Say nắng gia sư của em trai (T/g: wuwu123 - vozer)

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi istill..., 25/7/12.

  1. singlestar

    singlestar Biết Quay Tay Verified

    Bài viết:
    139
    Đã được thích:
    1
    Update ngày 29/08/2012: thứ tư , ngày thứ 31 yêu nhau
    Nếu dúng là 49 ngày thì mình còn 19 ngày nữa, kể cả ngày hôm nay. Buổi chiều hôm qua là ngày hạnh phúc nhất, đánh dấu 1 mốc quan trọng trong tình yêu đầu đời của mình. Sáng sớm thức dậy là thấy cả chục tin nhắn, mình lại nghĩ là tin nhắn của em gia sư như 30 tin nhắn hồi trước nhưng tin nhắn của em gia sư có 1 tin nhắn còn lại là 1 tin nhắn của nhỏ H, nhỏ này lâu ngày lại xuất hiện 1 lần, 1 tin nhắn của nhỏ Nhung, cũng bắt đầu trở lại sau khi bày trò đê tiện và 7 tin trống của thằng D, nó thức suốt đêm để mà nhắn. Đúng kì thực là khó hiểu và nguy hiểm, chẳng biết nổi nó đang toan tính gì trong đầu và sao đến bây giờ mới xuất hiện và đúng lúc như thế. Dù gì thì mình thời gian yêu còn không có nhiều do dạo này bận rộn nên mình cũng chẳng có nhiều thì giờ để mà để ý tới những người phá đám, mình biết cũng nên cẩn thận nhưng không việc gì phải quá để ý tới những người đó.

    Có nhiều người thắc mắc là sao em gia sư biết tiếng nhật thành thạo?, thực chất em gia sư chỉ học thêm tiếng nhật chứ ko phải là biết rõ tiếng nhật, còn guitar, em ấy đánh tốt nhưng không phải là không sai, thậm chí ngay khúc đầu em gia sư đánh sai 2 lần lạc âm hoàn toàn, 2 lần sau mới đỡ hơn xíu. Mình tin là ở nhà em gia sư cũng có đàn qua bài này, vì bài này có trong điện thoại và em gia sư cũng thường nghe. Còn chuyện nhiều người nói em gia sư quá ảo vì quá hoàn mĩ, thực chất mà nói công tâm, liệu những người mới biết em gia sư ở đoạn đầu, khi hút thuốc uống bia và có quá khứ dày đặc, có còn cho là em gia sư hoàn hảo hay là 1 cô gái đáng thương. Mà nếu đã đáng thương thì không thể gọi là hoàn hảo.

    Nói tóm lại mình nói lần cuối với mấy thím, chuyện hay truyện của mình có 3 giả thiết, tùy vào sự cảm nhận của mỗi người
    GT1: Là thật, tin đó là câu chuyện của mình, một người tường thuật lại câu chuyện. Và vì tin nên luôn tìm đc lí do để lí giải cho những điểm ngẫu nhiên quá mức. Tin ở đây thực chất ko hề mất mát gì, thay vì sợ ng khác gạt mình thì tin cũng chẳng sao, khỏi mất công dò tìm những điểm ko logic.
    GT2 :Là bịa, là giả, không tin đó là câu chuyện mà là câu Truyện. Cũng được mà, nếu là truyện thì cứ đọc thôi, lăn tăn làm gì có được gì đâu, cuộc sống này là thực hư lẫn lộn. Mấy thím coi nó là bịa, đọc xong thì cũng chẳng chết đâu. Nếu tin nó là bịa, thì đừng moi móc ra, vì người bịa giỏi cỡ nào cũng có lúc sai xót, quan tâm làm gì
    GT3: Bán tín bán nghi, những người này chắc nhiều, mình thành thật khuyên những người ở dạng này nên chuyển sang GT2 cho khỏe
    Cám ơn mọi người góp ý cho mình nhiều lắm, nhưng tính mình rất kì cục ở điểm là mình không thích bị soi mói quá nhiều, vì mình chỉ muốn chia sẻ, cho lời khuyên hay góp ý chứ mình không thích là cố gắng viết theo ý của mọi người là trở nên thực tế, ít biến cố hay có vài người là kêu dạo này chuyện có ít biến cố, cần thêm vào để chuyện hấp dẫn. Hi vọng mọi người cho mình viết theo những thứ mình nghĩ, những thứ diễn ra, cảm xúc của mình, tâm trạng mình. Có rất nhiều ý kiến khiến mình tỉnh ngộ, cũng có những người hóng hằng ngày, hay những người vào troll rất vui, làm cho mình đọc cmt mà nhiều khi đang buồn cũng cười như điên. Tất cả mọi người cũng làm động lực của mình đế cố gắng, chứ mình nói thực với mấy thím, nhiều khi nản viết value, vì viết cũng mất nhiều thời gian rồi còn bị nói câu view này view nọ, rồi còn bị kêu CDSHT, bịa truyện, rồi moi móc đủ thứ trên đời làm mình nản và nhiều lần mình muốn bỏ ngang. Vậy nên thím nào đọc thì đọc, không đọc thì thôi mình ko ép nên đừng nói này nói nọ, ừ thì CDSHT, hay là câu view, thì mấy loại đó đâu đáng để mấy thím quan tâm, nên kệ nó đi.
    ĐƯỢC KHÔNG?

    Sáng ngày thứ tư em gia sư vẫn chở mình đi học bình thường, mọi thứ diễn ra như mọi ngày, mình vẫn ôm em. Chỉ có điều đơn giản là em nhớ ngày kỉ niệm 1 tháng yêu nhau hay em cũng đếm đủ 49 ngày, mình cũng ko biết khi ấy mình sẽ ra sao? Đơn giản là chấp nhận hay ***g lộn lên vì đau đớn. Nếu nó đến thì cũng phải đối mặt dù mình luôn tin mình là ngoại lệ trong trò chơi 49 ngày đó. Tâm trạng mình hiện tại vui, nhưng lại lẫn lộn nhiều thứ
    Chiều hôm qua, em gia sư có nói : ‘thực ra bất cứ cái gì cũng có giới hạn, kể cả tình yêu’. Mình mông lung về câu nói đó, chắc nó cũng gợi gì ấy. Khi con người ta tổn thương quá nhiều thì mật ngọt càng làm người ta e sợ. Mình có cảm giác em muốn chạy lại phía mình, nhưng em còn nhiều thứ sợ hãi, cản bước chân em và vì bị thất vọng quá nhiều lần đến mức em ko tin thứ là tình yêu đó, em có thể nắm bắt. Điều đó cũng giống như lòng muốn bước mà chân ko thể nhấc.

    Trưa em gia sư đón mình đi về nhà, rồi em cũng về nhà. Mình về nhà thì mẹ đã về sẵn, mình khi vào tới cửa thì thấy đôi dép mà mình đinh ninh là của nhỏ Nhung, mình vừa nhìn thấy là mình nhớ lại cái tối thứ bảy đen tối nhỏ Nhung gây nên. Nhưng mình cũng cố gắng trấn tĩnh bình thường, cứ lơ nó đi cho khỏe chứ ở đó mà lằng nhằng với nó hay tỏ ra ghét nó thì nó càng tưởng nó làm hay, nó được quan tâm và càng làm tới. Loại người như nhỏ Nhung là tiểu thư con nhà giàu, chắc đang buồn chán nên kiếm trò chơi cho qua ngày chờ ngày đi du học. Không phải là tranh giành hay là gì, mà chỉ đơn thuần là coi như trò chơi giải trí. Càng nghĩ thế mình càng mất hết thiện cảm với nhỏ Nhung, dù thực ra, chẳng có thiện cảm gì với nhỏ.
    Mình vào nhà thì mẹ mình với nhỏ Nhung đang xem quần áo gì trong phòng nên mình đi thẳng vào phòng mình, đóng cửa luôn tránh phiền. Mình vào phòng thay đồ rồi onl liền, mình mở nhạc nên chẳng nghe gì ở bên ngoài, cũng chẳng quan tâm,mình định là không ăn cơm chung với mẹ và nhỏ Nhung, mình sẽ ăn sau đó. Cứ giáp mặt với nhỏ Nhung là mình thấy khó chịu, nên chắc cơm nuốt ko trôi. Không biết có phải do mình ích kỉ nhỏ nhen để bụng hay không chứ thực tình mình ko ưa nổi nhỏ, nhất là sau cái hôm ấy. Cứ thấy trong cổ họng có gì gợn gợn, gọi là ghê sợ hay là ngán ngẩm cũng ko rõ. Mình thề là mình chưa từng có cảm giác đó với bất kì ai.
    - ‘ra ăn cơm’, là điện thoại của mẹ mình gọi mình ra. Chắc lúc nãy mẹ mình gõ cửa mình ko nghe.
    Mẹ mình nói xong là cúp máy liền, mình cũng biết là ko nên chống đối nên mình đi ra. NHỏ Nhung chẳng dám nhìn mặt mình, nó hơi cúi mặt, mình nghĩ thì ra nó còn biết quê. Mình ngồi xuống bàn, cách nhỏ Nhung 1 cái ghế, lần này nhỏ cũng mặc quần đùi tới nhà mình. Mình cắm cúi ăn chẳng nói câu gì, mẹ mình với nhỏ Nhung nói chuyện gì đó về cái áo
    - ‘xin lỗi anh’, nhỏ Nhung nói khi mẹ mình vừa đứng lên bỏ vào phòng nghe điện thoại
    Mình chỉ lắc đầu ko nói gì, lại cắm cúi ăn, nhỏ Nhung có vẻ ko hài lòng, nhỏ nói thêm
    - ‘em ko cố ý, đó là mẹ em mời tới’, nhỏ Nhung nói thành khẩn như vẻ nói thiệt, mình cũng chẳng quan tâm, ai mời ai thì sự việc cũng xảy ra rồi, ko tính nữa, nhưng cái việc nhỏ Nhung như châm ngòi bằng câu nói tố cáo em gia sư có hình xăm thì còn gì để nói nữa
    - ‘bỏ qua đi, miễn sao giờ em đừng lại gần anh là anh cám ơn’, mình nói và giữ giọng nói lạnh lùng, chính mình cũng thấy phũ phàng nhưng mình không thể nào nói nhẹ nhàng hơn đươc
    - ‘em ko cố ý mà’, nhỏ nói ráng thêm, lúc này mình quay sang nhìn nhỏ, nhỏ Nhung đi đâu cũng trang điểm, mắt còn ươn ướt như sắp khóc.
    - ‘ok, nhưng chuyện đó ko quan trọng, chuyện anh hi vọng là em dừng cái ý nghĩ trong đầu em lại, và đừng phiền anh’, mình nói hàm ý, ý muốn nhắc tới việc nhỏ đang nghĩ đem mình và em gia sư ra làm trò chơi. Mẹ mình ko biết làm gì mà lâu, mãi cũng chưa ra
    - ‘anh quá đáng quá’, nhỏ nói to có vẻ tức tối.
    - ‘gì nữa, anh vậy đó, em làm vậy đc gì, không thấy anh có ng yêu àh?’, mình nói với nhỏ, chậm nhưng lạnh lùng.
    - ‘thì sao, liên quan gì tới em’, nhỏ nói, giở giọng liền, mình cũng hết biết nói gì, cứ thấy không đáng. Nên mình lắc đầu đang tính bỏ vào
    - 'sao?' , nhỏ Nhung hất mặt nói, có lẽ mình làm nhỏ tức nên nhỏ lòi đuôi
    P/S: em up 1 mẩu cho mấy thím đợi em, mai em up tiếp, tại đi về mệt nên viết ko đc nhiều, cảm ơn mấy thím nhớ

    Cái này có hôm qua mà chẳng ai mang qua đây cho anh em đọc nên mình copy qua cho anh em có thuốc
     
  2. Playgirl.badboysjk9x

    Playgirl.badboysjk9x Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    976
    Đã được thích:
    2
    Hình như cái comment trên này k đọc chap vừa r thì phải hay đọc mà k hiễu ... Bó tay :| ...
     
  3. chuotngay

    chuotngay Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    12
    Đã được thích:
    1
    wuwu123
    Junior Member

    Join Date: 06-2012
    Posts: 22

    Đang lên voz xem thì em gia sư gửi bức thư này, đọc xong em thấy buồn lắm mấy thím ạ. Em có ngờ đâu 49 ngày đến nhanh thế!?



