1. Nếu bạn dùng GMAIL,Yahoo,Hotmail.. để đăng ký , xin vui lòng kiểm tra mail kích hoạt trong mục Spam/Bulk của gmail
    https://mail.google.com/mail/u/0/#spam
    Xin cảm ơn

Nhân Bản

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi Langthangvodinh, 22/5/18.

  1. Langthangvodinh

    Langthangvodinh Chơi gái lần đầu Verified
    37/57

    Bài viết:
    242
    Đã được thích:
    320
    Điểm thành tích:
    37

    Tin shock: SOI CẦU LÔ TÔ MIỀN BẮC CHÍNH XÁC VỚI NHỮNG CON SỐ TỪ HỘI ĐỒNG XỔ SỐ MIỀN BẮC CLICK NHANH ĐỂ NHẬN SỐ MỖI NGÀY

    Mới: Hướng dẫn sử dụng hệ thống report mới tại TTSH


    Nhân Bản
    [​IMG]
    [​IMG]

    [​IMG]


    [​IMG]


    [​IMG] Mục Lục[​IMG]


    Chương 10 - Bước ngoặt
    Chương 9 - Tập thể (4)
    Chương 8 - Tập thể (3)
    Chương 7 - Tập thể (2)
    Chương 6 - Tập thể
    Chương 5...........
    Chương 4...........
    Chương 3...........
    Chương 2............
    Chương 1............



    [​IMG]



    Chương 1

    Năm 2049.

    "Cảnh báo ô nhiễm không khí mức độ cao khu vực các tỉnh phía Bắc, người dân nên hạn chế thời gian di chuyển ngoài đường..."

    Bản tin ấy đã trở nên quen thuộc đến phát chán với cư dân thành phố này. Từ lâu lắm rồi, không còn bất kỳ ai biết được cảm giác hít thở trực tiếp như thế nào nữa. Không gian đặc quánh mùi nhựa đường cùng khói. Bầu trời lơ lửng màu vàng nhạt bất kể hoàng hôn hay bình minh. Và ở đâu bê tông, thép, kính tới, thì tại đó sắc xanh cây cỏ dần nhường chỗ cho những "cây cọc xám" đua nhau mọc lên. Người ta bảo, muốn phát triển, phải chấp nhận hy sinh. Một cái giá quá đắt.

    "Cuối cùng, như một hệ quả tất yếu, bán không khí sạch đang trở thành ngành dẫn đầu trong các lĩnh vực kinh doanh đắt giá nhất. Lẽ đơn giản thôi, con người thèm khát những gì tự nhiên và thanh khiết, trong khi chính họ vẫn đang ngày đêm đốt trụi những cánh rừng..."

    Thầy giáo già hăng say giảng, đầu hàng chăm chú lắng nghe. Cuối lớp, vài đứa chụm đầu nói nhỏ với nhau:

    - Mấy phút nữa hết tiết hả mày? - thằng gầy hỏi.
    - Tao lôi điện thoại ra lỡ mà bị tịch thu thì chết - thằng béo lo lắng.
    - Ngu, để dưới gầm bàn ấy.
    - Thế ngộ ông ấy phát hiện phải làm sao?
    - Xời, thôi kệ mày.

    Tiếng đập tay xuống bàn:
    - Hai em kia, đứng dậy.

    Thằng béo mắt sợ sệt nhìn quanh, còn ngay bên cạnh nó, thằng gầy vẫn bình thản như chưa hề có chuyện gì xảy ra vậy.

    Giọng thầy giáo trầm hẳn xuống:
    - Nhắc lại, lúc nãy thầy vừa nói gì?

    Thằng béo lí nhí:
    - Em khôn...
    - Im! - thằng gầy quay sang, rít nhỏ qua lưỡi - thưa thầy chủ đề ngày hôm nay nói về việc bảo vệ môi trường. Từ đầu tới giờ thầy vẫn đang nói nội dung đó.

    Thầy giáo lắc đầu thở dài, tay xoa lên trán:
    - Em định đánh trống lảng à Hoàng? Thầy nhắc em đến đây có phải mới lần đầu không?

    Cả lớp im bặt theo một cách đầy khó chịu. Thằng béo cúi gằm mặt xuống, nhưng thằng gầy vẫn ngẩng cao đầu, mắt nhìn ông thầy như đang oán trách.

    - Bao nhiêu tâm huyết thầy dồn vào bài giảng, còn em ngồi đây làm việc riêng ảnh hưởng các bạn khác. Em có biết tôi ức chế tới mức nào vì mấy thành phần cá biệt như em không?

    Thằng gầy nắm chặt tay, răng bậm vào môi. Nó chưa bao giờ thích học. Học với nó chẳng khác gì cực hình. Dạng như nó chỉ là cái gai trong mắt giáo viên. Nó biết. Đặc biệt với mẫu người truyền thống như thầy.

    - Tôi hỏi em thêm một lần cuối, liên quan đến phần em đã không nghe: em có muốn hít thở bầu không khí trong lành không?

    - Từ bé lúc mới sinh, mọi người có máy lọc rồi. Với em, thế là quá đủ - nó tỏ vẻ bất cần.

    Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía nó. Sao, nó chỉ nói lên suy nghĩ thật của nó, đâu giống mấy đứa giả dối theo sách vở. Nhìn làm gì?

    - Thôi được, tôi hết cách với em rồi. Mời em ra khỏi phòng - người thầy già chỉ tay về phía cửa.

    Tưởng đâu nó sẽ đứng lỳ ở đó, hoặc cùng lắm úp mặt góc tường như mấy lần trước. Nhưng không, nó quay lưng đi thẳng trong sự ngỡ ngàng của thằng béo và cả lớp. Bên dưới xì xào:

    - Thằng đấy bị điên à?
    - Chắc nó muốn bỏ học nhỉ?

