1. Hiện tại có nhiều bạn ko nhận được Email kích hoạt từ hệ thống, BQT đã rà soát và thấy đa số các trường hợp này dùng GMAIL. Trong thời gian chờ khắc phục, các bạn có thể tạm dùng các email khác để đăng ký và nhận email kích hoạt ( Yahoo, hotmail,....). Xin cảm ơn
    Dismiss Notice

Yêu Nhầm Chị Hai, Được Nhầm Em Gái (Truyện Hư Cấu)

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi nguoicoiam75, 20/8/15.

  1. trongtuan123

    trongtuan123 Xem Sex Lần Đầu Verified

    Bài viết:
    49
    Đã được thích:
    9
    Bác cắt phim kinh quá. Làm em đang hăng mà tụt xuống luôn. :)))
    Cám ơn bác nhiều nhé, miêu tả hết sức sinh động và chi tiết. Hi vọng là bác sớm up sớm cho ae giải quyết nỗi niềm. :D
     
  2. Kinyura

    Kinyura Xem Sex Lần Đầu Verified

    Bài viết:
    34
    Đã được thích:
    17
    Tôi có vài lời gửi đến tác giả ạ..! Đay là lần đầu tui cmt trong box truyện và đầu tiên la truyện có bác..! Giọng van bác rất giống với bác Nam. Tôi rất thích. Bác nói bác có cốt truyện r và vẫn theo mạch truyện của bác nên tôi chỉ nói lên suy nghĩ của riêng mình thôi..!

    Thực tế là Nam và Mai có lẽ đã ko đến được với nhau, có thể đó là nuối tiếc lớn của Nam và nhiều người khác. Khi đọc truyện bác toi đã nghĩ sẽ thấy được cái kết đẹp hơn xen lẫn sex. Cái kết Nam sẽ cưới được Mai,và có lẽ là kết của Nam và nhiều người mong ước trong đó có tôi. Nhưng bác lại rẽ sang hướng khác, cái hướng bác cho là happy ending của riêng bác.!
    Tôi thật rất mong bác sẽ suy nghĩ lại là Mai và Nam sẽ tới được với nhau.! Đó là suy nghĩ có riêng tôi thôi.
    P/s: bác nói HE sẽ có nhưng theo mẫu truyện của bác nhưng người con gái hiện tại bên cạnh Nam từ Mai đến Nhi điều bị hiếp cả.! Tôi thấy sao ấy .! Tôi chỉ góp ý vì tui rất thích mẫu truyện gốc và hình tượng Tiểu Mai.! Gạch đá toi xin nhận
     
  3. trai zin hám gái

    trai zin hám gái Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    1,062
    Đã được thích:
    234
    Nếu Nam cưới Mai thì truyện đã ko đặc sắc như v, t thấy bác thớt viết đúng tâm lý của các nhân vật, ủng hộ thớt viết tiếp
     
  4. Kinyura

    Kinyura Xem Sex Lần Đầu Verified

    Bài viết:
    34
    Đã được thích:
    17
    Vâng.! Nhưng đã tội một cuộc tình ngoài đời r mag ơr trong một mẫu truyện khác vẫn ko được đến với nhau..! Có hơi ác quá @@
    Đó là ý kiến của mình thôi ạ.!
     
  5. fuxsex

    fuxsex Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    433
    Đã được thích:
    122
    Sex nhiều quá mất đi bả chất đầu cuả truyện
     
  6. blackpegasus

    blackpegasus Còn Bú Sữa Mẹ

    Bài viết:
    1
    Đã được thích:
    0
    Bác viết hấp dẫn quá :3 Cơ mà kết vậy thì có lẽ là hơi thảm :'( em xin góp ý rằng sẽ tuyệt hơn nếu Nam và Mai sau 1 tình tiết xảy ra bắt 2 người phải ở bên cạnh nhau (như bị lạc, bị bắt cóc và nhốt vào đâu đó,...), tình huống Nam và Mai nghĩ rằng thế là hết và quyết định thú thật mọi suy nghĩ cho đối phương, họ tâm sự và tình cảm năm xưa trở về mãnh liệt. Trong cảnh hiểm nghèo thì Trân và chồng Mai cùng tìm đến để giải cứu... Nam sau đó mưu trí tìm dc cách giải thoát cho 2 người nhưng bị thương trong lúc che chở cho Mai. Khi đang chạy trốn thì chồng Mai trúng đạn, còn Trân thì bất ngờ đỡ đạn cho Nam...trong lúc hấp hối nàng dặn rằng nàng muốn Nam và Mai trở về bên nhau. (Giả dụ Trân và chồng Mai ko đến cứu thì sau biến cố đó họ sẽ bất chấp tất cả để vụng trộm với nhau) Sau khi thoát khỏi nguy hiểm, họ lại yêu nhau say đắm một lần nữa, và cùng nhau nuôi dạy đứa con của Trân....
    Đó là kịch bản mà em nghĩ rằng sẽ có nhiều đất cho bác sáng tạo, đồng thời mang lại happy ending cho câu truyện :)
    Dù sao thì em nghĩ rằng nhiều ae ở đây cũng sẽ khoái có một kết thúc có hậu cho đôi Nam - Mai như em, đặc biệt là sau bao sóng gió cuộc đời cuối cùng Nam cũng chính thức chịch dc Mai một cách cuồng loạn và nóng bỏng để bù lại những lần bị phá đám.. :) (Em rất là kết sự dâm đãng nhưng dễ thương của Mai ngày từ đầu :v)
    Một lần nữa cảm ơn bác và hi vọng bác viết ngày càng lên tay :3
     
    Chỉnh sửa cuối: 29/8/16
  7. Zues96

    Zues96 Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    25
    Đã được thích:
    0
    Mình lại muốn 1 cái kết khác. Nam đã được hưởng quá nhiều rồi... Mình nghĩ nên xuất hiện thêm 1 ng nữa cho Uyển Nhi. 2 cặp đôi kia thì cứ giữ nguyên. Nhưng bằng cách nào đó cả 3 cặp sẽ yêu nhau. Nam yêu 3 em cùng lúc thì 2 thằng kia cũng thế (phải công bằng). Và kết thúc là 1 cuộc swing tình cảm. Kiểu như vì yêu nhau chứ không phải vì xác thịt. Mình đã cố tìm 1 truyện swing tình cảm mà vẫn chưa thấy truyện nào. Toàn là theo kiểu thác loạn, đọc không có hứng thú. Trong khi đó truyện của bác viết tâm lí nhân vật quá hay. Khi làm tập thể các nhân vật yêu thương thấu hiểu nhau chứ không đơn thuần là thỏa mản. Được thế thì tuyệt vời.
     
