1. Nếu bạn dùng GMAIL,Yahoo,Hotmail.. để đăng ký , xin vui lòng kiểm tra mail kích hoạt trong mục Spam/Bulk của gmail
    https://mail.google.com/mail/u/0/#spam
    Xin cảm ơn

Đại Viên Vương - Kiếm Giới

Thảo luận trong 'Truyện Tiên Hiệp - Kiếm Hiệp - Đô thị' bắt đầu bởi NgaoDu, 19/4/10.

  1. benhan

    benhan Đại Gia Lầu Xanh Verified
    147/226

    Bài viết:
    4,079
    Đã được thích:
    678
    Điểm thành tích:
    147
    Hồi 7: Quét ngang vạn mã, độc bộ ngàn quân.
    Dịch: Thiên Không














    - Tôn nghiêm Mục Vân gia, không thể mạo phạm! Ra khỏi thành, kết trận!
    Mục Vân Mộng hét lớn một tiếng, quân phòng thủ Mục Vân thành ngay lập tức lao ra ngoài thành.

    Vương Phật Nhi đang nghĩ có nên tiếp tục tập tễnh vài bước, làm cho thân hình lảo đảo, giả bộ càng thêm chật vật. Nhưng nhìn thấy quân phòng thủ Mục Vân thành, lại ra ngoài thành kết trận, nhất thời tinh thần hắn tỉnh táo, thầm nghĩ:
    "Quả nhiên là bị giết đến choáng váng rồi, lại lại có thể liều lĩnh đến tình cảnh này!"

    Cho dù có là tinh binh đi chăng nữa, khi bày trận cũng cần chút thời gian. Coi như quân đội Mục Vân gia, nghiêm chỉnh huấn luyện làm thời gian bày trận rút ngắn. Nhưng đối với loại cao thủ như Vương Phật Nhi, vẫn tạo cho hắn cơ hội tàn sát.

    Nếu là Mục Vân Đề đã được kiến thức qua vũ lực Vương Phật Nhi, sẽ không dám to gan như vậy, lúc trước ở trong thành kết xong mới đón đánh Vương Phật Nhi. Cho dù như thế mà vẫn còn lưỡng bại câu thương.

    Mục Vân Mộng cùng Mục Vân Đề tranh đoạt vị trí gia chủ, đã sớm thủy hỏa bất dung (như nước với lửa). Hắn có đại tông đệ nhất Đạo môn, Ngũ Trang Quan làm chỗ dựa sau lưng, sư phụ Hành Đạo Trang lại là một trong số ít những cao thủ mạnh nhất trong thiên hạ, nên hắn tâm cao khí ngạo tới cực điểm.

    Tuy rằng thấy Vương Phật Nhi có thể đánh bại đệ đệ của hắn, cũng được coi như nhân vật lợi hại, vẫn quyết định dẫn quân ra khỏi thành đón đánh, lấy thủ làm công, hắn không thể không tin vào một thân Đạo Môn thần công chính mình, ngay cả ngăn chặn Vương Phật Nhi một lát, để cho Mục vân quân có thời gian triển khai Xích Nguyệt Phù Long trận cũng không có.

    - Đao Nhất đi ra ngăn cản cái tên có bộ mặt không khác gì thi yêu kia!

    Mục Vân Mộng thực ra dự đoán cũng không sai biệt nhiều lắm. Lấy võ công của hắn của hắn quả thật cũng có thể bám trụ Vương Phật Nhi một lát, nhưng hắn không thể đoán được Vương Phật Nhi còn có phân thân Đao Nhất mạnh như vậy?

    Gọi Đao Nhất đi ra, Vương Phật Nhi nhanh chóng xông tới, nửa điểm thương tích cũng không thấy.

    Có một bộ điển cố danh truyền thiên hạ, trong đó từng ghi lại một người với chiến lược vô cùng khí phách hào hùng. Người kia cũng có hình dạng như hầu tử đã từng nói qua. Sư Đà lĩnh không phải có bốn vạn bảy-tám ngàn tiểu yêu sao. Ta đây kéo dài hai đầu gậy cũng dài bốn mươi lăm trượng, to đến bảy-tám trượng, nam sơn lăn một vòng giết năm nghìn, bắc sơn lăn một vòng lại giết tiếp năm nghìn, từ đông lăn một vòng đến tây, cho dù trong lúc đó có ngủ gà ngủ gật, nhưng cũng không đến nửa ngày đem bốn-năm vạn tiểu yêu giết thành thịt vụn bầy nhày.

    Vương Phật Nhi thấy Mục vân quân rất nhiều, cũng không biết như thế nào lại nhớ tới điển cố này, thật sự đem Thập Hung Sát Thần Bổng kéo ra, to lên hơn mười thước, ngay lại chỗ lăn đi. Còn phóng ra toàn bộ thi binh trong binh phù thúc đẩy cự bổng.

    Trong Mục Vân quân cũng không thiếu những hảo thủ, nhưng đối mặt với chiến thuật cùng hung cực ác như vậy, nên cả một đám không có biện pháp nào, võ công cao còn có thể nhẩy lên không trung trốn được tai ương đuổi giết. Nhưng đại đa số quân sĩ ngay cả nhập phẩm vũ lực cũng không có, làm sao có thể tránh khỏi phương pháp giết người tàn khốc này?

