1. Nếu bạn dùng GMAIL,Yahoo,Hotmail.. để đăng ký , xin vui lòng kiểm tra mail kích hoạt trong mục Spam/Bulk của gmail
    https://mail.google.com/mail/u/0/#spam
    Xin cảm ơn

(TÁC PHẨM ĐẦU TAY) ĐÚNG LÀ ĐÀN BÀ

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi rabbit3223, 19/1/18.

  1. conga999

    conga999 Chơi gái lần đầu Verified
    337/348

    Bài viết:
    296
    Đã được thích:
    55
    Điểm thành tích:
    337
    Đợi chờ là hạnh phúc
     
  2. conga999

    conga999 Chơi gái lần đầu Verified
    337/348

    Bài viết:
    296
    Đã được thích:
    55
    Điểm thành tích:
    337
    Lên top đợi chủ thớt nào
     
  3. conga999

    conga999 Chơi gái lần đầu Verified
    337/348

    Bài viết:
    296
    Đã được thích:
    55
    Điểm thành tích:
    337
    Đc bao nhiu up đi bác.bùn ngủ wa. Huhu
     
    rabbit3223 thích bài này.
  4. rabbit3223

    rabbit3223 Còn trinh Verified
    132/174

    Bài viết:
    94
    Đã được thích:
    307
    Điểm thành tích:
    132
    cảm ơn bác nhiệt tình quá, cứ ngủ đi mai đọc cũng đc mà
     
  5. rabbit3223

    rabbit3223 Còn trinh Verified
    132/174

    Bài viết:
    94
    Đã được thích:
    307
    Điểm thành tích:
    132
    12.
    - T có muốn làm người lớn ko?

    - Là zăng?

    - Hôm nay e sẽ là của T, T cũng sẽ là của e

    Nói rồi cô và e lại tiếp tục hôn, nụ hôn đắm đuối của tình yêu tội lỗi. Ngày đó e cũng đã biết xem sex, cũng đã biết đàn ông đàn bà phải làm gì để có con chứ ko phải hôn nhau là có con như ngày còn nhỏ nữa. Đương nhiên e biết cô muốn gì, và bản thân e cũng đang rất muốn, nhất là với người con gái mà mình yêu thương, là mối tình đầu của e thì e lại càng muốn

    Đỡ cô nằm xuống, môi vẫn dính chặt vào môi cô, lưỡi vẫn quyện chặt vào lưỡi cô. Cảm giác ngọt ngào, lâng lâng như ở trên mây làm cho đầu óc e dần ko thể điều khiển được hành động. Cô ko hôn môi nữa, bắt đầu hôn xuống cổ, rồi tiếp đến là phần trước ngực. 1 tay cô vần vò đầu e, thỉnh thoảng lại dứt 1 cái, đau vãi lều, 1 tay cô luồn vào áo, xoa nắn ngực e. Về phía tay e cũng liều lĩnh lần mò đặt lên ngực cô, bóp nhẹ. Mềm quá, tuy là qua 1 lần áo ngoài và 1 lần áo ngực nhưng e vẫn cảm nhận được nó thật mềm. Bât thình lình đôi mắt nhắm nghiền mơ màng của cô bỗng nhiên mở ra, nhìn thẳng vào mắt e. E giật mình. Lúc đó e ko thể nhận ra được đôi mắt long lanh ngấn nước ấy muốn nói gì, nhưng hình như nó có gì đó oán trách, lại có vẻ như mời gọi. Chợt tỉnh cơn mơ, e buông cô ra rồi vụt ngồi dậy, đưa 2 tay lên xoa mạnh vào mặt (động tác này có vẻ quen thuộc các bác nhỉ, nhưng mỗi lần e mất bình tĩnh hoặc ko tỉnh táo thì e đều làm như vậy, lâu dần thành quen)

    Cô cũng ngồi dậy theo e, đôi mắt ngấn nước vẫn chưa buông tha

    - T sao thế, ko muốn àh?

    - Cháu… àh quên T xin lỗi, vừa nãy T ko tự chủ được

    - E tự nguyện mà, e muốn lần đầu tiên của e phải cho người e yêu thương thật sự

    - Ko được đâu Thảo, mình là họ hàng mà…

    - Lại họ hàng, e đã bảo là T mặc kệ hết đi cơ mà. Cô nói giống như hét vào mặt e

    - Nhưng T ko mặc kệ được, vì T và Thảo ko thể đến được với nhau. Sau này Thảo còn phải đi lấy chồng. Nếu mình có chuyện đó, sau này Thảo về nhà chồng sẽ khổ lắm. T ko muốn nhìn thấy Thảo chịu khổ

    2 dòng nước mặn đắng chảy dài trên má cô

    - T ko yêu e đúng ko?

    -…

    - Tất cả những việc từ nãy đến giờ T làm chỉ vì T chống chế cho qua thôi đúng ko?

    - Ko phải…

    - T thương hại tôi phải ko?

    Đến lúc này thì e cũng ko thể kìm chế nổi nữa, e cũng bật khóc theo cô

    - Thảo điên àh, T yêu Thảo hơn bất kỳ ai, Thảo đang nghĩ đi đâu ák?

    - Đi đi, tôi ko muốn nghe, hức… hức… hức

    - Thảo bình tĩnh lại đi, nghe T nói này

    - Đi… về… đi, đừng… đứng trước mặt tôi… để thương… hại tôi, tôi… tôi ko cần

    Tại sao m lại khốn nạn thế này, cứ làm cô hi vọng rồi lại để cô thất vọng, mà ko phải chỉ 1 lần mà là liên tục. M có yêu cô thật sự hay ko hay m chỉ đang đùa giỡn với cô thôi?

    - Tôi bảo T về bên kia đi cơ mà, zăng còn đứng đó, mặc kệ tôi

    - Thảo đừng như thế, T đau lòng lắm

    - Đau lòng? Đau lòng mà dám nói ra những lời đó? Đau lòng mà bảo sau này tôi đi lấy người khác? Đó gọi là yêu tôi àh?

