1. Hiện tại có nhiều bạn ko nhận được Email kích hoạt từ hệ thống, BQT đã rà soát và thấy đa số các trường hợp này dùng GMAIL. Trong thời gian chờ khắc phục, các bạn có thể tạm dùng các email khác để đăng ký và nhận email kích hoạt ( Yahoo, hotmail,....). Xin cảm ơn
    Dismiss Notice

Yêu Nhầm Chị Hai, Được Nhầm Em Gái (Truyện Hư Cấu)

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi nguoicoiam75, 20/8/15.

  1. Quân Con

    Quân Con Dậy Thì Verified

    Bài viết:
    71
    Đã được thích:
    14
    bỏ roìu ak
     
  2. trai zin hám gái

    trai zin hám gái Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    1,062
    Đã được thích:
    234
    vẫn chờ bác thớt lâu lâu hiển linh về són cho ae 1 chap =))
     
  3. Quân Con

    Quân Con Dậy Thì Verified

    Bài viết:
    71
    Đã được thích:
    14

     
  4. trai zin hám gái

    trai zin hám gái Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    1,062
    Đã được thích:
    234
    Hiện giờ e chỉ đọc 12 nữ thần vs sói săn mồi thôi bác =))
     
  5. Móm Còm

    Móm Còm Biết Quay Tay Verified

    Bài viết:
    145
    Đã được thích:
    69
    Ôi đến thế mà Nam vẫn k gặp lại được TM à, mình chỉ chờ đợi giây phút đó thôi
     
  6. Quân Con

    Quân Con Dậy Thì Verified

    Bài viết:
    71
    Đã được thích:
    14
    12 nữ thần dài qúa :))
     
  7. trai zin hám gái

    trai zin hám gái Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    1,062
    Đã được thích:
    234
    Do bác chưa đọc nên thấy dài thôi, đọc vào sẽ nghiện hóng từng chap giống 500 ae :v
     
  8. mimimori169

    mimimori169 Dậy Thì Verified

    Bài viết:
    64
    Đã được thích:
    7
    Sao dài bằng YNCHDNEG
     
  9. Dark1996

    Dark1996 Còn Bú Sữa Mẹ

    Bài viết:
    3
    Đã được thích:
    0
    Ủa vậy kết thúc là như thế nào ad
     
  10. Hi I'm Sói

    Hi I'm Sói Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    18
    Đã được thích:
    1
    Bỏ con giữa chợ r
     
  11. nguoicoiam75

    nguoicoiam75 Mất Trinh Verified

    Bài viết:
    167
    Đã được thích:
    39
    Chương 47: Phút Giây Tương Phùng



    Tiểu Mai ngồi bần thần mặc cho chồng nàng vẫn thao thao bất tuyệt kể về chuyện công việc, chuyện thời sự, chuyện phiếm mà anh hay thường làm trong mỗi bữa ăn. Trong đầu nàng vừa có hàng loạt câu hỏi tự đặt ra, lại vừa như trống rỗng. Đôi lúc, nàng chỉ cười phụ họa theo chồng dù nàng không hề để ý đến những gì Xuân vừa nói. Rõ ràng là cái cảm giác hồi hộp và lo sợ hồi sáng vẫn còn bám theo và ám ảnh nàng. Lần đầu tiên trong đời, nàng phải rình rập và theo dõi một người, mà người đó lại quá đỗi thân thiết với nàng càng làm cho tim nàng nhiều lúc như đứng lại, nhiều lúc lại thổn thức như muốn vỡ tung ra từng mảnh. Người đó thật sự là Trí Nam sao? Không sai dc nữa rồi. Dù đã bao năm xa cách nhưng dáng đi ấy, hình bóng ấy và cả những thói quen, phản xạ và tính cách của anh vẫn không hề thay đổi. Nhưng tại sao Nam lại phát hiện ra mình kia chứ? Làm sao anh ấy biết dc sự hiện diện của mình kia chứ? Tiểu Mai suy nghĩ nhưng vẫn không thể tìm ra câu trả lời.


    - Em thấy có vui không? Anh chàng ấy cứ như bước từ cung trăng xuống vậy… haaaaaa. Xuân vừa kết thúc một mẩu truyện vui và quay sang trìu mến hỏi vợ.
    - Dạ …. Hi hi hi… Nàng nhoẻn miệng cười dù trong trong lòng đang rối bời
    - Hôm nay hình như em không dc khỏe? Xuân hỏi với vẻ lo lắng.
    - Dạ không.. em bình thường mà anh !
    - Đừng giấu anh ! Và cũng đừng quên anh đang là bác sĩ của em đấy !
    - Hi hi hi.. Em thật sự không có vấn đề gì hết ! Một ý nghĩ chợt thoáng qua trong đầu Tiểu Mai. Nàng tiếp lời – Chẳng qua là ở nhà buồn quá. Hay tụi mình đi du lịch một chuyến nhé anh?
    - Du lịch? Xuân ngạc nhiên. Chẳng phải chúng ta vừa từ Hawaii trở về sao? Ừ.. cũng không sao … Vậy khi nào thì em muốn đi và đi đâu? Xuân luôn là vậy. Anh lúc nào cũng chiều vợ mà không đắn đo, tính toán.
    - Tuần sau anh nhé? Tiểu Mai nghiêng nghiêng mái đầu nhìn chồng dò phản ứng.
    - Ơ… Quả đúng như Tiểu Mai đã dự đoán. Xuân ngớ người ra trong vài giây rồi mới phân trần – Tuần sau thì kg dc rồi em. Gấp quá nên anh không chuẩn bị kịp. Lịch làm việc của anh đã sắp xếp hết cả rồi. Hơn nữa, chương trình huấn luyện còn 2 tháng nữa thì kết thúc. Vậy 2 tháng nữa mình sẽ đi, em nhé? Anh nói với giọng vừa thất vọng, vừa như nài nỉ.
    - hi hi hi.. không sao hết anh. Vậy thì em sẽ có thêm thời gian để chọn địa điểm. Tiểu Mai cũng chỉ cần có vậy. Thật ra nàng đâu cần biết Xuân chấp nhận đi chơi hay không. Nàng chỉ cần biết là Nam sẽ ở lại đây trong bao lâu để nàng liệu đường tính toán. Nhất định trong thời gian tới, nàng sẽ hạn chế ra ngoài dù rằng từ khi làm vợ Xuân, nàng vẫn ít khi xuất hiện ở những nơi công cộng.
    - Anh xin lỗi ! Xuân thấy vợ im lặng, không nói gì, cứ tưởng nàng đang buồn vì không dc đi nên chàng dịu giọng an ủi vợ. – Hay là anh sẽ lên gặp giám đốc bệnh viện để xin nghỉ đột xuất nhé?
    - Đừng anh ! Em chỉ suy nghĩ vẩn vơ thôi. Hi hi hi…
    - Thật chứ? Hôm nay anh thấy em hơi lạ. Em thật sự ổn chứ? Để anh khám cho nhé? Xuân vừa nói, vừa đi lại sofa, nơi anh để túi đồ nghề.
    - Em ổn … anh đừng lo.. hi hi hi… Tiểu Mai kéo tay chồng lại và nở một nụ cười đầy tình tứ.


    Trong khi đó thì tôi lại có 1 đêm mất ngủ. Những suy nghĩ cứ luẩn quẩn trong đầu. Hai đêm liền không chợp mắt khiến tôi đi làm mà cứ như thằng nghiện thiếu thuốc. Tuy vậy, tôi vẫn phải tập trung, chú ý vô chiếc điện thoại trong túi quần. Mỗi khi nó run lên là tôi lại hồi hộp móc ra xem để rồi sau đó lại thất vọng. Với tôi, cả buổi sáng hôm ấy cứ dài như cả thế kỷ. Thậm chí, khi gặp anh Xuân ở quầy giải khát dưới tầng trệt, anh chào tôi nhưng tôi lại không để ý mà mãi chú tâm vào những dòng tin nhắn vô bổ từ chiếc điện thoại. Cho đến khi anh kêu tên tôi thì tôi mới giật mình quay lại và xin lỗi vì sự vô phép của mình.

    Mãi đến trưa thì cuộc gọi mà tôi trông chờ cũng đến. Tôi hấp tấp hỏi ngay vào vấn đề nhưng Uyển Nhi thì cứ vòng vo khiến tôi phát cáu. Sau một hồi dằng co thì cô nàng đỏng đảnh cũng đồng ý gặp tôi ở một nhà hàng gần bệnh viện. Tôi chọn một bàn khuất trong góc và ít có người để ý tới. Gọi một ly cà phê, tôi nhấp nhỏm trông ra ngoài cửa ra vào. Vài phút sau thì Uyển Nhi cũng xuất hiện. Nàng ta ăn mặc rất giản dị với áo sơ mi và váy ngắn. Tuy vậy, sức hấp dẫn của Uyển Nhi cũng khiến vài người phải nhìn theo ngơ ngẩn. Tôi thì bị chi phối bởi những thông tin mà cô nàng đang mang đến thành ra cứ như thằng khờ giữa phố huyện. Uyển Nhi tiến sát đến bàn tôi mà tôi vẫn ngồi ngay ra như pho tượng, không thèm kéo ghế ra dùm làm cô nàng làm mặt giận.


    - Đàn ông gì mà không có ga lăng tí nào. Hứ…
    - Cho anh xin lỗi. Sao rồi? Em có dc thông tin anh cần chưa?
    - Có nhưng em quê rồi. Hông đưa cho anh đâu.
    - Gì nữa vậy cô nương? Anh không có giỡn đâu.
    - Hông.. em nói thiệt… Anh coi lại thái độ của anh đi.. không có nghiêm túc tí nào. Nhờ vả người ta mà cứ như quát tháo trong điện thoại, rồi bây giờ cũng không mời nước người ta nữa. Gặp người khác là em nãy giờ đã bỏ đi về rồi đó nhé.
    - Ái chà.. anh thất lễ quá. Xin lỗi… Cam vắt nhé? Tôi vừa hỏi Uyển Nhi vừa vẫy tay gọi người phục vụ.
    - hi hi hi tha cho anh đó. Mà nè… hi hi hi.. cô nàng cười với vẻ rất nham hiểm
    - Lại gì nữa đây? Tôi sốt ruột.
    - Em giúp anh, vậy anh sẽ thưởng em gì nà? Vẫn là nụ cươi mê hồn ấy. Uyển Nhi trông nhí nhảnh không khác gì một cô bé mới lớn.
    - Em đang đòi quà anh à?
    - Hông… em không có đòi… do anh tự nguyện thôi nhé. Nếu anh không cho em quà thì em về. Đơn giản mà.. hi hi hi.. thấy chưa.. em đâu có ép anh đâu?
    - Thôi.. thôi…. em muốn gì cũng được.. anh đồng ý hết… OK? Bây giờ, đưa cho anh dc chưa?
    - Hmmz.. Anh hông có tin anh đâu… đàn ông con trai bọn anh là hay hứa cuội lắm.
    - Anh xin em đấy. Đừng giỡn nữa. Anh không có nhiều thời gian đâu !
    - Anh làm như em cũng có nhiều thời gian lắm vậy ! Uyển Nhi xịu mặt xuống ra vẻ hờn dỗi. Nếu anh bận thì mình sẽ gặp nhau vào dịp khác nhé !
    - Thôi mà cô nương ! Anh nói đùa đấy ! He he he… uống ly nước cam hạ hỏa đi nè !! Tôi hạ giọng năn nỉ
    - Hi hi hi… Vậy anh hứa rồi đó nha !
    - Ừ.. tôi gật đầu không chút đắng đo.
    - Để cho chắc ăn… vừa nói, Uyển Nhi vừa móc trong ví ra chiếc điện thoại và bật chế độ thu âm. – Anh hãy lập lại những gì em nói nhé.
    - Ừ.. sao cũng dc… Tôi chịu thua cô nàng quái chiêu này rồi.
    - Tôi . Võ Trí Nam. Uyển Nhi bắt đầu lên tiếng
    - Tôi, Võ Trí Nam.
    - Hôm nay ngày… tháng … năm…
    - Hôm nay ngày … tháng… năm…
    - Xin tuyên bố
    - Xin tuyên bố
    - Lấy cô Trịnh Uyển Nhi làm vợ.
    - Lấy …. Hã????? Tôi xuýt té bổ ngửa mặc cho Uyển Nhi vừa bụm miệng, vừa ôm bụng cười.
    - hi hi hi hi hi….
    - Em lầy quá !
    - Hi hi hi thì giỡn chút mà ! hi hi hi.. thấy anh căng thẳng quá nên em mới chọc cho anh dzui…. Hi hi hi
    - Giỡn gì kì vậy?
    - Thôi.. thì hông giỡn nữa…. nghiêm túc nè. Hi hi hi
    - Rồi… em biết gì thì cho anh biết đi.
    - Ưm… anh có chắc đó là chị Mai không?
    - Anh chắc là vậy. Nhưng … ừ.. cũng không chắc lắm.. cho nên anh mới nhờ đến em.
    - Nếu muốn biết chị Mai có phải đang ở Paris không thì chỉ có cách hỏi Trân thôi.
    - Anh cũng có nghĩ đến điều đó rồi. Hôm qua lúc nói chuyện với vợ anh, anh cũng toan hỏi nhưng lại thôi. Sợ ….
    - Em hiểu mà. Nhưng anh Nam này. Nếu thật sự đó là chị ấy thì anh sẽ định làm gì?
    - … …. … Anh cũng không biết nữa. Anh chưa nghĩ tới.
    - Em không dám khuyên anh.. nhưng nếu… em nói nếu như thôi nha. Nếu người đó thật sự là chị Mai thì cũng có nghĩa là chị ấy biết anh đang ở đây nhưng vẫn muốn né tránh. Như thế là chị Mai vẫn chưa quên dc quá khứ của mình. Anh cũng nên kìm chế cơn xúc động của mình, anh nhé. Đừng làm gì mà khiến cả chị ấy và Trân đau khổ. Em mong là anh hiểu ý em.
    - Nhưng nếu chị ấy muốn tránh né anh thì tại sao lại còn theo dõi anh?
    - Hi hi hi.. con gái là vậy đó. Chị ấy chắc vẫn còn tình cảm với anh nhưng không muốn gặp lại anh. Một phần là vì biết anh đã có gia đình, một phần nào đó là sự run động nhất thời của con tim. Đôi khi vì 1 tình cảm sâu đậm mà con tim lấn át lý trí. Điều đó cũng không có gì lạ vì anh cũng biết chị ấy tuy ngoài mặt cứng rắn nhưng vẫn rất yếu lòng mà.
    - … … … tôi im lặng suy nghĩ. Phải chăng là nàng vẫn còn rất yêu tôi? Vậy thì tôi phải làm thế nào đây? Đúng như Uyển Nhi đã nói. Gặp lại Tiểu Mai trong lúc này liệu có phải là 1 sai lầm không?
    - Anh Nam?
    - Gì hã em?
    - Anh về suy nghĩ lại đi. Ngày mai gặp lại rồi cho em biết quyết định của anh.
    - Không… Không cần suy nghĩ thêm đâu. Anh đã có quyết định rồi.
    - Haiz… Uyển Nhi nhìn tôi rồi thở dài. Có vẻ như nàng ta cũng đã biết trước ý định của tôi. Dù tỏ ra hơi do dự nhưng Uyển Nhi vẫn đưa cho tôi mảnh giấy nhỏ.


    Nhìn mảnh giấy nhỏ như 1 tấm danh thiếp, chỉ ghi có vài hàng trong tay nhưng tim tôi cứ như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Có phải vì đây là chìa khóa mở ra cho tôi biết bao hi vọng hoặc đây cũng sẽ là nhát dao cứa thẳng vào trái tim đang rỉ máu của tôi. Số là trước khi chiếc taxi chạy đi mất, tôi đã cố căng mắt ra để nhớ dc bảng số xe ấy. Nếu đây là ở VN thì có lẽ mọi chuyện sẽ giải quyết dễ dàng, tôi sẽ không phải nhờ đến sự giúp đỡ của Uyển Nhi. Quả nhiên với sự khôn lanh của mình, Uyển Nhi đã lần theo dc đầu mối duy nhất mà tôi đã cung cấp để tìm dc địa chỉ của người khách hôm qua. Địa chỉ này cũng rất gần đây thôi.


