1. Hiện tại có nhiều bạn ko nhận được Email kích hoạt từ hệ thống, BQT đã rà soát và thấy đa số các trường hợp này dùng GMAIL. Trong thời gian chờ khắc phục, các bạn có thể tạm dùng các email khác để đăng ký và nhận email kích hoạt ( Yahoo, hotmail,....). Xin cảm ơn
    Dismiss Notice

Thiên Tru Biến

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi borochu, 11/5/17.

  1. borochu

    borochu Biết Quay Tay Verified

    Bài viết:
    103
    Đã được thích:
    776
    Hôm nay 4 chương nhé mọi người :). Anh em comment hăng hăng vào cho truyện lên top, nhiều người vào đọc. Chứ tuần rồi không có chương, truyện trôi xuống tận trang 3, kéo lên mệt quá :(


    Chương 24: Thoát hiểm



    Thái dương toả ánh nắng dịu nhẹ, từng cơn gió thoảng qua, cuốn theo chút lá mùa thu. Khung cảnh vẫn êm đềm, tĩnh lặng như chưa có gì xảy ra. Nhưng không khí trên đỉnh Hắc Liên sơn và vùng phụ cận lại nhuốm màu chết chóc. Hầu như không còn sinh vật sống nào tồn tại. Từ đỉnh núi kéo dài xuống chân núi, xác người nằm la liệt. Trên thân thể, quần áo họ nhuốm đầy hơi nước. Nhìn bề ngoài, họ chỉ như say ngủ, không có dấu hiệu gì của sự tử vong cả, không có vết máu, vết thương hay biểu hiện ngộ độc như vẫn thường thấy mỗi khi có cuộc thảm sát lớn. Nhưng nếu quan sát kỹ, sẽ dễ dàng nhận ra họ đã khí tuyệt từ lâu, tim ngừng đập, máu ngừng lưu thông, nội tạng cũng thôi co bóp.



    Thế mới thấy thực lực của thiếu nữ áo đen đáng sợ đến mức nào. Nàng ra tay rất nhẹ nhàng, dường như không tốn chút khí lực nào, nhưng chiêu thức của nàng là đòn sát thủ thật sự, đóng băng toàn bộ tâm phế, ngũ tạng của kẻ địch. Thông thường, não không có máu lưu thông trong vòng vài phút thôi cũng đã đủ làm chết người, còn ở đây, không những não, mà tất cả các bộ vị quan trọng nhất của bọn họ đều đã ngưng hoạt động, thần tiên cũng vô phương cứu chữa.



    Giữa khung cảnh chết chóc, tiêu điều đó, bất chợt có bóng người động đậy. Từ trong hồn ngọc, Lâm Hoàng lặng lẽ chui ra. Toàn thân hắn vẫn khẽ run run, môi tím lại. Hắn lắc lắc đầu, đồng thời lấy tay vỗ vỗ hai bên thái dương như muốn xua đi cơn choáng váng. Mặc dù dự báo được mối nguy hiểm và kịp thời chui vào hồn ngọc, nhờ đó bảo toàn được mạng sống, nhưng Lâm Hoàng vẫn không hoàn toàn tránh thoát được ảnh hưởng của hơi lạnh tới tay chân, đầu óc. Có lẽ chỉ chậm mất vài giây thôi thì hắn đã không kịp chui vào trong rồi.



    Lâm Hoàng hít sâu một hơi, định thần nhìn kỹ lại xung quanh. Một cơn ớn lạnh bỗng chạy dọc theo sống lưng hắn. Dẫu khi nãy, hắn đã cảm ứng được xung quanh không còn ai sống sót, nhưng khi bước ra ngoài, đối diện với hàng đống xác người, hắn vẫn không khỏi thấy tê dại thần kinh. Thái dương ấm áp treo ở trên đầu nhưng Lâm Hoàng vẫn cảm thấy lạnh lẽo, chẳng biết là do hàn khí chưa tan, hay là do tử khí um tùm đang bốc lên.



    Cách đó không xa, Hoa Thiên nằm yên như đang ngủ, vẫn một thân y phục hoa lệ, quý khí, tay còn đang nắm chặt lấy vật gì đó, có điều, gã đã bỏ mạng từ lâu.



    Thật ra không phải riêng Lâm Hoàng, mà bất kỳ ai khi đứng một mình giữa bãi tha ma khổng lồ cũng cảm thấy e ngại, dù cho thần kinh họ có gan lì đến đâu. Có chăng, những kẻ quen tay tàn sát, giết người như ngoé, xem mạng sống như cỏ rác giống thiếu nữ nọ mới đủ dũng khí mà đứng lại ngắm cảnh.



    Mất một lúc sau, Lâm Hoàng mới hoạt động toàn thân bình thường được. Lúc này trời đã sắp về chiều, nếu không nhanh chân rời khỏi đây thì chắc đêm nay hắn phải kẹt lại giữa cái nghĩa địa này mất.



    Nghĩ đến đó, Lâm Hoàng rùng mình. Vừa định nhảy vào hồn ngọc thì bất chợt hắn khựng người lại, sau đó xoay đầu nhìn về phía hồ sen. Khi nãy, Lâm Hoàng nhớ rõ nữ tử đã đóng băng toàn bộ mặt hồ. Lúc hắn vừa ra ngoài, dãy núi đã tan băng nhưng mặt hồ vẫn còn đông cứng. Thế mà giờ đây, hắn lại nghe thấy tiếng nứt gãy rất nhẹ, như đang có thứ gì đó phía dưới hồ cố gắng trồi lên.



    Tò mò, Lâm Hoàng bước lại gần hồ quan sát. Hắn thử vận dụng cảm âm nhưng không sao xuyên thấu được lớp băng dày đặc. Dần dần, âm thanh nứt gãy ngày một rõ ràng hơn. Tiếp đó, mặt hồ bắt đầu xuất hiện những vết rạn nhỏ có thể thấy được bằng mắt thường. Điều lạ lùng là vết rạn không xuất hiện trên toàn mặt hồ, mà chỉ tập trung ở giữa hồ, giống như có ai đó đang dùng búa để đục thủng lớp băng ở chính giữa hồ sen.



