1. Hiện tại có nhiều bạn ko nhận được Email kích hoạt từ hệ thống, BQT đã rà soát và thấy đa số các trường hợp này dùng GMAIL. Trong thời gian chờ khắc phục, các bạn có thể tạm dùng các email khác để đăng ký và nhận email kích hoạt ( Yahoo, hotmail,....). Xin cảm ơn
    Dismiss Notice

Giờ Em có chồng chưa

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi luunhatphong0205, 6/1/16.

  1. lamtuquyen

    lamtuquyen Xem Sex Lần Đầu Verified

    Bài viết:
    31
    Đã được thích:
    29
    hay,tiếp đi thớt
     
  2. nhatrau

    nhatrau Biết Quay Tay Verified

    Bài viết:
    103
    Đã được thích:
    27
    Mình có inbox tác giả. Hy vọng được giao lưu cùng tác giả
     
    cubu184 thích bài này.
  3. cubu184

    cubu184 Biết Quay Tay Verified

    Bài viết:
    124
    Đã được thích:
    22
    thanks chủ thớt
     
  4. luunhatphong0205

    luunhatphong0205 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    356
    Đã được thích:
    634
    Bất ngờ là các bạn còn lưu và comment.

    Tks all
     
    zener, Bà Ngân and chucvirus like this.
  5. Doihuvo

    Doihuvo Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    28
    Đã được thích:
    12
    Đề nghị tác giả viết tiếp phần 2 cho ae.
     
  6. luunhatphong0205

    luunhatphong0205 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    356
    Đã được thích:
    634
    Xem kỹ trên topic nhé. Phần 2 rồi bạn à
     
    chucvirus thích bài này.
  7. luunhatphong0205

    luunhatphong0205 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    356
    Đã được thích:
    634
    Sorry vì tách làm hai topic riêng biệt nên bạn mới đề nghị vầy.
    Đã phần 2 đc 6 chương
     
    lovelx and chucvirus like this.
  8. Doihuvo

    Doihuvo Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    28
    Đã được thích:
    12
    Ý e đang nói là phần hai đó. Chứ phần hai e đọc hết rồi mà bác chưa ra cháp tiếp.
     
  9. luunhatphong0205

    luunhatphong0205 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    356
    Đã được thích:
    634
    Sorry mọi người . Đào mộ một chút.

    Anh muốn tìm một bạn tên " Chuột Bạch" hoặc "Tùng" ( 1 in 2) . Anh bị mất fb nên không kết nuối được.

    Có quà cho Bạn.
    Inbox nhé
     
    Bà Ngân and chucvirus like this.
  10. Bà Ngân

    Bà Ngân Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    18
    Đã được thích:
    3
    Viết tiếp đi Bác,
     
  11. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    3,450
    Đã được thích:
    2,023
    lâu rồi bác...drop rồi
     
  12. lovelx

    lovelx Chơi gái lần đầu Verified

    Bài viết:
    235
    Đã được thích:
    45
    phần 2 cũng drop rồi à thớt , có tamgửi mail tất cả phần 2 đi bạn . Có phầnb1 rồi
     
  13. luunhatphong0205

    luunhatphong0205 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    356
    Đã được thích:
    634
    Mình mới tai nạn thêm một cú lật xe. Drop là do vậy
     
    lovelx and chucvirus like this.
  14. lovelx

    lovelx Chơi gái lần đầu Verified

    Bài viết:
    235
    Đã được thích:
    45
    Vãi đen thôi đỏ a , vẫn thế . Bạn đã khỏi chưa ? Sớm cho ra cháp cho ae được hưởng . Thank bạn
     
  15. andysteve

    andysteve Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    27
    Đã được thích:
    2
    Cảm ơn câu chuyện của anh.....
     
  16. luunhatphong0205

    luunhatphong0205 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    356
    Đã được thích:
    634
    Gửi Mod và ban quản trị.
    Em đang viết tiếp
    Để các bạn tiện theo dõi và comment. Em cũng dễ phản hồi. Xin phép được chép(copy) toàn bộ mấy chương đã đăng ở P2 qua bên đây. Xóa bớt một topic cho đỡ nặng tài nguyên của website.
    Chân thành cảm ơn
     
  17. luunhatphong0205

    luunhatphong0205 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    356
    Đã được thích:
    634
    Chương đầu tiên: Mùa hè


    Em biết không?

    Mưa phùn Tây Nguyên kéo dài từ tháng tư và kết thúc vào độ tháng sáu âm lịch.

    Những con mưa hồi ấy cứ rả rích suốt ngày. Người lớn chẳng đi làm, tụi nhỏ cũng không dám ra đường nhiều vì lạnh. Bọn anh hay đi tìm bắp, những trái bắp hột màu vàng như bắp Mỹ bây giờ, Rang lên trong cả hai ba tiếng cho khô giòn lại rồi mang lên giường, cả đám con nít không kể con trai con gái nằm trùm chăn ăn những hạt Bắp nóng hổi.

    Cũng có hôm, liên thiên về mùa hè

    Mùa hè đối với bọn trẻ con thôn quê bọn anh là những ngày hạnh phúc nhất trong năm nếu trừ đi ngày tết. Những kỉ niệm lớn nhất tồn tại trong tim đến bây giờ cũng nằm trong thời gian đó. Mùa hè ….là những buổi thả diều trên những đồi chè lộng gió, cánh diều bọn trẻ con chế tạo bằng những phiên tre, lấy hồ dán lại. dây diều là sợi cước, dây dù hoặc đôi khi là những sợi chỉ nhỏ mong manh, dễ đứt. Những buổi chiều lộng gió nhìn những cánh diều bay cao, cột dây diều vô gốc cà phê hồn bay theo những ước mơ làm bác sĩ, kĩ sư….

    Mùa hè với bọn anh là những buổi đội theo một cái nón lá to đùng, lõn tõn như cây nấm, cầm một cái bịch nilong thật lớn đi theo các anh lớn đi…bắt dế. Mùa hè là mùa của những viên bi lăn trên con đường bụi bặm, đất đỏ mịt mù. Mùa hè với đám con gái là những buổi nhảy dây, chơi ù , chơi ô quan, mùa hè với đám con trai là những cần câu cá đi sông đi suối, chiến lợi phẩm là mái tóc cháy khét vì nắng Tây Nguyên, bộ quần áo hôi rình bùn đất.

    Mùa hè của bọn anh là hình ảnh những cậu bé quần đùi, áo không số, mang trái banh nhựa chia hai ba phe, đá bóng trên những sân vận động Tầm cỡ quốc tế, bụi đất đỏ thay cho cỏ dại, cọc gôn bằng gốc cà phê, không lưới, được xây trên một mảnh vườn chè, cà phê mới đốn đi, với sức chứa vô cùng nhiều người. Mái che là những gốc cà phê nhỏ bé. Chiến lợi phẩm là những que kem chuối được ăn sau trận cãi nhau kịch liệt giữa các cầu thủ vì đá bóng ăn gian.

    Mùa hè còn là những ngày chạy nhảy trên đồi nắng đỏ đi bắt thỏ .

    Mùa hè còn là mùa treo võng mắc trên cây Thị nhà ông, hóng tai lên nghe nhà bên cạnh cô hàng xóm hát ru con ngủ


    À ơi, dí dầu

    Dí dầu cầu ván đóng đinh

    Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi

    Khó đi Mẹ dẫn con đi

    Con đi trường học Mẹ đi trường đời.


