1. Nếu bạn dùng GMAIL,Yahoo,Hotmail.. để đăng ký , xin vui lòng kiểm tra mail kích hoạt trong mục Spam/Bulk của gmail
    https://mail.google.com/mail/u/0/#spam
    Xin cảm ơn

CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi sulegna.old, 24/5/18.

  1. sulegna.old

    sulegna.old Mất Trinh Verified
    117/226

    Bài viết:
    191
    Đã được thích:
    1,327
    Điểm thành tích:
    117

    Mới: ***Event thi viết truyện sex - truyện người lớn


    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU
    [​IMG]

    [​IMG]
    [​IMG]
    [​IMG] Mục Lục[​IMG]


    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 42
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 41
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 40
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 39
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 38
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 37
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 36
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 35
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 34
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 33
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 32
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 31
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 30
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 29
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 28
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 27
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 26
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 25
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 24
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 23
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 22
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 21
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 20
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 19
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 18
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 17
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 16
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 15
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 14
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 13
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 12
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 11
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 10
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 09
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 08
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 07
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 06
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 05
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 04
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 03
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 02
    CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU - 01

    [​IMG]
    MỘT

    Đường sá vắng tanh, thỉnh thoảng mới có một ánh đèn xe hơi hay xe gắn máy lật đật lướt qua, vội vàng trong đêm như để kịp về nơi chốn nghỉ ngơi. Ánh đèn đường vàng chói trong đêm càng như hối thúc người đi đường hãy mau mau trở về tổ ấm…


    Bảo thì không gấp gáp gì, cũng chỉ một đoạn đường ngắn nữa là anh về đến khu nhà trọ của mình. Anh vừa chạy cái xe máy cà tàng, vừa hát nho nhỏ mấy câu hát không đầu không đuôi, bài này nhảy qua bài kia. Cuộc sống không gia đình, không tài sản. Vốn liếng của anh chỉ là tấm bằng đại học mà người cha nuôi đã hết lòng chăm sóc, yêu thương và hy sinh cả cuộc đời ông để anh được ăn học tới nơi tới chốn… Vậy mà, ông trời nỡ đành đoạn mang ông đi khi anh chỉ còn vài tháng nữa là ra trường.

    Ngày tốt nghiệp, bạn bè cùng lớp hân hoan trong hạnh phúc, tươi cười bên cha mẹ, anh chị em, bạn bè với tấm bằng cử nhân kinh tế, những bó hoa lộng lẫy, rực rỡ đủ sắc màu trong bộ áo mũ cử nhân… chụp hình, quay phim… Còn Bảo, anh cũng ôm tấm bằng áp lên ngực, cũng súng sính trong bộ áo mũ đó, nhưng nước mắt anh chảy dài… Anh nhớ đến người cha nuôi của mình. Ông đã không kịp chứng kiến niềm hy vọng của ông đi trọn con đường ông mong muốn ở anh… Chỉ vì chủ quan, ỷ mình đã từng sinh ra và lớn lên ở đồng ruộng, sông nước, ông đã bị một con rắn độc cắn khi ra đồng… Lúc người ta phát hiện thì ông đã tắt thở từ lúc nào…

    Bạn bè cùng lớp thấy hoàn cảnh của Bảo rất thương nhưng họ có thể làm gì ngoài những vòng tay ôm chia sẻ, có những giọt nước mắt trên những đôi mắt đen xinh đẹp của những bạn gái trong lớp, nhưng chàng tân cử nhân Lê Hoàng Bảo chỉ thấy mỗi khuôn mặt hiền từ, nhân hậu của người cha nuôi… Vậy mà cũng 5 năm rồi, ra trường thân cô thế cô, không thể xin làm bất cứ nơi nào khả dĩ có thể sử dụng được tấm bằng đại học và kiến thức bốn năm đó. Cuối cùng, vì miếng cơm manh áo, Bảo phải bươn chải làm đủ thứ nghề để kiếm sống. Bán bong bóng, làm bốc xếp, chạy xe ôm, giao hàng thời vụ… Nhưng rồi làm ở chỗ nào Bảo cũng không được yên thân vì tính anh thì thẳng thắn, thấy vô lý, bất bình là lên tiếng… không có bạn bè, anh bị cô lập và cuối cùng ở đó tìm mọi cách để anh phải nghỉ việc…

    Cuối cùng, cách đây hơn một tháng, một cô bạn thời sinh viên đang làm kế toán cho một nhà hàng tình cờ gặp lại, vốn có cảm tình với anh chàng sinh viên nghèo nhưng hiếu học, hiền lành, cũng có chút đẹp trai… nên cô bảo lãnh và giới thiệu cho anh làm một chân phụ bếp lặt vặt trong một nhà hàng lớn ở trung tâm thành phố. Làm gì Bảo cũng làm từng làm nên anh thích ứng rất nhanh với công việc mới này. Tính tình hiền lành vui vẻ, lại có sức khỏe của một thanh niên thường xuyên tập tành những bài võ mà cha nuôi truyền dạy nên anh mau chóng được những nhân viên trong nhà bếp quý mến… Nhưng thật sự, họ chỉ e ngại một chút vì anh là do cô kế toán nhà hàng giới thiệu, vả lại, lợi dụng sức khỏe của anh để họ đỡ phải làm những việc mà đúng ra là của họ… Cũng lờ mờ đoán biết điều đó nhưng Bảo mặc kệ, miễn không ai đụng chạm để Bảo có cơm ngày ba bữa, tới tháng có tiền trả tiền trọ, đủ tiền đổ xăng cho chiếc xe cũ kỹ cà tàng là anh mừng, ngoài ra anh không thèm quan tâm tới chuyện sau lưng anh họ nói gì, làm gì…

    Tối nay, vừa làm xong ca chiều, 10 giờ đêm Bảo mới được ra về…

    ***

    Đang miên man với những hồi tưởng chập chờn từ hiện tại về quá khứ, Bảo giật mình giảm ga chiếc xe máy. Phía trước anh khoảng chục thước, mấy chiếc xe phân khối lớn đang nẹt ga ầm ĩ nhưng chạy rất chậm, những tiếng cười hô hố xen lẫn những câu nói thô tục vọng lại phía sau nghe rất rõ :

    - Haha… Em ơi… đừng giả bộ nữa chớ… con gái giờ này đi đêm làm sao mà hiền lành được… đi chơi với tụi anh hết đêm nay cho rồi… haha…

    - Ê… tụi bay… chơi con nhỏ này chắc sướng lắm á… coi cặp mông nó kìa… mướt êm phải biết… haha…

    - Thôi em ơi… dừng lại đi… kiếm chỗ đi chơi với tụi anh đi… hêhê…

    Không nhìn thấy mặt cô gái nào đó đang bị bọn bất hảo trêu ghẹo giữa đường đêm, nhưng máu bất bình trong Bảo dâng lên. Anh chú ý quan sát thiệt kỹ phía trước. Ba chiếc xe máy phân khối lớn được ba tên thanh niên tóc nhuộm vàng vàng không đội mũ bảo hiểm chạy theo kiểu chặn đầu khóa đuôi một chiếc xe ga do một người phụ nữ cầm lái chạy sát trong lề, tay lái cứ loạng choạng có lẽ do sợ hãi quýnh quáng nên người phụ nữ vừa phải né không để tay lái đụng chạm với chiếc xe đang rề sát bên cạnh, một chiếc thì ngáng phía trước, và có muốn dừng cũng không được vì có chiếc thứ ba bám sát phía sau.

    Chuyện va chạm rồi cũng xảy ra. Vì mãi lo né chiếc xe đi bên cạnh, người phụ nữ đã để chiếc xe mình đi sát vô vỉa hè, mất thăng bằng và té ngã ngay trên vỉa hè. Tiếng cười hô hố bất nhân lại rộ lên. Bảo dừng xe lại từ phía sau, ba tên thanh niên mãi lo ức hiếp con mồi nên không để ý có người khác phía sau…

    Cả ba chiếc xe máy phân khối lớn đều dừng lại, ba tên thanh niên xúm quanh người phụ nữ đang bật khóc, luống cuống ngồi thụp bên cạnh chiếc xe của mình. Một tên cúi xuống giả bộ xoa xoa trên lưng người phụ nữ, vuốt vuốt xuống tới mông… Hoảng hốt, người phụ nữ vụt đứng dậy. Từ phía sau, Bảo thấy rõ một bên chiếc váy đen ngắn trên đầu gối của cô bị tẹt rách một đường để lộ chiếc đùi trăng trắng dưới ánh đèn đường vàng rực… Tên thứ hai bước tới, đưa tay tính rờ vô ngực cô, cô hoảng sợ thụt lui, hai tay ôm lấy ngực :

    - Đừng… đừng… tôi xin các anh… các anh muốn lấy gì thì lấy, cả cái xe cũng được nhưng… tha cho tôi… đừng đụng vô người tôi…

    Tên đầu tiên giờ đứng phía sau cô, áp sát và thò tay gỡ chiếc mũ bảo hiểm trên đầu cô. Dưới ánh đèn đường, Bảo cũng có thể nhìn thấy chỉ là một cô gái khoảng trên hai mươi tuổi, khuôn mặt anh nhìn không rõ nhưng rất lo sợ, cô bật khóc… Con đường đêm bây giờ hoàn toàn vắng vẻ, không còn một ánh đèn xe nào chạy qua. Những ngôi nhà hai bên đường cũng im lìm như ngủ rất say…

    Tên thanh niên thứ ba bây giờ mới bật cười lên tiếng :

