1. Nếu bạn dùng GMAIL,Yahoo,Hotmail.. để đăng ký , xin vui lòng kiểm tra mail kích hoạt trong mục Spam/Bulk của gmail
    https://mail.google.com/mail/u/0/#spam
    Xin cảm ơn

( Edit meode ) 18+ Ỷ thiên thần điêu xen lẫn hậu cung giả thái giám - Tác giả: Thạch Đầu.

Thảo luận trong 'Truyện Sắc Hiệp - Dâm Hiệp' bắt đầu bởi meode, 6/5/17.

  1. nguoikhachmoi

    nguoikhachmoi Đại Gia Lầu Xanh Verified
    67/113

    Bài viết:
    866
    Đã được thích:
    312
    Điểm thành tích:
    67
    heaven1989 and Vịt Con. like this.
  2. chấm chấm chấm

    chấm chấm chấm Đại Gia Lầu Xanh Verified
    37/57

    Bài viết:
    839
    Đã được thích:
    228
    Điểm thành tích:
    37
    Sắp hết ngày rồi buồn
     
  3. meode

    meode Cho đi sẽ nhận lại... The VIP
    847/902

    Bài viết:
    2,095
    Đã được thích:
    30,780
    Điểm thành tích:
    847
    CHƯƠNG 156: TA LÀ DƯƠNG QUÁ SAO?



    Mơ màng trong đám sương mù mông trung, Trương Siêu Quần cảm thấy thân thể mình không còn phân biệt rõ ràng lắm, tay chân không nhúc nhích, quá mức quỷ dị, một tia chớp đánh xuống trúng người, lại không đau, cứ cho là sét không đánh trúng mình đi, nhưng mình lúc này lại ở nơi nào? Ánh mắt không mở ra được, tay chân không động đậy, càng làm cho Trương Siêu Quần lo lắng chính là hắn rõ ràng nhớ đến lúc ấy mình đang cày cấy trên người của Vũ nương Trần Nhược Nhược, chính mình giống như bị điện giật, giờ thì nàng ở đâu?

    Nghĩ đến đây, trong lòng Trương Siêu Quần vừa sợ vừa vội, tiếc rằng tay chân không thể động đậy, đúng lúc này, hắn có cảm giác như mình đang ở trên trời rơi thỏm xuống, với tốc độ cực nhanh, không thua gì đạn pháo, hắn trong nhất thời liền nhớ tới chính mình đã xuyên qua đến thế giớ ỷ Thiên, chưa bao lâu thì bị đẩy tới thế giớ hậu cung nhà Thanh, cái cảm giác cùng cảnh tượng bây giờ cũng giống nhau như đúc! Cũng là theo từ trên bầu trời rơi xuống, duy nhất không hơi khác là cảm giác thêm mãnh liệt hơn trước ! Chẳng lẽ là lại xuyên qua? Không…không phải đâu…?

    Nếu thật sự là như vậy, Trương Siêu Quần trong lòng đột nhiên nghỉ đến, Lão Thiên ạ..lần này nếu lại xuyên qua, tốt nhất là xuyên qua quay về lại thời hiện đại đi, lão tử giờ đã có thể ngưu bức rồi …

    Bỗng nhiên hắn nghĩ lại, không đúng … nếu quay trở về, đã trôi qua nhiều năm như vậy, lão bà đại nhân cũng không biết đã có tái giá hay chưa? Hơn nữa, nàng có còn nhận được hình dạng hắn giờ đã đã biến hình thay đổi nhiều rồi? Hắn nhớ tới lúc chính mình xuyên qua đến thế giới ỷ Thiên, ngoại hình đã muốn cải biến, chẳng những trở thành thiếu niên mười mấy tuổi, diện mạo anh tuấn so với lúc trước cũng khá hơn nhiều, rồi xuyên qua thế giới Hậu cung, tướng mạo cũng làm cho các cung tần phi tử say mê, không biết lần này thì sẽ biến hình như thế nào đây? Tưởng tượng như vậy, Trương Siêu Quần không khỏi lo lắng ..

    Bỗng nhiên, hắn nghe răng rắc một tiếng, tuy rằng không mở ra được đôi mắt, Trương Siêu Quần cũng có thể cảm giác được trước mắt mình ánh sáng chói lòa, tựa như thái dương đang chiếu sáng bầu trời vậy, ngay sau đó, lại nghe được tiếng ong ong không dứt bên tai, lúc này thoáng cái Trương Siêu Quần đã hoàn toàn mất đi tri giác, dường như Trương Siêu Quần nghe được tiếng vợ Cố Ngưng Hề của mình vang vọng xa xa…. . . . . .

    Không biết qua bao lâu, khi Trương Siêu Quần mở to mắt ra nhìn, thì thấy thân mình đang nằm bên trong trong rừng cây xanh ngắt, trên không trung âm trầm tuy rằng không đỗ mưa, nhưng mây đen cuồn cuộn quần vũ xám xịt như đàn ngựa hoang chồm lên phóng nhanh, một tia chớp rồi tiếp nối một tia chớp, thỉnh thoảng vang lên hàng loạt tiếng sấm rền.

    Con bà nó! Trương Siêu Quần mở to mắt câu đầu tiên hắn nói là…chửi thề!! Đây không phải là lại xuyên qua thì là cái gì nữa! Chung quanh toàn rừng cây, vừa thấy là rừng nguyên thủy, không giống như là về tới hiện đại, Trương Siêu Quần cũng không phải là lần đầu xuyên qua, tình huống như thế này, không phải xuyên qua thì còn có thể là gì? Chỉ là chung quanh ngay cả một bóng người cũng không có, cung tần phi tử của ta đâu! Các lão bà trong Ỷ Thiên thì đi đến nơi nào ? Trương Siêu Quần u buồn, chẳng lẽ chỉ có một mình hắn xuyên qua ?

    - Hoàng hậu nương nương.

    - Trần vương phi.

    - Công chúa Tuyết Băng.

    - Mai phi- Lệ phi…

    - Mẫn Mẫn!

    - Tiểu Chiêu!

    - Chỉ Nhược!

    Trương Siêu Quần ngửa đầu kêu to, mỗi một nàng đều kêu tên, nhưng không ai trả lời hắn, chỉ có tiếng sấm rền ầm ầm, vài tia chớp lóe sáng gián đoạn ở sâu trong tầng mây, Trương Siêu Quần ngơ ngác nhìn nhìn xung quanh, lúc khôi phục được một chút ý thức, chợt nghe có người kêu to ầm ĩ.

    - Quá nhi! Quá nhi!

    Bà mẹ nó! Ai kêu to như vậy, giọng ghê gớm thật, Trương Siêu Quần bị chấn động màng nhỉ phát run, người này nội lực quá mạnh, có thể so sánh tương đương với mình như nhau a! Bỗng nhiên, hắn nhìn thấy cánh tay của mình, nhỏ bé gầy yếu, hắn như chưa tin vào mắt mình, mở to ra hai mắt nhìn… cánh tay này đương nhiên là của chính mình rồi!

