1. Nếu bạn dùng GMAIL,Yahoo,Hotmail.. để đăng ký , xin vui lòng kiểm tra mail kích hoạt trong mục Spam/Bulk của gmail
    https://mail.google.com/mail/u/0/#spam
    Xin cảm ơn

Hoàng Dã( sắc hiệp)

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi thieuduongkhi, 6/6/18.

  1. thieuduongkhi

    thieuduongkhi Dân Chơi Thứ Thiệt Verified
    117/226

    Bài viết:
    538
    Đã được thích:
    4,477
    Điểm thành tích:
    117

    Tin hot: Nâng cấp bản lĩnh đàn ông thế nào cho đúng? MC Phan Anh


    Hoàng Dã
    [​IMG]
    [​IMG]


    [​IMG]



    [​IMG]
    [​IMG]
     
    Last edited by a moderator: 12/6/18 lúc 23:03
    Jacksuga, Kylax, Hajduongg and 8 others like this.
    Đang tải...

    Similar Threads Diễn đàn Date
    Phong Lưu Đấu Thần Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 31/12/17
    Tứ Tượng Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 12/11/17
    Long Việt truyền kỳ Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 3/1/17
    Vô Hạn Từ 3 Điều Ước Bắt Đầu ( sắc nặng, Hệ Thống, Loạn Luân ,...) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 14/8/16
    Lãng tử dị năng thần - Mỹ nhân lạc trùng vây Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 12/7/16

  2. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified
    137/226

    Bài viết:
    4,631
    Đã được thích:
    2,643
    Điểm thành tích:
    137
    betapchoim thích bài này.
  3. thieuduongkhi

    thieuduongkhi Dân Chơi Thứ Thiệt Verified
    117/226

    Bài viết:
    538
    Đã được thích:
    4,477
    Điểm thành tích:
    117
    Chương 1: Thiếu niên và tiên nữ

    Thân hình nhỏ bé gầy yếu đang cố sức lôi một con thú nhỏ đã hấp hối phía sau. Một thiên niên đen thui, người dơ bẩn đến cùng cực vừa bước đi vừa huýt gió. Hôm nay tâm tình hắn khá tốt.Chả là đêm hôm qua, phiến rừng hoang sơ này bỗng nhiêu đù đùng nổ lớn rất nhiều tiếng, dọa hắn cả đêm co rúm trong động, sáng sớm dậy thì phát hiện nguyên một phiến rừng như bị một con trâu nước to cỡ quả núi đằm nát bét cả. Khắp nơi là một mảnh đổ nát, từ trong đống đất đá, gỗ, cây lộn tùm lum một đống hắn tìm được một con dã trư hấp hối gần chết. Liếc nhiền con lợn này mà lòng hắn thầm tính toán, nếu bảo quản cẩn thận, ít nhất hai tuần hắn không phải đi săn nữa. Một thiếu niên nhỏ bé mới 14 tuổi đầu như hắn sinh tồn ở khu rừng này thật là kì tích. Khắp nơi là thú hoang, độc trùng, con nào cũng có thể uy hiếp đến tính mạng của hắn. Kể như con lợn rừng gần chết này, bình thường đụng phải chỉ có đường co giò mà chạy cho nhanh, chậm tí là toi mạng.

    - Hừ. Bình thường mày uy phong lắm mà

    Nghĩ tới nỗi sợ hãi mỗi lần gặp phải con lợn này mà lòng hắn giờ hả hê lắm. Còn cách cái “nhà” của hắn một dặn nữa thì chợt hắn khựng lại. Phía trước không xa là một người chết! ở cái khu rừng này, hắn chưa từng gặp qua một “con người” nào cả, đây là lần đầu tiên, thế nhưng vận khí của hắn thật tốt, con người đầu tiên hắn gặp phải lại là một… người chết. Lòng hắn ảo não.

    - Thôi, chôn!

    Lật người kia lên mới thấy cái thảm của người nọ, nguyên một thân quần áo như mớ dẻ chắp vá với nhau, từ đầu đến chân máu me be bét, không nhìn rõ là nam nữ gì nữa. Nhìn thảm nhất là vùng bụng bị thủng một lỗ, tay trái gãy quẹo đi.

    - Thế này không chết mới lạ.

    - Ư…

    Một tiếng kêu nhỏ từ miệng người nọ phát ra dọa hắn nhảy dựng lên hất người đó ra. Mãi một lúc hắn mới định thận lại được. Mang quả tim nhảy nhót loạn xạ hắn lết từng bước chân dặt dè tiến tới. Liếm ngón tay rồi đặt ở mũi người nọ..

    - A.. còn thở này. Bị thương như thế mà còn sống được. Ghê thật. Thế nhưng chắc cũng chẳng sống nổi đâu.

    Nhớ có lần bị con lợn rừng kia rượt, chân hắn đụng trúng một khố đá khiến hắn đau thấu tim, nguyên cả tuần không đi săn được, tưởng chừng chết đói ấy chứ.

    Còn sống thì không thể chôn người ta được. Đấu tranh mãi, cuối cùng hắn thở dài một hơi. Mất nguyên buổi sáng hắn mới đưa được người nọ về tới “nhà” của mình. Tất nhiên là cả con dã trư kia nữa, sao bỏ lại nó được, tội lắm. Lại thở dài lần nữa về cái bụng tốt của mình, cái “giường” duy nhất của hắn đã bị trưng dụng rồi, giờ… chế tạo cái giường khác vậy.

    Đến gần tối hắn đã bố trí lại được “căn nhà” của mình. Giờ “nhà” hắn có hai giường, một cho cái người kia, một cho hắn. Con heo rừng đã được bố trí cẩn thận. Hắn có đủ kĩ năng để bảo quản đồ ăn, con heo này đủ cung cấp năng lượng cho hắn hai tuần. Niềm vui về lộc không này còn theo hắn hết bữa ăn sung túc.

    Vỗ cái bụng thoải mái hắn mới nhớ tới người nọ. Nhìn thân bê bết máu và bùn đất hắn nhìn không nổi. Vào trong lấy từ trong bảo khố của hắn ra một miếng vải hắn thầm tiếc nuối bắt đầu đi lấy nước lau chùi cho người kia. Bảo khố của hắn là vật duy nhất cùng tồn tại với trí nhớ 4 năm trước của hắn. Hồi đó, hắn tỉnh lại thì bên cạnh hắn chỉ duy nhất có bảo khố này thôi. Bao gồm 1 thanh kiếm gãy đầy rỉ sét nhưng sắc bén vô cùng, một thỏi vàng và một bộ quần áo cực đẹp. Cái bộ quần áo kia rất rộng với hắn, một năm chắc hắn chỉ mang ra mặc 1 lần rồi lại cẩn thận cất giữ. Có lẽ đây là đồ vải duy nhất hắn có, à, ngoại trừ vài miếng vải nhỏ nữa.

    Loay hoay lau rửa cả buồi mới xong. Giờ người nọ mới hiển lộ ra hoàn toàn. Toàn thân trắng như tuyết, da dẻ nhẵn mịm đàn ồn ghê người. Đặc biệt là khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần, y như tiên nữ. Nếu không phải đã chạm vào hắn còn tưởng đây là một nàng tiên trụy lạc xuống phàm trần. Liếc nhìn những vết thương dữ tợn mà lòng hắn đau xót thay cho người nọ. Đúng thật là không còn nhận ra bộ phận nào nguyên vẹn, không bị tổn thương nữa, nặng nhất là cái lỗ to tướng giữa bụng. Thế mà còn sống được, siêu thật.

    Một đêm thao thức! Đón ngày mới bằng việc kiểm tra xem người nọ… chết hẳn chưa. Thiếu nên đứng trước người nọ lúc lâu rồi mà miệng không thể nào khép lại được, đúng là kì diệu hết sức. những vết thương nhỏ đã đóng vẩy, những vết thương lớn có su thế khỏi hẳn. Miệng hắn tấm tắc mãi kì lạ. Thế là đỡ phải đi chôn rồi. Một buổi sáng của một tuần sau, người nọ cơ bản đã khỏi hoàn toàn, không tìm đâu tí ti vêt tích nào chứng tỏ đã bị thương.

    Một lần nữa lau chùi cẩn thận, việc này hắn đã làm biết bao nhiêu lần rồi mà mãi không chán. 14 tuổi, lại sống trong rừng một mình nên cơ bản hắn rất thuần khiết, dù đã bao lần ngắm nhìn nhưng cơ bản hắn chỉ coi trong cái màu trắng của người nọ thôi. Người nọ là một phụ nữ… lớn tuổi, ngủ quan tinh tế, môi son má đào, toàn thân mềm mại đàn hồi hết sức. Ngoài màu đen trên đầu ra thì chỗ nào cũng trắng hoặc hồng.

    GIờ đây, mỗi ngày với hắn phong phú hơn rất nhiều. Ngoài sinh kế, thời gian còn lại của hắn là chăm chút, ngắm nhìn người nọ. Việc này đem lại sinh thú hơn bất kì việc gì khác.

    Lại nói, từ cái nơi hoang tàn mà ngày đó phát hiện ra người nọ, hắn còn tìm thấy 1 cuốn sách mỏng nữa. Cuốn sách khá cũ kĩ nhưng chắc chắn là không thể cũ hơn được nữa, vì hắn thấy chất liệu của nó thật bền lắm. Giấy không phải, da chẳng phải nhưng mà bền chắc kinh người.

    - gì đó xuân công… không biết là bí kíp dạng gì mà tên tuổi ghê gớm quá. Mất cái chữ đầu chẳng biết cụ thể là gì nữa,chẳng lẽ là bí kíp võ công chỉ dùng trong mùa xuân à?

