1. Hiện tại có nhiều bạn ko nhận được Email kích hoạt từ hệ thống, BQT đã rà soát và thấy đa số các trường hợp này dùng GMAIL. Trong thời gian chờ khắc phục, các bạn có thể tạm dùng các email khác để đăng ký và nhận email kích hoạt ( Yahoo, hotmail,....). Xin cảm ơn
    Dismiss Notice

[EV - BÀN PHÍM BẠC 2017] Không trọn vẹn

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi huytrung280290, 20/10/17.

  1. Haiphong_Fc

    Haiphong_Fc Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    1,416
    Đã được thích:
    175
    Sáng gân cổ cãi t có gọi cho m đâu mới vê lù. Đến quỳ với bố! :))))
     
  2. huytrung280290

    huytrung280290 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    353
    Đã được thích:
    1,649
    chắc lúc đấy say mẹ nước chè rồi, đéo nhớ gì nữa đâu;))
     
    cancoi thích bài này.
  3. lamlend

    lamlend Còn Bú Sữa Mẹ

    Bài viết:
    6
    Đã được thích:
    1
    Fan rùa đỏ giống tui ak
     
    huytrung280290 thích bài này.
  4. smilepro93

    smilepro93 Chơi gái lần đầu Verified

    Bài viết:
    215
    Đã được thích:
    34
    mấy anh gặp nhau nhậu vui thế :)
     
    huytrung280290 thích bài này.
  5. huytrung280290

    huytrung280290 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    353
    Đã được thích:
    1,649
    Phần III: Không trọn vẹn…

    Người ta thường nói, cách dễ dàng nhất để quên đi một người chính là yêu một người khác. Nhưng có những kiểu người rất khó để thương, để yêu một ai. Vì thế họ cứ mãi giam mình luẩn quẩn trong bóng hình cũ, chuyện xưa cũ, dù muốn lắm mà chẳng thấy đường để thoát ra. Giờ đây, nó cũng không còn ở khu Kim Mã nữa nhưng mỗi lần lang thang qua đây hình ảnh xưa lại hiện về. Những kỷ niệm êm đềm bên chị, những cái ôm, nụ hôn trong đêm mùa đông, nụ cười ánh mặt của chị như vẫn ẩn khuất nơi đây. Đã mấy năm nó cũng chưa gặp lại chị, nó cứ để mặc cho nỗi nhớ dày vò mỗi đêm, để mặc cho bóng hình hay mùi hương của chị vẫn ngập tràn trong tâm trí nó. Nó đã quen, quen với cuộc sống như vậy.

    Hai năm trôi qua, nỗi đau nỗi nhớ tuy đã nguôi ngoai nhưng nó vẫn như đang trốn chạy, chẳng thể ép mình được như trước. Kết thúc năm thứ 2, bác sang New Zealand sống cùng con, nó cũng chuyển khỏi khu Kim Mã tràn đầy kỷ niệm yêu thương sống 1 mình trong căn hộ bố nó mua cho trên đường Hoàng Quốc Việt. Nó vẫn lặng lẽ lên giảng đường hàng ngày, nấu cơm một mình, ăn một mình, ngủ một mình. Sáng mai, lại tiếp tục y như hôm qua. Một vòng tuần hoàn, lặp đi lặp lại. Nó đã cố ép mình thôi nhớ, thôi thương, thôi được phép nghĩ về một người đã không còn, không còn là của nó nữa...

    Thằng Trung hay đến chơi với nó, không kể nhưng không biết bằng cách nào thằng Trung lờ mờ đoán ra truyện của nó với chị. Trung hay dẫn nó đi đá bóng, đi đá pes với lũ bạn Giao thông, khoảnh khắc vui tươi của tuổi trẻ, tiếng cười đùa lại trở lại với nó nhưng cũng chỉ trong chốc lát đó thôi, khi trở về nó lại trở nên lặng lẽ như trước. Một lần thằng Trung rủ nó đi café cùng 1 hội bạn, trong đó có 1 đứa đang ngồi khoe những bức ảnh chụp những miền đất vùng cao mà nó có dịp được đặt chân tới. Nó ngồi say xưa xem những bức ảnh cậu kia chụp lại, chăm chú lắng nghe những câu truyện về những cảnh đẹp vùng cao, và cuối cùng nó hồ hởi đồng ý lời rủ rê đi phượt cùng của cậu bạn vào một ngày cuối tuần gần nhất.

