1. Nếu bạn dùng GMAIL,Yahoo,Hotmail.. để đăng ký , xin vui lòng kiểm tra mail kích hoạt trong mục Spam/Bulk của gmail
    https://mail.google.com/mail/u/0/#spam
    Xin cảm ơn

[Huyền huyễn, xã hội, mạc thế, kiếm hiệp, tiên hiệp] Tinh giới

Thảo luận trong 'Truyện Tiên Hiệp - Kiếm Hiệp - Đô thị' bắt đầu bởi toantoantoan1, 7/10/17.

  1. toantoantoan1

    toantoantoan1 Đại Gia Lầu Xanh Verified
    97/113

    Bài viết:
    881
    Đã được thích:
    262
    Điểm thành tích:
    97
    Chương 759 Ra tay. (1)



    Cơ mặt Chu Hạo co giật, nếu Lâm Thiên và Chu Dao bên nhau thì hắn là vãn bối của gã, nhưng Hình Thiên cùng thế hệ với gã lại kêu hắn là Lâm huynh. Nhưng trong Thần giới đôi khi khó tính thân phận vãn bối. Ví dụ Lâm Thiên và Hồng Hồng xưng hô huynh đệ, chẳng lẽ Hồng Hồng cũng là vãn bối của Chu Hạo? Dù Hồng Hồng không trở mặt thì đánh chết Chu Hạo cũng không có lá gan nhận vãn bối này. Chu Hạo chắp tay:

    - Hình huynh, chúc mừng.

    - Ha ha, cùng vui cùng vui!

    Hình Thiên cười nói:

    - Chu huynh, vậy là chúng ta có thể yên tâm vững dạ đi Thánh giới rồi. Chu Hạo cười gật đầu nói:

    - Đúng rồi, nếu không có thứ này thì không yên tâm chút nào. Hình Thiên cười nói:

    - Ha ha ha! Ta và huynh được lợi chỉ xem như bình thường, Lâm Thiên chiếm ích lợi mới lớn, sau này thành Tự Do phải sửa tên rồi. Thành Tự Do to lớn về sau là họ Lâm. Bảo rằng không hề hâm mộ là xạo, nhưng dù Hình Thiên biết giết Lâm Thiên ba lần sẽ rơi Kỳ Lân ấn ra cũng kiên quyết không làm, một thành Chu Tước đã đủ cho Hình gia, không cần vì cái này mà đắc tội một Thánh Nhân. Dù là thành chủ tương lai của năm tòa thành cũng không ai chịu nổi uy Thánh Nhân, trừ phi năm người lên tới đẳng cấp Thánh Nhân. Nhưng thành tựu Thánh Nhân nói dễ hơn làm. Hình Thiên nói:

    - Ý chí lực của hai tiểu tử Tần gia và Khương gia cũng mạnh, bọn họ có thể được đến Huyền Vũ ấn và Bạch Hổ ấn. Chu Hạo mỉm cười gật đầu:

    - Hai người đó một là người thừa kế của Khương gia, một là người thừa kế của Tần gia. Khương Vô Địch và Tần Thủy con mắt chưa mù, tuy hai người trẻ tuổi này hơi tâm cao khí ngạo nhưng đó là bệnh chung của thanh niên. Hình Thiên cười khẽ:

    - Chúng ta đi rồi Thần giới là thời của bọn họ, Lâm Thiên, lúc đó nhớ đừng ăn hiếp người. Lâm Thiên bĩu môi nói:

    - Hình huynh, tính ta luôn là người không phạm ta ta không phạm người!

    - Câu kế là nếu người phạm ta liền nhổ cỏ tận gốc đúng không?

    Hình Thiên nhíu mày hỏi:

    - Lâm Thiên, nếu Khương Phong trở thành chủ của thành Bạch Hổ thì hai người đừng gây chuyện quá dữ. Không thì vô số sinh linh Thần giới đồ thán, chắc ngươi cũng không muốn thấy điều đó. Lâm Thiên cười nói:

    - Yên tâm, sẽ không có chuyện đó. Ý của Lâm Thiên sẽ không có chuyện Khương Phong trở thành chủ của thành Bạch Hổ. Khương Phong đã thề bằng linh hồn là quyết giết Lâm Thiên bằng được, dù tạm thời không ra tay thì về sau khi đã mạnh lên, hắn không tin gã sẽ không xuống tay. Để lại tai họa lớn cho mình không phải việc sáng suốt, nên dù tạm thời không giết Khương Phong thì Lâm Thiên phải diệt cơ thể gã cho rơi ra Bạch Hổ ấn, tới lúc đó Bạch Hổ ấn nằm trong tay hắn hay về tay người khác thì chẳng sao. Một Kỳ Lân thành là đủ để Lâm Thiên ở, một mình chiếm hai tòa thành thì quá nổi bật, súng bắn chim đầu đàn, đây không phải điều tốt. Đương nhiên trở thành chủ của Kỳ Lân thành là đã rất nổi, nhưng ai có cơ hội lại chọn bỏ không muốn nổi bật?

    Hình Thiên, Chu Hạo rời đi, Lâm Thiên yên lặng chờ nhóm Khương Phong tỉnh lại. Thời gian chậm rãi trôi, tuy Lâm Thiên và Khương Phong ghét nhau nhưng công nhận gã cũng có chỗ hơn người. Khương Phong thậm chí đụng vào pho tượng trước Tần Minh một chút. Quảng trường thoáng hiện ánh sáng kỳ lạ, giây sau vang vọng tiếng cười đắc ý của Khương Phong:

    - Ha ha ha ha ha ha!

    Khương Phong cười rất đáng sợ, biểu tình lúc thì vui vẻ khi thì căm hờn. Khương Phong oán hận thầm nhủ:

    - Thành Bạch Hổ là của ta, gia chủ Khương gia đời tiếp theo cũng là ta!

    Giờ ta chống mắt xem ai có thể cướp nàng từ tay ta!

