1. Nếu bạn dùng GMAIL,Yahoo,Hotmail.. để đăng ký , xin vui lòng kiểm tra mail kích hoạt trong mục Spam/Bulk của gmail
    https://mail.google.com/mail/u/0/#spam
    Xin cảm ơn

Khát Vọng Đời Trai

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi ThichXemSiec, 11/4/19.

Tags:
  1. ThichXemSiec

    ThichXemSiec Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    29
    Đã được thích:
    89
    Điểm thành tích:
    1
    Mở Đầu

    * Trong thế giới tôn vinh sức mạnh có tên là Giang Hồ . Con người và vạn vật đều sống theo một quy luật mạnh tồn yếu vong . Sức Lực một thứ giúp con người trở nên mạnh mẽ và trường tồn , chính vì thế cho nên mỗi người sinh ra trong cái thế giới Giang Hồ đó họ muốn tồn tại thì chỉ có một cách là phải tu luyện Sức Lực ngày càng mạnh lên . Sức Lực được chia thành nhiều cấp độ phân biệt . Muốn tu luyên sức lực thì đầu tiên phải có Lực Thể , chỉ có những kẻ có Lực Thể thì mới có thể tu luyện Sức Lực , còn những kẻ không có Lực Thể thì chỉ có thể là người thường mà thôi . Và những người có Lực Thể phải tu luyện tích tụ Sức Lực vào Lực Thể đó thành công sẽ chở thành Lực Sĩ rồi - Lực Hoàng - Lực Vương - Lực Sư - Lực Tướng - Lực Đế - Lực Thánh - Lực Thần v.v . Đó là bậc của Sức Lực , trong mỗi bậc đó lại có 10 cấp ( từ 1 tới 10 )
    * Tuy nhiên vẫn có những người mặc dù không có Lực Thể nhưng lại có trí tuệ ( được gọi là Tuệ Lực ) . Tuệ Lực thiên về nghiên kíu về luyện chế như là " đan dược - vũ khí - giáp phòng - bùa chú v.v . Một người có Tuệ Lực sẽ được đào tạo để trở thành một Nghệ Sĩ rồi tiếp theo là Nghệ Sư - Nghệ Nhân - Nghệ Thánh cuối cùng là Nghệ Thần .
    * Nói thì đơn giản chứ để trở thành một Nghệ Sĩ thì phải hao tốn biết bao công sức và của cải nhưng sau khi trở thành một Nghệ Sĩ thì của cải ban đầu đâu có là gì . Nói cho rễ hiểu là nếu cần một người có Sức Lực bạn có thể tìm được ở bất cứ nơi đâu , nhưng để tìm được một Nghệ Sĩ thì khắp cả thành chỉ có mười mấy người , Nghệ Sư thì cũng chỉ có năm hoặc ba người chứ chưa kể tới Nghệ Nhân thì toàn lục địa cũng chỉ có ba người , còn Nghệ Thánh đã được coi là Huyền Thoại và Nghệ Thần chỉ còn là chuyện cổ tích .

    * Đây là một câu chuyện không hứa hẹn điều gì chỉ là góp vui với anh em Thiên Địa hội . Chuyện có đôi phần giống chuyện nào đó thì anh em cũng đừng gạch đá nhé .

    * Cảm ơn 2 bác Dâm Thiếu Gia và Hắc Lòng Đ.M đã cho em sao chép một ít ý tưởng của hai bác để làm nền móng .
     
  2. ThichXemSiec

    ThichXemSiec Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    29
    Đã được thích:
    89
    Điểm thành tích:
    1
    Chương 1 - Thiên Đạo Hóa .



