1. Hiện tại có nhiều bạn ko nhận được Email kích hoạt từ hệ thống, BQT đã rà soát và thấy đa số các trường hợp này dùng GMAIL. Trong thời gian chờ khắc phục, các bạn có thể tạm dùng các email khác để đăng ký và nhận email kích hoạt ( Yahoo, hotmail,....). Xin cảm ơn
    Dismiss Notice

Tình - Yêu! (LL, MC, CTr, CCh, Loli)

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi thieuduongkhi, 2/6/17.

  1. địtnhauvớimẹ

    địtnhauvớimẹ Thiếu Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    679
    Đã được thích:
    214
    Mong sớm đến cái cần đến !
     
  2. thieuduongkhi

    thieuduongkhi Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    418
    Đã được thích:
    3,072
    đang thảo, đến đoạn chém giết đẫm máu. Đang gõ thì vợ kêu đấm lưng
     
  3. địtnhauvớimẹ

    địtnhauvớimẹ Thiếu Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    679
    Đã được thích:
    214
    Cố lên bác ơi , " Đấm lưng " Xong lại gõ tiếp nhé " Nóng cực " rồi
     
  4. 008008

    008008 Chơi gái lần đầu Verified

    Bài viết:
    225
    Đã được thích:
    43
    Đấm xong chưa ấy nhỉ
     
    địtnhauvớimẹ thích bài này.
  5. thieuduongkhi

    thieuduongkhi Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    418
    Đã được thích:
    3,072
    Hê, mới đấm lưng bóp chân xong. Giờ mới có thời gian gõ.
    Toàn cảnh sau khi đấm. Lưu ý là đấm theo nghĩa đen:

    [​IMG]
    [​IMG]
     
  6. mrfriday

    mrfriday Biết Quay Tay Verified

    Bài viết:
    105
    Đã được thích:
    15
    ok lại hóng thôi
     
  7. thieuduongkhi

    thieuduongkhi Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    418
    Đã được thích:
    3,072
    Cho những ai tối nay uống nhiều càfe:

    Chương 8 : Với cô !
    Mấy hôm nay, nó đi học xong, ăn trưa bên ngoài, ngồi cafe võng lướt điện thoại chán rồi về. Chiều không có việc gì thì học bài hoặc xuống phụ công việc của mẹ. Không phải nó quên cô mà vì cái Linh nói nó và cô sẽ về quê, đầu tuần mới lên mở hàng bán lại.

    Về nhà không thấy mẹ, hỏi qua mới biết, mẹ có việc đi chơi với bạn có dặn nó ở nhà tự ăn tối. Mẹ có bạn bè bên ngoài, nó kệ, dù sao cũng chưa thấy mẹ đi với ai bao giờ. Với bố thì khống sao, nó mà thấy thằng cha nào bén mảng, mon mem tới mẹ là nó thề nó sẽ THIẾN.

    - Không đi tình yêu à ?

    Lại là anh Bằng

    - Thì cũng phải để tình yêu nghỉ ngơi chút chứ. Nói chơi với anh thôi, đi vắng rồi.

    Trong giờ làm việc thì tất nhiên không được « lướt » rồi, dù rảnh cũng không được. tất nhiên trừ nó, nó có phải nhân viên đâu.

    Tối nó học hành xong rồi đi ngủ thì mẹ vẫn chưa về. Cũng không cố định, hôm cao hứng thì mẹ về muộn, hứng ít thì mẹ về sớm, chả có quy luật gì hết.

    Mấy hôm sau, Tuấn cũng đã được gặp lại cô Hạnh. Kìm nén biểu hiện vui sướng, Tuấn làm sao cho mình an tường như mọi ngày. Lén quan sát cô, cô vẫn như mọi ngày, không vì chuyện hôm nọ mà nhìn nó khác đi, nhưng Tuấn có ảo giác hình như có lần cô lén nhìn nó thì phải, chẳng biết có phải không nữa, có lẽ nó đa tâm rồi.

    Thấy Tuấn, Linh vui lắm, nụ cười ráng rỡ đọng mãi trên khuôn mặt « bé con ». Nhìn qua, Linh cũng khá lớn đó chứ, cũng cao tưới miệng nó rồi. Mà cũng phải thôi, đến tầm tuổi nó thì đâu có cao thêm nữa. Linh sẽ ăn trước để đi học, hôm nay đặc biệt Linh bê luôn hai suất, tất nhiên là muốn Tuấn ăn cùng rồi. Tuy ngồi ăn cùng con gái hơi ngại nhưng cũng không phụ ý tốt của cô.

    Cô bé Linh giờ đã lệ thuộc vào Tuấn nhiều rồi, hôm nào vớ được là tất nhiên phải làm nhiện vụ đưa đi học rồi. Ngồi phía trước, lưng Tuấn cứ có cảm giác rợn rợn, ngứa ngứa, lúc nào Tuấn cũng có cảm giác như có đôi mắt cứ nhìn chằm chằm vào mình. Tâm tư đơn thuần của Linh sao nó không hiểu chứ, mỗi cái Linh còn nhỏ lắm, và quan trọng là Tuấn vô cùng vừa ý với thân hình của cô Hạnh. Nghĩ tới cặp mông tròn của cô lắc lưu theo mỗi bước chân là lòng nó lại nhộn nhạo những cảm xúc nóng bỏng. Không biết có phải cô không muốn cho mọi người thấy được cái dáng uyển chuyển, nóng bỏng của cô hay không mà nó rất ít khi thấy cô đi lại khi bán hàng. Đa phần là Linh sẽ phụ bê đồ ăn, một phần là khách sẽ đứng tại quầy để tự phục vụ luôn.

    - Anh nghĩ gì vậy ?

    - Đâu có !

    - Em thấy anh cứ bay đi tận đâu, còn nói không. Trở em mà nhớ cô nào à ?

    - Có cô nào đâu. Anh giờ tự do.

    - Vậy, trước anh có… yêu cô nào không ?

    Nói đến cuối, giọng Linh càng nhỏ hơn. Phải thôi, cái tuổi dậy thì của cô, nói đến chữ « thích » còn hơi ngượng, chứ đừng nói đến « yêu ». Nói ra được như vậy, chứng tỏ Linh cũng « mạnh mẽ » lắm rồi.

    « Hương ! Không biết giờ cô sao rồi, có được hạnh phúc không ? ». Cô nói, Tuấn không đủ mang hạnh phúc đến cho cô, cứ cho là thế đi, mặc dù lý do này cũng gượng ép quá. Quả thực, cái máu dâm đãng của Hương làm Tuấn mê lụt. Ở trường, cô như con bướm vàng tung tăng giữa nắng xuân, ai biết được trên giường cô thật sự như một người phụ nữ với cái khát tình như ở tuổi lang, tuổi hồ.

    Tuấn thở dài lắc đầu xua đi những kí ức đau thấu tim đó đi. Cuộc sống vĩnh viễn phải luôn nhìn về trước.

    « Cô Hạnh thật đẹp ! Mình yêu cái mông của cô quá ! Còn đôi vú của cô nữa, nhìn thôi là chỉ muốn cắn ngay một miếng ».

    - Em còn nhỏ, không lo học, quan tâm mấy cái bát quái này làm gì ?

    - Nhỏ ? Em nhỏ gì nữa ? Anh không biết đâu, lớp em có mấy đôi rồi đó. Mà nói, anh nhìn em chỗ nào nhỏ ?...

    Linh vội ngậm miệng, mặt đỏ cúi đầu khẽ liếc Tuấn, mới sực nhớ mình ngồi sau, làm so Tuấn nhìn thấy được.

    Tuấn cũng không dám xoay mãi quanh cái chủ đề này, bụng nghĩ mình với cô Hạnh ám muội có thừa, không nên bậy bạ gì với Linh. Chia tay Linh ở góc đường gần trường, lập tức quay xe phóng về. Những vòng xe dần nhanh theo nhịp tim của Tuấn.

