1. Hiện tại có nhiều bạn ko nhận được Email kích hoạt từ hệ thống, BQT đã rà soát và thấy đa số các trường hợp này dùng GMAIL. Trong thời gian chờ khắc phục, các bạn có thể tạm dùng các email khác để đăng ký và nhận email kích hoạt ( Yahoo, hotmail,....). Xin cảm ơn
    Dismiss Notice

Giờ Em có chồng chưa

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi luunhatphong0205, 6/1/16.

  1. luunhatphong0205

    luunhatphong0205 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    356
    Đã được thích:
    634
    Chương V: SAY NẮNG





    Giáng sinh năm nào….


    Trâm Anh tặng tôi khăn len tự đan. Màu hoa sim

    Trà My cũng tặng một cái khăn len. Màu hạt lựu

    Trên đời bỏ tiền ra cũng không mua nổi hai màu hoa ấy lần nữa.


    Đêm trước giáng sinh

    Tôi nắm tay Trà My đến nhà thờ, đến đài Đức Mẹ Maria rồi nói


    - Trà My cầu nguyện đi, cầu gì được nấy. Hệt như ước nguyện khi có sao băng vậy đó. Mẹ sẽ nhận lời.


    Em chắp tay, nhắm mắt thật lâu. Tôi cũng giả bộ nhắm he hé rồi liếc qua. Thấy miệng lầm rầm khấn xin đầy thành khẩn xong rồi vái lạy. Ngước qua nhìn thấy tôi đang nhìn mình bằng cặp mắt yêu thương, Trà My đưa mắt bồ câu đáp lại :

    - Rảnh dữ heng? Nhìn lén coi chừng đui mắt đó.

    Nói xong lặng lẳng đi, để chiếc khăn len tặng Tôi phất phơ trong gió


    Đêm giáng sinh.

    Trà My phải ở nhà, tôi rủ Trâm Anh.

    Đi đến tượng Đức Mẹ Đồng Trinh. Tôi cũng kêu nhỏ khấn nguyện. Nhỏ nhiệt thành đáp lại. Rồi hai mắt tôi cũng ti hí nhìn Nàng nghe nhỏ đọc :

    - Mẹ à, con không có biết Mẹ. Nhưng Mẹ đừng có chọc đui mắt bạn đang nhìn lén con nha. Tội bạn ấy lắm

    Đọc xong Nhỏ bỏ chạy cười khúc khích. Chiếc khăn màu hạt lựu thôi bay.


    Nắng đổ lửa trên Cao Nguyên.

    Nắng thiêu cháy hàng chè, thiêu cháy mái hiên, thiêu cháy căn nhà gỗ Tôi đang ở. Như giàn hỏa lò rọi xuống đồi gió hú. Tôi với Nàng đứng núp nắng dưới tán bạch đàn. Nhưng tia nắng xuyên qua hàng cây, qua nhành lá hắt lên vai rồi rọi xuống đất tạo nên hình đôi chích chòe bông đang âu yếm. Tay tôi chụm lại bắc lên đầu Nàng ngăn khỏi nắng, bỏ chỏng chơ đầu mình. Say

    Say nắng và say cả men tình.

    Những nụ hôn đầu đời là những nụ hôn tuyệt vời nhất về cảm xúc. Mắt khép lại, đầu hờ hững đón nhận luồng nhiệt từ đối phương. Chiếc lưỡi vân vê đôi môi mỏng dính, Tay đan tóc thành chiếc lược ngà. Tay nắm eo thon nhẹ nhàng vuốt ve….


    Ấy vậy mà, Thời gian cuốn phăng đi tất cả.

    Hai người con gái, Một ly biệt và một lấy chồng. Bỏ chỏng chơ chàng trai giữa dòng đời gió bụi. Ngày trước khi thành thân, Tôi đã từng có ý nghĩ sẽ đi tìm Trà My. Nhưng rồi lại thôi, sợ tổn thương người vợ sắp cưới. Lập gia đình xong, trở về quê nhà, thấy đồi gió hú hoang dại đã muốn thành xóm làng. Tôi bỏ hẳn ý nghĩ tra cứu thông tin. Chuyện gì trôi qua hãy để nó qua luôn. Đừng cố tắm hai lần trên một dòng sông. Dù đôi bờ có đẹp.

    Giờ bên căn gác trọ, chỉ là bâng quơ về hoài niệm thời thơ ấu.


    Nhỏ Dạ Miên sáng dậy biến đâu mất.

    Chắc Nhỏ ngại nhìn thấy bản thân buổi sáng nằm bên chàng trai xa lạ.

    Tối hôm qua, chuyện xảy ra mơ mơ hồ hồ, ảo ảo vọng vọng nhưng có một điều tôi tin chắc mình đã đúng, đó là để Nhỏ bình yên. Bước vào cuộc sống dan díu của thằng Phong, thì người con gái ấy cầm chắc hạt nước mắt đầy khóe mắt. Tối qua, đã một lần Tôi thành công khi ngăn đứa con trong con người hành động lỗ mãng. Tự dưng vui vui.

    Chuông điện thoại reo lên từng hồi.


    - Ừ, Anh Phong đây.

    - Anh đi ăn sáng với Em nhé.

    - Ở đâu hè ? - Tôi đáp lại

    - Dạ, ghé phở 24 ngay Điện Biên Phủ nha. Em mời


    Vệ sinh cơ thể xong phóng lên chiếc Nouvo. Lướt nhanh về Hàng Sanh ( Viết theo điển tích cũ). Em ngồi bên chiếc bàn nép góc, Nhìn ra cửa.


