1. Nếu bạn dùng GMAIL,Yahoo,Hotmail.. để đăng ký , xin vui lòng kiểm tra mail kích hoạt trong mục Spam/Bulk của gmail
    https://mail.google.com/mail/u/0/#spam
    Xin cảm ơn

Căn nguyên thần

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi Dark666, 16/5/18.

  1. 15cm1h đủ ko

    15cm1h đủ ko Mất Trinh Verified
    37/57

    Bài viết:
    181
    Đã được thích:
    44
    Điểm thành tích:
    37
    Thà rằng bạn ko hứa ko hẹn điều gì thì khác khác sẽ ko thất vọng về bạn và bạn đừng nên áp dụng vào cuộc sống vì như vậy bạn bè xa lánh bạn người thân mất tin tưởng về bạn nhiều lắm đấy
     
  2. Dark666

    Dark666 Mất Trinh Verified
    7/57

    Bài viết:
    155
    Đã được thích:
    149
    Điểm thành tích:
    7
    Cũng đúng nhưng chuyện đã lỡ thì đành chịu thôi bạn.
    Giờ tôi cũng chả hứa trước điều gì nữa.
    Đọc vui vẻ, thông cảm vì chap hơi ngắn nhưng câu cmt của bác khiến tôi khá bận tâm nên đành post tạm rồi rep luôn.
     
  3. 15cm1h đủ ko

    15cm1h đủ ko Mất Trinh Verified
    37/57

    Bài viết:
    181
    Đã được thích:
    44
    Điểm thành tích:
    37
    Bạn hứa thì nên làm đc chứ đừng thất hứa nhiều
     
  4. Sấp. Mặt

    Sấp. Mặt Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    29
    Đã được thích:
    8
    Điểm thành tích:
    1
    Phần này sao ngắn vậy bác
     
    traudatqn97 thích bài này.
  5. Dark666

    Dark666 Mất Trinh Verified
    7/57

    Bài viết:
    155
    Đã được thích:
    149
    Điểm thành tích:
    7
    Phiền bác mod gộp đoạn truyện này với phần truyện trên dùm em.Tks nhiều
    • Sau phải add tag tên mod vào nhé , không sẽ không ai biết
     
    Last edited by a moderator: 10/8/18
  6. Dark666

    Dark666 Mất Trinh Verified
    7/57

    Bài viết:
    155
    Đã được thích:
    149
    Điểm thành tích:
    7
    Chương 10 - Kiểm soát sức mạnh và thế lực riêng P2.


    Chiếc xe trở hai người bắt đầu quay trở về thành phố, phía sau nó là 3 chiếc xe ô tô con khác đang đi đằng sau.

    -" Đám người kia rốt cuộc là gì?" Nam hỏi ông ta về những kẻ bịt mặt ở đằng sau.

    -" Cậu đã nghe về đội quân bất tử của Nhật trong thế chiến thứ hai chưa?"

    -" Đã từng nghe qua nhưng chưa khoa học nào chứng minh là đội quân đó có thật." Nam thản nhiên trả lời, vậy không lẽ đám người kia là một chi đoàn trong đội quân đó.

    -" Sự thật là trước đây có một đội quân vũ khí sống như vậy nhưng vào những năm cuối của chiến tranh thế giới thì những phòng thí nghiệm nghiên cứu về nó và những thí nghiệm đó đã bị lính Mĩ phá hủy hết rồi."

    -" Điều đó thì liên quan gì đến đám này?"

    -" Cậu phải biết là vào thời chiến vũ khí sống vẫn được nhiều đế quốc muốn xử dụng nhất, từ nên văn hóa cổ maya người ta đã cho chiến binh dùng ma túy để khiến họ không sợ chết, Thành Cát Tư Hãn cũng đã dùng ngựa Mông Cổ để làm thiết xa oanh tạc quân địch. Quay lại vấn đề chính những kẻ cậu vừa thấy chính là những thí nghiệm gần đây được tạo lại theo công thức làm thuốc trường sinh của Nhật khi xưa tất nhiên vì đội quân bất tử trong truyền thuyết kia chưa từng ra chiến trận một lần nào nên việc so sánh giữa thí nghiệm tân thời này với thí nghiệm lúc đó là điều không thể."

    -" Vậy đám thí nghiệm đi sau kia chúng có thể làm được những gì?"

    -" Sao cậu không thử tự kiểm chứng đi, có tên lái xe này là chuột bạch đó." Sau đó ông ta đưa cho Nam một khẩu lục bạc đã lên đạn. Cầm lấy khẩu súng chĩa vào đầu tên lái xe, Nam nã 3 phát đạn.

    Đoàng Đoàng Đoàng. Vỏ đạn rơi lả tả trên xe nhưng tuyệt nhiên tên lái xe không chết nếu để ý kĩ thì ở phần đầu của gã có 3 viên đạn nhưng chúng mới đi được một nửa vào chứ chưa thể qua được hộp sọ.

    -" Xương của đám này cứng gấp 5 lần người bình thường nên nếu dùng súng đạn gần như là vô dụng, chúng cũng giống như thây ma cậu hay thấy trong phim chuyện vậy chỉ có thể bị giết khi não bộ bị phá hủy còn nếu không thì chúng sẽ tiếp tục nhận và thực hiện mệnh lệnh dù không còn tứ chi đi chăng nữa."

    -" Tại sao ông lại có những thứ này?"

    -" Chỉ là một người quen trước kia của ta gửi đến thôi, ta đã chuẩn bị cho cậu một nơi ở tốt rồi nên cứ việc đến đấy, yên tâm là nơi đó do cậu tự mình làm chủ ta sẽ chẳng theo dõi hay gì đâu. Có chăng thì ta phiền cậu đưa đám này theo vì ta không thể đem chúng theo được. Yên tâm là chúng rất ngoan ngoãn và cho nếu có vấn đề gì với chúng thì chắc cậu cũng giải quyết được thôi."

    -" Tại sao tôi phải đến đó?"

    -" Tùy cậu thôi, cậu có thể ở lại nhà ông Tuấn kia nếu muốn nhưng sắp tới ta sẽ dậy cho cậu rất nhiều thứ và thời gian là không thể lường trước nên việc cậu ở đấy sẽ gặp khá nhiều bất tiện."Sau khi nghe câu trả lời của ông Sơn, Nam có chút suy nghĩ, thấy hắn như vậy ông Sơn liền đưa cho hắn cái card và trên đó đã in rõ địa chỉ.

    -" Cậu không cần quyết định ngay, cứ việc suy nghĩ đi."

    ...

    2h sau chiếc xe đã dừng lại ở trước chung cư, Nam bước vào căn hộ và thấy Trúc Linh đang ở ngồi ở ghế xem tạp chí.

    -" Anh đi đâu từ sáng tới giờ vậy?" Trúc Linh hỏi hắn.

    -" Chỉ đi làm một số chuyện vớ vẩn thôi."

    -" Giờ em đã là người của anh rồi, sao vẫn phải giấu nhau vậy?"

    -" Nếu em muốn biết." Nam vận khí tạo ra kết giới và cho Oán Hồn xuất hiện.

    -" Sáng nay anh đi theo ông ta để kiểm soát thứ này đó." Nam nói với Trúc Linh.

    -" Nó là gì vậy?"

    -" Chiến hồn của anh gọi là Oán Hồn."

    -" Oán Hồn? Em chưa từng nghe nói có chiến hồn nào có hình dạng này vì..."

    -" Vì chiến hồn là mang hình dạng của các loài động vật đúng không, anh biết điều đó nhưng loại của anh lại khác nó chỉ có một."

    -" Có lẽ vì anh đặc biệt." Trúc Linh vừa nói vừa dựa vào người hắn.

    -" Đặc biệt !!"

    -" Đúng vậy, trong 3000 năm chưa từng có một kẻ mang sức mạnh bóng tối xuất hiện và anh là người duy nhất có nó, tuy giờ anh đã mất đi nó nhưng lại có một kẻ kì lạ đến và cho anh thứ này, không biết là do số phận hay có sự sắp đặt ở đây."

    -" Có lẽ vậy, thôi anh mệt rồi anh đi nghỉ đây." Nam suy nghĩ một điều gì đó rồi đi vào phòng hắn vắt tay lên trán suy nghĩ lại tất cả mọi chuyện sau đó và không biết từ bao giờ bản thân lại chìm vào giấc ngủ. Nửa đêm, Nam cảm thấy cơ thể hắn có hơi nằng nặng mở mắt ra thì thấy Trúc Linh đang ngồi ở trên người hắn, cô nàng đang khỏa thân và lấy tay xoa hai bầu ngực của mình.

    -" Không phải em nói là chỗ đó đau sao, sao còn sang đây vậy?"

    -" Sang thăm anh và thăm cậu nhỏ của anh thôi." Trúc Linh nháy mắt tinh nghịch nhìn hắn, dù sao cô cũng sở hữu sức mạnh của yêu hồ, mị lực bản thân của cô một khi đã thể hiện ra thì sẽ rất mê hồn kẻ khác.

    -" Vậy để anh xem cô bé của em chịu được bao nhiêu." Nam ngay lập tức rút con cặc của mình ra khỏi quần và đưa ra trước cái lồn ẩm ướt của Trúc Linh.

    Ót. Con cặc dễ dàng tiến vào cái lồn đã đẫm dâm thủy này.

    -" Ưm!" Trúc Linh biết vậy thì cô bắt đầu nhấp.

    Nhóp nhép nhóp nhép trong căn phòng lúc này chỉ có những âm thanh dâm dục, cả Nam và Trúc Linh quần nhau suốt gần 1 tiếng thì hắn mới xuất vào trong cô.

    -" Ưm Ưm A !" Trúc Linh đã lên đỉnh và ra cùng hắn nhưng cô phải lấy tay bịt miệng mình lại vì nếu cô rên lớn thì sẽ bị người trong nhà phát hiện ra mất.

    -" Hà." Nam thở một hơi sau một hồi quần chiến với cô, hắn rút con cặc ra khỏi lồn của Trúc Linh và nó vẫn còn cương cứng như thể cuộc chơi vừa rồi nó chưa được thỏa mãn vậy.

    -" Để em làm sạch nó cho." Trúc Linh liền cúi xuống hôn lên con cặc của hắn và cho nó vào mồm bú liếm một cách điêu nghệ chiếc lưỡi của cô đánh quay đầu khấc của nó. Nam cảm thấy có một dòng điện chạy qua cơ thể của hắn nó khiến hắn muốn ra thêm lần nữa nhưng hắn đã kìm lại được. Biết như thế không khiến hắn thỏa mãn được Trúc Linh liền lấy chiếc lưỡi của mình liếm xuống hai bìu dái kia, càng làm điều đó khiến cô càng nứng dâm thủy từ lồn chạy xuống làm ướt đẫm một mảng đệm. Nam có vẻ đã đến giới hạn hắn giữ thêm một lúc và xuất vào trong miệng của cô, có vẻ như số binh lính của hắn quá nhiều khiến cái miệng của Trúc Linh không thể chứa hết được và trào một ít ra ngoài.

    -" Ực." Trúc Linh nuốt hết đám tinh trùng đó và liếm môi như thể nó rất là ngon vậy. Cả hai quần nhau thêm 3 hiệp rồi mới bắt đầu chìm vào trong giấc ngủ. Sáng hôm sau tại phòng hội đồng của công ty Phúc Tuấn, Nam hôm nay ở đây với tư cách một tân cổ đông mới của công ty.

    -" Giới thiệu với mọi người đây là ngài Trần Văn Nam cổ đông mới của chúng ta." Ông Tuấn giới thiệu hắn với mọi người ở đây về hắn.

    -" Trong suốt hơn 20 năm từ lúc thành lập công ty này đây là lần đầu tiên có một vị cổ đổng trẻ tuổi như vậy đấy." Một gã đàn ông trung niên lên tiếng, gã là Thái một tay cổ đông trong công ty của ông Tuấn từ lúc công ty này mới được thành lập.

    -" Không biết cậu Nam đây sao lại có hứng thú trong việc đầu tư trong lĩnh vực bất động sản." Một gã đàn ông béo ú khác lên tiếng, tên đấy là Dũng cũng là một trong những cổ đông đầu tiên của công ty và gã là em trai của Thái.

    -" Tôi muốn làm cổ đông của công ty này để muốn kiếm thêm kinh nghiệm làm việc trước khi bắt đầu xây dựng một sự nghiệp riêng, rất mong mọi người giúp đỡ." Nam thản nhiên nói, việc hắn vào đây chỉ là việc làm thừa thãi ông già kia những đã theo lao thì phải chịu.

    -" Giúp đỡ là điều đương nhiên phải không mọi người hahaahha." Lão Thái cười lớn và nói với những người ở đây.