    - Nhưng Thảo phải hiểu đó là sự thật

    - Tôi dám mặc kệ hết mọi thứ, T tưởng tôi ko sợ àh? Còn T, T dám ko? T nói T yêu tôi, nhưng sao T ko dám bất chấp mọi việc vì tôi?

    - Ko phải là ko dám, mà chỉ là…

    - Thôi đi, T hèn lắm

    - Thảo nói cái chi cơ?

    - Tôi bảo T hèn lắm

    Lúc đó máu nóng đã dồn hết lên đầu, e cũng ko suy nghĩ thêm đc gì cả, quay lưng lại đi nhanh về phòng

    “ANH YÊU EM, THẢO ẠH”

    Thật sự là lúc đó e chỉ muốn hét lên thật to, thật rõ ràng, như để khỏa lấp hết tất cả những suy nghĩ bị dồn nén bấy lâu nay. Nhưng 1 việc đơn giản là ở bên cô thì e ko làm được, cứ hết lần này tới lần khác làm cô thất vọng. E hèn nhát, e khốn nạn, nhưng e làm những việc đó là vì ai. E thì chắc chắn ko mang lại cho cô 1 hạnh phúc đúng nghĩa, để giữ cô lại bên mình là điều quá khó khăn, e ko thể làm được.

    Nói là về phòng nhưng thật ra e vẫn đứng ngoài cửa phòng cô. E sợ cô sẽ làm điều gì đó dại dột. Trước khi ra e đã khép cửa lại cho cô, nhưng e vẫn cứ đứng ngoài để canh chừng, sợ rằng cô nghĩ quẩn thì e sẽ ân hận suốt đời. Vẫn có tiếng thút thít, cô vẫn đang khóc, dường như trong ngày hôm nay có bao nhiêu nước mắt cô đã dùng cạn rồi. Đứng ngoài mãi cũng chẳng phải là cách, e chợt nghĩ ra cái ô thoáng mà e dùng để nhìn trộm cô thay quần áo, đứng ở đó thì có thể nhìn vào bên trong, nhỡ cô có chuyện gì thì có thể chạy vào ngay. Nghĩ là làm luôn, e đi nhè nhẹ xuống cầu thang, nhìn vào những lỗ hổng trên nền gạch. Cô vẫn ngồi trên giường, nhưng hình như ko còn khóc nữa. Cô vẫn đang ngồi đó, hình như đang suy nghĩ chuyện gì. Bắt đầu bị muỗi cắn, đứng thì mỏi chân nhưng bây h cô là quan trọng nhất. Cô ngồi đó rất lâu, chắc khoảng gần 2 tiếng. E thì đứng mỏi quá lại ngồi xuống, ngồi 1 lúc nóng ruột lại đứng lên ngó vào, vẫn thấy cô đang ngồi thì cũng yên tâm.

    Cô ko ngồi đó nữa, mà nằm rồi. Thôi cứ để cho cô ngủ đi, như thế đầu óc cô sẽ thoải mái hơn. Nhưng nhỡ may nửa đêm cô thức dậy nghĩ quẩn thì sao nhỉ, mà cứ thập thò ở ngoài này thì cũng ko ổn tí nào. Ko tìm đc phương án nào tối ưu, khó nghĩ quá. Thôi thì cứ đánh liều 1 lần, rồi muốn ra sao thì ra. E lại lên phòng cô, nhẹ nhàng mở cửa ra chui vào. Cô đã ngủ say rồi, chỉ mong cô ngủ như e, tức là đã ngủ rồi thì ko biết trời nằm đâu, đất nằm đâu nữa. Cô nằm ngửa, 2 bên mắt sưng mọng lên, đầu tóc rũ rượi, nhìn trông rất thảm. Chắc là do cô khóc nhiều quá, haizzz. Đêm nay lại trông cô tiếp, nhưng bây h mà vác ghế sang thì sợ là cô tỉnh dậy mất, thế là sẵn nền nhà, ngồi đại xuống tựa lưng vào góc tường, sạch bẩn cũng kệ, ngồi đó canh cô
     
  6. Mr Zon

    Mr Zon Dân Chơi Verified
    7/87

    Bài viết:
    345
    Đã được thích:
    108
    Điểm thành tích:
    7
    Hehe đều tay nha thớt . Tới cảnh xxx miêu tả chậm vs kỹ tý nhé
     
  7. Mr Zon

    Mr Zon Dân Chơi Verified
    7/87

    Bài viết:
    345
    Đã được thích:
    108
    Điểm thành tích:
    7
    Làm chap kỉ niệm thôi bác
     
  8. Playboy8xxx

    Playboy8xxx Chơi gái lần đầu Verified
    37/87

    Bài viết:
    218
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    37
    hay quá! đều tay nhé bro
     
  9. rabbit3223

    rabbit3223 Còn trinh Verified
    132/174

    Bài viết:
    94
    Đã được thích:
    307
    Điểm thành tích:
    132
    13.
    Cơ mà đời thường ko như là mơ, nghĩ thì là 1 chuyện nhưng làm lại là chuyện khác. Ngồi canh 1 lúc thì mắt lại ko mở lên nổi, nghĩ thôi làm liều vậy, thế là leo lên ngủ với cô luôn, rồi nhỡ có đuổi thì về. Nhẹ nhàng, rón rén như thằng ăn trộm, e leo lên nằm cạnh cô. Lúc đó e run lắm, đến thở còn ko dám thở mạnh nói gì cựa quậy, cô mà tỉnh dậy cái thì bỏ mẹ. Thỉnh thoảng lại ngó sang bên cô, đúng là chỉ muốn khóc thôi. Người con gái xinh đẹp, tràn đầy năng lượng mọi ngày hôm nay trông thảm hại, hốc hác tới mức ko nhận ra. Dần dần thì e chìm vào giấc ngủ, mặc kệ chuyện ngày mai sẽ ra sao