    Hắn vốn mẫn tuệ nên đọc 1 lần là thuộc rồi. Hôn nay thăm bẫy được một con thú nhỏ, cũng đủ ăn cả tuần rồi. Rảnh rỗi hắn chợt nảy ra ý muốn luyện công tập võ. Lục lọi từ bảo khố của mình ra cây kiếm cũ, hắn bắt đầu nhẩm khẩu quyết, tìm hiểu võ công. Từ đầu tới cuối nội dung thật là lạ lẫm, những từ có nghĩa lạ. Gì mà linh khí, luyện khí…

    - … … Cái bí kíp võ công này đâu cần kiếm? Chẳng thấy chỗ nào nói đến kiếm cả. Chẹp!

    Cất cây kiếm gãy đi, hắn bắt đầu theo bí kíp mà… luyện công. Không phải những chiêu thức, không phải những động tác múa may tinh mĩ gì cả, cái bí kíp này lại kêu người ta ngồi xuống nhắm mắt mà minh tưởng.

    - Mình tưởng? Làm sao nhỉ?

    Một ngày sau, khi đang “minh tưởng” đầu hắn chợt lóe lên những sợi sáng xanh đỏ nhiều màu, việc này làm hắn giật mình tỉnh lại.

    - Cái này là linh khí mà. Nhưng mà… sao bảo nửa năm mới nhận thấy ? Mới có 1 ngày à ? Ách ! Đói bụng ! Ăn đã

    Mà người phụ nữ nọ kì lạ thật, không cần ăn uống gì cả. Báo hai hắn lo lắng một thời gian, cho là người nọ không tỉnh lại sẽ chết đói đi. Thế là từ đó, ngoài việc đi săn, chăm sóc người phụ nữ nọ, một ngày của hắn còn thêm một việc nữa đó là « luyện võ công ».

    Một năm sau, khi hắn ngồi xuống nhập định, những sợi xanh đỏ trước khi chỉ nhỏ bằng một phần trăm sợi tóc giờ đã lớn bằng kích thước sợi tóc rồi, hơn nữa số lượng cũng nhiều gấp bội. Hắn bắt đầu theo chỉ dẫn mà lừa những sợi màu kia đi vào cơ thể mình rồi cho nó chạy theo cái lộ tuyến như hình vẽ. Việc này không dễ, những sợi màu như một đàn giun dài cứ múa may uốn lượn mãi không chịu chui vào người hắn. Phải đến một tháng sau hắn mới « lừa » được một « con » chui vào người hắn. Cả người vui mừng phấn chấn, hắn bắt đầu theo khẩu quyết mà dẫn « con giun » màu xanh này chạy theo cái đường ngoằn nghèo như hình vẽ nó nói là Kinh mạch. Cẩn thận từng li từng tí một. Hắn thấy mình như đang rình con thú nhỏ đang mò mẫn từng bước thận trọng, tò mò hướng về cái mồi hắn đặt trên đỉnh cái bẫy. Từng chút từng chút một, không dám lơ là. Thời gian không dài, chỉ tầm 100 cái hít thở mà hắn thấy lâu bằng cả một ngày thậm chí còn hơn nữa. Cuối cùng « con giun » màu xanh nọ đã đi hết một vòng

    « đùng ! »

    « con giun » như phát hiện ra mình đã sập bẫy mà điên cuồng chạy. Theo cái đường kinh mạch khép kín, « con giun » điên cuông lao đi, đụng lung tung vào thành kinh mạch làm hắn đau thấy cả người. Cái đau chẳng biết phát ra từ đâu nữa, chỉ thấy đau từ bên trong người toát ra. Mỗi khi hắn đau quá mà ngưng chú ý thì con giun sẽ ngưng không chạy nữa mà ở nguyên vị trí mà giãy giụa là hắn càng đau đớn hơn. Đến khi tưởng trừng chết đến nơi thì chợt trong cơ thể hắn như nổ « đùng » một tiêng

    - Hư………….. sướng quá à………. Hư………………….

    Sướng từ gót chân bùng lên tận ngọn tóc. Mãi một lúc về sau mới hết cái sướng này. Hắn mở mắt ra… Nguyên thế giới giờ đã khá đi, nhưng khác chỗ nào hắn không rõ nữa. Một việc làm hắn há hốc mồm là hắn có thể nhìn ra một con kiến đằng xa, tận cửa cái động hắn đang ở. Vài con muỗi đáng ghét vo ve lượn lờ giờ nhìn như lũ chim đang vung cánh hết sức chậm ra, hắn có thể đưa tay chụp chết một con trong đó.

    - Oa… ha ha…

    Hắn say sưa với công việc chụp muỗi hết một buổi, đến khi chẳng còn con nào nữa mới thu lại hứng thú. Tiếp tục nhập định, hắn phát hiện ra con giun màu xanh kia giờ đã thôi giãy dụa mà thẳng băng chạy theo cái đường kinh mạch. Con giun này đã thu nhỏ kích thước so với trước, chỉ mảnh bằng phần mười sọi tóc nhưng mà nó dài hơn

    - Một mình mày chắc buồn lắm, bắt thêm vài con nữa làm bạn với mày vậy

    Cứ như vậy, 1 tháng nữa trôi qua hắn đã « bắt » được mười mấy « con » nhưng vẫn là màu xanh, duy nhất 1 con màu đỏ. Lại nói, dạo này hắn đã thôi không đi đặt bẫy nữa rồi, mỗi lần hết đồ ăn hắn lại vác kiếm đi săn. Cái con heo như hồi nọ từng đuổi hắn chạy chỗi chết giờ đang tăng tốc chạy, có điều là chạy chốn

    - Oa.. ha ha… đồ ăn, đừng chạy. Theo tao về nhà thôi

    Đáp người xuống, hắn khom người bật mạnh, nhảy vọt lên cao, cây kiếm gãy được nắm chắc bên tay phải

    - Hú……óa………….

    « chíu ».

    Thanh kiếm gãy như chẻ không khi phóng tới xuyên qua con dã trư. Con dã trư đao cong đuôi chạy chợt khựng người lao bổ đầu xuống co giật mấy hồi rồi im.

    - Phù… ha ha… ta đã là võ lâm cao thủ rồi.. ha ha…

    Tới vác chiến lợi phẩm về, hắn nhìn qua vết thương giữa cổ con heo mà tâm vừa vui vứa thấy bất đắc dĩ. Cây kiếm gãy quả thực sắc bén quá, cú nén vừa rồi đã xuyên qua con heo chui vào lòng đất rồi. Việc này cũng không phải lần đầu, mỗi lần như vậy hắn đều rút kinh nghiệm mà chỉnh lại lực độ cho phù hợp. Lần này cao hứng quá, lỡ tay…

    - Hài….. chép…

    Bỏ con heo xuống hắn lục tục đào đất tìm… kiếm. Cây kiếm gãy này tuy mặt mũi hơi xấu xí nhưng sắc bén vô cùng, mất là tiếc lắm.

    2 năm nữa, chàng thiếu niên giờ đã thành một chàng trai lực lưỡng khỏe mạnh .. lại nói, số lượng « gium » trong kinh mạch hắn giờ đã chẳng biết là bao nhiêu nữa rồi. Hắn cũng không phải cẩn thận mai phục để bắt từng con nữa rồi, tâm chỉ khẽ động một cái là vài con lọt lưới. Kinh mạch hắn đã đầy « giun » rồi, chẳng phân biệt được con nào với con nào nữa. Chỉ thấy một dòng chảy màu xanh pha lẫn 1 chút màu đỏ như dòng nước nhỏ chạy tuần hoàn. Tầm mắt được cải thiện hơn nhiều, tốc độ chạy cũng nhanh hơn, bụng cũng… chóng đói hơn. Con dã trư ngày nào giờ cứ như nặn từ bùn, vừa liếc mắt tới trong phạm vi 10 trượng, hắn chỉ cần vẩy tay một phát, hòn đá nhỏ trong tay hắn kéo lê một tia sáng màu xanh xuyên qua thân thể nó rồi. Thành ra việc săn dã trư cũng dần dần chẳng còn hứng thú nữa. Thế nhưng mà việc đi tìm con thú khác để săn thì hắn không dám, ở xa xa ngoài kia có những hung thú to lớn, tốc độ chạy như sét giật, da dầy thịt béo. Nhìn thấy chỉ có đường mà lủi gấp thôi.

    Ngoài ra còn 1 điểm nữa mà hắn thấy phiền đó là cây dương căn của hắn. Từ khi hắn luyện cái bí kíp gì đó Xuân Công này dương căn của hắn nóng nóng rực mà cương cứng lên. Qua mấy năm nay từ cái kích thước… 2 ngón tay x gần gang tay tức khoảng 1x3 thốn giờ đã đạt khoảng 2x6 thốn rồi. Tức là mọi bề đều gấp đôi. Báo hại hắn phải săn một con thú với bộ da thật đẹp để làm… nội y. Mỗi lần tắm rửa sờ đụng vào cái dương cụ vĩ đại của mình là một cơn tê dại sần da từ đỉnh cần lan tỏa khắp người.

    Người phụ nữ nọ vẫn xinh đẹp, im lìm nằm đó không chút nhúc nhích. Càng ngắm nhìn, hắn lại càng thấy trong người có một luồng nhiệt lượng chạy loạn xạ, đống giun trong người cũng như bị đốt nóng mà chạy ầm ầm. Mỗi ngày ngắm nhìn, lau chùi người phụ nữ nọ, hắn đã có thói quen xoa nắm những điểm lồi lõm của người nọ từ khi nào không hay. Hắn thấy việc này… thich cái tay lắm. Dương căn phía dưới cương cứng dựng lên cái lều vĩ đại

    - Chật ! Mềm mại quá.

    Bàn tay rảnh rỗi vô thức hắn đưa xuống dưới nắm chặt cái dương cụ.

