1. Nếu bạn dùng GMAIL,Yahoo,Hotmail.. để đăng ký , xin vui lòng kiểm tra mail kích hoạt trong mục Spam/Bulk của gmail
    https://mail.google.com/mail/u/0/#spam
    Xin cảm ơn

Nắng và gió

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi alexhp, 21/12/10.

  1. alexhp

    alexhp Dậy Thì Verified
    61/113

    Bài viết:
    58
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    61
    Kia rồi , tôi đã thấy bóng dáng thằng Tùng H, thằng Minh... Con NH, bọn nó vừa tan học xong...đứng lố nhố hết ở ngoài, cả bọn ngó vào trong...Thấy tôi đang được bác sỹ bó cái chân... rắc bột thuốc màu trắng qua lớp vải xô, đặt tấm nẹp gỗ vào chân.... bọn nó không khỏi bàng hoàng trước tình cảnh của tôi hiện tại, tiến tới hỏi thăm tôi:

    -" Yên tâm, noel anh em qua nhà đón bạn đi chơi... Không sao đâu... Mấy ngày là khỏi thôi mà..."
    Tôi cũng cố gắng nở 1 nụ cười , chứng tỏ mình cũng bản lĩnh phi thường không phải hạng sợ đau, yếu đuối ... không ngờ cách đấy chưa lâu, tôi đã phải trải qua 1 cảm giác hoang mang, toàn thân tôi tê dại đi vì đau.. Nỗi đau mà đến hiện tại khi tôi viết lên những dòng nhật ký , tôi vẫn thấy chút gì đó, cảm nhận nó 1 cách rõ nét... Bó bột xong cái chân, tôi cảm thấy thoải mái hơn, mặc dù bây giờ tôi chỉ có thể ngồi yên vị 1 chỗ... Từ 1 thằng ham chạy nhảy, giờ đây tôi phải ngồi bó vào 1 chỗ...sao có thể chịu nổi...tạm biệt các bác sỹ, tôi được bố tôi đón về bằng xe riêng...đi cùng tôi có thằng Minh, nó đi cùng với tôi, còn cặp sách của tôi đã được bọn bạn ở trong tổ mang về nhà....Về đến ngõ, thằng Minh cõng tôi vào nhà....

    Rồi nó cũng phải về vì lúc đó cũng là gần 11h rồi...Mẹ tôi cũng sắp đi làm về.....

    xin lỗi, biết là quá ngắn nhưng mình 4 hôm nay hôm nào cũng phải dọn đồ đến khuya...sáng 6h đã phải dậy đến lớp, cuối tuần sẽ cố gắng post sau...Ngủ ngon mọi người!!!!
     
  2. alexhp

    alexhp Dậy Thì Verified
    61/113

    Bài viết:
    58
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    61
    Tôi nhảy lò cò trên chiếc chân phải, cặp sách đã được đứa nào đó mang về hộ...Bà ngoại vừa nhìn thấy tôi , đã bàng hoàng hỏi:

    -" sao thế này, chân cháu làm sao mà băng bó to thế này?"

    tôi nói:

    "Cháu bị bọn khác nó cầm vũ khí nó đuổi đánh bà ah, rồi cháu vấp chân bị ngã...Cháu đau quá bà ơi"...tôi nặng nhọc thở dài, đặt thân mình xuống giường của bà....tôi nặng nhọc giơ cao chân của mình lên cho bà ngoại thấy...

    " cha bố bọn ác động, nó đỡ đánh người thế này, công an đâu rồi, trời cao đâu, sao không bắt hết bọn ác thú nó vào...." bà cất tiếng lên
    Bà đâu thể ngờ rằng nếu không phải là cháu của bà do đấm người ta trước, thì đâu phải chịu nhiều đau khổ thế này đâu, cái tính cả nể, nghe theo bạn bè, sẵn sàng lao vào các cuộc đánh nhau cả đùa cả thật, tất cả đều phi vào hết , những lần bỏ tiền khao cả lũ bạn...khao gái, để rồi được cái gì, trước mặt thì nó tung hô, sau lưng nó chửi hẳn vào mặt...Điều này mãi về sau tôi mới biết...Sau những lần gặp lại thằng bạn thân hồi , nó nghe được điều này từ bọn con gái...những lần gặp lại nó , anh em lại ngồi lai rai quán bia quen thuộc ở gần trường cấp 3 ngày xưa... Những lần gặp nhau sau bao lâu không gặp .... Những tiếng chạm cốc quen thuộc, 123 zô, 231 zô, 23 zô, zô, zô, zô... Đó là cách nhập trận quen thuộc của bọn tôi nó mở màn cho những câu chuyện , chia sẻ cảm xúc về học tập, về game, về cuốc sống khó khăn xa nhà của mỗi đứa, về những trải nghiệm riêng, về tương lai sau khi học xong...Về tình cảm, hỏi xem dạo này đã ai có nguời yêu chưa??? những câu hỏi thường được kéo dài từ 4 hoặc 5h chiều đến 8h tối...
    Vẫn những thằng quen thuộc gồm tôi , thằng T béo, thằng Ku, đôi khi thêm T Fuck..., cũng có khi chỉ có 3 thằng.... Vì 1 thằng bận việc....Tôi , vẫn những câu hỏi thường trực,hỏi xem tình hình bọn con trai lớp mình như thế nào...Con gái bây giở ra sao.... Chắc giờ này con gái lớp tôi đã lớn lên và xinh ra nhiều lắm rồi nhỉ...Tôi không quên 1 câu hỏi mà trong thâm tâm cũng chỉ có 1 câu hỏi đó...

