1. Nếu bạn dùng GMAIL,Yahoo,Hotmail.. để đăng ký , xin vui lòng kiểm tra mail kích hoạt trong mục Spam/Bulk của gmail
    https://mail.google.com/mail/u/0/#spam
    Xin cảm ơn

(TÁC PHẨM ĐẦU TAY) ĐÚNG LÀ ĐÀN BÀ

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi rabbit3223, 19/1/18.

  1. rabbit3223

    rabbit3223 Còn trinh Verified
    62/113

    Bài viết:
    95
    Đã được thích:
    311
    Điểm thành tích:
    62
    vẫn chỉ dám khuyên bác 1 câu là vui thôi, đừng vui quá ;)
     
  2. rabbit3223

    rabbit3223 Còn trinh Verified
    62/113

    Bài viết:
    95
    Đã được thích:
    311
    Điểm thành tích:
    62
    19
    hôm nay có sớm hơn mọi ngày các bác nhák, tí nữa đi ăn tất niên, sợ tối về say qua ko viết được
    Tiếp

    Giật mình tỉnh dậy, trời đã sáng từ bao giờ rồi. Chẳng thấy cô đâu cả, chắc là cô đi học. Ko biết bây giờ là mấy giờ, nhưng chắc là đã muộn lắm, vì tuy cửa sổ vẫn đóng nhưng qua khe cửa những tia nắng chiếu xuống đã khá gay gắt, và tiếng người qua lại đã khá ồn ào. Ngồi dậy xoa tay vào mặt cho tỉnh táo, mở cửa sổ ra để ánh sáng và không khí tràn vào phòng, cảm giác thật dễ chịu. E bị cái tật là bất kể mùa đông mùa hè khi ngủ thì phải mở cửa sổ cho thoáng, nhưng hqua thì ko thể mở cửa sổ đc. Ờh nghĩ lại chuyện hqua, bỗng dưng cười một mình. Sau 1 đêm vật vã, ngủ như chết, giờ tỉnh dậy thấy thật là thoải mái. Trên cái rương tôn của cô có mảnh giấy, lại bắt đầu viết thư nữa, ngại ghê

    “Ngủ như chết, bị người ta hôn trộm cũng chả biết. Ở nhà ngoan đợi e, đến trưa e về. Định gọi a dậy nhưng thấy a ngủ ngon quá lại thôi. Yêu và hôn a nhiều :X:X:X”

    Vãi, lợi dụng lúc mình ngủ hôn trộm mình, tội này đáng chém. Ơh mà sao cô lại về buổi trưa nhỉ, bình thường toàn đi tới chiều cơ mà? Xuống nhà đánh răng rửa mặt thì đã hơn 7h, chết thật dạo này toàn ngủ muộn, dậy muộn nên chả tập tành gì, thấy người mỏi mỏi. Nhưng mà có cô rồi thì chỉ muốn ôm cô mà ngủ thôi, tập tành quái gì nữa. Làm gì cho tới trưa đợi cô về nhỉ, thôi thì lại sang thằng đệ thôi. Vừa qua tới nhà thì thằng đệ đã lại gay gắt bài ca quen thuộc

    - ĐM ông biến mẹ ông về đi, tối hqua ông đi đéo đâu mà t qua nhà thì bảo ông đi vắng?

    - Chú qua nhà a ák, ờh tối hqua a đi… sinh nhật, muộn mới về. Có việc chi ák chú?

    - Chuyện đầu bòi, sang nói với ô là hnay đá bóng rồi, lo mà chuẩn bị chứ chuyện chi.

    Cái định mệnh, thì ra hnay đã thứ 5 rồi, nhanh vãi lều. Giật mình nhẹ 1 cái, e tìm cách chống chế

    - Ờh thì… a nhớ mà, cần đéo chi chú phải nhắc. Đi làm tí Gunbound ko, a chán quá đéo có việc chi làm

    - ĐM đi thì đi, t sợ ông àh? E mới mua đc cái mũ cá chép, còn thiếu cái áo nữa là đủ bộ rồi

    Thế là 2 thằng lại dắt díu nhau ra quán net, ngồi chán chê tới 10h thì về. Thằng đệ hnay bắn lên tay, vả lại 2 thằng e chơi solo random, mà nó toàn bốc đc xe ngon, 1 ván rồng, 2 ván ngựa, bèo bọt hơn thì toàn Aduka với Mage, nó cho e sấp mặt. E thì khỏi nói rồi, Trico, con sâu vàng, lại còn tù hơn là bốc đúng con bu mê răng, có biết bắn siêu cao éo đâu mà bắn bu mê răng. Bắn 1 lúc thì thằng đệ rủ bắn Half life, và e cũng sấp mặt tập tiếp theo. Mẹ thằng cờ hó, đc bữa thắng thì cười hô hố vào mặt e, vừa trêu tức

    - Tôi bảo ông rồi, đợt trước là tôi nhường ông thôi, chứ ông ăn thế đéo nào được tôi. Thôi về mang sách vở sang đi tôi dạy lại cho, ha ha

    - Thôi bớt nói phét đi, mấy hôm trước chú thua như chó zăng chưa thấy chú khóc lóc nhờ, đc bữa ăn may tưởng là hay àh?

    - Đã bảo là tôi nhường ông thôi, tôi sắm đc cái mũ cá chép là ông hết cửa chơi với tôi mà. Thôi đi uống nước chè đi a, lâu rồi mình ko ra nước chè

    Ờh công nhận thằng đệ nói đúng, lâu lắm rồi ko đi nước chè. Từ xưa tới giờ e chỉ có 3 thứ nghiện: Game là số 1, truyện là số 2, và nước chè là số 3. Sau này lớn lên tí nữa thì nghiện thêm cà phê, nhưng cơ bản thì cà phê ko uống cũng đc, truyện thì bây giờ cũng đỡ hơn rồi, chỉ có 2 món kia là mãi chẳng bỏ được, ăn sâu vào máu rồi

    - Đi, ra bà già ngồi đi, a cũng lâu rồi ko ra đó, đi tí cho đỡ nhớ

    Thế là lại tiếp tục tăng 2, ra ngồi nói phét tung giời, trêu bà già chủ quán mỏi mồm thì lại kéo nhau về. Trước khi về, thằng đệ còn gọi giật

    - Nhớ 4h chiều nay a nhák, e qua nhà a rồi đi? Mà đi sớm tí a nhák, thấy bảo nếu đỡ nắng thì tâp trung đá sớm rồi đi uống bia nữa

    - Vãi lol, lại còn bia nữa, như người lớn nhờ

    - E chả biết, nhưng thấy bảo chiều nay thắng hay thua cũng đi ák, bọn phố trên hấn rủ

    - Bình thường đá sân nước toàn nước ngọt cơ mà, zăng hôm nay lại bia

    - E chịu, a hỏi thằng Phong ák

    Mẹ mấy thằng nhõi, tí tuổi bày trò bia với bọt, nặng tội vãi. Bia thì e uống biết uống, nhưng mà cứ nghĩ tới cảnh mấy thằng con nít vào quán bia ngồi như thật thì e lại ngại, trông chả ra cái đéo gì cả. Nhưng mà thôi, lỡ lên kèo rồi thì chịu chứ biết sao