    - Hô… đã thật

    Những cái sự việc thuộc về bản năng này cũng không cần phải chỉ dậy, nó đã tự in hằn trong tiềm thức của giống nòi rồi. Việc vừa ngắm nhìn, vừa nắm bóp sờ soạng, vừa… tuốt kiếm đem những những cảm tuyệt diệu.

    - A !

    Từng vòi trắng đục bắt ra… Liếc lại người nọ, hắn thấy hơi xâu hổ dù người nọ vẫn yên giấc nồng. Chỉ thấy người nọ má đã hây hây ánh hồng.

    Cái gì đến rồi cũng đến, người phụ nữ không ăn không uống, nằm im lìm 4 năm đã tỉnh lại. Đó là một hôm đẹp trời, khi mà hắn đang bị luồng khí nóng thiêu đốt, khi đang nhẹ nhàng nắm cái gò núi cao mềm mại, tay chớp nhoáng tuốt kiếm thì chợt

    - Ư…

    Người nọ tỉnh lại, hắn hoảng hồn vột rụt tay lại, buộc lại dương cụ. Đôi mắt to như búp bê mở tròn nhin hắn. Người nọ ngồi dậy, liếc hắn một cái đứng lên đi vài bước. Nhìn lại bộ trang phục màu xanh rộng thùng thình hắn đã mặc cho cô mà nhíu mày. Người nọ vung tay một cái, một làn sáng lung linh phát ra làm hắn lóa mắt một hồi. Dụi dụi đôi mắt cay nhèm hắn vội nhìn lại, người nọ đâu còn nữa nhưng mà trước mắt lại hiện ra một nàng tiên với vô số những chấm sáng li ti lung linh huyền ảo nhảy nhót quanh nàng. Nàng tiên khoác lên mình một làn váy mỏng manh nhưng… không thể nhìn xuyên, chỉ thấy phía trên nổi lên hai ngọn núi cao ngất, vòng eo được thắt lại, nhỏ nhắn. Mái tóc đổ như thác xuống tận dưới bờ mông thật vểnh ưỡn ra sau. Nàng tiên uốn cái eo yêu xoay người đưa đôi mắt hạnh nhìn hắn.

    - Đệ đệ, ngươi tên gì ?

    Ôi chao ! Giọng nói mới dễ nghe làm sao. Róc rách như suối kêu, thánh thót như thiên cầm hót, êm ái như làn gió dịu mát đầu mùa. Ngắm nhìn những chấm sáng lung linh đậu trên thân thể nàng mà miệng hắn chảy dài một dòng nước miếng

    - A. Đệ… đệ… Hoàng Dã… Dã…

    Hắn bối rối lên tiếng nói ra cái tên mà từ lâu chẳng có người gọi hắn. Thận trọng hắn hỏi lại

    - Còn tỉ tỉ ?

    - Ta… Lâm Tuyết Vi…

    Chương 2: Chia ly và đoàn tụ
     
  4. Dân ngu cu đen

    Dân ngu cu đen Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    23
    Đã được thích:
    20
    Điểm thành tích:
    1
    Mình xin kể một câu chuyện 100% là sự thật. Để các bạn yên tâm, nếu nói sai cả nhà chết.
    Mình đã nhìn thấy lồn mẹ vợ , vú mẹ vợ khi mở cửa phòng tắm. Hai me con ú a ú ớ.
    Thỉnh thoảng mỗi lần ngủ với vợ, toàn nghĩ đến việc được địt mẹ vợ thôi.
    Một vài lần, mình nhìn thấy cả lông lồn mẹ vợ lòi cả ra ngoài khi mặc quần lửng nhặt rau muống. Quần lót thì toàn mặc loại màu xanh ra trời.
    Việc tầy đinh là mình thích địt cả mẹ vợ mới khốn nạn chư!
     
  5. Dân ngu cu đen

    Dân ngu cu đen Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    23
    Đã được thích:
    20
    Điểm thành tích:
    1
    Ông thieuduongkhi ơi, tôi thích truyện ông đang viết dở. Khoái cảm. Một tác phẩm hay thế xin ông đừng để nó thành đứa con rơi. Tiếp đi ông.
    Truyện này, tôi thích nhưng chưa đọc. Tôi lên thiên địa tôi chỉ thích đọc khoái cảm, gác xép, nếu thời gian có quay trở lại, nỗi đau của quỷ.
    Giờ ông lại ra tác phẩm mới rồi. Khoái cam ông hết hứng rồi sao?
    Ông hoàn thành tác phẩm đi nhé. Đừng vì một ai đó làm ông phật lòng mà đứt gánh giwã đường.
    Rất cam ơn ông, mong ông suy tính lại cho anh em đồng dâm được khoái cảm.
     
  6. 008008

    008008 Chơi gái lần đầu Verified
    37/57

    Bài viết:
    274
    Đã được thích:
    59
    Điểm thành tích:
    37
    Không khoái thể loại kiếm hiệp tiên hiệp lắm. Nên quay lại chờ tiếp bộ khoái cảm vậy
     
  7. thieuduongkhi

    thieuduongkhi Dân Chơi Thứ Thiệt Verified
    117/226

    Bài viết:
    538
    Đã được thích:
    4,477
    Điểm thành tích:
    117
    Báo cáo là truyện kia chưa drop nhé. Sẽ còn song song mà ra. Đồng dân đợi 2 ngày
    Chương 2: Chia ly và đoàn tụ
    Bối rối qua đi, sinh hoạt bình thường trở lại nhưng giờ ngôi nhà của hắn đã có thêm một người sống. Nàng tiên Lâm Tuyết Vi cùng hắn đã hiểu nhau hơn qua buổi nói chuyện. Hóa ra là nàng truy đuổi một tên tặc tử mà bị thương hạ lạc xuống đây. Hắn cũng thành thật nói lên cái xuất thân ngắn gọn của mình. Nơi thanh tú hoang vắng này, hai người sinh hoạt thực vui vẻ. Nàng tiên ăn rất ít, hầu như chẳng ăn gì nhưng nấu lại rất ngon. Chỉ duy có 1 điều nuối tiếc là từ khi nàng tỉnh lại hắn không được « chăm sóc » nàng nữa rồi, dương cụ cũng lâu không bắn ra những dòng nước trắng mà người cứ bứt dứt không yên. Nàng hay ra ngoài, có lần đến 3 hôm mới trở lại làm hắn lo quýnh lên nhưng rồi cũng dần quen.

    Hắn định bụng trả lại cuốn bí kíp gì đó Xuân Công nhưng mà nghĩ một hồi lại thôi. Cuốn bí kíp này không ở tại nàng, là hắn nhặt được bên đằng… xa xa. Chắc là của tên tặc tử mà nàng nói đánh rớt rồi. Cuốn bí kíp này hắn luyện 4 năm đã cho hắn cảm giác tuyệt thế cao thủ, sao trả được. Mà kì lạ nha, rõ ràng hắn đã đọc thuộc cả cuốn rồi, thế nhưng mà mỗi khi tu luyện đến đoạn khúc mắc nào đó, hắn lật lại lẩm nhẩm một hồi thì chợt thông suốt. Thật khó hiểu, hắn thầm nghĩ bí kíp võ công này kì lạ chắc nằm ở bản thân cái chật liệu của nó thì phải.

    Đêm nay « luyện công » mà không yên, tâm lý bực bội khó chịu. Lý là do số lượng dòng chảy màu xanh trong kinh mạch của hắn dù liên tục « bẫy » vào vô số con giun mới nhưng không thể nào cho nó ở lại được, cứ thất thoát đi. Việc này đã từ cả tháng nay rồi, thực là kì lạ. Chỉ là dòng chảy màu xanh càng thêm sáng láng chứ không hề tăng thêm được tia nào cả. Bực bội, không luyện công nữa, hắn rãnh rỗi đi dạo một vòng quanh địa bàn của mình. Tắm tác một hồi thay vào bộ đồ sạch sẽ mà nàng tiên kia đã cho hắn thấy sảng khoái tinh thần lắm. Từ khi nàng tiên kia tỉnh dậy hắn chú ý tắm rửa hơn hẳn, hầu như ngày nào cũng tắm, có ngày tắm mấy lần, hắn không muốn mang cái dáng vể nhếch nhác mà đối diện với cái vẻ đẹp thành khiết của nàng

    Men theo dòng suối tới thượng nguồn, nơi đó có một ngọn thác nhỏ là nơi mà gần đây hắn mới phát hiển ra. Hắn còn tính chuyển « nhà » tới đó nữa.

    - Ồ ? Có người ?

    Hắn nói xong thì vội lăc đầu. Quanh đây có ai ngoài hắn và nàng kia chứ ? Lại nói, nàng kia cũng cao quá, hắn là đàn ông mà thua nàng cả cái đầu nữa, thành ra hắn chẳng dám đứng cạnh nàng sợ nàng phát hiện ra chiều cao của mình. Đương định lên tiếng gọi thì hắn chợt sựng người. Nàng đang tắm ? Hay là quay lại ? Nghĩ tới việc nàng đang tắm mà lòng hắn nóng lên hừng hực.

    - Thôi, nhìn tí tí vậy

    Mon men lại gần… Trong bóng trăng dịu nhẹ, làn nước lung linh soi bóng nàng làm người hắn thêm nóng. Nàng vốc một ít nước tưới lên đôi thỏ của mình. Dưới ánh sáng đêm trăng tròn đôi vú của nàng như lấp lánh từng ánh sao. Làn nước sao động khiến đôi vú của nàng như biến hình tròn méo như hồi có đôi tay hắn sờ nắm. Trước đây đã ngắm nhìn bao nhiêu lần, vuốt ve bao nhiêu lần nhưng giờ cảm xúc khác quá. Bờ vai trắng muốt với một nửa bầu vú trên mặt nước làm mắt hắn như muốn lồi cả ra, miệng há mãi đến nỗi một dòng dãi chảy dài mà hắn không hay. Dòng suối màu xanh trong kinh mạch của hắn chạy rầm rầm làm mặt hắn nóng ra, hơi thở gáp gáp. Tay nắm chặt « thần côn » đang nóng rực phình to trực muốn phun ra dòng nước trắng đục.