    Lần đầu tiên nó biết thế nào là đi phượt. Những cung đường ngoằn ngoèn cua tay áo làm nó thấy hưng phấn kỳ lạ, sau mấy tiếng lái xe đoàn chúng nó lên tới Đồng Văn trong một chiều thu tháng 10. Ánh nắng chiếu xiên làm những vách đá tai mèo xám xịt bỗng trở nên rực rỡ, những ruộng hoa tam giác mạch miên man khoe sắc với tím, trắng, hồng... trải khắp với những sườn núi bạt ngàn hoa. Cao nguyên đá nở hoa, với những khúc cua trải dài với những triền hoa dại, với những cơn gió tràn xuống từ trên đỉnh núi vờn bay trên từng chùm hoa đỏ thẫm, đuổi nhau qua những khúc quanh xẻ ngang lưng trời. Đứng trên nhìn xuống, cả thung lũng đá đầy hoa, in hình lên nền núi xám ngắt một sắc trời rực rỡ khi chiều buông, thổi vào lòng nó một nỗi xôn xao mơ hồ. Tất cả đẹp quá, thiên nhiên đẹp hơn những gì nó thấy qua những bức ảnh chụp, cái không khí thoáng đãng, không gian cao rộng như hớp hồn nó vào mây và vào núi. Nó hét lên một tiếng thật to rồi phá lên cười khoái trá, nó cảm thấy thật hạnh phúc, hạnh phúc khi được hít căng lồng ngực hơi thở bình yên và chậm rãi của chiều trên núi. Một chiều quan tái, nhưng ấm lòng khi những ngón tay đan vội giấu sau vạt áo, một vòng tay ôm dịu dàng, và giọt nước mắt hạnh phúc của những người bạn đồng hành đã rơi.
    [​IMG]
    Đêm trên cao nguyên đá thật lạnh, ken vai cạnh lũ bạn mới quen chưa lâu, nâng lên đặt xuống bát rượu ngô nồng nàn nó thấy như được gột rửa. Rượu đắng, cay, trong vắt đủ làm nó chuếnh choáng trong cái không gian lãng đãng khói thuốc lào nhìn đâu cũng thấy núi cao ngất đỉnh trời ở đó. Đêm đó, nó đã thiếp đi, chẳng có chăn ấm đệm êm, chẳng có vòng tay ấm áp của chị, nhưng nó đã ngủ rất ngon, ngủ một giấc thật sâu mà không mộng mị.

    Sau chuyến đi Đồng Văn đó, nó sống khác hẳn, không còn trầm buồn u ám như trước, mà thay vào đó là một niềm đam mê mới rực cháy trong nó. Niềm đam mê xê dịch. Năm cuối, thời gian dành cho việc học căng hơn nhưng nó vẫn dành đủ thời gian cho niềm đam mê mới được vẫy vùng. Những sườn núi đầy hoa, những ruộng bậc thang ngập hương lúa, hay đơn giản chỉ là những nắng và gió vùng cao luôn làm nó thấy háo hức trước mỗi chuyến đi.

    Nó cũng đã dùng facebook, nơi nó up lên đầy những bức ảnh chụp thiên nhiên, những cung đường nó đã qua, ghi chú đánh dấu lại những kỷ niệm trên những con đường. Trong nhóm nó trở thành người chăm đi và chăm up ảnh hơn tất cả. Và với cái tính trầm nhưng luôn mang lại đủ sự tự tin cho mọi người nó được tín nhiệm làm lead cho mỗi chuyến đi thay cho anh trưởng nhóm cũ. Danh xưng gánh với trách nhiệm, nắm trong tay sự vui buồn, sức khỏe và cả sự an toàn của đoàn người trong mỗi chuyến đi xa làm nó trở nên trưởng thành chững chạc hơn.

    Mấy ngày gần đây nó để ý có 1 nick của 1 cô gái lạ rất hay like những bức ảnh chụp phong cảnh của nó, chỉ lặng lẽ like chứ không có bất cứ comen nào. Tò mò nó click vào trang cá nhân của cô tìm hiểu. Cũng là một cô gái đầy cá tính với tóc buộc cao, áo da, bốt cao cổ và tràn ngập ảnh cô trên những cung đường phượt. Một cô nàng có cùng đam mê đây, nó mỉm cười thầm nghĩ rồi ấn vào nút yêu cầu kết bạn trên facebook. Chỉ 1 lúc sau có thông báo đồng ý yêu cầu kết bạn từ đối phương rồi một tin nhắn nhận được trong khung chat:

    - hi! chào anh!

    - ừ chào em. - nó cũng nhiệt tình đáp lại.

    - e tên là Trúc Linh là bạn của chị Thư.