    - Anh có cần em đưa đến đó không? Uyển Nhi hỏi tôi để phá tan bầu không khí im lặng và lạnh lẽo lúc này.
    - Không !!! không cần đâu. Cám ơn em. Anh sẽ tự đi đến đó một mình.
    - Ưm… Vậy thì… chúc anh may mắn nhé. Nếu anh cần gì thì cho em biết.
    - Ừ… Cám ơn em. Tôi ngồi thừ người, tay vẫn cầm mảnh giấy ấy nhưng mắt tôi lại nhìn ra xa, nhìn vào một khoảng không vô định. Uyển Nhi chào tôi ra về từ lúc nào chính tôi cũng không hay biết.


    Tan tầm, tôi chạy xe đến ngay địa chỉ mà Uyển Nhi đã đưa. Tuy vậy, tôi không đến thẳng nhà mà đậu xe cách đó 2 blocks đường rồi đi bộ lại. Chân tôi nửa muốn đi, nửa lại muốn quay về. Trời chiều se se lạnh nhưng trong lòng tôi lại đang nóng như lửa. Sức nóng áp đảo cả tâm trí tôi làm nhiều lúc, tôi lại thấy chùn chân, không dám bước tiếp. Tôi sợ điều gì? Chính tôi cũng đang hoang mang, không biết nếu thật sự gặp lại Tiểu Mai thì phản ứng của tôi sẽ như thế nào. Một lúc sau, tôi đã tìm đến dc địa chỉ cần đến. Một tòa nhà với kiến khúc bán cổ điển là điều dễ nhận ra nhất. Ngôi nhà dc bao bọc bởi 1 lớp hàng rào bằng sắt với những cọc nhọn kiên cố như muốn ẩn mình, tránh xa sự ồn ào của mọi sự sinh hoạt xung quanh.

    Một khoảng sân rộng với nhiều loại cây kiểng dc cắt tỉa rất nghệ thuật trưng bày dọc lối đi dẫn vào cửa chính của căn nhà chứng tỏ chủ nhân của nó cũng là một người có tâm hồn rất lãng mạn và tư duy đầy tính nghệ thuật. Tuy có rất nhiều chậu hoa đủ loại với nhiều màu sắc khác nhau nhưng cách sắp xếp rất tinh tế làm cho chúng không bị ngột ngạt và khó chịu. Ngược lại, cách đặt xen kẽ giữa những màu sắc tươi vui lại tạo cho khu vườn càng thêm sinh động và đầy sức sống. Giữa thành phố Paris xô bồ, nhộn nhịp lại có một vườn hoa nhỏ nhắn và xinh tươi như thế này cũng là 1 điều hiếm thấy.

    Đứng nhìn một lúc mà tôi vẫn chưa có can đảm để bấm chuông. Bàn tay run run đặt lên nút chuông rồi rút lại. Người ngoài nhìn vô chắc cũng dễ tưởng tôi đang có ý đồ gì đen tối lắm. Nhưng may thay, khúc đường này khá vắng vẻ và cô tịch nên tôi mới không bị chú ý. Nhưng không hoàn toàn là như vậy. Đúng vào giây phút này, tôi mới chợt nhận ra có 1 bóng người ở con hẽm phía xa. Không biết có phải người đó đang nhìn tôi hay không nhưng cái cảm giác bị theo dõi cứ dần hiện rõ trong tâm trí tôi. Vì xa quá nên tôi không nhận rõ người đó là ai. Chỉ biết dáng người đó hơi gầy, cao, đầu đội nón che nửa mặt, áo khoát rộng thùng thình phất phơ trong gió. Tôi có thể đã gặp qua gã này rồi. Lúc này tâm trí không ổn định nên tôi không thể tập trung suy nghĩ mà nhớ ra được ai với ai cả. Hay chỉ là sự trùng hợp? Liệu có phải là sự trùng hợp không khi ta cùng gặp một người nào đó ở 2 hay 3 hoàn cảnh khác nhau? Hay là tôi đã suy nghĩ quá nhiều mà sinh ra nghi kị? Tôi phì cười khi nghĩ tới điều đó. Tôi, một thân một mình ở một nơi hoàn toàn xa lạ, người quen duy nhất chỉ là Uyển Nhi thì làm gì có chuyện gây thù chuốc oán với ai mà phải bị theo dõi cơ chứ. Ừ, tôi nhủ thầm và tự an ủi lòng đây là một sự trùng hợp một cách tình cờ. Kết luận một cách miễn cưỡng như vậy và tôi thở hắt ra một hơi thật dài rồi quay lại với sự bối rối ban đầu của mình. Trước khi đến đây thì tôi đã loay hoay, nôn nóng muốn tìm cho dc sự thật, nhưng khi đã đến rất gần chân tướng của sự việc thì lại do dự và chùn bước. Sự mâu thuẫn cứ diễn ra trong tâm trí khiến tôi quên mất rằng mình đang đứng giữa khúc đường cho xe ra vào và quả nhiên có một chiếc xe màu đen sang trọng đang tiến về phía tôi, thật chậm và từ tốn. Thật là một xứ sở văn minh và lịch sự, tôi nhủ thầm. Nếu ở nước tôi thì có lẽ họ phải bấm còi inh ỏi rồi. Chiếc xe ấy từ từ tiến gần đến hơn với vị trí của tôi đang đứng, tôi dịch sang một bên nửa như nhường lối, nửa như muốn tránh né. Tiếng bánh xe cạ sát với mặt đường vang lên một cách khô khan giữa những tiếng gió lất phất của một buổi chiều định mệnh. Bánh xe dừng lại, cánh cửa mở ra và một người bước xuống, tôi và người ấy nhìn nhau đầy vẻ ngạc nhiên. Lúc này đây, mọi dây thần kinh trong đầu tôi đang hoạt động hết công suất để liên kết mọi sự việc lại với nhau. Tại sao lại như vậy? Tại sao lại là người này? Lại là 1 sự tình cờ, một sự trùng hợp nữa hay sao? Nếu thế thì cuộc sống này thật thú vị và cũng rất trái ngang.


    - Anh Xuân?
    - Nam? Anh tìm tôi à? Sao tìm dc nhà tôi hay vậy?
    - Nhà anh? À.. à… à…. Tôi có chút chuyện muốn hỏi nhưng … thấy đã trễ rồi… nên tôi… hỏi mấy người trong bệnh viện… Tôi trả lời có phần lúng túng, vừa nói vừa suy nghĩ tìm ra một lý do thật hợp lý.
    - Ồ…. Không sao cả ! Xuân cười dễ dãi. Vào nhà đi rồi ta nói chuyện !
    - Vào nhà? À.. à.. vâng…
    - Đừng khách sáo ! Sẵn tiện đây thì đây cũng là cơ hội để anh gặp nhà tôi. Cô ấy cũng ở Phan Thiết. Biết đâu 2 người là đồng hương biết nhau cũng nên.
    - À… ừ…. Tôi gãi đầu đầy do dự và ái ngại.
    - Cũng tiện đây, xin lỗi anh luôn. Biết nhau cũng khá lâu mà tôi cũng chưa có dịp mời anh lại nhà. Thôi thì nhân dịp này, mời anh dùng cơm cùng vợ chồng tôi. Anh thấy thế nào?


    Xuân không chờ tôi có đồng ý hay không mà anh mở cổng, dẫn tôi bước vào khu vườn tràn đầy những màu sắc tươi vui và sinh động. Những bước đi của tôi dường như ngày lúc càng nặng nề. Trong đầu tôi bỗng nảy sinh một giả thiết, nếu giả thiết này đúng thì tôi có nên đến đây hay không? Liệu rằng tôi thể đủ bình tĩnh để đối mặt với sự thật? Không biết có phải vì quá xúc động hay vì gặp phải một tình huống không dc tiên lượng trước nên tôi có phần trầm ngâm khiến cho Xuân dù đi bên cạnh hỏi tôi một câu gì đó mà tôi không thể tập trung mà nghe dc. Anh phải hỏi tôi lại một lần nữa thì tôi mới đưa hồn nhập lại vào thể xác, toan trả lời anh thì cũng là lúc anh đi nhanh lên phía trước, lấy chìa khóa mở cánh cửa chính của ngôi nhà.


    - Mời anh vào nhà ! Xuân dẫn tôi đến bộ sofa sang trọng màu lông chuột giữa phòng khách rồi tiến về phía nhà bếp.
    - Vâng !


    Tôi đáp gọn rồi ngồi xuống, tim vẫn còn đập loạn nhịp. Tôi có thể cảm nhận được hơi thở của mình bị nén đến cùng cực, lồng ngực căng ra để hút lấy dưỡng khí nhưng không tài nào thở ra được. Cứ như thế, sự hồi hộp xen lẫn lo lắng dần dần lan tỏa khắp nơi trên cơ thể khiến tay và chân rôi như tê dại, muốn cử động nhưng lại không còn một chút sức lực nào. Mọi vật trước mắt tôi như tối xầm lại, mờ ảo rồi dần dần tan biến trong hư vô. Cùng lúc đó, 2 tai của tôi cũng ù ù đi, những âm thanh náo nhiệt bỗng trầm hẳn xuống rồi dần chìm vào trong tĩnh lặng.

    Tôi dựa lưng vào thành ghế, cố gắng trấn tĩnh, đồng thời suy nghĩ, sắp xếp lại mọi sự việc. Đây cũng xem như là một cách để tôi bắt bộ não phải làm việc mà quên đi cơn dư chấn vừa xảy đến. Một phút trôi qua mà tôi tưởng như là hàng thế kỷ. Khi mà bộ óc linh hoạt của tôi còn đang cố nắm bắt sự việc thì một giọng nói quen thuộc vang lên đâu đó trong căn nhà này. Nó quen thuộc đến nỗi tận sâu trong tiềm thức của tôi vẫn còn lưu giữ những kí ức xa xưa về nó và lúc này đây, những kỉ niệm cũ chợt tràn về như sóng vỡ bờ.


    - Anh có bạn đến chơi à?
    - Oh.. một đồng nghiệp kiếm anh có công chuyện, sẵn tiện anh cũng mời anh ấy ở lại ăn cơm. Anh xin lỗi vì đã không báo trước cho em biết !
    - hi hi hi !! Đâu có gì đâu…. Đây cũng đâu phải lần đầu !!! Để em ra chào bạn anh rồi vào nấu ăn nhé . Anh muốn ăn gì để em nấu?
    - Bà xã anh nấu món gì cũng ngon mà ! Sao cũng dc. Anh nghĩ anh ta cũng không khó ăn lắm đâu !
    - Hi hi hi !! Chỉ có nịnh là giỏi !
    - Xin giới thiệu với anh, đây là bà xã của tôi. Còn đây là bác sĩ Võ Trí Nam, người mà anh hay nhắc tới !


    Trời đất với tôi lúc này thật sự như xụp đổ. Điều mà tôi lo sợ đã xảy đến. Dù đã chuẩn bị trước nhưng tôi vẫn không thể tin vào mắt mình khi người vợ hiện tại của anh Xuân lại chính là nàng tiểu thư kiêu kì Tiểu Mai ngày nào. Tuy đã trãi qua vài năm xa vắng nhưng những đường nét đó, khuôn mặt diễm lệ đó, ánh mắt và nụ cười hớp hồn đó vẫn còn nguyên vẹn với hình bóng của một cô học sinh cấp 3 Diệp Hoàng Trúc Mai của lớp 12A1 và là Tiểu Mai, người yêu đầu đời của tôi. Có khác chăng chỉ là nét phong sương, dịu dàng, đầm thắm đã thay cho sự hồn nhiên, ngây thơ và bướng bĩnh của nàng. Nàng vẫn xinh đẹp dù không trang điểm; vẫn toát lên sự quí phái trong từng dáng đi, cử chỉ; vẫn lạnh lùng băng sương nguyệt lạnh. Không biết nàng có biết trước sự hiện diện của tôi không mà thái độ của nàng vẫn không có một chút thay đổi. Nàng vẫn cười đáp lại dù trước đó tôi cũng đã nhận ra một sự ngạc nhiên trong ánh mắt của nàng. Hoặc là Tiểu Mai rất giỏi che giấu cảm xúc hoặc là nàng đã biết trước chuyện này. Tôi nghiêng về trường hợp thứ 2 hơn. Một phần vì việc nàng đã theo dõi tôi hôm qua đã chứng minh rằng Tiểu Mai đã biết tôi đang ở Paris và việc tôi xuất hiện đột ngột ở đây chỉ khiến nàng hơi bất ngờ chứ không phải đứng hình như tôi lúc này. Không hiểu Từ Hải khi xưa chết đứng ra sau chứ tôi bây giờ cũng không khá gì hơn. Cũng may là tôi cũng phần nào chuẩn bị trước tâm lý mà còn phải chôn chân như vậy huống hồ gì việc một người yêu cũ đột nhiên xuất hiện sau nhiều năm xa cách thì dù có giỏi che giấu cảm xúc đến đâu cũng không tránh khỏi việc bộc lộ sự xúc động của mình.


    - Chào anh ! Tiếng nó nhỏ nhẹ như một thiên thần vang lên đã đánh thức tôi trở lại với tình cảnh éo le hiện tại.
    - Chào chị !!! tôi đáp lại đầy gượng gạo và khó khăn.
    - Cả hai đều ở Phan Thiết, vậy có quen biết nhau không? Anh Xuân giọng vẫn từ tốn nhìn tôi nửa như phấn khích, nửa như thăm dò.
    - À…. Tôi gãi đầu ấm úng. Biết trả lời với anh sao đây? Không lẽ lại nói với anh đây là người yêu cũ của mình.
    - Dạ… Phan Thiết cũng lớn lắm anh. Em không quen biết anh ấy ! Hi hi hi… Tiểu Mai lên tiếng phủ nhận, đồng thời đưa mắt nhìn vào bếp như tránh né. Rõ ràng là nàng không muốn chồng phát hiện ra mình đang nói dối. Đó cũng là nhát dao đâm thẳng vào trái tim của tôi, đánh tan mọi hi vọng dc hàn gắn với nàng.


    Bữa cơm diễn ra thật tẻ nhạt. Vẫn những món ăn quen thuộc ngày nào mà nàng đã nấu cho tôi nhưng mùi vị đã không còn như xưa. Tôi nhai cơm mà tưởng như đang nhai rơm. Tiểu Mai quả thật đã không còn chút lưu luyến gì đến tôi nữa. Nàng cười nói vui vẻ với chồng mà xem tôi như một người vô hình khiến tôi cảm thấy rất ray rức khó chịu. Có lẽ tôi ghen thật. Tôi đang ghen với hạnh phúc mà nàng đang có. Chính điều đó càng làm ruột gan tôi rối bời. Tôi muốn gặp riêng nàng để nói chuyện, để muốn biết chính xác tình cảm của nàng dành cho tôi như thế nào. Nhưng rất tiếc, những lần tôi nhìn nàng như ra hiệu thì Tiểu Mai lại phớt lờ và lại vui vẻ bên chồng. Tôi biết nàng hiểu tôi muốn gì và cần gì nhưng nàng thì không cho tôi có một cơ hội nào để tiếp cận nàng. Thậm chí, khi cơm nước đã xong, anh Xuân và tôi ra ngoài phòng khách để uống trà, Tiểu Mai thì dọn dẹp, rửa chén bát. Tôi cố tình đi bỏ rác để tìm cách gặp riêng nàng nhưng Tiểu Mai khi thấy tôi tiến lại gần thì nàng bỏ lên phòng riêng khiến tôi chưng hửng.
    Lúc đó, tôi rất giận. Giận nàng không chịu giáp mặt để làm rõ mọi chuyện. Giận nàng đã làm lơ tôi. Giận nàng đã không nghĩ đến tình cảnh hiện tại của tôi. Giận nàng tại sao lại có thể quên đi những tháng ngày hạnh phúc bên nhau. Giận thì giận nhưng tôi vẫn còn rất bình tĩnh để tránh hét lên 1 tiếng cho xã cơn tức. Nếu bây giờ tôi đang ở một nào đó không phải ở nhà anh Xuân thì có lẽ tôi đã phát điên lên rồi. Tôi nghĩ trong những truyện võ hiệp, khi một người nào đó tức giận, họ vận công để phá nát cây cối xung quanh hoặc đánh xập cả một căn nhà một cách dễ dàng. Giá như tôi cũng có được công lực như vậy thì nơi này có lẽ sẽ bị san thành bình địa. Nóng giận quá mất khôn, kết quả là cặp mắt của tôi đỏ ngầu khiến anh Xuân phải ngỡ ngàng vì tưởng tôi bị đau mắt.