    - Ái chà, Nhanh dữ vậy, Chờ Anh lâu chưa? – Tôi vừa hỏi han vừa kéo ghế

    - Cũng không lâu đâu

    Ngôn ngữ của Em là thứ ngôn ngữ của sự chín chắn, trong từng lời nói, từng câu chuyện luôn tròn trịa và đầy đủ. Cách nói chuyện khiến đối phương cảm thấy tự ti nếu như chưa trải nghiệm, hoặc giả có khi ngại ngùng khi muốn bông đùa. Hai đứa ngồi ăn, thỉnh thoảng nhìn nhau rồi lại ăn, Chỉ đến khi sợi phở cuối cùng được vớt khỏi tô, Tôi mới hỏi:


    - Em dự tính ăn tết ở đâu? Có về Kiên Giang không?


    Hai mắt ngước nhìn lại, đáp một câu nửa đùa nửa thật:


    - Coi bộ ăn tết bên anh khó dữ heng.


    Xém chút bao nhiêu đồ ăn trong bụng tôi theo sự giật mình ra ngoài mất.

    Ngoài quán cà phê Trung Nguyên ngay vòng xoay. Em đẩy qua tay tôi bịch đồ

    - Anh về mặc xem vừa không, nếu không vừa đưa lại, Em mang ra đổi. Em mua theo kiểu nhắm nhắm người à.

    Hai đứa lại phóng xe về hai hướng. Cô gái đi làm ngày cuối cùng trong năm


    Chiều hai mươi tám tết.


    - Anh Già ơi Anh Già

    - Đây…Đây….Ai kêu tui đó?

    - Chở Em ra bến xe Miền Đông

    Giọng Dạ Miên vang lừng khắp xóm, Nó không hàm tựu sự nhờ vả. Nó là mệnh lệnh. Bởi ngay khi hết câu nói đó xong, Nhỏ xách một cái ba lô to đùng chắn ngang cửa phòng Tôi rồi bước thẳng xuống cầu thang.


    - Cái con Nhỏ này mắc cười. Anh đã đồng ý đâu.

    Nhỏ cười khoe răng khểnh hếch mặt lên khi đã bước xuống vài ba bậc. Không còn cách nào khác là ôm đồ mang xuống, chật vật bỏ đồ lên rồi đèo nhỏ ra khỏi hẻm. Bến đông dữ dội, ngồi có, nằm có, ngả nghiêng cả. Tất cả đều chờ chuyến xe cuối năm về gia đình. Nhỏ lại khác, không nôn nóng, không bần thần ngó nghiên. Nhỏ kéo tôi đi lững thững dọc theo con đường Đinh Bộ Lĩnh. Quay sang hỏi:

    - Anh Già ăn tết một mình ?

    - Uhm.

    - Xạo gớm. Bữa có cô nào vô phòng kìa.

    Tôi giật nảy mình trước câu nói, chẳng biết tại sao Nhỏ rành dữ vậy? Có Gián điệp chăng?


    - Hihi…..Chưa gì đã sợ. Em nói đùa đó. Khi nào rảnh nhớ Em là được rồi.

    - Nói nữa Anh về - Tôi đáp cứng

    Nhỏ im lặng bước tới trước một khoảng vừa đủ. Hai đứa cứ lẽo đẽo theo nhau vậy cho đến khi nghe thông báo:

    - Quý khách đi chuyến xe 17 về …..thì vui lòng lên xe. Xin nhắc lại quý khách đi chuyến xe số 17 về…..thì vui lòng lên xe

    Nhỏ quay lại nhìn Tôi chằm chằm

    - Em về đây. Anh ở lại mạnh giỏi.

    - Uhm – Tôi đáp

    - Qua tết anh còn ở phòng trọ nữa không? – Giọng Dạ Miên buồn buồn

    - Không

    Nước mắt lưng tròng nhỏ bước đi. Hai đứa đến cửa hành khách soát vé. Nhỏ quay lại nhìn thêm lần nữa rồi chạy ùa tới ôm chặt. Hôn một lần lên má.

    - Anh Già, Em yêu Anh.

    Nói xong nhỏ ào ào vào sau cửa vé. Tay đưa chiếc điện thoại lên cao dứ dứ như dặn dò tôi nhớ liên lạc gọi điện thường xuyên.

    Ngoài này, Thằng Tôi đứng như trời trồng. Tôi chạy xe về giữa buổi chiều nắng gắt. Nhớ lại thủa nào trên đỉnh đồi.


    Say nắng và Say men tình
     
    loveofstone thích bài này.
  2. luunhatphong0205

    luunhatphong0205 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    356
    Đã được thích:
    634
    Chương ngoại truyện : ĐÁM CƯỚI TRÂM ANH







    Xóm có cô bé tên là Tít.

    Hễ đứa trẻ nào khó ở khó nuôi, cha mẹ luôn lồng cho nó một cái biệt danh nghe xong đã muốn chạy. Chỗ tôi ở không thiếu gì những cái tên như kiểu Mẹt, Nong, Tí, Tẹo…..

    So với những tên đó, Tít là cái tên xinh đẹp hơn cả, mềm mại và duyên dáng hơn cả. Duyên dáng hệt như người của Nhỏ.

    Nhỏ là đứa thông minh, thông minh tột đỉnh và lỳ lợm không kém một đứa con trai đồng trang lứa. Không hiểu lí do gì không đi học, loanh quanh ở nhà suốt.


    - Phong lên cây cau bắt chim đi

    - Cây cau nào ? – Tôi ngạc nhiên hỏi lại

    - Thì cây cau nhà bà Nhàn đó, Có tổ mà

    Ngước nhìn cây cau chà bá lửa, ngọn cao cũng…chà bá lửa. Tôi lắc đầu ngao ngác


    - Tao không có leo được.

