1. Nếu bạn dùng GMAIL,Yahoo,Hotmail.. để đăng ký , xin vui lòng kiểm tra mail kích hoạt trong mục Spam/Bulk của gmail
    https://mail.google.com/mail/u/0/#spam
    Xin cảm ơn

Bông hoa phương Nam tuy nở nhưng...buồn

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi MR.....ZeNo, 3/4/18.

  1. MR.....ZeNo

    MR.....ZeNo Dân Chơi Verified
    37/57

    Bài viết:
    317
    Đã được thích:
    270
    Điểm thành tích:
    37
    Betrong and Vịt Con. like this.
    Đang tải...

    Similar Threads Diễn đàn Date
    Phương Nam Mộ Dung (Click bait Alert - Tên truyện không như mọi người nghĩ đâu) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 17/10/17
    Mùa hoa anh đào nở Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 9/7/17
    Hoa nở về đêm( đã hoàn thành) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 10/10/16
    CHỊ NAM (truyện dài - tác giả Con đường Hoa) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 6/8/14
    Bông Hoa Đầu Mùa Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 25/4/09

  2. MR.....ZeNo

    MR.....ZeNo Dân Chơi Verified
    37/57

    Bài viết:
    317
    Đã được thích:
    270
    Điểm thành tích:
    37
    Phần 1: Tuổi thơ của nó

    Chương 1:

    Mùa hè của năm 1999

    Ve ve ve

    Tiếng ve râm ran kêu trên những cành xà cừ, âm thanh không dễ nghe chút nào. Với cái nóng oi bức cộng thêm tiếng ve kêu thật khiến những người đương thời như chúng ta cảm thấy khó chịu

    Vậy mà thằng nhóc Hùng này lại khác, nó tựa vào gốc cây phượng to lớn ở nhà văn hoá, lắng nghe tiếng vẻ mặt không hề cảm thấy khó chịu, thỉnh thoảng nhặt những bông hoa phượng vẫn còn xanh non chúp vào nhau lên. Bóc những lớp một ra, một màu đõ thẫm ôm sát những nhụy hoa hiện ra

    Hùng tỉa từng cánh hoa còn chưa hé, nó tìm cánh hoa sữa, cánh hoa duy nhất có màu khác biệt, một chút đốm trắng tinh khôi. Bỏ thả vào miệng nhấm nháp thật ngon. Quả thật vị không tệ, chút giòn của cánh hoa, chút chua nhẹ của vị hoa. Ừm nói sao nhỉ, đối với đám con trai ở cái làng này, được thưởng thức vị hoa phượng thật khó quên

    Nhìn ra con kênh nhỏ, nó thở chút hơi. Rồi vác chiếc cần câu tự làm. Một thanh tre dài, sợi chuối tước ra làm cước, mũi câu được chế từ thanh sắt nhỏ ghim sau quyển vở. Thế là một dụng cụ đi câu hoàn thành

    Ở cái làng nghèo năm 1999 này, đó là một thứ khá sang rồi. Về mặt bằng chung, lứa trẻ ở đây không thể mua được cước, chúng phải chờ đợi ba chúng (những người dân đánh bắt cá trên sông) đáp những mảnh lưới đã quá cũ kĩ đi, thì chúng mới giám nhặt về, đan xen nhau thành cước

    Gia đình Hùng lại không phải hộ đánh bắt cá, nhưng nó cũng xin được ở đám bạn chút lưới nhỏ, nó không dùng đoạn lưới đó làm cước mà tiết kiệm, cố tự mình đem mũi kim khâu của mẹ ra, đan thành mảnh lưới hoàn chỉnh. Nó tự tin rằng sau khi đan xong, chỉ cần vá thật nhiều lỗ hổng, thì quăng tấm lưới đó ở con kênh trong làng. Đàn cá sọi cờ sẽ mắc lưới nha

    Còn bây giờ, Hùng vẫn chưa hoàn thành xong tấm lưới đó, nó đang tính đến chuyện hôm nay, mục tiêu sẽ là 1 cân cáy

    Cáy xuất hiện ở con kênh nước này rất nhiều, nếu chú ý ở những lỗ nhỏ, to bên bờ sẽ thấy ngay bọn cáy nhát này. Còn nếu ai chưa biết về cáy thì miêu tả đơn giản thế này, cáy của những năm trước thế kỉ 21 không khác cáy ở những năm 2000 là bao nếu không nói là y hệt, mà cáy khá giống cua, giống nhưng bé hơn, càng đỏ, mình thẫm (còn cáy ở miền Nam có khác ở miền Bắc thế nào thì mình xin chịu, Google tài trợ vậy). Nói đơn giản là, mẹ các bạn hay mua về nấu bát canh rau đay, ngon bổ

    Nhìn vào rỏ bên hông, nó thấy hài lòng lắm, tiếng động lổm ngổm trong rỏ tre cho thấy từ trưa tới giờ nó cũng phải bắt được kha khá. Mục tiêu tới 1 cân không còn xa, 1 cân nếu bán ra chợ sẽ được 3 nghìn nha, đổi được những 7 bò gạo (hồi đó 400k một chỉ vàng)

    Nhưng cáy ở đây nhiều lắm, nhà nhà đều câu, vậy bán ai mua. Hùng cũng đâu có ý bán, cậu thường bắt về ăn mà, một cân có thể ăn ba ngày, nhưng với thời tiết nóng như này chắc chỉ được 2 ngày thôi

    Câu cáy thì Hùng tháo lưỡi câu ra, đặt vào một tấm lá chuối khô cất ngọn vào trong cạp quần (thắt lưng, dây chun). Sợi dây chuối được tước từ những sợi nhỏ trên thân chuối được bện chắc chắn nhờ kĩ thuật của dân chài truyền lại, nó mới bắt được một con ốc, dùng lực đập tan vỏ ra lấy thứ nhầy nhầy đen đen ở bên trong, cắt bớt phần đuôi, chỉ để lại phần thân và mình ốc. Buộc vào dây chuối

    Vắt vỏng cần câu sang bở bên kia, thân hình Hùng nhỏ, cậu năm nay mới 11 tuổi, cánh tay bé xíu, làn da găm đen, mái tóc cắt gọn, mái thưa thưa lởm chởm nhưng đôi mắt rất sáng. Nhìn thích thú về đám cáy kia, Hùng vung cần về phía một con cáy bên bờ kênh kia, con cáy ban đầu chạy xộc vào hang, Hùng nhử nhử cần, làm cho mồi mới buộc động đậy như vật sống ở cửa hang. Cáy ta có vẻ bị thu hút, nó từ từ đưa càng ra cắp thử xem sao. Sau đó thấy có vẻ ổn nó mới cắp chặt hơn. Hùng nhanh tay dựt cần lên, con cáy vì bám chắc vào mồi mà theo đó bay lên