  8. Kinyura

    Kinyura Xem Sex Lần Đầu Verified

    Bài viết:
    34
    Đã được thích:
    17
    Minh ko có ý mĩa mai gì bác.! Nhưng đây là truyện phóng theo 1 câu truyện 1 cuộc đời của người khác..! Dù là hư cấu nhưng cũng nên tôn trọng nhận vật trong truyện..! Swing mình thấy ko tồn tại tc..! Ai cũng có tính sở huửa cả..! Với tính cách khắc hoạ của Nam thì swing ko hợp lý..!
     
  9. Xiaolinn7912393

    Xiaolinn7912393 Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    21
    Đã được thích:
    7
    Bác viết theo truyện của bác Leoaslan bên Voz à
     
  10. trai zin hám gái

    trai zin hám gái Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    1,062
    Đã được thích:
    234
    thớt ơi viết tiếp chap đi thớt, e vẫn theo dõi truyện này hay lắm bác
     
  11. Nhoxkul162

    Nhoxkul162 Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    12
    Đã được thích:
    1
    Hay qua . Hóng chap mới .
     
  12. trai zin hám gái

    trai zin hám gái Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    1,062
    Đã được thích:
    234
    chap mới đi thớt ơi
     
  13. trai zin hám gái

    trai zin hám gái Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    1,062
    Đã được thích:
    234
    lâu quá chưa có chap thớt ơi ^^
     
  14. Buinamdn

    Buinamdn Chơi gái lần đầu Verified

    Bài viết:
    262
    Đã được thích:
    57
    nghe đồn về phiên bản này của truyện từ lâu, hôm nay mới thấy topic nổi lên :))
     
  15. Tây Sở Bá Vương

    Tây Sở Bá Vương Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    1,445
    Đã được thích:
    131
    Thank, chuyện rất thú vị
     
  16. nguoicoiam75

    nguoicoiam75 Mất Trinh Verified

    Bài viết:
    167
    Đã được thích:
    39
    Chương 46: Cố Nhân



    Chỉ kể được đến đây thì Uyển Nhi nghẹn lời, lệ rơi ướt đẫm vai áo tôi, hai bàn tay nhỏ xinh ôm lấy khuôn mặt thanh tú và kiều diễm, vai run lên từng hồi. Tôi hiểu là nàng đã phải rất đau khổ khi hồi tưởng lại những phút giây kinh hoàng của đời nàng. Trong giây phút đó, tôi lại liên tưởng đến sự việc của Tiểu Mai và nhận ra rằng có 1 sự đồng cảm giữa 2 người con gái hồng nhan bạc mệnh này. Đồng bệnh tương lân chăng? Uyển Nhi dù gì thì vẫn còn có một cuộc sống vui vẻ như hiện tại, ít ra thì theo nhận định chủ quan của tôi là vậy. Riêng Tiểu Mai thì tôi không biết nàng đang ở phương trời nào, cuộc sống của nàng ra sao? Biết đến khi nào thì tôi mới có thể tìm dc tung tích của nàng. Tôi nhẹ nhàng kéo người Uyển Nhi vào lòng, ôm chặt nàng bằng đôi tay chắc nịch của mình. Nàng vẫn khóc thút thít nhưng cũng đã vơi dần đi. Một sự im lặng bao trùm lấy cả căn phòng và cả trong tâm hồn tôi. Trống vắng, tĩnh mịch và u ám là những gì đang tồn tại trong suy nghĩ của cả 2. Chúng tôi chỉ ngồi yên đó, mặc cho thời gian trôi đi rất chậm, tiếng nấc của nàng nhỏ dần rồi hòa tan vào bầu không khí im lặng lúc bấy giờ. Sau cùng, chỉ còn tiếng thở rất nhẹ bên tai tôi mà tôi nghĩ đây chỉ là những cơn gió đêm rất êm dịu, nhẹ nhàng và chất chứa đầy những tâm sự. Chỉ vài phút sau, Uyển Nhi lên tiếng trước phá vỡ bức màn âm thanh đang bao phủ, nhưng trái với sự dự đoán của tôi, nàng bắt đầu bằng 2 từ : “xin lỗi” khiến tôi phải ngẫng người ra trong chốc lát.