    Nhỏ nhìn tôi, nhìn cây rồi bĩm môi


    - Con trai gì mà yếu xìu. Coi Tít nè


    Nói xong Nhỏ hung hăng xắn quần rồi quắn hai chân chặt vào gốc đu lên, hệt như con khỉ. Thoát cái đã ở trên ngọn la lớn:


    - Phong…Phong….Chụp nha.


    Rồi quăng mạnh tổ chim xuống dưới, Tổ được mẹ chim kết bằng rơm cứ bay chòng chành trong gió, đưa bên này, liệng bên kia. Thiếu điều làm tôi di chuyển muốn xỉu. Ôm được mừng quá trời. Ngó vào thấy bầy con đang há miệng chíu chit. Một, hai….ba..bốn con lận. Em nào cũng dễ thương. Tính gọi to báo cho cô bạn biết thì thấy nó la lớn


    - Tránh ra, tránh ra mau


    Rồi ném mạnh vật màu đen xuống, Rớt đất còn ngọ nguậy…..xong mới tắt thở. Một con rắn to độ hai ngón tay chết chèm chẹp. Tôi nhìn con Tít như quái vật


    - Mày có sao không Tít?


    Nhỏ im không đáp, tôi suốt ruột la thêm lần nữa. Nhỏ ngía xuống mỉm cười


    - Phong im đi, con rắn mẹ nó ngía thấy Tít rồi, cắn bây giờ.


    Đặng Nhỏ tụt từ từ khỏi ngọn cây như chưa có gì xảy ra, mừng rỡ cầm tổ chim chạy ù về nhà.



    Còn rất nhiều chuyện nữa mà tôi muốn kể về Nhỏ, Toàn những chuyện kỳ quái và đầy hào hứng. Sở dĩ nhắc tới trong truyện bởi khi lớn lên đi học, Tôi còn quen thêm một người giống y chang là Trâm Anh. Tất nhiên về độ liều lĩnh, về bản tính hoang dại thì cô bạn gái còn kém con Tít một bậc, nhưng xét tổng thể tất cả thì cả hai đều có nét giông giống nhau. Cả hai đều không có tuổi thơ trọn vẹn, đều luôn có thiên hướng bảo vệ người khác. Cả hai đều có một gen đẹp và xinh xắn giống nhau.

    Hôm ở Sài Gòn nhận được điện thoại


    - A lô, Phong nghe…..

    - Tui…nè

    - Tui nào trời ? – Tôi trả lời mặc dù đã nghe giọng quen quen

    - Tít đây, à không Thảo mới đúng – Nhỏ đính chính

    - Gì đó nàng?

    - Đám cưới tui chứ chi, về ăn cưới. Tổ chức ngày….tháng năm

    Vậy là Nhỏ cưới chồng, Tôi bất giác mỉm cười khi tưởng tưởng ra khuôn mặt thằng chồng của Nhỏ, một khuôn mặt đáng yêu và hiền lành chắc luôn, bởi nếu một thằng hung tính chắc không lấy đâu, hai vợ chồng cưới nhau về uýnh lộn miết

    Ấy vậy mà, hôm Trâm Anh đưa thiệp. Tôi như nghe sét đánh bên tai. Nàng cưới chồng là chuyện sẽ xảy ra, bởi Nàng sẽ như bao cô gái khác, khi lỡ yêu một chàng trai mà không thành, sẽ cố trốn tránh yêu thật nhanh và cưới thật nhanh. Đáng lý chúc phúc cho Nàng mới phải chứ? Nhưng không hiểu sao lòng tôi tê dại. Cảm giác mình vĩnh viễn mất đi một kỷ niệm, đánh mất đi một góc tuổi thơ, mất đi một góc trái tim và mất cả một mảng đời.


    Tôi có yêu Trâm Anh không?


    Có.


    Dĩ nhiên là có, hình ảnh của Nàng luôn hiện hữu trong tim, ngay từ hồi trên đỉnh đồi gió hú, Khi ngồi trên cây xoài rừng ngó xuống thì mái tóc phất phơ của Nhỏ đã là dấu ấn đóng vào tim, vòng cô dâu bằng đám hoa cỏ may Nàng kết đã được Tôi đội lên đầu. Lớn lên một tí, trong căn gác trọ Phan Văn Trị bữa cơm nàng nấu cũng đã là bữa ăn của hai vợ chồng son. Cơm xới ra, chồng nhìn vợ âu yếm rồi và đôi đũa nhét vào miệng đến nghẹn lại.

    Bây giờ cũng nghẹn ngay cổ. Nhưng là nghẹn ngào muốn òa khóc, buông rơi cả điện thoại. Giọng bên kia cũng nấc lên.

    - Mình gặp nhau lần nữa đi Anh, để em đưa thiệp

    - Uhm, vậy tối nay ở quán nhậu hôm bữa…..

    - Dạ.

    Tôi mặc áo sơ mi, đi một đôi giầy tây màu đen. Tôi chuẩn bị như một chú rể, chỉ thiếu áo vest đeo nơ là đủ bộ. Em ở đối diện mặc áo váy xèo màu trắng, loại váy thun chỉ từ thắt lưng xuống, áo thun trên màu trắng ba lỗ.


