1. Nếu bạn dùng GMAIL,Yahoo,Hotmail.. để đăng ký , xin vui lòng kiểm tra mail kích hoạt trong mục Spam/Bulk của gmail
    https://mail.google.com/mail/u/0/#spam
    Xin cảm ơn

12 Nữ Thần

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi slaydark, 1/7/16.

  1. slaydark

    slaydark Đại Gia Lầu Xanh The VIP
    817/902

    Bài viết:
    1,615
    Đã được thích:
    37,868
    Điểm thành tích:
    817
    12 NỮ THẦN
    Wiki: vi.12nuthan.wikia.com


    CHƯƠNG MỚI NHẤT:


    Chương 265: Chạm Trán Cửu Huyền
    Chương 264: Khách Sạn Giữa Rừng Hoang
    Chương 263: Vũ Trong Khiêu Vũ
    Chương 262: Trận
    Chương 261: Bỉ Ổi Và Thâu Thiên
    Chương 260: Cảm Ngộ Sinh Tử
    Chương 259: Huyết Khế Phượng Hoàng
    Chương 258: Người Nước Ngoài
    Chương 257: Thiên Phú
    Chương 256: Địa Tâm
    Chương 255: Loạn Ý, Loạn Hồn
    Chương 254: Sống Chết Có Nhau
    Chương 253: Thần Kim
    Chương 252: Hắc Phù Đổng
    Chương 251: Thiên Địa Hữu Tình - Vô Danh Biến
    Chương 250: Tuyệt Thế Kỳ Bảo
    Chương 247 - 248 - 249
    Chương 246: Phi - Thường
    Chương 245: Bản Năng Thức Tỉnh
    Chương 244: Linh Niệm Song Tu




    Lớp 12nt: Chương A (Dị bản)

    ....................................................

    DANH SÁCH CHƯƠNG:

    Dị bản:

    Chương A

    Phần 2: 12 Thần Bảo

    Phần 1: Thế Hệ Phi Thường
    Chương đặc biệt
    Chương 201: Hà Phương
    Chương 200: Con Đường Đế Vương
    Chương 199: Những Kẻ Soán Ngôi
    Chương 198: Hữu Tình Vô Lệ
    Chương 197: Tiểu Bạch Dừng Tay!
    Chương 196: Huyết Trân Châu
    Chương 195: Linh Quang Loạn Vũ
    Chương 194: Sa Ngã
    Chương 193: Bạch Kê, Long Cốt
    Chương 192: Can Đảm
    Chương 191: Như Một Nữ Thần
    Chương 190: Đỉnh Bạch Mã
    Chương 189: Thuyền Tình
    Chương 188: Nước Mắt Của Đêm
    Chương 187: Hoàng Hôn
    Chương 186: Không Xác Định
    Chương 185: Dạ Vũ
    Chương 184: Ngai Vàng
    Chương 183: Đồng Mộng
    Chương 182: "Tiến Tăm"
    Chương 181: Huyết Thù
    Chương 180: Thiên Vô Minh Châu
    Chương 179: Thiên Minh Châu
    Chương 178: Thần Chiến Lần Thứ Hai
    Chương 177: Thuốc Của Quân Minh
    Chương 176: Thiên Như Ý
    Chương 175: Không Chạy Bước Nào
    Chương 174: Dám Cho, Dám Nhận
    Chương 173: Hắc Đế Truyền Thừa
    Chương 172: Dạ Hành
    Chương 171: Đương Kim Hoàng Đế
    Chương 170: Thiên Bất Như Ý
    Chương 169: Quá Liều
    Chương 168: Chiến Thần Điện
    Chương 167: Hợp Lực Diệt Mạc
    Chương 166: Thiên Long
    Chương 165: Hiện Thân
    Chương 164: Ly Gián
    Chương 163: Thiên Dương Địa Âm
    Chương 162: Ái Diễm Kiều
    Chương 161: "Chích Chích Chịch Chịch!"
    Chương 160: Ván Cờ
    Chương 159: Trái Tim Nữ Thần
    Chương 158: Đế Băng
    Chương 157: Không Lối Thoát
    Chương 156: Chìm Trong Bóng Tối
    Chương 155: Đế Thú Chi Chiến
    Chương 154:Mặt Trời, Nhật Thực Và Đầu Lâu
    Chương 153: Hội Ngộ Phi Thường
    Chương 152: Tên Giả
    Chương 151: Vua Âm Binh
    Chương 150: Tử Tình
    Chương 149: Hữu Danh Vô Thực
    Chương 148: Chiến Thần Trụ
    Chương 147: Thiên Ý
    Chương 146: Bão Đến Rồi!
    Chương 145: Đi Rồi Sẽ Biết
    Chương 144: Màn Kịch Dở Tệ
    Chương 143: Ta Cũng Muốn Được...
    Chương 142: Phân Thân
    Chương 141: Đa Tình Nghịch Thiên
    Chương 140: Se Duyên
    Chương 139: Tây Hồ
    Chương 138: Người Hầu Của Công Chúa
    Chương 137: Ai Kêu Ta Đó?
    Chương 136: Hắn
    Chương 135: Tín Đồ Sắc Dục
    Chương 134: Chìa Khóa
    Chương 133: Gương Và Hoa Hồng
    Chương 132: Cho Mượn Thánh Bảo
    Chương 131: Di Tích Nữ Thần?
    Chương 130: Long Vĩ
    Chương 129: Vũ Khúc Tinh Tú
    Chương 128: Sinh Mệnh
    Chương 127: Thống Trị
    Chương 126: Thiên Kiếm Ảnh, Hoàng Đế Ấn
    Chương 125: Tiên Huyết
    Chương 124: Thế Hệ Tầm Thường
    Chương 123: Quỷ
    Chương 122: Phi Thường Vô Thường
    Chương 121: Đặt Cược
    Chương 120: Hắc Long Hắc Hổ
    Chương 119: Tám Thống Lĩnh
    Chương 118: Cứ Chờ Đi, Rồi Sẽ Đến Lượt Mày!
    Chương 117: Vọng Phu
    Chương 116: Bình Thường
    Chương 115: Vực Vô Hồn
    Chương 114: Linh Thú Cấp Đế
    Chương 113: Một Chọi Tất Cả
    Chương 112: Mâu Thuẫn
    Chương 111: Định Mệnh
    Chương 110: Tử Y Giáo Chủ
    Chương 109: Thảo Nguyên Tĩnh Lặng
    Chương 108: Dạo Đầu
    Chương 107: Định Hình Và Hữu Hình
    Chương 106: Tứ Siêu Tân Tinh
    Chương 105: Hai Tối Thượng Bảo
    Chương 104: Cao Ốc Trí Tuệ
    Chương 103: Thiên Nguyền
    Chương 102: Linh Bảo Hạ Cấp
    Chương 101: Giả Kim Thành
    Chương 100: Chuyện Thánh Gióng
    Chương 99: Thanh Niên Anh Hùng Chiến
    Chương 98: Mỗi Trái Tim Một Tình Yêu
    Chương 97: Chàng Là Thái Dương, Ta Là Minh Nguyệt
    Chương 96: Nhật Nguyệt
    Chương 95: Đệ Tử Nữ Thần
    Chương 94: Tân Nương
    Chương 93: Khảo Nghiệm Thực Chiến
    Chương 92
    Chương 91: Được Chọn Và Tự Chọn
    Chương 90: Bích Diệp
    Chương 89: Huyết Hỏa Long Ảnh
    Chương 88: Chiến Mộc Tinh
    Chương 87: Lôi - Phong - Ám
    Chương 86: Linh Vương Kỳ Tài
    Chương 85: Hiệu Ứng Hoàn Mỹ
    Chương 84: Súc Vật
    Chương 83: Sắc Dục
    Chương 82: Đại Lộ Vô Tận
    Chương 81: Tiên Long Phát Nộ - Bạch Long Phá Xích
    Chương 80: Thôn Thực
    Chương 79: Sự Kiêu Ngạo Của Rồng
    Chương 78: Hắc Bạch Song Long
    Chương 77: Lôi Long Và Lôi Lân
    Chương 76: Lôi Cuồng - Hỏa Cuồng
    Chương 75: Phượng Hoàng Tái Sinh - Kỳ Lân Giác
    Chương 74: Nhị Thập Bát Tú
    Chương 73: Tư Cách
    Chương 72: Tứ Linh Hội Tụ
    Chương 71: Sư Đồ Hợp
    Chương 70: Vết Nứt
    Chương 69: Tâm Tình Của Lửa
    Chương 68: Khách Lạ
    Chương 67: Tránh Ra Cho Ta Thể Hiện!
    Chương 66: Bảo Vệ Thánh Nữ
    Chương 65: Thung Lũng Thề Nguyền
    Chương 64: Thì Ra Là Mày!
    Chương 63: Sắc Màu Của Gió
    Chương 62: Chiến Tướng
    Chương 61: Thệ Ước
    Chương 60: Thạch Thần Sư
    Chương 59: Địa Đạo Thần Bí
    Chương 58: Thiên Ảnh Dị Thú
    Chương 57: Thợ Săn Linh Thú
    Chương 56: Vy Ái
    Chương 55: Phê Thuốc Và Tử Vong
    Chương 54: Đệ Nhất Du Côn
    Chương 53: Ngày Đầu Ở Đồi Xanh Lộng Gió
    Chương 52: Hồng Ảnh
    Chương 51: Cuồng Lôi Nộ Hỏa Diệt Long Hán
    Chương 50: Hỏa Long Ảnh Thể
    Chương 49: Đào Tẩu
    Chương 48: Chiết Xuất Linh Hồn
    Chương 47: Luân Hồi
    Chương 46: Vinh - Nhục
    Chương 45: Đậu Hủ - Óc Chó
    Chương 44: Tân Tú Tranh Tài
    Chương 43: Hưởng Thụ
    Chương 42: Dương Liệt
    Chương 41: Ngũ Sắc - Phong Hồn Xích
    Chương 40: Lâm Gia Trang
    Chương 39: Lôi Long Linh Đế
    Chương 38: Ảo Mộng Vĩnh Hằng
    Chương 37: Độc Giác - Lục Vũ - Tứ Vỹ
    Chương 36: Giao Long Tỉnh Giấc
    Chương 35: Long Ngạo Kinh Hoàng
    Chương 34: Cổ Mộ
    Chương 33: Bí Cảnh
    Chương 32: ...
    Chương 31: Tái Ngộ
    Chương 30: Tử Linh
    Chương 29: Huyết Nguyệt
    Chương 28: Phong Ấn
    Chương 27: Thế Hệ Phi Thường
    Chương 26: Long Thể - Nhân Cốt
    Chương 25: Đại Chiến Thành Cổ
    Chương 24: So Tài
    Chương 23: Đơm Hoa
    Chương 22: Kết Quả
    Chương 21: Thuận Thiên Kiếm Chủ
    Chương 20: Lá Cờ Thứ 10
    Chương 19: Đổi Vai
    Chương 18: Cuộc Thi Bắt Đầu!
    Chương 17: Phục Chế Thần Bảo
    Chương 16: Tái Sinh
    Chương 15: Giang Hồ Chợ Lớn
    Chương 14: Chiến Quang Lâm
    Chương 13: Bảo Ngọc
    Chương 12: Vô Sắc - Thực Thần Ma
    Chương 11: Linh Cảnh
    Chương 10: Oanh Tạc
    Chương 9: 12 Thần Bảo
    Chương 8: Tỷ Võ
    Chương 7: Sư Phụ Bất Đắc Dĩ
    Chương 6: Một Đấm!
    Chương 5: Nàng Ta Là Nữ Thần!
    Chương 4: Thôn Thiên Địa
    Chương 3: Học Viện Nữ Thần
    Chương 2: Từ Hôn
    Chương 0 + 1: Khảo Nghiệm Tư Chất
    ............................................
     