    Khương Phong rất bất mãn việc Khương Vô Địch không xem trọng gã như trước. Tần Minh cười nói:

    - Khương huynh, chúc mừng huynh, xem ra gia chủ Khương gia tương lai nhất định là huynh. Được Huyền Vũ ấn khiến Tần Minh rất vui, gã không lộ rõ ra ngoài như Khương Phong nhưng không kiềm được cười toe toét. Khương gia và Tần gia không chỉ một mình họ có tư cách kế thừa gia tộc, tuy hai người là người thừa kế của gia tộc nhưng nếu làm gì sai lầm thì đành nhường tư cách lại cho người khác. Vì giữ tư cách người thừa kế mà họ sống rất vất vả, giờ được Bạch Hổ ấn, Huyền Vũ ấn khiến áp lực giảm nhỏ. Có Bạch Hổ ấn và Huyền Vũ ấn, nếu Tần Minh, Khương Phong trở thành chủ thành Bạch Hổ, thành Huyền Vũ thì dù là phụ thân của họ cũng thua khi ở trong thành. Tần Minh, Khương Phong chưa biết Bạch Hổ ấn, Huyền Vũ ấn có thể bị đánh rớt, cơ thể mà bị hủy diệt là bị cưỡng chế rớt ấn, dù thu vào không gian giới chỉ đẳng cấp Thần Khí cực phẩm cũng vậy.

    - Ha ha, Tần huynh, cùng vui cùng vui. Gia chủ tương lai chắc chắn thuộc về huynh, sau này Khương gia và Tần gia nên qua lại nhiều hơn. Khương Phong nói:

    - Nhưng không ngờ để cái tên Lâm Thiên lấy mất Kỳ Lân ấn. Tần Minh nhíu mày nói:

    - Khương huynh và Lâm Thiên có chút mâu thuẫn nhỏ, nhưng hôm nay Lâm Thiên không như ngày xưa, tốt nhất hãy tiêu trừ mâu thuẫn đi, Khương huynh nghĩ sao?

    Khương Phong hừ lạnh nói:

    - Tuy Lâm Thiên ở trong Kỳ Lân thành thì cao thủ cấp Thần Tôn cũng không giết hắn được, nhưng nếu hắn ra khỏi Kỳ Lân thành là đời tàn. Tần huynh đừng khuyên ta về việc Lâm Thiên nữa, giữa ta và hắn phải có một người chết dưới kiếm của đối phương!

    Lâm Thiên ở trong cung điện, Khương Phong và Tần Minh tạm thời không thấy hắn nhưng hắn thì nghe rõ đoạn đối thoại. Lâm Thiên mắt lóe tia sáng lạnh:

    - Phải có một người chết dưới kiếm của đối phương? Đây là ngươi tự nói, đừng trách ta. Khương Phong hỏi:

    - Tần huynh, chúng ta không nói về Lâm Thiên nữa, mất hứng. Sau chín vạn năm là ngày Chu Nhược Hàm chiêu tế, Tần huynh không có chút ý tưởng gì sao?

    Tần Minh lạnh nhạt nói:

    - Khương huynh yên tâm, ta không muốn tranh với huynh và Lâm Thiên, ta đã sớm có người hợp ý. Ta vốn định chờ đến tu vi cấp Thần Đế mới bày tỏ tấm lòng, nhưng giờ có được Huyền Vũ ấn, đợi khi quay về thành Huyền Vũ, chính thức làm thành chủ thì ta sẽ bày tỏ với nàng. Khương Phong đề nghị:

    - Vậy chúc Tần huynh ôm giai nhân về. Tần huynh, hình như đến cung điện đó mới ra ngoài được, chúng ta đi thôi?

    Tần Minh gật đầu nói:

    - Được. Khương Phong, Tần Minh nhanh chóng đi hướng cung điện, vừa vào trong hai người thấy ngay Lâm Thiên lạnh lùng nhìn họ. Khương Phong biến sắc mặt nói, mắt lóe sát khí:

    - Lâm Thiên!

    Lâm Thiên lười nói nhảm, hắn động ý niệm, Tru Thần kiếm nháy mắt tấn công Khương Phong. Lâm Thiên đã cùng Chu Hạo xác định, có thể đánh nhau trong cung điện. Có thể công kích vậy nói nhiều với người sắp chết làm chi? Dù Tần Minh còn ở nơi này thì Lâm Thiên không chút do dự xuống tay, dù không làm trước mặt gã thì với năng lực của Khương Vô Địch chắc chắn sẽ điều tra ra là Lâm Thiên làm. Tu vi của Khương Phong đúng là tăng cao rất nhiều, đã đến Thần Quân tam giai. Nhưng tu vi Thần Quân tam giai so với Thần Đế tứ giai của Lâm Thiên thì yếu hơn nhiều, cộng thêm hắn còn dùng Tru Thần kiếm. Giờ phút này trong mắt Khương Phong tràn đầy sợ hãi, Tần Minh đứng gần gã nhưng chỉ có tu vi Thần Quân bát giai. Tần Minh mạnh hơn Khương Phong rất nhiều nhưng không kịp cứu gã.
     
    boydaohoa.nhungFA thích bài này.
  2. toantoantoan1

    toantoantoan1 Đại Gia Lầu Xanh Verified
    97/113

    Bài viết:
    881
    Đã được thích:
    262
    Điểm thành tích:
    97
    Chương 760 Ra tay. (2)



    Quảng trường bỗng vang tiếng rống to:

    - Dừng tay!

    Lâm Thiên cảm nhận khí thế khủng bố bất chợt xuất hiện trên quảng trường thì biến sắc mặt, nhưng Tru Thần kiếm dứt khoát chém xuống. Cơ thể Khương Phong bị thương, vài món Thần Khí phòng ngự thượng phẩm bị Tru Thần kiếm phá huỷ. Phá cơ thể Khương Phong xong Tru Thần kiếm với sát khí sắc bén đánh vào linh hồn gã, thoáng chốc tổn hại linh hồn. Nhưng một năng lượng khủng khiếp ập tới, Lâm Thiên không công kích tiếp được, hắn chộp lấy Bạch Hổ ấn rơi ra ngoài rồi nhảy vào trong vòng sáng. Ầm!

    Năng lượng kinh khủng chưa đánh vào cung điện đã bị màn sáng trắng hiện ra ngăn lại. Lâm Thiên sợ hết hồn, nếu không phải công kích từ bên ngoài đánh vào thì cung điện sẽ tự động ngăn lại thì rất có thể nó đã đánh trúng hắn. Ánh sáng chợt lóe, Lâm Thiên biến mất trong cung điện. Truyền tống kết thúc, Lâm Thiên lại tiến vào sương mù mênh mông. Nhìn quanh, nơi này không phải địa điểm lúc Lâm Thiên vào quảng trường, sợ cao thủ rất có thể là Khương Vô Địch cũng truyền tống đến đây nên hắn giấu tu vi nhanh chóng rời đi. Trong cung điện, Lâm Thiên mới đi không lâu thì một nam nhân trung niên khoảng bốn mươi tuổi tiến vào, khí thế như núi cao làm Tần Minh không dám ngước lên nhìn.

