Hãy giữ lấy...

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi Blue.sky, 8/4/12.

  1. Blue.sky

    Blue.sky Chơi gái lần đầu Verified

    Bài viết:
    222
    Đã được thích:
    0
    Lời đầu tiên mình muốn gửi tới ksdaomanh là không hiểu sao mà bạn cứ muốn mình dừng topic. Ngay từ những giòng đầu khi mở topic mình đả biết là sẽ có những việc này nên mình đã nói là giù mọi người có tin hay là không tin thì mình vẫn sẽ viết tiếp câu chuyện đến hết. Giù bạn có ủng hộ hay phản đối bạn nhé. Và câu chuyện chỉ mới mở đầu. Bạn chỉ có thể phán xét một ai đó khi câu chuyện của người ta kết thúc và nếu câu chuyện thật sự giống thì từ ngữ bạn nói là copy hay ăn cắp mới đúng nghĩa. Còn trong lúc mọi người viết truyện nếu đọc thấy được thì ủng hộ. Nếu không được vừa lòng thì bạn cũng đừng nói xấu này nọ như thế là bạn đã biết tôn trọng một người.
    Mình cũng có câu này dành riêng cho bạn ksdaomanh đó là câu học ăn học nói học gói học mở. Và câu nói của ba mình hay nói với mình đó là : " con à, sống trên đời thì phải học lễ nghĩa trước, rồi mới tới học làm người. Không có lễ nghĩa thì đời con như con số 0 mà thôi con ạ ".
     
  2. kevohinh007

    kevohinh007 Còn trinh Verified

    Bài viết:
    91
    Đã được thích:
    4
    Nếu là một đầu bếp mà thỉnh thoảng nói vài câu triết lý về toán học, hay một người nông dân bình thường lại chuyên kể chuyện ăn chơi sành sỏi của giới quý tộc thành phố. Bạn sẽ tự đặt câu hỏi có thật vậy không. Mình không nói bạn lấy văn của người khác, tại vì những chuyện kia mình chưa đọc bao giờ, nhưng lối viết văn so với nội dung câu chuyện và những lời thoại mình cũng thấy có điều gì không phù hợp. Chỉ cần đọc là có thể đoán được phần nào mức độ chân thật của câu chuyện. Nhận xét nhiều dễ mất lòng, mình thấy cốt truyện cũng hay hay.Ở LX có bác Filogo gì đó ăn nói rất ngô nghê mà đọc vẫn thấy hay, vì bác ấy nói đúng theo ngôn ngữ của bản thân mình. Còn truyện Bác mới lạ ở nội dung chứ chưa phải hấp dẫn về giọng văn. Mong bác cứ viết hết truyện bằng giọng văn và lối suy nghĩ của riêng mình, làm người đọc không còn nghĩ của người khác được nữa. Nếu có điều gì xúc phạm đến bác, mong bác bỏ qua.
    ___________________

    Dấu đầu, hở đuôi.
     
  3. Blue.sky

    Blue.sky Chơi gái lần đầu Verified

    Bài viết:
    222
    Đã được thích:
    0
    ....................

    Ngày hôm sau tỉnh dậy tôi đi làm bình thường như bao ngày, sáng khi tới cơ quan làm thì đã thấy trên bàn một đống giấy tờ. Đó là công việc của ngày hôm qua mà tôi đã xin nghỉ, nhìn qua cái đống giấy đó mà tôi cảm thấy ngao ngán vô cùng. Nhưng biết làm sao bây giờ đó là lỗi của mình mà ra nói gì ai được nào.
    Mà như thế lại hay có khi nhờ thế mà tôi không phải suy nghỉ về em.Thế là tôi lại lao vào làm việc cật lực phân loại những giấy tờ và công việc cần gấp ngày hôm nay phải xong, còn lại những việc kia thì từ từ giải quyết dần.
    " H, không đi ăn cơm à, 11h 15 rồi kìa. " giọng của ông việt cùng làm.
    " Anh cứ đi xuống trước đi, em làm xong mớ giấy này đã".
    " Hôm qua xin nghỉ nên công việc giồn đống lại anh ạ ".
    " Thôi để đấy đi, tí lên làm, xuống ăn cùng anh với thằng tiến đả."
    " Đúng đấy anh H, tí nữa lên làm, anh em mình đi ăn đã, phòng này còn mỗi anh em mình chưa xuống thôi! ".
    Tôi nhìn xung quanh thì đúng là chỉ còn 3 người bọn tôi thật.
    " Thôi nhanh lên nào....không làm nữa lẹ lên".
    Nói rồi ổng và tiến lại kéo tôi ra khỏi cái bàn. Cả 3 đi ăn cơm.
    Xuống tới nơi thì đông người quá. Lấy thức ăn xong cả ba ngồi vào một cái bàn trong góc cuối phòng ăn.
    Ở đây có thể quan sát thấy tất cả mọi người. Đang ăn thì ông V hỏi tôi :
    " H, mài định khi nào mời anh em ăn kẹo mừng thế."
    " Em chưa biết nữa anh ạ, bạn gái em còn chưa có thì lấy đâu ra kẹo mà cho anh ăn bây giờ ".
    " EM đang đùa à, tuổi này rồi mà chưa có bạn gái "
    "Trời em đùa anh làm gì "
    " Ờh....mà sao mày không kiếm đi, cũng sắp tới tuổi lập gia thất rồi. "
    " Dạ, thôi chuyện đó cứ để ông trời tính đi anh, chứ em tính chả được anh ạ ".
    " Thế gia đình anh thì sao, Mấy cháu rồi anh? "
    " Anh được một cháu gái, năm nay nó đi học mẫu giáo rồi."
    " Thế thằng tiến thì sao tính khi nào đây?"
    " Em hả khi nào mà anh H lập gia đình và anh có cháu thứ 2 thì nói e, để em biết ngõ mà phát thiệp mừng nhé hehe....." thằng tiến cười ngây ngô đáp.
    " Àh H, mấy bữa nay sao mày nghỉ thế có chuyện gì àh"
    " Dạ cũng không có gì đâu anh, em bị ốm tí xíu thôi "
    ......thế rồi những câu chuyện và những lời hỏi thăm diễn ra cho đến hết bữa cơm trưa.
    Ba người chúng tôi lại lên phòng làm việc tiếp...tôi vẫn còn ngập trong đám giấy lộn. Tôi thở dài ngao ngán.
    .............................
    " H, không về àh, muộn rồi kìa ". Tiếng của ông việt gọi với lúc ra khỏi cửa.
    " Ôkie anh......anh về trước đi em sắp xong việc rồi ".
    " Ờh.."
    Nhìn vào đồng hồ thì đã 6h kém, trời cũng nhá nhem tối, tôi cố gắg giải quyết nốt cái đống côg việc còn lại thì cũng 6h hơn.
    Dắt xe đi về nhà. Về đến nhà thì mọi người đả có mặt đủ chỉ còn đợi tôi nữa thôi.
    Không biết gia đình mọi người nhưng gia đình tôi thì bữa cơm tối là bữa cơm sum họp gia đình, là bữa cơm ấm áp vì có tất cả mọi thành viên trong gia đình tạo nên một không khí rất ấm áp.
    " Vô tắm rồi ra ăn cơm đi con, cả nhà đang đợi con về rồi ăn đó". Mẹ tôi nói.
    " Dạ, con biết rồi mẹ "
    Tôi chạy ù lên phòng rồi lấy đồ đễ tắm. Tắm xong đi xuống nhà thì mọi người đã ngồi vào bàn đợi tôi. Con em phụng phịu nhìn tôi nói : " Anh làm gì mà về muộn thế hả? Làm cả nhà đói ngồi đợi anh".
    " Thôi đi cô nương, tôi đi làm chứ có phải đi chơi đâu mà cô nương nói như thể tôi đi chơi ấy ".
    " Kệ anh, người ta đi làm có giờ giấc theo ca đàng hoàng, anh đi làm về muộn còn nói gì "
    " Này anh của cô nương bắt đợi có bao nhiêu mà than thế hả, chứ mấy lúc cô nương đi học thêm về muộn có thấy anh hai này than vãn điều gì chưa "
    " Thôi em không chấp anh nữa "
    Thấy tôi định nói gì đó thì mẹ lên tiếng: " hai anh em bây có định ăn cơm không hay là ngồi cãi nhau "
    " hai anh em bây như chó với mèo vậy đi thôi về là cãi nhau ỏm tỏi "
    ...........im lặng ăn cơm. Ăn cơm xong tôi và bố lên phòng khách xem thời sự. Con em và mẹ rửa bát đủa xong thì mang táo lên ngồi gọt cho cả nhà ăn.
    Đang ngồi ăn thì con em nó cứ liếc liếc nhìn tôi như mún nói điều gì đó. Tôi thấy thế nên liền lên tiếng :
    " Cô hai có gì thì nói đi chứ liếc wài thế, sau này mắt lé ráng chịu đó"
    " Má! Má thấy chưa, ảnh cứ chọc khoé con kìa ".
    " H, mài thôi chọc em đi, ồn quá đi thôi "
    " blềz....." con em le lưỡi trêu tôi.
    " Con đâu trêu nó đâu má, tại thấy nó cứ liếc con,muốn nói gì mà không chịu nói nên con nói thế "
    " Nói gì, thì......em hỏi anh tí rảnh không chở em đi mua đồ, mấy ngày nữa là em diễn văn nghệ rồi mà chưa mua đồ ".
    " Tí chở em đi mua ngen, anh có bận gì không áh ?".
    " Rồi tí anh chở đi mua, anh tối nay ở nhà mà ".
    " Ưmh.....vậy tí nữa á".
    " Rầu...rầu...nhớ rầu kaka "
    Quên nói với mọi người tôi có đứa em gái tên anhTrâm nó học lớp 12 trường chuyên, nó và tôi tính tình khắc khẩu nhau nhưng nhìn vậy thôi chứ 2 anh em tôi thương nhau lắm, nó là đứa em gái tôi yêu quí nhất trên đời.