    - Xin lỗi anh ! - Ơ???? Tại sao phải xin lỗi? Anh không hiểu.
    - Em.. em… em đã yêu anh ngay từ lần đầu gặp mặt… dù biết anh đã có người yêu khi ấy là chị Mai và khi anh với Trân kết duyên thành vợ thành chồng thì em vẫn còn yêu anh rất nhiều. Em ngốc lắm.. em biết nhưng em vẫn tin sẽ có ngày em sẽ đến dc với anh. Ừ.. em rất ích kỉ nhưng em yêu anh, đó là sự thật và em chỉ làm theo những gì con tim em mách bảo. Em đã để dành thứ quí giá nhất của đời 1 người con gái cho anh. Em dự định sẽ trao cho anh sự trong trắng của em…. Nhưng tiếc thay…… một phút thiếu suy nghĩ và chủ quan.. đã…. em xin lỗi anh…..Những giọt nước mắt tưởng đã ngưng nay lại tuôn tràn trên khóe mắt xanh biết của Uyển Nhi.
    - Ngốc … Em đâu có lỗi gì… Chỉ tại bọn đàn ông khốn nạn đó mà thôi…
    - Bọn đàn ông? Không lẽ anh chửi chính anh luôn sao? Uyển Nhi ngước lên nhìn tôi đầy thắc mắc.
    - Thật vậy mà… anh cũng nằm trong số đó thôi.. không biết bao nhiêu lần anh đã vui thú vui xác thịt mà nào có để tâm gì đến cảm xúc của bọn em. Tôi thành thật thú nhận.
    - … … … Ý của anh là… khi làm tình với em, anh cũng vậy à?
    - Ấy… đâu có… tình cảm anh dành cho em cũng có … à.. cũng có chút tình cảm mà… ừ.. là vậy đó…
    - Thiệt hông? Uyển Nhi nheo mắt nhìn tôi, trở về với vẻ lém lĩnh thường thấy ở cô nàng.
    - Ừ.. thiệt mà….
    - Thiệt hay không chỉ mình anh biết… em sao biết dc chứ?
    - Ũa.. anh tưởng bọn con gái bọn em giỏi về giác quan thứ 6 lắm mà. Tình cảm của anh dành cho em khi đó ắt em phải cảm nhận dc chứ?
    - Hi hi hi.. lúc đó thì giác quan của bọn em đi chơi hết rồi… chỉ lo nằm mà hưởng thụ thôi thì làm gì mà biết dc chứ.. .hi hi hi…
    - Ôi cái đệt… tôi buộc miệng chửi thành tiếng.
    - Hi hi hi… ngốc….. em giỡn mà…
    - Em đừng có tự dằn vặt mình nữa. Đó là chuyện ngoài ý muốn của em mà. Hơn nữa, anh cũng không xứng đáng để em dành tình cảm như vậy đâu.
    - Hi hi hi… xứng đáng hay không thì đâu tới phiên anh quyết định, nhỉ?
    - Lại nữa rồi…. tôi thở dài ngao ngán. Con gái đúng làm khó hiểu. Mới khóc lóc đấy thôi mà trông tích tắc đã cười vui vẻ rồi còn chọc phá anh nữa. - Anh chỉ hiểu dc những đường cong bên ngoài phụ nữ thôi chứ làm gì mà để ý đến tính cách bọn em chứ, đúng không? Hi hi hi
    - Bậy bạ…. tôi chống chế…. Ừ.. à….mà em cũng hay thiệt… anh mà gặp cú shock như vậy chắc sẽ không bao giờ gượng dậy nổi.
    - Không phải ai cũng kiên cường như em đâu. Cô nàng bễu môi trêu chọc tôi rồi nói tiếp. Sau chuyện đó thì em phải mất mấy tháng để có thể bình tĩnh trở lại. Riêng con bé Liên thì không may mắn như vậy. Nó bị khủng hoảng tâm thần cấp độ nhẹ nhưng vẫn phải đi bác sĩ tâm lý mỗi tháng đó thôi. Cũng vì vụ việc này mà ba em không kiểm soát em như trước nữa. Một phần vì ông hối hận vì đã đẩy con vô miệng cọp, và 1 phần nữa là vì ông quá bận. Đố anh biết vì sao không?
    - Dễ quá mà. Ba em là dân làm ăn mà. Sau chuyện này thì chắc ông đã dùng thế lực của mình để thâu tóm công ty của ông bạn kia. Lúc cần thì ông xuống nước, lấy em ra làm mồi nhử. Tình thế đột nhiên thay đổi thì ông phải vùng lên, nắm thời cơ để quật ngã đối thủ chứ.
    - Anh dám nói ba em như vậy à? Cô nàng lại nhìn tôi đầy vẻ dè xỉu. - Anh chỉ đứng ở góc độ của một người thương gia để nhìn nhận sự việc. Anh biết dù ông cũng rất thương em và cũng không muốn em lâm vào tình cảnh như vậy nhưng chuyện cũng đã lỡ rồi và âu đây cũng là 1 cơ hội cho ông ấy. Dễ gì mà ba em bỏ qua dc.
    - Ừ… anh đoán đúng đấy…. Dù Dave không có chủ tâm nhưng với sự việc đã diễn ra thì hắn cũng bị cảnh sát bắt giữ. Ba của hắn phải tốn khá nhiều tiền để mướn luật sư cũng như chi trả những khoản khác để trả tự do cho hắn. Ba của em nhân cơ hội này mà thâu mua lại toàn bộ cổ phần và sau đó thì chiếm quyền kiểm soát hoàn toàn công ty. Xem ra thì dù cách này hay cách khác, ông cũng đã đạt dc mục đích của mình.
    - Chỉ tội cho em và cô em họ. Tôi thở dài đau xót.



    Sáng hôm sau, tôi ngủ dậy với đôi mắt cay xè. Câu chuyện của uyển Nhi làm tôi thao thức đến gần sáng mới chợp mắt dc. Tôi nghĩ đến số phận của Tiểu Mai khi xưa rồi đau lòng nhớ lại những ngày tháng sống dở chết dở, chìm đắm trong khổ đau của chính mình. Tôi thân là con trai mà đã vậy thì huống gì là thân nữ nhi. Tôi thầm cảm phục cho 2 người con gái ấy đã biết tự mình đứng dậy sau cơn sóng gió. Biết bao hồi ức cũ lại chợt ùa về theo cơn xúc động làm cả cơ thể tôi run lên từng hồi. Cho đến khi chuông báo thức vang lên thì tôi mới bừng tĩnh bật dậy mà đi làm. Thời gian trôi đi nhanh thật, chỉ còn vài tháng nữa là tôi sẽ xong khóa huấn luyện và có thể trở về với gia đình nhỏ của mình, trở về với người vợ hiền cùng bé Tiểu My dễ thương của tôi.


