1. Nếu bạn dùng GMAIL,Yahoo,Hotmail.. để đăng ký , xin vui lòng kiểm tra mail kích hoạt trong mục Spam/Bulk của gmail
    https://mail.google.com/mail/u/0/#spam
    Xin cảm ơn

CUỘC ĐỜI - CON NGƯỜI - TÌNH YÊU

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi sulegna.old, 24/5/18.

  1. sulegna.old

    sulegna.old Mất Trinh Verified
    117/226

    Bài viết:
    191
    Đã được thích:
    1,327
    Điểm thành tích:
    117
    BỐN MƯƠI TÁM
    ………………………………………………………………
    - Ui… ư… Bảo ơi…

    - Sao chị?...

    - Chị sướng… ơ… Bảo làm gì… chị sướng quá… ui…

    - Em đang đụ chị nè…

    - Bảo đụ chị hả?... Bảo sướng không?...

    - Có… lúc nào đụ chị… ưm… em cũng sướng hết…

    - Nhanh chút… Bảo ơi… lồn chị… tê quá… ui da… chắc muốn rồi… a… ui…

    - Em cũng muốn… ư… ráng nghe… ráng cho em nắc chút nữa… sắp xong rồi…

    - A… sâu đi… mạnh đi… cặc đụng vô đó… a… a… chỗ đó… ô… Bảo ơi… cặc Bảo chọt chỗ sướng của chị… ui… ui… chị muốn… chị muốn… Bảo… ơi… a… a… xong… chị xong nè… a… a… ưm… ư…

    Bảo thúc mạnh cặc sâu trong đáy lồn Ngọc Thùy, bìu dái anh căng tức lên, đầu cặc chợt tê dại… Anh nhấn thiệt sâu cho đầu cặc áp lên miệng tử cung đang khép mở, lỗ tiểu mở ra cho dòng tinh dịch nóng ấm phụt ra tưới đẫm miệng tử cung… Từ trong đó cũng xì ra một luồng hơi nóng bao lấy đầu cặc, có một dòng nước nhỏ âm ấm cũng đổ ra hòa chung với luồng tinh dịch… Mấy cơ thịt cuối âm đạo co bóp kích thích cho miệng tử cung mở ra hút lấy dòng dâm dịch đã hòa nhau đó, miệng tử cung còn tham lam mút chặc đầu cặc, kích động làm đầu cặc giật lên phóng thêm vài tia tinh dịch cuối cùng nữa…

    Trong cơn sảng khoái cùng nhau có được một cơn cực sướng tột đỉnh, Bảo ướm môi mình lên đôi môi hồng đầy đặn hé thở của Ngọc Thùy, gửi cho nàng nụ hôn thật sâu đậm như đặt dấu tạm ngừng cho một cuộc làm tình hoàn mỹ như bao lần… Nút lưỡi Bảo một chặp, nàng hơi đẩy đầu anh ra, mỉm cười xinh đẹp, quyến rũ :

    - Ở đâu mà nhiều quá chừng vậy? Lần thứ hai rồi mà vẫn làm chị giật mình… Vừa nhiều, vừa nóng… Bộ… bộ mấy bữa nay Bảo không… “làm” ai hả?...

    Cặc vẫn cắm sâu trong âm đạo nàng, anh lắc đầu :

    - Chẳng ai chịu cho em “làm” hết… Trừ Tố Uyên cái bụng đã bự, mấy người kia cứ nói là để dành đi, để cho chị… có bầu với em...

    Ngọc Thùy xúc động. Nàng không thể đòi hỏi ước muốn gì hơn nữa trong cuộc đời này! Chấp nhận ngồi chung một con thuyền với chị em Song Trâm, với Tố Uyên, với chị Tuyền… nàng không hề hối hận!... Không người nào tỏ vẻ ganh ghét, hờn dỗi gì nhau… Năm người phụ nữ đều học từ bà Thu Trâm cái tình yêu thương mới thấy sẽ nghĩ khó mà làm được… Nhưng từ từ mọi người đều có chung một cảm nhận rằng yêu thương vẫn dễ hơn hờn giận! Từ đó, họ muốn san sẻ cho nhau hết mọi điều… Ai cũng có một đứa con rồi, riêng nàng thì chưa nên họ nhường “Ông Lái Thuyền” cho nàng tới khi nào có kết quả… Và kết quả đó sáng nay nàng đã biết, đã đi khám… chỉ có điều nàng chưa nói cho ai… Tối nay, nàng vẫn leo lên căn phòng trên lầu hai này với Bảo để cùng anh làm tình một đêm này nữa, trước khi báo cho anh biết…

    Hai tay đẩy nhẹ trên ngực anh, nàng thì thầm :

    - Xuống đi… chị nói cái này cho nghe…

    Rút thật chậm con cặc rời khỏi lỗ lồn ướt đẫm, Bảo ngả người nằm xuống bên cạnh nàng :

    - Chuyện gì vậy chị?