    - Hoàng Dã !

    Hắn giật bắn người, vôi ngụp đầu, nín thở.

    - Đệ ra đây đi

    Lời nói của nàng như lệnh. Hắn xấu hổ cúi đầu lết thân ra ấp úng

    - Xin lỗi tiên tử tỉ tỉ…

    - Hừ ! Sao đệ rình trộm ta ?

    - A. Tại… đệ… tò mò..

    Hắn không hề có ý giấu diếm, thành khẩn với nàng tiên.

    Một tiếng cười khúc khích như chuông bạc lắc lư theo gió. Nàng xoay người lại, chậm từng bước tiến tới. Nguyên thân thể trắng như tuyết mang theo những hạt nước chảy xuôi dần hé lộ. Khuôn mặt thánh khiết được châm thêm vài điểm khác lạ, nụ cười thêm tươi tắn pha chút ngượng ngùng. Đôi vú căng đầy nhô cao, không có một chút xíu nào xệ xuống mà săn chắc đọng đầy một vòng cung tròn hoàn mĩ trên khuôn ngực nàng. Giữa đôi cái đỉnh núi cao là khuôn tròn và cái hạt như như bia ngắm và hồng tâm, khiêu khích dụ hoặc vô cùng. Vòng eo nhỏ nhắm với cái rún yêu uốn éo lắc từng bước đi tới. Dàng đi dần tới, làn nước dần thoát đi xuống, hông nàng dần lộ ra rồi đến cái ngã ba giữa hai chân nàng. Nơi đó trắng phau, ngược lại với… của hắn. Một cái gò mu cao cỡ hơn một nắm tay khum vào, quả thực là rất khác người. Cái mu trụi lủi của nàng có một cái khe chẻ xuống một nơi rất sâu và tối. Nếu như Hoàng Dã hắn có kiến thức thì sẽ biết được nơi thầm kín này của nàng rất khác biệt so với phụ nữ thông thường. Xuống nữa, đôi đùi ngọc hiện ra trắng mịn như ngọc như ngà, tròn trịa đầy nhựa sống. Đôi chân dài thẳng tắp cuối cùng là đôi bàn chân trần nhỏ nhắn.

    - Nhìn đủ chưa ?

    - A. Dạ chưa nhìn !

    - Còn chưa ? Đệ đệ ngươi nhỏ tuổi mà nói dối như vậy mà xấu lắm. Trước đây ta chưa tỉnh dậy ngươi còn chưa nhìn đủ ?

    - A !... Tỉ… biết rồi ?

    - Hừ ! ta không tỉnh dậy không có nghĩ là ta không biết.

    Nghĩ tới đây Lâm Tuyết Vi thấy mặt nóng ran. Nàng đã có phu quân rồi chứ không phải còn thiếu nữ nữa, những biểu hiện tò mò của lứa tuổi mới lớn của hắn khiến nàng vừa thích vừa thẹn. Đôi vú theo hơi thở nặng mà lên xuống như đôi tay mời gọi. mặc cho cơ thể còn trần truồng, nắng đứng trước hắn nói:

    - Quãng thời gian ở cùng ngươi là thời gian vui vẻ mà từ lâu ta không có được. Cám hơn ngươi ta chăm sóc ta 4 năm qua

    Mặt nàng càng thêm nóng bừng khi nhắc tới. Chăm sóc mà hôm nào hắn cũng sờ rồi nắm toàn thân nàng. Những việc khinh bạc như vậy là người khác thì đã phải chết triệu lần rồi.

    - Tỉ phải đi à?

    - Không có bữa tiệp nào không tàn, ta còn có việc của mình, ta không thuộc về nơi đây

    - Vậy sau này chúng ta có còn gặp lại không?

    Nãy giờ miệng hắn nói mà mắt cứ dán chặt vào cơ thể nàng như con thú muốn trực lao lên vậy. Thân thể mỹ phụ đã bao năm không có được sờ nắn qua càng thêm nóng rực. Cô thấy phía dưới âm đạo mình đang rỉ ra từng làn từng làn chất lỏng, bên trong cứ thi thoảng lại thắt thắt lại.

    - Hi hi.. đệ đệ giấu cái gì phía dưới mà chống cao lên vậy ?

    - Hử ? A ! … là .. là… của đệ của đệ.

    Hắn vột chụp tay giấu đi, khổ nỗi nó dữ quá, giấy không nổi. Cứ buông tay nó lại chống lên. Nay sao hăn sơ ý quá, không cột nội y vào… hix..

    - Bỏ ra cho ta xem..

    Nàng thảm nhiên nói nhưng đôi má hồng phấn, đôi mắt ướt nước đã phản bội nàng. May mà gặp phải tên nhóc con ngu ngơ này. Lúng túng một hồi hắn cũng kéo quần xuống, thả cho thần côn bật tưng ra.

    - Hức ?

    Lâm Tuyết Vy sững sờ, người lạnh toát nhưng trong lòng nóng ra.

    - Sao mà… E hèm… Cái này là cái thứ của nam nhân. Về sau giữ kĩ, chỉ có thể cho thê tư trông thấy thôi nghe chưa.

    Hắn còn thèm nghe thấy cái gì nữa. Bàn tay ngó sen đã nắm lấy dương căn của hắn mà tùy ý vuốt ve rồi. Hắn thiếu điều muốn ngân lên một tiếng khoái lạc, mặt mũi đỏ gay mà phải cắn chặt răng. Bàn tay nàng mát lạnh mang đến cho hắn thật nhiều khoái cảm. Nhìn chằm chằm vào thân thể tiên nữ ngay sát mà lòng bàn tay hắn cứ nắm lại buông. Cuối cùng đề không được ngọn lửa cháy hừng hựng trong lòng hắn đưa tay chộp tới bóp siết lại

    - A…. ân….

    Sức hắn nhào tới xô nàng cùng hắn ngã nhào xuống dòng nước mát lạnh, tuy nhiên cả nàng và hắn đã đều không quan tâm đến nữa rồi. Bàn tay trai sạn sô bồ trên đôi trái đào cực lớn của nàng bóp siết lấy. hắn thấy bàn tay nắm dương cụ của mình đang tăng tốc những động tác tuốt kiếm mà hắn thường làm trước đây. Thú tính lấp đầy dòng suy nghĩ, hắn tuột một tay xuống, theo bản năng mà châm mạnh vào giữa hai châm nàng

    - A…… ư………

    Như bị chẻ đôi ra mà nàng tách rộng đôi đùi ngọc ngà, bàn tay nắm lấy dương cụ sục tới tấp. Phía dưới nơi thầm kín của nàng đã có 2 ngón tay đâm vào lia lịa. Những khoái cảm trần tục lâu quá rồi tưởng trừng đã quên đi giờ ập tới. Nàng thấy mình như đứng dưới luồng tháp đổ với vô số tia sáng nhục dục đánh nàng đổ siêu vẹo. Đôi môi anh đào thốt ra những tiếng ngân trong trẻo mà đậm nhục dục trần tục

    - Hức hức…. hức….

    - A…………

    Sao bao lâu, hắn gồng mạnh phụt mạnh từng vòi tinh dịch bắn thẳng vào háng, vào bẹn nàng…



    - Ta phải đi rồi. Những thứ này ngươi giữ lấy.

    - Chúng ta còn gặp lại nữa không?

    - Có lẽ…

    Vài tia sáng trong mắt nàng bị nàng kín đáo dấu đi.

    - Ngươi đã đột phát luyện khí tầng 4… thật bất ngờ! Nếu không phải vừa rồi trên người ngươi có linh khí chấn động ta còn không phát hiện ra.

    - hả? Cái này hả? Đệ cũng không biết nữa

    Hắn kể lại cho nàng về việc hắn luyện công ra sao rồi việc bẫy giun và đưa nó vào kinh mạch. Hóa ra “con giun” đó là linh khí? Hắn đã tới luyện khí tầng 4?

    - Cái kia… nó là gì vậy?

    Bỏ cho hắn một nụ cười khiến hắn thất thần nàng trả lời

    - Đến khi nào gặp lại lần nữa ta sẽ cho ngươi tường.

    Nàng tiên đã đi, để lại cho hắn một cái thẻ bài, vài viên đá màu trắng trong lóng lánh và một cái tên “Nam Phương Môn”.

    - Nếu ngươi tới được đó thì sẽ gặp ta. Tạm biệt!

    Nói xong chân nàng bốc lên một đám mây 7 màu nâng nàng lên. Nhìn lại hắn lần nữa nàng bay mất.



    Cuộc sống của hắn lại quay về như hồi chưa có nàng Lâm Tuyết Vy.

    - Ồ ? Các người là ai ?

    - Thiếu gia !

    5 người mặc đồ đen trước mặt cúi đầu.

    - A ? Ai ?

    - Hồi thiếu gia. Từ khi thiếu gia mất tích phu nhân và gia chủ liên tục đưa nhân thủ vào vùng này thăm tìm, đên nay nhờ phúc tổ tiên, thiếu gia vẫn mạnh giỏi. Giờ người khởi hành theo thuộc hạ hồi phù ?

    - A ? Như thế… Sao các người nhận được ta ?

    - Hồi thiếu gia ! Cây kiếm trước mặt là bằng chứng. Giờ thiếu gia 18 niên kỉ thì đúng vừa khớp

    Khong có cảnh gióng chống khua chiêng rước tướng về dinh, hắn khoác lên hắn y như 5 người nọ cùng họ về phủ. Đường xá xa xôi, phải mốt 1 tháng hắn mới về tới.

    - Sao phải chờ đêm tối mới vào phủ ?

