1. Nếu bạn dùng GMAIL,Yahoo,Hotmail.. để đăng ký , xin vui lòng kiểm tra mail kích hoạt trong mục Spam/Bulk của gmail
    https://mail.google.com/mail/u/0/#spam
    Xin cảm ơn

Hợp đồng bảo vệ ( đã hoàn thành )

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi Cu Zũng, 9/7/18.

  1. Cu Zũng

    Cu Zũng Dân Chơi Thứ Thiệt Verified
    237/339

    Bài viết:
    495
    Đã được thích:
    8,638
    Điểm thành tích:
    237

    Mới: ***Event thi viết truyện sex - truyện người lớn


    Hợp đồng bảo vệ
    ( đã hoàn thành)
    Tg: Cu Zũng
    [​IMG]

    [​IMG]
    [​IMG]

    [​IMG]Mục Lục[​IMG]
    Chương cuối thật: Tình yêu là có thật
    Chương cuối giả vờ: Tình yêu là có thật
    Chương 22B: Lật ngược thế cờ
    Chương 22A: Lật ngược thế cờ

    Chương 21B: Phòng thủ
    Chương 21A: Phòng thủ
    [​IMG]

    [​IMG]
    [​IMG]
     
    Last edited by a moderator: 18/9/18
    Đang tải...

    Similar Threads Diễn đàn Date
    NGHỀ BẢO VỆ Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 16/9/18
    Bản hợp đồng bất ngờ... Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 7/2/18
    Vạn chài - TrungHue trở lại ( đã hoàn thành) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 9/1/18
    [Truyện ngắn - Tự sự ] Nếu còn có ngày mai ( đã hoàn thành ) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 5/9/17
    [Truyện ngắn] [Có hình] [Đã hoàn thành] Lén lút thịt chị dâu Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 7/2/17

  2. Cu Zũng

    Cu Zũng Dân Chơi Thứ Thiệt Verified
    237/339

    Bài viết:
    495
    Đã được thích:
    8,638
    Điểm thành tích:
    237
    Chương 1: Tình yêu không có thật

    Hôm nay là ngày cấp bằng tốt nghiệp cho các học viên của Trường đào tạo vệ sĩ chuyên nghiệp Pro Cecurity, trường này là một trường tư do Tập đoàn kinh tế đa ngành Kim Ngân thành lập. Đây là một trong những trường đào tạo vệ sĩ có tiếng nhất đất nước bởi nó cung cấp các khóa đào tạo chuyên nghiệp, do những chuyên gia hàng đầu cả trong và ngoài nước trực tiếp giảng dạy.

    Học viên học trường này cũng được tuyển chọn rất khắt khe, cũng có ứng tuyển, sàng lọc, thi tuyển như những trường đại học bình thường khác. Tất nhiên, tốt nghiệp trường này, các học viên đã được trang bị đầy đủ kỹ năng một một vệ sĩ chuyên nghiệp. Những nghiệp vụ mà học viên phải học trong quá trình đào tạo như: võ thuật, kỹ năng sử dụng vũ khí, kỹ năng sinh tồn, chiến thuật giải cứu con tin, chiến thuật thoát vòng vây, kỹ năng công nghệ thông tin, kỹ năng quan sát – phát hiện mục tiêu, tâm lý chiến .v.v. Ấy vậy nên, nói không ngoa, các vệ sĩ tốt nghiệp trường này đều là những chuyên gia bảo vệ yếu nhân.

    Trên bục trao bằng tốt nghiệp cho những học viên tốt nghiệp xuất sắc lúc này không có nhiều người, đâu đó chỉ độ chưa đến chục vị trong khóa học hơn 200 người. Và người đứng chính giữa không ai khác chính là Thìn, một trong số 2 nhân vật chính của câu truyện mà tôi sắp kể cho các bạn nghe.

    Thìn năm nay 28 tuổi, anh ta quê gốc ở miền Trung, một vùng đất ven biển của tỉnh Quảng Bình. Thìn học hết cấp III ở trường làng thì theo bạn bè lên Hà Nội kiếm kế sinh nhai, và cái việc dễ dàng nhất chính là đi làm bảo vệ. Sau khoảng mấy năm đi làm, hoàn thành tốt nhiệm vụ, cộng với cũng có chút tố chất về thể hình khi anh cao gần 1,8m, nặng hơn 70 thì được ông giám đốc công ty giới thiệu tham gia ứng tuyển vào học viện vệ sĩ Pro Cecurity. Và đương nhiên Thìn trúng tuyển, theo học học viên 4 năm và giờ đã tốt nghiệp.

    Phải kể cho rõ, 4 năm học vừa qua đối với Thìn quả thực là quá vất vả, ngoài thời gian học ở học viện, Thìn phải làm thêm đủ các thứ nghề bên ngoài để có đủ tiền trang trải cuộc sống và nộp học phí. Bố mẹ ở quê không phải là khá giả gì, các anh chị của Thìn sống ở quê cũng đã yên bề gia thất, phận ai nấy no nên cũng chỉ giúp được Thìn phần nào mà thôi. Mọi thứ do Thìn cả.

    Nhưng bù lại trong quang thời gian vất vả đó, Thìn lại có một tình yêu rất đẹp với một cô gái rất xinh, là Trâm Anh.

    Tình yêu đúng thực là không phân biệt tuổi tác, không phân biệt giai cấp, không phân biệt vùng miền, không phân biệt tôn giáo, cũng chẳng phân biệt giầu nghèo. Trâm Anh là một cô gái người Hà Nội, con nhà khá giả, bởi Trâm Anh chính là con gái của hiệu trưởng trường Pro Cecurity. Hiệu trưởng trường này bản chất cũng là làm thuê cho tập đoàn Kim Ngân thôi, nhưng tiền kiếm được rõ ràng không phải là ít. Trâm Anh vừa mới tốt nghiệp trường đại học Kinh tế cách đây ít ngày và ngay lập tức được nhận vào phòng kinh doanh của chính tập đoàn Kim Ngân.

    Đến đây có lẽ nhiều bạn sẽ thắc mắc, một người như Thìn sao có thể cặp đôi với Trâm Anh, hai người quá là khác biệt. Thì đấy, tôi đã giải thích ở trên rồi đấy, tình yêu có phân biệt gì đâu cơ chứ, nó có lĩ lẽ của riêng mình. Từ hồi Trâm Anh bắt đầu học đại học cũng chính là lúc cô quen biết Thìn, hai người thỉnh thoảng gặp nhau mỗi lần Trâm Anh đến trường cùng với bố, Thìn thì là học viên xuất sắc của học viện nên hay có việc này việc nọ liên quan đến ban giám hiệu. Cặp trai tài gái sắc mới nhìn đã như có tiếng sét ái tình đánh trúng vào tim. Và dần dà, gặp nhau, quen nhau, nói chuyện thấy hợp rồi yêu nhau lúc nào chẳng hay. Khi cả hai còn ở năm 2 thì đã chính thức trở thành người yêu của nhau, và sâu hơn nữa, họ còn vượt rào để làm những điều mà người lớn gọi là “xấu xa”.

    Có mấy lần trong lúc vừa làm xong cái chuyện “xấu xa” đó thì Thìn cũng có bóng gió về chuyện khi hai đứa tốt nghiệp thì sẽ làm đám cưới, Trâm Anh cũng ầm ừ nửa đồng ý nửa không, cơ bản là hai đứa vẫn còn trẻ.

    ---

    Sau khi nhận bằng ở buổi lễ tốt nghiệp, về đến căn nhà trọ của mình, Thìn nằm vật xuống giường. Giờ cậu không còn là một học viên nữa, giờ chính thức bước vào cuộc đời. Cậu muốn nhanh chóng kiếm được công việc phù hợp để còn tính chuyện lâu dài với Trâm Anh. Nói gì thì nói, mình phải có việc làm ổn định mới dám mở mồm mà nói chuyện cưới hỏi với người ta. Việc của cậu bây giờ chỉ là chờ Học viện giới thiệu chỗ làm mà thôi. Các học viên của học viện thông thường ra trường đều được các yếu nhân đặt hàng trước cả rồi. Thìn tin rằng, với tấm bằng xuất sắc, anh xứng đáng có được một công việc ổn định, thu nhập cao.

    Vừa nghĩ đến Trâm Anh là y rằng nữ thần này xuất hiện trên màn hình điện thoại. Trâm Anh gọi cho người yêu của mình, Thìn nhanh chóng đặt điện thoại vào tai:

    - Em à, anh đây.

    Tiếng Trâm Anh trong điện thoại, giọng cô có chút gì đó buồn buồn thì phải:

    - Anh nhận bằng tốt nghiệp rồi phải không ạ? Em xin lỗi vì không đến dự được, ở công ty có nhiều việc quá, em vừa mới tan sở.

    Thìn nghe giọng Trâm Anh thấy khác lạ, đáng lẽ mình tốt nghiệp thì cô ấy phải vui chứ:

    - Lỗi gì đâu em. Em còn có công việc của mình, mà chuyện anh nhận bằng tốt nghiệp chỉ là hình thức thôi. Anh vừa về đến nhà, em tan làm rồi à, ở đâu anh qua đón mình đi ăn nhé, cũng là để anh khao bằng tốt nghiệp.

    Trâm Anh nói:

    - Giờ thế này đi, em chọn quán nào đó rồi nhắn tin cho anh, anh đến rồi ăn cùng em. Sau đó anh đưa em đi chơi nhé, đi bất cứ đâu mà em thích. Được không anh?

    Thìn vừa nói điện thoại vừa đứng dậy thay quần áo, anh không bao giờ để người yêu của mình phải chờ đợi:


    - Uh, bất cứ đâu mà em thích. Em nhắn đi. Anh yêu em.

    - “Em cũng yêu anh lắm”, câu nói này Trâm Anh nói nhè nhẹ như có ý để Thìn không nghe thấy.

    Nói rồi hai bên cúp máy.

    Chuyện tình cảm, chuyện tình yêu của Thìn và Trâm Anh thật đẹp. Về gia thế thì không tương xứng cho lắm khi anh là một thanh niên từ tận miền Trung ra Hà Nội sinh cơ lập nghiệp, còn cô là một tiểu thư đài các con nhà giầu gốc thủ đô. Về hình thức thì anh và cô có chút ngang ngang nhau, họ đúng là một cặp trai tài gái sắc, nhiều người phải ghen tị vì nhìn bên ngoài, họ như là sinh ra để cho nhau vậy.

    ---

    Nhận được tin nhắn của Trâm Anh, Thìn đến phố Thi Sách ở quận Hai Bà Trưng, ở đó cậu gặp Trâm Anh đang chờ sẵn rồi. Trâm Anh trong trang phục công sở vì tan giờ làm là cô đến chỗ của người yêu ngay. Một chiếc váy mini juyp ôm trọn bờ mông căng, khoe cặp chân dài trắng muốt trên đôi guốc cao gót. Phần trên của nàng được che phủ bởi chiếc áo sơ mi trắng nhưng có cách điệu bằng một đóa hoa làm bằng lụa ở trên ngực. Nàng có lẽ chọn kiểu cách điệu này để che bớt độ căng của đôi vú. Nhìn đóa hoa trên ngực, người nhìn vào thường sẽ lầm tưởng là một bông hoa thật đang rung rinh trước gió mọc trên một đỉnh đồi mầu mỡ, bởi nó trông rất sống động trước mỗi nhịp bước đi của Trâm Anh, vú rung làm hoa lay động.

    Khuôn mặt V-line của Trâm Anh trắng trẻo bởi vì đơn giản vốn nó đã trắng sẵn rồi, cộng với hàng ngày được chăm sóc bằng đủ thứ kem dưỡng, kem bôi các kiểu làm cho Trâm Anh trông rất đáng yêu. Mái tóc uốn xoăn ôm trọn vành tai làm Trâm Anh thêm phần quyến rũ người đối diện.

    Nhìn thấy chàng trai của mình, người yêu của mình, Trâm Anh mừng lắm nhưng lại nghĩ đến tương lai của hai đứa sau này làm cô buồn rười rượi. Hôm nay, Trâm Anh định bụng sẽ đi chơi với anh lần cuối, hết lòng với nhau lần cuối rồi đường ai nấy đi. Cha mẹ chỉ cho cô được yêu anh đến khi cô tốt nghiệp thôi. Cái mối yên phận cả đời của cô, phụ huynh đã ướm sẵn rồi, không khác được.