    Thường thì gần hết khách, cô Hạnh đã đóng dần cửa, đến khi người cuối ăn xong thì đóng hẳn, tránh khách ăn muộn tới nữa. Cứ lai giai mãi không biết có đến chiều luôn không.

    Chỉ còn 1 cánh cửa mở, Tuấn lách xe vào, đóng cửa lại, chẳng cần cô hỏi gì, vội lấy trổi tranh việc của cô. Công việc cuối cùng không nhiều, xếp ghế, lau bàn rồi quét sơ qua. Không còn việc, cô Hạnh đi ra sau tắm rửa. Một buổi đứng trước bếp, dù người không dơ nhưng chắc chắn không thơm tho gì.

    Lúc sau, Hạnh quay lại với bộ đồ thoải mái, sáng sủa hơn.

    - Linh ở trường được nhiều người thích ghê cô ạ.

    - Thích gì ? Mới có lớp 8. Cháu phải coi em cho tốt, cẩn thận không hỏng đời là chết.

    Trong lời nói của cô, cô đã ngầm thừa nhận sự thân thuộc của Tuấn đối với gia đình nhỏ bé của cô

    - Vâng, Mới lớp 8 mà đã trai gái rồi. Tuổi chúng nó biết cái gì chứ

    - Cháu thì lớn lắm mà chê ?

    Tuấn ưỡn ngực :

    - Trai 18 bẻ gẫy sừng trâu !

    Cô bật nụ cười không hở răng, trong lòng không biết nghĩ gì.

    Có lẽ mới tắm xong, cô đang ngậm cái dây buộc tóc, ngửa đầu chải rồi buộc gọn lại. Mãi không thấy động, liếc qua mới thấy nó đang chăm chăm nhìn vào ngực mình. Cái áo khoét tay của cô cho nó thấy toàn bộ cánh tay trắng ngần, non như nõn cần, thành thục mà trẻ trung.Theo tư thấy này, bộ ngực của cô căng đầu ưỡn lên thật kiêu hãnh

    Nhấc ghế, lê ngồi cạnh cô. Ở cự ly gần nó mới phát hiện ra có đôi cái núm nhỏ đang dựng lên trên nền vải xanh. Cô có bộ ngực khá lớn, nhìn bên ngoài mà so sánh thì lớn hơn ngực mẹ. Có tuôi rồi nhưng rất tròn, không hề chảy tí nào. Thực kì lạ.

    - Cứ nhìn chằm chằm vào ngực cô vậy ?

    - Dạ, dạ… cháu…

    Cô nói hơi lớn nên nó hơi hoảng. Giọng người lớn, dù không bộc lộ cảm xúc thì cũng có cái uy của người đi trước ẩn chứa trong đó. Đưa mắt đi, nhấc vội cốc nước mà uống nhưng mắt lại liếc sang ngực cô, rồi dần dần lại bị ngực cô hút lại không thoát ra được. Ngồi khá sát nên có thể ngửa được mùi hương sữa tắm nhẹ nhàng kết hợp với mùi cơ thể cô, tâm hồn non dại của nó ngây ngất. Không hiểu sao nữa, trước đây với Hương, Tuấn đâu có ngây ngốc mà ngắm như vậy đâu, kể cả khi cô bị lột hết, trơn như múi mít cũng chư đến mức khiến nó say đắm như vậy.

    Liếc qua lần nữa, vẫn thấy nó nhìn ngực mình đến rơi cả nước miếng. Hạnh hất đầu ra sau vén tóc buộc lại. Trên khéo môi đỏ như son của cô kín đáo có một nụ cười khó nhìn ra, khuôn mặt cô đã hơi có những rặng mây hồng. Không ai nói gì, gian nhà trở nên yên ắng. Những tiếng xe, tiếng người như cách ly khỏi không gian quanh cái bàn này. Cũng không lo người ngoài nhìn nên khi tắm rửa xong, cô mặc thoải mái hơn, áo sơ my cụt tay bó sát, quần ngắn khoe đôi chân dài trắng hồng, nguyên nửa cái đùi ngọc kheo hết sự quyến rũ chết người của người phụ nữ đẹp.

    Cô suýt bị sặc nước khi nó nói :

    - Cô không mặc áo lót à ?

    Cô quay đầu đi không nhìn nó che đi cái lúng túng.

    - Cô định đi ngủ, mặc không thoải mái.

    Đôi đùi hồng hào tròn chắc đang siết lấy nhau, miết hai đầu gối để lộ cái tâm trạng của cô, tiếc là Tuấn không chú ý đến chi tiết này, nó chỉ quan tâm đến đến vẻ đẹp của nó mà thôi. Quả thật là đẹp, nơi không ra nắng bao giờ non mỡn, sờ vào tuyệt đối cực phê. Bàn tay Tuấn đặt trên đầu gối vô thức mà xèo rồi bóp.

    « gầm cao, máy thoáng ». Đây là ý nghĩ léo lên trong đầu Tuấn. Hai đùi cô không khép khít, khoảng giữa trống rất lớn. Tuấn nhìn vào giữa như tò mò. Phần « giữa » chiếm 1/3, không cần cởi cũng biết đó là nơi mà khao khát của mọi giống đực lấy lầm mục đích phấn đấu trong đời. Học để làm, làm để có tiền, có tiền mục đích cuối cùng chung quy cũng vì có được mỹ sắc vậy quanh.

    Quần bó có lẽ làm bằng vải co dãn, phần « giữa » u lên một khố hình cầu, lại bị xẻ một cái khe vô cùng câu dẫn, nó chỉ cách có hai lớp vải thôi. Tuấn đã căng đến đau do bị gò bó quá. Lại nói lại, nguyên do có một tai nạn ở mấy năm trước, khi đang tuổi dậy thì và được « cấp cứu đúng cách » nên giờ Tuấn phát triển rất tốt và rất dọa người. Cái lồng giam nhỏ không đủ khoảng không nhốt con rồng lớn.

    - Ờ, hừm…

    Hạnh hắng giọng lôi mắt nó lên. « cái thằng này sao cứ nhìn là quên trời quên đất như vậy ? » Một mặt khác cô cũng thầm tự hào về vẻ đẹp của mình. Đã là phụ nữ ai cũng vậy cả. Thí dụ như nếu bạn khen đẹp thì người ta lại cau mày mà nghĩ tán tỉnh linh tinh, không xem lại bản thân à. Thế nhưng nếu không khen thì lại nghĩ mắt chó không biết thưởng thức. Tương tự, nhìn thì nói sắc lang, dê cụ, không nhìn lại nói có mắt như mù, uổng công mình giữ gìn sửa soạn.

    Cô hắng giọng làm nó giật mình thầm mắng mình như trẻ chưa biết mùi đời. Quần thảo trên người Hương mãi rồi mà như mới thấy lần đầu. « nhưng thật sự, đùi cô đẹp thật, cái chỗ kia kinh dị vãi, cả người cô đều đẹp ».

    - Bố mẹ cháu làm gì ?

    - À, mẹ cháu bán đồ dùng hàng ngày… Bố làm ở nhà nước

    Tuấn nói sơ sơ, cô cũng không hỏi kĩ. Thấy cô quay mặt liếc cái lều của mình, Tuấn ngượn ngùng chụm chân xê ghế lại gần cô, ngồi ngang với cô tránh tầm nhìn. May mà cô không truy tới nữa.