    Nghiêng người gác một cái đùi ấm lên đùi anh, mặc kệ cho dòng dâm dịch trộn lẫn giữa dâm thủy và tinh dịch đang ri rỉ trào ra từ lỗ lồn hé mở, Ngọc Thùy thủ thỉ :

    - Chị… có bầu rồi…

    Bảo giật bắn người, ngồi hẳn lên, nhìn chăm chăm nàng :

    - Thiệt không?... Chị nói thiệt không?... Đi khám chưa?... Ui… mẹ ơi… em thích quá… Thùy ơi…

    Ngọc Thùy đưa ngón tay lên môi “suỵt…” một tiếng rồi kéo anh nằm xuống lại :

    - Chắc chắn rồi. Chị thấy trễ gần tháng nay, nhưng mà tại không thấy dấu hiệu gì như nghén… Sáng nay chị có qua chỗ phòng khám phụ sản kiểm tra… Một tháng hơn rồi Bảo…

    - Chị nói với mẹ chưa? Ờ… mà biết có rồi sao vẫn lên với em?...

    Khuôn mặt xinh đẹp của nàng hồng lên :

    - Chị biết nói ra là mẹ không cho ngủ chung với em nữa… Chị… chị muốn ở với em một đêm đáng nhớ để mai mốt đỡ phải… thèm…

    Bảo bật cười :

    - Đúng là… Hèng chi đòi em phải… “làm” hai lần mới chịu…

    Anh quay qua ôm siết thân hình trần truồng quen thuộc yêu thương của người phụ nữ đầu tiên trong cuộc đời anh… Trong lòng Bảo dâng lên những cảm xúc lẫn lộn, yêu thương và biết ơn… Vừa nhẹ nhàng vuốt ve trên làn da trơn láng, ấm áp, anh vừa thì thầm :

    - Mai nói với mẹ đi nghe, chị…

    - Ừ… mai chị nói với mẹ… Chị biết mẹ rất trông cho chị… Mỗi lần gặp mẹ, chị đọc được trong mắt mẹ sự trông chờ khắc khoải lắm, Bảo à… Có lẽ mẹ là người phụ nữ kỳ lạ nhất mà chị từng được biết… Cả cuộc đời chị, chị mắc nợ mẹ rồi…

    Bảo gật đầu :

    - Em cũng vậy… Không riêng gì chị đâu, mà cả nhà này, ai cũng mắc nợ mẹ hết…

    Thêm vài câu chuyện bâng quơ nữa, hai vợ chồng dần thiếp đi trong giấc ngủ vừa mệt mỏi, vừa hạnh phúc…

    ***

    Y như rằng, khi nghe Ngọc Thùy mắc cỡ đỏ mặt thưa với bà Thu Trâm chuyện nàng đã có bầu thì cả nhà rộn ràng tiếng cười, tiếng vỗ tay, những lời chọc ghẹo râm ran… Bé Trân thì vui mừng hơn ai hết, nó ào tới ôm bà tíu tít :

    - Bà ơi bà… vậy là con sắp có em nữa hả bà?

    Bà mỉm cười hiền hậu gật đầu :

    - Ừ, mẹ Thùy sẽ đẻ cho con một đứa em nữa… Con thích em trai hay em gái?

    Không hiểu sao, bé Trân lại có cái thói gãi đầu gãi tai y như Bảo mỗi khi có chuyện cần suy nghĩ, một hồi lâu nó cười :

    - Em nào cũng được… Miễn là đừng bắt con làm em là được…

    Cả nhà lại rộn lên tiếng cười với câu trả lời của con bé. Nó lại nhìn Tố Uyên, nhìn qua Ngọc Thùy, quay lại bà Thu Trâm, nó nhíu mày tỏ vẻ thắc mắc :

    - Mà kỳ… con thấy bụng mẹ Uyên bự, mới có em bé trong đó… chớ bụng mẹ Thùy xẹp lép à… rồi em bé ở đâu, hả bà?...

    Vuốt đầu con bé, bà cười :

    - Tại vì em bé trong bụng mẹ Thùy còn nhỏ, mai mốt em lớn lên thì bụng mẹ Thùy cũng sẽ bự lên y như mẹ Uyên thôi…

    Khi tiếng cười đùa trong nhà ngơi bớt, Bảo mới lên tiếng :

    - Mẹ à, tuần sau là giỗ cha nuôi con… Con tính đưa cả nhà về quê làm giỗ cho cha con… Giỗ xong mọi người sẽ nghỉ ngơi dưới đó ít ngày, một mình con quay về cho người sửa sang lại phòng ốc, nhà cửa như hôm trước con đã thưa với mẹ… Vừa để mọi người đổi gió, đỡ phải nghe tiếng ồn, bụi bặm, nhất là mấy đứa nhỏ… vừa đỡ vướng víu thợ thầy… Mẹ nghĩ được không?