    Đậu xe vào bãi, tôi đi bộ thong thả và hít thở lấy cái không khí trong lành của Paris. Nó khác xa mùi mằn mặn của biển Phan Thiết nhưng đem lại một chút gì đó sảng khoái và mát mẻ làm cho tôi bớt đi cảm giác quạnh quẻ nơi xứ người. Bước chân tôi sải dài trên những phiến đá màu nâu như những con cua đồng. Vừa đi, tôi vừa nhìn cái bóng của mình đang sánh bước theo tôi như một người anh em song sinh vậy. Bất chợt, một cảm giác rất lạ xuất hiện khi tôi bước gần đến cổng bệnh viện. Hình như có một cặp mắt đang nhìn tôi rất chăm chú. Tôi quay lại nhưng không thể nhận ra dc điều gì vì bãi đậu xe đã chật kín, toàn xe là xe, không thể phán đoán dc nếu thật sự có người nào đó muốn theo dõi tôi. Để kiểm tra lại, tôi đang bước đều thì dừng lại và cúi xuống, vờ như cột lại dây giày. Mắt tôi vẫn hoạt động một cách linh hoạt, 2 bên không có gì khả nghi, phía trước mặt thì chắc chắn là không có ai rồi. Vậy chỉ còn 1 khả năng là người ở phía sau. Vậy là tôi bước đến gần cánh cửa kính của bệnh viện, chăm chú nhìn thật kĩ về hình ảnh phản chiếu sau lưng tôi. Vẫn không có gì khả nghi. Tôi phân vân vài giây, không biết còn cách nào để xem chuyện gì đang xảy ra. Linh tính cho tôi biết là đang có 1 cặp mắt dõi theo từng bước chân của tôi nhưng dường như kẻ đó cũng đoán dc những tính toán trong đầu tôi thì phải. Nếu đã vậy thì tôi đành lật ngửa quân bài vậy. Nghĩ là làm, tôi quay gót thật nhanh đi ngược về phía bãi xe phía sau. Mắt tôi nhìn đăm đăm về phía trước, chân bước đi thật nhanh và dứt khoát.


    Lướt qua vài hàng xe, tôi vẫn không thấy có gì đáng nghi. Bãi đậu xe dc chia làm 4 phần nằm ở 4 hướng khác nhau lấy bệnh viện là tòa nhà trung năm, nằm giữa 4 bãi xe. Phía sau bệnh viện là bãi xe của bệnh nhân và người nhà. Bên trái là khu vực dành riêng có xe cấp cứu. Bên phải thì bãi xe dành cho những người tàn tật (handicap) và cũng là nơi đưa đón bệnh nhân xuất hoặc nhập viện. Ở khu vực này thì xe không dc đậu mà chỉ có thể dừng trong 1 khoảng thời gian nhất định để bệnh nhân xuống hoặc lên xe mà thôi. Khu vực phía trước mà tôi đang đứng là bãi đậu xe của nhân viên nên có vài chiếc xe là tôi nhận ra dc. Vì hướng này nhìn ra cổng chính nên gần sát bờ tường là nơi đậu của những chiếc taxi nắm san sát nhau. Khi đó thì tôi cũng đã đi qua hết những hàng xe của nhân viên mà không nhận ra điểm gì đặc biệt cả. Chỉ khi đến gần sát bờ tường thì tôi mới có 1 cảm giác rất quen thuộc. Không những vậy, những cơn gió thoảng qua đem theo 1 mùi hương rất đặc trưng, rất thân thuộc cùng những kỉ niệm trong quá khứ đang vùng dậy trong lòng tôi, thôi thúc tôi tiến gần hơn đến nó. Phải rồi, chính cái cảm giác này, cái giác quan này đã từng đến với tôi trong những tháng tươi đẹp ấy.




    - Ê thằng Nam ! Mày làm gì mà đứng như trời trồng vậy? Cản nó lại !!! Tiếng thằng Luân vang lên phía xa.
    - Cái thằng ! Đá mà nhìn ở đâu không vậy mậy? Thằng Tuấn phụ họa

    Tôi bừng tĩnh, tập trung nhìn theo tiền vệ đội bạn đang tiến về phía mình. Như một phản xạ, dù không thấy banh đâu nhưng tôi vẫn soạt chân, ngáng bước tiến của tên kia. Nhưng đã quá trễ, hắn ta đã đá trái bóng qua phía trái của chân tôi rồi di chuyển theo hướng bên kia làm cho cú soạt bóng của tôi không chạm dc vào bóng mà chỉ quẹt trúng chân trụ của hắn làm hắn có phần hơi loạng choạng. Không có tiếng còi cất lên, trọng tài đã cho đội bạn hưởng phép lợi thế. Tôi ngoảnh đầu nhìn theo hắn đang xả hết tốc lựa hướng về khung thành mà thằng Khang mập đang trấn giữ. Cũng trong vô thức, tôi nhìn lên khu khán đài đã đầy ấp khán giả như muốn kiếm tìm người ấy. Đông quá, ồn ào quá, bát nháo quá, băng rô, khẩu hiệu cùng cờ hiệu bay phấp phới khiến tôi không thể nào nhận ra dc người ấy có đến hay không.

    - Ôi đệt ! Thủng lưới rồi ! Tiếng thằng Luân vang lên đầy não nề !
    - Còn 5 phút… không biết có kịp gỡ lại không? Thằng Chiến cũng thất vọng không kém !
    - Tại thằng Nam hết kìa.. hôm nay đá mà như người mất hồn vậy? thằng Tuấn nóng mặt toan xông tới tôi… Chuyền chả ra chuyền… sút cũng đéo ra hồn…. dẫn banh thì bị mất liên tục… mịa nó….
    - Thôi.. thôi… mày nóng lên cũng chả giải quyết dc gì…. Gỡ hòa trước đi rồi tính. Luân đội trưởng chen ngang.
    - Kịp không? Thằng Dũng chen vào
    - Thì cố thôi chứ biết sao giờ.
    - Vậy thằng Nam lùi xuống đá trung vệ đi… thằng Luân với tao xông lên ... Liều 1 phen vậy….Chiến… mày đá chổ thằng Nam đi…. Làm tiền vệ kiến thiết nhé. Thằng Dũng thì dạt ra cánh, kéo người của tụi nó ra để tao với thằng Luân có cơ hội mà len vào. Có bóng cứ chuyền dài lên trên là dc. Tuấn rách vẫn còn nóng đỏ mặt nên chiếm luôn quyền chỉ đạo của Luân đội trưởng.
    Ừ… tôi gật đầu tiu nghỉu.

    Tôi lùi về, đứng trước cầu môn mà đầu óc trống rỗng. Chỉ còn mình tôi với Khang mập và cũng chỉ có nó là hiểu nên đứng ra an ủi tôi mà thôi. Khắp khán đài đồng loạt vang lên những tiếng huýt sáo kèm theo những câu châm biếm. Nhưng khi ấy, tôi nào còn tâm trí đâu mà để ý.