    Yahoo Chat.

    Đơn giản và thô kệch.

    Không nhiều biểu cảm như zalo, facebook bây giờ. Nhưng nó chân thật và cảm tưởng an toàn. Hai đứa tôi say đắm trong đó nói về hai thế giới hoàn toàn trái ngược. Những cảm nhận tuổi thơ đã qua của Tôi chẳng bao giờ trong ký ức Em. Miền Tây sông nước quê Em cũng chưa một lần Tôi lớ rớ tới.

    Câu chuyện của chúng tôi rất dài và lan man. Hôm sau chẳng nhớ kể tới đâu.

    Rồi có hôm. Em kể tôi nghe về Paris. Tôi có viết một câu rằng thật tiếc anh chưa bao giờ rời khỏi Việt Nam. Em có nhắn tin lại.

    - Nếu có duyên đến với nhau, nhất định sẽ có một ngày Em dẫn anh Đại lộ Champs-Élysées , ghé thăm tháp Effel.


    Câu chuyện cứ thế tiếp diễn. Dù dự án Ukraine của hai công ty đã dẹp từ hồi nào. Em và tôi vẫn giữ một sợi dây liên lạc qua Email và yahoo. Cuối năm công việc hai đứa bận bù đầu nên hầu như chẳng có giữ ý định gặp nhau. Nhưng rõ ràng về mặt tình cảm, tôi và em đã rất gần gũi và càng ngày càng thấy giống nhau ở nhiều quan điểm cuộc sống.

    Những nỗi niềm Trà My và Trâm Anh để lại. Tôi cất trong góc xó trái tim. Ngày chia tay xem như tôi cột lại. Ngày lập gia đình, Tôi quyết tâm chôn chặt vào nơi sâu nhất cõi lòng. Những hỉ nộ ái ố. Những kỷ niệm êm đềm tuổi thơ. Nhưng hoài niệm về thời xa vắng đã là dĩ vãng không hồi cứu. Cô bé khung cửa ngày nào ở xóm trọ đã dính chặt vào đời tôi là một người vợ hiền, chuẩn bị đón sinh linh đầu tiên của đời sống gia đình. Nhưng hình như Trong lòng tôi và cô bé có một rào cản. Rào cản bởi một cái bóng quá lớn của người trước, rào cản của lối sống và cách thích nghi. Thật không dễ cho một cô gái đã quen thuộc cuộc sống Sài Gòn về quê, quen với nếp sinh hoạt không đèn buổi tối, quen với tiếng gà gáy sáng và lục đục nấu cơm, quen với củi đun bếp. Quen với lễ nghi người Bắc. Từ từ sợi dây kết nối dãn dần và căng thẳng lúc nào không biết.

    - Em muốn về Sài Gòn hoặc ra nhà ngoại. Chịu không nổi nữa.

    - Tùy Em – Tôi lặng lẽ đáp.


    Đúng vào giỗ ông Táo, tôi chuẩn bị hành lí chào nhà đi Sài Gòn lại, hành trang hệt như lúc tôi đi những năm về trước. Một ba lô, vài bộ đồ và mấy cuốn sách tâm đắc, Tiền trong ví đâu tầm hai triệu. Một cây thuốc Basto đỏ. Một chai rượu nếp một lít. Gia đình ly tán mỗi người mỗi nơi.

    Xe lăn bánh…..

    Đây là biến cố vào những năm sau khi lập gia đình. Khủng hoảng. có thể nói cuộc đời mình về tình cảm phân làm bốn chương rõ rệt:
    1. Giai đoạn quen Trâm Anh
    2.Giai đoạn thành gia lập thất
    3.giai đoạn quen em( mình đang kể)
    4. Hiện nay...to be continue....
     
  18. luunhatphong0205

    luunhatphong0205 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    356
    Đã được thích:
    634
    Chương II : THÊM MỘT LẦN Ở TRỌ


    Xuống tới Sài Gòn Tôi điện thoại cho thằng Bảo

    - Alo, Ngủ dậy chưa? Ra đón tao ở bến xe Miền Đông

    - Mày kiếm quán nào ngồi đi. Mười lăm phút nữa nữa, vệ sinh phát..

    Thật ra đường tới nhà trọ chẳng bao xa, xe ôm hay taxi về đều được. Nhưng vấn đề là tôi thích cảm giác được đón đưa. Thích cảm giác đi đâu có người mừng. Tìm quán cà phê hóc hẻm tránh bụi. Lặng lẽ đặt vali ngồi xuống và châm thuốc hút. Tiền bạc mang đi không nhiều nhưng đó lại là điều tôi muốn, thích cái cảm giác đi tay không. Ngày xưa, rời lũy tre làng, Tôi cũng chỉ ngần ấy. Giờ trở lại nơi mình từng gắn bó xem như làm lại từ đầu.

    Vừa mới lim dim chợp mắt điện thoại reo

    - Mày đang ở đâu?

    - Tao đang ở abc Đinh Bộ Lĩnh – Tôi đáp lại

    - Ok . Tao chạy tới


    Ngoài Tiến đã về bên kia thế giới thì thằng bạn này cũng được xem là tri kỉ.

    Đời của nó cũng xem như một giai thoại chứ chẳng chơi. Chiều cao một mét sáu lăm, cân nặng đâu tầm bốn mấy kí, gầy như cờ hó đói ăn. Khuôn mặt đeo thêm cặp kiềng cộm, Tóc búi dài không khác chổi quét nhà. Đôi lần nhắc nhở thằng bạn cắt tóc, nó bảo tao thích thế, thích kiểu nghệ sỹ. Nhờ tấm thân mang dáng vóc tài tử đó mà không có em nào mê nổi. Một phần cũng vì sự đam mê kỳ cục với đời.

    Mê thứ nhất là Billards.

    Say mê đến độ có thể cả ngày không ăn gì ngồi ngoài tiệm. Nếu anh em nào trong giới có nghe tên Đức Kì Đồng hay Hùng Cào, cũng chỉ xếp trên một bậc.

    Thằng Bảo ra câu lạc bộ thì chả ai chịu chơi, Đơn giản vì ngán ngẩm

    Billards là bộ môn nghệ thuật bao gồm kỹ thuật, chiến thuật và tâm lý. Khi đeo trên mình một đẳng, thì xem như giải quyết được điều thứ nhất và thứ hai. Nhưng nói về tâm lý thì tùy người. Sự lỳ lợm hay cẩn trọng được coi là nguyên tố cần thiết. Xét với thằng Bạn thì điều này có đủ, tính nó vốn vô cùng tẩn mận. Hồi còn sinh viên, nguyên đám ăn cơm tiệm đã có lần nó phán một câu khiến nguyên bọn phùng mang trợn má.

    - Cơm bà Sáu bữa nay nấu làm sao ấy. Nãy giờ hơn nghìn hạt rồi mà chưa hết chén. Ăn kiểu ngày chắc tao không nuốt nổi chén thứ hai.

    May phước là bả đang tính tiền không nghe thấy. Bọn tôi tính hỏi bộ bình thường mày ăn hay đếm vậy lắm sao? nhưng nghĩ ngợi nên thôi. Cả đám húp xì sụp cho nhanh rồi đua lẹ.