    Về tới nhà là gần 11h, vẫn chưa thấy cô đâu. Mẹ lỡ hứa với bọn ở phố rồi thì mới phải đi, chứ nếu cho e rút lại thì e éo đi nữa, chiều nay ở nhà với cô vui hơn. Tình yêu thì đang đẹp, bây h ngồi với cô là đủ rồi, còn những cái khác ko quan trọng nữa

    Lên phòng cô, chợt nảy ra ý tưởng trêu cô tí. E lên phản nằm đó giả vờ ngủ, tí nữa cô về sẽ trêu cô. Nằm 1 lúc thì thấy tiếng bước chân lên, mà là tiếng giày cao gót, cứ gõ cồm cộp xuống nền thì e biết là cô về rồi. Cố gắng nhịn cười, e nằm nhắm mắt giả vờ ngủ, mắt thì hơi hé hé ra đủ để quan sát tình hình. Đúng là cô rồi, cô về tới nơi thì bỏ cái cặp đang đeo ngang hông, miệng thì vừa cười tủm tỉm vừa lẩm bẩm

    - Khiếp ngủ chi mà ngủ kinh zứa ko biết

    Rồi cô tiến tới, lay mạnh vào vai e, vừa lay vừa gọi

    - Dậy đi, T, dậy đi, ngủ chi mà ngủ khiếp zứa. Dậy đi T ơi muộn rồi, e về rồi này

    E cứ cố tình nhây, vẫn cứ nằm yên bất động, mặc kệ cô lay càng lúc càng mạnh

    - Dậy đi, có dậy ko hay để e phải dùng biện pháp mạnh

    Vẫn cố lỳ, xem thử biện pháp mạnh của cô là như nào. Lay mãi mà chẳng thấy e động đậy gì, cô chuyển nét mặt ngay, đi xuống dưới chân e, giữ chặt lấy cổ chân e rồi gãi gãi vào lòng bàn chân. Chết mẹ cái này đúng là biện pháp max mạnh luôn, e bị máu buồn, cô lại chơi đúng bài này nữa thì e chịu ko nổi, bật cười rụt chân lại. Cô thì vẫn cứ làm tới, kẹp chân e dí sát vào gần bụng cô, vừa kẹp vừa gãi vừa nói

    - Đã dậy chưa, dám lỳ nữa ko?

    - Thôi… đừng gãi… nữa, a… buồn, a… xin… lỗi

    Nói thật lúc đó e mà đập chân 1 cái thì sẽ thoát ra ngon lành thôi, cô giữ chặt thì chặt thật nhưng đâu có mạnh bằng chân e. Hoặc đơn giản hơn là co rút mạnh chân ra thì cô cũng ko giữ được. Nhưng e ko dám làm thế, đạp thì chắc chắn vào bụng cô, mà rút hay đá thì chắc chắn là tay cô sẽ bị đau. E chỉ biết gập người lên, chân có hơi co lại nhưng cô vẫn nắm đc. Thấy e dậy rồi, cô mới thôi ko gãi nữa, vênh mặt lên hỏi

    - Tưởng là chưa dậy cơ mà, zăng ko ngủ tiếp đi

    - Thôi a xin lỗi, bỏ chân a ra

    - Bỏ ra ák, lúc nãy gọi mãi ko dậy, giờ bắt bỏ ra dễ zứa thôi ák?

    - Chứ bây h muốn zăng, a nói trước ko bỏ ra là a đạp ra đák

    - Dám, đạp thử người ta xem nào

    Cô biết chắc chắn là e ko dám đạp, vì nếu đạp thì e đã đạp từ lúc e bị cô gãi rồi, đâu có phải đợi đến bây giờ. E biết chắc là cô nắm đc thóp e rồi, đành xuống nước làm hòa

    - Thôi a xin, bỏ ra ko có ai lên kìa

    - Chả có ai lên cả, có tiếng ai lên e nghe được hết. Nào tóm lại là làm zăng, lần sau còn dám nữa ko?

    - Dám… dám cái… chi cơ?

    - Dám trêu người ta nữa ko?

    - Ko, ko dám nữa

    - Nói trống ko zứa àh, nói lại!

    - Chứ muốn nói làm zăng?

    - Nói làm zăng cũng đc, có thành ý vào thì người ta tha, còn ko để gãi tiếp đây

    - Thành ý là kiểu chi, a có biết nói thành ý là nói kiểu chi đâu

    Tự nhiên cô ngừng bặt, bỏ chân e ra, ném xuống phản rồi quay mặt đi. Hơi khó hiểu, e có làm gì sai đâu nhỉ? Gãi đầu gãi tai 1 lúc, e tiến sát đặt tay lên vai cô, hỏi nhỏ

    - E làm zăng ák, a lại làm chi sai àh

    - Ko

    - Ko zăng e lại giận a rồi, nói a nghe thử xem nào

    - Chả thèm giận. Vừa nói cô vừa lắc lắc 2 vai. Càng lúc càng khó hiểu, e hỏi lại

    - Zăng lại chả thèm giận, a làm chi thì e phải nói chứ, tự nhiên đang đùa e lại quay mặt đi là zăng?

    - Nói yêu người ta mà lại bảo chả biết nói chi có thành ý, ghét cái mặt

    Sax, thì ra là vì cái đó mà cũng quay ra giận dỗi nhau, đúng là trẻ con. E nhịn lắm ko dám cười, nói nhỏ với cô

    - Thì a có biết ăn nói đâu, hay để a bù cho cái đây cho có thành ý này

    Nói rồi e vòng tay xuống, ôm chặt lấy eo cô. Hôn nhẹ vào gáy cô, mấy sợi tóc tơ của cô vướng vào mũi khó chịu quá. Nhưng mà kệ, cố gắng chịu đựng. Ở trên người cô luôn toát ra 1 thứ mùi gì đó, rất thơm. Nó phát ra từ da thịt cô chứ ko phải cô dùng nước hoa hay sữa tắm, 1 mùi thơm mà tới bây giờ e vẫn ko thể quên được. Tóc cô cũng thơm nữa, tất cả hòa hợp lại luồn vào mũi e, làm cho e say mê tới cuồng loạn. Đôi tay e siết chặt hơn, vì e muốn giữ cô lại như thế này mãi, sợ nếu chỉ lỏng tay 1 chút thôi, cô sẽ chạy đi mất. Về phía cô lúc đầu thì còn cố gắng gỡ tay e ra, nhưng 1 hồi thì cũng yếu dần rồi thôi ko gỡ ra nữa, cô bắt đầu uốn éo vì nhột, tiếp theo là cô ngửa đầu vào vai e, bắt đầu những tiếng rên khó nhọc

    - Đừng… đừng… T… e buồn (nhột)…

    E thấy vậy thì ko hôn ở gáy nữa, chuyển sang hôn vào cái cổ trắng ngần của cô. Dần dần, dần dần e chồm lên, đối diện với cô, hôn vào đôi môi anh đào của cô. Cô hưởng ứng lại rất nhiệt tình, lưỡi e và lưỡi cô quấn chặt lấy nhau, cảm giác mềm mại và ngọt ngào

    2 đứa cứ quấn lấy nhau như thế khoảng 1 lúc thì cô vỗ vào vai e, ra hiệu dừng lại. Rời nhau ra, cô thì lùi lại tựa lưng vào tường. E cũng lùi lại ngồi gần cô, đưa tay lên khoác lấy vai cô

    - Còn giận a nữa ko, a thích cái chi thực tế, nói bao nhiêu câu cũng ko bằng hành động thực tế, nhờ

    - Ghét cái mặt, lần sau mà như zứa nữa thì biết tay nhák

    Nói rồi cô ngả đầu vào ngực e, nhẹ nhàng như 1 con mèo con. Càng ngày e càng yêu cô hơn, cô cứ lúc thì nhẹ nhàng, trong sáng, lúc lại cuồng nhiệt, man dại. Yêu cô có biết bao nhiêu cảm xúc ko nói đc bằng lời, chỉ biết là lúc nào cũng muốn ở bên cô, quan tâm, che chở cho cô, ko muốn cô phải chịu bất cứ tổn thương nào

    - Lúc nào cũng như zi thì tốt nhờ

    - Lúc nào cũng như zi là zăng?