    - Hồi thiếu gia. Chuyện tình sau khi gặp phu nhân và gia chủ sẽ tường

    - Ừ vậy

    Đêm tối hắn được người đứng đầu trong nhóm vác trên vai triển khai khinh công tuyệt đỉnh nhảy qua vô số bức tường viện vào một gian phòng tối, từ đó 5 người nọ từ biệt.

    - Ra mắt thiếu gia !

    - A !

    - Hồi thiếu gia. Ta là quản gia của Hoàng phủ, người cứ gọi lão Bộc được rồi. Việc gấp rút, thiếu gia người theo lão

    - Ân..

    Không có nói nhiều, lão quản gia gấp rút lén lút đưa hắn vào hậu viện, giao cho một tì nữ đưa vào trong.

    - Sao phủ to thế… ta đi mỏi cả chân rồi

    - Thiếu gia. Sắp tới rồi

    Tới một gian phòng kín đáo nằm sâu trong hậu viện, tì nữ dừng trước cửa.

    - Thiếu gia. Mời vào, tì nữ xin cáo lui

    - Ân

    Đứng trước cánh cửa lòng hắn bộc lên bao cảm xúc. Như vậy sau cánh cửa này là người thân của mình? Ngũ thức sắc bén, hắn thấy được trong phòng có hai cỗ hơi thở phập phồng không yên, có lẽ do cảm xúc khuấy trộn.

    “két”

    Hắn đẩy cửa. Âm thanh phủ bụi nhẹ vang. Giữa phòng, 2 người phụ nữ quý phái đứng thẳng, cả hai mắt đều ngấn lệ

    - Đây là…

    - Nhi tử!

    - Cháu ngoan!

    - Là… mẹ, bà nội?

    Được hắn lên tiếng xác nhận, người mẹ òa một tiếng lao lên ôm chầm lấy hắn.

    Buổi sum họp nặng trong tiếng nước mắt nhưng là sản phẩm của nụ cười. Được hỏi, hắn thành thật nói về quãng thời gian sống nơi rừng sâu của mình. Tất nhiên, hắn lược đi nhiều yếu tố, sợ hai người lo lắng. Chuyện về nàng tiên Lâm Tuyết Vi và cuốn bí kíp Xuân Công hoàn toàn được hắn thổi bay, tuyệt không lộ tí tơ hào.

    Nhờ ánh mắt sắc bén, hắn nhìn ra mẹ và bà nội hắn trong người chảy xuôi dòng nôi khí hùng hậu, là cao thủ. Hai người phụ nữ này có lẽ trẻ hơn rất nhiều so với tuổi thực, da dẻ sáng láng mịn màng, thân thể lồi lõm thành thục núp trong trang phụ đoan trang quý phái. Nhìn bà nội chỉ như khoảng ba mấy bốn mươi thôi, mẹ thì còn trông trẻ hơn. Thế như khác nhiều so với những thiếu nữ mà hắn gặp mấy ngày bôn ba gần đây. Trước ngực đội cao, vòng eo tinh tế, kiều đồn săn chắc khỏe mạnh.

     
    Last edited by a moderator: 9/6/18
  8. thieuduongkhi

    thieuduongkhi Dân Chơi Thứ Thiệt Verified
    117/226

    Bài viết:
    538
    Đã được thích:
    4,477
    Điểm thành tích:
    117
    Chương 3: Hoàng gia
    Từ buổi sáng hôm sau, hắn được bố trí thân phận người ở làm công việc quét rác nhẹ nhàng. Lý là do lo sợ kẻ thù ám sát, từ việc mang hắn về đến việc bố trí cho hắn đều phải hết sức thân trọng. Hỏi ra mới biết, hầu như tất cả nam nhân họ Hoàng đều đã bị minh ám hại mà chết. Cái hồi hắn bị thất lạc cũng là do cha hắn mang hắn một đường phá vây liên tục chạy đi. Cuối cùng thấy mình không qua khỏi được mà đem giấu hắn đi, riêng mình bẻ hướng thu hút thù nhân đuổi theo.

    - Này A Dã! Không được vào hậu viện

    - Ta thấy bên trong còn nhiều lá rụng?

    - Từ trong hậu viện có tì nữ lo liệu, ngươi không được bước vào nửa bước. Trái điều này bị xử phạt đừng oán ta không nhắc nhỏ.

    Tên này cũng là người làm, do tính tình phóng khoáng đã nhanh chóng thân với hắn, không câu nệ thứ bậc. Hăn tên là A Tam, nhập phủ từ nhỏ, giờ mọi việc vệ sinh lau dọn A Tam nắm chùm. Kéo vội hắn đi, A Tam nói nhỏ

    - Ta nói cho ngươi biết, nhẹ thì gãy chân đấy. nặng thì ôi thôi cái mạng. Nhớ kĩ

    - Rồi rồi

    Niềm vui đoàn tụ không thể xóa đi cái cảm giác không quen khi đột nhiên mình có nhiều người thân như vậy. Chưa kể đến việc phải ước thúc mình với những quy tắn ăn nghỉ, việc này làm hắn thật sự nhất thời không thể thích ứng Nhưng dù sao đi nữa, so với việc lăn lộn ở chốn hoang lâm tốt hơn nhiều lắm.

    Thời gian không chờ người mà lạng lẽ vén từng trang nhật nguyện trôi đi. Nửa năm sau, hắn đã thông thuộc về Hoàng phủ. Ngày hắn nhàn nhã quét lá, công việc nhàn nhã mà bao người ước ao, đêm đến hắn liên tục khổ luyện.. Võ công thế tục phân làm Nhân cấp, địa cấp, thiên cấp. Còn 1 cấp độ trên nữa thì không ai hay. Còn hắn, theo Nàng tiên Lâm Tuyết Vi đã cho biết là cấp bậc cao cấp lắm, là công pháp tu luyện thành tiên. Gì không được chứ phi thiên độn địa chỉ là chuyện trong tầm tay. Một ngày nào đó đắc đạo sẽ phi thăng.

    Hoàng Dã đang muốn đưa tòa bộ năng lượng trong kinh mạch trở về đan điền, vậy là hôm nay hắn đã luyện được 9 chu thiên tuần hoàn. Đây là giới hạn lớn nhất mà hắn đạt được ở thời điểm này. Cũng không phải hắn lười biếng mà là nếu cố tiếp tục vận hành một chu thiên tuần hoàn nữa thì kinh mạch hắn trướng lên mà đau như kim trích. Mỗi lần hắn đều cố thử vượt ngưỡng, đều hưởng được cái thể loại đau đớn này. Mà không những đau đớn ở kinh mạch còn ở trung tâm cái lều kia cũng đau trướng như bị thiến. Mỗi lần cố gắng như vậy, cắn răng nén cái tư vị kia thật là khiến người điên cuồng.

    Lần này, cắn răng hắn thử kiên trì một lần vận linh khí từ đan điền theo kinh mạch chảy xuôi một vòng tuần hoàn nữa. Đây là chu thiên thứ 10 trong hôm nay.

    - Đến rồi!

    Hoàng Dã nhíu tít đôi mày, răng cắn chặt, đầu thầm nhẩm nhẩm câu “tiên lộ nan”. Được một nửa chu thiên, đau đớn đã như tới cực hạn. Cắn răng kiên trì, giữ vững đầu óc được thành minh hắn tự cắn lưỡi mình chống đỡ giây phút quyết định.

    “bùng”

    - Hơ…………….

    Một trận thư sướng bùng lên, nó như dòng nước ấm áp lại như mát lạnh thổi bùng từ dưới lên, thổi mái tóc của hắn dựng ngược lên.

    Luyện khí tầng 5 đã tới, ngũ quan hắn tinh tường vô cùng. Tiếng dế kêu ở hậu viện hắn cũng nghe tường, trong đêm tối có con muỗi đảo cánh cách đó cả chục trượng hắn cũng có thể dùng hạt thóc giết chết một cách chính xác. Điều hắn không rõ là so với cao thủ luyện võ công hiện giờ thì so với hắn trên dưới ra sao. Như mọi lần đột phát trước, hắn cao hứng mãi không thôi. Cái trò dùng hạt thóc giết muỗi này làm hắn si mê. Liên tục những hạt thóc từ tay hắn vút đi như ám khí sắc bén rẽ bóng đêm kéo lê một đường sáng màu xanh mờ nhạt.

    Hoàng Dã không biết được việc hắn vừa đột phá luyện khí tầng 5 dẫn đến mội hồi oanh động. Nhiều thế lực trong trấn liên tục cử nhân thủ đi thám thính nhưng công không mà về. Chỉ biết rằng trong trấn đã có 1 thế lực có sắp vùng lên.

    Tiếng nói chuyện nhỏ làm hắn chú ý. Lòng hắn lập tức nóng lên. Chuyện là thế này, ngay thời gian sau khi hắn bắt đầu với thân phận hạ nhân hắn đã phát hiện ra A Tam và tì nữ Tiểu Mai tằn tịu với nhau. Lòng hắn hưng phấn mà lén lút bám theo. Địa điểm cuối là kho củi, trên tầng gác có một gian bí mật. nếu không phải phát hiện ra đôi trai gái này thì hắn tuyệt không biết nơi đây còn có điểm bí ẩn như vậy.

    - Tiểu Mai… nàng để ta đợi thật khổ

    - A Tam… chàng ơi… um…. Ư…

    Một tay bám lên xà, thân hắn như con dơi, mắt hướng vào khe hở của ván gỗ. Bên trong, đôi trai gái gấp rút tháo y phục cho nhau. Môi kều môi, những tiếng rên rỉ kìm nén mà thoát ra làm hắn nóng rực cả người. Hắn đã xem diễn biến câu chuyện trai gái này cả mấy chục lần rồi nhưng không hề nhàn chán, lần nào cũng mang cho hắn những khoái cảm tuyệt vời. Một tay neo thân mình lơ lửng, một tay hắn lôi dương cụ ra sục tới tấp. Lại nói, cái dương cụ này dưới cái nhìn của đôi trai gái kia mang một cái tên thật là đẹp là… buồi.

