1. Nếu bạn dùng GMAIL,Yahoo,Hotmail.. để đăng ký , xin vui lòng kiểm tra mail kích hoạt trong mục Spam/Bulk của gmail
    https://mail.google.com/mail/u/0/#spam
    Xin cảm ơn

CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi sulegna.old, 24/5/18.

  1. nicolas87

    nicolas87 Đại Gia Lầu Xanh Verified
    197/226

    Bài viết:
    1,598
    Đã được thích:
    1,323
    Điểm thành tích:
    197
    Đọc những đoạn đầu giống như tác giả viết về quá khứ của mình quá, những kí ức ùa về làm mình lần đầu đọc truyện sex mà nước mắt lại rơi. Nhớ lúc đó 20t 1 mình từ Trà Vinh lên cái đất Sài Gòn này, 1 thân 1 mình xin làm phục vụ hết nơi này đến nơi khác. Trong người chỉ vọn vẹn chưa đến 200k. Chịu đủ chèn ép, tủi nhục, cả chiếc xe đạp cũng không có mà đi. Mỗi ngày phải đi bộ từ Phạm Hùng qua đến Sư Vạn Hạnh (nối dài) để làm phục vụ cho quán Karaoke K-T, sau đó lại đến Mimi. Nếu lần đó không có cơ duyên gặp vợ mình bây giờ thì không biết cuộc đời mình sẽ đi về đâu nữa. Cám ơn tác giả rất rất nhiều.
     
  2. sulegna.old

    sulegna.old Mất Trinh Verified
    117/226

    Bài viết:
    170
    Đã được thích:
    1,121
    Điểm thành tích:
    117
    Cảm ơn bạn @nicolas87 nhiều... :p
    Mình nghĩ đơn giản chỉ là viết để giải trí, để "đua đòi" cho bằng anh, bằng em trong thiendia.com này... Nhưng có lẽ cuộc sống là thiên hình vạn trạng, không giống người này thì cũng trùng hợp với người kia... tất cả làm nên những chất liệu sống mà người viết nào cũng phải trải nghiệm, tích lũy rồi mới dựng nên chuyện được...
    Mình chỉ mong sau tất cả những điều mình viết sẽ đọng lại một điều : Quan hệ giữa người với người, ngoài cái quan hệ thân xác là bản năng của mỗi con người thì phải lồng trong đó là tình yêu thương thì nó mới trọn vẹn dược... (Quan điểm của riêng mình thôi nhe... )
    Chúc bạn khỏe, vui và hạnh phúc...
    :)
     
    Ckeckergia76 thích bài này.
  3. sulegna.old

    sulegna.old Mất Trinh Verified
    117/226

    Bài viết:
    170
    Đã được thích:
    1,121
    Điểm thành tích:
    117
    BA MƯƠI BẢY

    Sau những trúc trắc nho nhỏ trong cuộc sống vốn dĩ đầy rẫy những khó khăn, trở ngại… rồi thì mọi chuyện cũng qua… Ngọc Thùy nghe lời bà Thu Trâm, chuyển qua một căn phòng sát với căn phòng mà vợ chồng Bảo và Tố Uyên đang sử dụng, mà đó chính là ý kiến chủ động của Tố Uyên, nàng muốn hai chị em gần gũi nhau để khi có thì giờ sẽ được chia sẻ hiểu biết nhau hơn… Nàng còn chở Ngọc Thùy tới Tổng lãnh sự quán để xin gia hạn thị thực thêm một năm nữa…

    Chỉ trong vòng ba ngày, Ngọc Trâm rồi Mỹ Trâm lần lượt nhập viện bảo sanh, cho ra đời hai cậu nhóc xinh đẹp bụ bẫm như thiên thần… Chưa bao giờ bà Thu Trâm tất bật, quay cuồng như lần đón hai đứa cháu ngoại này… Có lúc mệt quá, bà ngồi tạm nghỉ và bà chợt nhớ tới chị Tuyền! Những lúc này mà có Tuyền bên cạnh có lẽ bà sẽ đỡ cực hơn… Chắc sau khi hai cô con gái và hai đứa cháu ngoại về nhà yên ổn, bà sẽ sắp xếp về quê chị một lần…

    Bảo thì khó mà nói nên lời trước hai sinh linh bé bỏng dễ thương này. Từ nay anh còn được gọi là “Ba” nữa! Nghe tiếng gọi này, chợt cảm xúc trong anh dâng trào, nghẹn thắt… Trong phòng sanh, hai cô vợ xinh đẹp của anh nằm hai giường cạnh nhau, hai chú nhóc nằm sát bên cạnh mẹ… Mỹ Trâm vẫn còn có chút bản tính con nít, cô nhìn anh cười rạng rỡ, miệng láu táu :

    - “Ba” Bảo tới rồi… Bồng con đi…

    Nằm giường bên kia, Ngọc Trâm cũng lên tiếng chọc em gái :

    - Chà chà… có người kêu “ba” Bảo kìa… Con trai ơi… “Ba” Bảo con tới rồi kìa… kêu “ba” bồng đi con…

    Bảo đứng sựng, gãi đầu gãi tai như mỗi lần gặp chuyện khó xử, anh cười gượng gạo và đỏ mặt trước hai cô vợ nghịch ngợm này…

    - Làm sao… làm sao anh bồng một lần hai đứa cho được…

    Sau lưng anh chợt có tiếng cười nhỏ :

    - Ai cho mà anh đòi bồng?... Mai mốt về nhà mới cho, bây giờ hai đứa nhỏ có chút xíu, anh bồng cho lọt xuống đất á?... Để đó, mẹ Uyên bồng thôi…

    Quay lại, không chỉ có Tố Uyên mà bà Thu Trâm cũng cười rạng rỡ trước không khí vui vẻ, ngập tràn hạnh phúc của gia đình… Trong trí bà chợt thoáng lên hình ảnh cam chịu mà không dễ khuất phục của Ngọc Thùy… “Không biết mai mốt khi biết chuyện, chị em nó sẽ đối xử với Ngọc Thùy ra sao đây?”…

    ***

    Chưa bao giờ gặp nhau trước đây, đến khi quay về Ngọc Thùy mới gặp Tố Uyên. Rồi chỉ sau vài ngày gặp gỡ, cùng ăn, cùng làm việc, tìm hiểu nhau, giữa hai người phụ nữ như đã có một mối liên hệ rất thân thiết. Nhất là khi nghe Tố Uyên kể lại đoạn đời đã qua, sự quan tâm, cưu mang nâng đỡ của bà Thu Trâm dành cho nàng, trong lòng Ngọc Thùy dâng lên sự cảm phục, quý mến bà mẹ kỳ diệu này! Nàng thầm cho rằng mình có phước rất lớn khi không những được bà chấp nhận mối quan hệ giữa nàng với Bảo trước đây, mà bà con có ý muốn gán ghép cuộc đời nàng với anh mãi mãi nữa… Trong trái tim nàng chợt cảm thấy hạnh phúc và bình yên…

    Ngồi trên chiếc ghế xoay trong phòng làm việc của Tố Uyên và đang miên man chìm đắm trong suy tư, Ngọc Thùy chợt giật mình khi có đôi bàn tay để nhẹ trên hai vai nàng. Ngoái đầu ngước nhìn, miệng cười của Bảo ngập tràn trong ánh mắt nàng. Tính nhỏm người đứng lên, nhưng hai bàn tay đó giữ chặc không cho nàng nhúc nhích… Anh cúi xuống hôn lên mái tóc thơm lừng, hai bàn tay ma mị trượt xuống, luồn vô trong cổ áo rộng, mấy ngón tay lách vô trong chiếc nịt vú, úp lên hai bầu vú căng của nàng… Cảm giác sảng khoái ùa về, nàng hít một hơi dài, ngả đầu ra sau lưng ghế, mùi đàn ông quen thuộc ập vô mũi nàng. Đôi chân dài dưới gấu váy duỗi thẳng song song thật dễ chịu. Tiếng Bảo thầm thì :

    - Chị… em muốn…

    Biết Bảo muốn gì, và nàng cũng muốn khi hai bàn tay ấm luồn trên ngực, nhưng Ngọc Thùy còn một chút e ngại :

    - Còn bé Uyên?...

    - Kệ… Nhỏ đó đang có công việc dưới tầng rồi, còn lâu lắm… Mà nếu có lên, thì cho nhỏ đó cùng “làm” với chị em mình luôn…

    Nàng ngạc nhiên, quay hẳn lại nhìn anh :

    - Thiệt á? Bộ em “làm” vậy rồi á?...

    Bảo cười, trong ánh mắt anh đã loáng lên vẻ hoang dại :

    - Rồi chớ sao… Nhưng mà không phải với nhỏ Uyên… với chị em Song Trâm thôi…

    Nàng lườm anh :

    - Không ngờ Bảo ngày xưa, ngây ngô, hiền như cục đất… mà bây giờ… ghê thiệt…

    Bóp mạnh hai vú nàng, Bảo cù nhây :

    - Mà chị có thích… cái “ghê” của em không?

    Nàng rùng mình, giả bộ lắc đầu :

    - Không!... Ghê quá chừng…

    Bảo mân mê hai núm vú nàng :

    - Ghê mà mấy bữa trước ai thích cái “ghê” của em… la quá chừng?...

    Khuôn mặt xinh đẹp rạng ngời chợt đỏ hồng lên, ánh mắt nàng chợt mờ đi một thoáng, nàng bật thốt :

    - Ừ… có ghê… Nhưng giờ chị mê cái “ghê” của em dữ lắm rồi…

    Không nói gì nữa, anh xoay chiếc ghế cho nàng quay lại phía anh, quỳ xuống nền nhà anh chồm lên hôn lên đôi môi đang rực nóng, luồn đầu lưỡi qua miệng nàng… Chuyện bắt đầu khởi đi từ nụ hôn này…

    Hai tay anh lần lên mở từng hột nút chiếc áo sơmi trắng trên người nàng, rút ra khỏi lưng cái váy đen rồi cởi ra khỏi người Ngọc Thùy. Tiếp tới là cái móc và sợi dây kéo của chiếc váy cũng được anh mở ra, nàng nhổm mông lên để anh dễ dàng tuột nó rời ra khỏi đôi chân. Bộ đồ lót màu đen, là một trong hai màu đen – trắng mà Bảo ưa thích khi nhìn ngắm thân hình xinh đẹp khiêu gợi những cô vợ chỉ còn che đậy hai chỗ quyến dụ anh nhất, còn lại trên người nàng làm nổi bật nước da trắng sáng, trừ khuôn mặt nàng. Màu da trên khuôn mặt đã đỏ hồng lên rạng rỡ hơn, đôi mắt đen hình như có màu tối hơn vì cảm hứng đã tới trong nàng…

    Bảo hôn lên vùng bụng trơn láng thon gọn đến lạ kỳ của một phụ nữ tuổi đã ngoài ba mươi như nàng, anh hít hít cái mùi thơm từ người nàng tỏa ra, lẫn trong đó là mùi nồng đậm đặc biệt từ giữa hai chân nàng… Ngước lên nhìn nàng say đắm, anh luồn tay ra sau lưng Ngọc Thùy, cởi móc cái nịt vú và kéo ra khỏi người nàng. Hai bàn tay xòe rộng vuốt ve khắp tấm lưng láng trơn, mềm ấm. Môi Bảo nhích tới đậu trên một nụ đỏ sẫm ở đỉnh bầu vú, lưỡi anh liếm nhẹ và chạy quanh nụ vú đó… Nàng ưỡn ngực lên, khép hai hàng mi cong lại, miệng nàng bật ra một tiếng rên như đang mơ màng “Ưm…” Dưới bụng giật thót một cái nhẹ vì một cơn nóng vừa hình thành cùng lúc với nguồn mạch đầu nguồn suối nước nóng trào lên…

    Cứ thay phiên bú liếm trên đầu núm vú nàng, Bảo đưa tay lách vô hai bên lưng quần lót đen nhỏ, kéo xuống. Ngọc Thùy ưỡn người lên để anh kéo cái quần qua khỏi bờ mông căng đầy, tuột ra khỏi đôi chân nàng, đáy quần lót nàng đã ướt loang một vệt lớn dâm thủy thấm ra. Nhìn thấy, Bảo nheo mắt nhìn nàng, cười cười chọc quê :

    - Ui cha… sao mà ướt dữ vậy nè… bộ chị… mắc… tiểu, hả?

    Nàng chồm tới cầm hai bên tai anh, lắc lắc :

    - Còn nói nữa! Tại ai? Có biết là người ta “nhạy” lắm không? Đụng vô người ta rồi còn hỏi…

    Anh cười hì hì ấp hai tay lên hai bầu vú đang ngạo nghễ rung rinh trước mặt. Anh để lòng bàn tay sát dưới chân vú rồi vuốt nhẹ lên tới đầu đỉnh vú… Phải công bằng mà nói, đôi vú Ngọc Thùy vẫn căng đầy, vun cao không có dấu hiệu trĩu xuống, hai núm vú đỏ hồng nhỏ như đầu đũa nhô lên trên đầu bầu vú như khiêu khích môi miệng người nhìn… Bảo say sưa ngậm bú từng núm vú nàng, hai tay anh vuốt ve dọc hai bên hông nàng, xuống tới hai bên bờ mông rồi men xuống hai bên đùi nàng. Làn da mịn màng, căng nuột làm bàn tay anh khẽ run rên vì cảm khoái… Mải mê với thân hình Ngọc Thùy, anh không để ý thấy nàng nhìn ra phía sau lưng anh nháy nháy mắt, cười cười…

    Vừa đang tính kéo cho Ngọc Thùy nhích ra ngoài mép ghế để anh dễ dàng hôn lên vùng bụng dưới nàng chợt có một vòng tay ôm choàng lấy anh từ phía sau, có tiếng cười khúc khích rồi một hơi thở nóng thơm mát thì thào bên tai :

    - Anh xấu… tính “đánh lén” sau lưng em… Em không thèm chơi với anh nữa…

    Không quay lại nhưng anh biết Tố Uyên đang ôm mình. Đưa một tay lên xoa xoa trên bàn tay đang ở trước ngực, anh cười :

    - Anh biết đằng nào em cũng lên nên anh cố tình chờ em chớ bộ… Nếu muốn “đánh lén”… anh “làm” xong lâu rồi… ha chị…

    Nghe Bảo muốn kéo mình về phe, Ngọc Thùy chỉ mỉm cười không nói. Vòng ôm của Tố Uyên chợt lỏng ra, nhưng hai bàn tay lại lần lên hàng nút áo của anh gỡ từng hột nút rồi nhanh chóng kéo ra khỏi người anh. Tiếp tục là sợi dây nịt và cái quần tây anh đang mặc, cái quần trong cũng cùng chung số phận… lần lượt rời khỏi người anh…

    Nhận thấy nơi chốn này không dễ cho cuộc làm tình của ba người, Bảo đứng dậy, mỗi tay nắm tay một nàng, anh kéo hai nàng qua phía bên kia bức ngăn, chỗ có cái giường rộng…

    Cả ba người không để ý cánh cửa phòng. Khi lên tới nơi thấy Bảo và Ngọc Thùy đang âu yếm nhau, chuẩn bị một cuộc làm tình, Tố Uyên đã rất nhẹ chân và cũng rất nhẹ nhàng khép cửa. Vì muốn khép cửa không gây ra tiếng động nên nàng không mạnh tay khép kín, cánh cửa sau đó đã hơi hé ra… Có một đôi mắt to đen nhìn vô từ lúc Tố Uyên bắt đầu cởi áo quần cho Bảo tới lúc cả ba người khuất sau bức vách ngăn, đôi mắt đó mới rời khỏi khe cửa, biến mất…
    ……………………………………………………

    Ba người nằm nghiêng xếp thành một hình tam giác trên chiếc giường rộng. Bảo đang chúi đầu giữa hai chân Tố Uyên, anh hôn hít, bú liếm trên khe lồn mở hé vì nàng co một chân phía trên để anh không bị vướng, lưỡi anh hoạt động không biết mệt mỏi trên khe lồn nàng, hột le trên đầu khe đã nở căng và nhú trên đầu hai mép thịt nhỏ bên trong, lỗ lồn nàng ướt đầm vì dâm thủy mà cũng vì nước miếng từ miệng anh thấm ra… Đầu Tố Uyên nằm giữa háng Ngọc Thùy, môi miệng nàng cũng giống như Bảo, cũng miệt mài liếm trên khe rãnh đỏ hồng, nàng ngậm mẩu thịt nhỏ phía trên mút mạnh làm thân hình Ngọc Thùy cứ giật lên tê dại… Đôi môi đỏ hồng của Ngọc Thùy lại đang ngậm và bú mút con cặc dài cứng của Bảo… Tiếng mút “chun… chút…” cứ vang lên từng hồi, tiếng thở, tiếng rên làm cho không gian trong phòng không có một giây yên tĩnh…

    - A… anh… chết em… anh bú lồn em.. nhẹ thôi… ui… ưm… anh ơi… anh làm em… nứng… nứng quá… ô…ô… Chị ơi… ảnh bú lồn em… sướng quá… ưm… ư… chị ơi… anh ơi… ui…

    - Ơ… hơ… Uyên… Uyên làm gì… chị cũng sướng… A… a… đừng… em thọc… thọc ngón tay… vô lỗ lồn chị… làm chi… ui… a… đừng… để chút… Bảo đụ chị… a… ưm… ư…

    Chỉ có Bảo là không rên la gì, dù anh cũng muốn hét lên cho sảng khoái khi được Ngọc Thùy liếm quanh đầu khấc, nàng còn nghịch ngợm nhe răng cạp nhẹ trên đầu cặc làm anh cứ thót mình lên vì vừa sướng, vừa thốn, vừa nhột… Một lát lâu sau, ba người lại quay đầu đổi cho nhau… Bảo lại úp mặt lên khe lồn Ngọc Thùy, nàng nghiêng đầu để miệng trên khe lồn Tố Uyên, và cặc Bảo được môi miệng Tố Uyên chăm sóc… Nếu bà Thu Trâm mà bắt gặp cảnh tưởng dâm tình, ngập ngục mùi dâm dịch và mồ hôi lẫn những âm thanh gợi tình này, bà sẽ nghĩ gì?...

    Bảo đụ Ngọc Thùy trước. Nàng gối đầu lên một bên đùi Tố Uyên, nếu quay mặt qua, miệng nàng sẽ chạm lên khe lồn của Tố Uyên. Đùi bên kia Tố Uyên gác ngang qua bụng Ngọc Thùy… Bảo quỳ trước hai chân mở rộng, co lên của Ngọc Thùy, anh để đầu cặc mớm nhẹ trên lỗ lồn nàng, tách hai mép lồn căng múp và nhấn một cái nhẹ. Nhờ dâm thủy đã đầm đìa và cặc anh đã được bôi trơn khi hai nàng thay nhau bú liếm nên trọn vẹn con cặc dài, cứng ngắc và gân guốc cắm sâu vô tận trong cùng âm đạo nàng… Đang liếm lồn cho Tố Uyên, Ngọc Thùy bật rên lớn :

    - A… ui… Bảo ơi…ưm…

    Anh bắt đầu nhấp nhô, đút sâu, rút ra tới tận mép rồi lại tiến vô… “Nhép… nhẹp…” tiếng dâm dịch vang lên từ dưới háng anh và Ngọc Thùy làm khuôn mặt Tố Uyên bị kích thích đỏ lựng hơn, nàng với tay kéo cho đầu Ngọc Thùy quay qua, áp miệng lên lồn mình… Biết khó có thể cầm cự được lâu với hai cô nàng có đam mê trong ân ái nhục dục mạnh mẽ, Bảo phải tìm cách để hai nàng được cực khoái trước thì anh mới không bị ngã ngựa khi chưa về tới nhà, nên Bảo đụ không nhanh nhưng từng cú nắc rất sâu và khi đầu cặc lút hết anh cố tình ngoáy cho nó quậy ngang trên miệng tử cung, cảm khoái sẽ dồn dập trong các nàng nhiều hơn… Vừa nắc Ngọc Thùy, anh vừa cúi cong lưng bú lên hai núm vú nàng, một tay anh với qua thân hình đang rạo rực chờ đợi của Tố Uyên, anh xoa bóp trên hai bầu vú căng hay đưa xuống vuốt ve trên bụng, trên làn da láng ấm của nàng… Dù muốn làm cho các nàng xong trước, nhưng anh cũng không nỡ để cơn cực khoái tới trong các nàng quá sớm nên đụ Ngọc Thùy một hồi lâu Bảo rút con cặc cương to đẫm ướt dâm thủy ra khỏi lỗ lồn nàng…

    Anh thò tay kéo Tố Uyên lên, xoay cho nàng úp lưng sát vô người anh, con cặc cứng, nóng, ướt mem dâm dịch ép sát dựng đứng trên khe mông nàng, anh nhúc nhích cho con cặc trượt lên trượt xuống trên khe mông… Bảo vòng tay ra trước ôm hai bầu vú nàng xoa nắn, mân mê trên hai đỉnh vú, môi anh hôn lên gáy, lên hai vành tai nàng, thì thào :

    - Em thèm nhiều không?