    Những điều muốn nói với anh T' ế vợ. Ghi ngay, ghi nhanh kẻo sẽ quên, kẻo không kịp dòng cảm xúc lúc này!
    Điều e thật sự mong là có thể gặp anh, nói thẳng với anh những suy nghĩ của e và để nghe anh nói. E đã từng hạ quyết tâm như thế nhưng e đã thất bại. Bởi lẽ chỉ cần nhìn anh, thấy anh cười, nghe anh nói là e lại mềm nhũn ra. E thật sự ko tài nào quên anh đc. Chỉ có những lúc một mình như thế này e mới nói hết đc lòng mình. E ước chi mình có thể mạnh mẽ đối diện với anh, với tình cảm của chúng ta.
    Haiz!!! E lại sắp phải nói ra điều e ko muốn nhất rồi đây. Điều mà e đã 2 lần muốn đề cập với anh. Đúng hơn là 1 ngày sau khi mẹ anh bảo em ra ngoài nói chuyện và nó kéo dài mãi đến sau ấy chứ. Giờ lại lặp lại, ko biết nên bắt đầu từ đâu đây. Từ đầu anh nhé!
    Đừng hỏi e tại sao yêu anh. Vì chính e đôi khi cũng đi tìm câu trả lời cho câu hỏi ấy nhưng kết quả vẫn cứ là: e ko biết nữa, ko biết vì sao mình lại yêu anh nhiều đến vậy. E cũng ko ngờ điều đó lại xảy ra với e đó. E ngày trước – trước khi quen anh – vốn là cô bé cứng đầu cứng cổ nhất, cả trái tim dường như cũng đóng băng nốt ý. À cũng ko đúng, trái tim e vẫn biết đập nhịp yêu thương đó chứ, nó vẫn cảm nhận rất rõ tình cảm của ai là dành chân thành, nó đôi khi cũng lỗi nhịp ấy chứ nhưng ko hiểu sao khi mở cửa trái tim đón nhận một ai đó thì toàn bị lừa dối và lợi dụng 1 cách hết sức trơ trẽn. Cho đến khi gặp anh. Anh đã đập nát cánh cửa trái tim e và ở mãi trong đó chẳng chịu ra cho đến bây giờ.
    Em – trước ngày quen anh luôn mơ về một ny thật sự dành cho riêng bản thân mình, mơ về một tình yêu như trong các truyện cổ tích thời hiện đại như Tấm Cám chẳng hạn, mơ về một người có thể cùng e bước đi thật chậm rãi trong tình yêu đó, để được vơi đi phần nào nỗi buồn trong quá khứ đã in hằn trong em. E mơ và e nghĩ một khi đã gặp tình yêu đích thực như anh e sẽ yêu bằng hết con tim và cố gắng giữ cho đến trọn đời. Có lẽ vì thế mà e luôn thận trọng với những người đến với e.
    Em – ngày gặp anh. Không hiểu vì cớ gì e lại e yêu anh – người mà e chẳng biết tí gì chứ đừng nói là hiểu. Khi hiểu anh phần nào rồi thì e mới nhận ra rằng anh là người e hằng mơ, thậm chí là hoàn hảo và E đã thật lòng yêu anh. E hi vọng ty của e và anh đủ lấp đầy mọi thứ, sẽ vun đắp cho tất cả.
    Nhưng đến hôm nay e nhận ra rằng, ty hai đứa mình thiếu mất điều quan trọng nhất. Có thể là do ty chưa đủ lớn, cũng có thể đó là do chúng ta đã quá vội vàng. Đó là niềm tin.
    Thật ra e đã từng rất tin tưởng ở anh. Chỉ cần nghe anh nói thôi là e cứ mặc định những điều đó là đúng, là sự thật. E tin anh cho đến ngày 24/8 ý. Bước sang ngày 25 có một chút gì đó giảm sút. E đắn đo, e suy nghĩ, e mâu thuẫn với chính bản thân mình. Rồi e dối lòng hay e ko chiến thắng đc trái tim e: e lại tin anh. Tin để rồi yêu anh nhiều hơn nữa.
    Nếu anh cũng yêu e, chỉ cần trái tim anh có dành một nhịp nào đó cho e thôi thì e tin rằng anh sẽ nhận ra tình yêu e dành cho anh nhiều như thế nào. Phải chăng yêu anh nhiều thế là e đã sai, hay tại vì sao mẹ anh lại đối xử với e như vậy. Hết lần này đến lần khác mẹ anh cứ dày vò tâm trí e. Anh thừa biết e đau đớn sau nụ cười đó cỡ nào mà. Hay tại anh quá hiểu về e nên mới thế.
    anh biết không e thích cái câu anh nói gần đây: ‘anh bước thêm 1 bước, tiến về phía trái tim em. Bước nhỏ chậm chạp nhưng chắc chắn, em phải ngồi yên đó, để anh bước tới gần, em phải ngồi yên đó, để anh chạm vào em’. Uhm, e không dám đứng yên nhìn anh bước tới vì sợ một khi nhìn vào ánh mắt ấy em lại không nói lời từ biệt! nhưng anh à? có những chuyện e cũng nể mình lắm: đó là những dòng suy nghĩ tình yêu của anh khi bên em. Phải chăng đó là giác quan thứ 6, là thứ giác quan dành cho những người đang yêu như e? Thật sự đôi khi e ước điều đó không tồn tại với e, hoặc giả có thì nó cũng là không đúng sự thật, Nhưng tiếc rằng nó luôn đúng và khiến e ngày càng mệt mỏi.
    anh biết ko, trong hàng vài chục lần anh nói: “em là của anh” kể từ ngày 2 đứa mình chính thức gọi là yêu nhau ấy. Không biết anh có nhớ ko nhưng e thì nhớ rất rõ. Chỉ có 2 lần trong số ấy thôi, 2 lần thôi anh ạ! E vẫn thường ngốc nghếch tự nhủ: "ừ em là gì mà sao anh yêu em nhiều thế chứ? hay đơn giản chỉ là lòng thương hại khi biết rõ quá khứ của em. Mỉm cười mà e thấy mình đau quá anh ạ!"
    Hẳn anh còn nhớ câu anh đọc trên máy tính của e khi lên phòng: "đến tháng tới, điều đầu tiên mình sẽ làm là yêu thêm một ai đó". Thật ra câu ấy còn phần đuôi nữa nhưng vì anh nhảy zô tò mò nên e muốn chọc tức anh vậy thôi! Câu đó vốn dĩ nó phải là: "đến tháng tới, điều đầu tiên mình làm là yêu thêm một ai đó ngoài bản thân mình". Sở dĩ e nói vậy là vì anh đó.
    Trước tháng 9 này, e đã hạ quyết tâm sẽ quên anh đi.Gặp lại anh vào buổi chiều hôm nay – thật ra e chỉ muốn đối diện anh để chấm hết mọi chuyện nhưng rồi e thất bại. Thất bại với chính bản thân mình, e không thể thắng nổi trái tim e. Vì thế e đã tự bảo với lòng rằng sẽ quên nhưng không phải là quên anh mà là quên tất cả! Quên những gì không vui của quá khứ để bắt đầu cuộc sống mới với những điều tốt đẹp, sẽ làm lại từ đầu. Sẽ yêu anh lại từ đầu, em tự nhủ rằng chắc tại e sợ yêu một ai quá nhiều nữa lại làm tổn thương thêm cho bản thân mình. Nhưng em sẽ yêu anh với tất cả những gì anh có và không có. Điều e mong duy nhất mà có lần e đã nói với anh rồi ấy, đó là: "anh đừng lừa dối em như HA và C nữa". Em chỉ cần một điều đơn giản ấy thôi!
    anh có biết tại sao tối hôm anh bị tai nạn e lại nhắn tin cho anh bảo: "anh nói xạo mà cũng ko biết nói cho đúng lúc không?". Tại vì có lẽ em đã yêu anh quá sâu đậm, mỗi cử chỉ hay hay động của anh dường cũng đã hòa vào tâm hồn và con người em rồi. Có buồn cười không khi anh nhớ em, mà lại quên 24/8 là sinh nhật em – người mà anh bảo anh yêu và là của anh nữa chứ!? Làm sao em tin đây hả anh? Sáng hôm ấy e đã không nói rõ với anh tại sao lại có những sms như lúc tối để kể hết về bản thân e là vì e muốn một ngày nào đó anh hiểu được! Đừng bất ngờ! Thật sự đôi lúc e mong điều e nghi ngại là sự đa nghi của em, là sự ích kỉ của ty nhưng ko, tất cả lại là sự thật. Em thật sự bất ngờ với chính mình và Em đau!
    Em cũng ko hiểu sao em lại vẫn có thể yêu anh mãnh liệt như chưa hề có chuyện gì xảy ra đến thế? Đến bây giờ thì thật sự niềm tin có 1 tình yêu ấm áp không bị dèm pha của người đời nó âm mất rồi anh à, dường như đã tiến dần về âm vô cùng ý chứ? Và cũng đã đến lúc e không còn đủ sức để vực nó dậy. Em quá mệt mỏi rồi! Em nghĩ gì anh biết không? Những gì em biết đó là sự thật ấy nhưng có đôi lúc em mong sự thật ấy chỉ là "cơn ác mộng sẽ vơi đi vào buổi ban mai đầy nắng và gió" chính do anh nói với em. Em lặng im, hi vọng! Chỉ cần mẹ anh mở lời tha thứ cho quá khứ của em thôi thì sự thật dù có phủ phàng đến đâu, thì có lẽ niềm tin nơi em lại tăng lên đến chóng mặt ý. Anh ạ! Bây giờ thì thật là không thể rồi! Dừng lại thôi!
    anh có thắc mắc tại sao mới đây thôi e đã muốn quên tất cả, muốn làm lại từ đầu mà giờ này lại thay đổi đột ngột muốn chấm dứt??? Đôi khi có rất nhiều câu hỏi tại sao nghe rất đơn giản mà lại ko tài nào tìm đc câu trả lời thích đáng. Đây là một trong những số ấy đấy, anh ạ!
    Em cũng bất ngờ là mình không hề Còn đau đớn đến théc khóc nghẹn nữa! Nhưng nỗi buồn vì trăn trở về tình yêu của ta nên tiếp tục hay bỏ cuộc thì còn lắng sâu trong em nhưng mà chỉ một chút à? Vì sao ư? Câu này thì em trả lời được: Vì em biết trước điều đó rồi, Linh cảm mách bảo với em rằng đừng mong đợi, rằng anh sẽ không đến được đâu. Dù điều em cần hôm đó không phải là sự thấu hiểu của chị Quỳnh và mẹ anh, là những lời yêu thương anh nói mà chỉ đơn giản là được gặp anh, được ngồi bên anh, tựa đầu vào vai anh, được anh ôm và nói chuyện với anh. Điều đơn giản nhất mà có lẽ cô gái nào cũng mong muốn. Vậy mà vào ngày sinh nhật của cô gái đặc biệt đến nỗi: không 1 sms hay 1 cuộc gọi mừng sinh nhật trong ngày 24/8 khi đã được xem là “có người yêu” rồi. Em có đáng buồn cười không? Còn buồn cười hơn nữa là e đã từ chối tất cả những cuộc gọi đến hôm đó, đã không reply bất kì một tin nhắn nào chỉ đơn giản là vì đó không phải là của anh và để người ta mặc định rằng em đang đi chơi với người yêu. Sự thật thì.. Vậy mà đến khi anh gọi e lại ko bắt máy. E ko muốn hay ko đủ can đảm?
    Trước đây e luôn tự tin về bản thân mình. Em yếu đuối nhưng em có thể làm mọi thứ mà không cần sự giúp đỡ của ai, chỉ cần e biết bên em có một người luôn ủng hộ em. Em không hoàn hảo, không đa tài nhưng em tự tin trong cuộc sống em không hề thua kém bất kì cô gái nào khác. Em tự tin rằng mình có thể mang đến cho người em yêu những gì tốt đẹp nhất, hạnh phúc nhất. Nhưng kể từ ngày yêu anh, từ ngày anh bảo e trẻ con e lại thấy đâu đó trong e 1 chút tự ti. E sợ bản tính trẻ con của e khiến anh mệt mỏi. E sợ mình ko làm được gì cho anh. và e đã cố gắng! Cố gắng học hỏi thật nhiều. Nhưng đến giờ e nhận ra rằng e thật ngốc!
    E tự hỏi: e là trẻ con hay chính là anh??? nhưng điều đó dường như ko còn quan trọng, quan trọng là e nhận ra mình ko thể hòa làm một được. E vẫn luôn day dứt bởi những câu hỏi về xã hội này Có hàng vạn câu hỏi tại sao trong e khiến e muốn nổ tung. Và e quyết định ko đi tìm câu trả lời cho những câu hỏi ấy nữa. E mệt! E muốn e lại là e của ngày xưa – ngày mà khi anh gặp e ý. Có lẽ anh đúng. E nên là e của ngày đó – ngày mà e chỉ mến chứ ko nghĩ, nhớ và yêu anh nhiều như bây giờ. Có thể là trẻ con thật đó nhưng e có thể tự do cười khi vui, khóc khi buồn... làm tất cả những gì mình thích chứ ko mệt mỏi như giờ này. E nên thế anh nhỉ!
    anh đừng chán, đừng trách cứ e khi dạo này e cứ hay đề cập vấn đề này anh nhé! Sẽ là lần cuối vì khi nói hết những điều này với anh cũng là lúc e biết e và anh ko thể nào bước tiếp con đường chung của 2 đứa nữa rồi. E nên rẽ một hướng khác: tốt cho anh và cho cả e. E sẽ giữ tất cả vào một ngăn nào đó của trái tim e. E sẽ ko hối hận vì những gì mình đã làm vì với e, ty dành cho anh là tình cảm chân thành nhất. Khoảng thời gian yêu anh là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của em. Em thật sự đã cố gắng rất nhiều chỉ mong ko bao giờ nói ra điều này nhưng ... em phải nói thôi. Bởi e sợ, sợ một ngày nào đó người nói ra điều này lại là anh. Em sợ lúc đó e chưa chuẩn bị tinh thần. E sợ mình sẽ ngã quỵ mất. anh thương em thì để e là người mở lời anh nhé! Vì e biết anh sẽ quên e mau thôi.
    Trái Đất hình tròn, quận *** của thành phố này thì nhỏ hẹp, thể nào sau này chúng ta cũng gặp lại nhau trên đường đời. E chỉ hi vọng ngày gặp lại anh sẽ mỉm cười chào e. E cũng sẽ mỉm cười chào anh nếu đó là khi e đã quên anh thật rồi, đã có thể vui vẻ trở lại, đã hạnh phúc. Hãy chúc phúc cho e. Còn nếu e ngoảnh mặt làm lơ thì đừng bùn e, anh nhé. Bởi điều đó cũng đồng nghĩa với việc e vẫn còn trẻ con, vẫn chưa thể nào đối diện với tc của chính mình, vẫn còn nghĩ đến anh.
    Hạnh phúc sẽ đến với anh – yêu dấu một thời của em.
     
  4. boybinhchau31

    boybinhchau31 Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    15
    Đã được thích:
    0
    bác kia post thiếu mình poet thêm nhá

    Update ngày 29/08/2012: thứ tư , ngày thứ 31 yêu nhau
    Nếu dúng là 49 ngày thì mình còn 19 ngày nữa, kể cả ngày hôm nay. Buổi chiều hôm qua là ngày hạnh phúc nhất, đánh dấu 1 mốc quan trọng trong tình yêu đầu đời của mình. Sáng sớm thức dậy là thấy cả chục tin nhắn, mình lại nghĩ là tin nhắn của em gia sư như 30 tin nhắn hồi trước nhưng tin nhắn của em gia sư có 1 tin nhắn còn lại là 1 tin nhắn của nhỏ H, nhỏ này lâu ngày lại xuất hiện 1 lần, 1 tin nhắn của nhỏ Nhung, cũng bắt đầu trở lại sau khi bày trò đê tiện và 7 tin trống của thằng D, nó thức suốt đêm để mà nhắn. Đúng kì thực là khó hiểu và nguy hiểm, chẳng biết nổi nó đang toan tính gì trong đầu và sao đến bây giờ mới xuất hiện và đúng lúc như thế. Dù gì thì mình thời gian yêu còn không có nhiều do dạo này bận rộn nên mình cũng chẳng có nhiều thì giờ để mà để ý tới những người phá đám, mình biết cũng nên cẩn thận nhưng không việc gì phải quá để ý tới những người đó.

    Có nhiều người thắc mắc là sao em gia sư biết tiếng nhật thành thạo?, thực chất em gia sư chỉ học thêm tiếng nhật chứ ko phải là biết rõ tiếng nhật, còn guitar, em ấy đánh tốt nhưng không phải là không sai, thậm chí ngay khúc đầu em gia sư đánh sai 2 lần lạc âm hoàn toàn, 2 lần sau mới đỡ hơn xíu. Mình tin là ở nhà em gia sư cũng có đàn qua bài này, vì bài này có trong điện thoại và em gia sư cũng thường nghe. Còn chuyện nhiều người nói em gia sư quá ảo vì quá hoàn mĩ, thực chất mà nói công tâm, liệu những người mới biết em gia sư ở đoạn đầu, khi hút thuốc uống bia và có quá khứ dày đặc, có còn cho là em gia sư hoàn hảo hay là 1 cô gái đáng thương. Mà nếu đã đáng thương thì không thể gọi là hoàn hảo.

    Nói tóm lại mình nói lần cuối với mấy thím, chuyện hay truyện của mình có 3 giả thiết, tùy vào sự cảm nhận của mỗi người
    GT1: Là thật, tin đó là câu chuyện của mình, một người tường thuật lại câu chuyện. Và vì tin nên luôn tìm đc lí do để lí giải cho những điểm ngẫu nhiên quá mức. Tin ở đây thực chất ko hề mất mát gì, thay vì sợ ng khác gạt mình thì tin cũng chẳng sao, khỏi mất công dò tìm những điểm ko logic.
    GT2 :Là bịa, là giả, không tin đó là câu chuyện mà là câu Truyện. Cũng được mà, nếu là truyện thì cứ đọc thôi, lăn tăn làm gì có được gì đâu, cuộc sống này là thực hư lẫn lộn. Mấy thím coi nó là bịa, đọc xong thì cũng chẳng chết đâu. Nếu tin nó là bịa, thì đừng moi móc ra, vì người bịa giỏi cỡ nào cũng có lúc sai xót, quan tâm làm gì
    GT3: Bán tín bán nghi, những người này chắc nhiều, mình thành thật khuyên những người ở dạng này nên chuyển sang GT2 cho khỏe
    Cám ơn mọi người góp ý cho mình nhiều lắm, nhưng tính mình rất kì cục ở điểm là mình không thích bị soi mói quá nhiều, vì mình chỉ muốn chia sẻ, cho lời khuyên hay góp ý chứ mình không thích là cố gắng viết theo ý của mọi người là trở nên thực tế, ít biến cố hay có vài người là kêu dạo này chuyện có ít biến cố, cần thêm vào để chuyện hấp dẫn. Hi vọng mọi người cho mình viết theo những thứ mình nghĩ, những thứ diễn ra, cảm xúc của mình, tâm trạng mình. Có rất nhiều ý kiến khiến mình tỉnh ngộ, cũng có những người hóng hằng ngày, hay những người vào troll rất vui, làm cho mình đọc cmt mà nhiều khi đang buồn cũng cười như điên. Tất cả mọi người cũng làm động lực của mình đế cố gắng, chứ mình nói thực với mấy thím, nhiều khi nản viết value, vì viết cũng mất nhiều thời gian rồi còn bị nói câu view này view nọ, rồi còn bị kêu CDSHT, bịa truyện, rồi moi móc đủ thứ trên đời làm mình nản và nhiều lần mình muốn bỏ ngang. Vậy nên thím nào đọc thì đọc, không đọc thì thôi mình ko ép nên đừng nói này nói nọ, ừ thì CDSHT, hay là câu view, thì mấy loại đó đâu đáng để mấy thím quan tâm, nên kệ nó đi.
    ĐƯỢC KHÔNG?

    Sáng ngày thứ tư em gia sư vẫn chở mình đi học bình thường, mọi thứ diễn ra như mọi ngày, mình vẫn ôm em. Chỉ có điều đơn giản là em nhớ ngày kỉ niệm 1 tháng yêu nhau hay em cũng đếm đủ 49 ngày, mình cũng ko biết khi ấy mình sẽ ra sao? Đơn giản là chấp nhận hay ***g lộn lên vì đau đớn. Nếu nó đến thì cũng phải đối mặt dù mình luôn tin mình là ngoại lệ trong trò chơi 49 ngày đó. Tâm trạng mình hiện tại vui, nhưng lại lẫn lộn nhiều thứ
    Chiều hôm qua, em gia sư có nói : ‘thực ra bất cứ cái gì cũng có giới hạn, kể cả tình yêu’. Mình mông lung về câu nói đó, chắc nó cũng gợi gì ấy. Khi con người ta tổn thương quá nhiều thì mật ngọt càng làm người ta e sợ. Mình có cảm giác em muốn chạy lại phía mình, nhưng em còn nhiều thứ sợ hãi, cản bước chân em và vì bị thất vọng quá nhiều lần đến mức em ko tin thứ là tình yêu đó, em có thể nắm bắt. Điều đó cũng giống như lòng muốn bước mà chân ko thể nhấc.