    Tõng

    Đáp cáy ngay vào rỏ, Hùng quệt mũi, vì bàn tay vừa mới lấy thân ốc cùng bắt cáy nên vị tanh lan đến mũi, nó cười khổ, trách mình ngốc, chỉ thấy mũi ngứa mà theo bản năng lấy tay lên gãi, ai ngờ thành như bây giờ. Đành dùng cánh tay áo lau đi nhưng lại nghĩ áo mình mới mặc sáng nay, nếu bây giờ làm bẩn, sợ mai không có áo đi học mất

    “Hùng Hưng, mày làm gì thế, đi đá bóng đê”

    “Kiên Khang, mày chửi tao vừa phải thôi”

    Thằng bạn tên Kiên này cùng chạc tuổi Hùng, là bạn thân gần nhà nhau, nó thân hình to hơn Hùng, da cũng trắng hơn, có vẻ gia đình tốt hơn Hùng. Thằng Kiên này khá tốt với Hùng, cứ có cái gì ngon như bánh kẹo thì đều chia sẻ cho nó, mỗi một tội Hùng không ưa Kiên. Là Kiên hay đem bố Hùng ra chửi :D

    Kiên cười, không thèm tiếp tục chửi nhau nữa, nó nhìn vào rỏ đeo hông của Hùng, sán lại gần tự tiện vạch nắp rỏ ra rồi suýt xoa

    “Trời ơi, sao nhiều cáy thế, thằng này mày ngoài học ra không ngờ câu cáy được phết”

    Hùng mới dựt được một con nữa lên, khinh bỉ nhìn Kiên

    “Kiên Khang mày chưa thấy bản lĩnh của tao thôi, chớ ở cái làng này, cùng tuổi tao chả sợ ai cả”

    “Haha, mày nói thế không sợ thằng điên Hiếu Hoà sao” Kiên đưa tay lấy luôn con cáy của Hùng vừa bắt lên, thuận tiện nghịch một tí, miệng vẫn nói cười

    Nhắc tới thằng Hiếu Hoà, Hùng cũng phải chột dạ, Hiếu là thằng to nhất làng, với đám trẻ con Hưng là đại ca của chúng, đi đâu cũng theo sát đít, làm gì cũng phải vâng lời Hiếu

    Hùng giật lại con cáy, thật tức mà, thằng Kiên này đến phá nó hay sao ấy, con cáy Hùng câu lên thế nào mà thằng Kiên này định nghịch ngợm bẻ càng lột vỏ. Nó tức tức sao ấy, không nghĩ tới chuyện thằng Hiếu nữa, chút giận lên thằng bạn Kiên

    “Mày cút ra đi, tao không đùa đâu”
     
    Elex, thuc13tp and Vịt Con. like this.
  3. MR.....ZeNo

    MR.....ZeNo Dân Chơi Verified
    37/57

    Bài viết:
    317
    Đã được thích:
    270
    Điểm thành tích:
    37
    Chương 2:

    Kiên bĩu môi, trong lòng cũng có phần ngại, vừa rồi Kiên chắc đã làm nó giận. Nghĩ ngợi cái gì đó, Kiên đưa tay vào túi quần, lôi ra một chiếc kẹo được bọc bằng vỏ nilông sặc sỡ soắn soắn hai đầu. Đưa cho Hùng, rồi cười nói

    “Nè, bố tao mới đi chợ huyện về, mua cho tao ít kẹo này nè, tao ăn cũng chán đem cho mày đó”

    Hùng cười ngây ngô, quên luôn cái chuyện giận Kiên, nhận chiếc kẹo kia, nắm chặt trong tay thầm nghĩ “đem về cho mẹ”. Nhưng cổ họng lại nuốt nước bọt, chắc kẹo ngon lắm

    “Đi đá bóng đi” Kiên thấy Hùng cứ nhìn chằm chằm vào kẹo, thầm nghĩ chắc thằng này thèm đây mà. Lại nghĩ mình ở nhà ăn chán rồi, mà lúc nào muốn ăn bố lại mua cho, thằng Hùng chắc ít ăn kẹo lắm đây. Trong tâm hồn trẻ con của Kiên có chút gì đó sung sướng, vì hơn được thằng Hùng

    “Không, tao không đi đâu, hôm nay phải được 1 cân cáy”

    “Mẹ, cáy câu bao giờ chả được, ra đá bóng đi mày”

    Hùng cứ từ chối hoài làm Kiên nản, chẳng quan tâm đến thằng này nữa, kệ nó luôn. Tự mình ra bãi đất trống trước làng

    Hùng nhìn Kiên đi rồi, trong lòng thấy cô đơn hẳn, nó lại một mình câu, bên cạnh chả có ai. Ngồi bệt xuống đất, một tay nhử cần, một tay đưa kẹo lên ngắm, oa thật đẹp, chắc ngon lắm đây

    Bụp

    Bỗng dưng kẹo đang ở trên tay mất hút. Hùng ngơ ngác quay sang bên cạnh thì thấy thân hình một người rất to, ít nhất gấp rưỡi nó. Bên cạnh còn một đám nhóc nữa, người có thân hình to này chính là Hiếu, đại ca làng Hoà Bình

    Hiếu chẳng quan tâm vẻ mặt đã đỏ lên của Hùng, bóc cái kẹo ra bỏ tọc vào mồm nhai

    “Đ m, ngon lắm”

    “Anh Hiếu sao không chia cho em” đám trẻ con gồm 4 đứa kêu lên khó chịu, chúng nó cũng muốn ăn lắm

    “Câm, tao thấy trước thì là của tao” đám nhóc vậy mà im re

    Hùng tức tới phát khóc, vừa khóc vừa chỉ vào mặt Hiếu

    “Huhu, sao mày lại ăn kẹo của tao, thằng..” Định phát ra mấy câu tục, nhưng Hùng cũng sợ sợ thằng Hiếu sẽ đánh, đành ngậm kịp nhưng nước mắt vẫn chảy, sự việc vừa rồi thật sự làm nó ức lắm, tại sao thằng điên Hiếu này lại cướp kẹo của nó chứ. Kẹo nó sẽ cho mẹ mà...