    - Đá vậy mà cũng đá dc à?
    - Nó ra sân chủ đủ quân số thôi mà!
    - Mịa… đá như hạch mà còn mặc áo số 10 !
    - A1 chơi trội bây ơi …. Chung kết mà còn chấp người nữa mới ghê. !!!

    Nếu là một ngày khác, một thời điểm khác thì có lẽ tôi đã cho bọn nó nằm gục 1 đống rồi. Nhưng tiếc là lúc ấy, tôi còn mãi bâng quơ suy nghĩ về cuộc cãi vã đêm qua với nàng nên mới không đếm xỉa đến những lời nói đầy xúc phạm ấy. Một con người rất chú trọng đến sĩ diện như tôi thì chắc sẽ không bao giờ bỏ qua dc những lời chói tai ấy.
    - Thôi…. mày đừng để ý làm gì ! Cố lên con trai !
    - Ừ ! Tôi chỉ gật đầu như cái máy.
    - Lại cãi nhau nữa à? Sao số mày khổ thế con trai ! Thằng mập nhìn tôi đầy vẻ thương hại.
    - Ừ…… Có muốn đâu ! - Thôi.. bỏ qua đi Nam ! Cố gắng tập trung thắng trận này đi. Chổ anh em, tao nói thật, tụi mình đã khổ luyện rồi bỏ rất nhiều công sức, cả mồ hôi lẫn nước mắt mới vào đến trận chung kết này. Đừng vì chuyện cá nhân mà ảnh hưởng đến đội bóng. Tao biết nói ra thì mày sẽ rất tự ái nhưng quyền lợi của đội bóng là trên hết. Mày hiểu không?
    - Ừ.. tôi gật đầu như hiểu ra dù thằng mập hôm nay nói chuyện rất ư là cải lương.

    Chưa kịp nói gì thêm thì tôi đã thấy trước mắt, vẫn thằng khi nãy vượt qua tôi đang dẫn bóng. Phía sau hắn là 3 thằng Luân, Chiến và Tuấn đang cố gắng đuổi theo, miệng thở hồng hộc nhưng có lẽ cũng đã muộn vì khoảng cách là khá xa. Pha tổng tấn công thất bại dẫn đến 1 cuộc phản công nhanh của đội A7. Trước khung thành chỉ còn tôi và thằng Quý, trong khi bên kia thì có tới 3 đứa đang dâng lên. Thôi chết mịa rồi. 2 đấu 3. Nếu không ngăn dc pha tấn công này thì coi như A1 của tôi trăm phần thất bại rồi. Đang rối trí chưa biết phải làm sao thì tôi chợt cảm thấy 1 luồng hơi nóng ngay sau lưng. Đó là 1 thứ cảm giác rất lạ nửa như động viên, nửa như hối thúc tôi phải suy nghĩ thật mau lẹ. Len lỏi vào trong tim tôi là 1 thứ nhiệt huyết đang cuộn trào như một ngọn núi lửa chợt phun trào. Tôi nghe văng vẳng trong đầu tiếng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy uy lực của nàng “Cố lên Nam ơi” ! Tôi ngoảnh đầu lại thật nhanh nhưng vẫn không thấy gì khác biệt. Vẫn là khán đài đầy ấp khản giả, vẫn là gương mặt đầy lo lắng của Khang mập. Một quyết định nhanh gọn diễn ra trong tích tắc. Tôi bảo thằng Quý xông lên kèm tên bên trái. Riêng tôi vẫn đứng yên, không nhúc nhích dù chỉ 1 phân nhưng mắt vẫn hướng về tên đang dẫn banh.

    - Ê… tên kia khùng rồi ! Sao không ra cản banh?
    - A1 thua chắc rồi bây ơi !
    - Nó sợ tè ra quần rồi nên đứng im 1 chổ đó !
    - A7 kì này ăn chắc rồi ! Lại sẽ bị vượt qua dễ dàng nữa.


    Tôi chỉ im lặng và quan sát. Khi thấy hắn ngày càng đến gần tôi hơn thì tôi nhìn thẳng vào mắt hắn vừa mĩm cười vừa lắc đầu. Một nụ cười hàm chứa rất nhiều ý nghĩa và tôi nghĩ rằng hắn cũng hiểu ý tôi muốn gì. Nếu hắn nhận lời khiêu chiến của tôi thì tôi sẽ nắm lấy cơ hội để đoạt lại bóng. Còn nếu không thì hắn sẽ lựa chọn phương án an toàn mà chuyền qua cho tên bên phải. Lúc đó thì tôi chỉ còn biết dựa vào số phận đã dc định đoạt. Nhưng cũng lúc đó, hơi nóng sau lưng tôi lại tỏa ra như có người đang nhìn mình 1 cách chăm chú làm tôi có cảm giác rất tự tin là mình sẽ thành công. Tôi thở ra 1 hơi dài rồi tiếp tục dõi theo từng bước chân của tên tiền đạo A7. Quả nhiên là hắn đã nhận lời khiêu khích của tôi, mặc cho tên đồng đội ra tay làm hiệu để chuyền qua nhưng hắn vẫn tăng tốc tiến về phía tôi. Khi hắn tới thật gần thì tôi mới đưa chân ra, vờ làm động tác soạt bóng. Vẫn như khi nãy, hắn đẩy bóng dài vượt qua bên trái tôi nhưng tôi vừa lúc ấy cũng thu chân lại rồi quay người áp sát vào vai hắn. Dĩ nhiên là hắn có lợi thế hơn tôi khi vẫn còn đang ở trạng thái đua tốc độ, còn tôi thì ở tư thế bị động. Hắn dùng vai toan đẩy tôi ra để bức tốc nhưng tôi cũng đã tính tới điều này nên ngã người ra sau 1 tí làm hắn mất thăng bằng. Lợi dụng tình thế đó, tôi hụp người xuống và dùng chân soạt 1 đường thật bén, móc lấy quả bóng, đẩy về phía bên phải. Hắn vừa mất đà, vừa vấp phải chân tôi nên đã tìm lấy cỏ mà gặm. Đoạt dc bóng rồi, tôi dắt bóng ngược trở lại phần sân đối phương. Quá bất ngờ nên cả đội A7 như chững lại, chưa biết phải giữ cự li đội hình ra sao. Tôi dẫn bóng vượt qua 2 thành viên A7 trong tiếng hoang hô vang dậy khắp 4 hướng của khán đài. Lẫn trong đó, tôi nghĩ là mình cũng nghe dc tiếng gọi thúc dục của nàng. Thêm 2 tên nữa bị tôi vượt qua và cũng đến dc hơn vòng tròn giữa sân. Tôi quan sát thấy thằng Tuấn và Dũng đều đang bị kèm rất chặt. Thằng Luân thì gần tôi nhất nhưng trông nó có vẻ đã hết sức rồi. Trọng tài cũng đã nhìn đồng hồ. Không còn kịp thời gian để chuyền nữa. Một quyết định táo bạo nảy ra trong đầu khi tôi nhìn thấy thủ môn A7 đứng sai vị trí khi dâng lên hơi cao. Có lẽ nó không ngờ sẽ bị phản công nhanh như vậy. Được ăn cả, ngã về không….Tôi đẩy banh hơi xa về phía trước rồi chạy đà sút thật mạnh. Cả cầu trường như nín thở vì phút giây quyết định ấy. Trái bóng treo lơ lửng trên không, xoay tròn rồi tiến về khung thành đang bỏ trống. Tôi nhắm mắt lại, tim như ngừng đập trông chờ khoảnh khắc định mệnh ấy.