    Last edited by a moderator: 20/3/19 lúc 22:52
  2. slaydark

    slaydark Đại Gia Lầu Xanh The VIP
    817/902

    Bài viết:
    1,615
    Đã được thích:
    37,868
    Điểm thành tích:
    817

    Nhân vật chính là một lão già 69 tuổi tên Dương, thích đọc truyện sex, hentai và JAV, bị máy bay tông chết khi đang thẩm du...

    Chương 0

    Căn nhà hai tầng cũ kĩ tối om, đó là nhà của lão Dương, một lão già thích ve vãn gái trẻ và thường trộm đồ lót những bà hàng xóm. Vì tính cách bẩn bựa mà đến 69 tuổi rồi lão vẫn độc thân vui tính.

    Tầng lầu của tòa nhà, phòng lão Dương là nơi duy nhất có ánh sáng, nguồn sáng là màn hình một tivi led 32 inch đang chiếu một bộ JAV cảnh 5 lão già đang sờ soạng một cô gái trẻ xinh xắn trần trụi. Lão Dương đeo tai nghe nhưng lão bật âm thanh lớn đến nỗi dù có tiếng máy bay ầm ầm ập tới, ngoài đường người người nháo nhào la hét thất thanh mà lão chẳng hề nghe thấy, chỉ chăm chăm vừa xem sex vừa quay tay.

    RẦM!

    Chiếc máy bay đâm thẳng vào nhà lão Dương, lão chết tươi.

    Linh hồn lão Dương bay xuyên thời gian rồi nhập vào một người trung niên.

    "DÂM TẶC! CHÉM CHẾT MẸ NÓ ĐI!"

    "THẺO DÁI NÓ! DÁM HIẾP DÂM TIỂU THƯ NHÀ LÀNH!"

    Trước mắt lão Dương là một khoảng sân rộng với hàng trăm người ăn mặc như cosplay cổ trang đang đứng hô hào phẫn nộ, hình như là nhằm về phía lão. Lúc này lão Dương mới phát hiện tay mình bị trói chặt, chân thì quỳ trên sàn gỗ không thể nhúc nhích.

    Phập một cái, cảnh vật trước mắt lão Dương chợt nghiêng ngã rồi tối dần, đầu lão bay lìa khỏi cổ.

    "ĐẬU MÓA CHỜ TAO HIẾP LẠI RỒI HÃY CHÉM!" Dương quát lên, tim đập như điên, thở hỗn hển vì sốc. Dương nhận ra mình đang nằm ngửa dưới mặt đất, phía trên là một vách đá dựng đứng cao chót vót.

    "Gì nữa đây?" Dương tự hỏi, nhưng chợt nhận ra giọng mình trong trẻo khác thường, gã ngước đầu lên nhìn thân thể mình, không còn là thân thể một lão già 69 tuổi nữa mà là cơ thể nhỏ nhắn trắng trẻo của một đứa nhóc 13 tuổi, lão giơ bàn tay lên xem, một bàn tay non nớt trắng trẻo như tay thiếu nữ khiến lão không khỏi cởi quần ra xem rồi thở phào vì thấy mình có dương vật.

    Dương bắt đầu mường tượng lại thảm kịch của mình, đang xem jav thì ầm một cái trước mắt tối đen, khi mở mắt ra lần nữa thì bị chửi là dâm tặc, trời đất nghiêng ngả rồi lại tối đen, lần nữa tỉnh lại thì thấy mình là một thằng nhóc 13 tuổi.

    "Đây chẳng phải là chuyển thế sao? Hay là xuyên không?" Dương thầm hỏi, tuy già nua nhưng kiến thức về truyện thì hắn không thua gì giới trẻ.

    "Đây là xuyên không nhập thể, chủ thể là một thiếu gia 13 tuổi tên Võ Phi Dương."

    "Cùng tên?" Dương gật gù, hắn cũng tên Dương nhưng không phải Phi Dương. "Mà ai nói vậy?" Dương sực phát hiện giọng nói đều đều này phát ra từ trong đầu gã.