    Tuấn hít hít, hương thoang thoảng của sữa tắm trộn với hương tự thân của cô có thành phần hoocmon làm tim nó đập dữ dội. Hô hấp của cô hình như cũng nặng hơn, bộ ngực cao ngất lên xuống như cánh tay ngoắc ngoắc nó. Tuấn nhìn vào cái cúc của cô, màu đỏ rực lửa tương phản với màu xanh hiền hòa. Theo cái khe giữa cái cái cúc là khoảng trắng ngần nổi lên trên nền xanh, đó là hình cầu.

    - Mà mẹ cháu ở một mình với cháu, bố ở với dì…

    - Ừ…

    Cô biết đụng tới việc riêng nên không hỏi về quan hệ trong đó.

    - Mẹ cháu năm nay bao nhiêu tuổi rồi ?

    - Hơn cô một chút ạ !

    - Một mình mẹ cháu bán hàng chắc cực lắm, cháu… có phụ mẹ không ?

    - Ừm… mẹ có thuê nhân viên nên chỉ quản lý thôi. Thi thoảng ở nhà cháu cũng phụ

    - Một mình cô với em làm vất quá, sao cô không thuê thêm người ?

    - Bán có vậy thôi, thuê thêm sao đủ trả ? Với lại cô không muốn có người khác… tuy cực nhưng hai mẹ con vui vẻ, ít lời tiếng…

    Cô liếc nhìn Tuấn không nói tiếp. Lắc nhẹ cổ, đấm đấm vai. Cô không nói tiếp tức là đã thừa nhận sự giúp đỡ của Tuấn, với sự có mặt của Tuấn trong gia đình cô không có sự bài xích.

    Tuân sô ghê nhựa đứng lên, mạnh dạn đi đầu :

    - Để cháu bóp vai cho cô.

    - Ừ, khéo nịnh. Ừ bóp …

    Cô luyến giọng.

    Tuấn cười hì hì chạy ra sau lưng cô. Vừa đặt tay tới là nó biết được ngay sự đàn hồi. Nhẹ nhàng như gió xuân lại đôi lúc siết lại nóng bỏng. Một bên bóp, bên này Tuấn dừng tay mà đưa vào vuốt lên chiếc cô thiên nga trắng của cô. Với hành động này, cô không phản đối, cô hưởng thụ mà nhắm mắt lại, đầu hơi dướn lên.

    Hướng đầu lên trước, Tuấn thất vọng rồi. Chiếc cổ tròn của chiếc áo ôm trọn một vòng quanh cổ, quy lại một điểm là chiếc cúc đỏ rực. Nhìn bộ ngực căng đầy với đôi núm đội lên trên làn vải, Tuấn như quân du kích nhẹ nhàng tách một tay đang bóp do dự mà đưa xuống.

    - Thỏa mái ! Cháu có bóp vai cho mẹ bao giờ không ?

    Quân du kích thấy động vội rút lui.

    - Dạ, ít. Nghĩ lại thấy có lỗi quá, về sao cháu phải năng bóp vai cho mẹ mới được.

    - Ừm…

    Đôi tay Tuấn thôi bóp mà xoa, xoa bờ vai mảnh dẻ yếu đuối của cô, trong lòng Tuấn dấy lên một cảm giác muốn che trở. Dọc theo cổ mà lướt qua cằm tới tai cô làm cô ngứa ngáy mà hơi lắc nhẹ cái đầu. Với hành động như âu yếm này cô không có phản đối gì cả. Tuấn làm bộ như mát xa mà vuốt lên rồi lại xuống. Ngón tay út khẽ tách ra mà càn đều dưới xương quai xanh.

    Một lát, cô đã yên lặng. Tuấn lại đánh du kích xuống dưới. Chiếc cúc màu đỏ rực lửa thứ nhất, vô cùng hồi hộp, cô mà phản ứng là ngày hôm nay bắt hụt. Cô khẽ giật nhẹ người làm trái tim nhỏ bé của Tuấn đang làm việc hết công suất suýt chút thì bị nổ vì quá tải. Hữu kinh vô hiểm. Một cái khe tối sâu không thấy đáy, hút hết tầm mắt non dại của nó. Chiếc cúc thứ hai nằm ở đỉnh núi vô kinh vô hiểm bị chiếm đóng.

    Chưa thỏa lòng, định làm một lần ăn no cả năm. Tuấn lần nữa liếc nhanh cái cửa, kiểm định sự an toàn, lại liếc nhanh nhìn cô. Cô như đang phê bởi những cái vuốt ve của nó, đầu vẫn khẽ lắc nhẹ khe tai cô bị nó khẽ điểm vào. Chiếc cúc thứ ba bị đánh hạ.

    Tuấn thu tay về ôm sát hai bên cổ cô, khẽ lách vào trong lớp vải của chiếc cổ tròn. Chậm mà nhẹ, lướt sang hai vai mang theo hai tà áo. Da thịt cô dần lộ diện, đôi quả núi sau khi giằng co với với vải cuối cùng như nụ hoa ương ngạnh cuối cùng cũng đón nắng mà nở bung làm họng Tuấn nghẹn lại. Tay không kịp phanh lại mà kéo ra hết tầm rồi đi xuống.

    Cả hai đều có những cảm xúc mạnh mẽ cuộn trào. Tuấn cuối cùng cũng xứng đáng là đàn ông. Với con cái nằm im mà chịu trận, mình chỉ việc bước đến mà không xong thì về thiến đi. Áp tới người cô, Tuấn vòng tay ôm trọn đôi con thỏ trắng béo ú ụ mà nâng nui chiều chuộng.

    - Hơ hơ hơ…

    Cô khẽ hé miệng mà khẽ rên lên những tiếng trong trẻo nhẹ nhàng nhưng ẩn trong là ngọn lửa rực cháy. Đánh lâu dài, Tuấn ngồi xuống chiếc ghế ban nãy mới xô ra, cái chân này giờ vì run mà mỏi nhừ rồi.

    Ngồi sát, ôm ngay cô. Hai con thỏ cụ được Tuấn hết sức nâng niu, nắm bóp thỏa thê. Mền mại, mịn màng thì khỏi nói, ấm áp, rắn chắc thì khỏi bàn. Người cô cũng không to mập, mà nhỏ nhắn yêu kiều, hiện đã trọn trong vòng tay của nó, tùy nó yêu thương.

    Nửa chiếc áo đã bị lật úp xuống, nửa trên cô đã trần truồng. Tuấn ghì đầu vào cổ cô mà nhìn đôi vú méo rồi lại tròn. Thật mãn nguyện hết sức, cô đã chịu nó, từ nay trở đi không phải lén lút như ăn trộm nữa, chỉ cần không có ai là cô chiều liền.

    Tuy nhiên, lòng tham con người không có điểm cuối, vì điểm cuối còn ẩn giấu rất sâu. Tuấn đã đánh chủ ý tới chiếc quần màu lông chuột của cô. Quần ngắn chỉ che phần trên, đôi đùi gần như để phơi ra ngoài, trắng hồng thon dài không thể khép khít vì có bộ phận chen vào giữa. Cách vải mà quan sát, nó béo mũm, có dáng tròn như một phần trái cầu. Liếc nhanh phía trên, Tuấn thấy nó y như một phần trên của vú cô vậy. To lớn phi thường, béo mập vô đối. Phía bên ngoài nó bị một cái rãnh chẻ xuống một đường sâu hun hút. Nơi đó đã có một dòng chảy âm ỉ mà thầm kín.

    Tuấn bóp mạnh một cái làm cô tê dại tới nhấc đầu mà hé ra một tiếng rên nhỏ xíu. Nhanh và quyết đoán, một bàn tay còn thủ, một bàn tay công xuống mần mò trên đôi đùi ngọc của cô như khám phá về chất liệu của sự tươi mát. Ngoài việc hé miệng run rẩy mà khẽ rên những tiếng thư sướng rất khẽ, cô đã giao mình cho nó cho đến khi Tuấn mạnh mẽ áp tay lên cái bộ vị thầm kín của cô.

