1. Hiện tại có nhiều bạn ko nhận được Email kích hoạt từ hệ thống, BQT đã rà soát và thấy đa số các trường hợp này dùng GMAIL. Trong thời gian chờ khắc phục, các bạn có thể tạm dùng các email khác để đăng ký và nhận email kích hoạt ( Yahoo, hotmail,....). Xin cảm ơn
    Dismiss Notice

[EV - BÀN PHÍM BẠC 2017] Tình... - 1

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi Kẻ Bất Tử, 10/10/17.

  1. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    3,129
    Đã được thích:
    1,873
    Kẻ Bất Tử

    ***...۞...***



    [​IMG]
     
    Đang tải...

    Similar Threads Diễn đàn Date
    [ EV - BÀN PHÍM BẠC 2017 ] MẮT ĐỈ Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx Hôm qua, lúc 16:32
    [EV - BÀN PHÍM BẠC 2017] Trải nghiệm sung sướng Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx Thứ bảy lúc 16:47
    [EV- BÀN PHÍM BẠC 2017] TRĂNG SOI BÓNG NƯỚC Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 13/10/17
    [EV - BÀN PHÍM BẠC 2017] DỤC TÌNH Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 10/10/17
    [EV - BÀN PHÍM BẠC 2017] - Dòng Cảm Xúc Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 10/10/17

  2. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    3,129
    Đã được thích:
    1,873
    http://sv1.upsieutoc.com/2017/09/30/PicsArt_09-28-09.43.03.md.png



    Tình...Chap 1+2: Nhớ.


    Vào một ngày mùa đông lạnh giá năm 2016, trời rét căm căm và lất phất vài giọt mưa nhỏ...




    Trên con đường mòn ở một ngọn đồi đầy tuyết tỉnh Sapa. Tuấn đang đứng trên lớp tuyết trắng và nghĩ lại những gì đã qua trong 3 năm qua...




    Sau khi học xong ba năm cấp ba Tuấn rời điện biên rồi trở về Thái Bình, Quê hương của bố mẹ, Sau khi nộp hồ sơ cho vài công ti thì Tuấn cũng được một công ti nhận vào làm với công việc là sản xuất giày dép.




    Ngày đầu đi làm việc Tuấn đã đụng phải Mai, một cô gái xinh xắn nhưng cực kì đanh đá, Tuấn cực ghét cô ấy, từ cách đi đứng, khi cô ấy nói chuyện và mọi thứ về Mai thì Tuấn đều không ưa nổi.




    Mai tuy đanh đá nhưng nhan sắc lại rất mặn mà, khuôn mặt bầu bĩnh dễ thương, đôi mắt đẹp to tròn, Cái miệng chúm chím và làn da trắng trẻo, giọng nói lại có nét gì đó rất hay và cuốn hút người nghe dù mỗi câu nàng nói ra đều như châm chích, chọc quáy người khác...




    Tuấn ngán ngẩm khi ở chỗ làm đã đụng phải Mai đanh đá rồi vậy mà chỗ Tuấn trọ lại còn một cô gái kênh kiệu nữa tên Linh, đã thế phòng Tuấn và phòng cô ta còn ngay sát nhau nữa. Tuấn thầm than trời sao số mình nhọ quá...




    Ngày thứ hai đi làm Tuấn lại gặp Mai, trên mặt Tuấn lập tức nhăn lại.




    "Lại gặp con này rồi! hừ!!" Tuấn nghĩ thầm rồi bước vào phòng thay đồ.




    'Ghét của nào trời trao của đó' câu này quả thật không sai đi đâu được. Hôm nay Tuấn được quản lí điều đến bộ phận sản xuất đế giày vì bên đó thiếu người.




    Vừa vào đến cửa Tuấn đã nghe thấy tiếng Mai buôn chuyện lảnh lót bên trong. "Định Mệnh ông trời nhá! tôi cay lắm rồi đấy, biết tôi ghét đũy Mai mà còn cho tôi sang đây, ông mà là đồ vật thì tôi lôi ra đập cho rồi nhá!!" Tuấn cay cú.




    "Từ giờ cậu Tuấn đây sẽ làm ở khâu này, mọi người nhớ hỗ trợ nhau hoàn thành công việc nhá" Gã quản lí nói xong thì đi khỏi.




    "Ối giời ơi! nhìn khỏe mạnh thế đằng ấy!!" Một cô gái nháy mắt với Tuấn.




    "Chị hương ơi!! trai đẹp này!" Một cô gái khác nói to.




    Riêng con Mai thì liếc tôi rồi cất giọng lanh lảnh "Chả biết khỏe mạnh thật không hay thuộc dạng yếu sinh lí! hí hí.." Cả đám đàn bà cười phá lên.




    "Không làm việc hay sao mà nói nhiều thế mấy người kia?" Một thanh niên đang cặm cụi vẽ vẽ gì đó ngẩng mặt lên nói. Rồi cả đám đàn bà liếc hắn vài cái rồi làm việc tiếp.





    Tuấn chả thèm nói gì lặng lẽ tiến đến vị trí được phân cho. "Cậu tên gì?" Một thanh niên tầm tuổi tôi hỏi.




    "Tôi tên Tuấn!!" Tuấn đáp.




    "Còn tôi tên Long, cậu trọ ở đâu?"




    "Nhà trọ Thiên đình!"




    "Tôi cũng trọ gần đó, tối về chung không?" Long hỏi. Tôi gật đầu.




    Sống và làm việc trong môi trường mới Tuấn thấy xa lạ nhưng Tuấn cũng đã có một thằng bạn mới và nó cũng khá tốt.




    Đến giờ trưa thì Tuấn xuống căn tin ăn cơm, dù khá đông người nhưng bàn trống thì vẫn còn nhiều nên Tuấn chọn một bàn cạnh cửa sổ và ngồi xuống.




    Tuấn tia ánh mắt nhìn quanh rồi rút ra kết luận: Nơi này có nhiều gái có nhan sắc bình thường, gái càng đẹp thì càng lắm mồm, điển hình là con Mai!!




    Gắp miếng thịt cho vào miệng nhai thì thằng Long bưng phần ăn của nó chạy đến. "Tao ngồi đây nhé!!" Nó nói rồi ngồi luôn, thế còn hỏi làm gì.




    "Mới làm việc ở đây, mày thấy thế nào?" Long hỏi trong mồm vẫn nhai nhồm nhoàm như chết đói.




    Tuấn trả lời "Thì cũng bình thường, mà mày làm lâu chưa?!"




    "Cũng mới được một tháng, mà làm ở đấy mấy đứa con gái buôn chuyện đau cả đầu ra! ngày này qua ngày khác mà vẫn đéo buôn hết truyện tài thật!!"




    "Mày kết ai chưa?" Tuấn hỏi.




    "Tao thấy thích thích con Mai cơ mà mồm nó chua quá, đéo được câu nào ra hồn, mà mày yêu ai chưa?!!"




    "Yêu làm quái gì cho mệt?" Tuấn thở dài.




    "Yêu để chịch!!" Long nhăn nhở cười.




    "Tao không có tư tưởng đó, tao muốn tình yêu chứ không phải tình dục!" Tuấn nhìn ra ngoài cửa sổ.




    "Thôi đi Tuấn! tình yêu chỉ là cục cứt trôi sông, không có tình dục thì đéo con nào yêu mày mãi đâu, bây giờ con gái muốn đàn ông phải có tiền, phải đẹp trai và phải đáp ứng đủ sinh lí cho nó thì nó mới yêu, thế giới này không còn mấy đứa yêu thật lòng đâu!"





    "Vậy tao đành đợi vậy, tao tin tình yêu đích thực nó vẫn tồn tại!!"




    Nó lắc đầu rồi cười nhạt.





    Ăn xong thì hai thằng rủ nhau đi uống cốc bia cho mát rồi về làm việc tiếp.






    Buổi chiều cũng chả có gì nhiều, hết giờ làm Tuấn đợi thằng Long rồi cả hai cuốc bộ về.
    q




    Đường phố tấp nập những con người đi về cho kịp bữa cơm tối, những người bán hàng thì đang dọn hàng sau một một ngày buôn bán, từng đứa học sinh tan trường đi về bằng xe đạp điện giăng hàng hai hàng ba trên đường nói cười ríu rít...





    Tuấn nhớ lại những tháng ngày còn là học sinh, nó thật đẹp và sung sướng không phải lo toan kiếm sống, cứ vô tư hồn nhiên đi chơi mà không lo nghĩ đến bố mẹ, giờ thì Tuấn đã hiểu.





    "Sao nhìn chú mày buồn vậy!!" Long tếu táo hỏi.




    Tuấn cười rồi nhìn về phía hoàng hôn đang nhạt dần, lòng chứa đầy cảm xúc.





    "Tạm biệt nhá, trọ tao ở đường này cơ!" Thằng Long cười hềnh hệch rồi chạy đi.





    Vào đến cổng nhà trọ thì con Linh từ đâu chạy xe về, nó tít tôi inh ỏi "Tránh ra coi, đi giữa lối thế à tin tôi đâm cho không?"





    Đậu xanh thật, cái cổng vào nhà trọ thì vừa hẹp vừa dài chỉ đủ đi xe máy vào, Tuấn cứ lơ con Linh rồi từ từ bước đi, con Linh nó tức nó vừa hét vừa chửi vừa tít cời xe inh ỏi "Anh nhanh cái chân lên cái!!!"





    Tuấn quay lại rồi đứng đó nhìn không thèm đi nữa cho con Linh nó mắc không đi được luôn...





    "Địt mẹ anh có tránh ra không, tưởng tôi không dám đâm anh à?" Linh gắt lên và bắt đầu chửi tục.





    Tuấn cứ đứng lì ở đó làm cho Linh tức điên lên rồi rồ ga đâm thẳng đến Tuấn.





    "Ấy da!..." Tuấn với sức thanh niên giơ hai tay ra chống vào đầu xe làm nó không đi được nữa, con Linh nó tức quá rồi nên càng vít ga, Tuấn ra sức đỡ lại nhưng sức người sao bằng máy móc Tuấn dần bị đẩy lùi lại...





    Linh nó thấy không thể đấu lại hạng người như Tuấn nên không vít ga nữa rồi dịu giọng "Anh cho em qua đi, em xin lỗi vì đã cương với anh! là em không đúng khi chọc vào một kẻ lì lợm như anh!!"





    "Nếu từ đầu nói ngọt như vậy thì đã không có gì xảy ra rồi, nhớ lần sau đấy!" Tuấn cười rồi bước đi.





    "Mẹ thằng điên, thằng cờ hó, bà nhớ mối hận này rồi đó!!" Linh rủa thầm.





    Tuấn mở cửa phòng rồi bước vào nằm lên giường, lấy điện thoại ra vào web thiendia,com , mỗi khi rảnh là Tuấn hay vào trang web này đọc truyện và Tuấn cũng viết được vài bộ và đăng ở web này, tuy ít người quan tâm nhưng dù sao Tuấn cũng vui vẻ vì đã cống hiến được một phần nào đó.





    Đọc xong vài chương truyện thì cũng hơn 7 giờ tối, Tuấn thấy đói nên đi tắm rồi ra ngoài ăn, cũng một phần là vì Tuấn lười nấu ăn.





    Ra một tiệm bình dân Tuấn kêu 2 bát cơm trắng, một đĩa rau muống luộc và một bát nước mắm.




    Ăn xong Tuấn móc 7 nghìn ra trả rồi đi về. 2 Bát cơm 5 nghìn, đĩa rau muống 2 nghìn, bắt nước mắm không mất tiền, ăn vừa no vừa ngon lại rẻ.




    Đi chơi loanh quanh một lúc rồi Tuấn đi về, khi đi ngang một góc khuất có vài cái cây rậm rạp bao quanh thì Tuấn nghe thấy tiếng thở hổn hển cùng với những tiếng như Bạch bạch vang lên.





    Tuấn biết có đôi nào đang đụ nhau trong đó lên nhẹ nhàng lại gần rồi vạch lá cây ra xem thì đó đúng là cảnh hai người đang đụ nhau nhưng diễn viên nữ lại quen quen, đến khi cô ấy quay lại thì Tuấn trợn mắt. Là con Linh, nó với trai đang đụ nhau trong một bụi cây, vẻ mặt nó đờ đẫn phê pha khác hẳn vẻ kênh kiệu thường ngày.





    "Sao hôm nay nó xinh thế nhỉ? cơ mà nó thật trắng trẻo, mông ra mông ngực ra ngực" Tuấn liếm mép thèm thuồng, con cặc trong quần đã cứng đơ từ bao giờ.




    Nhìn cặp vú của Linh nảy tưng tưng theo từng nhịp nhấp của thằng con trai mà Tuấn thèm muốn được bóp một lần cho sướng dù không ưa vẻ kênh kiệu của Linh.




    Ứ..ứ..sướng quá... anh..ơi....địt...chết..em đi ưhh...ưhhh...




    Nghe con Linh rên mà Tuấn nứng quá thế là mở khóa quần rút con cặc ra rồi bắt đầu xục lên xuống, mắt vẫn dán vào cặp đôi trước mắt.




    Thằng con trai đưa một tay lên bóp vú Linh vài cái rồi họ đổi tư thế. Linh đang chổng mông thì nằm xuống cái ghế gần đó rồi tên con trai cầm con cặc từ từ đút vào, cái tay không chịu yên mà vừa bóp vú vừa day day hột le con Linh.




    "Ối ối anh ơi..em sướng quá...!!" Cơ thể Linh cứ uốn éo, đầu hết quay bên trái lại quay bên phải.




    Thằng con trai bắt đầu nhấp mạnh hơn và nhanh hơn, nó nói trong hơi thở hổn hển "Lồn em bót... vãi ra, dù chơi mấy chục lần rồi mà... mà vẫn sướng như lúc đầu.."




    "Thế anh có... thích không...?"




    "Anh..thích lắm..em yêu!!!" Tên con trai càng nắc nhanh hơn, Tuấn theo dõi nãy giờ mà càng nứng tay xục càng nhanh hơn.




    "AAA...A......A........" Linh lên đỉnh và rên to ầm ĩ, gã con trai và Tuấn cũng xuất tinh, ba người chìm trong cơn sướng khoái.




    Một lúc sau Tuấn kéo khóa quần rồi chuồn lẹ, Linh lấy trong túi xách ra ít khăn giấy rồi lau bướm đang chảy ra dòng tinh trùng trắng đục.
     
  3. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    3,129
    Đã được thích:
    1,873
    Chap 3+4: Gây.



    Về đến phòng Tuấn tự chửi mình ngu vì không quay lại cảnh vừa nãy, nếu như quay lại được một đoạn thì có thể dùng nó để được chịch free con Linh rồi. Tuấn bình thường rất tốt nhưng có lúc thì lại đê tiện và bỉ ổi không khác bọn du côn là mấy...!!




    Ở phòng trọ cũng chả làm gì ngoài việc vùi đầu vào điện thoại, Tuấn bấm số rồi gọi cho thằng Long.




    15 phút sau hai thằng đã ngồi ở một quán vỉa hè và gọi rượu ốc, quán khá là đông khách và đang ăn dở thì có ba bốn tên mặt mũi bặm trợn tiến đến, một thằng tóc đỏ hắng giọng "Chúng mày tránh ra nhường bàn cho bọn tao nhanh lên!"




    Thằng Long có vẻ hơi sợ sợ, nó đứng lên rồi định kéo Tuấn đi nhưng Tuấn cứ ngồi thản nhiên khêu ốc ăn rồi uống một chén rượu, nhìn thấy Tuấn bọn kia nóng máu, một thằng quát "Địt mẹ mày điếc à? cút ngay!!"




    "Đến sau mà đòi bàn của người ngồi trước, e rằng không nhường bàn được rồi!!" Tuấn nói rồi uống ực một chén rượu.




    "Địt mẹ thằng này bố láo, anh em đập nó!!" Thằng tóc đỏ ngoắc hai thằng tóc xanh và tóc vàng ra.



    Bụp..Bụp..



    Chỉ với hai đấm vào bụng Tuấn đã hạ gục hai tên mà vẫn chưa đứng dậy khỏi ghế, một tay vẫn đang rót rượu vào chén.




    "Địt mẹ!!! lên!" Thằng có vẻ là đại ca xông đến cùng thằng tóc đỏ.



    Viu..viu.... "Á mắt tao!!!" Hai thằng ôm mắt lảo đảo.



    Tuấn vừa phi hai con ốc vào mắt bọn chúng với một lực vừa phải khiến mắt của bọn chúng cũng mù dở.



    "Chạy thôi! thằng kia tao nhớ mặt mày rồi, cứ chờ đấy!!!" Để lại câu nói, bốn thằng nhanh chóng phắn khỏi đó.




    "Mày giỏi thật đấy, nhưng không sợ bọn nó trả thù à?" Long ngồi xuống rồi phấn khích hỏi. Mọi người đang đứng xem cũng giải tán hết.




    "Bố mẹ bỏ mấy chục triệu cho tao học võ trong sáu năm cũng vì những lúc như này, còn bọn nó muốn trả thù thì cứ đến thôi tao càng được sướng tay!!" Tuấn cười hô hô, mặt đỏ bừng vì rượu.




    "Mà sao mày phi hai con ốc vào mắt bọn nó chuẩn vậy?" Long hỏi.




    "Là môn phi tiêu tao được học từ một lão nhật bản, lẽ ra phải dùng phi tiêu nhưng không có nên tao sài tạm con ốc! hề hề!"




    "Thôi uống đi rồi về, chơi tối ở đây nguy hiểm lắm, ít gây thù sẽ dễ sống hơn!"




    ...




    "Đậu má! Nóng quá nóng quá, lần sau đéo uống rượu nữa có bổ béo gì đâu, nóng cả người!" Tuấn thở dồn dập.




    "Chính mày rủ đi mà còn kêu gì nữa?!" Long cười cười.




    "Ờ nhỉ mà thôi tao buồn đái quá mày đi trước đi!" Tuấn nói rồi đi kiếm một nơi vắng vắng. Kéo khóa xuống móc dương vật ra và xả cơn lũ đang cuộn trào.




    "Thoải mái quá!!" Tuấn đang sướng vì giải quyết xong được cơn buồn đái thì một tiếng động nhỏ dưới chân làm Tuấn hơi sợ và bật lui ra sau mấy bước, Tuấn cố căng mắt nhìn vào màn đêm và nghe từng tiếng động tay nhẹ nhàng rút điện thoại ra, Bây giờ Tuấn đang nghĩ có khả năng một con rắn đang trườn quanh đây nên cũng khá là run.




