1. Nếu bạn dùng GMAIL,Yahoo,Hotmail.. để đăng ký , xin vui lòng kiểm tra mail kích hoạt trong mục Spam/Bulk của gmail
    https://mail.google.com/mail/u/0/#spam
    Xin cảm ơn

CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi sulegna.old, 24/5/18.

  1. ngoc hien 81

    ngoc hien 81 Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    10
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    1
    hay wa
     
  2. sulegna.old

    sulegna.old Mất Trinh Verified
    117/226

    Bài viết:
    170
    Đã được thích:
    1,116
    Điểm thành tích:
    117
    :p
     
  3. tudo75

    tudo75 Chơi gái lần đầu Verified
    97/113

    Bài viết:
    254
    Đã được thích:
    203
    Điểm thành tích:
    97
    Bà mẹ vợ già rồi tha cho bả đi.gái trẻ thiếu gì mà không xơi
     
    sulegna.old thích bài này.
  4. sulegna.old

    sulegna.old Mất Trinh Verified
    117/226

    Bài viết:
    170
    Đã được thích:
    1,116
    Điểm thành tích:
    117
    BỐN MƯƠI BA

    Lễ khánh thành cụm Nhà hàng – Khách sạn Song Trâm mở rộng diễn ra trang trọng và vui vẻ… Gần như cả nhà bà Song Trâm đều hiện diện, trừ một mình Tuyền phải ở nhà coi một lúc ba đứa nhỏ còn đang nằm trong nôi. Thiệt ra, bà Thu Trâm cũng muốn chị đi và mang ba đứa nhỏ theo luôn, nhưng chị ngại tới chỗ đông người vì không quen, chị còn sợ mấy đứa nhỏ vì vậy mà không yên dễ quậy khóc nên đòi ở nhà… Mọi người thấy cũng có lý nên đành phải nghe chị.

    Chỉ có Bảo và Tố Uyên biết lái xe nên tính tới tính lui, cả năm người dồn lên một chiếc. Bà Thu Trâm ngồi đàng trước với Bảo, băng ghế sau là Song Trâm và Tố Uyên… Mấy tháng trời chỉ ở trong nhà với mấy đứa nhỏ, hai chị em Song Trâm khi ra đường rất háo hức, mong mau mau tới nơi để nhìn thấy công trình mới của gia đình… Bụng Tố Uyên thì đã lùm lùm, nàng đã phải mặc áo bầu nhưng càng nhìn càng thấy nàng còn xinh đẹp hơn cả khi chưa bầu…

    Buổi lễ khánh thánh chấm dứt lúc đã gần trưa. Bảo thay mặt mời tất cả quan khách dự bữa tiệc mừng tại gian sảnh của nhà hàng mới mở… Khi mọi người chấm dứt tràng vỗ tay, cười nói xôn xao kéo nhau lần lượt đi vô khu nhà hàng thì từ ngoài cổng, mọt chiếc xe hơi màu bạc phóng vụt vô khoảng sân rộng lớn, thắng muốn cháy vỏ xe… Mấy cánh cửa xe đồng loạt mở tung, bước xuống là một gã đàn ông tuổi trên bốn mươi, mặt mày chù ụ như mặt một gã bán thịt mập ú. Theo sau là ba gã thanh niên đeo kính đen như xã hội đen, mặc mấy bộ đồ jean rách te tua hùng hổ bước ào ào lên bậc cấp, nơi gia đình Bảo đang chào mời quan khách… Mấy người bảo vệ đang thất thần vì sự xuất hiện của chiếc xe hơi bây giờ mới tỉnh táo vội vàng chạy lại để ngăn cản sự xuất hiện của đám người như kẻ cướp…

    Tố Uyên là người phát hiện ra người đàn ông mập ú kia là ai. Mặt mày nàng tái xanh, tay chân run lập cập. Nàng phải vội bám lấy tay Ngọc Thùy đang đứng bên cạnh. Thấy cánh tay mình bị kéo rất đau, quay lại thấy khuôn mặt của Tố Uyên tái xanh, mồ hôi tươm ra, nàng tưởng Tố Uyên trúng gió, vội vàng kêu lên :

    - Uyên… Uyên, em bị sao vậy… Mọi người ơi, bé Uyên bị làm sao nè… Uyên ơi…

    Bảo là người nhanh chân bước tới đỡ lấy Tố Uyên trong tay, hoảng hốt kêu lên :

    - Em bị gì vậy?... Nói anh nghe…

    Tố Uyên chỉ người đàn ông đang bước lên bậc cấp, lắp bắp :

    - Hắn… hắn là chồng cũ… của em… Hắn tới đây… làm gì…

    Thấy nàng chỉ bị hoảng sợ đột ngột chớ không phải trúng gió, Bảo lên tiếng :

    - Được rồi, em bình tĩnh… Để coi hắn muốn gì… Em cứ đứng với mọi người, sau lưng anh là được…

    Gã đàn ông mập ú mà Tố Uyên kêu là chồng cũ bước hết bậc cấp dừng lại trên nền sảnh nhìn đám người nhà bà Thu Trâm với đôi mắt ti hí, cất giọng như quan quyền :

    - Tố Uyên đâu? Ra tao hỏi! Mày trốn tao không được đâu!

    Bảo bắt đầu nổi nóng. Dù anh rất giỏi nhịn, nhưng khi có kẻ gọi người yêu thương của anh, hay hiểu rõ ràng hơn, còn là vợ anh, đang mang trong bụng đứa con của anh mà bị kẻ khác dùng những từ ngữ thiếu văn hóa để gọi là trong đầu Bảo đã có một quyết định là không tha thứ cho hắn được!

    Anh nhìn quanh một lượt và trong lòng thầm yên tâm vì đứng ngay sau bốn gã đàn ông đó là Bảy Hiền và một vài người của ông nữa, có cả một vài thanh niên mặc thường phục vốn là cảnh sát nhưng do Liêm nhờ tới hỗ trợ cậu anh để đề phòng chuyện xấu xảy ra… Bảo quyết định chưa vội ra mặt, để coi gã đàn ông như con heo này sẽ làm gì!

    Gã đàn ông đã phát hiện Tố Uyên đang đang đứng phía sau tên thanh niên cao lớn ăn mặc rất lịch sự cùng với mấy người phụ nữ, trong đó có một phụ nữ lớn tuổi. Đôi mắt tí hí của gã mở lớn ra một chút, chỉ ngón tay về phía Tố Uyên cười gằn :

    - Ha ha… Tưởng mày làm ông làm bà gì to lớn, giàu có, té ra bây giờ mày đi làm gái nhà hàng…

    Tin tưởng có Bảo và mọi người chung quanh, Tố Uyên đã lấy lại bình tĩnh và bản lĩnh của một phụ nữ sớm va chạm với những mặt đen tối của cuộc đời, nàng bước ra một bước, nạt gã :

    - Anh Hùng, anh im đi… Tôi làm gì để sống là chuyện của tôi… Anh đừng ỷ cha mẹ mình giàu có rồi coi thường người khác! Tôi không buôn bán lừa gạt như gia đình anh, không cậy thế quen biết những ông to mặt lớn để ăn hiếp người khác như gia đình anh đã từng làm với tôi… Cướp đứa con tôi đã sinh ra khỏi cuộc đời tôi… Bây giờ anh tới đây là để làm gì? Làm gì hả?...

    Câu hỏi cuối cùng nàng hét lên trong nước mắt, trong sự uất ức vô hạn, vì nhìn thấy gã làm nàng chợt nhớ tới đứa con gái đã năm năm nay không được nhìn thấy, không phải nàng không muốn gặp con mà do chính gã và gia đình gã không cho nàng gặp…

    Gã đàn ông mặt heo tên Hùng vẫn không biết quanh gã là những ai, gã ỷ lại vô mấy tên ra dáng xã hội đen sau lưng, nên gã cũng to tiếng :

    - Mẹ… Làm gì hả mày? Tao hỏi mày, từ ngày tao bỏ mày, tại sao mày không đưa đồng nào để cha mẹ tao nuôi con cho mày… Mày nói con mày, sao mày không có trách nhiệm với nó?... Khôn hồn, muốn được yên thân mà làm gái nhà hàng như mày ưa thích thì đưa cho tao hai trăm triệu về nuôi con cho mày… Nếu không… về sau mày đừng hối hận…

    Tố Uyên bỗng bật cười khan, nàng cười trong hai hàng nước mắt ràn rụa trên đôi má đỏ bừng vì cơn giận dồn nén :

    - Không nuôi con hả? Không có trách nhiệm với nó hả?... Haha… Hay là chính gia đình các người đã cướp luôn cả cái quyền làm mẹ của tôi đối với nó!... Cấm tôi không được gặp nó!... Rồi lợi dụng sự quen biết, cha mẹ anh đã còn xúi người ta đuổi việc ở nơi tôi đang làm lúc đó không cần lý do… Chính anh, chính anh đã tuyên bố giữa mọi người ở công ty đó là do mẹ anh nhờ người ta đuổi việc tôi mà… Anh quên rồi sao?... Lúc đó chính anh là người lớn tiếng giữa tòa nói là không cần tôi góp tiền nuôi con mà… Hai trăm triệu hả?... Trời ơi!...

    Nỗi uất ức kìm nén bao lâu nay, lòng thương con chôn chặc bao nhiêu năm, những bất công mà nàng đã gánh chịu khi làm vợ gã, cho dù một phần sai lầm phát xuất từ tính toán thực dụng của nàng lúc đó… Tất cả đã trào lên như một cơn sóng lớn đổ ụp lên tâm trí, phá vỡ giới hạn chịu đựng của nàng… Tố Uyên bật khóc, người nàng run lên… Những người phụ nữ quanh nàng chưa biết làm gì thì cũng chính Ngọc Trâm vẫn là người bình tĩnh hơn hết, cô bước tới ôm Tố Uyên, nhẹ giọng an ủi :

    - Chị, bình tĩnh lại… Còn có mẹ, có anh Bảo và người nhà mình ở đây… Chị còn đang có em bé trong bụng nữa… Đừng xúc động quá mà ảnh hưởng tới con mình… Không hay đâu chị…

    Hùng nghe Ngọc Trâm nói Tố Uyên đang có bầu, gã bật cười khả ố :

    - Haha… Mày lại có bầu nữa hả?... Lại một thằng ngu nào nữa bị mày dụ dỗ để mất tiền cho mày nữa hả?... Mà chưa chắc là con của thằng đó nữa đâu… ha…

    Câu nói và tiếng cười của gã bị cắt ngang bởi một tiếng “chát…” đanh gọn, rõ ràng vang lên… Gã im bặt, đưa tay xoa má nhìn lại người vừa tát gã… Người thanh niên cao lớn, ăn mặc lịch sự chính là người vừa ra tay tát gã… Vừa đau, vừa tức, vừa mắc cỡ, gã đưa ngón tay run run chỉ vô mặt Bảo :

    - Mày… Mày là thằng nào mà dám đánh tao… Tụi bây! Đập thằng này một trận cho tao… Mẹ!… Nó dám đụng tới Hùng Heo này hả?...

    Ra lệnh mà không thấy thằng nào xuất hiện, gã bực tức quay lại nhìn. Ba tên thanh niên như xã hội đen đã bị ba người thanh niên cao to, vạm vỡ một tay nắm cổ áo, một tay bẻ ngoặt một cánh tay của đàn em hắn ra sau, có tên còn tòn ten trên mặt cái kính đen bị tuột một bên ra khỏi lỗ tai, nhìn như hài kịch… Lý do là, khi vừa thấy Hùng Heo bị Bảo xáng cho một bạt tai, ba tên này đã định ào lên ra tay với anh nhưng không ngờ ngay từ đầu, sau lưng chúng đã có ba cảnh sát khỏe mạnh mặc thường phục áp sát, để ý từng cử động nhỏ của bọn chúng… Khi vừa nhích chân liền bị nắm cổ áo lôi lại, một tay cũng bị khóa chặc sau lưng, tiếng thầm thì như đanh thép, rất rõ ràng :

    - Đứng yên! Chúng tôi là cảnh sát, các anh mà có cử chỉ nào chống lại là bị còng ngay lập tức!

    Bảo gằn từng tiếng :

    - Anh nghe cho kỹ đây! Chồng của Tố Uyên chính là tôi, một trong những người chủ của cuộc lễ khánh thành này! Tất cả những lời lẽ vô văn hóa, sỉ nhục người khác nãy giờ của anh, tôi và mọi người ở đây đều nghe rất rõ, cũng đủ để tôi kiện anh ra tòa vì tội phỉ báng, làm nhục người khác! Tiếp nữa, anh và gia đình anh đã từng mượn tay công lý để tước quyền làm mẹ của cô ấy… Thì bây giờ, sẵn đây, tôi cũng nói rõ với anh luôn : Trong vòng một tuần anh và luật sư phía nhà anh nên làm thủ tục tự nguyện giao con gái của Tố Uyên lại cho cô ấy, mà giao vô điều kiện, vì bây giờ cô ấy dư khả năng để nuôi con… Nếu không, tôi cảnh cáo trước, hậu quả xảy ra cho anh và những việc làm ăn gian dối, lừa đảo của cha mẹ anh lâu nay sẽ bị phanh phui ra, tệ hại lắm, anh biết không, Hùng Heo? Còn bây giờ, anh và mấy thằng xã hội đen nửa mùa này biến đi, chỗ này không đón tiếp các anh…

    Mấy viên cảnh sát mặc thường phục đẩy mấy tên thanh niên ăn mặc rách rưới ra phía chiếc xe hơi… Còn Hùng Heo? Càng nghe Bảo nói, gã càng run bắn trong lòng. Không biết thằng thanh niên này là ai mà hình như nó biết rất rõ về gia đình gã, biết rõ về chuyện làm ăn của cha mẹ gã… Gã có miệng mà không có gan nên khi nghe Bảo vừa dứt câu liền quay lưng bước xuống bậc cấp, tay vẫn xoa xoa trên má, không dám nhìn lại Tố Uyên lấy một lần…

    Bà Thu Trâm và cả mấy người phụ nữ của Bảo xúm quanh anh và Tố Uyên, ngỡ ngàng trước hành động và những lời nói quyết liệt của anh… Bảo bước tới trước mặt Tố Uyên đang đứng giữa chị em Song Trâm, đưa tay chùi hai hàng nước mắt trên má nàng, dịu giọng :

    - Em yên tâm. Hắn sẽ không bao giờ dám bén mảng và làm em phải đau lòng thêm một lần nào nữa đâu… Anh hứa nội trong vòng một tuần tới mười ngày, anh sẽ đưa con gái về cho em…

    Tố Uyên nhìn anh qua đôi mắt vẫn còn đọng những giọt nước mắt, không nói được lời nào. Cái miệng trẻ nít của Mỹ Trâm được dịp cất lên :

    - Anh… sao anh biết về cái thằng cha đó mà em thấy anh nói xong hắn sợ dữ vậy?... Anh… ghê nhe…

    Bảo chưa kịp trả lời thì bà Thu Trâm cũng cất tiếng thắc mắc :

    - Sao con dám mạnh miệng đòi con cho Tố Uyên? Con làm được những gì rồi?...

    Bảo quay qua phía bà, anh cười cười, gãi đầu :

    - Chuyện dài lắm, mẹ. Để chiều về con kể cho mọi người nghe… Bây giờ cả nhà mình đi vô trong tiếp khách thôi… À… chị Thùy giúp bé Uyên sửa soạn lại chút đi… Không thì người ta tưởng là… chưa được ăn, “em bé” nó khóc…

    Cả nhà cười òa rồi lục tục kéo nhau bước vô gian sảnh đã đặt sẵn mấy chục bàn tiệc mừng… Trước khi quay đi, Bảo hướng về phía Bảy Hiền chắp hai tay cúi đầu biểu lộ một lời cảm ơn chân thành. Ông mỉm cười, ngón cái một bàn tay ông giơ cao tỏ vẻ tán thành việc làm của anh vừa rồi…

    ***

    Khi tàn tiệc, bà Thu Trâm kêu Bảo chở chị em Song Trâm và Tố Uyên về nhà trước, bà có việc sẽ về sau… Cứ nghĩ là bà muốn nán lại gặp mấy người bạn cùng làm ăn thuở trước nên không ai để ý… Chỉ một mình Bảo ngồi lái xe phía trước, còn ba người phụ nữ trẻ lại cùng ngồi trên băng ghế phía sau như lúc sáng… Không biết cả ba người nói chuyện gì mà cứ cười rúc rích với nhau suốt trên đường về… Mỗi khi liếc nhìn lên gương chiếu hậu thì Bảo lại nhìn thấy đôi mắt mở lớn vừa vui vừa lo lắng của Tố Uyên cũng nhìn anh qua gương chiếu hậu chăm chăm…

    Khi cả bốn vợ chồng đang ở trên lầu thay quần áo và thăm nom, nựng nịu ba cô cậu nhỏ chợt nghe có tiếng kêu như thất thanh của chị Tuyền ở nhà dưới :

    - Cả nhà ơi… Mau lên, xuống coi cái này nè… nhanh…

    Khi Bảo và ba người phụ nữ chạy xuống thì đều đứng sựng lại dưới chân cầu thang nhìn sửng sốt bà Thu Trâm đang cầm tay một người phụ nữ trẻ trong chiếc áo dài màu vàng ôm gọn thân hình thon thả, đẹp không thua một người mẫu. Phía sau hai người là hai cái vali kéo cỡ trung. Khuôn mặt bà thì rạng rỡ, tươi cười, còn người phụ nữ trẻ thì đỏ ửng mặt mày cứ cúi nhìn xuống dưới nền nhà… Bà mẹ cất tiếng :

    - Làm gì mà mấy đứa đứng như trời trồng vậy… Lại hết đây… Cả Tuyền nữa…

    Bảo, chị em Song Trâm, Tố Uyên và Tuyền tới đứng đối diện với bà và người phụ nữ xinh đẹp trong chiếc áo dài. Trong nhà, ngoại trừ bà Thu Trâm, chỉ có Bảo và Tố Uyên biết người phụ nữ mà bà đang cầm tay là ai… Lấy lại vẻ nghiêm nghị, bà cất tiếng :

    - Như hôm trước mẹ đã nói với các con, sau khi khánh thành công trình mở rộng Nhà hàng – Khách sạn Song Trâm, mẹ sẽ đón Ngọc Thùy về nhà mình. Hôm nay mẹ thấy sau buổi lễ vui mừng đó, muốn niềm vui và hạnh phúc của gia đình mình sẽ nhân lên nhiều hơn nên mẹ dặn Ngọc Thùy chuẩn bị trước… Hồi nãy mẹ biểu các con về trước là để cho Ngọc Thùy có thời gian thay áo dài và theo mẹ về… Bây giờ mẹ muốn các con trả lời một lần cuối là, mẹ đón Ngọc Thùy về ở đây có đứa nào không vui không? Cứ nói đúng tâm tình của mình, mẹ không giận…

    Không ai lên tiếng mà còn bày tỏ sự ưng thuận của mình bằng cách bước tới ôm Ngọc Thùy, vỗ vỗ trên lưng nàng như để chúc mừng! Chỉ có Bảo là thở dài… Nghe được tiếng thở dài, bà mẹ nhìn chăm chăm :

    - Thằng nhỏ kia, tại sao thở dài? Bộ con không vui hả?