    “Haha, thằng mít ướt, *** quan tâm mày muốn gì” Hiếu vẻ mặt không đổi, phủi đít cùng đồng bọn đi về phía đầu làng, chả quan tâm âm thanh sụt sịt đằng sau, miệng nhai kẹo môi nhếch lên như kẻ chiến thắng

    “Hức hức, thằng *** Hiếu Hòa, mày khốn nạn lắm, mày bắt nạt tao được chứ sao lại ăn kẹo của mẹ tao, hức hức”

    Nó ngồi bệt uẫn ức nhắm chặt môi, hai hàng nước mắt vẫn chảy, cảm xúc cứ uà đến, nó lại nghĩ tới mẹ ở nhà đang làm việc vất cả, nuôi nó cơm học. Nó muốn cho mẹ ăn kẹo, nhưng sao lại bị thằng Hiếu cướp đi chứ? Nó có trêu chọc Hiếu đâu, nó có làm thằng Hiếu ghét đâu. Sao cái kẹo của nó lại bị cướp chứ

    Tâm trạng buồn buồn của Hùng cứ thế dần nguôi, nó quệt quệt đi hàng nước mắt, bước đi về nhà

    Về tới cánh cổng đơn sơ mà cũ kĩ, nó mở khoá ra, bước vào sân không thấy bố mẹ ở nhà. Nó đoán họ chắc đang đi đóng gạch ở bãi tha ma rồi, công việc chính của gia đình Hùng là đóng gạch để bán

    Nó đổ cả đám cáy trong rỏ vào chậu, thích thú vờn vờn từng một, rồi đếm đếm. Nghịch chơi với đám cáy một lúc, Hùng đổ chậu cáy vào một chiếc xô đã cũ nát, bên trong còn khoảng hơn 10 còn thừa ra, vứt ít bèo vào trong cho chúng sống

    Hùng mới ra khỏi nhà, mục tiêu 1 cân hôm nay chắc không được rồi, cậu đành đi tới chỗ bố mẹ làm việc vậy

    Xế chiều, ánh nắng cuối ngày dần dịu đi, từng đợt gió mát thổi qua cánh đồng lúa trải rộng tận chân đê, Hùng bước trên con đường đất dẫn tới bãi tha ma, nơi đây là phần đất bên ngoài của bãi tha ma, nhấp nhô từng chỗ là những ổ gạch lớn đỏ thẫm, có khá nhiều gia đình cũng đóng gạch ở đây

    Gió thổi mát rượi, Hùng thân hình bé nhỏ băng qua dải đất nhô cao đi tới chỗ bố mẹ. Nó đã thấy mẹ, tâm trạng vui vui chạy tới, không chú ý tới đất ở đây khá bẩn, làm dép nó dính một đám đất lớn

    “Mẹ ơi”

    Mẹ nó đang đứng trên thang, chồng đám đất sét còn chưa nung lên trên, xếp gọn ngàng lại, thấy nó chạy hớn hở đến bà mỉm cười ấm áp

    “Chắc chốc tối bố mẹ mới về được, con sang nhà chú Khang vay cho bố mẹ 2 bò gạo, hái ít ra đay làm bữa canh cáy”

    “Vâng, mà mẹ ơi bố đâu” Nó nhìn mẹ đang làm việc, mồ hôi bà chảy trên đầu, tóc rối quấn cả vào miệng khiến lòng nó ngậm ngùi gì đó, lại nghĩ tới kẹo lúc nãy tâm trạng lại nao nao không vui

    “Chắc đang uống nước với mấy người khác” Mẹ nó chỉ trả lời như thế, bàn tay vẫn nhanh nhẹn đặt từng viên đất sét và từng vị trí

    Nó không làm phiền mẹ nó nữa, tự đi quẩn quanh bên lò gạch, như thám hiểm ra cái gì đó, tay nó chọc chọc vào đất sét, khiến một viên bị lún đi, mẹ nó thấy thế mắng nó, rồi xui nó về

    Hùng thấy mình thật đáng trách sao lại hành động như vậy, đành miệng nói xin lỗi chân đã vắt lên cổ chạy mất hút

    Mẹ Hùng nhìn nó chạy như ma đuổi, bà thấy vui vui, mệt nhọc bỗng tan biến, tiếp tục làm công việc

    . . . . .

    Gâu gâu

    Con chó nhà chú Khang kêu lên ầm ĩ, Hưng đứng bên ngoài giọng lớn gọi vào

    “Chú Khang ơi, Chú Khang”

    “Gì đấy, ai vậy?”

    Là giọng của vợ chú Khang, mẹ thằng Kiên, cô Mận, cô tiến ra cổng, tay xách rổ rau muống, chắc đang nhặt nấu canh

    Hùng vẫn đứng bên ngoài ngắm cánh cổng chát bằng xi măng này, lại nhìn vào trong có căn nhà cấp bốn lớn gấp đôi nhà nó khiến nó cảm thấy nhà thằng Kiên thật lớn. Lễ phép chào cô Mận, nó rụt rè thưa

    “cô ơi, cho mẹ cháu vay 2 bò gạo ạ”
     
    Elex, dh88889, huytrung280290 and 4 others like this.
  4. thuc13tp

    thuc13tp Còn Bú Sữa Mẹ
    0/57

    Bài viết:
    2
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    0
    Vừa nãy lướt T9 cũng thấy cái tít này
     
  5. Langtuhoainiem

    Langtuhoainiem Còn trinh Verified
    2/57

    Bài viết:
    81
    Đã được thích:
    20
    Điểm thành tích:
    2
    Truyện nhẹ nhàng, chúc bác đều tay
     
  6. Langthangvodinh

    Langthangvodinh Chơi gái lần đầu Verified
    37/57

    Bài viết:
    242
    Đã được thích:
    322
    Điểm thành tích:
    37
    @thuc13tp T9 là cái gì vậy?
    Lúc mình mới ra đời có người đã biết yêu rồi:)
     
  7. MR.....ZeNo

    MR.....ZeNo Dân Chơi Verified
    37/57

    Bài viết:
    317
    Đã được thích:
    270
    Điểm thành tích:
    37
    Chương 3:

    Cô Mận năm nay hơn 30 tuổi, nước da trắng, khuôn mặt trái xoan, trông khá đẹp, cô nhìn thằng Hùng rồi mở cổng ra, giọng nói có vẻ không hài lòng

    “Mẹ mày hôm qua mới vay 2 bò đấy, vậy hôm nay vay tiếp à”

    Nó xấu hổ rụt rè

    “Dạ, cho cháu vay. Chốc mẹ cháu giả” nó trẻ con không hiểu được nhiều lắm, cứ hứa “chốc” nghe có vẻ đúng theo ý mẹ nó đấy, nhưng không biết chốc là bao giờ thôi

    May thay cô Mận cũng không phải thuộc dạng keo kiệt gì, cô cũng mở cổng cho nó vào, lấy bò xúc ra hai bò đổ vào giá đựng trên tay nó. Hùng vui vẻ vâng dạ cảm ơn, nó chưa lớn nên có cơm ăn đã là vui rồi, thầm nghĩ cô Mận thật tốt bụng, mình nên đối xử với thằng Kiên tốt hơn

    Ánh nắng cuối cùng cũng vụt tắt, buổi tối đến với làng Hoà Bình tĩnh lặng, ngoài đường không có đèn đóm gì, chỉ vang lại tiếng nói chuyện của ngư dân vác thuyền đi về, một đám trẻ con dắt trâu ngang qua, thỉnh thoảng còn vọng lên tiếng chửi Hùng, chúng cười sảng khoái khi chộc tức được Hùng