    -" Hahahaha, đúng rồi cậu Nam cứ ở đây rồi học hỏi từ từ." Những kẻ khác cũng hùa theo tên Thái kia, chúng biết Nam mới chỉ là gà con trong trò chơi này nên mới dám nói kháy như vậy.

    -" Mọi người đã làm quen xong, vậy tôi sẽ bắt đầu vào vấn đề chính, về lượng cổ phiếu trong công ty tôi sẽ điều chỉnh lại toàn bộ trong đó cậu Nam đây sẽ nắm giữ 20% giá trị cổ phiếu." Nói đến đây ông Tuấn không khỏi xấu hổ vì lẽ ra lượng cổ phiếu mà Nam có được phải cao hơn đó rất nhiều.

    -" 20% anh Tuấn nói gì kì vậy, sao cậu Nam đây lại có lượng cổ phiếu lớn đến như vậy được?" Tất cả đều bất ngờ trước lời nói của ông Tuấn, 20%? Đến cả chủ tịch như ông Tuấn cũng chỉ nắm giữ đến 30% cổ phần vậy mà tên ranh mới vào này lại chiếm 1/5 cổ phần của công ty.

    -" Mọi người bình tĩnh, nhưng cậu Nam đã quyết định mua cổ phiếu của cậu và với số tiền cậu ấy bỏ ra thì 20% là điều hoàn toàn có thể hiểu được. Thư kí mau đem báo cáo ra cho họ."Ngay lập tức ông Tuấn bảo thư ký đem báo cáo ra. Ngay khi nhận được nó thì các vị cổ đông khác đều há hốc mồm.

    -" 15 15 nghìn tỷ!!!" Tất cả đều không thể tin vào mắt mình, con số quá lớn và nếu phải quy ra giá trị thật của cổ phần thì Nam mới chính là chủ tịch của Phúc Tuấn.

    -" Anh Tuấn sao lại có việc này??" Tất cả những ánh mắt đều hướng về phía của ông Tuấn và Nam.

    -" Như mọi người đã thấy, đó là con số thật lẽ ra cậu Nam xứng đáng nhận nhiều hơn nhưng xin lỗi cậu, tôi chỉ có thể làm đến thế." Ông Tuấn cúi đầu với hắn, ông làm việc nhiều năm và số người phải cúi đầu trước ông là vô số, không ngờ hôm nay ông lại phải cúi đầu trước một kẻ rất trẻ tuổi vì lí do đơn giản là ông không thể cho hắn một quyền lực đúng với số tiền hắn đã bỏ ra.

    -" Ngài không cần phải xin lỗi đâu và những vị ở đây cũng không cần phải ngạc nhiên như vậy, cứ coi như đây là học phí cho việc tích lũy kinh nghiệm đi nếu như số lượng cổ phiếu tôi nắm giữ quá lớn thì ông Tuấn cứ việc cho tôi con số nhỏ hơn cũng được. Nhưng tôi hi vọng với số tiền đã bỏ ra thì chúng ta cũng không nên làm khó nhau làm gì vì điều khó khiến tôi không được thoải mái cho lắm." Nam nở một nụ cười lạnh khi nói câu cuối khiến những người ở trong đây cảm nhận được áp lực nặng nề từ nó, chỉ có kẻ ngu mới không hiểu ý của câu nói đó. Hắn đã chấp nhận chịu thiệt lớn nên nếu không muốn giúp hắn thì cũng đừng gây khó dễ cho hắn làm gì.

    -" Vậy từ nay cậu Nam đây sẽ một vị cổ đông của Phúc Tuấn, những ai có ý kiến gì thì có thể dơ tay." Sau câu nói của ông Tuấn thì cả căn phòng đều im lặng, vậy là Nam đã chính thức trở thành một cổ đông của công ty. Buổi họp sau đó nhanh chóng kết thúc, chiếc xe trở hắn đã đợi sẵn ở dưới.

    -" Trở ta về chung cư và đợi ngay dưới." Nam nói với tay lái xe và lấy máy điện thoại ra gọi cho Trúc Linh.

    -" Alo! Em nghe."

    -" Thu dọn đồ đi, anh và em sẽ rời khỏi đó."

    -" Nhưng tại sao?"

    -" Cứ dọn đi, tí nữa về anh sẽ nói sau."

    -" Ok anh."

    Ae thấy hay thì để lại like và cmt giúp mình. Tks
     
    Last edited by a moderator: 11/8/18
    Mryo, tlucas, Lionchi and 6 others like this.
  7. chuoie

    chuoie Dân Chơi Verified
    37/57

    Bài viết:
    312
    Đã được thích:
    75
    Điểm thành tích:
    37
    Cám ơn bác phát thuốc đêm khuya .
     
  8. Dark666

    Dark666 Mất Trinh Verified
    7/57

    Bài viết:
    155
    Đã được thích:
    149
    Điểm thành tích:
    7
    Chương 11 - Kiểm soát sức mạnh và thế lực riêng P3 .

    ...

    15p sau Nam về đến nơi thì đã thấy Trúc Linh đã đứng ở đấy đợi hắn sẵn. Nam đi xuống xách đồ lên xe và bảo Trúc Linh lên xe ngồi.

    -" Giờ chúng ta đi đâu vậy?" Trúc Linh hỏi hắn.

    -" Đến nơi này." Vừa nói hắn vừa đưa Trúc Linh tấm card ở trên đó ghi là 006 khu D. Trúc Linh khá ngạc nhiên vì không hiểu tại sao hắn lại tới đó.

    -" Có chuyện gì sao?" Nam hỏi cô.

    -" Sao ta lại tới khu D?"

    -" Nơi đó bị sao à?"

    -" Trước đây em nghe bác Tuấn kể là nơi đó là khu đất bị bỏ hoang, trước đây thì được chọn để làm một khu mua sắm lớn nhất trong thành phố nhưng không biết 10 năm về trước đã có chuyện gì mà nơi này bị đình chỉ và bỏ hoang."

    -" Có vẻ như ông ta đã mua lại nơi đó, tạm thời cứ đến đó xem đã."
    Sau hơn 1 giờ đồng hồ thì cả hai cũng đã đến nơi, đây có thể nói là một khu đất hình vuông rộng lớn chừng 10 km trải dài, đi vào sau cánh cổng sắt khổng lồ thì Nam thấy đây có nói là một bản sao của một thành phố tận thế như trong phim vậy, các ngôi nhà chỉ được xây dựng một cách nửa vời và bỏ dở, cỏ cây thì mọc um tùm xung quanh, đi vào sâu hơn thì hắn thấy có một cái hồ đen xì có vẻ như đã bị nhiễm quá nhiều chất thải công nghiệp đổ xuống.

    -" Lão ta làm cái quái gì vậy?" Nam rất thắc mắc vì không thể hiểu nổi tại sao ông ta lại bảo hắn chuyển đến nơi này sống. Một lúc sau thì gã lái xe dừng lại trước một căn nhà là lớn ở trung tâm khu này.

    -" Có vẻ như đã đến nơi rồi." Nam cùng Trúc Linh xách đồ xuống xe và đi ra trước cổng căn nhà, nếu phải nhìn toàn diện thì phải nói là căn nhà à không phải nói là biệt thự cổ này lớn hơn biệt thự của nhà Trúc Linh không ít. Cầm tấm card quẹt nhẹ vào máy quét thì cánh cổng tự động mở ra, Nam và Trúc Linh bước vào bên trong ngôi nhà thì phải nói là nội thất bên trong khá là ổn nếu không muốn nói là đẹp, mùi gỗ lim thoang thoảng khiến hắn cảm thấy khá thoải mái. Trong bóng tối có một tên mặc một bộ vest đen trông như một người quản gia đi ra.

    -" Ngươi là ai?" Trúc Linh thấy vậy liền giật mình, cô đang thủ thế để chiến đấu nhưng Nam đã ngăn cô lại và bảo không sao, hắn thấy gã này có một chiếc khăn đen chùm kín mặt nên chắc gã này cũng là một thí nghiệm rồi.

    -" Ngươi có việc gì không?" Nam hỏi tên đó và đáp lại hắn là tên kia đưa ra một chiếc điện thoại và trong đó chỉ có duy nhất một số máy, Nam hiểu ý liền gọi vào số máy đó.

    -" Vậy là cậu đã quyết định chuyển đến đó rồi sao." Là giọng của ông Sơn.

    -" Sao ông lại chọn một nơi như này để làm chỗ ở vậy? Creepy là sở thích của ông sao?"

    -" Oh No no! Ta mua nơi này cũng là vì cậu thôi."

    -" Vì tôi?"

    -" Một thời gian sau cậu sẽ thấy nơi này khá hữu dụng đấy, thôi cậu cứ nghỉ ngơi đi vài ngày nữa chúng ta sẽ đi đến một nơi khá là hay ho đấy, à mà ta cũng đã chuyển vào tài khoản của cậu một số tiền nho nhỏ để cậu tiêu xài tạm rồi đấy." Tút tút, ông ta cúp máy ngay sau đó.

    -" Sao vậy anh?"

    -" Có vẻ như ông ta hiện tại đang không có ở đây, có lẽ anh và em sẽ sống ở đây vậy."

    -" Em thấy ngôi nhà cũng rất được nên em nghĩ là việc sống ở đây cũng sẽ ổn thôi."

    -" Có bao nhiêu tên như ngươi đang ở đây?" Nam hỏi tên kia, gã nghe vậy liền vỗ tay và bước ra ngoài sân, trước sân có 20 tên đang thủ sẵn hàng nóng và đứng nghiêm chỉnh dàn hàng như thể bọn chúng là lính trong quân đội vậy.

    -"Đám người này là ai vậy?" Trúc Linh thấy những tên kì lạ không khỏi thắc mắc liền hỏi hắn.

    -" Vũ khí sống đấy."

    -" Vũ khí sống??" Trúc Linh nghe mà không hiểu.

    -" Đây là đám thí nghiệm do ông ta tìm ở đâu đó về, có vẻ như đám này sẽ ở đây như thể sẽ là những tên bảo vệ vậy."

    -" Chúng có nguy hiểm không?" Trúc Linh có vẻ như không tin tưởng đám này lắm.

    -" Nếu có hành động bất thường anh sẽ giải quyết hết nên không cần lo đâu."

    ...

    Tại chính điện của gia tộc Đình Xuân, không phải là không khí sôi nổi ồn ào như mọi khi mà lại là sự im lặng, trưởng nam và trưởng nữ của gia tộc đang ngồi trên cùng những hộ pháp nguyên khác, ở phía dưới những người đang quỳ gối không ai khác chính là những tên vương giả đã đi sang Việt Nam.

    -" Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?" Xuân Phong không giấu nổi sự tức giận, trên chán ông ta xuất hiện những đường gân xanh.

    -" Thưa ngài, chúng thuộc hạ đã tìm ra tung tích kẻ đã giết vi sư và đã đả bại hắn nhưng do có một biến cố nên mọi người đã phải rút lui." Xuân Long ở dưới bẩm báo, gã biết là việc này nếu không nói khéo thì sẽ rất phiền phức.

    -" Biến cố? Biến cố gì khiến cho 20 tên vương phàm mất mạng và một vương tôn đỉnh phong bất tỉnh HẢ??" Xuân Phong gầm lên, đêm hôm qua khi lão đang vu xuân thì cảm nhận được ở chính điện có một cách cổng được tạo ra và khi đến đó thì lão thấy những người đi truy bắt kẻ giết em lão đang ở đó nhưng không phải tất cả, lão giả vương tôn kia cũng đã kiệt quệ sức lực vì phải thi triển Hỏa Cách Không Âm đến một nơi quá xa, nói thêm là Hỏa Cách Không Âm có thể dịch chuyển đến bất kì nơi nào muốn nhưng quan trọng là người đó có đủ sức hay không thôi, giới hạn của vương tôn là 500 km nên việc phải dịch chuyển đến hơn nghìn cây số kiểu này khiến lão không thể không kiệt sức. Trước khi ngất đi lão chỉ kịp nói với Xuân Phong là đám vương phàm đã bị diệt sạch.

    -" Trưởng nam huynh cứ bình tĩnh, để họ nói rõ mọi việc xem đã." Xuân Mai lên tiếng chấn an lão.

    -" Bẩm ngài, tối hôm đó ngay khi nhận được tin báo thì chúng thuộc hạ đã theo dõi và dựng kết giới phục sẵn trên đường, kẻ đã giết vi sư là một tên thiếu niên mang sức mạnh của Hắc thần và ở bên hắn là con nữ quỷ tam hồ đó."

    -" Hắc thần? Ý của ngươi là có kẻ có thể sử dụng được sức mạnh của Hắc thần?" Xuân Mai ngạc nhiên khi nghe được là có kẻ có sức mạnh của bóng tối.