    - ứ !

    Như con mèo bị giẫm phải đuôi. Cô tách người ra khỏi người nó, giằng tay nó ra, nhanh chóng chỉnh lại áo.

    - Ư hừm…. Cháu vô phép quá rồi đó.

    - Xin lỗi cô, tại cháu… cháu… cháu mê mẩn quá
     
  8. thieuduongkhi

    thieuduongkhi Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    418
    Đã được thích:
    3,072
    Địch có động, mọi người ẩn nấp!

    Chương 9 : Tình !
    Thấy cô không quay lại mà mạnh mẽ mắng nó hay mắng nó nên nó yên tâm mà thở phào. Thầm nghĩ có vẻ mình hơi đường đột.

    - Cô Hạnh, cô đẹp lắm cô ạ.

    Hạnh đang thầm mắng nó là thằng đầu gỗ. Nhưng cũng bởi vậy nên mới có mập mờ giữa hai người. Giải thử nếu nó sành sỏi, đã phiêu lưu tình trường, thông thạo nhiều kĩ xảo thì chắc cô với nó chỉ có đứng xa mà nhìn nhau.

    Cô khẽ nghiêng đầu nhưng không nhìn nó mà nói nhỏ như muỗi kêu :

    - Ban nãy… ngực cô thế nào ?

    Tuấn hưng phấn nhớ lại cảm xúc mà nói.

    - Đẹp lắm cô ạ, sờ mềm mại lắm. nói chung là thích lắm cô ạ

    Tuấn ngập ngừng :

    - Cho cháu sờ nữa nhé ?

    - Nhưng… không được nhìn cô, không được nhìn vào mắt cô, không được… nói chung là đứng sau cô

    - Dạ !

    - Đi vào phòng.

    Một loại đối thoại nhanh, nhỏ mà bí mật. Tuấn vào sau, căn phòng không có bật điện như mọi hôm, kín như bưng, tối như hũ nút. Chỉ có một vạch sang mỏng dính, bé tí tẹo từ cái khe cửa đâm vào. Nó nghĩ, nó như tia sáng kia, đột phá vào cõi âm u mở ra một đường ánh sáng. Từ từ, Tuấn đã qua với bóng tối, đã thấy được cô.

    - Sao không bật đèn ?

    - Thôi, đâu có cần nhìn đâu.

    Nói vậy chứ không tối hoàn toàn, chỉ một lát để làm quen nó đã nhìn rõ mọi thứ. Cô đứng cách nó có 1m. Tuấn tiến đến, nó đã gấp lắm rồi, cái tay run run của nó gần chạm vào cái cúc thì cô xoay người đi, cô đi tới giường nhưng hình như chợt nghĩ ra gì đó, cô dừng lại đứng đó. Nói khẽ :

    - Cháu ở phía sau lưng cô nhé, không được nhìn phía trước nghe chưa ?

    Có lẽ chỉ là một lý do vớ vẩn nào đó mà cô nghĩ ra để tự giải thoát cho hành động bàn thân mà thôi.

    Một vòng ôm của nó khiến cô cứng người lại, nhắm mắt, tay cô buông xuôi mặc kệ, xem nó làm được gì cho cô. Cách vải Tuấn bóp vú cô, êm ái mà nhẹ nhàng. Cái cúc thứ nhất sắp bị cởi ra thì chợt cô chặn tay nó :

    - Đừng !

    - Cho cháu sờ vào trong đi

    - Thôi, cô thấy.. thấy sao ý… ngại lắm, hay thôi, bên ngoài thôi

    - Đi cháu sờ một chút thôi.

    - Nhưng…

    - Cháu sờ một chút thôi rồi… hay cho cháu sờ rồi cháu cho cô… cho cô… cho cô sờ của cháu nhé?

    Cô im lặng, nó như sợ cô chối mà nhanh thoăn thoắt mà cởi quần ra. Nghĩ thế nào đó, cởi quần rồi mà áo chưa cởi, nó lại cởi nốt, trần truồng đứng sau cô.

    Cầm lấy tay cô đưa tới hung vật của nó. Nó thấy tay cô run lắm, vừa nắm của nó cái là siết mạnh lấy.

    - Ối, nhẹ cô

    - Cho chết, ai bảo làm càn

    Nói bình tĩnh vậy nhưng trong cô như có vô vàn cơn sóng thần đánh tới tấp. Kinh hãi vô cùng, từ cái cảm giác tay cho cô biết được cái thứ của nó khủng bố ghê gớm. Lòng cô sợ hãi nhưng phía dưới những dòng nước mạnh mẽ mà rĩ ra khiến cô ngứa ngáy.

    Tuấn vòng tay cởi áo cô ra, cô đã sờ của nó, cô đồng ý trao đổi rồi. Cởi hết cúc, vạch áo sang hai bên, Tuấn trần truồng ôm trọn lấy. Trong sự đồng thuận của cô nó tự do mà hưởng hết những êm ái mềm mại. Đôi thỏ bị bóp lúc tròn lúc méo. Tuấn do dự rồi quyết đoán úp nguyên một bàn tay vào cái u nổi cộm của cô, cô chỉ giật nhẹ người một cái rồi để mặc nó, như vậy là cô giao hết mình rồi.

    Cách vải sờ mãi rồi, xoa lên trên bụng, khẽ nựng cái lỗi rốn nơi vòng eo như liễu của cô nó xua xuống, lọt qua cạp quần thun mà vượt hai lớp vải úp lên cái mu rùa. Cảm giác tay thật tốt, rất mềm, rất mịn, hởi có chút lau cỏ nhưng rất ít. Kinh ngạc vì độ lớn của cái mu, kinh hãi vì đồng cỏ trống trơn, Tuấn chuyển sang kích động, tay liên tục mà xoa rồi bóp.

    Mặc kệ cái tay nắm mệnh căn của ở an phận không nhúc nhích, Tuấn kéo quần cô xuống, lấy chân đạp xuống tận gót. À, nó suýt quên bờ mông căng mọng mà nó thấy bao lần, giờ hoàn toàn không lớp phòng ngự. Sờ nhẹ nhàng, lướt qua hết mọi đường thẳng đường cong, Tuấn trượt xuống cặp đùi non mỡn của cô. Cô có khép chặt cũng không ngăn được bàn tay ma quái của nó, vì cô có cái mu vĩ đại, đã to lại nổi rất sao, không sao khép kín đùi được. Vướng tay cô nên không áp cái dùi vào giữa mông cô được, nó không gấp, chưa sờ đã. Sờ bên trong đùi, nó thấy có chút ướt và trơn, là do những dòng nước từ trên chảy xuống.

    Mải phiêu du trên thân thể cô, đâu chú ý những thay đổi của cô. Ban tay của nó nóng quá, như có điện, nó sờ vào đâu là chỗ đó như bỏng rát, như có điện trích. Ngoài việc nhắm mắt cắn răng nén nhỏ những tiếng rên siết sung sướng cô mặc nó khinh phụ. Đến khi bàn tay nó úp nguyên vào nơi thâm kín của cô. Bao nhiêu kìn ném chợt bung ra như đê vỡ;

    - Hư… ư……..

    Tay nắm lấy mệnh căn của nó bắt đầu cử động, rồi nhanh chóng sục tới tấp. Tuấn bất chợt bị tập kích sướng nổi cả da gà. Được người khác phái sóc cho thì phiêu vô cùng. Từ sau vét lên cái rãnh, nước rớt ra đã thấm ướt bàn tay nó từ bao giờ. Tay cô cách bàn tay nó mà tự bóp mạnh lên trái tim của mình, thi thoảng lại bung ra những tiếng rên siết khó nén.

    Dứt khoát vòng tay ra trước, Tuấn lấy hai ngón tay đâm mạnh vào:

    - Ư.. hứ…ư……………..