    Lâm Hoàng hồi hộp theo dõi. Hắn chợt nhớ tới hoả độc quả. Đúng rồi! Rõ ràng hắc mao quái đã xác nhận hoả độc quả có mặt ở đỉnh núi, nhưng khi lên đến đây, chẳng ai thấy quả này ở đâu cả. Có lẽ chúng trốn dưới đáy hồ chăng? Nếu như thế, tại sao nữ tử nọ không phát hiện, nếu phát hiện tại sao nàng không mang đi, khi nãy nàng cũng tắm ở hồ này kia mà? Chưa kể nàng còn đứng trên mặt hồ nhìn xuống dưới đáy một lúc lâu...



    Lâm Hoàng khẽ cười, nếu đã không có lời giải thì hắn cũng không quá quan tâm làm gì. Dù chưa biết hoả độc quả này có tác dụng gì với mình, nhưng nếu vật báu đến tay, hắn cũng không ngại thu nhặt.



    Đang chăm chú quan sát, Lâm Hoàng bỗng giật mình. Hắn nhíu chặt mày, căng cứng người. Từ phía sau lưng, hắn chợt nghe thấy có tiếng động. Tất cả những người có mặt hôm nay đều đã chết rồi kia mà, không lẽ là ma?



    Lâm Hoàng lắc lắc đầu, xua tan ý nghĩ hoang đường đó. Ban ngày ban mặt làm gì có ma? Nếu đã không phải là ma thì…chỉ có thể là người sống. Ngoài hắn ra, vẫn có người còn sống sót mà nữ tử nọ không phát hiện được. Thật ra, Lâm Hoàng có điều chưa biết, nếu hắc y thiếu nữ ở thời kỳ toàn thịnh nhất của nàng, thì chỉ một phần ngàn giây thôi, hắn và toàn bộ những người ở đây đã bị nàng đông cứng rồi, làm gì còn có thời gian mà nhảy vào bên trong hồn ngọc nữa?



    Đáng lý ra, với bản tính của mình, nếu phát hiện có người còn sống thì Lâm Hoàng nhất định sẽ vui vẻ, thậm chí còn cố gắng giúp đỡ người nó. Nhưng lần này, hắn lại chẳng thấy hân hoan chút nào, trái lại, còn cảm thấy bất an, bởi lẽ, hắn cảm thấy một luồng khí tức quen thuộc và nguy hiểm. Hắn âm thầm đề cao cảnh giác, tuỳ thời đều có thể trốn vào bên trong hồn ngọc.



    Đúng như Lâm Hoàng dự đoán, từ trong đống tử thi, bất chợt có một vật lăn ra ngoài. Đó là một chiếc tháp màu đen kịt. Giữa bãi tha ma, lại có cái tháp đen lăn lông lốc, cảnh tượng đáng sợ đủ sức làm đứng tim bất kỳ người nào.



    Tháp nhỏ lăn được vài vòng thì ngừng lại, sau đó bỗng có làn khói đen từ trong tháp bay ra. Làn khói ngưng tụ lại thành hình người, chẳng phải Trần tiên sinh thì là ai?



    Chỉ thấy lúc này bộ dáng lão thê thảm chật vật vô cùng, quần áo rách bươm, lộ ra da thịt tím bầm. Gương mặt vốn đã xương xẩu, hắc ám âm trầm giờ đây lại càng thêm đáng sợ. Hai mắt lão đờ đẫn vô thần, khoé miệng rướm máu, đặc biệt một cánh tay lão dường như không còn cử động được nữa. Có thể thấy, Trần tiên sinh phản ứng chậm hơn Lâm Hoàng, hoặc giả U hồn tháp của lão không có sức phòng ngự mạnh bằng hồn ngọc của Lâm Hoàng, nên dù cũng trốn được vào tháp, bảo toàn mạng sống, nhưng lão vẫn bị hàn khí xâm nhập, cho nên thụ thương không nhẹ. Y phục lão rách rưới là do cố gắng vận công đẩy hàn khí ra ngoài, nhưng cánh tay trái của lão thì không còn cứu được, gân mạch đã hoàn toàn bị phế.



    Vừa thoát ra ngoài, Trần tiên sinh liền ôm ngực ho sù sụ. Lão lấy cánh tay còn lại vuốt vuốt lồng ngực gầy giơ xương của mình, sau đó lần mò trong ngực áo, móc ra một viên thuốc màu đen bỏ vào miệng nhai. Được vài giây, lão mới đứng dậy giương mắt nhìn xung quanh như đang tìm kiếm vật gì. Trái với Lâm Hoàng khi nãy, dù nhìn thấy xác người nằm la liệt nhưng Trần tiên sinh không hề tỏ vẻ e dè hay sợ sệt. Có lẽ cảnh tượng này lão từng thấy không ít.



    “Nữ tử này không biết là ai mà quá mức cường hãn…” Trần tiên sinh lẩm bẩm, chợt lão nhíu mày, phóng như bay về phía trước. Đó là vị trí của Hoa Thiên. Khi vừa thấy thi thể gã, lão lập tức vươn tay bắt mạch, nhưng đã muộn, Hoa Thiên đã thành cái xác không hồn tự bao giờ.
     
  2. borochu

    borochu Biết Quay Tay Verified

    Bài viết:
    103
    Đã được thích:
    776
    Chương 25: Kịch chiến (1)


    "Công tử! Công tử!” Trần tiên sinh thều thào, như không tin vào sự thật này, đôi mắt vẫn đục vậy mà lại chảy ra hàng lệ. Do tu luyện âm công mà lão mất chức năng sinh dục từ lâu. Cả đời lão sống cô độc, lẻ loi. Nhiều năm trước, lão bị kẻ thù ám toán, thân thụ trọng thương, may nhờ có trang chủ Hoa Kiếm sơn trang Hoa Thiên Thành ra tay cứu vớt, lại thấy lão tinh thông hồn thuật nên mới thu nhận về dưới trướng.