    - Haha… Nè cô em, tụi này không thèm cái xe của cô đâu mà lấy… Tụi này chỉ thích… lấy cô thôi. Khôn ngoan thì mau mà đi chơi với tụi anh… Sau khi vui vẻ với cô em rồi thì cô em sẽ được tự do về nhà… Còn nếu không…

    Hắn bật con dao bấm cầm trên tay từ lúc nào, lưỡi dao loe lóe dưới ánh đèn :

    - Nếu không thì… cô em sẽ có một khuôn mặt đầy sẹo đó, biết chưa!... Mà vẫn phải để cho bọn anh chơi đùa… Haha…

    Bây giờ thì Bảo hiểu rõ bọn thanh niên này muốn giở trò gì với cô gái. Cơn giận chợt bùng lên trong lòng anh. Những lời dạy của cha nuôi ngày trước khi mỗi khi rảnh rỗi, ông dạy cho anh những miếng võ dân quê để phòng thân vang vọng trong đầu anh :

    - Cha dạy võ cho con là để cho con có được sức khỏe tốt hơn, khi gặp chuyện con có thể tự bảo vệ mình, và để khi con gặp những chuyện bất bình trên đời, cậy lớn hiếp nhỏ, ỷ mạnh hiếp yếu… thì con có thể mạnh dạn bênh vực cho những kẻ đó… Con luôn nhớ một điều, con biết võ nhưng không được bao giờ lấy cái con biết để sử dụng vô chuyện ăn hiếp kẻ khác hay làm những chuyện bất nhân, bất nghĩa…

    Bảo dựng chân chống xe, nhẹ nhàng bước tới, khi chỉ còn cách mấy chiếc xe khoảng hai mét, anh dừng lại lên tiếng :

    - Mấy anh ơi… tha cho cổ đi về đi… Ai đời lại đi ăn hiếp một cô gái giữa đêm hôm khuya khoắt như vậy chớ… Người ta thấy người ta cười cho… Hề hề…

    Vừa nói, Bảo vừa cười hề hề rất vui vẻ, như chuyện trước mắt không có vẻ gì là nghiêm trọng. Tên đang cầm dao quay ngoắt lại, chỉa chỉa mũi dao, trợn mắt :

    - Mày là thằng nào mà xía vô chuyện của tụi tao. Khôn hồn thì biến đi con… Tao cho một dao rồi đừng có kêu cha mét mẹ nghe…

    Hai tên kia cũng nhao nhao :

    - Đâm chết mẹ nó đi, đại ca…

    - Thằng này nó chán sống rồi, đại ca…

    Bảo vẫn tỉnh bơ, xua xua hai tay :

    - Có gì đâu, mấy anh. Bình tĩnh, bình tĩnh… Tôi đâu có làm gì đâu. Chỉ xin mấy anh để cho cô gái này đi về bình yên thôi mà… hề hề…

    Tên cầm dao lừ lừ bước tới :

    - Tao nói lần cuối. Biến mẹ mày đi!...

    Bây giờ thì Bảo cũng không muốn giỡn nữa, anh nghiêm mặt :

    - À, vậy thì tôi cũng nói lần cuối. Các anh lập tức dừng ngay cái trò ăn hiếp đàn bà con gái này lại. Để cô ấy đi về, tôi sẽ coi như chuyện này không hề xảy ra… được chớ?

    Nghe vừa dứt câu, tên cầm dao buột miệng chửi thề một tiếng, nhào tới, con dao trên tay hắn đâm thẳng vô bụng Bảo. Rất nhẹ nhàng, Bảo lùi một bước, nghiêng người qua né mũi dao, cùng lúc anh chụp ngay cổ tay cầm dao của hắn vừa sượt qua bên hông, giở cao lên và đưa luôn lên vai mình, kéo mạnh…

    - Á…

    Cùi chỏ của hắn vắt trên vai Bảo bị anh bẻ cong xuống, vừa đủ đau nhói để hắn thả rơi con dao. Hai tên còn lại đồng loạt nhào tới. Vẫn để cánh tay tên kia trên vai, Bảo xoay người, tung mạnh chân phải ra ngay giữa bụng một tên làm hắn “hự” một tiếng, gập người ôm bụng té lăn ra đất… Tên thứ ba nhào tới thì vừa thấy đàn anh mình bị quay ngược lại trước mặt, hắn khựng lại. Thấy tên kia té lăn, hắn chưa kịp nhìn kỹ thì Bảo đã hạ chân phải xuống làm trụ xoay người nửa vòng nữa, đối diện hắn. Không để hắn kịp định thần, anh tung luôn cú đá chân trái cũng vào ngay bụng hắn làm hắn cũng y như tên kia, “hự” lên rồi ôm bụng nằm lăn lóc…

    Bảo trở mình, vặn cánh tay tên đầu sỏ kéo ngược ra sau lưng hắn :

    - Á… á… đau… đau anh ơi… tha cho em… em xin lỗi…

    Một tay giữ cánh tay bị bẻ ngoặt ra sau lưng hắn, một tay kéo vai hắn lên, anh hỏi gằn :

    - Mày còn giở thói ăn hiếp đàn bà con gái nữa không?

    Tên kia rên siết :

    - Dạ không… em không dám nữa… anh tha cho em… ui da… đau quá… anh ơi…

    Bảo đẩy hắn tới và thả tay hắn ra. Không thèm quan tâm tới ba tên ngổ ngáo đó nữa, anh quay lại phía cô gái nãy giờ sửng sốt, lặng im nhìn sự việc vừa diễn ra rất nhanh trước mắt cô. Nhìn nhanh cô gái, anh thấy khuôn mặt vẫn còn đậm nét hoảng sợ của cô rất xinh đẹp, dưới ánh đèn đường chiếc áo sơmi cô mặc bị bung một hột nút giữa ngực, chiếc nịt vú đen thấp thoáng bên trong màu trắng áo sơmi, anh nhìn thấy cái khe giữa ngực sâu hút và một phần bầu vú trắng của cô nổi bật trên màu đen của chiếc nịt vú… Lướt mắt lên nhìn cô, anh ân cần :

    - Cô có làm sao không? Có bị gì không, nhà ở đâu, tôi đưa cô về…

    Cô gái vẫn cứ nhìn sững anh, khuôn mặt sáng sủa thông minh, đôi mắt đen nghiêm nghị nhìn cô… Cô ấp úng :

    - Dạ… tôi… dạ em… không bị sao… Cảm ơn anh… Chắc em về một mình được rồi…

    Bảo nhìn cô với ánh mắt nghiêm khắc nhưng nồng ấm như một người anh trai với em gái của mình :

    - Không được! Mới bị cái gì không nhớ hả? Tôi đã lỡ vì cô rồi, bây giờ cho… lỡ luôn. Tôi sẽ đi cùng cô về tận nhà cô, tôi mới yên tâm…

    Cô gái không dám lên tiếng nữa, cô cúi người xuống lượm chiếc mũ bảo hiểm nằm lăn dưới đất, động tác cúi người của cô làm chiếc váy bị rách hé rộng, một phần đùi trắng như sữa lộ ra. Bảo nín khe làm như không thấy, nhưng anh lại thốt :

    - Cài cái nút áo lại kìa…

    Giật mình, cô gái cúi nhìn xuống khoảng áo đang mở rộng thấy rõ màu đen của chiếc nịt vú, cô lật đật đưa tay cài nút áo lại, mặt cô chợt nóng bừng lên vì mắc cỡ. Để cô đỡ ngại, Bảo quay qua đỡ chiếc xe của cô lên, kiểm tra và cho chiếc xe nổ máy lại, anh quay qua cô gái :

    - Đi thôi…

    Chợt có tiếng kêu :

    - Khoan, anh ơi…

    Bảo quay lại, tên bị anh bẻ ngoặt tay lúc này giờ đã đứng lên, tay kia hắn ôm cánh tay bị bẻ buông thõng :

    - Em… em… xin lỗi… em muốn biết tên anh…

    Bảo trợn mắt :

    - Biết tên để làm gì? Tính trả thù hả?

    Hắn rối rít :

    - Dạ không… dạ không… biết tên anh để lỡ mai mốt có gặp lại anh cho tụi em kêu một tiếng, mời anh uống cà phê với tụi em…

    Giọng Bảo dịu lại :

    - Được rồi. Tôi tên Bảo. Lê Hoàng Bảo. Các cậu nên coi lại cách sống của mình đi… Nhìn các cậu và mấy chiếc xe các cậu đang đi, tôi biết các cậu thuộc con nhà khá giả… Nhưng nếu các cậu không biết dùng cái sự khá giả của gia đình để làm những việc tốt đẹp, để trở thành con người tốt đẹp thì… nói thiệt nghe, tương lai của các cậu sẽ không ra gì đâu… Thôi, các cậu đi đi…

    Hắn gật đầu liên tục :

    - Dạ… cảm ơn anh… tụi em sẽ nghe lời anh.

    Rồi hắn quay qua phía cô gái :

    - Cô… chị… gì ơi… cho bọn tui xin lỗi… rất xin lỗi…

    Cô gái quay ngoắt đi không thèm trả lời hắn. Bảo mỉm cười với cô :

    - Được rồi. Mình đi thôi.
    …………


    Đoạn đường về nhà cô cũng hơi dài, đi qua luôn khu nhà trọ mà Bảo ở nhưng anh vẫn im lặng không nói gì. Qua vài câu chuyện xã giao, anh được biết cô tên Nguyễn Trần Mỹ Trâm, cô là quản lý cho một nhà hàng của gia đình, thường thì cô đi làm về rất sớm, nhưng tối nay cô lại đi dự tiệc sinh nhật của một người bạn nên về trễ và không ngờ trên đường về lại xảy ra chuyện…

    Nghe chuyện cô vừa xong thì cũng tới nhà cô. Một ngôi biệt thự khang trang trong một khu nhà có lẽ toàn dân nhà giàu ở, từng căn biệt thự đủ kiểu dáng nằm im lìm trên những khu đất rộng rãi có tường rào bao quanh. Nhà của Mỹ Trâm là một căn biệt thự ba tầng, cổng sơn màu trắng. Khi cô vừa dừng xe trước cổng, xuống xe chưa kịp bấm chuông cho người nhà thì một cánh cổng lớn đã mở toang, một bóng phụ nữ từ trong bước nhanh ra, lớn tiếng :

    - Con giỏi quá hả Trâm! Con gái con đứa mà đi đêm giờ này mới về… Lại còn đi với ai đây?...

