hắn đi uống café rồi. Không cần chần chừ để nghĩ xem nguyên nhân là vì sao, Gryp lập tức tăng tốc bỏ chạy. Chạy đến một đoạn thì Gryp thấy phía trước tiếp tục xuất hiện một đoàn bán tải của đám võ sinh, đông chẳng kém gì đoàn đang truy đuổi hắn. Gryp rẽ ngay sang hướng khác và tiếp tục chạy, lúc này phía sau hắn 2 đoàn xe hợp lại và cùng truy đuổi hắn điên cuồng.

    Cả một đoàn ô tô rượt chạy một thằng đi Vmax lòng vòng dai dẳng suốt nửa tiếng đồng hồ không bắt được. Cuối cùng đã rượt nhau đến một cây cầu lớn bắc qua một con sông. Con sông này cũng chính là ranh giới chia địa phận khu phía Bắc và khu phía Đông. Gryp phi như bay chạy lên cầu để hướng qua địa phận phía Đông trong khi băng phố Hoa vẫn đang đuổi theo hắn ở đằng sau.

    Ở phía bên kia đầu cầu ngay lúc ấy bỗng xuất hiện một đoàn xe motor gồm những chiếc Bobber, Chopper Harley hầm hố. Chính là băng phố Lá của Billy cũng đang kéo quân sang tấn công phố Hoa. Trông thấy đoàn người phía bên kia cầu đang ùn ùn kéo đến, Billy nhếch mép. “Hừ! muốn đánh nhau trên cầu luôn à? Bọn khốn này… thích thì tao chiều…!” . Bỗng nhận ra kẻ đang chạy trước đoàn phố Hoa, một gã chạy ngay phía sau Billy lên tiếng:

    - Ê billy!

    - GÌ Bob? – Billy hỏi lại gã kia.

    - Là chiếc Vmax!

    - Hả?

    - Thằng chạy Vmax đang chạy phía trước bọn Hoa…

    - CÁI GÌ? – Billy kinh ngạc trợn mắt.

    Vừa mới dứt câu thì Gryp cũng cưỡi xe gần tới. Đang chạy bán sống bán chết mà giờ lại bị một đoàn motor phía trước cản đường . Gryp quyết định không dừng xe lại mà liều mạng nhắm mắt nhắm mũi tăng tốc nhanh hơn, quyết định đâm thẳng vào đoàn motor. Thấy tên Gryp không hề giảm tốc, Billy sau một thoáng lưỡng lự thì cũng hét lớn lên với anh em của hắn ở phía sau: “TẤT CẢ NÉ RA!”. Vừa dứt câu thì Billy cũng bẻ lái lách sang một bên né đi suýt xao tên Gryp đang phóng như điên thẳng tới. Những người phía sau cũng theo phản xạ mà dạt ra 2 bên né đi thằng Gryp điên chơi trò cảm tử.

    Vừa vượt qua được đoàn motor trong tích tắc, Gryp mừng thầm tiếp tục phóng xe chuồn thẳng, Han lúc này lên tiếng:

    - Billy! Đúng là thằng đó!

    - MÁ! – Billy tức giận gào lên – Bob với Han, tụi mày ở lại đây đón tụi phố Hoa! Tao đuổi theo thằng đó.

    - OK! – Cả 2 thằng đồng thanh.

    Billy rồ ga drift một đường quay đầu biếc Harey độ hầm hố của mình lại. Hắn tăng tốc phóng đi đuổi theo Gryp. Ngay sau đó, đoàn bán tải của phố Hoa cũng đụng mặt đoàn motor của phố Lá. Cả 2 bên xuống xe và lao vào nhau đánh một trận kinh thiên động địa sau khi đồng thanh hô hào ầm trời.

    Lúc này Gryp nhận thấy có kẻ đang cưỡi motor rượt theo mình. Qua khu vực phía Đông này Gryp nhìn thấy phía trước có một trường cấp 3, nơi học sinh đang đi học về nên đường phố khá đông đúc. Biết không thể áp dụng cách cảm tử liều mạng như hồi nãy nữa, thêm vào việc chỉ có một tên chạy theo mình nên Gryp đạp thắng drift chiếc xe trượt một góc 90 độ rồi dừng lại. Gryp Ngước mắt nhìn về phía Billy.

    Thấy tên Gryp dừng lại, Billy cũng đạp thắng drift một đường tóe khói mù mịt thị uy, khoe mẽ chẳng kém gì tên Gryp. Cả 2 tên bước xuống xe và từng bước từng bước lượn lờ thăm dò nhau. Gryp lên tiếng:

    - Tóc vàng à? Công nhận mày hợp với tóc vàng hơn tao đấy!

