1. Hiện tại có nhiều bạn ko nhận được Email kích hoạt từ hệ thống, BQT đã rà soát và thấy đa số các trường hợp này dùng GMAIL. Trong thời gian chờ khắc phục, các bạn có thể tạm dùng các email khác để đăng ký và nhận email kích hoạt ( Yahoo, hotmail,....). Xin cảm ơn
    Dismiss Notice

Cứu Gái Bị Tai Nạn ( Sưu tầm cho Anh Em thưởng thức)

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi congtukiem, 7/8/17.

  1. congtukiem

    congtukiem Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    1,175
    Đã được thích:
    102
    Mình đọc truyện này thấy hay và vui nên muốn chia sẽ cho anh em cùng thưởng thức. Có gì sai sót mong Ban Quản Trị diễn đàn và anh em chiếu cố bỏ qua cho.


    – Hành lang kìa, hành lang …
    – Địt mẹ mày… im bố bắn.

    Chả là tui với mấy thằng bạn đang làm trận war clan CF, cái game mà tui chơi được 4 năm trời. Quay qua quay lại con chuột thì ĐÙNG – tiếng 3z vang vọng làm tui ngã lăn quay.

    – Mả cụ chúng mày, lang lang cái con cặc. Thua cmnr.

    Tui chửi đổng lên làm cả cái quán net chú ý, nhưng chả sao quán này tui chơi được 4 năm nên ông chủ xem tui như con trai nên thằng nào vào quán mà hổ báo với tụi tui là ổng gọi dân phòng tới hốt liền.

    – Quân, mày bé bé cái mồm đéo được à.

    Tui đâm quạu, sáng giờ bắn với tụi cốt đột toàn thua với thua, chán chết nên đứng dậy tính tiền luôn. Tui thì tui cao 1m70 ế, da ngâm. Gia đình không khá giả lắm nếu không muốn nói là làm đủ ăn.

    – Bố mày về đây.
    – Chim cút cmmd, bố thằng gà. – thằng Huy lên tiếng.
    – A cái đậu, mày hổ báo với bố à.

    Tui gạt cái chân chống chiếc Wave tàu xuống rồi bước lại vào quán.

    – Bố ơi thằng Quân sịp vàng phá quán bố này.
    – Mày phá quán hã Quân.
    – Không bố ơi thằng Huy nó trêu con.
    – Để đó tí tao xử.

    Tui đáp đầu nó cái bốp rồi phóng ra đạp xe về.

    Sinh viên năm 3 ngành công nghệ thông tin mà hè chỉ biết game game và game, nhiều lúc tui cũng thấy mình bất tài. Chả là tui rớt trường FPT trên thủ đô, thế là nguyện vọng 2 được về quê ở với ông u bà u vừa học, nói chung gần nhà cũng tốt.



    “Uỳnh!!!”

    Đệt cụ trời sập cmn à.

    Tui hoàng hồn, hóa ra là đụng xe. Tui định đi luôn vì tui không ham hố gì ba cái bu đông địt thúi này nhưng hôm nay là ngoại lệ. 1 con nhỏ chạy Elizabet đỏ trông cũng xinh nếu không muốn nói là “đẹp vãi cả lồn”…

    Trở về với thực tại, con nhỏ tội nghiệp đụng phải 3 con đầu gấu tống trên 1 chiếc novou 5.

    – Mày đi đứng kiểu đéo gì thế con ranh? – Con tóc đỏ lên tiếng.
    – Ơ … do mấy chị đi ngược chiều mà.
    – Mày không biết né à?

    Thiệt tình ai đúng ai sai rành rành ra đó mà người đi đường toàn ngó và ngó, buồn cho cái xã hội này. Tui nhét cái chứng minh thư ra cái ngăn trong suốt ngoài cùng của cái bóp, tui phóng xe rẽ cả đám đông rất là ” like a quái xế. “

    – Cảnh sát đây, chuyện gì thế?
    Tui gạt chân chống, mở cái bóp ra, rồi nhanh chóng gập lại cho nó khỏi thấy cái chứng minh thư kiểu như mấy thằng giả FBI trong phim.

    – Đụng xe tí thôi mà anh.
    Con tóc vàng lên tiếng…

    – Cho tôi xem giấy tờ tùy thân, kèm giấy tờ lái xe.

    – Anh có giấy phép kiểm tra tụi tui không? Tin tui kiện anh không?
    Đệt cụ con tóc xanh giở giọng bố đời…

    Tui dơ ngón tay ra hiệu đợi 1 xíu rồi móc con vertu mua 200k trên mạng. Bấm số thằng Huy tui nói dõng dạt:

    – Alo sếp hả, cho em 2 cơ động ra Mã Vòng ngay nhé, có chuyện.

    Lúc này thì mặt 3 con cột đèn ( gọi thế vì tóc ba con là ba màu của đèn giao thông ) tái như đít nhái.

    – Anh tha em lần này đi anh.
    – Không tha gì hết.
    – Cho em đi đi, em biết lỗi rồi.
    – Không là không.


    – Thôi anh cho 3 chị đi đi. Em không sao hết.
    – Có thật là không sao không?
    – Dạ…
    – Ừ thế 3 cô đi đi, lần sau là lên phường đấy.
    – Em đội ơn anh, em đội ơn anh.

    Thế là 3 con vít ga đi mất, tui dựng xe của con nhỏ dậy rồi hỏi:

    – Em có sao không?
    – Dạ không sao đâu anh.
    – Ừ, em cho anh mượn điện thoại tí.

    Con nhỏ ra vẻ khó hiểu nhưng rồi cũng đưa điện thoại cho tui. Tui bấm số mình rồi lưu với tên Anh cảnh sát handsome.

    – Lần sau có đụng xe alo anh nhớ.
    – Ơ… anh trêu em.
    – Thôi em về đi.
    – Em cảm ơn anh.

    Thế rồi cái bóng dáng nhỏ bé nhưng quyến rũ lướt đi, để lại nơi đây 1 thằng say nắng. Say 1 hồi tui cũng đạp xe, chạy về luôn.
    Vừa mới chạy được 1 đoạn thì có điện thoại, tui bắt máy:
    – Tao đang ở mã vòng nè thằng mặt L.
    – Kệ mày… nói tao chi?
    – Mày gọi tao mà.
    – Tao đùa đấy.
    – Cái địt cụ nhà mày, bố đéo đùa mày đâu. Thật đấy.
    – Huhu em sợ quá anh Huy.




    Rồi tui cúp máy phóng xe thẳng về nhà, nhấp nhoáng đã 7 giờ tối. Tui đang feeling với điếu Jet trong tay thì con Vertu khựa rung lên bần bật báo hiệu có tin nhắn.

    – Anh cảnh sát phải hông? ^_^
    – Bố con hâm – lúc đó tui nghĩ là con nào nhầm số vì đang feel
    – Ơ sao chửi em? Lúc sáng anh lưu mà.
    – Xin lỗi em nhé, cho thằng em mượn máy chơi game mà nó nhắn linh tinh.
    – Không có chi anh ơi. ^_^
    – Em tên gì nhỉ?
    – Em tên Quỳnh anh. Anh thì sao?
    – Anh có tên Việt với tên Thái em nghe tên nào?
    – Cả 2 tên anh ạ.
    – Tên Việt là Lê Minh Quân. Tên Thái là bóp dái la oai oải.
    – Anh khiếp thế, toàn trêu em. Cảnh sát kì cục.
    – Ơ anh đâu phải cảnh sát. Lúc sáng anh giả đò thôi. Anh năm 3 xxx.
    – Oa ^_^ anh tiền bối em rồi. Em năm nhất xxx.
    – Định mệnh.
    – Ơ sao ảnh mắng e
    – Không, anh bảo rằng định mệnh cho e gặp anh.
    – Anh lại trêu em, thôi em đi ăn nhé. Bye anh.
    – Ừ bye em.

    Thế rồi tui lại feeling cùng điếu Jet cùng với bài nhạc của mờ navie. Tui thích nhỏ này vì giọng nhỏ trong nghe rất là sướng cái lỗ đít. Mấy hôm sau tui cũng game game và game. Cứ lâu lâu lại nhắn vài ba tin với con nhỏ nhưng tui không có tình ý gì cả vì trái tim tui chưa thể mở ra… vì câu chuyện 2 năm trước…

    2 năm trước…

    – Này Vy.
    – Sao hã anh?
    – Em định học xong 12 rồi vào trường nào.
    – Em thi vào chung trường với anh yêu em nè.
    – Thôi đi cô, trường tui tù học.
    – Xì, nói chuyện với anh chán chết.

    Nói rồi em đứng dậy ra khỏi vòng tay tui mà đi xuống bếp nấu ăn cho 2 đứa.

    – Này Vy, em sao mà ho dữ thế?
    – Cảm thôi anh ơi, đêm qua em tắm khuya.
    – Liệu hồn cô đấy.
    – Biết anh yêu lo cho em mà.
    – Nấu nhanh đi, đói quá, đói quá.

    10 phút sau, tô canh chua và con cá chiên nóng hổi được bày ra bàn. Tui bay vào tọng cho thỏa cơn đói.
    – Em yêu nấu ăn số dách…
    Thực tại…
    Tui giật mình thức giấc khi cái ký ức 2 năm trước hiện về, mồ hôi ướt cả 1 quầng áo. Ngó đồng hồ cũng đã 7 giờ sáng rồi, vệ sinh cá nhân xong tui châm điếu Jet rồi đánh xe ra Net – ngày nào cũng như ngày nào.



    – Định mệnh con chó, cửa B kìa.
    – Mày đợi xíu.
    – Qua đây canh bom với tao.
    – Nó gỡ kìa nó gỡ kìa.
    – Hay quá Quân ơi.

    Đang ăn mừng vì chiến thắng đầu tiên trong ngày thì con Vertu khựa rung lên bần bật.

    – Alo.
    – Anh Quân hã?
    – Ờ Quân đây, ai thế?
    – Em Mai đây.
    – Mai nào?
    – Mai c3 đây.
    – À Mai bạn cái Vy à. Có gì không em?
    – Mai anh đi thăm Vy với em không?
    – Anh không.
    – Anh sao thế?
    – Không sao, anh đang bận, tí anh gọi lại.
    Rồi tui cúp máy, chưa kịp đặt máy xuống thì điện thoại lại rung lên bần bật.
    – Alo, anh đã bảo không đi mà.
    – Ơ… anh biết trước tương lai à.

    Quái giọng lạ thế, tui quay điện thoại ra xem thì 2 chũ Quỳnh Anh chà bá trên màn hình.

    – Huy!!! Anh đã bảo bao lần rồi, cho mượn điện thoại thì đừng có mà phá… Anh xin lỗi em, thằng em nó phá.

    Trong khi đó thằng khỉ ngồi máy bên nhìn tui kiểu như “Clgt”…

    – Em tưởng anh có siêu năng lực.
    – Có chuyện gì không em?
    – Anh giỏi máy tính không? Mạng nhà em sao ấy nhưng em ngại gọi thợ.
    – Ô tưởng gì chứ ba cái mạng đó anh không biết.
    – Buồn thế, phải gọi thợ rồi.
    – Đọc địa chỉ đi anh sang.
    – Hihi, abcxyz…
    – Đợi anh 10 minute.

    Tui đứng dậy tính tiền, đạp nổ con wave tàu rồi tui từ tốn xuống nhà nàng.

    Ối định mệnh, nhà con nhỏ tỏ khiếp, kiểu như villa ấy. Tui gạt chân chóng xuống rồi gọi nhỏ.
    – Xuống mở cửa cho anh.
    – Vâng em xuống ngay.
    – Ừ.

    3 phút sau, nhỏ lăng tăng chạy từ trong nhà ra. Tui đứng hình, nhỏ mặt vái váy màu hồng có hình mấy con cừu (có thể là dê, cũng có thể là thỏ) ngắn chỉ che được 1 phần 3 cái đùi. Tui nuốt nước miếng rồi hỏi:

    – Đùi em bị sao?
    – Đùi em sao?
    – Anh nhầm, mạng em bị sao?
    – Nó cứ giật giật, lúc đứng yên luôn.
    – À ờ gần đây có công an phường không em?
    – Có anh ơi, đầu đường luôn ấy.

    Thế là cái ý định cưỡng hôn tan thành mây khói trong đầu tui. Vào trong phòng khách, cái tui khoái nhất là chùm đèn trên trần nhà với cái tivi như cái bảng lớp. Rồi đi qua đúng 28 bậc thang (có thể là 29) thì đến phòng nhỏ. Đi sau nhỏ mới thấy mông nhỏ mới đẹp làm sao, công vút, tròn lẳng, kèm theo cái mùi đặc trưng của con gái. Ôi đã 2 năm rồi và giờ thằng em tui đã hồi sinh.

    – Anh đợi em xí, em chưa dọn phòng.
    – Ơ anh sửa máy chứ đâu sửa phòng.
    – Đợi em 5 phút.

    Thôi thì dại gái nên đứng đợi thôi.

    – Xong rồi anh. ( 7 phút sau. )

    Vào căn phòng màu xanh dương của nhỏ, thơm và nhiều gấu bông. Không suy nghĩ nhiều, tui tập trung ngay và luôn vào chuyên môn. Vâng, máy nhỏ bị lỏng dây mạng. Chưa vội cắm vào, tui đóng mặt ngầu đứng dậy mà nói:
    – Hỏng nặng rồi em ạ.
    – Thế giờ làm sao hã anh?
    – Kiếm anh cái búa đi.
    – Để em kiếm đã.
    – Kiếm anh luôn cái bịch với cái cân nhớ.
    – Ơ chi thế anh?
    – Đập bán đồng nát chứ chi.
    – Anh lại trêu em.
    – Nó lỏng dây mạng, ngồi lại đây anh bày cho lần sau tự sửa.

    Rồi nhỏ ngồi sát bên tui, ôi mùi hương kích thích.

    – Như này, thế này, rồi như này, cắm vào lỗ như này…

    Rồi tui quay mặt sang xem nhỏ thế nào thì… môi kề môi. Nếu không lầm thì nảy giờ nhỏ cũng nhìn tui chứ đâu có nhìn máy tính đếch gì. Từ từ, tôi đưa môi mình lại gần nhỏ, mỗi lúc một gần một gần, nhỏ cũng đã nhắm mắt lại chờ đợi. Nhưng phút giây ấy, kí ức 2 năm về trước ùa về trong suy nghĩ, trong cảm xúc. Tui khựng lại và bất chợt tui cười:

    – Mặt em ngố quá hà.
    – Huhu, anh trêu em.
    – Làm gì nhắm mắt lại thế? Buồn ngủ à?
    – Kệ em.
    – Xùy thôi anh về nhé.
    – Em cảm ơn anh nhiều.
    – Cảm ơn không thế à?
    – Ơ thế anh muốn gì?
    Tui đưa má mình ra đòi hôn, ai dè nhỏ đáp lại 1 câu xanh rờn
    – Lúc cơ hội đến không biết nắm bắt, đến lúc mất lại đòi. Không cho.

    Quê quá, tui cáo từ nàng rồi về luôn. Thời gian trôi qua nhanh thật, mới đây trời đã sẫm tối. Tui ghé tạp hóa mua 10 lon sài gòn xanh rồi về phòng. Tui uống, cố uống, tui nhớ Vy, nhớ người con gái 2 năm trước. Trong cơn say tui nói vô thức.
    – Vy, về bên anh đi em…
     
    Đang tải...

    Similar Threads Diễn đàn Date
    12 Sứ Quân - Sưu Tầm Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 12/6/17
    nhật ký bị hiếp dâm ... (sưu tầm) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 10/2/12
    [ Sưu Tầm ] Tự Truyện Của 1 Cô Gái Bị Hiếp Dâm Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 1/11/11
    Gái Dậy Thì (truyện ngắn - sưu tầm) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 31/7/11
    Con nhỏ em dâu ( sưu tầm) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 26/7/11

  2. trai zin hám gái

    trai zin hám gái Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    1,062
    Đã được thích:
    234
    hay đó bác ra chap đều tay nha
     
    congtukiem thích bài này.
  3. hạ-thiên

    hạ-thiên Thiếu Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    725
    Đã được thích:
    181
    Có vẻ hay hay
     
    congtukiem thích bài này.
  4. congtukiem

    congtukiem Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    1,175
    Đã được thích:
    102
    Chap 2

    Bẵng đi một thời gian sau, tui vẫn giữ liên lạc đều với Quỳnh Anh nếu không muốn nói là thân hơn. Tui cũng không còn game nữa mà đã kiếm được việc làm ở quán cafe của người quen.




