1. Hiện tại có nhiều bạn ko nhận được Email kích hoạt từ hệ thống, BQT đã rà soát và thấy đa số các trường hợp này dùng GMAIL. Trong thời gian chờ khắc phục, các bạn có thể tạm dùng các email khác để đăng ký và nhận email kích hoạt ( Yahoo, hotmail,....). Xin cảm ơn
    Dismiss Notice

[ EV- Bàn Phím Bạc 2017 ] Dòng Nhật Ký Muộn Màng

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi Leysek, 13/10/17.

  1. Leysek

    Leysek Đại Gia Lầu Xanh The VIP

    Bài viết:
    2,029
    Đã được thích:
    8,999
    Không biết hay hay dở nhưng cũng xin trước anh em một tràng vỗ tay để lấy cái động lực đi đến hết truyện. Đúng như tiêu đề của EV năm nay là Dòng Cảm Xúc, ley tôi sẽ đưa tâm tư của một bạn nữ bên GCE như lời tâm sự với các anh em bên box truyện. Nhiệm vụ của mình chỉ là cầu nối truyền tải những dòng nhật ký chân thật đến các bạn đọc. Bản chất chuyện là cảm xúc của nhân vật nữ, nhưng tác giả lại là đàn ông nên chắc chắn sẽ có nhiều thiếu sót và không thể lột tả hết được phần hồn của cuốn nhật ký....mong anh em thông cảm cho chút.

    Xin cám ơn mọi người ủng hộ và chúc EV 2017 thành công tốt đẹp.
     
    petenjane, huyvip, chymbexiu and 16 others like this.
    Đang tải...

    Similar Threads Diễn đàn Date
    [ EV - BÀN PHÍM BẠC 2017 ] MẮT ĐỈ Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 23/10/17
    [EV - BÀN PHÍM BẠC 2017] Trải nghiệm sung sướng Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 21/10/17
    [EV- BÀN PHÍM BẠC 2017] VÙNG BIỂN ĐỘNG Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 15/10/17
    [ EV - Bàn Phím Bạc 2017 ] - Siêu Lừa Đảo Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 12/10/17
    [EV - BÀN PHÍM BẠC 2017] - Dòng Cảm Xúc Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 10/10/17

  2. Leysek

    Leysek Đại Gia Lầu Xanh The VIP

    Bài viết:
    2,029
    Đã được thích:
    8,999
    [​IMG]

    Phần 1 :

    Màn đêm buông xuống, nhìn người chồng đang nằm liệt giường trong bệnh viện với các vết băng bó trên đầu sau một vụ tai nạn giao thông cách đây gần nửa tháng, Thùy, vợ của Tuấn ngồi nhìn chồng mà cô thở dài thuồn thuột bởi anh đã mê man bất tỉnh hôn mê nửa tháng nay rồi, chưa biết khi nào mới tỉnh lại. Tối nào Thùy cũng ngồi bên cạnh chồng rất lâu để hy vọng, hy vọng anh mở mắt rồi mới ra về. Tối nay cũng vậy, nàng ngồi nhìn Tuấn với sự yêu thương, sự lo lắng, và sự hối lỗi. Khép cảnh cửa lại, Thủy đi về với tâm trạng nặng trĩu. Ngoài trời mưa lất phất như thổi cái lạnh vào tim nàng, muốn nàng nói ra hết cho người chồng biết được quá khứ tội lỗi của mình. Suốt dọc đường nàng đã suy nghĩ rất nhiều, càng nghĩ thì lòng nàng càng quặn đau...nó đau âm ỉ suốt mấy năm nay rồi. Về đến nhà Thùy quyết định, đã đến lúc phải nói cho Tuấn biết hết sự thật dẫu rằng có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, còn hơn là cứ phải giữ khư khư chuyện thầm kín trong lòng. Nhưng Tuấn đang bất tỉnh, không thể nghe được những gì vợ nói....và cuốn nhật ký người đàn bà phản bội chồng đã ra đời.

    * Nhật Ký Ngày........

    Chồng ạ, em có nhiều thứ để nói cho anh biết mà em chưa biết bắt đầu từ đâu. Em là một con đàn bà, một con vợ lăng loàn đã phản bội chồng rất nhiều lần. Viết cuốn nhật ký này em chỉ muốn cho anh biết hết những việc em đã làm chứ không phải muốn anh tha thứ. Hai từ tha thứ thực sự không xứng đáng với em và em cũng không dám nhận.

    Đêm nay mưa lâu quá mãi chẳng tạnh và cơn mưa làm em nhớ đến kỷ niệm xưa, một kỷ niệm mà em cũng chẳng biết vui hay buồn, nhưng có điều đó là kỷ niệm mà em không bao giờ quên được. Em đã ngoại tình, đã phản bội anh ngay trước lễ cưới đúng một tuần.

    Chồng có nhớ không, năm nay đúng tròn tám năm kỷ niệm ngày cưới của chúng mình đó. Chắc đến tận bây giờ anh vẫn đinh ninh rằng ngày cưới của tám năm về trước là ngày em đã trao cái ngàn vàng cho anh có phải không? Thực sự không phải vậy! Em xin lỗi....

    Chắc anh cũng thừa nhận ngày đó vợ anh là một hoa khôi trong trường đúng không? Em cũng rất tự hào và hãnh diện vì mình là cô gái xinh đẹp. Trong trường có hàng tá sinh viên nam thích em nhưng cuối cùng em chỉ rung động thực sự với hai người, đó là anh và Luận.

    Anh vẫn nhớ Luận chứ? Luận là sinh viên học cùng lớp với em và lớn hơn em hai tuổi. Có một điều trùng hợp là cả anh và Luận lại bằng tuổi nhau khi sinh cùng ngày cùng tháng và cùng năm. Em nhớ ngày đó em khó xử biết bao khi không biết nên đến dự sinh nhật của ai vì cả hai anh em đều yêu quý. Ngày đấy hai anh đều yêu em và cùng đến ký túc xá để chinh phục một cô gái xinh đẹp và ngoan hiền như một cô tấm trong truyện cổ tích. Một người học cùng lớp, một người thì đã đi làm nên mang đến cho em một sự lựa chọn
    khó khăn. Nếu như bây giờ anh hỏi em ngày đó em yêu ai hơn thì câu trả lời không quá khó, em yêu...Luận hơn.

    Luận trước đó trải qua hai năm trong quân ngũ nên anh ấy mang hình dáng của một người lính sống có kỷ cương và chững chạc. Điều đó thực sự cuốn hút em rất nhiều. Ở trong lớp, anh ấy là lớp trưởng và có nhiều bạn nữ thích, nhưng cuối cùng anh ấy lại yêu em. Luận ít nói nhưng đã nói thì rất đi vào lòng người. Anh ấy không thích thể hiện ra bên ngoài, không thích khoe trương, anh ấy luôn âm thầm làm những điều tốt đẹp cho người anh ấy yêu. Anh biết không, ngày đó ở trong ký túc Luận quan tâm đến em lắm, quan tâm từng cái nhỏ nhặt một nên em không thể không rung động. Một cô gái nông thôn sống cảnh xa nhà thì làm sao có thể thờ ơ được, em rất trân trọng tình cảm của Luận dành cho em và cả lớp ai cũng biết là hai người
    thích nhau. Tuy nhiên tại sao em lại chọn anh?

    Luận quê ở Sơn Tây, còn anh thì ở Hà Nội, mảnh đất thủ đô mà bao cô gái như em đều khao khát muốn sống. Quê em nghèo lắm chắc anh cũng biết. Mỗi vụ lúa thu hoạch có được bao nhiêu đồng đâu nên em cũng như những người xa quê khác, quyết chí học xong trụ lại mảnh đất thủ đô với hy vọng thoát khỏi cảnh nghèo túng. Và anh là người giúp em đạt được mục đích đó! Như vậy bây giờ chắc anh đã hiểu là em đến với anh bao gồm cả Tình yêu và sự Tính toán phải không anh?

    Ngày em chính thức nhận lời yêu anh, Luận buồn lắm...em biết điều đó bởi chúng em học cùng một lớp mà. Vì đã chọn yêu anh rồi nên trái tim em cố gắng đóng băng khi nhìn thấy Luận tối nào cũng say xỉn trong căng tin của trường. Em không muốn người yêu mình phải buồn nên em tỏ ra thờ ơ với Luận, nhưng thực chất trái tim em lúc đó đau nhói anh ạ. Luận buồn là thế, buồn vì em đã thuộc về anh nhưng chưa một lần anh ấy năn nỉ hay xin xỏ tình yêu từ em. Tính cách của Luận như vậy càng khiến em nể phục và sâu thẳm trong người em luôn có hình bóng của Luận.

    Anh có biết không, thời gian chúng mình hạnh phúc yêu nhau thì Luận cũng tôn trọng anh và em. Anh ấy không tán tỉnh em nữa nhưng khi có cơ hội thì anh ấy vẫn âm thầm quan tâm đến em. Có lẽ em đã ngự trị trong trái tim của Luận quá nhiều, nhiều đến nỗi mà anh ấy không hề yêu bất cứ người con gái nào khác, cho dù rất nhiều bạn nữ thích anh ta. Em biết điều đó, nhưng em không thể vì em đã chọn anh. Có một điều là anh vẫn luôn hỏi em là em với Luận có tí gì chưa thì em xin trả lời thực lòng là đến thời điểm đó, cái cầm tay cũng chưa anh ạ. Anh tin em nhé!

    Em nhớ cái ngày, cái ngày mà anh ôm em chặt trong vòng tay và nói với em rằng : "Mình làm đám cưới ngay khi em tốt nghiệp nhé?" Ôi, anh có biết không? Người con gái nào đang yêu mà khi được nghe bạn trai thổ lộ muốn cưới thì họ sung sướng như thế nào không? Em vui lắm nhưng không dám nhẩy cẫng lên vì sợ anh đánh giá này nọ. Em cố kìm nén sự sung sướng trong lòng và chỉ cúi đầu e lệ thỏ thẻ : Muốn cưới người ta thì phải về xin phép bố mẹ đã chứ anh!

    Hôm đó chúng mình hạnh phúc anh nhỉ? Hai người cứ ngồi ở bãi cỏ hôn nhau đến nửa đêm mà chẳng ai muốn về. Hihi, anh nhớ không? Hôm đó về ký túc em phải chèo tường và anh ủn mông cho em đấy! Em đi về phòng mà tim vẫn đập thình thịch vì hạnh phúc, vì mong ước của mình sắp thành hiện thực và điều đó cũng đủ cho em biết rằng anh yêu em đến nhường nào. Cám ơn chồng nhiều lắm! Nhưng anh biết hôm đó thế nào không? Em đi về phòng thì gặp Luận không ngủ, anh ấy ngồi phía ngoài cái chỗ đài phun nước. Nhìn thấy em đi chơi đêm với anh về, đôi mắt anh ấy nhìn em buồn lắm. Em biết anh ấy muốn nói với em điều gì nhưng em cố kìm nén và hờ hững đi qua. Em đã khóc, vâng em đã khóc anh ạ. Nhìn Luận buồn bã vì em mà em không cầm được nước mắt....Niềm vui mà anh đem đến bỗng dưng thay bằng những suy nghĩ dằn vặt khiến em mất ngủ cả đêm. Đêm đó em đã nghĩ đến Luận rất là nhiều và đôi lúc em suýt chút nữa là ra ngoài ngồi tâm sự với anh ấy. Nhưng em đã không làm vậy, một lần nữa em đã thắng bản thân khi không để tình cảm chi phối.

    Rồi cái ngày em sắp ra trường cũng đến khi cả anh và em cùng háo hức chờ đợi. Có lẽ không phải chờ đợi cái việc em sắp tốt nghiệp ra trường, mà chờ đợi cái ngày chúng mình chính thức thuộc về nhau - Như người ta thường nói hai từ là " vợ chồng ". Em là cô gái may mắn khi được nhiều người yêu quý, có lẽ bản tính em hiền nên được như vậy. Điều đó đã giúp em dễ dàng được bố anh chấp nhận là người con dâu tương lai. Nghĩ lại mà em vẫn thấy lâng lâng trong người anh ạ.

    Nhưng rồi điều không mong muốn đã xảy ra, nó đến thật vô tình và cũng đầy bất ngờ mà một cô gái yếu đuối như em không thể ngờ tới được. Ngày đó là ngày 30/6, cái ngày mà em không bao giờ có thể quên. Anh nhớ chứ, hôm đó là ngày chủ nhật và bọn em chuẩn bị chia tay ra trường. Em đã xin phép anh vì ko muốn giấu diếm điều gì với anh bởi lúc đó em nghĩ rằng mình hoàn toàn trong sáng. Tối thứ 7 lớp em liên hoan nhỏ gọi là chia tay và Luận đã đến gần em nói chuyện. Anh ấy đã xin được đi chơi một lần với em bởi vì sau khi ra trường thì hai người xác định không biết có còn được gặp lại nhau không. Thấy tình cảm của Luận chân thành và thực ra em đã quá vô tình trong suốt thời gian qua nên cũng muốn cho anh ấy một cơ hội được gần bên em. Lúc đó em chỉ nghĩ đơn giản vậy thôi. Em chấp nhận đi chơi với Luận bởi vì em tin tưởng anh ấy không làm trò gì đồi bại. Và sáng ngày hôm sau em đã tìm anh để xin phép. Em biết anh khó xử khi em xin được đi chơi với một người mà cũng yêu em tha thiết. Nghe em nói hai người chỉ là bạn và coi như chỉ là gặp nhau lần cuối cùng khi bọn em chuẩn bị ra trường nên anh đã miễn cưỡng đồng ý cho em đi.

    Trước đấy em chưa hỏi là đi đâu và em cứ nghĩ chắc chỉ đi uống nước quanh Hà Nội mà thôi nên em đã bảo với anh như vậy. Nhưng ngày hôm đó, em khép nép ngồi sau xe máy để Luận đưa đi, đưa đi bất cứ đâu cũng được bởi tâm trạng của em cũng rối bời. Luận không đưa em đi uống nước, anh ấy chở em đi xa lắm, đi tận Hà Tây quê của anh ấy cơ. Anh ấy nói rằng muốn có một kỷ niệm với em nên muốn được đi chơi cùng em ở một nơi nào đó thật là đẹp và chỉ có trời biết, núi biết mà thôi. Đi như thế xa quá và em sợ anh mắng nên em từ chối. Nhưng Luận đã cầu xin em, anh ấy nói rằng chưa bao giờ xin em một điều gì và đây là lời cầu xin đầu tiên và cũng là lần cuối. Em đã im lặng đồng ý!

    Luận đưa em lên đỉnh núi Ba Vì, đi thăm quan Ao Vua. Cảnh đẹp của thiên nhiên nơi đó cũng dần làm em không nghĩ ngợi gì nhiều. Em bắt đầu tập trung cho chuyến dã ngoại với Luận và như anh ấy mong muốn, đã đi thì nên vui vẻ. Em cười và nghĩ rằng chẳng có ai quen biết ở đây nhìn thấy nên đã vô tư vui vẻ với Luận. Ngày hôm đó anh biết không, em cũng rất vui khi ở bên Luận. Em đã đồng ý để Luận cầm tay dắt đi. Cái suy nghĩ của em lúc bấy giờ đó chỉ là cái cầm tay thôi và cũng vì không sợ anh nhìn thấy nên em cứ để mặc như vậy. Nhưng có điều, là con gái khi được đàn ông cầm tay cũng mang đến những cảm xúc lâng lâng lắm. Cả ngày cứ tay trong tay với nhau khiến tình yêu trong em với Luận chợt trào dâng mãnh liệt. Hai đứa ngồi trên
    mỏm đá tâm sự và anh ấy đã khóc khi nói yêu em rất nhiều. Một người lính khóc trước mặt một người con gái thì làm sao trái tim em không thổn thức cho được. Vì thấy mình có lỗi khi từ chối tình cảm của người ta nên em chỉ biết cúi đầu im lặng. Sự yếu đuối của em đã khiến Luận bạo dạn ôm em vào lòng....em xin lỗi khi đã không có một chút phản đối cái ôm đó. Hai đứa cứ ngồi ôm nhau và im lặng đến tận ba mươi phút. Em thấy sự ấm áp trong lồng ngực của Luận nên đôi mắt em thiu thiu như muốn ngủ. Và cái điều em không ngờ tới đã xảy ra khi bờ môi em cảm nhận được bờ môi của Luận áp vào. Lần này thì em kháng cự, nhưng là sự kháng cự yếu ớt bởi Luận không phải là kẻ xấu xa. Chúng em đã hôn nhau một lúc lâu và em đã chấp nhận để anh ấy mút lưỡi em. Cũng rất may hai người chỉ dừng lại ở hôn nhau và bàn tay Luận không có hành động nào là muốn chiếm hữu em. Sợ anh ở nhà chờ lâu nên em bảo Luận đi về.

    Trên đường về, bất chợt trời có giông ở phía trước như báo hiệu chuẩn bị có một cơn mưa to nên Luận bảo em là nhà anh ấy ngay gần đây và muốn đưa em về chơi để cho biết nhà và cũng để tránh mưa. Em ngồi sau chẳng nói gì và cứ thế Luận cho xe chạy thẳng về hướng nhà anh ấy.

    Về đến nhà thì hai đứa ướt như chuột lột bởi mưa đổ bất ngờ. Nhà Luận có một đứa em gái 19t và một cậu em trai 15t. Hôm đó thế nào nhà anh ấy ba mẹ lại đi vắng hai hôm vì có việc trong gia đình. Luận lấy quần áo của em gái đưa cho em mặc vì quần áo trên người em đã ướt hết. Thấy anh trai đưa một người con gái về nhà thì hai đứa em tuy không hỏi nhưng chúng cứ tủm tỉm cười vì nghĩ rằng em là bạn gái của anh trai chúng nó. Đứa em gái của Luận tỏ ra khá quý em và khi hai chị em ở trong bếp, nó cứ luôn mồm khen em xinh đẹp và kể các thành tích về người anh trai của nó cho em nghe với đôi mắt tự hào. Bữa cơm có bốn người nhưng thực sự rất vui và tràn ngập tiếng cười. Thỉnh thoảng em đưa mắt nhìn Luận và thấy anh ấy vui lắm. Cái ko khí đầm ấm trong nhà như vậy khiến em ao ước và cũng hơi sợ sợ khi về làm dâu nhà anh. Bởi chị gái anh không thích em ra mặt mỗi khi em đến chơi. Em biết chị ấy đã nói xấu em sau lưng nào là em chỉ là một đứa nhà quê, nào là em lấy anh cũng chỉ vì cái hộ khẩu hà nội. Chị ấy nói đúng nhưng sao em thấy buồn quá!

