1. Nếu bạn dùng GMAIL,Yahoo,Hotmail.. để đăng ký , xin vui lòng kiểm tra mail kích hoạt trong mục Spam/Bulk của gmail
    https://mail.google.com/mail/u/0/#spam
    Xin cảm ơn

Khát Vọng Đời Trai

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi ThichXemSiec, 11/4/19.

Tags:
  1. ThichXemSiec

    ThichXemSiec Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    20
    Đã được thích:
    31
    Điểm thành tích:
    1
    Mở Đầu

    * Trong thế giới tôn vinh sức mạnh có tên là Giang Hồ . Con người và vạn vật đều sống theo một quy luật mạnh tồn yếu vong . Sức Lực một thứ giúp con người trở nên mạnh mẽ và trường tồn , chính vì thế cho nên mỗi người sinh ra trong cái thế giới Giang Hồ đó họ muốn tồn tại thì chỉ có một cách là phải tu luyện Sức Lực ngày càng mạnh lên . Sức Lực được chia thành nhiều cấp độ phân biệt . Muốn tu luyên sức lực thì đầu tiên phải có Lực Thể , chỉ có những kẻ có Lực Thể thì mới có thể tu luyện Sức Lực , còn những kẻ không có Lực Thể thì chỉ có thể là người thường mà thôi . Và những người có Lực Thể phải tu luyện tích tụ Sức Lực vào Lực Thể đó thành công sẽ chở thành Lực Sĩ rồi - Lực Hoàng - Lực Vương - Lực Sư - Lực Tướng - Lực Đế - Lực Thánh - Lực Thần v.v . Đó là bậc của Sức Lực , trong mỗi bậc đó lại có 10 cấp ( từ 1 tới 10 )
    * Tuy nhiên vẫn có những người mặc dù không có Lực Thể nhưng lại có trí tuệ ( được gọi là Tuệ Lực ) . Tuệ Lực thiên về nghiên kíu về luyện chế như là " đan dược - vũ khí - giáp phòng - bùa chú v.v . Một người có Tuệ Lực sẽ được đào tạo để trở thành một Nghệ Sĩ rồi tiếp theo là Nghệ Sư - Nghệ Nhân - Nghệ Thánh cuối cùng là Nghệ Thần .
    * Nói thì đơn giản chứ để trở thành một Nghệ Sĩ thì phải hao tốn biết bao công sức và của cải nhưng sau khi trở thành một Nghệ Sĩ thì của cải ban đầu đâu có là gì . Nói cho rễ hiểu là nếu cần một người có Sức Lực bạn có thể tìm được ở bất cứ nơi đâu , nhưng để tìm được một Nghệ Sĩ thì khắp cả thành chỉ có mười mấy người , Nghệ Sư thì cũng chỉ có năm hoặc ba người chứ chưa kể tới Nghệ Nhân thì toàn lục địa cũng chỉ có ba người , còn Nghệ Thánh đã được coi là Huyền Thoại và Nghệ Thần chỉ còn là chuyện cổ tích .

    * Đây là một câu chuyện không hứa hẹn điều gì chỉ là góp vui với anh em Thiên Địa hội . Chuyện có đôi phần giống chuyện nào đó thì anh em cũng đừng gạch đá nhé .

    * Cảm ơn 2 bác Dâm Thiếu Gia và Hắc Lòng Đ.M đã cho em sao chép một ít ý tưởng của hai bác để làm nền móng .
     
  2. ThichXemSiec

    ThichXemSiec Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    20
    Đã được thích:
    31
    Điểm thành tích:
    1
    Chương 1 - Thiên Đạo Hóa .