    – Mày đang đâu Quân sịp vàng?
    – Bố dọng chết mẹ mày, đang ở quán làm.
    – Net không.
    – Net con cặc
    – Thằng bố láo.

    Nói rồi tui cúp máy, thằng Huy nó là như thế. Khùng khùng nhưng được việc, dễ bảo.

    – Lấy cho em 1 sữa 1 đen đá ít đường.

    Tiếng khách í ới làm tui bận rộn, mới chốc đi cũng đã 9h tối, còn 1 tiếng nữa là tan ca rồi.

    – Anh Quân.

    Tiếng gọi bên khu C làm tui quay lại.

    – Ơ Mai, chào em.
    – Anh Quân làm đây à?
    – Ừ nửa tháng rồi em.
    – Trong anh ngon giai ra nhể.
    – Uầy gái chê đấy em.
    – Có anh chê gái thì có, thôi cho em…

    Lấy nước xong cho cái Mai tui cũng thay đồ ra rồi về luôn. Chả là từ nhà ra chổ làm có 1 cây nên tui đi xe đạp, khỏi tốn xăng với cả bảo vệ môi trường.

    “Đùng…” – tui ngã lăn quay ra đường.

    – Ông anh đi xe kiểu gì thế? – Thằng nhóc chạy chiếc sirus có con ghệ ngồi sau hỏi
    – Thế trên đời này mày nghĩ có mấy kiểu lái xe.

    Mặt thằng nhóc thộn ra, con ghệ ngồi sau nó nhăn nhăn mày rồi nói:

    – Thôi đi anh.
    – Bố cái thằng ranh. – tui gào lên khi tụi nó đã chạy xa.

    Trầy hết chân tay, tui đánh xe về nhà, ông u bà u ngủ hết rồi mà chưa ngủ thì cũng chả sao. Lấy oxi già ra, nghĩ đến cảm giác ran rát thế là lại cất vào. Tắm xong định ngủ thì con Vertu khựa rung lên bần bật.

    – Anh nghe Quỳnh Anh ơi.
    – Anh… em nhờ anh cái này. Gấp lắm rồi.
    – Nói anh nghe.
    – Sáng mai anh đi đảo với em nhé.
    – Đảo?!? Đảo gì?
    – Hòn mun anh ạ.
    – Ôi trai đẹp thiếu gì mà lại rủ anh.
    – Em không đùa đâu, nhớ nhớ… em năn nỉ ấy.

    Đờ mờ cái giọng như thế thì bố thằng nào cứng cho nổi.

    – Nói anh lý do.
    – Mai họp lớp cấp 3 nhưng em không có người yêu.
    – Thì sao đâu?
    – Luật đứa nào không có người yêu thì phải uống 1 chai nước biển.
    – Ôi dào, uống cho có iot.
    – Anh cứ trêu em.
    – Nhưng mà…
    – Nhưng sao?
    – Em phải bao anh vì em mời anh.
    – Okee, dị là anh chịu rồi nha.
    – Ừ mấy giờ em?
    – Sáng mai 8h anh qua nhà em nha
    – Ừ anh biết rồi..
    2 năm trước…
    – Bác sĩ, cứu Vy đi bác sĩ. Con xin bác sĩ mà…



    Đêm đó, một đêm mưa gió bão bùng, đêm mà tui khóc hết nước mắt trước hành lang bệnh viện khi em mất vì bệnh máu trắng. Lúc đó, tui tự trách mình vô tâm không biết em mắc bệnh, trách mình không phát hiện có lẽ giờ này em đã được chữa khỏi.

    ” Vy, về với anh đi em. “
    Là câu nói hằng đêm tui thường nói 2 năm nay, là câu nói mà tui nói những lúc say, và là câu nói những lúc mà tui tuyệt vọng nhất.

    Em, người con gái mang hết cảm xúc của tui đi theo em xuống lòng đất sâu…


    Thực tại…

    Tui mở mắt ra lúc 7 giờ sáng và dĩ nhiên tui không quên là hôm nay mình sẽ đi du lịch với con bé Q.A… Lấy cái balo ra, tui nhét vào đó 2 cái sịp yêu thích, 2 cái quần và 2 áo thun. Vệ sinh cá nhân xong, tui ghé qua quán cà phê cóc tui với thằng Huy hay uống nhâm nhi ly cà phê điếu thuốc.

    – Đù má, mày trốn nợ hã Quân.
    – Nợ nợ con cặc, bố đi du lịch với gái nhá.
    – Định mệnh, ăn mảnh khoe khoe con cặc à?
    – Ơ hay, tao đá bỏ bu mày nhớ. À mà trễ giờ rồi, tao đi đây.
    – Thượng lộ nằm ngang nha huynh đệ.
    – Đụ má thằng mặt lồn này.

    Nói rồi tui đạp nổ con wave tàu rồi nhà nàng thẳng tiến, đến nơi tui bấm số gọi nàng xuống mở cửa
    – Anh tới rồi này.
    – Ừm anh đợi em xí.

    7 phút sau con nhỏ xuống. Ê.ê.ê.ê.. sexy lady.. Con nhỏ mặc cái áo khoét nách mà lộ cái áo con mà bọn con gái thường mặc và nó dài đến nửa đùi, cảm tưởng như con nhỏ không mặc quần bên trong.

    – Đồn cảnh sát chuyển chổ chưa em?
    – Dạ còn ngay đấy anh ạ. Mà chi thế anh?
    – Anh hỏi xã giao thôi, mà đi chưa em?
    – Đợi tí xe tới anh ơi, mà nhớ giao kèo hôm qua không đấy?
    – Nhớ, giao kèo là em mời anh đi em phải bao anh.
    – Không phải, cái kia kìa.
    – Cái gì mà kia kìa?
    – Giả làm bạn trai em ý.
    – Haha, tưởng gì, em yêu lại đây anh hôn cái nào.
    – Á… Không phải lúc này.
    – Anh đùa thôi. Ăn sáng chưa em?
    – Ăn rồi, còn anh?
    – Anh ăn rồi. – Nói thế chứ sáng giờ có tọng nuốt gì đâu.

    Vô nhà, con nhỏ rót cho tui ly nước lọc, thôi kệ uống cầm hơi, tí ra bố ăn lại sau. Tầm 8h30 1 chiếc Mẹc 9 chổ đổ cái xịch trước nhà con nhỏ. Đờ mờ nhìn sơ qua là biết cậu ấm cô chiêu rồi. Đồ hiệu, mùi nước hoa, da trắng, ôi tự ti quá. Đám trong xe bước ra có 7 đứa, 4 trai và 3 gái, thế là xác định 1 thằng uống nước biển với ông mày. Con nhỏ hồ hỡi chạy ra đón đám bạn mình, còn tui thì vẫn điềm tĩnh ngồi uống ly nước lọc không mùi không màu không vị.
    – Ơ… Q.A ai đây? – 1 con nhỏ xinh xắn hỏi
    – Đây là anh Quân, bạn giai tao.
    – Á đù á đù. – Cả đám nó nhốn nháo
    – Anh chào các em. – Tui nở 1 nụ cười tắt cmn nắng.
    – Anh ở đâu ạ?
    – À anh ở trển.

    Cả đám nhìn tui khó hiểu, mà tui cũng đâu cần bọn nó hiểu, cái bọn không có iot này không nên nói nhiều với chúng vì chúng rất nguy hiểm và manh động. Xàm xàm tí thì 9 giờ lên xe ra bến tàu. Nói thật chứ bẩm sinh tui có cái bệnh say tàu say xe, đi gần không sao chứ đi xa là ói tè lè luôn. Mà cái đảo sắp đi nó cách bờ 45 phút tàu chạy là mấy bác biết nó xa hay gần rồi á.

    – Q.A lấy hộ anh cái bịch đi Vy, anh sắp không được rồi.
    – Bịch nè anh.
    – Ọ ọe ố ớ á……
    – Xin lỗi các em cái này bẩm sinh rồi.

    Mặt xanh mặt vàng 1 lúc thì cũng tới đảo. Biển xanh với nắng vàng, có các cô gái mặc bikini 2 mảnh bơi lội và phơi nắng – quả là thiên đường.

    – Ái đau… Q.A, sao ngắt anh?
    – Tự biết, liệu em.
    – Thế giờ đi đâu?
    – Lên nhận phòng anh ạ.

    Thế là bọn chúng dồn tui với 4 thằng đực rựa, còn 4 đứa con gái ở chung. Thay cái quần đùi với áo thun xong, tui ra lan can đứng ngắm biển và phì phèo điếu Jet, quả thật từ ngày Vy mất, tui đâm ra nghiện thuốc. Đang feel thì có 1 thằng sáng sủa đẹp trai bước ra.

    – Chào anh em tên Đức.
    – Ừ, anh chào em.
    – Anh quen Q.A lâu chưa?
    – 2 tháng rồi em ạ.
    – Ồ cũng lâu nhể.
    – Sao thế em?
    – Em là người yêu cũ của Q.A
    – Ồ, giờ anh mới biết. Q.A chưa kể bao giờ.
    – Em vẫn còn tình cảm với Q.A và em nghĩ Q.A cũng vậy. Nếu có thể thì anh có thể cho bọn em cơ hội lần này để nối lại với nhau được không ạ.

    Đụ mạ, cái thằng này nó sợ uống nước biển nên làm liều hay sao ấy. Đang phân vân chưa biết trả lời sao thì đám con gái cứu tui
    – Mấy ông đi tắm biển nào, nhanh lên.
    Nói thiệt với các bác là lúc ra biển tui hoang mang lắm, vì toàn bikini 2 mảnh không thôi, nhưng may là biết kiềm chế nên hôm nay mới có người viết chuyện cho các bác đọc. Vừa mới đến bọn nó đã nhảy ùm xuống biển kiểu như thiếu iot lâu ngày ấy. Còn lại tui với Q.A trên bờ, tui hỏi:



    – Thằng Đức nó kể anh hết rồi nhé.
    – Anh biết hết rồi à? – Mặt nhỏ xị xuống
    – Ừ nó bảo anh nó yêu em nhiều lắm.
    – Mặc nó.
    – Anh không biết sao nhưng anh đóng thế như thế này không hay cho lắm.
    – Chứ anh muốn sao?
    – Anh muốn làm quần chúng.
    – Anh cứ trêu em.
    – Xuống tắm đi em.
    – Anh không tắm à?
    – Hút hết điếu này anh xuống.

    Thế rồi cặp mông thần thánh của con nhỏ hướng biển thẳng tiến. Ngồi trên bờ tui phì phèo điếu thuốc ngắm các em xinh tươi, thằng em trong tui đã vươn vai đón nắng.

    – Cứu với … cứu với.

    Nghe xa xa có người chết đuối nhưng tui không quan tâm vì biển thiếu cha gì cứu hộ. 45 phút sau thì bọn nó lên bờ, đóng cho tròn vai bạn trai tui lấy cái khăn choàng cho nhỏ rồi hỏi:

    – Lạnh không em?
    – Hơi hơi anh ạ.
    – Ừ, về phòng đi rồi anh sưởi ấm cho em.
    – Anh cứ trêu em.

    Từ lúc về tui nằm lì trong phòng xem tivi, mẹ nó chứ resort mà chơi tivi cối. Cuộc vui bắt đầu khi mấy thằng đực rựa từ đâu xách về 2 thùng tiger với 1 bịch mực nước. Cái gì chứ trong ăn nhậu tui là… trùm phá mồi.

    Nhập cuộc, tui uống 2 lon đề ba trước rồi bắt đầu ăn, còn việc thể hiện là để các nam nhi kia. Bọn con gái uống mỗi đứa 2 lon, mặt đỏ phừng phừng. Riêng thằng Đức thất tình nên nó uống được nửa thùng. Bọn nó hát hò, bọn nó chém gió tui mặc kệ vì mực nướng ngon hơn, nói chuyện với mực nướng vui hơn.

    Tàn tiệc, tui là thằng no nhất và tỉnh táo nhất. Bọn nó thì say nằm lì cả ra sàn. Giữa đêm thì hơi biển lên làm trời trở lạnh, sợ bọn nó trúng gió nên nam nữ gì tui quẳng hết lên giường kể cả nhỏ Q.A. Tui một mình ung dung đóng cửa về phòng chiếm đóng 1 mình 1 cái giường. Mới vừa đặt lưng xuống giường chưa kịp ngủ thì nghe tiếng gõ cửa cộc cộc. Tui ra mở cửa thì thấy nhỏ Q.A, nhỏ mè nheo:

    – Sao anh bỏ em bên đó?
    – Ơ anh tưởng em ngủ rồi.
    – Em chưa ngủ. Đi, anh với em đi uống tiếp.

    Đệt, gặp thú dữ cmnr.

    – Thôi ngủ đi, đêm rồi bia bọt cái gì.

    Lằng nhằng 1 hồi thì nhỏ cũng chịu lên giường nhưng chưa chiệu ngủ mà còn nằm hát hò múa tay múa chân gì ấy. Mãi lúc sau nhỏ mới ngủ, tui đắp chăn cho nhỏ rồi châm điếu thuốc đi dạo biển vì nếu ở trong phòng sợ …

    Biển đêm đẹp tuyệt, chỉ có tiếng sóng. Đi một hồi cũng mỏi, tui dừng lại rồi ngồi xuống cát. Bỗng tui lẩm nhẩm bài hát ngày trước tui với Vy hay hát. Bài ngày mai nắng lên anh sẽ về.

    “Anh có yêu em không?
    Có, anh mãi yêu em.”

    Nước mắt tui lại chảy, miệng lại lẩm nhẩm cái điều chẳng bao giờ xảy ra:
    – Vy, về với anh đi em…

    2 năm trước…

    – Này, sao lúc nào anh cũng không mặc áo mưa thế?
    – Mát mà.
    – Bệnh đấy.
    – Anh trâu lắm.
    – Anh có yêu em không?
    – Có anh mãi yêu em.
    – Yêu mà không nghe lời. Xạo.
    – Ơ hôm nay dám bắt bẻ anh nữa à?
    – Anh buông ra, nhột em.
    – Sợ chưa?
    – Sợ rồi. Mà lau người cho khô đi, em nấu cho tô mì…
    Thực tại…
    Hình như tiếng sóng đã giúp tui điềm tĩnh trở lại, nhấc cái tâm trạng nặng trĩu đi về phòng. Con nhỏ vẫn còn ngủ, tui lấy 1 cái mền trải xuống nền rồi thiếp đi. 8 giờ sáng tui tỉnh dậy, con nhỏ đi đâu mất, đánh răng xong sang phòng kia cũng chẳng thấy ai. Có khi nào bọn nó bỏ tui lại rồi về không ta. Ra ban công sưởi nắng 1 lúc thì bọn nó về.



    – Ô, anh Quân tối qua anh uống say tí bỉ làm bọn em phải vác anh về phòng.
    – Anh nặng vl ra.


    Mặt tui thộn ra, là do bọn nó uống nhiều nên hoang tưởng hay là do tui say thật. Lịch trình hôm nay là sáng đi tham quan khu du lịch trên đảo đến chiều thì về. Cũng không có gì thú vị ngoài việc lúc tham quan chuồng khỉ, thằng Đức đưa cái đầu lại gần chuồng khỉ lầm bầm.

    – Bé khỉ dễ thương ra đây anh biểu.

    Thế là con khỉ mẹ từ đâu xong ra nắm đầu nó kéo vào thanh sắt 2 phát kêu côm cốp kiểu như “ghẹo con tao này, trêu con tao này”, cả đám cười rần rần. Đến chiều thì về đến nhà nhỏ để lấy con wave tàu.

    – Anh về nhé.

    Rồi nhỏ bẹo má tui phát rồi đi ngay vào trong. Về đến nhà, con vertu khựa lại rung lên bần bật (con này làm sextoy là chuẩn éo phải chỉnh), tin nhắn của con nhỏ đến:

    – Cảm ơn anh đêm đó đã đắp chăn và không làm gì em ^_^
    – Ờ anh là thanh niên cứng mà. Thôi em ngủ đi.
    – Anh ngủ ngon.