    * Tại một khu vực trong rừng, một thiếu niên 15 tuổi đang hì hục đào bới một gốc Kim Tiềm Thảo .
    Thiếu niên này chính là Long , cậu sống một mình trong căn nhà cũ nát ven rừng . Hàng ngày cậu vẫn vào rừng săn thú và tìm kiếm thảo dược đem đi bán. Hôm nay Long đã kiếm được không ít thảo dược .
    - Phù...ù...ù . Cuối cùng cũng xong .
    Long thở phù một cái khi nhấc cây thảo dược bỏ vào giỏ . Nhìn lên thấy trời âm u sẩm tối, Long buông giọng than thở :
    - Hôm nay sao nhanh tối thế nhỉ ? Phải chăng là sắp có mưa to .
    - Khoác chiếc giỏ đầy ắp thảo dược đằng sau lưng , Long cầm cây thương của mình , hướng lối đi ra khỏi rừng. Nếu không về nhanh trời mà đổ mưa chỉ có mà ướt sũng .
    Đang bước đi thật nhanh, bỗng Long thấy trên trời , một thứ gì đó mang theo những đạo ánh sáng ngũ sắc đang lao xuống phía mình với tốc độ cực nhanh.
    Long liền bỏ chạy , nhưng quá chậm so với vật thể kia. Một tiếng nổ lớn :
    --- "Rầm ... ầm ...m "
    - Rồi Long chỉ kịp thấy thứ ánh sáng đó chui vào lồng ngực của mình một cách nhanh chóng . Và cũng rất nhanh cậu bắt cảm thấy toàn thân như bị ai đó cầm dao cắt từng nhát vào nội tạng rồi chặt từng khúc xương miếng thịt trên con người cậu . Đau đớn này không sao diễn tả Long muốn gào hét mà không sao thốt ra lời như thể âm thanh của cậu bị ai đó lấy mất . Quá sức chịu đựng Long gục xuống không còn biết gì nữa .
    * * * * * * * * * *
    * Huyền - Gia Trang .
    - Một trong những gia tộc mạnh nhất Thiên thành . Tộc trưởng là Huyền Đại Nghĩa một người có dáng vẻ trung niên khoảng 50 tuổi , cảnh giới Lực Thánh cấp 10 , có thể nói y là một trong số những người có uy danh nhất trong thành .
    - Tuy nhiên trong gia tộc uy danh của y đang bị giảm sút vì chi chính của y mấy năm trở lại đây người càng ngày càng ít nhân tài . Bản thân y cũng chỉ sinh có một đứa con gái và anh trai của y là đại trưởng lão của Huyền gia Huyền Thái Sơn thì lại không chịu lấy vợ sinh con . Trong khi các chi thứ trong tộc bọn họ con đàn cháu đống .
    - Thời gian gần đây các chi thứ tromg gia tộc đều đang nuôi trí muốn con cháu họ được làm tộc trưởng kế vị nên luôn ép bức Huyền Đại Nghĩa phải trọn ra một người trong số trong lớp trẻ để làm người kế vị .
    - Sau bao cuộc họp bàn tranh cãi cuối cùng bọn họ nhất trí là trong đợt gia tộc thi đua năm nay ai đạt quán quân sẽ sứng đáng được trọn làm người kế vị .
    * Trong một gian phòng nhỏ. Huyền Đại Nghĩa cùng Huyền Thái Sơn ngồi nói chuyện .
    - Huyền Thái Sơn sau khi nhấp một ngụm trà liền nhìn Huyền Đại Nghĩa hỏi :
    -- Tiểu thúc ! Chú nói xem bây giờ chúng ta phải làm thế nào ?
    - Huyền Đại Nghĩa liền thở dài một cái rồi đáp :
    -- Đại huynh bây giờ đệ cũng chẳng biết phải làm sao . Thôi thì cứ phó mặc cho ông trời vậy .
    - Im lặng một lát Huyền Đại Nghĩa lại nói với giọng buồn chán .
    -- Hi vọng của chúng ta là Hồng Hoa . Nhưng con bé vẫn còn kém cỏi .
    - Huyền Thái Sơn nghe đệ của mình nói vậy thì cũng gật gù nhưng y lại nói :
    -- Phải chi chú đẻ thêm vài đứa nữa hoặc ít ra cũng phải có thêm đứa con trai thì bây giờ có phải bớt đau đầu không .
    - Huyền Đại Nghĩa tí nữa thì phun ngụm trà đang ở trong miệng ra khi nghe đại huynh của mình nói có ý chách móc y chỉ đẻ được có một đứa con gái trong khi lão còn chẳng có đứa con nào .
    - Huyền Đại Nghĩa liền cãi lại :
    -- Huynh còn chách đệ . Phải chi huynh cũng lấy vợ rồi đẻ ra vài đứa thay đệ thì đệ cũng đâu có rơi vào tình cảnh này .
    - Huyền Thái Sơn thấy đệ mình nói cũng có lý nên ngồi im lặng suy nghĩ . Thi thoảng y lại đập nhẹ tay xuống bàn một cái rồi thở dài .
    - Huyền Đại Nghĩa thấy vậy đưa tay vỗ vỗ vào bàn tay đang đặt trên bàn của Huyền Thái Sơn , an ủi nói :
    -- Huynh không cần phải tự chách dù ai thắng trong lần thi đua này cũng được vì bọn chúng đều là con cháu trong gia tộc mặc dù không phải do huynh đệ ta sinh ra . Ta nghĩ âu cũng là cái liễng ...
    - Huyền Đại Nghĩa nói tới đây thì Huyền Thái Sơn hai mắt rực sáng . Đập tay mạnh xuống bàn một cái rồi nói :
    -- Ừ nhỉ vậy mà nghĩ mãi không ra . Ha ha ha .
    - Huyền Đại Nghĩa thấy biểu hiện của Huyền Thái Sơn thì giật mình hỏi :
    -- Huynh định làm gì đó .
    - Huyền Thái Sơn chỉ nói một câu :
    -- Cứ mặc ta . Rồi đệ sẽ biết .
    - Nói rồi Huyền Thái Sơn liền bỏ đi . Để cho Huyền Đại Nghĩa một bộ mặt đầy vẻ khó hiểu .
    - * * * * * * * * * *
    * Trong rừng . Trời đã bắt đầu tối , mọi vật đều được soi sáng bằng ánh trăng .
    - Giữa màn đêm Long bắt đầu tỉnh lại . Nhưng ngay khi Long ngồi dậy chưa kịp nhận biết mô tê gì thì vô số kiến thức về mọi thứ trên đời chẳng biết từ đâu cứ ồ ạt rót vào đầu Long khiến cậu đau đầu kinh khủng . Cái đầu của cậu như muốn nổ tung vì quá tải .
    - Trong một khắc Long thôi thúc ý trí của mình phải làm gì để qua khỏi cơn đau này . Thì kiến thức sâu trong não của cậu đưa ra một chọn lựa đó là tu luyên một bản Lực Tịch ( bí kíp ) để có thể giảm bớt sự quá tải thông tin trong não của cậu .
    - Bản lực tịch này có tên là :
    -- " Thiên Đạo Hóa "
    - Không chần chừ Long hành động theo kiến thức của mình . Ngay tức khắc Long nghiến răng chịu đau ngồi sếp bằng hai chân , toàn thân thả lỏng tập trung tinh thầm , hai tay nắm hờ để trên đầu gối .
    - Còn trong đầu Long . Từng câu từng chữ trong Thiên Đạo Hóa , lần lượt hiện lên như thể Long đã học thuộc từ lâu , nay lại mang ra sử dụng .
    - Cứ thế ... cứ thế ... rồi một đốm sáng mờ nhạt xuất hiện ngay giữa chán Long .
    - Sau khi xuất hiện thì ánh sáng bắt đầu lớn dần lên . Mỗi lần như vậy thì khuân mặt Long lại khẽ nhăn một cái . Cho tới khi ánh sáng mờ mờ đó đã trở thành một khối cầu lớn , đủ để bao bọc cơ thể của Long thì dừng lại và chuyển sang sáng dần lên .
    - Khi ánh sáng đã trở nên rõ nét hơn và sáng hơn . Thì khối cầu bao bọc Long đột nhiên bạo phát khiến không khí xung quanh cậu xáo động cuồn cuộn. Long mở mắt đứng dậy , cậu cảm nhận được cơ thể mình như đã thay da đổi thịt một cách lạ kì . Long vui sướng khi biết mình đã tu luyện thành công tầng thứ nhất của " Thiên Đạo Hóa " . Mừng tới nỗi Long phát cuồng đấm luôn một nhát vào thân cây gần đó
    --- Bộp ...
    --- Păng ...
    - Thân cây gẫy rời ngay chỗ Long đặt phát đấm , sau khi bay đi một đoạn thì nó mới rơi xuống cái " Bịch " .
    - Nhìn cái cây một lát rồi Long bắt đầu đưa mắt nhìn xung quanh , mặc dù đang là lúc trời tối nhưng đối với Long lại không khác ban ngày là mấy , cái cây ngọn cỏ và thậm chí là cả côn trùng Long cũng nhìn rất rõ , có chăng khác biệt thì đó chỉ là màn đêm với ánh sáng ban ngày mà thôi . Long cúi xuống thu dọn thảo dược rơi lung tung dưới đất cho vào chiếc giỏ của mình . Đến khi đang định nhặt cây thương thì thấy bên cạnh nó có một cục đá màu đen kì lạ , kích thước to bằng cái bát tô . Long nhận thấy đây là khối thạch rơi từ trên trời xuống khi nãy .
    -- May mà nó không chúng vào mình nếu không chỉ có nước nát xác .
    - Long thở phào nhẹ nhõm nói ra .
    - Nhìn ngó cái cục màu đen kì lạ Long lại tự hỏi .
    -- Thứ này có làm gì được không nhỉ ?
    - Vừa mới nói khỏi mồm thì kiến thức trong cậu mách bảo khối đá này có thể dùng để luyện chế một thứ binh khí .