    Sáng hôm sau, giật mình tỉnh dậy thì thấy cô đã dậy trước rồi, lại đang ngồi tựa lưng vào tường, chống cằm nhìn vô định như 1 cái xác ko hồn. Cô làm sao thế kia, thà là cô cứ đánh, cứ chửi, cứ làm gì thì làm đi, như thế có lẽ e sẽ đỡ đau hơn. Đằng này cô cứ như người mất hồn, chẳng nói chẳng rằng, càng làm e cảm thấy tội lỗi hơn nữa. Cô đang đau, nhưng ngoài đau chắc còn là nỗi cay đằng ê chề…

    Ngồi dậy, ghé sát vào người cô, 1 tay e choàng qua vai cô, 1 tay e xoa nhẹ vào má cô. Trong lúc đó e chẳng biết làm gì ngoài làm những việc đó cả. Nhưng cô ko cho e cơ hội làm như vậy, cô hất tay e ra ngay khi e vừa chạm vào vai cô, đồng thời khi tay kia vừa chuẩn bị đưa tới gần má cô thì cô cũng gạt phắt ra. Chắc cô đã dứt khoát mọi chuyện, e hơi giật mình vì hành động của cô, nhưng ngay sau đó e hiểu cô làm như vậy vì cái gì. Trước mắt cô giờ đây chắc chỉ thấy 1 thằng đểu, khốn nạn chứ ko phải là người mà mới đêm qua còn cho cô bao nhiêu hi vọng về 1 tình yêu.

    - Đừng đụng vào người tôi, ghê tởm!!!

    Mỗi lời nói của cô giống như 1 nhát dao đâm thẳng vào tim e, dù đã cố gắng chuẩn bị sẵn sàng tinh thần nhưng e vẫn cảm thấy sốc khi nghe những lời đó từ cô

    - Cháu… cháu…

    - Đừng nói thêm chi nữa cả, để cho tôi yên

    - Cô phải bình tĩnh lại, đừng suy nghĩ tiêu cực

    - CÚT ĐI!!!

    Cô hét lên như để tìm lối giải thoát cho mình. E ko biết phải làm gì nữa, lủi thủi tụt xuống phản. E bế tắc thật sự. Có lẽ chuyện của cô và e tới đây là hết, ko còn cách nào cứu vãn nổi nữa. Có cái gì đó cộm cộm trong túi quần, àh bọc ô mai hôm qua mua nhưng chưa kịp đưa cho cô. Móc ra để trên cái nắp cái rương tôn, e cúi gằm mặt đi ra, ko dám nói thêm 1 câu nào nữa. Bỗng cô cầm bọc ô mai ném mạnh xuống đất, văng tung tóe hết cả. Ra khỏi phòng cô, e đi ra sân mà hàng ngày e hay tập thể dục. Mặt trời đã lên cao, ánh nắng bao phủ khắp mảnh sân rộng. Có lẽ đây chính là cách tốt nhất để có thể chấm dứt, thà là đau 1 lần rồi để thời gian chữa lành chứ cứ để nó dai dẳng mãi để rồi làm tổn thương nhau. Nằm phịch xuống nền đất, lúc đó thì chả còn biết sạch hay bẩn gì nữa, ngửa mặt lên nhìn trời, 2 hàng nước mắt cũng bắt đầu trào ra

    Nằm 1 lúc thì lấy bộ quần áo đi tắm. Giờ này chắc chỉ có tắm mới có thể giải quyết mọi vấn đề, chứ e bế tắc thật sự rồi, cứ như này nữa thì điên thật mất. Tay ôm bộ quần áo, e cố tình đi đường tiểu ngạch để tránh phải đi qua phòng cô. Xuống phòng tắm ở phía sau,thì như 1 định mệnh trong đó lại đang có người, bực mình e đi lên phòng tắm gần bếp để tắm (nhà ngày xưa có 2 phòng tắm, 1 cái ở gần bếp nấu là dành cho ông bà, 1 cái ở sân sau là của gia đình e). Phòng tắm đó cũng đang có người, đen vãi nồi. Thôi thì ngồi chờ vậy, có 2 cái nhà tắm thì đều bận cả, đúng là trong cái rủi lại có cái đen mà

    Đợi 1 lúc thì nhà tắm phía sau cũng có người ra. Là bố, ôi may vãi, tưởng cô ở trong đó thì chắc e chết đứng mất. Bố e tính rất ít nói, có lẽ do đặc thù công việc nên bố e ít giao tiếp, lâu dần thành ra nhu cầu giao tiếp cũng hạn chế (bố e là tài xế lái công, đi suốt ngày ít khi ở nhà). Thấy e mới sáng đã vác quần áo đi tắm, bố e nhìn bằng ánh mắt hơi thắc mắc nhưng ko hỏi, vì bình thường e toàn tắm vào buổi chiều hoặc tối, ít khi e tắm buổi sáng

    Tắm rửa xong, cảm thấy thoải mái đôi chút, e lại đi lên gác để ngó xem tình hình cô thế nào rồi. Chăn gối cô đã gấp gọn gàng, bọc ô mai văng tung tóe lúc nãy cô cũng đã dọn, nhưng ko thấy cô đâu cả, chắc là cô đã đi học rồi (ngày đó e cảm giác chuyện nghỉ 1 buổi học là cái gì đó cao siêu kỳ diệu vãi, sau này mới biết thật ra nó cũng bình thường thôi, lần 1 thì sợ, lần 2 quen dần, tới lần 3 thì chả còn có cảm giác gì nữa). Nghĩ cũng buồn chán, e lại lượn sang nhà thằng đệ, ngồi nói chuyện cho đỡ buồn. Thằng đệ thấy e thì giật mình, hỏi lại

    - Đêm qua a ko ngủ hay zăng mà mắt a thâm quầng trong kinh zứa?