    Bà Thu Trâm đồng tình ngay lập tức, chỉ có điều bà lo chỉ có một mình Bảo, công việc làm ăn có gặp trắc trở gì không! Bảo xua tan lo lắng cho bà :

    - Con nghĩ kỹ rồi mẹ. Còn có vợ chồng Huy – Thùy Trang, có con bé gì cháu chú Bảy, rồi còn có cả chú Bảy nữa, khi cần con sẽ nhờ chú coi ngó bên này, con sẽ chạy qua chạy lại chỗ nhà hàng với khách sạn, ổn thôi mẹ…

    Nghe Bảo đã chuẩn bị hết mọi thứ, bà cảm thấy yên tâm. Sắp xếp trước mọi việc, bà kêu các cô gái chuẩn bị hành lý, đồ đạc. Vì nói là tuần sau nhưng bây giờ đã là giữa tuần, chỉ còn có ba, bốn ngày nữa là đi… Bảo sẽ lái một chiếc xe hơi, chiếc còn lại giao cho Ngọc Thùy, vì dù sao nàng cũng còn gọn gàng chưa ảnh hưởng gì tới cái thai. Còn Tố Uyên bụng đã bự, bà dứt khoát không cho nàng cầm lái… Sẵn cái chuyện ai lái xe, bà càm ràm hai cô con gái vẫn chưa chịu sắp xếp thời gian để học lấy bằng lái xe. Và lần này bà bắt cả chị Tuyền cũng phải học luôn… Bà đặt ra thời hạn trước khi Ngọc Thùy sinh em bé, ba cô con gái này phải đem bằng lái về cho bà…

    Lúc cả nhà đang còn đông đủ, Bảo cũng thông báo luôn, là anh đã nhờ người thiết kế, xin giấy phép và lên kế hoạch mở rộng ngôi nhà hiện tại… Có thể tới khi bắt đầu làm cả nhà sẽ chuyển vô ở tạm một thời gian trong vài căn phòng ở khách sạn Song Trâm… Bà Thu Trâm nhắc anh nhớ cái garage phải rộng hơn, vì sắp tới bà sẽ đặt thêm một chiếc mini bus nữa…

    ***

    Mọi chuyện cuối cùng rồi cũng diễn tiến theo sự sắp xếp, tính toán của con người nhờ ơn phúc bề trên che chở…

    Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua bên cạnh những cuộc đời có bình yên, có sóng gió chập chùng của mỗi một con người, nhưng rồi người ta đã vượt qua, vượt lên tất cả bằng tình yêu thương không màng đến miệng thế gian, hay những quy định cho dù có khắt khe của con người… Vì những điều luật này, hay những tục lệ kia… đều là do con người đặt ra để phục vụ lại cho chính cuộc sống của con người nên nếu nghĩ thoáng một chút, và nghĩ bằng tấm lòng, cuối cùng người ta đều tìm ra cách để sống trọn vẹn cho nhau…

    ***

    Vợ chồng Huy – Thùy Trang lần lượt sinh cho ông bà nội – ngoại hai thằng con trai và một đứa con gái xinh đẹp, ngoan ngoãn… Em gái Thùy Trang sau khi ra trường cũng được nhận vô làm một chỗ với anh chị…

    Liêm và Thảo Hương rồi cũng sinh thêm một cô bé gái dễ thương, bụ bẫm không kém… Nữ bác sĩ Khánh Thư và cô gái có cái âm đạo kỳ lạ vẫn ở vậy, chưa chịu lấy chồng… Hạnh phúc gia đình Liêm vẫn nguyên vẹn cho dù anh và hai người phụ nữ đam mê xác thịt này thỉnh thoảng vẫn gặp nhau ở nhà nàng hay nhà cô… Bảy Hiền không lui tới với Hạnh Nguyên nữa, một phần vì ông càng lúc càng lớn tuổi, phần vì ông muốn cách xa cô một khoảng để cô còn lấy chồng… theo lời ông nói, nhưng ai mà biết được Hạnh Nguyên muốn gì… Cô thật tâm vẫn muốn có ông ở bên cạnh nhưng ông dứt khoát nói điều đó với cô với tư cách là tía nuôi chớ không phải là người đàn ông chung giường với cô… Rồi cô cũng bằng lòng vì dù sao cô cũng còn có Liêm… Cô giao hẹn với Khánh Thư, khi nào nàng lấy chồng thì cô m