    Nói là người yêu của nhau, lại sống chung một thành phố nhưng có khi cả tuần mới gặp nhau được 1 lần, có lần gặp nhau chỉ được đôi phút đồng hồ, nhìn nhau một cái rồi đi. Trâm Anh vẫy vẫy đôi bàn tay búp măng của mình lên không khí rồi gọi:

    - Anh ơi, em ở đây này.

    Thìn đi chiếc xe máy Waye Anlpa, cái xe mà cậu mua bằng tiền lương bảo vệ hồi còn chưa nhập học học viện, đang ngó nghiêng tìm người thì thấy Trâm Anh vẫy tay gọi, Thìn mỉm cười rồ ga thể hiện sự vui mừng:

    - Trâm Anh, anh đến rồi.

    Vậy là hai người tay trong tay đi bộ đến một quán nhỏ nằm tít tận sâu trong ngõ. Lần đầu tiên Thìn đến quán này, còn nhìn cách Trâm Anh gọi đồ thì có lẽ nàng đến đây không phải là lần đầu. Quán bán độc một món, bánh đúc.

    Hai người ăn là phụ nhưng tình tứ với nhau là chính, quán nhỏ, người đông nên hai người phải nép sát vào nhau mà ăn. Món bánh đúc thì nghe chẳng có vẻ gì là đặc biệt, nó là món ăn phổ biến ở hầu hết các tỉnh miền Bắc, nhưng ở đây đặc biệt hơn một chút, bánh đúc có xương. Ơ lạ nhỉ, bánh đúc mà có xương. Phải rồi, bánh đúc ở đây được trộn vào một bát nước sốt được làm từ hành phi, mỡ, thịt và linh tinh các thứ khác. Có vị mát, thanh của bánh đúc nhưng có thêm vị béo ngậy của nước sốt. Rất là ngon. Chẹp chẹp chẹp!.

    Rời quán bánh đúc, 2 đứa 2 xe thong dong trên phố Hà Nội. Thật là bất tiện khi mỗi đứa một xe. Đang đi thì Trâm Anh tạt vào lề đường, Thìn cũng tạt theo. Trâm Anh nhìn người yêu với ánh mắt đắm đuối nhưng có chút đượm buồn như trực khóc:

    - Anh ơi, hôm nay anh sẽ đưa em đi bất cứ đâu mà em thích nhé?

    Thìn nhìn vào mắt người yêu, anh thấy sao hôm nay cô khác thế, rất khác. Đâu còn là một Trâm Anh nhí nhảnh hồn nhiên đáng yêu nữa, mọi hành động, mọi ánh mắt cử chỉ của cô hôm nay đều khác so với ngày thường.

    Chưa tiện hỏi lý do vì đây đang ở giữa đường, Thìn chỉ nhìn lại và nói:

    - Uh, bất cứ đâu mà em muốn.

    - Anh theo em.

    Vậy là Trâm Anh phóng vụt đi, làm cho Thìn phải rồ ga phóng theo, cô nàng không biết bị làm sao mà phóng xe như điên. Hai người phi như đua qua cầu Chương Dương, về bên Gia Lâm, thiên đường nghỉ dưỡng của Hà Nội.

    Trâm Anh phi thẳng vào một khách sạn, Thìn cũng cho xe máy vào theo. Trâm Anh chưa cần đến 1 phút đã làm xong thủ tục nhận phòng và nhận chìa khóa lao về phía sảnh chờ thang máy bấm gọi thang, nhưng nhìn lên thấy thang đang hướng đi lên trên. Sốt ruột Trâm Anh nói:

    - Anh, đi bộ. Nhanh lên anh.

    Chưa để Thìn nói câu gì, Trâm Anh đã phi vào cầu thang bộ chạy bành bạch lên mặc cho cái mini juyp khốn khổ đang bị vùn lên cao làm Thìn theo sau nhìn rõ cái si lít mầu hồng.

    Ơn giời, phòng của hai người ở tầng 2. Thảo nào đòi đi thang bộ.

    Cửa phòng vừa đóng là Trâm Anh điên cuồng nhảy chồm lên người Thìn.

    - Chụt chụt chut!.

    Nụ hôn nóng bỏng, nồng nàn được hai người trao cho nhau, nước bọt lẫn vị ngậy của bánh đúc có xương cũng được lưỡi Trâm Anh đẩy sang miệng Thìn. Chầm chậm bế người yêu tiến về phía giường rồi đẩy nàng nằm ngửa ra, Thìn nằm đè lên người Trâm Anh. Hai người đã nằm trên giường, Thìn nhả môi người yêu ra rồi nói:

    - Em hôm nay sao vậy? Anh thấy em là lạ.

    Trâm Anh cầm lấy tay của Thìn rồi đưa xuống háng mình:

    - Đừng nói gì cả. Yêu em đi. Yêu em nhiều vào.

    Bàn tay Thìn vừa chạm vào đáy quần lót của Trâm Anh thì vội rụt ngay lại, vì nó quá nóng, quá ướt át, giống như Trâm Anh vừa đái cả ra quần thì phải. Ở trên, Trâm Anh nhắm mắt lại làm cho một giọt nước mắt bị ép chảy ra ngoài. Cô yêu anh. Yêu anh rất nhiều, nhưng cô biết, rất có thể đây là lần cuối cùng mình được gần anh đến như thế này. Cuộc đời thực tế không mầu hồng khi ta còn là thiếu nữ tuổi cắp sách đến trường. Giờ không còn là trường học nữa, mà là trường đời, là chuyện gia đình, là chuyện tiền nong vật chất.

    Thìn thọc lại bàn tay mình vào lồn Trâm Anh:

    - Em ướt nhẹp rồi này.

    Trâm Anh nhanh chóng kéo cái khóa váy ở bên sườn, cô hơi nhỏm mông lên để tụt cái váy ra, việc cởi quần lót cô thường để dành cho người yêu, cơ bản là chàng thích được như vậy.

    Đây không phải là lần đầu hai người làm tình, mà đã là lần thứ 2 … mũ n rồi nên chẳng ngại ngùng gì mà Thìn không lột phăng cái quần lót ướt sũng của Trâm Anh ra, ngay lập tức cái mùi lồn từ sáng chưa rửa bay sộc vào mũi Thìn. Nhưng lồn Trâm Anh cũng được chăm sóc như mặt vậy, từ sáng tới giờ bị cái quần lót bịt kín, rồi đi đái nhiều lần, rồi rỉ rỉ nước dâm từ lúc hai người cọ quẹt ngoài quán ăn cơ mà không có mùi khó chịu, chỉ có mùi nồng nồng đặc trưng của lồn phụ nữ nứng thôi.

    Đám lông lồn lòa xòa mọc không trật tự trên cái gò mu cao của nàng nhìn đẹp biết bao, nhìn nó lung tung nhưng rất có nghệ thuật, nghệ thuật sắp đặt.

    Trong khi Thìn vục mặt vào lồn mình liếm lên liếm xuống cái cửa lồn, cái hột le thì Trâm Anh tự tay mình tháo từng cái cúc áo, cô không dám để người yêu tháo vì biết đâu trong lúc bấn loạn anh ấy không đủ kiên nhẫn mà xé toạc ra tí nữa lấy gì mà về. Cởi áo sơ mi xong thì Trâm Anh luồn tay ra sau lưng tháo móc khóa cái áo lót mầu hồng, đồng bộ với cái quần lót. Trâm Anh có thói quen mặc đồ lót đồng bộ từ hồi còn là thiếu nữ cơ.

    - “Tách”, cái áo lót bung ra làm vú nàng giải thoát, nó to hơn hẳn khi nhìn từ ngoài áo. Trâm Anh thường mặc áo lót nhỏ hơn 1 cỡ so với vú, để vú nàng bớt to, bớt đi ánh mắt dâm dê của vô số kẻ cô gặp hàng ngày.

    Trâm Anh đã trần truồng.

    Trong lúc bú lồn người yêu thì Thìn cũng thò tay xuống tự cởi quần mình, cái áo thun thì nhanh chóng được chàng lột ra. Vậy là cũng giống như Trâm Anh, Thìn cũng trần truồng và vẫn đang vục mặt dưới háng người phụ nữ đang dang rộng đôi chân kia.

    - Em sướng quá anh ơi, anh liếm lồn em à, em thích lắm. Nữa đi anh.

    - “Chẹp chẹp chẹp”, Thìn đá lưỡi vào cái cửa lồn đang sũng nước làm phát ra những tiếng kêu dâm dục.

    Trâm Anh phải bịt miệng của mình lại, dù sao ở đây cũng là khách sạn, có cách âm hay không cũng chỉ có thằng thiết kế và thi công là biết. Cô bịt miệng để hạn chế bớt tiếng kêu sướng khi được liếm lồn. Trong tất cả các cuộc làm tình của cô với Thìn thì bú lồn là động tác cô thích nhất khi hai người chờn vờn nhau, mân mê nhau, kích thích nhau. Cô thường bảo người yêu bú đến khi mỏi mồm mới thôi, đến khi nước lồn cô bắn ra đầy mặt người yêu mới thôi.

    Đúng là trời sinh một cặp, Thìn cũng thích nhất là được bú cái lồn hồng hào dù bị địt không ít lần của Trâm Anh, cái lồn ấy nó rất đẹp khi được chăm sóc rất kỹ lưỡng, các mép thịt ở lồn vẫn hồng như gái mới lớn, cái mu lồn vun đầy, cái đầu lồn nhu nhú ở đầu, rồi cái lỗ đít nhỏ nhắn nheo nheo làm cậu như mê li mỗi lần vục mặt vào.

    Đã mỏi miệng, và có vẻ như đã đủ, Thìn nằm ngửa ra để Trâm Anh làm phần việc của mình, tóm lấy khúc côn thịt của người yêu. Trâm Anh há hết cỡ miệng mình ra để nhét cái buồi to và dài của Thìn vào miệng. Cái buồi của Thìn là cái buồi đầu tiên và duy nhất mà Trâm Anh được sử dụng cho đến bây giờ. Cô thỉnh thoảng trong lúc nhớ người yêu vẫn xem phim sex nên biết được rằng, buồi của Thìn thuộc loại khá to so với đàn ông Việt Nam, tất nhiên so với buồi Tây thì không bằng, nhưng mình là lồn Việt nên chọn buồi Việt. Người Việt Nam ưu tiên dùng hàng Việt Nam. Buồi Thìn dài chừng 17 – 18 cm chứ không ít đâu, to thì bằng một vòng tay của cô chứ bé nhỏ gì. Nhưng quan trọng hơn cả, Thìn địt rất lâu, rất dai, lần nào cũng làm cho Trâm Anh phải cực khoái vài lần mới chịu xuất tinh trùng đặc sệt vào lồn cô.

    - “Trâm Anh ơi, anh sướng quá, mạnh lên em”, tiếng Thìn rên rỉ khi Trâm Anh mút chùn chụt cái đầu khấc, một tay không quên xoa nắn đôi hòn giái to đùng.

    Trâm Anh mạnh dạn đẩy sâu đầu khấc của Thìn vào tận cuống họng, buồi mới vào được hơn nửa thôi đã làm cho nàng nghẹn ứ rồi, không dám đẩy sâu hơn nữa, đây cũng là kiểu nàng bắt chước mấy nữ diễn viên sex, cho buồi địt họng. Nhưng có lẽ nàng không có khiếu làm diễn viễn sex khi lần nào cũng như lần nào học mãi mà chẳng được, đầu buồi mới chạm vào amidan thôi là đã nghẹn đến mức buồn nôn phát ọe ra rồi.

    Đỏ mặt tím tai, Trâm Anh nhả buồi Thìn ra nói:

    - Của anh to quá, em không mút sâu hơn được. Hix hix.

    Thương người yêu cố sức chiều mình, Thìn tóm vai nàng kéo lên phía mình, để đôi vú trần to khủng của nàng đè lên ngực mình. Hai người ôm nhau thật chặt một hồi trong những nụ hôn dài bất tận.

    - Địt em đi anh. Em nứng rồi.

    - Em muốn kiểu nào trước.