    Cả hai đang điên cuồng mà sung sướng. Cô và nó thầm nhận định tự mình làm cho đối phương thật sướng là mình càng sướng. Cô sục cho nó như máy khâu, nó cũng không kém, chúi hẳn đầu ra trước mà đâm hai ngón tay vào người cô như con thoi. Vướng cạnh giường, hai người đổ mạnh xuống trong khi vẫn điên cuồng mà sục, mà đâm. Nằm ngửa, cô dạng to háng cho nó đâm vào càng sâu, càng mạnh, sục nó càng nhanh:

    - Ư…ư… a.a.a.a.a…. ứ…………….ư………..

    Tuấn gầm lên rồi phụt tóe loe, chẳng biết đi phương trời nào. Dù sao là bắn chỉ thiên. Hai người bắt đầu yên lặng thở. Tuấn lết sát vào cô mà im lặng nghe những sung sướng còn xót lại vẫn âm thầm rỉ ra trên tay cô, cảm nhận những nhịp nhíp nhíp của cái vòng thịt thi bao quanh ngón tay mình.

    - Sướng quá cô ơi…

    - Ừm…

    Nó chỉ hơi mền chút liền cứng lại như thép. Tay cô lại nhẹ nhàng sục nó, nó cũng không nhịn được mà khẽ chọc vào cửa mình cô.

    - Cô ơi, cái… ấy… đó sờ là sướng nhất cô ạ.

    - Ừm…

    Cô đồng tình. Im lặng một lát :

    - Trước đây cháu với người yêu cũ… đến đâu rồi ?

    - Chia tay rồi cô.

    - Ý cô là hai người… có với nhau những gì rồi ?

    - Có gì đâu cô, lúc ở với nhau toàn kỉ niệm vui, giờ chia tay rồi nghĩ lại lúc vui vẻ đó lại thất buồn và mất mát lắm

    Cô không khỏi nữa. Cô không biết phải hỏi thế nào nữa.

    - Ôi, cô này, nãy cháu phụt ra bao nhiêu này.

    Tuấn với tay vơ đại cái gì đó lau qua.

    - ừ.

    Cô khẽ cười không tiếng.

    - Cô mình làm… sướng lần nữa nhé

    - Ừ

    - Nhưng….

    Tuấn lưỡng lự làm cô lưu ý. Tuy phòng chỉ có mỗi 2 người, cửa lại kín k ai nghe được gì nhưng nó vẫn khó khăn, bí ẩn mà châu miệng vào sát tai cô làm cô tưởng có gì hệ trọng. Nó nói nhỏ lắm :

    - Cháu… địt cô nhé ?

    Cô dừng tay ngồi dậy. im lặng cô tháo hẳn dây buộc tóc ra, xõa ra cái mái tóc như mây mông lung trong ánh sáng yếu ớt. Chậm rãi vuốt lại những nếp tóc tinh nghịch.

    - Rồi mai sẽ ra sao ?

    « kệ đi ». Cô chống sâu hay tay, đôi đùi ngọc mở ra, con bướm xinh hướng cái miệng đang khép tới. Cô muốn thấy nó đi vào mình. Nhanh chóng hòa mình cùng cô, Tuấn cầm gậy tới. Đoạn đường cuối cùng có mấy phân mà nó căng thẳng và kích động tột cùng, mối tình cô cháu sẽ được gắn kết qua cái lỗ nhỏ này.

    Cái đầu rùa ngoái ngoái bên ngài thôi đã làm cả hai có thật nhiều cảm xúc . Cô nhăn mày khi nó ấn vào. Cái đầu rùa đã lọt vào trong người, cô thấy căng tức vô cùng ngoài đau rát như có con dao sắc cắt vào thịt thì sau đó thì căng tức như một miếng thịt non của mình bị cầm kéo căng ra. Kìm nén cảm xúc khó chịu không để thất thố trước mặt thằng nhóc mới lớn, nhưng khi nhìn nó thì thấy nó như đi đánh trận thì cô lại thở phào mà bình tĩnh lại.

    Đã gài được vào, Tuấn kích động không thèm ngó trước ngó sau nữa mà choàng tay ôm cô mà đè xuống. Cô đáp trả nó bằng tiếng kêu thất thố yêu kiều. Người cô mềm quá, thật êm ! Nhất là đôi thỏ của cô đang đỡ lấy tấm ngực rộng lớn của nó. Nó hôn tới nhưng bị cô tránh đi. Dù sao cũng lớn rồi, châu miệng mà hôn thằng nhóc mới lớn cô thấy không được.

    Cánh đùi mượt như nhung, mát như ngọc của cô tách dần ra rồi mở thật rộng, Tuấn biết cô đã sẵn sàng. Ngay từ những cái dập dình nhẹ nhàng đã tạo ra thật nhiều điện, cả Tuấn và cô đều sướng đến hoa mắt, chẳng con trời trăng gì nữa. Mỗi người lạc đi một phương cực lạc của mình nhưng đều gắn kết với nhau ở cái nơi phát ra điện.

    Ngoài trời chợt rơi xuống những hạt mưa đầu xuân, những hạt nước bé xíu tạo lên những tiếng động xào xạo nhẹ nhàng trên mái tôn. Mùa xuân là mùa bắt đầu của những mầm xanh, là mùa những nụ hoa hình thành rồi nở bung, đợi cho cái nắng hè tới nướng chín những quả kết được. Những tiếng mưa dần nặng hạt không hề ảnh hưởng đến cô và nó.

    « chặt quá, khít quá, sưóng quá ».

    Những sung sướng phá tan cái tịch mịch bao năm, đây là lần đầu tiên khao khát của cô được cô chủ động đón nhận. Cái đầu rùa to lớn thập thò mở phía cửa, những vòng mềm mại đẫm những thứ trơn trượt bóp rất sát lấy Tuấn, mỗi lần ôm siết lấy cô là có có cảm giác đường khó đi.

    Cả nửa năm quần thảo trên người Hương nhưng theo Tuấn thấy, đây là lần nằm lên người phụ nữ sướng nhất. Cô siết lấy nó nhưng để phát tiết cái kìm nén bao nhiều năm nay khiến nó nửa bước khó đi.

    - Ối ! i………..

    Một thảnh thót thốt lên, miệng tiếng ngân dịu nhẹ, cô siết chặt lấy nó, quấn quít xoa khắp dọc nó khiến những kìm hãm của nó như ngựa thoát cương, như đê đục một lỗ mà điên cuồng nổ bung ra.

    - HỰ !

    Tuấn há hốc miệng, ghì chặt lấy cô, bao nhiêu kìm nén bấy lâu trước hương thục nữ của cô theo sự kết nối mà trao cho cô, thật nhiều, thật dồi rào, tưởng chừng bất tận. Những lần rùng mình thứ 5 thứ 7 nó mới mềm người lại mà đáp nhẹ lên tấm nệm êm ái thơm ngát.

    Những tiếng xào xạc khẽ xoa lên mái tốn đã hết, nhường chỗ cho nhưng líu lo tán tỉnh của những chú chim yêu sớm, tranh thủ thời tiết xuân mà khoe ra những bộ lông đẹp đẽ óng mượt.

    Yên lặng, chợt cô đẩy mạnh nó ra, quanh nhanh cái gì đó rồi chụm lại mà chạy vụt đi.

    - Cháu về trước đi, cô đi tắm cái nhé !

    « cô chắc cũng mắc bệnh sạch sẽ, không như Hương, mặc kệ nó ròng ròng chảy, như vậy Tuấn nhìn càng thấy mê mị ». Tuấn lắc lắc cái đầu xua hẳn đi hình bóng của cô, giờ chắc sẽ không còn vương vấn gì nữa. « mà nếu Hương quay lại thì sao ? ». Một lần nữa lắc đầu, đã một lần dứt áo đi, sao giám chắc sẽ không vì ngôi sáng đậm màu nào đó mà để lại cho nó một nỗi đau.