    Chỉ trong chốc lát hơn ngàn nhân mã đã bị giết hoặc bị thương trong tay Vương Phật Nhi, còn Mục Vân Mộng đang ở giữa không trung bị Đao Nhất cuốn lấy, kinh hãi đến tay chân run lên. Nếu như vì chiến lược của hắn sai lầm, bị Vương Phật Nhi tàn sát hàng loạt dân trong thành, sau này địa vị của hắn tại Mục Vân gia nhất định thay đổi đột ngột theo chiều hướng xấu.

    Mục Vân thành chính là một trong ba nơi quan trọng của Mục Vân gia, tầm quan trọng chỉ đứng sau Mục Vân Sơn trang.

    - Cút đi!

    Mục Vân Mộng liều mạng chịu một thương viêm đao khí của Đao Nhất, xông qua Đao Nhất tiến vào trong Mục Vân quân. Hai tay vận kình đem thần binh Tử Mẫu Kim Long thương mang bên mình mạnh mẽ đâm trên mặt đất, cùng đụng vào Thập Hung Sát Thần Bổng của Vương Phật Nhi. Chẳng qua trên thân Băng Tinh cự bổng lực lượng cuồn cuộn nên có thể tưởng tượng ra được, Mục Vân Mộng ngay tức khắc thổ ra một ngụm máu tươi. Chỉ có điều, hắn kiên cường chống đỡ một lát, Mục Vân quân cũng tỉnh táo lại mấy chục-mấy trăm tên chiến sĩ cũng gia nhập vào hàng ngũ ngăn chặn cự bổng, tốc độ lăn của Băng Tinh cự bổng liền chậm lại.

    Mục Vân quân người trước ngã xuống người sau xông lên, phương pháp lăn cự bổng của Vương Phật Nhi cũng mất đi hiệu quả. Trên chiến trường chia thành hai đại quân ở hai bên một cây cự bổng to lớn vô cùng, cùng nhau ra sức đẩy tạo thành tình cảnh nực cười.

    Đao Nhất mất đi mục tiêu cũng không vội vã đuổi theo, mười ngón tay liên tục bắn ra, chỉ trong chốc lát đã phát ra hơn trăm đóa hắc hỏa. Sau khi rơi xuống đất liền nổ mạnh, mỗi một hắc hỏa đều đoạt đi bảy-tám sinh mệnh Mục Vân quân. Hơn nữa còn phóng ra hướng đến những binh lính chuyên ngăn chặn cự bổng.

    Tinh thần Vương Phật Nhi càng thêm phấn chấn, hắn hắc hắc cười lạnh, hai tay lại ngưng tụ ra một cây Thập Hung Sát Thần Bổng, hai tay hắn nâng lên băng Tinh cự bổng so với hắn còn to lớn hơn, tàn nhẫn nện vào giữa Mục Vân quân làm binh lính Mục Vân quân chết một đám.

    Mục Vân Mộng vừa ngưng tụ chân khí muốn đánh gãy Băng Tinh cự bổng thứ hai của Vương Phật Nhi, thấy vậy tức hộc máu. Ác tâm nổi lên, cũng cũng không để ý đến chết sống của binh lính, hướng Tử Mẫu Kim Long thương đánh thẳng tới Vương Phật Nhi.

    "Hắc hắc! Người này đã rối loạn trận tuyến a!"

    Tay Vương Phật Nhi nắm lại, dùng nắm tay đó đánh bừa một chiêu cùng Mục Vân Mộng.

    Không có Vương Phật Nhi ở phía sau thúc đẩy, Mục Vân quân liền hiện rõ ưu thế về quân số. Vương Phật Nhi cũng chẳng muốn đi để ý đến sống chết đám binh lính này. Chỉ phân ra một tia thần niệm, Đao Nhất lập tức từ trên không hạ xuống, lấy thi khí cấp minh hoàng, đủ để biến người sống hóa thành thi binh. Vì thế Vương Phật Nhi sao lại không dùng chiêu này chứ?

    - Tên khốn Mục Vân Đề chứ? Mau đưa Khuynh Thành ra đây, bằng không ta sẽ khiến trên dưới Mục Vân gia chết hết!

    Mục Vân Mộng kêu lên một tiếng đau đớn, muốn mắng trả lại nhưng không có nửa điểm khí lực để phân tâm. Trước đó hắn bị thương viêm đao khí Đao Nhất đả thương, lại mới va chạm với Băng Tinh cự bổng, nội thương nghiêm trọng tới bẩy phần. Nên để cho song chưởng cự viên hóa thân của Vương Phật Nhi đánh cho loạn bậy không kịp tránh né.

    Đại Thừa Thương Đạo của Mục Vân gia chính là thương pháp đứng đầu thiên hạ, hơn nữa trong chiến đấu còn có thể điều dưỡng trị thương, Vương Phật Nhi cùng Mục Vân Mộng khổ đấu một trận, phát hiện nam tử cao gày này càng đấu càng linh lợi, lập tức thay đổi chiến pháp, đại thủ vỗ ra trống rỗng ngưng tụ thành một đạo tường băng từ không trung nện xuống.

    Loại công kích trên diện rộng này, khiến Mục Vân Mộng không thể tránh né, chỉ có thể lấy Tử Mẫu Kim Long thương ngạnh cứng phá tường băng mà ra, liên tục phá mấy chục lần lên bề mặt tường băng, cuối cùng cũng làm vết thương tái phát, ở giữa không trung phun ra một ngụm máu tươi, thấy tình thế không ổn rồi.