    Chính điều kỹ càng đó được ứng dụng vào niềm đam mê nên ai chơi với nó dù thực lực đều hay bị chấp thì thua ráo. Về nguyên lí với kèo đồng lạng, người nào có sự cẩn thận, tỉ mỉ bao giờ cũng hơn màu. Có lần tôi hỏi :

    - Ê, Bảo. Tao không hiểu mày ra ngoài quán làm cái gì, có thấy mày chơi đâu?

    Nó đáp tỉnh rụi:

    - Ra ngó.


    Thật tình bó tay với cái thằng này. Mà cũng đúng sự thật, Một lần tôi chứng kiến nó ra câu lạc bộ, thấy bàn bên cạnh đánh thế bi nào khó hoặc sai. Thì y như rằng mượn bộ bi ra xếp rồi hì hục đánh cho bằng được.

    Đam mê thứ hai với thằng Bảo là cờ tướng.

    Mặc dù so với trình billards có hạng thì cờ tướng hạng của nó là hạng bét. Nếu phân loại theo thứ tự kỳ thủ, đại cao thủ, cao thủ, sát thủ, tán thủ …thì nó nằm ở tầm tử thủ, Ngang ngang trình tôi. Ra ngoài đường mà ho he là bị đập chèm bẹp. Chính vì hai thứ đam mê tốn thời gian trên mà công ăn việc làm cũng chả ra sao. Chẳng công ty nào đuổi vì ít ra nó cũng trách nhiệm trong công việc, nhưng tự thân nó nộp đơn vì không có thời gian ra câu lạc bộ. Xét về bằng cấp, thằng Bảo có hai, một cái Kĩ thuật, một đại học kinh tế . Gia đình thuộc dạng có điều kiện. Nghe đồn, ông Cậu làm ăn rất khá ở Úc, trồng cây Tài Mà hay còn gọi vui vui là “Cái gì mà ai cũng biết là thế đó”. Lâu lâu về Việt Nam dúi cho thằng cháu một ít. Kêu thích thì cậu đón sang.

    Hai đứa thân nhau từ hồi phổ thông, ngày đó xe đạp khung nhún là rất VIP, xe Phượng Hoàng, máy tính DOS nó đều có cả, thỉnh thoảng còn xách lên trường một cái điện thoại mẹ bồng con.

    Mẹ tôi quý nó và coi như con cái trong nhà, thêm vụ cấp ba ngồi chung xóm. Tôi giỏi về xã hội còn nó thông thạo tự nhiên. Đâm ra bổ sung khiếm khuyết, ý tôi là copy bài khi làm kiểm tra. Còn khi thi thì mạnh ai nấy lo. Xét về tuyệt kỹ Copy Thần Chưởng còn kém thằng Tiến một bậc, nhưng nó có thứ mà thằng Tiến và thâm chí cả tôi không bao giờ có, đó là Tiền. Tiền có thể mua được nhiều thứ, kể cả phao thi. Trường tôi học là trường công lập duy nhất, nên ưu tiên các môn tự nhiên nhiều hơn vì hầu hết các trường đại học danh tiếng đều thi khối A. Tôi học trung bình các môn nhưng được cái công tác phường đội, bộ đội khá tốt, thêm vụ ghitar hát hò, xem như mắt thầy cô cũng mờ đi khi ngồi chấm thi.

    Thời cấp ba toàn kỉ niệm đẹp, trừ mỗi một lần đám con trai chơi trò tụt quần thể dục nhau, ném thế nào chiếc quần rơi quá tay nên dính trên ngọn cây tùng. Hậu quả nguyên đám con trai bị lên văn phòng, dọa hạ hạng kiểm.

    Quay lại câu chuyện.

    - Chắc tao ở phòng trọ mày ít hôm nhé? – Tôi lên tiếng cho có lệ

    - Uhm. Mà mày tính ở tới bao giờ? Tao vài ba ngày nữa về tết rồi, ông già gọi

    - Chắc ở qua tết luôn, ăn tết thành phố

    - Tùy mày, để tao nói bà chủ nhà một tiếng. Tí nữa ra kia một thùng bia để sẵn tết mà uống .

    Nó hiểu tâm trạng nên không hỏi thêm. Ai xa quê lại chẳng muốn về nhà mấy ngày đầu năm, Tôi nói vậy thì cũng hiểu đang có chuyện nên mới đua đòi cưỡi cá chép vác cái mặt lên đây. Tối về hai đứa lôi mồi ra chén. Bữa đó tôi say, bình rượu mang theo hết sạch, thùng bia cũng vơi đâu phân nửa. Sáng lần thứ nhất tỉnh giấc đi toilet, xung quanh hiện trường căn phòng trọ bé xíu đồ đạc ngổn ngang, vỏ bia quăng vương vãi. Lần thứ hai thì không tự tỉnh nữa, mà do ánh sáng khoảng mái tôn hở giữa hai dãy phòng cộng với một tiếng gọi í ới.

    - Anh họa sỹ ơi, đóng cửa phòng trọ kìa, trộm nó vào khuôn anh đi bây giờ.


    Tiếng nói lảnh lót trong trạng thái mơ mơ ngủ cứ như hiện về từ cõi âm, giọng miền Tây. Tôi chưa tỉnh hẳn, đầu ong ong, men còn chếnh choáng. Bước ra ngoài nghe tiếng cười khúc khích đã đi xa một quãng, chẳng rõ ai đó gọi mình hay phòng kế bên ?

    Loay hoay dọn dẹp lại phòng ốc và vệ sinh cá nhân. Vô tình đọc mảnh giấy để lại:

    - Đáng lẽ tao về từ hôm qua, nhưng có mày xuống hoãn lại một ngày, sáng nay tao đi chơi với bạn ở Dĩ An rồi về luôn, Tiền tao để trong tủ lạnh kẹt thì lấy ra xài. Chìa khóa nhà và thẻ xe để hộc bàn. Nhớ thỉnh thoảng lau cây cơ bida giúp tao khỏi bụi

    P/s: Đối diện có hai bé xinh lắm, nhưng tán chơi thôi đừng hại con gái người ta tội nghiệp

    Vừa đọc vừa cười một mình. Hết dặn lau cơ đến đừng hại con gái…

    Đã qua rồi một thời tình yêu, một thời vụng dại. Tôi chẳng còn là thằng Phong ngày xưa. Trái tim đã chết dần theo năm tháng.

    Điện thoại reo tin nhắn

    - Anh khỏe không? Sáng giờ làm việc thế nào?

    Tôi bâng quơ:

    - Anh khỏe, đang ở SG, ngay và luôn

    - Thế mà không báo em, anh đi công tác à?

    - Không, đã bảo ngay và luôn mà. Anh về đây sống. Một mình

    Tin nhắn nửa trút giận nửa tâm sự. Tính chạy ra đường lòng vòng thì điện thoại lại reo, giọng cô gái run run :

    - Anh nói thật không hay lừa em? Trưa anh chạy qua công ty đi ăn cơm nhé.


    Tôi bất giác phì cười lần nữa. Căn phòng trọ ở tuốt Thủ Đức, công ty em quận 8, chạy xe tới đó xong ăn bữa cơm chạy về đói bụng ăn thêm lần nữa. Tôi đáp lại:

    - Có lẽ chiều rồi gặp, trưa nay anh Bận rồi.

    - Dạ, vậy chiều em xin công ty về sớm. anh đang ở đâu?

