1. Hiện tại có nhiều bạn ko nhận được Email kích hoạt từ hệ thống, BQT đã rà soát và thấy đa số các trường hợp này dùng GMAIL. Trong thời gian chờ khắc phục, các bạn có thể tạm dùng các email khác để đăng ký và nhận email kích hoạt ( Yahoo, hotmail,....). Xin cảm ơn
    Dismiss Notice

Thiên Tru Biến

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi borochu, 11/5/17.

  1. borochu

    borochu Biết Quay Tay Verified

    Bài viết:
    102
    Đã được thích:
    740
    Nhân vật chính xuyên vào dị giới, cơ duyên xảo hợp đạt được vô thượng thần công có thể thay hình đổi dạng, thiên biến vạn hóa. Từ nay hắn thỏa sức tung hoành thiên hạ, tiếu ngạo hồng trần!
    *Lời tác giả: truyện đầu tay không khỏi có nhiều sai sót. Xin quý độc giả niệm tình tha thứ, góp ý lịch sự nhẹ nhàng ^_^



    Mục lục chương:



     
    Last edited by a moderator: 20/7/17
    Đang tải...

    Similar Threads Diễn đàn Date
    Thiên Địa VR [Viễn Tưởng] Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 16/9/17
    Tổng hợp truyện Femdom (Biến thái nặng- đừng đọc) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 14/7/17
    Gia Sư Biến Thái Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 27/4/17
    CON ĐĨ NHỎ BIẾN THÁI (BDSM MẠNH) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 7/5/16
    Kẻ biến thái ! Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 12/10/12

  2. borochu

    borochu Biết Quay Tay Verified

    Bài viết:
    102
    Đã được thích:
    740
    Chương 1: Thiếu niên hàng lâm
    Cài Đặt Sau
    Trailer Thiên Tru Biến

    “Bổn vương sinh năm Ất Dậu, nhằm ngày Dần, tháng Tí năm Triều Tông thứ 13, họ Lăng, tên Túc, tên chữ là Hiệu Hiền, là con trai thứ 13 của Thanh Hiền Vương Lăng Ngọc. Lúc bổn vương xuất thế, có dị tượng đản sanh, mây lành bay vào nhà. Từ nhỏ bổn vương đã nổi tiếng thông tuệ. Một tuổi đã biết nói cười, ba tuổi đã làu thông kinh sử, năm tuổi bắt đầu tu tập Trường Sinh công. Năm 15 tuổi thành tựu thần công, được xưng tụng là “Vân Linh đệ nhất thiên tài”, được sắc phong là Trí Võ Vương. Danh tiếng bất tận, vinh quang không kể đâu cho xiết.
    Chẳng ngờ trong một lần bổn vương bế quan tham ngộ, kẻ thù tìm đến cửa, tàn hại gia can, không những vậy còn ám toán khiến bổn vương tàn phế, tu vi đại giảm. May là có người cận vệ xả thân cứu giá, bổn vương mới thoát thân, nhưng từ bấy giờ đã mất đi tung tích của thê nhi. Nuốt huyết lệ vào lòng, bổn vương lao vào khổ luyện, hòng mong có ngày báo cho xong thù. Trải qua thiên tân vạn khổ, chịu đủ cay đắng ghẻ lạnh của thế gian, một lần nữa bổn vương luyện được thần công. Nhưng khi bổn vương tìm đến kẻ thù để rửa hận thì hỡi ôi, mới nhận ra bấy lâu nay, vì cứu mạng ta mà thê tử đã cam nguyện hiến thân cho hắn, không những vậy nhi nữ của ta còn nhận giặc làm cha. Công lực của hắn vẫn hơn ta một bậc, nên một lần nữa, ta lại bị đánh bại, lại phải nhờ thê tử đứng ra van cầu, lưu cho ta mạng sống.
    Bao đau đớn, khuất nhục nén dồn, một lần nữa ta lại khổ tu, quyết tâm báo hết oán cừu. Tiếc thay, trời không chiều lòng người, thương tích tích tụ nhiều năm dần dần bộc phát, khiến ta gục ngã. Nay còn chút hơi tàn, ta quyết ý truyền lại hết y bát cho người hữu duyên, những mong một ngày, ngươi có thể giúp ta đánh bại hắn, giải cứu thê tử ta, đồng thời cho nữ nhi của ta biết chân tướng sự thật. Có vậy, bổn vương mới được an lòng, ngậm cười nơi chín suối, còn bằng không, ta có chết cũng không siêu sanh!
    Nhớ lấy, khi nào luyện thành thần công thì hẵng tìm đến kẻ thù chứ đừng nóng vội mà hại đến thân. Kẻ thù của bổn vương là…”
    ……….
    Cảnh nội Vân Lai quốc, Huyền Tôn lục địa, Thiên Huyền Tinh.
    Ầm ầm!
    Tiếng sấm đột ngột vang lên giữa trời đêm khiến Lâm Hoàng giật mình tỉnh dậy giữa cơn mơ.
    Hắn cười khổ, quệt trán lau mồ hôi. Đây không biết đã là lần thứ mấy hắn nghe thấy tiếng nói đó trong giấc ngủ. Điều kỳ quái là, hầu như cứ cách vài ngày, khi hắn bắt đầu đi vào giấc mộng, thì tiếng nói đó lại vang lên trong đầu, kể về câu chuyện bi thương của người tự xưng là “Trí Võ vương” đó. Giọng điệu trầm buồn, nửa như tự sự, nửa như than oán, đôi khi lại chất chứa căm hờn, khiến cho hắn luôn luôn mang một nỗi buồn man mác khi tỉnh giấc. Đúng ra, đó cũng là sự đồng cảm mà ra.
    Tại sao một thiếu niên mới tuổi 15-16 như hắn lại có thể có sự đồng cảm với câu chuyện của một người đàn ông đã dày dạn sương gió?
    ……..
    Nguyên lai, hắn cũng không phải là người của thế giới này.
    Nơi hắn sinh ra và lớn lên, được gọi là địa cầu. Là một hành tinh trong Thái Dương hệ.