    Nhan Long Thanh Tuyết ở bên cạnh đang theo dõi cuộc chiến, thầm than một tiếng trong lòng. Truyền âm nói với Vương Phật Nhi:
    - Mục Vân Mộng là con trưởng trong Mục Vân gia, Vương Phật Nhi huynh nếu là có thể nếu có thể bắt sống người này, vừa lúc trao đổi được với cô nương Khuynh Thành, nếu mà giết đi thì có chút đáng tiếc!

    Vương Phật Nhi đang muốn tàn nhẫn hạ sát thủ, nghe thấy lời đề nghị như vậy, không khỏi cười đến ngoác miệng, lớn tiếng đáp:
    - Nhan Long Thanh Tuyết tỷ tỷ nói không sai, ta lưu cái mạng chó của hắn lại, coi như chiếm chút lợi thế!

    Mục Vân Mộng nghe thấy muốn hộc máu, nhưng tình thế hiện tại hắn như cá nằm trên thớt, nếu không muốn bị bắt sống thì chỉ còn nước tự sát mà thôi, thế nhưng lấy thân phận Mục Vân Mộng, hắn làm sao chịu tự sát chứ?

    Sau khi nhận được ám hiệu của Vương Phật Nhi, Đao Nhất bỗng nhiên bỏ qua không cùng Mục Vân quân chém giết nữa, nhanh chóng thoát ra khỏi cuộc chiến. Chỉ trong nháy mắt đã đánh đến sau lưng Mục Vân Mộng.

    Võ công Mục Vân Mộng so với Đao Nhất mới vượt qua tiểu thiên kiếp mạnh hơn một bậc, nhưng bây giờ hắn đang bị thương nên công lực hao tổn khá nhiều. Cũng không có biện pháp nào chống đỡ Đao Nhất, chẳng qua Mục Vân Mộng cũng sẽ không thúc thủ chịu trói, liền trở tay xoay Tử Mẫu Kim Long thương ra sau lưng đán hvề phía Đao Nhất.

    Cùng lúc đó Vương Phật Nhi đột nhiên duỗi một ngón tay, một cỗ ý niệm huyền ảo vô cùng theo một đường kiếm khí yếu ớt, đánh thẳng vào óc Mục Vân Mộng. Hắn sử dụng công phu chính là kiếm quyết Yến gia.

    Lấy bản lĩnh như Vương Phật Nhi mà ban đầu gặp Kiếm Quỷ còn bị nếm mùi lợi hại, thì Mục Vân Mộng sao có thể ngăn cản được chiêu pháp quỷ thần khó lường này chứ? Bị kiếm khí cuồn cuộn bao hàm tinh không mênh mông bắn trúng, trong thức hải chứa đựng ý thức tức thì chấn động mạnh.

    Trúng phải kiếm quyết Yến gia lúc này thân hình Mục Vân Mộng ngưng trệ. Đao Nhất trở tay một cái liền đoạt được Tử Mẫu Kim Long thương trong tay Mục Vân Mộng, lại một quyền đánh ngay trên ***g ngực đại công tử Mục Vân gia. U Minh Chân hỏa cùng vô tận minh khí dũng mãnh tiến vào thân thể Mục Vân Mộng.

    "Lão tử không giết ngươi, chỉ cho ngươi thành quỷ, cùng Mục Vân gia kết cừu hận lớn như vậy, làm sao có thể hóa giải? Chỉ là Nhan Long Thanh Tuyết nói cũng không sai. Lưu lại cái xác toàn thây của ngươi, còn hữu dụng để đổi lấy Khuynh Thành."

    Thức hải bị bạo, thân thể lại bị U Minh chân hỏa của Đao Nhất xâm nhập. Mục Vân Mộng ngay lúc đó mặc cho chân thân cùng phân thân Vương Phật Nhi hợp lực hóa thành một đầu siêu cấp Thi quỷ. Từ thi quỷ bình thường có thể tiến vào cấp bậc Minh Hoàng, sợ rằng từ xưa đến nay chưa bao giờ có. Mục Vân Mộng may mắn được làm người đầu tiên, cũng không biết may mắn hay là không xui xẻo.

    Thuận tay hạ phong ấn, sau đó Vương Phật Nhi quát to:
    - Mục Vân quân nghe đây, lập tức đầu hàng, bằng không đại công tử nhà các ngươi sẽ bị phanh thây vạn đoạn!

    Đao Nhất vươn đặt tay trái lên sau lưng hắn, để chứng minh lời Vương Phật Nhi, thương viêm đao khí từ tay phải thoát ra đem hai cây Băng Tinh cự bổng cắt thành hơn mười đoạn.

    Quân đội Mục Vân gia thấy công tử rơi vào tay địch, nhất thời không biết làm thế nào cho phải? Hai mắt Kim Phật ứ huyết, nhưng lại không thể làm gì hơn, đành ra lệnh:
    - Mọi người không thể để thiếu chủ bị thương, mau buông vũ khí đầu hàng!

    Vương Phật Nhi cười hắc hắc liếc mắt nhìn Nhan Long Thanh Tuyết, mỹ nữ lập tức cúi đầu thở dài không nói gì. Hắn đem Mục Vân Mộng hóa thành thi, cũng chỉ có Nhan Long Thanh Tuyết nhìn ra, những người khác tu vi quá thấp, sao sao có thể biết thủ pháp ảo diệu như vậy.

    Mục Vân thành đầu hàng, Vương Phật Nhi tuy rằng sát ý cực thịnh, nhưng cũng biết giờ phút này tàn sát hàng loạt dân trong thành tàn sát hàng loạt dân trong thành tàn sát hàng loạt dân trong thành là chuyện vô bổ, liền kêu Đao Nhất đưa Mục Vân Mộng không còn sức phản kháng vào trong thành, ngay tức khắc tra hỏi hướng đi của Khuynh Thành.