    - Không phải đắn đo Long nhặt luôn hòn đá cho vào giỏ rồi cười một cách sung sướng , trong đầu thầm nghĩ " hôm nay là một ngày đáng ghi nhớ . Gặp họa không chết mà còn được phúc lớn . Phen này coi như phát tài rồi " . Long vừa đi vừa huýt gió theo một giai điệu " Khát khao của đời trai - nguyến quyết tâm vì ước mơ - cùng người người đua tranh giấc mộng anh hùng ... " .
    - * * * * * * * * * *
    * Cũng trong đêm đó . Trên con đường ngoài thành kế bên một căn nhà cũ nát . Huyền Thái Sơn đang đánh với ba tên bịt mặt .
    - Mặc dù một chọi ba nhưng Huyền Thái Sơn với cảnh giới một Lực Thánh cấp 7 có vẻ chiếm ưu thế hơn hẳn . Liên tục ra đòn khiến ba tên bịt mặt phải say sẩm mặt mày vì chống đỡ . Mặc dù bọn chúng cũng có một Lực Thánh cấp 1 và hai Lực Đế cấp 10.
    - Ba tên bịt mặt sau một hồi chật vật chống đỡ cũng cảm thấy vô cùng khó chịu . Tên bịt mặt có cảnh giới Lực Thánh cấp một , âm thầm ra hiệu cho hai tên kia ra sức chống đỡ . Còn hắn lùi lại phía sau đồng đội mấy bước , rồi trong tay hắn một chiếc nỏ thép nhỏ hiện ra , rất nhanh hắn bắn đi một mũi tên mầu xanh lục .
    --- Veo ...
    --- Phập ...
    - Mũi tên bắn đi ở một vị trí khá gần , trong khi lực bắn của nó lại rất mạnh đã phá vỡ phòng ngự của người trung niên , rồi găm vào vai trái của y , khiến người trung niên cảm vô cùng bất ngờ mà lùi lại mấy bước .
    - Sau khi lùi lại mấy bước . Cảm thấy sức lực của mình đang tự động thất thoát một cách kì lạ . Người trung niên liền nổi cơn phẫn nộ .
    --- * * * * * * * * * *
    * Long vừa ra khỏi rừng thì nghe có tiếng đánh nhau , liền cẩn thận tiến tới rình xem . Long thấy một người trung niên đang đánh với ba tên bịt mặt . Đang đánh thì một tên trong số bọn bịt mặt lùi ra rồi trong tay hắn một thứ gì đó hiện ra . Một tên mầu xanh lục bắn ra từ thứ đó , ghim vào vai trái của người trung niên kia . Tiếp theo người trung niên đố đột nhiên tức giận nói :
    -- Gừ ... gừ . Ta đã muốn ta cho các ngươi vậy mà dám dở trò ám toán ta ? Vậy là các ngươi phải chết .
    - Nói rứt lời hai tay người trung niên nắm chặt lại , hỏa khí toát ra từ hai nắm đấm của y vô cùng mãnh liệt .
    - Người trung niên ưỡn ngực gồng người lên hét lớn :
    -- Hỏa Long Cuồng Nộ .
    - Trong khi hét lớn người trung niên đưa người ngả tới trước , đồng thời hai tay đưa ra trước mặt , phóng đi một đầu hỏa long to khủng bố .
    - Ba tên kia thấy người trung niên nổi điên thì vô cùng khẩn trương liền hợp lực chuẩn bị nghênh đỡ . Vì bọn chúng biết người trung niên này sắp tung ra đòn cuối của y . Nhưng khi nhìn thấy một đầu hỏa long khủng bố được đánh ra thì bọn chúng như hồn siêu phách tán .
    - Cả ba tên cùng nuốt miệng cái " Ực " rồi lấy lại tinh thần . Hai tên Lực Đế cấp 10 lùi ra đằng sau và đặt tay lên vai của tên có cảnh giới Lực Thánh cấp 1 kia . Tên Lực Thánh không cần rườm rà . Hai chân đứng tấn , hai tay ngang hông .
    - Một làn khói mầu xanh lục phát ra từ hai bàn tay của tên đó , rồi nhanh chóng cường thịnh bao chùm lên cả ba tên bịt mặt . Tên đứng đầu hét lớn với bộ mặt nghiêm trọng :
    -- Cáp
    - Một con cóc khổng lồ bằng xương khói mầu xanh lục liền hình thành . Nó hướng tới đầu hỏa long khủng bố kia , với thế chống đỡ .
    - Hai lực lượng va chạm nhau tạo thành âm thanh nghe cái " Uỳnh " vang vọng như tiếng sấm rền . Dư lực khiến cho không khí xung quanh tao nên những con gió mạnh cuốn theo đất đá bay tứ tung . Ngôi nhà cũ nát kia cung bị thổi bay không một dấu vết .
    - Cả ba tên bịt mặt đều thối lui tới năm bước , đưa tay ôm lồng ngực . Cả ba tên đều có máu tươi chảy ra từ chiếc khăn che mặt .
    - Tên cầm đầu , vói giọng khó khăn nói :
    -- Chúng ta đi mau ... nếu không có kẻ đến thì khó mà chạy được ... hắn cũng sống nổi lâu đâu .
    - Rồi cả ba tên cùng quay đầu bỏ đi . Trong khi người trung niên kia vẫn đứng nhìn bọn chúng .
    * Long thấy ba tên kia vừa đi khỏi thì người trung niên kia nôn ra một đống máu rồi ngã xuống .
    - Chờ một lát không thấy động tĩnh gì . Long mới từ từ bước lại gần người trung niên . Thấy y vẫn nằm im . Long đưa mắt nhìn vào bãi đất chống với khuân mặt méo sệc . Long thầm than thở " Ôi cái nhà của tôi ... Còn nữa đâu ."
    - Bỗng Long nghe tiếng thì thào yếu ớt :
    -- Cậu ... nhóc... giúp ta .... mau ... g ... khụ khụ khụ .
    - Long nhìn xuống , thấy người trung niên đang trong tình chạng yếu ớt . Long tập trung người này vào tầm mắt , thì thấy người trung niên này đúng là đã chúng độc rất nặng , không có khả năng tự hồi phục
    - Long nhìn ngó một chút rồi ngồi xuống nói :
    -- Có vẻ ông bị chúng độc khá nặng ?
    - Người trung niên cũng hơi ngạc nhiên . Nhưng vẫn cố gắng nói :
    -- Cậu hãy giúp ta , nếu còn sống ta nhất định trả cái ân tình này .
    - Long chỉ cười nhẹ mà nói :
    -- Giúp ông thì tôi sẵn lòng , còn ân tình thì không dám nhận .
    - Nói song Long gỡ giỏ thảo dược sau lưng của mình xuống , cậu đổ ra rồi nhặt một bông hoa có mầu xanh lam , gỡ ra lấy những cánh hoa song cậu quận tròn chúng lại , dữ chặt nó bằng 5 đầu ngón tay .
    - Chuẩn bị song xuôi Long nói với người trung niên kia :
    -- Tôi sẽ bỏ cái này vào miệng của ông . Ông chỉ việc nhai nó từ từ tới khi nào nó nát hết thì ông nuốt ít một ít một ... hi vọng nó có tác dụng .
    - Người trung niên khẽ gật đầu và nhẹ há miệng để Long cho thứ mà cậu chuẩn bị vào miệng của y . Rồi y làm theo những gì mà Long bảo , lúc bắt đầu nhai người trung niên cảm thấy khó khăn vô cùng nhưng khi y nuốt một ít đầu tiên thì thấy cơ thể của y có lại được chút ít sức lực . Rồi y lại nhai rồi nuốt thêm một ít , lại thêm một ít cứ mỗi lần như thế y lại cảm thấy sức lực lại tăng lên một chút . Cho tới khi y nuốt một ít cuối cùng thì y cảm thấy cơ thể có sức lực chở lại mặc dù không thể hồi phục như cũ nhưng cũng đủ để y có thể cử động bình thường .
    - Người trung niên liền lấy ra một viên đan dược màu xanh lam cho vào miêng mà nuốt cái " Ực " . Chỉ vài giây sau y gồng người một cái rồi thở ra cái " Phù " .
    - Người trung niên nhìn Long vui vẻ nói :
    -- Nhóc con ! Thật là cảm ơn cậu vô cùng . Ta tưởng rằng mình phải bỏ mạng tại đây rồi chứ . Không ngờ lại gặp cậu .
    - Long thấy người trung niên cứ thao thao bất tuyệt thì cậu chỉ cười mà nghe y nói .
    - Người trung niên thì cứ nói hồn nhiên :
    -- Ấy chà ... mải nói thôi . Ta quên chưa hỏi cậu tên gì ở đâu ?
    - Long gượng đáp :
    -- Tôi là Long nhà thì ...
    - Nói tới đây cậu chỉ vào chỗ khi nãy còn là ngôi nhà , khẽ lắc đầu một cái mà thở dài .
    - Người trung niên có vẻ tâm lý khi thấy Long có hành động như thế y hiểu vấn đề ngay .
    - Người trung niên chỉ cười một cái rồi đưa tay vỗ vai Long nói :
    -- Khà khà ... không sao cậu có thể tới chỗ tôi . Nhà tôi chỗ ở không thiếu .
    - Không đợi Long đưa ra ý kiến của mình . Người trung niên liền lôi cậu đi vào thành .
    - Bị lôi đi một cách bất ngờ Long chỉ kịp với lấy cái giỏ thảo dược của mình .

    * Mỗi tuần một cháp nha anh em .
     
  3. ThichXemSiec

    ThichXemSiec Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    29
    Đã được thích:
    89
    Điểm thành tích:
    1
    * Chương 2 - Huyền Gia Trang .