    Tố Uyên rên rỉ “Ưm… ưm…” trong cổ họng, gật đầu. Hai tay nàng với ra sau, kéo hai bên mông anh sát thêm vô người nàng, như muốn Bảo đụ liền trên khe mông nàng… Bảo thì thào thêm lần nữa :

    - Anh đụ em nghe…

    Nàng rên lên :

    - Dạ… anh đụ em…

    - Anh đụ em… em bú lồn cho chị nghe…

    - Dạ… em biết rồi… đụ đi anh… vợ anh nứng lắm rồi…

    Đẩy nhẹ cho Tố Uyên quỳ xuống. Mặt nàng chạm ngay giữa háng Ngọc Thùy, lưỡi nàng liền đưa ra liếm dọc trên khe lồn đẫm ướt dâm dịch… Ngọc Thùy run rẩy hai chân khi cảm giác sướng khoái từ môi miệng Tố Uyên truyền qua… Phần Tố Uyên, nàng đột ngột rời khỏi lồn Ngọc Thùy khi đầu cặc Bảo từ phía sau, xuyên qua hai mép lồn hơi hé mở, anh nẩy hông tới, thọc một cái lút sâu thân cặc vô âm đạo nàng, chạm tới đáy :

    - A… ui… anh ơi… ư… nhẹ thôi anh…

    Để hai tay trên eo nàng sát bờ mông, anh nhịp nhàng lui tới, rút cắm cặc trong cái lồn ướt nhem và ấm nóng của nàng… Tố Uyên liên tục rên rĩ, kể cả khi nàng liếm mút trên âm hộ Ngọc Thùy, bởi cái cách làm tình này phía dưới cặc anh cọ sát trên vùng nhạy cảm nhất của nàng, âm đạo nàng lại bóp khít cặc anh nên sự cọ sát giữa vòng thịt âm đạo và thân cặc cương cứng đem tới cho nàng những cảm khoái ngút ngàn ngập tràn lên tới đỉnh óc… Dâm thủy nàng tuôn ra, chảy giọt xuống hai bên đùi, nhễu xuống trên nệm giường… Miệng nàng bắt đầu thốt lên những lời không đầu không đuôi :

    - A… ưm… chết em… chị ơi… a… ô… ảnh đụ em… sướng… ưm… hư… làm sao… em bú lồn chị được… Bảo ơi… Bảo đụ em… sướng không Bảo… …Chị ơi… a… có con… được rồi… Anh ơi… sướng… có con đi anh… Đụ em… có con… …Ui… a… em muốn… đẻ… anh ơi… a… ha… chết… em…

    Nghe nàng rên rĩ lung tung, Bảo biết nàng muốn xong. Anh dừng phắt lại, rút cặc ra khỏi lồn nàng… Kéo hai chân Ngọc Thùy về hướng mình, Bảo nằm lên bụng nàng, đút cặc vô đụ nàng tiếp tục sau một hồi lâu để nàng chờ… Anh quyết định đụ cho Ngọc Thùy xong trước rồi sẽ cùng xong với Tố Uyên… Mỗi lần đầu cặc lút sâu, anh lại ép sát thêm chút nữa cho miệng tử cung nàng bị kích thích cao độ, cơn cực khoái sẽ rất mau ùa tới… Anh chăm chú lên người Ngọc Thùy như quên mất Tố Uyên. Một tay anh chống cạnh bên người Ngọc Thùy, một tay anh sờ soạng, nắn bóp hai bầu ngực nhô cao của nàng, thỉnh thoảng anh lại ngậm môi nàng hôn nồng nàn… Hơi thở dồn của nàng thơm mát thi nhau phả trong mũi anh kèm theo từng tiếng rên không có gì khiêu gợi hơn :

    - Bảo ơi… a… chị sướng… Bảo đụ chị sướng… ưm… ư… Bảo đừng rút ra nữa nghe… Đụ chị cho chị tới đi… Ư… a… đúng rồi… đụ vậy đó… a… a… mạnh lên… sâu nữa đi Bảo… cho… chị… xong… Chị yêu em… Ui… a… Bảo ơi…

    Tố Uyên không chịu nằm yên chờ đợi, nàng nửa quỳ, nửa ngồi sau lưng Bảo, vuốt ve suốt trên tấm lưng vững chãi của anh, vuốt ve dọc xuống hai bờ mông đang căng cứng, gồng lên đang nhấp nhô nắc cặc trong lồn Ngọc Thùy… Ở sau lưng anh nên nàng không thấy nét mặt khi cực sướng của Ngọc Thùy, nàng chỉ thấy anh giảm dần nhịp đụ rồi dừng hẳn… Biết Ngọc Thùy đã tới, Tố Uyên ngả người nằm xuống giường. Bên cạnh Ngọc Thùy đang tự vuốt ve mình, suốt từ trên hai bầu ngực xuống tới chiếc bụng nhỏ phập phồng, bàn tay nàng úp trên gò mu đẫm ướt dâm dịch trộn lẫn mồ hôi như muốn chặn cơn cực sướng đang muốn chạy lung tung. Hai cánh môi đỏ hé thở dồn dập sau khi đã về đích, đôi mắt nàng khép lại khoe hai hàng mi dài cong vút, mồ hôi rịn ra khắp trên mặt nàng…

    Bảo rút từ từ con cặc ra khỏi lồn Ngọc Thùy. Anh nhổm người chen vô giữa hai chân đang mở rộng của Tố Uyên. Ánh mắt mừng rỡ cố nén nhưng vẫn biểu lộ ra ngoài khi nàng nhìn anh đăm đắm. Hôn lên hai đầu vú nàng, anh lướt lên cái cằm nhỏ rồi ấp trên hai cánh môi đang hé mở hồi hộp… Khi đang nút cái lưỡi ướt mềm thì bên dưới, đầu cặc trơn nhớt cũng vừa tìm thấy cái lỗ nhỏ ngập ướt, ép mông xuống một chút, đầu khấc cặc anh đã trôi vô nhẹ nhàng trong âm đạo đang nóng hực của nàng… Tố Uyên vòng tay lên cổ anh ghì mạnh, miệng nàng không im được :

    - A… anh ơi… anh làm em thích… Anh… anh đụ em hả… Sướng… anh ơi…

    Bảo mỉm cười và bắt đầu rút đẩy cặc anh trong lồn Tố Uyên. Chờ đợi và cơn nứng của nàng đã lên đỉnh điểm nên khi con cặc vừa lọt vô, mấy cơ thịt trong âm đạo nàng tự động bóp nghiến lên cặc anh nửa như mừng rỡ, nửa như giận dỗi… Theo cử động của anh, từng con sóng cảm khoái đổ ập trên bờ thành âm đạo nàng từng cơn nhỏ nhưng mãnh liệt dữ dội… Như sợ khi rút lui Bảo sẽ rút cặc hẳn ra ngoài, hai tay Tố Uyên bấu chặc trên hai mông anh, háng nàng cũng hòa theo nhịp nắc của anh. Mỗi khi Bảo đẩy háng xuống thì hông nàng cũng ưỡn lên cho háng nàng nhập cùng anh, đầu cặc chui sâu hơn, chạm mạnh trên đáy lồn, quẹt vô miệng tử cung làm cơn nóng trong nàng bừng bừng căng nở… Thắt lưng nàng chợt nhói nhẹ từng cái, Tố Uyên biết mình sắp xong, nàng rối rít kêu lên :

    - Anh… anh… a… cho em xong… Em muốn… cặc anh… chọt… sướng… ui… anh ơi… anh… nhanh… a…

    Bảo có khác gì nàng, anh đã cố kìm giữ cho đến bây giờ, đầu cặc anh đã mấy lần tê dại… giờ thì sát dưới gốc cặc có cảm giác tưng tức như mắc tiểu… Anh nhịp nhanh hơn, sâu hơn vô âm đạo nàng… Nghe nàng rên rĩ, anh cũng như không thể nén được nữa :

    - Nhỏ… nhỏ… anh muốn… ưm… anh bắn đây… sướng quá… nhỏ ơi…

    Vòng tay Tố Uyên càng siết chặc hơn, nàng như cong cả người lên áp sát lên ngực anh :

    - Dạ… nhanh đi anh… bắn… bắn cho em… Em muốn… muốn có con… ui… a… anh ơi… anh ơi… a… nóng… ui… anh bắn… nóng quá… a… a…

    Miệng tử cung nàng hé mở cho luồng hơi nóng phụt ra, đi theo là một dòng nước ấm tưới lên đầu cặc đang tê dại, nhận được luồng hơi và những giọt nước nóng, miệng lỗ tiểu đầu cặc hé ra phụt mạnh một tia tinh dịch đặc bắn ngay vô miệng tử cung nàng… đầu cặc ngóc lên mấy lần nữa trút toàn bộ tinh dịch vô đáy lồn Tố Uyên. Bụng nàng giật nhẹ theo từng tia tinh dịch bắn ra đó. Sâu trong âm đạo, mấy cơ thịt co bóp lên thân cặc Bảo từng cái và yếu dần đi. Đôi chân nàng duỗi dài, nàng thả hai tay dang rộng hai bên người, thở hổn hển sau cơn cực khoái…

    Bảo như kiệt sức, anh xuôi người nằm úp mặt xuống nệm giường, cặc anh vẫn cắm sâu trong âm đạo Tố Uyên, thỉnh thoảng lại giật nhẹ lên…

    Một chặp sau, Tố Uyên trở mình như bị mỏi, con cặc Bảo tuột dần rồi rớt ra khỏi lỗ lồn nàng… Nó mềm xìu không còn vẻ hung dữ như khi lần lượt cắm vô hai cái lồn hứng tình ướt đẫm trơn trợt của hai người phụ nữ trẻ xinh đẹp đang nằm hai bên cạnh… Họ thiếp đi một giấc ngủ ngắn sau trận làm tình cuồng nhiệt, họ thỏa mãn và hạnh phúc…

    …………………………………………
     
  4. sulegna.old

    sulegna.old Mất Trinh Verified
    117/226

    Bài viết:
    170
    Đã được thích:
    1,121
    Điểm thành tích:
    117
    BA MƯƠI TÁM

    Thời gian trôi thật nhanh khi cuộc sống cứ đều đều diễn ra từng ngày, không có bất cứ một điều gì khó khăn hay trở ngại thì người ta sẽ quên đi thời gian luôn đồng hành bên cạnh!… Thấm thoát, chị em Song Trâm đã không còn là những sản phụ trẻ nữa. Hơn ba tháng sau khi sinh con, nhờ sự chăm sóc của bà Thu Trâm và Tố Uyên, hình dáng và sức khỏe của cả hai chị em đã trở lại như trước, có phần còn lung linh, quyến rũ hơn không sai với câu nói thường ngày “Gái một con trông mòn con mắt!”…

    Hai cậu con trai lớn nhanh như thổi. Lúc nào cũng cười khi có người nựng nịu. Chỉ có khóc khi đói, sữa của hai bà mẹ không đủ, bà Thu Trâm phải tìm mua loại sữa ngoài tốt nhất để cho cháu ngoại bú thêm… Tố Uyên lại càng bận bịu hơn, ngoài công việc ở nhà hàng – khách sạn, tối về nàng cũng xúm quanh mấy mẹ con Song Trâm và bà ngoại để phụ cho bà trong những công việc rất nhỏ, không tên mà lấy đi bao nhiêu sức lực…

    Tối nay cũng vậy! Đang ở trong căn phòng lớn mà bà Thu Trâm đã sửa soạn rất kỹ theo như ý bà là để cho hai đứa cháu ngoại, trừ Bảo đang còn đi làm việc bên ngoài, chuẩn bị cho việc hoàn tất công trình mở rộng nhà hàng – khách sạn Song Trâm, làm việc với một số nhân viên quen thuộc như vợ chồng Huy – Thùy Trang, Hạnh Nguyên… lên kế hoạch cho ngày khánh thành… Cũng may mắn là Thùy Trang vừa nghỉ sinh mấy tháng xong, mới đi làm lại chưa đầy mười ngày, mà nàng thì rất quan trọng trong công việc sắp tới của chuỗi nhà hàng – khách sạn Song Trâm này…

    Mấy mẹ con đang ríu rít bên hai đứa nhỏ, Tố Uyên chợt thả mớ quần áo em bé nàng đang sắp xếp, bụm miệng, có tiếng nấc trong cổ nàng… Đứng dậy, nàng chạy ra phòng vệ sinh bên ngoài… Nghe tiếng ho, tiếng khạc nhổ nôn ọe của nàng, đôi mắt bà Thu Trâm chợt sáng lên, bà nhìn hai chị em Song Trâm với ánh mắt như có một câu như hỏi mà cũng như khẳng định, Song Trâm cũng nhìn mẹ, cả ba người bất chợt mỉm cười gật gật với nhau…

    Một lát sau, Tố Uyên bước vô phòng, khuôn mặt nàng đỏ ửng, tóc tai lòa xòa như ngủ dậy chưa chải đầu, mắt nàng vẫn còn đỏ và ướt nước vì cơn nôn ọe vừa có… Thấy nàng mệt mỏi, bà Thu Trâm bước tới dìu nàng ngồi xuống giường, bà xoa xoa trên lưng nàng :

    - Con đỡ chưa? Có biết vì sao mà phải nôn mửa vậy không? Con thấy kinh nguyệt có đều không?...

    Tố Uyên mệt mỏi nhìn bà :

    - Con không biết, mẹ à. Con nghĩ mình không ăn trúng thứ gì. Đáng lẽ bình thường thì con phải thấy kinh mấy ngày trước rồi, lần này có vẻ chậm đi… Con nghĩ là…

    Bà mỉm cười xoa lên đầu nàng, rồi kéo đầu nàng úp lên ngực bà :

    - Tốt hơn hết là mẹ con mình đừng có ngồi đây mà nghĩ này đoán kia nữa… Sáng mai, con chở mẹ, mẹ đưa con đi khám là chắc nhất…

    Chị em Song Trâm cũng đồng tình :

    - Mẹ nói đúng đó chị. Sáng mai chị cứ đi bác sĩ khám cho chắc… Biết đâu… nhà mình lại có thêm… bà bầu nữa… hihi…

    Nghe hai cô em gái mở lời là trêu chọc, nàng ngẩng đầu lườm hai cô nhưng miệng thì mỉm cười. Bà Thu Trâm trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu mới thở dài :

    - Kiểu này chắc mẹ phải về quê chị Tuyền một chuyến. Nếu chị không có gì trở ngại nữa thì mẹ nhờ chị lên đây với mấy mẹ con mình… Hay là vầy đi, mẹ gọi điện cho chú Bảy, nhờ chú kiếm cho một hai người phụ nữ giỏi giang một chút tới giúp hai chị em con chăm sóc mấy đứa nhỏ vài bữa. Bé Uyên chuẩn bị đồ đạc luôn, sáng mai con lái xe chở mẹ đi khám cho con xong, mẹ con mình đi thẳng về quê chị Tuyền luôn… Mẹ tính vậy có được không, mấy đứa?...

    Cả ba cô con gái đều đồng ý với sự sắp đặt chu đáo của bà. Bà còn kỹ càng dặn dò cả ba cô đều khoan chưa nói gì cho Bảo, chờ khám bác sĩ xong có kết quả rồi hẵng nói, lỡ mà không có gì thì không làm anh phải lo lắng…

    Sáng hôm sau, nghe bà Thu Trâm nói là Tố Uyên sẽ đi cùng bà về quê chị Tuyền, Bảo hơi giật mình, tưởng bà đã biết chuyện giữa anh và chị Tuyền, nhưng khi nghe bà nói lý do, anh mừng thầm… Lên tới khách sạn, anh vội vàng gọi điện cho chị Tuyền và giữa hai người đều bàn nhau cùng một ý để chị nói những gì, vì chắc chắn khi bà Thu Trâm thấy chị đang chăm sóc một đứa bé gái mà thực ra chị chỉ sinh trước chị em Song Trâm chưa tới một tháng… Bảo còn cố với một câu :

    - Chị… lên nghe… em nhớ chị lắm… Em cũng muốn nhìn thấy con gái của mình nữa…

    Tuyền bật cười :

    - Xạo vừa thôi… ở bên cạnh em bây giờ toàn mỹ nhân không à… nhớ chi bà già nhà quê này… Nói vậy chớ… chị cũng nhớ em lắm… Bảo ơi...

    - Sao chị?...

    - Chị… yêu Bảo… chị nhớ Bảo nhiều lắm…

    - Em cũng nhớ chị… Chị sửa soạn trước đi… Khi mẹ xuống có khi là quay lên liền á…

    - Ừ… chị biết rồi… Chị cúp nghe…

    ***

    Đã biết từ trước là bà Thu Trâm sẽ xuống tới nhà mình, nhưng chị Tuyền vẫn giả bộ làm như không hay biết gì. Thấy bà, chị ra vẻ rất ngạc nhiên, mừng rỡ… Thấy chị Tuyền trắng trẻo, thân hình có vẻ ở nang hơn, nhất là bầu ngực nặng trĩu… bà Thu Trâm chợt nhìn thấy có chiếc nôi trong góc nhà, bà bước tới, giờ tấm màn ngăn muỗi, nhìn thấy khuôn mặt đứa bé trong nôi bà chợt cảm thấy tim mình như thắt lại… bởi khuôn mặt xinh xắn, bụ bẫm trong giấc ngủ, con bé xinh như một thiên thần. Bà có cảm giác khuôn mặt dù còn rất bé nhỏ nhưng lại rất quen với bà… Bà vẫn không thể nhận ra được vì sao cái cảm giác đó lại làm tim bà thắt lại… Quay lại nhìn chị Tuyền đang đứng khép nép cạnh Tố Uyên, bà mỉm cười rất hiền lành như vốn có :

    - Nói chị nghe đi. Con của em hay em xin con nuôi?

    Mặt chị Tuyền thoáng ửng hồng, chị phải quờ tay nắm lấy bàn tay Tố Uyên đang đứng bên cạnh để tìm một nơi dựa dẫm rồi mới lí nhí trả lời bà :

    - Dạ… em nói thiệt… Con của em… Em đẻ nó ra gần bốn tháng rồi…

    Bà ngạc nhiên :

    - Rồi… cha nó đâu?

    Chị lắc đầu :

    - Em không biết!...

    Khuôn mặt bà Thu Trâm lại ngạc nhiên hơn nữa :

    - Trời đất! Bộ em giỡn với chị hả, Tuyền?… Cha nó, người gần gũi em rồi em mới có bầu được để sinh ra nó… mà em không biết… Chị thiệt… không hiểu…

    Chị Tuyền mỉm cười :

    - Chị Hai, ngồi xuống đi, cô Uyên nữa, cả hai người ngồi xuống đi đã rồi em kể cho nghe…

    Chị quay ra rót hai ly nước mát mời hai người rồi mới lên tiếng :

    - Vầy nè chị Hai… Em không muốn lấy chồng nữa, nhưng đồng thời em cũng muốn có một đứa con để khi lớn tuổi không phải cô độc một mình… Cái suy nghĩ kiếm một người đàn ông coi được để gửi gắm ước nguyện của mình em ấp ủ lâu rồi, cho nên năm ngoái em mới xin chị về quê lo việc gia đình… Thiệt ra, em xin lỗi chị Hai, lý do chính là như vầy… Có một bà chị họ rất thương em, là người đã chọn lựa, tìm kiếm giùm em tới khi có được người đàn ông chỉ ưng ý rồi nên chị mới báo cho em biết… Em không thấy mặt người đó, mà người đó cũng không biết mặt em. Bà chị đưa em tới một ngôi nhà thuê sẵn, vô phòng tối thui, rồi chị dẫn người đàn ông đó vô… Vậy đó, chị Hai… Chỉ một lần một thôi à… là em biết chắc mình dính bầu…

    Bà Thu Trâm bật cười, nhưng nước mắt bà lại trào ra. Bà đứng dậy bước tới chỗ chị đang đứng, ôm chặc chị vô lòng :

    - Thiệt hết biết!... Sao cực vậy Tuyền?… Thôi được rồi, chị tôn trọng và cảm phục việc em đã làm… Mà bây giờ nhà mình cũng có con nít rồi, đưa con bé này lên ở với gia đình chị… Chị và mấy vợ chồng thằng Bảo sẽ lo cho nó ăn học tới nơi tới chốn, em không phải lo lắng gì… Mấy đứa cháu của chị được cái gì thì con bé này cũng sẽ y như vậy… không phân biệt đối xử gì hết… Còn em, nếu em không chê chị, chuyến này về chị sẽ làm thủ tục nhận em làm em gái chị đàng hoàng, chính thức… Có được không?

    Chị Tuyền bật khóc :

    - Chị Hai, sao chị tốt với em vậy?... Em có làm cho chị cái gì đâu?...

    Bà cười, vỗ vỗ trên lưng chị :

    - Con nhỏ này, khóc cái gì… Chị thương em, chị quý em thì chị làm vậy thôi… Cần gì em phải có ơn với chị chớ… khờ vừa thôi…

    Thiệt ra, chị Tuyền khóc vì tấm lòng của bà Thu Trâm là có, nhưng chị khóc là vì chị hối hận khi đã nói xạo với bà quá trơn tru mà bà không nghĩ ngợi gì… Bà làm sao biết con bé xinh đẹp như thiên thần đang ngủ trong nôi kia lại chính là con gái của Bảo, “ông” con nuôi kiêm con rể của bà…

    Bà chợt đẩy chị Tuyền ra :

    - Em làm giấy khai sinh cho nó chưa?

    Chị Tuyền cười ngượng ngùng :

    - Dạ chưa. Em cũng chưa biết làm sao nữa…

    Bà phẩy tay :

    - Được rồi. Dễ mà. Về trển chị biểu thằng Bảo đứng ra làm khai sinh cho nó. Thằng Bảo đứng tên làm cha, còn em vẫn là mẹ nó. Chị tính vậy có được không?