    Hùng bực bội cũng chửi lại vài câu, ngồi trong bếp khói sộc thẳng vào mũi cay cay, mồ hôi dịm ra quần áo, ánh mắt sáng vẫn chớp chớp nhìn bếp cháy, tay nó vươn ra sau thỉnh thoảng lấy rơm đút tiếp vào kẻng đun

    Ngọn lửa là thứ sáng duy nhất ở trong căn nhà bếp, nhà nó cũng có một bóng đèn tròn ở nhà trên nhưng nó không dám bật luôn, sợ tốn điện. Căn bếp này khá nhỏ, được xây bằng gạch đỏ, do thời gian bào mòn mà vữa chát cũng bửa ra rất nhiều, mái thì là bờ rô cũ kĩ. Màng nhện cùng tro dính đầy trên tường, những nhánh tỏi, hành đã bị phủ một màu đen của tro

    Nồi cơm sùng sục kêu lên báo hiệu sắp chín, miệng nó há lên như muốn nói gì đó, rồi nhanh tay mở nắp vung, dùng muôi múc số nước đang sôi trong nồi, đắp lá chuối lên, đạy vung đun tiếp

    Hùng chạy vào nhà lấy ít đường rắc vào bát nước trắng đục vừa vớt ra, thổi phù phù cho nguội. Thứ nước này được gọi là nước hồ, trong quá trình sắp sôi gạo thành cơm, sẽ bốc hơi dần thứ nước này, và cơm sẽ nở ra chín dần. Ta có thể ở quá trình sắp sôi đó mà múc thứ nước hồ này ra, pha chút đường vào, uống rất ngon (ực ực thèm quá)

    Màn đêm phủ kín căn bếp, ngọn lửa vẫn duy trì là thứ sáng duy nhất, những ngôi nhà trong làng hầu hết đã lên đèn, nhà ông Hưng vẫn tối om, Hùng ôm bát nước hồ thơm ngon uống ừng ực. Nó thích thú nhất là việc nấu cơm, được uống thứ nước ngọt ngọt này sẽ khiến nó vui sướng hơn mọi chiếc kẹo, hay bánh của thằng Kiên hay cho

    Vùi nồi cơm đã chính xuống đống tro lửa gần tàn, nó ngồi trong bếp nhìn ra ngoài cổng, vẫn đợi mong bố mẹ nó về. Ngồi buồn thiu một mình, bát nước hồ cũng đã hết sạch, nó ngâm nga một vài câu hát của thằng Kiên hay hát

    Nghe nói thằng Kiên thường nghe đài Fm gì đấy có khá nhiều bài hát rất hay, mặc dù Kiên hát dở ẹc, không đúng giai điệu gì cả, nhưng đối với Hùng là rất lạ lẫm cùng bắt tai

    Đến khi cơn gió thổi qua rặng tre đầu làng xào xạc âm thanh, thì tiếng bố mẹ nó vọng lại từ ngõ xa

    Nó hớn hở chạy ra cổng đón, bố mẹ nó có vẻ mệt mỏi sau một ngày làm việc, cả bộ quần áo cũ kĩ bị nhuốm đầy đất đồng, mùi bùn đất sộc thẳng vào mũi nó

    Nó không hề nhăn mặt hay có một cảm giác bài trừ thứ mùi đó, vì đó là mùi nó được ngửi từ nhỏ tới giờ, mùi thân thuộc của bố mẹ khi đi làm về. Ở cái làng Hoà Bình này, đám trẻ từ nhỏ đã phải tự mình đi kiếm lương thực cho gia đình, ngoài những củ khoai, củ lạc còn sót lại ở ngoài đồng thì cá, cà ra và cua cũng được chúng bắt đem về. Bàn chân chúng đã nhúng bùn từ khi còn nhỏ, đối với bùn đất chúng còn cảm thấy quen thuộc

    Bữa cơm nhỏ ấm cúng bày ra ở trong gian nhà chính chỉ tầm 15 mét vuông, chiếc đèn bóng mờ mờ sáng treo lủng lẳng trên cột gỗ sàn nhà, hôm nay bố nó đào được hai củ sắn lớn, mang về luộc lên. Thế là trong bữa cơm nó được ăn thêm sắn, Hùng thích lắm, sau bữa cơm còn được ăn sắn, mọi khi sắn khá xa xỉ đối với nhà nó

    Khung cảnh về đêm dần tĩnh lặng, mọi hộ dân đều đã lên đèn đi ngủ, tiếng ếch nhái kêu ồm ộp, tiếng chó sủa thi thoảng vang vọng

    Trăng lên cao, mây lờ đờ trôi

    ***

    Khi bình minh ló rạn, ánh nắng buổi sớm chiếu rọi trên những ngói nhà cấp 4. Tiếng gà gáy không yên phận khiến Hùng thức giấc. Nó ngà ngà mở mắt, ôm bố nó một lúc mới bật dậy, cố gắng kiềm chế cho mi mắt không cụp xống. Nó không thấy mẹ đâu, có lẽ bà thức dậy từ sớm chuẩn bị cơm cho nó

    Bước xuống giường nó uể oải, đi lại phía cuối gian nhà bày rất nhiều thùng xốp linh tinh, có treo bộ áo trắng học sinh. Hùng vuốt ve, cái này là thứ mà nó dành dụm tiền cấy luá thuê của năm trước, tự tay kiếm tiền tự tay mua món đồ đầu tiên làm tâm trạng nó đan xen tự hào lẫn vui sướng

    Đến khi mẹ nó gọi ra ăn cơm, nó mới chịu buông tay, bát cơm hôm nay có cáy kho. Mộc mạc vậy nhưng nó ngây ngô ăn vui vẻ

    “Học ở trường trên thì phải cố gắng”

    Mẹ nó nói đơn giản vậy, nhưng nó vẫn hiểu. Nó là học sinh xuất cấp 1 xắc nhất xã Đoàn Kết, được tuyển thẳng lên trường Chuyên cấp 2 Nguyễn Du. Ở một cấp độ mới, nó sẽ gặp những người học giỏi nhất các xã cũng trúng tuyển theo. Môi trường cạnh tranh sẽ khác với trường xã. Nó vừa nhai miếng cơm, lòng thầm quyết tâm cố gắng trong năm học tới

    Mẹ nó thấy nó còn bé mà đã suy tư như người lớn, mỉm cười ấm áp. Bà xoa đầu nó, thương yêu nó, lòng nao nao nghĩ về tiền đóng học

    (cám ơn Chị :p )
     
    Elex thích bài này.
  8. MR.....ZeNo

    MR.....ZeNo Dân Chơi Verified
    37/57

    Bài viết:
    317
    Đã được thích:
    270
    Điểm thành tích:
    37
    Chương 4:

    Ở trường cấp hai nhất là trường chuyên thì tiền đóng học một năm sẽ nhiều hơn cấp 1, nhưng mẹ nó không nói cho nó, bà quyết tâm sẽ nuôi nó ăn học thành người nên mọi vất vả đáng gì chứ. Tình mẫu tử hiện rõ trên đôi mắt âu yếm của bà, vuốt nhẹ đầu Hùng, mẹ nó nhìn vào trong nhà, có một chiếc đồng hồ cũ không thể cũ hơn, xin của nhà cậu Tùng em ruột mẹ nó

    “Gần 6h rồi, mặc quần áo vào đi, mẹ chở lên trường” Rồi bà đưa cho nó chiếc dép tổ ong mới mua

    Hùng vui mừng nhận, rồi xỏ vào đôi chân đã chai sạn từ lâu. Đây là lần đầu tiên nó đi dép, cứ ngắm ngắm hoài làm mẹ nó la muộn mới chịu đứng dậy chuẩn bị

    . . . . .