    Tuy con người Trần tiên sinh nham hiểm, thủ đoạn, nhưng tính cách ân oán phân minh. Vì ơn cứu mạng, lão ra sức làm việc cho Hoa Kiếm sơn trang, lập không ít công lao hãn mã, nên rất được Hoa Thiên Thành coi trọng. Lão tận mắt nhìn thấy Hoa Thiên trưởng thành, trong tâm khảm luôn thầm coi Hoa Thiên là nhi tử của mình. Đáp lại, Hoa Thiên dù ngang ngược, càn quấy nhưng lại rất nghe lời của Trần tiên sinh, đối xử với lão hết sức cung kính, lễ độ.



    Cơn đau đớn qua đi, Trần tiên sinh dần lấy lại bình tĩnh. Khi đối diện với sự thật, lão bỗng thấy lo lắng. Lần này nhiệm vụ không những thất bại, mà còn làm Hoa Thiên mất mạng, lão không biết phải đối diện với Hoa Thiên Thành thế nào. Cuộc đời lão từng đối diện không ít bậc kiêu hùng, nhưng chưa có ai lợi hại như Hoa Thiên Thành. Bằng không, chỉ bằng vào một sơn trang nho nhỏ, làm sao Hoa Thiên Thành đủ sức khiến quốc vương một nước phải e ngại? Đối với vị trang chủ này, Trần tiên sinh vừa nể, vừa sợ, không những võ nghệ cao siêu, mà tâm tính của người này cũng vô cùng sắc bén.



    Đang trầm ngâm suy nghĩ đối sách, Trần tiên sinh chợt giật mình. Lão xoay người lại, nhìn chòng chọc về phía mặt hồ. Nơi đó, chẳng biết tự bao giờ đã có một bóng người. Có lẽ người đó đã đứng ở đây rất lâu, nhưng do thần trí lão còn mơ hồ nên mãi đến giờ mới nhận ra



    “Tiểu tử! Là ngươi!?” Trần tiên sinh gằn giọng, hai mắt long lên sòng sọc.



    “Ngươi…tại sao ngươi vẫn chưa chết? Hay…hay là ngươi đồng loã với con tiện nhân kia?” Sau thoáng giây kinh ngạc, Trần tiên sinh kích động gào lên, như người bị bệnh thần kinh. Tâm tình đang bế tắc của lão cuối cùng cũng tìm được nơi để phát tiết.



    “Tiểu tử! Mau đền mạng cho công tử gia nhà ta a!” Lão vung tay, U hồn tháp như viên đạn lao về phía Lâm Hoàng.




    Ánh mắt Lâm Hoàng bình tĩnh không chút dao động. Lòng thầm nghĩ trận này không thể không đánh rồi. Thật ra nãy giờ hắn cũng đang tìm phương kế để đối phó với Trần tiên sinh. Hắn biết Trần tiên sinh lợi hại, nhất là U hồn tháp đó vừa có thể công kích mà cũng vừa có thể phòng ngự, cho nên hắn không dám vọng động.



    Khi tiểu tháp chỉ còn cách Lâm Hoàng vài mét, hắn chợt biến mất, như tan vào không khí. U hồn tháp theo quán tính lao vun vút về phía trước.



    “Cái gì!” Trần tiên sinh kinh ngạc thốt lên. Lão cũng phóng về phía vị trí của Lâm Hoàng, nhưng nào còn thấy bóng người.



    “Đây là…” Trần tiên sinh bỗng nhìn thấy một chuỗi vòng ngọc nằm dưới đất. Thần thức lão bén nhạy, trí nhớ siêu việt người thường, nhanh chóng nhận ra đây là vòng đeo cổ của Lâm Hoàng.



    “Không lẽ…không lẽ tặc tử trốn vào đây? Chẳng lẽ đây cũng là pháp bảo như U hồn tháp? Đúng rồi! Chắc chắn là nhờ vật này mà tặc tử kia mới bảo toàn mạng sống! Trời giúp ta rồi, ha ha!” Trần tiên sinh cả mừng, liền cuối xuống định nhặt lấy hồn ngọc.



    Ngay khi lão vừa cúi xuống, không khí trên đầu lão bỗng cấp tốc xoay động, sau đó, một luồng phong nhận bén nhọn hình thành, giáng thẳng xuống người Trần tiên sinh.



    “Điêu trùng tiểu kỹ!” Trần tiên sinh cười lạnh, chẳng biết từ đâu, U hồn tháp bỗng xuất hiện, ngăn trở phong nhận của Lâm Hoàng.



    “Ầm” Phong nhận va vào U hồn tháp, sau đó tản mác đi mất.



    Ở bên trong hồn ngọc, Lâm Hoàng thầm giật mình. Vừa rồi, khi thấy Trần tiên sinh, hắn không nhảy vào hồn ngọc ngay, mà đợi khi Trần tiên sinh tấn công trước, hắn mới trốn vào bên trong, mục đích chính là tập trung sự chú ý của lão vào hồn ngọc. Lúc đó hắn mới phát động công kích. Nhưng Lâm Hoàng có chút đánh giá thấp Trần tiên sinh rồi. Lão thân chinh bách chiến, kinh nghiệm phong phú, làm sao dễ dàng bày ra sơ hở như vậy được? Biết Lâm Hoàng đang ẩn nấp, chờ cơ hội phản kích, nên lão cũng giả vờ mắc mưu, tiếc là chưa lôi được hắn ra ngoài.



    “Tiểu tử! Xem ngươi trốn được bao lâu!” Trần tiên sinh cười khặc khặc, vươn một tay chụp lấy hồn ngọc, đồng thời miệng niệm chú ngữ. U hồn tháp liền xoay tròn xung quanh lão, sẵn sàng bảo vệ lão trước mọi thế công.



    “Đừng tưởng lão phu không biết ngươi chỉ có thể trốn bên trong một đoạn thời gian. Sớm muộn gì cũng phải ra ngoài. Chớ quên, lão phu cũng có pháp bảo tương tự!” Trần tiên sinh bình thản nói, lão cũng không lo Lâm Hoàng sẽ tiếp tục tấn công mình, bởi lão tin chắc vừa rồi hắn đã sử dụng đòn công kích mạnh nhất rồi.