    Bật đèn Flast của điện thoại lên thì Tuấn thở phào, không phải rắn hay gì cả mà chỉ là một người đang nằm, nhưng rồi Tuấn lại sợ suýt rơi tim khi nghĩ đến người kia bị giết rồi bị vứt xác ở đây, cũng may người kia cử động thì Tuấn hoàn hồn và tiến đến gần sau đó nhận ra là một cô gái, đầu tóc cô ta bù xù áo cô ta nhăn nhúm xộc sệch và không mặc quần.




    Tuấn lật ngửa cô gái ra thì thấy trong bướm và lỗ đít của cô gái ộc ra cả đống tinh trùng, Tuấn cũng hiểu ra một phần vấn đề, có thể cô gái này bị hiếp dâm tập thể hoặc là mới some xong mệt quá nên nằm ngủ luôn ở đây. Dù thế nào thì cũng không thể bỏ cô gái ở đây được nên Tuấn lấy cái quần của cô gái được vứt gần đó và mặc lại cho cô ta xong rồi Tuấn bế cô gái về.




    Gần mười giờ mọi người đi chơi đi làm vẫn chưa về nên phòng trọ cũng vắng, Tuấn đưa được cô gái vào phòng mà không ai phát hiện... Tuấn đưa cô gái vào phòng tắm (Do nhà trọ đó là nhà trọ cao cấp nên phòng tắm phòng vệ sinh có luôn trong phòng đó, để tạo không gian riêng tư thì phòng còn được cách âm nữa và giá cũng khá là chát.




    Tuấn đặt cô gái xuống nền nhà tắm rồi từ từ cởi hết quần áo cô gái ra và lấy vòi nước xịt vào cơ thể cô gái, vòi nước xịt mạnh làm bầu vú cô gái rung rung Tuấn nuốt nước bọt cái ực, "Cơ thể đẹp quá, vú to lồn đẹp trắng trẻo xinh gái!" Tuấn thầm nghĩ.




    Tuấn xịt nước đều lên khắp cơ thể khi xịt thẳng vào cái bướm không một sợi lông của cô gái thì cơ thể cô gái giật lên một cái, Tuấn càng nhìn càng thèm muốn nhưng cũng cố nén cơn dục vọng xuống và lấy tay kì cọ khắp người cô gái cho sạch sẽ xong lau khô cơ thể và bế ra đặt trên giường.




    Tuấn cũng đi tắm để giải tỏa cơn bức bí đang hừng hực trong người, tắm xong Tuấn giặt quần áo tiện thì giặt luôn cho cô gái và thấy trong túi áo có cái chứng minh nhân dân và một cái điện thoại cùi mía. Tuấn nhìn cái chứng minh nhân dân, Tên: Vũ thị Tuyết Ly , sinh năm 1997.




    Mở cái điện thoại ra Tuấn thấy chẳng có cái gì ngoài một số điện thoại có ghi tên "Bố" . Ngẫm nghĩ một lúc rồi Tuấn cất cái điện thoại và cái chứng minh nhân dân đi, giặt quần áo xong Tuấn đem phơi rồi vào xem Tuyết Ly thế nào.




    Bây giờ Tuyết Ly vẫn đang ngủ, ngực vẫn phập phồng lên xuống đều đặn, Tuấn vẫn dán chặt mắt vào cơ thể của Tuyết Ly lúc này vẫn đang trần chuồng.




    Tuấn thở dài rồi lấy tạm một bộ đồ của mình ra rồi mặc cho Ly sau đó ra ngoài hút điếu thuốc...





    Đến 11 giờ đêm Tuấn trở vào phòng, Tuyết Ly vẫn đang ngủ say, Tuấn nhẹ nhàng vuốt vài sợi tóc lòa xòa trên khuôn mặt Ly. "Cũng xinh gái thật đấy, tiếc là không phải của mình!!" Tuấn lấy cái điện thoại của Ly ra rồi bấm gọi cho số điện thoại tên "Bố" kia.




    "....thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau..." Tuấn cúp máy "Sao không gọi được nhỉ?"




    Cất cái điện thoại rồi Tuấn đi ngủ, có mỗi cái giường nên Tuấn nằm ngủ cạnh Tuyết Ly luôn...




    12 giờ đêm Tuấn vẫn trằn trọc không ngủ được, sự xuất hiện của một cô gái trong nhà làm Tuấn cứ nao nao lòng. Từng hơi thở nhẹ nhàng của Ly vang đến tai Tuấn, bầu ngực phập phồng cọ cọ vào tay Tuấn theo từng nhịp thở...




    Tuấn không chịu được nữa nên ra khỏi giường và ra cửa ngồi hóng trời đêm chứ cứ nằm đó Tuấn nghĩ bản thân sẽ không kiềm chế được mà hấp luôn Tuyết Ly thì chết, dù gì thì nhân cách Tuấn cũng không đồi bại đến mức cứ thấy bướm mà muốn đút chim vào.




    Tuấn rút điếu thuốc ra hút rồi đi dạo, bọn đi chơi đêm đi xe máy rú ga ầm ĩ rồi văng vẳng vài tiếng chó sủa xa xa.




    Đi đến một đoạn vắng thì Tuấn nghe thấy tiếng đấm đá rồi tiếng chửi. "Nơi này cũng không yên bình lắm nhỉ?" Tuấn đến gần chỗ vang lên tiếng đánh nhau và nói.




    "Thằng nào đấy?" Tiếng một thằng vang lên.




    Tuấn đi thêm vài bước chân thì thấy một đám hơn mười thằng đang đạp đá túi bụi hai đứa nằm dưới đất.




    "Ỷ đông đánh yếu, không nhục sao??" Tuấn lắc đầu.




    "Ơ địt con mẹ mày là thằng chó nào thế, muốn ăn đòn à?" Một thằng cởi trần chửi, trên người chi chít các hình xăm lớn nhỏ.




    "Tao hơi ghét từ chó đấy, xin lỗi tao ngay trước khi tao khiến mày phải hối hận!!" Tuấn nhếch mép.




    "Địt mẹ có mỗi một mình mà to mồm vãi lồn, anh em lên thông nó đê!"



    Rồi năm thằng xông đến, Tuấn thấy thằng nào cũng đầy khí chất của trẻ trâu nên lắc đầu ngao ngán.




    Tuấn đá vào bụng một thằng rồi dùng cùi trỏ bập vào gáy một thằng khác... chỉ với vài chiêu võ cơ bản Tuấn đã cho năm thằng vừa nãy nằm trên đất. Tuấn ngó sang mấy thằng còn lại rồi ngáp ngáp hỏi "Bọn này yếu quá, đánh không đã tay còn ai mạnh hơn chút không?"




    "Anh Biến, thằng lồn này có võ đấy làm gì bây giờ?" Một thằng nói.




    "Chúng mày nhát gan thế à? rút hàng ra chơi luôn sợ đéo bố con thằng nào!!" Thằng tên là Biến quát.




    Rồi lần lượt từng thằng rút dao rút tuýp sắt ra, có thằng còn cầm cả một cái côn nhị khúc nữa nhưng hình như thằng cầm côn chỉ biết chút ít kĩ thuật, nó xoay côn chậm như rùa, lại còn bắt trượt mấy lần đã thế lại còn làm bộ làm tịch bắt trước Lí tiểu long, cũng hét méo miệng!!




    Tuấn chả thèm phòng thủ gì cứ đợi bọn chúng đến gần rồi mới BỤP..BỤP..."au ui tay tao!!" "ĐỊT MẸ NÓ!" "Á!!!!!"




    Tuấn cứ nhằm chỗ hiểm hóc mà ra đòn, chỉ một lúc cả bọn nằm la liệt dưới chân Tuấn chỉ còn thằng cầm côn và thằng Biến là đang đứng run run.




    "Ê! ném tao cây côn đó không tao đập mày!!" Tuấn nhìn thằng cầm côn bặm trợn nói.




    Thằng đó run rẩy ném cái côn cho Tuấn, vừa bắt lấy Tuấn đã xoay côn quanh người thị uy với tốc độ nhanh gấp mấy lần chủ nhân của cây côn.




    Veo...véo...vù....vù....viu....viu.....




    Tiếng côn xé gió do Tuấn thực hiện làm hai thằng trố mắt ra nhìn rồi tự hỏi nó có phải là cháu của Lí tiểu Long hay không, sao mà siêu quá vậy.




    Tuấn dừng lại rồi nói "Đó! sài côn là phải như vậy, không thì không xứng đáng dùng côn!!" rồi Tuấn quăng cây côn lại cho thằng chủ nhân cây côn.







    Nếu chúng biết được Tuấn đã mất bao lâu để thành thạo được côn nhị khúc thì có lẽ chúng đã không ngạc nhiên lắm.




    Trong quá trình học sử dụng côn, ngày nào Tuấn cũng sưng u đầu vì...côn văng vào. Vất vả luyện tập suốt bốn tháng thì bây giờ cũng đã có thành quả, Tuấn ngoài dùng côn thành thạo thì còn dùng được khá nhiều loại vũ khí khác, đảm bảo không bị ai bắt nạt...







    Mấy thằng bị Tuấn đánh nằm gục dưới đất giờ đã bò dậy được, chúng cùng bỏ chạy đi để lại hai người đang nằm dưới đất quần áo đầy bụi bặm.




    "Em không sao chứ?"




    "Em không sao còn anh?"



    "Anh cũng không sao, chỉ hơi ê ẩm, đúng là bọn khốn nạn đánh cả con gái!"




    Tuấn đến gần rồi hỏi "Hai người có sao không?"



    "Bọn em không sao, cảm ơn anh!!" Cô gái nhìn rất trẻ chắc còn đang đi học nói.




    Tuấn đỡ hai người dậy rồi hỏi tiếp "Khuya rồi sao hai người còn lang thang ngoài này?"




    "Thế sao anh vẫn lang thang ngoài này?" Cô gái hỏi ngược lại.




    Tuấn cười "Không ngủ được!"



    "Bọn em thì đang đi chơi thì gặp đám du côn kia, lỡ chửi một câu thế là bọn nó xúm lại đánh!" Cô gái nói.




    Tuấn gật đầu "Em bao nhiêu tuổi tên gì?"




    "Em tên giang, Em và Tiến 18 tuổi, học ở trường thanh bình hight school!"



    "Anh tên Tuấn 21 tuổi ở nhà trọ thiên đình!" Tuấn giới thiệu.




    "Anh ở đó hả, Chỗ đó đắt lắm!!" Tiến nói.




    "Khuya quá rồi, hai em về đi thôi, hôm nào chúng ta gặp sau, anh cũng phải về đã!!" Tuấn nói rồi bước đi.



    "Chào anh!!" Giang và Tiến cũng đi về.




    Về đến nhà trọ là hơn một giờ đêm, Tuấn chưa vào ngay mà còn nán lại ngoài cửa một lúc lâu rồi mới vào.




    Tuyết Ly vẫn say giấc nồng, Tuấn lấy một cái chăn trải lên cái ghế rồi nằm ở đó...





    Trằn trọc đến hơn hai giờ thì Tuấn cũng ngủ đi được, cặp đôi giang và tiến thì bây giờ đang dính vào nhau ở một góc vắng, hơi thở gấp gáp...




    Tiến đưa tay xoa bóp ngực của giang qua lớp áo ngoài... "Ứ ứm...ư bóp mạnh lên tiến ơi...giang sướng quá !!!...." Giang ngọ nguậy cơ thể.




    Tiến dùng luôn tay còn lại bóp lấy ngực giang, môi tiến tìm đến môi giang lưỡi tiến hòa quyện cùng lưỡi của giang...đê mê...đờ đẫn. Giang nhắm đôi mắt lại hôn trả tiến dữ dội, hai đôi môi cuốn chặt lấy nhau...




    "Mình yêu cậu quá Tiến ơi!! ưm...ưh..." Giang từng hơi thở gấp gáp.




    "Mình cũng yêu cậu Giang à! môi cậu ngọt quá!!" Tiến một tay vẫn bóp nắn vú giang một tay đưa xuống xoa mông giang...




    "Mình muốn cái ấy của cậu, cho mình đi..." Giang quỳ xuống rồi sờ vào chỗ háng của tiến lúc này đang độn lên một cục lớn.




    "Được..được!!" Tiến tháo thắt lưng và cái khóa quần bò rồi tụt nó xuống để lộ cái dương vật đang ẩn sau cái quần xịt mang nhãn hiệu facebook.




    "Trời! đã cứng như vầy rồi cậu hư thật đấy!!" Giang lườm tiến một cái.




    "Cậu làm tớ hư mà!!" Rồi tiến tụt luôn cái quần xịt xuống cái dương vật vươn dài hùng dũng trước mặt giang, giang liếc tiến rồi hé môi ra ngậm lấy dương vật Tiến vào miệng lưỡi ngoáy lên đầu khấc. Tuy giang không giỏi trong khoản này nhưng cũng đủ làm tiến bủn rủn tay chân vì phê...




    Giang nhiệt tình bú mút dương vật tiến, khóe miệng giang trào ra cả nước bọt, của tiến to quá giang đã cố nuốt hết nhưng cũng chỉ nuốt được một nửa...




    Liếm mút dương vật tiến một hồi thì giang tê đầu gối nên đứng dậy và nút lưỡi tiến thêm một lúc xong rồi chổng mông về phía tiến.



    Tiến cũng quỳ xuống rồi úp mặt vào mông giang, lưỡi tiến liếm vào bướm của giang rồi dần dần chui sâu vào...



    "Ưhm....Ưm......ưm.....tiến liếm lồn..giang thích quá!!...giang sướng lắm...nữa đi tiến...mạnh lên tiến....!!!" Giang cắn môi, cả người nóng bừng...




    Tiến liếm mút say xưa, nước lồn giang rỉ ra chẩy dài xuống chân dù đã được tiến nuốt không ít.. tiến cứ liếm rồi lại mút sộp soạp, càng lúc càng mút mạnh nước lồn giang chảy ra càng nhiều và rồi cả người giang co giật như động kinh, một dòng nước bắn mạnh ra từ lồn giang ra làm ướt hết mặt tiến...




    "Ui...tiến làm giang sướng quá!!!!" Giang khụy xuống đất thở hổn hển.




    "Hì hì!! để mình làm cậu sướng hơn nhé!!" Tiến cười gian rồi cầm dương vật mình đút vào lồn giang nhưng tiến chỉ đút vào một đoạn ngắn rồi lại rút ra, cứ lặp đi lặp lại như vậy một lúc thì giang cảm thấy nứng trở lại, lồn không được lấp đầy khiến giang cảm giác ngứa ngáy khó chịu nhưng tiến vẫn không chịu đút hết vào trong.




    "Tiến ơi đút vào hết đi mà tớ thấy ngứa lắm!"




    Tiến không nói gì mà cứ lặp đi lặp lại như vậy. "Đút vào hết đi mà!! tớ khó chịu lắm, xin cậu đấy...đút buồi của cậu ngập lồn tớ đi!!" Giang van xin.




    Phộp!... "A.....ui...."



    Tiến bất ngờ đẩy mạnh một cái, dương vật to dài của tiến xuyên thẳng vào trong âm đạo Giang, đầu khấc chạm đến tử cung nàng. Tiến lại rút ra rồi lại đẩy mạnh một cái...




    Phục!... "hự..." Phục... "Ưhmmm..." Tiến vừa nhấp từng cái vừa thò tay luồn qua áo và bóp vú giang.



    "Giang này!!" Tiến hỏi.



    "Ưhh..ưh gì..vậy tiến?..." Giang vừa rên vừa đáp.



    "Mình thấy ánh mắt anh Tuấn nhìn cậu có chút dâm tà, hay mình rủ anh ấy some chung?" Tiến đề nghị.




    "Không được đâu, Giang chỉ là của mình cậu thôi!!" Giang đáp ngay.




    "Mình biết mà nhưng some sẽ rất sướng đó, cậu nên thử một lần cho biết, tớ có ghen đâu mà ngại!!" Tiến vẫn kiên trì thuyết phục.




    "Nhưng..."




    "Không nhưng gì cả, cậu cứ thử một lần đi, sẽ không hối hận đâu mà!!"




    Giang đang nghĩ thì tiến dập liên tục vào lồn nàng rồi nói "Some sẽ còn sướng hơn thế này đó, cậu đồng ý đi!!"




    Giang bị khoái cảm làm trống rỗng tâm trí nên không nghĩ được nhiều nữa nên gật đầu. Tiến thì vui mừng vì sắp được thử cảm giác some mà Tiến mơ ước từ lâu.




    Nghĩ vậy tiến hứng hơn dập cặc mạnh hơn và nhanh hơn... Tiến và Giang hòa vào nhau trong những đợt sóng nhục dục vẫn đang cháy trong hai cơ thể đang nối với nhau qua một vật dài và nóng bằng thịt. Giang càng bị địt càng hứng hơn và khoái cảm đang dần dần được đẩy lên cao. Từng nhịp nhấp cặc của tiến vào lồn nàng làm nàng sướng muốn điên lên, những tiếng rên to không thể kiểm soát của giang vang lên khắp góc vắng trong đêm khuya tĩnh mịch...




    Giang đã chìm hẳn vào xúc cảm mãnh liệt đang cháy bùng, từng nhịp tình mạnh mẽ của tiến vẫn đều đều vào ra trong cô bé đỏ hồng của nàng và rồi tiến thở gấp, cái ấy co giật mạnh mẽ, của tiến phun vào trong Giang nóng rực, lồn giang co bóp thật mạnh như để đón từng đợt từng đợt của tiến... Giang rên to ầm cả một góc vắng trong một đêm yên ắng ảm đạm...
     
  4. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    3,129
    Đã được thích:
    1,873
    Chap 5+6: Hòa.




    Hai con người đang ở trên đỉnh của sự giao hợp, của Tiến vẫn không ngừng đi vào trong Giang...



    "Tớ muốn..có con với cậu... hãy lấp đầy tử cung tớ...bằng tinh trùng của cậu đi Tiến ơi!!!" m đạo giang vẫn quấn chặt lấy dương vật tiến như cố vắt hết những tinh hoa của tiến, trong tử cung giang đã tràn đầy dấu vết của tiến.