    Ôm mẹ nó, ngồi sau yên xe đạp, Hùng ngắm nhìn khung cảnh đường xã, chỗ này vừa lạ vừa quen, nó hình như từng qua đoạn này rồi thì phải, chắc là hồi bố nó dẫn nó đi thi học sinh giỏi

    Những khu nhà khang trang dần hiện ra ở con đường huyện, có những chiếc xe máy Dream Thái chạy vèo vèo qua tầm mắt nó, thỉnh thoảng lắm mới có một con xe ô tô to tổ bố phóng qua đường huyện. Mắt nó mở hết cỡ, trầm trồ nhìn xe cộ, thật thích thú, nó ước lớn lên sẽ mua được một con xe, để đèo mẹ nó đi chơi, nó trẻ con nghĩ vậy đó

    Chiếc xe đạp kêu lên mỗi khi mẹ đạp một vòng, nó nhìn dòng người khá đông cũng đổ về lối đến trường chuyên. Còn nhìn thấy những bạn đồng trang lứa vai sách chiếc cặp lớn, cũng ôm bố mẹ như nó. Khuôn mặt ai cũng non nớt, có bạn thì mắt rơm rớm nước mắt, có bạn thì tỏ ra thích thú giống nó nhìn ngang ngó dọc

    Một ngã thanh niên đứng bên đường thấy nó nhìn chằm chằm vào hình xăm trên tay, hắn khó chịu trừng mắt một cái. Thế là Hùng rụt cổ quay mặt đi, toát cả mồ hôi trên trán không dám quay lại nhìn nữa. Anh ta có ánh mắt thật kinh khủng

    Gã thanh niên cười nhếc mép vì thấy thằng nhóc kia thật nhát gan, hắn sách balo lên vai, trên tay có mảnh giấy địa chỉ, tìm đến một căn nhà to ơi là to, cánh cổng được làm bằng sắt, có hình chữ Hán ở giữa, nhìn vào trong sân có đến 2 chiếc ô tô cỡ 7,8 chỗ ngồi, cây cảnh chậu hoa bày bố rất tinh tế, căn nhà phải nói là biệt thự thời đó, cao ba tầng, sơn vàng óng

    Gã thanh niên kêu gọi chủ nhà, một lúc sau có một người đàn ông trung niên với mái tóc hơi bạc, mặc bộ quần áo sơ mi nhạt màu đi tới, mở cửa

    “Cậu tìm ai?”

    Người trung niên đánh giá gã thanh niên, cách ăn mặc của hắn trông rất lưu manh, mặc mỗi chiếc quần cộc cùng áo ngắn tay, hình xăm xanh xanh nổi rõ ở hai cánh tay. Gương mặt trải đầy bụi đời còn bám, một lằn sẹo hơi mờ ở má trái. Ánh mắt như diều hâu nhìn vào người trung niên khiến một cảm giác lạnh sống lưng trỗi dậy

    “Hoàng Ưng muốn gặp đại ca Long Hổ”

    Người trung niên nhíu mày, sau một lúc giật mình vì nhớ ra cái tên Hoàng Ưng. Ông ta nhanh chóng mời Hoàng Ưng vào nha, chạy thật nhanh vào trước để báo cho vị đại ca tên Long Hổ bên trong

    . . . . .

    Hùng rụt rè ở ngoài cổng trường, đây không phải lần đầu tiên nó đến đây, mấy lần trước là đến thi học sinh giỏi huyện nên việc lạ lẫm cũng bớt đôi chút. Vậy mà lúc này có cảm giác sợ hãi, lo lắng, bối rối. Nuốt nước bọt một cái, nó nghe bên tai giọng nói của mẹ

    “Tan học thì ra ngoài cổng tìm mẹ”

    Mẹ nó cùng nó đã bàn trước, vì không biết hôm nay tan học mấy giờ nên mẹ nó đứng đợi ngoài cổng trường luôn

    Nghe giọng nói của mẹ, tâm trạng lo sợ cũng vơi bớt, hít sâu thở dài vài cái nó quyết định bước vào cổng trường, nhìn băng rôn treo trên cổng “chào mừng các em học sinh đến với ngôi trường cấp 2 Nguyễn Du”

    Rồi lại ngó nhìn cánh cổng trường cao lớn này, nó không khỏi bồi hồi, bước qua cổng trường nó thấy sân trường trải rộng toàn là đá hoa đỏ thẫm, lòng lại sinh cảm giác lo lo, ngó chân mình sạch chưa, sợ dẫm vào chúng làm bẩn

    Bốp

    “ui da”

    Mải ngắm chân mà nó đi đường không chú ý, lỡ đâm vào ai đó, có vẻ là một bạn gái vì nó nghe rõ tiếng kêu đau của bạn ấy

    Hoang mang ngó lên nhìn thì thấy đúng là một bạn gái, mà còn rất xinh nữa, nó chưa từng nhìn thấy ai xinh xắn như bạn gái này, khuôn mặt bụ bẫm đáng yêu, hai mắt to tròn, hai má hồng hồng xinh xinh, mái tóc bện hai bên, ngoe ngẩy đong đưa. Nhưng mà hình như tình trạng lúc này là bạn gái này đang ngã dưới đất. Tự giác mặt nó đỏ lên vì xấu hổ, không biết phải làm sao tiếp theo

    Bạn gái kia xoa xoa chán, nhăn mũi đáng yêu, nhìn người đã đâm vào nàng, theo đánh giá của nàng, cậu trai này khá gầy nhỏ con, nước da găm đen, nhưng đặc biệt có đôi mắt rất sáng. Chớp chớp hàng mi, bạn gái tự mình đứng dậy thở nhẹ nói

    “Xin lỗi, bạn có sao không, mình không cố ý đụng bạn đâu”

    Hùng ban đầu tưởng sẽ bị người ta mắng đang bối rối không biết làm sao cho phải thì giọng nói dễ thương cất lên càng làm nó hoang mang hơn. Miệng ấp úng nói câu được câu chăng

    “Mình..khô..ng..sa..o, mì..nh...”