    -" Bẩm đúng như vậy nhưng thực lực của tên đó cũng rất khá, ngang với một vương giả đỉnh phong những hộ pháp nguyên vẫn dễ dàng thu phục hắn, lúc chúng thuộc hạ đang chuẩn bị áp giải về thì con quỷ kia uống Tử Long huyết và tạo ra một trận cuồng phong khiến cho 20 vương phàm bị thiệt mạng. Hộ pháp nguyên vì thấy tình thế bất ổn nên mới tạo cổng để chúng thuộc hạ có thể chạy thoát."

    -" Tử Long huyết và Hắc thần, sao lại có chuyện này xảy ra cơ chứ." Xuân Mai trầm mặc, bà ta không hiểu nổi rốt cuộc sao lại xảy ra chuyện này.

    -" Trưởng nam huynh nghĩ sao?" Bà ta hỏi ý kiến của Xuân Phong nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng.

    -" Con nghĩ là chúng ta nên mời những hunter của các nguyên thần khác đến đây và bàn đối sách, đây không phải là vấn đề nhỏ." Xuân Nhi đi vào, cô ở phía ngoài đã nghe hết mọi chuyện.

    -" Tử Long và Hắc thần chính là kẻ địch của con người và cũng là kẻ thù của chúng ta, con nghĩ thay vì cố gắng giải quyết vấn đề này một cách đơn lẻ thì chúng ta có thể hợp sức lại."

    -" Ý kiến đó khá được nhưng ta thấy vẫn chưa cần thiết vào thời điểm này." Xuân Phong lên sau một khoảng thời gian im lặng.

    -" Ý của trưởng nam là gì?" Xuân Nhi và mẹ nàng là Xuân Mai không hiểu ý của gã.

    -" Nếu đúng như báo cáo thì tên mang sức mạnh của Hắc thần kia có thực lực chỉ ngang ngửa ta và như vậy có thể dễ dàng đối phó được, nếu phải nói đến vấn đề thực sự thì chỉ có con quỷ đã uống Tử Long huyết thôi"

    -" Không lẽ ngài tính để gia tộc chúng ta xử lý nó một mình, ngài phải biết là Tử Long ngày xưa phải đến cả 5 nguyên thần mới có thể chấn áp được."

    -" Phải đó, nếu như chúng ta không tiêu diệt được nó thì hậu quả rất khôn lường, tôi thấy chúng ta nên nghe theo lời của Xuân Nhi là nên triệu gọi những hunter khác đến đây thì tốt hơn." Đám hộ pháp nguyên kia cũng đồng ý với ý kiến của Trúc Linh, đến sư huynh của bọn chúng cũng phải thoái lui trước sức mạnh của con quái vật đó đủ hiểu là nó không hề dễ chơi rồi.

    -" Ta nghĩ đây có thể là một cơ hội cho chúng ta, hơn 1000 năm qua hỏa nguyên tộc chúng ta gần như mất đi vị thế so với các thần tộc khác, nếu lần này có thể tiêu diệt con quỷ kia thì chẳng phải sẽ rất là tốt sao, các thần tộc khác sẽ chẳng dám coi thường chúng ta nữa." Là giọng của một tên thiếu niên với khuôn mặt khá điển trai, hắn chính là Đình Xuân Diệt anh cùng cha khác mẹ của Xuân Nhi, tên này là một kẻ mang tư chất vương giả trung cấp, hắn là còn là một kẻ cuồng dâm làm biết bao nữ tử của gia tộc này bị ô uế chưa kể trong quá khứ hắn còn cưỡng hiếp mẹ ruột của khiến bà ta phải tự vẫn. Vì việc đó mà hắn bị phong ấn thần khí và giam dữ dưới địa lao của gia tộc.

    -" Sao ngươi lại thoát khỏi địa lao được tên khốn ?" Xuân Nhi tức giận lên tiếng, hồi bé vào sinh nhật của mình, cô đã bị xuýt bị tên này dở trò đồi bại nếu như mẹ cô lúc đó không phát hiện ra.

    -" Có cần phải gắt thế không hả em gái ? Hehehe." Hắn nhìn Xuân Nhi mà liếm mép trêu chọc.

    -" Đủ rồi, ngươi nên biết chừng mực một chút đi Xuân Diệt." Xuân Phong hắng giọng, lão chính là người ra lệnh thả Xuân Diệt ra vì lão nghĩ hắn có một thứ có thể giải quyết chuyện này.

    -" Trưởng nam huynh chuyện này là sao?" Xuân Mai hỏi lão.

    -" Chính ta đã ra lệnh thả hắn ra vì hắn có thể giúp chúng ta trong sự việc lần này." Xuân Phong nói, lão biết Xuân Diệt có một thứ có thể giúp gia tộc tiêu diệt được thứ đó.

    -" Ngài nói hắn có thể giúp, tên ôn dâm này thì có thể giúp gì chứ." Đám hộ pháp nguyên cũng tức giận với hắn.

    -" Hahaha, các vị ở đây ắt hẳn rất là ghét ta cùng cực, nếu vậy thì các vị cứ việc bắt ta vào đại lao một lần nữa đi, rồi gia tộc này sẽ mất đi cơ hội cuối cùng để trở mình trước những gia tộc khác hahaha." Xuân Diệt cười như được mùa, hắn biết hỏa thần tộc đã quá yếu kém so với những thần tộc khác rồi và lần này chính là cơ hội để vực dậy vươn lên những thần tộc khác.

    -" Vậy đúng là ngươi biết thứ đó." Xuân Phong sau khi nghe câu nói của hắn thì lão đã xác định được là những gì lão biết trước đây là thật.

    -" Thưa các ngài, đây chính là nó." Xuân Diệt dơ tay lên và bắt đầu lẩm bẩm, từ cánh tay đó xuất hiện lên những vệt đỏ kì quái và dần dần nó bắt đầu hình thành ra một hình dạng nhất định.

    -" Đó đó là..." Tất cả những người trong chính điện bao gồm cả những người ngồi trên đều không tin nổi vào những gì mình nhìn thấy.

    -" Không sai đâu các ngài, chính là Thần Thú Ấn đấy." Hình vẽ trên tay Xuân Diệu đã hoàn thành đó là hình của hai con xích long đang quấn lấy nhau.

    -" Sao ngươi lại có được nó." Xuân Nhi ngay khi thấy cái ấn tên cánh tay của hắn thì cô không thể không giật mình.

    -" Sư muội đừng ngạc nhiên như vậy chứ, ta ít nhiều cũng là con của ông ấy nên phải được hưởng tí phúc lợi là đương nhiên thôi. Các vị ở đây chắc cũng biết thứ này là gì rồi chứ." Xuân Diệt cười thầm trong lòng, Thần Thú Ấn chính là thần vật của gia tộc này đây chính vật mà Hỏa thần trao cho trưởng nam từ ngày xưa và được truyền qua nhiều thế hệ, lẽ ra cái ấn này phải được truyền cho Xuân Phong theo đúng lý nhưng không hiểu tại sao cha của hắn và Xuân Nhi là Đình Xuân Bạo lại truyền lại cho hắn. Nói về cái món thần vật thì tác dụng của nó chính là khai mở phong ấn và triệu hồi Hỏa Ảnh Thần Thú và tùy ý điều khiển nó, Hỏa Ảnh Thần Thú chính là thú cưỡi của Hỏa thần khi xưa sức mạnh của nó không hề thua kém chủ nhân của mình đặc biệt Hỏa Ảnh còn có khả năng đặc biệt là Lửa Bất Tử đúng như cái tên ngọn lửa này là bất diệt, nếu như bất cứ kẻ nào dính phải nó thì sẽ bị thiêu đốt cho đến khi chẳng còn gì có chăng thì chỉ có nguyên thần mới có thể chịu được mà thôi.

    -" Xuân Diệt mau đưa nó lại cho ta thì ta sẽ tha hết mọi tội lỗi của ngươi từ trước đến nay." Xuân Phong lên tiếng, lão biết khi có thứ này trong tay thì lão sẽ có rất nhiều lợi ích.

    -" Ngài thật biết nói đùa trưởng nam à nếu ta mà giao lại nó cho ngài thì chẳng phải là ngu sao, lấy gì đảm bảo là ngài hay bất cứ vị nào ở đây sẽ không tống ta vào cái ngục đó nữa chứ." Xuân Diệt cười khảy đáp, muốn hắn giao lại nó ư mơ cả đời đi.

    -" Thế ngươi muốn gì thì mới giao lại nó." Xuân Mai hỏi Diệt, bà không ngờ là chồng của bà trước khi chết lại cho hắn một thứ quý giá như vậy.

    -" Sư mẫu hỏi thừa con đương nhiên là muốn tự do rồi nên con mới dùng thứ này để nói chuyện với các vị được chứ. Dù bất kì giá nào thì con cũng chả giao thứ này cho các người đâu, có chăng thì con sẽ dùng nó để giúp các người và đổi lại gia tộc này sẽ cho con một số thứ." Xuân Diệt vừa xoa cằm vừa nói.

    -" Vậy ngươi muốn thứ gì của gia tộc này?" Xuân Phong hỏi hắn.

    -" Không có gì cả đâu, con chỉ muốn cái ghế chủ tịch của Đình Xuân mà thôi." Ngay khi vừa dứt lời thì có một hỏa cầu bay đến chỗ hắn nhưng hắn đã may mắn né sang một bên mà tránh được hỏa cầu bay thẳng ra ngoài sân tạo ra một vụ lớn khiến mặt sân vỡ vụn và giữa sân có một cái hố lớn.

    -" Thằng khốn mày muốn làm chủ nguồn lực của Đình Xuân! Xuống địa ngục mà mơ đi." Xuân Nhi cực kỳ tức giận việc Xuân Diệt xuất hiện đã làm cô phẫn nộ rồi chưa kể hắn còn muốn nắm nguồn lực của gia tộc, tập đoàn Đình Xuân là tập đoàn hàng đầu Trung Quốc về bất động sản và dầu mỏ, mỗi năm tập đoàn này thu về hàng chục tỷ $ từ hai lĩnh vực đấy. Việc để Xuân Diệt nắm ngoài quyền chả khác nào gia tộc này sẽ mất nguồn lực kinh tế duy nhất.

    -" Đủ rồi Xuân Nhi." Thấy con gái mình đang định làm tiếp một đòn như thế thì Xuân Mai không thể không ngăn lại, đòn vừa rồi vẫn chưa phải toàn lực nếu như Xuân Nhi giận quá mất khôn thì sẽ vô tình phá hủy nơi này và gây nguy hiểm cho những người ở đây mất.

    -" Bình tĩnh nào hảo sự muội, ta biết muội đang nghĩ gì nhưng ta sẽ không làm vậy đâu. Các vị nếu các vị đồng ý thì ta sẽ toàn tâm toàn ý giúp các tiêu diệt nó và nếu thành công thì ta chỉ lấy chức chủ tịch của tập đoàn Đình Xuân và hàng tháng ta vẫn sẽ gửi về đây một khoản tiền để gia tộc chúng ta được sống trong sung túc, mọi thứ vẫn như có chăng thì chỉ thay đổi người chủ mà thôi." Câu trả lời của hắn khiến cả gia tộc im lặng, tất cả ánh mắt đều hướng về Xuân Phong, lão chính là chủ tịch đương nhiệm của tập đoàn, mọi chuyện bây giờ đều phụ thuộc vào câu nói của lão dù sao lão cũng là người đã thả hắn ra.

    -" Những thứ ngươi muốn chỉ có vậy?" Xuân Phong trầm mặc hỏi.

    -" Đúng vậy, tôi sẽ không đòi hỏi gì thêm đâu."

    -" Được vậy nếu chuyện này thành công thì cái ghế đó sẽ là của ngươi, còn nếu thất bại."

    -" Thần thú đã ra trận mà còn thất bại thì tôi nghĩ cái cái thế giới này cũng đến ngày tàn rồi đấy ahahaha." Xuân Diệt cười sảng khoái nói.

    -" Vậy ngươi đã biết nơi ta cần đến chưa?"

    -" Địa điểm chính là dãy Thiên Sơn đến đó thì tôi sẽ dùng nó để mở cổng cho."

    -" Được vậy thì tất cả chuẩn bị đêm nay chúng ta sẽ lên đường." Xuân Phong ra lệnh cho con cháu trong gia tộc.

    -"Rõ thưa trưởng nam."

    Các bác thấy hay thì để lại 1 like và 1 cmt để em có động lực để viết.
     
    Last edited by a moderator: 11/8/18
    Mryo, Lionchi, em slaydark and 4 others like this.
  9. Dark666

    Dark666 Mất Trinh Verified
    7/57

    Bài viết:
    155
    Đã được thích:
    149
    Điểm thành tích:
    7
    Cần ae cho ít ý kiến về bộ truyện.