    * Tại một khu vực trong rừng, một thiếu niên 15 tuổi đang hì hục đào bới một gốc Kim Tiềm Thảo .
    Thiếu niên này chính là Long , cậu sống một mình trong căn nhà cũ nát ven rừng . Hàng ngày cậu vẫn vào rừng săn thú và tìm kiếm thảo dược đem đi bán. Hôm nay Long đã kiếm được không ít thảo dược .
    - Phù...ù...ù . Cuối cùng cũng xong .
    Long thở phù một cái khi nhấc cây thảo dược bỏ vào giỏ . Nhìn lên thấy trời âm u sẩm tối, Long buông giọng than thở :
    - Hôm nay sao nhanh tối thế nhỉ ? Phải chăng là sắp có mưa to .
    - Khoác chiếc giỏ đầy ắp thảo dược đằng sau lưng , Long cầm cây thương của mình , hướng lối đi ra khỏi rừng. Nếu không về nhanh trời mà đổ mưa chỉ có mà ướt sũng .
    Đang bước đi thật nhanh, bỗng Long thấy trên trời , một thứ gì đó mang theo những đạo ánh sáng ngũ sắc đang lao xuống phía mình với tốc độ cực nhanh.
    Long liền bỏ chạy , nhưng quá chậm so với vật thể kia. Một tiếng nổ lớn :
    --- "Rầm ... ầm ...m "
    - Rồi Long chỉ kịp thấy thứ ánh sáng đó chui vào lồng ngực của mình một cách nhanh chóng . Và cũng rất nhanh cậu bắt cảm thấy toàn thân như bị ai đó cầm dao cắt từng nhát vào nội tạng rồi chặt từng khúc xương miếng thịt trên con người cậu . Đau đớn này không sao diễn tả Long muốn gào hét mà không sao thốt ra lời như thể âm thanh của cậu bị ai đó lấy mất . Quá sức chịu đựng Long gục xuống không còn biết gì nữa .
    * * * * * * * * * *
    * Huyền - Gia Trang .
    - Một trong những gia tộc mạnh nhất Thiên thành . Tộc trưởng là Huyền Đại Nghĩa một người có dáng vẻ trung niên khoảng 50 tuổi , cảnh giới Lực Thánh cấp 10 , có thể nói y là một trong số những người có uy danh nhất trong thành .
    - Tuy nhiên trong gia tộc uy danh của y đang bị giảm sút vì chi chính của y mấy năm trở lại đây người càng ngày càng ít nhân tài . Bản thân y cũng chỉ sinh có một đứa con gái và anh trai của y là đại trưởng lão của Huyền gia Huyền Thái Sơn thì lại không chịu lấy vợ sinh con . Trong khi các chi thứ trong tộc bọn họ con đàn cháu đống .
    - Thời gian gần đây các chi thứ tromg gia tộc đều đang nuôi trí muốn con cháu họ được làm tộc trưởng kế vị nên luôn ép bức Huyền Đại Nghĩa phải trọn ra một người trong số trong lớp trẻ để làm người kế vị .
    - Sau bao cuộc họp bàn tranh cãi cuối cùng bọn họ nhất trí là trong đợt gia tộc thi đua năm nay ai đạt quán quân sẽ sứng đáng được trọn làm người kế vị .
    * Trong một gian phòng nhỏ. Huyền Đại Nghĩa cùng Huyền Thái Sơn ngồi nói chuyện .
    - Huyền Thái Sơn sau khi nhấp một ngụm trà liền nhìn Huyền Đại Nghĩa hỏi :
    -- Tiểu thúc ! Chú nói xem bây giờ chúng ta phải làm thế nào ?
    - Huyền Đại Nghĩa liền thở dài một cái rồi đáp :
    -- Đại huynh bây giờ đệ cũng chẳng biết phải làm sao . Thôi thì cứ phó mặc cho ông trời vậy .
    - Im lặng một lát Huyền Đại Nghĩa lại nói với giọng buồn chán .
    -- Hi vọng của chúng ta là Hồng Hoa . Nhưng con bé vẫn còn kém cỏi .
    - Huyền Thái Sơn nghe đệ của mình nói vậy thì cũng gật gù nhưng y lại nói :
    -- Phải chi chú đẻ thêm vài đứa nữa hoặc ít ra cũng phải có thêm đứa con trai thì bây giờ có phải bớt đau đầu không .
    - Huyền Đại Nghĩa tí nữa thì phun ngụm trà đang ở trong miệng ra khi nghe đại huynh của mình nói có ý chách móc y chỉ đẻ được có một đứa con gái trong khi lão còn chẳng có đứa con nào .
    - Huyền Đại Nghĩa liền cãi lại :
    -- Huynh còn chách đệ . Phải chi huynh cũng lấy vợ rồi đẻ ra vài đứa thay đệ thì đệ cũng đâu có rơi vào tình cảnh này .