    "Google!" Giọng đều đều vô cảm đáp lại.

    "Google?" Dương trợn mắt.

    Như hiểu thắc mắc của Dương, giọng đều đều lại phát ra trong đầu gã: "Google là một Bảo Vật, lưu trữ mọi thông tin của thế giới này. Ai có được Google sẽ là chủ nhân của những tri thức đó."

    "Bảo Vật? Thế làm sao mà tao có được?" Dương nhíu mày tự hỏi, sau đó một cảnh tượng như phim 3D hiện ra trong não hắn, trong cảnh là một thằng nhỏ đang rơi từ cao xuống, tay chân nó điên cuồng vỗ mạnh như tập bay, nước mắt ràng rụa, đái cả ra quần (lúc này Dương sờ xuống đáy quần, quả nhiên còn ướt).

    Thằng nhỏ rơi xuống đến gần mặt đất, đột nhiên có một tia sáng khác vụt đến khoảng không phía dưới thẳng nhỏ, một cái lồng sáng mờ ảo hiện ra rồi vỡ tan vì bị tia sáng kia đâm vào, lộ ra một quả cầu ánh sáng nhỏ trong suốt như thủy tinh đang lơ lửng, tia sáng bắn thẳng vào quả cầu, rồi thằng nhỏ mới rơi xuống, quả cầu tan vào người thằng nhỏ, giữ nó lơ lửng rồi hạ xuống mặt đất.

    Não Dương tiếp nhận tri thức từ Google, gã hiểu ra quả cầu thủy tinh chính là bảo vật Google được giấu trong một cái lồng ma thuật vô hình, tia sáng như sao băng chính là linh hồn Dương bay đến, phá tan cái lồng và nhập vào Google, đồng thời chiếm luôn thân xác của thằng nhóc Võ Phi Dương.

    "Đây là đâu?" Dương thầm hỏi. Một luồng thông tin mới lại truyền vào não hắn, hóa thành một phần kiến thức của hắn.

    Trong phần kiến thức này, Dương biết đây là đất nước Việt Nam năm 2016, nhưng ở một thế giới khác, địa hình có khác so với Việt Nam của hắn nhưng địa danh thì nhiều nơi tương đồng. Còn cái nơi hắn đang ở là một cái vực sâu thuộc rừng Cát Tiên, cái xác hắn nhập vào là Võ Phi Dương, một thiếu gia 13 tuổi được mẹ cho đi du lịch trước khi nhập học, sáng sớm, Phi Dương ra bờ vực đứng đái rồi bị gió mạnh thổi bay luôn xuống vực.

    "Thiếu gia!"

    "Con trai của mẹ!"

    Đột nhiên có tiếng gọi từ xa, Dương quay đầu nhìn thì thấy một nhóm người cầm đước tiến đến, trong đó có một cô gái xinh đẹp quyến rũ khiến Dương nhìn lác cả mắt, nàng nước mắt ràn rụa chạy đến ôm chầm lấy hắn, khiến hai bầu vú to tròn đồ sộ của nàng mềm mại ép vào ngực hắn.

    "Ơn trời, con trai của mẹ có sao không?" Ôm chặt Dương vào lòng, nàng hỏi.

    "D... dạ... c... con không sao..." Dương đáp, tay nó vòng qua ôm lấy eo nàng, ngực nàng rất to nhưng eo lại rất thon gọn khiến Dương thích mê, lại thêm từng đợt hương thơm quyến rũ từ nàng lan vào mũi làm hắn say đắm. "Đây là mẹ mình sao? Đem đè ra chịch thì sướng thôi rồi!" Dương cười thầm dâm dê.

    Lúc này Google trong đầu Dương lại lên tiếng: "Diễm phu nhân, 30 tuổi, xinh đẹp quyến rũ, tính nết lẳng lơ, là mẹ ruột của thiếu gia Võ Phi Dương, rất nuông chiều con trai. Sở thích: Trym!"

    "Đệt! Trúng mánh!" Dương cười khoái trá, sau hai lần chết nhọ thì hắn cũng được nhập vào một thằng con trời, nhìn mẹ thương hắn như vầy, lại vừa mém chết thì Dương tin chỉ cần vòi vĩnh là kiểu gì nàng cũng sẽ chiều lòng hắn.

    "Con trai nói cho mẹ nghe, tại sao con lại nhảy vực? Mẹ ép con lấy tiểu thư Lê Ly làm con không thích hả?" Diễm còn tưởng con trai mình nhảy vực tự tử nên ôm ấp an ủi nó.

    "Lại còn lấy vợ, mới 13 tuổi mà, vô mánh!" Dương nghĩ thầm, với kinh nghiệm 50 năm xem sex, gã bắt đầu bày mưu.

    "Không phải... con..." Dương úp mặt vào ngực mẹ, hắn phát hiện nàng không mặc áo lót vì cảm nhận được đầu ti nàng cọ vào mặt mình.

    "Con sao?"

    "Con thích người khác..." Dương ngước lên nhìn gương mặt xin đẹp của mẹ, mắt hắn rưng rưng.

    "Con thích ai, nói mẹ nghe, mẹ cưới cho!"

    "Người này con không cưới được..."

    "Sao lại không, ai dám chê cục cưng của mẹ?"

    Dương ôm eo mẹ chặt hơn, úp mặt vào ngực nàng ra vẻ xấu hổ.

    "Ai nào... nói mẹ nghe..."

    "Con... thích... Con yêu mẹ!" Dương nói thì thầm, làm Diễm bất ngờ thẹn đỏ cả mặt.

    "Thôi mình về đi con, trời sắp tối rồi." Diễm khẽ nói.

    Lên khỏi vực, Diễm dẫn Dương về lều, kéo nó vào trong.

    "Con trai nói lại cho mẹ nghe xem, con thích ai?" Diễm nắm tay con trai và hỏi.

    "Con yêu mẹ! Con muốn cưới mẹ làm vợ!"

    Dương cứ tưởng mẹ nó sẽ bất ngờ và khuyên giải, nhưng nàng chỉ cúi mặt thẹn thùng đáp: "Đúng là cha nào con nấy!"

    Thấy Dương trợn mắt khó hiểu, Diễm giải thích thêm: "Hồi xưa cha con và bà nội vẫn thường..."

    "Vậy con được...." Dương mừng rỡ.

    Diễm cúi mặt ngượng ngùng: "Ừ... Nhưng mẹ không cưới con đâu, mẹ chỉ... dạy con để sau này... với vợ thôi..."

    "Cũng được." Dương gật đầu rồi nhào tới ôm lấy Diễm.

    "Này! Ai nói là làm bây giờ hả? Thả mẹ ra!" Diễm tránh né, nhưng môi nàng liền bị môi Dương áp vào.

    Tuy không phải là mẹ của linh hồn mình nhưng Diễm là người sinh ra cơ thể mà Dương đang dùng nên gã cũng cảm nhận nàng là mẹ ruột mình, cảm giác hôn vào làn môi thơm nồng của mẹ ruột khiến Dương sướng đê mê.

    "Uhm... Uhm..." Vốn tính lẳng lơ, Diễm dễ dàng bị con trai chinh phục, lưỡi nàng tiến ra liếm vào lưỡi con trai, nàng cũng tự cởi áo thả đôi gò bồng tròn trĩnh ra cho Dương nghịch phá.

    "Hả? Có gì đó không đúng?" Đang sướng khoái nút lưỡi sờ vú mẹ, Dương chợt nhận ra vấn đề bất thường. Dù cảm giác rất kích thích nhưng dương vật của gã lại nằm im lìm không chút động tĩnh.

    "Sao vậy con yêu?" Thấy Dương ngừng lại, Diễm hỏi.

    Dương không đáp, hắn cho tay vào quần sờ thử dương vật mình, không chút cảm giác.

    "Chẳng lẽ chưa dậy thì? Không đúng! Là..."

    "Liệt dương!" Google đột ngột lên tiếng như để trêu tức.

    Dương khóc không ra tiếng...

