1. Hiện tại có nhiều bạn ko nhận được Email kích hoạt từ hệ thống, BQT đã rà soát và thấy đa số các trường hợp này dùng GMAIL. Trong thời gian chờ khắc phục, các bạn có thể tạm dùng các email khác để đăng ký và nhận email kích hoạt ( Yahoo, hotmail,....). Xin cảm ơn
    Dismiss Notice

[EV - BÀN PHÍM BẠC 2017] Không trọn vẹn

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi huytrung280290, 20/10/17.

  1. huytrung280290

    huytrung280290 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    353
    Đã được thích:
    1,649
    …Câu chuyện dựa trên những nhân vật và những tình tiết có thật xung quanh tôi, nếu bạn đọc nào vô tình nhận ra chính mình, hoặc người bên cạnh mình trong câu chuyện này, xin các bạn hãy thật bình tĩnh, đừng làm ồn ã lên, câu chuyện đã xảy ra và không một ai muốn nhắc đến nữa. Xin các bạn cũng đừng phán xét ai trong câu chuyện vì đơn giản các bạn không phải là người phán xử.
    Thắc mắc, hay nhận ra ai, các bạn hãy inbox cho tôi, bởi vì chính chúng ta – tôi và bạn - đã là những người trong cuộc …
    [​IMG]
    Nguồn ảnh: Internet
     
    Chỉnh sửa cuối: 20/10/17
    thumma, leerooney, momong and 10 others like this.
    Đang tải...

    Similar Threads Diễn đàn Date
    [EV - BÀN PHÍM BẠC 2017] BĂNG TRỘM BIẾN THÁI - 3 Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx Chủ nhật lúc 20:13
    [EV - BÀN PHÍM BẠC 2017] VỢ ƠI ĐỪNG ĐI ! - 2 Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 11/11/17
    [ EV - BÀN PHÍM BẠC 2017 ] MẮT ĐỈ Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 23/10/17
    [EV - BÀN PHÍM BẠC 2017] Trải nghiệm sung sướng Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 21/10/17
    [EV- BÀN PHÍM BẠC 2017] TRĂNG SOI BÓNG NƯỚC Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 13/10/17

  2. huytrung280290

    huytrung280290 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    353
    Đã được thích:
    1,649
    Phần I: Những năm tháng ấy…

    Nhà nó có hai anh em, 1 trai và 1 gái, nó là anh cả trong nhà, vì thế nên từ nhỏ đã sớm xốc vác việc trong gia đình. Ở cái Thành phố nghèo vùng trung du này, nhà nó cũng thuộc diện có của ăn của để, tuy nhiên nó không tụ tập chơi bời gì, sau giờ học là về nhà phụ giúp bố mẹ trông nhà và trông em. Bố mẹ nó có 1 cửa hàng điện tử trong chợ trung tâm nên rất ít khi ở nhà, cứ mỗi năm qua đi hai anh em nó lớn thêm 1 chút thì cái cửa hàng điện tử đó lại to lên thêm và thời gian ở nhà của bố mẹ nó lại ít đi tỷ lệ ngược với thời gian ngoài cửa hàng.

    Do đó thời gian ở nhà chủ yếu của nó là ở với bà nội, sau này có em việc nhà nhiều thêm thì có thêm 1 người chị họ nó ở quê lên vừa để phụ giúp gia đình nó vừa để học thêm nghề may. Lần đầu tiên gặp chị là năm nó học lớp 7, chiều hôm đấy đi học về vừa chạy vào nhà nó thấy 1 người con gái, nhỏ bé với cái đầu vàng cháy nắng đang mỉm cười nhìn nó:

    - Huy à, còn nhận ra chị không?

    Nó ngỡ ngàng 1 lúc, nhìn lại người con gái chỉ cao hơn nó 1 cái đầu, nước da cháy nắng đen nhẻm nhưng hàm răng lại rất trắng với nụ cười rất tươi, mất 1 lúc nó mới nhận ra chị, nó cũng há miệng cười rõ tươi:

    - A, chị Tèo. Chị mới lên nhà em chơi ạ?

    Mẹ nó thấy thế liền nhăn mặt bảo nó:

    - Huy từ giờ không được gọi chị là chị Tèo nữa nghe chưa. Phải gọi là chị Hoa. Từ bây h chị Hoa sẽ ở nhà mình.

    Vậy là từ hôm đó nhà nó đón chào thêm thành viên mới, chị Hoa học hết lớp 10 nhưng không học lên nữa mà ở nhà. Sau đó bố mẹ chị thấy khổ quá nên nhờ nhà nó giúp, chị chuyển lên nhà nó phụ việc và học thêm nghề may. Bà nó cũng già rồi nên 1 mình không thể chăm lo cho hai anh em nhà nó được nên cần có chị đỡ. Công việc cũng chẳng có gì, sáng nấu ăn sáng cho mọi người, đưa em nó đi nhà trẻ rồi chị cũng đi học nghề ở 1 tiệm ngay gần đấy. Trưa về nấu nướng cho chị, bà nội với nó rồi chiều lại đi học tiếp. Đến chiều cũng vậy, đón em nó rồi nấu nướng cho cả nhà. Bố mẹ nó ra cửa hàng từ sớm tinh mơ cho đến tận tối mịt, có hôm còn ở lại cửa hàng nên việc nhà do 1 mình chị gánh vác. Chị cũng rất thông minh nên chỉ trong thời gian ngắn đã thông thuộc việc trong nhà, chăm chút cho bà nội và em gái nó rất chu đáo nên được mọi người rất yêu quý. Nhất là nó, từ khi chị lên nó có thêm 1 người bạn chơi cùng, cùng chị chơi cờ caro, chơi bài, và nhất là đọc truyện. Chị ham đọc 1 cách kỳ lạ, chị đọc tất cả những gì trong nhà có, từ những quyển họa báo Thiếu niên tiền phong nó vẫn đặt mua, đến những quyển tiểu thuyết tình cảm dài lê thê của mẹ nó, thậm chí mấy quyển hướng dẫn sử dụng đồ đạc trong nhà thỉnh thoảng nó cũng thấy chị lôi ra đọc.

    Nó ngạc nhiên lắm, hỏi chị thì chị cười hiền hòa rồi tâm sự rằng lúc đi học thì chị rất thích học môn văn và rất thích đọc sách, do đó nên lên nhà nó thấy nhiều sách thì chị rất thích, vì thế nên chị lao vào đọc. Chị còn bảo nó có lần mải đọc truyện quá chị còn làm cháy nồi thịt kho, may mà mẹ nó không biết. Nói đến đây, chị chu cái mỏ suỵt suỵt ra dấu cho nó giữ kín rồi cười cười. Không nói gì nhưng tối đấy nó đã khệ nệ bê xuống cho chị mượn đống Kính vạn hoa mà nó cất giữ như kho báu mấy năm nay. Nhìn thấy thế, mắt chị rực sáng lên nhìn nó:

    - Kính vạn hòa à? Hồi trước chị có đọc 1 tập thì thích lắm, nhưng chẳng có để đọc thêm. Em có đủ hết cơ à? Thích thế?

    - Chị cầm lấy mà đọc, e đọc song hết rồi.

    Nhìn chị vui vẻ thế nó cũng thích lắm, lấy tay xắp xếp hết chồng truyện lên cái giường nhỏ của chị. Tôi hôm đó nó cùng chị đọc truyện mãi đến tận khuya, đến khi 2 mắt cay xè mới đi ngủ.

    Thấm thoát chị đã ở nhà nó được mấy năm, được ăn ngon, lại không phải dãi nắng ngoài đồng nên sau 1 thời gian chị khác hẳn, phổng phao trắng trẻo ra trông thấy. Nghề may chị học cũng đã khá nên đã xin được vào làm thợ phụ ở 1 tiệm may khá to trong thị trấn, vừa học thêm kinh nghiệm lại vừa có thêm tiền. Nó cũng đã bước vào năm lớp 11, nhổ giò chững chạc lên nhiều so với hồi chị mới đến nhà nó. Trên mép đã lún phún râu, giọng cũng ồ ồ ra và đặc biệt nó đã có những ham muốn tiềm ẩn trong cơ thể.

    Trên lớp cũng có nhiều đứa có cảm tình với nó, đơn giảm vì nó học rất giỏi, nhìn lũ con gái cứ mỗi giờ ra chơi lại xà vào bàn nó hỏi han bài vở, lại nhìn ánh mắt của chúng nhìn mình là nó đoán ra ngay. Nó thuộc dạng dậy thì chậm trong lớp, ít để ý chứ thực ra lũ con gái lớp nó đã phổng phảo thiếu nữ từ lâu rồi.

    Một lần vừa tan học, thằng Trung, bạn nối khố với nó kéo nó lại rồi thì thụt:

    - Này, Huy, lại tao bảo cái này.

    - Có gì mà ra vẻ bí mật thế? – nó ngạc nhiên hỏi.

    - Này, cái Huệ chuyên Anh nó thích mày đấy.

    - Mày đang nói ba lăng nhăng gì thế?

    - Mịa, tao nói thật mà. Hôm trước nó kể cho con Dung, rồi con Dung kể lại với tao mà. Chuẩn bị tinh thần đi nhá. Em Huệ hơi bị được của nó đấy.

    Thằng Trung cười phá lên với nó rồi đạp xe đi thẳng.

    Chuyện thằng Trung nói chỉ thoáng qua đầu nó rồi trôi tuột đi luôn, nó bặm môi ra sức đạp xe về nhà thật nhanh. “Mong là vẫn kịp… cầu trời vẫn kịp…” vừa đạp xe nó vừa lẩm bẩm trong đầu như thế.

    Trường nó học là trường chuyên của Tỉnh, chỉ cách nhà nó tầm hơn 2 cây số, nó ra sức đạp, guồng mạnh chân vào pê đan, chỉ 1 lúc là về đến nhà. Vào đến nhà, đón nó là nụ cười tươi với gương mặt trắng hồng của chị Hoa, đã mấy năm nay đều như vậy, chị luôn đón nó đi học về bằng nụ cười tươi rói và khi thì cốc nước chanh, khi thì đĩa hoa quả sẵn sàng trên bàn:

    - Vào nhà nghỉ ngơi uống nước rồi đi tắm đi em. Khiếp. mồ hôi mồ kê ướt nhoẹt ra kia rồi kìa.

    - Vâng. Em ngồi nghỉ tí đã. Chị tắm trước thì tắm đi.

    Mấy năm ở cùng nhau, tình cảm của 2 chị em nó khăng khít lắm, lúc nào cũng ríu ra ríu rít truyện trò. Chị đối xử với nó còn tốt hơn cả 1 người chị đối xử với đứa em trai nhỏ, nó với chị cũng vậy, luôn yêu quý chị bằng cả tấm lòng của 1 người em. Nhưng đó là truyện của những ngày hôm trước. Từ hôm qua trong lòng nó lại có thêm 1 thứ cảm xúc khác, 1 thứ cảm xúc rất khó diễn tả bằng lời, mà nếu có diễn tả được bằng lời thì nó cũng không dám kể cho chị nghe, việc mà nó vẫn làm trong suốt mấy năm nay.

    - Thế Huy ngồi trông nhà nhé, bà nội với cái Tí sang nhà bá Thu chơi rồi. Chị đi tắm trước nhé.

    Chị Hoa bảo nó rồi lên tầng lấy quần áo đi tắm.

    Nghe chị nói thế tim nó đập bình bịch theo từng bước chân của chị, chỉ thế thôi mà nó thấy cả người đã căng thẳng, vừa hồi hộp vừa phấn khích không thể tả. Cảnh tượng chiều hôm qua 1 lần nữa lại chiếu chầm chậm trong đầu nó, nó nhắm mắt mà thấy mình như đang đứng trước mũi 1 con tàu cao tốc đang phóng hết tốc lực trong đường hầm. Mặc dù đã tua đi tua lại hình ảnh đó hàng trăm hàng nghìn lượt trong ngày hôm nay nhưng nó vẫn thấy kích thích khôn tả. Hình ảnh một âm đạo bằng xương bằng thịt, hình ảnh 1 con bướm xinh xắn, 1 khe suối thiên nhiên cả ngày cứ dập dìu, dập dìu trong đầu nó, cái hình ảnh mà ngày hôm qua nó đã được chiêm ngưỡng tận mắt, của chị.

    Khi tiếng cánh cửa buồng tắm trên tầng 2 đóng lại, tim nó lại càng đập nhanh mạnh hơn lúc trước. Chờ 1 lúc, đặt cốc nước đang uống dở xuống bàn, nó rón rén nhẹ nhàng bước lên cầu thang. Tiếng bước chân của nó trên nền đá hoa cương lúc này thậm chí còn nhẹ hơn cả tiếng tim đập mãnh liệt của nó, từng bước, từng bước 1, nó rón rén bước đên bên cánh cửa buồng tắm lúc này đang đóng chặt.