    Lúc này Kim Phật không dám có nửa điểm giấu diếm, lập tức nói Mục Vân Đề sau khi bắt được Khuynh Thành liền đưa đến Quảng Hàn cung. Vương Phật Nhi sau khi nghe được chau mày nghĩ ngợi.

    "Hình Ngọc cung chủ Quảng hàn cung không may đã bị Võ thánh đại nhân giết chết, nhưng nghe Khuynh Thành nói qua, Quảng Hàn cung vẫn còn cao thủ tiểu thiên kiếp. Nếu như còn một hoặc hai tên ta cũng không sợ, chỉ sợ lại giống như Bạch Lộc động có ba trưởng lão luyện công phu kiếm trận. Ta không những không cứu được Khuynh Thành còn ăn quả đắng, tìm sư phụ hỗ trợ thì không kịp rồi!"

    Vương Phật Nhi làm sao có thể ở lâu chỗ này, một chưởng tùy ý đánh cho Kim Phật vỡ đầu. Ngay sau đó khởi hành đi Quảng Hàn cung cứu người. Nhan Long Thanh Tuyết thấy Vương Phật Nhi giam giữ hồn phách Mục Vân Mộng, trong lòng có chút bất nhẫn, đối với Vương Phật Nhi nói:
    - Quảng Hàn cung tồn tại đã ngàn năm, thực lực sâu không lường được! Vương Phật Nhi huynh công lực có cao đến đâu, cũng khó có khả năng cứu được. Trong Quảng Hàn cung ta có kết giao với một số tỷ muội, có thể giúp huynh tìm hiểu tin tức, sau đó lén ra tay cứu người, so với liều lĩnh xông vào cơ hội lớn hơn nhiều!

    Vương Phật Nhi nghe được lời đề nghị của Nhan Long Thanh Tuyết, trên mặt hơi biến đổi, nhưng vẫn thản nhiên nói:
    - Nếu lần này có thể cứu được Khuynh Thành, sau này Nhan Long Thanh Tuyết tỷ tỷ có yêu cầu gì, Vương Phật Nhi ta nhất định sẽ toàn lực đáp ứng!

    Nhan Long Thanh Tuyết mỉm cười lắc đầu không nói gì, Vương Phật Nhi trong lòng như lửa nóng chạy đi bất chấp mặt mũi, từ trong ngực lấy ra phong trấn đem Mục Vân Mộng biến thành thi quỷ phong ấn lại, động thân hóa thành Ly Loan biến, đón Nhan Long Thanh Tuyết bay lên.

    Nhan Long Thanh Tuyết mặc dù có chút ngượng ngùng, cũng biết thời gian cấp bách nên không có chối từ, thật cẩn thận nhảy lên lưng, Vương Phật Nhi lập tức vỗ cánh bay đi.

    Từ Đông Hải chạy đến Mục Vân thành, giờ lại đi Quảng Hàn cung, Vương Phật Nhi như ngựa không dừng vó, không dám có chút chần chừ.

    "Chỉ sợ Quảng Hàn cung quy củ nghiêm ngặt, nếu ra lệnh một tiếng, đem Lệ Khuynh Thành xử tử, cho dù sau đó ta sẽ giết ngàn vạn người thì có ích gì?"

    Vốn khuyên giải an ủi Vương Phật Nhi một câu không cần phải như thế cần phải lo lắng như thế, Lệ Khuynh Thành chắc chắn bình yên vô sự, nhưng nhìn thấy hóa thân đại điểu hai cánh dưới thân Vương Phật Nhi dốc sức chuyển động, Nhan Long Thanh Tuyết đột nhiên nổi lên tâm sự nữ nhi.

    "Vị Khuynh Thành tỷ tỷ này thật có phúc khí, cũng không biết trên đời này có một nam tử nào chịu vào sinh ra tử vì ta không?"

    Nhan Long Thanh Tuyết xuất thân là hậu duệ quý tộc Đông Ngao tộc, sinh ra liền được vô số người coi như trâu ngọc bao bọc lấy. Đông Ngao tộc tuy rằng không cùng quan hệ với Đông Hải, nhưng có tổ tiên thái cổ Thương Long bảo hộ, chưa bao giờ trải qua loạn lạc, thần cung dưới đáy biển giầu có sung túc vô cùng, san hô, mã não, đồi mồi, trân châu, đúng là đầy rẫy, nên mọi người cũng không quá mức coi trọng.

    Nhan Long Thanh Tuyết trải qua cuộc sống không thiếu thốn thứ gì, lại làm môn hạ Võ thánh Bạch Thương Hoang, địa vị càng được quý trọng, cho dù có là tộc trưởng Đông Ngao tộc, cũng tôn trọng nàng gọi một tiếng Nhan Long Á Thánh. (Á thánh - kém hơn so với Thánh)

    Nhưng ngay tại lúc này, giây phút này, Nhan Long Thanh Tuyết đột nhiên cảm thấy, dường như Vương Phật Nhi với đôi cánh cánh mạnh mẽ có thể đem nàng lên chín tầng trời, thuận gió vờn mây.
     
  2. benhan

    benhan Đại Gia Lầu Xanh Verified
    147/226

    Bài viết:
    4,079
    Đã được thích:
    678
    Điểm thành tích:
    147
    Hồi 8: Nhan Long Ngạo Tuyết.
    Dịch: Thiên Không














    Quảng Hàn cung lập phái đã vạn năm ở một nơi gọi là Nguyệt Quế Sơn gần cực bắc xa xôi, nếu đi về hướng bắc sẽ thấy một vùng núi tuyết kéo dài vô tận.