    - Anh đang Kha Vạn Cân quận Thủ Đức.

    - Dạ, vậy chiều nay anh ghé The Manor đi. Nhà em gần đó. Uống cà phê với em

    Chiều ba giờ, Lóc cóc xuống dắt con xe Nouvo rời khỏi ổ. Chẳng biết nó đi chơi có bị văng miểng, mắt nháy nháy khi mình chửi không?

    Ra quán gặp Em với bộ dạng của một thằng thất nghiệp. Cầm menu nghó nghiên ra chiều đăm chiêu. Bốn mươi lăm nghìn cho một một ly. Sau hai năm rời khỏi Sài Gòn thay đổi nhiều quá.

    - Sao anh lại xuống Sài Gòn? – Giọng ai đó vang lên khi nhận ra chỗ tôi ngồi, bỏ chiếc giỏ xuống ghế.

    - Gia đình có chuyện em ah, anh xuống tìm việc rồi thử lại cơ hội ở đây.

    - Dạ, vậy tết anh ở lại đây hả?

    - Uhm. Có lẽ vậy

    Cuộc đối thoại bao gồm hỏi và trả lời, dạ hỏi và đáp thưa. Chỉ nhớ là cuối buổi đó em cầm ly sinh tố uống thật lâu, Nói một câu bâng quơ :

    - Vậy là mọi việc đến sớm quá. Sớm hơn Em nghĩ.

    Cuối buổi, em đưa tôi ít tiền, gạt phắt. Chẳng muốn mang nợ nần như ai đó hồi xưa heo đất. Trên đường nghĩ mông lung về tất cả cho đến khi con hẻm vào phòng ngay trước mặt. Dắt con xe vào bãi, nói chuyện với cô chủ nhà vài câu rồi lên lầu. Đang quay lưng cắm mặt mở cửa thì có tiếng nói vọng ra từ phòng đối diện

    - Anh là bạn anh Họa Sỹ à?

    - Họa sỹ nào em? – tôi đáp lời xoay người lại

    - Ở, thì cái anh tóc dài, đeo kiếng ở phòng này nè.



    Giọng nói lanh lảnh phát ra từ miệng một cô bé. Lại chợt phì cười trước kiểu suy nghĩ ngây ngô. Nếu trên đời cứ ông nào đeo kiếng, tóc dài làm họa sỹ thì thế gian chắc nhiều lắm? Tôi hỏi thăm theo phép lịch sự :

    - Em còn đi học đúng không? Anh tên Phong

    - Em tên Miên, Dạ Miên. Học ngoại thương chỗ D2

    - Anh biết trường đó, tên lạ ghê - Dễ thương nhưng sao người em ngược lại vậy?

    - Hứ, em xinh nhất khoa đấy, anh tưởng bở - Cô bé bĩm môi cong cớn

    - Anh đùa thôi. Em không đến nỗi tệ…

    Lại một cái nguýt dài nữa hệt như bà chằn thủa nào. Thế là tôi có bạn, một cô bé mới hai mươi tuổi, xinh xắn, trẻ trung. Cô bạn nhỏ của tôi ở chung phòng với một bạn tên là cá sấu, học đại học Luật ngã tư Bình Phước.

    Tối hôm đó, cô bạn nhỏ Dạ Miên rủ đi chơi, Bỗng chốc giật mình: Con gái giờ hiện đại thật, dám rủ sói đi cùng. Mà cũng chẳng rõ ai là sói ?

    Hiên nhà của hai dãy phòng trọ cách nhau tầm 50cm. Trước đây vốn dĩ là hai tầng của hai căn riêng biệt. Nhưng chủ nhà cho đúc bê tông nối lại, làm cầu thang nên thông thương. Bởi vậy mới có chuyện hai cái mái nhà cách nhau trên trời. Bê tông nóng hấp ban ngày gặp mưa xuống thì có bong bóng. Tôi ôm ghitar


    Hạnh phúc xa tầm với, đã không còn nữa, khi vắng em trong đời.

    Tìm đến chân trời mới vẫn thương một thời. Dù đã xa ngàn khơi

    Ngày đó ta lầm lỡ, bỏ mặc nhau hững hờ

    Trích để nhớ một thời ta đã yêu


    Tôi nhớ vợ tôi, nhớ về những kỉ niệm ngày xưa.
     
  19. luunhatphong0205

    luunhatphong0205 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    356
    Đã được thích:
    634
    Chương III: Dạ Miên


    Bên cửa phòng đối diện mở ra. Một cái cổ thò ra khỏi. Một cái miệng mấp máy. Tôi ngừng đàn nói vọng qua

    - Em nói to lên Dạ Miên, mưa ồn lắm.

    - Anh biết đàn à, đàn cho em nghe với

    - Chạy qua đây đi, không ướt lắm đâu

    - Dạ….

    Bóng cô bạn nhỏ lướt qua…….

    - Tối nay chắc không đi chơi được rồi anh

    - Uhm. Không sao – Tôi hờ hững

    - Mà anh biết đàn lâu chưa?

    - Cũng mới thôi em


    Nói thật là đề phòng em yêu cầu hát mấy bài tưng tưng của mấy thằng ca sỹ tửng tửng bây giờ


    - Anh biết hát bài Mặt trời bé con của Trần Tiến không?


    Cơn mưa và cái mái hiên buồn cười thật đấy

    To chẳng to, nhỏ hông nhỏ. Cô bé ham hố chạy qua. Mưa làm ướt áo em, vải dính bắt đầu lộ làn da. Mắt Tôi nhìn thẳng, tập chung vào tiếng đàn nhưng vẫn biết chắc bờ vai đang run rẩy.

    - Ngoài kia có chú bé trèo cây me, mắt xoe tròn lắng nghe

    cô bé hát tiếp :

    - Ngoài kia có cô bé nhìn qua khe nghe tiếng đàn của tôi


    Chúng tôi vừa đàn vừa hát giữa trời mưa, lúc đầu rống lên át tiếng, sau kiệt hơi sức thì bắt đầu nhỏ lại, khoảng cách cũng xích lại gần hơn một cách tự nhiên.

    Khi tôi đệm đến bài Bông hồng cài áo thì em dúi cả đầu vào vai. Chân em đổ dài, ngón chân giơ ra ngoài hiên, đón lại những hạt mưa đổ đầy vào kẽ. Tôi vẫn tiếp tục đàn và hát cho cô bé nghe đến hết, đệm thêm một khúc classic cho không gian trầm lắng. Cô bạn nhỏ thôi dựa vai, đứng dậy. Nói một câu củn ngủn :

    - Không vui, Em về.

    Lướt về phòng, Để lại tôi ngẩn ngơ và khó hiểu. Treo đàn, đóng cửa phòng. Tính cầm điện thoại lên nhắn tin hỏi thì nhớ là chưa lấy số. Vội vàng mở cửa hét to.

    - Dạ Miên, Dạ Miên….

    Cái đầu lại lò ra khỏi cửa, tóc bù xù, mắt đỏ hoe

    - Cho anh số điện thoại – Tôi la lớn,

    Giọng cô bé lạc đi so với tiếng mưa. Bên này tôi hét lớn lần nữa :

    - Em viết vào cái gì đi rồi ném qua.