    Trưa em gia sư đón mình đi về nhà, rồi em cũng về nhà. Mình về nhà thì mẹ đã về sẵn, mình khi vào tới cửa thì thấy đôi dép mà mình đinh ninh là của nhỏ Nhung, mình vừa nhìn thấy là mình nhớ lại cái tối thứ bảy đen tối nhỏ Nhung gây nên. Nhưng mình cũng cố gắng trấn tĩnh bình thường, cứ lơ nó đi cho khỏe chứ ở đó mà lằng nhằng với nó hay tỏ ra ghét nó thì nó càng tưởng nó làm hay, nó được quan tâm và càng làm tới. Loại người như nhỏ Nhung là tiểu thư con nhà giàu, chắc đang buồn chán nên kiếm trò chơi cho qua ngày chờ ngày đi du học. Không phải là tranh giành hay là gì, mà chỉ đơn thuần là coi như trò chơi giải trí. Càng nghĩ thế mình càng mất hết thiện cảm với nhỏ Nhung, dù thực ra, chẳng có thiện cảm gì với nhỏ.
    Mình vào nhà thì mẹ mình với nhỏ Nhung đang xem quần áo gì trong phòng nên mình đi thẳng vào phòng mình, đóng cửa luôn tránh phiền. Mình vào phòng thay đồ rồi onl liền, mình mở nhạc nên chẳng nghe gì ở bên ngoài, cũng chẳng quan tâm,mình định là không ăn cơm chung với mẹ và nhỏ Nhung, mình sẽ ăn sau đó. Cứ giáp mặt với nhỏ Nhung là mình thấy khó chịu, nên chắc cơm nuốt ko trôi. Không biết có phải do mình ích kỉ nhỏ nhen để bụng hay không chứ thực tình mình ko ưa nổi nhỏ, nhất là sau cái hôm ấy. Cứ thấy trong cổ họng có gì gợn gợn, gọi là ghê sợ hay là ngán ngẩm cũng ko rõ. Mình thề là mình chưa từng có cảm giác đó với bất kì ai.
    - ‘ra ăn cơm’, là điện thoại của mẹ mình gọi mình ra. Chắc lúc nãy mẹ mình gõ cửa mình ko nghe.
    Mẹ mình nói xong là cúp máy liền, mình cũng biết là ko nên chống đối nên mình đi ra. NHỏ Nhung chẳng dám nhìn mặt mình, nó hơi cúi mặt, mình nghĩ thì ra nó còn biết quê. Mình ngồi xuống bàn, cách nhỏ Nhung 1 cái ghế, lần này nhỏ cũng mặc quần đùi tới nhà mình. Mình cắm cúi ăn chẳng nói câu gì, mẹ mình với nhỏ Nhung nói chuyện gì đó về cái áo
    - ‘xin lỗi anh’, nhỏ Nhung nói khi mẹ mình vừa đứng lên bỏ vào phòng nghe điện thoại
    Mình chỉ lắc đầu ko nói gì, lại cắm cúi ăn, nhỏ Nhung có vẻ ko hài lòng, nhỏ nói thêm
    - ‘em ko cố ý, đó là mẹ em mời tới’, nhỏ Nhung nói thành khẩn như vẻ nói thiệt, mình cũng chẳng quan tâm, ai mời ai thì sự việc cũng xảy ra rồi, ko tính nữa, nhưng cái việc nhỏ Nhung như châm ngòi bằng câu nói tố cáo em gia sư có hình xăm thì còn gì để nói nữa
    - ‘bỏ qua đi, miễn sao giờ em đừng lại gần anh là anh cám ơn’, mình nói và giữ giọng nói lạnh lùng, chính mình cũng thấy phũ phàng nhưng mình không thể nào nói nhẹ nhàng hơn đươc
    - ‘em ko cố ý mà’, nhỏ nói ráng thêm, lúc này mình quay sang nhìn nhỏ, nhỏ Nhung đi đâu cũng trang điểm, mắt còn ươn ướt như sắp khóc.
    - ‘ok, nhưng chuyện đó ko quan trọng, chuyện anh hi vọng là em dừng cái ý nghĩ trong đầu em lại, và đừng phiền anh’, mình nói hàm ý, ý muốn nhắc tới việc nhỏ đang nghĩ đem mình và em gia sư ra làm trò chơi. Mẹ mình ko biết làm gì mà lâu, mãi cũng chưa ra
    - ‘anh quá đáng quá’, nhỏ nói to có vẻ tức tối.
    - ‘gì nữa, anh vậy đó, em làm vậy đc gì, không thấy anh có ng yêu àh?’, mình nói với nhỏ, chậm nhưng lạnh lùng.
    - ‘thì sao, liên quan gì tới em’, nhỏ nói, giở giọng liền, mình cũng hết biết nói gì, cứ thấy không đáng. Mình lắc đầu đứng lên bỏ vào phòng. Với dạng như thế này nói chung là không nên phí nhiều lời. Vì mục đích duy nhất là xem người khác làm trò đùa.
    - ‘dẹp đi, tưởng ngon lắm àh?’, nhỏ Nhung nói, mình mong mẹ mình nghe được câu này, mẹ mình sẽ thấy rõ bộ mặt thật của nhỏ.
    - ‘mày biến khỏi mắt tao’, mình nói thẳng, quả thực nghe rất phũ, nhưng lúc đó nhỏ Nhung nói bằng cái giọng nghe cay nghiệt và khiêu khích lắm. Câu nói đó như ngòi nổ chạm vào nhỏ Nhung. Nhỏ mở to mắt nhìn mình ngạc nhiên,thực ra chính mình cũng ngạc nhiên khi mình có thể nói câu đó với nhỏ, trước đó mình hoàn toàn bình tĩnh
    - ‘mày đã nói thì tao đéo biến, mày làm gì tao’, nhỏ Nhung nói lạnh lùng gai góc, mình hiểu là nhỏ quá bị kích động khi nghe mình nói vậy. Mình cũng điên ko kém, cứ nghĩ tới những thứ nhỏ làm, mỉnh thấy nhỏ cực kì trơ trẽn. Mình hình như tìm thấy điểm chung giữa nhỏ Nhung và nhỏ H. Mình thấy chán ghét loại người này
    - ‘mẹ ra nghe nó nói kìa’, mình nói to, mẹ mình nãy giờ chắc cũng nghe những lời nhỏ Nhung nói, mẹ mình im lặng, mẹ mình quát mình
    - ‘cãi nhau suốt’, mình hiểu ý mẹ mình, mẹ mình ko muốn làm mất cái hòa khí, với dù gì Nhung cũng là khách
    - ‘anh T ác quá cô’, nhỏ Nhung nói rồi khóc, như oan ức lắm. Không hiểu mặt nhỏ làm bằng chất liệu gì mà nhây như vậy. Mình bỏ vào phòng và biết mẹ mình đủ sức để hiểu mọi thứ. Vậy cũng tốt, chuyện này đưa tới chuyện kia, từ giờ ít gì mẹ mình ko ghép mình với nhỏ Nhung,ko bắt mình phải yêu hay quen nhỏ. Tự dưng trong lòng mình có cảm giác ớn lạnh.
    Có nhiều thứ mình không hiểu, bởi những rắc rối và lằng nhằng quá nhiều đến mức mình nghĩ mình đang trở thành trò chơi của ai đó, một sự sắp đặt, nhưng mình tự hỏi lại là có đáng gì để làm như thế, mình chẳng có gì để mà ai đó phải dày công tốn sức như thế. Những thắc mắc cũng dừng lại ở những thắc mắc.

    Mình vào phòng lấy tập vở ra học, thói quen vừa học vừa mở nhạc nho nhỏ làm mình thấy dễ chịu, cuối cùng cũng thấy được bộ mặt của nhỏ Nhung, cả mẹ mình nữa. Coi như giải quyết được 1 mấu nhưng mà cũng đắn đo nhiều, sợ với tính khí một người như nhỏ Nhung, nó sẽ không buông tha dễ dàng mọi chuyện, chẳng biết nhỏ còn gây ra chuyện gì nữa.
    Thằng D thì nhắn những tin nhắn trống , mình không chặn số nó vì mình còn muốn xem nó sẽ làm trò gì. Nói về D, thì ngoài những điểm như bất ổn tâm lí, có bệnh tự kỉ hay có những chấn động tâm lí dẫn tới những hành động lúc này lúc khác hơi khó hiểu khiến mình nghĩ chẳng biết người như vậy sẽ dám làm những gì, theo thằng anh mình thì thằng D là 1 người bình thường, trầm tính và chơi tốt với anh em. Nói về tự kỉ mình cũng ko hiểu lắm, theo mình biết những người tự kỉ thì thường ở nhà ru rú hay có những hành động kì lạ, ít bạn bè. Còn D, là 1 trong những chân đá banh trụ của đôi bóng chung với thằng anh, bọn họ rất thường đi đá banh và còn ăn nhậu uống cà phê chung nhóm, những thứ đó ko là gì nhiều nhưng ít nhất cũng ko khiến D ítcó khả năng tự kỉ. Và tại sao sau 1 thời gian vắng bóng, hắn trở lại đúng lúc và có vẻ trở nên nguy hiểm. Cả món đồ của em gia sư nữa, nó là gì? Nó được nhắc đến 2 lần và mình tin nó ắt là thứ gì đó cực kì quan trọng.

    Mình đâu thể biết, trên con đường của 49 ngày, dần dần mọi thứ được mở ra nhiều hơn và mình đang đấu tranh cho chính mình để cái kết 49 ngày ko phải rập khuôn như nhiều lần trước và dù nó ko là kết quả đẹp thì ít nhất nó cũng ko bao giờ lặp lại.

    Ngày này trôi qua bình thường ko có gì đáng kể. Tối hôm đó em gia sư có nhắn 1 tin nhắn, nói là ngày mai em gia sư đi chơi với đám bạn, từ lúc quen nhau tới giờ em gia sư ít đi riêng với bạn bè, thường mình thấy em ở nhà học bài không thì đi chơi cùng mình, mình lần đầu tiên biết cảm giác người mình yêu đi chơi và xin phép mình. Thấy nó cũng lạ là và hay hay, cũng hơi chút ko thích nhưng ít thôi và ko đáng kể.
    - ‘em đi với ai?anh biết ko ’, mình nhắn tin hỏi em liền, lúc này gần 12h đêm, mình đang ngồi học bài, không biết bạn em rủ hồi sớm giờ em mới nói hay giờ mới rủ.
    - ‘đi với đám bạn, sinh nhật nhỏ bạn thân của em, anh ko biết đâu’, em gia sư nói, mình ko biết ai nhưng chợt nghĩ tới nhỏ Ban, theo mình biết thì có lẽ bạn thân của em gia sư là Ban.
    - ‘cho anh đi chung đi’, mình nói đùa, thực ra tối mai mình đi dạy kèm và ko đi được.
    - ‘anh đi dạy mà, ở nhà đi, khi về em mua bánh cho, đi dạy ngoan nha’, em gia sư nhắn tin liền.
    Sau đó mình và em nhắn tin thêm 1 lát nữa và em gia sư đòi đi ngủ, mình thì đi học bài, mình để ý thấy lạ là ngày nào mình thức khuya thì sáng mai đi học ko buồn ngủ, còn ngày nào ngủ nhiều thì y như rằng mai lên trường mắt mở ko ra nên thôi ráng học bài dù máu lười ăn sâu vào mình.
    P/S: mấy thím ợ, tại nhà em cúp điện, lap thì hết cmn pin nhưng em viết xong, voz nãy giờ thì lỗi, mai em up tiếp nhớ, hứa danh dự đó . em đang mượn nick gdog vào face, ko troll nhá
     
  5. istill...

    istill... Biết Quay Tay Verified

    Bài viết:
    128
    Đã được thích:
    1
    tình hình e vừa lội bên Voz về thì lá thư bác chuot ngay post là giả nhé mọi người. Lá thư đó ko phải do e GS viết và cũng ko phải do wuwu post. Vì vậy m.n có đọc lá thư đó thì đừng buồn nhé. Wuwu mới update đến ngày 31/8 thôi. Ko có lá thư nào từ e GS cả.

    ''Lá thư đó dựa trên thư của bạn gái thím
    caorauroi gửi cho thím ấy, bọn này viết lại
    mà sao lại bê nguyên xi vào thế kia thì
    lừa ai đc.''
     
  6. Hoanghieukd95

    Hoanghieukd95 Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    1
    Đã được thích:
    0
    bac chuyen loi chuc bac wuwu se thanh cong trong viec thuyet phuc me cho yeu em gs ho em voi na
     
  7. 8anhemrong

    8anhemrong Mất Trinh Verified

    Bài viết:
    169
    Đã được thích:
    1
    Hôm qa mình cũng có xem voz bên ấy. Mới đầu cũng tưởng là của wuwu.
    Mà sao bên voz mình ko cmt đc gjống bên lx mình vậy, bác nào biết hướng dẫn dùm mình nha.
    Mình đang cố cmt bên voz để rinh bác wuwu qa bên lx này xem sao.
    Thân
     
  8. singlestar

    singlestar Biết Quay Tay Verified

    Bài viết:
    139
    Đã được thích:
    1
    Update ngày 30/08/2012:thứ năm, ngày thứ 32 yêu nhau.
    Sáng này em gia sư vẫn tới chở mình đi học,sáng hôm nay trời hơi mờ đục, nhưng rồi nắng cũng lên. Em gia sư mặc quần jeans áo sơ mi màu xanh bằng jean luôn, nhìn em vẫn xinh nhưng có 1 điểm là mình thấy mắt em hơi thâm quầng và có vẻ sưng mọng. Mình thoáng thấy nhói khi nghĩ là em đã khóc vào tối hôm qua. Mình nhìn thấy những chi tiết nhỏ như vậy là do em gia sư ngày nào cũng dành đội nón cho mình, mình ở rất sát mặt em.
    - ‘em khóc’, mình nói vừa đủ nghe, mình nghĩ là mình đoán đúng
    - ‘hả, đâu ra vậy, tối qua hơi khó ngủ chút thui’, em hơi ngạc nhiên rồi đáp nhanh, em bắt đầu cho xe chạy, mình biết em ngại, mình ôm em thật chặt.
    - ‘cho cơ hội đi em’, mình nói với em, cố nói 1 cách bâng quơ để câu chuyện ko trở nên nghiêm trọng
    - ‘hả?cơ hội gì?’, em gia sư ngạc nhiên hỏi mình.
    - ‘cơ hội để những vết thương lành lại’, mình nói, mình lượm đâu ra những từ đó thì không rõ nhưng mình nói theo những gì mình nghĩ.
    - ‘ko phải em ko cho cơ hội mà em ko có cơ hội, hiểu ko?’, em nói, em nói đơn giản nhẹ nhàng, ng lớn tuổi khi nghe đoạn đối thoại này sẽ nói bọn trẻ làm quá vấn đề, cứ bình thường đi sao phải tỏ ra đau khổ khổ sở như thế, đời còn nhiều thứ cay đắng hơn. Nhưng mình ớ trong cuộc và mình cảm ở trong em ko phải chỉ là vết xước nhỏ, nó nhiều hơn thế mà chẳng lẽ con người sống mà cứ chịu đựng, phải tìm mọi cách làm lành nó. Mình mơ hồ nghĩ những thứ vớ vẩn ấy
    - ‘nếu đã ko có thì ko cần nữa’, mình nói với em
    - ‘hả?’, em hôm nay có vẻ ngạc nhiên nhiều về mình, hay mình khác đi nên em chưa kịp đoán
    - ‘ý anh là dù ko có cơ hội thì anh và em cũng trải qua đc’, mình nói, bắt đầu trở nên vụng về.
    - ‘haha, bày đặt tinh vi’, em nói, rồi cười.
    - ‘hôm nay heo ko than đói àh?’, mình hỏi,ngày nào mình cũng nghe em than đói ít nhất là hai lần, nghe riết thành quen mà hôm nay gần tới trường mà em chưa than đói, chẳng biết đang nghĩ ngợi gì mà quên mất đói
    - ‘uhm ha,h mới thấy đói, hức hức đói quá’, em than liền, mình phì cười vì cái điệu bộ của em, làm như đau khổ lắm khi quên than đói.
    - ‘haha, sợ em luôn, em ăn gì?’, mình hỏi em, sáng nào gặp em mình cũng phải cười vài trận
    - ‘anh ăn gì?’, em gia sư hỏi ngược lại mình.
    - ‘ăn gì cũng được’, mình nói, bắt đầu hát câu hát em gia sư hay hát : ‘đường còn xa,con chó nó la con mèo, gâu gâu meo meo’, mình hát và nghe tiếng em gia sư cười giòn tan
    Sau bọn mình chạy vào quán phở gần đó ăn xong em chở mình tới trường, em gia sư cũng đi học. Mình đơi em đi khuất mình mới vào trường, ai thấy mình cười ko hiểu sẽ nghĩ mình điên nhưng tại tâm trạng mình vui và hạnh phúc.
    - ‘em xin lỗi anh nha’, đó là nội dung tin nhắn của nhỏ Nhung, mình lại thấy ngán ngẩm, mình ít gì cũng thấy được con người nhỏ và mình chẳng hơi sức đâu mà rep lại tin nhắn.
    Ngoài tin nhắn của nhỏ Nhung còn tin nhắn của thằng D, những tin nhắn trống và tin nhắn của nhỏ H, nội dung hơi khó hiểu : ‘em ko muốn anh thành nạn nhân của trò 49 ngày, vì em từng là nạn nhân. Em thừa nhận là em căm ghét ng yêu của anh nhưng em nghĩ cũng nên dừng lại chứ anh. Nếu anh muốn em có thể giúp anh’, nhỏ H cứ xuất quỷ nhập thần như thế, thỉnh thoảng nhắn tin, thỉnh thoảng lại bặt vô âm tín và bây giờ lại trở lại nhắn tin, nội dung tin nhắn thì vô cùng khó hiểu và khiến mình tò mò. Mình sợ mình bị dính bẫy nên mình không trả lời tin nhắn. Với lại mình cũng nghĩ, mình cùng gần tới cái mốc 49 ngày rồi và mình sẽ làm mọi thứ cho tình yêu này, cái tình yêu mình ko cảm thấy chút giả dối. Mình ko nghĩ ai có thể đóng kịch giỏi như thế, thậm chí nếu có kết cục buồn mình tin cũng là lí do khác chứ không thể là lí do chưa từng yêu hay hoàn toàn là dối trá. Vì không thể tin ai trong những người như H, Nhung hay HA, nên mình tin vào cảm giác của mình. Cứ bước , bước tới, cùng lắm là ngã nhoài và vì mình lớn nên ngã thì mình sẽ đứng dậy, có thể đau rồi nhưng cũng qua. Mình lạc quan vì thứ gì? Vì mình luôn hi vọng tất cả ngọt ngào mình nếm ko phải là dối trá hay mình tin, con người mình yêu đó, dù làm như thế nào cũng có lí do