    Lão Thiên ạ! Đây là. . . . . . đây là… đang nằm mơ sao? Trương Siêu Quần vội vàng đứng lên, cản thận kiểm tra toàn bộ trên người mình, chẳng những cánh tay biến đổi, ngay cả tay chân, toàn thân cao thấp cũng nhỏ bé gầy gò không có mấy lượng thịt, duy nhất làm cho hắn thấy may mắn là chính giữa hai chân của mình cây thịt không biết vì duyên cớ gì, tự nhiên cương to lên! Lập tức hắn muốn kiểm tra rõ ràng, thì ra không phải là cương to, mà là bản chất nó…đã lớn như vậy…oạch…, nhất trạng thái này đang là bình thường, nếu nó cương..to thì đến cỡ nào..!

    Trương Siêu Quần hít một hơi khí lạnh, lão Thiên chuyện gì xảy ra? Ta làm sao thân thể lại biến thành như vậy ? Ngẩng đầu lên nhìn thì hắn vừa thấy, chính mình đang đứng ở trên một đống đá, từ phía nơi xa, bên ngoài bìa rừng, sóng biển đang vỗ rì rào, mặt biển gợn sóng, có một hán tử trung niên mặc trường bào màu lam đang kêu…

    Trong đầu Trương Siêu Quần vẫn còn ù ù, hoàn toàn không nghe được hán tử ngoài đó đang kêu cái gì, lần xuyên này quá khủng bố, lần trước xuyên qua đã là thái quá, ba mươi mấy tuổi xuất đầu biến thành 17, 18 tuổi dương quang thiếu niên, cũng may là anh tuấn, cũng liền tiếp theo, trở thành tên thái giám trong hậu cung 19, 20 tuổi, còn giờ hiện tại, nhìn qua nhiều lắm cũng tầm có chừng 14 tuổi là cùng. Con bà nó, ngoại trừ là dương vật vẫn rất lớn, còn về các mặt khác rõ ràng chỉ là một thiếu niên còn chưa có phát dục hoàn toàn!

    Hán tử nọ khinh công lướt nhanh đáp trên cành trúc gần bờ biển, lão Thiên ạ, vị đại thúc này so với bổn đại gia khinh công còn trâu bò hơn! A…dường như công lực của hắn cũng đã kịp hồi phục lại toàn bộ…

    Càng khiếp sợ… chính là vị đại thúc bất chợt lao thẳng tới chụp lấy hắn ôm vào trong ngực, run giọng nói:

    - Rốt cục ta đã tìm được ngươi rồi, mau cùng ta trở về nhà!

    Không chờ hắn phần trần, đại thúc ôm hắn xoay người phóng đi, Trương Siêu Quần vẫn còn mơ màng, chỉ cảm thấy mình như đang đằng vân giá vũ. . . . . .

    Không biết bao lâu, Trương Siêu Quần đã hoàn toàn tỉnh táo lại, chuẩn xác mà nói, hắn mở mắt ra là do trong bụng loạn kêu cồn cào vì đói, chỉ thấy bên trong truyền đến mùi đồ ăn, trong viện có tầm năm sáu gian nhà, Trương Siêu Quần trợn tròn hai mắt, mờ mịt nhìn quanh trước mặt.

    Đại thúc có chòm râu nồng rậm đem Trương Siêu Quần buông ra, hòa nhã nói:

    - Quá nhi, tất cả mọi người đang đợi ngươi ăn cơm đấy!

    Trương Siêu Quần mù mịt ấp úng nói:

    - Đây là. . . . . .

    Trương Siêu Quần thấy trước sau gì vẫn kêu mình là Quá nhi, hiển nhiên nhận biết mình, này nói rỏ hơn một chút, đây không phải đơn thuần xuyên qua, mà là nhập thân vào người khác giống như là lần xuyên đến Hậu cung! Chiếm cứ lấy thân thể của người khác, chỉ là suy nghĩ thì là của chính mình mà thôi.

    - ..là …là muốn rửa mặt.

    Trương Siêu Quần không biết nên xưng hô như thế nào với đại thúc này?

    Đại thúc dẫn hắn đi xuống phòng bếp, nhìn vật dụng ở trong bếp, thì hắn càng thêm tin tưởng mình lại đi tới một thế giới vẫn như trước là thế giới cổ xưa, chẳng qua không biết đang trong thời kỳ nào, khi đi đến trước một cái thau nước, hắn vươn đầu nhìn xuống, chỉ thấy trong hình ảnh trong nước ngược lại là một khuôn mặt thiếu niên anh tuấn bẩn thỉu, một lần nữa Trương Siêu Quần cả kinh làm đổ cả thau nước, đúng là thật sự mình đã nhỏ tuổi hơn trước nhiều! Cũng may. . . . . . cũng may, bộ dáng này vẫn còn anh tuấn, không có biến thành khó coi như quỷ điện, Trương Siêu Quần nghĩ đến mà toát mồ hôi, bỗng chính mình lại nhỏ đi , bộ dáng hoàn toàn cải biến, Trương Siêu Quần trong lòng kích động, không kềm chế được cảm xúc.

    Đứng ngoài đại thúc trung niên thấy hắn giật mình làm đổ thau nước, bước nhanh đến, hỏi:

    - Quá nhi…. ngươi không sao chứ?

    Lại nghe đến ông ta gọi tên mình là Quá nhi ! Trương Siêu Quần không khỏi ngẩn người ra, Quá nhi? Tên này sao lại nghe quen tai như vậy? Bỗng nhiên trong lòng hắn vừa động, liền ôm đầu kêu to lên, trên mặt giả bộ đau khổ, đại thúc trung niên nhân vội la lên:

    - Ngươi làm sao vậy….?

    - … . . . . . đau đầu! Ai da… đau … đau quá! Muốn nứt ra rồi. . . . . .

    Đại thúc trung niên nhân sắc mặt đột biến, biểu lộ sự quan tâm thân thiết làm cho Trương Siêu Quần có chút cảm động, bộ dạng này chứng tỏ tâm địa không tồi.

    - Ai da…. đừng lại gần đây, đại thúc… là ai? Tiểu điệt. . . . . . là ai?

    Thật khó cho Trương Siêu Quần, hắn phải dùng phương thức vất vả như vậy để nắm lấy tin tức hoàn cảnh hiện tại của hắn.

    - Qúa nhi . . . . .tại sao ngươi bị đau như vậy?

    Đại thúc trung niên nhân bị hắn hù đến mức run giọng nói tiếp:

    - Quá nhi, ta là Quách bá bá của người đây! Ngươi làm sao mà không nhận biết ?

    Trương Siêu Quần đột nhiên ngẩn người ra, Quách bá bá! Ông ta gọi mình là Quá nhi! Trương Siêu Quần toàn thân lạnh lẻo, này không phải . . . . . chính là Xạ Điêu anh hùng truyền, không..không là Thần Điêu hiệp lữ! Lão Thiên, trước xuyên qua Nguyên triều những năm cuối trong thế giới ỷ Thiên, rồi đến đầu nhà Thanh trong Hậu cung, chẳng lẽ giờ lại xuyên thủng Nam Tống ?

    Lão Thiên…chẳng lẽ ta lúc này xuyên qua đã biến thành Dương Quá ! Đại thúc này vẫn bảo ta là Quá nhi, hay do bộ dáng này, cùng Dương Quá giống nhau sao?

    Trương Siêu Quần như chết sững giữa đương trường, không nói không hỏi gì thêm nữa.

    - Phát sinh ra chuyện gì ?