    Sau hơn một phút thì tiến từ từ rút dương vật ra khỏi âm đạo giang, giang đang được lấp đầy rất ấm áp tự dưng thấy trỗng rỗng nhưng cũng gần sáng rồi.. không thể cứ ở ngoài đường thế mãi được nên hai người mặc lại quần áo rồi đi khỏi góc vắng đó…




    ….




    05:30….



    “Tuấn thức dậy, cái cổ nhức nhức do ngủ vẹo đầu, Tuấn vừa ngáp ngáp vừa vào phòng tắm rửa mặt lại ngó sang Tuyết Ly bây giờ vẫn đang ngủ ngon..



    “Ngủ giỏi thật đấy! từ tối qua đến giờ vẫn ngủ được!! Thua…” Tuấn cười khổ rồi bước vào phòng tắm.



    Vài phút sau Tuấn ra khỏi phòng tắm rồi ra ngoài mua đồ ăn sáng…



    Đến một quán bánh mì nho nhỏ ở cổng nhà trọ Tuấn mua mấy cái cùng với vài cái xúc xích và sữa, trong lúc chờ chủ quán lấy bánh cho thì nhỏ Linh cũng đến mua…



    Tuấn nhìn con Linh rồi hỏi “Quý cô kênh kiệu đi mua bánh mì đấy à?”



    “Ờ!! tôi đi mua đấy!! có sao không thằng cha mắc dịch?” Con Linh đốp lại ngay.


    “Cay rồi nha!!:mad: mới sáng đã bị chửi...đậu má!!!” Tuấn lẩm bẩm rồi kệ con Linh, với con này không nên đấu khẩu vì cái miệng xinh xắn của nó cực kì lợi hại, Từ lúc đến đây Tuấn nghe hàng xóm thuê trọ kể lại con Linh chưa từng thua ai về khoản đấu khẩu cả, dù nó làm sai nhưng nó vẫn lật được lại thành đúng… Thế mới tài!!!




    Mua bánh xong rồi Tuấn quay đít đi về và không quên vẩy vẩy ít dầu mỡ trên cái xúc xích vào cái váy trắng của con Linh làm chiếc váy đang đẹp trắng tinh khôi có thêm vài chấm ố ố màu…




    Tuấn cố nhịn cười rồi phắn nhanh khỏi quán kẻo họa đến thân…



    Về đến phòng Tuấn vẫn không thể ngừng sung sướng vì biết cái váy đó giá nó không rẻ vì là hàng hiệu hẳn hoi. Mải cười quá Tuấn còn suýt vấp vào cạnh cầu thang nữa…



    Vào đến phòng thì Tuấn thấy Tuyết Ly đã thức dậy và đang ngồi co ro trong góc giường.



    “Em dậy rồi à? ăn sáng không?” Tuấn hỏi rồi đặt cái túi bánh lên giường nhưng Ly không đáp cứ nhìn đăm đăm vào Tuấn.




    “Ủa!! sao nhìn anh ghê vậy?” Tuấn hỏi tiếp nhưng đáp lại vẫn chỉ là sự yên lặng của Tuyết Ly.




    Tuấn tiến đến ngồi bên mép giường rồi hỏi tiếp “Em bị câm à?”



    Nhưng Tuyết Ly vẫn chẳng có biểu hiện gì, chỉ cứ dán mắt vào Tuấn.



    Tuấn khó hiểu rồi mở túi bánh mì ra, cầm một cái rồi đưa cho Tuyết Ly nhưng Ly chợt lao lên ôm chặt lấy Tuấn, còn quắp cả hai chân vào người Tuấn làm Tuấn bất ngờ và cố gỡ Ly ra nhưng không được…



    m hộ Ly cứ cọ vào dương vật tuấn làm nó cứng lên trong quần, Tuấn thấy nứng nứng nên cố hết xức và đẩy được Ly ra giường...



    “Khỏe quá!!” Tuấn cảm thán, tuy đã gỡ được Ly ra khỏi người nhưng đó là Tuấn được rèn luyện sức khỏe bởi việc học võ nên mới đẩy được Ly ra, một cô gái mà có sức khỏe như vậy thật không tin nổi.




    Tuấn quay lưng rời đi thì chả biết bằng cách nào mà Ly đang ngồi lại phi thân đến vào Tuấn và ôm thật chặt, cặp vú mềm mại áp chặt vào lưng Tuấn, đôi chân lại quắp chặt vào người Tuấn. Nhìn hai người bây giờ như khỉ bố cõng khỉ con trên lưng vậy…



    Sau một lúc cố gắng nhưng ở tư thế này muốn thoát ra mà không làm Tuyết Ly đau thì thật khó nên Tuấn đành gọi điện xin được nghỉ buổi làm hôm nay và ở nhà với Ly.




    Lặng lẽ nhìn trần nhà Tuấn nghĩ thầm “Thế này là méo nào? mang một cô gái về, cô ta không nói không rằng, cứ ôm khư khư mình như thể mình là đồ vật của cô ta vậy! cái số mình nó nhọ thật toàn gặp người không bình thường!!!” Tuấn thầm than với ông trời.




    Tuấn nghĩ vậy nhưng vẫn chăm sóc cô gái này, sau khi dụ dỗ cho Tuyết Ly ăn sáng xong thì Tuấn lấy cái laptop ra gõ gõ mấy chữ “Không nói và cứ ôm chặt người khác là biểu hiện của bệnh gì?” rồi Enter, lập tức màn hình hiển thị ra vô số kết quả, nhưng toàn kết quả về bóng đè với mất ngủ nên Tuấn tắt luôn trang đó đi và vào thiên địa đọc truyện sex.




    Đến box truyện quen thuộc Tuấn lại tìm đến bộ truyện quen thuộc tên là “12 Ma thần” của tác giả có nick tên là “Sỉ nai đẹt” , truyện kể về 6 vị nữ thần tiên trên trời bị lesbian(đồng tính) nên xuống trần và gặp được 6 con ma nữ cũng bị lesbian nên họ đã yêu nhau và xxx nhau. Đây chính là lí do mà Tuấn yêu thích truyện này, dâm dục và cuồng loạn pha với cả sự biến thái...



    “Ô! có chương 469 rồi, đọc cái đã…” Tuấn click vào.



    Đọc một lúc thì đến đoạn một nữ thần hấp diêm một em ma nữ, họ bú vú nhau, móc bướm nhau rồi rên rỉ. Tuấn đọc đến đây mà cứng cả chim định cởi quần ra quay tay thì chợt nhớ ra Tuyết Ly vẫn đang bám chặt trên lưng thế là đành cố nén cơn nứng xuống nhưng vú Ly áp chặt trên lưng, mặt Ly sát sạt bên cạnh đã ngăn cản không cho dương vật Tuấn xìu xuống…





    Tuấn cố giữ bình tĩnh để không đè Tuyết Ly ra mà sung sướng dù rất muốn. Tắt cái laptop đi, nhìn đồng hồ mới có 7 rưỡi, Tuấn chả biết làm gì vì vướng cục nợ sau lưng...




    Nghĩ một hồi thì Tuấn lại lấy cái điện thoại của Ly ra gọi vào số điện thoại kia nhưng vẫn không liên lạc được.




    Tuấn lại bật cái máy tính lên và mở một video về tập ghim rồi cho Ly xem với hi vọng cô ta sẽ thích bọn 6 múi mà quên hắn đi nhưng Tuấn càng ngao ngán khi cô ta chả thèm chú ý đến cái máy tính đang chiếu hình trai đẹp 6 múi với cơ bắp cuồn cuộn kia...




    Pẹt..pẹt...pẹt...púttt...



    Tuấn tự dưng nghe thấy tiếng gì là lạ phát ra từ phía sau nên quay lại xem nhưng không có gì!. Nhưng ngay sau đó Tuấn đã nhận ra....




    "CHẾT TIỆT!!! CÔ TA ỈA RA QUẦN RỒI!!!" Tuấn phóng như bay vào phòng vệ sinh, Mặt hằm hằm tức tối.




    Đến lúc này Tuấn cú lắm rồi mà Ly cứ bám chặt không buông, Tuấn nghĩ phải dùng đến bạo lực thôi. "Hự!" Tuấn thụi cùi trỏ ra sau trúng vào bụng làm Tuyết Ly đau đớn buông Tuấn ra và ngã ngồi vào đúng bồn vệ sinh, Tuấn quay phắt lại tụt quần Ly ra và cuộn lại cho vào cái túi nilong rồi đêm đi vứt, chứ ai rảnh hơi mà giặt cái quần dính đầy cứt.




    Lau sơ sơ cái vùng háng của Ly cho sạch hết cứt còn dính lại rồi Tuấn đưa Ly vào nhà tắm rồi xối nước và kì cọ khắp cơ thể Ly cho thật sạch sẽ xong đưa Ly ra giường và đi ra ngoài.




    Đi đến một siêu thị Tuấn lấy mấy cái bỉm, vài bộ váy và đồ lót, thêm cả vài lọ sữa tắm, kem chăm sóc da cùng dung dịch vệ sinh phụ nữ, vài thỏi son, bộ trang điểm và ít đồ trang sức. Trong lúc chờ thanh toán Tuấn nhìn đống đồ mà ngậm ngùi, "Đàn bà sao cần lắm thứ vãi cả lìn?" Tuấn lẩm bẩm.




    Thanh toán xong Tuấn đi về, lòng tự trách mình ngu.. Tự nhiên rước về một cô gái dở hơi rồi còn phải mua đồ cho cô ta tốn gần hai triệu.




    Về đến nhà Tuấn mặc bỉm cho Ly rồi chiều sẽ đưa cô đến công an cho họ giải quyết…



    Hình như sau phát thụi vào bụng của Tuấn Tuyết Ly biết điều hơn thì phải, cô ấy cứ ngồi im một chỗ rất ngoan ngoãn, nhưng khi ăn thì Tuấn vẫn phải bón cho...và tất nhiên Tuấn thấy khó chịu vì tự nhiên phải đi phục vụ một cô gái không biết từ đâu ra…


    Tuấn đành dậy Tuyết Ly cầm thìa và xúc cơm, Tuấn mỉm cười vì cô ấy còm nghe lời…



    Thở dài một hơi Tuấn lắc đầu thương hại, Một cô gái đang độ tuổi trẻ trung sao lại thành thế này nhỉ. Dù không biết lí do nhưng Tuấn nghĩ chắc chắn là Ly mới bị không lâu vì nếu Ly bị từ nhỏ thì không thể làm chứng minh nhân dân được, còn cái sức khỏe của Ly nữa…




    Sau bữa cơm trưa Tuấn đang ngồi trên giường lướt web thì Tuyết Ly lại ôm Tuấn, nhưng không còn là cái ôm đến nghẹt thở buổi sáng mà nhẹ nhàng như một người con gái bình thường. Đôi tay thon vòng qua eo Tuấn.. Đầu tựa vào lưng Tuấn.. Ánh mắt nhìn vào khoảng không trước mặt.




    Tuyết ly hiện tại chỉ làm theo bản năng con gái, hoàn toàn không có ý định gì nhưng Tuấn lại bắt đầu nghi ngờ “Chẳng lẽ cô ta giả vờ bị như vậy để bẫy mình, rồi dụ mình dâng hiến đời trai cho ả, hay cô ấy muốn lừa đảo?” Tuấn tự nhắc mình phải cẩn thận hơn nhưng lại nghĩ khác “Mà cô ấy đã gặp mình lần nào quái đâu? còn hôm qua khi mới thấy cô ấy, cả lồn và đít đều có tinh trùng, có thể là bị hiếp dâm tập thể rồi chấn động tinh thần chăng?... cũng không đúng, nếu vậy thì tinh thần phải hoảng loạn chứ không thể điềm tĩnh như này được…” Tuấn nghĩ nhiều mệt não nên thôi không nghĩ nữa.




    13:00…



    Tuấn kéo Tuyết Ly ra trước cái giương rồi mặc đồ khác cho nàng. Chiếc quần lót đỏ rực rỡ được mặc vào, nó áp lên cái mu căng mọng của Tuyết Ly… Chiếc áo vú cũng màu đỏ dần che lấy một nửa bầu vú Ly, Tuấn cài khóa áo vú cho Ly xong thì lấy cái váy mới mua ra, nó màu hồng xinh xắn đáng yêu…




    Mặc được váy cho Tuyết Ly xong thì Tuấn để Ly ngồi xuống và đi đôi giày vào chân cho nàng. Chiếc giày này đế bằng cho nên Tuấn chắc chắn là Ly đi được. Mọi thứ đã ổn chỉ còn khuôn mặt và mái tóc. Tuấn lấy thỏi son màu hồng ra tô lên môi ly, khuôn mặt được đánh phấn và mi mắt được uốn cong, lông mày cũng được kẻ một nét rất thanh tú.



    Mái tóc được Tuấn chải mượt mà cột cao đuôi ngựa. Xong xuôi Tuấn nhìn tác phẩm của mình “Không tệ chút nào! mình thật giỏi!! hê hê!” Tự sướng xong Tuấn cầm cái chứng minh nhân dân và cái điện thoại của Tuyết ly xong Tuấn nắm tay nàng và kéo nàng đi…



    Sau một hồi đi bộ trên đường Tuấn đã tìm thấy đồn cảnh sát, Vui mừng khôn siết Tuấn kéo Ly vào bên trong.




    “Sắp thoát được kiếp nhọ rồi haha…” Tuấn mừng thầm trong bụng.



    Đến bàn tiếp đón Tuấn trình bày hết vụ việc rồi lấy cái chứng minh nhân dân và cái điện thoại ra giao cho công an sau đó ung dung đi về…




    Vui mừng chưa được mấy giây thì Tuyết Ly chạy đến ôm lấy Tuấn… Đôi mắt ngấn lệ, bờ môi mấp máy như muốn nói điều gì những tiếng ư ứ trong cổ họng không thể hiểu. Hai anh công an chạy ra nắm lấy hai tay cô và giữ cô lại để cho Tuấn đi…




    Huỵch…..Á!!!….. Hự!!…..ựa!!…….



    Tuyết Ly vùng ra khỏi hai anh công an và đấm mấy cái vào họ xong chạy đến chỗ Tuấn, nước mắt giàn dụa miệng há há như cố nói gì đó nhưng phát ra chỉ là những tiếng ư ứ vô nghĩa.




    Tuấn khó hiểu nhìn Ly, đang nắm tay mình lay lay như đang cầu xin gì đó. Hai anh công an cũng chạy đến và thấy cảnh đó họ ngủi lòng rồi nói với Tuấn “Cậu Tuấn này! có lẽ hiện tại cứ để cô ấy ở bên cạnh cậu là tốt nhất, ép buộc cũng không có ích gì mà gia đình của Ly thì chưa rõ nên tôi thấy thế này: Cậu cứ tạm sống với cô ấy đã… Còn chiếc điện thoại và chứng minh nhân dân cứ để ở chỗ chúng tôi, nếu có tin gì chúng tôi lập tức báo cho cậu, cậu cho tôi số điện thoại nào!!”



    Tuấn thở dài rồi để lại số điện thoại cho anh công an sau đó cùng Ly trở về…




    Trên đường về Tuyết Ly khoác tay Tuấn thật chặt, như không để cho Tuấn chạy thoát vậy. Về phần Tuấn thì lắc đầu cười khổ “Vẫn không thể thoát được em,...không biết là rắc rối hay là phúc đây”
     
    ntple100, robotrix, hieuxxsrn and 2 others like this.
  5. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    3,129
    Đã được thích:
    1,873
    Chap 7+8: Không rời.



    Mới hai rưỡi Tuấn chưa muốn về nhà trọ ngay mà đưa Tuyết Ly đi chơi…




    Cả hai đi dạo trong công viên… Ly nép mình vào Tuấn, bây giờ đối với nàng Tuấn là người mà nàng tin tưởng nhất dù không thể nói, từ khi nhớ lại được mình là ai thì Tuấn là kẻ thứ ba tốt với mình.



    Nàng vốn chỉ là một đứa bé mồ côi, năm sáu tuổi nàng học lớp một thì bi kịch xảy đến, cha mẹ bị tai nạn giao thông vào đều qua đời, hôm ấy khi thấy cha mẹ nằm trong vũng máu dưới gầm ô tô chiếc xe máy thì tan tành. Tuyết chỉ biết gào khóc và cố gọi cha mẹ dậy nhưng nàng gọi mãi gọi mãi, gọi đến khản cả tiếng nhưng cha mẹ vẫn không dậy…



    Hôm sau cô bé sáu tuổi đi theo xe tang, ai cũng xót thương cho cô bé, mới sáu tuổi đã phải chịu nỗi đau mất mát quá lớn, bây giờ cô bé không còn ai thân thích cả…



    Sau ngày hôm đó cô bé sáu tuổi tên Tuyết Ly trở nên bơ vơ, hàng xóm thương tình nên mỗi ngày đều có một nhà cho ở và cho ăn cơm.




    Cuộc sống của Ly diễn ra như vậy trong một năm thì mọi người cũng đành đưa Ly vào cô nhi viện vì không ai có đủ khả năng để nuôi…




    Ly sống trong cô nhi viện đến năm 14 tuổi thì có một cặp vợ chồng ngoài năm mươi đến xin nhận nuôi và Ly theo họ đi về nơi ở mới…



    Sống hạnh phúc với hai vợ chồng ấy hai năm thì Tuyết Ly bị bắt cóc bởi mấy thanh niên và chúng đã lấy đi thứ quý giá nhất trong đời con gái của Ly…



    Mười sáu tuổi đã có hiểu biết về cuộc sống, lúc mất đi đời con gái của mình Ly đã cạn nước mắt rồi, cũng từ dòng nước mắt đã cạn Tuyết Ly kiên cường chạy thoát được khỏi bọn bắt cóc và sau đó tính cách cô trở nên trầm lặng hơn, cô làm đủ mọi nghề để sống, rồi cô đi học võ… Sự tập luyện chăm chỉ đã cho cô một sức khỏe hơn người và cô đã không còn sợ ai, cô dần trở nên kiêu ngạo.




    Và rồi chính sự kiêu ngạo đó đã đẩy cô vào bi kịch khác, bi kịch đã làm cô mất hẳn đi ý thức của mình, trở thành một người không có cảm xúc…




    Hôm đó cô đến chỗ làm như thường lệ, nhưng hôm nay gã giám đốc mời nhân viên đi ăn, mọi người ai cũng vui mừng vì lần này xếp mời nhưng không ai biết mục đích chính của bữa ăn ngày hôm nay chính là nhắm vào Tuyết Ly.




