1. Hiện tại có nhiều bạn ko nhận được Email kích hoạt từ hệ thống, BQT đã rà soát và thấy đa số các trường hợp này dùng GMAIL. Trong thời gian chờ khắc phục, các bạn có thể tạm dùng các email khác để đăng ký và nhận email kích hoạt ( Yahoo, hotmail,....). Xin cảm ơn
    Dismiss Notice

Yến - truyện sưu tầm

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi meocon2006, 24/11/17.

  1. meocon2006

    meocon2006 Còn trinh Verified

    Bài viết:
    83
    Đã được thích:
    66
    Truyên này em sưu tầm trên mạng nay pót lại cho các bác đọc.

    Phần 1


    Yến đi theo gã đàn ông xa lạ trước mặt mình vào một nhà trọ rẻ tiền ngõ ngách và vắng vẻ để làm cái công việc thiêng liêng của đời người một người con gái nhưng nó sắp chuẩn bị trở nên rẻ rúng. Đó là lần đầu tiên của Yến, Yến lo lắm không hiểu họ sẽ làm gì mình, nó sẽ diễn ra như thế nào. Yến không tưởng tượng được sẽ để cho người đàn ông xa lạ lột trần mình và…. Chỉ nghĩ đến đó thôi là Yến đã thấy sợ rồi nhưng biết làm sao. Kệ nó đi, chắc không chết được đâu mà lo. Bao nhiêu người phụ nữ làm công việc bẩn thiểu này mà có sao đâu. Bố mẹ Yến, các em của Yến cần tiền. Mẹ Yến làm ruộng, cha Yến mắt mờ không làm gì ra tiền. Ba em nhỏ của Yến đang tuổi ăn tuổi. Yến chân ướt chân ráo lên Hà Nội sinh sống, vốn liếng không có, buôn bán, cửa vạn…. làm gì cũng bị cạnh tranh không đủ tiền nuôi các em và bố mẹ. Làm giúp việc phải thông qua tư vấn giới thiệu việc làm. Gặp bọn tư vấn lừa đảo tiền thì hết tiền mà chẳng kiếm nổi việc làm. Cũng may Yến có một ít sắc đẹp nên lọt vào mắt “má mì” Hương khi Yến đang ăn ổ bánh mỳ không trước cửa quán của bà. Thế là tối hôm nay Yến đang phải đi theo người đàn ông này vào nhà trọ và chơi trò vợ chồng. Yến chỉ biết có vậy. Còn cũng chẳng biết là người ta làm trò đó như thế nào. Đàn ông họ sẽ làm gì mình nhỉ, Yến tự hỏi mình như vậy. Hương chỉ dặn Yến một câu trước khi đi. “Nhớ nhắc hắn đeo bao cao su không là mày hỏng đời đấy nhé”. Vừa nói Hương vừa dơ cái bao cao su lên trước mặt Yến chỉ chỏ làm Yến ngại muốn chết.

    Yến bước vào ph*ng, gã đàn ông lạ mặt, khách hàng đầu tiên của Yến đóng cửa vào. Tiếng cánh cửa đóng sầm vào lúc đó nghe sao to quá, nghe như là tiếng cánh cửa nhà tù vậy. Đúng rồi, kể từ đêm nay cánh cửa cuộc đời trong sáng của Yến khép lại và mở ra trước mặt Yến cả một cuộc đời nhiều đắng cay và tủi nhục. Gã đàn ông lạ mặt đó quay lại phía Yến và nói với Yến:

    - Cởi quần áo ra đi em


    Trong khi gã đó cũng đang trút bỏ quần áo của mình. Yến ngại quá, Yến thậm chí còn chưa bao giờ mặt áo sát nách trước mặt người đàn ông nào chứ đừng nói đến là phải cởi bỏ quần áo. Nhưng Yến phải làm thế. Yến biết làm sao. Yến thở mạnh một cái rồi tưởng tượng như là mình đang cởi bỏ quần áo trước mặt Việt - người bạn trai quê nhà của Yến, hai người chỉ mới hôn và ôm một chút chứ chưa làm gì nhau cả. Nhưng Yến nghĩ nếu là Việt thì ắt hẳn Việt sẽ giúp Yến cởi bỏ quần áo chứ không phải thế này. Yến thở mạnh một cái nữa rồi Yến nhẹ nhàng cởi bỏ các cúc áo của mình. Yến co rúm người vào khi mình đang mặc áo lót trước mặt một người đàn ông. Gã đàn ông đó đã cởi gần hết chỉ còn một chiếc quần đùi. Cái của quý to đùng của hắn đang lủng lẳng một cách thô thiến trong chiếc quần đùi. Điều đó làm Yến ngượng ngùng chỉ dám cúi gầm mặt xuống dưới rụt rè kéo khoá quần của mình xuống.

    - Lâu thế em?


    Yến giật mình. Yến lại thở mạnh và tuột phăng chiếc quần dài của mình. Yến đang mặc bộ đồ lót trước mặt người lạ. Yến chưa bao giờ hở hang như vậy. Người Yến cảm thấy nóng bừng vì ngượng. Gã đàn ông trung niên đó nhìn Yến như là muốn ăn tươi nuốt sống Yến đến nơi rồi vậy. Gã đàn ông đó tiến đến. Yến định lùi lại nhưng lại nhớ ra đó là công việc của mình nên đứng yên ở đó, người hơi run lên. Gã đàn ông đó tiến tới trước mặt Yến, đặt 2 tay lên ngực Yến qua chiếc áo lót làm Yến khẽ giật mình. Hắn mân mê lên 2 đấu vú căng tròn và trắng nõn nà của Yến và nhìn lão đang soi vào đó một cách đầy thèm muốn và dục vọng. Nhưng gã đó không nói một tiếng nào dù chỉ là một câu khen. Điều mà những người yêu nhau luôn dành cho nhau. Gã trượt bàn tay của mình lên vai của Yến kéo chiếc áo lót của Yến tuột xuống. 2 bầu vú trinh nguyên của Yến lộ ra, nó săn chắc và đẹp, đương nhiên vì nó chưa từng được ai khám phá mà. Gã sờ lên đầu vú của Yến, người Yến rung lên. Nhưng hắn không kéo dài trò đó lâu hắn trượt tay xuống bụng rồi rốn của Yến rồi đến quần lót của Yến lúc này đã ướt nhèm vì nước nhờn từ l. của Yến ứa ra vì lần đầu tiên “chung đ.ng”. Yến cảm thấy như có dòng điện chạy xẹt qua khi tay lão ấy lướt qua cái l. ướt nhèm của mình. Yến muốn hắn vuốt ve một chút nhưng không lão cởi chiếc quần lót của Yến ra. Đúng rồi mình là người phục vụ làm cho lão ấy sướng cơ mà. Nhục nhã thật. Khi cái l. hoang sơ chưa ai khai phá đang đỏ lên vì ngượng của Yến lộ hết ra bên ngoài như một phản xạ tự nhiên, hai háng của Yến co vào như là một nỗ lực cuối cùng của mình để che đi cái l. mà hơn 20 năm qua Yến gìn giữ cho chồng và người yêu của mình thế mà giờ đây Yến phải để lộ nó ra và sắp để cho người ta “hành hạ” nó, tủi thân. Gã đàn ông đó lên tiếng làm cắt ngang suy nghĩ của Yến:

    - Nằm xuống đi em


    Yến lẳng lặng làm theo mà không nói gì. Biết nói gì bây giờ, trong buổi tối hôm nay hắn ta là chỉ huy, hắn bảo gì mình chẳng phải nghe. Còn hắn chắc cũng thông cảm đây là lần đầu tiên của đời mình nên cũng không trách cái thái độ ngượng ngùng sững sờ và không biết phải làm gì của Yến. Khi Yến nằm xuống giường thì Yến có thể nhìn thấy con cu to đùng và dựng ngược trong quần đùi của gã mà Yến thấy sợ. Yến nhớ đến lời dặn của má mỳ Hương. Yến nói với gã đó trong khi gã cởi chiếc quần đùi của mình ra và lộ cái con cu to đùng dài ngoằng, đen bẩn và gân guốc của hắn:

    - Anh ơi, nhớ đeo bao cao su vào giúp em nhé

    - Tưởng còn trinh, nai tơ, hoá ra cũng ghê đời đấy chứ nhỉ?

    - Má mì dặn thế

    - Yên tâm đi không dính thai được đâu

    - Thôi anh ơi, anh thương em với

    Yến nói và dơ cái bao cao su mà má mỳ Hương đưa cho sáng nay. Gã có vẻ như không vui nhưng may có chúa có lẽ hắn cũng không muốn lây bệnh cho Hương hoặc cũng có thể hắn sợ Hương dính thai của hắn, mang con đến nhà hắn ăn vạ thì chết. Hắn nói:

    - Được rồi sẽ đeo nhưng bây giờ mút cu cho anh đi

    - Dạ, gì cơ ạ

    - Mút cu cho anh. Mút chứ không phải cắn nhé

    Hắn nói và đưa con cu “đáng sợ” của hắn lên trước mặt Yến. Yến không thể chối từ vì đó là công việc của Yến mà. Yến há mồm ngậm vào cu của hắn. Yến hơi giật mình vì nó cứ chua chua mặn mặn. Chưa bao giờ Yến cảm thấy tủi nhục như thế này.

    - Liềm đầu cu anh đi

    Yến lại làm theo, cái đầu cu chua chua mặn mặn còn sót một vài giọt nước đái khai khai. Thật kinh tởm. Yến cảm thấy ghê hết cả răng nhưng vẫn cứ phải làm. Yến cảm thấy khó thở kinh khủng vì con cu của hắn to lớn khủng khiếp. Và Yến cũng cảm thấy mỏi mồm nữa, Yến hạ hàm trên của mình xuống cho đỡ mỏi.

    - Á, tao bảo mày không được cắn cơ mà. Mút và liếm đi


    Yến lại phải tiếp tục làm công việc bẩn thiểu và nhàm chán này trong khi lão ấy đang ngửa mặt lên trời vì sướng vì phê. Còn Yến thì cảm thấy chưa bao giờ tủi nhục như thế này. Yến chỉ mong hắn ra lệnh một câu để Yến dừng công việc bẩn thỉu nhục nhã này lại. Nhưng hắn cứ để Yến làm công việc đó đến khoảng 20 phút rồi mới thôi. Ngay khi hắn vừa ra lệnh thì Yến nhả cu của gã ra ngay lập tức và cố chờ đợi xem hắn sẽ còn làm gì mình nữa. Vẫn chưa hết 45 phút mà.

    Hắn đeo cái thứ trăng trắng đó vào cu của mình, trông cũng ngộ ngộ. Đối với Yến tất cả điều này đều mới mẻ. Nhưng Yến chưa biết hết được những đau đớn mà Yến sắp phải chịu đựng.


    Gã cầm 2 chân của Yến nhấc lên và dạng ra. Yến chưa hiểu gì. Cho đến khi gã để con cu to đùng của lão lên trước l. của Yến thì Yến mới đâm hoảng. Hắn đút cái đó vào l. của Yến. Lốn của Yến đúng là nó cũng đang cương lên và to ra nhưng chưa đủ để hắn đút vào. Không, đau lắm. Yến không chịu được. Yến muốn dừng việc bán thân này lại nhưng đã quá muộn. Gã đã bắt đầu ấn. Cảm giác rát bỏng, đau đớn khôn cùng. Yến định dùng tay cấu vào hắn để hắn dừng lại. Nhưng Yến lại nhớ lời má mỳ dặn không được làm xước cơ thể của khách. Yến chỉ đành bấu chặt vào thành giường. Yến có thể cảm nhận thấy đau đớn từng cm cái con cu của hắn tiến vào cho đến khi bị màng trinh của Yến cản lại. Hắn tiếp tục cố ấn để đâm thủng màn trinh của Yến. Nước mắt Yến ứa ra vì đau như xé da xé thịt, cũng có thể là vì tủi nhục. Yến đang hiến dân trinh tiết của mình cho một người đàn ông không hề yêu mình và mình cũng không hề yêu anh ta. Anh ta chỉ cần xác thịt của mình không hơn không kém. Còn mình cũng chỉ cần tiền của lão. Màn trinh của Yến đang bị lão dùng con cu vĩ đại của lão đâm cho giãn ra làm cho Yến đau đớn tột cùng. Dù Yến đã cố kìm chế nhưng cuối cùng Yến cũng đã phải kêu lên vì đau. Nước dịch của Yến chảy ra đầm đìa ướt hết cả ga giường. Nước nhờn từ l. Yến chảy ra nhiều bao nhiêu thì nước mắt của Yến chảy ra bấy nhiêu. Yến không biết làm gì để hết đau. Yến nghĩ đến cha mẹ mình, các em mình sẽ có tiền. Cha Yến sẽ có tiền chữa mắt, mẹ Yến sẽ có tiền may một cái áo cánh mới thay cho chiếc áo rách vá chằng vá đ.p bao nhiêu năm nay, các em của Yến sẽ có tiền đóng học, mua sách mua vở…. Nghĩ đến những điều đó, Yến cố gắng chịu cơn đau này trong khi gã đàn ông kia đang rên lên từng hồi chắc là vì sướng. Nhưng những hình ảnh bố mẹ và các em cũng không làm Yến quên đi được cái đau đớn tột cùng khi gã “trời đánh” kia đã đâm thủng được màng trinh của Yến. Yến kêu lên một tiếng thật to vì đau mà cũng có thể kêu lên một tiếng để chia tay với màng trinh với sự trinh trắng của mình. Yến kêu lên một tiếng để nói lời chia tay với đời con gái trắng trong trinh nguyên để từng bước dấn thân vào con đường tăm tối tận cùng của xã hội này. Máu và nước dịch của Yến ứa ra ướt đấm con cu của lão và l. của Yến. Hắn cũng kêu lên một tiếng vì đã đâm thủng được màng trinh của Yến. Hắn dừng lại 2 giây rồi hắn ấn liên tục vào l. của Yến để nối tiếp cơn đê mê đang dâng trào trong mình. Lúc này thì Yến mới bắt đầu cảm thấy đỡ đau và bắt đầu cảm thấy phê phê một chút vì máu nước nhờn đã làm giảm bớt ma sát nên Yến bớt đau hơn. Hoặc cũng có thể là l. của Yến đã quen dần với con cu to lớn của gã. Yến bắt đầu nhắm mắt lại để thưởng thức cảm giác sung sướng đầu tiên sau quá nhiều đau đớn và tủi nhục. Nhưng khi Yến vừa hưởng được cảm giác đó khoảng 3 phút thì tự nhiên con cu to đùng của gã giật mạnh lên mấy cái rồi bắn ra cái chất nước gì đó vào l. của Yến, nhưng vì có bao cao su chắn lại nên không tiếp xúc được l. của Yến trong khi lão thì rên và kêu lên như là đang bị ai đánh ấy. Yến nghĩ chẳng nhẽ hắn đái vào l. của mình. Hắn nhanh chóng rút cu ra khỏi l. Yến để lại một khoảng trống rất lớn trong l. của Yến Yến ngồi dậy và chưa hiều gì. Hắn tháo bao cao su ra. Đó không phải là nước đái mà là một chất dịch gì đó trăng trắng. Con cu của hắn mềm ra ngay khi tháo bao cao su ra. Yến lờ mờ hiểu ra đó là thứ làm cho phụ nữ có thai. Giờ Yến đã hiểu bao cao su có tác dụng gì rồi. Gã vứt cái bao cao su đó vào thùng rác của ph*ng trọ, rồi mặc quần áo vào và nói với Yến:

    - Xong rồi, mặc quần áo vào đi. Để còn trả ph*ng và đi về


    Yến cảm thấy chưng hửng và tủi thân. Yến vừa nhận được cảm giác sung sướng chưa được 3 phút lại phải về sao. Cũng phải chịu thôi, người ta trả tiền cho Yến để được sướng chứ có phải là làm cho Yến sướng đâu. Yến ngồi dậy. Cảm giác của Yến lúc này rất khó tả, trong l. của Yến cảm thấy trống trải thiếu thiếu cái gì đó và muốn được lấp đầy (có thể là cu của một gã đàn ông nào đó thậm chí chỉ là một cái chày giã tỏi cũng được), nhưng bên ngoài thì lại đau đớn, ở hai bên háng và cả hai mép l. khiến cho Yến nghĩ rằng chỉ cần cho một que tăm vào đó cũng làm cho Yến sợ đến phát khóc. Yến từ từ mặc quần áo vì đau trong khi gã đàn ông kia thì đang cạu lại và hối Yến:

    - Nhanh lên. Sắp hết giờ rồi. Định lâu la để tính thêm tiền à?