    * Long đi theo người trung niên vào thành , sau khi qua mấy con đường thì tới một thôn trang .
    --- Huyền gia trang .
    * Ba chữ này được ghi trên một tảng đá lờn đặt trước cổng thôn .
    - Đi trên đường trong thôn . Long thấy hai bên đường là mấy khu nhà lớn bé , cuối cùng cậu và Huyền Thái Sơn đi tới trước cửa một gia phủ lớn trong thôn trang . Trước cửa lớn có ghi là " Huyền Gia Trưởng Phủ "
    - Huyền Thái Sơn đưa Long tới một gian phòng trong gia phủ đó , đẩy cửa bước vào trong phòng . Ông ta nói với Long :
    -- Cậu cứ ở đây . Nơi này là gia phủ của ta . chỗ ta không có mấy người lui tới nên cậu không phải lo phiền phức .
    - Long giọng vẫn còn e ngại đáp :
    -- Thật là phiền người quá ! Có chỗ ở là tôi vui rồi .
    - Huyền Thái Sơn cười khà khà . Xua tay nói :
    -- Không cần phải khách sáo , dù sao gia phủ này cũng khá nhiều phòng chống , cậu cứ ở tự nhiên .
    - Nghe Huyền Thái Sơn nói như vậy Long cũng không còn gì dị nhị nữa .
    - Huyền Thái Sơn lại nói :
    -- Cậu cứ ở đây nghỉ ngơi . Tới bữa ta sẽ cho người đem đồ ăn qua cho cậu . Bây giờ ta phải đi chữa lành vết thương đã .
    - Không đợi câu chào biệt của Long . Huyền Thái Sơn chớp mắt một cái đã mất dạng .
    * Huyền Thái Sơn vừa đi khỏi thì Long ngó nghiêng cái phòng thêm một chút rồi lên giường đánh một giấc tới chưa .
    - Long tỉnh dậy thấy trời đã sáng lắm rồi . Thấy bụng hơi đói vì từ tối qua tới giờ cậu chưa có gì vào bụng .
    - Đang định đi kiếm gì đó để ăn thì ngay lúc đó có tiếng bước chân nghe càng lúc càng gần . Rồi dừng trước cửa phòng của Long .
    -- Công tử tôi mang đồ ăn tới cho công tử .
    - Đó là thanh âm con gái và hơn thế nữa là thanh âm này nghe vô cùng ngọt tai .
    - Long liền ra mở cửa . Trước mắt Long là một cô gái 17 tuổi mặc y phục hạ nhân , tóc dài mặt thon mày kẻ liễu trên đôi mi cong . Nhìn hai bàn tay trắng hồng đang bưng một chiếc khay đồ ,
    - Nhìn qua cách ăn mặc Long thiết nghĩ đây có lẽ là hạ nhân trong nhà này . Long mở rộng cánh cửa để cô ta vào phòng .
    - Cô gái mang khay đồ ăn đặt lên chiếc bàn có sẵn trong phòng , cô nhanh tay bầy ra đĩa bánh bao nóng hổi cùng bình trà thơm phức .
    - Song xuôi cô khẽ nói :
    -- Công tử mời dùng !
    - Long khách sáo nói :
    -- Cảm ơn cô .
    - Rồi cậu ngồi xuống , đưa tay với một chiếc bánh bao còn đang nóng định cho vào miệng . Nhưng cậu lại thấy cô gái kia cứ đứng bên cạnh thì cảm thấy hơi ái ngại .
    - Long nói với cô ta :
    -- Sao cô không ngồi xuông chúng ta cùng ăn .
    - Cô gái tươi cười đáp :
    -- Công tử mời cứ tự nhiên . Tôi đứng đây là được rồi .
    - Nụ cười của cô khiến Long bị say nắng . Cậu liền cầm một chiếc lên đưa ra trước mặt cô gái nói :
    -- Cô không cần phải giữ phép với tôi đâu . Tôi không quen với việc trong lúc ăn lại có người đứng bên cạch .
    - Long đưa tay cầm một chiếc bánh lên đưa cho cô ta và nói :
    -- Đây cô cầm lấy và ngồi xuống đây .
    - Cô hầu gái e thẹn cầm chiếc bánh mà Long đưa cho cô . Suy nghĩ một lát cô cũng cho vào miệng .
    * Trong phòng khách của Huyền Gia Trưởng Phủ . Huyền Thái Sơn sau khi đã giải trừ hoàn toàn độc trong cơ thể . Y tìm Huyền Tự Hải để chao đổi một số chuyện .
    - Huyền Tự Hải sau khi nghe Huyền Thái Sơn nói y bị ám toán suýt mất mạng liền hỏi y với giọng quan tâm :
    -- Huynh không sao chứ ? . Có kẻ dám to gan vậy sao . Nhất định phải tìm cho ra bọn chúng để trả mối thù này
    - Huyền Thái Sơn nói :
    -- Ta không sao ! . Cũng may có một thiếu niên dùng thảo dược cứu chữa cho ta kịp thời .
    -- Một thiếu niên thôi mà đã hiểu biết về dược lý à ...
    - Huyền Tự Hải biểu hiện vẻ bất ngờ mà thốt lời .
    - Huyền Thái Sơn gật đầu khẳng định nói :
    -- Không sai ... một thiếu niên ... giỏi về mặt dược lý .
    - Huyền Tự Hải suy nghĩ một lát rồi nói :
    -- Huynh ! Người này phải lôi kéo vào gia tộc .
    - Huyền Thái Sơn suy tư rồi nói :
    -- Ta thì không nghĩ như đệ , ta vừa gặp đã quý mến cậu ta . Có gì đó mách bảo ta nên nhận cậu ta làm nghĩa tử .
    - Nghe Huyền Thái Sơn nói vậy . Huyền Tự Hải có chút hơi giật mình mà nói :
    -- Huynh định nhận cậu ta làm nghĩa tử ư ?
    - Huyền Thái Sơn giọng cuong quyết mà nói :
    -- Đúng vậy .
    - Huyền Tự Hải liền cười và nói :
    -- Ha ha cuối cùng thì huynh cũng cần một đứa con rồi hả .
    - Huyền Thái Sơn vội nói :
    -- Ta còn chưa biết y kiến của cậu ta thế nào . Mà đệ cười cái gì . Đệ chê cười ta hả .
    - Huyền Tự Hải vội nói :
    -- Không có ... không có cười . Ta đâu có cười huynh .
    - Huyền Thái Sơn lại nói giọng hơi buồn :
    -- Đáng tiếc cậu ta lại là một người thường ... nếu không đã có thể ...
    - Nói tới đây thì cả hai huynh đệ y cùng thở dài một cái .
    * Sau khi Long ăn uống song . Cô hầu gái dọn dẹp rồi rời đi . Chỉ còn lại một mình ở trong phòng , Long cảm thấy buồn chán nên ngồi luyện công .
    - Nhưng cậu thấy rất lạ luyện mấy lần mà không thấy sức lực của mình có gì tiến chiển .
    - Long thở dài than vãn :
    -- Ài ... à...i . Sao lại không có tí tiến triển gì thế nhỉ .
    - Bỗng Long như nhận ra điều gì đó . Cậu không ngừng lẩm bẩm :
    -- " Luyện Thiên Đạo Hóa - Sát Địch Cường Thân - Lực Nhân Cương Mãnh - Lực Hóa Cường Hoành ... " Nói như vậy tức là phải giết kẻ địch mới tăng được sức lực của bản thân ư . Hơn nữa là cần phải tiêu diệt những mục tiêu nào có tu luyện sức lực thì mới được ư . Lại còn mục tiêu càng mạnh càng tốt ư . Thật khó hiểu...
    - Đang suy nghĩ thì có tiếng gõ cửa khiến Long đứt dòng suy nghĩ .
    - Long bước ra mở cửa . Thì thấy người trung niên tối qua đã dắt mình về đây đang đứng chờ .
    - Long chào hỏi rồi mời ông ta vào phòng .
    - Vừa ngồi xuống người trung niên kia liền giới thiệu về ông ta với Long :
    -- Ta là Huyền Thái Sơn . Và là đại trưởng lão của Huyền gia trang này .
    - Long tuy có hơi bất ngờ nhưng cũng chỉ đứng dậy cúi người một cái nói :
    -- Thì ra là đại trưởng lão . Thảo nào có thể dắt tôi vào trong Huyền phủ một cách tự nhiên .
    - Long tuy sống ở ven rừng nhưng những thế lực trong thành thì cậu cũng biết chút ít .
    - Huyền Thái Sơn cười sảng khoái .Rồi y từ từ nói :
    -- Tính ta không thích văn chương dài dòng . Ta có câu này muốn hỏi cậu ?
    - Long vội đáp giọng lễ phép :
    -- Vâng người cứ hỏi . Đừng khách sáo .
    - Huyền Thái Sơn nhìn Long một lượt từ trên xuống dưới rồi khẽ gật đầu nói :
    -- Theo ta được biết thì cậu sống một mình ở ven rừng đúng không ?
    - Long cảm thấy hơi ngạc nhiên nhưng vẫn tươi cười đáp :
    -- Vâng ạ ! Tôi là trẻ mồ côi sống bằng nghề hái dược .
    - Huyền Thái Sơn lại điềm tĩnh nói :
    -- Ta không lấy vợ sinhcon . Giờ tuổi này cũng không thích hợp để lấy vợ nữa .Ta thấy cậu cũng thật thà , nên có ý muốn cậu và ta kết tình phụ tử . Không biết ý cậu có bằng lòng không .
    - Câu hỏi khiến Long vô cùng bất ngờ . Ông ta và mình chỉ mới gặp nhau không quá một ngày . Với lại ông ta là một người có gia thế , chỉ nói một câu thì cả đống người mong mỏi làm con của ông ta , đâu có tới phiên mình. Đây quả là một điều quá vui sướng nhưng cũng đầy nghi hoặc
    - Long vẫn điềm tĩnh nói :
    -- Trưởng lão người chớ có nói đùavới con trẻ như vậy chứ . Tôi và ngài cũng tựa bèo nước gặp nhau . Hơn nữa tôi đây nào có tài cán gì ... sao dám nhận cái tình sâu nặng của người .
    - Như thể hiểu được suy nghĩ của Long . Huyền Thái Sơn liền nói :
    -- Cậu yên tâm ta đây nói thật lòng ! Chứ nào phải nói cho vui miệng . Ta thấy có mình có duyên với cậu , Nên mới mạnh rạn muốn kết tình phụ tử . Mặc dù câu này nói ra có phần hơi sớm , nhưng ta tin ta và cậu rất hợp tính nhau .
    - Nghe Thái Sơn nói vậy Long cảm thấy y cũng là thật lòng mà nói .
    - Long vẻ mặt vui mừng đáp :
    - Nếu người đã nói như vậy thì tôi vô cùng vui sướng vì có một người cha như người . Có điều tôi chỉ là một thiếu niên tầm thường liệu có sứng để bước vào cửa lớn của gia phủ hay không .
    - Huyền Thái Sơn như được gãi đúng chỗ ngứa . Ông ta đứng dậy vỗ ngực nói :
    -- Không phải khiêm tốn . Một khi con đã nhận ta làm cha thì kẻ nào dám nói con không đủ tư cách . Ta sẽ cho hắn biết thế nào là mới đủ tư cách .
    - Long thấy Huyền Thái Sơn cao hứng như thế thì không biết nói gì hơn là gật đầu đồng ý và thế là từ hôm nay cậu lại tự nhiên trở thành một đại công tử của một gia tộc lớn mạnh như Huyền gia thì thật là mơ chưa chắc được .
    - Thấy Long không nói gì chỉ gật đầu đồng ý . Huyền Thái Sơn lại nói :
    -- Con cứ ở tạm đây mấy hôm . Ta đi báo với tiểu thúc của con y là tộc trưởng của Huyền gia này . Ta sẽ bảo y mỏ một bữa tiệc để thông báo chuyện kết tình phụ tử của cha con ta trước gia tộc .
    - Long vội nói :
    -- Không cần phải phức tạp quá đâu cha .
    - Huyền Thái Sơn nghe Long nói vậy thì tỏ ra không được hài lòng . Ông ta liền nói :
    -- Không được
    - Ông ta miễn cưỡng nói :
    -- Thôi được ... nhưng ngày mai ta sẽ cho người tới làm hạ nhân cho con .
    - Cảm thấy bất tiện Long vội vàng từ chối đáp :
    -- Không cần đâu cha con đi lại một mình quen rồi .
    - Nhưng Huyền Thái Sơn lại nói giọng cương quyết :
    -- Không được ... Con bây giờ là đại công tử của Huyền gia . Ít ra cũng phải có người hầu kẻ hạ . Không cần đợi tới ngày mai , lát nữa ta sẽ sai một hạ nhân tới để cho con sai bảo .
    - Long không tiện từ chối thêm nữa đành phải gật đầu đồng ý .
    - Nhưng Long lại nghĩ ra gì đó liền nói
    -- Nếu có thể thì cho con sin được lựa chọn người sáng nay tới đưa đồ ăn cho con là đủ rồi . Không biết là có được hay không .
    - Huyền Thái Sơn liền cười lớn nói :
    -- Ha ha ha . Con không cần phải quá khách sáo như thế . Ta sẽ xem người đó là ai rồi sẽ sắp xếp .
    * Tại một gia phủ khác có tên là huyền gia tam phủ trong huyền gia trang .
    - Trong phòng , một trung niên mập ú đang ngồi trên chiếc ghế to sụ . Đối diện là một nam nhân mặc y phục của người hầu trong phủ nào đó .
    - Người trung niên mập ú đó chính là Huyền Trí tam trưởng lão của Huyền gia . Lão là một người rất mưu mô và sảo quyệt . Đã tung không ít tiền để mua chuộc một số hạ nhân làm việc trong những gia phủ của các trưởng lão khác thậm chí ngay cả hạ nhân của gia phủ tộc trưởng .
    -Tên hạ nhân này đã mang tin tức từ gia phủ riêng của tộc trưởng tới cho Huyền Trí .
    - Sau khi nghe tên hạ nhân kia nói rằng đại trưởng lão đã nhận một thiếu niên làm con nuôi . Nhưng người thiếu niên kia chỉ là một thiếu niên bình thường không có tu luyện sức lực . Thì lão xoa cằm suy tính gì đó .
    - Sau mấy giây lão nói với tên hạ nhân kia :
    -- Lần này ngươi làm khá tốt . Đây là tiền thưởng của ngươi .
    - Lão quăng cho tên hạ nhân một sâu tiền đồng rồi lại nói tiếp :
    -- Sau này hễ có tin gì thì báo cho ta . Ta sẽ có thưởng .
    - Tên hạ nhân cầm lấy sâu tiền đồng vui mừng đáp :
    -- Vâng nhất định tôi sẽ vì tam trưởng lão ngài mà dốc sức nghe ngóng .
    - Tên Huyền Trí gât gù nói :
    -- Ừ ... ngươi cũng nên về đi . Nhớ phải cẩn thận nghe chưa .
    - Tên hạ nhân khom người đáp một tiếng :
    -- Vâng .
    - Rồi quay người rời đi .
    - Huyền Trí nhìn hắn đi ra . Bưng chén trà lên miệng nhấp một ngụm rồi cười nhếc miệng một cái .
    * Cùng Lúc ấy tại huyền gia nhị phủ . Nhị trưởng lão Huyền Chính . Y đang cùng tứ trưởng lão Huyền Thiên ngồi nói truyện trong phòng khách gia phủ .
    - Huyền Thiên nói với Huyền Chính :
    -- Huynh có hay tin gì chưa ?
    - Huyền Chính nhìn Huyền Thiên với vẻ mặt như đang không hiểu chuyện gì nói :
    -- Có chuyện gì lớn sảy ra sao ? Sao tôi không nghe tin gì nhỉ .
    - Huyền Chính chỉ cười mang ý mỉa mai nói :
    -- Đúng là có chuyện lớn ... Đại trưởng lão của chúng ta đã nhận một nghĩa tử . Chỉ có điều nghe nói chỉ là một thiếu niên bình thường mà thôi . Không biết có phải sự thật hay không .
    - Nghe song nhị trưởng lão Huyền Chính không biểu hiện gì cả . Lão thờ ơ nói :
    -- Chuyện này ta có nghe qua .
    - Rồi Huyền Chính nhìn thẳng vào Huyền Thiên mà nói tiếp :
    -- Theo ông ... thấy chuyện này thế nào ? .
    - Huyền Thiên suy tư một chút rồi nói :
    -- Tô thấy chuyện này không ảnh hưởng gì tới những tính toán của chúng ta cả .
    * Cũng trong nhi gia huyền phủ .
    - Hai thiếu niên đang cùng tập luyện trên một khoảng sân rộng . Trong đó một người khoảng 17 tuổi là Huyền Sinh cảnh giới Lực Hoàng cấp 1 , còn một người là Huyền Hóa 14 tuổi Lực Sĩ cấp 7 . Cả hai đang cùng thi chiển bản lĩnh để giao đấu với nhau .
    - Đánh được mấy chiêu thì Huyền Hóa bị đánh chúng một chiêu ngã lăn cu chiêng ra đất .
    - Hắn vội đứng dậy . Mặt tỏ ra tức giận nói :
    -- Huynh trơi ăn gian . Đã giao hẹn là không phóng lực ... vậy mà huynh lại ...
    - Rồi hắn ôm ngực ho khù khụ .
    - Khiến cho tên Huyền Sinh hốt hoảng nói :
    -- Được rồi ... được rồi ta lỡ tay ...coi như ta thua . Đệ không sao chứ .
    - Tên Huyền Hóa nghe vậy thì sắc mặt liền thay đổi nói :
    -- Thua thì phải trả tiền nhậu bữa nay hề .
    - Tên Huyền Sinh chố mắt lên nói .
    -- Á đù ăn vạ hả mầy .
    -Tên Huyền Hóa cười toét miệng mà nói :
    -- Hề hề ăn gì thì huynh cũng tự nhận thua rồi nhé .
    - Thế là hai tên cười lớn rồi dắt nhau ra khỏi gia phủ .
     