    Đúng là trời cao có mắt! Quanh đi quẩn lại rồi cha vẫn là cha, mà con vẫn là con, không trốn tránh hay vứt bỏ đi đâu được… Chỉ có điều, với bà Thu Trâm, biểu Bảo làm cha con bé trong giấy khai sinh chỉ là hợp thức hóa, chớ bà làm sao biết được chuyện nó y chang như vậy là chính xác đâu… Chị Tuyền “Dạ…” nho nhỏ như cực chẳng đã đồng ý với bà, chớ trong bụng chị mừng còn hơn trúng số!

    Bà Thu Trâm hối chị thu xếp quần áo, đồ đạc cho hai mẹ con để quay về thành phố cho kịp trong ngày, không phải ở lại… Bà sốt ruột để về báo tin cho mọi người là Tố Uyên cũng đã có bầu sau khi khám ở bệnh viện ra…

    Ngồi trên xe ở băng ghế sau, bà giành bồng con bé vẫn đang ngủ say với miệng cười thỉnh thoảng nở trên cặp môi hồng hào nhỏ xíu… Trong trí bà đang rộn ràng hình ảnh bà đang quây quần với một lũ con nít ồn ào, xinh đẹp của bà…

    ***

    Tối hôm đó, khi đi làm về, Bảo mừng rỡ còn hơn lượm được vàng! Mừng và vui vì nghe tin Tố Uyên có bầu. Anh lại chuẩn bị có thêm một đứa con nữa. Mà thiệt tình, niềm vui trong anh còn nhân lên gấp mấy lần vì anh được gặp lại chị Tuyền sau hơn một năm biền biệt, chỉ được nghe tiếng chị trên điện thoại. Niềm vui và hạnh phúc còn nhân lên nhiều nữa khi anh nhìn thấy đứa con gái như một thiên thần nhỏ nhìn anh với đôi mắt to sáng ngời… Anh hạnh phúc như muốn ngộp thở trong đó… Nhưng anh cố gắng kìm lại không để lộ ra ngoài. Chuyện anh có con với chị Tuyền sẽ không ai được biết tới, ngoài cha mẹ nó và trời đất biết! Sau này, khi có cơ hội thuận tiện lúc đó anh sẽ thú thật với mọi người, còn bây giờ thì chưa được… Đã có chị em Song Trâm, có Tố Uyên, rồi lại được có thêm Ngọc Thùy nữa… Anh không muốn bị hiểu lầm là lợi dụng lòng bao la, rộng lượng của bà Thu Trâm và những cô gái kia… Nói cho tận cùng lý lẽ, chị Tuyền là người đầu tiên muốn có con với anh trước cả đám cưới của anh và Mỹ Trâm…

    Dù vậy, anh cũng cố tình lảng vảng ở dưới nhà khi mọi người đã tập trung hết trên lầu, trong căn phòng lớn của mấy mẹ con Song Trâm. Bà Thu Trâm cũng bắt chị Tuyền để cho con gái ở cùng phòng với hai thằng cháu trai, bà kêu người kê thêm giường cho hai mẹ con chị, để thêm một cái nôi em bé nữa… Khi chị Tuyền gom hết mớ quần áo, tả lót em bé đem xuống nhà dưới thì Bảo lật đật bước theo chị, ôm chầm lấy chị từ phìa sau… Chị không giật mình vì chị cũng đang trông chờ đến sốt ruột vòng tay ôm chặc ấm này…

    Bảo kéo chị vô một góc khuất ít có ánh đèn trong nhà bếp. anh ôm chị siết chặc, đôi môi anh hôn lên khắp mặt mũi chị và ngừng lại thật lâu ở đôi môi đầy mọng, ấm mềm… Họ nút lưỡi nhau thật lâu, nước miếng hai người hòa trộn lẫn nhau và họ cùng nuốt… Chị Tuyền có lại cảm giác ngây ngất ngày nào, cổ họng chị cứ “ư… ư…” thật nhỏ, chị sợ cả nhà nghe được. Hai tay Bảo lỏng ra. Vuốt ve trên tấm lưng có chút nở ra vì chị mới sinh xong. Khi hai bàn tay vòng ra trước ấp lên hai bầu vú căng tròn hơi trĩu xuống vì chứa đựng nguồn nuôi con gái, hai bầu vú không mang nịt đầy tràn trong lòng bàn tay anh… Cơn rạo rực nổi lên khắp thân thể hai người. Cặc Bảo cứng lên ép trên bụng chị nóng rực. Trong bụng chị cũng dậy lên hơi nóng âm ỉ, mạch nước đã được mở, dòng suối nhỏ bắt đầu tươm ra những giọt nước đầu tiên làm ẩm ướt âm đạo… Hơi thở nóng của Bảo hổn hển bên tai chị :

    - Chị ơi… em muốn… em thèm chị…

    Chị Tuyền lắc đầu thầm thì vô tai anh :

    - Không được… Chị cũng nhớ em, thèm em dữ lắm… Nhưng bây giờ không được!... Chị chưa chuẩn bị… lỡ mà dính bầu nữa thì không được… Thấy chị đi lâu, mọi người sẽ nghi ngờ… Nghe chị, để bữa nào thuận tiện, chị cho… Giỏi đi… chị thương…

    Không đợi Bảo trả lời, chị dứt khoát đẩy Bảo rời ra, vơ hết mớ đồ lúc nãy. Trước khi quay đi, chị còn nhìn lại Bảo :

    - Chịu khó nghe… chị… yêu em lắm…

    Không chịu mà được sao! Biết là không thể nên anh đành nén lòng. Vừa lúc đó có tiếng Mỹ Trâm trên đầu cầu thang vọng xuống :

    - Ba Bảo ơi… ba Bảo! Bà ngoại kêu…

    Từ ngày có con, cả hai chị em Song Trâm lại gọi anh bằng hai tiếng “ba Bảo”… Mới nghe, anh thấy mắc cỡ, nhưng riết rồi quen lại có phần thích thú nữa…

    Cả nhà tập trung đông đủ. Bà Thu Trâm và Tố Uyên mỗi người bồng một thằng cu, Ngọc Trâm và Mỹ Trâm giành nhau bồng con bé. Chị Tuyền ngồi bên cạnh bà Thu Trâm. Bảo loay hoay một chặp, không lẽ lại ngồi trên giường mà bà với Tuyền đang ngồi… anh đành ngồi xếp hai chân giữa phòng, Bà Thu Trâm nhìn anh bật cười, cất tiếng :

    - Tội nghiệp chưa. Cuối cùng lại bị phụ nữ với con nít trong nhà giành hết chỗ, bắt thằng cha phải ngồi dưới đất…

    Cả nhà nhìn anh, rộn lên tiếng cười. Bà hỏi anh :

    - Chuyện công việc ra sao rồi, con?

    Bảo từ từ báo lại cho bà những công việc chuẩn bị hoàn thiện và khánh thành nhà hàng – khách sạn mở rộng sắp tới. Việc chọn ngày và mời khách anh muốn để bà sắp xếp trước rồi anh thêm bớt sau, kể cả việc anh muốn bà chính thức đứng tên trong thiệp mời vì nếu anh ký tên trong thiệp mời thì rất nhiều người không biết anh, họ sẽ cho là một công ty nhỏ không đáng quan tâm, họ sẽ không tham dự, mà điều đó thì cũng đồng nghĩa với việc sẽ mất cơ hội giới thiệu cơ ngơi và quy mô kinh doanh mới của Công ty nhà hàng – khách sạn Song Trâm!

    Bà Thu Trâm rất vui trước những ý kiến chín chắn của Bảo, không ham danh vọng và luôn nghĩ cho chuyện lợi ích của công việc. Chuyện làm ăn coi như ổn định, bây giờ bà mới ngoắc Tố Uyên qua ngồi bên cạnh bà rồi bà nhìn Bảo :

    - Con sắp xếp lại công việc, chuyển đổi một vài người mà con cảm thấy tin cậy và có khả năng làm tốt công việc. Sắp tới con phải giảm bớt phần công việc của Tố Uyên, không để nó làm việc nhiều nữa. Vì… - Bà lại mỉm cười hóm hỉnh - … bé Uyên có bầu rồi… Mẹ không muốn nó ham làm quá sẽ ảnh hưởng tới cái thai, hiểu chưa?

    Bảo trố mắt nhìn Tố Uyên, ý hỏi sao anh không biết. Nàng đỏ mặt cười ngượng :

    - Đừng có nhìn em như vậy. Sáng nay đi khám với mẹ mới biết.

    Nàng lại cười cười, nheo mắt với anh :

    - Ba Bảo tối nay ngủ một mình nghe… em không dám ngủ chung với anh đâu, mẹ… la…

    Cả nhà cùng rộn lên tiếng cười. Bảo đỏ mặt, anh đứng lên, giả bộ giận dỗi :

    - Ừ… không ai thèm ngủ với tui thì tui ngủ một mình… Con đi nghe mẹ…

    Anh bước tới, hôn lên má hai thằng con trai. Đứng nhìn con bé một hồi, không thể dừng được, anh cúi xuống cũng hôn lên hai bên má bầu bĩnh, thơm mùi con nít. Mỹ Trâm là người đang bồng con bé, thì thào thật nhỏ bên tai anh, không ai nghe được :

    - Đừng buồn, tối nay em qua với anh…

    Bảo đứng thẳng lên, nhìn cô không nói gì nhưng ánh mắt anh lại nói lên tất cả, sự đợi chờ nóng lòng với cô…

    Bà Thu Trâm lại lên tiếng :

    - Còn chuyện này nữa, chị Tuyền chưa làm giấy khai sinh cho con bé nhỏ này. Mẹ có nói với chị Tuyền và cả Tố Uyên nữa, sẵn có các con đây mẹ nói luôn. Bảo sắp xếp công việc rồi nay mai gì đó, con chở chị Tuyền đi làm giấy khai sinh cho bé… Con sẽ đứng tên khai là cha của nó, còn chị Tuyền vẫn là mẹ… Phần mẹ, mẹ cũng sẽ làm thủ tục ra pháp luật nhận chị Tuyền làm em gái của mẹ, nhưng kể từ giờ trở đi, hai mẹ con chị Tuyền chính thức là thành viên của gia đình mình… Bảo và các con sau này phải đối xử với con bé y như đối xử với con ruột của các con…

    Ngọc Trâm chợt lên tiếng :

    - Con xin lỗi, nhưng mà… con thấy có cái gì đó không ổn mẹ à…

    Bà cau mày nhìn cô :

    - Chỗ nào không ổn? Nói mẹ nghe thử…

    Cô nhoẻn miệng cười :

    - Mẹ biểu anh Bảo đứng tên chung với chị Tuyền làm cha mẹ cho con bé, trong khi mẹ lại nhận chỉ làm em gái… Người ta không có chịu đâu!... Kiểu gì mà… cháu trai lại… có con với… dì của mình… hả mẹ?…

    Cả Tuyền và Bảo đều đỏ mặt khi nghe Ngọc Trâm nói vậy, cho dù sự thật thì đúng một trăm phần trăm. Mỹ Trâm và Tố Uyên cũng nhao nhao :

    - Chị Hai nói đúng, mẹ ơi… không có được đâu!...

    - Theo con, mẹ phải nhận chỉ làm… con gái thì mới được… hợp tình, hợp lý hơn mà mẹ…

    Chị Tuyền mặt mày đỏ lựng, cúi đầu im lặng không nói gì… Nhưng trong thâm tâm, chị thầm cảm ơn các cô gái trẻ đã nói lên điều hợp lý nhất. Vì dù sao, Bảo và chị vẫn là cha mẹ ruột của con bé… Bà Thu Trâm gật gù hồi lâu suy nghĩ. Một lát sau bà nhìn chị Tuyền :

    - Chị thấy cũng có lý, Tuyền à… Em nghĩ sao? Chớ đời nào mà cháu trai lại làm cha, trong khi dì thì làm mẹ… nó kỳ cục làm sao đó… Hay đổi lại nghe. Trong giấy tờ thì chị ghi nhận em làm con, bình thường thì cứ xưng hô “chị, em” như trước giờ… - Bà bỗng bật cười, - Ừ… mai mốt muốn đổi lại kêu chị là “Mẹ” cũng được…

    Tuyền cúi thấp đầu, hơi nóng đã lan lên tới hai tai chị :

    - Dạ… chị Hai làm sao cũng được, em không biết!... Chị và mấy đứa nghĩ cho mẹ con em quá nhiều chuyện rồi… em cảm ơn chị Hai và cả nhà… Mai mốt chị Hai với mấy đứa muốn kêu em là gì cũng được… Mà… đừng có… đừng có…

    Chị ngập ngừng không dám nói ra điều chị đang nghĩ, cho dù chị rất muốn làm ngược lại điều đó! Thấy chị ngập ngừng, bà Thu Trâm khuyến khích :

    - Đừng có… gì? Em cứ nói đi…

    Chị Tuyền hít một hơi đầy lồng ngực, cố thu hết can đảm lí nhí nhưng cả nhà đều nghe rõ :

    - Dạ. Chị với mấy cô này đừng có… đừng có bắt em ngủ chung với… cậu Bảo là được…

    Cả nhà lại nổ ra một trận cười vì câu nói của Tuyền, vì mọi người cứ nghĩ là chị sợ mọi người bắt chị “làm giả hóa thiệt”, nhưng Bảo thì lại thầm cảm phục chị, vì anh biết đó chỉ là một cách nói của chị để mọi người cho là chị không thích anh… Nhưng anh hiểu, với cách sống và cư xử của bà Thu Trâm và các cô gái này, trước sau gì chuyện của anh và chị Tuyền cũng sẽ do chính những người này “kết hợp”… Bảo thở ra một hơi dài nhẹ nhõm, chuyện anh là cha của con bé gái xinh đẹp này trước sau gì cũng công khai mà thôi… Anh quay qua bà mẹ :

    - Con xin phép mẹ, con về ngủ đây… Mai còn nhiều việc lắm… Con sẽ sắp xếp công việc để chở chị Tuyền đi làm giấy khai sinh cho bé…

    Sau khi Bảo rời khỏi phòng, tiếng cười đùa chọc ghẹo vang lên, mà nạn nhân chính là chị Tuyền… Chị chỉ biết ngồi cười với khuôn mặt mắc cỡ, đỏ lựng, nhưng trong lòng chị lại dâng ngập lên nỗi hạnh phúc mà chị chưa bao giờ tưởng rằng mình có được…
    ………………………………………………
     
  5. nicolas87

    nicolas87 Đại Gia Lầu Xanh Verified
    197/226

    Bài viết:
    1,598
    Đã được thích:
    1,323
    Điểm thành tích:
    197
    Cuộc sống mỗi người đều có 1 bước ngoặc, tốt đẹp hơn hay đau khổ hơn thì tuỳ vào cơ duyên của mỗi người. Nhớ đó lúc vừa quen vợ, bà già vợ còn xỉ vã, nhục mạ nặng nề lắm, ko nhẹ nhàng cho qua như cô Trâm trong truyện này đâu. Mà mình sau này nghĩ lại sau khi đã có baby thì đâu cha mẹ nào muốn đứa con mang nặng đẻ đau đi lấy cái thằng nghèo hèn như mình khi xưa được. Nếu lúc ấy vợ mình không cứng đầu bỏ cả lễ giáo để lo cho mình đi học lại, nấu từng miếng cơm, ở trong căn nhà trọ tồi tàn, cứ mưa là phải tát nước cả đêm (ace nào từng trọ bên Phạm Hùng cách đây 8-10 năm sẽ biết rất rõ) thì cũng không động lòng ông già vợ để cho mình vào làm trong cty bđs của ông ấy ở Bình Dương.
     
    sulegna.old thích bài này.
  6. sulegna.old

    sulegna.old Mất Trinh Verified
    117/226

    Bài viết:
    170
    Đã được thích:
    1,121
    Điểm thành tích:
    117
    Chia sẻ với bạn @nicolas87 tất cả những điều cay đắng và cả những hạnh phúc, vui mừng...
    Mình chỉ mong bạn hãy luôn trân trọng Cô Ấy! Những người phụ nữ của anh em mình luôn tuyệt vời, thậm chí, trên cả tuyệt vời, bạn à...
     
    nicolas87 thích bài này.
  7. nicolas87

    nicolas87 Đại Gia Lầu Xanh Verified
    197/226

    Bài viết:
    1,598
    Đã được thích:
    1,323
    Điểm thành tích:
    197
    Có lúc vì qá an nhàn mà hay sinh tật bạn à. May là chưa có gì xảy ra. Vợ thì lúc nào cũng tâm lý, thương chồng thương con nên cảm thấy càng ngày càng nợ cô ấy
     
    sulegna.old thích bài này.
  8. ngoc hien 81

    ngoc hien 81 Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    10
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    1
    hóng
     
  9. giandieptinhyeu5569

    giandieptinhyeu5569 Biết Quay Tay Verified
    7/57

    Bài viết:
    104
    Đã được thích:
    28
    Điểm thành tích:
    7
    thanks bác
     
    sulegna.old thích bài này.
  10. sulegna.old

    sulegna.old Mất Trinh Verified
    117/226

    Bài viết:
    170
    Đã được thích:
    1,121
    Điểm thành tích:
    117
    BA MƯƠI CHÍN

    ……………………………………………………
    Bảo không mặc bất cứ một thứ gì trên người, anh chui vô tấm vải mỏng để đắp ngủ khi trời nóng, nằm lắng nghe tiếng cười giỡn cũng đã lắng dần rồi im lặng nhưng vẫn chưa thấy Mỹ Trâm qua như cô đã nói… Không lẽ cô chỉ nói để chọc anh? Cho dù gần đây Bảo không phải nhịn thèm trong chuyện tình dục bởi còn có Ngọc Thùy luôn hiện diện bên cạnh, và nàng thì không kiêng kỵ gì, có khi còn là người chủ động khiêu gợi anh mỗi khi nàng muốn… Nhưng mà lâu quá rồi, anh chưa nhìn thấy lại cũng như ôm ấp, vuốt ve thân hình của chị em Song Trâm… Anh cũng nhớ mùi hương của mỗi người… nhớ cái cách cảm thụ khoái lạc, tiếng rên rĩ sảng khoái khi làm tình của mỗi người… Hai chị em ruột, xinh đẹp như nhau, nhưng hoàn toàn khác nhau trong “chuyện đó”!

    Mỹ Trâm thì dịu dàng, khoan thai hơn, cô cũng ít khi rên rĩ trong khi làm tình, chỉ có khi cơn cực sướng gần kề thì cô mới kêu la lung tung không kềm giữ… Còn Ngọc Trâm là chị, đã đi học ở bên ngoài nên có phần dạn miệng hơn, và cái cách biểu lộ khoái cảm khi được làm tình cũng ồn ào và bản năng hơn…

    Đang miên man nghĩ về hai cô vợ xinh đẹp thì cửa phòng anh hé mở, anh vẫn để đèn sáng rực trong phòng theo thói quen nên ngay lập tức anh nhận ra Mỹ Trâm. Cô đi chân không, trên người cô là cái váy ngủ bằng voan rất mỏng, mỏng đến độ dưới ánh đèn anh nhìn thấy rõ hai bầu vú và giữa hai chân cô một vệt đen đen, tay cô còn cầm một cái khăn lông nữa… Cô bước nhanh tới bên cạnh giường, đôi môi đỏ hồng tự nhiên chúm chím cười với anh, cô cởi nhanh cái váy trên người. Với thân hình hoàn toàn trần truồng, cô giở tấm vải đắp, chui vô nằm với anh… Cô chợt “Á!...”khi nhìn thấy thân thể trần truồng của chồng dưới tấm vải :

    - Úi… anh đi ngủ mà không mặc gì hết vậy?...