    Tiếng xối nước trong buồng tắm lúc này như đang xối nốt chút sợ hãi trong lòng nó xuống, như 1 con mèo, nó nhẹ nhàng cúi đầu xuống, nhìn qua khe hở giữa cửa buồng tắm với nền nhà, ánh đèn vàng bên trong hắt ra cái hình ảnh mà nó muốn thấy…
     
  3. huytrung280290

    huytrung280290 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    353
    Đã được thích:
    1,649
    Hôm qua, lúc đi học về do phải nằm bò xuống đất nhặt quả bóng bàn, chui tọt vào trong bệ máy giặt, chỉ vô tình thôi nó đã liếc mắt vào khe hở giữa cánh cửa buồng tắm và mặt đất, nó đã suýt ngã ngửa ra với hình ảnh mà cả đời nó không bao h quên được. Một nhúm lông đen lúc này đang ướt sũng nước, chảy cụp xuống nhưng không thể che phủ được hai cái mép hồng hồng, ở giữa có cục thịt đang nhô lên đầy thách thức. Quá bất ngờ, mặt nó áp hẳn xuống đất, nheo mắt lại cố nhìn cho rõ thứ nó vừa trông thấy. Lần này nhìn kỹ lại, nó đã nhận ra thứ đó là gì, thứ đó là thứ mà nó vẫn thường lén lút xem trong những bức ảnh cũ mèn cắt trong báo nước ngoài mà mấy đứa vẫn truyền tay nhau, hay những thước phim sex xem trộm những lúc không có ai, thứ mà nó và lũ bạn vẫn âm thầm mơ tưởng mỗi đêm mộng mị.

    Vậy mà hôm nay, nó lại đang được chiêm ngưỡng chính thứ đó, bằng xương bằng thịt, và chỉ cách nó khoảng cách chưa đầy 1 met.

    Nó biết, bên trong đang là chị, người mà nó vẫn hằng yêu mến bấy lâu nay, người nó vẫn luôn tôn trọng. Nhưng bây h, mắt nó đang không ngừng thiêu đốt cái vật mà chị vẫn gìn giữ bấy lâu, miệng nó tía nước bọt không ngừng, cái đầu và mặt nóng ran như đang dãi nắng dưới trời hè. Ở dưới, cái vật kia của nó cũng đang hùng dũng vươn lên. Bờ mông trắng, tròn, đôi chân dài lúc này đang gập lại, chị đang ngồi xổm, ưỡn cái mu lồn lên đúng ngay tầm mắt nó. Những giọt nước đang xối xả chảy xuống cơ thể chị, chảy ướt chùm lông đen và cái lồn trinh nguyên. Ở góc nhìn này nó không nhìn được khuôn mặt chị, bầu ngực chị, nó chỉ có thể nhìn được từ cái eo trở xuống, nhưng từng đó đã đủ để nó biết là chị rất trắng, da chị rất mịn màng. Nước máy thành phố đã cuốn trôi hết làn da rám nắng trước đây của chị, thay vào đó là nước da trắng hồng, cái eo phẳng lỳ, cặp mông tròn căng, cặp đùi ép chặt, tất cả đều không một vệt rạn. Nó nhìn không chớp mắt, nó như muốn dùng ánh mắt dung hòa luôn vào cơ thể chị.

    Bên trong chị vẫn không hề hay biết có 1 cặp mắt lén lút đang lén lút đang liếm láp khắp cơ thể, chị vẫn không ngừng kỳ cọ, hắt nước vào cái thân thể trắng hồng như ngó sen của mình. Chị kỳ cọ thật chậm, hết cổ, tay rồi bầu ngực đang vun cao của chị. Từ từ, đôi bàn tay cũng tiến dần đến cái bụng phẳng, xoa xoa cặp mông, cọ hai bên đùi, rồi chậm dãi, nhẹ nhàng úp bàn tay ngà ngọc lên cái mu lồn lúc nào cũng ưỡn cao đầy thách thức.

    Hơi ưỡn người lên phía trước, ưỡn thêm cái lồn ra phía ngoài, chị nhẹ nhàng miết nhẹ lên hai mờ môi âm hộ, hơi chà nhẹ lên nó, rửa sạch sẽ những cái bẩn thỉu của 1 ngày dài, rồi chần chừ 1 lúc 2 ngón tay chị khẽ day nhẹ lên cái âm vật lúc này đã hơi sưng sưng lên của chị. Một cơn khoái cảm nhẹ bỗng tràn tới bao phủ lên cảm xúc của chị, chị khẽ run lên 1 chút, vội bấm ngón chân lên sàn nhà cho khỏi ngã, chị vội thở hắt ra rồi rút tay ngay ra khỏi khe xuối. Cảm xúc vẫn rất tuyệt vời, vẫn đầy đê mê giống hệt như lần đầu chị biết làm như vậy.

    Với tay lấy vòi nước, chị xả mạnh vào nơi cửa mình, dòng nước mát làm phía dưới của chị hơi râm ran, lấy tay chà nhẹ lên hai mép và cả âm vật đang sưng to hơn, chị khẽ rên lên nhè nhẹ theo mỗi nhịp tay của mình. Chị nghĩ tiếng nước xối sẽ che đi tiếng rên nhẹ của chị, nhưng không, ngay bên ngoài nó nghe thấy rõ mồn mồn, từng tiếng rên phấn khích của chị như đang đánh mạnh vào cả tâm can của nó, nó nóng ran như đang sốt, mắt vẫn đang dán chặt vào ngón tay chị lúc này đang day lên cái mồng đốc đang sưng phồng. Cả phần dưới của nó căng cứng kích thích không chịu nổi, đến thở cũng không dám thở mạnh, nếu được nó cũng đã ép con tim nó ngừng đập để nó đủ bình tĩnh để theo dõi chị, thời gian như lắng đọng lại trong không gian ấy. Và khi ở bên trong chị dừng lại, bên ngoài quần nó cũng đã ướt sũng, lúc chị đứng dậy, cả người nó như không còn chút sức lực nào, nhẹ nhàng uể oải chuỗi dậy bước vào phòng, mang theo hình ảnh cái lồn ướt át của chị ghim sâu vào trong vỏ não.

    Lúc này đây, khi mắt nó đang cắm vào khe hở hẹp dưới nền nhà thì chỉ có thể nhìn thấy đôi chân nhỏ nhắn của chị đang đắm mình trong dòng nước. Khẽ lê mình lại gần cánh cửa hơn, lúc này mặt nó như áp sạt vào khe hở dưới mặt đất, cố đưa mắt lên trên lúc này cả bầu ngực của chị cũng đã hiện ra trong tầm mắt nó. Không bõ công cả đêm hôm qua hì hục đẽo gọt thêm cánh cửa, vừa nhìn chị nó vừa suy nghĩ vậy.

    Bầu ngực thanh xuân của chị vun cao đầy khiêu khích, cả khuân ngực trắng với cái núm vú hồng hồng lúc này đang vui vầy dưới những tia nước mát. Kéo ánh mắt xuống dưới, khe suối thiên nhiên đang lấp ló sau chùm lông đen của chị, cặp chân dài, cặp đùi trắng cùng với bờ mông cong như đang đẩy cái mu càng vồng lên thêm. Nó nhìn mãi mà không chán, hai tay không ngừng cho vào quần xục mạnh. Vừa xục nó vừa nhìn chằm chằm vào cặp mông, vào cái mu vun cao, hay khuân ngực đầy của chị. Vừa thủ dâm nó vừa nghĩ đến chị, điều mà nó chưa bao h làm trước đây. Hôm nay chị tắm nhanh, không ngồi xổm như hôm qua nhưng với nó như thế cũng là quá đủ, quá đủ để cho chú chim non của nó xổ ra hết những gì còn sót lại sau mấy lần thủ dâm trong ngày.

    Từ sau hôm đấy, trong cái đầu của nó lúc nào cũng suy nghĩ đến chị, đến hình ảnh bờ mông tròn, cùng bầu ngực căng đầy, và đặc biệt là hình ảnh chị ngồi thủ dâm cứ mãi quanh quẩn trong đầu nó. Tình cảm của nó dành cho chị đã không còn được trong sáng như trước nữa, mỗi lần ngồi bên chị nó lại nhớ tới cảnh tượng đó, mãi không thể nào dứt ra được. Vì thế hành động của nó đối với chị cũng không còn được tự nhiên như trước, chị thì vẫn vậy, không hề biết đến cảm nhận của nó, vẫn hồn nhiên bẹo má, hồn nhiên quàng vai nó như trước. CHị đâu biết mỗi lần chị quàng vai nó là hai bầu ngực của chị lại chạm vào vai vào lưng nó, trước nó cũng không để ý đâu, nhưng h đây, cứ mỗi lần như vậy nó lại thấy rạo rực lạ, cảm nhận rõ sức căng của hai bầu ngực trên vai mình.


    - Không biết h này chị đã tắm chưa nhỉ?

    Mấy ngày hôm nay, cứ gần đến h tan học là trong đầu nó lại quanh quẩn cái suy nghĩ ấy. Trống trường vừa vang lên, nó đã vội vàng ba chân bốn cẳng chạy nhanh ra nhà xe. Hôm nay cũng thế, đang dợm chạy ra khỏi lớp thì đột nhiên có tiếng gọi nó:

    - Huy ơi, Huy.

    Quay lại thì là cái Huệ hoa khôi chuyên Anh đang đứng ở góc cầu thang gọi nó. Không biết có truyện gì đây, đang định về? Lẩm bẩm trong đầu thế nhưng nó vẫn mỉm cười với Huệ:

    - Ơi, Huệ gọi tớ à?

    - ừ, khiếp, làm gì mà chạy nhanh thế.

    - À, tớ vội đi học thêm. – nó đành chống chế thế, chẳng lẽ lại nói là về sớm để rình trộm tắm.

    - ừ. Việc tổ chức lễ chia tay cuối năm và lễ ra trường cho các anh chị khối 12 năm nay do Chuyên Anh và Chuyên Lý phối hợp tổ chức đấy. Lớp cậu chuẩn bị đến đâu rồi.

    Cái Huệ nói đến đấy nó mới nhớ ra, hàng năm việc tổ chức vẫn luân phiên giữa các lớp bộ môn tiến hành. Năm nay tới bộ môn Anh và Lý phối hợp cùng tổ chức sự kiện, khối 10 thì chưa đủ lớn, khối 12 thì bận ra trường vì thế hầu hết công việc đổ dồn cho khối 11. Hôm trước sinh hoạt lớp cô chủ nhiệm có nói về việc này rồi phân công cho thằng Cường lớp trưởng và nó – đội trưởng đội Robocon phụ trách chung. Lúc đấy đang mải tơ tưởng đến bờ mông trắng póc ở nhà nên nó không để ý. Mà không biết cái thằng Cường lớp trưởng làm cái khỉ gì mà cũng chẳng thấy ho he gì.

    - ừ, việc này tớ biết rồi, để về tớ bàn với thằng Cường nhé, song có gì mai sẽ qua với cậu.- ngó thấy gương mặt đang nhăn nhó khó chịu của cái Huệ, nó đành phải nói thế, mong cô bạn bỏ qua.

    - ừ. Nhanh nhé, song còn nghĩ ý tưởng mà làm.

    Nói rồi cái Huệ quay lưng bỏ đi, nhìn cặp mông căng tròn, lằn quần lót hơi lằn ra bên ngoài lớp vải quần đồng phục cuả Huệ, tự nhiên nó lại nuốt nước bọt đánh ực 1 cái: “ cũng to phết, nhưng hình như không bằng của chị”. Không hiểu sao dạo này nó lại hay có cái so sánh đấy, hình ảnh cái mông trắng cùng cái mu cao của chị cứ ẩn hiện, hơi giật mình với hình ảnh so sánh đó, nó lắc lắc cái đầu cố thoát ra.

    - Này, tâm sự đéo gì thế? Có đúng như tao bảo không?

    Đột nhiên thằng Trung từ đâu xồ tới, vừa khoác vài vừa thầm thì vào tai nó 1 câu chẳng rõ đầu đuôi. Nghĩ ra thằng bạn đang nói truyện gì, nó hẩy hẩy vai gạt tay thằng bạn thân ra:

    - Mẹ, mày toàn nghe tin đồn nhảm, tao vừa bị nó quạt cho 1 trận đây này.

    - Nhảm cái đầu mày, mày thì biết mẹ gì, đâu, có gì kể tao nghe.- thằng Trung hơi bực bội gắt lên với nó, bật cười với cái tính nóng nảy của thằng này, nếu là thằng khác nghe thằng Trung nói thế chắc khó chịu lắm, nhưng đã quá quen với tinh thằng bạn nên nó vẫn kể lại vụ tổ chức cuối năm.

    Càng nghe mặt thằng Trung càng giãn ra, lúc đầu nhăn tít như ông cụ h đã giãn ra thành 1 nụ cười, đập đập vào lưng nó nói:

    - Đấy, tao bảo mà, mày đúng là chả biết đéo gì. Mày đã nghe yêu cho roi cho vọt chưa, nó yêu mày nó mới thế đấy.hehe.

    - Mẹ, mày đúng là chỉ nói linh tinh. Mà tao cũng không quan tâm, nó thích ai liên quan gì đến tao. – nó hơi bực mình với thằng Trung, rất hay đùa quá trớn.

    - Đùa tí, đây tao bảo. Mày có nghĩ là tại sao nó không hỏi thằng Cường mà lại hỏi mày không? Hai đứa đều là lớp trưởng 2 lớp thì sao lại hỏi mày? Thôi, chúc mừng chú, không phải ai cũng được như chú mày đâu.

    Hai thằng vừa đi vừa nói truyện cũng đã đến nhà xe, thằng Trung nói rồi rẽ ngoặt vào, nó cũng hơi lừng khừng vì câu nói của Trung. Hình ảnh cặp mông trắng của chị, cùng với hình ảnh cái quần lót bó sát lằn ra ngoài lớp vài đen của Huệ không hiểu sao lại cứ đan xen xoắn xuýt trong đầu nó.
     
