1. Hiện tại có nhiều bạn ko nhận được Email kích hoạt từ hệ thống, BQT đã rà soát và thấy đa số các trường hợp này dùng GMAIL. Trong thời gian chờ khắc phục, các bạn có thể tạm dùng các email khác để đăng ký và nhận email kích hoạt ( Yahoo, hotmail,....). Xin cảm ơn
    Dismiss Notice

Thiên Tru Biến

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi borochu, 11/5/17.

  1. luunhatphi01

    luunhatphi01 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    313
    Đã được thích:
    52
    Mãi mới có feteme
     
  2. tremang

    tremang Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    862
    Đã được thích:
    149
    Up lên top...
     
  3. univer

    univer Xem Sex Lần Đầu Verified

    Bài viết:
    47
    Đã được thích:
    9
    Bác chủ mau xuất hiện chứ topic trôi xa quá :(
     
  4. borochu

    borochu Biết Quay Tay Verified

    Bài viết:
    102
    Đã được thích:
    740
    Chân thành cáo lỗi cùng bạn đọc! Mình cũng muốn làm mỗi ngày một chương lắm nhưng khổ nổi nhiều khi đi làm cả tuần, chỉ rảnh có một ngày, nên đành phải dồn lại vậy :(. Nhưng cam đoan, nội dung mình đều đầu tư rất kỹ, và nếu một tuần không có chương, thì sẽ ra liền một phát 4-5 chương để bù lại :)


    Chương 29: Hoa Kiếm sơn trang


    Nhắc tới thần hồn, Lâm Hoàng lại nhớ tới Lăng Túc. Có lẽ Lăng Túc đã tu luyện thần thức đến trình độ rất cao, cho nên dù thân xác không còn, y vẫn có thể lưu lại tàn hồn trong hồn ngọc nhiều năm để chờ đợi người hữu duyên, còn Trần tiên sinh chắc chỉ tu luyện được da lông bên ngoài, nên sau khi chết không thể xuất khiếu được như Lăng Túc.

    Lâm Hoàng luôn nhớ việc Lăng Túc đã truyền thụ cho mình Thiên Tru Biến, Âm Ba Chỉ và hồn ngọc. Mặc dù không có danh phận chính thức, cũng như không trực tiếp dạy dỗ, nhưng có thể xem Lăng Túc là một nửa sư phụ của Lâm Hoàng, mở ra cho hắn một chân trời mới. Trong lòng hắn luôn tâm niệm, nếu có cơ hội, nhất định sẽ hoàn thành nốt di nguyện của y, giúp y được ngậm cười nơi chín suối.


    Rất may cho Lâm Hoàng là tuy không có thời gian để tu luyện thần thức, nhưng hắn vẫn có thể lĩnh hội được một phần thôi miên thuật trong Thần Hồn Tâm Pháp. Trên thực tế, thôi miên thuật là một bộ phận của Tróc Hồn thuật. Điểm khác biệt là, nếu như Tróc Hồn thuật có thể trực tiếp đi vào trong ký ức của con người, như những gì Trần tiên sinh đã từng làm với Lâm Hoàng, thì thôi miên thuật chỉ có thể tạm thời khống chế được nạn nhân, sau đó đặt câu hỏi và tiếp nhận thông tin. Một bên vừa thấy được hình ảnh, vừa nghe được âm thanh trực tiếp, còn một bên chỉ có thể nghe được thông tin cần biết qua lời tường thuật, quả thật chênh lệch một trời một vực.


    Lâm Hoàng còn đang suy tư thì chợt nghe có tiếng bước chân từ xa vọng lại, cắt ngang mạch suy nghĩ của hắn. Hắn vội ổn định lại tâm thần, giả vờ leo lên giường nằm.


    “Công tử gia! Công tử gia! Thuộc hạ có việc gấp cần gặp!” Mạc Thông vừa gõ cửa và gọi.


    “Phó trưởng vệ không biết giờ này còn sớm à? Có chuyện gì để sau hẵng nói được không?” Lâm Hoàng vờ cất giọng làu bàu ngáy ngủ.


    “Công tử gia thứ lỗi, đây là chỉ thị của trang chủ, không thể không thi hành!” Mạc Thông khẩn khoản.


    “Được rồi, vào đi!” Lâm Hoàng khẽ nhíu mày, lòng thầm nghĩ, có lẽ thời gian hoãn binh cuối cùng cũng chấm dứt.


    “Tạ công tử gia!” Mạc Thông vội vã đẩy cửa bước vào trong, nhưng gã chưa kịp nói gì thì Lâm Hoàng đã khoát tay:


    “Khoan! Trước hết thông báo cho ta biết, nhiệm vụ ta giao tiến hành tới đâu rồi?”


    “Bẩm công tử gia, mọi việc đã ổn thỏa. Người của chúng ta đã kịp thời về làng chài trước khi sát thủ đến, nhờ đó ngăn chặn được cuộc thảm sát. Thuộc hạ còn cẩn thận bố trí người ở lại để bảo vệ cho dân làng nữa!”


    “Làm tốt lắm! Bổn công tử sẽ trọng thưởng cho phó trưởng vệ sau!” Lâm Hoàng gật gù, trong lòng thì thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng tảng đá trong lòng hắn cũng đã được gỡ bỏ, giờ hắn chỉ cần tập trung tinh thần ứng phó với Hoa Kiếm sơn trang là được.


    “Phải rồi, phó trưởng vệ tới đây có việc gì?”


    “Bẩm công tử gia, thuộc hạ vừa nhận được tin từ sơn trang, là tin mừng! Trang chủ đã thành công đột phá tầng sáu Thất Tuyệt Chỉ! Hiện tại lão nhân gia đang bế quan để củng cố cảnh giới, đồng thời hạ lệnh cho công tử trở về sơn trang gấp!” Mạc Thông hồ hởi khoe, trong giọng nói không giấu được niềm vui mừng.


    “Sao? Phụ thân đã đột phá rồi à, đúng là việc đại hỉ, ha ha! Được rồi, mau mau chuẩn bị hành lý, chúng ta lập tức khởi hành!” Lâm Hoàng cũng giả vờ cười lớn. Tuy hắn không biết Hoa Thiên Thành đột phá có giá trị gì với mình không, nhưng căn cứ vào việc lão không tiếc hao tốn tài lực, vật lực để tìm hỏa độc quả, thì có thể thấy điều này có ý nghĩa vô cùng quan trọng với bản thân lão và Hoa Kiếm sơn trang, nên với tư cách là lục công tử, hắn cũng phải tỏ ra phấn khích một chút.


    “Tuân lệnh công tử gia!” Mạc Thông cung kính cúi đầu chào, xoay người quay đi.


    “Khoan đã! Hôm nọ ta tình cờ nhặt được vật này, thấy cũng hay hay nhưng nghiên cứu mãi mà không có kết quả gì, hay phó trưởng vệ giúp ta một tay xem!” Lâm Hoàng khoát tay, sau đó lôi từ trong túi ra một cái gương bằng thủy tinh trong suốt. Đây chỉ là một chiếc gương bình thường, có hai mặt đều dùng để soi được.


    “Tuân mệnh!” Mạc Thông đáp, rồi cầm lấy chiếc gương, tò mò quan sát. Trong gương chẳng có gì ngoài ảnh phản chiếu của hắn.