    Em giờ ra sao, học hành gì rồi, chắc giờ này em đã có bạn trai, hạnh phúc bên người mình yêu... Em còn nhớ hay em đã quên thằng T ngày nào, người bạn trai em nói là người đầu tiên em chiều tôi như thế... Đúng sự thật đã là như thế, tôi đã ngây ngất trong hạnh phúc, được bay bổng trong tình yêu đúng nghĩa mà có lẽ cả đời này tôi cũng sẽ chỉ coi em là người yêu đúng nghĩa.... 1 tình yêu tôi không hề toan tính từ em, 1 tình yêu mang lại cho tôi sự đau khổ...Bất cứ thứ gì ngăn cản tôi vẫn đến.... mãi mãi cho đến giờ phút này....

    NHư đã nói từ cách đây không lâu. tôi sẽ kể ngang về nguời trước khi tôi đến với em.... Nó có lẽ sẽ chả là gì so với tình cảm tôi dành cho em, nhưng tôi cũng muốn nói lời trân trọng đến họ... Sẽ cố gắng chỉnh sửa câu chữ thật dễ hiểu.... cho anh em cùng hiểu...

    Thanks
     
  3. strongwind_usa

    strongwind_usa Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    0/57

    Bài viết:
    4
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    0
    Truyện có ý nghĩa

    Chào chủ thớt nhé... Truyện của chủ thớt tuy có bố cục hơi rối 1 tý nhưng có lẽ a e hiểu được và rất thông cảm với chủ thớt, vì đây là hồi ký dựa vào những hồi tưởng của những kỷ niệm nội tâm sâu lắng và còn đang trên đường trải nghiệm, tìm tòi sự định hướng cho tương lai tình cảm của chủ thớt...:thumbsup: Tất cả anh em trong diển đàn hãy ủng hộ chủ thớt đi nhé... Cuo65c đời ở phía trước con dài T béo à...Hãy mạnh mẽ lên, đừng để giấc mơ của mình trôi vào quá khứ nhẽ.

    Tks chủ thớt đã đóng góp, chia sẻ phần nào những trải nghiệm của minh vói a e...
     
  4. alexhp

    alexhp Dậy Thì Verified
    61/113

    Bài viết:
    58
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    61
    Thú thật sự là mình, 1 thằng còn rất nhỏ tuổi so với anh em trong diễn đàn LX còn rất nhiều điều còn cần phải học hỏi trước những người anh em .... Hôm nay, tôi thấy trong lòng mình lại nặng trĩu vì thi cừ, áp lực....

    Click chuột vào LX, thấy 1 tuần rồi mình không vào diễn đàn, nhớ hồi 1 tháng trước mọi lúc là mình lại vào forum, theo dõi các chapter, các comments của các bro, trong đó có chuyện Yesterday, tội lỗi.... Được đắm chìm vào những dòng suy tư của các tác giả.... Mình cũng đã mạo muội đăng vài dòng nhật ký ấp ủ lên diễn đàn

    Biết làm sao được khi cuộc đời của mình hay của tất cả mọ người nó vẫn cứ chảy, vẫn theo nhịp sống hối hả của dòng đời... Nó có đợi ai bao giờ đâu và nó cũng không muốn ai phải đợi nó...
     
  5. alexhp

    alexhp Dậy Thì Verified
    61/113

    Bài viết:
    58
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    61
    ....Nốc cạn cốc bia mát lạnh , từng dòng bia tuôn chảy xuống hong trôi thằng xuống dạ dày... Sướng... Đã... Phê...Lâu lắm rồi anh em a2 lại có dịp với nhau, thực ra là chỉ có 3 mạng thôi, nhưng sao trong tôi lại cảm thấy thời gian như ngừng trôi , quay về cảm xúc của những chiều tối , những thằng sầu đời, học hành quá căng thằng, game cũng không có hứng... lại đèo nhau ra quán bia quen thuộc phía sau trường học.... Vẫn những món nhậu quen thuộc... Cá nướng, đậu rán mắm tôm, nem chua , và 1 đĩa rao bí xào.....