    - Thì a vs e cứ như zi này, a muốn che chở cho e đến hết cuộc đời

    - Mới lúc nãy còn bảo chả biết nói chi, zứa mà bây h nói hay zứa. Cô ngượng ngùng cúi mặt xuống

    - Thì nghĩ zăng nói zứa, lúc nãy chưa nghĩ ra, bây h mới nghĩ ra, hì hì

    - E cũng muốn lúc nào cũng đc ở bên a, đc a quan tâm, đc a chăm sóc

    - Mà zăng lúc nãy e biết là a giả vờ, hề hề

    - Hứ, người ta nhìn là biết nhák, làm như người ta là con nít ko bằng ák. Nói đùa thôi chứ lúc nãy hỏi mẹ, mẹ bảo là a vừa về. Lên thấy a nằm đó thì đoán ra ngay là a giả vờ, hì hì

    - Ôi zứa mà tưởng zăng, tưởng đoán ra đc mới hay

    - Người ta nhìn cũng đoán ra được nhák, hứ…

    - Mà bây h mới hỏi tội đây, lúc sáng dám hôn trộm a, tội đáng mấy roi

    - Người ta thích đák, làm chi đc. Dám đánh ko mà đòi mấy roi

    - Đừng tưởng zứa mà ko dám đánh nhák, dám làm lại ko?

    - Có chi mà ko dám, sường bỏ xừ còn làm trò. Hôm nay lúc chuẩn bị đi e nhìn thấy a ngủ ngon quá nên hôn trộm cái vào má rồi mới đi đc, hì hì

    - Của chùa àh, hàng miễn phí hay zăng mà thích hôn là hôn, hôn lắm hấn mòn đi đák

    - Cái chi cơ, ờh chả phải của chùa, mà là của e, hì hì. E đánh dấu rồi, của e e thích hôn lúc nào thì hôn nhák, ý kiến chi?

    - Àh bật àh, dám bật àh, có tin là… hôn cho phát ko?

    Cô nghe tới đó cũng bật cười, mặt thì vênh vênh tự đắc, nói bằng giọng thách thức

    - Chả tin, dám làm thì hãy nói nhák

    E định hôn thật thì cô đẩy mặt e ra, vừa cười vừa nói

    - Chỉ được zứa là giỏi thôi, hôn nãy giờ chưa chán àh. Thôi bỏ e ra để e thay quần áo rồi xuống nấu cơm nào

    - Kệ để đó mẹ nấu, ko cho đi

    - Thôi mẹ thấy nấu muộn mẹ nói cho giờ, xuống với e đi, nhanh nào

    Nói thì nói vậy nhưng e cũng buông cô ra, nhưng vẫn lỳ đòn phát cuối

    - Thì cứ thay đi, a ngồi ngắm tí

    - Thôi hâm àh, đi ra ngoài… đi e thay quần áo, có người nhìn e… ngại

    - Chứ zăng hqua ko thấy ngại, hôm nay lại ngại là zăng?

    - Hqua khác… hnay… khác. Có đi ra ko thì bảo đây? Vừa nói cô vừa giơ nắm đấm ra uy hiếp

    - Thôi được rồi a ra là đc chứ chi, làm chi mà phải dọa

    E đứng dậy để đi ra cửa, ko ngờ cô gọi giật lại

    - T

    E vừa kíp qua lại thì cô đã hôn trộm phát nữa lên má e, rồi sau đó thì đẩy e ra phía cửa, miệng cứ tủm tỉm cười. Đẩy đc e ra thì cô đóng nhanh cửa lại, bỏ lại thằng bé đứng ở ngoài cũng đang cười 1 mình, vì phê, vì thích, và vì hạnh phúc…
     
    MapBom, DDS, momong and 6 others like this.
  3. Mr Zon

    Mr Zon Dân Chơi Verified
    37/57

    Bài viết:
    401
    Đã được thích:
    146
    Điểm thành tích:
    37
    Bác làm chap thế này ae ko vui quá sao đc hehe
     
  4. conga999

    conga999 Dân Chơi Verified
    97/113

    Bài viết:
    345
    Đã được thích:
    72
    Điểm thành tích:
    97
    Lên top nào
     
  5. rabbit3223

    rabbit3223 Còn trinh Verified
    62/113

    Bài viết:
    95
    Đã được thích:
    311
    Điểm thành tích:
    62
    20
    Tiếp

    Đứng ngoài cửa đợi cô 1 lúc thì cô cũng mở cửa ra, mặt vẫn còn cười nhăn nhở, lại còn lè lưỡi lêu lêu nữa chứ. Đc cứ chờ đó, ngộ sẽ páo trù

    Đi xuống tới bếp, e chỉ đứng sớ rớ ở ngoài thôi chứ có biết làm gì đâu, mà vốn dĩ cô cũng chẳng cần giúp, cô làm hết mọi việc. E chỉ có việc đứng ở ngoài thỉnh thoảng trêu cô 1 tí cho cô cười thôi. Lúc này nhìn cô thật giống như 1 người vợ đảm, không khí trong bếp thì ngột ngạt tới khó thở, hơi nóng bốc ra ngoài chỗ e đứng mà e còn thấy khó thở, thế mà cô thì cứ coi như ko, thỉnh thoảng e chọc cho mấy câu là lại cười. Trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi, e ngó quanh ngó quẩn ko thấy ai thì chạy vào lau mồ hôi cho cô, rồi lừa lúc cô ko để ý e cũng hôn trộm cô 1 cái vào má, rồi lại té ra. Cô bị hôn trộm thì giật mình, nhưng rồi lại cười rồi nói

    - Liều zứa, nhỡ may có ai đi qua thì zăng?

    - Kệ, đi qua thì được nhìn cảnh tình cảm chứ zăng, hề hề

    Cô nghe thấy thế thì cũng bó tay, lại cười và tiếp tục công việc

    - Có nóng ko, ra ngoài đây tí cho thoáng chứ ở trong đó mãi ko chết ngột àh?

    - Nóng chứ, nhưng mà e quen rồi. Bếp ở quê còn nóng hơn như zi, mà làm mãi cũng quen

    - Sau này a ko để e làm việc nhà đâu, a thuê người làm hết

    - Eo giàu nhờ, sau này cứ lo đủ ăn đi, chưa chi đã lo đến thuê người làm rồi cơ

    - A nói thật đák, sau này a ko để e làm những việc ni đâu, xót hết cả ruột

    - Hôm nay tự nhiên quan tâm gớm nhờ. Mà có chi đâu, e thích mà

    - Thích đứng trong bếp nóng như zi ák, đùa àh?