    Thầy địa lý cất giọng:
    - Trật tự! Các em ổn định nhanh để ta tiếp tục. Nãy giờ xong phần nào rồi...

    Giọng nói kia nhỏ dần bên tai nó. Đi dọc hành lang, dãy tủ khoá hiện lên trước mắt. Mở ngăn tủ nhỏ, nó lấy mặt nạ của mình rồi cũng chẳng thèm đóng vào như cũ.

    Cầm thẻ học sinh quẹt qua khe, cửa lập tức mở. Càng tốt, chắc do ông thầy kích hoạt đây, đỡ phải mất công đi đường vòng.

    - Này...

    Nó ngoảnh đầu lại.
    - Cái gì?

    Là thằng béo. Nó nắm chéo cổ tay đằng trước:
    - Tao xin lỗi.

    Hoàng chạy đến gần, giơ nắm đấm:

    - Hơi tí mở mồm ra đã xin lỗi rối rít, bảo sao chúng nó toàn bắt nạt mày. Quay lại ngay, hoặc không tao đánh mày.

    Thằng béo lủi thủi bước vào trong. Bất chợt, một ý nghĩ loé lên trong đầu. Nó gọi vọng lại:

    - Lúc nào mày sẵn sàng, mọi người luôn chờ mày!

    Hoàng nhoẻn miệng cười. Vẫn có tên ngốc quan tâm cho mình nhỉ. Một kẻ đáng ghét, chẳng thể gần gũi bất cứ ai.

    Nó rảo bước nhanh thẳng tiến hướng bến tàu điện ngầm. Cái hệ thống với tốc độ xây dựng ì ạch nhất khu vực, rốt cuộc đầu năm nay (2049) cũng đã hoàn thành toàn bộ. Dòng người nườm nượp chỗ sân ga, ai cũng có những đích đến cho riêng mình. Nhưng nó thì không.

    Ngồi phịch xuống ghế, mi mắt nó trĩu nặng. Đêm qua, nó đã đi chơi xuyên đêm. Nó thèm được ngủ, dù chỉ là trong chốc lát.

    Bỗng đột nhiên, một bàn tay rắn chắc bóp mạnh vai nó:
    - Chỗ này ghế ưu tiên phụ nữ người già, mày bị mù à?

    Nó dụi mắt. Gã đàn ông cao lớn, bắp tay nổi gân xanh, cổ xăm hình rồng trợn mắt nhìn nó.

    - Em xin lỗi, em mệt q...

    Chưa kịp nói hết câu, gã kia đã túm cổ áo nó nhấc lên:
    - Tao ghét nhất vài ba cái thể loại loai choai đéo biết nhường nhịn là gì, hôm nay gặp phải ngay thằng oắt này. Vụ đây mày xác định rồi.

    Nó liếc nhìn xung quanh. Một ông lão chống gậy lim dim rung đùi. Một cô gái nhìn nó như sinh vật lạ. Chẳng ai sẵn lòng giúp nó cả, vì đơn giản họ không muốn chuốc vạ vào thân.

    - Ước gì mình thoát được nhỉ...

    Và đó là tất cả những gì nó có thể nhớ nổi, ngay trước khi tàu cua trật bánh. Mọi thứ đảo lộn, xoay vòng. Tiếng la hét thất thanh. Những cơ thể đập mạnh vào nhau, vào thành tàu, toé máu. Trước mắt nó, không gian tối sầm...


    [​IMG]
    [​IMG]
     
    Last edited by a moderator: 9/6/18
    Đang tải...

    Similar Threads Diễn đàn Date
    Nữ nhân nghiện lỗ đít. Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 8/8/18
    Bản hợp đồng bất ngờ... Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 7/2/18
    [Vụng trộm với nhân viên] - Đây không phải là truyện mà là sự thật Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 9/7/17
    Bản Hợp Đồng Tuyệt Vời Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 4/10/09
    Nhật Bản ký sự Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 29/11/07

  2. Ozconan

    Ozconan Dậy Thì Verified
    2/57

    Bài viết:
    54
    Đã được thích:
    15
    Điểm thành tích:
    2
    Mở đầu hay đó thớt ơi, hi vọng hnay được thêm chương mới của thớt nữa :)
     
    Langthangvodinh thích bài này.
  3. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified
    137/226

    Bài viết:
    4,765
    Đã được thích:
    2,885
    Điểm thành tích:
    137
  4. lovelace1712

    lovelace1712 Dân Chơi Verified
    37/57

    Bài viết:
    379
    Đã được thích:
    146
    Điểm thành tích:
    37
    Có vẻ là hay. Ủng hộ thớt
     
    Langthangvodinh thích bài này.
  5. Langthangvodinh

    Langthangvodinh Chơi gái lần đầu Verified
    37/57

    Bài viết:
    242
    Đã được thích:
    320
    Điểm thành tích:
    37
    Chương 02

    ...
    - Mạch bao nhiêu?
    - 5/20!
    - 2 tích AB-!
    ...
    - Não thiếu oxy, sốc toàn thân!
    - Giữ chặt vào!
    ...
    - Adrenaline 1 mg!
    ...
    - Ngừng tim!
    - Chuẩn bị sốc điện!
    ...
    - 200W/s, nạp!
    ...
    - 3, 2, 1, đánh!
    ...

    Nó nghe loáng thoáng như thế, trước khi tiếp tục chìm sâu trong hôn mê.

    ____________

    Đôi mắt nó mở ra đầy khó nhọc. Ánh sáng trắng hắt xuống làm nó bị chói. Phải mất một lúc, thị lực nó mới bắt đầu làm quen dần. Quái lạ... Tại sao cứ có cái cảm giác gì đó rằng nó không phải là mắt mình?