    ***

    Trở về nhà, Diễm đưa Dương đi khắp nơi tìm cách chữa chứng liệt dương nhưng tất cả đều bó tay không có cách trị, mà Google trong đầu gã thì chỉ đưa ra một cách mà nó nói là đơn giản nhất: Dâm thủy của nữ thần.

    Trong thế giới này, Việt nam là vùng đất nổi duy nhất tồn tại trên địa cầu, cả Việt Nam chia ra 3 miền do 3 vị Chúa Tể thống trị. Người dân của ba miền tin thờ 12 vị nữ thần, bao gồm 6 nữ thần nguyên tố (Băng, Hỏa, Lôi, Phong, Ánh Sáng, Bóng Tối) và 6 nữ thần phi nguyên tố (Sinh, Tử, Không Gian, Thời Gian, Tình Yêu, Sắc Dục).

    Nữ thần là loại tồn tại bí ẩn nhất của thế giới, đến cấp bậc Chúa Tể cũng không phải muốn gặp là gặp.

    Lại nói về cấp bậc, thế giới này nắm giữ một thứ gọi là "linh lực". Thể lực là lực của cơ thể, còn linh lực là lực của linh hồn, con người nơi đây nắm giữ khả năng tu luyện linh hồn và điều khiển linh lực để chiến đấu hoặc phục vụ đời sống.

    Linh lực chia theo 10 cấp bậc:

    Thường Dân - Linh Sĩ - Linh Úy - Linh Tá - Linh Tướng - Linh Vương - Linh Đế - Chúa Tể - Thần - Tối Thượng. Riêng Nữ Thần lại là một khái niệm hoàn toàn khác.

    Các thiếu niên đến 13 tuổi mới được phép học tập phát triển linh lực, lý do là vì cần phải đến tuổi dậy thì, cơ thể và linh hồn mới bắt đầu hoàn thiện, còn trước khi dậy thì mà tập luyện thì linh hồn và cơ thể còn thiếu sót sẽ rối loạn rồi gây hậu quả nghiêm trọng, nam thì có thể liệt dương, vô sinh, nữ thì ngực phẳng, mọc trym... Võ Phi Dương vốn là thằng thiếu gia lắm tiền, khi trước vì tò mò mà bỏ số tiền lớn mua một quyển bí kíp in lậu về luyện hòng lấy le với gái, cuối cùng lại sinh ra liệt dương.

    Tất cả những điều trên Dương đều được tìm hiểu qua Google. Ngồi nghĩ lại những nội dung mới được nạp vào trí não, Dương không ngừng cay cú mắng thằng Võ Phi Dương ngu đần, có em mẹ ngon lành như vậy mà đi nghịch ngu cho liệt dương.

    "Vậy giờ tìm nữ thần ở đâu?" Dương hỏi.

    "404 Not found..." Google trả lời chậm hơn bình thường.

    "Mẹ kiếp! Hay là tự sát? Không được, chết hai lần rồi, lỡ lần thứ 3 chết thật thì ngu người!" Dương phân vân, nữa cay cú vì liệt dương, nữa tiếc hận vì có bà mẹ trẻ xinh đẹp mời chào mà không xơi được.

    "Vậy có cách nào tạm thời làm nó cương lên không?"

    "Có! Linh lực đạt mức Tối Thượng sẽ tự tái tạo cơ thể thành hoàn mỹ nhất!" Google đáp.

    "Thôi để tao đi tìm bà nữ thần xin miếng dâm thủy! Bà nội cha nó..."

    Hết chương 0



    ---------------------------------------------------------------------------



    Chương 1: Khảo Nghiệm Tư Chất

    "Chúa Tể thì sao? Một lũ sai vặt!

    Nữ Thần thì sao? Một đám sextoy!

    Rồng thì sao? Một đàn gia súc!

    Là Thần gặp ta phải khoanh tay chào, là Ma gặp ta phải run rẫy khóc.

    Thiên mệnh, quy tắc đối với ta chỉ là nội quy tiểu học. Từ một lão già 69 tuổi, ta đi xuyên thế giới trở thành một thiếu niên 13 tuổi. Liệt dương thì sao? Phế vật thì sao? Có ngày ta sẽ để lại dấu vết của mình trong tử cung tất cả phụ nữ của thế giới này!"

    "Mày thấy tao viết hay không?" Dương cầm mảnh giấy ghi những dòng chữ ngạo mạn của hắn giơ lên trước mắt với vẻ mặt hài lòng.

    "Như hạch." Giọng của Google phát ra đều đều nhưng Dương nghe như tiếng xỉ vả.

    Dương đang định chửi lại thì có tiếng gõ cửa.

    "Ai đó?" Dương hỏi.

    "Mẹ đây cục cưng!"

    "Có gì không mẹ?" Dương sáng mắt, nhưng lại đau đớn nhớ tới "thằng nhỏ" chết ỉu của mình.

    "Mấy ngày trước mẹ có nói rồi đấy, hôm nay sẽ có buổi khảo nghiệm tư chất, con thay quần áo rồi mẹ đưa con đi!"

    "Vâng ạ!"

    Diễm phu nhân không hề nghi ngờ Dương là người khác nhập thể vào con trai nàng, vì sau khi té xuống vực, Dương không một vết trầy, chỉ bị liệt dương nên các bác sĩ chuẩn đoán là do lúc cận kề cái chết, Phi Dương theo bản năng bộc phát ra linh lực để tự cứu mình, nhưng do cơ thể chưa hoàn chỉnh nên mới sinh ra chứng liệt dương, tai nạn kiểu này không phải lần đầu xuất hiện nên không ai nghi ngờ, Dương lại có Google nên nhanh chóng biết hầu hết những kiến thức mà Phi Dương biết, chỉ riêng những ký ức, kỷ niệm của riêng Phi Dương là Dương chẳng thể nào biết được, đành giả vờ như bị tai nạn ảnh hưởng nên quên mất.

    Sống ở thế giới mới vài ngày, Dương thấy hầu hết đều tương đồng với thế giới của hắn, như địa danh, cách tính thời gian, ngôn ngữ... Nhưng vì sự phát triển của linh lực mà cũng có rất nhiều điểm khác, khoa học kỹ thuật ở đây khá lạc hậu, nhưng những gì máy móc làm được thì linh lực đều làm được thậm chí còn tốt hơn, vì vậy mà thế giới này không có những nhà máy xí nghiệp, môi trường rất trong sạch, phương tiện di chuyển là các loại ngựa, voi, linh thú thuần chủng hoặc một số loại Bảo Vật vận hành bằng linh lực. Về kiến trúc thì đa số xây từ gạch, đá và gỗ, được xây với sự trợ giúp của linh lực nên các căn nhà trông rất hoàn hảo đẹp mắt, trông tựa như những căn biệt thự mini ở thế giới của Dương.

    Cũng vì khoa học kém phát triển nên kiến thức khoa học rất ít, trẻ em đi học từ năm 6 tuổi đến năm 12 tuổi là học được hầu hết kiến thức về khoa học, lịch sử, nhân cách... của thế giới này, đến năm 13 tuổi thì bắt đầu học linh lực. Nhưng không phải ai cũng có thể dùng linh lực và không phải ai 13 tuổi đều dậy thì, vì vậy mà cần một đợt khảo nghiệm.

    ***

    Điểm khảo nghiệm khá gần nhà, Dương ngồi kề mẹ trên chiếc xe ngựa, thỉnh thoảng xe sốc làm hai quả đào của Diễm đong đưa gợi tình khiến Dương thèm hộc cả máu.