    Nói xong tôi bước lên phòng thì nge thấy tiếng điện thoại rung ở trên bàn. Nhìn vào màn hình thì thấy tên Ngọc (Cđ ) gọi.
    Chưa kịp alô thì đầu dây bên kia đã hét lên : ( Lê...H, tại sao hôm qua anh lại không tới nhà đón em hả, điện thoại thì tắt máy, gọi không được."
    " Hôm qua Anh có chuyện gì à "
    " Àh ưmh....hôm qua về anh bị cảm nên lúc về mệt quá nên ngủ luôn, điện thoại thì hết pin nên không biết em gọi, anh xin lỗi"
    " Thế sao cả ngày hôm nay anh không gọi hả ".
    Tôi chống chế :
    " Sáng nay đi làm muộn vội quá nên để quên đt ở nhà "
    " Linh nhi ra viện rồi hả? "
    " Ưmh...."
    " Hôm qua anh không tới thì mấy em làm sao?"
    " Anh không tới nên em gọi cho mấy đứa kia tới giúp chứ sao "
    " Vậy ah....Nhi sao rồi khoẻ hoàn toàn chưa? "
    " Sao quan tâm tới con Nhi giữ vậy, yêu nó rồi hả "
    " Nhi nó mới ốm dậy nên quan tâm hỏi thăm có gì là sai àh "
    " Ưmh....không có gì, nó khoẻ lại rồi, vậy tối nay anh có lên đây không? ".
    " Xin lỗi tối nay tôi bận rồi. Thôi nhé. Tôi cúp máy đây ".
    " Anh hai nhanh lên coi làm gì mà lâu thế, muộn rồi kìa " Con trâm giục tôi.
    " Rồi rồi xuống ngay đây chị hai đừng réo nữa ".....
     
    Chỉnh sửa cuối: 11/4/12
  4. shaiya097

    shaiya097 Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    3
    Đã được thích:
    0
    Anh blue cứ tiếp tục vì đó là hồj ức đừng quan tâm aj nój j cả hãy viết thật vì bản thân anh nhé còn bạn daomanh j đó nếu ko thích thì xjn mờj sag topic khác ko aj cần bạn cm bằng những dòng mỉa maj và post cái truyện like shit của tụi khựa kia đâu nhé bạn hiền god damn it đọc page 9 muốn lòi mắt cố lên tg mình ủng hộ bạn
     
  5. hai7475

    hai7475 Xem Sex Lần Đầu Verified

    Bài viết:
    42
    Đã được thích:
    1
    Phải công nhận chuyện của bác quá giống truyện "cho em xin một điếu thuốc" , nội dung giống, câu văn cũng giống, chỉ khác tên nhân vật và địa điểm. Thế nhưng em vẫn ủng hộ bác viết tiếp, em nghĩ đã làm gì thì phải làm đến cùng, bác blue.sky nhỉ.
     
  6. singlestar

    singlestar Biết Quay Tay Verified

    Bài viết:
    137
    Đã được thích:
    0
    bữa trước bác hai7475 bị mod xóa cmt tức quá nên có nói là sẽ theo dõi nhưng ít cmt mà,mình luôn ủng hộ bác
     
  7. singlestar

    singlestar Biết Quay Tay Verified

    Bài viết:
    137
    Đã được thích:
    0
    người ta là con gái mà ai lại dám cho bác yahoo chứ hehe, chap sau bác viết chữ in đậm cho dễ đọc nhé, dạo này canh chap khuya nhiều quá nên đọc đau mắt sắp cận thị nặng rùi
     
  8. Blue.sky

    Blue.sky Chơi gái lần đầu Verified

    Bài viết:
    222
    Đã được thích:
    0
    ........