    - E thích chăm sóc gia đình, mà cũng có chi vất vả đâu, e thích mà

    Bó tay với cô, làm cực nhọc thế mà bảo là thích. Ngày đó e cũng chỉ nghĩ rất đơn giản là cái nào vất vả quá thì e ko bắt cô phải làm, cần thì thuê người chứ e ko để cô phải chịu khổ (suy nghĩ trẻ con quá các bác nhờ)

    Nấu nướng mãi cuối cùng cũng xong, cô chạy ngay ngoài để tránh hơi nóng đang hầm hập bốc ra từ bếp, vừa chạy ra vừa kêu

    - Ui cuối cùng cũng xong, khiếp nóng quá T ạh

    Lúc đó e chẳng biết nói gì với cô, người cô ướt đẫm mồ hôi, mặt thì đỏ gay lên, miệng thì thở hắt ra từng đợt nghe mệt mỏi vô cùng. Nắm tay cô, e khẽ nói

    - E vất vả quá, thương e lắm Thảo ạh

    Cô cười gượng gạo, dường như mệt thì mệt nhưng vẫn phải cố gắng tỏ ra ngoài mặt là ổn

    - Cẩn thận có người xuống kìa. Đã bảo là ko vất vả chi cả mà, hì hì

    - Thôi để a vào dọn đồ ra cho, nhìn e mồ hôi kìa, mặt thì đỏ gay

    Nhưng cô nhất quyết ko nghe, nói ai lại để con trai vào bếp. Nói 1 lúc thì có tiếng bà đi xuống, thế là thôi khỏi phải giành nhau, cô bảo e đi ngay ko bà lại nghi

    Bữa cơm hôm nay diễn ra như bình thường, dường như ông bà đã quên hẳn vụ cô tính chuyển đi rồi. Cũng may, chứ bây h ông bà mà hỏi đến thì đúng là chả biết trả lời như nào. E và cô tính là nói dối bảo gọi về rồi nhưng bố cô ko đồng ý, nhưng mà cũng chưa ổn lắm. Thôi kê tới đâu hay tới đó, chưa hỏi thì vẫn có thời gian để nghĩ cách đối phó tiếp

    Dọn dẹp xong, cô và e lại dắt nhau đi lên phòng. Lúc này e và cô giống như đôi vợ chồng mới cưới, cứ quấn lấy nhau chả lúc nào muốn rời nhau. Lên tới nơi, đóng cửa cẩn thận, e và cô lại leo lên phản ngồi nói chuyện

    - Hôm nay zăng mà e lại về buổi trưa, chiều nay e ko phải học àh?

    - Chiều nay vẫn học bình thường, nhưng mà để chồng e ở nhà 1 mình ko yên tâm nên e trốn về, hì hì

    Hơi bị giật mình với cách gọi của cô, nhưng e chấn tĩnh lại ngay

    - Đâu, chồng e đâu, zăng a ko nhìn thấy?

    - Chứ ai đang ngồi ở đây, còn bày trò nữa.

    - Chưa cưới xin chi mà đã gọi là chồng của e, nhận vơ

    - Àh zứa đák, chứ hqua làm chi người ta mà bây h còn cần cưới nữa mới cho gọi là chồng

    - Làm chi, chả nhớ làm chi hết, hô hô

    - Có thật là ko nhớ chi ko, để đây nhắc lại cho mà nhớ?

    - Nhắc đi, ko nhớ thật đák

    - Vô duyên, ko nói chuyện với T nữa. Cô cúi mặt xuống, thẹn thùng ko nói nên lời

    - Thôi nào, chưa chi mà đã dỗi. Mà a hỏi này, hqua e đau lắm àh?

    - Đến bây giờ đang còn đau đây này, ko biết đâu bắt đền người ta đi

    - Uh, rồi để đó a đền cho nhák

    Chỉ cần nói hết câu đó là e và cô lại quấn lưỡi nhau. Nói thật là hôn cô dù bao nhiêu lần e cũng ko thấy chán, có thể nói lúc đó e hôn đc lúc nào là e hôn tới tấp, hôn nhiệt tình. Bất giác e luồn tay vào trong áo cô, bóp nhẹ bầu ngực căng tròn của cô sau lớp áo ngực. Bầu ngực mềm mại, săn chắc ấy làm cho thằng cu lại khởi nghĩa đòi dành chính quyền, nhưng cô thì cứ cố kéo tay e ra

    - Đừng T, đang giữa ban ngày, mà e đang còn đau lắm, ko làm đc đâu

    Nghe cô nói thế thì e dừng lại, dù thằng cu muốn ra đòi chính quyền lắm rồi nhưng e cũng đành cố nhịn. Người con gái này e ko thể chà đạp, cô đã ko muốn thì e cũng ko thể ép cô được, dù biết là nếu cứ cố làm căng thì cô cũng phải chiều. Vả lại cô cũng đang còn đau, bây h mà cứ bắt ép cô quá e cũng có chút gì đó ko nỡ. E cũng rút tay ra khỏi áo cô, ngồi tựa lưng vào tường. Cô thấy như thế thì cũng ngồi lại gần e, tựa đầu vào vai e và nói nhỏ

    - Chịu khó đợi mấy hôm nữa rồi e chiều nhák, e biết T muốn lắm nhưng mà e sợ lắm T ạh, hqua e đã…

    Ko cho cô nói thêm nữa, e bịt miệng cô lại

    - Thôi e ko cần nói đâu, a biết mà. A làm khổ e nhiều quá, yêu e lắm Thảo ạh

    - Có chi đâu mà khổ, e thấy vui chứ có chi đâu mà khổ. Đừng nói vớ vẩn là e lại giận ák

    Còn nói đc gì nữa đây, chỉ biết ôm cô thật chặt vào lòng. Cô cũng vòng tay lên ôm lấy vai e, cảm giác ấy yên bình đến lạ thường.

    - T ơi, e bảo cái ni này

    - Chi ák?

    - Chiều nay a chở e xuống Sầm Sơn nhák, hôm trước nói rồi mà đến hôm nay e mới trốn về đc. Đi chứ ko chuẩn bị a vào học rồi khó đi lắm

    - Chiều nay thì ko được rồi, chiều nay a đi đá bóng sớm, tí nữa a phải đi rồi

    - Cái chi cơ, thôi ở nhà đi với e đi, chờ mãi mới đc hôm nay e về sớm, định chiều nay rủ a đi với e mà a lại đi. Cô ngồi bật dậy phản ứng ngay sau khi e nói tin đó

    - A lỡ hẹn bọn hấn rồi chứ ko thì a cũng đi với e, nhưng mà hẹn rồi ko hủy được

    - Có chi mà ko hủy được, cứ bảo nhà có việc, ai bắt a đi

    - Zứa làm zăng được, thôi chịu khó ở nhà ngoan, hôm sau rồi a cho đi

    - Tức là bây h a coi bạn bè a quan trọng hơn e phải ko? Cô vừa nói vừa rưng rưng, nước mắt trực tuôn ra rồi

    - E nói cái chi ák, so sánh kiểu đó zăng được

    - Nếu zứa thì chiều nay a đi với e, hoặc là ko đi đâu cả

    - Ko được, a lỡ hứa rồi, bây h tự nhiên bỏ ngang…

    - Nói zứa tức là chiều nay a vẫn cứ cố đi phải ko?