    Nó bắt đầu cố gắng nhúc nhích. Những ngón tay không còn theo lệnh từ não bộ nữa. Nó muốn ngẩng đầu dậy xem chuyện gì đang xảy ra, thì bất chợt cổ nặng như đeo chì. Càng cố gắng, chỉ càng thêm bất lực. Nó chẳng thể làm nổi bất cứ thứ gì ngoại trừ liếc nhìn xung quanh. Ý thức nó đang kêu cứu, nhưng không ai nghe thấy.

    - Bác sĩ, bệnh nhân 0631 tỉnh rồi! - giọng phụ nữ.

    Một lát sau.

    Từ đầu giường, bóng người mặc áo trắng cúi xuống sát mặt nó:

    - Bình tĩnh, bình tĩnh. Hít sâu. Hít sâu. Đúng rồi. Thở ra nhẹ nhàng. Thở ra nhẹ nhàng. Tốt lắm! Lại nào...

    Cơn hoảng loạn đã dần trôi qua. Lúc này nó thấy rõ hơn. Người đàn ông đầu hói, đeo kính tròn giơ ngón trỏ, bảo:

    - Nhìn theo ngón tay tôi nào.

    Chậm rãi, vị bác sĩ đưa tay sang trái, lên trên, qua phải, xuống dưới. Cổ nó xoay theo, đầy khó nhọc.

    - Rất tốt! Hôm nay đến đây là đủ. Giờ tôi sẽ cho cậu thư giãn.

    Ông lấy chiếc ống tiêm, bơm vào túi truyền dịch phía thành giường. Nó ngủ thiếp đi.

    ____________

    Ánh mặt trời xuyên qua rèm cửa làm nó thức giấc. Lại là giọng phụ nữ lần trước:

    - Bác sĩ!

    Lần này, thời gian chờ đợi ngắn hơn.

    - Cử động nhẹ thử cổ tay trái nào.

    Nó nghĩ sẽ dễ dàng. Thực tế như kiểu bó bột tập đi vậy. Đau kinh khủng, mà không la hét được.

    - Cậu chưa sẵn sàng. Để lần khác tôi sẽ kiểm tra sau.

    ____________

    - Hôm nay ta tiếp tục kiểm tra tốc độ hồi phục của cậu. Nào, cử động nhẹ nhàng cổ tay phải nhé.

    Nó dồn toàn tâm trí vào chỗ bàn tay. Lắc ngang, lắc dọc, quay vòng.

    - Tốt! Giờ, cử động các ngón tay.

    Nó nắm thành nắm đấm, rồi duỗi ra, vài lần.

    - Có tiến bộ! Đến lượt tay trái.
    ...

    Và mũi tiêm đưa nó trở lại giấc ngủ.

    ____________

    Cô y tá vừa kịp chạy đến bên nó. Nó buồn đái, dương vật bắt đầu cương lên, cồm cộm trong quần.

    - Để tôi thay ống cho cậu.

    Hai tay cô y tá kéo quần nó xuống. Nó cảm thấy xấu hổ. Mặc dù quá khứ đã từng quan hệ, nhưng bất lực trước một người lạ là điều nó không quen.

    Từ từ, bàn tay mềm mại rút dần đoạn ống đang cắm ngập trong niệu đạo nó. Tất nhiên, chẳng hề sung sướng gì.

    - Cố nhịn thêm chút nữa, xong cậu sẽ tiểu được.

    Cô y tá lấy một đoạn ống thông dài nửa gang tay rồi bóp gel bôi trơn lên mặt ngoài ống, và cả trên lỗ sáo nó. Nhịp độ vẫn chậm rãi như lúc rút ra. Nó sắp chịu hết nổi rồi.

    - Ok, đã xong.

    Dòng nước tiểu vọt qua đầu ống, chảy xuống bô ồ ồ. Một xúc cảm khoan khoái chạy khắp các ngóc ngách cơ thể. Dù không thể so được với xuất tinh, nhưng xét ở hoàn cảnh này thì cũng chạm tới phần nhỏ của thứ gọi là cực khoái.

    ____________

    Vẫn tiếng ông bác sĩ quen thuộc đầu giường:
    - Cậu đã mất 2 tháng kể từ khi vào đây. 2 tháng, và cuộc đời cậu sẽ thay đổi mãi. Nhìn đi.

    Ông cầm tấm gương soi giơ trước mặt nó. Lặng người. Ngỡ ngàng. Choáng váng. Cái gì thế này?

    Mắt trái nó giờ chuyển sang màu xanh nước biển, còn đồng tử thì co giãn như ống kính máy ảnh. Chưa hết. Ông bác sĩ vạch tay áo nó lên. Cánh tay phải của nó từ vai đến khuỷu trở thành thứ kim loại bọc silicone xa lạ. Cả đùi trái cũng vậy. Ông mở tấm vải trắng, và hai bàn chân nó đều có thể quan sát bộ khung kim loại tựa cấu trúc giải phẫu xương bên trong làn da nhân tạo gần như trong suốt. Lần đầu tiên từ khi tỉnh lại, nó lắp bắp:

    - Tôi... tôi... ông đã... làm... gì tôi?

    - Để yên tôi giải thích. Chúng tôi phải nỗ lực cứu sống cậu sau tai nạn đó. Cơ hội rất mong manh. Cậu là người thứ hai qua khỏi trong số hàng trăm nạn nhân, nhờ những thứ máy móc kia. Giờ cậu là dạng nửa người - nửa máy - thực sự - đầu tiên - trên thế giới.

    - "Thực sự đầu tiên trên thế giới"? Mình là gì? Con người? Hay quái vật? - hàng loạt câu hỏi đan xen cùng lúc xuất hiện trong đầu nó. Nó sợ hãi. Sợ chính bản thân mình.

    - Chuyện này là bất hợp pháp. Một cá nhân giấu tên tài trợ máy móc, và yêu cầu tôi nói cho cậu hiểu. Nghĩa là tôi đang tự đặt mình vào vị trí nguy hiểm, vì cậu. Hứa với tôi, giữ kín bí mật này.