    �i


    Bản thân hắn cũng chẳng phải là một thiếu niên, mà là một người đàn ông đã trên 40 tuổi, tên thật là Lâm Vinh Hoàng, người nước Nam.
    Kiếp trước (tạm gọi như thế) hắn là một doanh nhân thành đạt, một hình mẫu đàn ông lý tưởng trong mắt bao người. Sinh ra trong một gia đình bần hàn, dưới đáy xã hội, từ nhỏ hắn lập chí vươn lên, thoát khỏi cảnh nghèo nàn túng quẫn. Bằng vào một cái đầu khôn ngoan, nhạy bén, cộng thêm giỏi luồn lách, biết nắm bắt thời cơ, hắn nhanh chóng tạo dựng mối quan hệ với các nhân vật chóp bu trong nền kinh tế. Chưa kể trời sinh hắn một ngoại hình ưa nhìn, rất hấp dẫn với người khác giới, nên hắn luôn được ưu ái khi làm việc với các nữ doanh nhân, kể cả các “quan bà”, vợ các “quan lớn”, cũng không ngoại lệ.
    Công việc kinh doanh ngày một thăng tiến, vợ đẹp con ngoan, nhà cao cửa rộng, tưởng như không gì có thể làm hắn hài lòng hơn. Nhưng rồi, hắn vướng phải một sai lầm tai hại, sai lầm lớn nhất cuộc đời hắn: bước chân vào quan lộ. Hóa ra, nhà đẹp lầu cao, siêu xe, hay những cuộc vui chơi bên các người đẹp, những lần du hí nơi trời tây, tiêu pha thả cửa…đã không còn đủ thỏa mãn hắn. Cái hắn muốn bấy giờ là quyền lực. Cái hắn muốn là vị thế để người người người phải kiêng nể, e dè, hòng bù đắp lại những tủi hổ, thiệt thòi thuở bé thơ. Chưa kể, một khi đã có quyền lực trong quan trường, thì công việc kinh doanh của hắn cũng sẽ vô sự tự thông, có khi còn thuận lợi hơn bây giờ.
    Thế nhưng chốn quan trường nào phải trò đùa, những mối quan hệ, vây cánh…còn phức tạp, rắc rối gấp chục lần so với thương trường. Bản thân hắn dù đã lường trước khó khăn, nhưng rốt cuộc cũng không đứng vững. Hắn bị “chụp mũ”, quy kết cho nhiều tội danh nghiêm trọng. Gia đình tan nát, vợ con ly tán, còn hắn đánh hơi được nguy hiểm nên đã kịp lên đường tẩu tán trước khi bị tống vào nhà giam.
    Tuy nhiên, không may cho hắn, hay có thể nói là “thiên bất dung gian” (dù bản thân hắn có thật sự “gian” hay không thì chỉ có ông trời biết), trên đường bôn tẩu, chiếc xe chở hắn gặp nạn lao xuống vực, toàn bộ người trên xe đều tử nạn.
    ……..
    Khi hắn tỉnh lại, thì phát hiện mình đã “đầu thai”, hay nói đúng hơn, là ký ức, tâm trí của hắn đã chuyển tiếp vào đầu một thiếu niên 15 tuổi tên Lâm Hoàng.
    Thế giới này không có tên gọi chung, chỉ biết, nơi hắn ở là một làng chài nhỏ ven biển Đông Hải, thuộc Vân Lai đế quốc, đại lục Huyền Tôn. Tương tự như cố hương của hắn là nước Nam ở lục địa Á Âu. Về văn hóa, văn minh nơi đây cũng mang đậm màu sắc Châu Á thời cổ, với các công trình, đền đài kiến trúc, hệ thống giáo dục, sinh hoạt…đậm tính Á Đông.
    Bản thân Lâm Hoàng kiếp này là trẻ mồ côi, được một vị thầy lang nhặt được trong khe núi rồi mang về nuôi nấng từ nhỏ. Khi còn bé, hắn nghe kể rằng, lần đó ông lên rừng hái thuốc. Khi vừa đến chân Cẩm Sơn, thì bỗng dưng nghe có tiếng trẻ khóc. Ông tò mò, bèn tìm kiếm xung quanh thì phát hiện một đứa bé sơ sinh còn đỏ hỏn đang nằm trên phiến đá. Trên người bé chỉ quấn chiếc tã lót, cổ đeo vòng ngọc có khắc chữ “Hoàng”.
    Đau đớn là, lúc ông phát hiện, thì gương mặt bé đã bị dã thú cắn nát, tuy mắt, mũi, miệng, ngũ quan còn đủ cả, nhưng một phần da và cơ mặt bé đã bị tàn phá nghiêm trọng, không thể cứu chữa. Động lòng trắc ẩn, ông mang bé về chăm sóc, nuôi dưỡng.
    Vốn sống cô đơn, nên ông xem bé như con đẻ, dốc lòng truyền dạy y thuật, lại đặt tên là “Hoàng” theo chữ ghi trên ngọc bội, cho theo họ ông là họ Lâm. Đứa bé đó chính là Lâm Hoàng sau này.
    Lâm Hoàng bản tính thật thà, chất phác, do ảnh hưởng của vết thương thuở bé, nên trí tuệ chậm chạp, ngu đần. Mãi đến năm 10 tuổi mới biết đọc chữ, hằng ngày phụ giúp cha nuôi hái thuốc, bắt mạch, chẩn bệnh…cho dân làng. Cũng may người dân nơi đây thuần hậu, chân chất, xung quanh 20 dặm lại không có thầy lang, nên họ rất mực tôn trọng cha nuôi hắn. Nhờ đó mà hắn cũng không chịu cảnh bị khinh nhờn, hiếp đáp.

    Nhưng rồi, thời gian yên ấm không được bao lâu. Năm Lâm Hoàng được 12 tuổi, cha nuôi hắn lên núi hái thuốc chẳng may bị trượt chân té xuống vực, gãy xương. Ông được dân làng phát hiện đem về cứu chữa, tuy tạm giữ được tánh mạng nhưng phải nằm một chỗ. Oái ăm là, trong làng ngoài ông thì không còn thầy lang nào khác, còn đứa con nuôi Lâm Hoàng lại ngờ nghệch, ngu si, chỉ biết hái thuốc và xử lý các bệnh nhẹ, nên vết thương của ông bị nhiễm độc, rồi lớn dần, ông qua đời chỉ vài tháng sau đó. Dân làng thương tình, góp tiền chôn cất ông đàng hoàng, sau đó thay nhau cưu mang đứa con đần độn của ông. Mà họ có ngờ đâu, năm Lâm Hoàng 15 tuổi, ngay giữa đêm đang ngủ thì bị sét đánh trúng, từ đó mà ký ức, tâm trí của Lâm Vinh Hoàng thời hiện đại bắt đầu tiếp quản thân xác hắn…
    ………
    Lâm Hoàng vớ tay lấy chiếc giỏ trúc treo trên cửa, sau đó bước ra ngoài, khóa cửa lại, cất bước thẳng hướng chân núi, lúc này trời vẫn còn sớm.
    Đã 6 tháng kể từ ngày hắn đầu nhập vào thế giới này. Tâm tình hắn cơ bản đã hòa nhập vào nơi đây. Cái thế giới này, theo những gì người trong làng kể cho hắn, rộng lớn vô ngần. Vân Lai đế quốc nơi hắn ở, diện tích tính theo đơn vị thời nay thì đến hơn 3 triệu km2, nhân khẩu hơn trăm triệu người. Nếu đặt ở thời hiện đại thì có thể xem là một nước lớn rồi. Nhưng ở thế giới này, chỉ riêng Huyền Tôn lục địa thì có đến vài chục quốc gia như vậy. Vân Lai đế quốc chỉ được xem là quốc gia tầm trung mà thôi. Còn ngoài Huyền Tôn lục địa ra, còn có đại lục, lục địa nào khác không, rộng lớn đến đâu thì dân làng không thể biết. Cả đời họ nhiều khi còn chưa bước ra khỏi cổng làng nửa bước, nên họ chỉ biết đến thế là cùng.
    Cái thế giới này còn có một điểm đặc sắc, đó là “tu luyện giả”. Theo những gì Lâm Hoàng nghe được từ dân làng, thì tu luyện giả là những người có phép phi thăng độn địa, dời non lấp biển, không gì không làm được. Trong mắt họ, đó là những bậc chí cao, thần tiên mà cả đời họ chẳng dám mơ tưởng tới. Riêng Lâm Hoàng khi nghe họ miêu tả về tu luyện giả thì chỉ nửa tin nửa ngờ. Bản thân hắn là người hiện đại, nên đối với những lời đồn đại này ít nhiều cũng có sức miễn dịch.
    ……..
    Buổi sáng sương sớm, không khí khá mát mẻ trong lành. Lâm Hoàng sải bước đi trên thông đạo hướng về Cẩm Sơn. Cẩm Sơn là ngọn núi cao nhất trong 10 dặm xung quanh, địa thế núi tuy hiểm trở, nhiều dốc đứng, nhưng bù lại dược thảo mọc nhiều, lại có nhiều cây thuốc quý, nên lúc trước cha nuôi và hắn vẫn vào đây hái thuốc mỗi ngày.
    Lâm Hoàng vốn trí năng chậm chạp, nhưng dưới sự tận tình dạy dỗ của người cha nuôi, hắn vẫn có khả năng phân biệt và hái lượm nhiều loại dược liệu. Do đó, trước khi bị nhập thể, hằng ngày hắn lên núi, hái ít dược liệu đắp đổi với dân làng kiếm sống qua ngày. Việc làm này vẫn được duy trì sau khi Lâm Vinh Hoàng đã nhập vào thân xác hắn.
    Đường từ gian nhà tranh nhỏ của Lâm Hoàng đến Cẩm Sơn có băng qua một con suối nhỏ. Nước suối trong lành, mát ngọt vô cùng. Tâm tình sảng khoái, Lâm Hoàng vốc vài ngụm nước suối để rửa mặt và giải khát.
    Ánh nắng dìu dịu buổi sáng chiếu rọi, phản chiếu gương mặt hắn trên con suối. Đó là một gương mặt xấu xí đến mức nhiều người phải giật mình nếu lần đầu tiếp xúc. Một bên má trái của hắn bị lõm vào, chỉ để lại một lớp da sần sùi, nham nhở. Từ mắt phải cho đến trán của hắn cũng có một vết sẹo dài lâu ngày đã lên da. Đây là hậu quả của việc bị dã thú cắn xé khi xưa. Dù cha nuôi đã cứu được tính mạng hắn, nhưng ông vô pháp giúp hắn chữa trị được gương mặt. Thật lòng mà nói, hắn có diện mạo khá thanh tú. Mũi cao, lông mày rậm, nếu không có những nét tàn phá như tờ giấy trắng bị người ta vẽ nguệch ngoạc những vết mực đen, thì chắc chắn hắn là một mỹ nam tử, đáng tiếc…
    Suốt cả thời thơ ấu, dù tâm trí ngờ nghệch, nhưng hắn đã ý thức được diện mạo đáng sợ của mình. Những đứa trẻ trong làng đều dè bỉu, xa lánh hắn. Nếu không vì cha hắn là thầy lang duy nhất trong làng thì hắn đã không tránh khỏi cảnh bị hiếp đáp, bắt nạt. Tuy nhiên, cũng có những người tốt, luôn đối xử khoan hòa với hắn…
     