    “Phó trưởng vệ thử nhìn kỹ chính giữa gương xem có thấy gì lạ không!” Tiếng của Lâm Hoàng cất lên như vọng từ cõi xa xôi nào về.


    Mạc Thông chăm chú quan sát kỹ, nhưng vẫn chẳng thấy gì lạ, bên cạnh, Lâm Hoàng đều đặn hướng dẫn, lúc thì bảo gã nhìn sang bên trái một tí, lúc thì dịch sang bên phải một tẹo. Dần dần, gã bỗng thấy mi mắt nặng trĩu, sau đó hai mắt đờ ra, mồm há hốc, đứng im như tượng gỗ.


    “Thành công rồi!” Lâm Hoàng mỉm cười hài lòng, xem ra thuật này không khó. Thật ra, nếu không nhờ hắn có sẵn căn cơ của Luyện Âm Cảnh, dùng âm thanh quấy nhiễu tâm trí đối phương, thì chưa chắc tiến hành suôn sẻ như vậy.


    “Cho ta biết, ngươi tên gì, sinh thần là gì, quê quán ở đâu? Gia cảnh thế nào?”


    “Ta tên Mạc Thông, sinh tháng Tuất năm Đinh Dậu, năm nay bốn mươi tuổi, quê quán ở trấn Phần Giang, phủ Long Tri, Bắc Hoa quốc. Phụ mẫu còn tại, có một vợ hai con ba nàng hầu!” Mạc Thông thều thào đáp, đôi mắt vẫn dại ra như người vô hồn.


    “Ngươi làm việc cho Hoa Kiếm sơn trang đã bao lâu, từ trước đến giờ có làm điều gì khuất tất không?” Lâm Hoàng nheo mắt, hỏi tiếp.


    “Ta vào sơn trang được hơn mười lăm năm, từ thủ vệ được cất nhắc lên làm phó trưởng vệ, trung thành tuyệt đối, nhưng thỉnh thoảng có hay nhận chút bạc lẻ của bọn cấp dưới.”


    “Ngươi có ghét Mã Thi không, hắn chết ngươi có mừng không?”


    “Có, bên ngoài ta làm như rất kính trọng Mã Thi, nhưng hắn làm người ích kỷ, có món ngon thường hay giấu, khi hắn chết, ta rất vui mừng, vì sớm muộn chỗ trống hắn để lại cũng vào tay ta.”


    Lâm Hoàng cười thầm, hắn lại hỏi thêm mấy câu khá riêng tư nữa, khi xác định thật sự Mạc Thông đã bị mình khống chế, hắn mới đi vào vấn đề chính:


    “Tốt lắm! Thế còn ta là ai, ngươi biết gì về ta?”


    “Ngươi là lục công tử Hoa Thiên, năm nay hai mươi lăm tuổi, mẫu thân của ngươi là tứ phu nhân Tô Dung, ngươi có tất cả mười bốn anh chị em…” Mạc Thông đều đặn trả lời như cái máy. Khoảng nửa giờ sau, khi Lâm Hoàng cảm thấy không còn khai thác thêm được gì nữa, hắn mới gõ nhẹ vào giữa trán gã.


    “A!” Mạc Thông kêu lên, như chợt bừng tỉnh khỏi cơn mơ, gã buông chiếc gương xuống nền đất vỡ tan.


    “Hừ! Phó trưởng vệ, ngươi làm hỏng vật báu của ta rồi!” Lâm Hoàng làm mặt lạnh quát.


    “Sao… sao lại thế này? Xin công… công tử gia thứ tội!” Mạc Thông giật mình, lúng túng không biết chuyện gì vừa xảy ra.


    “Còn đứng đó làm gì, không mau ra ngoài thu dọn hành lý để lên đường?” Lâm Hoàng quát.


    “Tuân lệnh công tử gia!” Mạc Thông vội cúi đầu thi lễ, sau đó xoay người chạy như bay.


    Lâm Hoàng trầm ngâm nhìn theo bóng lưng gã khuất dần sau cánh cửa. Hắn lẩm bẩm: “Xem ra, tin tức khai thác được cũng không nhiều, nhưng bây giờ có lo lắng cũng chẳng ích gì, thôi thì cứ tùy cơ ứng biến vậy!”


    Ngay buổi trưa hôm đó, đoàn người Hoa Thiên lập tức rời khỏi Thiên Nguyệt Thành, lên đường trở về Hoa Kiếm sơn trang. Đích thân thành chủ Ngô Kinh Dương, Hà lão bản Vân Lai khách sạn và các nhân vật tai to mặt lớn trong thành ra đưa tiễn, long trọng còn hơn lúc vào thành. Duy có Vương phu nhân vắng mặt, nghe đâu nàng bị nhiễm phong hàn mấy ngày nay.


    …….


    Mật thất chi nhánh Vạn Bảo Lâu, Thiên Nguyệt Thành.


    Đối lập với vẻ hào nhoáng, xa xỉ của Vân Lai khách sạn, hay nét sâm nghiêm, hùng vĩ của phủ thành chủ, chi nhánh Vạn Bảo Lâu lại khá khiêm tốn, nép mình trong một con ngõ nhỏ ở thành đông. Đây là một tòa trang viên diện tích chừng vài mẫu, tùng, liễu phủ kín từ bên ngoài lối vào cho đến đại môn. Nhìn bề ngoài, nơi này giống như một trang viện tư nhân hơn là chi nhánh của một thương hội lừng lẫy.


    Thế nhưng, không ai dám tỏ ý khinh nhờn chủ nhân nơi này. Lời rằng, Vạn Bảo Lâu thần bí xuất hiện từ hơn mười năm trước, chỉ trong khoảng thời gian ngắn đã vươn lên trở thành một trong những thế lực hùng mạnh nhất cả vùng đông bắc rộng lớn, chi nhánh rải khắp thiên hạ. Không có thứ gì là nơi đây không có. Ngược lại, bất kể khách hàng có bảo vật gì, chỉ cần đồng thuận giá cả, Vạn Bảo Lâu đều có thể thu mua.


    Bình thường, khách hàng đến giao dịch được đưa tới gian riêng biệt, kín đáo, có thủ vệ canh chừng. Danh tính của khách được giấu kín, đảm bảo an toàn tuyệt đối. Cho nên, người của cả hắc đạo lẫn bạch đạo đều rất thích giao dịch tại đây, nhờ đó mà uy tín của Vạn Bảo lâu ngày một nâng cao. Nhưng có điều lạ là, chưởng quản Vương phu nhân lại hiếm khi xuất hiện, nghe nói nàng suốt ngày chỉ ở trong mật thất, có chăng, khi phát sinh những giao dịch đặc biệt, thì nàng mới hiện thân.


    Mật thất của Vạn Bảo lâu vốn là căn cứ bí mật nằm dưới lòng đất, vừa là nơi ở, vừa là nơi làm việc của Vương phu nhân. Nơi này rộng chừng trăm mét vuông, trang trí tông chủ đạo màu hồng, lại có hương hoa nhè nhẹ, trông giống khuê phòng nữ nhân hơn là phòng làm việc. Dẫu vậy, lối vào có cơ quan trùng điệp, hộ vệ ngày đêm canh gác, chỉ có chưởng quản và một số ít thuộc hạ thân tín mới được vào.