    Người phụ nữ dừng lại, quan sát Bảo từ đầu tới chân. Anh cũng không tỏ vẻ gì khiếp sợ, cũng ngồi yên trên xe, nhìn thẳng vô mặt bà. Trước mặt anh, người phụ nữ khoảng trên 50 tuổi, có khuôn mặt tròn cũng rất phúc hậu, dù bà đang lớn tiếng nạt con gái, nhưng trên mặt bà không có vẻ gì là giận dữ lắm… Nhìn kỹ, Bảo có cảm giác có lẽ ngày xưa bà rất xinh đẹp và anh cũng có một cảm giác rất lạ là bà có vẻ quen quen…

    Suy nghĩ của Bảo chợt bị cắt ngang bởi tiếng cưởi khẩy của bà :

    - Chà… con làm bạn với loại người này sao. Mẹ thấy giống cái kiểu lưu manh, du côn gì ở đâu, áo quần lôi thôi, xe cộ như đồ phế thải… con quen người như vậy hả?...

    Bà nói chưa xong nhưng cả Bảo và Mỹ Trâm đều rất giận dữ. Cô lên tiếng :

    - Mẹ! Mẹ có thôi đi không… Mẹ có biết…

    Bà ngắt lời cô :

    - Mẹ, mẹ cái gì! Mẹ nói không phải sao? Đi vô nhà ngay lập tức…

    Mỹ Trâm quay qua phía Bảo :

    - Anh…

    Nhưng Bảo đã đưa một bàn tay lên ngăn không cho cô nói :

    - Thôi được rồi! Cô đã về tới nhà là được rồi, những chuyện khác tôi không quan tâm. Cô vô nhà đi, tôi về…

    Nói xong, Bảo nổ máy xe, không chào bà mẹ lấy một tiếng, quay một vòng và chạy ra hướng lúc nãy anh vừa theo cô chạy vô. Mỹ Trâm vội vàng kêu :

    - Khoan… khoan… anh… anh Bảo…

    Nhưng như không nghe thấy cô kêu gọi, Bảo vẫn rồ ga phóng nhanh hơn. Mỹ Trâm quay qua nhìn mẹ, cô bật khóc :

    - Mẹ, mẹ có biết mẹ vừa làm một chuyện sai lầm lắm không? Nếu không có ảnh, mẹ có biết bây giờ con sẽ ra sao không? Con không ngờ mẹ lại khinh người dữ vậy…

    Cô quay người bỏ chạy vô nhà, mặc kệ chiếc xe còn dựng chỏng chơ ngoài đường… Bà mẹ ngơ ngác nhìn theo con gái, quay ra nhìn về hướng Bảo vừa phóng đi, quay lại nhìn chiếc xe của con gái, bà không hiểu gì hết…
    [​IMG]
    [​IMG]
     
    Last edited by a moderator: 6/7/18
    Đang tải...

    Similar Threads Diễn đàn Date
    Những người con gái đi qua đời tôi... Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 22/7/18
    Những người con gái đi qua đời tôi Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 1/7/18
    NHỮNG NGƯỜI CON GÁI ĐÃ ĐI QUA CUỘC ĐỜI TÔI Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 1/5/18
    Sát thủ tình trường...! (cuộc đời tôi) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 27/2/18
    Cuộc đời của tôi Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 23/2/18

  2. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified
    137/226

    Bài viết:
    4,770
    Đã được thích:
    2,895
    Điểm thành tích:
    137
    sulegna.old thích bài này.
  3. Langthangvodinh

    Langthangvodinh Chơi gái lần đầu Verified
    37/57

    Bài viết:
    242
    Đã được thích:
    322
    Điểm thành tích:
    37
    Rất có tiềm năng. Đã theo dõi.
     
    sulegna.old thích bài này.
  4. ModT9

    ModT9 Thiếu Gia Lầu Xanh Verified
    67/113

    Bài viết:
    621
    Đã được thích:
    237
    Điểm thành tích:
    67
    Đăng kí hóng truyện này
     
    sulegna.old thích bài này.
  5. Diamondglass36@gmail.co.

    [email protected] Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    31/57

    Bài viết:
    13
    Đã được thích:
    4
    Điểm thành tích:
    31
    Hay tiếp thớt ơi
     
    sulegna.old thích bài này.
  6. lovelace1712

    lovelace1712 Dân Chơi Verified
    37/57

    Bài viết:
    389
    Đã được thích:
    150
    Điểm thành tích:
    37
    Chuyện của bác vẫn hấp dẫn vậy thì lại chết e rồi
     
    Ozconan and sulegna.old like this.
  7. lenghia984

    lenghia984 Biết Quay Tay Verified
    67/113

    Bài viết:
    146
    Đã được thích:
    74
    Điểm thành tích:
    67
    Mẫu tiểu thuyết của những 8x đời đầu...thời kỳ 1 bộ 2 quyển giấy vàng.hồi tưởng lại 1 chút.hehe.thanks tác giả
     
    sulegna.old thích bài này.
  8. tanquy00

    tanquy00 Mất Trinh Verified
    67/113

    Bài viết:
    163
    Đã được thích:
    149
    Điểm thành tích:
    67
    Mạnh dạn dự đoán đây là kiểu lãng mạn nhẹ nhàng có chút cao trào.
    Mà cậu main qua ngòi bút của tác giả có vẻ ngây thơ vcl.
     
  9. sulegna.old

    sulegna.old Mất Trinh Verified
    117/226

    Bài viết:
    191
    Đã được thích:
    1,327
    Điểm thành tích:
    117
    Cứ từ từ... :p
     
  10. sulegna.old

    sulegna.old Mất Trinh Verified
    117/226

    Bài viết:
    191
    Đã được thích:
    1,327
    Điểm thành tích:
    117
    Kẻ Bất Tử thích bài này.
  11. sulegna.old

    sulegna.old Mất Trinh Verified
    117/226

    Bài viết:
    191
    Đã được thích:
    1,327
    Điểm thành tích:
    117
    Người viết lại thuộc loại... 5x đó thôi... @lenghia984 :D
     
  12. sulegna.old

    sulegna.old Mất Trinh Verified
    117/226

    Bài viết:
    191
    Đã được thích:
    1,327
    Điểm thành tích:
    117
    HAI

    Bảo phóng xe quay về khu nhà trọ. Cất xe vô gian nhà để xe chung, anh rảo bước vội về căn phòng của mình. Đi ngang một căn phòng cửa sổ còn để ánh sáng chiếu ra ngoài, anh liếc vô và đứng khựng! Trong phòng, hai thân thể trần truồng không một mảnh vải đang ôm hôn nhau đứng cạnh chiếc giường nhỏ sát cửa sổ. Tay của cả hai người đó đang vuốt ve giữa háng nhau. Bàn tay của người đàn ông vuốt ve thật mạnh giữa háng người phụ nữ, cô ta nhón một chân lên mở rộng háng cho bàn tay của người đàn ông dễ dàng vuốt trong hai mép lồn, còn tay cô ta cũng nắm chắc con cặc đang cương cứng sục sục trong lòng bàn tay… Họ đứng sát cửa sổ đến nỗi Bảo thấy rõ cái nốt ruồi một bên mông người phụ nữ! Bảo tằng hắng :

    - Nè… làm ơn đóng kín cái cửa lại rồi muốn làm gì thì làm nghe… xấu quá à…

    Cả hai thân thể trần truồng giật mình buông nhau quay mặt ra cửa sổ. Bảo bật cười “hì hì” rồi quay ra đi tiếp về phòng…

    Về tới phòng, cởi đồ đi tắm rửa, Bảo suy nghĩ về chuyện vừa xảy ra trước cổng nhà Mỹ Trâm… Anh không buồn bởi suốt bao nhiêu năm sống với cha nuôi, rồi 5 năm bươn chải kiếm sống, anh như chai lì trước những lời lẽ xúc phạm, khinh chê của người đời… Anh chỉ hơi ngạc nhiên tự hỏi, tại sao người giàu có không bao giờ biết lắng nghe người nghèo khổ. Người nghèo không có quyền nói sao?

    Lau mình xong, chỉ với một cái quần lót, anh nằm lăn ra giường. trong khi chờ giấc ngủ tới, đầu Bảo nghĩ tới cô gái Mỹ Trâm và mẹ cô ta, lan man qua tới cặp tình nhân trần truồng lúc nãy, trong đầu anh chợt nhớ tới người phụ nữ đã lấy đi đời con trai của anh cũng ngay trong xóm trọ này… Hồi đó, Bảo đang học năm thứ hai, mới vừa 19 tuổi…

    ***

    Sát bên cạnh phòng trọ của chàng sinh viên là phòng của một người phụ nữ, hay đúng hơn là một cô gái, lớn hơn Bảo đúng 10 tuổi. Nàng tên Ngọc Thùy. Công việc của Ngọc Thùy là một nhân viên bán bảo hiểm. Dù thu nhập của nàng không phải là ít nhưng nàng vì giận gia đình chồng khinh chê cha mẹ nàng là nông dân, còn chồng thì quá hèn yếu bạc nhược không mở lời bênh vực cho nàng được câu nào. Suốt ba năm chịu đựng, cuối cùng Ngọc Thùy đành đưa đơn ly dị. Tòa án chưa xử thì chồng nàng đã đưa một người phụ nữ khác về sống chung với sự ưng thuận ngầm của cha mẹ chồng, nàng đành xách gói ra đi, tới thuê căn phòng trọ này, cũng còn may là nàng chưa kịp sinh con đẻ cái cho hắn!