    Bảo làm bộ xụ mặt :

    - Không phải là con không vui… Mà con sợ… mệt, à mẹ…

    Cả nhà lặng thinh vài giây, khi hiểu ra ẩn ý trong câu nói của anh đều bật cười rộn rã. Ngọc Thùy ngước khuôn mặt đỏ bừng lườm anh một cái thật dài ra vẻ hăm dọa… Bảo lại cười hì hì, gãi đầu gãi tai tính lảng đi thì bà Thu Trâm kêu lại :

    - Tính lảng đi đâu đó? Chưa xong mà…

    Anh quay lại, nhăn nhó :

    - Còn gì nữa, mẹ? Toàn là phụ nữ không, con ở đây một hồi chắc chết quá, mẹ ơi…

    Bà không trả lời anh, quay qua phía chị Tuyền :

    - Xong chưa Tuyền? Xong rồi thì kêu mấy con nhỏ này xuống phụ em dọn lên, sửa soạn đi… Chị lên lầu thay cái áo dài đã…

    Thì ra bà muốn trọn lễ với gia tiên, với chồng bà và với cả vợ chồng người bạn đã khuất là cha mẹ ruột của Bảo. Để anh yên lòng, bà đã lựa chọn hai tấm hình có khuôn mặt của cha mẹ Bảo rõ nhất, đẹp nhất nhờ thợ hình chuyên nghiệp rửa ra hai tấm hình của ông Bình, bà Thanh bỏ khung đặt lên bàn thờ chung với chồng bà từ lúc nào… Chị Tuyền và các cô gái phụ nhau bày một bàn cơm nhỏ trước bàn thờ. Bà Thu Trâm kêu Bảo, Tố Uyên, Ngọc Thúy và cả Tuyền tới đứng sau lưng bà trước bàn thờ. Thắp nhang lên, bà lâm râm khấn vái rất thành kính…

    Xong xuôi, bà kêu tất cả ngồi xuống trước bộ salon trong phòng khách. Nhìn một lượt bầy con cái, bà cất giọng tâm tình, rủ rỉ của một bà mẹ :

    - Các con đủ hiểu biết và trí thông minh để hiểu được việc mẹ làm hôm nay… Mẹ chỉ mong các con sống làm sao luôn để không khí hòa thuận, thương yêu chan hòa khắp trong gia đình mình hằng ngày… Trách nhiệm của Bảo rất nặng nề, nhiều khi cũng sẽ rất khổ tâm… nhưng mẹ tin con có đủ bản lĩnh và tế nhị để đối xử trong ấm ngoài êm… Mấy đứa con gái cũng vậy, các con hãy đối xử với nhau như chính các con cùng một mẹ đẻ ra, đừng phân biệt nhau… nhất là đối với những đứa nhỏ đang có và tương lai sẽ có thêm nữa… Các con đều là mẹ của tụi nó, và tụi nó đều là con của các con… nhớ là đừng bao giờ phân biệt đứa này là con mình, đứa kia không phải con mình… Mẹ đã không phân biệt, mẹ đã coi tất cả các con ngồi đây đều là con của mẹ… Mẹ ước mong các con cũng sẽ như vậy, mẹ chỉ cầu mong như vậy… Một thời gian ngắn nữa, khi công việc đã ổn định đều đặn rồi thì mẹ sẽ chính thức nghỉ ngơi, ở nhà chơi với cháu… Tất cả mẹ sẽ giao lại cho Bảo và các con trông giữ, quản lý và làm cho càng ngày càng phát triển hơn…

    Bà ngưng lại một chút, nhìn chị Tuyền đang ngồi cúi đầu, hai bàn tay cứ bóp chặc nhau… Suy nghĩ một chút, bà quyết định :

    - Có thể có đứa đoán ra, có đứa không, nhưng mẹ nghĩ còn một chuyện nữa cần phải rõ ràng luôn trong hôm nay… Nhưng trên hết mẹ suy nghĩ đây cũng là ý của bề trên đã định… chính vì vậy mới xui khiến cho Bảo đứng ra làm giấy khai sinh cho bé Nhi, mới xui khiến mẹ làm thủ tục trước pháp luật nhận Tuyền làm con chớ không phải làm em như lúc đầu mẹ nghĩ… Chuyện gì xảy ra là đã xảy ra, mẹ không có quyền và cũng không được phép thay đổi… Chỉ tùy thuộc vào các con đón nhận nhau, sắp xếp với nhau sao cho ổn thỏa, thuận trên hòa dưới là được rồi, mẹ không mong gì hơn…

    Chỉ có Song Trâm là đã biết chuyện của Bảo với Tuyền nên tỉnh bơ nhìn nhau, cười mỉm. Còn Tố Uyên và Ngọc Thùy thì mở lớn mắt nhìn chằm chằm Bảo như nhìn một kẻ ngoài hành tinh. Chị Tuyền thì càng cúi đầu thấp hơn, mặt mũi đỏ bừng bừng… Nhìn chị Tuyền, bà Thu Trâm bỗng bật cười hóm hỉnh như ngày nào :

    - Còn cái chuyện sau này Tuyền có chịu… ngủ chung với Bảo hay không thì… ngoài “quyền hạn và trách nhiệm” của mẹ… Mẹ… “hết ý kiến”…

    Không khí trong nhà chợt bùng lên vui vẻ vì câu nói hài hước, ý nhị của bà… Chị em Song Trâm và Tố Uyên khều nhau chụm đầu thì thầm to nhỏ gì đó rồi bật cười khúc khích, nhìn chị Tuyền và Ngọc Thùy với những cặp mắt có mưu đồ rõ rệt…

    ……………………………………………………

    Buổi tối dành cho việc nghỉ ngơi rồi cũng đến, phòng ngủ của Bảo vẫn còn sáng đèn, thâm tâm anh đang mong chờ một người nào đó sẽ đến với anh để cùng anh qua buổi tối hôm nay… ngủ một mình buồn ghê lắm! Đang suy nghĩ lung tung, cánh cửa phòng bật mở, cùng một lúc năm người phụ nữ xuất hiện trong những bộ váy ngủ mong manh khiêu khích bản lĩnh đàn ông của Bảo… Anh trố mắt ngạc nhiên và cũng thầm lo sợ… năm người một lúc sao?... Chết chớ sống gì nổi!

    Nhưng nếu bình tâm quan sát kỹ, chỉ có Song Trâm và Tố Uyên là mạnh dạn, tỉnh bơ đi vô. Còn chị Tuyền và Ngọc Thùy thì giống như đang bị ép buộc. Mặt mũi đỏ bừng bừng, không có vẻ gì là tự nhiên… Tố Uyên là người dạn miệng nhất, vừa cười vừa nói rõ ràng :

    - Theo như lời của mẹ tuyên bố hồi chiều… Tụi em không cần biết anh với hai chị lớn đã có bao nhiêu lần “tìm hiểu” nhau… Nhưng đối với ba đứa nhỏ nhất thì tối nay là “đêm… động phòng” của anh với hai chị… Ba đứa nhỏ “bàn giao” hai chị lớn cho anh toàn quyền “xử lý”… Song Trâm, hết “nhiệm vụ”, về phòng thôi…

    Ba cô nhỏ nhất đám cười khúc khích rồi đùn đẩy nhau ra khỏi phòng, còn cẩn thận đóng kín cửa… Chị Tuyền và Ngọc Thùy đứng sượng trân, hết nhìn nhau lại nhìn xuống đất, không dám nhìn Bảo đang lom lom ngắm nghía hai người… Dạn dĩ và có mối quan hệ trước nhất với Bảo như Ngọc Thùy cũng không ngờ bị ba cô nhỏ lừa là rủ qua phòng Bảo chơi rồi tuyên bố một tràng làm nàng như chôn chân xuống đất! Chị Tuyền thì cũng có hơn gì nàng. Chị cũng không nghĩ đến cảnh hai chị em sẽ cùng lúc lên giường với Bảo tối nay… Kỳ cục và mắc cỡ quá chừng, làm sao mà làm được chớ!...

    ……………………………………………………….
     
  5. sulegna.old

    sulegna.old Mất Trinh Verified
    117/226

    Bài viết:
    170
    Đã được thích:
    1,116
    Điểm thành tích:
    117
    BỐN MƯƠI BỐN

    …………………………………………………………
    Bảo xuống giường, anh bước tới hai tay ôm hai người “chị lớn” siết chặc vô ngực. Mũi anh đặt lên từng mái tóc hít nhẹ, mỗi người có một mùi hương khác nhau… Trong thâm tâm anh, sự biết ơn với Ngọc Thùy là lớn hơn hết, nhưng nặng tình thì vẫn nghiêng về phía chị Tuyền nhiều hơn… Bởi anh cảm nhận được sự cam chịu thiệt thòi của Tuyền, hơn mười năm trời vì cái nghĩa với bà Thu Trâm mà chị cứ quanh quẩn trong ngôi nhà này, đến khi có được anh thì chị lại ao ước có một đứa con để không cô độc khi thêm một ít tuổi nữa… Anh vẫn ôm Ngọc Thùy rồi nâng cằm chị Tuyền lên, khuôn mặt chị đỏ bừng nhưng đôi mắt chị lại nhìn anh rất ấm áp và nhu thuận. Hai cánh môi đầy đặn hé mở run run, anh áp môi mình lên hai cánh môi đó, anh hôn chị với tâm tình hết sức dịu dàng… Tuyền ngậm đầu lưỡi anh mút cũng rất nhẹ từng nhịp… Bàn tay ôm Ngọc Thùy trượt xuống tấm lưng mềm vuốt ve bên ngoài lớp vải váy mỏng tanh, lòng bàn tay anh cảm nhận hơi ấm và cả những cơn run thật nhẹ trên những thớ thịt nhỏ sau lưng nàng… Bàn tay xuống thấp trên vùng hõm giữa cái eo thon và bờ mông nẩy nở, xoa tròn trên hai mông vốn đã rất quen, kéo cho vùng bụng dưới của nàng ép trên hông anh…

    Rời khỏi môi Tuyền, Bảo lập lại những cử chỉ yêu thương với Ngọc Thùy như đã làm với Tuyền… Dù đã bắt đầu để cảm tính xác thịt khởi động và lôi đi, nhưng trước khi lặn hụp trong dòng sông ái tình với hai người phụ nữ này, Bảo vẫn nhớ lời bà Thu Trâm… “… có đủ bản lĩnh và tế nhị…” Hai điều này thì anh có nhưng có cái anh sợ mình có mà không giữ lâu được… Đó là sức khỏe… Chớ không à! Một vợ một chồng mà nhiều khi ông chồng gặp hôm bà vợ “lên cơn” còn chịu không nổi, huống chi đây tới… năm bà… “Chết” là chắc!...

    Cả Tuyền và Ngọc Thùy không còn là những cô gái mới lớn hay còn chút e ngại, mắc cỡ như Song Trâm nên tự động cởi hết váy và cái quần lót nhỏ trên người ra mà không chờ anh… Hình như những người phụ nữ của anh đã từng chia sẻ với nhau nhiều về những gì anh thích nên đồ lót của tất cả chỉ còn hai màu trắng đen… và khi ở nhà, không ai mặc nịt vú nữa…

    Thân hình của chị Tuyền đương nhiên là đẫy đà hơn Ngọc Thùy bởi chị mới làm mẹ chưa được nửa năm. Hai bầu vú vốn đã căng to giờ còn lớn hơn và hơi trĩu xuống vì những giọt sữa trân quý. Hai đầu núm vú đã sẫm màu, nhô tròn hơn vì cái miệng nhỏ xinh xinh của bé Nhi mỗi ngày ngậm bú bao nhiêu lần… nếu không kể tới cái miệng của “thằng cha” con bé…! Thân hình Ngọc Thùy vẫn như lúc nào, thon gọn nhưng chắc lẳn. Hai bầu vú vẫn vươn cao với hai đầu núm chỉa lệch qua hai bên… Bụng nàng vẫn thon phẳng so với bụng Tuyền có chút hơi căng lên… Đám lông mu chị rậm đen hơn so với nàng… Chỉ có một chuyện mà cả hai đều giống y như nhau là nước da trắng nuột nà như hai pho tượng thạch cao biết cử động…

    Sự e ngại, mắc cỡ lúc đầu đã biến mất trong phản ứng của hai người phụ nữ. Tình yêu và trải nghiệm với người yêu thương đã như một phép màu làm thông suốt suy nghĩ và hành động của cả hai. Tuyền và Ngọc Thùy nhìn nhau như thông ý rồi cùng đưa tay đẩy Bảo nằm ngả trên giường. Người cởi áo, người tuột quần… Chỉ vài giây, thân hình trần truồng của anh đã lộ rõ dưới mắt hai người. Con cặc dài, to và gân guốc bởi những mạch máu phồng căng đã cứng lên, vươn cái đầu tròn ngúc ngắc… Không ai nhắc ai, chị và nàng đều quỳ thấp xuống hai bên hông anh, vuốt ve, cưng nựng khúc gân thịt đã đưa họ nhiều lần vượt đỉnh khoái lạc yêu thương… Bảo nằm ngửa tận hưởng cảm giác sung sướng bủn rủn từ hai cái miệng trên cặc anh. Họ thay nhau hôn, liếm, bú mút con cặc đến độ ướt đầm nước miếng và kích thích cho cặc anh cương cứng như chực chờ nổ tung… Hai tay anh đưa xuống vò nắn, vuốt ve, vân vê trên hai bộ ngực hấp dẫn dâm tình…

    Có một cảm giác thèm thuồng trên đầu lưỡi Bảo, anh đưa tay kéo chị Tuyền lên. Không nói một lời, anh chỉ dùng hai tay, nhưng chị hiểu ý anh nên chị quỳ lên để háng ngay trên mặt Bảo. Mặc kệ cho Ngọc Thùy một mình bú mút cặc anh, hai tay Bảo bám trên hai bờ mông Tuyền, kéo xuống cho cái khe mềm đen rậm vô số những sợi lông đen mượt đụng trên miệng anh. Đầu lưỡi anh đưa ra liếm dọc trên khe lồn chị… Cho tới khi đầu lưỡi lách vô trong hai mép thịt liếm trên rãnh mương hồng hồng trơn trợt thì Tuyền mới bật lên :

    - Ui… a… Bảo… Bảo…

    Bảo cứ liếm vài đường rồi lại ngậm núm thịt lú ra trên đầu khe thịt đó mút như đang bú một núm vú, những lúc đó, chị lại giật thót người lên, hai đùi run bần bật, chị lại phải rên lên cho đỡ căng thẳng trong người :

    - A… chết chị… Bảo ơi… em mút chi cái lồn… ui… ưm…

    Dâm thủy chị đổ ra theo từng cơn cảm nhận khoan khoái từ dưới âm hộ dâng lên… Có lúc sướng quá, chị quên mất là lưỡi Bảo chớ không phải cặc Bảo đang đụ trong lồn, chị ịn sát âm hộ xuống mặt Bảo làm anh muốn ngộp nên phải đẩy mạnh hông chị lên để hít thở… Khát thèm vì cái trông trống bên trong âm đạo làm chị không còn ngại ngùng gì nữa… Chị thò tay đẩy đầu Ngọc Thùy đang nhấp nhô trên háng Bảo ra như năn nỉ :

    - Thùy cho chị… cho chị… đụ Bảo đi… chị muốn… đụ Bảo…

    Ngọc Thùy lui ra. Khi Tuyền lùi người xuống cầm cặc Bảo, nhấc hông lên để vô khe lồn mình thì Bảo kéo Ngọc Thùy quỳ lên trên mặt mình.

    Lúc mà chị để lọt đầu cặc vô lỗ rồi hạ mông xuống cho miệng lồn hút cặc anh vô trong thì lưỡi anh cũng vừa quét mạnh liên hồi trên khe lồn trơn trợt của nàng… Cả hai người phụ nữ cùng lúc rên lớn :

    - A… ui...