    Tổ sư sáng lập ra môn phái và các đệ tử đời tiếp theo phát dương quang đại cùng các môn phái có chút khác biệt. Nguồn gốc nơi phát ra Quảng Hàn cung không thể giải thích cụ thể, chỉ dựa theo lời đồn từ xa xưa để lại, bởi vì vương triều tàn bạo trưng tập vô số tráng đinh xây dựng thành trì, để phòng ngự sự xâm lấn của Tây Địch Yêu tộc, kết quả biến thành một vùng mấy nghìn dặm không có lấy một nửa trai tráng. Sau này những người phụ nữa nghe nói trượng phu, nhi tử, phụ thân, thúc thúc, của mình vì triều đình liên tục thúc giục tăng tốc độ xây thành trì nên mệt mà chết vô số, hài cốt liền được chôn trực tiếp dưới thành, nhất thời đều không chịu đựng nổi.

    Cuối cùng tụ tập hơn mười vạn phụ nữ, đi xa hơn hai vạn dặm tìm kiếm trượng phu, phụ thân, nhi tử bởi vì đường xa cùng chiến tranh loạn lạc nên vô số phụ nữ đã mất trên đường, cuối cùng chỉ còn lại hơn hai trăm người đến được nơi xây thành. Nhưng mà không người phụ nữ nào nhìn thấy người thân của mình còn sống.

    Những người phụ nữ này khóc rống liên tục mười ngày mười đêm, oán phụ chi khí liền kinh động đến một vị Tà Thần, trong lúc những phụ nữ này mơ màng thì truyền thụ cho một thân bản lĩnh kỳ lạ.

    Sau khi tỉnh lại những người phụ nữ liền đánh chết mấy vạn quan binh thủ thành, hơn nữa đem tường thành đánh đổ, tìm về hài cốt trượng phu, trưởng bối, người thân của mình, từ đó về sau đi tới nơi cực bắc xa xôi lạnh giá xây dựng nhất mạnh Quảng Hàn cung.

    Nguồn gốc này giống như là một chuyện hoang đường, Quảng Hàn cung mặc dù là thánh địa Đạo gia, nhưng trong phái thu nhiều nữ đệ tử, cực ít nam đệ tử xuất hiện. Hơn nữa cực kỳ căm ghét chiến tranh, bình thường nếu Tây Địch cùng Trung Thổ phát sinh cuộc chiến, Quảng Hàn cung liền phái ra thích khách đặc biệt ám sát tướng lĩnh hai phe.

    Chỉ là về sau Quảng Hàn cung thu nhận đệ tử phần lớn là nhân tộc, nên trưởng lão nhân tộc chiếm thế thượng phong dần dần chiếm lợi thế. Bắt đầu chỉ giết Tây Địch Yêu tộc, hơn nữa còn thành lập Dao Trì nhất mạch chuyên môn huấn luyện sát thủ.

    Sát thủ Dao Trì nhất mạch chẳng những có thanh danh vang dội ở Trung Thổ mà còn lan xa tận hải ngoại, vang danh cùng thích khách trứ danh Mộc Thứ Di giáo của Tây Kỳ châu. Chỉ là Mộc Thứ Di các loại thủ đoạn kỳ môn, phương thức giết người quỷ dị, còn Dao Trì thì đều là các mỹ nữ thích khách võ công cao cường tác phong mạnh mẽ.

    Khi Vương Phật Nhi cõng Nhan Long Thanh Tuyết đến cực bắc rét căm căm thì lại nổi lên trận bão tuyết, giữa không trung không xác định được phương hướng, nên hai người bị lạc đường.

    Vương Phật Nhi lòng nóng như lửa đốt, muốn ánh nắng chan hòa làm tan đi bão tuyết, mở đường đột phá.

    Vẫn là Nhan Long Thanh Tuyết tương đối sáng suốt khuyên hắn:
    - Chúng ta đã chạy đến cực bắc, Quảng Hàn cung không phải là nơi khó tìm, cho dù ngươi có bản lĩnh cũng không nên vượt qua bão tuyết. Nếu ngươi làm ồn ào để người ta chăm chú để đệ tử Quảng Hàn cung phát hiện, chẳng phải mất đi cơ hội cứu Lệ Khuynh Thành muội muội sao?

    Vương Phật Nhi tuy rằng lo lắng, nhưng cũng đành chấp nhận. Lập tức thu lại Nguyên thủy thần biến, đi bộ cùng Nhan Long Thanh Tuyết.

    "Nếu ta có thể lẻn vào Quảng Hàn cung, thì cơ hội cứu Khuynh Thành lớn hơn, phải biến hóa thành một nữ tử trà trộn vào trong thôi!" Vương Phật Nhi cùng Nhan Long Thanh Tuyết đi nửa ngày, cuối cùng tìm được con đường quen thuộc, Vương Phật Nhi không nói gì, vận khởi thần thông Thập Biến Ma Phật Đà, lặng lẽ biến hóa thành một nữ tử.

    Nhan Long Thanh Tuyết nhìn thấy Vương Phật Nhi biến hóa như thế, liền lắp bắp kinh hãi, sau đó mới cười nói:
    - Muội muội biến hóa thật xinh xắn, đáng tiếc tỷ không phải là nam nhân, không có tư cách theo đuổi muội tử xinh đẹp! Nhưng ngươi lấy thân phận gì để tiến vào Quảng Hàn cung đây?