    Thư là tên một thành viên trong nhóm phượt của nó, một cô gái cũng rất xinh và cá tính. Cái Linh này chắc cũng là dân hay đi phượt, nhưng không biết mò vào fb của mình làm gì đây? Chẳng lẽ chỉ muốn kết bạn hay tìm người tâm sự? Nó hơi ngạc nhiên nhưng cũng không hỏi?

    - ừ. Thư cũng là bạn của anh. - nó đơn giản chỉ nói như vậy.

    - Vâng. e biết rồi.hihi. Em nghe chị Thư kể là sang tuần bọn anh lên Tây Bắc đúng không ạ?

    - ừ. sao e?

    - Thấy chị thư kể là nhóm anh đang thiếu 1 ôm. Em có thể đi cùng được không ạ?

    Một cô gái khá thẳng thắn, nó thầm nhận xét. Việc người khác tham gia nhóm đi cùng là một truyện hoàn toàn bình thường, nhưng thường người xin vào nhóm đã tìm được sẵn tài xế cho mình, không thì họ sẽ tự lái. Việc xin thẳng vào làm ôm như cô gái này cũng khá đặc biệt, dù biết cô có quen với một người trong nhóm, nhưng nó có vẻ không thích. Vì đơn giản, người hiện tại đang thiếu ôm là nó. Trước đây nó có thể tự một mình một xe, nhưng với 1 cung đường dài sắp tới và đặc biệt vị trí Lead như nó không nên một mình. Chị Hương, người hay ngồi sau nó đợt tới có việc bận đột xuất không thể tham gia, và nó đúng là đang cần một ôm. Nhưng đột nhiên tìm được người kiểu này, nó có vẻ hơi bất ngờ và không thoải mái.

    - à, cái này để nhóm thống nhất đã em nhé. Vì không phải mình anh quyết định là được.

    vẫn biết là kiểu gì cái Thư cũng đã kể nhiều điều về nhóm cho Linh nên cô mới dám pm trực tiếp nó thế này nhưng nó vẫn nói thế. Việc này cứ từ từ đã.

    Tối hôm đó khi mọi người trong nhóm tập trung để bàn bạc cũng như phân công nhiệm vụ chuẩn bị cho chuyến đi sắp tới thì Thư cũng có hỏi nó:

    - này, Huy, tìm đc ai lấp vào chỗ chị Hương chưa?

    - À, có 1 thằng rồi, chưa đi bao h, muốn đi 1 lần cho biết, hai đứa bọn tớ ôm nhau cũng đc.

    Cả lũ phá lên cười trước câu đùa của nó, nhưng cái Thư lại hơi mím môi:

    - Thế à? Tưởng chưa có.

    Để ý thấy nét mặt cô bạn thay đổi và do đã biết trước nên nó cũng không muốn tiếp tục trêu nữa.

    - Nhưng có vẻ nó cũng chưa quyết tâm lắm nên không chắc chắn, cậu có ai giới thiệu đi? - Nó mỉm cười nhìn Thư chờ đợi.

    - Ừ, có một đứa em, cũng có kinh nghiệm rồi, nhưng chưa đi cung này bao h nên muốn đi cùng.

    - vậy ok. có chị Thư bảo lãnh là được rồi. Lần sau họp nhóm thì bảo đi cùng nhé.

    Do cả lũ cũng không có phản đối gì nên lần tiếp theo Trúc Linh cũng đi cùng Thư ra mắt nhóm. Thon gọn và nhanh nhẹn trong cái áo phông trắng cổ tim, quần bó rách, cùng với nụ cười rạng rỡ trên khuôn miệng rộng, Trúc Linh là một cô gái luôn tràn đầy năng lượng. Cái ánh sáng rạng rỡ phát ra từ em làm lũ con trai ngẩn ra mất một lúc khi em tiến vào. Do đã nhìn thấy ảnh từ trước nên nó cũng không quá ngỡ ngàng, mỉm cười nói với em:

    - Chào Linh.

    Em cũng mỉm cười chào nó và chào mọi người trong nhóm, khuôn mặt đẹp trên cái cổ trắng hồng điểm xuyến bằng má lúm đồng tiền mỗi khi cười làm em đáng yêu đến tệ. Cả buổi tối ngoài kiểm tra lại mấy việc như đặt phòng, mua đồ, chuẩn bị thì tất cả đều xoay quanh Trúc Linh. Với tính cách hòa đồng thì em nhanh chóng hòa nhập trong nhóm, nói chuyện cười đùa thân thiết với tất cả mọi người như đã quen biết từ rất lâu rồi vậy. Còn với nó, cũng thấy rất thiện cảm về em, nó nghĩ chuyến đi này có em,với cái năng lượng lúc nào cũng căng tràn của em chuyến đi sẽ có thêm sự mới mẻ...
     