    - Ứ… ưm…

    Tuyền vừa nhấp mông đụ trên con cặc cứng dài, chèn kín trong âm đạo chị, vừa vòng tay ra trước ôm Ngọc Thùy. Hai bàn tay không chỉ ôm để lấy thế nâng hạ cặp mông chị trên háng anh mà chị còn xoa nắn, vò bóp cặp vú nàng. Chị cũng mân mê, vân vê ai đầu núm vú nàng trong tay như Bảo đã nhiều lần làm với chị… Cũng là tay phụ nữ nhưng không phải tay của chính mình nên những gì chị làm trên hai vú cũng làm cho nàng khoái sướng… Dâm thủy nàng trào ra cùng với nước miếng anh liếm mút trên lồn nàng làm ướt hết miệng cằm Bảo… Người Ngọc Thùy bủn rủn vì ở dưới miệng lưỡi Bảo không ngớt làm cho âm hộ nàng như tê tái vì những đường liếm, những lần mút trên hột le, những lần ngoáy đầu lưỡi như mũi chích tê dại trong lỗ thịt ướt đẫm co giật vì bị kích động… Còn ở trên nàng phải dựa lưng vô ngực chị Tuyền vì như kiệt sức. Hai bàn tay chị cũng có chỉ ôm nàng để lấy thế mà đụ Bảo đâu! Hai bầu vú căng tròn, trắng trẻo liên tục bị bóp nắn, vuốt ve… Mỗi lần chị đụ anh hơi quá, đầu cặc anh chọt trúng chỗ nhạy cảm, sướng khoái nhất thì chị lại bóp nghiến hai bầu vú nàng thiệt mạnh… làm nàng phải kêu lên :

    - Chị… chị… ui… đau… đau em… a… ui… chị bóp vú em… đau quá… nhẹ thôi chị ơi… a… a…

    “Bạch… bạch…” “Nhẹp… nhẹp…” tiếng vang của dâm hành vang vang trong căn phòng chỉ có ba người, trộn lẫn tiếng thở, tiếng rên hòa nhau như một bản nhạc ái tình muôn thuở… Tuyền dập trên cặc Bảo một lát nữa thì chị nhổm cao lên cho con cặc thẳng cứng rớt ra khỏi lồn chị… Nằm dài xuống giường, Tuyền rên rĩ :

    - Ui… mệt quá… cho chị nghỉ một chút… tê hết rồi…

    Bảo kéo Ngọc Thùy xuống cho nàng nằm nghiêng quay lưng vô ngực anh. Háng anh áp sát dưới cặp mông căng đầy, dưới khe mông đã có chút ẩm ướt dinh dính vì dâm thủy và nước miếng của anh lan tràn… Đưa tay vô phía trong đùi trên, anh giở cao và kéo cho đùi nàng gác tréo lên đùi mình, Bảo cầm đầu cặc để vô lỗ lồn trơn tuột Ngọc Thùy, hẩy mông một cái mạnh… “Phạch…” tiếng va chạm giữa bụng anh và mông nàng kêu lên, cặc anh đã lút vô lồn nàng…. “Ưm…”, nàng rên lên một tiếng nhưng cũng đẩy lùi mông cho khúc gân ướt đẫm, cứng nóng chui gọn vô chút nữa… Bảo hơi nhhổm người lên, chống cùi tay lấy thế bắt đầu nhịp đều cặc anh vô lồn nàng từ sau… Tuyền lăn qua nằm bên cạnh Ngọc Thùy, chị đưa tay vuốt ve trên vai, trên bầu vú nàng… Chợt có một ý nghĩ tinh nghịch, chị kề sát mặt mình vô mặt nàng, đôi môi chị áp lên đôi môi nàng đang hé thở mút lên hai cánh môi nàng… Ngọc Thùy “ưm… ưm…” trong họng như phản đối nhưng tay nàng lại choàng lên hông chị ôm siết lại…

    Tay Bảo cũng với qua xoa vuốt trên phần thân nghiêng lên của Tuyền, vuốt dọc trên hông chị xuống tới vòng eo đã hơi đầy, xoa miết trên bờ mông căng láng… Tuyền nghịch hơn nữa, chị đưa đầu lưỡi qua miệng Ngọc Thùy, khựng lại trong tích tắc rồi nàng cũng hưởng ứng, ngậm đầu lưỡi chị mút nút như đang nút lưỡi Bảo… Cảm giác là lạ, khoai khoái hiện lên trong cảm nhận của hai người phụ nữ… Thích, sảng khoái, ham mê và cả yêu thương hòa trong người họ… Nụ hôn tưởng chừng chỉ là sự nghịch ngợm của người phụ nữ này dành cho người phụ nữ kia trong giây phút đã biến thành sự thông hiểu lẫn nhau, biến thành sự gắn kết yêu thương giữa hai người phụ nữ có chung một chồng!...

    Tay Ngọc Thùy luồn xuống dưới háng Tuyền, mấy ngón tay nàng lấn sâu vô vùng thịt mềm mại, ướt dính của chị moi móc trên đường khe thịt ở giữa rồi lọt vô cái lỗ đang nóng rực vì vẫn đang thèm thuồng một khúc cứng lấp lại… Một ngón tay rồi hai ngón tay thụt sâu vô bên trong, ngọ nguậy, rút ra đẩy vô… Tuyền sướng khi thấy Ngọc Thùy nghịch lại, lấy mấy ngón tay đụ vô lồn chị… Hai đầu lưỡi của hai người vẫn lăn lộn với nhau khi tay nàng càng moi móc nghịch sâu hơn, mạnh hơn trong lồn chị… Chịu không nổi, Tuyền kêu lên :

    - Chết… ui… a… chết chị… Thùy ơi… em đừng… ui da… đừng móc nữa… Em móc… làm chị thèm… Bảo đụ… Ô… ô… chết chị mà… Bảo ơi… em… em… đụ… chị đi…

    Bảo cứ mặc kệ cho hai người phụ nữ chọc ghẹo, nghịch ngợm lẫn nhau, anh miệt mài đụ Ngọc Thùy “phạch… phạch…”… Tới khi chính Ngọc Thùy thấy tội nghiệp Tuyền, chị cứ rên rĩ, oằn oại, hết kêu Bảo rồi tới kêu nàng… Dâm thủy chị bị mấy ngón tay nàng thụt vô rút ra trong âm đạo càng tuôn đẫm nhầy nhụa hết cả bàn tay nàng… Ngoái đầu lại, nàng thì thào :

    - Thôi đi Bảo… Em đụ chị Tuyền cho chỉ xong đi… Chị xong sau cũng được… A…

    Nàng rên lên tiếc nuối khi anh nghe lời, rút nhanh cặc ra khỏi khe lồn nàng… Bảo trườn qua người Ngọc Thùy, đẩy nhẹ cho chị Tuyền nằm ngửa ra. Khi thấy anh vừa len vô, chị tự động co hai chân lên, mở rộng hai đùi để âm hộ ướt đẫm với đám lông đen rậm dưới háng… Úp người lên bụng Tuyền, không cần lấy tay đút cặc vô lồn chị, cả cặc anh và lồn chị ướt sũng dâm dịch nên chỉ cần nhấp hông hai nhịp là cặc anh đã lọt vô lỗ lồn và cắm sâu trong âm đạo chị… Tuyền hít mạnh :

    - A… thích quá… Bảo ơi… Đụ chị đi…

    Bảo đụ chị từng cái chậm nhưng rất sâu và nắc mạnh cho cặc anh thúc tận đáy lồn chị… Nhiều lần làm tình với chị, anh biết chị rất nhạy ở điểm đụng cuối cùng… Miệng tử cung chị rất mẫn cảm với sự va chạm dù chỉ phớt nhẹ. Anh muốn lần nào đụ chị, mà không kể là đụ chị hay đụ ai trong số những người phụ nữ của mình, anh đều muốn mang tới cho người tình đang giao hoan với mình đều đạt được sự sung sướng, khoái lạc cao nhất… nên anh luôn để ý từng cách vuốt ve, âu yếm hay từng cách đút cặc sâu hay cạn, nhịp nắc nhanh hay chậm, mạnh hay nhẹ… với từng người… Để mỗi lần làm tình với ai, anh đều ứng xử theo cách của từng người…

    Ngọc Thùy nằm bên cạnh không tha cho chị… Nàng nghiêng người qua phía hai người đang dập dình như đang cưỡi sóng, tay nàng vuốt ve trên lưng xuống tới mông Bảo đang nhấp nhô trên người Tuyền. Miệng nàng ấp trên núm vú chị, lưỡi nàng quay tròn trên đầu núm tròn vo, bú mút từng hồi như bé Nhi bú mẹ… Cái cảm giác như từng cơn sóng khoái cảm đổ trên người chị cùng lúc từ nhiều chỗ nhạy cảm nhất nên Tuyền không nín nổi khi Bảo cứ nhồi sâu cặc anh vô âm đạo đã dần tê dại, Ngọc Thùy thì cứ ngậm hết núm vú này tới núm vú kia vô miệng bú, liếm… Chị thốt lên :

    - Ui… a… sướng… sâu quá… Bảo ơi… ư… ưm… Cái con nhỏ này… ui… ư… em muốn chị chết hả… em bú vú… a… a… nước chị ra… nhiều lắm… Thùy… Thùy… thôi… ui… a…

    Chị Tuyền là người rất nhanh đạt được đỉnh sướng khoái khi cứ được đầu cặc va chạm liên tục vô đáy lồn… Đầu cặc anh khiêu khích miệng tử cung của chị mấp máy liên hồi. Thắt lưng chị đã bắt đầu tưng tức… Đã có kinh nghiệm làm tình với Bảo, chị biết mình sắp ra, chị cong người lên, ôm ghì lưng Bảo, thì thào trong hơi thở vô tai anh :

    - Bảo… em đụ… cho chị xong… Đừng bắn… đừng bắn vô chị… không được đâu… Để dành… cho Thùy có con… với em… nghe… A… ô… Đụ chị… xong đi em… chết… sướng chết… a… ui… Bảo ơi…

    Chị rớt người xuống giường, hai gót chân chị làm điểm tựa, chị nẩy mông đu theo háng Bảo như không muốn cái cảm giác đầu cặc thúc trong đó hở ra… Anh chỉ nắc thêm vài nhịp nữa thì cơn cực khoái nổ ra trong đáy chậu Tuyền… Cơn co thắt rút bụng chị từng nhịp run bắn. Miệng tử cung nhoài ra như mút chặc đầu cặc anh… Nhấn sâu hết nhịp, Bảo giữ nguyên đầu cặc ép sát vô miệng tử cung… Anh cảm nhận thật rõ ràng nó đang bú hút trên đầu cặc anh, vòng cơ thịt bên trong âm đạo cũng co bóp từng cơn trên đầu khấc rất êm ái sảng khoái… Để tay sau gáy Bảo, chị kéo đầu anh xuống hôn lên miệng anh thật nồng nàn, rồi chị thì thào :

    - Chỉ có Thùy là chưa có con với em… Làm cho nó dính bầu với em đi… Chị biết, nó cũng thèm có con với em lắm rồi đó… Cố lên, ông chồng nhỏ của chị…

    Bảo bật cười khi nghe chị âu yếm kêu anh là “ông chồng nhỏ”… Hôn lại chị xong anh từ từ rút cặc ra khỏi lồn chị… Con cặc ướt đẫm dâm dịch giật nhẹ từng cái vì chưa được bắn tinh, đầu cặc căng bóng, đỏ au… Nhìn qua Ngọc Thùy đang nằm bên cạnh, nàng cong hai chân lên đang tự vuốt ve, mần mò giữa khe thịt mềm, ướt nước nứng tình. Đôi mắt đen thăm thẳm nhìn anh có ý đợi chờ. Khi anh len vô giữa hai chân, nàng ôm chầm lên lưng anh, siết mạnh, thì thào hơi thở nóng rực bên tai anh :

    - Chị thèm lắm, Bảo ơi… Em đụ chị nhanh đi…

    Không chờ nàng hối lần thứ hai, Bảo cắm mạnh con cặc cứng như khúc gỗ ướt đâm tuột vô lồn nàng. Ngọc Thùy kêu lên :

    - A… a… Bảo ơi!... Em đụ chị hả?... Nhẹ thôi… thốn chị…

    Nếu đặt lên bàn tính, có lẽ nàng là người được Bảo đụ nhiều lần nhất… Nhưng cho đến lúc này, Ngọc Thùy vẫn có cảm giác như lần đầu, khi cơn dâm nứng trong nàng lên cao được con cặc Bảo đút vô, sự sướng khoái, cảm giác được lấp đầy, thành vách âm đạo được đầu khấc cọ quét… y như trước… và cũng mỗi lần Bảo đụ nàng thì trong trái tim nàng cứ nghẹn thắt lại vì nỗi yêu thương ngập tràn… Không chỉ là yêu thương khi được thỏa mãn khát khao của thân xác mà là tình yêu thương khi được nâng niu, trân trọng… Dám chắc không người phụ nữ nào hiểu Bảo bằng nàng, và cũng không ai hiểu nàng như Bảo...

    Có lẽ ngày kinh của nàng đã tới nên tối nay Ngọc Thùy có cảm giác những cơn sướng của nàng dồn dập hơn, mãnh liệt hơn… nàng khát thèm nhiều hơn. Hai tay nàng bấu trên đôi mông săng cứng của anh, ghì sát vô háng nàng. Hai chân nàng quặp trên hai chân anh đang duỗi dài, phía sau đầu gối để nương theo nhịp nắc của anh, nàng càng áp sát háng nàng thêm lên cho đầu cặc đâm mạnh vô đáy lồn nàng… Hơi nóng trong bụng nàng giống như đang làm căng cứng tử cung, miệng tử cung đã bắt đầu liên tục mấp máy… Ngọc Thùy rền rĩ :

    - Ưm… a… Bảo… đụ… đụ nhanh đi… Ui… a… Chị sướng quá… Lần nào cũng vậy… ưm… ư… Bảo làm cho chị… ui… sướng… muốn chết…

    Bảo chọc ghẹo trong khi vẫn không ngừng nhịp đụ :

    - Chết rồi làm sao… sướng nữa…

    - A… thì tại… sướng quá… mà… ưm…

    Chị Tuyền nằm bên cạnh thêm vô :

    - Nhỏ này nó sướng quá nên hóa khùng á…

    Ngọc Thùy không còn có thể đỏ mặt hơn :

    - A… chị… cũng chọc em… ưm… ui… Tại Bảo mà… Chị cũng vậy mà… a…

    Tuyền cười :

    - Thì chị cũng sướng khi được “ông chồng nhỏ” này đụ… Nhưng mà chị đâu có muốn chết như em…

    Ngọc Thùy thảng thốt :

    - Ui… ư… em nói vậy thôi… “Ông chồng nhỏ” hả chị?... Bảo… Bảo… “ông chồng nhỏ”… đụ nhanh… đụ sâu đi… chị muốn… Á… chết chị rồi… xong rồi… xong rồi mà… ui… a… a…

    Nghe nàng kêu vậy, Bảo đụ thiệt nhanh, thiệt mạnh nữa vì anh đã cố lắm rồi… Một chút xíu nữa thôi, nàng không xong thì anh cũng sẽ bắn phọt ra mất… Nắc thêm mấy nhịp nữa, đầu cặc Bảo rần rần tê đi, miệng lỗ đầu cặc mở ra bắn phọt tia tinh dịch gần cả tuần nay không bắn, phun mạnh lên miệng tử cung Ngọc Thùy, tiếp một tia nữa, tia nữa… ít dần đi… Ngọc Thùy càng bấu mạnh hơn trên mông anh :

    - Ui… a… nóng quá… chị ơi… Cái đồ quỷ ở đâu á… Nóng hổi mà… nhiều quá trời luôn… ui… a…

    Chị Tuyền bật cười, quay qua ôm hai má đỏ rực, nóng hổi của nàng :

    - Không có cái “đồ quỷ” đó thì không biết mấy chị em mình làm sao mà bầu được đó cưng… Em cũng bầu đi cho đều… hì hì…

    Ngọc Thùy mắc cỡ :

    - Em “ứ” thèm bầu cho “ổng” đâu… Lần nào cũng làm em mệt muốn chết…

    Tuyền càng cười :

    - Thiệt hả? Lần nào cũng mệt hả? Vậy thì từ nay Bảo cho Thùy nó nghỉ luôn đi, làm chi cho nó mệt, tội nghiệp…

    Ngọc Thúy lườm chị :

    - Em nói vậy thôi chớ bộ… Em nghỉ cho chị giành hết hả?... Không chịu nghỉ đâu nghe… đừng ham à…

    Cả ba cùng bật cười… Bảo nằm ngửa giữa hai người phụ nữ, hai “người chị lớn”. Anh dang hai tay để họ gối lên, nhưng anh cũng chẳng chịu nằm không. Cong hai cánh tay lên úp lên bầu vú của hai người, anh mân mê, xoa bóp rất nhẹ trên hai bầu vú đã hơi rin rít vì mồ hôi. Bảo nhỏ giọng :

    - Chị Thùy nè, em hỏi thiệt nghe…

    Ngọc Thùy xoay người nghiêng qua, để một tay lên xoa xoa trên lồng ngực anh :

    -Hỏi gì?… “ông chồng nhỏ”…

    Bảo và chị Tuyền bật cười vì cái giọng khôi hài khi nói tới ba từ “ông chồng nhỏ” của nàng. Anh ngập ngừng :

    - Em muốn hỏi… là… chị có muốn… đẻ con cho em không?...

    Nàng chống cùi tay nhỏm hẳn lên, nhìn vô mắt Bảo :

    - Em có muốn không?

    Anh cũng nhìn lại nàng với ánh mắt hoàn toàn đồng tình và ân cần :

    - Em muốn! Không chỉ là để quan hệ giữa em với chị có thêm một mối dây chặc hơn qua đứa con, mà em còn muốn chị sẽ không phải suy nghĩ khi nhìn thấy ai cũng có, còn chị thì chưa có…

    Ngọc Thùy hôn nhẹ lên một bên má anh, xúc động :

    - Chị hiểu rồi… Cảm ơn em, chị sẽ cố…

    Chị Tuyền cũng đồng cảm với tâm tình của nàng bây giờ, không nói gì nhưng bàn tay chị đưa lên vai nàng vuốt ve rất dịu dàng, thân thương… Rồi không biết suy nghĩ cái gì, Tuyền bật cười :

    - Nghĩ cũng lạ heng… Ăn nằm với nhau không biết bao nhiêu lần… Kêu la, ôm ấp… đủ chuyện… mà sao cứ “chị chị, em em”… là sao ta…

    Ngọc Thùy nhìn chị, lườm :

    - Bộ chị không vậy á?...

