1. Để tiện cho việc đăng ký nick, BQT khuyến cáo các bạn nên sử dụng Yahoo và Hotmail
    Nếu bạn dùng GMAIL để đăng ký , xin vui lòng kiểm tra mail kích hoạt trong mục spam của gmail
    https://mail.google.com/mail/u/0/#spam
    Xin cảm ơn
  2. BQT LauXanh xin giới thiệu đến bạn Khách 2 Box Kiều Nữ và Đại Gia tại khu vực Hà NộiTP HCM. Nơi bạn có thể tìm hiểu, trao đổi, review thông tin các kiều nữ chân dài, người mẫu, ca sĩ nghiệp dư đi khách giá cao. Phục vụ các dân chơi đẳng cấp, doanh nhân, việt kiều, đại gia, thiếu gia công tử...

The AAForces: The Forces of Superhoeroes [ Đô thị-siêu nhiên-dị năng]

Thảo luận trong 'Truyện Tiên Hiệp - Kiếm Hiệp - Đô thị' bắt đầu bởi timmoinhausay, 27/4/18.

  1. timmoinhausay

    timmoinhausay Dậy Thì Verified
    132/174

    Bài viết:
    63
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    132
    The AAForces

    The Forces Of Supeheroes

    Phần 1: Những Mảnh Ghép



    Chương 1: Bản Báo Cáo

    Hồ sơ XL 169 – Báo cáo 5

    Phỏng vấn đối tượng DT BC 5 – 2

    DTBC5-2 là 1 thành viên của băng trộm gồm 5 tên, 4 trong số đó đã bị bắt giữ,1 tên còn lại vẫn chưa có thông tin. Băng trộm hoạt động tại thành phố *** thuộc đông bắc Lomeria, chuyên hoạt động từ 23 -5 h đêm. Tên cầm đầu là Tane đã bị bắt giữ vào ngày 12/6/2013 cùng 2 đàn em khác khi đang thực hiện hành vi phạm tội tại ****.

    Cuộc phỏng vấn được thực hiện vào ******* tại **** bởi 2 đặc vụ cấp cao Jony tee và Xalone với sự đồng thuận của cảnh sát và những người có thẩm quyền.

    Trong 1 căn phòng cách âm màu xám, trơ trọi chỉ có 1 cái bàn và 3 cái ghế chính giữa. Phía trên là 1 bóng đèn tỏa ánh sáng màu vàng chỉ đủ chiếu sáng cho khu vực giữa phòng, còn xung quanh là 1 màu tăm tối.

    Đối tượng DTBC-2 được dẫn vào trong, ngồi đối diện 2 đặc vụ, y được tháo còng tay. Gã khẽ xoa xoa cổ tay, không hề chú ý đến 2 đặc vụ mà nhìn ngó xung quanh bóng tối với chút ít sợ hãi thể hiện trên mặt. Rồi y lên tiếng, nói giọng nhỏ nhẹ hàm ý van xin:

    - Các anh có thể mở đèn căn phòng này được không, tôi sẽ nói tất cả những gì tôi biết. Làm ơn !

    - Anh sợ bóng tối?

    DTBC-2 gật gật đầu.

    - Làm ơn, không cần những biện pháp tâm lý tối tăm này đâu. Tôi sẽ khai hết những gì biết!

    Xalone tiến tới công tắc rồi bật điện lên, bóng huỳnh quang mở lên khiến căn phòng sáng trưng. Ngay khi thấy ánh sáng, đối tượng khẽ thở phào 1 cái giống như trút được gánh nặng.

    - Rạng sáng ngày 12/6/2013, sau khi nhận được thông báo từ hàng xóm, cảnh sát tiến vào căn hộ tại phố*** và phát hiện các anh đang có hành vi trộm cắp . Điều đặc biệt là khi tới hiện trường các anh đều đã bất tỉnh, bị trói và nằm với những tư thế kỳ quái – Nhắc tới kỳ quái, Xalone khẽ nhíu lông mày khi nhìn vào bức ảnh chụp hiện trường.

    Trên bức ảnh là hình ảnh 3 tên trộm bị trói, nằm giữa vòng tròn với những ký tự khó hiểu được vẽ bằng 1 thứ màu đỏ, sau khi kiểm tra xác định là máu dê.

    - Anh có thể tả lại sự kiện xảy ra vào rạng sáng 12 được không? – Xalone lên tiếng.

    Jony Tee bật máy ghi âm lên, đồng thời lấy cuốn sổ ghi chép ra.

    - Có thưa cán bộ – STBC-2 nói sau khi hít sâu 2 lần- Hôm đó tôi cùng đại ca và Tetrau…

    - Tetrau, ý anh là đồng bọn của anh?

    - Vâng, hôm đó có đại ca, Tetrau và tôi dự định sẽ làm 1 phi vụ. Nhóm chúng tôi có 5 người nhưng Bambo thì về quê giỗ bố, còn Laice đã vào tù cuối năm ngoái vì đánh lộn. Nên còn 3 người chúng tôi. Trước đó đại ca Holaob đã theo dõi chủ nhà, biết được họ sẽ đi du lịch 5 ngày, nên chúng tôi đợi họ sau khi dời đi du lịch sẽ tiến hành vào dọn nhà.

    - Ý anh là ăn trộm?

    - À vâng, là ăn trộm. Tôi nhớ lúc đó là khoảng 1h sáng, chủ nhà đã rời đi từ chiều nhưng chúng tôi quyết định đợi đêm xuống mới đột nhập. Căn hộ của chủ nhà nằm trên tầng 4 của 1 toà nhà, phía sau là 1 con hẻm vắng người, nơi tập trung rác, mặt sau có thang sắt thoát hiểm. Đến đêm thang sắt đã được kéo lên, Tetrau có tài leo trèo nên đã leo lên tầng 2, sau đó thả dây để chúng tôi leo lên.

    - Sao các anh không hạ thang sắt xuống?

    - Chúng đã cũ rồi, xếp. Hạ xuống tôi sợ phát ra tiếng động to quá.

    - Vậy các anh mang đồ ăn cắp ra kiểu gì?

    - Thả dây qua cửa sổ, 1 thằng ở dưới đỡ. Còn nặng quá thì hạ thang sắt, không vừa thì phá khóa cửa chính khiêng ra, nói chung cũng còn tùy tình hình.

    - Anh có thể tiếp tục.

    - À, rồi thì bọn tôi leo lên tầng 4, đại ca dùng dụng cụ cắt kính tự chế, cắt 1 vòng đủ nhỏ để thò tay qua mở chốt bên trong. Vấn đề là hầu hết các căn hộ đã bịt song sắt cửa sổ nhưng có cách dỡ 1-2 chấn song ra đề phòng những lúc cần thoát hiểm, đại ca lần mò 1 lúc rồi cũng gỡ được 2 chân sắt ra, tạo chỗ rộng đủ để cả lũ chui qua. Cũng phải mất tới hơn 30p chúng tôi mới vào trong được. Lúc vào rồi thì mấy thằng tìm công tắc bật đèn, à xếp đừng nhìn em thế, chính xác là bật đèn ngủ, nó không quá sáng khiến mọi người chú ý nhưng mà đủ sáng để bọn tôi tìm đồ trong căn nhà. Rất là tiện. Holaob bảo cả lũ tản ra, mỗi đứa đi loanh quanh căn hộ xem những thứ gì có thể lấy được, hoặc những chỗ như két an toàn, trang sức. Tôi thì vào phòng ngủ của chủ nhà, lục lọi bàn trang điểm, nơi này thường là nơi cất nữ trang của mấy bà vợ.

    Y ngừng 1 lúc rồi tiếp tục.

    - Lúc này mọi truyện bắt đầu xảy đến, tôi lục được 1 đôi khuyên tai bằng vàng thì nghe tiếng bịch ngoài phòng khách, nơi chúng tôi trèo vào đó, nghe như người nào đó ngã xuống sàn, lúc đầu tôi còn tưởng 1 trong 2 đồng bọn trượt chân ngã. Tôi tìm thêm được 1 cái dây chuyền rồi lục lọi thêm vài chỗ, lại nghe thấy tiếng động nữa, lần này tiếng động lục xục rồi cả tiếng ưm ưm của ai đó, kiểu như có người giằng co bên ngoài vậy. Lúc này cảm giác bất an, nên tôi đi ra ngoài xem sao. Tôi hé đầu qua cảnh cửa phòng ngủ thì không thấy ai cả, tôi khẽ cất tiếng gọi 2 người kia nhưng không ai trả lời, căn hộ im lặng 1 cách đáng sợ.

    DTBC5-2 nuốt nước bọt, cố gắng để 2 đặc vụ không biết diều đó nhưng trên trán y bắt đầu xuật hiện lấm tấm mồ hôi, cảm giác lo lắng khi bắt đầu hồi tưởng lại sự việc.

    - Không ai trả lời – Y tiếp tục- Nên tôi tiến ra ngoài để tìm kiếm, ra phòng khách, không có ai ở đó cả, nhưng tôi phát hiện ra 2 song sắt ai đó đã gắn vào, trước lúc đó Tetrau có đóng cửa sổ tránh sự chú ý, nhưng song sắt vẫn bỏ ra, để 1 lúc nữa bọn tôi bê đồ ra. Tôi lại gọi 2 người kia, vẫn ko động tĩnh. Chợt…-DTBC5-2 ngập ngừng, nhịp thở tbăng lên 1 chút - … có cảm giác 1 cái gì đó lướt qua phía sau tôi, lập tức quay lại phía sau, ko có ai cả, tôi thấy hành lang đi ra phòng khách tối tăm lạ thường, vâng, bọn tôi chỉ bật đèn ngủ nhưng tôi nhớ trước đó căn hộ không hề tối như vậy, vẫn có ánh sáng, nhưng rõ ràng kém đi rất nhiều. Tôi lại gọi thêm tiếng nữa, vẫn chỉ có sự im lặng, cảm giác hơi hơi rợn người, căn hộ này ko lớn lắm, chừng có 4 phòng, phòng khách, phòng ngủ chủ nhà, phòng ngủ tụi trẻ với phòng bếp, nên tôi quyết định sang thử phòng bếp xem sao. Thực sự là ánh sáng tối tăm 1 cách lạ thường. Tôi tiến vào phòng bếp thì nhập nhèm như chả nhìn nổi cái gì, tôi liền bật đèn pin lên, lúc này tôi nhận thấy ánh sáng từ đèn ngủ dường như tắt hẳn đi, cái đèn tường hành lang chỉ đủ sáng như cái đèn leb nhỏ. Tôi từ từ tiến vè phía phòng bếp, hé cửa nhìn vào, nó tối om, chính giữa có 1 bộ bàn ghế, soi đèn vào tôi thấy 2 người đang ngồi đối diện nhau ở bàn. Chắn chắn là đồng bọn rồi, tôi lại khẽ gọi 2 người đó, nhưng kỳ lạ họ không có động tĩnh gì hết, không đáp lại, không nói chuyện, chỉ ngồi bất động như thế. Tôi soi đèn về phía họ thì chợt thấy ánh đèn pin cũng yếu đi lạ thường, mờ mờ mịt mịt, gần như không soi được xa nữa. Thử gõ gõ vào cái đèn, à vâng, việc vô dụng nhất mà mọi người thường hay làm khi có gì đó trục trặc, rồi tắt đi bật lên mà ánh sáng vẫn yếu ớt thế. Tôi đành mặc kề mà dùng cái ánh sang yếu ớt đó soi đường, cẩn thận tiến vào. Vừa đi được vài bước 1 bản nhạc ting tinh vang lên…

    - Bản nhạc tinh tinh?

    - Vâng, xếp, cái kiểu nhạc phát ra từ những cái hộp búp bê múa hay hộp bánh khi ta xoay nắp hộp ấy, ting ting ting. Tôi ko nhận ra được bản nhạc ấy là gì, vì dường như cái thứ phát ra nó hỏng khiến mấy nốt nhạc sai từa lưa. Đoạn nhạc vang lên rất trậm rãi. Tính tình tinh. Bất chợt cánh cửa từ từ đóng lại phát ra tiếng kêu kẹt kẹt kẹt…thực sự rất gai người. Nhưng điều quái gở là khi cánh cửa bắt đầu đóng lại tôi cảm giác rõ ràng 1 bóng người đi qua ở phía sau. Lúc này da gà tôi nổi cả lên rồi xếp ạ, tôi đứng như thế 1 lúc lâu, nhưng không hiểu sao có cái gì đó cứ dụ tôi quay lại phía sau, rồi tôi từ từ quay người lại và…không thấy gì cả. Chỉ có cánh cửa khép hờ ở đó, tôi nhẹ đẩy cánh cửa ra và ngó hành lang, cũng ko có gì cả, lúc này tâm trí tôi đổ cho là gió đẩy cửa. À vâng, tự trấn an mình vậy, rồi tôi quay vào thì bất ngờ, tôi chết sững lạ vì một thứ hiện lên phía sau, một….

    Y ghé người lại gần đặc vụ, nói rất khẽ như sợ ai nghe thấy:

    - 1 con quỷ!

    - 1 con quỷ? – Xalone chậm rãi nhắc lại.

    Y khẽ gật gật đầu rồi im lặng, không nói câu gì. Bất ngờ:

    - Bịch!

    1 tiếng động vang lên khiến cả 2 giật mình, quay qua Jony Tee.

    - Xin lỗi, tôi rơi cuốn sổ! – Anh nói.

    - Xếp đừng làm em đái ra quần thế.