  6. huytrung280290

    huytrung280290 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    353
    Đã được thích:
    1,649
    Ra trường với tấm bằng giỏi cùng một xấp các chứng chỉ trong nước, quốc tế và kinh nghiệm thực tập cùng các thầy ngay từ cuối năm thứ 4 nó đã dễ dàng xin được việc ở một tập đoàn viễn thông quốc tế lớn với mức lương đáng mơ ước cho mọi sinh viên mới ra trường. Nhưng làm việc trong một tập đoàn tư bản thì mức độ cũng như cường độ công việc bỏ ra cũng hoàn toàn tương xứng với mức lương nhận được. Những đêm thâu đêm tại văn phòng cùng các chuyên gia hay vài tuần làm việc liên tục không có ngày nghỉ là việc không hiếm với nó, tuy nhiên bù lại nó có thể chủ động được thời gian trong công việc. Đi chơi vài ngày xong về cày dealine là việc nó có thể làm được. Đây cũng là điều nó thích với công việc hiện tại, làm hết sức và chơi hết mức chứ không bị gò bó như các bộ ban ngành nhà nước - nơi mà cũng đã từng trải thảm mời nó vào làm để gánh bộ máy nhưng nó đã từ chối. Cố gắng chạy và bảo vệ xong dự án đang dở với các sếp, nó háo hức xin nghỉ vài ngày để đi phượt cùng lũ bạn, cái cảm giác háo hức trước mỗi chuyến đi với nó vẫn vậy như những lần đầu. Đặc biệt lần này cái cảm giác đó lại mãnh liệt hơn, một chuyến đi chung với một cô gái xinh đẹp, cá tính như Trúc Linh trong đoàn.

    Cả lũ thống nhất sẽ tập trung ở bến xe Mỹ Đình vào tối hôm khởi hành, bắt xe giường nằm lên thẳng Sapa, sau đó sẽ thuê xe máy chạy theo cung Sapa - Y Tý ngắm những ruộng bậc thang nổi tiếng của đất trời Tây Bắc nơi đây.

    Ngồi sau xe, Trúc Linh ôm nó chật cứng, thỉnh thoảng lại hú hét khoái trá khi chạy qua những khúc cua với một bên là núi một bên là những ruộng bậc thang vàng rực hương lúa mới. Xe nó dẫn đầu đoàn, bon bon tiến tới trước, thỉnh thoảng lại dừng lại tại một vài điểm trên đường có góc view đẹp. Cả lũ trầm trồ với những trùng mây ôm ấp núi, với những ruộng bậc thang ngút ngàn xanh vàng trên nền trời thăm thẳm, nó cũng thấy em suýt xoa trầm trồ bên cạnh. Cũng phải thôi, ai đứng trước khung cảnh này mà chẳng rung động con tim. Cảnh đẹp non nước đất trời Tây Bắc hút hồn đã biết bao nhiêu người đã một lần lỡ lạc bước qua đây.

    Nắng đã lên cao, vượt lên con núi thấm đẫm sương đêm tỏa ánh nắng vàng rực rỡ trên những khoanh ruộng bậc thang càng làm màu lúc chín trở nên vàng óng. Cung đường từ Sapa sang Y Tý mùa này thực sự quyến rũ, với trời xanh mây trắng. Chạy xe trên đường ngập tràn tầm mắt là phong cảnh tuyệt vời làm cho nó thật khó tập trung vào tay lái, những con đường quanh co chạy sát ruộng bậc thang vàng óng, nổi bật lên những túp nhà mái lợp cọ ẩn nấp giữa bạt ngàn hương lúa mới làm chúng nó thấy yên bình và thư thái. Không khí khoáng đạt ngát hương của đất trời, tầm mắt thẳng bao la ở nơi đây khác hẳn cái không khí tù túng xô bồ Hà Nội, nhưng con người như nó, lạc lõng giữa chốn phồn hoa nhộn nhịp bỗng như tìm lại được chính mình nơi đây. Nó cảm thấy như hòa hợp, dung hòa với cảnh sắc đất trời, với vẻ yên bình của núi rừng Tây Bắc hùng vĩ.