    - Hừ! Hay cho Lâm Thiên, rất to gan, dám công kích nhi tử của ta khi ta đã kêu dừng tay!

    Nam nhân trung niên là Khương Vô Địch, gã chưa biết sau khi Lâm Thiên giết Khương Phong đã lấy đi cái gì. Tần Minh xin lỗi:

    - Khương bá phụ, tiểu điệt cứu viện không kịp, xin bá phụ đừng trách. Tần Minh hết sức giật mình, Lâm Thiên đánh rớt Bạch Hổ ấn của Khương Phong tức là Huyền Vũ ấn của gã cũng có thể sẽ rơi ra. Khương gia mất đi Bạch Hổ ấn không chừng sẽ muốn cướp Huyền Vũ ấn của Tần Minh. Khương Vô Địch mặt không biểu tình nói:

    - Thực lực của ngươi yếu hơn hắn nhiều, không cứu kịp cũng hợp lý. Có trách thì trách tu vi của Khương Phong quá yếu!

    Đường đường là cao thủ cấp Thần Tôn mà nhi tử bị người phá hỏng thân thể ngay trước mặt gã, nếu nói ra sẽ không vẻ vang gì. Tần Minh biết linh hồn Khương Phong bị tổn hại tạm thời còn mơ hồ chưa kể về Bạch Hổ ấn, nhưng không lâu sau chắc chắn gã sẽ tỉnh táo lại. Tần Minh vội nói:

    - Khương bá phụ, đa tạ người thông cảm, tiểu điệt có việc xin đi trước một bước. Khương Vô Địch nhẹ gật đầu, Tần Minh vội vàng tiến vào vầng sáng. Giống như Lâm Thiên, Tần Minh vừa bước ra liền rời đi ngay. Tần Minh thầm nghĩ:

    - Lâm Thiên được Kỳ Lân ấn lại có Bạch Hổ ấn, lớn chuyện đây. Tần Minh thầm run vì Lâm Thiên ra tay tàn nhẫn, dám công kích Khương Phong ngay trước mặt Khương Vô Địch. Nếu Khương Vô Địch xuất hiện trễ vài giây là Khương Phong chết chắc.

    - Thân thể Khương Phong bị hủy nhưng không phải vấn đề lớn, tuy nhiên linh hồn cũng bị Tru Thần kiếm công kích, tám, chín phần mười sẽ để lại di chứng. Trong cung điện, Khương Vô Địch nhìn linh hồn Khương Phong trong Thần Khí phòng ngự linh hồn thượng phẩm, chau mày. Khương Vô Địch động ý niệm, một luồng sáng xanh bao phủ linh hồn Khương Phong, năng lượng khác lạ trong linh hồn gã nhanh chóng biến mất. Năng lượng lạ chưa biến mất hoàn toàn thì giọng Khương Phong đã vang trong đầu Khương Vô Địch. Khương Phong nói:

    - Phụ thân, ta hận, thật hận! Lâm Thiên cướp Bạch Hổ ấn của ta!

    Lòng Khương Vô Địch trào dâng linh cảm không may:

    - Bình tĩnh chút, Bạch Hổ ấn là cái gì?

    - Phụ thân, người có Bạch Hổ ấn sẽ là thành chủ của thành Bạch Hổ, nếu không cướp lại ấn này thì Khương gia ta không còn chỗ đứng trong thành nữa!

    Khương Phong nói:

    - Lâm Thiên có Kỳ Lân ấn, Chu Hạo được đến Thanh Long ấn, Hình Thiên lấy Chu Tước ấn, Tần Minh có Huyền Vũ ấn. Ta vốn giữ Bạch Hổ ấn nhưng ai ngờ Lâm Thiên tiêu diệt thân thể của ta thì Bạch Hổ ấn đặt trong không gian giới chỉ bị rơi ra. Khương Vô Địch trầm giọng hỏi:

    - Bạch Hổ ấn có tác dụng gì? Nếu không có đủ thực lực thì cầm một cái ấn chẳng lẽ chúng ta phải nhường lại thành Bạch Hổ sao?

    - Phụ thân, có được Bạch Hổ ấn thì khi đến thành Bạch Hổ sẽ tự động trở thành chủ tòa thành. Thành chủ ở trong thành Bạch Hổ trừ phi gặp Thánh Nhân, không thì không ai đánh chết thành chủ được. Thành Bạch Hổ tích lũy đủ năng lượng thì thành chủ có thể giết cả cao thủ cấp Thần Tôn miễn người đó ở trong thành. Khương Phong mới nói hết câu sắc mặt Khương Vô Địch khó coi. Khương gia chiếm hữu thành Bạch Hổ bao nhiêu năm, không mong một thành chủ không phải đệ tử Khương gia. Khương Vô Địch tức giận quát:

    - Ngươi… Ngươi làm ta quá thất vọng! Thứ quan trọng như Bạch Hổ ấn cũng không giữ được, nếu người lạ trở thành chủ của thành Bạch Hổ thì chúng ta chết cho rồi, còn mặt mũi nào gặp liệt tổ liệt tông?!

    Khương Phong phản bác:

    - Phụ thân, nếu… nếu ta có một Thần Khí phòng ngự cực phẩm thì đã không bị Lâm Thiên hủy thân thể dễ dàng như vậy!

    Không biết Khương Phong lấy đâu ra can đảm cãi lại phụ thân mình. Khương Phong lớn tiếng nói:

    - Phụ thân, ta là người thừa kế của Khương gia nhưng sự thật thì ta không hề hưởng thụ đãi ngộ của người thừa kế Khương gia. Nếu phụ thân thật sự bồi dưỡng ta thành người thừa kế Khương gia thì hiện tại ta đã không chỉ có tu vi thấp vậy!

    Dưới áp lực của Khương Vô Địch làm Khương Phong sống trong phập phồng lo sợ, lần này gã bùng nổ.

    - Phụ thân, Lâm Thiên giết ta nhưng người không tìm hắn tính sổ lại ở đây trách ta. Ta nghĩ nếu chúng ta thật sự tiêu đời, người không có mặt mũi gặp liệt tổ liệt tông không phải là ta mà là phụ thân!