    - Huyền Thái Sơn thấy đệ mình nói cũng có lý nên ngồi im lặng suy nghĩ . Thi thoảng y lại đập nhẹ tay xuống bàn một cái rồi thở dài .
    - Huyền Đại Nghĩa thấy vậy đưa tay vỗ vỗ vào bàn tay đang đặt trên bàn của Huyền Thái Sơn , an ủi nói :
    -- Huynh không cần phải tự chách dù ai thắng trong lần thi đua này cũng được vì bọn chúng đều là con cháu trong gia tộc mặc dù không phải do huynh đệ ta sinh ra . Ta nghĩ âu cũng là cái liễng ...
    - Huyền Đại Nghĩa nói tới đây thì Huyền Thái Sơn hai mắt rực sáng . Đập tay mạnh xuống bàn một cái rồi nói :
    -- Ừ nhỉ vậy mà nghĩ mãi không ra . Ha ha ha .
    - Huyền Đại Nghĩa thấy biểu hiện của Huyền Thái Sơn thì giật mình hỏi :
    -- Huynh định làm gì đó .
    - Huyền Thái Sơn chỉ nói một câu :
    -- Cứ mặc ta . Rồi đệ sẽ biết .
    - Nói rồi Huyền Thái Sơn liền bỏ đi . Để cho Huyền Đại Nghĩa một bộ mặt đầy vẻ khó hiểu .
    - * * * * * * * * * *
    * Trong rừng . Trời đã bắt đầu tối , mọi vật đều được soi sáng bằng ánh trăng .
    - Giữa màn đêm Long bắt đầu tỉnh lại . Nhưng ngay khi Long ngồi dậy chưa kịp nhận biết mô tê gì thì vô số kiến thức về mọi thứ trên đời chẳng biết từ đâu cứ ồ ạt rót vào đầu Long khiến cậu đau đầu kinh khủng . Cái đầu của cậu như muốn nổ tung vì quá tải .
    - Trong một khắc Long thôi thúc ý trí của mình phải làm gì để qua khỏi cơn đau này . Thì kiến thức sâu trong não của cậu đưa ra một chọn lựa đó là tu luyên một bản Lực Tịch ( bí kíp ) để có thể giảm bớt sự quá tải thông tin trong não của cậu .
    - Bản lực tịch này có tên là :
    -- " Thiên Đạo Hóa "
    - Không chần chừ Long hành động theo kiến thức của mình . Ngay tức khắc Long nghiến răng chịu đau ngồi sếp bằng hai chân , toàn thân thả lỏng tập trung tinh thầm , hai tay nắm hờ để trên đầu gối .
    - Còn trong đầu Long . Từng câu từng chữ trong Thiên Đạo Hóa , lần lượt hiện lên như thể Long đã học thuộc từ lâu , nay lại mang ra sử dụng .
    - Cứ thế ... cứ thế ... rồi một đốm sáng mờ nhạt xuất hiện ngay giữa chán Long .
    - Sau khi xuất hiện thì ánh sáng bắt đầu lớn dần lên . Mỗi lần như vậy thì khuân mặt Long lại khẽ nhăn một cái . Cho tới khi ánh sáng mờ mờ đó đã trở thành một khối cầu lớn , đủ để bao bọc cơ thể của Long thì dừng lại và chuyển sang sáng dần lên .
    - Khi ánh sáng đã trở nên rõ nét hơn và sáng hơn . Thì khối cầu bao bọc Long đột nhiên bạo phát khiến không khí xung quanh cậu xáo động cuồn cuộn. Long mở mắt đứng dậy , cậu cảm nhận được cơ thể mình như đã thay da đổi thịt một cách lạ kì . Long vui sướng khi biết mình đã tu luyện thành công tầng thứ nhất của " Thiên Đạo Hóa " . Mừng tới nỗi Long phát cuồng đấm luôn một nhát vào thân cây gần đó
    --- Bộp ...
    --- Păng ...
    - Thân cây gẫy rời ngay chỗ Long đặt phát đấm , sau khi bay đi một đoạn thì nó mới rơi xuống cái " Bịch " .
    - Nhìn cái cây một lát rồi Long bắt đầu đưa mắt nhìn xung quanh , mặc dù đang là lúc trời tối nhưng đối với Long lại không khác ban ngày là mấy , cái cây ngọn cỏ và thậm chí là cả côn trùng Long cũng nhìn rất rõ , có chăng khác biệt thì đó chỉ là màn đêm với ánh sáng ban ngày mà thôi . Long cúi xuống thu dọn thảo dược rơi lung tung dưới đất cho vào chiếc giỏ của mình . Đến khi đang định nhặt cây thương thì thấy bên cạnh nó có một cục đá màu đen kì lạ , kích thước to bằng cái bát tô . Long nhận thấy đây là khối thạch rơi từ trên trời xuống khi nãy .
    -- May mà nó không chúng vào mình nếu không chỉ có nước nát xác .
    - Long thở phào nhẹ nhõm nói ra .
    - Nhìn ngó cái cục màu đen kì lạ Long lại tự hỏi .
    -- Thứ này có làm gì được không nhỉ ?