    Bởi bản thân thấy có vẻ như "Căn nguyên thần" bị tụt lại quá thê thảm so với mấy bộ cùng thể loại gần đây.
    Nếu ae thấy truyện có sạn ở những điểm nào thì cứ nói ra để mình cải thiện.
     
  10. Dark666

    Dark666 Mất Trinh Verified
    7/57

    Bài viết:
    155
    Đã được thích:
    149
    Điểm thành tích:
    7
    Chương 12 - Kiểm soát sức mạnh và thế lực riêng P4.

    6h tối ở Việt Nam, Nam đang ngồi coi ti vi thì điện thoại của hắn đột nhiên đổ chuông cầm máy lên thì thấy một số máy lạ.

    -" Alo, ai đấy?" Hắn liền bắt máy thì nghe được ở bên kia là một giọng nói khá quen.

    -" Cậu Nam đấy hả? Tôi Thái đây không biết tối nay cậu có rảnh không?" Là giọng của lão Thái.

    -" Hóa ra là ông Thái! Sao ông biết số của tôi vậy?"

    -" Tôi hỏi được từ ông Tuấn, tối nay ông Trần Xuân Vinh tổ chức tiệc sinh nhật cho con gái nên ông ấy mời các thành viên lớn của Phúc Tuấn đến bữa tiệc nên tôi nghĩ cậu cũng là một phần trong đó nên tôi nghĩ cậu là cổ đông lớn nhất của công ty thì nên đi." Lão Thái nói với thái độ khá là xu nịnh, trên thực tế lão không biết Nam có gia thế như thế nào nhưng với một kẻ sẵn sàng chi ra một số tiền lớn như vậy thì tốt nhất là lão nên làm hắn cảm thấy thoải mái để sau này có gì nhờ cậy còn dễ.

    -" Con gái của ông Vinh? Ý ông là Mai Anh." Nam suy nghĩ một chút, chiếc khăn của Mai Anh lần trước hắn cầm vẫn chưa trả với cả bây giờ hắn cũng chả có việc gì phải làm nên có lẽ đi cũng không sao, đám hỏa hunter sau vụ việc lần trước thì chắc cũng không dám manh động đâu.

    -" Nếu vậy thì tôi sẽ đi." Nam trả lời

    -" Vậy tôi sẽ cho xe qua đón cậu."

    -" Không biết như vậy có phiền ông không?"

    -" Không đâu đó là trách nhiệm của tôi, cậu cứ nhắn địa chỉ đi rồi tôi sẽ cho xe qua."

    -" Vậy thì để tôi nhắn, hẹn gặp lại ông tối nay." Nam cụp máy và hắn nhắn địa chỉ cho lão Thái, Trúc Linh vừa mới tắm xong xung quanh cô chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm trên người, cô nàng thấy hắn đang ngồi ở ghế nhắn gì đó thì liền chạy đến ôm từ phía sau hắn.

    -" Anh đang làm gì vậy?" Trúc Linh hỏi Nam.

    -" Em tắm xong rồi à! Vậy thay đồ đi tí nữa chúng ta đi dự tiệc."

    -" Dự tiệc? Của ai vậy?" Trúc Linh hỏi.

    -" Của nhà ông Vinh, hôm nay là sinh nhật của Mai Anh nên ông ta tổ chức một bữa tiệc."

    -" Thế sao chúng ta phải đi?"

    -" Ông Thái ở trong hội đồng gọi cho anh, ông muốn anh đi với tư cách là nhà đồng tư lớn nhất của Phúc Tuấn, chắc tầm một tí nữa là xe của ông đến đây nên anh mới bảo em đi thay đồ rồi đi cùng anh." Nam biết là Trúc Linh không thích hắn nói về cô gái khác trước mặt cô nhưng hắn muốn cô hiểu rõ là hắn không như những kẻ khác, bản thân hắn rất ghét việc để người khác kiểm soát hành động của mình.


    -" Vậy đợi em chút rồi mình đi." Trúc Linh suy nghĩ gì đó rồi cô đi lên phòng. Nam thấy vậy thì cũng đi thay quần áo rồi chuẩn bị.

    20p sau có hai chiếc xe đi vào cổng của khu D.

    -" Sao thằng nhóc đấy lại sống ở cái khu chó chê mèo mửa này chứ hả anh hai?" Kẻ lên tiếng là lão Dũng lão đang ngồi cùng Thái trong chiếc xe đi đầu. Ngay khi nghe anh hai mình bảo là sẽ đến khu D để đón Nam thì lão hết sức ngạc nhiên vì tại sao một kẻ như Nam lại sống ở một nơi như thế này.

    -" Điều đó thì tao làm sao biết được." Lão Thái cũng có một câu hỏi giống em trai mình nếu khu D này 10 năm về trước mà làm đúng dự án thì bây giờ đúng là hái ra tiền từ chỗ này nhưng không hiểu tại sao lại bị đình chỉ dự án cho đến tận bây giờ nên hiện tại nó đã trở thành đất tư nhân của Nam, dù bảo là đất bỏ hoang nhưng vẫn có thể mua lại bên bất động sản của thành phố nên cho dù là đã bị bỏ mười mấy năm thì giá của nó cũng chẳng bèo chút nào.

    -" Ông chủ đến nơi rồi." Tên lái xe dừng xe trước cổng nhà Nam và bảo với hai lão.

    -" Nhà của thằng nhóc này cũng không tệ phải không anh hai?" Lão Dũng khi thấy nhà của Nam thì phải trầm trồ khen ngợi.

    -" Người có tiền thì sống đâu chả sang." Lão Thái nói em mình và cùng em trai lão xuống xe gọi cửa. Ngay khi hai lão vừa xuống xe bước đến trước thì có hàng chục bóng đen từ đâu lao đến, hai tên trong số đó liền nhanh chóng ập đến đè hai lão xuống và đám còn lại dí sát khẩu Ak vào đầu. Hai tên lái xe kiêm vệ sĩ thấy ông chủ của mình bị vậy thì chúng liền lôi trong ghế ra một khẩu lục nhưng chưa kịp giơ lên thì CHOANG cánh tay của kẻ nào đó đã đấm vỡ cửa kính xe lôi luôn hai tên đó ra ngoài và hai tên đó cũng chịu thảm cảnh giống ông chủ của mình.

    -" Các.. Các người là ai vậy, tính làm gì chúng tôi." Lão Dũng phát hoảng khi bị rơi vào hoàn cảnh này, cả người lão run lên cầm cập vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nhìn sang anh trai gã thì cũng chẳng khá hơn lão Thái mặt cắt không còn hột máu, lão không thể hiểu nổi mình đã gây thù với ai mà lại có sát thủ đến ám sát mình thế này, sở dĩ lão nghĩ vậy là vì khi thấy hai tên vệ sĩ chuyên nghiệp của mình bị xử gọn thì lão biết đám này không phải dân nghiệp dư rồi.

    -" Xin các.. các người hãy thả chúng tôi ra, chúng tôi không phải là kẻ thù đâu nếu muốn tiền thì chúng tôi sẽ đưa các người hết chỉ xin hãy thả chúng tôi ra a a a." Lão Dũng phát hoảng cực độ đến nỗi đái ra quần nhưng đám người kia thì đâu có quan tâm, một tên trong số chúng lấy một quả dao phay ra đang tính hành quyết thì bị Nam tóm đầu dập mạnh xuống đất.

    -" Bỏ súng xuống." Nam quét mặt một lượt, hắn ở trong nhà nhìn thấy hai lão kia từ lúc mới tới và đang tính chạy ra đón thì thấy đám thí nghiệm kia lao ra nên hắn dừng lại xem bọn chúng định làm gì nhưng khi thấy một tên lôi dao phay ra thì hắn biết là việc này đi quá xa nên bắt buộc phải can thiệp, đám thí nghiệm thấy hắn thì cũng chùn lại nhưng tay vẫn chĩa súng về phía hai lão già kìa.

    -" Ta bảo bỏ súng xuống, họ không phải kẻ thù." Đám thí nghiệm nghe thấy Nam nói vậy thì liền thu súng lại và lùi lại chỗ cũ, Nam hiểu rằng là đám này phải có mệnh lệnh rõ ràng nếu không thì chúng sẽ giết tất cả những sinh vật sống trong tầm nhìn của chúng.

    -" Hai người có sao không?" Nam đỡ hai lão đứng dậy phủi đi bụi đất trên người họ.

    -" Đó đó là người của cậu hả cậu Nam?" Lão Thái sau thảm trạng vừa rồi thì vẫn chưa hết hồn, cả đời lão khi làm ăn thì đã gặp không ít những thằng trẻ trâu đến quấy phá những lão đều giải quyết ổn thỏa, nhưng đây là lần đầu tiên lão cảm thấy sợ hãi cực độ khi bản thân như thể vừa bước đến sát bờ vực của cái chết vậy.

    -" Là người của tôi, rất xin lỗi vì làm các ông sợ, họ có đôi chút "mẫn cán" trong công việc." Nam cười nhẹ, nếu mà hai lão mà chết ở đây tối nay thì hắn sẽ gặp khá nhiều rắc rối.

    -" Xin lỗi nhưng cậu có thể cho mượn chỗ cậu một chút được không?" Lão Dũng kèo tay áo Nam hỏi, hiển nhiên là Nam biết lão hỏi cái gì vì hắn thấy cái quần của lão đã ướt sũng từ nãy tới giờ.

    -" À vâng, vậy ông vào trong nhà đi." Nam bảo hai người vào trong nhà và sai một tên lấy quần cho ông Dũng.

    15p sau mọi thứ cũng đã ổn định trở lại, vì xe trở của ông Thái và ông Dũng cùng với cái xe đằng sau bị vỡ kính nên Nam quyết định là sẽ trở hai ông đi luôn bằng xe của hắn, Trúc Linh thì đi từ trên tầng xuống cô nàng hôm nay mặc một chiếc đầm màu tím và khoác ở bên ngoài một chiếc áo lông thú. Hai lão già kia ngay khi vừa thấy Trúc Linh thì hai mắt sáng rực, hạ bộ đã bắt đầu có cảm giác hưng phấn kích thích nhưng khi thấy người đẹp này đi đến cạnh Nam và khoác tay hắn thì hai lão biết là hoa hồng này không thể đụng được rồi. Thế là Nam quyết định chở hai ông ta đi bằng xe của mình, Trúc Linh ngồi ở ghế trước cùng hắn và hai lão ngồi sau.

    -" Cô đây là bạn gái của cậu hả cậu Nam?" Lão Dũng nhìn Trúc Linh rồi hỏi. Lần trước đi dự tiệc ở khách sạn lão đã thấy hắn và cô cùng nhau bước vào nhưng không biết hai người có quan hệ gì.

    -" Cô ấy là bạn gái tôi đấy, tự giới thiệu đi em." Nam thản nhiên trả lời.

    -" Chào hai ông, tôi là Mai Trúc Linh bạn gái của Nam, rất vui khi được gặp hai ông." Trúc Linh nở một nụ cười mê hoặc đáp.

    -" Hóa ra là ái nữ của ông Khôi, trước đây đã nghe nhiều về tiếng tăm của ông ấy không ngờ giờ mới có dịp gặp mặt con gái rượu của ông." Lão Dũng vừa cười vừa nói,trong thâm lão và anh trai mình giờ lại càng trở nên sợ hãi khi biết sau lưng cô gái này cũng là một thế lực hùng hậu. Mọi chuyện sau đó đều trở nên im lặng, 30p sau tại dinh thự của Trần Xuân Vinh có vẻ như đoàn của Nam đã tới khá sớm vì thấy ở ngoài cổng vẫn còn khá thưa xe. Một tên bảo vệ lăng xăng chạy đến gõ cửa kính.

    -" Thưa ngài vui lòng ngài cho xem thiệp mời." Tên bảo vệ đó nói.

    -" Đây cậu Nam đưa cho tên đó đi." Lão Thái nghe thấy tên kia nói vậy liền rút trong túi áo ra một tấm thiệp và đưa cho hắn.

    -" Đây." Nam đưa tấm thiệp gã bảo vệ, gã liền lấy cái máy quét ra quét mã vạch trên tấm thiệp.

    -" Xong rồi thưa ngài, mời ngài vào trong." Tên bảo vệ ngay khi quét xong thì liền mới Nam và những người khác đi vào. Dinh thự của ông Vinh nằm ngay gần khu vực hồ Tây Hà Nội nên khung cảnh xung quanh nhìn rất sôi động, nếu phải so về diện tích của nơi này thì vẫn chưa thể so với nhà của ông Khôi hay nhà của hắn nhưng nếu xét về thì kiến trúc ngôi nhà thì nhìn rất là đẹp. Nam và Trúc Linh cùng hai người kia xuống xe.

    -" Giờ chúng ta làm gì đây?" Nam hỏi hai lão.