    Khương Vô Địch biến sắc mặt quát:

    - Ngươi…!

    Khương Vô Địch hít sâu dằn lửa giận xuống:

    - Ta đã dặn ngươi đừng chọc vào Lâm Thiên nhưng ngươi thì sao? Ngươi muốn hại Khương gia diệt vong! Dùng cái đầu của ngươi suy nghĩ đi, nếu sau lưng Lâm Thiên không có lực lượng khủng thì ta để mặc hắn tiêu dao vậy sao? Sau lưng Lâm Thiên có một cường giả đẳng cấp Thánh Nhân, biết Thánh Nhân là gì không? Ngươi nghĩ Khương gia chúng ta trong mắt Thánh Nhân là cái thá gì? Phụ thân của ngươi nổi giận có thể xóa sổ mấy thế lực lớn trong Thần giới dễ như chơi, Thánh Nhân tức giận thì nguyên Khương gia chúng ta sẽ bị nhổ tận gốc!

    Khương Phong không phục:

    - Chẳng lẽ Khương gia chúng ta để mặc Lâm Thiên cưỡi trên đầu sao? Tuy sau lưng hắn có cường giả đẳng cấp Thánh Nhân nhưng đó chỉ là có thể, hơn nữa cường giả đẳng cấp Thánh Nhân có ra mặt vì hắn hay không còn chưa biết. Khương Vô Địch nói:

    - Ngươi…! Một thành thị cỡ trung tên Thánh Quang cũng tạm được, chờ khi thân thể của ngươi phục hồi hãy làm thành chủ của thành Thánh Quang đi!

    Khương Phong tuyệt vọng nói:

    - Phụ thân, không! Điều này không công bằng, ta là người thừa kế của Khương gia!

    Tuy thành Thánh Quang là tòa thành cỡ trung, thủ lĩnh thế lực bình thường nếu được vị trí thành chủ thành Thánh Quang sẽ vui vẻ nhảy cẫng lên, nhưng Khương Phong biết nếu gã làm thành chủ nghĩa là rời xa trung tâm quyền lợi Khương gia, vị trí người thừa kế của Khương gia sẽ rơi vào tay người khác.
     
    boydaohoa.nhungFA thích bài này.
  3. toantoantoan1

    toantoantoan1 Đại Gia Lầu Xanh Verified
    97/113

    Bài viết:
    881
    Đã được thích:
    262
    Điểm thành tích:
    97
    Chương 761 Khương Phong bi kịch



    Khương Vô Địch nói:

    - Ngươi đã không thích hợp làm người thừa kế của Khương gia. Linh hồn của ngươi bị tổn hại, dù thực lực có thể tiến bộ thì cao nhất không vượt qua cấp Thần Đế. Vị trí gia chủ Khương gia không thể giao vào tay người thực lực không đến cấp Thần Hoàng! Ngươi đừng dính vào việc Bạch Hổ ấn nữa, ta sẽ xử lý. Khương Vô Địch động ý niệm thu linh hồn của Khương Phong, còn về tái tạo cơ thể cho gã thì chờ sau này rồi tính. Khương Phong cứ nghĩ những lời mình nói sẽ làm Khương Vô Địch trỗi dậy tình thương nhi tử, kết quả là gã thất bại. Với tính cách của Khương Vô Địch chỉ cần người thừa kế thuận theo mình, gã chẳng cần kẻ không nghe lệnh. Khương Vô Địch mắt lóe tia sáng lẩm bẩm:

    - Bạch Hổ ấn, Lâm Thiên ơi là Lâm Thiên, ngươi đừng chọc vào ta!

    Một cao thủ cấp Thần Tôn bị dồn ép quá đáng thì sẽ rất đáng sợ. Lâm Thiên cũng biết đạo lý đó nên Bạch Hổ ấn ở trong Tàng Tinh tháp là dầu phỏng tay. Dùng cho mình? Lâm Thiên không hề nghĩ đến. Một người chiếm hai tòa thành? Lâm Thiên không muốn giành nổi bật như thế. Nếu vứt thì tiếc, tặng người thì đưa cho ai? Tề Mộng, Thanh Vân, Tử Vạn, những người này có thể tặng cho nhưng không chắc bọn họ chịu nhận. Vì nhận tức là đối đầu với Khương gia, Bạch Hổ ấn cho ngươi ở trong thành Bạch Hổ thì cao thủ cấp Thần Tôn cũng không làm gì ngươi được, nhưng con người không thể không có người thân, bằng hữu, hơn nữa không thể suốt đời ở mãi trong thành không đi ra. Lâm Thiên vừa bay vừa thầm nghĩ:

    - Có lẽ thứ này… Chỉ có thể đưa cho Khương gia. Hiện giờ Lâm Thiên không thể đối kháng với vật khổng lồ như Khương gia, chọc giận Khương Vô Địch thì Thạch Huyên Hiên ở Từ Hàng Tịnh Trai cũng sẽ nguy hiểm, nhóm Dương Thi ở trong Tiêu Dao Giới cũng không an toàn. Lâm Thiên thở hắt ra:

    - Thôi, chờ Khương Vô Địch tìm đến thì đưa vậy, có lẽ còn có thể vớt vát một mớ. Lâm Thiên hiểu rằng hiện tại hắn không dám đối cứng với Khương Vô Địch vì không có thực lực đó, Khương Vô Địch thì e ngại cường giả đẳng cấp Thánh Nhân sau lưng hắn nên không dám xuống tay, không muốn khiến quan hệ căng thẳng. Quyết định xong Lâm Thiên yên lòng, giờ còn một thời gian dài mới đến lúc sương mù trắng tan biến, không lo tìm báu vật mà suy nghĩ lung tung thì rất lãng phí. Bây giờ Lâm Thiên có mười hai tấm lệnh bài là một đỏ, hai trắng, ba lục, một bạc, hai vàng, ba tím. Trong lệnh bài bảy màu không có tấm nào màu đen, đây là cả vấn đề, gặp kho báu cần lệnh bài màu đen mới mở ra được thì chỉ có thể trơ mắt nhìn. Lâm Thiên tới lui trong Mê Thất chi địa tìm kiếm kho báu và lệnh bài. Thời gian như nước chảy, rất nhanh đã qua hơn mười năm. Trong thời gian này khiến Lâm Thiên có chút buồn bực là không gặp một tấm lệnh bài hay kho báu nào. Lâm Thiên lẩm bẩm:

    - Ài, chẳng lẽ sau khi có Kỳ Lân ấn thì bị giảm độ may mắn sao?