    Thấy ở lại đây cũng không giải quyết dc chuyện gì vì thái độ của Tiểu Mai đã rõ nên tôi đành cáo từ ra về. Đến lúc này thì anh Xuân mới gọi vợ ra chào tôi. Tiểu Mai có vẻ miễn cưỡng bước ra. Dáng nàng thướt tha như ánh chiều tà làm lòng tôi quặn đau. Nhất là ánh mắt nàng vẫn nhìn xa xăm, vô định. Sự chế ngự trong nàng quá lớn, lớn đến nỗi trở thành vô tâm và tàn nhẫn. Có thể đây là cơ hội duy nhất để tôi gặp nàng và cơ hội như vậy không dễ có lần thứ 2 nên khi bắt tay Tiểu Mai, tôi đã lén nhét một mảnh giấy có số điện thoại vào tay nàng. Đây cũng là chủ định có từ trước của tôi.

    Về đến nhà, tôi buông người nằm xuống giường. Có vẻ sức chịu đựng của tôi đã tới giới hạn. Tôi không còn đủ tỉnh táo để suy nghĩ thêm gì được nữa. Tôi vẫn còn yêu Tiểu Mai nhiều lắm. Tôi cần nàng hơn bao giờ hết. Dù biết nếu đến bên nàng thì gia đình tôi sẽ tan vỡ và tôi cũng biết đó là sự ích kỉ của bản thân nhưng tôi không thể nào trốn tránh dc lý lẽ của con tim. Rồi khi nỗi nhớ nhung với nàng quá lớn, tình yêu của tôi dành cho nàng vẫn tròn vẹn như xưa, tôi không thể kìm dc những giọt nước mắt của mình đang rơi xuống. Tôi khóc cho cuộc tình tan vỡ và đầy nghịch cảnh của mình. Tôi khóc vì trách ông trời sao lại đẩy tôi và nàng vào một tình cảnh như bây giờ. Từ trách thiên, tôi quay qua trách nhân. Giá như ngày ấy, khi biết nàng vẫn còn sống thì tôi nhất định sẽ bằng mọi cách tìm gặp cho bằng dc. Tôi trách bản thân mình đã gục ngã quá sớm đễ dẫn đến kết cục này. Nhưng một ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu tôi. Phải chăng đây là cái duyên đã định từ trước? Tôi gặp lại Tiểu Mai không chỉ là ngẫu nhiên mà có thể là do duyên số của chúng tôi chưa đứt hẳn? Như vậy thì tôi chưa thể từ bỏ ý định này dc. Nhất định tôi phải gặp Tiểu Mai một lần dù thái độ của nàng có ra sao đi nữa. Nhưng làm sao để có thể gặp riêng nàng? Có lẽ chỉ còn chờ xem nàng có gọi điện cho tôi hay không. Có lẽ cơ hội để chuyện này xảy ra rất thấp nếu căn cứ vào phản ứng và sự lạnh nhạt của Tiểu Mai khi nãy nhưng tôi vẫn sẽ hi vọng điều thần kì sẽ xảy ra. Nếu nàng không gọi cho tôi thì chính tôi sẽ gọi cho nàng.

    Đêm tối, khi ngủ, tôi luôn để chiếc điện thoại kề bên. Mỗi lần chuông reo là mỗi lần tôi hồi hợp đến lạ thường dù rằng đã biết trước đó là những cuộc gọi không mong muốn. Nhìn vào danh sách các cuộc gọi, tôi thở dài chán nản, phần lớn đều đến từ số máy của Uyển Nhi. Không biết vì cô nàng lo lắng cho tôi hay vì tò mò muốn biết kết quả. Tôi lúc này đang muốn yên tịnh nên không gọi lại khiến cô nàng có vẻ bức xúc nên liên tục gọi và nhắn tin khủng bố tôi.


    - Anh Nam??? Sao không trả lời em?
    - Anh Nam !!! Anh về nhà chưa?
    - Có phải người đó là chị Mai không?
    - Anh có sao không? Anh làm em lo quá !!!!
    - Anh !!!!!!
    - Nếu anh không trả lời thì em sẽ đến gõ cửa nhà anh đấy !!!
    - Ghét !!!
    - Đáng ghét !!!


    Tưởng cô nàng nói chơi nhưng không ngờ khi tôi đang cố gắng chìm vào giấc ngủ sau khi trằn trọc xoay qua xoay lại thì tiếng gõ cửa vang lên trong đêm khuya vắng lặng. Tôi giụi đôi mắt cay xè vì thiếu ngủ mấy đêm liền, ngước nhìn đồng hồ: 1h đêm. Thánh thần thiên địa ơi, cô nàng này quả thật quá ư là phiền phức. Tiếng gõ cửa vang lên mỗi lúc một mạnh hơn và dồn dập hơn khiến tôi phát cáu.


    - Anh nghe rồi !!!
    - Ghét !!!! Bây giờ mới chịu nói chuyện ! Anh có biết là người ta lo cho anh lắm không?
    - Người ta nào?
    - Xí !!!! Mở cửa cho em vô nói chuyện !
    - Thôi ! Em về đi.. Có gì mai nói !
    - Không !!!! Anh không gặp em, em không về ! Để xem ai phiền cho biết ! Uyển Nhi ngang ngược lớn tiếng trả lời tôi.
    - Anh không sao đâu ! Em về đi ! Anh cần phải ngủ đây !
    - Nếu anh không sao, tại sao lại không trả lời em? Làm em lo lắm… hic hic hic
    - Khuya rồi… Mai mình nói chuyện dc không? Anh phải đi làm ngày mai nữa mà ! Tôi giở giọng năn nỉ.
    - Ghét !!!! Thôi… Không thèm !! Nếu biết anh như vậy thì em không có giúp anh đâu !


    Màn đêm lại trở về trạng thái êm ắng vốn có. Tôi lắc đầu trước vẻ trẻ con của Uyển Nhi rồi cố gắng tìm lại giấc ngủ của mình. Tuy vậy, phải mất gần hơn 2 giờ nữa, tôi mới chợp mắt dc. Khi tiếng chuông đồng hồ báo thức vang lên cũng là lúc tôi giật mình tỉnh dậy vì có tiếng chuông điện thoại.


    - A lô !! Oaaa….. tôi ngáp ngắn ngáp dài, đầu óc quay cuồng trống rỗng.
    - Sao? Anh khỏe chưa?
    - Có bị gì đâu mà khỏe với không khỏe !
    - Xí..
    - Gì nữa đây Trình tiểu thư? Sao dậy sớm quá vậy? Bộ đêm qua không ngủ à?
    - Ũa.. anh biết quen tâm đến em từ khi nào vậy?
    - Ờ… ừ… Sao cũng được. Có chuyện gì không?
    - Anh quá đáng lắm nha ! Có biết người ta lo cho anh đến mất ăn mất ngủ như thế nào không mà thái độ của anh lại cộc cằn, thô lỗ như vậy? Em cũng có sĩ diện của em chứ nhưng vì lo cho anh nên em mới đêm hôm khuya khoắt đến nhà anh vì em sợ anh mất bình tĩnh mà làm chuyện dại dột. Rồi cả đêm em không ngủ để sáng nay muốn gặp anh để xem anh thế nào. Đổi lại dc gì? Anh xem em như một con nhỏ lắm điều, phiền phức, muốn tránh em như tránh tà… huuuuuuu… Cho anh biết, trước giờ, em chưa phải hạ mình năn nỉ, hỏi thăm, chăm sóc một người con trai nào như vậy cả đâu… hu hu hu… Nếu anh đã như vậy thì …. Thì mặc xác anh…. Từ nay đừng gặp mặt nhau nữa…..
    - Ơ… sorry.. anh sai rồi ! Tôi vội đổi thái độ vì cô nàng mít ướt kia đang đổ lệ
    - hu hu hu !!
    - Cho anh xin lỗi mà. Thật tính anh không cố ý đâu. Anh chỉ muốn yên tĩnh một lúc thôi.
    - Vậy mà nói không cố ý? Ý anh là em đang quấy rầy sự yên tĩnh của anh chứ gì? Lúc cần thì Uyển Nhi này, Trình tiểu thư nọ…. xong việc thì phủi tay, muốn tĩnh tâm một mình. Rốt cuộc thì anh cũng chỉ coi em như một người hầu không hơn không kém. Ghét !!!!
    - Thì anh xin lỗi rồi mà !
    - Lỗi gì mà xin?
    - Thôi.. đừng giận nữa… anh lại khách sạn đón em rồi mình đi uống cà phê nhé !
    - Hứ ! Không cần. Em có chân.. em tự đi…. Không cần phải tốn thời gian vàng bạc của anh. Bye !!! Cụp !!!!!!



    Uyển Nhi chỉ đáp gọn một tiếng rồi cúp phone làm tôi chưng hửng. Cũng bó tay với cô nàng này. Tôi thầm cười trong bụng. Suy cho cùng, Uyển Nhi cũng rất thật lòng lo cho mình, chỉ tại cô nàng quan tâm một cách thái quá khiến mình không được dễ chịu cho lắm. Cũng may là nàng ta là một người con gái dễ giận mà cũng dễ nguôi và cũng dễ dụ nên tôi cũng không khỏi phải ấy nấy. Đầu tôi đang có hàng vạn thứ để lo lắng, suy nghĩ nên cũng không muốn đôi co với Uyển Nhi làm gì.
     
  12. trai zin hám gái

    trai zin hám gái Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    1,062
    Đã được thích:
    234
    vừa vào nhìn thấy chap mới, mừng bác trở lại =))
     
  13. trai zin hám gái

    trai zin hám gái Đại Gia Lầu Xanh Verified

    Bài viết:
    1,062
    Đã được thích:
    234
    không biết bác thớt viết chap này cho Nam gặp TM rồi kết truyện luôn hay còn tình tiết gì mới đây
     
  14. Hi I'm Sói

    Hi I'm Sói Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    18
    Đã được thích:
    1
    Chap mới phê quá tg ơi :))
     
  15. Hi I'm Sói

    Hi I'm Sói Còn Bú Sữa Mẹ Verified

    Bài viết:
    18
    Đã được thích:
    1
    Ngỡ như tg là trí nam thứ 2 vậy
     
  16. Móm Còm

    Móm Còm Biết Quay Tay Verified

    Bài viết:
    145
    Đã được thích:
    69
    tiếp đi bác ơi, giờ phút tương phùng k như mình chờ đợi nhưng có lẽ do TM đang nén cảm xúc
     
  17. jonytrandn

    jonytrandn Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    322
    Đã được thích:
    104
    cảm ơn bác chap mới
     
  18. nguoicoiam75

    nguoicoiam75 Mất Trinh Verified

    Bài viết:
    167
    Đã được thích:
    39
    Chương 48: Nuối Tiếc và Dục Vọng

    Dọc theo dòng sông Seine thơ mộng có hàng chục quán cà phê mọc lên san sát nhau. Người Pháp có thói quen vừa uống cà phê vừa ngắm cảnh để tạm thời quên đi sự xô bồ, nhộn nhịp của thành thị; đồng thời họ cũng biết cách hưởng thụ cuộc sống một cách thuần khiết nhất. Vẻ đẹp của Paris nói chung và của dòng sông Seine nói chung hòa quyện cùng từng giọt cà phê đắng tạo nên một bức tranh hài hòa đầy màu sắc của cuộc sống với đủ vị ngọt, bùi, cay, đắng. Chẳng trách gì mà các thi sĩ trên thế giới không ít lần phải mê mẫn trước ưu vật của tạo hóa ban tặng. Việt Nam mình cũng có nhà thơ Nguyên Sa từng viết rằng:
    “Paris có gì lạ không em?
    Mai anh về em có còn ngoan
    Mùa xuân hoa lá vương đầy ngõ
    Em có tìm anh trong cánh chim
    Paris có gì lạ không em?
    Mai anh về giữa bến sông Seine
    Anh về giữa một giòng sông trắng
    Là áo sương mù hay áo em ?”

    Hoặc ở một bài khác, ông đã viết:

    “Mai tôi đi dù hôm nay đang vào thu
    Giòng sông Seine đang mặc áo sương mù
    Đang nhìn tôi mà khoe nước biếc
    Khoe lá vàng lộng lẫy lối đi xưa”

    Ngoài Nguyên Sa, còn có một thi sĩ khác, đó là thi sĩ Vũ Hoàng Chương cũng từng si mê vẻ đẹp lộng lẫy và kiêu sa của sông Saine. Khoảnh khắc đó đã được ông ghi tạc trong một bài thơ:

    Anh hiểu! Vàng thu sẽ dậy men
    Lá rơi vàng kín mặt sông Seine.
    Hồn anh sẽ đọng dài trên lá
    Để giúp em màu đan áo "len".

    Nói xa nói gần để cho thấy vẻ đẹp đầy ma mị của thành phố này. Có đến Paris mới thấy được nét thơ mộng, quyến rũ và lãng mạng mà ta không thể hưởng thụ được trong thơ văn cũng như trong sách vở. Nhưng không phải ai cũng cảm thụ được nét đẹp đó dù đang ở trong lòng thành phố. Bởi vậy mới có câu “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”. Như tôi đây vào lúc này, ngồi trong một quán Việt Nam, tay nâng ly cà phê đen bóc khói, tỏa mùi hương ngào ngạt, mắt nhìn xa xăm về dòng sông nổi tiếng đang lững lờ trôi. Cảm giác tôi lúc này như hỗn độn, đang xen vào nhau như một cuộn len. Nghĩ về những chuyện đã xảy ra ngày hôm qua, tôi thấy mình thật bất lực. Nghĩ về tương lai, tôi thấy thật u ám. Chuyện vừa qua như một giấc mộng, một giấc mộng không trọn vẹn.


    - Suy nghĩ gì thế anh yêu? Một giọng nói ngọt ngào và quen thuộc vang lên sau lưng phá tan luồng suy tư của tôi.
    - Không gì cả ! Tôi vẫn nhìn mông lung, miệng nhấp một ngụm cà phê.
    - Thấy ghét ! Thôi em về ! Nói rồi Uyển Nhi quay lưng bỏ đi.
    - Mới sáng sớm mà đã xụ mặt rồi thế người đẹp? Tôi chợp lấy tay cô nàng kéo lại.
    - Buông tay ra, đồ dê xòm !!!
    - Uầy ! He he he.. mời người đẹp ngồi xuống ! Tôi cười cầu tài.
    - Lại chuẩn bị nhờ vả gì nữa đúng không?
    - Đâu có ! Sao em lại nghĩ oan cho anh vậy chứ?
    - Ai biết được. Mỗi lần anh tốt bụng như vầy thì y như rằng đang có chuyện muốn nhờ em giúp !
    - Xùy ! Nhờ có 1 lần chứ mấy. Tôi thì thầm, giọng hạ thật thấp.
    - Anh vừa nói gì? Uyển Nhi chau mày, nhìn thẳng vào mắt tôi, trông rất là sát khí.
    - Hông !!! Anh …anh …có nói .. gì…gì đâu !!!! tôi hơi giật mình trước thái độ thay đổi đột ngột của cô nàng.
    - hi hi hi… Anh làm gì mà run vậy? Em có ăn thịt anh đâu ! hi hi hi
    - Uầy.. em đúng là khó lường.
    - Em tưởng anh đã quen mấy chuyện như vậy rồi chứ? Không phải Trân cũng nắng mưa thất thường như em sao? Sống với nhau từng ấy năm rồi mà vẫn chưa hiểu hết về vợ mình à?
    - Uầy…. thôi.. không giỡn nữa. Nghe nhắc đến Trân, tôi vội đánh trống lãng.
    - Sợ rồi à?
    - Sợ gì?
    - Đàn ông mấy anh thiệt là lạ. Có vợ rồi mà vẫn thèm phở. Thưởng thức xong rồi thì lại sợ bị vợ phát hiện. Nếu có gan làm thì có gan chịu chứ việc gì mà phải hoảng hốt rồi giấu diếm thế kia. Sao lúc ăn vụng không nghĩ đến vợ con thì đỡ phải khổ không?
    - Em nói gì anh không hiểu !
    - Xí…. Anh đào hoa lắm. Trùm ăn vụng mà bây giờ còn giả nai.
    - He he he.. tôi gãi đầu…. anh thiệt tình không biết em đang ám chỉ ai mà.
    - Thôi, tha cho anh đó. Kể em nghe đi.
    - Kể chuyện gì?
    - Chuyện hôm qua đó. Sao rồi? Có phải là chị ấy không?
    - Chuyện riêng của anh mà. Sao em tò mò quá vậy?
    - Anh nên nhớ em cũng là con gái đó. Tò mò là bản tính trời sanh mà… hi hi hi
    - Oh.. em nhắc anh mới nhớ em là con gái.
    - Anh ……..ghét….
    - Ưm…. Vậy mà ai vừa bảo là quan tâm đến tui, lo cho tui vậy ta? Hóa ra chỉ là nhiều chuyện .. he he he. Thăm tui chỉ là cái cớ phải không Trình tiểu thư? - Lâu lâu mới có dịp trên cơ Uyển Nhi nên tôi được nước, tiến tới, đối đáp không cần suy nghĩ.
    - Xí …. Làm cao !!!!! Không cần anh nói thì em đây cũng biết mà !
    - Là sao?
    - Hí hí hí …. Anh thông mình mà. Tự hiểu đi hén !
    - Không lẽ… không lẽ.. em theo dõi anh?
    - Ưm…anh nói vậy thì coi như là vậy đi… hi hi hi
    - Hã? Thiệt hã? Tôi giật mình liên tưởng đến cái bóng người mà tôi có linh cảm là đang theo dõi tôi. Lẽ nào lại là Uyển Nhi. Nếu thật vậy thì cô nàng này đang tính chuyện gì?
    - Làm gì mà giật mình ghê vậy anh? Hi hi hi
    - Em … em…. Tôi nghĩ chắc là Uyển Nhi theo dõi tôi để báo cáo lại với Trân. Dù gì thì 2 người này vẫn liên lạc thường xuyên với nhau.
    - Em không có tệ như anh nghĩ đâu. Nếu em tố cáo anh với Trân thì em cũng chả còn mặt mũi nào gặp mặt cô ấy.
    - Ờ.. ờ.. nếu vậy thì…. Tôi thở phào, nhẹ nhõm dc phần nào.
    - Thì sao?