    Lúc này đây, trong mật thất có hai người đang trò chuyện. Cả hai đều là mỹ nhân hiếm thấy, không phải Vương phu nhân và Từ Linh Nhi thì còn ai?
     
  5. borochu

    borochu Biết Quay Tay Verified

    Bài viết:
    102
    Đã được thích:
    740
    Chương 30: Tứ phu nhân


    Trên giường là một mỹ phụ đang nằm, mái tóc nàng xõa hờ hững, người chỉ khoác áo lụa mỏng, không sao che phủ hết những đường cong đầy đặn trên thân thể nàng, nhất là bờ mông săn chắc, tròn trịa. Sắc mặt mỹ phụ hồng nhuận, quyến rũ, nhưng đôi môi hơi tái, giống người bị bệnh vừa khỏi. Cạnh giường có một thiếu nữ trẻ hơn đang ngồi. Thiếu nữ vận y phục màu đen, nàng có dung nhan xinh đẹp tuyệt trần, nhất là làn da mềm mại, nõn nà như làm từ đậu hũ. Tuy nhiên, gương mặt nàng thoáng đượm buồn, như có tâm sự gì giấu kín trong lòng.


    “Linh Nhi, con đang nghĩ gì thế?” Mỹ phụ đột nhiên hỏi.


    “A di, con… con xin lỗi, lần này vì cứu con mà a di bị thụ thương!” Thiếu nữ cúi mặt nói.


    “Nha đầu ngốc, chút thương thế có đáng gì. Giờ chỉ còn có dì cháu chúng ta nương tựa lẫn nhau, ta không cứu con thì cứu ai!” Mỹ phụ mỉm cười hòa ái, nàng vươn bàn tay trắng như ngó sen, xoa xoa nhẹ mái tóc nhung mềm của thiếu nữ.


    “Vả lại, tung tích của chúng ta vẫn chưa bị phát hiện, dù đám Ngô Kinh Dương, Hà Xuyên có nghi ngờ, nhưng không có bằng chứng cụ thể nào cả.” Vương phu nhân mỉm cười.


    “Đúng rồi, gần đây ta thấy con hay mất tập trung, thỉnh thoảng lại ngẩn người, có phải đang tưởng nhớ tới nam tử đó không? Linh Nhi của chúng ta lớn thật rồi, sắp bỏ bà già này rồi!” Mỹ phụ cất giọng bông đùa, tuổi tác của hai dì cháu không quá chênh lệch, nên có thể nói nàng vừa là mẹ, lại vừa là chị của Từ Linh Nhi.


    “Không… Linh Nhi không có mà… Linh Nhi mãi mãi bên cạnh a di!” Từ Linh Nhi vội lắc đầu, nhưng gương mặt không giấu được nét thẹn thùng.


    “Linh Nhi…” Vương phu nhân đột nhiên thở dài: “Con đừng sợ! A di không hề cấm cản, mà ngược lại, còn rất vui mừng nếu con tìm được ý trung nhân. Có điều, a di mong con cẩn trọng, nên tìm hiểu kỹ đối phương rồi hẵng quyết định, đừng vì chỉ một hai lần gặp gỡ mà tương tư lưu luyến. Nên nhớ, chúng ta thân mang tội, phải chịu cảnh xa quê hương, chưa biết khi nào được tự do. Có chắc gì người ấy sẽ chấp nhận chịu khổ cùng con?”


    Từ Linh Nhi mím chặt môi, cúi đầu buồn bã không nói gì.


    Vương phu nhân đau lòng, xoa nhẹ đôi gò má trắng mịn như sữa của nàng, nói: “Nói gì thì nói, a di hoàn toàn tôn trọng quyết định của con. Dù có phải trả bất kỳ giá nào, chỉ con được hạnh phúc, a di cũng cam lòng!”


    “A di!” Từ Linh Nhi sà vào lòng Vương phu nhân. Hai dì cháu trò chuyện ít lâu, sau đó nàng mới lui ra, để Vương phu nhân nghỉ ngơi.


    ……


    Dãy Thạch Thành sơn, cách Thiên Nguyệt Thành hơn bảy ngàn dặm về phía bắc.


    Nơi đây vốn là vùng biên viễn của Vân Lai quốc, giáp giới với Bắc Hoa quốc. Vùng này khí hậu ôn hòa, khoáng sản phong phú, là trọng điểm kinh tế và quân sự phía bắc, cách trung bộ, cũng là nơi đặt kinh đô Vọng Nguyệt Thành năm ngàn dặm về phía tây nam.


    Đây cũng là nơi Hoa Kiếm sơn trang cát cứ. Có thể nói, Hoa Kiếm sơn trang có vị trí địa lý vô cùng quan trọng đối với Vân Lai quốc, vừa là lá chắn sống, vừa là điểm phát động công kích khi có chiến sự. Chính vì nguyên nhân này, nên dù những năm gần đây, họ không ngừng khuếch trương thế lực, nhưng Vân Lai hoàng đế vẫn một mắt nhắm một mắt mở, không có ý định cản trở. Không những thế, nghe nói hoàng thất còn có kế hoạch thông gia với Hoa Kiếm sơn trang, xây dựng liên minh bền vững nhằm đối phó với Bắc Hoa quốc.


    Ở phía ngược lại, trang chủ Hoa Thiên Thành làm người cũng rất đê điều. Là nhân vật trọng yếu, được cả hai nước chào đón, nhưng ông luôn giữ thái độ trung lập. Ông từ chối sắc phong vương vị của Vân Lai hoàng đế, nhưng vẫn đều đặn đóng thuế, hằng năm còn cho người tới kinh thành cống nạp một số sản vật địa phương, ngầm ngụ ý rằng tuy mình không hoàn toàn quy phục hoàng thất, nhưng trên danh nghĩa vẫn có quan hệ với Vân Lai quốc.


    Thạch Thành sơn không có vẻ tú lệ, say lòng người như Cẩm Sơn, cũng không mang nét âm trầm, cổ lão như Hắc Liên sơn. Nơi đây mang một màu sắc hoàn toàn riêng biệt, đó là màu xanh, một màu xanh chủ đạo, của cây cỏ, của thực vật trải dài khắp nơi. Nhìn tổng thể, vùng này có địa chất khá giống thảo nguyên ở thời hiện đại.


    Lúc này đây, trên con đường cái dẫn về Hoa Kiếm sơn trang, có một đoàn người ngựa đang di chuyển. Đoàn nhân mã có khoảng hơn hai trăm người, xếp thành hàng dài như con rắn. Ở phía trước, phía sau có hai tốp thủ vệ canh chừng, chính giữa là một cỗ xe ngựa sặc sỡ, được kéo bởi bốn con tuấn mã có màu lông đỏ như máu.


    Lâm Hoàng ngồi xếp bằng trên chiếc giường phủ vải gấm. Kể từ khi bắt đầu tu luyện đến nay, hắn hiếm khi nào ngủ quá hai canh giờ, mà tâm lực đều dồn hết vào việc tu luyện. Ấy vậy mà, hắn không hề cảm thấy mệt mỏi hay suy nhược, ngược lại, thân thể hắn ngày một tráng kiện, tâm thần ngày một minh mẫn, thông tuệ hơn.