    Dù gốc gác là con gái quê nhưng nàng có một thân hình gần như những người mẫu bây giờ. Mái tóc đen dài quá vai, khuôn mặt thuôn hình trứng ngỗng, đôi mắt to đen với hàng mi cong vút. Bầu ngực cao cao với chiếc eo thon, đôi mông căng tròn và đôi chân dài thon… Mỗi khi có hội nghị, hay đi đâu mà có mặc áo dài là Ngọc Thùy làm biết bao cặp mắt nhìn theo ngưỡng mộ, trong đó có chàng sinh viên nghèo Lê Hoàng Bảo!

    Lúc đầu thì nàng cũng nhìn Bảo như một người hàng xóm, một người con trai nhỏ hơn mình, nàng cũng ít khi chuyện trò gì với cậu. Nhưng định mệnh không để cho hai người ở sát vách mãi mãi là người lạ của nhau! Chiều chủ nhật hôm đó, gần như cả khu nhà trọ chỉ có Ngọc Thùy và Bảo là có mặt, mọi người cùng trọ đều đã đi vắng… Bảo vẫn như mọi ngày, không đi học thì cậu nằm nhà học bài, đọc sách, ăn cơm bụi rồi ngủ. Ngọc Thùy được nghỉ thì ở nhà tắm giặt, nghỉ ngơi, nàng cũng ít khi chơi bời, hàng quán với bạn bè, vì hầu như ngày nào đi làm nàng cũng có bạn bè, không người này thì người kia, riêng ngày chủ nhật nàng luôn ở nhà để dọn dẹp, giặt giũ…

    Bảo đang ở trong phòng chợt giật mình vì có tiếng hét thất thanh vọng ra từ phòng bên cạnh. Không kịp mặc áo, cũng không kịp xỏ cái quần dài, cậu lật đật phóng ra cửa chạy qua phòng bên cạnh. Cửa phòng Ngọc Thùy đóng kín mít, cậu gõ mạnh vài tiếng :

    - Chị ơi… có chuyện gì… có chuyện gì… mở cửa cho em…

    Cánh cửa bật mở, Ngọc Thùy quấn một cái khăn tắm quanh người, mái tóc còn nước chảy ròng ròng thấm ướt nửa cái khăn tắm, vẻ mặt rất kinh hoàng :

    - Con rắn… trong phòng tắm chị… có con rắn… bắt giùm chị…

    Lách qua người nàng, cậu nhẹ chân bước vô cửa phòng tắm, suýt nữa bật cười. Rúc trong góc phòng tắm, gần lỗ thoát nước là một con rắn học trò đang loay hoay tìm đường ra. Bảo lẹ làng bước tới, thò tay nắm ngay giữa lưng con rắn vứt ra ngoài khung cửa thông hơi phía trên cao. Xong, cậu quay lại rửa tay rồi bước ra ngoài. Mắt mũi làm sao mà khi bước ra tới cửa, cậu vấp chân ngay vô mép tấm thảm chùi chân ngay trước cửa, loạng choạng… Bảo quơ tay tìm chỗ vịn. Tay cậu chụp trúng một tấm khăn, phản xạ làm cậu nắm chặc tấm khăn nhưng… vẫn té nhào xuống nền nhà. Chưa kịp ngồi lên, Bảo nghe một tiếng “Ớ…” làm cậu ngước mắt nhìn…

    Chỉ cách cậu chỉ một bước chân là hai bàn chân trắng trẻo có những ngón chân sơn màu hồng nhạt, mắt cậu từ từ ngước lên cao dần. Đôi chân cũng thật trắng, trên cao là hai bắp đùi thon thon, lên cao nữa, giữa hai đùi là một mảnh lông đen mướt lăn quăn… Đang còn nửa tỉnh nửa mê vì điều kỳ lạ, một bên tai cậu bị một cái nhéo và có tiếng nói :

    - Tính ăn vạ để dòm lén hả?

    Cậu lật đật đứng lên. Ngọc Thùy không xê dịch đi đâu nên khi đứng lên, khuôn mặt gần như sát rạt với khuôn mặt xinh đẹp thoang thoảng mùi hương thơm phức của nàng… Đôi mặt đen to tròn với viền mi vẫn còn lờ mờ nét vẽ nhìn cậu với một vẻ như vừa trách, vừa cười. Hai cánh mũi nhỏ phập phồng, đôi môi hồng đầy đặn mở ra :

    - Sao đây, đi đứng làm sao mà giựt cả khăn của chị, bộ tính… ăn hiếp chị sao, thằng nhỏ?...

    Bảo vừa ấp úng, vừa mắc cỡ :

    - Dạ… đâu có… em bị vấp… thiệt mà… em đâu dám…

    Đôi môi đó chợt nhoẻn ra thành nụ cười :

    - Chọc em thôi chớ chị biết mà. Nhưng mà sao vẫn chưa trả lại cái khăn cho chị?

    Thì ra trong cơn choáng váng vì bị té rồi ánh mắt lại đập vô những cái không được phép thấy làm cậu trai quê sững hồn, bàn tay vẫn còn cầm cái khăn quấn trên người Ngọc Thùy… Đưa lại cho nàng cái khăn mà mắt của cậu lại chiếu lên bầu ngực tròn căng với hai đỉnh núm tròn đỏ sẫm… Phản ứng tự nhiên ở dưới háng cậu làm con cặc từ từ ngóc lên, đội cái quần lót thành một cục u. Bảo chưa phát hiện nhưng Ngọc Thùy đã nhìn thấy… trong đầu nàng chợt thoáng lên một ý nghĩ : “Của ông nhỏ này vậy mà to dữ…” Mặt nàng chợt đỏ lựng lên…

    Là gái từng có chồng rồi làm cái công việc luôn luôn quan hệ gặp gỡ với đủ loại hạng người nên nàng rất bình thản xử sự trong mọi chuyện.

    Nhìn kỹ, cậu sinh viên nhà quê này cũng đâu có tầm thường, thân hình thon gọn mạnh khỏe, đứng lên cậu cao hơn nàng một chút, da dẻ cũng trắng trẻo, cơ bụng săn chắc, khuôn mặt cũng có nét rất hút hồn đàn bà con gái, nhất là đôi mắt, vừa trong sáng mà cũng thấp thoáng trong đó có một ánh xót xa, tủi nhục nào đó mà nàng chưa nhìn ra…

    Tự nhiên, trong trái tim Ngọc Thùy nhói lên một cái. Nàng cảm thấy giữa nàng và cậu trai này có một chút gì đó hao hao nhau… Từ ngày nàng về đây ở cũng đã hơn nửa năm, chưa bao giờ thấy cậu có ai đến thăm trừ một vài người bạn học, đến một chút rồi đi, chưa bao giờ nàng thấy ai là cha mẹ hay chú bác gì tới mà cũng không nghe cậu nói gì… Nàng chợt có ý muốn biết về cuộc đời và con người cậu… Nhưng mà, bây giờ trong nàng lại trỗi lên một điều khác… Lâu lắm rồi nàng chưa được gần gũi đàn ông, trước khi rời nhà chồng bỏ đi cũng suốt mấy tháng nàng không cho hắn đụng vô người… bây giờ trong hoàn cảnh này, nhìn khuôn mặt, rồi thân hình để trần lại thêm cái cục u dưới háng cậu nhỏ thì trong nàng chợt bừng bừng một cảm giác bứt rứt, nôn nao…

    Không biết xui khiến làm sao, nàng vứt cái khăn xuống đất, quỳ thụp xuống và rất nhanh, nàng đưa tay lên lưng quần lót Bảo, kéo nhanh xuống… Không kịp phản ứng, cậu đứng đờ người lắp bắp :

    - Chị… chị… làm gì…

    Cầm con cặc đã mềm bớt của cậu trong tay, Ngọc Thùy vuốt vuốt vài cái, mỉm cười :

    - Im… để chị… “kiểm tra” một chút…

    Bàn tay mát rượi của nàng làm con cặc Bảo lại cứng lên, nở to trong lòng bàn tay nàng. Vuốt dọc theo chiều dài con cặc, nàng cười :

    - To dữ… em có biết cái của em to lắm không?

    Mặt mũi đỏ bừng, Bảo ấp úng :

    - Em… không…biết… a… a… chị ơi… chị làm gì vậy?...

    Tay vẫn vuốt ve con cặc, nàng trả lời :

    - Chị làm cho em sướng, có thích không?