    Yến nhanh chóng mặc quần áo nhưng người Yến đau khắp người như là bị ai đánh ấy. Yến ngồi lên xe và gã đàn ông đó chở Yến về với quán Karaoke trá hình của má mỳ Hương.
     
    Đang tải...

    Similar Threads Diễn đàn Date
    MẸ và CON (truyện sưu tầm) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 22/2/13
    CON GÁI YÊU (truyện sưu tầm) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 9/2/13
    Truyện gái đi bụi (Sưu tầm) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 8/5/12
    Yangzhou (LL) "sưu tầm" Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 1/5/12
    Gái Dậy Thì (truyện ngắn - sưu tầm) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 31/7/11

  2. meocon2006

    meocon2006 Còn trinh Verified

    Bài viết:
    83
    Đã được thích:
    66
    Phần 2


    Vừa về đến ph*ng Yến đổ gục xuống giường và 2 đàn chị đến hỏi han Yến:

    - Gã đó có lịch sự không em?

    - Lịch sự mà con bé nằm bẹp thế kia à? Mày hỏi ngu như lợn ấy. Chắc là lão lại hùng hục như trâu và làm con bé chết khiếp rồi.

    - Mẹ kiếp, đúng là lũ đàn ông chó má. Thôi kệ em ạ. Nhiều khi gặp những gã ga lăng hắn sướng và cũng cho mình sướng cùng đấy. Lúc đấy không khéo lại phải trả tiền cho hắn vì hắn làm mình sướng ấy chứ. Hé Hé Hé

    - Khiếp, mày mãi không sửa được điệu cười phe phé đó đi hả mày? Sao không nói gì vậy? Em có ốm không vậy?

    - Cảm ơn các chị, em không sao. Em chỉ không ngờ là nó khủng khiếp đến vậy? Chim đàn ông sao to quá chị ạ? Đau muốn chết lúc đấy em mà không nghĩ đến bố mẹ hay các em ở nhà thì chắc là em giết chết lão hoặc là cắn lưỡi mà chết các chị ạ? Tủi nhục lắm chị ơi

    Hạnh ôm lấy Yến và nói:

    - Cái nghề của chị em mình nó vậy? Mà Bình, hôm qua tao bảo mày nói cho nó biết về chuyện đó mà mày không nói để nó chuẩn bị tinh thần sao?

    - Em hôm qua say quá

    - Bố mày hôm qua đi khách không nói với nó được nhờ mày mà mày thì….

    - Thôi các chị không sao đâu. Mọi chuyện xong xuôi rồi. Em ổn thôi

    - Uh em ạ. Không phải thằng nào cũng thô thiển vậy đâu. Cũng có thằng tôn trọng phụ nữ bao giờ nó cũng cho mình sướng cùng nó đấy

    Ba chị em đang nói chuyện thì má mỳ Hương lên ném tiền lên cái giạt giường trải dưới đất của Yến. Bình kêu lên:

    - Nó là gái còn trinh mà được ít vậy sao?

    - Tao với nó thoả thuận rồi, tao không trừ tiền nó thì thôi. Khách phàn nàn là nó chẳng biết phục vụ gì cả cứ nằm đực ra chẳng biết gọi mời gì khách gì cả.

    - Lần đầu tiên mà má làm sao mà đòi nó điệu nghệ như bọn con được.

    - Thế lần đầu tiên của bọn mày có bị khách kêu không?

    - Nhưng vì bọn coi đã từng coi phim sex. Còn nó gái quê biểt gì?

    - Mày…..

    - Thôi các chị, thế thôi là được rồi. Chừng này là đủ để bố mẹ em ăn 3 tháng rồi chị ạ?

    - Biết điều thế thì tốt. Này lại có khách đấy, đi nữa không?

    - Thôi xin má. Con bé bị gã đó làm cho tơi tả thế này phải để cho nó nghỉ xả hơi chứ

    - Uh, thôi để tối mai nhé. Ngủ đi con

    Má mỳ Hương đi xuống, còn Yến thì trào nước mắt ra. Bình và Hạnh thì mắng Yến một trận:

    - Mày ngu lắm em ơi, trinh nó chỉ có một lần thôi. Gái trinh và gái nhà lành như em hiếm lắm. Phải hét giá cao lên chứ em. Không có lần thứ hai đâu. Khi em mà đã mất trinh rồi thì không thể đòi giá cao đâu. Em không đi khảo giá trước à?

    - Em đang đói, làm cửu vạn chỉ đủ nuôi thân không gửi cho nhà đồng nào. Em đang ăn bánh mỳ trước quán nhà mình thì bị má mỳ Hương…..

    Nói đến đó Hương lại bật khóc vì tủi thân cho mình. Hạnh và Bình lại ôm lấy Hương vỗ vào vai Yến để động viên.

    Kể từ hôm đó, Yến đi khách nhiều hơn, mỗi tối cũng vài ca. Và Yến kiếm được nhiều tiền hơn để mua sắm cho mình (nhìn Yến bây giờ sành điệu lắm rồi không còn quê một cục như hồi mới vào nghề nữa ) và gửi tiền về cho cha mẹ và các em. Bố mẹ Yến toàn hỏi Yến làm gì mà kiếm nhiều tiền vậy. Yến toàn nói dối để giấu các cụ. Các cụ nhà quê chất phát chưa đi khỏi luỹ tre làng nên loè cũng dễ thôi. Nhưng Yến cũng cảm thấy lo, không thể giấu mãi.


    Đúng như các chị nói, nói chung là nhiều khi gặp những thằng tử tế thì Yến ít nhất cũng còn cảm thấy sướng đôi chút. Nhưng nhiều khi gặp mấy lão già hết xí quách thổi kèn cho các lão ấy bao lâu mà cu các lão ấy vẫn cứ mềm èo. Yến đã cố hết sức nhưng rồi chỉ được 10 phút thì cu của các lão ấy chẳng bắn tinh cũng chẳng bắn khí mà mềm èo luôn trong l. của Yến. Nhưng được cái các lão ấy cũng biết điều không bao giờ trách móc hay trừ tiền mà ngược lại còn bo thêm với điều kiện không được kể gì về chuyện yếu sinh lý của các lão. Buồn cười thật đấy. Đương nhiên Yến chẳng kể cho ai nghe trừ Bình và Hạnh. Hai chị cứ cười ngặt nghẽo và nói với Yến là:

    - Lần sau mà lão đến đây thì nhường lão cho các chị nhé. Các chị đây toàn gặp mấy lão U30, chim to khủng khiếp mà đụ lâu kinh khủng. Mình đã đạt đỉnh điểm và mệt nhoài rồi mà các bố vẫn còn sung sức. Chị sợ chết khiếp mà có dám kêu gì đâu.

    - Này thế không khéo chị em mình đánh nhau vỡ đầu để giành nhau phục vụ mấy ông già chị nhỉ? Ha ha ha

    Đó là tối thứ 6, Yến được một đại gia chở đến một quán cà phê để phục vụ một đại gia khác. Yến đang đi lên gác sau khi vào nhà vệ sinh trang điểm đôi chút để chuẩn bị phục vụ thì bống có một bàn tay ai vỗ lên vai Yến. Yến quay lại và đó là một gã đẹp trai đến chết người đang nở nụ cười với Yến:

    - Em ơi, em làm rơi cái này.

    Đó là bao cao su Yến mang theo để còn nhắc khách mang vào khi khách họ không mang theo. Yến ngượng ngùng cầm lấy bao cao su rất nhanh. Yến nở một nụ cười ngượng ngùng và thanh minh:

    - Cảm ơn anh, em cầm hộ bạn trai em đấy. Anh đừng hiểu lầm

    - Không sao đâu em. Anh em mình cùng nghề mà. Này em cầm lấy loại bao cao su có chất bôi trơn này này nó sẽ đỡ đau hơn đấy. Anh toàn dùng loại này khi đi khách nên anh có nhiều lắm, đứng ngại. Mấy lão đại gia đó thô thiển lắm, em hãy cố gắng nhé

    Yến nhìn chàng trai trẻ trước mắt mình và xúc động. Kể từ khi Yến bước chân vào nghề này, chưa một chàng trai nào quan tâm đến Yến như vậy. Yến nhìn chàng trai lạ mặt đó, chàng trai đó cũng nhìn Yến. Cả hai nhìn nhau thật lâu. Cho đến khi có ai đó gọi chàng trai đó:

    - Tùng ơi, bà Tuyết, khách hàng trung thành của mày đến rồi đây này.

    - Uh, tao xuống ngay. Em lên với khách của em đi. Anh phải đi đây.

    Tùng chạy biến đi. Còn Yền thì ngậm ngùi quay trở về với ph*ng của mình. Gã đại gia hỏi Yến:

    - Làm gì mà lâu thế hả em? Đây là ông Vũ Thành Hưng, giám đốc một xưởng xí nghiệp ở khu công nghiệp Bình Dương. Hôm nay ra Hà Nội chơi, làm ông ấy vui thì sẽ có thưởng.


    Yến thở mạnh một cái để gạt hình ảnh của Tùng ra khỏi đầu của mình để bốc lửa và phục vụ Hưng. Yến đi vắt chéo chân vào nhau và đánh mông như J.Lo tiến về phía Hưng làm mọi người hò reo quá chừng. Yến ngồi vào lòng Hưng, dùng tay của mình mân mê vào đũng quần của Hưng làm cho chú nhóc của Hưng co giật mấy phát. Yến túm lấy cái cà ra vát của Hưng kéo Hưng giật về phía mình và đặt vào môi Hưng một nụ hôn chóng vánh rồi đẩy nhẹ Hưng ngã vào chiếc ghế đệm. Mọi người reo hò cổ vũ. Yến nhảy lên chiếc bàn và từ từ tuột cái váy 2 dây của mình để lộ hết toàn bộ đồ lót của mình. Cường gã đại gia khách hàng quen của Yến ngạc nhiên sao hôm nay lại bốc đến vậy. Thực ra Yến đang bốc lửa như là đang trút giận vào đời, Yến đã hiến dâng sự trinh trắng của mình cho một gã đàn ông thô bạo, đang mua vui cho những gã đàn ông dâm đãng. Còn người mà Yến thực sự yêu là Việt thì đã bỏ chạy khỏi Yến từ lâu vì Yến đã không còn chân quê như trước. Còn Tùng thì làm sao Yến dám đến bên Tùng khi Yến đã lên giường với bao nhiêu gã đàn ông rồi. Yến nhảy múa như điên loại, trút bỏ toàn bộ y phục của mình, trần trụi hoàn toàn trước con mắt tròn xoe xuýt xoa cũng như tiếng vỗ tay của một lũ đàn ông dâm dê. Yến bò rồi uống rượu rồi ngoái mông và l. của mình trước mặt Hưng làm Hưng chỉ biết thủ dâm, còn những người khác trong ph*ng cũng ngồi không yên. Chán chê thì Yến nằm ra bàn tự bóp vú và lấy ngón tay chọc vào l. của mình và uốn éo một cách đầy nhục dục. Nhiều người đã phải rút khăn tay lau mồ hôi của mình. Yến cầm lấy rượu đổ lên người, ngực mình và lấy ngón tay phết rượu trên người mình và đưa lên lưỡi của mình và liếm láp. Yến đã khóc vì thương cho số phận hẩm hiu của mình nhưng mọi người không ai biết vì cứ nghĩ đó là rượu bắn lên mắt của Yến. Một trong đại gia tiến đến đưa một tờ 100 USD cho Yến và Yến cầm lấy nó, gấp tờ đô làm đôi theo chiều dọc và đút vào l. của mình rồi rút ra, tờ đô ướt nhèm một nửa vì nước nhờn của Yến. Yến cầm lấy tay người đã cho Yến tờ đô đó đặt lên l. của Yến và bóp tay người đó vào với hàm ý, cái giá của 100 USD là được mân mê l. Yến. Yến oằn oại để kích thích người đó.


    Tối hôm đó Yến đã phục vụ Hưng trong ph*ng khách sạn với một thái độ điên loạn hoang dại và sung sức như thế làm Hưng không tài nào làm chủ được mình đã phải bắn tinh tới hai lần trong buổi tối hôm đó. Yến đã dùng bao cao su của mình chứ không dùng của Tùng vì Yến muốn giữ nó làm kỷ niệm. Hưng hôm đó đã bo thêm cho Yến bao nhiêu. Yến được đưa về ph*ng của mình trong một tình trang say sưa, điên khùng và nói nhảm làm má mỳ Hương chạy ra hỏi thăm khách và mắng Yến một trận:

    - Sao lại say như thế hả mày? Nó có gây khó dễ gì cho các anh không ạ?