    Vậy là đã năm ngày kể từ lúc đoàn người của Lâm Hoàng rời khỏi Thiên Nguyệt Thành. Đáng lý ra, nếu đi hết tốc lực, thì chỉ mất ba ngày là bọn họ đã về tới Hoa Kiếm sơn trang, nhưng Lâm Hoàng mượn cớ sức khỏe yếu, hay mệt mỏi nên mới kéo dài thêm mấy hôm. Trong khoảng thời gian này, bằng cách này hoặc cách khác, hắn đã thôi miên được vài người nữa để điều tra thêm thông tin về Hoa Thiên. Đến hôm nay, Hoa Kiếm sơn trang cũng đã hiện ra trong tầm mắt.


    “Công tử gia, chúng ta sắp về tới nơi rồi!” Mạc Thông cưỡi ngựa ở một bên xe, cung kính thưa.


    Lâm Hoàng ngồi dậy, bước tới mở rèm cửa, mặt thì tỏ ra vui mừng, nhẹ nhõm: “Cuối cùng cũng về tới nhà”, mắt thì âm thầm quan sát địa phương này.


    Xa xa, một tòa kiến trúc bằng đá xanh kiên cố hùng dũng hiện lên. Đây nào có phải là sơn trang gì, phải gọi là một tòa thành thì đúng hơn. Thành dài khoảng hơn hai mươi dặm, diện tích tổng cộng hơn hai trăm cây số vuông, có khoảng tám vạn nhân khẩu cư trú, trong đó trực hệ Hoa gia chỉ chiếm một phần ba, còn lại là môn khách, thủ vệ và hạ nhân. Thành xây thế “tọa sơn hướng thủy”, lưng tựa vào Thạch Thành sơn, trước mặt có một hồ nước hình bán nguyệt gọi là “Bán Nguyệt hồ”, vật liệu để xây thành cũng lấy từ trên Thạch Thành sơn, còn Bán Nguyệt hồ vừa có tác dụng cung cấp nước sinh hoạt và tưới tiêu, vừa làm rào chắn tự nhiên khi có chiến sự. Thành xây kiên cố, vững chắc, xung quanh lại đặt nhiều cơ quan, cạm bẫy. Điều đặc biệt nhất là hầu như toàn bộ nhân khẩu trong thành đều là võ giả, kể cả phụ nữ và trẻ em.


    Lâm Hoàng chăm chú quan sát, lòng âm thầm khen ngợi, với địa thế dễ thủ khó công như thế này, lại thêm một lực lượng võ giả thường trú, thì bất cứ thế lực nào muốn xâm phạm nơi đây cũng đều phải cân nhắc kỹ càng.


    Do có thông báo trước nên cổng lớn của Hoa Kiếm sơn trang đã mở sẵn từ xa, phía trên đại môn là tấm biển to đề bốn chữ “Hoa Kiếm sơn trang”. Đối lập với nét hùng tráng, có phần lòe loẹt của Thiên Nguyệt Thành, thì bút tích ở đây lại mang hơi hướng u nhã, thanh lịch. Điều này khiến Lâm Hoàng tò mò, nghe nói trang chủ Hoa Thiên Thành trước khi xuất đạo vốn là nông dân, nhưng xem ra cũng là người có học thức.


    Dọc bên thành cũng không có lính canh gác dày đặc như ở Thiên Nguyệt Thành, trước đại môn chỉ có một tốp thủ vệ chừng hơn mười người. Nhưng căn cứ vào thân thủ, khí thế của họ, Lâm Hoàng tin chắc họ mạnh mẽ hơn đám binh sĩ ở Thiên Nguyệt Thành nhiều.


    Đoàn nhân mã đi lên cây cầu đá bắc qua hồ nước, sau đó dừng lại, tất cả mọi người đều xuống ngựa, một toán mã phu đã chờ sẵn, tiến lên tiếp ngựa về chuồng. Đây là quy định của Hoa Kiếm sơn trang, bất cứ ai cũng không được cưỡi ngựa vào trong trang, kể cả các vị công tử, tiểu thư con của trang chủ.


    Mạc Thông bước tới cung kính mời Lâm Hoàng xuống xe. Đoàn người do Lâm Hoàng dẫn đầu chậm rãi đi vào bên trong. Hắn vừa đi qua cổng, thì chợt một tiếng kêu dịu dàng, êm ái vang lên bên tai:

    “Con ta, con ta đã về rồi! Thiên nhi của ta!”


    Tiếp đó, một làn gió thơm ào đến, Lâm Hoàng còn chưa kịp phản ứng thì bóng hình xinh đẹp đó đã nhào vào trong lòng hắn.


    “Thiên nhi! Mẫu thân nhớ con lắm, nếu không phải lão gia đang lúc bế quan,thì ta đã tới rước con về rồi! Tạ lão thiên gia, con ta vẫn bình yên! Hu hu!”


    Hắn định thần, nhìn lại người đang ôm cứng lấy mình. Đó là một mỹ phụ phu nhân, tuổi chừng hơn bốn mươi, không cần nói cũng biết là tứ phu nhân Tô Dung, thân mẫu của Hoa Thiên.


    Mỹ phụ có làn da trắng mịn màng, khuôn mặt trái xoan thanh tú, chiếc mũi thon gọn, đôi môi đỏ như con gái, sóng mắt ướt lóng lánh, chẳng biết vì do nàng đang sụt sùi khóc hay do tự nhiên mà mắt nàng đã hay ướt. Đôi má nàng hồng hồng trông hết sức gợi cảm. Trên mi mắt nàng có nốt ruồi son, làm Lâm Hoàng không khỏi liên tưởng tới Vương phu nhân, vì vị trí nốt ruồi này đặc biệt, chỉ có nữ nhân đa tình mới có. Hắn âm thầm nuốt nước bọt, chẳng lẽ phụ nữ quyền quý ở thời này đều quyến rũ đến như thế sao? Vương phu nhân đã là một cái vưu vật, mà tứ phu nhân này cũng hấp dẫn không kém.
     
  6. borochu

    borochu Biết Quay Tay Verified

    Bài viết:
    102
    Đã được thích:
    740
    Chương 31: Hai đại mỹ nữ


    Lúc này đây, mỹ phụ đang ôm chầm lấy hắn, nên hầu như các bộ vị nhạy cảm của nàng đều tựa vào người hắn. Dù chưa dám nhìn kỹ, lại có lớp quần áo cách trở, nhưng Lâm Hoàng vẫn cảm nhận được một thân hình nóng bỏng, gợi dục vô cùng. Đôi gò bồng đảo căng mọng như hai quả bóng không ngừng cọ quẹt trong lồng ngực hắn, đôi chân thon dài kẹp chặt lấy một chân hắn, làm hắn cảm nhận rõ bộ phận thầm kín nhất của nữ nhân đang dán sát vào đùi mình.


    Lâm Hoàng bỗng thấy miệng khô lưỡi nóng, một cỗ dục hỏa bừng bừng dâng lên trong lòng. Tiểu huynh đệ của hắn lập tức làm ra phản ứng, dựng thẳng như chiếc lều. Mỹ phụ dường như đã nhận ra điều bất thường, nàng ngưng thút thít, ngẩng mặt lên nhìn Lâm Hoàng. Mặt nàng hơi đỏ, đôi mắt càng thêm ướt át, mê đắm nhìn hắn. Từ môi nàng, mùi hoa lan tỏa ra làm cho tâm hồn Lâm Hoàng càng thêm say sưa. Nhưng điều kỳ lạ nhất là, hắn cảm nhận được ánh mắt nàng chất chứa niềm tha thiết như dành cho tình lang, chứ không đơn thuần là tình mẫu tử thiêng liêng.