    Chát !!!! Một âm thanh chát chúa, khô khốc vang lên làm câm nín cả sân vận động. Tôi mở mắt ra và thẩn thờ nhìn quả bóng đập vào phía trên xà ngang và đi luôn ra ngoài. Không riêng gì tôi mà thằng Tuấn, Luân, Dũng và Chiến đều nhìn theo ngẩng ngơ. Liền sau đó là 1 cảm giác thất vọng và đau đớn dâng lên trong người bọn tôi. Cả đám gục xuống sân và như người mất hồn khi trọng tài nổi hồi còi kết thúc trận đấu. A1 đã thua. Thua trong trận chung kết mà đáng lẽ ra chúng tôi sẽ thắng nếu….. cái chữ nếu đầy định mệnh lại xảy ra trong tôi. Cả đội ngồi quay quần nơi 1 góc sân trong tiếng reo hò như vỡ chợ của đội A7. Tôi chả buồn nhìn theo. Cảm giác vừa hối hận, vừa tiếc rẻ cứ bám theo tôi dai dẳng. Ừ… giá mà tôi cố gắng hết sức từ đầu trận thì kết quả sẽ khác. Tôi gục đầu xuống như để tránh né cái nhìn từ mọi người. Tuy nhiên, chẳng có chút gì gọi là hờn trách tôi cả. Chỉ có những cái vỗ vai an ủi và những lời khen tặng từ thằng Luân.

    - Ghê ta… thánh nhập mày hay sao mà dám sút từ giữa sân vậy mậy? he he he.. trái đó mà vô thì đẹp lắm đó !
    - Ừ…. Xin lỗi….Tao… - Xui thôi mày ơi…. Mà tao khoái cú gài người của mày lắm đó…. Làm thằng kia cạp đất mà ăn… nhìn sướng ghê luôn.. hehehe
    - Ê Nam…. Cái thằng trời đánh ! Lần sau nếu muốn sút thì báo trước nhá con… làm tao chạy chổ muốn hụt hơi…. Thằng Dũng ngồi xuống kế tôi, miệng còn thở hồng hộc.
    - Cái thằng này ngu lâu dốt bền hã mậy… báo trước thì còn gì là bất ngờ. Thằng Khang ra vẻ hiểu biết chen ngang. Chạy có tí xíu mà than như quỷ.
    - Mày có ngon thì lên trên mà đá đi… Làm thủ môn đứng có 1 chổ mà phán như đúng rồi ấy . Thằng Dũng tự ái nổi quạu.
    - Thôi đi tụi bây…. Cho tao xin… thua thì cũng thua rồi.. đừng cãi cọ nhau nữa. Tuấn rách lên tiếng can ngăn.
    - Ừ… thì có gì đâu…
    - Thôi… đừng buồn nữa… hãy biến đau thương thành hành động… ráng luyện tập để năm sau đòi lại món nợ này. Chúng ta sẽ dành chiếc cúp này từ tay A7. Anh em có đồng ý không? Luân đội trưởng lớn tiếng khích lệ.

    Những tưởng những lời động viên của mình sẽ dc mọi người hưởng ứng. Nào ngờ, Luân vừa nói xong là bị cả đám nhào vô, đè xuống, đấm đá túi bụi. Nó chỉ biết lấy tay che đầu, gụp người xuống chịu trận vì phát ngôn ngu hết sức nói của nó. Tôi dù đang buồn cũng suýt phải phì cười.

    - Ngu mà lì này !
    - Phát ngôn bừa bãi này !
    - Năm sau thì 1 mình mày đá đi nhé !
    - Thằng ngu này, mày muốn kéo tao ở lại lớp với mày à?

    Hóa ra, năm nay là năm cuối cấp của thời học sinh rồi. Năm sau thì mỗi người mỗi ngã, làm sao mà có cơ hội phục hận dc chứ. Luân đội trưởng trông lúc nông nổi đã không nghĩ đến chuyện này nên đành lãnh đòn của anh em mà không dám kêu thán. Sau trận đòn cười ra nước mắt đó, chúng tôi lại ngồi dựa vô gốc cây, vừa mệt, vừa tiếc cho tuổi học sinh đang trôi qua một cách đầy nuối tiếc.