    - Không, cô ấy tuyệt lắm.

    - Lần sau chắc phải đến lượt tôi mất, cô ấy trên cả tuyệt vời

    Một trong những đại gia nói với má mỳ Hương như thế trong khi má mỳ Hương đang cười phớ lớ với khách và gọi người:

    - Thế à? Được rồi, lần sau sẽ đến lượt anh. Hạnh và Bình hai đứa ra dìu Yến vào


    Yến đổ gục trên giường trong khi Bình thì úp khăn nóng lên trán Yến. Hạnh chạy pha một ly nước gừng để uống giã rượu. Hạnh định hỏi Yến làm sao mà say dữ vậy nhưng Bình ngăn lại với lý do để Yến ngủ, mai muốn nói gì thì nói
     
  3. meocon2006

    meocon2006 Còn trinh Verified

    Bài viết:
    83
    Đã được thích:
    66
    Phần 3


    10h sáng ngày hôm sau Yến thức dậy với cái đầu đau như búa bổ, mồm thì vừa đắng vừa khô vừa nhạt tếch, chẳng hiểu là có cái vị gì. Yến cố gắng mở mắt. Hạnh đang nấu ăn chắc là bữa trưa, còn Bình thì đang đánh răng, chắc hôm qua Bình có khách buổi khuya, còn Hạnh thì không. Hạnh nhìn thấy Yến đã thức giấc liền hô lên: “Nữ hoàng nhạc Pop Madonna của chúng ta dậy rồi kìa. Thế kính hỏi nàng duyên cớ gì mà hôm qua bốc thế?”. Yến kêu lên:

    - Đừng trêu em nữa cho em cốc nước em đắng mồm quá.

    - Cho nó cốc nước đi mày

    Bình đã đánh răng rửa mặt xong đi ra khỏi nhà tắm và nói với Hằng câu đó. Hằng đưa cốc nước cho Bình. Bình mang vào cho Yến. Bình nói:

    - Uống xong cốc nước này, rồi dậy đánh răng rửa mặt đi, rồi ăn cơm, kể tao nghe xem hôm qua mày uống phải thuốc gì mà điên loạn thế hả mày?

    - Hôm qua em gặp một chàng đẹp trai hết cỡ chị à?

    - Mày chưa thấy sợ đàn ông hay sao mà còn mê trai đẹp hả mày?

    - Nhưng chàng tốt lắm. Chàng biết em làm nghề này và chàng cho em cái này này

    Yến nói và đưa cho Bình xem cái bao cao su loại bôi trơn. Bình sửng sốt nhìn Yến

    - Mới lần đầu mà nó dám tặng mày món quá khiếm nhã vậy sao. Đây là loại bao cao su có bôi trơn. Gã này là tay chơi gái khét tiếng thì mới dùng loại này đấy

    - Đúng rồi, chàng là trai gọi mà

    - Trời, hết người rồi hay sao mày đi yêu trai gọi hả mày. Đã thế lại còn phát điên lên vì nó

    - Chị không biết lúc đó em cảm thấy hận đời quá. Việt thì đã bỏ em rồi. Em đã hiến dâng sự trinh nguyên của mình cho một gã đàn ông trần trụi, thô thiển và mua vui cho một lũ đàn ông. Chị bảo em còn mặt mũi nào để đến bên Tùng nữa

    - Tùng là tên của gã trai gọi đó hả?

    - Vâng,

    - Ối giời, mày có hâm không? Mày là gái gọi nó cũng là trai gọi. Mày lên giường với bao nhiêu thằng vì tiền thì nó cũng lên giường với bao nhiêu cô cũng vì tiền. Có gì đâu mà phải ngượng

    - Nhưng đàn ông có không trinh trắng thì cũng không sao. Chứ còn phụ nữ chúng mình như thế là hư thân lắm

    - Ngoại hình của mày thì thành phố lắm rồi nhưng tư duy vẫn còn nhà quê lắm. Bây giờ nam nữ bình đẳng rồi. Hơn nữa đàn bà chân yếu tay mềm không biết làm gì để kiếm ăn làm cái nghề mạt hạ này còn dễ chấp nhận hơn là đàn ông vai u thịt bắp không biết kiếm tiền mà phải ngủ với đàn bà để có tiền. Đúng là quá hèn

    Yến im lặng vì Bình nói đúng thật sao chàng lại làm cái nghề hèn hạ này. Nhưng Yến nói:

    - Nhưng ít nhất kể từ khi em làm nghề này chưa có ai quan tâm em đến vậy, nhặt bao cao su giúp em, không khinh bỉ em, quan tâm tới em, còn tặng em cái này nữa. Em tin chàng là một người tốt. Chắc hẳn chàng phải có một nguyên nhân đặc biệt nào đó thì chàng mới phải dấn thân vào con đường này

    - Cũng có thể. Nhưng hiếm lắm. Thôi dậy rửa mặt đi rồi ăn cơm. Chắc gì mày đã gặp lại gã trai gọi đó

    - Uh cũng có thể

    Yến dậy rửa mặt, đánh răng và ăn cơm. Kể từ sau vụ kích động đó, Yến có vẻ nổi danh hơn, khách hàng muốn qua đêm, muốn vui vẻ với Yến ngày càng nhiều. Điều đó càng làm cho 2 bà chị cùng ph*ng với Yến lo lắng cho sức khoẻ của Yến nhiều hơn là ghen tị với Yến. Yến bây giờ cứ về đến nhà là nằm bẹp dí xuống giường, nhức mỏi khắp người. Thời gian cứ thế trôi qua.


    Cho đến một tối thứ 6 (lại là tối thứ 6), Yến đi tham gia một bữa tiệc với một giám đốc của một tổng công ty có tiếng. Yến lộng lẫy như là một bà hoàng, bước vào dự tiệc. Cô khiến mọi người trầm trồ bởi vẻ đẹp mặn mòi của cô. Yến tươi cười chào khách của vị tổng giám đốc nổi tiếng nhưng cao số nên muộn vợ. Yến cứ tươi cười như thế cho đến khi Yến thấy Tùng đi vào với một người phụ nữ lớn tuổi. Tùng có vẻ lạnh lùng nhưng bà cô lớn tuổi kia thì có vẻ quấn quýt với Tùng ra mặt. Yến cảm thấy bối rối dù vẫn tỏ ra tươi cười. Tùng cũng tươi cười chào bạn bè của người phụ nữ sồn sồn kia cho đến khi nhìn thấy Yến. Mọi người có thể không nhận ra nhưng Yến có thể nhận ra một chút bối rối trên khuôn mặt thiên thần của chàng. Cả hai vẫn tươi cười với những người bạn của khách hàng của riêng mình. Cả hai đều muốn tiến đền để nói chuyện và hỏi thăm nhau lắm. Nhưng chẳng biết làm như thế nào. Nhưng may thay cơ hội cũng đến. Bà già sồn sồn kia nhìn về phía ông tổng giám đốc của Yến. Yến đoán chắc là hai người quen nhau. Bà già đó tiến đến:

    - Chào ông bạn Cường của tôi. Dạo này làm ăn khấm khá quá nhỉ. Lại còn có cả vợ đẹp thế này nữa

    - Ah, chào bà Tuyết. Khấm khá làm sao bằng bà. Bà cũng có một anh bạn trai trẻ và đẹp trai quá trời. Giới thiệu cho bà đỡ hiểu nhầm. Đây là Yến, bạn gái tôi chứ không phải vợ tôi đâu. Cô ấy còn chưa muốn cưới tôi. Còn bà giới thiệu anh bạn của bà đi

    - Ái chà, cô em, kén chọn quá vậy. Ông Cường này giàu lắm đó. Lấy ông ấy không lo khổ đâu. Còn đây là Tùng trợ lý của tôi. Cậu ấy đâu có đồng ý làm bạn trai của tôi đâu

    Tùng đưa tay ra để bắt tay với Yến và nói:

    - Rất vui được làm quen với Yến

    - Mình cũng vậy

    Nhạc nổi lên, Cường mời bà Tuyết khiêu vũ, còn lại mỗi Tùng và Yến ở đó. Cả hai đứng với nhau và cùng bối rối không biết phải bắt đầu như thế nào. 1 phút trôi qua Yến mở lời trước:

    - Bao cao su của anh em không dùng đến vì em muốn giữ nó làm kỷ niệm. Em cũng mua loại đó để dùng.

    - Trời, em cứ dùng đi. Nó có là cái gì quý giá đâu mà phải giữ.

    - Sao không quan trọng? Đó là món quà đầu tiên em được nhận từ một người đàn ông kể từ khi em làm nghề này.

    - Nếu em muốn, anh sẽ tặng em một cái gì đó trong sáng và ý nghĩa hơn là cái thứ thô thiển đó.

    - Không, đối với em nó rất có ý nghĩa. Anh Tùng này, em hỏi anh một câu khiếm nhã được không?

    - Em cứ hỏi đi

    - Tại sao anh lại làm nghề này?

    Tùng im lặng trong giây lát. Yến nói tiếp

    - Nếu anh không muốn trả lời thì thôi vậy. Còn em làm nghề này để….

    - Em không phải nói anh hiểu mà. Còn nguyên nhân vì sao anh làm nghề này ư? Chuyện buồn thảm và dài lắm. Em cho anh địa chỉ của em đi, hay số điện thoại di động cũng được, khi nào đó chúng mình gặp nhau anh sẽ kể cho em nghe được không?

    - OK

    Tùng và Yến đổi điện thoại di động cho nhau để họ nạp số của mỗi người vào máy của nhau. Nhạc đã tắt, và nổi lên bài tiếp theo. Đó là một vũ điệu Latin. Tùng quay sang hỏi Yến:

    - Chắc chắn là em biết khiêu vũ đúng không?

    - Đương nhiên rồi.


    Tùng đưa tay của mình ra, Yến cũng vậy. Tùng cầm lấy tay của Yến và hôn lên đó một cái như là một nghi thức lịch sự phương Tây khi mời phụ nữ khiêu vũ. Mọi người đều hiểu như thế nhưng với Yến khi được Tùng hôn nhẹ lên bàn tay của mình Yến cảm thấy xúc động mãnh liệt mà Yến chưa bao giờ có. Dù cho Yến đã để cho đàn ông dày vò cơ thể mình bao nhiêu lần nhưng chưa bao giờ Yến cảm thấy xúc động mạnh như lần này dù Tùng chỉ hôn lên tay Yến thôi mà. Kể từ sau nụ hôn đó, Yến không biết mình nhảy múa ra sao, Yến chỉ biết nhảy theo Tùng, nói đúng hơn là cảm xúc mà Tùng truyền cho Yến. Yến cũng không nghe thấy mọi người đang cổ vũ cho màn trình diễn đẹp nhất đêm nay của Tùng và Yến. Yến chỉ chăm chú nhìn ngắm khuôn mặt của Tùng. Ánh mắt, đôi môi, cái mũi, làn da của Tùng, mái tóc của Tùng. Tất cả đều cuồn hút Yến. Dù cho đời Yến nhiều khi cũng đã từng gặp nhiều thằng khách trẻ đẹp trai và cũng điệu nghệ trên giường lắm nhưng chưa có ai làm cho Yến xúc động như Tùng. Vũ điệu kết thúc. Mọi người vỗ tay cho Tùng và Yến. Cường và Tuyết cũng chạy ra khen ngợi Tùng và Yến. Nhưng cả hai đều nhận thấy Cường và Tuyết có vẻ như là đang ghen một chút.


    Yến đang trong thời kỳ có kinh nguyệt một tuần rồi, Yến được nghỉ ở nhà không phải đi khách cho đến khi hết tháng để kỳ kinh nguyệt qua đi. Yến đang nằm trên ph*ng của mình và buồn chán. Yến đi xuống dưới nhà để mua băng vệ sinh và một ít đồ cá nhân. Hôm nay đã là ngày kinh nguyệt cuối cùng của Yến rồi. Vì Yến hiện đang là hòn ngọc của quán nên má mỳ Hương đồng ý ngay. Yến ra ngoài mua sắm và ngồi hóng gió ở Bờ Hồ. Nhìn những cô bé bán rong, những công nhân đi ngang qua. Yến nhớ lại trước đây mình cũng giống họ. Cũng nghèo khổ và lương thiện như họ thôi vậy mà giờ đây Yến đã thành một cave có tiếng. Yến buồn quá. Số phận đã xô đẩy Yến đến vậy. Yến bống nhớ đến Tùng. Mình bị đẩy vào cái nghề này còn Tùng thì sao đây. Yến nhấc điện thoại gọi cho Tùng:

    - Alô Yến à?

    - Anh đang ngủ hay sao mà giọng nghe buồn cười thế?

    - Uh, ah, anh dậy rồi. Có gì không em?

    - Hôm nay em được nghỉ. Em muốn được gặp anh và nói chuyện về đời anh như là đã hứa. Nhà anh ở đâu, em đến chỗ anh nhé?

    - Địa chỉ nhà anh lòng vòng lắm. Em đang ở đâu anh qua đón

    - Em đang ở trước cửa bưu điện ở Hồ Gươm

    - Chờ anh 20 phút, anh đến ngay đây

    20 phút sau Yến nhìn thấy Tùng ăn mặc ấm cúng như một ông già, với một cái giấy ăn nhét trên mũi đi xe máy tới chỗ Yến. Yến hoảng hốt:

    - Anh ốm à? Sao anh không nói địa chỉ để em đến. Khổ thân anh quá

    - Không sao em ạ? Hắt xì….. Anh hơi cảm một tí thôi. Em lên xe đi

    - Thôi để em chở cho

    - Shìiiiiiiii…ahhhhhh không anh chở được. Anh chỉ bị nghẹt mũi tí thôi


    Tùng vừa nói vừa hít hà một cái vì cái mũi bất trị đang chảy nước như vòi nước máy của mình. Yến ngồi đằng sau và có thể cảm nhận thấy người Tùng khẽ rung lên mỗi khi có một cơn gió chỉ là gió thu đi qua thôi. Yến biết là Tùng lạnh. Yến từ từ vòng tay mình qua eo của Tùng và ôm Tùng với hy vọng thân nhiệt của mình có thể làm cho Tùng đỡ lạnh hơn. Dù Tùng là trai gọi và đã được làm tất cả những gì mình muốn với phụ nữ mà lại hơi khẽ run lên khi bị một cô gái ôm. Điều đó chứng tỏ Tùng cũng giống như Yến, nhưng vì mặc cảm tội lỗi nên không dám đến với Yến. Như vậy Tùng là một chàng trai lương thiện chắc là phải có một lý do nào đó Tùng mới phải dấn thân vào nghề này..
     