    Trưa em gia sư tới đón mình về, đúng là cô nàng không sợ nắng, em chẳng mặc áo khoác. Nhìn thấy mình là em cười, hồi sáng thằng bạn người gốc bắc của mình có nói
    - ‘2 anh chị hạnh phúc nhá’
    - ‘mày về đập cái tay cho gãy là được như tao’, mình đáp
    - ‘tao có con mẹ nào đâu , gãy tay thì có mà đi bộ’, nó nói liền, mình cười vui vẻ, thằng bạn này cứ hở ra là than ế, than chán. Hôm nọ nó còn nói là bộ y tế nên mang bệnh ế vào danh sách bệnh nan y.
    Em gia sư chở mình về, mình chắc chắn là nắng và gió có tình ý với em gia sư, không thế sao 2 thứ ấy cứ tranh nhau đùa nghịch trên da em. Mình ôm em gia sư thấy thực chất hạnh phúc là thứ đơn giản, ngồi sau người mình yêu và được ôm.
    - ‘tối mấy giờ em đi’, mình hỏi em gia sư
    - ‘chắc cỡ 7h đó’, em trả lời liền, em chạy xe nhanh
    - ‘bạn em tên gì?’, mình hỏi em gia sư , mình vẫn nghĩ đó là Ban. Mà nếu là Ban thì có thể có D, vì bọn họ là bạn chung với nhau nhưng xác suất này khá ít vì D mới xuất hiện gần đây trở lại còn trước đó mất liên lạc hoàn toàn.
    - ‘nhỏ susu, nhỏ này bạn cùng quê với em chơi vui lắm’, em gia sư trả lời liền và có vẻ rất vui, nhỏ susu có phải là Ban ko? Có thể là tên biệt danh của Ban cũng có thể là người khác
    - ‘đi vui nha, mà em mua quà gì rồi?’, mình hỏi em gia sư
    - ‘em mua váy tặng với làm cái vòng tay, hồi sinh nhật em su còn trồng cả cây ổi nhỏ tặng em, em để trên lancan đó’, em nói hạnh phúc, chưa từng thấy em gia sư nói về ai mà có vẻ vui như vậy.
    - ‘sao trồng được?’, mình tò mò
    - ‘su mang cây ổi từ quê lên nhà em trồng, cây ổi loại gì dù còn nhỏ nhưng cũng ra trái được. su chơi tốt lắm’, em gia sư, lúc này gần về tới nhà
    - ‘ohm, đi chơi nhớ mua bánh cho anh’, mình nói đùa
    - ‘vậy cứ chê người ta là heo, mang bánh kem về nha’, em nói lúc này tới nhà mình, mình đứng còn em ngồi trên xe, em đưa mặt về phía mình, chớp chớp mắt, gió lại đùa trên tóc em, nhìn em chu miệng khi nói xong, mình nhớ là cũng lâu rồi mình chưa hôn em. Cả mấy ngày rồi thì phải. Mình nhanh chóng hôn nhanh, mình tin chắc em chưa kịp phản ứng. Vẫn cái mềm mại, cái vị ngọt của son đọng trên môi, cả cảm giác ươn ướt làm mình thấy sảng khoái, mình còn nghĩ khỏi ăn cơm trưa chắc cũng đủ. Em gia sư hơi rụt người lại vì bất ngờ sau đó em gia sư cũng nở 1 nụ cười, chết tiệt khi mình lại muốn hôn tiếp. Mình tin chắc ở môi em có chất gây nghiện

    Em gia sư về rồi thì mình trở lên phòng, mình vẫn thấy trên môi vị ngọt. Mẹ mình gọi điện thoại về nói mình là trưa nay mẹ mình không về, mẹ đi công tác gì đó và dặn mình tự mua cơm ăn đi. Thế nên mình đi chiến trứng với thịt và nấu cơm ăn. Mình định gọi em gia sư tới nấu cơm ăn chung nhưng nghĩ lại không nên. Em gia sư sẽ thấy khó chịu vì cái cảm giác lén lút, không dám tới khi mẹ ở nhà, mẹ vừa đi thì tới. Mình nghĩ tới đó lại thấy buồn, nhưng mình đợi 1 ngày không xa em gia sư sẽ về nhà mình, mẹ mình và em gia sư sẽ cùng nấu ăn, mình cũng sẽ phụ cùng. Mình thích khung cảnh đó, cảm giác đó. Sẽ tới nhanh thôi, chắc chắn thế
    Mình nhớ tới thằng bạn mà giờ quen thân với Ban, mình nghi Ban và thằng bạn mình yêu nhau, nhưng hỏi thì nó giấu. Mình gọi điện cho nó
    - ‘alo, gọi anh có gì?’, giọng thằng bạn nói vui vẻ trong điện thoại
    - ‘hôm nay sinh nhật người yêu chú àh?’, mình hỏi lại
    - ‘sao chú biết ?’, nó hỏi liền
    - ‘haha, vậy mà chối đek có ng yêu nhá’, mình đốp ngay, thằng bạn sơ hở
    - ‘uhm sn vợ anh, chú định tặng gì?’, thằng bạn nói ngay, nó rất vui vẻ
    - ‘vợ chú là nhờ anh mới có , chú ko tặng quà anh thôi’, mình nói với nó vui vẻ, nghe nó có người yêu mình cũng vui lây
    - ‘tối anh nghe vợ anh nói là có mời nhỏ bạn, là vợ chú đó, chú có đi ko?’,thằng bạn nói , mình nghe rõ trong giọng nói sự phấn khích của thằng bạn.
    - ‘tôi anh bận việc rồi, chú nhớ canh chừng vợ anh dùm anh’, mình nói, thế là em gia sư ko hề nói dối, mình vui vì điều ấy. Đúng là tối nay sinh nhật Ban và mọi người sẽ có buổi tối vui vẻ. Mình linh cảm thằng D sẽ xuất hiện nhưng ko đáng lo lắm.
    - ‘đc , đc, đc’, thằng bạn nói, mình biết nó rất vui.
    - ‘vợ chú mời nhiều ng ko?’, mình hỏi thằng bạn, cũng thấy tò mò,nếu tối nay ko bận chắc mình cũng tới buổi tiệc nhưng mà có vẩn đề là nếu thấy mình và thằng bạn là bạn nhau còn em gia sư và Ban là bạn, em gia sư sẽ nghi ngờ.
    - ‘nghe đâu có mấy đứa con gái bạn thân àh, tiền đâu mời cho nhiều’, thằng bạn mình đáp. Sau đó mình và nó chém gió qua lại 1 lát thì thôi, mình thấy hoàn toàn thoải mái và an tâm.
    Lại nhận thêm 3 tin nhắn trống của thằng D, tự dưng lại thấy bất ổn nhưng mình trấn tĩnh được vì tính mình cũng hay lo xa, cũng quá nhạy cảm đến trở nên tào lao.

    Chiều trời bắt đầu trở mây đen kịt báo hiệu cơn mưa, dạo này hay mưa. Cũng chẳng biết mình tự bao giờ để ý tới thời tiết, chắc tại khi yêu và người yêu mình thích mưa. Mình gọi điện cho em gia sư, mình tò mò không biết em mặc gì đi sinh nhật, em có thể sẽ xinh nhất đám
    - ‘alo, tổng đài Linh kute nghe’, em trả lời vui vẻ
    - ‘em đang ở đâu?’,mình cười rồi hỏi, vì mình nghe tiếng nước chảy
    - ‘em đang tắm, anh cấm nhìn nha. Haha’, em nói vui vẻ, ko biết đi tắm còn mang điện thoại chi
    - ‘đi tắm mang điện thoại cho ướt rồi khóc nha’, mình nói với em gia sư, nghe tiếng nước chảy, mình ko muốn cũng có chút tưởng tượng. Mình quả thực là thằng thích tưởng tượng
    - ‘em nghe nhạc mà, anh ko tắm đi dạy àh?’, em hỏi mình.
    - ‘tắm ùi, mà anh muốn đi nữa heo’, mình nói với em gia sư
    - ‘haha, nghỉ dạy rồi đi’ em nói, mình vẫn nghe tiếng nước chảy
    - ‘thôi tắm đi, em đi về sớm nha’, mình nói với em gia sư, mình nghĩ đi sinh nhật Ban em vui lắm.
    - ‘ohm, em tắm đây,em về sớm mang bánh cho anh, khi nào về em gọi anh nha’, em gia sư nói giọng vui vẻ nhẹ nhàng
    - ‘uhm, vậy nha, tắm đi, đi sao về vậy, bị gì anh giết chết ‘, mình đùa dọa em gia sư, nghe giọng em cười sau đó cúp máy.
    Mình cũng chuẩn bị đi dạy, nói về mẹ mình khi biết mình đi dạy kèm. Mình nhớ lại hôm ấy mình đi về nói chuyện với mẹ
    - ‘ngày mai con bắt đầu đi dạy kèm’, mình nói trong bữa ăn tối cùng mẹ với thằng em, thằng em từ ngày em gia sư nghỉ, vẫn chưa tìm được gia sư mới dạy cho nó,với lại nó đòi phải là cô Linh nó mới chịu nên mẹ mình tự thành gia sư của nó, tối tối sau khi ăn cơm mẹ mình chỉ nó học, thỉnh thoảng mình cũng chỉ cho nó. Và như từ trước tới giờ, bụt nhà ko thiêng , nó cứ nhây nhây và giảng cho nó ức chế lắm. Lúc ấy mình mới thấy khâm phục em gia sư, có thể trị thằng em mình.
    - ‘đi dạy ở đâu?’, mẹ mình chắc cũng hơi ngạc nhiên việc mình đi dạy , nhưng mẹ mình tỏ ra bình thường, mình thấy mẹ không vui. Mẹ mình đâu thích mình đi làm, mẹ sợ mình lơ là việc học, mẹ coi mình là đứa con bé nhỏ, mới 13,14 và còn nhỏ lắm. Mình biết được điều đó khi thằng anh họ phân tích cho mình, thằng anh họ còn nói mẹ mình hơi shock khi biết mình có người yêu. Mình nghe thì cũng thấy ko hẳn hợp lí nhưng cũng ko đến nỗi
    - ‘dạy ở TKTQ, cũng gần nhà mình’, mình trả lời liền, dù mẹ ko thích mình cũng đi làm
    - ‘tiền mẹ cho ko đủ xài hả?’, mẹ mình hỏi, tất nhiên là tiền thì ko bao giờ đủ, mẹ mình cho mình cũng đủ xài thôi vì mẹ mình sợ mình hút chích gì đó
    - ‘không phải, con muốn đi làm cho biết mà’, mình nói, hôm nay ăn cái món mình không thích lắm, canh khổ qua, mẹ mình thì thích món này lắm nên nấu hoài
    - ‘uhm, tùy mày’, mẹ mình nói rồi từ đó mình và mẹ chẳng nói gì nữa. Sau cái chuyện hôm bữa, mẹ mình và mình cũng chẳng nói chuyện với nhau nhiều, câu chuyện có phần gượng gạo, là do mình cãi lời mẹ và mẹ mình hoàn toàn ko thích điều đó nhưng mẹ vẫn để yên cho mình.

    Mình đi dạy, khi đang cho thằng học trò làm mấy bài tập thì em gia sư nhắn tin nói em cứ tới chỗ sinh nhật, vui lắm. Em chúc mình đi dạy làm mình ganh tỵ, mình cũng muốn đang ở buổi sinh nhật để chơi cho vui vẻ. Nhưng mình đã có động lực là lát em gia sư về và ghé qua mang bánh cho mình, mình và em lại ngồi ở bậc đá trò chuyện vui vẻ.
    ...
    Mình ko hề biết, trong buổi tiệc nhỏ đó có nhiều thứ xảy ra. Mình vẫn dạy, đúng thiệt là mình không thích làm giáo viên, công việc đó với mình hơi nhàm chán, mình ngồi dạy mà ngáp tới ngáp lui. Cuối cùng cũng tới 8h, mình đứng lên ra về liền, ở nhà lướt web chút xíu là tới tối mịt, đi dạy có 2 tiếng mà thấy thời gian dài đằng đẵng, cứ ngồi canh thời gian. Giờ này em gia sư chắc đang vui vẻ lắm, vì về nhà ngồi chờ và học bài. Hơn 9h thì mình nhận được tin nhắn của thằng bạn, trước đó mình có vài cảm giác bất an, tự dưng thấy nóng trong ruột
    - ‘nhỏ bồ mày tao thấy hơi kì kì’,mình hoảng liền , gì mà thằng bạn mình nói kì kì,mình nghĩ ngay tới thằng D.
    Mình gọi điện lại cho thằng bạn mình, bây giờ mà nhắn tin rồi ngồi đợi nó trả lời chắc ko kịp
    - ‘alo’, mình nghe giọng nó và vô số tiếng ồn ào, có lẽ đang trong quán ăn nào đó hay quán cà phê.
    - ‘gì mà mày nói kì?’, mình hỏi liền, vốn trong ng thấy có bất an nên mình lo lắng
    - ‘nhỏ bồ mày cãi nhau với thằng kia, mà nắm tay nắm chân nữa’, thằng bạn mình nói nhanh
    - ‘bây giờ hả?’,mình hỏi liền
    - ‘không, mới đây, giờ bồ mày về rồi’, thằng bạn trả lời, mình bắt đầu thấy sốt ruột, ko biết có chuyện gì xảy ra với em gia sư, mình linh cảm người em gia sư cãi nhau là thằng D
    - ‘cãi nhau vụ gì? thằng đó thằng nào?về lâu chưa?’, mình hỏi dồn dập, h mới nhớ sao thằng bạn mình lại nói là kì kì
    - ‘cãi nhau vụ gì sao tao biết, thằng đó tên D, mới về tức thì đó, thằng kia về luôn’, thằng bạn nói, mình bực bội hẳn, thế là thằng D xuất hiện và đi theo em gia sư, nhưng sao họ lại cãi nhau. Mình gãy tay ko thì mình xách xe chạy tìm em gia sư rồi. chẳng biết cái thằng có bệnh tâm lí đó có làm gì em gia sư ko nữa. Mình cúp máy sau khi hỏi xong thằng bạn, mình cũng kịp hỏi nó và biết chỗ đó là quán cà phê và nhờ nó tìm thông tin ở nhỏ Ban dùm mình.
    Cảm giác này vừa nóng ruột vừa tồi tệ, mình gọi điện cho em gia sư và em không bắt máy, mình càng lo lắng và gọi lại thêm lần nữa. Sau nhiều hồi chuông thì may mắn em bắt máy, có lẽ đang đứng trên đường hay đang chạy xe vì mình nghe tiếng xe rất ồn ào trong điện thoại
    - ‘alo, em nghe’, em trả lời với giọng lớn
    - ‘em ở đâu? về chưa?’, mình hỏi em, cố tỏ ra bình thường như chưa biết gì
    - ‘em đang về, đang ở ngoài đường, em gặp phiền 1 chút’, em nói với mình, có vẻ như đang bận
    - ‘chuyện gì? em ở đâu, anh tới’, mình vừa nói vừa đi vơ cái quần jean để thay
    - ‘lát em nói, lát em ghé qua nhà anh, giờ em về đã, ở ngoài nghe điện thoại nó giật mất’, em nói sau đó thì cúp máy, mình ko kịp hỏi gì thêm cũng ko gọi lại vì sợ em đi đường nghe nguy hiểm. Mình biết là em gặp chuyện gì phiền phức và mình thấy lo, sao cuộc sống ko thể êm ả chút nào cho khỏe, hết chuyện này đến chuyện khác
    Mình thay cái quần jean và đi xuống phía dưới bậc đá, ngồi ở nhà cũng thấy khó chịu. Những lúc có chuyện này mới thấy cái tay gãy đúng phiền phức. chẳng đi đâu được, xe cũng ko dám chạy. Đúng là khổ
    Mình đợi hơn nửa tiếng mà em gia sư chưa về trong khi cái quán đó thì cũng đâu phải ở nơi nào xa xăm, mình lo lắng đứng ngồi không yên mà gọi điện thì ko dám. Điện thoại mình liền có tin nhắn, tin nhắn của nhỏ H: ‘sắp có chuyện lớn rồi đó’, tin nhắn đó như chọc vào cái tâm trạng đang bất ổn của mình. Mình dặn mình ráng bình tĩnh, chuyện đâu phải phim và chẳng tới mức đó. Mình không nhắn lại tin nhắn của nhỏ H dù mình muốn lắm vì mình biết với tính nhỏ H, nhỏ cũng dây dây ra thôi cũng chẳng hỏi được gì, ngay cả cái mục đích nhỏ H hành động mình cũng ko rõ thì làm sao có thể hỏi gì nhiều.