    - Chuyện sau đó sao nữa? – Xalone hỏi.

    Hít 1 hơi thật sâu, y tiếp tục.

    - Chuyện xảy ra rất nhanh, tôi thậm trí còn không nhìn rõ khuôn mặt quỷ đó, chỉ thấy rất kinh tởm cùng 2 con mắt sáng lên đỏ lòm. Rồi chợt cổ họng tôi thấy vô cùng khó chịu khó thở, cảm giác 1 cái gì đó vô cùng cay nóng, rát và nồng. Nó sộc thẳng lên mũi khiến nước mắt tôi trào ra, lúc đó quá hoảng loạn, tôi định chạy về phía cửa thì trượt chân ngã uỵch xuống sàn, đầu ngửa ra đằng sau, đau đớn cộng nước mắt dàn dụa nhưng tôi vẫn nhìn thấy được phía bàn ăn, tên quỷ đứng ngay sau chiếc bàn, ngồi 2 bên ở đó là đại ca cùng Tetrau, cái đèn pin rơi xuống đất lúc đó lại sáng lên, rọi về phía họ. Và tôi nhìn thấy trên khuôn mặt 2 người… loang lổ toàn máu. Lúc đó tôi ngất đi, chuyện sau đó thì cảnh sát tới xếp biết rồi đấy.

    - Trước khi thực hiện, trong các anh có sử dụng chất kích thích…đại loại như rượu, thuốc…?

    - Xếp nghĩ tôi bị ảo giác? Thưa xếp là không, chúng tôi ngồi chờ đến tối với gà rán, coffee và thuốc lá.

    - Ok, chúng ta đã xong việc. Anh có thể đi, khi cần chúng tôi sẽ gặp anh.

    Xalone nói rồi tiến tới bộ đàm được gắn ngoài cửa, liên lạc với bên ngoài, lúc sau có 1 sỹ quan cảnh sát tới, còng tay DTBC5-2 và dẫn đi. Khi ra đến cửa, hắn chợt ngừng lại rồi hỏi:

    - Xếp có tin vào ma quỷ?

    - Bà nội tôi là 1 người sùng đạo – Xalone nói sau 1 chút suy nghĩ- Khi tôi còn nhỏ, bà thường nói: Ác quỷ không ở đâu xa, nó trong mỗi chúng ta. Khi ta làm ác, là ta đã thả nó ra rồi.

    Sau đó cảnh sát dẫn phạm nhân đi, bỏ lại 2 đặc vụ với căn phòng. Y được dẫn đi trong 1 hành lang dài, cũ kỹ, cứ 1 đoạn lại có 1 song sắt mở ra, ánh sáng từ những chiếc đèn trần tuy sáng chưng chỉ chiếu xuống 1 vùng ngay phía dưới nó, tạo 1 khoảng tối tăm giữa mỗi 2 cái đèn. Sáng rồi tối, tối rồi sáng cứ thế xen kẽ nhau kéo dài hết cái hành lang tưởng như bất tận. Trong đầu y còn vọng lại câu nói lúc nãy:”Ác quỷ không ở đâu xa, nó trong mỗi chúng ta. Khi ta làm ác, là ta đã thả nó ra rồi”. Bất chợt 1 cái đèn nơi hành lang chớp tắt, y đứng khựng lại, nhìn về phía khoảng không tối tăm phía trước, 1 giọt mồ hôi chảy dài bên thái dương.


    TOTA-TP
     
    Đang tải...

    Similar Threads Diễn đàn Date
    [Đô Thị - Dị Năng] Siêu Cấp Hoàng Kim Thủ - Tác giả: Tiểu Tiểu Vũ Truyện Tiên Hiệp - Kiếm Hiệp - Đô thị 31/7/12
    [Đô Thị] Cuồng dã diễm tiêu diêu - Thân Vương - Đô thị dị năng Truyện Tiên Hiệp - Kiếm Hiệp - Đô thị 27/8/11
    [Đô Thị - Dị Năng] Long Tổ - Kỵ Trứ Oa Ngưu Khứ Lữ Hành Truyện Tiên Hiệp - Kiếm Hiệp - Đô thị 10/5/11
    [Đô thị dị năng] Cùng Loan Loan đồng cư Truyện Tiên Hiệp - Kiếm Hiệp - Đô thị 30/4/11
    Đô Thị Thần Nhân - Full Truyện Tiên Hiệp - Kiếm Hiệp - Đô thị 3/2/10

  2. timmoinhausay

    timmoinhausay Dậy Thì Verified
    132/174

    Bài viết:
    63
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    132
    Truyện của 1 cậu em, tự sáng tác. Thấy hay nên dụ nó lên Thiendia chơi mà nó ko dám. Nên thôi đăng hộ nó. Dự kiến ra chap mới thứ 5 hàng tuần. Mong các bác ủng hộ cu em. :)
     
  3. Móm Còm

    Móm Còm Mất Trinh Verified
    7/87

    Bài viết:
    161
    Đã được thích:
    74
    Điểm thành tích:
    7
    hay đấy bác ơi, hóng thêm chap
     
    timmoinhausay thích bài này.
  4. timmoinhausay

    timmoinhausay Dậy Thì Verified
    132/174

    Bài viết:
    63
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    132
    Thanks bác ủng hộ, đã có chap mới. Nếu được bác share ae cùng xem.
     
  5. timmoinhausay

    timmoinhausay Dậy Thì Verified
    132/174

    Bài viết:
    63
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    132
    Chương 2: Bữa Tiệc

    Nejor được mệnh danh là thành phố không ngủ. Màn đêm xuống, nhìn từ trên cao thành phố như được dát vàng bởi ánh đèn điện. Chưa hết, những tòa nhà chọc trời còn như muốn mang ánh sáng đó vươn lên tận trời cao, muốn thay thế mặt trời mang ánh sáng soi rọi tới mặt đất, muốn nói con người ngạo mạn từ ngàn năm nay luôn tìm cách chinh phục vạn vật.

    1 chiếc xe thể thao hình dáng đặc biệt lướt đi trên đường phố, nó không thuộc bất cứ hãng xe nào, vì đó là chiếc xe do tự tay Cotan, 1 trong những tỷ phú trẻ nhất thế giới, chế tạo. Trên đời này chiếc xe của anh là độc nhất vô nhị. Để có đủ điều kiện cho 1 chiếc xe tự chế như thế được lăn bánh trên đường rất là vất vả và nhiêu khê, nhưng với anh thì mọi chuyện thật dễ dàng. Quan hệ và tiền.

    Trong tiếng nhạc xập xình từ radio, Cotan ăn vận bảnh bao với bộ tuxedo đặt riêng, tóc chải chuốt và sực nức nước hoa nam. Anh theo dõi 1 biểu đồ trên kính chắn trước xe, được cải tiến trở thành 1 màn hình trong suốt, hiển thị rõ nét những vẫn đảm bảo tầm nhìn cho lái xe. Anh có thói quen làm nhiều việc 1 lúc, vừa lái xe vừa giải quyết vấn đề công ty, vừa ăn vừa chế tạo, vừa họp vừa tán gái,… việc đó được hình thành từ nhỏ, hồi mà anh còn niềng răng và vừa ngủ vừa học ngoại ngữ bằng tai nghe.

    - Durthean, chú chuẩn bị chưa?

    - Tôi nghĩ còn sớm thưa cậu chủ. Tôi đang làm bữa khuya, phòng khi lúc về cậu muốn ăn.

    - Tuyệt, Durthean. Vấn đề là có thể nó sẽ thành bữa sáng nếu đêm nay chúng ta không về.

    - Tôi có tuổi rồi, thưa cậu, không thể thức trắng hàng đêm trong thời gian dài được. Tôi sẽ tổn thọ mất.

    - Chỉ vài lần nữa thôi. Lúc này thì tôi cần có người đi theo, để cảm giác an tâm ấy mà. Rồi sau chú có thể ngồi nhà hỗ trợ.

    - Và vẫn thức trắng đêm.

    - Chú có thể ngủ bù vào ngày hôm sau, còn tôi vẫn phải lên công ty đây.

    - Đó gọi là tuổi trẻ, thưa cậu. Và cái cách cậu làm dụng nó thật không hay chút nào.

    - Rồi rồi, trẻ ăn chơi già hối hận. Đấy là bố tôi và chú nói thế, còn với tôi thì…trẻ không chơi già hối hận. Hahaha.

    Cotan cười lớn rồi đưa tay cẩn thận vuốt tóc, đạp ga lướt đi giữa dòng xe.

    Tại khách sạn Jupiter xa hoa lộng lẫy nhất trung tâm thành phố Nejor, những chiếc xe sang trọng lần lượt xuất hiện, đưa những vị khách có địa vị tới bữa tiệc từ thiện đêm nay. Những quý ông lịch lãm, toát lên vẻ giàu có và quyền lực. Bên cạnh là những quý bà ăn mặc lộng lẫy với những trang phục rườm rà và đeo đủ thứ lấp lánh trên người để thể hiện đẳng cấp của họ. Nói là lấp lánh vì ánh sáng rực rỡ từ khách sạn, rồi đèn flash từ các tay nhà báo phản chiếu vào đống trang sức kia, khiến người ta không nhìn ra nổi nó là vàng bạc hay đá quý, chỉ có lấp lánh, lung linh và nhấp nháy như đèn hiệu mỗi khi các phu nhân đung đưa người. Cảnh tượng thật là chói mắt.

    Rồi tất cả bị lấn át bởi tiếng gầm rú của 1 chiếc xe thể thao chẳng giống ai. Bước ra khỏi xe là người đàn ông trẻ, đẹp trai, chải chuốt và lịch lãm. Ngay lập tức những chiếc máy ảnh quay hết về phía anh ta, đèn flash sáng lên. Cotan kín đáo nhấn vào cánh tay phải, không rõ làm gì, chỉ thấy ánh đèn flash từ những máy ảnh cứ thế sáng mãi, không tắt đi được. Cứ thế rừng đèn flash như tạo thành 1 đường ánh sáng chiếu theo bóng hình anh khi tiến vào khách sạn. Thật giống những minh tinh nổi tiếng đi trên thảm đỏ, lại càng khiến người ta thêm chói mắt. Cho đến khi anh tiến vào cửa, những ánh đèn flah lại đồng loạt tắt đi, và tất nhiên, cánh nhà báo chẳng chụp được 1 bức ảnh nào.

    - Khách sạn tiếp đón khiến người ta choáng ngợp a! – Anh cười nói.

    Nơi tổ chức buổi tiệc, những quý ông quý bà đang lả lướt trên nền nhạc giao hưởng, trong 1 hội trường lớn được trang hoàng theo phong cách Châu Âu, những bức tranh phục hưng trên tường, những trùm đèn pha lê khổng lồ, những nét trạm trổ tỉ mỉ, tất cả ngập chìm dưới sắc vàng chủ đạo, sắc màu của vua chúa.

    Cotan đang hòa trong đám người này, trò truyện vui vẻ bên 1 người đàn ông đứng tuổi.

    - Anh Cotan, tôi tin việc anh đầu tư vào khu nghiên cứu nâng cao hiệu suất sử dụng năng lượng mặt trời, sẽ giúp ích rất nhiều cho tương lai thế giới. Giữa cái cảnh dầu mỏ, than đá ngày càng cạn kiệt còn nhân loại thì loay hoay tìm nguồn mới, sẽ thật là tốt nếu chúng ta có thể tận dụng tối đa nguồn năng lượng vô tận từ mặt trời.

    - Thực ra nó cũng không vô tận.

    Câu nói khiến người đàn ông hơi nhíu mày.

    - Mặt trời chỉ tồn tại khoảng 4-5 tỷ năm nữa thôi.

    - Ô, ai quan tâm chứ. Tôi chỉ sống được 4-5 chục năm nữa thôi mà. Hahaha.

    Mọi người cùng cười lớn và cụng ly.

    Lúc đó, 1 người đàn ông lớn tuổi cùng 1 người phụ nữ đoan trang dường như là vợ ông, tiến tới chỗ Cotan, các vị khách chào ông với vẻ kính trọng.

    - Buổi tối tốt lành, ông Kient! – Người đàn ông đang nói truyện với Cotan khẽ cúi đầu chào.

    - Ông Clant!

    Ông Kient mỉm cười đáp lại, đoạn quay qua nhìn Cotan rồi cất lời.

    - Cotan!

    Anh khẽ thở dài, tỏ vẻ hơi mệt mỏi nhưng sau đó rất nhanh lấy lại nụ cười và cúi chào.

    - Chào bố! Chào mẹ Hai!

    - Chỉ cần “mẹ” thôi!

    Ông Kient nói với giọng nghiêm nghị, Cotan thấy không khí buổi tiệc bắt đầu khó thở hơn rồi.

    - Tôi xin phép, ông Kient.

    Vị khách nhận thấy sự nặng nề lập tức lấy cớ rời đi, để lại gia đình 3 người đối mặt với nhau.

    - Suốt bao năm qua, tại sao con không thể thể hiện sự tôn trọng với mẹ của con cơ chứ? – Ông Kient hơi lớn giọng.

    - Là mẹ Hai, thưa bố. Không phải mẹ con.

    - Ô, thôi nào, Sara cũng đã có công nuôi dạy con khi mẹ con mất cơ mà. Con nên trân trọng điều đó!

    - Thôi nào, mình! Hai bố con lâu lắm mới gặp lại nhau. - Bà Sara đặt tay lên ngực chồng, nhẹ nhàng lên tiếng để ngăn câu chuyện đi quá xa. – Cotan, gia đình mình cũng lâu không gặp nhau, nếu con có thể, ghé qua nhà hôm nào đó, cùng ăn bữa cơm gia đình. 3 người chúng ta.