    Lâm Hoàng nhíu mày, hắn không ngờ Trần tiên sinh lại khó chơi như vậy. Hắn lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan, đánh nữa thì không có hiệu quả, còn bỏ chạy thì không được. Chẳng những công phòng kín kẽ, mà Trần tiên sinh còn đoán được đặc tính của hồn ngọc. Không sai, những gì lão nói hoàn toàn đúng. Hắn chỉ có thể ở trong hồn ngọc một khoảng thời gian nào đó thôi. Trên thực tế, chính Lâm Hoàng cũng không biết mình sẽ kéo dài được bao lâu, nhưng chắc chắn không quá bốn canh giờ.



    Trần tiên sinh giẫm chân lên hồn ngọc, rồi như để tăng thêm niềm tuyệt vọng cho Lâm Hoàng, lão móc ra một viên pháo lệnh, châm lửa đốt. Pháo lệnh bay vút lên tầng trời cao, sau đó bung thành chữ “khẩn”.



    “Ha ha ha! Ta vừa đốt pháo lệnh thông báo cho người ở phụ cận. Tin chắc không lâu sau sẽ có nhân mã đến tiếp ứng! Đến lúc đó ngươi chạy đằng trời!”



    “Tiên sinh hà cớ gì ra tay đuổi tận giết tuyệt? Đến giờ phút này thì chắc tiên sinh đã biết tại hạ không phải là kẻ hạ sát lục công tử, sao ngài không mở lượng hải hà mà tha cho ta một mạng?”



    “Đừng nói nhảm nữa! Bất kể vì nguyên nhân gì, hôm nay ta phải có cái để bàn giao cho trang chủ. Huống hồ chi ngươi thân mang trọng bảo, có câu thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội. Có trách thì trách số ngươi không may!” Trần tiên sinh trào phúng, sắc mặt càng thêm dữ tợn.



    Lâm Hoàng biết nói năng gì cũng thừa thãi, hắn chỉ vờ cầu tình để tìm kế hoãn binh. Ngồi bên trong hồn ngọc, hắn hít một hơi thật sâu, bình tĩnh suy nghĩ đối sách. Lúc càng nguy hiểm thì càng phải tĩnh tâm mới giải quyết được vấn đề.



    Hắn nhẩm tính tất cả những quân bài mạnh nhất mà mình có. Luyện âm cảnh diễn hoá ra phong nhận thì bị vô hiệu hoá, hồn ngọc cũng bị phong toả, Thiên Tru Biến lại chỉ có thể cải biến thân thể. Nếu là lúc khác, hắn có thể vận dụng Thiên Tru Biến để thay hình đổi dạng, đánh lừa Trần tiên sinh. Nhưng giờ đây, lão đã biết chắc chắn hắn ở bên trong thì có biến đổi thế nào cũng vô dụng.



    Chợt Lâm Hoàng nhớ tới một thức nữa của Luyện Âm cảnh, có tên gọi “Phá Âm thức”, dùng sóng âm tác động trực tiếp vào thần hồn của đối phương. Đây cũng là chiêu mà hắn dùng để cứu Từ Linh Nhi, tương đối hiệu quả. Tuy nhiên, chiêu này có nhược điểm là phải tiếp cận đối phương và mất thời gian thi triển. Mà hiện giờ, Trần tiên sinh đang phòng bị kín đáo thế kia thì làm sao tiến hành được.



    Muôn ngàn suy nghĩ như thiên quân vạn mã lướt qua trong đầu Lâm Hoàng. Lúc này trời đã ngả về chiều, chẳng còn bao lâu nữa là đến hoàng hôn. Bên ngoài, Trần tiên sinh vẫn bình chân như vại. Thậm chí, lão còn hát tiểu khúc, đồng thời buông lời dỗ ngọt, hứa hẹn sẽ tha Lâm Hoàng một mạng nếu hắn chịu đầu hàng.



    Lâm Hoàng bỏ ngoài tai, tập trung tinh thần suy nghĩ. Một tia linh quang chợt loé lên trong đầu hắn.
     
  3. borochu

    borochu Biết Quay Tay Verified

    Bài viết:
    103
    Đã được thích:
    776
    Chương 26: Kịch chiến (2)


    "Nếu đã không còn phương pháp nào khác thì đành phải làm thế thôi! Kết hợp tất cả những gì ta đang có!” Lâm Hoàng tự nhủ, ánh mắt hiện rõ sự quyết tâm. Hắn liền ngồi xuống, bắt đầu vận dụng công pháp Thiên Tru Biến. Chỉ giây lát sau, trán hắn lấm tấm mồ hôi, môi mím chặt như đang phải chịu đau đớn. Sau it phút, hắn đứng dậy, nhìn bề ngoài, thể hình hắn vẫn vậy, hoàn toàn không có gì khác biệt.



    “Tiên sinh, ngài hứa là sẽ tha cho tại hạ một mạng nếu tại hạ đầu hàng đúng không?” Lâm Hoàng chợt lên tiếng.



    “Không sai!” Trần tiên sinh cười khẩy.



    “Tiên sinh hãy phát thệ đi, thì ta mới tin!”



    “Được! Lão phu ở đây xin thề, nếu Lâm tiểu hữu chịu đầu hàng, lão phu sẽ thả ngươi đi, chỉ giữ lại ngọc này. Nếu trái lời thề, chết ngay lập tức!” Trần tiên sinh dõng dạc tuyên thệ, nhưng trong lòng thì cười lạnh. Lão biết thừa Lâm Hoàng không chịu thua dễ dàng như thế, nhưng cũng muốn xem hắn có hậu chiêu gì.



    “Thế thì tại hạ an tâm rồi! Xin tiên sinh giữ lời!” Vừa dứt lời, Lâm Hoàng liền phóng ra khỏi hồn ngọc, đứng trước mặt Trần tiên sinh.



    “Lâm tiểu hữu thức thời như thế, lão phu có lời khen ngợi! Ha ha ha!” Trần tiên sinh ngửa mặt cười dài, chưa kịp ra tay thì Lâm Hoàng đã phóng về phía lão, trên tay hắn lăm lăm thanh chuỷ thủ chẳng biết lấy từ đâu.



    “Tiểu tử! Ngươi đã muốn chết sớm thì để lão phu thành toàn cho ngươi!” Ánh mắt Trần tiên sinh loé lên sự khinh miệt, lão không thèm tránh né mà đứng yên một chỗ. Khi mũi dao của Lâm Hoàng còn cách lão chừng một mét thì U hồn tháp bỗng xuất hiện.