    - Hihi….chưa thấy ai giống anh, đi nhận thiệp cưới mà mặt mày như đưa đám vậy, bộ không có tiền bỏ phong bì sao? – Trâm Anh lên tiếng xóa tan im lặng

    - Uhm…Anh…à….thì…ờ

    - Vui lên đi….uống với Em nào…trăm phần trăm

    Hai đứa nhấc ly tròn cạnh tu một hơi, đỏ mặt tía tai. Không khí quay về nơi ngọn đồi khi xưa. Đám phục vụ, thực khách xung quanh cứ xoay xoay hệt như đám lá bạch đàn rơi trong gió. Tiếng cười nói, tiếng đùa nhau, tiếng gọi món í ới nghe không rõ hệt như tiếng hét của tôi chờ Nàng chụp trái chín. Cụng thêm vài ly nữa, hai hàng nước mắt cứ chảy dài tuôn theo khóe môi, rớt tong tong xuống ly bia. Bàn ghế bắt đầu bay lơ lửng hệt như trong môi trường không gian thiếu oxi, những chiếc ghế gỗ cái dài cái ngắn cứ bay lên hạ xuống.

    Hai chai nữa được nâng lên hạ xuống, Căn phòng nghiên ngả. Chiếc đèn trang trí bỗng chốc biến thành màu tím rịm như hoa cỏ may. Tôi mơ màng trong hoài niệm, người khuỵa xuống chân quỳ gối hai tay giơ lên bên cột cờ. Một người con gái cầm chai nước đưa tay


    - Phong nóng không? Uống nước đi

    - Không bỏ tay xuống được, Bác Đông bảo vệ thấy là lên văn phòng luôn đó

    - Vậy để Trâm Anh mở chai rồi uống nha

    Đoạn Nàng mở nắp đưa đưa hẳn vào miệng, tôi nuốt lấy nuốt để. Tay tôi lại hạ xuống cầm chai rót thêm lần nữa. Bia lại cạn…..

    Cứ vậy, Không gian như mở ra, thời gian nửa đực nửa cái, khi thì ở quán nhậu, khi thì quay về trường, khi thì ở bàn nhậu, khi thì quay về căn gác trọ năm nào. Mơ mơ hồ hồ và lẫn lộn. Chỉ đến khi giọng vang lên khe khẽ

    - Phong, Anh say rồi đừng uống nữa. Để em đưa về

    Đoạn rồi ra xe, nghiêng ngả đổ. Nàng vịn người leo lên, hai đứa phóng đi giữa con mưa tình cờ của Sài Gòn.

    - Anh về đâu?

    - Đâu cũng được em ạ.

    Đoạn rồi xuất hiện căn phòng màu hồng, bàn ghế xinh, chiếc giường xinh được trang hoàng hệt như phòng tân hôn. Hai chiếc gối được xếp ngay ngắn trên mền thêu long phụng. Chiếc lồng được phong bì để ngay cửa. Bất giác buộc miệng


    - Trâm Anh, Em ra cất thùng đựng tiền đi. Để mất đó

    Nói xong Tôi lảo đảo lao vào toilet, ói lấy ói để. Xối dòng nước xua tan đi cơn mê. Quay về thực tại. Mở cửa bước ra ngoài, Căn phòng trống không. Cảnh vật hiện nguyên hình là căn phòng khách sạn. Chẳng mền thêu Long Phụng, chẳng gối ôm, chẳng thùng tiền. Chẳng khăn voan, chẳng màu hồng. Em ngồi đó hiện nguyên hình là cô gái tôi quen năm nào.

    - Anh tỉnh rồi à?

    - Uhm…choáng váng quá. Cám ơn em nhé. Về đi

    - Thôi em về

    Đoạn rồi cầm ví quay ra cửa. Quay lại nửa bước tới nửa lui. Đoạn ôm chầm lấy tôi

    - Đám cưới Em anh đừng về để em đau lòng, tất cả kỷ niệm qua rồi hãy để nó trôi qua Phong nhé. Bất kể thế nào Anh vẫn có một phần trong trái tim Em

    Hai đứa hôn nhau giữa mùi bia nồng nặc, giữa mùi nước mắt mặn mà, giữa đôi tay vòng qua tha thiết, giữa tiếng quạt kêu, giữa ca khúc đang vang lên


    Được tin Em lấy Chồng

    Lòng Anh buồn biết mấy

    Được tin Em lấy chồng

    Anh về lòng tê tái

    Lòng thương tiếc khôn nguôi


    Trích bài Được Tin Em Lấy Chồng – Châu Kỳ


    Hai đứa vĩnh viễn tách lìa nhau từ căn phòng đó, sau cánh cửa khép lại. Bởi vì cuộc sống sau này không cho phép hai đứa gặp nhau, không đủ can đảm để ngồi đối diện dù rằng khoảng cách giữa nhà tôi ở quê và nhà Nàng chỉ tầm độ trên dưới mười cây số.

    Đám cưới Trâm Anh tôi về, Nhưng chỉ lén nhìn ở xa xa xem Nàng xúng xính váy hoa lên xe về nhà chồng. Rồi lặng lặng đi về hướng đồi gió hú đã mất, ngồi trong lùm cây chỗ vị trí cây xoài rừng năm nào tu rượu một mình.
     
    loveofstone thích bài này.
  3. luunhatphong0205

    luunhatphong0205 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    356
    Đã được thích:
    634
    Chương VI: Biến Cố



    Điện thoại chiều hai chín tết.

    Giọng thều thào


    - Anh qua đón em gấp, ngay đầu ngõ

    - Có chuyện gì vậy? Ổn không Em

    - Nhanh lên Anh- Giọng bên kia ngắt quãng

    Tôi cuống cuồng tìm quần áo xỏ vội, rồi leo nhanh lên xe phóng như điên. Tới đầu hẻm đã thấy một mái tóc rối bù, quần áo xộc xệch. Hai quầng mí thâm đen, Chân nửa dép nửa không. Tay cầm giỏ đồ chờ đợi.


    - Đi…Đi…gấp, Chở đâu cũng được.


    Tôi phóng thẳng xe ra cầu Bình Lợi xuống mé sông. Không gian thế này đủ để một con người bối rối lấy lại bình tĩnh. Chờ đợi cho tiếng khóc khôn nguôi mới cất tiếng hỏi


    - Em ổn không? Chuyện thế nào ?