    Điểm khảo nghiệm là ở một quảng trường lớn, giữa quảng trường là bức tượng cẩm thạch lớn điêu khắc hình dáng một phụ nữ xinh đẹp mặc chiếc đầm dường như kết ra từ hoa lá, xung quanh nàng có những con bướm cũng làm từ điêu khắc, điều khiến Dương lác mắt là bức tượng và những con bướm này lại động đậy như vật sống, đây là nhờ tác dụng của linh lực, phía dưới chân tượng là một tấm bảng đề hai dòng chữ:

    "Tượng Nữ Thần Sinh Mệnh

    Điêu khắc: Nguyễn Hải"


    Dương đứng nhìn xung quanh, có khá đông thiếu niên cùng tuổi hắn, gương mặt đều có nét lo lắng hoặc háo hức. Một lúc sau, một giọng phụ nữ nói vang vọng như phát từ loa phóng thanh:

    "Thông báo! Sắp đến giờ khảo nghiệm, đề nghị phụ huynh và những người không liên quan rời khỏi quảng trường, các thí sinh xếp hàng ngay ngắn chờ gọi tên! Nhắc lại..."

    "Cố lên nha con yêu!" Diễm vẫy tay chào và nháy mắt với con trai khiến nó nhìn nàng mà ngơ ngác.

    Diễm khuất trong đám phụ huynh, Dương quay mặt lại thì thấy một thằng nhóc tóc vàng cao ráo nhe răng cười với nó:

    "Mẹ mày đẹp khủng khiếp, làm tao ganh tỵ vãi!"

    Dương nhíu mày: "Mày là thằng nào?"

    Thằng tóc vàng trợn mắt, đồng thời tiếng Google vọng trong đầu Dương: "Trần Vu Sinh, 13 tuổi, bạn thân của Võ Phi Dương."

    Nghe thế, Dương chuyển thái độ, cười mừng rỡ ôm lấy Sinh vỗ vai nó và nói: "A! Thì ra là mày hả Sinh, mấy ngày nay mày đi đâu không tới thăm tao?"

    Thấy thằng bạn thân đột nhiên nhiệt tình khác thường, Sinh đẩy Dương ra và mắng: "Mày bị gì đấy? Té núi mất trí thật à? Tao có nói tao về ngoại chơi mà, mới về nhà tối hôm qua!"

    Dương quê độ vỗ vỗ lên trán: "Ừ nhỉ tao quên!" Đúng lúc đó thì có một cô bé vận đầm hồng đi ngang, mái tóc đen mượt, gương mặt cực kỳ xinh xắn, mắt đen tròn hút hồn khiến Dương lé cả mắt, cả đời hắn chưa từng thấy bé loli nào xinh như vậy.

    "Lê Ly, tiểu thư nhà họ Lê, có hôn ước với Võ Phi Dương." Google hiểu ý liền cấp thông tin cho Dương. Dương đã dần quen với những thông tin đột ngột truyền vào não mình, Google này tựa như một sinh vật sống thấu hiểu tâm tư gã chứ không phải loại google.com máy móc.

    "A! Liệt Dương đi chung với Vô Sinh kìa tụi bây!" Dương định vẫy chào Ly thì có giọng một thằng nhóc hô to, sau đó là một tràng tiếng cười.

    Dương nhìn qua, đó là một đám thiếu niên, đứng đầu là một thằng trông khá anh tuấn.

    "Liệt con mẹ tụi mày!" Dương mắng, chuyện hắn đi khám liệt dương đã bị truyền ra ngoài nên rất nhiều người biết, lần này lại bị phơi bày trước mặt vị hôn thê xinh xắn hỏi sao hắn không tức.

    Sinh đứng cạnh cũng nắm chặt nắm đấm, nó tên Vu Sinh, đọc tựa như Vô Sinh, nhưng cái làm nó giận là bọn nhóc kia thường xuyên bắt nạt nó, mà mỗi lần như vậy đều do Phi Dương gọi người tới cứu, Phi Dương bị sỉ nhục trước mặt vợ chưa cưới khiến Sinh rất tức giận.

    Thằng nhóc cầm đầu cũng nhìn thấy Lê Ly, nó liền bỏ mặc Dương và Sinh, tiến lại kề vai Lê Ly: "Hè này đi chơi vui không em?" Nó cố ý nói lớn để trêu tức Dương.

    Mà khiến Dương càng điên hơn là Lê Ly lại e thẹn gật đầu đầy tình ý, như thế thằng hôn phu đang đứng nhìn là con chó ven đường.

    "Nguyên Cửu Khôi Lang, thiếu gia nhà họ Nguyên, đẹp trai tài giỏi lắm tiền." Google nói.

    "Nguyên Củ Khoai Lang? Vãi tên!" Dương bật cười, quên cả cơn tức, nhưng lại nhanh chóng sầm mặt lại vì thấy Lang nắm lấy tay Lê Ly, lại còn liếc lại trêu tức Dương.

    Sinh cũng thấy tức điên dùm cho thằng bạn thân, định nhào tới đánh Lang nhưng bị Dương giữ lại. Sinh quay sang nhìn Dương, nó bất ngờ nhìn thấy gương mặt nghiêm nghị lạ thường của thằng bạn thân, đây là Dương mà nó biết sao?

    "Kệ chúng nó!" Dương trầm giọng, dù sao hắn cũng là một tâm hồn 69 tuổi già cỗi, đâu dễ xao động như lũ trẻ mới dậy thì.

    "Mấy con mê trai này có ngày tao chịch cho nát bướm!" Dương mắng thầm.

    Lúc này thì giọng phũ nữ lại nói to: "Chuẩn bị khảo nghiệm, mời các thí sinh trật tự, gọi tên ai người đó lên."

    Tất cả cùng đưa mắt về phía quảng trường, bên cạnh tượng nữ thần Sinh Mệnh đã xuất hiện mấy cái bàn có vài người cả nam lẫn nữ đang ngồi nhìn về phía một vật trông y hệt cái cân sức khỏe, đứa nhóc đầu tiên tiến lên và được chỉ dẫn đứng lên cân, thanh đo chiều cao hạ xuống.

    "Nguyễn Văng Miểng, cao 1m40, nặng 36kg..."

    "Vãi cả khảo nghiệm tư chất!" Dương thốt lên, hắn còn tưởng chỉ là đo chiều cao cân nặng thì cái cân chợt phát ra ánh sáng màu xanh lam.

    Giọng nữ lại hô: "Tư chất linh lực màu Lam!"

    "Là sao?" Dương hỏi thầm.

    "Tư chất linh lực là khả năng phát triển linh lực, thông thường chia làm 6 cấp: Không Màu - Trắng - Lam - Lục - Vàng - Đỏ". Không Màu rất hiếm xảy ra, được cho là loại không thể phát triển, cả đời chỉ có thể làm Thường Nhân" Google giải thích.

    Cuộc khảo hạch tiếp tục, ba phần tư số thí sinh đã lên khảo nghiệm chỉ được tư chất Trắng, một phần tư còn lại là Lam. Các vị giám khảo biểu cảm bình thường, điểm khảo thí này chỉ là một huyện của tỉnh Đồng Nai, dù có gom hết cả tỉnh thì mỗi năm cũng chỉ được vài người tư chất Lục nên họ cũng không trông đợi nhiều.

    "Lê Ly..."

    Người phụ nữ đọc xong chiều cao và cân nặng của Lê Ly, chiếc cân linh lực bừng lên ánh sáng màu xanh lục làm cả quảng trường ồ lên, các giám khảo cũng gật gù, cuối cùng cũng có một hạt giống tốt.

    "Quả xứng là tiểu mỹ nhân của huyện Trảng Bom ta!"

    "Thiên tài như thế mà bị đem hứa gả cho thằng Liệt Dương công tử!"

    "Hoa lài cắm phân trâu!"

    Đám thí sinh nháo nhàu bàn tán.

    "Trật tự!" Người phụ nữ trấn áp, tiếp tục gọi tên thí sinh.

    "Trần Vu Sinh..."

    Nghe tên Vu Sinh, đám đông cười ồ lên tráo phúng: "Vô Sinh! Trời ơi Vô Sinh! Ha ha!"

    Chiếc cân lại tỏa ra ánh sáng màu lục. Đám đông trào phúng tự biết nhục câm họng lại hết. Còn Sinh như không tin nổi mình lại có tư chất Lục, đứng trên cân ngơ ngác đến khi giám khảo gọi mới chịu xuống.