    Thế rồi cái cổ rụt vào rồi lại thò ra, quăng cho tôi mảnh giấy. Mở ra đọc thấy vỏn vẹn mấy chữ

    Đồ đáng ghét.

    Lòng tự trọng trỗi dậy, bước phăng qua bên, mưa cũng ướt áo. Xông vào phòng, ngó lên bàn thấy hai cái điện thoại. Nhìn hằm hằm hỏi:

    - Điện thoại nào của em?

    Nhỏ kinh hãi chỉ vào điện thoại đỏ. Tôi chụp luôn bấm số rồi bỏ xuống. Bạn cá sấu giữ chăn ấm chặt người, ngước nhìn lên như nhìn loại quái thú ăn thịt nào đó.

    Hiên ngang bước về phòng nhắn tin :

    - Xin lỗi, anh hơi nóng.

    - Bắt đền anh đấy – Kèm theo tin nhắn là một biểu tượng khóc

    - Tí nữa hết mưa anh dẫn đi ăn hủ tiếu đầu ngõ, đói, thèm


    Vừa bước ra khỏi cửa nhà tắm thấy điện thoại hiện lên tin nhắn của Em.

    - Anh ơi, chồng em đòi, ổng nói tôi nay không cho là ổng giết em, em sợ quá anh ơi.


    Tôi bật nhanh máy vi tínhnghiên cứu về bệnh trầm cảm.

    Tin nhắn gửi lại cho Em

    - Em hãy tự nhiên, dù sao đó cũng là chồng em


    Thú thật là Tôi không biết khuyên em kiểu nào cho đúng. Bảo em từ chối chồng thì cũng không phải, vợ chồng thì phải thế. Cuối cùng viết một dòng xanh rờn qua điện thoại gửi cho Em

    - Nằm im.


    Buông điện thoại xuống, tâm trạng hồi hộp và lo lắng, nửa giờ thì có hồi âm.

    - A lô, Phong nghe.

    Đầu dây bên kia tiếng khóc và tiếng nấc xem kẽ. Tôi giữ im lặng tuyệt đối, kinh nghiệm chỉ rằng lúc đó phải thật sự tập chung, hãy áp chặt điện thoại vào tay, hơi ấm và sự chia sẻ sẽ truyền qua chiếc điện thoại tới đối phương.

    Tôi cứ lặng yên, nghe tiếng em khóc, rồi tiếng nấc……..rồi lại khóc. Cuối cùng là một câu làm tôi sững cả người

    - Chắc em phải bỏ trốn anh ạ.

    ….Tút….tút…..tút……..

    Ngồi bệt xuống sàn nhà, tôi bắt đầu trấn tĩnh và hình dung lại tất cả, từ ngày quen em, chát yahoo, đến gặp gỡ. Hình như em đã đi quá nhanh và xa so. Tôi vẫn còn băng khoăng về gia đình, về vợ con, về tiền bạc tài chính, công ăn việc làm. Coi em như một người bạn. Còn với em ? Em chọn tôi làm lối thoát, sự non nớt nhưng chân thành của em khiến tôi tê tái. Rít điếu thuốc rồi chợt nhận ra giấy phút trái tim mình nhảy dựng, cảm thấy mình le lói tình yêu, nó bắt tôi nghĩ về em suốt đêm và tự mường tượng lối thoát tương tự cho chính mình. Lối thoát của cả hai đứa. Bỏ mặc cô bạn nhỏ dễ thương phòng đối diện, nghe tiếng gõ cửa phòng, tiếng nhá máy điện thoại cũng mặc kệ. Có lẽ biết ý tôi không đi nên không gọi nữa. chỉ nhắn tin

    - Anh Già. Anh ổn không?

    Giấc ngủ mê mệt. Sáng tỉnh lại ngó điện thoại vẫn cầm trên tay thì đã hơn 10h

    Hôm nay trời âm u, Lấy gói Jet ra ngoài cửa phòng châm lửa hút. Quan sát dãy phòng thấy bấm khóa ngoài nhiều, có lẽ mọi người chuẩn bị về quê. Ngó qua cái cửa sắt đối diện. Khóa trong, tự dưng thở phào không rõ lí do. Hút gần hết điếu thuốc mới thấy cửa phòng mở. Cô gái mặc áo ngủ trắng tinh, in mấy hình công chúa teen. Khuôn mặt lấm thấm mụn đỏ

    Thì ra em cá sấu. Thở phào chẳng rõ vì nhẹ nhõm hay không muốn gặp cô bạn nhỏ. Vào vơ cái điện thoại đọc tin nhắn

    - Eo ơi, người gì ngủ như heo. Sáng muốn kiếm ông xe ôm chở đi học mà không có

    Dạ Miên nhắn. Tôi mặc kệ. Điện thoại lại reo, tính không bắt máy trước khi nhìn ra số

    - Anh Phong đây, chuyện gì vậy Em?

    - Em qua chỗ anh ở nhé, Mệt mỏi quá.


    Nhắn lại báo cứ qua, xong quay vào nhà lau dọn. Trời lại mưa. Vừa mưa vừa nắng trong gần tết thì đúng là lạ thật. nhưng nó mang lại sự dễ chịu cho dãy phòng. Giàn hoa trước cửa treo của cô bé hàng xóm vươn lên đón.

    - Anh ăn gì chưa? Em mua qua.

    - Uhm. Gì cũng

    - Dạ,


    Mùi nhựa đường sau con mưa thật khó chịu, cảm giác muốn bệnh. Em không chạy chiếc xe hôm trước mà chạy một chiếc Vespa, dắt vào dãy trọ mà muốn ná thở, Sợ trầy. Cầu thang dãy trọ được làm sau, chia làm ba. Tôi đi sau lịch sự cầm giỏ xách giúp em. Hai đứa vẫn chưa nói nhau câu nào. Đi chậm lại rồi em khẽ khoác tay, chỉ là tay vòng qua tay, không chặt cũng không quá lỏng. Tôi bước khó. Thêm một cái cúi đầu dựa vào vai. Lòng tôi buồn quá đỗi.

    Ngày xưa cũng có một bờ vai dựa trên đỉnh đồi ? Trâm Anh


    Xóm trọ trưa vắng đến sợ. Cảm giác như đi vào khu nhà bỏ hoang. Tiếng khóa lách cách mở cửa. Em bước vào với dáng vẻ mệt mỏi, hai mắt mọng đỏ và sưng húp. Tôi kiếm tô sạch sẽ bỏ đồ ăn. Hai đứa vẫn chả nói nhau câu nào, im im

    Em ăn được xíu cơm rồi bỏ dở dang, tiến lại gần kéo chân tôi làm gối, ngủ mệt mỏi.

    Tôi bất động thở dài, lại một hình ảnh của quá khứ hiện về. Em vẫn nằm trên đùi ngủ yên, tay còn cầm lấy tay áp vào má. Giật mình, hình như em sốt. Tôi thấy em nằm ở dưới nền không ổn nên khẽ lay giật.

    - Em sốt rồi, nằm dưới đây không tốt đâu. Anh đưa em lên gác ngủ

    - Thôi em nằm dưới đây được rồi, mệt lắm – Giọng run run

    - Nghe lời anh, lên đó đi.