    - Uh hqua a uống cốc cà phê, tối đéo ngủ đc luôn

    Lại ngồi chém gió, cố ý để quên đi tất cả những chuyện đêm qua. Nói 1 lúc thì thằng đệ rủ đi ra net, mà đm lúc đó thì tâm trạng nào để ngồi net nữa. Thế là e bảo thôi chú đi đi, a buồn ngủ quá, a về ngủ đây

    Mệt mỏi quá rồi, giờ thà về ngủ chứ cứ thế này chắc chết. 2 đêm nằm ngủ vật vờ, bây h phải lấy lại cân bằng. E về nằm ngủ 1 giấc tới khoảng 11h trưa thì tỉnh dậy, thấy trong người cũng thoải mái ra chút ít. Đi xuống phòng khách rót cốc nước uống, rồi lượn xuống bếp xem mẹ hôm nay nấu cái gì. Bỗng e giật mình, là cô. Cô đang nấu cơm, nhưng rõ ràng lúc sáng cô đi học rồi cơ mà. Cô liếc mắt lên nhìn e, rồi lại quay mặt sang nấu tiếp. E thì ngại chẳng dám đứng dưới bếp như mọi hôm nữa, định hỏi hôm nay cô ko đi học àh nhưng mà cũng ngại nên thôi lại đi lên, ko dám đối mặt với cô nữa. Một lúc lâu sau thì cô bê mâm cơm lên, cả nhà ăn cơm như thường lệ. Cả nhà thì vẫn cứ bình thường, chỉ có e là cảm thấy bữa cơm hnay nặng nề vãi, ngó sang cô thì cô cũng cứ gẩy vài hạt một, cảm giác rất khó nhọc. Đang bữa cơm thì bà nội hỏi

    - Chứ con Thảo ốm đau làm zăng mà hôm nay lại nghỉ học, đã uống thuốc chưa?

    - Cháu thấy mệt trong người thôi bác ạh, mai cháu lại đi học bình thường. Àh tiện đây cháu cũng muốn nói với các bác với anh chị luôn…

    - Chuyện chi, để xong bữa cơm mà nói

    - Dạ thôi cũng nhanh thôi mà, cháu muốn xin phép 2 bác cho cháu ra ngoài ở dưới gần trường cho tiện đi học

    - Ở đây cũng đc chứ việc chi mà phải chuyển đi đâu???

    - Dạ tại đi học cũng hơi xa nên đi cũng vất vả, với lại ở đây cũng phiền cho các bác với anh chị

    - Phiền thì cũng chả có chi mà phiền, nhưng thôi tùy cháu muốn zăng thì làm. Mà đã nói chuyện với bố chưa?

    - Cháu chưa ạh, cháu cũng phải nói với các bác rồi cũng mới nói với bố cháu

    - Cái đó thì tùy cháu với bố cháu thôi, chỗ ở thì các bác ko có ý kiến chi cả, cháu với bố cháu thấy tiện thôi. Nhưng mà có chi thì bảo bố rồi bố nói chuyện với các bác, vì dù zăng thì lúc cháu xuống ở đây thì là bố cháu gửi các bác, có chi cũng phải nói chuyện chứ ko bố cháu lại bảo gửi cho các bác mà các bác chả nói chi

    - Vâng, để lúc nào cháu gọi cho bố cháu rồi chắc bố cháu cũng xuống nói chuyện với các bác

    - Uh thôi ăn cơm cho xong đi
     
  10. deptraithatlong

    deptraithatlong Còn trinh Verified
    332/348

    Bài viết:
    85
    Đã được thích:
    17
    Điểm thành tích:
    332
    Đọc truyện thấy thằng T nó ngu quá.2 chap người ta dâng hiến mà ko làm gì.đọc mà mà thấy nãn
     
  11. Mr Zon

    Mr Zon Dân Chơi Verified
    7/87

    Bài viết:
    345
    Đã được thích:
    108
    Điểm thành tích:
    7
    Main ăn chay à chủ thớt :))
     
  12. rabbit3223

    rabbit3223 Còn trinh Verified
    132/174

    Bài viết:
    94
    Đã được thích:
    307
    Điểm thành tích:
    132
    Uh công nhận vs bác là nó ngu thật:) :)
     
  13. rabbit3223

    rabbit3223 Còn trinh Verified
    132/174

    Bài viết:
    94
    Đã được thích:
    307
    Điểm thành tích:
    132
    nó húp cháo trừ bữa và uống bia lon cầm hơi bác ạh ;)
     
    Mr Zon thích bài này.
  14. rabbit3223

    rabbit3223 Còn trinh Verified
    132/174

    Bài viết:
    94
    Đã được thích:
    307
    Điểm thành tích:
    132
    14
    Tiếp

    “Cô sẽ đi”. Thật sự thì chuyện này e đã nghĩ tới trong đầu, chỉ là e ko dám tin nó lại xảy đến nhanh như thế. Cô đi chỉ là chuyện sớm muộn. Nhưng e cũng ko nghĩ rằng cái kết nó sẽ như vậy. Chóng vánh, thế là kết thúc mối tình đầu. Lúc này cô đang suy nghĩ gì trong đầu nhỉ?? Cô có đang nghĩ giống như e, cũng đang cảm thấy hụt hẫng vì sắp sửa đánh mất 1 thứ gì đó quan trọng trong cuộc đời này. Tâm lý đã sẵn sàng, nhưng tại sao khi nghe những lời nói đó từ cô, sao e vẫn cảm thấy có gì đó nghẹn nghẹn.