    Từ ngày Tuyết Ly đi làm buổi đầu tiên giám đốc đã si mê cái cơ thể của Ly rồi, mới 18 tuổi nên Tuyết Ly nảy nở tươi mơn mỏn thu hút mọi ánh mắt của người khác giới, lúc ấy ánh mắt dâm dê muốn ăn tươi nuốt sống cơ thể Ly của lão giám đốc.




    Lão muốn cưỡng hiếp cô nhưng lại không dám vì cô có võ. Rồi từng ngày trôi qua, ngày nào cũng gặp Ly được nhìn thấy cơ thể Ly đã thôi thúc gã tìm cách để chiếm đoạt lấy thân thể nàng và hôm nay chính là cơ hội…




    Sau khi đi ăn xong gã giám đốc đặt một phòng hát Karaoke rồi mời mọi người cùng đi hát. Đến phòng karaoke Tuyết Ly nhận ra có gì đó không bình thường, cánh cửa rất dày và còn có hai thanh niên canh gác nữa. Với bản tính kiêu ngạo Tuyết Ly cũng mặc kệ mà cứ vậy bước vào.



    Mọi người hát ầm ĩ và uống bia, Gã gíám đốc cũng mang đến cho Tuyết Ly một cốc bia rồi mời nàng uống, nàng lắc đầu nhưng giám đốc lại dụ dỗ chỉ cần nàng uống thì gã sẽ tăng lương cho nàng. Tuyết Ly nghe vậy thì đón lấy cốc bia và uống cạn, gã giám đốc cười âm hiểm rồi nhìn xuống cơ thể nàng một cách thèm thuồng…



    ...Mười phút sau….



    “Để tôi đưa Tuyết Ly về, mọi người cứ hát đi nhé!!” Giám đốc nói rồi dìu Tuyết Ly đi.




    Một ly bia pha thêm ít thuốc tạo ảo giác đã làm Ly sa ngã vào vũng bùn lầy. Trong một khách sạn nhỏ tầm hai sao, gã giám đốc đang xé toang từng mảnh vải trên người Tuyết Ly ra,,, gã điên cuồng lao vào Tuyết Ly khi thấy vú nàng lộ ra, gã bạo lực bóp không thương tiếc, cứ hùng hục như một con thú đói khát. Hai bầu vú của Ly bị bóp đến đỏ ửng…



    Rồi gã lột phăng cái quần lót ra và cười to “Cuối cùng thì cũng đến ngày này, hôm nay phải chơi cho thỏa thích mới được!! Hahaha….!! “ Gã hứng quá thế là tự cởi hết quần áo ra, tay cầm con cặc đút phập một cái vào lồn Ly,...



    “Á……….” Ly rên lên đau đớn, lồn chưa được bôi trơn đã phải đón nhận một con cặc có kích cỡ không nhỏ đâm vào.




    Giám đốc sau khi đút cặc được vào trong thì như biến thành con thú thật, gã cứ dập hông liên tục làm Ly oằn người giẫy dụa, cơn đau rát cùng cực từ lồn làm Ly cắn vào môi đến bật máu, bàn tay nắm chặt lấy ga gường như muốn xé nát ra. Gã giám đốc vẫn cứ hùng hục như trâu điên từng phát từng phát vào lồn Tuyết Ly thật mạnh bạo, tay bóp chặt vú trái nàng rồi gã xuất tinh sau hơn chục phút lồng lộn như con thú.



    Những dòng tinh nóng bỏng phun ào ạt vào tử cung Ly, vú trái bị gã bóp đến biến dạng… Xuất tinh xong gã rút ra rồi cười thỏa mãn “Cuối cùng cũng địt được con đàn bà này, sướng thật.. dù hơi rát buồi!!”



    Ly đầu tóc xõa sượi nằm xụi lơ, tinh trùng từ trong lồn nàng bắt đầu rỉ ra và ướt nhẹp cả háng nàng, trong cơn ảo giác Tuyết Ly nhận ra bản thân lại bị hiếp dâm một lần nữa, đau đớn, tủi nhục, căm thù nhưng không thể vùng lên chống lại…



    Giám đốc không muốn chỉ chơi Ly mỗi lần rồi vứt mà gã muốn chơi nát bướm Ly rồi mới muốn thả đi. Gã đưa cô đến một cái nhà nhỏ ở ngoại ô thành phố và giam cô trong đó…




    Ngày qua ngày, suốt nửa năm cô bị hắn đánh đập và hãm hiếp như một con nô lệ, hắn làm đủ mọi trò với cơ thể của cô và ông trời thật có mắt, ông đã cho cô thoát được khỏi đó và được một người đàn ông ngoài 40 tuổi tên Đạo cưu mang, ông làm nghề dạy võ ở một võ đường trong huyện, khi gặp cô, khắp người chi chít vết thương lớn bé do bị đánh, bầm tím cả cơ thể và không mảnh vải che thân. Ông đạo đã cứu cô và chăm sóc cô như con gái của mình, đứa con trai của ông cũng vậy. Cậu tên là Nghĩa và cũng như cái tên.. Cậu sống luôn có tình có nghĩa, gia đình ông đạo không khá giả lắm nhưng cũng hơn khối kẻ giàu có mà lương tâm bị chó tha, coi thường người khác như rẻ rách…



    Với sự chăm sóc tận tình của cha con Đạo Nghĩa, Tuyết Ly đã hồi phục lại được sức khỏe sau hơn nửa năm bị giam cầm trong căn nhà cô quạnh ấy…




    Với sự kiêu ngạo vẫn tồn tại trong Tuyết Ly, nàng chắc chắn muốn trả thù….



    Sau một thời gian theo dõi gã giám đốc khốn nạn thì Ly đã nắm được những thứ cần thiết để trả thù.



    Một Tuần vào mỗi chiều chủ nhật thì lão luôn đến câu cá ở một con sông nhỏ, lão chỉ đi cùng một thanh niên thấp khoảng mét rưỡi nên cơ hội chính là lúc đó…



    Đợi mãi cũng cũng đến chiều chủ nhật, Ly hăm hở đến sớm và núp trong một bụi cây….. Sau tầm nửa tiếng một chiếc xe chở lão đến Ly vui mừng vì sắp được trả thù thằng chó đã đày đọa mình trong nửa năm…




    Lão xuống xe rồi đến cạnh bờ sông quăng móc câu xuống, thanh niên đi cùng thì trông yếu ớt nên Ly nghĩ cậu ta chắc là sai vặt của lão nên không quan tâm lắm.




    "Còn có thể thảnh thơi đi câu cá!! Lâu rồi chưa gặp lão già! còn nhớ con này không??!!!" Tuyết Ly ngạo nghễ bước ra khinh khỉnh nhìn tên giám đốc.




    Gã giật mình quay lại nhưng không sợ sệt chút nào mà nói "Nhớ buồi anh quá nên quay lại hả hêhêhêhê......"




    Nhìn cái mặt đểu cáng và lời nói của gã, Tuyết Ly nghiến răng lao đến,... Lúc sắp đấm được vào mặt gã thì thanh niên bên cạnh động tay và xô Tuyết Ly ra...




    Xoa xoa cánh tay đau nhức Tuyết Ly nhận ra thanh niên thấp tẹt kia còn có võ giỏi hơn cả nàng. Lúc này gã giám đốc cười nhăn nhở "Hôm nay mày sẽ phải quên đi mày là ai, con đĩ chó ạ!" Rồi gã nhìn thanh niên kia và hất cằm về phía Tuyết Ly.




    Lập tức thanh niên ấy lao đến chỗ cô và khóa chặt tay cô ra sau. "Xin lỗi nhá, anh cũng chỉ làm việc và nhận tiền thôi, đừng trách anh!!"





    “Nhiều lời với nó làm gì? làm đi!!...” Gã giám đốc gắt.




    BỤC!!...




    Một cãi vỗ mạnh vào đầu làm Tuyết Ly ngã vật xuống đất, lúc này chợt một người đi qua....




    "LY!!!!!!!!" Nghĩa gào lên rồi chạy đến bên Ly rồi đỡ nàng dậy. "Ly!....Ly ơi!..." Nghĩa lay lay đầu Tuyết Ly rồi trừng mắt tức giận nhìn gã giám đốc và tên thanh niên.




    Để lại nụ cười khinh thường cho Nghĩa và Ly Gã giám đốc rời đi…




    Nghĩa nén tức giận rồi bế Ly đến bệnh viện.



    “Não bộ bị chấn động mạnh, có thể từ nay cô ấy sẽ mất đi ý thức của mình, và không còn cuộc sống bình thường nữa…” Nghĩa gục xuống ghế khi nghe kết luận của bác sĩ.



    “Là......là…..s...sao hả bác sĩ!!” Nghĩa lắp bắp hỏi.




    Bác sĩ đáp từ tốn “Cậu nên bình tĩnh, cô ấy từ nay có lẽ sẽ sống như một người không có ý thức, không biết ăn, không biết làm gì, không biết mình là ai, nói dễ hiểu thì cô ấy giống như cái xác sống vậy!” Bác sĩ thở dài.




    Nghe những lời của bác sĩ mà lòng Nghĩa quặn đau, từ lần đầu tiên gặp Ly Nghĩa đã thích nàng, tình cảm ấy được vun đúc lớn dần khi sống cùng nhau, bây giờ Nghĩa thực sự đã có tình cảm sâu đậm với Tuyết Ly. Vậy mà….




    Đưa Ly về nhà, ông Đạo cũng được Nghĩa kể lại về sự việc đã xảy ra. Nghĩa rất muốn trả thù cho Tuyết Ly nhưng lão giám đốc khốn nạn kia vừa có tiền lại vừa có thế, Nghĩa sao trả thù được đây…



    Bỏ qua việc trả thù Nghĩa tận tâm chăm sóc cho Ly từng bữa ăn, từng giấc ngủ, những lúc chọc cho Ly vui nhưng Ly mãi chỉ có một biểu cảm và hành động hay ôm người khác. Buồn bã nhưng không biết làm gì Nghĩa đâm ra chán nản, chả thiết làm gì. Mọi chi phí dần dần đè lên đôi vai của ông Đạo, cuộc sống vốn không khá giả giờ trở nên khó khăn hơn rất nhiều…




    Đã qua một năm dài, Tuyết Ly đã hai mươi tuổi nhưng suốt ngày không nói không rằng, không biết làm gì y như cái xác sống mà năm nào vị bác sĩ ấy nói.




    Nghĩa đứng lặng nhìn Ly, lòng đau xót, thương Ly quá mà không giúp được gì cho em ấy…. Đến một ngày khi đang dắt Ly đi công viên giải trí chơi thì Nghĩa đã lạc mất Ly…




    Nghĩa đã đi tìm cả buổi nhưng không thấy bóng Ly đâu, Nghĩa nhờ đến công an nhưng cũng không tìm được, cái điện thoại lưu số của Ly thì ông Đạo đã đánh rơi ở đâu đó nên việc tìm Ly trở nên rất khó khăn…




    Sau khi lạc mất Nghĩa Ly đi lang thang rồi bị một đám thiếu niên bắt đi đến một ngôi nhà hoang, tại đây chúng đã thay nhau hãm hiếp cô, mười mấy thằng nhóc khoảng 15 tuổi cứ xuất tinh vào lồn cô liên tục, chúng luôn phiên hãm hiếp cô đến hơn một Tuần rồi chúng chán và quẳng cô vào một góc vắng tối tăm, trước khi bỏ đi chúng còn hiếp cô một lượt nữa khiến cho hai lỗ của cô đầy tinh trùng khi Tuấn phát hiện ra…




    …..




    Ngồi trên một chiếc ghế Tuyết Ly ngả đầu vào vai Tuấn, dù không nói được nhưng cũng nhớ ra được mình là ai, như vậy cũng đủ làm nàng vui rồi…




    Tuấn thì vẫn khó hiểu, thế méo nào mà sáng nay cô gái này cứ như mất hồn mà bây giờ lại tươi như vậy, dù rất nghi ngờ việc đang bị lừa tình nhưng Tuấn cứ kệ, mỗi tỗi có gái ôm đi ngủ là phê rồi!!!



    ***




    Sang ngày mới Tuấn để Ly ở nhà.cùng với một ít đồ ăn để nàng ăn trưa, bây giờ nàng không còn vẻ ngu ngơ nữa mà giống như một cô gái câm hơn, mọi việc đều biết làm nên Tuấn có thể yên tâm mà đi làm rồi…





    Sau khi Tuấn đi làm Tuyết Ly nhìn quanh phòng rồi ngao ngán nghĩ “Con trai quả thật sống bừa bộn quá!! phòng như ổ chuột! thôi ảnh giúp mình thì mình cũng nên đáp lại bằng gì đó” Rồi Ly dọn dẹp lại căn phòng thật ngăn nắp, quần áo được xếp gọn, bát đĩa được rửa sạch…




    Xong hết việc thì Ly cởi truồng rồi soi cơ thể mình,,, “Cũng ngon lành quá chứ nhỉ?”... Việc cô bị hiếp tập thể trong lúc mất ý thức cô không hề nhớ nên hiện tại cô sống vui vẻ như lúc trước khi ở bên nhà hai bố con Đạo Nghĩa!!




    ….




    Chiều tối Tuấn hối hả đi về nhà vì biết có người đang chờ…



    “Anh về rồi đây!!” Tuấn mở cửa và Tuyết Ly vui mừng ra đón, lau mồ hôi cho các kiểu xong rót cho Tuấn ly nước.




    “Giống như vợ chồng ấy nhỉ!!! thích thật!!...” Tuấn thầm nghĩ, miệng tét ra vì buồn cười.




    Đến tối Tuấn dẫn Tuyết Ly ra ngoài ăn vì ngại nấu cơm, hôm nay Tuấn không gọi cơm rau muống nước mắm nữa mà gọi hai bát mì…




    Mấy phút sau hai bát mì đã được đưa lên và hai người thi nhau húp soàn soạt,,, không còn cô đơn nữa, Tuấn thấy cuộc sống vui vẻ hơn khi có sự xuất hiện của Tuyết Ly bên cạnh mình trong sớm tối!!!...
     
    robotrix thích bài này.
  6. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    3,129
    Đã được thích:
    1,873
    Chap 9+10: Thoát.




    Hai tháng sau....




    "Anh Tuấn!! nói A nào!!" Tuyết Ly gắp cho Tuấn miếng thịt, sau hai tháng kiên trì học chữ Ly đã có thể nói chuyện như bình thường.




    Tối ngày bên nhau,,, Ly đã có tình cảm rất nặng với Tuấn, bây giờ mà phải xa nhau chắc Ly không chịu nổi.




    Tưởng như vậy đã là hạnh phúc vui vẻ nhưng bất ngờ công ty Tuấn phải giải thể, không còn việc làm, đi xin việc khắp nơi nhưng chả có nơi nào nhận... Trong lúc thất nghiệp đầy lo toan ấy một người đàn ông nhìn khá cường tráng nói chuyện và rủ Tuấn đi làm cho ông ta. Nghề đời nợ thuê...




    Mức lương hấp dẫn đã kéo Tuấn vào nghề đó, ngày đầu tiên đi làm Tuấn đã làm rất tốt khiến ông chủ rất hài lòng. Công việc đòi nợ này cũng rất đơn giản, chỉ cần có sức khỏe để uy hiếp con nợ và ép hắn giao tiền ra rồi về đưa cho người thuê, ông chủ và vài người nữa sẽ phụ trách việc nhận việc và giao việc cho người đi đòi, lương ăn theo thành tích... đòi được càng nhiều người thì lương càng cao và ăn theo 15% số tiền đòi được. Ví dụ đòi được mười triệu thì ăn một triệu rưỡi, đòi được một trăm triệu thì ăn mười năm triệu. Cho nên làm nghề này rất nhanh giàu, ai càng có thực lực thăng tiến càng nhanh.




    Được đào tạo võ thuật bài bản nên Tuấn có thể nói là gần đến mức cao thủ, chỉ sau một năm Tuấn đã có vài tỉ trong tay và rút ra khỏi công việc đó rồi sống ở một căn nhà mới mua tại rìa thành phố cùng Tuyết Ly...




    Toàn bộ số tiền Tuấn gửi hết vào ngân hàng hàng tháng rút lãi ra tiêu, không phải làm việc khiến Tuấn có nhiều thời gian để đi chơi hơn.




    "Tìm được thằng đó rồi à? mày dẫn mấy anh em đến tẩn nó cho tao, đánh nó què chân cho tao, địt mẹ nó chứ thằng chó dám đánh em tao phải nằm liệt giường! " Một gã nói với mấy tên đàn em.




    Trước đây trong một lần đi đòi nợ, có một tên rất cứng đầu nên Tuấn ra tay hơi mạnh, kết quả là hắn phải nằm liệt giường nửa đời còn lại.




    Hôm nay... Một ngày nắng đẹp, Tuấn và Ly lại ra ngoài dạo chơi như thường lệ, nhưng có lẽ hôm nay sẽ là ngày mà khiến Tuấn phải đau đớn uất hận khi nhớ lại…




    Tuấn mua cho cả hai ít đồ ăn vặt rồi dạo phố trên chiếc Ducati độ hầm hố. Tuấn không biết từ đằng sau đã có hơn hai chục chiếc xe máy bám theo, những kẻ lái xe đều xăm trổ hổ báo, mặt mũi bặm trợn.



    Đến một con đường vắng bọn bám theo bất ngờ phi lên trước rồi chặn xe Tuấn lại. Tuấn bắt đầu cảm thấy không ổn.




    Hơn bốn mươi thằng du côn bao vây họ, bọn chúng từ từ rút dao cùng mã tấu ra. Tuấn hãi hùng nghĩ thầm “Chết tiệt rồi, xem ra bị trả thù thật rồi, biết thế trước đéo làm không thì giờ đã đéo bị thế này!!”



    “Các ngươi là ai sao lại bao vây tôi?...” Tuấn hỏi.




    “Bọn tao đến để cho mày tàn phế tại đây đó, việc mày đã làm thì phải trả thôi, đừng trách ai cả nhé!! Anh em lên!!!”




    Rồi bọn chúng cầm mã tấu, cầm dao xông đến Tuấn và Ly.