    Mình ráng đợi tới gần 10 thì mới thấy em gia sư, chạy sau em là chiếc xe ex, mình thấy em gia sư vừa mừng vừa lo, và cũng thấy thắc mắc, mình thấy bực mình khi thấy thằng D ngồi trên xe, không biết hôm nay nó tới đây làm gì, và lúc nãy chuyện gì đã xảy ra. Em gia sư chạy xe nhanh lắm, em chạy về phía mình, dừng xe lại
    - ‘anh’, em gia sư nói như khẩn thiết lắm
    - ‘chuyện gì?’, mình hỏi thì ngay lúc đó thằng D cũng vừa đáp xe lại ngay gần xe em gia sư. Máu điên mình nổi lên. Mình nhìn nó tức tối, nó cũng nhìn mình bằng ánh mắt sắc lạnh. Hôm nay nhìn D rất bảnh, mặc quần jean và áo cũng bằng jean,em gia sư thì mặc chiếc váy màu hồng nhạt, nhìn hiền lành. Em gia sư không trang điểm và để tóc xõa, tô son như mọi lần
    - ‘D về đi, tớ ko thích nha’, em gia sư có vẻ cũng hơi hoảng, sau em định thần em quát, lần đầu tiên mình nghe em xưng hô cậu tớ
    - ‘Tớ đưa cậu về thôi mà’, thằng D nói, giọng nó trở nên ngọt, mình biết là họ vừa cãi nhau về chuyện gì đó và tình hình căng thẳng.
    - ‘về đi, tớ phát mệt với cậu’, em gia sư nói, giọng cũng dịu lại
    - ‘uhm, tớ về, về nhà tớ nhắn tin nha’, nó nói tỉnh bơ, mình ko nghĩ sao mới cãi nhau giờ lại bình thường thế đc
    - ‘khỏi, về đi’, em gia sư nói, em có vẻ mệt mỏi. Mình tò mò muốn biết chuyện gì đã xảy ra
    Thằng D chạy đi rồi, em gia sư và mình ngồi xuống bậc đá, em thở mạnh, chắc chạy nhanh nên mệt
    - ‘có chuyện gì?’, mình hỏi liền,tò mò quá rồi
    - ‘sao anh biết mà xuống đây, đợi lâu chưa?’, em gia sư hỏi ngược lại mình, trời bắt đầu mưa lâm râm, giống như kiểu mưa phùn
    - ‘thì anh ở nhà chán quá nên xuống đây hóng gió, mới xuống àh’, mình nói dối, thực chất là mình lo sốt vó và ngồi ko yên nên xuống đây
    - ‘àh, em ko mua đc bánh, tại có chuyện’, em gia sư nói, mình lấy tay chấm mồ hôi cho em gia sư, nhìn em thấy thương. Không biết có bị đói bụng không nữa.
    - ‘chuyện gì, bánh thì khi khác ăn’, mình nói, hi vọng mọi thứ vẫn ổn
    - ‘em với D cãi nhau’, em gia sư nói nhỏ, em có vẻ buồn
    - ‘D nói là thương em, D nói D thực ra luôn quan sát cuộc sống của em , theo dõi chi tiết nhưng ko ra mặt’, em gia sư nói tiếp, mình nghe rõ từng lời, thấy máu trong ng giống như đông lại, thằng đó ko biết nghĩ gì, ý đồ của nó là gì
    - ‘vậy thì làm gì cãi nhau?’, mình hỏi em gia sư liền
    - ‘chuyện lằng nhằng lắm, nhưng đại loại là D nói từ h nếu ko làm ng yêu thì nó sẽ làm tri kỉ, bên em mãi mãi’, em gia sư nói thế, mình nghe mà buồn cười. Gì mà tri với kỉ, đâu ra kiểu đó nữa vậy?
    - ‘đâu ra vậy?’, mình hỏi em, thấy bực mình quá
    - ‘thì thằng D nói thế’, em trả lời, mình tin chắc có chuyện gì đó nhưng em gia sư giấu mình thôi .Chắc có uẩn khúc gì đó em ko tiện nói, mình cũng để yên cho em gia sư, vì mình thấy em có vẻ căng thẳng và mệt mỏi.
    - ‘kệ nó đi, em mệt hả?’, mình hỏi em,
    - ‘uhm, phát chán’, em trả lời ngán ngẩm
    - ‘em có thể cho anh biết mọi chuyện ko?’, mình nói, mình nghĩ đây là cách duy nhất giúp mình và em lại gần nhau và ko gặp nhiều phiền phức từ những ng xung quanh. Có vẻ lời đề nghị đó quá đường đột nên em gia sư ngạc nhiên.
    - ‘khi nào có dịp em sẽ kể, h em mệt quá’, em gia sư bình tĩnh và nói, giữa mình và em cần sự đồng điệu trong tâm hồn và ko cần nói nhiều cũng có thể hiểu nhau. Mình dù muốn biết nhiều chuyện nhưng mình hiểu mình ko thể ép em, khi nào em cần em sẽ nói.
    Mình và em cùng im lặng, em gia sư tĩnh lặng nói
    - ‘em đang phải trả giá anh ơi’, em nói nghe giọng có vẻ mệt mỏi
    - ‘trả giá gì?’, mình hỏi, gợi cho em nói chuyện, em phải gỡ thì nó mới hết rối
    - ‘thì em đùa giỡn quá nhiều nên giờ em gặp rắc rối’, em gia sư nói rành mạch, mình nghe ở cơ thể em mùi bia pha với mùi nước hoa, cái mùi nghe lạ lắm
    - ‘em đùa giỡn với ai?’, mình hỏi em, thấy em như cánh hoa trong mưa, ai cũng có quá khứ và can đảm là dám nhìn lại hay không
    - ‘haha, em nói nhàm đó, thôi đi, khi khác em rảnh em kể anh nghe, h em về’, em nói nhanh như kịp định thần, để lại trong mình 1 khoảng tiếc nuối dài đằng đẵng.
    - ‘em sẽ ổn phải ko?’, em nói khi leo lên xe
    - ‘chắc chắn’, mình nói, hẳn là có chuyện gì xảy ra với em gia sư, em chạy về và mình thì vào nhà
    Mình quyết định ko thể ngồi yên mãi
     
  9. boy88

    boy88 Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    1
    Đã được thích:
    0
    ước gì wuwu sang bên này nói chuyện với anh em lx mình nhỉ .mình đọc trên lx lâu rồi .nhưng khi đoc chuyện của wuwu ,thấy bức súc quá nên mới lập nick để nhắn gửi với wuwu,cũng như anh em lx.
    Mình đã từng trải qua 1 tình yêu bị lừa dối .mình và người đấy yêu nhau gần 4năm rồi.Người ấy tên X .gia đình X cấm cản 2 đứa,vì hồi đấy 2 đứa mới học năm nhất, và bảo rằng bọn mình không có tương lai gì cả.gia đình đã bắt X đi du học .Cứ nghĩ rằng yêu nhau 3 năm ,thì xa nhau 1 thời gian càng củng cố thêm tình cảm của 2 đứa.Trong nửa năm đầu,2 đứa vẫn liên lạc thường xuyên với nhau .bẵng đi 1 thời gian mình ôn thi hết phần.liên lạc giữa 2 đứa có ít đi đôi chút .khi đó mình vẫn tin vào tình cảm của 2 đứa.nhưng đâu ai ngờ .trong thời gian đó.X đã yêu 1 người khác bên đấy.vì người đó quan tâm,chăm sóc X hàng ngày,và vẫn dấu mình,vẫn nói yêu mình
    đến khi mình nhận ra sự khác biệt trong cách nói chuyện của X,va gặng hỏi mãi, X mới thừa nhận là đã nhận lời yêu người đó được 3 tháng rồi,va còn biện hộ là sợ làm mình buồn,nên không dám nói.
    Vậy đó,tất cả chỉ là giả dối và nguỵ biện mà thôi . khi đó,mình chán ghét mọi thứ, và có ý định trả thù đàn bà, vì họ la ngọn nguồn của đau khổ mà hầu hết đàn ông phải chịu đựng .
    Mình đã nói yêu với tất cả những người con gái mình gặp sau này ma không có bất kỳ cảm xúc gì .chỉ đến khi mình gặp em,bây giờ vẫn là người yêu,vẫn chịu đựng tất cả,tha thứ tất cả những xấu xa mà mình gây ra (cờ bạc , rượu chè , yêu đương lăng nhăng ...). Và để đến bây giờ.khi xa em, mình chợt nhận ra,mình thấy nhớ em vô cùng . mình thấy hối hận vì ngày xưa mình đã gây đau khổ ,buồn tủi cho em rất nhiều. Và mình vẫn cảm thấy mình là người may mắn nhất trên cuộc đời này .vì khi mình quay lại,vẫn có người con gái đang đưng đợi mình trở về
    Mình muốn nhắn gửi với mọi người 1điều . Hãy chân trọng những gì mình đang có và hãy sông hết mình vì nó nhé .đừng để đến lúc mất đi rồi mới thấy chân trọng và hối hận thì đã quá muôn màng
    Chúc cho wuwu luôn giũ vững niềm tin vao Linh (mình tin Linh la 1 cô gái tốt,xứng đáng với ty của wuwu,hãy chân trọng nó nhé). chúc cho anh em lx luôn luôn hạnh phúc ,và công đông lx chúng ta luôn luôn phát triển và lớn mạnh hơn nữa .Cám ơn mọi người đã đọc dòng tâm sự của mình,xin đưng ném đá mình nhé
     
  10. chuotngay

    chuotngay Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    12
    Đã được thích:
    1
    Update ngày 31/08/2012:thứ sáu, ngày thứ 33 yêu nhau.
    Tối hôm qua mình trở vào nhà với nhiều thứ tâm trạng. Thằng D đã xuất hiện và chính thức giở trò, nhiều ng nói mình ko nên để ý nhưng thực ra nếu ở trong hoàn cảnh mình mấy ng đó có nghĩ vậy ko? Nó hiện diện trước mắt và làm đủ trò như thế thì cứ bỏ qua riết àh, chẳng biết nó còn làm tới mức nào. D thật tình ko giống như HA, D là mẫu ng dạng khó đoán và ko hề rõ ràng. Hắn có bệnh tâm lí và hành động rất mông lung, ko thể biết. Tất cả mọi thứ mình làm là bảo vệ người mình yêu và chính mình, hơn là cứ ngồi yên và chờ xem chuyện gì xảy ra.

    Mẹ và mình có nói chuyện vài câu khi mình trở lên nhà tối hôm qua
    - ‘con đi đâu đó?’, mẹ mình vừa bước ra khỏi phòng và hỏi minh
    - ‘con đi xuống dưới nhà dạo mát chút’, mình nói, mà thực ra ở dưới chỗ mình và em gia sư hay ngồi nhiều gió lắm, hôm qua còn có mưa lâm râm nữa mà.
    - ‘mày gặp con Linh đó hả?’,hôm nay mẹ có vẻ bắt đầu trở cáu sau vài ngày mẹ để yên, mẹ mình hỏi bẵng giọng nghe khá gay gắt.
    - ‘dạ’, mình trả lời thẳng thắn, mình không muốn yêu lén lút và dù gì mọi chuyện cũng đã phơi bày. Mình bước lại tủ lạnh rót nước uống, cố gắng tỏ ra hết sức bình thường
    - ‘mẹ nói sao con không nghe vậy?’, mẹ mình đổi giọng ngọt ngào, mình biết có nhiều lí do để mẹ ko ưng, nhưng để mình 1 lần yêu, 1 lần tự quyết định cuộc đời của mình khó đến thế cơ àh?
    - ‘con xin lỗi nhưng lần này mẹ để cho con làm theo ý con đi được ko?’, mình nói với mẹ bằng giọng nói nghiêm túc và cứng rắn. Sau cái vụ con nhỏ Nhung, mẹ cũng ngại thì phải dù gì thì mẹ cũng thấy cách nói chuyện và xử sự của nhỏ Nhung, mẹ ko còn lí do gì để ghép mình với nó.
    - ‘mày yêu đi rồi sướng khổ tự chịu’, mẹ mình nói, mẹ mình quá lo lắng cho mình, sợ mình ngã và đau
    - ‘con phải đi thì mới biết sướng hay khổ mà mẹ’, mình nói vụng về, muốn nói nhiều hơn nữa nhưng đầu óc trống rỗng. Mình nói thầm trong lòng , dù khổ con cũng sẽ đi tiếp, bước tiếp tới khi nào ko thể nữa thì thôi.
    Mẹ mình lắc đầu ra chiều ngán ngẩm rồi bỏ vào phòng, mình ngồi lại bàn ăn uống nước, trước khi mẹ đóng cửa mình kịp nhìn thấy thằng em đang nằm ngủ say sưa. Mẹ là người phụ nữ nghiêm khắc gần như là có lòng tự tôn rất cao. Trong cách dạy con của mẹ và ba có 1 khoảng cách khá dài vì thế hồi còn ở chung cũng có nhiều xung đột. Mẹ mình yêu mình theo kiểu là vẽ sẵn con đường cho mình đi, từ đó giờ mẹ chưa từng muốn mình có người yêu là vì mẹ có ý định sẽ giới thiệu cho mình 1 cô gái hợp ý mẹ và nhỏ Nhung là 1 điển hình. Và giờ dù không thành công trong việc nhỏ Nhung thì mẹ vẫn không đồng ý chuyện mình với em gia sư.

    Sáng thứ sáu, hôm nay em gia sư và mình đi học như mọi ngày. Mình dạo này đã quen dậy sớm và vì thế mình luôn xuống dưới sảnh đợi em trước. Dạo này hay nghe mấy bài hát của Phạm Quỳnh Anh, vì em gia sư kêu giống tâm trạng em và mình muốn nghe để hiểu hơn về tâm trạng đó của em gia sư, những bài hát có tâm trạng da diết và não nề, thường là thất bại trong tình yêu nhưng trái tim luôn yêu.
    - ‘T ế vơ’, mình nghe tiếng em gọi mình, nãy giờ mình chơi game, hôm nay em gia sư tới trễ 10p. Mình ngước lên nhìn em, thì thấy em cười nụ cười trên đôi môi đỏ mọng.
    - ‘em lấy anh mà ế gì?’, mình đứng lên tắt game bỏ điện thoại vào túi và bước lại chỗ em. Mình cũng cười,nhiều lúc mình có cảm giác em có 1 chỗ để cất mọi muộn phiền ở ngày hôm qua, vì thế dù hôm qua có chuyện gì thì sáng nay em vẫn ráng giữ nét tươi tắn. Cũng có thể vì em quá quen với những chuyện tương tự thế
    - ‘ai lấy, có ma nó thèm’, em đáp liền, chưa từng thấy em chịu thua. Cái vấn đề em gọi mình T ế vợ mình nói nhiều lần thì em vẫn nhất quyết gọi, đến mức nhiều lúc mình nghĩ đó là tên của mình. Mình đưa tay nhéo lên má em, em la đau oái oái nhưng miệng cứ cười. Chú bảo vệ già nhìn mình vui vẻ. Tự mình cũng thấy vui vẻ
    - ‘khi mà anh lành tay là mình đi chơi liền’, mình nói với em gia sư, lâu nay ko để ý tới cái xe của mình, sau cái vụ tai nạn thì thỉnh thoảng thằng anh mình qua mượn xe chạy thì hầu như nó nằm im trong bãi giữ xe.
    - ‘đi đâu mà nói?’, em gia sư hỏi liền
    - ‘đi đầm sen nước, lâu lắm anh chưa đi’, mình nói với em, hồi đó mình hay đi đầm sen nước với đám bạn lắm , đi chủ yếu chơi mấy trò chơi với dòm gái, tại hồi đó FA và hay ganh tỵ với mấy đứa người yêu của nhau mà đi đầm sen chung. Nhìn bọn họ tình cảm lắm
    - ‘đi dòm gái àh?’ em hỏi mình liền, giống như đọc được suy nghĩ của mình
    - ‘có ny rồi dòm chi’, mình nói chống chế
    - ‘haha, chứ ko phải mấy thằng con trai hay nói là dòm gái là bản năng và hay giải thích với ng yêu là anh dòm thôi, có gì đâu’, em nói , tỏ ra vẻ am hiểu bọn con trai quá.
    - ‘bọn nó khác, anh khác’, mình nói, sáng nay trời xanh gió mát. Từ ngày đi học buổi sáng mới cảm giác sài gòn ở 1 buổi sáng dễ chịu nhường nào, hay có người yêu và những thứ nhỏ nhặt cũng làm tâm trạng thoải mái.
    - ‘anh gay àh, hahaah’, em phá ra cười, chọc quê mình. Có vẻ cười rất sảng khoái
    - ‘em muốn biết ko?’, mình hỏi đùa lại, lúc này em vẫn đang cười, chắc em thích thú với ý nghĩ mình là gay
    - ‘gay thì cũng như ng ta mà anh’, em nói tỉnh queo, mình đang định nói tiếp thì em rẽ vào quán phở dạo này mình và em gia sư hay ăn
    Gọi 2 tô phở tái nhiều nước béo, nhiều bánh phở. Mình và em gia sư ăn lần đầu ở quán này cũng lâu rồi, hôm đó thế này, mình và em gọi 2 tô phở tái, hôm đó em gia sư than đói dữ lắm nên mình kêu người phục vụ cho nhiều bánh, mình trước đó cũng biết em thích bỏ nhiều nước béo nên mình gọi luôn. Khi người phục phụ đi rồi, em gia sư mới nhại lại giọng mình
    - ‘cho em nhiều bánh, nhiều nước béo, nhiều thịt , nhiều rau’, nói xong em cười liền. Mình cũng đang cười ví cái tính tinh nghịch của em thì em gia sư nói tiếp
    - ‘nhưng tính giá 10k thôi’, em vẫn nhại giọng mình. Lần này thì em cười dữ nữa
    - ‘gì gì, kiếm chuyện ah?’, mình hỏi em, biết em đang kiếm cớ chọc mình
    - ‘haha, anh mà gọi kiểu đó nó đuổi anh ra khỏi quán, đốt phông lông’, em nói, mình buồn cười vì đầu óc em phong phú, tự tưởng tượng rồi tự bịa chuyện ra nói
    - ‘tự biên tự diễn quá ha’, mình cười nói
    Chuyện cũng chẳng có gì sau cái vụ hôm đó, nhưng tính em gia sư thì nhớ dai và hôm nay em gia sư nói lại, em gia sư nói về việc đó và còn bày trò thêm nữa, em nói khi người phục vụ hỏi mình và em ăn gì, mình trả lời như mọi ngày.
    - ‘bữa nào mình đóng phim đi anh?’, em nói với mình
    - ‘phim gì?’, mình ngạc nhiên hỏi em, mình suy nghĩ lung lắm.
    - ‘thì tự dưng em thích thế thui’, em nói bâng quơ, hơi khó hiểu thiệt.
    - ‘mà phim gì?’, mình hỏi,
    - ‘để em về nhà viết kịch bản rồi chiều nay gặp nhau mình đóng’, em ra chiều bí ẩn, ko biết em nghĩ ra chuyện gì nữa. Hay em kiếm cớ gặp mình,mình hoang tưởng thế mà thấy thích thú
    - ‘vậy chiều nay gặp nhau àh?’, mình hỏi em, thấy vui lắm
    - ‘ohm, chiều 2 h em qua đón anh đi chơi, hay anh có hẹn với em Nhung’, em nói đùa rồi cười, mình kì thực ko thích em nhắc tới nhỏ Nhung, mình nghe thấy khó chịu khi em ghép mình với nhỏ đó, dù là nói giỡn.
    - ‘ko nói vậy nha’, mình nói với em gia sư, rất nghiêm túc.
    - ‘ohm, biết ùi, dữ quá’, em bĩu môi than rồi cười. Mắt sáng lên thấy rõ khi người phục vụ bưng đồ ăn tới. Mình phì cười vì cô bé heo của mình đáng yêu quá .
    Ăn xong xuôi thì em chở mình tới trường, chở tới trường cũng tới 7h rồi nên em chạy nhanh tới trường học sợ bị trễ, mà thực ra ngày nào em gia sư cũng đi học trễ ít nhất là 15p. Nhưng em gia sư nói giờ đó thầy cô mới vừa vào à. Nhớ lại tối hôm qua mình vẩn còn tò mò thằng D không biết nói gì với em gia sư mà bọn họ cãi nhau, sau đó D chạy theo em gia sư tới tận chỗ nhà cùng em gia sư làm gì? Chẳng lẽ nó biết nhiều thứ như thế mà không biết nhà mình ở đâu, mình tin là nó có ý đồ gì đó khi chạy theo em gia sư tới tận nhà mình. Rồi tỏ ra tỉnh bơ như chưa có gì, và những tin nhắn trống, lời cảnh báo của nhỏ H xuất hiện cùng lúc. Không muốn nghi ngờ nhưng cũng thắc mắc.
    Nghĩ hoài cũng chẳng tới đâu nên mình bỏ qua, mình cũng tập tìm cho mình 1 chỗ để quăng những thứ ko đâu vào đấy