    Mắt đã chuẩn bị sẵn sàng để khóc, nó nhòe đi rồi. Bỏ luôn bát cơm, e đứng dậy thật nhanh để ko cho ai thấy là e sắp khóc. Khóc vì cái gì chứ, tại sao e phải khóc khi mà người buông tay ra chính là mình. E khóc vì cái gì khi cô mới là người hi sinh quá nhiều, chấp nhận bỏ qua mọi sự tủi nhục, mọi sự cay đắng còn e thì ko. E đứng nhanh dậy mặc kệ cái nhìn đầy thắc mắc của mọi người, ngoại trừ cô. Tự vùng vẫy để thoát ra khỏi sợi dây trói, nhưng vô tình e đang làm rối thêm sợi dây, và cũng đồng thời trói chặt mình mãi vào cái sợi dây đó. Cô ra đi có lẽ sẽ là cách giải thoát tốt nhất cho cả 2, đúng thế. Nhưng sao cô quyết định nó 1 cách vội vàng như vậy, hay chính bản thân cô cũng cảm thấy ghê tởm giống như lới cô nói khi đối diện với e

    Bao nhiêu suy nghĩ cứ cuốn chặt lấy tâm trí , càng gỡ càng rối. Chạy nhanh lên phòng, e muốn khóc 1 lần cho thỏa thích, để những dòng suy nghĩ đó cuốn trôi theo 2 dòng nước mặn đắng mà đi. Cô nên làm như vậy, để tìm lấy hạnh phúc thật sự cho mình thì cô phải làm như vậy. Nhưng còn mình, mình sẽ phải sống thế nào khi ko có cô? Mình có thật sự cảm thấy hạnh phúc khi cô tìm được hạnh phúc?

    Niềm hạnh phúc anh có trong cõi đời
    Là trông thấy, thấy em được hạnh phúc
    Dù cho hai ta xa nhau hay em chẳng yêu anh nữa
    Lòng anh vẫn hướng về em

    Niềm hạnh phúc em có hay biết rằng
    Ngày ấy sẽ mãi không thể nào có
    Vì sao trong con tim anh yêu em chẳng thay đổi
    Dù em có bước cùng ai
    Vẫn yêu người

    Có tiếng bước chân nhè nhẹ đang đi lên cầu thang. Là cô, e đoán vậy vì chắc chỉ có cô mới lên đây thôi. “Ko thể để cô nhìn thấy mình như thế này đc”, nghĩ tới e bật dậy chạy nhanh ra sân. Ngồi dưới mái hiên, 2 tay chùi nhanh nước mắt nước mũi tèm lem. Chắc cô cũng ngó vào phòng ko thấy e, lại có tiếng bước chân đi ra ngoài sân. 1 giọng nói quen thuộc vang lên

    - Mi bị làm zăng ák T, zăng ko vô nhà mà ngồi lại ra đây ngồi nắng. Ốm đau thì mua thuốc mà uống chứ cứ bướng zứa là zăng???

    E giật mình quay lại. Là… mẹ. Vãi, thật ảo tưởng, e chỉ biết chống chế

    - Mẹ làm con giật hết cả mình, con có ốm đau chi đâu, thấy trong người hơi mệt, nghỉ tí là khỏi thôi mà cần chi phải thuốc

    - Mi cứ cãi đi, rồi đến lúc nằm ra đó rồi lại hành người

    - Ôh hay con ốm hay ko con biết, mẹ cứ phải lo cái chi ák?

    - Thôi vô nhà mà nằm nghỉ, tự nhiên ra ngồi nắng

    - Con ngồi ngoài đây tí cho thoáng, mẹ cứ xuống đi tí con vô

    Chắc có lẽ mẹ cũng bó tay với thằng con, nói chán mỏi mồm lại đi xuống. Ngồi 1 lúc nữa thì lại có tiếng bước chân lên đi ra ngoài sân, khổ thật đang suy nghĩ mà cứ có người phá rối là sao?

    - Đi vô nhà mà ngồi, ngồi ngoài đây ko thấy nóng àh?

    Cũng lại 1 giọng nói quen thuộc, nhưng lần này e ko giật mình như lần trước, vì e đã đoán đúng. Cô đang đứng sau lưng e. E ko quay lại, nói bằng giọng bất cần

    - Cô nóng thì cứ vô đi, cháu ko thấy nóng

    Tưởng là sẽ ko bất ngờ, thế mà cuối cùng e cũng bất ngờ vì hành động tiếp theo của cô. Cô tiến lại ngồi ngang vai với e. E phải đối diện với cô thế nào đây, tưởng nói thế thì cô cũng như mẹ bó tay mà đi vào, ai dè cô lại ngồi luôn

    - Ko thấy nóng mà mồ hôi mồ kê nhẽ nhại như zi àh, lừa ai?

    - Cô muốn ngồi thì ngồi đi, cháu đi vô

    - Vô thì cùng vô, mà ngồi thì cùng ngồi, chẳng còn mấy cơ hội mà nói chuyện với nhau đâu

    - Có chuyện chi đâu mà nói, đêm qua đã nói hết rồi còn muốn nói chi nữa

    - Quay sang đây, quay sang đây nhìn Thảo này

    E vẫn cứ giữ nguyên, buộc lòng cô phải nắm đầu quay sang phía cô

    - Quay qua đây, nhìn thẳng vào Thảo, trả lời Thảo này. T có yêu Thảo thật sự ko?

    - Nói hôm qua rồi, h còn muốn nói lại nữa àh?

    - Muốn nghe lại, trả lời thật đi

    - Cô muốn nghe thật àh?

    Cô gật đầu, đôi mắt cô như cầu xin 1 câu trả lời có thể làm cho cô thỏa đáng

    - Cô cứ muốn biết chuyện đó làm chi nhờ, có hay ko có khác chi nhau đâu

    - Thì cứ trả lời đi, có hay ko?

    - Lại chỉ cần trả lời, ko cần giải thích hay zăng?

    - Uh, chỉ cần nói có hay ko thôi

    E ko nói, vì e ko dám nói ra, mà chỉ gật đầu

    - Gật đầu là zăng, là có hay ko?

    - CÓ

    - Tức là hqua T hôn Thảo là thật?

    - Uh thật

    Trên môi cô nở 1 nụ cười mãn nguyện, chẳng lẽ cô chỉ cần thế thôi

    - Đc rồi, zứa là đủ rồi

    - Đủ cái chi?