    Thêm vài người nữa thì đến Nguyên Cửu Khôi Lang, đám đông lại lần nữa chết lặng, Dương và Sinh cắn răng. Các giám khảo đồng loại đứng dậy.

    Màu Vàng! Là màu vàng! Dù tính trong toàn miền Nam thì tư chất Vàng cũng thuộc hàng thiên tài! Chỉ cần được bồi dưỡng xứng đáng thì nhất định sẽ trở thành Linh Vương, thậm chí là Linh Đế!

    Dương nắm chặt tay, nhìn Lang đang ngạo nghễ đi xuống rồi nhìn về phía Lê Ly, nàng đang nhìn Lang với ánh mắt hâm mộ pha lẫn tự hào.

    "Màu vàng? Chỉ là màu nước đái của tao!" Dương nghiến răng mắng.

    "Võ Phi Dương!"

    Giám khảo gọi tên, Dương đi lên, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Màu đỏ! Màu đỏ! Tao thích quần lót màu đỏ!"

    Rút kinh nghiệm vụ Vu Sinh, lần này tiếng cười trào phúng không xuất hiện, chỉ có đám đàn em của Khôi Lang gọi to: "Liệt Dương!"

    Dương đứng lên bàn cân, lo lắng đến quên cả nghe giám khảo đọc chiều cao và cân nặng, hai mắt hắn nhìn xuống bàn cân như muốn lòi ra, chờ đợi thứ ánh sáng màu đỏ bật lên.

    Không có chút ánh sáng nào phát ra.

    "Tư chất: Không!" Nữ giám khảo phũ phàng hô to, Dương đứng chết trân.

    "Ha ha! Đã liệt dương lại còn phế vật, nhảy vực tự tử là đúng rồi!" Lúc này đám đông mới bắt đầu trào phúng.

    Dương nhục đến nổi không dám ngóc đầu lên, thất thiểu bước từng bước rời đi. Hết rồi, không có linh lực thì sao mà tìm được nữ thần, nếu gặp cũng chẳng có tư cách xin được dâm thủy, càng không thể đạt tới Tối Thượng. Đời này hắn phế rồi!

    "Khoan đã!" Đột nhiên, một vị giám khảo già dặn nhất nói.

    "Sao vậy thầy?" Các giám khảo khác hỏi.

    Vị giám khảo già nói: "Khảo nghiệm lại cho hắn!"

    Nghe câu này, Dương bừng lên hy vọng, quay đầu lại nhìn lão già đầy vẻ biết ơn.

    Thấy ánh mắt Dương, lão già nói: "Không cần cảm ơn ta, chỉ vì cân hết pin nên không phát sáng thôi!"

    "Địu mé vậy mà làm hết hồn!" Dương mừng rỡ chửi thề, rồi chợt biết mình lỡ miệng nên cười hề hề xin lỗi.

    Cân được nạp linh lực, Dương lại hồi họp đứng lên.

    Cả quảng trường lại chết lặng.

    "TƯ CHẤT: KHÔNG!"

    "ĐỊNH MỆNH!" Dương cay đắng gào to.

    Hết chương 1
     
    Last edited by a moderator: 21/10/18
  3. ptien71311

    ptien71311 Dân Chơi Thứ Thiệt Verified
    127/226

    Bài viết:
    535
    Đã được thích:
    106
    Điểm thành tích:
    127
    Vãi lúa! =))
     
  4. batmon

    batmon Dân Chơi Thứ Thiệt Verified
    67/113

    Bài viết:
    584
    Đã được thích:
    372
    Điểm thành tích:
    67
    Truyện hay vãi lều, bác up đều tay nhé =)))))))
     
    FTM thích bài này.
  5. Rùa Alone

    Rùa Alone Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    31/57

    Bài viết:
    24
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    31
    Bác ơi viết sách bán luôn đi :)))
     
    FTM and Tình 1 đêm lẻ loi like this.
  6. mavuongcodon

    mavuongcodon Biết Quay Tay Verified
    37/57

    Bài viết:
    108
    Đã được thích:
    38
    Điểm thành tích:
    37
    Hay lắm. tiếp đi bac
     
  7. ThS.Sex

    ThS.Sex Dân Chơi Verified
    97/113

    Bài viết:
    400
    Đã được thích:
    141
    Điểm thành tích:
    97
    Sức sáng tác của bác thật phong phú và đáng nể luôn. chúc mừng bác. hjhjh
     
  8. sexisone

    sexisone Dân Chơi Verified
    67/113

    Bài viết:
    319
    Đã được thích:
    21
    Điểm thành tích:
    67
    tiếp đê thớt ơi :))
     
    FTM and kutybityeu1 like this.
  9. superhunter

    superhunter Đại Gia Lầu Xanh Verified
    117/226

    Bài viết:
    3,368
    Đã được thích:
    187
    Điểm thành tích:
    117
    Hay vãi
     
    FTM thích bài này.
  10. izumi

    izumi Xem Sex Lần Đầu Verified
    32/57

    Bài viết:
    39
    Đã được thích:
    23
    Điểm thành tích:
    32
    Làm em cười đau cả ruột :D
     
    FTM, Già thèm gái and dh88889 like this.
  11. ltcd

    ltcd Xem Sex Lần Đầu Verified
    32/57

    Bài viết:
    31
    Đã được thích:
    7
    Điểm thành tích:
    32
    Tiếp đi bro ơi.có vẻ hấp dẫn quá
     
    FTM thích bài này.
  12. ganza1999

    ganza1999 Còn trinh Verified
    62/113

    Bài viết:
    91
    Đã được thích:
    27
    Điểm thành tích:
    62
    Quá hay cho một tác phẩm !
     
    FTM, [email protected] and Badboyysl like this.
  13. Lopxlon

    Lopxlon Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    31/57

    Bài viết:
    21
    Đã được thích:
    5
    Điểm thành tích:
    31
    Truyện hài vl cười đau bụng quá
     
    FTM, Badboyysl and slaydark like this.
  14. tieuyeu18

    tieuyeu18 Biết Quay Tay Verified
    67/113

    Bài viết:
    122
    Đã được thích:
    9
    Điểm thành tích:
    67
    Không biết được đọc hết không hay ra tý lại ngỏm
     
    FTM thích bài này.
  15. bongtoitrongtoi

    bongtoitrongtoi Thiếu Gia Lầu Xanh Verified
    97/113

    Bài viết:
    643
    Đã được thích:
    319
    Điểm thành tích:
    97
    Năm nay bác là ngôi sao sáng của Truyện người lớn Item rồi chủ thớt ah. Quá nhiều siêu phẩm.
     
    FTM and Badboyysl like this.
  16. slaydark

    slaydark Đại Gia Lầu Xanh The VIP
    817/902

    Bài viết:
    1,615
    Đã được thích:
    37,868
    Điểm thành tích:
    817
    Toàn truyện thường thường chứ siêu gì đâu bác, có nhiều mơ ước lắm mà không làm được, đành đem viết thành truyện để tự thẩm du tinh thần [​IMG]
     
  17. ZzjackkilyzZ

    ZzjackkilyzZ Đại Gia Lầu Xanh Verified
    87/113

    Bài viết:
    1,080
    Đã được thích:
    61
    Điểm thành tích:
    87
    chưa có chấp mới nữa hả bác hic hic .
    cảm ơn bác chuyện hay lắm
     
    FTM, Badboyysl and yeubxlonto like this.
  18. slaydark

    slaydark Đại Gia Lầu Xanh The VIP
    817/902

    Bài viết:
    1,615
    Đã được thích:
    37,868
    Điểm thành tích:
    817
    Em chỉ mới viết sẵn chương 0, 1, 2 này thôi nên từ chương 3 có khả năng sẽ đăng chậm lại, mong các bác thông cảm.