    Trâm Anh biết là mỗi lần làm tình, Thìn đều sử dụng hầu như tất cả các tư thế với cô rồi mới chịu ra, nào là truyền thống, nào là úp thìa, nào là doggy, nào vác cầy, rồi có lần còn bế hẳn cô lên người mà địt nữa. Chuyện trai vùng biển địt khỏe nhiều người nói cho cô nghe và chính cô là người kiểm chứng. Vậy nên kiểu nào trước chả được. Nàng nói:

    - Kiểu nào trước cũng được anh ơi, nhanh lên em thèm lắm rồi.

    Nói thì nói vậy, cứ như là để cho người yêu chủ động nhưng Trâm Anh lại leo lên người Thìn rồi thò tay xuống dưới cầm buồi mà căn chỉnh vào cửa lỗ lồn mình rồi ngồi bẹt xuống. Nàng chơi kiểu cưỡi ngựa đầu tiên.

    - Aaaaaaaaaaaaaaaaaaa

    Buồi Thìn khó khăn chọc vào lồn Trâm Anh. Đã bao lần rồi nhưng lần nào cũng thế, cảm giác chật ních, len lỏi luôn luôn xuất hiện mỗi lần buồi đâm vào lồn. Nước thì lênh láng chứ có phải khô cạn kiểu hiếp dâm đâu. Vì lỗ lồn Trâm Anh nhỏ hay vì buồi Thìn to, chuyện đó đến giờ chưa ai giải thích nổi.

    - “Bóp vú em đi anh”, Trâm Anh sàng xẩy mông đít để buồi được chọc sâu nhất vào sâu tận cùng trong lồn, như để kích thích thêm nơi vú, nàng hướng dẫn cho chàng.

    Thìn vừa ngắm nhìn Trâm Anh đang nhắm mắt vừa bóp vú. Nhìn mái tóc Trâm Anh đang rũ rượi, nhìn khuôn mặt ửng hồng của nàng lúc này, sao Thìn thấy đáng yêu thế, thấy dâm dục thế, thấy quyến rũ thế.

    Sau một hồi sàng xẩy thì Trâm Anh đã đạt được cực khoái đầu tiên của cuộc làm tình ngày hôm nay, bao giờ cũng thế, làm tình với anh đảm bảo sẽ được cực khoái, cái cực khoái của buồi chọc vào lồn nó hơn hẳn với những lần cực khoái do thủ dâm, Trâm Anh thủ dâm cũng không phải là ít lần, cơ bản hai người ít có thời gian bên nhau, mà Trâm Anh lại đang trong kỳ sung sức.

    Sau đó đến lượt Thìn trổ tài trên người Trâm Anh. Như đã kể ở phần trên, Thìn địt tư thế truyền thống đầu tiên, sau đó Thìn địt kiểu doggy khi bắt Trâm Anh chổng đôi mông căng mọng mũm mĩm ra phía sau để nhét buồi vào, tư thế thứ ba thì hai người nằm xuôi kiểu úp thìa. Và cuối cùng, khi Thìn đang gác hai chân Trâm Anh lên vai cũng là lúc cuộc làm tình đã trôi qua được gần 1 tiếng đồng hồ, thấy đã đến lúc nên Thìn tăng tốc thúc mạnh những cú lút cán vào lồn Trâm Anh:

    - Trâm Anh ơi, anh sắp ra rồi.

    - Nhanh đi anh, mạnh nữa đi anh. Em cũng sắp sướng rồi.

    - “Bạch bạch bạch”, Thìn tăng tốc dập những nhát cuối cùng như vũ bão vào cái lồn cũng đang có dấu hiệu co bóp của Trâm Anh.

    - Anh bắn vào lồn em nhé.

    - Vâng anh bắn đi, mai em có kinh rồi. Bắn đi anh. Em thích tinh trùng của anh trong lồn em lắm. Bắn đi anh. AAAAAA, em lại sướng nữa rồi anh ơi.

    Buồi Thìn giật giật bắn những giọt tinh trùng đặc sệt vào sâu tận cùng trong lồn Trâm Anh. Hòa quyện đến từng mililit. Hạnh phúc và đê mê.

    Nằm gọn trong lồng ngực của người yêu, Trâm Anh đang cố gắng ghi nhớ thật kỹ cái cảm giác này, cảm giác tinh trùng anh vẫn đang ngập tràn trong bướm, cảm giác ấm áp khi được rúc trọn đầu vào khuôn ngực vạm vỡ của anh, rồi cái mùi rất đàn ông từ nách anh. Cô biết rằng, mình sẽ chẳng còn cơ hội được như vậy nữa đâu.

    Thìn thì không nghĩ như vậy, anh đang nghĩ về hạnh phúc của hai đứa, về tương lai hai đứa sẽ nên đôi nên lứa. Anh thủ thỉ với người yêu:

    - Trâm Anh này, lần trước anh có nói với em về chuyện làm đám cưới. Em nói chờ chúng mình tốt nghiệp rồi tính. Giờ cả anh và em đều tốt nghiệp rồi.

    Nghe Thìn nói vậy, Trâm Anh thôi không còn cảm giác sung sướng mà hai đợt cực khoái vừa rồi mang lại, cô trở về với cảm giác thực tại. Hôm nay định bụng sẽ cùng anh làm chuyện vợ chồng, rồi cô sẽ trực tiếp nói với anh cái điều mà cô biết trước mình sẽ phải làm, chính là nói lời chia tay anh. Nhưng giờ đây cô không còn đủ can đảm để lên tiếng, biết nói với anh thế nào đây. Anh làm gì có lỗi chi. Anh yêu chiều cô hết lòng, anh coi cô như nữ hoàng của mình. Anh sinh ra ở đâu, cha mẹ giầu nghèo như nào đâu phải lỗi của anh. Cuộc sống của anh có vất vả đi như thế nào chăng nữa anh cũng chưa bao giờ ngửa tay xin cô một đồng nào. Tất cả những lần hai đứa đi chơi, đi ăn đều là anh chi trả, có mấy lần Trâm Anh nằng nặc trả tiền nhưng anh đều không đồng ý. Anh nghèo thì nghèo thật nhưng chưa bao giờ là thằng đàn ông hèn.

    Vậy nói với anh lý do gì đây? Có phũ quá không khi nói với anh rằng, tình yêu là một chuyện, còn lập gia đình lại là một chuyện khác, rằng anh ơi: Em không thể lấy một vệ sĩ xuất thân bần nông.

    Chẳng biết nói gì, cũng không đủ can đảm nói lên sự thật, Trâm Anh đành đánh trống lảng:

    - Chuyện đó để từ từ tính được không anh?.

    Tính Trâm Anh thì Thìn biết, cô yêu hết lòng, chiều hết sức nhưng rất thực dụng, rất thực tế. Với Trâm Anh, những chuyện như kiểu “một mái nhà tranh hai trái tim vàng”, chuyện “công chúa cưới anh tiều phu” chỉ là chuyện cổ tích dành cho con trẻ mà thôi. Giờ là lúc quyết định, lúc đối mặt với thực tế. Giọng trầm trầm, Thìn nói như thở:

    - Trâm Anh này, có phải gia đình em chê anh không xứng với em?

    Nghe anh nói vậy thì Trâm Anh hiểu là anh cũng manh nha biết được chuyện gia đình cô không đồng ý để cô và anh tiến xa. Nhưng thời đại này là thời đại nào, không còn phải là thời phong kiến cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, cơ bản vẫn là do bản thân mình quyết định, cha mẹ chỉ là một phần mà thôi:

    - Chuyện này cũng là một phần thôi. Cơ bản là ……

    Trâm Anh không dám nói hết câu. Thìn gặng hỏi, anh vẫn ghì chặt đầu người yêu vào lồng ngực mình như cố níu kéo một cái gì đó:

    - Cơ bản là sao?

    Thấy Trâm Anh không nói gì mà chìm vào suy nghĩ mông lung nào đó, Thìn nói tiếp:

    - Anh nay đã tốt nghiệp rồi, sẽ cố gắng tìm một công việc, anh tin với kiến thức và kỹ năng mà anh có được sẽ không khó để ổn định cuộc sống. Em cứ tin ở anh, anh sẽ không làm cho em khổ đâu.

    Trâm Anh vẫn không nói gì, cô đang suy nghĩ về điều mà anh vừa nói. Anh nói đúng nhưng không đủ. Đúng ở cái là anh có thể tìm được công việc. Nhưng không đủ ở chỗ, anh mãi mãi chỉ là một thằng nhà quê mưu sinh nơi thành thị. Anh ơi là anh ơi. Em biết nói với bố mẹ thế nào đây? Em sao dám quẳng cuộc đời mình cho anh đây, em từ bé chưa chịu khổ bảo giờ, và em cũng không muốn khổ. Anh ơi, đến nhà anh còn chưa có thì lấy gì anh đảm bảo đây anh.

    Thấy Trâm Anh vẫn không nói gì, Thìn biết chuyện này cô không dám nói thật cho mình biết:

    - Trâm Anh, sao em không nói gì?

    - Em, em ….. Thôi mình về đi anh. Chuyện của anh và em để từ từ rồi tính.

    Nói xong, Trâm Anh rời khỏi giường đi tìm quần áo đang nằm mỗi nơi một chiếc rồi mặc vào, cô còn quên cả rửa lồn, thói quen mỗi lần làm tình xong của cô. Giờ Trâm Anh có cảm giác rất xót xa, cô thấy mình vừa đánh rơi một thứ quan trọng nhất trong cuộc đời mình. Đánh rơi tình yêu!. Hay chính xác hơn, chính cô đã vứt bỏ tình yêu của mình.

    Trâm Anh ra khỏi phòng trước để lại Thìn vẫn còn đang mặc đồ, cô bặm môi cố tình không chào anh, cô có cảm giác mình sẽ khóc khi nhìn vào đôi mắt anh. Cô sợ anh hay sợ chính cô.

    Thìn nín lặng nhìn người yêu đóng cửa phòng khách sạn bước ra ngoài. Anh biết rằng mình cần cho Trâm Anh một thời gian để suy nghĩ kỹ về chuyện này, nó là chuyện cả đời của người con gái. Phận gái thuyền quyên, bến trong bến đục là do lựa chọn lúc này. Vậy là chuyện cưới hỏi đang bàn dở dang đành gác lại.

    ---

    Trâm Anh rời khỏi khách sạn về lại nội thành, đến giữa cầu Chương Dương thì có điện thoại, biết tính anh sẽ không gọi cho mình ngay mà là của người khác. Trâm Anh đỗ sẽ vào sát lan can cầu rồi lấy trong túi xách điện thoại ra xem ai gọi. Trên màn hình hiện lên chữ: Anh Kim.

    Trâm Anh bấm tắt rồi đút điện thoại vào túi, cô tiếp tục phóng xe đi khi cái bướm nhoe nhoét tinh trùng đang cọ quẹt vào yên xe, gió trên cầu thổi mạnh làm bay cả những giọt nước mắt của cô ra phía đằng sau.

    ---

    Đã 1 tháng rồi kể từ cái ngày Thìn tốt nghiệp, các bạn cùng khóa với anh đã gần như là ai cũng tìm được việc làm theo giới thiệu của trường, vậy mà họ vẫn chưa từng gọi anh lấy 1 lần. Kể cũng lạ, theo lẽ thường anh sẽ phải là người được giới thiệu đầu tiên, vì anh tốt nghiệp loại xuất sắc cơ mà.

    Trâm Anh đã cả tháng rồi tránh mặt anh, thỉnh thoảng có trả lời tin nhắn đấy nhưng chỉ ậm ừ lạnh nhạt, chứ không còn nồng nàn như hồi xưa nữa. Thìn vẫn để Trâm Anh có thời gian suy nghĩ thêm, chuyện hệ trọng cả đời con gái người ta đâu phải giản đơn.

    Nhưng Thìn cũng linh cảm sẽ có chuyện chẳng lành với mối tình của mình. Nhưng mặt khác Thìn cũng hy vọng rằng tình yêu chân chính mà hai người dành cho nhau suốt bao nhiêu năm qua với hằng ngàn hằng vạn kỷ niệm vui buồn, đâu phải đơn giản nói thôi là thôi được. Vậy là Thìn vẫn còn hy vọng, hy vọng vào hai chữ Tình Yêu sẽ đủ để cả hai vượt qua mọi trở ngại.

    Nhưng có lẽ anh đã lầm.