  4. huytrung280290

    huytrung280290 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    353
    Đã được thích:
    1,649
    Về đến nhà thì chị Hoa đang đá cầu với con em gái nó ngoài sân, thấy nó đi học về cả hai rủ chơi cùng. Em gái nó mới học lớp 5 nên đá kém lắm, chủ yếu chỉ có nó và chị chuyền cho nhau, lâu không chơi nên nó cũng mệt khá nhanh, đang mệt thở phì phò thì bỗng oạch 1 cái, chị bỗng hụt chân ngã lăn ra nền gạch. Nó hốt hoảng chạy đến:

    - Sao không chị?

    - Không sao, không sao.

    Chị xua tay rồi đứng dậy, nhưng lại khụy xuống.

    - Ui, chân chị đau quá. Chắc bong gân rồi.

    - Thế để em đỡ chị vào nhà chườm đá, không để lâu sưng to lâu khỏi lắm.

    Vừa nói nó vừa luồn vai vào xốc nách chị đứng dậy, tuy hơi nhăn nhó nhưng chị vẫn cà nhắc dựa vào nó đi vào trong nhà. Cánh tay chị mát mượt choàng qua vai nó, cả người ép sát vào người nó, một bên ngực áp hẳn vào người nó, nó cảm nhận rõ sự mềm mại qua mỗi bước đi. Đá cầu 1 lúc mồ hôi chị ra nhiều nhưng nó không hề thấy hôi, thay vào đó lại là 1 hương vị rất ngọt ngào, cánh mũi nó cứ phập phồng đón nhận mùi hương từ cơ thể chị, 1 mùi vị rất riêng. Càng hít mùi hương đó vào, nó lại càng thấy rạo rực, như vô tình, cánh tay nó quang qua lưng chị lại càng siết chặt hơn, trong lồng ngực trái tim nó càng đập mạnh hơn, bình bình bình bịch theo từng nhịp chân của nó.

    Trước đến nay đã bao h nó được áp sát vào chị như thế này chưa nhỉ, nó cứ thấy mông lung, bồng bềnh mãi trong suy nghĩ đó.

    - Huy bây giờ cao quá nhỉ. Đã cao hơn hẳn chị rồi đấy. Nhớ lúc chị mới ra chị còn cao hơn em hẳn 1 cái đầu.

    Đang mải suy nghĩ thì chị cất tiếng hỏi nó:

    - Vâng, mấy năm rồi mà chị. – nó cũng hơi trấn tĩnh lại nói với chị. Thôi chị ngồi đây em vào lấy đá chườm cho.

    Nó dìu chị ngồi xuống ghế rồi vào bếp lấy đá lạnh. Cần thận gói trong túi nilong rồi bọc trong 1 cái khăn sạch, nó mang ra cho chị.

    - hihi, chị cảm ơn.

    - Có gì đâu chị, chị duỗi chân ra đây e chườm cho nào.

    - Thôi, không cần đâu, để chị tự làm.

    - Không sao đâu chị, e làm có sao đâu. Chị chăm sóc hai anh em em bao năm nay rồi mà.

    Nó thật lòng nói, rồi lấy tay di cái khăn lạnh lên cổ chân chị, chị hơi nhíu mày vì lạnh rồi cười cười nói với nó:

    - Huy lớn quá rồi mà chị không để ý đấy. Thế đã có bạn gái chưa.hihi. Dạo này ít kể chuyện với chị lắm đấy nhé. Có gì giấu à?

    - Em làm gì có ai đâu chị. Có gì em chả kể với chị, dạo này không có gì mới nên không kể thôi.

    Mấy năm qua nó lớn lên thì chị cũng thay đổi nhiều lắm, nước da trắng hồng cùng với nét mặt thanh tú và cơ thể nở nang của chị làm bao nhiêu anh chàng trong khu phố cứ đi qua là phải ngoái lại nhìn. Mẹ nó cũng rất hài lòng về chị, thường tâm sự với chị là nếu muốn mở hàng may ở chợ thì mẹ nó giúp, rồi lấy chồng mà ở trên này mẹ nó làm mối cho, chứ về quê khổ lắm. Chị chẳng nói gì chỉ cười cười, nó thì chỉ muốn chị ở mãi nhà nó như thế này thôi, trước vì quý chị, thích chơi với chị, nhưng h ngoài tình cảm đó ra lại mạnh mẽ xen vào 1 thứ cảm xúc khác về chị.

    Chăm chú rê rê cái khăn trên cổ chân chị, ánh mặt nó tập trung dần từ cổ chân lên đùi rồi lén lút nhìn lên cái mu cao giữa hai chân chị. Lúc này chị đang xem tivi cùng em gái nó nên không để ý đến nó lắm, 1 chân hơi gập, 1 chân duỗi thẳng ra, chị mặc cái quần ngố vải lanh rủ nên hơi bó sát vào người. Ở dưới, nó nhìn rõ cả màu cái quần lót màu đen lấp ló sau lớp vải mòng, cái quần lót đang ôm chặt lấy cái khe huyền ảo mà mấy hôm nay suốt ngày nó mơ tưởng tới. Tim nó đập mạnh hơn mỗi lần ánh mắt nó tia vào cái ngã ba đấy, ở dưới con chim của nó không biết đã cương lên từ lúc nào, đột nhiên, nó lại có suy nghĩ muốn lao lên, vục mặt vào nơi huyền ảo giữa hai chân chị.

    Nghĩ thế, nó giật nảy mình, vội cúi gằm xuống, máu bốc lên làm đỏ ửng cả khuôn mặt. Không thể được, lý trí lúc này đang đấu tránh dữ dội, đè nén cái ý tưởng vừa nãy xuống, chị là chị, người mà nó luôn yêu quý, nhất định không thế được.

    - Thôi, cái Tí sang nhà bác gọi bà, Huy đi tắm đi để chị nấu cơm không muộn nhé.

    Tiếng nói của chị làm cắt ngang giòng suy nghĩ của nó, nó vùng dậy, chạy vội lên nhà, cố giấu đi nét bối rối trên khuôn mặt. Vào buồng tắm, nó nhanh chóng kéo tụt quần xuống, hai tay mân mê con trim lúc này đã cứng ngắc của nó rồi xục nhè nhẹ. Vừa thủ dâm hình ảnh cái âm hộ ướt át của chị lại hiện rõ lên trong tâm trí nó, tự nhiên nó lại muốn đè nén cơn dục vọng xuống, nó không muốn nghĩ đến chị vào lúc này, với nó chị quá đỗi thiêng liêng.

    Tuy nhiên hình ảnh cái mu, chùm lông rồi khe suối ướt át cứ mãi quẩn quanh làm cơn dục vọng lại bốc cao. Ở dưới tay nó vẫn xục liên hồi, đột nhiên hình ảnh cái mông lúc lắc của cái Huệ hiện ra trước mặt nó, nó cố gắng xục mạnh con chim, vừa tưởng tượng cảnh cái mông đó, tưởng tượng khuôn mặt Huệ đang thỏa mãn, đĩ thõa giống như những đĩa phim sex nó xem mấy hôm nay. Nó cố gắng giải tỏa bằng hình ảnh của Huệ…


    Hôm nay đến lớp, việc đâu tiên của nó là tìm thằng Cường lớp trưởng để nói chuyện về việc tổ chức chương trình tổng kết năm. Sau khi bàn bạc qua thì hai đứa nó quyết định cuối h sẽ qua lớp Chuyên Anh bàn bạc.

    - Này, sợ tao với mày mà mò sang đấy bị bọn bên đấy quây chết. Lớp đấy nổi tiếng thế nào mày biết rồi đấy. – thằng Cường lo lắng bảo thêm nó.

    - ừ, thế để tao bảo thằng Trung với thằng Khanh, hai thằng đấy cũng là cán bộ lớp thì cũng phải có trách nhiệm chứ.

    Chuyên Anh vốn vẫn nổi tiếng là mồm mép đanh đá ở trường, nay đến khóa nó lại càng được nâng lên 1 tầng cao mới. cả lớp có 30 đứa con gái và 5 đứa con trai, nhưng 5 thằng này đã bị đồng hóa 1 cách đáng sợ, cũng không khác gì 1 lũ đanh đá chua ngoa như phần còn lại ở lớp. Bình thường đi qua khu vực hành lang lớp này kiểu gì cũng bị buông lời trêu trọc, bới móc đời tư. Lũ con gái là chúa bới móc, buôn chuyện mà mạng lưới của lớp này lại rất rộng nên hầu như truyện xấu hổ nào của cả trường chúng nó cũng đều biết rõ. Từ truyện thằng A tặng hoa con B song bị trả lại, đến truyện thằng C lớn rồi mà đi ngủ vẫn phải bật điện hay thằng D mặc áo 1 tuần mới giặt chúng nó cũng đều biết tất, và không ngại ngần buông ra vài lời nói đểu mỗi khi nạn nhân đi qua. Do đó nói chung cái lớp 11 chuyên Anh luôn là nơi độc hại nhất trường.

    À, nhưng thường thì cái gì càng độc hại thì mọi người lại càng thích dùng thử, để rồi mang thương tích rời đi nhưng vẫn cảm thấy hân hoan. Lớp 11 chuyên Anh cũng vậy, đơn giản vì con gái lớp đó rất xinh. Nếu con gái Chuyên Văn xinh kiểu dịu dàng đằm thắm thì gái chuyên Anh lại xinh với vẻ năng động, tinh nghịch cá tính rất riêng. Thế nên ai đi qua cũng phải ngoái vào nhìn mặc kệ lời trêu chọc.

    Trường nó các ban chuyên hầu như đều có 1 cá tính riêng của ban mình. Nếu nói trắng ra đều mang cái vẻ đặc trưng của môn chuyên. Đặc biệt với Chuyên Anh và 3 lớp khối A cái cá tính đấy càng rõ nét. Các thầy cô vẫn bảo Chuyên Toán bác học nhưng hơi chậm (hay cù lần), chuyên Hóa chăm chỉ nhưng lại hơi rụt rè, chuyên Lý thì thông minh nhanh nhẹn nhưng đặc biệt nghịch, nghịch nhất trường. Cái lớp lý luôn mang danh ác, đầu têu đầu trò các trò nghịch càng không thể mất thể diện với lũ con gái chuyên Anh được, nên lần này bộ sậu chuyên lý sang bàn bạc đều được gửi gắm rất nhiều hi vọng.

    Nói thì hơi đề cao quan điểm nhưng việc họp triển khai tổ chức lễ bế giảng thì lớp nào cũng đưa ra 1 đống ý tưởng hoành tráng nhưng lại đều muốn phần nhàn về mình. Chúng nó cãi nhau ỏm tỏi cả 2, 3 buổi vẫn chưa thống nhất được tiết mục ý tưởng. Cãi nhau mãi cuối cùng cô phục trách Đoàn trường phải vào cuộc, thống nhất tiết mục sẽ là tổ chức hội hóa trang buổi tối cùng với giải bóng đá toàn trường. Việc chuẩn bị sẽ do chuyên Lý và chuyên Anh phụ trách toàn bộ.

    Hai lớp chuẩn bị các thứ cùng nhau nên thời gian nó tiếp xúc với Huệ cùng tăng lên nhiều, cả hai đứa cùng trong thành phố nhưng khác phường, học khác trường nên trước khi vào cấp 3 không biết nhau mấy. Vào cấp 3 thì cũng không thân, nó chỉ có ấn tượng với Huệ chút ít ở vẻ ngoài cá tính và tính cách rất đanh đá, thủ lĩnh của cô. Không giống như thằng Trung hay la liếm sang chuyên Anh chơi chứ nó thì ít nên cũng chẳng mấy khi gặp nhau. Từ khi thằng Trung kể là cái Huệ hình như thích nó, nó đâm ra để ý sang cô bạn gái, chẳng hiểu sao từ khi thủ dâm với hình ảnh của Huệ, trong nó lại có 1 chút tò mò về cơ thể của cô bạn. Nhiều lần nó đã nhìn chằm chằm vào cặp mông Huệ từ đằng sau, hay cố tình nhìn vào nơi ngực áo của cô bạn thầm mong cái cúc áo đó bỗng đứt phực ra nhưng mãi chẳng thấy. Nó cũng giỏi che giấu cảm xúc nên hầu như lũ bạn xung quanh cũng chẳng biết suy nghĩ thật của nó. Với lũ con gái, nó vẫn là 1 đứa khó gần và có vẻ lạnh. Mỗi lần hai lớp tập trung để chuẩn bị nó vẫn chỉ loanh quanh với mấy thằng bạn cùng lớp, thỉnh thoảng cũng giúp mấy đứa con gái treo cái nọ, dán cái kia nhưng cũng không vồn vã quá. Tuy vậy, nhưng rất tự nhiên nó cũng cảm thấy mình có xu thế hơi muốn tiến lại gần phía Huệ, và đặc biệt nó cũng cảm thấy điều tương tự từ cô. Thực ra nó cũng cảm thấy thích thích cô bạn này, nói thật Huệ cũng xinh xắn, và cái cá tính mạnh mẽ chanh chua của cô không hiểu sau càng tiếp xúc nó lại càng thấy ấn tượng.

    - Này, ông lớp trưởng lớp Lý ơi. Từ hôm trang trí hội trường đến h gần 1 tuần rồi mà chả thấy được bồi dưỡng gì đâu đấy.

    Cái Giang lớp Anh gọi thằng Cường làm cả lũ cũng nhao nhao lên đòi:

    - Đúng đấy, đúng đấy, con trai lớp lý kém galang quá đấy.