    Lâm Hoàng giật mình. Hắn kinh ngạc, không biết chuyện gì đang xảy ra. Nên biết, kiếp trước hắn từng kinh qua không biết bao nhiêu nữ nhân. Liệt nữ cũng có, đãng phụ cũng có, trong đó, đối tượng phụ nữ đang hồi xuân như tứ phu nhân là nhiều nhất. Vì vậy, hắn có thừa kinh nghiệm để đối phó với nữ nhân. Còn nhớ, lần đầu gặp bạch y nữ tử đẹp tựa thiên tiên, hắn không hề bị mê hoặc, mà còn bình tĩnh tìm cách giúp nàng. Hay khi tao ngộ Từ Linh Nhi có dung nhan chim sa cá lặn, hắn vẫn điềm nhiên cởi áo, chữa thương cho nàng, trong lòng không chút tạp niệm. Thế nhưng, không hiểu sao khi tiếp xúc da thịt với mỹ phụ này, lòng hắn lại không kìm nén được lửa dục, khiến cơ thể sinh ra phản ứng, chẳng lẽ nàng này trời sinh mị cốt, có sức quyến rũ chí mạng đối với đàn ông?


    Lâm Hoàng kinh hãi, vội vàng đề tỉnh bản thân. Hắn biết, tình thế lúc này vô cùng nguy hiểm, thân đang ở sào huyệt của đối phương, chỉ cần một chút sơ sẩy thôi cũng có thể lâm vào cảnh vạn kiếp bất phục. Hắn thầm niệm tâm pháp Luyện Âm cảnh, trấn tĩnh tâm trí, tức thì, trong đầu hắn như có tiếng chuông vang lên, bao nhiêu dục niệm liền tan biến.


    Lâm Hoàng nhẹ nhàng gỡ tứ phu nhân ra, sau đó giả vờ mếu máo:


    “Mẫu thân… hài nhi cũng nhớ mẫu thân lắm… suýt chút nữa hài nhi không còn gặp được mẫu thân rồi… thôi, chúng ta vào trong đi, để hài nhi hầu chuyện mẫu thân.”


    “Ưm, Thiên nhi ngoan!” Tứ phu nhân gật đầu, đôi mắt long lanh như hai viên ngọc vẫn chăm chú nhìn Lâm Hoàng. Nàng cầm lấy tay hắn, hai người chậm rãi dắt tay nhau vào bên trong. Đám hạ nhân cũng tự ý tản ra, ai về nhà nấy.


    Lúc này đây, Lâm Hoàng mới để ý thấy bên cạnh tứ phu nhân còn có hai thị nữ tuổi chừng mười bốn mười lăm, cả hai đều có dung nhan mỹ miều, xinh xắn, tuy chưa tới mức hoa nhường nguyệt thẹn như Từ Linh Nhi hay hắc y ma nữ, nhưng so ra cũng khá xinh đẹp, nhất là độ tuổi đang phát triển như các nàng luôn có sức hấp dẫn lớn đối với đàn ông.


    “A Mai, A Tú, mau tới giúp ta đỡ thiếu gia!” Tứ phu nhân nhíu mày.


    “Tuân lệnh phu nhân!” Hai thị nữ giật mình, vội vàng bước tới khoác lên người hắn chiếc áo choàng mỏng, sau đó mỗi người một bên đỡ lấy hắn. Tuy nhiên, điệu bộ các nàng khá căng thẳng, lóng ngóng, đầu luôn cúi gằm, giống như không dám đối diện với Lâm Hoàng.


    Tứ phu nhân thì có vẻ không quan tâm lắm đến điều đó. Dọc đường đi, nàng ân cần hỏi han, chăm sóc hắn, lúc thì lấy khăn thơm lau trán, khi thì sửa sang lại mái tóc cho hắn, khiến Lâm Hoàng dù đang giả bệnh, nhưng cũng phải lên tiếng, tỏ vẻ xấu hổ thì nàng mới dừng tay. Cũng may, mỗi lần gặp câu hỏi khó, hắn đều giả vờ đau đầu, làm tứ phu nhân thương tiếc hắn còn chưa ổn định tâm thần nên không hỏi chuyện quá nhiều.


    Đoạn đường có mấy dặm mà Lâm Hoàng mất nửa giờ mới đi hết. Hắn dần lấy lại bình tĩnh, vừa ứng đối với tứ phu nhân, vừa âm thầm quan sát xung quanh. Bên trong sơn trang, kẻ đi người tới liên tục, tất cả bọn họ đều có võ công không tồi, thân đeo binh khí hoặc cung tiễn, kiến trúc thì mọc san sát như rừng, mật độ còn dày đặc hơn ở Thiên Nguyệt Thành, nhưng được quy hoạch rất bài bản, khoa học. Có luyện võ đường, khu điều chế thảo dược, kho binh khí, khu nhà ở… riêng biệt. Càng đi, hắn càng kinh ngạc, tất cả các khu vực đều thông với nhau, bố trí theo can tượng, nếu người lạ lần đầu tới đây mà không có người dẫn đường thì chưa chắc tìm được lối ra. Nhìn tổng thể, cả quần thể kiến trúc này như một tòa trận pháp khổng lồ, vào dễ ra khó, không biết ai đã khéo léo bài trí như thế nữa.


    “Thiên nhi, chúng ta về tới nhà rồi!” Tứ phu nhân dịu dàng mỉm cười nhìn hắn. Lâm Hoàng ngẩng đầu lên, trước mắt hắn là một dãy trang viện xinh xắn, trên cổng nhỏ đề chữ “Mỹ Nhân Cư” rất trang nhã. Bên cạnh có hai gã hộ vệ đang đứng gác, vừa thấy hai người, họ đã kêu lên: “Tham kiến phu nhân! Tham kiến công tử! Chào mừng công tử trở về!”


    Lâm Hoàng khẽ cười, dám tự nhận mình là mỹ nhân, xem ra tứ phu nhân này cũng tự tin lắm. Nhưng quả thật, nàng hoàn toàn có đủ vốn liếng để tự tin, nhan sắc này, thân thể này đủ sức làm mê luyến bất kỳ nam nhân nào. Ngoài ra, Lâm Hoàng cũng nhận ra một điều, Hoa Thiên tuy đã trưởng thành nhưng vẫn còn ở chung với mẹ, không tách ra ngoài, chẳng biết do hắn không nỡ rời xa mẫu thân, hay có nguyên nhân nào khác.


    Đúng lúc này, chợt có tiếng bước chân đi tới, rồi tiếng người trò chuyện. Lâm Hoàng quay đầu nhìn, thì thấy đó là một nam hai nữ. Nam tử tuổi chừng hai bảy hai tám, vóc dáng cao lớn uy vũ, nhưng khuôn mặt rất nho nhã, tuấn tú. Có thể nói, nam nhân kiểu này rất có sức hấp dẫn với phụ nữ. Bản thân Hoa Thiên, mặc dù cũng là mỹ nam, nhưng thân hình lại gầy yếu do ăn chơi quá độ, lại thêm cái tật hay híp mắt, nên so ra kém xa thanh niên này.