    Sau khi đã no nê với khí trời và phong cảnh, những thẻ nhớ đã đầy chật những khung hình ghi lại khoảnh khắc tuyệt đẹp của thiên nhiên và con người, đoàn của nó đánh một vòng về lại Sapa khi sắc trời đã ngả về chiều muộn. Nó phóng xe chầm chậm trên những khúc cua cuối cùng về thị trấn, cố gắng thu nốt vào tầm mắt vẻ bạt ngàn của những khoảng ruộng bậc thang đang rực lên sắc vàng mật ong khi ánh mặt trời đang thả nốt thứ ánh nắng rực rỡ của buổi chiều tà. Xe êm êm chạy, Trúc Linh đang ngồi sau nó sát ngực vào tấm lưng vững chãi của nó. Nhìn em qua gương chiếu hậu, sắc hồng vẫn đang đượm trên má em, cái khăn rằn ri nam bộ vẫn quấn trên mặt ngang mũi em trên khắp chuyến đi nay đã trượt xuống cổ, để lộ nụ cười tủm trên môi. Gió núi thổi luồn qua kính chắn gió lùa vào mấy lọn tóc rối hối hả. Nó có thể nhận ra em cũng đang có cái cảm giác nghẹn ngào đang dần dâng lên trong lồng ngực cồn cào và say đắm, cái cảm giác đầy đê mê và lạc thú khi vừa đắm chìm trong bể mộng mơ. Bắt gặp cái ánh mắt hơi lạc thần ấy của em nó lại thoáng nhớ tới khuôn mặc chị Hải Anh khi thỏa mãn sau mỗi lần ân ái với nó. Suy nghĩ đó làm nó thoáng giật mình, tay lái loạng choạng làm Trúc Linh phía sau cũng thoảng thốt.

    Con WayRSX vừa thuê phục vụ chuyến đi hơi rê trượt bánh trên con đường trải nhựa có chút đá dăm, nhưng với kinh nghiệm của mình nó nhanh chóng làm chủ lại được. Hơi hạ tốc độ, nó về số ổn định lại xe rồi tiếp tục trèo dốc về thị trấn. Vừa đảo qua khúc quanh bỗng một chiếc ôtô khách ngược chiều đang đổ dốc láng hẳn sang phần đường của nó, quá bất ngờ Trúc Linh ngồi sau bấu mạnh vào lưng nó. Lúc này kinh nghiệm đi đèo của nó mới được phát huy, nó về gấp số dẫm mạnh phanh chân, chiếc xe máy hơi gầm lên rồi trượt mạnh xuống nền đường về phía bó vỉa. Với bản năng nó quay lại vòng tay ôm chặt Trúc Linh rồi cả hai lăn tròn trên đường. Hú vía, chiếc xe khách hơi láng tay lái quặt vào trong, chạy thêm 1 đoạn theo đà rồi dừng lại. Lũ phía sau cũng nhanh chóng chạy tới dừng xe chạy lại chỗ nó và Trúc Linh đang nằm lăn lốc trên nền cỏ.

    Trúc Linh hoảng hốt vẫn ôm chặt nằm gọn trong vòng tay của nó, bộ đồ cùng với mũ bảo hiểm bảo vệ được phần lưng, ngực và đầu của cả hai một cách an toàn. Nhưng một bên cánh tay của nó do ôm Trúc Linh nên trượt dài trên nền vỉa đá dăm, bảo vệ ống tay long ra, cả cánh tay rách toạc thịt rướm máu nhưng may không động đến xương. Nó cười cười vỗ vỗ vào lưng Trúc Linh:

    - Không sao, không sao rồi, mở mắt ra đi.

    Lũ bạn cùng mấy người trên xe khách cũng chạy tới, giúp nó và em ngồi dậy, sau khi kiểm tra một lượt cả hai đều xác nhận không có vấn đề gì quan trọng tất cả mới thở phào nhẹ nhõm. Mấy đứa chạy đi lấy hộp cứu thương giúp nó rửa và băng bó vết thương ở tay, lúc này sau khi qua cơn choáng nó mới thấy đau nhói, khẽ cử động các khớp vai và tay, thấy vẫn ổn định nó mới yên tâm phần nào. Trúc Linh bên cạnh nói với nó với ánh mắt đầy sự trìu mến, thán phục và cảm ơn sâu sắc:

    - Em, cảm ơn!

    Nó nhìn Trúc Linh rồi bỗng cười phá lên:

    - Không có gì, a phải xin lỗi em mới đúng chứ.

    Trúc Linh cũng không quá hiểu câu nói của nó, nhưng trong em, từ đó đã nợ nó một thứ.