  4. ThichXemSiec

    ThichXemSiec Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    29
    Đã được thích:
    89
    Điểm thành tích:
    1
    * Chương 3
    * Sát Địch - Cường Thân


    * Trời vừa sáng Long nghe có tiếng gõ cửa , cậu biết đó là Bích Phương người hầu gái mà cha nuôi của cậu cũng chính là đại trưởng lão của huyền gia Huyền Thái Sơn đã sắp xếp theo ý kiến của cậu .
    - Tiếng của hầu gái ở ngoài cửa nói :
    -- Chủ nhân !
    - Long ngồi trong phòng nói với Bích Phương :
    -- Cô cứ mở cửa mà vào .
    - Bích Phương đẩy cửa phòng bước vào . Cô bưng theo một chậu nước để Long rửa mặt cho tỉnh ngủ và một bộ y phục mới cho Long .
    - Cô nói với Long :
    -- Chủ nhân mời rửa mặt thay y phục .
    - Nói rồi cô nhanh chóng giúp Long rửa mặt và thay bộ y phục .
    * Hôm qua sau khi gia tộc mở tiệc tuyên bố chuyện của Long với Huyền Thái Sơn . Thì Long chính thức chở thành đại công tử của huyền gia .
    * Mặc bộ y phục mới vào người . Long như biến thành một người hoàn toàn khác . Khiến Bích Phương cứ nhìn cậu và nhất là đôi mắt to và sáng dưới hai làn lông mày đậm giao nhau của Long . Đôi mắt ấy như có thể nhìn thấu cả tâm hồn của cô .
    - Thấy Bích Phương cứ nhìn mình không chớp mắt . Long liền nói :
    -- Bích Phương ! .
    - Câu nói của Long làm Bích Phương chợt tỉnh . Và cảm thấy ngại ngùng .
    - Cô nói với giọng ấp úng :
    -- Không có gì ạ . Chủ nhân người mặc rất vừa hợp .
    - Long nhìn cô hầu gái mà lòng khó hiểu . Rồi cậu ngồi vào bàn rót ly trà và nói với Bích Phương :
    -- Cô tới đây cùng ngồi đi , ta có vài chuyện muốn được cô chỉ bảo cho .
    - Bích Phương nghe Long nói vậy thì liền đáp :
    -- Chủ nhân có việc gì cứ hỏi . Tôi nhật định sẽ nói ... còn hai chữ chỉ bảo ... tiểu nữ không dám đâu ạ .
    - Long vẫn lạnh lùng nói :
    -- Không cần phải như thế . Ta chỉ muốn hỏi cô đôi chút về huyền gia này mà thôi . Ta dù sao cũng là người mới tới không rõ sự tình của huyền gia cho lắm .
    - Bích Phương nghe thấy Long nói vậy thì nhẹ nhàng gật đầu rồi ngồi xuống ghế .
    - Long đưa tay cầm lấy ly trà rồi đưa lên miệng nhấp một ngụm , vẻ mặt cậu rất thư thái .
    - Long lại hỏi Bích Phương một lần nữa , về toàn bộ sự tình của Huyền gia .
    - Bích Phương vội nhiệt tình nói cho cậu rõ mọi chuyện lớn bé và những kẻ có mặt mũi lớn bé trong cái huyền gia này . Ngay cả chuyện thi đua gia tộc năm nay muốn trọn ra một thiếu niên anh tài nhất để gia tộc chú trọng bồi dưỡng trở thành tộc trưởng tương lai , và tất nhiên bây giờ cậu đã là đại công tử của huyền gia thì cậu cũng được tham gia .
    - Long nghe song chỉ " Ồ " lên một tiếng rồi lại tiếp tục uống trà .
    - Thấy thái độ của Long như vậy Bích Phương thầm nghĩ trong lòng " Người này thất khó biết được y đang nghĩ gì " .
    - Tuy cô chỉ là một hầu gái nhưng cảnh giới của cô là một Lực Sĩ cấp 10 . Đại trưởng lão sắp xếp cho cô tới đây một phần cũng là muốn cô làm người hầu cho Long , còn một phần cũng là muốn cô theo dõi thái độ của Long . Cô được lệnh hễ có việc gì là phải truyền tin cho tộc trưởng hoặc là đại trưởng lão ngay .
    * Uống song tách trà cũng là lúc Bích Phương nói hết cho Long biết về huyền gia .
    - Long gật gù rồi đứng dậy bảo Bích Phương mang theo chiếc giỏ mà cậu cất ở góc phòng . Rồi cả hai cùng ra khỏi huyền gia trang .
    - Bích Phương cũng không thắc mắc gì . Liền cầm chiếc giỏ mà Long chỉ đeo vào đằng sau lưng mình rồi đi theo Long .
    - Ra khỏi thành Long dắt theo Bích Phương tới một khư vực trong rừng .
    - Bích Phương thường ngày rất ít khi được ra khỏi huyền gia trang . Chứ chưa nói gì tới một nơi toàn là cỏ cây hoa lá như ở đây . Nên cô bị cuốn hút quên cả Long đang đứng bên cạch . Cô chạy từ chỗ này sang chỗ kia để hái những bông hoa đang nở đủ loại sắc màu sặc sỡ .
    - Long nhìn người hầu gái của mình như thế cũng chỉ có thể lắc đầu mà cười .
    * Sau vài phút tìm kiếm thì Long cũng tìm thấy một cây thảo dược " Đương Quy " . Theo kiến thức mà ông trời đã ban cho Long thì loại thảo dược này có thể chế ra một loại đan hồi phục số lượng nhỏ sức lực . Rất hữu ích trong chiến đấu .
    - Đào lấy gốc " Đương Quy " song , Long gọi cô hầu gái còn đang mải mê hái những bông hoa .
    - Người hầu gái vội chạy tới và đưa ra một nắm những bông hoa đủ hình dáng và sắc màu .
    - Long thấy vậy liền nói :
    -- Cũng nhiều đấy chứ nhỉ . Nhưng cô hái nhiều như thế để là gì .
    - người hầu gái liền nói :
    -- Không mấy khi tôi được tới đây . Nên phải hái một ít mang về cắm trong phòng , vừa có mùi thơm vừa để ngắm nhìn nữa .
    - Long nhìn cô rồi nói :
    -- Cô chỉ có thể giữ những bông hoa này nhiều nhất là mười mấy ngày mà thôi . Nếu cô muốn nhìn chúng lâu hơn thì chỉ cần lấy một ít hạt của chúng mang về trồng trong sân vườn như vậy là ngày nào cũng được ngắm nhìn chúng rồi .
    - Bích Phương nghe song thì vui mừng thốt lên :
    -- Sao tôi lại không nghĩ ra nhỉ . Cảm ơn chủ nhân đã nhắc nhở .
    - Nhưng rồi cô lại sịu mặt xuống nói :
    -- Nhưng tôi không biết cách trồng hoa . Thưa chủ nhân .
    - Long nhìn bộ dạng của cô ta như thế lại thấy vô cùng đáng yêu .
    - Cậu liền cười một tràng khoái trí mà nói :
    - Ta sẽ dậy cho cô cách để trồng hoa . Nhưng bây giờ cô đưa cái giỏ ra đây .
    - Nói rồi Long bỏ cây thảo dược vừa đào được vào trong giỏ trên lưng người hầu gái . Hai người lại tiếp tục đi tới những chỗ khác trong rừng .
    - Đi được một lúc thì Long phát hiện thấy một cây " Linh Chi " liền vui sướng bước đến đào lên . Bỗng Long nghe thấy tiếng hét của Bích Phương :
    -- Á...á...a chủ nhân cẩn thận .
    - Long ngửng lên thì chỉ kịp nhìn thấy loáng thoáng thấy được một thứ gì đó to lớn , nó có hai con mắt đỏ lửa đang chăm chú nhìn cậu, con vật đó chỉ cách giữa cậu và nó khoảng mười bước chân . Điều này khiến Long thầm kinh hãi . Con vật to lớn như vậy mà xuất hiện ngay gần mình từ lúc nào mà cậu vẫn không hề hay biết , thật là nguy hiểm trong gang tấc .
    - Đúng lúc đó thì thân ảnh của Bích Phương bất ngờ lướt tới đứng chắn phía trước mặt của cậu .
    - Bích Phương đứng chắn phía trước mặt Long , thì thầm nói nhỏ với cậu :
    -- Chủ nhân ! ... Con Mộc Hầu Vương này quá mạnh , nó tương đương với một Lực Hoàng cấp 10 . Nhưng theo tôi thấy nó đã bị trọng thương quá nặng . Bây giờ tôi sẽ đánh lạc hướng của nó còn cậu cứ chạy một mạch về hướng Thiên thành .
    - Long nghe thế thì trong lòng có vài phần mến thương cô hầu gái của mình . Nhưng Long nghĩ mình là đàn ông bây giờ mà bỏ chạy thoát thân trước một phụ nữ còn liều mạng bảo vệ mình thì còn mặt mũi nào mà nhìn ai .
    - Long liền dõng dạc nói :
    -- Có đi thì cùng đi . Ta không có thói quen bỏ mặc người của mình mà chạy tìm đường sống .
    - Bích Phương cảm thấy trong lòng vô cùng kính phục vị chủ nhân này . Lần đầu tiên cô mới thấy được một chủ nhân có nghĩa có tình như Long . Nếu đổi lại là kẻ khác có khi chưa cần nói hắn đã co dò bỏ chạy lâu rồi .
    - Cô vẫn cương quyết nói :
    -- Chủ nhân mau đi trước .
    - Rồi cô tụ lực vào bàn tay phi người hướng thẳng tới con Mộc Hầu Vương , tung ra một đòn hướng vào ngực của nó .
    - Mộc Hầu Vương nhìn thấy con người nhỏ bé kia lại có cái gan tấn công nó trước thì nó phẫn nộ phát ra âm thanh giống con người nói :
    -- Khéc khéc ... Thật là hỗn láo .
    - Rồi nó vung cây đoản côn trong tay lên vụt một đòn rất nhanh về phía Bích Phương . Chúng một đòn này thì con người nhỏ bé kia chỉ có nước mất mạng còn không thì cũng sẽ dập hết sương sườn mà thành kẻ phế nhân .
    - Long nhìn tình huống đó thì chỉ kịp kêu lên :
    -- Cẩn thận nó ...
    - Thì đã thấy Bích Phương chúng một đòn của Mộc Hầu Vương mà văng ngược trở lại .
    - Không chậm chễ Long vội chạy tới đỡ lấy thân thể của cô đang rơi xuống từ trên cao .
    - Thấy Bích Phương phun ra một ngụm máu tươi từ trong miệng . Long sốt sắng hỏi :
    -- Cô có sao không ? hãy cố chịu đựng ta đưa cô về huyền gia chữa trị .
    - Bích Phương nhìn Long hai mắt chào lệ súc động cố gắng nói :
    -- Tôi có lẽ không sao chỉ là bị thương khá nặng thôi . Cậu cứ kệ tôi mau chạy đi .
    - Long vẫn ôm cô ở trong lòng mà nhẹ nhàng nói :
    -- Không được ta không bỏ cô lại đâu . Với lại ta phải cho con Mộc Hầu Vương này biết dám động tới người của ta thì sẽ có kết quả như thế nào .
    - Nói song Long nhẹ nhàng đặt cô ngồi tựa vào một gốc cây cạnh đó .
    - Bích Phương thấy câu nói của Long vừa rồi nào phải đang nói đùa , thì trong lòng cô vô cùng kinh động .
    Cô nhìn Long bằng ánh mắt khó hiểu .
    - Còn Long từng bước từng bước tiến tới gần Mộc Hầu Vương với sắc mặt không biểu lộ cảm súc gì .
    - Mộc Hầu Vương thấy Long bước tới , tự nhiên nó cảm chột dạ trước con người đó . Trước mắt nó một con người nhỏ bé bình thường không biểu lộ một chút sức mạnh nào , vậy mà cứ từng bước uy hiếp tinh thần của nó .
    - Mộc Hầu Vương không kiềm chế nổi trí óc nữa , nó dùng cây gậy trong tay tung ra một cú đánh về phía Long .
    - Long như biết trước nó sẽ làm vậy nên khi Mộc Hầu Vương còn chưa kịp đánh ra cậu đã chuẩn bị nhẩy lên cao để chánh né .
    - Sau khi Mộc Hầu Vương đánh hụt một đòn cũng là lúc nó sơ hở bản thân . Biết được điểm này nên khi nhảy lên cao Long đã tụ lực vào nắm đấm của cậu . Rồi khi Mộc Hầu Vương đánh hụt thì cơ thể của nó có chiều hướng ngả về phía trước , thế là cậu nhân cơ hội đó tung một cú đấm vào ngay đầu của Mộc Hầu Vương , Long ra đòn một cách rất nhanh nhẹn không chút lệch lạc .
    --- Bốp ... ốp ...
    - Mộc Hầu Vương ăn một đấm của Long vào đầu khiến nó loạng choạng lùi về phía sau mấy bước mà gào hét :
    -- Khẹc ... khẹc ... Đau quá chết ta rồi .
    - Long vừa chạm đất đã hành động ngay .
    - Cậu lao tới áp sát Mộc Hầu Vương trong khi nó còn đang choáng váng với cú đấm khi nãy của cậu , tiếp tục tụ lực vào nắm đấm Long nhảy lên cao theo thế móc hàm Mộc Hầu Vương kia .
    --- Bốp ... ốp ... p
    - Cú thứ hai này lực như mạnh hơn hẳn cú trước . Mộc Hầu Vương không ý thức được cú đánh thứ hai này của Long nên toàn thân ngã ngửa xuống đất .
    - Như đã tính toán sẵn trong đầu . Long lại tụ lực một lần nữa , chỉ có điều lần này là ở chân , từ trên cao cơ thể cậu rất nhanh hướng tới cơ thể của Mộc Hầu Vương mà đáp xuống .
    --- Bốp ...Rộp ... ộp .
    - Cái sọ của Mộc Hầu Vương rập nát dưới đế giầy của Long .
    - Bỗng Long thấy một luồng ánh sáng vàng lớn và hai luồng ánh sáng đỏ , xanh nhỏ hơn bay ra từ cơ thể của Mộc Hầu Vương lập tức hòa nhập vào cơ thể cậu . Cùng thời điểm đó Long cảm giác sức lực mà cậu đã hao tốn gần hết khi nãy bỗng dưng lại chàn chề . Thiên Đạo Hóa đã bế tắc mấy hôm nay lại tự động vận hành thăng tiến , mặc dù không tiến cấp nhưng nó cũng giúp Long mạnh hơn trước rất nhiều . Với lại Long có cảm giác Thiên Đạo Hóa chỉ còn thiếu một tí ti nữa là tăng lên cấp hai .
    - Bích Phương ngồi tựa lưng dưới gốc cây nãy giờ nhìn sự việc sảy ra trước mắt mà khiến cô mắt chữ O mồm chữ A . Trong đầu thì hoang mang không biết nên khóc hay cười vì có một chủ nhân nhìn thì chỉ là người bình thường vậy mà giết chết một Mộc Hầu Vương mặc dù là nó đã trọng thương nhưng ít nhất phải là Lực Hoàng trở lên mới có thể hạ sát nó .
    - Long nhìn cái xác của Mộc Hầu Vương mấy giây đủ để xác định nó đã chết . Rồi mới bước tới chôc của Bích Phương .
    - Long thấy cô ta nhìn mình chằm chằm thì cảm thấy khó hiểu bèn hỏi :
    -- Nhìn ta như thế là ý gì ?
    - Bích Phương giọng gắng gượng :
    -- Chủ nhân người thật sự giết Mộc Hầu Vương đó rồi . Ta không nhìn nhầm chứ ?
    - Long chỉ cười mỉm rồi nói :
    -- Bớt nói chuyện đi . Phải đẻ giành sức mà chịu đựng . Ta bây giờ sẽ đưa cô về .
    - Đang định đưa tay đỡ lấy cơ thể của Bích Phương . Long nhớ ra gì đó liền dừng lại hỏi cô một câu :
    -- Cô không ngại nam nữ khác biệt thì để ta cõng cô về .
    - Bích Phương hiểu ý Long muốn nói gì , cô thẹn không lên tiếng đáp mà chỉ khẽ gật đầu đồng ý .
    - Thấy cô ta không phản đối Long tiếp tục đưa tay tới đỡ cơ thể của Bích Phương lên lưng mình , cậu để hai tay cô ghì trên vai mình còn cậu đưa tay đỡ lấy đôi chân của cô đang kẹp hai bên hông của cậu .
    - Trời đã bắt đầu tối Long cõng Bích Phương trên lưng quay về Thiên thành .
     