    - Hôm sau rồi a cho đi, đợi hôm nào e nghỉ học rồi mình đi từ sáng sớm luôn

    Cô ko nói thêm gì nữa, nằm xuống phản quay lưng lại với e, ra chiều giận dỗi

    - Thôi a chỉ đi tí thôi mà, hứa với e là hôm sau a đưa e đi cả ngày luôn, sáng sớm đi tối về

    - A muốn đi đâu thì đi, hứa hẹn với e làm chi

    Căng rồi, mới đó mà đã giận rồi, kiểu này sao đây trời. E cũng nằm xuống nhẹ nhàng, đưa tay qua ôm lấy vai cô. Nhưng cô gạt tay e ra, ko cho e ôm. Nản quá, e nằm yên đó ko dám làm gì nữa. Cảnh này thấy quen quen, nhưng 2 thời điểm là 2 hoàn cảnh khác nhau. Nhưng e vẫn cố gắng vớt vát

    - Thì a đã hứa là hôm sau a đưa e đi cả ngày rồi

    - Chả cần, a đi đâu thì cứ đi đi, kệ e

    - E đang giận a như zi mà e bảo a kệ e, a kệ làm zăng được?

    - Có chi mà ko kệ được, a đi với bạn a cứ đi, e có cản a đâu?

    - Thà là e cản a đi, a còn đỡ sợ, đằng đây…

    - A mà cũng biết sợ ák?

    - E đừng nói chuyện kiểu đó, a đã bảo hôm sau rồi a với e đi, làm chi mà e phải thái độ

    - E chả thái độ chi cả, e bảo a muốn đi đâu thì đi, vì kể cả e có nói chi nữa thì a cũng vẫn cứ đi cơ mà, a coi bạn bè quan trọng hơn e cơ mà

    - E đừng có nói vô lý kiểu đó, chả bao giờ a so sánh e với bạn bè để mà nói ai hơn ai kém cả. Máu nóng đã dồn lên đầu, e ko kiềm chế được nữa

    - A nói tôi vô lý ák, tôi vô lý cái chi? Zăng lúc nói yêu tôi, lúc ôm tôi, lúc hôn tôi, lúc ngủ với tôi ko thấy a nói tôi vô lý. Tôi muốn đi chơi riêng với người yêu tôi thì gọi là vô lý àh? Tôi muốn người tôi yêu chiều tôi 1 tí thôi cũng gọi là vô lý àh?

    Cô òa khóc như 1 đứa con nít, rồi lại tiếp tục nằm xuống quay lưng lại với e, tiếng khóc vẫn cứ rấm rứt. Chịu hết nổi, e cũng đi ra khỏi phòng cô, chạy thẳng xuống nhà, phóng ngay sang nhà thằng đệ…
     
    MapBom, momong, DrZonZon and 4 others like this.
  6. conga999

    conga999 Dân Chơi Verified
    97/113

    Bài viết:
    345
    Đã được thích:
    72
    Điểm thành tích:
    97
    Lên top
     
  7. rabbit3223

    rabbit3223 Còn trinh Verified
    62/113

    Bài viết:
    95
    Đã được thích:
    311
    Điểm thành tích:
    62
    Chào các bác, tính ra hnay sẽ làm 2 chap gọi là tất niên, kết thúc năm cũ. Cơ mà vì 1 số trục trặc kỹ thuật, vì vậy chap ngày hqua cũng coi như chap tất niên e gửi tới các bác, e chính thức xin nghỉ tết kể từ hnay
    Qua năm mới, chúc các bác nhiều sức khoẻ, công việc thuận lợi, tình yêu dào dạt
    Cảm ơn tình cảm của các bác đã dành cho truyện của e
    CHÚC MỪNG NĂM MỚI
     
  8. conga999

    conga999 Dân Chơi Verified
    97/113

    Bài viết:
    345
    Đã được thích:
    72
    Điểm thành tích:
    97
    Chap đâu thớt
     
  9. rabbit3223

    rabbit3223 Còn trinh Verified
    62/113

    Bài viết:
    95
    Đã được thích:
    311
    Điểm thành tích:
    62
    E xin nghỉ tết rồi bác, mấy ngày tết nếu ko say thì e sẽ có chap, gọi là lì xì nhẹ cho các bác thôi
     
  10. conga999

    conga999 Dân Chơi Verified
    97/113

    Bài viết:
    345
    Đã được thích:
    72
    Điểm thành tích:
    97
    Em đợi li xi của bác
     
  11. boycodon1111

    boycodon1111 Xem Sex Lần Đầu Verified
    2/57

    Bài viết:
    39
    Đã được thích:
    21
    Điểm thành tích:
    2
    Truyện có vẻ ảo nhỉ. Cô gái 20 tuổi lại yêu cậu bé học lớp 7. Cậu bé có thể yêu thích cô gái dù sao cũng đang đoạn dậy thì nhưng còn cô gái thì....
    Dù sao cũng cảm ơn tác giả đã bỏ tâm tư vì ae.
     
  12. rabbit3223

    rabbit3223 Còn trinh Verified
    62/113

    Bài viết:
    95
    Đã được thích:
    311
    Điểm thành tích:
    62
    E đã nói từ #1 rồi, các bác coi là thật thì nó sẽ là "chuyện", coi nó là giả thì nó sẽ là "truyện"
    Cảm ơn bác đã theo dõi
     
  13. boycodon1111

    boycodon1111 Xem Sex Lần Đầu Verified
    2/57

    Bài viết:
    39
    Đã được thích:
    21
    Điểm thành tích:
    2
    Hì. Cảm ơn thớt đã trả lời cmt của e. Thú thật e chưa từng xem truyện nào ở thiendia là truyện thật cả( truyện loạn luân thôi). Chỉ là ai viết cho hay thôi..
     
  14. AnhNhucDauQua

    AnhNhucDauQua Xem Sex Lần Đầu Verified
    32/57

    Bài viết:
    32
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    32
    đá lên cho ae đọc, chuyện hay đừng drop nhé bro
     
  15. rabbit3223

    rabbit3223 Còn trinh Verified
    62/113

    Bài viết:
    95
    Đã được thích:
    311
    Điểm thành tích:
    62
    21
    Chào các bác e đã trở lại rồi đây. Mấy hôm nay ngày nào cũng say, kèo cọt nhiều quá thành ra cứ bị cuốn vào. Tối nay e cũng vẫn đang say, nhưng nghĩ truyện bị bỏ bê lâu quá thì ko hay, hnay e chính thức trở lại sau quãng thời gian nghỉ tết. Chap hnay vừa là khai phím, vừa coi như 1 chút tình cảm nho nhỏ e lì xì các bác. Mong rằng sang năm mới các bác sẽ tiếp tục ủng hộ truyện của e và của các tác giả khác
    Tiếp

    Thằng đệ chắc đang ngủ, cửa nhà khóa làm e gọi muốn mỏi mồm mới chịu ra mở. Vừa nhìn thấy e thằng đệ đã hỏi bằng giọng ngái ngủ

    - Làm chi mà a sang sớm zứa, mới 1h thôi mà?

    Vừa nói thằng đệ vừa mở cửa, mồm thì cứ ngáp ngáp, mắt thì lờ đờ

    - Ngủ cc mà ngủ, a hôm nay có việc ở nhà, chiều nay a ko đi có được ko?