    Thật sự lúc này Hùng bối rối không thôi, một là hoàn cảnh này quá chi là xấu hổ, nó cũng nhận một phần lỗi là không chú ý đâm vào người ta nhưng không biết mở miệng sao cho phải. Thứ hai là từ nhỏ, kể cả học ở trường cấp 1 xã, thì nó xưng hô với bạn rất thô như toàn: Tao, mày,...bây giờ gặp trường hợp bạn gái vừa xinh vừa dễ thương xưng hô “lạ lẫm” khiến Hùng bối rối cực kì, ấp úng chả lên câu

    Bạn gái kia chớp chớp đôi mắt to tròn vài cái thấy có vẻ bạn trai không sao, mới giơ tay chào tạm biệt rồi vội chạy đi ra ngoài cổng

    Hùng ngơ ngơ ngác ngác, cuối cùng mãi mới ổn định tâm trạng, nhưng bỗng thấy có gì đó không ổn, mới ngẩng mặt nhìn xung quanh thấy ai ai cũng đang nhìn mình. Tâm trạng bối rối xấu hổ lại ùa về, nó cắm mặt chạy đi, thầm nghĩ mình làm gì thế này, xấu hổ quá
     
    Elex and Vịt Con. like this.
  9. MR.....ZeNo

    MR.....ZeNo Dân Chơi Verified
    37/57

    Bài viết:
    317
    Đã được thích:
    270
    Điểm thành tích:
    37
    T9 là web viết truyện khác. Mình định đăng song song vs thdia, nhưng tk ở đó có trục trặc nên không đăng bài viết đc
     
  10. Langthangvodinh

    Langthangvodinh Chơi gái lần đầu Verified
    37/57

    Bài viết:
    242
    Đã được thích:
    322
    Điểm thành tích:
    37
    @MR.....ZeNo e sn 99, chắc phải gọi là anh rồi. Truyện anh viết triển vọng phết. Tiếp tục nhé.
     
  11. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified
    137/226

    Bài viết:
    4,766
    Đã được thích:
    2,911
    Điểm thành tích:
    137
    Hắn 2001,@[email protected]!!!
     
  12. Langthangvodinh

    Langthangvodinh Chơi gái lần đầu Verified
    37/57

    Bài viết:
    242
    Đã được thích:
    322
    Điểm thành tích:
    37
    WTF?
     
  13. Betrong

    Betrong Còn trinh Verified
    32/57

    Bài viết:
    81
    Đã được thích:
    31
    Điểm thành tích:
    32
    hay
     
  14. Xích Long Đế Vương

    Xích Long Đế Vương Đại Gia Lầu Xanh Verified
    37/57

    Bài viết:
    904
    Đã được thích:
    324
    Điểm thành tích:
    37
    Đậu xanh! Cố gắng hoàn thành nhớ! Ta thấy pác lôi thôi lắm đấy :mad:
     
  15. Elex

    Elex Biết Quay Tay Verified
    37/57

    Bài viết:
    142
    Đã được thích:
    19
    Điểm thành tích:
    37
    Nói sơ tí dc ko zeno
    - truyện có tình tiết hư huyễn, thần bí gì ko hay thuần xã hội?
    - Sao tự dưng đổi chủ đề truyện, truyện xuyên ko, huyền huyễn e viết dc lắm mà, tiếc là drop. Hay là muốn thử trải nghiệm mới
     
  16. MR.....ZeNo

    MR.....ZeNo Dân Chơi Verified
    37/57

    Bài viết:
    317
    Đã được thích:
    270
    Điểm thành tích:
    37
    Kẻ Bất Tử thích bài này.
  17. MR.....ZeNo

    MR.....ZeNo Dân Chơi Verified
    37/57

    Bài viết:
    317
    Đã được thích:
    270
    Điểm thành tích:
    37
    Hôm nay xin lỗi nhé, mải xem bóng đá quá không up được, tối nay sẽ có ạ
     
  18. Langthangvodinh

    Langthangvodinh Chơi gái lần đầu Verified
    37/57

    Bài viết:
    242
    Đã được thích:
    322
    Điểm thành tích:
    37
    Tuổi trẻ tài cao
     
  19. MR.....ZeNo

    MR.....ZeNo Dân Chơi Verified
    37/57

    Bài viết:
    317
    Đã được thích:
    270
    Điểm thành tích:
    37
    Chương 5:

    Trường cấp 2 Chuyên Nguyễn Du là một ngôi trường trọng điểm của cả huyện Vinh Quang, là ngôi trường có bề dày lịch sử cùng chuyên môn chất lượng cực cao. Những ngôi trường trong thành phố luôn muốn mời những giáo viên dạy ở Nguyễn Du về, bởi thành tích mà các học sinh dưới sự dạy bảo của họ trong những năm gần đây là rất tốt. Các cuộc thi toàn thành phố đến quá nửa giải là thuộc về Nguyễn Du

    Chất lượng dạy học cao cùng với các cựu học sinh ra trường thành tài quay lại hỗ trợ trường đã làm ngôi trường này sánh ngang được với các trường thành phố

    Hùng nhìn dãy nhà cao hai tầng kia, lòng nghĩ ra một trò chơi trẻ con, nó đếm được tổng cộng 10 phòng lớp, rồi nó thử đoán xem nó được học ở lớp nào, trò chơi này khá thú vị khiến nó đứng đơ chỉ chỉ trỏ trỏ làm đám học sinh đang say mê nghe cô hiệu trưởng diễn thuyết về nội quy cũng phải giật mình

    “Này này”

    Có ai đó lay áo Hùng làm nó ngơ ngác nhìn lại. Một cậu trai da trắng, đẹp trai mặc bộ quần áo trắng mới nguyên, đầu đội mũ phớt đẹp đang khó chịu nhìn nó

    “Ơ, sao vậy” Nó bắt đầu thấy kha khá người đang nhìn về phía mình, mặt đỏ ran lên, không biết làm sao cho phải

    “Ông cứ chỉ trỏ vậy làm bọn tôi khó chịu, được chưa” Bạn trai này hất hất cằm ý nói Hùng đang làm sai, cần lời xin lỗi

    Hùng lúc này vẫn chưa biết mình sai chỗ nào, cúi mặt ấp úng mãi lên câu

    “Tớ xin lỗi”

    Bạn trai kia gật đầu hài lòng, cũng không biết Hùng sai chỗ nào, thôi thì thấy cậu ta thật thà quá bắt nạt chút vậy

    Không thấy ai còn nhìn nữa, nó dùng cánh tay áo quẹt hết mồ hôi đi, thở nhẹ. Hôm nay bắt đầu buổi nhận lớp đầu tiên mà gặp nhiều chuyện làm nó xấu hổ quá. Nó chợt nghĩ về bạn gái xinh xinh đó, nhớ tới khuôn mặt đó, lòng nó xôn xao, không biết bạn ấy tên gì nhỉ?