    Định ngủ nhưng ai dè bà u lên nắm đầu xuống phụ gói hàng mai đem ra chợ bán. Ngồi gói hàng mà buồn ngủ thành ra mỗi lần mắt sụp xuống là lại phải đập ngực thật mạnh hét lớn:

    – Không ngủ, không ngủ, không ngủ…
    – Mày bị khùng hã Quân, gói nhanh lên.
    – Dạ má…


    Vâng … cuối cùng cũng đến ngày tui lãnh lương, cầm 1 triệu 7 trên tay mà rưng rưng nước mắt vì trước giờ tui toàn ăn bám ông bà u. Tui gọi cho má bảo tối nay không được ngủ vì tui sẽ mua lẩu bò về cả nhà cùng ăn, thế mà bả phán 1 câu xanh rờn:
    – Tao ngủ không gói hàng cái nhà này ăn cám à?

    Mặt tui thộn ra, cúp máy. Tui gọi cho thằng Huy bảo nó tối nay 10 giờ sang nhà tui nhậu luôn. 21h 45, tui ra khỏi quán liền cọc cạch con xe đạp 2 cây số để mua 1 suất lẩu bò với 1 thùng tiger ăn mừng. Cột thùng tiger ở yên sau, người ngoài nhìn vô không biết cứ tưởng là tui mới nhập nha đại lý nào chôm về.

    Về đến nhà, thằng Huy đang ngồi phụ má tui gói hàng:
    – Đi éo gì lâu dị mày?
    – Éo lâu có đồ cho mày tọng à?

    Rồi tui đá đít nó bảo xuống bếp lấy chén đũa nồi lên đây. Thế rồi cả nhà ngồi quây quần bên nhau vừa uống vừa cười nói. Má tui uống dữ lắm nha, bả uống được 3 lon lận. Thằng Huy yếu sinh lý nên uống 2 lon là bắt đầu múa hát rồi. Ba tui thì sức khỏe yếu nên ổng không uống. Tui uống 5 lon còn lại cất tủ lạnh uống dần. Cái điều mà tui lo sợ nhất là đêm nay ngủ với thằng Huy.


    – Trang ơi anh yêu em ưm ưm.
    Cứ mỗi lần nó mớ là quay sang ôm tui, có khi còn hôn nữa mới kinh.

    Để thoát khỏi địa ngục, tui xuống nhà mở cửa ra vườn phì phèo điếu thuốc. Đang feel thì nghe tiếng cợt nhả, nói thật chứ cái xóm tui ở là cái xóm khá nhiều tệ nạn. Từ đó trẻ trâu sinh ra theo thời thế, ba cái chuyện con gái đi khuya ngang qua khu này bị bọn nó chọc ghẹo tui không lạ gì.

    Ngó đồng hồ cũng 2 giờ sáng, tui nghĩ chắc cũng không phải loại con gái tốt đẹp gì nên vẫn ung dung hút thuốc. Tầm 5 phút sau vẫn nghe tiếng mấy đứa tụi nó chọc ghẹo nên tui cũng ra hóng hớt xem sao. Đù, biển số 52. Mà sài gòn cách tỉnh tui cũng phải 500 cây. Chắc sinh viên về thăm nhà mà không có tiền ở trọ đây mà. Nghĩ cũng tội mà thôi cũng kệ, tui toan đi vào nhà thông đít thằng cốt đột kia nhưng lương tâm không cho phép. Tui đi ra hẽm bên hông nhà, mở cái cửa sắt nho nhỏ ra, đập bộp bộp.
    – Đen, đen, dậy mày.

    Tui đập con bẹc giê nhà tui dậy rồi tháo xích cho nó. Nước dãi lòng thòng nhìn thấy ghê. Lúc trước ba tui còn trong đơn vị nó là con chó ba tui huấn luyện, nhưng từ khi ổng gặp tai nạn rồi xuất ngũ, còn mình nó ở trong đó không ăn không uống nên người trong đơn vị gửi nó cho ba tui ngoài này luôn, có chuyện thì nhờ nó giúp. Người trong xóm này ai cũng biết độ tàn nhẫn của nó, 2 năm trước có 2 thằng nghiện leo rào vào nhà tui định ăn cắp cái xe đạp. Ai ngờ chưa kịp lấy xe 2 thằng đã bị con đen dần cho 1 trận, 1 thằng phải cắt bỏ 2 ngón tay.

    Từ đó ba tui phải xích nó lại sợ nó cắn người. Tui búng tay rồi đi ra phía cũng, con Đen cũng lẽo đẽo theo sau. Tui để tay trước mặt nó rồi chỉ sang đám bên kia (cách ba tui bày để cho nó tấn công), thế rồi cánh cửa sắt rỉ sét nhà tui dần dần mở ra. Cục thịt đen từ trong phóng ra làm mấy thanh niên kia hoảng loạn chạy tá hỏa, có thằng còn đu lên tường la oai oải. Có vẻ lâu ngày chưa được vận động nên con đen sung lắm. Khi trẻ trâu rút hết, tui huýt sáo.
    – Đen, vô nhà mày.
    Khi con đem đã vô nhà, tui cũng nghe tiếng máy của 2 con nhỏ nổ rồi khuất dần phía cuối đường, và cuối cùng điều tui phải đối mặt – là thằng Huy.
     
  5. StBlack

    StBlack Xem Sex Lần Đầu Verified

    Bài viết:
    44
    Đã được thích:
    21
    Hay lắm man. Nữa lên nào
     
    congtukiem thích bài này.
  6. Vinamik

    Vinamik Còn trinh Verified

    Bài viết:
    82
    Đã được thích:
    13
    Truyện hay lại thêm 1 ttuyện mọng đợi hàng ngày. Thank tác giả
     
    congtukiem thích bài này.
  7. hạ-thiên

    hạ-thiên Thiếu Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    725
    Đã được thích:
    181
    Đệt t.g viết hay phết mog bác đều tay nhá . Khửa khửa
     
    congtukiem thích bài này.
  8. Tinh Linh Bảo Ngọc

    Tinh Linh Bảo Ngọc Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    26
    Đã được thích:
    16
    Có lẽ bác đang nhắc đến truyện này em cũng từng đọc trên trang f17voz có tên là:
    "CỨU GÁI ĐỤNG XE VÀ CÂU CHUYỆN TÌNH BUỒN"
    đây là đoạn tiếp theo :D:D:D em đăng tham khảo thôi còn bác cứ cập nhật cho mọi người nha
    p/s có gì không phải mong bác bỏ qua

    Bẵng đi 1 thời gian cũng đến ngày vác thân lên giảng đường vì tương lai của bản thân. Sau 2 tháng hè thì tui cũng tân trang lại con wave tàu được chút. Ngôi trường thì vẫn như ngày nào nhưng mông thì rất nhiều mông mới và có vẻ như chủ nhân của những cái mông quá tàn nhẫn khi gò bó chúng quá mức. uầy lan man quá, nhìn bọn tình nguyện viên đến phát tội, mồ hơi mồ kê chảy tùm lum hướng dẫn bọn năm 1. Tui đảo mắt 1 vòng tìm nhỏ Q.A nhưng không thấy.
    - Ê ra quán bà 2 uống trà mày.
    - Đờ mờ mọi lần tao thấy mày ra đó có uống trà đếch đâu.
    - Bắt bẻ bố đấm.
    - Này, ngon tọng vào đi rồi biết.
    Đang cải lộn thì có 1 em trông khá xinh nếu không muốn nói là rất xinh đến hỏi tui với thằng Huy.
    - 2 anh cho em hỏi là khu 4A ở đâu ạ?
    Tui đá chân thằng Huy cái rồi ung dung bước ra quán bà 2, vừa bước vừa cảm thấy mình quá cao thượng vì đã cho thằng bạn F.A 1 cơ hội.
    10 phút sau nó từ trong trường hồ hởi chạy ra.
    - Đm tao làm quen xin số được rồi. Xinh phết mày ạ.
    - Khi nào thịt được bảo tao.
    - Đm con tó.
    - Mà nó tên gì?
    - nó tên Uyên ở Đà Nẵng vào đây học.
    - Đù, kí túc xá à?
    - Ừ, nó ở phòng 302 khu 4A.
    - Ừ nó kìa phải không.
    Theo hướng tay tui chỉ, đúng là con nhỏ lúc nảy và nó đang ngồi sau 1 chiếc SH 150i và ôm thằng vô danh tiểu tốt nào đó.
    - Địt cụ con bitch, bố giết mày.
    Giọng thằng Huy gào lên trong vô vọng. Uống xong nước, tui với thằng Huy vào lớp và mọi chuyện vẫn cứ theo 1 lịch trình cứ thế tiếp diễn ngày qua ngày, tui vẫn còn làm ở quán cafe nhưng chỉ làm ca tối. 5 ngày sau, trong khi đang xem dỡ bộ JAV thì con vertu khựa rung lên bần bật - tin nhắn của nhỏ Q.A.
    * 2 năm trước
    - Này em ơi anh nói này.
    - ơ ai vậy ạ?
    - Em nhìn phía kia kìa, đấy. Thằng bạn anh nó muốn làm quen với em. Nó tên Huy.
    - Hihi, thế sao ảnh k lại đây?
    - nó nhát nên nhờ anh xin dùm ấy mà.
    - Dạ.
    - em ghi hộ anh tên với cả số điện thoại lên đây nhé.
    Con nhỏ ghi chép 1 hồi cũng xong.
    - Đây anh.
    - Anh cảm ơn nhé.
    --------------------------
    - Rồi nè thằng đụt, có cái số điện thoại cũng không dám xin.
    - Ui cảm ơn mày, em nó xinh nhể.
    - Ừ xinh, ráng mà cưa.
    - ui người đẹp tên cũng đẹp, Nguyễn Trần Thanh Vy.
    - Ừ.....


    2
    - anh Quân ơi em nhờ này xíu được không?
    - nói đi Q.A
    - Chuyện này hơi cực nhưng sướng anh ạ.
    - Em nói nhanh đi anh kích thích lắm rồi đây này.
    - Anh cứ nghĩ đi đâu, làm gia sư em được không?
    - Đại học còn học gia sư à?
    - cái này ba em bắt nhưng mà người ngoài em không thích. Anh giúp em đi mà, có lương đấy.
    - Anh biết dạy mỗi môn tình cảm và môn sinh học thôi.
    - Anh cứ trêu em, có giúp không thì bảo?
    - Để anh suy nghĩ đã.
    - Trả lời em mau nhé.
    - Ừ.
    Xem nốt bộ JAV của yui hatano, tui ra ngoài dắt con xe đạp ra chuẩn bị đi làm. Mà nào tối nay lạ thế, mặt trời đâu mất rồi (đùa các thím tí). Vừa đến quán lão quản lí đã đẻ chuyện cho tui làm
    - Quân, vào kho lấy mớ đồ trang trí trung thu treo lên trước quán đi. Cẩn thận nhé.
    Mở cửa kho ra thì cơ man là đồ, nhìn là muốn xã kèo rồi,l. Lôi cái đầu lân với một đống dây nhợ lồng đen ra, tui bắt tay vào trang trí. Mẹ họ, sáng không làm, chiều không làm, đợi tới tối rồi hành người. Kéo cái đầu lân gần 5 kí lên cái thang mà tưởng chừng cái thang nhôm có thể gập làm đôi bất cứ lúc nào. Cuối cùng cũng xong ngắm nghía 1 hồi thì lão quản lí chạy ra nói câu nghe cũng được
    - tốt lắm, tháng này anh tăng lương cho.
    Tối nay thứ 7 nên khách đông vật, từ các em học sinh cấp 3 môi đỏ má hồng đến các cặp tình nhân tình tứ. Bỗng:
    - Ê thằng đụt.
    Quay lại thì té ra là thằng Huy, mà nó không đi một mình mà đi cùng với con nhỏ Uyên vài ngày trước. Tui kéo nó ra 1 góc hỏi
    - mày định 2 súng bắn 1 lỗ à?
    - Bậy mày, 1 súng 1 lỗ.
    - Địt cụ mày ngáo à?
    - Thằng đi SH mấy bữa là ba con nhỏ.
    - Ba nó mà nó ôm thế à?
    - Chứ mày biểu nó ôm ba nó sao?
    - Ờ ha.. Sao tán được dậy?
    - Đâu tao rủ em nó uống cà phê thôi.
    - Ờ, khi nào chịch bảo tao.
    - clmm.
    Thế rồi tui với thằng Huy trở lại, đem cho bọn nó 2 ly cà phê cũng là lúc tui tan ca luôn. Dắt cái xe đạp cọt kẹt trên nẻo đường quen thuộc, công nhận tiết trời ban đêm tháng 9 mát thật. Giờ này ngoài đường chổ tui gái thì phải nói là đâu cũng có, đa số toàn tiểu thư sáng áo dai đến trường tối váy ngắn lắc trông bar.
    - Anh Quân.
    - Ơ đi đâu đấy Q.A?
    - em đi mua đồ ăn khuya.
    - chứ không phải đi quẩy à?
    - Anh nói gì?
    - à anh hỏi em mua giò chó quẩy à?
    - không em mua bánh tiêu.
    - ăn cái đấy vô sinh đấy.
    - Ui, thật hã anh?
    - Đùa đấy.
    - Anh cứ trêu em.
    -------------------
    - Ui con Q.A bữa nay đổi gu ghẹo trai nghèo nè bọn mày ơi.
    Cái đờ mờ từ đâu có 5 chiếc xe ga chạy tới và trên 5 chiếc xe ga đó có 5 con trâu trẻ. Tui toan dỡ cốp xe lấy con dao bấm ra vì nghĩ sắp có biến mà quên cmn mất là hôm nay đi xe đạp. Đành hỏi nhỏ
    - Ai thế em?
    - Dạ bạn em, em xin lỗi.
    - Giời sao đâu, anh nghèo thật mà. hahaha..
    - Em.. hic..xin lỗi mà..
    Rồi tự nhiên con nhỏ khóc. À mà tui không như mấy thím kia toàn bảo sợ nước mắt con gái, riêng tui tui đếch sợ, khóc chán tự nín.
    - Này sao khóc đấy?
    - huhuhu..
    - tui dề à.
    - Em xin lỗi.. hic..
    - Không sao, mà đấy là bạn em à?
    - Dạ.
    - Ừa lần sau chọn bạn kĩ kĩ chút nhá. Thôi anh về đây.
    - Ơ thế còn làm gia sư cho em.
    - Anh nghĩ anh chẵng dạy nổi đâu.
    - Nhưng lương 1 tháng 5 triệu lận.
    - Anh không quan tâm đến lương bổng đâu. Anh đồng ý.
    Nói thật chứ 5 triệu tui làm ở quán cà phê 3 tháng vhawsc gì đã tới nên cứ đồng ý đại đi rồi tính sau.
    - Mà có gì mình liên lạc sau nhé, anh buồn ngủ quá.
    - Em đẩy anh về nha.
    - Thôi, tha mạng.
    Rồi tui lại cót két đạp xe về nhà..
    Sau vài ngày sắp xếp thì hôm nay là ngày đầu tiên tui đến nhà dạy kèm con nhỏ, và đồng thời trình diện người sẽ phát lương cho tui - ba con nhỏ. Trước giờ đi đâu tui cũng quần jean áo thun, nhưng hôm nay là ngày đầu tiền tui làm thầy giáo nên phải nghiêm chỉnh. Tui mượn nguyên set đồ áo sơ mi sọc, quần tây kèm giày da của ba. Trông cũng bảnh trai, xức vội chai rexona vào nách. Tui nổ máy con wave tàu rồi bon bon đến nhà nhỏ.
    - Uầy sung sướng thế, người đẹp ra tận cửa đón anh à?
    - Hihi, trông anh ngố thế?
    - Ngố à? Lịch sự chứ.
    - Ừm lịch sự.
    Vừa nói con nhỏ vừa đưa tay lên bẻ bẻ cổ áo rồi vuốt vuốt áo tui. Rồi nhỏ dẫn tui vào nhà diện kiến ba nhỏ.....