    -" Tôi nghĩ là bây giờ chúng ta nên vào chào hỏi gia chủ một chút." Lão Dũng lên tiếng. Thế là bốn người đi vào trong, ngay lập tức thấy ông Tuấn đang ngồi nói chuyện với ông Vinh, Nam cùng Trúc Linh tiến đến chỗ hai người đấy.

    -" Chào ông Tuấn." Nam chào hỏi một cách xã giao.

    -" Chào cậu Nam." Ông Tuấn cũng đáp lại.

    -" Ngài Vinh vẫn khỏe chứ?" Hắn chuyển sang ông Vinh.

    -" À Vâng ! Tôi vẫn khỏe cảm ơn cậu đã quan tâm. Tôi có nghe anh Tuấn kể về cậu." Ông Vinh đáp lại hắn, trong thâm tâm ông ta thì lại cực kỳ tò mò về tên này vì những gì ông biết hiện tại chỉ là hắn là con của một đại gia nước ngoài nào đó mới về nước và chơi trò ném tiền qua cửa sổ.

    -" Rất cảm ơn cậu vì đã đến đây tối nay, chúc cậu có một buổi tối vui vẻ." Ông Vinh nói với hắn trên hết thì nếu có thể ông muốn hắn sẽ trở thành một người cùng đường với mình. Bữa tiệc sau đó diễn ra, Mai Anh đang ở trong phòng của mình, cô đang được mẹ mình giúp thay quần áo và làm đẹp tóc.

    -" Sao vậy con gái, hôm nay là ngày của con thê sao lại buồn vậy?" Mẹ cô hỏi, nhưng Mai Anh lại không thể hiện ra hành động gì, cô gắng nở một nụ cười, thực chất thì cô muốn một bữa tiệc bình thường hơn là một buổi tiệc linh đình như thế này nó làm cho cô cảm giác không được thoải mái vì cô phải luôn mỉm cười với những vị khách lạ của cha mình và thể hiện một thái độ giả tạo mà cô không muốn. Có lẽ người lạ đầu tiên mà cô mỉm cười thật sự là hắn, một tên thiếu niên trẻ tuổi với khuôn mặt khá ưa nhìn. Mặc chiếc váy trắng tinh khôi đi xuống, mọi ánh nhìn đều hướng vào cô, nữ chính của buổi tiệc tối nay. Ánh mắt của Mai Anh nhìn xung quanh và đúng như mong đợi của cô là hắn đã tới nhưng ở cạnh hắn là một cô gái khác và trông hai người giống như một cặp vậy. Trái tim cô dậy lên một cảm giác khó chịu như thế cô vừa bị lấy mất thứ gì đó, đang định đi xuống chỗ hắn thì có hàng loạt các vị khách của cha cô đi đến chúc mừng, có vài tên công tử bột cũng bon chen đi đến chỗ cô.Brưm brưm tiếng động cơ xe ở bên ngoài khiến các vị khách quay mặt ra, họ thấy có một đoàn xe có tầm hơn chục chiếc toàn hàng xịn tiến vào trong sân từ chiếc Lamborghini aventador s5 dẫn đầu đến Ferrari 2050, Apollo arrow 2x, W motor... Nối tiếp ở đằng sau. Từ trong chiếc Lamborghini dẫn đầu đấy có một gã thanh niên bước ra, gã mặc một bộ vest trắng nhìn khá là sang chảnh, đi giầy hiệu mạ vàng bóng loáng. Gã vừa bước vào thì đám người đang vây quanh Mai Anh liền lùi ra với vẻ mặt sợ hãi.

    -" Lâu không gặp em vẫn rất đẹp đó em yêu." Gã định nâng cằm Mai Anh và hôn nhưng đã bị cô đẩy ra, Mai Anh nhìn gã với ánh mắt thù ghét.

    -" Chào Thành lâu lắm rồi mới thấy cậu qua đây chơi." Ông Vinh cố gượng cười nói với gã, mọi người ở đây đều khó chịu khi thấy sự xuất hiện của Thành.

    -" Con qua thăm vợ con, mà bác cũng thật là... Sinh nhật của vợ con mà toàn mời lũ hạ đẳng này đến dự thật là ...Haizz." Gã làm ra vẻ mặt sầu khổ sau đó quay sang trêu đùa Mai Anh.

    -"Tên đó là ai vậy ông Thái?" Nam thấy cử chỉ phách lối của tên này thì khá là tò mò.

    -" Cậu Nam chắc ở hải ngoại về nên chắc không biết tên này, gã là Nguyễn Trung Thành con trai cả của Nguyễn Đế Danh, ông ta là trùm thế giới ngầm ở cái đất bắc này, các doanh nghiệp muốn làm ăn yên ổn thì phải đóng cho ông ta một khoản nhất định nếu thì sẽ bị xử đẹp. Luật pháp thì gần như không có tác dụng với ông ta, tôi từng nghe nói là có đợt ông ấy nhập hàng chục công te nơ hàng nóng từ nước ngoài về nhưng đi qua cục hải quan dễ như không vì chẳng có ai dám kiểm tra." Lão Thái nói hết những gì mình biết cho Nam nghe.

    -" Vậy là tên này là con của ông ta nên mới dám to mồm ở đây." Nam hiểu ra mọi chuyện.

    -" Nghe rõ đây, chúng mày cũng chỉ là con chó của cha tao, tao bảo sủa thì chúng mày mới được sủa. Hiểu Chưa?" Thành như được đà hét vào mặt tất cả mọi người ở đây.

    -" Anh hai thế này hơi quá rồi đấy." Một giọng nói ở phía sau nói ra là của một gã trẻ tuổi ngang với Nam.

    -" Im mẹ mồm mày vào ranh con." Thành tức giận xút vào bụng người kia khiến gã ngã vật ra đất.

    -" Khụ! Em không xin lỗi." Gã cố gắng gượng dậy sau khi ăn cú đá từ anh mình.

    Tên đó là Phi, em trai cùng cha khác mẹ của Thành. Trước ông Doanh ăn chơi bên ngoài nên mới có tên đó, mẹ gã sau này đem con đến bắt ông Doanh nhận nó sau đó bà ta vì không chịu được sự dầy vò của bà vợ cả nên đã tự sát." Ông Thái nói Nam.

    -" Gia môn bất hạnh." Trúc Linh ở bên cạnh Nam nghe được không khỏi cười nhẹ, vô tình hành động đấy lại bị Thành nhìn thấy, gã liền đi đến trước mặt Trúc Linh nói.

    -" Cô em xinh đẹp đây là người của ai vậy ? Muốn cùng anh vui vẻ chút không em?" Vừa nói Thành vừa đưa tay tính chạm vào cơ thể của cô, nhưng khi cái tay của Thành sắp chạm được vào người Trúc Linh thì đột nhiên cổ tay của gã bị ai đó nắm chặt.

    -" Cô ấy là người của tôi, anh có thể không làm hành động đó có được không?" Nam lên tiếng.

    -" Mày nói người của mày, nhưng giờ nó là của tao có sao không nhóc? Không muốn vô hòm thì bỏ tay tao ra và cút ra chỗ khác." Thành có chút bất ngờ trước hành động của Nam những gã vẫn giữ bình tĩnh mà buông lời đe dọa.

    -" Nếu tôi không đồng ý thì sao?" Nam thản nhiên đáp.

    -" Không ý à... Vậy thì mày chết chắc rồi." Thành nghe vậy liền mỉm cười, gã liền dùng cánh tay tung một cú đấm vào mặt Nam nhưng hắn đã nhanh chóng lùi lại và né được, Thành biết bản thân đã đấm trượt nhưng gã chưa bỏ cuộc liền dơ chân tung một cú đá vào bụng Nam nhưng lại một lần nữa thất bại, cái chân đó đã bị Nam tóm lấy hắn ngay lập tức trả đòn bằng đá vào cái chân còn lại của Thành, mất đi điểm tựa Thành liền ngã khụy xuống. Ai nhìn vào cảnh tượng lúc này đều thấy là Thành như thể đang quỳ gối trước Nam vậy, chưa hết Nam bồi thêm một cú đạp thẳng đầu Thành khiến gã nằm hôn sàn. Đám vệ sĩ của Thành thấy vậy liền lao đến tính cứu chủ nhưng khi thấy Nam chừng mắt và có ý định dẫm mạnh hơn thì liền dừng lại.

    -" Còn muốn chơi nữa không?" Nam hỏi gã.

    -" THẰNG CHÓ! MÀY ĐƯỢC LẮM." Thành gầm lên, từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến giờ gã chỉ có đi dẫm đạp người khác chứ chưa bao giờ bị người khác dẫm đạp thế này, đây là lần đầu tiên gã bị kẻ khác làm mất mặt như thế.

    -" Anh đi đi, nếu muốn thì cứ đến khu D tìm tôi." Nam bỏ chân ra khỏi đầu Thành, hắn lần này đã quyết định là sẽ cho gã này xuống địa ngục chơi rồi. Thành gượng dậy và được mấy tên vệ sĩ đưa lùi về phía sau.

    -" Thằng chó mày được lắm, đời mày xác định tàn rồi con." Thành nhìn thẳng vào mặt Nam nói, gã thực sự đã rất là điên tiết lên rồi.

    -" Chúng mày ĐI." Thành ra lệnh cho cả đám rút quân, cả đoàn xe ngay sau đó đã mất hút khỏi dinh thự.

    -" Chúng ta cũng nên đi thôi." Nam nói với Trúc Linh, sau đó hắn cầm một hộp quà đi đến chỗ Mai Anh.

    -" Chúc mừng sinh nhật cô, do thời gian hạn chế nên tôi chỉ kịp chuẩn bị món quà này nên mong cô thông cảm." Vừa nói hắn liền đưa hộp quà vào tay của cô và hắn liền đi cùng Trúc Linh, bóng dáng của Nam dần dần biết mất. Bữa tiệc sau đó vẫn được tiếp tục nhưng thay vì những lời chúc thì mọi người ở đây lại bàn về những chuyện vừa xảy ra, người thì cho rằng hành động của Nam là tự sát nhưng một số lại bảo Nam làm vậy là đúng, nhiều người đã hỏi ông Tuấn về Nam những tất cả những gì họ biết đều chỉ là việc Nam ở nước ngoài về Việt Nam lập nghiệp. Còn về Mai Anh thì có thể nói đây là bữa tiệc sinh nhật nhật vui nhất của cô và cô đã quyết tâm là mình sẽ là một phần của hắn sau này.
     
    Last edited by a moderator: 11/8/18
    thèm bú tí and Mryo like this.
  11. luunhatphi01

    luunhatphi01 Dân Chơi Thứ Thiệt Verified
    37/57

    Bài viết:
    552
    Đã được thích:
    137
    Điểm thành tích:
    37
    Truyện rất hay
     
  12. Ngô phi

    Ngô phi Mất Trinh Verified
    7/57

    Bài viết:
    164
    Đã được thích:
    40
    Điểm thành tích:
    7
    Hay lắm bác.hóng phần sau thằng Thành ăn hành ngập mồm
     
    Dark666 thích bài này.
  13. em slaydark

    em slaydark Mất Trinh Verified
    7/57

    Bài viết:
    152
    Đã được thích:
    109
    Điểm thành tích:
    7
    Mong những tình tiết gay cấn như thế này của bác
     
    Dark666 thích bài này.
  14. chuoie

    chuoie Dân Chơi Verified
    37/57

    Bài viết:
    312
    Đã được thích:
    75
    Điểm thành tích:
    37
    Chap sau có vẻ mau me đầy chap rồi đây .
    Hóng chap mới của bác
     
    Dark666 thích bài này.
  15. Dark666

    Dark666 Mất Trinh Verified
    7/57

    Bài viết:
    155
    Đã được thích:
    149
    Điểm thành tích:
    7
    Chương 13 - Kiểm soát sức mạnh và thế lực riêng P5.

    Ps: Chap này có phần đoạn khá là buồn nôn, ae nào đọc lúc đang ăn cơm hay anti horror thì hãy cân nhắc.

    Đêm hôm đó tại khu D, một đoàn xe khoảng 20 chiếc xe bán tải tiến vào. Thành đang ngồi trên chiếc xe đi đầu ở bên cạnh gã là tên em trai.

    -" Anh! Em nghĩ là chúng ta không nên ở đây." Phi nói với Thành, gã có cảm giác khá là bất an.