    Ngày xưa đi học lớp bán hàng, tôi được dậy và duy trì thói quen đến bây giờ. Các bạn ạ! Tiếp xúc một người đang không muốn kể chuyện, một đối tác ít nói, một người khó tính thì hãy chịu khó xử dụng những câu hỏi mở. Đừng đưa câu chuyện vào thế trả lời có hoặc không.


    - Chồng em đuổi Em đi. Em đã kể hết rồi. Kể rằng Em yêu Anh


    Nghe câu nói đó, người tôi bay bổng lên khỏi mặt đất, lơ lửng giữa tầng không trung. Ai đã từng có cảm giác này chưa? Đã từng nghe người yêu giới thiệu mình cho bố mẹ.

    - Mẹ à, Đây là bạn trai con.

    Cảm xúc ấy khiến chúng ta tự hào.

    Hiện giờ cảm xúc tôi cũng y chang, có điều không hiểu sao lòng tôi còn bị pha thêm chua xót, Hệt như ly nước đường có gia vị hơi nhiều chanh. Đau đớn xen lẫn với tự hào, Buồn phiền xen lẫn với niềm vui. Nửa đực nửa cái.


    - Hôm nay kể cho em nghe câu chuyện về một cô gái nhé? Cô gái đi qua đời Anh


    Rồi Tôi đưa bàn tay lau khô giọt nước mắt lăn trên má, vén mái tóc đồng thời vén luôn cả một thời thơ ấu. Câu chuyện về cuộc tình giữa tôi và Trà My được lật từng trang từng trang. Tôi rút cả chiếc nhẫn bằng bạc hai đứa sắp đôi. Giờ con nguyên trong ví. Chiếc nhẫn đơn thân.

    Em ngồi đó lắng nghe chăm chú, Bên cạnh bờ sông rì rào sóng do những chiếc phà cát ngang tạo ra. Gió mé sông lồng lộng khi chiều xẩm tối. Lưng quay về hướng mặt trời lặn, dáng ngồi được chiếu tỏa lên bờ cỏ và in xuống nước tạo thành hình tượng đá. Tôi cứ kể miết kể miết như trút lòng tâm sự. Em ngày càng nép sát bên rồi dựa hẳn cả đầu lên đôi chân , tựa má và đầu gối làm điểm tựa. Hai đứa không còn ngó thấy mặt nhau, chỉ là cảm nhận thôi. Tôi vẫn say xưa với hoài niệm về thời ấu thơ, kể hết mọi chuyện.

    Trà My đâu còn ở đây. Nhưng cũng giống như tư thế tôi và Em đang ngồi, không thấy mặt nhau nhưng chắc hẳn rằng ở một thứ gọi là linh cảm. Vẫn thầm gọi tên như Tôi đang gọi trong muôn vàn nỗi nhớ. Lồng vào câu chuyện tôi còn nhắc nhớ cả đồi gió hú, mái trường cấp hai, làng Nam Định và Hà Nội. Nhắc đến trận chiến đấu đổ máu năm nào ngoài cổng trường Bảo Lộc. Đến khi nhắc lần ái ân cuối cùng ngoài Thủ Đức, Chiếc Phà đi ngang qua khiến giọng tôi lạc đi. Một khe nước hắt mạnh vào bờ rồi cuộn lên thành con sóng lớn. Lòng tôi cũng có phà ngang qua, vỡ òa và rơi nước mắt.

    Trà My à ! Anh yêu em nhiều hơn tất cả.

    Hoàng hôn lịm tắt. Có nguồn hơi nóng từ người phụ nữ bốc lên, ôm chầm lấy tôi òa khóc nức nở

    - Phong, Anh đừng kể nữa. Em đau lòng thay cho Trà My.

    Tôi tự dưng bật cười.

    - Ngộ heng, chuyện đời anh mà làm gì Em nhảy tọt vào

    Em cũng bật cười đáp lại, tay lau lau nước mắt


    - Anh nè, Sau này hi vọng nếu anh ôm một cô gái khác, anh cũng sẽ kể về em như vầy. Lúc đó có là ma Em cũng sẽ tạt ngang qua nghe anh nhắc.

    - Uhm, Đừng nói chuyện xui rủi. Kỵ lắm – Tôi đáp


    Hai đứa pha trò rồi tự sướng với nhau. Không khí nặng nề theo ánh hôn hoàng chôn mất. Trời về khuya lạnh lẽo. Cái bụng reo lên nhắc


    - Em đói không? – Tôi bất giác

    - Khỏi hỏi, sáng giờ em chưa có gì. Nhưng không thích ăn cơm, muốn ăn thịt người thôi


    Đoạn cười ha hả ù té chạy, Tôi mỉm cười thêm lần nữa đua theo, yên vị trên lưng chiếc xe Nouvo. Em ngồi sau cười đùa tíu tít. Hai đứa ra hướng cầu Đỏ ngồi lề đường ăn hủ tiếu gõ, bốn tô.

    - Gia Thiều này, Em nên về nhà. Còn có đứa con nữa. Ra đi như vầy không có ổn


    Em ngước mắt nhìn tôi, ngưng ăn và nói


    - Còn chồng Em ?


    Tôi bặm môi suy nghĩ rồi rỉ rả:


    - Tạm thời giờ nên bế con về ngoại đi, Cho chồng Em bớt giận đã rồi từ từ tính….