    Nhận được một cuộc gọi của mẹ Trâm Anh, Thìn đến quán café mà mẹ Trâm Anh nhắn tin. Đến nơi, Thìn mặc một chiếc quần bò, áo sơ mi đuôi tôm, chân đi giầy da trông thật không tương xứng với mẹ của Trâm Anh, bà tên là Thùy, tuổi khoảng hơn 50 một tẹo, trong bộ váy kiểu cách điệu đà, tóc vấn cao kiểu quý bà, chiếc mũ rộng vành để bên cạnh. Bà Thùy đã đến trước đợi Thìn, trước mặt bà là một ly cocktail vị dâu tây, nhìn thấy Thìn trong bộ dạng như vậy, bà thở dài mời Thìn ngồi xuống chiếc ghế đối diện:

    - Đến rồi hả cháu, ngồi đi.

    Thìn ngồi xuống:

    - Cháu chào cô.

    - Uống gì gọi đi cháu.

    Đúng lúc đó thì có cô lễ tân cầm trên tay quyển menu đến bên cạnh Thìn nói:

    - Anh dùng gì ạ?

    Thìn không đón quyển menu mà gọi luôn:

    - Cho anh một ly đen đá không đường.

    - “Vâng”, cô lễ tân lễ phép rồi quay mông đủng đỉnh bước đi.

    Cô lễ tân đi rồi để lại hai người trong không khí gượng gạo. Biết cô đã lâu vì là mẹ của Trâm Anh nhưng để nói chuyện riêng thế này là lần đầu, Thìn biết chắc chắn chuyện cũng chỉ liên quan đến tương lai hai đứa mà thôi. Ngoài ra, nhìn cô đẹp thì đẹp thật nhưng chắc là không đến nỗi muốn gặp mình vì chuyện xấu xa, xấu hổ gì đó:

    - Cô hôm nay hẹn gặp cháu ra đây có chuyện gì ạ? Có phải chuyện liên quan đến cháu và Trâm Anh không ạ?

    Bà Thùy đang tuổi hồi xuân, thực tâm mà nói theo phản xạ cũng có nhìn vào đũng quần của Thìn lúc hắn vừa đến, mẹ và con gái hay tâm sự, bà cũng lờ mờ biết là Thìn sở hữu cái dương vật rất to, làm tình rất giỏi và rất khỏe đúng mác trai vùng biển. Bằng chứng là mỗi lần Trâm Anh đi chơi cùng hắn về thì kiểu gì dáng đi cũng có chút thay đổi. Nghĩ vậy nên cái bướm được cạo lông nhẵn thín như bướm em bé gái 3 tuổi của bà cũng có rỉ rỉ ra ít nước dâm, báo hại bà đang cảm thấy có chút ngứa ngáy khó chịu nơi háng. Nhưng giữa nghĩ và làm lại là hai câu chuyện khác nhau, bà đến đây không phải là để câu dẫn chàng thanh niên này của con gái, mà là một chuyện ngược lại. Đấy hắn đi xa.

    - Công việc của cháu thế nào?

    Câu hỏi đánh thẳng vào lòng trắc ẩn của Thìn thời gian này, Thìn nhận định mẹ Trâm Anh hỏi vậy để xác nhận thôi, chứ thông tin bà đã nắm được rồi:

    - Chắc cô đã biết, cháu vẫn đang chờ học viện giới thiệu nơi làm việc.

    Đúng là bà Thùy đã biết chuyện, chuyện Thìn chưa được học viện giới thiệu chỗ làm chính bà là kẻ đứng đằng sau, bà là vợ của hiệu trưởng cơ mà. Bà Thùy thở dài, nhấp ly cocktail dâu tây lên cái khuôn miệng được tô son kỹ càng, bà dừng một lát rồi nói:

    - Cháu giờ còn chưa có việc làm, vậy cháu lấy gì đảm bảo tương lai cho hai đứa mà tính đòi tính chuyện lâu dài.

    Nếu trong những bộ phim lãng mạn của xứ sở Kim Chi, có lẽ Thìn đã trả lời: “Cháu lấy tình yêu ra đảm bảo”. Nhưng đây là Việt Nam, là thế 21 rồi nên Thìn không thể trả lời vậy:

    - Cháu tin là với kiến thức của cháu sẽ lo được cuộc sống đầy đủ cho Trâm Anh, mong cô tin ở cháu.

    Đã tháng nay chưa xả tinh trùng, Thìn cũng có chút rộn rạo khi nhìn vào đôi môi vừa đưa cái ly nước lên của cô Thùy, là trai thì đến mẹ ruột còn để ý nữa là mẹ vợ tương lai. Biết cô Thùy cũng đã lâu, cũng có vài lần Thìn mạnh dạn nghĩ đến cảnh được địt bà mẹ vợ này. Nhưng phải nói lại một lần nữa, giữa nghĩ và làm là hai chuyện hoàn toàn không giống nhau.

    Nghe Thìn trả lời vậy thì biết vậy, hôm nay đến đây là bà Thùy đã nghĩ đến nát cả óc ra, mục đích là tách rời đôi trẻ, đảm bảo cho Trâm Anh một cuộc sống nhung lụa đến đầu bạc răng long. Nhưng cách để đạt được mục đích như thế nào mới là điều đáng suy nghĩ. Trước nay Thìn tiếng là trai quê ra Hà Nội nhưng có tính tự trọng cao khi chưa bao giờ ngửa tay cúi đầu mà nhờ vả gia đình bà chuyện gì. Với lại hai đứa chúng nó yêu nhau cũng lâu rồi chứ không phải mới ngày một ngày hai, nó chả địt đến rộng lồn con gái bà rồi.

    Bà chỉ còn có một cách: Phũ.

    Lấy trong túi xách hiệu LV ra một tờ giấy nhỏ nhỏ, bà đặt lên bàn rồi dùng bàn tay ngọc ngà, trên bàn tay ấy có một chiếc nhẫn bằng ngọc, các móng tay được sơn hồng cầu kỳ đẩy tờ giấy về phía Thìn:

    - Cái này là của cháu.

    Thìn thoáng qua cũng biết đó là một tờ Séc thanh toán, con số trên đó cũng không phải là nhỏ, đủ để cậu lập nghiệp tiến thân.

    - Ý cô là gì ạ?

    Bà Thùy nhìn thoáng vào ánh mắt của Thìn, qua ánh mắt bà biết mặc dù chưa cầm trên tay tờ Séc nhưng Thìn biết đó là cái gì, các con số cũng được bà khéo léo chỉnh hướng thuận mắt với Thìn:

    - Cô chú muốn đảm bảo tương lai sau này cho Trâm Anh, nó là đứa con gái duy nhất của cô chú.

    Không cần nói ra miệng, Thìn đã hiểu, số tiền kia là bà Thùy muốn mua sự tự do cho con gái mình, muốn mua đứt tình yêu mà cậu dành cho Trâm Anh, hay nói đúng hơn, là con dao chặt đứt mối quan hệ của hai đứa.

    Ngẫm nghĩ một hồi lâu, Thìn cầm lấy tờ Séc trong ánh nhìn khinh bỉ của bà Thùy, bà đang nghĩ: “cuối cùng cũng chỉ có vậy”. Nhưng hành động tiếp theo của Thìn làm bà có chút nhíu nhíu ở lỗ bướm.

    Thìn xé đôi tờ Séc ngay trước mặt bà Thùy, xé xong, hắn đặt lại ngay ngắn trên bàn rồi nói:

    - Cô Thùy, cháu yêu Trâm Anh là thật lòng. Cháu ở quê ra thật nhưng người quê chúng cháu cũng có lòng tự trọng, số tiền trong tờ Sec của cô với cháu lớn thật, rất lớn là khác. Nhưng cháu không bán danh dự của mình bằng bất cứ giá nào cô ạ. Ý cô chú cháu hiểu, nhưng tạm thời cháu chưa chấp nhận. Cháu cần biết ý của Trâm Anh, nếu Trâm Anh quyết như vậy cháu cũng không miễn cưỡng. Thôi cháu xin phép cô cháu về.

    Nói rồi, Thìn đứng dậy đi ra phía quầy lễ tân, để lại bà Thùy một chút ngẩn ngơ, lúc Thìn đứng dậy bà cũng kịp nhìn thoáng một chút vào đũng quần chàng rể hụt, u một cục không phải vì Thìn đang cương cứng, mà là vì Thìn có thói quen để vắt buồi lên trên, không phải để xuôi như đàn ông bình thường khác.

    Cô lễ tân vừa lúc đó cũng bưng cốc café đen đá không đường bước vào, cô ngẩn ngơ vì người gọi vừa đứng dậy đi mất.

    Ra đến quầy lễ tân, Thìn nói:

    - Anh thanh toán bàn kia em ơi.

    “Choạch choạch choạc”, tiếng thu ngân bấm máy tính tiền, “roẹt roẹt roẹt”, tiếng bill thanh toán chạy ra.

    - Của anh hết 230 ngàn ạ.

    Thìn móc ví ra trả. Nhìn vào tờ Bill, 200k ly cocktail, 30k ly café. Mẹ kiếp, đã nghèo còn đi uống cocktail.

    Vừa nhìn Thìn ở quầy thanh toán, bà Thùy vừa rút máy điện thoại ra gọi:

    - Kim à, nó không nhận.

    - …………..

    - Kệ nó, không nhận càng tốt.

    - …………..

    - Uh, cô đến ngay.

    Cúp máy, bà Thùy tất tả đi đến Tràng Tiền Plaza, nơi kẻ vừa gọi điện đang chờ bà ở một hiệu đồng hồ nổi tiếng thế giới.

    ---

    Đã 12 giờ đêm cái ngày mà Thìn gặp bà Thùy ở quán café, đứng bên kia đường, đối diện cửa nhà Trâm Anh, Thìn lấy điện thoại nhắn tin cho Trâm Anh:

    “Em ngủ chưa?”

    Đang thao thức chưa ngủ, Trâm Anh trong phòng riêng của mình đang nằm đắp một cái chăn ngang người để che đi thân người chỉ mặc độc một cái quần lót, đôi vú đang tênh hênh đón gió điều hòa. Trâm Anh có thói quen chỉ mặc quần lót trong phòng riêng, lúc đi ngủ thì tụt ra ở truồng.

    Phải một lúc sau, Trâm Anh mới nhắn lại, cô nhận được ngay tin nhắn của anh nhưng chần chừ không dám nhắn lại, cô sợ mình sẽ gục ngã trước anh mất thôi. Yêu anh nhiều lắm nhưng giờ sao đây, em không quen khổ, em không chịu được khổ. Bố mẹ thì vậy …. Còn anh thì ……

    “Em ngủ rồi, anh ngủ đi”.

    Không phải dòng tin nhắn mà Thìn muốn nhận, cũng không phải những lời lẽ của hai người đang yêu dành cho nhau. Thìn biết nhưng anh cần phải xác nhận một thông tin từ chính Trâm Anh, rằng cô có còn muốn gắn bó đời mình với anh không?

    “Hôm nay mẹ em gặp anh”

    Đọc tin nhắn của Thìn, Trâm Anh buồn lắm, mẹ cũng đã kể cho cô nghe về cuộc gặp này lúc tối, mẹ cũng chẳng giấu chuyện anh xé đôi tờ Séc trị giá 100 triệu đồng. Cô không dám nhắn lại nữa, nhưng rồi một tin nhắn tiếp theo lại đến từ anh:

    “Mẹ muốn anh và em chia tay”

    Trâm Anh run run bàn tay, cái điện thoại như trực rơi xuống vú.

    Lại một tin nhắn nữa đến:

    “Ý em thế nào?”

    Trâm Anh như trực khóc, cô bấm chữ rồi lại xóa đã mấy lần rồi. Trâm Anh trào nước mắt khi bấm nút Send:

    “Em xin lỗi!”

    Một nút bấm nhỏ đã làm tan vỡ mối tình đẹp như trong truyện cổ tích của hai người.

    Thìn nhận được tin nhắn đó của Trâm Anh. Thìn buồn rười rượi. Vậy là hết thật rồi sao? Bao ngày tháng qua gắn bó bên nhau, trao cho nhau tất cả ấy vậy mà chỉ vì chuyện xuất thân và công việc của người nười đàn ông lại có thể vứt bỏ hết hay sao? Vậy Tình Yêu ơi, mày ở đâu, mày có tác dụng gì? Mày có tồn tại không hả hai chữ Tình Yêu.