    - Con rất bận, thưa mẹ Hai. Kể cả giờ cũng thế, con xin phép!

    Cotan nói rồi cúi chào bước đi, nhưng chợt khựng lại chút, quay qua nói với ông Kient.

    - Thực sự con rất trân trọng. Nhưng con chỉ có 1 người mẹ, thưa bố.

    Rồi anh bỏ đi. Ông Kient cất 1 tiếng thở dài.

    Chào hỏi vài vị khách có địa vị khác, Cotan đi ra khỏi phòng tiệc, 1 người ra dáng là quản lý mỉm cười xởi lởi khi thấy anh.

    - Cậu Cotan, cậu rời đi sớm vậy. Cậu không đinh đợi đến phiên đấu giá từ thiện sao?

    Cotan lấy số hiệu đấu giá của mình nhét vào tay người quản lý kèm theo 1 chiếc thẻ. Rồi nói:

    - Mua đại cái gì đó tầm 5 triệu đô cho tôi. 10% tặng cho ông. Nhớ hô to tên tôi. Ông có máy ảnh hay điện thoại chứ.

    - Tôi có điện thoại, thưa cậu.

    - Có mấy phần mềm chụp ảnh ảo diệu 1 chút, xóa phông các kiểu, không có à. Ông không có con gái à?

    Rồi anh lấy điện thoại của ông, bật cam trước, tự chụp 1 pô thật đẹp trai dù không cần mấy phần mềm chỉnh sửa.

    - Bảo mấy tay nhà báo lấy ảnh này của tôi đăng lên. Cám ơn.

    - Đã rõ, thưa cậu. Nếu cậu cần gì nữa…

    Ông chưa nói xong đã không thấy người đâu nữa.

    Cotan chán nản đi dọc hành lang rồi tiến lại chỗ thang máy, bước chân nhanh hơn. Anh nhấn vào tay phải, tại phòng an ninh, các camera hành lang và thang máy bỗng mất tín hiệu. Lúc đầu bảo vệ hơi bối rối, định liên lạc với bộ phận kỹ thuật nhưng khi Cotan rời đi các camera lại hoạt động bình thường. Các nhân viên cảm thấy hơi quái lạ.

    Cotan nhấn thang máy lên sân thượng, rồi lấy từ trong túi ra 1 bộ râu tóc giả, lúng túng gắn lên mặt.

    - Durthean, chú đã tới chưa vậy?

    - Đang chờ trên này, thưa cậu.

    Trên sân thượng, cửa lối ra bật mở, 1 người đàn ông râu tóc xộc xệch tiến ra, 2 tay cố giữ chặt bộ tóc khỏi bị thổi tung vì gió. Người đó bất ngờ chạy nhanh rồi nhảy ra khỏi tòa nhà. Rất nhanh 1 trực thăng hạ xuống, để mở cửa bên có 1 chiếc ghế quay ra ngoài. Người nọ nhảy vào trực thăng, ngồi vừa vặn vào ghế, cánh cửa đóng lại và chiếc trực thăng bay đi.


    TOTA-TP
     
  6. timmoinhausay

    timmoinhausay Dậy Thì Verified
    132/174

    Bài viết:
    63
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    132
    Chương 3: Giáp sắt (1)

    Trong 1 căn phòng nhỏ với ánh đèn mờ ảo, ngập ngụa trong làn khói xì gà, được thở ra đều đều từ 1 tay béo bệu ngồi trên ghế. Trước mặt hắn, 1 tên đàn em đang quỳ gối, mặt cắm xuống đất với dáng vẻ sợ sệt. mồ hôi túa ra như tắm.

    - Mày nói ma quỷ phá đám mày? – Hắn ra câu hỏi sau khi phả 1 làn khói thuốc.

    - Vâng, ông chủ.

    - Chứ không phải mày muốn ôm hàng của tao đi hả? – Hắn nói chậm rãi, nhưng gằn giọng xuống chất chứa sự nguy hiểm.

    - Không, ông chủ. Có cho tiền tôi cũng không dám làm vậy. ông tin tôi đi mà. Tin tôi đi mà! – Hắn nói khẩn thiết.

    - Ngài nghe rồi chứ, lão đại (Big Boss).

    Tay béo nói vào 1 chiếc điện thoại vệ tinh để trên bàn.

    - Lão đại, ngài tin tôi đi. Thực sự là ma qủy phá chúng tôi. Nó không hình không ảnh, chỉ thấy bóng đen lay lắt mà ngoảng đi ngoảnh lạ người tôi gục hết, miệng sùi bọt mép, người mua hàng thì be bét máu bị treo ngược lên tường. Thực sự ma tà quỷ quái mà.

    Tên đàn em nói với cái điện thoại, giọn như mếu. Nói xong nhìn chăm chăm vào nó thấp thỏm chờ đợi. Chỉ có sự im lặng. Cả căn phòng không 1 tiếng động. Tất cả đều hướng về chiếc điện thoại, không biết người bên kia có đang nghe không nữa. Cứ thế thời gian nặng nề trôi đi cảm tưởng như đến hàng thế kỷ. Cho đến khi, 1 tiếng thở khàn khàn vang lên qua điện thoại, khiến mọi người trong căn phòng toàn bộ ngưng thở, như sợ mình hít thở sẽ lấy mất oxi mà đắc tội với người kia.

    - Thôi được rồi, bỏ đi!

    Giọng nói âm trầm vang lên qua loa phone, tên đang quỳ thở nhẹ 1 cái, cảm giác như trút được cả quả núi trên ngực mình.

    - Ý của ta, là mấy đứa vô dụng thế này, bỏ đi!

    Câu nói khiến tên đàn em như chết đứng tại chỗ, trong tích tắc mặt xám ngoét lại. Rồi hắn như đổ sụp xuống, lết tới bàn àm việc, nơi để chiếc điện thoại vệ tinh.

    - Đừng, lão đại, xin ông, cho tôi 1 cơ hội chuộc tôi. Ông chủ, xin ông, cho tôi 1 cơ hội. Tôi lạy ông, tôi van ông. Đừng!

    ĐOÀNG!

    Tiếng súng vang lên, giữa không gian tĩnh lặng, tiếng vang như còn lảng vảng trong căn phòng 1 lúc lâu. Tên béo đặt khẩu súng ngắn còn vương khói nòng xuống cạnh chiếc điện thoại. Hắn phất tay, lập tức 2 đàn em tiến tới thu dọn hiện trường.

    - Đây là vụ thứ 3 rồi, lão đại. Tính sao đây?

    Tên béo hỏi.

    - Kẻ nào ngáng đường ta. Bất kể là thần hay ma. Chỉ có 1 kết cục. CHẾT!

    ***

    Trong chiếc trực thăng trễm trệ đỗ trên nóc 1 tòa nhà, 1 người đàn ông khoảng 50 tuổi, vận áo vest cẩn thận với phong thái nghiêm túc đang gọi điện thoại, đó chính là Durthean, quản gia kiêm phụ tá cho Cotan. Sau cuộc nói chuyện, nhìn ngó lại để chắc chắn xung quanh không có ai, ông nhấn nút, cho dựng hết màn chắn chống đạn che kính lại, ánh sáng mở lên biến tấm kính trước thành 1 màn hình lớn, kèm theo 1 bảng điều khiển được hạ xuống cho phép ông thao tác công việc. Ông cất tiếng vào chiếc mic đang đeo.

    - Cậu chủ có nghe tôi nói chứ?

    - Rõ tời từng hơi thở Thean ạ. Chú đã đánh răng chưa vậy?

    - Có chuyện gì vậy, thưa cậu?

    - À tôi vừa thiết kế tĩnh năng gửi mùi hương qua micro ấy mà. Nên chú chưa đánh răng thì để mic xa ra 1 chút.

    - Ý cậu là tôi để mic quá gần hả, thế này được chưa?

    - Chuẩn không cần chỉnh chú ạ. À nhắc tới việc ngửi mùi hương qua micro, tôi vừa có ý tưởng cho việc gọi video, giả sử chú ăn món sườn chua ngọt và muốn live stream tới bạn bè, mọi ngừơi vừa nhìn chú ăn, lại ngửi được đĩa sườn của chú, chỉ cần chú gắn 1 cảm biến nùi hương, bên kia cần 1 máy tạo hương. Có thể sản xuất máy tạo hương thành hộp, mùi hương có thể tổng hợp từ các mùi cơ bản, đóng thành modun, dùng hết lại thay như như pin. Có thể thương mại hóa trong 2 năm tới, chú thấy sao?

    - Người ta nói hổ phụ sinh hổ tử, thưa cậu. Cậu giỏi kiếm tiền không kém gì ông chủ.

    - Khi bạn giỏi sáng chế và bố mẹ bắt bạn đi làm kinh tế!

    Cotan vừa nói vừa lúc lắc cái đầu.

    Anh đang ở khu phố Medico, kế bên cửa sổ nhìn ra đường, mặc vest, đeo kính màu, tóc xù xỳ kiểu nghệ sỹ và có bộ ria vô cùng tức cười trên mép. Nhấp nháp 1 ly café, Cotan chăm chú nhìn về phía 1 căn nhà đối diện, cách đó 50m, với 3 người đàn ông dáng vẻ du đãng lởn vởn trước cửa.

    Lúc sau, 1 chiếc ô tô đi tới, từ đó bước ra 4 người đàn ông, xách theo 2 túi lớn. 1 trong 3 tên trông cửa tới tiếp chuyện, thì thầm 1 hồi rồi hắn mở cửa cho 4 người mới tới vào. Sau đó 3 tên tiếp tục làm nhiệm vụ, ra bộ nghiêm túc và cẩn thận hơn hẳn.

    - Phục vụ, tính tiền.

    Cotan thanh toán, sau đó mang theo 1 chiếc va li rời đi, không nhanh, không chậm tiến tới căn nhà nọ. Vừa thấy anh có ý lại gần, 3 tên trở nên cảnh giác hơn, tên ra dáng lớn nhất ra chặn đầu.

    - Mày định đi đâu đây?

    - À chào, anh có việc cần gặp boss của các chú đây. Để giao dịch 1 vài thứ ấy mà.

    - Giao dịch cái gì, mày là thằng nào?

    - Chú hỏi anh? À, anh là Rico La Didobo – Cotan phọt ra 1 cái tên bất kỳ vừa hiện lên trong đầu.

    - Cái tên quái thai gì vậy. Nghe như tên tụi Tây Ban Nha đặt cho chó ấy!

    - Trời, em trai, gia đình đang tìm em. Bấy lâu nay em đi đâu vậy?

    Cotan ôm lấy vai tên kia, ra vể thân thiết, đoạn quay qua 1 tên đứng đó chỉ vào nói.

    - Em trai tôi, bỏ nhà đi lâu lắm rồi. Giờ mới thấy!

    - Mày đùa tao hả!

    Nói rồi, Cotan thấy cái gì chọc chọc ở bụng, ngó xuống thì thấy khẩu súng từ lúc nào chĩa thẳng vào mình.

    - À em à, vui thôi đừng vui quá thế.- Cotan nói dè chừng- Em trai, bình tĩnh đê, anh tới đây là chuyện làm ăn, cần gặp ông chủ em bàn bạc. Có thứ này đây.

    Anh định mở va li ra, tên kia chợt khẩn chương, dí súng sát hơn, sẵn sàng bóp cò.

    - Cái gì, mày định làm gì. Mày định lôi cái gì. Tao bắn đấy!

    - Bình tĩnh, thứ mà boss em sẽ rất thích. He he.

    Cotan cười nham nhở, rồi hé chiếc va ly ra, bên trong chứa đầy những cọc tiền. Tên kia mắt liền sáng lên, thấy vậy anh liền nắm lấy cơ hội.

    - Anh cần 1 lượng hàng lớn. Đây là 200k $, gọi là đảm bảo, còn anh cần số hàng giá trị gấp rưỡi chỗ này.

    - Hàng nào, vớ vẩn. Thôi đi đi. Đi chỗ khác đi.

    - Ấy bình tĩnh chú – Cotan rút ra nhét vào tay tên kia 1 tờ 200$, kèm theo 1 mẩu giấy – Anh là anh cần hàng gấp mà đang bí nguồn, thông tin anh đây, đưa boss cái này, boss chú sẽ tự khắc biết anh.

    Tên kia, nhìn mẩu giấy lưỡng lự 1 lúc rồi nói.

    - Ông chủ đi vắng rồi, mà ông đợi chút.

    Nói rồi tên kia chạy vào trong. Hắn vào được chưa tới 20s, Cotan ra vẻ nhìn đồng hồ, đoạn lại gần đưa 2 tên còn lại, đưa mỗi tên 100$

    - Nhắn với ông chủ các chú, giờ này ngày mai anh sẽ quay lại. Quyết thế nào nói 1 câu. Giờ anh có việc gấp phải đi. Hẹn tối mai.

    Rồi quay ngoắt bỏ đi, bỏ lại 2 tên canh cửa nhìn nhau ngơ ngác không biết làm gì.