    Không khí lại xìu xuống hệt như trái bóng bị chọc thủng lỗ, Nước mặt lại rơi lã tã trên tô nước lèo. Ngước nhìn thằng Phong nửa oán trách nửa van xin


    - Anh còn là con người không Phong? Chuyện đến nước này với Em rồi mà anh vẫn khuyên em về gia đình. Chẳng lẽ không tin nói thật. Hay coi Em là hạng đàn bà lăng lòa yêu đương vụng dại ?


    Tôi im lặng không đáp.


    - Tất cả cần thời gian, anh nhận ra được hết tấm chân tình của Em, cũng rất quý trọng tình cảm em ban tặng nhưng cần thời gian. Anh không muốn em là Trà My thứ hai. Để anh suy nghĩ chín chắn đã. Nếu quyết định theo, nhất định hai đứa đến đích được.


    Hai đứa chở nhau về, ôm tôi sát rạt. Tôi là một thằng đàn ông ít suy nghĩ, dám nói dám làm về liều hết sức, nhưng chẳng hiểu sao hôm đó trên đường tự dưng thành một người khác, Một đứa toan tính thiệt hơn, sợ cái này, sợ cái kia. Nửa thích thú nửa hoang mang. Ngồi sau là một thiên thần, một người phụ nữ từng đi du học, Ở bên Em chắc tôi không thiếu điều gì, chắc cũng chẳng cãi lộn thường xuyên như vợ mình, Chắc sẽ nuôi và giáo dục con cái thật tốt. Cả nghìn lý do đưa ra rồi thụt lại.

    Bỗng thấy mình yếu đuối và nhận ra bản thân chỉ là một thằng đàn ông tầm thường như bao đàn ông khác.


    To be continue…
     
    lightqaz and loveofstone like this.
  4. luunhatphong0205

    luunhatphong0205 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    356
    Đã được thích:
    634
    Chương ngoại truyện: ĐÁNH MẤT



    Khi bạn đã từng ở một miền quê

    Khi bạn nhỏ và lớn lên.

    Khi thời đại thay đổi


    Chắc chắn rằng, sẽ có một số thứ mất đi vĩnh viễn, một số thứ đang phai nhạt chỉ thỉnh thoảng lâu lâu lùa trong ký ức.

    Ông bíp bíp.

    Làng tôi ngày tôi còn nhỏ, Mỗi độ chiều về, thỉnh thoảng lại nghe tiếng ông Bíp Bíp. Cho đến bây giờ, Chưa một lần được biết đến tên Ông, đám con nít mỗi lần nghe rộn ràng ngoài đường, bất kể đang chơi gì đó, đều ngưng bặt, giỏng tai lên rồi chạy ù ra .

    - Ông Bíp Bíp

    - Con chào ông Bíp Bíp

    - Ông ơi, Có kẹo không?

    Y như rằng mái tóc bạc phơ, một nụ cười hiền hậu sẽ dừng chiếc xe lại, đưa cho đám nhỏ mấy viên kẹo bọc đường rồi lại thong thả đi.

    Có lần, Ngoại tôi dặn:

    - Thằng Phong ở đằng trước chơi, khi nào nghe thấy tiếng Bíp Bíp thì mời ông vào nhà nhé.

    Đoạn rồi, suốt buổi sáng, Tôi không chơi được trò gì ra hồn. Đầu óc toàn để ngoài đường chờ đợi có người mang tiếng quen thuộc tới. Đợi đến trưa trời trưa trật mới thấy bóng dáng ông mời vào nhà.

    - Ông Ngoại ơi! Ông Bíp Bíp tới rồi nè – Tôi nói phỏng ra sau vườn

    Và chiếc ghế được mang ra, một tấm vải trắng trùm ông ngoại từ cổ đến bụng. Chiếc tăng đơ và chiếc kéo hòa trộn vào nhau, tạo một âm thanh vô cùng thi vị. Thoắt một cái, từng mớ tóc rớt xuống, lùa theo con gió bay xa xa.


    Lớn lên. Ông Bíp Bíp thôi không Bíp Bíp. Tôi cũng chẳng bận tâm. Chỉ đến bây giờ khi về quê, thỉnh thoảng lại hoài niệm về quá khứ. Chợt nhận ra rằng, sẽ chẳng còn âm thanh đó tồn tại trên cõi đời này nữa.

    Ấy thế mới có chuyện, Tôi mua cái tăng đơ. Mỗi lần tóc con dài. Tôi cũng lấy một tấm khăn trải lên, rồi húi tóc cho nó ngon lành. Hoài niệm


    Thứ chẳng còn tồn tại thứ hai là trò chơi thủa bé


    Thỏa tôi còn nhỏ. Thời gian được phân định bằng các mùa rõ rệt. Nếu tính năm bắt đầu từ hè, thì lần lượt sẽ là mùa Diều, Mùa dế, mùa lon, mùa quay, Mùa Súng pháo, Mùa Bi, mùa Hình.

    Khi nắng chói chang trên đỉnh đồi. Cũng là những cánh diều được dán bằng cơm nguội tung bay. Diều ngày ấy không như bọn con nít bây giờ. Bọn tôi phải lén ra đuôi làng đốn hạ một cây tre trăm đốt, rồi về vót nan làm khung. Dĩ nhiên để làm chuyện này không thể là một cá nhân, mà phải là tập đoàn. Xóm tôi những hơn mười mạng, lớn thì mười hai, nhỏ thì sáu bảy tuổi. Trang bị đầy đủ dao búa, thế nên mỗi lần xong, cả gần hai mươi con diều lộng gió.

    Mùa Lon là mùa của tháng tám âm lịch, khi lồng đèn trung thu được làm xong. Đám nhỏ lại sử dụng những ống lon sữa bò làm thành những chiếc đèn kêu đinh tai nhức óc.