  4. Andy9988

    Andy9988 Dậy Thì Verified

    Bài viết:
    69
    Đã được thích:
    23
    Có time bác post thêm nha,thank bác đã bỏ time
     
  5. tron xoe

    tron xoe Còn Bú Sữa Mẹ

    Bài viết:
    1
    Đã được thích:
    0
    Cũ người mới ta. E chưa đọc truyện này, cảm ơn bác!
     
  6. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    3,635
    Đã được thích:
    2,112
  7. KenjiYue

    KenjiYue Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    20
    Đã được thích:
    3
    Mấy e gái gọi trong hội đọc truyện này có thấy mình trong đó không
     
  8. meocon2006

    meocon2006 Còn trinh Verified

    Bài viết:
    83
    Đã được thích:
    66
    Phần 4


    Cuối cùng thì cũng đến nhà của Tùng đó là một ngôi nhà trọ nhỏ nằm ở Gia Lâm. Tùng mở cửa bước vào. Một căn nhà nhỏ có mỗi cái giường và một cái TV nhỏ, bếp, nhà tắm kiêm nhà vệ sinh, một cái bàn con con và 2 cái ghế (chắc là hôm nào đông khách đến quá thì Tùng ngồi lên giường). Tùng làm nghề trai gọi mà nghèo như vậy sao. Nhìn Tùng hôm nay thật khác với mọi ngày, thật giản dị. Có lẽ Tùng chỉ mặc lộng lẫy khi hành nghề, phải lộng lẫy mới có khách chứ. Không hiểu Tùng tiêu gì mà không mua nỗi cho mình một thứ gì. Tùng là con trai mà căn ph*ng của Tùng cũng gọn gàng đâu ra đấy

    - Em ngồi ghế đi

    - Cảm ơn anh

    - Nhà anh chỉ có nước lọc thôi, không có gì đâu. Em uống nước nóng nhé

    - Được rồi anh ạ. Mọi ngày toàn uống rượu tiếp đại gia mệt lắm rồi nên sợ mấy nước uống cao cấp lắm.

    - Hi hi hi

    Tùng cười nhìn trông duyên chết đi được. Yến vẫn chờ đợi nghe câu chuyện của Tùng. Tùng sau khi rót 2 cốc nước, ngồi xuống và bắt đầu kể chuyện:

    - Có thể em thắc mắc là tại làm sao anh làm nghề này mà lại nghèo thế này đúng không?

    Tùng làm một ngụm nước rồi kể:

    - Tiền anh kiếm được anh chỉ giữ lại đủ tiêu thôi còn lại anh phải trả nợ. Ngày xưa, anh nghèo lắm, học hết 12, bố mẹ anh không đủ tiền nuôi anh. Anh phải đi làm để gánh vác đỡ gia đình. Làm ruộng không đủ sống. Lên thành phố làm cửu vạn chỉ đủ nuôi thân chẳng gửi về được đồng nào. Nghe lời bọn cửu vạn kháo nhau. Anh lên Lạng Sơn để vận chuyển hàng lậu cho các chủ buôn qua biên giới. Số anh đen đủi thế nào mà ngay chuyến đầu tiên lại rơi vào đúng đợt công an càn quét buôn lậu. Anh phải bỏ hàng chạy lấy người. Thực ra, anh thấy người ta vất hàng chạy lấy người nên anh cũng làm thế vì nghĩ là không sao. Nhưng thực ra bọn họ đã trúng đậm mấy quả trước nên có làm mất hàng chuyến này thì họ vẫn có tiền đền. Chứ anh mà biết mình bị bắt nợ như thế này anh thà để công an bỏ tù anh còn hơn

    - Thế hoá ra anh kiểm tiền để trả nợ? Sao anh không buôn lậu tiếp mà lại làm nghề này.

    - Đâu dễ thế. Phải đền tiền số hàng trước thì mới được tiếp tục. Anh kiếm được đâu ra tiền. Nhưng, không biết là nên nói may hay không may….

    Tùng dừng lại và trùng xuống một chút và nói bé lại

    - Một gã trong đường dây đó bị….đồng tính luyến ái mê anh hứa sẽ giúp anh nhưng anh phải….lên giường với ông ta. Anh tưởng chỉ thế là thôi. Anh lại có thể tiếp tục buôn lậu nhưng ngờ đâu anh bị cưỡng hiếp tập thể bởi một lũ đàn ông Trung Quốc. Và anh phải làm cái nghề bẩn thiểu đó, phục vụ cho những gã đồng tính Trung Quốc còn món nợ kia thì vẫn lơ lửng trên đầu và tính lãi cao trong suốt mấy năm anh ở Trung Quốc. Tủi nhục không sao kể xiết. Anh nhiều lần cũng bỏ trốn. Nhưng bên đó lạ nước lạ cái anh đâu có thuộc đường nên bị bắt về, bị phạt đánh và lại cưỡng hiếp tập thể. Anh bị những gã đồng tính luyến ái chơi cho đến khi anh bị bệnh trĩ và lòi rom thì chúng tha anh về. Về Việt Nam anh chẳng biết làm gì cả

    - Em cứ tưởng chỉ có hồng nhan mới bạc mệnh thôi. Chẳng ngờ trai đẹp cũng lận đận như vậy

    - Anh được một thầy lang ở biên giới chữa khỏi bệnh trĩ và lòi rom. Món nợ kia ngày càng tăng cao. Anh cần một cái nghề gì đó kiếm được tiền nhanh để còn trả dứt điểm món nợ kia. Nên anh làm nghề này. Và em thấy đó, mỗi tối anh phải hành lạc tới 3 có khi 4 khách. Nhức mỏi hết cả người. Vậy mà trả nợ trả lãi, tiền nhà, tiền ăn, tiền may mặc vì đặc thù của công việc. Anh chẳng dám mua gì ngoài quần áo, ăn uống tiết kiệm, ở nhà trọ rẻ tiền. Xe máy kia anh mượn của ông xe ôm gần đây đấy. Anh toàn đi xe bus vào Hà Nội thôi. Thế mà trả nợ mãi vẫn không hết. Anh đang cố cho đến khi anh bị bọn trai trẻ thay thế và hất cẳng anh ra khỏi cái nghề này anh đã trả xong nợ.

    - Sau đó anh định làm gì để kiếm sống?

    - Anh không biết nữa

    - Chắc là anh phải dựa vào bà Tuyết thôi, đúng không?

    Tùng đành im lặng không nói gì nữa

    - Hắt xì…

    - Anh lên giường nghỉ đi, em nấu cho anh nồi cháo nhé

    - Thôi, cứ kệ anh, tí anh ăn mỳ tôm cũng được

    - Sao lại mỳ tôm? Anh cứ lên giường nghỉ đi

    Yến vừa nói vừa cầm tay Tùng lôi Tùng lên giường đẩy Tùng ngã xuống giường. Nhưng chiếc nhẫn của Yến vướng vào cái đồng hồ của Tùng làm Yến ngã đè lên người Tùng. Ngực của Yến đè lên bộ ngực to săn chắc của Tùng. l. của Yến đè lên con cu to dài và vẫn còn đang mềm của Tùng. Yến trợn tròn mắt nhìn Tùng. Tùng cũng vậy. Yến ngượng ngùng nhanh chóng trèo xuống khỏi người Tùng:

    - Em ra ngoài mua ít thịt băm và tía tô về nấu cháo cho anh


    Và Yến phi ra ngoài rõ nhanh. Kỳ lạ thật đấy, Yến lên giường với bao nhiêu đàn ông rồi vậy tại sao lại ngượng khi nằm đè lên người Tùng. Yến nhớ lại cái cảm giác sung sướng khác thường của khoảnh khắc đó và tự cười một mình. Còn Tùng cũng đang tự cười một mình và hơi hoảng loạn vì chỉ cần Yến nằm đè lên người Tùng lên một chút nữa thôi thì chú nhóc của Tùng sẽ đòi quyền sống ngay lập tức. Kỳ lạ thật đấy, Tùng có thể kiềm giữ cảm xúc rất tốt, có khi trần truồng như nhộng phục vụ khách cũng chưa chắc làm cho Tùng nứng. Tùng chỉ cố gắng nứng để hoạt động như là một nghĩa vụ mà thôi. Đó là lần đầu tiên Tùng cảm thấy có một cô gái lại đặc biệt với mình đến vậy.

    Khi cả hai đang ăn cháo thì có tiếng điện thoại reo, đó là điện thoại của Yến:

    - Má mỳ à? Con đang ở nhà một người bạn. Dạ, đó là một gã đã từng làm cho con sướng hôm nay con đi uống nước với anh ta. Chỉ uống nước thôi tí nữa con về. Thế nhé.

    - Thế hoá ra anh làm em sướng à?

    - Liệu có đủ sức không? Hay là đang làm thì hắt xì hơi vào người người ta ấy

    - Càng tốt để bôi trơn chứ sao không?

    - Mối tối 4 trận mà vẫn còn ham à?

    Cả hai vừa vui vẻ, trêu ghẹo, lườm quýt nhau một tí rồi bống nhiên cả hai lại trùng xuống vì nghĩ đến cái nghề hèn hạ của họ. Lần này đến lượt điện thoại của Tùng:

    - Alô anh Vương à? Ứ, hôm nay em ốm lắm, không chiều anh được đâu. Khi nào em khoẻ em gọi cho anh nhé anh yêu. Lần sau nhớ mang theo keo bôi trơn nhé, không đau lắm chịu không nổi đâu. Bao cao su bôi trơn cũng không xi nhê đâu. Uh, chúc anh ngủ ngon nhé. Hay để em giới thiệu cho anh thằng khác để anh fuck nhé cưng. Chết ngất, anh chỉ yêu em thôi à? Thế thì gò bớt chim cho nó bé đi không thì em chết non vi con chim vĩ đại của anh mất. he he. Thôi em đang ăn cháo. Thế nhé, Chào anh

    - Pêđê hả anh? Anh vẫn còn dám quan hệ với giới đó hả anh?

    - Uh, biết làm sao. Thỉnh thoảng không có khách anh cũng phải quan hệ nhưng cực chẳng đã chỉ khi nào đói khách thôi. Còn bình thường anh từ chối thẳng. Nên anh cũng bị mất khách ở giới pê đê nhiều lắm. Chỉ có mỗi tay Vương này. Nó yêu anh điên cuồng nên cứ bám riết lấy anh. Hồi đầu, còn đánh ghen với khách của anh cơ. Dạo này đỡ rồi đấy. Anh đùa qua điện thoại thế thôi chứ gã này lịch sự lắm. Yêu anh thật lòng nên luôn cố gắng không làm anh đau. Anh chỉ cảm thấy khiếp ở đoạn bị hiếp dâm tập thể ngày xưa thôi. Anh vẫn còn bị ác mộng tới 1 năm sau khi anh rời khỏi Trung Quốc đấy.

    - Lần đầu tiên đi khách của em cũng khủng khiếp lắm anh ơi. Một gã đàn ông trân trụi và thô thiển….. Em không muốn nhắc đến nữa.

    - Nhưng dù sao lần đầu tiên của em còn là với người khác giới còn anh lần đầu tiên QHTD là với một lũ đàn ông. Mà lại bị cướng hiếp, sợ và đau khủng khiếp.

    - Thôi đừng nhắc đến chuyện đó nữa anh, không lại ác mộng tối nay đấy

    - Giờ thỉnh thoảng vẫn còn gặp ác mộng có điều không thường xuyên như trước thôi

    - Cái nghề chúng mình sao mà nó tủi nhục quá anh ạ?

    Lại có điện thoại của Tùng:

    - Alô, Tuyết à? Uh hôm nay anh không đi làm. Anh đang bị cảm ở nhà nghỉ hết tuần này. Em đến á? Thôi em cứ ở nhà mà nghỉ ngơi ra nhà anh làm gì cho xa xôi. Làm gì có ai, anh đang ở một mình, anh muốn nghỉ ngơi thôi. Anh đang ăn đây. Mua thuốc rồi. Thôi, em đừng đến làm gì. Alô, Alô, Tuyết ơi

    - Tuyết sắp đến hả anh?

    - Uh, rất tiếc là em phải về chứ không thì cô ấy lại ghen thì khổ em đấy. Mà cô ấy còn quen với Cường của em nữa chứ…

    - Anh không phải nói gì cả, em hiểu mà. Em rửa bát xong cho anh em về luôn đây.

    - Thôi không phải rửa, không Tuyết nghi ngờ đấy, để Tuyết rửa. Em về luôn đi. Lần sau gặp lại nhé.

    - OK

    Yến nói và nhìn Tùng. Yến có thế nhìn thấy nỗi buồn và sự tiếc nuối trong mặt Tùng. Và Yến đoán Tùng cũng có thể đọc được điều đó trong mắt của Yến. Cả hai nhìn nhau cho đến khi có tiếng xe máy nổ. Cả hai giật mình và cuống quýt nhưng không, đó là tiếng xe của ông xe ôm. Cả hai bật cười. Yến đi về. Tùng ra tận cửa tiễn:

    - Anh vào trong nhà đi, ra ngoài này làm gì gió lắm

    - Anh muốn nhìn thấy em về


    Yến đi bộ ra bến xe bus và về Hà Nội. Yến nghĩ đến cuộc đời thảm kịch của Tùng. Nước mắt của Yến ứa ra. Chưa bao giờ Yến khóc vì một người đàn ông. Yến khóc vì thương Tùng, thương mình, tủi nhục cho cái nghề của mình. Yến muốn hiến dâng thể xác của mình cho Tùng. Có thể Tùng chưa phải là người đầu tiên chung đ.ng với Yến. Nhưng đối với Yến nếu Yến được trao thân cho Tùng thì đó sẽ là lần đầu tiên thực sự của đời Yến. Nhưng làm sao Yến có thể làm được chuyện đó khi Tùng có Tuyết, Yến có Cường mà Tuyết và Cường lại quen nhau. Nghĩ đến đó Yến lại khóc trên xe bus.
     
  9. meocon2006

    meocon2006 Còn trinh Verified

    Bài viết:
    83
    Đã được thích:
    66
    Phần 5


    Sáng hôm sau, Yến, Hạnh và Bình đều ngồi thần ra khi nghe Yến kể về cuộc đời của Tùng. Hạnh lên tiếng:

    - Chẳng ngờ bọn mình đã tủi nhục lắm rồi vậy mà cuộc đời của Tùng còn tủi nhục và đắng cay hơn nhiều

    - Một lũ đàn ông chó má mà.

    - Chị biết không, em biết là em đã yêu Tùng rồi nhưng làm sao bọn em đến được với nhau bây giờ?