    Keng!



    Chuỷ thủ va vào tiểu tháp toé lửa, Lâm Hoàng bị chấn văng ra ngoài. Hắn còn chưa kịp hoàn hồn thì U hồn tháp lại lao tới.



    A!



    Tiếng hét thảm vang lên, Lâm Hoàng bị U hồn tháp đâm vào lồng ngực, máu bắn ra tung toé. Hắn rơi xuống như con diều đứt dây. Nơi ngực trái của hắn bị xuyên thủng, chỉ còn chừa lại một lỗ máu trống hoác trông vô cùng dễ sợ.



    Lâm Hoàng lăn lộn vài vòng, sau đó nằm im, khí tuyệt bỏ mình, tay vẫn cầm chặt thanh chuỷ thủ.



    Trần tiên sinh không vì thế mà ngừng công kích. Để chắc chắn Lâm Hoàng đã chết, lão lại cho U hồn tháp xuyên thêm một phát ngay ngực phải của hắn nữa mới yên tâm. Có người trời sinh quả tim nằm bên phải, Trần tiên sinh vốn là tay già đời lão luyện nên không thể bỏ qua chi tiết này.



    A!



    Lâm Hoàng vốn dĩ đã “tử vong”, nhưng khi bị U hồn tháp xuyên thủng lần nữa, hắn bỗng đau đớn bật dậy, mắt trợn tròn như muốn nứt ra, sau đó ngoẹo đầu, lúc này mới thật sự bỏ mình.



    “Ha ha ha!” Trần tiên sinh cười ha hả: “Tặc tử! Tới phút cuối mà còn định lừa lão phu à? Không may cho ngươi gặp phải ta rồi!”



    Lão bước tới gần thi thể Lâm Hoàng, đinh ninh Lâm Hoàng đã chết. Khoang tim bị xuyên thủng thế này thì có thần tiên cũng không cứu được. Lão ung dung ngồi xuống, tay sờ lên cổ Lâm Hoàng định tháo hồn ngọc ra.



    “Không ổn!” Trần tiên sinh chợt khựng lại, trực giác cho lão biết có gì đó bất thường đang xảy ra.



    “Đúng rồi, U hồn tháp đã xuyên qua lồng ngực hắn, nhưng tại sao không thấy nội tạng bên trong?” Trần tiên sinh vừa nghĩ đến vấn đề này thì Lâm Hoàng bỗng mở trừng mắt.



    “Phá!” Lâm Hoàng dồn hết sức bình sinh phun ra một chữ.



    Không khí xung quanh miệng hắn liền lay động kịch liệt, sau đó vặn vẹo uốn éo thành một đường cong phóng thẳng vào mặt Trần tiên sinh.



    “!?” Trần tiên sinh giật mình, biết mình trúng kế nhưng đã muộn. Thần hồn của lão trúng đòn, khiến cho lão bị tê liệt đi trong giây lát. Thật ra, người bình thường trúng phải đòn này thì đã trực tiếp ngất đi rồi, do Trần tiên sinh có thần thức cường đại viễn siêu thường nhân nên chỉ bị tê liệt tạm thời.



    Tuy nhiên, chỉ vài giây đó cũng đủ cho Lâm Hoàng hành động.



    Lâm Hoàng bật dậy, vung chuỷ thủ đâm mấy nhát vào tim Trần tiên sinh.



    “A!” Cơn đau đớn tê tâm liệt phế kích phát thần kinh, làm Trần tiên sinh khôi phục lại tri giác. Nhưng chưa kịp trở tay thì Lâm Hoàng đã bồi thêm một phát vào ngay yết hầu lão.



    “Á!” Trần tiên sinh rú lên. Cơ bản, lão chỉ lo tu luyện thần hồn, không rèn luyện thân thể nên thể chất không khác thường nhân là mấy, thậm chí còn có phần kém hơn. Thật ra, nếu lão không bất cẩn, buông lỏng cảnh giác, thì có một trăm, một ngàn cái Lâm Hoàng cũng không động được vào sợi lông của lão.



    Lão vung tay lên, U hồn tháp lúc này mới xuất hiện, nện vào người Lâm Hoàng khiến hắn văng ra xa mấy thước.



    Cả hai người đều đau đớn lăn lộn, cảnh tượng có chút hoạt kê. Nhưng rốt cuộc, Lâm Hoàng là người ngồi dậy trước. Hắn xé áo băng bó tạm thời hai lỗ thủng đang rỉ máu trên khoang ngực, sau đó đứng lên, lảo đảo lê từng bước tới gần vị trí của Trần tiên sinh. Tay hắn lăm lăm chuỷ thủ, quyết tâm bồi thêm một nhát trước khi lão kịp hồi phục.



    Có lẽ hắn lo lắng hơi thừa, Trần tiên sinh đã không còn đủ sức xoay chuyển tình thế. Hai vết thương.chí mạng khiến sinh mệnh lão dần trôi qua theo từng giây. Lão run run mò tay vào trong áo định lấy đan dược cầm máu nhưng lực bất tòng tâm, cơ thể không còn nghe theo chỉ thị của bộ não nữa.



    Ý thức lão dần mơ hồ, biết tử kỳ đã đến, lão đột nhiên mở trừng mắt, thều thào ngắt quãng trong mồm: “Trần Thắng ta cả đời tung hoành ngang dọc…không ngờ hôm nay lại bại dưới tay tên tiểu tử mao đầu tiểu tử này….nhưng chớ vội mừng…không ngại nói cho ngươi biết….trước khi khởi hành đến Hắc Liên sơn…công tử gia đã ra bí mật ra chỉ thị cho thuộc hạ…dù nhiệm vụ lần này có thành công hay không thì cũng sẽ có người tìm đến thôn làng của ngươi…tàn sát hết toàn bộ dân làng…chỉ giữ lại tiểu mỹ nhân của ngươi để công tử chơi cho thoả…khặc khặc…ngươi chớ vọng tưởng sẽ ngăn được việc này…trừ khi chính miệng công tử ra lệnh ngừng tay thôi…lão phu chết không tịch mịch…ít ra còn kéo theo cả đám thân nhân của ngươi bồi tiếp…khặc khặc…”



    Trần tiên sinh chợt thở gấp vài hơi, cả người co giật, sau đó trút hơi thở cuối cùng.