    Một giọng nói mềm mại tự ngoài phòng truyền đến.

    Trương Siêu Quần hướng ra phía kia nhìn lại, thấy một thiếu phụ xinh đẹp tuyệt trần, đôi mi thanh tú nhíu lại nhìn mình, thiếu phụ ước chừng 27, 28 tuổi, thành thục phong vận, uyển chuyển lả lướt dáng người bay bổng di động làm cho người ta nhịn không được chỉ có thể mơ màng, nhất là bộ ngực sữa cao ngất vững vàng, giống như đào mận chín mọng mê người, dụ người muốn chết. . . .

    - Dung nhi….Quá nhi hình như là đã sinh bệnh !

    Nam nhân trung niên tự xưng là Quách bá bá nói.

    Dung nhi! Lão tử thật sự là không đoán có sai, chính là Quách Tĩnh! Mà mỹ thiếu phụ như tiên giáng trần này chính là Hoàng Dung!
     
  4. meode

    meode Cho đi sẽ nhận lại... The VIP
    847/902

    Bài viết:
    2,095
    Đã được thích:
    30,780
    Điểm thành tích:
    847
    CHƯƠNG 157: QUÁCH BÁ MẪU HOÀNG DUNG.



    - Quách bá bá, Quách bá mẫu, điệt nhi đã không sao, tốt hơn trước nhiều lắm rồi!

    Quách Tĩnh vui mừng nói:

    - Ngươi thật sự đã bớt đau rồi sao?"

    Hoàng Dung thì thản nhiên nói:

    - Tốt rồi, chúng ta ăn cơm đi!

    Nhị vị này, đúng là Quách Tĩnh và Hoàng Dung, năm xưa trên đỉnh Hoa Sơn luận kiếm, hai vợ chồng liền quay trở về Đào Hoa đảo ẩn cư, trên đường gặp được Dương Quá con của Dương Khang, bọn họ mang về Đào Hoa đảo.

    Nhưng Hoàng Dung đối với Dương Quá vẫn luôn lo lắng, nữ nhi của nàng cùng với hai đứa con của Vũ Tam Thông đối với tính tình quái gở của Dương Quá rất ngăn cách, trong một lần xung đột, do Quách Phù khi dễ Dương Quá, cho nên Dương Quá đánh một cái cái tát, Vũ Đôn Nho cùng Vũ Tu Văn tương trợ Quách Phù, nhưng ngược lại suýt nữa bị Dương Quá dùng cục đá đánh cho bị thương, Dương Quá sợ bị Hoàng Dung lâu nay vẫn không có cảm tình với hắn trách đánh, liền chạy vô rừng trốn tránh, nào ngờ lại bị Trương Siêu Quần xuyên qua chiếm lấy thân thể, Quách Tĩnh và Hoàng Dung hai người làm sao có thể dự đoán được?

    Thấy Hoàng Dung đối chính mình dường như không mặn chào đón, Trương Siêu Quần đương nhiên biết được duyên cớ, hắn đi theo sau lưng hai vợ chồng, ra khỏi phòng bếp, ánh mắt trừng trừng không rời khỏi cái mông đít no tròn của Hoàng Dung, mỗi bước chân đi của nàng, hai cái mông uyển chuyển uốn éo, lại từng bước bờ mông mạn diệu đó lại là uốn éo, hai mắt Trương Siêu Quần đăm đăm, quan sát cặp đùi của nàng khép chặt không có khe hở, cơ hồ kề sát chung cùng một chỗ, hắn không khỏi sợ run, dù sao nàng cũng là thiếu phụ đã cùng nam nhân ân ái, tai sao hai cái đùi đều cũng không giãn ra chẳng có khe hở, huống chi là nàng đã sinh ra một nữ hài nhi, chẳng lẽ. . . . . . chẳng lẽ cây dương vật của Quách Tĩnh quá nhỏ. . . . . . nghĩ đến bên trong chốn đào nguyên sâu thẳm của Hoàng Dung, hắn nhịn không được địa, cây dương vật bên dưới ngang nhiên dựng đứng lên, nhưng lần này làm cho Trương Siêu Quần sợ hải không thôi!

    Con bà nó biễu diễn gì kỳ vậy! Trương Siêu Quần ngây dại, lúc dương vật biễu diễn dựng đứng bột khởi, so với ban đầu dài quá 30%! Lão Thiên ạ! Trương Siêu Quần bi thương suy nghĩ: Dương Quá mới 14 tuổi thân thể còn nhỏ nhắn như thế, như thế nào mà cây dương vật vĩ đại như vậy! Không phải là sinh ra để hại người sao?. .

    Bất đắc dĩ! Trương Siêu Quần đành phải khom lưng xuống, đi theo Quách Tĩnh Hoàng Dung vào một gian nhà làm bằng trúc, không đợi bọn họ quay đầu lại, hắn che chắn đũng quần như là sắp nứt, làm bộ ôm bụng, đến cái ghế tre ngồi xuống.

    Thấy hắn không biết cấp bậc lễ nghĩa, Hoàng Dung mặt nhăn mày chau lắc đầu, Quách Tĩnh nói:

    - Quá nhi, đã vài ngày chưa ăn gì, ngươi đói bụng mau ăn đi, để cơm nguội lạnh thì không còn ngon nữa !

    Lúc này, Trương Siêu Quần có thời gian đánh giá 3 người ngồi ở bên cạnh mình, một nữ hai nam, hai thiếu niên này so với mình còn cao lớn hơn một ít, tướng mạo cũng thanh tú, nhưng vừa rồi Trương Siêu Quần đã thấy khuôn mặt anh tuấn của mình trong chậu nước, không ai có thể so sánh nổi!

    Tiểu cô nương so với tuổi của hắn cũng không sai biệt lắm, bộ dạng tú lệ, còn tuổi nhỏ mà đã hiển lộ ra vẻ một mỹ nhân bại hoại, nhất là đôi bầu vú nhỏ trước ngực, tuy mới tựa trái cam non nhưng đã tròn đầy, nhưng do tiểu cô nương đang ngồi, cho nên cũng nhìn không ra là nàng cao đến bao nhiêu, đôi mắt ướt át như ngập nước, trong veo như mùa xuân còn hai thiếu niên kia, không cần hỏi cũng biết là hai đứa con của Vũ Tam Thông, Vũ Đôn Nho cùng Vũ Tu Văn, còn tiểu mỹ nhân là Quách Phù, nữ nhi bảo bối của Quách Tĩnh và Hoàng Dung, tiểu cô nương tuy rằng còn nhỏ, nhưng đã có vài phần xinh đẹp mỹ mạo của Hoàng Dung.

    Trương Siêu Quần liếc nhìn Quách Phù, nàng lại liếc qua nhìn Hoàng Dung, so sánh cũng thấy được khuôn mặt nàng cùng Hoàng Dung không hề chênh lệch nhiều, dựa theo độ tuổi mà suy tính, Hoàng Dung 19 tuổi mang thai Quách Phù , 20 tuổi sinh ra, Hoàng Dung lúc này, chắc là tầm ba mươi mấy tuổi rồi , mọi người nói, nam nhân ba mươi vẫn còn xanh tươi, nữ nhân ba mươi thì đã lão rồi, nhưng câu nói này đối với Hoàng Dung mà nói, một chút cũng không đúng, chỉ đáng tiếc nàng hiện giờ đang là phu nhân của Quách Tĩnh, bất quá. . . . . . danh hoa tuy có chủ, ta đến mang theo nguồn đất thổ ngưỡng tốt, chỉ cần thổ nhưỡng tốt, thì danh hoa sẽ có khả năng đổi chủ. . . . . .