    Đầu óc nó rối loạn bơi giữa mớ thông tin mới toanh dồn dập ập tới. Nó chỉ biết gật đầu.

    - Tốt, giờ ngủ đi.

    Ông bác sĩ chuẩn bị mũi tiêm. Tay chân nó vẫn còn bị cố định trên giường. Một người phụ nữ, nhưng không phải y tá, bịt mặt, mặc đồ đen, khẽ mở cửa. Ông bác sĩ vẫn không hề hay biết. Rồi cô ta khom lưng, nhón chân lại gần, tay cầm sợi dây cước. Nó định cảnh báo, nhưng không kịp. Ông ngoảnh đầu lại, lập tức sợi dây kia siết chặt vào cổ. Kẻ lạ mặt nhảy lên vai, quật ngã ông xuống sàn. Hai chân ông giãy đạp, yếu dần...
     
    Chỉnh sửa cuối: 22/5/18
  6. lovelace1712

    lovelace1712 Dân Chơi Verified
    37/57

    Bài viết:
    379
    Đã được thích:
    146
    Điểm thành tích:
    37
    Tay chân là máy thế giấu thân phận ntn nhỉ? Tò mò
     
    annhdieng94 thích bài này.
  7. kenci

    kenci Dân Chơi Thứ Thiệt Verified
    37/57

    Bài viết:
    510
    Đã được thích:
    269
    Điểm thành tích:
    37
    Hóng siêu phẩm
     
    Langthangvodinh thích bài này.
  8. Langthangvodinh

    Langthangvodinh Chơi gái lần đầu Verified
    37/57

    Bài viết:
    242
    Đã được thích:
    320
    Điểm thành tích:
    37
    lovelace1712 thích bài này.
  9. xnxxthandam

    xnxxthandam Mất Trinh Verified
    7/57

    Bài viết:
    169
    Đã được thích:
    42
    Điểm thành tích:
    7
    ?
     
  10. lovelace1712

    lovelace1712 Dân Chơi Verified
    37/57

    Bài viết:
    379
    Đã được thích:
    146
    Điểm thành tích:
    37
    Đừng trym cũng máy là đc
     
    Langthangvodinh thích bài này.
  11. Vn_victory

    Vn_victory Xem Sex Lần Đầu Verified
    2/57

    Bài viết:
    38
    Đã được thích:
    16
    Điểm thành tích:
    2
    Hấp dẫn đây =)))
     
    Langthangvodinh thích bài này.
  12. Langthangvodinh

    Langthangvodinh Chơi gái lần đầu Verified
    37/57

    Bài viết:
    242
    Đã được thích:
    320
    Điểm thành tích:
    37
    Chương 3

    "Nửa người nửa máy" tiếng Anh là "cyborg". Nhân vật chính thuộc dạng này.

    ____________

    Cảnh tượng ngỡ như chỉ có trên phim, nay đã xuất hiện ngay trước mắt nó. Cầm chắc cái chết, nó bò đến bên thành giường. Rầm một cái, người nó rơi xuống sàn đau điếng. Đau, bởi cả những thứ dây rợ chằng chịt đang cắm vào tay chân nó. Nhắm nghiền mắt, nó bứt từng chiếc ống. Nhưng vẫn không kịp. Cô ta luồn tay qua trước yết hầu nó, siết. Cảm giác còn kinh khủng hơn là bị sặc nước chết đuối. Rồi, trong cơn vô thức, nó chợt huých cùi chỏ trúng mạn sườn cô ta. Âm thanh kim loại chạm phải nhau vang lên. Vòng siết lỏng bớt ra. Nắm lấy cơ hội, nó liền giãy thoát khỏi tư thế khoá, nhanh chóng lật ngửa người, và dùng hết sức bình sinh dồn lên cú đấm quyết định vào ngực làm cô ta ngã ngửa. Xương ngón tay nó vỡ nát, nhưng nó không còn cảm nhận được cơn đau nữa. Tất cả những gì nó có thể nghĩ tới bây giờ là chạy và chạy. Lập tức, đống dây kia liền kéo nó ngã sấp mặt.

    Kẻ tấn công lồm cồm bò dậy, chạy về phía nó. Ở cái khoảnh khắc ấy, khi sự sống trở nên quá mong manh, một giọng nói bất chợt hiện ra trong đầu nó:
    - Cơ hội cuối cùng, chạy ngay!

    Hai tay nó chống xuống sàn, hai chân bật về trước giống kiểu con ếch chuẩn bị lấy đà. Cẳng chân bật lên, toàn bộ cơ thể nó rời khỏi mặt đất. Tất cả các ống dây đứt lìa. Điện tâm đồ thẳng băng. Một luồng sức mạnh vô hình đang dẫn lối, thứ mà chính nó cũng không thể ngờ nổi, vì chỉ mới vài phút trước đây thôi, nó vẫn còn là bệnh nhân phải nằm liệt giường. Độc mỗi ý chí sinh tồn thì chưa đủ. Tất nhiên, nó chẳng có nhiều thời gian để mà nghĩ ngợi lung tung. Cứ thế, nó cắm đầu cắm cổ, nhằm phía trước chạy thẳng. Ra đến chỗ hành lang lớn, đang phân vân chưa biết theo bên nào thì một người con gái mặc quần áo bệnh nhân như nó hét to:
    - Lối này!

    Tựa người sắp đuối nước vớ được phao cứu sinh, nó liền chạy theo cô gái lạ. Trên trần, biển chỉ dẫn "Exit" cho thấy cả hai đang đi đúng đường. Có điều họ không ngờ, đó là thêm vấn đề mới, nghiêm trọng hơn tiếp tục phát sinh: cửa thoát hiểm bị khoá. Đằng sau, kẻ sát nhân cũng đã bắt kịp.

    - Giờ phải làm sao đây? - cô gái run run hỏi.