    - Vừa mới nói khỏi mồm thì kiến thức trong cậu mách bảo khối đá này có thể dùng để luyện chế một thứ binh khí .
    - Không phải đắn đo Long nhặt luôn hòn đá cho vào giỏ rồi cười một cách sung sướng , trong đầu thầm nghĩ " hôm nay là một ngày đáng ghi nhớ . Gặp họa không chết mà còn được phúc lớn . Phen này coi như phát tài rồi " . Long vừa đi vừa huýt gió theo một giai điệu " Khát khao của đời trai - nguyến quyết tâm vì ước mơ - cùng người người đua tranh giấc mộng anh hùng ... " .
    - * * * * * * * * * *
    * Cũng trong đêm đó . Trên con đường ngoài thành kế bên một căn nhà cũ nát . Huyền Thái Sơn đang đánh với ba tên bịt mặt .
    - Mặc dù một chọi ba nhưng Huyền Thái Sơn với cảnh giới một Lực Thánh cấp 7 có vẻ chiếm ưu thế hơn hẳn . Liên tục ra đòn khiến ba tên bịt mặt phải say sẩm mặt mày vì chống đỡ . Mặc dù bọn chúng cũng có một Lực Thánh cấp 1 và hai Lực Đế cấp 10.
    - Ba tên bịt mặt sau một hồi chật vật chống đỡ cũng cảm thấy vô cùng khó chịu . Tên bịt mặt có cảnh giới Lực Thánh cấp một , âm thầm ra hiệu cho hai tên kia ra sức chống đỡ . Còn hắn lùi lại phía sau đồng đội mấy bước , rồi trong tay hắn một chiếc nỏ thép nhỏ hiện ra , rất nhanh hắn bắn đi một mũi tên mầu xanh lục .
    --- Veo ...
    --- Phập ...
    - Mũi tên bắn đi ở một vị trí khá gần , trong khi lực bắn của nó lại rất mạnh đã phá vỡ phòng ngự của người trung niên , rồi găm vào vai trái của y , khiến người trung niên cảm vô cùng bất ngờ mà lùi lại mấy bước .
    - Sau khi lùi lại mấy bước . Cảm thấy sức lực của mình đang tự động thất thoát một cách kì lạ . Người trung niên liền nổi cơn phẫn nộ .
    --- * * * * * * * * * *
    * Long vừa ra khỏi rừng thì nghe có tiếng đánh nhau , liền cẩn thận tiến tới rình xem . Long thấy một người trung niên đang đánh với ba tên bịt mặt . Đang đánh thì một tên trong số bọn bịt mặt lùi ra rồi trong tay hắn một thứ gì đó hiện ra . Một tên mầu xanh lục bắn ra từ thứ đó , ghim vào vai trái của người trung niên kia . Tiếp theo người trung niên đố đột nhiên tức giận nói :
    -- Gừ ... gừ . Ta đã muốn ta cho các ngươi vậy mà dám dở trò ám toán ta ? Vậy là các ngươi phải chết .
    - Nói rứt lời hai tay người trung niên nắm chặt lại , hỏa khí toát ra từ hai nắm đấm của y vô cùng mãnh liệt .
    - Người trung niên ưỡn ngực gồng người lên hét lớn :
    -- Hỏa Long Cuồng Nộ .
    - Trong khi hét lớn người trung niên đưa người ngả tới trước , đồng thời hai tay đưa ra trước mặt , phóng đi một đầu hỏa long to khủng bố .
    - Ba tên kia thấy người trung niên nổi điên thì vô cùng khẩn trương liền hợp lực chuẩn bị nghênh đỡ . Vì bọn chúng biết người trung niên này sắp tung ra đòn cuối của y . Nhưng khi nhìn thấy một đầu hỏa long khủng bố được đánh ra thì bọn chúng như hồn siêu phách tán .
    - Cả ba tên cùng nuốt miệng cái " Ực " rồi lấy lại tinh thần . Hai tên Lực Đế cấp 10 lùi ra đằng sau và đặt tay lên vai của tên có cảnh giới Lực Thánh cấp 1 kia . Tên Lực Thánh không cần rườm rà . Hai chân đứng tấn , hai tay ngang hông .
    - Một làn khói mầu xanh lục phát ra từ hai bàn tay của tên đó , rồi nhanh chóng cường thịnh bao chùm lên cả ba tên bịt mặt . Tên đứng đầu hét lớn với bộ mặt nghiêm trọng :
    -- Cáp
    - Một con cóc khổng lồ bằng xương khói mầu xanh lục liền hình thành . Nó hướng tới đầu hỏa long khủng bố kia , với thế chống đỡ .
    - Hai lực lượng va chạm nhau tạo thành âm thanh nghe cái " Uỳnh " vang vọng như tiếng sấm rền . Dư lực khiến cho không khí xung quanh tao nên những con gió mạnh cuốn theo đất đá bay tứ tung . Ngôi nhà cũ nát kia cung bị thổi bay không một dấu vết .