    Có một điều thực tế mà anh không thể biết đó là ở bên Luận đôi khi em thấy được sự bình yên. Cảm giác đó khác hẳn với cảm giác mỗi khi bước chân đến nhà anh...run run, sợ sợ. Không khí bữa cơm vui vẻ khiến em giật mình nghĩ thầm " mình có chọn lựa sai không khi yêu anh và từ chối Luận?" Đến bây giờ em vẫn nghĩ lại : " Cuộc đời mình sẽ như thế nào nếu ngày đó chọn Luận chứ không phải là anh?"

    Sau khi ăn cơm và dọn dẹp bát đũa xong thì em bảo Luận đưa về Hà nội vì vừa sợ về quá muộn, vừa sợ anh giận. Nhưng Luận lưỡng lự muốn giữ em ở lại chơi thêm lúc nữa nên anh ấy lấy cớ là quần áo em chưa khô. Ngày đó chưa có điện thoại di động như bây giờ nên em không thể gọi về cho anh được và em đã không biết anh ở nhà sốt ruột ra sao. Em quá vô tâm phải không anh? Hai đứa em của Luận ý tứ chạy sang nhà hàng xóm coi phim để lại không gian riêng tư cho anh trai tâm sự với bạn gái.

    Chúng em ngồi nghế coi phim hài của cái đầu Video chạy bằng băng. Điều gì đến cũng phải đến khi bàn tay Luận lại lần nữa mon men sang kéo em ngả vào lòng anh ấy. Do lúc chiều hai người cũng đã ôm và hôn nhau rồi nên em không còn ngượng ngùng như trước, mà có lẽ trong con người em lúc bấy giờ đã chấp nhận sự phản bội. Đơn giản lúc đó em cũng rung động thực sự khi ở bên Luận và em chấp nhận cho anh ấy ôm hôn là vì em nghĩ rằng anh không biết nên chắc không sao. Đọc đến đây thì chắc anh thấy em quá bỉ ổi phải không?

    Những cái hôn nhẹ nhàng đến như tất yếu của vòng quay trái đất khi một con đực và một con cái ngồi cạnh nhau. Em đã để cho Luận thoải mái nhấm nháp môi và lưỡi mình. Khi anh ấy nhìn vào mắt em, rồi thốt lên ba từ "anh yêu em" thì ngay lập tức chúng em quấn vào nhau bằng những nụ hôn man dại hơn. Đầu óc em lúc đó chẳng nghĩ được gì, nếu có nghĩ đến tội lỗi với anh thì cái rạo rực trong người lập tức lấn át ngay. Từng chiếc cúc áo sơ mi trên người em đã được Luận cởi ra và em bàng hoàng khép tay lại như muốn che đậy bộ ngực căng tròn đang phập phồng bên trong.

    - Đừng em, hãy cho anh được một lần yêu, được một lần khám phá cơ thể của em đi! Luận thều thào năn nỉ bên tai em.

    - Không được đâu anh. Em yêu Tuấn và chúng em sắp thành vợ chồng rồi.- Đó là tất cả những gì em nói ra được lúc bấy giờ để cho Luận hiểu.

    Nhưng em nhầm, Luận có vẻ không chấp nhận hay thích thú gì với cái việc em chuẩn bị đi làm vợ người khác. Anh ấy không nói gì mà chỉ cúi đầu xuống tiếp tục hôn em. Bàn tay của Luận bây giờ tham lam và liều lĩnh hơn khi di chuyển khắp cơ thể em và dừng lại ở giữa cái háng. Anh ấy liên tục kích thích khiến em hứng tình và rạo rực vô cùng. Bàn tay của Luận mới chỉ ở bên ngoài xoa xoa thôi nhưng anh ấy đâu biết rằng bên trong dâm thủy đã chảy ra làm ướt nhẹp quần lót của " cô em gái anh ấy mà em đã mượn ".

    Một năm rưỡi là thời gian chúng mình yêu nhau và không biết bao nhiêu lần em cũng như anh là rất thèm muốn được vượt rào để trải nghiệm cái sung sướng tột bậc của tình yêu. Nhưng rồi lần nào em cũng kìm nén được và giữ được sự trinh trắng. Em không tiếc anh cái đó nhưng bởi yêu anh em chẳng có gì quý giá ngoài hai từ "trinh tiết" nên em muốn giữ để tặng anh...cho đêm tân hôn. Vậy mà...vậy mà...em thực sự xin lỗi anh...xin lỗi anh vì em đã trao cái quý giá mà mình gìn giữ bao lâu trao tặng cho Luận.

    Đến tận ngày hôm nay em vẫn không hiểu sao hôm đó đầu óc em lại mụ mị như thế? Có phải là lần đầu em rơi vào hoàn cảnh đó đâu đúng không anh? Rất nhiều lần anh cũng như vậy, cũng xin em cho anh nếm trái cấm trước nhưng đều bị em cự tuyệt. Vậy mà với Luận em lại dễ dàng để anh ấy kích thích rồi bế bổng em đưa vào trong phòng. Em không hiểu và thực sự em không thể hiểu bản thân em nữa anh ạ. Em xin lỗi, ngàn lần xin lỗi anh.

    Ngày hôm đó tận 11h khuya bọn em mới về tới ký túc xá. Nghe các bạn cùng phòng nói rằng cả ngày anh vô phòng em không biết bao nhiêu lần và lần cuối cùng anh ngồi đợi em đến tận 10h tối. Em biết anh giận nên dù cửa mình vẫn còn đau rát ê ẩm nhưng em vẫn mượn chiếc xe đạp của đứa bạn để đến nhà anh. Hơn 11h khuya, một đứa con gái đạp xe trong đêm tối nhưng em không hề sợ bất cứ điều gì, nếu có sợ thì em chỉ sợ mất anh mà thôi. Thú thực khi quan hệ với Luận xong rồi thì em thấy hối lỗi và thấy yêu anh rất nhiều. Sự phản bội đó cũng có thể đã giúp em nhận ra rằng cuối cùng mình yêu ai hơn! Em yêu anh chồng ạ!

    Yêu nhau một năm rưỡi nhưng lần đầu tiên em nói dối anh, nói dối rằng Luận chỉ cầm tay em và anh đã tin và đã tha thứ cho em mặc dù em biết hôm đó anh tức giận giống như kẻ điên tình.

    Cái ngày cưới cũng đến, ban ngày tràn ngập niềm vui bao nhiêu thì tối đến là sự âu lo bấy nhiêu của em anh ạ. Em sợ anh phát hiện ra em không còn trinh trắng. Có ai như em khi lại sợ đêm tân hôn đến vậy không? Nhưng có lẽ cuộc đời em lại gặp may mắn lần nữa anh à. Hôm đấy anh anh uống cũng nhiều nên hành sự không được tình cảm, anh chỉ loay hoay tìm cách nhét dương vật vào trong và anh sung sướng khi nó đã từ từ đi vào trong âm đạo của em. Có lẽ anh vui quá nên ra sức hì hục nhấp, còn em thì bị cảm giác lo sợ lấn át trong đầu nên tuyệt nhiên cảm hứng tình dục trong em không có chút nào. Em cắn răng chịu đau để chiều anh, thậm chí cố tình rên rỉ hơi to một chút để cho anh sướng. Đang yêu tự nhiên anh rút chim ra và mỉm cười với em. Em không hiểu gì thì thấy anh nói nhỏ :" Cám ơn em đã để dành giọt máu hồng cho anh.." Em lập tức nhìn xuống và đúng là thấy những giọt máu đỏ dính trên thân dương vật của anh, và nếu nhìn kỹ thì còn có một ít đang trào ra hai bên mép. Em hiểu đó là cái gì và chạy ngay vào phòng tắm. Anh có biết là khi em rửa thì cô bé lại ọc ra cái chất màu đỏ đó tiếp không? Ngày hôm đó thế nào kỳ kinh của em lại đến sớm tận hai ngày. Em nhớ cái cảm giác của anh nằm mỉm cười nhìn em e lệ bước ra khỏi phòng tắm. Anh hạnh phúc khi lấy được người vợ vừa xinh đẹp, vừa còn trinh trắng.

    Ba ngày hôm sau em lấy cớ cô bé còn đau rát để tránh quan hệ với mục đích giấu anh không cho anh biết sự thật. Một sự thật có lẽ là quá phũ phàng với anh. Nhưng có một điều anh không biết và em cũng không biết. Điều này còn kinh khủng hơn cả cái chuyện em không còn trinh. Đó là một tháng rưỡi sau em phát hiện mình có thai! Em âm thầm đi khám và bác sĩ chúc mừng em và nói rằng cái thai được hơn 6 tuần rồi. Đêm tân hôn em đến kỳ thì xác suất có thai rất thấp, vậy cái thai là của ai????? Em xin lỗi!!! Thằng Dế bây giờ đã bẩy tuổi nhưng nó vẫn chưa biết bố đẻ thực sự của nó là ai và có lẽ một ngày nào đó em phải nói cho con biết anh ạ.
     
  3. Leysek

    Leysek Đại Gia Lầu Xanh The VIP

    Bài viết:
    2,029
    Đã được thích:
    8,999
    Phần 2 :

    Thùy đã tắm xong, mái tóc dài ngang vai đen nhánh lơ lửng trên bờ vai làm tôn thêm vẻ quyến rũ của làn da trắng mịn màng. Đôi chân trần nhẹ nhàng đi đến bên chiếc bàn, nàng ngồi xuống lôi quyển sổ nhỏ và cái bút ra. Nàng mới từ bệnh viện về, ở bên cạnh Tuấn suốt cả tối và nắm tay anh nhưng tuyệt nhiên chỉ là một bàn tay vô hình. Người ta thường nói cho dù vợ chồng có hục hoặc hay xảy ra chuyện gì thì khi bệnh tật ốm đau
    cũng chỉ có vợ hoặc chồng tận tình chăm sóc cho nhau mà thôi. Đó là một thứ tình cảm thiêng liêng mà ko dễ gì đoạn tuyệt được. Không biết Tuấn có tỉnh lại được không hay phải chờ đợi đến bao giờ thì Thùy vẫn một mực kiên nhẫn, nàng vẫn hy vọng một ngày Tuấn mở mắt ra nhìn cô và nắm chặt tay mình. Ngày hôm qua Thùy đã thú tội trong những dòng nhật ký muộn màng. Tâm trạng của nàng đã được lới lỏng đôi chút sau khi bộc bạch hết tội lỗi của mình năm xưa. Thùy mở cuốn sổ ra, nàng lại tiếp tục cầm bút để viết mà như đang muốn nói cho người chồng nghe thấy.


    * Nhật Ký Ngày......


    Anh có biết cuộc đời hạnh phúc nhất của em là khi nào không hả chồng? Em không biết định nghĩa hai từ hạnh phúc là gì và em cũng không rõ nó có cao sang hay đòi hỏi quá không anh ạ. Nhưng em thấy vui và hạnh phúc nhất có lẽ là khoảng thời gian năm rưỡi chúng mình yêu nhau và sau đó là khoảng một năm tính từ ngày cưới. Lúc yêu nhau anh thể hiện là một người quan tâm và luôn yêu hết mình. Em vẫn còn nhớ anh đã nói với em rằng tính anh khô khan không thích thể hiện tình cảm ra bên ngoài và cả cuộc đời anh chưa từng tặng một bông hoa cho bất kỳ ai. Vậy mà khi yêu em, anh đã vì tình yêu mà cố gắng thay đổi. Làm sao mà em quên được cái ngày 14/2, một chàng trai bảnh bao quần âu áo sơ mi, trên tay là bó hoa hồng rón rén đi vào ký túc xá để tặng người yêu. Ngày hôm đó cả đám sinh viên trên tầng đều đứng ra ngoài, họ thích thú đứng nhìn và cười khi thấy anh xấu hổ tay cầm bó hoa cứ khép nép bám tường để đi. Em biết chứ! Một người chưa từng tặng hoa cho ai thì làm sao có sự can đảm khi lần đầu làm việc ấy. Anh ngại không dám đi vào trong phòng như mọi khi bởi anh ngượng ngùng với lũ bạn khỉ gió cùng phòng với em phải không? Anh chỉ dám ló mặt vào và gọi em ra ngoài nhưng em lại cố tình trêu anh nên em cứ ngồi lì trên giường để bắt anh phải vào.

    Bọn bạn em thỉnh thoảng vẫn nhớ và vẫn nhắc cái ngày hôm đó đấy anh ạ. Chúng thấy một thanh niên hà nội trông thật là nhát nhưng mà cũng thật đáng yêu làm sao. Anh vào, anh đứng giữa phòng tay cầm bó hoa nhưng không nói được gì. Cả phòng nhìn anh và mọi người cố nhịn cười...em cũng vậy. Em đứng mà chưa cầm hoa anh tặng bởi em đợi một câu nói từ anh. Anh chìa bó hoa trước mặt em và không thấy em nhận thì anh bắt đầu mới mở miệng. Hì hì, nghĩ lại câu nói đó mà em chưa thấy ai đi tán gái lại đặc biệt như anh. Anh có nhớ anh nói câu gì không? Anh bảo : " Cầm điiiii! Mỏi hết cả tay rồi đây này! " Cứ tưởng là ba từ " Anh yêu em " cơ, hóa ra lại không phải. Thế mà em lại nhận, em thật là ngốc làm sao. Nhưng mà em không giận
    anh chỉ vì câu nói bởi em hiểu tính anh : hơi thô nhưng trong lòng không phải vậy, rất tình cảm đúng không anh? Việc em vinh dự được là người con gái đầu tiên anh tặng hoa cũng là hạnh phúc lắm rồi. Bó hoa đó về sau em giữ hơn một năm liền anh nhỉ? Lúc vứt đi mà em cứ tiếc bởi anh đã gửi gắm bao tình cảm trong đó. Nhớ lại những kỷ niệm mà em ước gì được trở lại như ngày xưa, một tình yêu đích thực đúng nghĩa tình yêu, một tình yêu không bị tình dục hay tiền bạc tri phối nên nó thật đẹp và lãng mạn làm sao....

    Nhắc đến tình dục thì anh có công nhận rằng thời gian hai vợ chồng mình mặn nồng chính là lúc mới cưới không? Cái ngày đó sao mà đam mê và háo hức đến lạ anh nhỉ? Em nhớ lắm, làm sao mà em quên được những ngày tháng hạnh phúc đó. Em với anh cứ có cơ hội là lao vào nhau điên cuồng. Cả hai chẳng ai thấy chán, chẳng ai kêu mệt bao giờ. Anh đã từng nói, bờ môi em anh hôn không bao giờ biết chán, cơ thể em anh ngắm không mỏi mắt bao giờ. Lúc đấy anh yêu em nên yêu hết cả những khuyết điểm trên cơ thể của em và điều đó làm em thấy tự tin làm sao. Cả hai từ những kẻ không chuyên, bỗng chốc chỉ sau vài tháng mà cả anh và em đều chuyên nghiệp đến không ngờ. Lấy nhau về em mới phát hiện ra rằng chồng mình sao mà dâm đến thế. Rồi anh dậy em, anh hướng dẫn em vào những trò chơi tình dục, để rồi em cũng dần trở thành một người đàn bà luôn khát khao chuyện ấy. Lúc em mang bầu, thậm chí bụng to vượt mặt mà anh vẫn khen em đẹp, vẫn luôn miệng bên tai em kêu là em thật sự quyến rũ.Anh có biết những câu nói đó khiến em hạnh phúc và sung sướng như thế nào không? Người đàn bà khi chửa nên vóc dáng không còn nuột nà như xưa, nhưng nếu người chồng vẫn thèm muốn, vẫn thấy vợ mình đẹp thì thực sự họ sung sướng lắm anh ạ, sướng hơn cả khi đút con chim vào ấy chứ. Người phụ nữ yêu bằng tai mà anh!

    Nhưng đó là tất cả những gì mà chúng ta đã có, những kỷ niệm đẹp bên nhau. Cám ơn anh, cám ơn anh đã đem đến cho em những ngày tháng hạnh phúc đó, những ngày tháng mà em được sống trong cả tình yêu lẫn tình dục.

    Chuyện gì đã xảy ra với anh và em? Điều này chắc anh là người hiểu rõ nhất phải không? Khi cu Dế ra đời, anh đã thay đổi hoàn toàn, thay đổi một cách chóng mặt. Đến bây giờ em vẫn không hiểu tại sao anh lại như vậy? Có phải là do em không đáp ứng được tình dục cho anh? Anh cũng biết một điều người phụ nữ sau khi sinh phải kiêng tối thiểu 2 đến 3 tháng không? Bác sĩ cũng dặn em phải kiêng chuyện đó ba tháng cơ mà, sao anh không hiểu và thông cảm cho em vậy? Người ta khi bầu bí thường cũng đã phải kiêng rồi, nhưng vì chiều anh, sợ anh thiếu thốn nên em vẫn đáp ứng đầy đủ. Có ai như vợ chồng mình không khi mà vợ chửa nhưng vẫn đều đặn một tuần bẩy ngày thì cả bẩy đêm hùng hục rên rỉ. Hôm nào sức khỏe em yếu quá thì em vẫn tận tình sóc cho anh ra. Như vậy chẳng phải em là người vợ cố gắng chiều chồng rồi sao. Đến tháng thứ tám, bụng to quá rồi thì anh cũng biết thương em đôi chút khi bẩy đêm giảm xuống còn con số năm. Hì hì, công nhận chồng em nhu cầu cao thiệt đó.


    Ba tháng đầu sau khi sinh cu Dế, em hiểu là anh đang ăn quen nên không quen nhịn. Nhưng em không nghĩ rằng điều đó lại tồi tệ đối với anh như vậy. Thiếu sex, anh bỗng dưng cáu bẳn vô cớ với em. Đi làm về, không như ngày trước là hai vợ chồng quây quần bên nhau, anh chỉ bế con một lúc rồi kêu mệt đi ngủ trước. Bữa cơm tối cũng dần dần thiếu đi một người. Nhiều hôm mất công nấu, anh có biết rằng em và con ngồi đợi anh về nhưng anh kêu đang nhậu và em đã nhịn không ăn nổi. Hai mẹ con chỉ biết nằm ôm nhau, nước mắt em đã tuôn rơi. Em không nói gì với anh, không trách anh bởi vì trong người em mang một tội lỗi lớn và em nghĩ rằng em đáng bị anh trừng phạt như vậy.

    Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi, em và con chỉ biết ngồi trong bốn bức tường trông ngóng anh đi làm về. Ban đầu em cứ nghĩ đơn giản chắc là do anh thiếu sex nên mới như vậy và em chờ đợi cái thời gian kiêng kị qua đi để em có thể phục vụ tốt nhiệm vụ của một người vợ dành cho chồng. Nhưng anh vẫn vậy, vẫn không hề thay đổi. Nguyên nhân tại sao lại như vậy? Rồi em và bố mẹ anh tìm hiểu thì tất cả đều vỡ nhẽ khi anh nợ nần trong các trò chơi lô đề rất lớn. Bố anh buồn lắm, ông chỉ biết im lặng ngày ngày vác cái thân già đi hàn xì kiếm thêm mấy đồng để mua sữa và bỉm cho cháu nội. Bố anh là một người cha, một người ông thật tuyệt vời và em cảm thấy may mắn khi được gọi ông bằng "bố". Ngày em đẻ, người nấu các chất bổ cho bà bầu chính là ông. Người chăm lo cho cu Dế từng li từng tí cũng vẫn là ông. Nếu không có ông bên cạnh chạy đi chạy lại giúp thì mình em sao chịu nổi. Em nghĩ rằng anh biết chuyện đó. Hay anh thấy có bố giúp rồi nên anh an tâm chơi bời bên ngoài? Mẹ anh với em không hợp nhau một chút nào. Cũng giống như chị gái anh, mẹ anh coi khinh em ra mặt khi luôn dè bỉu em chỉ là một con nhà quê nghèo hèn. Vâng em chấp nhận chuyện đó bởi đúng em là như vậy. Nhưng có điều em không chịu được khi bà bênh con trai chằm chằm. Anh cờ bạc như vậy mà bà vẫn bênh, vẫn nói tốt về anh các kiểu, thậm chí bà còn lén rút tiền tiết kiệm để trả nợ cho anh. Tuy nhiên anh biết không, có một điều an ủi cho em là bà cũng quý cu Dế lắm. Giống như ông, bà coi cu Dế như cục vàng của bà. Có lần bà còn nói rằng tất cả tài sản của bà, kể cả là ngôi nhà bà sẽ không cho ai hết, bà chỉ cho thằng cu Dế của bà thôi. Cu Dế được ông bà yêu mến như vậy cũng khiến em bớt đau buồn, bớt tủi thân để cố gắng sống tiếp trên cõi đời này.

    Ngã rẽ cuộc đời bắt đầu đến với cuộc sống vợ chồng mình khi anh bị công ty cho nghỉ việc chỉ vì anh sa đà cờ bạc quá chớn. Nghỉ làm triền miên, đi làm trong bộ dạng luộm thuộm đó chính là lý do công ty không thể chịu đựng thêm được nữa. Thất nghiệp, hết tiền thì anh mới chịu khó ở nhà với hai mẹ con. Lúc này em cũng thấy anh tu tỉnh, có chút hối hận và thương hai mẹ con đôi chút. Những lúc chạy sang nhà bố mẹ xin tiền thì anh mới thấm thía từng đồng mà anh đã ném vào lô đề. Ngày trước em xinh đẹp nên được anh yêu hết lòng. Giờ đẻ xong, em cũng chẳng hiểu sao cơ thể em lại phì ra một cách đáng sợ. Thấy anh chê em béo quá thì em cố dành thời gian tập thể dục tại nhà hàng ngày nhưng vẫn chẳng giảm cân được tẹo nào, có khi còn tăng lên. Việc chỉ ngồi nhà bế con khiến trọng lượng cơ thể em tăng một cách chóng mặt. Ngày trước đang mới có 45 đến 48 cân, giờ lúc nào em cũng ở cái ngưỡng 58 đến 60 cân. Đó có lẽ cũng là một phần lý do khiến anh không còn mặn mà với cơ thể của em nữa. Những lúc anh ôm em, chưa kịp sung sướng được vài giây thì thấy khuôn mặt anh nhăn nhó vì ôm phải cái bụng đầy mỡ, em cũng buồn lắm anh có biết không? Là phụ nữ, có ai muốn mình béo như vậy đâu?


    Thất nghiệp một thời gian ngắn thì anh cũng có một công việc mới để đi làm. Lần này cũng lại trông chờ vào cái thân già của bố mẹ anh giúp cho. Anh chẳng tự mình năng động tìm việc cho bản thân, anh để cho ông bà chạy khắp nơi nhờ người quen giúp cho. Và cuối cùng, cũng nhờ bố quen biết rộng và cũng mất thêm một khoản mấy chục triệu của bố mẹ đút lót cho người ta mà anh được nhận vào làm một chân...lái xe cho giám đốc xây dựng. Việc bố mẹ anh thương con trai rút tiền trả nợ và chạy chọt xin việc cho anh chẳng liên quan gì đến em vậy mà chị gái anh lại hằn học với em một cách khó chịu. Em biết chị ta đi nói xấu em với bạn bè nào là cả hai vợ chồng lười chẩy thây chẳng chịu đi làm mà ăn bám ông bà già, nào là em nịnh hót rót mật vào tai để bố mẹ rút tiền tiết kiệm chạy việc cho anh. Em có làm nên tội gì đâu mà chị ấy nói như vậy cơ chứ? Con chưa được một tuổi thì em phải ở nhà trông là điều đương nhiên mà. Còn việc bố mẹ giúp anh là bố mẹ tự nguyện đấy chứ, em nào đâu có dám nói này nói nọ.

    Cái ngày anh bắt đầu đi làm cả nhà ai cũng mừng, ai cũng mong anh tu tỉnh cố gắng từ bỏ cờ bạc. Bố anh ít nói nhưng nhìn bố em thấy ông vẫn hy vọng vào anh nhiều lắm. Còn mẹ anh thì đi khoe khắp xóm nơi bà ở, nào là anh làm cho một công ty to, nào là anh làm trợ lý cho giám đốc, nào là lương anh cao lắm..v..v...Hì hì, không biết sau này cu dế lớn lên em có bênh con trai mình như vậy không nhỉ? Nhưng có điều, em cũng làm mẹ nên em hiểu tình thương của một người mẹ dành cho con trai nó đặc biệt và lớn lao biết nhường nào. Đôi khi em nghĩ, người giỏi nhất và cũng đáng thương nhất chính là mẹ anh. Có thể đó chính là lí do vì sao bố không bao giờ nói mẹ một câu cho dù bà hay bênh con một cách thái quá.

    Cả nhà hy vọng, cứ tưởng anh đi làm thì kinh tế cũng sẽ khá hơn. Nhưng việc làm lái xe cho một giám đốc xây dựng thì anh luôn phải đi theo ông ta. Cứ ông ta đi đâu thì anh phải theo đấy. Khi có các công trình ở tỉnh xa thì anh luôn vắng nhà, ít thì vài ngày, lâu thì tận 2-3 tuần. Đồng lương làm ra được cũng chẳng thấy anh đưa cho vợ để nuôi con. Em hiểu, người ta thường nói con trai làm nghề lái xe hay phải xa nhà, do vậy sẽ không tránh được cảnh tự do ăn chơi, đàn đúm. Em và bố buồn lắm. Nhìn ông mưa gió vẫn đến các xưởng cơ khí xin làm thêm mà em thấy xót. Rồi một ngày, em quyết định, em phải đứng lên làm một cái gì đấy cho bản thân, cho con và cho bố mẹ. Em không thể ngồi nhà chờ những đồng tiền anh đem về khi chẳng đủ mua sữa, mua bỉm cho con chứ đừng nói cho cả gia đình. Em không muốn là một người sống phụ thuộc, không muốn làm một kẻ ăn bám. Sống cảnh phụ thuộc trong cả thời gian vừa qua khiến em mệt mỏi lắm rồi. Giờ là lúc em phải đứng lên, sống cho bản thân mình và cho cu Dế nữa anh ạ.

    Bố nghe em giãi bầy thì ông hoàn toàn đồng ý và ủng hộ anh ạ. Ông đến đón cu Dế về nhà để cho bà nội nó trông, còn em có thời gian đi ra ngoài xin việc. Với cái bằng trung cấp kế toán, kinh nghiệm không, quen biết không, tiền cũng không, thân hình thì mập ú khiến chẳng nơi đâu nhận em vào làm cả. Em buồn và thất vọng lắm. Thế rồi lại là bố anh, lại lần nữa cái thân già của ông âm thầm đi hỏi han này nọ xem có chỗ nào cần người không để xin cho đứa con dâu. Trong một lần tình cờ bố nghe thấy bà bạn quen của bố nói chuyện sắp khánh thành một nhà trẻ mấu giáo tư nhân, thế là bố xin ngay cho em vào một chân cô nuôi dậy trẻ với mức lương 4 triệu đồng một tháng. Em hơi lo nhưng em đã quyết, việc gì em cũng sẽ làm miễn là có việc, có tiền...Rồi cuộc sống của em bắt đầu thay đổi khi em đi ra ngoài làm anh ạ. Em đi làm, bố xin nghỉ làm thêm để ở nhà trông cu Dế, ông muốn tạo điều kiện và giúp cả hai vợ chồng đều có công ăn việc làm ổn định. Bố anh là người như vậy đấy, ông sống tốt và luôn lo lắng cho con cháu. Vậy mà cả anh, và cả em...chẳng ai đền đáp được cái công sức của ông bỏ ra. Chúng mình còn nợ bố mẹ nhiều quá anh có biết không? Hãy tỉnh lại anh nhé, chúng mình sẽ làm lại từ đầu cho dù cũng đã muộn.
     
  4. Leysek

    Leysek Đại Gia Lầu Xanh The VIP

    Bài viết:
    2,029
    Đã được thích:
    8,999
    Phần 3 :

    * Nhật Ký Ngày......

    Đêm nay là đêm thứ ba em ngồi viết những dòng ký sự anh à. Em hy vọng một ngày nào đó anh tỉnh lại và đọc được những dòng chữ này. Em sẽ nói ra hết, em không thể giấu mãi được nữa phải không anh? Em xin lỗi và em chấp nhận ra đi nếu như anh không còn cần em nữa.

    Anh biết không, cái ngày em bắt đầu đi làm đã có nhiều sự thay đổi, đặc biệt là thay đổi trong suy nghĩ của em. Một cô gái xinh đẹp đã từng là hoa khôi của trường làm sao có thể chấp nhận một bộ dạng xấu xí đi ra ngoài được. Tuy trường mẫu giáo toàn là cánh con gái với nhau nhưng em vẫn nhất quyết phải thay đổi về ngoại hình. Là con gái ai chẳng muốn mình xinh đẹp, em đã đi làm tóc, ra đường chịu khó mặc váy, mặt mũi cũng trang điểm kỹ càng hơn. Vì mặc cảm thân hình mình giờ béo ú nên em tìm mọi cách cố gắng khắc phục nhược điểm đó. Bạn bè ai cũng động viên và khích lệ em ăn mặc đẹp, tuy nhiên điều đó vô tình lại làm bố mẹ anh khó chịu. Mẹ anh khó chịu ra mặt khi thấy em son phấn đã đành bởi từ trước bà đâu có ưa gì một đứa con dâu nhà quê như em. Nhưng bố, người mà em luôn yêu quý và kính trọng cũng không thấy gì là vui vẻ khi nhìn em dành đến nửa tiếng đồng hồ trang điểm và mặc quần áo. Có lẽ ông nhiều kinh nghiệm và hiểu được ngoài xã hội không phải cái gì cũng toàn màu hồng, ông lo lắng một ngày nào đó em sẽ cắm sừng anh....mà nhìn anh đi suốt ngày như vậy thì cái việc ông lo lắng cũng là có lý lắm chứ. Rất may chỗ làm lại toàn trẻ nhỏ và phụ nữ với nhau nên ông bà cũng bớt lo phần nào. Anh là chồng mà mỗi khi anh về nhưng anh chẳng bao giờ chịu để ý hay kiểm tra gì vợ cả. Có lẽ anh tin rằng một con béo với cái bụng toàn mỡ thì làm gì có ai thích phải không? Chồng không lo nhưng đã có bố mẹ lo hộ. Anh sướng thật đấy, cái gì cũng
    được bố mẹ quan tâm và giúp nhiệt tình. Tháng đầu tiên em đi làm, ông bà cứ lấy cớ nhớ cháu để tạt qua tạt lại, nhưng em biết đấy là sự kiểm tra xem em có bồ bịch gì không. Nhiều lần khi anh đi công tác cùng sếp, ông bà thử em bằng cách bảo cho cu Dế ngủ lại nhà ông bà, nhưng đến 10h tối đã thấy ông đưa cháu về với lý do cu Dế nhớ mẹ không chịu ngủ với ông bà.

    Ba tháng em đi làm là thời gian quá đủ để ông bà nhận ra em là đứa con dâu chung thủy anh ạ. Ông bà hài lòng lắm tuy không nói ra nhưng em biết. Mọi người nói cũng đúng, người ta cho rằng chẳng có điều gì là chắc chắn cả. Người đàn bà chưa ngoại tình không có nghĩa là họ sẽ không ngoại tình. Chẳng qua chưa ngoại tình là do chưa có cơ hội mà thôi.

    Đúng thời điểm em lấy được niềm tin từ ông bà thì lớp em đón nhận một cháu bé gái chạc 5 tuổi. Cháu bé này rất ngoan và dễ thương anh ạ. Nhưng có điều người đàn ông, cũng là bố của cháu nhỏ mà hàng ngày hay đưa đón lại có bộ mặt rất hung tợn. Anh ta tên Hùng, trạc tầm ba mươi hai, ba mươi ba tuổi. Tại sao anh Hùng lại có khuôn mặt hung tợn là bởi trên mặt anh ấy có một vết sẹo rất dài nằm ở bên má trái. Nó như một dấu tích cho việc đâm chém và nói lên rằng anh ta là một người giang hồ. Những ngày đầu, em và các cô giáo trong trường ai nhìn thấy anh Hùng cũng đều sợ sợ. Tuy nhiên em chỉ sợ chứ cũng chẳng có gì để mà coi thường anh ấy cả. Em bị mẹ và chị gái anh dè bỉu là một đứa con gái nhà quê rồi nên em không thích
    dè bỉu bất cứ một ai cả.

    Hai tuần liền chỉ thấy người đưa đón cháu Mai là anh Hùng nên em có thắc mắc. Anh ta trả lời đầy cay đắng cho em biết rằng trong khi anh ấy ở trong tù, người vợ đã bỏ con lại đi theo trai vào miền nam sinh sống. Qua một thông tin nho nhỏ vậy thôi thì em đã dần đồng cảm với hoàn cảnh của anh ta, đã nhìn anh ta với đôi mắt khác. Bé Mai cũng được em quan tâm nhiều hơn bởi em thương nó sống thiếu thốn tình cảm.

    Anh biết không, hàng ngày gặp nhau hai lần lúc sáng và lúc chiều tối nên khuôn mặt đầy sợ hãi của anh Hùng dần biến mất trong em. Nhìn nhiều cũng thấy bình thường, thậm chí em còn thấy anh ta rất đáng thương. Em có một sự ấn tượng rất lớn với anh Hùng, anh biết đó là điều gì không? Anh Hùng là người xã hội đen nhưng anh ấy vẫn yêu quý và lo lắng cho đứa con gái của anh ấy. Cứ mỗi buổi sáng nhìn hai bố con bịn rịn chia tay mà em không kìm được nước mắt anh ạ. Lúc chiều đón về thì em nhìn thấy bé Mai chạy nhanh lao vào vòng tay anh ấy đầy vui mừng. Điều đó bỗng dưng em thấy thèm, thèm một gia đình đầm ấm bên các con anh ạ. Anh Hùng dù là người bị xã hội lên án, nhưng anh thấy không, anh ấy vẫn yêu và quan tâm đến con gái như vậy cơ mà? Còn anh, cớ sao anh lại không như vậy? Nghĩ đến thì ban đầu em cũng trách anh nhiều lắm, nhưng sau đó em lại thôi không trách anh nữa, có trách thì trách chính bản thân em. Bởi vì em vẫn mông lung một điều thầm kín rằng không biết bố đẻ của cu Dế là ai!!! Quả thực điều này như một trái đắng và nó đã hành hạ em suốt cuộc đời.


    Trong những bữa cơm tối hiếm hoi của hai vợ chồng, em chưa bao giờ nói cho anh biết một điều rằng trong đầu em đang có hình bóng của một người đàn ông khác. Khi cu Dế được gần hai tuổi, em không muốn mình bị ai kiểm tra cuộc sống riêng tư nên em đã nghĩ ra cách nói với bố mẹ cho cu Dế đến nhà trẻ nơi em làm việc. Bố mẹ có vẻ không hài lòng vì không muốn thiếu thằng bé, nhưng do em cương quyết nên ông bà đành phải nghe theo. Lúc đấy em vẫn là một cô gái trẻ nên suy nghĩ trong em có phần hạn chế. Em cứ nghĩ đơn giản sống là sống cho bản thân mình nên cho dù bố mẹ không thích em ra đường son phấn, ăn mặc đẹp thì em cũng mặc kệ ông bà. Em đã suy nghĩ ấu trĩ như vậy đấy anh ạ. Ngày trước em quý bố bao nhiêu, giờ thì em cứ thấy ông khó tính, em thấy sợ sợ kiểu gì mà khó nói ra thành lời được. Ngày đấy anh ở nhà thì chắc anh cũng thấy đúng không? Anh có thấy bố mẹ dỗi và giận cả hai vợ chồng không? Như mẹ nói thì chúng mình đủ lông đủ cánh rồi nên không cần ông bà nữa. Anh là đàn ông, là con trai trong nhà thì đáng ra anh phải đứng lên nói cho bố mẹ hiểu, nhưng anh chỉ ậm ờ rồi cũng chẳng nói gì và đâm ra mẹ lại càng thêm ác cảm với con dâu.

    Thời gian đó em bị stress nặng bởi cuộc gia đình. Em thấy nó ngột ngạt đến khó thở, đôi lúc em muốn vứt tất cả để ra đi nhưng em không có bản lĩnh để làm điều đó.Em cố gắng làm mọi thứ để anh không bị mang tiếng có người vợ này nọ, nhưng mọi cố gắng đều không như em mong muốn. Mẹ và chị gái anh vẫn ghét em như mọi khi và càng ghét thì họ lại càng tìm mọi cách để làm cho em phải ra đi. Mẹ nghe theo lời chị gái anh, một hôm bà nói mỉa với em rằng giờ em đi làm rồi, có tiền mua son phấn, mua quần áo mới thì hãy trả cho bà tiền đi. Em ngạc nhiên nên hỏi lại :

    - Tiền gì cơ hả mẹ?