    - Đừng dại mặt. Ông Cường đấy ghê gớm lắm. Ông ấy yêu mày thế thôi, chứ mày mà cắm sừng lên đầu ông ấy xem, chết không kịp ngáp luôn đấy. Không còn đất mà làm ăn đâu.

    - Nhưng em yêu Tùng mà.

    Cả ba lại im lặng không biết phải làm sao. Bình lên tiếng:

    - Nhưng Tùng có yêu mày không hay là yêu tiền của bà Tuyết hơn?

    - Em nghĩ là anh ấy sợ bà Tuyết thì đúng hơn, giống như em sợ ông Cường vậy.

    - Vậy thì tốt nhất là nên kiếm chế tình yêu đi. Không có kết cục tốt đẹp gì đâu

    Sau khi đã đi thẩm mỹ viện, mua sắm mỹ phẩm và may quần áo cả ngày. Đêm xuống cả ba cô gái của chúng ta đi ngủ. Còn Yến thì không ngủ được, ánh mắt của Tùng, đôi môi, mái tóc, nụ cười của Tùng làm Yến thao thức cả đêm. Chưa một ai làm cho Yến phải thao thức như vậy, kể cả Việt.

    Còn Tùng thì còn oái oăm hơn nhiêu, chàng đang nằm mơ thấy cái đêm đầu tiên bị một lũ đàn ông Trung Quốc cưỡng hiếp. Đó là một đêm mưa tại một cái nhà sàn đơn sơ trên rừng núi Lạng Sơn. Tùng đang ngồi bên đống lửa chờ người đàn ông hứa giúp mình đến và hồi hộp, không biết gã đó sẽ làm gì mình vì Tùng đã biết gì về thế giới đồng tính đâu. Nhưng người đàn ông đó không đến một mình và với một nhóm người. Tùng tươi cười đón khách của người đàn ông đó vì nghĩ họ là bạn bè của ân nhân của mình, khéo một chút có sao. Tùng và bọn họ uống rượu vui vẻ với nhau. Tùng nhanh chóng hơi say rượu. Rồi Tùng lơ mơ nhận thấy một gã đàn ông đang lột trần mình. Hình như ai đó đang suýt soa:

    - Ông anh kiếm được ở đâu hàng ngon thế? Cái bụng, đôi ngực, quả mông, con cu, cái gì cũng đẹp

    Tùng giẫy lên, chân tay co đạp và giẫy dụa. Nhưng 2 gã đàn ông đè Tùng ra, một gã hình như bành chân Tùng ra. Tùng không hiểu hắn định lạm gì cho đến khi Tùng thấy đau rát bỏng ở đít. Tùng oặn oại để ngăn cản việc đó nhưng vô ích, một ai đó giữ hai xương bẹn của Tùng lại. Một gã khác nhét dẻ vào mồm Tùng không cho Tùng kêu. Một ai đó đang bành mông của Tùng ra. Tùng không biết là có bao nhiêu người hình như 6 hay 7 người gì đó. Gã đầu tiên hình như chim bé nhất làm nhiệm vụ khai hoang hậu môn còn hoang sơ của Tùng. Tùng đau đớn đến mức chỉ muốn cắn lưỡi chết nhưng không được vì cái dẻ ở mồm. Mắt Tùng mở to, trừng trừng một cách hoang dại vì quá đau, răng Tùng cắn chặt vào miếng dẻ, chân răng của Tùng chảy máu đỏ hết cả tấm dẻ. Rát bỏng đến xé da xé thịt. Nước mắt Tùng ứa ra. Rồi con cu của lão này đâm sọt vào và lão bắt đầu thụt ra thụt vào nhanh chóng cho tới khi bắn tinh vào hậu môn của Tùng. Rồi lại đến gã khác. Cứ lần lượt, từ gã cu to đến gã cu to hơn nữa. Cứ như vậy, Tùng bị giầy vò gần 2 tiếng, máu ở miếng dẻ, máu rướm ở hậu môn, đau rát đến mức 1 tháng sau đó Tùng vẫn còn bị đau rát khi đi đại tiện. Hai bên háng cũng đau nhức quá trời vì bị bành hết cỡ trong suốt 2 tiếng. Tùng bị trói trần truống trong một đêm giá lạnh chở sang Trung Quốc. Về đến đó những con thú đói bên đó lại vờn cho Tùng thêm một trận 2 tiếng nữa…….

    - Không…………thả tôi ra

    Tùng thức dậy, mồ hôi đầm đìa và thở hở hển, một cơn ác mộng, đã bao nhiêu năm rồi mà Tùng vẫn mơ thấy giấc mơ đó. Tùng nhấc máy gọi cho Yến:

    - Alô Yến à?

    - Em đây. Có chuyện gì vậy? Anh đỡ ốm chưa?

    - Đỡ rồi, anh vừa mơ thấy ác mộng

    - Lại giấc mơ đó

    - Đúng rồi.

    - Anh ở yên đó, em đến ngay

    Yến đến thì Tùng đang ngồi trên giường mắt thất thần, mồ hôi đầm đìa. Yến ôm lấy Tùng và bật khóc

    - Anh Tùng, em thương anh quá. Không, em yêu anh. Em muốn được là người tình của anh đêm nay

    - Anh không xứng đáng với em. Anh là đĩ đực

    - Thì em cũng là một con đĩ mà. Hãy để em là vợ anh được không? Dù em có lên giường với bao nhiêu người đi nữa nhưng nếu anh đồng ý anh sẽ là người đầu tiên của đời em mà em làm chuyện đó với cả tình yêu, tâm hồn và con tim của mình.

    - Anh cũng vậy

    Tùng và Yến nhìn nhau rất lâu. Rồi không ai bảo ai, Tùng và Yến trao nhau một nụ hôn mãnh liệt mà họ chưa từng trao cho bất cứ một vị khách hàng nào. Họ vừa hôn vưa cởi y phục cho nhau. Lâu lắm rồi kể từ lần đầu tiên, Yến không có cảm giác nóng ran cả người khi bị một gã đàn ông lột trần mình. Vì nó đã quá nhàm. Vậy mà giờ đây khi bị Tùng lột trần, Yến cảm thấy ngượng ngùng đến nóng ran cả người, con tim đập loạn nhịp như một trinh nữ. Tùng cũng vậy, anh chưa bao giờ anh cảm thấy nứng như thế này khi mới vào vòng khởi động như thế này cả. Tùng nóng bừng cả mặt, con tim đập loạn nhịp. Yến sờ lên những cơ bụng rắn chắc của Tùng còn Tùng thì nhẹ nhàng vuốt ve lên đôi vú to trắng của Yến. Yến kêu lên những tiếng đầy dâm dục. Đó là những tiếng kêu thật sự không phải là để kích dục khách hàng như mọi lần. Yến trong cơn đê mê đã mân mê con cu đang co giật đòi quyền sống và yêu thực sự của Tùng. Tùng cũng kêu lên một cách đầy khoái lạc. Con cu to dài, mịn màng không gân guốc và hoàn toàn trùng với màu da. Từ hồi hành nghề cho đến giờ Yến chưa nhìn thấy con cu nào đẹp như vậy. Yến từ từ trượt xuống dưới và ngậm con cu của Tùng vào miệng của mình. Tùng ngay lập tức trôn người lại. Từ trước đến nay chỉ có Tùng đi liếm lám cơ quan sinh dục của người khác (gồm cả l. và cu) chứ ít khi được người khác liếm láp cho ngoại trừ Vương. Tùng nhắm mắt lại tận hưởng. Nhưng Tùng chợt nhớ ra mình phải làm công việc thiêng liêng này vì người con gái mình thực sự yêu. Tùng nói với Yến:

    - Em đưa mông em lên đây. Anh muốn được công bằng với em

    - Yeah

    Yến đứng dậy, Tùng nằm ngửa ra. Yến quỳ lên người Tùng, l. Yến kê trước mặt Tùng, con cu của Tùng trước mặt Yến. Tùng chưa bao giờ được nhìn thấy một cái l. đẹp đến vậy, đám lông xoăn mượt mà chạy dọc theo hai mép l. không một chút sẹo, vòng eo săn chắc không một chút mỡ, cái mông to cong đầy hấp dẫn. Từ trước đến nay Tùng chỉ toàn liếm láp cho những quý bà sồn sồn quá cỡ, bụng trên bụng dưới lồi thồi. Mép l. toàn sẹo vì những vết mổ đẻ chắc vậy, hoặc là những bà muộn chồng, l. đen xấu xí khô ráp, liếm bao nhiêu vẫn cứ khô ráp không một chút nhờn. Tùng liếm láp. Cảm giác chua mặn của nước nhờn từ l. Yến tuy không xa lạ với Tùng nhưng với Tùng thì thật là thích thú. Nhưng Tùng phải dừng công việc của mình lại khi con cu của Tùng bị bao bọc bởi đôi môi căng mọng xinh đẹp của Yến. Một cảm giác nóng và ướt át mà Tùng ít khi có được vì Vương cũng không thực sự khéo léo lắm trong vụ này. Còn khách hàng của Tùng có bao giờ làm việc này vì Tùng đâu. Tùng ngửa mặt lên trời và tận hưởng cảm giác sung sướng đó. Tùng cảm thấy nứng quá, chưa bao giờ sướng như vậy. Tùng cảm thấy mình sắp ra rồi đây này. Sao lại thế được một tên đĩ đực mà “đầu hàng” sớm như vậy sao. Biết làm sao Yến điệu nghệ quá mà. Làm thế nào để ngăn Yến lại. Phải rồi phải tiếp tục liếp láp cho Yến. Chùm lông đen xoắn lại, mượt mà. Lông mu Yến thơm ngát mùi mĩ phẩm cao cấp chỉ có được ở các cô bé nhà giàu sành điệu. Dương vật Tùng dựng đứng. Hắn cầm tay Yến đặt lên cái "của ấy". Nàng vô thức sờ nắn. Tùng chụp lấy đôi vú. Tùng nắn bóp nó một cách mãnh liệt. Yến vật vã rên lên vì chưa bao giờ sướng như thế trong những lần đi khách. l. Yến cương cứng. Tay Tùng xe xe đầu vú làm Yến cứ trân người lên vì nhột nhạo. Nàng nằm im, mắt nhắm nghiền thẫn thờ. Hai bàn tay Yến bấu vào vú còn lai nắn bóp. Tùng vuốt ve mãi. Chính giữa háng nàng là cửa mình đỏ hồng hấp dẫn. Hai mép thịt đỏ hồng, ươn ướt ngon lành khép lại che kín âm hộ. Khi chiếc lưỡi mềm mại của Tùng đưa vào thì tự động Yến ưỡn mông ra. Tùng vùi mặt vào giữa hán thơm ngát của nàng mà hôn như mưa. Lưỡi hắn liếm khắp bộ dùi nàng. Thịt da nàng ngọt lịm. Mùi con gái ngây ngất. Hắn bú, nút chùn chụt. Miệng Tùng say sưa hôn, bú, nút nơi thiêng liêng ấy. Nàng nảy mình lên trước những kích thích quá mạnh bạo. Yến rên lên tức tưởi. Nhớt khí nàng bắn ra xối xả, mằn mặn. Hai mép thịt ấy trơn tru, không chút tì vết. Tùng dùng lưỡi lách vào giữa hai mép thịt lần đến lỗ âm hộ. Lưỡi Tùng như gã thám hiểm đang sục sạo khắp bên trong nơi thầm kín nhất của người con gái. Tùng rà lưỡi vào những nơi nhạy cảm nhất của Yến.

    Sự điêu luyện bao năm hành nghề của Tùng làm Yến phải dừng mút cu của Tùng để Tùng còn kiếm chế cảm xúc không thì bắn tung toé mất. Yến quay lại và nói:

    - Anh xấu tính lắm.

    Rồi Yến cấm lấy con cu cứng ngắc của Tùng từ từ đút vào âm hộ của mình. Tùng ngăn lại:

    - Để anh đeo bao cao su đã. Có thể em chưa có bệnh nhưng anh không chắc vì anh đã từng bị cưỡng hiếp nhiều lần ở Trung Quốc anh sợ sẽ lây bệnh cho em đấy

    - Anh chưa đi khám sao?

    - Khám rối. Không có bệnh gì nhưng….

    - Nếu em phải chết vì anh em sẵn sàng mà

    Tùng đơ ra vì tình yêu mãnh liệt Yến dành cho Tùng. Yến đút con cu của Tùng vào âm hộ đang nứng hết cỡ của mình. Chưa bao giờ Yến nứng như thế và Tùng cũng vậy. Nước nhờn của Yến chưa bao giờ chảy ra nhiều như thế, như là gái trinh vậy. Tim Yến đập loạn lên. Yến nhịp một cách mãnh liệt theo nhịp tim của mình. Nước nhờn đã làm cho con cu vĩ đại của Tùng hoạt động trơn tru trong l. của Yến. Cả Tùng và Yến đều kêu rên như là đôi tình nhân trong lần đầu tiên vậy dù cho cả hai đều đã cực kỳ “dạn dĩ” trên tình trường. Tùng cảm thấy đầu mình sắp vỡ tung. Tùng luôn biết cách kiềm chế cảm xúc nhưng Yến mãnh liệt quá Tùng không kiềm chế được. Lần đầu tiên Tùng phải kêu xin:

    - Yến ơi, đừng bắt anh đầu hàng sớm được không? Hãy để chúng mình dắt tay nhau về đích được không?

    - OK, nhưng hứa với em là lần sau không được xấu tính thế được không?

    Yến cho cu của Tùng ra khỏi l. của mình và nằm vật ra giường vì mệt. Tùng nằm thở trong vòng 2 phút rồi đứng dậy đưa cu về phía 2 chân của Yến. Yến cũng nhanh chóng nhấc và bành 2 chân của mình ra vì hiểu Tùng đang muốn làm gì. Tùng đút cu vào cái l. đang ứa đầy nước nhờn của Yến. Tùng từ từ đưa đẩy. Yến nhắm mắt vào để tận hưởng, gan bàn chân của Yến co ra giãn vào theo nhịp của Tùng và chưa bao giờ Yến có cảm giác như thế này. Một cảm giác thư thái hoàn toàn không hề có sức ép phải thoả mãn ai hay sự thúc ép về thời gian. Yến nhắm mắt để tận hưởng. Tùng cũng vậy, lần đầu tiên Tùng làm công việc này một cách thoải mái, không phải quan sát nhiều đến thái độ của người tình để cố gắng cuộc chơi theo ý họ. Một cô gái dáng rất chuẩn đang nằm oằn oại trước mặt Tùng chứ không phải mấy quý bà sồn sồn béo ị xấu xí. Cái l. trơn tru và ướt nhèm của tuổi thanh xuân chứ không phải khô ráp như mấy quý cô quá lứa lỡ thì.