    Tôi và đứa em lượn hết mấy cửa hàng, rốt cuộc cũng mua được đồ cho nó. Hai anh em lại dẫn nhau đi ăn kem rồi mới về nhà. Cũng đã lâu rồi tôi và nó mới đi chơi như thế thật là vui.
    Sáng hôm sau đi làm với một tâm trạng thật thoải mái, dường như tôi đả quên đi cái vụ việc hôm bữa trước. Đang làm thì chuông điện thoại reo. Thằng Hưng rèo gọi:
    " Mày đang làm gì thế, chiều tối nay có rãnh không? "
    " Ưmh có, mà sao lại rảnh không là sao ?"
    " Tối nay anh em tụ tập nhau làm tí xíu nhé "
    " Ưmh vẫn ở quán cũ àh "
    " Ừh, thế nhé. Xong việc tới liền nhé, bọn tao đợi đấy".
    Tan làm tôi chạy qua chỗ nhậu mà bạn bè tôi hay tụ tập. Tới nơi tôi nhìn chằm chằm vào đứa con gái ngồi bên cạnh thằng Thịnh bạn tôi.
    Đó chả phải là nhỏ Ngân, chị em của em sao. Sao nhỏ lại ngồi bên cạnh thằng T. Đừng nói là hai đứa này quen nhau nha. Thấy tôi thằng Hưng vẫy bên này nè Huy.
    Tới bàn ngồi xuống tôi chào Ngân : " Chào em ".
    " Ủa anh H "
    " Em quen thằng H à " thằng T nói với nhỏ Ngân.
    " Dạ, hum bữa em gặp ảnh ở trong bệnh viện lúc chị em bị ốm ".
    Thằng Thịnh nhìn tôi với ánh mắt gian tà thấy rõ.
    " Anh 2 nhà mình quen với một em xinh thế mà không nói em biết tiếng nào keke..." thằng T châm chọc.
    " Quen thôi chứ có phải người yêu đâu mà mày làm gì ghê thế "
    " Thôi không nhắc nữa, mày gọi tao tới để nhậu hay là để điều tra đây "
    " Uống đi mày...." tôi nói rồi rót rượu cho thằng T.
    Đến cuối buổi nhậu thì thằng T lại bận việc đột xuất thế là nó nhờ tôi chở N về, vì tôi biết nhà N rồi. Cò thằng Hưng thì khỏi nói cũng chuồn luôn sau khi đưa tiền cho tôi thanh toán.
    Trên đường về tôi ghé qua cửa hàng bách hóa mua một cái phong bì, rồi ghé vô máy rút tiền tự động gần đó rút ra 5tr. Tôi lấy tập tiền đếm đủ 3tr bỏ vô một cái phong bì còn 2tr tôi cất đi.
    Trên đường về N nhờ tôi đợi N thay đồ xong rồi chở lên chổ làm. Trên đường tới quán bar tôi đưa em cái phong bì và nhờ em đưa cho Nhi nếu em gặp cô ấy.
    Về đến nhà tôi mệt mỏi và leo lên giường ngủ ngay sau đó.
    Sáng hôm sau, mọi việc vẫn bình thườg. Tôi lại trở lại là người đàn ông của công việc như thường lệ. Tầm trưa thì điện thoại reo. Nhìn vào màn hình là em gọi. Tôi hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh bản thân mình.
    " Alô! Anh nge nà ".
    " Anh đang làm gì vậy ".
    " anh đang làm việc nè em "
    " Ừmh.....tôi muốn hỏi anh chút xíu..."
    " Sao anh không tự tay đưa tiền cho tôi mà kêu Ngân đưa là sao? "
    " Ưmh tối qua anh đưa cho Ngân nhờ đưa em vì anh có hẹn với em gái anh"
    " Ưmh...thôi không sao."
    " Lê ....Huy, tôi mún hỏi anh một chuyện "
    "Em hỏi đi ".
    " Anh nghỉ sao về Ngọc? "
    "Nghĩ sao là sao ? "
    " Anh coi cô ấy như một người bạn bình thường thôi, không hề có ý gì khác "
    " Vậy àh..."
    " Ưmh ".
    " Tối qua Ngọc đã nói chuyện với tôi về anh, đả hỏi về anh rất nhiều "
    " Ngọc nó yêu anh đấy "
    " Yêu anh nhưng anh không hề yêu cô ấy "
    " Người mà anh thích lâu nay ...."
    " Thôi đi, tôi không muốn biết người mà anh thích là ai "
    " anh nên biết rằng chúng tôi không phải dễ dàng gì mà thích một ai đó, thế nên anh hãy trân trọng nó"
    " hãy giữ lấy.....nó ".
    " Em hãy nge nè anh không thích Ngọc, người mà anh thích....."
    "Anh im đi , tôi khôg muốn nge anh thích ai. Anh cũng nên biết rằng, Tôi và anh chỉ như hai đườg thẳng chéo nhau, cắt nhau một lần và sẽ khôg bao giờ gặp nhau nữa. Anh hiểu chứ "
    " Tôi ngủ với anh cũng chỉ vì tôi thiếu tiền thôi. Thế nên anh chả cần phải bận tâm gì cả. Hãy quên chuyện đó đi nhé "
    Nói rồi cô ấy giập máy, và để lại tôi với nỗi đau nhói trong lòng. Tôi không là gì của em cả sao? Chẳng lẽ tôi và em chỉ như là 2 đường thẳng chéo nhau, cắt nhau 1lần rồi thôi ư.
     
  9. MrMie

    MrMie Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    1,841
    Đã được thích:
    0
    WTF.cái gì thế.singer mà là con gái á.đùa chắc
     
  10. borung74

    borung74 Còn trinh Verified

    Bài viết:
    78
    Đã được thích:
    2
    Cảm ơn bác chủ thớt. đọc đến đây em phải dừng lại. Bản tính em thích đọc tự truyện, truyện thật thế nhưng sau khi lướt qua truyện bác em thấy tuy sáng tác nhưng cũng hay ở cái cốt truyện. Thế nhưgn sau này mọi người bảo nó giống với truyện Tàu. Ah, thì ra cốt hay là vì thế nên em ngưng. Nhưng em cũng phục bác là bác không copy and paste mà bác đọc -- biên tập --- roi viết lại. Cái công phu này cũng đáng khâm phục rồi. Mong bác viết tiếp để mọi người đọc. chúc bác thành công. mà em nghĩ bác sẽ thành công vì ít ra bác cũng trau dồi được ngọn bút của mình.
     
  11. Blue.sky

    Blue.sky Chơi gái lần đầu Verified

    Bài viết:
    222
    Đã được thích:
    0
    .....Nỗi đau tột cùng......