    Bà liền lôi một quyển sổ nhỏ ra mà trước đó em chưa bao giờ nhìn thấy. Trong cuốn sổ nhỏ đó, anh biết mẹ ghi những thứ gì không? Mẹ ghi tất tần tật các khoản chi tiêu ngày trước mà ông bà mua cho cu dế. Em nhìn mà hoa hết cả mắt, nào là bỉm, nào là sữa, nào là quần áo, nào là khoản chi chạy việc cho anh mấy chục triệu nữa. Bà ghi chép đến cẩn thận và không thiếu một thứ gì. Em đứng sững và bị sốc toàn tập bởi vì ngày trước cứ nghĩ ông bà thương cháu, thương con trai nên ông bà mới giúp đỡ nhiệt tình như vậy. Hóa ra mọi chuyện không hề đơn giản như em nghĩ. Em chẳng biết trả lời ra sao, bà nhìn em rơm rớm nước mắt thì nói tiếp như động lòng thương hại :

    - Mẹ nói vậy thôi để cho các con biết, chứ mẹ không bảo hai đứa phải trả hết ngay. Giờ cả hai cùng đi làm, cùng có thu nhập nên liệu mà để ra một ít mà trả dần cho mẹ. Bố mẹ đã rút hết tiền tiết kiệm để lo cho hai đứa hơn hai năm nay rồi và bây giờ bố mẹ cũng chẳng còn đồng nào cả. Chúng mày như vậy thì chắc bố mẹ cũng chẳng nhờ được khi về già, thôi thì mẹ cứ cẩn thận phải tích cóp một chút, nhỡ may mai kia ốm đau còn có tiền mà đi viện.

    Em chưa bao giờ dám cãi lại mẹ, và lần này cũng vậy. Em chấp nhận sẽ trả hết mọi khoản mà ông bà đã chi cho cu Dế, nhưng có một khoản mà em phải lên tiếng vì số tiền đó quá lớn đối với em :

    - Nhưng mẹ ơi, sao cái khoản chạy việc cho anh Tuấn mẹ lại đòi con? Chuyện đấy con tưởng bố mẹ giúp anh Tuấn chứ? Mà nếu người phải lo trả khoản đấy thì phải là anh Tuấn. Mẹ cũng thấy đấy, anh ấy đi làm nhưng lương lậu về có đưa được cho con đồng nào đâu. Họa hoằn lắm tháng thì 1 triệu, tháng nào cao thì một triệu rưỡi. Giờ mấy chục triệu liền thì con lấy đâu tiền mà trả cho mẹ được.

    Mẹ anh nghe em nói vậy thì bà quắc mắt lên mắng :

    - Đấy là chuyện của vợ chồng hai đứa, tao làm sao mà quản lý được. Mày là vợ thì mày phải biết quản lý đồng lương của chồng mày chứ. Tao chỉ biết bỏ tiền ra ứng trước giúp xin việc cho chồng mày là tốt lắm rồi. Mà mày cứ kêu không có, thế tháng nào cũng quần mới, váy mới...chúng ở đâu ra? Chẳng nhẽ trai tặng!

    Nghe mẹ sừng cồ và xưng hô mày tao thì em biết bà đã không còn coi em là con nữa rồi. Nhưng em không dám cãi, em chỉ im lặng như chấp nhận từ nay mình sẽ có một khoản nợ.

    Anh có nhớ ngày hôm sau em đã nói chuyện với anh về chuyện đó ko? Em xin anh, xin anh hãy làm chứng cho em để tâm hồn em được trong sạch đôi chút. Em chỉ nói nhỏ nhẹ với anh rằng từ nay anh đi làm liệu liệu tiết kiệm mà trả cho mẹ khoản tiền chạy việc của anh, còn em sẽ lo trả các khoản vụn vặt khác mà ông bà đã mua cho cu Dế. Anh nghe em nói vậy thì đùng đùng đi đến nhà bố mẹ, và rồi hôm đó hai mẹ con anh cãi nhau vì tiền. Em có muốn như vậy đâu, nhưng em phải nói rõ ràng để cho anh còn biết mà bớt chơi bời đi. Ngay đêm hôm đó, tiếng tăm của em vang xa cả họ. Mẹ anh gọi điện hết cho chị gái, cho các cô, các chú trong họ kêu là em xúi bẩy anh về nhà mắng mẹ. Giờ em đã trở thành một đứa con dâu, một đứa cháu dâu
    đáng ghét với bên họ nhà anh. Em đã khóc cả đêm anh ngủ có biết gì đâu. Cuộc sống gia đình lúc đó đối với em còn hơn cả địa ngục : Chồng thì hờ hững có cũng như không, mẹ chồng thì càng ngày càng ác cảm với con dâu. Chính vì điều đó đã tạo điều kiện đẩy em gần đến với Hùng hơn anh ạ.
     
    petenjane, ntple100, huyvip and 18 others like this.
  5. Leysek

    Leysek Đại Gia Lầu Xanh The VIP

    Bài viết:
    2,029
    Đã được thích:
    8,999
    Phần 4 :

    Thùy ngồi dậy con học bài suốt cả buổi tối, đến khi cu Dế đã say giấc nồng thì nàng mới đi vào căn phòng nhỏ nơi mà nàng vẫn hàng đêm ngồi viết nhật ký. Có lẽ sau Tuấn và Luận thì Hùng là người thứ ba trong đời chiếm được cảm tình của Thùy. Hùng đến thật nhẹ nhàng và ra đi cũng nhanh như một cơn gió. Khoảng thời gian ngắn ngủi bên Hùng cũng đã giúp Thùy có nghị lực đứng lên sau những chuyện căng thẳng trong gia đình, giúp Thùy thấy rằng cuộc sống này vẫn còn nhiều điều tốt đẹp.


    * Nhật Ký Ngày......


    Mây hôm vừa qua anh có nghe thấy những gì em nói không hả Tuấn? Chắc anh không biết Hùng và cũng chưa từng thấy em nhắc đến tên anh ta phải không? Em đã giấu anh chuyện đó suốt mấy năm nay. Thú thực Hùng là người đàn ông thứ ba mà em yêu và tuy rằng thời gian đã trôi qua rất lâu rồi nhưng đôi khi em buồn thì em vẫn nhớ đến kỷ niệm của hai người anh ạ. Em vẫn tự hỏi, giờ này Hùng ra sao? Giờ này bé Mai đã có mẹ chưa? Chắc con bé lớn lắm rồi?

    Em với Hùng có khoảng thời gian gần hai tháng thân mật như những người bạn đồng cảm, tương thân tương ái lẫn nhau. Thấy bé Mai cứ quấn quýt bên em thì Hùng cũng tỏ ra gần gũi với em hơn. Chẳng biết tự bao giờ em đã coi Mai như là con gái của mình anh ạ. Con bé đáng thương lắm! Nếu anh nhìn thấy chắc anh cũng sẽ yêu quý con bé cho mà xem. Có những hôm em và cu Dế về nhà muộn, anh có biết tại sao không? Bởi vì Hùng đôi lúc có việc bận nên không đến đón được và em phải đứng đợi cùng bé Mai, đứng đợi Hùng xong việc đến đón con gái về.

    Sự thân thiện của chúng em được nâng lên một chút khi em chở Dế, còn Hùng chở bé Mai, hai chúng em đi song song trên đường về rồi cùng trò chuyện rất thân mật. Có những hôm anh đi công tác, bọn em cùng đưa hai đứa nhỏ đi chơi, đi ăn, rồi những dòng tâm sự tự dưng cứ đến với nhau mà không hề có dự tính trước.

    Chắc anh muốn hỏi cảm nghĩ của em lúc đó về Hùng như thế nào có đúng không? Em xin trả lời thực lòng là lúc đó ở bên Hùng em thấy sự êm ả của cuộc sống, sự đơn giản của tình người. Nhìn hai đứa trẻ vui cười với nhau, cả em và Hùng chắc đều nghĩ trong đầu rằng " đây mới là gia đình đích thực mà mình mong muốn..."

    Anh biết không, em đã sợ và đã hối hận với suy nghĩ phải lấy bằng được trai hà nội để trụ lại đất thủ đô. Cứ nghĩ được sống ở mảnh đất giàu có này thì em sẽ được sung sướng hơn, nhưng có lẽ em đã lầm và em biết cũng nhiều người có suy nghĩ như em. Mỗi người có một duyên phận không ai là giống nhau và có lẽ em đã phải trả giá cho sai lầm, cho tội lỗi mà mình đã gây ra.

    Có một điều em dễ nhận thấy khi ở bên Hùng đó là em không quan tâm anh ấy xuất thân từ đâu, em cũng chẳng bao giờ hỏi anh ấy làm gì. Điều duy nhất em quan tâm là mong chiều đến để được nhìn thấy anh ta đến đón con, để được cùng trò chuyện khi hai người cùng đi song song bên cạnh nhau. Vâng, tất cả đơn giản chỉ có vậy thôi anh à. Chúng em thân thiện hơn, gần gũi hơn nhưng chỉ là gần gũi về tâm hồn...tâm hồn của những kẻ cô đơn. Hơn hai tháng trời chúng em đã như vậy nhưng vẫn có một khoảng cách vô hình không thể đưa chúng em xích lại gần nhau hơn. Bởi anh biết tại sao không? Bởi vì trong em lúc đó không bao giờ nghĩ đến tình dục. Thứ em cần là sự sẻ chia, sự quan tâm đến nhau, sự giúp đỡ về tình thần cho nhau là chính chứ không phải hai người đến với nhau là vì nhu cầu sinh lý.

    Thế rồi giữa em và Hùng bỗng trở nên gắn bó với nhau sau ba tháng kể từ ngày bé Mai vào lớp. Anh Hùng vì cảnh gà trống nuôi con nên nhiều lúc anh ấy bận việc không đến đón được và em sẵn lòng đưa bé Mai về nhà mình ngủ cùng cu Dế. Hùng bề ngoài là một người đàn ông hung tợn nhưng sâu thẳm trong con người của anh ấy lại không phải như vậy. Anh ấy luôn làm em tin tưởng và cảm thấy an toàn. Anh thấy đấy, ba tháng liền Hùng không bao giờ có một hành động nào gọi là gạ gẫm em lên giường cả, điều đó càng làm em yêu quý anh ấy hơn. Có lẽ trong suy nghĩ của Hùng khác với những người đàn ông bình thường anh ạ. Cái anh ấy cần không phải là sex, không phải là một người đàn bà xinh đẹp, mà thứ anh ấy cần là một người mẹ biết yêu thương bé Mai.

    Nhưng rồi, vâng lại từ "nhưng" anh ạ. Mọi thứ lại không như em nghĩ, cuộc đời đâu có đơn giản đúng không anh? Chuyện xảy ra mà em không biết lỗi của ai, cũng có thể là từ phía em khi chính em là người đánh thức bản năng đàn ông của Hùng trỗi dậy. Có thể Hùng đã phải kìm nén quá lâu, để rồi khi tòa thiên nhiên đẹp rực rỡ hiện ra thì sự kìm nén đó như quả bóng nổ tung trên bầu trời. Ngày hôm đó anh đưa sếp đi Quảng Ninh hai ngày anh có nhớ không? Hôm đó là ngày chủ nhật lớp học đóng cửa, anh vừa đi thì em nhận được tin nhắn của Hùng hỏi rằng em có thể trông giúp bé Mai hộ anh ấy cả ngày được không? Nếu có anh ở nhà
    thì em chắc không dám, nhưng nhà cũng chỉ có hai mẹ con nên em đã nhận lời vì muốn cu Dế có chị Mai chơi cùng. Em với Hùng quý nhau như thế nào thì bé Mai và cu Dế nhà mình cũng quý nhau như vậy, hai đứa rất thích được chơi với nhau.

    Khoảng một tiếng sau Hùng mang con gái đến và anh ta nói rằng có việc bận nhờ em trông đến chiều tối. Cả ngày hôm đó em đã trông hai đứa, nấu nướng cho chúng nó ăn nhưng đến 7h tối vẫn không thấy Hùng đến đón bé Mai về. Chờ đến 8h tối cũng không thấy nên em gọi điện nhưng điện thoại anh ta đã tắt. Em lo lắng không biết Hùng đã xảy ra chuyện gì, gọi điện nhiều lần nhưng vẫn không thể nào liên lạc được. Đến 9h tối em đành cho hai đứa nhỏ lên giường ngủ trước, còn em ngồi chờ. Em ngồi chờ anh ta đến gần 10h khuya thì mệt mỏi đứng lên đi tắm để đi ngủ vì lúc đó em nghĩ rằng chắc Hùng bận việc nên để Mai ngủ lại nhà em.

    Bước ngoặt của câu chuyện đó là tắm xong em mặc cái váy ngủ mỏng màu trắng sữa do chính anh mua tặng em khi hai chúng mình lấy nhau. Anh có nhớ chiếc váy ngủ đó không? Chắc là anh nhớ, vì những ngày đầu mỗi lần em mặc nó là anh lao vào em như một con hổ đói khát tình. Nhưng sau khi có cu Dế, em vẫn thỉnh thoảng mặc vì những thứ anh tặng là em không bao giờ vứt đi, vậy mà anh có vẻ đã chán, anh thờ ơ đến hờ hững vì có lẽ anh không còn thấy sự hấp dẫn. Ngực em thuộc dạng to nên ban ngày mặc áo con rất khó chịu, vì vậy khi đi ngủ là em thường tháo chúng ra để cho hai bầu vú được thoải mái. Khi em vừa lên giường thì có tiếng gõ cửa, em dậy đi ra và hỏi ai đấy. Đó là Hùng! Lúc đó em không để ý là trên người mình quá gợi cảm trong con mắt của đàn ông, hai đầu ti lồi hẳn phía trong chiếc vải mỏng khiến Hùng đứng sững người ngắm nhìn em. Phát hiện ra sự hớ hênh của mình, em ngượng đỏ mặt, bốn mắt nhìn nhau trong ánh đèn mờ mờ từ phòng khách hắt ra....cái nhìn khác hẳn mọi khi anh ạ. Em vội quay người đi luôn vào trong để lấy chiếc áo khoác, còn Hùng thì đóng cửa lại đi theo sau em.

    Một người đàn bà cô đơn khi chồng vắng nhà, lại hấp dẫn trong bộ váy ngủ khêu gợi, một người đàn ông thiếu thốn, lại ở vào hoàn cảnh không có một ai. Vậy theo anh họ có chịu được không? Nhìn vào mắt Hùng em biết anh ta đang rất thèm muốn cơ thể của em, nhưng em vẫn tin anh ta không làm vậy. Rồi khi hai bàn tay ôm cứng lấy em từ đằng sau, em giật mình hoảng sợ. Em không nghĩ Hùng lại làm như thế nên em thấy sợ thực sự. Em chống cự một cách quyết liệt để cố thoát khỏi cánh tay rắn chắc của Hùng. Hùng vừa ôm chặt em, vừa liên mồm phát ra ba từ " Anh yêu em ".

    Em đã thất vọng với Hùng vô cùng, bởi em đã tin tưởng anh ta, giờ đây hành động của anh ấy đã làm em mất niềm tin. Chuyện lên giường với một người đàn ông khác ngoài chồng em chưa bao giờ nghĩ tới, kể cả cho dù cả hai rất thân thiết và quý mến nhau. Em sụp đổ thực sự khi Hùng làm điều đó anh ạ. Em chưa có sự chuẩn bị, chưa sẵn sàng tâm lí quan hệ tình dục với Hùng. Phản bội anh một lần đã là quá đủ với em rồi. Em đã phải hét lên trong đêm tối nhưng nhìn vào đôi mắt rực lửa của Hùng thì em đã nhận ra rằng đó là điều vô nghĩa. Hai người giằng co và rồi em trượt chân ngã chổng kềnh xuống sàn nhà, Hùng cũng ngã theo và nằm đè lên người em.

    Cũ ngã làm em đau ê ẩm người, nhưng lúc này em càng không thể thoát được khi người Hùng đang ở trên người em. Anh biết không? Lúc đó hai cái miệng đang ở cách nhau chưa đầy mười centimet, bốn mắt nhìn nhau và anh ta nói nhẹ nhàng :

    - Anh xin lỗi! Anh đã phải kìm nén lâu lắm rồi. Anh yêu em Thùy ạ? Em hãy làm vợ anh và làm mẹ bé Mai nhé.

    - Không! Không được! Em đã có chồng, điều đó là không thể! Buông em ra đi anh!

    Những điều em nói đều không có tác dụng, và em ngay lập tức phải chống cự khi Hùng hôn em. Nhưng có vẻ sự chống cự của em càng làm cho anh ấy hăng máu hơn. Môi anh ta vẫn dính chặt lấy môi em và hai cánh tay to khỏe cũng ghì chặt tay em dưới sàn nhà không cho cựa quậy. Người yếu không thể địch nổi với một thân hình đô con nên em chỉ còn mỗi cách mím chặt lấy hai bờ môi để không cho cái miệng tham lam kia đi vào trong. Tuy nhiên điều đó cũng vô ích khi Hùng biết làm cách nào để em há miệng ra và rồi em đã cảm nhận lưỡi mình chạm vào lưỡi anh ấy.

    Mở được cánh cửa thiên đàng, Hùng có vẻ mừng nên anh ta vội vã ngấu nghiến hôn mà không hề để ý em không thèm hôn lại, thậm chí lưỡi em cố rụt vào trong để cái lưỡi của anh ta không chạm được vào, và thậm chí hai bên khóe mắt của em nước mắt đã trào ra lăn xuống vành tai. Em khóc vì thất vọng với người đàn ông mình đã tin tưởng anh ạ. Hùng làm vậy có khác nào là đang hiếp dâm đâu!

    Anh biết không, Hùng hì hục vừa hôn vừa sục sạo trong miệng em nhưng anh ta cũng dần nhận ra rằng em không hề có phản ứng gì là đáp lại. Em cứ nghĩ Hùng sẽ còn chút tình người mà buông tha em, nhưng anh ấy lại làm em thất vọng đến cùng cực. Chiếc váy mỏng em đang mặc bỗng chốc bị tốc lên cao và ngay lập tức bàn tay của Hùng sộc thẳng vào háng. Đôi chân em theo phản xạ khép chặt lại nhưng đã bị bàn tay anh ấy banh ra một cách mạnh mẽ.Cái điều em không mong chờ cũng đã đến khi phần âm hộ đã được bàn tay Hùng đặt vào và miết thật mạnh. Bị chạm đúng phần nhậy cảm, em lập tức ú ớ trong cổ họng, hai chân cố giẫy rụa nhưng đều vô ích.