    Bảo vòng tay ôm cô, cười :

    - Tại em. Em hẹn với anh nên anh để vậy chờ em…

    Cô vuốt ve mặt anh, giọng cô thương cảm :

    - Bộ anh… thèm em lắm rồi hả? Tội nghiệp…

    Tay anh vuốt ve khắp trên làn da láng trơn, âm ấm của cô vợ nhỏ nhất nhà :

    - Có chớ… lúc nào anh cũng thèm hết… Thèm em, thèm bé Ngọc, thèm bé Uyên… Nhưng mà anh thèm em nhiều nhất…

    Cô đỏ mặt, mỉm cười nhìn anh âu yếm :

    - Sao lại thèm em nhiều nhất? Em cũng giống mấy chị đó thôi mà…

    - Tại em là người đầu tiên yêu thương anh, tặng cho anh lần đầu tiên của em… Em lại là người nhỏ nhất… nên anh thèm em nhiều nhất…

    Cô cười nhìn anh, thầm cảm ơn anh đã làm cho cô cảm thấy mình hạnh phúc nhất trong đêm nay…

    Bảo luồn cánh tay xuống dưới gáy cô rồi chống cùi tay chồm lên, anh đặt nụ hôn đầu tiên trong đêm lên đôi môi căng mềm hé mở của cô, lưỡi anh lướt nhẹ như một cơn sóng nhỏ trên hai cánh môi rồi mới chịu đi qua miệng cô. Mỹ Trâm ngậm đầu lưỡi chồng trong miệng, cô mút lưỡi anh rất nhẹ, như sợ nó là một viên kẹo, nếu cô mút nhiều quá hay nhanh quá nó sẽ tan đi mất… Bàn tay kia của anh bắt đầu lướt trên làn da trơn láng, ấm mịn của cô. Đang nút lưỡi vợ nhưng hình như anh phát hiện hai bầu vú cô lớn hơn trước, mà núm vú cũng to thêm ra nên anh rời khỏi môi cô đưa mắt nhìn xuống bầu ngực cô…

    Hai bầu vú trắng như tuyết của cô đúng là có lớn căng hơn trước vì nó phải chứa những dòng sữa ngọt để nuôi con, núm vú cô cũng lớn lên một chút và sẫm màu hơn vì từ ngày sinh, hai thằng Bảo con thay phiên ngậm bú mỗi ngày tới mấy lần… Bảo chợt nghĩ, bầu vú của Ngọc Trâm chắc cũng giống như em gái… Xoa nắn nhẹ nhàng trên hai bầu sữa và trên hai núm vú, anh nhìn cô :

    - Vú em to ra nhiều lắm nè…

    Cô cười :

    - Thì em còn phải nuôi con anh nữa mà…

    - Con anh thôi hả? Không phải con em sao em cho bú…

    - Tại anh… anh không làm gì sao em… đẻ được chớ…

    Bảo cười vì cái cách nói chuyện “đổ thừa” vẫn còn dễ thương như con nít của cô :

    - Vậy thì thôi… Bây giờ anh không làm nữa… để em khỏi bầu… khỏi đẻ… khỏi đổ tội cho anh…

    Cô bấu chặc lên bàn tay anh :

    - Anh dám?… Em lẻn mọi người qua đây với anh mà anh dám… “Vậy thì thôi” hả?... Em méc mẹ… anh ăn hiếp em…

    Bảo cười nhưng trong tim anh dâng lên niềm yêu thương vô hạn với cái kiểu “con nít” của cô. Làm mẹ rồi mà cứ như con gái mới lớn… Bảo chợt có cảm giác ươn ướt và rin rít trên mấy đầu ngón tay đang mân mê trên đầu vú cô, anh nhìn xuống… Trên hai đầu vú có vài giọt sữa trắng đục tươm ra, anh nghịch ngợm cúi sát xuống hé miệng ngậm từng đầu núm vú vô miệng bú… Dòng sữa ngọt lợ tuôn vô miệng anh, rời khỏi núm vú anh chép chép miệng rồi cười…

    - Sữa ngọt ghê luôn… Kiểu này chắc tối nào em cũng qua cho anh bú nghe…

    Cô lườm anh :

    - Đừng có ham… rồi lấy gì cho con…

    Bảo cười, anh không nói gì nữa. Môi anh lại ấp lên miệng cô. Bàn tay tiếp tục lướt qua khoảng bụng trơn láng rồi xuống thấp và xoa xoa trên đám lông đen êm mượt. Cảm giác bàn tay anh mang theo hơi ấm vuốt ve trên da thịt xuống tới nơi đang rưng rưng cảm giác thèm muốn, hai đùi cô mở ra một chút nữa… Sợ sữa dành cho con lại trào ra, Bảo chỉ liếm quanh hai núm vú mà không dám để vô miệng bú mút nữa, nhưng chỉ như vậy thôi cũng đủ làm cho cơn khát tình dục lâu ngày trong Mỹ Trâm bừng cháy thành ngọn. Cô nhúc nhích thân dưới, cổ cô nghèn nghẹn trong âm thanh “Ứm… ư…” liên tục…

    Khi mấy ngón tay Bảo vượt qua khỏi đám lông mu trượt xuống cái khe đang đóng kín giữa hai múi thịt phồng lên rồi có một ngón tay lọt vô trong, cái khe đã bắt đầu ướt và trơn trợt thì cô “Ưm…” lên lật đật chụp bàn tay anh giữ chặc, nhưng háng cô lại nẩy lên để cho nó lọt sâu hơn… Ngón tay anh bắt đầu cựa quậy dọc theo cái khe lồn cô thì cô bật kêu :

    - A… anh…

    Cặc anh cương cứng từ lâu thỉnh thoảng lại ép vô một bên đùi cô nóng rực, cô thả bàn tay đang nắm tay anh ra, thò qua háng anh cầm con cặc vuốt nhẹ vài cái rồi cô sục thật chậm… Bảo cũng bật rên khi cảm giác được vuốt ve rất khoan khoái tràn vô người anh… Không thể chỉ cứ âu yếm lồn cô bằng ngón tay, anh xoay người úp mặt lên giữa háng cô… Không hôn lên mu cô, anh ngay lập tức đưa đầu lưỡi ra liếm mạnh trên cái khe lồn đã ướt trơn đó… Mỹ Trâm oằn người rên rĩ vì cảm giác mà anh vừa để lại trên khe thịt non, mềm ướt át đó… Cô cũng quay mặt qua để vừa chạm môi trên đầu cặc tròn căng của anh…

    Bây giờ không phải như những ngày đầu tiên nên cô rất tự nhiên để hai cánh môi chạm lên đầu cặc chồng. Vì Bảo cứ loay hoay bú liếm trên khe lồn cô nên cặc anh cũng chuyển động theo không đứng yên một chỗ, Mỹ Trâm đưa tay cầm dưới gốc cặc để cô dễ dàng bú mút nó hơn... Lưỡi cô vươn dài liếm quanh đầu khấc tròn rồi lần lượt liếm từ dưới gốc cặc anh liếm lên khắp lượt, đầu cặc lồi cái khấc thịt bao quanh thân cặc, lưỡi cô liếm quanh nó… Cảm giác rợn người làm hai chân Bảo run lên, anh mút mạnh hơn trên hột le cô… Khoái cảm đột ngột tăng mạnh làm cô phải rời cặc anh trong chốc lát để hé miệng giải tỏa cơn sướng vọt lên trên đỉnh đầu :

    - Ui… a… anh ơi…

    Bảo nhẹ nhàng trở lại. Lưỡi anh cứ êm ái quét dọc trên khe lồn cô bây giờ đã ướt đẫm. Nằm nghiêng và ngược đầu với cô nên khi anh liếm xuống hết khe lồn, mấy sợi lông lồn của cô mọc rải rác quanh lỗ đít quẹt trên lỗ mũi anh nhột nhột, Bảo mặc kệ. Anh đưa tay xoa xoa trên đám lông đen mềm như nhung ở gò mu cao cao mum múp của cô, lưỡi anh lọt vô trong cái lỗ thịt đã lâu không được anh âu yếm ngoáy tròn… Cái cảm khoái này thúc giục Mỹ Trâm há miệng ngậm đầu cặc anh vô miệng và cô bú cặc anh mê mải… Hai cái háng thỉnh thoảng lại nẩy lên ép vô miệng người kia do từng con sóng sung sướng ập vô kéo đi…

    Mỹ Trâm chịu không nổi nữa, cô nhả con cặc thấm đẫm nước miếng, thò tay lay lay Bảo :

    - Anh… được rồi… lên với em… đi anh…

    Bảo cũng vậy, cái miệng nhỏ xinh của vợ đã làm con cặc cương cứng hết cỡ rồi, anh nghe cô kêu liền trở người xoay lại nằm đối diện với cô… Cứ để cô nằm nghiêng về phía anh, Bảo kéo một cái đùi cô để lên hông mình, anh nhấc người nằm lên cái đùi kia. Một tay Bảo lại để dưới gáy cô ôm vô người. Bảo hôn lên môi cô, trong khi bên dưới anh nhích háng tới ép vô háng cô, tay anh cầm con cặc quẹt dọc theo khe lồn cô vài cái rồi nhấn vô cái lỗ thịt ướt dầm dề, nắc tới… Miệng cô đang bị miệng anh bịt lại nên tiếng rên của cô “Ưm… ư…” trong cổ họng…

    Vừa đụ cô, tay Bảo vuốt ve dọc theo bờ hông nằm nghiêng của cô, rồi anh vòng tay ra sau, ôm cặp mông căng tròn. Mỗi lần anh nắc cặc vô thì cánh tay lại kéo mông cô vô người. Con cặc đâm nhồi trong âm đạo đã nhiều ngày thiếu vắng… Cho dù dâm thủy trong lồn Mỹ Trâm đã tuôn đầy trơn trợt nhưng ống thịt âm đạo cũng co lại bóp thân cặc anh rất chặc… Đụ cô nhịp nhàng và chậm rãi, những con sóng khoái lạc cũng lăn tăn nhưng chỉ có một chiều ập vô mà không rút ra nên cứ dồn nén lại trong thân xác hai người. Khoái cảm cứ dâng lên, dâng cao trong người cô… Mỹ Trâm để hai tay ấp hai bên má chồng, cô lặng ngắm khuôn mặt yêu thương của anh và lắng nghe từ bên dưới từng cơn sung sướng khi cặc anh nhồi đẩy trong âm đạo… Rồi cũng tới lúc cô không thể không mở miệng :

    - Ui… anh ơi… lâu rồi… bữa nay… anh đụ em hả… ui… a…

    Vừa nhịp nhàng trong lồn vợ, Bảo thì thào :

    - Ừm… anh nhớ em… bữa nay mới được đụ em nè… sướng quá… Em sướng không?...

    - Dạ sướng… Ơ… Đụ em lâu lâu chút nghe anh… Em muốn cặc anh ở hoài trong đó… ui… a… Anh ơi…

    - Gì em?...

    - Em sướng… Mai anh đụ chị Hai nghe… Chắc chị Hai cũng thèm anh giống em…

    - Ừm… anh cũng nhớ, cũng thèm bé Ngọc nữa…

    Bảo ngừng lại, anh ôm ngang hông vợ lật cho cô nằm lên trên người anh, bầu ngực sữa của cô dán sát trên ngực chồng. Bảo mở hai chân để hai chân Mỹ Trâm duỗi dài nằm ở giữa. Cô nằm im, đôi môi ấm mềm cô để trên miệng anh, cô đưa đầu lưỡi vô miệng cho anh nút… Bảo mút đầu lưỡi nhỏ ấm ướt của cô, hai tay anh vuốt ve từ trên cái gáy nhỏ, trên tấm lưng trơn xuống tới hai bờ mông căng tròn, láng lẩy… Cặc anh thỉnh thoảng lại căng lên, nhúc nhích trong âm đạo cô… Nhả môi cô ra, anh nhìn cô mê đắm :

    - Vợ… đụ anh đi…

    Mỹ Trâm chống tay ngồi lên, cô với tay lên đầu giường lấy cái khăn lông cô cầm vô lúc nãy, lau trên ngực anh. Bảo thấy lạ :

    - Em lau cái gì đó?...

    Cô cười :

    - Sữa. Anh càng “làm” em, vú em càng căng tức… sữa nó chảy ra…

    Anh ngạc nhiên :

    - Sao em biết mà cầm theo khăn?

    Cô mắc cỡ :

    - Lúc sinh con xong, mỗi lần nghĩ tới chuyện vợ chồng mình như vầy… vú em nó căng lên rồi sữa nó chảy ra… Em đoán thế nào tối nay cũng vậy nên em… cầm khăn theo…

    Bảo bật cười, xoa xoa tay trên hai bờ mông cô :

    - Vợ anh đúng là vừa xinh đẹp dễ thương, vừa thông minh nữa…

    Để cái khăn xuống giường, cô bắt đầu nhấp nhổm đôi mông trên người anh. Cô cũng làm thiệt chậm rãi. Đôi mông cô nhấc cao cho cặc anh lùi ra gần hết rồi cô mới hạ xuống cho miệng lồn cô nuốt hết thân con cặc dài cứng tới sát gốc, miệng cô hé ra rên rĩ vì sướng… Đẻ xong một đứa con, miệng cô cũng bớt đi e ngại khi phải nói “tào lao” với chồng lúc đụ nhau… Nên tối nay, vừa đụ chồng, cô vừa rên rĩ với anh :

    - A… Anh… ơi…

    - Sao nhỏ?...

    - Em… đụ anh có sướng không?...

    - Có… vợ đụ anh sướng nhiều…

    - Anh ơi… Cặc anh nó thọc sâu trong lồn em… sướng…

    - Ừ… em đụ anh cho sướng đi… anh cũng sướng…

    Cô nhấp nhô một hồi lại rên nữa :

    - Ui… a… anh ơi…

    - Sao em?…

    - Cặc anh… chọt sâu quá… em muốn… a… ui…

    - Để anh đụ nghe… hai đứa xong luôn…

    - Dạ… anh đụ đi…

    Bảo lại ngồi lên, ôm giữ cô cho cô nằm lại xuống dưới. Anh đẩy từng cái lút sâu như không thể sâu hơn nữa trong âm đạo vợ… Đầu cặc cứng tròn bắt đầu chọc ghẹo miệng tử cung cô làm nó cứ mấp máy như muốn hút bú lấy đầu cặc mỗi lần nó chạm lên. Cơn nóng hừng hực trong bụng cô bắt đầu khuấy đảo tìm đường thoát ra, đáy lồn cô có chút tê dại vì cơn cực khoái chuẩn bị tới… Bảo cũng giống cô, bầu tinh dịch đang căng thẳng chực chờ thời điểm để phun trào… Vừa đụ cô, anh vừa quan sát khuôn mặt xinh đẹp của cô, khi thấy hai hàng lông mày nhỏ đen vừa cau lại anh liền nhịp nhanh hơn và sâu hơn trong âm đạo trơn ướt dâm thủy… Chỉ chừng vài ba chục nhịp, Mỹ Trâm chợt bấu chặc tay anh, hai chân cô co duỗi liên hồi, miệng cô bật ra từng hơi thở dồn lẫn trong tiếng rên :

    - A… a… anh… anh… nhanh… ui… a… em… tới… em… muốn xong… đụ đi… đụ cho em… xong… ui da… anh ơi… anh…

    Bảo thở dồn, anh nắc thêm một chút rồi đầu cặc anh giật giật phun ra tia tinh dịch bắn lên miệng tử cung cô bắt đầu mấp máy cùng cơn co thắt dữ dội trong đáy âm đạo… Cả hai vợ chồng cùng hưởng cơn cực sướng một lúc. Bảo chống thẳng hai tay, vẫn ép con cặc cắm sâu trong âm đạo Mỹ Trâm. Bụng cô giật nhẹ từng cơn khi cực khoái xuất hiện rồi lan nhanh khắp toàn thân… Cô hít từng hơi thở ngắn, đôi mắt đen của cô nhìn anh ánh lên sự thỏa mãn, hạnh phúc và đầy yêu thương.

    Bảo cúi xuống đặt lên môi cô một nụ hôn để kết thúc cuộc làm tình khoái lạc tối nay với cô. Bây giờ anh mới từ từ rút con cặc ướt đẫm dâm dịch ra khỏi lồn cô… Từ lúc bắt đầu tới giờ, cặc anh chưa một lần ra khỏi đó… Mỹ Trâm ngồi lên, cô cầm cái khăn trên giường úp lên âm hộ để dịch tình không trào ra giường. Khi thấy cô cúi xuống lượm cái váy ngủ mặc vô người, Bảo cầm tay cô giữ lại :

    - Ở lại đây, ngủ với anh…

    Cô lắc đầu, cười :

    - Em cũng muốn, nhưng mà không được… Lỡ nửa đêm con đói dậy đòi bú, tội nghiệp con… Chịu khó ngủ một mình đi… Khi nào con lớn, không bú nữa thì để mẹ với chị Tuyền coi, tụi em lại ngủ chung với anh… Ráng nghe…

    Cô vỗ vỗ lên má anh như để an ủi rồi quay lưng ra khỏi phòng…

    ***

    Cũng buổi tối đó nhưng sớm hơn… Trên chiếc giường rộng trong căn nhà nhỏ của Hạnh Nguyên. Cô đang nằm co hai chân mở rộng. Bảy Hiền nằm trên người cô… Cô đang đắm đuối si mê hôn thật lâu trên miệng ông. Mông ông đang nhấp nhô trên háng cô. Tiếng “nhọp… nhẹp…” của dâm dịch dính vào da thịt vang vang trong căn phòng nhỏ. Hai tay cô vuốt dọc hai bên hông ông không ngừng như để biểu lộ cơn sướng đang dồn dập trong âm đạo ướt sũng, bôi trơn cho con cặc đen đúa, gân guốc của tía nuôi nhồi sâu từng cái chắc nịch trong đó… Cái âm đạo kỳ lạ của cô lần nào đón nhận cặc ông cũng co bóp rất chặc như lần đầu tiên, tạo cho ông luôn có một cảm giác rất mới, như không phải ông đang đụ một cái lồn đã có nhiều năm cọ sát, nghiến vuốt cặc ông… Có lẽ lần nào cũng có cảm giác như vậy nên một người đàn ông lớn tuổi và rất coi trọng chữ tín đã nhắm mắt bỏ qua người cha ruột của cô gái xinh đẹp đang nằm dưới háng ông, cũng là bạn của ông từ ngày còn con nít… Ông ham mê cô thật sự!

    Từ ngày Bảy Hiền theo làm việc cho chồng bà Thu Trâm, ông không hề có gì đáng chê trách trên mọi mặt, rất biết phải trái, luôn bình tĩnh và chuẩn bị chu đáo cho mọi công việc dù dễ hay khó khăn nguy hiểm… Chỉ có một chuyện duy nhất, đó là ông không thể kìm nén được bản năng đàn ông trước một cô gái như Hạnh Nguyên! Cho dù vợ ông cũng không đến nỗi xấu xí hay không ham thích chuyện ân ái cùng ông, ngược lại là đằng khác, bà rất ham mê… Một tuần mà ông không cùng bà cuồng nhiệt với nhau thì bà không thể chịu được… Cũng có thể là do con cặc của Bảy Hiền vừa dài, vừa to… làm bà đều đạt được cực khoái nhiều lần mỗi khi gần nhau?

    Hạnh Nguyên hé miệng thở và cô cũng phải bật lên tiếng kêu rên vì những cơn sướng cứ dồn trong người cô rất mãnh liệt :

    - Tía ơi… ô… ưm… con sướng… Sao lần nào cũng vậy hả tía?...

    Bảy Hiền thở nhẹ :

    - Là sao, tía không hiểu…

    - Ui… Là lần nào… được tía đụ… con cũng sướng quá trời luôn… tía ơi…

    - Gì con…

    - Tía cứ đụ… a… a… con sướng vậy… làm sao con bỏ tía… ưm… ư… đi lấy chồng được… sướng lắm tía ơi…

    Ông không trả lời cô, cứ nhịp nhàng đút vô rút ra trong cái âm đạo tuyệt vời của cô… Đang có những cảm giác sung sướng thì… điện thoại ông bỗng kêu lên từng hồi thúc giục… Liếc mắt nhìn màn hình đang sáng, báo người gọi là Liêm, cháu ông…

    Đành phải dừng lại. Để yên con cặc đang hồi cương cứng nhất nằm im trong lồn con gái nuôi, ông với tay lên cái bàn nhỏ đầu giường cầm lấy điện thoại :

    - Cậu nghe đây, Liêm…

    Không biết bên kia cháu ông nói gì nhưng khuôn mặt ông bỗng lộ vẻ lo lắng, ông rút cặc ra khỏi lồn Hạnh Nguyên làm cô hụt hẫng :

    - Tía… tía sao vậy… con đang…

    Ông xoa xoa lên bụng cô :

    - Tía xin lỗi… có chuyện khẩn cấp rồi… Anh Liêm con mới báo cho tía là vợ nó bị làm sao đó phải đi cấp cứu rồi… Tía phải chạy tới đó liền, vợ chồng nó không còn ai khác… Lần sau, tía bù cho con… nghe…

    Nghe ông nói xong, cô không còn vẻ mặt giận dỗi, tiếc nuối :

    - Chị Hương hả tía? Chỉ đang ở đâu?

    Vừa mặc quần áo, ông vừa trả lời :

    - Viện bảo sanh thành phố…

    Nghe ông nói bệnh viện nơi Thảo Hương đang cấp cứu, cô ngồi bật dậy, nhảy xuống giường, cũng mặc nhanh quần áo vô :

    - Con đi nữa, tía… Con có người quen ở đó. Tía cho con đi để có cần gì con nhờ người quen cho yên tâm, tía nghe…

    Bảy Hiền ngần ngừ giây lát rồi gật đầu :

    - Thôi cũng được. Mà con khỏi dắt xe ra, tía chở con đi, khi về con đi taxi nghe…
    …………………………………………………
     
  11. sulegna.old

    sulegna.old Mất Trinh Verified
    117/226

    Bài viết:
    170
    Đã được thích:
    1,121
    Điểm thành tích:
    117
    BỐN MƯƠI

    ………………………………………………….
    Trước cửa phòng cấp cứu, Liêm đang đi tới đi lui tỏ vẻ rất bồn chồn lo lắng. Thấy Bảy Hiền và Hạnh Nguyên xuất hiện, hai mắt anh sáng lên, mừng rỡ :

    - Cậu tới rồi, cả bé Nguyên nữa hả… Con lo quá cậu ơi…

    Ông vỗ vai anh, kéo anh lại hàng ghế chờ bên hành lang phòng cấp cứu :

    - Được rồi… con ngồi xuống đi… Chuyện của con nhỏ là sao mà phải cấp cứu?