    Xe ngoài vỡ yếm, cong phanh tay với cần gạt số ra thì không hỏng hóc gì nhiều, dựng lại xe nó vẫn có thể tiếp tục lái. Trúc Linh vẫn kiên quyết ngồi sau nó dù có rất nhiều lời mời đổi xe khác. Nó và em lại lên đường về Sapa, lần này không đi đầu nữa mà tụt xuống phía dưới. Cả lũ đi chậm, về thị trấn trễ hơn dự kiến khoảng hơn một tiếng, bóng đêm đã phủ xuống trên khắp những con dốc thoai thoải, trong ánh sáng lờ mờ của những ngọn đèn đường, làn sương bàng bạc dịu dàng lan tỏa. Càng về khuya, hòa trong màn đêm sâu thăm thẳm thị trấn trong mây lại càng đẹp vẻ đẹp lạnh giá và lạ lùng.

    Đêm Sapa thật lạnh. Cả lũ xúm xít trong những chiếc áo dầy, sát vào nhau thả bộ trên những con đường lung linh rực rỡ sắc màu của ánh đèn, của thổ cẩm, thỉnh thoảng lại xuýt xoa, co ro khi có trận gió núi thổi qua. Đêm đẫm sương lạnh, cái không khí đặc sắc của Sapa mang một vẻ đẹp rất riêng, giống như cô gái miền sơn cước, khó yêu nhưng ai đã lỡ thì thật khó rút ra. Nhà thờ đá rực rỡ trước quảng trường đông chật người tối cuối tuần, những chàng trai Mường Hoa nhấp ngụm rượu rửa khèn rồi xoay tròn trong tiếng nhạc, những cô gái H’mông khúc khích cười xúng xính trong bộ váy áo thổ cẩm duyên dáng. Chúng nó cũng hòa mình vào dòng người trong phiên chợ tình náo nhiệt, cũng đắm mình trong tiếng kèn lá của những chàng trai, cô gái Mường Hoa, say sưa với những câu hát giao duyên dịu dàng e ấp. Đang say sưa, nó bỗng thấy bàn tay mình ấm lại, một đôi tay nhỏ nhắn đang nắm chặt. Trúc Linh lặng lẽ đứng cạnh nó tự bao h, sắc hồng trong đôi má em rực lên trên làn da lạnh giá, em lúc này cũng giống như những cô gái Mường Hoa kia, đôi má hồng phai màu của rượu ngô, màu của những câu hát giao duyên, màu của những lời tâm sự nhắn nhủ của những chàng trai bản Mường, bản Dao, tan chợ sẽ đến tìm nhau tự tình.

    - Này, anh có hiểu họ đang nói gì với nhau không thế? – Trúc Linh thì thào vào tai nó.

    - Không phải nói, họ đang hát đấy. – nó mỉm cười nói với em.

    - Em biết rồi – em hơi bĩu môi bảo nó – ý em là lời bài hát nghĩa gì thế?

    Nó mỉm cười lựa những câu chữ để giải thích với em. Lần đầu tiên lên đây, nó cũng có chung nỗi thắc mắc đó, nhưng sau khi tìm hiểu thì nó cũng không khỏi phì cười vì ý nghĩa của những câu hát giao duyên đó.

    - À, họ tự khen nhau trắng trẻo béo tốt, trâu bò đầy nhà. Nếu ưng thì lúc về gặp nhau ở bờ suối, bụi cây tâm sự. Nếu tâm sự thấy hợp nhau thì theo nhau về làm vợ làm chồng ý mà.

    - A cứ trêu em.

    Trúc Linh cười rồi đập mạnh tay vào tay nó. Hành động của cô vô ý chạm vào vết thương của nó, nhăn mặt và tiếng rên lên khe khẽ của nó làm Trúc Linh nhận ra. Em lo lắng, rồi vừa nâng cánh tay nó lên vừa xuýt xoa lo lắng hỏi nó:

    - Ôi em xin lỗi, em quên mất. Có sao không anh?

    Nó cười xòa rồi xua tay bảo không sao.

    Đêm đã về khuya, sương đêm giăng khắp quảng trường, ướt tóc, thấm vào mặt vào cổ quyện theo cơn gió núi lạnh toát. Các đôi nhóm nó hầu hết đã tách đoàn đi lẻ, lúc này trên quảng trường chỉ còn nó và Trúc Linh vẫn đứng xen giữa dòng người đã thưa thớt dần. Lúc sau nó cũng rủ em đi bộ về khách sạn, hai đứa yên lặng đi cùng nhau giữa sương đêm và mây núi, các con phố như không ngủ vẫn lung linh ánh đèn, mờ ảo trong màn sương đêm bao phủ. Một vài phụ nữ dân tộc vẫn đang cố bán nốt mấy món đồ cho khách du lịch về muộn, tất tả trở về trong màn đêm lạnh giá. Nó và em vừa đi vừa nói chuyện phiếm về những chuyến đi của nó, rồi lại về cuộc sống học tập của cả hai. Nó hiểu em hơn, một cô gái năm hai báo chí cung Sư Tử mạnh mẽ, con út trong gia đình có 3 chị em, đầy niềm đam mê với những chuyến đi do thừa hưởng dòng máu của ông bố,1 kỹ sư Cầu đường đã đặt chân đến mọi miền của tổ quốc. Nói chuyện, nó nhận ra ở em sự háo hứng đầy đam mê với những cung đường, ở em toát ra mạnh mẽ nhưng cũng đầy nhu mì, lãng mạn của một cô gái trẻ đang tuổi yêu.