    - Ơh ĐM ông đùa àh, giờ mới nói thì đéo ai đỡ đc ông. Việc đéo chi mà lúc sáng chả thấy a nói, bây h a ms sang nói

    - Ờh… thì chuyện gấp mà, chiều nay a ko đi đc đâu

    - Zứa thì a sang nói với thằng Phong đi, để hấn còn tìm người thế vào, nói nhanh đi ko muộn quá éo gọi đc người lại mất công

    - Uh thôi để a qua nhà thằng Phong, mẹ mới có lệnh lúc nãy ăn cơm chứ a cũng có đỡ đc đéo đâu. Thôi a qua nhà thằng Phong đây, vào mà ngủ tiếp đi

    Ờh công nhận là phải nói với thằng Phong chứ nói với thằng đệ thì giải quyết đc chuyện gì. Thằng đệ thì khỏi phải nói, cáu với e vãi đái, bảo đang ngủ ngon thì bị e qua quấy, giờ thì ngủ đéo gì nữa. Kệ mẹ thằng đệ, e chạy nhanh sang nhà thằng Phong

    - Phong ơi, có nhà ko Phong ới?

    - Thằng nào đák, giữa trưa ko để cho ai ngủ cả àh?

    Là giọng của bà thằng Phong, đang lúc nước sôi lửa cháy thì lại gặp con mụ già này, ghét thật chứ

    - Bà ạh, thằng Phong có nhà ko ạh?

    - Ơh a T, a sang chi sớm zứa, tí nữa mới đá cơ mà. Vừa lúc đó thì thằng Phong đi ra, thấy cuộc sống tươi đẹp hơn tí

    - Bay lại rủ nhau đi đâu đák, giữa trưa nắng chang chang mà cũng đi

    - Thôi bà đi vào nhà đi, cháu có đi đâu đâu. Ờh có chuyện chi thì a nói đi, mà a vào nhà đi chứ đứng ngoài đây làm chi cho nắng

    - Ờh thôi khỏi e, a nói nhanh tí rồi về thôi. Chiều nay a có việc chắc a ko đi đá bóng được, mi tìm người khác thay a đc ko?

    - Vãi, a ko nói sớm, bây giờ e tìm đâu ra người. Có chuyện chi mà gấp zứa a?

    - Ờh công việc nhà ák mà, tại gấp quá nên bây h a mới báo được, thông cảm nhák

    - Dạ vâng thôi được rồi nhà a có việc thì cũng chịu chứ biết zăng được

    - Uh thôi a về đây

    - Dạ vâng

    Cuối cùng thì cũng giải quyết xong vụ bóng bánh, e chạy vội về nhà. Phải lên báo ngay với cô, mong là cô sẽ hết giận. Cửa phòng cô đã đóng chặt, có tiếng lục đục trong phòng cô. E gõ cửa nhè nhẹ

    - Thảo ơi, mở cửa đi

    Chẳng có tiếng trả lời, nhưng tiếng lục đục thì cũng ko còn nữa. Hơi nóng ruột, e gọi lại

    - Thảo ơi, làm chi ák, mở cửa cho a

    Có tiếng dép đi về phía cánh cửa, rồi sau đó thì tiếng mở chốt cửa. E đẩy vội cánh cửa vào, cô đang tiến về phía cái phản. Trên phản đang có mấy bộ quần áo, cùng với chiếc ba lô của cô. E thắc mắc là cô đang soạn đồ làm gì đây, liền hỏi

    - Sắp quần áo làm chi đây?

    Cô vẫn ko trả lời, vẫn cứ ngồi gấp quần áo để cho vào ba lô. Khó chịu thật chứ, nhưng mà e phải ghìm lại để cố gắng làm lành với cô

    - Zăng a hỏi mà ko trả lời, e sắp quần áo định đi đâu đây?

    - Về quê. Cô trả lời cụt ngủn, chẳng đầu chẳng cuối

    - Tự nhiên đang yên đang lành lại về quê, có chuyện chi àh?

    Vẫn là im lặng, cái thái độ này là như nào đây? Thực sự thì về tới quê cô ko quá xa, chỉ có điều cô đang đi học bình thường, tự nhiên bảo về quê là như nào

    - A nói này, chiều nay a ko đi đá bóng nữa, đi Sầm Sơn đi

    - Về quê rồi.

    - Chứ e về mấy hôm thì lên, làm mất công chạy đi xin nghỉ đá bóng, giờ lại bảo về quê

    - Ai mượn đâu, bố gọi thì phải về

    E cố gắng nín lắm mới ko chửi thế, đùa mình càng muốn làm lành thì lại càng tỏ thái độ, cay thật. Sợ là 1 lúc nữa nếu cứ tình trạng này sẽ xảy ra án mạng, e chán nản bỏ về bên phòng thờ, nằm bịch xuống chiếu. Đầu óc cứ quay vù vù, bao nhiêu thứ chuyện xảy ra, mà thật sự thì e cũng chẳng biết là e sai hay e đúng nữa. Thôi mặc kệ, cô muốn thế nào thì muốn, e cũng cố gắng hết cách rồi, vẫn cứ giận thì cũng chịu hết cách

    Nằm 1 lúc thì cô đi ra, vai đeo ba lô, áo chống nắng dày cộp, mặt bịt kín mít. Cô cũng bước qua phòng thờ, tháo cái khăn che mặt ra, đứng ngoài cửa nói vọng vào

    - Nằm thì cứ sang bên kia mà nằm cho đỡ nóng, tối cứ qua bên đó mà ngủ. E về đến CN e xuống

    E đang chán cũng chẳng nói năng câu gì, vẫn nằm im đó, chân vắt lên nhau, tay để lên che mắt. Cô thấy e ko nói gì thì đi hẳn vào trong, ngồi xuống ngay bên cạnh e, cô lay nhẹ vào vai

    - Này, nghe e nói chi ko?

    Bỏ cánh tay đang che mắt ra, mặt vẫn làm ra vẻ hình sự. Tay cô đang vân vê cái áo chống nắng dày cộp, trên trán cô đang lấm tấm mấy giọt mồ hôi

    - Tưởng ko nghe thấy chi cơ mà, đàn ông con trai mà hơi tí là dỗi, hứ…

    Đúng là củ chuối, lúc e ở bên phòng cô hỏi thì cô ko nói, giờ qua đây nói rõ lắm. E cũng ko nằm nữa, ngồi dậy tựa lưng vào tường nói nhỏ

    - Giận dỗi chi, lúc hỏi thì chả chịu nói, giờ ko hỏi thì lại bảo người ta dỗi, haizzz

    - Thôi, đừng giận e nữa nhák, e phải về quê mấy hôm, đến CN e lại xuống

    - Chứ zăng lại về quê tầm giờ, e ko phải đi học àh?

    - Mai e nghỉ, thứ 7 vs CN đc nghỉ nữa, e xuống đây cũng gần cả tháng rồi

    - Ko để sáng mai mà đi cho đỡ nắng, tầm giờ ra đường nắng vỡ mặt

    - E đi ô tô mà, T chở e ra bến xe rồi đi xe về hộ e

    - Chứ đã đi luôn chưa?