    Đã 12 ngày trôi qua từ cái cuộc nói chuyện giữa tôi và Linh nhi. Cô ấy không hề gọi điện thoại hay liên lạc với tôi một lần nào.
    Nhưng nhỏ Ngọc thì khác, giạo gần đây, rất hay gọi cho tôi, hay gọi tôi là anh yêu, cưng yêu dấu, đôi lúc hứng chí cô ta còn hôm gió tôi qua điện thoại nữa cơ. Tôi vẫn lạnh lùng và không thèm đếm xỉa gì đến cô ta đơn giản bởi vì trong tâm trí tôi chỉ nghĩ về Linh Nhi. Hằng ngày buổi tối tôi vẫn hay ghé qua quán nhưng ít khi tôi thấy em vì em đều đi khách hết rồi, hoặc có thể là em trốn tránh tôi, còn Ngọc thì cứ vẫn gọi và làm phiền tôi suốt, tôi không hiểu ở tôi có gì tốt đẹp mà cô ta cứ bám lấy tôi cơ chứ.......
    Nhà tôi đâu có giàu, hay đại gia, tôi thì cũng như bao chàng trai khác có khi lại kém cạnh hơn mấy anh công tử lắm tiền nhiều của kia nữa. Vậy sao cô ta cứ theo tôi, thật là khó hiểu..........
    Mới đó mà cũng đã gần một tháng rưỡi tôi và Nhi đã không liên lạc với nhau. Từ ngày tôi bị chối từ tôi đã cắm đầu và làm việc nhưng vẫn không quên được hình ảnh của em, chỉ có thể là tôi quen dần với cái nỗi đau của mình thôi. 3 tuần nữa là sinh nhật tôi.
    Dạo này nghe nói Ngọc đã ít đi làm. Nhưng cũng chả làm phiền tôi mấy. Ưmh mà thôi vậy cũng hay tôi đỡ phải đau đầu vì cô ta.
    Nhưng mới nhắc về cô ta thì y như rằng cô ta xuất hiện. Đúng là tào tháo mới nhắc đã xuất hiện.
    " H hả, anh đang làm gì vậy? "
    Uả Tự dưng hôm nay sao cô ta lại thay đổi cách xưng hô ta. Thường ngày hay gọi tôi là cưng và ang yêu này nọ mà.
    " Tôi đang làm việc, có chuyện gì không? "
    " Trưa nay anh rảnh không đi ăn với em nhé ".
    Tôi suy nghĩ một lát thì cũng đồng ý. Không hiểu sao tôi lại đồng ý nhỉ. Mà thôi lỡ rồi đi ăn với cô ta một bữa tiện hỏi thăm tình hình của Nhi luôn.
    _11h 30 tôi tới một quán ca phê có cả phục vụ ăn uống. Tới nơi tôi điện cho Ngọc. 10phút sau cô ta đã có mặt. Tôi thoáng chút ngỡ ngàng vì hôm nay trông cô ta thật lạ. Cô ta mặc một cái áo thun trắng và một cái quần jean trắng ngang tới đầu gối, thêm đôi cao gót, khuôn mặt không trang điểm không gắn mi giả môi cô ta tô son màu hồng nhạt. Nhìn cô ta lúc này thật trẻ trung không giống với lúc cô ta ở bar. Khác nhau 1trời một vực. Cô ta cũng là một người con gái đẹp đấy chứ.
    " Này anh đang nhìn gì thế hả " nhỏ Ngọc lên tiếng.
    " Không có gì cả đâu, cô ăn gì ".
    Cầm tờ menu xem qua một lượt rồi cô ta gọi ra 2 phần mì ý, 2 phần bit tết và 2 ly nước cam cho tôi và cô ta.
    Tôi thấy ngỡ ngàng vì cái khẩu phần ăn cô ta gọi. Hôm nay cô ta thật khác lạ, trông cô ta không phải là cô ta thường ngày nữa, nhìn vào chắc không ai có thể ngờ rằng cô ta là gái đâu, mà họ sẽ nghĩ là con của một gia đình hiền lành nào đó.
    Trong bữa ăn tôi đã hỏi lung tung về hoàn cảnh gia đình của Ngọc. Số phận của Ngọc cũng chả khác mấy cô gái theo con đường làm gái là mấy.
    Ba theo bồ nhí mẹ thì theo trai gia đình tan nát. Ngọc ở với bà ngoại 3 năm tới khi bà mất thì họ hàng đuổi cô ra ngoài đườg thế là Ngọc phải nghỉ học sớm và bị đẩy ra ngoài đời. Phải ra đời sớm nên cô ta chỉ muốn kiếm được người mà mình yêu thương và sống với người đó.
    Sau khi nge xong câu chuyện về cuộc đời cô ta tôi thấy cũng chạnh lòng. Nhưng tôi nghĩ rằng lựa chọn tôi là người mà cô ta thích có lẽ là sai lầm lớn nhất vì tôi không yêu cô ta.
    Bữa ăn kết thúc, tôi về cơ quan làm còn cô ta thì về nhà.
    Lại 2 tuần nữa đã trôi qua. Còn 3 ngày nữa là tới ngày sinh nhật của tôi, tôi lúc này quên đi cả sinh nhật của mình vì công việc rất bề bộn. Công ty đang có một mối làm ăn và tôi là người phụ trách việc này. Đang loay hoay với cái bản thảo của dự án thì chuông điện thoại reo là Ngọc gọi....
    " Alô, tôi nge đây ".
    " H hả, 3 ngày nữa anh rảnh không?"
    " Tôi cũng không biết được, dạo này tôi bận lắm, có chuyện gì thế? ".
    " Àh tối ngày mốt anh có thể tới nhà hàng GC được không?".
    " Tôi chưa biết nữa vì công việc còn nhiều lắm"
    " Chỉ một buổi thôi khoảng 2tiếng thôi. Được không?"
    Thấy cô ta năn nỉ vậy tôi cúi cùng cũng đồng ý.
    " Ưmh vậy thì ngày mốt 7h tôi sẽ tới ".
    .........3ngày sau. Đúng 7h tối tôi có mặt ở nhà hàng. Trước mặt tôi là Ngọc. Hôm nay ngọc mặc một cái váy trắng cách điệu, mái tóc vàng để lỏa xỏa đôi giày cao gót trắng, trang điểm nhẹ nhàng. Ngọc rất đẹp và sang trọng, cũng đâu có thua kém Nhi là mấy. Tôi bước tới bàn ngồi xuống mà nhìn chằm chằm vào Ngọc...
    "Hôm nay là ngày gì mà em ăn mặc đẹp vậy. "
    " Anh cứ ngồi đi đã ".
    Tôi nhận thấy rằng có rất nhiều ánh mắt đang nhìn về phía chúng tôi. Nhưng tôi vẫn bình thản.
    " anh ăn gì thì gọi đi ".
    " Tôi cầm tờ menu gọi ra mấy món cho hai người ".
    Sau đó tôi nhìn Ngọc một cách khó hiểu. Một người chanh chua hay kiếm chuyện và rất khó chịu nay lại biến thành một cô gái hiền lành khó hiểu. Đúng là con gái thật sự là khó hiểu quá. Tôi nhìn ra ngoài trời, bầu trời đã bắt đầu có những giọt mưa, những giọt mưa lạnh lẽo xua tan đi cơn nóng của trời đêm.Thức ăn được giọn ra. Tôi thấy Ngọc quay qua nói gì đó với người phục vụ. 5 phút sau 1 cái bánh kem được đưa ra với dòng chữ
    " Happy birthday Lê....Huy ".
    Tôi thật sự rất ngạc nhiên vì điều này. Cùng lúc đó là một món quà đưa ra từ Ngọc.
    " Happy birthday Anh yêu ". Tôi lặng im nhận món quà
    " Cảm ơn em nha Ngọc, anh cũng không nhớ rằng hôm nay là sinh nhật mình ".
    Tôi và Ngọc cùng dùng bữa khi các món ăn được giọn ra.......thời gian trôi qua trong sự yên bình của buổi sinh nhật. Cứ tưởng là như thế nhưng khi đến cuối buổi tôi lại bất chợt buồn vì hôm nay không có em người con gái trong tâm trí tôi. Bất chợt tôi hỏi Ngọc :
    " Em có thấy Nhi đâu không Ngọc? "
    Bất chợt tôi thấy một nỗi buồn trong mắt Ngọc. Đôi mắt đỏ hoe
    " Tại sao lúc nào anh cũng nghĩ tới Nhi thế "
    " Em đã thay đổi rất nhiều chỉ vì anh, sao anh lại không để ý tới em ".
    " Em không bằng nó ở điểm nào chứ "
    Nói rồi Ngọc đứng dậy và vụt chạy đi mất. Tôi ngồi đó. Bất động một thời gian. Rồi cũng ra lấy xe về. Trời vẫn mưa chán thật không biết cô ta chạy hướng nào rồi không biết. Tôi về nhà trong tâm trạng buồn hết sức, buồn vì hum nay em không biết là sinh nhật tôi và buồn vì hôm nay Ngọc đã tổ chức sinh nhật cho tôi mà tôi lại làm Ngọc buồn.
    Tôi thở dài nằm lên giường. Lấy điện thoại gọi cho ngọc. Không ai bắt máy. Chắc giận tôi lắm đây.
    2 phút sau.....reng,...eng...
    Điện thoại tôi reo, đó là Ngọc. Gọi lại cho tôi
    " Cô đang ở đâu vậy hả ".
    Một giọng đàn ông vang lên
    " Xin lỗi anh có phải là bạn của cô Ngọc không? "
    " Vâng đúng rồi ạ "
    " Cô ngọc bị tai nạn giao thông đang nguy kịch anh hãy gọi giùm người nhà vô bệnh viện giùp tôi "
    " TAI NẠN GIAO THÔNG! "
    " Vâng, anh hãy gọi người thân vào viện gấp......"
    Tôi chạy lao đi như gió trong màn mưa giá buốt...
     