    Anh kể :

    - Vẫn bình thường như mọi ngày thôi mà cậu. Chiều nay vợ con cố làm cho xong công việc để bàn giao trước khi nghỉ chờ ngày sinh… Thấy về cũng trễ con mới kêu đi ăn cơm ngoài rồi về luôn, về nhà khỏi nấu cho cổ đỡ mệt… Vừa mới ra tới cổng thì cổ kêu mệt rồi lả người lịm đi… Con phải nhờ xe cơ quan chở cổ vô đây liền… May là, bệnh viện này cũng gần với lại cổ đang bầu bì, có gì trong này người ta có đủ chuyên môn để xử lý hơn…

    Anh nhìn đồng hồ trên tay :

    - Hơn nửa tiếng rồi cậu… Không biết vợ con có sao không… con sốt ruột quá…

    Bảy Hiền vỗ vỗ trên cánh tay anh :

    - Bình tĩnh đi con… chờ bác sĩ ra mới biết được… con cứ lo lắng vậy cũng không làm được gì đâu… cái tính kiên nhẫn của con đâu rồi…

    Anh “Dạ…” nhỏ một tiếng rồi im lặng nhìn cánh cửa phòng cấp cứu vẫn đóng kín… Anh không để ý, từ lúc nãy đến giờ có một đôi mắt cứ đăm đăm nhìn anh, hết nhìn anh rồi nhìn ông Bảy. Người có đôi mắt đó đang thầm so sánh giữa anh và ông… Khuôn mặt đàn ông của Liêm thật sự có những nét làm các cô gái, thậm chí là những phụ nữ lớn tuổi khi thấy anh không thể không nhìn lại lần thứ hai… Suy cho cùng, giữa Hạnh Nguyên và hai người đàn ông đang ngồi cạnh nhau không có một chút liên hệ gì… Ông Bảy thì xưng hô với cô là “Tía!” nhưng không một ai biết được giữa tía nuôi và cô con gái nuôi này lại có mối quan hệ tình nhân – tình dục suốt hơn bốn năm nay… Với Liêm thì lại càng không nữa. Anh là cháu ông Bảy, với cô thì chỉ là người dưng, vậy thôi!

    Cánh cửa phòng cấp cứu mở rộng, một dáng người cao cao bước ra. Nhìn thấy ba người, liền đứng lại, kéo khẩu trang đang bịt kín mặt chỉ thấy có một đôi mắt đen với hàng lông mày vòng cung rất đẹp… Một khuôn mặt phụ nữ rất trẻ hiện ra, rất xinh đẹp! Nàng nhìn thấy Hạnh Nguyên, liền cất tiếng hỏi :

    - Ủa… Nguyên sao ở đây?

    Hạnh Nguyên mừng rỡ đứng lên :

    - Chị Thư. Em tới chờ tình hình người nhà đang cấp cứu. – Cô chỉ hai người đàn ông bên cạnh. – Đây là tía em với anh em. Vợ ảnh đang cấp cứu bên trong, tên là Thảo Hương… Chỉ có sao không chị?...

    Nữ bác sĩ xinh đẹp, có cái bảng tên đeo trên ngực in rõ “Bác sĩ phụ sản – Khánh Thư” nở nụ cười rất duyên trên hai cánh môi đầy đặn có chút son đỏ :

    - À… bà bầu Thảo Hương hả? Không sao đâu, cả nhà đừng lo. Vì cổ gần tới ngày sinh lại làm việc quá sức, cái thai nó hành làm huyết áp tăng hơi đột ngột… Nhưng cũng may là người nhà đưa cổ vô kịp nên người ta xử lý tốt rồi… Chị cho cổ thuốc hạ huyết áp với thuốc ngủ để cổ ngủ ngon đêm nay… Chỉ có điều là phải để cổ nằm nghỉ trong đó tới sáng mai, chị sẽ kiểm tra lại, nếu ổn thì mới được về… Chỉ cần có người nhà ở lại để có chuyện gì thì bác sĩ trực sẽ kêu…

    Nàng dừng lại một chút rồi chỉ cánh cửa phòng đối diện, nói với Hạnh Nguyên :

    - Đây là phòng cho người nhà bệnh nhân nghỉ tạm, em có thể ở trong đó qua tối nay… bây giờ chị phải đi làm hồ sơ đã… Chào mọi người…

    Khánh Thư quay lưng bước đi. Ông Bảy và Liêm chưa kịp nói gì thì nàng đã đi mất. Liêm chỉ còn biết nhìn theo phía sau dáng đi uyển chuyển nhưng nhanh nhẹn của nàng bác sĩ mà không biết nói gì… Vừa lúc đó, điện thoại trong túi quần ông Bảy vang lên. Ông lấy ra. Vợ ông gọi… Trả lời vợ nhưng trong trí ông thoáng qua rất nhanh một luồng suy nghĩ : “Về “mần” bả thôi. Lúc nãy “mần” con nhỏ chưa ra vẫn còn đang khó chịu…” Ông tính chở Hạnh Nguyên về nhưng cô lại cho là cô ở lại sẽ có ích hơn. Phụ nữ thì cần có phụ nữ, đàn ông khó có thể làm được những việc rất nhỏ nhưng có phụ nữ thì dễ hơn… Bảy Hiền gật đầu :

    - Vậy thì tía về trước. Nếu bé Nguyên đã ở lại thì thằng Liêm cũng coi mà về đi con. Không có gì quan trọng thì để một mình bé Nguyên được rồi…

    Liêm gật đầu tán thành ý ông Bảy. Khi ông đi rồi, anh mới quay qua Hạnh Nguyên :

    - Chiều giờ anh chưa ăn gì. Hay bé Nguyên ngồi đây chờ anh một chút. Anh ra ngoài cổng coi có gì ăn, anh mua vô hai anh em mình ăn xong rồi tính, nghe… Giờ anh đói quá…

    Cô mỉm cười, gật đầu, phẩy phẩy tay ra hiệu cho anh đi nhanh lên… Ở lại một mình, cô tò mò đứng dậy mở cánh cửa phòng chờ mà bác sĩ Khánh Thư chỉ… Tối thui, may mà nhờ ánh đèn ngoài hành lang hắt vô nên cô cũng thấy được chỗ công tắc điện. Khi cô bật lên, ánh sáng rực rỡ của mấy ngọn đèn chiếu sáng căn phòng. Chỉ có một bộ salon nhỏ và hai cái giường, một người nằm thì rộng mà hai người nằm thì hơi chật, cũng có mền gối để sẵn… Nhưng cô chợt rùng mình vì có cảm giác lành lạnh chạy dọc sống lưng, hơi sợ nên Hạnh Nguyên quay ra khép cửa ngồi xuống ghế chờ Liêm quay lên…

    ……………………………………………………

    Ăn cơm tối rồi nên Hạnh Nguyên chỉ ngồi chơi, uống ly nước mát mà Liêm mua cho cô… Hai anh em vừa ăn uống vừa nói chuyện đủ thứ… Hạnh Nguyên thì còn có chuyện để nói về công việc mới làm một thời gian ngắn của cô, chứ việc của Liêm thì làm sao kể lể được nên anh chỉ ngồi nghe cô rù rì là chính…

    Thật sự thì Liêm biết cô cũng đã lâu, ngay từ lúc cậu anh nhận cô làm con nuôi, nhưng ít có thời gian gần gũi… Tối nay, có dịp ngồi đối diện rất gần với cô, anh mới phát hiện cô gái có đôi mắt một mí to tròn, đen long lanh với nước da trắng ngần này có nét duyên rất thu hút người nhìn… Đôi môi đầy đặn vừa phải, căng mọng màu hồng tự nhiên khi nói chuyện thỉnh thoảng lại hé lộ bên trong đầu lưỡi ướt hồng với màu trắng ngời của hàm răng đều như hột bắp… Có một điều mà Liêm thắc mắc là vì cô mặc chiếc áo sơmi quá rộng, lại ngồi nên anh không thể nhìn thấy và đoán được hai bầu vú cô lớn hay nhỏ…

    Nhìn lại đồng hồ thấy đã gần nửa đêm, Liêm ngần ngừ không biết phải về hay ở lại… Hạnh Nguyên rất nhanh đoán được suy nghĩ của anh, cô cười :

    - Ở lại đi anh. Trong phòng đó có hai giường lậng… Anh em mình mỗi người một giường…

    Cho đến bây giờ thì trong trí của cả hai đều không có một ý nghĩ gì về chuyện quan hệ trai gái, nên rất nhanh Liêm đồng ý, anh cũng ngại về vì đường xa. Với lại cũng không yên tâm khi chưa gặp được vợ nên anh cũng muốn ở lại cho nhẹ lòng, đỡ phải suy nghĩ lo lắng khi về nhà…

    Thu dọn sạch sẽ chỗ ngồi của hai anh em xong, Liêm và Hạnh Nguyên mở cửa phòng chờ đi vô. Cô nhảy tót lên một cái giường, tung tấm mền ra đắp lên người nằm dài rất sung sướng thoải mái, kệ cho Liêm cũng đang loay hoay bên phía giường đối diện… Anh quay lại nhìn cô đang nằm ngửa, mắt cô nhắm lại như muốn ngủ, biết cô còn thức anh lên tiếng :

    - Anh tắt đèn được không?

    Cô mở choàng mắt :

    - Đừng anh… ở đây em thấy sao sao á… Tắt đèn tối thui em sợ lắm… Không ngủ được đâu…

    Liêm lúng túng gật đầu :

    - À… Ờ… thôi cũng được… Em ngủ đi…

    Thiệt ra, anh muốn cởi quần áo ngoài. Từ nhỏ đến lớn tới bây giờ, anh chỉ ngủ ngon khi ở trần, trên người chỉ một cái quần lót… Bây giờ, cực chẳng đã ở lại trong bệnh viện, anh vẫn cảm thấy không ổn khi mặc cả quần áo lên giường… mà cởi quần áo dưới anh đèn sáng và có cô con gái nuôi của cậu anh thì anh e ngại… Hạnh Nguyên chớ không phải Thảo Hương, vợ anh…

    Cái đầu tinh nhanh của Hạnh Nguyên thấy vẻ lúng túng của anh, cô ngầm đoán là có chuyện gì đó. Tính tò mò muôn thuở của con gái trỗi dậy, cô muốn biết đó là chuyện gì nên trở người nằm nghiêng quay về phía giường đối diện. Cô kéo tấm mền mỏng trùm lên đầu, tưởng như kín mít nhưng thiệt ra, cô để hở một khoảng đủ để nhìn thấy toàn bộ phía bên đó…

    Cô không phải chờ lâu! Thấy cô trùm mền lên đầu, một cảnh sát dày dạn kinh nghiệm như Liêm vẫn bị lừa bởi cô gái tinh quái này… Anh quay lưng về phía cô lần lượt cởi bỏ hết quần áo và vắt gọn gàng trên thành giường phía dưới. Trên người anh chỉ còn một cái quần lót ôm lấy bờ mông săng chắc, gọn gàng của người hay tập luyện võ nghệ, thể thao. Cái lưng hơi sẫm màu của anh nổi lên từng cơ thịt như có những con chuột nhỏ nằm dưới lớp da… Lần thứ ba, Hạnh Nguyên nhìn thấy cơ thể gần như trần truồng một người đàn ông có hình thể khác hẳn tía nuôi cô.

    Sau Bảy Hiền, thân hình trần truồng của Bảo, giám đốc của cô mà tình cờ trong một buổi trưa, khi cô đi lên văn phòng tính gặp Tố Uyên để hỏi một số thắc mắc trong công việc… Qua khe cửa mở hé hôm đó, cô nhìn thấy giám đốc của cô và hai người phụ nữ xinh đẹp đều trần truồng đang âu yếm, hôn hít, vuốt ve lẫn nhau… Cổ họng cô chợt như nghẹn lại khi nhìn thấy con cặc cương dài, to lớn của Bảo… Cô tưởng tượng nếu khi đút vô người cô, cảm giác có khác gì so với cặc của tía nuôi không?... Nhưng cô không được chứng kiến trận làm tình của họ, bởi Bảo đã nắm tay Tố Uyên và Ngọc Thùy đi vô phía trong, cô rời khỏi cánh cửa mà trong lòng thầm tiếc nuối…

    Bây giờ cô lại nhìn thấy phía sau gần như trần truồng của Liêm… và trong cô chợt bừng lên một ước muốn, được tận tay rờ lên những cơ thịt đang nổi trên người anh…

    Cái cảm giác tiếc nuối lúc đầu hôm, khi đang có con cặc cứng dài của tía nuôi đâm thọc sảng khoái trong cái âm đạo co rút của cô, thình lình bị ngắt ngang… chợt lặng lẽ trở về nhắc nhớ trong cô… Cô chợt co hai đầu gối lên sát trên ngực như muốn làm giảm đi cơn nóng ngầy ngật tâm trí đang bắt đầu nhen nhóm dưới bụng cô… Cô nhắm mắt, nhớ lại cảnh tượng khi cô ngóc đầu lên nhìn dưới háng để thấy con cặc hung dữ của tía nuôi lách qua hai mép lồn mập mạp chui vô người cô… Hạnh Nguyên chợt rùng mình, dâm thủy trong người cô rõ ràng đang tươm ra… Cô đưa một bàn tay xuống giữa hai đùi, ép chặc trên khe thịt mềm, nóng hổi… Không đụng vô thì thôi, chớ đã đụng vô thì làm như càng kích thích vùng nhạy cảm của cô thêm lên… Nóng lại càng nóng, ướt lại càng ướt thêm… Không cố ý nhưng miệng cô lại bật lên một tiếng rên lớn “Ưm…”…

    Vẫn chưa ngủ, trong đêm tối Liêm nghe rõ mồn một tiếng rên của cô. Anh cảnh sát tràn đầy bản lĩnh đối đầu với tội phạm lại bị tiếng rên rĩ bởi hứng tình của một cô gái làm cho lạc hướng! Tưởng cô bị gì, Liêm tung mền ngồi dậy, chỉ vài bước chân anh đã đứng sát bên cạnh giường cô, quên phứt là trên người mình chỉ có cái quần lót. Đưa tay kéo tấm mền mỏng ra, nhìn thấy đầu tóc rối bù và khuôn mặt đỏ bừng của cô, anh giật mình tưởng cô bị sốt, vừa đưa tay rờ lên trán cô, anh vừa hối hả :

    - Bé Nguyên… bé Nguyên… em bị làm sao vậy?

    Nghe tiếng anh sát bên cạnh, cô mắc cỡ, mặt cô lại càng đỏ hơn. Trở người nằm ngửa ra, mắt cô đờ đẫn nhìn anh :

    - Em… em không biết… Nhưng trong người em khó chịu lắm… Em sợ nữa…

    Tưởng cô đã ngủ và bị ác mộng, anh đưa tay vuốt ve trên mái tóc cô, vén lại mấy sợi tóc đang che phủ mặt cô, vỗ về :

    - Chắc em ngủ mơ thôi… Không sao đâu, có anh đây, cố gắng ngủ lại đi…

    Hạnh Nguyên quờ tay, tính nắm lên cánh tay anh, không ngờ do anh đứng quá gần, mu bàn tay cô quẹt ngang giữa háng anh, trên khúc thịt mềm mềm… Liêm giật mình nhưng anh cố trấn tĩnh, sợ làm cô mất tự nhiên, nhưng mặt anh cũng hơi đỏ lên, bây giờ anh mới sực thấy mình không mặc quần áo ngoài… Phần cô, tới lúc này, cảm giác thân xác chính thức làm trí óc cô mụ mị đi và cô chỉ muốn việc mà tía nuôi cô đã khởi đầu, bây giờ cháu ông phải kết thúc!...

    Cô đưa tay nắm lấy bàn tay anh, cất tiếng năn nỉ, giọng điệu của một cô em gái nhõng nhẽo với anh trai :

    - Em sợ… anh lên đây nằm ôm em, em mới ngủ được… đi anh..

    Liêm giật mình, anh không nghĩ tới chuyện này, nhưng nhìn cô gái bé nhỏ đang nằm trước mắt thì anh lại không nỡ rời đi… Đã vậy, trước khi nằm xuống, cô đã mở bớt mấy hột nút áo sơmi để khi nằm đỡ vướng víu, bây giờ do cô trở qua trở lại, hai vạt áo đã mở rộng ra, một phần lớn khoảng ngực trắng của cô với đường khe vú lộ ra dưới mắt anh… Cổ họng anh chợt khô đi, trong anh chợt bừng lên một cảm giác rờn rợn dưới thắt lưng, rồi con cặc cũng tự nhiên bắt đầu căng căng, đáy quần phía trước phồng lên…

    Mấy tháng nay, từ lúc bụng của Thảo Hương to lên, càng thêm mệt nên cô không muốn ân ái với chồng nữa. Tuổi của Liêm lại đang rất mạnh khỏe thèm muốn nên anh đã nín nhịn một thời gian dài… Tối nay, trong không khí im vắng này, ở bên cạnh anh là một cô gái tươi trẻ, xinh đẹp… Mùi hương của cô cứ thoảng trong không khí, kích thích bản năng của anh trỗi dậy sau nhiều ngày cấm chế… Suy nghĩ của một viên cảnh sát không còn, thay vô đó là cảm tính của một người đàn ông trước một cô gái, không biết vô tình hay cố ý, lại khiêu gợi những thèm khát lâu ngày của anh… Liêm chặc lưỡi :

    - Anh ôm em, rồi lỡ…

    Hạnh Nguyên nhoẻn miệng cười :

    - Lỡ cái gì mà lỡ… bộ em ăn thịt anh hả?... Thôi mà… anh lên đây nằm với em cho em đỡ sợ… Em hứa,… có gì em… chịu hoàn toàn trách nhiệm… được chưa?

    Trời đất, con nhỏ này nó đang cam kết cái vụ gì vậy? Lỡ có gì nó chịu trách nhiệm? Là sao?... Liêm nhức đầu với cô nhỏ này, nhưng mà trong anh đang bừng bừng cái ý muốn khác… anh muốn… làm tình với cô… vậy thôi… Anh lẳng lặng không nói gì nữa, đưa hai tay đẩy cô nằm sát vô trong, anh leo lên nằm bên cạnh cô… Cô hít một hơi thở dài, thoáng qua trong trí cô là câu hỏi… “Làm vậy có gì sai với tía nuôi không?”...

    Giường nhỏ so với hai người nên cô phải quay mặt vô trong, nằm nghiêng. Liêm cũng nằm nghiêng quay mặt vô lưng cô… Nằm sát cô thì mùi thơm từ thân thể cô càng kích thích anh mạnh mẽ hơn, con cặc anh đã cương lên hết cỡ của nó, tưng tức… Nhưng anh đang còn e ngại chưa dám làm gì hết… Phần cô, hơi thở dù rất nhẹ của anh cũng đủ để phả lên gáy cô từng làn gió nhẹ nong nóng, hơi nóng từ thân thể anh làm cô có cảm giác phía sau lưng cô rất ấm… Ngần ngừ một hồi, Hạnh Nguyên đưa tay ra sau lưng quờ quạng, tìm thấy bàn tay anh, cô kéo ra trước ngực mình :

    - Anh… ôm em đi…

    Cánh tay Liêm đã được vòng lên thân thể mềm ấm của cô. Cô lại cầm bàn tay anh kéo lên để bàn tay anh ấp lên một bầu vú ngoài lớp áo sơmi… Liêm cảm nhận sự căng mềm, nở nang và cả đầu vú cưng cứng của cô sau lớp áo, bên trong cô không mang nịt vú… Thấy ngọn đèn xanh đã bật, anh không còn e dè gì nữa, anh bắt đầu vuốt ve hai bầu vú cô bên ngoài vải áo… Nhưng cái cảm giác bên ngoài không thể bằng cái cảm giác khoan khoái, kích thích khi hai lớp da trực tiếp cọ sát, mơn trớn nhau nên Hạnh Nguyên cởi hàng nút áo sơmi ra. Bàn tay anh bây giờ đã đặt trên một bầu vú căng mềm, vuốt ve rất nhẹ nhàng từ chân vú lên đỉnh núm, cứ mỗi lần vuốt lên, hai đầu ngón tay lại vê vê đỉnh núm làm nó cứng tròn lên… Cảm khoái từ trên đầu núm lan tỏa khắp người cô, chạy tràn xuống dưới bụng cô làm nóng lên từng cơn, kích động nguồn dâm thủy trong cô phun trào từng giọt như mạch suối ngầm thấm lên mặt đất…

    Liêm ngẩng đầu hôn lên vành tai, lướt qua cái má bầu bĩnh thơm tho. Cô quay đầu lại vừa lúc môi anh chạm nhẹ trên hai cánh môi cô. Hé môi ra, cô đón đầu lưỡi anh vừa đưa ra, cô mút mút cho nó trôi thêm một chút nữa qua miệng cô… Vừa xoay mình nằm ngửa ra, cô vừa rên rĩ “Ư… ưm…” thích thú trong cổ họng. Một bàn tay cô với lên ôm sau gáy anh, ghì sát thêm cho miệng anh như dán chặc trên môi cô…

    Liêm nựng nịu hai bầu vú và hai núm vú của cô một hồi lâu, đôi chân Hạnh Nguyên liên tục co duỗi, uốn éo, mở ra khép vô bởi cảm giác nóng rực trong bụng và cơn khát trống rỗng giữa háng phía trong sâu… Anh vừa vuốt ve, vừa xoa tròn bàn tay lướt trên ngực, trên bụng cô rồi anh đặt tay trên nút cài lưng quần tây của cô… Khi rời khỏi môi cô, anh hôn lên hai núm vú cô thì bên dưới anh đã mở xong nút quần và dây kéo, anh luồn tay trên lưng quần kéo cái quần cô ra khỏi người cô. Cô ưỡn mông lên để cái quần dễ dàng tuột qua khỏi đôi mông tròn… Bên trong cô lại không mặc quần lót…