    - Uh bây giờ đi luôn đi, đi nhanh còn kịp cho T về đi đá bóng nữa

    - Thôi bóng bánh chi nữa, lúc nãy a qua bảo bọn hấn là a nghỉ rồi

    - Ha ha, cho đáng đời, ai bảo lúc nãy gắt người ta, chiều nay thì ở nhà nhák

    Cô bỏ cái ba lô xuống, tiến lại gần e thêm chút nữa rồi cô nói tiếp

    - E về mấy ngày cấm ko cho đi chơi đâu nhák, đến lúc e xuống bất chợt đák, ko thấy có ở nhà thì coi chừng

    - Lại bắt đầu vô lý đák, ở nhà làm chi cho đần người ra. Đến hôm đó trước khi bắt đầu lên xe thì gọi trước cho a, a ra a đón

    Cô hơi nheo nheo mắt, nói như ra lệnh

    - Kệ, thích vô lý zứa đák. Hôm đó e xuống thì e đi xe ôm về, khỏi cần phải đón

    Cũng đến bó tay với cô luôn, cứ có cảm giác giống như mình đang đi tù, khó chịu vãi đái.

    - Rồi, ko đi đâu là được chứ chi

    - Hì hì, ngoan zứa có phải người ta yêu ko. Chả muốn về tí nào cả, nhưng mà sợ lâu ko thấy về bố lại nói

    - Thôi chuẩn bị đi thôi, muộn rồi

    - Eo, chuẩn bị có 3 ngày ko bị quản nên mừng ra mặt kìa, muốn đuổi người ta đi cho nhanh chứ chi nữa

    - Lại đây a nói cái ni này

    - Nói chi, ko cho nói chi hết, muốn nói chi nói to lên, hì hì

    - Cái ni nói to mất hay, ra đây a nói thầm này

    Cô chắc cũng tò mò, nên cũng ghé sát lại gần e. Khi còn chỉ cách khoảng 1 gang tay nữa thì e vồ lấy cô, hôn ngấu nghiến. Cô hơi giật mình, cứ ứ ứ trong miệng, nhưng chỉ khoảng 1 giây sau thì cô cũng đáp trả lại nồng nhiệt. Trong mấy ngày sắp tới sẽ ko có cô, nụ hôn này chính là để khỏa lấp hết tất cả những nhớ nhung mà 2 đứa sắp phải gánh chịu. Hôn nhau chán chê, ngồi nói chuyện thêm 1 lúc nữa thì e chở cô ra bến xe, cô đã lên tới xe, ngồi vào ghế rồi mà e cứ đứng ở dưới làm cô phải mở cửa sổ nói vọng ra

    - Về đi, mấy hôm nữa e xuống

    Nói là vậy nhưng e vẫn cứ đứng dưới cho tới khi xe lăn bánh đi thì e mới quay về. Mấy ngày tới sẽ khá khó khăn đây, đã quen với sự hiện diện của cô, giờ tự nhiên ko có cô nữa, thấy có 1 cảm giác hụt hẫng
     
  16. conga999

    conga999 Dân Chơi Verified
    97/113

    Bài viết:
    345
    Đã được thích:
    72
    Điểm thành tích:
    97
    Tiếp đi bác
     
  17. conga999

    conga999 Dân Chơi Verified
    97/113

    Bài viết:
    345
    Đã được thích:
    72
    Điểm thành tích:
    97
    Lên top nào
     
  18. rabbit3223

    rabbit3223 Còn trinh Verified
    62/113

    Bài viết:
    95
    Đã được thích:
    311
    Điểm thành tích:
    62
    22
    Chào các bác, tưởng là đã thoát khỏi kiếp rượu bia ngày Tết, ai ngờ dính thêm mấy hôm nữa bị ngập quá, bắt đầu từ ngày mai sẽ viết lại bình thường các bác nhák
    Tiếp

    Quay trở về, nằm vật ra cái chiếu ở phòng thờ. Chưa gì đã nhớ cô rồi, nhớ từng ánh mắt, nụ cười, từng cử chỉ, hành động đáng yêu của cô. Dù lắm khi cô cũng làm e bực mình, cảm giác mất tự do vì những yêu cầu vô lý của cô, nhưng rồi thấy cô cười, nghe cô nói, vậy là mọi bực tức tan biến hết. Suy nghĩ vẩn vơ 1 lúc, e ngủ quên lúc nào chẳng biết. Đến khi giật mình tỉnh dậy, đi ra ngoài sân vươn vai thì trời đã về chiều muộn, ánh nắng vàng vọt nhuộm khắp mảnh sân. Cảnh vật buồn, cũng như tâm trạng e lúc này. Ngu thật, đáng ra phải hỏi số điện thoại nhà cô, để nếu như có nhớ quá thì gọi về nói chuyện với cô. Lắm khi thấy mình đúng là cũng vô tâm với cô thật, những cái nhỏ nhặt như thế mà chẳng bao giờ để ý

    Mở cửa phòng cô, dường như mọi thứ ở đó đều có bóng dáng của cô. Đi tới cái phản quen thuộc, trên chiếc gối cô hay nằm hàng ngày có 1 mảnh giấy. Chộp vội, mở ra để xem cô nhắn gì cho mình

    “Em về quê đến CN e lên, ở nhà nhớ ngoan ko đc đi chơi lung tung. Buồn thì gọi điện về cho em. Số điện thoại… Yêu và nhớ chồng em nhiều”

    Cô là vậy đấy, e có vô tâm đến đâu thì vô tâm, nhưng cô thì lúc nào cũng chu đáo, đương nhiên là theo cái cách e ko thể đỡ đc. Ơh nhưng mà số điện thoại là số di động, quái cô cho số của ai đây mà lại số di động nhỉ? Mà kệ thôi, có số thì gọi, bây giờ chỉ cần đc nói chuyện với cô thì kể cả cho số nước ngoài e cũng gọi, cô đáng yêu thế này thì đến bao giờ mới hết yêu cô nổi đây. Mảnh giấy này chắc cô viết lúc sắp quần áo, chắc lúc đó cô cũng hết giận vụ đi Sầm Sơn hụt rồi

    Xuống nhà chuẩn bị ăn cơm, định bụng tí nữa ăn xong thì lấy cái điện thoại lên buôn với cô (ngày xưa điện thoại bàn nhà e dạng như điện thoại di động, có đế sạc, cầm đi đc 1 khoảng gần) thì có tiếng điện thoại vang lên. Phản xạ đầu tiên là nhanh như cắt phi ngay tới nghe điện thoại, mặc dù ông e đang ngồi ở đó

    - Alo ai đấy ạh

    - T àh, ông đâu cho bác gặp ông

    Vãi cả đái, thì ra là bác e gọi điện gặp ông. Nghe thấy giọng bác thì e chán hẳn, chuyển điện thoại sang cho ông rồi uể oải đi xuống dọn cơm. Ko biết giờ này cô đang làm gì nhỉ, đã ăn cơm chưa, có nhớ mình ko nhỉ? Cứ vừa đi vừa nghĩ lung tung, cơm dọn lên rồi mà cũng chả muốn ăn. Đá vội đá vàng bát cơm rồi đứng dậy, nói thật là lúc đó chả muốn ăn gì hết, nhưng vẫn phải ăn cho có thôi chứ ko ăn là kiểu gì cũng bị chửi

    Cơm nước dọn dẹp xong, e chạy ngay đến cái điện thoại, bốc cái điện thoại lên trên phòng để gọi cho cô. Chắc giờ này cô cũng ăn xong rồi, nhà e ăn muộn thành truyền thống rồi, kiểu gì nhà cô cũng ăn sớm hơn. Tay run run bấm số, quái lạ gọi cho cô thôi mà sao tay run thế này nhỉ. Bấm số đợi 1 lúc thì 1 giọng nói quen thuộc vang lên

    - Làm chi mà mãi mới gọi cho người ta ák?