    -" ĐỊT MẸ MÀY, THẰNG HẠ NHỤC TAO ĐANG Ở ĐÂY, VỚI TƯ CÁCH LÀ MỘT CON CHÓ ĐI THEO TAO SAO MÀY DÁM SAI KHIẾN TAO HẢAAA?" Thành túm đầu đứa "em trai" của mình đập mạnh vào cửa kính. Trong mắt gã không hề xem Phi là em trai, gã chỉ coi Phi như là một thứ phế phẩm cố gắng vào nhà gã để ăn vạ ông già gã mà thôi.Phi lấy cái khăn để cầm máu ở trên trán, đây không phải lần đầu gã bị vậy đã không ít lần gã bị tên anh trai này đánh như vậy, chuyện thanh toán trong giang hồ thì Phi không quan tâm nhưng những việc anh trai gã đã làm khiến gã không thể không can ngăn được mặc dù điều đó là vô dụng. Phi nhớ lại những chuyện mà mình đã thấy khi đi cùng Thành, trước đây khi gã đi cùng Thành đến đòi nợ tại nhà của một ông chủ doanh nghiệp tại Hải Phong chỉ vì chậm trễ trả nợ mà ông ấy đã bị Thành chặt mất hai chân và nhìn vợ con bị hãm hiếp ngay trước mặt mình, ngay khi buổi hành xác kết thúc thì cũng là lúc ông ta trút hơi thở cuối cùng còn hai mẹ con thì đã hóa điên, lần đấy có thể là lần Phi ngăn cản anh trai mình gay gắt nhất nhưng chính bản thân đã phải chịu một vết đâm chí mạng của Thành khi gã đang trong tình trạng hăng máu. Đám lính của Thành thấy Phi như vậy cũng cảm thấy thương sót nhưng họ chỉ là phận làm thuê hay chính xác hơn là những con chó như những gì Thành nói nên họ chẳng thể lên tiếng được. Đoàn xe tiếp tục di chuyển cho đến khi thấy có hai bóng đen ở phía trước, Thành thấy vậy liền cầm bộ đàm ra lệnh cho tất cả các xe dừng lại.

    -" Mày chỉnh đèn lên để tao nhìn rõ thằng kia phát." Thành bảo với tên lái xe, ngay khi ánh đèn vừa rọi đến thì Thành mở to mắt đúng là kẻ đã hạ nhục mình vài giờ trước, gã liền ra lệnh cho cảm đám xuống xe.

    -"Bao quanh nó cho tao." Thành bảo với đám lính, ngay lập tức bọn chúng liền bao vây quanh Nam và Trúc Linh. Nam vẫn thản nhiên chả động tĩnh gì có chăng là hắn và Trúc Linh đang mặc trên mình một bộ áo mưa mà thôi mặc dù thời tiết hiện tại hoàn toàn tạnh ráo.

    -" Đây là tất cả những gì anh có cả?" Nam nhìn một lượt rồi nói, có 60 tên đang vây quanh hắn.

    -" Thế là quá đủ để đưa mày vào hòm rồi thằng chó." Thành búng tay thì cả đám liền rút ra từ sau lưng một khẩu lục.

    -" Sao hả ranh con? Sợ quá nên đéo phân biệt đâu là quần áo bình thường với áo mưa à ?" Thành cười khẩy đáp, chỉ chút nữa thôi Thành sẽ khiến thằng ranh này chứng kiến cảnh bạn gái nó bị gã địt trước mặt và lần này gã sẽ khiến hắn sống không bằng chết.

    -" Bọn tôi mặc bộ quần áo mưa này là vì lí do khác thôi." Nam cười nhẹ đáp.

    -" Lí do gì thì tao mặc kệ, việc này không liên quan đến cô em kia nên tao thấy mày không nên lôi em ấy vào đâu." Thành mặc dù rất là điên tiết nhưng gã chưa ngu đến nỗi để một người đẹp như Trúc Linh phải ăn đòn cùng Nam.

    -" Anh thấy anh ta nói đúng đấy, em nên lùi ra đi." Nam nói Trúc Linh, cô nàng nghe vậy cũng chiều ý hắn lùi ra hẳn bên ngoài.

    -" Khôn lắm nhóc, ban đầu tao tính cho mày làm tổ ong nhưng thôi cho mày làm bao cát cũng được. Chúng mày LÊN." Vừa dứt câu thì cả đám liền lao vào Nam, ngay khi chỉ cần cách hắn chưa đến một met thì bọn chúng bị thứ gì đó đánh văng ra ngoài. Thành kinh ngạc trước những gì vừa xảy ra, dưới ánh đèn xe gã thấy một thứ gì đó sau lưng Nam, cái bóng đen mờ ảo có đôi mắt đỏ ngòm, hai cánh tay to đùng và trên hết nó đang lơ lửng giữa không gian.

    -" Cái cái gì kia?" Cả đám lồm cồm bò dậy đập vào mắt chúng là một sinh vật kì dị mà chúng chưa từng thấy trước đây.

    -" Dọn đi." Nam ra lệnh cho Oán Hồn, nó ngap lập tức tạo ra một hố đen từ tay mình và ném ra trước mặt, cái hố đen đó liền to dần lên và tiếng từ nó phát ra cứ một chiếc máy xay. Thành và những tên kia cảm thấy cơ thể mình đang bị hút dần vào.

    -" CHẠY ĐI !" Cảm nhận được nguy hiểm Thành hét lên với đám kia những đã quá trễ những kẻ ở gần đó đã bị hút vào bên trong tiếng kêu la của chúng trong vô vọng của chúng vang vọng khắp khu vực này, từ cái hố đó bắn ra những "sản phẩm" thừa, thịt thà máu me tay chân văng tung tóe, Nam mặc dù đã cẩn thận lùi lại nhưng vẫn bị dính một ít vào người, hắn mặc áo mưa cũng vì lí do đó. Thành và những tên khác thất kinh trước cảnh tượng vừa rồi và gã càng hoảng hơn khi thấy có một thứ văng ra chỗ gã là...một bộ não bị cắt nửa vời.

    -" A A A a a !" Thành hoàn toàn hoảng loạn rồi, gã cố bám víu vào tất cả những thứ có thể bám được, người thì cứ tiếp tục bị hút và "sản phẩm" thì lại tiếp tục được cho ra, cái cảnh tượng đấy diễn ra trong vòng 15p đến khi Nam cho dừng lại. Lúc này 60 tên chỉ còn lại sơ sơ 20 mạng trong đó có Thành, gã và những tên còn lại chỉ có một suy nghĩ là phải rời khỏi cái địa ngục này nhưng Nam đâu để việc đó xảy ra vì ngay vừa đặt chân qua vạch vôi của khu D này thì cũng là lúc chúng bước vào kết giới của hắn rồi sinh tử đã quá rõ ràng. Oán Hồn liền bay đến thẳng hai tên vừa mới đứng dậy và kết quả chúng chỉ còn lại một nửa theo đúng nghĩa đen. Thấy cảnh đồng bọn bị như vậy thì cả đám liền chạy tán loạn.

    -"Trừ thằng cầm đầu và tên đang trốn trong xe ra thì tùy mày xử lý." Nam cởi bộ quần áo mưa ra và nói với Oán Hồn, hắn nhận ra Phi đang trốn ở trong xe từ đầu đến cuối, về phần Phi gã cảm nhận được có sự không đúng nên đã xin ở trong xe và không xuống, chính cái cảm nhận đấy đã giúp gã sống được đến bây giờ. Nam ra lệnh xong thì liền cùng Trúc Linh đi vào, ngay khi hắn khuất dạng thì cũng là lúc trò chơi đuổi bắt được tiến hành. Lúc này ở gần khu chung cư bỏ hoang có một tên đang lẩn trốn, gã liền lôi điện thoại ra để gọi cho cảnh sát nhưng điện thoại gã lại không hiện vạch sóng.

    -" Sao lại không có sóng cơ chứ." Gã hoảng sợ, thấy có tòa nhà này nên gã liền đi lên để cố gắng kiếm được một vạch sóng điện thoại, vừa đi gã vừa nhìn để xem có được vạch nào không nhưng hoàn toàn vô vọng và đến khi đã đi đến đỉnh tòa nhà thì gã mới biết là mình không còn cơ hội rồi, Oán Hồn lúc này hiện lên ngay sau gã.

    Đoàng Đoàng -" Cút đi đừng đến đấy." Gã liền rút súng ra bắn vào nó nhưng hoàn toàn vô tác dụng, Oán Hồn cứ tiệp tục tiến tới và gã thì lại lùi cho đến khi chân gã chạm vào khoảng không.

    -" A A A A a a!" Phập, gã ngã từ tầng 20 của tòa nhà và ngay phía dưới là một cái cột sắt đang xây dở.

    -" Khè Khè." Oán Hồn kêu lên một tiếng rồi biến mất. Lúc này một tên khác đang chạy trong vô vọng ở giữa đường, không biết do trời tối hay thế nào mà tên đó lại xẩy chân lao thẳng xuống hồ công nghiệp, gã cố gắng ngoi lên khỏi mặt nước, mặt hồ bốc lên một mùi hôi cực kỳ khó chịu, gã ngay khi ngoi lên được thì liền dùng mắt để xác định hướng bờ, gã cố gắng bơi vào nhưng khi cách bờ chỉ còn vài met thì chân gã bị thứ gì đó tóm lấy và kéo xuống đáy hồ.

    -" Ọc ọc!" Bị kéo xuống bất ngờ nhưng gã vẫn cố gắng vùng vẫy để thoát ra nhưng không được, mắt gã bắt đầu cảm thấy đau và chảy máu vì bị thứ nước ô nhiễm này chảy thẳng vào.

    -" Ọc ọc ọc!!" 10s 20s cơ thể gã cũng đến giới hạn, miệng gã bắt đầu mở ra và thứ nước đen ngòm đấy theo đường miệng chảy thẳng xuống dạ dầy, một lúc sau gã nổi lên mặt hồ với cái bụng chương phềnh. Những tên khác cũng trải qua những chuyện khác nhau nhưng kết cục vẫn chỉ có một. Nam lúc này đang ngồi ở ghế ngoài phòng khách, ở xung quanh hắn là những tên thí nghiệm kia, Oán Hồn đi từ phía cửa vào và hai tay của nó đang kéo hai anh em Thành, Phi. Hai tên có vẻ đã quá sợ hãi nên đã ngất đi.

    -" Làm chúng tỉnh dậy đi." Nam nói với tên thí nghiệm gần đó và có hai xô nước tạt thẳng vào mặt hai tên, hai gã liền tỉnh dậy ngay tức khắc.

    -" Quái vật thả tao ra." Thành vừa tỉnh đã hét vào mặt Nam.

    -" Sau những chuyện vừa rồi xem ra anh vẫn mạnh miệng đấy." Nam có ngạc nhiên về máu điên của Thành.

    -" Thả tao ra nếu không cha tao sẽ giết hết chúng mày." Thành gầm lên.

    -" Làm tên này biết điều chút đi." Nam bảo với đám thí nghiệm. Chúng liền đè Thành xuống lấy khăn buộc miệng và lấy dao phay chặt đứt hai chân của Thành.

    - Ư Ư Ư Ư ư ư !" Thành đau đớt cực độ những gã không thể nào hét ra được nhìn phần chân đã bị chặt đứt và máu chảy lênh láng. Nam đâu có quan tâm, hắn quay sang phía Phi mặt cắt không còn hột máu.

    -" Sao vừa nãy anh không xuống cùng bọn kia tập kích tôi?" Nam hỏi gã, Phi lúc này đang rất hoảng loạn nhưng khi nghe Nam hỏi thì gã cũng gắng hít lấy một hơi để chấn tĩnh.

    -" Tôi có cảm giác bất an khi đến đây nên mới xin được ở trên xe." Gã trả lời thật lòng.

    -" Cảm giác khi mẹ mình bị bức ép đến nỗi phải tự sát như thế nào hả Phi?"

    -" Sao anh lại hỏi câu này?" Phi ngạc nhiên vì câu hỏi.

    -"Cứ trả lời đi."

    -" Rất là khó chịu."

    -" Vậy ai là kẻ đã đẩy mẹ cậu đến hoàn cảnh đó?" Nam tiếp tục hỏi.

    -" Là vợ cả của cha tôi."

    -" Có thật là chỉ có bà ta không?"

    -" Anh hỏi vậy ý là sao ?" Phi nhìn Nam với ánh mắt khó hiểu.

    -" Cậu phải rõ chuyện này hơn tôi chứ." Nam cười nhẹ. Phi nghe vậy thì gã liền nghĩ về những ngày đầu khi mới đến chỗ ông Danh, ánh mắt khinh thường, đối xử tệ bạc, mẹ gã là nạn nhân của những cuộc vui chơi của ông ta và gã chính là hậu quả. Đêm đó cái đêm mà mẹ gã treo cổ, trước đó gã đã nghe cuộc nói chuyện của ba người.

    -" Mày cầm lấy số tiền này mà cút khỏi đây cùng thằng Phi đi." Ông Danh ném một sấp tiền vào mặt mẹ gã.

    -" Anh không thể làm thế với mẹ con em được, thằng Phi dù sao cũng là con ruột của anh mà." Bà ta cố gắng cầu xin.