    Vừa nói, Uyển Nhi vừa khum người xuống rồi đôi mắt màu xanh nước biển của Uyển Nhi to tròn nhìn xoáy vào mắt tôi đầy ma mị xen lẫn phấn khích. Nhưng lúc này, tôi không để ý đến đôi mắt ấy mà mắt tôi lại hướng đến một thứ khác bên trong cái cổ áo xẻ hơi sâu hình chữ V. Tôi nuốt nước bọt rồi nhìn sang hướng bờ sông như lảng tránh. Vậy mà vẫn không thoát khỏi sự tinh ranh của cô nàng.


    - E hèm… nhìn lén người ta mà còn làm bộ giả lơ.
    - Nhìn lén hồi nào? Nó lồ lộ trước mắt… không nhìn thấy, không lẽ bị mù?
    - Ngụy biện ! Xí …..
    - Ưm… nếu không có gì để nói thì thôi nha ! Anh phải đi làm đây ! Tôi gãi đầu cười tình tìm cách thoái lui.
    - Ừ.. anh đi làm vui vẻ. Không có ai để nói chuyện thì để em gọi cho Trân tâm sự một chút vậy. Nói rồi, Uyển Nhi móc điện thoại ra, vẻ hững hờ như chả quan tâm gì đến tôi.
    - Uầy ! Thôi.. để anh ngồi uống nốt ly cà phê này đã. He he he…
    - Ghét !
    - Thôi mà…. Thương… thương.. đừng có lẫy nữa mà cô nương.
    - Hơi đâu mà giận người dưng… xí …
    - He he he… vuốt giận nào người đẹp..


    Vừa nói, tôi vừa đưa tay vuốt lên mái tóc mềm mại của Uyển Nhi rồi đôi tay hạ dần xuống cổ, xuống vai và cuối cùng đáp xuống phần ngực của nàng. Chiếc áo thun trắng tin, tươi mát không đủ che chắn hết bộ ngực căng tròn của Uyển Nhi. Khe ngực sâu hun hút cùng với phần bầu vú trắng nõn nà chỉ được bao bọc một nửa bằng chiếc áo ngực màu đen đầy gợi dục càng kích thích tôi dữ dội. Một khi máu dâm đã chảy thì mọi vật và nhận thức xung quanh đều tan biến. Tôi cũng quên bẵng đi nỗi buồn đang hiện hữu và cũng quên đi đây là một nơi công cộng, bàn tay tôi không chỉ dừng lại nơi núi đôi mà còn di chuyển xuống vòng eo nhỏ nhắn của Uyển Nhi rồi kéo nàng vào sát người tôi.
    Cứ tưởng Uyển Nhi sẽ phản đối vì tôi xàm sỡ nàng ở một nơi mà người ra, kẻ vào, rất dễ gây chú ý. Tôi chờ phản ứng của nàng và nghĩ rằng với hành vi khiếm nhã này thì cô nàng sẽ nộ khí xung thiên mà cho tôi một bạt tay cũng nên. Nhưng trái lại, mặt Uyển Nhi đỏ hồng lên, vòng tay qua cổ tôi kéo lại gần hơn rồi nàng đặt lên môi tôi một nụ hôn. Lưỡi nàng luồn qua môi, tìm lấy người anh em khác cha, khác mẹ nhưng cùng giống loại của nó. Ấm áp, ướt át, thơm tho, mềm mại… cái cảm giác lâng lâng này đang xâm chiếm lấy toàn bộ giác quan trên cơ thể tôi làm tôi ghì chặt người nàng hơn nữa. Như để hưởng ứng, Uyển Nhi ưỡn bộ ngực của mình lên, đè vào ngực tôi. Dù qua 3 tầng lớp vải, nhưng tôi vẫn cảm nhận được sự mềm mại cũng như sự đàn hồi của đôi tuyết lê tuyệt vời kia.

    Toan đánh liều, tôi cho tay vào áo nàng, định thỏa sức bóp lấy hai bầu vú đó thì Uyển Nhi buông tay ra, đẩy tôi về phía sau, lưỡi nàng liếm chung quanh vành môi mỏng được tô một lớp sơn màu hồng lợt, nàng mở mắt nhìn tôi đầy vẽ đĩ thỏa và dâm dục. Đến lúc này tôi mới như người vừa tỉnh khỏi cơn mê, nhìn xung quanh mới biết có vài ba người đang nhìn chúng tôi một cách đầy ngạc nhiên và ganh tị xen lẫn thất vọng. Sự khiêu khích, nóng bỏng và gợi tình của Uyển Nhi từ khi bước vào quán đã làm bọn họ thần điên bát đảo. Tuy nói cười, trò chuyện nhưng những ánh mắt ấy thỉnh thoảng lại hướng về phía chúng tôi. Nhận ra điều đó nên Uyển Nhi bằng sự tinh quái và nghịch ngợm của mình đã có một hành động táo bạo vừa rồi. Dĩ nhiên là cũng nhờ sự hợp tác bất ngờ của tôi. Cũng may là nàng thấy trêu chọc thế là đủ nên dừng lại, nếu không thì những người ấy sẽ có dịp thăng tiên hưởng khoái lạc, coi như là được tận mắt coi show miễn phí. Không biết lúc ấy, hậu quả sẽ như thế nào.


    - Chỉ biết thả dê là giỏi ! Xí…. Uyển Nhi bễu môi nhìn tôi sau khi chỉnh đốn lại y phục.
    - Không có lửa thì làm sao có khói ! Tôi cũng đáp lại. Nhưng mà ….
    - Nhưng mà gì?
    - Đang phê … he he he…
    - Tham thì cũng tham vừa thôi ông tướng ! Đây là nơi công cộng đấy !
    - Ai chả biết vậy. Tại em khiêu khích anh chứ bộ !
    - Ai thèm khiêu khích anh làm gì ! Em đang chọc tức mấy cha nhiều chuyện đang nhìn soi mói tụi mình nãy giờ kìa.
    - À.. ra vậy… tiểu thư đây cũng biết chê mấy người nhiều chuyện… he he he
    - Em khác, họ khác ! Xí…. Biết là tôi đang nói ngoáy đến nàng nên Uyển Nhi bễu môi
    - Cùng một giuộc với nhau cả thôi ! Aaaaaaaaaaa………….. vừa dứt lời đã thấy hông tôi đau điếng
    - Hi hi hi.. cho chừa…
    - Chơi kì… chơi nhéo !!!
    - Ai biểu chọc em làm chi ! Thôi, không giỡn nữa. Em cố tình chọc cho anh vui lên đó. Hết buồn chưa nè?
    - Em chọc kiểu này có ngày anh đứt gân máu mà chết mất !
    - Tại đầu óc anh đen tối nên mới vậy ! Hứ.
    - he he he… trách anh sao được… ngực em nhìn hấp dẫn quá thì thằng con trai nào mà không chết mê chết mệt.
    - Nham nhở ! Thôi… serious nè. Kể em chuyện hôm qua đi. Biết đâu em có thể giúp anh dc gì thì sao?
    - Ừ…


    Thế rồi tôi kể cho Uyển Nhi nghe chuyện tôi giáp mặt Tiểu Mai và chồng nàng ra sao, thái độ lạnh nhạt của nàng ta thế nào. Mặc dù chỉ là kể lại câu chuyện nhưng lòng tôi lại thấy quặng đau thêm một lần nữa tựa như tôi phải đang đối diện với sự thật phũ phàng lần thứ 2. Phút vui vẻ lúc nãy chợt tan biến, thay vào đó là niềm nhớ nhung da diết. Kí ức như một cuộn phim quay chậm, từng hồi, từng khoảnh khắc, từng kỉ niệm, từng cảnh từng cảnh cứ lần lượt xoay vòng trong đầu tôi. Bắt đầu là lần đầu gặp Tiểu Mai sau khi bị nàng phang nguyên trái banh vô mặt, những lần nàng và Khả Vy đấu khẩu với nhau, đêm giáng sinh kỉ niệm khi 2 đứa cùng ăn cà rem giữa trời đông lạnh giá, lần tôi phải đấu trí với Minh Huy để giành lại Tiểu Mai, lần đầu nói tiếng yêu với nàng, …. Và còn rất nhiều những kỉ niệm nữa nhưng đau nhất vẫn là lần tôi phải bất lực nhìn nàng rời xa tôi. Vui, buồn, hạnh phúc, đau khổ, … tất cả những cung bậc cảm xúc đều đã được trãi nghiệm qua. Tôi cứ tưởng như thế thì tình cảm giữa chúng tôi sẽ rất gắn bó. Ấy vậy mà ông trời lại trêu ngươi chia rẽ tình duyên chúng tôi để rồi giờ đây tôi phải lẻ loi một mình nơi này chứng kiến người mà mình yêu thương nhất trong vòng tay người khác. Có phải là do tôi không đủ ý chí, bãn lĩnh và nghị lực để níu kéo nàng ở lại ngày ấy nên mới bị trừng phạt như thế này. Nếu cho tôi trở lại khoảng thời gian đó thì nhất định dù chết tôi cũng phải nắm chặt tay nàng, tuyệt nhiên khg để nàng ra đi dễ dàng như vậy hoặc chí ít thì tôi cũng phải theo nàng dù cho đi đến cùng trời, cuối đất. Tuy nhiên, cái chữ “nếu” ác nghiệt ấy đã không thể xảy ra và nó đã khiến tôi phải ôm hận cho đến bây giờ.

    Đúng vào khoảnh khắc này, một bản nhạc vang lên lại đúng vào trạng thái lơ lững cũng như tâm trạng chán nản của tôi. Từng giai điệu, từng câu, từng chữ như chứa đầy tâm sự. Phút giây đó, tôi nhận ra rằng mình đang phải nuối tiếc. Nuối tiếc vì một cuộc tình dang dở. Nuối tiếc vì tình yêu chưa đến đã bay xa. Nuối tiếc vì chưa được cùng nàng đi đến nấc thang cao nhất của tình yêu. Nuối tiếc vì đã buông đôi tay nàng. Nuối tiếc, nuối tiếc, nuối tiếc vì thời gian đã qua quá mau.


    ♫ ♪ ♬♫ ♬ ♪ ♩ ♪♫ ♪ ♬♫ ♬ ♪
    Mình xa nhau mà lòng vẫn nhớ
    Ngày xa xưa, tình mình như mơ
    Chuyện yêu đương hẹn hò hôm nao
    Mà giờ đây cuộc tình đã lỡ.

    ♫ ♪ ♬♫ ♬ ♪ ♩ ♪♫ ♪ ♬♫ ♬ ♪
    Mình xa nhau mà lòng cứ ngỡ
    Chuyện chia tay tựa một cơn mơ
    Lòng xôn xao bàng hoàng nuối tiếc
    Cuộc tình tan, đời mình như thơ.

    ♫ ♪ ♬♫ ♬ ♪ ♩ ♪♫ ♪ ♬♫ ♬ ♪
    Ngồi nơi đây lòng chợt nhớ đến
    Người em gái mà nghẹn ngào trong tim
    Nhìn khói thuốc quyện hồn đơn côi
    Trong bóng tối mình là sao đêm.

    ♫ ♪ ♬♫ ♬ ♪ ♩ ♪♫ ♪ ♬♫ ♬ ♪
    Ngồi nơi đây lòng chợt nhớ đến
    Người em yêu mà lòng u mê
    Gọi tên anh giọt lệ rưng rưng
    Ôi phố vắng làm mình buồn thêm.

    ♫ ♪ ♬♫ ♬ ♪ ♩ ♪♫ ♪ ♬♫ ♬ ♪
    Đã biết có hôm nay
    Mà chúng ta vẫn không ngại ngùng
    Sống với nhau chia nhau nỗi vui
    Ôi tình yêu thiết tha nồng nàn
    Và mình quên đi thời gian trôi quá mau.

    ♫ ♪ ♬♫ ♬ ♪ ♩ ♪♫ ♪ ♬♫ ♬ ♪
    Đã biết có hôm nay
    Mà chúng ta vẫn yêu dại cuồng
    Dưới ánh trăng, đôi chúng ta
    Đã cùng nhau gối chăn mặn nồng
    Và quên đi ngày mai chúng ta chia ly.
    ♫ ♪ ♬♫ ♬ ♪ ♩ ♪♫ ♪ ♬♫ ♬ ♪


    Bản nhạc đã chấm dứt từ lâu mà cảm xúc và dư vị của nó vẫn còn đâu đây. Tôi cảm nhận được vị mặn của nỗi đau khổ đang dằn xé trái tim tôi. Nó thật đến nỗi môi tôi đang khô rát bỗng dưng ươn ướt. Không những vậy mà lưỡi tôi cũng cùng một cảm giác, một vị mặn như muối biển. Phải mất một hồi lâu tôi mới nhận ra rằng đây không phải là cảm giác nữa mà là vị mặn thật sự, vị mặn của những giọt nước mắt đang chảy ra từ khóe mắt của tôi. Bây giờ, tôi mới biết mình không hề mạnh mẽ, trái lại, là một người con trai khá yếu đuối. Tôi cũng là con người, cũng biết kiềm nén cảm xúc, nhưng một khi cảm xúc bị dồn nét đến cùng cực thì nó phải bung ra. Tôi lúc này đây không còn một chút thể diện nào nữa, tôi cần một bờ vai để nương tựa, để trút bỏ mọi sự dằn vặt bấy lâu. Và thế là, tôi ôm chầm lấy Uyển Nhi, gục đầu vào vai nàng và đã khóc như một đứa trẻ.


    Trở lại làm việc, tôi khá bận rộn nhưng thỉnh thoảng vẫn lấy điện thoại ra để kiểm tra. Tuyệt nhiên không thấy một lời nhắn hay cuộc gọi nào từ người ấy. Tôi bồn chồn, lo lắng và tuyệt vọng. Càng đau khổ thêm nữa khi phải giáp mặt Xuân. Dù phải tỏ ra bình tĩnh nhưng tim tôi vẫn đau. Đau đến nỗi có thể gục ngã bất cứ lúc nào. Uyển Nhi cũng có nhắn tin muốn đi ăn trưa nhưng tôi từ chối. Tôi đã có quyết định rồi. Sau giờ trưa, tôi sẽ gọi cho Tiểu Mai.

    Tôi gõ cửa phòng anh Xuân. Thấy anh đang bận rộn với hàng đống giấy tờ, tôi chỉ nói gọn cho anh biết là tôi có công chuyện, phải vắng mặt chừng 15-30 phút. Anh Xuân ngẩng đầu lên cười vui vẻ rồi lại tiếp tục với công việc còn đang dang dở của mình. Tôi đi vào một căn phòng trống dành riêng cho nhân viên bệnh viện, ngồi xuống ghế sofa, tay tôi run run bấm số gọi đến nhà của anh Xuân.

    “Reng” “Reng” “Reng” … từng tiếng chuông vang lên cũng là sự hồi hộp của tôi cũng dâng cao. Một tiếng, hai tiếng rồi ba tiếng chuông đổ nhưng không ai bắt máy. Một tích tắc nữa trôi qua mà tim tôi đã muốn nhảy ra ngoài lồng ngực. Vẫn không có ai trả lời.