    Không phải là kiểu ăn mặc của cô. Nhưng lúc tối, khi Bảy Hiền chỉ vừa mới đút cặc ông vô lồn cô, nhấp được vài chục nhịp thì tía nuôi phải nghe điện thoại của Liêm gọi tới, cô muốn đi theo ông mà lúc mê đắm âu yếm nhau, nịt vú và quần lót của cô vứt lung tung đâu đó… Sợ trễ, cô đành mặc đại cái quần tây và áo sơmi bên ngoài rồi đi…

    Đang trong cơn mê đắm bị dục tình lôi cuốn, Liêm không để ý gì tới chuyện cô không mặc đồ lót… Anh cứ ngậm bú hai vú cô, bàn tay anh xoa lên cặp đùi có lớp da trơn láng mịn màng, xoa lên đám lông mu mượt êm trên cái gò mu nổi cao… Muốn anh rờ lên khe thịt đang nóng ướt, hai đùi cô mở ra rồi tay cô lại đặt lên bàn tay anh đẩy xuống dưới… Bàn tay anh úp trọn trên âm hộ cong vòng, nham nhám một lớp lông, anh cảm nhận giữa khe lồn cô đã trơn, ướt nhiều…

    Cơn nứng trong trong cô hình như đã tới giới hạn cuối cùng, xoay hẳn người nghiêng quá phía anh, cô thò tay xuống kéo lưng quần lót anh xuống, cô co chân lên móc vô lưng quần đạp cho nó tuột hẳn xuống dưới rồi cô thò tay nắm lấy con cặc Liêm đã cứng ngăn ngắc, vươn dài, cô vuốt ve, cô sục lên sục xuống… Bàn tay cô bóp bóp đầu cặc tròn căng, vuốt ve chung quanh cái đầu khấc làm cơn nứng thèm đụ trong anh cũng gần như đến đích… Nẩy háng nắc con cặc trong lòng bàn tay cô, Liêm thì thào :

    - Bé Nguyên… cho anh đụ em nghe…

    Đưa đầu lưỡi hồng liếm hai mép như đã khô, cô gật đầu :

    - Dạ… anh đụ em đi… em thèm… anh ơi…

    Đỡ một bên đùi cô giở cao, Liêm thò tay cầm đầu cặc để vô khe lồn cô, quét đầu cặc dọc theo khe thịt đã ướt trơn đầm đìa vài cái, anh nhấn vô lỗ lồn cô và nẩy hông tới… Con cặc cứng dài và có phần to hơn tía nuôi cô, nhẹ nhàng trượt sâu vô tuốt bên trong âm đạo kỳ lạ của cô… Hạnh Nguyên hít một hơi thở, rên lên cảm khoái :

    - Ưm… ui… sướng quá… anh ơi…

    Phần Liêm, con cặc lâu ngày không được đụ, giờ được bao bọc, bóp chặc bởi âm đạo của một cô gái không phải vợ mình làm cảm nhận khoái lạc trong anh kỳ diệu hơn… Vừa nắc nhịp nhàng vô lồn cô, anh vừa thầm so sánh lồn cô với lồn Thảo Hương… Vợ anh cũng có một cái âm đạo vừa khít với cặc anh, khi đút vô lồn Thảo Hương sẽ bóp lại rất chặc, nhưng một lát sau khi dâm thủy ra nhiều thì anh có cảm tưởng lồn của vợ hơi bị lỏng ra… chỉ đến khi cô gần cực khoái mới bắt đầu co bóp trở lại… Còn cái âm đạo của Hạnh Nguyện thì cứ bóp khít liên tục, cảm giác đầu khấc và nguyên thân cặc được ôm chặc, vuốt bóp khi chuyển động rút đẩy nên cảm nhận sướng khoái trong anh dạt dào và tràn đầy hơn…

    Mải mê trong chuyện tìm kiếm khoái lạc để thỏa mãn cơn dâm hứng trong người, Liêm và Hạnh Nguyên không để ý cánh cửa phòng mở hé từ lúc nào… Một ánh mắt đẹp, đen long lanh pha lẫn thèm khát nhìn cuộc làm tình của hai người từ lúc Hạnh Nguyên co chân đạp cái quần lót của anh xuống dưới…

    Chuyện là do nữ bác sĩ xinh đẹp Khánh Thư trực đêm. Sau khi làm xong sổ sách, hồ sơ trong ca trực, trước khi ngả lưng nghỉ ngơi, nàng muốn đi một vòng để kiểm tra mọi sự… Đèn hành lang đã tắt bớt, chỉ còn hai ngọn đầu và cuối hành lang, khoảng giữa có cánh cửa phòng chờ thì tối nhưng nàng thấy bên trong ánh sáng vẫn sáng rực. Nghĩ là anh em Hạnh Nguyên đã ngủ quên nên không tắt đèn, nàng muốn vô phòng tắt đi cho họ ngon giấc nên nhẹ nhàng mở rất chậm và im lặng cánh cửa… Nhưng khi cửa vừa mở hé, nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, Khánh Thư suýt tí nữa thì buột miệng kêu lên… Trên cái giường đối diện ánh mắt nàng, hai con người mà nàng tưởng là hai anh em đang âu yếm, vuốt ve lẫn nhau… Mới đầu, nàng tính đóng cửa lại bỏ đi nhưng một lực hút kỳ lạ làm nàng không thể cất bước được…

    Trong tâm trí nàng thoáng lên một điều thắc mắc, họ loạn luân sao? Rồi nàng kịp nhớ lại, lúc giới thiệu nhau, Hạnh Nguyên nói chỉ là con nuôi của người đàn ông lớn tuổi kia, vậy thì có lẽ giữa cô và người đàn ông có vợ đang nằm trong phòng cấp cứu này cũng chỉ là anh em nuôi?

    Cổ họng nàng chợt khô khốc, bụng dưới nàng quặn lên một cơn nóng hực và nàng có cảm giác giữa háng nàng, bên trong âm đạo có một dòng nước ấm rịn ra… Cảm giác này nàng chỉ có mỗi khi nàng lên cơn nứng vì đọc truyện hay coi phim mà có cảnh nam nữ hôn hít, trần truồng bên nhau…
    ……………………………………………………
     
  12. congchucgia_Pham

    congchucgia_Pham Dân Chơi Thứ Thiệt Verified
    97/113

    Bài viết:
    500
    Đã được thích:
    63
    Điểm thành tích:
    97
    Chỉ một chữ: Hay.............
     
    sulegna.old thích bài này.
  13. conga999

    conga999 Dân Chơi Verified
    97/113

    Bài viết:
    337
    Đã được thích:
    67
    Điểm thành tích:
    97
    Hay
     
    sulegna.old thích bài này.
  14. nicolas87

    nicolas87 Đại Gia Lầu Xanh Verified
    197/226

    Bài viết:
    1,598
    Đã được thích:
    1,323
    Điểm thành tích:
    197
    Thanks chap mới. Cả ngày bận ko vô đọc được thấy xuống trang 2. May là vô có.
     
    sulegna.old thích bài này.
  15. bonghp2021

    bonghp2021 Xem Sex Lần Đầu Verified
    32/57

    Bài viết:
    41
    Đã được thích:
    15
    Điểm thành tích:
    32
    Cảm ơn bác vì 1 tác phẩm hay
     
    sulegna.old thích bài này.
  16. sulegna.old

    sulegna.old Mất Trinh Verified
    117/226

    Bài viết:
    170
    Đã được thích:
    1,121
    Điểm thành tích:
    117
    BỐN MƯƠI MỐT

    ……………………………………………………

    Bác sĩ phụ sản Khánh Thư cũng không ít tuổi. Năm nay nàng vừa đúng ba mươi, nhưng vì chưa lập gia đình, cuộc sống cũng chẳng mấy khi có việc lo toan nên nàng nhìn rất trẻ, chỉ như một cô sinh viên vừa tốt nghiệp… Xuất thân từ một gia đình khá giả ở miền ngoài nên khi tốt nghiệp ra trường, gia đình nàng mua cho nàng một căn nhà nhỏ nhưng rất đẹp và khang trang trong khu vực chung với chỗ Hạnh Nguyên, đối diện nhà cô ở, vì nàng ở lại làm việc trong bệnh viện phụ sản lớn của thành phố… Trong thời gian đang là sinh viên năm cuối, nàng cũng có quen biết yêu thương với một bạn trai cùng lớp, cũng thỉnh thoảng qua đêm với nhau một thời gian, nhưng sau khi ra trường, gia đình bạn trai cho anh ta đi tu nghiệp thêm ở nước ngoài. Thời gian đầu còn hỏi thăm qua lại, rồi thưa dần, cho đến năm ngoái thì hoàn toàn cắt đứt… Vốn là một phụ nữ trẻ đẹp có bản lĩnh, điều kiện kinh tế lại tốt, nàng không bị ảnh hưởng gì nhiều đến chuyện chia tay này, chỉ có vài tháng đầu hơi buồn một chút… Riết rồi quen đi, bây giờ thì nàng vẫn một mình, đi làm, ăn uống… nhưng ít khi ra ngoài… Ngoài quan hệ với đồng nghiệp ở bệnh viện thì nàng chỉ có Hạnh Nguyên là người quen hàng xóm, nàng và cô rất hợp tính nhau… Khi cô đang còn đi học, chuyện hai chị em thường xuyên ăn cơm hay đi chơi với nhau vẫn diễn ra…

    Nhưng cũng như Hạnh Nguyên, chuyện tình cảm của nàng và cô đều không ai nói cho ai nghe, và cũng không ai hỏi nhau về chuyện đó. Chính vì vậy nàng chưa bao giờ gặp được Bảy Hiền xuất hiện trong nhà Hạnh Nguyên bao giờ!

    Đã lâu, từ ngày chia tay với bạn trai cũng đã hơn một năm, Khánh Thư chưa hề quen ai nên khi thấy Hạnh Nguyên nằm ngửa người, cong một chân giở cao để Liêm đút con cặc anh vô đụ, thì ở ngoài này nàng cũng run bắn người lên và có cảm giác con cặc sưng to, dài ngoằng đó đang đâm vô chính lồn nàng… Dâm thủy trong nàng rịn ra bắt đầu thấm ướt âm đạo cùng lúc với một luồng hơi nóng ẩm ướt tỏa mạnh dưới bụng nàng… Bất giác, nàng thò một tay xuống dưới gấu váy đồng phục bác sĩ, úp bàn tay lên âm hộ mềm múp bóp mạnh, hai đùi nàng quặp chặc bàn tay… Cơn nứng trong nàng càng tăng thêm khổ sở khi tai nàng nghe rõ từng câu, từng chữ khi Liêm và Hạnh Nguyên thốt lên trong cơn mê đắm dục tình…

    ……………………………………………………

    Con cặc ướt đẫm, cứng dài vẫn nhịp nhàng rút cắm vô lồn Hạnh Nguyên. Một bàn tay Liêm vòng dưới gáy cô úp một bên bầu vú xoa bóp, nắn vuốt, mân mê trên đầu núm vú. Tay kia anh vuốt ve khắp trên mình cô, trên làn da trắng trẻo, mịn màng… Hết xoa trên bắp đùi bên kia, anh lại xoa bên trong bắp đùi đang co lại, gác trên hông anh… Anh xoa trên đám lông mu đen thẫm, lát lát lại túm vài sợi lông mu của cô kéo căng lên làm cảm giác của cô vừa đau đau nhưng cũng vừa thích thú… Cặc anh dài không kém cặc tía nuôi và còn to hơn nong căng âm đạo kín mít, chật cứng nên đem tới cho cô từng cơn khoái lạc êm nhẹ nhưng tràn đầy… Âm đạo cô thít chặc thân cặc anh lúc đẩy vào cũng như lúc rút ra… Biết nơi đây không phải là nhà mình, đã cố nén lắm rồi nhưng từng cơn sướng khoái không cho cô nín lặng hoài được, cô bật rên rĩ sung sướng :

    - A… ưm… anh ơi…

    Liêm đáp lời cô :

    - Gì em…

    - A… anh đụ em… sướng… um…

    - Sao bé Nguyên… cho anh đụ vậy…

    - A… Tại… em thèm anh…

    - Thèm hồi nào…

    - Từ lúc… ư… anh ngồi nói chuyện với tía… ưm… Lúc đó em… ướt lắm rồi…

    - Anh sướng quá… Nhưng mà… biết anh có vợ rồi… em vẫn cứ thèm sao…

    - Ưm… em đâu có giành anh… ơ… hư…với chị Hương…ui… a… Tối nay… em được đụ với anh rồi… ư… thì lâu lâu… anh đụ em… a… a… một lần thôi… nghe anh… ui… a… em sướng… anh ơi…

    - Ừm… em làm anh sướng… ưm… hạnh phúc lắm… khi nào… anh thèm em… anh nứng… em cho anh… đụ nghe…

    - Ô… Dạ… cặc anh đụ sướng mà… ư… hưm… em cho anh đụ hoài thôi… ui… sướng…

    Liêm rút cặc ra khỏi lồn Hạnh Nguyên, anh kêu cô quỳ lên, chống tay xuống giường, anh đụ cô từ đằng sau… Cô làm theo lời anh, hai đầu gối cô quỳ rộng ra để anh quỳ giữa hai chân cô. Vì anh cao hơn cô nhiều nên anh phải hạ thấp người xuống mới đút cặc vô đường khe mông có hai mép lồn sưng mọng, đẫm ướt được… Hai tay anh giữ hai bên bờ eo thon, thúc mạnh cặc vô lồn cô… Tiếng rên của cô dù cố nén nhưng Khánh Thư bên ngoài nghe rất rõ, càng nghe thì cơn nứng trong người nàng càng dâng cao, bàn tay đang ép trên mu lồn càng móc mạnh giữa đường khe, dâm thủy trong nàng tuôn ướt đầm một vệt lớn trên lớp vải quần lót… Liêm chăm chỉ nắc cô thật đều, thật sâu nên chỉ vài phút sau, Hạnh Nguyên chợt hối hả :

    - Anh… anh… em muốn… ui… đụ em… đụ nhanh… sâu nữa… cặc anh… đụ chỗ sướng… a… a… anh ơi… lồn em sướng… em muốn xong… đụ… đụ… em… đụ cho… em xong với… ui… a…

    Lâu rồi không đụ, Liêm cầm cự được với cái lồn có ống âm đạo bóp khít như lồn Hạnh Nguyên tới lúc này là đã toát mồ hôi rồi… Nên nghe cô la như vậy, anh cũng muốn bắn… Anh đặt hai bàn chân lên nệm giường, đùi anh kẹp hai bên mông cô, hai tay với lên níu chặc hai bên vai cô, nhìn anh như đang xuống tấn… Con cặc ướt bóng loáng, dài thụt từng nhịp nhanh, mạnh và sâu vô lồn cô…

    Khánh Thư nhìn thấy khúc gân thịt của anh đang rút cắm trong lồn Hạnh Nguyên mà ước ao nó đang ở trong lồn mình, nàng móc mấy ngón tay mạnh hơn nữa… Dâm thủy đã thấm qua lớp vải làm ướt sũng mấy ngón tay nàng… Trong kia, Liên càng đụ Hạnh Nguyên nhanh chừng nào thì bên ngoài Khánh Thư càng móc giữa khe lồn nàng nhanh chừng đó… nàng có cảm giác cơn cực khoái của nàng cũng gần kề, dù chỉ ở bên ngoài…

    Liêm không còn cầm lại được nữa. Anh chậm dần nhịp nắc, đầu cu anh ngong ngóc, nở ra, phun mạnh một tia tinh dịch nóng hực, đặc sệt tưới lên đáy lồn Hạnh Nguyên… Nhận được tia chất lỏng nóng, cơ lồn cô co thắt lại, ép cho miệng tử cung mở ra từng nhịp hút mạnh trên đầu cặc anh… Những tia tinh dịch bắn ra bao nhiêu, miệng tử cung tham lam mút lấy bấy nhiêu nhưng không nuốt hết lại trào ngược ra âm đạo cô… Cơn cực khoái vụt tới mạnh trong lồn cô… Rã rời cực sướng cô thả tay nằm úp mặt xuống nệm giường, hai đầu gối vẫn quỳ cho hai đùi dâng cao… Bắn hết tinh dịch ra, Liêm cũng run rẩy, mệt mỏi, anh úp mặt trên tấm lưng thon láng rướm mồ hôi của cô…

    Hạnh Nguyên thả hai chân duỗi dài xuống, Liêm nương theo nằm úp trên lưng cô… Bên ngoài, Khánh Thư cũng đạt được cơn cực khoái do chính tay nàng thủ dâm cho mình, bụng nàng thắt lại, một dòng nước âm ấm từ bên trong trào ra làm ướt thêm đáy quần lót… Lớp thịt bên ngoài chỗ khe lồn và hột le của nàng cũng co giật nhẹ nhàng vài cơn trong cơn sướng… Rất nhẹ chân, nàng lui từng bước, khép cánh cửa phòng lại nhưng không kín hẳn, nàng sợ tiếng kêu của chốt cửa sẽ làm hai người bên trong phát giác ra sự có mặt của mình… Hai chân nàng hơi run run, nàng chậm chạp từng bước về phòng trực, giữa hai đùi nàng, cảm giác dinh dính, nhơn nhớt theo từng bước chân… Nàng phải về phòng cởi cái quần lót ra và rửa ráy chỗ đó…

    ***

    Bảo lái xe chở Tố Uyên cho nàng xuống ở khách sạn Song Trâm, sau đó anh chở chị Tuyền đi làm giấy khai sinh cho con gái của hai người… Vì lúc đi có Tố Uyên nên chị ý tứ ngồi ra băng ghế sau. Bây giờ Tố Uyên xuống rồi chị vẫn không chịu lên ngồi cạnh Bảo cho dù anh năn nỉ muốn gãy lưỡi… Dọc đường đi, Bảo gọi điện tới nhà hàng dặn chuẩn bị cho anh bàn ăn hai người, anh có khách mời đặc biệt… Liếc lên nhìn trên gương chiếu hậu, anh bắt gặp chị cũng đang nhìn trên gương, Bảo nghịch ngợm mỉm cười nháy mắt với chị… Tuyền lườm anh một cái thật dài, quay đi nhưng môi chị mỉm cười, hai má chị hồng lên…

    Trong văn phòng cơ quan hộ tịch, cô thư ký rất niềm nở, nhiệt tình tiếp nhận giấy tờ, yêu cầu Bảo và chị Tuyền ký vô những chỗ quy định… Trước khi quay đi, cô nở nụ cười có vẻ ngưỡng mộ :

    - Anh chị ngồi đằng ghế chờ em một chút xíu, khoảng mươi, mười lăm phút là sẽ xong giấy khai sinh cho cháu… Anh chị thật hạnh phúc. Em xin chúc mừng, anh chị rất đẹp đôi…

    Bảo mỉm cười kiêu hãnh, quàng tay ôm eo chị Tuyền :

    - Cảm ơn cô, vợ tôi là số một mà… Phải không, cưng?