    - Mua chè đi, chè bà Mai đang giảm giá mua 2 tặng 1 tính tiền cả 3 đấy. Mua đi…

    - Đúng đấy, mau đi rồi về làm tiếp, không thì không làm nữa đâu.

    Lũ chuyên Anh đều nhao vào chỗ thằng Cường đòi hỏi. Thằng Trung bên cạnh nói với sang:

    - Đúng đấy lớp trưởng ơi, tao cũng vừa đói vừa mệt vừa khát này. Khao anh em đi.

    Mịa cái thằng, không hiểu nó lớp nào nữa. thằng Cường nghĩ thầm nhưng cũng đành cười cười, không thể để mất mặt lớp trưởng vốn nổi tiếng đẹp trai ga lang như nó được.

    - Được rồi, mà mua chè thì hôm nào Chuyên Lý đá bán kết thì chuyên Anh phải cổ vũ đấy nhá.

    Thằng Cường không hổ danh là lớp trưởng, đã mặc cả ngay. Lớp chuyên Lý nó đã vào bán kết giải bóng đá trường, còn chuyên Anh tuy có hợp sức với chuyên Văn, Sử Địa nhưng vẫn bị loại ngay từ vòng gửi xe. Vì thế cần phải có sự ủng hộ của ban C này, nếu không nó quay sang cổ vũ đối phương thì mất mặt.

    - Được rồi, để xem hối lộ thế nào đã…

    Cả lũ còn gái cười khúc khích với nhau, rồi cùng nói.


    Lúc bốc thăm đi mua chè thì không hiểu run rủi thế nào lại là nó và Huệ bốc trúng cùng với thằng Trung nữa là 3 đứa rồng rắn kéo nhau đi ra cổng trường mua chè bà Mai nổi tiếng vừa ngon vừa được nhiều.

    Cái Huệ có vẻ thân quen với bà Mai lắm nên cứ U con ngọt sớt, còn tự xúc chè, chế chè như đã thành thục lắm. Nhoắng cái mấy chục cốc chè và đá được chia ra các túi cho hai thằng xách vào. Vừa vào cổng trường đã mỏi xạ tay, từ đó vào hội trường còn phải đi khá xa nữa nên thằng Trung xung phòng chạy vào dắt xe đạp ra chở. Nó cùng Huệ đứng chờ ở ngoài.


    Trời đêm đầu hè không bị cái oi bức hầm hập khó chịu, mà không khí vẫn khá mát mẻ, thỉnh thoảng ngọn gió lạ thổi qua mang theo cái hương sắc của buổi đêm trong trẻo. Nó và Huệ vừa ngồi bệt dưới gốc phượng vĩ vừa chìm đắm trong suy nghĩ của mình. Tiếng ve lúc này cũng đã râm ran trên từng tàng lá, xa xa các lớp học thêm vẫn đang sáng đèn, hầu hết là của các lớp 12 đang căng thẳng ôn thi, mấy đứa ký túc cũng đang thơ thẩn trên sân trường, vòng góc sân vận động các bà, các mẹ đang đi bộ tập thể dục, vừa đi vừa truyện trò rôm rả lắm. Tất cả những khung cảnh trường ban đêm đối với nó rất đỗi thân quen, tất cả như 1 phần của nó, 1 thời học sinh đầy ngây thơ và mơ mộng.

    Cái Huệ bên cạnh cứ ngọ nguậy như có gì cần nói nhưng không nói ra được, nó bên cạnh cũng để ý, rồi cũng cảm thấy không khí cứ im lặng thế này cũng kỳ kỳ nên cất tiếng nói truyện trước:

    - Trời hôm nay đẹp nhỉ!

    Chả biết nói gì nên nó đành nói vậy.

    - ừ, tớ cũng thấy đẹp, còn mát nữa.

    Cái Huệ cũng vậy, bao nhiêu cái hoạt bát hàng ngày trôi tuột đi đâu mất. Hàng ngày nó chỉ cần mở mồm ra 1 cái là bao nhiêu truyện để nói, nói từ sáng đến tối cũng được thế mà bây h bỗng nhiên chẳng biết nói gì.

    Ve vẫn kêu xào xạc trên từng hàng phượng vĩ trên cao như đang nói hết phần của hai đứa ở dưới, gió vẫn thôi từng cơn ngọt mát qua cả hai, một buổi đêm tuyệt đẹp với trời đêm cao và trong vắt ngát ánh sao, thỉnh thoảng hương hoa từ đâu đưa lại càng lại khung cảnh càng thêm thi vị. Ở dưới gốc phượng vĩ già, 1 đôi trai gái đang ngượng ngùng ngồi cạnh nhau, hai trái tim như đang cố hòa cùng nhịp đập.

    Xa xa thằng Trung lúc này đã lấy xe song nhưng vẫn cố nán lại 1 lúc ở phía cuối dãy nhà tối om nhìn lại lẩm bẩm: đéo biết có ăn thua gì không? h mình đã ra được chưa nhỉ?

    Thằng Trung mang xe ra rồi xung phóng xe đạp chở chè đi trước, nó với Huệ đi bộ phía sau, khuôn viên trường yên tĩnh 1 cách lạ thường, dường như tiếng ve cũng như bớt lại trên tàng cây. Cả không gian lúc này chỉ có nó và Huệ đi bộ 1 cách bình thản, nhẹ nhàng, bóng tối yên bình bao phủ lên cả hai, đột nhiên tay nó bỗng được 1 bàn tay bé nhỏ mềm mại nắm lấy.

    Ngước nhìn sang bên, nó thấy Huệ hơi cúi mặt, trong bóng tối nó cũng có thể cảm nhận được sắc mặt Huệ đang chuyển đỏ rực rỡ. Không muốn để cô bạn xấu hổ thêm, nó khẽ siết chặt bàn tay của Huệ chặt thêm vào trong tay mình.
    Cả hai không nói gì vẫn chầm chậm bước đi nhưng trong lòng dường như đều đã hiểu.
    Tiếng ve đột nhiên lại rền vang, giống như tiếng trống ngực của cả hai lúc này lại càng thêm đập mạnh.


    Trận đấu hôm nay được cái lợi thế khô ráo sau mấy ngày không mưa. Trận bán kết 2 diễn ra giữa 11 chuyên Lý và 10 chuyên Hóa thu hút được 1 lượng lớn khán giả đến xem và cổ vũ. Đơn giản ở trường đây là 2 đội mạnh nhất và có lối chơi tấn công đầy cống hiến. tuy đối thủ của lớp nó chỉ là 1 lớp khối 10 nhưng tất cả đều không dám xem thường, đơn giản vì đợt giải chào mừng ngày 20/11 vừa diễn ra, trong trận chung kết lớp nó đã thua trắng 2 bàn không gỡ. Trận đó có thể được viện cớ chủ quan để lý giải do đã vượt qua 11 Hóa ở trận bán kết ( 1 đối thủ vẫn mệnh danh là kỳ phùng địch thủ với lớp nó), vào trận chung kết lại gặp đội khối lớp 10 nên cả đội thi đấu với tâm lý coi thường, kết quả sấp mặt không gỡ. Qua trận đó tuy thể hiện ra ngoài mặt là do chủ quan nhưng cả đội đều biết đối thủ vô cùng khó chơi, với lối đá tấn công vô cùng hoa mỹ.

    - Thằng Cường, mày nhớ để ý thằng Phú con tiền đạo bên nó, đừng có lớ ngớ như trận trước là tao treo giầy mày vĩnh viễn luôn.

    Trong buổi thảo luận trước trận, thằng Trung đội trưởng hậm hực nhắc nhở thằng Cường – thòong của đội. Chắc nó vẫn cay cú trận thua đợt trước lắm, lỗi 2 bàn đều do bố Cường vừa đá vừa ngủ gật để lọt tiền đạo chuyên Hóa xuống.

    - Biết rồi, đéo ai như trận trước, chưa đá chung kết đã làm như vô địch rồi. Tối hôm trước đi tỉn rượu ốc phê lòi vào để hôm sau đá như cặc.

    Đấy là thằng Cường đá đểu lại thằng Trung, thắng 11 Hóa cái rủ cả đội đi liên hoan rượu ốc, hò hét nhau uống say bét nhè, đéo thèm quan tâm đến sáng hôm sau đá trận chung kết.

    - Đm, được rồi. Trận này phải quyết tâm thắng, đòi lại vị thế số 1 của lớp ta.

    - Mịa đã vô địch lần nào đâu mà kêu là đòi lại….

    - Haha…

    Toàn đội lại dậy lên tiếng cười thằng Trung. Lớp nó đúng là thế thật, mới vào lớp 10 đã mang quân đi khiêu chiến cả trường, dưới sự tụ tập của mấy thằng Trung, Cường lớp nó nổi lên toàn trường là 1 đội bất khả chiến bại, không những trong trường nó mà còn hạ nhiều đối mạnh trong thành phố. Tuy nhiên khi tham gia giải trường thì chưa 1 lần được vô địch, điều đó đánh mạnh vào lòng tự trọng của thằng Trung, vì thế nó biết giải này thằng bạn nó đặt rất nhiều quyết tâm và cả nó cũng vậy.

    Vào trận với tâm lý hừng hực như vậy nên nó đá rất hăng, hành lang cánh trái do nó trấn giữ lên công về thủ vô cùng nhịp nhàng, nó chạy như không biết mệt. Ngoài các động lực hàng ngày nó còn có thêm 1 động lực mới toanh, bên ngoài sân, Huệ đang cầm đầu lũ con gái chuyên Anh cổ vũ nó cho cả đội nó và nó rất nhiệt tình. Từ đợt chuẩn bị lễ hội cùng nhau hai lớp trở nên thân nhau lắm, với lớp nó và cá nhân nó đều nhận thấy hóa ra lớp cô bạn cũng đáng yêu và dễ thương lắm, chứ không quá đanh đá như trước nữa.

    Mấy hôm nay, từ sau buổi đi mua chè cứ mỗi lần đi chuẩn bị cho hội hóa trang toàn trường là nó lại tìm cách được ở gần bên Huệ, làm cùng rồi trò truyện cùng, đến tối lại đạp xe về cùng nhà Huệ rồi mới lại vòng lại nhà nó. Chúng nó dành nhiều thời gian trò truyện với nhau hơn, sau cái buổi tối hôm đó đã không còn quá ngại ngần như trước. Huệ là 1 cô gái thông minh và nhanh nhẹn nên cũng phù hợp với 1 đứa trầm tính, ít nói như nó. Chứ nếu không HUệ mà cũng như nó hai đứa đều ít nói thì chắc ngồi với nhau cả buổi chỉ tổ muỗi đốt sưng chân thôi chứ chẳng ai nói với nhau cái gì cũng nên.

    Sau hiệp 1 cả hai đội vẫn chưa bên nào ghi được bàn, lo lắng của chúng nó về sức mạnh của 10 chuyên Hóa đã thành hiện thực. Chúng nó đang bị ép nghẹt thở, thằng Cường ở dưới căng sức hò hét chỉ đạo, bóng hầu hết đều bị phá ra biên, trận đấu bị xé nhỏ bởi những pha phạm lỗi và những pha phá bóng. Thằng Trung ở trên kêu gào đòi bóng liên tục, nó cũng hầu hết thời gian ở dưới, mấy lần thử dốc bóng nhưng đồng đội không lên phối hợp kịp nên cũng mất bóng. Bên ngoài lũ con gái cũng vô cùng lo lắng xuýt xoa với mỗi pha bóng trong trận, từng đứa từng đứa đều dõi theo các cầu thủ với ánh mắt đầy lo âu.

    H giải lao, với lấy cốc nước từ tay mấy cô bạn chuyên Anh, nó vừa tu ừng ực vừa đổ lên đầu giải nhiệt. Thằng Cường đang thở phì phò cãi nhau với thằng Trung về chuyện không phát bóng lên được trên. Bọn con gái túm tụm múc nước, quạt mát và hỏi han các cầu thủ. Huệ ở bên cũng lo lắng hỏi nó:

    - Trận này liệu có thắng được không đấy, hôm qua thấy quyết tâm lắm cơ mà.

    Nó cười cười nhìn cô bạn, tối hôm qua Huệ đã hẹn nếu thắng trận này sẽ mời nó đi ăn chè, cơ hội đấy nó quyết không để mất được:

    - Yên tâm, tối đúng giờ tớ qua đón.

    Huệ cũng cười nhìn nó với ánh mắt tin tưởng.

    HIệp 2 diễn ra căng thẳng không kém, tuy nhiên đá được 1 lúc chuyên Hóa có vẻ đã đuối sức, tấn công đã không còn dồn dập như trước, ngược lại lớp nó càng đá lại càng hăng, các mảng miếng phối hợp dần dần được triển khai, lớp nó quay sang ép ngược lại. Lúc gần hết h nó dốc bóng mạnh từ cánh trái xuống hết biên, rồi ngoạt bóng làm lỡ trớn cậu chạy cánh đội bán. Dẫn thêm 1 nhịp rồi chuyền xệt cho thằng Trung đang đón lõng phía trong. Cu cậu mắm môi băm 1 quả thật lực, nhưng tay thủ môn đội bạn dơ tay ra đỡ kịp, bóng bật ngược lại, cu Cường không hiểu chạy từ đâu ra, hùng hổ nhắm mắt đóng quả căng đét. Bóng bay xuyên qua 1 rừng cầu thủ rồi kéo căng màn lưới đối phương.

    Vàoooooooooooooo…….