    Tội ác! Loại ý niệm này trong đầu vậy mà mình cũng nghĩ ra? Hoàng Dung là bang chủ Cái Bang! Quách Tĩnh võ công cao cường, đương thời không có bao nhiêu đối thủ, chính mình cùng ông ta cũng khó mà phân cao thấp, nếu Hoàng Dung gọi tới mấy ngàn tên khiếu hóa tử. . . . . vây đánh hắn? Khi đó hắn chẳng khác gì con bọ hung tlọt vào hầm cầu tìm chết.

    Trương Siêu Quần rất nhanh bới cơm, trên bàn chỉ một dĩa rau xanh, một dĩa măng xào, một dĩa thịt nướng, nhưng ăn lại vô cùng ngon, ngay cả rau xanh hương vị cũng khác biệt thông thường, xem ra đây chính là tài trù nghệ làm bếp của Hoàng Dung tự tay nấu ăn, thiên hạ ít có người sánh kịp.

    Lúc ăn cơm, theo quy cũ mọi người phải im lặng, ngồi cùng nhau ăn cơm, Trương Siêu Quần không nói được một lời, trong lòng hắn lúc thì ảm đạm, lúc thì hưng phấn.

    Các lão bà hiện giờ đang ở nơi nào đây! Ta thì hiện sống trên thân xác của Dương Quá, còn các nàng thì ở đâu? Có phải là cũng đang xâm chiếm trên người của ai đó? Nếu thế thì làm như thế nào để mà tìm? Chẳng lẽ gặp ai cũng hỏi: này cô nương có phải là Chu Chỉ Nhược hay là Mai phi? Đột nhiên trong lòng hắn xao động, hắn đến thế giới Thần Điêu của Kim Dung! Như vậy. . . . . . Tiểu Long nữ nhất định là sẽ có mặt! Hắn nhớ tới Tiểu Long Nữ thì trong lòng đại động, lúc xuyên qua đến thế giới ỷ Thiên, gặp Tiểu Long Nữ nằm ở trên tảng đá Hàn Ngọc gần trăm năm, hiện giờ thì có thể cùng nàng gặp lại ở trong thế giới Thần Điêu, chẳng lẽ đây là duyên phận sao? Nếu có thể gặp được nàng, cũng không biết nàng khi còn tuổi trẻ thì bộ dáng sẽ ra sao đây.. . .

    ……………………………………………………………………………………..

    Đêm đó, Trương Siêu Quần cùng huynh đệ họ Vũ ngủ cùng phòng, hai huynh đệ này cũng không nói lời nào với hắn, nghĩ đến, nguyên lai là mối quan hệ của Dương Quá cùng bọn họ trước đây không thân mật, hắn cũng không quan tâm đến nhiều phản ứng của bọn họ, nằm một mình ở trên giường gỗ, ngửa đầu nhìn trên cao, hắn cứ trở mình tới, trở mình lui không ngủ được, đếm nay nhất định sẽ là một đêm dài, hắn không biết tương lai thì mình sẽ như thế nào, trong chốc lát lại ngẫm đến các mỹ nhân của mình lúc này ra làm sao, chỉ mong các nàng đừng có xuyên qua mà phụ thân đến trên người một nam nhân nào đó…thì…thì.. rất nguy rồi, Trương Siêu Quần tưởng tượng đến thì cả người hắn nổi da gà rần rần…

    Còn có, không bao lâu nữa, trong tương lại thì Quách Tĩnh sẽ mang mình đi đến Toàn Chân giáo ! Võ công của Toàn Chân giáo cùng phái Cổ Mộ, chính hắn đã sớm học xong hết rồi, lúc đó không chừng Toàn Chân thất tử có thể cho là lão tử trở thành thiên tài rồi…

    Sau một đêm trằn trọc, sáng hôm sau, Quách Tĩnh và Hoàng Dung đem Trương Siêu Quần, huynh đệ họ Vũ, Quách Phù gọi vào trong đại sảnh đường, giờ thì Trương Siêu Quần mới thấy rõ dáng người của Quách Phù, dáng người thon thả, khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần, thướt tha mềm mại đúng là nụ hoa chớm nở, tiểu cô nương khuôn mặt ngây thơ hương vị mười phần, làm cho người ta vừa thấy tựa như là được tắm mát dưới làn gió Xuân, chỉ có đôi mắt của nàng là để lộ ra một loại dạng điêu ngoa bốc đồng, nói cách khác, co chút hoang dã, tiểu nha đầu này, nếu biết cách dạy dỗ nói không chừng sau này có thể nuôi dưỡng thành trên giường một dâm nữ lãng oa. . . . .

    Trương Siêu Quần nhìn chằm chằm Quách Phù từ trên xuống dưới, còn Quách Phù lỗ mũi hướng lên trời, vẻ mặt cao ngạo, Trương Siêu Quần tuổi thực tế tuổi tính theo thế giới hiện đại đã là 35, 36 tuổi, đương nhiên sẽ không cùng một tiểu cô nương so đo. Thấy nàng bộ dáng cao ngạo, Trương Siêu Quần đột nhiên trong lòng lại động, nhớ tới sau này nàng còn chặt đứt một cánh tay của Dương Quá! Trong lòng hắn không khỏi sợ hãi, hiện giờ Dương Quá đang bị chính mình thay thế a! Nên hắn sẽ không để. . . . . . cho nàng làm cho thành người tàn phế được!

    Một lát sau nhân, một lão nhân chống quải trượng đi đến, lão nhân này con mắt màu xám trắng, nửa mở nửa khép, khuôn mặt nhăn nheo, Trương Siêu Quần không cần mở to hai mắt cũng có thể đoán được, lão nhân này chính chính là Kha Trấn Ác, quả nhiên, Quách Tĩnh cung kính thi lễ, kêu lên:

    - Đại sư phụ!

    Kha Trấn Ác trong lỗ mũi "Ừ" một tiếng, ở bên cạnh Hoàng Dung đang dìu lão nhân ngồi xuống, Quách Tĩnh lập tức bảo Trương Siêu Quần cùng huynh đệ nhà họ Vũ, Quách Tường khấu đầu trước linh vị Giang Nam lục quái, rồi Quách Tĩnh thưa với Kha Trấn Ác:

    Kha Trấn Ác vui vẻ nói:

    - Hay lắm, ta chúc mừng con.

    Quách Tĩnh bảo Dương Quá, huynh đệ họ Võ khấu đầu trước Kha Trấn Ác, rồi hành lễ bái sư với vợ chồng mình, Quách Phù cười, hỏi:

    - Mẫu thân, con có cần vái không?

    Hoàng Dung nói:

    - Tất nhiên là có.

    Quách Phù cười hì hì khấu đầu với ba người.

    Quách Tĩnh nghiêm trang nói:

    - Từ hôm nay trở đi, bốn các ngươi là sư huynh đệ.