    Giờ ra chơi, mình gọi điện cho thằng bạn quen nhỏ Ban, nghĩ lại mới thấy chuyện gì cũng có lí do của nó, nhờ mình lấy số nhỏ Ban, tính tìm thông tin rồi nhờ thằng bạn thế thân mà giờ thằng bạn có người yêu. Đúng là định mệnh, hồi đó mình có nghe ai đó nói về việc mỗi cuộc đời là 1 câu chuyện được thượng đế viết sẵn và vì là câu chuyện nên không bao giờ có chuyện công bằng. Có người câu chuyện đời họ bình lặng yên ả, chỉ chút gợn sóng, có người là đầy bão tố và tìm 1 chốn dung thân cũng khó. Và có lẽ câu chuyện cuộc đời mình, đầy rắc rối hay nhiều mắc xích đến mức khó tin, có lẽ đó là phút hứng thú nhất thời của người viết câu chuyện về cuộc đời mình và rốt cuộc là câu chuyện đó dẫn mình đi tới đây, nơi mà mình có ng để yêu và bên ngoài đầy bão tố. Khi không thể lí giải vài thứ, người ta thường đổ cho thượng đế. Tình yêu của con người cũng giống như sóng biển, mãi mãi nối liền nhau, dù sóng nhỏ hay to, dù thật hay giả, thì những con sóng vẫn phải theo quy luật và nối liền nhau, như 1 ai đó, rồi sẽ yêu 1 ai đó

    Mình gọi mà thằng bạn không bắt máy, mình nghĩ ngay là nó đang ngủ. Mình ngồi chém gió với thằng bạn gốc bắc mà cười đau ruột. Gần hết giờ ra chơi thì thằng bạn mình gọi điện thoại lại.
    - ‘alo’, mình trả lời
    - ‘gọi lại cho tau’,nó nói rồi cúp máy liền, chắc điện thoại hết tiền
    Mình gọi lại cho nó
    - ‘mày gọi cho tao có gì ko?’, giọng nó nói, đúng là nó vừa thức dậy, còn nghe tiếng ngáp
    - ‘gọi chơi thôi, anh em lâu ngày ko gặp’,mình nói, ý định mình là hỏi nó vụ hôm qua, nhưng nghĩ lại thôi vì thằng bạn có thể nghĩ xấu về em gia sư của mình hay gì đó không hay lắm. Mà biết 1 chuyện đã xảy ra cũng ko để làm gì?
    - ‘rảnh vkl ha, tao đang ngủ đó’, thằng bạn mình nói
    - ‘vậy ngủ đi’, mình nói, bỏ ý định hỏi han về em gia sư.
    - ‘àh, mày với nhỏ bồ mày tốt chưa?’, nó hỏi mình,chắc nó cũng tò mò
    - ‘bình thường như cơm sườn’, mình nói,cười, câu này là câu tủ của thằng này, mình nhại theo nó. Hồi đó ai hỏi nó, nó cứ trả lời : bình thường như cơm sườn.
    - ‘đệt, vụ hôm qua sao rồi?’, nó hỏi mình.
    - ‘tao có biết rõ gì đâu, mà chuyện gì?’, mình hỏi.
    - ‘vợ tao nói nhỏ bồ mày là bạn hồi nhỏ của nó, nhưng nhỏ bồ mày tội nghiệp lắm’, thằng bạn nói, mình nghe như nuốt, đây là lời nhận xét đầu tiên về em gia sư dưới phương diện 1 người ko hề ghét em gia sư.
    - ‘sao, nói rõ coi’, mình nói.
    - ‘nhỏ bồ mày khổ từ nhỏ nhưng nhỏ bồ mày cũng thứ dữ, ko hiền đâu’, thằng bạn nói, có vẻ như nó đang mở nhạc. Ngủ dậy và vớ ngay tới máy tính khi chưa đánh răng là thói quen của nó
    - ‘tao ko thích gái hiền, nhạt bỏ mẹ’, mình nói đùa cho không khí bớt căng thẳng
    - ‘bồ mày nhiều thằng theo lắm, nhưng nó yêu có 1 thằng àh, mà thằng này mất dạy lắm. thằng hôm qua là thằng theo bồ mày dai nhất trong ngần đó thằng’, mình nghe nó nói, những thứ này mình biết từ nhiều nguồn thông tin và không có gì ngạc nhiên, nhưng sao nghe lại mình vẫn có cảm giác như ai rút bớt không khí
    - ‘gì nữa, mà hôm qua có chuyện gì’, mình hỏi nó
    - ‘nghe vợ tao nói lại là thằng D và bồ mà có nhiều chuyện lắm nhưng chủ yếu là vì bồ mày không yêu nó và cự tuyệt,àh có chuyện này hôm qua tao quên nói’, thằng bạn nói, mình bắt đầu hồi hộp. Mình nghe trong giọng nói thằng bạn có chút gì e ngại khi nói ra
    - ‘chuyện gì?’, mình hỏi liền, lúc này thằng bạn người gốc bắc đang kêu mình vào lớp vì hết giờ giải lao. Mình kêu nó đi trước đi
    - ‘hôm qua lúc cãi nhau giữa nhỏ bồ mày và thằng D còn có thằng nữa, nhưng tao ko biết ai , lúc cãi gần xong nó mới tới’, mình giật mình khi nghe thằng bạn mình nói thế, ko biết là ai nữa
    - ‘thằng đó thằng nào?’, mình hỏi liền
    - ‘tao ko biết, nhìn cao to lắm nhưng mặt nó láo láo’, thằng bạn mình nói. Mình đoán là HA, buổi sinh nhật đó sao HA biết và tới, sao nhiều thứ rối quá vậy.
    - ‘bồ tao đẹp ko?’, mình hỏi nó, lái sang chuyện khác cho câu chuyện tự nhiên hơn
    - ‘đẹp thua vợ tao’, thằng bạn nói, mình biết là nó đang rất hạnh phúc với nhỏ Ban, quen nhau nhiều năm mà chưa từng thấy nó như thế
    - ‘thôi anh vào học đây’, mình nói, thấy hơi bấn loạn vì những thứ nó nói
    - ‘anh mả nậu mày’, nó nói rồi mính cúp máy. Mình vào lớp học, mình hiểu rõ mọi chuyện đang mở ra, từ từ,thằng D và thằng HA cùng xuất hiện, mà theo mình biết em gia sư quen HA sau khi D bỏ đi, vậy rất có thể thằng D bỏ đi nhưng luôn theo dõi rất sát mọi hoạt động của em gia sư. Điều đó nghe có vẻ khó hiểu, nhưng xét với 1 thằng mang tiếng có bệnh tâm lí thì có thể em gia sư là tình đầu day dứt mà nó mãi ko bỏ được và lên nhiều kế hoạch. Mình nghĩ thế mà còn thấy mình điên, chắc mình xem nhiều phim đến mức nhiễm loạn.
    Thằng D lại nhắn tin nhắn trống cho mình, mình ko quan tâm, cái tin nhắn trống trong số 3 tin nhắn nó gửi liên tục có 1 dấu chấm, 1 dấu chấm duy nhất, mình nghĩ là nó bấm nhầm nên thôi

    Giờ ra về, em gia sư tới đón mình đúng giờ, mình vẫn tỏ ra bình thường vì mình cũng thấy chuyện chẳng có gì, mình sẽ tranh thủ cơ hội chiều nay đi chơi chung mình sẽ tâm sự nhiều chuyện hơn với em, mình tin em luôn muốn nói gì đó với mình chỉ là em còn e ngại và chưa có dịp. Rồi nắng sẽ lên, mọi thứ sẽ qua
    - ‘trong tim anh, có chỗ cho em?’, em hỏi mình, tất nhiên là có, mình hơi ngạc nhiên về câu hỏi đó, có giống với câu con gái hay hỏi người yêu là anh có yêu em không?
    - ‘tim anh là chỗ sinh ra dành cho em’, mình nói, tự thấy sến mà kể ra với em mình chưa từng dùng những lời ngọt ngào. Vì mình không dám, vì mình tự thấy sến dù những lời ngọt ngào đó là tình cảm của mình không chút giả dối.
    - ‘ohm, đc rồi, chiều đi đóng phim nha’, em gia sư nói, trở lại giọng nói vui vẻ thoải mái, em cho xe chạy nhanh, mình ôm em chặt bằng 1 tay
    Chở mình về tới nhà thì em gia sư hẹn mình 1h30 gặp lại, mình và em chắc là hai đứa yêu nhau mà toàn đi chơi buổi chiều, khi mà trời nắng và người ta ngủ trưa thì mình và em gia sư đi chơi. Thực ra đi buổi tốt cũng được nhưng ít thời gian và không thoải mái với cái tay gãy và còn việc mẹ mình nên bọn mình thường đi buổi chiều.

    Mẹ mình về ăn cơm và biết vụ em gia sư chở mình đi học, nhưng mẹ mình vẫn cho mình tiền đi xe ôm như kiểu ko xác nhận chuyện đó, còn về việc cấm mình thì mẹ mình chắc hiểu rõ là bây giờ không còn tác dụng nhiều. Mọi thứ vẫn ổn.