    Tôi chờ thêm 5 phút rồi gọi thêm một lần nữa. Lại những tiếng chuông quen thuộc vang lên trong ống nghe. “Reng” “Reng”“Reng” … Lại một tiếng chuông, hai tiếng chuông, ba tiếng chuông vang lên. Tưởng như tôi phải gọi lại thì trong giây phút tuyệt vọng đó ở tiếng chuông thứ 4 thì có người bắt máy. Trán tôi đổ mồ hôi dù căn phòng đang bật máy lạnh. Tôi áp sát tai nghe vào ống điện thoại và đúng như sự mong đợi của tôi, đầu dây bên kia phát ra một giọng nói quen thuộc.


    - A lô?
    - Tiểu Mai ! Là anh đây….. Cụp !!!! Tút tút tút !!!!


    Tim tôi lại thêm một lần quặng đau. Không biết nó có thể chịu đựng thêm dc bao lâu nữa. Không nản chí, tôi gọi thêm một lần nữa, một lần nữa và một lần nữa nhưng vẫn là sự chờ đợi trong vô vọng. Tôi biết Tiểu Mai không dám rút dây điện thoại vì thỉnh thoảng, Xuân cũng gọi về cho vợ. Đã vậy thì tôi cứ lì lợm mà gọi tiếp. Lần này, tôi để lại lời nhắn trong voicemail.


    - Anh biết em ở đó. Hãy cho anh một chút thời gian để nói chuyện với em dc không, Tiểu Mai?


    Lòng chân thành của tôi đã dc báo đáp. Lần gọi kế tiếp, không chờ đến tiếng chuông thứ 3 đã nghe giọng nói cứng cỏi và đầy uy lực của Tiểu Mai vang lên. Lần này thì thật sự vỡ tan rồi. Tim tôi đã chịu quá nhiều tác động nhưng lần này, nó đã không còn kháng cự thêm dc nữa. Nhói đau… đau… đau lắm…..


    - Anh Nam ! Giữa chúng ta không còn chuyện gì để nói cả. Hãy tôn trọng cuộc sống riêng của em cũng như của anh. Đừng làm phiền em nữa. Nếu anh cứ tiếp tục quấy rầy thì em sẽ gọi cảnh sát đấy ! Mong anh hiểu chuyện một chút !


    Sau vài phút trấn tĩnh, tôi đưa tay lên ngực. May quá, tim tôi vẫn còn đập nhưng loạn nhịp bất thường. Những câu nói vô tình và lạnh nhạt của Tiểu Mai đã thật sự kết liễu cuộc đời tôi. Tôi không hiểu tại sao nàng lại trở mặt như vậy. Nhưng có lẽ điều đó không còn quan trọng nữa rồi. Tôi thất thễu trở lại làm việc. Ngày hôm nay sao lại dài lê thê.


    Uyển Nhi liên tục gọi nhưng không thấy tôi trả lời. Lần này không thèm nhắn tin nữa mà nàng đến thẳng nhà tôi. Lúc đó trời cũng đã sập tối. Vì nhà tôi ở tầng 2 nên Uyển Nhi phải đi vòng qua cầu thang để đi lên. Đi dọc hành lang, còn 1 khoảng cách khá xa mà nàng đã nghe tiếng nhạc xập xình phát ra từ căn hộ của tôi. Khi đến nơi thì cửa mở toang hoang, tiếng nhạc thì mở lớn gần như hết cỡ khiến nàng còn nghe những người trong căn hộ lân cận than phiền. Trên sàn nhà lúc này toàn là những lon bia nằm lăn lóc khắp nơi. Có những lon còn chưa uống hết, bia chảy ra lênh láng, sủi lên từng bọt trắng xóa. Chưa hết, mùi bia và mùi thuốc lá nồng nặc cả căn phòng khiến Uyển Nhi suýt phải ho lên vì ngộp. Trên chiếc ghế sofa, tôi nằm dài, áo sơ mi vắt ngang bụng, đầu nghẻo qua 1 bên, một tay cầm lon bia đã uống được một nửa, một tay cầm điếu thuốc đưa lên miệng rít thành từng hơi dài rồi thả ra từng đợt khói trắng, bay lơ lững rồi tan biến trong không khí. Trình Uyển Nhi bước nhanh vào phòng, đóng cửa lại. Nàng vừa đi vừa né những đồ vật nằm ngổn ngang khắp phòng, đi đến dàn máy hát rồi tắt nó đi.


    - Đứa nào tắt nhạc của ông? Hức.. hức…Muốn chết hử? Tiếng tôi lè nhè cất lên trong cơn say bí tỉ.
    - Anh có biết là mình đang làm gì không? Uyển Nhi quát lên, nhìn tôi với ánh mắt giận dữ.
    - Đứa nào ? Vô nhà ông còn .. hức…dám lớn ….tiếng nữa. Có tin là ông … hức…. đấm một phát là răng môi lẫn lộn không? Vừa cố gắng ngồi dậy, vừa căng mắt ra xem ai vừa cả gan xông vô nhà mình. Thì ra là cô nàng chuyên gây rắc rối.
    - Thiệt là bê bối. Anh nên nhớ dù anh ở đâu đi nữa thì anh vẫn mang trên người tư cách của một bác sĩ đấy nhé. Say xỉn như thế này thì còn gì là thể diện nữa? Em phải gọi cho Trân mới được.
    - Hức… ai nói tôi xỉn? Tôi đang tỉnh hơn bất cứ lúc nào… hức…. không tin cứ kiểm tra xem? Hức…Mà nè… tôi lớn rồi… tôi có tự do mà… hức… sao cứ khè tôi hoài vậy? Hức….. nói cho cô biết.. hức… cứ gọi đi… tôi không có sợ đâu… hức…
    - Thôi ! Em về đây! Đợi khi nào anh tỉnh rồi sẽ nói chuyện sau !


    Toan đi ra cửa, không hiểu suy nghĩ ra sao mà cô nàng chần chừ rồi quay lại, nhìn tôi thở dài một cách thương hại. Tôi lúc này lại trở về tư thế ban đầu, nằm dài trên sofa, tiếp tục kê miệng vô lon bia tu ừng ực. Uống một hơi thật cạn, tôi quăng lon bia vào một góc phòng rồi với tay khui một lon khác. Lại tiếp tục uống, mắt vẫn nhắm nghiền. Uống xong, tôi lại đốt một điếu thuốc.

    Uyển Nhi đi qua đi lại trong phòng. Nàng muốn đi nhưng không đành bỏ mặc tôi ở tình cảnh này. Nàng biết rằng có khuyên gì đi nữa thì cũng bằng thừa vì người say thì làm gì mà biết lắng nghe và suy nghĩ. Lý trí thì mách bảo nàng hãy rời khỏi nơi hôi hám và bẩn thỉu này nhưng con tim lại quá mềm lòng khiến nàng không nỡ cất bước, sợ tôi làm điều gì dại dột. Sau vài phút đấu tranh tư tưởng thì con tim nàng đã lấn áp lý trí. Uyển Nhi quay vô, cất túi xách của mình rồi bắt đầu dọn dẹp lại bãi chiến trường. Trong khi nàng quét dọn thì tôi vẫn còn làm bạn với thần lưu linh. Chỉ có điều bia thì đã hết, thuốc cũng đã tàn thành ra tôi vẫn ú ớ thốt lên những lời vô nghĩa. Uyển Nhi mặc kệ cho tôi độc tấu, nàng vẫn cặm cụi làm công việc của mình. Dù gì thì Uyển Nhi từ nhỏ đã sống trong cảnh giàu sang, một cành vàng lá ngọc, một tiểu thư đúng nghĩa nên những việc này đối với nàng vẫn còn lạ lẫm. Phải mất mấy giờ đồng hồ nàng ta mới dọn xong căn nhà. Mọi thứ đã tươm tất trở lại. Mùi rượu bia cũng đã biến mất, thay vào đó là một mùi thơm dịu dàng và tươi mát. Riêng tôi thì sau một hồi vật vã thì cũng chìm sâu vào trong giấc ngủ.

    Trong giấc mơ, tôi lại thấy Tiểu Mai. Tôi thấy nàng đứng sát bên giường tôi, tay nàng vuốt tóc tôi nhưng từng giọt nước mắt của nàng rơi xuống mặt tôi lạnh buốt như băng. Tôi cố gắng ngồi dậy nhưng không tài nào nhấc được thân mình. Tay chân tôi như bị trói chặt, cả người ngứa như ong chích, đầu thì bắt đầu đau nhức như búa bổ. Khi tôi vừa mở miệng kêu tên nàng thì Tiểu Mai lại quay lưng bỏ đi. Tôi cố hết sức lực toan vùng dậy thì bóng nàng đã dần xa khuất, mờ dần, mờ dần rồi biến mất hoàn toàn. Và rồi một bóng người khác xuất hiện thay thế cho hình bóng của Tiểu Mai. Dáng người đó lúc ẩn lúc hiện sau làn khói mờ ảo nhưng rất quen thuộc. Mắt tôi cố nhướng lên để nhìn cho rõ và rồi khi bóng người đó tiến lại gần hơn thì tôi nhận ra không phải một mà là 2 người đi kề bên nhau. Một bóng người thấp hơn nên tôi không nhận ra từ sớm. Đó là Trân và bé Tiểu My, gia đình nhỏ của tôi. Nhưng lạ thay, tại sao Trân và con gái tôi lại khóc? Ai đã ức hiếp vợ và con tôi? Đúng lúc này thì tôi đã ngồi dậy được, tôi dang rộng vòng tay để đón 2 người thân yêu nhất của tôi vào long. Thế nhưng, đôi tay tôi không thể chạm vào được họ. Càng tiến lại gần, luồng hơi lạnh buốt càng làm cả người tôi run lên. Tay tôi choàng lấy họ trong vô vọng. Một tiếng nói nhỏ nhẹ vang lên bên tai tôi “Tại sao anh lại bỏ rơi mẹ con em?” “Tại sao?” “Tại sao?” “Tại sao ba lại bỏ con?”. Tôi như bật khóc. Không…. Không…

    Tôi choàng tỉnh dậy vì cơ thể bắt đầu lạnh run. Tôi cố mở mắt nhưng lại chỉ thấy lờ mờ. Tôi đang nằm trên giường với một chiếc mền đắp ngang bụng. Bóng đèn mờ ảo soi tới chiếc đồng hồ treo tường. Đã 1H đêm rồi sao? Tôi ngồi dậy, chắp 2 tay trước bụng vì vẫn còn thấy lạnh. Thế nhưng cơn nhức đầu vừa ập tới đã lấn áp cái lạnh của tôi. Không những nhức đầu mà toàn thân tôi vẫn còn ê ẩm như trong giấc mơ vừa rồi. Vừa đi ra tới cửa phòng thì tôi nghe tiếng nói thật khẽ bên ngoài. Đó là Uyển Nhi. Nàng ngồi trên ghế, một tay khoanh trước ngực, một tay cầm điện thoại. Tôi nghe tiếng được tiếng mất.


    - Dạ vâng… em hiểu ! Nhưng mà …
    - Làm như thế có tốt không chị? Liệu anh ấy…
    - Thế còn Trân thì sao?
    - Dạ….
    - Vậy tại sao chị lại….
    - Không… em không có ý đó….
    - Vậy khi nào chị đi?
    - Vâng.. vậy….


    Không cần suy nghĩ nhiều. Tôi đã đoán ra dc Uyển Nhi đang nói chuyện với ai. Tôi bung cửa thật mạnh, chạy nhanh ra giật lấy chiếc điện thoại trong sự ngỡ ngàng của Uyển Nhi. Tôi hét thật lớn “Tiểu Mai !!!!” nhưng đầu dây bên kia đã cúp máy. Tôi nhìn lại trên màn hình cuộc gọi vừa rồi là do một một cuộc gọi nặc danh giấu số gọi đến. Tôi mất bình tĩnh nhìn qua Uyển Nhi với cặp mắt đỏ ngầu. Cô nàng sau giây phút bất ngờ vừa rồi cũng đã trấn tĩnh trở lại. Khuôn mặt Uyển Nhi đang từ trạng thái vô cảm dần chuyển qua lạnh nhạt rồi tức giận. Chỉ trong khoảnh khắc, cô nàng nhìn lại tôi với vẻ thách thức nhưng có pha một chút lo lắng. 4 mắt nhìn nhau, không ai thốt lên lời. Tôi vẫn còn chút men trong người nên đầu óc vẫn xoay vòng. Dĩ nhiên là sức chịu đựng cũng có giới hạn. Tôi cất tiếng trước.


    - Anh cần một lời giải thích !
    - Chuyện gì?
    - Anh biết rồi ! Em đừng có giấu anh nữa.
    - Nếu anh biết rồi thì thôi ! Em cũng không cần giải thích thêm ! Uyển Nhi ngang bướng trả lời
    - Nhưng anh muốn nghe em giải thích !
    - Anh không phải chồng em. Hứ… Em không có nghĩa vụ phải nghe lời anh !
    - Anh không có đùa đâu !
    - Em cũng vậy !
    - Em … nếu vậy thì tại sao em lại đến đây làm gì?
    - Anh xem lại mình đi… rượu chè bê bết. Người không ra người, còn thua mấy kẻ lang thang ngoài đường nữa, không còn một chút thể diện gì cả. Em có lòng tốt đến đây giúp anh dọn dẹp vậy mà còn trách mắng cả em? Anh có biết anh càng sống bê tha như vậy thì anh sẽ mất đi không những chị ấy mà còn cả gia đình của anh nữa. Anh biết không?
    - Hừ…. như vậy là rõ rồi. Em vừa nói chuyện với chị Mai đúng không? Chị ấy nói gì? Tôi nắm lấy vai của Uyển Nhi lay mạnh.
    - Anh bình tĩnh lại và đi ngủ đi. Sáng mai chúng ta nói chuyện dc không?
    - Không !!! Anh cần phải làm sang tỏ chuyện này đêm nay !
    - Vậy thì anh ngồi đây mà tự làm sáng tỏ chuyện của anh đi. Em mệt quá rồi. Vừa phải dọn dẹp cả căn nhà cho anh đấy ! Em đi ngủ đây !
    - Không được ! Em phải nói chuyện với anh !
    - Ô hay ! Em vừa nói rồi. Em không có nghĩa vụ phải phục tùng mệnh lệnh của anh !
    - Em ….


    Tôi đang mất bình tĩnh lại còn bị Uyển Nhi khiêu khích nên dần mất tự chủ. Tôi thật nóng lòng muốn biết 2 người vừa nói chuyện gì? Tại sao Tiểu Mai lại gọi cho Uyển Nhi? Hai người này đã liên lạc với nhau từ khi nào? Mục đích của Uyển Nhi khi lúc nào cũng xuất hiện bên cạnh tôi là gì? Muôn vàn câu hỏi được đặt ra nhưng lại không có câu trả lời làm tôi như phát điên. Thấy Uyển Nhi đứng dậy thì tôi cũng bật dậy theo, toan kéo nàng trở lại để hỏi tiếp thì tôi choáng váng mặt mày vì cơn dư chấn sau cơn say xỉn hồi tối. Mắt tôi tối xầm lại rồi đầu óc quay cuồng, tôi ngã xuống, đầu đập vào cái bàn bên cạnh rồi mê man, không biết gì nữa.


    Tiểu Mai đi đi lại lại trong phòng ngủ. Dù đã cố chợp mắt nhưng đầu óc nàng vẫn còn phải suy nghĩ rất nhiều. Việc Nam đường đột xuất hiện tại chính ngôi nhà này làm nàng bối rối vừa phải tìm cách phản ứng với Nam, vừa thận trọng trong từng câu chữ để tránh cho chồng nàng khỏi sinh nghi. Cũng may là mọi việc xuông sẽ. Thái độ lạnh nhạt đã giúp nàng tạm thời qua cơn sóng dữ. Chỉ là tạm thời vì nàng biết Nam sẽ không bỏ cuộc. Những cuộc gọi liên tục mà nàng biết chắc đó là chàng trai si tình ấy khiến tim nàng cũng đau lắm. Mỗi một cuộc gọi là mỗi lần nàng phải đấu tranh giữa con tim và lý trí. Dứt khoát một lần cho xong nên nàng phải đổ lệ mà vạch rõ ranh giới giữa nàng và Trí Nam.