     
  9. ivan.cutonhưphích

    ivan.cutonhưphích Biết Quay Tay Verified

    Bài viết:
    105
    Đã được thích:
    108
    ông giỏi thì post tiếp phục vụ ae đi. Đc 1 chap thì nhằm nhò gì
     
  10. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    3,048
    Đã được thích:
    1,823
    cũng hay đó mà còn bao nhiêu thì cùng post để ae phê cùng nào:eek:o_O
     
  11. chienbai67

    chienbai67 Mất Trinh Verified

    Bài viết:
    185
    Đã được thích:
    9
    Hay
    Nhớ lại thời đã qua
     
  12. congtukiem

    congtukiem Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    1,175
    Đã được thích:
    102
    Thì mình nói là sưu tầm mà. Bạn đọc truyện này rồi thì cũng đâu có gì lạ đâu. keke
     
  13. congtukiem

    congtukiem Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    1,175
    Đã được thích:
    102
    Chap 3

    Bẵng đi được một thời gian, cũng đến ngày vác dái lên giảng đường vì tương lai của bản thân. Sau 2 tháng hè thì tui cũng tân trang lại con wave tàu được chút. Ngôi trường thì vẫn như ngày nào, nhưng mông thì rất nhiều mông mới và có vẻ như chủ nhân của những cái mông quá tàn nhẫn khi gò bó chúng quá mức.



    Uầy … lan man quá, nhìn bọn tình nguyện viên đến phát tội, mồ hơi mồ kê chảy tùm lum hướng dẫn bọn năm 1. Tui đảo mắt 1 vòng tìm nhỏ Q.A nhưng không thấy.

    – Ê ra quán bà 2 uống trà mày.
    – Đờ mờ … mọi lần tao thấy mày ra đó có uống trà đếch đâu.
    – Bắt bẻ bố đấm.
    – Này, ngon tọng vào đi rồi biết.

    Đang cải lộn thì có 1 em trông khá xinh nếu không muốn nói là rất xinh đến hỏi tui với thằng Huy.

    – 2 anh cho em hỏi là khu 4A ở đâu ạ?

    Tui đá chân thằng Huy cái rồi ung dung bước ra quán bà 2, vừa bước vừa cảm thấy mình quá cao thượng vì đã cho thằng bạn F.A 1 cơ hội.

    10 phút sau nó từ trong trường hồ hởi chạy ra.
    – Đm tao làm quen xin số được rồi. Xinh phết mày ạ.
    – Khi nào thịt được bảo tao.
    – Đm con tó.
    – Mà nó tên gì?
    – Nó tên Uyên, ở Đà Nẵng vào đây học.
    – Đù, kí túc xá à?
    – Ừ, nó ở phòng 302 khu 4A.
    – Ừ nó kìa phải không.

    Theo hướng tay tui chỉ, đúng là con nhỏ lúc nảy và nó đang ngồi sau 1 chiếc SH 150i và ôm thằng vô danh tiểu tốt nào đó.

    – Địt cụ con bitch, bố giết mày.

    Giọng thằng Huy gào lên trong vô vọng. Uống xong nước, tui với thằng Huy vào lớp và mọi chuyện vẫn cứ theo 1 lịch trình cứ thế tiếp diễn ngày qua ngày, tui vẫn còn làm ở quán cafe nhưng chỉ làm ca tối. 5 ngày sau, trong khi đang xem dỡ bộ JAV thì con vertu khựa rung lên bần bật – tin nhắn của nhỏ Q.A.


    2 năm trước…

    – Này em ơi, anh nói này.
    – Ơ … ai vậy ạ?
    – Em nhìn phía kia kìa, đấy. Thằng bạn anh nó muốn làm quen với em. Nó tên Huy.
    – Hihi, thế sao ảnh không lại đây?
    – Nó nhát nên nhờ anh xin dùm ấy mà.
    – Dạ.
    – Em ghi hộ anh tên với cả số điện thoại lên đây nhé.
    Con nhỏ ghi chép 1 hồi cũng xong.
    – Đây anh.
    – Anh cảm ơn nhé.



    – Rồi nè thằng đụt, có cái số điện thoại cũng không dám xin.
    – Ui cảm ơn mày, em nó xinh nhể.
    – Ừ xinh, ráng mà cưa.
    – Ui… người đẹp, tên cũng đẹp, Nguyễn Trần Thanh Vy.
    – Ừ…..


    Thực tại…
    – Anh Quân ơi, em nhờ này xíu được không?
    – Nói đi Q.A
    – Chuyện này hơi cực nhưng sướng anh ạ.
    – Em nói nhanh đi anh kích thích lắm rồi đây này.
    – Anh cứ nghĩ đi đâu, làm gia sư em được không?
    – Đại học còn học gia sư à?
    – Cái này ba em bắt, nhưng mà người ngoài em không thích. Anh giúp em đi mà, có lương đấy.
    – Anh biết dạy mỗi môn tình cảm và môn sinh học thôi.
    – Anh cứ trêu em, có giúp không thì bảo?
    – Để anh suy nghĩ đã.
    – Trả lời em mau nhé.
    – Ừ.

    Xem nốt bộ JAV của Yui Hatano, tui ra ngoài dắt con xe đạp ra chuẩn bị đi làm. Mà nào tối nay lạ thế, mặt trời đâu mất rồi (đùa các bác tí). Vừa đến quán lão quản lí đã đẻ chuyện cho tui làm.

    – Quân, vào kho lấy mớ đồ trang trí trung thu treo lên trước quán đi. Cẩn thận nhé.

    Mở cửa kho ra thì cơ man là đồ, nhìn là muốn xã kèo rồi…

    Lôi cái đầu lân với một đống dây nhợ lồng đen ra, tui bắt tay vào trang trí. Mẹ họ, sáng không làm, chiều không làm, đợi tới tối rồi hành người. Kéo cái đầu lân gần 5 kí lên cái thang mà tưởng chừng cái thang nhôm có thể gập làm đôi bất cứ lúc nào.

    Cuối cùng cũng xong, ngắm nghía 1 hồi thì lão quản lí chạy ra nói câu nghe cũng được:
    – Tốt lắm, tháng này anh tăng lương cho.

    Tối nay thứ 7 nên khách đông vật, từ các em học sinh cấp 3 môi đỏ má hồng đến các cặp tình nhân tình tứ.

    Bỗng…

    – Ê thằng đụt.

    Quay lại thì té ra là thằng Huy, mà nó không đi một mình mà đi cùng với con nhỏ Uyên vài ngày trước. Tui kéo nó ra 1 góc hỏi:

    – Mày định 2 súng bắn 1 lỗ à?
    – Bậy mày, 1 súng 1 lỗ.
    – Địt cụ mày ngáo à?
    – Thằng đi SH mấy bữa là ba con nhỏ.
    – Ba nó mà nó ôm thế à?
    – Chứ mày biểu nó ôm ba nó sao?
    – Ờ ha… Sao tán được dậy?
    – Đâu tao rủ em nó uống cà phê thôi.
    – Ờ, khi nào chịch bảo tao.
    – Clmm.

    Thế rồi tui với thằng Huy trở lại, đem cho bọn nó 2 ly cà phê cũng là lúc tui tan ca luôn. Dắt cái xe đạp cọt kẹt trên nẻo đường quen thuộc, công nhận tiết trời ban đêm tháng 9 mát thật. Giờ này ngoài đường chổ tui gái thì phải nói là đâu cũng có, đa số toàn tiểu thư sáng áo dài đến trường, tối váy ngắn lắc trông bar.

    – Anh Quân.
    – Ơ… đi đâu đấy Q.A?
    – Em đi mua đồ ăn khuya.
    – Chứ không phải đi quẩy à?
    – Anh nói gì?
    – À anh hỏi em mua giò chó quẩy à?
    – Không em mua bánh tiêu.
    – Ăn cái đấy vô sinh đấy.
    – Ui, thật hã anh?
    – Đùa đấy.
    – Anh cứ trêu em.
    – Ui con Quỳnh Anh bữa nay đổi gu ghẹo trai nghèo nè bọn mày ơi.



    Cái đờ mờ từ đâu có 5 chiếc xe ga chạy tới và trên 5 chiếc xe ga đó có 5 con trẩu tre. Tui toan dỡ cốp xe lấy con dao bấm ra vì nghĩ sắp có biến mà quên cmn mất là hôm nay đi xe đạp. Đành hỏi nhỏ:

    – Ai thế em?
    – Dạ bạn em, em xin lỗi.
    – Giời sao đâu, anh nghèo thật mà. hahaha..
    – Em.. hic..xin lỗi mà…

    Rồi tự nhiên con nhỏ khóc. À mà tui không như mấy bác kia toàn bảo sợ nước mắt con gái, riêng tui tui đếch sợ, khóc chán tự nín.

    – Này sao khóc đấy?
    – Huhuhu..
    – Tui dề à.
    – Em xin lỗi.. hic..
    – Không sao, mà đấy là bạn em à?
    – Dạ.
    – Ừa lần sau chọn bạn kĩ kĩ chút nhá. Thôi anh về đây.
    – Ơ thế còn làm gia sư cho em.
    – Anh nghĩ anh chẵng dạy nổi đâu.
    – Nhưng lương 1 tháng 5 triệu lận.
    – Anh không quan tâm đến lương bổng đâu. Anh đồng ý.

    Nói thật chứ 5 triệu tui làm ở quán cà phê 3 tháng cmnr nên cứ đồng ý đại đi rồi tính sau.

    – Mà có gì mình liên lạc sau nhé, anh buồn ngủ quá.
    – Em đẩy anh về nha.
    – Thôi, tha mạng.

    Rồi tui lại cót két đạp xe về nhà…

    Sau vài ngày sắp xếp thì hôm nay là ngày đầu tiên tui đến nhà dạy kèm con nhỏ, và đồng thời trình diện người sẽ phát lương cho tui – ba con nhỏ. Trước giờ đi đâu tui cũng quần jean áo thun, nhưng hôm nay là ngày đầu tiền tui làm thầy giáo nên phải nghiêm chỉnh. Tui mượn nguyên set đồ áo sơ mi sọc, quần tây kèm giày da của ba. Trông cũng bảnh trai, xức vội chai rexona vào nách. Tui nổ máy con wave tàu rồi bon bon đến nhà nhỏ.

    – Uầy sung sướng thế, người đẹp ra tận cửa đón anh à?
    – Hihi, trông anh ngố thế?
    – Ngố à? Lịch sự chứ.
    – Ừm lịch sự.

    Vừa nói con nhỏ vừa đưa tay lên bẻ bẻ cổ áo rồi vuốt vuốt áo tui. Rồi nhỏ dẫn tui vào nhà diện kiến ba nhỏ…..

    Vâng và tui đang đứng trước mặt ba của nhỏ. Tướng ổng cũng to con nếu không muốn nói là quá đô. Cứ cảm tưởng tới cú đấm của ổng là tui sợ muốn đái ra quần.

    – Dạ con chào chú.
    – Quân phải không con? Ngồi đi.
    – Dạ.
    – Con bao nhiêu tuổi nhỉ?
    – Dạ con 21 chú ạ.
    – Lớn hơn con Q.A nhà chú 2 tuổi nhỉ. Thế con học trường nào?
    – Dạ con học năm 3 chung trường với em nhà ạ.
    – Thế cơ à, nghe Q.A bảo con giỏi vi tính lắm à?
    – Dạ cũng tạm tạm thôi chú.
    – Con cứ khiêm tốn, vài bữa rảnh sang bày chú sử dụng vi tính nhé, bảo con Q.A nhưng nó cứ ậm ừ rồi cho qua thôi.
    – Dạ.
    – Thôi 2 đứa lên trên đi, cô ba pha nước cho 2 đứa nó đi. (cô ba là cô giúp việc nhà nhỏ)

    Uầy, cuối cùng cũng được trở lại căn phòng màu xanh dương nhiều gấu bông và thơm mùi con gái.
    – Nào em muốn anh dạy cái chi rứa?
    – Ơ anh là thầy giáo mà.
    – Thì em muốn học gì anh dạy đó.
    – Anh không có giáo án à?
    – Lần đầu tiên anh dạy kèm nên đừng đòi hỏi quá nhiều.
    – Xí, thôi anh mở máy chơi game đi, có gì không hiểu em hỏi.
    – Chơi game và mỗi tháng nhận 5 triệu?
    – Thuê gia sư ngoài em chẳng thích, như anh với em lúc này chả thích hơn sao. Vả lại 5 triệu với ba em có là bao.

    Ui đúng là nhà giàu thích thật, bỏ 5 triệu 1 tháng ra thuê tui về chơi game mỗi ngày 2 tiếng. Bật máy lên, thật sự là chả có game gì đáng để tui chơi. Thế là phải tải bản cài đặt CF về, ngày mai triển.

    – Ở đây được hút thuốc không em nhỉ?
    – Không hôi lắm, mà anh cũng bỏ thuốc đi, bổ béo gì đâu?
    – Nếu có phép màu, anh sẽ bỏ thuốc.
    – Phép màu gì?
    – À không có gì. Làm bài đê.
    – Anh khó hiểu thật.

    Lướt đọc mấy cái truyện sex mãi cũng chán, tui treo máy quay sang ngắm nhỏ. Nói thật, nhỏ là mẫu người mà thằng đàn ông nào cũng ao ước. Khúc nào ra khúc đấy, mặt xinh, da trắng, con nhà giàu, chắc phải tốn mớ tiền mới yêu được nàng.

    – Này làm gì nhìn em trân trân thế?
    – À anh đang suy nghĩ 1 số chuyện.
    – Chuyện bậy bạ đúng không?
    – Này sao en thích nghĩ xấu về anh thế?
    – Hứ.
    – Làm bài đi.

    Ngồi mãi mà nhìn đồng hồ còn tận 45 phút nữa. Tui đứng dậy tham quan 1 vòng phòng nhỏ.

    – Hahaha, em lúc nhỏ ngố thế.
    – Anh yên lặng em làm bài.

    Tui tiến lại ngồi bên cạnh nhỏ xem nhỏ làm bài.

    – Chổ này sai rồi nè, giải như này mới đúng.
    – Woa… anh giỏi thế.
    – Mấy bài này tù làm em ạ.
    – Xí, thế mà lúc nảy ba em bảo anh khiên tốn.
    – Này Q.A!
    – Sao anh?
    – Có thằng nào đang theo đuổi em không?
    – Có anh ạ, nhưng em chẵng thích.
    – Chậc tội nghiệp, mấy thằng đó có mắt như mù.
    – Ý anh là gì.
    – Hổng có gì.
    – Xí.
    – Q.A này?
    – Gì nữa?
    – Anh theo đuổi em được không?
    – Em chẳng biết đâu.
    – Haha có cho anh vàng thỏi anh cũng không theo đuổi em.
    – Để em làm bài đi mà. Không em cắn đấy.

    Thế là tui chìa mông ra.

    – Cho anh xin dấu răng.
    – Huhu … em méc ba.
    Nghe 2 chữ méc ba mà tui suýt vãi ra quần. Cứ nghĩ cánh tay như Lý Đức đó mà đáp vô bản mặt tui thì…
    – Thôi làm bài đi, anh không chọc nữa.
    – Hè hè, Quân ngoan.

    Cứ thế, mỗi buổi chiều tui lại tới nhà nhỏ dạy kèm, mà thực ra đâu có dạy gì vì học trò của tui thừa iot cmnr. Cứ thế mọi chuyện diễn ra suôn sẽ cho đến một hôm, có 1 sự cố làm tui và nhỏ cạch mặt nhau vài ngày…


    2 năm trước…
    – Sinh nhật vui vẻ nha anh iu.
    – Uầy, em yêu cứ bày trò, hôn anh cái là anh mãn nguyện nè.
    – Xí, ai thèm. Đeo vô đi, em tự đan á.



    Sinh nhật năm đó em tự tay đan cho tui khăn choàng vì tui bị viêm xoang nên những lúc trời lạnh rất dễ bệnh. Khăn em đan không được đẹp cho lắm, nếu không muốn nói là thô, nhưng đó là món vật quan trọng nhất với tui. Trên khăn em đan cả tên tui và em lên, ở giữa là 1 trái tim méo xẹo.

    – Em tự đan hả Vy?
    – Dạ.
    – Xấu òm.
    – Tháo ra trả đây.
    – Tặng rồi mà đòi lại.
    – Kệ em.. Trả đây.


    Thực tại…

    Hiện tại tui đang ngồi trong phòng con nhỏ và đang bấm game, còn con nhỏ thì ngồi dưới nền làm bài. Đang bắn súng thì con nhỏ nắm áo giật giật.
    – Anh, em chán.
    – Thế gắp sách vở lại đi lên đây anh bày cho chơi game.

    Nghe thế có vẻ con nhỏ hứng khởi lắm.

    – Ui anh bắn hay thế, cho em bắn tí đi.
    – Đi tới đi, nhấn W ấy. Điều khiển hướng đi bằng chuột.
    – Anh, em có làm gì nó đâu mà nó bắn em.
    – Nó là địch mà, gặp nó thì dí cái nòng vào người nó rồi bắn.
    – Anh sao em bắn mà cái nòng nó giật giật dậy.