    Có công mài sắt có ngày nên kim! Người em dần dần mềm nhũn, có một cảm giác gì đó khoan khoái bỗng chạy khắp người khi bàn tay Hùng cứ nhằm vào cái miếng thịt mềm mại để mài. Sau khoảng 5 phút, cái lưỡi của em bắt đầu duỗi thẳng. Chớp lấy cơ hội quý báu đó, Hùng khôn khéo dùng miệng khều khều rồi nuốt thật mạnh khiến lưỡi em đi ra ngoài và chui tọt vào trong miệng anh ấy. Vậy là em đã gần như đồng ý chấp nhận, đã đồng lõa cho những hành động của Hùng. Tuy bắt đầu có sự thích thú và hưởng ửng theo nhưng nước mắt em cứ tuôn rơi thành từng dòng anh ạ. Em khóc là bởi một lần nữa em chuẩn bị phản bội chồng.

    Hùng sung sướng khi được thoải mái hôn môi và mút lưỡi của em. Cả trên lẫn dưới đều bị anh ấy kích thích nên dần dần cái ham muốn trong người em đã bị anh ta đánh thức. Lâu lắm rồi em mới thấy mình có ham muốn trở lại cho dù chuyện vợ chồng chúng mình đã có sự trục trặc từ rất lâu rồi. Em ú ớ rồi bắt đầu theo bản năng khi chủ động hôn lại. Lúc này cái âm hộ được bàn tay của Hùng mơn trớn khiến em chuyển sang trạng thái sướng, nó chạy lên não bộ trung tâm và như một con virut phá hủy toàn bộ chức năng nhận thức khiến cái đầu của em gần như đã bị tê liệt, em không thể nghĩ được gì khác ngoài hai chữ tình dục.

    Nhận thấy em đã có phản ứng tích cực, Hùng ra sức tấn công bằng những cái hôn tới tấp và những cái day day nơi cửa lồn bằng bàn tay ma thuật. Hai người cứ hôn nhau thật lâu mà chẳng thấy ai nhả miệng ra. Có lúc Hùng thấy mỏi muốn nhấc miệng lên nhưng lại bị chính em mút lưỡi và ghì đầu kéo xuống...để rồi lúc đó có lẽ chính anh ta mới là người bị em kích thích.

    Hùng bị kích thích mạnh hơn và cũng sung sướng khi đánh thức được bản tính dâm dục trong con người em trỗi dậy. Bàn tay anh ấy lập tức kéo tuột chiếc silip màu trắng ra khỏi chân em rồi vứt sang một bên. Em mở mắt nhìn Hùng, em như đang chờ xem anh ấy làm gì tiếp theo và thực lòng em mong muốn anh ấy làm thật nhanh đi vì em đã nứng như phát điên lên.

    Đôi mắt Hùng cũng nhìn em vài giây, anh ta cũng hiểu được em muốn gì nên lập tức đưa bàn tay xuống háng áp mạnh vào cái mu lồn khiến em hứ lên một tiếng như bị điện giật. Miết hai miếng thịt bằng lòng bàn tay một lúc thì Hùng chuyển sang thế nhất dương chỉ. Hai ngón tay anh ấy chụm lại rồi ngửa ra đặt vào cửa lồn, trong khoảng thời gian rất ngắn, anh ấy ra đòn dứt khoát chọc mạnh hai ngón tay vào trong. Lần này em kêu to hơn và cái mu lồn cũng lập tức ưỡn lên. Anh ấy làm cho em sướng như muốn chết đi sống lại. Cánh tay trái của em lập tức bám vào bả vai anh ta để giữ rồi khi anh ấy chọc nhanh dần thì em kéo anh ấy xuống để mút lưỡi, để hôn. Em đã chủ động như vậy đấy anh ạ? Em là con vợ hư đốn quá phải không anh?

    Lúc này đã vào khoảng 11h và không biết anh đang vui chơi ở Quảng Ninh như thế nào, nhưng tại nhà mình, anh có biết không, tiếng nhóp nhép, tiếng òng ọc vang lên rất to vì dâm thủy của em ra quá nhiều. Hùng càng chọc mạnh thì nước lồn cứ thế chảy ra ngoài, xuống khe đít và rớt xuống cả sàn nhà. Chọc một lúc thật nhanh, thật mạnh thì Hùng bất ngờ rút ngón tay ra. Anh ấy giơ bàn tay lên cao cho em chiêm ngưỡng, muốn cho em thấy rằng nước lồn của em ra nhiều như thế nào khi cả bàn tay anh ấy dính nhoe nhoét chất nhờn. Anh biết không, từ trước em cứ nghĩ chắc chỉ có mỗi chồng em là dâm nhất,nhưng thực sự không phải là như vậy. Hùng đưa các ngón tay nhầy nhụa đó vào mồm mút rồi rút ra đút vào miệng em. Anh cũng thừa biết là
    từ khi làm vợ anh, được anh dậy cho đủ mọi trò chơi của tình dục thì em cũng không lạ lẫm hay ghê tởm gì cái việc đó. Chiếc lưỡi mềm mại của em ngay tức khắc quấn lấy ba ngón tay của Hùng, em say mê mút, cái mùi tanh tanh đó khi làm tình chưa bao giờ khiến em thấy ghê, ngược lại em thấy rất ngon.

    Sự dâm đãng đến tột cùng của em có lẽ khiến Hùng không bao giờ có thể kiếm được người thứ hai tuyệt vời như vậy. Cả mấy tháng nay anh ấy đã thèm muốn em đến cháy bỏng, và giờ cái thèm muốn đó đang gần như trở thành hiện thực. Hùng rút ba ngón tay ra khỏi miệng em, anh ấy nhìn và hỏi thật khẽ :

    - Em đồng ý cho anh nhé?

    Anh thấy anh ta hỏi có buồn cười không? Và anh biết không, em gật đầu nhanh như một cái máy. Lúc này anh ta đã làm cho lồn em sưng mọng và nhoe nhoét vì nứng rồi. Có lẽ em sẽ giết kẻ khốn nạn này ngay tức khắc nếu như anh ta bỏ đi mà không địt cái nào. Hùng mỉm cười thỏa mãn trong lòng khi chính thức chinh phục được đỉnh núi cao. Dùng cả hai bàn tay, anh ấy cúi xuống lột cái váy ngủ trên người em ra. Em có cảm tưởng anh ấy háo hức quá nên dường như không có nhiều thời gian để cởi một cách chậm rãi!! Hành động đó cũng làm em thấy thích và tự hào bởi lẽ chồng em lâu rồi không còn mặn mà với cái cơ thể béo ú của vợ. Anh ấy đã làm cho em tự tin về cơ thể của mình hơn anh ạ. Em cứ nằm im dưới sàn nhà và đưa mắt nhìn anh ta đang lột váy áo mình như một kẻ chết đói...em cũng đói không kém gì Hùng!

    Sau khi lột trần được hết các đồ nghề trên người em ra, Hùng lập tức cúi xuống và hai người vội vã quấn lấy nhau bằng những cái hôn ướt át. Tình dục thật là tuyệt vời nếu khi cả hai cùng ưng thuận anh nhỉ? Rồi lại tiếp tục, Hùng đưa hai ngón tay xuống dưới háng để kích thích cái lồn dâm. Những cú thọc nhanh hết sức có thể khiến em rên to như muốn bể nhà. Tiếng aaa...uuuu...liên tục được phát ra từ miệng em không ngớt, tay em phải với lấy chiếc chân bàn để bám, cái sướng liên tiếp đến, liên tiếp chạy trong người khiến em rên rỉ không biết mỏi mồm. Hơn năm phút sau, cảm thấy cao trào dường như đang tới, em không chịu nổi nữa nên xoay người quặp một chân lên người Hùng theo tư thế nằm nghiêng.Bàn tay của anh ấy vẫn ở giữa háng em, tuy bị hai chân em kẹp chặt nhưng anh ấy vẫn cố chọc thật mạnh vào trong. Quá sức chịu đựng, cơn sướng đang ào ạt kéo tới, nhả chiếc lưỡi của Hùng ra khỏi miệng, em lại nằm ngửa ra, hai bàn chân chà chà xuống sàn nhà như bị ngứa.

    - Ui..ui..ui...thôi anh...thôi..thôi...em không..chịu nổi..nữa rồi...ui..ui....ư!

    Hùng không để ý những lời van xin đó, mà nghe tiếng em rên như vậy thì có lẽ càng khiến anh ta kích thích hơn. Nước từ cửa lồn như dòng suối ào ạt chảy ra khắp bàn tay, Hùng vẫn hăng say thụt nhanh không có dấu hiệu gì là muốn dừng lại. Em lại lần nữa ngửa mặt lên trần nhà để thốt ra những câu đầy nhục dục :

    - Ui..ui..anh..anh..em...em...chết mất....aaaaaaaa....

    Sau tiếng rên to thì em thấy nhột nhột và buồn buồn khó tả nơi cửa mình. Em ngồi dậy giữ tay Hùng lại như không muốn để anh ấy chọc tiếp nữa. Nhưng Hùng vẫn cố, thậm chí anh ấy đẩy em nằm xuống trở lại và ngay lập tức cái mu lồn của em ưỡn lên thật cao, từ cái lỗ nhỏ xíu chợt bắn ra những dòng nước tinh khiết... Lâu lắm rồi em mới được trải qua cảm giác sướng đến độ tè cả ra ngoài! Hùng ngồi chăm chú nhìn em, và hễ cứ mỗi lần cái mu của em giật giật ưỡn lên cao là theo đó những dòng nước tiểu được phun ra bắn thẳng về phía trước.

    Chiếc mông của em rơi phịch xuống đất theo trạng thái thả lỏng tự do. Em đã lên đỉnh với sự thỏa mãn cao nhất. Từ sau khi sinh cu Dế thì có lẽ Hùng đã cho em được hưởng cái sung sướng của tình dục thêm một lần nữa. Một điều mà em đã không thể có được từ chồng vì anh từ lâu đã không còn mặn mà và hứng thú với em. Đúng là cũ mình mới ta anh nhỉ!


    Anh ạ, thực sự em không thể giấu được cảm xúc của mình lúc đó, đến giờ đây ngồi nhớ lại mà em vẫn còn thấy lâng lâng trong người. Em đã sướng vô cùng, nằm thở hổn hển trong sự thỏa mãn, âm đạo vẫn còn giật lên giật xuống. Sau đó anh Hùng đưa một tay xuống bóp nhẹ một bên vú em rồi nhìn vào mắt em nói trìu mến :

    - Giờ em có thể làm cho anh sướng như em được không?

    Em đưa mắt nhìn anh ấy, lúc này đầu óc em chỉ muốn duy nhất một thứ đó là "thỏa mãn" nên gần như em đã quên mất một điều rằng em là người phụ nữ đã có chồng. Bỗng dưng hai từ "phản bội" trong em tuyệt nhiên không có. Em lần nữa đồng ý và gật gật cái đầu. Hùng ngay lập tức đứng dậy rất nhanh, hai tay vội vã cởi hết quần áo trên người ra và vứt tung tóe dưới sàn nhà.

    Do sàn nhà ướt sũng nước tiểu, có vẻ hơi bất tiện cho một cuộc yêu nên em cũng đã đứng dậy. Xin lỗi anh nhiều khi em dám đưa Hùng vào phòng ngủ của hai vợ chồng mình. Chiếc giường này chưa có bất kỳ ai được nằm ngoài anh, em và cu Dế ra, vậy mà hôm đó chính em đã chủ động mời anh Hùng lên để hoan lạc. Em điên mất rồi!

    Em đi trước, anh Hùng theo sau. Cả hai dừng lại ở chân giường. Em quay lại nhìn anh ấy, lúc này sao em thấy Hùng rất dễ thương chứ không phải là bộ mặt hung tợn của kẻ giang hồ. Hai cơ thể lập tức như có nam châm hút chặt lấy nhau và trao cho nhau những cái hôn đầy gợi dục. Khi hai cái môi rời nhau ra thì nước bọt từ khóe miệng của em chảy rớt xuống hai bầu ngực trông vô cùng dâm đãng. Bốn con mắt nhìn nhau rồi lại quấn lấy nhau. Cũng giống như anh thuở mới yêu em, Hùng cũng tỏ ra say mê và thích thú khi được mút cái lưỡi ngọt ngào của em. Anh ấy không ngừng dày vò và nắn bóp hai bầu vú em.Đang đê mê tưởng chừng như chúng em sẽ đứng hôn nhau như vậy cả đêm thì bất ngờ chính em nhả môi anh ấy ra, em leo lên giường ngồi dựa vào tường, hai chân khép lại vẻ e lệ, đôi mắt khiêu khích nhìn Hùng thay lời nói. Anh biết không, cơ thể của em giờ đã đẫy đà quá rồi thế mà vẫn khiến anh ấy đứng nhìn với khuôn mặt mê mẩn.

    Không để phí lấy một tíc tắc, Hùng leo lên giường thật nhanh rồi anh ấy đứng chĩa dương vật trước mặt em như cố tình khiêu khích lại. Đây là dương vật thứ ba của đàn ông mà em được nhìn thấy anh ạ. Chính xác là thứ hai mới đúng bởi vì ngày xưa Luận chỉ đút vào âm đạo của em chứ em cũng chưa biết nó to hay nhỏ. Mà thực ra thời đấy em cũng chẳng bao giờ quan tâm đến cái chuyện kích cỡ của dương vật đàn ông đâu. Biết mỗi cái của anh và cũng thấy nó đâm vào trong em sướng đến mê hồn rồi. Nhưng lần này do dương vật của Hùng chĩa trước mặt nên em không thể không chú ý anh ạ.Hình như nó to hơn, đen hơn cái của anh thì phải? Em mê mẩn ngắm nhìn một lúc để thầm so sánh, rồi sau đó em không ngần ngại đưa tay lên vồ lấy khúc thịt béo ngậy cứng ngắc đó. Vừa sóc em vừa ngước đầu lên nhìn anh ấy một cách đĩ thõa, rồi em nói, nói những từ mà anh đã dậy em trong hai năm trời mỗi khi chúng ta làm tình. Hai năm là khoảng thời gian học việc có lẽ không phải là ngắn nên em cũng đâu thấy nó quá khó khăn để thốt ra. Em học anh và em đã thực hành với Hùng.

    - Buồi của anh to quá!

    Hùng nghe em nói vậy, cũng giống như anh, anh ấy cũng thích lắm. Anh ấy liền trả lời ngay :

    - Em ăn đi! Nó là của em mà.

    Làm cho anh như thế nào thì em cũng làm theo y như vậy với Hùng. Có vẻ được cầm một con chim lạ khiến em thích thú hơn thì phải. Bàn tay em cứ xoắn lấy thân dương vật vuốt lên vuốt xuống và đôi mắt ngắm nhìn cái đầu khấc vừa to vừa đỏ hỏn. Đến khi em đưa đầu lưỡi và cái miệng mềm mại mút từ từ thì Hùng sướng thở hắt, anh ấy có vẻ không chịu nổi nên phải cong người lại. Hùng đưa hai tay ôm lấy đầu em ghì chặt khi thấy em tăng tốc mút nhanh dần. Mút đến đâu nước miếng chảy ra đến đó làm cho dương vật vừa cứng vừa bóng lộn. Nhìn thực sự rất hấp dẫn! Hùng sướng lắm, anh ấy thường ít nói nhưng bây giờ phải mở miệng ra để thốt lên :

    - Ôi..em..em...em mút...thế này..anh sướng quá đi mất.

    Thấy Hùng rên rỉ luôn mồm, em hào hứng mút tận tình như mút cho anh. Tay em đưa xuống bợ lấy hai hòn dái mân mê....bóp nhẹ làm cho anh ấy gầm gừ như con thú điên nổi máu khát tình.Sợ cái lưỡi điêu luyện của em, một lúc sau Hùng phải gấp rút rút dương vật ra rồi đẩy em nằm ngửa xuống giường. Bọn em như hai con thú đang đói, đang khát anh ạ. Dường như em đã làm cho dục vọng của Hùng được đẩy lên cao nhất có thể, anh ấy vồ vập rồi vục cái mặt vào giữa hai háng của em để ngoạm miếng thịt. Em cũng đĩ thõa hưởng ứng bằng cách vừa xoa đầu anh ấy, vừa ưỡn ngực lên rên rỉ :

    - Ư...ưm...ưm..

    Liếm mút một hồi chán chê thì Hùng ngồi dậy lật em nằm xấp rồi kéo mông em nhô cao lên. Nhìn cái mông vểnh vểnh vô cùng khiêu thích, Hùng đưa tay xoa xoa rồi lại úp mặt vào đó hôn hít. Kể ra cái lưỡi của Hùng cũng điệu nghệ ra trò anh ạ. Cái lưỡi mềm dẻo của anh ấy lướt qua cặp mông tròn lẳn của em rồi từ từ ngoáy ngoáy dọc theo cái khe từ lỗ đít đi xuống dưới. Mới chỉ có thế thôi mà mông em đã phải ngoe nguẩy, người em râm ran khó chịu khi cái lưỡi cứ đánh vào mép lồn, hơi thở em bắt đầu trở nên dồn dập :

    - Ưm...ưm...ah...ư...ư...

    Hùng nghe em rên rỉ thì càng hứng tợn. Anh ấy lúc thì dùng cái lưỡi ngoáy mạnh bạo trong lồn em, lúc thì dùng hàm răng ngoạm lấy hai mép lồn mà nhay nhay. Nước nhờn trong cửa mình chảy ra ào ào nhưng tất cả những thứ mằn mặn ấy đều chui hết vào miệng của Hùng. Em dường như không thể chịu nổi thêm được nữa nên lần này em hét lên :

    - UWuuuuu....sướng quá...em chịu hết nổi rồi anh ơi...anh đút buồi vào địt cho em sướng đi...

    Nghe em kêu la rên rỉ như vậy thì Hùng cũng ngẩng đầu lên và cầm dương vật trong tay từ từ cắm vào cái âm hộ ướt át đang háo hức đợi chờ. Em vẫn nhớ cái cảm giác lần đầu đó, cảm giác lần đầu tiên một con chim lạ đâm vào từ khi em lấy chồng. Khác với lần đầu Luận nhét dương vật vào, bởi lần đó em chỉ thấy đau chứ không thấy thích gì hết.Lần này Hùng nhấp mạnh đầy bất ngờ từ đằng sau khiến em chúi đầu vào bức tường. Cảm giác to chật của dương vật cắm sâu vào âm đạo làm em như đang được bơi trong hoan lạc. Em sướng, em muốn rên rỉ nói dâm như từng nói với anh, nhưng với Hùng em vẫn ngài ngại nên chỉ biết ư a trong cổ họng mà thôi.