    Mồ hôi nó vã ra. "Mình không thể đấu lại ả. Phải tìm cách khác".

    Nó liếc nhìn xung quanh. Một chiếc hộp cứu hoả. Không có búa. Chợt nhớ tới cái khuỷu tay kim loại, ngay lập tức nó huých vỡ kính. Cầm chiếc bình nặng gần hai chục cân mà nó thấy nhẹ bẫng. Bỗng cơn đau ở mấy ngón tay tiếp tục nhói lên. Ả sát thủ mở hết tốc lực tiếp cận vị trí nó. Nó buông tay, đầu hàng.

    Khi người ta chênh vênh bên bờ vực của tận cùng tuyệt vọng, chút ánh sáng le lói cuối đường hầm sẽ xuất hiện chỉ lối soi đường, cứu rỗi linh hồn đang hấp hối. Từ sâu bên trong tâm trí nó, giọng nói ban nãy lại vang lên, đanh thép:

    - Ném đi!

    Nó quăng nguyên chiếc bình xoay vòng giữa không trung, đập thẳng trúng người ả, ngã nhào. Chốt khoá văng ra, dòng khí phụt mạnh tạo thành màn sương dày đặc.

    - Này! - cô gái đồng hành thét.

    Giật mình như vừa tỉnh giấc qua cơn mê, vẫn còn việc cho nó làm nếu muốn thoát khỏi đây. Không cần suy nghĩ nhiều, nó lao mình đập vai vào cánh cửa. Uỳnh! Ổ khoá gãy. Chướng ngại vật khó nhằn nhất đã bị phá vỡ. Cả hai chạy thục mạng về phía cổng bệnh viện.

    Nó thoáng thấy trên bộ đồng phục người bảo vệ bê bết máu cùng vài vỏ đạn. Mặc kệ, chạy cái đã.

    ____________

    Dường như đã vượt qua giới hạn quá xa, tim nó co thắt dữ dội. Cô gái kia cũng dừng lại, thở hổn hển.

    - Vậy... là ta... thoát rồi... nhỉ? - cô gái hỏi.
    - Ừ... Chắc thế... - nó trả lời.

    Im lặng.
    Lát sau.

    Cô gái cất lời:
    - Ả... không đuổi ta... nữa chứ?
    - Chịu - nó lắc đầu.

    Tiếp tục im lặng.

    Ngày hôm nay đúng là kì tích và thảm hoạ cùng nhau song hành. Cuộc đời nó từ đây sẽ thay đổi vĩnh viễn, như vị bác sĩ kia nói vậy.

    Tiếng khóc thút thít. Nó quay sang bên cạnh. Cô gái ngồi áp mặt vào đầu gối, nước mắt chảy ròng ròng, nấc lên. Nó cảm thấy cần phải làm điều gì đó. Tay trái nó quàng qua cổ, kéo cô lại gần. Cô dựa đầu vào vai nó. Một cảm giác hạnh phúc đến lạ. Lần đầu tiên, nó có thể thực sự chở che. Những giọt lệ ấm thấm ướt nơi cổ áo.

    Bệnh viện này toạ lạc tại một vùng quê. Những cánh đồng cỏ dại mọc đầy, bởi người ta đang dần chuyển sang thâm canh trong nhà kính tập trung. Không khí nơi đây vẫn còn thở được, mặc dù có ô nhiễm. Ngày trước, trâu bò tha hồ gặm cỏ tại những nơi như thế. Nhưng bây giờ tuyệt nhiên không còn con nào. Chúng nó đã ở trong các nhà máy, đêm ngày bị nhồi ăn để nhanh chóng đủ tiêu chuẩn giết thịt. Việc sử dụng hoá chất kích thích đã bị cấm. Thay vào đó, con người biến đổi gene của chúng. Thế hệ từ thế kỷ trước (khoảng 1970 trở đi) hoàn toàn lạc lõng ngay tại quê hương chôn nhau cắt rốn của mình.

    Nắng hoàng hôn đỏ rực màu máu. Mắt nó và mắt em chạm nhau. Em đẹp thật. Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xinh. Đôi môi mọng phớt hồng. Cặp ngực phập phồng bung vài hàng cúc, để lộ khe suối sâu. Làn da trắng mịn tì lên người nó. Như có bản năng mách bảo, môi nó tìm đến môi em.

    Một dòng điện chạy khắp mọi ngóc ngách cơ thể nó, dựng đứng những lỗ chân lông. Nó giật mình, rụt lại.

    - Mình không cố ý.

    Cô gái mỉm cười:
    - Không sao.

    Liền sau đó, cô chồm dậy, dúi đầu nó xuống. Một cái hôn nữa, sâu hơn. Chút bỡ ngỡ ban đầu thoáng qua, nó hiểu cô gái lạ đã mở lòng. Thời gian như ngừng trôi.

    ____________

    Đằng xa, dãy hàng rào sắt ghi dòng chữ quen thuộc "C.A.H.N. Stop" chắn ngang đường. Chiếc ống nhòm chĩa về phía họ...

    ____________

    Phần sau sẽ tiết lộ sự thật về thân phận cô gái, và bức màn phía sau sự kiện ở bệnh viện. Nhắc lại chút nhé, mình không chủ đích chính trị hay gì đâu.
     
  13. Langthangvodinh

    Langthangvodinh Chơi gái lần đầu Verified
    37/57

    Bài viết:
    242
    Đã được thích:
    320
    Điểm thành tích:
    37
    Mọi người thấy khởi đầu này ntn?
     
  14. 63cnkd000

    63cnkd000 Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    31/57

    Bài viết:
    10
    Đã được thích:
    22
    Điểm thành tích:
    31
    Giờ truyện trên này toàn thấy kiểu tiên hiệp, kiếm hiệp là nhiều

    Quá hay bác ạ, đúng kiểu siêu anh hùng. . Cánh tay kim loại người ta nghĩ ngay đến winter soldier. .
     