    Chương 2: Từ Hôn


    "Bà nội nó... ông bà già nó... quan hệ mẫu thân nó..." Dương vừa đi vừa lầm bầm chửi rủa, hắn nhục nhã đến nỗi không biết làm gì khác ngoài cắm đầu rời khỏi quảng trường. Đang đi thì Sinh chạy đến kéo Dương lại.

    "Mày đi đâu vậy?" Sinh hỏi.

    "Đi về!" Dương đáp cộc lốc.

    "Còn khảo hạch kiến thức nữa mà?" Sinh nói.

    "Khảo hạch kiến thức? Để làm gì?"

    Sinh đáp: "Tao biết mày buồn vì tư chất Không Màu, nhưng không phải mày thường nổ rằng sẽ làm một Giả kim thuật gia sao?"

    "Giả kim thuật gia là một trong những nghề nghiệp cao quý nhất của Việt Nam linh giới, là những người sử dụng kiến thức uyên bác cao thâm để nghiên cứu, chế tạo ra các loại Bảo Vật, Linh Đan..." Google liền giải thích cho Dương nghe.

    "Có chế được Sextoy, Viagra các kiểu không?" Dương sáng cả mắt, hỏi thầm trong đầu.

    Google im lặng vài giay như đang cân nhắc rồi đáp: "Được!"

    "Vậy làm thế nào để thành Giả kim thuật sư?"

    "Cần kiến thức uyên bác và linh lực để nạp vào vật phẩm, có thể nhờ người khác nạp thay." Google đáp đều đều.

    "Được! Vậy thì làm Giả kim thuật gia!"

    Sinh đứng cạnh thấy Dương mặt đang xịu lại đột nhiên sáng hẳn lên, lắc đầu nghĩ thầm: "Tội nghiệp thằng nhỏ, té vực xong ngáo luôn rồi!"

    Từ lúc đó, mặc kệ bọn nhóc trêu chọc cười cợt, Dương cứ vênh mặt tự đắc. Google đã nạp vào hắn những thông tin chi tiết về nghề Giả kim thuật, Giả kim thuật gia chia thành 5 cấp:

    Thuật sĩ - Đại sư - Tông sư - Thánh sư - Thần sư

    Nghề giả kim rất được trọng dụng bởi vì linh lực chỉ cần luyện là được, còn giả kim thuật thì đòi hỏi một đầu kiến thức uyên bác và trí tuệ tuyệt đỉnh để hiểu được những kiến thức đó, rất nhiều thiên tài linh lực phải đầu hàng ngay sau khi nhìn những tủ sách trùng trùng điệp điệp mà người ta gọi là "Kiến thức cơ bản của Thuật sĩ". Muốn làm giả kim thuật sư rất khó, nhưng đã làm được thì thành quả vô biên, 1 món bảo vật cấp thấp đem bán ra cũng lời gấp mười lần chi phí sản xuất, nếu sáng tạo ra bảo vật chưa được đăng kí bản quyền thì lại lời gấp trăm, gấp ngàn lần.

    Dương có thể không có tư chất về linh lực, nhưng với một kẻ già dặn từ thế giới khác như hắn, cộng thêm một thư viện tri thức khổng lồ là Google có thể nạp mọi kiến thức vào đầu khiến hắn lập tức thấu hiểu và ghi nhớ như thể chính hắn đã học từ rất lâu, thì giả kim thuật sư chẳng khác nào nghề dành riêng cho Dương, đến khi đó thì không cần tìm đến xin dâm thủy nữ thần, bỏ Bảo Vật cấp cao hoặc Linh Đan ra rao thưởng thì đầy người sẵn sàng liều mạng đi tìm về cho hắn.

    1 giờ trưa bắt đầu kiểm tra kiến thức, quảng trường giờ đã được dựng lên rất nhiều mái che, hàng trăm bộ bàn ghế xếp hàng ngay ngắn chờ đám học viên đến ngồi.

    Đề bài là một tập giấy gồm 500 câu hỏi trắc nghiệm từ kiến thức lịch sử, khoa học, linh hồn học và cả những câu hỏi trí tuệ logic.

    500 câu trắc nghiệm trong thời gian 4 giờ, dù có đánh lụi cũng mất khối thời gian, nhưng nhờ Goolge mà Dương làm rất nhanh, đọc qua câu hỏi là có ngay đáp án lẫn cách giải thích ghi sâu vào đầu. Vì vậy mà chưa đầy 2 giờ sau, Dương đã đem bài lên nộp.

    "Đánh lụi luôn à?"

    "Phế vật, liệt dương mà còn ngu đần nữa!"

    "Chết đi cho đỡ nhục, ha ha!"

    Thấy Dương nộp bài sớm, cả quãng trường lại xôn xao châm biếm. Còn Dương mặc kệ, hắn ngạo nghễ nộp bài rồi quay lưng đi.

    "Chúng mày cười đi, chờ tao thành Thần Sư rồi đem tiền đè chết chúng mày!" Dương cười thầm, hắn tự tin bài kiểm tra của mình sẽ đạt điểm tuyệt đối. Đi được mấy bước, Dương đột ngột vỗ trán la to:

    "A! Chết mẹ quên ghi tên!"

    Cả quảng trường lại cười ồ lên.

    ***

    Chỉ qua một đêm thì cái danh hiệu phế vật - liệt dương - đánh lụi của Dương đã truyền đi khắp huyện Trảng Bom của tỉnh Đồng Nai. Sáng sớm, Dương uể oải mở mắt rửa mặt súc miệng xong thì có một nhóm người đến nhà hắn, trong đó có Lê Ly.

    Trong phòng khách khang trang nhà họ Võ, Lê Ly khép nép ngồi cạnh một phụ nữ trung niên, trông cũng khá xinh đẹp nhưng còn xa mới sánh bằng Diễm phu nhân, bên cạnh bà ta là một gã đàn ông trung niên cường tráng, họ là cha mẹ của Lê Ly.

    Dương và Diễm phu nhân ngồi ở phía đối diện ba người.

    "Không biết hôm nay anh chị và cháu đến nên không tiếp đón chu đáo, mong anh chị thông cảm." Diễm phu nhân sai người hầu mời trà cho ba người nhà họ Lê.

    Mẹ của Lê Ly, Linh phu nhân khịt mũi: "Hừ! Không biết giả vờ?"

    Diễm phu nhân tròn mắt: "Chị nói thế là sao?"

    "Con chị thế nào thì cả huyện này đều biết, chị nghĩ chúng tôi đến thăm hỏi chắc?" Linh phu nhân cay nghiệt nói, Lê Hoàng chồng bà rất si mê Diễm phu nhân, khiến bà rất ghen tức. Lê Hoàng chồng bà và Võ Phi Thiên cha quá cố của Dương là bạn chí cốt, lập ra hẹn ước đính hôn cho Dương và Ly từ khi mới lọt lòng, bà cật lực phản đối nhưng cuối cùng phải nghe theo chồng, giờ biết tin Phi Dương đã liệt dương lại còn bất tài, bà liền mừng rỡ kéo chồng con qua từ hôn.

    "Từ hôn thì nói thẳng đi, vòng vo làm cái quần gì hả mụ già?" Thấy thái độ kêu ngạo đáng ghét của Linh phu nhân, Dương khoanh tay rung đùi mắng lại.

    "Mày hỗn?" Bị gọi là mụ già, Linh phu nhân tức giận giơ tay định tát cho Dương một cái, nhưng bị Lê Hoàng giữ tay lại.

    Lúc này Lê Hoàng mới lên tiếng: "Chị Diễm, ngày trước tôi và anh nhà đúng là có định hôn ước giữa bé Ly và cậu Dương, nhưng mà chị cũng biết, tin con trai chị bị liệt dương đã đồn khắp nơi rồi, làm sao có thể đem lại hạnh phúc cho con gái chúng tôi?"

    "Liệt dương không phải không chữa được!" Diễm phu nhân đáp, giọng nàng trở nên lạnh lùng, tay nàng nắm tay con trai thể hiện sự tin yêu, như muốn nói dù có là phế vật thì Dương vẫn là cục cưng của mẹ.