    Quách Phù cười, nói xen vào:

    - Không, còn là sư huynh muội nữa.

    Quách Tĩnh lườm con, nói:

    - Ta chưa nói xong, không được nói leo.

    Quách Tĩnh ngừng một chút, rồi nói tiếp:

    - Từ nay trở đi các ngươi phải tương thân tương ái, có phúc cùng hưởng, gặp nạn cùng chịu. Nếu còn tranh giành đánh lộn với nhau, ta sẽ không tha thứ bất cứ một ai.

    Nói đoạn Quách Tĩnh nhìn Trương Siêu Quần một cái.

    Kha Trấn Ác nói một vài môn quy của Giang Nam thất quái cho bốn đồ tôn biết, đại để là không được cậy mạnh khinh người, không được lạm sát người vô tội.

    Quách Tĩnh nói:

    - Sở học võ công của ta rất tạp, ngoài căn cơ do Giang Nam thất sư phụ truyền thụ, ta còn luyện nội công của giáo phái Toàn Chân, võ công của hai đại tông Đông Nam là Đào Hoa đảo và Cái Bang, làm người không được quên gốc, hôm nay ta trước hết dạy cho các ngươi công phu độc môn của Kha đại sư tổ của các ngươi.

    Chàng đang định nói khẩu quyết, Hoàng Dung thấy Trương Siêu Quần cúi đầu xuất thần, sắc mặt có vẻ gì rất lạ, trông y hệt dáng dấp Dương Khang ngày trước, thì bất giác cảm thấy bất an, nghĩ thầm:

    - Phụ thân nó tuy không phải do chính tay ta giết, nhưng cũng có thể nói đã chết trong tay ta, không thể nuôi ong tay áo, nuôi con cáo trong nhà để sau này nó gây đại họa.

    Nghĩ vậy, nàng liền có chủ định, bèn nói:

    - Chàng một mình dạy cả bốn đứa, sẽ rất vất vả, Quá nhi cứ để thiếp dạy cho.

    Quách Tĩnh chưa trả lời, Kha Trấn Ác đã vỗ tay cười, nói:

    - Thế thì hay lắm! Như vậy sẽ có thể so sánh xem đệ tử của ai giỏi hơn.

    Quách Tĩnh trong bụng cũng mừng, ông biết nàng thông minh gấp trăm lần mình, cách dạy chắc sẽ hay hơn, nên cũng vui vẻ bằng lòng.

    Quách Phù sợ phụ thân mình dạy nghiêm khắc, liền nói:

    - Mẫu thân, con cũng muốn mẫu thân dạy kia.

    Hoàng Dung cười, nói:

    - Con quen làm nũng mẫu thân, như thế thì luyện võ không xong, phải để phụ thân của con dạy mới được

    Quách Phù nhìn trộm phụ thân, thấy phụ thân đang nhìn mình chằm chằm, vội ngoảnh mặt đi, không dám nài nỉ thêm.

    Hoàng Dung nói với phu quân:

    - Hai ta định quy củ, chàng không được dạy Quá nhi, thiếp cũng không được dạy ba đứa kia. Bốn đứa cũng không được truyền thụ võ công cho nhau, nếu không sẽ rối loạn hết cả, chỉ có hại mà thôi.

    Quách Tĩnh nói:

    - Điều đó tất nhiên.

    Hoàng Dung nói:

    - Quá nhi, ngươi đi theo ta

    Trương Siêu Quần nghe nàng cùng Quách Tĩnh một chọi một đối đáp, dĩ nhiên hắn biết quỷ kế của nàng , trong lòng không khỏi ai thán! Đi theo phía sau nàng, chỉ thấy Hoàng Dung thướt tha, dáng người lay động, thắt lưng đong đưa, trong lòng bỗng nhảy lên, nghĩ đến mình có thể cùng này siêu cấp đại mỹ nhân chung sống trong một gian phòng, chính là vô cùng hợp ý, hắn lập tức bước nhanh đi theo nàng hướng về phía nội đường.
     
  5. meode

    meode Cho đi sẽ nhận lại... The VIP
    847/902

    Bài viết:
    2,095
    Đã được thích:
    30,780
    Điểm thành tích:
    847
    CHƯƠNG 158: BÍ MẬT NHỎ CỦA HOÀNG DUNG.



    Đi theo Hoàng Dung vào trong nội đường thư phòng, thấy nàng từ trên giá sách lấy xuống một quyển sách, chỉ vào cái ghế tre bên cạnh nói:

    - Quá nhi, ngươi ngồi xuống.

    Trương Siêu Quần gật đầu, ngoan ngoãn ngồi xuống, lập tức Hoàng Dung vừa mở sách ra miệng thì nói:

    - Sư phụ của ngươi có bảy vị sư phụ, giang hồ gọi các vị đó là Giang Nam thất quái, nhị sư phụ là Diệu thủ thư sinh Chu Thông, trước hết bá mẫu sẽ dạy cho ngươi công phu của nhị tổ sư.

    Trương Siêu Quần cười nói:

    - Quách bá mẫu, dạy văn thơ là được rồi, còn về võ công thì không cần dạy cho điệt nhi.

    Kỳ thật trên tay của Hoàng Dung đúng là một quyển"Luận ngữ" thấy hắn nói ra lời này, nàng thấy kỳ lạ, ngẩn người ra, hỏi:

    - Ngươi không muốn tập võ công sao?

    Trương Siêu Quần nói:

    - Thì là không phải trên tay của Quách bá mẫu đang cầm quyển "Luận ngữ" sao? Vừa rồi Quách bá bá muốn dạy điệt nhi võ công, thì Quách bá mẫu lại nói muốn đích thân dạy điệt nhi, trên tay thì cầm quyển "Luận ngữ", đương nhiên là Quách bá mẫu không muốn điệt nhi tập võ, Quách bá bá là huynh đệ kết nghĩa với phụ thân điệt nhi, mà Quách bá mẫu lại tựa như đối với điệt nhi có thành kiến đích, có phải duyên cớ là vì phụ thân của điệt nhi? Khiến cho bá mẫu cảm thấy nếu dạy võ công cho điệt nhi, sau này sẽ hội dưỡng hổ di hoạn phải không?

    Trương Siêu Quần sớm biết rõ nội dung vở kịch trước rồi, nhưng giây khắc này từ trong miệng hắn nói ra, cũng đủ để kinh thế hãi tục.

    Hoàng Dung hoảng sợ nhìn tên thiếu niên gầy teo nhu nhược này, ngôn ngữ bên trong của hắn, làm sao lại phù hợp với đặc thù lứa tuổi của hắn cơ? Lời hắn nói ra, khiến Hoàng Dung cảm giác được một loại nguy cơ, còn tuổi nhỏ, lại rõ ràng thông thấu như vậy, Hoàng Dung tại đây một khắc này, không dám lấy thân phận một tên thiếu niên của hắn ra đối đãi rồi.

    Nhìn thấy nàng giật mình, đôi môi đỏ mọng hé mở, hắn không khỏi âm thầm tính toán, với hình hài chỉ là một thiếu niên, nếu mình nói lời già dặn biết trước nhiều quá có thể là không thích hợp.