    - Còn buồn à mày? Dũng rách lay vai tôi hỏi
    - Làm gì có !
    - He he he… anh mày nhìn qua là biết liền !!! Thôi, mày đá vậy là hay lắm rồi.. gặp tao thì dek dám sút từ khoảng cách ấy đâu !
    - Ừ … chứ biết sao dc… sắp hết giờ nên tao sút đại cầu may thôi.
    - Biết mà….he he he … vậy thì đừng buồn vì trận này nữa, mày nhé?
    - Tao có buồn gì đâu.. mày lo hão
    - Mày là thằng sĩ diện gớm.. mặt nhìn như mất sổ gạo mà bảo không buồn !
    - Thiệt mà ! Gái còn chưa khiến tao buồn.. huống chi là chỉ 1 trận đấu ! he he he

    Cuộc sống đã chứng mình rằng tôi chỉ là 1 kẻ bạo miệng. Biết bao lần cái miệng hại cái thân nhưng dường như đó đã trở thành 1 thói quen tai hại mà tôi không tài nào kiểm soát dc. Điển hình là ngay lúc này, khi vừa thốt xong câu nói đó thì tôi đã cảm nhận dc 1 luồng sát khí quanh quẩn đâu đây. Nhìn lại thì mặt thằng Dũng tái xanh, mồm chữ O rồi từ từ lủi đi chổ khác. Đến đây thì đã đoán dc chuyện gì sắp xảy ra rồi vì ngay sau đó là 1 giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng đầy băng giá ngay sau lưng tôi.

    - Anh nói hay lắm đấy !
    - Ơ….

    Tôi á khẩu vì Tiểu Mai cùng mấy đứa con gái khác trong lớp đang tiến về phia chúng tôi. Khả Vy chỉ nhìn tôi đầy ái ngại, còn lắc đầu thở dài ngao ngán chứng tỏ câu nói vừa rồi của tôi đủ lớn để họ nghe thấy. Đúng là họa vô đơn chí, không đến thì thôi, đã đến thì đến dồn dập. Chuyện nàng giận tôi đêm qua còn chưa giải quyết xong thì giờ đến chuyện này. Chỉ có Tiểu Mai là khoang tay đứng trước mặt tôi còn bọn Khả Vy thì tách sang hướng khác, lo chăm sóc cho những binh sĩ vừa thất trận. Tôi đưa mắt cho thằng Khang như cầu cứu nhưng nó chỉ nhún vai ra vẻ bất lực.

    - Khi nãy anh nói bạo dạn lắm mà ! Sao giờ khúm núm vậy?
    - Ơ.. ưm.. anh … anh không có ý đó…
    - Vậy ý anh là sao?
    - À… ư… thì.. ý… anh là không có buồn…
    - Ý anh là khi em giận thì anh cũng đáng để anh quan tâm đúng không?
    - Không có… đâu có…. Ý anh là…
    - Chính miệng anh mới nói mà… em đâu có điếc. Có cần em nhắc lại không?
    - Không mà…
    - Không gì?
    - Ý anh là.. không có buồn vì thua…
    - Đó là câu sau… câu đầu anh nói thì sao?
    - Ưm… tôi gãi đầu bối rối… lúc này tôi như một phạm nhân đang đứng trước quan tòa chờ phán xét chứ còn không biết phải tự bào chữa ra sao nữa.
    - Ưm.. anh hay lắm… anh hay lắm… Tiểu Mai lập lại câu nói ấy 2 lần rồi quay lưng bỏ đi. Dáng người rất thướt tha nhưng cũng phần nào rất dứt khoát.
    - Tiểu Mai….. anh xin lỗi. Tôi vội chạy theo, lí nhí xin lỗi nàng.
    - Chuyện gì nữa?
    - Anh xin lỗi.. anh không có ý đó mà.
    - Ý đó là ý gì?
    - Ưm… thì cái câu đầu mà anh nói đó.
    - Em đâu biết câu anh nói là gì?
    - Thôi mà… cho anh xin lỗi đi… anh vì thua trận nên mới bực mình nói ra thôi.
    - Anh thua.. anh bực thì liên can gì đến “gái”?
    - Ừm…. anh… anh… nhất thời hồ đồ mà….
    - Ưm…….

    Khi tôi còn đang lúng túng lựa lời xin lỗi thì Tiểu Mai đã bất ngờ mĩm cười rồi nhón chân hôn lên môi tôi. Giây phút đó cả người tôi như chao đảo. Không những trắng án mà còn dc thưởng một nụ hôn bất ngờ nữa. Giờ thì trận đấu vừa rồi không còn ý nghĩa gì nữa… có thua cả trăm trận cũng không còn khiến tôi bận tâm nữa. Đúng là sức mạnh của nụ hôn có khác.

    - Sao? Đứng hình rồi hã chàng? Hi hi hi
    - Ơ…. Không giận anh nữa à?
    - Anh mà nhắc nữa thì em giận thật đấy!
    - Ơ… Ừ…. Ư….he he he.. tôi gãi đầu cười trừ trước vẻ nhân hậu, dịu dàng hiếm thấy của nàng.
    - Sao hã chàng? Chuyện gì mà ấp úng?
    - Biết em không giận thì anh chẳng phải lo lắng mà đá không nổi như đầu trận. Tôi thú nhận.
    - Anh cũng biết lo lắng à? Em tưởng con gái giận cũng không làm anh bận tâm mà? Tiểu Mai nheo mắt nhìn tôi đầy lạnh lùng khiến tôi hơi chột dạ.
    - Thôi mà… anh lỡ lời…
    - Ưm… thì tha cho anh rồi mà. Xin lỗi hoài. - He he he…. Tôi cười đầy sảng khoái vì dc tha bổng… nhưng…
    - Ừ… nhưng chỉ tha cho chuyện vừa rồi thôi…. Chuyện tối qua thì vẫn còn đó… tui chưa có quên đâu nha ông tướng… Đừng có đó mà tưởng bở… hứ…
    - Hã? Tôi xịu mặt vì cứ ngỡ cô nàng tiểu thư này quên đi chuyện tối qua. À,, ư,,, thì tối nay anh qua nhà em…. Chở em lên đồi Dương nhé ! Anh sẽ….
    - Không cần hứa gì đâu… Tôi còn đang giận.. không cần ai chở …. Tối nay tui sẽ tự đi đếnđó, đúng 7H mà hông có mặt thì tự biết rồi nhé.
    - Ơ… tôi bất ngờ trước thái độ quay mặt 180° của nàng nhưng vài giây sau đó thì tôi mừng trong bụng… Tiểu Mai nói như vậy nhưng rõ ràng là nàng đã hết giận. Nói vậy nhưng không phải vậy…
    - Sao vậy? Anh còn muốn nói gì nữa. - Ưm.. thì… he he he… thì 7H anh qua đón nhé. Tôi hiểu là nàng đang giận lẫy. Nếu tôi còn không qua đón mà một mình đi lên đồi Dương thì bảo đảm ra về không toàn mạng. Kinh nghiệm “sống” với nàng bấy lâu đã dạy tôi phải luôn cẩn trọng trước từng chữ trong câu nói của nàng.
    - Ừ… trễ 1 phút.. tôi treo cổ…
    - he he he… anh biết mà… Mà nè… em coi anh đá từ đầu trận à?
    - Không !!! Em không có rãnh mà xem “người dưng” đá. Thời gian của em quí lắm !
    - He he he.. thôi mà người đẹp… he he he… giận hoài….anh biết lỗi rồi mà.
    - Ưm…em xem từ đầu mà thấy anh đá như vậy…cũng hơi lo.. Tiểu Mai khẽ gật đầu thú nhận.
    - Lo thiệt à? - Xí…. Đừng có mà tưởng bở.. em chỉ lo cho đội bóng thua thôi… chứ anh đá ra sao.. liên quan gì đến em. Hứ ! Chỉ là đến lúc cuối trận.. em mới …lo lắng và lẩm bẩm một mình… thầm khuyên anh tỉnh táo lại và đá hết mình… nhưng vì ngồi xa quá nên …em chỉ biết …
    - Thảo nào !
    - Chuyện gì?
    - Hông… hình như lúc đó anh cũng có linh tính là em đang lo cho ANH và hình như đang động viên anh nên anh mới hồi tỉnh lại và đá hay lên đấy ! Rồi tôi kể lại cảm giác khi đó cho Tiểu Mai nghe.
    - Thiệt hông vậy chàng?
    - Thật mà !
    - Em tưởng chỉ có con gái mới có giác quan thứ 6 chứ ! hi hi hi…
    - Ưm.. anh cũng không biết nữa… cảm giác lúc đó lạ lắm.. và cũng mới xảy ra với anh lần đầu !