    Vương Phật Nhi suy nghĩ một chút rồi nói:
    - Nói ta là tỷ muội tên là Nhan Long Ngạo Tuyết thôi! Vì ta ngưỡng mộ võ học Quảng Hàn cung, bây giờ muốn đến học nghệ.

    Nhan Long Thanh Tuyết cười khì, nũng nịu đáp:
    - Ta bây giờ lại có một muội tử tốt Nhan Long Ngạo Tuyết, tên này thật sự lạnh tựa thanh thu, ngạo như hàn mai, chỉ sợ có rất nhiều nam tử nghe thấy tên liền ngưỡng mộ không thôi!

    - Hừ, có nam nhân biến thái nào tiến đến, ta giết hết.

    Thấy Vương Phật Nhi tự hồ không bằng lòng với lời nói vui này, sau đó Nhan Long Thanh Tuyết cũng im lặng, hai người đi chưa được bao lâu thì thấy một đội bạch y nữ tử mặc một bộ áo lông nhẹ, đang tiến lại phía này. Khi nhìn thấy hai người những cô gái kia đều giật mình kinh ngạc.

    "Mấy ngày này đều có bão tuyết mà hai nữ tử quần áo phong phanh, thế nhưng lại có thể đi lại thoải mái giữa bão tuyết, chắc đều có bản lĩnh cao cường. Lại không biết đến Quảng Hàn cung chúng ta làm cái gì?"

    Đội môn nhân nữ tử Quảng Hàn cung đang đi ra ngoài tìm một vị nữ đệ tử mới nhập môn bị đi lạc. Nhìn thấy Nhan Long Thanh Tuyết cùng Vương Phật Nhi lập tức la lớn:
    - Hai vị tỷ muội, trong thời tiết thế này không biết đến Quảng Hàn cung có chuyện gì?

    Vương Phật Nhi không dám trả lời lung tung, đành phải nhìn về phía nhìn về phía Nhan Long Thanh Tuyết. Nhan Long Thanh Tuyết mỉm cười, nói:
    - Ta là người Nhan Long gia thuộc Đông Ngao tộc, đến thăm tỷ muội đang học nghệ Lăng Ba trưởng lão của Quảng Hàn cung.

    Trong đội nữ tử có một người đầu lĩnh dáng người làn da trắng nõn, nghe vậy lập tức cười nói:
    - Mấy vị tỷ muội Nhan Long gia, thiên tư đều thông minh, nghe nói hiện tại cũng bắt đầu tu luyện Nguyệt Quế Bát Pháp. Không biết xưng hô với tỷ tỷ như thế nào?

    Nhan Long Thanh Tuyết mỉm cười, nói:
    - Muội muội tên là Thanh Tuyết, tỷ tỷ là môn hạ của vị trưởng lão nào? Mới nhìn đã thấy công lực ít nhất cũng đạt cảnh giới lục phẩm, sắp đột phá ngũ phẩm rồi!

    Nữ đệ tử đầu lĩnh kia được Nhan Long Thanh Tuyết thổi phồng thập phần đắc ý, cười nói:
    - Tỷ tỷ võ công mới cao, ta nhìn không ra ngươi tới cảnh giới gì, Vô Thương tâm pháp cùng Đông Hải Điếu Long quyết của Đông Ngao tộc cũng không kém hơn so với Thái Âm lục pháp của Quảng Hàn cung cho chúng ta.

    Vương Phật Nhi lười cùng oanh oanh yến yến tán gẫu dưới thời tiết giá rét này, bởi vậy không nói một lời để mặc cho Nhan Long Thanh Tuyết phát huy. Nữ đệ tử đầu lĩnh kia, mặc dù phải tìm kiếm môn nhân mất tích nhưng vẫn lải nhải một hồi lâu, rồi mới sai cho một vị tỷ muội dẫn hai người đi Quảng Hàn cung, còn chính mình tiếp tục đi tìm người.

    Rốt cuộc hai tai Vương Phật Nhi cũng được yên tĩnh, nhẹ nhàng lấy niệm lực truyền âm cho Nhan Long Thanh Tuyết nói:
    - Mấy nữ tử kia, võ công thấp kém căn bản không chịu nổi một kích. Thấy ngươi thổi phồng các nàng, còn tưởng như là cao thủ nhất đẳng vậy.

    Nhan Long Thanh Tuyết khẽ cười cũng truyền niệm lực để nữ đệ tử dãn đường không nghe được, nói:
    - Ngươi thấy trên đời này có mấy Vương Phật Nhi chứ? Nếu mọi người không đến mười năm đều tấn thân đến tiểu thiên kiếp, thì Trung Thổ Thần Châu đã sớm không còn hình dáng như thế nà. Hiện tại cao thủ tiểu thiên kiếp ở Trung thổ, ngoại trừ Bạch thái tử tiểu sư đệ của ta còn có ngươi cùng sư phụ Cưu Ma La Cấp Đa, đại đa số tuổi đã ngoài hai trăm năm, sáu phần đã vượt qua ngàn năm. Ngươi đừng thấy dễ dàng bị ngươi làm cho hồn phi phách tán nằm trong tay người, nhưng hắn cũng đã hơn tám trăm tuổi rồi!

    Vương Phật Nhi hơi hơi ngạc nhiên, hắn cũng biết sau khi vượt qua thiên kiếp thọ nguyên sẽ kéo dài, nhưng không ngờ rằng Nhan Long Thanh Tuyết thoạt nhìn như là nữ tử dịu dàng, thế mà cũng đã hơn hai trăm tuổi.