    Đi bên cạnh gã là hai thiếu nữ, một áo xanh, một áo vàng. Vừa nhìn hai nàng, Lâm Hoàng thoàng ngỡ ngàng trong giây lát. Thiêu nữ áo xanh có nhan sắc xinh đẹp tuyệt trần, mái tóc nàng suôn mềm, xõa dài chạm chiếc eo nhỏ như eo con kiến. Da mặt nàng căng mịn, đôi mắt lấp lánh sáng như sao, nổi bật trên vầng trán rộng, đại biểu việc nàng là mẫu phụ nữ thông minh, có trí tuệ. Dáng điệu nàng thướt tha, cử chỉ hòa nhã, từng cử động đều thể hiện ra phong vận của người có học thức. Nàng là tổng hợp của nhiều yếu tố: xinh đẹp, thông tuệ, tao nhã, đoan trang. Nhan sắc nàng có thể kém một chút so với những mỹ nữ top đầu Lâm Hoàng từng gặp, nhưng khí chất hiền thục, tú lệ của nàng thì hắn chưa thấy bao giờ.


    Rời mắt khỏi thiếu nữ áo xanh, Lâm Hoàng xoay sang thiếu nữ áo vàng, hắn cũng không khỏi thích thú. Điều ấn tượng đầu tiên mà nàng đem lại cho hắn là chiếc mặt nạ đang đeo. Vốn dĩ, che mặt là việc rất phổ biến ở thế giới này, nếu như ở thời hiện đại, người ta đeo khẩu trang để chống bụi, chống ô nhiễm, tránh nắng… thì ở thế giới này, võ giả cũng che mặt để nguỵ trang, lẩn trốn kẻ thù, hay để che giấu nhân diện khi cần làm chuyện gì đó bí mật. Nhưng đa phần, các dụng cụ che mặt đều rất đơn giản, khi thì là chiếc khăn trùm, khi thì là chiếc mũ rộng vành, hiếm có ai lại đeo nguyên chiếc mặt nạ. Hơn nữa, các dụng cụ đa phần đều chừa lại đôi mắt để nhìn, còn thiếu nữ này lại đeo mặt nạ bịt kín cả mắt mũi, quyết không để ai thấy một tấc dung mạo mình, chẳng biết nàng làm thế nào mà hô hấp và quan sát được.


    Tuy kín kẽ là thế, nhưng thiếu nữ áo vàng vẫn có sức quyến rũ không kém cạnh so với thiếu nữ áo xanh. Điều đó đến từ chính thân hình cao ráo, thon thả tuyệt đẹp của nàng. Xin phép nói sơ qua về chiều cao của các nhân vật ở thế giới này, so với thời hiện đại, vóc dáng của người thời này tương đối tốt. Như Khúc Ngọc Lan mới mười bốn tuổi đã cao khoảng 1,62m theo đơn vị đo lường ngày nay, Từ Linh Nhi và thiếu nữ áo xanh thì thấp hơn một tí, khoảng 1,60m, còn bạch y nữ tử , Vương phu nhân đều cao khoảng 1.65m, riêng hắc y mỹ nhân cao 1,68. Tuy nhiên, tất cả đều lép vế trước thiếu nữ áo vàng này. Nàng sở hữu chiều cao đến 1,75m, đúng chuẩn người mẫu thời hiện đại. Nên khi đứng cạnh Hoa Thiên, nàng không hề thấp hơn bao nhiêu, dù Hoa Thiên cũng cao tới 1,80m.


    Chiều cao vượt trội là thế, mà thân hình nàng lại càng cân đối vô cùng. Mái tóc đen mượt phủ xuống chiếc lưng ong, bờ mông vểnh cao như mời gọi, nhất là đôi chân dài mướt mắt, khiến tâm trí Lâm Hoàng thoáng xao động. Mặc dù được bao phủ bởi lớp váy lụa, nhưng bằng tuệ nhãn của mình, hắn vẫn mơ hồ thấy được đôi đùi non mềm mịn, thon dài như điêu khắc, bắp chân trắng nõn nà, bóng loáng hút hồn người đối diện. Quả thật hoàn mỹ! Các siêu mẫu thời nay chắc cũng chẳng mấy ai có đôi chân đẹp hơn thế này.


    “Phi Yến/ Lục Nhạn/ Hoa Hùng tham kiến tứ di nương!” Cả ba người đồng thanh cúi chào, cắt đứt dòng suy nghĩ của Lâm Hoàng, cũng may, hắn chưa làm gì thất thố.


    “Yến nhi, Nhạn nhi, Hùng nhi, không cần đa lễ!” Tứ phu nhân mỉm cười, nhưng nụ cười của nàng có chút gượng gạo.


    “Ngũ ca mừng lục đệ vận khí tề thiên, tai qua nạn khỏi!” Nam tử cố dời cặp mắt tham lam khỏi thân hình của tứ phu nhân, sau đó quay sang nói với Hoa Thiên, tuy vậy trong ánh mắt gã lại chất chứa sự khinh miệt.
     
  7. borochu

    borochu Biết Quay Tay Verified

    Bài viết:
    102
    Đã được thích:
    740
    Chương 32: Hương diễm bất ngờ


    “Nhạn nhi mừng Thiên ca bình yên trở về!” Thiếu nữ áo xanh cũng cất tiếng, giọng nói của nàng êm đềm như châu ngọc, khiến cho người ta thư thái tâm hồn. Nhưng cũng như nam tử kia, ánh nhìn của nàng không che giấu sự khinh bỉ, thậm chí có chút căm ghét, ghê tởm, giống như việc phải nhìn hắn lâu một chút là một cực hình với nàng. Riêng thiếu nữ áo vàng vẫn đứng im không nói gì, lặng lẽ như một chiếc bóng. Do có lớp mặt nạ ngăn cách, nên Lâm Hoàng không thể đoán được nàng đang nghĩ gì.


    Lâm Hoàng thầm cười khổ trong lòng. Xem ra, tên Hoa Thiên này khi còn sống chuốc không ít oán thù, ngay cả đối với người trong gia đình. Thật ra điều này không khó hiểu. Hoa Kiếm sơn trang hùng cứ vùng đông bắc, chúa tể một phương, ở một phạm trù nào đó, Hoa gia cũng được xem là hoàng tộc thu nhỏ, tất nhiên sẽ có đấu đá nội bộ, nhất là giữa anh chị em với nhau nhằm tranh giành quyền lực. Bản tính Hoa Thiên lại nham hiểm, tham tàn, nên chuyện xảy ra xung đột là khó tránh khỏi.


    Còn nhớ, lần làm nhiệm vụ vừa rồi, tứ phu nhân và Hoa Thiên đã không tiếc nhân lực, tài lực, quyết tâm tìm cho bằng được hoả độc quả, mục tiêu cuối cùng là giành quyền thừa kế sơn trang. Đợt đó, ắt hẳn những người đang đứng trước mặt hắn cũng tức tốc lên đường, có điều kẻ may mắn cuối cùng vẫn là Lâm Hoàng.