    Chỉnh sửa cuối: 12/4/12
  12. batthinhlinh

    batthinhlinh Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    11
    Đã được thích:
    0
    sry bác mấy hum nay bận việc nên k lên và thấy rep của bác :(
    thời gian tới sẽ chú ý hơn... bác viết đúng theo cảm xúc thật... giọng văn có j đó hơi buồn, ... dù sao vẫn là cảm xúc thật... cố gắng đều tay bác nhé :)
     
  13. Blue.sky

    Blue.sky Chơi gái lần đầu Verified

    Bài viết:
    222
    Đã được thích:
    0
    Thanks mọi người bác istill đoán gần chính xác rồi. Hẹn mọi người ngày mai. Văn của mình không hay lắm. Nên mọi người thông cảm cho sai sót của mình nhé. Thanks các bác. Em biết mỗi người chúng ta ai cũng có 1cuốn nhật kí cho riêng mình để lưu giử nhửng kỉ niệm. Mong là mọi người lun bình tĩnh để giải quyết mọi vấn đề trong cuộc sống.
     
  14. kirius

    kirius Xem Sex Lần Đầu Verified

    Bài viết:
    42
    Đã được thích:
    0
    Đúng là đoạn đầu có giống kai chuyện Trung quốc kia thiệt
    Nhưng e tin bác
    Chắc những truyện bác trải qua có j đó tương đồng như truyện kia :)
    Mà từ kai chap mới này, nó khác truyện kia rồi ... chắc chắn là hay hơn
    tiếp tục đi bác :D
     
  15. Blue.sky

    Blue.sky Chơi gái lần đầu Verified

    Bài viết:
    222
    Đã được thích:
    0
    .......Nỗi đau và cuộc sống mới......