    Bên ngoài là tiếng la hét ầm ỹ của lũ con gái, tất cả như bùng nổ trong cảm xúc phấn khích bị dồn nén lâu ngày nay vỡ ào ra, ào lên thành từng đợt sóng âm thanh sau pha bóng. Trong sân cả lũ cũng nhảy cẫng lên, lao về phía thằng Cường ăn mừng như vô địch rồi.

    - Đm, sút quả bá cháy, mày phải đá tiền đạo mới đúng Cường ạ…

    - Đm, thằng Trung sút gẫy tay thằng thủ môn rồi kia kìa…

    - Đm, phát này thắng chắc rồi, lao lên làm vài quả nữa đi anh em…

    Tiếng nói cười nhốn nháo cả 1 góc.

    Trận đấu tiếp tục diễn ra thêm 1 ít phút nữa rồi cũng kết thúc. Lớp nó thắng bán kết với tỉ số sát nút.

    Song trận cả lũ tụ tập uống nước gần góc sân vận động, hò hét ầm trời.

    Cả lũ 2 lớp gần 70 đứa cười nói ầm ỹ, lũ con gái chuẩn bị sẵn mấy xô nước chanh lúc này đang nhanh thoăn thoắt múc cho bọn nó, vừa uống, vừa trêu đùa nhau râm ran cả 1 góc sân. Tình bạn giữa hai lớp qua trận này lại càng được gắn kết hơn.

    Cuối cùng, chúng nó còn xúm xít lại chụp ảnh chung hai lớp, không biết vô tình hay cố ý, Huệ được đẩy lại đứng gần nó. Hai đứa vòng tay ra sau, nắm tay nhau thật chặt. Trong tiếng huyên náo, ý ới cười đùa của lũ bạn, nó thì thầm vào tai Huệ:

    - Tối 8h tớ đến đón nhé…
     
  5. huytrung280290

    huytrung280290 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    353
    Đã được thích:
    1,649
    Ve đang kêu râm ran trên những hàng phượng già, ở dưới đường nó vừa đạp xe vừa huýt sáo líu lo, thỉnh thoảng lại cố tình phi thẳng xe vào lũ bồ câu đang gật gù dưới sân quảng trường làm lũ chim hoảng hốt tán loạn bay. Hôm nay tâm trạng của nó thật tốt, buổi chiều lớp nó vừa mới giành chiến thắng trong 1 trận bán kết kịch tính, đến tối nó lại được cùng với bạn gái đi chơi đêm, như thế còn gì bằng.

    Thành phố nơi nó sinh sống là 1 thành phố nhỏ, nhỏ bé yên bình nơi vùng núi trung du, do đó buổi tối cũng chẳng ồn ào náo nhiệt như những thành phố lớn. Thành phố nem nép mình bên con sông hiền hòa, uốn lượn, mang lại sự trù phú cho mảnh đất quê hương nó. Guồng chân đạp 1 hồi đã đến nhà Huệ, nó đứng chờ cô ở góc cây trứng cá bên hông nhà, nhìn đồng hồ đeo tay, mới 8h kém 15 phút, có lẽ vì hồi hộp nên nó đến hơi sớm, cánh cổng sắt bên ngoài căn nhà 3 tầng khang trang vẫn im lìm đóng. Dựng con cào cào nép sát vỉa hè, nó vừa ngồi vừa hướng ánh mắt vào phía cổng sắt xanh. Một loáng sau nó đã thấy bóng cô bạn tuồn ra khỏi cổng, mái tóc đuôi gà buộc vểnh lúc lắc đằng sau, nụ cười dễ thương đến tệ đang hướng về phía nó. Dưới ánh đèn đường, cô bạn hàng ngày bình dị trong nếp áo đồng phục càng dễ thương gấp bội.

    - Này, ngồi nhìn gì kinh thế. Không đứng lên đi đi à?

    Bần thần ngắm nhìn cô bạn, đến khi Huệ đi lại gần cất tiếng gọi nó mới như bừng tỉnh, vội đứng dậy vuốt lại cái áo sơ mi mới thay, mặt đỏ lựng chắc biết vì xấu hổ hay ngại ngùng.

    - Cậu ra rồi à… bây h mình… đi đâu nhỉ.

    Chút xấu hổ làm câu nói của nó trở nên ngập ngừng, lắp bắp. Rõ ràng là nó rủ Huệ mà h lại hỏi là đi đâu. Nhưng hôm nay, đứng trước mặt Huệ nó trở nên lúng túng như gà mắc tóc giống hệt như mỗi khi bị gọi kiểm tra miệng môn Sử mỗi khi không học bài vậy.

    - Xem cậu kìa. Trời có rét đâu mà run thế.

    Câu nói của Huệ càng làm nó ngượng hơn, nét đỏ trên khuôn mặt đã lan đến tận mang tai, cả hai tai nó nóng bừng vì xấu hổ. Đạp mạnh cái chân chống, nó trèo lên xe rồi nói nhanh với Huệ, cố không để lộ vẻ ngượng ngùng của mình ra thêm nữa trước cô bạn:

    - Lên xe đi, nhanh đi không muỗi đốt.

    - Hihi. Đi ăn chè trước cổng trường mình nhé.

    Huệ leo lên xe ngồi, cười cười rồi đập đập vào lưng nó nói.

    Vừa đi chúng nó vừa nói chuyện bâng quơ, về tình hình chuẩn bị cho hội hóa trang, về trận chung kết sắp tới, từ nhà Hiền đến trường cũng gần nên đạp xe băng qua hai con phố là tới. Quán chè bà Mai ngon nên lúc nào cũng đông, cả hai không muốn vào ngồi sợ gặp lũ bạn trong đó nên quyết định mua chè mang vào trường ngồi ăn.

    Hai đứa cầm hai cốc chè rồi đi bộ xuyên qua sân trường, ra góc sân vận động rồi ngồi xuống trên mấy bậc thang xây làm khán đài. Đây là lần thứ 2 nó được ở 1 mình cùng Huệ gần đến thế này. Ánh đèn vàng le lói từ góc sân hắt xuống, xen qua những kẽ lá đang đong đưa trong gió chiếu sáng từng mảng trên khuôn mặt hai đứa, nó vừa ăn vừa nhìn Huệ 1 cách mê say.

    Huệ lúc này đang cắm cúi ăn, chẳng biết có phát hiện ra ánh mắt của nó đang đắm đuối nhìn mình không mà mặt cô càng ngày càng đỏ rực, thỉnh thoảng lại lấy tay khẽ gỡ những sợ tóc mai rủ xuống trên khuôn mặt đầy thanh tú lúc này đang thoạt đỏ. Rồi Huệ bất giác nhìn sang nó, ánh mắt chạm ánh mắt nó, nó vội tảng lờ quay đi chỗ khác, em cũng bẽn lẽn cúi mặt xuống, đặt chiếc cốc nhựa xuống nền gạch, hai tay bó gối đung đưa.

    Cái không gian thoáng đáng của buổi tối không làm cho cái đầu đang mít đặc của nó nghĩ ra được truyện gì hay ho để nói cả, mặc cho cơn gió nhẹ khẽ ve vuốt trên cơ thể, cả lưng nó vẫn đang đổ mồ hôi như tắm. Bên cạnh Huệ cũng im lặng không nói, chỉ khẽ cất tiếng hát nho nhỏ, cả không gian vẫn chỉ thấy tràn ngập tiếng ve.

    Rồi như thu hết can đảm, tay nó khẽ nhích dần dần, chậm chạp sang phía tay Huệ, rồi nhẹ nhàng cầm chặt lấy. Huệ khẽ giật mình, hơi định thu tay lại nhưng nó vẫn kiên quyết nắm lấy, mồ hồi chảy ướt lưng áo, tim đập bình bịch trong lồng ngực nhưng nó lại thấy tâm trí rõ ràng vô cùng. Nó như nghe tiếng ve rõ hơn, cảm nhận thấy hương hoa thoảng qua không khí rõ hơn, cảm nhận rõ sự ve vuốt của từng cơn gió thổi qua rõ hơn. Và đặc biệt nó cảm nhận rõ tiếng tim đập đang ngày 1 mạnh hơn của Huệ và thấy rõ từng đợt sóng cảm xúc từ cánh tay cô truyền sang.

    Do cảm thấy thế nên nó thấy sự tự tin mình lại trở về trong cơ thể, con tim đập cũng bình thường trở lại. Nó lấy hai tay nắm chặt tay Huệ, thu thêm can đảm rồi nói thầm thì:

    - Huệ ơi.., tớ…, tớ thích cậu…

    Nghe nó nói thế, em bẽn lẽn chẳng nói gì, khẽ quay mặt đi rồi cúi xuống, vẻ xinh đẹp đanh đá mọi ngày như được giấu tiệt đi, thay vào đó là vẻ ngượng ngùng của cô gái mới lớn lần đầu biết yêu. Ở em lúc này lộ rõ vẻ e ấp như búp sen hồng, chớm nở khi tình đầu trong trắng chợt đến. Ánh đèn vàng mờ ảo nhưng nó vẫn nhìn rõ vẻ ngượng ngùng trong ánh mắt em, gặp ánh mắt đấy nó thấy yêu khôn tả, cái cảm giác muốn chở che bảo vệ trội dậy trong nó, bất giác nó kéo em nhích lại gần nó, 1 tay quang qua lưng em, ôm nhẹ.

    Em cũng để yên không nói gì, còn chủ động dựa hơn vào nó. Ôm em, nó thấy cả cơ thể rạo rực lên khó tả, mùi hương thơm từ em, hương tóc em cứ phảng phất quyện vào từng hơi thở của nó, xông lên não, quyện vào máu trong tim nó.

    Góc sân vận động ít người qua lại, lúc này đang h học lại càng ít người hơn, nó với em có lẽ cứ ngồi mãi thế nếu không đột nhiên có trận mưa rào ào ào trút xuống.

    Cơn mưa đầu hạ đến thật bất ngờ, không 1 dấu hiệu báo trước bỗng ào ào trút xuống. Mưa lúc đầu lạnh toát lộp bộp hắt lên đầu lên mặt hai đứa, cả hai đứa vội ù chạy vội vào trường. Rồi nó nhớ ra là có mang chìa khóa hội trường nên rủ Huệ chạy vào đó trú mưa.

    Bên ngoài mưa vẫn hối hả rơi, bên trong hai đứa đang túm tụm đứng nhìn mưa qua cửa sổ. Nước mưa ướt áo nên Huệ hơi khẽ run lên vì lạnh, nó thấy thế khẽ choàng tay qua người cô bạn kéo lại gần, cố truyền luồng hơi ấm của mình sang người cô bạn gái. Trong phòng sáng nó lại càng nhìn cô bạn rõ hơn, cánh mũi nhỏ với sống mũi cao lúc này đang lấm tấm vài giọt nước đáng yêu tệ, viền môi trái tim cùng với cái răng khểnh cong lên mỗi khi cười càng làm nó thấy xao xuyến quá. Cái áo sơ mi trắng cách điệu Huệ mặc lúc này đã loang lổ mấy vệt nước mưa đang dính chịt vào người khoe rõ da thịt trắng mịn lúc này đang khẽ lộ da gà do lạnh. Nó quay sang nhìn cô đầy đắm đuối, bầu ngực thiếu nữ phập phồng lúc này bỗng đâu lấp ló lớp áo ngực trắng tinh khôi phía sau làm nó như không làm chủ được mình. Gấp gáp nhưng không thiếu sự quyết liệt, nó cúi xuống nâng cổ cô lên, nhìn thật sâu vào đôi mắt đấy, đến khi cô không chịu được ánh mắt quyết liệt mà đầy ắp yêu thương của nó mà phải nhắm mắt lại. Nó áp môi mình vào đôi môi căng mọng của cô mút nhẹ.

    Bên ngoài tiếng mưa vẫn rả rích rơi…


    Cơn mưa đầu hạ đến bất chợt rồi cũng đi một cách vội vã, tạnh mưa nó đèo em về trên chiếc cào cào màu xanh của nó. Tiết trời sau mưa thoáng đãng nhưng hơi se lạnh, cả bầu không khí ngập tràn mùi vị của mưa. Em ngồi sau lặng im không nói chuyện gì, vừa đạp xe nó lại bất giác sợ 1 nỗi sợ ngây ngô: không biết vừa nãy em có giận mình không nhỉ?

    Đoạn đường không dài mà nó cố tình đi thật chậm, thật lâu, vòng vèo đường khác qua 4, 5 khu phố mới đến nhà em. Dừng xe ở gốc cây trứng cá phía xa, em nhẹ nhàng bước xuống định quay đi không nói gì, nó gọi giật em lại rồi lúng túng nói:

    - Truyện… vừa nãy… tớ xin lỗi…

    Em quay lại, bước lại gần rồi mỉm cười nhìn nó:

    - Hihi. Không sao, đồ ngốc….

    Dứt câu nói, em đặt lên má nó 1 nụ hôn phớt nhẹ rồi vụt chạy đi, làm nó ngây ngốc đứng dưới gốc cây, mãi đến khi ánh đèn pha của 1 chiếc ô tô đi ngược chiều hắt vào mắt mới làm nó như bừng tỉnh, hối hả đạp xe về nhà.

    Cả đêm nó cứ nằm trằn trọc mãi không ngủ được, nhớ về ánh mắt ấy, nụ cười ấy, nhất là nụ hôn ấy cứ làm nó bồi hồi mãi không thôi, thứ cảm xúc khó tả của tình yêu đầu đời, cảm giác thích 1 người và được đáp lại cứ thôi thúc nó, làm nó rạo rực bâng khuâng mãi cả đêm.