    - Dạ…


    Tôi đứng dậy đóng cửa rồi leo lên cùng. Trời mới mưa xong nên khí hậu tương đối còn dịu. Kéo lớp cửa kiếng lại rồi bật máy lạnh. Ngồi bên cạnh em. Chừng đâu ít phút thấy em cựa quậy, quay ra ôm chân tôi ngủ. Bỗng em mở mắt , bốn mắt nhìn nhau cười hiền:

    - Anh thèm em không? Em chiều anh đó nhưng mà cơ thể em bủn rủn quá

    - Uhm

    - Hihi….. Anh có yêu em không?

    Một câu hỏi quá khó. Tất cả tình cảm với Em đơn giản chỉ bắt đầu là sự đồng cảm và thương cảm. Là một thứ tình cảm tôi chưa trải qua bao giờ. Những người con gái bước qua đời tôi hầu hết là đong đầy kỷ niệm. Trà My hay Trâm Anh hoặc Phương Anh. Đều đã gắn bó với nhau suốt chặng đường.

    Còn Em ?

    Tôi với Em đã có gì với nhau đâu? Chỉ là đối tác, là khách hàng, là hai người bạn hợp vị không hơn không kém. Đôi khi tình dục không phải là thứ quyết định mức độ nông sâu của một mối quan hệ nam nữ.

    Tôi mỉm cười vuốt tóc em.

    - Yêu, nhưng chưa nhiều bằng em đâu.

    - Có là được rồi. Em chỉ cần anh yêu em thôi, mọi việc em sẽ làm, em sẽ phấn đấu để mình được gần nhau, chỉ cần anh đừng bỏ em giữa đường. Mai mốt em sẽ nói cho anh nghe kế hoạch của em

    Em khẳng định chắc nịch, lấy tay mình làm gối rồi nằm ôm mình, tay em nóng quá, do sốt. Mình để em tự nhiên, một lúc thấy tay thả lỏng dần, hơi thở bắt đầu nhịp đều và nhẹ nhàng, hẳn em có một giấc ngủ bình yên. Tôi cũng thiếp đi giữa muôn vàn mâu thuẫn.

    Reng….reng…

    Tiếng chuông điện thoại khiến cả hai giật mình tỉnh giấc. Chồng em gọi, vội vã trả lời.

    Tôi lặng lẽ bước vào nhà tắm, ướp vòi sen như để tỉnh một con mê. Bỗng đâu từ phía sau có một cánh tay vòng qua ôm chặt, Níu cả vào người. Người tôi như cuồng lên và hâm hấp nóng.

    Ân ái mặn nồng.

    Em nhìn tôi cười thật hiền khoe chiếc răng khểnh và nói

    - Chưa bao giờ em được chăm sóc như vầy. Cám ơn anh…

    Tôi tiễn em ra cầu thang, dắt xe ra cổng và chào tạm biệt. Một cảm giác khoan khoái và yêu đương dâng tràn. Hình như bản thân đã chấp nhận cuộc chơi này, trò chơicủa cuộc sống, dần chấp nhận sự nguy hiểm. Chấp nhận một cái giá phải trả rất đắt.
     
  20. luunhatphong0205

    luunhatphong0205 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    356
    Đã được thích:
    634
    Chương IV : Dạ cổ Hoài Lang




    Nằm ở căn gác trọ. Tôi uống rượu đến say mèm. Ruốt cuộc không hiểu vì sao cuộc hôn nhân mình trở nên đổ đốn.

    Tôi yêu Em – Vợ tôi không? Yêu nhiều lắm.

    Vợ có yêu thằng Phong không? Chắc hẳn không ít.

    Nhưng rồi hôn nhân mỗi ngày một ngột ngạt, Hệt như hai đứa đến từ hai thế giới rồi lại đi về hai hướng ngược chiều nhau. Mỗi lần cãi vã, lại hét to vào mặt nhau. Mà khi người ta hét thật to thì trong lòng mỗi người chẳng còn muốn lắng nghe nhau nữa, trái tim hóa thành vô cảm, cái bản ngã lấn chiếm tất cả tình cảm. Từ những chuyện nhỏ nhặt :

    - Anh, Sao anh vứt quần áo lung tung thế ?

    - Em biết tình anh mà, luộm thuộm. Ngày xưa đến giờ…

    Mỗi lần hét to vào mặt nhau là sợi dây vô tình căng ra một đoạn.

    Dây đứt !

    Tôi với vợ mỗi người mỗi nơi, bởi sợ rằng nếu ở chung sẽ chẳng còn gì.

    Lặn lội xuống Sài Gòn với tâm trạng, Tất cả bóng dáng những người phụ nữ đi qua đời vốn dĩ ảo ảnh, nhanh đến rồi đi. Tôi sợ sợi dây tình phu thê cũng như kết quả của Trà My, của Trâm Anh, của Bồ Công Anh. Chia tay lần này khó gặp lại.

    Chợt nhận ra mình là người cô đơn nhất thế giới.

    Thời học sinh, đã từng có mùa hè lặng lẽ lên đồi gió hú một mình. Ở nơi giao hòa giữa con người với thiên nhiên, nhìn đám cỏ may. Nhìn chong chóng bạch đàn, nhìn hoàng hôn. Thấy mình cô độc. Nhưng thật khác bây giờ, cảm giác đơn côi giữa dòng đời xuôi ngược, giữa thành phố hoa lệ, giữa cái ồn ào náo nhiệt của Sài Gòn. Vô vị

    Bật nghe bài hát :


    Từ là từ phu tướng

    Bão kiếm sắc phong lên đàng.

    Vào ra ngóng trông tin chàng.

    Năm canh mơ màng….

    …….

    Đường phù sa ong bướm.

    Xin đó đừng phụ nghĩa Tào Khang.



    Dạ Cổ Hoài Lang.


    Tôi tìm ra vợ hệt như tác phẩm vợ nhặt của Nam Cao. Duyên phận. Như trong mơ và cổ tích. Những viễn tưởng nghĩ chỉ có trong phim ảnh kiếm hiệp, lại đôi lúc là sự thật. Tình yêu của Trà My với Tôi khác nào Mục Niệm Từ với Dương Khang. Tình cảm của Trâm Anh không khác gì mấy với Nhậm Doanh Doanh dành cho Lệnh Hồ Xung. Còn tình yêu vợ dành cho tôi, đôi khi tôi chẳng rõ. Hai vợ chồng chẳng có được cảm giác Tào Khang ( Bã rượu và cám – Nghĩa đen ), hai đứa gặp nhau trên đoạn đường tất bật, hối hả yêu nhau rồi cưới. Rồi giờ hối hả chia ly.

    Xóm trọ ngày càng vắng

    Sinh viên nghỉ học, công nhân viên chức cũng lọ rọ về. Chỉ nguyên một buổi chiều thôi mà dân làng ùn ùn chất đồ, người đi xe máy, kẻ ra bến xe.

    Ra quán ngoài ngõ ăn cơm thì thấy bà bán cơm cũng dẹp. Ghé về phòng trọ thì thấy cửa phòng cô bé đối diện đã mở cửa rồi. Bất giác thò đầu vào trong nói vọng :

    - Ủa, em tính về à?

    - Dạ không, tính mang đồ ra bến xe cho bạn em thôi, mà Anh hỏi làm gì vậy? quan tâm em à….hehe?

    - Không rảnh – Tôi đáp tỉnh rụi

    - Anh Già ăn gì chưa? – Thêm một câu hỏi nữa

    - Quán đóng cửa.