  3. biga4545

    biga4545 Còn Bú Sữa Mẹ

    Bài viết:
    5
    Đã được thích:
    1
    Có cảnh nóng k
     
  4. borochu

    borochu Biết Quay Tay Verified

    Bài viết:
    102
    Đã được thích:
    740
    THIÊN TRU BIẾN
    Chương 2: Đẹp tựa thiên tiên
    Trước Cài Đặt Sau
    Trailer Thiên Tru Biến

    _ Lâm đại ca! Lâm đại ca!
    Giọng nói trong trẻo như chuông bạc vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn. Lâm Hoàng mỉm cười, không cần quay đầu lại hắn cũng biết đó là ai.
    Từ đằng xa, có hai bóng người đang rảo bước tiến về phía hắn. Đó là một trung niên nam tử và một thiếu nữ tuổi chừng 14-15. Người đàn ông tuổi chừng 40, da ngăm đen, chắc nịch, hai tây gân guốc, là điển hình của dân lao động. Thiếu nữ dáng người nhỏ nhắn, xinh đẹp rạng ngời. Nàng mặc chiếc váy làm nông màu xanh đã lấm tấm đốm bạc, tóc đen thướt tha, da thịt mịn màng nõn nà như mỡ đông. Tuy mặc quần áo nông phu nhưng không che được hết nét thanh xuân rạng ngời của nàng. Tuy quanh năm vất vả, phụ giúp cha mẹ công việc đồng áng, nhưng da dẻ nàng vẫn trắng mịn, mơn mởn như trái cây sắp chín mọng chờ người tới hái.
    _ Khúc bá! Ngọc Lan! Buổi sáng vui vẻ!
    Lâm Hoàng nhoẻn miệng cười đáp lời.
    _ Lâm đại ca, huynh lại lên núi hái thuốc buổi sớm à!
    Âm thanh dịu ngọt của thiếu nữ lại vang lên, nàng cười để lộ hàm răng trắng như ngọc.
    _ Lâm tiểu ca, buổi sáng mạnh khỏe!
    Khúc bá cũng cất tiếng chào, nở nụ cười hàm hậu.
    Đây chính là một trong những người luôn đối xử tốt với Lâm Hoàng. Khúc bá, tên thật là Khúc Du, và con gái Khúc Ngọc Lan, còn cả Khúc mẫu nữa. Nhà họ cách nhà Lâm Hoàng cũng không xa. Lâm Hoàng nghe kể, nhiều năm trước, Khúc bá bị rắn độc cắn trọng thương, may nhờ cha nuôi hắn tận tình cứu chữa nên mới giữ được tính mạng. Từ đó gia đình Khúc bá luôn mang ơn cha nuôi hắn. Khi cha nuôi hắn qua đời, ông cũng là một trong những người mạnh tay quyên góp, giúp cha nuôi được mồ yên mả đẹp.
    Bản thân Khúc Ngọc Lan từ bé đã thân thiết với Lâm Hoàng. Tâm địa nàng thiện lương, không những không ghê sợ diện mạo của hắn, mà còn thương cảm, thường xuyên bênh vực khi hắn bị người dè bỉu. Hằng ngày, nàng phụ mẹ ở nhà thêu thùa may vá, khi cần thì cũng theo cha lên nương làm rẫy. Năm nay nàng vừa tròn 14 tuổi, thời đại này là đã đến tuổi cập kê, lại xinh đẹp, nhu mì nên trong làng có biết bao thanh niên dòm ngó, đánh tiếng, cậy nhờ mai mối nhưng nàng vẫn chưa ưng thuận một ai, viện lý do tuổi còn nhỏ, chưa dám nghĩ tới chuyện chung thân đại sự.
    _ Lâm đại ca, gần đây…gần đây muội thấy huynh lạ lắm!
    Khúc Ngọc Lan bất ngờ lên tiếng.
    Lâm Hoàng thoáng ngạc nhiên, sau đó mỉm cười đáp lại:
    _ Ngọc Lan thấy có gì lạ, có thể cho huynh biết không?
    _ Muội cũng không biết nói thế nào…nhưng dường như…gần đây huynh ăn nói rất khúc chiết, rành mạch…đặc biệt là, đôi mắt huynh trông rất sáng, tinh minh, lanh lẹ hơn ngày xưa nhiều…thôi chết, muội xin lỗi! Muội không có ý nói là huynh ngày xưa rất ngờ nghệch….


    Khúc Ngọc Lan đỏ mặt lúng túng, vội vàng lên tiếng phân bua.
    Khúc bá cười, quát: “Nha đầu này, nói năng hàm hồ gì thế! Lâm tiểu ca vẫn là Lâm tiểu ca chứ có là ai khác đâu!”
    Lâm Hoàng cũng cười xòa, nói: “Chắc tại gần đây Ngọc Lan ít gặp huynh nên thấy khác lạ thôi mà”, nhưng trong lòng thì âm thầm khen ngợi nàng, không ngờ tiểu cô nương tuổi còn nhỏ nhưng tâm tư rất thông minh, nhạy bén. Quả thật hắn đã thay đổi rất nhiều so với trước kia, nhưng do hằng ngày, hắn ít tiếp xúc với người khác, nên hầu như không ai có thể nhận ra sự thay đổi này cả, trừ nàng là người đầu tiên.
    Đôi bên trò chuyện thêm vài câu rồi lên đường, cha con Ngọc Lan lên nương rẫy còn Lâm Hoàng tiếp tục cất bước về hướng Cẩm Sơn.
    Cẩm Sơn, đúng như tên gọi, là ngọn núi có phong cảnh đẹp như dãy gấm lụa vắt vào bầu trời, dưới chân núi có mảnh rừng nhỏ là nơi các nông dân thỉnh thoảng vào săn bắt kiếm thêm thu nhập. Dọc đường, chim hót bướm bay, hoa thơm cỏ lạ, khiến tâm tình Lâm Hoàng thư sướng vô cùng, chỉ ước mong sao mình có thể trải qua những ngày tháng êm đềm như thế này mãi. Kể từ sau những biến cố của đời trước, tâm trí hắn không chỉ trở nên thành thục hơn, mà còn lắng đọng lại, phẳng lặng như giếng nước trong. Khi mất tất cả rồi, hắn mới thấy quý trọng biết bao những ngày tháng vô tư, tiêu dao tự tại, lánh xa những bon chen, đua tranh, ám toán lẫn nhau nơi trần thế. Bây giờ, dẫu có phải dành hết cả đời sống cô độc nơi chốn hoang sơ nhưng đẹp như tiên cảnh này, hắn cũng cam lòng.
    Tất nhiên, hắn vẫn là một con người bằng xương bằng thịt, không thể nào sống tách biệt hoàn toàn khỏi thế giới bên ngoài. Hắn vẫn có những khao khát, mong ước được đoàn tụ với người thân nơi kiếp trước. Nhưng kiếp này, nếu định số an bài cho người thân duy nhất của hắn qua đời, thì hắn cũng không còn gì vướng bận tâm trí nữa.
    Lâm Hoàng đi được hơn nửa canh giờ thì đã đến chân núi, bất chợt hắn dừng chân, môi mỉm cười như có điều gì vui vẻ. Hắn đảo mắt nhìn quanh như đang tìm kiếm vật gì đó, sau đó cất tiếng hô:
    _ A Hoàng! A Hoàng! A Hoàng!
    Tiếng kêu vừa dứt, bên bìa rừng một bóng đen bất chợt nhảy ra, lao nhanh về phía Lâm Hoàng. Hắn nhoẻn miệng cười, không tránh không né mà ngược lại còn giang rộng hai tay.
    Bóng đen chồm lên người Lâm Hoàng, thè lưỡi liếm tới tấp lên mặt hắn. Hóa ra đó là một chú chó vàng, hình thể gầy gò, nhưng mắt mũi trông rất linh hoạt.
    Lâm Hoàng bị A Hoàng liếm đến mặt mũi đầy nước mới thoát ra được. Hắn cười to, nói: “Ta có quà cho ngươi đây”, sau đó hắn nhoài người móc từ trong giỏ trúc ra ít xương và bánh gạo đã được gói kỹ.
    Nguyên lai chú chó này không phải là vật nuôi của Lâm Hoàng, mà là của một hộ nông gia trong làng. Khi người chủ mất, được chôn ở gần chân núi, chú chó không chịu về nhà nữa mà cứ quanh quẩn bên mộ chủ. Dần dà người nhà cũng bỏ mặc, không quan tâm tới nó nữa. Lâm Hoàng nhiều lần đi hái thuốc, thấy như vậy thì rất cảm động, nên hằng ngày, khi hái thuốc về, dù đắp đổi chẳng được bao nhiêu, nhưng hắn vẫn cố tranh thủ để dành một ít cho chú chó. Lâu dần, đôi bên thân thiết nhau, chú chó nghiễm nhiên coi Lâm Hoàng là chủ nhân mới. Dù nó vẫn quanh quẩn bên mộ người chủ cũ, nhưng mỗi khi thấy Lâm Hoàng, nó đều mừng rỡ như gặp người thân.
    Lâm Hoàng cười, khẽ vuốt ve lấy đầu A Hoàng đang nhai ngấu nghiến thức ăn. Được một lúc, hắn mới ngồi dậy, quay sang nói: “Thôi trễ rồi, ta phải lên núi đây, kẻo sương tan, dược liệu không còn tươi nữa mất.”
    Nói đoạn, hắn xoay người, vừa định cất bước, thì A Hoàng bỗng nhả thức ăn trong miệng ra, sau đó ngoạm lấy ống quần hắn giật giật, không cho hắn đi.