    "Bạch thái giám xem ra cũng không tốt lành gì. Ở trong lời Nhan Long Thanh Tuyết lại biến thành tiểu sư đệ, thật sự tạo hóa trêu người thú vị a!"

    Miệng cười đến hai mép nhếch lên, nhưng hắn cũng khó mà vui được lâu dài. Vì lo lắng cho Lệ Khuynh Thành còn đè nặng.

    - Hai vị tỷ tỷ, phía trước chính là Quảng Hàn cung các ngươi muốn vào trong đó phải bỏ vũ khí tùy thân, đây là quy củ vạn năm nay của Quảng Hàn cung. Hai vị xin đừng chê trách!

    Vương Phật Nhi hơi sửng sờ, thật ra trên người hắn không có binh khí, những thứ như Thanh **** Mộc, thần binh Bắc Đấu, đều đặn ở Đại Lôi Âm tự, từ lâu hắn đã không cần phải dùng tới binh khí thực. Nhưng trên người hắn có không ít Phong Trấn, những Phong Trấn này giá trị vượt xa thần binh, hắn sao có thể yên tâm khi giao vào tay người khác chứ?

    Nhan Long Thanh Tuyết thấy Vương Phật Nhi sắc mặt có chút bất ngờ, lo lắng hắn ngay lúc đó trở mặt liền cười nói:
    - Ta cùng Ngạo Tuyết muội muội, lần này đi không mang theo binh khí, vị tỷ tỷ này nếu không tin có thể kiểm tra!

    Nữ đệ tử Quảng Hàn cung kia cười đáp:
    - Quảng Hàn cung cũng không phải là nơi không nói lý, hai vị tỷ tỷ tu luyện vượt thiên hạ, sao có thể nói sai. Kiểm tra thì hơi có chút thất lễ với giai nhân, hay là cứ tiến vào đi thôi!

    Nghe nói không cần kiểm tra, Vương Phật Nhi nhẹ nhàng thở ra hắn thầm nghĩ trong lòng: "Lần sau thu thập tài liệu làm cơ quan chiến giáp, chỉ cần thiết kế xảo diệu một chút, đem Phong Trấn đặt ở chiến giáp trên người, vậy ai cũng tìm không tìm thấy."

    Địa thế Quảng Hàn cung xây dựng cũng giống như Đại Lạn Đà tự thường kéo dài chân núi lên tới đỉnh núi. Chẳng qua là bởi vì là nơi cực bắc nên băng hàn quanh năm, lấ băng làm tường, vĩnh viên không tan chảy, bởi vậy trên Nguyệt Quế Sơn lấy hàn băng làm kiến trúc, thoạt nhìn khí thế cực kỳ hùng vĩ.

    Vương Phật Nhi đi phía sau Nhan Long Thanh Tuyết vào Quảng Hàn cung, hắn liền cẩn thận quan sát, muốn xem xét một chỗ có khả năng làm nơi giam giữ đệ tử phạm tội. Nếu có thể thấy Lệ Khuynh Thành, cũng không ngoại trừ khả năng hắn có ý niệm cường hành đoạt người.

    Chỉ là hắn nhìn tới nhìn lui, cũng nhìn không ra chút manh mối. Nhan Long Thanh Tuyết thấy hắn hết nhìn đông lại nhìn tây, không khỏi buồn cười nhỏ giọng nói:
    - Ngươi không cần liếc ngang ngó dọc, cho dù Khuynh Thành muội muội bị tống giam hơn phân nữa sẽ là ở hậu sơn. Phía trước Quảng Hàn cung chính là đệ tử mới nhập môn tu luyện, làm sao ngươi có thể thấy được!

    Vương Phật Nhi nghĩ cũng đúng, lộ ra vẻ mặt hổ thẹn, liền cùng Nhan Long Thanh Tuyết đi lên núi.

    - Ta trước tiên tìm người Nhan Long gia tu luyện ở trong này hỏi thăm một chút tin tức, ngươi theo ta không thể gây chuyện. Cho dù thấy Khuynh Thành, cũng phải nhẫn nại chậm nhất là đến buổi tối ta cùng ngươi hành động. Bằng không đối với Nhan Long gia ta gặp rất nhiều bất lợi.

    Vương Phật Nhi gật đầu đồng ý, có Nhan Long Thanh Tuyết giúp hắn thập phần cảm kích, dù sao cũng nhanh chậm chỉ nửa ngày, chỉ cần có thể nhìn thấy Lệ Khuynh Thành thì Vương Phật Nhi cũng có phương pháp cứu người.

    Nữ đệ tử dẫn đường kia sau khi vào Quảng Hàn cung thấy Nhan Long Thanh Tuyết hết sức quen thuộc với kiến trúc trong này liền cáo từ rồi rời đi. Nàng không sợ hai người này có gì bất thường, dù sao Quảng Hàn cung có đến mấy vận đệ tử, mỗi người võ công đều cao cường, coi như lòi ra hai địch nhân cũng dễ dàng giải quyết. Bởi vậy trong cung cũng không ngiêm ngặt.

    Ngày nay Quảng Hàn cung có bẩy thế hệ môn nhân, tin tức Hình Ngọc bị thiệt thòi ở Đông Hải truyền về Quảng Hàn cung, người trong cung không chút kinh hoảng, dù sao truyện tình đại trận Cửu Linh Nguyên Mạch Tục Mệnh môn nhân vai vế cao cũng biết. Hành Đạo Trang để đệ tử mang tin lại đây nói Hình Ngọc muốn sớm khôi phục cần Xích Tinh Thai nội tu một thời gian, tạm thời chưa trở về núi, người trong Quảng Hàn cung không cần lo lắng.