    -" Mày không nghe hả con điếm, ông ấy đã bảo là cút đi. Với số tiền đó thì mẹ con mày có thể sống cả đời được đó." Là giọng nói chua ngoa của bà vợ cả

    -" Tôi và Phi không cần tiền, tôi chỉ xin ông hãy chấp nhận thằng Phi là con đẻ mà cho nó ít tình cảm. Nó đã thiếu thốn tình cảm của cha quá lâu rồi." Bà ta cố gắng cầu xin trong tuyệt vọng nhưng đã bị ông ta đạp thẳng ra. Tất cả những chuyện đó Phi đều nhớ, càng nghĩ gã là càng giận bản thân mình lúc đó. Hai tay nắm chặt vào, đôi mắt đỏ ngầu như thể cơn giận này sẽ bộc phát bất cứ lúc nào. Nam lúc này đang lên đạn cho một khẩu lục.

    -" Giờ mà mày còn gào lên thêm lầnnào nữa thì con dao sẽ vào cổ mày đấy." Nam cúi xuống chừng mắt nói Thành, gã hiểu ý liền gật đầu lia lịa.

    -" Tốt, cởi dây ra cho nó đi." Nam ra lệnh sau đó hắn đưa khẩu lục cho Phi.

    -" Chỉ có một kẻ rời khỏi đây đêm nay được và điều kiện là kẻ kia chết. Phi! Tôi cho cậu quyền quyết định nổ súng, còn Thành mày có 5p để thuyết phục em mày tự sát, chỉ cần Phi tự sát là mày sẽ an toàn mà rời khỏi đây." Dứt câu Nam ra lệnh cho tất cả đi ra ngoài.

    -" Phi mày hãy cứu tao đi, xin mày đấy em trai hãy cứu lấy anh." Thành khóc lóc van xin, giờ mạng gã đang nằm trong tay đứa em trai mà gã luôn coi thường và đối xử như động vật.

    -" Em trai? Mày đã từng xem tao là em trai mày chưa hả? Có người anh nào lại đâm em mình và đập đầu nó vào kính không ?" Phi hét vào thẳng mặt Thành, hắn rất là điên tiết rồi.

    -" Em trai, lúc đó anh đùa thôi, anh chỉ đùa thôi. Hãy cứu anh, rồi anh sẽ đốt vàng cho em hằng ngày mà, xin em đấy." Thành cố gắng van xin nhưng điều đó chỉ càng làm Phi điên hơn.

    -" Hahahah, đốt cho tao, cảm ơn ý tốt của anh nhưng thôi làm anh thì hãy chấp nhận chết để em mình được sống đi." Dứt câu Phi nổ súng giết chết Thành, đây là lần đầu tiên gã giết người nên đã nã hết cả băng. Thành lúc này đã chết hoàn toàn, đôi mắt mở to như không thể chấp nhận được sự thật là mình đã chết như vậy.

    -" Tốt lắm, cậu đã làm rất tốt đó. Giờ thì cậu có thể rời khỏi đây và sống một cuộc sống tốt hơn rồi." Nam đi vào vỗ vai Phi. Phi nhanh chóng quỳ xuống khiến hắn có chút bất ngờ.

    -" Xin anh hãy giúp tôi trả thù cái gia đình đó." Vừa nói gã vừa dập đầu.

    -" Chẳng phải nếu tính ra thì chỉ có tên Thành là đối xử tệ nhất với cậu sao?"

    -" Tôi muốn tất cả những kẻ đó phải chịu sự trừng phạt, phải trả giá cho những gì chúng gây ra." Phi ngẩng mặt lên, đôi mắt của gã tràn ngập sự thù hận. Nam không nói gì liền sai một tên kéo xác Thành vào trong, một lúc sau hắn đem ra một hộp quà được bọc bằng giấy hoa và duy băng khá đẹp và một cái túi bọc khác nhìn bên ngoài không thể biết nó là gì.

    -" Bao giờ đến sinh nhật hay tiệc ở trong cái nhà đấy?" Nam hỏi Phi.

    -" 5 ngày nữa là đến sinh nhật bà Hoa vợ cả của ông ta."Phi nói với hắn.

    -" 5 ngày!! Vậy là vẫn kịp. Đây cậu cầm hai thứ này về, cái hộp là món quà cho bà ta vào ngày đó, còn cái bọc này thì bảo đầu bếp chế biến chuẩn một chút." Đưa hai thứ này cho Phi, Nam không khỏi cười nhẹ.

    -" Tôi đã hiểu rồi." Phi có chút bất ngờ những gã cũng cầm lấy và rời đi. Mọi thứ lại trở về bình thường, tối ngày hôm sau, người dân Hà Nội nghe thấy có tiếng máy bay trực thăng. Là một chiếc T-129 đang bay vào khu D, Nam đang ở trong nhà thì nghe thấy tiếng trực thăng nên hắn liền ra ngoài xem. Cái T-129 này đậu xuống ngay trước sân nhà. Một bóng người quen thuộc đi từ chiếc trực thăng xuống là ông Sơn.

    -" Cứ tưởng ông đi đâu lâu lắm chứ?" Nam ngạc nhiên khi thấy ông ta.

    -" Có chút chuyện nên ta phải về sớm thôi, cậu và cô Linh mau chuẩn bị đi, chúng ta đi ngay bây giờ đấy." Ông ta nói với Nam.

    -" Đi đâu?" Nam thắc mắc.

    -" Đến đó rồi cậu sẽ biết." Ông ta sau đó quay lại vào bên trong, Nam đi vào nhà bảo Trúc Linh. 5p sau hắn và Trúc Linh đã ngồi trên máy bay và nó bắt đầu cất cánh. Sau 12 tiếng bay thì cuối cùng trực thăng này cũng đi đến một hòn đảo ở giữa Thái Bình Dương, nhìn từ trên trực thăng xuống thì hòn đảo này có hình lục giáp rộng khoản 20 km, ngay giữa đảo có hai quả núi cao to và ở giữa hai quả núi đó là một cái vực sâu. Trực thăng liền đáp xuống ở phía bên kia hòn đảo, ngay khi vừa đáp xuống, vừa mở cửa ra thì đập vào mắt hắn là hình ảnh một lão già ngoại quốc mặc trên mình một y phục như kiểu mấy nhà khoa học, ông ta cùng một binh đoàn khoảng 2000 tên thí nghiệm phía sau đang cúi đầu hành lễ.

    -"bienvenue le propriétaire." Tiếng Pháp
    ( Chào mừng chủ nhân trở về )

    -" Ông ta nói gì vậy?" Nam quay sang hỏi ông ta, tiếng Anh thì hắn có thể hiểu và nói được nhưng tiếng Pháp thì không.

    -" Ông ta nói là chào mừng ta trở về." Ông Sơn mỉm cười, đã "khá lâu" rồi ông ta mới quay lại đây chắc là tầm 10 năm.

    -" Không cần phải trịnh trọng đâu." Ông Sơn đi đến nói với ông ta.

    -" Như ý của ngài." Ông ta liền đứng thẳng lên.

    -" Nam, Trúc Linh ra đấy để ta giới thiệu cho cậu về người này." Ông Sơn vẫy tay gọi hai người lại.

    -" Giới thiệu với cậu đây là Jazz, một nhà khoa học của Nga nhưng ông ta từng sống và làm việc ở Pháp một thời gian dài nên mới nói tiếng Pháp."

    -"Còn Jazz, đây là Nam và Trúc Linh hai người này cũng giống như ta, mong ông sau này hãy giúp đỡ họ hết sức." Sơn giới thiệu với Jazz về Nam và Trúc Linh

    -"Chào mừng hai ngài đến với tứ hung đảo, tôi là Jazz Lucksafear rất hân hạnh khi được phục vụ hai ngài." Jazz nghe vậy liền khom lưng cúi chào hắn.

    -" Ông không cần phải như vậy đâu." Thấy vậy Nam liền đỡ ông ta đứng lên.

    -" Thôi chúng hãy vào trong rồi nói chuyện." Ông Sơn liền bảo với cả ba rồi tất cả cùng đi lên, chiếc xe liền chuyển bánh tiến vào trong đảo. Đi được 1 2 km thì chiếc xe đi qua một cái cổng, ngay khi vừa tiến vào Nam thấy ở bên trong hòn đảo này là một thành phố nhỏ được bọc hoàn toàn bằng kính. Chiếc xe tiếp tục đi và dừng lại ở tòa nhà cao nhất trong thành phố.

    -" Đến nơi rồi, mời các ngài xuống xe." Jazz dừng xe và mời tất cả đi vào. Nam và Trúc Linh đi vào bên trong, ngay trước mắt hắn là một đại sảnh nhìn rất là tráng lệ, nền và trần nhà được sơn trắng bóng, hai bên tường thì là những tấm gương bao bọc, điều đặc biết là ngay giữa đại sảnh có 3 bức tượng cao 3m trong đó có 2 bức tượng bằng vàng và một bức tượng bằng ngọc, nổi bật nhất là bức tượng ở giữa với hình ảnh một người đàn ông đang ngồi trên ngai vàng nhìn rất nguy nghiêm và nếu để ý kĩ thì có thể thấy ở bên tay trái của ông ta đang nắm 6 quả cầu, còn đứng bên trái ở phía bên trái là tượng của một ông già đang cúi đầu với người kia, Nam nhìn bức tượng này cảm thấy có phần hơi giống ông Sơn. Còn bức tượng ngọc kia là hình ảnh của một người phụ nữ rất là xinh đẹp tưởng chừng chỉ mới đôi mươi nhưng trên tay bà ta lại đang bế một đứa trẻ, Nam cảm thấy người phụ nữ này khá là quen thuộc nhưng không thể nhớ ra là ai được.

    -" 3 người này là ai vậy?" Nam quay sang hỏi Jazz nhưng ông ta cũng không thể trả lời được vì 3 bức tượng này là do ông Sơn mang đến cách đây 10 năm và bảo ông ta để cho đẹp và trong suốt 10 năm ở đây ngày nào Jazz cũng sai người lau chùi chúng một cách cẩn thận.

    -" Ông ta không biết gì đâu, 3 bức tượng là do ta đúc nhân lúc ngẫu hứng mà thôi." Ông Sơn thấy Nam hỏi vậy thì liền trả lời.

    -" Vậy những người này họ là ai?" Nam hỏi thêm nhưng ông Sơn không nói gì mà chỉ cười.

    -" Các ngài, mời các ngài đến phòng nghiên cứu." Jazz thấy vậy liền bảo với 3 người, tất cả đi vào thang máy và lên tầng trên cùng của tòa tháp, ngay khi thang máy mở ra thì trước mặt họ là một căn phòng khá rộng. Điều đầu tiên Nam biết là nơi này sặc mùi thuốc khử trùng, đi vào bên thì hắn thấy có vô số bàn mổ và những cái xác ở trên đấy, có rất nhiều kẻ mang trang phục giống Jazz, họ đang hối hả làm những công việc của mình.

    -" Mọi người dừng công việc một chút được không. Tôi có việc muốn thông báo." Vừa nói Jazz vừa vỗ tay.

    -" Chủ nhân đã trở lại đây, tất cả hãy quỳ gối hành lễ trước Hư Ảnh Vô Sắc thần." Jazz hô to sau đó ông ta quay người lại quỳ xuống dập đầu trước ông Sơn.

    -" Cung nghênh ngài quay trở lại." Tất cả những người ở đây cũng quỳ xuống và làm theo.

    -" Vậy ra ông cũng là một nguyên thần." Nam cũng không ngạc nhiên cho lắm sau những việc ông ta đã làm cho hắn, hắn chỉ thắc mắc một điều là Hắc thần trước đây không hề nói cho hắn biết về sự xuất hiện của vị nguyên thần này.

    -" Nam! Ông ta đúng là một nguyên thần sao ?Em chưa từng nghe tên về nguyên thần này trong lịch sử."

    -" Anh cũng có thắc mắc như vậy đấy."

    -" Tất cả các người đứng lên đi." Ông Sơn ra lệnh.

    -" Tạ ơn ngài." Jazz và những người đồng thanh nói rồi đứng lên, 10 năm trước khi họ mới đến đây làm việc đã bị một con hung thú tấn công và chính vị nguyên thần này đã một chiêu diệt sát nó, sau đó ông ta đã kể cho họ nghe về các nguyên thần của thế giới và các hunter, ông ta mời họ về đây là muốn họ có thể tạo ra một đội quân có thể chống lại hunter và họ đã đồng ý, mọi nguồn lực đều được vị nguyên thần này cung cấp, những năm đầu họ gặp rất nhiều khó khăn khi không thể nào làm một người chết cử động lại được huống chi là làm một đội quân, phải nói là lượng xác chết mà họ sử dụng không dưới 5000 xác và đến một ngày thì việc nghiên cứu cũng đã có tiến triển khi có một loại hoccmon có thể kích thích lại não người chết và khiến họ sống lại thậm chí là đẩy lùi việc lão hóa, nhưng hậu quả là sẽ khiến họ bị mất đi tất cả những dây thần kinh và thanh quản nên dù có hồi sinh lại cũng chả khác ma nơ canh. Nhưng đó có thể coi là đã thành công, một thời gian sau thì họ đã viết ra một đoạn mã có thể khiến những ma nơ canh này hoạt động được, lúc đầu chỉ là những cử động đơn giản như đi đứng ngồi nhưng càng về sau các mã lệnh lại càng được nâng cấp và cho đến thời điểm hiện tại đã tạo ra 2000 siêu binh có thể chiến đấu ngang với hunter sĩ binh sơ cấp.