    Lâm Hoàng thoáng ngạc nhiên, hắn biết A Hoàng rất thông minh, bình thường khi hắn nói lên núi hái thuốc thì A Hoàng sẽ ngoan ngoãn buông hắn ra, không hề quấy rầy. Thậm chí hắn còn nghĩ, nếu A Hoàng biết…leo núi, thì ắt hẳn nó cũng sẽ đi theo, phụ hắn hái dược liệu không biết chừng.
    Lâm Hoàng nhẹ nhàng nhắn nhủ mấy câu mà A Hoàng vẫn nhất quyết không buông ra, linh cơ chợt lóe, hắn hỏi: “Hay ngươi có gì muốn cho ta xem?”
    Quả nhiên, A Hoàng liền buông ống quần hắn, sau đó xoay lưng chạy về hướng bìa rừng, đầu thì ngoái lại như bảo hắn đi theo.
    Tính tò mò nổi lên, Lâm Hoàng vội vàng cất bước theo. Đôi bên, một người một thú cứ lặng lẽ nối đuôi nhau. Đi được một lúc, đến một tán cây cao che khuất đầu người thì A Hoàng bỗng ngừng lại, vừa cất tiếng sủa vừa nhìn về phía Lâm Hoàng.
    “Là ở chỗ này sao?” Lâm Hoàng tự hỏi, sau đó tiến về phía tán cây. Vừa bước vào trong, một cảnh tượng kinh diễm đập vào mắt hắn.
    Phía bên trong tán cây không phải là kim ngân tài bảo, cũng không phải minh châu, đá quý như Lâm Hoàng tưởng tượng, mà là một thứ còn đẹp đẽ, quý giá hơn tất cả các loại châu báu cộng lại.
    Nói chính xác thì đó là một người con gái. Một người con gái đẹp đến khó tin.
    Nàng ngồi xếp bằng, hai mắt nhắm nghiền lại, hai bàn tay trắng như phấn đặt lên đùi. Suối tóc đen mượt như nhung trải dài đến tận lưng. Gương mặt nàng hoàn mỹ như một pho tượng. Đôi hàng mi cong vút, chiếc mũi ngọc thẳng tắp, bờ môi đỏ như son. Hai vành tóc mai trải dài xuống đôi gò má trắng ngần. Da thịt nàng như dương chi bạch ngọc, non mịn đến mức ngỡ như chạm vào là sẽ tan ra mất.
    Nàng mặc một bộ váy dài màu trắng tinh khôi, nửa giống như áo choàng của các vị sư thái, nửa lại giống đạo bào của nữ đạo sĩ, rộng thùng thình nhưng không sao che hết đường cong hoàn mỹ của nàng. Nàng cứ ngồi lặng im đó, như một pho tượng thần vệ nữ, dường như không hay biết đến sự xuất hiện của Lâm Hoàng.
    Nếu đổi lại là bất kỳ một người đàn ông nào khác ở thế giới này, khi thấy trước mặt một nữ tử đẹp đến như vậy, mà nàng lại đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ, thì có lẽ chỉ có hai trường hợp xảy ra. Hoặc người đó sẽ kinh diễm trước vẻ đẹp của nàng mà sinh lòng tôn kính, không dám khinh nhờn. Hoặc hắn sẽ nổi lòng tà tâm, ra tay khinh bạc người ngọc.
    Nhưng rất may, trí óc Lâm Hoàng không phải là người của thế giới này.
    Kiếp trước của hắn là thời đại công nghệ thông tin bùng nổ. Hằng ngày, hằng giờ đều có thể tìm thấy hình ảnh mỹ nữ nhan nhản trên mạng, thậm chí phim ảnh ghi chuyện khuê phòng cũng không phải là hiếm. Bản thân Lâm Hoàng khi đó lại là người đàn ông vừa giàu có, vừa phong độ điển trai, có hạng nữ nhân nào mà hắn chưa từng kinh qua?
    Sau thoáng giây kinh ngạc, hắn nhanh chóng phục hồi tinh thần, nhưng mắt vẫn không rời khỏi nàng, bởi vì hắn nhận ra một điều là…đỉnh đầu nàng đang…bốc khói!
     
  5. borochu

    borochu Biết Quay Tay Verified

    Bài viết:
    102
    Đã được thích:
    740
    THIÊN TRU BIẾN
    Chương 3: Trinh bạch