  5. Ngoc1993

    Ngoc1993 Còn Bú Sữa Mẹ
    1/57

    Bài viết:
    6
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    1
    Tiếp đi đại ka cảm giác như chơi Mu ngày xưa ấy đã vãi
     
  6. ThichXemSiec

    ThichXemSiec Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    29
    Đã được thích:
    89
    Điểm thành tích:
    1
    * Chương 4 - Chế Luyện Đường


    * Trong đêm tối .
    - Một thiếu niên cõng theo một cô gái trên lưng , đi vào Huyền Gia Trang bước chân rất vội vã .
    - Đó chính là Huyền Long đang cõng Bích Phương trên lưng quay về huyền phủ .
    - Về tới phòng Long vội vàng đặt Bích Phương nằm xuống giường .
    - Rồi cậu liền hỏi Bích Phương với giọng lo lắng :
    -- Cô cảm thấy sao rồi . Để ta xem tình hình vết thương của cô thế nào .
    - Bích Phương mặt tuy đã tái nhợt nhưng vẫn ửng đỏ khi Long nói muốn xem vết thương trên người cô .
    - Lúc Mộc Hầu Vương đánh ra một đòn , rất may cô vẫn kịp thời đánh một đòn vào cây gậy của Mộc Hầu Vương mới có thể giảm nhẹ sát thương của nó lên cơ thể cô , nếu không thì bây giờ cô đã thành cái xác không hồn .
    - Mặc dù Bích Phương không muốn để Long nhìn trực tiếp vào cơ thể của mình . Nhất là vết thương ấy lại ngay cạnh chỗ kín đáo trên ngực của cô . Nhưng dù sao y cũng là chủ nhân của cô , cho dù y có muốn thân xác của cô thì cô cũng phải gật đầu chứ nói gì là nhìn ngắm . Cô cũng có nghe Long biết dùng thảo dược để trị thương rất tốt .
    - Cô nhìn vào mắt Long . Gương mặt ửng hồng nhàn nhạt khẽ gật đầu .
    - Dưới ánh sáng mờ nhạt của cây đèn ... Mà đối với Long thì không cần đèn vẫn có thể nhìn rõ như ban ngày . Cậu đưa tay , nhẹ cởi từng nút thắt áo của Bích Phương , song cậu vén một bên áo của cô ra . Đập vào mắt của Long là một mảnh mầu đỏ của chiếc yếm được thêu hình bông hoa , nó không đủ che đi hết cái bầu vú căng tròn trắng mịn như trái lê đã gọt vỏ của Bích Phương . Khiến Long suýt chút nữa không thể kiềm chế nổi mà đưa tay tới để xoa vào trái lê đó , thật là sung sướng biết bao khi được dùng đôi tay mà nâng liu mà nắn bóp cặp vú tuyệt đẹp kia . Long nhớ lại lúc cõng Bích Phương trên lưng hai trái lê trắng của cô áp sát vào lưng cậu . Cái cảm giác đó thật là khó diễn tả .
    - Thấy Long cứ nhìn vào ngực mình không như thế . Bích Phương mặt càng thêm đỏ mà lí nhí nói :
    -- Chủ nhân ! Người đừng nhìn nữa ...
    - Long chợt tỉnh mộng trong đầu . Rồi chăm chú nhìn vào vết thương của Bích Phương , thấy mặc dù vết thương của cô khá nghiêm trọng , song kiến thức trong đầu của cậu , rất nhanh chóng chỉ ra cho cậu một cách để chữa trị vết thương này . Đó là trước tiên phải kiếm một cây Căn Nguyên Thảo đắp vào vết thương để loại bỏ những gì hư hại trên vết thương , sau đó sử dụng mỗi ngày một viên Phục Linh đơn sau ít ngày thì có thể chữa lành .
    - Thế là Long liền tìm trong giỏ thảo dược của mình . Rồi cậu mừng rỡ hô lên :
    -- Đây rồi ... may quá .
    - Cậu cầm lên một cây thảo dược có bông hoa mầu vàng đó là " Căn Nguyên Thảo " . Sau khi loại bỏ rễ rồi đem đi rửa sạch sẽ , Long cho vào một chiếc chén dùng chầy rã nát ra .
    - Song xuôi Long nói với Bích Phương :
    -- Cô cố nằm im chịu đau để ta đắp thuốc nay vào cho cô .
    - Bích Phương giọng yếu ớt thì thầm :
    -- Vâng chủ nhân ...
    - Long dùng tay nhẹ nhàng đắp từng ít thuốc một vào vết thương cho Bích Phương . Mỗi lần như vậy cậu lại thấy Bích Phương gồng người lên vì đau buốt . Nhưng chỉ được vài lần thì cô ngất đi vì quá đuối sức . Sau khi đắp thuốc song thì cậu lấy vải băng bó lại .
    - Trong lúc băng bó Long không khỏi nhìn vào khuân mặt đang say giấc của Bích Phương . Cậu thật muốn trên đôi môi nhỏ xinh đấy đặt lên một nụ hôn .
    - Long thầm nghĩ " Không lẽ mình thích cô ta rồi chăng "
    - Sau khi đã mặc lại y phục cho Bích Phương Long chợt nhớ ra cảnh giới của cậu đã tăng tiến , cậu nên xem qua mức độ tu luyện của bản thân thế nào .
    - Long thấy được bản thân cậu giờ đây đã là một Lực Sĩ cấp 10 . Nhưng nếu gặp phải kẻ mạnh như hôm qua gặp phải Mộc Hầu Vương thì chỉ có nước thê thảm . Hôm qua cậu đánh bại được Mộc Hầu Vương cũng là vì nó đã trọng thương hơn nữa phải nhờ vào cái kiến thức thần bí trong đầu chỉ dẫn thì cậu mới có thể giết được nó .
    - Sau một hồi suy ngẫm tìm tòi trong kiến thức trong đầu cậu . Long thấy được cậu nên học một võ kĩ cổ xưa có tên là " Phá Thiên " .
    - Long cũng không cần phải khổ công tu luyện như người khác , mà chỉ cần tập trung tinh thần là cậu có thể nhanh chóng lĩnh hội được bộ cổ tịch Phá Thiên một cách triệt để giống như đã khổ luyện vài chục năm .
    - Sau khi đã lĩnh hội được võ kĩ " Phá Thiên " Long lại muốn đi ra ngoài để tìm Phục Linh đơn để giúp Bích Phương hoàn toàn bình phục . Đang định đi tìm nơi để bán chỗ thảo dược mình có đồng thời tìm mua một ít đơn dược cho Bích Phương , nhưng vừa tới cửa gia phủ thì gặp Huyền Đại Nghĩa cũng đang đi ra .
    - Long vội lễ phép chào :
    -- Nghĩa thúc !
    - Nghe tiếng chào Huyền Đại Nghĩa nhận ra đó là Long liền cười nói :
    -- Ha ha . Hiền điệt , định đi đâu sao ? .
    - Long lại lễ phép đáp :
    -- Vâng . Con định ra phố bán chỗ thảo dược này ...
    - Huyền Đại Nghĩa tỏ ra bất ngờ nói :
    -- Cậu cần bạc sao ? Sao không báo với ta một câu . Ta nhất định sẽ cho người mang tới . Mà thảo dược gia tộc ta cũng đang cần nhiều , cậu cứ mang tới luyện chế đường giao cho người quản lý ở đó là Hồ My . Còn bạc thì lát ta sẽ cho hạ nhân mang tới .
    - Long tỏ ra bất ngờ khi nghe nói tới luyện chế đường . Long vội hỏi Huyền đại nghĩa :
    -- Thúc ! Cháu muốn tới đó thì phải đi lối nào ạ ? .
    - Huyền Đại Nghĩa cười lớn :
    -- Ha ha .
    - Rồi ông ta chỉ cho Long đường tới khố phòng và luyện chế đường
    - Long chào biệt Huyền Đại Nghĩa . Song cậu liền đi theo chỉ dẫn của Huyền Đại Nghĩa . Đi qua mấy dãy nhà thì Long nghe được mùi thảo dược nồng nặc .
    - Bước tới trước cửa một căn nhà lớn , Long thấy bảng hiệu " Luyện Chế Đường " thì liền bước vào . Nhìn thấy bên trong vô số các loại đan dược và thảo dược được bầy trên nhưng ô kệ gỗ cao chót vót .
    - Nhưng khi cầm lên xem thử , với kiến thức trong đầu thì chỉ cần ngửi qua là Long đã biết đan này chỉ là trung phẩm mà thôi .
    - Long không hề hay biết rằng có một người đang đứng ở một góc quan sát mọi cử chỉ của cậu .
    - Bỗng Long nghe tiếng của một phụ nữ :
    -- Cậu cần gì hả nhóc ? .
    - Long quay lại thì nhìn thấy một phụ nữ mặc dù đã đứng tuổi nhưng vẫn toát ra vẻ đẹp thuần khiết của một thiếu nữ mười tám đôi mươi .
    - Long như bị vẻ đẹp ấy hút mất hồn vía liền ấp úng :
    -- Tôi ... tôi ...
    - Nhưng cũng rất nhanh cậu lấy lại tinh thần nói :
    -- À tôi đem tới một ít thảo dược để ...
    - Phụ nữ xinh đẹp kia cười lạnh một cái cắt ngang câu nói của Long , rồi nói:
    -- Ha... để bán chứ gì , là ai bảo ngươi tới đây hả ?
    - Long nghe giọng nói tuy là thánh thót như chim hót nhưng cũng đầy chanh chua của Hồ My . Khiến cậu thầm nghĩ " Người này tính tình như trẻ con . Hơn nữa trong ngày mình gia nhập gia tộc cũng không thấy cô ta tới , và Bích Phương cũng không nhắc tới người này với mình , không biết cô ta ẩn mình ở đây là có vấn đề gì " .
    - Long cười nhạt rồi nói :
    -- Là tộc trưởng bảo tôi mang tới đây . Không biết vị đây có phải là Hồ My không .
    - Người phụ nữ xinh đẹp liền thay đổi giọng điệu nói :
    -- Không sai ta là chính là Hồ My . Là Đại Nghĩa bảo ngươi tới sao ? .
    - Long liền đáp :
    -- Đúng vậy ... phiền cô xem hộ tôi chỗ thảo dược này có thể đổi được vài viên Phục Linh đơn không ?
    - Hồ My tuy không tiến tới đẻ xem nhưng vẫn nhìn ra trong giỏ có rất nhiều loại thảo dược . Hơn nữa toàn những loại hữu dụng nhất mà cô cũng đang cần . Tuy nhiên Hồ My nghe Long nói chỉ muốn đổi lấy một ít Phục Linh đơn thì có chút hơi bất ngờ . Bằng ấy thảo dược có rẻ cũng phải đổi được vài bình Phục Linh đơn .
    - Hồ My hừ lạnh nói :
    -- Ngươi có ý gì đây ?
    - Long thản nhiên nói :
    -- Chỗ thảo dược này ta có vấn đề gì sao . Chỉ là có việc cần tới ít Phục Linh đơn nên mới tới đây để đổi . Nếu cô không đồng ý thì ta tới nơi khác vậy .
    - Hồ My tuy có hơi nghi ngờ nhưng thấy Long được Huyền Đại Nghĩa giới thiệu tới với lại cô là một nghệ sư luyện đơn đâu lý nào không phân biệt được thảo dược .
    - Hồ My suy tính song liền nói :
    -- Phục Linh đơn ở kia ngươi cần cứ lấy , lấy luôn cả bình cũng được không cần trả lại . Còn thảo dược cứ để đấy đi .
    - Rồi Hồ My chỉ tay về phía một góc kệ bầy đơn dược .
    - Theo hướng chỉ tay của Hồ My , Long thấy một cái bình khá lớn đã cũ kĩ màu đen , thoạt nhìn thôi cũng thấy nó lớn gấp ba cái bình để đựng đơn dược bình thường .
    - Long phải dùng hai tay mới có thể nhấc cái bình đó lên , nhìn ngắm một lát rồi Long thầm kinh hỉ .
    --- Bách Luyện Đỉnh .
     
  7. Ngoc1993

    Ngoc1993 Còn Bú Sữa Mẹ
    1/57

    Bài viết:
    6
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    1
    Cuối cùng cũng có chap4 rồi
     
  8. RedMan

    RedMan Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    31/57

    Bài viết:
    25
    Đã được thích:
    7
    Điểm thành tích:
    31
    hay. mong bạn ra chap đều :D
     
  9. quy su 2

    quy su 2 Mất Trinh Verified
    37/57

    Bài viết:
    190
    Đã được thích:
    94
    Điểm thành tích:
    37
    hay. xin tiếp tục viết cho AC coi.

    Cám ơn
     
  10. monster0707

    monster0707 Thiếu Gia Lầu Xanh Verified
    37/57

    Bài viết:
    603
    Đã được thích:
    388
    Điểm thành tích:
    37
    Lại chờ 1 tuần. Bác ra nhanh nhanh được ko nhỉ, hấp dẫn quá
     
  11. ThichXemSiec

    ThichXemSiec Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    29
    Đã được thích:
    89
    Điểm thành tích:
    1
    Chương 5 - Hỏa Lực Quyết .