  15. Langthangvodinh

    Langthangvodinh Chơi gái lần đầu Verified
    37/57

    Bài viết:
    242
    Đã được thích:
    320
    Điểm thành tích:
    37
    Chương 4

    Không phải siêu anh hùng đâu, chỉ là sinh tồn + chút viễn tưởng thôi.
    ____________

    Dù đã từng trải qua vài mối “tình” chóng vánh, nhưng nó vẫn không thể ngờ nổi một người con gái lại có thể chủ động nhanh tới vậy. Những đứa trước, hoặc đào mỏ, không thì cũng giả gái nhà lành. Nhưng lần này hoàn toàn khác. Hoàn cảnh bất đắc dĩ trở thành chất xúc tác đưa đẩy hai số phận lại gần bên nhau, cho họ cùng chung mục đích sống: sinh tồn. Gặp lúc khó khăn hoạn nạn, thứ còn cần thiết hơn cả tiền bạc chính là niềm tin. Có niềm tin mới khiến ta chấp nhận kề vai sát cánh cạnh một người xa lạ, để làm bạn đồng hành. Một cảm giác bình yên đến lạ.

    - Chít chít - mấy con chuột chạy biến qua chân, cả hai giật bắn mình, răng cắn vào môi, răng kia phập xuống lưỡi.

    - Đau quá! - cô gái hét lên.
    - Ây da! - nó xuýt xoa.

    Hai đứa bỗng quay sang nhìn nhau, cười phá lên. Khuôn mặt cô gái và cả gương mặt nó giãn ra, thảnh thơi.

    - Bất ngờ thật đấy? - nó cất lời.

    Cô gái bỡ ngỡ:
    - Chuyện gì?
    - Ngày hôm nay.

    Nó ngờ ngợ mình vừa bị lỡ mồm. Cô gái ngẩng đầu lên trời, ánh mắt xa xăm ném vào khoảng không vô tận.

    Nó gãi đầu, ấp úng:
    - Mình... mình xin lỗi - liền sau đó lấy tay vả má cái bốp - á!

    Nó tự vả bằng bàn tay phải bị thương. “Chết tiệt, ngu quá”, nó nghĩ. Cô gái thấy thế liền nhăn mặt, như thể chính cô mới đang chịu đau vậy; tay cô mềm mại cầm bàn tay nó, xuýt xoa:

    - Trời ơi, có bị làm sao không? Dại thế!
    - Ái! Trúng chỗ gãy rồi! - nó kêu.
    - Lỗi tại mình sơ ý quá - cô gái cúi gần tay nó - đang sưng, không ổn tí nào!

    Lần thứ hai trong đời, sau thằng bạn mập, có một người thực sự quan tâm vì nó. Tâm lý trách nhiệm trỗi dậy, đan xen với nỗi sợ không muốn kéo theo sự liên luỵ khiến người khác bị tổn thương dày vò nó.

    - Hết đau rồi! - nó khẳng định hùng hồn.

    Khoé mắt cô gái rưng rưng ngấn lệ như chực khóc:
    - Cậu không có được lời an ủi nào tử tế hơn à?

    Nó thở dài:
    - Mình biết... Mình chỉ là một tên khốn thôi.

    Im lặng vài giây, nó nói tiếp, giọng trầm ngâm:
    - Cậu lo lắng nhiều cho mình quá, mà mình lại chẳng đền bù gì được. Áy náy lắm chứ.

    - Không... - cô gái cụp hàng mi, rồi mở to mắt nhìn mắt nó - không có cậu, chắc mình đã chết dưới tay bọn đó lâu rồi.

    - Đừng cảm ơn mình - nó sửa lại thế ngồi cho thẳng lưng - mình chỉ cố chạy thoát thôi.

    Phía tây, mặt trời đã khuất hẳn sau mặt đất. Không gian nhanh chóng chuyển sang sắc tím. Tạo hoá thật thích trêu ngươi, cảnh lãng mạn tới không đúng lúc.

    - Nãy giờ quên chưa hỏi, tên cậu là gì ý nhỉ? - cô gái nhẹ nhàng.
    - Hoàng. Còn cậu?
    - La...

    Pụp! Mũi tên đuôi đỏ nhỏ xíu, nhọn hoắt, êm gái găm chính xác vào cổ cô. Chỉ vài giây ngắn ngủi, chưa kịp định thần để nhận thức chuyện gì đang xảy ra, mũi tên thứ hai cũng bắn trúng phần gáy nó. Tất cả mờ dần, nhoè đi. Nó buồn ngủ.

    ____________

    Tỉnh dậy, nó thấy xung quanh tràn ngập một màu trắng. Đầu và cổ nó bị cố định không cử động nổi. Tay chân cũng bị khoá trong vòng sắt. Từng lớp vải quấn quanh thân người nó, bó chặt. Ngay vùng miệng, vải cũng đè lên. Tim nó đập thình thịch.

    - Xác ướp Ai Cập, thảm hại chưa! Cyborg 0631, tiến hành phân tích! - giọng một người đàn ông nói tiếng Anh qua radio - giãy giụa vô ích thôi, chuột bạch ạ.

    - “Chuột bạch”? Mình là vật thí nghiệm ư? Lý do mục đích gì? - Tâm trạng nó điên loạn như muốn nổ tung. Hai mắt nó chỉ còn quan sát được cả cơ thể bị đưa vào một chiếc máy chụp cắt lớp. Dòng tia sáng bắn ra quét dọc toàn thân nó, vài lần.

    Giọng AI (trí tuệ nhân tạo) nữ vang lên:
    - Scan completed. Searching all resources (Chương trình quét hoàn tất. Đang tìm kiếm tất cả các nguồn lực).