    - Cả ba tên bịt mặt đều thối lui tới năm bước , đưa tay ôm lồng ngực . Cả ba tên đều có máu tươi chảy ra từ chiếc khăn che mặt .
    - Tên cầm đầu , vói giọng khó khăn nói :
    -- Chúng ta đi mau ... nếu không có kẻ đến thì khó mà chạy được ... hắn cũng sống nổi lâu đâu .
    - Rồi cả ba tên cùng quay đầu bỏ đi . Trong khi người trung niên kia vẫn đứng nhìn bọn chúng .
    * Long thấy ba tên kia vừa đi khỏi thì người trung niên kia nôn ra một đống máu rồi ngã xuống .
    - Chờ một lát không thấy động tĩnh gì . Long mới từ từ bước lại gần người trung niên . Thấy y vẫn nằm im . Long đưa mắt nhìn vào bãi đất chống với khuân mặt méo sệc . Long thầm than thở " Ôi cái nhà của tôi ... Còn nữa đâu ."
    - Bỗng Long nghe tiếng thì thào yếu ớt :
    -- Cậu ... nhóc... giúp ta .... mau ... g ... khụ khụ khụ .
    - Long nhìn xuống , thấy người trung niên đang trong tình chạng yếu ớt . Long tập trung người này vào tầm mắt , thì thấy người trung niên này đúng là đã chúng độc rất nặng , không có khả năng tự hồi phục
    - Long nhìn ngó một chút rồi ngồi xuống nói :
    -- Có vẻ ông bị chúng độc khá nặng ?
    - Người trung niên cũng hơi ngạc nhiên . Nhưng vẫn cố gắng nói :
    -- Cậu hãy giúp ta , nếu còn sống ta nhất định trả cái ân tình này .
    - Long chỉ cười nhẹ mà nói :
    -- Giúp ông thì tôi sẵn lòng , còn ân tình thì không dám nhận .
    - Nói song Long gỡ giỏ thảo dược sau lưng của mình xuống , cậu đổ ra rồi nhặt một bông hoa có mầu xanh lam , gỡ ra lấy những cánh hoa song cậu quận tròn chúng lại , dữ chặt nó bằng 5 đầu ngón tay .
    - Chuẩn bị song xuôi Long nói với người trung niên kia :
    -- Tôi sẽ bỏ cái này vào miệng của ông . Ông chỉ việc nhai nó từ từ tới khi nào nó nát hết thì ông nuốt ít một ít một ... hi vọng nó có tác dụng .
    - Người trung niên khẽ gật đầu và nhẹ há miệng để Long cho thứ mà cậu chuẩn bị vào miệng của y . Rồi y làm theo những gì mà Long bảo , lúc bắt đầu nhai người trung niên cảm thấy khó khăn vô cùng nhưng khi y nuốt một ít đầu tiên thì thấy cơ thể của y có lại được chút ít sức lực . Rồi y lại nhai rồi nuốt thêm một ít , lại thêm một ít cứ mỗi lần như thế y lại cảm thấy sức lực lại tăng lên một chút . Cho tới khi y nuốt một ít cuối cùng thì y cảm thấy cơ thể có sức lực chở lại mặc dù không thể hồi phục như cũ nhưng cũng đủ để y có thể cử động bình thường .
    - Người trung niên liền lấy ra một viên đan dược màu xanh lam cho vào miêng mà nuốt cái " Ực " . Chỉ vài giây sau y gồng người một cái rồi thở ra cái " Phù " .
    - Người trung niên nhìn Long vui vẻ nói :
    -- Nhóc con ! Thật là cảm ơn cậu vô cùng . Ta tưởng rằng mình phải bỏ mạng tại đây rồi chứ . Không ngờ lại gặp cậu .
    - Long thấy người trung niên cứ thao thao bất tuyệt thì cậu chỉ cười mà nghe y nói .
    - Người trung niên thì cứ nói hồn nhiên :
    -- Ấy chà ... mải nói thôi . Ta quên chưa hỏi cậu tên gì ở đâu ?
    - Long gượng đáp :
    -- Tôi là Long nhà thì ...
    - Nói tới đây cậu chỉ vào chỗ khi nãy còn là ngôi nhà , khẽ lắc đầu một cái mà thở dài .
    - Người trung niên có vẻ tâm lý khi thấy Long có hành động như thế y hiểu vấn đề ngay .
    - Người trung niên chỉ cười một cái rồi đưa tay vỗ vai Long nói :
    -- Khà khà ... không sao cậu có thể tới chỗ tôi . Nhà tôi chỗ ở không thiếu .
    - Không đợi Long đưa ra ý kiến của mình . Người trung niên liền lôi cậu đi vào thành .
    - Bị lôi đi một cách bất ngờ Long chỉ kịp với lấy cái giỏ thảo dược của mình .