    Bó tay, tui bảo con nhỏ xuống học bài tiếp đi để máy tui chơi. Mặt con nhỏ xị xuống nhưng vẫn đi xuống tiếp tục học bài. Xong ván, tui quay xuống xem nhỏ học bài thì bắt gặp cảnh vai áo của nhỏ trễ xuống, lộ ra dây áo lót màu đen với một mảng thịt trắng ngần.

    Mặt tui nóng lên, đã 2 năm rồi chưa gặp mấy cảnh thực tế như này. Theo thói quen như hồi trước tui làm với Vy, tui thò tay xuống kéo vai áo nhỏ lên nhưng éo hiểu sao cái dây áo lót nó lại tuột khỏi vai con nhỏ (dây áo lót nó hư cấu vcl). Con nhỏ lập tức quay sang nhìn tui và mặt từ từ biến sắc và… Bộp! 5 ngón tay mềm mại của nhỏ nhẹ nhàng để lại vết tích trên mặt tui và nhỏ ôm ngực khóc.

    – Này em hiểu lầm rồi.
    – Đồ biến thái, đồ dâm tặc.

    Mặc tui thộn ra, cái tình huống có 1 không 2 này đây là lần đầu tiên tui gặp.
    – Anh chỉ muốn…
    – Muốn sàm sỡ tôi đúng không? – Nhỏ cướp lời.

    Tui biết lúc này không thể giải thích được gì nên lặng lẽ.

    – Anh về đây, khi nào em bình tĩnh và muốn nghe giải thích thì gọi anh.

    Nói rồi tui xách cặp mở cửa ra về để lại con nhỏ vẫn còn thút thít trong phòng. Giờ mới cảm thấy ran rát nơi gò má, tự nhủ lòng tối về hỏi anh google về vấn đề cấu tạo của áo lót.


    Thế là đã 3 ngày rồi tui chưa đến dạy nhỏ và cũng chẳng liên lạc gì. Kiểu này chắc bảo con nhỏ là tui nghĩ luôn nhưng mà trong lòng lại thấy nhớ nhớ con nhỏ. Buổi chiều hôm sau trời mưa to, đang ngồi trong quán phì phèo điếu thuốc bắn CF thì màn hình, chuột, bàn phím rung lên bần bật, cứ ngỡ động đất hóa ra là con vertu khựa nó rung làm tui hết hồn.

    – Đến dạy em học.

    Nội dung tin nhắn của con nhỏ chỉ có thế, tui lật đật bật dậy tính tiền rồi đội mưa đến nhà con nhỏ.
    – Em xuống… hừ hừ… mở cửa cho anh… hừ hừ…

    Tui gọi điện cho con nhỏ mà 2 hàm răng đánh vào nhau lập cập vì lạnh.
    – Anh sao không mặc áo mưa, vào nhà nhanh lên kẻo lạnh.
    – Anh teo chim rồi.
    – Hã anh nói gì?
    – Anh nói anh không sao.

    Vào nhà, nhỏ đưa tui một cái khăn nhưng lần này có vẻ như giữ khoảng cách với tui hơn. Tui tập trung thẳng vào vấn đề.
    – Anh muốn giải thích.
    – Anh nói đi.

    Thế là tui kể từ a tới z cho nhỏ nghe. Cuối cùng nhỏ phán 1 câu xanh rờn
    – Tạm tha anh, lạng quạng em cắt.
    – Cắt gì em?
    – Thử rồi biết.

    Vừa dứt câu tui nắm lấy tay kéo nhỏ vào lòng mình rồi đặt tay lên eo nhỏ ghì lại. Kê miệng lại gần tai nhỏ tui thì thầm.
    – Anh làm thế này thử xem em có dám cắt của anh không.
    Rồi tui buông nhỏ ra dông thẳng lên phòng.
    – Anh Quân đứt lại, em cắt của anh này…
    Giọng nhỏ vang vọng dưới chân câu thang!.....
     
  14. congtukiem

    congtukiem Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    1,175
    Đã được thích:
    102
    Chap 4

    Càng ngày tình cảm tui dành cho nhỏ càng nhiều, nhưng mà 1 góc nào đó trong tui vẫn chẳng thể nào quên được người con gái đầu tiên trong đời. Vả lại nhà nhỏ giàu thế kia, tui khác nào đỉa đeo chân hạc, tui không sợ dư luận nhưng tui ghét bị soi mói nên thôi, cứ theo kiểu anh em thân như bây giờ tốt hơn.



    – Thằng cu, tối rãnh không?
    – Chi mày?
    – Tối nay festival biển, bọn thằng Lộc bảo 11h có bão. Đi không?
    – Thôi tao không đi đâu, bỏ lâu rồi.
    – Địt cụ thằng này lâu lâu đi lấy lại khí thế chứ.
    – Trưa mai đem xe qua nhà tao hàn con bô dô rồi đi.

    Uầy, thì lúc trước tui cũng có bị thằng Huy dụ là đi bão rất vui và sau vài lần đi cùng nó thì tui ghiền thiệt, sau này trưởng thành tui thấy nó không tốt lành gì nên tui bỏ không đi nữa. Nhưng lần này không thể không đi vì là bão lớn, sẽ có rất nhiều gái để rữa mắt.

    Đúng hẹn, tui vác xe qua nhà thằng Huy kiêm tiệm sửa xe của ba nó.

    – Quân, mày trốn đâu bữa giờ không qua mày?
    – Dạ đi học chứ đâu chú.
    – Qua kiếm thằng Huy hã.
    – Dạ, nó kêu con hàn bô.
    – Hàn dô con wave tàu này hã?
    – Dạ đúng rồi chú.
    – Mả nội 2 tụi mày, tao mua nó 4 chai của thằng cha Vinh để tụi mày đem phá hả?
    – Ớ con biết đâu, thằng Huy nó bảo ấy chứ.

    Xong ổng kêu thằng Huy ra, 2 cha con nó tranh cãi 1 hồi thì phần thắng cũng thuộc về thằng Huy với lý do chính đáng là con với thằng Quân test bô. Nó gạt chân chống đứng lên rồi bắt đầu tân trang.

    – Mày yên tâm bố đéo lấy tiền đâu. Đi bão mà ex thì thường quá, làm con wave độc độc tối 2 thằng đi cho ngầu.
    – Định mệnh mày đi chung xe với tao à?
    – Ừ, đéo đi chung tao đâu có ngu mà sửa xe mày.
    – Còn cái bô?
    – Mày cứ dùng, khi nào ổng đòi thì cưa ra trả, móp méo mày đền.
    – Ờ.

    Sau 2 tiếng đồng hồ nỗ lực cuối cùng nó cũng tân trang xong xe tui, tui thì đếch biết gì về độ xe, trước giờ xe tui toàn do nó độ.

    “Bùm, bùm, bùm…”

    – Địt con mẹ, cái bô có nút âm lượng không mày vặn nhỏ lại hộ tao cái.
    – Mày ngáo à Quân?
    – Chứ nó nổ cỡ này dô xóm bà con chửi chết.

    Nó vào trong lục lục 1 hồi thì lấy ra 1 cái ống kim loại đưa cho tui.

    – Đút dô ống bô là nỏ kêu nhỏ lại à.
    – Ừ, tạm được.
    – Ừ tối rồi rút ra.

    Xong, tui cáo từ nó rồi dọt qua nhà con nhỏ làm gia sư. Như thường lệ, tui móc con vertu khựa ra rồi gọi nhỏ xuống mở cửa.
    – Ui, anh mới đổi xe à?
    – Đâu có, xe anh trước giờ mà, mới tân trang.
    – Cái bô ngộ quá anh nhỉ.

    Lan man một hồi thì cũng vào công việc chính. Hôm nay là ngày đầu tiên tui được làm gia sư đúng nghĩa vì con nhỏ có vô số bài tập khó.

    – Bài này làm sao?
    – Làm như này này.
    – Như này là như nào?
    – Anh bí rồi.
    – Gia sư kì dị, nè bài này làm dị nè abc xyz bla… bla…
    – Em biết rồi con bảo anh bày.
    – Chọc quê anh xí mà….



    – Ê thằng cốt đột qua nhanh mày còn đi.
    – Ờ tao qua nè.

    Bây giờ là 10 rưỡi tối và tui đang bị thằng Huy hối. Đêm nay tui chơi nguyên set đen cho tông xẹt tông với con xe. Hồi sáng thằng Huy nó sửa đề cho tui nên không cần phải đạp. Nhẹ nhàng tui đánh xe ra khỏi còn hẽm, ra đến đường lộ tui nghe theo lời thằng Huy rút cái ống kim loại ra và kéo hết ga. Sau đó tui nhận được vô số lời khen.

    – Trời đánh thánh vật cả nhà mày nhá.
    – Thằng này hết muốn ăn tết mẹ rồi.
    – Trẻ trâu giờ nhiều quá.

    Cuối cùng tui cũng tới nhà thằng Huy và đập vào mắt tui là con nhỏ Uyên.

    – Em chào anh.
    – Ừ chào em, làm gì đây thế?
    – Dạ anh Huy rủ em đi chung.
    – Qua lâu dữ mày? – Thằng Huy từ trong đi ra lên tiếng.
    – Đm, giờ phải kẹp 3 hã mày? Để nhỏ Uyên ngồi giữa nhé.
    – Không, tao lấy ex chở Uyên, mày đi mình.

    Thế mà cứ ngỡ thằng bạn chí cốt đi chung với mình ai dè phản bạn theo gái làm tui cay cú không nói được nên lời. Nhẹ nhàng đề xe, lần này tui không ngu mà kéo ga nữa. Không đùn xe chết thì cũng bị thiên hạ trù chết, vì thế giới này có nhiều thằng mỏ thúi, phán đâu trúng đó nên tốt nhất là chạy chậm. Ra đến điểm hẹn thì xe vô vàn là xe, từ 50cc đến 1000cc, từ xe đạp đến phân khối lớn đủ cả. Tiếng bô gầm rú vang cả một góc thành phố, sau yên xe là các em xinh tươi mặt quần không thể ngắn hơn được nữa cổ vũ.

    – Quân, sao im ắng thế, nẹt lên.
    – Uầy mày nghĩ tao nẹt có qua tiếng chiếc CBR 1000 ngay kia không?
    – Rút cái ống kia ra chưa?
    – Rồi.
    – Thế thì vặn hết ga và tỏa sáng đi.
    – Ờ.

    “Brừm ừm ừm ừm ừm ừm…”

    Tui kéo ga 1 tràng dài kèm theo cái tiếng bô đinh tai nhức óc đó.

    – Đờ mờ sao im hết dị.
    Tui tự nghĩ vì khi tui hạ ga xong không khí trở nên yên ắng lại thường.

    “Huýt, lộp bộp lộp bộp…”
    Tiếng vỗ tay và tiếng huýt sáo của đám đông vang lên.
    – Đỉnh quá anh ơi.
    – Tiếp đi bạn ơi.
    – Đã quá pepsi ơi.

    Rồi tui với thằng Huy được đưa lên dẫn đầu đoàn bão, thời tui đi bão chưa có nhiều phân khối lớn như bây giờ. Hồi trước thằng nào sang thì có ex 2010 với con ghệ sau lưng. Giờ kinh tế phát triển nên bọn nó vác mấy cái siêu moto đó ra.

    – Mày thấy chưa tao nói mà.
    – Sao nó kêu to dữ mày?
    – Tao làm mà lị.
    – Nãy anh Quân ngầu dễ sợ luôn. – nhỏ Uyên lên tiếng.

    Đến đoạn đường thẳng và vắng, cả đoàn tăng tốc. Vì tui đi đầu đoàn nên phải chạy nhanh. Lúc này xe tui cũng lên đến tộc độ 110 chứ không ít thì tui vừa thấy bóng con chuột trong vỉa hè phóng ra, cũng là lúc tui nghe cái BẸT dưới bánh xe rồi tui mất lái. Thế éo nào sau khi tui ngã xuống và cái xe nằm cách tui chừng chục thước nhưng tui chẳng sao cả ( lúc đó buồn lắm vì cứ nghĩ té xong được gặp tổ tiên ). Thằng Huy lật đật phóng lại chổ tui:

    – Mày sao không Quân?
    – Không, tao ổn.
    – Đụ má mày gây án mạng rồi con.....
    - DM tao có đụng trúng ai đâu thằng lol ?
    - Con chuột mày cán nát bét rồi kìa thằng toi. keke (thiệt bó tay với thằng bạn thân cờ hó này...haiz)
    – Huy, tay tao đau.
    – Ơ xương mày lồi lên này, gãy tay cmnr. Lên xe tao chở đi bệnh viện, nhanh….

    Thế rồi thằng Huy nó dìu tui lên xe, ngoái đầu nhìn lại xác con chuột mà ứa nước mắt, tao xin lỗi. Xe tui thì có người trong đoàn lái về dùm.
    – Cái bô sao không mày?
    – Đờ mờ tay không lo lo cái bô, tao cho mày luôn.
    – Địt cụ bố thằng nào nói láo tối ba má sập giường.

    Thế rồi chiếc ex của thằng Huy phải kẹp 3, tui ngồi giữa còn nhỏ Uyên ngồi sau kẹp tui. À mà tui tự hỏi sao nhỏ Uyên không thi trường Y mà thi trường CNTT, vì con nhỏ có 2 cục bông gòn rất to và mềm, còn thấm thuốc giảm đau nữa chứ, nhỏ cà cà mấy cái là tay tui bớt đau liền. 15 phút sau, nó chở tui đến một bệnh viện tư nghe đâu nhà thằng Huy quen. Đi lòng vòng 1 hồi cũng tới khoa chấn thương bác hình và gặp được bác sĩ.

    – Bị gì đây?
    – Gãy tay bác sĩ.
    – Sao gãy?
    – Dạ té xe.
    – Đua xe hay té xe?
    – Đua xe sao gãy tay được, té mới gãy chứ.
    – Gãy tay còn lí sự, ra kia lấy số đợi.

    Rồi lão bác sĩ hầm hầm bỏ đi, thằng Huy đứng bên cạnh nảy giờ cũng nóng mặt. Nó móc điện thoại ra bấm số rẹt rẹt.
    – Ba hã, ba gọi kêu dượng Minh con đang ở dưới sảnh chấn thương chỉnh hình nè.
    – …
    – Thằng Quân nó bị gãy tay.
    – …
    – Nhanh nha ba.

    Sau đó nó cúp máy, chưa đầy ba nốt nhạc sau ông bác sĩ hồi nảy quay trở lại nhưng khác với thái độ hằn học hồi nảy.
    – Trời ơi cháu anh Minh sao không nói sớm. Con vào đây chú băng cho nhanh lên.
    Thế rồi tui đi lẽo đẽo theo sao ổng để ổng chữa trị, mẹ cha ổng nhấn cái cái xương xuống rồi nẹp lại làm tui đau gần chết.

    – Chú băng con nhaaaaa…

    Nghe ổng nói câu đó mà tui nổi da gà. Lúc băng ổng nhẹ nhàng với tui lắm, nhẹ nhàng cứ như ổng là người yêu tui dị. Tui mà là con gái là tui yêu ổng rồi nhưng xin lỗi chú tui là chuẩn men.
    – Hết bao nhiêu tiền thế chú?
    – Uầy cháu anh Minh mà tiền bạc gì, mà cử động nhẹ nha, mới băng dễ nứt lắm.



    Nói rồi tui từ giã ông bác sĩ già ra về

    – Xe tao sao rồi?
    – Hư cũng khá nặng. Mà để tao sửa cho, vả lại giờ mày lái xe cũng đâu được.
    – Ờ.

    Đến nhà, tui từ biệt thằng Huy, nhỏ Uyên với cả 2 cái bông gòn của nhỏ. Vừa vào nhà má đã hỏi.