    Nhắn dòng tin cuối cùng cho Trâm Anh, Thìn đánh dấu chấm hết cho cuộc tình này:

    “Chúc em hạnh phúc!”

    Lúc Trâm Anh nhận được tin nhắn này cũng là lúc cô nghe thấy tiếng xe máy nổ dưới đường. Cô vùng dậy chạy đến bên cửa sổ nhìn xuống. Nhưng cô không nhìn thấy mặt anh, chỉ nhìn thấy một vùng khói trắng mù mịt vì anh vội vã chạy đi mất rồi.

    Hai núm vú Trâm Anh chịn vào tấm kính cửa sổ làm cả hai bầu vú méo mó nhìn không ra hình thù bình thường nữa.

    --- Hết chương 1 ---
     
  3. Abc@582

    [email protected] Mất Trinh Verified
    7/57

    Bài viết:
    170
    Đã được thích:
    231
    Điểm thành tích:
    7
    Hay quá. Cho ra chương 3 lun nhé bồ tèo
     
    Cu Zũng and traudatqn97 like this.
  4. Ath

    Ath Còn Bú Sữa Mẹ
    1/57

    Bài viết:
    2
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    1
    Sửa lại phần đầu truyện à bác
     
    Cu Zũng and traudatqn97 like this.
  5. canoc

    canoc Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    31/57

    Bài viết:
    25
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    31
    Đang chờ đợi Chương 3 ạ :))
     
    Cu Zũng and traudatqn97 like this.
  6. trinhnho

    trinhnho Biết Quay Tay Verified
    67/113

    Bài viết:
    141
    Đã được thích:
    61
    Điểm thành tích:
    67
    Có khác chút xíu so với bản cũ ha, livh ra chap vẫn như cũ ha Zũng
     
    Cu Zũng and traudatqn97 like this.
  7. cancoi

    cancoi Dậy Thì Verified
    92/113

    Bài viết:
    62
    Đã được thích:
    20
    Điểm thành tích:
    92
    Ko phủ nhuw Thin cua V1
     
    Cu Zũng and traudatqn97 like this.
  8. Cu Zũng

    Cu Zũng Dân Chơi Thứ Thiệt Verified
    237/339

    Bài viết:
    495
    Đã được thích:
    8,638
    Điểm thành tích:
    237
    Chương 2: Ký hợp đồng

    Sau cái ngày mà Thìn thực sự mất đi tình yêu của mình, không thể đợi học viện giới thiệu việc làm nữa, cậu biết có thể có một số khuất tất ở đây, nhưng phận con sâu cái kiến biết làm gì được. Cậu lang thang đi nộp hồ sơ để tìm kiếm việc làm, công việc cấp bách hiện nay. Nhưng giữa những khoảng thời gian trống là cậu rất tự nhiên đi đến những nơi mà cậu coi là kỉ niệm của hai người. Khắp cả cái thành phố rộng lớn này, đi đến nơi đâu cũng loáng thoáng gợi lại những tháng ngày vui vẻ bên nhau.

    Có hôm Thìn phi xe đến bãi bồi Sông Hồng, nơi đây hai người đã đuổi bắt nhau dưới ánh nắng chiều chưa kịp tắt, bên những bông lau cao quá đầu người.

    Quán bánh gối nóng trên phố Nguyễn Quốc Sư, đối diện còn có mấy quán hoa quả dầm, nơi rất nhiều lần Thìn đưa Trâm Anh đến ăn vặt đêm khi hai người đi chơi về, món ăn mà Trâm Anh rất thích.

    Rồi còn rất nhiều nơi khác nữa, bờ hồ Hoàn Kiếm, con đường dạo ven hồ Tây, hàng cây xà cừ cổ thụ rợp bóng mát trên đường Phan Đình Phùng, cây cầu Long Biên cổ kính từ thời Pháp thuộc, công viên Thống Nhất,.v.v. Tất cả đều có bóng hình đôi bạn trẻ đã từng ngang qua đây.

    Trái tim người đàn ông có sắt đá đến mấy, có bản lĩnh kiên cường đến mấy cũng chỉ làm bằng thịt mà thôi, cũng có máu đỏ chảy trôi trong đó. Thìn buồn lắm, xót lắm, mất niềm tin vào tình yêu, vào phụ nữ lắm.

    Có đêm lãng mạn nhớ về quá khứ, Thìn đã phi ra đứng sát mép lan can cầu Long Biên, cây cầu kỷ niệm của hai người. Nhìn dòng nước sông mùa lũ đang ào ạt chảy, cậu thầm nghĩ nếu mình nhảy xuống đấy thì sao, có chết được không? Chắc chắn là không, cậu đứng đầu trong lớp học kỹ năng sinh tồn cơ mà, có vứt ra biển chửa chắc đã chết huống hồ là dòng sông này.

    Nhưng cũng không thể vì thế mà buông xuôi mặc kệ cuộc đời. Ở quê còn cha mẹ mà đã gần năm rồi cậu chưa về thăm nhà.

    Thôi kệ đời đi nhé, trên đời này ngoài tình yêu ra còn nhiều thứ đáng để trân trọng, đáng để nâng niu nữa mà.

    ---

    Mới độ 6 giờ sáng mà đã có những tia nắng chiếu rọi vào giường ngủ của Thìn qua cửa sổ báo hiệu một ngày nắng nóng. Thìn từ từ mở mắt, đêm qua cậu lọ mọ trên mạng tìm kiếm thêm những thông tin tuyển dụng mãi khuya mới chợp mắt được tẹo.

    Trâm Anh thì bặt vô âm tín từ cái hôm cậu đứng trước nhà nhắn tin, vậy là thực sự mối tình đẹp như trong tranh vẽ của cậu tưởng đến ngày đơm hoa kết trái đã hết thật rồi. Thìn buồn bã nghĩ về Tình yêu, giờ cậu thực sự không còn tin trên đời này có tồn tại cái thứ mà người ta gọi là tình yêu nữa. Mọi mối quan hệ đều dựa trên nền tảng là lợi ích mà thôi. Anh cho tôi cái gì? Tôi cho anh cái gì? Có tương xứng, cân bằng không?

    Người như Trâm Anh còn vậy, thử hỏi còn có thể tin vào đàn bà được nữa không đây?

    Dậy sớm ra đầu ngõ nhà trọ ăn sáng, Thìn định bụng ăn xong sẽ tiếp tục đi nộp hồ sơ vào một số công ty mà anh chọn trên mạng tối hôm qua, anh tin rằng mình sẽ may mắn chọn được một công việc ưng ý.

    Ăn gần hết gói xôi sáng được bọc trong mảnh giấy báo, Thìn vu vơ đọc những dòng chữ ở phần mà xôi không che lấp. Ô kìa, mảnh giấy báo không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào là có đoạn đăng tin tuyển dụng, đúng là hợp với kẻ đang lang thang tìm việc. Cũng chẳng hy vọng gì sẽ tìm được việc làm trên mảnh giấy báo gói xôi đâu, nhưng đang ăn chẳng có việc gì làm nên Thìn chăm chú đọc cho hết:

    “Tin tuyển dụng:

    Đơn vị tuyển dụng: Công ty Cổ phần tập đoàn Hưng Thịnh

    Vị trí tuyển dụng: Vệ sĩ cá nhân

    Yêu cầu tuyển dụng: Nam/nữ tuổi từ 25 – 35, độc thân, tốt nghiệp cấp III, biết võ thuật và các kỹ năng phù hợp với vị trí tuyển dụng. Chi tiết phổ biến tại buổi phỏng vấn.

    Chế độ: Lương tối thiểu 10 triệu/tháng + phụ cấp + chế độ theo luật Lao động.

    Thời gian nhận hồ sơ: Từ ngày 15 – 30/5

    Liên hệ: Phòng Hành chính – Địa chỉ: Khu đô thị mới Hà Nội …..”

    Đọc xong Thìn trộm nghĩ: “Vệ sĩ mà lương hơn 10 triệu, kể cũng thơm đấy nhỉ. Chắc là vệ sĩ cho lãnh đạo rồi. Những yêu cầu thì chắc mình đáp ứng được. Chậc, thôi cứ thử nộp hồ sơ xem thế nào, làm tạm kiếm miếng ăn hàng ngày rồi tính tiếp chứ chơi không gần 2 tháng rồi thấy rồi thấy không ổn”

    Thìn nghĩ vậy nên ăn xong cậu qua luôn chỗ đăng tuyển vệ sĩ để nộp hồ sơ, theo như trên báo thì hôm nay là hạn nộp cuối rồi.

    ---

    Theo lịch hẹn từ cô lễ tân Công ty cổ phần tập đoàn Hưng Thịnh, cái công ty mà đăng tuyển vệ sĩ cho lãnh đạo, mới đầu giờ sáng Thìn đã có mặt ở đây rồi. Nhìn bên ngoài công ty thực sự rất hoành tráng. Một tòa nhà 11 tầng rất sang trọng là nơi đặt trụ sở công ty, bên ngoài tòa nhà được ốp toàn bằng kính khổ lớn, tầng 1 dành cho khu vực lễ tân và kê rất nhiều bộ bàn ghế salong, chắc là dùng để tiếp khách. Trần thạch cao với rất nhiều những chiếc điều hòa âm trần, toàn bộ tường được ốp đá xẻ tạo tạo thành không gian sang trọng cho tòa nhà.

    Một cô lễ tân trong bộ trang phục áo dài truyền thống mầu tím nhạt, quần satanh trắng, quần lót mầu trắng nốt niềm nở chào Thìn sau khi cậu nói là đến đây phỏng vấn làm vệ sĩ theo lịch hẹn. Nhìn vào biển tên cô lễ tân đang đeo trên vú, Thìn biết được cô tên là Ánh Tuyết. Sau khi kiểm tra chứng minh nhân dân của Thìn, Ánh Tuyết dẫn Thìn vào thang máy, bấm số tầng 11. Trong thang máy chỉ có hai người, Thìn đứng sau nên nhìn trọn bộ vào bộ mông căng mẩy trong vải quần satanh của Ánh Tuyết.

    Còn Ánh Tuyết thì sao? Nhìn gương mặt điển trai, rắn rỏi của Thìn, độ tuổi theo chứng minh thì hơn cô 3 tuổi, tuyển làm vệ sĩ chứng tỏ có chút võ nghệ, đúng tuýp người mà Ánh Tuyết thích. Cô thích những người đàn ông phong trần, những người đàn ông có thể bảo vệ được người đàn bà của mình. Đứng trước hàng nút bấm trong thang máy, Ánh Tuyết rõ ràng là có cảm giác như Thìn đang nhìn mình từ đằng sau. Cơn nứng ở bướm còn dang dở đêm hôm qua với người yêu ở phòng trọ trỗi dậy, lồn Ánh Tuyết hơi rung rung làm cặp mông hơi hơi động đậy một chút. Vậy thôi cũng đủ làm sướng mắt kẻ đã lâu rồi không được xả tinh trùng đang ở phía sau kia.

    Sự việc xảy ra chỉ có như vậy thôi vì tiếp “bíp” báo hiệu thang máy đã di chuyển đến tầng 11 rồi. Toàn bộ tầng 11 hình như chỉ có một phòng duy nhất, còn lại là những ghế được xếp vội để rất đông người đến phỏng vấn ngồi chờ bên ngoài. Anh Tuyết chỉ vào một ghế rồi nhìn vào Thìn nói:

    - Anh Thìn, mời anh ngồi vào ghế chờ, lát nữa sẽ có người gọi anh vào phỏng vấn. Chủ tịch sẽ trực tiếp phỏng vấn anh.

    Thìn cũng nhìn lại khuôn mặt trái xoan bầu bĩnh trắng trẻo của Ánh Tuyết làm cho cô lễ tân có chút chồn rộn trong lòng. Cậu nói vẻ lạnh lùng không chủ ngữ vị ngữ:

    - Tuyển vệ sĩ cho chủ tịch?

    Ấy vậy mà làm cho Ánh Tuyết bối rối mới chết chứ, cái kiểu bất cần soái ca của Thìn làm Ánh Tuyết tò mò, vậy nên cô nói khẽ, không giống với những người khác đang ngồi đây:

    - Vâng ạ.

    - “Uh, cảm ơn”, Thìn đáp lời ngắn ngọn.

    Cửa thang máy khép lại mang Ánh Tuyết và bộ quần áo cô đang mặc trên người xuống tầng 1.