    Bảo ú ớ :

    - Dạ… có… có… chị làm em thích lắm… a… ư…

    Cậu như run hai chân không đứng vững phải quờ tay ra sau và dựa lưng vô tường… Ngọc Thùy nhích đầu tới đặt môi hôn lên đầu cặc của cậu. Nàng rên thầm trong lòng : “Con cặc thằng nhỏ này kinh khủng thiệt, vừa dài, vừa to… Nếu mình cho nó đút vô, cái lồn mình có chịu nổi không đây?...” Đầu lưỡi nàng ló ra liếm nhẹ thật nhẹ trên cái đầu cặc tròn vo đỏ ửng . Bảo run lên bần bật, miệng cậu há ra, chưa bao giờ cậu có cái cảm giác kinh khủng mà khoan khoái như vậy… Con cặc của cậu cương lên thật to. Từ khi dậy thì nó vẫn thường hay sưng lên, nhất là mỗi buổi sáng mới ngủ dậy, nhưng sau khi đi tiểu xong thì nó tự động xìu xuống, mà cậu thì ít khi để ý tới người khác giới do cách sống yên ả, gần như không tiếp xúc nhiều với những quan hệ bên ngoài của cậu và cha nuôi. Thiệt ra, lúc còn đi học ở quê cậu cũng hay nhìn ngắm thân hình xinh đẹp, nẩy nở của bạn gái cùng lớp… Cũng hay tò mò với những bộ ngực căng tròn hay mấy đôi mông sau lớp quần áo… nhưng rồi việc học hành, tranh thủ đỡ đần cha nuôi trong chuyện ruộng vườn làm cậu rất mau quên đi những điều tò mò, thắc mắc chưa kịp ở lâu trong suy nghĩ của cậu…

    Bảo chợt giật mình khi Ngọc Thùy ngậm cái đầu cặc to của cậu vô miệng. Cái cảm giác sương sướng kỳ lạ chạy rần rần lên tới óc cậu. Con cặc cứ rung giật trong bàn tay vẫn nắm chặc sát gốc cặc nơi có đám lông đen quăn quăn, còn đôi môi hồng đầy của nàng ôm chặc đầu cu mút mút…

    Lần đầu tiên trong đời được cái miệng của một người phụ nữ bú liếm, cậu cứ thả cho cảm xúc nên chỉ vài cái vuốt ve và bú mút trên đầu khấc thì đầu cặc cậu giật mạnh lên… Vừa nghe Bảo “Ơ…” một tiếng, Ngọc Thùy vừa có cảm nhận là lạ trên đầu cặc cậu thì tia tinh dịch đặc quánh nóng hổi đầu tiên bắn vọt ra ngay trong miệng nàng, làm nàng không muốn cũng phải nuốt xuống cổ để kịp thở, nhả ngay con cặc Bảo ra nàng chưa kịp né thì tia tinh dịch tiếp theo lại vọt ra theo cái giật của con cặc rải giữa khe vú, bàn tay Ngọc Thùy chưa thả con cặc ra mà vẫn tiếp tục sục nhẹ từ đầu cặc đến sát gốc nên tinh dịch của cậu lại bắn ra mấy lần nữa… Khi đầu cặc không còn ra giọt nào nữa thì nàng mới bỏ con cặc ra, đứng lên đối diện với cậu. Mặt mũi đỏ bừng bừng, hai chân vẫn còn đang run rẩy, Bảo sợ nàng la vì làm dơ người Ngọc Thùy, cậu ấp úng :

    - Em… em… xin lỗi… em không… nín được…

    Nàng nhìn cậu với một ánh mắt rất lạ, mặt nàng cũng đỏ bừng. Đưa tay vuốt má cậu :

    - Không sao đâu… lần đầu tiên phải không? Nhiều mà đặc sệt à… chị muốn mắc nghẹn luôn á…

    Cậu im lặng gật đầu. Nàng cười :

    - Vậy thì kỳ này phải thường xuyên qua đây chơi với chị, chị sẽ bày cho Bảo những chuyện này… Em có cái này rất khác người – Nàng thò tay cầm con cặc bảo đang xìu dần – Đàn bà con gái sẽ chết vì cái này của em…

    Cúi xuống lượm cái khăn tắm nàng lau sơ qua trên vùng ngực mình và trên khóe miệng, nàng tiếp :

    - Bây giờ chị sẽ bày cho em cách làm cho chị cũng sướng như em vừa rồi nghe…

    Bảo chưa kịp trả lời thì từ ngoài nghe có tiếng xe máy và tiếng nói lao xao. Ngọc Thùy giật mình :

    - Thôi chết. Mấy nhà kia về, em về phòng đi… tính sau… Để ý coi có ai ở ngoài không rồi hẳn ra…

    - Dạ…

    Bảo cúi xuống kéo cái quần lót lên và đi ra cửa. Trong đầu cậu đang mông lung, mê mê tỉnh tỉnh, chưa có một ý niệm gì về chuyện đã xảy ra…

    ***

    Ngọc Thùy chốt cửa lại sau khi Bảo đã ra ngoài, nàng bước vô phòng tắm với thân thể trần truồng từ lúc Bảo xuất hiện trong phòng… Rất cố nín nhịn nhưng thiệt sự, nàng đã nứng muốn điên rồi… Ngay từ lúc nhìn thấy cục u trong quần lót của Bảo nàng đã bắt đầu rậm rựt trong đáy âm đạo… Cho tới khi cới cái quần lót của cậu ra thì sự ẩm ướt bên trong đã rỉ rả nhỏ giọt. Dù làm mặt tỉnh hôn rồi bú mút con cặc to lớn cho Bảo thì nàng cũng đã như muốn cho cậu nhỏ đút cặc vô đụ nàng rồi… Nhưng bản lĩnh và sự bình tĩnh từng trải qua những ngày tháng phải kiếm sống một mình làm nàng cứng rắn hơn. Vì vậy, cho dù dưới háng nàng đã nóng rực râm ran nhưng nàng cố dằn để sẽ có được lần làm tình trọn vẹn nhất mà nàng muốn… Chỉ có điều, chưa lôi cuốn được chàng trai cùng nàng đi bước tiếp thì hàng xóm đã về. Lúc này nàng không muốn chuyện đàm tiếu sẽ xảy ra nên nàng đành lòng hối thúc Bảo ra về…

    Tính cả thời gian trước khi rời nhà chồng ra đi cũng gần một năm nàng chưa có lần quan hệ nào. Trong những quan hệ công việc, va chạm nhiều loại người rồi cũng có những lời mời mọc, khuyến dụ, thậm chí có kẻ mượn rượu rủ nàng đi chơi theo kiểu “ăn bánh trả tiền”… qua những bữa tiệc mời khách… nhiều khi do tác động của hơi rượu, men bia nàng cũng thoáng có ý định buông thả, nhưng may còn có chút lý trí nên nàng vượt qua được… Nhưng đến hôm nay…

    Ngồi trên chiếc ghế nhỏ trong phòng tắm, dựa lưng vô tường gạch men mát lạnh, Ngọc Thùy cầm vòi sen xịt nước lên khắp người. Nước lạnh mát nhưng trong người nàng cơn nóng vẫn không ngơi… Nhất là khi những tia nước xịt vô giữa háng nàng, những tia nước nhỏ, hơi mạnh bắn vô những điểm nhạy cảm nhất trên âm hộ, trong cái khe thịt đang mở ra làm nàng cứ giật bắn người từng cơn, từng cơn…

    Trong cảm giác khoan khoái, bàn tay nàng tự đi tìm kiếm những nơi chốn trên thân thể trần truồng của chính mình để như làm dịu bớt cái bứt rứt, nóng hầm hập, cơn râm ran khó chịu khi thân xác tươi trẻ, căng tràn của nàng lên cơn động tình… Bàn tay vò trên hai bầu vú căng mềm, lát lát hai ngón tay nàng nắm trên đầu một núm vú vê tròn rồi kéo nó ra như muốn làm giảm đi cái ngứa ngáy khó chịu trên đầu núm… Nhưng càng làm thì cơn hứng của nàng từ dưới háng, trong sâu âm đạo càng tăng lên…

    Bỏ luôn cái vòi sen xuống, bàn tay kia đặt lên cái âm hộ có đám lông đen ròng ròng nước chảy. Nàng bụm tay lên đó, ngón tay giữa móc mạnh trên cái khe thịt ướt đẫm, không biết là do nước tắm hay do dâm thủy nàng trào ra… Chân co chân duỗi, ngả đầu vô tường, Ngọc Thùy rên rĩ từng tiếng “Ư… a…” theo nhịp ngón tay nàng móc, xoa trên khe lồn, trên hột le đã cứng nhú trên đầu khe…

    Ở trong vẫn nóng, vẫn trống trải, hai ngón tay nàng thọc luôn vô cái lỗ đã mở rộng và trơn trợt. Đút vô rút ra hai ngón tay cho đến hết nhưng vẫn không sao đụng tới nơi nàng cần… trong tư tưởng nàng mơ ước và biết chỉ có con cặc to dài của Bảo mới đụng tới chỗ nàng muốn… Vừa thụt thật nhanh hai ngón tay trong âm đạo, lòng bàn tay nàng vừa xoa chạm trên hột le… Cơn sướng khoái cũng có được dần nở tung trong người nàng… Trong cơn cực khoái tạm thời, Ngọc Thùy hé miệng rên rĩ :

    - Sướng… sướng… Bảo ơi… chị sướng… ô… a…

    Cơn cực khoái tan đi, nàng duỗi thẳng hai chân ngồi thở hổn hển… Bây giờ trong thâm tâm Ngọc Thùy chỉ mong muốn một điều duy nhất, là làm sao tìm kiếm cơ hội để Bảo đút con cặc của cậu vô lồn nàng và đụ cho nàng sung sướng. Nàng thèm muốn không thể dừng được rồi. Mắc cỡ, sĩ diện, tai tiếng… nàng không thèm quan tâm nữa…
    ..............................................................................
     