    * Mỗi tuần một cháp nha anh em .
     
  3. ThichXemSiec

    ThichXemSiec Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    20
    Đã được thích:
    31
    Điểm thành tích:
    1
    * Chương 2 - Huyền Gia Trang .


    * Long đi theo người trung niên vào thành , sau khi qua mấy con đường thì tới một thôn trang .
    --- Huyền gia trang .
    * Ba chữ này được ghi trên một tảng đá lờn đặt trước cổng thôn .
    - Đi trên đường trong thôn . Long thấy hai bên đường là mấy khu nhà lớn bé , cuối cùng cậu và Huyền Thái Sơn đi tới trước cửa một gia phủ lớn trong thôn trang . Trước cửa lớn có ghi là " Huyền Gia Trưởng Phủ "
    - Huyền Thái Sơn đưa Long tới một gian phòng trong gia phủ đó , đẩy cửa bước vào trong phòng . Ông ta nói với Long :
    -- Cậu cứ ở đây . Nơi này là gia phủ của ta . chỗ ta không có mấy người lui tới nên cậu không phải lo phiền phức .
    - Long giọng vẫn còn e ngại đáp :
    -- Thật là phiền người quá ! Có chỗ ở là tôi vui rồi .
    - Huyền Thái Sơn cười khà khà . Xua tay nói :
    -- Không cần phải khách sáo , dù sao gia phủ này cũng khá nhiều phòng chống , cậu cứ ở tự nhiên .
    - Nghe Huyền Thái Sơn nói như vậy Long cũng không còn gì dị nhị nữa .
    - Huyền Thái Sơn lại nói :
    -- Cậu cứ ở đây nghỉ ngơi . Tới bữa ta sẽ cho người đem đồ ăn qua cho cậu . Bây giờ ta phải đi chữa lành vết thương đã .
    - Không đợi câu chào biệt của Long . Huyền Thái Sơn chớp mắt một cái đã mất dạng .
    * Huyền Thái Sơn vừa đi khỏi thì Long ngó nghiêng cái phòng thêm một chút rồi lên giường đánh một giấc tới chưa .
    - Long tỉnh dậy thấy trời đã sáng lắm rồi . Thấy bụng hơi đói vì từ tối qua tới giờ cậu chưa có gì vào bụng .
    - Đang định đi kiếm gì đó để ăn thì ngay lúc đó có tiếng bước chân nghe càng lúc càng gần . Rồi dừng trước cửa phòng của Long .
    -- Công tử tôi mang đồ ăn tới cho công tử .
    - Đó là thanh âm con gái và hơn thế nữa là thanh âm này nghe vô cùng ngọt tai .
    - Long liền ra mở cửa . Trước mắt Long là một cô gái 17 tuổi mặc y phục hạ nhân , tóc dài mặt thon mày kẻ liễu trên đôi mi cong . Nhìn hai bàn tay trắng hồng đang bưng một chiếc khay đồ ,
    - Nhìn qua cách ăn mặc Long thiết nghĩ đây có lẽ là hạ nhân trong nhà này . Long mở rộng cánh cửa để cô ta vào phòng .
    - Cô gái mang khay đồ ăn đặt lên chiếc bàn có sẵn trong phòng , cô nhanh tay bầy ra đĩa bánh bao nóng hổi cùng bình trà thơm phức .
    - Song xuôi cô khẽ nói :
    -- Công tử mời dùng !
    - Long khách sáo nói :
    -- Cảm ơn cô .
    - Rồi cậu ngồi xuống , đưa tay với một chiếc bánh bao còn đang nóng định cho vào miệng . Nhưng cậu lại thấy cô gái kia cứ đứng bên cạnh thì cảm thấy hơi ái ngại .
    - Long nói với cô ta :
    -- Sao cô không ngồi xuông chúng ta cùng ăn .
    - Cô gái tươi cười đáp :
    -- Công tử mời cứ tự nhiên . Tôi đứng đây là được rồi .
    - Nụ cười của cô khiến Long bị say nắng . Cậu liền cầm một chiếc lên đưa ra trước mặt cô gái nói :
    -- Cô không cần phải giữ phép với tôi đâu . Tôi không quen với việc trong lúc ăn lại có người đứng bên cạch .
    - Long đưa tay cầm một chiếc bánh lên đưa cho cô ta và nói :
    -- Đây cô cầm lấy và ngồi xuống đây .
    - Cô hầu gái e thẹn cầm chiếc bánh mà Long đưa cho cô . Suy nghĩ một lát cô cũng cho vào miệng .
    * Trong phòng khách của Huyền Gia Trưởng Phủ . Huyền Thái Sơn sau khi đã giải trừ hoàn toàn độc trong cơ thể . Y tìm Huyền Tự Hải để chao đổi một số chuyện .
    - Huyền Tự Hải sau khi nghe Huyền Thái Sơn nói y bị ám toán suýt mất mạng liền hỏi y với giọng quan tâm :
    -- Huynh không sao chứ ? . Có kẻ dám to gan vậy sao . Nhất định phải tìm cho ra bọn chúng để trả mối thù này
    - Huyền Thái Sơn nói :
    -- Ta không sao ! . Cũng may có một thiếu niên dùng thảo dược cứu chữa cho ta kịp thời .
    -- Một thiếu niên thôi mà đã hiểu biết về dược lý à ...
    - Huyền Tự Hải biểu hiện vẻ bất ngờ mà thốt lời .
    - Huyền Thái Sơn gật đầu khẳng định nói :
    -- Không sai ... một thiếu niên ... giỏi về mặt dược lý .
    - Huyền Tự Hải suy nghĩ một lát rồi nói :
    -- Huynh ! Người này phải lôi kéo vào gia tộc .
    - Huyền Thái Sơn suy tư rồi nói :
    -- Ta thì không nghĩ như đệ , ta vừa gặp đã quý mến cậu ta . Có gì đó mách bảo ta nên nhận cậu ta làm nghĩa tử .
    - Nghe Huyền Thái Sơn nói vậy . Huyền Tự Hải có chút hơi giật mình mà nói :
    -- Huynh định nhận cậu ta làm nghĩa tử ư ?
    - Huyền Thái Sơn giọng cuong quyết mà nói :
    -- Đúng vậy .
    - Huyền Tự Hải liền cười và nói :
    -- Ha ha cuối cùng thì huynh cũng cần một đứa con rồi hả .