    Mình ngủ trưa liền ngay sau ăn cơm và thức dậy chuẩn bị, mình xuống tới nơi thì cũng gần 1h30, ngồi hóng gió chút xíu thì em gia sư tới. Em gia sư mặc nguyên bộ đồ đen, em làm mình nhớ lại cái dạo mình mới gặp em khi em tới nhà mình dạy kèm. Khi ấy em rất hay mặc đồ đen và cột tóc cao, nhìn gương mặt có chút lạnh lùng. Dạo đó đến tận bây giờ, ở em mình luôn thấy cái mong manh dù em ko từng tỏ ra như thế
    - ‘đóng phim gì mà mặc đồ đen thui’, mình nói với em, hôm nay mình mặc quần jean áo sơ mi caro, cái áo này lâu lắm chưa mặc.
    - ‘kệ em, anh có cái áo đâu đẹp vậy?’, em hỏi mình, em đưa tay chỉnh lại cổ áo cho mình, lúc nãy mình bẻ cổ áo chưa đúng nếp. Em lại chạm vào mình, mình lại thấy ấm áp thân thương, em ân cần quá mức với mình.
    - ‘áo cũ rồi lâu lắm anh chưa mặc’, mình nói vui vẻ, trong người là cảm giác sung sướng. vì được khen hay vì em gia sư chạm vào mình.
    - ‘đi thôi’, em nói rồi lấy nón bảo hiểm đội cho mình. Dù cố gắng nhưng có nhửng thứ đã dần thành thói quen với mình.
    Mình cười và leo lên xe em ngồi, em để cái cặp quàng qua tay lái, cái cặp nhỏ cũng màu đen
    - ‘đi đâu heo?’, mình hỏi em, con heo gầy của mình
    - ‘em chưa biết nữa’, em gia sư trả lời ngắn gọn, mình tò mò không biết sẽ có tiết mục gì. Tay em gia sư từ sau hôm kỉ niệm, em luôn đeo đồng hồ mình tặng và mình cũng vậy.
    - ‘có làm kịch bản chưa?’, mình hỏi em, mình nghĩ cái kịch bản em nói là giỡn thôi nên mình giỡn lại
    - ‘rồi, trong cặp’, em trả lời, không nói gì thêm. Đi chơi buổi trưa đúng là có cái hay là đường phố không đông nhưng nóng và tay mình ngứa ngáy, có vẻ như hôm nay em gia sư có chút bối rối nên cả đi đâu em cũng ko định hình, cứ cho xe chạy thật chậm trên phố.
    - ‘em muốn ngủ cùng anh’, em gia sư nói, mình như ko tin vào tai mình, mình bắt đầu nghĩ bậy bạ sau câu nói ấy, nhiều thứ mông lung quá. Không biết chẳng lẽ đóng phim là thế.
    - ‘hả?’, mình hỏi em liền
    - ‘không phải quan hệ đâu, chỉ ngủ thôi’, em trả lời, mình nghe hơi sững sờ vì câu nói, sao em nói đi đóng phim gì mà. Mình không nhìn thấy mắt em nên ko đoán được em đang như thế nào, chỉ thấy có lẽ em mệt mỏi và muốn ngủ
    - ‘uhm, đi ngủ, anh cũng buồn ngủ’, mình nói và dặn bản thân sẽ ko nghĩ hay ko làm gì bậy bạ
    - ‘nghĩ em dễ dãi đúng ko?’, em hỏi mình e ngại, tất nhiên mình có ngỡ ngàng nhưng mình ko nghĩ em thế, mình hiểu em không như thế , chỉ là em hơi không giống những người con gái khác. Em muốn vượt qua những giới hạn và là chính em
    - ‘ko’, mình trả lời, ko giải thích gì thêm, mình nghĩ càng giải thích em càng nghĩ mình cố bao biện
    Mình và em sau khi chạy lòng vòng 3 lần xung quanh những con đường gần khu nhà mình thì mình và em gia sư chạy vào cái khách sạn hôm bữa mình và em vào. Cảm giác trong mình cứ nóng rần dù mình không muốn thế. 49 ngày gần tới và giống như em đang cố gắng làm càng nhiều thứ càng tốt. Gửi xe và lên nhận phòng mình và em lại leo lên tầng hai, lần này là căn phòng khác, chỉ có 1 cánh cửa vào và tối om. Mình biết cả 2 đứa đều ngại.
    - ‘mở ti vi lên anh’, em nói mình, lúc này là vừa vào tới phòng và em đang mở điện.
    Mở ti vi xong mình ngồi xuống giường, em cũng ngồi xuống giường, cả 2 im lặng ngại ngùng như ko biết bắt đầu câu chuyện từ đâu
    - ‘ngủ đi heo, anh canh cho’, mình nói, ngoài tiếng hát ca sĩ Tuấn Hưng thì không gian im lặng ngột ngạt. Như đợi mình nói, em gia sư cởi giày và nằm xuống, mình dặn mình đứng nghĩ bậy bạ. Mình cũng nằm xuống
    - ‘em nói chuyện nha’, em nói, lúc nãy em ôm mình, lúc này thì hai tay em để 2 bên và mắt thì nhìn lên trần
    - ‘uhm, anh biết trò chơi nào mang tên 49 ngày chưa?’, em gia sư hỏi mình, mình không ngờ em nói tới chuyện này, không biết em đã biết mình biết chưa?
    - ‘sao?’, mình nói, giọng mình tỏ ra bình thường
    - ‘nếu em yêu trong 49 ngày thôi thì sao?’, em gia sư hỏi mình, sao em lại mở bài ngửa, sao hôm nay em nói tới vấn đề này. Mình dù biết trước nhưng ko tránh khỏi sự thất vọng, thì thà rằng đừng nói, để mình còn hi vọng . Có lí do gì em nói ra? Cảm giác như ai đấm thẳng vào tim
    - ‘sao lại là 49 ngày?’, mình hỏi em, cố tỏ ra như em đang đùa về cái gì đó đơn thuần mang tên 49 ngày thôi.
    - ’em thích con số ấy, nó trái ngước với tình yêu, nó mang danh cái chết’, em gia sư trả lời đơn thuần, ko hề nhìn qua mình. Mắt em dính ở trên trần nhà, nơi có cái quạt đang quay
    - ‘nếu trò chơi 49 ngày đó có em, thì anh cũng muốn chơi’, mình nói đúng với suy nghĩ của mình. Mình vẫn có lòng tin là trò chơi đã từng diễn ra, và cái đã từng đó là ở quá khứ, mình là ngoại lệ. Câu nói của mình chắc khiến em ngạc nhiên.
    - ‘yêu mù quáng và vẫn yêu?’em hỏi mình, lần này mới quay sang nhìn mình. Đôi mắt em chứa thật nhiều sự trống rỗng, nhìn mênh mang hơn cả biển khơi
    - ‘uhm’, mình trả lời
    - ‘dù giả dối ngay từ đầu vẫn yêu?’, em gia sư hỏi, như cố dùng những từ ngữ phũ phàng, quả nhiên tim mình cứ nhói lên sau từng câu nói của em, dù mình đã lường trước. Chỉ là mình ko nghĩ em sẽ nói ra, nói thẳng trực tiếp với mình.
    - ‘uhm,anh vẫn yêu’, mình nói, giọng mình chắc nịch. Mình biết nhiều thứ hơn em nghĩ và mình chưa từng hối hận yêu em. Vì mình có đủ lí do để cam tâm tình nguyện yêu em, yêu nhiều hơn trăm ngàn lần lời mình có thể diễn tả
    - ‘anh nói nha’, em gia sư nói, mình tự hỏi sao em lạnh lùng đến thế, lời em nói có vẻ như đanh thép, như khẳng định đó là trò chơi của em.
    - ‘uhm, vì anh ngay từ đầu bắt đầu với em là tình yêu, anh ko biết em có yêu anh ko, nhưng anh luôn tự tin tình yêu của anh đủ để cả anh và em xài, ko có gì phải hối hận’, mình nói rõ ràng, biết là trong tim mình có nhiều thứ đang trở nên lộn xộn nhưng những thứ đó không ảnh hưởng hay không hòa trộn vào tình yêu của mình. Em gia sư chắc chắn nghĩ là mình sẽ ngạc nhiên vì những thứ em nói, nhưng mình không tỏ ra như thế, mình bình tĩnh sẽ làm mọi thứ cứu vãn và giữ lại mọi thứ.
    - ‘anh ko thấy em ác độc àh?’, em hỏi mình, em lại nhìn lên trần, giọng em trùng xuống. Nếu em ác thì em chỉ cần 49 ngày thì đá anh, cần gì phải nói ra.
    - ‘có, em ác mà, nhưng anh yêu’, mình nói, em có ác hơn nữa thì mình vẫn yêu dù mình có chút thất vọng khi biết mình cũng là 1 món đồ chơi.
    - ‘để em nói anh nghe’, em nói, thở ra như trút bỏ nỗi lòng.
    - ‘ohm’, mình nói rồi nằm nghe, như mình từng nói, rồi thì mình cũng sẽ biết dần dần mọi thứ theo 1 cách nào đó. Tại sao lại như thế thì mình không rõ nên mình cứ đổ cho số phận vậy
    - ‘sau mối tình với C bà HA, em yêu ai không quá 49 ngày, vì em sợ cảm giác không tình yêu, nhưng có tình yêu rồi em lại lo lắng nhiều thứ, cũng có thể em chưa thể yêu lại hay cũng có thể họ đòi hỏi ở em những thứ em chưa sẵn sàng cho. Em cho chính em 1 giới hạn 49 ngày, để yêu, để hiểu chính em’, em nói rõ ràng như muốn trút hết
    - ‘và anh cũng ko phải ngoại lệ’, em nói tiếp, lời em nói như cứa vào mình, mình thấy rõ vết xước.
    - ‘uhm’, mình trả lời, thất vọng nhiều lắm nhưng ko hối hận.
    - ‘em nói rồi anh có quyền quyết định, em chưa từng nói những thứ tương tự với ai’, em nói, trong giọng nói như cố trút vào đó hết những nhẫn tâm. Mình chỉ thắc mắc sao em phải nói ra, hôm nay mới ngày thứ 33. Mình nghĩ là vì yêu và chính em đang sợ tình yêu đó
    - ‘cứ tiếp tục đi, anh muốn đi tới cùng, nếu là trò chơi với em thì mình chơi tới cùng’, mình nói với em, câu trả lời này luôn nằm trong đầu mình.
    - ‘mà sao em nói với anh những điều này’, mình hỏi vì mình tò mò.
    - ‘vì em thích trò chơi vui hơn’, em nói, mình tin vừa có áp lực gì lên em, mình tin chẳng phải là giả dối mà vì em sợ hãi. Mình có thể ngu đần nhưng mình có thể cảm nhận.
    ‘anh biết khi anh buông tay theo ý em, thì dù miệng em cười , chân em bước nhưng tim em đang tuôn máu, em chỉ đợi anh đi là em sẽ ngã nhoài mệt mỏi. Em ngu ngốc để anh biết được những thứ đó và dù có chết anh cũng ko buông tay em”
    - ‘ohm, cứ chơi đi, giờ thì ngủ yên trong lòng anh’, mình nói, em ngạc nhiên lắm. Mình hiểu hết với em thì mình nên thế, vì khi em nói những thứ như vậy là em đã mở lòng và em cần mình giữ em lại. Vì em muốn yêu, em yêu và em sợ. Có quá nhiều thứ uẩn khúc mình ko hiểu và đó là áp lực của em. Hôm qua hẳn có chuyện gì xảy ra và khiến em như thế. EM nằm yên không nhúc nhích, mình quàng tay ôm lấy em. Mình vui vì khoảng cách giữa mình và em đã rút ngắn, dù lời em nó làm mình đau, mình thất vọng.
    Em quàng ôm mình chặt, chưa bao giờ em gia sư ôm mình chặt như thế, kiểu như em cố hết sức để bó chặt lấy mình. Rồi em ngủ yên lành trong vòng tay mình, mình cũng tranh thủ chụp 1 tấm hình em đang ngủ. Còn cái vụ em kêu đóng phim bị bỏ ngỏ, chắc em quên hay lấy đó làm lí do cho buổi nói chuyện này. Ngủ tới hơn 4h, em ngủ ngon lành và ít cựa quậy, từ giờ mọi thứ đã mở ra, mình sẽ là người chủ động dẫn em đi, vì mình may mắn nên biết được nhiều thứ hơn và mình sẽ không giống những người khác. Mình cũng sẽ cho mình 1 kết cục khác, tốt hết mức có thể. Chẳng biết sao tâm trạng mình trước đó rối bời nhưng khi ôm em trong tay mình lại thấy thoải mái hẳn, mình thấy như vậy cũng tốt. Ngày 49 sẽ kết thúc và mở màn cho ngày 50, một quãng đường khác
    Nếu em cầu cho tim em thôi đau và mình vững tin, thì mình sẽ cầu cho tay mình chắc chắn để giữ lấy tay em lâu thật lâu

    Khi em gia sư ngủ dậy thì mình và em đi về, cả 1 buổi chiều ôm em trong tay, cả 1 buổi chiều dùng tay chạm vào mặt em, mắt mũi miệng. Mình ko chán. Mình chỉ hơi lo sau ngày hôm nay nhiều thứ sẽ thay đồi hay em sẽ có những bối rối, ngại ngùng. Nhưng dù gì thì mình cũng sẽ cố gắng. Trước giờ em dẫn mình đi theo ý em thì giờ mình sẽ dẫn em đi theo ý mình.

    Tối hôm ấy mình và em gia sư nhắn tin bình thường. Thằng D thì vẫn nhắn tin nhắn trống cho mình. Mình có cái tò mò là HA, sao xuất hiện trong buổi sinh nhật khi mà em gia sư và thằng D cãi nhau. Chuyện gì đã xảy ra giữa họ?

    P/s: xong 1 ngày viết mỏi cả tay, ngày mai là ngày mà chị Q liên lạc với em, và chuyện ngày mai em kể tiếp, tay em cứng hết đánh máy được rồi
     
  11. Alexuks

    Alexuks Xem Sex Lần Đầu Verified

    Bài viết:
    35
    Đã được thích:
    0
    Thế mới là truyện chứ em, đây là đứng trên tâm lý một thằng nhóc mới lớn ,hiền lành, sinh ra trong gia đình gia giáo tử tế. Với lại đây là tình yêu đầu, lại gặp con người yêu "sáng nắng chiều mưa" chưa biết nó bỏ mình lúc nào - giống như kiểu " hàng trưng bày - cấm sờ mó" nên thằng nhóc không dám làm gì cũng dễ hiểu. Những khó khăn của đôi bạn trẻ này gặp người trưởng thành thì quá dễ rồi,mấy trò theo đuôi làm phiền NY mình giống như mấy thằng ku NA,D..gặp .. thì dkm chúng nó chỉ có bỏ xứ mà trốn chứ còn ở đấy mà làm trò . Nếu vậy thì con đâu truyện để mà wuwu kể cho mình nghe nữa..;));))
     
  12. pepsi..

    pepsi.. Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    1
    Đã được thích:
    0
    bác hjểu nhằm í kủa bác oachx rùi. Í bác ấy mong đây là 1 câu truyện sáng tác, để có thể có 1 kết thật đẹp, thật h.p í.
     
  13. leewei.cnvn

    leewei.cnvn Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    4
    Đã được thích:
    0
    Càng ngày mình càng thấy đàn bà thật nguy hiểm. Từ bao h mà đàn ông chúng ta trở thành đồ chơi của họ vậy? Thật là nhục nhã. Chúc tác giả từ kẻ bị chơi trở thành người chơi để rửa hận cho phái mạnh chúng ta. Cố lên
    Chúc anh em lx ngày mới vui vẻ
    Thân!
     
  14. Đông Phương Tuyết Nhi

    Đông Phương Tuyết Nhi Dậy Thì Verified

    Bài viết:
    64
    Đã được thích:
    0
    thích nhất câu nói này của tác giả:)):))
     
  15. oachx

    oachx Dậy Thì Verified

    Bài viết:
    52
    Đã được thích:
    0
    Thằng D giữ một vật của e gs, không hiểu đó là gì ?
    Em gs tự đặt cho mình cái giới hạn 49 ngày để thử thách mình ư ? Nếu em không vì tình yêu với wuwu vượt qua cái giới hạn đó liệu tình yêu của em có đủ lớn ? Em ăn khỏe thế chắc chả đến mức gầy đâu nhỉ .
     
  16. tinhdau_khongphai

    tinhdau_khongphai Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    10
    Đã được thích:
    0
    Bác nói thế cũng ko phải.Đôi lúc con người ta cũng hay quên chứ.chuyện sinh nhật cũng có phải quan trọng gì lắm đâu.xét cho cùng cũng chỉ là ngày kỷ niệm thôi mà.chỉ vì quên ngày sinh nhật mà chia tay thì chủ thớt cũng đừng nên buồn làm gì vì trong cuộc sống nay còn bao nhiêu chuyện nữa lớn hơn chuyện sinh nhật nên ko lẽ chỉ vì quên ngày sinh nhật mà chia tay sao.???
    Với tính cách của em gia sư thì có lẽ là chuyện nay chỉ là một cái cớ mà thôi,chủ thớt nên bình tĩnh suy xét và giữ vững tình yêu.và mong rằng chủ thớt đừng đem con bỏ chợ nhé.
     
  17. hh_aa

    hh_aa Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    9
    Đã được thích:
    0
    hix bức thư đó đâu phải là của em GS nó là của 1 top khác rồi có bác nào đó chế lại thành như thư của em GS gửi cho wuwu
     
  18. oachx

    oachx Dậy Thì Verified

    Bài viết:
    52
    Đã được thích:
    0
    Sao phải qua voz trong khi bên lx vừa đọc truyện xxx, vừa xem phim, đọc rì pọt vừa hóng "Say nắng...." được :))
    Cuộc đời thường không như là mơ , dù sao cũng mong wuwu nói riêng và toàn thể anh em lx nói chung hạnh phúc. Khả năng hôm nay vẫn chưa có chap mới , qua xem xxx quay tay rồi đi ngủ vậy :-s
     
  19. Tàn Khôn

    Tàn Khôn Dân Chơi Thứ Thiệt Verified

    Bài viết:
    474
    Đã được thích:
    2
    Update ngày 1/9/2012: thứ bảy, ngày thứ 34 yêu nhau
    Về cái việc 49 ngày coi như là đã lật bài, chẳng còn là bí ẩn hay hi vọng nó không xảy ra nữa. Chỉ là từ bây giờ cố gắng để có cái kết quả tốt nhất có thể. Có nhiều người nói cũng rất đúng, yêu thôi không đủ và cuộc sống đâu chỉ có tình yêu. Nhưng có những người vì lỡ tay lạc mất người mình yêu mà ân hận cả đời. Mình là con người có trái tim làm bằng thịt và máu ,nó biết đập biết yêu và biết đau. Em ngủ ngoan trong lòng mình suốt hôm qua, mình nghe tiếng em thở nhè nhẹ trong yên bình và mình biết nhiêu đó với mình là đủ

    Sáng thứ bảy mình vẫn đi học bình thường, em gia sư đã hẹn là hôm nay chở mình đi học. Mình thức dậy thì như mọi ngày có tin nhắn của em gia sư : ‘Dậy đi ngủ như heo’ thêm đó là 1 tin nhắn của nhỏ Nhung xin lỗi mình. Mình không quan tâm tới nhỏ Nhung vì dù gì mình cũng biết con người thật của nhỏ nhưng mình thấy nhỏ dây dưa và mình có chút tò mò sao nhỏ lại phải như thế thay vì chuyện đã vỡ lỡ và đã qua rồi. Mình tin nhỏ là 1 phần trong sự sắp đặt của ai đó. Hơi đa cảm nhưng mình nghi ngờ như thế.

    Sáng nay trời nắng trong vắt, dạo này thường xuyên dậy sớm nên riết cũng quen, tâm trạng trong mình ở buổi sáng nay là hơi bàng hoàng vì những chuyện hôm qua. Mọi thứ lằng nhằng và kịch tới mức mình nghĩ đó là giấc mơ. Dù nhiều lần chuẩn bị tinh thần cho việc 49 ngày nhưng mà lời chính miệng em gia sư nói mình vẫn còn bất ngờ, nhiều ng cho đó là bi kịch nhưng riêng đối với mình đó là chuyện tốt chỉ là bất ngờ và mình tin có chuyện gì xảy ra trước đó khiến em gia sư hành động như thế. Mình nhớ rõ cái ánh mắt em nhìn mình dù em cố tỏ ra lạnh lùng hay đóng băng mọi thứ nhưng mình nhìn ra trong đôi mắt em chút thảng thốt vì sự lạnh buốt hay tìm mãi cũng ko ra lí do để bản thân không đau lòng. D,HA, C… từng người từng người đều góp phần vào cuộc đời của em gia sư và tác động, nhiều và ít hay ai hơn ai, con gái dù lạnh lùng tới nhường nào thì cũng luôn cần 1 chỗ dựa . Đời ko là mơ và cái gọi là thế gian cứ thế đẩy ta đi, đi mãi đi mãi muốn quay lại cũng khó. Em gia sư làm cho mình linh cảm như thế và mình mù quáng vẫn muốn dùng tình yêu của mình làm những vết thương trong em khép miệng và thôi rỉ máu.
    - ‘tới trễ 10p’, mình cười nói khi thấy em, lần đầu tiên thấy em đi trễ như thế. Không biết là ngủ quên hay có chuyện gì
    - ‘bấm h hả T ế vợ?’, em cười tươi hỏi mình. Môi em tô màu cam và cái quần bó cũng màu cam rất hợp với cái áo màu trắng phom rộng. Nhìn em rất bắt mắt và đáng yêu.
    - ‘ngủ cho cố vô’, mình nói giọng chọc tức em, vì lâu lắm mình mới có cơ hội như thế này. Mọi lần em quá đúng giờ , quá chỉn chu và em luôn là người chọc ghẹo mình. Đợi em mà mình chỉ thấy vui, cảm giác yêu cũng hình như thể hiện qua điều đó
    - ‘ngủ đâu mà ngủ’, em nói nhẹ, đội nón cho mình và bắt đầu cho xe chạy. Chẳng biết sao theo lẽ là khi em gia sư nói ra những lời ấy mọi thứ đã trở nên phần nào ngượng ngập nhưng em gia sư vẫn bình thường, mình và em như mọi ngày như giữa cả hai có định ước ngầm là từ giờ chỉ yêu thôi. Tự dưng trong mình là cảm giác trong trẻo và êm ái. Cảm giác yêu làm mình thấy dễ chịu
    - ‘chứ em làm gì đi trễ’, mình hỏi em không biết có chuyện gì, vì mặt em tỉnh bơ không đối đáp hay cãi ngang như nhiều lần, mọi lần là em sẽ nói cố vì em ít khi nào chịu thua lắm mà.
    - ‘em đi rồi phải vòng lại đó’, em nói, mình ngồi sau ôm em thật chặt. Từ ngày ngồi sau em và ôm mình đâm ra nghiện, cứ ôm và chẳng hề lo sợ người ta dòm ngó nhiều
    - ‘em quên gì àh?’, mình hỏi em gia sư.
    - ‘uhm,đi 1 hồi mới biết quên mặc áo, phải về mặc, hahaha’, em nói và cười haha, mình ko thể tưởng em dám nói như thế, mình nghĩ mình chọc em ai dè em chọc lại mình
    - ‘thấy gớm ko?’, mình cười nói.
    - ‘em đi trễ vì D đứng lằng nhằng’, em nói nhỏ chậm, em nói thật với mình như thế chứng tỏ là sau khi nói thẳng vụ 49 ngày thì hình như mọi thứ đã dễ dàng hơn khi nói ra.
    - ‘nó làm gì?’, mình hỏi, nghe tới tên thằng D là mình thấy hơi bực mình. Mình ko ưa nó còn hơn cả HA và C
    - ‘thì D nói mấy thứ, ko quan trọng lắm đâu’, em gia sư bình thản trả lời. Mình nghĩ chắc lại là yêu đương gì đấy.
    - ‘nó nói yêu đương gì nữa ak’, mình hỏi, vẫn ôm em trong tay
    - ‘không, nó hỏi thăm bình thường thôi, kêu là đi tập thể dục ngang qua nhà’, em gia sư nói. Cả mình và em đều biết ko phải là đơn giản như thế
    - ‘kệ nó đi’, mình nói dù tò mò nhưng mình biết sáng này cái tò mò của mình chẳng thể đi tới đâu và thời gian ngắn ngủi còn lại mình chẳng muốn để bận tâm tới những thứ loạn xạ ko liên quan.
    Mình và em sáng nay mua 2 ổ bánh mì. Một bánh mì thịt cho mình và 1 bánh mì trứng cho em gia sư. Mình và em tắp vào lề đường ngay chỗ trường mình ngồi ăn và nhìn xe qua lại. Nhìn ra phía bên ngoài dòng xe đang chạy qua lại, tấp nập lắm. cuộc sống vẫn luôn tiếp tục dù có như thế nào chăng nữa. Em ngồi cạnh mình nhai liên tục ổ bánh mì, em khi nào cũng ăn rất ngon lành. Bên trên trời đang giăng những tia nắng ấm và âm thanh cuộc sống khiến mình dễ chịu lắm.