    Vút….vút….



    Tiếng mã tấu chém làm Tuấn rợn tóc gáy, tuy có võ đấy nhưng với bọn chém liều thế này thì sao đấu lại, bọn chúng có mấy chục thằng chứ đâu có ít, Tuấn bắt đầu cảm thấy được nỗi sợ trong mình…




    “Á...ui...đau quá!!!” Tuyết Ly thét lên, một cánh tay nàng rơi xuống.




    Tuấn sững sờ “Bọn này nó chém thật chứ đéo dọa, làm sao đây!!!”



    Trong lúc sững sờ một tên đã cầm dao cứa được vào đùi của Tuấn một đường…



    “Bọn mày cho con đấy thăng luôn đi, còn thằng này đập nát tứ chi nó cho tao!!” Tên vừa nãy quát.



    Một tên đến gần Tuyết Ly đang gục dưới đất ôm cánh tay bị đứt… Mã tấu giơ lên...và vút!!!!!....phập….




    Một hòn đá to bay đến thẳng vào mặt tên vừa định chém Ly khiến hắn ngã nhào ra sau, mặt biến dạng…



    “Ly!!...” Tiếng gọi vọng đến tai, nàng quay lại ánh mắt tràn đầy hi vọng khi thấy hai bố con Đạo Nghĩa đang chạy đến. Tuấn vẫn cố né những những nhát chém liên tục hướng tới mình …



    Nghĩa lao đến cạnh Ly lòng quặn thắt khi thấy cánh tay nàng nằm dưới đất. ông Đạo thì đánh bọn du côn xung quanh,, hơn ba mươi năm trau dồi võ thuật ông Đạo có thể được coi là một cao thủ chân chính nên chỉ sau vài chục cú chặt gáy, ông đã hạ gần bốn tên cầm dao cầm mã tấu hung hãn…




    Tuấn thở hổn hển cảm ơn, khắp người cũng có mấy vết chém nhẹ đang rớm máu.




    Mau đưa Ly đến bệnh viện nhanh đi!!” Ông Đạo thúc giục con trai.




    “Vâng!!” Nghĩa đáp rồi bế Ly đi cùng cánh tay bị đứt.




    “Cậu đi theo chúng tôi luôn đi!!” Ông Đạo lấy luôn một chiếc xe của bọn du côn rồi phóng theo Nghĩa. Tuấn cũng đi theo “Chắc đây là bố của Ly rồi!!”




    ….




    Tại bệnh viện… Trong lúc chờ Ly băng bó vết thương Tuấn được ông đạo hỏi chuyện “Sao cậu lại biết Ly của chúng tôi vậy?”




    “Hay mày bắt cóc Ly hả??” Nghĩa túm lấy cổ áo Tuấn.



    “Nghĩa! để bố hỏi chuyện!!” Ông Đạo trừng mắt.




    Nghĩa buông cổ áo Tuấn ra rồi ra ghế ngồi đợi…




    Tuấn bắt đầu kể lại chuyện bản thân đã gặp Ly như thế nào, rồi quá trình sống với Ly ra sao cho hai người nghe.




    Vừa kể xong thì cũng là lúc Ly đi ra sau khi cầm máu và băng bó xong, nàng nhìn cánh tay mình mà đau đớn, giờ nàng đã là người khuyết tật, không biết có ai còn để ý tới mình không nữa. Đau đớn làm hai dòng nước mắt chảy khỏi mi và lăn dài trên má của cô gái bất hạnh…




    “Ly con đừng khóc, còn bố đây mà!!” Ông Nghĩa xót xa nhìn cánh tay cụt của Ly.



    “Bố!!! Huhuhu…..!!” Ly gục đầu vào bờ vai ông Đạo khóc.



    Rồi chợt nhớ ra gì đó Ly hỏi “Anh Tuấn đâu rồi bố? Anh ấy có bị sao không?....”



    “Cậu ta ngồi bên kia kìa!” Ông Đạo chỉ sang hàng ghế chỗ Tuấn đang ngồi…



    Tuyết Ly chạy đến ôm lấy Tuấn, “Anh có bị sao không?”


    “Anh không bị sao cả! Em đừng lo!...” Tuấn vỗ về, quên luôn cả vết thương ở chân.



    Chứng kiến người mình yêu gần gũi bên người khác Nghĩa lại càng đau hơn, nhưng cũng nhẹ nhõm hơn. nhìn bộ quần áo của Tuấn cũng biết Tuấn là người có tiền không như hắn, đến giờ vẫn chỉ đi làm thuê. Ly bên Tuấn sẽ hạnh phúc hơn là bên hắn….




    Đưa ra được quyết định này, Nghĩa cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn, quyết định sẽ chỉ mãi mãi làm người anh trai nuôi mà thôi….




    “Chúng ta về thôi!” Tuấn nói.




    “Vâng!!”




    "Sao!! THẤT BẠI! hơn bốn mươi thằng dao kiếm đầy mình đéo ăn được một thằng không có vũ khí!! địt mẹ bọn ăn hại này!!!" Gã là dương, anh trai của tên bị Tuấn đánh cho nằm liệt giường.




    "Dạ! lúc bọn em đang bao vây nó thì có hai người đến giúp nó,trong đó có một lão giỏi võ đánh ngất hết bọn em, lúc tỉnh lại thì bọn nó đi mất rồi!"




    "Địt mẹ ngu!!!" Gã dương chửi.




    "Chúng mày cứ theo dõi tiếp rồi tìm cơ hộ, phải đánh nó tàn phế cho tao, để nó biết cảm giác sống không được chết không xong là như thế nào!!!"




    "Vâng!!" Đám đàn em rút hết.




    ….





    Ra khỏi bệnh viện Tuấn nói với Ly “Em đã tìm thấy bố em rồi thì anh nghĩ em không nên sống với anh nữa Ly ạ! Em nên sống cùng gia đình của mình!!”





    Ly chợt dừng lại rồi nhìn thẳng mắt Tuấn “Anh đuổi em đi sao?”





    “Không phải đuổi! Chỉ là anh nghĩ em nên sống với gia đình của mình thôi!!” Tuấn đáp.





    “Không!! Em muốn sống với anh!!!”





    “Qua việc vừa nãy em không thấy được sự nguy hiểm khi bên anh sao? Trước anh làm cái nghề đòi nợ, gây thù không ít, ai dám đảm bảo việc vừa nãy sẽ không diễn ra nữa… Thôi nghe anh, bố em rất giỏi võ, giỏi hơn anh nhiều nên em ở bên bác thì sẽ an toàn hơn!!” Tuấn ôn tồn nói với Ly.





    “Em không sợ nguy hiểm, em chỉ muốn bên anh thôi!!” Ly cố ôm chặt lấy Tuấn.





    Tuấn đưa ánh mắt cầu cứu sang ông Đạo. “Thôi con hãy nghe lời cậu ta đi, con ở bên chỉ làm cậu ta phải lo nghĩ thêm thôi, nào nghe lời bố, về nhà thôi con…!” Ông Đạo vỗ vai Ly.





    “Con sẽ không làm làm vướng chân anh ấy đâu mà, bố cho con ở với anh ấy đi!!...” Tuyết Ly cố thuyết phục bố.





    Tuấn nghĩ đã đến lúc phải trở thành kẻ bạc tình rồi, nếu không thì sẽ không dứt được khỏi Ly mất. Nghĩ rồi Tuấn nói giọng lạnh tanh “Em nên sống cùng gia đình, sao cứ phải cố theo anh làm gì? em cứ ở bên cản trở thì sao anh có người yêu được! Quyết định nhé, em sống cùng bố và anh trai của em, anh sống cuộc sống của anh!!” Nói xong Tuấn lạnh lùng quay lưng bước đi.




    “EM YÊU ANH!!!!!” Ly gào lên giữa cổng bệnh viện.





    Tuấn sững lại “Hừm! Làm sao đây, biết Ly thích mình thật nhưng mình đâu thích em ấy chứ, cứ bước đi là tốt nhất!” Nghĩ rồi Tuấn bước thật nhanh để rời khỏi đó.





    Ly muốn chạy theo nhưng bị Nghĩa giữ lại… “Ly!! Hãy để cậu ta đi, người thích em là anh mà!” Nghĩa biết Tuấn không thích Ly thật nên mới đổi giọng như vậy, hắn không trách Tuấn vì nhờ Tuấn làm vậy mà hắn mới còn cơ hội sống cùng với Ly-Người hắn yêu….





    “Tự do rồi!! Từ giờ cuộc sống cô độc đã trở về bên ta rồi...hô hô hô……” Tuấn cười buồn. Sống chung với Ly một năm, ăn chung mâm, ngủ chung giường thì ít nhiều cũng có tình cảm nhưng tình cảm Tuấn đối với Ly là sự thương hại chứ không phải là tình cảm nam nữ, Suốt một năm tuy ngủ chung giường với nhau nhưng giữa hai người chưa từng xảy ra chuyện gì dù sự khiêu khích và quyễn rũ của Ly rất lớn.





    Nằm trên giường với những suy nghĩ trời đã trưa lúc nào chả hay. Đói bụng Tuấn mặc quần áo rồi đến quán Phở do bốn người Tuấn, Long, Tiến, Giang cùng góp vốn và mở ra, trong đó Tuấn góp vốn nhiều nhất 800 triệu và cũng làm ông chủ luôn. Long làm quản lí, Tiến và Giang sau khi ra trường cũng xin Tuấn và vào làm luôn trong quán...





    “Ông long đâu rồi!! cho bát mì hủ tiếu bò đê!!” Tuấn chọn một bàn ngồi rồi kêu.





    “Áđù! Thằng cờ hó nay mới ló mặt đến đây! Ơ thế Ly đâu ấy nhể? bình thường chả dính lấy nhau như keo sao nay cô đơn thế? cãi nhau hả?” Thằng Long kêu một bát mì rồi chạy ra buôn chuyện.




    “Ly tìm thấy gia đình rồi nên sống với họ, tao thì lại về cuộc sống độc thân!!”




    “mày không buồn à?”



    “Sao phải buồn?”



    “Thì chúng mày chả dính lấy nhau suốt, đi đâu cũng thấy đi cùng nhau, giờ Ly không bên mày thì mày chả buồn!”




    “Tao không buồn, tao coi Ly chỉ là…” Tuấn đang nói thì Long ngắt ngang “Chỉ là em gái và không còn tình cảm gì khác chứ gì!?! Tao nghe câu này 800 lần rồi!!”



    Tuấn cười cười rồi Giang bưng bát hủ tiếu ra “Của anh đây, lâu rồi mới thấy anh đến!”



    Tuấn định nói gì mà khi thấy Giang thì không nói nổi nữa, áo phông trẻ trung, quần soc bò ngắn đến tận tận bẹn, da thì trắng mặt như tỏa nắng, đôi mắt nâu mà nhìn sâu vào thì như bị hút hồn…



    “Thôi anh dùng đi nhá, em đi làm việc!!” Giang thấy ánh mắt Tuấn cứ xoáy vào cơ thể mình nên xấu hổ và chạy vào bếp.



    “Trước nhìn Giang gầy gầy thế mà sao dạo này mơn mởn múp máp thế nhỉ?”



    “Được xực đầy đủ thì gái nào mà chả múp, chú hỏi thật ngu!! Hơ hơ…”



    “Thôi tao đớp đã…” Tuấn vớ lấy cái đũa rồi chén bát hủ tiếu.



    “Ờ đớp đê, tao té đây!...”




    “Đù!”



    ...
     
  7. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    3,129
    Đã được thích:
    1,873
    Chap 11+12: Về.



    Vài ngày sau đó Tuấn đang ngủ phè phỡn trên giường thì điện thoại reo chuông.......


    Reengg......Reeennggg......


    Với cái điện thoại đang nằm lăn lóc trên giường, Tuấn bấm nghe. "Alô! có chuyện gì vậy mẹ?"


    "Con về nhà gấp đi Tuấn,, cái...cái..Phượng bị ..một đám bắt đi mất rồi!" Mẹ Tuấn khóc nức nở trong điện thoại.


    "Con về ngay!!!" Tuấn nói vội rồi nhanh chóng chạy ra chiếc xe moto rồi phóng đi.


    Réoo.....Reo.......reo......


    Tuấn phóng xe bạt mạng về điện biên, động cơ xe gầm rú huyên náo ầm ĩ, dù biết đường để đi về nhưng quãng đường từ thái bình về điện biên không dưới 600 cây nên Tuấn dù phóng nhanh thế nào thì tối muộn mới về được nhà mình, trên đường còn phải nghỉ mấy lần do mỏi tay khi cầm lái lâu.


    "Nó bị bắt như vậy đấy, chả biết bọn nó là ai nữa...!" Tuấn kể lại cho Tuấn nghe sự việc ban sáng xảy ra, Phượng em gái Tuấn bị một đám du côn bắt rồi kéo lên xe và đi tuột, chả biết là đi đâu.


    Tuấn nhớ lại lúc mình bị vây chém rồi nghĩ "Có thể là bọn nó đã biết nhà mình rồi bắt em gái và uy hiếp mình, chết tiệt thật!! không biết Phượng trong tay chúng có sao không? con bé cũng 11 tuổi rồi...!"


    Điều Tuấn lo hiện tại là Phượng có thể bị chúng hiếp dâm rồi khi hắn đến Phượng đã bị giày vò tàn tạ. Nghĩ vậy Tuấn nói với Bố mẹ một câu rồi lại phóng xe đi "Bố mẹ đừng lo, thằng này chết cũng phải đưa Phượng về an toàn!!"


    Tuấn phóng xe về nhà ở thái bình để lấy cái thẻ rút tiền, vì đơn giản có tiền mọi thứ sẽ rất dễ dàng, tìm người, tìm tin tức, tìm bất kì cái gì... miễn có tiền là tìm được hết.


    Chuông điện thoại lại reo trong túi quần, Tuấn rút ra nghe trong khi vẫn phóng như bay..


    “Tuấn à!! Hai hôm trước có một đám côn đồ đến quán bắt trói tao cùng tiến và giang, bọn đấy hỏi tao về gia đình mày, tao không muốn nói nhưng bị đánh đau quá tao buộc phải nói, hôm nay chúng nó thả tao ra, tao gọi điện báo ngay cho mày biết!” Giọng thằng Long gấp gáp.


    “Muộn rồi em gái tao bị bọn nó bắt rồi!! Đợi tao về rồi nói sau!...” Tuấn cúp máy rồi vít ga mạnh hơn, chiếc Ducati phóng đi nhanh hơn trong đêm, Chỉ có trăng và các vì sao vẫn đang đồng hành cùng Tuấn…


    …….


    Reeng…..reengg………….


    Điện thoại lại reo chuông nhưng lần này là một số lạ. “Alo ai đấy?”


    Một giọng khàn đặc vang lên trong loa điện thoại của Tuấn “Hà hà… chào mày! Muốn cứu em gái thân yêu của mày thì đến núi Cô tí nhé, bọn tao đợi mày tại đó, đến đây ngay và luôn đừng để bọn tao đợi không thì em gái mày….hahaha…!” Nói xong thì hắn cúp máy.


    Tuấn thắng xe lại rồi bắt đầu lo lắng hơn. “Núi cô tí ở đâu nhỉ?”


    Nghĩ mãi chả biết núi đó ở đâu Tuấn gọi điện cho mẹ…


    “Tuấn à!! Tìm được Phượng chưa?”


    “Mẹ có biết núi Cô tí ở đâu không?”


    “Núi đó à? nó ở cạnh rừng trồng cây keo khu vực bản sôm đó, con hỏi núi đó làm gì, núi đó nghe nói nhiều ma lắm!”


    “Con sẽ liên lạc sau!” Tuấn cúp máy rồi quay lại con đường dẫn đến bản sôm.


    Bản sôm là một nơi mà hầu như ai ở đó cũng dùng ma túy, nơi này cũng xảy ra khá nhiều vụ đâm chém vì sài ma túy đá, từng đứa trẻ ở đây mới mấy tuổi đầu cũng đã bị ép phải dùng ma túy, con gái mới 8,9 tuổi đã bị hiếp dâm và trở thành đàn bà, từng nhà ở đây đều là cái ổ của ma túy, không ai ở đây là không nghiện, từng con người vật vờ vì thiếu thuốc… Bên cạnh lại có núi tên là Cô Tí được cho là có ma nên dân quanh vùng bỏ đi hết, cái bản Sôm này càng bị xa lánh hơn…


    Trên đường vào bản nhấp nhô khó đi, ổ lợn ổ voi giăng đầy đường, muốn đi nhanh cũng không được.


    Tuấn gọi đến 113 rồi xin trợ giúp đến bản sôm xong sau đó rú ga đi tiếp vào một nơi tăm tối.





    Càng vào sâu hơn đường càng khó đi hơn, một sự hẻo lánh hoang vu đến đáng sợ, Tuấn bắt đầu có linh cảm không lành về nơi này, có thể hôm nay hắn sẽ gặp nạn lớn tại nơi đây.


    Kít….


    Tuấn phanh xe lại trước một ngọn núi mà Tuấn nghĩ đây chính là núi cô tí.


    Rút dưới yên xe ra con dao được ngụy trang rất kĩ, Tuấn cầm dao chặt lấy một khúc cây thẳng để làm vũ khí rồi giắt dao ra sau lưng và đi vào một con đường nhỏ dẫn lên núi…


    Dọc đường đi tiếng dế kêu om tỏi, tiếng lá cây xào xạc trước gió, con đường tuy được ánh trăng soi sáng nhưng cây cối ven đường rậm rạp nên vẫn khá tối. Vài con chim đi ăn đêm hót mấy tiếng dài, tiếng đập cánh của những con dơi đang bắt muỗi xung quanh. Tuấn từ từ đi theo con đường, vừa cảnh giác xung quanh.


    Hú….u…….u…………….!!!


    Hú...ú…………...u…………..


    Tiếng sói tru vang lên khiến không cảnh càng thêm đáng sợ hơn.


    “Hôm nay ngày trăng tròn, không ngờ nơi này lại có chó sói !” Tuấn càng cảnh giác cao hơn, chân bước đ không tiếng động.


    Tung...Tung….Tung……..


    Đi vào sâu hơn Tuấn nghe thấy tiếng trống vọng đến. “Quái! không lẽ ở đây lại có thổ dân?” Tuấn bắt đầu đi nhanh hơn, tiếng trống lại càng to hơn.