    Anh đã từng nói với em rằng, đàn ông rất thích được nghe phụ nữ rên rỉ dâm đãng ở trên giường, điều này em không rõ Hùng có thích vậy không, em ngại anh ấy đánh giá em đĩ thõa. Nhưng rồi khi anh ấy tăng tốc, nhấp nhanh hơn thì em không thể kìm nén được cái sướng trong người, miệng cứ thế tuôn ra những câu dâm dục theo bản năng :

    - Ah...ah..sướng quá anh Hùng ơi...

    Có lẽ anh Hùng thích nghe em nói ra những từ cảm xúc như vậy nên bằng chứng là hạ bộ của anh ấy liên tiếp đập mạnh vào mông em tạo thành những tiếng phành phạch. Em và Hùng như hai kẻ lâu ngày chưa được địt nên hai người hầu như không thấy mỏi và mệt. Hùng khỏe lắm anh ạ, anh ấy dập mà chẳng ngừng nghỉ lấy một giây, hai bầu vú của em thõng xuống đung đưa chạm cả vào tấm đệm. Mười phút sau, Hùng lại lật em nằm ngửa ra, anh ấy ôm hai đùi của em rồi tiếp tục đút dương vật vào nhấp. Đôi mắt của em lúc này trở nên đờ đẫn, đầu óc cũng chẳng nghĩ được gì nữa, hai tay tự động đưa lên bóp hai vú mình, miệng không ngớt rên la :

    - Ah...ah...ư...ư...ah...ưm....ưm...sướng quá...buồi anh sao mà to thế này...

    - Em sướng lắm phải không?

    - Ưm..ưm..vâng...anh làm em sướng...ưm..ưm...

    Đang bồng bềnh như con thuyền trôi nổi trên mặt nước thì bất ngờ Hùng nằm rụp xuống người em, mông anh ấy nhấp nhô lên xuống, nhanh dần và tăng tốc khiến em lần nữa phải rú lên :

    - Ui..ui..ui...anh ơi..anh...ui...em sướng chết mất...anh ơi...

    Nghe cái giọng trong vắt của em rên to thì càng làm cho Hùng nhấp mạnh hơn. Hai tay em ghì chặt vào lưng anh ấy, cái cổ của em căng cứng, mắt nở to trợn trừng nhìn rồi em rên lên trong những cú dập điên cuồng :

    - AAAAAAAAA...em ra...á..á...á...

    Cái cảm giác cả hai cùng sướng và ra cùng một lúc thích lắm anh ạ. Em nhắm mắt đón nhận từng dòng tinh khí của anh ấy bắn thẳng vào trong âm đạo của mình. Cứ mỗi lần dương vật của Hùng giật giật là y như rằng em thấy nó lại phun ra đợt nữa. Cả hai mệt lả, Hùng nằm vật ra giường thở hổn hển vì sướng và thỏa mãn. Em nằm nghỉ một lúc rồi chạy vào nhà tắm để rửa.

    Có lẽ dòng nước mát đã làm cho em tỉnh ngộ và nghĩ đến những gì đang xảy ra. Ngay mấy phút trước còn sướng như ở trên mây, giờ đây em lại thấy hối hận, thấy sợ, thấy ghê tởm bản thân khi mình phản bội chồng quá nhanh. Càng nghĩ đến mình đã sướng như nào với Hùng thì em lại càng giận bản thân mình.Em bật khóc trong vô thức và cứ tự hỏi sao mình lại làm như vậy? Cảm xúc lúc đó trong người em là sự dằn vặt lương tâm nên em cứ khóc một mình trong nhà tắm.Em cảm thấy con người em đã có quá nhiều tội lỗi với anh, dơ bẩn. Em kì cọ người thật lâu, chà rửa mạnh bạo lên tấm thân nhơ nhuốc với hy vọng trút bỏ được cái dơ bẩn do mình tạo ra.

    Sau đó, Hùng đứng bên ngoài phòng tắm, chắc anh ấy đợi lâu rồi lại nghe thấy tiếng em khóc ở bên trong nên anh ấy đoán được chuyện gì đã xảy ra với em.

    - Thùy, anh xin lỗi. Anh đã không kìm chế được bản thân, anh xin lỗi.

    Nghe anh ấy nói thì em càng khóc to hơn. Anh ấy đâu có lỗi, lỗi vẫn là do em mà ra. Nếu em chống cự quyết liệt hơn tí nữa, nếu em không rên rỉ sung sướng thì đâu có xảy ra chuyện.

    - Thùy, đừng khóc nữa em, anh xin lỗi, anh biết anh là thằng đàn ông đê tiện.

    - Huhu...anh đi đi...anh đã làm mất niềm tin của em rồi...huhu...anh đi đi...em không muốn nhìn thấy mặt anh nữa...anh đi ngay đi!

    - Thùy...bình tĩnh đã em. Em cũng yêu anh phải không nào?

    - Anh đừng nói nữa...anh đi ngay đi...em đã có chồng, sao anh lại làm vậy? Huhu...huhu...

    - Thùy...anh...

    - Đi đi...đi ngay khỏi nhà em đi! Huhu...từ nay em không muốn nhìn thấy mặt anh nữa.

    Sau đó em không còn thấy Hùng nói gì nữa và em gục khóc một mình. Em không rõ em ngồi trong phòng tắm khóc bao lâu, chỉ biết rằng khi em đi ra thì không còn thấy Hùng với bé Mai ở trong nhà. Hai bố con đã vĩnh viễn biến mất để rồi từ ngày hôm sau em không còn được gặp lại họ nữa.
     
  6. Leysek

    Leysek Đại Gia Lầu Xanh The VIP

    Bài viết:
    2,029
    Đã được thích:
    8,999
    Phần 5 :

    Hai hôm nay Thùy không ngồi viết nhật ký như mọi hôm vì nàng thấy hơi mệt trong người. Hôm nay được nghỉ nhưng con cái về bên nhà ông nội chơi hết nên nàng thấy cô đơn và trống vắng khó tả. Cái cảm giác cô đơn này giống hệt như mấy năm trước mà nàng đã từng trải qua. Quá khứ ùa về, Thùy lại ngồi vào chiếc bàn lôi quyển sổ nhỏ ra để viết. Chiều nay chẳng biết làm gì, Thùy mở phim hàn quốc ra xem, xem xong bỗng dưng nàng lại mở một bộ phim sex dành cho người lớn. Bộ phim đã làm cho cơ thể của Thùy thổn thức, làm cho nàng thèm muốn một cơ thể đàn ông đến mãnh liệt. Đã ba tháng nay nàng chưa được làm tình, nàng mới ba mươi, cái độ tuổi hừng hực khát khao nhất của một người phụ nữ. Nhìn Tuấn vẫn nằm bất động như
    kia, Thùy bỗng thở dài có chút suy nghĩ vấn vương trong đầu : " Chẳng nhẽ cuộc đời mình chấm dứt từ đây sao? "


    * Nhật Ký Ngày.....

    Chắc anh đang muốn hỏi em sau cái buổi tối đáng nhớ đó với Hùng thì hai người có còn gặp nhau nữa phải không? Chắc anh muốn hỏi em là em có nhớ anh ta không? Vâng, em rất nhớ anh ạ. Phụ nữ mà đã có tình cảm với một ai đó thì rất khó để làm cho họ quên ngay được.

    Cả đêm hôm đó em không sao ngủ được, rất nhiều lần em đã nghĩ là sẽ thú tội với anh nhưng em lại không đủ can đảm để làm điều đó. Bởi vì sao? Bởi vì em sợ mất anh, sợ mất cả cu dế, sợ bố mẹ em sẽ đột quỵ khi nghe tin con gái mình ngoại tình. Em sợ nhiều thứ lắm nên đã không thể một lần nói cho anh biết được.

    Ngày hôm sau em đi đến trường mẫu giáo với tâm trạng nặng nề trong người. Em ngại nhìn thấy Hùng và đã chuẩn bị sẵn tâm lý.Em định bụng sẽ thờ ơ với anh ta và trước mắt sẽ không nói chuyện gì với anh ấy.Nhưng mọi tính toán của em đều đổ bể. Tám giờ, rồi chín giờ vẫn chưa thấy Hùng mang bé Mai tới như mọi hôm. Vậy là cả ngày hôm đó em lại chính là người mong nhớ hai bố con bé Mai nhiều nhất. Em là con gái nên cũng phải tỏ thái độ kiêu kiêu nên em không gọi điện để hỏi. Rồi ba ngày sau bé Mai vẫn không đi học thì cái điều tồi tệ đã hiện lên trong suy nghĩ của em. Em đi làm với khuôn mặt như mất sổ gạo, lúc nào cũng thẫn thờ của kẻ thất tình. Đôi lúc em cáu bẳn vô cớ với lũ trẻ nhỏ đáng thương. Không thấy hình bóng của Hùng, không thấy bé Mai, em thấy giờ đây em như mất đi một cái gì quý giá, nói chung lúc đấy em hụt hẫng lắm.

    Khi nỗi nhớ của con người lên cao, quá sức chịu đựng thì em đã phải gọi điện liên lạc để hỏi. Nhưng Hùng đã thay số và coi như biến mất khỏi cuộc đời em vậy.Anh có còn nhớ ngày đó không? Anh tưởng em bị bệnh nên cũng tỏ ra lo lắng cho em. Thấy anh lo lắng thì em chỉ biết bật khóc âm thầm, em không dám nói cho anh biết là em bị bệnh bởi nhớ đến một người đàn ông khác. Sao lúc đó anh tự dưng quan tâm đến em như vậy cơ chứ? Anh có biết anh càng quan tâm thì em càng thấy mình tồi tệ. Em biết mình làm vậy là có lỗi với anh nhưng em không thể không nghĩ đến Hùng. Có những đêm em còn nằm mơ thấy anh ấy ôm em, hôn em và thì thầm những lời yêu đương.

    Anh có nhớ cái lần hiếm hoi em từ chối làm tình với anh không? Em lấy cớ mệt mỏi nhưng rồi thấy anh năn nỉ thì em cũng nhắm mắt chiều. Anh hì hục ấn ấn, nhấp nhấp nhưng anh đâu có biết là em chẳng thấy một tí cảm xúc nào cả. Sợ anh phát hiện, em giả tạo rên rỉ và giả vờ lên đỉnh để anh nhanh ra, rồi sau đó là quay mặt vào tường khóc thầm. Em khóc là bởi thấy có lỗi với anh, thấy mình là con đàn bà bỉ ổi khi làm tình với chồng nhưng lại nghĩ đến người khác.

    Hơn một tuần không được gặp Hùng khiến em nhớ anh ấy đến phát điên. Lúc đó cảm giác trong em thấy cuộc sống trở nên vô vị, thậm chí còn chán hơn cả lúc gia đình mình xích mích. Hàng ngày em cứ thẫn thờ như kẻ mất hồn, đêm đêm thì nhớ đến những cảm giác ái ân với anh ta. Rồi anh lại vắng nhà tận ba hôm, và ba ngày hôm đó càng khiến em cô đơn và nhớ Hùng đến da diết. Đêm đầu tiên em đã thủ dâm hàng tiếng đồng hồ trên giường và sáng ngày hôm sau là thứ bẩy, em quyết định đi đến nhà anh ấy.

    Một người đàn bà đã có chồng mà lại mò đến nhà người đàn ông khác thì khốn nạn quá phải không anh? Em biết điều đó nhưng trong người em cứ như có ma nhập, em ra đường và lái xe thẳng đến nhà Hùng. Lúc đó em chẳng nghĩ gì đến hậu quả, mà nếu có nghĩ đến thì cũng không mạnh mẽ bằng cảm giác được gặp lại Hùng. Thế là em lần nữa lại phản bội anh, em đi tìm gặp người em nhớ nhung hàng đêm. Nhưng khi đến nơi, em đã thất vọng vô cùng, trái đất dường như sụp đổ trong em khi Hùng đã chuyển nhà. Có lẽ anh ấy đã tự ái và muốn dời xa em thật sự.

    Em lái xe về mà trên đường cứ nghĩ đâu đâu, em như kẻ mộng du giữa dòng xe cộ. Về đến nhà, em nằm vật ra giường và cứ nghĩ đến cảnh làm tình mãnh liệt của Hùng. Cảm giác cô đơn và thèm sex xuất hiện dồn dập khiến em không còn tỉnh táo. Chắc anh không thể tưởng tượng con vợ ngoan hiền của anh có thể lại làm những việc đen tối như thế phải không? Em chẳng biết sao cứ nghĩ đến Hùng là em lại nghĩ đến cái buổi tối sung sướng hôm đó. Anh ấy như đánh thức bản năng dâm đãng trong con người em vậy. Có lẽ trong đời em chưa bao giờ cảm thấy thèm sex như lúc đó. Em ra chợ, cứ nhằm những quả dưa chuột và quả cà tím mua về. Em lên nhà thật nhanh như kẻ bị ma đuổi, rồi vào bếp lôi những thứ đã mua mang lên giường để làm những trò đồi bại. Em rên rỉ, quằn quại một mình trên giường khi đút những quả dưa chuột vào trong âm đạo. Anh biết không, em thủ dâm hai ngày liên tiếp trong nhiều giờ liền, đến độ âm đạo em đỏ ửng như bị sưng tấy vậy. Em cũng chẳng biết sao lúc đó em lại thèm sex đến cồn cào.

    Thời gian kinh khủng đó kéo dài rất lâu, hình như gần một tháng thì phải. Một tháng đó, không ngày nào là em không nhớ đến Hùng, không ngày nào là em không mong chờ, mong chờ Hùng bất ngờ xuất hiện. Nhưng một tháng có lẽ cũng là quá đủ để cho em nhận ra rằng Hùng vĩnh viễn đã dời xa em. Ngày ngày chở cu Dế đi về nhà, lúc nào em cũng đi trên con đường mà em với Hùng đã đi. Lần nào cũng vậy, em luôn luôn mong chờ một điều kỳ diệu đến với em. Có những lúc em đang đi, em bỗng dưng quay đầu lại vì cứ ngỡ Hùng đang âm thầm theo sát bên em. Em biết Hùng là người sống trọng tình cảm, em biết Hùng cũng nhớ em nên em lúc nào cũng thấy được hình bóng của anh ấy đằng sau...nhưng chỉ là vô hình như một bóng ma có thật.


    Sự nhung nhớ, sự chờ đợi và cảm giác thèm sex khiến em rơi vào trạng thái như người mắc bệnh tâm thần. Nếu anh nhớ thì có thể nhận thấy thời gian đó con người em như một cái xác không hồn, làm việc gì cũng ẩu, nói trước quên sau, chỉ trả lời ậm ờ cho xong vì em chẳng còn thiết tha với bất cứ cái gì. Em đã rơi vào trạng thái tuyệt vọng thì đúng hơn khi đã để đánh mất đi một tình yêu.

    Rồi anh lại phải đi theo một công trình, lần này anh đi tận mười ngày và sau đó hai hôm bên nhà anh có làm giỗ cho ông nội. Ông bà cũng gọi điện mời bố mẹ em lên nhưng bố em lúc đó người không được khỏe ngại đi xa nên chỉ có mình mẹ em đi. Mẹ em dậy từ bốn giờ sáng để chuẩn bị các thứ và chín giờ thì đã lên tới hà nội. Em ra bến xe đón mẹ, nhìn người mẹ gầy ốm, da dẻ nhăn nheo, nhưng hai tay vẫn xách hai túi nặng chịch thì em thương mẹ nên mắng :

    - Trông mẹ đã yếu rồi mà còn mang gì theo người lắm thứ thế?

    Mẹ cười xuề xòa, nụ cười nhân hậu của người vùng quê quanh năm chỉ biết đồng ruộng và gà vịt :

    - Mẹ mang lên ít quà quê để biếu bố mẹ con.

    Nghe thấy tiếng gà kêu trong túi dứa, em cáu :

    - Ôi trời, mẹ mang cả gà lên làm gì? Trên này ngoài chợ có thiếu gì đâu mà mẹ phải mất công xách tận hai con liền như vậy chứ.

    - Trên này toàn gà công nghiệp không ngon. Ông thông gia thích ăn gà tự nuôi này lắm. Lần nào về dưới quê ông ăn cứ khen ngon và xin một con mang lên hà nội đấy.

    - Trên này giờ cũng bán đầy gà tự nuôi rồi mà mẹ. Lần sau mẹ lên đừng xách nhiều thứ như này nữa nhé, nhìn mẹ khệ nệ xách nặng như vậy con thương lắm.

    - Ừ, con yên tâm, mẹ còn khỏe chán.

    - Người mẹ gầy như que tăm thế kia mà cứ kêu khỏe. Thôi mẹ con mình ra chỗ để xe đi, mẹ đưa túi đây con xách cho.

    - Ừ, mẹ mong nhìn thấy thằng cu Dế của mẹ lắm rồi. Mẹ mua nhiều quần áo đẹp cho nó, chắc kiểu gì cu dế cũng thích cho mà coi.

    - Tiền không có rồi mà mẹ cứ mua nhiều làm gì cơ chứ.

    - Kệ, mua cho cháu ngoại của mẹ chứ có phải mua cho người ngoài đâu mà phải đắn đo.


    Khi hai mẹ con về đến nhà anh, bố anh thì tươi cười ra đón và ông thích thú khi nhìn thấy hai con gà mà mẹ em mang lên biếu. Nhưng mẹ anh, bà ấy nói những câu cực kỳ xìa xói mà em không bao giờ có thể quên được. Bề ngoài thì tươi cười nhưng thực chất bên trong là sự khinh miệt thấy rõ :

    - Ôi bà thông gia lên rồi đấy à? Gớm, bà còn xách cả gà lên nữa cơ đấy. Trên này thiếu gì gà ngon đâu!

    - Gà này là gà vườn tự tay tôi nuôi đấy bà ạ, thịt chắc và ngọt lắm, gà thành phố làm sao bì được.

    - Bà rõ lạc hậu! Giờ có tiền là có tất. Đến gà Đông tảo còn bán nham nhảm ngoài chợ kia kìa.

    Em nghe mà thương mẹ vô cùng anh ạ. Khệ nệ xách lên biếu mà còn phải giải thích như kiểu xin mẹ anh vui lòng nhận cho. Bố anh đưa mắt lườm mẹ và vội lái sang chuyện khác :

    - Sao ông thông gia không lên hả bà? Lâu rồi chúng tôi cũng chưa được ngồi uống với nhau chén rượu.

    - Mấy hôm nay ông nhà tôi trong người không được khỏe, sợ đi ra không chịu nổi. Thôi để khi khác nếu ông ấy lên thăm cháu ngoại thì sẽ sang nhà ông bà chơi.