    Lâm Thiên ngồi xuống một cành cây to, đã lâu hắn không liên lạc với thành Tự Do. Lâm Thiên nằm hẳn trên cành cây. Thành Tự Do, nội thành chỗ trú đóng của Tề Thiên các. Qua thời gian phát triển lâu dài bây giờ Tề Thiên các đã có số má trong các thế lực ở nội thành, có thể miễn cưỡng duy trì. Nhưng đó là nhờ Thanh Vân, Tử Vạn sắp xếp trước khi đi, chỉ dựa vào lực lượng Tề Thiên các thì không đủ để đứng vững ở thành Tự Do và chiếm địa bàn lớn như vậy. Trong đại điện, Tạp Tu Tư, Vương Long và Thiết Lặc đang bàn bạc. Giọng Lâm Thiên chợt vang lên trong đầu ba người, bọn họ đều trúng tâm tỏa nên hắn có thể liên lạc. Lâm Thiên hỏi:

    - Tạp Tu Tư, mấy năm nay có chuyện gì xảy ra không?

    Tạp Tu Tư trả lời ngay:

    - Bẩm các chủ, tất cả trong Tề Thiên các đều yên ổn, có vài thế lực không quá thân thiện nhưng không xảy ra ma sát gì lớn. Không có ma sát lớn nhưng Lâm Thiên biết luôn có xích mích nhỏ. Hết cách, thành Tự Do hiện rất hỗn loạn, nhiều thế lực trong này nếu không mâu thuẫn với nhau mới là kỳ. Lâm Thiên hỏi:

    - Ừm! Trong Thần giới có chuyện gì đáng chú ý không?

    - Thưa các chủ, không có chuyện gì đáng chú ý. Tạp Tu Tư trả lời:

    - Mục tiêu của người trong Thần giới toàn tập trung vào Mê Thất chi địa, bên ngoài Mê Thất chi địa đã tụ tập hơn trăm ức người. Các chủ ở trong Mê Thất chi địa nhớ cẩn thận chút, người vào Mê Thất chi địa đã qua 500 triệu. 500 triệu, Lâm Thiên thầm giật mình, tức là người chết trong Mê Thất chi địa đã hơn bốn ức. Từ bắt đầu đến bây giờ mới qua vài chục năm vậy mà 400 triệu người chết. Nếu thật sự qua năm ngàn năm vậy chẳng phải sẽ chết ít nhất 40 tỷ người?

    Lâm Thiên thầm nghĩ:

    - Bốn trăm ức, một ức sống sót. Hồng Quân lão đại. Ngươi chơi quá lớn. Nhưng Lâm Thiên biết rõ dù xác suất chết lớn mấy cũng không ngăn được vô số người thi nhau lao vào Mê Thất chi địa.

    - Ừm, ta sẽ chú ý!

    Lâm Thiên nói:

    - Ba người nghe đây, trước mắt thế lực của Tề Thiên các chúng ta trong nội thành không mạnh, các người đừng tùy tiện trêu vào thế lực khác. Nhưng không cần quá sợ, nếu thế lực nào dám chọc Tề Thiên các chúng ta, chờ khi ta trở về sẽ xử bọn họ. Tạp Tu Tư, Vương Long, Thiết Lặc đồng thanh kêu lên:

    - Tuân lệnh các chủ!

    Lâm Thiên hỏi:

    - Vương Long, Tề trai chủ của Từ Hàng Tịnh Trai có vào Mê Thất chi địa không?

    Vương Long đáp:

    - Bẩm các chủ, Tề trai chủ có nghiêm khắc không cho người Từ Hàng Tịnh Trai vào Mê Thất chi địa, nhưng tình huống không được tốt, vô số người Từ Hàng Tịnh Trai muốn đi vào. Sợ là Tề trai chủ không kiềm giữ được họ quá lâu. Lâm Thiên hỏi:

    - Bây giờ Huyên Hiên thế nào rồi?

    Vương Long trả lời:

    - Thưa các chủ, chủ mẫu Thạch Huyên Hiên bận rộn cùng Tề trai chủ kiềm chế đệ tử môn hạ, ta đã đi Từ Hàng Tịnh Trai một chuyến bái kiến Tề trai chủ, nhận được lời hứa sẽ không để chủ mẫu Thạch Huyên Hiên đi Mê Thất chi địa, không để chủ mẫu bị thương. Lâm Thiên nói:

    - Ừm! Các ngươi làm tốt lắm, cứ tiếp tục vậy đi. Được rồi, nếu có chuyện rất gấp thì các ngươi hãy gọi trong lòng, kêu nhiều mấy tiếng có lẽ ta sẽ nhận được. Nhóm Tạp Tu Tư nói:

    - Rõ thưa các chủ!

    Kết thúc truyền tấn với nhóm Tạp Tu Tư, Lâm Thiên loáng thoáng nghe thanh âm. Lâm Thiên thầm nghĩ:

    - Không ngờ cũng có người trong rừng cây rậm rạp thế này, vậy là không cô đơn nữa. Tiếng người bên kia ngày càng lớn.

    - Thả ta ra, ngươi thả ta ra mau, tên khốn kiếp!

    Là giọng nữ. Lâm Thiên cau mày, sửa nằm sang ngồi, nhưng hắn không xông lên ngay. Mấy năm nay Lâm Thiên lăn lộn trong Mê Thất chi địa, đã thấy nhiều thủ đoạn. Có một số người thích lợi dụng lòng cảm thông của người ta, chờ khi người ta chạy tới cứu người mới phát hiện bị lọt vào tròng. Ban đầu Lâm Thiên cũng té hố vài lần, có một lần hắn gặp nguy hiểm đến mức suýt bị mất cơ thể. Cuối cùng Lâm Thiên ỷ vào Tru Thần, sử dụng tuyệt chiêu Tuyệt Thế một phần phá trận pháp do tổ năm người hình thành. Nhưng tu vi của năm người cũng rất cao, sau khi Lâm Thiên phá trận pháp thì đánh kịch liệt với bọn họ, nhưng cuối cùng không chiếm ưu thế bao nhiêu, năm người đã chạy trốn.
     
    boydaohoa.nhungFA thích bài này.
  4. toantoantoan1

    toantoantoan1 Đại Gia Lầu Xanh Verified
    97/113

    Bài viết:
    881
    Đã được thích:
    262
    Điểm thành tích:
    97
    Chương 762 Làm người tốt một hồi



    " Ép, đồ đàn bà thối, đừng tưởng rằng ngươi là người Tinh Nguyệt Tông thì rất cao quý, ta nhất định sẽ cho người ở dưới thân ta dục Tiên dục tử!" Một tiếng cười dâm truyền tới

    "Ngươi, ngươi dám động đến ta, sư huynh sư tỷ ta mà biết nhất định sẽ không bỏ qua cho các ngươi." Cô gái cả giận nói.