    Đi được mấy phút thì tiếng trống ngưng lại, không gian lại yên lặng đến đáng sợ.


    Rồi một lúc sau tiếng trống lại vang lên nhưng Tuấn nghe thấy rất nhỏ, không to bằng lúc nãy…. “Nơi quỷ quái gì thế này??” Tuấn đi mãi mà chả thấy gì, rõ ràng lúc nãy tiếng trống ở gần mà bây giờ lại ở xa.


    Cảm thấy rùng rợn Tuấn quay lại rồi đi về con đường cũ.


    Đứng cạnh chiếc xe của mình Tuấn nhìn lại ngọn núi bí ẩn trước mặt. Từ xa xa cảnh sát đang đến, Tuấn vui mừng vì cuối cùng đã có hỗ trợ.


    Xịch….xịch…..


    Hai chiếc xe cơ động phanh lại, hơn hai mươi cảnh sát cơ động nhẩy xuống xe. Một người trong số họ hỏi Tuấn “Anh là người gọi điện nhờ chúng tôi đúng không?”


    “Đúng vậy! mong các anh giúp, một mình tôi chống không nổi bọn chúng!” Tuấn đáp.


    “Bọn bắt cóc có nói rõ là phải gặp chúng ở đâu không?” Tên cảnh sát hỏi tiếp.


    “Chúng chỉ nói là tôi phải đến núi Cô Tí này chứ không có nói thêm gì khác!” Tuấn trả lời.


    “Thế thì hơi lạ, không nói rõ địa điểm, không đòi tiền chuộc người. Anh có biết chúng muốn gì không?” Tên cảnh sát hỏi Tuấn.


    “Tôi nghĩ chắc là chúng muốn mạng của tôi, vì trước đây công việc mà tôi làm gây thù oán với không ít người, cho nên có thể là những kẻ có thù với tôi đang làm chuyện này!!” Tuấn đáp.


    “Các chiến sĩ!! Chia ra tìm!” Tên cảnh sát nói.


    Rồi hai mươi người bắt đầu chia ra đi tìm khắp núi, Tuấn cũng đi theo một hướng rồi đi tìm riêng.


    Lúc này Tuấn đang đi trên một đường khác, vẫn chẳng có gì ngoài sự yên tĩnh.


    Reng..reeng……


    Điện thoại lại đổ chuông, Tuấn vội bấm nghe khi thấy số điện thoại kia.


    “Mày gọi cả bọn cảnh đến cơ à? tin em gái mày nát không? khôn hồn ấy thì đuổi bọn nó về rồi một mình lên gặp bọn tao! khi bọn nó rút thì tao cho mày địa điểm để gặp...Ôkê!” Giọng khàn đặc nói xong thì lại cúp máy và không liên lạc được nữa.



    Biết bọn bắt cóc đang cho người theo dõi mình từ xa, Tuấn quay lại chỗ xe rồi nói với tên cảnh sát "Thôi các anh nên về đi thôi, bọn chúng vừa gọi điện cảnh cáo tôi, các anh ở đây sẽ làm nguy hiểm đến em gái tôi, xin lỗi nhưng các anh có thể đi được rồi, dù sao tôi cũng học võ thuật mấy năm nên tự biết ứng phó....!"


    Tên cảnh sát suy nghĩ một chút rồi rút bộ đàm ra gọi hai mươi chiến sĩ về, trước khi đi tên cảnh sát để lại câu nói “Hãy cẩn thủ đoạn của bọn chúng đấy, cậu đừng ỷ bản thân có chút võ mà khinh thường chúng…”


    Sau khi hai chiếc xe cơ động rút khỏi điện thoại Tuấn lại reo chuông.


    Vẫn giọng nói khàn đặc nói “Giờ mày ngồi lên xe moto của mày và làm theo sự chỉ dẫn của bọn tao nghe chưa? không làm theo thì mày biết hậu quả mà!!”


    Tuấn làm theo lời bọn chúng, lấy xe và từ từ đi theo một con đường mà chúng chỉ dẫn,,, qua một đám cây bụi rậm rạp là một con đường khá to đủ để cả xe oto đi vào…


    Tuấn sau một hồi thì cũng đi đến một nơi có ánh lửa rồi cả tiếng nhạc vọng đến.


    Lên đến đỉnh núi là một chỗ bằng phẳng và rộng rãi, có một đống lửa lớn đang cháy và nhạc được mở những bài thật sôi động, vài người đang nhẩy nhót, ánh sáng đầy màu sắc phát ra từ vài chiếc oto đỗ cạnh đó. Cảnh tượng như một vũ trường ngoài trời vậy…


    Dưới ánh trăng sáng, mọi người phiêu cùng những tiếng nhạc, ánh lửa bập bùng làm Tuấn nghĩ “Bọn này thật có tâm, biết em gái tao thích mấy loại nhạc này nên mở cho nó đỡ buồn đây mà, lại còn nhảy nhót như con khỉ chọc nó vui…”


    Tuấn dừng xe một lúc thì có một thằng chạy ra, nó nói giọng khàn đặc “Mời anh vào!”


    Tuấn nhận ra cái giọng này nên đề phòng bước theo nó vừa quan sát xung quanh.


    Tên kia dẫn Tuấn đến một cái bàn bày đầy đồ ăn thức uống và em gái hắn đang ăn nhồm nhoàm đồ ăn, bên cạnh có một thằng ngồi quay lưng về phía Tuấn.


    “Tao đến rồi đây mày muốn gì thì nói nhanh!!!” Tuấn nói và vẫn cảnh giác xung quanh, đề phòng bị đánh lén.


    Phượng thấy Tuấn thì reo lên “A! Anh Tuấn anh đến rồi à…hihi”


    “Em đừng lo, hôm nay liều mạng anh cũng phải đưa bằng được em về!!” Tuấn nắm chặt nắm đấm, sẵn sàng hạ gục bất cứ kẻ nào xông đến.


    Tên đang ngồi quay lưng quay lại và tươi cười nói “Cần gì liều mạng chứ! Hôhô!....”


    “Ơ Long! mày làm cứt gì ở đây vậy?” Tuấn khó hiểu hỏi.


    “Ngồi xuống rồi nói…” Long nói rồi kêu một thằng vặn nhỏ nhạc xuống.


    Tuấn ngồi xuống cạnh phượng rồi nói “Kể đi thằng cứt!!”


    Vừa nói xong thì một cái véo mạnh vào sườn khá đau đớn, giọng phượng cũng vang ngay đến tai “Em đang ăn mà anh cứ lôi cứt vào làm gì vậy?”


    “Ờ ờ quen miệng rồi, sửa không được! mà sau này em đừng véo thế nữa, đau tức tưởi cả sườn…” Tuấn hậm hực rồi định véo lại nhưng Phượng tránh được.



    “Cho đáng đời..hiha!!!” Phượng lè lưỡi khiêu khích.


    “Xong chưa để tao còn còn kể cho mà nghe nào!...” Long im ỉm nãy giờ xem hai anh em Tuấn chọc nhau.


    “Xong rồi! giờ thì mày nói đi, sao mày bắt cóc em gái tao?” Tuấn đang cười lập tức đổi sang mặt lạnh như sắt.


    “Ơ tao có bắt cóc em gái mầy đâu!!” Long đáp.


    “Thế sao phượng lại ở đây? mày đã dụ dỗ Phượng thế nào để nó bị bắt cóc mà vẫn cười được HẢ??” Tuấn gằn giọng.


    “Tao…”


    “Nói đê….không nói được chứ gì? tao biết mà, con người giỏi giấu mặt lắm…” Tuấn nói tiếp.


    “Ơ tao…”


    “Tao cái gì mà tao, không có gì để nói đúng không? tao biết mà làm gì có gì để nói chứ!!!”


    “Để yên cho tao nói chứ, mày cứ liên mồm thế bố ai nói được!!” Long hét lên.


    “Ơ rồi rồi, giờ mày nói xem nào, sao mày bắt em gái tao?” Tuấn bặm trợn hỏi.


    “Tao không bắt em gái mày mà là cứu nhé, là cứu đấy…! Tao vốn là con trai của ông trùm nguyễn hạo bảo, kẻ đối đầu với ông trùm vũ phỉ dương dưới đất thái bình, trước mày làm nghề đòi nợ từng đánh em trai lão Dương là vũ vô tâm nên lão ghi hận và điều tra thông tin về mày suốt, người của tao báo về vài thông tin mà gã mới tìm được cho tao nên tao mới biết chúng định nhắm vào gia đình mày đang ở điện biên nên tao tức tốc chuẩn bị, khi đàn em của lão lên xe lên đường đến điện biên để xử nhà mày thì tao cũng cho vài anh em tinh nhuệ bám theo và ngăn chặn bọn đàn em của lão trước khi chúng kịp làm gì đó gia đình mày.


    Nhưng tao lại nghĩ nên cảnh báo cho mày để mày biết cảm giác mất người thân mà cẩn thận hơn nên tao cho anh em bắt em gái mày để cho mày hiểu ra, bọn tiểu nhân không ăn được mày thì chúng sẽ sờ đến gia đình mày đó…!” Long đều đều kể.


    “Nghiêm trọng vậy sao, tao cứ tưởng sau trận chém ấy là bọn nó bỏ cuộc rồi chứ!!” Tuấn trầm ngâm.


    “Không đạt được mục đích mà chúng muốn thì chúng không có chuyện dừng lại đâu nhé!” Long cười.


    “Cười cái lìn, thấy tao lâm nguy mày vui lắm nhỉ thằng cờ hó!!”


    “Thôi quên hết đi, uống nào!!!” Long giơ chén rượu lên.


    Cạn...cạn….


    “Ơ cho em uống với! uống một mình là không tốt đâu!!” Phượng chen vào.


    “Em không uống được cái này đâu, cứ ngoan ngoãn uống nước ngọt của em đi...ha ha ha ha….” Tuấn nói.


    “Không thử sao biết chứ, rót cho em đi…” Phượng giơ cái chén ra.


    Tuấn rót cho Phượng một ít rồi nói “Đấy! uống thử đi xem thế nào!!”


    Phượng nhấc chén lên và uống, nhưng rượu vừa vào trong miệng thì mặt Phượng lập tức nhăn nhó lại, cố đến nửa phút Phượng mới nuốt được…


    Phượng nhăn nhó nói “Sao nó khó uống vậy, vừa cay lại vừa nóng…”


    “Em an phận uống thứ nước gọt đó đi em, rượu là thứ của người lớn, trẻ nhỏ không được uống…” Tuấn nói.


    “Đợi sau này em lớn hẳn rồi thì em thách đấu uống rượu với anh luôn… cứ đợi đấy!!!”


    “Ừ anh đợi!


    …….


    “Gần 12 giờ đêm rồi, tao về đây! Thank chú nhiều nhá!!” Tuấn cõng Phượng đang buồn ngủ ra xe.


    “Hẹn gặp ở quán phở nhá, tao cũng về đây, lúc nào rảnh thì lại lên đây mà chơi, tao kiếm phọt cứt mới được một chỗ ngon lành như này đấy…” Thằng Long nói xong thì chui vào xe rồi đi.


    “Em buồn ngủ quá anh ơi?” Phượng trên lưng Tuấn vừa ngáp vừa nói.


    “Ừ!! Mình về thôi, nhớ bám chắc anh đấy, rơi thì ráng chịu nhé!!” Tuấn nói.


    “Vầngg…!”


    Tuấn rồ ra rồi từ từ phi xuống núi, không ngờ thằng bạn hắn lại là con ông trùm, rồi còn an toàn của gia đình nữa. Mọi thứ giờ đây đã không còn như trước, dính đến giang hồ là có nguy hiểm rồi. Một lúc sau Tuấn đã đi qua con đường đầy ổ gà ổ trâu lồi lõm nhấp nhô Tuấn phóng đi với bao lo âu, đứa em gái nhỏ sau lưng rồi sẽ ra sao, liệu sau này có còn được an toàn chơi đùa hay là cũng vất vả chạy trốn vì thằng anh trai đã gây thù với dân giang hồ….


    ……..


    Về đến nhà thì Phượng đã ngủ trên lưng từ bao giờ, bố mẹ Tuấn vui mừng khôn siết, muốn hỏi Tuấn chuyện gì xảy ra nhưng Tuấn không nói, chỉ dặn sau này nên cẩn thận một chút.


    Bế Phượng đã ngủ say lên phòng và đặt lên giường, Tuấn định ra khỏi phòng thì một bàn tay níu Tuấn lại. “Anh ngủ ở đây với em đi!...”


    “Em chưa ngủ à?” Tuấn quay lại.


    “Lâu lắm rồi chưa được gặp anh, chả lẽ anh không nhớ em à? ở lại đây ngủ và tâm sự tí đi….” Phượng khẽ cầm tay Tuấn lay lay.


    “Được rồi! chắc em sợ ma nên kéo anh ở lại chứ gì?...” Tuấn nói dứt câu thì lên trên giường nằm cùng Phượng.
     
    robotrix and Trang Cô Đơn like this.
  8. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    3,129
    Đã được thích:
    1,873
    Chap 13+14: Gái nhỏ.




    Gối đầu trên cánh tay anh trai, Phượng hỏi "Cả năm qua sao anh không về thăm nhà vậy, biết em nhớ anh lắm không?"


    "Anh bận lắm, cả ngày không được nghỉ luôn mà!" Tuấn trả lời.


    "Bận đi chơi với chị gái nào đó đúng không?"


    "Ớ sao em lại biết vậy??" Tuấn ngạc nhiên.


    Phượng đấm vào ngực Tuấn một cái rồi nói "Anh Long kể em biết hết rồi nhé! Suốt ngày anh và chị đó cứ quấn lấy nhau không rời, ngày nào cũng vậy, tháng nào cũng vậy... Thế chị đó là người yêu của anh hả, sao không đưa chị ấy về đây ra mắt?!"


    "Đó là Ly, một người mà anh cứu ở đường thôi! cô ấy bị lạc gia đình nên anh cho ở nhờ, anh cũng không có tình cảm gì với Ly cả, chỉ có cô ấy thích anh, có cô ấy bên cạnh cũng đỡ buồn nhưng cũng chỉ để đỡ buồn chứ chả còn gì cả, giờ cô ấy cũng tìm lại gia đình rồi nên giờ anh sống một mình..."


    Phượng cười bí ẩn rồi hỏi tiếp "Nghe anh Long kể anh và chị Ly đó sống chung cả một năm cơ mà, chả lẽ không có một chút tình cảm nào sao?"


    Tuấn nghiến răng "Lại là Long, tên này lắm chuyện thật, tuy sống chung và ngủ chung giường suốt một năm nhưng anh chả có tình cảm gì cả!!"


    "NGỦ CHUNG GIƯỜNG SUỐT MỘT NĂM Á!!! thế mà bảo không có gì?!! không biết một đêm...."


    "Nài.. cấm nghĩ bậy!! ngủ chung giường nhưng chỉ "Ngủ" thôi nhé!!" Tuấn vội thanh minh.


    "Chỉ ngủ thôi à? không làm gì khác nữa à?" Phượng cười cười hỏi.


    "Hừ! em mới 11 tuổi mà đầu óc đen tối phết nhỉ?" Tuấn chịu thua.


    "Chưa biết đầu óc ai đen tối hơn ai đâu... em tìm được một quyển sách, trong đó ghi 'Hôm nay 21-6-2006, mình đã xem một cái đĩa có cảnh hai người "ấy" nhau, chim mình cứng ngắc như hòn đá và......'"


    "Thôi thôi cấm nói nữa! sao em có được quyển nhật kí của anh?" Tuấn xấu hổ nói.


    "Anh siêu lắm! giấu tận tít trên nóc nhà, lại còn bọc nó bằng một mảnh xốp nữa... Nhưng em cũng siêu không kém anh vì em đã tìm được nó dù nó được ngụy trang thật kĩ ở trong một góc nhỏ trên nóc nhà. Anh chăm viết nhật kí nhỉ, quyển sách dày 3000 trang mà anh viết gần hết... Mà năm 2006 thì anh mới học lớp năm thôi nhỉ?? vậy ai mới có đầu óc đen tối ở đây??" Phượng tròn mắt cười.


    Tuấn cười khổ rồi trả lời "Anh chịu thua em rồi đấy, là anh đầu óc anh đen tối hơn em, được chưa??"


    "Thế mới đúng chứ! hihi...!" Phượng cười rạng rỡ.


    Tuấn bất giác nhìn vào gương mặt Phượng rồi nhịp tim đập nhanh dần, hơi thở cũng trở nên nhanh hơn...


    "Anh nhìn gì em vậy?" Phượng hỏi khi thấy anh trai nhìn mình chằm chằm.


    "À! thì tại em đẹp nên anh nhìn!! không được à?"


    Phượng quay mặt đi chỗ khác vì mặt nàng đang dần đỏ lên, Tuấn cũng ngượng ngùng chả biết nói gì.


    "Phượng đẹp quá!! hay là....!" Tuấn nghĩ nhưng lập tức tự nhắc nhở "Đó là em gái ruột của mình!! không được không được!!"


    Phượng cũng có một ý nghĩ giống như anh trai "Giá như Tuấn không phải anh trai ruột của mình thì hay quá!!..." Buồn bã Phượng nằm sát hơn vào người Tuấn.


    Tuấn đang nghĩ vu vơ thì chợt nhận ra cái gì đó cọ vào sườn mình, Tuấn liếc xuống thì run cả người, là vú của Phượng. "Mới 11 tuổi sao vú lại to thế này" Tim Tuấn bắt đầu đập thình thịch.


    "Sao tim anh đập mạnh vậy?" Phượng hỏi.


    Tuấn ú ớ trả biết trả biết trả lời sao thì Phượng ngồi dậy và đè Tuấn xuống, Phượng đưa mặt đến sát mạt Tuấn rồi nghi ngờ hỏi "Anh đang có ý nghĩ đen tối gì với em vậy, nãy giờ thấy anh lạ lắm nha, tim thì đập nhanh, người thì vừa run run vừa nóng. Có phải anh đang muốn làm chuy...."


    "Không có gì đâu! tại anh bị sốt ấy mà! hề hề..." Tuấn vội ngắt lời Phượng.


    Ở gần sát xít thế này Tuấn người thấy mùi hương từ cơ thể Phượng, nó làm Tuấn rạo rực và dương vật bắt đầu thức giấc, nó trở nên cứng ngắc trong quần.


