1. Nếu bạn dùng GMAIL,Yahoo,Hotmail.. để đăng ký , xin vui lòng kiểm tra mail kích hoạt trong mục Spam/Bulk của gmail
    https://mail.google.com/mail/u/0/#spam
    Xin cảm ơn

Thế Giới Phép Thuật

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi trymnhocongcong, 25/2/18.

  1. Hi I'm Sunlight

    Hi I'm Sunlight Dân Chơi Verified
    37/57

    Bài viết:
    394
    Đã được thích:
    240
    Điểm thành tích:
    37
    Ultimate của riven có 2 lần kích hoạt, lần đầu là lưỡi kiếm lưu đày, đưa thanh kiếm cổ ngữ về trạng thái hoàn chỉnh, và lần kích hoạt thứ 2 mang tên CHÉM GIÓ, và nhiêu đó là đủ tương đồng với thanh Phong Nha rồi
     
    trymnhocongcong thích bài này.
  2. mixataraxacutara

    mixataraxacutara Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    11
    Đã được thích:
    8
    Điểm thành tích:
    1
    Hay quá. Đọc 1 mạch 24 chap luôn. Hi vọng bác viết đều tay chứ đừng như sờ lây làm ae chờ dài cổ
     
    trymnhocongcong thích bài này.
  3. Pigbird

    Pigbird Biết Quay Tay Verified
    37/57

    Bài viết:
    111
    Đã được thích:
    29
    Điểm thành tích:
    37
    Xong. Bị thông chắc luôn.
     
    trymnhocongcong thích bài này.
  4. betapchoim

    betapchoim Mất Trinh Verified
    37/57

    Bài viết:
    190
    Đã được thích:
    149
    Điểm thành tích:
    37
    Thốn à nha... thank tờ rim cong...
     
    trymnhocongcong thích bài này.
  5. cường lion

    cường lion Chơi gái lần đầu Verified
    37/57

    Bài viết:
    278
    Đã được thích:
    137
    Điểm thành tích:
    37
    Triệu hồn bác chủ. Hay vãi nhái. Cứ thế này k ổn. À bác cho e hỏi bác vk con gì chưa. Như bố slay có con vào là cả tháng k thấy chap. Vật lắm
     
    trymnhocongcong thích bài này.
  6. trymnhocongcong

    trymnhocongcong 12.7cm The VIP
    287/339

    Bài viết:
    1,763
    Đã được thích:
    1,856
    Điểm thành tích:
    287
    Chương 25: Hai người đàn ông…


    Tại Sài Thành, sau khi trở về thế giới thực, Lệ tiếp tục quay lại Thiên Địa VR, dù rất muốn nhưng nàng cũng biết tình hình thực tại của mình nên không liều lĩnh đi tìm con trai nữa, mà nghe theo lời Minh nói với Hoàng Yến, ở lại Sài Thành, chọn mua một căn nhà, mở một cửa hàng nhỏ, ngày ngày vào chờ đợi hắn.

    Quả thật có bất công với những người bản địa khi người VR có thể tùy ý nâng sức mạnh dựa vào đồng tiền từ thế giới bên ngoài, nhưng ngược lại những người bản địa đã lịch luyện sức mạnh từ hàng chục năm trước, tới năm 2069 thì người VR mới xuất hiện. Điều này tạo ra những kẻ mạnh mẽ định đoạt thiên địa, làm mục tiêu tranh đua cho người VR, cũng như bao trò chơi khác có sẵn boss khủng. Tuy nhiên, điều khác biệt là nhà phát hành game không thể kiểm soát được đám boss này, chúng phát triển và hoạt động tự do.



    Một tuần sau cái đêm Minh hạ 3 tên VR, cứu ngôi làng nhỏ khỏi thảm cảnh. Ngồi tiêu diêu trên mái nhà tận hưởng gió trời, một tuần nay hắn phải nằm bẹp trên giường nên rất khó chịu, thêm việc bị hành hạ bởi ‘anh y tá’ khiến hắn càng bực bội, nhưng kể từ hôm đó thì Minh cố tự vệ sinh thân thể, không để gã đụng vào người mình, chỉ là anh y tá cứ lảng vảng đánh mông trước mặt khiến hắn cảm giác như bị tra tấn.
    Gia Linh vẫn tới thăm hàng ngày nhưng nàng chỉ ở lại một lúc rồi dùng phép thuật ‘ru ngủ’ khiến Minh không thể rời khỏi giường. Tới hôm nay thì vết bỏng trên người đã lành, chỉ còn cánh tay phải chưa bình phục hoàn toàn, cảm thấy khá ổn nên Minh đã bỏ trốn, gọi là bỏ trốn nhưng thật ra là trốn tên biến thái kia thôi, hắn leo lên mái nhà ngồi hóng gió.