    Khuôn mặt cô gái thật dâm đãng, đôi má thóc lại, miệng mút mạnh dương cụ của A Tam. Lần nào cũng thế, trước khi đè lên nhau mà làm cái việc kia, cô gái đều ngậm mút cho A Tam kêu oai oái mới thôi.

    - Tiểu Mai… ta ta…

    A Tam giữ đầu cô gái mà đâm tới, tưởng trường như muốn đâm hết dương cụ của mình vào miệng cô. Được một lát như nhận thấy điều gì, cô gái đấy A Tam ra. Lập tức A Tam đẩy cô gái xuống, vục mặt vào giữ hai chân cô liếm lác

    - A… sướng… A Tam… cho lưỡi sâu vào… em sướng lắm…

    Không rình hắn không biết được khi nam nữ ân ái lại trải qua nhiều khúc triết như vậy. Nhìn biểu hiện của cả hai thì việc liếm với mút cho nhau như thế này sướng lắm.

    - Em không chịu được nữa… A Tam… A Tam… Địt em đi… địt đi…

    A Tam hối hả chẻ đôi thân cô gái ra, đưa cái giống đực của mình vào giữa háng cô rồi đẩy mạnh.

    - Á…. Sướng… địt em… ưm. Ưm…

    Thân thể thon thả nằm dưới dạng rộng đôi chân, banh rộng háng ra. Nhờ ánh nến le lói, hắn có thể nhìn thấy một khoảng đen thui với những vết nước óng ánh. Cái nơi đó đang được buồi của A Tam đâm vào.

    - Ta sướng lắm… Tiểu Mai… lồn nàng địt sướng lắm…

    - Ưm… em.. cũng sướng… em… ưm… ư..ư…

    Được một hồi, cô gái đẩy A Tam ra rồi lật người quỳ chổng mông lên. Tư thế này làm hắn thấy rất rõ bộ vị thầm kí của người phụ nữ mà cô gái Tiểu Mai gọi là Lồn. Nó như con hến đang xòe đôi cánh ra, ở giữa là một cái lỗ nhỏ rất sâu vào tối. Có lẽ đó là nơi mà vừa rồi đã bị A Tam đâm buồi vào.

    - Á…. Sướng lồn em…

    Tư thế này hoang dã ghê gớm, hắn thích nhất là nhìn hai người nọ trong tư thế này. Chắc vừa rồi A Tâm đã đâm vào rất sâu. Mặt cô gái dại đi, đầu ngẩng cao nhưng eo lại thõng xuống. Đôi mông trắng phau nhấc vểnh lên đón lấy cái đâm mạnh mẽ của A Tam.

    “bạch bạch bạch….”

    Mặt A Tam đỏ gay như sau rượu, giữ chặt lấy đôi mông của cô gái không rời, eo dẻo, hông hất tới liên hồi nhằm đâm buồi vào sâu vào cái lỗ nhỏ giữa hai mông cô gái. Những từ ngữ đó hắn học được là từ hai người này. Nghe cái tên bộ phận giống đực giống cái đó mà người hắn khô nóng từng đợt, dương cụ dưới tay cương cứng hết cỡ.

    - A Tam.. a..a… em…em… tới..ư..hừ…………………

    A Tam cũng tới biên của khoái lạc, đẩy mạnh dương cụ vào người cô gái mấy cái rồi kết thúc bằng việc phụt ra một đống tich khí lên lưng cô. Hai người vô lực nằm xuống ôm ấp lấy nhau. Bên ngoài hắn cũng đã phun một đống lên thành tường.

    - Tiểu Mai à… đến bao giờ ta mới được xuất khí vào lồn nàng đây?

    - Chàng thật là…

    Cô nàng Tiểu mai ngượng ngùng đánh yêu.

    - Để em cầu xin với lão thái gia…

    - Đừng… vất vả lắm nàng mới được tới vị trí đó. Ta thật không nỡ

    - Đừng lo, miễn là chàng nhất tâm với em.

    - Tiểu Mai!

    Hạ nhân trong phủ Hoàng Gia, một khi đã muốn lập gia đình thì một là sẽ bị đẩy khỏi phủ hoặc là còn 1 đường nữa là 1 trong hai người phải tới địa vị nhất định.

    - Ta sẽ cố gắng. Võ công của ta. đã sắp có hướng muốn đột phá. Chỉ cần một viên dược Nhân cấp đỉnh phong trong tầm tay.

    - Chàng lấy đâu ra đan dược ?

    - Ta đã thăm dò được, viên đan dược kia có giá 1000 lượng, ta đã có tích góp kha khá. Tiểu Mai… đợi ta, ta đã có hơn 800 lượng rồi

    - Đó là toàn bộ tích góp của chang !

    - Không sao, chỉ cần được nàng tới tay, ta nguyện ý mà

    - A Tam… yêu em, yêu em lần nữa đi

    Lại một hồi triền đấu nữa, hai thân thể lõa lồ lao vào nhau. Nữ nhân Tiểu Mai với sức yểu điệu của mình đẩy ngã A Tam mang trong thân mình nội khí của võ giả Nhân cấp hậu kì xuống mà thô bạo đưa cái… buồi của hắn hướng tới ngọc lộ ước đẫm của mình. Đoạn cắn răng nàng mạnh mẽ hạ thân xuống, trọn vẹn mà nuốt sống buồi của hắn

    - Ứ.ư…..

    - Tiểu Mai… nàng…

    - Để em chiều chàng… em sẽ địt khô chàng

    - Tiểu Mai…

    Trận hành lạc của hai người còn tới canh giờ nữa mới mĩ mãn mà trả lại bình yên cho bầu không khí đêm…

    Viên đan dược kia hắn có nghe A Tam mấy lần lẩm nhẩm ước mơ. Đó là Nguyên Khí Hoàn. Không biết mặt ngang mũi dọc của nó ra sao? Với mình có công dụng không?

    Mấy ngày sau hắn mới lựa được cơ hội lẻn vào hậu viện. Vừa đóng cửa lại là một làn hương thanh mát ập vào người.

    - Hoàng Dã!

    - Mẹ, bà!

    - Ừ, Trần Liên, đưa con tới ngồi đi

    Bà lên tiếng, cắt đứt cái thế công của mẹ ngay giữa cửa. Mẹ kéo hắn tới cái bàn giữa phòng ngồi. Khuôn mặt háo hức, đôi mắt chằm chằm, tay nắm giữ tay hắn mãi không buông.

    - Con à! Cuộc sống có tốt không?

    - Tốt tốt mà. Con lởn rồi, lại từ lâu sinh hoạt cực khổ nơi dã ngoại, ngần ấy công việc có là gì? Với con đó là cuộc sống nhàn nhã chán nản

    - Ừ ờ.. tốt tốt…

    Bà nội là Hoàng Yên thở dài

    - Địch nhân trong bóng tối, con đành cực khổ rồi.

    - Không khổ ạ. Cuộc sống bây giờ rất tốt.

    - Bộ kiếm pháp kia con đã luyện tới đâu rồi?

    Lại nói, mấy tháng trước hai người đã truyền cho hắn bộ hành vân kiếm pháp. Một bộ kiếm pháp tuyệt thế gồm 9 thức. 8 thức đầu không có tên chỉ có thức cuối cùng bao gồm tinh túy của 8 thức trước mà ngộ ra tuyệt chiêu Hành Vân Lưu Thủy”, một hơi phát ra 8 đạo kiếm khí lưu thủy hành vân, 1 sát chiêu giết địch. Dưới tồn tại cùng giai, gặp chiêu là chết. Bộ kiếm pháp này chỉ truyền cho con con Hoàng Gia, không lộ cho ngoại nhân. Đây là kiếm pháp tuyệt đỉnh của Hoàng Gia.

    Hoàng Dã đỡ lấy cây kiếm mẹ đưa, ung dung bước ra giữa đại sảnh. Hít sâu tĩnh thần, thân hắn như cây kiếm trầm im trong vỏ nhưng ẩn ẩn trong mình thế sắc bén. Đột nhiên hắn mở bật mắt, chỉ nghe loáng một tiếng, chiêu thứ nhất phóng ra. Khong nhìn thấy thân kiếm, chỉ thấy một ánh hình cung lờ mờ màu xanh nhạt vấy lên trên không, y như một gợn sóng nước lan tỏa đi. Nó mang một vẻ đẹp tĩnh lạng và mềm yếu như sóng nước tỏa đi nhưng trong đó mang một thế sắc bén không gì bì được. Thức thứ 2 rồi thứ 3, thứ 4 cho tới thức thứ 8. Xung quanh hắn liên miên những vòng cung xanh nhạt như những gợn sóng lan tỏa ra xung quanh, chúng như những cánh chim du đãng lướt nhẹ trên không trung, thoải mái xung động mà bay lượn tự do.
    Thân hình hắn lay động qua lại nhanh thoan thoắt, chỉ để lại những tàn ảnh. Những chiêu thức liên miên bất tân như lưu thủy hành vân, liền mạch không dứt.

    Vốn mong hắn có thể lĩnh ngộ mà luyện thành thức thứ nhất. Ngờ đâu, mấy tháng thời gian hắn đã đánh ra một mạch từ đầu tới cuối 8 thức. Từng ánh kiếm khí sắc bén ánh lên nét màu xanh kia là biểu hiện của chân khí ngoại phóng. Hai người phụ nữ nghẹn họng trân trối không tin được vào mắt mình nữa. Những đường cung màu xanh dần trở lên dẹt mảnh, sắc lạnh. Quanh đó đã nổi lên từ đám mây mỏng manh từ bao giờ.

    Hai người phụ nữ đứng một phía mà trợn mắt há mồm đồng loạt lên tiếng:

    - Hành vân lưu thủy!