    Anh quay qua nhìn chị hỏi một câu… Trước mặt cô gái, chị không thể dùng sức mạnh đẩy anh ra, vì làm vậy là không đúng kiểu tình cảm vợ chồng… Mặt chị đỏ bừng. Khi cô gái quay đi, chị thò tay nhéo lên cánh tay Bảo một cái, không đau lắm vì chỉ là cái nhéo yêu, nhưng anh giả bộ suýt xoa, xoa xoa lên chỗ bị nhéo, mặt mày nhăn nhó :

    - Trời, trời… vợ gì… nhìn thì xinh đẹp… mà dữ quá đi… chắc phải phạt nặng cho chừa tật… ăn hiếp chồng…

    Chị Tuyền trừng đôi mắt đẹp, nói nho nhỏ :

    - Ai nói?… Ai nói ai là vợ… Ai là chồng?... Hả?…

    Bào cười hì hì :

    - Còn ai nữa… tờ giấy khai sinh của con gái nói…

    Chị Tuyền nín khe, ánh mắt nhìn anh dịu hẳn đi, chỉ còn ngập đầy ánh yêu thương chan chứa hạnh phúc trong đó… Bảo kéo tay chị tới ngồi trên chiếc ghế dài trong phòng :

    - Lát nữa em chở chị về chỗ nhà hàng với em một chút rồi em chở chị về nhà, nghe…

    Chị ngạc nhiên :

    - Về nhà hàng làm gì, sao không chở chị về nhà luôn… Đi lâu quá, lỡ con bé đói…

    Anh cười :

    - Còn bà ngoại, còn mẹ Ngọc, mẹ Mỹ đó làm gì… chị đừng lo… con của em không ai dám để đói đâu…

    Tuyền lại lườm anh :

    - Nói ngon ha… bộ chị Hai với hai cô biết là con em thiệt á… Nè, coi chừng đó, em mà cứ giỡn vậy, quen miệng là chết luôn…

    …………………………………………………………

    Quay xe về nhà hàng, vô bãi đậu xong xuôi. Báo lùi lũi đi trước không nói gì với Tuyền, chị thì lại không biết đường vì đây là lần đầu tiên trong bao nhiêu năm ở cùng bà Thu Trâm chị mới tới nơi này… Chị hơi giật mình ngạc nhiên vì dáng vẻ đồ sộ sang trọng của nó… gần như chung quanh đều là những khung cửa lớn lắp kính làm nó sáng lên trong ánh nắng… Chị theo Bảo đi lên một cái cầu thang rộng lên tới lầu hai, anh dắt chị vô một căn phòng mà ở ngoài chị thoáng nhìn thấy tấm bảng gắn trên khung cửa “Phòng Quản lý”. Cánh cửa vừa khép lại, Bảo thò tay bật chốt khóa trong rồi anh ôm chầm lấy chị, không để chị kịp thở anh áp môi mình lên hai cánh môi mọng đầy mà khi ra ngoài chị có bôi một chút son môi thơm nức…

    Giật mình, chị tính đẩy Bảo ra nhưng vòng ôm của anh quá chặc, anh không nhúc nhích, đầu lưỡi anh lại cứ rà nhẹ trên hai cánh môi nhạy cảm của chị… Một cảm giác êm đềm quen thuộc cả năm nay chị không có được chạy lan trong toàn thân, cổ chị chợt bật lên một tiếng rên khoan khoái nho nhỏ “Ưm… ư…”. Hai cánh tay chị ngập ngừng trong một thoáng rồi cũng vòng lên ôm quanh thắt lưng anh siết nhẹ… Bảo ép lưng chị dựa sát vô tường, vừa hôn anh vừa đưa tay nhanh nhẹn mở tung hàng nút áo trước ngực chị, kéo cái áo ra khỏi hai cánh tay chị mặc kệ cho nó rớt xuồng nền… Trước khi bước vô cửa phòng này, lờ mờ chị cũng đoán được ý định của Bảo nên giờ chị cũng xuôi tay mặc kệ cho Bảo muốn làm gì thì làm…

    Bảo đưa tay mở khóa rồi kéo luôn cái quần tây chị đang mặc trên người xuống, anh ngồi xuống nhấc chân chị lên gỡ từng ống quần ra khỏi chân chị. Tháo luôn đôi giầy thấp gót chị đang mang… Trên người Tuyền bây giờ chỉ còn bộ đồ lót màu trắng. Cái nịt vú chỉ có tác dụng nâng hai bầu vú lớn căng đầy sữa và che được đầu núm vú, còn gần như nguyên hai bầu vú trắng như sữa lộ trần ra ngoài. Cái quần lót nhỏ cũng vừa che được cái âm hộ chị múp tròn làm căng cả lớp vải. Bụng chị sau khi sinh đẻ hình như có chút hơi to ra nhưng vẫn lôi cuốn anh chồng nhỏ tuổi… Bảo lui ra vài bước, mắt anh say sưa ngắn nhìn thân thể chị từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên trong khi hai tay anh cũng nhanh thật nhanh cởi hết quần áo, giày vớ trên người chỉ chừa lại cái quần lót u một cục dưới háng… Cặc anh đã cương to từ lúc ôm hôn chị sau khi đóng kín cánh cửa phòng…

    Bảo bước tới vòng hai tay dưới bờ mông căng tròn rồi nhấc bỗng chị lên, anh vừa bồng chị, vừa bước vô căn phòng nhỏ dùng để nghỉ ngơi… Căn phòng có cái giường mà hơn gần hai năm trước, Mỹ Trâm đã trao trọn trái tim và thể xác lần đầu cho anh… Tuyền sung sướng và hạnh phúc, hai chân vòng quặp sau mông anh chị ngả đầu trên bờ vai khỏe mạnh của anh, mắt chị khép lại trong nỗi niềm của một người phụ nữ được người mình yêu thương và thương yêu mình cưng chìu, nâng niu và sửa soạn dẫn đưa cùng chị cập bến hoan lạc vợ chồng…

    Để Tuyền nằm dài trên giường, anh nằm xuống theo, áp sát một bên chị. Môi anh dịu dàng đặt từng nụ hôn thắm thiết lên vầng trán cao, lên đôi mắt đang khép lại có hai rèm mi đen dài cong vút, lên đầu mũi nhỏ xinh, lên hai cánh môi mềm và đậu lại ở đó lâu lâu… Hai cái lưỡi thay phiên nhau đẩy qua đưa lại như trao đổi cho nhau viên kẹo mềm, nóng ấm, ướt đẫm nước miếng…

    Cặc Bảo cương cứng ép lên một bên đùi chị giần giật, chị cảm nhận khúc gân cứng này nóng, dài để rồi sâu trong bụng chị một cơn nóng nữa dâng lên, hình như trong âm đạo chị đã ươn ướt rồi… Bảo xoa tay trên vùng ngực chị, bóp nhẹ mấy cái hai bầu vú bên ngoài cái nịt vú rồi lướt bàn tay xuống úp trên cái âm hộ vun tròn dưới lớp vải mỏng quần lót, bóp bóp mấy cái trên vùng thịt mềm giữa hai đùi… Tuyền hơi ưỡn mông lên rên nhẹ trong cổ họng “Ưm… ư…” Mấy ngón tay tinh nghịch của anh luồn dưới quần lót xoa xoa trên thảm cỏ đen mềm mượt, trượt xuống đường khe giữa hai mép thịt cũng nham nhám những sợi lông mọc chen chúc trên hai mép thịt nở phồng, hai mép thịt đã thấm dâm thủy trơn ướt bởi sự kích động ngay từ lúc Bảo ép chị vô tường phòng và hôn chị say sưa…

    Trong trí Tuyền bây giờ chỉ còn có một chuyện duy nhất đó là nương theo tất cả cách dẫn đưa, dìu dắt của anh… Chị hơi nghiêng người thò tay xuống bụng anh, luồn vô trong lưng quần lót, thọc sâu xuống chỗ bìu dái xoa nhẹ trên những sợi lông quăn ở đó rồi mới đưa lòng bàn tay lên nắm trọn thân cặc Bảo sục nhẹ… Nóng, cứng và to gần hết vòng mấy ngón tay chị, cặc Bảo như cứng thêm, lớn thêm dưới sự âu yếm vuốt ve của chị…

    Bây giờ Bảo mới rút tay ra khỏi quần lót chị, móc vô lưng quần và kéo cho nó trượt ra khỏi cặp mông căng tròn nẩy nở đẩy cho nó tuột xuống giữa đùi chị. Hai chân Tuyền chòi đẩy cho cái quần lót rời khỏi hai chân. Làm như cơn hứng tình trong chị đã lên tới đỉnh điểm của sự thèm muốn, Tuyền trở người nằm ngửa cầm một bàn tay của Bảo kéo xuống ấn lên âm hộ chị như ý nói anh hãy vuốt ve nó… Rồi tay chị thò qua cũng kéo cái quần lót anh xuống… Không cần dạo đầu kích thích gì thêm nữa, Tuyền hối hả bên tai Bảo :

    - Bảo… “làm” đi… “làm” chị đi… chị thèm lắm… Bảo…

    Thiệt sự, Bảo cũng thèm muốn chị lắm rồi. Không phải là ham muốn theo cái cách thiếu thốn dục tình để bây giờ gặp bất cứ người phụ nữ nào anh cũng muốn đút… Thời gian gần đây, kể cả trước khi chị em Song Trâm có thể làm tình lại với anh, còn có Tố Uyên. Bây giờ Tố Uyên có bầu thì cũng còn có Ngọc Thùy… Sự thèm muốn của Bảo với Tuyền, đơn giản chỉ là sự ham mê xuất phát từ trong tâm tình… Anh muốn bù đắp cho chị những tháng ngày thiếu thốn chuyện ái ân vì phải lánh về quê để sinh cho anh đứa con. Đứa con mà chị mong được có. Nói cho cùng, Bảo muốn biểu lộ với chị lòng biết ơn về sự cam chịu thiệt thòi của chị trong cái quan hệ của hai người…

    Không phải để Tuyền chờ đợi lâu, anh lật người nằm úp trên bụng chị. Cầm đầu cặc cương cứng, anh quẹt nhẹ vài cái dọc theo khe lồn đẫm trơn dâm thủy rồi để trên miệng lỗ, ấn vô… Tuyền bấu mạnh hai bờ mông Bảo, suýt xoa :

    - Úi… ưm… từ từ… nhẹ thôi em… Lâu ngày… chị hơi đau… ui… a… nhẹ thôi… nhẹ thôi… a…

    Khi đầu cặc đã lọt vô lỗ thịt, Bảo nhấp nhẹ nhàng và chậm rãi, anh lấn vô từng ly một. Bảo không cởi nịt vú chị, nhưng kéo cho hai bầu vú trắng sữa nở nang của chị lộ ra… Rồi cứ vừa nhấp cặc trong lồn Tuyền, Bảo cúi xuống lần lượt hôn, liếm mút, bú hai núm vú nở cứng làm Tuyền oằn người trong cảm xúc khoan khoái vô bờ…

    Cặc Bảo đã lút sâu ngọt ngào trong âm đạo Tuyền. Hai tay chị cứ vuốt ve dọc hai bên hông anh hay đưa xuống để trên hai bờ mông nắn bóp, thỉnh thoảng lại ghì xuống cùng lúc chị nẩy háng lên cho cặc Bảo thọt sâu hơn nữa trong đáy lồn chị, nơi mà từng cơn khoái sướng dồn dập tỏa lan… Sự co thắt thốn đau ban đầu giờ đã không còn nữa, vì ống thịt đã giãn nở để đón nhận trọn vẹn nguyên con cặc Bảo, cũng nhờ dâm thủy trong chị đã tuôn ra nhiều thêm… Âm đạo không co thắt vì sợ đau thốn nữa mà lại co thắt vì những cơn sướng khi đầu khấc kéo ra đẩy vô cọ sát trên thành âm đạo… Trong khi cảm nhận của Bảo khi đang mê đắm trong từng nhịp đụ chị là không người phụ nữ nào mà anh biết lại giống nhau… Từ những biểu hiện kích động ban đầu, tới khi dâm hứng bốc lên và cái cách thể hiện khi đón nhận những cảm khoái cũng khác nhau…

    Chị Tuyền rên rĩ trong khi hai tay cứ ôm lấy hai bờ mông anh :

    - Ui… ô… Bảo ơi…

    - Sao chị…

    - Ưm… Chị sướng quá… Lâu quá rồi… Ui… Bảo… có biết không…

    - Biết gì, chị…

    - Chị nhớ Bảo… mỗi lần nhớ em… a… là chị ướt dữ lắm…

    - Lúc đó… chị thèm… em đụ chị… phải không?...

    - Ừm… thèm dữ lắm… Cũng tại em… ô… ô…

    - Sao lại tại em?...

    - Tự nhiên hồi đó… lại thích… đụ chị làm chi… a… bây giờ giống như… chị… “ghiền” cái của em rồi…

    - Tại bữa đó… trong phòng nhảy ra… chị lại ở truồng chớ bộ…

    Nghe Bảo nhắc tới đêm đầu tiên đó, hai má vốn đang đỏ hồng càng rực lên, chị bấu mạnh lên hai mông anh :

    - Tối đó… ui… rình người ta mà… đúng không… ưm…

    Bảo cười không nói gì nữa. Anh đụ nhanh thêm một chút nữa, sâu thêm một khúc nữa… “Nhẹp… nhẹp” của tiếng dâm dịch dính trên da thịt kêu to… Đầu cặc dập mạnh lên đáy lồn làm Tuyền không thể chịu nổi cơn sướng khoái dồn dập… Hình như cơn cực khoái sắp sửa ập tới với chị, chị vuốt vuốt mạnh hơn hai hông Bảo :

    - Ui… a… Bảo ơi… chị muốn… nóng quá… Bảo cho chị… xong đi Bảo… a… a… sướng quá… Bảo ơi… xong đi em…

    Bảo đụ nhanh thêm nữa, anh hổn hển :

    - Em cũng muốn… bắn vô chị… được không?...

    Tuyền gật đầu hối hả :

    - Được… được… chị không có sao… A… Bảo cứ bắn vô lồn chị đi… Chị thích Bảo bắn vô trong đó… sướng lắm… Bảo bắn đi… chị… muốn ui… a… ui… xong… Bảo ơi… chị… xong… ư… ưm…

    Hai chân Tuyền duỗi dài, gồng lên trong cơn cực khoái, ép hai mép lồn kẹp chặc cặc Bảo đang rút đẩy… Bảo rướn người dập háng mạnh thêm vài cái nữa, cơn cực sướng cũng nổ ra, cặc Bảo ngóc lên, bắn phụt ra những tia tinh dịch nóng sâu tận đáy lồn Tuyền. Bụng chị giật lên theo từng lần nở bung của đầu cặc :

    - A… a… Nóng… Nhiều quá… Ui… Bảo ơi… chị thích… Ưm… yêu em quá chừng…

    Chị cong người lên, ôm gáy anh, hôn mạnh lên môi anh “chụt… chụt…” mấy cái liền rồi chị thả người rớt phịch xuống nệm giường. Hai mắt chị mở to nhìn Bảo ăm ắp yêu thương, đôi môi hồng hồng mỉm một nụ cười hạnh phúc, mãn nguyện…
    …………………………………………………………
     
    ngoc hien 81, annhdieng94 and momong like this.
  17. sulegna.old

    sulegna.old Mất Trinh Verified
    117/226

    Bài viết:
    170
    Đã được thích:
    1,121
    Điểm thành tích:
    117
    BỐN MƯƠI HAI

    …………………………………………………………
    Vẫn chưa xong!

    Khi tỉnh hồn lại, Tuyền mới hoảng sợ nhìn xuống âm hộ mình, nơi dâm dịch trộn lẫn tinh dịch đã chảy ra ướt giữa hai đùi chị :

    - Trời ơi, tại em đó… dính tùm lum, khó chịu vậy làm sao chị về…

    Bảo cười :

    - Thì có phòng tắm trong kia, chị vô tắm đi rồi em chở chị về… Để em ra lượm quần áo, chị đi tắm đi…

    Bảo chỉ cho chị phòng tắm, rồi cứ tồng ngồng vậy, anh bước ra bên ngoài lượm hết quần áo của cả hai đem vô giũ ra cho thẳng thớm, sạch sẽ… Nghe tiếng nước từ vòi sen xối xì xì trong phòng tắm, anh tưởng tượng ra thân hình trần truồng trắng nõn có hơi đẫy ra một chút vì chị mới sinh được vài tháng, cục gân dưới háng đã mềm xìu tự nhiên lại như được bơm hơi vô, nó từ từ căng lên chỉa ra trước háng anh như một khẩu súng có cái nòng to dài ngúc ngắc như đang tìm mục tiêu để nhả đạn… Nhìn đồng hồ, chỉ mới hơn chín rưỡi sáng, Bảo mỉm cười gật gù… Anh nhẹ chân bước tới cánh cửa phòng tắm, mở hé nhìn vô. Tuyền đang quay lưng về phía anh, hai tay chị xoa sữa tắm trên khắp người, mới nhìn cứ tưởng người tuyết đang đắp thêm tuyết trên người… Bảo bước vô sau lưng chị, đưa hai tay lên xoa vuốt trên hai bờ vai đầy và tấm lưng chắc lẳn trắng nuột :

    - Để em xoa sau lưng cho…

    Chị quay lại :

    - Thôi được rồi. Để chị xả nước cho sạch nữa là xong rồi… Bảo cũng tắm luôn đi, em ướt hết rồi kìa…

    Anh với tay lên gỡ cái vòi sen xuống, vừa xịt nước vừa xoa sạch bọt trên người chị… Bảo xịt xuống thấp dần, anh xịt lên đám lông mu và xoa thật sạch, xịt trên hai chân chị… Tuyền đứng yên cho anh làm, lòng chị rưng rưng cảm động. Chị không ngờ Bảo lại chăm chút cho chị như vậy, phải đổi lại cho Bảo làm anh còn chị chỉ là một em gái nhỏ chớ không phải thực tế là chị lớn hơn Bảo gần cả chục tuổi như vầy… Anh kéo hai chân chị dang ra một chút nữa để anh xịt nước vô giữa hai đùi chị, những tia nước bắn vô cái khe thịt mở hé làm Tuyền giật mình bước lui… nhưng lưng chị đã đụng vô tường mất rồi, không lui được nữa! Chị buột miệng kêu lên :

    - Á… Đừng Bảo… chị khó chịu… thôi… thôi… ưm…

    Bảo nửa quỳ nửa ngồi dưới nền phòng tắm ngước lên nhìn chị :

    - Em làm chị khó chịu hả?... Vậy để em làm chị… dễ chịu nghe…

    Anh thả vòi sen xuống, mặc kệ cho những tia nước bắn lung tung vô tường, đưa tay ra sau đầu gối một chân chị kéo để gác lên vai mình… Không để Tuyền kịp phản ứng, anh chồm nhanh tới kê miệng hôn lên đám lông rậm đen ướt sũng nước đang nhỏ giọt… Đầu lưỡi anh vươn ra liếm mạnh từ dưới lên trên đầu khe đang mở ra vì một đùi chị đã gác lên vai anh… Cảm giác đột ngột làm chị giật mình, đưa tay xuống tính đẩy đầu Bảo ra, nhưng anh lì lợm càng ghì sát chân chị hơn. Chị thảng thốt :

    - Bảo… Bảo… thôi đi… chị còn phải về… trễ rồi… chị Hai la…

    Không thèm trả lời, anh càng liếm mạnh, liếm nhanh hơn nữa trên khe lồn ướt đẫm và mút nút trên núm thịt nhú ra ở giữa… Dù không muốn nhưng cái cảm giác trên vùng nhạy cảm nhất của chị đã bị cái lưỡi quái ác của anh quậy loạn lên, phản ứng trong thân xác chị đã biểu hiện ngược lại với điều chị đang nghĩ… Bụng chị thót lại vì một cơn co thắt sâu bên trong, mấy giọt dâm thủy bị kích thích lại bắt đầu rỉ ra… Những giọt dâm thủy bắt đầu nối lại với nhau thành một dòng nước ấm nhỏ khi đầu lưỡi anh đút vô lỗ thịt ngoáy lung tung trên lớp thịt nhăn nhíu bên trong… Bất giác chị thở ra một hơi dài, bàn tay muốn đẩy đầu anh ra giờ lại nhẹ nhàng xoa xoa :

    - Trời ơi… Bảo ơi… nữa hả… Ui… chết chị… Bảo ơi…

    Vừa liếm, mút trên lồn chị, tay anh vừa vuốt ve trên cặp mông căng trơn vì ướt nước… Khi đầu lưỡi anh lại thọc vô lỗ lồn thì chị lại nẩy mông tới như muốn cái lưỡi chui sâu thêm chút nữa… Một lát sau, anh đã cảm thấy dòng nước nhờn đã chảy ra nhiều hơn, thay thế cho những giọt nước lúc xịt cho chị… Mút mạnh mấy nhịp nữa trên hột le đã căng cứng, anh nhả ra ngước lên nhìn chị, khuôn mặt xinh đẹp của người mẹ trẻ giờ đã đỏ bừng bừng bất kể không khí trong phòng tắm gần như mát lạnh… Chị thả cái đùi đang để trên vai anh xuống, thân hình trần truồng trắng nõn vẫn còn vương những giọt nước trượt theo vách tường thấp xuống đối diện với Bảo. Chị thò tay cầm nhẹ cặc anh, nó đã cương cứng từ lâu, chị vuốt lên, tụt xuống nhẹ nhàng nhưng đủ mang lại cảm giác sảng khoái cho anh…

    Bảo từ từ đứng lên, con cặc anh chỉa ngay trước mặt chị, hiểu ý anh muốn gì, Tuyền hôn nhẹ lên đầu cặc tròn bóng rồi há miệng ngậm đầu cặc anh vô miệng… Vừa mút cặc chị vừa khuấy đầu lưỡi quanh cái khấc thịt, từng cơn sướng khoái đê mê làm hai chân Bảo run run như đứng không vững, lần mấy ngón tay vô mái tóc ướt của Tuyền, Bảo kêu nho nhỏ :

    - Ui da… chị ơi… chị bú cặc em… thích quá… ưm… sướng quá chị ơi…

    Nghe Bảo rên rĩ, chị càng cố đẩy cho con cặc vô sâu hơn chút nữa… nhưng mà cổ họng chị không chứa nổi chiều dài của nó… Họng chị nhột nhột, bất giác chị ọe lên một tiếng nhả cặc anh ra, nước miếng trên cặc Bảo nhỏ ròng ròng xuống nền, hai mắt chị đỏ lên, có mấy giọt nước mắt ứa ra… Thấy tội nghiệp chị, Bảo đưa tay kéo chị đứng lên, anh đặt môi lên cái miệng đang ướt đẫm của chị hôn chị thật lâu, lưỡi Bảo lấn qua liếm láp trong miệng chị như muốn vét sạch giùm chị những dòng nước miếng lúc nãy… Tuyền cũng ngậm lưỡi anh mút nút thật nhẹ nhưng thắm nồng…

    Bảo xoay người cho chị đứng úp vô tường, anh kéo cho một bên đùi chị hổng lên, khe lồn Tuyền nhờ thế đứng này mở ra… Bảo cầm đầu cặc để vô cái khe rồi nẩy mông tới. Cặc Bảo trơn tuột lút sâu vô tận đáy lồn chị… Tuyền “Ứ…” lên cảm khoái. Hai tay chị bám trên mặt tường, đón nhận từng cú nắc của Bảo vô lồn chị… Chị sướng đến run người. Nhưng cái chân đứng dưới mỏi quá, chị kêu lên :

    - Bảo… thả chân chị ra… chị mỏi quá…

    Cái chân kia được Bảo thả xuống, chị đứng trên hai chân, dang rộng ra chút nữa và nhích cặp mông lui ra một chút cho háng anh đỡ vướng cặp mông lớn dễ đút sâu vô hơn… Hiểu ý chị muốn gì, anh rút cặc lúi gần hết ra ngoài rồi đẩy vô sát tới gốc cặc… Đầu cặc bắt đầu chạm trong đáy lồn Tuyền. Khoái sướng đê mê làm chị rên lên :

    - Bảo ơi… Bảo đụ chị nữa hả?... Ui… chị sướng… A… Bảo ơi… cặc Bảo… ui da… đâm sâu lắm… a… a…

    Hai tay vịn trên bờ eo Tuyền, anh giữ nguyên tốc độ nhịp nhàng, đều đều không ngừng nghỉ và cả chiều sâu của cặc anh trong lồn chị… Lúc nãy là Bảo muốn bù lại cho chị những tháng ngày thiếu vắng, lần này mới thật sự là Bảo muốn đụ chị như hai con người nam nữ ham muốn nhục dục, thân thể của nhau… Vừa đụ chị, Bảo vừa lắng nghe từng cơn sướng dưới đầu cặc lan tỏa sung sướng trong người. Thân cặc Bảo được thành thịt âm đạo vuốt bóp mỗi khi đút vô rút ra, dâm thủy đầy ứ trong đó được cặc Bảo kéo lui trào ra, nhỏ thành dòng nhỏ như sợi chỉ đặc sệt, đục như nước dừa nhỏ xuống nền… Tiếng “nhọp… nhẹp…”, tiếng bụng anh đập lên mông chị “bạch… bạch…” vang lên cho dù vòi sen nãy giờ vẫn cứ xịt nước xè xè… Bảo thò tay xuống ngực chị mân mê trên hai bầu vú, trên đầu núm rỉ ra mấy giọt sữa trắng đục :

    - Chị ơi… sướng không?...