    Ngồi một lúc Thìn thấy phòng chủ tịch mở ra, một người thanh niên cũng trạc tuổi cậu bước ra với khuôn mặt buồn bã, cái đầu thì lắc lắc báo hiệu kết quả phỏng vấn không được như ý muốn. Theo sau người đàn ông này là một người phụ nữ nhìn rất là xinh đẹp, cô nàng có lẽ đẹp không kém gì Trâm Anh, người yêu cũ của cậu.

    Chiếc váy quây mầu đen dài đến đầu gối ôm trọn bờ mông của nàng, sau đít còn hằn lên vệt của quần lót, nhìn vệt đoán hình, Thìn khẳng định loại quần lót mà cô gái kia mặc không được to cho lắm nhưng cũng không phải là loại lọt khe kiểu dây mà thỉnh thoảng Trâm Anh vẫn hay đãi mắt cậu, chắc chỉ vừa che được mặt lồn và một nửa cặp mông mà thôi. Chiếc áo sơ mi tay lửng mầu trắng với cổ áo vuốt nhọn hướng lên trên, thiết kế phần trên ngực rộng mở không có cúc làm lấp ló một ít quầng vú cho người đối diện nhìn vào. Thìn đoán cô nàng chắc không phải là chủ tịch rồi, vì trên tay cô đang cầm tờ giấy trên đó ghi tên người phỏng vấn, chủ tịch ai làm vậy. Chắc là thư ký đây. Thư ký này mà vào tay lão chủ tịch dâm dê thì có mà “thư thư lại ký”.

    Giọng cô nàng khả năng là thư ký lảnh lót vang lên:

    - Mời anh Nguyễn Văn A vào phỏng vấn.

    Nói rồi cô gái bước vào trong, theo sau là một thanh niên chắc chắn tên là Nguyễn Văn A.

    Cứ thế, cứ thế, hết người này đến người nọ được gọi vào và bước ra, có người vào khoảng chừng 10 phút, nhưng cũng có người chưa được phút là xuất ra ngoài, à không, bước ra ngoài rồi. Đa phần họ bước ra với vẻ mặt buồn như thanh niên đầu tiên mà Thìn nhìn thấy, báo hiệu một lão chủ tịch khó tính.

    Thìn hình như là người cuối cùng phỏng vấn thì phải, rõ ràng anh đến đúng giờ hẹn mà, nhưng có lẽ người khác còn đến sớm hơn anh nhiều.

    Mãi gần trưa mà Thìn vẫn ngồi đợi, không còn ai ở đây cả.

    Cuối cùng cửa phòng cũng mở để hai người đi ra, một là thanh niên phỏng vẫn, người còn lại đương nhiên là cô nàng gì đó rồi.

    Nàng nói:

    - Còn mỗi mình anh à? Anh là Thìn phải không?

    Thìn vẫn đang ngồi còn nàng thì đứng, thành ra mắt Thìn đang ngang với bầu vú của nàng, không nhìn mặt mà nhìn vú, Thìn trả lời:

    - Đúng, đến lượt tôi chưa?

    Nàng nói:

    - Chiều đi anh, chủ tịch kêu mệt bảo những người còn lại đầu giờ chiều quay lại phỏng vấn tiếp.

    Ô đệt!

    Thìn chờ gần 4 tiếng đồng hồ chỉ để nghe câu nói này sao, không cam lòng cậu nói lạnh lùng ngắn gọn:

    - Cô vào báo cho chủ tịch là còn 1 người nữa thôi, cố nốt đi.

    Cô thư ký há hốc mồm vì phát ngôn vừa rồi của Thìn, anh ta nói kiểu như anh ta mới chính là chủ tịch không bằng. Đờ đẫn nhìn Thìn, nàng chưa nói được gì, cũng chẳng phản ứng gì làm cho không gian lắng đọng một hồi. Thìn phá tan bằng cách nhìn vào vú cô thư ký một lần nữa, trên đó có bảng tên của nàng và cả chức danh nữa:

    - Thư ký Mai Ngọc, sao vậy?

    Gì nữa đây, anh ta còn gọi tên mình nữa. Mà cái giọng kiểu lạnh băng như ra lệnh của hắn sao mà nó sức hút đến vậy, không biết anh ta đến để phỏng vấn vệ sĩ hay là phỏng vấn làm chủ tịch nữa đây. Thái độ của Thìn với lễ tân Ánh Tuyết, với thư ký Mai Ngọc như vậy vốn không phải là cách cậu thường nói với phụ nữ, nhưng đó là trước kia thôi. Giờ đây nhìn thấy đàn bà đẹp tự nhiên trong Thìn thấy ghét ghét sao ấy. Có lẽ chuyện với Trâm Anh đã làm cậu thay đổi thái độ với phụ nữ đẹp mất rồi. Không còn có vẻ nhẹ nhàng quan tâm galang như hồi trước.

    Nhưng Mai Ngọc không để mình bị chèn ép lâu như vậy, mất phẩm giá. Cô vừa quay lại bước về phía phòng chủ tịch vừa nói:

    - Anh chờ đi.

    Thìn tủm tỉm cười vì thái độ của Mai Ngọc, rõ ràng là có chút chống cự nhưng vẫn rắm rắp làm theo.

    Độ vài chục giây sau thì Mai Ngọc lại bước ra, nàng thoáng nhìn vào đũng quần của Thìn, không phải là cô cố tình đâu, cơ bản là nó cộm lên một cục nơi háng Thìn. Thói quen vắt buồi lên trên của Thìn làm người ta tưởng anh ta đang trong tình trạng cương cứng. Mai Ngọc tự dưng lại có chút gì đó xao động, cô trộm nghĩ: “không lẽ anh ta đang nứng vì nhìn mình?”, cô chỉ dám hỏi trong đầu mình như vậy thôi, chứ có các vàng cô cũng không dám trực tiếp hỏi Thìn.

    - Anh đi theo tôi.

    Thìn không nói gì, bước theo Mai Ngọc đi vào trong cánh cửa.

    Phòng chủ tịch rộng chừng 100 m2, chiếm khoảng 1/3 không gian của tầng 11. Đập vào mắt Thìn là bộ bàn ghế salon có những tay vịn được dát vàng, nhìn rất sang trọng, giống như phòng khách của nhưng bộ ngành trung ương mà Thìn có dịp đến vài lần.

    Đảo mắt tới cuối căn phòng mới thấy bàn làm việc của chủ tịch, cái bàn phải rộng đến hơn 3m chứ không ít, một đôi nghêu đá bằng ngọc khá to được đặt trang trọng ở hai đầu bàn, trên bàn có một chiếc máy tính để bàn thương hiệu Apple che mất khuôn mặt người ngồi trên chiếc ghế bành, người đó đang đọc giấy tờ ở trước mặt mình.

    Đến gần bàn thì Thìn đọc thấy cái bảng hiệu đặt ngay ngắn trên bàn: “Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng Giám đốc: Lều Thụy Kha”

    Ô, Chủ tịch là nữ nhân.

    Đợt này Thìn ghét nữ nhân bao nhiêu thì giời xui đất khiến thế nào vào cái công ty này lại toàn gái là gái, cô lễ tân tên Ánh Tuyết, cô thư ký tên Mai Ngọc, hai người phải nói rất đẹp rồi. Giờ lại là nữ, lạy trời cho cô ta một là già như bà cụ, nếu trẻ thì xấu ma chê quỷ hờn, như vậy dễ làm việc hơn.

    Mai Ngọc lễ phép:

    - Thưa chủ tịch, người cuối cùng đến rồi ạ.

    Đẩy dịch cái ghế sang một bên tránh cái máy tính, Thụy Kha hiện ra trước mắt Thìn, vẫn chưa ngửng mặt lên nhìn người tham gia phỏng vấn, Thụy Kha đang đọc CV của Thìn.

    Chưa nhìn thấy mặt nhưng nhìn cái kiểu tóc uốn xoăn bồng bềnh, nhìn bộ đầm bó sát mà chủ tịch đang mặc làm hằn rõ đôi vú lên thế kia, Thìn khẳng định là một phụ nữ không phải bà già.

    Mai Ngọc sau khi nói xong thì lùi ra phía bàn tiếp khách, Thụy Kha nghe tiếng thư ký nói vậy nhưng vẫn không ngẩng mặt lên, cô lạnh lùng:

    - Ngồi ghế đi.

    Thìn ngồi xuống ghế chờ câu hỏi. Nhưng Thụy Kha đọc ra miệng cái CV mà cô đang đọc:

    - Nguyễn Văn Thìn, 28 tuổi, quê Quảng Bình, tốt nghiệp Trường Đạo tạo vệ sĩ chuyên nghiệp Pro Cecurity.

    Đọc xong Thụy Kha nghĩ thầm trong lòng: “tên nghe quê chết đi được, ít hơn mình 2 tuổi”.

    Thìn thấy Thụy Kha đọc vậy mà không thèm nhìn mặt người đối diện lấy 1 lần, cậu đã thấy ngứa ngứa mắt rồi.

    Thụy Kha nói tiếp khi đang nhìn vào cái bằng tốt nghiệp học viện đào tạo vệ sĩ:

    - Cậu giới thiệu nhanh về mình, ngắn gọn thôi, tôi đang mệt.

    Thìn nghe nói vậy thì đứng dậy, vuốt vuốt cái áo sơ mi đuôi tôm của mình rồi nói:

    - Vậy tôi xin phép, chào chủ tịch.

    Nói xong Thìn quay mặt bước đi.

    Mai Ngọc đứng đó há hốc mồm.

    Thụy Kha ngẩng mặt lên thì nhìn thấy tấm lưng vạm vỡ của một người cao đến gần 1,8m. Cô bất ngờ trước thái độ của người phỏng vấn, cô chưa từng gặp người như vậy mặc dù tính đến nay cô đã trực tiếp phỏng vấn tuyển dụng đến cả nghìn người.

    Thìn bước được 3 bước thì Thụy Kha lên tiếng:

    - Tôi có bảo anh ra ngoài đâu.

    Thìn vẫn không ngoảnh lại, cậu nói lạnh lùng:

    - Chủ tịch đang mệt, tôi có nói cũng ích gì?

    Thụy Kha phấn chấn hẳn, những lời đối đáp chán ngắt mà cô nghe đến đau cả tai từ sáng tới giờ khác hoàn toàn với lời cô vừa nghe. Cậu ta có suy nghĩ rằng nếu mình đang có tâm trạng không tốt chắc chắn kết quả phỏng vấn không tốt. Vậy nên cậu ta chọn giải pháp về sớm nghỉ cho khỏe.

    - Tôi muốn phỏng vấn anh, mời anh quay lại.

    Nghe có tính thiện chí, Thìn quay lại. Hai người thoáng nhìn vào mắt nhau.

    Hiện ra trong mắt Thìn là một cô gái chừng độ 30 tuổi, mái tóc xoăn bồng bềnh ôm trọn khuôn mặt thanh tú được trang điểm nhẹ nhàng, khuôn mặt toát lên vẻ sang trọng, quý phái, đài các của vị chủ tịch kia. Nhưng đôi mắt to đen lánh, gò mũi cao và đôi môi cong có nét gì đó làm cho chủ tịch quyến rũ, sexy mê hoặc lòng người. Nếu không vì đã từng yêu sâu đậm cô người yêu xinh đẹp thì Thìn đã bị tiếng sét ái tình đánh chết ngay tại đây rồi. Chủ tịch thật không phải xinh, mà là đẹp. Đẹp nhất trong tất cả những người phụ nữ mà Thìn đã từng tiếp xúc ngoài đời. Nghĩ đi thì như vậy, nhưng đối chiếu với những gì mình nhận được từ phụ nữ đẹp, Thìn chợt ghét chủ tịch kia thế không biết, càng đẹp càng ghét.

    Thụy Kha thấy Thìn quay lại thì cái nhìn đầu tiên mà cô dành cho người phỏng vấn chính là ở khuôn mặt, Thìn có khuôn mặt chữ điền nam tính, trông có nét dữ nhưng nhìn kỹ lại là đáng tin, có chút phong trần của dân miền biển, tóc cắt ngắn gọn gàng. Nhìn xuống dưới thấy cậu ta mặc một cái áo sơ mi đuôi tôm bỏ ngoài quần, cái áo vừa vặn với khuôn người làm lộ ra khuôn ngực vồng cao, eo nhỏ. Xuống chút nữa thì cái đầu tiên mà Thụy Kha nhìn chính là cục u nơi háng của Thìn. Một chút gì đó khinh bỉ trong đầu cô vừa hiện lên: “Mẹ kiếp, vừa nhìn thấy gái là tếu lên rồi. Đúng là loại thường!”.