    Chẳng có ai quy định, sau một thời gian tự khắc mùa chuyển đổi. Bọn con nít ném hoặc cất tất cả và kho, rồi bày ra trò chơi. Đến bây giờ tôi cũng không thể hình dung nổi chuyện đó diễn ra như thế nào, có quy tắc gì không. Đã hỏi biết bao nhiêu đứa bạn người lớn.

    - Ê, Mày. Vì sao hồi đó bọn mình chuyển từ Quay qua Súng pháo. Căn cứ trên cái gì?

    Dĩ nhiên, Bọn chúng cũng như tôi. Mơ hồ và hoài niệm.

    Khi quay đi thì súng pháo lại rộ lên. Súng làm từ căm xe và đầu van xe đạp. Đứa nào có được đầu van xe máy thì thuộc loại nhất đỉnh. Bỏ ít diêm sinh rồi đút một cây đinh vào. Tung lên trời . Khi rơi xuống, phía đầu van có nhét sắt sẽ nặng hơn, rớt trước tạo sức ép cho diêm sinh- Phốt pho nổ thành tiếng đì đùng.

    Thời bộ truyện Hecman còn thịnh, Ông Thắng bán cả những tấm hình tương đương tấm thẻ ATM bây giờ in những hình dũng sĩ, rồi hình Songoku- Bảy viên ngọc rồng. Tất cả được đám con nít mua hoặc tận dụng hình cũ. Tất cả có giá trị nguyên bản để quy đổi cả. Bọn con trai háo hức vẽ một cái lò rồi đếm bước chân vẽ mức cách xa khoảng 5-6 m. Trong vòng tròn to bằng chiếc thúng, mỗi đứa con nít đều phải bỏ hình vô. Lúc này là gay cấn nhất, bởi cái khái niệm hình cũ mới xem ra vô chừng. Có giọng một đứa vang:

    - Hình mới bỏ ba tấm, hình cũ bốn tấm nha tụi bay!

    Lẽ dĩ nhiên, những lần đầu tiên đứa nào cũng ráng bỏ ra những tấm hình vô địch về cũ, sờn mòn cả bốn góc. Những tấm hình đó đã trải qua mấy mùa thương đau, được tạt lên tạt xuống, được cột đi cột lại. Được ngâm trong máy giặt mấy lần. Sự tranh cãi nổ ra, cuối cùng theo số đông, những đứa nào sở hữu hình cũ mèm sẽ phải cống nạp vào vòng thêm một nữa là năm.

    Rồi cả bọn lục tục đứng ở vòng quăng dép lên xem ai gần mức được ném trước.

    Tôi là chúa ăn gian, Những ngày mang hình theo chơi, Tôi cố gắng nài nỉ ông anh cho tôi được mang đôi dép tổ ong của ảnh đi học. lẽ dĩ nhiên chân cẳng khác nhau, đôi dép cũng khác nhau đồng nghĩa lợi thế hơn khi tạt hình. Cứ đứng hiên ngang ở mức vạch rồi quăng cái vù. Xấp hình được dựng giữa vòng tròn văng ra ngoài bao nhiêu đồng nghĩa người ném được bấy nhiêu. Mấy ngày đầu, bao giờ tôi cũng là thằng chiến thắng được nhiều nhất. Nhưng dần dà, bọn con nít khôn lên. Ai cũng có những ông anh để mượn dép, ruốt cuộc đến khi chơi, đứa nào cũng mang đôi dép tổ ong chà bá lửa lên đi thử sức lợi hại. Chỉ đến khi, thằng Ngoan vác đôi dép của bố nó, khệnh khác đi thì tất cả trật tự mới được quay về như cũ.


    Vào độ hè, chẳng kể trai gái đều ra suối đuôi làng tắm. Nhỏ Trà My cực kỳ thích thú với việc đi. Bởi họa hoằn lắm nhỏ mới trốn được. Nhưng mỗi lần ra tới suối, thay vì nhảy ùm xuống Nhỏ lại ngồi trên bờ, ngó trời ngó đất

    - Trà My,xuống đây đi, vui lắm

    Tôi dụ khị nhỏ. Tất nhiên nhỏ không nghe lời.

    Đơn giản bởi nhỏ sợ dơ đồ. Mấy lần đầu tôi bỏ mặc Em ngồi núp sau rặng bình bát, hùa xuống với mấy thằng đực rựa. Sau thấy tội tội, Lén mang mấy củ khoai lang, rồi ra suối nắng chia cho Trà My ăn và nhìn dòng nước với một vẻ mặt đưa đám


    Lớn lên, tất cả biến mất. Nhưng điều làm tôi đau lòng không phải là biết mình đã lớn, không còn phù hợp để chơi lại những trò chơi tuổi thơ ấu nữa. Mà là mọi thứ bị xóa sạch bách. Tôi đã cố. Mỗi lần về quê đều tụ tập đám nhỏ lại rồi bày ra, nhưng trái ngược lại với vẻ háo hức của tụi tôi ngày xưa. Bọn nhỏ giờ nghe tôi nói xong liền lẳng lặng về như chưa hề quan tâm.



    Bạn nào đã từng có những thứ bị thời gian đánh mất. kể nghe chơi???
     
  5. carbon

    carbon Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    28
    Đã được thích:
    4
    Bác giữ nhiều hoài niệm về quá khứ quá. Tuổi thơ của bác e cũng trải qua những điều tương tự, bác phải nhìn về phía trước nhiều hơn đi, e có hơi lo lắng về sự nghiệp của bác khi mà bác hoài niệm nhiều quá.

    Còn Gia Thiều đừng để cô ấy phải chịu khổ vì quyết định của bác. Bác nên giải quyết vấn đề gia đình mình trước đi đã, chia tay hay ở e ko biết được vì bác còn con cái, ảnh hưởng cả sau này nữa.
     