    Cotan đi xuống cuối phố, tới 1 con hẻm cách căn nhà nọ 400 m liền rẽ vào trong đó. Con hẻm nhỏ hẹp và tối mù. Anh đi sâu vào trong, ngó không có ai thì cởi vest ra bỏ vào va li rồi ném vào thùng rác. Khi cởi áo trong, anh để lộ cơ thể với phần bên phải từ eo trở lên đến toàn bộ cánh tay phải bằng kim loại. Rất nhanh, từ eo và bả vai tách ra, di chuyển tạo thành 1 lớp giáp bao bọc lấy cơ thể trong khi anh cởi nốt thắt lưng. Chân trái của anh cũng lộ ra những chi tiết cơ khí, biến đổi, lắp ghép, bọc giáp lại thân dưới, phần giáp lan dần xuống cẳng chân phải thì chiếc giày cũng tách ra, bọc lại bàn chân rồi tiến lên, đón lấy phần lan xuống tạo thành lớp giáp ôm vừa vặn cơ bắp. Đặc biệt nhất là phần chân trái đã là máy nên chiếc giày ko cần phải ôm lấy mà bay lên, gắn vào và biến đổi thành lớp giáp cánh tay trái. Cuối cùng đùi trái mở ra, từ đó anh lấy 1 chiếc vòng lớn rồi ốp vào cổ, ngay lập tức nó xoay lắp thành các phần tạo thành chiếc mũ bảo vệ đầu.

    1 hiệp sĩ giáp sắt xuất hiện.

    Phần lưng Cotan bật ra bộ phận phản lực, khởi động rồi nâng cơ thể anh bay lên.

    - Bật thiết bị ghi âm lên, chú Durthean!

    - Đã bật, thưa cậu.

    Hóa ra trong lúc nói truyện với tên gác cửa, Cotan đã lén bỏ 1 con chip nhỏ vào túi áo hắn. Lúc này hắn đã gặp ông chủ để hỏi ý kiến, âm thanh thu được từ máy theo dõi:

    - Phiền các ông 1 lát, tôi có chuyện nói với thằng đệ… - đoạn này tiếng hắn nhỏ lại, như đang nói riêng với đàn em - Mày nói hắn tên là gì?

    - Rico la didobo.

    - Chưa nghe bao giờ. Mà tên dị vãi vậy.

    - Hắn nói đưa cái này cho ông, ông sẽ biết hắn là ai.

    Cotan bay đến, nấp sau 1 thùng nước trên nóc nhà, từ xa quan sát những cánh cửa tối đen của căn nhà nọ.

    - Vị trí định vị thế nào, chú Thean?

    - Cách cậu khoảng 100m, chếch về hướng tây bắc căn nhà, đối tượng đang ở trên cao 6m so với mặt đất.

    - 6m, chắc là tầng 3 rồi. OK.

    - Cậu chủ, cậu có nên xem chúng đông thế na….

    Chưa nói hết câu đã nghe thấy tiếng Cotan bay đi.

    Lúc đó, tại 1 nơi trong căn nhà nọ. Tên trùm béo bệu, đầu quấn khăn, 1 cái vòng cổ bằng vàng to đùng như xích chó, với điếu xì gà phì phèo ở miệng, đang nheo mắt nhìn vào tấm giấy đàn em đưa cho.

    - Chữ thằng nào xấu vãi! Đếch biết thằng này luôn! Hắn bảo hắn có nhiêu tiền?

    - Dạ 200k $ đặt cọc, hắn muốn mua 500K…à dưới vừa nhắn tin, hắn bỏ đi rồi, hẹn tầm này tối mai quay lại.

    - Làm chó gì có thằng nào đi mua “hàng” mà xách tiền như đi chợ thế. Hắn hẹn tối mai hả. Thằng bỏ bà nào thế này. Thôi để mai xem, mày lui đi.

    Hắn phất tay cho đàn em lui rồi bước vào phòng, nơi có 2 người đàn ông xách túi đứng trong đó, 2 người còn lại đứng ngoài cửa làm cảnh giới.

    - Để các ông đợi, ta tiếp tục. Các ông uống gì?

    Hắn ra hiệu, 1 mỹ nữ mặc áo bó sát màu đen, để lộ những đường cong sexy tới bên tủ rượu, ý muốn rót rượu phục vụ khách.

    - Ông không cần khách sáo, chúng tôi làm nhanh rồi té.

    Rồi 2 người nọ đặt 2 túi lên bàn, mở ra, bên trong có đầy các cọc tiền được cuộn lại.

    - Tiền đây, đúng thỏa thuận. Ông có thể kiểm.

    Người đẹp nọ không rót rượu nữa mà tiến tới cạnh tên trùm, đứng phía sau, khi hắn lấy điếu xì gà mới ra liền nhanh tay châm lửa, hắn thì ngồi lún vào đống nệm mềm mại, gác tay lên quai ghế trông bệ vệ như 1 ông vua béo núc.

    - Các ông không cần nói nhiều, tôi làm ăn luôn coi trọng chữ tín.

    Tên trùm hất đầu, đàn em của hắn mang ra 1 bọc khác, mở ra, bên trong chứa đầy các túi màu trắng, không cần nói đã biết là hàng cấm.

    - Hàng tốt nhất của bọn tôi, chất tới từng hạt!

    ẦMMMMMMMM…..!

    1 tiếng động đinh tai vang lên phòng bên, tiếp đó là những tiếng súng đì đùng nổ ra, tiếng mọi người hò hét.

    - Cái chó gì vậy, mày ra kiểm tra xem!

    1 tên đàn em theo lệnh tiến ra ngoài, vừa lại gần cửa thì.

    ẦMMMMMMMM…!

    Cánh cửa bật tung ra, bay tới đánh trúng tên đàn em. Tiếp đến 1 bóng người tiến vào, đó là Cotan với cơ thể bọc giáp, phía trên mỗi cổ tay là thiết bị như 2 họng pháo mini, vừa xuất hiện lập tức bắn gục 2 tên trong phòng. Mọi người hoảng loạn, nháo nhào tìm chỗ nấp, 2 gã mua hàng cùng đám đàn em vội rút súng ra bắn trả. Tên trùm thì lật chiếc bàn ra tạo chướng ngại, còn bản thân thì nhấn 1 núi dưới tay vịn, sàn nhà mở ra 1 lỗ rồi chiếc ghế nhanh chóng tụt xuống tầng dưới.



    TOTA-TP
     
  7. timmoinhausay

    timmoinhausay Dậy Thì Verified
    132/174

    Bài viết:
    63
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    132
    Chương 3: Giáp Sắt (2)

    Cotan bắn 2 phát khiến mấy tủ sách đổ ập xuống người đám đàn em, vừa thấy tên trùm chạy trốn liền bay vọt tới rồi nhằm hướng lỗ hổng chui qua. Đen thay vừa bay xuống tầng 1 thì lỗ hổng đóng lại, chặn anh lại. Cotan bay đập trúng sàn nhà, vừa ngồi dậy lập tức mấy tên từ ngoài xông vào, bắn xối xả. Có vài tên còn cầm theo AK xả 1 tràng đạn nghe oang oang điếc cả tai. Anh liền lấy tay che mặt để chặn tia lửa, lấy lại tầm nhìn, đoạn hướng lên trần.

    BÙM!

    Chiếc đèn trần được trang trí cầu kỳ kiểu Châu Âu đổ ụp xuống, mảnh kính tung tóe người đám đàn em, khiến chúng nháo nhào cả lên. Ngay khi chúng phân tâm, Cotan hướng tay lên, nhằm thẳng hướng bắn.

    Roẹt! Roẹt! Roẹt!

    Từ 2 nòng súng trên cổ tay anh bắn ra 1 tràng sốc điện, mấy tên kêu ré lên rồi gục xuống đất, giật giật 1 lúc nằm bất động. 2 tên nữa từ cửa vừa định hướng vào cũng bị bắn gục. Tiếng súng vừa yên, Cotan hướng phần lỗ thoát hiểm bắn 1 phát, phần cửa bật tung ra, anh đang định phi xuống thì bất ngờ.

    YAAAA! BỐP!

    1 thân hình từ tầng trên lao xuống, dùng chân đánh trúng anh khiến cả 2 lao xuống lỗ thoát hiểm. Vừa rơi xuống dưới, thân hình nọ nhanh như cắt nhảy ra, đạn tứ phía lại bắn tới. Cotan lồm cồm bò dậy, nơi này có vẻ trông như tầng hầm với rất nhiều ô tô, rồi cửa ga ra mở ra, 1 chiếc xe rất nhanh lao vút ra đó. Anh liền nhắm chiếc xe bắn tới.

    Bùm!

    Anh bắn 1 tia nhiệt, định nhắm vào bánh xe nhưng tài bắn có hạn nên tia nhiệt lệch đi, trúng vào phần sau xe khiến nó thủng 1 lỗ, tung tóe cả đèn. Chiếc xe chở tên trùm bị bắn trúng loạng choạng phút chốc rồi tiếp tục lao đi. Vừa bắn xong Cotan nghe dưới chân mình đánh keng 1 cái, nhìn xuống thấy 1 quả lự đạn quay tít thò lò.

    BÙM!

    Anh bị vụ nổ hất bay, đập vào 1 chiếc ô tô. Tên trùm đã chạy mất tiêu.

    - Ái da! – Cotan kêu lên.

    - Cậu chủ không sao chứ?

    - Lớp giáp bó này hơi mỏng, tôi bị lực vụ nổ tác động. Về phải nâng cấp khả năng hấp thụ lực mới được.

    - Có cần điều giáp tới không?

    - Không cần, chỉ hơi bị chấn động tý thôi. Tôi không bị tổn hại gì cả. Lớp giáp vẫn chống đạn lẫn nổ tốt.

    BÙM!

    - Ái dà!

    - Sao rồi cậu?

    - Bọn này có súng phòng lựu a. Vừa có 1 tên bắn trúng bên tay trái tôi.

    1 tên cầm AK có gắn súng phóng lựu bắn 1 phát trúng bên trái của Cotan, bên này vẫn là cơ thể bình thường với giáp nên có phần nhạy cảm hơn. Phát bắn làm làm anh trượt khỏi chiếc xe, bật đi 1 đoạn. Tên kia liền nhanh chóng lắp 1 lựu đạn mới vào, thấy Cotan bò dậy liền nhắm hướng, bắn thêm phát nữa. Bất ngờ anh dùng tay phải đỡ luôn viên đạn.

    BÙM!

    Tiếng nổ vang lên, lửa tung tóe, nhưng Cotan thì không hề suy chuyển.

    - Mày giỏi bắn nữa đi!

    Xoẹt!

    Anh bắn 1 phát sốc điện, tên cầm AK giật bần bật rồi nằm sàn. Thấy thế mấy tên còn lại có bao nhiêu đạn mang ra xả hết. Cotan bắn thêm 1 loạt nữa, 2 tên đổ gục còn mấy tên khác cắp đít chạy thục mạng. Bất ngờ 1 thân ảnh lao tới tung 1 cú đá thẳng mặt anh.

    Bốp!

    Cú đá bất ngờ khiến anh ngã ngửa ra sau, vừa nhỏm người dậy đã thấy khẩu súng ngắn chĩa thẳng vào mặt mình.

    Bang! Bang! Bang!

    1 loạt đạn bắn thẳng tới khiến phần giáp mặt tóe lửa, Cotan gạt khẩu súng đi nhưng người kia rụt tay lại khiến anh gạt hụt, đoạn lại đưa súng ra tiếp tục nã đạn, phản ứng cực kỳ nhanh nhẹn. Bắn hết băng đạn hắn xoay người tung 1 cú đá vào cổ khiến anh đổ về bên trái. Ngay lập tức anh khởi động phản lực ở lưng lướt đi dưới đất, kéo dãn khoảng cách với tên này. Bay, nói chính xác là lết dưới đất khoảng 10m Cotan dừng lại, bật dậy nhìn về phía đối thủ. Anh kinh ngạc khi biết kẻ có công phu ác liệt kia là 1 cô gái, mặc quần áo đen bó sát với thân hình bốc lửa bỏng mắt. Bị phụ nữ cho ăn hành 1 lúc khiến lòng anh có cảm giác hơi quê độ, may mà mấy tên đàn em cũng bỏ chạy lấy thân hết rồi, chứ không anh đến phải dùng tia nhiệt thủ tiêu bằng hết thằng nào chứng kiến.

    - Người đẹp như em mà lại ở với cái tay béo nu béo núc ấy hả? Uổng công cha mẹ nuôi lớn quá vậy! Nhà anh là rất có điều kiện, em có thể về với anh…

    Chưa nói hết câu cô gái liền lao tới, Cotan bắn 2 phát sốc điện nhưng cô ta lăn xuống né được rồi rất nhanh tung 1 cú đá phần dưới anh.

    Coong!

    Cú đá trúng ngay giữa 2 chân, rất may là toàn thân thiết giáp, nhưng nghe tiếng kêu đanh thép cũng khiến anh cảm thấy gợn gợn. Ngoài đời trúng cú đó chắc phải về xin lỗi ông già rồi đem hạ bộ trực tiếp hiến dâng cho bệnh viện nghiên cứu, vì tương lai y học vĩ đại mà hy sinh tấm thân trai tráng này.

    - À người đẹp à, em có muốn thì cũng đừng nóng vội, ta có cả đêm cơ mà!

    Cotan tóm lấy chân cô gái nhưng cô liền thu chân, lộn 1 vòng ngược lại, rất nhanh đã lùi ra sau mấy mét.

    - Đủ rồi đấy!