    “Phải tìm cách gì chứ cứ mỗi lần đánh nhau lại tự nướng cơ thể mình như vầy thì lỗ nặng...!”

    Nhìn chỗ phỏng từ cổ tay trở lên tới gần bả vai, rồi hắn nhìn xuống chỗ bàn tay sử dụng Hồng Quân Phá Cốt lại không hề hấn gì, Minh thở dài đăm chiêu.

    Nghĩ tới điều gì đó, hắn lấy mảnh Long Nguyên ra xem, vẫn còn sắc tím lung linh nhưng nhạt nhòa hơn hẳn lúc trước, cho thấy chiêu Phá Quân đã lấy một lượng lớn Thần Khí từ mảnh ngọc.

    “Nếu không kịp hồi phục mà xài lần nữa thì thế nào nhỉ?” Minh thầm hỏi, sức mạnh có trong mảnh ngọc tuy là đã yếu đi nhưng một điều kì lạ là nó đang tự hồi phục với tốc độ chậm.

    “Thật sự phải tìm cách…”

    Cả tuần rồi nằm trên giường hắn đã nhớ lại trận chiến đêm đó, tuy là chiến thắng kẻ địch khá dễ dàng chỉ bằng một đấm, nhưng so với lượng Thần Khí đã sử dụng thì lẽ ra sức mạnh phải đạt gấp đôi. Có nghĩa là hắn chỉ dùng được một nửa nguồn Thần Khí, nửa còn lại đã thất thoát khi hắn mất kiểm soát đốt nóng xung quanh, đốt nóng cả chính mình.

    “Khỏe hẳn chưa chàng trai?”

    Minh đang vò đầu bứt tai thì nghe tiếng nói từ sau lưng, giật mình quay lại hắn thấy Gia Thịnh đã đứng đó từ khi nào. Nhìn nét mặt nghiêm nghị của Gia Thịnh, hắn đoán có việc căng thẳng sắp xảy ra.

    “Dạ…cũng tạm ổn rồi ạ!”

    “Tốt, cảm ơn những gì cậu đã làm cho chúng tôi… còn một chuyện ta muốn nói…là về Gia Linh.” Gia Thịnh nói ngắn gọn.

    “Dạ…” Minh hồi hộp, bất cứ ai khi đối diện với bố của gái cũng đều như thế cả.

    “Ta cũng nói thẳng luôn…Gia Linh, cũng chỉ là một cô bé bình thường như bao người khác, nhưng qua những gì đã xảy ra, ta muốn người nó chọn phải có thực lực để bảo vệ được nó…”

    “Con bé còn nhỏ, bản thân cậu cũng còn nhỏ. Và đặc biệt…cậu là VR, tuy khác với những kẻ kia nhưng cậu vẫn là VR, cậu sẽ trở lại một thế giới khác và không quay lại, sẽ không thể ở mãi nơi đây…”

    Minh cũng dùng ánh mắt cương quyết nhìn thẳng Gia Thịnh như một người đàn ông trưởng thành: “Có nhiều điều phức tạp khó thể giải thích, nó cũng là bí mật…nhưng có một điều là cháu sẽ làm tất cả để những ai ở bên cháu đều cảm thấy hạnh phúc…”

    Nhìn Minh vài giây rồi Gia Thịnh gật gù: “Được…vậy hãy chứng minh điều đó…cậu có hai năm để trở nên mạnh nhất có thể…hy vọng lúc đó cậu có thể làm được điều mà ta không làm được.”

    “Hai năm?” Minh khó hiểu hỏi lại.

    “Cũng như cậu vừa nói, có những điều khó có thể giải thích, tóm lại là không chỉ có riêng mình cậu nhắm tới Gia Linh…ta chỉ có thể bảo vệ con bé được hai năm nữa…tới khi nó đủ 16 tuổi thì…” Nói tới đây, Gia Thịnh lặng người nhìn qua hướng khác.