    – Quân, tay mày sao thế?
    – Chó cắn má ơi.
    – Xạo hã mày? Chó nào cắn gãy tay?
    – Con Bull đầu xóm á má. Vừa mới đi ngang qua nó từ đâu phóng ra quật con xuống luôn. May mà người ta cản kiệp không thúi hẻo luôn rồi.
    – Mẹ nó chớ ỷ nhà giàu sắm con chó thiệt bự rồi thả rông. Sáng mai tao ra chợ sớm tao xử nó. Ăn gì không Quân.
    – Không má, con buồn ngủ rồi.
    Tui về phòng, trước khi ngủ tui nhắn tin cho Q.A bảo nghỉ vài ngày có việc bận nhưng chả thấy nhỏ trả lời…


    Sáng ra, tui tỉnh dậy lúc 8 giờ sáng, tui vệ sinh cá nhân xong rồi thay đồ dự là ra đầu ngõ ăn sáng rồi bắt xe bus qua nhà thằng Huy xem nó sửa xe luôn. Ra trước công, toan mở cửa nhưng thấy gì đó thiếu thiếu. Con đen đâu mất rồi vì mỗi sáng nó thấy tui đều rung chuồng ầm ầm.

    – Chắc ba tui dẫn nó đi uống cà phê rồi.

    Thôi suy nghĩ về con đen, tui đi bộ ra đầu ngõ ăn bún riêu. Lạ thay hôm này nhìn mặt ai cũng nghiêm trọng và pha chút sợ hãi.

    – Cô ba cho con tô bún nhiều riêu.
    – Nè mày, mà mày nghe tin dì chưa Quân?
    – Sao cô ba?
    – Sáng nay con Bull của cái nhà kia nhập viện rồi. Sáng người ta phát hiện nó nằm máu me đầy mình, nằm thở phò phè.
    – Chắc bọn trộm chó chứ gì.
    – Không, nhà đó kêu camera ghi lại nó bị sói cắn.

    Sói? Giữa thành phố ban ngày ban mặt kiếm đâu ra sói, với lại sở thú nào lại nuôi sói. Hay là do xã hội phát triển nên sự tưởng tượng của con người cũng phong phú theo. Thôi tranh cãi, tui ăn thật nhanh rồi lết ra bến xe bus bắt xe đến nhà thằng Huy…


    Từ ngày gãy tay đến tay đến giờ, theo tui thấy việc khó nhất đối với tui là đi vệ sinh. Tui bị gãy tay phải nên mọi việc đều thực hiện bằng tay trái. Móc thằng em ra đã khó rồi, giữ bình tĩnh cho nó không bắn tứ tung còn khó hơn. À mà tui còn đi xe đạp được nên hôm nay tui quyết định đi dạy lại cho nhỏ Q.A, mới hôm qua nhỏ nhắn tin bảo tui đi với cô nào mà không đến dạy. Kiểu như hờn dỗi trông đáng yêu phết.
    – Q.A xuống mở cửa cho anh.
    – Dạ em xuống nè.

    Nghe giọng trong điện thoại có vẻ con nhỏ hớn hở lắm, tui cũng thế, tui cũng mong được gặp nhỏ.

    – Ơ, tay anh bị sao thế này?
    – Trời lạnh quá anh băng lại cho ấm ấy mà.
    – Còn đùa được nữa, đi đứng chả cẩn thận gì cả.
    – Ơ quan tâm anh đi á.
    – Còn lâu nhá. Thôi vào nhanh đi.

    Lọi cmn tay rồi nên tui cũng không muốn mở máy tính mà ngồi làm bài cùng con nhỏ.

    – Này, sao anh thấy em ít đi chơi thế?
    – Em ít bạn lắm.
    – Thế mấy đứa lúc bữa đi đảo đâu?
    – Thỉnh thoảng em mới gặp thôi chứ ngày thường em toàn lên lớp rồi về.
    – Ui tội bé yêu anh thế.
    – Ai bé yêu ông.
    – Làm bài đi.

    Thế rồi tui nằm lăn ra giường của con nhỏ. Cái mùi phòng con gái, bác nào qua nhà gấu chắc biết rồi. Nó dịu dàng khiến mấy thằng đực rựa dễ ngủ lắm, và tui thiếp đi lúc nào không hay. Lúc tỉnh dậy, tui lắc đầu mấy cái để tỉnh táo rồi nhìn qua cửa sổ thì thấy trời gần tối cmnr.

    Định tuột xuống giường thì thấy cái gì đó mềm mền dưới chân, lại còn nhiều lông nữa mới ghê. Lúc đó tui nghĩ mình đã làm bậy với con nhỏ rồi, nhưng mà tui có bia rượu gì đâu. Đánh bạo tui đưa cái tay gãy xuống rờ và… Méo, xẹt xẹt xẹt – cái tay bó bột của tui bị con mèo cào trầy mấy miếng, tui la lên:
    – Cút ra cút ra…

    Cơ bản tui không sợ mèo mà rất ghét mèo vì phân mèo rất thúi. Hồi trước nhà tui có nuôi 1 con, không hiểu thế đéo nào nó lại chui được vào tủ và ị lên áo đi học của tui làm thúi um cả lớp học.

    Từ đâu con nhỏ bật tung cửa chạy dô.
    – Có chuyện gì thế anh?
    – Con mèo kìa.
    – Mimi á hã.
    – Nó là mimi hã?
    – Tên dễ thương không anh?
    – Mimi cút mày, cút mày.

    Con nhỏ thộn mặt ra nhìn tui, nhỏ lại vuốt ve con mèo của nhỏ rồi đẩy ra khỏi phòng.

    – Anh ngủ lâu chưa?
    – 3 tiếng.
    – Oài lâu thế.
    – Anh mệt hã?
    – Không, thôi anh về nhé.
    – Anh, ở lại ăn cơm với em đi.
    – Ba đâu?
    – Đi công tác rồi.
    – Em nấu dở anh mới ăn, nấu ngon anh không ăn.
    – Ơ anh khác người thế.

    Nói rồi tui với nhỏ cùng xuống bếp. Ôi đây đúng là viễn cảnh mà bao thằng đàn ông mơ ước: một căn nhà to, một cô vợ bốc lửa đang làm đồ ăn cho mình và mình thì đùa giỡn với đứa con, nhưng trong trường hợp này đứa con là Mimi nên tui không đùa giỡn với nó.
    – Anh phụ em xíu.

    Đang mơ màng thì con nhỏ gọi làm tui giật mình. Bỗng nhiên sau cái giật mình đó tui lại nhớ đến mấy cảnh doggy trong bếp của jav mới ác chứ. Ổn định lại tinh thần tui hỏi:

    – Giúp sao?
    – Đánh trứng hộ em.
    – Ừ.

    Sau nữa tiếng đồng hồ thì món trứng chiên và món canh mì tôm đã yên vị trên bàn và người nấu là…. tui.

    – Woa anh quân nấu ngon quá hà, mimi lại ăn nè.

    Nhỏ vừa ngồm ngoàm vừa nói nhìn đáng yêu chết được. Tính ra tui nấu ăn cũng đâu tệ lắm đâu. Quá ngon là đằng khác ấy chứ.

    – Không biết nấu ăn sao lấy chồng?
    – Khỏi lấy.
    – Làm vợ anh đi anh nấu cho ăn.
    – Thật không?
    – Ừ, làm vợ anh nhé.

    Thế là mặt nhỏ đỏ lên, đỏ như đít khỉ ấy (ùi anh xin lỗi nhé Q.A). Tui bẹo má nhỏ 1 cái rồi cắm đầu vào ăn.

    – Này ăn xong rồi anh về nhé. Hay còn muốn anh ở lại ngủ nữa?
    – Xí, ai thèm.
    – Ừ anh về đây.
    – Anh đạp xe cẩn thận nhé.
    – Ừ có gì qua thắp hộ anh nén nhang là được.

    Con nhỏ bặm môi trợn mắt, tui đạp xe đi, thỉnh thoảng liếc ra sau tui vẫn thấy con nhỏ còn đứng đó cho đến khi tui không thấy gì nữa. Về đến nhà, con đen ở trong chuồng quẫy đuôi mừng rỡ. Mà nhắc mới nhớ không biết ai cho nó ăn trầu mà môi mà miệng nó đỏ lòm nhìn thấy ghê. Chắc vài bữa tui cho nó qua giao lưu với mimi của nhỏ Q.A mới được..

    Cái cuộc sống của tui quanh đi quẩn lại thì nó cũng có bấy nhiêu đó thôi.



    À mà mấy bữa nay trên lớp tui sướng cực kì, lên chỉ ngủ thôi, bài vở đã có con nhỏ bí thư lo dùm. Nhỏ bí thư tên Phượng, gầm cao thoáng máy chứ tui cũng chả biết diễn tả nho sao nữa.

    Lúc trước nhỏ có tỏ tình với tui nhưng lúc đó Vy vừa mới mất nên tui phũ luôn, nếu giờ ẻm mà tỏ tình thì tui có thể… Hôm nay là ngày giỗ của Vy, ba má Vy gọi tui sang nhà để ăn. Lúc trước Vy còn sống ổng bả thương tui như con trai mình, nhưng từ lúc Vy mất tui không muốn liên lạc nữa, không phải chết là hết mà là do nỗi đau của tui.

    Nghĩa trang nơi chôn cất Vy nằm ở ngoại ô thành phố cách nhà tui 11 km, nếu mà đi xe đạp thì tui đi không nổi. Mà hôm nay thằng Huy phải theo nhà nó ra tận nghệ an vì bà nội nó hấp hối rồi. Hết cách, tui đành phải nhờ nhỏ Q.A thôi.

    – Đang đâu đấy em?
    – Em ở nhà, qua dạy hã anh?
    – Không. Bữa nay nghỉ 1 bữa đi. Em ra đường abc đầu hẽm xyz đèo anh đi này cái. Tay anh đi xa không được.
    – Hihi, em qua liền.

    Nói chuyện xong với nhỏ, tui thay cái áo sơ mi với cái quần jean mà ngày xưa Vy lựa cho tui. Xong tui ra đầu ngõ đứng đợi nhỏ. 10 phút sau nhỏ tới, nhỏ bận áo phông kèm quần jean tuy kín đáo nhưng quyến rũ. Leo lên yên sau ngồi, tui nói.

    – Em chở hôn anh vào chợ cái, kiếm chổ nào có sạp hoa với trái cây ấy.

    Thế rồi, tui mua 1 bó hoa ly với 1 chùm nho, đây đều là những thứ Vy thích lúc còn sống.

    – Nghĩa trang phía bắc em ơi.
    – Anh đi thăm ai à?
    – Ừ.

    Rồi nhỏ vặn ga, từ thành phố đến nghĩa trang cả hai không nói với nhau tiếng nào và có lẽ nhỏ cũng nhận ra nét u buồn của tui hôm nay. Con vertu khựa trong túi run lên bần bật. Con nhỏ đằng trước quay ra sau hỏi ngay.

    – Anh coi bánh xe thủng hay sao mà rung dữ dị.
    – Đâu điện thoại anh rung đấy, lái xe đi.

    Tính đổi điện thoại mấy lần mà không có tiền.

    – Mày đang đâu đấy? – Thằng huy gọi
    – Ra nghĩa trang.
    – Ừ cho tao gửi lời đến cái Vy nhé
    – Ừ, bà mày sao rồi?
    – Mất rồi.
    – Ừ, tao chia buồn.
    – Ừ, tao về rồi nhậu.
    – Ừ.

    Chiếc xe dừng lại ngay trước cổng nghĩa trang.

    – Em đi gửi xe đi. Anh đi mua nhang.
    – Đứng trước cổng đợi em đấy.

    Thế rồi, con nhỏ lẽo đẽo đi sau tui. Sau 1 hồi quanh co cũng tới được nơi nhỏ Vy nằm xuống. Tui thắp nén nhang rồi để nho lên măm cho Vy. Khi tui viết những dòng này thì tâm trạng tui cũng không được tốt cho lắm.

    – Chị ấy xinh quá.
    – Ừ, trong hình không bằng ngoài đời đâu em?
    – Đây là ai vậy anh?
    – Người yêu anh.

    Sỡ dĩ tui không dùng từ người yêu cũ vì tui không có suy nghĩ là tui và Vy đã chia tay. Tui chắc rằng ở 1 góc nào đó, Vy vẫn theo dõi tui hằng ngày.

    – Thì ra đây là người yêu anh…

    Nhỏ có vẻ không ngạc nhiên cho lắm nhưng tui thấy nét buồn hiện trên gương mặt nhỏ. Tui cứ quỳ đó nhìn vào bức ảnh của Vy. Mỗi lần tui say hay buồn bực mặc kệ khuya tối tui đều chạy lên đây và nói hết cho Vy nghe.

    – Thôi mình về đi em.
    – Dạ.

    Tui với nhỏ ra lấy xe rồi ra về. Đường về có lẽ lạnh hơn lúc đi.

    – Em lạnh không?
    – Dạ không.
    – Ui nhiều mỡ thế này mà sao lạnh cho được.

    Tui khẽ ngắt nhẹ phần thịt trên eo của nhỏ.

    – Anh nhột em, thế này mà mập á.
    – Chứ chẵng nhẻ bảo ốm.
    – Cân đối.
    – Ờ rồi.

    Tui chủ động lấy lại không gian tự nhiên cho 2 đứa.

    – Này Q.A, bao anh ăn kem đi.
    – Anh muốn ăn kem gì.
    – Kem chuối hột.
    – Ui kem gì lạ thế.
    – Kem đó nó có 2 cái hột, thân kem là trái chuối để nguyên vỏ ăn tới đâu lột tới đấy. Kem có nhân sữa đặc với mấy cọng bột socola màu đen.
    – Vậy đi đi anh, chắc ngon lắm.
    – Thôi anh đau bụng rồi.

    Công nhận con nhỏ ngây thơ thật, nhiều lần tui nói thế mà con nhỏ cứ tưởng thiệt. Kì kèo một hồi thì điểm đến là nhà tui. Nhỏ bảo học trò phải biết nhà thầy, thế là tui ok luôn.

    – Ui con chó to thế anh.
    – Muốn sờ nó không?
    – Nhưng em sợ nó cắn.
    – Nó cắn lên phòng anh tiêm ngừa cho.
    – Anh lại đùa. Bắt nó ra em sờ đi.

    Thế là tui mở cửa chuồng bắt con đen ra. Con này thường nó rất hung hăng, lúc nó mới được ba đem về nó đâu cho tui với má sờ. Lại gần là nó nhe nanh ngay, thế mà với con nhỏ thì nó im lìm. À mà nó là giống đực, lúc con nhỏ vuốt nó thì tui để ý thằng em nó cục cựa. Đồ chó hư!

    – Ui môi nó đỏ dễ thương chưa này.
    – Ừ mẹ anh bảo nó thích ăn trầu đấy.
    – Yêu quá cơ.
    – Vào nhà em, đen dô chuồng.

    Thế rồi tui dẫn nhỏ dô nhà tham quan.

    – Nhà em bự gấp 5 lần nha anh nhỉ.
    – Nhà to nhưng đâu có ai. Buồn lắm.
    – Thế anh sang ở với em nhé.
    – Đừng có mơ, phòng anh đâu.

    Rồi tui dẫn con nhỏ lên phòng. Định mệnh… quên mất là có mấy cái sịp mà mấy ngày tui chưa giặt, đang kẹp ngoài lan can phơi cho bớt hôi. Quên chưa dọn mà đã để nhỏ vào phòng.
    – Đúng là con trai, bừa bộn thật.
    – Hì hì.
    – Mà có mùi gì giống mùi mắm anh nhỉ. (mùi sịp)
    – À tối qua anh ăn mực khô đấy.
    – Anh cái gì ngoài lan can kia.
    – À mực khô anh phơi đấy, ra ngoài đi em.
    – Anh này đẩy em ra kì thế, định xin anh con mực tối về nướng.
    Cơ bản là nhỏ bị cận nhưng bình thường sợ xấu không đeo kính.
    – Thôi mực anh phơi dỡ lắm. Ra chợ mà mua.
    – Mà anh này..
    – Hã?
    – Có chuyện gì buồn cứ nói em nhé. Đừng giữ trong lòng.
    – Ừ anh biết rồi.
    Thế rồi tui tiễn nhỏ ra xe, bóng nhỏ khuất sau khi cua ở đầu con hẽm. Lúc đó tui tự hỏi có nên mở lòng ra hay không…


    Lại 1 lần nữa tui gặp Lý Đức, nhầm, ba của nhỏ Q.A để lấy tháng lương đầu tiên. Ăn mặc chỉnh tề, tui bon bon đạp xe đến nhà nhỏ. Quảng đường tuy xa nhưng rất gần, tuy gần nhưng rất xa, tuy xa mà gần, gần mà xa, xa không gần, mà gần cũng không xa



    – Xuống mở cửa hộ anh cái.