    Buổi diễn thuyết của cô hiệu trưởng đã kết thúc, đám học sinh được ra hiệu cho về lớp. Hùng nhìn các bạn nối đuôi nhau đi vào lớp của mình, nó không biết nên đi vào lớp nào đây. Vì từ sáng tới giờ có ai chỉ cho nó biết đâu, nó cứ ngỡ đến đây sẽ có người chỉ cho lớp học, nhưng đợi cả sáng vẫn chưa thấy ai

    Đang hoang mang thì bạn trai vừa này đá đá chân nó

    “Ông tên gì?”

    “Hung” Nó nói lí nhí

    “Hả, gì cơ”

    “Hùng” Lấy hết hơi nó mới nói được tên mình ra, nhìn bạn trai này nó cảm thấy mình thấp kém hơn cậu ta. Chí ít là gia cảnh, điều này đã làm nó tủi thân đôi chút

    “Biết lớp nào chưa?” Cậu bạn này vừa nói, vừa nhìn vào một tờ giấy trắng có in những cái tên khác nhau

    Hùng lắc đầu, sau đó thấy bạn trai này không chú ý, định trả lời thì đã thấy bạn trai này ngắt “Đây rồi, 6C”

    “Cùng lớp với tôi, đi thôi”

    Hùng đi theo cậu ta về phía lớp 6C, trong đầu không nghĩ ngợi được gì nhiều, cứ thế bước theo cậu ta

    Bình buồn cười, cái cậu tên Hùng này rất ngố, mình hỏi tên mà không trả lời cả họ thì dò sao được đống người tên Hùng đây. May mà ngó bên dưới thấy dép cậu ta dùng mực hoa sim ghi rõ dòng chữ: Hùng - Đoàn Kết (xã Đoàn Kết) mới tra ra cả xã Đoàn Kết có mỗi người tên Hùng, chắc là cậu ấy

    Hùng lần này đến trường cầm trên tay mỗi chiếc vở ghi cùng chiếc bút mực xạm màu, nó nhìn quanh lớp, có 21 học sinh mà thấy ai ai trong lớp cũng tỏ ra mặt nghiêm túc làm nó cũng không giám ngó nghiêng nữa, bỗng nó thấy đám bạn, ở xã nó thì có 7 học sinh được lên đây, trong lớp vừa vặn là 6 bạn còn lại cũng học cùng nó. Nó vui mừng hỏi han nhiều thứ, có người quen biết trong lớp khiến nó cũng cởi mở hơn

    “Ê Hùng ngố, lại đây”

    Nó rụt rè đi tới bên bạn trai vừa nãy, thấy bạn ấy chỉ tay vào nhãn vở có ghi dòng chữ “Nguyễn Văn Bình” lúc sau nó mới oà lên, thì ra bạn ấy tên Bình

    “Chào Bình, vừa nãy cám ơn” nó sắp xếp từ ngữ thật kĩ mới dám nói ra

    Bình không nói gì, chỉ gật đầu, giúp Hùng chẳng qua cậu thấy thương tên ngố quê mùa này thôi

    Nó không thấy Bình trả lời, gãi đầu đứng đó. Đến lúc cô vào lớp nó mới chọn một chỗ gần bạn của mình để ngồi

    Cô giáo chủ nhiệm dạy môn Toán dặn dò khá nhiều thứ chủ yếu về lịch học, thời khoá biểu, nội quy lớp học,..

    Tan trường

    Nó ôm mẹ, kể về những thứ ở trên trường, nũng nịu với mẹ nó. Chiếc xe đạp chở hai mẹ con băng qua đường huyện, trở về xã

    Cái nắng chói trang tháng 8, hoà với cơn gió dịu. Nó lại trở về với làng. Tâm trạng nó thở nhẹ, ở trên trường nó có một cảm giác sợ sệt, với rất nhiều thứ mới, đến căn phòng khang trang của lớp học cũng làm nó lạ lẫm. Nhà nó còn không đẹp bằng lớp học, sàn nhà của nhà nó chát si măng còn nham nhở,...

    Trở lại làng, nó trở lại cuộc sống thoải mái của nó. Làng nghèo thở ra sức sống dễ chịu cho nó, không ngột ngạt ở ở huyện. Nó vẫn yêu làng hơn

    ***

    Chiều nay, nó được nhận chăn trâu cho nhà lão Kiều, giàu nhất làng. Buổi hôm nay, lão hứa thưởng một bò gạo, nó vui vẻ nhận lời

    Ngồi bệt trên con đê, tâm hồn nó thả theo gió, nó nhớ về khuôn mặt cô bé kia, nhớ lại thời điểm hai đứa gặp nhau và nó bồi hồi thấy lạ, sao trong lòng nó khi nghĩ về cô bé ấy lại hồi hộp

    Làng nó gần dòng sông, đám trẻ cứ mỗi buổi chiều lại rủ nhau ra đây tắm, nó đứng nhìn lòng buồn tủi, dắt con trâu ra bãi cỏ khác ăn. Nó không dám đi vui đùa cùng đám kia, nó đã nhận lời lão Kiên là sẽ dắt con trâu bụng đã căng đầy về lúc chợp tối

    Nó nhặt một chiếc lá cỏ dài lên miệng ngậm, cổ vẫn ngoái lại đằng sau. Đám bạn của nó nô đùa dưới nước, chúng vảy nước tung toé cười đùa. Không nghĩ tới chuyện cơm áo gạo tiền, không nghĩ tới cuộc sống của chúng sau này thế nào. Làng nghèo vẫn mãi ở sau chúng
     
    Elex thích bài này.
  20. MR.....ZeNo

    MR.....ZeNo Dân Chơi Verified
    37/57

    Bài viết:
    317
    Đã được thích:
    270
    Điểm thành tích:
    37
    Chương 6:

    Dắt trâu về nhà lão Kiều xong, Hùng vui vẻ nhận bò gạo được trả công. Nó đổ vào túi vải đem theo chuẩn bị đi về

    “Hùng mày đợi tí” Kiên bám tay nó kéo vào chỗ gốc tre lớn, thì thầm to nhỏ

    “Tối nay, đám Hiếu Hoà có phi vụ lớn”

    Nó trợn mặt, những vi vụ theo lời kể của thằng bạn Kiên này thì chỉ toàn chuyện ăn cắp, phá làng mà thôi

    “Này này, nghĩ đi đâu đấy?”

    “Chúng nó định làm gì vậy?” Hùng nuốt khan, cổ ngoái khắp nơi xem có ai ở quanh đây không

    Kiên càng thấp giọng tỏ vẻ thần bí hơn

    “Tao nghe qua loa có cái gì mà đầm trạch ấy”

    “Ơ, không lẽ là đầm cá trạch của ông Kiều” Hùng thốt lên, sau đó biết mình quá lố đành bịt miệng lại nhỏ giọng hơn “Mày có chắc không?”