    "Biết? bọn họ làm thế nào biết" Nam tử cười hắc hắc," nói cho ngươi biết, bộ dáng hiện tại của ta là bộ dáng ngụy trang, ngươi như thế nào tìm ta? Bất qua ngươi yên tâm, nếu có một ngày ta biết trên người ngươi có con của ta, ta nhất định sẽ tìm đến Tinh Nguyệt Tông gặp ngươi, ta là Thần Tướng đỉnh cấp ngươi lấy ta, cũng sẽ không bôi nhọ ngươi, dù là các sư huynh ngươi, phòng chừng cũng không có ai có tu vi được như ta?!"

    "Ngươi làm sao có thể so với sư huynh? Bọn họ phẩm đức so với ngươi cao gấp ngàn lần!" cô gái lạnh lùng thốt.

    "Ha ha, tiểu muội muội, nói cho ngươi một chuyện, nhìn người không thể nhìn bề ngoài, có một số người, bề ngoài là người tốt, nhưng bên trong là một kẻ rất tàn ác. Hừ, Những người Tinh Nguyệt Tông, Ngụy Quân tử số lượng cũng không ít, Từ trưởng lão đến đệ tử, ai cũng như vậy!" Nam tử cười lạnh nói.


    Cô gái cả giận nói:" ngươi nói bậy, các vị trưởng lão đức cao vọng trong. như thế nào sẽ là ngụy quân tử!"


    "Ta nói bậy? ha ha ha, cũng thế, hôm nay nói cho ngươi biết một chuyện, Tinh Nguyệt Tông Huyền Nguyệt Thần Nữ chết như thế nào sao?" Nam tử nói.


    Lâm Thiên lúc này, cũng chậm rãi đến gần, nghe đoạn đối thoại, hắn vẫn có thể nhận ra lần nào không phải là bẫy.

    Chỉ chốc lát sau Lâm Thiên đến gần, ở trong mắt hắn, đã xuất hiện một nam một nữ, cô gái kia hẵn là bị hạ cấm chế, thân thể mền nhũn té trên đất, mà người nam vừa cười, vừa ngồi ở bên cạnh cô gái, bất quá lúc này hắn cũng không động thủ.



    "Huyền Nguyệt trưởng lão đã chết?" Cô gái kia vẻ mặt không thể tin nói.



    "Gì?, ngươi còn không biết? cũng là người Tinh Nguyệt Tông các ngươi ém nhẹm tin tức không truyền ra, ta cũng vô tinh nghe được, tra xét một phen mới xác định tin tức này là thật." Nam tử kia nói.



    "Huyền Nguyệt trưởng lão đã chết? Điều đó không có khả năng, Huyền Nguyệt trưởng lão làm người tốt như vậy, như thế nào sẽ chết?" cô gái nói xong, nước mắt lập tức liền rơi xuống.

    "Ài, Tinh Nguyệt Tông các ngươi….

    Lúc trước ta cũng chính là xem Huyền Nguyệt Thần nữ thuận mắt, bằng không ta cũng sẽ không lãng phí thời gian đi thăm dò. Huyền Nguyệt Thần nữ quả thật đã chết, hơn nữa còn bị chết oan uổng, nàng không phải chết trong tay ngoại nhân, mà là chết ở trong tay người Tinh Nguyệt Tông, người nọ cũng là trong nhóm người trường lão đức cao vọng trọng!" trên mặt nam tử kia cũng hiện nét mặt giẫn dữ, "Nhậm Trung Bình hỗm đản kia ngươi tự nhận thức đi?"

    "Là Nhậm trưởng lão sao?" cô gái khó tin nói.

    "Hẳn là ngươi nhận thức được Nhậm trưởng lão, bởi vì Tinh Nguyệt Cũng chỉ có một người trưởng lão họ Nhậm, chính Nhậm trưởng lão giết Huyền Nguyệt Thần Nữ, buồn cười buồn cười, việc này hẳn là còn người khác biết, nhưng Nhậm Trung Bình cũng là sống rất tốt, lại mỗi ngày hưởng thụ anh mắt sùng kính của các ngươi. Như vậy, Ngươi còn nói Tinh Nguyệt Tông cao quý sao?: Nam tử Châm chọc nói.



    Cô gái kia cũng có một chút tin tức, bất quá vẫn phản bác nói: "cho dù thật là nhậm trưởng lão giết huyền Nguyệt trưởng lão, thì cũng chỉ là một mình hắn có tội, ngươi sao có thể nói Tinh Nguyệt Tông như vậy?!"



    "Năm đó lúc ta còn là một Thần nhân nho nhỏ, Huyền Nguyệt Thần nữ đã cứu ta, nụ cười của nàng ta vẫn ghi tạc trong lòng, nhưng những người Tinh Nguyệt Tông khác. Hừ, nhìn đều đáng ghét. tiểu muội muội, ngoan ngoãn theo ta đi, còn Tinh Nguyệt Tông ở thời điểm sát hại Huyền Nguyệt Thần Nữ ta đã hạ lời thề, nhất định phải trả thù người Tinh Nguyệt Tông!" nam tử nhe răng cười nói.


    "Ngươi nhu nhược!" Thâm âm Lâm Thiên lạnh lùng vang lên!



    " Ai?" Nam tử bật ngồi dậy thật nhanh đồng thời cũng lấy ra trung phẩm Thần Khí phi kiếm xoay quanh đỉnh đầu của hắn. "Nhậm Trung Bình là hỗn đản, ngươi không có thực lực giết hắn, lại đem cừu hận dẫn đến trên người cô gái vô tội, không phải là người nhu nhược thì là cái gì?" Lâm Thiên thản nhiên nói, thân hình nháy mắt xuất hiện ở trước mặt nam tử.