    Anh bắn liên tiếp 1 tràng sốc điện, cô gái thoắt cái đã nhảy ngược ra sau 1 chiếc ô tô, rút súng ra bắn trả. Anh liền bay lên, vượt qua chỗ cô ta nấp rồi bắn xuống. Nhưng không biết từ lúc nào cô đã mở cửa xe chui tọt vào trong, lớp vỏ kim loại khiến những phát sốc điện không bắn trúng được. Chả lẽ dùng tia nhiệt, nhưng nhỡ làm bị thương người ta thì sao, có khi mất mạng nữa, căn bản anh cũng chẳng muốn giết người. Có lẽ nhận ra điều đó nên cô gái khá tự tin cận chiến với Cotan, à không, với trình độ cô ấy, không có lớp giáp này chắc anh ra bã.

    Cotan đáp xuống, định sẽ tháo bung cửa ra rồi bắn vào trong, nhưng vừa lại gần thì.

    Choang!

    Cánh cửa xe bằng 1 cách nào đó bật tung, đập vào khiến anh bị hất ra sau 1 quãng, anh liền bật phản lực, ngưng lại trên ko, ném cái cửa qua 1 bên rồi bay về phía cô gái. Cô ta phản ứng cực nhanh, lộn ra ngoài cửa vừa bật, Cotan đưa tay ra chụp nhưng hụt mất, thuận đà bay thẳng vào trong xe, nằm bẹp lên 2 ghế. Chỉ thấy cô ném 1 vật gì đó vào người anh.

    XOẸT TTTTTTTTTT!

    Là 1 thiết bị sốc điện, 1 dòng điện bò dọc cả người Cotan khiến anh rung lên, rất may là lớp giáp chống sốc điện, nhưng điện khiến các khớp nối bị mất kiểm soát 1 chút, nhìn vào giống như bị co giật. Anh mở cánh cửa còn lại rồi bò ra từ phía đó, đứng dậy nhìn lại thì cô gái nọ không thấy tăm hơi đâu. Anh bắt đầu đi tìm, cảm giác giống như đang chơi trò mèo vờn chuột.

    Lúc này nấp trong 1 chiếc xe, 2Spring lấy 1 thiết bị nhỏ xíu ra rồi gắn vào tai, kết nối trực tiếp với ban chỉ huy.

    - Bắt tín hiệu! 2Spring, có chuyện gì?

    - 1 tên tới phá đám! Hạ gục gần hết “ổ”, béo đã trốn, tôi đang chiến với hắn.

    - Đặc điểm hắn sao?

    - Bọc giáp toàn thân, hỏa lực khá mạnh, cận chiến kém, hám gái và nói nhảm. Tôi có nên dùng vũ khí hạng nặng?

    - Nhiệm vụ của cô tại đây đã xong, rút lui!

    - Đã rõ!

    Cotan đang đi rò xét từng ngóc ngách ga ra để tìm đối thủ, đúng lúc đó, 1 quả lựu khói ai đó ném ra, phút chốc 1 vùng bị khói bủa vây, che khuât tầm nhìn. Rồi 1 chiếc xe lao đi, nhắm hướng cửa. Cotan bay lên khỏi vùng khói, trong tầm nhìn mờ mịt anh thấy loáng thoáng ánh đèn xe, biết rằng địch thủ đang tìm cách thoát thân, anh liền đuổi theo.

    2Spring đang nhấn ga hết mức, mặc cho tầm nhìn hạn chế, cô đã định hướng được cửa ga ra, chỉ cần lao qua đó rồi đánh sập cửa là được. Nhưng bất ngờ nhìn qua cửa ghế phụ, từ lúc nào tên bọc giáp kia đã bay tới, bám vào thành xe, làm dáng nằm nhỉ trên giường, ra bộ hưởng thụ lắm.

    - Chúng ta đi đâu đây em? Chắc ko cần ăn tối, tặng hoa các kiểu đâu, trực tiếp về nhà anh được rồi. Cái quái…!

    Chưa nói hết, anh tròn mắt khi thấy cánh tay cô gái xoắn thành dạng lò xo, co lại rồi tung 1 đấm.

    Binh!

    Cú đấm trực tiếp đánh vỡ kính, trúng thẳng ngực anh, mạnh tới nỗi hất anh bay đi, đập vào cột bê tông căn nhà. Anh đập vào cột rồi rơi phịch xuống đất, 1 lúc sau mới bò dậy được.

    - Hóa ra tay cô giống chiếc lò xo, chả trách đấm mạnh như vậy. Ai còn gọi điện vào giờ này thế này!

    1 cuộc điện thoại gọi tới, Cotan bắt máy.

    - Dunge hả, có chuyện gì nói nhanh, tôi đang bận!

    - Cotan, anh đang ở đâu, làm gì?

    - Cái này là quyền riêng tư công dân nha. Tôi đi cầu có cần báo cáo anh không?

    - Anh đang ở nhà sô**, đường ***, khu người Medico đúng không?

    - Cái gì, đến lượt anh theo dõi tôi đấy hả, đồ biến thái!

    - Bỏ ngay cái trò rảnh rỗi đi làm dân phòng ấy đi. Anh đang đánh với người của tôi đấy!

    - Cái gì?

    Lúc đó, ngay khi tung 1 cú đấm chuẩn không cần chỉnh, 2Sping đánh xe cua 1 vòng như tay đua chuyên nghiệp, rồi nhằm thẳng hướng Cotan, nhấn ga hết cỡ. Đúng lúc anh đang lồm cồm bò dậy thì chiếc xe lao tới, tốc độ tối đa.

    - Khoan, khoan! Là người quen!

    Cotan xua tay nói nhưng quá muộn, chiếc xe tông thẳng vào người anh khiến anh gắn chặt vào cây cột, bê tông tung vỡ, rơi lộp bộp xuống đất. Túi khí ô tô bật mở, giúp 2Spring ko bị thương, cô lấy dao đâm xịt túi khí, rồi dùng bình cứu hỏa trong xe đè chân ga khiến chiếc xe cứ thế ép vào người Cotan. Đoạn cô mở cửa bước ra, trước khi đi còn ném tặng anh 1 viên sốc điện.

    - Ấy ấy, quân mình đánh quân ta rồi! ………..XOẸT TTTTTT!................

    Cú sốc điện khiến lớp giáp tóe lửa, co giật 1 hồi, nhưng Cotan thì không sao. Sau khi hết điện, anh dùng sức đẩy chiếc xe qua 1 bên, chiếc xe bị giữ chân ga cứ thế lao đi, húc vào 1 loạt xe khác. Anh tựa lưng vào tường, thở hổn hển. 2Spring đã bỏ đi rồi. Thật đúng là gì thì gì, đánh đàn bà con gái là không nên, thắng thì cũng chả vinh quang mà thua thì bách nhục.

    - Cái này gọi là gia đình lục đục rồi! Lần sau phải dạy dỗ em nghiêm túc mới được!

    Anh lẩm bẩm, ra vẻ vẫn còn tiếc nuối bóng hình người đẹp.

    TOTA-TP
     
  8. Dark666

    Dark666 Xem Sex Lần Đầu Verified
    2/87

    Bài viết:
    42
    Đã được thích:
    37
    Điểm thành tích:
    2
    Hay
     
    timmoinhausay thích bài này.
  9. timmoinhausay

    timmoinhausay Dậy Thì Verified
    132/174

    Bài viết:
    63
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    132
    Thanks bác, mong các bác ủng hộ.
     
  10. timmoinhausay

    timmoinhausay Dậy Thì Verified
    132/174

    Bài viết:
    63
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    132
    Chương 4 : Bóng Đen

    Trời bắt đầu đổ cơn mưa rào trong đêm, đường phố phút chốc trở nên nhạt nhòa dưới màn nước trắng xóa. Mọi người vội vã tìm nơi trú. Trên đường những chiếc xe vẫn lao đi và té nước lên những con người đang hớt hải trên vỉa hè. Chiếc xe chở gã béo lao ra từ căn nhà lớn sau những tiếng nổ đì đùng. Đèn xe phía sau bung ra và bị kéo lê loẹt xoẹt dưới đất.

    Ngồi trong xe, tên béo đặt tay lên ngực thở phì phò, hắn lấy 1 điếu xì gà, cố gắng bật lửa mà chiếc máy lửa không chịu nghe lời. Hắn nhìn những hạt mưa chảy xuống ngoài cửa kinh mà trong lòng tức tối. Cơ sở này tốn bao nhiêu công gây dựng, cũng phải đổ mồ hôi sôi nước mắt mới có cái chỗ kiếm tiền như này, Lão Đại cũng tin tưởng hắn hết mực, cảm giác cứ như lãnh chúa trung cổ 1 vùng. Đang yên đang lành tự dưng ở đâu rơi xuống thằng của nợ nào, phá tan tành chỗ làm ăn của hắn bấy lâu. Càng nghĩ càng thấy ứa gan.

    - Con bà nó! Thằng chó nào vậy? – Hắn to tiếng giận giữ - Mày có điện thoại ở đấy không?

    Tên lái xe lấy di động của mình ra, lập tức gã béo giật lấy, hì hục nhấn nút. Phải 1 lúc lâu sau mới có người bắt máy.

    - Có vệc gì?

    - Tôi cần nói truyện với Lão Đại. Truyện gấp!

    - Sao ông không dùng điện thoại vệ tinh?

    - Tôi vừa bị đánh vào nhà, chạy té đái ra đây không có rảnh cầm theo. Tôi cần gặp Lão Đại!

    - Lão Đại không có ở đây! Ông nói gì. Bị tấn công? Kẻ nào làm?

    - Không biết luôn, trông như bọn cosplay vậy. Nó có hỏa lực mạnh vãi đái. Bắn đám người của tôi như con. Tôi cần chỉ thị của Lão Đại!

    - Hãy tìm nơi an toàn. Khi đó Lão Đại sẽ liên lạc!

    - Này! Này….!

    Bên kia đã cúp máy. Tên béo tức tối đập chiếc điện thoại vào thành xe.

    - Ấy, điện thoại của tôi mà boss! – Tên lái xe tiếc của.

    - Con bà mày, mai tao đền cho 10 chiếc!

    - Cái quái gì!

    Lái xe buông ra 1 tiếng chửi thề, qua cần gạt nước đều đặn, phía trước cách đó 1 đoạn, trên đường xuất hiện 1 bóng người đứng sừng sững giữa làn xe. Hắn bóp còi inh ỏi nhưng bóng đen vẫn đứng trơ ra đó.

    - Lại cái chó gì đây. Mày đâm thẳng nó cho tao! – Tên béo quát lên.

    Ngay lập tức tên đàn em nhấn ga tăng tốc, cứ thế nhắm thẳng hướng người nọ mà phóng. Đèn pha sáng lên, chiếc xe càng lúc càng tới gần nhưng lạ thay bóng người vẫn không di chuyển. Rồi thì chiếc lao đến, húc trúng người nọ nhưng bất ngờ, ngay khi va chạm lập tức bóng người vỡ tan, sau đó 1 màn đen tràn ra, chụp lấy chiếc xe, tất cả cửa xe chỉ 1 màu đen thui. Tên lái xe chửi thề 1 tiếng, kính trước xe đen thui khiến hắn không nhìn thấy gì hết. Xe đang lao nhanh phải giảm tốc độ đột ngột, nhưng trời thì mưa, đường thì trơn khiến xe trượt đi 1 đoạn, loạng quạng rồi lao lên vỉa hè.

    - Cái chó gì…

    XOẢNG!

    É É É É É…….!

    Cửa xe bị đập vỡ, 1 tiếng thét quái dị vang lên, màn đen ùa vào bên trong. Sau đó tên lái xe kêu lên thảm thiết. Gã béo hoảng loạn sờ mó trong bóng tối, lần được tay nắm liền mở cửa rồi nhào ra khỏi xe. Đường trơn khiến hắn ngã phịch xuống nền gạch. Ì ạch lật thân hình béo núc của mình lại hắn thở hổn hển, nheo mắt vì nước mưa dội xuống, quay lại nhìn chiếc xe.

    Đúng lúc, màn đen quanh xe xoay vần cuồn cuộn rồi thu lại thành bóng người đứng trước mũi xe. Tên đàn em nằm gục trước vô-lăng, máu me đầy mặt. Lúc này gã béo mới để ý bóng hình nọ, hắn bàng hoàng nhận ra, đó, là 1 bóng đen đúng nghĩa. Chỉ 1 màu đen thui, không mặt mũi, không quần áo, không có gì hết ngoài hình dáng 1 người đàn ông. Cảm giác rùng rợn khi cái thứ đó như đang nhìn trân trân vào hắn, dù không có bất cứ con mắt nào trên khuôn mặt đen ngòm kia. Rồi sau đó, những bóng đen khác dần dần xuất hiện, tiến về phía ô tô, qua những tấm kính thấy những bàn tay đen thui bám lên rồi từ từ leo lên nóc xe. Những bóng đen không có dấu hiệu gì là dùng chân di chuyển, chậm rãi tiến về phía tên béo.

    Hắn sợ hãi lật đật nhấc thân hình nặng nề của mình lên rồi chạy hùng hục vào con hẻm ngay trước mắt, cắm đầu chạy, khi ngoái đầu lại nhìn thì thấy lối vào dày đặc những bóng đen. Rồi bất ngờ:

    BỐP!