  13. Anhduy69

    Anhduy69 Dậy Thì Verified
    32/57

    Bài viết:
    64
    Đã được thích:
    15
    Điểm thành tích:
    32
    Típ đê thớt ơi
     
  14. ModT9

    ModT9 Thiếu Gia Lầu Xanh Verified
    67/113

    Bài viết:
    621
    Đã được thích:
    237
    Điểm thành tích:
    67
    Hay cho anh chàng Bảo
     
  15. sulegna.old

    sulegna.old Mất Trinh Verified
    117/226

    Bài viết:
    191
    Đã được thích:
    1,327
    Điểm thành tích:
    117
    BA

    Mỹ Trâm chưa bao giờ giận mẹ cô nhiều như tối qua. Dù cô luôn biết rõ mẹ là người hiền lành, nhân đức, hay thương xót, giúp đỡ người nghèo khó hơn mình… Ngày cô ra đời cô không hề biết mặt cha, chỉ có mẹ. Lớn lên khi cô hỏi, mẹ chỉ nói là cha cô bị một cơn đột quỵ trước khi mẹ sinh cô ba tháng. Và khi trí khôn của cô biết nhận thức được mọi việc chung quanh thì cô biết bà vừa là mẹ, vừa là cha… luôn chăm sóc, yêu thương, dạy dỗ chị em cô với tấm lòng của cả hai người cha và mẹ.

    Nhưng những gì mẹ đã đối xử với Bảo tối hôm qua khi anh vừa cứu cô khỏi tay mấy tên ngổ ngáo, vừa tận tình đưa cô về tới nhà… Chưa kịp nói lời cảm ơn thì mẹ đã làm anh tức giận bỏ đi… Cô giận mẹ cô hết sức…

    Sáng nay, cô dậy sớm, chuẩn bị đi làm công việc của một người quản lý nhà hàng do mẹ cô làm chủ. Ngồi trước bàn ăn sáng do người làm dọn lên, nhưng khi nhớ tới chuyện tối qua là cô vừa cảm phục Bảo mà cơn giận mẹ trong cô lại tràn lên. Cô ngồi yên lặng nhìn chằm chằm vô mâm thức ăn sáng trên bàn mà tự dưng nước mắt cô trào ra…

    Chợt có một bàn tay ấm áp để nhẹ lên vai cô xoa xoa. Mùi thơm quen thuộc thoảng vô mũi cô. Cô biết đó là ai. Khẽ lắc vai cho bàn tay đó trượt ra, cô vừa tính nhổm dậy đẩy lui chiếc ghế để đứng dậy thì cả hai bàn tay ấn trên vai cô vừa đủ sức để cô đành phải ngồi xuống lại… Xoa xoa hai bàn tay trên hai bờ vai mềm của cô, mẹ cô cất tiếng :

    - Tối hôm qua mẹ nghĩ mẹ cũng hơi quá đáng, nhưng mà con gái phải hiểu là vì mẹ lo cho con, mẹ sợ con gặp chuyện bất trắc ngoài đường, nên khi thấy con về cùng một người lạ, ăn mặc thì giống như mấy đứa chạy xe ôm chụp giựt ngoài đường nên mẹ nói vậy… Nhưng mà, con cũng phải công nhận với mẹ đi, con có nên quên một người như vậy không chớ… Mẹ đã dặn con…

    Lần này thì Mỹ Trâm bất kể đôi tay của mẹ đang âu yếm trên vai mình, cô đứng vụt dậy, suýt làm đổ ly sữa trước mặt. Cô quay lại nhìn trừng trừng vô mắt mẹ :

    - Mẹ… Mẹ lại nữa rồi… Mẹ có biết… Con không hề quen biết anh ta nhưng mẹ có biết tối hôm qua nếu không có anh ta thì đời con gái của mẹ bây giờ không còn nữa không? Mà cũng chưa chắc giờ này con còn được ngồi đây mà nghe mẹ ăn năn hối hận đâu…

    Bà mẹ giật mình, ngơ ngác :

    - Ớ… thì mẹ tưởng…

    Mỹ Trâm dịu xuống một chút :

    - Mẹ tưởng cái gì… mẹ tưởng anh ta biết con là con gái mẹ, bà chủ nhà hàng, bà chủ một công ty thương mại đang làm ăn phát đạt để rồi theo đuổi tán tỉnh con gái mẹ hả?... Tới giờ con cũng không biết anh ta là ai, làm gì, ở đâu nữa, ngoài cái tên mà anh ta nói cho cái bọn đó nghe…

    Bà mẹ lại càng ngơ ngác hơn :

    - Bọn đó? Con nói bọn đó là bọn nào? Không lẽ…

    Cô không để ý đến sắc mặt đang tái đi của bà, cô dịu giọng :

    - Thôi được rồi. Mẹ ngồi xuống đây, con kể cho mẹ nghe…

    Cô kể lại mọi chuyện xảy ra tối hôm trước đầy đủ chi tiết cho mẹ nghe, thậm chí cô còn thổi phồng cái phong độ của Bảo khi anh cương quyết không cho cô về một mình mà đòi phải để anh đưa cô về mới chịu… Và trong khi kể lại chuyện cho mẹ nghe, trong trái tim trinh tuyền của cô như có một cơn sóng làm trái tim đó như hụt nhịp mấy lần…

    Nghe con gái kể xong câu chuyện, bà quay nhìn cô :

    - Mẹ xin lỗi. Mẹ rất xin lỗi. Mẹ không biết là con gái mẹ đã gặp phải chuyện nguy hiểm như vậy. Nhưng mà…

    Khuôn mặt đẹp của bà hơi hồng lên :

    - Nhưng mà mẹ biết tìm cậu ta ở đâu để có lời xin lỗi đây? Thiệt là mẹ cũng sơ suất quá mà…

    Như chợt nghĩ ra điều gì, bà hối con gái :

    - Thôi được rồi, mẹ biết cách rồi. Con ăn sáng đi rồi đi làm. Chút xíu nữa mẹ đi công chuyện rồi ghé qua chỗ con, trưa nay hai mẹ con mình đi ăn ngoài ha…

    Mỹ Trâm cười, dụi mặt vô vai bà :

    - Mẹ hối lộ con hả? Lỗi của mẹ là phải dẫn con đi ăn một tháng mới hết lỗi…

    Bà cười, tát nhẹ vô cái má bầu bầu trắng hồng của cô :

    - Thôi đi cô. Đừng thấy mẹ vậy rồi làm tới nghe… Thôi ăn đi con. Mình làm chủ nhưng cũng phải đi làm đúng giờ đúng giấc, nhân viên họ mới nghe lời mình…

    Khi con gái ăn sáng xong, đeo túi lên vai và ra cửa sau khi đã hôn lên hai má bà. Nhìn con gái bước đi trong bộ váy áo ôm gọn thân hình tươi trẻ, bà hạnh phúc và mãn nguyện vì đã có được hai đứa con gái ngoan hiền, xinh đẹp… Bà cầm điện thoại lên, bấm số…

    - Ừ… chị đây. Chiều nay chú Bảy ghé chị, chị có việc cho chú… À không… cũng không cần lắm đâu, từ từ cũng được… Ừ… Thím với mấy đứa nhỏ khỏe không? Có cần chị giúp gì không?... Vậy hả… thôi được rồi… Gặp nhau chị em mình nói chuyện thêm… Ừ, chào chú…

    Tắt điện thoại, bà ngồi suy nghĩ lâu thật lâu…

    ***

    Dù tối hôm qua ngủ rất trễ do chuyện giúp cô gái trên đường về gặp bọn ăn hiếp đàn bà con gái. Cũng hơi bực mình chuyện bà mẹ không hiểu chuyện đã tỏ vẻ coi thường mình. Về tới phòng trọ thấy cảnh tình tứ của một đôi mê tình quên đóng cửa sổ làm Bảo nhớ đến chuyện ngày xưa… Nhưng sáng nay Bảo vẫn phải dậy sớm để đi làm, vì ca của anh từ 6 giờ sáng đến 2 giờ chiều.

    Gom hết rác trong nhà bếp ra vứt trong xe gom rác ngoài đường, quay trở vô, vừa đi vừa nhìn ngó lung tung… Làm ở đây cũng đã nhiều ngày nhưng Bảo ít khi ra phía trước nhà hàng, chỉ quanh quẩn phía sau khu vực nhà bếp. Chỉ có khi nào như hôm nay đi vứt rác thì Bảo mới ra phía trước. Vừa đi ngang dãy bậc cấp đi vô tiền sảnh nhà hàng anh nhìn thấy một phụ nữ có vẻ lớn tuổi, mặc một cái váy dài màu xanh dương bước lên tới bậc cuối cùng thì hình như trượt chân, loạng choạng muốn té… Phản ứng của một thanh niên được cha nuôi dạy cho mấy bài võ phòng thân trong Bảo ứng biến rất nhanh. Không kịp suy nghĩ, anh phóng người tới, không cần đặt chân lên bậc cấp nào, anh chùi người nằm dài tới trên thềm tiền sảnh… Người phụ nữ lúc đó cũng vừa không giữ được thăng bằng, ngã ngửa người ra sau, té xuống…

    Chỉ kịp mở miệng kêu lên “Á…” một tiếng, lưng bà không đụng xuống nền đá lát tiền sảnh mà chạm trên một “vật đỡ” như nệm mà không phải nệm… Vừa lúc đó, người bảo vệ ngồi phía trong mới kịp chạy ra. Ngồi phía trong, anh ta thấy tình cảnh đó nhưng không kịp phản ứng, khi anh ta ra tới cửa thì lưng bà đã đụng xuống “vật đỡ” bên dưới rồi. Giờ thì anh ta chỉ còn một việc là đưa ta đỡ bà dậy :

    - Bà chủ… bà chủ… bà có sao không? Cháu đỡ bà dậy…

    Được bảo vệ đỡ đứng lên, bà quay lại nhìn cái “vật đỡ” đã không để thân hình và cả đầu của bà đụng xuống nền… Cái “vật đỡ” vẫn còn đang nằm dài dưới nền, một cánh tay của “vật đỡ” do chà mạnh trên nền đá lát trầy một đường dài đang bắt đầu rướm đỏ… “Vật đỡ” vừa suýt xoa vừa ngồi lên và ngước nhìn. Bà trố mắt khi nhìn thấy mặt của “vật đỡ” bà :

    - Cậu… là cậu…

    Bảo vừa nhìn thấy bà thì lật đật đứng lên dù lúc đó thân hình của anh cũng hơi ê ẩm, một bên ngực anh khi va chạm với nền đá lát có hơi mạnh nên cũng tưng tức… Hít một hơi thật mạnh, Bảo chống tay đứng lên :

    - Dạ… chào bà… nếu bà không sao, cháu xin phép…

    Lấy lại vẻ mặt rất bình thản, anh quay lưng tính bước xuống bậc cấp, đi về khu nhà bếp. Bà lạnh giọng :

    - Khoan đã! Cậu làm gì ở đây?