    Thìn bước quay trở lại và ngồi ngay ngắn trên bàn:

    - Chủ tịch hỏi đi.

    Và sau đây là đoạn đối thoại mà người ta gọi là phỏng vấn của một kẻ hận đàn bà đẹp và một người ghét đàn ông loại thường:

    Thụy Kha: Cậu biết võ thuật không?

    Thìn: Biết.

    Thụy Kha: Biết ở mức nào?

    Thìn: Đủ để làm vệ sĩ.

    Thụy Kha: Biết lái xe oto không?

    Thìn: Biết

    Thụy Kha: Lái giỏi không?

    Thìn: Chưa bao giờ dùng đến Airbag

    Thụy Kha: Lái xe phân khối lớn?

    Thìn: Biết

    Thụy Kha: Lái giỏi không?

    Thìn: Biết Drift

    Hai người hỏi nhanh đáp gọn giống như kiểu người ta đang thi xem ai nói nhanh vậy. Thụy Kha có phần toát mồ hôi vì những lời đáp không hợp với vai vế của hai người ngồi đây. Cô dừng một lúc rồi hỏi những câu hỏi cuối, câu hỏi quan trọng nhất để quyết định có nhận người làm hay không?:

    - Tôi trả anh 10 triệu/tháng. Ý anh thế nào?

    Đáp lại lời Thụy Kha một cách nhanh chóng, ngắn gọn và xúc tích là lời của Thìn:

    - 15 triệu một tháng tôi mới làm.

    Lại một lần nữa Thụy Kha ngạc nhiên, đây là dạng gì không biết nữa, tên thì nhà quê một cục ra đấy, nhìn thấy gái thì cửng tếu lên thế kia lại còn bày đặt ra điều kiện. Nhưng có một thứ vô hình mà giờ này chính Thụy Kha cũng chưa thể nhận ra, bởi với cô đàn ông chỉ là con số 0 tròn trĩnh, chỉ là dụng cụ để những người đàn bà tôn thờ chủ nghĩa độc thân như cô thỏa mãn mỗi lần nứng lồn mà thôi, đấy là Thìn có một sức hút vô hình toát ra từ khuôn mặt, từ mái tóc, từ vóc dáng, từ ngữ điệu đến giọng nói. Nếu là người khác đòi mức lưỡng gấp rưỡi chắc chắn cô đuổi ra rồi, nhưng người này khác, trước khi đuổi cô muốn hỏi lý do:

    - Tại sao?

    - Vì chủ tịch rất đẹp.

    Ơ kìa, hai việc tưởng như chẳng liên quan đến nhau, chủ tịch đẹp thì liên quan gì đến chuyện đòi lương gấp rưỡi. Vừa nãy chẳng có vài thanh niên mạnh mồm nói là sẵn sàng làm vệ sĩ không công cho cô cơ mà. Cha này ngược lại à nha, cơ mà lời khen thô kệch không đúng ngữ cảnh này lại làm cho Thụy Kha có chút mừng mừng trong lòng. Cơ bản cô thấy trong giọng nói của hắn ta có một từ “thật lòng”:

    - Liên quan gì?

    - Đàn bà đẹp thường gặp nhiều nguy hiểm, việc bảo vệ khó khăn hơn. Lương phải hơn bảo vệ người khác.

    Thụy Kha đã quyết định cho người này thử việc làm vệ sĩ cá nhân cho mình. Mọi thứ tưởng phức tạp nhưng thực ra rất đơn giản nếu con người ta biết đánh trúng điểm yếu của đối phương.

    Thụy Kha thực sự là cần một vệ sĩ bảo vệ cho sự an toàn của cá nhân mình. Từ ngày trở về nước lập nghiệp bằng cách thành lập công ty này cho đến nay cũng được 5 năm rồi, cô thân gái chiến chinh nơi thường trường đầy rẫy cạm bẫy này cũng không ít lần chịu thiệt thòi, chịu tủi hổ vì bị bắt nạt bằng bạo lực. Chiến đấu bằng tiền, bằng cái đầu, bằng kinh doanh đường hoàng chân chính cô đâu có ngán ai, nhưng phụ nữ vẫn mãi là phụ nữ, vẫn cần được bảo vệ trong những hoàn cảnh nhất định.

    Bảo vệ cho sự an toàn, đó là mục đích duy nhất. Với đàn ông, hay chính xác hơn là với cái buồi của đàn ông Thụy Kha đâu có coi trọng. Với cô, nó chỉ là thứ làm thỏa mãn bản thân theo cữ đòi hỏi của cơ thể mà thôi.

    Thụy Kha đang hướng mặt mình về phía Mai Ngọc đang đứng bên cạnh bàn làm việc chăm chú lắng nghe chủ tịch phóng vấn:

    - Mai Ngọc, em chuẩn bị hợp đồng ngay, tôi nhận người này.

    Mai Ngọc có phần bất ngờ vì quyết định nhanh chóng của chủ tịch, cô hơi phân vân:

    - Nhưng thưa chủ tịch, quy trình …..

    Chưa nói dứt câu thì Thụy Kha ngắt lời bằng giọng có phần trách móc:

    - Quy trình do tôi đặt ra.

    Mai Ngọc biết tính vị chủ tịch của mình quá mà, rất quyết đoán, cô lễ phép nói khi đầu hơi cúi xuống:

    - Vâng, thưa chủ tịch.

    Nói rồi Mai Ngọc ra khỏi phòng đi chuẩn bị hợp đồng.

    Còn lại hai người, Thụy Kha nói rõ hơn về công việc vệ sĩ cho Thìn nghe:

    - Mọi chi tiết có trong hợp đồng, nhưng tôi cũng cần nói sơ qua cho cậu biết. Tôi tuyển dụng vệ sĩ cho cá nhân tôi, tôi cần vệ sĩ bảo vệ an toàn thân thể trong mọi hoàn cảnh. Thời gian làm việc ít nhất là 18 tiếng/ngày, trừ những lúc tôi đi ngủ. Không biết cậu đáp ứng được cường độ làm việc như vậy không?

    Thìn nghe Thụy Kha nói đến việc làm 18 tiếng/ngày thì đang tính đến một chuyện khác, chuyện kinh tế:

    - Thời gian đối với tôi không thành vấn đề, tôi còn độc thân. Nhưng để thuận lợi cho công việc, tôi có yêu cầu chủ tịch sắp xếp chỗ ở gần với nơi ở của chủ tịch nhất.

    Thìn đang tính đến việc trả lại nhà trọ đang thuê, tiết kiệm mỗi tháng hơn triệu. Cậu khôn vãi chưởng.

    Cái này cũng nằm trong kế hoạch tuyển dụng của Thụy Kha rồi, cô rất nhanh chóng đưa ra đáp án:

    - Ở nhà tôi luôn. Tôi ở một mình.

    Cái này lại ngoài dự đoán của Thìn, ý cậu chỉ là muốn công ty thuê cho một căn phòng nào đó gần nơi ở của yếu nhân là được. Đằng này lại chung nhà với một phụ nữ đơn thân. Rồi không biết có chuyện gì phức tạp xảy ra không? Mình chẳng ưa gì cái dạng phụ nữ đẹp chỉ gây đau khổ cho đàn ông mà thôi như vị chủ tịch kia. Nay lại phải ở chung nhà. Đúng là ghét của nào trời trao của nấy. Tránh vỏ dưa gặp vỏ sầu riêng.

    - Chủ tịch không sợ?

    Là phụ nữ thông minh, Thụy Kha hiểu ý của Thìn đang nói đến vấn đề gì, ý Thìn nói là không sợ bị chính vệ sĩ của mình đè ngửa ra hiếp dâm sao? Nhưng thật là nực cười đối với Thụy Kha, cô đâu có ngán bị hiếp dâm, hiếp dâm chẳng qua cũng chỉ là hành động giao phối giữa nam và nữ mà thôi. Mà cái đó thì đôi khi chính cô còn phải mất tiền để mua nữa là.

    - Hahaha. Sợ thì không tuyển vệ sĩ.

    Thìn lắc đầu, cậu chưa hiểu hết được người đàn bà đối diện đầy mâu thuẫn này.

    Đúng lúc đó thì Mai Ngọc bước vào, trên tay là một tập A4 mỏng khoảng 4 – 5 tờ gì đấy. Cô tiến gần là phía Thìn, hắn đang ngồi. Thoáng nhìn vào đũng quần Thìn một cái rồi Mai Ngọc nói:

    - Anh đọc đi, có gì thắc mắc chủ tịch và tôi sẽ giải thích cho anh luôn.

    Thìn hơi chạm đầu ngón tay mình vào Mai Ngọc khi nhận mấy tờ giấy A4. Điều này làm Mai Ngọc có chút xúc động. Đã hơn 2 năm rồi kể từ lúc chia tay anh người yêu cũ, cô chưa từng đụng chạm gì với người khác giới, sâu xa hơn, đã lâu rồi cô chưa có hơi đàn ông, chưa có giọt tinh trùng nào vào người, chưa được ngậm một cái đầu khấc nào. Ấy thế nên người ta nói “hạn hán nhìn thấy mây đen”, một cái chạm thôi cũng làm cho Mai Ngọc rùng mình như bị điện chích.

    Nãy giờ mải làm việc đến nỗi quên cả đi giải thành ra Mai Ngọc đang buồn đái, lại trong kỳ hành kinh chính vụ với cái băng vệ sinh to tướng lót lồn làm nhiệt độ trong lồn đang cao bằng nhiệt độ trong lều khí tượng. Thành ra cái chích điện kia làm cho cơ đường nước tiểu không kiểu soát trong giây lát, báo hại lồn cô phọt ra một tia nước tiểu làm ướt sũng cái cái băng vệ đang đỏ lòe đỏ loẹt trong quần. Đến là khó chịu. Điều này chỉ Mai Ngọc cảm nhận được, nhưng cô đang phân vân cái nước vừa thoát ra là nước tiểu hay là nước dâm?

    Thìn đọc từ đầu chí cuối mấy tờ A4:

    “Cộng hòa xã hội ….

    HỢP ĐỒNG BẢO VỆ

    Căn cứ này, căn cứ nọ, căn cứ kia ….

    Bên A thế lọ, bên B thế chai.

    Điều khoản x, điều khoản y, điều khoản z .v.v.

    Nội dung chính:

    - Bảo vệ an toàn thân thể cho người được bảo vệ trong mọi điều kiện, mọi hoàn cảnh.

    - Thời gian làm việc: khoảng 18 tiếng/ngày, kể cả ngày Lễ, Tết.

    - Thời gian nghỉ: Không quá 1 ngày/tháng.

    - Không can thiệp, không bình luận, không kết luận, không thắc mắc, không tiết lộ mọi chi tiết trong đời sống cá nhân của người được bảo vệ.

    - Không phát sinh và thể hiện tình cảm cá nhân đối với người được bảo vệ.

    - Lương tháng: 15 triệu/tháng (bao gồm các khoản trích nộp BHXH, BHYT, KPCĐ, BHTN, TNCN theo quy định). Hình thức trả lương: Chuyển khoản vào ngày cuối cùng của tháng.

    Nội dung phụ: Rất nhiều không kể hết”

    Đọc xong, Thìn đặt hợp đồng trên bàn làm việc của Thụy Kha rồi nói:

    - Tôi đồng ý với các điều khoản đã có trong hợp đồng này.

    Thụy Kha cứ tưởng cha này đọc kỹ là sẽ có thắc mắc, yêu cầu sửa đổi gì đây, nhưng nghe nói vậy tức là mọi thứ êm xuôi. Thụy Kha đang định bảo với Mai Ngọc in thêm vài bản nữa và hai bên ký thì coi như xong vụ phỏng vấn thì Thìn nói tiếp:

    - Nhưng tôi cần bổ sung thêm vài điều khoản nữa.

    Chưng hửng, Thụy Kha và Mai Ngọc cùng nhìn về một phía, là khuôn mặt đang lạnh tanh như chẳng có gì xảy xa của Thìn, Thụy Kha lên tiếng:

    - Điều gì, cậu nói đi.