    Nói chính xác hơn, khói đang bốc ra từ phía sau gáy ngọc trắng ngần của nàng. Hai bên thái dương nàng lấm tấm mồ hôi, khiến vành tóc mai càng thêm bám chặt vào đôi gò má, tăng thêm nét đoan trang quyến rũ động lòng người. Bất chợt, nàng rên khẽ, mắt như nhắm nghiền hơn, gương mặt nàng cũng từ trắng như sữa chuyển sang hồng, rồi lại trắng, rồi lại hồng, trông rất kỳ lạ.
    Lâm Hoàng nhíu mày, cả kiếp trước của hắn, cộng với kiến thức góp nhặt từ cái đầu chậm phát triển của kiếp này và 6 tháng gần đây cũng không giúp hắn giải thích được hiện tượng kỳ lạ trước mặt. Nhưng có một điều chắc chắn, đó là nàng đang cảm thấy khó chịu, biểu hiện qua đôi mi thanh tú đang nhắm nghiền kia và từng giọt mồ hôi như từng hạt trân châu điểm xuyết trên gương mặt nàng.
    Lâm Hoàng cất tiếng gọi vài lần nhưng không thấy nàng trả lời, sau một giây cân nhắc, hắn tiến lại gần nàng, giơ tay định bắt mạch cho nàng để biết chuyện gì đang xảy ra. Dù kiến thức y lý của hắn không quá lớn, nhưng ít ra, những lần xem cha nuôi bắt mạch chẩn bệnh của kiếp này cũng giúp cho hắn có nhận thức và chẩn đoán cơ bản về tình trạng sức khỏe người khác. Đó cũng chính là ý định duy nhất của hắn hiện giờ. Đầu óc hắn vô cùng thanh tỉnh, không có suy nghĩ tự ti mặc cảm trước vẻ đẹp của nàng, cũng không hề có lòng tà nổi lên.
    Lâm Hoàng bước đến cách nàng một bước thì một mùi thơm nhạt bắt đầu len vào mũi hắn. Phải biết nữ tử ở thời đại này tuy đã biết dùng hương liệu để làm đẹp, nhưng việc sử dụng nước hoa là cực kỳ hiếm, vả lại cũng không giữ hương thơm lâu được. Nói cách khác, đây chính là mùi thơm tự nhiên trên người nàng. Lâm Hoàng lòng thầm khen, hảo một cái hoàn mỹ nữ tử, không những tướng mạo đẹp tựa thiên tiên, mà mùi hương tự nhiên trên cơ thể cũng thật thơm.
    Hắn vươn tay chạm vào cổ tay trắng nõn của nàng. Giây phút đó, bất chợt nàng mở mắt.
    Nếu như nói, lúc nàng nhắm mắt đẹp như một pho tượng thánh khiết, thì khi nàng mở mắt, nét mỹ miều càng thêm rõ ràng. Đôi mắt trong veo như nước hồ thu của nàng mở to nhìn hắn rồi lại khép lại ngay lập tức. Nhưng đúng lúc này, gương mặt nàng cũng chuyển hẳn sang màu hồng, nét đoan trang thánh khiết bỗng dưng biến mất hoàn toàn, trước mặt Lâm Hoàng chỉ còn lại một nữ tử quyến rũ, động nhân đến cực điểm.
    “Vị cô nương đây, tại hạ…” Lâm Hoàng vừa định lên tiếng giải thích, thì bất ngờ nàng xoay ngược tay lại, chụp lấy cổ tay hắn. Miệng nàng lẩm bẩm những câu vô nghĩa, Lâm Hoàng chỉ nghe loáng thoáng được nội dung như “Ta… không muốn… ta… không khống chế được… nữa rồi…”
    Lâm Hoàng chợt cảm thấy cổ tay nóng rát như lửa đốt, một luồng điện bỗng dưng chạy dọc sóng lưng hắn. Chưa hết bàng hoàng, bất ngờ bờ môi hắn cảm thấy ướt át. Thì ra cánh môi đỏ của nàng lúc này đã dán trọn vào môi hắn. Cả thân hình mềm mại như bông kia cũng áp hẳn lên người hắn.
    Lâm Hoàng giật mình, vội luồn tay định gỡ nàng ra nhưng bỗng cảm thấy vô lực. Cả người nàng như dán chặt lên người hắn. Mùi hương thơm như u lan đó không ngừng len lỏi vào đầu hắn, kích thích các giác quan của hắn. Đồng thời, hơi nóng từ người nàng, dù cách lớp quần áo nhưng vẫn như truyền sang người hắn, khiến cho hắn cũng cảm thấy nôn nao khó tả.
    Lúc này, trong đầu hắn bỗng hiện lên một cụm từ mô tả tình huống này của nàng: trúng xuân dược.
    Xuân dược, theo ngôn ngữ hiện đại gọi là thuốc kích thích tình dục, là thứ mà Lâm Hoàng không hề xa lạ. Bản thân hắn kiếp trước cũng đã từng sử dụng. Nguyên nhân không phải là do hắn “yếu” trong chuyện ấy, mà là do hắn buộc lòng phải dùng tới để phục vụ một số ít “quan bà”, những người có nhu cầu cực mạnh, khiến hắn phải “ra trận” mấy lần liên tiếp mỗi khi gặp gỡ. Hắn biết, ngoài quà cáp, biếu xén vật chất, thì còn phải làm bọn họ hài lòng tuyệt đối trên giường. Có vậy chuyện làm ăn, cũng như tạo dựng quan hệ của hắn mới được thuận lợi thông thoáng. Nhưng hắn lại chưa từng dùng nó để gài bẫy cô gái nào. Vì trên thực tế, chỉ cần hắn tốn chút thời gian cưa cẩm, thì hầu như chưa có người phụ nữ nào cưỡng lại được hắn.
    Cho nên, bản thân Lâm Hoàng cũng chưa biết nên xử lý trường hợp này thế nào. Thế công của nàng ngày một hung mãnh. Một tay nàng luồn vào ngực áo hắn, tay còn lại bắt đầu giải khai đai tiểu khố. Điều kỳ quái là, dù Lâm Hoàng cố gắng vùng vẫy thế nào, cả người hắn vẫn cảm thấy nặng như đeo chì. Dường như có một sức mạnh kỳ lạ từ người nàng phát ra kiềm nén hắn lại. Rốt cuộc, phía dưới của hắn cũng có phản ứng. Dù gì thì Lâm Hoàng cũng vẫn là con người, không thể thoát ly được thất tình lục dục. Cơ thể này của hắn lại đang tuổi thiếu niên, khí huyết phương cương. Dù tâm lý hắn vẫn tỉnh táo nhưng sinh lý khó mà yên lặng được.
    Lúc này đây, nàng cũng đã giải khai đai lưng hắn, khi nhìn thấy cự vật của hắn, mặt nàng càng thêm hồng, chẳng biết là do xấu hổ hay do dược lực thêm mạnh, nhưng tay nàng không hề dừng lại. Nhanh, gọn như một đầu thú săn mồi, nàng tóm lấy vật đó, ướm thử rồi sau đó ngồi xuống.
    Ối chao!
    Một tiếng rên dịu dàng vang lên, cảm giác như có thứ gì đó rất trân quý vừa vỡ nát. Nàng nhăn mày đau đớn, ngửa mặt lên trời, từng giọt lệ châu rơi lã chã rơi, rớt xuống mặt Lâm Hoàng. Hắn lặng lẽ thở dài, trong lòng biết mình vừa lấy đi tấm thân xử nữ của nàng.


    Đúng lúc này, hắn đột nhiên cảm thấy bản thân có thể cử động lại được. Thiếu nữ cũng ngưng thút thít, cuối mặt xuống nhìn hắn. Nhưng gương mặt nàng vẫn hồng, giống như dược lực vẫn còn chưa tiêu hết. Ánh mắt nàng nửa như van lơn hắn, nửa như bối rối không biết tiếp theo nên làm gì. Dù gì thì từ trước đến nay nàng vẫn là hoàng hoa khuê nữ, kinh nghiệm trong chuyện phòng the hầu như là con số 0.
    Lâm Hoàng tinh minh cỡ nào, hắn đã đoán được suy nghĩ của nàng. Thôi cứ coi như đây là duyên phận vậy. Huống hồ chi nàng mới là người thiệt thòi.
    Không nhanh không chậm, hắn ngồi dậy ôm lấy nàng. Phía dưới hai người vẫn dính vào nhau, nhưng tư thế cả hai đã thay đổi. Lúc này đây hắn nằm áp lên người nàng. Bằng kinh nghiệm dày dạn của mình, hắn không vội cổn động, mà cứ để cho sơn cốc của nàng làm quen với cự vật của hắn. Môi hắn lướt trên mặt nàng, liếm láp từng giọt nước mắt. Đôi bàn tay lão luyện cũng luồn vào áo nàng, thỏa sức ve vuốt, nắn bóp ngọc nhũ căng tròn. Nàng nhắm nghiền mắt, không lên tiếng, nhưng cũng không phản đối, thỉnh thoảng chỉ cất tiếng ngâm khẽ, hai cánh tay ngọc theo bản năng vòng qua ôm lấy lưng hắn….
    Chừng nửa giờ sau
    Lâm Hoàng cẩn thận rút cự vật ra khỏi người nàng, nương theo đó, một ít huyết dịch cũng chảy ra. Hắn kéo quần lên, vươn người lấy từ trong giỏ trúc ra một chiếc khăn tay sạch sẽ, sau đó nhẹ nhàng hết mức lau chùi nơi hạ thể nàng.
    Thiếu nữ lúc này đã nín khóc, trên khóe mắt chỉ còn vươn lại vài vệt nước mắt, sắc mặt nàng cũng đã bình thường trở lại. Nhìn thấy hắn ôn nhu cẩn thận như thế, trong lòng nàng thoáng thấy ngọt ngào, làm dịu bớt đi cơn đau âm ỉ nơi hạ thân. Chợt nàng bỗng cau mày, môi mím chặt. Lúc này đây, nàng mới đủ tỉnh táo nhìn rõ gương mặt hắn.
    Khi nhìn thấy gương mặt xấu xí như ma chê quỷ hờn, một cơn giận dữ xen lẫn tủi hổ ê chề liền dâng lên trong lòng nàng.
    Nàng quát khẽ, vung tay, một đạo chỉ kình như thiểm điện lóe lên.
    Lâm Hoàng chợt thấy đầu vai phải đau xót, sau đó cả người bị hất tung lên, rơi vào hòn đá cạnh đó, bất tỉnh.
    Thiếu nữ lúc này mới ngồi dậy, nhưng nước mắt nàng lại lần nữa tuôn trào. Hai tay run run, nàng lần mò lấy y phục đang vươn vãi trên mặt đất mặc vào người. Xong hết thảy, nàng mới tiến lại gần hắn, một lần nữa nhìn kỹ dung mạo kẻ vừa lấy đi trinh tiết của nàng.
    Có người nói, phụ nữ ai cũng muốn mình đẹp. Từ lúc biết nhận thức cho đến khi nhắm mắt xuôi tay, lúc nào cái đẹp cũng là cái mà họ quan tâm nhất, bất kể tình huống nào. Bản thân nàng, sở hữu dung nhan nguyệt thẹn hoa nhường, được muôn người xưng tụng là tiên tử, muôn vạn thanh niên quyền quý, anh tài tuấn kiệt đeo đuổi truy cầu nhưng nàng chưa hề động dung lấy một lần. Thế mà hôm nay nàng lại thất thân vào tay một kẻ xấu như quỷ sứ.
    Nàng òa khóc, tâm tình vô cùng phức tạp. Tất nhiên, nàng không bao giờ muốn bị thất thân, nhưng nếu sự đã rồi, nàng cũng mong kẻ đó có dung mạo dễ coi một chút, chí ít cũng không thua kém những kẻ đeo đuổi nàng, có ngờ đâu…
    Nàng vung tay, ngọc thủ chỉ hướng thẳng ngay đầu của Lâm Hoàng lúc này đang mê man bất tỉnh. Chỉ cần nàng nhẹ phát lực, thì tính mạng Lâm Hoàng ắt hẳn phải đứt đoạn.