    Lâm Hoàng lặng lẽ đứng nhìn thi thể của Trần tiên sinh, sau đó hắn cắn răng, bước lên vung thêm vài nhát nữa lên bụng, ngực, cổ…của lão. Đến khi xác định lão đã thật sự tử vong mới dừng lại. Đúng là trớ trêu, cách đó mới vài phút thôi, Trần tiên sinh vừa làm điều tương tự với hắn thì nay lão đã bị giáng trả giống hệt như vậy.



    Hạ sát xong Trần tiên sinh, Lâm Hoàng cảm thấy vô cùng uể oải. Cơn đau nhức từ vết thương cộng với mệt mỏi tinh thần khiến hắn loạng choạng như muốn ngã. Hắn cố trấn tĩnh lại, vươn tay lần mò trên ngực áo Trần tiên sinh. Hắn nhớ lúc nãy, khi vừa từ trong U hồn tháp thoát ra, Trần tiên sinh có uống một viên thuốc màu đen, rồi lúc hấp hối lão cũng lần mò tìm đan dược trong người, có lẽ đó là thuốc cầm máu hoặc giảm đau không chừng.



    Chẳng mấy chốc, Lâm Hoàng đã tìm thấy một lọ thuốc nhỏ màu xanh, trên có viết chữ “Kim sang dược”. Không chần chừ, hắn đổ ra một viên bỏ vào miệng nhai. Vừa vào trong cơ thể, dược lực lập tức phát huy tác dụng, một cỗ khí lưu tản đi khắp người Lâm Hoàng, khiến hắn thanh tỉnh lại, cơn đau từ vết thương cũng bớt đi.




    Hắn ngồi xuống, niệm động tâm pháp Thiên Tru Biến. Tim, phổi, nội tạng của hắn từ từ trôi trở về khoang ngực. Tình huống vừa rồi quả thật nguy hiểm vạn phần. Hắn hiểu rõ mình không trốn khỏi bàn tay của Trần tiên sinh nên quyết định vận dụng Thiên Tru Biến và Phá Âm thức để đối phó lão. Biết chắc lão sẽ công kích vào vị trí yếu hại của mình nên trước đó hắn đã âm thầm di dời nội tạng, tim, gan…từ bụng và lồng ngực xuống dưới cẳng tay, cẳng chân. Nhờ đó, khi bị U hồn tháp xuyên thủng người, hắn mới có thể giả chết mà đánh lừa Trần tiên sinh, khiến lỏng buông lỏng phòng bị. Lúc Trần tiên sinh đến gần thì cũng là lúc Lâm Hoàng niệm động Phá Âm thức làm lão tê liệt, sau đó ra tay.
     
  4. borochu

    borochu Biết Quay Tay Verified

    Bài viết:
    103
    Đã được thích:
    776
    Chương 27: Thay mận đổi đào


    Hắn vừa định đứng dậy thì bỗng phát hiện bên hông Trần tiên sinh có treo một chiếc túi vải màu đen. Tò mò, hắn thò tay vào trong túi, sau đó lôi ra một quyển sách nhỏ đã ố vàng, trên đề chữ “Thần Hồn Tâm Pháp”. Lâm Hoàng khẽ giật mình, thầm nghĩ có lẽ đây là bí kíp sưu hồn, tróc hồn và tu luyện thần thức của lão. Bản thân hắn mặc dù phản cảm với hành vi của Trần tiên sinh, nhưng nếu trang bị thêm chút kiến thức và năng lực về thần thức thì cũng không phải chuyện xấu.




    Hắn đứng lên, bước tới nhặt lấy U hồn tháp lên ngắm nghía. Tháp sơn đen kịt, sờ vào thấy lạnh lẽo, nếu nghe kỹ dường như có ngàn tiếng oán than phát ra từ bên trong. Lâm Hoàng nhíu mày, tự nhủ không biết đã có bao nhiêu sinh mạng vùi chôn trong tháp này. Có lẽ giết càng nhiều người, thu nạp càng nhiều linh hồn thì tháp càng mạnh chăng? Lâm Hoàng không biết rõ, vì hắn cũng chưa thấy Trần tiên sinh dùng tháp này để tróc hồn bao giờ. Tuy nhiên, có thể khẳng định tháp là một kiện bảo vật, vừa có thể công kích, vừa có thể phòng ngự. Ngoài ra, cách sử dụng chắc chắn có liên quan tới thần thức. Không hiểu tại sao, Lâm Hoàng có cảm giác rằng hồn ngọc của mình mạnh mẽ hơn U hồn tháp rất nhiều, chỉ là do hắn chưa tận dụng hết khả năng của ngọc mà thôi.




    Lâm Hoàng tiện tay nhặt luôn sách và tháp cho vào trong hồn ngọc, sau đó đứng dậy, trầm ngâm suy nghĩ. Nhớ lại lời của Trần tiên sinh lúc hấp hối, hắn thấy lo lắng vô cùng. Có câu người sắp chết luôn nói điều thật nên Lâm Hoàng tin rằng lão không gạt mình. Chắc chắn Hoa Thiên đã ngầm hạ lệnh cho thủ hạ tấn công thôn làng của hắn bất kể có tìm được hoả độc quả hay không.




    “Hoả độc quả…đúng rồi, hoả độc quả ở đâu?” Lâm Hoàng chợt bừng tỉnh, suýt chút nữa hắn quên mất sự tồn tại của hoả độc quả. Hắn vội vàng chạy lại phía mặt hồ. Lúc này, băng đã tan hơn quá nửa, từ phía dưới đáy hồ chầm chậm trồi lên một vật thể màu đỏ, dạng hình trơn, có nhiều gai mềm, đích thị là hoả độc quả rồi!