    - Thì chị có nói không đâu. Ý chị là mình có cần phải thay đổi kiểu xưng hô không… Mai mốt con cái nó lớn, nó nghe cha mẹ nó gọi nhau vậy, nó không hiểu…

    Bảo mỉm cười :

    - Thì hai “chị lớn” tự tìm cách kêu đi… Hai “chị lớn” kêu sao thì… em sẽ cố tập kêu theo thôi… hì hì…

    Chị Tuyền không cười :

    - Ừm… để chị suy nghĩ đã… Thùy cũng nghĩ thử đi…

    Hai người phụ nữ vẫn cứ trần truồng ôm người đàn ông cũng trần truồng như họ im lặng một lát… Giấc ngủ bình an, không mộng mị kéo tới trên họ thật nhanh trong sự lâng lâng mệt mỏi sau cơn khoái lạc bên nhau…
     
  6. minhgiao1

    minhgiao1 Mất Trinh Verified
    97/113

    Bài viết:
    175
    Đã được thích:
    15
    Điểm thành tích:
    97
    Ôi phê quá...
     
  7. traiTien-CoDon

    traiTien-CoDon Biết Quay Tay Verified
    37/57

    Bài viết:
    113
    Đã được thích:
    31
    Điểm thành tích:
    37
    Ki mô chi
     
  8. tudo75

    tudo75 Chơi gái lần đầu Verified
    97/113

    Bài viết:
    254
    Đã được thích:
    203
    Điểm thành tích:
    97
    Cuối tuần có truyện thật là hay
    Khỏi phải lang thang bởi không tiền
    Nằm nhà thưởng thức và tưởng tượng
    Tưởng mình là chú Bảo trong kia
    Cám ơn chú nhé nhiều lắm đó
    Chúc chú cuối tuần thật là vui.
     
    sulegna.old thích bài này.
  9. sulegna.old

    sulegna.old Mất Trinh Verified
    117/226

    Bài viết:
    170
    Đã được thích:
    1,116
    Điểm thành tích:
    117
    BỐN MƯƠI LĂM

    Sáng nay, bà Thu Trâm sắp xếp lại công việc cho cả nhà. Từ nay bà sẽ ở nhà cùng với chị Tuyền chăm sóc mấy cô cậu nhỏ. Mỹ Trâm và Ngọc Thùy chịu trách nhiệm quản lý khu vực nhà hàng Song Trâm. Ngọc Trâm và Tố Uyên sẽ lo phần khách sạn. Còn Bảo chịu trách nhiệm cho cả hai bên… Sau ngày khánh thành, công việc làm ăn, kinh doanh của cả hai khu vực đều có dấu hiệu rất thuận lợi… Một phần là do uy tín, tiếng tăm của bà Thu Trâm lâu nay rất được lòng mọi người, từ chính quyền cho tới dân làm ăn và cả nhân viên… Tên tuổi của Lê Hoàng Bảo cũng nhờ sau vụ án Tư Tân đã được mọi người, nhất là thế hệ của cha mẹ anh biết tới… Một đồn mười, mười đồn trăm… Ai cũng biết về khoảng thời gian hơn hai chục năm anh được một người đàn ông vô danh nuôi nấng khôn lớn thành tài. Từ chỗ này, họ tin vô khả năng và khát vọng vươn lên của anh… và để biểu lộ lòng tin cũng như khâm phục đó thì còn làm gì khác ngoài chuyện ủng hộ anh cũng như danh tiếng của Song Trâm!

    Khi mọi người tưởng đã xong, chuẩn bị đứng dậy thì bà Thu Trâm lại “A…” một tiếng :

    - Khoan đã! Có chuyện này hôm qua nhiều việc mẹ quên… Lâu nay con đã làm những gì mà con nói sẽ đem đứa con gái về cho Tố Uyên, nói cho mẹ và cả nhà nghe thử!

    Cả nhà nhao nhao đồng tình với bà, nhất là Tố Uyên, nàng đứng sựng nhìn anh với vẻ mặt hồi hộp và trông đợi nhất. Bảo cười cười như mắc cỡ, lại gãi gãi đầu :

    - Đâu có gì lớn đâu mẹ. Từ lúc Tố Uyên được mẹ đón về, rồi khi biết lúc trước em còn có một đứa con gái bị người ta giữ lại… Con đã rất bất mãn… Vì, con đã từng mất cha mất mẹ từ nhỏ nên con hiểu cái hy vọng và ước muốn có cha mẹ nó thiêng liêng và day dứt làm sao… Một mình con thì không làm được gì đâu, mẹ… Con nhờ chú Bảy với anh Liêm cháu của chú tìm hiểu cặn kẽ về người chồng cũ và cả gia đình của họ… Mới hay là gia đình họ lâu nay cũng đang bị để ý vì những việc làm ăn không được đàng hoàng trong việc nhập khẩu hàng điện tử chất lượng xấu nhưng lại giả tạo như hàng tốt, rồi buôn bán cả hàng giả trôi nổi về làm thành hàng thật… Mà không phải ít… chuyến nào cùng hàng tỷ đồng… Anh Liêm cũng đã làm việc với luật sư rồi… Với khả năng công việc và thu nhập ổn định của bé Uyên thì dư khả năng để tái kiện ra tòa đòi quyền mẹ chăm sóc con được… Nhất là nếu cần, mẹ và con cùng làm cam kết bảo lãnh nữa thì chuyện con bé về với mẹ ruột là chắc chắn… Nhưng con lại không muốn kiện cáo, con muốn phía Hùng Heo tự nguyện giao trả con bé thì hay hơn… Chú Bảy và anh Liêm đang làm ráo riết chuyện đó… Và họ cũng nắm được rất nhiều chuyện của gia đình Hùng Heo nên con biết họ sẽ giao con bé vô điều kiện, đổi lại họ sẽ không bị pháp luật ra tay… Còn về sau này, họ có chịu giật mình, thay đổi cách làm ăn hay không là chuyện của họ… Mục đích của con là đem con bé về nhà mình… Vậy thôi…

    Cả nhà lặng im nghe Bảo nói một hơi. Chưa ai có ý kiến gì thì có tiếng khóc bật lên, Tố Uyên vừa khóc vừa quỳ xuống nền, hai tay nàng chắp lại hướng về phía bà Thu Trâm và Bảo. Nàng nghẹn ngào :

    - Con cảm ơn mẹ, cảm ơn anh… Ơn nghĩa này làm sao con đền đáp được…

    Cũng vẫn là Ngọc Trâm phản ứng rất nhanh, cô lật đật ôm nàng, kéo nàng đứng lên, tỏ vẻ trách móc :

    - Chị làm cái gì vậy? Mẹ với anh có phải là người dưng không mà chị quỳ lạy như vậy chớ? Em nghĩ… vì yêu thương chị nên ảnh mới muốn cho mẹ con chị đoàn tụ bên nhau… Em ủng hộ anh, mà em cũng nghĩ đó là việc làm đương nhiên của một người chồng, người cha thôi…

    Bà Thu Trâm cũng nghiêm khắc nhìn Tố Uyên :

    - Từ nay trở đi con mà làm vậy nữa là mẹ sẽ giận con đó, biết không! Thôi được rồi. Mẹ cảm ơn Bảo đã để tâm lo lắng chuyện này. Mẹ cũng đã có nghĩ tới nhưng mà chưa biết phải làm gì thì con đã chu đáo làm trước mẹ rồi…

    Bảo trầm ngâm :

    - Khi biết hoàn cảnh sống hiện tại của con bé, con lại càng muốn nhanh nhanh hơn nữa, mẹ à… Vì nó là con gái nên nhà nội nó không chăm sóc nó kỹ lắm đâu… Họ cho nó ăn uống, học hành mà cứ tưởng là đang ban ơn cho nó… Con phải đem nó về sớm thôi mẹ…

    - Ừ… con làm nhanh đi… Thôi, mấy đứa đi làm đi…

    ***

    Đúng như điều Bảo dự đoán. Chỉ sau bữa đụng độ giữa anh và Hùng Heo ba ngày, khi anh đang ở nhà hàng cùng làm việc với Mỹ Trâm và Ngọc Thùy thì có điện thoại nội bộ từ nhân viên quầy tiếp tân báo có người muốn gặp Giám đốc, cô còn nói rõ có cảnh sát đi cùng và có một bé gái nữa… Bảo nghe có một bé gái anh lật đật đứng dậy, hối hai chị em cùng xuống với anh.

    Trong căn phòng nhỏ dùng để tiếp khách tới quan hệ công việc, không nhìn ai trước, Bảo lo tìm cô bé gái… Một cô bé gầy gò, nước da trắng xanh, có khuôn mặt xinh nhưng đôi mắt đen rất buồn chừng năm sáu tuổi đứng bên cạnh một cô cảnh sát trẻ. Tay nó nắm chặc tay cô cảnh sát, ánh nhìn hoang mang, lạ lẫm… Bảo chưa cần nhìn ai, chào ai, anh bước nhanh tới quỳ xuống trước mặt con bé, ôm chầm nó siết chặc trong ngực mình… anh trào ra hai dòng nước mắt. Anh thủ thỉ bên tai con bé :

    - Được rồi, được rồi… Con về tới nhà mình rồi… Từ giờ trở đi, ba là ba của con… Con sẽ gặp được mẹ con, gặp bà và các em con… Con có nhiều mẹ lắm… Mọi người sẽ chăm sóc con… Thảo Trân à…

    Con bé cựa quậy, đẩy anh ra, nó nhìn chăm chăm lên khuôn mặt ràn rụa nước mắt của người đàn ông xa lạ vừa xưng là ba nó :

    - Con là con của chú hả? – Nó chỉ qua phía Hùng Heo đang đứng xớ rớ, gục đầu một bên góc phòng – Còn người này, sao lâu nay cũng kêu là ba của con?... Mà tên con đâu phải Thảo Trân mà chú kêu…

    Bảo gật gật đầu, mỉm cười trong nước mắt :

    - Phải… phải… Con là con của ba!... Còn người đó thì kể từ hôm nay trở đi sẽ không bao giờ được phép xưng ba với con nữa… Còn tên của con, ba không cần biết trước đây con tên gì, nhưng kể từ hôm nay, tên con sẽ là Lê Hoàng Thảo Trân. Còn tên mẹ con là Trương Thị Tố Uyên! Con nhớ nghe…

    Anh nói nhỏ với cô cảnh sát trẻ :

    - Em dắt cháu theo hai cô này ra ngoài một chút. Anh làm việc với họ nhưng mà không muốn cháu nó nghe…

    Cô cảnh sát gật đầu, đứng dậy dắt tay con bé theo Mỹ Trâm và Ngọc Thùy ra ngoài. Bây giờ Bảo mới chùi nước mắt, đứng dậy quay qua viên cảnh sát còn lại, một nhân viên tòa án có đeo phù hiệu, Hùng Heo và luật sư của nhà gã :

    - Mời mọi người ngồi. Chúng ta làm nhanh những thủ tục còn lại đi.

    Sau khi đã ổn định, luật sư gia đình Hùng Heo lôi trong cặp một số giấy tờ đề nghị Bảo ký với những chữ ký làm chứng xác nhận của nhân viên tòa án và viên cảnh sát. Tất cả giấy tờ đã được Hùng Heo và luật sư ký trước có đóng dấu treo của tòa án thành phố. Sau khi mọi việc kết thúc, Bảo cảm ơn viên cảnh sát, người nhân viên tòa án và cả luật sự của gia đình Hùng Heo, nhưng rất lạnh lùng khi nhìn thẳng vô mặt gã :

    - Tôi nghĩ là anh biết từ giờ trở đi anh sẽ sống ra sao. Anh tuyệt đối không được tìm gặp con bé cũng như tuyệt đối không được có bất cứ một lời nói hay hành động gì dù rất nhỏ làm tổn thương tới mẹ con cổ… Anh biết hậu quả xảy ra sẽ ra sao rồi, anh hiểu chớ?

    Hùng Heo không còn cái vẻ hung dữ, anh chị mấy ngày trước, hai tay chắp trước bụng, gã cúi đầu gật gật :

    - Dạ… dạ… tôi biết… tôi hiểu… Tổng giám đốc yên tâm…

    Bảo bật cười :

    - Tôi không phải là Tổng tiếc gì hết… Anh đừng có nâng cao tôi lên như vậy… Tôi chỉ làm công việc của chính gia đình tôi thôi… Được rồi, xin cảm ơn mọi người, cảm ơn rất nhiều…

    Anh quay qua xiết thật chặc tay viên cảnh sát :

    - Cảm ơn anh. Cho tôi gửi lời cảm ơn chân thành tới anh Liêm…

    Viên cảnh sát gật đầu mỉm cười…

    Sau khi đoàn người đã ra về. Bảo lên lầu mở cửa văn phòng. Trên bộ ghế salon, bé Trân hình như đã có chút yên tâm khi ngồi hai bên nó là Mỹ Trâm và Ngọc Thùy. Hai bà mẹ mắt đều đỏ hoe nhìn nó… Bảo lên tiếng :

    - Bây giờ cả nhà mình nghỉ sớm. Ba chở mẹ Mỹ, mẹ Thùy với con đi mua một ít đồ rồi về nhà mình. Con sẽ gặp mẹ con, gặp bà, gặp các em… Chịu không?

    Con bé nhìn anh ngần ngừ hồi lâu mới lí nhí :

    - Dạ… chịu… Mà sao con có nhiều mẹ vậy? Rồi có em nữa?...

    Mỹ Trâm cười, cô dịu dàng xoa lên má con bé :

    - Ừ.. con có nhiều mẹ lắm, nhiều em lắm… Tí nữa về nhà mình là con biết liền à…

    Bảo kêu Ngọc Thùy điện thoại cho Ngọc Trâm và Tố Uyên về nhà liền nhưng đừng nói lý do…

    ***

    Lúc trở về Ngọc Thùy lái xe. Khi xe vừa qua khỏi cổng nhà, Bảo kêu nàng dừng xe lại, anh quay qua bé Trân :

    - Con xuống đây với ba một chút. Ba có chuyện này muốn nói với con. Xong rồi mình sẽ vô nhà, gặp mọi người sau, nghe…

    Không hiểu sao chỉ mới gặp Bảo có vài tiếng đồng hồ, nhưng bé Trân lại cảm thấy trong trái tim nhỏ bé của nó có một lòng tin cậy vô hạn với người đàn ông có đôi mắt sáng ngời và ăm ắp yêu thương mỗi khi nhìn nó như vậy… Một ánh mắt mà từ khi biết suy nghĩ, biết nhớ, nó chưa bao giờ nhìn thấy… Nó chỉ thấy quanh nó là những ánh mắt lạnh lùng, nghe những câu nói cộc cằn, những lời nạt nộ xua đuổi… Cũng còn may mắn là nó chưa bao giờ bị đòn roi… Có lẽ nhờ khuôn mặt quá xinh đẹp, ngây thơ cam chịu và thân hình gầy gò ốm yếu của nó…

    Bảo đỡ con bé xuống xe, dắt nó vô mái nhà mát trong khu vườn của gia đình. Từ trong mấy ô cửa kính trong nhà nhìn ra, bà Thu Trâm và các cô con gái chỉ nhìn thấy Bảo nói gì đó, con bé gật đầu… Nó nói gì đó, Bảo cũng gật đầu… Rồi chợt mọi người thấy Bảo đưa tay lên mặt nó giống như đang chùi nước mắt cho nó… Nó chợt ôm chầm lấy Bảo, đôi vai gầy nhỏ rung rung… Bảo cũng ôm chặc con bé, xoa tay lên cái lưng nhỏ xíu như vỗ về… Hồi lâu, mới thấy Bảo đẩy nó ra, lau nước mắt trên mặt nó một lần nữa. Nó nắm tay anh, theo anh đi vô nhà… Hết cả mọi người đều nhìn thấy thỉnh thoảng nó ngước lên nhìn anh rồi nhoẻn miệng cười như thiên thần…

    Bảo dắt tay Thảo Trân vô nhà. Trong căn phòng khách rộng có một hàng người đang đứng im lặng nhìn chăm chú nó với những ánh mắt ấm áp, thân thiện, yêu thương… Có một đôi mắt long lanh những giọt nước mắt ứa ra rồi lăn tròn trên má, đôi môi của người này run run như muốn nói gì đó với nó, hai chân nhúc nhích như muốn bước tới với nó… Nhưng có hai bàn tay đang nắm chặc hai tay người này giữ lại, không cho nàng nhúc nhích…

    Bảo dắt tay Thảo Trân tới trước bà Thu Trâm :

    - Con chào bà đi. Đây là bà của con. Con kêu là bà nội hay bà ngoại cũng được, không sao hết…

    Như được Bảo dặn dò rất kỹ, con bé vòng hai tay lên ngực, cúi đầu, thỏ thẻ :

    - Con chào bà… nội – ngoại luôn…

    Cả nhà bật cười trước sự lanh lẹ của con bé, không khí như nhẹ hẫng đi. Anh dắt nó tới trước từng người phụ nữ :

    - Đây là mẹ Tuyền… đây là mẹ Ngọc… mẹ Mỹ với mẹ Thùy thì con biết rồi… Còn…

    Hai cha con đứng trước mặt Tố Uyên, anh còn chưa kịp nói gì thì nàng đã sụp xuống, ôm chặc con gái òa khóc… Nàng tức tửi trong tiếng khóc vừa vui mừng hạnh phúc, vừa ăn năn hối hận của mình :

    - Mẹ… mẹ xin lỗi con… Bao nhiêu năm mẹ không ở bên cạnh con… Mẹ xin lỗi… mẹ xin lỗi con… con gái của mẹ…

    Như đã được Bảo truyền cho sự bình tĩnh và khôn ngoan, cho dù nó cũng mủi lòng trước tiếng khóc và vòng tay ôm của mẹ ruột… Thảo Trân rụt người, đẩy mẹ ra :

    - Con biết rồi… ba nói với con… Không phải lỗi của mẹ Uyên… tại người ta bắt mẹ không được ở bên cạnh con… Mẹ nín đi… khóc hoài… xấu lắm đó… mẹ biết không?...