    Bỗng nàng thì thào: “Ta cả đời thanh bạch, thủ thân như ngọc, tiêu trừ tạp niệm, dốc lòng tu luyện, lập chí siêu việt tinh không, phi thăng tiên giới. Không ngờ gặp kẻ gian ám toán, trúng phải dâm độc, nếu không tìm được đối tượng để giao hoan, hoặc vận công xuất độc, thì sẽ bị tán công rồi chết. Ta vội dùng nội lực bản thân, cộng thêm Thái Thượng Minh Kinh Quyết, âm thầm khu độc. Việc đã sắp thành, chỉ một canh giờ nữa là xong. Không ngờ, tạo hóa trớ trêu, ngươi bất ngờ xuất hiện, không những khiến công lực ta bị phản phệ, dẫn đến nội thương, mà còn làm cho dâm độc phát tán, khiến ta không kìm lòng được mà giao hoan với ngươi. Dẫu biết việc này ngươi không có lỗi, nhưng tấm thân trinh bạch ta đã mất, có trách thì trách ông trời, không cho ngươi sống lâu hơn nữa!”
    Nói đoạn, liền định phát lực, nhưng chẳng hiểu sao, nàng bỗng động lòng trắc ẩn: “Mà thôi, xem kỹ tướng mạo ngươi xấu xí có lẽ không phải do trời sinh mà cũng do bị ám hại. Bằng không chắc cũng là trang mi thanh mục tú. Ắt hẳn ngươi cũng nếm không ít đớn đau trong cuộc đời rồi. Đã thế hãy xem đây như là mối nghiệt duyên của ta và ngươi. Nay ta tha ngươi một mạng, nghiệt duyên xem như chấm dứt!”
    Nàng nở nụ cười thê lương, buồn bã nhưng đẹp đến nao lòng, sau đó cuối xuống nhặt lấy chiếc khăn của hắn. Nàng nhìn kỹ gương mặt hắn một lần nữa rồi xoay người, nhẹ nhàng không tiếng động bay vút vào tầng trời cao.
    ……..
    Thiếu nữ áo trắng vừa đi được chưa lâu, thì phía bên kia sườn núi, một cái bóng cũng nhẹ nhàng đáp xuống.
    Nếu giờ khắc này, Lâm Hoàng có mặt ở đây, thì chắc hẳn hắn cũng phải tự nhủ hôm nay mình may mắn, bởi người vừa hạ xuống cũng là một nữ tử xinh đẹp đến khó tin.
    Nàng mặc bộ váy dài đen bằng lụa mỏng, vấn chiếc trâm cài cũng bằng ngọc màu đen. Đối lập với màu đen của quần áo, trang sức thì làn da nàng lại trắng đến độ dường như phát sáng ngay giữa ban ngày. Đôi mắt to đen láy lấp lánh quang mang trí tuệ. Đôi môi nàng không đỏ như thiếu nữ áo trắng, mà trái lại có màu son trầm, nhưng không hề mang đến sự phản cảm, mà càng tôn thêm nét mỹ cảm yêu dị của nàng. Đặc biệt nhất là vóc người tuyệt hảo của nàng. Đôi chân dài miên man lấp ló sau lớp váy mỏng. Bầu ngực xẻ không sâu nhưng vẫn để lộ khe rãnh mê người trắng lóa mắt. Có lẽ do nàng mặc y phục bó sát hơn so với thiếu nữ màu trắng nên tạo cảm giác thân hình nàng nẩy nang quyến rũ hơn chăng? Chắc chỉ có ai sau này có dịp thấy cả hai nàng đứng cạnh nhau thì mới có thể so sánh được!
    Thiếu nữ áo đen đảo mắt quét xung quanh một lượt như đang tìm kiếm gì đó. Chợt nàng nhíu mày, bàn tay ngọc bỗng dưng bóp chặt. Từ trong lòng bàn tay nàng, bỗng có mảnh vụn bay lả tả. Nàng lẩm bẩm: “Thật không ngờ con tiện tỳ đó còn có hậu chiêu, đã trúng dâm độc của bổn cung nhưng vẫn kịp dùng trì độn phù áp chế ta rồi tẩu thoát, làm ta trễ mất một nhịp! Nhưng ta không tin không tóm được ngươi!”
    Nói xong chợt nàng vung tay kết pháp quyết. Chẳng biết tự lúc nào, trong tay nàng đã xuất hiện một chiếc chuông nhỏ bằng đồng đen.
    Thiếu nữ lắc nhẹ chiếc chuông đồng, phát ra âm thanh đinh đang. Nàng nghiêng đầu như muốn lắng nghe gì đó. Bất chợt, nàng khẽ cười, xoay đầu về hướng thiếu nữ áo trắng đã đi khi nãy.
    “Tìm được ngươi rồi!”. Thiếu nữ áo đen tung người, biến mất ngay tại chỗ.
     