    - Huyền Thái Sơn vội nói :
    -- Ta còn chưa biết y kiến của cậu ta thế nào . Mà đệ cười cái gì . Đệ chê cười ta hả .
    - Huyền Tự Hải vội nói :
    -- Không có ... không có cười . Ta đâu có cười huynh .
    - Huyền Thái Sơn lại nói giọng hơi buồn :
    -- Đáng tiếc cậu ta lại là một người thường ... nếu không đã có thể ...
    - Nói tới đây thì cả hai huynh đệ y cùng thở dài một cái .
    * Sau khi Long ăn uống song . Cô hầu gái dọn dẹp rồi rời đi . Chỉ còn lại một mình ở trong phòng , Long cảm thấy buồn chán nên ngồi luyện công .
    - Nhưng cậu thấy rất lạ luyện mấy lần mà không thấy sức lực của mình có gì tiến chiển .
    - Long thở dài than vãn :
    -- Ài ... à...i . Sao lại không có tí tiến triển gì thế nhỉ .
    - Bỗng Long như nhận ra điều gì đó . Cậu không ngừng lẩm bẩm :
    -- " Luyện Thiên Đạo Hóa - Sát Địch Cường Thân - Lực Nhân Cương Mãnh - Lực Hóa Cường Hoành ... " Nói như vậy tức là phải giết kẻ địch mới tăng được sức lực của bản thân ư . Hơn nữa là cần phải tiêu diệt những mục tiêu nào có tu luyện sức lực thì mới được ư . Lại còn mục tiêu càng mạnh càng tốt ư . Thật khó hiểu...
    - Đang suy nghĩ thì có tiếng gõ cửa khiến Long đứt dòng suy nghĩ .
    - Long bước ra mở cửa . Thì thấy người trung niên tối qua đã dắt mình về đây đang đứng chờ .
    - Long chào hỏi rồi mời ông ta vào phòng .
    - Vừa ngồi xuống người trung niên kia liền giới thiệu về ông ta với Long :
    -- Ta là Huyền Thái Sơn . Và là đại trưởng lão của Huyền gia trang này .
    - Long tuy có hơi bất ngờ nhưng cũng chỉ đứng dậy cúi người một cái nói :
    -- Thì ra là đại trưởng lão . Thảo nào có thể dắt tôi vào trong Huyền phủ một cách tự nhiên .
    - Long tuy sống ở ven rừng nhưng những thế lực trong thành thì cậu cũng biết chút ít .
    - Huyền Thái Sơn cười sảng khoái .Rồi y từ từ nói :
    -- Tính ta không thích văn chương dài dòng . Ta có câu này muốn hỏi cậu ?
    - Long vội đáp giọng lễ phép :
    -- Vâng người cứ hỏi . Đừng khách sáo .
    - Huyền Thái Sơn nhìn Long một lượt từ trên xuống dưới rồi khẽ gật đầu nói :
    -- Theo ta được biết thì cậu sống một mình ở ven rừng đúng không ?
    - Long cảm thấy hơi ngạc nhiên nhưng vẫn tươi cười đáp :
    -- Vâng ạ ! Tôi là trẻ mồ côi sống bằng nghề hái dược .
    - Huyền Thái Sơn lại điềm tĩnh nói :
    -- Ta không lấy vợ sinhcon . Giờ tuổi này cũng không thích hợp để lấy vợ nữa .Ta thấy cậu cũng thật thà , nên có ý muốn cậu và ta kết tình phụ tử . Không biết ý cậu có bằng lòng không .
    - Câu hỏi khiến Long vô cùng bất ngờ . Ông ta và mình chỉ mới gặp nhau không quá một ngày . Với lại ông ta là một người có gia thế , chỉ nói một câu thì cả đống người mong mỏi làm con của ông ta , đâu có tới phiên mình. Đây quả là một điều quá vui sướng nhưng cũng đầy nghi hoặc
    - Long vẫn điềm tĩnh nói :
    -- Trưởng lão người chớ có nói đùavới con trẻ như vậy chứ . Tôi và ngài cũng tựa bèo nước gặp nhau . Hơn nữa tôi đây nào có tài cán gì ... sao dám nhận cái tình sâu nặng của người .
    - Như thể hiểu được suy nghĩ của Long . Huyền Thái Sơn liền nói :
    -- Cậu yên tâm ta đây nói thật lòng ! Chứ nào phải nói cho vui miệng . Ta thấy có mình có duyên với cậu , Nên mới mạnh rạn muốn kết tình phụ tử . Mặc dù câu này nói ra có phần hơi sớm , nhưng ta tin ta và cậu rất hợp tính nhau .
    - Nghe Thái Sơn nói vậy Long cảm thấy y cũng là thật lòng mà nói .
    - Long vẻ mặt vui mừng đáp :
    - Nếu người đã nói như vậy thì tôi vô cùng vui sướng vì có một người cha như người . Có điều tôi chỉ là một thiếu niên tầm thường liệu có sứng để bước vào cửa lớn của gia phủ hay không .
    - Huyền Thái Sơn như được gãi đúng chỗ ngứa . Ông ta đứng dậy vỗ ngực nói :
    -- Không phải khiêm tốn . Một khi con đã nhận ta làm cha thì kẻ nào dám nói con không đủ tư cách . Ta sẽ cho hắn biết thế nào là mới đủ tư cách .
    - Long thấy Huyền Thái Sơn cao hứng như thế thì không biết nói gì hơn là gật đầu đồng ý và thế là từ hôm nay cậu lại tự nhiên trở thành một đại công tử của một gia tộc lớn mạnh như Huyền gia thì thật là mơ chưa chắc được .
    - Thấy Long không nói gì chỉ gật đầu đồng ý . Huyền Thái Sơn lại nói :
    -- Con cứ ở tạm đây mấy hôm . Ta đi báo với tiểu thúc của con y là tộc trưởng của Huyền gia này . Ta sẽ bảo y mỏ một bữa tiệc để thông báo chuyện kết tình phụ tử của cha con ta trước gia tộc .
    - Long vội nói :
    -- Không cần phải phức tạp quá đâu cha .
    - Huyền Thái Sơn nghe Long nói vậy thì tỏ ra không được hài lòng . Ông ta liền nói :
    -- Không được
    - Ông ta miễn cưỡng nói :
    -- Thôi được ... nhưng ngày mai ta sẽ cho người tới làm hạ nhân cho con .