    Nhưng mà, nói chưa dứt câu, tới lượt con bé lại bất chợt ôm chầm lấy mẹ rồi òa lên như đã cố gắng kìm chế lắm để nói lên được những lời đó với mẹ mình… Cả nhà đều tuôn nước mắt và những tiếng thút thít cất lên vì chứng kiến nỗi niềm đoàn tụ của mẹ con Tố Uyên… Và, đúng là con nít! Đang ôm mẹ khóc, tự nhiên nó nín bặt, lại đẩy mẹ ra, nhìn mẹ hồi lâu, nó đưa tay lên chùi chùi những giọt nước mắt trên mặt mẹ :

    - Ba nói con có nhiều em lắm… Bây giờ con muốn đi gặp em… Cho con đi gặp em, đi mẹ…

    Bà Thu Trâm cúi xuống nắm tay con bé :

    - Để mẹ ở dưới này dọn cơm ăn. Con đi với bà. Bà dắt con lên lầu thăm các em…

    Thảo Trân đi theo bà lên lầu. Ở dưới này sự ồn ào, náo động lại diễn ra. Năm người phụ nữ quây chung quanh Bảo hối anh nói ra những gì đã nói với con bé ngoài kia… mà sao nó cư xử tuyệt vời vậy! Lại còn đặt cho con bé cái tên Thảo Trân? Anh mỉm cười, ngoắc cho mọi người ngồi hết xuống…

    - Anh muốn con bé có cái tên này là vì lâu nay nó như sống như Cỏ. Nhưng bây giờ nó về nhà mình, nó vẫn là Cỏ, nhưng là Cỏ Quý, với lại anh nghĩ đến cái tên tục Hai Cỏ của cha nuôi, vậy thôi… Còn anh đâu có nói gì nhiều. Chỉ nói là con có một trách nhiệm rất lớn, đó là khi bước chân vô nhà con sẽ trở thành chị Hai của một bầy em… là cháu của một bà nội – ngoại, là con của một lúc năm bà mẹ… Mẹ con không phải muốn xa con mà là do người ta ép buộc… Còn ngoài ra là do nó tự làm, tự nói… Anh nghĩ nó thông minh, sáng dạ… vậy thôi…

    Anh nhìn qua chị Tuyền :

    - Trách nhiệm của chị lớn lắm đó… Chị phải cho con bé ăn uống bồi bổ cho nó mập khỏe lên… Em nghĩ ở bên đó nó ít được chăm sóc, quan tâm nên mới gầy gò, ốm yếu như vậy…

    Chị Tuyền nghinh mặt :

    - Chuyện đó Bảo khỏi lo… Tuyền bảo đảm chỉ trong vòng một tháng thôi con bé sẽ khác bây giờ…

    Một loạt tiếng “Ô…” bật ra từ ba cái miệng nhỏ nhất đám… Rồi cũng lại tiếng láu táu của Mỹ Trâm :

    - Hi hi… chị Tuyền xưng tên với anh Bảo hồi nào vậy ta?...

    Khuôn mặt chị chợt đỏ lựng, trong khi đó Ngọc Thùy biết thân biết phận ngồi im re… Đánh trống lảng, Tuyền đứng dậy :

    - Thôi mình đi dọn cơm… mẹ xuống chưa dọn ra, mẹ la…

    Lý do hết sức chính đáng nên không ai dám lôi kéo, chọc ghẹo chị nữa… Lục tục đứng lên xuống phụ chị… Ngọc Thùy cúi xuống xách mấy túi xách mà lúc nãy Bảo và nàng cùng Mỹ Trâm ghé tiệm mua cho bé Trâm áo quần, váy đầm, giày dép, cả đồ chơi cho con bé, nàng đem lên lầu…

    Vừa dọn cơm xong thì cũng vừa lúc hai bà cháu đi xuống và Ngọc Thùy cũng đi phía sau. Bé Trân chạy tới ôm chầm Tố Uyên :

    - Mẹ… mẹ… Bà nói con sắp có một em nữa hả mẹ?

    Tố Uyên đỏ bừng mặt nhưng miệng cười lại thiệt tươi, quỳ xuống ôm lấy con gái, thơm lên má nó :

    - Ừ… bà nói đúng rồi… Con sắp có thêm em nữa…

    Con bé nằn nì :

    - Em ở đâu? Sao mẹ không đưa em con coi…

    Nàng bật cười :

    - Chưa được…

    Bé Trân cau mày :

    - Ủa… sao mấy em kia nằm trong nôi mà em này đang ở đâu?

    Nàng cầm bàn tay bé nhỏ của con gái để lên bụng mình :

    - Mẹ đang ủ em trong này… Mai mốt em mới ra chơi với con…

    - Lâu không mẹ? Sao không cho em ra liền bây giờ?...

    - Em chưa chịu ra… khi nào em thích em mới ra… Hồi trước con cũng vậy… lúc con thích con mới chịu ra… Hồi đó mẹ cũng thích con ra nhưng lúc đó con cũng chưa chịu ra mà…

    Con bé nghe mẹ giải thích thì cũng thôi, không hỏi nữa… Nhưng trong cái đầu nhỏ xíu cứ thắc mắc sao em cứ ở trỏng hoài chưa chịu ra…

    ***

    Liêm lại lật đật chạy vô chạy ra trong bệnh viện phụ sản. Thảo Hương đã lâm râm đau bụng gần tới ngày sinh. Lần này thì đã đỡ lo hơn vì có bác sĩ Khánh Thư nhận lời gửi gắm của Hạnh Nguyên nên nàng đã đón sẵn và chọn cho cô một căn phòng tốt nhất… Nhưng sau khi thăm khám kỹ càng, nàng cho Liêm biết khoảng ba ngày nữa cô mới sinh, để cô nằm lại hay đưa về thì tùy anh quyết định. Ngần ngừ hồi lâu, anh quyết định để cô nằm lại… Vì anh sợ nếu đưa cô về lỡ đêm hôm lại không kịp đưa cô đi, anh lại cần làm thủ tục bàn giao trước khi nghỉ phép để ở bên cạnh vợ… Liêm không thể biết, trong đầu bác sĩ Khánh Thư đang nghĩ về cái đêm mà nàng đã nhìn thấy cuộc làm tình mê mải giữa anh và Hạnh Nguyên, nàng đang nhớ tới hình ảnh con cặc cương to, dài một khúc của anh đâm rút giữa hai mép lồn căng phồng của Hạnh Nguyên… Nhìn anh nhưng dưới háng nàng đã lâm râm cơn nóng nhỏ làm ẩm ướt bên trong… Nàng đang thắc mắc không biết từ đêm hôm đó tới giờ, anh và Hạnh Nguyên gặp nhau thêm mấy lần nữa?...

    Tối lại, Liêm tay xách nách mang một mớ đồ đạc đem vô cho Thảo Hương… Cô bật cười khi thấy chồng mang cô quá trời quần áo làm như cô đi du lịch, được cái anh cũng nhớ cầm theo cho cô cái điện thoại và những tờ báo mới nhất chuyên về việc nuôi con sơ sinh mà cô rất thích đọc…, lại còn mang cho cô cả nịt vú và quần lót… Thấy chồng chu đáo đến tội nghiệp, cô kéo đầu chồng xuống hôn lên môi anh thật lâu… Bầu thì bầu, gần sinh thì gần sinh, ham muốn của cô với anh vẫn cứ tràn trề, chỉ có điều là không được… Nụ hôn của vợ quá nồng nàn, lưỡi của cô cứ quậy tung trong miệng làm anh không thể không có cảm giác sảng khoái trong người… Biết là không làm gì được, nhưng cặc anh vẫn cứ cứng dần lên trong đáy quần… Rút lưỡi ra khỏi miệng cô, anh nhăn nhó :

    - Em cứ làm vậy chết anh luôn đó… Làm anh… lên cơn thèm mà bụng em thì bự…

    Cô cười an ủi :

    - Ráng đi chồng… Mai mốt em bù cho…

    Nói vậy thôi, thỉnh thoảng Liêm vẫn cùng Hạnh Nguyên gặp nhau từ sau buổi tối đó. Công việc nhạy cảm của anh không cho phép anh chủ quan, còn Hạnh Nguyên thì không muốn tía nuôi biết cái quan hệ giữa cháu ông và cô nên cô cũng không dám kêu anh về nhà mình… Hai người hẹn nhau ở một khách sạn nào đó rất kín đáo, nơi họ không biết Liêm là ai, lại càng không biết Hạnh Nguyên là ai…

    Có tiếng gõ cửa nhè nhẹ, hai vợ chồng đều nhìn ra cửa. Bác sĩ xinh đẹp Khánh Thư bước vô, nàng cười rất xinh hỏi thăm tình hình của Thảo Hương, đặt ống nghe lên ngực rồi lên bụng cô nghe ngóng một hồi… Nàng biểu cô ngủ cho khỏe, có khả năng trong ngày mai là sinh… Quay lại Liêm, nhìn anh với ánh mắt bí ẩn, nàng giả bộ cất giọng lạnh tanh :

    - Anh theo tôi lên làm một số giấy tờ theo quy định cho vợ anh…

    Nói xong nàng quay lưng uyển chuyển đi trước không đợi Liêm. Kéo tấm mền mỏng lên đắp cho vợ, cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô, anh dỗ dành :

    - Em ngủ một giấc đi cho khỏe… Anh lên chỗ bác sĩ xong rồi chắc anh đi vòng vòng bên ngoài một chút cho thoáng, khi nào buồn ngủ anh vô…

    Cô gật đầu “Dạ…” nhỏ, nhu mì như một cô gái ngoan, nhắm mắt cố ngủ theo lời anh…

    Liêm gõ cửa phòng bên ngoài có tấm bảng ghi “Bác sĩ trực”. Khánh Thư đã cởi chiếc áo choàng trắng. Bên trong là một cái áo sơmi trắng với bộ ngực nở căng như muốn bứt tung hàng nút áo, thấp thoáng qua khe hở của mấy hột nút là màu đỏ của cái nịt vú và vài mảnh da trắng ngần. Cái váy đen cao trên đầu gối khoe đôi chân trắng nuột láng mịn của màu da… Nàng tránh qua một bên mời anh vô và khép cửa. Bước tới bàn làm việc của nàng, anh không để ý phía sau, nàng bác sĩ xinh đẹp bấm nhẹ chốt khóa cửa, bên ngoài sẽ không mở được!
    ……………………………………………………………………
     
  10. sulegna.old

    sulegna.old Mất Trinh Verified
    117/226

    Bài viết:
    170
    Đã được thích:
    1,116
    Điểm thành tích:
    117
    BỐN MƯƠI SÁU

    ……………………………………………………………………
    Cái giường nhỏ phía bên trong dành cho bác sĩ trực nghỉ ngơi bây giờ có hai thân hình trần truồng quấn lấy nhau… Tiếng hôn hít, tiếng thở, tiếng rên hòa lẫn nhau… Tấm trải giường nhăn nhó, một góc nệm lòi ra, họ cũng mặc kệ, bây giờ họ chỉ còn biết có nhau…
    ……………………………………….
    Khi bước vô phòng, Liêm ngồi xuống một cái ghế xoay để phía trước bàn làm việc của bác sĩ trực, chưa kịp mở miệng ra hỏi gì thì anh giật mình! Khánh Thư đứng ngay trước mặt anh, tay nàng kéo gấu váy lên một chút rồi choàng chân ngồi lên hai đùi anh, hai tay nàng vòng ra sau gáy anh… Liêm hoảng hốt :

    - Bác sĩ… cô… cô… làm gì…

    Nàng nở nụ cười trên khuôn mặt xinh đẹp, trắng như bông, hơi thở nàng tỏa ra thơm mát, nàng nheo đôi mắt đẹp :

    - Theo anh thì em sẽ làm gì?... Anh có muốn em làm giống… Hạnh Nguyên tối hôm đó với anh… trong phòng chờ của người nhà bệnh nhận không?...

    Hai tay Liêm chợt run bắn lên, anh lắp bắp :

    - Tôi… Hạnh Nguyên… sao… Sao cô… biết?... Cô…

    Vẫn vòng tay ra sau gáy anh, nàng nói rất rõ ràng :

    - Tối hôm đó, tình cờ em thấy anh với nhỏ Hạnh Nguyên từ lúc anh bắt đầu… đút cái đồ quỷ của anh vô người nó… Em đứng ngoài cho tới lúc hai người xong…

    Liêm đỡ run hơn nhưng mặt anh đỏ lên :

    - Sao… cô… không lên tiếng?...

    Nàng trợn mắt, bật cười :

    - Anh nghĩ em là loại người gì? Người ta đang yêu nhau mà em đi phá đám hả?...

    Bản lĩnh xoay sở và phán đoán của một cảnh sát trong anh chợt thức dậy. Liêm để hai tay lên hai bờ eo nàng, giọng anh trầm trầm lôi cuốn :

    - Bây giờ… cô… muốn gì?...

    Nét mặt xinh đẹp hấp dẫn của Khánh Thư hơi cau lại, nàng nhẹ giọng :

    - Anh còn kêu em là “cô”, em đứng dậy liền… dù thiệt lòng em không muốn… Còn anh hỏi em bây giờ muốn gì hả? Anh không biết thiệt hay giả bộ không biết? Nhưng không sao, em là bác sĩ nên em cũng thích sự rõ ràng, thẳng thắn với nhau! Em muốn… Trong tối nay, ngay bây giờ, anh… đụ em! Đụ em như hôm trước anh đụ nhỏ Hạnh Nguyên. Anh có ưng không?

    Hít một hơi thật mạnh, Liêm mỉm cười :

    - Anh là đàn ông, anh không từ chối gần gũi với một người xinh đẹp, hấp dẫn như em. Nhưng anh cũng muốn thẳng thắn và rõ ràng với em. Em không yêu anh thì tại sao em muốn điều này xảy ra?

    Khuôn mặt nàng chợt giãn ra thư thái, nhẹ nhàng. Hôn nhẹ một cái lên trán anh, gục đầu lên một bên vai anh, nàng thì thầm nhưng anh nghe rõ từng lời :

    - Đúng là bây giờ thì em chưa yêu anh thiệt… Nhưng từ sau buổi tối đó, em nghĩ về anh hoài… Có thể bây giờ chỉ là do đòi hỏi của dục vọng thân xác, nhưng ngày mai thì không biết được… Chỉ có điều, em lớn rồi, em là bác sĩ nữa, em không thích chạy vòng vòng bên ngoài… Em muốn gì là em nói thẳng, được thì được, không được thì thôi! Mỗi lần nghĩ tới anh là em mong anh sẽ “làm” em như anh đã “làm” với nhỏ Hạnh Nguyên… Từ lúc anh đưa vợ anh vô đây, anh có biết là sáng giờ em phải thay mấy… cái quần lót rồi không? Ba cái!… Nghĩ tới anh là người em khó chịu lắm, nước ở trong người em cứ ra hoài… bây giờ cũng vậy, anh rờ thử coi…

    Liêm nghe nàng nói, anh cũng vòng một bàn tay ra sau cặp mông căng tròn, luồn tay dưới gấu váy rờ vô giữa khe mông nàng… Ướt đầm, trơn nhớt nơi vùng thịt mềm của nàng, không có quần lót… Anh thì thầm bên vành tai nàng :

    - Không chịu mặc quần lót luôn hả?

    Nàng lắc lắc đầu, anh không thấy mặt nàng đỏ lên :

    - Không phải. Em… hết quần thay rồi… Tại anh…

    Liêm đẩy nàng ngồi thẳng lên, anh nhìn sâu vô đôi mắt đen tròn to của nàng :

    - Sao lại tại anh?