    Hoàng Dã hướng tư thế tấn một chân trước, ngực ưỡn, đầu hướng phía trước, thân thể hiên ngang lẫm liệt. Tay qua ngang quét lưỡi kiếm thành một hình cung. Không nghe tới những tiếng phá hoại kinh thiên, ánh kiếm xanh ngắt nhẹ nhàng lân tới. Chậm nhưng như là rất nhanh. Không khí phía trước như bị cắt đôi, phút chốc sau mới nghe “rẹt rẹt” hai tiếng thì kiếm đã trở lại vỏ. Toàn thân hắn tĩnh lặng nhìn phía vết tích xanh nhạt còn lưu lại phía trước như nhìn vết thương đang rỉ máu của đối thủ. Toàn thân không chút mảy may xung động.

    Hồi lâu hai người phụ nữ mới tỉnh lại, không có điều ngỡ ngàng động trên khuôn mặt chỉ có sự kinh hoàng. Cuối cùng bà nội hắn lên tiếng:

    - Thật bất ngờ tới vô lý… Ta đã tới cảnh giới Địa giai đỉnh phong, nội khí ẩn ẩn đã có thế ly thể. Vậy mà con mới luyện kiếm có bao lâu mà chân khí ngoại phóng giết địch. Chiêu Hành Vân Lưu Thủy ta đã có thể miễn cưỡng thúc đẩy chân khí bán thiên giai mà thi triển ra, con lại có thể thuần thục đưa ra đường kiếm kinh thiên như thế…

    Bà ngưng tiếng, mắt hướng xa xăm như than thở rồi nét môi nở nụ cười hai lòng lại ẩn có pha ý tứ đắc ý. Mẹ hắn thì vội chạy tới sờ sờ nắm nắm khắp người như thể xem xem bên trong lớp ý phục màu xanh của hạ nhân hắn đang mặc có bí ẩn gì không.

    Cười khổ không ngớt, thực là hắn chỉ mất có 2 ngày là nắm giữ thức cuối cùng kia rồi. Chân khí màu xanh mà hai người nhìn thấy thực tế là hắn đã đưa linh khí nhập kiếm mà thi triển ra. Chân khí trong kinh mạch hắn màu xanh nên kiếm khí khi phát ra có màu xanh chứ có gì đâu ngạc nhiên. Thực là vốn để cho mẹ và bà nội hắn vừa lòng nhưng giờ hình như là lố quá rồi. Đầu hắn xoay chuyển rồi nói cho bà và mẹ hắn về chuyện đã cứu được 1 cao nhân, người đó đã truyền dạy cho hắn bộ bí kíp luyện khí nhưng không có tí võ kĩ chiêu thức nào.

    Lại nói. Hắn cảm thấy hình như bộ kiếm kĩ này hắn dùng linh khí quán nhập vào thân kiếm mà phát ra cực kì thông thuận. Nếu không phải do đây là bà và mẹ giao cho thì hắn còn tưởng đây là bí tịch tu luyện đó. Khi thi triển một chiêu kia, Hoàng Dã cảm thấy dường như thế kiếm còn chưa đoạn, dường như sau chiêu Hành Vân Lưu thủy còn có thể phát ra một thức nữa.

    - Vậy con đã tưới cảnh giới nào? – Mẹ hắn nâng tay hỏi

    Hoàng Yên có con mắt hơn, giọng bà mang nghi hoặc hỏi

    - Nếu ta không lầm, biểu hiện của con là… thiên giai trung kì?

    - À.. cái này… thực ra…

    - Có điều gì mà con khó nói? – mẹ hắn hối thúc

    - Thưa bà. Thưa mẹ… người truyền dạy võ công của con không phải là người phàm

    - Hả? Vậy là….

    - Tiên nhân! Trước khi con trở về đây, người ấy đã cưỡi mây bay đi rồi

    Nguyên buổi tối đó 3 người 1 chỗ như không đủ thời gian mà một lần nữa nói về quãng thời gian tu luyện thiên thuật nơi dã ngoại của hắn. Hăn chỉ nói là vị sư phụ kia không nhận hắn làm đệ tử mà chỉ truyền dạy bí pháp tu tiên cho hắn.

    - Vậy… một ngày nào đó con sẽ thành tiên

    Còn chưa hết hưng phấn và kích động mẹ hắn vẫn chưa hết run rẩy trong miệng mà hỏi

    - Có lẽ… tiên lộ nan!

    Bà hắn tự trả lời cho mẹ, không cần hắn hỏi. Từ xưa vẫn truyền lưu câu truyện có người nhìn thấy tiên nhân bay lượn trên bẩu trời. Nam đinh họ Hoàng duy nhất được tiên nhân dốc lòng truyền dạy tiên thuật, tương lai có thể hóa kiếp phi thăng sao mà hai người bình tĩnh cho được. Bà nội hắn đã tới địa gia đỉnh phong đã thử 1 chiêu Hành vân lưu thủy mà bà mới luyện thành không lâu, hắn chỉ hời hợt phẩy tay một cái là chân khí hùng hậu của bà bị thổi tan không còn vết tích. Hai người lại càng vui mừng hơn.

    Dù hắn mạnh mẽ ngang tay với cao thủ thiên cấp nhưng sau ngày hôm nay bà và mẹ hắn như người mới đào được bảo mà dốc lòng bảo hộ. Mọi sinh hoạt của hắn ẩn ẩn đều có cao thủ dõi theo một tấc không rời. Nếu không phải hắn khuyên can, hai người còn tính bố trí cho hắn vị trí trong hậu viên nữa.

    - A Dã, nay theo ta ra ngoài

    - A. Có gì à? Nay được ra ngoài nữa

    - Ừ. Nay ta có chuyện. Theo ta

    Nghĩ tới việc mình đột phá võ công tới nhân cấp đỉnh phong, sẽ được lên cấp tiểu quản sự, được phân một nhã gian độc lập. Từ đó có thể rước Tiểu Mai chính thức làm vợ tâm tình A Tam hưng phấn ngập trời. Ngay khí Hoàng Dã hướng chân ra cửa nhỏ ra ngoài ngũ thức nhạy bén của hắn phát hiện 5 cỗ hơi thở vẫn ngày ngày tiềm phục quanh hắn xao động hẳn lên nhưng không có hướng ngăn cản mà âm thầm tiềm phục 4 phía.

    Hai người bước vào cửa hàng nhỏ mang cái tên rất là bao quát Đan Võ Các. Đứng một nơi chờ A Tam, hắn hướng mắt 4 phía ngắm nhìn nét cổ kính của cửa hàng. Từng giá gỗ thẫm màu đặt ngay ngắn những lọ nhỏ cỡ 1 ngón tay, bên cạnh đánh tên từng loại, nhìn một hồi hoa mắt. Chợt bên trong to tiếng một hồi làm hắn chú ý, một lát A Tam mang mặt đỏ gay hậm hực bước ra làm hắn vội chạy theo.

    - Sao thế A Tam ?

    - Hừ ! Đan Võ Các thật là uy danh ! Lần trước ta đã hỏi kĩ Nguyên Khí Hoàn kia tới 1000 lượng 1 viên, giờ bỗng chốc tăng vọt giá tới 2000 lượng. Còn bảo gì mà linh dược khan hiến, luyện dược đại sư thưa thớt quả thực là bắt chẹt người mà !

    - Nguyên khí hoàn, quý lắm à ?

    - Hừ. Ngươi nói xem ? Mà thôi, ngươi không theo võ đạo, hỏi vô ích.

    Một hồi đi đường tâm tình A Tam chưa đi xuống được. Chắc không phải bực bội vì Đan Võ Các rồi, chắc là nôn nóng về việc của mình thôi.

    Một hồi dạo phố, Hoàng Dã tâm tình rất tốt, hết ngó đông lại ngó tây nhìn cảnh người tấp nập. Cuộc sống nơi hoang dã quá cô biệt, giờ đi giữa dòng người hắn lại có cảm giác không quen. Bước chân A Tam kéo hắn cùng tới khu vực buôn bán tấp nập nhưng có phần tục khí, bên đường la liệt bày treo đủ loại hàng hóa, tiếng rao tiếng xướng hòa cùng thanh âm kì kèo. Có điều những loại hàng hóa này không lọt vào pháp nhãn của hắn. Đứng chờ một hồi, A Tam mua được một món trang sức tinh sải mặt hắn mới hạ xuống được một ít.

    - Ta về chứ?

    - Sao lại về? Mấy khi xuất ngoại, hôm nay tâm tình không tốt, ngươi với ta tới uống một chầu.

    Đương định đáp ứng, Hoàng Dã chợt phát hiện ra vài ánh mắt ẩn ẩn chút sát khí, hắn chợt đổi ý.

    - A Tam ngươi tự uống đi, ta phải đi có việc một hồi. Lát nữa gặp nhau trong phủ

    - Được rồi

    Hoàng Dã ung dung cất bước, mắt mang tò mò hứng thú lướt nhìn từng quầy hàng hai bên. Qua gần hết dãy đường la liệt hàng quán hắn chợt phát hiện ra tại một quầy hàng có một cuốn sách cũ nhưng không nát, màu vàng sậm như được bôi bùn đất lên.

    - Lão bản! Cho ta xem cái quyển sách kia

    - A. Tiểu huynh đệ! Cái này đây không phải là quyển sách như người nói. Đây là bí kíp tuyệt thế, là đồ gia truyền nhà ta. Nếu không phải gia thế thất bát ta đã không phải mang ra đỏi ngân lượng…

    - Dừng! Đưa ta xem, khỏi bốc phét

    Lòng có chút hưng phấn, quyển sách này có chất liệu giống như quyển công pháp Xuân Công của hắn đến 8 phần.

    - Băng châm thuật! Là gì vậy?