    -

    Chẳng hiểu sao dạo này tôi mắc chứng bệnh tiết kiệm lời nói, nhất là với đàn bà con gái. Nếu ngày xưa ngồi bên Trà My có thể liên hồi khua chân múa tay, thì bây giờ đối phương phải đi kiếm một cây xà beng mới hi vọng đẩy lời tôi thoát ra khỏi cổ họng, Nhưng nhỏ Dạ Miên thì khác, Nhỏ không đẩy xà beng ép tôi nói, nhỏ đẩy một câu làm tôi nín thing:

    - Ơ, thế anh đợi em về hai anh em mình đi nhậu nhỉ ?


    Tôi mỉm cười rồi khênh cái vali to tướng xuống dưới nhà giùm. Cô bé đi đâu chừng một tiếng rồi quay về, chưa tới phòng đã oang oang:


    - Anh Già ơi, anh già ơi.


    Đặng xong liền vào phòng, người tôi nguyên quần cộc. Tôi đùa giỡn:


    - Hay heng, muốn vào thì gõ cửa chờ, làm anh bất ngờ xém tụt cả quần.


    Nhỏ cười ha hả rồi ra ngoài cử,a giả vờ đóng lại hét toáng lên:


    - A Lô, Có ai ở nhà không? anh già ơi ! mặc quần xong chưa?

    Tôi nhảy đổng ra bịp mồm lại, cũng may xóm trọ còn ít phòng chưa về nên chắc cũng chả ai nghe. Tự dưng thấy mình già thật, không địch nổi mồm mép với mấy thanh niên. Bâng quơ hỏi cô em gái vì sao còn chưa về quê, nhỏ đáp lại buồn rầu:

    - Về buồn lắm.

    Nói xong nhỏ im im, tôi cũng im im đặng chờ nhỏ lên tiếng trước rồi mới tiếp lời. Kết quả không gian rổn rang tiếng ruồi bay. Cánh cửa nhỏ khép hờ, bỏ mặc tôi vẩn vơ. Ít phút sau, cánh cửa lại mở ra, trước mặt Tôi là cô thiếu nữ với đôi môi son hồng nhẹ, váy màu hồng.

    Ngày nào Tôi đã từng cởi váy hồng một người mà chưa kịp mặc cho người đó váy trắng.

    Nhỏ lôi Tôi dậy, bắt thay đồ rồi tung tăng xuống nhà gặp cô chủ, bắt chuyện ngon lành. Vừa bước xuống cầu thang đã có người nhắc khéo:

    - Ái chà, xem bộ Dạ Miên kiếm được anh trai ngon lành quá nha. Anh đang buồn đó, đi chơi đừng bắt nạt tội nghiệp nghen.

    Nói xong cô nhìn Tôi ái ngại rồi đi mất. Bỏ mặc giữa sân Nhỏ - Tôi và chiếc xe.

    Không khí tết ngập tràn phố phường, chứng minh rõ ràng nhất là xe, xe cộ ít hẳn và thưa thớt. Tôi chở em qua khu Thanh Đa, ghé vào bánh tráng Hoàng Ty ngay bên trái nếu đi từ cầu Kinh xuống. Quán yên tĩnh, phong cách nhẹ nhàng và sát bên sông. Nhỏ chạy lăng quăng liền, hệt như được bố chở đi chơi tết.

    Sau chừng ấy năm sương gió và trải nghiệm, khuôn mặt Tôi cũng đã khô cứng và già đi nhiều. Nhỏ thì như một nụ hoa mới chớm nở đón nắng, thứ nào cũng khiến Nhỏ thích thú và rạng rỡ. Món ăn ở đây không có gì đặc biệt, Tôi ưa quán này vì trước cũng thường xuyên dẫn cả khách nước ngoài ra đây. Trong thời gian chờ món ăn hai anh em nhâm nhi ly bia. Thứ bia yêu thích là tiger nâu. Nhỏ một chai và Tôi một chai. Câu chuyện dần dần có vẻ gần gũi,, không thuộc dạng kê khai hộ khẩu hay sức khỏe nữa

    - Anh Già thất tình vợ đúng không? – Nhỏ thốt ra một câu trúng tim đen

    - Uhm. Anh có vợ rồi nhưng hai vợ chồng có vấn đề, tạm thời xa nhau.

    - Hehe….giống Dì Dượng em…….

    Nói xong Nhỏ tỉnh rụi cuối xuống cuốn bánh tráng. Tôi lịch sự đáp lại

    - Còn em, có bạn trai rồi đúng không?

    - Dạ, mới chia tay anh, thằng đó đểu quá nên em đá đít.

    Tôi hiểu phần nào tích cách nhỏ, dám yêu dám hận và mau qua, mâu thuẫn của bản thân cũng là nét đặc trưng. Sự cao ngạo đôi lúc sẽ làm Dạ Miên gặp khó khăn trên đường đời, nhưng tôi tin Nhỏ mau chóng vượt qua. Dạ Miên sâu sắc nhưng cũng không kém phần trẻ con. Ở tuổi Nhỏ luôn có những bài học từ các chàng trai và cuộc sống mang tới.

    Bia đã qua chai thứ tư, láng giềng và tôi lúc này đồng banh . Đôi má ửng hồng, miệng bắt đầu lảm nhảm. Rau cuốn và con cá trên bàn được sẻ gần hết, Chai thứ năm khui thì cả hai đều nóng mặt. Tiếng ồn ào từ miệng của Nhỏ thoát ra làm phiền bàn xung quanh, Tôi chủ động ra tính tiền rồi đưa về. Dọc đường vẫn giọng nói líu lo. Ngang qua cầu Bình Triệu Nhỏ đứng hẳn lên xe, giang hai tay ra rồi hú……hú….

    Loạng choạng rồi chỉnh xe.

    - Dạ Miên, em ngồi ngay ngắn đi để anh chở về.


    Nhỏ nghe lời ngồi xuống rồi bắt đầu vòng cánh tay qua ôm, một cái ôm thật chặt và ấm áp. Cái đầu dựa hẳn vào bờ vai. Tôi không còn cách nào khác là vòng tay ra sau giữ cơ thể Nhỏ lại, sợ bị té. Dạ Miên có vẻ say say, người mềm hẳn xuống. Ráng dìu cô bé lên cầu thang, nhưng người rớt xuống. Tôi cõng. Bên tai thoang thoảng giọng kèm theo mùi bia rượu

    - Thằng đó là thằng khốn nạn, cua em rồi còn đòi cua bạn em. Cho nó chết. mà anh già này, Anh với em là hai kẻ cô đơn giữa Sài Gòn…

    - Anh già xắc quắc, nhưng em thích nghe anh đàn, tí nữa đàn em nghe. Em nhớ mẹ em, em sợ tết . sợ về nhà. Đàn em bài Lòng Mẹ….Em nhớ mẹ.

    Giọt nước mắt rơi xuống vai.

    Cõng về tới cửa phòng Em thì không thấy chìa khóa, không nỡ vứt xuống nền xi măng nhưng vừa cõngvừa tìm thì quá cực. Mở chìa khóa phòng mình rồi vứt tấm thân mỏng manh của Nhỏ xuống nền gạch

    - Dạ Miên, nằm đỡ ở đây đi. Chìa khóa phòng em ở đâu, đưa anh

    - Em không biết, mà tối nay Em ở với Anh, một mình sợ ma lắm


    Giọng Nhỏ líu ríu nửa van xin nửa trêu ngươi. Tôi bực mình đáp:


    - Trời ạ, quần áo thế này mà ngủ à, đưa chìa khóa đây anh mở cửa phòng cho về

    - Hứ….thằng Già, đã bảo ở lại mà không nghe, muốn chém phát không ?