    - Ưm… Bảo đụ sướng… Bộ hồi nãy… ui… Bảo chưa.. “đã” hả… Sao giờ còn… đè chị ra… đụ nữa vậy?...

    - Hồi nãy sướng… giờ cũng sướng… em muốn… đụ chị hoài thôi…

    - Chị cũng thích… a… nhưng chị sợ Bảo mệt…

    - Em không mệt…

    - Bảo ơi…

    - Sao chị?...

    - Cho chị… đụ Bảo đi…

    Bảo rút cặc ra, anh nằm xuống nền phòng tắm, con cặc cương bự, chỉa lên. Tuyền đặt hai chân hai bên rồi ngồi xuống, thò tay cầm cặc anh để ngay lỗ lồn rồi hạ mông xuống… Hai mép lồn rậm lông như nuốt chửng cặc Bảo tuốt vô trong, chỉ chừa lại gốc mu cặc với đám lông đen lăn quăn bên ngoài. Lúc đầu Tuyền còn cử động hạ nâng cặp mông hơi chậm, nhưng rồi cơn sướng khoái cứ như thôi thúc chị phải nhanh lên không thì nó biến mất nên Tuyền dập mông trên háng anh càng lúc càng nhanh… Tiếng “bạch… bạch…” của mông chị đập trên hai đùi của anh bên dưới liên hồi như tiếng ai đó vỗ tay không biết mỏi… Đầu cặc Bảo có một đường vô thoáng đãng nên cắm lút sâu trong tít đáy lồn chị… Chỉ được một lát, vì miệng tử cung bị đầu cặc kích động quá mạnh mẽ nên cơn co thắt từ trong đáy chậu của chị âm ỉ tìm lối cho hơi nóng và nguồn nước trong đó tuôn ra… Biết là mình sắp xong, chị cũng muốn cho Bảo cùng ra với mình nhưng một nửa kia lại thôi thúc chị làm nhanh để cơn cực khoái tới ngay lập tức… Chị thả cho cảm xúc tuôn theo bản năng, chị quỳ hẳn xuống, áp sát mu lồn chị với gốc mu cặc anh, cà qua cà lại thiệt mạnh cho đầu cặc quẹt lung tung trong đáy lồn, thỉnh thoảng chị mới nhấc mông lên rồi dập xuống vài nhịp… Sự cọ sát liên tục nên chỉ vài phút sâu, một cơn co thắt sảng khoái đến mụ mị nổ bùng trong thân chị, vẫn sàng qua sàng lại háng chị trên háng Bảo nhưng nhịp đã chậm lại… Rồi bụng chị co rút từng nhịp một, úp mặt xuống trên ngực Bảo, chị thảng thốt kêu lên :

    - Ui… a… chết chị… a… a… chị xong rồi… a… ô… Bảo ơi…

    Nằm dưới háng Tuyền, con cặc anh cũng rục rịch muốn bắn, nhưng không ngờ chị làm nhanh quá anh không kịp ra với chị. Bảo vuốt ve dọc theo tấm lưng trơn vẫn ướt của chị, Bảo vỗ về :

    - Không sao đâu… chị xong là được rồi… Em nhịn một chút cũng không sao… Hì hì… có vợ nhiều mà… lo gì…

    Tuyền ngẩng đầu lên, trợn mắt nhìn Bảo :

    - Bộ hay lắm á… Có ngày đi không nổi luôn cho coi…

    Anh vẫn cười hì hì, chống tay ngồi lên, Môi anh tìm gặp môi chị để cho nhau một nụ hôn trước khi ra ngoài…

    ………………………………………………………

    Thấy chị Tuyền tới gần trưa mới về, bà Thu Trâm và chị em Song Trâm quây lại hỏi han… Nhớ những gì Bảo đã dặn, chị cười đổ thừa cho người có trách nhiệm ký giấy khai sinh cho con bé đang bận họp nên phải ngồi chờ, tới giờ mới về… Hai bà mẹ trẻ hối chị đưa giấy khai sinh coi thử chị đặt tên cho con gái là gì… Chị chợt đỏ mặt rồi ngập ngừng đưa tờ giấy khai sinh cho bà Thu Trâm và Song Trâm coi… Hai chị em vừa đọc xong tên con bé đều ngạc nhiên thích thú :

    - Ô… Lê Tuyền Trâm Nhi… Ôi, mẹ… tên con bé đẹp quá… Ai đặt vậy, chị Tuyền?... Chị hả?...

    Chị lắc đầu, mỉm cười :

    - Không. Cậu Bảo đó, cậu nói đặt vậy vừa hay một cách nhẹ nhàng nhưng quý giá và vừa cho có ý nghĩa… Cậu còn nói suy nghĩ bao nhiêu ngày mới ra cái tên đẹp vậy cho bé…

    Song Trâm đồng thanh :

    - Ảnh có giải thích không chị?

    Chị cười tươi, gật đầu :

    - Có. Lê là theo họ của cậu Bảo rồi. Tuyền là… tên của mẹ sinh ra nó. Trâm là xin đặt tên lót theo tên chị Hai và hai em… Mà Trâm Nhi còn có ý là cô Trâm “Nhỏ” nữa… Cậu nói là đặt vậy thì lớn lên nó sẽ xinh đẹp như những người tên Trâm, tên… Tuyền… nhất là sẽ có tấm lòng quảng đại, rộng lượng, bao dung và hiền từ… như của chị Hai…

    Bà Thu Trâm bật cười trong tiếng trầm trồ của hai cô con gái :

    - Cái thằng… hết biết thiệt… Chỗ nào nó cũng kiếm cách khen ngợi người khác được…Thôi, kệ nó đi…

    Như vừa nghĩ ra chuyện gì, bà ngoắc ngoắc tay cho Song Trâm im lặng… Ngẫm nghĩ một hồi, bà lên tiếng :

    - Hai đứa con ngồi xuống, cả Tuyền nữa… Mấy đứa cần phải biết chuyện này… Trừ mẹ và Tố Uyên ra, đã biết từ mấy tháng trước, từ lúc các con chưa sinh em bé… Tới bây giờ mẹ cần phải nói cho các con biết…

    Rồi bà bắt đầu kể cho chị Tuyền và Song Trâm nghe về quan hệ của Bảo và Ngọc Thùy trước kia… Bà cũng nói luôn cái ý định của bà về chuyện để nàng cùng góp sức làm ăn với gia đình bà… Và mọi việc từ đó đến nay đã diễn ra vô cùng tốt đẹp theo ý bà…

    Nghe xong, Mỹ Trâm có vẻ giận dỗi kêu lên :

    - Mẹ, sao mà ảnh tham lam vậy, chừng này vợ còn chưa đủ sao?

    Chị Tuyền thì im lặng không nói gì vì trước khi được bà Thu Trâm xuống tận nhà đón chị quay lại, Bảo đã kể cho chị nghe chuyện Ngọc Thùy qua điện thoại từ sau lần bà Thu Trâm gặp Ngọc Thùy ở tiệm cơm đó… Chị an lòng, bởi dù sao, chị là người tới sau. Ước nguyện của chị là có được một đứa con cũng đã thành. Bảo còn có yêu ai nữa thì chị cũng không ganh ghét gì, miễn sao trong một góc trái tim của anh vẫn còn có chị, là mẹ của con gái Bảo, vậy là đủ!...

    Vẫn là Ngọc Trâm có một cảm nhận, suy nghĩ phóng khoáng hơn. Cô ngập ngừng rồi lên tiếng :

    - Bé Mỹ đừng có giận làm gì. Chị lại nghĩ khác. Vì như theo lời mẹ nói đó, chị Thùy là người quen biết anh Bảo trước cả nhà mình, lại là người chia sẻ, giúp đỡ khi ảnh còn là sinh viên nghèo khổ… không hề biết mình là ai… Bé Mỹ cứ nghĩ đi. Nếu hồi đó không có chị Thùy thì chắc gì bây giờ chị em mình và mọi người được gặp ảnh, nhất là bé Mỹ không được ảnh cứu giúp khi gặp bọn côn đồ tối hôm đó… Chuyện đời nó xảy ra, nhiều khi mình nghĩ không liên can gì nhau, nhưng thiệt sự, nếu mình có đủ bình tĩnh và thời gian suy xét, nối lại thì vẫn có những liên hệ rất quan trọng và đương nhiên, bé Mỹ à…

    Nghe Ngọc Trâm nói tới đâu, bà Thu Trâm gật gù tới đó. Bà ôm Mỹ Trâm lại, xoa trên đầu cô :

    - Chị Hai con nói không sai… Có những chuyện xảy ra, mình cần phải đứng vô vị trí của người trong cuộc, mình mới hiểu hết được con à…

    Mỹ Trâm rồi cũng hiểu ra vì bản tính cô cũng không phải là người hẹp hòi, nếu không thì cô đã không chấp nhận lấy chồng chung với Ngọc Trâm, đã không đón nhận Tố Uyên như người một nhà… nên cũng chính cô hỏi mẹ :

    - Mẹ, rồi khi nào… mẹ đón chỉ về nhà mình?...

    Bà bật cười, cầm đầu mũi cô lắc lắc :

    - Ủa, con gái mẹ không ganh tỵ nữa sao?...

    Cô đỏ mặt chống chế :

    - Thì… tại vì… con hơi bất ngờ thôi…

    Bà nhìn hai chị em :

    - Việc nhà thì giờ có mẹ với chị Tuyền rồi. Hai đứa khi nào quay lại làm việc được thì mẹ sẽ nói chuyện rồi đón Ngọc Thùy về đây. Được không? À… mà hình như chị Tuyền với Ngọc Thùy bằng tuổi nhau hay sao đó… Nhưng em cứ xưng chị với Thùy đi, dù sao nó cũng vô nhà sau em…

    Đúng ra, bà sẽ nói là vì nó chưa đẻ con cho Bảo thì nó phải làm em vì chị thì đẻ rồi… Nhưng bà không muốn làm cho rắc rối thêm đầu óc của mấy cô con gái, từ từ rồi trước sau gì bà cũng sẽ nói chuyện với Bảo… Bà chỉ muốn kiểm tra lại suy nghĩ và dự đoán của bà thôi… Vì từ ngày xuống đón Tuyền về, bà đã thấy khuôn mặt xinh đẹp của con gái Tuyền có những nét rất quen thuộc mà bà chưa nhớ ra… Cho đến trước đây mấy ngày, khi lục soạn lại tủ đồ mà bà luôn cất những kỷ vật ngày xưa, thời còn con gái, trong một mớ hình chụp lúc còn là học sinh thì bà mới phát hiện ra khuôn mặt của Bích Thanh, bạn bà cũng là mẹ ruột Bảo rất quen so với bé Trâm Nhi… Bà lựa một tấm hình trẻ nhất và rõ ràng nhất của bạn rồi đem ra so với khuôn mặt con bé… Tim bà đập loạn lên vì những nét giống nhau tới không ngờ… mà trên đời này cháu nội giống bà nội là chuyện thường hay xảy ra…

    Sau đó bà mới ngồi ngẫm nghĩ lại những chuyện đã xảy ra trước đó… Trong thời gian chị Tuyền về quê, ai cũng thắc mắc, cũng tỏ vẻ rất trông mong chị quay lại, chỉ riêng có một mình Bảo là không bao giờ nhắc tới, mỗi khi có ai nhắc tới Tuyền là Bảo kiếm cớ lảng đi chỗ khác… Nhất là cái chuyện chị Tuyền kể cho bà nghe việc chị dính bầu với một người đàn ông không hề biết mặt, không hề biết gì về anh ta hết… giờ bà mới thấy khó tin làm sao đó… Tới lúc này bà có thể khẳng định hết 90% là Tuyền có bầu với Bảo trước cả chị em Song Trâm. Khi chắc chắn rồi chị mới kiếm cớ về quê để nghỉ ngơi chờ ngày sinh đẻ… Nghĩ tới đây, bà bỗng bật cười… “Cái thằng ngó vậy mà đào hoa ghê gớm! Chẳng bù với cha nó, cả đời chỉ biết có một mình Bích Thanh!”… Rồi bà thầm thì khấn nguyện với linh hồn người bạn… “Con trai của tụi mình trưởng thành rồi, làm được biết bao nhiêu việc rồi, lại còn được bao nhiêu phụ nữ yêu thương, quý trọng… Bạn khôn thiêng phù hộ cho bầy con dâu cũng như cháu nội, cháu ngoại của tụi mình nghe… Bích Thanh!...”

    ………………………………………………………

    Sau bữa cơm tối, khi những người phụ nữ trẻ xúm nhau dọn rửa, tranh thủ lúc không có ai, bà Thu Trâm nói nhỏ với Bảo dặn anh trước khi đi ngủ thì gặp bà ở ngoài căn nhà nhỏ trong vườn…

    Cứ nghĩ là bà chỉ bàn về chuyện của nhà hàng khách sạn sắp khánh thành công trình mở rộng, nhưng mà không phải. Bà báo với anh chuyện đầu tháng tới bà sẽ làm một cái lễ nho nhỏ trên bàn thờ gia tiên để đón Ngọc Thùy về cho anh… Nghe bà nói tới chuyện này, Bảo mừng thầm, vì có nghĩa là bà đã nói chuyện với chị em Song Trâm rồi và các cô đồng ý thì bà mới làm vậy… Nhưng khi nghe bà nói tới chuyện đứa con gái của chị Tuyền thì Bảo như chết sững…

    Anh cứ lặng yên nghe bà nói rất tâm tình, dịu dàng :

    - Mẹ không la trách con, cũng như không hỏi con về nguyên nhân tại sao Tuyền lại dính bầu với con… Vì dù sao thì chuyện cũng đã xảy ra rồi… Mẹ chỉ chắc chắn là tụi con có tình cảm với nhau, kể cả khi chỉ là chuyện thân xác đòi hỏi… Nhưng giờ thì khác, Tuyền đã sinh cho con một đứa con gái xinh đẹp như vậy, mà mẹ cũng biết là nó cũng thương yêu con thật lòng nên mới chấp nhận bồng con về sống ở đây… Mẹ chỉ muốn con phải có trách nhiệm đồng đều với tất cả những người phụ nữ của con, với tất cả những đứa trẻ kêu con là “Ba”!... Sắp tới đây Tố Uyên cũng sẽ sinh con, rồi Ngọc Thùy về nữa, phụ nữ lớn tuổi như nó cũng rất muốn mau có con… nên mẹ chỉ mong con sẽ chu toàn bổn phận làm chồng, làm cha của con… Cũng may là con lấy lại được tài sản lớn, rồi biết lo làm ăn lớn… Chớ mà không á… - Nói tới đây bà bật cười thích thú, - Chừng đó vợ, chừng đó con đẻ ra… con có mà còn da bọc xương…

    Bà ngưng lại một chút rồi nói tiếp :

    - Chuyện của Tuyền với con cứ để mẹ suy nghĩ đã… Mới trưa nay nói chuyện Ngọc Thùy rồi bây giờ mà nói chuyện của Tuyền ra chắc hai con nhỏ đó tưởng con là ông vua nào đó hồi xưa đầu thai… cứ đi tuyển tam cung lục viện là chết luôn… Hiểu chưa?...

    Bảo đứng lên, anh vòng tay trước bà như một đứa trẻ làm sai :

    - Mẹ… Con rất thật lòng xin lỗi mẹ… Không phải là con muốn những điều như vậy xảy ra… Nhưng mà, nó cũng đã xảy ra rồi như lời mẹ nói… bây giờ con chỉ biết xin lỗi mẹ và cũng cảm ơn mẹ thiệt nhiều đã thông hiểu và tác hợp cho tụi con… Ơn nghĩa này không bao giờ con quên được… Con hứa với mẹ, con sẽ luôn nghe theo mẹ, sẽ luôn làm người chồng tốt, người cha tốt như lời dạy và kỳ vọng của mẹ… Con sẽ luôn coi những người phụ nữ đó và những đứa nhỏ đó như nhau, con không phân biệt bất cứ điều gì, dù rất nhỏ… Mong mẹ yên tâm…

    Bà Thu Trâm đứng dậy, khoác lên tay anh :

    - Thôi được rồi, mẹ con mình đi vô nhà thôi… Đi ngủ, ngày mai còn biết bao nhiêu việc phải làm nữa… Ừ, con còn có trách nhiệm cho Song Trâm với Tuyền học lái xe đi… Mai mốt chắc mẹ phải mua thêm chiếc xe nào có chỗ ngồi nhiều nhiều một chút mới chở hết cả nhà mình được…

    Hai mẹ con dắt nhau đi vô nhà, không để ý thấy dưới bóng tối một gốc cây có tán lá um tùm cách căn ngôi nhà mát chỉ khoảng chưa đầy năm mét, có hai bóng người phụ nữ nắm chặc tay nhau nghe hết mọi điều hai mẹ con họ nói. Khi hai mẹ con bà vừa vô tới trong nhà, bóng người thấp hơn bóng kia một chút thì thào :

    - Trời ơi… Ghê không, chị Hai… Ông chồng của mình đúng là “sát tinh” của phụ nữ mà… Chị Tuyền thấy cứng cáp, bản lĩnh vậy mà cũng… đẻ con cho ảnh nữa…

    Bóng người kia cười khẽ :

    - Ủa… không giận hờn gì sao?... Hồi sáng nghe chuyện chị Thùy thì cự nự dữ lắm mà…

    Trong bóng tối sẽ không thấy cái bóng kia đỏ mặt :

    - Chị đừng chọc em… Em thấy mẹ nói đúng… Có muốn làm gì thì cũng không thay đổi được chuyện đã diễn ra… Chấp nhận nó biết đâu sẽ tốt hơn, vui hơn… Phải không Hai?...

    Bóng lớn cười thêm một tiếng nắm tay bóng thấp kéo đi :

    - Thôi đi vô. Lỡ mấy “ông” Bảo con không thấy mẹ lại la khóc um sùm… tội chị Tuyền…
    …………………………………………………
     
  18. tudo75

    tudo75 Chơi gái lần đầu Verified
    97/113

    Bài viết:
    256
    Đã được thích:
    208
    Điểm thành tích:
    97
    Rất ư là hay đó mà. Chú sáng tác 1 lần 2 chương đọc đã con mắt, sướng cái con..... Chúc chú mạnh khỏe, đầu óc sáng suốt văn chương lai láng để còn sáng tác phục vụ anh em.
     
    sulegna.old thích bài này.
  19. nicolas87

    nicolas87 Đại Gia Lầu Xanh Verified
    197/226

    Bài viết:
    1,598
    Đã được thích:
    1,323
    Điểm thành tích:
    197
    Đọc cứ như Vi Tiểu Bảo thời hiện đại vậy á. Thanks chap mới
     
    sulegna.old thích bài này.
  20. lovelace1712

    lovelace1712 Dân Chơi Verified
    37/57

    Bài viết:
    361
    Đã được thích:
    128
    Điểm thành tích:
    37
    H chỉ hóng bảo vs bà mẹ vợ thôi
     
    sulegna.old thích bài này.
Đang tải...
Similar Threads Diễn đàn Date
Những người con gái đi qua đời tôi... Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx Hôm qua, lúc 03:14
Những người con gái đi qua đời tôi Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 1/7/18
NHỮNG NGƯỜI CON GÁI ĐÃ ĐI QUA CUỘC ĐỜI TÔI Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 1/5/18
Sát thủ tình trường...! (cuộc đời tôi) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 27/2/18
Cuộc đời của tôi Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 23/2/18