    Minh không hỏi lại, hắn biết, dù Gia Thịnh khiếm tốn nói Gia Linh chỉ là một cô bé bình thường nhưng qua những gì đã xảy ra thì ai cũng thấy cả hai chị em đều là thiên tài, thiên tài phép thuật, và trong cái thế giới loạn lạc này thì thiên tài luôn được săn lùng bởi các thế lực.

    Hai người đàn ông lặng im trong ánh bình minh…



    “Cảm ơn…cảm ơn…cảm ơn…”

    Buổi tối cùng ngày, Minh trở thành nhân vật chính trong bữa tiệc mừng công của làng, tất cả từ trẻ nhỏ đến người già đều tụ họp quây quần bên đống lửa hát hò nhảy múa mừng tai qua nạn khỏi.

    “Vui quá…!” Thằng Quang kè sát bên Minh, hắn đã trở thành thần tượng của nó.

    “Một ngày nào đó em cũng sẽ được như thế này..” Không chờ Minh nói, thằng nhóc hồ hởi khẳng định bản thân.

    Minh cũng chỉ cười cười chứ không nói, hắn biết trong tương lai thằng nhóc có thể vươn xa hơn nữa chứ không chỉ là hộ vệ của làng này. Điều còn lại làm hắn không thể tập trung vào bữa tiệc chính là bóng dáng nhỏ bé của hắn không xuất hiện, dùng Mắt Thần quét tới cả chục lần cũng không thấy.

    “Sao Gia Linh vẫn chưa tới hả em?” Mất kiên nhẫn, Minh phải mở lời hỏi thằng Quang.

    “Em không biết, em đi từ sớm nên không biết, lúc đó chị còn ở nhà…”

    Không thể rời đi nên Minh cứ quanh quẩn ở bữa tiệc mà lòng đầy mong ngóng. Nhưng dường như làng có quy củ riêng, chỉ tầm 10 giờ tới là mọi người đồng loạt giải tán. Mừng rỡ định chạy đi tìm Gia Linh nhưng trưởng làng đã chặn hắn lại.

    “Còn chút việc…nhờ cháu nán lại thêm lúc nữa…”

    “Dạ được…” Minh tiu nghỉu nhận lời.

    Theo chân ông lão tới một ngôi đình giữa làng, khi tới gần Minh nghe được một giọng con gái quen thuộc, giọng của người mà hắn mong chờ cả buổi tối. Mừng đến quýnh quáng, xém chút thì hắn đã mất bình tĩnh mà vọt qua ông lão để xông vào trong.

    “Linh…” Minh gọi, hắn gọi cái tên mà hắn mong chờ khi vừa bước qua cảnh cửa đình.

    “Hihi, anh mệt không? Vào đây…” Gia Linh cười tươi, ánh mắt cô bé cho thấy cũng cùng cảm giác như Minh.

    Tiến về phía chiếc ghế còn trống bên cạnh cô bé, lúc này Minh mới để ý thấy trong căn phòng này không gian rộng lớn hơn hẳn so với kích thước bên ngoài, hắn đã thấy điều này trước đây nên đoán chắc ngôi đình này là một bảo vật phép thuật hoặc đã được yểm chú. Trong phòng còn có Gia Thịnh, trưởng làng và thêm ba hộ vệ khác, đều là những nhân vật trụ cột của làng, tụ họp như vậy chắc chắn là liên quan đến đại sự.

    “Bác Khương vào việc đi…” Một trong ba người hộ vệ nói với trưởng làng, ông lão tên Khương.

    “Chuyện là hôm trước dọn dẹp chiến trường, đống đồ của bọn VR được gom lại một chỗ, tới hôm nay mới chuyển lên kho của làng là nơi đây, thì phát hiện một điều kì lạ, nó liên quan đến phép thuật nên chúng tôi đã mời Gia Linh tới để xem qua…chuyện đột xuất nên đã khiến cô bé lỡ mất bữa tiệc.”

    Trưởng làng Khương nói rõ ràng, lão chỉ tay vào vật đang đặt trước mặt Gia Linh, là vật mà đêm đó Tấn Lực đã liều mình xông tới định lấy lại từ đống đồ của Trọng Trường.