    - T có biết ko, từ đó tới giờ Thảo chưa bao giờ yêu ai cả, người thích Thảo thì nhiều lắm, nhưng mà chả bao giờ Thảo để ý đến cả, vì Thảo muốn người đó phải xứng đáng, cho đến khi hôm đi xuống đây rồi gặp T. T có tin vào tình yêu sét đánh ko, chứ Thảo thì tin đák. Ngay từ hôm đầu tiên xuống đây, nhìn thấy T là Thảo đã nghĩ đây chính là người con trai của mình rồi. Thảo yêu cái gãi đầu gãi tai, yêu cái tính hơi điên điên của T, yêu cả cái lúc T nổi khùng, lúc đó nhìn T đàn ông cực

    - Thảo…

    Cô đưa tay lên che miệng, cô muốn nói hết 1 lần cho thỏa thích những điều cô nghĩ

    - Thảo biết, Thảo với T ko thể đến được với nhau, Thảo cũng đã nghĩ rằng Thảo với T ko có kết quả, Thảo phải quên T đi. Nhưng mà T ơi, quên làm sao được khi người đó cứ xuất hiện trước mắt mình hàng ngày, làm cho mình cười mỗi khi mình cảm thấy mệt mỏi hả T? Người ta nói đúng lắm, tình đầu luôn là mối tình khó quên nhất

    Đêm hôm qua Thảo đã suy nghĩ nhiều, muốn quên T thì Thảo phải đi, phải để T ko tồn tại trong cuộc sống của mình nữa thì Thảo mới quên được. Đau lắm T ạh, nhưng mà T đừng lo, Thảo mạnh mẽ hơn T tưởng đák, Thảo ko buồn đâu. Đến bây h thì Thảo biết người mình yêu thương nhất cũng yêu thương mình thật sự, đó là đủ rồi

    Sau này Thảo ko ở đây nữa, ko có ai nói chuyện với T nữa đâu. Quyển truyện của Thảo T cứ cầm lấy, coi như đó là kỷ niệm cho sự có mặt của Thảo. Nhưng mà đến hôm Thảo đi, T cũng phải có cái chi cho Thảo nhớ về T, nhớ về người con trai đầu tiên của Thảo. Thảo sợ sau này cuộc sống thay đổi, Thảo quên mất T đák

    Có vẻ như cô đã dồn nén cảm xúc tới mức cực đại để nói những lời đó, nói xong thì cô òa khóc như 1 đứa trẻ. Đến lúc này thì mọi vướng mắc trong đầu e đã được gỡ bỏ hết, người con gái sẵn sàng vì mình mà chịu bao nhiêu cay đắng, để cuối cùng phải tìm cách từ bỏ trong xót xa, nếu để mất thì mình sẽ hối hận tới suốt đời mất. Đôi mắt cũng ướt nhòe, phủi tay cho đỡ đất cát, e đưa tay lên chùi hết nước mắt đang chảy trên má cô

    - Khi nào thì Thảo đi?

    - Chắc vài hôm nữa, lúc sáng nay Thảo đến chỗ con bạn, nói chuyện với hấn rồi, để chiều gọi điện cho bố rồi chờ bố xuống nói chuyện với 2 bác nữa

    - Thảo đừng đi có được ko, Thảo đi rồi a sẽ sống như thế nào đây?

    “Phải làm mọi cách để giữ cô lại, nếu ko thì mình sẽ hối hận suốt đời mất”

    Cô hơi giật mình vì e đổi cách xưng hô, nhưng rồi cũng cay đắng nói

    - Muộn rồi T ạh, Thảo đã quyết định rồi, bây h T nói zứa thì còn tác dụng chi nữa?

    - Thảo ơi, a sai rồi, đến bây h a mới biết cảm giác sống mà ko có e. A sợ cái cảm giác đó lắm, Xin e, e đừng đi đc ko?

    - E đã bảo là bây h nói ra những cái đó thì muộn rồi, lúc e cần T nói thì T ko nói, bây h khi xong rồi thì T nói có tác dụng chi nữa. Để e đi đi, T muốn nghĩ cho e thì T phải để cho e đi, đừng giữ e nữa, hức… hức

    Cô vừa nức nở vừa quay lưng đi về phòng, bỏ lại thằng nhóc đang ngồi ở đó thẫn thờ như người mất hồn. Có ko giữ, mất mới đi tìm, m đúng là đồ ngu T ạh
     
  15. Mr Zon

    Mr Zon Dân Chơi Verified
    7/87

    Bài viết:
    345
    Đã được thích:
    108
    Điểm thành tích:
    7
    Rồi chuyện tình này sẽ đi về đâu
     
  16. rabbit3223

    rabbit3223 Còn trinh Verified
    132/174

    Bài viết:
    94
    Đã được thích:
    307
    Điểm thành tích:
    132
    Tình hình là đã có 1 số bác pm riêng vs e nhận xét về truyện của e là nhạt, giống truyện ngôn tình hơn là truyện sex. Trước hết thì e xin cảm ơn các bác đã góp ý chân thành, rất mang tính xây dựng chứ ko phải chửi bới loạn xạ lên (nếu chửi bới thì xl các bác là e ko thèm tiếp, bẩn tai và gai mắt), tiếp nữa là e xin nói rõ ràng quan điểm như sau
    1. E viết theo thể loại mà e thích, tức là loại có xu hướng nhẹ nhàng tình cảm nhiều hơn, truyện mà cứ đè nhau ra chịch và xoạc thì e xl là e ko viết đc (đương nhiên vẫn có sex thì e mới post vào đây)
    2. Các tuyến nhân vật đều dựa trên người thật, việc thật, e chỉ hư cấu thêm 1 chút để phù hợp với văn viết hay đa số độc giả. nếu là văn nói thì sẽ có những chi tiết có thể bỏ qua, ngta vẫn hiểu, nhưng văn viết thì hoàn toàn dựa vào tưởng tượng, nhiều khi đẩy nhanh mạch truyện sẽ dẫn đến nhiều chi tiết vô lý, mất công bóc phốt nhau rồi lại phải đi giải thích nữa
    3. Tuỳ vào từng nhân vật, cũng như tuỳ vào từng hoàn cảnh e sẽ có cách viết khác nhau. Có người vì tình yêu e sẽ viết kiểu khác, vì tình dục e sẽ viết kiểu khác
    Đó là đôi lời e muốn gửi tới các bác, vừa đi cày về phải thư giãn đầu óc mới viết tiếp đc, lên chém gió mấy lời lấy tinh thần vs các bác vậy. Rất mong các bác sẽ tiếp tục ủng hộ và nhiệt tình đóng góp ý kiến cho truyện của e. Thôi e đi quay tay cái lấy động lực viết tiếp đây
    Thân
     