    "Nhậm Trung Bình là cường giả Thần Hoàng bát giai, cho dù cả đời ta tu luyện, cũng không thể trực tiếp tìm hắn báo thù, ta đem cừu hận dắt đến trên người Tinh Nguyệt Tông khác có gì sai chứ? Tinh nguyệt Tông cũng không phải thứ gì tốt lành" Nam tử cả giận nói.



    Lâm Thiên chỉ chỉ trên người cô gái nói:" nàng có cái gì sai? Nàng chỉ là đang ở Tinh Nguyệt Tông mà thôi, cừu hận đối với Nhậm Trung Bình sẽ dùng cô gái kia có thể giảm bớt một ít? Ngươi nói như vậy, vẫn là chỉ có thể nói ngươi là người nhu nhược!"



    "Ta, ta thừa nhận ta là một người nhu nhược, ngay ca Huyền Nguyệt Thần Nữ tốt như vậy cũng bị Oan mà chết. Thế gian này có còn thiên lý tồn tại sao? Nếu như vậy, ta còn làm người tốt làm gì? không bằng làm người xấu, ha ha ha ha!" Nam tử kia cuồng tiếu nói.

    Lâm Thiên nhíu nhíu mày, hắn nhìn ra được, nam tử này cũng không phải là một người bất trị, chính bởi vì nhất thời cừu hận che mắt thôi.

    Lâm Thiên thản nhiên nói:" Nếu Huyền Nguyệt Thần nữ biết được, nàng nhất định sẽ hối hận, năm đó như thế nào lại cứu một người hồ đồ như vậy? Nhậm Trung Bình giết chết Huyền Nguyệt Thần Nữ nhất định sẽ bị trừng phát, ngươi không nên lấy lý do này trở thành người ác."



    "A, hắn sẽ bị trừng phạt, Huyền Nguyệt Thần Nữ đều đã chết tám ngàn năm, ai trừng phạt hắn? Chẳng lẽ ngươi đi trừng phạt hắn sao?" Nam tử nhìn Lâm Thiên cười lạnh nói.



    Ta đi trừng phạt hắn, cũng không thể không được!" Lâm Thiên thản nhiên nói, tuy trước mắt mà nói, hắn không thể ra mặt tru sát một trưởng lão Tinh Nguyệt, nhưng đợi khi hắn đem Tự Do Thành nắm trong tay, đến lúc đó lấy quyền thế của hắn muốn trừng phạt một Nhậm Trung Bình xem như cũng không có gì khó khăn.


    Nam tử khinh thường nói: "Ngươi là cái thá gì? thực lực hỗn đản Nhậm Trung Bình là Thần Hoàng bát giai. Ngươi cũng không nên nói cho ta biết ngươi là Thần Hoàng cửu giai thậm chí là cao thủ đỉnh cấp Thần Hoàng, hoặc là ngươi có một người cha Thần Tôn cấp!"

    "Ta không phải Thần Hoàng cửu giai thực lực, cũng không có cha cấp Thần Tôn, nhưng là ta Lâm Thiên sẽ không nói suông, ngày Nhậm Trung Bình bị trừng phạt sẽ không cách quá xa!" Lâm Thiên trầm giọng nói.


    Nam tử cả kinh nói: "Ngươi là Lâm Thiên? Tề Thiên Các Các Chủ?" Lâm Thiên hơi hơi điểm gật đầu.


    Nam tử lập tức không chút do dự liền đem cấm chế trên người cô gái giải trừ, đồng thời xoay người nói: "Cô nương, thật có lỗi, ta gọi là Tô Hoành, hôm nay có nhiều mạo phạm, cô nương nếu có chút oán khí, cứ việc động thủ, ta nhất định sẽ không hoàn thủ."


    "Ngươi, ngươi trước kia có phải hay không cũng hại quá mấy tỷ muội khác Tinh Nguyệt Tông?" cô gái nói.

    Tô Hoành nét mặt già nua đỏ lên nói: "Này, việc hôm nay vẫn là lần đầu." Lâm Thiên ngạc nhiên, Tô Hoành thời điểm bắt đầu ngay cả hắn cũng bị lừa gạt, bất quá nếu bị lừa như vậy, Lâm Thiên vẫn là nguyện ý." Ngươi chưng từng hại qua tỷ muội Tinh Nguyệt Tông, ta sẽ tha thứ ngươi." cô gái kia nói.



    "Đa tạ cô nương, đa tạ đa tạ." Tô Hoành xoay người thi lễ nói." Lâm, Lâm tiền bối, ta Tô Hoành vô năng, không thể vì Huyền Nguyệt Thần Nữ báo thù, nhưng ngươi nhất định phải trừng phạt Nhậm Trung Bình, Huyền Nguyệt Thần Nữ tốt như vậy không nên chết oan." Tô Hoành nói,"ta là tiểu nhân vật nói chuyện không có phân lượng, nhưng nếu là Lâm tiền bối ngươi nói liền có thể tập hợp cường giả, đến lúc đó người Thần Giới từng chịu ân huệ Huyền Nguyệt Thần Nữ đều sẽ đứng ra."

    Lâm Thiên thản nhiên nói: "Việc này tương đối đơn giản, ta cam đoan, Nhậm Trung Bình nhất định sẽ chết, điểm này ngươi có thể yên tâm. Tốt lắm, ta phải đi rồi." Lâm Thiên nói xong, nháy mắt liền biến mất không thấy.

    Có lẽ làm một chuyện tốt giá trị nhân phẩm Lâm Thiên lập tức tăng lên,

    ba ngày sau, Lâm Thiên dễ dàng tìm được một khối lệnh bài đáng tiếc là, khối lệnh bài cũng không phải màu đen mà là màu đỏ, lệnh bài màu đỏ cũng là đã có hai khối.

    Nói đến khối lệnh bài màu đỏ lại buồn cười, lúc ấy hắn vốn là ở dưới một gốc cây đại thụ nghỉ ngơi, nhưng đột nhiên một chích Cự điểu từ trên đầu bay qua, không có công kích hắn, nhưng là lại đâm vào cây đại thụ, một trận lay động liền rơi xuống một khối lệnh bài màu đỏ!