    Căn cứ vào suy luận, cộng với những tin tức thu thập được, Lâm Hoàng đã cơ bản nhận biết ba người trước mặt là ai. Nam tử tuấn tú là Hoa Hùng, con trai của tam phu nhân, cũng là anh thứ năm của hắn. Xin được nhắc lại, Hoa Thiên Thành năm nay đã tám mươi tuổi, tổng cộng, lão có hơn chục đứa con, vô số thê thiếp. Trong đó, ba con trai đầu là con của lão với người vợ đầu tiên. Trước năm năm mươi tuổi, lão chỉ là một nông dân chân lấm tay bùn, nhưng may mắn một lần vào núi, tình cờ tìm được bộ ba thần công Thất Tuyệt Chỉ, Thái Ất Ma Âm và Tương Tư Kiếm mà từ đó xây dựng cơ đồ, một bước lên mây. Kể từ khi kiến tạo thế lực, lão mới khai chi tán nghiệp, thu vào vô số nữ nhân, sinh hạ thêm hàng chục hài tử. Cũng vì thế, ba người con đầu tiên đều có chênh lệch tuổi tác khá lớn so với phần còn lại. Trong khi bọn họ đều đã bốn mươi, năm mươi tuổi thì các đệ muội mình đều chỉ trên dưới ba mươi, thậm chí nhỏ nhất mới năm sáu tuổi.


    Nói về bộ ba thần công, truyền rằng đây vốn là di tích của Ngọc công tử, người cùng thời với Thiên nữ, Thần nữ và Hoả Độc Tinh Quân để lại, chỉ cần tu luyện một môn trong đó thôi cũng đủ hùng bá một phương. Hoa Thiên Thành y theo lời này, chú trọng tu luyện Thất Tuyệt Chỉ, nên trong vòng chưa đầy hai mươi năm đã kiến tạo nên cơ nghiệp ngày hôm nay. Ngoài ra, lão cũng thoải mái để nhi tử, nhi nữ của mình học tập, nhưng đa số đều chỉ tu luyện được da lông bên ngoài. Chỉ có một vài trường hợp cá biệt là thành công. Ví dụ như con gái thứ tám, Hoa Phi Yến, cũng chính là thiếu nữ đeo mặt nạ. Nàng chọn Thái Ất Ma Âm, vốn thích hợp với nữ tử tu luyện, đạt được thành tựu cao, thực lực nghe nói đã tiếp cận cấp bậc trưởng lão trong trang. Nhưng trong quá trình tu luyện, không may nàng bị ma âm phản phệ, đến nỗi huỷ cả dung nhan. Hoa Thiên Thành vô cùng đau lòng, đã mời hết vô số danh y tới để chữa trị dung nhan cho nàng nhưng đều vô dụng.


    Từ một nữ tử nhan sắc khuynh thành, được phụ thân yêu mến nhất trong các nữ nhi, nàng trở nên u uất, buồn bã, suốt ngày giam mình trong phòng tu luyện. Chỉ có thiếu nữ áo xanh là người bạn duy nhất, thỉnh thoảng mới lôi được nàng ra ngoài đi dạo, nhưng đi đâu nàng cũng đeo lớp mặt nạ này, để che giấu dung nhan bị huỷ hoại của mình. Oái ăm là, nàng càng u uất, buồn khổ, thì công lực lại càng tăng cao.


    Về thiếu nữ áo xanh, năm nay vừa tròn mười tám tuổi, tên của nàng là Lục Nhạn, nàng không phải con của Hoa Thiên Thành, mà là con gái của phó trang chủ Lục Thanh. Nàng tâm tư linh lung, từ nhỏ đã xinh đẹp, lại nổi tiếng thông minh, rất được trang chủ yêu mến, cho làm con gái nuôi. Nàng cũng là đối tượng tranh giành của các vị công tử, trong đó có Hoa Hùng, Hoa Thiên. Từ trong ánh mắt chán ghét của nàng, Lâm Hoàng mơ hồ đoán được, có lẽ Hoa Thiên đã làm điều gì đó xúc phạm nàng, hoặc làm nàng căm phẫn. Mà bản tính Hoa Thiên vốn háo sắc, ngoài việc nổi cơn dâm tà lên thì chắc không còn nguyên nhân nào khác. Có lẽ Lâm Hoàng phải tìm hiểu thêm mới được.


    Nhưng thôi, chuyện điều tra, tìm hiểu để sau, việc trước mắt là phải ứng phó với những người này đã. Lâm Hoàng mỉm cười, giả vờ săm soi thân thể đầy đặn của hai thiếu nữ, sau đó híp mắt nói:


    “Đa tạ ngũ ca đã quan tâm! Yến muội, Nhạn muội, các nàng vẫn xinh đẹp khó ai bì!”


    Quả nhiên, Hoa Hùng sầm mặt, còn Lục Nhạn thì quay đi chỗ khác, thái độ bất mãn thấy rõ. Lâm Hoàng cười thầm trong lòng, nghĩ bụng những người này vẫn còn ngây thơ lắm, vui buồn hờn giận đều hiện ra mặt.


    Bất chợt, hắn cảm nhận một ánh mắt có chút hằn học, ghen tức chiếu thẳng vào mình. Lâm Hoàng ngạc nhiên, khẽ xoay người sang thì nhận thấy đó là ánh mắt của… tứ phu nhân. Chả hiểu sao nàng có vẻ khó chịu khi hắn nói lời vừa rồi, khác hẳn với nét hoà ái,dịu dàng khi nãy.


    Không lẽ… nàng ghen!? Lâm Hoàng xua đi ý nghĩ hoang đường đó, nhưng hắn biết nên dừng chuyện này tại đây. Hắn quay lại nói:

    “Chư vị huynh muội thứ lỗi, tiểu đệ đường xa mới về, còn hơi mệt nên xin vào trong nghỉ ngơi trước, khi khác chúng ta lại trò chuyện.”


    “Cũng tốt! Lục đệ cứ yên tâm mà tĩnh dưỡng cho khoẻ! Cáo từ!” Hoa Hùng đáp. Cả ba người cúi đầu chào tứ phu nhân rồi cất bước. Từ đầu đến cuối, thiếu nữ áo vàng Hoa Phi Yến vẫn không nói câu nào.


    Lâm Hoàng lặng lẽ nhìn bóng họ khuất dần, sau đó cầm tay tứ phu nhân nói:


    “Mẫu thân, chúng ta vào thôi!”


    “Được!” Lúc này sắc mặt tứ phu nhân mới hoà hoãn đôi chút, nàng siết chặt tay hắn, cùng nhau bước vào trong. Nhìn từ xa, hai người trong không khác đôi tình lữ, chứ chẳng giống mẹ con chút nào.


    Mỹ Nhân Cư được xây theo kiểu tứ hợp viện, ở giữa có khoảng sân nhỏ, trồng rất nhiều hoa hồng sặc sỡ. Phòng ốc bố trí hài hoà, thiết kế nhẹ nhàng, trang nhã mà không mất chất hào phóng. Lâm Hoàng và tứ phu nhân chưa bước vào gian nhà chính thì một đám hạ nhân đã chạy ra nghênh tiếp. Điều đặc biệt là hầu như tất cả bọn họ đều cao tuổi, chỉ có vài ả nha hoàn, thị nữ là còn trẻ, nhưng nhan sắc rất tầm thường, xinh xắn nhất xem ra chỉ có A Mai, A Tú đang dìu hắn.