    -- Bách Luyện Đỉnh ...
    - Long thầm kinh hỉ mà thốt lên trong lòng .
    - Song cậu cũng vẫn chưa tin lắm , vì nếu là một cái đỉnh quý như vậy tại sao không ai biết . Nhất là người phụ nữ kia sao lại đem một món đồ quý giá như vậy để ở góc cùng của kệ đan dược này .
    - Long đang suy nghĩ thì nghe tiếng Hồ My nói :
    -- Ngươi còn đứng đó làm gì ? Không mau lấy rồi mà đi đi . Ta còn nhiều việc phải làm , không rảnh để đứng đây với ngươi .
    - Long nghe thế liền quay lại đáp :
    -- Vậy tôi lấy cả bình này luôn được chứ ?
    - Hồ My cau mày nói :
    -- Ta đã nói rồi . Ngươi cứ lấy cả đi .
    - Long vui mừng trong bụng nhưng vẫn tỏ ra bình thường . Cậu bỏ chiếc đỉnh vào trong giỏ đựng thao dược của mình rồi rời đi .
    - Hồ My cũng mừng không kém vì cô nghĩ chỗ đan dược đó so với chỗ thảo dược này chẳng thấm vào đâu .
    --- Phục Linh đan sau khi dùng , nó có tác dụng hồi phục cả mệnh lực và sức lức cùng lúc , tuy nhiên lượng hồi phục lại rất ít ỏi cho nên những người có cảnh giới Lực Hoàng trở xuống nếu bị trọng thương không chết có thể sử dụng để chữa thương cục hiệu quả , nhưng đối với những Lực Vương trở lên tác dụng của Phục Linh đan lại kém đi , cho nên đối với những Lực Sư trở lên Phục Linh đan có ăn bao nhiêu cũng vô dụng .
    - Long ra khỏi Luyện Chế Đường đi được mấy bước thì cậu nhớ tới là hai ngày nay cậu chưa gặp Huyền Thái Sơn . Thế là cậu liền đi tới nơi ở của y .
    - Đứng trước một gia viên lớn và lộng lẫy hơn căn nhà nhỏ của mình . Long thấy nó được đóng kín và khóa cẩn thận , cậu thấy khó hiểu khi cha nuôi của cậu lại phải đích thân đi ra ngoài để làm gì . Biết y không có trong gia trang cậu đành phải buồn bã ra về .
    - Về tới phòng Long vội bỏ chiếc đỉnh trong giỏ thuốc lên trên bàn . Cậu ngồi ngắm mãi mà không hiểu được , nó kì diệu cái chỗ nào mà có thể " bách luyện " .
    - Một lần nữa Long dùng kiến thức để kiểm tra .
    - Sau một hồi cậu nhận thấy :
    --- Bách Luyện Đỉnh . Được làm từ thiên thạch cổ đại . Có thể " luyện - chế - rèn - đúc " mọi thứ . Đã hư hỏng quá nặng không còn nguyên bản .
    - Long tẩn ngẩn một hồi rồi tặc lưỡi nói nhỏ :
    -- Hèn chi không có ai nhìn ra nó nữa .
    - Long lại suy ngẫm :
    -- Nếu có thể sửa được thứ này thì quá hay ... mình cũng đang cần một bảo vật như này để có thể tự luyện chế vật cần dùng .
    - Đang suy tính lung tung bỗng Long thấy trong đầu hiện ra thông tin cùng kĩ thuật để sửa chữa chiếc đỉnh cũ kĩ kia .
    - Hay nói cho chuẩn xác là nếu muốn phục hồi chiếc đỉnh Long phải dùng hỏa lực để nung đốt liên tục trong vòng hai tiếng đồng hồ . Ngoài ra cũng cần phải có một ít thiên thạch để bù đắp vào nhưng chỗ đã hư hỏng .
    - Long vui mừng như vớ được vàng . Vì thiên thạch Long có một cục to , tuy nhiên vẫn có khó khăn ở chỗ phải có sức lực mang hệ hỏa nó khiến Long lại phải đau đầu lần nữa . Vì chỉ có cảnh giới Lực Vương trở lên con người ta mới có thể tu luyện sức lức mang tính chất của một dạng nguyên tố nào đó như là " băng - phong - lôi - quang - độc - hỏa " . Còn hiện tại Long vẫn chỉ là một Lực Sĩ mà thôi .
    - Đang chưa biết phải làm sao chợt một tia sáng lóe lên trong đầu cậu khiến Long miệng cười không ngậm lại được .
    - Long cười như thế là bởi vì cậu vừa được biết một bản yếu quyết đã thất truyền từ lâu , nó có thể giúp Long sử dụng hỏa nguyên tố mà không cần phải đợi cảnh giới đạt tới Lực Vương .
    - Bản yếu quyết được gọi là " Hỏa Lực Quyết " . Long không thể đợi thêm được nữa , cậu tập trung tinh thần để lĩnh hội bản yếu quyết " Hỏa Lực Quyết " .
    - Sau khi đã lĩnh hội Long liền mang cục thiên thạch ra , lấy búa đập lấy một cục nhỏ , rôi cậu bỏ cục thên thạch đó vào trong cái đỉnh đã được làm rỗng .
    - " Hỏa Lực Quyết " . Ngay sau khi Long vận hành Hỏa Lực Quyết thì đôi tay cậu liền phát hỏa lực , hỏa lực đó tồn tại dựa sức lực của bản thân Long , cho nên ngay khi sử dụng Hỏa Lực Quyết , Long bắt đầu thấy sức lực của mình cứ dần dần vơi đi .
    - Thấy thế Long vô cùng luống cuống khiến cậu vô tình thầm vận hành Thiên Đạo Hóa Lực . Kì lạ thay Thiên Đạo Hóa Lực vừa được vận hành lập tức Long thấy sức lực mất đi ba thì lập tức hồi lại hai . Cứ thế , cứ thế khiến Long nhận ra , nếu sức lực cậu sung mãn thì vừa vận hành Thiên Đạo Hóa Lực đồng thời vận hành Hỏa Lực Quyết thì cậu có thể duy trì hơn hai tiếng đồng hồ , dư đủ thời gian để sửa cái đỉnh .
    - Long thôi không vận hành Hỏa Lực Quyết nữa mà chỉ vận hành Thiên Đạo Hóa Lực rồi cậu lấy một viên Phục Linh đan cho vào miệng rồi nuốt . Sức lực của Long nhanh chóng trở về sung mãn .
    - Đã chuẩn bị chu tất Long bắt đầu vào việc chính , đó là sửa chữa chiếc đỉnh .
    - Gần hai tiếng sau chiếc đỉnh đang ở giữa hai bàn tay lửa của Long , nó đã bị Long nung đỏ lừ , tuy nhiên vẫn có thể nhìn thấy những hoa văn màu đen chồng chéo như những mạch máu li ti đang không ngừng di chuyển trên thân chiếc đỉnh .
    - Lúc này nhìn mới ra hình của một chiếc đỉnh , và nó cũng khá là to so với lúc trước . Toàn thân chiếc đỉnh đang tỏa ra ánh sáng màu hồng báo hiệu sắp thành công .
    - Còn Long thì ngược lại toàn thân cậu ướt sũng mồ hôi vì khá mệt mỏi . Nhưng cậu vẫn kiên trì cố gắng vận hành Hỏa Lực Quyết và Thiên Đạo Hóa Lực . Trong đầu không ngừng thầm cổ vũ bản thân :
    -- Mình phải cố gắng ... mình sắp thành công rồi ...
    - Vài phút sau chiếc đỉnh tỏa ra hồng quang rực rỡ , nó rung lên như muốn thoát khỏi bàn tay của Long . Phải cố gắng lắm cậu mới giữ được nó ổn định .
    - Bỗng hồng quang của chiếc đỉnh bạo phát , khiến không khí bị nó đẩy ra xung quanh tạo nên luồng gió mạnh , lấy chiếc đỉnh là trung tâm mà phát tán khắp nơi trong phòng .
    --- Kịch
    - Chiếc đỉnh từ từ hạ xuống đất rồi thu nhỏ lại như lúc ban đầu , chỉ to hơn lọ đan dược một chút .
    - Long mừng rỡ muốn thu lại Hỏa Lực Quyết thì cậu thấy Hỏa Lực Quyết có gì đó khác lạ , làm cho cậu khhông thể kiểm soát nổi , ngọn lửa từ hai bàn tay bất ngờ bao chùm khắp cơ thể đang trở lên nóng ran của cậu , toàn bộ sức lực và mệnh lực vơi đi rất nhanh khiến Long điên cuồng vận hành Thiên Đạo Hóa Lực .
    - Ngay khi Long nhận thấy mệnh lực của mình sắp cạn thì ngọn lửa thu dần về hai cánh tay của Long rồi biến mất . Long cũng không còn cảm thấy nóng nữa và mệnh lực cũng không hao tổn thêm .
    - Long lại lấy một viên Phục Linh đan cho vào miệng rồi lại tiếp tục vận hành Thiên Đạo Hóa Lực . Phải một lát sau Long mới hoàn toàn bình phục trở lại . Cậu thở phù một cái rồi kiểm tra bản thân xem có gì khác lạ .
    - Nhưng cậu thấy mình vẫn bình thường và khỏe mạnh . Chỉ có Thiên Đạo Hóa Lực cùng Hỏa Lực Quyết đã bị hòa là một , hơn nữa cả hai lại cùng lúc thăng cấp ...
    - Đỉnh Bách Luyện đang được Long cầm trên tay , nó như có mối liên kết kì lạ với cậu , cậu có thể cảm nhận một cách rõ rệt không gian chống trải và lạng lẽo bên trong chiếc đỉnh .
    - Long lại vận hành hỏa lực một lần nữa . Nhưng lần này chỉ sau vài giây chiếc đỉnh đã được nung đỏ .
    - Long thấy hỏa lực của cậu cũng đã có biến một cách kì lạ . Lần trước lửa chỉ bốc cháy ở bàn tay thì bây giờ lửa lại bốc cháy cả một cánh tay , chông rất bá cháy .
    - Nhưng chiếc đỉnh vẫn là mối quan tâm nhất của Long lúc này . Vì nó đang kêu gọi , muốn hỏi Long cần gì ở nó . Long suy nghĩ mãi mà không biết nên là gì với chiếc đỉnh trên tay . Cậu đặt chiếc đỉnh xuống bàn rồi suy nghĩ bây giờ nên luyện chế cái gì . Đột nhiên Long nhìn thấy cục thiên thạch vẫn nằm trên bàn thì Long liền quyết định rèn một thanh vũ khí .
    - Một lần nữa chiếc đỉnh được nung nóng , và nó vẫn hỏi Long muốn làm gì . Long nói rất gọn gàng
    -- Ta muốn rèn binh khí .
    - Long vừa rứt câu . Chiếc đỉnh liền biến hóa trở lên to phình ra đồng thời nó yêu cầu Long đưa nguyên liệu vào trong nó .
    - Một tay Long vẫn tiếp tục tạo hỏa Lực còn một tay bỏ cục thiên thạch vào trong đỉnh . Vài giây sau chiếc đỉnh muốn Long định hình cho thanh vũ khí mà cậu muốn rèn .
    - Long không biết nên tạo vũ khí như thế nào cho phù hợp với mình , vì từ trước tới giờ cậu chỉ có cây thương cũ kĩ mà ông lão hái dược đã để lại cho cậu . Suy nghĩ mãi không ra được một hình dạng của thứ vũ khí nào , nên Long quyết định rèn một cây thiết thương . Chỉ có điều cậu muốn nó chông khác lạ một chút nên cậu đưa ra hình dáng một cây thương có cán ngắn hơn một chút so với cây thương bình thường , nhưng mũi thương phải to và dài hơn so với những cây thương khác .
    - Sau khi đã định hình được thứ mình muốn rèn trong đầu Long chỉ định cho chiếc đỉnh rèn ra một thứ có hình dạng như thế .
    - Sau vại phút chiếc đỉnh báo hiệ đã thành công có thể nhận vật phẩm .
    - Long lấy cây thương ra khỏi chiếc đỉnh . Ngay lập tức chiếc đỉnh trở lại hình dáng ban đầu .
    - Cầm cây thương đen xì trên tay Long múa lung tung vài đường , cảm thấy rất vừa tay lại hợp ý nên Long rất vui mừng .
    - Đúng lúc ấy Long nghe một giọng nói yếu ớt :
    -- Chủ nhân ! Người đang cầm thứ gì đó ? .
     
  12. lacrang123

    lacrang123 Mất Trinh Verified
    67/113

    Bài viết:
    199
    Đã được thích:
    81
    Điểm thành tích:
    67
    Tuyệt, cố gắng viết phục vụ A e nhé thớt...
     
  13. Amanhll

    Amanhll Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    31/57

    Bài viết:
    10
    Đã được thích:
    4
    Điểm thành tích:
    31
    tuần 2 chap thì hay thank t/g
     
  14. lacrang123

    lacrang123 Mất Trinh Verified
    67/113

    Bài viết:
    199
    Đã được thích:
    81
    Điểm thành tích:
    67
    Bao giờ có phần tiếp theo bác ơi. Nhanh cho anh em thưởng thức với...
     
  15. ThichXemSiec

    ThichXemSiec Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    29
    Đã được thích:
    89
    Điểm thành tích:
    1
    * Chương 6 - Ẩn Kiếm Thương .


    * Đang vui sướng vì ngay lần đầu tiên chế luyện , Long đã rèn ra một món kì binh dị khí , thì câu nói của Bích Phương khiến Long quay người lại nhìn .
    -- Chủ nhân ! Người cầm thứ gì trên tay vậy .
    - Long vui mừng , cười nói với Bích Phương :
    -- Cô xem ! Đây chính là vũ khí mà ta vừa rèn ra .
    - Bích Phương tỏ vẻ ngạc nhiên nói :
    -- Người rèn được vũ khí ư ?
    - Long nhìn Bích Phương một cách khó hiểu rồi nói :
    -- Chỉ là rèn một thanh binh khí thôi mà , với lại rèn binh khí đã là gì . Ta còn có thể luyện đan , đúc giáp và nhiều thứ khác .
    - Bích Phương không khỏi kinh hãi khi nghe Long nói như vậy . Cô nói :
    -- Chủ nhân . Người không phải nói chêu tiểu nữ chứ .
    - Long cười nham nhở , rồi tặc lưỡi nói bâng quơ :
    -- Tắc... bình thường thôi...
    - Rồi Long lấy mấy viên Phục Linh đan đưa cho Bích Phương rồi nói tiếp :
    -- Đây là đan Phục Linh , cô mau sử dụng để nhanh hồi phục .
    - Bích Phương liền cảm ơn Long rồi nhận lấy mấy viên đan dược từ tay Long .
    - Sau khi nuốt một viên , Bích Phương cảm thấy lực thể của cô đang từng chút từng chút phục hồi .
    - Sau khi đã hồi phục được một phần sức lực , Bích Phương vận lực thử . Cô vui mừng nói với Long :
    -- Chủ nhân ! Người đã cứu tiểu nữ một mạng . Ơn này tiểu nữ nhất định sẽ ghi nhớ .
    - Long nghiêm mặt nói :
    -- Chỉ cần cô thật lòng đối với ta là được .
    - Nói song Long quay sang ngắm nghía cây thương trong tay , đang phân vân không biết nên gọi nó là gì . Thì lại nghe Bích Phương nói :
    -- Chủ nhân cho tôi xem thử được không ?
    - Long không ngần ngại đưa thanh binh khí cho Bích Phương .
    - Nhìn một lượt từ đầu tới đuôi thanh binh binh khí , Bích Phương lại hỏi Long với giọng thắc mắc :
    -- Chủ nhân sao người lại rèn một thanh binh khí có hình dáng kì lạ như vậy ? . Chông nó không giống kiếm mà cũng chẳng giống thương ?
    - Long như mở cờ trong bụng cười lớn :
    -- Ha ...ha...ha
    - Rồi cậu nói :
    -- Đúng đây chính là " Ẩn Kiếm Thương " . Trong thương có kiếm .
    - Bích Phương cảm thấy khó hiểu , vì tại sao lại gọi là ẩn kiếm . Cô lại nhìn thanh một lần nữa nhưng nhìn mãi mà không biết nó ẩn kiếm chỗ nào .
    - Thấy vậy Long lại nói :
    -- Đã gọi là ẩn kiếm thì làm sao có thể nhìn ra chứ .
    - Rồi Long lấy lại cây thương . Sau khi lau chùi một lượt Long dựng gọn vào một chỗ .
    - Bích Phương ngồi nhìn Long cất cây thương ở góc phòng không khỏi cười tủm tỉm nói :
    -- Chủ nhân ! Cậu nên kiếm một chiếc nhẫn hành trang . Để cất giữ những đồ cần thiết vào trong đó , như vậy cậu có thể luôn mang theo bên mình . Nhẫn hành trang có thể mua ở Hồn Viết thương hội chỉ có điều giá cả khá là đắt .
    - Long nghe vậy , thì vỗ tay cái " Đét " mà nói :
    -- Có thế mà không nghĩ ra nhỉ .
    - Rồi Long ngồi đăm đăm suy tính . Nhưng thật ra cậu đang lục tìm trong kiến thức thứ hai của mình xem có cách nào có thể làm ra cái nhẫn hành trang đó không .
    - Kiến thức đó cho biết cậu chỉ cần có không gian thạch là có thể dùng Bách Luyện Đỉnh để tạo ra nhẫn hành trang .
    -- Không gian thạch à ? Tìm đâu bây giờ nhỉ ? .
    - Long buột miệng nói ra khi thấy nguyên liệu cần thiết để chế tạo nhẫn hành trang chỉ là một ít không gian thạch .
    - Thế nhưng câu nói này của Long lại làm cho Bích Phương tưởng nhầm là cậu hỏi cô ấy . Nên Bích Phương liền trả lời :
    -- Chủ nhân có thể tới Hồn Việt thương hội để mua . Chỗ đó thứ gì cũng có mà .
    - Long không trả lời mà chỉ suy nghĩ trong đầu có thể đi mua là được rồi . Còn tiền có thể tìm Huyền Đại nghĩa giúp đỡ trước rồi trả lại sau cũng được .
    - Sau khi bảo với Bích Phương nên ở trong phòng để nghỉ ngơi , Long đi thẳng tới chỗ ở của tộc trưởng .