    Bảo quay lại, nhìn thẳng vô mắt bà :

    - Thưa bà, cháu làm phụ bếp ở đây. Bà có gì cần cháu không, nếu không cháu xin phép…

    Nhìn thẳng vô đôi mắt Bảo, trong tim người phụ nữ chợt nhói một cái nhẹ. Ánh mắt của chàng trai có một nét gì đó rất quen mà bà chưa nhớ ra, trong ánh mắt rất trong sáng, đầy nghị lực đó bà vẫn nhìn thấy lờ mờ ẩn chứa nét u uẩn, cam chịu nhưng cũng rất hiền hậu… Bà gật đầu, nhưng khuôn mặt rất lạnh lùng :

    - Được rồi, cậu đi làm việc đi…

    Không để ý cái cúi chào của Bảo, bà quay qua người bảo vệ, nói gì đó vài câu, xong bà đi thẳng qua cánh cửa kính…

    ……………

    Mỹ Trâm nghe tiếng gõ cửa, cô liếc nhìn đồng hồ rồi lên tiếng :

    - Mời vô.

    Cánh cửa phòng mở ra và người phụ nữ lúc nãy xuất hiện. Nhìn thấy bà, cô đứng lên cười tươi :

    - Ủa, mẹ. Còn sớm mà mẹ… À, hay là… bà chủ tới để kiểm tra, giám sát quản lý đây mà… Dạ thưa, xin mời bà chủ ngồi. bà chủ có gì dạy bảo không ạ…

    Cô bật cười to, bà mẹ cũng cười vui vẻ với câu nói nghịch ngợm của con gái. Bà bỗng nín bặt :

    - À… con đã biết anh chàng cứu con tối qua chưa? Cậu ta làm ở đâu, con biết không?

    Cô ngạc nhiên :

    - Ơ… làm sao con biết ngoài cái tên con đã nói với mẹ…

    Bà cười :

    - Làm quản lý mà không biết nhân viên của mình hết sao? Thôi được rồi. Con kêu phụ trách nhà bếp lên đây cho mẹ.

    Mỹ Trâm hơi ngạc nhiên, nhưng sống với mẹ từ nhỏ đến giờ, cô hiểu tính bà, việc gì cần nói bà sẽ nói, còn việc gì không cần bà sẽ không nói. Nếu mà cứ thắc mắc, hỏi tới tới có khi bà còn la cho…

    ***

    Vừa làm những công việc lặt vặt do người phụ trách nhà bếp sai biểu, Bảo cứ suy nghĩ về người phụ nữ lúc nãy… Bà ta là chủ của nhà hàng này sao? Nhìn bên ngoài bà có vẻ hiền lành phúc hậu mà sao cái cách ứng xử của bà có vẻ lạnh giá, kênh kiệu… Tối hôm qua, sau khi đưa con gái bà ta về, nghe những câu nói của bà, anh đã không thèm để tâm… Nhưng sao sáng nay, bà ta lại xuất hiện ở đây?... Không lẽ bà biết anh làm ở đây, bà ta tới để… đuổi việc anh sao?... Lại thất nghiệp, lại lang thang đi tìm việc nữa sao?...

    Dự đoán của Bảo lại càng mạnh mẽ hơn khi cô nhân viên lễ tân thò đầu vô kêu phụ trách bếp lên gặp quản lý... Bảo cười buồn, lắc đầu… Đúng là, số nghèo gặp thêm cảnh khó… Ờ… cũng phải chịu thôi… ai biểu mình mồ côi, không cha không mẹ, tiền bạc không có… Hay là, thôi đi, lần này quay trở về quê của cha nuôi, còn mấy sào ruộng của ông để không, cỏ mọc hoang tàn… làm nông dân cho khỏe thân… bám víu ở thành phố rồi cũng chẳng đi được tới đâu…

    Suy nghĩ miên man của Bảo chợt bị cắt ngang bởi tiếng kêu như ra lệnh :

    - Ê, Bảo. Lên phòng quản lý, bà chủ muốn gặp mày kìa…

    Anh giật mình, nhìn người phụ trách bếp. Khuôn mặt to béo, luôn toát ra vẻ tự mãn nhìn anh khinh khỉnh :

    - Nhanh mày. Ờ, mà có khi mày gặp bà chủ xong chắc mày khỏi quay lại đây luôn đó. Hêhê…

    Nghe tiếng cưới khả ố của lão ta Bảo chỉ muốn đạp cho lão một đạp, nhưng bản tính nhẫn nhịn trong anh đã luôn làm chủ. Anh gật đầu, đứng lên :

    - Cảm ơn ông. Tôi đi liền.

    Người phụ trách bếp lạnh lùng :

    - Tao có làm gì mà mày cảm ơn… Nếu bà chủ đuổi việc mày thì tao mới cảm ơn mày chớ… hêhê…

    Bỏ qua câu nói và tiếng cười của lão, Bảo lầm lũi bước ra khỏi căn bếp nóng rực, ngột ngạt…

    Đứng trước cánh cửa phòng đóng kín, trên khung cửa có tấm bảng bằng mica “Quản lý nhà hàng”, Bảo ngần ngừ, có nên vô hay quay lưng ra lấy xe và đi thẳng về… Không vô thì người ta cho là mình khiếp sợ, nhưng mà mình có làm gì sai đâu… Còn vô thì mình có đủ bình tĩnh để tiếp tục nghe những câu nói khinh bỉ, rẻ rúng sự nghèo khó của mình và cuối cùng là câu nói Bảo vẫn thường nghe : “Cảm ơn anh thời gian qua đã làm việc rất tốt, nhưng bây giờ chúng tôi không còn có nhu cầu đối với anh nữa, nên anh thông cảm…”

    Bản chất chấp nhận thử thách và đương đầu với số phận làm anh dứt khoát gõ lên cửa ba tiếng… trong phòng vọng ra tiếng phụ nữ trẻ :

    - Mời vô!

    Đẩy cánh cửa bước vô, thật nhanh ánh mắt Bảo quan sát khắp phòng và anh hơi giật mình! Cô gái ngồi sau chiếc bàn làm việc lớn kia không lẽ là cô gái mà anh đã cứu giúp tối qua? Còn bà mẹ quát tháo coi thường anh, người phụ nữ mà lúc nãy anh chịu đâu để đỡ bà không đập ngược đầu xuống nền đá lát ở tiền sảnh làm gì ở đây?... Bà đang ngồi giữa chiếc ghế salon dài kê sát vách tường chéo với bàn làm việc của Mỹ Trâm.

    Cô đứng dậy đưa tay hướng về phía bộ salon :

    - Chào anh Bảo, mời anh ngồi.

    Bảo lắc đầu :

    - Thưa cô, tôi đứng được rồi. Cô gọi tôi lên có việc gì không? Nếu là để thông báo cho tôi nghỉ việc thì cô cứ nói thẳng, tôi không buồn, không khiếu nại gì đâu. Vì… tôi quen rồi…

    Nói dứt câu, anh cúi đầu nhìn xuống nền nhà, trong lòng anh trống rỗng, chẳng trông mong gì. Chợt anh nghe tiếng cười trong trẻo của cô gái :

    - Ôi… sao anh Bảo lại nghĩ vậy? Tôi… em chưa kịp cảm ơn anh về chuyện tối qua thì bà chủ này đã làm anh quay lưng bỏ chạy… Tới bây giờ em mới biết anh làm việc ở đây. Mẹ em là chủ, còn em làm quản lý thì… - cô mỉm cười liếc nhìn bà mẹ đang ngồi yên lặng quan sát Bảo từ nãy giờ… - em cũng chỉ làm thuê cho mẹ thôi… hihi… Phải không mẹ?

    Bà mẹ giật mình, quay qua lườm cô :

    - Cô quản lý nói xong chưa? Tôi có nói được không đây, hay là cô nói cho hết ngày?