    “Vậy thì có liên quan gì tới cháu?” Minh hỏi.

    “Vì đây là chiến lợi phẩm…” Ông Khương nói lấp lửng nhưng cũng đủ hiểu, rằng đây là chiến lợi phẩm chung nên cần có hắn tham gia quyết định.

    Lúc này Gia Linh lên tiếng: “Vật này gần như là một chìa khóa lẫn bản đồ…trên này được ghi bằng ngôn ngữ phép thuật…nói về một mật đạo gì đó với biểu tượng…” Nói tới đó thì cô bé ngừng lại, ngón tay nhỏ bé vẽ lên không trung một biểu tượng lạ.

    “Đó là…đó là…ấn hiệu nhận biết của…Mạc sư…!” Cả ba người hộ vệ đồng thanh nói, nét mặt ngạc nhiên. Riêng Gia Thịnh và trưởng làng quay sang nhìn nhau rồi thở dài nặng nhọc.

    “Mạc sư?”

    Minh quay sang hỏi Gia Linh, cô bé khẽ gật đầu nhưng lại hướng ánh mắt sang trưởng làng, ý muốn nhường cho ông lão nói, vì lão là người tường tận nhất.

    “Trong niên giám của làng, có một cuốn nói về một đại Pháp sư nổi danh lừng lẫy, một trong những người hiếm hoi có thể phủ khắp nhân gian bằng phép thuật của mình.”

    Ánh mắt của trưởng làng đày niềm kính trọng và tự hào, nhưng trong đó cũng có phần bi thương, ông nói tiếp: “Có nhiều lời đồn đại về năng lực của người nhưng có một khả năng mà không ai khác có được, đó là người duy nhất sở hữu cả mặt trăng…người là Mạc Tử đại pháp sư!”




    PS: Chương hơi ngắn vì để cho chương sau liền mạch...các bác xem đỡ :p:p:p
     
  7. appleman

    appleman Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    5
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    1
    Lôi cuốn và hấp dẫn. Cố lên tác giả.
     
    trymnhocongcong thích bài này.
  8. mixataraxacutara

    mixataraxacutara Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    11
    Đã được thích:
    8
    Điểm thành tích:
    1
    Cố lên. Có khi bác ra đc 50chap thì sờ lây sẽ ra chap 12 nũ thần cho ae xem
     
    trymnhocongcong thích bài này.
  9. levanhai92

    levanhai92 Biết Quay Tay Verified
    37/57

    Bài viết:
    106
    Đã được thích:
    34
    Điểm thành tích:
    37
    Bên 12 nt main đã chén mẹ nó chưa bác
    Trc đọc mà về sau lan man nhiều quá nên drop giờ k biết nội dung thế nào
     
  10. mixataraxacutara

    mixataraxacutara Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    11
    Đã được thích:
    8
    Điểm thành tích:
    1
    Chưa bác ơi nay nó đi xa lắm rồi mà bác sờ lây bỉm sữa ko tăng chap đc.
     
  11. trymnhocongcong

    trymnhocongcong 12.7cm The VIP
    287/339

    Bài viết:
    1,763
    Đã được thích:
    1,856
    Điểm thành tích:
    287
    Dương xơi Diễm rồi nhé bác, chỉ là chịch mà không nhận ra nhau thôi. Lúc ở chiến trũờng lê mạc ấy, Liêu Thiên Ý là Diễm cải trang đó.
     
    betapchoim thích bài này.
  12. Xem_chùa

    Xem_chùa Biết Quay Tay Verified
    7/57

    Bài viết:
    101
    Đã được thích:
    44
    Điểm thành tích:
    7
    Hay.mình nhớ ông ấy bán trăng rồi mà:eek:
     
    trymnhocongcong thích bài này.
  13. cường lion

    cường lion Chơi gái lần đầu Verified
    37/57

    Bài viết:
    278
    Đã được thích:
    137
    Điểm thành tích:
    37
    Nói cái ra chap luôn. Được. Like!!!!!
     