    Tôi lao vụt đi như gió trong màn mưa giá rét. Tới bệnh viện tôi chạy thẳng tới phòng phẫu thuật 5 phút sau mấy vị bác sĩ bước ra tôi chạy lại hỏi vị bác sĩ.
    " Bác sĩ tình hình của ngọc sao rồi bác sĩ ".
    " Anh có quan hệ gì với bệnh nhân"
    " cháu là bạn của bệnh nhân "
    " Rất tiếc, cô ấy đã mất vì mất máu quá nhiều, cô ấy đang mang thai anh biết chứ ".
    " MANG THAI "
    " Phải, thai nhi đã được 8tuần tuổi rồi "
    Nge tới đây, tai tôi ù đi, chân không còn đứng vững nữa mà ngã phịch xuống cái ghế sau lưng.
    Tôi thất thần tội lỗi, tôi ngồi đó người không hồn. Từng người từng tiếng chân đi qua tôi,nhưng tôi không còn thấy hay nge thấy gì nữa.
    Hu.....hu.....tôi ngồi đó nước mắt rơi, rơi mãi......tại sao lại thế chứ. Tại tôi mà Ngọc và con của cô ấy đã.....
    Tôi là một thằng ngu mà.....tôi thật ích kỉ.....
    "Huy, Ngọc sao rồi ".
    Đó là giọng nói của Nhi, chính giọng nói đó đả làm tôi quay trở oại thực tại.
    Tôi ngước lên nhìn thấy mấy chị em đã đứng trước mắt tôi nước mắt đã rơm rớm.
    Tôi không thể trả lời câu hỏi của mọi người mà chỉ biết im lặng ngồi đó như cái xác không hồn.
    Như hiểt ra vấn đề, chị em của Ngọc oà khóc nức nở, mọi người ôm nhau khóc. Nhi đứng đó khóc nhìn tôi và 1 bàn tay đưa lên.....
    " Chát....." 1cái tát rất mạnh vào mặt tôi. Nhi vừa tát vừa đánh tôi vừa chửi tôi
    " Đồ khốn nạn, thằng tồi, thằng chó đẻ ".
    " Ngọc nó yêu mày như thế, nó đả thay đổi rất nhiều ".
    " Nó đang mang con của mày và mong muốn được mày yêu thương mà tại sao mày lại lạnh lùng vô tình như thế..... ".
    " Cô vừa nói gì ? " tôi tỉnh hẳn lại khi nge thấy " mang thai của mày ".
    " Tao nói đứa con trong bụng Ngọc là con của mày đó, mày không biết sao?"
    " Mày có còn là con người không hả, huhu..."
    Tim tôi lại vỡ tan từng mảnh. Tôi đứng dậy mà cười trong nước mắt. Tôi cũng không biết mình đi đâu về đâu, tôi cũng không biết mình về nhà như thế nào....chỉ biết là tôi tỉnh dậy vào buổi tối hôm sau vì được mẹ gọi dậy. Nhưng tôi không ăn cơm, tôi tỉnh lại là lại khóc lại trách mình vì sao lúc đó tôi lại không chạy theo nắm giữ Ngọc lại....
    Nếu tôi chạy theo thì mọi việc đã không như vậy và đứa con......
    Tôi cứ khóc và lại ngủ mà không ăn uống gì hậu quả là nằm viện một thời gian khá dài vì kiệt sức mất nước và đói vì tuyệt thực.....
    "Chíp....chíp....." Tôi nge những âm thanh êm ả của những chú chim, tôi mở mắt mơ màng. Nhìn qua bên cạnh thì thấy mẹ đang gục bên thành giường phía trên móc treo là 2 bình nước truyền một là chai nước biển hai là chai dinh dưỡng vì tôi không ăn được nên tôi phải truyền nước để duy trì chất dinh dưỡng trong cơ thể.
    Tôi nhìn mẹ mà thương mẹ quá. Tôi lớn thế này rồi chưa báo đáp gì được cho mẹ mà còn khiến cho mẹ phải lo lắng cho tôi. Chưa kể Ngọc và đứa con vì tôi mà mất...
    ( xin lỗi các bạn thật sự là viết đến đây là mình đã rơi nước mắt các bạn à, chuyện xảy ra cũng đã rất lâu nhưng mình thì ân hận và nhớ mãi....viết ra những giòng này mình cũng rất đau đớn, các bác nào có con chắc sẽ hiểu rất rõ nỗi đau của mình. Mình trở lại câu chuyện đây )
    Tôi bật khóc....hức hức... Mẹ tôi giật mình tỉnh dậy. Nhìn thấy tôi tỉnh lại mẹ mừng lắm nhưng mẹ lại lo lắng khi tôi khóc. Tôi nhận thấy điều đó qua ánh mắt mẹ. Đôi mắt mẹ thâm quầng vì thức đêm chăm sóc cho tôi.
    " Con tỉnh rồi hả, sao con khóc, con có đau chỗ nào không? " mẹ tôi lo lắng hỏi tôi một cách vồ vập.
    " Ông ơi con nó tỉnh rồi nè? "
    Ba tôi chạy vô hỏi :
    " Nó tỉnh rồi hả, đâu bà xê ra coi, sao nó khóc mà không nói gì thế. Bà chạy đi kêu bác sĩ đi, lẹ lên khóc lóc cái gì "
    Mẹ tôi tất tả chạy đi, 2phút sau vị bác sĩ chạy vô và khám cho tôi.
    " May quá cháu nó đỡ hơn rồi, mấy bữa nữa sẽ bình phục lại thôi không có gì nữa đâu, đừng lo gì nữa nhé. Àh cố gắng cho cháu ăn uống tẩm bổ để mau hồi lại sức nhé "
    "Vâng cảm ơn bác sĩ ".
    Lúc này tôi mới thấy gương mặt của mẹ và ba mới giãn ra không còn căng thẳng nữa.
    " Sao con lại như vậy hả con, híc híc" mẹ tôi nắm lấy tay tôi mà khóc. Lúc này tôi đau lòng lắm vì vừa mất Ngọc mất con và mẹ thì ngồi đây khóc lóc lo lắg cho tôi rất nhiều... Tôi thật là thằng tồi tệ nhất cái xã hội này.
    Tôi nắm lấy tay má và nói với giọng khều khào yếu ớt.
    " Má, má đừng khóc nữa, con xin lỗi má. Má đừng khóc nửa nha ".
    " Thôi bà đừng khóc nữa nào, con đã tỉnh lại rồi mà ".
    " Bà về nấu ít cháo bổ dưỡng và mang vô cho nó ăn chắc nó đói lắm rồi ".
    Mẹ cầm tay tôi thêm một chút nữa thì cũng chịu ra về.
    " Thôi con cũng ngủ thêm tí xíu nữa đi, bác sĩ kêu con cần được yên tĩnh và nghĩ ngơi đó. Tí nữa mẹ mang đồ vô ba gọi con dậy ăn"
    " Ba, con nằm ở đây được bao lâu rồi ạ "
    "Mày nằm đây hôm nay là ngày thứ 5 rồi đấy "
    Vậy là đã hơn 1 tuần N và con tôi mất. Lòng tôi lại giằng xé đau đớn. Mấy ngày tôi nằm viện 5 người bạn thân của tôi cũng vô thăm nom tôi. Bạn thân tôi chỉ có 3trai và 2 gái là bạn thân từ hồi cấp 2 đến giờ, trong đó có thằng Hưng.
    6 ngày sau tôi được xuất viện. Việc đầu tiên tôi làm là nhờ thằng Hưng chở tới mộ của Ngọc.
    Hôm nay là ngày đúng 2tuần Ngọc và con trai tôi mất. Tôi mang hoa bỏ vào lọ, bày biện đồ cúng và quì ở đó. Nước mắt lại rơi.
    " Ngọc àh, anh xin lỗi. Tất cả là tại anh...."
    " Anh có lỗi với em và con. Anh xin lỗi "...
    Tôi cứ ngồi im bất động và khóc không biết bao lâu rồi. Chợt có một giọng nói vang lên
    " Anh tới đây làm gì "
    Quay lại nhìn đó là Nhi. Hôm nay Nhi cũng tới mang đồ cúng 14 ngày Ngọc và đứa con tôi mất.
    " Anh là thằng chó má, một thằng khốn nạn, anh không có tư cách gì mà tới đây ".
    " Anh cút đi đừng bao giờ đến đây nữa ".
    Tôi chỉ biết đứng yên mà nge Nhi chửi bới và xỉ vả. Vì những điều đó là hoàn toàn đúng mà.
    " H, anh nge đây từ nay về sau tôi và anh không còn là bạn bè hay có bất cứ mối quan hệ gì nữa. Thế nên anh hãy biến đi ".
    " Ưmh anh biết rồi, anh sẽ đi khỏi đây, em đừng lo nữa ".
    " Cút đi và đừng bao giờ tới đây nữa ".
    Tôi im lặng bước đi. Về nhà tôi lại khóc những giọt nước mắt vì nhớ thương và những giọt nước mắt ân hận.
    "Cốc cốc...anh hai xuống ăn cơm nà " giọng đứa em gái bé bỏng của tôi
    " Ưmh Anh xuống liền, em xuống trước đi ".
    " Dạ, anh 2 xuống mau nha, cả nhà đang đợi đó ".
    " Ưmh...."
    Bước xuống nhà thì cả nhà đang đợi. Hôm nay toàn món ăn tôi thích. Mẹ đã làm cho tôi.
    Ăn xong tôi và bố lên nhà trên ngồi nói chuyện.
    " Mấy bữa trước con nghĩ không đi làm công ty họ không liên lạc được với con nên đã đình chỉ và tạm thời cho con nghỉ việc".
    " Con định làm gì tiếp theo? ".
    Tôi suy nghĩ một hồi rồi nói với bố :
    " Con sẽ đi du học "
    " Con định học gì ? ".
    " Quản trị kinh doanh "
    " Con định khi nào đi "
    " Dạ, con tính lo xong giấy tờ con sẽ đi luôn ạ ".
    " Ưmh, đợi ba tí "
    Một lúc sau ba cầm một các túi giấy ra.
    " Trong này là hộ chiếu và giấy tờ bảo lãnh của con. Con không cần làm nữa "
    Tôi bất ngờ và ngạc nhiên vô cùng.
    " Bố làm khi nào vậy ạ ".
    " Ưmh, làm lúc mày mới ra trường, định đưa mày đi du học lúc đó. Nhưng nghĩ lại để mày đi làm vài 3năm có kinh nghiệm đã. "
    Tôi im lặng nhìn bố. Bố thật là người đàn ông tuyệt vời, bố lo lắng cho tôi từng tí một.
    " Mày qua mĩ du học thì cố gắg học cho đàng hoàng, tí nữa tao gọi điện cho chú Cườg mày sẽ ở nhà chú ở bên ấy. Trong đó có địa chỉ nhà số điện thoại của chú rồi "
    " Vậy khi nào mày đi ".
    " Dạ tuần sau ".
    " Ưmh thôi nghỉ đi ".
    Tôi bước về phòng. Nằm gục xuống giường. Cầm điện thoại gọi cho 5 đứa bạn thân của tôi. Thông báo tuần sau tôi đi du học, chợt tôi nhìn thấy món quà Ngọc tặng sinh nhật, mở món quà ra đó là một bộ vest rất đẹp, tôi ôm lấy nó mà khóc đến lúc nằm ngủ lúc nào không biết.
    ...........3h trước khi lên máy bay. Tôi chạy xe ra mộ thắp hương và thay bông trên bàn thờ Ngọc.
    " Anh đi nhé. Anh sẽ luôn nhớ mãi về em và đứa con của hai ta ".
    ...................... Tại sân bay.