    Nàng bĩu môi :

    - Chớ mỗi lần nghĩ tới anh em lại ướt… quần đâu mà thay cho đủ…

    Liêm bật cười. Anh để hai tay lên hai vai nàng, ngắm nàng thật gần, thật kỹ, thật lâu… Mái tóc đen mượt dài quá vai, đôi mắt đen, tròn mở to đắm đuối nhìn anh, trong ánh mắt anh thấy như có ngọn lửa lung linh… Cái mũi cao nhưng gọn và đẹp trên đôi môi đầy đặn vừa phải, nàng đánh một chút son hồng bóng thơm thơm… Anh chợt phát hiện nàng có nhiều nét rất giống một người đẹp trên đài truyền hình… Bầu ngực căng căng làm hàng nút áo sơmi trước ngực hé ra, bên trong màu đỏ của chiếc nịt vú đỡ đôi bầu vú phập phòng theo hơi thở của nàng… Kéo nàng lại gần, anh hơi chồm tới hôn lên chóp mũi nhỏ rồi ập trên đôi môi căng mọng… Lưỡi anh lú ra chen qua hai cánh môi chui vô miệng nàng như đầu một con rắn nhỏ, Khánh Thư nút lưỡi anh thiệt ngon lành một hồi lâu nàng mới hôn trả lại anh…

    Hai tay viên cảnh sát tận dụng thời cơ, không để thời gian chết. Anh đưa lên cởi nhanh từng hột nút áo của nàng, tuột ra khỏi hai tay nàng. Xong cái áo sơmi, anh kéo hai quai nịt vú xuống khỏi đôi vai đầy đặn, mịn màng… Anh lần tay vòng ra sau lưng cởi cái móc rồi kéo cái nịt vú ra, gom chung với cái áo anh quăng lên mặt bàn. Đôi vú căng tràn, nở nang rung rinh hai đầu núm vú trước mặt anh. Hai tay đỡ hai bầu vú lên, anh nắn bóp, vuốt ve, mân mê để cảm nhận sự căng mềm ấm nóng. Hai núm vú đỏ từ từ cứng lên như hai viên bi nhỏ… Hé miệng ra anh ngậm từng núm vú vô mút liếm rồi bú từng chặp… Nàng ưỡn lưng lên như muốn ép cho hai bầu vú dính sát vô mặt anh…

    Vẫn không rời miệng khỏi hai núm vú, Liêm rút chân cho nàng đứng lên. Một bàn tay anh luồn dưới váy xoa lên giữa hai chân nàng. Âm hộ nham nhám đầy lông của nàng ướt đẫm dâm thủy tuôn ra làm ướt mấy ngón tay anh, khi một ngón tay nhấn vô khe thịt giữa hai múi thịt, Khánh Thư bật rên :

    - Ui…ưm… anh ơi…

    Hai chân nàng run run trong khoái cảm khi âm hộ đã được mơn trớn, vuốt ve… Cặc Liêm nở căng, tức tối trong đáy quần… Anh vén cao cái váy đen lên rồi nâng người nàng cho nàng ngồi lên mặt bàn. Kéo mở hai chân vẫn còn mang đôi giày cao lên hai bên mép ghế anh ngồi… Âm hộ nàng hiện ra rõ ràng trước mắt anh… Đám lông đen nhánh phủ kín bờ mu múp míp, rải rác hai bên mép thịt căng phồng với cái khe ở giữa ướt đẫm dâm thủy tuôn ra theo cơn nứng của nàng… Mấy ngón tay anh nhấn nhấn, xoa xoa quanh hai mép lồn, một ngón tay cái trợt vô cái lỗ bên trong cái khe làm nàng hít lên :

    - U… ui…

    Tách hai mép thịt ra để lộ khe thịt đỏ hồng ướt sũng, một ngón tay anh trượt dọc theo cái khe trơn trợt, xoa lên hột le tròn tròn căng bóng… Hai tay Khánh Thư chống ngược ra sau bàn, lim dim mắt hưởng thụ từng cơn khoái cảm dưới háng dâng lên… Liêm cúi đầu, đưa đầu lưỡi ra liếm mạnh trên cái khe nhớt nhợt, anh nuốt hết những dòng nước trơn ấm đó xuống cổ… Vừa liếm, bú trên cái khe có núm thịt nhỏ, anh vừa đút một ngón tay vô cái lỗ nhỏ thụt nhẹ… Nàng bác sĩ rên rĩ theo từng cử chỉ của anh :

    - Ưm… a… thích quá… anh ơi… em sướng…

    Vừa bú liếm cái lồn mum múp đầy dâm thủy của Khánh Thư, Liêm vừa đưa tay cởi hết áo quần anh ra… Con cặc cương to với đầu khấc lát lát lại giật nhẹ vì cơn nứng kích động… Thiệt ra, từ ngày có Hạnh Nguyên, anh cũng đỡ phải chịu đựng những lần nứng cặc mà không biết làm sao, nhưng không ăn thì thôi, ăn rồi lại cứ thèm! Nhắn tin, gọi điện cô vài lần mới được gặp một lần, mà phải đi thật xa nơi ở, nơi làm việc… Nhưng anh làm sao biết được, Hạnh Nguyên còn có tía nuôi nữa… Cậu anh ít nhất là một tuần phải làm tình với cô một bữa thì ông mới cảm thấy thoải mái trong người được, dù ông không thiếu thốn, bởi ông còn có một bà vợ cũng ham mê ái ân không kém ông… Nhưng Bảy Hiền mê Hạnh Nguyên không phải ông dâm đãng gì mà vì chính cái lồn kỳ lạ của cô… Lần nào làm tình với cô ông như sống lại thời trai trẻ, được đút cặc vô cái lồn trinh nguyên của vợ ông ngày mới cưới… Nó cứ co lại, bóp nghiến thân cặc ông, mang lại cho ông cái cảm giác khoái sướng rợn người…

    Còn tối nay, anh không ngờ một bác sĩ xinh đẹp như Khánh Thư lại chủ động trong chuyện muốn cùng anh hoan lạc ái tình! Dù là cảnh sát, rất nghiêm chỉnh trong chuyện quan hệ nam nữ nhưng anh vẫn là đàn ông! Một thân hình phụ nữ gợi tình, thơm hương nhuốm vẻ nhục cảm như nàng làm sao anh có thể lạnh lòng được. Hạnh Nguyên mà anh còn chưa giả lơ được thì Khánh Thư còn lôi cuốn, khiêu gợi gấp bao nhiêu lần!...

    Mở mắt, thấy Liêm đã cởi hết quần áo, Khánh Thư rời khỏi bàn. Nàng đẩy cái ghế cho nó trượt ra. Quỳ xuống giữa hai chân anh, nàng cầm con cặc đã từng thấy, từng ước mong nó cắm vô người nàng trong tay vuốt ve, sục lên sục xuống. Trong khi bàn tay còn lại với năm ngón tay thuông dài, trắng nõn với những móng tay sơn màu hồng nhạt vuốt ve khắp trên đùi, trên bụng anh… Đầu cặc căng bóng, đỏ au với miệng lỗ cặc đã sớm rỉ ra mấy giọt dương tinh trong veo. Nàng kê miệng lên hôn trên đầu cặc anh, liếm mấy giọt tinh trong veo có vị mằn mặn chua chua… Lật cho lớp da tuột xuống lòi đầu khấc ra, đầu lưỡi hồng hồng, ấm và ướt cùa nàng liếm mấy vòng chúng quanh cái khấc thịt… Anh ưỡn mông lên trên mặt ghế thở gài khoan khoái :

    - Ưm… ưm…

    Khánh Thư há miệng cho đầu khấc lọt hẳn vô miệng nàng, đôi môi nàng bặm lại và bắt đầu mút như mút một cây kem… Liêm nhổm người dậy với hai tay xoa vuốt khắp trên người nàng… Với tay xuống đôi vú căng nở mân mê trên hai núm vú tròn cứng. Sự kích thích từ mấy ngón tay anh làm nàng vừa bú cặc anh vừa rên rỉ ậm ừ trong cổ họng… Cơn động tình, dâm hứng của cả hai đã ngút ngàn lên tới đỉnh điểm…

    Liêm đưa tay hai bên cánh tay nàng sát với chỗ nách kéo nàng đứng lên, mông nàng dựa vô cạnh bàn. Anh lấy chân đẩy cho hai chân nàng mở rộng. Đứng sát vô giữa hai chân nàng, anh cầm con cặc cứng đơ nhấn nhét giữa khe lồn trơn ướt, tìm cái lỗ thịt đâu đó bên dưới… Đầu khấc vừa lọt vô lỗ lồn, hai tay đang vịn trên hai vai anh chợt bấm mạnh, Khánh Thư kêu lên :

    - Từ từ anh… đau em…

    Anh dừng lại nhìn nàng có ý hỏi. Nàng lắc đầu thì thào :

    - Không phải vậy… Em không có còn đâu… Nhưng mà lâu lắm rồi em chưa được… nên anh từ từ, nhẹ thôi… anh…

    Có một sự liên thông trong ý nghĩ của anh và nàng. Khi nghe nàng kêu lên, anh cứ nghĩ là nàng còn con gái nên nhìn nàng có ý hỏi vậy. Nàng nhìn anh liền hiểu anh thắc mắc điều gì nên trả lời như vậy… Để yên cho đầu khấc dừng lại bên trong âm đạo nàng, anh ôm lưng nàng vuốt ve và hôn lên miệng nàng… Khánh Thư đưa lưỡi nàng qua miệng anh, ngậm đầu lưỡi nàng anh nút rất nhẹ, đủ để cho khoái cảm lan dần trong người nàng… Hai đôi môi dính chặc vô nhau, ở dưới, háng Liêm bắt đầu nhẹ nhàng và rất chậm đẩy vô rút ra, lấn sâu từng ly một trong âm đạo nóng ấm, ướt sũng dâm thủy… Thân cặc tròn cứng nong chặc âm đạo tiến sâu dần vô trong… Đầu khấc cặc đi tới đâu thì cơn thốn nhưng sung sướng kỳ diệu đi tới đó làm nàng vừa hôn anh vừa rên rĩ không thôi…

    Dù sao thì gần đây Liêm cũng đã được Hạnh Nguyên gần gũi, chia sẻ với nhau những khoái lạc khi anh và cô trần truồng gửi gắm cho nhau những âu yếm, vuốt ve, những nụ hôn tưởng như kéo dài không dứt… Cùng cô đưa nhau tới đỉnh sướng khoái thần tiên… Nên anh không dễ mau bị cảm xúc cuốn đi… Nhưng Khánh Thư thì khác, đã lâu nàng chưa có được một cuộc làm tình kể từ sau khi chia tay bạn trai đồng học… Lỡ khi mà đọc một cuốn truyện hay xem một bộ phim có những cảnh tình cảm quan hệ thân xác nóng bỏng bộc lộ… thì những lúc đó, nếu ham muốn trong người không dễ mau quên nàng đành dùng chính bàn tay mình để tạm qua cơn khát… Cực sướng thì cũng có, nhưng chỉ được bên ngoài, còn sâu tít bên trong, nơi cần nhất thì lại không có…

    - Chết… a… ui… anh ơi…

    - Sao vậy, Thư…

    - Cặc anh đút sâu quá… a… nó chọt chỗ đó… ui… a… em sướng… sướng lắm… a… anh ơi…

    - Em thèm anh nhiều lắm hả?

    - Dạ… từ lúc thấy anh… ưm… đụ nhỏ Nguyên… ư… tối nào em cũng mơ… ui… thấy được… anh đụ… ưm…

    - Em biết anh có vợ mà vẫn thích anh sao?...

    - Dạ biết… a… ưm… mà tại anh…

    - Sao lại tại anh?...

    - Ai biểu… úi… chậm thôi anh… em xong mất bây giờ… ô… Ai biểu anh đụ nhỏ Nguyên… ưm… để em thấy… ơ hơ… thấy cặc anh…

    - Thư ơi…

    - Dạ…

    - Lồn em bóp chặc… đụ em sướng… sướng dữ lắm…

    - Dạ… anh cứ đụ đi… ui… chắc em xong… anh ơi…

    - Sao mau vậy?...

    - Tại lâu… em không được đụ… ứ… ưm…

    - Anh muốn đụ em hoài… được không?

    - Dạ được… a… anh ơi… đụ em sâu chút nữa đi… cho em xong đi… nhanh đi anh… ui… a… Rồi chút nữa… ư… anh đụ em nữa… nghe… á… anh… ui… sâu vô anh… cho… em… xong… A… a… em xong… anh ơi… ui… ui…

    Khánh Thư ôm chặc hông anh, hai chân nàng run run, nàng siết cứng lưng anh để anh đừng nhúc nhích nữa… Bụng nàng giật nhẹ trong cơn co thắt cực khoái… hơi nóng từ bên trong xì ra làm anh cảm nhận lồn nàng nóng hẳn lên, đầu cặc anh bị hút mút từng nhịp… Hai môi anh ngậm hai cánh môi nàng và chỉ nhấm nháp nhẹ nhẹ, không đút lưỡi qua miệng nàng… Hơi thở dồn của nàng hâm hấp nóng trên mặt, trên mũi anh thơm mát. Liêm nhấc hai bên hông cho nàng ngồi hẳn lên bàn, cho nàng đỡ mỏi chân nhưng cặc anh vẫn nằm im trong đó. Kéo đầu nàng ngả lên vai để nàng nghỉ ngơi một chút, anh cũng im lặng để nghe nhịp tim nàng đập lan qua ngực anh. Hai tay anh vuốt ve tấm lưng trắng êm mềm của nàng…

    Lâu lắm, khi đã hồi lại, Khánh Thư nhấc đầu khỏi vai anh, hôn lên môi anh như để cảm ơn, nhìn vô mắt anh vẫn với đôi mắt đen tròn tình tứ, nàng thỏ thẻ :

    - Anh… cho em vô giường nằm đi… em mỏi quá…

    Rút nhẹ nhàng con cặc vẫn còn cương cứng ra khỏi hai mép lồn phồng căng như hai múi bưởi… Mắt vẫn cứ ngắm nhìn khuôn mặt đỏ hồng xinh đẹp hút hồn của nàng, Liêm lần mò cởi đôi giầy ra khỏi đôi bàn chân trắng xinh, rồi anh cởi móc khóa, kéo cái váy đen ra khỏi người nàng… Luồn hai bàn tay dưới đôi mông căng mềm, ấm áp Liêm nhấc bổng nàng lên. Hai tay nàng choàng trên cổ anh. Hai chân quặp ra sau mông anh… nàng cảm thấy bình yên, thanh thản… Anh bồng nàng đi vô phía trong, sau cánh cửa nhỏ có một căn phòng nhỏ, trong căn phòng nhỏ có một cái giường nhỏ trải tấm vải trắng tinh…

    ***

    Bảo bàn với bà Thu Trâm và cả nhà sửa lại mấy căn phòng trên lầu một ít. Căn phòng lớn hiện tại có bé Nhi và hai cậu con trai sẽ thông với phòng bên cạnh của Tố Uyên. Anh xin đập luôn bức tường ngăn để thành một phòng lớn hơn… Còn phòng Ngọc Thùy ở vẫn giữ nguyên để khi ai cần riêng tư nghỉ ngơi một mình sẽ nghỉ ở đó, riêng nhưng sẽ thành chung… Bảo sẽ chuyển lên lầu hai, căn phòng hiện tại anh vẫn ở dành cho Tố Uyên ở khi nàng sinh con. Bà Thu Trâm vẫn ở lại phòng của bà sát cạnh phía bên kia với phòng lớn… Lầu một còn căn phòng nhỏ cuối cùng, anh cũng cho sửa sang, sơn phết lại cho phù hợp hơn với bé Trân.

    Tính thì tính vậy nhưng tối nào, trừ Bảo và bà Thu Trâm ra, mọi người đều ùn ùn kéo nhau tập trung ở căn phòng lớn chuyện trò, đùa giỡn… nựng nịu mấy đứa nhỏ và ngủ luôn ở đó… Trong đầu Bảo đang có một ý định là sẽ nới rộng thêm căn nhà. Ít năm nữa khi lớn lên rồi có thêm em bé, tới tuổi đi học, mỗi năm một lớn, tụi nhỏ không thể ở chung trong một phòng được, cần phải chuẩn bị để lúc đó sẽ cho mỗi đứa ở một phòng, nghỉ ngủ, học hành…

    Nghe anh nói, bà Thu Trâm đều gật đầu, trong lòng bà rất vui. Bận bịu công việc kinh doanh, làm ăn nhưng Bảo vẫn lo nghĩ, sắp xếp chuyện gia đình sao cho tốt nhất… Bà quyết định giao cho anh và các cô con gái việc bên ngoài để bà ở nhà cùng với Tuyền chăm sóc nhà cửa con cháu là việc bà cảm thấy không sai…

    Bảo còn phải gấp rút làm thủ tục giấy tờ để lập lại khai sinh cho bé Trân. Chuyển tên anh là cha của con bé, sau này lớn lên con bé và tụi nhỏ sẽ không phải vướng vô chuyện thắc mắc tìm hiểu tại sao cha mình lại khác nhau! Có giấy khai sinh cho con bé rồi còn phải chuẩn bị cho nó đi học nữa, năm nay sáu tuổi, bé Trân vô lớp Một thôi!...