    Màn đêm yên tĩnh khiến nàng cảm thấy hối hận. Những lời nói vô tình của nàng vẫn còn vang vọng trong đầu cùng với giọng nói đầy thiết tha, khẩn khiết của anh ấy. Biết làm sao được. Nàng không có sự lựa chọn nào khác. Đêm nay, Xuân ngỏ lời muốn ân ái cùng nàng. Thời gian gần đây, vợ chồng nàng đã thống nhất là sẽ có 1 đứa con nên nàng luôn chiều chồng trong việc này dù chồng nàng không phải là loại người đam mê xác thịt. Duy chỉ có đêm nay, vì chuyện xảy ra vẫn còn làm nàng bận tâm nên Tiểu Mai đã khéo léo từ chối chồng, viện lý do là mình không dc khỏe. Dĩ nhiên là Xuân không chút nghi ngại mà còn lo lắng, chăm sóc nàng thật chu đáo.

    Chờ Xuân ngủ say, Tiểu Mai một mình ngồi dưới mái hiên nhìn bầu trời đêm tỉnh lặng. Ly trà đào đã nguội dần trong tay mà nàng vẫn không hề hay biết. Nàng phân vân không biết nên làm gì vào lúc này. Nam nhất định sẽ trở lại tìm nàng. Nếu cứ tiếp tục như vậy thì sớm muộn gì Xuân cũng biết chuyện tình và quá khứ của nàng. Đã lỡ nói không quen biết với Nam rồi thì nàng chỉ còn cách dấu chồng mà thôi dẫu rằng nàng không ưa và cũng không giỏi nói dối. Hơn nữa, việc nàng đè nén cảm xúc của mình cũng không phải là một biện pháp tốt khi mà con tim của nàng vẫn còn có một khoảng trống dành cho người con trai ấy. Liệu lý trí nàng có còn đứng vững khi Nam luôn tìm cách tiếp cận nàng và liệu trong một phút giây xúc động nào đó, con tim nàng sẽ dẫn đường cho nàng đi đến nơi mà nàng vẫn mong chờ trong hi vọng. Suy đi tính lại, xem ra chỉ còn một cách là nàng phải gặp Nam một lần để làm rõ chuyện tình cảm này nhưng nếu làm vậy thì mọi chuyện có xuông sẽ như dự tính hay nó sẽ làm tan vỡ hạnh phúc của đôi bên? Nghĩ đến đây, Tiểu Mai ngồi bất động trong vài phút. Không còn sự lựa chọn nào khác, nàng quyết định sẽ thử một lần xem sao. Đi vào trong nhà, nàng khoát thêm một lớp áo mỏng vì trời đã trở lạnh, đồng thời lấy chiếc điện thoại rồi quay lại chổ cũ. Tay nàng run run bấm số.


    - A lô?
    - Trân hả? Chị nè ! Giọng Tiểu Mai hơi ngập ngừng.
    - Hi hi hi…. Chị Mai ! .. hi hi hi … Em biết là chị sẽ gọi cho em mà ! Em vẫn đang chờ cú phone này ! Chị khỏe không? Giọng Trân không có vẻ gì là ngạc nhiên, trái lại còn rất điềm tĩnh và có phần xúc động.
    - Chị… ừm… chị vẫn khỏe. Sao em biết chị sẽ gọi? Tiểu Mai chợt thấy có cái gì đó không đúng.
    - Hi hi hi… vì em là em của chị mà! Hi hi hi..
    - Em biết tiên đoán từ lúc nào vậy? Ưm… Gia đình em vẫn khỏe chứ? Tiểu Mai cảm thấy hơi mất tự chủ khi phải đi đường vòng và chưa biết phải mở lời như thế nào với người mà nàng luôn xem như là em gái của mình.
    - Hi hi hi… Lâu ngày không liên lạc, không lẽ chị gọi về chỉ để hỏi thăm gia đình em thôi sao? Hi hi hi… Em giỡn đó…. Gia đình em vẫn bình thường. Em và bé Tiểu My vẫn khỏe.
    - Ừ… ừ…. !!! Rõ ràng là Trân cố tình không nhắc đến Nam. Không hiểu con bé có dụng ý gì nhưng Tiểu Mai nhận thấy Trân nói chuyện có phần sắc sảo hơn xưa. Lần đầu tiên nói chuyện với Trân mà Tiểu Mai phải lâm vào thế bị động như thế này.
    - Chị Mai ! Chị sao vậy? Trân tất nhiên sẽ phải nhận ra sự mất tự nhiên của Tiểu Mai.
    - À…. Chị ok mà… Chị có một chuyện muốn nói với em !
    - Em cũng đoán ra chị muốn nói gì rồi ! Hi hi hi
    - Ơ !!!!
    - Chị gặp anh ấy rồi phải không?
    - Ai? Tiểu Mai thoáng chút bối rối và ngỡ ngàng.
    - Người mà chị đang định nhắc đến ấy ! hi hi hi
    - Sao em biết? Tiểu Mai thở ra một hơi dài.
    - Thật ra thì từ lúc anh Nam chuẩn bị đi công tác ở Paris là em đã có chuẩn bị trước tinh thần rồi. Em nghĩ cái này chắc là duyên số của hai người vẫn còn nên mới sắp đặt như vậy. Anh Nam dĩ nhiên là không biết chị đang sống ở Pháp và em cũng không cho anh ấy biết. Em biết anh Nam vẫn còn yêu chị lắm dù một thời gian dài đã trôi qua. Em trước sau gì vẫn chỉ là người thứ 2 trong trái tim anh ấy. Nước Pháp rộng lớn như vậy mà hoàn cảnh vẫn để cho anh chị tìm đến nhau thì là chữ duyên vẫn chưa đứt hẳn. Thần tình yêu vẫn còn cho cơ hội để gương vỡ lại lành. Em cũng biết ghen và ích kỉ lắm chứ nhưng em thì tin vào số phận. Dù có cố gắng đến đâu thì số phận cũng đã an bài như vậy rồi. Về phần em thì em toàn tâm, toàn ý mong cho anh chị được hạnh phúc vẹn tròn. Nếu có gặp anh ấy thì cho em nhắn với anh là đừng có mặc cảm với bản thân cũng như đừng lo lắng cho em. Em hiểu, em thông cảm và em tự nguyện rút lui. Em sẽ sống một mình như bây giờ và sẽ nuôi dưỡng bé Tiểu My thật tốt. Hãy đi theo hướng mà con tim anh ấy mách bảo. Em đã có một thời gian rất hạnh phúc bên anh ấy và em cũng sẽ không hối hận về những điều mình đã làm. Em tin rằng, yêu một người thì không nhất thiết phải sống bên cạnh người ấy, chỉ cần người ấy được vui vẻ, hạnh phúc thì em cũng đã mãn nguyện rồi. Đó là về phần em, phần chị cũng đã có gia đình. Em không dám khuyên bảo gì vì chị thông minh hơn em mà. Em biết chị sẽ có lựa chọn đúng đắn cho riêng mình. Đừng vì em mà ấy náy, chị nhé.
    - Trân !!!!! Tiểu Mai bật khóc. Em không cần đánh đổi hạnh phúc của em cho chị đâu ! Chẳng phải em và anh ấy cũng phải trãi qua biết bao sóng gió mới đến dc với nhau sao? Em phải biết quí trọng tình yêu mà mình đang nắm giữ. Đừng buông rơi một cách mù quáng như vậy. Em là một người con gái tốt, một người vợ tốt và một người mẹ cũng rất tốt. Chị tin là số phận sẽ không để em phải chịu thiệt thòi như vậy đâu. Chị biết em rất yêu thương chị, luôn nghĩ về chị nhưng cả hai ta đều là phụ nữ, đều đã có gia đình của riêng mình. Em nên cố gắng gìn giữ cái gia đình đó, đừng đập bỏ đi để rồi sau này, sẽ có lúc em phải hối hận. Em có thể không nghĩ đến bản thân nhưng cũng phải nghĩ cho bé Tiểu My. Con của em cần phải có được sự yêu thương của cả cha lẫn mẹ. Chữ “gia đình” rất là thiêng liêng. Em hiểu không? Riêng chị cũng vậy, dù chị có còn yêu Nam hay không thì chị tuyệt nhiên không vì vậy mà bỏ gia đình của mình đâu. Chị xin hứa với em điều đó. Chị gọi cho em hôm nay không phải để mong em tái hợp cho anh chị mà vì chị muốn xin phép em để gặp Nam một lần cuối. Dù gì thì Nam vẫn là chồng của em. Chị chỉ muốn gặp anh ấy một lần để nói rõ quan điểm của hai bên. Chị không muốn tình cảnh này kéo dài sẽ ảnh hưởng đến sự hiểm lầm không đáng có của em, của chị, của gia đình em và gia đình chị. Chị cũng rất yêu chồng chị. Mong em hiểu cho hoàn cảnh của chị !








     
    trongtuan123 and jonytrandn like this.
  19. nguoicoiam75

    nguoicoiam75 Mất Trinh Verified

    Bài viết:
    167
    Đã được thích:
    39

    Tôi lại nằm mơ. Vẫn là giấc mơ ban nãy. Tôi lại gào thét trong vô vọng. Nóng… nóng quá… người tôi nóng ran như lửa đốt. Mở mắt ra, tôi thấy Tiểu Mai đang nhìn tôi. Tôi liền bật dậy và ôm chầm lấy nàng tựa như sợ rằng nàng sẽ biến mất một lần nữa. Tôi ôm thật chặt Tiểu Mai vào lòng. Vuốt lấy mái tóc nàng. Tôi khẽ kêu tên nàng “Tiểu Mai ! Tiểu Mai !” Thế nhưng vẫn không có tiếng đáp lại. Tôi lại ôm nàng chặt hơn nữa. “Tiểu Mai ! Tiểu Mai ! Đừng rời xa anh ! Anh yêu em ! Anh yêu em ! Anh yêu em nhiều lắm !!” Vừa nói, tôi vừa đưa miệng kề sát môi nàng. Từ từ, hai môi chạm vào nhau. Cảm giác thân quen ngày nào lại ùa về. Làn môi ấy, hơi thở ấy, sự dịu dàng đáng yêu ấy … tất cả như một cơn lũ trào về thật mạnh mẽ và cuồng nhiệt. “Tiểu Mai !!! Anh yêu em !!! Em là của anh mãi mãi !!!! Tôi hôn lấy môi nàng thật mạnh bạo.

    - Chát !!!!!!!!! Một tiếng kêu chát chúa vang lên trong màn đêm yên tĩnh. Tôi thấy một bên má mình đau ê ẩm.
    - Tỉnh lại đi anh Nam ! Anh …..
    - Không ! Đừng bỏ anh mà… Tiểu Mai….
    - Buông tay anh ra… em không phải là Tiểu Mai của anh !
    - Hức… sao em lại bỏ anh chứ? Anh yêu em thật lòng mà.
    - Chát !!!!! Lại tiếp tục 1 cái tát vào bên má bên kia
    - Dù em có đối xử với anh như thế nào thì anh vẫn yêu em, Tiểu Mai ! Hức… đánh đi.. tiếp tục đánh đi… miễn sao em vui là được rồi !
    - Anh Nam…. Thôi.. anh ngủ đi…. Em hết sức để khiêng anh vô phòng rồi. Chịu khó ngủ ngoài sofa đi vậy nhé. Nhớ đắp mền kẻo lạnh.

    Uyển Nhi ngoảnh mặt đi về phòng, khuôn mặt nàng trĩu nặng. Không hiểu sao nàng cảm thấy bức rức, khó chịu. Vừa giận vừa thương cho người đàn ông đang chìm trong ảo tưởng này. Nàng cũng muốn giúp Nam lắm chứ nhưng tình thế hiện tại thì dù có suy nghĩ lạc quan cỡ nào thì nàng cũng phải nhận ra một điều là khoảng cách giữa Nam và Tiểu Mai xa vời vợi, có lẽ sẽ không bao giờ hàn gắn được, ngoại trừ nếu có một phép màu nào xảy ra. Còn một điều nữa mà Uyển Nhi chưa nói ra. Dù là nàng rất yêu Nam, sẵn sàng dâng hiếng cho Nam tất cả những gì nàng có nhưng suy cho cùng thì nàng vẫn là phụ nữ. Mà đã là phụ nữ thì phải biết ghen dù là nàng ghen một cách vô cớ. Nếu nói ghen thì người ở đây nên ghen là Trân mới đúng. Chả hiểu sao cái cảm giác này lại cứ lởn vỡn trong đầu nàng. Biết rằng Nam rất hào hoa, đã ân ái với không biết bao nhiêu cô gái nhưng nàng vẫn xem như không có gì, chỉ riêng đối với Tiểu Mai thì lòng nàng vẫn có 1 chút ghanh tị, dù là rất nhỏ. Có lẽ vì Tiểu Mai là người duy nhất chiếm được trọn vẹn trái tim cũng như tình yêu của người đàn ông này. Khi Nam hôn nàng vừa rồi, nàng vẫn lâng lâng vui sướng chấp nhận, nhưng khi Nam mê sảng mà gọi tên Tiểu Mai thì nỗi đau sâu kín của nàng lại vùng lên. Thế là nàng đã tát Nam dù lòng rất đau. Nàng ích kỉ nhưng cũng rất biết tự ái. Nàng không muốn phải làm người thay thế trong tình cảnh này. Nam đang chìm đắm trong một tình yêu vô vọng với Tiểu Mai thì nên để anh ta sống trong cảm giác này đi vậy, ít nhất là trong đêm nay vì khi tỉnh dậy, Nam sẽ phải đối diện với một thực tế phũ phàng.

    Nghĩ vậy nên Uyển Nhi quay bước, tiến về phía phòng ngủ nhưng một bàn tay đã chộp lấy cổ tay nàng, giữ chặt lại. Tôi nửa tỉnh nửa mê, sợ rằng không còn có thể gặp lại Tiểu Mai nữa nên vùng dậy, nắm lấy tay Uyển Nhi mà ngỡ là người yêu duy nhất của mình. Tôi đứng bật dậy, ôm lấy Uyển Nhi. Quyết không cho nàng thoát khỏi vòng tay của tôi lần nữa. Tôi yêu nàng vô cùng. Nhất định nàng phải là của tôi. Uyển Nhi vùng vẫy, cố chống cự nhưng tôi đã ôm chặt nàng vào lòng. Tôi hôn lên mái tóc nàng, lên cổ nàng. Tay tôi vòng qua trước ngực và ép sát cả thân hình nàng vào người tôi. Nàng vừa tắm xong thì phải. Tóc nàng vẫn còn ướt, vẫn còn những giọt nước li ti trên cổ nàng. Mùi hương dịu dàng và tươi mát làm tôi như sống lại những ngày còn vui vẻ bên nàng.

    Khi tôi vẫn còn đang xúc động thì Uyển Nhi lách người, một tay gỡ tay tôi ra, một tay ấn vào ngực, đẩy tôi ra. Tôi lúc này đã như một con hổ dữ, nhất định không để vuột miếng mồi ngon nên quơ tay kéo lại. Nhưng vì mất đà nên tôi kéo theo Uyển Nhi, hai người ngã xuống sàn nhà. Tôi nằm đè lên Uyển Nhi, 2 khuôn mặt đã gần kề nhau. Tôi còn nghe rõ từng hơi thở cũng như nhịp tim của nàng. Tôi cúi xuống hôn lấy môi Uyển Nhi nhưng cô nàng đã quay mặt qua một bên, đồng thời lấy tay đẩy tôi ra. Đôi bên giằng co một hồi, tôi cũng đã giữ được 2 tay Uyển Nhi, đè xuống sàn. Cả thân hình tôi nằm lên người nàng. Mùi thơm cơ thể cộng thêm hơi men làm tôi nứng lên. Không cần biết đây là ai nữa, tôi cúi xuống hôn lên cổ Uyển Nhi dù nàng vẫn còn ra sức chống cự. Lần đầu tiên, Uyển Nhi phản ứng mạnh như vậy. Nàng trước giờ vẫn luôn chiều tôi hết mình, nhưng hôm nay lại phản kháng càng làm tôi như nóng dần lên. Bộ ngực của nàng đang nhấp nhô trước mặt tôi. Tay tôi vẫn giữ chặt tay nàng, miệng tôi hôn lên cổ, lên má nàng. Uyển Nhi vẫn còn đang vẫy vùng tìm cách thoát. Sau một hồi chật vật thì môi tôi cũng tìm đến môi nàng. Uyển Nhi phản đối bằng cách quay mặt đi nhưng tôi cũng đã quá muộn. Lưỡi tôi đã tìm được đường chui vào bên trong miệng nàng. Uyển Nhi cố sức vùng dậy lần cuối. Hai tay nàng đã bật khỏi sự kìm hãm của tôi. Nàng vừa đẩy tôi ra, vừa tiện tay giáng thêm một bạt tay nữa vào má tôi. Tôi như điên dại, ngồi dậy, hai đùi tôi kẹp vào bên hông nàng, tay tôi nắm lấy 2 bên cổ áo, kéo một đường thật mạnh làm bung hết hàng nút áo, bộ ngực to tròn của Uyển Nhi phơi bầy ra đầy khêu gợi. Nàng không mặc áo ngực nên tôi nhanh tay bóp lấy hai bầu vú nàng. Vừa bóp, vừa xoa hai núm vú. Chẳng mấy chốc mà hai núm vú đã cứng hẳn lên. Uyển Nhi cũng đã thôi chống cự. Nàng chỉ nhìn tôi buồn vời vợi. Hai giọt nước mắt đã từ từ rơi trên khóe mi.