    - Quách bá mẫu không cần kinh ngạc, vận mệnh một người ra sao ai cũng không thể đoán trước được, có lẽ từ bây giờ bá mẫu bắt đầu dạy điệt nhi Luận Ngữ, về sau điệt nhi sẽ trở thành quang minh lỗi lạc anh hùng giống như Quách bá bá như vậy, chắc là phụ thân điệt nhi nhất định không phải là hán tử tốt như Quách bá bá, ngay cả Quách bá mẫu, cho dù điệt nhi ngay cả niên kỉ còn nhỏ như vậy mà cũng kiêng kỵ, chứng mình rằng phụ thân của điệt nhi chắc chắn không phải là người tốt, Quách bá mẫu….Quách bá mẫu?

    Hoàng Dung nghe qua hoảng sợ thất thần, ngay cả Trương Siêu Quần la to vài câu, nàng mới giật mình bừng tỉnh, nói:

    - Cái gì?

    Trương Siêu Quần chỉ vào quyển Luận Ngữ nói:

    - Quách bá mẫu có thể bắt đầu rồi.

    Hoàng Dung ngơ ngác nhìn hắn, ánh mắt lộ ra thần sắc không tưởng tương ra nỗi là hắn có suy nghĩ như vậy, nàng ôn nhu nói:

    - Quá nhi, ngươi so với phụ thân của ngươi thì bất đồng, Quách bá mẫu hy vọng ngươi sau này sẽ trở thành một người quang minh lỗi lạc, làm người biết rõ đúng sai, như vậy đi…. chúng ta trước hết bắt đầu từ Luận Ngữ nhé.

    Trương Siêu Quần vừa rồi nói ra, làm cho nàng phải một lần nữa quan sát kỹ tên tiểu tử này, nàng thấy được, tiểu tử này về sau nhất định không phải là hạng người bình thường, hắn thông minh không kém gì mình, nếu hắn đi theo con đường giống như Dương Khang, lại học được võ công, thì sẽ là mối họa không nhỏ, chi bằng cho hắn học văn, làm theo lời dạy của thánh hiền, may ra còn chút ích lợi.

    Còn Trương Siêu Quần theo như lời nói, vốn là hắn muốn làm cho Hoàng Dung thay đổi thành kiến đối với mình, nhưng hắn không ngờ tới là khéo quá lại hóa thành vụng, Hoàng Dung đối hắn lại càng cảnh giác thập phần.

    Liên tiếp mấy ngày, Hoàng Dung chỉ cho hắn ngâm nga Luận Ngữ, Trương Siêu Quần tuy chẳng thích thú gì đối với loại này, nhưng hắn cũng học được qua loa.

    Vào một ngày, Hoàng Dung đọc câu nói của Khổng Tử "Học nhi bất yếm, hối nhân bất quyện, tri chi vi bất tri, bất tri vi bất tri, mẫn nhi hảo học, bất sỉ hạ vấn, tam nhân hành tất hữu ngã sư, bác học nhi đốc chí, thiết vấn cận nhi tư" Trương Siêu Quần đột nhiên hỏi:

    - Quách bá mẫu, Học nhi bất yếm tức học mà không chán, hối nhân bất quyện là dạy không biết mệt…. có phải là ý nói làm người nếu không ngừng học tập, thì không cảm thấy phiền chán, giáo dục đệ tử thì phải có kiên nhẫn, sẽ không còn cảm thấy mệt mỏi phải không?"

    Hoàng Dung ngẩn người ra, nói:

    - Đúng vậy…

    Trương Siêu Quần giảo hoạt cười, nói:

    - Quách bá mẫu, dạy điệt nhi không biết mệt, nhưng tựa hồ bá mẫu rất vất vả về chuyện này đấy..

    Dù là cơ trí như Hoàng Dung, cũng bị hắn nói lời này làm xấu hổ không thôi, xác thực nàng không phải là nhiệt tình dạy hắn, bây giờ lại bị một tên tiểu tử mới mười mấy tuổi nói toạc ra, Hoàng Dung làm sao mà không kinh ngạc …

    Trương Siêu Quần đứng lên, nói:

    - Quách bá mẫu rất vất vả vì điệt nhi rồi, điệt nhi cũng học được qua được một ít thủ pháp xoa bóp rất hiệu nghiệm, bá mẫu hãy để cho điệt nhi giúp bá mẫu đỡ mỏi mệt.

    Hoàng Dung đang muốn nhã nhặn từ chối, thì cảm thấy trên vai bị một đôi tay đè lại, nhẹ nhàng nhấn một cái, trong nhất thời thoải mái vô cùng, nàng không khỏi kinh ngạc, nói:

    - Quá nhi ngươi học được thuật xoa bóp này từ khi nào vậy? Trước kia đã học qua lang trung sao?"

    Trương Siêu Quần hắc hắc cười thầm, nếu ta thi triển Ngọc Nữ tâm kinh chiêu thứ hai chân khí sờ loạn, thì ngươi mới chính xác còn phải bội phục bổn đại gia hơn nhiều nữa đấy!

    Hắn hơi trầm ngâm, rồi nói:

    - Điệt nhi vào lúc 7 tuổi, không chỗ nương tựa, lưu lạc đầu đường xó chợ, cũng may có một lão nhân thu lưu, cho điệt nhi cơm ăn, thức uống, nhưng lão nhân đi đứng không được tốt, nhất là những khi trở trời nắng mưa, quanh thân đau nhức, cho nên điệt nhi mỗi ngày đều xoa bóp cho lão nhân, sau đó . . . . . sau đó.. lão nhân bị bệnh rồi mất, điệt nhi có muốn thấy cũng không còn thấy được . . . . . .

    Kể đến chuyện động tình, Trương Siêu Quần lấy chân khí kích thích huyệt đạo của mình, làm cho đôi mắt đau xót, hai hàng lệ tuôn dài…

    Hoàng Dung trong lòng xúc động, xoay người lại, thấy trong đôi mắt hắn lệ quang trong suốt, nàng thầm nghĩ: tiểu tử này đối với một lão nhân thu dưỡng mà cũng có sâu đậm tình cảm như vậy, xem ra tâm địa thiện lương, không giống như Dương Khang vậy, trong lòng nàng âm thầm vui mừng, Hoàng Dung thấy hắn chân tình biểu lộ, cảm động, đưa tay ôm hắn vào ở trước ngực, ôn nhu nói:

    - Quá nhi, ngươi từ nhỏ đã không còn có phụ mẫu, hãy xem bá mẫu và Quách bá bá như cha mẹ của ngươi, cố làm người tốt, để sau này giống đỉnh thiên lập địa như Quách bá bá vậy, Quách bá mẫu về sau sẽ dạy dỗ cho người thật tốt, có được không nào?

    , Trương Siêu Quần một đầu chôn ở trước đôi bầu vú của Hoàng Dung, một mùi thơm từ trong cơ thể nàng chui thẳng nhập mũi hắn, hai bầu thịt mềm mại, rung động lòng người, đầy đặn nhiều co dãn, làm cho Trương Siêu Quần đã muốn ở mặt trên cắn vào một ngụm.

    - Vâng được..

    Trương Siêu Quần vô cùng “ trong sáng “mở ra hai bàn tay, vây quanh lấy thắt lưng bờ eo của nàng. . . . . .