    Mang cái nỗi niềm hân hoan đấy sang cả ngày hôm sau, đến nỗi chị Hoa nhìn nó cứ tủm tỉm cười như nhận ra điều gì bất thường trong nó. Buổi sáng trước khi đi học chị còn gọi lại trêu nó làm nó xấu hổ đạp vút xe đi. Phóng qua những vũng nước sau trận mưa đêm qua, luồn lách qua mấy gánh hàng rong, mấy quán cóc vỉa hè nó muốn phóng thật nhanh đến trường, đến đó, nó lại được gặp Huệ, được thấy nụ cười của em.


    Hôm nay thứ 7, sau khi học thêm buổi chiều, mấy đứa trong ban cán sự lớp nó và lớp chuyên Anh dẫn các thầy cô phụ trách đoàn trường đi duyệt nốt phần chuẩn bị hội hóa trang ngày mai. Cả nó và em đều háo hức, buổi sáng lớp nó sẽ đá nốt trận chung kết với 12 Toán, rồi buổi tối sẽ cùng lũ bạn kéo vào trường tham dự hội. Liếc nhìn Huệ đang đi bên cạnh, nó ghé vào tai thì thầm nói :

    - Này, tí lên cầu chơi không?

    Nó lại gần em thầm thì vào tai, cố nói thật nhỏ để không làm lũ bạn bên cạnh nghe tiếng. Huệ quay sang nhìn nó rồi nói nhỏ:

    - Không phải học à mà đi chơi lắm thế?

    - K, tối nay thứ 7 mà, với lại còn giữ sức mai đá chung kết chứ

    Nó cười toe toét nhìn em, cô bạn chắc cũng cảm nhận được niềm vui trong giọng nó nên cũng mỉm cười gật đầu.

    - Tí song chờ tớ ở cổng trường nhé.


    Thành phố nó bé lắm, đạp xe 1 tẹo đã hết khu vực trung tâm, cả phía bắc thành phố đều được bao phủ bởi con sông hiền hòa, như 1 dải lụa đào vắt qua cổ cô thiếu nữ trẻ đẹp. Nó đèo em đạp ngược lên con dốc cao, qua cầu là xe đã bon bon trên con đường đê lộng gió. Thoai thoải hai bờ đê là cỏ mọc xanh mượt, thỉnh thoảng chúng bắt gặp mấy chú bò vàng đang nhẩn nha gặp cỏ. Đạp xuôi thêm 1 đoạn là đầm sen rộng, đầu hè đang mùa sen nở nên bao la bát ngát không gian là sắc sen hồng nhạt, hương sen dịu dàng tỏa hương khắp nơi.

    Nụ sen hồng e ấp, chưa bung hết giống như cô thiếu nữ lần đầu biết yêu, trong trắng tinh khôi, lúc nào cũng tỏa hương thơm ngát, sắc hương của đất của trời. Nhìn từ xa, cả đầm sen được phối mầu một cách ưng ý, phảng phất trong cái xanh ngát của lá, là những chấm hồng của sen, cứ e ấp dịu dàng lẩn khuất. Cả sắc hoa cũng vậy, màu hồng sắc cứ đượm dần từ đầu cánh cuốn vào trong búp hoa, trắng hồng xen lẫn không có sự tách rời. Nó nhìn cánh hoa mà thầm nghĩ đến em bên cạnh, cái dịu dàng nữ tính, cùng với nét đanh đá tinh nghịch cứ như hòa trộn trong em.

    Trong không gian rộng lớn với sắc sen, hương sen, cả nó và em đều thấy trong lòng thật thanh thản. Nắm tay em, cả hai ngồi xuống bên sườn đê thoai thoải lồng lộng gió, em dựa đầu vào nó, hương tóc em cứ váng vất hòa quyện cùng với hương sen làm tâm hồn nó thêm xao xuyến quá. Bên cạnh, em vẫn lặng yên chẳng nói gì, chỉ thấy đang khép hờ hai mắt và khẽ nắm lấy tay nó. Nó hơi quay đầu sang, vùi hai cánh mũi vào trong tóc em, hít hà. Em khẽ ngước mặt lên nhìn nó, đôi mắt vẫn hơi nhắm, cái miệng hơi há ra, đôi môi run run chờ đợi.

    Nó cũng không chờ được nữa nhẹ nhàng hôn em.

    Đôi môi em và nó mải mê mút mát lẫn nhau, hai cặp lưỡi cùng quấn quit lấy nhau không rời. Hai mắt em đã nhắm nghiền, 1 tay đỡ sau đầu, 1 tay nó dìu em nằm xuống bên triền đê trải cỏ xanh mượt.

    Nụ hôn cứ kéo dài mãi, đầy đê mê căng tràn.

    Người đẹp, cảnh đẹp cứ như 1 bức tranh, cái không gian ấy, mùi hương hôm đấy, nụ hôm đó mãi về sau nó cũng chẳng thể nào quên được.

    Hai đứa ngồi cùng nhau ngắm sen mãi đến khi chiều tà, ánh hồng đỏ rực chiếu xiên qua đầm sen, hắt ánh hoa lên mặt chúng nó mới giật mình đứng dậy quyến luyến ra về.


    Trời chiều sập tối thật nhanh, ráng chiều bỗng khuất dạng sau đám mây đen từ đâu ùn ùn kéo tới, mưa chợt đổ xuống bất chợt. Mưa nặng hạt táp vào mặt nó khi đang đèo em trên cầu, không có áo mưa nên cả hai đứa ướt như chuột lột.

    - Này, cần dừng lại không?

    Nó vừa đạp xe vừa hét lên với em.

    - Không, tớ thích tắm mưa.

    Em ngồi phía sau cũng vừa cười vừa hét lên với nó. Nghe thấy thế nó cũng cố guồng chân đạp nhanh hơn, cười phá lên mỗi khi phóng qua vũng nước mới đọng. Tuổi trẻ mặc cho mưa táp vào mặt, mặc cho mọi người đi đường đang nhìn, cả hai đứa vẫn cứ lao vút đi, trong mưa…

    [​IMG]
     
  6. huytrung280290

    huytrung280290 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    353
    Đã được thích:
    1,649
    Hôm sau, trận chung kết giữa lớp nó và 12 Toán diễn ra buổi sáng. Cả trường đến xem đông chật. Mới 8h sáng nhưng những tia nắng đầu hè đã chói chang, trời sau trận mưa đêm qua trong vắt không 1 gợn mây, tỏa ánh nắng rực rỡ xuống sân bóng vẫn lấm tấm nước. Cả góc trường đều đang sôi sục, tiếng cười nói ầm ỹ, lũ nội trú cũng kéo nhau ra hết, cả những con mọt sách cả ngày chỉ cắm đầu vào học cũng bị lôi ra. Hôm đó là 1 sáng chủ nhật đẹp trời, không ai muốn phí 1 buổi sáng đẹp như thế này ở trong nhà cả, nhất là khi cả trường cũng đang hừng hực như mình.

    Trước trận thằng Trung đã ép thằng Cường dốc hết quỹ lớp và quỹ đội bóng ra, sau trận sẽ ăn mừng chiến thắng 1 trận tưng bừng cùng 11 Anh. Đối thủ 12 Toán luôn bị đánh giá cửa dưới với lớp nó ở tất cả các kèo độ, hay trong giải. 12 Toán lọt vào tận trận chung kết đã là bất ngờ của giải đấu, và chúng nó quyết tâm sẽ không để bất ngờ có thể tiếp tục diễn ra.

    Ra sân giẫm giẫm nền cỏ ướt sũng nước sau trận mưa hôm qua, nhìn vẻ mặt của cầu thủ đội bạn, nó mơ hồ có cảm giác trận đấu này sẽ không đơn giản như chúng nó vẫn nghĩ. Quay sang nhìn vẻ mặt thằng Trung và thằng Cường, đang tí ta tí tởn như thể sắp ăn tươi nuốt sống đối phương trong 1 nốt nhạc, nó đang định quay sang nhắc nhở thì ngoài đường bên ào lên tiếng cổ vũ:

    - 11 Lý vô địch.

    - 11 Lý tất thắng.

    - …

    Tiếng hô hào phát ra từ những cái loa phóng thanh xinh đẹp 11 Anh làm cho cả SVĐ sôi sục, thổi bay cả những lo lắng gợn mắc trong lòng nó. Quay ra nhìn cô bạn gái mới yêu xinh xắn trong cái áo phông trắng và cái quần short ngắn, nó lại hừng hực lên niềm tin quyết thắng.

    Những phút đầu trận hoàn toàn là thế trận 1 chiều, bóng toàn bộ lăn trên sân 12 Toán, lớp nó làm chủ hoàn toàn thế trận. Và điều gì đến tất yếu sẽ phải đến, bằng pha phối hợp đơn giản, thằng Trung nhẹ nhàng sút tung lưới đội bạn. Cái ý nghĩ làm gỏi đội bạn lại được thắp lên trong lòng chúng nó 1 cách rõ ràng hơn.

    Cái thói chủ quan luôn cố hữu trong đầu bọn nó, ghi 1 bàn đơn giản, bàn thứ 2 đến bằng 1 pha sút xa của thằng Linh tiền vệ càng làm bọn nó chủ quan. Thằng Trung vừa đá vừa đùa, bỏ lỡ 1 tá cơ hội ngon ăn, thằng Cường đá thòng bất cẩn 1 cách đáng trách, cả nó cũng vậy, lên công rồi cũng không chạy về thủ, mặc kệ đội bạn dẫn bóng lên cho mấy đứa ở nhà lo. Cả lũ đá với ý nghĩ: trận này thắng chắc, cho chúng nó ghi 1 2 bàn song mình đá lúc nào chẳng ghi được bàn trong đầu.

    Với suy nghĩ ấy, không có gì khó hiểu khi gần hết hiệp 2 tỷ số là 2 đều. Chỉ với 2 lần cướp được bóng phản công nhanh là đội bạn đã sút tung lưới đội của nó, còn chúng nó từ lúc ghi 2 bàn tuy cầm bóng rất nhiều nhưng chưa 1 lần khoan thủng thêm được mành lưới đội bạn.

    Hết trận thằng Trung đổ mạnh cốc nước lên đầu rồi quay sang càu nhàu với thằng Cường. Hai thằng đấy vẫn thế, ngoài đời chơi rất thân nhưng cứ vào trận mà thua là rất hay chửi nhau, có lần còn đánh cả nhau trong sân, nhưng sau trận lại thôi.

    - Đm, mày đá như cứt thế, sao chạy lên đéo chạy về để nó 1 mình 1 gôn thế?

    - Mẹ, còn mày, sút thì toàn lên trời, mày mới bị cận à? – thằng Cường cũng quặc lại.

    - Mày giỏi thì lên mà sút.

    - Được, tí hiệp phụ để tao lên đá tiền đạo cho, mày về mà đá dưới.

    1 thằng là lớp trưởng, 1 thằng là đội trưởng, tính thì ngang như nhau, nên không thằng nào chịu nhường thằng nào, mấy thằng bạn có nói nhưng cũng chỉ nói qua qua, vì lúc này chúng nó vẫn nghĩ việc ghi bàn chỉ là sớm hay muộn. Thế nên sang hiệp phụ đầu tiên, thằng Trung về thòng, còn thằng Cường lên đá cắm.

    Lũ con gái vẫn không hề biết sự lộn xộn trong cách đá của chúng nó nên vẫn nhiệt tình cổ vũ. Nhưng thoáng cái đã rầu rĩ và thất vọng. thằng Trung đá thòng nhưng lại cứ nghĩ mình đang là tiền đạo nên chạy tuốt lên quá nửa sân, lúc tiền đạo đối phương đối mặt với thủ môn bên nó, nó mới nháo nhào chạy về nhưng không kịp.

    Nhìn vẻ mặt của lũ 12 Toán đắc thắng khi ghi bàn thắng dẫn trước mà lòng chúng nó sôi sục. thằng Cường chạy từ xa về sút vào mông thằng Trung rồi chửi to lên:

    - Đá như cặc…

    Thằng Trung mặt ngắn tũn nhưng cũng chẳng biết nói gì. Đúng lúc cả lũ đang đứng đần mặt thì 1 giọng nữ hét lên xuyên qua màng não của chúng nó:

    - Chuyên lý cố lên. Xông lên ghi bàn nào.

    Sau tiếng kêu đầu của cái Huệ là 1 tràng những tiếng hò reo cổ vũ thêm của lũ bạn chuyên Anh, cả lũ như được thắp thêm sinh khí, ào ạt quyết tâm.

    NHững phút cuối, đối thủ của chúng nó chỉ co cụm lại phòng thủ đầy quyết tâm, cả đội cố gắng nhưng đều không thể khoan thủng được lớp bê tông dầy đặc của đội bạn. Trong 1 pha lộn xộn, bóng bật đến chân nó, rất bất ngờ nhưng không hề bị động. Nó khéo léo quặt sang ngang, lách qua người cầu thủ đội bạn đang xồ tới. Đẩy mạnh bóng dài thoát thêm 1 cầu thủ đối phương nữa rồi ra chân tung cú sút thật mạnh.

    Trái bóng như có mắt, xuyên qua hàng chân rồi bay thẳng vào lưới. Mọi việc đến quá nhanh và bất ngờ, cả lũ như vỡ òa ra vì vui sướng. Nó chạy 1 mạch ra ngoài sân, hướng ánh mắt vào khuôn mặt lúc này cũng đang òa ra vì hạnh phúc của Huệ lao tới định ôm chầm lấy.