    Hiện giờ nắm giữ quyền thế trong Quảng Hàn cung chính là Hình Ngọc và lục đại trưởng lão cùng thế hệ, lục gã trường lão này một thân công lực cũng thâm hậu vô cùng, mấy trăm năm trước cùng nhau bước vào tiểu thiên kiếp chi cảnh.

    Nhan Long Thanh Tuyết biết từ lời Lăng Ba trưởng lão, chính là đệ tử Quảng Hàn cung đời thứ hai, tu vi niên kỉ cũng hơn trăm tuổi. Người Nhan Long gia bái làm môn hạ Lăng Ba trưởng lão, là một vãn bối có họ xa với Nhan Long Thanh Tuyết. Dù sao cũng không thể học được võ học thượng thừa Đông Ngao tộc, đã dứt khoát đến đầu nhập làm môn hạ Quảng Hàn cung, nếu là tu vi tiến bộ không tệ còn có cơ hội tấn thân vào địa vị cao thủ.

    Dọc đường đi Nhan Long Thanh Tuyết đem các loại cấm kỵ trong Quảng Hàn cung nhất nhất nói cho Vương Phật Nhi, nói xong thì hai người cũng gần đến biệt viện Lăng Ba trưởng lão. Hai người vừa bước đến tòa nhà kiến tạo giữa sườn núi thì một tiếng hét ác liệt, đang quở trách:
    - Ngươi cô gái nhỏ này, học đã ba năm thế nhưng cũng không thể bước vào cảnh giới tầng thứ ba Thái Âm Lục Hồn Pháp, thật sự là ngu dốt tới cực điểm. Lúc trước ta dạy cho ngươi nào kém vậy sau khi cho ngươi xuống núi thăm người thân, bây giờ trở về thế nhưng tư chất giảm xuống nhiều như vậy....

    Lời nói phía sau Vương Phật Nhi không có nghe rõ, hắn thò tay bịt chặt tai. "Bà lão này mắng chửi người thật sự khó nghe, nếu đổi là ta nhất định giết sư tìm sảng khoái, chỉ là người bị chửi cũng là đồ đần hẳn là không bản lãnh như ta."

    Nhan Long Thanh Tuyết cũng có chút xấu hổ, người ta sư phụ răn dạy và quở mắng răn dạy và quở mắng đồ đệ, lúc này thật sự đi vào không thích hợp. Nhưng một chân đã bước qua cửa cũng không thể thu về, chỉ có thể kiên trì đi vào.

    Hai con mắt Vương Phật Nhi xoay chuyển liền thấy Lăng Ba trưởng lão đang ngồi trên vị trí cao, vị đại trưởng lão đời thứ hai này thân mặc cung trang nhìn từ xa cũng có chút phong thái, nhưng nhìn gần thấy quá già, chứng tỏ tu vi chưa đạt mức phản lão hoàn đồng làn da nhăn nhúm quắt queo dường như không có chứa một tí nước nào.

    Còn nữ đệ tử quỳ trên mặt đất hắn chỉ nhìn thấy bóng dáng, cúi đầu không nói bộ dáng có chút điềm đạm đáng yêu, trong lòng Vương Phật Nhi nổi lên ý niệm đồng cảm, thầm nghĩ: "Nếu ta là người dạy, chỉ sợ không cần vài ngày là có thể đề thăng lên ngũ phẩm công lực. Có học bà lão vênh mặt chỉ bảo như thế này tám đến mười năm cũng chỉ thất bại thôi. Chính mình dạy đệ tử không có phương pháp, lại trách để tử đần, sư phụ nàỳ cũng thuộc loại kém quá đi."
     
  3. TĐNN

    TĐNN Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    27
    Đã được thích:
    19
    Điểm thành tích:
    1
    Tuyệt
     
  4. TĐNN

    TĐNN Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    27
    Đã được thích:
    19
    Điểm thành tích:
    1
    Quá hay ^^
     
  5. TĐNN

    TĐNN Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    27
    Đã được thích:
    19
    Điểm thành tích:
    1
    Truyện hay quá mà ko thấy ai cmt nhỉ ^^ ko đọc mình ta đọc kkk thanks người đăng truyện ^^
     
  6. TĐNN

    TĐNN Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    27
    Đã được thích:
    19
    Điểm thành tích:
    1
    Còn ko tác giả ... đăng thêm y ^^
     
Đang tải...
Similar Threads Diễn đàn Date
Thiên Vương - Khiêu Vũ - Kiếm Giới Truyện Tiên Hiệp - Kiếm Hiệp - Đô thị 27/6/10
Trở Lại Minh Triều Làm Vương Gia - Nguyệt Quan - Kiếm Giới Truyện Tiên Hiệp - Kiếm Hiệp - Đô thị 5/5/10
Đấu Y - Mộc Thang - Kiếm Giới Truyện Tiên Hiệp - Kiếm Hiệp - Đô thị 1/5/10
Ám Sư Thần Thoại - Kiếm Giới Truyện Tiên Hiệp - Kiếm Hiệp - Đô thị 1/5/10
Mộng Huyễn Vương-Thương Thiên Bạch Hạc - Kiếm Giới Truyện Tiên Hiệp - Kiếm Hiệp - Đô thị 25/4/10