    ****



    "Lệnh bài Màu đen a, ta muốn tìm một khối lệnh bài màu đen!" Lâm Thiên trong lòng thầm nghĩ lệnh bài có mười ba khối, nhưng trong đó cũng là không có một khối lệnh bài màu đen, trong lòng Lâm Thiên lại chờ mong gặp được bảo tàng, nhưng lại sợ đến lúc đó khuyết thiếu lệnh bài,

    Mười ngày sau, ý nghỉ lo sợ trở thành sự thật, Lâm Thiên phát hiện ở một đỉnh núi hiện có bảo tàng, nhưng là cần bốn khối lệnh bài, trong đó có một khối màu đen.


    "Hắc hồng lục tử,!" Lâm Thiên nhìn kia bốn màu lõm xuống bất đắc dĩ lẩm bẩm. Hắn không muốn buông tha chỗ bảo tàn vất vã mới tìm được này, đành nhất thời ở phía trên đình núi bày ra một cái trận pháp, sau đó mới đi bốn phía nhìn xem có lệnh bài màu đen không! Tiêu phí ba ngày thời gian, Lâm Thiên bày ra một cái đại Huyễn Sát Trận, Lâm Thiên nay là trận pháp cấp tông sư tiêu phí ba ngày thời gian mới bày ra trận pháp, dù là cao thủ cấp Thần Hoàng củng phải suy nghỉ có nên đi trải nghiệm hay không.

    "Hy vọng trong khoảng thời gian ngắn không có cao thủ lại đây Lâm Thiên trong lòng thầm nghĩ, bay khỏi đỉnh núi một đường tìm kiếm Lâm Thiên đem cảnh vật ven đường đều ghi tạc trong lòng, cứ như vậy nếu tìm được lệnh bài màu đen còn có thể thuận lợi trở về đỉnh núi kia, nói cách khác không có thần thức hỗ trợ cũng có khả năng trở về đỉnh núi kia.


    Tới đây ngừng nghe mấy bác, bộ truyện ít người theo dõi quá nên nhóm dịch không có làm tiếp. Sorry :(
     
  5. q7dauyeu

    q7dauyeu Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    31/57

    Bài viết:
    22
    Đã được thích:
    8
    Điểm thành tích:
    31
    Thôi xong đứt dây đàn :((
     
  6. nguoikhachmoi

    nguoikhachmoi Đại Gia Lầu Xanh Verified
    67/113

    Bài viết:
    866
    Đã được thích:
    312
    Điểm thành tích:
    67
    ôi buồn quá, truyện đang hay mà bị ngừng rồi hix hix
     
  7. chaycoi

    chaycoi Biết Quay Tay Verified
    37/57

    Bài viết:
    117
    Đã được thích:
    12
    Điểm thành tích:
    37
    Èo đang hay mà dừng tiếc quá.:(
     
  8. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified
    137/226

    Bài viết:
    4,763
    Đã được thích:
    2,880
    Điểm thành tích:
    137
  9. Trần khùng

    Trần khùng Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    10
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    1
    Tiếp Đi bác
     
  10. oOdarkangleOo

    oOdarkangleOo Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    30/57

    Bài viết:
    24
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    30
    Tiếp đi bác ơi, anh em đang chờ.
     
  11. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified
    137/226

    Bài viết:
    4,763
    Đã được thích:
    2,880
    Điểm thành tích:
    137
  12. Trần khùng

    Trần khùng Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    10
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    1
    Nao ranh thi dịch bac
     
  13. ngaupin

    ngaupin Xem Sex Lần Đầu Verified
    32/57

    Bài viết:
    34
    Đã được thích:
    11
    Điểm thành tích:
    32
    Thank chủ thớt.
     
  14. nguoikhachmoi

    nguoikhachmoi Đại Gia Lầu Xanh Verified
    67/113

    Bài viết:
    866
    Đã được thích:
    312
    Điểm thành tích:
    67
    bạn @toantoantoan1 ơi, làm full bộ này lun ik bạn ơi, nhiều ae đang hóng lắm áh
     
  15. boydaohoa.nhungFA

    boydaohoa.nhungFA Xem Sex Lần Đầu Verified
    32/57

    Bài viết:
    48
    Đã được thích:
    5
    Điểm thành tích:
    32
    Bạn dịch ơi giúp anh em dịch hết bộ đi, đã đi hơn nửa rồi giờ ngưng lun thì tiếc lắm. Mình bỏ 3 ngày 3 đêm đọc tới giờ đó. Hy vọng mọi nguời đừng xuống tinh thần mà bỏ lun. Rất nhiều người đọc bộ truyện này, chỉ là họ ẩn vs ít cmt thôi. Hy vọng nhóm dịch sẽ giúp anh em có full bộ truyện hay. Cảm ơn nhóm dịch rất nhiều
     
    toantoantoan1 thích bài này.
  16. osakaman

    osakaman Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    10
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    1
    Ặc:.... đọc giưa chừng đứt dây đàn
     
  17. toantoantoan1

    toantoantoan1 Đại Gia Lầu Xanh Verified
    97/113

    Bài viết:
    881
    Đã được thích:
    262
    Điểm thành tích:
    97
    Bạn chịu khó đọc bản convert bên truyenfull.vn đi :D

    http://truyenfull.vn/tinh-gioi/
     
    osakaman thích bài này.
  18. osakaman

    osakaman Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    10
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    1
  19. chaycoi

    chaycoi Biết Quay Tay Verified
    37/57

    Bài viết:
    117
    Đã được thích:
    12
    Điểm thành tích:
    37
    thề luôn vs bác dodjcd bản covert chỉ muốn đập luôn cái màn hình
     
Đang tải...
Similar Threads Diễn đàn Date
[Tiên hiệp, Dị Giới, Huyền Huyễn] Linh Vũ Thiên Hạ - Vũ Phong Truyện Tiên Hiệp - Kiếm Hiệp - Đô thị 14/7/17
[Di Năng, Tiên Hiệp, Huyền Huyễn] Đan Vũ Càn Khôn - Hỏa Thụ Truyện Tiên Hiệp - Kiếm Hiệp - Đô thị 19/5/17
Thần Khống Thiên Hạ ( Huyễn huyền - Tiên hiệp - Dị giới.) Truyện Tiên Hiệp - Kiếm Hiệp - Đô thị 22/3/17
[Tiên Hiệp- Huyền Huyễn] Tinh Giới - Tác Giả: Không Thần Truyện Tiên Hiệp - Kiếm Hiệp - Đô thị 15/10/13
[Huyền Huyễn] Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên - TG: Phong Lăng Thiên Hạ Truyện Tiên Hiệp - Kiếm Hiệp - Đô thị 5/5/13