    Kiên gật đầu, mặt hoang mang lo sợ không kém

    Lão Kiều nổi tiếng giàu nhất làng, nhưng cũng nổi tiếng keo kiệt. Hồi đó nhớ có lần nhà chị Ba thiếu thốn đến vay lão một bò gạo để nấu cháo, lão cũng đuổi thẳng. Đừng thấy thằng Hùng giúp lão chăn mỗi một con trâu mà được trả công 1 bò gạo như vậy mà lầm, Hùng làm công nhiều lần mới được lão thưởng cho như vậy

    Nhà lão Kiều có một ao nuôi cá trạch, ao khá rộng, lão thường hay khoe khoang rằng trong mỗi mùa thu hoạch cá lão kiếm về được rất nhiều tiền. Nghe lời lão như vậy, có một vài người đã nghĩ quẩn mà tối đến vào nhà lão bắt trộm cá, kết quả là bị đánh cho bầm rậm người

    Thằng Kiên kể đám Hiếu Hoà vào vụng trộm cá đã làm cho nó lạnh sống lưng rồi, thế nào mà tối nay nó cũng có ý định rình xem thế nào. Một là bản tính hiếu kì của nó, hai là nó cũng muốn biết thực hư đầm trạch.

    Tối hôm đó, nó chuẩn bị đầy đủ những dụng cụ như suổng sắt, bao lớn. Chạy qua nhà thằng Kiên, nó ngó vào bên trong, giả tiếng chim lợn để gọi nhưng có vẻ thằng Kiên không nghe thấy. Nó càng kêu to lớn, mấy phút sau chỉ có mỗi tiếng con chó sủa ra làm nó giật bắn người, thầm nghĩ quái lạ thằng Kiên đâu ta

    Nó bê gốc cây nhỏ vứt ở đầu đường, kê cao ngó qua tường nhà thằng Kiên thì không thấy dép cu Kiên trong nhà. Nó khó hiểu, thằng Kiên rõ ràng dặn là đợi nhau mà, không lẽ thằng này đi trước rồi

    Hùng bực mình, một mình đi về phía đầm trạch trên đê, miệng lẩm bẩm chửi rủa Kiên vì cho nó leo cây

    Cạch cạch

    Bờ rào bằng tre bị nó dùng suổng cạy nát ra, vừa đủ khoảng không người nó chui tọt vào trong.

    Đầm trạch của lão Kiều ở cuối làng, bờ rìa ngoài, lão trồng khá nhiều cây vải, mỗi gốc cây cách nhau không xa, nhưng tán lá xum xuê che kín cả trên không. Ánh trăng sáng, chiếu những tia sáng len lỏi qua tán lá rậm, chiếu vào khuôn mặt rám nắng của nó, nó ngó nghiêng, trời tối thui như này, duy có mỗi ánh trăng khó có thể xác định hướng đầm trạch được

    Mà nó có bao giờ tới đây bao giờ, cách duy nhất nó đang nghĩ tới đó là đi thẳng về phía trước

    Nó bất chợt nhìn về phía bóng tối kia, lưng sớm úa đầy mồ hôi lạnh. Phía xa xa kia, trời tối thui như mực, đến nỗi ánh sáng chỉ chậm chờn chút ít, nó cắn răng chấp nhận bước từng bước qua đó. Chân dẫm lá kêu lên xoàn xoạt, nó đến thở cũng không giám thở mạnh, phía trước ánh sáng không có, nó chợt phát hiện có một bóng người lướt qua. Đầu nó run bần bật, tay nắm chặt chiếc suổng, không lẽ nhìn nhầm. Nó cúi thấp lưng, mon men theo những gốc vải lớn tiến về phía trước

    Âm thanh tĩnh lặng trong khu vườn làm nó có cảm giác rợn rợn, tiếng gió thổi qua tán lá trên cao cùng với tiếng ếch nhái phát ra. Hùng phải cố lắm mới không quay đầu chạy, mồ hôi chảy đầy đầu, tay nắm suổng mà như không nắm, miệng lẩm bẩm bốn từ “A di đà phật” liên tục

    Lúc này nó đã phát hiện ra đầm trạch

    Xoạt xoạt

    Tiếng động phát ra khá rõ, nó dựng đứng người lên, nhìn về phía bên trái cách nó 10m, có một đám người cũng lúi cúi di chuyển về phía đầm trạch, nó nhìn lên cây vải hướng ra đầm trạch, nhanh trí trèo lên đó

    Kiên suốt từ tối tới giờ đều bức xúc không thôi, cậu thật ra không phải cố tình đi trước thằng Hùng mà do thằng Hiếu Hoà không rõ nguyên nhân gì mà mới gần chợp tối nó đã tới gọi cửa nhà cậu, đáng ghét hơn thằng Hiếu còn trợn mắt, túm cổ nó cùng một đám lắt nhắt đi về phía đầm trạch, miệng vừa đi vừa chửi

    Hóa ra thằng Hiếu Hoà này, được nghe tin “tình báo” rằng Kiên đã biết bí mật phi vụ của chúng nó, thằng Hiếu Hoà bèn không còn cách nào, đến xách luôn thằng Kiên đi theo, tránh việc thằng này đi mách lẻo

    Giờ này Kiên lúi thúi theo sau bọn Hiếu Hoà, miệng không ngừng chửi rủa thằng Hiếu, cậu vốn định cùng Hùng đi lẻ, tới đây trước đám Hiếu Hoà để rình xem thực hư thế nào, cậu cũng có một ý định táo bạo đó là xem bọn Hiếu làm ăn thế nào, sau đó cũng thử kiếm chút ít xem sao. Không ngờ kế hoạch đổ bể vì thằng Hiếu Hoà đã phát hiện ra cậu

    Kiên than thở không thôi, cậu là đang tính xem có cớ chuồn trước, rồi đến báo với thằng Hùng. Có lẽ thằng Hùng giờ này rất bức xúc với cậu đây

    “Suỵt, chúng mày bước nhẹ nhàng thôi, thằng Vẩu, đi phía trước xem sao” thằng Hiếu chỉ tay vào một thằng nhóc nhỏ con, răng hơi vẩu

    Đứa nhỏ này tên Việt nhưng bị Vẩu nên từ nhỏ đám Hiếu đã gọi nó là Vẩu

    Thằng Vẩu không dám cãi lời, thân thể nhanh nhạy, chạy một mạch về phía đầm trạch, ngó xung quanh một lúc lâu, không có ai, nó mới chạy quay lại

    “Đại ca, em không phát hiện ra ai”

    “Đ m, được rồi, Kiên mày vứt tấm lưới ra đây”
     
    Elex thích bài này.