    Tôi lúc này như chìm trong lò lửa, người nóng hừng hực, dục vọng dâng trào nên không để ý đến cảm xúc của Uyển Nhi nữa. Tôi tiếp tục xoa bóp bộ ngực nàng. Nó to, tròn và mềm mại vô cùng. Hai núm vú nhỏ xinh, đỏ hồng được miệng tôi chăm sóc chu đáo. Hết nút tới bú, hết liếm tới cắn, hết bên phải rồi chuyển qua bên trái. Uyển Nhi bắt đầu rên khẽ.

    - Ư.. ưm… Anh …có biết…… em là ai không? Uyển Nhi hỏi tôi, tiếng nàng nhỏ nhẹ, thánh thót và dịu dàng hơn thường ngày rất nhiều.
    - Là em mà !
    - Em nào?
    - Là Trình Uyển Nhi !
    - Chứ không phải là chị Mai, đúng không? Nàng ta nhìn thẳng vào mắt tôi như để dò xét xem tôi có còn mê sảng hay không.
    - Không ! Anh tỉnh rồi mà ! Tôi đang bị cơn lửa tình thiêu đốt nên đã nhận ra người mà mình đang ôm ấp không phải là người ấy. Thứ bây giờ trong mắt tôi chỉ là một cơ thể tuyệt mỹ cần được khám phá. Tình yêu vào thời điểm này là một thứ gì đó xa vời. Tôi chỉ cần thỏa mãn xác thịt mà thôi.
    - Kêu tên em đi !
    - Uyển Nhi ! Uyển Nhi !
    - Ưm….. đúng rồi….. anh Nam ! Kêu tên em đi !
    - Uyển Nhi ! Trình Uyển Nhi !!

    Uyển Nhi ngồi bật dậy, ôm lấy tôi và kéo môi tôi tìm đến môi nàng. Lưỡi nàng như một con rắn, luồn lách, chui qua khe miệng của tôi rồi quấn lấy lưỡi tôi. Nàng ngồi lên đùi, hai chân quắp lấy hông tôi, ép bầu vú nàng vô người tôi. Cảm giác của tôi lúc này là rạo rực vô cùng. Hai chúng tôi nấu cháo lưỡi gần 5 phút rồi tay tôi bắt đầu thám hiểm cơ thể nàng. Miệng tôi vẫn dính chặt vào miệng nàng, không dứt. Tay tôi vuốt lên mái tóc nàng, rồi kéo xuống lưng và vòng eo nhỏ nhắn của nàng. Làn da mềm mại và ẩm ướt quá. Tôi tiếp tục xoa xuống bờ mông của nàng.

    Uyển Nhi ngửa người ra sau, tóc nàng xỏa xuống lưng, cổ nàng vươn cao. Miệng tôi lại tìm đến cái cổ trắng ngần ấy. Những tiếng rên lại phát ra từ cổ họng nàng đầy sung sướng và nhục dục. Tay tôi chui vào trong quần nàng, tiếp tục xoa bóp cặp mông hấp dẫn ấy. Một lúc sau thì tay tôi tìm được đường tiến vào bên trong quần lót của nàng. Hai ngón tay trỏ và ngón giữa của tôi lách vào bên trong lồn nàng. Nó đã ướt nhẹp từ lúc nào. Uyển Nhi nâng người lên để ngón tay của tôi tự do thám hiểm hang động kì bí ấy. Khi ngón tay tôi vô thật sâu trong lồn nàng thì Uyển Nhi thở hắt ra rồi hạ người xuống. Cứ thế, cả người nàng nâng lên hạ xuống theo từng nhịp thở. Hai bầu vú của nàng cứ nẩy tưng tưng trước mắt tôi thật hấp dẫn.

    Sau mấy lần nhấp như vậy thì Uyển Nhi bấu chặt lấy vai tôi, lưng thẳng ra, ngửa cổ lên trời thở ra một hơi thật dài. Nàng lùi lại, rời khỏi người tôi, cúi xuống, tay nàng kéo quần tôi ra. Con cặc đã nứng hết cỡ nãy giờ dc giải phóng. Một tay Uyển Nhi cầm lấy cặc tôi xục nhè nhẹ. Từng động tác lên xuống của cổ tay nàng là từng nhịp tim của tôi đập nhanh hơn. Một lúc sau, Uyển Nhi đưa miệng ngậm lấy con cặc tôi rồi bắt đầu nút. Tôi chỉ còn biết rên trong mê sảng. Miệng của nàng ấm áp truyền lấy hơi nóng sang cho cậu nhỏ của tôi. Vừa nút, tay nàng nâng niu hai hòn ngọc của tôi rồi se mạnh. Tôi chóng hai tay ra sau lưng, hưởng thụ. Uyển Nhi nút cặc tôi thật điệu nghệ. Mỗi lần đưa miệng vào là nàng nút thật sâu và mạnh bạo. Gần cả thân cặc tôi gần như chui tọt vào sâu trong tận cuống họng nàng. Bây giờ, nó đầy nhẩy nước miếng của nàng và tinh dịch của tôi. Đầu khấc đỏ ửng lên vì những vết răng của nàng. Lưỡi nàng ve vãn, liếm qua liếm lại cái rãnh nơi đầu khấc, nơi có những giọt tinh dịch rỉ ra. Tôi nứng vô cùng, nàng chỉ cần nút thêm vài phút thì thế nào tôi cũng xuất tinh.

    Tôi liền ngồi dậy và đẩy nàng nằm xuống sàn. Tay tôi lột chiếc quần của nàng ra. Giờ đây, cả hai chúng tôi đều không còn mảnh vải che thân. Hai tấm thân trần truồng cứ thế mà quấn lấy nhau. Tôi ôm Uyển Nhi từ sau lưng, miệng liếm chung quanh cổ và vành tai, một tay bóp vú, một tay xoa chung quanh hai bên mép lồn đang rỉ nước, cặc tôi ép sát mông, thỉnh thoảng trượt dài từ mông, đến hậu môn rồi đến cái lồn nàng. Bị kích thích ở những chổ nhạy cảm trên cơ thể cùng một lúc nên Uyển Nhi co rúm người lại như một con tôm. Vú nàng to nên bóp rất đã tay. Tôi bóp mạnh hai bấu vú rồi xoa nắn như nhào bột. Vì nằm nghiêng nên tôi không thấy rõ nhưng chắc có lẽ đôi tuyết lê ấy cũng đã đỏ lên rồi. Cái cổ trắng ngần của nàng cũng cùng chung số phận, chuyển sang màu đỏ bầm vì tôi trong lúc nứng quá đã mút thật mạnh làm nàng suýt kêu lên vì đau đớn. Ngón tay của tôi đã luồn vào bên trong lồn Uyển Nhi. Những tiếng tanh tách vang lên như hòa quyện với dòng dâm thủy đang tuôn ra ào ạt. Cặc tôi chui rút vào lỗ đít nàng nhưng chỉ tới phần đầu khấc rồi lại rút ra. Cuộc tổng tấn công đã đạt hiệu quả rất tốt khi Uyển Nhi oằn người rên rỉ trong sung sướng. Nàng đã lên đỉnh lần thứ 2.

    - Ư…. Sướng…. chết em mất anh ơi ! Sướng quá…..
    - Sướng thế nào?
    - Trời ơi…… anh làm gì mà em sướng quá? Ư… đã quá…
    - Ưm… anh cũng nứng quá …
    - Vậy… đụ em đi… em không còn chịu nổi nữa đâu… ư.. ư…đụ em đi anh ….
    - Không … cho em chết… cái tội dám tát anh ! Tôi hẩy con cặc của mình vô sâu thêm chút nữa, tay se se núm vú cương cứng của Uyển Nhi.
    - Thôi.. đừng hành hạ em nữa…. em xin anh đó… em nứng lắm rồi ! Uyển Nhi đưa người ra phía sau, cốt làm cho mông nàng cạ sát phần da thịt vào con cặc của tôi.
    - Sao lúc nãy em hung hăng lắm mà? Ư… hư hư…
    - Tại anh hết đó ! Ư… ư… sướng… quá đi….
    - Sao tại… anh? Tôi chỉnh con cặc kéo xuống mép lồn Uyển Nhi mà cạ vào hai bên cánh bướm.
    - Aaaaaa……. Chết…….. em….. nứng quá……. Hơi thở của Uyển Nhi thật nặng nhọc.
    - Anh làm gì mà để bị em tát?
    - Anh hung dữ quá… hư… ư..a…. như … là … đang muốn hiếp.. dâm em vậy…… ư…
    - Đâu phải như là… he he he … anh có ý định hiếp em thật mà… Tại em chống cự quá làm chi…
    - Đê tiện… dâm tặc…. đồi bại…. ghét… ư…..
    - Ấy vậy mà một thiên kim tiểu thư như nàng đây phải cầu xin kẻ đê tiện, dâm tặc, đồi bại này sao?
    - Thôi mà…. Em xin anh đó.. đừng … hư…. Đừng chờ nữa…..em nứng quá….
    - Em thích bị hãm hiếp thật à? Cặc tôi đã ở sát mép lồn Uyển Nhi, cạ cạ thật nhẹ.
    - Ư.. ghét quá…. Ư… Em thích….vậy…. hiếp em thật mạnh bạo đi .. anh…. Em nứng quá…. Em muốn bị anh hiếp…. Ư…. Làm liền đi anh…. Em chết mất…. đút cặc vô lồn em đi…. Em không chịu nổi nữa đâu….
    - Em nứng gì?
    - Em… ư.. em nứng lồn.. lắm rồi….anh… không thấy.. lồn em ra nước nhiều lắm sao? …. ư… đụ em đi….cho em lên mây đi….ư…
    - Vậy… anh đụ em đó nha….
    - Ư… em xin anh…. Đụ em liền đi… lồn em đang chờ anh đó… đút vô đi anh !!

    Thế là tôi bóp mạnh bầu vú của Uyển Nhi, hẩy mông, thụt thật mạnh một cái, con cặc đã được bôi trơn bằng dâm thủy không chút khó khăn nào tách hai mép bướm, đâm thẳng vào sâu trong lồn nàng. Uyển Nhi cong lưng đón nhận cậu nhỏ của tôi thâm nhập vào trong người nàng. Tay tôi vẫn say mê với hai quả đào chin mộng, vừa xoa, vừa bóp, nó khiến cả người tôi lâng lâng. Ưu vật của tạo hóa đây chăng? Tiện tay, tôi ngắt, tôi nhéo, tôi vuốt ve, tôi xe xe 2 nhụy hoa đang cửng lên vì cơn hứng tình của chủ nhân nó. Phía dưới, cặc tôi vẫn theo nhịp đút ra đút vào cái hang động đầy nước. Những tiếng bành bạch vang lên khi phần hạ bộ của tôi va vào mông nàng càng làm tôi thêm phấn khích. Dùng mọi sức mạnh, tôi đẩy những cú thật lực vào trong lồn Uyển Nhi làm cô nàng chỉ còn biết rên lên trong khoái lạc.

    - Em sướng quá…. Ư…. Đã quá anh ơi !
    - Anh đụ em đã quá !!!!! Ư…..ư……sướng lồn quá…… đụ em … đụ em nhanh nữa đi anh ….
    - Ưm….. sướng… đã…. Ư…… oh yeah……… anh đụ em sướng quá……….

    Vài phút sau, Uyển Nhi trở người nằm đè lên người tôi, môi nàng tìm lấy môi tôi rồi trao nhau những nụ hôn mê say, bất tận. Lưỡi quấn lấy lưỡi, môi cắn lấy môi, hai hơi thở hòa quyện vào nhau làm một. Tay Uyển Nhi mò tìm lấy cặc tôi xục nhè nhẹ rồi đút vô lồn nàng. Vừa hôn, tôi vừa đẩy mông lên để cặc tôi chui thật sâu vào bên trong lồn nàng. Những tiếng nhóp nhép lại vang trong màn đêm tĩnh mịch. Nhấp một lúc thì tôi mệt, Uyển Nhi bắt đầu chủ động làm tình với tôi. Nàng hạ mình, quỳ gối trên phần hạ bộ của tôi ở tư thế cưỡi ngựa. Tay nàng vòng ra sau, tựa vào đầu gối của tôi, tóc buông xỏa, con cặc tôi vẫn nằm trong lồn nàng. Uyển Nhi nhìn tôi cười tình tứ rồi bắt đầu nhún. Con cặc tôi từ từ chui ra khỏi hang, mình mẩy ướt nhẹp, chưa kịp thở thì lại phải chui vào trở lại. Khi Uyển Nhi kéo người lên, đầu khấc vẫn còn kẹt lại nơi mép lồn rồi khi nàng hạ người xuống thì lồn nàng ăn tận cả gốc lẫn rễ, suốt chiều dài của con cặc tôi bị lồn nàng nuốt trọn. Uyển Nhi nhún mỗi lúc một nhanh hơn và mạnh bạo hơn khiến con cặc tôi vài lần bị trượt ra khỏi đường ranh, đâm vào mông nàng. Những lần như vậy thì cặc tôi bị bẻ cong, suýt phát khóc. Nhưng bù lại, mỗi khi thâm nhập dc vào trong lãnh cung thì sướng đến tận mây xanh. Người Uyển Nhi nhún nhấy thì bộ ngực nàng cũng nẩy tưng tưng trông kích thích vô cùng. Tôi đưa tay bóp lấy 2 quả đào tiên đó, lại tiếp tục xoa nắn 2 bầu vú to tròn, mềm mại. Tay Uyển Nhi rời khỏi điểm tựa là đầu gối tôi rồi tìm đến đôi tay của tôi đang nhào nặn bộ ngực nàng. Tay nàng áp vào tay tôi rồi giúp tôi xoa nắn hai bên vú. Nàng ngửa mặt lên cao, từng nhịp nhún nhấy làm tóc nàng tung bay phất phơ, miệng không ngừng rên rỉ.

    - Sướng… sướng lắm anh ơi !!!!
    - Đã quá Uyển Nhi ơi !!!! lồn em bó cặc anh chặt quá. Ư…… em thật là tuyệt…. Uyển Nhi….
    - Chết mất thôi !!!! Lồn em …. Sướng quá….. ư…….anh ..anh… sướng không?
    - Anh cũng nứng quá….. em đang đụ anh …. Đã quá….. lồn em ấm quá… sướng cặc thật đó….
    - Anh ơi…. Em nứng qua rồi….. sướng… đã…… ư……
    - Uyển Nhi ơi.. em tuyệt quá….. anh ra………..
    - Anh ơi… em sướng….. em cũng ra đây !!!!!!!!!!!!!!!!!!!

    Uyển Nhi nhấp những phát cuối cùng thật mạnh rồi căng người lên, tay nàng bấu vào ngực tôi, lồn nàng đầy nước, co thắt lại như muốn bó nghẹt con cặc đang cương cứng hết cỡ của tôi. Tôi đưa tay, kéo mông nàng áp sát vào phần hạ bộ, đồng thời nâng người lên, bắn từng đợt tinh trùng vào trong lồn Uyển Nhi. Nhiều quá. Tinh trùng hòa lẫn với dâm thủy chảy ra ướt cả phần hạ bộ của tôi, chảy xuống sàn, đọng lại thành từng vũng nhỏ. Quá mệt và đuối sức nên Uyển Nhi gục xuống người tôi. Tôi cũng ôm lấy nàng rồi cà hai cùng ngủ thiếp đi.