    trymnhocongcong thích bài này.
  14. mixataraxacutara

    mixataraxacutara Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    11
    Đã được thích:
    8
    Điểm thành tích:
    1
    Lúc đó nó có biết đâu, 2 người đều ko biết. Ko tính là "luận loan" đc
     
    trymnhocongcong thích bài này.
  15. Pigbird

    Pigbird Biết Quay Tay Verified
    37/57

    Bài viết:
    111
    Đã được thích:
    29
    Điểm thành tích:
    37
    Đã bán được đâu. Đang chào hàng mà. Bao nhiêu năm r. :D:D:D
     
    trymnhocongcong thích bài này.
  16. Xem_chùa

    Xem_chùa Biết Quay Tay Verified
    7/57

    Bài viết:
    101
    Đã được thích:
    44
    Điểm thành tích:
    7
    Ờ mình đã sai. Cứ tưởng sau bao nhiêu năm ông đã bán được rồi chứ. Chắc phải cho ông học đa cấp rồi cắt ra chia phần mà bán quá:rolleyes::rolleyes::rolleyes::rolleyes::rolleyes::rolleyes:
     
    Pigbird and trymnhocongcong like this.
  17. Pigbird

    Pigbird Biết Quay Tay Verified
    37/57

    Bài viết:
    111
    Đã được thích:
    29
    Điểm thành tích:
    37
    Tại ổng kém. Đăng lên đây kiểu gì cũng tranh nhau mua. Nghe nói chị Hằng ngon lắm. Ở đây lại toàn dâm tặc. :p:p:p
     
    trymnhocongcong thích bài này.
  18. betapchoim

    betapchoim Mất Trinh Verified
    37/57

    Bài viết:
    190
    Đã được thích:
    149
    Điểm thành tích:
    37
    Tờ rim ơi cố gắng đều chap chút a ae đỡ ngáo... thank very ...
     
    trymnhocongcong thích bài này.
  19. trymnhocongcong

    trymnhocongcong 12.7cm The VIP
    287/339

    Bài viết:
    1,763
    Đã được thích:
    1,856
    Điểm thành tích:
    287
    Chương 26: …


    Minh nheo mày nghĩ ngợi, cái tên Mạc Tử này hắn cũng đã từng biết đến trong môn Văn khi còn đi học, nhưng thời 2069 học sinh có thể tự chọn môn học và nội dung môn học nên hắn cũng như bao học sinh khác chỉ chọn tìm hiểu các tác phẩm kinh điển, như truyền thuyết thì có 12 Nữ Thần, hiện đại thì có Sói Săn Mồi hay trường phái tương lai như Thế Giới Phép Thuật. (Ngẫu hứng tự bóp bím nâng bi, các bác thông cảm J)

    “Đừng nói là anh không biết đến Mạc sư nhé…!” Thấy điệu bộ của Minh, Gia Linh nghi hoặc hỏi.

    “À…thì có nghe qua, nhưng mỗi người nói mỗi nguồn tin khác nhau nên anh cũng không rõ lắm!”

    Thấy vậy, trưởng làng thở dài nói tiếp: “Tiếc là người không có hậu nhân nên truyền thừa để lại là kho tàng quý giá đối với tất cả, nhưng không phải ai cũng tìm được, không phải ai tìm được cũng trở nên mạnh mẽ… Hơn một trăm năm qua những kẻ tìm được di tích của người chỉ đếm trên đầu ngón chân…có kẻ mạnh lên nhưng cũng có kẻ tán gia bại sản… ”

    Tới lúc này thì Minh lại gãi đầu ngẩn người nhìn ông lão với gương mặt khó hiểu: “Ủa…không phải sau năm 2012 thì mới xuất hiện phép thuật và Khí lực hay sao ông?”

    “Hừm, cháu đúng là…từ thế giới khác tới mà…”

    Bỏ dở câu nói khiến Minh càng thêm tò mò, hắn cảm thấy như việc hắn không biết là một điều hết sức nực cười tới mức người ta còn không thèm giải thích.

    “Lẽ nào những gì giới thiệu về game ở thế giới ngoài kia không đúng như thực tại trong này?”

    Minh thầm hỏi rồi lắc đầu cho qua, quay mặt nhìn xuống món đồ vật liên quan đến Mạc sư đang đặt trên bàn. Nhưng ngay lập tức hắn trợn mắt, gương mặt từ ngu ngơ khó hiểu chuyển sang bất ngờ khiến những người còn lại trong phòng tưởng rằng Minh phát hiện ra điều gì trên món đồ vật kia. Nhưng sau cái trợn mắt kéo dài tới hai giây thì hắn quay lại cực nhanh nhìn ra cửa, mọi người cũng nhìn theo, bên ngoài vẫn là ánh đèn tuần tra của những hộ vệ.