    Nghe thấy giọng cô e mừng hết lớn nổi, cười trừ cho đỡ ngại

    - Hì hì, vừa ăn cơm xong dọn dẹp bây giờ mới gọi đc này. E về tới nhà lâu chưa? Có mệt lắm ko?

    - E về lâu rồi, xe đi nhanh đi khoảng hơn tiếng là về đến nhà rồi. Hnay có đi chơi đâu ko đák?

    - Có đi đâu đâu, a chở e ra bến xe xong thì về nằm ngủ. Đến chiều qua phòng e mới thấy tờ giấy để ở trên gối, hì hì

    - Ờh nếu ko để lại tờ giấy thì chắc mấy hôm nữa chắc cũng quên luôn đây là ai rồi chứ chi nữa, người đâu mà vô tâm vô tính, ghét cái mặt

    - Đâu, tại lúc đó gấp nên a quên thôi

    - Thôi, lắm lý do lắm…

    - Thì bây giờ a gọi cho e rồi đây thôi

    - Chả cần, đi chơi đi, ở nhà hấn đần người đi đák

    - Thôi, lại bắt đầu rồi, nói nữa a đi thật đák nhák

    - Thì đi đi, có ai cấm được a đâu

    E nghĩ ra trò trêu cô, để treo điện thoại mấy giây rồi đột ngột ngắt cuộc gọi. Chưa cần đợi tới 10 giây sau, có cuộc gọi lại. Là cô gọi, e để 1 lúc mới nhấc máy lên

    - Làm zăng mà tự nhiên đang gọi lại cúp máy là zăng?

    - Lúc nãy có ai bảo a đi đâu thì đi cơ mà, bây giờ lại còn ý kiến chi

    - Àh thì ra nói zứa là tính đi luôn đák hả? Đó đi thì đi luôn đi…

    - Thôi nào, a chờ mãi mới gọi được đák

    - Hứ, ai bảo thích trêu người ta cơ, ghét lắm

    - Cứ suốt ngày bảo ghét, ghét…

    Tự nhiên nhớ ra chuẩn bị nói nhảm, phải dừng lại ngay. Cô thì cứ hỏi đi hỏi lại, tất nhiên là e ko thể nói đc. Thế là ngồi nói chuyện suốt cả buổi tối. Đến khoảng hơn 9h thì cô bảo thôi đừng gọi nữa, ở nhà sắp đi ngủ rồi, có gì lúc khác gọi tiếp. Tạm biệt cô, rồi cũng cúp máy. Đếm hôm đó e qua phòng cô ngủ, mọi thứ đều thơm mùi của cô, e nằm ngủ mà cứ nhớ tới cô, trông chờ tới ngày cô lên lại, chứ như này chắc e chết

    Ngày hôm sau trôi qua nhẹ nhàng, chỉ là e phải đợi tới tối mới có thể gọi điện cho cô, vì ban ngày gia đình e rất nhiều người, để tránh mọi người để ý thì e ko dám gọi liên tục, phải ngắt quãng liên tục chứ ko đến khi có tiền điện thoại về nhà mà thấy có cuộc nào kéo dài quá thì vỡ mồm

    Tới ngày thứ 7 thì e chạy qua quán của ông Quân. Mấy ngày suy nghĩ, e quyết định sẽ đồng ý về vụ ông Quân. Thấy e đến, ông Quân đã tay bắt mặt mừng, có lẽ ông này đoán được là mình sẽ đồng ý, vì vốn dĩ chẳng có gì ảnh hưởng, chỉ là làm thêm đê có thêm tiền, chẳng tổn hại đến lợi ích của anh em trong nhóm

    - Chú qua rồi đấy àh, uống gì để a kêu nhân viên làm luôn

    - Thôi a, e qua nhanh thôi, khỏi phải nước non chi

    - Thôi có gì vào trong nói chuyện, ở ngoài đây nói ko tiện lắm

    - Dạ vâng

    Đi theo ông Quân vào phía trong, giống như là phòng để ông Quân tiếp khách, có bàn ghế nhưng đặc biệt là bộ sừng trâu sừng bò và 2 cây súng săn treo ở phía dưới bộ sừng trâu sừng bò. Bộ bàn ghế nói cho sang trọng thôi chứ thật ra bàn là 2 cái hòm của bộ đội ngày xưa, còn ghế là những cái ghế đẩu, đặt song song nhau.

    - Ngồi đi e, đừng ngại

    - Vâng, a cứ kệ e

    - Thế chuyện hôm trước e đã suy nghĩ chưa, có thể trả lời a đc rồi chứ?

    - Dạ vâng, về chuyện đó thì e có thể đồng ý với a đc, nhưng chỉ có điều…

    - E cứ nói đi, đừng ngại

    - Nếu a đã nói zứa thì e cũng nói thẳng, bây giờ a mới nhảy vào thì e sợ sẽ khó làm ăn… Vả lại đây là chuyện quan trọng, e vẫn muốn là e sẽ nói với mấy anh em trong nhóm

    - Cái đó tuyệt đối là ko đc, nếu nói với người khác thì đâu có cần gặp riêng e. Nói thật là a ko làm ở đây, chú biết từ trước tới giờ a đánh ở huyện chứ ko đánh ở TP…

    - Em biết chứ ạh, chỉ là nếu bây giờ tham gia vào thì đụng mặt các a lớn…

    - Việc đó e ko cần phải để ý, những cái đó chắc chắn a sẽ lót đường trước, việc của e chỉ là… và… thế thôi, ngoài ra những chuyện khác là việc của anh

    - Dạ thôi đc, nếu a đã nói thế thì a yên tâm, việc đó e sẽ nhận lời giúp a

    - Ok, sau vụ này nếu ổn thì a sẽ ko để chú thiệt, nhưng tuyệt đối là đừng để cho người nào biết, e hiểu rồi chứ?

    - Dạ vâng a yên tâm

    Trong lòng e có cảm giác hơi lo lắng, linh cảm cho e biết vụ này chắc sẽ ko đơn giản, hoặc nếu như trót lọt thì cũng sẽ phải đánh đổi bằng 1 cái giá ko hề nhẹ. Nhưng nếu vụ này xong e sẽ có tiền để trả nợ, vừa đưa cô đi Sầm Sơn, vừa có thêm 1 khoản mua cho cô cái điện thoại, e 1 cái để nếu như có vấn đề gì thì sẽ tiện hơn, đỡ phải dùng điện thoại bàn. Nghĩ như vậy, e nhắm mắt đưa chân, ko cần suy nghĩ gì nữa
     
  19. rabbit3223

    rabbit3223 Còn trinh Verified
    62/113

    Bài viết:
    95
    Đã được thích:
    311
    Điểm thành tích:
    62
    cảm ơn bác, bác nhiệt tình quá ạh. bắt đầu trở lại bình thường rồi bác ạh
     
  20. conga999

    conga999 Dân Chơi Verified
    97/113

    Bài viết:
    345
    Đã được thích:
    72
    Điểm thành tích:
    97
    Nữa đi bác.
     
Đang tải...
Similar Threads Diễn đàn Date
Tác Phẩm đầu tay: Hạnh Phúc vì Có Em Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 8/5/18
Ôi, đàn bà Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 23/10/10
Thằng Khốn Nạn ( tác phẩm đầu tay của Ducati) * Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 26/5/10
NHỮNG ĐÀN BÀ NGOẠI TÌNH 1 Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 21/1/09
Người đàn bà hư hỏng Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 21/11/07