    Trời gần sáng, tiếng thở đều đều và nhẹ nhàng của Uyển Nhi làm tôi tỉnh giấc. Không dám cụt cựa vì nàng đang say giấc. Nhìn nàng ngủ , tay bám lấy cổ tôi y như một con mèo lười, trông thật đáng yêu và dịu dàng. Tấm thân trần truồng của nàng đang ép sát cả thân thể tôi. Núm vú đã trở nên mềm mại chạm vào da làm tôi thấy vừa nhột vừa kích thích. Cơn nứng lại bùng phát trờ lại. Cậu nhỏ phía dưới cũng đã trở mình tỉnh giấc. Tay tôi mò xuống, ôm lấy bờ mông chắc nịch của Uyển Nhi, xoa nhẹ nhàng, từ tốn. Tôi nhắm mắt lại, cố trấn tĩnh để tìm lại giấc ngủ. Bỗng nhiên, một thứ gì đó mềm mại, ướt át chui lọt vào trong miệng tôi. Mở mắt ra đã thấy khuôn mặt xinh đẹp của Uyển Nhi kề cận. Mắt nàng vẫn nhắm nghiền nhưng môi nàng đã chạm môi tôi. Tay tôi bấu chặt vào bờ mông của nàng hơn, ép sát nó vào con cặc đang tìm cách vẫy vùng, ngoi đầu tìm sự sống.

    - Ngủ cũng không yên với anh nữa !!!
    - Tỉnh rồi sao người đẹp?
    - Ngủ gì nổi khi cặc của anh cứng ngắc, chỉa vào người em như thế này !
    - Thì em kệ nó đi ! He he he ! Cứ ngủ đi.. ai cấm !
    - Ê ! Em đâu phải thần tiên chứ. Anh làm em nứng trở lại rồi nè ! Bắt đền đó ! Giọng Uyển Nhi lúc nhõng nhẽo rất ư là dễ thương và gợi tình.
    - Nứng nhiều hông?
    - Ít ít thôi ! Nhưng đủ làm em khó chịu rồi. Giúp em đi nha !
    - Giúp làm sao?
    - Anh tự hiểu mà ! hi hi hi
    - Giúp em rồi ai giúp anh? Anh cũng cần sự giúp đỡ mà !
    - Vậy thì.. hi hi hi…. Mắc cỡ quá … hi hi hi
    - Quần nhau cả đêm mà còn mắc cỡ gì nữa chứ cô nương?
    - Cái anh này ! Dù gì thì em vẫn là con gái mà. Hơn nữa lại là một tiểu thư nữa. Đâu có mà sỗ sàng như đàn ông, con trai các anh được. Hứ…..
    - Ây da ! Vậy anh đêm qua chắc say xỉn nên nhìn lầm người rồi ! Anh nhớ là người làm tình đêm qua với anh không phải là một cô tiểu thư đài cát, mà là một người phụ nữ rất cuồng loạn, rất đĩ thõa và rất dâm nữa. he he he Ấy da… thật là thất lễ.
    - Anh chọc em !!!!!! Uyển Nhi nhéo mạnh vào hông tôi 1 cái đau điếng.
    - Úi !!! Anh chỉ thấy sao nói vậy thôi.
    - Anh cố tình chọc em thì có ! Uyển Nhi bễu môi. Mà thiệt là em .. em… dâm lắm hã?
    - Thiệt mà…. Em dâm lắm…. như… là… à thôi… mắc công bị nhéo nữa.
    - Giờ hông nói cũng bị nhéo đó !!! Như là gì?
    - Thì.. như là một con.. quỷ cái khát tình…. Vậy đó.. em hung hăng lắm….cưỡi ngựa làm thằng nhỏ của anh muốn xụi luôn. Nhìn em làm tình mãnh liệt như vậy, anh thấy em rất là đĩ thõa.
    - Hi hi hi… ai biểu anh làm em nứng quá làm chi !!! hi hi hi… Mà dâm như vậy anh có thích không?
    - Ưm… thích … he he he…
    - Phải vậy chứ…. Hi hi hi.. phải dâm như vậy mới xứng với anh ! hi hi hi
    - À… thì ra mượn gió bẻ măng !
    - Thôi thì lỡ là con đĩ trong mắt anh rồi thì em cũng không giữ lễ nữa. Hi hi hi… em sẽ sống với bản chất hoang dã của em.. Lúc đó, anh đừng có mà run sợ nhé ! hi hi hi
    - He he he.. em càng dâm.. em càng thích chứ sao?
    - Là anh nói đó nha.. đừng có mà hối hận ! hi hi hi
    - Quân tử nhất ngôn mà !!! Bây giờ em muốn sao nè?
    - Quân tử? Ngụy quân tử thì có…. Hi hi hi … Anh ơi.. em nứng lồn quá… anh có thể bú lồn cho em được không? Hay là, mình làm kiểu 69 nha. Em cũng sẽ bú cặc cho anh.
    - Em làm anh chết mê đi rồi đó Uyển Nhi !

    Thế là Uyển Nhi xoay người, đưa lồn nàng kề sát miệng tôi. Riêng nàng thì cầm lấy con cặc đang hiên ngang chỉa thẳng lên trời mà xục. Bày tay mềm mại của nàng sờ nắn toàn thân của khúc gỗ đó rồi dùng móng tay, khều nhẹ nơi khe rãnh của đầu cặc làm tinh dịch bắt đầu rỉ ra từng giọt. Uyển Nhi bóp nhẹ đầu khấc làm cái rãnh ấy mở rộng ra, tinh dịch cũng vì thế mà chảy ra nhiều hơn. Lúc này, Uyển Nhi mới đưa lưỡi liếm chung quanh đầu cặc. Vừa liếm, vừa nút hết những dòng nước bổ dưỡng đang chảy ra. Liếm láp chán chê, Uyển Nhi mở miệng mà đút hẳn con cặc của tôi vào trong. Ấm áp quá. Cặc tôi như đang tắm trong một suối nước nóng. Toàn thân được cái miệng xinh xắn của Uyển Nhi ngoặm lấy rồi dùng răng cắn nhè nhẹ. Ở bên kia chiến tuyến, cái lồn xinh xắn của Uyển Nhi cũng được tôi chăm sóc tận tình. Uyển Nhi đã cạo lông nên hai mép lồn ửng hồng hiện rõ trước mắt tôi. Đôi cánh bướm như e ấp cứ phập phòng theo từng hơi thở. Tôi le lưỡi liếm chung quanh vành mu rồi mới tiến sâu vào bên trong lồn nàng. Chưa gì đã ngập toàn nước là nước. Thế mới thấy tiểu thư Uyển Nhi thường ngày đanh đá, kiêu kì nhưng khi đã lạc vào chốn hoang lạc thì mới lộ bản chất dâm đến mức nào. Tôi đưa miệng húp sạch hết dâm thủy của Uyển Nhi rồi lấy rang dai dai nhẹ mép lồn làm nàng run mình ép sát miệng lồn vào mặt tôi hơn. Mùi thơm ngay ngáy thoát ra làm tôi như điên dại mà đưa lưỡi tấn công vào hột le của nàng. Vừa liếm, vừa nút, vừa cắn, tôi làm cho cái mu cao vút của nàng dần ửng hồng lên. Đêm qua, vì vội vã mà tôi đã quên thưởng thức món lồn tươi thơm này nên cảm thấy tiếc. Bây giờ, được dịp bù lại nên tôi bú lồn nàng một cách say sưa. Mỗi lần tôi đưa lưỡi chạm vào hột le của Uyển Nhi là nàng lại mút cặc tôi thật mạnh khiến cả hai đều như lên mây một lúc.

    - Em sướng quá rồi ! Ưm… anh ơi….. đủ rồi.. lồn của em nứng muốn chết rồi ! Đụ em đi anh !
    - Em mút cặc anh giỏi quá. Anh cũng không chịu lâu hơn dc nữa đâu ! Suýt nữa thì anh ra rồi ! Làm tình ở đây nhức người quá. Mình vào phòng nhé?
    - Hi hi hi… bồng em đi !

    Tôi cúi xuống, bồng Uyển Nhi lên. Cả hai cơ thể trần truồng lại có dịp áp sát vào nhau. Tôi bế ngang mông nàng, chân nàng bấu vào hông tôi, bộ ngực căng tròn của nàng cũng áp vào người tôi, tay nàng vòng qua cổ, vuốt ve tấm lưng tôi. Không nói một lời, môi chúng tôi lại tìm đến nhau rồi màn nấu cháo lưỡi cũng diễn ra như thường lệ. Vào đến phòng ngủ, tôi không đi đến giường mà tiến vào trong góc phòng, áp lưng Uyển Nhi vào vách, tôi dùng tay nâng mông nàng cao hơn một chút, vừa tầm để con cặc tôi lách dc vào bên trong mép lồn của nàng. Uyển Nhi hiểu tôi định làm gì. Nàng nhoẻn miệng cười rồi đôi tay bám chặt vào vai tôi.

    - Chuẩn bị chưa?
    - Em đã sẵn sàng !!! hi hi hi

    Tôi ép lưng Uyển Nhi vào tường làm điểm tựa, hai tay bế mông nàng lên, môi tôi tìm môi nàng và rồi bất ngờ thẳng lưng lên làm con cặc chui tọt vào trong lồn Uyển Nhi một cách trơn tru và dễ dàng. Uyển Nhi kêu lên một tiếng rồi nhắm mắt, bắt đầu hưởng thụ. Tôi chỉ cần hẩy mông lên thôi, đồng thời lơi tay một chút để người nàng hạ thấp xuống, ngược chiều với con cặc đang vươn lên. Trọng lượng của cả cơ thể đè xuống làm cho cặc tôi đâm thật sâu vào trong lồn nàng sâu nhất có thể. Đó cũng là điểm mạnh của tư thế này, nó làm cho Uyển Nhi thật thỏa mãn với những cú chịch thật đáng đồng tiền, phát nào ra phát nấy, đều làm nàng thất điên bát đảo. Không chỉ có Uyển Nhi đang sung sướng mà ngay cả tôi cũng phê không thể tả. Con cặc được cái lồn nàng bó chặt như muốn nổ tung. Tuy vậy, tư thế này làm không dc lâu vì phải dùng rất nhiều sức. Tôi giảm nhịp độ lại. Chỉ đụ nàng thật nhẹ nhàng, vừa ân ái vừa giữ sức.

    - Em thích không?
    - Thích !! Hư…..Sướng lắm anh ơi ! Ư…ư….Có cảm giác như cặc anh …ư… ư…. đang phá nát lồn của em vậy.
    - Mà phải công nhận lồn em bót thật đấy. Mỗi lần anh nhấp là mỗi lần lồn em nó siết chặt con cặc anh vậy. Đã thật đó.
    - Hi hi hi lồn em để dành cho anh mà … hi hi hi…
    - Vậy hã? Vậy thì anh sẽ cố hết sức để báo đáp ân tình của em nhé !
    - Hứa đó nha !
    - Hứa !

    Nói rồi Uyển Nhi kéo sát đầu tôi vào người nàng. Nàng ưỡn người lên để hai bầu vú ngang tầm với đầu tôi. Mùi da thịt thơm ngát cùng hai núm vú cứ quệt vào mũi làm tôi ngất ngây con gà tây. Đã dâng tận miệng thì không dại gì mà không hưởng, tôi đưa miệng nút lấy núm vú của nàng rồi day day trong miệng. Lưỡi tôi lại được dịp quấn lấy cái nhụy hoa ngát hương đó. Một tay tôi vẫn bế mông, một tay mò lên trên mà bóp vú nàng. Tôi cảm thấy thế là đủ nên đụ nàng thêm mấy phát nữa, những cú chọt như muốn lủng tử cung nàng cũng là lúc tay chân tôi thấy rã rời. Uyển Nhi sắp lên đỉnh nhưng thấy tôi có dấu hiệu chậm lại, nàng bấu chân vào hông tôi thật chặt rồi hai tay siết ngay cổ tôi, lấy thế nhún nhẩy cái mông làm cho lồn nàng liên tục nuốt trọn con cặc tôi.

    - Ư….. sướng…. chết mất thôi……anh đụ em đã quá…….
    - Anh ơi… em sướng quá…. Em …chịu không nổi nữa rồi… em nứng quá… ư…a…….
    - Ư…a……..nứng quá…. Em em… sắp lên đỉnh rồi anh ơi….. ư…a………
    - Anh ơi……….nứng… cả người em nóng quá……. Nứng quá…….Anh ơi…. Đừng dừng lại…. anh..em…. ra…..ra…. cố lên…….. đụ em mạnh lên đi……
    - Ư… anh ơi…. Em ra…. Em ra đây………………………….

    Tôi bế Uyển Nhi nằm xuống chiếc giường bên cạnh rồi lăn ra thở dốc. Đúng là sướng thì sướng thiệt nhưng mệt bở hơi tay. Mồ hôi tôi chảy ướt cả tấm nệm. Lo làm cho Uyển Nhi thỏa mãn mà tôi chưa xuất tinh được. Con cặc vẫn vươn lên cao hùng dũng. Uyển Nhi nhìn sang tôi cười toét miệng. Có lẽ chưa bao giờ nàng sướng như hôm nay.

    - Anh ăn gì mà khỏe quá vậy? Em lên đỉnh mấy lần rồi mà anh chưa ra nữa !
    - He he he… mệt quá.. ra … không.. nổi…..
    - Ghét… làm như người ta bắt anh phải làm vậy không bằng.
    - He he he… Ý anh không phải vậy mà. Miễn sao em thỏa mãn là anh vui rồi.
    - Nói vậy còn coi được ! hi hi hi… Mà sướng thiệt anh nhỉ? Lồn em tê hết cả rồi.
    - Ừ… sướng… đã…..hộc hộc…
    - Anh còn nứng kìa. Cặc anh cứng ngắc hà ! Dễ thương ghê vậy đó ! hi hi hi
    - Dĩ nhiên.. có ra dc đâu…
    - Vậy em giúp anh nha ! hi hi hi

    Nói rồi Uyển Nhi ngồi xuống sàn nhà, tôi nằm ngửa trên giường, 2 chân buông lỏng xuống đất. Uyển Nhi quì gối nắm lấy con cặc còn đang cương cứng của tôi mà bỏ vô miệng. Vừa xục bằng tay, vừa mút cặc tôi bằng miệng, Uyển Nhi làm tôi nứng trở lại. Cảm giác có gì đó lâng lâng khi nàng đẩy nhanh tiến trình xục cặc. Những tiếng nhóp nhép vang lên mỗi lúc một lớn hơn. Cặc tôi chui tọt sâu trong cuống họng nàng rồi lại được đôi tay ngà ngọc của nàng xoa nắn. Rồi Uyển Nhi ngồi nhổm dậy, hai tay nàng bóp lấy cặp vú của mình, ép chặt con cặc của tôi vào khe vú. Phải nói là cặp vú của con lai như Uyển Nhi thật to và mềm mại, thích hợp cho việc này. Con cặc tôi lại được dịp đê mê thì bị hai bầu vù của Uyển Nhi ép thật sát, đẩy lên đẩy xuống. Cặc tôi bắt đầu chảy nước nhiều hơn và tôi cũng bắt đầu rơi vào trạng thái sắp xuất tinh.

    - Ư… đã lắm Uyển Nhi ơi ! Em biết cách làm anh sướng quá.
    - Hi hi hi cho anh chết !!! Đã chứ anh?
    - Nứng quá đi…… ư…… sao vú em to quá vậy Nhi ơi? Đã quá…. Chết anh mất !!!
    - Anh thích vú em không?
    - Thích… sướng quá….. ư…..
    - Cho anh nè…. Cho anh nè !!!! Uyển Nhi ép chặt 2 bầu vú của mình thêm nữa. Lần này thì con cặc của tôi gần như không còn một khoảng trống nào để nhúc nhích nữa.
    - A…….. em làm anh chết với em rồi Uyển Nhi ơi…. !!! Anh … sắp ra……nứng qua rồi…….
    - Anh muốn ra ở đâu? Muốn ra trong miệng em, trên người em, trên mặt em hay muốn trong lồn em?
    - Anh muốn bắn vào trong lồn em !!! Ư….






     
    trongtuan123 thích bài này.
  20. jonytrandn

    jonytrandn Dân Chơi Verified

    Bài viết:
    322
    Đã được thích:
    104
    chap sau Nam TM gặp lại chắc sẽ gây cấn lắm đây.
     
Đang tải...
Similar Threads Diễn đàn Date
Truyện yêu em nhưng lại lên giường với chị Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 31/7/17
Yeu nhầm chị hai được nhầm em gái chế Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 30/7/17
[Tự truyện 3 năm về trước] Hai thằng bạn thân trẻ trâu.. yêu hai chị em họ Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 24/4/14
Những người chị yêu dấu ( Tự sự + hư cấu) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 5/2/12
Ba chị em hư hỏng Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 6/7/06

Chia sẻ trang này