  17. vuatocdo

    vuatocdo Chơi gái lần đầu Verified
    37/87

    Bài viết:
    296
    Đã được thích:
    136
    Điểm thành tích:
    37
    Like
     
  18. rabbit3223

    rabbit3223 Còn trinh Verified
    132/174

    Bài viết:
    94
    Đã được thích:
    307
    Điểm thành tích:
    132
    15
    Hôm nay e viết được hơi ngắn, các bác đọc tạm nhák. Ngày mai e được nghỉ, sẽ cố gắng tranh thủ up tiếp vào ban ngày, hoặc tối sẽ ra 2 chap. Nhák hàng trước là ngày mai sẽ có chuyển biến lớn
    Tiếp

    Ngồi thẫn thờ 1 lúc, nước mắt đã rơi đủ rồi.

    “Có lẽ mọi chuyện đã chấm hết thật rồi, ko thể cứu vãn được nữa”. Tập xác định là mình phải chấp nhận tất cả, sai lầm là do mình mà, đâu thể nào trách cô được. Chi bằng tận dụng những ngày cuối cùng này, cố gắng làm điều gì đó cho cô, coi như là lưu giữ lại chút kỷ niệm cuối cùng về 1 mối tình. Nó có đẹp ko thì e ko rõ, chỉ có điều e biết là mình đã yêu, và được yêu.

    Làm luôn thôi, sắp xếp mọi kế hoạch, vì có thể ngày mai cô sẽ ko còn ở đây nữa. Thế là huy động hết mọi nguồn lực, vét sạch trong túi, vay mượn thêm 1 ít, cuối cùng cùng dồn được gần 1,5 triệu (ngày xưa có quen mấy ông anh xã hội tốt cực kỳ, cần tiền có tiền, cần người có người, thành ra đi học chả đụng đến ai nhưng cũng chả cần phải ngán bố con thằng nào, nó đụng mình thì mình hốt nó thôi). Phóng ngay ra hàng vàng kiếm 1 cái dây chuyền, nhỏ thôi nhớ đâu khoảng 1 chỉ, đứt luôn hơn 1 củ, mua thêm cái mặt dây hình trái tim nhỏ nhỏ nữa khoảng hơn 1 lít (giá vàng của năm 2006 các bác nhé). Phần quà đã hòm hòm, nhưng mà chả lẽ để trong cái hộp tròn của hàng vàng, nhìn mất thẩm mỹ quá. Chạy tiếp ra chợ Vườn Hoa cũ, bán đủ thứ hộp quà với đồ lưu niệm. Lượn mấy hàng thì tia thấy có 1 kiểu gấu bông rất xinh, 2 con lông màu vàng nhạt, con đực mặc cái áo caro, con cái mặc váy, 2 con nắm tay nhau để hở ra 1 khoảng thì nhét 1 cái trái tim vào đó. Có thể tận dụng để cái dây chuyền vào hộp nhỏ, để giấu dưới 2 con gấu. Xong rồi nhờ người ta gói lại cẩn thận, ôm cái hộp to oành đi khắp phố trên con xe cào cào. Như này đã đủ chưa nhờ, àh phải có tí hoa cỏ cho sinh động. May quá từ chỗ gói quà ra chỗ mua hoa có tí, thế là gửi hộp quà cho ngta gói, chạy ra ngoài hàng hoa làm 1 bó to đùng. Khệ nệ bưng 1 mớ đồ ra ngoài quán cà phê hay ngồi, đặt 1 bàn ngoài ban công riêng biệt, view nhìn ra mặt hồ thơ mộng, nhờ quán đến tối thì thắp thêm cho 1 ngọn nến thơm với cho gửi mớ đồ chứ bây h vác về là sập hết. Quán quen lại bảo hôm nay e tỏ tình với ny e, ông chủ quán tâm lý đồng ý ngay, cho luôn… cây nến ko lấy tiền.Thế mới nói dịch vụ ngày xưa tuy nó đơn sơ nhưng mà tử tế vãi, đợt sau quán đóng cửa vì ông chủ bóng banh ghê quá, làm e buồn mất 1 thời gian ko biết ngồi đâu

    Chuẩn bị mọi thứ xong xuôi, e quay về thì thấy cô đang nấu cơm. Cô thoáng nhìn e rồi quay mặt đi nhanh để trốn tránh. Chợt đang lên trong lòng có chút buồn miên man, nhưng tầm giờ thì mặc kệ, khi biết chắc chắn chỉ có cô trong bếp, e chạy vào nói nhỏ vào tai cô

    - Tối nay đi ra đây vs T tí nhák

    - Đi đâu? Thôi ko đi đâu, ngại lắm

    - Đi 1 tí rồi về, nhanh lắm

    - Tối ở nhà nói chuyện đi

    - Đi, ra ngoài đó rồi nói chuyện luôn cho thoải mái

    - Uh đc rồi tối mấy h đi?