    - Đẩy nhanh tốc độ đi anh

    Tùng bắt đầu đẩy nhanh tốc độ của mình cảm xúc mãnh liệt làm cả hai cùng rên lên như một lũ mèo đói. Sau 10 phút đụ với tốc độ cao, Tùng dừng lại và con cu của Tùng co giật. Yến hiểu điều gì sắp xảy ra. Nàng cố gắng dùng cơ âm đạo nhồi bóp cu của Tùng làm Tùng nhăn nhó kêu rên và nhanh chóng rút cu ra ngoài để bắn tinh mãnh liệt lên đám lông mu của Yến.

    - Àh…..Ui….Àh….Em còn xấu tính hơn anh. Thế em định mang thai của anh để khỏi hành nghề hay sao vậy? Cũng may anh còn nghĩ cho em

    Tùng nói và thở hổn hển và đổ gục lên người Yến. Tùng nói trong hơi thở:

    - Không phải anh nịnh em đâu. Nhưng anh làm chuyện này nhiều rồi nhưng chưa bao giờ sướng như vậy

    - Em cũng vậy

    Cả hai cùng cười. Tùng kéo cái chăn ở dưới giường của mình phủ lên người mình rồi cả hai chìm vào trong giấc ngủ khi Tùng trượt ra khỏi người Yến. Tùng xiết chặt Yến trong vòng tay rắn chắc của mình. Còn Yến đặt tay lên bộ ngực đẹp như bước tượng của Tùng. Yến nói:

    - Em yêu anh

    - Anh cũng vậy
     
  10. meocon2006

    meocon2006 Còn trinh Verified

    Bài viết:
    83
    Đã được thích:
    66
    Phần 6


    Tùng nhắm mắt nhưng vẫn nghe thấy Yến kể về đời mình và lý do vì sao Yến vào nghề này. Thấy Tùng im lặng Yến hỏi:

    - Anh ngủ rồi à?

    - Chưa, em cứ nói chuyện đi. Anh nghe đây

    - Nếu bây giờ Tuyết mà đến đây thì sao nhỉ?

    - Em hãy cầu nguyện cho điều đó không xảy ra. Nếu không cô ấy sẽ cho anh một phát đạn là em sẽ sống một mình đấy

    - Nếu vậy em sẽ bảo cô ấy bắn chết em luôn để em đi cùng anh

    - Hi hi đi theo để đòi món nợ của anh ở Lạng Sơn. Đừng, anh sợ lắm

    - Hi hi hi. Chỉ sợ cô ấy bắt em phải sống để khổ hơn chết thôi. Không, nếu cô ấy không bắn em, em sẽ cắn lưỡi tự vẫn

    - Đừng vậy, nếu anh phải chết, anh muốn em sống hạnh phúc với một người đàn ông nào đó với một nghề lương thiện nào đó.

    - Không đời em chỉ hạnh phúc khi có anh thôi. Đừng chết và bỏ em được không? Hứa với em đi

    Tùng không nói gì chỉ siết chặt Yến hơn trong vòng tay của mình, hôn nhẹ lên mái tóc của Yến. Yến thấy có một giọt nước trên mái tóc của mình:

    - Anh khóc à?

    - Khô…ông

    - Giọng anh méo thế kia mà không à?

    - Khô…ông

    - Em biết anh khó xử với Tuyết đúng không? Em cũng vậy, em cũng khó xử với Cường lắm. Cường là một tay ghê gớm. Hắn mà biết chuyện này thì 2 đứa mình không có đất sống tại Hà Nội đâu anh ơi.

    Tùng lại im lặng. Yến tiếp:

    - Chúng mình hãy vui vẻ hạnh phúc được phút nào hay phút đó. Chỉ cần hạnh phúc với anh một ngày thì dù cho em có phải sống tủi nhục với Cường cả đời em cũng chịu được mà

    - Anh đúng là một thằng đàn ông bất tài, phải ngủ với đàn bà để kiếm tiền, không biết làm thế nào để giữ người con gái mình yêu ở bên cạnh mình

    - Anh đừng nói vậy. Những gì anh trải qua trong đời, mấy ai trên đời này có thể chịu đựng và sống đến tận bây giờ

    Tùng lại siết Yến trong vòng tay của mình một lần nữa. Giọt nước mắt của Yến nhỏ xuống cánh tay của Tùng. Tùng không hỏi gì chỉ hôn lên tóc Yến như là ra hiệu động viên cho Yến vậy. Tùng và Yến ngủ thiếp đi trong giây lát. 4h sáng Tùng thức dậy và gọi Yến dậy theo:

    - Dậy để về thôi em, mai người ta thấy người lạ ở đây không hay đâu. Hội bọn anh làm luật rồi, không giao cấu, QHTD ở chỗ trọ. Hôm nay anh phạm luật rồi đấy

    - Uh

    Yến uể oải dậy, Tùng hôn nhẹ vào môi Yến để động viên

    - Cố lên em

    - Không sao, lần sau chúng mình ra nhà trọ vậy

    - Uh miễn là Tuyết không nhìn thấy

    - Cường cũng vậy

    Tùng tiễn Yến ra cửa như mọi khi. Yến trèo lên xe máy của Bình. Cơn gió thu buổi đêm thổi lạnh quá, như tâm trạng của Tùng và Yến lúc này vậy. Một mối tình bấp bênh, chưa biết đi đâu về đâu.
    Yến về đến Hà Nôi là 5h sáng. Yến làm một bát phở sáng ở một cửa hàng bán phục vụ cho công nhân làm ca đêm, nhâm nhi một ly cà phê ngẫm nghĩ về đời mình, ngẫm nghĩ về tình yêu với Tùng rồi mỉm cười một mình khi nhớ lại cảm giác sung sướng tối qua. Yến qua chỗ lấy quần áo và lấy cái váy 2 dây có mút độn ngực tại cửa hàng may quen thuộc rồi mới về chỗ nhà trọ mà 3 chị em Bình, Hạnh và Yến vừa thuê được. Không phải ở lại quán của má mỳ nữa mất tự do quá. Về đến nơi, 2 chị kia đã dậy và đang nấu bữa sáng.
    Yến vào nhà và không nói gì. Bình và Hạnh cũng không nói gì vì đều đã hiểu chuyện gì xảy ra khi thấy Yến ôm gối và tự cười một mình. Bình chỉ hỏi:

    - Mày định tính chuyện của Cường như thế nào?

    - Em không biết nữa. Nhưng ở bên chàng em thấy mình như mất trí, không thể điều khiển được mình

    - Hey….., tao không biết phải ghen tị với mày vì mày đã tìm được tình yêu thực sự của đời mình hay phải lo lắng cho mày vì mày đang đùa với lửa đấy. Ông Cường mà biết chuyện này chết cả đôi luôn

    - Em không biết nữa

    - Thôi đừng doạ con bé nữa. Nói chung là em hãy làm theo con tim mách bảo thôi em ạ.

    Điện thoại reo, Yến nhấc máy:

    - Má mỳ à? Con vẫn chưa hết kỳ kinh nguyệt mà (Yến nói dối thế chứ còn hết 2 ngày rồi). Chỉ đi dự tiệc với ông Cường thôi chứ không phải đi khách chứ gì? Vâng được rồi, má nói với Cường là con nể ông ấy lắm đấy nhé, con mệt lắm ấy. Vâng, tối nay con ra chỗ má. Má bảo ông ấy đón con ở chỗ của má nhé

    - Tối nay lại đi với Cường à? Hãy cố gắng mặn nồng với Cường nhé

    - Dạ vâng, em biết mà

    Tối hôm đó, Yến mặc chiếc váy mới may xong hôm nay. Bộ ngực của Yến được miếng mút độn lên trông thật sexy, kèm với cái mông cong cớn không thua gì J.Lo của Yến làm mọi người phải suýt soa. Yến lại phải cười đến đau cả miệng như mọi lần tại những bữa tiệc sang trọng như thế này. Yến đã đóng vai bồ của Cường khá là tốt cho đến khi Tùng xuất hiện cùng bà Tuyết. Yến bỗng cảm thấy ruột gan mình thắt lại khi nhìn Tùng đang thân mật tay trong tay với mụ Tuyết. Dù Yến biết Tùng chỉ giả vờ. Nhưng nhìn người đàn ông của mình tay trong tay với người khác một cách hợp pháp là điều không dễ chịu tý nào.

    - Em sao vậy?

    Câu hỏi của Cường làm Yến giật mình. Yến lúng túng đôi chút rồi đáp lại:

    - Em không sao

    Yến có thể nhìn thấy bên kia Tùng cũng đang thảng thốt như vậy trong giây lát rồi lại tươi cười với Tuyết. Cả hai đều thầm mong bà Tuyết sẽ không đến chỗ ông Cường như vậy Yến và Tùng đỡ lúng túng hơn. Nhưng điều họ mong muốn đã không xảy ra. Dù đã cố gắng nhưng cuối cùng thì họ vẫn để lộ sự lúng túng của mình. Nhạc nổi lên, Cường nói với Yến và Tùng:

    - Hai bạn hãy để cho mọi người ở đây thấy hai bạn nhảy đẹp như thế nào đi

    - Hôm nay….. em mệt. Anh biết …..tại sao rồi mà

    Tuyết nói một cách lúng túng. Cường nói:

    - Vậy em cho phép anh nhảy với Tuyết nhé. Có được không cậu Tùng?

    - Dạ….vâng…anh cứ tự nhiên

    Tùng cũng lúng túng không kém gì Yến. Tùng ngồi cạnh Yến, hai người cầm cốc rượu và nước hoa quả trên tay uống liên tục để che giấu sự bối rối của mình mà không nói một câu nào dù chỉ là xã giao. Tất cả những dấu hiệu vụng về đó đã không qua mắt được 2 cáo già là Cường và Tuyết. Cường nói với Tuyết trong khi đang khiêu vũ:

    - Hai chúng ta bị 2 đứa nhãi ranh đó cho cắm sừng rồi

    - Ý ông là chúng nó ăn mảnh với nhau

    - Người tinh ý như bà mà không nhận ra sự lúng túng của chúng nó khi đối mặt với nhau hay sao?

    - Ông định tính sao?

    - Đó là một sự sỉ nhục. Chúng ta nên cho chúng nó biết chúng ta không phải là 2 con bò bị chúng nó xỏ mũi dắt đi. Phải bắt chúng nó trả giá

    - Kế hoạch của ông là gì?

    - Yên tâm tôi sẽ có cách

    Hai con người bất hạnh của chúng ta không hề hay biết điều tồi tệ gì sắp xảy ra. Chỉ biết là mọi chuyện đều đang thuận lợi với cả hai người. Yến ngày càng nhiều khách hơn do Cường giới thiệu. Tùng cũng được Tuyết giới thiệu cho nhiều khách hơn. Sự giúp sức của Yến và Vương, món nợ của Tùng đang ngày càng bé lại. Hai bạn trẻ của chúng ta vẫn âu yếm vẫn ái ân vẫn vui vẻ vụng trộm với nhau trót lọt (đấy là họ nghĩ vậy).
    Một tối thứ 6 thảm kịch của đôi bạn trẻ của chúng ta đã diễn ra. Tùng lên Lạng Sơn để trả dứt điểm món nợ, cả gốc lẫn lãi. Còn Yến được Cường giới thiệu phải “lên giường” phục vụ một cán bộ cấp cao trong ngành Công An - bạn thân của Cường. Hai sự kiện xảy ra cùng một lúc làm cho 2 bạn trẻ của chúng ta tiếp tục rơi vào vòng xoáy của cuộc đời để rồi rơm tõm xuống tận đáy của xã hội đúng lúc bọn họ đã chuẩn bị mọi thứ đâu vào đấy để bắt đầu một cuộc sống mới. Họ định bỏ trốn khỏi Hà Nội, mở một quán cà phê nhỏ tại một thị trấn nào đó để làm ăn lương thiện từ đồng vốn kha khá mà cả hai tích góp được mấy năm nay. Vậy mà….
     
  11. Thèm Bú Lồn

    Thèm Bú Lồn Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    377
    Đã được thích:
    84
    Hay quá! Thanks thớt nhé!
     
  12. meocon2006

    meocon2006 Còn trinh Verified

    Bài viết:
    83
    Đã được thích:
    66
    Phần 7


    Yến lại bốc lửa cuồng nhiệt phục vụ các đại gia với tất cả niềm vui trong trái tim cô đơn giản vì cô nghĩ tới cuộc sống tươi đẹp của cô và Tùng trước mắt. Hai người mở một quán cà phê nhỏ tại một thị trấn nhỏ, sướng khổ có nhau, không phải tủi nhục đi khách mặc cho người ta dày vò cơ thể của mình nữa.

    Yến lại nhảy thoát y, lại trút bỏ quần áo, hôn, sờ soạng khách hàng, tự sờ soạng và kích dục bản thân một cách đầy hoang dại trước những tiếng vỗ tay reo hò, đương nhiên có một số người lần đầu tiên thấy những cảnh như thế đã phải toát mồ hôi. Nhưng đúng lúc đó công an ập vào, Yến không có lấy một mảnh vải che thân trên người đang hôn hít ông cán bộ cấp cao Công An kia. Yến bị còng tay ngay lập tức, thực ra ông cán bộ cấp cao Công An kia đang điều tra phá án mà Yến là nhân vật được nhắm trước, một gái đĩ nổi tiếng hành nghề bao nhiêu năm nay. Yến chết sững như trời trồng, Yến được khoác vội cái áo khoác và đưa về trại tại giam ngay trong cái đêm 24 tết. Năm mới tết đến, lẽ ra đó phải là năm mới vui nhất trong đời Yến vì Yến và Tùng định bỏ trốn trong năm nay và cưới nhau ngay trong năm nay. Vậy mà cái gì đã xảy ra thế này. Ông cán bộ cao cấp kia là do Cường giới thiệu. Thôi rồi, lão Cường và mụ Tuyết biết chuyện của Tùng và Yến từ lâu và đã bầy mưu tính kế từ lâu. Trời ơi, anh Tùng ơi, anh đang ở đâu, anh có an toàn không? Anh Tùng ơi.

    Còn Tùng thì cũng đang bị cưỡng hiếp tập thể. Lại cưỡng hiếp tập thể, chính xác là như vậy. Đây cũng là một phần kế hoạch của Cường và Tuyết. Khi Tùng mang số tiền này lên Lạng Sơn để thanh toán thì chủ nợ sẽ nhận được thêm một số tiền bằng một nửa số món nợ của Tùng với điều kiện cưỡng hiếp Tùng mang Tùng sang Trung Quốc, muốn hiếp Tùng chết luôn ở biên giới Trung Quốc cũng được. Cứ hiếp đi, hiếp chán rồi không hiếp được nữa thì cho nó làm ôshin, sai vặt, sao cũng được, không được cho về Việt Nam nữa.