    Thìn quay sang phía Mai Ngọc:

    - Cô lấy giấy bút ra ghi vào.

    Ô, thực sự là Mai Ngọc đang không phân biệt là ai mới thực sự là chủ tịch ở cái công ty này. Cô quay ánh mắt sang Thụy Kha có ý như muốn hỏi thì nhận được cái gật đầu của vị chủ tịch thực sự.

    Lấy quyển sổ của mình ra, bút cầm trên tay, Mai Ngọc chăm chú nhìn vào Thìn, lúc này cậu mới chậm rãi nói:

    - Tôi cần bổ sung những điều sau:

    Điều thứ nhất: Trong trường hợp xảy ra sự việc cần phải bảo vệ thì người được bảo vệ tuyệt đối tuân theo mệnh lệnh của vệ sĩ.

    Điều thứ hai: Tuân thủ mọi biện pháp nghiệp vụ mà vệ sĩ đưa ra trong mọi lúc, mọi nơi tránh làm ảnh hưởng tới an toàn nghiệp vụ.

    Điều thứ ba: Chấp nhận cho vệ sĩ định vị 24/24 thông qua các thiết bị thông minh như điện thoại, máy tính bảng, đồng hồ .v.v.

    Điều thứ tư: Người được bảo vệ không được có các hành động quyến rũ, câu dẫn hoặc kích thích ham muốn đối với vệ sĩ.

    Điều thứ năm: Người được bảo vệ không được phát sinh tình cảm hoặc thể hiện tình cảm cá nhân đối với vệ sĩ.

    Điều thứ sáu: Hết rồi, có 5 điều thôi.

    Thìn đọc một lèo làm Mai Ngọc phải rất nhanh tay dùng thủ thuật tốc ký mới chép kịp, mồ hôi mồ kê cô chảy ròng ròng trên trán mặc dù điều hòa đang mở, một tia nước tiểu nữa lại xỉn ra.

    Thụy Kha ngồi bịch xuống ghế. Cô vừa nghe thấy cái gì đây? Cậu ta đòi định vị mình, cậu ta còn bảo mình không được quyến rũ cậu ta, không được có tình cảm với cậu ta. Trời ơi, mình đang định thuê cái dạng gì làm vệ sĩ nữa không biết.

    Thụy Kha có chút tự ái khi nghe những điều khoản của Thìn, cô nói:

    - Tôi không đồng ý thì sao?

    Thìn biết trước sẽ nhận được câu hỏi này, cậu cũng không ngần ngại nói thẳng, được chăng hay chớ đối với cậu không phải là quan trọng, cậu không ưa lắm cái người đàn bà đẹp này, trái tim cậu đã quá sợ đàn bà rồi:

    - Tất cả chỉ vì công việc. Quan điểm của tôi trong bảo vệ chính là phòng còn hơn chống. Chủ tịch không đồng ý tôi đành đi tìm việc khác.

    Cả ba im lặng một hồi.

    Cả ba im lặng một lúc.

    Cả ba im lặng để cùng nhau suy nghĩ. Rồi thì Thụy Kha cũng nhìn về phía Mai Ngọc và gật đầu. Mai Ngọc hiểu ý là chủ tịch đồng ý, cô bước ra ngoài phòng của mình sửa lại hợp đồng.

    - Bao giờ cậu có thể bắt đầu công việc?

    - Nhanh nhất là tối nay.

    - Tại sao không phải là bây giờ?

    - Vì tôi cần phải chuẩn bị các công cụ cần thiết cho nghiệp vụ của mình. Phải mất 1 buổi chiều.

    Thụy Kha thì chẳng hiểu gì về cái nghiệp vụ, cô cũng không thắc mắc bởi đó không phải là chuyện của mình. Cô đồng ý là chính thức từ tối nay, cô có vệ sĩ:

    - Được, tôi đồng ý, giờ tôi viết cho cậu địa chỉ này, tối nay cậu có mặt ở đó đón tôi vào lúc 23h.

    Tối nay, Thụy Kha có lịch sinh hoạt câu lạc bộ của mình, “Câu lạc bộ Freedom Luxury”, câu lạc bộ dành cho tầng lớp thượng lưu thích tự do. Mỗi lần sinh hoạt bét nhè thường đến 11h đêm là kết thúc, ai tăng 2, tăng 3 thì tùy nghi di tản.

    Thìn giơ tay về phía Thụy Kha như có ý muốn lấy một thứ gì đó từ cô:

    - Không cần viết ra giấy, chủ tịch đưa điện thoại của chủ tịch cho tôi.

    Thụy Kha nhướn mắt hỏi:

    - Để làm gì?

    - Tôi sẽ định vị chủ tịch ngay từ bây giờ, tính từ lúc tôi ký hợp đồng, tôi đã là vệ sĩ của chủ tịch rồi.

    Thụy Kha miễn cưỡng đưa chiếc Iphone của mình cho Thìn. Thìn đón lấy rồi dùng 2 tay bấm phím nhoay nhoáy rất nhanh nhẹn, Thụy Kha nhìn vào còn chưa kịp hiểu Thìn đang làm gì thì cậu ta đã trả lại điện thoại rồi:

    - Cảm ơn chủ tịch, tôi đã định vị xong. Giờ chủ tịch ở vị trí nào tôi cũng biết. Tôi đã cài số điện thoại của tôi trong danh bạ của chủ tịch. Chủ tịch có thể tìm tên tôi trong mục ưa thích, hoặc bấm gọi phím 1 cũng được. Tôi cài tên tôi trong danh bạ là: Chồng yêu.

    Thụy Kha há hốc mồm, cô không tin vào điều mình vừa nghe thấy:

    - Cậu bị điên à? Sao lại cài tên là Chồng Yêu?

    Nhưng Thìn bình tĩnh đến kỳ lạ:

    - Sẽ có tác dụng trong những trường hợp khẩn cấp, đặc biệt là đối phó với nam nhân trong công việc của chủ tịch. Đây là điều khoản thứ 2 trong yêu cầu của tôi, “tuân thủ mọi biện pháp nghiệp vụ mà vệ sĩ đưa ra”, mong chủ tịch tôn trọng.

    Thụy Kha cãi lại:

    - Nhưng tôi có chồng rồi.

    - Chủ tịch chưa có chồng.

    - Sao cậu biết?

    - Tay chủ tịch không đeo nhẫn, chủ tịch ở một mình, yêu cầu tôi đón lúc 11 giờ đêm ở địa chỉ không phải là nhà mình.

    Thụy Kha thấy mình như một đứa trẻ bị người cha già khó tính giảng đạo và có cảm giác như vừa đánh mất tự do. Cô vừa thấy mình đang làm một việc hết sức là ngớ ngẩn, trả tiền cho kẻ đã cướp tự do của bản thân. “Tự do” chính là 2 từ mà cô tôn thờ, hai từ đó còn có giá trị hơn cả những cái từ như kiểu “tình yêu”, “hôn nhân”, “gia đình”, “trách nhiệm” mà đa phần phụ nữ Việt lấy đó làm kim chỉ nang cuộc sống. Lại còn rước của nợ “Chồng Yêu” vào cuộc đời mình nữa chứ.

    Đang định cãi thêm cái gì đó thì Thụy Kha thấy Mai Ngọc bước vào, trên tay là tập hợp đồng gồm nhiều bản.

    Ngay lúc đó, Thìn đọc lướt qua những điều khoản bổ sung thấy đúng như những gì mình nói thì ký, sau đó Thụy Kha cũng đọc lướt rồi ký.

    Vậy là Hợp Đồng Bảo Vệ đã được ký kết giữa đôi bên. Cái hợp đồng này là cái gắn kết giữa một kẻ hận đàn bà và một kẻ ghét ràng buộc với đàn ông hay lại chính là vật cản hai người đến với nhau? Chuyện đó chỉ có tương lai mới trả lời được.

    --- Hết chương 2 ---​
     
  9. Cu Zũng

    Cu Zũng Dân Chơi Thứ Thiệt Verified
    237/339

    Bài viết:
    495
    Đã được thích:
    8,638
    Điểm thành tích:
    237
    Đã bảo không nhắc lại chuyện cũ mà các bồ tèo. Không có cái gì là bản cũ, V1 gì cả.
    :):):):):)

    Lịch đăng là thứ 3 và thứ 6 hàng tuần nhé các tình yêu. Ô, mai là thứ 3 rồi.
     
  10. moiaussi

    moiaussi Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    31/57

    Bài viết:
    19
    Đã được thích:
    4
    Điểm thành tích:
    31
    Welcomes to you =)) bac xoa thread trc lam e hoang mang vc =))
     
    Cu Zũng and traudatqn97 like this.
  11. acrazyfan

    acrazyfan Xem Sex Lần Đầu Verified
    32/57

    Bài viết:
    43
    Đã được thích:
    40
    Điểm thành tích:
    32
    Chào mừng bác trở lại là anh em vui rồi. Vẫn @Cu Zũng , vẫn Hợp đồng bảo vệ mà.. hay là được rồi.
    Hóng t3 và t6 :)
     
    Cu Zũng, traudatqn97 and Untara789 like this.
  12. Boyphieulang

    Boyphieulang Dậy Thì Verified
    62/113

    Bài viết:
    58
    Đã được thích:
    7
    Điểm thành tích:
    62
    Đừng ai nhắc version 1 nhé:))
     
    Cu Zũng and traudatqn97 like this.
  13. Cuồng sư Dâm Ma

    Cuồng sư Dâm Ma Chơi gái lần đầu Verified
    7/57

    Bài viết:
    202
    Đã được thích:
    120
    Điểm thành tích:
    7
    Đợi Cu Zũng từ sáng đến giờ mới đọc được truyện của bác.......thank bác hi vọng truyện của bác không mắc phải những vấn đề gì, haizzzz viết thật quá thì mất lòng, còn sự giả tạo vẫn được lòng mọi người hơn, thật bất công mà...
     
    Cu Zũng, traudatqn97 and gatapboi2 like this.
  14. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified
    137/226

    Bài viết:
    4,769
    Đã được thích:
    2,897
    Điểm thành tích:
    137
  15. lehieuvan

    lehieuvan Biết Quay Tay Verified
    97/113

    Bài viết:
    125
    Đã được thích:
    47
    Điểm thành tích:
    97
    Hay rồi đấy! Viết đều nhé Dung.
     
    Cu Zũng and traudatqn97 like this.
  16. leanhtuanxx

    leanhtuanxx Chơi gái lần đầu Verified
    97/113

    Bài viết:
    295
    Đã được thích:
    18
    Điểm thành tích:
    97
    Mấy hôm tìm k thấy bài của cu zũng đang buồn thì lại có thanks :)
     
    Cu Zũng and traudatqn97 like this.
  17. chipnhipro

    chipnhipro Biết Quay Tay Verified
    67/113

    Bài viết:
    116
    Đã được thích:
    98
    Điểm thành tích:
    67
    ôi tình yêu đã trở lại
     
    Cu Zũng and traudatqn97 like this.
  18. lovelace1712

    lovelace1712 Dân Chơi Verified
    37/57

    Bài viết:
    390
    Đã được thích:
    151
    Điểm thành tích:
    37
    Nghĩa là mai có chap mơi. Tuyệt vời. Cảm ơn bác Dũng nhìu
     
    Cu Zũng, traudatqn97 and kelangtuqb like this.
  19. ☣Ɓoos๛1ṨŦ☠

    ☣Ɓoos๛1ṨŦ☠ Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    26
    Đã được thích:
    28
    Điểm thành tích:
    1
    Hay quá.. .
    Lại xuýt mất mấy triệu con cháu.. .
     
    Cu Zũng and traudatqn97 like this.
  20. tudo75

    tudo75 Chơi gái lần đầu Verified
    97/113

    Bài viết:
    260
    Đã được thích:
    236
    Điểm thành tích:
    97
    Phận nghèo gái bỏ mình đi
    Cho nên Thìn hận đàn bà từ đây
    Giờ đây chỉ biết kiếm tiền
    Tiền là số một , gái thời số hai
    Có tiền thì có em theo
    Không tiền có mã máy bay theo mình
    Làm trai sao bám đàn bà
    Cho nên Thìn quyết, lạnh lùng từ đây.
    Nếu mà Cu Zũng ra tay
    Thìn đây sẽ khác đợi hồi chương sau!!!!