    - Ăn cơm xong rồi đi luôn

    - Uh

    Hẹn cũng xong rồi, ko biết tối hôm nay có thể làm cho cô vui được ko. Từ lúc nói chuyện với cô ngoài sân, suy nghĩ 1 lúc thì thấy cũng nên nghĩ thoáng ra chứ cứ chẳng lẽ cứ giữ nỗi buồn trong lòng mãi. Hôm nay phải cố gắng làm cho cô vui, lưu giữ những kỷ niệm này để sau này cô có đi rồi cũng sẽ còn chút gì đó để nhớ

    Bữa cơm hôm đó trôi qua chậm kinh khủng, e thì cố gắng ăn nhoáng nhoàng cho xong còn chuẩn bị đi nữa, mà cô thì cứ chầm chậm, chầm chậm như muốn kéo dài thời gian. Dọn dẹp xong cô lại còn bảo đợi tắm nữa, mà các bác biết con gái thì tắm lâu tới cỡ nào. E ăn cơm xong mới tắm, mà cũng nhoáng nhoàng cho nhanh, vậy mà tắm xong, lên thay bộ đồ mồi, quần jean rách, áo phông, đi đôi giày nữa mà cô vẫn chưa xong. Sốt ruột quá, cứ lâu lâu lại đứng lên ngồi xuống thấp thỏm ko yên. Cô tắm xong lại lên thay quần áo, mãi 1 lúc lâu sau mới xuống. Cô mặc lại cái váy trắng mà hôm cô say rượu đã mặc, tóc cô buộc cao ra đằng sau, đi đôi giày cao gót nữa, nhìn cô giống y như người mẫu, chỉ tiếc là ko có sàn catwalk để cho cô đi thôi. Mà để ý là hôm nay cô đánh 1 tí son, nhẹ thôi làm cho đôi môi cô nhìn thật quyến rũ. Xe thì e đã đẩy ra từ lâu, chờ cô xuống để lấy cái chìa khóa xe. Bảo cô đưa chìa khóa xe, cô ngạc nhiên

    - Để người ta đèo cho, có biết đi xe đâu mà cầm chìa khóa làm chi?

    - Cứ đưa chìa khóa đây, mấy hôm trước tập rồi

    - Tập lúc mô ák, mà có được ko chứ có mấy ngày làm zăng đi được, để Thảo đèo cho

    - Đi được, cứ đưa chìa khóa đây, mấy hôm đi đá bóng nhờ mấy ông anh tập cho rồi, toàn dân tổ tập cho làm chi chả ko nhanh

    Quả thật là cách đó mấy hôm e có nhờ ông anh đá bóng chung tập cho, ông đó nhà xa, nhà lại có điều kiện nữa nên có con xe đi là chuyện nhỏ, cơ mà chỉ tập trong sân trường chứ chưa dám đi ra ngoài đường, kinh vãi nồi. Phải công nhận là e chả có cái gì ra hồn, chỉ học mấy cái linh tinh là cực nhanh, sau này thuốc lá hút hơi trước hơi sau là hút được rồi, thuốc lào cũng chỉ 1 bi là hút ngon lành, các loại đồ đạc cũng chơi ko ít, lắm khi ko biết mình như vậy là phúc hay là họa

    Leo lên xe, nổ máy rồi vào số phóng đi, mặc kệ cô cứ mắt tròn mắt dẹt ngồi sau. E cũng chẳng dám đi nhanh, tại mới biết đi nên cứ từ từ mà đi, đi ăn cướp đâu mà phải vội. Ra khỏi phố rồi, đi thêm 1 đoạn nữa thì cô bắt đầu ngồi sát lại, đưa tay vòng ra trước ôm lấy bụng e, 2 bầu ngực cô tì nhẹ lên lưng còn đầu cô thì tựa vào vai, nhìn như 1 đôi tình nhân già ngồi trong ghế đá công viên. Người cô toát ra 1 mùi thơm, ko biết cô dùng sữa tắm gì nhưng mà mùi thơm thật sự rất khó tả. Nó ngọt ngào, nhè nhẹ và đặc biệt là làm cho e có cảm giác rất gợi dục, thề với các bác là rất gợi dục, ngồi trước ngửi mùi hương toát ra từ cơ thể cô mà thằng cu phía dưới nó biểu tình, muốn phá ngục thoát ra ngoài. Bò lê bò lết trên đường mãi cũng tới quán, vừa tới nơi cô đã hỏi

    - Tự nhiên vô đây làm chi, thôi ngại lắm Thảo ko vào đâu

    - Cứ vào đi có chi đâu mà ngại, vào uống cà phê nói chuyện thôi mà

    - Nói chuyện thì nói ở nhà cũng được, tự nhiên gọi ra đây để nói, đúng là hâm

    - Thôi nói nhiều quá, xuống xe đi rồi T dẫn lên, bây h T đang cầm chìa khóa xe nhák, ko vô là đi bộ về

    - Hừm… Cô làm mặt nghiêm nghị rồi cuối cùng cũng phải xuống xe. E cho xe vào bãi, rồi dẫn cô lên trên tầng 2, đi ra ngoài ban công, nơi e đã chuẩn bị 1 sự bất ngờ dành cho cô
     
  19. vuatocdo

    vuatocdo Chơi gái lần đầu Verified
    37/87

    Bài viết:
    296
    Đã được thích:
    136
    Điểm thành tích:
    37
    Lãng mạn, như thời sinh viên ngày xưa...chứ bây giờ thì 1 phút 30s là chuồng cu thẳng tiến , hiện đại hóa nên hóa ra hại điện
     
  20. haphuongly2009

    haphuongly2009 Dậy Thì Verified
    32/87

    Bài viết:
    59
    Đã được thích:
    50
    Điểm thành tích:
    32
    Bác cứ viết theo mạch cảm xúc! Rất hay mà. Truyện nhẹ nhàng và chân thật!
     
Đang tải...
Similar Threads Diễn đàn Date
Tác Phẩm đầu tay: Hạnh Phúc vì Có Em Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 8/5/18
Ôi, đàn bà Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 23/10/10
Thằng Khốn Nạn ( tác phẩm đầu tay của Ducati) * Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 26/5/10
NHỮNG ĐÀN BÀ NGOẠI TÌNH 1 Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 21/1/09
Người đàn bà hư hỏng Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 21/11/07