    Két két két…

    Tui mới dứt câu là cánh cửa bự tổ chảng của nhà nhỏ tự mở ra. Điếng hồn, tui quay xe định chạy về nhưng vì tính tò mò nên tui muốn tìm hiểu bằng cách nào cái cửa tự mở ra. Yên vị chiếc xe đạp trước sân, tui tiến vào nhà nhỏ.

    – Anh Quân..
    – Ba đâu em?
    – Trong nha á.
    – Mà em, sao sao mà cái cửa nó tự mở dị.
    – Em hông biết lâu lâu nó dị á.
    – Hờ hã hã??
    – Cái đó cửa tự động mà, lúc nó chạy được lúc nó không.
    – Ờ à à.

    Tui tiếng vào phòng khách, từ xa tui đã thấy thân hình vì đại đó ngồi trên sô pha và đang vuốt con Mimi. Tui tiếng lại gần.

    – Con chào chú
    – Quân mới tới hả con, ngồi đi.
    – Dạ.
    – Thời gian vừa qua con thấy cái Q.A nhà chú sao.
    – Dạ Q.A dễ thương, da trắng, giọng trong và…
    – Chú hỏi lực học con nhỏ kìa.
    – À à Q.A học tốt lắm chú ạ.
    – Ừ, nhưng nó có biểu hiện lạ con à.
    – Sao chú?
    – Hôm qua chú kiểm tra máy tính thấy con nhỏ tải game bắn súng chơi.
    – À à cái đó chắc em ấy thư giản chú à.
    – Ừ, đây. Phần lương của con đây.

    Ổng đẩy qua cho tui 1 cái phong bì. Đúng là người làm ăn có khác, phát lương cũng đàng hoàng.

    – Dạ con cảm ơn chú.
    – Chú còn 1 việc này muốn nói với con.
    – Dạ chú cứ nói.
    – Con có tình cảm với Q.A đúng không?
    – Dạ con thừa nhận là con có tình cảm với Q.A.
    – Chuyện này… Hừm, con không được nói với Q.A là chú kể nhé.
    – Dạ.
    – Trước giờ, chẳng có thằng con trai nào bước được vào phòng nó đâu. Ngay cả khi thợ tới sửa máy tính nó còn phải bắt chú tháo ra rồi đem ra ngoài sửa.
    – Ồ.
    – Con biết thằng Đức gì không?
    – Dạ biết.
    – Đấy, từng bị chú đấm 1 phát vì con nhỏ không cho vào phòng mà cứ nhây nhây. Qua ngày sau Q.A chia tay thằng đó luôn.

    Hèn chi tui thấy nó mát mát, cứ ngỡ nó bị thiếu iot, ai dè bị chấn động mạnh ở vùng đầu. Tội thằng nhỏ!

    – Này con có ý định yêu con gái chú không?
    – Dạ con không biết.
    – Chú là chú không phân biệt gia cảnh đâu vì lúc trước chú cũng đi lên từ 2 bàn tay trắng.
    – Dạ.
    – Nếu được thì con trông coi nó dùm chú, nó ngây thơ lắn nên chú cũng sợ.
    – Chuyện đó dễ mà chú.
    – Thôi con lên phòng với con nhỏ đi, chú đi đây với mấy ông bạn.
    – Dạ chú đi.

    Lên phòng vẻ mặt Q.A có vẻ như hồi hộp pha lẫn một chút lo âu.

    – Ba em nói gì với anh mà lâu thế?
    – Ba em bảo anh nghỉ việc.
    – Sao lại thế được.
    – Sao anh biết.
    – Không được, để em đi nói ba.

    Rồi nhỏ chạy vù đi may mà tui nắm tay lại kịp.

    – Đi đâu đấy, anh đùa thôi.
    – Huhuhu…

    Nhỏ nhìn tui vài giây rồi bắt đầu khóc, tui biết là nhỏ mít ướt nhưng đâu nghĩ nó kinh khủng như zậy. Tui kéo nhỏ vào lòng vỗ vai.

    – Thôi nín đi, anh xin lỗi.
    – Hic… Anh biết em… Hic.. Sợ anh đi luôn lắm không…
    – Ớ, anh không biết.

    Câu bông đùa của tui làm nhỏ phì cười.

    – Em tỏ tình với anh đấy à?
    – Nghĩ sao tùy anh.
    – Ừ, anh đồng ý.
    – Đồ ham hố.
    – Kệ anh.
    – Hì, em thương anh…

    Sau buổi chiều nhận lương là buổi tối say xin của tui với thằng Huy. Tui cầm 5 chai cân cả bàn nhậu, mà bàn nhậu có 2 thằng à. Tầm 10h tối, 2 thằng dật dừ hết rồi, lúc đó tui nhớ như in cảnh thằng Huy ói ra cọng mì dài thòn lòn nhưng nó mắc ngay cổ nên nó hút vô lại nhai nhai.

    – Huy, hôm nay tao muốn hỏi mày.
    – Mày nói điiiii.
    – Sao mày quen tiểu thư mày không quen, lại quen con nhỏ Uyên bán bông gòn.
    – Sao mày biết? Hợ.
    – Đù má bửa tao gãy tay nó bán mà tao không mua.
    – Kệ mày, dôoooo..
    – Dzô…
    – Ê mày Huy.
    – Sao?
    – Bên kia có con chó nó ỉa kìa.
    – Ờ tao thấy rồi, nhìn giống như socola ha mày.
    – Lâu rồi tao chưa ăn socola.
    – Mày dô xin bà bảy cái dĩa, tao qua hốt tao với mày nhậu.
    – Mày khùng hã, cứt chó đó.
    – Ăn chết tao chôn.
    – Mày say mới đúng…
    – Tao say nhưng tao còn biết nó là cứt chó.
    – Ờ dị tao say rồi, thôi tao về.
    – Dzô…
    – Dzô…

    Cứ thế hai thằng say nói chuyện với nhau đấy. Nghe bà bảy kể 2 thằng kì kèo tới 11h30 thì gục. Thằng Huy thì được con nhỏ nào xinh xắn chở về. Còn tui thì bả kể tầm 10 phút sau con đen ra kéo cổ tui về. Hèn chi sáng hôm sau tỉnh dậy thấy nằm chung với nó, đồ chó hư….
     
  15. labatnhan

    labatnhan Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    26
    Đã được thích:
    5
    hóng chap mới
     
  16. Tinh Linh Bảo Ngọc

    Tinh Linh Bảo Ngọc Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    26
    Đã được thích:
    16
    uhm! thì mình cũng có nói gì đâu:D:D:D
     
    congtukiem thích bài này.
  17. congtukiem

    congtukiem Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    1,175
    Đã được thích:
    102
    Chap 4


    Hôm nay là ngày đầu tiên tui với Quỳnh Anh hẹn hò. Theo như nhỏ nói, tụi tui sẽ đi xem phim 3D, đi ăn kem, rồi công viên, patin bla bla hết cả ngày hôm nay. Thật sự mà nói mấy chỗ đó không hợp với tui nhưng biết sao giờ, ai bảo cái mỏ thúi này chấp nhận con nhỏ chi. 5 giờ chiều, tui có mặt ở nhà con nhỏ. Như thường lệ con nhỏ mở cửa cho tui.



    – Anh ngồi dưới này nha, em đi thay đồ.
    – Hình như con gái thay đồ lâu lắm.
    – Hihi.
    – Thôi để anh thay dùm cho.
    – Biến thái, ngồi đó đi, lên đó là em cắt.

    Đờ mờ thế mà ba con nhỏ bảo ngây thơ. Tui với thay lấy cái điều khiển mở tivi lên. Nhà con nhỏ có cái đầu gì lạ lắm, không phải K+, nó xem bằng mạng LAN, toàn kênh nước ngoài thôi. Tui nhấn nhấn sao nó ra 50 sắc thái mới ghê, lúc đó chưa biết phim đó nên tưởng phim heo tui tắt cái rụp luôn. 10 phút sau con nhỏ xuống, nhỏ mặc 1 cái váy hoa, cái đầu tiên tui để ý là nách nhỏ rất trắng và không tì vết. Nhiều con nhìn vào cứ tưởng nuôi ong trong nách, sần sùi thấy gớm.

    – Này mặc áo khoác vào, tính sexy thế ra đường à?
    – Ơ thế này mà bảo em sexy.
    – Mặc vào nhanh còn đi.

    Mặt con nhỏ sụ xuống nhưng vẫn lấy áo khoác khoác vào. Rồi nhỏ chở tui đi. Công nhận gãy tay khó chịu thật, không thôi là nảy giờ tui vồ lấy mà bóp… cái bụng của con nhỏ rồi. Điểm đến đầu tiên của tụi tui là cái rạp lotte gì ấy ở trung tâm thành phố. Đây là lần đầu tiên tui đến nên hơi bở ngỡ.

    – Ở đây to em nhỉ.
    – Anh chưa đến bao giờ à?
    – Ừ, những chổ như này anh ngại vào lắm.

    Rồi nhỏ choàng zô cái cục bột trên tay tui rồi kéo tui đi. Cái thang máy mở ra, sẽ không có gì xảy ra nếu như thang máy không toàn đực rựa. Nhỏ hồn nhiên lắm kéo tui vào, không biết nguy hiểm đang rình rập. Thang máy từ từ chạy lên. Bỗng nhiên nhỏ lay lay tui, vẻ mặt nhăn nhó khó chịu. Biết ngay mà, thanh niên F.A giờ nguy hiểm và biết tận dụng cơ hội. Tui giả vờ kề ngay tai nhỏ rồi nói nhưng đủ lớn để cho tụi kia nghe:
    – Đù má từ ngay sang thái về mày xinh ra nhể, bữa nào tao có tiền rồi hướng dẫn tao qua luôn nha

    Thế là trong vòng 3 nốt nhạc, các thanh niên kia lập tức dạt ra 2 bên. Thế nào cũng có thằng bỏ ra 1 cục lifeboy để rửa tay.

    – Anh này hồi nảy văng tục nhá.
    – Thế muốn bọn nó sàm sỡ à?
    – Xí.

    Rồi nhỏ mua vé xem phim, nhỏ mua vé phim ma kinh dị kèm nước với bắp rang. Khi vào phòng xem nhân viên phát cho cái kính, nhìn cũng ngầu.

    – Haha, con ma ngố quá em nhỉ.

    – Ơ, thằng kia sao lại chạy, con ma xinh thế cơ mà.

    Tui trước giờ xem phim ma có bao giờ sợ đâu, lúc trước xem ngã rẽ tử thần toàn ngồi hóng cảnh nóng để xem chứ xem mấy con quái vật chặt tay chặt chân đó thì chán chết. Uầy, xem phim xong thì phía bên phải màn hình mở cửa cho tụi tui đi ra. Có con nhân viên đứng thu lại kính mà đéo hiểu sao lúc đó tui có ý định chôm cái kính làm của riêng. Và đến giờ cái kính vẫn còn nằm trong tủ, thỉnh thoảng đi phượt vẫn lấy ra đeo, công nhận hình ảnh trung thực. Ra khỏi rạp tui thở phào nhẹ nhõm vì đã qua được 1 ải.

    – Anh, còn sớm, mình đi ăn kem 2 hột đi.
    – À kem bảo trì rồi em ơi.
    – Sao bảo trì?
    – À hồi chiều nghe tin mấy thằng chế biến sóc quá dập chuối hết rồi.
    – Eo, thôi sang kia ăn.
    – Nảy em mua vé rồi, giờ anh trả tiền.

    Cái đờ mờ kem máu gì 50 ngàn 1 ly, thế bỏ 50 ngàn ra mua sinh tố đậu đen 2k bịch đầu ngõ nhà tui có phải bổ hơn không. Ăn ly kem mà tay tui run run.

    – Anh sao thế?
    – Kem lạnh quá em ạ. Hic.
    – Ùi em thấy mát mà.

    Xong ải ăn kem, tui với nhỏ đi bộ ra biển chơi. Từ đầu tới giờ nhỏ toàn choàng cái tay gãy của tui chứ tui chưa hề đụng chạm gì nhỏ. Không phải yếu sinh lí nhưng mà kiểu như “mới mổ bao quy đầu xin đừng làm phiền”. Chúng tui ngồi xuống bãi cát. Nhỏ dựa đầu lên vai tui.

    – Anh?
    – Sao em?
    – Anh kể cho em nghe về chị ấy đi.
    – Chỉ 2 từ: hoàn hảo.
    – Anh yêu chị ấy lắm nhỉ.
    – Em cứ hỏi lung tung.

    Nhỏ xị mặt xuống nhưng cũng im lặng.

    – Q.A, nghe anh làm thơ nè.
    – Làm đi.
    – Trăng đêm nay sáng quá, anh muốn hôn vào má.
    – Hihi.
    – Trăng đêm nay mới nhú, anh muốn hôn vào d…
    – Biến thái.
    – Anh chưa nói anh hôn gì mà.
    – Khỏi nói em cũng biết.

    Rồi tui nâng mặt nhỏ lên và hôn. Cái chuyện này thì tất yếu thôi. Ra biển không hôn thì uổng. Đâu đó cánh trái tui vẫn đang…

    9 giờ tui với nhỏ về vì ba nhỏ không cho đi quá 9h, ấy thế mà lúc trước đi mua bánh tiêu tận 10 giờ.
    – Anh vào nhà nhá.
    – Khoan.
    – Sao hã?
    – Không biết làm gì à?
    – À em ngủ ngon.

    Rồi tui hôn lên trán con nhỏ 1 cái. Bước vào nhà, vừa khóa cửa thì tui thấy con đen. Đờ mờ hôm qua dám kéo tao vào ngủ chung, biến thái. Tui lại chuồng sút vào đít nó 1 cái. Không biết nó mớ ngủ thấy xương hay sao mà nó bật dậy chụp cái chân tui lại định cắn.
    – Đen, tao Quân nè, tao Quân nè.
    May mà nó tỉnh lại kịp thời nên bỏ cái chân tui ra đứng vẫy đuôi…

    Cuối cũng thì sau 2 tháng rưỡi treo tay, hôm nay tui đã được tháo băng. Ôi cảm giác mát mẻ như bôi dầu xanh vào chim ấy. Làm vài đường cở bản sau bao ngày bảo trì. Cái việc đầu tiên tui làm là đi lấy con wave tàu về sau bao ngày xa cách. Uầy, cứ mỗi lần hư là mỗi lần xe mới hơn.



    – Ùi hết nhiêu anh ấy?
    – Mày nghĩ tao có muốn lấy tiền mày không?
    – Cái mặt chó mày mà dám lấy tiền tao à.
    – Đờ mờ 2 chai, đưa đây.
    – Bố thiến.

    Rồi tui gạt chân chống đứng ra về. Ùi cái bô nó vẫn còn nằm trên xe tui ồn ào vkl. Con nhỏ thì giờ đên ở trên giảng đường, ngày nào tui cũng gặp nên không nhớ nhung gì chỉ nhớ cái bụng núc ních của con nhỏ thôi.

    – Đang đâu đấy?
    – Em mới học về.
    – Có xe đó không?
    – Hôm nay em đi với bạn.
    – Ở yên đó, anh sang đón.

    Con wave tàu lướt ùn ùn trên từng cây số. Tuy nhiên đợt này tui chạy chậm, thiên hạ nhiều thằng mỏ thúi nói đâu trúng đó nên chạy chậm cho chắc. 5 phút sau, tui có mặt ở trường con nhỏ cũng kiêm là trường tui. Nhỏ đang đứng nói chuyện với thằng đực rựa nào ấy trông cũng bảnh bao lắm, chắc công tử. Thấy có mùi, tui nẹt bô ùn ùn gây sự chú ý của con nhỏ. Thấy tui nhỏ ngay tắp lự chạy đến.

    – Ơ anh tháo băng rồi à?
    – Hết rồi.
    – Còn đau không? – Nhỏ kí nhẹ vô tay tui
    – Không đau mà đi đón em được à.

    Bỗng nhiên cái thằng bạch tạng (gọi thế vì da nó trắng) chạy lại.
    – Ai thế Q.A?
    – Anh yêu tui á Phong.

    Giờ nhắc lại lúc đó tui vẫn thấy mắc cười, mặt thằng nhỏ mếu mếu dường như nhận ra số phận hoa đã có chậu, mà chậu đúc bằng thép 24k nữa mới đắng lòng chứ. Thằng nhỏ lủi thủi đi.

    – Thằng nào thế em?
    – Bạn chung lớp, kiêm lớp phó luôn.
    – Xì. Lên xe anh chở đi uống nước mía.