    1 tiếng đánh mạnh vang lên và thân hình béo núc của gã gục xuống, nước mưa rơi tí tách vào mắt vào mũi khiên hắn sắc sụa. Hắn ho sù sụ, cả người lúc này ướt chư chuột lột, trong hơi thở phì phò còn nghe tiếng ọc ọc vì uống nước mưa. Hắn dơ tay chới với, cố nâng cơ thể béo phì của mình lên nhưng động tác khó khăn đến tội. Vừa nhỏm dậy được 1 tý rồi lại nằm bẹp xuống, tiếp tục thở phì phò. 1 bóng người đứng bên cạnh, lặng lẽ giơ cao tay lên, sau đó là những cú nện liên tục vào gã béo. Cho đến khi hắn nằm bất động 1 đống, bóng người nọ dừng tay, nước mưa cuốn theo những vết máu trên tay nhỏ xuống ròng ròng. Những bóng đen từ từ đi tới, vây lại thành 1 vòng tròn xung quanh, cứ lặng lẽ đứng như thế. Cảnh tượng vô cùng quái dị.

    Rồi, 1 tiếng rè rè như radio nhiễu phát ra từ người gã béo, lục trong túi áo hắn thì thấy âm thanh từ chiếc bật lửa dùng châm xì gà. Bóng người nọ đang ngắm nghía thì có tiếng người vang lên, nghe như qua bộ đàm:

    - Anh nghe thấy tôi chứ, anh bạn? – Tiếng Dunge vang lên.

    Chỉ có tiếng mưa rào rào hồi đáp.

    - Tôi là phó phòng của lực lượng đặc biệt chính phủ Lomeria.– Dunge chậm rãi tiếp tục – Tôi biết anh muốn gì. Anh có những thứ mà người thường không có được, nhưng anh định sẽ dùng nó mãi như thế này sao?

    Im lặng.

    - Anh có thể làm được những điều vĩ đại hơn thế, nhưng không phải 1 mình. Tội ác có những sức mạnh lớn hơn bất cứ 1 cá nhân nào. Tôi muốn giúp anh và cần anh giúp chúng tôi, anh bạn. Chắc anh biết AATeam, những con người vĩ đại trong quá khứ?

    Bên kia vẫn không có động tĩnh gì. Dunge không biết liệu người đó có lắng nghe anh không nữa, nhưng anh vẫn kiên trì.

    - Và tôi muốn điều vĩ đại đó sống lại 1 lần nữa. Dưới đáy nắp bật lửa anh cầm có cách thức để liên lạc với tôi. Anh có thể phá chiếc bật lửa nếu sợ bị theo dõi, nhưng hãy giữ lại chiếc nắp. Nếu có thể, hãy đến với tôi. Anh là người đặc biệt, bạn tôi ạ!

    Vẫn không có ai trả lời, sau đó tín hiệu bị cắt đứt, chiếc bật lửa đã bị hủy.

    ***

    Một người đàn ông đứng tuổi mang quân hàm Thiếu Tướng đang chống cằm, nhăn trán nhìn tập báo cáo trước mặt. Sau lưng ông là tấm tranh treo tường lớn, với hình ảnh của Protect Man cùng các cộng sự trong tư thế xung phong, đó chính là lực lượng AATeam trong quá khứ, tiền thân của tổ chức ông đang đứng đầu. Sau cái chết của Protect Man, cùng sự ra đi của các thành viên khác, AATeam được tuyên bố giải tán. Chính phủ sau đó cho thành lập Phòng phản ứng nhanh Roobcon D7 với Lực Lượng Hành Động Đặc Biệt, chuyên giải quyết các vấn đề liên quan đến siêu năng lực. Ông giữ chức trưởng phòng này đã 12 năm, sau khi tận mắt chứng kiến trưởng phòng trước đây, cũng là đồng đội cũ của mình hy sinh khi tự mình thực hiện nhiệm vụ.

    30 năm tồn tại của Roobcon D7, hết lớp người này đến lớp người khác đến đây và sau đó ra đi với lá cờ phủ trên nắp quan tài, nhưng nhiệm vụ thì ngày càng nặng nề và nguy hiểm. Ông không nhớ đã dự biết bao nhiêu đám tang, tự tay tiễn đưa biết bao nhiêu đồng đội, viết bao nhiêu lá thư chia buồn với thân nhân của những người lính mà không thể cho họ biết con cái, vợ, chồng họ đang thực hiện những công việc phi thường mà lặng thầm. Những sự hy sinh cao cả nhưng không ai biết tới.

    Dường như chúa trời đang nuôi lớn mầm mống cái ác, với những sức mạnh của thần, để con người tự hủy diệt nhau, và trả giá cho việc họ tàn phá trái đất này.

    Đôi lúc ông tự hỏi thế giới sẽ đi về đâu.

    - Đã thu người hết của mình về chưa? – Trưởng phòng cất tiếng hỏi.

    - Đã cho gọi đặc vụ cấp cao 2Spring, nhưng tôi vẫn cài vài người trong “ổ” đó. Việc lần này là sự cố ngoài dự kiến, có chút thiệt hại, nhưng tôi vẫn tiến hành theo kế hoạch.

    Người trả lời đứng trước bàn làm việc, đối diện với Thiếu Tướng. Căn phòng chỉ có chiếc đèn bàn chiếu sáng nên không nhìn rõ người, chỉ nghe giọng của Dunge, phó phòng Roobcon D7, người đứng đầu kế hoạch vừa rồi.

    - Cậu là người đứng đầu và chịu trách nhiệm kế hoạch này. Làm gì thì làm, đừng để người của ta bị tổn thất vô ích, nhất là những đặc vụ cấp cao như 2Spring.

    - Tôi rõ điều đó, trưởng phòng!

    Dunge ngập ngừng 1 lúc, sau đó quyết định hỏi:

    - Trưởng phòng, còn việc…

    - Về dự án The A. – Trưởng phòng đón lời ngay - Bên trên vẫn chưa có động tĩnh gì. Tôi đã tác động hết sức.

    - Đã quá lâu rồi, thưa ngài.

    - Tôi biết, Dunge. Có rất nhiều người, kể cả tôi, đã từng chiến đấu cùng AATeam trong quá khứ. Nhưng để hồi sinh 1 lực lượng sau 30 năm, không phải cậu hay tôi muốn là được. Nhất là hồi sinh 1 huyền thoại.

    - Bao giờ cũng thế, tiền chi phối mọi thứ. – Dunge thở dài nói.

    - Chỉ là 1 phần, Dunge. Còn những thứ khác nữa mà ý nghĩa nó lớn hơn cả quốc gia, con trai ạ. Việc bây giờ chúng ta có thể làm là cố hết sức của mình để bảo vệ cái thế giới đang thối nát này thôi… Và đừng chết.

    - Tôi hiểu, trưởng phòng. Tôi xin phép lui!

    - Tuần sau là sinh nhật con gái tôi, nếu cậu không bận, ghé qua cùng gia đình tôi.

    - Tôi sẽ cố gắng sắp xếp, trưởng phòng. Chào ngài!

    Dunge giơ tay chào rồi lui đi, để lại Thiếu Tướng 1 mình. Ông chậm rãi đứng dậy, chắp tay sau lưng, ngắm ngía bức tranh treo tường trong im lặng. Mắt ông như sáng lên, trong tâm trí những hình ảnh quá khứ ùa về, tiếng bom, tiếng súng vang lên khiến trong lòng ông thổn thức. Tưởng như thời gian mới chỉ như hôm qua, khi ông cùng các đồng đội xông lên giữa làn đạn của những chiếc xe bọc thép và trực thăng, mặc cho máu thấm đẫm vai áo, cho khói lửa mù mịt tầm mắt. Nhưng ông biết mình đi đâu vì ngay phía trước, luôn mạnh mẽ tiến lên là biểu tượng của công lý, người với ý trí sắt thép, luôn bênh vực kẻ yếu thế, Protect Man.

    Trong giây phút bồi hồi, ông vô thức cất tiếng:

    - Bằng tất cả trái tim. Vì nhân loại!


    TOTA - TP
     
  11. timmoinhausay

    timmoinhausay Dậy Thì Verified
    132/174

    Bài viết:
    63
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    132
    Cám ơn các bác đã theo dõi. Các bác đọc có gì cho 1 2 câu động viên để người đăng có động lực nhé. :)
     
    Xương Cuồng thích bài này.
  12. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified
    137/174

    Bài viết:
    4,444
    Đã được thích:
    2,525
    Điểm thành tích:
    137
    Tiếp đi hiền đệ@[email protected]!!!
     
    timmoinhausay thích bài này.
  13. Xương Cuồng

    Xương Cuồng Biết Quay Tay Verified
    37/87

    Bài viết:
    132
    Đã được thích:
    20
    Điểm thành tích:
    37
    Cố gắng bạn nhé
     
    timmoinhausay thích bài này.
  14. timmoinhausay

    timmoinhausay Dậy Thì Verified
    132/174

    Bài viết:
    63
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    132
    Thanks bác đã ủng hộ. Có động lực hơn rồi :)
     
  15. timmoinhausay

    timmoinhausay Dậy Thì Verified
    132/174

    Bài viết:
    63
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    132
    Do có chút chỉnh sửa nên em đăng lại chương 4
     
  16. timmoinhausay

    timmoinhausay Dậy Thì Verified
    132/174

    Bài viết:
    63
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    132
    Chương 4 : Bóng Đen

    Chiếc xe chở gã béo lao ra từ căn nhà lớn sau những tiếng nổ đì đùng. Đèn xe phía sau bung ra và bị kéo lê loẹt xoẹt dưới đất. Trời bắt đầu đổ cơn mưa rào trong đêm, đường phố phút chốc trở nên nhạt nhòa dưới màn nước trắng xóa. Mọi người vội vã tìm nơi trú. Trên đường những chiếc xe vẫn lao đi và té nước lên những con người đang hớt hải trên vỉa hè.

    Ngồi trong xe, tên béo đặt tay lên ngực thở phì phò, hắn lấy 1 điếu xì gà, cố gắng bật lửa mà chiếc máy lửa không chịu nghe lời. Hắn nhìn những hạt mưa chảy xuống ngoài cửa kinh mà trong lòng tức tối. Cơ sở này tốn bao nhiêu công gây dựng, cũng phải đổ mồ hôi sôi nước mắt mới có cái chỗ kiếm tiền như này, Lão Đại cũng tin tưởng hắn hết mực, cảm giác cứ như lãnh chúa trung cổ 1 vùng. Đang yên đang lành tự dưng ở đâu rơi xuống thằng của nợ nào, phá tan tành chỗ làm ăn của hắn bấy lâu. Càng nghĩ càng thấy ứa gan.

    - Con bà nó! Thằng chó nào vậy? – Hắn to tiếng giận giữ - Mày có điện thoại ở đấy không?

    Tên lái xe lấy di động của mình ra, lập tức gã béo giật lấy, hì hục nhấn nút. Phải 1 lúc lâu sau mới có người bắt máy.

    - Có vệc gì?

    - Tôi cần nói truyện với Lão Đại. Truyện gấp!

    - Sao ông không dùng điện thoại vệ tinh?

    - Tôi vừa bị đánh vào nhà, chạy té đái ra đây không có rảnh cầm theo. Tôi cần gặp Lão Đại!

    - Lão Đại không có ở đây! Ông nói gì. Bị tấn công? Kẻ nào làm?

    - Không biết luôn, trông như bọn cosplay vậy. Nó có hỏa lực mạnh vãi đái. Bắn đám người của tôi như con. Tôi cần chỉ thị của Lão Đại!

    - Hãy tìm nơi an toàn. Khi đó Lão Đại sẽ liên lạc!

    - Này! Này….!

    Bên kia đã cúp máy. Tên béo tức tối đập chiếc điện thoại vào thành xe.

    - Ấy, điện thoại của tôi mà boss! – Tên lái xe tiếc của.

    - Con bà mày, mai tao đền cho 10 chiếc!

    - Cái quái gì!

    Lái xe buông ra 1 tiếng chửi thề, qua cần gạt nước đều đặn, phía trước cách đó 1 đoạn, trên đường xuất hiện 1 bóng người đứng sừng sững giữa làn xe. Hắn bóp còi inh ỏi nhưng bóng đen vẫn đứng trơ ra đó.

    - Lại cái chó gì đây. Mày đâm thẳng nó cho tao! – Tên béo quát lên.

    Ngay lập tức tên đàn em nhấn ga tăng tốc, cứ thế nhắm thẳng hướng người nọ mà phóng. Đèn pha sáng lên, chiếc xe càng lúc càng tới gần nhưng lạ thay bóng người vẫn không di chuyển. Rồi thì chiếc lao đến, húc trúng người nọ nhưng bất ngờ, ngay khi va chạm lập tức bóng người vỡ tan, sau đó 1 màn đen tràn ra, chụp lấy chiếc xe, tất cả cửa xe chỉ 1 màu đen thui. Tên lái xe chửi thề 1 tiếng, kính trước xe đen thui khiến hắn không nhìn thấy gì hết. Xe đang lao nhanh phải giảm tốc độ đột ngột, nhưng trời thì mưa, đường thì trơn khiến xe trượt đi 1 đoạn, loạng quạng rồi lao lên vỉa hè.

    - Cái chó gì…

    XOẢNG!

    É É É É É…….!

    Cửa xe bị đập vỡ, 1 tiếng thét quái dị vang lên, màn đen ùa vào bên trong. Sau đó tên lái xe kêu lên thảm thiết. Gã béo hoảng loạn sờ mó trong bóng tối, lần được tay nắm liền mở cửa rồi nhào ra khỏi xe. Đường trơn khiến hắn ngã phịch xuống nền gạch. Ì ạch lật thân hình béo núc của mình lại hắn thở hổn hển, nheo mắt vì nước mưa dội xuống, quay lại nhìn chiếc xe.