    Vẻ mặt hắn thật hạnh phúc tựa sát vào trong ngực của bá mẫu Hoàng Dung trong lòng hắn ấm áp vô cùng, lúc vừa rồi hắn phát giác mình đang tựa sát trong ngực mỹ phu nhân, trong lúc thành thục Hoàng Dung mặc bộ y phục đơn bạc bằng vải lụa không thể che hết nổi đôi bầu vú hằn nổi lên cao, qua cái yếm rõ ràng nhô lên hai điểm tròn nhỏ đầu núm vú càng là mê hoặc hồn phách, cái mông to tròn màu mỡ đẫy đà vểnh lên thật đẹp, hung hăng đập vào trái tim Trương Siêu Quần, đầy ngập dục niệm nên thân hình hắn hơi co rụt lại, gò má trong lúc vô tình rơi vào ngay chính giữa hai bầu vú no đủ của Hoàng Dung cà cạ nhè nhẹ, đôi tay trợt xuống phía dưới đến trên hai bên mông thịt màu mỡ của nàng.

    Hoàng Dung cũng không phát giác ra hắn đang cử động làm loạn, nàng cho là hắn chỉ là muốn ở trong ngực nàng làm nũng mà thôi, đại mỹ nhân không hề phòng bị đôi tay ngọc lại xiết chặt ôm hắn, ngược lại càng lớn mức độ đầu của hắn dán tại trên thân thể mềm mại.

    Say lòng người mùi thơm thành thục mạnh mẽ chui vào trong nội tâm Trương Siêu Quần, ôm ấp tình cảm hắn dụi mũi vào một bên bầu vú của nàng, cẩn thận cảm thụ bầu thịt tròn mềm nhẵn no đủ kinh người kia, đôi môi lửa nóng của hắn càng cố ý tại trên hai điểm nhô lên của núm vú trong cái yếm nhẹ nhàng lướt qua, trong nháy mắt khi tiếp xúc, khí tức hừng hực từ miệng hắn phun ra trên đầu núm vú, thân thể yêu kiều của Hoàng Dung đột nhiên run lên, một luồng nhiệt lưu kỳ dị từ trước ngực truyền đến, thẳng tắp chui vào bên trong chỗ sâu thẳm của nàng…

    Hoàng Dung nhẹ nhàng vuốt ve đầu của hắn, trong lòng sinh ra dự thương tiếc trìu mến, lúc ban đầu không cảm thấy điều gì, lúc sau thì chỉ cảm thấy hơi thở của hắn nóng rực phun thẳng đến trước ngực mình, hai tay hắn thì bấu lấy bên dưới cái mông mình, vây quanh những đầu ngón tay cơ hồ đặt chạm vào đến phía trên cái khe mông, trong lòng nàng rung động, một cảm giác khô nóng từ tứ chi khuếch tán mở ra toàn thân, Hoàng Dung đỏ mặt, trong lòng âm thầm tự trách: ta làm sao vậy? Hắn bất quá chỉ là một đứa nhỏ mới 14 tuổi, như thế nào mà mình ôm hắn lại có cái loại cảm giác kỳ quái này? Nghĩ đến đây, Hoàng Dung không khỏi xấu hổ, đang muốn buông hắn ra, chợt thấy bên dưới hạ thân của mình, làm như có cái vật cứng gì chỉa vào trên âm hộ , hơn nữa. . . . . . lại lại đỉnh nhay cái…khe thịt của mình . . . . . Hoàng Dung dù sao cũng là người từng trải, hoa dung thất sắc, vội vàng đem Trương Siêu Quần đẩy ra, nàng cúi đầu thì vừa thấy. . . . . .

    Chỉ thấy Trương Siêu Quần phía dưới một bụm thịt nhô lên cao cao, Hoàng Dung hít vào một ngụm khí lạnh, trên mặt nàng hồng thấu , trong lòng thầm giật mình, đứa nhỏ này gầy trơ xương nhỏ bé, như thế nào chổ đó lại khổng lồ như vậy!

    Còn Trương Siêu Quần tim đập gia tốc, thấy Hoàng Dung trên mặt ửng đỏ thành một mảnh, nguy rồi…trong đầu hắn rất nhanh chuyển động, hắn nhướng mày, nhìn Hoàng Dung, chỉ vào chính mình chỗ kia, rất thuần khiết ngây thơ nói:

    - Quách bá mẫu, nơi này của điệt nhi có phải là trúng tà hay không ? Vì sao tự nhiên lại dựng đứng lên?

    Chứng kiến Trương Siêu Quần ánh mắt bối rối , Hoàng Dung liền vội nói:

    - Qúa nhi, ngươi nói loạn cái gì vậy?

    Chu Tinh Tinh lách vào chớp mắt con ngươi, giả bộ như sợ hãi bộ dạng, nói

    - Quách bá mẫu trước đây điệt nhi chưa từng có qua như vậy..."

    Hoàng Dung ngẩn ra, mặt mang vẻ giận, nói:

    - Cái gì trúng tà? Ngươi đang nói cái gì? Ngươi vừa rồi đang suy nghĩ cái gì vậy?

    Trương Siêu Quần nhìn qua nàng đang xấu hổ, khuôn mặt xinh đẹp như hoa, trong lúc nhất thời ngay cả lời nói hắn đều quên, chỉ cảm thấy một hồi hoa mắt thần mê, mặt đối mặt thưởng thức vị đại mỹ nhân Quách bá mẫu này, vầng trán bạch ngọc, hai làn lông mày cong cong như vầng trăng khuyết, một đôi mắt sâu như thu thủy, bờ môi gợi cảm đỏ tươi, với cái cằm khéo đưa đẩy cực kỳ xinh đẹp tuyệt thế làm động lòng người.

    .

    Thấy nàng hình như có vẻ tức giận, Trương Siêu Quần nào dám lại tiếp tục ăn nói lung tung, hắn làm bộ như cái gì cũng không hiểu, nói:

    - Vậy không phải trúng tà sao? Bình thường điệt nhi đâu có như vậy, vừa rồi điệt nhi suy nghĩ, nếu như Quách bá bá là tphụ thân, Quách bá mẫu là mẫu thân, vậy thì là tốt rồi, điệt nhi từ nhỏ không cha không mẹ, đi đến đâu cũng đều bị người ta khi dễ, nếu không phải nhờ Quách bá bá và bá mẫu mang điệt nhi đến Đào Hoa đảo, chỉ sợ là điệt nhi đã chết đói nơi đầu đường xó chợ rồi, chẳng những bá mẫu cho điệt nhi cơm ăn, áo mặc, mà còn muốn dạy điệt nhi võ công, đọc sách . . . . .

    Nói tới đây, trong mắt hắn hiện lên vẻ cô đơn ưu thương, chân khí được hắn tân dụng thi triễn, trong mắt lại rơi lệ, Hoàng Dung thấy hắn nói vậy thì lại động tình, hai khóe mắt nàng cũng ươn ướt…

    - Phụ thân của ngươi cùng Quách bá bá là huynh đệ kết nghĩa, chúng ta chiếu cố ngươi là chuyện bình thường chứ đâu có gì to tát, nếu ngươi ngoan ngoãn vâng lời, thì chúng ta đều xem ngươi chẳng khác nào là nhi tử…

    Trương Siêu Quần vâng dạ rồi nói:

    - Quách bá mẫu, chắc bá mẫu cũng mệt mỏi, nghỉ ngơi một chút, để cho điệt nhi xoa bóp một chút, thì bá mẫu sẽ thư thái ngay.