    " Này con đã mang đủ đồ chưa thế ?" mẹ tôi lo lắng hỏi.
    " Dạ, rồi mẹ, mẹ đừng lo".
    " Qua đó nhớ giữ gìn sức khoẻ nge con"
    " Bà không phải lo, nó ở nhà chú Cường của nó mà bà lo gì thế "
    " Mà nó học có 2 năm rồi về chứ có đi luôn đâu ".
    " Qua đó nhớ liên lạc với chú nge con, cố gắng giữ gìn sức khoẻ và học cho tốt nge con ". Ba tôi dặn dò tôi.
    " Dạ con biết rồi ".
    " anh hai đi mạnh khoẻ " đứa em gái ôm chầm lấy tôi.
    " Ưmh, em cố gắng thay anh chăm sóc ba mẹ nhé. Nhớ là học cho tốt ngen "
    " Dạ, anh hai đừng lo ".
    Quay qua nhìn 5 người bạn của tôi
    " Đi cẩn thận nha mày, mấy đứa tao sẽ nhớ mày lắm ".
    " Ưmh. Tao nhớ rồi ".
    Ôm mấy đứa bạn xong tôi chào mọi người rồi lên máy bay.
    Vù.....máy bay cất cánh. Tạm biệt em nhé Ngọc và đứa con của ba.
    .........,...........................................................
    2năm sau, tại sân bay.
    8h sáng. " Sao chưa thấy anh mày hả trâm "
    " Má đừng lo nữa, má đợi xíu nữa đi "
    " Kià anh hai kìa má "
    " Đâu đâu, kia kìa má, ảnh đang ra kìa "
    " Anh Huy, ở đây nè "
    Tôi nhìn theo tiếng gọi tên mình, thì thấy má và em gái đang đứng cùng những người khác đợi người thân mình.
    Tôi chạy lại ôm chầm lấy đứa em gái
    " Chào cô bé, để anh hai xem nào? ".
    " Chà nhìn lớn và xinh quá anh nhận không ra đó."
    " Má, con nhớ má quá" tôi ôm lấy má thật chặt sau 2 năm xa má.
    " Ba đâu rồi má "
    " Ba của mày đi họp hành gì đó rồi, bận nên không ra được ".
    "Thôi về nhà đã. Má nấu toàn món con thích ở nhà rồi về ăn thôi con ".
    Bữa cơm đoàn tụ gia đình thật ấm áp. 2năm rồi tôi mới được bữa cơm ấm áp đến thế.
    Ăn xong tôi chạy lên phòng mở va ly, và lấy quà cho mọi người. Em gái tôi là chiếc váy trắng và đôi guốc trắng, của má là chiếc áo đầm rất đẹp, của ba là nguyên bộ vest sang trọng. Sau đó tôi lấy xe và ra mộ của Ngọc thắp hương.
    " Anh đã về rồi này ".
    ...........................
    1năm sau, lúc này tôi đang làm trong công ty của một người bạn thân của ba. Nhờ sự ham học hỏi và chịu khó trong công việc và nâng đỡ thì trong một năm tôi cũng leo lên làm giám đốc của bộ phận quản lí và buôn bán của các gian hàng.
    Nói sơ qua gia đình tí xíu. Em gái tôi đang là sinh viên năm 2 của trường đại học kinh tế, nó thật sự rất dễ thương. Má tôi thì đã nghỉ hưu. Ba làm Đại tá trong hải quân.
    Hằng ngày tôi thường tới quán cà phê Yên Bình đễ uống cà phê vì ở đây rất yên tĩnh. Hôm nay là sáng thứ 2 như mọi ngày tôi tới quán gọi cho mình một ly nâu đá và giở laptop ra để xem những thông tin kinh tế hay thị trường. Đang ngồi nhấm nháp ly cà phê và xem thì có một giọng con gái vang lên:
    " Chú gì ơi chú có thể nhường chỗ ngồi này cho cháu được không ạ "
    .......................................
     
    Chỉnh sửa cuối: 13/4/12
  16. Blue.sky

    Blue.sky Chơi gái lần đầu Verified

    Bài viết:
    222
    Đã được thích:
    0
    Ngồi gõ một mạch liền hai chap cho mọi người đọc. Thật sự là khi làm hai chap này mình đã khóc. Khóc ở đoạn biết mình mất đứa con và khóc thương cho má vì công sức và sư lo lắng của má rất nhiều. Hồi chiều ghi tới đó thì buồn quá khóc tí xíu xong tối cố gắg viết cho hết rồi post lên cho các bác đọc.
    @hai7475 : bác đọc thì để lại cmt cho mình nhé.
     