    Đúng lúc, màn đen quanh xe xoay vần cuồn cuộn rồi thu lại thành bóng người đứng trước mũi xe. Tên đàn em nằm gục trước vô-lăng, máu me đầy mặt. Lúc này gã béo mới để ý bóng hình nọ, hắn bàng hoàng nhận ra, đó, là 1 bóng đen đúng nghĩa. Chỉ 1 màu đen thui, không mặt mũi, không quần áo, không có gì hết ngoài hình dáng 1 người đàn ông. Cảm giác rùng rợn khi cái thứ đó như đang nhìn trân trân vào hắn, dù không có bất cứ con mắt nào trên khuôn mặt đen ngòm kia. Rồi sau đó, những bóng đen khác dần dần xuất hiện, tiến về phía ô tô, qua những tấm kính thấy những bàn tay đen thui bám lên rồi từ từ leo lên nóc xe. Những bóng đen không có dấu hiệu gì là dùng chân di chuyển, chậm rãi tiến về phía tên béo.

    Hắn sợ hãi lật đật nhấc thân hình nặng nề của mình lên rồi chạy hùng hục vào con hẻm ngay trước mắt, cắm đầu chạy, khi ngoái đầu lại nhìn thì thấy lối vào dày đặc những bóng đen. Rồi bất ngờ:

    BỐP!

    1 tiếng đánh mạnh vang lên và thân hình béo núc của gã gục xuống, nước mưa rơi tí tách vào mắt vào mũi khiên hắn sắc sụa. Hắn ho sù sụ, cả người lúc này ướt chư chuột lột, trong hơi thở phì phò còn nghe tiếng ọc ọc vì uống nước mưa. Hắn dơ tay chới với, cố nâng cơ thể béo phì của mình lên nhưng động tác khó khăn đến tội. Vừa nhỏm dậy được 1 tý rồi lại nằm bẹp xuống, tiếp tục thở phì phò. 1 bóng người đứng bên cạnh, lặng lẽ giơ cao tay lên, sau đó đấm xuống liên tục. Những cú đấm mạnh mẽ, bất cần và tàn nhẫn. Cho đến khi hắn nằm bất động 1 đống, bóng người nọ dừng tay, nước mưa cuốn theo những vết máu trên tay nhỏ xuống ròng ròng. Những bóng đen từ từ đi tới, vây lại thành 1 vòng tròn xung quanh, cứ lặng lẽ đứng như thế. Cảnh tượng vô cùng quái dị.

    Rồi, 1 tiếng rè rè như radio nhiễu phát ra từ người gã béo, lục trong túi áo hắn thì thấy âm thanh từ chiếc bật lửa dùng châm xì gà. Bóng người nọ đang ngắm nghía thì có tiếng người vang lên, nghe như qua bộ đàm:

    - Anh nghe thấy tôi chứ, anh bạn? – Tiếng Dunge vang lên.

    Chỉ có tiếng mưa rào rào hồi đáp.

    - Tôi là phó phòng của lực lượng đặc biệt chính phủ Lomeria.– Dunge chậm rãi tiếp tục – Tôi biết anh muốn gì. Anh có thứ mà người khác không có được, nhưng anh định sẽ dùng nó mãi như thế này sao?

    Im lặng.

    - Anh có thể làm được những điều vĩ đại hơn thế, nhưng không phải 1 mình. Tội ác có những sức mạnh lớn hơn bất cứ 1 cá nhân nào. Tôi muốn giúp anh và cần anh giúp chúng tôi, anh bạn. Chắc anh biết AATeam, những con người vĩ đại trong quá khứ?

    Bên kia vẫn không có động tĩnh gì. Dunge không biết liệu người đó có lắng nghe anh không nữa, nhưng anh vẫn kiên trì.

    - Và tôi muốn điều vĩ đại đó sống lại 1 lần nữa. Dưới đáy nắp bật lửa anh cầm có cách thức để liên lạc với tôi. Anh có thể phá chiếc bật lửa nếu sợ bị theo dõi, nhưng hãy giữ lại chiếc nắp. Nếu có thể, hãy đến với tôi. Anh là người đặc biệt, bạn tôi ạ!

    Vẫn không có ai trả lời, sau đó tín hiệu bị cắt đứt, chiếc bật lửa đã bị hủy.

    ***

    Một người đàn ông đứng tuổi mang quân hàm Thiếu Tướng đang chống cằm, nhăn trán nhìn tập báo cáo trước mặt. Sau lưng ông là tấm tranh treo tường lớn, với hình ảnh của Protect Man cùng các cộng sự trong tư thế xung phong, đó chính là lực lượng AATeam trong quá khứ, tiền thân của tổ chức ông đang đứng đầu. Sau cái chết của Protect Man, cùng sự ra đi của các thành viên khác, AATeam được tuyên bố giải tán. Chính phủ sau đó cho thành lập Phòng phản ứng nhanh Roobcon D7 với Lực Lượng Hành Động Đặc Biệt, chuyên giải quyết các vấn đề liên quan đến siêu năng lực. Ông giữ chức trưởng phòng này đã 12 năm, sau khi tận mắt chứng kiến trưởng phòng trước đây, cũng là đồng đội cũ của mình hy sinh khi tự mình thực hiện nhiệm vụ.

    30 năm tồn tại của Roobcon D7, hết lớp người này đến lớp người khác đến đây và sau đó ra đi với lá cờ phủ trên nắp quan tài, nhưng nhiệm vụ thì ngày càng nặng nề và nguy hiểm. Ông không nhớ đã dự biết bao nhiêu đám tang, tự tay tiễn đưa biết bao nhiêu đồng đội, viết bao nhiêu lá thư chia buồn với thân nhân của những người lính mà không thể cho họ biết con cái, vợ, chồng họ đang thực hiện những công việc phi thường mà lặng thầm. Những sự hy sinh cao cả nhưng không ai biết tới.

    Dường như chúa trời đang nuôi lớn mầm mống cái ác, với những sức mạnh của thần, để con người tự hủy diệt nhau, và trả giá cho việc họ tàn phá trái đất này.

    Đôi lúc ông tự hỏi thế giới sẽ đi về đâu.

    - Đã thu hết người của mình về chưa? – Trưởng phòng cất tiếng hỏi.

    - Đã cho gọi đặc vụ cấp cao 2Spring, nhưng tôi vẫn cài vài người trong “ổ” đó. Việc lần này là sự cố ngoài dự kiến, có chút thiệt hại, nhưng tôi vẫn tiến hành theo kế hoạch.

    Người trả lời đứng trước bàn làm việc, đối diện với Thiếu Tướng. Căn phòng chỉ có chiếc đèn bàn chiếu sáng nên không nhìn rõ người, chỉ nghe giọng của Dunge, phó phòng Roobcon D7, người đứng đầu kế hoạch vừa rồi.

    - Cậu là người đứng đầu và chịu trách nhiệm kế hoạch này. Làm gì thì làm, đừng để người của ta bị tổn thất vô ích, nhất là những đặc vụ cấp cao như 2Spring.

    - Tôi rõ điều đó, trưởng phòng!

    Dunge ngập ngừng 1 lúc, sau đó quyết định hỏi:

    - Trưởng phòng, còn việc…

    - Về dự án The A. – Trưởng phòng đón lời ngay - Bên trên vẫn chưa có động tĩnh gì. Tôi đã tác động hết sức.

    - Đã quá lâu rồi, thưa ngài.

    - Tôi biết, Dunge. Có rất nhiều người, kể cả tôi, đã từng chiến đấu cùng AATeam trong quá khứ. Nhưng để hồi sinh 1 lực lượng sau gần 30 năm, không phải cậu hay tôi muốn là được. Nhất là hồi sinh 1 huyền thoại.

    - Bao giờ cũng thế, tiền chi phối mọi thứ. – Dunge thở dài nói.

    - Chỉ là 1 phần, Dunge. Còn những thứ khác nữa mà ý nghĩa nó lớn hơn cả quốc gia, con trai ạ. Việc bây giờ chúng ta có thể làm là cố hết sức của mình để bảo vệ cái thế giới đang thối nát này thôi… Và đừng chết.

    - Tôi hiểu, trưởng phòng. Tôi xin phép lui!

    - Tuần sau là sinh nhật con gái tôi, nếu cậu không bận, ghé qua cùng gia đình tôi.

    - Tôi sẽ cố gắng sắp xếp, trưởng phòng. Chào ngài!

    Dunge giơ tay chào rồi lui đi, để lại Thiếu Tướng 1 mình. Ông chậm rãi đứng dậy, chắp tay sau lưng, ngắm ngía bức tranh treo tường trong im lặng. Mắt ông như sáng lên, trong tâm trí những hình ảnh quá khứ ùa về, tiếng bom, tiếng súng vang lên khiến trong lòng ông thổn thức. Tưởng như thời gian mới chỉ như hôm qua, khi ông cùng các đồng đội xông lên giữa làn đạn của những chiếc xe bọc thép và trực thăng, mặc cho máu thấm đẫm vai áo, cho khói lửa mù mịt tầm mắt. Nhưng ông biết mình đi đâu vì ngay phía trước, luôn mạnh mẽ tiến lên là biểu tượng của công lý, người với ý trí sắt thép, luôn bênh vực kẻ yếu thế, Protect Man.

    Trong giây phút bồi hồi, ông vô thức cất tiếng:

    - Bằng tất cả trái tim. Vì nhân loại!


    TOTA - TP
     
  17. timmoinhausay

    timmoinhausay Dậy Thì Verified
    132/174

    Bài viết:
    63
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    132
    Chương 5: Huyền Thoại Trong Quá Khứ

    Một đêm tháng 9 năm 1985, trời đã chuyển sang thu nên không khí cũng dịu dàng đi nhiều so với những ngày hè oi nóng, đêm xuống trời se lạnh, xương mù bắt đầu giăng phủ trên mặt đất. Tại 1 vùng núi non trung điệp thuộc miền trung Lomeria, nơi có thác Tanuen thơ mộng,1 tòa lâu đài to lớn bên sườn núi đang bốc cháy dữ dội, thi thoảng những vụ nổ lại phát ra, tỏa sáng 1 vùng xung quanh.

    1 toán người từ phía lâu đài đang dắt díu nhau tìm đường xuống núi, già có, trẻ có, người khỏe dìu người yếu khẩn trương bước đi. Phía cuối đoàn, 1 nhóm người mặc quân phục, bịt mặt đang liên tục bắn trả những kẻ đuổi theo, cố gắng kéo thời gian để mọi người di tản. Xuống 1km nữa là tới điểm tập kết, nơi đó sẽ có người ứng cứu, nhưng trong đoàn có cả những người bị thương và yếu nên tốc độ chậm lại, những kẻ kia thì hết lần này đến lần khác đuổi bắn phía sau.

    Nuyenblu, người chịu trách nhiệm dẫn đoàn người xuống núi đang cùng đồng đội bọc lót phía sau. Vất vả lắm mới chạy được xuống đây, anh em vài người bị thương nhưng vẫn cố gắng chiến đấu, ai cũng thấm mệt, nhưng họ biết, họ phải đưa đoàn người tới nơi an toàn, đó là lệnh của Protect Man.

    Trong lúc đó, tại khoảng sân rộng lớn của tòa lâu đài, tiếng súng vang lên không ngừng, khói lửa bập bùng mù mịt cả trời đất. 1 người da màu vận quân phục, đang nấp sau 1 đống gạch đá, liên tục nhả đạn, nhắm vào kẻ địch có ý định tiến tới người đồng đội. Áo của anh ướt đẫm máu và đất, như người vừa lội bùn, phần bụng áo thùng tình, cộm lên thứ gì đó, tay anh ôm chặt bụng, tay cũng đẫm máu là máu.

    Phía trong sân, 1 bóng người đang chiến đấu không ngừng nghỉ, giữa những xe ô tô, xe bọc thép, gạch đá và khói lửa là 1 người lực lưỡng vận đồ xanh kỳ lạ, trùm mặt lẫn cổ kín mít chừa đôi mắt cương nghị và phần miệng rắn rỏi, giống như thời nay người ta cosplay. Trước ngực anh là 1 biểu tượng, chiếc khiên hiệp sỹ 5 cạnh, bên trong có 2 chữ lớn P và T, đó chính là Protect Man.

    Anh đang cầm chân kẻ địch, vì nếu để chúng lên được xe, chúng sẽ đuổi kịp những người kia, quá nửa số họ không có khả năng chiến đấu, sẽ là 1 vụ thảm sát. Nhiệm vụ lần này, thí nghiệm đã được phá hủy còn thứ kia đã được dời đi, con tin cũng được giải cứu. Có điều bên anh cũng hy sinh mất 2 người, số con tin bị giam lâu ngày ốm yếu không thể di tản nhanh được, nên anh cùng Chyenne quyết định ở lại chặn hậu địch. Chyenne thì bị thương nặng, sức chiến đấu chẳng còn bao, nên giờ tất cả trông cậy vào anh.

    Phá được vài xe đầu tiên thì lựu đạn hết, giờ anh đang vờn quanh những chiếc còn lại, tìm cách phá hoại và ngăn địch tiến ra cửa. Nấp sau công sự, có mấy tên lao về phía 1 chiếc xe bán tải, Protect Man nhả đạn, bắn gục 2 tên, 2 tên còn lại vẫn liều mạng chạy tiếp, bên kia đạn xối xả yểm trợ, cuối cùng chúng lại gần được xe. Bất ngờ anh nhảy ra khỏi chỗ nấp, vừa chạy vừa bắn trả những tên yểm trợ, rất nhanh đã tiến lại chiếc xe, tốc độ hơn hẳn người thường.