    Lại thêm hai giây nhìn chằm chằm ra cửa, Minh dựng lông khẽ run, cảm giác quen thuộc mà từ khi vào thế giới này hắn chưa được trải nghiệm lại, đó là cảm giác sợ ma, cái sợ mà tới năm 2069 vẫn còn tồn tại.

    “Có chuyện gì vậy anh Minh?”

    Nghe tiếng Gia Linh hỏi, Minh giật mình quay lại, đôi mắt tròn long lanh với vẻ mặt dễ thương khiến Minh giảm bớt cảm giác kia, hắn cười gượng cho qua vì không xác định được. Lúc nãy, trong khoảnh khắc cực ngắn khi quay mặt nhìn xuống bàn, Minh đã thấy bóng một cô gái trẻ lờ mờ ở bên ngoài, ngay chính giữa cửa đang nhìn vào trong này. Điều khiến hắn bị delay 2s lần 1 là vì cô gái dường như bay là đà trên mặt đất chứ không phải đứng trên đất, đặc biệt hắn không thấy hai bàn chân của cô gái, còn lần delay thứ 2 là vì không thấy cô gái đó đâu nữa dù đã dùng Mắt Thần quét bằng mọi chế độ.

    “Không có gì, chắc tại anh hoa mắt…”

    Minh cười hề hà cho qua, mọi người cũng không để tâm vì nghĩ rằng hắn bị thương chưa lành, chỉ có một mình Gia Thịnh là khẽ chau mày trước biểu hiện của Minh, vì khi nãy hắn cũng như Minh, cũng đã thấy cô gái không chân đó…

    “Thôi vào chuyện chính, đây là tất cả những gì thu được từ ba tên kia, cháu là người có công lớn nhất nên…cháu cứ lấy tùy ý.”

    Ông trưởng làng nói rất kín kẽ, lão cũng muốn làng mình được hưởng một chút nhưng lại không nói thẳng. Minh biết, hắn cũng không cần gì nhiều, chỉ chọn vài thứ mà khi giao đấu chưa thấy bọn chúng sử dụng, còn lại tặng hết cho làng khiến ông lão và ba hộ vệ mừng rơn. Có được những trang bị này, tuy chỉ là Hạ phẩm và vài món Trung phẩm nhưng so với những gì người làng đang có thì rất quý giá, có thêm bảo vật đồng nghĩa với lực lượng hộ vệ sẽ vững chắc hơn.

    “Còn cái này…”

    Minh cầm món đồ còn lại, cũng là món đầu tiên được nói tới, một vật hình tròn dẹt với một mặt là màu đen, mặt còn lại màu vàng nhạt, tượng trưng cho mặt tối và mặt sáng của mặt trăng.

    “Cái này…em không biết cách sử dụng, nhưng nó đang có hiệu ứng, giống như…giống như nói rằng thứ này đang ở đúng địa điểm…” Gia Linh nhận lấy món đồ, nàng tập trung dịch lại những chữ viết loằn ngoằn trên nó mà cô bé nói là ngôn ngữ phép thuật.

    “Vậy là ở đây có dấu tích của Mạc sư?”

    Nghe Minh hỏi, trưởng làng, Gia Thịnh và hộ vệ lại nhìn nhau như hội ý, rồi ông lão lên tiếng: “Có một chuyện, lẽ ra là bí mật không được tiết lộ vì an nguy của dân làng, nhưng lần này thì khác… Tuy ngôi làng này không phải từng là nơi ở của Mạc sư hay nơi người đi qua, nhưng là nơi được chọn để che giấu một thứ có liên quan đến người… đó là lầu Ông Hoàng!”

    “Trước đây cũng có nhiều kẻ tới làng để tìm cánh cổng nhưng chưa ai tìm thấy, bọn chúng nghĩ rằng cánh cổng được đặt ở đâu nó trong ngôi làng này nên nhiều lần ngôi làng đã bị cày tung lên để kiếm cánh cổng, đúng là như vậy nhưng chúng nào có biết chỉ cần ở trong khu vực của làng là có thể mở được…” Gia Thịnh lên tiếng.