    Những tưởng rằng cái cảm giác mà người đời hay gọi là giác quan thứ 6 ấy chỉ đến với với tôi duy nhất một lần mà thôi vì cũng khá lâu rồi, tôi chưa hề có lại thứ cảm giác ấy. Nhưng nào ngờ, nó lại xuất hiện với tôi một lần nữa vào giây phút này. Càng bước đi, tôi lại càng thấy hồi hộp dù không biết mình đang tìm kiếm cái gì. Tim tôi đập nhanh 1 cách khác thường hòa nhịp cùng những bước chân đi trong vô định của tôi. Mùi hương bạch mai càng lúc càng đậm đặt khiến tôi càng khẳng định rằng mình đang tiến gần đến mục tiêu. Thế nhưng, khi tôi đang bị nỗi xúc động dẫn dất thì một tiếng động cơ vang lên sát bên rồi một chiếc taxi đang đậu bỗng nổ máy, lao vụt đi như giận dữ cùng lúc với chiếc kiếng xe ở phía sau được kéo lên một cách vội vã. Tôi không kịp suy nghĩ mà phóng người chạy theo. Khi chiếc xe vừa chạy ra đến cổng, giảm tốc độ để quẹo phải, hướng ra đường lớn thì tôi cũng đã chạy đến gần hơn. Ở một khoảng cách gần và với vài giây ngắn ngủi tiếp cận, tôi nhìn vào bên trong chỉ thấy người tài xế ở băng trước, 2 tay cầm vô lăng, mắt vẫn nhìn thẳng, không hề để ý gì đến tôi đang cố gắng đuổi theo. Còn ở băng ghế sau thì hoàn toàn trống trơn. Toan lấy tay đập vào thành xe với ý nghĩ là kêu tài xế dừng lại thì tôi bị một lực rất lớn húc mạnh vào người khiến tôi ngã chóng vó, đầu óc say xẩm nhìn theo chiếc taxi đang dần khuất xa dần, lẫn vào dòng xe đang ngược xui di chuyển trong thành phố. Tiếc hùi hụi, tôi giận giữ đấm mạnh tay xuống đất rồi nhìn qua người vừa tông phải mình. Anh ta là một thanh niên người dong dỏng cao, cũng là châu Á như tôi nhưng tôi không nhìn rõ mặt vì chiếc nón lưỡi trai dc kéo xuống, che kín phân nửa mặt anh ta. Tuy không nói ra nhưng tay anh ta cứ khua rối rít ra hiệu xin lỗi rồi đứng dậy đi thật nhanh về phía trước. Tôi lắc đầu ngao ngán nhìn theo người thanh niên ấy rồi tự trách số của mình hôm nay quá xui. Cũng lạ, cái dáng người đó trông cũng rất quen quen, hình như tôi có gặp ở đâu đó rồi. Tôi đứng dậy, gãi đầu tự trách cho đầu óc của mình lúc này quá lú lẫn rồi móc điện thoại ra gọi cho Uyển Nhi.

    - Good Morning người đẹp !
    - Anh Nam hã? Wow.. sao hôm nay gọi cho em sớm vậy? Chưa đi làm sao?
    - Đang ở chổ làm mà. Này em, giúp anh một chuyện dc không?
     
    trongtuan123 thích bài này.
  17. trai zin hám gái

    trai zin hám gái Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    1,062
    Đã được thích:
    234
    thanks bác chap mới nha, em vẫn hóng truyện của bác :v
     
  18. Sợ chịch

    Sợ chịch Còn Bú Sữa Mẹ

    Bài viết:
    5
    Đã được thích:
    0
    Ra đều tay nha bác
     
  19. Demon881192

    Demon881192 Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    13
    Đã được thích:
    4
    Note lại mai đọc tiếp hehe
     
  20. trai zin hám gái

    trai zin hám gái Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    1,062
    Đã được thích:
    234
    triệu hồi tác giả
     
Đang tải...
Similar Threads Diễn đàn Date
Truyện yêu em nhưng lại lên giường với chị Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 31/7/17
Yeu nhầm chị hai được nhầm em gái chế Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 30/7/17
[Tự truyện 3 năm về trước] Hai thằng bạn thân trẻ trâu.. yêu hai chị em họ Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 24/4/14
Những người chị yêu dấu ( Tự sự + hư cấu) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 5/2/12
Ba chị em hư hỏng Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 6/7/06

Chia sẻ trang này