    Tại sao? Tại sao lại là nó? Nó đã làm gì sai? Và bọn người kia là ai? Nó chẳng biết liệu mình có thể sống sót nổi hay không nữa.

    - Searching completed. Unregconizable organs found (Tìm kiếm hoàn tất. Phát hiện bộ phận lạ).

    Giọng radio lại vọng vào, nhưng lần này là cuộc đối thoại bằng tiếng Anh:
    - Kết quả nữ cyborg kia ra sao?
    - Thưa ngài, tương tự.
    - Biết ăn nói ra sao với Ed đây.

    Một lúc sau.

    - Ed, tôi vừa kiểm tra xong kết quả.
    - Và?
    - Bị đánh tráo. Không phải thiết bị của chúng ta.
    - Fuck! Có nhầm lẫn gì không?
    - Chắc chắn không.

    Tiếng radio xè xè.
    - Tiếp tục.
    - Thưa ngài?
    - Ta bảo TIẾP - TỤC? Nghe rõ chưa?
    - Rõ, thưa ngài.

    Nó khóc. Một cuộc mặc cả trắng trợn ngay trên cơ thể nó, bởi những kẻ hoàn toàn xa lạ. Nắp máy chụp tách sang hai bên, thay vào đó là hai tấm vật liệu trong suốt khác đóng vào, đóng luôn cả chút hy vọng mong manh cuối cùng còn sót lại của nó.

    - Anatomy process, begin (Quá trình giải phẫu, bắt đầu).

    ____________

    Còn tiếp...
    To be continued...
     
  16. cường lion

    cường lion Chơi gái lần đầu Verified
    37/57

    Bài viết:
    279
    Đã được thích:
    138
    Điểm thành tích:
    37
    Hay lắm bác ơi
     
    Langthangvodinh thích bài này.
  17. Langthangvodinh

    Langthangvodinh Chơi gái lần đầu Verified
    37/57

    Bài viết:
    242
    Đã được thích:
    320
    Điểm thành tích:
    37
    Chương 5
    Một cái tên.

    ____________

    Nó bị đánh dấu bằng những con số vô nghĩa, vô nghĩa y như chính bản thân cái cuộc thí nghiệm ngu xuẩn này vậy. Mà khoan, cô gái đi cùng mình tên là gì thế nhỉ? Nó chua chát. Có lẽ đến tận lúc chết, nó vẫn sẽ day dứt mang câu hỏi đó theo xuống nấm mồ sâu. Hay đơn giản hơn, đếch tồn tại mồ mả gì hết. Núp bóng dưới chiêu bài "phục vụ khoa học" thường thấy dùng để che đậy mấy vụ kiểu này, nghiễm nhiên nó sẽ trở thành "người hùng hy sinh cao cả nhằm cống hiến cho nhân loại" chăng?

    Tiếng AI vô hồn:
    - Warning, error: Unnamed. Refreshing system (Cảnh báo: lỗi không xác định. Hệ thống đang tái sắp xếp).

    Bên ngoài, cảnh tượng bắt đầu trở nên náo loạn:

    - Cái quái gì đang xảy ra vậy?
    - Tôi không biết!
    - Bình tĩnh nào, mọi việc sẽ ổn cả thôi.

    Đúng lúc đó, AI thông báo, dội một gáo nước lạnh vào hy vọng của nhóm người kia:

    - Refresh failed. System will be restarted in 10 seconds (Tái sắp xếp thất bại. Hệ thống sẽ khởi động lại trong vòng 10 giây).

    Mớ âm thanh tạp nham truyền vào phòng thí nghiệm:

    - Ai đó làm ơn tắt ngay cái cỗ máy chết tiệt đấy đi!
    - Câm mồm! Cậu muốn ta mất sạch dữ liệu hay sao hả?

    - 9...
    - Dừng nó lại!

    - 8...
    - Tôi không thể! Ta mất quyền điều hành rồi!

    - 6...
    - Thử thêm lần nữa!

    - Restart confirmed (Khởi động lại, chấp thuận).

    Tất cả đều ngơ ngác, chết lặng. Mọi việc đã vượt ngoài tầm kiểm soát quá nhanh và quá xa. Toàn bộ ánh đèn vụt tắt. Chuông báo động hú vang. Tiếng bước chân rầm rập.

    Vòng sắt cố định tay chân nó bất ngờ mở ra. Cả dây chằng buộc vùng đầu cổ cũng tự động được tháo xuống. Nắp máy trong suốt tách rộng, tạo điều kiện cho nó chui ra ngoài. Mặt kính trơn tuột khiến nó ngã nhào.

    - Đứng dậy, cậu bé! - tiếng người bị bóp méo.
    - Ông là ai? - nó hỏi.
    - Cậu có 5 phút trước khi hệ thống hoàn tất tái khởi động. Chạy hết tốc lực theo chỉ dẫn của tôi.

    Nó ngờ vực:
    - Sao tôi phải tin ông?
    - Tôi đã hack vào mạng lưới. Cậu không còn cơ hội để chần chừ hay chọn lựa. Sống hoặc chết, thế thôi. Chạy mau!

    Nó vắt chân lên cổ, co giò chạy. Cửa phòng mở toang. Vừa lao qua dãy hành lang hẹp, phía trước vài tên cảnh vệ đã phát hiện, hô hoán.

    - Nó đấy!
    - Đuổi theo!

    Nó quay đầu chạy ngược về phía phòng thí nghiệm ban nãy. Tuyệt vọng.

    - Lối thoát hiểm, bên phải!

    Đang thuận đà, nó liền lách người chuyển hướng. Uỳnh một cái, cánh cửa chống cháy dày bật mở. Cầu thang bộ dốc ngược lên trên, hun hút.

    - Leo 30 mét nữa sẽ tới mặt đất. Cố lên!

    "30 mét... Bằng cả toà nhà cao mười tầng... Đùa mình à?" - nó nghĩ.