    Biết được những việc làm và sự lo lắng của anh, Tố Uyên lại rơi nước mắt! Nàng không dám nghĩ anh lại toàn tâm toàn ý lo lắng cho đứa con riêng của nàng như một người cha ruột như vậy! Ơn nghĩa của bà Thu Trâm và của Bảo càng lúc càng mang lại cho mẹ con nàng quá nhiều, thâm tâm nàng tự nhủ sẽ làm hết sức, hết khả năng của mình để phần nào đáp tạ tình yêu thương của mẹ nuôi cũng là mẹ chồng của nàng, của người chồng không có hôn thú, nhưng nàng biết, cả đời này nàng sẽ mãi mãi gắn bó cùng anh…

    Riêng Bảo, sau tất cả những chuyện đó, anh không nghĩ đến ai nhiều hơn nghĩ tới Ngọc Thùy! Thâm tâm anh mong mỏi nàng sẽ mau dính bầu! Trong năm người phụ nữ, ai cũng đã có con với anh, riêng nàng, là người đầu tiên và là người sau cùng chưa có đứa con nào… Tuổi nàng đã qua lứa ba mươi, nếu để chậm hơn, anh sợ nàng gặp khó khăn với sức khỏe trong chuyện bầu bì, sinh con… Bên ngoài anh không dám nhắc, nhưng bên trong anh đau đáu với niềm trông mong đó… Vì vậy, anh luôn tìm cách gần gũi nàng nhiều hơn những người kia… Mỹ Trâm cũng rất hiểu chuyện, mỗi buổi trưa, khi anh ghé qua nhà hàng, nàng đều tìm cớ vắng mặt để anh và Ngọc Thùy có thể thoải mái, trọn vẹn trao gửi cho nhau… Nhưng cái bản tính trẻ nít của người phụ nữ nhỏ nhất vẫn không quên chọc ghẹo Ngọc Thùy sau khi anh rời đi…

    ***

    Liêm được cha mẹ vợ “đuổi” về nhà để nghỉ ngơi sau mấy đêm liền chăm sóc cho Thảo Hương… Mà thiệt ra, đầu hôm thì chăm sóc cho vợ, nhưng gần nửa đêm thì anh lại “chăm sóc” người khác… Thảo Hương sinh cho anh một thằng con trai bụ bẫm, xinh xắn… Cha mẹ vợ từ quê lên thăm con gái và cháu ngoại, hối anh về nghỉ để vợ cho bà ngoại chăm sóc… Bảy Hiền vô thăm cháu dâu cũng đồng tình, ông còn mời ông bà thông gia ở lại chơi lâu lâu cùng cháu ngoại… Liêm phải nghe, nhưng có một chút tiếc nuối vì bây giờ anh khó mà có cơ hội cùng bác sĩ Khánh Thư quấn quýt trong căn phòng nhỏ đó nữa rồi…

    Về nhà, Liêm cũng chỉ nghỉ ngơi được chút buổi sáng tới qua trưa. Điện thoại anh có một tin nhắn, mở máy ra coi… Tin nhắn của Khánh Thư rủ anh qua nhà cô, biết anh chưa biết nhà, cô còn cẩn thận nhắn đầy đủ địa chỉ… Kiếm cái gì đó lót bụng qua quít, anh tắm táp cho mát mẻ sảng khoái… Trong bụng ngờ ngợ, tự hỏi : “Không lẽ chỉ qua chơi…?”...
    ………………………………………………………………
     
  11. lovelace1712

    lovelace1712 Dân Chơi Verified
    37/57

    Bài viết:
    336
    Đã được thích:
    108
    Điểm thành tích:
    37
    Mở rộng thêm tuyến nhân vật hả bác
     
    sulegna.old thích bài này.
  12. congchucgia_Pham

    congchucgia_Pham Dân Chơi Thứ Thiệt Verified
    97/113

    Bài viết:
    494
    Đã được thích:
    56
    Điểm thành tích:
    97
    Truyện ngày càng hấp dẫn quá
     
    sulegna.old thích bài này.
  13. traiTien-CoDon

    traiTien-CoDon Biết Quay Tay Verified
    37/57

    Bài viết:
    113
    Đã được thích:
    31
    Điểm thành tích:
    37
    Cảm ơn tác giả thật nhìu.
    Mong tác giả lâu lâu cho cuộc làm tình nó kịch liệt 1 chút văn tục nhìu 1 chút cho độc giả mau ra hơn.
    Chúc sức khỏe
     
    sulegna.old thích bài này.
  14. sulegna.old

    sulegna.old Mất Trinh Verified
    117/226

    Bài viết:
    170
    Đã được thích:
    1,116
    Điểm thành tích:
    117
    Có đâu... :) Cũng chừng đó người thôi mà... :D
     
  15. ngoc hien 81

    ngoc hien 81 Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    10
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    1
    wa hay
     
  16. sulegna.old

    sulegna.old Mất Trinh Verified
    117/226

    Bài viết:
    170
    Đã được thích:
    1,116
    Điểm thành tích:
    117
    Khà khà... Cũng hên xui à... Nhiều khi... Trên bảo mà Dưới lại không nghe thì cũng đành chịu thôi... :D
    Cảm ơn bạn @traiTien-CoDon
     
  17. tudo75

    tudo75 Chơi gái lần đầu Verified
    97/113

    Bài viết:
    254
    Đã được thích:
    203
    Điểm thành tích:
    97
    Đọc truyện của chú thật là hay!
    Tôi ước mong sao như Bảo đây.
    Vợ đẹp con xinh tiền rủng rỉnh
    Sống thế như tiên ở cỏi trần
     
    sulegna.old thích bài này.
  18. sulegna.old

    sulegna.old Mất Trinh Verified
    117/226

    Bài viết:
    170
    Đã được thích:
    1,116
    Điểm thành tích:
    117
    :p
     
  19. ngoc hien 81

    ngoc hien 81 Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    10
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    1
    len top
     
  20. sulegna.old

    sulegna.old Mất Trinh Verified
    117/226

    Bài viết:
    170
    Đã được thích:
    1,116
    Điểm thành tích:
    117
    BỐN MƯƠI BẢY

    Nhà Khánh Thư nằm gần cuối một con hẻm rộng. Liêm vừa chạy xe vừa ngó dáo dác hai bên để tìm đúng số nhà nàng… Vừa dừng trước một căn nhà nhỏ hai tầng có một khoảng sân rộng và hàng rào sơn màu trắng, anh nhìn vô đã thấy nàng đang cầm một bình tưới nhỏ tưới nước cho mấy chậu cây kiểng để rải rác trước sân nhà… Không biết nàng có nghe tiếng xe anh hay không nhưng nàng vẫn chăm chú vô công việc đang làm… Vẫn ngồi yên trên xe, anh ngắm nàng đăm đắm từ phía sau…

    Khánh Thư mặc một cái váy chỉ vừa ngang đầu gối khoe màu da trắng của hai bắp chân thon. Khi nàng lúi cúi lớp vải mỏng không che được vệt hằn của cái quần lót nhỏ bên trong… Nàng ngẩng lên khi trong bình vừa hết nước, quay lưng lại, nàng giật mình khi thấy ngoài cổng là anh!... Để bình tưới xuống, nàng bước nhanh ra mở cổng hối anh dắt xe vô sân :

    - Anh giỏi. Tưởng anh không tìm được nhà em…

    Liêm mỉm cười :

    - Em quên anh làm nghề gì rồi sao? Kể cả khi em không nhắn địa chỉ anh vẫn tìm ra như thường…

    Vừa mở cửa nhà đi vô, nàng bĩu môi :

    - Anh xạo… Làm sao anh tìm được?...

    Cánh cửa vừa khép kín, Liêm ôm nàng từ phía sau :

    - Anh… ngửi mùi của em…

    Khánh Thư bật cười :

    - Bộ anh là…

    Liêm xoay người nàng lại, anh giả bộ nghiêm mặt :

    - Đừng có coi thường anh… Anh… cắn em bây giờ…

    Khánh Thư nhón chân áp sát người vô anh, hôn nhẹ lên môi anh :

    - Cho anh cắn đó…

    Không chờ nàng nói thêm, anh siết tay quanh vòng eo nàng, đặt môi anh lên đôi môi căng mềm, thơm thơm… Răng anh nhấm nhấm rất nhẹ trên từng cánh môi rồi len đầu lưỡi luồn vô miệng nàng… Mút mút đầu lưỡi anh trong miệng, nàng rên “Ư… ư…” trong cổ… Khi rút đầu lưỡi về, anh mút cho lưỡi nàng đi theo, nước miếng nàng cũng hòa trong miệng anh, nút cái lưỡi nhỏ mềm anh nuốt luôn dòng nước ngọt ngào trong miệng nàng chảy qua… Hai bàn tay Liêm không ngừng vuốt ve khắp tấm lưng chắc ấm. Anh ngờ ngợ rồi xác định rõ ràng, Khánh Thư không mang nịt vú… Đang mê mải cùng nhau trong nụ hôn không biết sẽ kéo dài tới đâu, nếu không có một tiếng kêu thảng thốt :

    - A…

    Giật mình cùng thả nhau ra, quay lại nhìn… Hạnh Nguyên đang mở lớn đôi mắt một mí của cô sửng sốt nhìn hai người… Khánh Thư đỏ mặt bước nhanh tới cầm một cánh tay cô kéo vô :

    - Vô đây. Sao em qua trễ vậy?

    Giọng Hạnh Nguyên như có chút chua chua :

    - Ừ đó… Trễ vậy… Em mới thấy…

    Khánh Thư nhìn chăm chăm vô mắt cô, trong mắt nàng ánh lên vẻ hóm hỉnh, chọc ghẹo :

    - Chị biết, chị biết… Thì cũng như chị tới trễ bữa tối hôm đó… nên mới thấy trong phòng chờ… có hai người…

    Hạnh Nguyên hơi giật mình, cô không nghĩ tới chuyện tối hôm đó, khi cô và Liêm lần đầu tiên làm tình cùng nhau… Không lẽ…

    - Chị nói… phòng chờ nào… hai người nào… Em…

    Khánh Thư không thích giỡn nhây, nàng kéo cô cùng ngồi xuống ghế salon trong phòng khách, nhẹ nhàng :

    - Chị thấy em với ảnh… hôm tối Thảo Hương cấp cứu… Nhưng chị không thích can thiệp vô chuyện người khác… Với lại…

    Nói tới đây, nàng nhìn Liêm :

    - Anh ra ngoài sân một chút đi… Em nói chuyện với bé Nguyên một chút…

    Nãy giờ Liêm im lặng, khi thấy Hạnh Nguyên xuất hiện, sự tinh nhạy trong anh làm việc ngay lập tức… Anh đoán chuyện Khánh Thư hẹn anh tới nhà rồi rủ cả Hạnh Nguyên qua do nàng chủ động… Có lẽ nàng muốn thẳng thắn nói chuyện cùng nhau về quan hệ của ba người, chỉ có điều kết quả ra sao thì anh không đoán được… Phụ nữ mà, khó đoán được ghê lắm!...

    Khi thấy Liêm đã ra ngoài, nàng rù rì kể lại cho Hạnh Nguyên nghe những gì nàng đã chứng kiến tối hôm đó, khi cô và anh quấn quýt bên nhau trên chiếc giường trong phòng chờ… Lớn tuổi hơn cô nên nàng cũng không ngại ngần nói cho cô biết chuyện xảy ra giữa nàng và anh trong mấy đêm gần đây khi Thảo Hương nằm viện… Kể cho cô nghe hết mọi chuyện, Khánh Thư nói thêm :

    - Chị không có ý định giành giật ảnh với em… Chẳng qua là do đòi hỏi, ham muốn thân xác của một người phụ nữ, có lẽ em hiểu… Cũng có thể bây giờ chị chưa yêu ảnh, nhưng kể cả khi chị yêu ảnh, chị cũng sẽ không làm gì khác ngoài chuyện làm tình! Chị biết ảnh đã có vợ, có con… chị không muốn trở thành kẻ phá hoại… Chỉ có điều là chị thích ảnh, chị muốn làm tình với ảnh thôi, ngoài ra chị không muốn điều gì khác nữa… Chị nghĩ có lẽ bé Nguyên cũng vậy thôi!...

    Lặng im nghe nàng nói, vừa nghe Hạnh Nguyên vừa suy nghĩ… Cô thì có khác gì Khánh Thư đâu! Cũng chỉ là ham muốn dục tình, muốn thỏa mãn những cơn hứng tình bộc phát… Nhưng cô còn hơn nàng ở chỗ, ngoài Liêm ra cô còn có tía nuôi, chớ Khánh Thư thì cô biết nàng không hề có ai ngoài anh!... Vòng tay ôm ngang eo Khánh Thư, cô thủ thỉ :

    - Vậy là chị em mình cùng chung một… người tình, phải không chị?

    Nàng cũng đưa tay vuốt ve trên bờ vai cô :

    - Em có ưng không? Bây giờ có muốn không?...

    Cô ngước nhìn nàng :

    - Em chịu… Bây giờ muốn là sao?... Em không hiểu…

    Khánh Thư cười, kề miệng vô tai cô thầm thì một hồi, cô đỏ bừng mặt ngại ngùng :

    - Em chưa làm vậy bao giờ. Có kỳ cục không chị?...

    Nàng cười thiệt tươi :

    - Chị cũng vậy. Mình cứ thử đi rồi tính…

    Không biết hai chị em nói chuyện mà rất lâu… Nắng chiều đã ngã bóng rất dài, không khí cũng bớt đi cái oi nóng, đã có gió mát thổi luồn trong con hẻm nhỏ… Cho tới khi Khánh Thư mở cánh cửa thò đầu nhìn anh với nụ cười quyến rũ, dụ hoặc nhất mà từ khi biết nàng chưa bao giờ anh thấy nàng cười như vậy :

    - Anh…

    Chỉ một miệng cười, một tiếng kêu và một cái gật nhẹ nhưng làm như có một sức mạnh ghê gớm, Liêm líu ríu đi vô theo ánh nhìn của nàng, mắt anh không làm sao rời khỏi khuôn mặt xinh đẹp như sáng rực lên phản chiếu ánh nắng chiều…

    Bước chân vô phòng khách, Liêm đứng sựng trước cảnh tượng nhìn thấy!... Trên cái bàn kính giữa bộ salon rộng rãi giữa phòng, Khánh Thư và Hạnh Nguyên bày ra một chân nến ba cây cắm sẵn ba cây nến màu hồng, vàng, xanh da trời, một bình hoa thủy tinh có cắm ba bông hồng nhung đỏ thắm, ba cái ly uống rượu bằng thủy tinh chân cao xếp cân đối chung quanh một chai rượu vang mà mới nhìn anh đã nhận biết là loại rượu vang có tiếng của Pháp… Hai cô gái, hay đúng hơn là hai người phụ nữ trẻ xinh đẹp, mỗi người một nét xinh đẹp khác nhau đứng bên cạnh bàn trong hai bộ váy ngủ mong manh màu hồng… Mấy đầu ngực không có nịt vú bao bọc nổi lên nhọn hoắt sau lớp vải mỏng, nhưng hai người vẫn mặc quần lót bên dưới…

    Không nói câu nào, Khánh Thư bước tới cầm chai rượu lên mở lớp giấc bạc bọc và thành thạo xoay sợi kim loại niêm phong… “bóc” một tiếng nhỏ, nút chai rượu được nàng bật ra… mấy sợi khói ga trắng đục loằn ngoằn bay lên… Nàng chậm rãi rót ra ba cái ly chân cao. Màu đỏ sẫm của rượu lung linh như sánh lại dưới ánh đèn trong phòng và ánh sáng của nắng chiều hắt vô từ cửa sổ…

    Rất trịnh trọng không hề có chút đùa giỡn, nàng đưa tận tay anh và Hạnh Nguyên mỗi người một ly rượu, nhẹ nhàng cất tiếng :

    - Em và bé Nguyên đã nói chuyện với nhau. Mấy ly rượu này để làm chứng cho quan hệ của ba người chúng ta… Người ta kết nghĩa anh chị em, kết nghĩa cha mẹ, con cái… Nhưng còn anh, em và bé Nguyên thì kết nghĩa… “nhân tình”… Hai chị em em biết rõ anh là con người ra sao, đã có gia đình… nhưng tụi em chấp nhận chỉ là những người phụ nữ ở bên cạnh anh khi cuộc đời còn cho phép… Tới một lúc nào đó, anh không còn yêu thích chị em em nữa hoặc là tụi em có lấy chồng… thì có lẽ mọi chuyện sẽ dừng lại… Nếu anh đồng ý với cái quan hệ kỳ cục, dễ làm người đời cười chê thì anh uống… còn nếu không, tụi em không có gì trách móc anh đâu…

    Liêm lặng thinh nghe những lời thiết tha của nàng, cổ anh như nghẹn lại… Phụ nữ mãi mãi là một sinh vật thông minh mà con người không bao giờ hiểu hết được! Tưởng là mãi mãi gắn bó nhưng họ cũng sẽ dễ dàng vứt bỏ, quay lưng… Tưởng chỉ là vui chơi trong giây phút nhưng đối với họ như đã ghi sâu một dấu ấn mãi mãi không quên… Không nói gì, anh lẳng lặng đưa ly rượu lên môi nhấm nháp và uống cạn… Khánh Thư và Hạnh Nguyên cũng uống hết ly rượu vang đỏ đó…

    Hạnh Nguyên bước tới cầm tay anh kéo anh tới rồi đẩy cho anh ngồi xuống giữa chiếc ghế salon dài. Khánh Thư kéo kín tấm màn cửa sổ, bước ra bấm khóa cửa… Ánh nắng chiều chỉ còn mờ mờ, bóng tối đã bắt đầu trở thành buổi hoàng hôn…

    Hai người phụ nữ trẻ đứng hai bên Liêm, thò tay tuột cái váy mỏng ra khỏi đầu. Họ luồn tay lên lưng quần lót, chậm rãi cởi ra trước ánh mắt vừa ngạc nhiên pha lẫn thích thú và thèm khát của anh… Hai thân hình xinh đẹp, khiêu gợi quyến rũ lồ lộ trước mắt anh thật gần, chỉ đưa tay ra là sẽ chạm vô làn da trơn láng, ấm nóng đó của hai người… Ngồi xuống hai bên anh, họ đưa tay cởi dần áo quần của Liêm ra, cả quần lót. Anh như bị thôi miên, cứ thuận theo những cử chỉ của hai người phụ nữ… để rồi anh cũng trần truồng giữa hai thân thể đó…

    Hạnh Nguyên chồm lên đặt đôi môi mọng căng lên môi anh bắt đầu một nụ hôn còn mang đầy dư vị của ly rượu vang thơm lừng, trong khi Khánh Thư lại cúi xuống giữa háng anh, thò tay vuốt ve con cặc lớn đang bắt đầu cương dần lên… Liêm hoàn toàn bị hai người phụ nữ lôi kéo anh theo từng cảm giác hứng tình của hai người phụ nữ trẻ… Cổ họng anh không khỏi bật lên “Ưm…” một tiếng khi Khánh Thư ngậm đầu cặc anh vô cái miệng ướt nóng của nàng… Cặc anh cứng hết cỡ thật nhanh trong miệng nàng. Bên trên nụ hôn giữa anh và Hạnh Nguyên vẫn chưa hết… Cô ngậm đầu lưỡi anh mút mút, một tay cô xoa vuốt từ trên tai anh, xuống vai xuống lồng ngực gồ lên mạnh khỏe…

    Hai tay Liêm khó có thể yên được. Một tay anh vòng ra sau lưng Hạnh Nguyên vuốt ve khắp trên làn da láng trơn, mềm mại của cô. Một tay anh cũng vuốt ve tên tấm lưng cong cong đang cúi xuống bú cặc anh. Anh vuốt thật lâu trên cặp mông căng nở của nàng, lướt mấy ngón tay vô giữa khe mông đang mở rộng… Vuốt trên lỗ thịt nhiu nhíu kích động nâu nâu rồi lấn sâu chút nữa lên khe thịt mềm ấm giữa hai múi thịt phồng lớn như hai múi trái cây nham nhám những sợi lông…