    Tuy nhiên nó chưa kịp làm điều mình nghĩ thì đã bị ôm chặt bởi lũ bạn trong sân, cả lũ trong sân như kiểu vô địch đến nơi ào tới đè nó ra ăn mừng. Phải nói bàn thắng của nó lúc này quý hơn vàng, và đó cũng là bàn thằng mà mỗi khi kể lại nó đều thấy tự hào và đẹp mắt nhất.

    Lúc sắp xếp đá Pen thì nó được xếp đá cuối. Cả lũ đứng sắp hàng quàng vai nhau ở giữa sân chờ đợi. Nó đá sau đội bạn, đến quả thứ 3 thì cả hai đang hòa 3 đều, vẫn chưa đội nào đá trượt quả nào. Nó quay sang nhìn 1 lượt lũ bạn, vẻ căng thẳng hằn sâu trong ánh mắt mỗi đứa, cả sân vận động lặng im trước mỗi cú sút rồi vỡ òa sau mỗi bàn thắng.

    Sắp đến lượt của nó, ánh mắt bất giác hướng tới phía Huệ đang đứng, thật ngạc nhiên lúc này nó thấy em đang nói truyện với 1 người đàn bà lạ mặt, rất chăm chú, lũ xung quanh vẫn đang dõi theo trận đấu mà không để ý em đã đứng tách hẳn ra 1 phía. Hai người truyện trò việc gì đó rất căng thẳng, từ xa nhưng nó vẫn thấy rõ vẻ hoảng hốt và vội vàng ngưng đọng trên khuôn mặt của cả hai. Có việc gì thế nhỉ, có việc gì mà quan trọng như vậy lúc này thế nhỉ?

    Nó đang mải nhìn và suy nghĩ thì có người đập mạnh vào vai, rồi giọng thằng Trung cất lên:

    - Đm, đến mày kia, làm đéo gì mà ngơ thế.

    Nó hơi giật mình rồi trấn tĩnh lại.

    Đến lượt nó thực hiện lượt sút cuối, đối thủ đang dẫn nó 5 - 4.

    Lúc chuẩn bị chạy đà sút, nó lại khẽ liếc mắt về phía Huệ đang đứng, và nỗi ngạc nhiên trào lên trong lòng nó. Em đang quay đầu lại hướng nó, bước rất nhanh cùng người đàn bà lạ kia ra phía cổng.

    1 thoáng sững người nhưng cũng làm bước chân nó lạc nhịp, chân trụ hơi trượt trên nền cỏ đũng nước, lực chân sút vuốt mạnh lên má quả bóng, trái bóng bay thẳng lên trời trước sự ngơ ngác của lũ bạn. Nó ngã oạch xuống nền sân, ánh mắt trượt trên vẻ mặt ngỡ ngàng của lũ bạn và dừng đứng lại đằng sau bóng lưng của Huệ lúc này đang khuất sau rặng cây, e đi vội vã và không 1 lần ngoái đầu lại.

    Pha trượt chân của nó không khác gì pha trượt chân của John Terry trong trận chung kết C1 năm nào. Cả lũ ngã gục xuống ngưỡng thiên đường, thằng Cường ngơ ngác nhìn lũ 12 Toán đang hò hét ăn mừng, thằng Trung nằm duỗi thẳng đờ đẫn mở trừng trừng mắt nhìn lên khoảng trời trong xanh với ánh mắt thất thần. Nó gục xuống úp mặt vào lớp cỏ cùng với bùn đất ngai ngái. Nó biết lũ con gái lúc này cũng đang khóc như mưa, nhưng trong đó không có em.


    Mãi sau cả bọn mới ủ rũ rời khỏi sân vận động, cả lũ cũng đã phát hiện ra sự vắng mặt của Huệ nhưng đều không ai nói gì, nó cũng vậy, mang tâm trạng nặng nề cùng một dấu hỏi lớn lê bước đi.

    Bỗng có đứa cất tiếng:

    - Vừa nãy cái Huệ có việc gì mà đi vội thế nhỉ?

    - Không rõ, thấy bà hàng xóm gọi về có việc gì gấp lắm.

    - Không biết có việc gì, thử qua đấy đi. – có đứa nào đề xuất.

    Có mấy đứa con gái chơi thân đều lặng lẽ tách đi lấy xe, nó cùng với thằng Trung cũng tách đi theo lũ con gái. Thằng CƯờng gọi với theo bảo ra đấy rồi rủ cái Huệ tụ tập ở hàng chè ở quảng trường, cả lũ sẽ ra chờ trước ở đấy.

    Lũ con gái đèo nhau còn thằng Trung đèo nó, cả lũ lặng lẽ đạp xe xiên qua con phố nhỏ tiến về phía nhà Huệ.

    Đến nơi, đứng trước căn nhà 3 tầng lúc này cổng sắt đang mở toang, người ra người vào căn nhà từng đợt, từng đợt. Vẻ mặt giận dữ khác thường. Từng món đồ trong nhà được vận chuyển ra khỏi nhà 1 cách vội vã.

    Vẫn nguyên quần đùi áo số, thằng Trung tiến lại gần căn nhà rồi hỏi những người dân đang lố nhố đứng xem bên cạnh.

    - Có việc gì thế bác.

    Bà bác trung tuổi, nhìn lướt qua nó rồi chép miệng:

    - Vỡ hụi. Mày là bạn con Huệ à? Bảo nhà nó trốn ngay đi, không người ta chém chết.

    Thấy ánh mắt thất thần của thằng Trung, tụi nó xúm lại, sau khi nghe kể lại, cái trí óc non nớt của tụi nó trào lên 1 nỗi sợ hãi.

    Nhà cái Huệ đang nợ rất nhiều tiền, bố mẹ Huệ không biết không biết đã trốn đi đâu, người ra vừa đến đập phá và tháo dỡ các đồ đạc có giá trị trong nhà để siết nợ.

    Nhìn cánh cửa cổng xanh móp méo, ngoài sân ngổn ngang bát đĩa chai lọ vỡ, quần áo sách vở vứt tung tóa khắp sân và cổng, lũ con gái có đứa bật khóc. Cái Dung chơi thân với cái Huệ vừa cố nhặt nhạnh mấy quyển sách của Huệ đang bị vứt vương vãi dưới đất vừa bật khóc nức nở. Lũ con gái thấy thế cũng cúi xuống nhặt.

    Còn nó thấy cả cơ thể như vỡ vụn, Huệ giờ đang ở đâu?
     
  7. eugenics

    eugenics Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    25
    Đã được thích:
    17
    Trước cơn bão thì bao giờ chả yên bình haizzzz, cố lên thớt.
     
    huytrung280290 thích bài này.
  8. thoidaxa82

    thoidaxa82 Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    24
    Đã được thích:
    32
    Chúc em đạt giải cao với câu truyện này!
     
    huytrung280290 thích bài này.
  9. -Hunter-

    -Hunter- Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    401
    Đã được thích:
    264
    Chúc bác @huytrung280290 sẽ đạt giải cao nhé.
    Truyện bắt đầu hay từ đây :)
     
    huytrung280290 thích bài này.
  10. thanhthanh

    thanhthanh Mất Trinh Verified

    Bài viết:
    172
    Đã được thích:
    104
    Truyện hay
    Lại thêm 1 câu chuyện cảm động
     
    huytrung280290 thích bài này.
  11. congchucgia_Pham

    congchucgia_Pham Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    384
    Đã được thích:
    27
    Bão tố bắt đầu ập đến, mong là kg ảnh hưởng đến chuyện của đôi trẻ.
     
    huytrung280290 thích bài này.
  12. huytrung280290

    huytrung280290 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    353
    Đã được thích:
    1,649
    Mấy ngày sau đó cũng không thấy hay có tin tức gì về Huệ. Tối chủ nhật đó nó cũng không đến hội hóa trang của trường, tối đó cùng các tối sau nó cứ lang thang tha thẩn trước nhà Huệ. Căn nhà im ỉm đóng, lúc này đã bị công án đến niêm phong lại. Trước đây lúc nào cũng ấm cúng, sáng đèn, nay trông đìu hiu như 1 căn nhà hoang.

    Nó hỏi thăm hàng xóm thì biết cả nhà cô đã trốn đi xa lắm rồi, còn Huệ thì đã về ở tạm quê với người bác, nhưng nó không tin, hay thực ra không muốn tin vào điều đó. Nó biết Huệ vẫn ở quanh đây.

    Nó thấy như mất mát 1 cái gì đó quá lớn và quá đột ngột, cả cơ thể như chưa thể thích nghi kịp, cứ thấy nỗi trống vắng hiện hữu rõ trong lòng, Huệ rời xa nó quá nhanh. Nó cứ nghĩ đó chỉ như 1 giấc mộng, sáng hôm sau ngủ dậy là sẽ hết, đến trường nó sẽ lại được thấy nụ cười tinh nghịch của cô bạn gái, lại nghe thấy tiếng gọi ý ới của cô. Nhưng không, ngày qua ngày, hơn 1 tuần sau đó, ngày nào nó cũng đi qua lớp cô, ra chơi nào cũng đi qua 1 lượt. Nó vẫn hi vọng mình sẽ lại được bắt gặp ánh mắt cùng nụ cười rạng rỡ của cô trong lớp học, nó hi vọng lại được nắm tay cô, được thấy cô. Hi vọng đó là thứ duy nhất kéo nó đến trường mỗi ngày, hàng cây, ghế đá góc sân trường, đâu đâu nó cũng ngỡ như vừa thấy cô, nhưng vừa chạy tới lại không phải, mọi thứ hình như chỉ là ảo giác của nó.

    Rồi một buổi sáng, cái Dung tìm tới gặp nó thông báo người nhà của Huệ đã đến xin rút học bạ, cô xin chuyển trường đến trường nào đó không rõ, những chắc chắn không phải ở tỉnh này. Nó nghe mà tai như ù đi, chẳng lẽ hi vọng của nó đã hết? Nó lại lặng lẽ đạp xe đến gốc cây trứng cá gần nhà Huệ, ngồi bệt xuống vệ đường, dõi mắt vào căn nhà đóng ỉm ỉm, thầm ước Huệ sẽ bất ngờ xuất hiện ở đây, lúc lắc mái tóc đuôi ngựa chạy đến bên nó. Nó nhìn mãi đến thất thần vào trong ngồi nhà, hai mắt như nhòe đi, mặc cho ánh chiều tà phủ xuống, bóng tôi yên bình bao trùm cơ thể, che đi giọt nước mắt đang lăn dài trên khuân mặt nó.

    Đã gần 1 tháng từ ngày Huệ vội vàng rời xa chúng nó, mỗi đêm đi ngủ nó lại thấy nhớ cô da diết, nhớ khoảng thời gian bên cô, nhớ khoảng thời gian hai lớp chuẩn bị vũ hội cùng nhau, nhớ những phút giây êm đềm nó ở bên cô, nhớ đêm mưa lạnh, nhớ nụ hôn, nhớ đầm sen, nhớ buổi chiều đạp xe cùng cô dưới mưa. Tất cả như đã xa quá rồi, nước mắt nó cứ kéo đến, nối đuôi nhau lã chã rơi.

    Hôm nay, ngày cuối cùng của năm học, buổi chiều, khi mặt trời bắt đầu lặn xuống, ánh nắng chiều nhạt dần ở khắp nơi trong thành phố, nó đang ngồi thơ thẩn trong nhà thì chuông điện thoại bàn kéo 1 hồi lanh lảnh, chị Hoa nghe máy rồi gọi nó vào nghe điện thoại, bạn nó gọi, là thằng Trung:

    - Tối ra quán ốc ở quảng trường nhé, anh em ngồi tí.

    Cũng đã gần 1 tháng nay, từ sau trận bóng hôm đấy chúng nó đã không thực sự trò truyện với nhau, hay đúng hơn là nó đang cố tình lảng tránh lũ bạn. Thấy giọng nói đầy sự chia sẻ của thằng bạn, nó mỉm cười rồi đồng ý. Nó cũng phải trở về với thực tại thôi. Gác ống nghe, nó vừa quay đi thì điện thoại lại đổ chuông, nghĩ chắc thằng Trung quên dặn gì nên nó áp ống nghe rồi nói luôn:

    - Có truyện gì nữa mày?

    Đầu bên kia im lặng 1 lúc, nó chỉ nghe thấy tiếng sột xoạt truyền lại, nó lại cất tiếng hỏi tiếp:

    - Xin lỗi ai đấy ạ!

    Vẫn tiếng im lặng, nghĩ có ai trêu nó định dập máy thì bên kia bỗng truyền tới 1 giọng nói con gái:

    - Huy à, tớ đây.

    Tiếng con gái nhẹ nhàng, ngập ngừng, ngữ điệu xa lạ nhưng giọng nói lại đầy quen thuộc. Là Huệ.

    Tim nó đập bay ra khỏi lồng ngực, nó cảm thấy nghẹn cứng hơi cổ họng, cố lắm mới ép được tiếng nói thoát ra khỏi lồng ngực, 1 câu nói đầy sự ngắt quãng bởi cảm xúc;

    - Huệ? Cậu đang ở đâu đấy?

    - Tớ đang ở 1 nơi xa lắm, các bạn bây h thế nào? Cậu thế nào?

    - Mọi người đều bình thường, mọi người đều rất nhớ cậu, tớ cũng rất nhớ cậu. Cậu đang ở đâu.