    Mặc quần áo xong, đi ra thì trời đã buông xuống một trận mưa. Mùa xuân luôn sung túc nước, không khí vừa mát mẻ, lại se se lại, các cô gái như con bươm bướm thi nhau khoe đủ loại đầm, áo tô thêm nhiều màu sắc cho khí trời xuân.

    Cô tắm xong, đã thay bộ đồ khác, thấy nó ở đó thì đi ra ngồi cùng :

    - Lát tạnh cháu về.

    - Ừ !

    Một lớp vảy như bột dính dính trong tay nó, Tuấn vê vê nó bay lên như bột. Ghé lên mũi là mùa thủy ái quen thuộc mà lạ lẫm. Của cô đặc và nồng nàn hơn của người yêu cũ. Động tác này của nó làm cô hơi ngại, chỉ liếc qua rồi cô quay mặt đi.
     
  9. Tình Yêu To Bự

    Tình Yêu To Bự Siêu Nhân Cuốc Xẻng Thành viên BQT

    Bài viết:
    5,176
    Đã được thích:
    14,965
    Dạo này bác năng suất vler :D k cần chịch như cái máy, nhẹ nhàng mà tình cảm như thế này cũng đủ kích thích. Quan trọng là bác tả dc tâm trạng nhân vật lúc đó cơ, như vầy người đọc sẽ dễ nhập tâm vào câu chuyện hơn. Chúc bác may mắn :)
     
    Thichduthu01 thích bài này.
  10. Già Thiên

    Già Thiên Biết Quay Tay Verified

    Bài viết:
    135
    Đã được thích:
    50
    Phê vật vã luôn
     
  11. 008008

    008008 Chơi gái lần đầu Verified

    Bài viết:
    225
    Đã được thích:
    43
    Quá hay
     
  12. địtnhauvớimẹ

    địtnhauvớimẹ Thiếu Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    679
    Đã được thích:
    214
    Ơ chỉ nghĩa đen thôi hả bác nhìn thế này mà chỉ đấm nghĩ đen thì chịu sao nổi
     
  13. Tkvt77

    Tkvt77 Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    326
    Đã được thích:
    84
    Vợ bác rậm rạp quá
     
  14. Macadamia

    Macadamia Còn trinh Verified

    Bài viết:
    84
    Đã được thích:
    20
    Cùng quan điểm. Thêm nữa thớt để ý chính tả chút là đỉnh!
     
  15. 008008

    008008 Chơi gái lần đầu Verified

    Bài viết:
    225
    Đã được thích:
    43
    Tối nay có nữa ko nhỉ
     
  16. thieuduongkhi

    thieuduongkhi Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    418
    Đã được thích:
    3,072
    kiểm điểm lại rồi nhưng nhìn không ra là chỗ nào nữa. Chuẩn hết mà?????
     
    địtnhauvớimẹ and 008008 like this.
  17. 008008

    008008 Chơi gái lần đầu Verified

    Bài viết:
    225
    Đã được thích:
    43
    Chắc nói đoạn trước
     
  18. địtnhauvớimẹ

    địtnhauvớimẹ Thiếu Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    679
    Đã được thích:
    214
    Thêm chap nữa đi bác
     
  19. thieuduongkhi

    thieuduongkhi Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    418
    Đã được thích:
    3,072
    nói chung là thanks ae đồng dâm góp ý. may dc cái t gõ phím tốt lắm. thi thoảng sai chút chắc do k kịp nhìn.
     
    địtnhauvớimẹ thích bài này.
  20. thieuduongkhi

    thieuduongkhi Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    418
    Đã được thích:
    3,072
    Chương 10 : Tình quấy !
    Cô đã khoác vào bộ đồ thun, không có cúc cho nó hướng mắt tới nữa, bộ đồ này căng lên những đường cong của cô. Trước mặt nó, đôi vú căng đầy lên làn vải, kéo căng những mắt vải lên. Một đôi núm nổi lên cho nó biết cô mặc « rất thoải mái ». Tuấn mon men lê ghế ngồi sát cô nói nhỏ :

    - Ban nãy… cô ?

    Với người lớn khó nói hơn với người yêu cùng tuổi, nhưng dù nó nói chẳng ra ý gì nhưng cô vẫn hiểu. Cô gật đầu khẳng định.

    - Ừ.

    - Không mặc áo lót à ?

    - Không.

    Cô vừa nói xong thhif bàn tay nó vừa tập kích tới. Nó vòng tay ôm phủ lên hai vú cô. Tay cô như giơ lên nhưng nghĩ những chuyện vừa qua thì lại buông xuống. Bóp, kéo thỏa thích, Tuấn đưa tay xuống eo là luồn vào áo cô, phủ lên đôi vú trần mà bóp. Cái to lớn, đầy trắc, tròn trĩnh của cô làm nó mãi không biết chán.

    - Của cô đẹp quá cô ạ !

    Người cô khá mẫn cảm. Hơi thở cô đã nặng dần lên, trên khuôn mặt thanh tú, tráng sáng, mịn màng đã thoáng phủ lên những rạng mây hồng.

    - Của cô à ?

    - Hì hì… - Tuấn nói nhỏ - Của cháu thế nào ?

    - Ừ. Được…

    Giọng cô nói ra mà toàn tiếng gió.

    - Ôi…..

    Tuấn vòng ra sau mà sộc vào trong quần cô. Cái thun lỏng chỉ đủ đỡ lớp vải đứng trên người cô chứ đâu có cản được bàn tay rực lửa của nó. Cô giữ chắc hai tay nó, khép chặt đùi lại, nhưng khó giữ được cửa thành. Cái mu lớn và thật cao của cô thật mà mềm, thật mượt, lưa thưa vài hàng cỏ tranh. Nó chêm vào giữa hai chân cô ngăn sự bảo vệ khít khao của cô. Bàn tay Tuấn dưới sự giữ chân chân của cô vẫn kiên định mà hướng dần xuống đâm vào cái lỗ sớm đã róc rách vương đọng thật nhiều thủy ái.

    - Hư !......

    - Cái nữa đi cô

    - Chưa đủ à ?

    - Sao đã đủ

    Hai người hổn hển giống như vừa nói chuyện vừa hát, đồng nhịp những giọng ca mùa xuân. Tuấn rất nhanh đứng lên, tay bấu vào nhau, chân nhịp nhịp. Cô bình tĩnh từ từ đứng dậy. Đến lúc nước sôi lửa bỏng thế này còn tâm đâu mà quan tâm nhiều. Tuấn nằm lấy tay cô lôi chạy vào phòng rồi đóng cửa cái « rầm ».

    Bao hình tượng điềm tĩnh còn đâu nữa, phía dưới đã lênh láng cả ra rồi. Tuấn vừa quay lại, mở rộng tay thì cô đã rơi vào lòng nó rồi. Hai vòng tay đan vào nhau hết siết rồi xoa, nụ hôn tưởng trừng vô cùng ướt át của nó bị tránh đi.

    Buông tay, Tuấn rũ nhanh mũ giáp. Nó tuy nhanh nhưng nhìn lại, cô đã thoát hết mà ngồi lên giường rồi. Sức nóng của phụ nữ thành thục hơn nhiều so với tay mơ như nó. Cô ưỡn ngực ra khi nó nhào đến há cái miệng đỏ lòm khát máu.

    - Hơ ! ưm………..