    Linh phu nhân lại khịt mũi như thể đang ngửi phải phân chó: "Chữa được sao? Dù được thì thứ bất tài lấy gì lo cho tương lai con gái ta? Gia sản nhà họ Võ sẽ sớm sụp đổ trong tay nó thôi!"

    Chát!

    Một cái bạt tay rõ to vang lên, Dương, Ly và Lê Hoàng giật mình nhìn sang thì thấy Linh phu nhân vừa bị Diễm phu nhân tát một phát in hằn dấu tay lên mặt.

    "Cô!" Thấy vợ bị đánh, Lê Hoàng đứng bật dậy.

    "Tôi thì sao?" Diễm phu nhân hất cằm khiêu khích.

    "Cô..." Lê Hoàng nói không nên lời, đúng thật là lão có tình ý với Diễm phu nhân, nhưng vì thương con gái nên mới nghe lời vợ xách mặt sang đây từ hôn.

    "Ông thấy con điếm đó đánh tôi mà không đánh lại à? Thèm lồn nó lắm hả?" Linh phu nhân uất phẫn mắng.

    Chát!

    Linh phu nhân lại nhận thêm một bạt tai, lần này từ chính chồng bà.

    "Ông đánh tôi! Được lắm..." Linh phu nhân uất hận đứng ôm mặt khóc, Lê Ly run rẫy đứng ôm lấy mẹ nàng.

    "Thôi giải tán! Ta đồng ý hủy hôn ước!" Không khí đang lạnh lẽo thì Dương phất tay như đuổi ruồi và nói.

    "Con..." Diễm phu nhân nắm tay con trai.

    "Không sao đâu mẹ, con không thích loại gái hám danh hám lợi..." Dương cười với Diễm phu nhân, sau đó liếc sang Lê Ly: "Chúc nàng sớm lấy được chồng nhé! Khi nào cưới thì mời ta..." Dương dừng lại, cười nham hiểm rồi nói thêm: "Chịch nàng trước mặt chồng nàng thì kích thích hơn lấy nàng làm vợ nhiều... Ha ha..."

    "MÀY!" Lúc này thì Lê Hoàng cũng phẫn nộ, gã bộc phát ra linh lực làm Dương sởn cả tóc gáy.

    "Lê Hoàng, linh lực Linh Tá cấp 3." Google nói, ngoài kiến thức thì Dương còn khám phá ra nó còn rất nhiều công dụng, một trong số đó là thang đo linh lực. Linh lực có 10 cấp bậc từ Thường Dân đến Tối Thượng, mỗi cấp bậc lại chia ra 10 cấp độ từ cấp 1 đến cấp 10, vượt qua cấp 10 sẽ tấn cấp lên cấp bậc cao hơn.

    ẦM!

    Google nói xong thì Dương nghe ầm một tiếng, hắn còn đứng nguyên nhưng lão Lê Hoàng đã biến mất, tường nhà phía sau chỗ lão Hoàng thủng một lỗ to làm Dương, Ly và Linh phu nhân ngơ ngác không hiểu vì sao, chỉ thấy Diễm phu nhân từ từ hạ chân xuống.

    "Diễm phu nhân, linh lực Linh Đế cấp 7."

    "Vãi cả nồi nêu xoong chảo!" Dương giật mình thốt lên, Linh Đế là cấp bậc cỡ nào? Chúa Tể có thể xưng bá cả một miền, và Linh Đế là cấp bậc ngay dưới Chúa Tể. Dương chưa từng nghĩ tới người mẹ xinh đẹp ngực khủng của hắn lại là một Linh Đế!

    Linh phu nhân không biết Diễm phu nhân là Linh Đế, nhưng nàng biết chồng nàng là một Linh Tá cấp độ 3, vậy mà chỉ ăn một cước đã bay mất, vậy Diễm phu nhân ẻo lả lẳng lơ này khủng bố cỡ nào?

    "Đem chồng của bà cút khỏi đây, đừng để ta gặp lại!" Diễm phu nhân lạnh lùng nói.

    Linh phu nhân thiếu điều muốn tè ra quần, run rẫy dẫn Lê Ly ra ngoài sai bọn người hầu khiêng Lê Hoàng đã bất tỉnh nhân sự đưa về.

    "Mẹ lợi hại!" Dương bật ngón cái nháy mắt với Diễm phu nhân.

    Diễm phu nhân trở lại với vẻ dịu dàng quyến rũ thường ngày, nàng cúi người hôn vào má Dương làm nó đỏ cả mặt: "Rồi sẽ có ngày con trai mạnh hơn mẹ nhiều! Vì con là con của mẹ!"

    Nụ hôn của Diễm làm Dương hưng phấn hẳn lên, nó đáp: "Nhất định sẽ đến ngày đó! Khi đó con sẽ chữa được bệnh liệt dương và..."

    "Và sao?"

    "Con sẽ... cưới nàng làm vợ!" Dương tự tin nói.

    Diễm phu nhân e thẹn, mặt nàng ửng hồng quyến rũ vô cùng, gật nhẹ đầu, nàng nói khẽ: "Ừ... thiếp chờ chàng..."

    ***

    Mấy ngày sau, tại một văn phòng trang trọng, một chiếc bàn lớn đặt ngay cửa sổ, có một phụ nữ xinh đẹp mang kính đang ngồi chống tay lên cằm xem hồ sơ.

    Một người đàn ông gõ cửa bước vào, cầm một tập hồ sơ tiến lại và nói.

    "Hiệu trưởng! Đã có kết quả tuyển sinh!"

    "Thế nào?" Giọng nữ hiệu trưởng tuy vô cảm nhưng đầy quyến rũ.

    "Toàn Nam Bộ có 216 cấp Lục, 22 cấp Vàng, 2 cấp Đỏ... và 1 cấp Không Màu"

    Nữ hiệu trưởng xinh đẹp gật gù, hơi thở nàng làm phần khe ngực lộ ra dưới cổ áo phập phồng gợi dục: "Rất khá... Còn khảo hạch kiến thức thì sao?"

    "Đã chọn ra top 20 người điểm cao nhất, thấp nhất đạt 192 điểm, còn thí sinh cao điểm thứ nhì đạt 228 điểm..."

    "Cao nhất bao nhiêu?" Nữ hiệu trưởng nhướng mày.

    "Cao nhất là... 500 điểm tròn, hoàn thành trong 112 phút!" Giọng gã đàn ông run run, gã là một giáo sư nhưng cũng không thể làm được qua 400 điểm của bài kiểm tra này, vậy mà một thằng nhóc 13 tuổi lại có thể hoàn thành số điểm kỷ lục trong thời gian kỷ lục!

    Nữ hiệu trưởng cũng bật dậy: "Đưa tôi xem hồ sơ!"

    "Võ Phi Dương, 13 tuổi, cao... nặng...;

    Tư chất: Không Màu;

    Kiến thức: 500 điểm, thời gian 112 phút."

    "Một thiếu niên rất thú vị..." Nữ hiệu trưởng mỉm cười, đề thi 500 câu này tuyệt đối không thể nào gian lận, càng không có ai có thể gian lận đúng cả 500 câu, nàng nghĩ đứa nhóc này tuyệt đối là một thiên tài trong thiên tài.

    Hết chương 2
     
    Chỉnh sửa cuối: 4/7/16
  19. ptien71311

    ptien71311 Dân Chơi Thứ Thiệt Verified
    127/226

    Bài viết:
    535
    Đã được thích:
    106
    Điểm thành tích:
    127
    Vùi dập ở mọt chiến tuyến đến không còn đất thở, xong đưa lên cao ngất ngưỡng ở tuyến còn lại. QUÁ HAY! QUÁ NGUY HIỂM! :))
     
  20. freeze

    freeze Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    31/57

    Bài viết:
    28
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    31
    đệch mịa, lâu rồi mới có truyện làm mình cười thế này. :D:D
     
    FTM and Phuonglinhtrolai like this.