    Tùng lại bị đè ra và bị 10 người, hình như 15 người, hình như như thế. Tùng chẳng biết nữa. Tùng nghiến răng vào tấm dẻ chịu đau. Mắt Tùng thất thần nghĩ đến Yến, nghĩ đến những tháng ngày hạnh phúc sắp mở ra trước mắt hai người. Vậy mà. “Yến ơi, em có sao không?” Tùng ứa nước mắt vì đau bởi vết thương đã được chữa lành bao nhiêu năm giờ đây đang tái phát. Vương yêu Tùng lắm có bao giờ thô bạo với Tùng như thế này đâu. Thậm chí có hôm Tùng mệt, Vương chỉ sờ soạng thổi kèn cho Tùng và cho chim của Tùng vào hậu môn và phục vụ Tùng luôn. Chưa bao giờ Vương thô bạo với Tùng như vậy. Còn lũ thú hoang này. Chúng nó đè Tùng, ấn và thụt mãnh liệt, hết người này đến người khác, hậu môn của Tùng rướm máu chúng cũng không tha cho Tùng và lại tiếp tục. Chúng dùng tay bành mông Tùng hết cỡ, cho cả bàn tay vào trong hậu môn của Tùng, hậu môn Tùng chảy máu đầm đìa. Đầu Tùng quay ngang quay ngửa vì đau, mắt nhắm nghiền rồi mở ra trừng trừng một cách hoang dại, mặt Tùng đỏ gay. Đau đớn tột cùng. Chưa bao giờ Tùng đau như vậy. “Yến ơi, có lẽ anh bỏ mạng trong đêm nay và bỏ em ở lại một mình mất, hãy tha lỗi cho anh”. Tùng tự nhủ lòng mình như vậy. 3 tiếng đồng hồ trôi qua, một lũ đàn ông nằm vật ra vì phê vì đã bắn tinh tung toé lên miệng, mắt, mũi, miệng và khắp nơi trên cơ thể Tùng. Còn Tùng thì nằm bất động như một cái xác, mắt thất thần, không còn một tí sức lực nào để vùng lên mà bỏ chạy nữa. Tùng muốn vùng dậy để bỏ chạy khỏi nơi này để về với Yến nhưng Tùng không nhấc nổi tay chân của mình nữa. Bọn chúng biết vậy nên cũng kệ để cho Tùng nằm đó. Rồi bọn chúng lục đ.c ngồi dậy mặc quần áo và lôi Tùng xềnh xệch như một cái xác chết sang Trung Quốc, Chúng nó thậm chí còn không mặc quần áo cho Tùng, để Tùng nude 100% trong cái giá rét của đêm 24 tết.

    Còn Yến bị đưa vào trại tạm giam đêm 24 tết. Mọi người sắm tết còn Yến bị đưa vào đi với một bộ độ lót và một cái áo khoác. Cái ph*ng giam này toàn là đá, lạnh kinh khủng. Trong cái ph*ng giam này, chỉ có một cái chiếu mỏng manh trải dưới nền đất, một cái chăn mỏng, một cái màn mỏng. Chỉ có vậy. Lạnh quá, Yến phải đi chân đất vì dép guốc bị tịch thu. Yến rét run cả người chưa bao giờ lạnh như vậy. Nhà giam tối om, chuột gián bò khắp nơi. Yến lôi cả chăn, cả màn trùm vào người mình cho đỡ lạnh. Nhưng sao vẫn lạnh quá, môi Yến đang thâm lại vì lạnh. Không được, lạnh quá, mình phải làm cái gì đó cho cơ thể mình nóng lên mới được. Yến đứng dậy chống đẩy, nhảy arobic, chạy bộ tại chỗ, nói chung là cố gắng vận động càng nhiều càng tốt để cho cơ thể mình nóng lên. Nhưng chẳng ích gì, người Yến chỉ nóng lên được một chút, khi Yến vì nghỉ ngơi vì mệt nhoài, đặt lưng xuống để ngủ. Chỉ được 5 phút cơ thể của Yến lại lạnh trở lại. Nhưng Yến đã quá mệt và đói không còn sức mà vận động Yến ngồi ngủ cho đỡ lạnh. Vì nền đất lạnh quá. Nhưng ích gì đâu, tường đá cũng lạnh như nền đất đá vậy. Xung quanh 4 bước tường là đá mà. Nghĩ đến Tùng, không biết Tùng đang ở đâu, đang làm gì có bị Cường và Yến trả đũa không, Yến chỉ mong Tùng trốn được thì dù Yến có chết trong ngục Yến cũng cam lòng. Những kỷ niệm về Tùng, những giây phút ái ân tuyệt đỉnh bên nhau của Yến và Tùng, những nụ hôn trao nhau, ánh mắt, nụ cười của Tùng làm cho Yến quên đi cái lạnh. Nghĩ đến cuộc đời tủi nhục mà Tùng đã trải qua thì Yến lại cố gắng để sống, sống để về còn trả thù Cường. Phải trả món nợ này chứ. Nhớ đến cảm giác ấm nồng khi bị Tùng siết chặt trong vòng tay của mình. Yến dần dần quên đi cái giá rét của ph*ng giam và ngủ thiếp đi lúc nào không biết.

    Sáng hôm sau Yến thức giấc và được cho ăn một bát cháo muối. Yến ăn ngấu nghiến bát cháo muối sau khi đã tiêu tốn bao nhiêu năng lượng vì phải vận động, phải giá lạnh cả đêm. Chỉ được ăn có thế thôi sao.

    - Phạm nhân Yến có người nhà Nguyễn Hồng Hạnh gửi đồ ăn và đồ đạc cho cô

    Yến mở vội xem có gì ăn được không, bánh chưng, giò, hay quá, cả cái chăn và quần áo nữa. Nhưng sao chỉ một cái chăn lông sao đủ ấm được. Ở cái trại giam này, 2 cái chăn bông cũng vẫn lạnh, quần áo của Yến cũng ít vậy, sao đủ ấm được. Nhưng không thể trách mọi người ở ngoài được vì ở ngoài đâu có lạnh như vậy. Nhưng Yến muốn nhắn Hạnh hỏi thăm tình hình của Tùng. Yến kêu lên:

    - Thưa cán bộ, em có thể gặp Hạnh được không ạ?

    - Không, đang tạm giam không được gặp người nhà. Mà mẹ nó. Sao nó không nhằm lúc khác bắt, nhằm đúng lúc Tết nhất thế này. Tết năm nay bọn tao mất Tết vì mày rồi đấy. Ngồi ra kia đi, hãm quá. Mà mày liếm cu cho bố mày đi, bố mày cho mày gặp người nhà

    - Ông cáu với nó làm gì. Trách thì trách các xếp thôi. Nó là cave liếm cu ông chỉ tổ bẩn cu ông thôi. Loại nó cho đi liếm cu, liếm đít chó ấy.


    Chưa bao giờ Yến cảm thấy tủi nhục như vậy. Yến mở bánh chưng ra để ăn, đói quá. Nhưng bánh chưng Hạnh và Bình mua ở đâu thế này. Không mua ở chỗ bà Hằng như mọi năm hay sao ấy. Bánh chưng mốc meo, nhân đậu xanh gì mà đen xì, chẳng có thịt mỡ, lại còn hơi bốc mùi thiêu sao ăn được. Bánh chưng bà Hằng làm mọi năm bán ngon lắm mà. Mua ở đâu mà bánh chưng dở tệ vậy. Thôi đành ăn giò vậy. Giò cho hàng the hay cho bột hay sao mà cứng vậy. Để lâu ngày rồi hay sao mà giò cũng hơi có mùi. Bà Lan làm giò mọi năm ngon lắm. Năm nào Yến chả mua giò ở đó mang về quê ăn tết. Sao hôm nay lạ vậy. Yến định hỏi cán bộ là có gửi nhầm không. Nhưng ngại lại thôi.

    Thôi đành phải ăn vậy, bây giờ đói quá, kể cả đồ ăn chó lợn cũng phải ăn chứ, ăn để còn no để tối nay còn chống chọi với cái rét.

    Còn Tùng, thức dậy lúc 10h sáng không mảnh vải che thân chì có cái chăn bông mỏng đắp ngang người. Toàn thân Tùng nhức mỏi, hậu môn của Tùng dính dính. Thôi rồi, căn bệnh trĩ của Tùng tái phát rồi. Tùng cho tay vào kiểm tra. Tùng giật nảy mình khi cho tay vào hậu môn của mình. Đau quá, Tùng đưa tay ra ánh sáng để xem, nó vẫn còn rơm rớm máu. Tùng muốn ngồi dậy mặc quần áo để đi ra ngoài vệ sinh lỗ đít của mình, nhưng hai bên háng của Tùng đau quá không nhấc chân lên được. Tùng nhìn quanh căn ph*ng tối tăm như một cái nhà kho. Tối quá thế này làm sao biết được quần áo của mình lũ chó má nó vứt ở đâu. Tùng đang chớp mắt để nhìn được mọi thứ trong không gian tối tăm này. Thì bỗng có người mở cửa, Tùng lấy tay che mắt vì ánh sáng chói loài từ bên ngoài ùa vào không gian tối tăm này Nhưng không chỉ có ánh sáng lùa vào đây mà có cả những cơn gió lạnh buốt của miền biên giới cũng ùa vào theo. Tùng nheo mắt, vơ lấy cái chăn che phần nửa thân trên đang hở ra trước gió của mình. Tùng còn chưa nhìn rõ ngoài cửa là ai thì hắn nói:

    - Đi theo “tau” vác củi về nhóm lửa nhanh lên

    - Nhưng…

    - Mày thích vác cửu hay lại cho mày một trận 4 tiếng đồng hồ như đêm qua. Dậy nhanh lên.

    - Dạ không, nhưng có quần áo không ạ?

    Hắn vứt 2 bộ quần áo dân tộc mỏng tang vào mặt Tùng.

    - Quần áo mùa hè đấy, muốn ấm thì lồng vào cho ấm. Còn không cởi truồng

    Tùng lồng hai áo, hai quần vào, mặc và đi theo ông ta. Mông Tùng rướm máu nên cứ dính vào nhau rất khó đi, hai bên háng của Tùng, cơ thể của Tùng đau nhức khắp nơi. Vậy mà đi mãi vẫn chưa tới được nơi phải lấy củi. Gió rừng, rét ơi là rét, 2 răng Tùng đập vào nhau, các khớp tay, khớp chân của Tùng đau buốt. Rét cắt da cắt thịt. Môi Tùng thâm vào vì rét, mũi Tùng rét đến mức Tùng cảm thấy nó sắp rỉ máu. Chân Tùng lạnh cóng đến nỗi không còn cảm thấy đau đớn vì đôi chân trần của mình dẫm lên đất đá nữa. Tùng cứ cố đi thật nhanh để còn đuổi kịp người đàn ông trước mặt mình. Đi mãi đi mãi, 20 bó củi trước mặt Tùng mà chỉ có 2 người. Vậy Tùng phải đi bao nhiêu chuyến để bê hết chỗ củi này. Người đàn ông kia nói:

    - Tau với mày, chuyến đầu tiên mỗi người bê 5 bó, rồi ra bê thêm một chuyến nữa. Nếu mày khéo bê thì thế còn không thì mày đi bê chuyến tuỳ mày. Còn tau chỉ bê 10 bó thôi

    - Chố củi này dùng 1 tuần

    - Không một ngày đấy. Vì nấu nướng và sửi ấm

    - Tức là mai lại ra bê tiếp

    - Đúng rồi

    Tùng thần người ra. Hắn giục:

    - Nhanh lên trưa rồi. Kịp về thì còn ăn cơm, không là nhịn đấy. Không ai chờ cơm đâu

    Lão hộ pháp bê gọn nhẹ 5 bó củi. Còn Tùng với một cơ thể bị cưỡng hiếp 3 tiếng đồng hồ đêm qua, bê 2 bó củi về đến tận nơi còn khó nói gì đến 5 bó. Tùng cúi xuống nhặt bó củi. Trời ơi, cái lưng của Tùng cương lên để kháng cự hôm qua giờ nó đau quá khi Tùng cuối xuối, lão băng băng đi phía trước kia kìa, phải nhanh lên đuổi theo không khéo mình lạc mất, mình đâu có thuộc đường. Tùng ôm vội 2 bó củi và bê đi. Kiểu này hôm nay Tùng nhịn rồi. Tùng muốn đập đầu vào cái cây nào đó chết cho rồi. 2 giờ trưa rồi vậy mà vẫn còn 4 bó củi nữa cần phải bê. Nhưng nghĩ đến ngày mình trở về để gặp lại Yến, Tùng lại cố gắng.

    Còn Yến dù rất đói nhưng bánh chưng và giò này làm cho Yến chí biết nhai ngồm ngoằm. Nước mắt Yến ứa ra vì tủi nhục. Vừa thương vừa lo cho Tùng không biết Tùng như thế nào. Yến ngồi ăn cái bánh chưng mốc thối, trong một nhà giam lạnh lẽo, tối tăm, chuột bọ chạy lanh quanh, nhà vệ sinh trước mặt Yến, trăm năm ngàn ngày không ai chùi rửa, mùi phân khô, mùi khai của nước đái kèm theo hương vị “cực kỳ thơm ngon” của chiếc bánh chưng làm Yến chỉ muốn buồn nôn. Yến phải ở nơi địa ngục này đến hết mùng 3 tết mới được chuyển đi. Một tuần nữa, một ngày mà Yến thấy nó đã dài thế này rồi, một tuần thì sao sống nổi đây.

    Tùng ăn một nắm cơm nắm cho bữa tối. Nhưng đó là nắm cơm nắm cho cả ngày hôm nay. Lạnh quá. Cuổi Tùng kiếm về để sửi ấm những người ở nhà trên chứ đâu phải Tùng. Ở trên đó đang nhậu nhẹt, nghe tiếng hình như quen quen, hình như những gã người Trung Quốc đã cưỡng hiếp Tùng. Tùng hoảng sợ. Nhưng không kịp rồi, bọn chúng mở cửa ph*ng của Tùng. Tùng nhanh chóng hiểu ra:

    - Không……………….

    Nhưng không ích gì. Bọn chúng ập vào và giầy vò thể xác của Tùng. Tiếng kêu la của Tùng ở cái nơi hoang vu này chỉ thêm kích thích bọn chúng chứ trời không thấu, đất không hay.