    Hạnh Nguyên nhả môi anh ra, cô quỳ lên ướm hai bầu vú căng lên trước mặt anh, nghịch ngợm quẹt từng núm vú lên môi anh… Liêm hé miệng ngậm một núm vú cô mút bú… Cô rên rĩ khi cảm khoái từ đầu vú được bú mút chạy rần rần trong người. Bụng cô gò lại, nóng lên. Dâm thủy cô đã rỉ ra từ lúc nhìn thấy cặc anh bây giờ ứa ra nhiều hơn bên trong cái âm đạo kỳ lạ của cô… Bàn tay lúc nãy vuốt ve trên lưng cô bây giờ chuyển địa điểm thăm dò… Nó luồn xuống giữa háng cô, úp lên gò mu êm mượt, ngón tay nhấn vô giữa khe thịt mềm bắt đầu moi móc như đào xới cho nguồn mạch nước ấm chảy ra… Ở dưới háng anh, Khánh Thư vẫn không ngừng bú, liếm, ngậm mút con cặc cương cứng… Cơn nứng của nàng đã tràn lên, một bàn tay nàng đã thò xuống háng, vuốt ve, bóp nắn trên âm hộ mình…

    Ngoái đầu xuống, nhìn thấy đôi môi của Khánh Thư nuốt nhả thân cặc to tròn của anh trong miệng, Hạnh Nguyên chợt rùng mình, trong âm đạo một dòng nước ấm lại tuôn ra… Cô tuột khỏi ghế, cúi đầu xuống háng Liêm ngay bên cạnh Khánh Thư, cô thì thầm :

    - Cho em với…

    Nhả cặc anh ra, nàng mỉm cười rồi ngồi thẳng lên, ôm đầu anh, nàng đặt môi lên hôn anh… nhường lại con cặc cho cô… Tới lượt cô cầm sát gốc cặc đè xuống cho nó dài thêm ra, cô liếm từng cái từ sát bên dưới lên cái đầu cặc tròn vo, ướt đẫm nước miếng Khánh Thư… Hai tay Liêm ấp lên hai bầu vú tròn căng, mềm mại xoa bóp… Mấy đầu ngón tay vê tròn trên hai núm vú… Nàng oằn người vì cảm giác vừa khoan khoái vừa đau đau trên hai đầu núm… Nhà lưỡi anh ra, nàng nhìn vô mắt anh, ánh lửa động tình hiện rõ trên mắt nàng :

    - Anh… nhẹ thôi… đừng làm đau em… ui…

    Liêm nâng nàng lên, Khánh Thư quỳ lên vừa vặn đôi vú nàng ngay trước mặt anh. Liêm hôn lên hai núm vú, hít cái mùi hương thơm của da thịt, của sữa tắm, hình như còn phảng phất cả mùi dục tình bộc phát trên người nàng nữa… Anh ngậm một núm vú gợi dục vô miệng mình, bú nút… Nàng không cưỡng được cơn sướng phải kêu lên :

    - Ưm… anh… ơi…

    Phải nói trong không khí đậm đặc mùi nến thơm, mùi da thịt lẫn mùi hương tình lan tỏa… cơn dâm nứng trong cả ba đều đã dâng lên tột cùng, nhưng Liêm biết phải cố kéo dài để cơn nứng mãnh liệt trong thân thể hai người phụ nữ trẻ này cao thiệt cao thì khi anh đút cặc vô đụ, cực khoái sẽ tới nhanh với họ hơn… Nếu không anh sẽ là kẻ ngã ngựa đầu tiên… Nhả vú Khánh Thư ra, anh ngước lên nhìn nàng :

    - Em đứng lên đi… Anh muốn bú lồn em…

    Nghe anh muốn bú lồn, tự nhiên trong âm đạo nàng thắt lên một cái, dâm thủy lại rịn ra… Náng đứng lên, bước ngang qua đưa háng tới trên mặt anh. Liêm hôn lên đám lông mu đen nhánh, hé miệng cạp nhẹ trên đám lông nhay nhay hai hàm răng vài cái, làm nàng giật mình :

    - A… đừng anh…

    Kéo một chân nàng giở lên cao, anh nhấn đầu lưỡi vô giữa khe lồn đã trơn trợt của nàng liếm nhanh vài cái… cảm thấy chưa được, một tay anh quàng lên mông nàng kéo sát thêm, tay kia anh vạch hai mép lồn mập mạp cho khe lồn mở ra… lưỡi anh liếm nhanh, liếm mạnh trên khe thịt ướt trơn, âm ấm của nàng… Háng nàng giật nhẹ từng cơn theo từng cái liếm… Chợt Khánh Thư “Ư…” một tiếng dài khi Liêm ngậm hột le phía trên hai mép nhỏ mút rồi giữ luôn trong miệng, hai môi anh giữa núm thịt mút sâu vô, còn đầu lưỡi ngoáy tròn trên hột le… Chưa đã nư, anh còn đút hai ngón tay vô lỗ lồn nàng thụt nhẹ từng cái êm dịu… Gục đầu lên hai cánh tay áp vô tường nhà, Khánh Thư kêu lên :

    - A… ôi… anh ơi… chết em… ơ… ơ… anh bú lồn em… sướng… ui… a… thôi… thôi… anh ơi…

    Anh vẫn lì lợm không nhả hột le nàng ra, phải cố gắng hết sức Khánh Thư mới lui ra, không cho anh ngậm trên lồn nàng nữa… Thở dồn dập, nàng thò tay lay lay Hạnh Nguyên :

    - Bé Nguyên… thôi… cho ảnh đụ chị đi… chị nứng bắt chết… Mau đi em…

    Cô đành tiếc nuối nhả cặc anh ra, cái đầu lưỡi đỏ hồng liếm quanh hai môi làm như cô còn rất thèm thuồng khúc gân cứng đó… Liêm đứng lên, kêu cả hai quỳ lên ghế salon, quay hai cặp mông ra ngoài… Hai đôi mông căng tròn, trắng phau, cuối đường khe giữa hai mông là hai mép lồn đầy vun với cái khe thịt hơi hé mở, lấp lánh dâm thủy tràn trề… Đường khe của Hạnh Nguyên khít hơn Khánh Thư, có lẽ do cấu tạo đặc biệt của âm đạo cô luôn co lại dù đã đón nhận hai con cặc khác nhau về kích cỡ cũng như chiều dài của tía nuôi và Liêm…

    Để đầu cặc trên khe lồn của Khánh Thư, một tay anh xoa dọc trên đường khe đít Hạnh Nguyên… Khi con cặc anh lọt vô lỗ lồn trơn nhớt của nàng chỉ với một cái hẩy mông thì ngón tay cái của anh cũng thọt vô lỗ lồn cô… Cả hai người phụ nữ cũng rên lên :

    - Ui…

    - A…

    Liêm vừa đụ bằng con cặc vô lồn Khánh Thư, vừa đụ Hạnh Nguyên bằng mấy ngón tay… Tiếng rên của hai người phụ nữ theo con sướng khoái hòa với tiếng “nhẹp… nhẹp…” của dâm dịch, tiếng va chạm thịt da “bạch… bạch…”, tiếng thở dồn bắt đầu rộ lên trong phòng…

    - Ui… sướng… sướng… anh ơi… a…

    - Anh… thọt sâu… ui… chút nữa đi… sâu vô anh…

    Liêm nắc vô lồn nàng bác sĩ vài chục cái, anh lại rút cặc ra chuyển qua đút vô cái khe nhỏ có âm đạo co siết của Hạnh Nguyên vài chục cái, mấy ngón tay anh lại thụt vô miệng lồn vẫn hé mở chưa kịp co lại của Khánh Thư, rồi lại chuyển... Biết cái âm đạo luôn co lại của Hạnh Nguyên nên khi đút cặc vô lồn cô, anh không đụ nhanh mà rất chậm rãi… cũng không nhấn sâu quá… Vì anh biết nếu anh đụ Hạnh Nguyên y như kiểu đụ Khánh Thư thì đầu khấc anh sẽ bị ống thịt âm đạo của cô cọ chặc làm cho sướng khoái, nhưng cũng đồng nghĩa với chuyện anh sẽ mau phụt tinh!... Ngược lại, khi đụ Khánh Thư, anh nhấn sâu nhất hết chiều dài của cặc anh cho đầu cặc thốn vô miệng tử cung, kích động cơn sướng trong nàng nhiều nhất, dồn dập nhất… Có lúc anh còn ấn giữ chặc rồi lắc mông cho đầu khấc đánh qua đánh lại trên miệng tử cung, khiêu khích cho miệng tử cung hé mở hút mút đầu cặc… Những lúc đó Khánh Thư không chịu nổi phải la lên :

    - A… a… ui… anh ơi… chết em… sướng quá… Ơ… hơ… anh cứ chọt vô đó… làm sao em chịu nổi… ui da… Liêm ơi…

    Hai cái đầu phụ nữ kề sát nhau như nhịn không được quay lại với nhau, hai đôi môi ập vô nhau trong cái hôn phụ nữ… Cũng nút lưỡi, cũng lăn lộn cái lưỡi hồng ướt mềm lên nhau, cũng nuốt nước miếng của nhau không khác gì lúc họ hôn anh… Chỉ để tạo thêm cảm giác hưng phấn không cho phần thân thể nào được trống vắng…

    Cũng lâu lắm, khi ba ngọn nến đã cháy xuống hơn một nửa cây, bác sĩ Khánh Thư bắt đầu có cảm giác hơi nóng trong bụng nàng đã căng lên, thắt lưng nàng rờn rợn, nhoi nhói… Nàng rên lên :

    - Liêm ơi… em muốn… ưm…

    Anh lật ngửa nàng ra ghế salon, một chân anh quỳ lên ghế, kéo cho một chân nàng co sát lên bụng. Âm hộ Khánh Thư mở rộng, anh đút cặc vào bắt đầu nắc từng cái rất mạnh và rất sâu… cơ hồ như muốn cho đầu cặc chui hẳn vô miệng tử cung… Cái thế co chân lên như vậy làm mu lồn nàng bị mu cặc anh ép sát, khúc gân cặc cứng ngắc nhồi sâu trong đáy lồn làm sướng khoái trong nàng dồn lên rất nhanh như từng con sóng lớn… Liêm chỉ nhồi chưa được mấy phút, nàng đã bóp mạnh hai cánh tay đang chống hai bên nàng, réo lên :

    - Ui… a… nhanh… mạnh lên… em muốn rồi… đụ nhanh… anh ơi… ưm… ư… chết em rồi… em … ui… xong… a… a…

    Nàng run rẩy, bụng nàng thắt lại, miệng tử cung mở ra xì luồng hơi nóng và dòng âm tinh nóng tràn ra… đáy lồn nàng bóp từng cái theo cơn cực khoái ập trên trí não nàng… Khánh Thư như lịm mê trong cơn lốc tột cùng sướng khoái này… Hai tay nàng vô định tự đưa lên ngực xoa bóp nhẹ nhàng hai bầu vú mình như muốn cái cảm giác đó đừng trôi đi mất… Miệng tử cung bấu lên đầu cặc anh hút từng nhịp rất mạnh, nếu Liêm không cố gắng trấn tĩnh mà buông xuôi theo cảm giác chắc chắn anh sẽ bắn phụt ra mất…

    Nhẹ nhàng đỡ cho cái chân đang co lên của nàng duỗi ra, Liêm rất chậm rãi nương nhẹ, rút cặc anh từ từ rời khỏi âm đạo đang còn thỉnh thoảng co bóp của nàng… Quay đầu nằm xuống phía bên kia ghế salon dài, anh kéo Hạnh Nguyên cho cô ngồi lên bụng anh :

    - Bé Nguyên… đụ anh đi…

    Cô sốt ruột lắm rồi, nên không chờ anh hối lần nào nữa. Hai đầu gối để hai bên hông anh, cô thò tay cầm con cặc ướt sũng dâm dịch để vô miệng lồn rồi hạ mông xuống… Cô đụ anh!

    Liêm phải để cô đụ anh trước, cho cô lao theo cảm khoái trong cô thì anh mới có thể cầm cự được tới phút chót… Hai bầu vú căng mềm tung nhảy trước mắt, anh đưa cả hai tay lên cầm giữ, nắn bóp và mân mê hơi mạnh trên hai núm vú, tạo thêm cảm giác hưng phấn cho cô… Dâm thủy trong âm đạo cô bị kích thích từ hai đầu vú lại trào ra thêm, làm trơn tuột khi con cặc anh cắm sâu trong đó, nhờ vậy mà sự bóp nghiến của âm đạo lên thân cặc anh giảm bớt… Còn cô thì cứ thả theo cái cảm giác càng lúc càng sướng nên cô đụ anh càng lúc càng mạnh, càng ép cặc anh cắm sâu hơn nữa… Toàn bộ âm hộ cô, từ hột le bên ngoài, những thớ thịt nhạy cảm bên trong âm đạo được cọ sát không ngừng theo nhịp đụ của cô nên đã dần tê dại đi… Cô biết mình cũng sắp xong nên cô lơi nhịp từ từ rồi ngừng hẳn lại… Hai tay chống trên ngực anh, cô thều thào qua hơi thở dồn :

    - Anh… đụ em đi… hình như em muốn rồi…

    Ngồi lên, anh còn cố nắc ngược từ dưới lên vài cái nữa, làm cô hốt hoảng, nhăn mặt :

    - A… a… anh … anh… thốn em… từ từ thôi anh… ui…

    Thấy vẻ mặt của cô, anh không nỡ làm thêm. Không rút cặc ra khỏi lồn cô, anh bồng cô lên rồi trở người cho cô nằm xuống dưới, đẩy hai đùi cô co sát lên. Liêm biết chỉ với tư thế này thì đầu cặc sẽ cắm sâu vô đáy lồn cô, cơn cực khoái trong cô sẽ nhanh chóng vụt tới… Rút cặc ra tới sát mép lồn, Liêm nẩy hông tới cho cặc anh lút vô, Hạnh Nguyên rít lên :

    - Ô… a… anh…

    Anh không dám đụ cô nhanh hơn vì sợ sẽ xong trước cô, nhưng từng cái trượt vô của anh vừa có lực mạnh vừa cắm sâu, cũng va mạnh lên miệng tử cung của cô… Hạnh Nguyên rên rĩ trong cơn cực khoái cận kề :

    - Ô… anh ơi… anh đụ… đụ em… sướng quá… A… a… Thư ơi… chết em… Sao cặc ảnh… dài quá… to quá… ui… a… Ảnh thọc sâu quá… A… chị ơi… em sướng…

    Nghe cô như mê sảng rên rĩ vì sướng mà cứ kêu mình, Khánh Thư bật cười, chọc cô :

    - Làm như mới được cặc ảnh đụ lần đầu á… Đụ hoài mà không biết cặc ảnh vừa to, vừa dài hả cưng…

    Cô mê muội trả lời :

    - Ưm… em biết… a… được ảnh đụ nhiều… ui da… mà sao lần nào… chị ơi… cũng như lần đầu… Em sướng dữ lắm… ui… chị ơi… Em mê… con cặc này rồi… chị ơi…

    Nàng bật cười :

    - Ừ… chị cũng mê mà… đụ cho sướng đi em…

    Hạnh Nguyên sướng thiệt! Chợt cô cong người lên, hai chân quặp lên lưng anh, ưỡn háng lên đón nhận những cái nắc cuối cùng của anh trước khi cơn cực sướng ập tới… Cô hít mạnh mùi thân thể anh, lại tuôn ra những lời mà khi tỉnh táo đố mà cô dám nói :

    - A… đụ nhanh… cặc anh chọt sướng… đụ em mạnh lên… a… a… nhanh lên anh… cái lồn em… cái lồn em… nó muốn chết… rồi… ui… ưm… anh… ơi… A… ui… cái lồn em… muốn thở… a… sướng… sướng… rồi… ưm… ư…

    Biết cô xong, Liêm hít mạnh một hơi, thả lỏng sự kìm nén từ nãy. Anh đụ cô nhanh thêm nữa… Chưa đầy mười lần nắc, anh cũng bắn phọt từ đầu cặc ra từng tia tinh dịch nóng hổi trút hết vô lồn cô… Mỗi nhịp dòng tinh bắn ra, bụng cô lại giật nhẹ một cái. Hai chân cô thả rơi xuống rã rời nhưng người cô sảng khoái như chưa từng có…

    Liêm hôn lên miệng cô. Rút cặc ra khỏi người cô, anh nhổm lên và hôn lên miệng Khánh Thư… Không thể nói được cái mệt mà anh đang có khi vừa làm hài lòng và thỏa mãn hai phụ nữ trẻ ham thú nhục dục bên cạnh… Thoáng trong trí anh một câu hỏi… “Khi nào thì mới dừng lại được cái chuyện vừa sướng vừa khổ, vừa phải lo lắng này đây?”…
    ……………………………………………………………….
    Hai thân thể trần truồng khiêu gợi tràn ngập nhục dục của hai người phụ nữ trẻ xinh đẹp, cùng với thân hình cường tráng khỏe mạnh của một thanh niên quần nhau suốt cả đêm hôm đó… Những cơn cực khoái đổ tràn trên hai người phụ nữ ham mê nhục dục tới khi họ rã rời… Tới khi tinh dịch của Liêm hầu như bị họ hút sạch thì cuộc làm tình thâu đêm của họ mới ngừng hẳn… Họ lịm đi trong cơn cực khoái sau cùng, cho đền khi nắng trưa lên gay gắt thổi từng luồng khí nóng lách vô nhà họ mới bừng tỉnh…
     
Đang tải...
Similar Threads Diễn đàn Date
Những người con gái đi qua đời tôi Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 1/7/18
NHỮNG NGƯỜI CON GÁI ĐÃ ĐI QUA CUỘC ĐỜI TÔI Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 1/5/18
Cuộc đời tôi Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 8/3/18
Sát thủ tình trường...! (cuộc đời tôi) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 27/2/18
Cuộc đời của tôi Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 23/2/18