    Đúng như Lâm Hoàng dự đoán, hoả độc quả nằm dưới đáy hồ trên Hắc Liên sơn, hiện tại đang toả nhiệt thiêu đốt lớp băng để ngoi lên. Bình thường, quả này có linh tính, di chuyển nhanh nhạy khó ai bắt được, nhưng có lẽ do lớp băng làm suy yếu nên lúc này mới chậm chạp, uể oải như vậy.



    Lâm Hoàng thoáng ngần ngừ, cân nhắc xem nên xử lý hoả độc quả như thế nào. Chợt nhớ chẳng bao lâu nữa thuộc hạ của Hoa Thiên sẽ tìm tới đây nên hắn quyết định đích thân phục dụng. Chưa biết quả này có tác dụng cụ thể gì với mình,có điều thấy nhiều người tranh đoạt như thế, ắt hẳn trăm lợi mà không hại.




    Hắn cẩn thận quấn thật nhiều lớp vải quanh bàn tay, sau đó mới từ từ vươn tới chộp lấy hoả độc quả. Nghe đồn quả này toả nhiệt nóng như lửa, nhưng lúc này sờ vào chỉ thấy hơi ấm ấm, chắc là do bị hàn khí tác động. Lâm Hoàng cắn răng, cho hoả độc quả vào trong miệng.



    Vừa vào tới yết hầu, một cỗ nhiệt lực khổng lồ bỗng bừng lên trong người hắn kèm theo mùi vị đắng chát. Toàn thân Lâm Hoàng như bốc hoả, hắn quằn quại đau điếng, cảm thấy như ruột gan mình đang bị thiêu đốt vậy. Từ trên người hắn toả ra mùi khét lẹt, quần áo cũng bị đốt chín. Hắn vội lao tới hồ sen, múc lấy múc để từng vốc nước, từng miếng băng cho vào mồm, cho lên người để làm dịu cơn nóng.



    Dần dần, cảm giác đau rát qua đi, Lâm Hoàng thấy toàn thân thư sướng, nhẹ nhàng vô cùng. Hắn giơ tay nhấc chân, ngầm nhận ra có một cỗ lực lượng đang cuồn cuộn chảy trong người, không sao dùng hết. Toàn bộ giác quan đều trở nên linh mẫn dị thường. Đôi mắt hắn trở nên sáng tỏ gấp nhiều lần. Từ vị trí hiện tại, hắn đã có thể nhìn rõ từng ngọn cây, cọng cỏ cách đó hàng trăm thước. Xúc giác, vị giác cũng nhạy cảm hơn. Nhưng điều làm Lâm Hoàng vui mừng nhất là Luyện Âm cảnh lẫn Thiên Tru Biến đều có dấu hiệu phát triển.



    Trải qua mấy ngày gần đây, Lâm Hoàng minh bạch một điều rằng không phải lúc nào cảm âm của mình cũng có tác dụng. Ví dụ như lúc chữa thương cho Từ Linh Nhi hay lúc nghe ngóng vị trí của hoả độc quả, cảm âm đều bị nhuyễn giáp của Từ Linh Nhi hoặc thần thức cường đại của hắc y thiếu nữ chặn lại, khiến hắn không thể nghe thấy gì. Hắn tinh tường, mình cần phải rèn luyện nhiều hơn, mà việc này không thể một sớm một chiều. Giờ đây, sau khi phục dụng hoả độc quả, hắn cảm thấy mình có dấu hiệu đột phá, tin chắc chỉ qua một thời gian ngắn rèn luyện, hắn sẽ phá bỏ bình chướng, gia tăng đáng kể năng lực bản thân.



    Lâm Hoàng đưa cánh tay lên trước mặt quan sát, chỉ thấy da thịt hắn đỏ hồng như của trẻ sơ sinh, nhưng lại rắn chắc hơn trước. Hắn lấy chuỷ thủ thử rạch một đường trên cánh tay, kỳ lạ thay, vết rách dần dần khép lại với tốc độ mắt thường có thể quan sát được. Lâm Hoàng mừng rỡ vô cùng, toàn bộ thể phách, gân cốt, ngũ tạng, giác quan của hắn đều cường kiện hơn rất nhiều. Hắn tin chắc, nếu khi nãy mình ở trạng thái như hiện tại thì đã có thể giải quyết Trần tiên sinh một cách nhẹ nhàng.



    Lâm Hoàng còn đang chìm trong niềm vui sướng thì bất chợt nghe thấy có tiếng vó ngựa từ xa vọng tới. Dù còn cách cả mấy trăm dặm, hắn vẫn dễ dàng nhận biết đó là một nhóm nhân mã có hơn trăm người, toàn bộ đều là thủ hạ của Hoa Thiên, có lẽ họ thấy pháo lệnh của Trần tiên sinh nên vội vàng chạy tới.



    Lâm Hoàng căng thẳng, nghĩ về mối nguy cơ của dân làng, niềm hân hoan của hắn liền nguội lạnh hơn một nửa. Nếu bây giờ lập tức quay về làng, với năng lực hiện tại, nhiều khả năng hắn đủ sức bảo vệ cho dân làng. Nhưng sau đó thì sao? Người của Hoa Kiếm sơn trang chắc chắn sẽ lại tìm tới, tốp sau mạnh hơn tốp trước, làm sao hắn có thể bảo hộ mọi người mãi được. Nên nhớ, thế lực của Hoa Kiếm sơn trang khiến cả một đế quốc phải kiêng dè thì đủ biết mạnh đến mức nào. Di tản chăng? Mười người, hai mươi người thì còn di tản được, nhưng mấy trăm con người thì làm sao di tản được trong ngày một ngày hai mà không để lại dấu vết?



    Tiếng vó ngựa càng lúc càng gần, khoảng chừng hơn canh giờ nửa thôi thì họ sẽ tới nơi này. Lòng Lâm Hoàng rối như tơ vò. Hắn nghiền ngẫm lại câu nói cuối cùng của Trần tiên sinh trước lúc lâm chung.