    -" Chúng tôi và 2000 siêu binh ở đây sẵn sàng phục vụ ngài." Jazz nói ông Sơn.

    -" Ý ông là trong suốt 10 năm những gì các ông đạt được chỉ là 2000 tên như này." Ông Sơn nghiêm giọng nói.

    -" Chúng tôi xin lỗi vì không thể đạt được nhưng gì ngài mong đợi, nhưng xin ngài hãy cho tôi thêm thời gian nhất định sẽ khác."

    -" Xin lỗi ?? 10 năm ta cho các ngươi đủ thứ để rồi các ngươi trả lời ta như vậy sao hả lũ vô dụng?" Ông Sơn chừng mắt một cái khiến toàn bộ tòa nhà rung chuyển, Nam và những người khác ở đây ngay lập tức bị áp lực đó đè xuống.

    -" Ọc ọc." Không ít kẻ vì không chịu nổi mà nôn mửa nội tạng ra ngoài rồi chết, Nam và Trúc Linh cũng chẳng khá hơn lục phủ ngũ tạng ở trong người cũng chấn nát toàn bộ thiếu chút nữa cũng phải trào ra ngoài, nên biết hắn là mang thực lực chúa tể mang 1/5 sức mạnh nguyên thần còn Trúc Linh có Tử Long huyết hộ thân chứ không ít đâu mà còn bị như vậy, Oán Hồn và Tử Long trong người hai người bị rối loạn toàn bộ. Ông Sơn thấy Nam bị như vậy thì liền thu áp lực. Hắn cảm thấy bản thân như vừa chết đi sống lại vậy liền cố gắng thôi động Oán Hồn để hồi phục phải hơn nửa tiếng sau thì mới lành lại toàn bộ, quay sang thì thấy Trúc Linh vẫn đang chật vật trị thương nên hắn liền truyền cho cô một ít sức để hồi phục.

    -" Em đỡ hơn rồi." Một lúc sau Trúc Linh cũng đã ổn định trở lại.

    -" Vậy ra đây là sức mạnh của một nguyên thần à?" Nam hỏi ông ta, hắn vẫn còn cảm thấy vị sắt ở trong miệng.

    -" Cậu cảm thấy thế nào rồi." Ông Sơn hỏi, chỉ vì chút giận dữ mà ông khiến hắn xuýt chút nữa mất mạng.

    -" Tất cả đều ổn, trừ việc nội tạng bị dập nát mà thôi." Nam cố nở một nụ cười mà trả lời, nghĩ theo hướng tích cực thì hắn khá là may mắn khi ông ta không phải là kẻ thủ, nếu ông ta mà là kẻ thù thì hắn đã có kết cục giống như thế kia rồi. Những kẻ ở đây đều đã chết toàn bộ, không chết vì ruột gan trào ra ngoài thì cũng chết vì tim gan vỡ nát.

    -" Rốt cuộc là ông bảo tôi tới đây là để xem cuộc đồ sát của ông sao?" Nhìn những kẻ này Nam có chút rùng mình.

    -" Bọn chúng tuy có hơi vô dụng nhưng không phải những kẻ lười biếng thất bại." Ông ta vừa nói vừa tạo ra một quả cầu màu trắng ở trên tay rồi ném xuống đất, quả cầu ngay lập tức vỡ ra thành những hạt bụi trắng và lan ra khắp căn phòng, chúng bám vào những nhà khoa học này và tái tạo lại cơ thể cho chúng. Một lúc sau tất cả đã hồi sinh trở lại và được trẻ hóa ra.

    -" Tôi vẫn còn sống!!" Jazz mở mắt và biết bản thân vẫn còn sống.

    -"-Tất cả các ngươi vẫn còn sống và ta đã lùi phần tử của các ngươi lại, đây cũng chính là cơ hội cuối cùng mà ta cho các ngươi vì thế hãy cố mà làm việc cho tốt." Ông ta nói với tất cả những người làm việc ở đây và quay sang.

    -" Từ nay những kẻ này sẽ làm việc dưới quyền của cậu, hãy sử dụng cho tốt. Còn nữa ở trung tâm hòn đảo này là vực hung thú cậu hãy đến đó mà nâng cao thực lực của mình, hẹn sớm gặp lại cậu." Nói xong ông ta liền biến mất ngay trước mặt hắn. Quay xuống hắn thấy những kẻ kia đang hò reo trong vui vẻ vì họ chưa chết mà còn được trẻ hóa lại. Thấy vậy Nam liền gọi Oán Hồn ra, tiếng gầm từ nó khiến tất cả phải im lặng trở lại.

    -" Hư Ảnh Vô Sắc đã đi và từ nay tôi là chủ nhân mới của nơi này. Điều tôi muốn là tất cả hãy cố gắng mà làm việc cho tốt còn không thì tôi không chắc có khả năng hồi sinh các người giống như ông ta đâu." Nam cười lạnh, hắn quét mắt đe dọa làm tất cả phải sợ hãi.

    -" Tôi thề sẽ cống hiến toàn tài trí và sức lực cho ngài." Kẻ lên tiếng đầu tiên là Jazz, ông ta giờ đang ở trong hình dạng của một người đàn ông 30 tuổi chứ chả phải một ông già như lúc trước, những thứ mà ông đã nhận được đã quá đủ để ông bán mạng cho hắn rồi.

    -" Tôi cũng thề trung thành với ngài." Là một tên khác ở phía dưới và chuỗi câu này được lặp đi lặp lại.

    -" Tốt lắm, tôi tin sự trung thành của các người nhưng hãy cứ làm việc cho chắc đã." Nam vô tay một cái, Oán Hồn ở cạnh hắn liền mở miệng rộng ra để lộ hàm răng sắc nhọn, nó ngay lập tức lao đến cắn vào cổ những tên ở đây, những tên bị cắn ôm cổ vì đau đớn và chảy máu nhưng đó chỉ là cảm giác tạm thời vì vài giây sau chỗ vết thương đó đã lành lại và để ở trên đó một hình sợi xích đang quấn xung quanh cổ.

    -" Đây là xích sinh tử, nó sẽ gắn liền kẻ có nó với chiến hồn này. Nếu bất cứ kẻ nào có ý định phản bội hay làm việc gì có hại cho những kẻ cùng sở hữu nó thì cái sợi xích ở trên cổ đó sẽ trở thành đồ thật và xiết chặt cho đến chết. Tôi nói vậy chắc mọi người đã hiểu." Nam hỏi lại những kẻ ở đây một lần nữa.

    -" Thề trung thành tuyệt đối với chủ nhân." Tất cả đồng thanh hô.

    -" Tốt, vậy mọi người tiếp tục làm việc đi." Nam nói với những kẻ bên dưới và quay sang Jazz.

    -" Ông hãy cho tôi biết về vực hung thú đi." Nam hỏi ông ta.

    -" Mời ngài đi theo tôi." Ông ta nói với hắn và dẫn hắn tới một nơi.

    ***
    Lúc này tại dãy Thiên Sơn, Trung Quốc. Một đoàn người dài đang đi trên núi tuyết.

    -" Bao lâu nữa thì đến nơi?" Kẻ lên tiếng là Xuân Phong, lão cùng với gia tộc đã đi bộ hàng giờ ở trên dãy núi này và kẻ đi đầu là Xuân Diệt, gã đang cầm trên tay một chiếc la bàn càng đi sâu cái la bàn càng xoay lòng vòng.

    -" Đến nơi rồi!" Xuân Diệu hô to, cả đoàn thấy thế liền dừng lại.

    -" Chắc nó phải ở đâu đó quanh đây thôi." Xuân Diệt liền đi loanh quanh bới ở dưới lớp tuyết trắng lên.

    -" Tên đó đang làm gì vậy?" Xuân Nhi thấy gã đào bới thì cô liền hỏi mẹ mình.

    -" Là Xích Diện Thạch, Xuân Diệt chắc là đang tìm nó." Xuân Mai trầm ngâm nói, trước đây bà ta đã từng nghe nói về thứ đó, tương truyền Xích Diện Thạch là cánh cổng mở ra nơi phong ấn Hỏa Ảnh Thần Thú. Xuân Diệt tiếp tục đào bới thêm một lúc khi gã thấy có thứ gì đó dưới lớp tuyết trắng. Thấy vậy gã liền tạo ra một hỏa cầu và cho nó chạm thứ đó, ngay lập tức viên đá ở dưới lớp tuyết và nóng đỏ lên như hòn than làm tan chảy mọi thứ xung quanh.

    -" Tất cả lùi lại." Xuân Diệt hét lên sau đó gã bắt đầu lẩm nhẩm, hình xăm ở tay lại hiện ra và nó bắt đầu truyền xuống phía dưới, ngay lúc này cả dãy núi đều bị rung chuyển một cách dữ dội ở phía trước có một thứ gì đó nhô lên.

    -" Là nó chính là nó cánh cổng dẫn đến nơi phong ấn Hỏa Ảnh Thần Thú." Xuân Phong không kìm được cảm xúc mà nói, lão không ngờ trong đời của lão lại được nhìn thấy nó. Cánh cổng điêu khắc hình hai con rồng ở phía trên rất là tinh xảo, lúc này hai phiến đá ở cánh cổng bắt đầu mở ra.

    -" Thần khí của nơi ấy chỉ cho phép kẻ mang ấn chú, trưởng nam, trưởng nữ và kẻ mang tư chất chúa tể được tiến vào." Xuân Diệt nói xong liền tiến vào trong, Xuân Phong, Xuân Mai, Xuân Nhi nghe vậy cũng theo sau gã.

    Kết thúc chương 13, chúc ae cuối tuần đọc truyện vui vẻ.
     
    Last edited by a moderator: 11/8/18
    Mryo and Ngô phi like this.
  16. Dark666

    Dark666 Mất Trinh Verified
    7/57

    Bài viết:
    155
    Đã được thích:
    149
    Điểm thành tích:
    7
    Nhân tiện bác nào cho em biết về phần soạn thảo văn bản ở trên điện thoại tốt đc ko?

    Muốn viết dài một tí mà toàn bị delay khó chịu vãi.
     
  17. Ngô phi

    Ngô phi Mất Trinh Verified
    7/57

    Bài viết:
    164
    Đã được thích:
    40
    Điểm thành tích:
    7
    Hay lắm bác
     
  18. Dark666

    Dark666 Mất Trinh Verified
    7/57

    Bài viết:
    155
    Đã được thích:
    149
    Điểm thành tích:
    7
    Tính viết đến lúc Nam đánh với thần thú và một đoạn sau nhưng chịu, delay và nhảy phím đéo thể nào mà viết nổi.
     
  19. ๖ۣۜLan ๖ۣۜAnh

    ๖ۣۜLan ๖ۣۜAnh ❋๖ۣ♥VịtCòi♥๖ۣۜ❋ The VIP
    697/902

    Bài viết:
    4,154
    Đã được thích:
    12,540
    Điểm thành tích:
    697
    • Chương tiếp theo là chương 14 , nhớ đánh số chương cho đúng . Bạn trình bày rất cẩu thả , đăng chương nào gọn chương đó , nếu thừa để chương mới cũng được . Thực sự để như cũ không ai tạo mục lục nổi . Mod đã sửa để bạn nhìn đó mà sắp xếp chương phần . Lần này nhắc nhở bạn , chả lẽ tôi lại bỏ đó , nghĩ bạn cũng có tâm viết nên đành ngồi dồn các đoạn vụn vặt lại thành chương. Mong bạn rút kinh nghiệm và viết tốt hơn :)
     
    Mryo and chuoie like this.
  20. Dark666

    Dark666 Mất Trinh Verified
    7/57

    Bài viết:
    155
    Đã được thích:
    149
    Điểm thành tích:
    7
    Cảm ơn mod, em sẽ cải thiện
     
Đang tải...
Similar Threads Diễn đàn Date
Căn phòng bên dưới. ( review thành truyện ) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 6/8/17
căn hộ mơ ước Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 16/11/14
CĂN GÁC GỖ (Tác giả Síp) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 11/6/14
căn nhà gần trường!!! Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 24/12/10
Căn gác gỗ Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 10/5/09