    Về khách sạn, nó chui ngay vào chăn ấm, mấy thằng cùng phòng đứa đã ngủ, đứa đang chỉnh và đăng ảnh lên facebook, diễn đàn, đứa vẫn đi chơi chưa về. Buổi tối đi bộ với Trúc Linh trở về, tự nhiên nó cảm thấy cô đơn đến lạ, cái cảm giác rất ít khi có trong mỗi chuyến đi phượt. Mở cửa ra ban công hút thuốc, cái lạnh ập vào thấu xương, đốm lửa rít đỏ trên môi rồi nhả ra những ngụm khói, quyện vào sương đêm lãng đãng càng làm nó chìm sâu trong những suy tư và ký ức. Mấy năm nay, nó vẫn không bao h thôi nhớ về chị, về những cảm giác khi bên chị, rất khó dứt lòng ra để tìm kiếm một tình yêu mới. Nó biết như thế không được, nhưng nó vẫn chưa gặp được ai, nó biết trái tim nó vẫn đóng băng thực ra do chưa thực sự có một người đủ sức làm nó rung động. Đã có những cô gái nó đã gặp qua và tiếp xúc, những người dõi theo và trao tấm chân tình cho nó nhưng nó vẫn chưa hề đón nhận. Ở nó, vẫn muốn kiếm tìm những rung động thực sự, vẫn muốn tìm kiếm sự lãng mạn trong cuộc tình tuổi trẻ, tìm kiếm những khoảnh khắc thực sự làm trái tim nó rung động. Hôm nay, lúc ngắm hoàng hôn trên những đỉnh núi xa, mặc dù chuyến đi đầy sự háo hức nhưng nó vẫn mơ hồ gợn nỗi chạnh lòng và thoáng chút nhớ nhà thường thấy mỗi buổi chiều tà. Quay sang nhìn các bạn đồng hành đang đứng bên cạnh, nó chợt dừng mắt thật lâu trên Trúc Linh. Ánh nắng xiên chiếu lên người em hắt những ánh chiều tà rực rỡ làm cả thân người em như tỏa sáng. Cái ánh sáng lung linh huyền ảo toát ra từ em đột nhiên làm nó hơi lóa mắt, ngỡ ngàng chìm đắm trong ánh sang ấm áp từ em giống hệt như một thiên sứ đang xuất hiện giữa những luồng sáng. Giây phút đó, nó bỗng thấy tim mình khẽ run lên, cái cảm giác nó ngỡ đã quên từ lâu.

    Chiều hôm sau, cả lũ rời Sapa với niềm luyến tiếc mơ hồ. Cái cảm xúc lúc xa rời khó có từ ngữ nào diễn tả nổi, vẻ đẹp, cái không khí của Sapa như níu chân nó lại. Xa Sapa, xa nụ cười của những em bé bán hàng rong, xa gương mặt đẹp đến mê hồn của những cô gái Mường Hoa và xa tiếng đàn lá, tiếng khèn môi… chúng nó trở lại với cuộc sống hối hả thường ngày nơi đô thị. Nó biết về Hà Nội nó sẽ lại như mất hồn mất mấy ngày, khi không được làm cánh chim chao liệng giữa điệp trùng núi non Tây Bắc nó sẽ lại dễ dàng chìm đắm trong kí ức xưa cũ về chị. Lần này, nó sẽ phải quyết tâm quên đi, dứt khỏi ám ảnh ngày xưa để tìm đến tình yêu mới.