    Bữa cơm làm giỗ bố mẹ chỉ mời những người họ hàng thân thích. Tính em vốn ít nói, không giỏi ngoại giao nên khi ở trong bếp em cảm thấy lạc lõng trước mẹ, chị gái và các dì các cô của bên nhà anh. Anh cũng biết, mẹ và chị gái anh luôn ghét em nên cứ tìm các lỗi nhỏ nhặt nhất để mắng em trước mọi người. Lúc em nấu một món không vừa ý, mẹ xả ra ngay câu quen thuộc :

    - Sống trên thành phố mấy năm rồi mà chẳng để ý gì cả. Cứ nấu nướng theo kiểu ở dưới quê thì bố ai mà ăn được.

    Em nuốt cục nghẹn trong cổ họng nhưng không dám cãi một câu. Mẹ em ở dưới quê quanh năm cầy cấy cho nên có bao giờ để ý ăn mặc đâu. Bà lúc nào cũng chỉ quen với quần vải sa tanh nên khi lên nhà anh bà vẫn theo thói quen mặc như vậy. Lúc em đi từ trên nhà xuống bếp thì bất ngờ em thấy mẹ, cô và chị gái anh đang xúm lại thì thầm cười khúc khích với nhau. Chủ đề ba người đang bàn tán là nói xấu hai mẹ con em. Mẹ anh kêu là thời đại nào rồi mà bà ấy còn mặc cái quần thế kia. Chị gái anh thì lấy tay che miệng cười nói " thảo nào đứa con gái cũng quê một cục. Lên thành phố ăn sung mặc sướng nên người cứ béo quay như con lợn..."

    Em nghe giận tím người, lúc đấy chỉ muốn quay người lên phòng kéo tay mẹ đi về ngay lập tức. Giờ anh đã hiểu tại sao anh cứ thắc mắc là sao em không thích về nhà bố mẹ rồi chứ? Đã nhiều lần em muốn tâm sự với anh về vấn đề này lắm, nhưng chủ đề mẹ chồng con dâu luôn phức tạp nên em lại thôi. Mà e cũng sợ cái tính ngay thẳng của anh, sợ hai mẹ con anh lại vì em mà cãi nhau nên em đành nhịn không nói cho anh biết.

    Ngày hôm đó mẹ anh thấy mẹ em quấn quýt với cu Dế, chẳng hiểu sao bà đem lòng đố kỵ và tìm cách ngăn cản hai bà cháu được ở cùng nhau, cho dù chỉ là một hôm. Ý định của mẹ em ban đầu là muốn ở lại nhà mình một đêm để được ôm cháu ngoại ngủ. Nhưng mẹ anh đã đoán được điều đó nên sau bữa cơm, bà bỗng bảo em cho cu Dế ở lại đây chơi với ông bà ba bốn hôm. Mẹ chồng nói vậy thì em đâu dám có ý kiến phản đối phải không anh? Nếu em từ chối thì mọi người lại bảo em ích kỷ không cho bà nội chơi với cháu. Khi ra về, mẹ em không nói nhưng em biết bà buồn lắm. Bà bảo em đưa bà ra bến xe để về quê luôn chứ không ngủ lại. Em cố gắng thuyết phục mẹ ở lại chơi một hôm để hai mẹ con được hàn huyên nhưng bà nhất quyết đòi về với lý do :

    - Bố con người dạo này có khỏe đâu, mẹ đi không an tâm chút nào cả. Lợn gà, đồng áng còn một đống ra đấy ai làm cho?

    - Mẹ làm vừa thôi, cứ ôm đồm thêm lợn gà làm gì nữa. Lúc ốm đau ai chăm cho?

    - Còn sức thì mẹ vẫn cố được. Lúc nào yếu thì mẹ sẽ nghỉ, lo gì.

    Thuyết phục không được thì em đành phải đưa mẹ ra bến xe để mẹ về quê luôn cho kịp chuyến. Anh và con không có nhà, em sợ lại rơi vào cảnh cô đơn như mọi khi nên em ra hồ tây đi bộ lang thang một mình. Lúc đó mới có 2h chiều, cảnh vật thật là tĩnh lặng và em ngồi với biết bao suy tư trong đầu. Em ngồi và em nghĩ nhiều chuyện lắm. Nhưng thứ em nghĩ đến nhiều nhất là cuộc sống này, em thấy một cuộc sống thật vô vị và buồn tẻ đối với em. Rồi anh biết không, em cũng đã nghĩ đến hai từ "li dị", em đã nghĩ nếu li dị thì không biết cuộc sống của em có vui hơn không? Ngay từ đầu em đã yêu Luận nhưng lại chọn đến với anh. Chính vì lí do đó em đã từ bỏ ý định điên rồ, em phải gáng sống theo sự lựa chọn của mình. Em đứng lên đi về và trong em có sự mạnh mẽ để làm lại từ đầu. Em quyết tâm lấy lại tình yêu của anh như ngày nào, và việc đầu tiên em cần phải làm là xóa hết mọi ký ức với Hùng trong đầu....


    Trên đường về em quyết tâm là như thế nhưng khi về đến nhà, em ngước đầu lên tầng 7 nhìn căn hộ của mình thì em hơi nản chí. Không biết từ khi nào em bỗng dưng thấy sợ khi về nhà anh ạ. Ngôi nhà của chúng ta đã từng hạnh phúc bao nhiêu thì giờ đây em lại thấy nó sao mà trống vắng và cô đơn đến khủng khiếp. Đôi lúc nghĩ cảnh gia đình, nghĩ đến cuộc sống của vợ chồng mình mà em thấy ngôi nhà như chốn địa ngục...nó tối tăm, ảm đạm và không một tiếng cười.

    Đôi chân của em nặng nề bước vào thang máy một cách miễn cưỡng bởi em cũng chẳng có nơi nào để đi. Khi cánh cửa thang máy chuẩn bị tự động đóng lại thì bất ngờ có một bàn tay rất nhanh thò vào và chặn cánh cửa. Em đang cúi đầu thì giật mình ngẩng mặt lên với sự sợ hãi. Chưa kịp hét lên thì người đàn ông đó đã mở được cửa và đi nhanh vào trong. Em chỉ kịp nhận ra người đó đội một chiếc mũ lưỡi trai, râu ria lởm chởm che kín phần miệng trông như một tên cướp chính hiệu. Hắn ta không nói câu nào mà ngay lập tức ôm lấy em hôn đắm đuối. Em chỉ còn nhận biết được rằng chiếc thang máy đang chạy, rồi sau đó em chẳng quan tâm bất cứ cái gì nữa, em cũng ôm chặt người đàn ông lạ mặt và chủ động hôn hắn ta một cách cuồng nhiệt nhất có thể. Em thèm cái ôm và cái nụ hôn này từ lâu lắm rồi...chúng khiến em chết dở sống dở cả tháng trời nên em vui sướng đến tột độ anh ạ. Hai chúng em chẳng ai nhả nhau ra mà cứ đứng ghì chặt lấy nhau để hôn. Thang máy dừng lại, cánh cửa mở ra nhưng người đàn ông lạ mặt lại với tay bấm số 0. Chiếc thang máy lại chạy xuống và chúng em tiếp tục có cơ hội để trao nhau những cái hôn thèm khát.

    Chắc anh đang thắc mắc người đàn ông lạ đó là ai mà tại sao tự nhiên em cuồng nhiệt hôn lại phải không? Cho dù có cải trang như thế nào đi chăng nữa thì cái vết sẹo cuộc đời ở má anh ta làm sao ai có được. Thêm nữa, cái mùi cơ thể của Hùng không thể lẫn với bất cứ một người đàn ông nào khác, cái mùi mà cả tháng nay em nhớ nó đến cồn cào ruột gan. Sự nhớ nhung khi được gặp lại nhau khiến chúng em không thể buông nhau ra được cho dù chỉ là một giây. Chưa bao giờ em có cái cảm xúc vui mừng, phấn khích, và háo hức như lần này anh ạ. Chiếc thang máy cứ chạy từ con số 0 đến con số 7 và ngược lại như vậy đến hai lần thì chúng em mới chịu bước ra ngoài. Bước ra khỏi thang máy nhưng hai cơ thể vẫn quấn lấy nhau vừa đi chầm chậm vừa hôn hít điên cuồng. Sự vui mừng của em bỗng chốc biến thành sự thèm khát nhục dục đến cao độ. Chỉ
    là những nụ hôn ướt át thôi mà dưới háng, em cảm nhận rõ dâm thủy đang chảy ra mặc dù chưa có ai đụng vào đó. Cứ đi được một đoạn thì Hùng dừng lại dí em vào tường để hôn. Hôn xong lại đi nhưng mà theo kiểu vừa đi mà miệng vẫn ở trong nhau. Chỉ còn vài bước chân nữa thôi thì cũng đến căn hộ nhà mình nhưng thật khó để cho chúng em đi được đến đích. Hai người quá đam mê, không ai chịu nhả nhau ra khi chính em cũng chủ động ôm chặt anh ấy và thè lưỡi để anh ấy ngoạm ngấu nghiến.

    Cuối cùng thì cũng đến được trước cửa nhà, em như một cái máy, đôi tay vội vã lục tung túi sách để tìm chìa khóa. Dường như cả hai không muốn ngừng, không muốn để phí một giây phút nào khi được ở bên nhau. Vừa bước vào trong, Hùng đóng mạnh cánh cửa lại và lập tức dí em vào tường. Em với tay lên vứt chiếc mũ lưỡi trai của anh ấy xuống đất và vừa nhìn vào đôi mắt nhớ nhung, vừa nhẹ nhàng vuốt lên mái tóc của anh. Cả hai vẫn chưa ai thốt lên câu nào nhưng chúng em hiểu là chúng em đều nhớ nhau da diết. Mắt đối mắt! Những ánh mắt có ý nghĩa bằng vạn lời nói. Vài giây trôi qua trong sự im lặng, rồi cả hai lại lao vào nhau bằng những cái ôm đến nghẹt thở. Hai cơ thể ghì chặt vào nhau, môi tìm môi, lưỡi tìm lưỡi, những tiếng sụp soạp vang khiến nụ hôn trở nên nóng bỏng và đầy gợi dục.

    Khi Hùng đưa tay lên cho vào trong áo em để tìm bầu vú thì em cũng không thể chờ được, em cũng đưa tay lên tháo tung từng chiếc cúc áo sơ mi trên người anh ấy. Cái cơ thể vạm vỡ của Hùng dần hiện ra, em thích thú sờ nắn bộ ngực rắn chắc ấy một cách say sưa. Chẳng ai muốn đi vào trong phòng mà cả hai cứ đứng ở cửa vừa hôn vừa tranh thủ cởi quần áo cho nhau. Em mặc chiếc quần bò bó nên Hùng tỏ ra khó khăn trong việc cởi bỏ chúng ra. Nhưng bàn tay tham lam cũng kịp chui vào trong để chạm vào cái âm đạo ướt nhẹp từ rất lâu rồi.

    - Anh không thể chịu được, những ngày qua là những ngày anh vô cùng nhớ em!

    - Em cũng vậy, em cũng nhớ anh đến tan nát con tim anh có biết không?

    Em không muốn giấu cảm xúc thực của mình nên em đã nói cho Hùng biết là em mong chờ anh ấy đến nhường nào. Nói xong em lại chủ động đưa miệng lên hôn anh ấy. Hùng lập tức đáp lại bằng nụ hôn cháy bỏng, bằng cái ghì ôm siết đến nghẹt thở.

    Chiếc quần bò cuối cùng cũng được tụt xuống dưới đùi, Hùng đưa cả hai tay ra đằng sau ôm ghì lấy hai bờ mông núng niếng thịt của em để bóp. Em sướng khi mông mình được nắn bóp như vậy và em ngửa cổ lên trần để hít hà cái sung sướng đó. Hùng ngay lập tức cúi đầu đưa lưỡi liếm từ từ xuống dưới và dừng lại nơi yết hầu, anh ấy dùng môi ngoạm lấy cổ em mà mút nhè nhẹ khiến em rên ư ử. Không dừng lại ở đó, cái miệng tham lam của anh ấy tiếp tục hành trình khám phá cơ thể em khi trườn xuống cặp vú tuy đã xệ đôi chút nhưng vẫn còn căng tròn đang cương lên mời gọi. Vợ chồng mình trước đó cũng ít làm tình, nếu có cũng chỉ là nhét dương vật vào thật nhanh để hoàn thành nghĩa vụ. Nhưng với Hùng thì lại khác anh ạ, anh ấy mê mẩn cơ thể của em, mê mẩn lúc thì mút, lúc thì bú chùn chụt, thậm chí thỉnh thoảng không kìm được cái sung sướng, anh ấy còn ngoạm cả bầu vú của em cho vào trong miệng. Hai đầu ti của em đỏ ửng và cương cứng khi liên tục nhận được sự kích thích bằng cả miệng và tay. Đến lúc này em không thể đứng nổi nữa rồi, đôi chân như muốn quỵ xuống nên phải cầu khẩn :

    - Đưa em vào phòng đi anh!

    Lúc này quần áo rơi vãi tứ tung ở ngay gần cửa ra vào, em mặc kệ và ngoan ngoãn như một con mèo để anh ấy bế bổng lên đưa vào trong phòng của hai vợ chồng. Em nằm ngửa trên giường, đôi chân giơ cao lên để Hùng làm nốt cái nhiệm vụ là lột tung chiếc quần bò và chiếc quần lót bé xíu ra khỏi chân. Nhìn những sợi lông đen nhánh mọc ở giữa háng, Hùng có vẻ thích thú khi vừa ngắm nhìn vừa chầm chậm khẽ đưa tay vào đúng cái khe mà vuốt lên vuốt xuống. Anh ấy càng vuốt thì nước càng ra nhiều hơn và cũng làm cho em nứng đến phát điên. Lại giống như cái hôm đầu, những ngón tay điêu luyện của Hùng bắt đầu đút vào bên trong để ngoáy và ngay lập tức em phản ứng bằng cách ưỡn cái mu lồn lên cao theo nhịp chọc của ngón tay anh ấy. Em không hiểu sao ngón tay Hùng có ma thuật gì không mà lần nào chọc vào cũng đều làm em sướng ngất ngây, đến độ em sợ lại đái ra như hôm nọ nên em phải năn nỉ anh ấy dừng lại và thay ngón tay bằng lưỡi. Đôi mắt em đờ đẫn nhìn Hùng, lúc bấy giờ em không còn ngại như hôm đầu bởi chúng em đã là của nhau, em thì thào khe khẽ nhưng vẫn khiến anh ấy nghe rõ từng chữ một :

    - Liếm lồn em đi Hùng...yêu em đi...làm cho em sướng đi…

    Hùng hít hà một cái rồi đưa mồm vào đám lông mượt mà, ngoạm lấy ngoạm để cái âm đạo của em. Lưỡi anh ấy thọc sâu vào cái lỗ và ngoáy ngoáy bên trong làm em thoải mái rên to mà ko sợ ai nghe thấy :

    - Sướng quá…liếm mạnh chỗ đấy vào…em sướng…Hùng ơi…anh làm em sướng lắm…

    Cả tháng mong mỏi nhung nhớ và chờ đợi nay đã được đền bù một cách xứng đáng. Lâu rồi em mới được có người tận tình liếm lồn cho sướng như vậy anh ạ. Cái mông của em cứ hẩy lên để dí cái lồn vào sát miệng anh ấy hơn, em sướng và kích thích đến tột cùng. Khi Hùng đưa lưỡi liếm vào cái hột le, ngón tay thì kết hợp thụt vào cái lỗ đã nhoe nhoét nước nhờn, em không chịu được nên túm tóc anh ấy giật giật rên to lên :

    - Uiiii..uiiii....em thích....ngoáy mạnh nữa đi anh....nữa đi...nữa đi...em raaaaaa....aaaaa....

    Thấy em đã lên đỉnh, Hùng mới chịu rút ngón tay ra và nhấc mặt lên. Dâm thủy ra quá nhiều nên làm ướt hết cả mặt và tay của anh ấy.

    - Anh có làm em sướng không? Hùng hỏi

    Em sướng nhưng giận Hùng bỏ đi cả tháng làm em nhớ phát khiếp, em ra vẻ nũng nịu hờn dỗi :

    - Cả tháng nay tự dưng biệt tăm biệt tích! Làm người ta nhớ, người ta thèm....

    - Thấy em nói vậy anh sợ phá hoại hạnh phúc của em nên anh mới quyết định không gặp em nữa. Chứ anh thực lòng có muốn như vậy đâu.

    - Thế sao hôm nay anh lại mò đến? Em muốn hỏi lý do.

    - Hihi...đồ ngốc...tại anh nhớ em không chịu nổi nên phải mò đến chứ sao.


    Nghe Hùng tự thú như vậy thì em vui và hạnh phúc lắm. Em mỉm cười sung sướng vì người ta cũng yêu mình say đắm. Đưa mắt lườm yêu Hùng, em ngồi dậy chủ động cầm dương vật của anh ấy vuốt ve nhẹ nhàng. Hùng thích khi được bàn tay em vuốt ve dương vật, anh ấy khẽ cong cái mông thể hiện muốn em cứ làm như vậy.

    - Có thích em mút cho không?- Em đưa đôi mắt lúng liếng đa tình ngước lên nhìn và vừa cười vừa hỏi.

    Hùng thấy em từ đầu đã bạo dạn hơn nên anh ấy cũng không còn ngại như trước, anh ấy trả lời rất đáng yêu :

    - Em làm cho anh sướng đi!

    Em không trả lời, cúi đầu nhìn dương vật đang cứng ngắc nghểnh lên cao vút thì em thích thú hỏi trêu :

    - Đã ai làm gì đâu mà cứng thế này?

    - Cần gì phải làm, cả tháng nay cứ nghĩ đến em là nó lúc nào cũng cứng như vậy.

    Không ngờ Hùng cũng ăn nói tếu tếu ra trò anh ạ. Em vui nên cười suốt và bắt đầu khẽ cúi xuống ngậm lấy dương vật cho vào mồm mút chầm chậm. Mới mút được chưa đầy hai phút thì Hùng ưỡn mông rên rỉ :

    - Ưm..ưm...thích quá...nữa đi...ưm..ưm...