    “Chúng không biết cách và cũng không đủ sức để mở phong ấn…” Trưởng làng nói tiếp.

    Nghe tới đây, Minh đoán rằng có thể ông lão và Gia Thịnh đã từng đến đó, nhưng hắn không hỏi họ mà quay sang hỏi Gia Linh:

    “Em có biết cách mở không?”

    “Cái này…ủa…”

    Gia Linh định nói rằng ‘em không biết’, nhưng còn chưa nói hết câu thì món đồ kia có biến chuyển, nó khẽ rung nhẹ rồi tỏa sáng. Ngỡ ngàng vì chưa làm gì mà nó đã tự kích hoạt nhưng Gia Linh nhanh chóng nhận ra vấn đề, cô bé hướng mặt đang tỏa sáng vào tường, một luồng sáng nhẹ chiếu ra in hình một cánh cửa trên bức tường cũ kĩ.

    “Đây là…lối vào…” Gia Linh mừng rỡ reo lên.

    “Mình vào đó được không?” Mỉnh hỏi, hắn tò mò muốn biết bên trong có gì.

    “Vào được nếu cậu có thể nhìn thấy hình cánh cửa đó…”

    Trưởng làng nói khiến Minh và Gia Linh khó hiểu quay lại, lão nói tiếp: “Nghĩa là ai không thấy hình cánh cửa trên tường kia thì không vào được…”

    Hai người trẻ lại ngơ ngác nhìn nhau, không ai để ý thấy Gia Thịnh dường như đang đứng ngồi không yên, mồ hôi đã lấm tấm trên trán hắn.

    “Tôi ra ngoài vệ sinh chút...” Gia Thịnh đứng dậy bước ra cửa.

    Mọi người nhìn theo, nhưng còn thứ khác hấp dẫn hơn nên quay lại với cánh cửa.

    “Vậy…tụi con vào…” Minh cũng nói lấp lửng như hỏi ý, vì không còn ai khác nữa nhìn thấy.

    “Được…nhưng…phải cẩn thận…” Trưởng làng quyết định, lão cũng đắn đo, ngôi làng nhiều lần bị tấn công cũng chỉ vì nó, nhưng chưa bao giờ lão có ý định chỉ dẫn cho kẻ khác vì sợ rằng cả làng sẽ bị trúng nguyền từ nó. Nhưng lão cũng mong có ai đó chấm dứt nó để từ nay về sau ngôi làng không còn bị người ta dày xéo nữa. Lần này lão đánh cược vào hai đứa trẻ kia, mong rằng chúng trở lại an toàn và đem lại bình an cho ngôi làng.

    Minh và Gia Linh cùng gật đầu, cả hai hít một hơi thật sâu rồi bước tới bức tường, tấm thẻ kia vẫn lơ lửng trên không chiếu sáng. Dù muốn làm người tiên phong mở đường cho người đẹp nhưng Minh không biết phép thuật, đành để cho Gia Linh đi trước. Cô bé đưa bàn tay lên chạm vào bức tường cảm nhận rồi quay lại nhìn Minh, khẽ gật đầu ra hiệu rồi bước vào. Những tưởng sẽ bị dội lại u đầu mẻ trán nhưng cơ thể Gia Linh như chìm vào trong bức tường, biến mất, Minh gấp gáp bước theo ngay vì sợ vào trong sẽ lạc mất cô bé.

    “Không…”

    Gia Thịnh xồng xộc chạy vào hô lớn, nét mặt hốt hoảng tột độ, nhưng chỉ thấy Minh đã chìm nửa người vào trong, hắn gào lên: “Không được quay về mà phải đi tới cuối cùng…”


    PS: Lại một chương ngắn nữa, tự dưng viết nó lòi ra đoạn này ngoài dự tí[email protected]@
     
  20. betapchoim

    betapchoim Mất Trinh Verified
    37/57

    Bài viết:
    190
    Đã được thích:
    149
    Điểm thành tích:
    37
    Thank thớt...
     
Đang tải...
Similar Threads Diễn đàn Date
Thế Giới Thần Thoại Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 31/7/18
Khi Vương giả trở về thế giới hiện đại Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 3/7/17
Thế giới ảo Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 9/1/16
THẾ GIỚI LOÀI VẬT "ST" Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 17/8/14
THẾ GIỚI LOÀI VẬT Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 8/10/12