  6. borochu

    borochu Biết Quay Tay Verified

    Bài viết:
    102
    Đã được thích:
    740
    THIÊN TRU BIẾN
    Chương 4: Sơ lâm hồn ngọc


    .......
    Chừng một canh giờ sau
    Ánh nắng chói chang rọi thẳng vào mặt làm Lâm Hoàng khẽ nhíu mày, sau đó từ từ mở mắt. Hắn bỗng thấy mặt mình ươn ướt, thì ra là A Hoàng lại xuất hiện, đang không ngừng liếm lên mặt hắn.
    Hắn cười khổ, lồm cồm bò dậy, bỗng hắn trợn to mắt, khẽ rên lên một tiếng rồi xoay người nhìn xuống vai trái. Lúc này hắn mới thấy bên vai trái có một cái lỗ sâu hoắm cỡ chừng một ngón tay, khoét thủng cả xương.
    Hắn toát mồ hôi, cắn răng kéo chiếc giỏ trúc lại, lần mò lấy ít thuốc lá, cắn nhuyễn đắp lên vết thương, sau đó cẩn thận băng bó. Cũng may vết thương tuy sắc bén nhưng gọn, không làm độc, cho nên chỉ cần băng bó, dưỡng thương một thời gian là khỏi, không để lại hậu hoạn sau này. Tuy nhiên, cho đến khi vết thương lành hẳn thì hắn khó mà leo núi hái thuốc được nữa.
    Hắn ngồi thừ ra, đưa tay vuốt ve đầu A Hoàng, miệng thì thào: “A Hoàng ơi là A Hoàng, ngươi hại ta thê thảm rồi!”
    Hắn miên man suy nghĩ, hồi tưởng lại chuyện vừa phát sinh khi nãy, nếu chẳng phải vết thương trên vai vẫn còn âm ỉ thì chắc chẳng khác nào một giấc mơ, chợt hắn cười khẩy: “Mơ hay thật thì cũng đã sao, chỉ riêng chuyện ta chết đi, sau đó đầu nhập vào cái thế giới này cũng đã hoang đường lắm rồi. Chuyện vừa rồi chẳng qua chỉ là giấc mơ nhỏ trong một giấc mơ lớn mà thôi.”
    Nói thì nói vậy, nhưng qua sự cố vừa rồi, hắn minh bạch được một chuyện, đó là “tu luyện giả” là có thật. Nữ tử áo trắng đó ắt hẳn là một trong những “tu luyện giả” mà dân làng vẫn hay nói tới. Tuy nàng chưa trổ tài hô mưa gọi gió, dời non lấp biển như lời đồn đại, nhưng hắn đã có thể khẳng định, những người như nàng có khả năng phi phàm mà người bình thường không có được, chỉ không biết là nàng mạnh đến mức độ nào trong thang cấp sức mạnh của tu luyện giả thôi.
    Nhớ tới bạch y nữ tử đó, hắn bỗng thấy như xốn xao, bồi hồi trong dạ, rồi như vô thức, hắn đưa ngón tay lên mũi. Hương thơm da thịt nàng, mái tóc nàng, bờ môi nàng…như vẫn còn đâu đây. Bản thân hắn là người của thời hiện đại, tư tưởng thoáng đãng, thậm chí là phóng túng trong tình cảm, nên có mâu thuẫn sâu sắc với tư tưởng của thế giới này. Hắn không hề cho rằng, nếu lỡ lấy đi trinh tiết của nữ tử đó (dù là tình huống bất đắc dĩ) thì hắn phải bên nàng cả đời để bù đắp. Ngày nay ở địa cầu, trai gái sống thử với nhau là chuyện bình thường, hợp thì tiến tới hôn nhân, không hợp thì đường ai nấy đi. Thậm chí phong trào “làm mẹ đơn thân” còn đang lan rộng và phổ biến trong xã hội hiện đại. Nó phản ánh sự thay đổi trong nhận thức của con người, coi hôn nhân là mối dây ràng buộc, vướng víu.
    Nói như thế cũng không có nghĩa là hắn là kẻ vô tình bạc nghĩa, chơi xong rồi quất ngựa truy phong. Thực tế, hắn cho rằng, hai người đến với nhau phải có tình cảm, chứ không phải lấy “sự cố” làm bình phong. Bản thân hắn kiếp trước phong lưu, đào hoa là thế, phụ nữ tự ngã vào lòng hắn, chứ hắn có thèm cưỡng đoạt ai bao giờ. Cái cỗ ngạo khí ấy đã in sâu vào tận xương tủy hắn. Nên bây giờ, dù mang tấm thân xấu xí tàn tạ, dù tâm tình đã bình hòa hơn xưa rất nhiều, nhưng ẩn sâu trong tâm hồn hắn vẫn là nét ngang tàng, cứng rắn, trái ngược với vẻ bề ngoài yếu đuối, mỏng manh.
    Ví như sau này, nếu có gặp lại nàng, mà nàng bắt hắn phải chung thân với nàng cả đời, chưa chắc hắn đã đồng ý! Mặc cho nhan sắc nàng đẹp tựa tiên nga! Nhưng chắc chắn, hắn sẽ nhận trách nhiệm, hắn sẽ dùng mọi khả năng có thể để che chở, bảo bọc nàng.
    Lúc đi thì nhanh, lúc về thì chậm, khi Lâm Hoàng về đến nhà thì cũng đã giữa trưa. Hắn nấu qua loa bát canh rau, ăn uống xong, cẩn thận kiểm tra vết thương một lần nữa rồi mới mệt mỏi leo lên giường ngủ.
    …….
    “Bổn vương hai lần bại trận trọng thương, kinh mạch đã bị phế, không thể vận nội lực được nữa, ngũ tạng đã tổn hại, nội thương chất chồng, thiết nghĩ chẳng còn sống được bao lâu, chỉ hiềm nỗi thù riêng chưa trả, chết không nhắm mắt, nên bổn vương bất chấp hậu quả, vừa liều mạng khổ tu, vừa lên đường tìm kiếm thần công trong thiên hạ, để lỡ may, ta có bỏ mình, thì cũng có cái để truyền lại được cho người hữu duyên.


    Trời không phụ lòng người, một lần cơ duyên xảo hợp, ta lọt vào thượng cổ di tích, tìm được thần công cái thế. Hiềm nỗi để tu tập thần công thì phải vận khí quán thông xung mạch, mà kinh mạch bổn vương đã tận, đành lực bất tòng tâm, có lòng mà không có sức. Nay ta truyền lại cho hậu thế công pháp Âm Ba Chỉ là tuyệt học bổn vương sáng tạo sao khi bị phế kinh mạch, có thể luyện tập mà không cần sử dụng nội lực. Đồng thời một bản thượng cổ thần công, nhớ lưu ý tùy tâm sở dục, chớ có cưỡng cầu”.
    …….
    Lâm Hoàng giật mình choàng dậy. Lúc này đã đầu giờ chiều, mặt trời sắp lặn. Hắn lau mồ hôi trán, trong lòng một trận khó hiểu. Hôm nay hắn lại nghe thấy giọng nói đó, nhưng điều kỳ lạ là nội dung hoàn toàn mới.
    “Âm Ba Chỉ, thượng cổ thần công…”. Lâm Hoàng lẩm bẩm, bất chợt hắn thấy lồng ngực nóng rát. Hắn vội cởi áo ra nhìn thì thấy vòng ngọc hắn đeo trên cổ từ bé bỗng đổi từ màu trắng đỏ, đồng thời nóng rực lên như đang bị nung trên lửa.
    Lâm Hoàng kinh ngạc, vội chụp lấy vòng ngọc định cởi ra khỏi cổ thì phát hiện bàn tay hắn đã dính chặt vào vòng ngọc. Chưa hết bất ngờ, hắn chợt thấy trời đất như xoay cuồng, rồi cả thân thể bị nhấc bổng lên, sau đó cuốn vào trong chiếc vòng ngọc.
    …..
    Chẳng biết là bao lâu, khi Lâm Hoàng định thần lại thì phát hiện mình đang ở trong một vùng không gian tăm tối, ẩm ướt, giơ tay trước mặt không thấy ngón tay. Hắn trấn tĩnh lại, tập cho mắt quen dần với bóng tối, dần dần hắn lờ mờ nhận ra mình đang ở trong một hang động, xung quanh bốn bề là vách đá.
    Bỗng một tia chớp lóe lên, sau đó cả hang động bừng sáng. Lâm Hoàng vội nhắm tịt mắt lại, sau đó từ từ mở ra. Lúc này hắn mới nhìn rõ cảnh quang trong động. Hang cao khoảng hơn trăm trượng, rộng hơn năm trăm trượng, tứ bề là thạch nhũ, dưới mặt đất ẩm ướt sương.
    Bất chợt hắn bước vội về phía trước hơn chục bước, sau đó cuối người xuống, nhặt lấy một vật. Lạ lùng thay, đây chẳng phải là vòng ngọc của hắn hay sao? Chỉ khác là hiện tại nó đã ảm đạm đi một chút so với trước kia.
    Lâm Hoàng vừa nhặt vòng ngọc lên thì bất chợt trước mặt bỗng sáng ngời. Sau đó bốn bề hang động bỗng dung phát ra từng chùm tia sáng nhiều màu giao thoa với nhau, cuối cùng ngưng đọng lại thành hình người.
    Lâm Hoàng trợn mắt há mồm, khó mà tin ở kiếp này hắn còn có dịp được thấy hình ảnh…lập thể 3 chiều.
    Người nọ dáng cao dong dỏng, mặc trang phục như võ tướng, tuổi chừng 40, râu tóc đen láy, tướng mạo đường đường, không giận tự uy, gương mặt góc cạnh rõ ràng, hàm én mày ngài tạo cho người ta có cảm giác rất tin cậy sùng bái, như sẵn sàng làm theo mệnh lệnh của y. Có điều trong đôi mắt y lại chất chứa nỗi buồn khó tả, nét mặt đăm chiêu, nhìn kỹ mới thấy một tay của y đã bị cụt mất, chỉ còn trơ lại tay áo phất phơ.