    Lần đầu tiên em nghe Hùng rên rỉ thành từng chữ rõ ràng, em ngẩng lên mỉm cười rồi lại cúi xuống mà mút thật mạnh lấy cái đầu con cặc. Em rút ra đưa chầm chậm cái đầu lưỡi mà quét dọc theo cái thân cặc khiến thân cặc của Hùng bóng nhẫy hết cả lên. Liếm chán cái thân cặc thì em nhấc nhẹ nhàng lên, sau đó thì liếm tiếp vào hai hòn dái của anh ấy, những cảm giác đê mê làm cho Hùng thích thú. Thấy thế là đủ, anh ấy kéo em lên, môi tìm môi, hai cái lưỡi lại quấn vào nhau một cách si mê.

    Hôm đó em là người luôn dành thế chủ động khi trườn lên người Hùng nằm lên trên. Em chủ động cả việc tự đưa tay ra đằng sau cầm lấy dương vật của anh ấy đút vào âm hộ mình. Từng thớ thịt bên trong âm đạo từ từ giãn ra khi khúc thịt gân guốc đi vào. Lần này Hùng là người rên lên trước em, chắc anh ấy thấy sướng :

    - AAAAA....ấm quá...sướng...

    Hai tay em chống xuống ngực Hùng, sàng sàng cái mông, ngoáy trái rồi ngoáy phải một lúc thì cơn sướng ập đến...em từ từ tăng tốc dập mạnh cái mông làm 2 bầu ngực đung đưa trông cô cùng bắt mắt và khiêu khích. Tất nhiên Hùng không thể bỏ qua chi tiết đáng chú ý đó. Hay tay đang vuốt ve tấm lưng thì chuyển ra đằng trước để bóp hai bầu vũ đung đưa nặng trĩu. Cả trên lẫn dưới em đều thấy sướng nên em cố tình đưa một bầu vú dí vào miệng Hùng để anh ấy mút. Ngày hôm nay đúng là ngày hai vú của em được sướng no nê. Hùng chắc thích người vú to hay sao mà anh ấy mút say sưa lắm chồng ạ, mút chán bên này thì lại chuyển sang mút bên kia. Bọn em vừa địt vừa ôm hôn nhau điên dại, có lúc còn ôm nhau lăn lộn ở trên giường nhưng dương vật của anh ấy vẫn cắm ở trong lồn em.

    Một lúc sau đến lượt Hùng nằm trên, giống như hôm đầu, anh ấy cắm buồi vào trong là cứ thế phi phầm phập vào cái âm hộ của vợ. Em sướng tê tái hết cả người, hai tay bám vào ga giường rồi rên to :

    - Á..Á..Á...em sướng quá Hùng ơi, đừng dừng lại anh nhé.

    - Anh cũng sướng lắm Thùy ơi!

    Cuộc hoan lạc mạnh mẽ đến nỗi chăn gối rơi hết xuống đất để nhường chỗ cho hai chúng em. Hùng vẫn chứng tỏ mình rất khỏe nên anh ấy dập không biết mỏi, có lúc anh ấy còn nhấc bổng em lên và khom lưng địt. Hai người vã mồ hôi như tắm nhưng chẳng ai muốn dừng lại. Khi Hùng chuẩn bị xuất, thấy anh ấy định rút ra thì em ưỡn mông lên không cho rút. Em thích cái cảm giác khi được đón nhận dương vật đàn ông bắn tinh trùng vào bên trong, nó giật giật thích thú vô cùng.

    Hai người đều mệt nhưng sướng nên nằm thở khoan khoái và nhìn nhau cười trông vô cùng mãn nguyện. Không như hôm trước, lần này em không còn thấy hối hận khi phản bội anh. Chắc do tình yêu em dành cho Hùng rất lớn nên lúc đó em chỉ thấy sự hạnh phúc, thấy cuộc sống vẫn còn tốt đẹp khi được ở bên cạnh người mình yêu. Nếu như anh hỏi em rằng em có nghĩ tới anh, tới gia đình không thì em trả lời với anh rằng, em có nghĩ, nhưng chỉ là thoáng qua. Bởi vì tại thời điểm đấy, em chẳng nghĩ được gì, em chỉ biết là em bất chấp tất cả để được ở bên Hùng. Đã lâu rồi em có được ai quan tâm và yêu cái cơ thể của em như Hùng đã yêu đâu?

    Em chống tay lên cằm, ngắm nhìn các đường nét trên cơ thể của Hùng, bàn tay em nhẹ nhàng vuốt ve từng thớ thịt của anh ấy. Có thể nói rằng em chăm sóc cơ thể của người tình còn hơn cả với chồng anh ạ. Nhìn các vết sẹo trên người anh ấy, em xoa xoa nhẹ nhàng và ân cần hỏi :

    - Các vết sẹo này có làm anh đau không?

    Hùng đang nằm hưởng thủ cái khoái cảm do vừa được xuất tinh, vừa được bàn tay em vuốt ve mơn trớn, quay mặt lại nhìn em khẽ mỉm cười trả lời nho nhỏ :

    - Được ở bên em thì chẳng có thứ gì làm anh đau đâu em ạ. Thùy, anh yêu em!

    Những lời nói của Hùng như thấm tận vào tim em, người phụ nữ thường yêu bằng tai nên em nghe xúc động vô cùng. Tình cảm trong em cũng cuồn cuộn nổi lên và em không ngần ngại đáp :

    - Em cũng yêu anh!

    Sau anh thì có lẽ Hùng là người thứ hai em thốt ra ba từ thiêng liêng đó. Em xin lỗi bởi em không thể dối lòng, em đã yêu người đàn ông khác mất rồi anh ạ. Lúc đó em nghĩ vợ chồng mình chỉ còn tình nghĩa chứ không còn tình yêu. Anh thử nhớ lại xem, thời gian đó có bao bao giờ vợ chồng mình nằm dài trên giường để mơn trớn nhau không? Trong khi đó, em và Hùng như hai kẻ mới được yêu nên lúc nào cũng muốn hôn, muốn được sờ nắn cơ thể của nhau mà không hề biết chán. Chúng em cứ nằm trên giường như những con mèo lười, đôi mắt luôn mở to ngắm nhìn nhau và tất nhiên không thể thiếu những cái hôn ướt át và nóng bỏng.

    - Anh có đói không?- Em hỏi vì muốn quan tâm đến người mình yêu.

    - Có, từ sáng anh đã được ăn gì đâu.

    - Hihi, thế mà vẫn khỏe như trâu ý. Dập người ta cả tiếng đồng hồ mà chẳng thấy anh mệt gì cả.

    Hùng được khen nên cười thích thú, anh ấy đưa tay sang nắn cái đầu ti và bóp nhẹ trên bầu vú của em rồi trả lời :

    - Tại yêu em, tại em đẹp và quyến rũ nên dù có mệt anh vẫn thấy ham.

    - Anh nói xạo để lấy lòng em đấy à? Người em béo thế này đã có ai bảo em trông quyến rũ đâu.

    Hùng dướn người lên hôn vào môi em, bàn tay xe xe bờ môi nói khẽ như thầm thì :

    - Thì có anh thấy em quyến rũ đây. Anh yêu đâu phải nhìn người con gái béo hay gầy. Trong mắt anh, em là người con gái rất xinh đẹp mà.

    Em nghe những câu đó mà thích lắm anh ạ, đã yêu thì nay lại càng yêu hơn. Tuy nhiên em vẫn ngại một điều nên em hỏi :

    - Trong lúc ấy ấy, em hay nói nhảm linh tinh, anh đừng để ý nhé. Tại sướng nên đầu óc chẳng nghĩ được gì nữa.

    - Hihi, em cứ thoải mái đi, cứ bộc lộ hết những gì mình muốn, anh không đánh giá này nọ đâu. Anh không nói nhưng mà anh vẫn nghe mà...hihi...nghe cũng thích đấy chứ!

    - Nhớ nhé! Không được khinh người ta đâu đấy!

    - Không, đã bảo nghe cũng thích rồi mà.

    Cả hai cùng cười rồi em lại tham lam nằm đè lên người anh ấy để hôn. Hai chúng em hôn nhau rất lâu, mãi mới rời nhau ra để em đi nấu cơm. Em mặc tạm cái áo hai dây mỏng chuyên để mặc trong nhà và mặc chiếc quần dài vải hoa mỏng, tuy nhiên bên trong không hề có quần áo lót. Lúc nấu gần xong, em đang đứng bếp thì đã thấy Hùng cởi trần đứng ôm em từ đằng sau. Cái miệng ngọt ngào của anh ấy rúc vào gáy em hôn hít, hai bàn tay thì ôm cái bụng mỡ màng của em nắn bóp.

    - Em hấp dẫn lắm em có biết không hả Thùy? Làm vợ anh em nhé?

    Em thích nhưng cũng chỉ nghĩ đó là câu đùa bởi em đã có chồng rồi mà. Em mỉm cười hùa theo câu đùa đó của Hùng :

    - Thì em đang làm vợ anh đây còn gì?

    - Nghe sướng tai quá em ạ. Anh lại muốn nữa rồi em ơi?

    Em cười sung sướng vì thú thực, thấy người ta cứ ham muốn mình như vậy thì cũng tự hào lắm. Miệng em quay lại để cho Hùng hôn. Hai cái lưỡi không ai bảo ai cứ quấn lấy nhau trao cho nhau những giọt nước bọt tình yêu. Bàn tay Hùng đã đi lên trên và gẩy gẩy cái đầu ti bên ngoài lớp áo mỏng.

    - Em có biết là em có bộ ngực làm mê mẩn anh không?- Hùng vừa nói vừa đưa cả hai tay bóp mạnh ngực em.

    - Người em cái gì chẳng to. Bụng cũng to đâu kém gì ngực. Chẳng hiểu sao đẻ xong người cứ phì ra anh ạ.

    - Có sao đâu em, anh thấy đẹp mà. Ôm em thích lắm em có biết không?

    Em chỉ biết cười rồi thấy Hùng tụt chiếc quần hoa của em xuống chân. Em đồng lõa theo bằng cách tắt bếp rồi hơi cúi người để mông chổng ra cho anh ấy đút dương vật vào.

    Trong bếp lại vang lên những tiếng bạch bạch khi Hùng dập liên hồi vào mông em. Âm đạo của em trơn tuột nuốt trọn khúc thịt to tướng của Hùng vì nước từ bên trong đã ra rất nhiều. Hùng làm em sướng và làm em nhớ lại cái ngày đầu chúng mình mới lấy nhau khi anh cũng hay rình và vồ vập địt em ngay trong bếp hoặc trong nhà tắm. Mỗi một không gian khác nhau đều mang đến những cảm xúc khác biệt, nó làm cho em thấy mới mẻ và hào hứng hơn. Không chịu nổi những cú nhấp phành phạch của Hùng, em sướng nên cũng đẩy mông của mình ra đằng sau để hòa nhịp với những cú nhấp của anh ấy :

    - Hờ..hờ..hờ...thích quá anh ơi...hờ..hờ..hờ..Lúc nào chúng mình cũng mãi yêu nhau như thế này anh nhé! Em thích lắm.

    - Tất nhiên rồi, anh cũng thích mà. Anh sẽ mai yêu em, Thùy ạ.

    Em nghe như vậy thì cái hứng tình được đẩy lên cao hơn, cái mông cũng chuyển động nhịp nhàng nhanh hơn để cho Hùng thấy rằng em đang rất nứng. Người em béo đúng là cái gì cũng to, hai mông em tròn lẳng đung đưa các nớ thịt khi hẩy trước hẩy sau. Dâm thủy ra nhiều đến độ em cảm nhận chúng đang chảy xuống cả bẹn. Mỗi lần con cặc của Hùng đâm vào mà em có cảm giác như ai đang gãi đúng chỗ ngứa cho mình vậy, nó thật là sướng làm sao. Một lúc sau Hùng bế em đặt lên cái bàn, anh ấy banh hai chân em dạng ra rồi nhanh chóng lại đút cặc vào địt tiếp. Lần thứ hai này Hùng nhanh ra hơn lần thứ nhất, nhưng cũng đủ để cho em lên đỉnh một lần nữa.

    - Annh xắp ra rồi em ơi! Em thích anh bắn vào trong phải không?

    - Anh rút ra đi, em muốn nuốt tinh trùng của anh một lần....bắn thẳng vào miệng em nhé!

    Anh có ghen không khi thấy em nói vậy với Hùng? Bởi nhiều lúc anh cũng muốn bắn vào miệng em mà em không đồng ý. Thế mà chẳng hiểu sao em lại đồng ý, thậm chí khuyến khích anh ấy thích bắn vào đâu cũng được. Anh có bao giờ nghĩ rằng có một ngày người vợ ngoan hiền của anh lại quỳ dưới đất mút cặc của người đàn ông khác không? Tinh trùng của Hùng tràn ra hai khóe miệng của em và đó là lần đầu tiên trong đời em không thấy nó kinh tởm như em đã nghĩ.

    Chúng em đi tắm cùng nhau anh ạ. Hai người lấy cớ là kỳ cọ cho người kia nhưng thực chất là cả hai vẫn còn ham muốn sờ nắn cơ thể của nhau. Đứng dưới vòi hoa sen, hai cơ thể trần truồng ôm và hôn nhau khiến thằng bé lại ngóc dậy anh ạ. Anh có thấy Hùng khỏe không?

    - Đêm nay ở lại đây anh nhé?

    - Đó là điều anh luôn mong muốn!

    Vậy đấy anh ạ, vậy là lần đầu tiên em đưa trai về nhà ngủ qua đêm, lần đầu tiên có người đàn ông khác thay anh chăm sóc vợ cả đêm trên chiếc giường cưới của chúng mình. Em và Hùng quấn lấy nhau không ai biết chán, mệt thì ngủ...ngủ dậy lại làm tình tiếp...cứ thế...cứ thế...sáng ra chúng em lại làm tình đợt nữa cho đến khi thân thể hai người dã dời ra thì mới ngừng. Chúng em đã yêu nhau! Em xin lỗi anh, nhưng có lẽ đêm hôm đó là đêm tuyệt vời nhất đời em và em không bao giờ có thể quên.
     
  7. Leysek

    Leysek Đại Gia Lầu Xanh The VIP

    Bài viết:
    2,029
    Đã được thích:
    8,999
    Hai hôm cuối tuần nhậu nhẹt hơi quá đà, người giờ vẫn mệt nên gắng lắm mới viết dc cháp ngắn ngắn cho mọi ng đọc để ko bị mất mạch cảm xúc lâu quá.
     
  8. khanhduy1910

    khanhduy1910 Chơi gái lần đầu Verified

    Bài viết:
    270
    Đã được thích:
    171
    Xin lỗi có lẽ vì mình bị cắm sừng 1 lần nên rất hận những người đàn bà có chồng hay người yêu mà lại đi quan hệ như vậy
     
  9. VCthichmassage

    VCthichmassage Biết Quay Tay Verified

    Bài viết:
    124
    Đã được thích:
    94
    Mình thích câu nói này của bạn
     
  10. Young Pilot

    Young Pilot Biết Quay Tay Verified

    Bài viết:
    143
    Đã được thích:
    38
    mình nghe 1 câu nói thế này :”Đàn okng ông nào cũng thích làm tiền đạo,thích chọc thủng lưới nhà đội bạn nhưng không hề biết vợ mình giữ gôn ở nhà bị thằng khác nó chọc từ trước rồi”
     
  11. thằng khờ thủy chung

    thằng khờ thủy chung Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    395
    Đã được thích:
    286
    Đọc để giải trí và để nhận thức dc thế giới bên ngoài như thế nào thôi. Thay vì lên án nhân vật thì hãy dành một phút gõ phím đấy mà nói lời cám ơn với tác giả một câu. không có các tác giả thì làm sao chúng ta biết được thêm nhiều câu chuyện thú vị :) Bao giờ có cháp tiếp hả bác ơi?:rolleyes::rolleyes:
     
    boy_o0o thích bài này.
  12. Leysek

    Leysek Đại Gia Lầu Xanh The VIP

    Bài viết:
    2,029
    Đã được thích:
    8,999
    Thông cảm chút vì hai hôm nay không liên lạc dc với nv chính. Không thấy online, nhắn ko thấy trả lời :( Chẳng nhẽ cho anh em địa chỉ đến nhà gọi hộ phát, nhưng chỉ sợ lại đè con người ta ra chén thì chít :D
     
  13. viendanho19990

    viendanho19990 Còn trinh Verified

    Bài viết:
    89
    Đã được thích:
    140
    . 1 cái để tác giả thấy có 1 bạn nữ vẫn đang hóng
     
  14. nguyênyên

    nguyênyên Dậy Thì Verified

    Bài viết:
    67
    Đã được thích:
    38
    Lão leyser. Này sao ko viet nốt bộ truyen nhà ông thái thọt đi đang hay thì bỏ phí quá
     
    Leysek thích bài này.
  15. nhatca7887

    nhatca7887 Dậy Thì Verified

    Bài viết:
    58
    Đã được thích:
    8
    Tiếp tục nha Leysek..hay lém nè...
     
    Leysek thích bài này.
  16. Leysek

    Leysek Đại Gia Lầu Xanh The VIP

    Bài viết:
    2,029
    Đã được thích:
    8,999
    Cám ơn bạn đã thích bộ đó. Nhưng mình đang viết bộ này, xin bạn đừng để mình phân tâm.
     
    nhatca7887 thích bài này.
  17. Leysek

    Leysek Đại Gia Lầu Xanh The VIP

    Bài viết:
    2,029
    Đã được thích:
    8,999
    Định mệnh! Không liên lạc dc với nv chính mấy hn. Đang hay và hứng đang lên mà cứ phải chờ đợi thế này. Không có duyên với event hay sao ý.
     
    nhatca7887 and coannn like this.
  18. viendanho19990

    viendanho19990 Còn trinh Verified

    Bài viết:
    89
    Đã được thích:
    140
    Em thích trí tưởng tượng của tác giả hơn là sự phụ thuộc =))
     
    Leysek thích bài này.
  19. Leysek

    Leysek Đại Gia Lầu Xanh The VIP

    Bài viết:
    2,029
    Đã được thích:
    8,999
    Vậy hai hôm nữa mà ko thấy trả lời thì anh tưởng tượng viết tiếp nhé. Anh cho Thùy dắt trai về chịch ngay ở giường bệnh chồng nằm :D. Đùa thế thôi, ngay từ đầu Thùy nói với anh rằng về sau Tuấn ko qua khỏi, rồi chết nên ko biết dc những bí mật về vợ. Vậy tiêu đề mới đặt là " dòng nhật ký muộn màng ".
     
  20. viendanho19990

    viendanho19990 Còn trinh Verified

    Bài viết:
    89
    Đã được thích:
    140
    nội dung như thế e thấy không cuốn hút cho lắm, e thích cái cảm giác bứt rứt khó chịu khi đọc truyện của tác giả nhưng k đọc k đc cơ :p:p
     

Chia sẻ trang này