    “Trừ khi Hoa Thiên hạ lệnh, nếu không sẽ chẳng ai ngăn được việc này…Hoa Thiên, đúng rồi, tại sao ta không nghĩ ra, chỉ cần Hoa Thiên “còn sống” thì mọi việc có thể giải quyết ổn thoả rồi!” Linh cơ Lâm Hoàng chợt động, hắn vội vàng chạy lại chỗ thi thể của Hoa Thiên. Lúc này đây, lục công tử của Hoa Kiếm sơn trang chỉ còn là một cỗ thi thể cừng đờ. Tất nhiên, Lâm Hoàng không có ý định cứu sống Hoa Thiên, có muốn hắn cũng không đủ khả năng, mà hắn cần Hoa Thiên cho một mục đích khác.



    Lâm Hoàng lật ngửa Hoa Thiên lại, sau đó ngồi xuống, vừa vận dụng tâm pháp Thiên Tru Biến vừa chăm chú quan sát thi thể gã. Trong chốc lát, gương mặt hắn từ từ thay đổi, da mặt phồng lên, cơ, xương cũng thay đổi. Mất chưa đầy một nén nhang, hắn đã hoàn toàn biến thành Hoa Thiên, hai người giống nhau như đúc từ ngọn tóc đến gót chân.



    Cẩn thận hơn, hắn còn lột sạch quần áo Hoa Thiên, sao chép toàn bộ đặc điểm trên cơ thể gã, từ nốt ruồi, vết sẹo hay kích thước một vài bộ phận đặc thù. Đến khi đã chắc chắn rồi, hắn mới đưa thi thể Hoa Thiên và Trần tiên sinh vào trong hồn ngọc, sau đó mặc vào quần áo của gã.



    Mặt trời đã sắp khuất bóng, ráng chiều đỏ như máu. Lâm Hoàng ngẩng nhìn hoàng hôn, miệng thì thào: “Hoa Thiên, tạm thời ta sẽ thay thế ngươi trở thành lục công tử Hoa Kiếm sơn trang. Đến khi giải quyết xong sự tình, ta sẽ trở về làng, đồng thơi chôn cất hai người tử tế. Dẫu lúc sinh thời, các người có phạm tội ác thế nào, thì khi chết đi, cũng nên có một nấm mồ.”
     
  5. Hắc Hải

    Hắc Hải Còn trinh Verified

    Bài viết:
    81
    Đã được thích:
    15
    Chuyện càng ngày càng hay. Mong tác giả đều tay
     
  6. bongtoitrongtoi

    bongtoitrongtoi Dân Chơi Thứ Thiệt Verified

    Bài viết:
    575
    Đã được thích:
    269
    Bác nên ra truyện đều tay hơn thì nó không trôi bài, chứ để ae chờ ko có lịch cụ thể lại lâu lâu nên mọi người không comment liên tục được. Thanks bác vì truyện hay.
     
  7. khaclong

    khaclong Chơi gái lần đầu Verified

    Bài viết:
    206
    Đã được thích:
    59
    Hay quá. Cảm ơn thớt
     
  8. vô danh chi nhân

    vô danh chi nhân Biết Quay Tay Verified

    Bài viết:
    132
    Đã được thích:
    51
  9. Chickenboyhp

    Chickenboyhp Chơi gái lần đầu Verified

    Bài viết:
    202
    Đã được thích:
    89
    Cuối cùng cũng ra cháp mới. Nhưng mà hơi lâu b ạ. Nếu có tg thì mấy ngày ra một chap tôt hơn ra liền lúc nhiều chap. Mình góp ý nhỏ vậy. Tks b, truyện hay
     
  10. chimcuccuvn

    chimcuccuvn Chơi gái lần đầu Verified

    Bài viết:
    284
    Đã được thích:
    85
    Đã quá . Mấy chap liền . Thanks thớt phát nữa .
     
  11. univer

    univer Dậy Thì Verified

    Bài viết:
    56
    Đã được thích:
    17
    Tks tác giả!

    Lúc đang đọc em cứ nghĩ Lâm Hoàng sẽ hợp tác với Trần tiên sinh để giả làm Hoa Thiên.
    Giờ chết sạch rồi, thêm là hốt luôn cái hoả độc quả thì sau này về dễ bị lộ hàng lắm đây.
     
  12. luunhatphi01

    luunhatphi01 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    335
    Đã được thích:
    55
    Hay quá lâu lắm thớt mới hiển ling
     
  13. Fan12nuthan000

    Fan12nuthan000 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    305
    Đã được thích:
    37
    Hay quá bác.. kỳ này lâm hoàng chắc bá lắm.đây
     
  14. Dam play

    Dam play Xem Sex Lần Đầu Verified

    Bài viết:
    33
    Đã được thích:
    6
    Hay lắm bạn .. cứ như đọc bênh cv ấy
     
  15. duyvq

    duyvq Còn trinh Verified

    Bài viết:
    77
    Đã được thích:
    222
    Hj. Bạn có thể cho từng cháp cho a em hưởng từ từ sẻ hay hơn cho một lần bạn ah... hj. Thế nhiều ng sẻ comen vs có nhieu ý tưởng hơn...
     
  16. codon62017

    codon62017 Còn Bú Sữa Mẹ

    Bài viết:
    1
    Đã được thích:
    0
    Mong chủ thớt đều tay nhé
     
  17. Hắc Hải

    Hắc Hải Còn trinh Verified

    Bài viết:
    81
    Đã được thích:
    15
    Tiếp đi bác ơi.
     
  18. chichi1111

    chichi1111 Dân Chơi Thứ Thiệt Verified

    Bài viết:
    570
    Đã được thích:
    138
    Lên top nào chủ thớt
     
  19. Monobo

    Monobo Xem Sex Lần Đầu Verified

    Bài viết:
    47
    Đã được thích:
    5
    thanks tác giả
     
  20. mr_at_o

    mr_at_o Chơi gái lần đầu Verified

    Bài viết:
    214
    Đã được thích:
    27
    phê quá xin cảm ơn hehe
     
Đang tải...
Similar Threads Diễn đàn Date
[BÌNH CHỌN EV - BÀN PHÍM BẠC 2017] BĂNG TRỘM BIẾN THÁI - 3 Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 19/11/17
Thiên Địa VR [Viễn Tưởng] Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 16/9/17
Tổng hợp truyện Femdom (Biến thái nặng- đừng đọc) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 14/7/17
Gia Sư Biến Thái Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 27/4/17
Kẻ biến thái ! Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 12/10/12

Chia sẻ trang này