    - Vừa bước tới gần cửa Long nghe tiếng của Đại Nghĩa nói vọng ra :
    -- Bác cả ! Bác nói không tìm được đầu mối nào ư .
    - Rồi Long lại nghe tiếng của cha nuôi cậu , Thái Sơn nói với Đại Nghĩa :
    -- Ài...à...i . Ta lang thang khắp nơi dò hỏi khắp chốn chỉ biết được rằng . Lần cuối cùng có người đã nhìn thấy cô ta bế con mình vào rừng rồi kể từ đó bặt vô âm tín .
    - Huyền Thái Sơn cười nói :
    -- Dù sao tôi vẫn thấy Huyền Long nó đúng thật là giống bác , hơn nữa cốt tướng không thể nhầm lẫn đi đâu .
    - Nghe tới đây thì Long như sấm nổ bên tai , khiến trong đầu cậu nổi lên câu hỏi .
    -- " Ta đích thị là con ruột của y ư ? . Nhưng nếu là thật thì cũng tốt , ít ra mình cũng có cha mẹ . Biết đâu mẹ mình vẫn còn sống và đang ở đâu đó kiếm mình . "
    - Tới đây thì Long quết định bước vào . Cậu giả vờ như không nghe thấy gì hết , cậu nói :
    -- Cha ! . Chú ... hai người ở đây bàn tán vấn đề gì sao ? . Không biết con có thể giúp đỡ gì hay không .
    - Huyền Thái Sơn cười nói :
    -- Con trai ta và chú út của con đang bàn về cuộc thi đua gia tộc sắp tới .
    - Long nhanh nhẹn đáp :
    -- Vậy sao ? . Con cũng muốn tham gia , có cần phải tới đâu để ghi danh không ạ ? .
    - Hai người Thái Sơn và Đại Nghĩa cùng nhìn nhau một cái mà cười lớn .
    - Song Thái Sơn nói :
    -- Phàm là con cháu của Huyền gia từ 15 tới 20 tuổi đều phải tham gia . Đó là quy định bắt buộc . Nhưng mà cháu yên tân ta sẽ bố chí cho cháu có thể đứng vào tốp 4 người mạnh nhất .
    - Long cười ngại nói :
    -- Chú ! Chuyện đó thì không cần . Cháu muốn cứ bình thường mà bước đi , không cần người khiêng kiệu .
    - Cả hai người Sơn - Nghĩa cùng gật đầu .
    -- Huyền Thái Sơn nói :
    -- Con trai ! con rất có khí chất giống với ta .
    - Đại Nghĩa lại nói thêm vào :
    -- Vậy con hãy cố gắng , mặc dù chỉ là thi đua trong gia tộc nhưng những kẻ mưu mô sẽ luôn muốn nhân cơ hội này làm giảm uy danh của chúng ta trong gia tộc hòng muốn thế vị của ta . Con phải hết sức cẩn thận .
    - Long cười vui rồi đáp :
    -- Vâng sin cha và chú cứ yên tâm . Mặc dù con không được như người ta , nhưng con sẽ cố gắng không để thua xa .
    - Nói tới đây Long chợt nhớ ra vấn đề chính liền nói :
    -- À phải rồi . Con đang cần tới không gian thạch , không biết hai người có thể cho con một ít không ? .
    - Mặc dù có chút thắc mắc khi Long hỏi sin không gian thạch nhưng Đại Nghĩa vẫn hào phóng nói :
    -- Ta vừa có được một chút tuy không nhiều nhưng chắc cũng đủ cho cháu sử dụng .
    - Nói song Đại Nghĩa lấy ra một túi nhỏ bên trong có khoảng mười mấy viên không gian thạch to hơn viên bi một chút . Đưa cho Long và nói tiếp :
    -- Đây cháu cầm lấy mà dùng ... có điều cháu định là gì với mấy viên không gian thạch này ?
    - Long gãi đầu e ngại nói :
    -- Con định nghiên cứu một chút về chế tạo . Không gian thạch này là nguyên liệu cần thiết để chế tạo nhẫn không gian .
    - Hai người Thái Sơn và Đại Nghĩa lại nhìn nhau mà kinh ngạc , khi nghe Long nói muốn chế tạo nhẫn không gian .
    * Nhẫn Không Gian - là vật dùng để chứa đựng mọi thứ , tùy thuộc vào mức độ chiều rộng của không gian để có thể cất giữ được nhiều hay ít đồ vật . Thông thường ít nhất phải có chình độ của một Nghệ Sư về mặt chế tạo , mới có thể tạo ra nhẫn không gian có chiều rộng là 6 tới 8 ô vuông ( mỗi ô có thể cất một món đồ ) tiếp đến là Nghệ Nhân về chế tạo mới có thể tạo ra nhẫn không gian 12 tới 24 ô .
    - Vậy mà Long chỉ một thiếu niên mười mấy tuổi đã muốn thử chế tạo nhẫn không gian thì thật là làm người ta kinh hãi vô cùng .
    - Long không để ý tới vẻ mặt của hai người , nên cậu vui mừng nhận lấy không gian thạch , rồi chào biệt hai người Sơn - Nghĩa mà ra về .
    - Khi Long đi rồi Đại Nghĩa nói với Thái Sơn giọng vô cùng mừng rỡ :
    -- Bác cả không ngờ con cháu nhà ta lại là một kiệt xuất như vậy . Chúng ta cần phải đặc biệt chú ý tới y không để kẻ khác hãm hại .
    - Thái Sơn gật gù lia lịa nói :
    -- Đúng phải làm như thế .

    --- Hỏa Lực Quyết .
    --- Phá Thiên Nhất Kích .
    -- Uỳnh...uỳnh...nh
    - Cây thương trong tay Long vừa tung ra một đòn trong Phá Thiên bí kíp ( gọi là bí kíp cho rễ hiểu ) . Chỉ một đòn vừa rồi cũng đủ để hạ gục một ác thú Phong Lang . Xung quanh Long , la liệt xác chết Phong Lang đang nằm la liệt . Tuy thế nhưng đàn Phong Lang vẫn không nhục trí chúng vẫn lao vào tấn công Long từng đợt từng đợt như gió thoảng khi thì hướng này khi thì hướng khác . Tuy nhiên Long nhanh chóng bắt bài và hạ gục từng con một . Chỉ còn lại một ác thú duy nhất , và nó có vẻ là thủ lĩnh của bầy .
    - Đã qua hơn hai tháng kể từ ngày Long gia nhập Huyền gia . Hàng ngày Long một mình vào rừng hái dược đồng thời săn giết ác thú , vừa là để tu luyện bản thân vừa là để tìm kiếm thú đơn . Long hiện tại đã là một Lực Hoàng 9 , phải nói độ tu luyện của cậu quá nhanh so với những người khác . Tuy nhiên điều cậu khó hiểu nhất là không ai có thể cảm nhận được sức lực của cậu .
    - Lúc này đối diện với Long chỉ còn lại một ác thú Phong Lang thủ lĩnh . Long cũng vừa nhận biết được rằng , Phong Lang thủ lĩnh này có tốc độ vô cùng nhanh nhẹn cùng với những đạo phong lực phóng ra từ miệng của nó tựa như những lưỡi kiếm vô hình .
    - Nhưng với Long thì lại hoàn toàn khác vì cậu có mốt bộ não thứ hai vô cùng siêu việt trong đầu . Bộ não này hầu như biết hết mọi chuyện trên đời , nó sẽ mách bảo Long phải là gì để có thể tiêu diệt được ác thú Phong Lang thủ lĩnh khia .
    - Ác thú bắt đầu di chuyển , phong bộ của nó được triển khai ,rất nhanh nó đã đứng phía sau lưng Long , đồng thời phóng một đạo phong lực muốn đánh vào lưng của Long .
    - Thế nhưng bất ngờ lại chính là vẻ mặt của ác thú Phong Lang thủ lĩnh , khi nó thấy Long chỉ nhẹ nhàng bước xoay người một cái là có thể né tránh đạo phong lực của nó một cách dễ dàng đồng thời cây thương trong tay Long tích tụ hỏa lực phát kích đánh tới .
    --- Phá Thiên Nhất Kích ...
    - Một kích đầy uy lực của Long kèm theo hỏa khí phừng phừng đâm tới Phong Lang thủ lĩnh .
    - Không chậm chễ ác thú Phong Lang thủ lĩnh thi triển phong bộ vừa để chánh một kích hỏa lực vừa là chuyển hướng tấn công . Thoáng một ác thú đã di chuyển sang bên phải của Long rồi nó tung ra một đạo phong lực khác nhắm hướng bả vai của Long mà lao tới .
    ----- Bốp ...
    - Long chỉ kịp đảo thương để cản phá . Mặc dù đã cản phá được đạo phong lực của ác thú , nhưng cánh tay của Long bị dư lực của đạo phong lực kia tác động liền run lên bần bật .
    - Ác thú thấy vậy nhưng nó không chậm lại mà còn muốn nhanh hơn trước . Thân hình nó khẽ chuyển động , trong nháy mắt nó lại chuyển hướng về bên trái của Long và tiếp tục phóng ra một lúc hai đạo phong lực .
    ----- Vèo ... Vèo .
    - Long chưa kịp hồi tỉnh vì dư chấn của cú va chạm vừa rồi thì lại nghe tiếng rít của đạo phong lực phía bên trái mình . Không đủ thời gian mà tính toán , Long chỉ đành cầm chắc cây thương trong tay mà phát ra một kích lần nữa để cản phá .
    ---- Phá Thiên Nhất Kích .
    ----- Bốp ...
    ----- Vèo ...
    - Tuy nhiên Long không lường được là còn một đạo phong lực thứ hai vẫn đang phóng tới . Quá bất ngờ nên cậu chỉ biết dơ cánh tay phải đang tụ hỏa lực lên để đỡ đạo phong lực .
    ----- Bụp ...
    - Một âm thanh đơn giản nhưng mang tới đầy bất ngờ cho cả Long lẫn ác thú Phong Lang thủ lĩnh .
    - Long vô cùng bất ngờ khi thấy hỏa lực của cánh tay trái của cậu , bằng cách nào đó trong lúc nguy cấp , cậu đã dùng hỏa lực của bản thân tạo thành một hình dạng một tấm lá chắn , hấp thụ đạo phong lực của ác thú .
    - Ác thú Phong Lang thủ lĩnh đang mừng thầm vì chắc chắn là Long tiêu đời vì đạo phong lực thứ hai mang tính bí ẩn của nó , thì lại cảm thấy bất ngờ khi thời khắc mấu chốt thì Long lại có thể dùng hỏa lực của mình tạo ra một tấm lá chắn để cản đạo phong lực của nó .
    - Ác thú gầm lên , nó nổi căn thịnh nộ điên cuồng tấn công Long từ mọi phía .
    - Thế nhưng những đạo phong lực dù có ở phía nào cũng bị Long dùng lá chắn bằng lửa cản phá .
    - Một lúc sau ác thú di chuyển có vài phần chậm hơn lúc đầu . Long đoán rằng nó sắp can lực , chỉ còn có thể một vài lần tấn công nữa thôi .
    -- Thời khắc đã tới .
    - Long thầm hô trong đầu khi bây giờ cậu có thể nhìn được bước di chuyển của ác thú .
    - Hỏa khí tập trung vào cây thuong trong tay phải Long nhắm định thời khắc ác thú chuẩn bị dừng lại để tấn công mình , là cậu xuất chiêu .
    ---- Phá Thiên Nhất Kích .
     
  16. monster0707

    monster0707 Thiếu Gia Lầu Xanh Verified
    37/57

    Bài viết:
    603
    Đã được thích:
    388
    Điểm thành tích:
    37
    Truyện hay. Tác giả có thể ra đều hơn ko? Một tuần một chap đợi lâu quá
     
    kuto_kuto thích bài này.
  17. ThichXemSiec

    ThichXemSiec Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    29
    Đã được thích:
    89
    Điểm thành tích:
    1
    Mình sẽ cố gắng , nhưng mong a.e thông cảm vì công việc của mình mất khá nhiều thời gian .
     
    kuto_kuto, monster0707 and quy su 2 like this.
  18. quy su 2

    quy su 2 Mất Trinh Verified
    37/57

    Bài viết:
    190
    Đã được thích:
    94
    Điểm thành tích:
    37
    Cám ơn bạn đả bỏ thì giờ viết chuyện cho AE. Công việc làm là chính đi chung với sức khoẻ. Miễn sao bạn đừng có drop là OK.

    Thanks
     
    monster0707 thích bài này.
  19. DâmThjếuGja

    DâmThjếuGja Dậy Thì Verified
    32/57

    Bài viết:
    59
    Đã được thích:
    206
    Điểm thành tích:
    32
    Lâu rồi mới vào lại . Đọc chuyện của chú anh lại mê . Cố gắng viết đều đều cho a.e theo dõi nha .
     
    ThichXemSiec thích bài này.
  20. Sasuke1k3

    Sasuke1k3 Xem Sex Lần Đầu Verified
    2/57

    Bài viết:
    40
    Đã được thích:
    22
    Điểm thành tích:
    2
    Tiếp đi thớt
     
/** Ads bottom mobile**/