    Nhỏ đáp trong cơn say, ngang phè và bất đồng. Tôi không chấp làm gì. Đóng cửa phòng lại dìu lên gác. Nhỏ nhào té xuống hai tay chụp lấy cổ áo, hét toáng lên:

    - Đàn đâu nào, hát em nghe đi nào….nhanh lên. Chậm chạp thế

    - Ờ…ờ…vậy thì đi xuống. Chờ Anh lấy đàn


    Mình hát cho em nghe bài Khúc hát chim trời thủa nào bên hiên nhà với Phương Anh.


    Những cánh hồng sân ngoài một chiều mây bay, gió lay tóc thề. Người thất thường mưa nắng, đôi khi vì một vài chuyện không đâu nước mắt ngắn dài, người trách ta thờ ơ


    Nhỏ mỉm cười nhưng mắt vẫn nhắm, người dựa nhẹ vào vách cầu thang.

    Dìu qua slow hát Nhỏ nghe bài Lòng mẹ của Y Vân. Miệng nhỏ vẫn cười nhưng người thì gục xuống, nằm đo đất, lại lảm nhảm:

    - Buồn quá, anh Già nằm đây với em. ……

    - Buồn quá, anh Già nằm đây với em. ……


    Tôi hiểu Nhỏ cảm thấy cô đơn, khẽ gác đàn qua một bên, đưa một đầu em lên đùi làm gối. Thở dài. Tự dưng thấy Dạ Miên giống bản thân mình quá, cũng cô đơn lạc lõng giữa dòng đời xuôi ngược. Nhỏ quay qua ôm chặt lấy bụng mình rồi thều thào :

    - Em buồn quá, anh làm gì em hết buồn đi


    Chân còn lại của Nhỏ gác hẳn lên, bắt chéo. Tôi nhìn và cố gắng xóa bỏ trong đầu những tạp niệm. Miệng toát lên gợi ý.

    - Anh đọc thơ Dạ Miên nghe nhé

    - Dạ, Anh đọc đi – Nhỏ đáp lại


    Lâu quá không về thăm xóm đạo

    Từ ngày binh lửa xóa không gian

    Khói bom che lấp chân trời cũ

    Che cả lầu chuông nóc giáo đường.


    Mười năm trước em còn đi học

    Áo tím tô điểm đời nữ sinh

    Hoa trắng cài duyên trên áo tím

    Em là cô gái tuổi băng trinh

    Trích “ Hoa trắng thôi cài trên áo tím” – Hà Huy Hà

    Nhỏ ngủ trên đôi chân, tiếng thở đều đều. Tôi khẽ xoay mình ra phía ngoài nằm mơ màng, đâu chừng chút xíu phát hiện có một vòng tay luồn qua nạnh sườn ôm chặt, chân gác lên đùi. Tôi mặc kệ…thiếp vội.

    Hai giờ sáng nghe giọng ai đó trong toilet. Tôi bừng dậy gõ cửa

    - Dạ Miên, em ổn không?

    Đáp lại là tiếng thút thít

    - Áo ướt rồi

    - Trời, vậy mà cũng khóc. Đợi xíu anh đi tìm cho.

    Tôi vơ áo thun rồi gõ cửa lèn qua khe, thoáng nhìn qua gương thấy cơ thể Nhỏ, một cái nhìn vô ý. Lịch sự đi lên cầu thang. Nghe bước chân từng nhịp lên cầu thang, dáng vẻ rụt rè rồi ào vào chỗ ngủ ôm chặt chăn, khóc nức nở. Tôi nói vọng :

    - Vẫn chưa ổn à?

    Hỏi xong mới phán đoán ra sự việc, có lẽ là nôn dơ hết luôn váy. Phương án im lặng là vàng. Nằm cạnh bên, vòng tay qua kéo cô bé lại rồi khẽ buông lời:

    - Anh xin lỗi. Vô ý quá.

    Giọng nhẹ dần rồi thôi tiếng nấc, có lẽ ổn cả. Đâu đó đồng hồ chạy thêm chút thì cái đầu lò ra, rồi bàn tay đưa cái chăn qua bên mình

    - Đắp chung đi, không có cảm lạnh em không đền đâu đấy.


    Cầm cái chăn khép hờ lên, khoảng cách vẫn có giữa hai cơ thể. Cả hai nặng trĩu vì thức khuya và suy nghĩ đeo đuổi.

    Lại thiếp đi. Tay ôm qua Nhỏ thật nhẹ. Người Dạ Miên run run. Giọng nói đứt quãng :

    – Anh Già hư quá….

    Tôi quay qua ôm chầm em rồi hôn nhau nồng nhiệt lên môi, vồn vã như thủa nào cùng Trâm Anh trên đồi gió hú. Chỉ là bây giờ chẳng còn ai cản kịp ham muốn của một người đàn ông, một người từng trải. Người Em như cún con trong vòng tay, thụ động dâng hiến. Bỗng giọng Nhỏ như cõi âm vọng về làm tỉnh cơn mê

    - Anh già, em sợ…...

    Tôi hỏi trong hoang mang

    - Em…Em còn sao?

    Một cái gật đầu e lệ. Tôi hoảng hốt. Cảm giác đấu tranh tâm lí thật kinh khủng. Gặp nhau được bao lâu, rồi cuộc đời sẽ ra sao. Bản thân có thể trách nhiệm với cô bé Hay ngày mai rời xóm trọ bỗng chốc sẽ thành xa lạ. Thân nhiệt tăng cao chịu trận giữa lý trí và con tim.

    - Dạ Miên này, Anh không nỡ. Anh muốn em với người xứng đáng hơn.

    - Dạ. Em muốn với anh nhưng ..nhưng Em sợ

    - Thôi ngủ đi, anh hiểu mà. Ngủ rồi mọi chuyện sẽ qua


    Hai đứa ngủ thật sự, Tôi với Nhỏ ôm nhau thanh thản. Cuối đường hầm, Tôi đã dừng lại được một lần, Một lần không phải ăn năn hối hận. Một lần để không biến Nhỏ làm đàn bà của mình như đã từng thực hiện với Trà My, Trâm Anh hay Phương Anh. Dừng một lần để cuộc đời mình bình yên và ngay ngắn.

    Đâu đó giọng nói vang lên


    “Đã là thằng đàn ông một khi dám cởi hết quần áo của một người con gái xuống..Thì hãy.. xác định là sẽ cố gắng mặc cho người con gái đó cái váy cô dâu”



    To be continue
     
Đang tải...
Similar Threads Diễn đàn Date
Giờ em có chồng chưa ? ( P2 ) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 7/3/17
Em, điều mà anh không bao giờ có được ! Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 29/6/12
Truyện : Lối Đi Nào Cho Em ( st đc không biết có bác nào post chưa ) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 2/4/12
chưa bao giờ a nghĩ mình đã quên đc em Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 15/3/12
Cuộc sống của em giờ thế nào? có hạnh phúc không! xin lỗi em Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 14/11/11

Chia sẻ trang này