  17. singlestar

    singlestar Biết Quay Tay Verified

    Bài viết:
    137
    Đã được thích:
    0
    đọc chap mới đau lòng quá, lúc chưa đọc chap thì mình hi vọng nó sẽ có kết cục như những bộ phim đó là người con trai ở bên cạnh chăm sóc người con gái sau tai nạn...........nhưng........nó đã là một vết cắt thật sâu mà có lẽ cả đời này không phai dấu được
     
  18. Blue.sky

    Blue.sky Chơi gái lần đầu Verified

    Bài viết:
    222
    Đã được thích:
    0
    @mrsven: thai nhi 8tuần tuổi bác. Và 2tuần đó là time ngọc và đứa con mất. Vì đứa con mất mà không biết là trai hay gái nên tội lắm bác, và thế là em quyết định ghi c.trai. Mong bác hiểu cho em nhé mrsven
    Thanks bác mie và hai nhé.
    @hai7475: thật sự là cuộc sống nhẫn tâm lắm bác. Thế mới nói đó là nỗi đau đớn lớn nhất. Do mình không biết giữ lấy những gì mình có nên mới xảy ra cơ sự vậy. Đôi khi chỉ cần mình giơ tay ra mà nắm giữ lấy một chút thì mọi việc sẽ tốt hơn.
    Thời gian mà đi du học 2 năm là time mình trốn tránh với thực tại. Mình đi xa để có thể bớt đau buồn. Bác nào kêu em hèn nhát cũng được
     
  19. nhoclikoso

    nhoclikoso Dậy Thì Verified

    Bài viết:
    72
    Đã được thích:
    0
    mình đọc một lèo hết chuyện của bác thì thấy cảm động mà nói chính xác thì đó là tâm lý chung của con trai chúng ta bác ah " cái gì ko có dc thì luôn muốn có mà cái gì có dễ quá thì ko bao giờ biết trân trọng cả nhưng đến khi mất đi thì đau đớn vô cùng" mà mình nói thật khi đọc tới đoạn trong BV thì mình cũng ko kiềm dc nước mắt đó bạn. Mong bạn sẽ sống tốt để người tình và đứa con của bạn đã mất cảm thấy dc an ủi nhé. Mình ko biết chuyện này thực ko nhưng nếu dc thực thì quá đau đớn với bạn trong tình cảnh như vậy. Thank cho bạn vì đã chia sẻ
     
  20. Blue.sky

    Blue.sky Chơi gái lần đầu Verified

    Bài viết:
    222
    Đã được thích:
    0
    ........ Cuộc sống mới bắt đầu.......

    Sau khi đi du học về với 1năm làm việc đúng với tính chất con người của tôi, con người của công việc. Tôi đã vơi đi nỗi buồn và bắt đầu một cuộc sống mới, nhưng tôi không bao giờ quên Ngọc và đứa con của mình. Tôi tìm được 1 quán cà phê rất yên tĩnh đúng như cái tên của nó Yên Bình. Không gian ở đây rất yên tĩnh và rất mát nên tôi rất hay đến đây uống.
    Hôm nay cũng vậy tôi cũng gọi cho mình 1 ly nâu đá mở laptop lên và xem những thông tin về kinh tế và thị trường. Thì giọng nói của con gái vang lên :
    " Chú gì ơi, chú có thể nhường cháu chỗ này được không chú ".
    Tôi ngước nhìn lên thì thấy một cô bé mặc đồng phục học sinh trường cấp 3 vì thấy dòng chữ phổ thông trung học.....đeo cặp quai chéo, ở khóa cặp có móc một con gấu nhỏ. Tóc búi một lọn nhỏ, tóc mai hơi ướt vì mồ hôi chảy ra, tóc hơi rối. Chắc mới đi học về đây mà. Cô bé vẫn nhìn tôi.
    Tôi nhìn xung quanh vẫn còn nhiều chỗ trống mà ta.
    " Vẫn còn nhiều chỗ trống mà cô bé ".
    Tôi cứ tưởng là cô bé sẽ đi qua mấy bàn kia mà ngồi. Ai ngờ cô bé vẫn đứng đó mà đáp lại tôi.
    " cháu biết chính vì thế cháu mới kêu chú nhường chỗ. Vì đây là chỗ ngồi quen thuộc của cháu, are you understand me? "
    Con nhỏ này láo thật giám giở giọng tiếng anh ra hỏi tôi có hiểu nó nói gì không mới láo chứ.
    Thật ra thì bình thường tôi sẽ nhường ngay và không nói gì nhưng con nhỏ này láo quá, tôi gét nên quyết định không nhường nữa.
    " Nhưng đây là chỗ còn lại duy nhất có ổ cắm điện, mà chú thì đang cần làm việc trong khi laptop của chú sắp hết pin, thế nên cô bé chịu khó ngồi bàn khác đi nhé ".
    Nếu mà nói thật lòng thì tôi có thể nhường ngay vì công việc của tôi cũng đâu có gấp gáp gì trong khi đang ngồi nghỉ ở 1 quán cà phê yên tĩnh và mát mẻ thế này. Ai biểu thái độ của con nhỏ nói chuyện với người lớn, mà láo quá làm gì. Nếu mà nói thì thật lòng tôi không thích con nhỏ này tí xíu nào.
    Con nhỏ vẫn giương đôi mắt mà nhìn tôi. Thật là, con nhỏ này cùng lắm mới học lớp 11 hoặc 12 thôi, vậy mà nó giám nhìn tôi bằng ánh mắt đó, trong khi tôi đã 28t rồi và lớn hơn nhỏ nữa chứ. Thật hết nói nổi nữa.
    " Chú nói thế cháu có hiểu không, are you understand ? :)) ".
    Ngay lập tức tôi thấy con nhỏ mặt hằm hằm, bước qua cái bàn bên cạnh cầm túi quăng cái "bụp" xuống ghế, rồi kéo mạnh cái ghế vào ngồi xuống.
    Và tôi nge rõ giọng con nhỏ lầm bầm chửi tôi :
    " Đồ già nhỏ mọn keo kiệt ".
    What? Đồ già nhỏ mọn keo kiệt ư? Nếu nó nói là " Thằng cha nhỏ mọn keo kiệt" thì tôi sẽ chẵng thấy gì đâu. Đằng này con nhỏ lại nói tôi là" đồ già ". Nói thật chứ tôi 28t nhưng ai gặp cũng nói tôi trẻ và đẹp trai hơn tuổi thật, có khi còn phong độ hơn khối thằng c.trai bằng tuổi mình chứ ít. Vậy mà con nhỏ này giám kêu tôi là "đồ già ". Mà thôi người lớn không chấp nhặt trẻ con làm gì. Mà tôi là c.trai nên không thèm chấp nhặt đứa c.gái như nó.
    Tôi nge tiếng hút nước chùn chụt từ bàn bên cạnh. Nhìn sag thì thấy con nhỏ đang hút cái ly sinh tố dâu của mình. Tôi thầm nghĩ, con gái con đứa gì mà chả biết tế nhị gì cả.
    Rồi bất chợt tôi nge thấy tiếng rột.............rộttttt..,.
    Tôi quay sang nhìn, cái ly sinh tố dâu đã cạn queo, trong khi ly cafe của tôi mới vơi đi tí xíu.
    Con nhỏ đứng dậy xách lấy cái túi đi về và không quên tặng cho tôi một cái lườm rát rạt, muốn cháy cả da mặt...
     
    Chỉnh sửa cuối: 14/4/12
Đang tải...
Similar Threads Diễn đàn Date
Hãy Giúp Một Lần Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 8/8/13
hãy cho anh được nhớ về em Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 17/8/12
[pity]:hãy ...hãy iu người tốt hơn em Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 25/7/12
Hãy ... Hãy để Em ra đi... Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 16/7/12
Hãy để quá khứ ngủ yên ! Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 12/4/12

Chia sẻ trang này