    Đôi vú đã cho con bú mút mấy năm nhưng lần đầu tiên sao bao nhiêu năm được cái miệng nóng rực của nó mút lấy. Cái đẫy đà của phụ nữ thành thục tịnh mịch lâu ngày bị nó bên bóp, bên ngoạm miếng to, cô há miệng đổ mình xuống. Cả người cô bị giật tê dại. Mặc dù cái miệng tham làm của Tuấn đã ngậm đầy nhưng vẫn chưa đủ với cô, mái tóc xanh của Tuấn bị cô vò đến bù xù như tên ăn mày rồi.

    - Tới đi !

    Đề lên thân thể nhung huyền mát lạnh của cô, Tuấn dụi dụi cái đầu vào cái nơi ướt mềm đâm mạnh tới :

    - A !

    Sướng ! Còn gì tuyệt diệu hơn, sướng lắm. Một lần nữa hai người kết hợp với nhau. Không còn những bỡ ngỡ dặt dè nữa, háng cô mở thật lớn, đón chào những sung sướng trùng kích.

    Sau vài cái thăm dò, Tuấn bắt đầu rong ruổi những bước lớn và mạnh mẽ. Mông nhấc cao Tuấn đâm mạnh xuống.

    - Á !

    Theo cú đâm đầy uy lực, mang đầy khát vọng tuổi trẻ, Tuấn mơ hồ như nghe có những âm thanh xé rách « rực, rực… » vang lên. Như sát thủ đâm sâu hung khí vào da thịt đối phương, không thấy máu nhưng sức sát thương cực lớn. Tuấn thấy nó bị bó rất chặt, rất sát, bên trong còn như cái miệng mút mạnh lấy nó như yêu tinh muốn hút khô nó. Còn Hạnh, cô thấy như da thịt bị dao sắc cắt lên, những điểm sâu thẳm tối tăm lần đầu tiên bị công phá. Phút chốc cô ngỡ mình như cô gái nhỏ lần đầu trao thân, thân hình cường tráng của Tuấn bổng chốc to lớn, chắc chắn hẳn. Đau đớn, kinh hãi qua đi, cô nhắm mắt, vị lấy vai Tuấn.

    - Sướng quá cô ơi !

    Mệnh căn của nó nhanh chóng được tưới đều những lớp thủy ái, Tuấn bắt đầu những cú chinh phạt mạnh mẽ, đường đâm ngày càng sâu, ngày càng nhiều điện.

    Hạnh cứ hết vật đầu sáng bên này rồi lại bên kia. Bên dưới cô cố dạng thật lớn, dễ dàng để đón nhận những cảm giác trùng kích mạnh mẽ. Từ lần đầu gặp nhau trong bất ngờ, rồi dần dần với sự giai giẳng báo riết của Tuấn, Tuấn đã đi vào sự yên bình của gia đình cô, rồi dần đi sâu vào tận sâu trong lòng cô và con cô. Cô thấy cổ tử cung mình bắt đầu bị chạm vào như chiếc hôn phớt qua rồi dần dần nhấm nháp rồi đến những đam mê ngọt ngào.

    Sâu trong tận cùng cô thấy thốn và tức tức quá, nhưng cùng với đó là sung sướng tột cùng. Cô ngân lên một tiếng kiều diễn. Cô đã hoàn toàn bị đánh hạ.

    - ư. Hư. Hư.. ứ. Hư hư……….

    Bên trong cô bị chèn căng cứng, không còn bất kì kẽ hở nào, những tiếng « nhóp nhép » của dòng nước bị nén ; Tận sâu trong cuối lòng cô, cái nơi giữ chặn lại tất cả bị thục mạnh vào như cánh cổng thành bị công mạnh phát ra những tiếng « bịch bịch » như tiếng da thịt trùng kích vào nhau. Tất cả cho cô những sung sướng điên cuồng. Cô như người nghệ sĩ đang bay vút với những cung bậc cao thấp, người cô bị đẩy dúi lên tận trên những đám mây hồng, lênh bênh chìm nổi, ngụp lặn trong sướng khóa.

    Chợt, cô ôm chặt lấy vai nó mà đu người lên, Tuấn cũng nén hơi mà quất ngựa.

    - ơ ơ…ư………………

    Bao nhiêu đam mê, bao nhiêu khao khát một lần nữa phun ngập trong cô. Lần này, sâu trong tận cùng cô bị nó lấp đầy từng ngóc ngác. Cơ hồ còn mạnh mẽ mà thông qua cái lỗ cửa nhỏ mà phun và bên trong.

    Trong buổi chiều mưa rồi lại tạnh đó, hai người đã lặng im mà lao vào nhau biết bao nhiêu lần. Bước chân rung rung của Tuấn ra về mà lòng khoan khoái vô cùng. Bao nhiêu cái nghẹn hôm nay một lượt dồn hết vào cái lỗ nhỏ kia. Buổi chiều nay thật mát mẻ, thi thoảng có cơn giớ xuân mát lạnh thổi ngược mái tóc của nó, khuôn mặt tương đối điển trai, đầy vẻ thỏa mãn mỉm cười nhìn về hướng mặt trời lặn mà đi tới.

    Với Hạnh, hôm nay là ngày thật điên cuồng. Cô đã vượt rào mà quan hệ với một cậu thanh niên kém mình mười mấy tuổi. Nhưng nếu so về kinh nghiệm tình ái thì thua nó cả mấy dãy phố, tuy rằng Tuấn cũng là tay mơ. Trong nhà tắm, cô bật sáng đèn mà ngồi móc hết những gì nó phun vào. Bên trong cô được lấp đầy ắp. Lúc tưởng chừng sạch rồi, một lúc nó lại rỉ ra. Hôm nay cô đã ăn no, Cái nơi đóng kín không biết bao nhiêu năm hôm nay như bị thông rỗng ra, để lại ngập đầy dấu vết của nó. Cô mệt nhoài, cố gắng thu dọn sạch sẽ rồi nằm lăn ra ngủ. Bên đưới cô giờ đây mỗi bước chân đi mà nhói lên. Nụ cười của cô còn đọng mãi trên đôi môi căng mọng, mang nó tiến vào những mộng mị ngọt ngào.



    Cô đã giao hẹn với nó là ít lui tới thôi, nhưng sói ăn thịt đã biết thịt ngon, nhịn sao được. Thống nhất cuối cùng là tuần chỉ đến 2 lần. Thôi thế cũng được.

    - Nghĩ tới cô nào thế anh Tuấn ?

    - À ?

    Nhi – em Tuấn, nhưng không cùng mẹ. lớn hơn Linh 2 tuổi, đang học lớp 10 rồi. Hai anh em ở cách xa nhau hơn hai chục cây, thi thoảng, tuần, hai tuần mới gặp nhau. Tuy ba và mẹ có xa cách, nhưng không vì vậy mà quan hệ giữa 5 người bất hòa hoặc đổ vỡ. Chỉ riêng mỗi dì và mẹ thì cực ít nói chuyện với nhau thôi. Dì cũng coi Tuấn như con, nói chung là đối với Nhi thế nào thì với Tuấn cũng vậy. Thậm chí, dì còn định bố trí phòng cho nó ở nhà dì nữa nhưng Tuấn chối. Tuấn lo mẹ sẽ nghĩ phải chia Tuấn với dì. Theo nó nhân định, tính dì và mẹ đều ôn hòa, không ai muốn ồn ào gì cả nên gia đình lớn của nó mới yên ả tới ngày hôm nay.

    Tuấn vượt 20 cây số đến chơi, bố chỉ kéo tới hỏi han về tình hình học tập rồi hỏi về mẹ, đồng thời nửa kín nửa hở hỏi về những mối quan hệ của mẹ rồi bỏ nó ở đó đi quan hệ. Làm quan sẽ lạnh về việc gia đình hơn. Dì thì đon đả đón nó như đứa con xa nhà mới về, cái Nhi thì súm xít về vấn đề chị dâu. Tuổi nó, vấn đề trai gái luôn là nhất rồi.