    1 thoáng im lặng rồi câu chữ như trực sẵn òa ra:

    - Cảm ơn mọi người, nhưng chắc mình không k gặp nhau được nữa đâu. Tớ đang ở 1 nơi rất xa, và sau này còn xa hơn nữa. Mọi người hãy quên tớ đi, cậu hãy quên tớ đi, sau này nếu số phận may mắn, chúng ta sẽ gặp lại.

    Nói song câu nói đấy, nó thấy đầu máy bên kia Huệ đang thổn thức.

    - Này cậu đừng làm gì dại dột nhé. Sao cậu không lên mạng, không vào nick, tớ muốn nói truyện với cậu, chat cũng được. – nó bối rối trước sự nức nở của cô bạn.

    - Không, mọi người đừng nhớ tới tớ nữa. Tớ sẽ không liên lạc với mọi người đâu. Mọi người phải hiểu cho tớ. Tớ không muốn nhớ…

    Sau mỗi câu nói Huệ đều thổn thức khóc, nó cũng không biết phải nói gì, tay nắm chặt ống nghe như muốn bóp vỡ, cả hai đứa cứ mãi thế , nó im lặng còn Huệ cứ thút thít khóc. Mãi cho đến khi Huệ dừng khóc, nói với nó:

    - Thôi tớ tắt máy đây, cho tớ chào mọi người nhé.

    Lúc này nó mới nói bừng tỉnh, lắp bắp nói.

    - Huệ ơi, tớ thích cậu, mãi thích cậu.

    Câu nói chỉ là lần thứ 2 nó được nói với Huệ. Lần thứ 2 lại là trong hoàn cảnh này. Bên kia, Huệ im lặng 1 lúc rồi lặng lẽ nói:

    - Đừng, Huy ơi, hãy quên tớ đi.

    Rồi dập máy.

    Nó cứ đứng ngẩn mãi đấy, tay vẫn nắm chặt cái điện thoại, áp mãi vào tai, mặc cho tiếng tút tút đã vang lên ở đầu dây bên kia, nhưng nó vẫn không có khái niệm phải bỏ xuống. Câu nói của Huệ vẫn mãi vang vỏng đâu đây.

    Thật sự rất buồn, giống như có một tảng đá lớn đè nặng trong lòng, kéo xuống nặng trĩu cả lồng ngực. Nghĩ đến việc Huệ đột nhiên dời đi, đột nhiên bỏ nó lại một mình, nó buồn đến phát khóc.

    Quên tớ đi

    Hãy quên tớ đi

    Liệu nó có quên được không?

    ***

    Tối, bố mẹ nó hôm nay nhập hàng nên chắc ở ngoài chợ cả đêm. Nó dặn bà và chị sẽ về muộn rồi đạp xe ra quảng trường. Gió mùa hè thổi vào nó mát rượi, quảng trường rộng với đài phun nước ở giữa là địa điểm tụ tập mọi người trong thành phố những lúc thảnh thơi. Đạp xe đến quán ốc hay ngồi ở góc trong quảng trường, nó đến sớm nhất, lũ bạn còn chưa tới. Ngồi xuống 1 bàn kê sát mép vỉa hè, nó ngắm mọi người đang đi lại mà lòng lại nghĩ đến Huệ.

    Lúc sau thằng Trung với thằng Cường cũng kéo tới, chúng gọi 1 bát ốc luộc và 1 chai rượu. Trước đây đi ăn chỉ có thằng Trung thằng Cường hay cà khịa nhau uống là chủ yếu, nhưng hôm nay tự nhiên nó cũng muốn uống nhiều. Lúc đã say nó kể về cuộc nói truyện buổi chiều của nó và Huệ cho 2 thằng bạn nghe, kể về những kỷ niệm của nó và Huệ, vừa kể vừa uống, càng uống càng say. Nó cũng chẳng nhớ hai thằng đã nói với nó những gì, nó chỉ nhớ mãi 1 câu thằng Trung bảo, không biết là nói với chúng nó hay nói với Huệ:

    - CHắc Huệ cũng đang buồn lắm. Cậu ấy không muốn liên lạc với mọi người, vì nếu thế cậu ấy sẽ buồn, sẽ nhớ lại thời gian vui vẻ trước đây. Như thế cậu ấy sẽ luôn buồn khổ mà sống. Chắc cậu ấy muốn quên đi mọi truyện, quên đi quá khứ tươi đẹp. Chắc cuộc sống phía trước nhiều chông gai lắm.

    Nó cũng không phản ứng gì với bộc bạch của thằng bạn, chỉ uống và uống.

    Đêm khuya, 2 thằng bạn đèo nó về trong tình trạng nồng nặc mùi rượu. Nó đã nôn 2, 3 lần, nôn đến hết những gì trong người, nó cố nôn ói ra nỗi buồn thảm trong lòng nhưng không được.

    Về nhà đã hơn 11h, bà và em nó đã đi ngủ từ lâu, chị còn chị Hoa vẫn đang thức chờ nó.

    Chị đỡ nó vào nhà, dìu nó lên phòng, hình ảnh chị và hình ảnh Huệ cứ đan cài vào nhau trước mặt. Nhìn chị nó lại tưởng là Huệ, nó dơ tay lên với rồi ôm chặt lấy, trước sự ngỡ ngàng của chị, nó cứ ôm siết lấy thân hình mềm mại đó.

    Nó và chị ngồi trên giường nó, vục đầu vào hai bầu ngực chị, nó cảm thấy rõ sự mềm mại trong đó, nhưng nó không thấy sự hưng phấn trào dâng, mà nó lại thấy yên bình. Chị khẽ vuốt ve mái tóc nó, vỗ nhè nhẹ lên lưng nó, nó bỗng bật khóc lên như 1 đứa trẻ.

    Mùi hương của chị phảng phất trong nó, nó cũng chẳng biết mình đang tỉnh hay đang say nữa. Nó cảm nhận rõ sự mềm mại của bầu ngực trước mặt, cảm nhận rõ mùi hương thơm mát, cảm nhận rõ sự mát lạnh của da thịt. Nhưng lúc này nó lại không rõ đó là ai trước mặt. Nó ngước mặt lên nhìn, hình ảnh khuôn mặt trước mặt nó cứ lòe loẹt không rõ,là Huệ hay là chị nó cũng không biết nữa. Nó kéo khuôn mặt đó xuống rồi thình lình áp đôi môi mình vào, mút mát.

    Nó thấy rõ sự ngỡ ngàng của chị nhưng nó không cảm thấy sự chống cự, hai đôi môi cứ thế áp vào nhau, mơn trớn nhau. Đôi tay nó xoa dần lên lưng rồi vùng ngực của cơ thể trước mặt, áp chặt bàn tay vào khuân ngực mềm trong làn vải áo, nó thấy cơ thể của chị khẽ uốn éo theo sự mơn trớn của nó, nó cảm nhận rõ lớp da vùng ngực vùng bụng đối phương bắt đầu sẩn lên.

    Môi nó mơn trớn khắp khuôn mặt, vùng cổ đối phương, còn phía trong, bàn tay nó đã luồn vào trong lớp áo lót, úp trọn lên khuân ngực trần. Cơ thể thơm mát phía dưới như đang mềm nhũn, tan chảy ra dưới nó, nó nghe thấy rõ tiếng hít hà thở dốc, cảm nhận rõ da gà đang nổi lên nơi ngấn cổ trắng ngần đó. Kéo chiếc áo phông của chị lúc này đang bị co kéo đến quá ngực, nó kéo mạnh ra khỏi hai cánh tay trắng. Lúc này, cả khuân ngực trần trắng lốp, nhấp nhô trồi sụt theo mỗi nhịp thở đang phơi bày ra trước mặt nó. Nó vội vục mặt vào bầu ngực đấy, bú nút một cách say sưa. Ở dưới cái cơ thể nõn nà đang run lên từng đợt theo mỗi cái bú nút, cắn xé dày vò của nó.

    Cái áo phông của nó cũng nhanh chóng được cởi ra, dưới ánh đèn neon trắng cơ thể của nó và của chị áp sát vào nhau, hai khuân ngực trần dính chặt vào nhau, cọ sát. Đầu nó dựa vào gáy chị, hít hà hương thơm trong tóc chị, ngực nó cảm nhận rõ bầu ngực căng tròn của chị đang áp lên mát lạnh, hai tay nó run rẩy xoa khắp cái lưng trần của chị, ở dưới căng cứng lên như sắp nổ tung.

    Bỗng tiếng điện thoại bàn lại vang lên phá vỡ cái không gian đặc quánh đấy. Chị và nó như bừng tỉnh sau cơn mộng mị. Chị đẩy mạnh nó ra, vơ lấy cái áo mặc vội vào rồi chạy nhanh xuống nhà. Nó bị chị đẩy mạnh, ngã ngửa ra giường, nhất thời cũng không có bất cứ phản ứng nào, chuông điện thoại vẫn cứ vang lanh lanh trong tai và ánh mắt thoảng thốt của chị lúc chạy xuống cứ hiện ra trước mặt nó.

    Qua những câu đối đáp của chị, nó đoán chắc mẹ nó gọi về hỏi nó đã đi chơi về chưa, vừa nghe, tim nó vừa đập binh binh trong lồng ngực. Vừa nãy không hiểu sao cảm xúc ào tới đột ngột quá, nó đã không làm chủ được hành động của mình, h đây nó đang rất sợ.

    Sao khi tiếng chị dập máy vang lên là 1 khoảng thời gian im lặng kéo dài. Nó như tỉnh hẳn rượu, oxytocin cùng adrenaline thùy não tiết ra làm nó cảm thấy cả cơ thể căng thẳng và lo âu nhưng cũng mất hẳn cảm giác mệt mỏi do rượu. Cả đại não duy trì trạng thái căng thẳng, nghe ngóng từng tiếng động nhỏ nhất phát ra từ không gian xung quanh. Đến khi tiếng tắt điện dưới nhà cùng với tiếng bước chân của chị vọng lên, oxytocin càng tiết ra mạnh làm mồ hôi của nó chảy ra đầm đìa. Nó như nín thở khi tiếng chân chị vang lên càng lúc càng rõ hơn, trong đầu nó đấu tranh dữ dội, nó h phải làm gì đây?

    Cuối cùng nó quyết định nhắm mắt giả vờ ngủ, sự việc xảy ra nó không dám đối mặt, quyết định bây h sẽ trốn tránh.

    Nhắm mắt lại, nhưng vẫn cố cảm nhận tiếng bước chân của chị đi qua phòng nó, khẽ dừng lại rồi tiếp tục bước qua 1 cách vội vã. Nó nghe tiếng nhà vệ sinh tầng 2 đóng lại, rồi tiếng xả nước mạnh. Nó không biết chị lúc này đang làm gì, nhưng tiếng xả nước đột nhiên lại làm nó nhớ đến hình ảnh chị ngồi xổm mân mê âm vật của chị hôm trước. Phía dưới của nó đột nhiên lại trở nên căng cứng, mùi hương và cảm giác mát lạnh của da thịt chị đột ngột lại ập vào, choán đầy tâm trí nó. Bất giác tay nó đưa xuống phía dưới khẽ xục nhè nhẹ, trong đầu nghĩ tới hình ảnh khuân ngực trắng ngần vừa nãy, mùi hương da thịt thơm mát của chị,nó cố gắng ép cơn khoái cảm phun trào ra ngoài...
     
  13. huytrung280290

    huytrung280290 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    353
    Đã được thích:
    1,649
    cảm ơn các anh. Nếu đc giải sẽ mời a uống bia :D
     
  14. blue_sky_6879

    blue_sky_6879 Còn trinh Verified

    Bài viết:
    77
    Đã được thích:
    56
    Em nhớ bác học giao thông. Sao lại nghĩ ra 2 cái hocmon hay vậy. Một cái thúc đẻ cho phụ nữ trở dạ và một cái chống shock. Hài thiệt !!!
     
    huytrung280290 thích bài này.
  15. Tú Anh Nb

    Tú Anh Nb Xem Sex Lần Đầu Verified

    Bài viết:
    35
    Đã được thích:
    2
    Màu nắng đã cho t biết huy trung! Chúc bác đạt giải cao và có thời gian thì kể tiếp màu nắng nhé hehe
     
    huytrung280290 thích bài này.
  16. AR15

    AR15 Xem Sex Lần Đầu Verified

    Bài viết:
    40
    Đã được thích:
    34
    Rất hay! Cố gắng lên em. Chúc em đoạt giải cao!
     
    huytrung280290 thích bài này.
  17. mrfriday

    mrfriday Biết Quay Tay Verified

    Bài viết:
    107
    Đã được thích:
    17
    Tí xong đời chị rồi. Hóng tiếp
     
    huytrung280290 thích bài này.
  18. huytrung280290

    huytrung280290 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    353
    Đã được thích:
    1,649
    Ồ, bạn nói làm tôi cũng giật mình đấy. Ở đây có 2 khả năng:
    - 1 là thằng bạn tôi chơi tôi 1 vố.
    - 2 là mấy cái chất đấy có 2 công dụng, 1 như bạn nói, 2 như tôi nói.
    Search GG tí là ra ý mà ;)
     
  19. Ngọctũn

    Ngọctũn Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    11
    Đã được thích:
    9
  20. Thichnusinh

    Thichnusinh Dậy Thì Verified

    Bài viết:
    60
    Đã được thích:
    58
    . Để theo dõi. Ủng hộ bạn. Biết là cmt này sẽ bị xoá :)
     

Chia sẻ trang này