    Quay sang nói với Trúc Linh lúc này đang ngồi lặng yên bên cạnh, nó thầm thì thật nhỏ, như sợ lũ bạn đồng hành tinh nghịch nghe thấy, hai vai khẽ run lên niềm xúc động, giống hệt hình ảnh ngày xưa của nó – cậu học sinh cấp 3 lần đầu rủ Huệ đi chơi sau trận bóng:

    - Về Hà Nội, anh và em đi café được không…
     
    lux, Longnhumaytrang, thumma and 15 others like this.
  7. chimdep_vn

    chimdep_vn Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    22
    Đã được thích:
    4
    oánh dấu nè
     
  8. khanhduy1910

    khanhduy1910 Chơi gái lần đầu Verified

    Bài viết:
    273
    Đã được thích:
    178
    hay quá bác trung ơi, cứ kiểu này là giải là bác giật giải rồi
     
    huytrung280290 thích bài này.
  9. bandantrung

    bandantrung Còn Bú Sữa Mẹ

    Bài viết:
    1
    Đã được thích:
    1
    Chào bác Trung.lâu rồi mới vào lại thiên địa, và may mắn lại đọc được hai tác phẩm của bác và lão Cổ. ban đầu đọc Không trọn vẹn, tôi thấy bác viết với giọng điệu hơi trẻ trâu, tôi đã nghĩ có khi tác phẩm lần này không hay bằng lần trước. Nhưng dần dần, hình như theo với sự trưởng thành của nhân vật, giọng văn của bác cũng khác đi thì phải, tôi thấy sự chính chắn, nhẹ nhàng và điềm tĩnh hơn và bị cuốn hút lúc nào không hay. Rất mong bác sớm có thêm những chap mới để anh em thưởng thức. Chúc bác sức khỏe
     
    huytrung280290 thích bài này.
  10. cancoi

    cancoi Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    28
    Đã được thích:
    7
    Đồng chí lại nhắc đến Huệ roài. Khó đoán ghê
     
    huytrung280290 thích bài này.
  11. thanhthanh

    thanhthanh Mất Trinh Verified

    Bài viết:
    172
    Đã được thích:
    104
    Quá hay
    Tiếp đi thớt
     
    huytrung280290 thích bài này.
  12. tvipa

    tvipa Xem Sex Lần Đầu Verified

    Bài viết:
    32
    Đã được thích:
    1
    Đọc chuyện của bác tự nhiên nhớ lại những cung đường.
     
    huytrung280290 thích bài này.
  13. Mrdark213

    Mrdark213 Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    23
    Đã được thích:
    13
    Cảm ơn tác giả đã làm thức dậy cảm xúc tuổi trẻ. Lần đầu mình xúc động như vậy khi đọc truyện ở đây. Nỗi cô đơn đẫm từng hơi thở. Đặc trong làn khói và trải mênh mang với đất trời. Thời gian không làm dịu nỗi đau... chỉ có yêu thương hàn gắn lại. Chúc thớt và gia đình mạnh khỏe hạnh phúc
     
    huytrung280290 thích bài này.
  14. Haiphong_Fc

    Haiphong_Fc Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    1,416
    Đã được thích:
    175
    Lên HN tôi vs ông đi uống rượu đc k? :)
     
    huytrung280290 thích bài này.
  15. huytrung280290

    huytrung280290 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    353
    Đã được thích:
    1,649
    tôi đag ở ngoài đường. mưa to lắm. HP k sợ mưa thì cứ lên.
     
  16. Haiphong_Fc

    Haiphong_Fc Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    1,416
    Đã được thích:
    175
    Ôi mệt quá. :)).
     
  17. huytrung280290

    huytrung280290 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    353
    Đã được thích:
    1,649
    tối qua tôi phải giải trình mãi vụ xin phép vợ đi uống rượu mà lúc về toàn mùi ngô luộc đấy :|
     
  18. Haiphong_Fc

    Haiphong_Fc Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    1,416
    Đã được thích:
    175
    Thì cứ nói là thằng bạn ở HP rủ đi uống rượu vs ngô luộc =)).
     
  19. Thichnusinh

    Thichnusinh Dậy Thì Verified

    Bài viết:
    60
    Đã được thích:
    58
    Thôi xong lại lừa con gái nhà lành rồi :)
     
    huytrung280290 thích bài này.
  20. Haiphong_Fc

    Haiphong_Fc Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    1,416
    Đã được thích:
    175
    Hôm nay hết ngô rồi thì viết tiếp đi ông ơi! :))
     
    huytrung280290 thích bài này.
Đang tải...
Similar Threads Diễn đàn Date
[EV - BÀN PHÍM BẠC 2017] BĂNG TRỘM BIẾN THÁI - 3 Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx Chủ nhật lúc 20:13
[EV - BÀN PHÍM BẠC 2017] VỢ ƠI ĐỪNG ĐI ! - 2 Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 11/11/17
[ EV - BÀN PHÍM BẠC 2017 ] MẮT ĐỈ Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 23/10/17
[EV - BÀN PHÍM BẠC 2017] Trải nghiệm sung sướng Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 21/10/17
[EV- BÀN PHÍM BẠC 2017] TRĂNG SOI BÓNG NƯỚC Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 13/10/17

Chia sẻ trang này