  6. luunhatphong0205

    luunhatphong0205 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    356
    Đã được thích:
    634
    Gia Thiều cũng là câu chuyện đã có kết rồi.Kết như thế nào thì chuyện mình sẽ kể.....
    Tên nhân vật cũng được thay đổi giống như tên Bồ Công Anh để tránh làm ảnh hưởng đến người ngoài đời.
    Tuổi thơ và quá khứ luôn là điểm khiến mình ghi nhớ trong tim. Chẳng dễ xóa.

    Sự nghiệp và công việc vẫn ổn định bạn à. không quá lo lắng vậy.Giàu có thì không có rồi vì tính tình lãng xẹt quá. Gia đình hạnh phúc là đủ
     
  7. luunhatphong0205

    luunhatphong0205 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    356
    Đã được thích:
    634
    Cung cấp thông tin thêm cho bạn là Gia Thiều giờ cũng có tới bốn đứa con lận....nhìn Fb thấy ổn
     
  8. carbon

    carbon Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    28
    Đã được thích:
    4
    Gia Thiều lấy chồng khác sao. Nghe có vẻ truyện cũng đã diễn ra lâu rồi. Bác chắc cũng đã quay về với vợ.
     
  9. luunhatphong0205

    luunhatphong0205 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    356
    Đã được thích:
    634
    Chắc bạn chưa theo dõi kỹ câu chuyện. Mình gặp Gia Thiều khi cô ấy đã có một đứa con trai 1tuoi. gia đoạn đó vào tầm năm 2011 khi mình cũng mới lập gia đình ít năm. Chuyện kết thúc vào độ khoảng năm 2012
     
    loveofstone and chucvirus like this.
  10. carbon

    carbon Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    28
    Đã được thích:
    4
    Sorry bác, mình ko chú ý khoảng thời gian lắm. Chuyện của bác là một trong những câu chuyện có kết thúc buồn với mọi người, mặc dù với bác thì coi như ổn.
    Hóng chap tiếp của bác.
     
  11. -Quang-

    -Quang- Còn Bú Sữa Mẹ

    Bài viết:
    5
    Đã được thích:
    1
    Cám ơn thớt nhiều nhé. Qua c. Chuyện của bác, mình tìm lại được 1 phần ký ức tuổi thơ, vì cuộc sống cơm áo gạo tiền mà vô tình quên mất. Mình 87. :)
    Có dịp ra Huế. Mình dẫn thớt ra bờ sông Hương, ae lai rai Huda Beer.
    Kkkk.
     
    luunhatphong0205 thích bài này.
  12. Bà Ngân

    Bà Ngân Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    18
    Đã được thích:
    3
    Viết tiếp đi anh
     
  13. vanloitinh

    vanloitinh Còn Bú Sữa Mẹ

    Bài viết:
    3
    Đã được thích:
    1
    Mình 87.
    đọc truyện bác mà ngỡ bản thân mình đang sống qua những ngày ấy
    ngọn đồi,ngôi trường,đám bạn, hecman,... rồi đến gác trọ,...
    Cảm ơn bác luunhatphong
     
    luunhatphong0205 thích bài này.
  14. trái hồng

    trái hồng Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    23
    Đã được thích:
    0
    Lâu ngày vào lại, vô tình ngay lúc a viết tiếp, đọc 1 lèo, vẫn hoà cùng cảm xúc của a, cảm ơn a vì truyện hay
     
  15. vuongtieuthien

    vuongtieuthien Mất Trinh Verified

    Bài viết:
    158
    Đã được thích:
    0
    Lâu quá mới thấy Phong vào viết tiếp. Mừng bác trở lại
     
  16. luunhatphong0205

    luunhatphong0205 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    356
    Đã được thích:
    634
    mình lại say....
    Lại thấy mình cô đơn.
    Cô đơn không phải không có chí cốt, không phải vợ hiền con khôn mà bởi ở đâu đó góc khuất quá khứ chẳng thể chia sẻ ai.
    Lạc lõng......
     
    Kẻ Bất Tử thích bài này.
  17. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    3,450
    Đã được thích:
    2,023
    Thuở mói chớm hẹn hò, anh ngại mình đắng ngắt, nhưng em thì bất chấp, quyện vào anh mê say, nồng nàn đến ngất ngây, bao nhiêu năm vẫn vậy...
     
  18. luunhatphong0205

    luunhatphong0205 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    356
    Đã được thích:
    634
    [​IMG]

    Số lượng hạn chế. Bạn nào còn thích thì inbox nhé. số lượng 5 cuốn
    vẫn như cũ thôi: comment thông tin địa chỉ. Mình sẽ gửi qua bưu điện. Truyện mình tặng, các bạn tự trả phí ship. nếu có lòng , khi nào mình ghé thì mời ly cafee.
     
    lightqaz, -Quang-, eugenics and 2 others like this.
  19. -Quang-

    -Quang- Còn Bú Sữa Mẹ

    Bài viết:
    5
    Đã được thích:
    1
    Chắc chậm chân rồi. Bác cho mình xin file Final được ko. Mình tự in. :)
     
  20. trái hồng

    trái hồng Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    23
    Đã được thích:
    0
    Check ib giúp e thớt ơi
     
Đang tải...
Similar Threads Diễn đàn Date
Giờ em có chồng chưa ? ( P2 ) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 7/3/17
Em, điều mà anh không bao giờ có được ! Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 29/6/12
Truyện : Lối Đi Nào Cho Em ( st đc không biết có bác nào post chưa ) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 2/4/12
chưa bao giờ a nghĩ mình đã quên đc em Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 15/3/12
Cuộc sống của em giờ thế nào? có hạnh phúc không! xin lỗi em Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 14/11/11

Chia sẻ trang này