    Phần 8


    Yến đón tết trong nhà giam với hy vọng mình được chuyển về trại giam chính thức ngay lập tức vì tù nhân chính thức có quyền thăm nuôi. Và Yến sẽ hỏi tình hình của Tùng ngay lập tức mà thôi. Dù Yến biết nếu Yến mà đã vào nhà tù chính thức rồi thì không còn hy vọng được thoát tội. Nhưng kệ, Yến sốt ruột vì Tùng lắm rồi. Nhưng đó không phải là thiệt thòi duy nhất mà Yến phải gánh chịu khi được giam ở nhà tù chính thức, mà còn vô vàn những tủi nhục vô hình khác còn khủng khiếp hơn cả nhà tù tạm giam. Ở tạm giam chì là khổ sở về vật chất. Còn ở nhà tù chính thức là sự giày vò về tinh thần. Nhưng Yến không hề biết.

    Còn Tùng thì ban ngày lên rừng bê củi, cầy ruộng, gánh nước….. làm tất cả những công việc mà bọn họ bắt phải làm. Tối đến, hôm nào mà không bị cưỡng hiếp tập thể là may mắn cho Tùng lắm rồi. Thỉnh thoảng chúng nó đổi món, mỗi tối phục vụ trọn vẹn một thằng, phải liếm cu,…. Và làm tất cả những trò bệnh hoạn mà bọn đồng tính luyến ái đó có thể nghĩ ra. Còn lỗ đít của Tùng, thì được bọn nó chỉ cho phải lên rừng hái lá thuốc về rồi tranh thủ mà tán ra rồi đắp vào đấy mới khỏi được. Nhưng cả ngày bận rộn Tùng lấy đâu ra thời gian. Buổi tối, Tùng đành thức khuya, đốt một bó củi mà Tùng tự kiếm thêm để lấy ánh sáng để thái thuốc thủ công. Tùng thức cả đêm mới hái xong chỗ lá thuốc dùng cả tuần. Tối mai Tùng lại phải thức một đêm nữa để đun chỗ thuốc dùng cả tuần đó, rồi cho vào trong hũ. Mắt Tùng thâm quần. Nhưng căn bệnh của Tùng chữa rất lâu khỏi. Vì khi chữa chạy người ta phải kiêng không được fuck, đằng này lũ thú hoang đó cứ 2 lần một tuần đều đặn. Nên chữa bệnh đến gần 2 năm mới khỏi. Thực ra chỉ gọi là đã cầm được máu thế thôi. Tùng chỉ muốn chết thôi. Những nghĩ đến Yến đang ở nhà chờ mình Tùng vẫn cố tiếp tục sống như thế. Mà không hề biết rằng Yến đã bị đi tù rồi

    Yến bị xử 5 năm tù giam. Và chuyển đến trại giam chính thức ngay sau khi tuyên án. Thoạt đầu, Yến mừng thầm vì thấy điều kiện ăn ở của trại giam khá hơn chỗ tạm giam, chăn gối đầy đủ, không có chuột bọ, nhà vệ sinh trước mặt được các phạm nhân thay phiên nhau quét dọn hằng ngày nên không hôi thối. Chỉ trừ khi có ai đi đại tiện thì mọi người phải tranh nhau đứng ở ngoài cửa cho nó đỡ mùi thôi. Chuyện tắm táp thì phải tắm chung ở phòng tắm lớn dành cho nữ giới. Đó cũng là một vấn đề. Giờ Yến đã hiểu việc phải phục vụ tình dục cho người cùng giới với mình là một điều cực hình. Trong trại giam này, có thể nói dáng Yến chuẩn nhất vì phần lớn là dân buôn lậu (đen nhẻm), dân xã hội đen (xăm xổ đầy người), tội phạm kinh tế (thì xồ xề) nên một cô đồng tính thích Yến. Bám riết lấy Yến. Dù quy định trong trại giam là các phạm nhân không được có hành vi tình cảm đặc biệt với nhau như hôn và QHTD nên cô bé đó cũng chẳng động được vào người Yến, nhưng cái cách cô ấy chiều Yến, cái cách cô ấy nhìn Yến một cách đắm đuối ở mọi lúc mọi nơi hay cái cách cô ta nhìn như ăn tươi nuốt sống Yến khi Yến và mọi người đang tắm làm Yến cảm thấy khó chịu mà không biết làm như thế nào. Nhưng thực ra người dày vò cơ thể của Yến trong trại giam này không phải là cô bé đồng tính tội nghiệp đó mà là một người khác cơ, sẽ nói rõ sau. Ngược lại cô bé đó vì yêu Yến mà chiều chuộng Yến kinh khủng. Người nhà thăm nuôi mang cho cái gì cũng mang cho Yến một nửa. Yến từ chối nhưng cô bé cứ dúi vào tay Yến. Có tiền, có đồ ăn ngon cũng cho Yến dù biết là thậm chí không được chỉ là ôm hôn Yến chứ đừng nói đến cái khác.

    Cực nhất trong trại giam này là phải đi lao động cải tạo. Phải đi bộ xa ơi là xa. Sáng 5h sáng xuất cổng đi lao động mà đến 9h sáng mới đến nơi lao động. Đủ hết mọi công việc, bê đá, tát bùn ao, cắt lá chanh, xúc đất, bê lá mía, cuốc đất……Những công việc nhà nông trước đây Yến cũng đã từng làm nhưng lâu quá không làm nên khi làm lại mệt kinh khủng, nhất là bê đá, sợ khủng khiếp, nhất là phải đi quá xa mới đến được chỗ làm. Đã thế lại còn phải hoàn thành chỉ tiêu, một ngày phải làm xúc được bao nhiêu xô đất (tuỳ quản giáo định lượng mỗi ngày), nếu ai không hoàn thành chỉ tiêu thì bị bắt nằm xuống đất đánh, mà quản giáo có khi chỉ bằng tuổi Yến, có khi nhỏ hơn mà một lời “cán bộ” hai lời “cán bộ”. Đi cải tạo một tháng mà Yến gầy đi mấy cân. Phải rồi, một tháng rồi, sắp được thăm nuôi rồi, sắp gặp Hạnh và Bình rồi, không biết Tùng như thế nào nhỉ.

    Nhưng chuyến viếng thăm không vui như Yến nghĩ dù được Hạnh và Bình tiếp tế bao nhiêu đồ ăn từ chỗ tiền tiết kiệm để trong con lợn đất của Yến mà Hạnh đã nhanh chóng nhận là của mình khi công an đến điều tra, dù Yến được nghỉ làm một ngày vì có người thăm nuôi. Yến buồn. Không, phải nói là choáng váng khi nghe tin, đã một tháng rồi mà không thấy tăm hơi của Tùng đâu. Yến gần như nổi khùng lên lúc đó, kêu gào thảm thiết, 2 quản giáo lôi Yến xềnh xệch vào trong và huỷ bỏ buổi thăm nuôi. Lúc bị 2 quản giáo lôi vào Yến vẫn còn gào lên:

    - Hai chị lên Lạng Sơn hỏi thăm tình hình của Tùng, em xin hai chị……Thả tôi ra…..Không……. Buông tôi ra……. Em xin 2 chị…….Em xin 2 chị……Đi tìm Tùng giúp em…..

    Tiếng kêu điên loạn thảm thiết của Yến nhỏ dần và vang xa khi bị 2 quản giáo lôi vào trong trại giam làm Hạnh và Bình chỉ biết ứa nước mắt. Những phạm nhân và người nhà khác đểu ngoáy lại nhìn. Yến đã làm náo loạn cả buổi thăm nuôi hôm đó.

    Một tháng sau đó Yến chẳng thiết ăn uống làm Liên – tên cô bé đồng tính kia – cũng sốt vó lên với Yến. Buổi tối Yến không ngủ được vì nghĩ đến Tùng. Yến đi cải tạo lao động vật vờ như một con nghiện, hôm nào cũng bị đánh vì không hoàn thành chỉ tiêu. Liên phải làm hộ phần việc của Yến bao nhiêu, nhưng vẫn không được, vì Liên hoàn thành chỉ tiêu của Liên xong thì cũng đã gần hết giờ chẳng giúp gì được Yến mấy. Liên làm đủ mọi cách, trong giờ làm việc liên tục nhắc Yến tập trung vào làm việc khi Yến ngẩn ra. Nhưng chẳng ich gì, điều duy nhất mà Liên có thể làm giúp Yến là bôi thuốc đỏ vào mông của Yến sau khi bị đánh mỗi ngày và nghe Yến kể chuyện về Tùng, Cường, Tuyết và đời mình. Liên cũng rưng rưng nước mắt khi nghe câu chuyện tình bi thảm của Tùng và Yến

    Ở bên ngoài nhà tù, Hạnh phải lấy lý do về quê thăm gia đình để xin nghỉ để đi tìm tông tích của Tùng trên Lạng Sơn. Hơn 3 tuần gần một tháng hỏi thăm lòng vòng mọi ngõ ngách Hạnh chỉ biết theo lời một ông già làng kể lại rằng “Khuya hôm đó, khi ông đi tiểu thấy một lũ đàn ông Trung Quốc lôi xềnh xệch một cơ thể hay là một xác chết trần truồng trắng xoá. Chắc là mang đi chôn hay sao ấy. Ở cái vùng khỉ ho cò gáy này pháp luật đâu có với tới. Nên chuyện đó cũng là thường ngày ở huyện thôi. Ông không dám kêu vì sợ bọn nó giết người diệt khẩu”.

    Hạnh chưng hửng. Tuần sau đi thăm nuôi mà báo tin này cho Yến chắc con bé đập đầu tự vẫn trong tù mất thôi. Biết làm sao bây giờ. Cứ về đã rồi bàn bạc với Bình sau. Hạnh đâu còn đồng nào trong người đâu, 3 tuần ở trên này tiêu hết tiền dự phòng mang theo rồi. Phải về để tuần sau còn đi thăm Yến.

    Ngày mai là đến ngày đi thăm nuôi rồi, Yến trằn trọc cả đêm không ngủ được. Không hiểu là Hạnh và Bình đã tìm được thông tin về Tùng chưa. Nhưng Bình đã quyết định phải giấu Yến càng lâu càng tốt. Còn Tùng thì khi nào được Hạnh lại phải đi chuyến nữa nếu Tùng có chết cùng phải tìm thấy xác. Điều trước mắt là phải lo chạy chọt cho Yến được làm công tác lẻ ở trong tù. Công tác lẻ là những phạm nhân có mức án tù ít năm, đạo đức tốt, thật thà lanh lợi để ra dọn dẹp ph*ng làm việc, hội trường và ph*ng trọ nơi các cán bộ của trại giam nghỉ ngơi khi có việc phải ở lại trại đột xuất, như họp hành hay có lớp tập huấn. Đặc biệt cái chân công tác lẻ này chỉ dành cho các phạm nhân có án tù từ 3 đến 5 năm. Để hết 3 hay 5 năm đó, chúng nó lại được ăn tiền chạy chọt của những phạm nhân khác. Người ta giành nhau để được cái chân đó mà. Vì công việc nhẹ nhàng, cả ngày ở phòng trọ của cán bộ đó thích nấu nướng thích làm gì thì làm, chỉ tối về phòng giam ngủ…Công việc thì chỉ như là ôsin, nấu cơm, giặt giũ quét sân, quét hội trường, chăm sóc sân vườn, vệ sinh hồ cá v…..v…. nói chung là vất vả so với ở ngoài nhưng là quá sướng so với lao động cải tạo. Hạnh và Bình tốn bao nhiêu tiền chạy ngược chạy xuôi lo cho Yến được vào chỗ đó dù Yến đang giận dỗi Hạnh và Bình không thèm nói chuyện không thèm cảm ơn vì không tìm được thông tin của Tùng. Nhưng chính tại cái nơi tưởng chừng như thiên đường này, cuộc đời của Yến lại trở nên chó má hơn bao giờ hết mà tất cả cũng chỉ vì Yến quá đẹp và quá hấp dẫn. Đúng là hồng nhan bạc mệnh mà.

    Còn Tùng thì ở cái nơi mà chẳng ai biết là đâu đó vẫn tiếp tục làm công việc khổ sai như vậy. Ban ngày làm ôsin, đốn củi, nấu cơm, giặt giũ, cày ruộng….và tranh thủ hái lá thuốc chữa bệnh cho mình buổi tối lại làm cave đực miến phí mà có khi lại bị cưỡng hiếp tập thể. Căn bệnh trĩ và lòi rom của Tùng chữa trị bao nhiêu năm nay, tốn công hái thuốc, xay thuốc, sắt thuốc mà vẫn không khỏi vì bị bắt ép quan hệ tình dục gần như liên tục, căn bệnh nhiều khi đã tưởng sắp khỏi lại trở nên tái phát dữ dội hơn. Chàng trai trẻ khoẻ đẹp ngày nào giờ trở nên tàn tạ, hom hem hơn bao giờ hết. Nhưng lũ thú hoang đó chỉ cần một cái hậu môn bất kỳ nào đó để chúng nó đụ thôi mà. Tùng bây giờ khi bị cưỡng dâm chỉ còn biết cắn răng, tay nắm chặt vào nắm đất thôi chứ còn cũng không giẫy giụa, không kêu la nữa. Vì Tùng biết có giẫy giụa kêu la thì cũng chẳng ích gì chỉ tổ mệt mỏi và khàn tiếng vào ngày hôm sau thôi. Tùng phải cố chịu đựng vì Yến đang chờ mình. Tình yêu và hy vọng vào một ngày tươi sáng sẽ được gặp lại nhau đã giữ cho 2 bạn trẻ bất hạnh của chúng ta sống sót, chịu đựng và chờ đợi trong hy vọng.

    Bạn muốn biết, những điều tồi tệ gì nữa sẽ xảy ra với 2 bạn trẻ đáng thương của chúng ta nữa. Liệu họ có đến được với nhau hay không. Hãy đón đọc những phần tiếp theo câu truyện này. Chuyện rất dài, ly kỳ, bi thảm, nhiều máu, nước mắt, thù hận nhưng cũng có những niềm vui nữa. Bạn hãy đọc và thêm yêu thương những con người tận đáy của xã hội, họ cũng có trái tim biết yêu, lương thiện, luôn hướng tới cái đẹp. Vì những lý do bất đắc dĩ họ mới phải sống tận đáy của xã hội. Đừng vội vàng khinh bỉ họ. Có những con người còn đáng khinh hơn họ nhiều dù bề ngoài họ thật ngạo nghễ và bệ vệ. “Đừng bao giờ đánh giá con người qua vẻ bề ngoài” kinh phật Ấn Độ dạy thế mà, nhớ lấy nhé.
     

Chia sẻ trang này