    - Cảm thấy bất tiện Long vội vàng từ chối đáp :
    -- Không cần đâu cha con đi lại một mình quen rồi .
    - Nhưng Huyền Thái Sơn lại nói giọng cương quyết :
    -- Không được ... Con bây giờ là đại công tử của Huyền gia . Ít ra cũng phải có người hầu kẻ hạ . Không cần đợi tới ngày mai , lát nữa ta sẽ sai một hạ nhân tới để cho con sai bảo .
    - Long không tiện từ chối thêm nữa đành phải gật đầu đồng ý .
    - Nhưng Long lại nghĩ ra gì đó liền nói
    -- Nếu có thể thì cho con sin được lựa chọn người sáng nay tới đưa đồ ăn cho con là đủ rồi . Không biết là có được hay không .
    - Huyền Thái Sơn liền cười lớn nói :
    -- Ha ha ha . Con không cần phải quá khách sáo như thế . Ta sẽ xem người đó là ai rồi sẽ sắp xếp .
    * Tại một gia phủ khác có tên là huyền gia tam phủ trong huyền gia trang .
    - Trong phòng , một trung niên mập ú đang ngồi trên chiếc ghế to sụ . Đối diện là một nam nhân mặc y phục của người hầu trong phủ nào đó .
    - Người trung niên mập ú đó chính là Huyền Trí tam trưởng lão của Huyền gia . Lão là một người rất mưu mô và sảo quyệt . Đã tung không ít tiền để mua chuộc một số hạ nhân làm việc trong những gia phủ của các trưởng lão khác thậm chí ngay cả hạ nhân của gia phủ tộc trưởng .
    -Tên hạ nhân này đã mang tin tức từ gia phủ riêng của tộc trưởng tới cho Huyền Trí .
    - Sau khi nghe tên hạ nhân kia nói rằng đại trưởng lão đã nhận một thiếu niên làm con nuôi . Nhưng người thiếu niên kia chỉ là một thiếu niên bình thường không có tu luyện sức lực . Thì lão xoa cằm suy tính gì đó .
    - Sau mấy giây lão nói với tên hạ nhân kia :
    -- Lần này ngươi làm khá tốt . Đây là tiền thưởng của ngươi .
    - Lão quăng cho tên hạ nhân một sâu tiền đồng rồi lại nói tiếp :
    -- Sau này hễ có tin gì thì báo cho ta . Ta sẽ có thưởng .
    - Tên hạ nhân cầm lấy sâu tiền đồng vui mừng đáp :
    -- Vâng nhất định tôi sẽ vì tam trưởng lão ngài mà dốc sức nghe ngóng .
    - Tên Huyền Trí gât gù nói :
    -- Ừ ... ngươi cũng nên về đi . Nhớ phải cẩn thận nghe chưa .
    - Tên hạ nhân khom người đáp một tiếng :
    -- Vâng .
    - Rồi quay người rời đi .
    - Huyền Trí nhìn hắn đi ra . Bưng chén trà lên miệng nhấp một ngụm rồi cười nhếc miệng một cái .
    * Cùng Lúc ấy tại huyền gia nhị phủ . Nhị trưởng lão Huyền Chính . Y đang cùng tứ trưởng lão Huyền Thiên ngồi nói truyện trong phòng khách gia phủ .
    - Huyền Thiên nói với Huyền Chính :
    -- Huynh có hay tin gì chưa ?
    - Huyền Chính nhìn Huyền Thiên với vẻ mặt như đang không hiểu chuyện gì nói :
    -- Có chuyện gì lớn sảy ra sao ? Sao tôi không nghe tin gì nhỉ .
    - Huyền Chính chỉ cười mang ý mỉa mai nói :
    -- Đúng là có chuyện lớn ... Đại trưởng lão của chúng ta đã nhận một nghĩa tử . Chỉ có điều nghe nói chỉ là một thiếu niên bình thường mà thôi . Không biết có phải sự thật hay không .
    - Nghe song nhị trưởng lão Huyền Chính không biểu hiện gì cả . Lão thờ ơ nói :
    -- Chuyện này ta có nghe qua .
    - Rồi Huyền Chính nhìn thẳng vào Huyền Thiên mà nói tiếp :
    -- Theo ông ... thấy chuyện này thế nào ? .
    - Huyền Thiên suy tư một chút rồi nói :
    -- Tô thấy chuyện này không ảnh hưởng gì tới những tính toán của chúng ta cả .
    * Cũng trong nhi gia huyền phủ .
    - Hai thiếu niên đang cùng tập luyện trên một khoảng sân rộng . Trong đó một người khoảng 17 tuổi là Huyền Sinh cảnh giới Lực Hoàng cấp 1 , còn một người là Huyền Hóa 14 tuổi Lực Sĩ cấp 7 . Cả hai đang cùng thi chiển bản lĩnh để giao đấu với nhau .
    - Đánh được mấy chiêu thì Huyền Hóa bị đánh chúng một chiêu ngã lăn cu chiêng ra đất .
    - Hắn vội đứng dậy . Mặt tỏ ra tức giận nói :
    -- Huynh trơi ăn gian . Đã giao hẹn là không phóng lực ... vậy mà huynh lại ...
    - Rồi hắn ôm ngực ho khù khụ .
    - Khiến cho tên Huyền Sinh hốt hoảng nói :
    -- Được rồi ... được rồi ta lỡ tay ...coi như ta thua . Đệ không sao chứ .
    - Tên Huyền Hóa nghe vậy thì sắc mặt liền thay đổi nói :
    -- Thua thì phải trả tiền nhậu bữa nay hề .
    - Tên Huyền Sinh chố mắt lên nói .
    -- Á đù ăn vạ hả mầy .
    -Tên Huyền Hóa cười toét miệng mà nói :
    -- Hề hề ăn gì thì huynh cũng tự nhận thua rồi nhé .
    - Thế là hai tên cười lớn rồi dắt nhau ra khỏi gia phủ .
     
    Ngoc1993 and monster0707 like this.
  4. Ngoc1993

    Ngoc1993 Còn Bú Sữa Mẹ
    1/57

    Bài viết:
    5
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    1
    giữ sức khỏe mà ra đều đặn nhá bác. tôi ủng hộ bác... hấp dẫn đấy !!!!
     
    ThichXemSiec thích bài này.
/** Ads bottom mobile**/