    Hoàng Dung cười nói:

    - Quá nhi ngươi thực sự hiếu tâm, so với Phù nhi còn hơn đấy..

    Nói xong nàng mỉm cười ngồi xuống, đưa lưng về phía hắn…..
     
  6. Lonelyranger

    Lonelyranger Còn Bú Sữa Mẹ
    1/57

    Bài viết:
    6
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    1
    Hay quá bác mèo ơi
     
  7. hoangvu2

    hoangvu2 Còn trinh Verified
    62/113

    Bài viết:
    85
    Đã được thích:
    12
    Điểm thành tích:
    62
    Cam on Edit Meode, truyen that hap dan
     
  8. chấm chấm chấm

    chấm chấm chấm Đại Gia Lầu Xanh Verified
    37/57

    Bài viết:
    839
    Đã được thích:
    228
    Điểm thành tích:
    37
    Sắp chịch hoàng dung rồi
     
  9. nguoikhachmoi

    nguoikhachmoi Đại Gia Lầu Xanh Verified
    67/113

    Bài viết:
    866
    Đã được thích:
    312
    Điểm thành tích:
    67
    CHƯƠNG 104: XUYÊN QUA LÀM THÁI GIÁM
    CHƯƠNG 105: MAI PHI TẮM RỬA
    CHƯƠNG 106: LỆ PHI NƯƠNG NƯƠNG ĐẾN
    CHƯƠNG 106: LẠI ĐÁNH LẦN NỮA
    CHƯƠNG 107: ĐẾN TẨM CUNG LAN PHI
    CHƯƠNG 108: CHÀ ĐẠP
    CHƯƠNG 109: KIỂM TRA CHẤT LỎNG
    CHƯƠNG 110: HOÀNG HẬU NƯƠNG NƯƠNG
    CHƯƠNG 111: THỀ SỐNG CHẾT TRUNG THÀNH
    CHƯƠNG 112: CỠI QUẦN RA
    CHƯƠNG 113: PHỐI HỢP VỚI MAI PHI
    CHƯƠNG 114: NGÀY ĐÓ ĐÃ ĐẾN
    CHƯƠNG 115: CHUẨN BỊ SẴN MỌI VIỆC
    CHƯƠNG 116: BỊ CUNG NỮ BẮT GẶP
    CHƯƠNG 117: CƯỠNG BỨC
    CHƯƠNG 118: TỊCH MỊCH THÌ AI CŨNG ĐIÊN CUỒNG
    CHƯƠNG 119: CHUYỂN QUA HẦU HẠ HOÀNG HẬU NƯƠNG NƯƠNG
    CHƯƠNG 120: HOÀNG HẬU BỊ HÃM HẠI
    CHƯƠNG 121: MUỘI MUỘI CỦA MAI PHI
    CHƯƠNG 122: HOÀNG THƯỢNG TRIỆU KIẾN
    CHƯƠNG 123: THANH THUẦN CUNG NỮ
    CHƯƠNG 124: HAI NGƯỜI PHÍA SAU NGỌN GIẢ SƠN
    CHƯƠNG 125: XUÂN Ý DẠT DÀO
    CHƯƠNG 126: HUNG DỮ TUYẾT BĂNG CÔNG CHÚA
    CHƯƠNG 127: BỊ ĐỌA THAI
    CHƯƠNG 128: NGHI NGỜ VIỆC LỆ PHI MANG THAI
    CHƯƠNG 129: MÂY MƯA TUYỆT SẮC TRẦN VƯƠNG PHI
    CHƯƠNG 130: GIAI NHÂN ĐIÊN CUỒNG
    CHƯƠNG 131: VẾT MÁU CÓ GÌ KHÁC BIỆT?
    CHƯƠNG 132: LÃNH CUNG LẠNH LÙNG
    CHƯƠNG 133: TRONG LÃNH CUNG, HOÀNG HẬU CHỊU KHỔ
    CHƯƠNG 134: SAU LƯNG TRÂN VƯƠNG PHI
    CHƯƠNG 135: LỆ PHI SƠ TRANG
    CHƯƠNG 136: DỖ NGỌT LỆ PHI NƯƠNG NƯƠNG
    CHƯƠNG 137: TUYỆT SẮC VŨ NƯƠNG TRẦN NHƯỢC NHƯỢC
    CHƯƠNG 138: NÀNG MUỐN TIẾN VÀO HẬU CUNG
    CHƯƠNG 139: CHÀ ĐẠP TUYỆT SẮC VŨ NƯƠNG
    CHƯƠNG 140: LỆ PHI THẬT SỰ LÀ BỊ SẢY THAI?
    CHƯƠNG 141: LẠI GẶP CUNG NỮ TIỂU HỒNG
    CHƯƠNG 142: CÓ LÀM CHÚT GÌ KHÔNG?
    CHƯƠNG 143: CHUYỆN HOANG ĐƯỜNG
    CHƯƠNG 144: BÌNH THƯỜNG THÌ MÙI NÀY NỒNG HĂNG NHƯ NHAU
    CHƯƠNG 145: LINH MẪN PHI ĐỘT TỬ
     
    petenjane, heaven1989 and meode like this.
  10. Vịt Con.

    Vịt Con. ❋๖ۣ♥๖ۣۜSoo༒๖ۣۜYeong๖ۣ♥❋ Thành viên BQT The VIP
    697/902

    Bài viết:
    3,950
    Đã được thích:
    11,622
    Điểm thành tích:
    697
    petenjane thích bài này.
  11. retyken

    retyken Mất Trinh Verified
    37/57

    Bài viết:
    152
    Đã được thích:
    55
    Điểm thành tích:
    37
    Hóng tiếp
     
  12. kenci

    kenci Dân Chơi Thứ Thiệt Verified
    37/57

    Bài viết:
    508
    Đã được thích:
    269
    Điểm thành tích:
    37
    Phê quá, chưa chịch mà phê vậy rồi
     
  13. Mr Zon

    Mr Zon Dân Chơi Verified
    37/57

    Bài viết:
    400
    Đã được thích:
    145
    Điểm thành tích:
    37
    Bao giờ dụ đc supermom Hoàng Dung lên giường thế nhỉ :)
     
  14. chấm chấm chấm

    chấm chấm chấm Đại Gia Lầu Xanh Verified
    37/57

    Bài viết:
    839
    Đã được thích:
    228
    Điểm thành tích:
    37
    Hóng bác
     
  15. Mr Zon

    Mr Zon Dân Chơi Verified
    37/57

    Bài viết:
    400
    Đã được thích:
    145
    Điểm thành tích:
    37
    Sắp sang tuần mới chờ quà của bác mèo
     
  16. retyken

    retyken Mất Trinh Verified
    37/57

    Bài viết:
    152
    Đã được thích:
    55
    Điểm thành tích:
    37
    Tuần mới làm vài cháp đi Bác. Hay quá
     
  17. kenci

    kenci Dân Chơi Thứ Thiệt Verified
    37/57

    Bài viết:
    508
    Đã được thích:
    269
    Điểm thành tích:
    37
    Chắt mai hoàng dung sẽ lên gò
     
Đang tải...