    Mỹ Trâm le cái lưỡi hồng hồng, lắc lắc đầu :

    - Dạ thôi, con không nói nữa, mẹ có gì cần hỏi ảnh thì mẹ hỏi đi…

    Bà mẹ nhìn Bảo với ánh mắt không còn lạnh lùng nữa, nhưng lại đổi thành ánh mắt dò hỏi thắc mắc :

    - Cậu… à… cậu Bảo ngồi đi. Tôi có chuyện muốn hỏi cậu…

    Bảo vẫn đứng yên, cúi đầu càng thấp hơn :

    - Thưa bà, cháu đứng được rồi. Bà có gì hỏi cứ hỏi. Nếu bà có ý định không muốn cho cháu làm ở đây nữa, cháu sẵn sàng thôi ngay và không hề trách móc gì bà đâu… Cháu biết, cháu…

    Bà ngắt lời anh :

    - Không, không… tôi… à cô không có ý gì xấu với cháu đâu. Chuyện tối hôm qua do cô sốt ruột vì con nhỏ này nó về trễ quá làm cô lo nên cô có lỡ lời xúc phạm cháu. Bây giờ… - bà đứng lên – cô thành thật xin lỗi cháu, mong cháu đừng để bụng…

    Bảo ngước lên, bối rối xua xua tay :

    - Dạ không… dạ không… cháu không có ý trách móc gì đâu… - giọng anh chợt chùng xuống – Những câu nói đó cháu nghe quen rồi, thưa bà…

    Bà mỉm cười thật hiền từ nhìn anh :

    - Nếu cháu nói là cháu không để bụng, vậy thì cháu phải ngồi xuống đây vì những điều cô hỏi cháu rất dài, cháu không đứng lâu được đâu!

    Bảo rụt rè ngồi xuống một cái ghế trước mặt bà, Mỹ Trâm cũng ngồi xuống cái còn lại bên cạnh anh. Cô ngồi hơi nghiêng người để có thể ngắm nhìn thật kỹ khuôn mặt anh trong im lặng, để mẹ cô nói chuyện với Bảo. Bà cất tiếng :

    - Cánh tay của cháu ra sao rồi ? Đã tới phòng y tế xức thuốc băng bó gì chưa ? À.. đưa tay đây cô coi…

    Bảo xoa xoa lên chỗ cánh tay bị trầy sướt :

    - Dạ, cháu không sao đâu. Mấy cái này đối với cháu không ăn thua gì đâu ạ. Vài bữa là nó tự hết thôi, thưa bà…

    - Cũng được, nhưng mà đừng chủ quan nghe không. Để ý nếu mà sưng lên hay làm độc là phải uống thuốc kháng sinh liền đó..

    Giọng bà hiền từ như một người mẹ lo cho chính con cái mình. Đứng bên kia, Mỹ Trâm cũng lấy làm lạ về thái độ của mẹ mình, nhưng cô không dám lên tiếng… Bà cất tiếng hỏi tiếp :

    - Cháu tên gì ? Năm nay cháu bao nhiêu tuổi ? Cha mẹ cháu tên gì, ở đâu ?

    Bảo trả lời bà rất chậm rãi nhưng rõ ràng :

    - Thưa bà, cháu tên Lê Hoàng Bảo, năm nay cháu 27 tuổi. Cháu không nhớ tên cha mẹ, vì cha mẹ cháu chết hết trong cùng một tai nạn, hồi đó cháu chưa đầy 5 tuổi… Cháu được cha nuôi cứu ra khỏi chiếc xe hơi của cha mẹ rồi đem về nuôi dưỡng đến khi cha nuôi cháu mất vì…

    Nói tới đây, giọng anh chợt nghẹn lại, nước mắt anh ứa ra. Mỗi khi nghe ai nhắc hay anh chợt nhớ đến ông, cổ anh như nghẹn lại và nước mắt thì ứa ra… Bởi anh hiểu, ông không sinh ông ra, nhưng công ơn dưỡng dục của ông đối với anh thì bao la vô cùng… Trả lời bà nhưng vì anh cứ cúi đầu không dám nhìn bà nên không thấy cái giật mình nhẹ và vẻ mặt thay đổi như tái đi của bà. Mỹ Trâm thì lại càng không vì cô mãi ngắm nhìn khuôn mặt đẹp trai của ân nhân cứu mạng mình…

    Bà lên tiếng :

    - Cha nuôi cháu mất vì sao ? Ông tên gì ? Ông không nói gì cho cháu biết về cha mẹ ruột cháu sao ?

    - Dạ… ông bị rắn độc cắn không cứu kịp. Còn tên cha nuôi là Trần Nhân nhưng hàng xóm chỉ gọi ông là ông Hai Cỏ. Khi cháu lớn lên, ông kể lại chuyện cha mẹ cháu chết trong chiếc xe hơi đó, nhưng vì phát hiện thấy cháu nằm dưới sàn xe bị một vết sướt ngang chân chảy máu nên ông lật đật lo cứu cháu mà không kịp tìm hiểu gì thêm. Khi ông quay lại nơi tai nạn thì có nhiều người và cả cảnh sát ở đó nên ông không tới nữa…

    - Cháu học hành tới đâu ? Trước khi ở đây thì cha nuôi và cháu ở đâu ?

    - Dạ, thưa bà, cháu đã tốt nghiệp đại học sau khi cha nuôi mất ba tháng… Còn hồi trước cha nuôi và cháu ở…

    - Khoan, cháu tốt nghiệp ngành gì ?

    - Dạ, kinh tế ạ.

    Bà vỗ hai tay vô nhau :

    - Bé Mỹ! Một người có bằng cử nhân kinh tế mà con lại để cho làm phụ bếp, con coi được không ?

    Cô gái giật mình :

    - A… mẹ… con đâu biết. Cô kế toán nói là có người bạn học nghèo muốn xin vô làm việc gì cũng được. Con thì nghe dưới bếp than thiếu người thì con để ảnh vô làm, chớ con có biết đâu… À… mà khoan, anh tốt nghiệp kinh tế, sao trong đơn xin việc lại ghi là tốt nghiệp cấp 2?

    Bảo cười buồn :

    - Thưa cô, càng ghi học vấn cao thì người ta càng không nhận, cô à… Họ chỉ muốn nhận người ít học để dễ sai biểu…

    Cô lườm anh :

    - Được rồi… em sẽ coi lại chuyện này. Kể từ giờ anh không được làm dưới bếp nữa!

    Bà mẹ tiếp tục :

    - À quên, cô chưa giới thiệu với cháu, cô tên Trần Thu Trâm, nên hai đứa con gái cô được ba tụi nó đặt theo tên cô, đứa tên Ngọc Trâm, đứa tên Mỹ Trâm. Mỹ Trâm vừa tốt nghiệp quản trị kinh doanh nên cô để cho nó làm quản lý nhà hàng này. Còn chị nó thì đang học cao học kinh tế ở nước ngoài, mấy tháng nữa xong nó cũng sẽ về…

    Bà nhìn kỹ khuôn mặt Bảo, trong ký ức của bà vẫn cứ thổn thức một điều là nhìn thấy anh bà có cảm giác lạ mà quen, quen mà lạ. Không hiểu sao, bà có cảm giác thân thế của Bảo có một cái gì đó liên quan tới bà mà bà chưa nghĩ ra được…

    Bà chợt nghe Bảo lẩm bẩm :

    - Thu Trâm… dì Trâm… cô Chăm… dì Chăm…

    Rồi anh lắc lắc đầu như có vẻ không nhớ ra gì. Bà ngạc nhiên :

    - Cháu… cháu vừa nói gì ?

    Anh ngẩng nhìn bà, cười :

    - Dạ không. Nghe tên bà, cháu có cảm giác kỳ kỳ nên cháu thử kêu mà vẫn không nhớ được cháu nghe ở đâu, ai nói nữa…

    Bà mỉm cười nhìn anh với ánh mắt như người mẹ nhìn đứa con :

    - Thôi được rồi. Bây giờ cô nói như vầy. Kể từ giờ trở đi, cháu sẽ lên đây làm việc gì đó phù hợp với trình độ của cháu. Con nhỏ này có nhiệm vụ tìm việc cho cháu. Còn về phần cháu, từ bữa nay, vì cháu có ơn cứu giúp em nó nên cô cho phép cháu gọi cô bằng «Dì»cho nó gần gũi. Và nếu không có gì thì, trưa nay… con đi ăn cơm với dì và em. Được không? Con không được phép từ chối, vì nếu con mà từ chối thì cũng đồng nghĩa với chuyện con chưa chịu bỏ qua lỗi lầm của dì tối hôm qua…

    Bà cho phép Bảo được gọi bà bằng «Dì» và bà cũng không gọi anh là «cháu» nữa mà chuyển qua kêu anh là «con»… Hơn cả bà Thu Trâm, Mỹ Trâm là người mong muốn Bảo nhận lời đi ăn cơm trưa với mẹ con cô nhiều hơn hết… Trong trái tim non trẻ, trinh nguyên của cô như đã lưu lại hình ảnh của chàng trai nghèo khó, hiền lành này rồi…
     
  16. sulegna.old

    sulegna.old Mất Trinh Verified
    117/226

    Bài viết:
    191
    Đã được thích:
    1,327
    Điểm thành tích:
    117
  17. superhunter

    superhunter Đại Gia Lầu Xanh Verified
    87/113

    Bài viết:
    3,341
    Đã được thích:
    169
    Điểm thành tích:
    87
    Hay tuyệt, thanks bạn
     
    sulegna.old thích bài này.
  18. mr_zam

    mr_zam Biết Quay Tay Verified
    97/113

    Bài viết:
    110
    Đã được thích:
    23
    Điểm thành tích:
    97
    khi nào lại. có chập nữa bác
     
  19. Anhduy69

    Anhduy69 Dậy Thì Verified
    32/57

    Bài viết:
    64
    Đã được thích:
    15
    Điểm thành tích:
    32
    Chán thế đang hay
     
  20. sulegna.old

    sulegna.old Mất Trinh Verified
    117/226

    Bài viết:
    191
    Đã được thích:
    1,327
    Điểm thành tích:
    117
    Mình cố gắng cứ cách một ngày lại có... Hy vọng như thế... :D
     
    Langthangvodinh thích bài này.