    - Hừ… sủa! – Billy nhếch mép.

    - Không biết vì sao nhưng có vẻ như mày không thích tao lắm…

    - Với những việc mày làm thì chỉ có mẹ mày mới thích nổi mày thôi… - Billy trả lời.

    - … - Gryp cũng nhếch môi cười.

    Gryp chẳng hiểu mình đã làm việc gì mà lại để bị thù hằn đến mức này, chắc là mấy vụ ẩu đả gần đây. Tuy vậy, hắn cũng chả buồn hỏi lại hay giải thích làm gì. Dù gì thì hắn cũng đang cảm thấy ngứa ngáy trong người.

    Trông thấy 2 thanh niên đứng giữa đường lườm nguýt nhau, đám học sinh cùng với những người dân gần đó liền tò mò đứng xung quanh xem nhưng vẫn giữ khoảng cách khá xa. Một số nữ sinh nhận ra được Billy liền reo lên mừng rỡ:

    “Billy! Là Billy thật kìa bay ơi! Trời ơi đẹp trai quá!”.

    Một số khác lên tiếng: “Sao tự dưng 2 người đó đứng nhìn nhau ở đây vậy? Yêu nhau hở?”.

    “Ê người bận đồ đen kia cũng đẹp trai quá! Mà họ đang làm gì vậy ta?”;

    “Hình như sắp có đánh nhau!”

    Gryp nhận ra là tên Billy kia có vẻ chỉ muốn đánh nhau nên hắn cũng không ngại ngùng. “Mấy trăm thằng tao hơi nhùng! Nhưng một mình mày thì xác định đi con!” Hắn nhủ thầm.

    Billy lúc này lên tiếng:

    - Nghe nói mày không có siêu năng lực?

    - Mày nghĩ tao cần cái đó? – Gryp tự tin trả lời.

    - Haha! Ok vậy tao chấp mày! Chỉ đánh chay thôi tao cũng đủ dần mày ra bã…

    - Vậy hả? Thú vị đấy!...

    Không đợi thêm một giây nào nữa, cả 2 tên lao vào nhau đối chiến khiến cho đám đông xung quanh rộ ầm lên phấn khích. Billy mở màn bằng một cú đá thẳng vào ngực của Gryp. Theo quán tính, Gryp giơ 2 tay chụp ngay lấy chân của Billy thì bị tên này lợi dụng điều đó để xoay người nhằm thẳng mặt Gryp mà dùng chân còn lại đá móc lên, lộn mèo một vòng rồi đứng dậy tiếp tục lao tới. Tuy bị đá bất ngờ nhưng Gryp vẫn có dư bình tĩnh để lách đầu né đi cú đá hiểm vừa rồi. Gryp tiến tới tung một cú đá ngang nhằm vào đầu của billy nhưng hắn cũng dễ dàng chụp được và túm chân Gryp xoay một vòng ném đi.

    Không để kẻ địch chiếm lợi thế khi bị chụp chân, Gryp dùng chân còn lại móc vào cổ Billy, lợi dụng đà của cú ném để dùng chân vật ngược lại. Billy bị bất ngờ nên ngã chúi về phía trước, nhanh chóng dùng tay đỡ xuống đất và lộn nhào một vòng rồi ngồi dậy không chút sây sát…

    Sau màn chào hỏi nghẹt thở vừa rồi , cả 2 thằng dần dần mường tượng ra trong đầu khả năng của nhau và cả 2 đều khá là bất ngờ. Tiếp tục đứng dậy lao vào nhau, cả 2 tiếp tục dùng những kĩ thuật chiến đấu đẹp mắt để so tài với nhau ác liệt.

    Gryp và Billy không hẹn mà tự nhau tạo ra một bầu không khí hấp dẫn, gay cấn đến nghẹt thở. 2 thanh niên đẹp trai, sử dụng lối chiến đấu vô cùng hoa mỹ để đối chiến kịch liệt với nhau thì không cần tả chắc ai cũng mường tượng ra được tính “điện ảnh” cực kì cao của trận chiến này.

    Đám đông xung quanh quan sát mà tim như muốn nhảy ra ngoài, người nào người nấy nín thở theo dõi từng khoảng khắc tuyệt vời của trận đấu. Bắt đầu có người lôi điện thoại ra để phát trực tiếp cuộc chiến gay cấn kia. hình ảnh từ cuộc chiến ngay lập tức được lan truyền đi khắp các trang mạng xã hội ở thành Rose.