    "Thật không đó, ánh mắt anh khác lắm!" Phượng vẫn nghi ngờ dò xét.


    "Thật mà!!"


    "Hihi sao anh căng thẳng vậy, em đùa thôi mà...!!" Phượng cười một tí rồi ngồi thẳng dậy, chợt cảm thấy có cái gì cộm lên chen vào mông nàng.


    Bụp!!


    Một đấm mạnh vào ngực Tuấn sau đó là tiếng Phượng mắng "Anh hư thật đó, chúng mình là anh em ruột đấy nhé

    Tuấn đỏ mặt tía tai, lắp bắp định giải thích thì bất ngờ khi Phượng hôn lên môi hắn, nụ hôn ngọt ngào của đứa em gái xinh xắn này đã làm Tuấn quên mất bản thân trong giây lát và hôn lại Phượng... Nụ hôn mãnh liệt đê mê với đứa em gái ruột thịt mới 11 tuổi đã dừng lại ngay khi Tuấn nhận thức trở lại.


    Tuấn đẩy Phượng ra rồi ngồi dậy "Em...sao em lại làm như vậy? mình là..."


    "Là anh em ruột, em biết chứ!!" Phượng tiếp lời.


    "Biết sao em lại làm vậy??"


    "Vì em thích anh, anh trai ạ!" Phượng đáp tỉnh bơ.


    "Em...em có biết mình vừa nói gì không vậy?" Tuấn ngỡ ngàng.


    "Có, em nói em thích anh!" Phượng vẫn đáp như vậy.


    “Ngang trái, thật ngang trái mà!!” Tuấn lắc đầu than.



    ”Ngang trái gì chứ, thích bỏ xừ ra mà cứ tỏ ra nghiêm túc, mình chỉ hôn nhau chứ có làm chuyện...ấy đâu mà sợ chứ!” Phượng cúi đầu cười rồi nói.


    “Nhưng…”


    Phượng cầm tay Tuấn rồi nói tiếp “Nhưng gì chứ! em thích anh lâu rồi, từ lần anh tự đập đầu mình chảy máu để giúp em lúc em làm vỡ cái bình sứ ấy!”


    Tuấn suy nghĩ một lúc thì nhớ lại được chuyện năm đó. Khi đó Phượng lỡ làm đổ cái lọ hoa thế là bị bố mắng và cầm rơi đánh vì xót cái bình đắt tiền, Tuấn thấy em gái bị đánh thì chạy ra cầm một cái bình khác và tự đập vào đầu mình, máu chảy xuống bố đã rối rít đi lấy bông băng định băng vết thương cho Tuấn nhưng Tuấn gạt ra và nói “Bình của bố quý hay con của bố quý hơn!”


    Bố ngớ người, rồi từ đó dù làm sai chuyện gì bố cũng chỉ mắng chứ không còn đánh như trước.


    Sau hôm đó hình bóng Tuấn in hằn trong tâm trí Phượng, là bức tượng đài trong lòng Phượng mà không ai thay thế…


    Thời gian trôi qua, anh ấy đã tốt nghiệp và về quê của bố mẹ là Thái Bình làm việc và sống luôn tại đó….


    Suốt một năm trôi qua anh chả về lần nào cả làm Phượng càng nhớ anh nhiều hơn, trước đây ngày nào anh cũng bên Phượng làm Phượng mất ăn mất ngủ và khóc suốt mấy đêm liền khi anh đi. Bố mẹ nghĩ Phượng nhớ anh trai nên cũng mua một con chó về cho Phượng có thứ để đùa giỡn,... Từ khi có con chó Phượng cũng bớt cô đơn khi ở nhà, mỗi khi nhìn con chó cười Phượng lại thấy giống như anh trai đang cười với mình. @[email protected] xin lỗi! Không phải Phượng nghĩ anh cười giống con chó đâu mà hình như em bị ảo giác, nhìn ai cũng thấy giống anh….


    Sau hai tháng dài thì nỗi nhớ anh cũng nguôi một chút, chỉ một chút thôi. Em đã ăn ngon ngủ yên trở lại và không còn khóc đêm nữa, em sẽ đợi đến khi anh trở lại nhưng anh mãi chả về, mùa đông lạnh giá đến rét thấu xương, rồi mùa xuân đến và mang theo không khi tươi trẻ tràn đầy sức sống. Tết đã đến rồi, em ngóng mãi đến khi qua tết nhưng anh vẫn chẳng về, em buồn lắm sao em lại đi thích anh trai mình cơ chứ, dù biết đó là không thể nhưng em vẫn muốn làm vậy, vẫn muốn yêu anh. Một đứa trẻ mới 11 tuổi như em đâu có biết nghĩ đến tương lai xa xôi cơ chứ.


    Xuân đã đi qua, mùa hè nóng bỏng lại đến, em được nghỉ hè rồi, em rất muốn anh bất ngờ xuất hiện sau lưng em và nói “Anh về rồi này em gái ơi!!” Rồi sau đó dẫn em đi chơi, nhưng không được, em lại hụt hẫng lần nữa vì anh vẫn không về…


    Mùa hè đối với em thật ảm đạm, chỉ ăn ngủ chơi và lại ăn chơi và ngủ, em chả thấy có chút niềm vui nào dù bạn bè em rủ đi chơi suốt,... Mùa hè cũng nhanh chóng qua đi nhường chỗ cho mùa thu đến, mùa thu buồn rượi lá khô rơi, em lại bắt đầu một năm học mới. Mùa thu thật buồn nhưng vào cuối thu này em đã nhận được niềm vui thật lớn - Anh về!.


    Em được anh Long dẫn đi, lúc đầu em tường anh ấy có ý xấu nhưng cách anh ấy đối với em thật tốt. Và rồi đến buổi tối nay em đã gặp lại anh rồi, người anh yêu dấu của em!.


    Lúc gặp anh lòng em vỡ òa nhưng em cố kìm nén cảm xúc của mình để không phải làm cho anh mất công dỗ dành. Lúc anh đèo em về trên chiếc xe hầm hố của anh, em tựa vào lưng anh, cảm giác thật yên bình quá, em chỉ muốn được như vậy mãi thôi, lúc ấy em đã khóc đấy chỉ là xe anh kêu to quá anh không nhận ra thôi…


    Về đến nhà em phải giả vờ ngủ để được anh bế lên phòng và giữ anh ở lại được em đã rất vui, nằm cạnh anh em thấy yên bình lắm, cảm giác ấm áp của anh làm em chỉ muốn có đồng hồ ngưng đọng thời gian của Đô rê mon để ngừng khoảnh khắc này tại đây mãi mãi, hihi em ngốc quá phải không anh?...


    Khi ngồi trên người anh, cái của nợ cứng ngắc của anh nó chạm vào cô bé của em, dù cách hai lớp quần áo nhưng em cảm nhận được nó rất nóng, lúc đó vì xấu hổ em đã đánh anh và cũng liều mình hôn anh luôn, đó là nụ hôn đầu đời của em đó, nó ngọt ngào lắm em sẽ không quên nó được đâu…





    “Vậy em thích anh từ khi ấy à? Tuấn cười buồn hỏi Phượng.


    “Vâng! Cũng bốn năm rồi ạ!” Phượng trả lời.


    Tuấn nhìn đồng hồ rồi nói “Hơn một giờ đêm rồi em ngủ đi có gì ngày mai nói sau nhé!”


    “Không ngủ, lỡ em ngủ rồi anh đi mất thì làm thế nào?” Phượng gườm Tuấn.


    “Không đi đâu, anh mà đi mất anh làm con chó mực!” Tuấn giơ tay ra thề.


    Phượng tin luôn vì biết đây là lời thề kinh điển của Tuấn, một khi đã nói ra là sẽ giữ lời đến cùng.


    “Em yên tâm rồi! Hơ...hơ….” Phượng ngáp dài mấy cái rồi ôm chặt Tuấn ngủ.


    “Ngủ ngon nhé!” Tuấn cũng ôm Phượng thì thầm rồi cả hai chìm vào giấc ngủ…
     
    robotrix and Trang Cô Đơn like this.
  9. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    3,129
    Đã được thích:
    1,873
    Chap 15+16: Rời.



    Reeng...reeng……….


    Reeng…..reengg………….


    Tiếng chuông điện thoại réo liên tục kéo Tuấn và Phượng tỉnh dậy…


    “Alo! gì vậy Long, mới sáng ra mày đã đào tao đậy là sao??” Tuấn uể oải hỏi.


    Đầu dây bên kia thằng Long đáp với giọng mệt mỏi “Mày vẫn ở điện biên à? Về đây giúp tao cái, hôm qua lúc tao về đến đây thì địa bàn của tao đã bị chiếm bởi lão Dương rồi, bây giờ tao cần mày trợ giúp để lấy lại!”


    “Được ! Tối tao sẽ về đến!” Tuấn cúp máy rồi bước xuống giường.


    “Anh đi đâu vậy?” Phượng ngáp ngáp hỏi.


    “Thằng Long gặp chuyện, anh phải về giúp nó, xem ra lần này anh phải làm con chó mực rồi!” Tuấn cười.


    “Cho em đi theo với!”


    “Không được đâu nguy hiểm lắm!” Tuấn đáp.


    “Em ứ chịu, cho em đi cùng đi!!” Phượng nhõng nhẽo.


    “Thực sự rất nguy hiểm, em cứ ở đây đi, xong việc anh về ngay mà! Thôi ngoan đi!!” Tuấn nói xong thì hôn chụt một cái lên môi Phượng và chạy đi.


    Phượng sờ lên môi “Anh ấy chủ động hôn mình! híhí!!!”


    Tuấn nhanh chóng dắt xe ra và ngồi lên nổ máy. “Anh đi xe cẩn thận đấy nhé!!” Phượng chạy ra ban công rồi nói vọng xuống.


    “Ừ!...” Rồi Tuấn phóng xe đi, để lại sự lo lắng của Phượng.


    ***


    Ba giờ chiều Tuấn đã về đến Thái Bình sau mấy tiếng chạy xe liên tục, đến chỗ thằng Long và đám đàn em đang nghỉ chân, Tuấn thấy có vài thằng áo nhuộm đầy máu, có thằng áo quần rách bươm nhiều chỗ…


    Sau khi nói chuyện với thằng Long xong thì cả đám hẹn nhau tối nay sẽ chém một trận để giành lại địa bàn do lão phỉ dương mới cướp tối hôm qua…


    ...Mặt trời từ từ lặn, bóng đêm lại bao trùm, đúng chín giờ tối Tuấn và Long cùng đàn em của Long đang phục trước một quán hát, bên trong là đám đàn em cùng lão dương đang hát hò ầm ĩ.


    Qua mười giờ tối, cả bọn Tuấn, Long vẫn sốt ruột đợi ngoài quán.

    “Sao bọn này hát lâu vậy, cả mấy tiếng rồi chưa thèm ra, hay thấy anh em chúng ta nên sợ!!” Long ngồi vỗ muỗi nói.


    “Vẫn nói đùa được à? Mà mày chắc là trùm cao hơn sẽ không nhúng tay vào chứ? sao tao thấy lo lo…” Tuấn lo lắng nói.


    “Lo làm quái gì, bọn trùm cao rảnh rỗi quái đâu mà quan tâm đến cái trận thanh toán nhỏ bé này, nói cũng xấu hổ, bố tao và lão dương cũng chỉ quản một cái địa bàn nho nhỏ mà thôi, nên hôm nay cứ chém nhiệt vào, đừng chém chết là được cho mất tay mất chân là được rồi!” Long rút một điếu thuốc ra hút.


    Đến qua 11 giờ đêm cả bọn lão Dương mới lò dò đi ra.


    “Chúng nó ra rồi, bây giờ chạy ra chém bỏ mẹ chúng ra rồi chạy về chỗ chúng nó chiếm của mình và quét luôn bọn canh ở đấy là lão chừa mặt luôn! Nào làm thôi….” Long ra lệnh.


    Hơn hai chục thằng xông đến chỗ lão dương tay lăm lăm dao rựa, gậy gộc, cả đám của lão dương cũng khoảng hai mươi người bị bất ngờ và rút vũ khí không kịp nên vài cánh tay đàn em lão phỉ dương rơi xuống, nhiều tiếng thét đau đớn vang lên… Trong lúc bất ngờ và tức giận Lão dương thấy một thanh niên khá trẻ đang lao thẳng về phĩa lão tay không cầm vũ khí.


    Lão cười khinh bỉ rồi luồn tay ra sau lưng rút con dao khi Tuấn đến gần lão đâm một phát thật mạnh…


    Tuấn cũng hơi bất ngờ nhưng cũng nhanh tay chụp cánh tay đang cầm dao của lão dương và vặn một cái thật mạnh.


    Rắc..pặc….


    “A..a….a…….” Lão dương bị vặn tay đến trật cả khớp, đau đớn thét to.


    Tuấn lui ra sau một khoảng rồi bật nhẩy lên và đấm một phát thẳng vào mặt lão dương thật mạnh theo hướng từ trên xuống.


    “Spia!!!” BỤP…..Phịch….


    Nắm đấm trúng thẳng mồm lão và lão văng về đằng sau rồi nằm bẹp trên đất, răng rơi vài cái trên đất.


    Đám đàn em lão cũng bị xử gọn, Long ra hiệu cho anh em đưa hắn theo rồi cả bọn rút sạch khỏi đó, tất cả diễn ra chưa đến hai phút.





    Hạ hết tay chân của lão dương đang canh chừng cái quán của long xong thì Tuấn ra xe rồi đi về căn nhà đang thuê.


    Sau khi thu dọn những thứ cần thiết, Tuấn viết vài dòng gửi chủ nhà rồi khăn gói lên xe rồi đi về nhà của mình.


    “Lại phải đi 600 cây nữa rồi, vãi hạch!!!” Tuấn hậm hực, cả ngày nay hắn phải đi đến 1200 cây số chứ không ít.


    Nhìn lại nơi mình đã từng ở Tuấn cười buồn, “Nơi này mình đã sống một năm dài bên Ly nhưng sao mình không có chút tình cảm gì nhỉ?... Thôi chào tạm biệt mảnh đất này nhé!” Tuấn định đi luôn thì nhớ đến Linh nên phóng xe đến cái nhà trọ ngày nào để gặp.


    Đến cái cổng hẹp của nhà trọ Tuấn lại mỉm cười. “Bà cô kiêu chảnh từng đâm xe mình ở đây!!” Rồi Tuấn phóng xe thẳng vào trong. Tiếng pô xe của Tuấn dù rất to, nhưng các phòng cách âm rất tốt nên chả ai biết mà ra xem cả, nhìn cánh của phòng con Linh đóng im lìm Tuấn cười rồi lại phóng xe đi…


    “Tạm biệt nhé nơi tao đã từng sống, tạm biệt cả em Mai đanh đá nhé, tao đi đây và không trở lại nữa đâu!!” Tuấn vặn ga lên đến 80 cây/giờ và phóng xe vù vù về điện biên, phía sau văng vẳng tiếng còi cảnh sát truy đuổi một tên đi quá tốc độ!...:(


    ….


    Suốt cả đêm chạy xe không ngừng nghỉ đến tờ mờ sáng Tuấn đã về đến nhà…


    Sau khi vào nhà Tuấn chạy lên phòng Phượng luôn.





    Nhẹ nhàng mở cửa phòng Phượng, Tuấn đi vào trong, Phượng vẫn thở đều đều. Tuấn ngồi xuống cạnh giường rồi vuốt vài sợi tóc lòa xòa trên khuôn mặt dễ thương của Phượng… “Con bé này chưa dậy đi học còn ngủ đến bao giờ!”


    “Sao em ngủ mà vẫn còn đẹp vậy Phượng? anh không kìm nổi đâu!!!" Tuấn cúi xuống đặt một nụ hôn lên môi Phượng, cũng đúng lúc Phượng tỉnh lại... Công chúa đã thức dậy sau nụ hôn...


    Phượng choàng tay ôm chặt lấy cổ Tuấn rồi hôn mãnh liệt... Tiếng chụt chụt cứ phát ra liên hồi, môi của cả hai dính chặt lấy nhau...


    Sau một lúc Phượng rời môi Tuấn rồi nói "Tí nữa anh đưa em đi học được không?"


    "Xe đạp điện em hỏng à?"


    "Xe em không hỏng nhưng em muốn anh chở em đi học cơn!" Phượng nũng nịu.


    "Được thôi dù sao anh bây giờ anh cũng chơi dài đít, xuống ăn sáng đi rồi anh đưa đi học!!" Tuấn xoa đầu Phượng.


    "Vâng!"


    Ăn sáng xong Tuấn dắt xe ra và gọi "Xong chưa Phượng ơi?"


    "Em đây..." Phượng lon ton chạy ra, Tuấn lại suýt rơi mắt và chảy máu mũi vì ngực Phượng nhô hẳn lên khỏi lớp áo trắng, nó to bằng ngực của một người phụ nữ trưởng thành.


    "Anh nhìn vừa thôi cháy áo em giờ!" Phượng đỏ mặt nói.


    "Sao...sao...sao...s...sao t...to thế!!" Tuấn lắp bắp mãi mới nói được.


    "Anh này!! người ta làm sao mà biết được nó to như vậy chứ! thôi chở em đi học nhanh lên!!" Phượng mặt đỏ bừng xấu hổ nói.


    "Ờ hề hề lên xe đi!!..." Tuấn gãi đầu.


    Phượng trèo lên xe, khổ nỗi yên xe nó ngắn thành ra người ngồi sau phải ngồi sát với người ngồi trước và ôm thì mới không bị ngã.


    Tuấn cảm nhận được hai quả bưởi của Phượng đang áp chặt vào lưng, tim lại đập mạnh dần nhưng Tuấn cố xua đi cảm giác khó chịu trong người và phi xe đi.


    ...


    "Anh cứ phi thẳng xe vào trong trường nhé, để bọn bạn em nó phải lác mắt! hihihi..." Phượng ghé tai anh trai rồi nói to.


    "Rồi rồi chịu em luôn!!" Tuấn lắc đầu cười, thời hắn đi học có cái xe đạp mini bị han gỉ rồi màu sơn loang lổ, đi đến trường mà xấu hổ ra mặt. Và bây giờ Tuấn ngồi một chiếc xe phân khối lớn Ducati 899 Panigale chở em gái đi học, nhìn oai cả ra.