    Sau lưng nó, đám cảnh vệ cũng vừa bắt kịp. Một tên giơ súng bắn. Tên khác vội lấy tay gạt đi. Viên đạn sượt qua đầu nó.

    - Đồ ngu! Giữ mẫu vật sống, không thì toi cả lũ bây giờ!

    Chiếc camera hình cầu gắn trên lối vào phòng thí nghiệm hạ xuống. Khẩu sáu nòng nhỏ chĩa ra ngay bên trái camera. Những mũi tên gây mê phóng vun vút cắm trúng mục tiêu. Bọn lính đổ rạp đồng loạt như rạ.

    - Kế hoạch B. Đường cũ!

    Tim nó đập thùng thùng. Do mệt phần nào, nhưng sợ hãi mới là chủ yếu. Cảm giác cứ như phim hành động vậy. Nó hít một hơi thật sâu, rồi tiếp tục chạy.

    - Còn cô ấy thì sao? - nó nói to.
    - Mặc kệ đi!
    - Không!
    - Cậu có bị thần kinh không?
    - Cứu cô ấy, hay ông muốn tôi dừng lại?
    - Được rồi. Cùng đường, rẽ trái!

    Thêm một cánh cửa nữa nhìn y hệt nơi nó bị giam giữ. Bóng người loạng choạng vịn thành tường. Chính là cô gái đó! Toàn bộ vải cuốn trên người cô đã bị tháo hết, để lộ cơ thể trong tình trạng khoả thân. Nó vui mừng hét lớn:

    - Mình đây, mình đây!

    Cô gái oà khóc, dang rộng cánh tay. Nó chạy đến bên cô. Hai người ôm chặt lấy nhau, nức nở.

    - Lạy Chúa, đéo có thời gian bày tỏ tình cảm đâu! 3 phút nữa thôi!

    Sực nhớ ra việc quan trọng, cả hai rời ra, vội vàng lấy đà:

    - Sẵn sàng chưa? - nó hỏi, chắc nịch.

    Cô gái gật đầu. Hai người cùng xuất phát. Cặp ngực cô nảy tưng tưng. Đột ngột, đầu gối cô bỗng khuỵu xuống.

    - Cậu ổn chứ?
    - Thuốc mê... Bỏ mình lại đi.
    - Không - nó khẳng định.
    - Xin cậu, làm ơn. Hai ta sẽ chế...

    Nó bế thốc cô đặt lên vai. Chỗ bàn tay bị thương tê liệt cảm giác. Cô gái gục đầu vào cổ nó:

    - Cảm ơn cậu.
    - Không có gì.

    Rồi nó quát:
    - Tôi cần lối thoát!

    Giọng méo đáp lại:
    - Thang máy, thẳng đến tận cùng!

    Lúc ở bệnh viện, nó đã thấy ảo giác ánh sáng cuối đường hầm. Nhưng hiện tại thì thậm chí chỉ là ngõ cụt. Tốp cảnh vệ dàn trận hàng ngang, bắc loa gọi:

    - Đầu hàng ngay đi, các người sẽ được hưởng khoan hồng!

    Từ bao giờ mà nó bị biến thành tên tội đồ thế này? Tội vì đã tham sống sợ chết ư? Nếu quả thực vậy thì ai trên đời cũng đều có tội cả.

    Và hy vọng luôn tới từ những thời điểm ít ngờ nhất. Tiếng kim loại kêu xoành xoạch. Cánh cửa sau lưng nó từ từ kéo mở. Một luồng sáng trắng hắt ra. Cứu tinh! Nó cõng cô chạy vọt qua cổng nhảy vào thang máy. Ròng rọc cuốn thang lên tận mặt đất.

    ____________

    Cửa thang mở. Cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt nó là hàng rào dây kẽm gai cùng rừng cây bạt ngàn. Chiếc xe hiệu Hummer đen bóng đang chờ sẵn. Người đàn ông đeo kính khoác áo blouse trắng giơ tay trấn tĩnh:

    - Hey, đừng sợ, đừng sợ! Tôi đây, giọng giả hướng dẫn cậu đây mà! Nào, lại đây! - cử chỉ nhẹ nhàng mời gọi.

    Nó đặt cô gái ngồi phịch xuống, thở một hơi mạnh như vừa từ cõi chết trở về. Người đàn ông lạ mỉm cười:

    - An toàn rồi, cậu bé!

    Rất nhanh, gã lấy trong túi áo khoác mũi tiêm nhanh chọc vào cổ nó. Mắt nó long sòng sọc.

    - Biểu cảm khi bị phản bội, nhỉ? Tuyệt vời!

    Cô gái liền gào thét:
    - Không, Hoàng, khô-ô-ô-n-n-g!

    Từ đó, chuỗi ngày dài của cuộc đời nó mới chính thức bắt đầu.

    ____________

    Phần sau sẽ có cảnh tình dục khá nặng nhé.
     
  18. Thương Sún

    Thương Sún Thiếu Gia Lầu Xanh Verified
    117/226

    Bài viết:
    644
    Đã được thích:
    1,051
    Điểm thành tích:
    117
    Rất phong cách của em trai. A nghĩ vậy.! Như là có cái riêng từ lâu rồi, chứ k phải là đầu tay nữa. Nhân văn
     
    Langthangvodinh thích bài này.
  19. Langthangvodinh

    Langthangvodinh Chơi gái lần đầu Verified
    37/57

    Bài viết:
    242
    Đã được thích:
    320
    Điểm thành tích:
    37
  20. Thương Sún

    Thương Sún Thiếu Gia Lầu Xanh Verified
    117/226

    Bài viết:
    644
    Đã được thích:
    1,051
    Điểm thành tích:
    117
    Nhưng mà a không ủng hộ sex nặng. Thích những điều bình dị trong cuộc sống hơn, ví dụ như tản văn của e.
     
    Langthangvodinh thích bài này.