    Lâm Hoàng hơi ngạc nhiên, theo lý, Hoa Thiên là kẻ tham tàn hiếu sắc, ắt hẳn phải có rất nhiều nữ nhân bên cạnh mới phải chứ? Tại sao nơi ở lại toàn người già thế này, hơn nữa, quá trình điều tra, hắn cũng chưa nghe nói về vợ con của Hoa Thiên bao giờ, không lẽ gã chưa cưới vợ, hoặc… vô sinh?


    “Đều lui vào trong cả đi!” Tứ phu nhân khẽ gật đầu, đám hạ nhân liền tản ra. Sau đó, nàng quay sang nói với A Mai, A Tú:


    “Các ngươi chuẩn bị nước nóng, chốc nữa hầu hạ công tử tắm!”


    Hai thị nữ khẽ dạ, nhưng mặt thì tái xanh như tàu lá chuối. Lâm Hoàng thấy thế thì tội nghiệp, lại sợ lúc tắm lửa dục bùng lên, không kềm chế được làm hại các nàng, nên mới nói:

    “Không cần đâu mẫu thân! Hài nhi thấy còn mệt, chắc vào phòng nằm nghỉ tí đã!”


    “Cũng được! Thiên nhi nghỉ ngơi cho khoẻ, để mẫu thân cho người hầm ít canh sâm cho Thiên nhi bồi bổ!” Tứ phu nhân âu yếm vuốt ve gương mặt điển trai của hắn. Hai người trò chuyện thêm vài câu rồi nàng mới quay đi.


    Lâm Hoàng bước vào phòng, trái ngược với tưởng tượng của hắn, trong phòng trần thiết khá đơn giản nhưng ấm cúng, rất phù hợp với tông màu chung của dãy nhà này. Lúc này sắc trời đã hơi tối.


    Hắn cởi áo, trèo lên chiếc giường rộng lớn, định bụng ngủ một giấc cho thoả. Đã rất lâu rồi, hắn không có một giấc ngủ đàng hoàng, hết bị đám Hoa Thiên giám sát, rồi lại vùi đầu vào luyện công. Mặc dù cơ thể hắn không đòi hỏi, nhưng về tâm lý, hắn vẫn muốn được ngủ một giấc thật sâu.


    Thế là Lâm Hoàng đánh luôn một giấc dài, trong mơ màng, hắn nghe có tiếng A Mai, A Tú mang thức ăn vào, rồi lại có tứ phu nhân vào thăm hỏi. Hắn ngáy ngủ, chỉ trả lời ậm ừ rồi lại vùi đầu tiếp.


    Mãi đến nửa đêm, khi trăng đã lên cao, sơn trang chìm vào giấc mộng, hắn mới thức. Sau khi làm vài động tác thể dục cho tỉnh táo, Lâm Hoàng liền ngồi dậy, bắt tay vào việc tu luyện.


    Ngồi chưa được bao lâu, chợt hắn mở mắt, sau đó chui vào trong chăn như đang nằm ngủ. Hắn đã nghe thấy có tiếng người di chuyển rất khẽ ngay dưới chân mình. Thật ra ngay từ lúc bước chân vào đây, hắn đã biết bên dưới có mật thất. Điều này cũng không có gì lạ, cả toà trang viên này đều có rất nhiều cơ quan, mật thất.


    Lâm Hoàng âm thầm vận dụng cảm âm xem người đó là ai. Bóng đen dần di chuyển tới phía dưới giường Lâm Hoàng, sau đó khẽ xoay một chiếc nút vặn, đầu giường của hắn liền nhè nhẹ hạ xuống, lộ ra một lỗ hổng đủ một người chui lọt.


    Người đó leo lên giường. Lập tức xung quanh hương thơm ngào ngạt, đó đích thị là mùi hương nữ nhân, cụ thể hơn là mùi hương của thiếu phụ, vô cùng đậm đà, nồng nàn, quyến rũ chết người.


    Bóng đen đắm đuối ngắm nhìn khuôn mặt tuấn tú đang say ngủ của Lâm Hoàng, lúc này là Hoa Thiên. Sau đó nàng khẽ liếm chiếc môi thơm, cúi xuống hôn ngấu nghiến lên đôi môi Lâm Hoàng.


    Trống ngực Lâm Hoàng đập thình thịch, không biết nên xử lý tình huống này như thế nào. Nữ nhân đó, không ai khác hơn, chính là tứ phu nhân Tô Dung, mẫu thân của hắn!
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/8/17
  8. Jin Kazama

    Jin Kazama Biết Quay Tay Verified

    Bài viết:
    120
    Đã được thích:
    6
    Cám ơn bác đã phát thuốc:)
     
  9. vô danh chi nhân

    vô danh chi nhân Còn trinh Verified

    Bài viết:
    94
    Đã được thích:
    37
    Tuần nao cũng dc vậy thì phê
     
  10. Ned

    Ned Biết Quay Tay Verified

    Bài viết:
    101
    Đã được thích:
    82
    cảm ơn bác về 4 chap vừa rồi , mong đợi những chap tiếp theo quá :D
     
  11. hạ-thiên

    hạ-thiên Thiếu Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    725
    Đã được thích:
    181
    Âi zô âi zo sắp có kai hay để đọc rồi kkk
     
  12. Dam play

    Dam play Xem Sex Lần Đầu Verified

    Bài viết:
    32
    Đã được thích:
    5
    Hay lắm.. Chủ thớ phát như vậy một lần là đủ thuốc lun
     
  13. univer

    univer Xem Sex Lần Đầu Verified

    Bài viết:
    47
    Đã được thích:
    9
    Thích xong mới đọc. Tks bác chủ! :D
     
  14. Chickenboyhp

    Chickenboyhp Chơi gái lần đầu Verified

    Bài viết:
    202
    Đã được thích:
    89
    Hay lắm bạn. Cố ra đều b nhé
     
  15. chichi1111

    chichi1111 Dân Chơi Thứ Thiệt Verified

    Bài viết:
    515
    Đã được thích:
    116
    Thank thớt phê quá
     
  16. phongvunumberone

    phongvunumberone Dậy Thì Verified

    Bài viết:
    73
    Đã được thích:
    17
  17. Hunter Hải Phòng

    Hunter Hải Phòng Dậy Thì Verified

    Bài viết:
    67
    Đã được thích:
    3
  18. hạ-thiên

    hạ-thiên Thiếu Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    725
    Đã được thích:
    181
    Quá lâu và quá chán và quá nguy hỉm
     
  19. Hunter Hải Phòng

    Hunter Hải Phòng Dậy Thì Verified

    Bài viết:
    67
    Đã được thích:
    3
    Hôm nay không biết có không nhể?
     
  20. borochu

    borochu Biết Quay Tay Verified

    Bài viết:
    102
    Đã được thích:
    740
    Mình đang tranh thủ viết, hôm nay chắc chưa kịp, thi thoảng mọi người comment để đỡ trôi bài nhé :)
     
Đang tải...
Similar Threads Diễn đàn Date
Thiên Địa VR [Viễn Tưởng] Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 16/9/17
Tổng hợp truyện Femdom (Biến thái nặng- đừng đọc) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 14/7/17
Gia Sư Biến Thái Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 27/4/17
CON ĐĨ NHỎ BIẾN THÁI (BDSM MẠNH) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 7/5/16
Kẻ biến thái ! Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 12/10/12

Chia sẻ trang này