    Rồi nhỏ nhảy lên sau yên xe tui. Trước giờ tui chưa chở nhỏ lần nào, đây là lần đầu tiên tui chở nhỏ và tui lại tự hỏi sao con nhỏ không đi thi trường Y. Đờ mờ không tả nữa mắc công các bác nghĩ bậy gấu tui. Chở nhỏ đến quán nước mía mà tui với thằng Huy hay uống chỉ 5 ngàn 1 ly.

    – Anh hút điếu thuốc nhé.
    – Dạ.
    – Không cấm anh à?
    – Không nhưng mà anh đừng hôn thuốc nhiều hơn hôn em là được.

    Tui đâu ngờ nhỏ nói 1 câu ngây thơ như dị.

    – Cô ơi, cho con 2 ly.

    Uống xong 2 ly nước, người tính tiền dĩ nhiên là tui rồi.

    – Này em.
    – Sao anh?
    – Sang nhà anh chơi không?
    – Á à … ý đồ gì.
    – Đẻ con cho anh đi.
    – Anh đừng chọc em.
    – Anh nghiêm túc.
    – Dạ.
    – Anh đùa đấy.

    Bộp bộp, nhỏ rút mủ bảo hiểm quất tui chạy sút quần.

    – Anh … sang nhà anh ăn mực khô đi.
    – Anh ăn hết rồi.
    – Bữa thấy phơi nhiều mà.
    – Anh ăn rồi.
    – Đồ ham ăn, em qua chơi với con đen.
    – Nó trắng rồi.
    – Nó đen.

    Rồi tui chở nhỏ qua nhà tui, cả ngày nhà tui đâu có ai ở nhà đâu. Tui cũng ít khi ở nhà nhưng từ khi yêu nhỏ, nhà tui là điểm đáp của 2 đứa. Không có public ở đây nhé, đơn giản là nhỏ thích nấu ăn với ăn trưa cùng tui thôi. Ăn no say 2 đứa dựng đầu con đen lên tắm.

    Bố cái con ở dơ khiếp, lông cứng ngắc đến nổi ve không chui vào hút máu nó được. Thế là con nhỏ đầu tư chai sunsilk tắm cho nó, lâu ngày đụng nước con đen có vẻ ngại ngùng.

    Các bác chưa thấy nó bơi đâu. Lúc trước tui với ba tui dắt nó ra biển, nó cõng tui vừa bơi vừa sủa làm cả đám đông né ra luôn. Lâu lâu nó còn tha tiền với đồng hồ người ta rơi, có đợt nó tha cả quần sịp chấm bi…

    Sau 1 hồi kì kèo tui cũng nắm đầu ra được ngoài sân, vừa mờ vòi nước lên thì… nó bay dô ngồi ngay cái dòi nước. Mặt nó nhìn phiêu lắm, kiểu như mới xếp hình xong trần chuồng ngồi hút thuốc ấy. Tắm xong cho nó, tui với con nhỏ xích nó ngoài cổng làm ai có nhà phía dưới tui đều phải đi đường vòng mới dám về nhà. Xong tui chở nhỏ về tiếp tục nghiệp gia sư…

    Hôm nay là ngày 20/11, ngày nhà giáo VN. Trước ngày 20, bọn bạn học lớp cấp 3 gọi tui với thằng Huy inh ỏi về việc họp lớp đi thăm thầy cô. Mấy ngày này khó từ chối nên tui đồng ý đại luôn. Còn thằng Huy thì mặt chầm dầm 1 đống.



    – Má, hẹn với nhỏ Uyên mai đi chơi mà giờ phải hủy.
    – Thì mày khỏi đi họp.
    – Không, đi để xem con Hương nó dạo này ra sao.
    – Đù má, mày còn nhung nhớ nó à?
    – Không, bữa tốt nghiệp uống say quá nó móc bóp tao 50k mua bia cho mấy thằng đực rựa trong lớp uống.
    – Thế thì liên quan gì đến ngày mai.
    – Tao nhìn nó cho đủ 50k tao về.
    – Bố thằng bệnh.

    Còn nhỏ Q.A mai cũng về thăm trường thăm lớp ở đâu tít Đà Lạt vì nhỏ học cấp 3 trên đó. Sáng đi chiều về nên có vẻ hôm nay là ngày tự do của tui. Sáng 7 giờ tui dậy, ăn mặc sạch sẽ lịch sự rồi vít ga con wave tàu sang nhà thằng Huy 2 thằng đi chung xe.

    – Huy ơi nhanh đi mày.
    – Đợi tí tao đau bụng lắm.
    – Đậu má mày ỉa ra sắt chứ ỉa cứt mẹ gì.
    – Tao dọng đầu mày xuống bồn cầu à.

    10 phút sau thì nó ra, chải chuốt lịch sự không kém gì tui. Bỗng nhiên con vertu khựa run lên bần bật.

    – Alo.
    – Anh ăn sáng chưa?
    – Anh ăn rồi.
    – Ừ, chiều em mới về, đừng nhớ em mà khóc nha.
    – Xùy, đi đàng hoàng á.

    Rồi tui với thằng Huy ùn ùn phi lên trường cấp 3 cũ. Đù, tụi nó tập trung sớm thật. Mới đến nơi thằng Huy dáo dác nhìn con Hương ngay. Tui thì lại gần chào hỏi xã giao vài câu thôi. Mẹ nó họp lớp mà mấy thằng đem theo gấu nhìn ghét thật, con xinh thì lép, con xấu thì căng đét, có mắt như mù.

    – Chào Quân.
    – A… chào Vân.

    Đây là lớp trưởng cũ của cấp 3 và kiêm luôn người giúp tui lên lớp. Hồi trước 2 đứa thân nhau lắm nhưng từ khi có Vy tui với nhỏ này hết thân luôn.

    – Vân giờ xinh nhỉ.
    – Hihi Quân cứ nịnh.

    Công nhận căng thật, sao không thi trường Y mà thi trường Luật nhỉ. Tùm xào ba láp một hồi, tụi tui bắt đầu lên đường. Đầu tiên qua nhà cô toán, bà này béo và ghét tui cực kì. Mới vừa đến nhà từ đâu có một con chó mặt xệ bay ra sủa, người ngoài không biết nhìn vô tưởng nó là con bả chứ đâu biết là chó của bả.

    Vô uống nước ăn bánh kẹo, thỉnh thoảng có vài em da trắng mặt xinh cùng ba mẹ cầm theo phong bì đến tặng cô. Ăn nhiều thế bảo sao chả béo. Rồi đến cô văn, cô thể dục, thầy hóa, thầy sử bla bla.. Nhoáng cái cũng đã xế chiều, tụi nó bảo chia nhau ra ai về nhà nấy, tối tập trung đi nhậu. Riêng thằng Huy nảy giờ nhìn mông với ngực con Hương hau háu.

    – Nhiêu rồi?
    – 30k.
    – Khi nào mới 50k.
    – Mỗi ti 10k.
    – Bố thằng bệnh.
    – Mày phải hiểu cho tao.

    Tui chở nó về rồi tui về nhà tắm rửa luôn. Xong xuôi tui phóng ra quán net tí làm trận CF rồi đi với tụi trong lớp. Bỗng con vertu run lên bần bật. có tin nhắn đến.

    – Anh oi em moi di choi ve met qua. Em de lai tin nhan o tong dai. Anh goi 1900xxxx de nghe nhe.
    – Tổ cha mày.
    – Quảng cáo xíu thôi mà.
    – Quảng cho con mẹ mày ấy.

    Cứ tưởng con nhỏ nhắn tin. Đang bắn ngon lành thì tin nhắn lại đến, tui không đọc qua mà trả lời lại số hồi nảy luôn.

    – Quảng cáo cmm à?
    – Đờ mờ mày nảy giờ bố đéo quảng cáo mày nữa nhé. Bố là bố nóng rồi nhé. Địch con mẹ.

    Bật lên là tin nhắn của con nhỏ bảo về đến nhà rồi.

    – Xin lỗi, bồ tao nhắn.
    – hdusiavwisbzusbsus…

    Tui bấm số gọi cho con nhỏ.

    – Đi chơi không em?
    – Em có hẹn với bạn tối đi chơi rồi.
    – Đi sáng giờ rồi.
    – Bạn khác.
    – Ờ thế đi đàng hoàng nhé.

    Cứ ngỡ là được khoe gấu với anh chị em mà con nhỏ nó nói thế chẵng lẽ năn nỉ. Thế là buồn bã đứng dậy tính tiền rồi phi ra nhà hàng luôn. Nhà hàng nằm sát biển, gió biển thổi vào mát rười rượi. Sẵn trong gió biển có muối tui dang tay dang chân sát trùng nách với đít luôn. Ra biển tất nhiên phải ăn hải sản rồi, cầm menu 1 hồi tui gọi.

    – Cho đôi đũa em ơi.

    Sở dĩ là éo có tiền để mà gọi vì quá đắt, trong túi giờ chỉ còn 1 chai rưỡi thôi, giờ mà sài cuối tháng ăn chung cơm với con đen mất. Thế rồi tụi nó gọi món ra, vì là đồ chùa nên tui ăn khá nhiệt tình. Đang ăn bỗng dưng thằng Huy nó húc vô bụng tui 1 cái muốn ói cơm.

    – Ngáo hã mày?
    – Bồ mày đang ngồi phía 9h quay lưng lại đó.

    Nó nói thì thầm vào tai tui, quay sang thì quả là như thế. Cái dáng đó thì lẫn vào đâu được, nhỏ đi với cái thằng đợt tui lên trường đón nhỏ thì gặp ấy. Tui không ghen cũng chẳng phải lồng lộn lên gì cả. Tui thì thầm vào tai thằng Huy.

    – Mày vô bếp gọi cho tao 1 dĩa dao thái xào chua ngọt với kêu đầu bếp cho mấy cái bánh tráng để ăn tiết canh.
    – Bình tĩnh quân ơi.
    – Đậu má nó đi với bồ tao.
    – Từ từ đã chớ. Mày nhắn tin cho nó thử.

    Tui móc con vertu là liền bấm tẹt tẹt.

    – Em đang ở đâu đó?
    – Em đang ở nhà hàng ngoài biển.
    – Với ai?
    – Với bồ thằng bạn em.

    Rõ ràng thằng đó là con trai mà, không lẽ nhỏ troll. Tui suy nghĩ 1 hồi rồi bảo thằng Huy đi thăm dò tình hình. Đúng như kế hoạch, đợi lúc con nhỏ đi vệ sinh, nó đi qua bàn con nhỏ giả đò đánh rơi điện thoại rồi đi. Ngay lập tức thằng đó phi ra ghế chổng mông lên lấy điện thoại. Quá nhanh quá nguy hiểm, thằng Huy quay lại bơm nguyên đôi đủa vào đít nó. Đôi đủa lút 1 phần ba cây và dính yên trong đó.

    – Định mệnh mày lấy điện thoại tao này.
    – Hổng có, em định lụm trả anh mà.
    – Trả hay bỏ túi.
    – Dạ trả.

    Thằng Huy rút đôi đủa ra cái ót rồi quăng cho thằng nhỏ, tờ giấy mà tui ghi.

    – Đù má ass nó phải bằng cái chén.
    – Thế nó là gay à?
    – Cmnr.
    – Đúng ý tao.
    – Mày ghi gì trong giấy thế?
    – Alo cho anh nha cưng kèm số điện thoại của mày…
     
  18. chichi1111

    chichi1111 Dân Chơi Thứ Thiệt Verified

    Bài viết:
    515
    Đã được thích:
    116
    Tiếp đi thớt
     
  19. blue_sky_6879

    blue_sky_6879 Dậy Thì Verified

    Bài viết:
    72
    Đã được thích:
    53
  20. Tâm Bão

    Tâm Bão Chơi gái lần đầu Verified

    Bài viết:
    221
    Đã được thích:
    167
    Vy, người con gái hoàn hảo nhất mà tui biết từ trước tới giờ, nếu kêu tui so sánh giữa Vy và Q.A, tui sẽ chọn Vy. Vy là con của 1 gia đình công chức nên rất là công dung ngôn hạnh, là mẫu vợ lý tưởng của mọi thằng đàn ông. Tui quen Vy tất cả đều nhờ thằng Huy vì nó thích Vy trong 1 lần dạo biển và nhờ tui xin số dùm. Từ đó tui với Vy tiếp xúc với nhau và yêu nhau. Cái ngày hay tin tui quen Vy thằng Huy đòi chết lên chết xuống, thế là tui quăng cho con dao thái thằng cu nín luôn. Từ đó tui, Vy thằng Huy đi đâu cũng có nhau.
    Kỉ niệm tui nhớ nhất về Vy là chúng tôi vượt rào sau 3 tháng yêu nhau và người chủ động là Vy.
    - Anh, Vy muốn ngắm sao.
    - Thành phố như này thì ra biển ngắm nhé.
    - Không, Vy lạnh.
    - Thế đâu?
    - Sân vận động.
    Nhưng khổ nổi 9 giờ đêm thì sân vận động nào mà mở cửa cho vô, thế là Vy bảo 2 đứa vượt rào vào lên hàng ghế sân bóng ngắm sao. (thím nào nghĩ bậy tự búng cu sám hối đi).
    Còn có lần nhỏ giận tui chỉ vì làm cho nhỏ vô sổ đầu bài ngồi. Lúc đó tui đang học bỗng điện thoại rung lên báo hiệu tin nhắn đến và là tin nhắn của Vy.
    - Anh, kể chuyện Vy nghe đi.
    - Vy muốn nghe chuyện gì?
    - Chuyện hài.

    - Đây là 1 câu chuyện có đoạn đầu rùng rợn, đoạn giữa bi hài và đoạn cuối bi đát.
    - Kể đi kể đi.
    - Có 1 con quỷ sống trong hang tối(rùng rợn), 1 hôm nó đánh rắm trong hang(bi hài), sau đó nó ngửi và chết(bi đát).
    Sau đó Vy không trả lời tin nhắn tui luôn, gọi không bắt máy. Mãi đến sau này tui mới biết nhỏ cười xong cô ghi vô sổ đầu bài nên giận tui luôn.
    Có đợt thằng Huy với tui trúng số 2 chưng được 180 ngàn. 2 thằng ra quán kêu 4 lít bia hơi. Mà mới uống 2 lít là 2 thằng quéo rồi.
    - Thôi quân, ba tao tới rồi tao về.
    - Kêu ba mày chở tao với.
    - Không, mày ngủ đây đi, tao về nha.
    Rồi nó leo lên xe ông nào đó mà lúc đó tui không biết có phải ba nó không, bữa sau nó lên than rát đít. Lúc đó tui gọi cho Vy tùm xào ba láp gì đó nên tui không nhớ. Sau ngày Vy kể lại do tui nặng quá Vy lôi về không được nên chạy về nhà tui kêu ba má tui mà không có ai ở nhà hết. Thế là Vy mở cửa chuồng bắt con đen ra kéo tui về. Sáng dậy thấy ngủ chung với chó.
    Thời gian cuối, Vy ho rất nhiều, mỗi lần ho là tránh mặt tui. Tui nghĩ do cảm thôi nhưng ai ngờ Vy bị bệnh hiểm nghèo, chuyện đó dằn vặt tui đến mãi bây giờ. Lúc hấp hối, Vy không nói gì ngoài việc cầm chặt tay tui và cười khẽ. Còn tui chỉ biết úp mặt vào tay Vy và khóc. Dần dần, vòng tay ấy nới lõng và tiếng tít lạnh lẽo báo hiệu tim ngừng đập kéo dài. Tui hét lớn, tui cũng chẳng biết tui hét cái gì, chỉ biết mọi người lôi tui ra. Tui níu áo bác sĩ ngoài hành lang bệnh viện, cầu xin cứu Vy nhưng vô vọng, cả đêm đó tui quỳ ngay hành lang và khóc.
    Ngày an tán Vy, tui chỉ dám đứng phía xa nhìn người ta đưa Vy xuống lòng đất mà lòng tui nghẹn ngào. Mọi người về hết tui mới dám lại và đặt bó hoa ly lên mộ Vy. Trong suốt 1 năm trời chiều nào tui cũng lên mộ Vy mà thắp nhang và dọn cỏ quanh mộ...
    P/s: Vâng và chap 17 kết thúc tại đây, khi viết những dòng này mình cũng không cầm được cảm xúc và thú thật mình rơi nước mắt ấy.
     

Chia sẻ trang này