    Đến trường của Phượng Tuấn phóng thẳng qua cổng và chạy vào trong, tiếng động từ chiếc xe thu hút cả trường chú ý. Dừng trước cửa lớp của Phượng rồi thả Phượng xuống... Tuấn chào rồi rú ga ầm ầm phóng đi để lại bao ánh mắt hâm mộ và ước ao đang nhìn hắn và Phượng.


    Tuấn đi khỏi mấy đứa con gái trong lớp Phượng chạy ra suýt xoa "Ôi anh đẹp trai quá!!"


    "Xe anh đẹp quá!!"


    "Bạn trai cậu hả Phượng? sao chất thế!"


    Phượng mỉm cười rồi đi vào lớp "Làm gì có bạn trai chứ! ... Anh trai tớ đấy!!"


    "Ôi sướng thế!!!...Anh ấy tên gì, bao nhiêu tuổi, có bạn gái chưa?" Cái Hoa bạn thân Phượng thích thú hỏi.


    "Anh ấy tên là Tuấn, 21 tuổi có bạn gái rồi nên đừng có tơ tưởng nha!!"


    "Ôi mất cơ hội làm chị dâu cậu rồi hiha...!!" Hoa cùng đám con gái cười của phá lên.


    "Tiêu chuẩn anh ấy cao lắm, phải đẹp thì anh ấy mới thích nha!! híhí...!" Phượng cười, lòng vui sướng tột cùng khi có một người anh trai như vậy.


    “……..”


    ***


    Đến giờ tan trường Tuấn đã đợi sẵn ở cổng, Phượng lên xe rồi được Tuấn chở về nhà với những ánh mắt đang dõi theo ở phía sau…


    ….


    Những ngày sau đó luôn là những ngày vui vẻ với cả hai anh em, trước mặt mọi người họ đúng là anh em nhưng vào những khi chỉ có hai người với nhau họ là người tình của nhau, huyết thống càng làm tình cảm họ gắn bó hơn dù là loạn luân là tội lỗi. Cho đến khi tội lỗi hoàn tất họ đã thực sự phá bỏ ranh giới anh em để tiến vào ngưỡng cửa loạn luân… Phượng đã trao cơ thể và tâm hồn cho anh trai trong một đêm đông rét buốt…





    12-12-2015…


    “Bố mẹ về đây, trông coi nhà cửa và chăm sóc em mày cẩn thận đấy! Tao đi có hai tuần thôi…” Bố Tuấn ở trong xe nói vọng ra.


    “Vâng!” Tuấn đáp.


    “Thôi vào nhà đi trời rét lắm, ăn mặc cho ấm vào cứ phong phanh thế có lúc ốm ra đấy!” Mẹ Tuấn căn dặn.


    “Ôi giời ơi con biết rồi!


    “Tao đi đây!” Bố Tuấn dứt câu rồi kéo cửa kính lên và xe từ từ lăn bánh.


    “Tự do rồi, bố mẹ vê quê rồi hú hú….” Phượng vừa chạy vào nhà vừa vui sướng.
     
    robotrix and huyvip like this.
  10. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    3,129
    Đã được thích:
    1,873
    Chap cuối: Một cái kết.




    Phượng gào hét ầm ĩ cả nhà trong sung sướng, Tuấn lắc đầu cười "Nhỏ em vẫn như ngày xưa chả thay đổi gì cả, mỗi khi bố mẹ vắng nhà là lại trở nên cuồng loạn quá mức, chỉ có khác là ngực của em đã to hẳn ra rồi, nhìn khuôn mặt em non choẹt mà vú thì to, mông cũng đẫy đà múp máp, da thì lại cực trắng, trắng nhất nhà luôn. Cái gì của em cũng phát triển nhanh...mông, ngực, chiều cao, dáng dấp, nhưng có một thứ từ bé đến giờ vẫn chưa từng thay đổi, đó là mái tóc em. Nó mọc ra dài đến cổ từ năm 4 tuổi và ngừng luôn từ đó, nó chưa từng dài ra thêm một chút nào cả.


    Khuôn mặt, đôi mắt tròn, cái mũi thon, đôi môi mọng đã tạo cho em một vẻ đẹp chưa ai từng có, em xinh đẹp cộng với một cơ thể phát triển không bình thường đã khiến em thật đặc biệt trong mắt mọi người...và trong mắt anh! Phượng! anh thích em...!" Tuấn vừa nghĩ thầm vừa bước vào nhà, nếu bây giờ Phượng đồng ý thì Tuấn sẽ phá bỏ cái luân lí ngay để tiến vào cánh cửa loạn luân, Tuấn không muốn chia sẻ em gái cho ai nữa...Tuấn muốn em gái thuộc về mình mãi mãi...


    Phượng nãy giờ vẫn nhẩy nhót khắp nhà, thấy Tuấn cứ ngồi im nàng tiến lại ôm chặt rồi hỏi "Anh nghĩ gì mà đăm chiêu vậy?"


    "Không có gì, anh hỏi này.. em có thích anh không? có tình cảm với anh thật không?" Tuấn nhìn thẳng vào mắt Phượng rồi hỏi.


    "Có! em rất thích anh, và có tình cảm với anh!!"


    "Là tình anh em hay tình cảm nam nữ?" Tuấn hỏi với giọng rất nghiêm túc.


    "Cả hai anh ạ!"


    "Em không hối hận chứ, sau này em sẽ chỉ có mình anh chứ?"


    "Em không bao giờ hối hận, dù em mới 11 tuổi nhưng cũng biết suy nghĩ một chút rồi nhé, em không trả lời anh trong nhất thời đâu... Em có thể chứng minh ngay bây giờ..." Phượng tự cởi áo mình ra.


    "Rồi! trời rét lắm em cởi ra sẽ lạnh đấy, anh chỉ sợ sau này em sẽ nhận ra và rời xa anh thôi!..." Tuấn ôm chầm lấy Phượng.


    "Em không bao giờ muốn xa anh đâu nên đừng sợ nhé!!" Phượng cười ngây thơ.


    "Vậy là tốt rồi, em không đi làm dâu nhà khác là anh vui lắm rồi!!"


    "Sao tự nhiên lại xiên đến cả chuyện làm dâu ở đây vậy anh? em mới 11 tuổi thôi mà! lấy sớm sao được!!" Phượng tròn mắt hỏi.


    "Nói vậy là khi em lớn, em sẽ lấy người khác rồi về nhà họ làm dâu thật à?..."


    Phượng đáp "Vâng! gái lớn phải lấy chồng chứ!"


    "Thế sao em bảo em thích anh cơ mà!!"


    "Thì đúng là vậy!..."


    "Thế...." Tuấn định nói tiếp nhưng thôi, Phượng nói thích hắn và còn muốn trao thân cho hắn nhưng không nói sau này sẽ cưới hắn. Tuấn tự trách mình ảo tưởng, giữa việc thích là cưới là hai việc khác nhau, làm gì có chuyện hai anh em ruột cưới nhau bao giờ, cùng lắm chỉ là quan hệ sinh lí với nhau mà thôi.


    "Sao phải nhăn mặt vậy! em nói vậy cúng đúng mà nhưng em chỉ nói vậy thôi chứ đâu muốn làm, người em yêu và sau này muốn cưới là anh trai em, nếu mình không làm công khai được thì làm bí mật, bố mẹ không cho thì mình đưa nhau đi trốn!!" Phượng cười tinh nghịch.


    "Bố mẹ chắc chắn sẽ không có chuyện đồng ý đâu! Haizzzzz... Phải làm sao để không quay lưng với bố mẹ mà vẫn có thể đàng hoàng cưới nhau đây...?"


    “Mình chỉ cần bên nhau là đủ thôi mà!!” Phượng nắm chặt lấy bàn tay của anh trai.


    “Mình chỉ cần bên nhau nhưng còn chữ hiếu nữa em ạ! Mình cùng là con của bố mẹ mà, công sinh thành và nuôi dưỡng nhất định phải báo nên chúng ta không được công khai mối quan hệ của chúng ta ra cho bố mẹ biết được!” Tuấn thở dài.


    “Thôi dù thế nào thì chúng ta cứ bên nhau là được rồi!”


    “Ừ, thôi tối rồi, để anh làm bữa tối!!”


    “Em sẽ phụ giúp anh!!”


    “Ồ kê! Đi nào!! Haha…!” Tuấn bế phốc Phượng lên và đi xuống bếp.





    Tuấn thái thịt Phượng rửa rau hạnh phúc làm sao...Cuộc đời con người trôi nhanh lắm, khi còn trẻ thì hãy làm những gì mình thích dù đó có là việc không đúng, đừng để khi đến cuối cuộc đời thì lại hối hận rằng ‘Sao lúc mình còn trẻ mình không làm điều ấy nhỉ’ rồi lại hối hận và nói từ “Giá như…”


    Nếu có từ “giá như” thì người ta đã có thể giàu và hạnh phúc cả rồi vì chỉ cần nói từ đó là người ta sẽ được như ý.


    Hai người vừa ăn tối vừa trò truyện thật vui vẻ sau khi ăn xong lại cùng nhau rửa bát, rồi đi dạo ra phố, chiếc xe của Tuấn độ đèn các kiểu nên đi ban đêm thì phải nói là rực rỡ... Phượng vừa ôm Tuấn từ đằng sau vừa ngắm đường phố vô số sắc màu những ngọn đèn đường đang lấp lánh. Càng lúc lại càng thích anh rồi...


    Trời thì rét lượn mãi thì cũng chán nên Tuấn chở Phượng về, cũng chín giờ rồi về ngủ để mai lại đi chơi tiếp vậy...


    Đồng hồ điểm mười giờ đêm Phượng ôm Tuấn run run trong chăn, mùa đông năm nay thật ấm áp, vì đơn giản Phượng không còn cô đơn một mình mà có người anh, nói đúng hơn thì là người yêu đang nằm cho nàng ôm thì làm sao mà rét được!!


    “Anh ơi em..em thấy ngứa ở bướm quá!!” Phượng thò đầu ra khỏi chăn rồi hỏi.


    Tuấn cũng thấy nóng nóng trong người con cu bắt đầu thức dậy, tay Phượng quờ quạng thế nào mà lại trúng ngay chỗ đó, Phượng vẫn không rụt tay lại mà cứ sờ sờ chỗ đó mặt đang ửng đỏ.


    "Đừng sờ nữa Phượng nó nổ đấy!!"


    "Sao lại nổ!" Phượng vừa bóp vừa hỏi.


    "Nó cứng nó không được phun nước ra thì nó nổ tung như bom vậy đó!!"


    "Anh cởi quần ra nhanh, không nó nổ thì phí lắm em còn chưa được dùng mà...!" Phượng thò hai tay cố tháo khóa quần Tuấn ra.


    "Thôi cứ từ từ để anh cởi, nó không nổ ngay đâu trừ khi nứng đến cực độ thì may ra nó mới nổ được!!" Tuấn tụt phắt cái quần và cái áo ném xuống cuối giường.


    Phường mò mò cái đèn pin rồi bật lên và lại chui vào chăn soi hàng của Tuấn.


    "Ui sao nhìn nó to và dài thế anh? lại còn đen xì nữa nhìn gớm quá!!" Phượng nắm lấy cái dương vật.


    "Tuy xấu nhưng chức năng nó tốt nhé!! em cũng cởi ra đi chứ sao cứ xem của anh thôi vậy!!"


    "Ơ em.....vâng!" Đang định từ chối thì thấy ánh mắt Tuấn nên đành gật đầu và từ từ cởi từng cái nút áo một, áo ngoài đã cởi xong tiếp đến Phượng nằm xuống rồi nhấc hông và tụt cái quần dài ra... Bây giờ trên người Phượng còn mỗi bộ áo lót và quần lót màu hồng.


    Tuấn nuốt nước bọt "Anh sờ được không?"


    "Em là của anh mà sao phải hỏi chứ, anh muốn làm gì thì cứ làm đi!" Phượng xấu hổ trả lời.


    Tuấn đưa tay bóp bóp hai gò bồng căng đầy của phượng, mềm quá!!... Hứng lên Tuấn cởi luôn cái áo ngực vứt ra giường và vục mồm bú mút vú Phượng, nhũ hoa phượng hồng hào tuy đầu ti hơi bé nhưng vẫn là Tuấn phê cứng cả dương vật lên...


    Tuấn liếm láp quanh nhũ hoa Phượng khiến Phượng có một cảm giác mới lạ, nhột nhột lại thích thích. Tuấn bú liếm một hồi thì cũng thấy chướng mắt khi thấy cái quần lót hồng đang che đi chỗ đẹp nhất của con người Phượng thế là Tuấn lột phắt nó ra... Hít hà cái quần lót một lúc thì Tuấn chụp lên đầu mình,,,Cái mùi quần lót đó sao mà mê hoặc vậy...


    Mải cảm nhận mùi từ cái quần lót mà Tuấn quên khuấy đi một cái bướm đang phơi bày trước mặt mình, nó không có lông và hồng hồng, Tuấn banh nhẹ hai mép bướm ra thì thấy đo đỏ. Hai mép bướm nhìn thật mũm mĩm, với kinh nghiệm nhiều năm xem sex thì Tuấn kết luận: Bướm của Phượng là một trong những cái bướm đẹp nhất trên thế giới.


    Khi nhìn vào bướm em gái Tuấn thấy vừa thích nhưng đồng thời tội lỗi cũng dâng lên theo. "Có nên hay không? làm chuyện đó với Phượng!!"


    Sau một lúc suy nghĩ Tuấn dứt khoát "Đợi Phượng đủ 18 tuổi đã, đầu độc một bé gái còn chưa dậy thì bằng tình dục không khác gì tội ác, biết đâu sau này Phượng hết tình cảm với mình rồi đi lấy chồng... như vậy chẳng phải rất đau sao!!"


    Tuấn nắm lấy bàn tay của Phượng vẫn đang ngịch dương vật mình rồi nói từ tốn "Phượng à! anh em mình nên tạm dừng những hành động như thế này tại đây đi thôi, anh đã suy nghĩ thật kĩ và thấy rằng em còn nhỏ quá, đợi khi em 18 tuổi rồi chúng ta nói lại vấn đề này, Những mảnh cảm xúc của anh có thể sẽ không trọn vẹn khi có một vết nứt vỡ, cho nên từ giờ chúng ta hãy cư xử đúng mực hơn nhé. Giờ thì đi ngủ đi thôi....."


    "Anh!..."


    "Không nói nhiều nữa, anh đã quyết rồi!" Mặt Tuấn cương nghị hẳn lên.


    "Vâ..ng!...Nhưng em vẫn được hôn anh chứ?"


    "Được!"


    "Ôh! vậy là em vẫn được hôn anh mỗi ngày...!" Phượng đặt lên môi Tuấn một nụ hôn kèm theo cả vài giọt nước mắt, sau hôm đó Tuấn và Phượng trở lại thành anh em đúng nghĩa, những nụ hôn mãnh liệt cháy bỏng vẫn tiếp tục nhưng không còn trần truồng trước mặt nhau và sờ soạng nữa.........






    ***



    11-1-2016, "Sapa nhiều tuyết thật!"


    Trên một ngọn đồi phủ đầy tuyết trắng Tuấn đang suy nghĩ lại những chuyện đã qua trong ba năm qua, tuy không có quá nhiều chuyện nhưng thật đáng sống, ở đằng xa Phượng đang vui vẻ chơi ném tuyết cùng bố mẹ thì chạy đến và kéo Tuấn lại chơi...




    "-Tôi đang đợi em gái mình lớn lên từng ngày, mảnh cảm xúc trong tôi đã trọn vẹn khi tôi nhận ra là nên sống vì Tình yêu chứ không phải là Tình khác!....."



    -The [email protected][email protected]
     
  11. Vịt Con.

    Vịt Con. ❋๖ۣۜ♥Soo Yeong ๖ۣۜ♥❋ The VIP

    Bài viết:
    3,361
    Đã được thích:
    10,192
    • Nhờ mod edit về hết chữ trắng mặc định đi , đây đi thi không phải chỗ làm bảy sắc cầu vồng . Làm thế này mất điểm về trình bày rồi đã , hơn nữa đọc hoa hết mắt ai chấm nổi bài cho em? Thi ra thi đi em ạ ...:(
     
  12. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    3,129
    Đã được thích:
    1,873
    Trở thành Huyền thoại thì phải bất chấp nguy hiểm chớ@@@[email protected]@@
     
    Trang Cô Đơn and Thichduthu01 like this.
  13. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    3,129
    Đã được thích:
    1,873
    Không được! có mục đích mới phải sài màu như vầy, không sài làm gì cho mệ[email protected][email protected]
     
  14. Vịt Con.

    Vịt Con. ❋๖ۣۜ♥Soo Yeong ๖ۣۜ♥❋ The VIP

    Bài viết:
    3,361
    Đã được thích:
    10,192
    • Nên nhớ thi là nghiêm túc không phải trò hề , tự đào thải mình thì tùy em thôi
     
  15. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    3,129
    Đã được thích:
    1,873
    Có chút xxx là được rồi, ta có phải chuyên viết xxx đâu bác! ta không thích xxx chút nào cơ mà luật cấm cãi nên phải thêm vào!
    Mà cấm nghĩ ta gay lọ nhé! không thích xxx thì có hai lí do là: không thích và không muốn!... Còn lí do nữa là gái xinh nó lại của thằng khác nên tức quá con chim liệt rồi:(
     
  16. Royal Dragon ♫

    Royal Dragon ♫ Mất Trinh Verified

    Bài viết:
    183
    Đã được thích:
    155
  17. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    3,129
    Đã được thích:
    1,873
    Nhưng cũng chỉ nhanh thôi, biết thế này cứ từ từ mà viết,!!!
     
  18. jonytrandn

    jonytrandn Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    322
    Đã được thích:
    104
    chúc thánh " mứt " đạt giải cao
     
    Kẻ Bất Tử thích bài này.
  19. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    3,129
    Đã được thích:
    1,873
    Không được giải đâu! mà ta tham gia là để khẳng định sự quá nhanh quá nguy hiểm trong ngườ[email protected][email protected] thôi mà.
     
    Trang Cô Đơn and jonytrandn like this.
  20. jonytrandn

    jonytrandn Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    322
    Đã được thích:
    104
    năm nay k tham gia hã e.
     
    Kẻ Bất Tử and Vịt Con. like this.

Chia sẻ trang này