    Mình vào trường học và em gia sư chạy đi về. Sáng thứ bảy em gia sư ko học. Sáng này vui nên thấy dễ chịu, thằng bạn người gốc bắc nói liên thiên về chuyện cua nhỏ cùng trường, nó nói mà mình cười đau cả ruột. Kì thực cái kiểu nhây nhây của nó rất hiếm gặp nhưng càng nhây càng vui. Có lần mình chở nó đi mua mấy thứ đồ, đứng ở đèn xanh đèn đỏ thì kế bên chỗ mình có 2 em đi xe chung. Thằng bạn mình nhìn và phán liền
    - ‘nhỏ đó đít bự đã quá mày’, nó nói to làm mình phát ngượng với người ta, thằng bạn mình chắc hơi hố nhưng với bản tính của nó nó tỏ ra bình thường. Khi mà 2 em ấy đưa mắt qua nhìn tỏ vẻ như nhìn 2 thằng mất nết. Mình ngại hết sức
    - ‘nó nhìn mày kìa’, mình nói, lúc đó mình quê lắm rồi. Thế mà thằng bạn tỉnh bơ nói
    - ‘nó nhìn kệ mẹ nó’, nó phán tỉnh bơ, mình ngại hết sức như muốn độn thổ, 2 em đó thì nhìn mình và thằng bạn bằng ánh mắt khinh bỉ. Từ đó có khi chở nó mà gặp đèn đỏ mình toàn đứng xa xa. Nó vậy đó, hơi thổ bỉ và bựa thôi rồi nhưng là thằng bạn chơi tốt lắm. Cái thằng bựa đó tự dưng sáng nay nói với mình 1 vài thứ nghe mơ hồ lắm. Mình đoán hình như nó đã đọc được chuyện mình viết, và cũng muốn cho mình lời khuyên.

    Sau cái giờ học ngán ngẩm thì cũng tới giờ ra chơi, mình và mấy thằng bạn đi uống nước. Lúc nãy trong giờ học chị Q có gọi cho mình nhưng mình từ chối cuộc gọi vì ông thầy này hơi khó và ổng đã dặn là khi học tắt máy hay tắt chuông nên giờ giải lao mình gọi lại cho chị. Lâu lắm rồi ko thấy chị, dạo này chị cũng ko dính dáng tới chuyện mình và em gia sư sau cái bữa ăn ở nhà em gai sư cùng với HA. Hơi nghi ngại nhiều lắm nhưng cũng thoáng qua thôi
    - ‘chị nghe nè T’, giọng chị nghe lanh lảnh trong điện thoại. Mình đã biết chị là ng khôn ngoan và chị luôn tỏ ra như thế ngay cả trong cách nói chuyện
    - ‘dạ, nãy em đang học nên giờ em gọi lại , có chuyện gì không chị?’, mình hỏi chị
    - ‘àh, lâu ngày hỏi thăm em thôi’, chị cười nói vui vẻ lắm, mình rõ là chẳng có chị nào đủ rảnh để mà hỏi thăm thằng như mình vì không có lí do gì. Mình chưa kịp nói gì thì chị nói liền theo
    - ‘nghe nói em quen Linh mà chị chưa có dịp nói chuyện’, chị cười nói rất linh hoạt
    - ‘dạ, chị dạo này sao rồi?’, mình hỏi chị, thấy hơi kịch nhưng mình hỏi thế
    - ‘chị khỏe àh, mà hôm nay em rảnh ko. Gặp chị chút’, chị hỏi mình, mình nghe thấy mùi có chuyện nhưng mình ko chắc là gì, cũng ko biết nên đi không. Dù gì chị Q cũng là chị của em gia sư và không giống như những ng khác, mình đang cố gắng giúp mối quan hệ giữa chị Q và em gia sư tốt đẹp hơn. Giữa họ có những hiểu lầm nên dẫn ra như thế. Cùng chung giọt máu thì chẳng lẽ mãi mãi đối đầu nhau
    - ‘dạ, khi nào chị?’, mình hỏi chị
    - ‘tối em rảnh ko?’, chị hỏi
    - ‘dạ rảnh’,mình nói , tối hôm nay mình free. Đi gặp chị xem chị nói gì? Tất nhiên là mình sẽ nói với em gia sư nhưng mình ko biết chuyện sẽ theo hướng nào và chẳng lẽ ngẫu nhiên muốn gặp mình vì mình quen với em gái chị.
    - ‘oh, 7h tối nha, chị đi làm về, địa chỉ chị nhắn cho ha’, chị nói sau đó mình và chị nói vài thứ linh tinh rồi cúp máy.
    Hơi lăn tăn 1 chút, chị là người khôn ngoan và vì có lí do vì những hiểu lầm mà C gây ra nên chị trở nên nham hiểm và có vẻ hận thù. Trong lòng chị có mối thắt lớn và do đó nên chị đâm ra ghét em gia sư. Mình chẳng thể làm gì nhiều nhưng mình muốn gỡ mối thắt đó, vì mình nghi ngờ những mối thắt trong chuyện này có liên quan tới chị

    - ‘nãy chị Q gọi anh đó’, mình nói khi giờ ra về và em gia sư tới đón mình, em gia sư không mang áo khoác, môi em vẫn màu cam.
    - ‘ủa, vậy hả, gọi chi?’, em hỏi , hơi chau mày lại. Giữa chị em họ có khoảng cách dài
    - ‘chị rủ anh tối nay đi uống nước, nói có chuyện nói’, mình nói và để ý thái độ em gia sư thấy em hơi khó chịu thì phải
    - ‘mấy h anh đi?’, em hỏi mình. Mình chưa nói mình có đi không thế mà em cũng biết là mình sẽ đi
    - ‘thì chị Q hẹn 7h, em đi chung đi’, mình nói với em. Tự dưng thấy mình hơi vớ vẩn khi nhận gặp chị Q, nhưng ko đi cũng ko ổn
    - ‘thôi, chị Q muốn nói chuyện với anh thì anh đi đi, tối em ở nhà học bài’, em nói giọng vui vẻ bình thường hay em tỏ ra thế.
    - ‘em biết chị Q nói gì hả?’, mình hỏi em, sự bình thản của em khiến mình thấy hơi bất an
    - ‘uhm, nhưng anh cứ nghe đi , trước sau gì cũng nghe mà’, em nói. Câu chuyện giữa mình và em gia sư càng trở nên khó hiểu, biết em đã chuẩn bị tinh thần cho mọi thứ. Nhưng mọi thứ cứ xoay vần mãi.
    - ‘anh muốn nghe em nói, nói đi’, mình nói vì mình nghĩ chỉ cần lời em nói, mình nhất định tin.
    - ‘em biết gì đâu nói’, em trả lời tỉnh queo và cho xe chạy nhanh.
    - ‘mới nói biết h nói ko biết’, mình vặn lại liền , mình biết em biết rõ hơn ai hết những thứ chị Q sắp nói như thể chuyện này từng xảy ra trước đây
    - ‘thứ em có thể nói bây giờ là 1 thứ duy nhất’, em nói, nghe trong giọng nói tiếng nhỏ nhẹ trầm đục nhiều cảm xúc lắm
    - ‘em là con chó, con đĩ nhưng em yêu anh’, mình ko thể ngờ là em sẽ nói những lời như thế. Nghe đau lòng như ai cắt vào, hẳn là em đang bế tắc nhiều lắm. Tới mức tuyệt vọng. Mình từng nghe những lời chua cay nói về em như thế nhưng lần này là từ chính miệng em. Cảm giác như ai đó đang tâm cào xé nát bét mọi thứ, lời em nói phả vào tiếng xe cộ ban trưa, thế mà nghe nó não nề. Mình câm lặng chẳng còn tìm đủ từ để nói, để em hiểu với mình em ko bao giờ là ng như thế dù em có xác nhận hay cả thế giới xác nhận điều đó.
    - ‘em thấy nắng ko?’, mình hỏi. Em gật đầu
    - ‘với anh em là nắng, là mưa và là mọi thứ, vậy thôi’, mình nói. Thấy kì thực vụng về lắm, lời lẽ trong mình đóng băng vì những lời em nói rồi. Nghe đau lắm. Mình hiểu em quá tổn thương, quá bi kịch và mình chưa từng nói quá lên. Người ta nói em lăng nhăng, điên khùng khi cố gắng làm quá mọi thứ, nhưng ng ta chưa từng nghĩ cho em là sao em lại trở nên như thế. Mình biết em ko hề muốn, chỉ vậy thôi.

    Chở mình về nhà tới chỗ bậc đá thì cũng hơn 11h30 trưa, mình chẳng thấy được mặt em hết vì em đeo khẩu trang, mình chỉ choàng người tới ôm em thật chặt và em chạy đi mất. Mọi thứ dần dần mở ra

    Trưa đó mẹ mình nói với mình về ba mình. Mẹ nói ba sắp làm đám cưới. Mình từng nghe phong phanh là ba có người yêu nhưng mình chưa từng nghĩ ba lấy vợ ở tuổi này. Theo mình thì vợ sắp cưới của ba chưa từng lấy chồng, đó là người phụ nữ trẻ độ 30 thôi. Mẹ mình trút vào lời nói những lời nghe lạnh tanh khi nói về việc ba sẽ lấy vợ. Mình tin chắc mẹ mình có đau, có ngỡ ngàng vì dù chẳng còn là gì nhưng nghe tin ấy không khỏi shock. Ai ở trong tình cảnh như mình sẽ hiểu là chẳng biết nên vui hay nên buồn. Ba mình lấy vợ mình ko phản đối nhưng mẹ mình chưa có ai và mình sợ mẹ cô đơn. Mình rõ ràng biết là giữa ba và mẹ ko thể quay lại với nhau và dù bất hiếu nhưng mình chưa từng hi vọng họ quay lại . Chỉ là trong mình ở buổi trưa hôm ấy là cảm giác hỗn tạp, hơi chông chênh. Vậy mới thấy có môn đăng hộ đối, có phù hợp mức nào thì cũng ko thể ngờ sự tan vỡ. Sự tan vỡ là thứ đáng sợ, len lỏi len lỏi từ những thứ nhỏ bé nhất nên đừng quá lo lắng sẽ ra sao về cái ngày mai ấy.

    Tối đó mình đi gặp chị Q, biết mình gãy tay nên chị hẹn quán ngay phía ngoài chung cư nhà mình. Vì quán gần nên mình đi bộ và cũng tới nơi, ngày hôm nay có nhiều chuyện đến với mình và trong tâm thức của mình có cảm giác chẳng còn ngán thứ gì.
    Quán cà phê này không đẹp, nó chật kín bàn ghế và thứ âm thanh xình xịch hỗn tạp nghe đến nhức đầu. Giọng cô ca sĩ hát chua loét làm mình nghe phát nản. Mình vào quán và chẳng thấy chị Q đâu, gọi điện thì chị nói chị đang tới. Không giống em gia sư, chị Q đi trễ tới nửa tiếng đồng hồ. Mình ngồi đợi, chơi game cùng tiếng nhạc dở tệ như cực hình.
    - ‘chào cưng, đường kẹt xe quá’, chị nói và ngồi ngay xuống ghế, mình cười khi thấy chị cười
    - ‘dạ’, mình đáp. Mình không nghĩ ở khu nhà mình giờ này có kẹt xe. Nhưng chắc chị có việc. Chị Q gọi nước ra bắt đầu ngồi thở,có vẻ chị hơi mệt. Chị Q mặc bộ đồ rất xì tin và ko hợp với mặt chị lắm.
    - ‘em quen Linh àh?’, chị hỏi mình, chị biết rõ thế mà cũng hỏi làm chi.
    - ‘dạ’, mình cười nói.
    - ‘chị gặp em muốn nói 1 chuyện, chị biết là hơi sớm để nói những lời này’, chị nói e dè cân nhắc. Mình hơi ngạc nhiên chút.
    - ‘dạ, chị cứ nói’, mình nói tỏ ra vẻ thoải mái và nghiêm túc. Chị Q đưa tay vuốt lại mái tóc uốn xoăn và nhấp ngụm nước trà. Mình nhớ lại những thứ chị từng nói, những hành động chị từng làm. Chúng luôn đối nghịch nhau và khi này khi khác
    - ‘chị mong em đối xử tốt với Linh, nó khổ sở đủ rồi’, chị nói, mình biết khi dứt câu đó mắt mình mở to. Mình ko thể đủ thông minh để tưởng tượng chị sẽ nói những lời như thế. Mình lại thấy chị trong con ng khác và ko biết là có nên vui ko. Dù gì thì cũng ko phải chuyện xấu dù mình hoàn toàn ko hiểu động cơ của chị
    - ‘dạ, em biết ạ’, mình nói dứt khoát. Mình có quyền hi vọng mọi thứ sẽ tốt đẹp? Nhưng 49 ngày rồi chuyện này, chẳng lẽ lời nhỏ H từng nói là chị Q cũng biết về 49 ngày rồi là sai, vì nếu đúng ít gì chị cũng cảnh báo mình hay tìm cách nói gì đó ko hay.
    - ‘chị với nó có nhiều thứ đáng tiếc xảy ra, nhưng suy lại thì đó vẫn là em chị. Hôm nay gặp em chị cân nhắc dữ lắm, tại trước đó em thấy chị với nó ở nhà xích mích nên chắc em cũng hiểu. chị nghĩ em biết nhiều thứ rồi nhưng chị chỉ muốn em đối xử tốt với nó’, mình nghe chị nói, nuốt từng lời,mình chính xác là quá ngạc nhiên. Giọng nói của chị nghe rõ nhưng mình ko nắm bắt đc cảm xúc trong diễn ra trong chị và mình hơi hoài nghi.
     
  20. mrdragon2809

    mrdragon2809 Dậy Thì Verified

    Bài viết:
    62
    Đã được thích:
    0
    Có khi nào...người mà ba của wuwu sắp cưới lại là bà chị Q. ko nhỉ??? (trùng hợp dữ vậy sao) nếu như vậy thì wuwu và Linh gs coi như càng thêm bế tắc- hi vọng chỉ là suy đoán của mình cho câu chuyện thêm kịch tích...:)
    Mà coi bộ mấy cái cô tên Linh làm điên đảo anh em Lx mình quá nhỉ?? Trước thì có Linh búp bê- giờ thì có Linh gia sư....nếu có 1 cuộc bình chọn vui vui thì các mem sẽ chọn ai:
    +Linh búp bê xinh đẹp,quyến rũ, ngang bướng và cá tính mạnh
    +Linh gia sư dễ thương nhưng gai góc,bí hiểm và luôn khiến chúng ta ko đoán đc...
     
Đang tải...
Similar Threads Diễn đàn Date
Cô Gia Sư Của Tôi (Tác giả : Ngọc Linh) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 13/7/15
VỢ DÂM KHÁT TÌNH (TRUYỆN DÀI CỦA T/G NGỌC LINH) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 16/6/14
Truyện : Xóm Đĩ ( Truyện Dài ) T/g: ( Ngọc Linh ) (ST) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 16/12/13
Nụ cười của Nắng Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 17/10/12
THe day you went away (t/g: megum -vozer) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 5/8/12

Chia sẻ trang này