    1 tên vừa leo vào chỗ lái, 1 tên đang mở cửa thấy Protect Man tiến lới liền nấp sau cửa, lấy súng bắn 1 tràng đạn.

    Binh!

    A đá thẳng vào cánh cửa đánh bật tên kia ra đằng sau, đoạn chĩa súng vào tên ngồi trong.

    Cách!

    Súng hết đạn, tên kia mặt cắt không còn giọt máu, cảm tưởng trông đần độn đến tội, nhưng hắn cũng phản ứng lanh lẹ liền lấy súng bắn trả.

    Bang! Bang! Bang!

    Protect man ngồi thụp xuống, núp phía đầu xe, loạt đạn trúng vào khung thép tóe lửa. Anh bẻ gương chiếu hậu rồi ném thẳng vào tên địch, trúng ngay mặt làm hắn lạc tay súng bắn lên nóc xe. Địch vừa phân tâm anh liền vịn vào thành xe, đu người tung 1 cú đá khiến cửa xe lẫn tên địch bay thẳng ra ngoài.

    Bất ngờ có tiếng nổ máy, nhân lúc anh đang bận bịu bên này, kẻ địch đã lên được 1 chiếc xe bán tải gần đó. Vì dàn xe đỗ hàng đầu đã bị nổ hết nên chúng phải lùi lại, tìm chỗ cua để tiến ra ngoài. Protect Man nhanh chóng khởi động chiếc xe, định bụng sẽ dùng nó húc vào tụi kia.

    Bàng! Bàng! Bàng!......

    1 toán địch leo lên thùng xe bán tải, dùng súng trường xả đạn vào chỗ anh, khiến anh phải nằm rạp xuống ghế.

    Coong!...

    Chúng vừa ném 1 vật vào thùng xe anh ngồi, thính giác được tăng cường hơn người thường nên anh nhận ra ngay đó là quả lựu đạn. Tức thì anh nhào ra khỏi xe.

    ĐÙNG GGGGGGGG!

    Chiếc xe nổ tung, may mắn là anh nhảy ra kịp lúc. Nhưng vừa tiếp đất địch lại tiếp tục xả đạn, mặt đất tung tóe cả lên, Protect Man lăn người tránh loạt đạn rồi nấp vào 1 đống đổ nát. Vừa lúc kẻ địch lui được chỗ rẽ, liền đạp ga tiến lên, nhắm hướng ra sân lao đi.

    Anh chạy trước ra phía sân, tìm cách đánh chặn chiếc xe, ngăn nó ra khỏi cổng. Chiếc xe tiến ra, tụi đứng ở sau thùng lại xả đạn điên cuồng. Anh nấp sau công sự bị trúng 1 phát đạn vào bắp tay, vừa lúc xe đã lao ra sân. Đang chưa biết xoay sở ra sao thì phía bên kia Chyenne liền nhả đạn vào xe, vài tên đứng trên thùng bị bất ngờ trúng đạn, rơi xuống đất như sung rụng. Tụi còn lại liền chuyển hướng dồn hỏa lực về phía đó.

    Protect Man nhìn về giữa sân, nơi có 1 đài phun nước và 1 bức tượng bị đổ, anh liền nảy ra 1 ý định. Nhân lúc địch đang nơi lỏng hỏa lực bên này, anh chạy vụt ra, nhằm hướng đầu xe nhắm tới. Anh dồn sức vào bả vai, khí thế hùng hổ như 1 chiếc xe đua lao tới.

    BINH!

    Anh trực tiếp húc vào bên phải đầu xe, với sức lực hơn người, cú tông mạnh khiến chiếc xe bị chệch hướng về bên trái. Vừa hay 1 bên bánh xe leo lên bức tượng, cứ thế theo đà sượt qua đài phun nước rồi lật nghiêng, đổ uỳnh ra phía cổng. Xe lật ngang vừa khéo chặn phần lớn lối tiến ra cổng, tụi địch nơi thùng xe bị hất văng tứ phía, có cho tiền chắc cũng không nghĩ gặp tai nạn ô tô vì… bị người tông.

    Địch phía trong lại bắn ra, Protect Man nhặt 1 khẩu súng dưới đất bắn trả.

    - Có ta ở đây! Đừng hòng tụi bay ra ngoài được! Khụ…!

    Anh ho ra 1 bụm máu, thở hổn hển, chắc đã đến giới hạn của anh. Lúc trước hứng trọn lần tấn công bằng thứ vũ khí kỳ quái nọ, người thường đã chết từ lâu nhưng anh vẫn vượt qua được, cùng đồng đội phá hủy phòng thí nghiệm, cướp đường ra ngoài. Từ lúc đó anh cảm thấy cơ thể như đang vỡ vụn từ bên trong, nhờ cơ thể được cải tạo cho anh sức chịu đựng hơn người mà anh vẫn có thể chiến đấu suốt thời gian qua, có điều càng đánh càng thấy cơ thể xuống dốc, vừa nãy còn liều mình húc chiếc xe bọc thép kia khiến sức lực gần như cạn kiệt. May sao còn đồng đội bên kia liên tục bắn yểm trợ, 2 người phối hợp đã cầm chân địch được khá lâu, lúc này mọi người chắc cũng chạy được xa rồi.

    Nhưng bên này, Chyenne bắn càng lúc càng đuối, không phải vì hết đạn mà là vì anh…sắp hết thời gian. Lúc này dù sạm đen khói lửa, vốn dĩ anh da đen nhưng đôi môi anh thì trắng bệch, máu đã thấm lên đến tận ngực áo. Đôi mắt anh mờ đi, không còn nhìn được rõ ràng gì nữa, chỉ có thể dựa vào ánh lửa từ súng địch mà bắn trả. Nhưng đến lúc này toàn thân anh đã lạnh toát, cơ thể muốn run lên mà không còn sức để run, ngón tay bóp cò đến bật máu giờ cũng tê cứng. Anh biết đã đến lúc rồi, nhưng anh không sợ, anh đã đi trên con đường mà mình đã chọn, cùng với những người anh em, những người đồng đội tuyệt vời. Lúc này tiếng súng đạn, tiếng cháy nổ chỉ như vọng lại từ nơi xa xăm, cảnh vật mờ ảo, anh thấy hình ảnh Sara, vợ mình, đang dắt đứa con trai 3 tuổi, mỉm cười vẫy tay chào anh. Con trai anh, được đặt tên là Dunge, rồi đây sẽ là 1 người đàn ông mạnh mẽ, giống như bố nó vậy. Anh tin nó sẽ tự hào vì mình. Anh thầm cảm ơn Chúa đã ban cho anh món quà tuyệt vời nhất, gia đình.

    - Sara yêu dấu, anh làm điều này để bảo vệ mọi người, trong đó có 2 mẹ con em!

    Chyenne lẩm bẩm, rồi, không thể nhỏm dậy được, anh dồn sức hét lớn với đồng đội.

    - Pros! Tôi vinh dự khi được chiến đấu cùng anh!

    - Tôi cũng tự hào vì cậu, Chyen!

    - Tôi sắp đi chuyến đi dài nhất của mình rồi…… – Chyenne hổn hển- ….. Tôi đi trước đây. Hẹn gặp anh!

    Anh thu hết sức lực cuối cùng để hô lớn tiếng lòng từ tận tâm can, điều mà anh đã chiến đấu suốt bao năm qua.

    - BẰNG TẤT CẢ TRÁI TIM!

    - VÌ NHÂN LOẠI!

    Protect Man hét lớn đáp lại, sau đó anh nghiến răng thật chặt.

    Chyenne siết chặt cò súng, đạn bắn ra loạn xạ vô định, còn anh thì nằm ẹp xuống đất, hơi thở yếu ớt, với chút sức tàn anh lẩm bẩm giai điệu tuyệt tác Ode To Joy:

    - Hòa bình trên trái đất cho muôn loài là niềm mơ ước đã xa xưa…

    - Loài người luôn quyết thắng thiên tai và bạo tàn gìn giữ cho hòa bình…

    Giữa giờ phút sinh tử, 2 người đồng đội như có sợi dây vô hình liên kết, cùng nhau ngâm nga giai điệu cảm tưởng như hội tụ đủ hân hoan lẫn bi thương, hùng tráng lẫn lãng mạn, mạnh mẽ lẫn ủy mị đó. Giai điệu như truyền nội lực cho con người, dù cho là để họ bước chân vào con đường tới cõi vĩnh hằng. Trên đời có những thứ vượt qua bất kể sự khác biệt, chủng tộc, giới tính, giàu nghèo, vua tôi, thậm trí cả không gian lẫn thời gian. Đó là âm nhạc. Đỉnh cao của trí tuệ loài người.

    - ….bao lâu đã vùng lên đấu tranh dành lấy ấm no và quyền con người. Nào cùng chung sống mãi bên nhau chan hòa tình thân ái muôn ngàn đời……………

    Cách!

    Khẩu súng nơi Chyenne bắn viên đạn cuối cùng. Sau đó không còn gì nữa.

    - Tạm biệt, Chyenne!

    UỲNH HHHHHHHH! UỲNH HHHHHHHHHHH!

    Những tiếng nổ dữ dội khiến mặt đất rung chuyển. Protect Man biết, những khối thuốc nổ đội của anh đặt tại các phòng thí nghiệm phía dưới lâu đài đã nổ, lửa lan tới kho vũ khí cộng với lò phản ứng thí nghiệm sẽ tạo ra sức công phá thổi bay cả mảnh đất dưới chân anh. Thấy quân địch hoảng loạn, anh hét lớn:

    - Tất cả rút hết ra khỏi lâu đài. Nhanh!

    Lúc này đám lính bảo vệ lâu đài bỏ chạy toán loạn, không còn thiết chiến đấu gì nữa. Anh ngồi bệt xuống đất, tựa lưng vào đống gạch, không ngừng ho ra máu. Chống súng xuống đất, anh tựa lưng vào công sự, mỉm cười rồi nhắm mắt.

    - Bằng tất cả trái tim. Vì nhân loại!


    Tại đường dẫn xuống núi, đoàn người cố gắng đi thật nhanh, quân địch phía sau không biết lý do gì tự rút lui, từ xa phía dưới có loáng thoáng ánh đèn, tiếng xe, cộng thêm đã tới gần nơi tập kết, Nuyenblu đoán là quân mình. Quả đúng như vậy. Anh cùng đồng đội thở phào nhẹ nhõm, mọi người giảm tốc độ lại. Đúng lúc đó, bất ngờ có tiếng nổ lớn. Quay lại nhìn, nơi xa xa trên núi, tòa lâu đài giờ nhỏ như đốt tay bốc cháy dữ dội. Mọi người đứng khựng lại, trong phút chốc không gian im lặng như tờ, những người được giải cứu lặng lẽ cúi đầu. Rồi cả đội quân lực, kể cả người bị thương, đứng nghiêm trang, hướng về phía lâu đài nơi sườn núi, ưỡn ngực giơ tay chào.

    Ngày hôm đó, huyền thoại về Protect Man kết thúc.


    Hiện tại, năm 2013.

    Tại địa điểm ***, khu *** thuộc Đông Bắc Lomeria. Suốt 2 ngày qua, an ninh trung tâm *** được tăng cường, tất cả được chuẩn bị để tiếp nhận 1 thứ có mật danh là “Hàng 18”. Đúng 2h sáng, 1 đoàn xe đủ loại từ xa tiến tới, cổng thép được mở ra, cả đoàn tiến vào 1 sân lớn ngay trước lối dẫn xuống tầng hầm. Tại đó 1 toán người gồm các nhà khoa học áo trắng lẫn lực lượng quân sự trang bị súng trường đã đợi sẵn. Người dẫn đầu nhóm khoa học nhận 1 báo cáo từ bên giao, sau đó công việc tiếp nhận bắt đầu.

    Thùng xe bọc thép mở ra, tiếp đó 1 xe bánh xích giống xe tăng loại nhỏ từ từ đi xuống, quân lực làm thành vòng vây quanh các nhà khoa học, tất cả hộ tống chiếc xe tiến vào qua cánh cửa bọc thép dày 30cm vào căn cứ. An ninh được nâng lên mức tối đa.

    Trong nhóm có 1 nhà khoa học vóc dáng khá cao lớn, hơi mập, đang nhìn màn hình chiếc máy nhỏ cầm trên tay, cẩn thận phân tích các thông số thu được từ “Hàng 18”. 1 đồng nghiệp bên cạnh lên tiếng, để giảm bớt sự bồn chồn thể thiện trên mặt.

    - Thử tưởng tượng xem chúng ta có thể làm được những gì, khi nắm giữ được sức mạnh của thứ này.

    - Tôi không thấy được tương lai sáng sủa nào khi mà con người nắm giữ được 1 sức mạnh to lớn cả. Chỉ có sự hủy diệt mà thôi!

    Nhà khoa học trả lời, mắt vẫn không rời màn hình nhỏ. Đoàn người cứ thế tiến bước với tốc độ không nhanh không chậm, được lệnh không dừng lại dù có bất cứ điều gì xảy ra, không ai nói với nhau câu nào nữa, chỉ còn tiếng bước chân vang lên trong lối đi dài hun hút.


    TOTA - TP
     
    Xương Cuồng thích bài này.
  18. Xương Cuồng

    Xương Cuồng Biết Quay Tay Verified
    37/87

    Bài viết:
    132
    Đã được thích:
    20
    Điểm thành tích:
    37
    Ae vẫn chờ truyện của bác.