    Lâm Hoàng định thần nhìn lại thì thấy người đó tuy đứng trước mặt hắn nhưng đôi mắt như không nhìn thấy hắn, mà lại như đang nhìn về nơi xa xăm nào đó.
    Hắn thì thào: “Rõ là công nghệ lập thể 3d rồi chứ không phải người thật!”
    Bất chợt người đó lên tiếng, giọng nói hùng hồn sang sảng như tiếng chuông buổi sớm:
    “Trí Võ vương Lăng Túc gặp qua bằng hữu! Dù không biết các hạ là ai, danh tánh là gì, nhưng nếu đã thấy bổn vương thì ắt hẳn là người hữu duyên. Đây cũng không phải là bản thể của ta, mà là do ta vận dụng chút nguyên thần còn sót lại ẩn vào trong hồn ngọc, chờ đợi người đến, lại sợ bị kẻ gian phát hiện, nên bổn vương mới dùng huyết tế phong ấn, nếu không có máu huyết lây nhiễm vào ngọc thì vĩnh viễn không ai phát hiện được!”
    Lâm Hoàng nghe thế liền “À” lên một tiếng. Lúc này hắn mới hiểu, do mình bị thiếu nữ đả thương, máu huyết tuôn trúng vòng ngọc, nên giờ mới phát hiện bí mật này. Ngoài ra bấy lâu nay hắn ngủ nằm mơ nghe được giọng nói trong giấc mơ cũng là do hồn ngọc này gây ra. Thật lạ lùng! Dần dần Lâm Hoàng cảm thấy những gì dân làng đồn đại về khả năng của tu luyện giả chưa hẳn là vô lý.
    Người đó lại nói: “Hồn ngọc là vật báu tổ truyền, chỉ có con cháu trực hệ Lăng gia mới biết cách sử dụng. Cũng nhờ hồn ngọc mà bổn vương nhiều lần thoát hiểm, cải nguy thành an. Nay ta phá vỡ phong ấn, từ nay toàn quyền cho người sử dụng. Chỉ xin nhớ lấy, nếu hữu duyên, sau này xin hãy tương trợ Lăng gia!”
    Lâm Hoàng gật gù: “Nhận ơn của người thì phải trả ơn, đó là đạo lý hiển nhiên.”
    “Từ nay về sau, chỉ cần người tâm niệm vừa động, thì có thể chui vào trong hồn ngọc, nhưng chú ý thời gian lưu lại còn phụ thuộc vào thể chất và công lực của người. Công lực càng mạnh, lưu lại càng lâu! Ngoài ra, bổn vương có để lại một quyển Âm Ba chỉ và tàn quyển vô thượng thần công. Người luyện thành thần công, xin nhớ giúp bổn vương rửa thù báo hận, nhược bằng công lực không đủ, chớ nên vọng động mà hại lấy thân. Nhớ lấy, nhớ lấy!”. Vừa dứt lời, thân ảnh người đó bỗng mờ nhạt dần, Lâm Hoàng vừa định cất tiếng hỏi thì người đó đã hoàn toàn tan mất.
    Hắn bối rối, chưa biết làm gì tiếp theo thì bỗng thấy dưới mặt đất có hai vật. Nhìn kỹ lại thì thấy đó là một quyển sách nhỏ màu xanh, trên có đề: “Âm Ba chỉ”, ngoài ra còn có một tờ giấy trong suốt mỏng như cánh ve.
    Lâm Hoàng cúi xuống nhặt hai món đồ đó lên xem. Về phần Âm Ba chỉ thì khi nãy hắn đã nghe giới thiệu, là tuyệt học của Lăng Túc, sử dụng sóng âm để công kích. Vật còn lại ắt hẳn là “Vô thượng thần công” mà Lăng Túc đã đề cập.
    Vừa tò mò vừa hồi hộp, Lâm Hoàng cầm tờ giấy lên vừa định nghiên cứu thì bỗng dưng thấy trời đất quay cuồng, thoàng chốc hắn đã bị đẩy ra ngoài hồn ngọc, trở về phòng của mình.
     
  7. hạ-thiên

    hạ-thiên Thiếu Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    725
    Đã được thích:
    181
    Nvc nhìu vk ko ta​
     
  8. sieuxayzakakalot

    sieuxayzakakalot Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    868
    Đã được thích:
    141
    khởi đầu hấp dẫn, viết nhanh nhé bác
     
  9. borochu

    borochu Biết Quay Tay Verified

    Bài viết:
    102
    Đã được thích:
    740
    Nvc dự có nhiều vợ, mình sẽ đẩy nhanh tiến độ, hy vọng anh em comment nhiều nhiều , khen chê gì cũng được cho tác giả có thêm hứng mà viết :)
     
    bongtoitrongtoi and toan.hoang like this.
  10. Fan12nuthan000

    Fan12nuthan000 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    305
    Đã được thích:
    36
    Truyện hay đấy bác.. e chua đoc nhung thấy nhan vật xuyên k học vo công la e thik roi
     
    bongtoitrongtoi thích bài này.
  11. hạ-thiên

    hạ-thiên Thiếu Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    725
    Đã được thích:
    181
    Cái nè bác noi hay nà bác cứ ra cháp đi e ug ho cả ngũ chi lun ka ka :D
     
  12. boykjeukjeu

    boykjeukjeu Biết Quay Tay Verified

    Bài viết:
    111
    Đã được thích:
    13
    bác cho nhân vật chính ít vợ thôi đừng quá nhiều nhiều quá thành ra không hay
     
    Hunter Hải Phòng thích bài này.
  13. Michael Phelps

    Michael Phelps Chơi gái lần đầu Verified

    Bài viết:
    275
    Đã được thích:
    63
    truyện kiểu như này nhiều vợ mới hay đc thớt
     
  14. Hunter Hải Phòng

    Hunter Hải Phòng Dậy Thì Verified

    Bài viết:
    67
    Đã được thích:
    3
    Hay hay lắm bạn ơi! Cứ kiểu xuyên không như thế này là mính thích rồi!
     
  15. boykjeukjeu

    boykjeukjeu Biết Quay Tay Verified

    Bài viết:
    111
    Đã được thích:
    13
    nay có chương mới không thớt
     
  16. sting_xanh

    sting_xanh Mất Trinh Verified

    Bài viết:
    189
    Đã được thích:
    746
    chưa đọc hết nhưng phần đầu lặp lại " thế -nên, tuy - nhưng" ... nhàm quá
     
  17. Zodizacid

    Zodizacid Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    26
    Đã được thích:
    5
    Thấy truyện có thần côg hoá thân. Chắc sẽ hoá thân chịch nhiều vợ người ta lắm đây.
     
  18. borochu

    borochu Biết Quay Tay Verified

    Bài viết:
    102
    Đã được thích:
    740
    Sorry anh em mấy hôm nay bận quá,giờ weekend rồi mình sẽ cố gắng tăng tốc :)
     
  19. Hunter Hải Phòng

    Hunter Hải Phòng Dậy Thì Verified

    Bài viết:
    67
    Đã được thích:
    3
    Ok bạn! Thank ban nhiều!
     
  20. toan.hoang

    toan.hoang Xem Sex Lần Đầu Verified

    Bài viết:
    47
    Đã được thích:
    84
    truyện đọc từ ngữ rất hay. như nhà văn luôn ý...

    mong tác cố gắng bận thì nghỉ , rảnh ra chương. e hi vọng bác viết đến chương kết . truyện tác ko chê vào đâu đk viết rất hay...!
     

Chia sẻ trang này