    - Anh thất tình rồi, giờ còn gì nữa mà nghĩ ?

    - Ồ. Hồi trước không thấy anh nói có người yêu, tự dưng đùng một cái thất tình luôn.

    - Có lại phải báo cáo nữa. Nhìn còn không ra à ?

    - Có mỗi em là em mà cũng dấu nữa.

    - Thôi bỏ đi. Chán chết

    - Sao thất tình thế anh.

    Giờ Tuấn nói về Hương không còn xốn sang những cảm xúc đau buồn nữa, tên cô được nghĩ tới mà như mây bay, gió thổi.

    - Anh bắt gặp cô đi với người ta.

    - Thế thôi à ?

    - Thế là quá lắm rồi…. anh theo sau, tận tay bắt gian hai người đó đang làm cái kia

    - Ồ ?

    Nhi chợt kích động, sán lại gần. Nhìn mẹ không có ở đây mới nói nhỏ.

    - Anh thấy hết à ?

    - Hết. Từ đầu đến cuối

    Chợt nhìn lại Nhi, Tuấn mới nhớ ra cô còn nhỏ, không nên nó ra những chuyện này.

    - Em lo học đi, mấy cái chuyện người lớn này tò mò làm gì ?

    - Em kém anh có 2 tuổi, nhỏ gì nữa. Nói cho anh biết nhé, lớp em có đứa mất trinh từ lâu rồi

    - Trời !

    Tuấn kinh hãi. Sực mấy cô tuổi chưa vị thành niên này, đi tù ! thằng nào mắt mù ăn quàng vậy ?

    - Em… cẩn thận, nhớ tỉnh táo mà giữ lấy mình. Tuổi em còn phát triển, đừng… đừng… làm hỏng mình

    - Hừ ! Mấy thằng nhóc con đó sao lọt vào mắt em. Suốt ngày như chú hề nhảy tới nhảy lui, nhìn như mấy con ruồi bay loại chướng cả mắt.

    - Em lớn lắm đấy

    - Hai đứa nói chuyện gì vậy ?

    - Dì ạ !

    - Ăn táo đi.

    - Dạ, hôm nay dì không đi chơi ạ ?

    Dì Hoa tầm tuổi mẹ, là giáo viên trường cấp 3. Dì sống với bố nhưng vẫn không bài xích nó. Dì khá đẹp, dáng người khá tốt. Bố lấy dì khi Nhi 5 tuổi. Chuyện người lớn ồn ào ra sao, nó không quan tâm.

    Nay Nhi đi sinh nhật bạn, cô đang hì hục gói quà, và tất nhiên nó biết lát nữa sẽ phải làm xế cho em rồi.

    - Bố bận rộn quá dì ?

    - Ừ. Biết sao được. Dạo này bố con đang muốn chạy lên tỉnh. Xã giao suốt, hôm nào về cũng say mèm cả.

    - Bố vất vả qua. May có dì ở nhà chăm lo.

    - Ừ. Cô mua cho con bộ đồ này, lên đây thử.

    - Dạ.

    Lúc sau…

    - Trời, con bao tuổi chứ. Mua bộ này chắc chỉ mặc trong phòng thôi, ra ngoài mặc thế nào được.

    Công nhận khá đẹp, nhưng tuổi nó mặc mấy cái này đi đâu được. Nó có phải giám đốc đâu. À mà, lấy vợ thì mặc tốt, chỉ điều còn phải cất giữ lâu. Ai biết được đến lúc đó nó to ra hay nhỏ đi nữa.

    - Ừ… Nhưng dù sao thi thoảng đi có việc mặc vào cũng được mà.

    - Dạ. Để con thay ra cất cẩn thận lại.

    Tuấn bất đắc dĩ lắc đầu.

    - Mà dì đi ra con mới thay đồi được chứ

    Dì cười khúc khích như như chuông bạc ngân vậy.

    - Nhóc con, bé tí có cái gì mà nhìn

    Tuấn đưa Nhi đi dự sinh nhật bạn. Cô mặc một bộ váy màu trắng thật xinh đẹp, thanh thoát trẻ trung. Cô nhí nhảnh như con chim nhỏ tung tăng đập những đôi cánh giữa trời đầu xuân. Môi đỏ má hồng, cô trang điểm vào càng thêm chút ma mị lại pha chút tinh quái. Tất nhiên, Tuấn không dám thò mặt vào rồi. Vừa quăng Nhi xuống cổng cái là nó vội chạy thoát lấy thân, còn không quên che mặt nữa. Cẩn thận vẫn hơn, mấy con nhóc tuổi này bát quái lắm, chầm chừ một tí là bị lôi vào khó mà thoát thân. Lát Nhi gọi điện thì tới rước về.

    Vào tới nhà Tuấn mới thở phào một hơi. Cánh cửa đóng lại, che đi cái tiếng xào xạt nhẹ của cơn mưa xuân bất chợt. Đi chậm tí nữa là nó ướt hết rồi. Ngồi phòng khách mở ti vi đảo loạn mấy kênh mà không có gì xem được cả. Sở thich của nó cũng quái, thích phim hoạt hình. Đơn giản, vui vẻ, không cháy nổ, đẫm máu, không mưu mô quỷ kế, không ngọt nhạt yêu thương. Cuộc sống đủ phiền não rồi, sao phải cố ép mình thêm cái sự phiền não trên màn ảnh.

    Cô tắm xong đi xuống.

    - Con có tắm rửa rồi đi nghỉ trưa đi.

    - Dạ

    Ghế ngồi đúng vị trí độc chiêu. Tuấn hướng mặt lên trời, nó không có ý xúc phạm dì nhưng thật sự mà vô ý. Là nó bị oan. Cái đầm của cô nó dài nhưng rộng, từ trên đi xuống bị những luồng gió « cầu thang » thổi phồng lên như cái nơm. Chỉ lướt qua nhưng Tuấn coi như là thấy hết, cũng coi như là nhìn dì trần truồng. Cách có mấy mét thôi, tia nhìn của nó xuyên từ dưới lên tận cằm dì. Tuấn hắng giọng vội quay đi.

    Lúc xuống tới, thấy dì lấy tay giữ váy nó nghi là dì đã phát hiện mình thấy thố bị lộ hàng, thấy dì cũng hơi mất tự nhiên.

    - Cái Nhi nói ở lớp nó trái gái để ý nhau rồi đó dì

    - Ừ. Để dì chú ý. Mà con cũng thế, tuổi mấy đứa còn nhỏ, không lo học, sểnh một cái là chết đó

    - Dạ

    Cái đầm ngủ cù dì khi ngồi xuống phủ hết chân dì, nhìn đúng như bộ đồ gì gì đó của người Hàn Quốc vậy. Tuy nhiên, nhìn phía trên thì hơi thiếu. Bờ vai và ngực dì thoải mái mà đón gió, nó còn để ý tới ngay phía trên mép vải có lộ ra một chút đường cong của chân núi nữa. Phía dưới, dù dấu đi cái bàn chân nhưng nửa cái đùi trắng như tuyết lại thò ra ngoài. Dì cũng lật tay bấm tìm mấy kênh rồi quăng điều khiển. Hiển nhân là ti vi vô vị.

    - Ừ… ờ… dì à !

    - hử ?

    Tuấn nghiêng đầu tới nói nhỏ :

    - Dì… không mặc quần lót à ?
     
Đang tải...
Similar Threads Diễn đàn Date
Một tình yêu Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 7/12/17
SÓI SĂN MỒI (NTR-LL-LOLI-HIẾP DÂM-TRUYỆN DÀI) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 31/12/16
MẸ yêu - LL - tác giả: cuongcodon2 Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 19/6/11
Mẹ yêu của tôi !! ( LL ) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 3/1/11
Thím Tám yêu (LL) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 22/6/10

Chia sẻ trang này