    Lão bản là một lão nhân rách nát nhưng ẩn ẩn trong người có chân khí hùng hậu lưu chuyển. Võ công chắc phải là Địa gia sơ kì. Khuôn mặt tươi cười giữ vững cái giá 800 lượng trông cười mà nhìn hèn mọn thấy sợ. Trên mặt viết rõ hai chữ gian thương.

    - Ta nói này lão già. Võ công địa giai mà đi lừa gạt thiên niên nhỏ tuổi như ta sao?

    Nụ cười lão giá chợt tắt. Cuối cùng dễ dàng đưa cuốn mà hắn tự coi là bí kíp đi với giá 100 lượng.

    - Hừ. Không phải ta tò mò chuyện thiên văn địa lý lại nguyện bỏ ngân lượng ra mua thứ này sao?

    Cầm ngân lượng rồi lão giả cười híp mắt tiễn hắn đi. Lão không biết giờ hắn cũng háo hứa muốn về phủ mà thử luyện cái thứ bí kíp này lắm rồi. Nhanh chân đi tới một con đường hẻo lảnh, rồi lại quặt vào một hẻm vắng hắn dừng chân. Hắn muốn xem, võ công thế tục so với chân ti vi của hắn sê xích thế nào. Đứng một lát hắn cất lời

    - Ra đi không ta đi về đó

    8 bóng xám từ góc khuất kéo một đạo tàn ảnh vụt ra. Trên người mặc áo vải thô sờn không phân biệt được là nhân thủ bên nào, đầu đội nón, mặt che khăn. Tên từ đằng xa khoác tay chậm bước tới

    - Nhóc con… ha ha… nếu không phải nhờ ngươi tự tách 5 tên hộ vệ thiếp thân kia ra ta thật sự không có cách nào ra tay… Hặc hặc… nam đinh duy nhất của Hoàng gia Hoàng Dã?

    - Hừ. Biết còn lải nhải lắm vậy? Tới đại đi đển ta còn về ăn cơm trưa

    - Nhóc con muốn chết

    Mạnh miệng nhưng tên thủ lĩnh vẫn kín đáo giơ cao ngủ thức hướng 4 phía.

    - Lên!

    Mệnh lệnh vừa ban, 8 người chân đạp mạnh bắn vụt lên. Vốn định thử chút sức nhưng nhìn địch nhân hung hãm hăn cũng run chân, lạnh người. Tiên hạ thủ vi cường.

    “xẹt xẹt xẹt….”

    Từ tay hắn liên tục bắn ra những vật nhỏ kéo lê một cái đuôi xanh nhạt lao đi như sấm sét.

    - hự hự hự….

    Nguyên tư thế lao lên, 8 người từ trên không đã đoạn khí. Mỗi người ít nhất lĩnh 5 7 kích. Trong tay áo hắn còn cả nắm thóc, sẵn sàng sẽ như trâu trấu mà xả và tên nào còn động đậy chút đầu ngón tay.

    - Hô

    Thở phào một hơi. Mỗi tên đều có ti vị nhân gia đỉnh phong đều đã đứt khí hoàn toàn hắn mới vững dạ. Không biết tên địa cấp trung giai trước mặt xương cứng bao nhiêu. Nhìn hắn ngơ ngắc dương mắt nhìn từng cỗ thi thể dưới đất mà nín thở. Lưng lạnh toát. Thủ hạ trong chớp mắt đồng loạt bỏ mình trước ám khi kinh thiên của tên thiếu niên trước mặt, lòng hắn dựng thẳng, tay nắm chắc cây kiếm bên hông mà không có cử động muốn bỏ chốn. Hắn nghĩ chỉ cần qua được làn ám khí của thiếu gia họ Hoàng thì chỉ cần quơ kiếm một hồi là ngắt được thủ cấp của hắn.

    Khom người, một tay nắm chuôi kiếm, một tay chống xuống đất, mắt nhìn chằm chằm vào Hoàng Dã làm hắn có cảm giác như đối mặt với đôi mắt của một con rắn độc.

    “bùm. Vút”

    Một tiếng đạp chân, một vệt xám mờ lướt tới. Tên sát thủ lao lên như tia điện nhưng toàn bộ tinh thần đều đặt trên bàn tay của Hoàng Dã, chỉ cần hắn có chút động tác là lập tức tên sát thủ sẽ bẻ hướng. Đến khi khoảng cách chỉ còn 1 trượng, tên sát thủ đắc ý với tốc độ của mình, một động tác rút kiếm nhanh như điện xẹt, chỉ thấy một đường sáng loáng lóe lên chợt…

    “xẹt xẹt xẹt….”

    Ngay lúc sát thủ kéo kiếm thì từ bàn tay của Hoàng Dã bay ra một loạt hạt thóc, chỉ nghe bụp bụp bụp mấy tiếng nhẹ như phỗng, tên sát thủ vẫn còn theo tư thế lao lên mà cắm đầu đâm xuống đất, cây kiếm rời tay văng ra xa.

    - Hú hồn….

    Không phải Hoàng Dã muốn đợi sát thủ hành động mới ra tay mà do tên sát thủ này lao đến bất ngờ quá, Hoàng Dã hoảng hồn liên tục bắn ra mấy chục hạt thóc khiến sát thủ lập tức tuyệt khí. Chẳng phải do những lỗ nhỏ trên người lấy mạng mà nguyên là do những lỗ nhỏ này đều là những tử huyệt của con người.

    Thận trọng kiểm tra khí tức của đám xác người lần nữa hắn mới yên tâm lục lọi thu về mớ ngân lượng, sau đó mới hài lòng li khai.

    Tối đó hắn đang nghiên cứu cuốn “bí kíp” Băng Châm Thuật…

    - Như vậy… phải hướng linh khí trong cơ thể theo một lộ trình qua cái huyện vị rồi qua lòng bàn tay phát ra ngoài… Đây đâu phải là bí tịch võ kĩ gì cho can. Đây là tiên thuật mà

    Lòng mừng như bắt được vàng, Hoàng Dã say mê sớm tối nhưng cũng phải mất 3 hôm hắn mới đưa được một cây Băng Châm li thể. “Ầm” một tiếng, một góc phòng đã có một lỗ thủng, quanh lỗ thủng được bao kín một lớp băng dày cả thốn, trong phòng lạnh cứng. Lòng vui mừng không thể nào buông, đây là thuật pháp đầu tiên hắn học được từ khi bước trên tiên lộ. Thuật pháp này phát ra đã hút đi nửa lượng linh khí trong cơ thể, như vậy chỉ có thể liên tục kích phát 2 châm. Nhưng mà, uy lực to lớn không thể nào đong đêm, đây là sẽ đòn sát thủ của hắn. Sau này, ngoài khi luyện tập ra không dễ dàng hắn sẽ sử dụng.



    Chương 4: Bà nội Hoàng Yên
     
    Last edited by a moderator: 9/6/18
  9. Michael Phelps

    Michael Phelps Dân Chơi Verified
    37/57

    Bài viết:
    447
    Đã được thích:
    453
    Điểm thành tích:
    37
    Để chữ trắng đi a thớt ơi, chữ này chói quá :confused::confused:
     
  10. 0x0tuan

    0x0tuan Biết Quay Tay Verified
    7/57

    Bài viết:
    116
    Đã được thích:
    56
    Điểm thành tích:
    7
    Chữ này đọc đau mắt quá thớt, bác định chi ae thiên địa đi mua thuốc nhỏ mắt hết ah. Hihi
     
  11. Già Thiên

    Già Thiên Chơi gái lần đầu Verified
    37/57

    Bài viết:
    282
    Đã được thích:
    104
    Điểm thành tích:
    37
    Hóng
     
  12. Sex is number One

    Sex is number One Chơi gái lần đầu Verified
    37/57

    Bài viết:
    254
    Đã được thích:
    185
    Điểm thành tích:
    37
    Font chữ xanh đọc nhức mắt ghê hồn
     
  13. bị vô sinh

    bị vô sinh Dân Chơi Thứ Thiệt Verified
    37/57

    Bài viết:
    594
    Đã được thích:
    242
    Điểm thành tích:
    37
    hạt thóc thần thánh
     
  14. hạ-thiên

    hạ-thiên Thiếu Gia Lầu Xanh Verified
    37/57

    Bài viết:
    760
    Đã được thích:
    194
    Điểm thành tích:
    37
    ra tie đi t.g ơi
     
  15. BMD.Luffy

    BMD.Luffy Xem Sex Lần Đầu Verified
    32/57

    Bài viết:
    39
    Đã được thích:
    4
    Điểm thành tích:
    32
    Tiếp đi Bác ơi
     
  16. traiTien-CoDon

    traiTien-CoDon Dậy Thì Verified
    32/57

    Bài viết:
    59
    Đã được thích:
    18
    Điểm thành tích:
    32
    Huhu thớt có thể hoàng thành siêu phẩm như các cổ nhân ko huhu
     
  17. levanhai92

    levanhai92 Còn trinh Verified
    32/57

    Bài viết:
    84
    Đã được thích:
    21
    Điểm thành tích:
    32
    Lại siêu phẩm
    Thôi bác tác tập trung bộ này đi
    Hay hơn mấy bộ kia đấy
     
    betapchoim and hương vi like this.
  18. Jacksuga

    Jacksuga Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    11
    Đã được thích:
    6
    Điểm thành tích:
    1
    Cảm ơn bác, truyện hay!
     
  19. hương vi

    hương vi Chơi gái lần đầu Verified
    37/57

    Bài viết:
    239
    Đã được thích:
    155
    Điểm thành tích:
    37
    em thích thể loiại này
     
  20. BanhRaDiEm.

    BanhRaDiEm. Còn Bú Sữa Mẹ
    1/57

    Bài viết:
    4
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    1
    Đổi màu chữ đi bác ơi. Cuốn hút cơ mà đau mắt quá