    Thằng Tùng F bảo tôi:
    "hồi mới gằn đây cái Tr nhắn tin cho tao, hỏi lớp học thêm ngoại ngữ.... Tao nói tao không rõ lắm, bảo nó ra mấy lớp trung tâm xem.... hình như nó sắp đi hay đi nước ngoài rồi hay sao đấy.... mày còn gặp nó không??? người yêu 1 thời của nhau thì ít ra cũng đã từng thân thiết, vẫn có thể là bạn bè, sao mày không qua nhà nó..."

    Tôi nói:
    -"thôi, tất cả đã là quá khứ. 4 năm , thế là quá đủ mọi thứ giờ tao chẳng còn gì cả....Quên , dính dáng gái gú, mệt lắm, nói ra nó khinh mình bỏ mẹ... kệ nó... chuyên cấp 3 thôi, có gì để nói đâu..."

    tôi lảng tránh câu nói của nó, nhấc cốc bia lên tu nốt... Có lẽ mọi chuyện sẽ vẫn chỉ là những cốc bia, những lần lảng tránh câu hỏi của tôi trước bọn bạn cũ... Có lẽ ở đời sự nỗ lực cũng sẽ được đền đáp...Khi ngay lúc này em nói với tôi , 1 sự gửi gắm cho người mình yêu, tình yêu vẫn vậy , vẫn là những lần buôn điện thoại, và cũng vì có chút rắc rối , buồn bực tôi lại vào diễn đàn...viết lên những dòng nhật ký tiếp theo:

    " Vợ công nhận, nhiều người đến với vợ thật , ai cũng cố gắng để thể hiện cái tốt trước mặt vợ.. ngay đến bây giờ... Vợ không dấu T cái gì cả... T biết qúa rõ vợ là 1 người rất khó để yêu, chứ đừng nói gì yêu ai cả....Vậy mà trong vòng 1 tuần, T làm cho vợ yêu T đến chừng nào... dù biết 2 chúng ta nếu có thể đến với nhau rất gian nan... Vậy sao Tr vẫn yêu T... T không hoàn hảo nhưng trong mắt Trang, T là người tuyệt vời nhất... 1 con người đã thay đổi sau bao năm không gặp lại, không còn cái kiểu suy nghĩ trẻ con nữa.... Đó là lý do vì sao vợ chấp nhận T, vợ không hối hận cho cái gì quý giá nhất.... Vợ yêu T... thật sự trong thâm tâm chưa bao giờ T có cơ hội đến gần Tr chứ đừng nói gì đến chuyện này... Đến giờ phút này, Vợ công nhận chúng ta có duyên, còn phải chờ xem có phận không đã... nhưng vợ tạm thời tin chồng, tin vào tình yêu của chồng.... Với vợ, dù công việc kinh doanh của chồng hiện tại có mạo hiểm, có thành công hay thất bại... Vợ không bao giờ xa rời chồng... Vợ đã dám nói ra , chồng là người đầu tiên và cũng hy vọng là người duy nhất Vợ nó cho chồng biết... Chông có biết chồng nỗ lực như thế nào không... 1 con người dám 5 năm trời chỉ yêu mình vợ, biết đau mà vẫn yêu, vẫn nỗ lực trong học tập và kinh doanh, dù chồng đang ở xa , đang ở nước ngoài..."

    em nói đúng, sự trẻ con ghen tuông của tôi đã bay xa, tôi đã suy nghi nhiều, bỏ qua nhiều thứ, sau những dòng này tôi sẽ gọi điện cho em... giải thích tất cả:
    " em, anh đã lại hơi có tí ghen trong người, anh biết em chỉ yêu anh mà anh vẫn hơi có tí ghen... cả ngày nay anh quá mệt.... bệnh xoang nó hành hạ....mệt mỏi, nhưng giờ anh nói ra những dòng này , anh đã hết rồi... con đường chúng mình còn phía trước đó.. và anh muốn nói với em là , em là tất cả với anh..."

    Cám ơn diễn đàn, tôi thực sự nhẹ nhõm, cám ơn xin cám ơn.... những dòng nhật ký của tôi vẫn sẽ tiếp tục..........
     
  6. alexhp

    alexhp Dậy Thì Verified
    61/113

    Bài viết:
    58
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    61
    Noel năm đó thực sự là 1 noel đáng buồn trong tôi, nó không là noel mà tôi phải ngồi ngắm cái chân bị bó bột to tổ chảng ở nhà trong khi đám bạn đi lượn lờ ngoài đường, nó là noel đầu tiên mà tôi được bố mẹ cho đi chơi... Chao ôi, cuộc đời với tôi nó luôn có những sự xáo trộn như thế... Có được thứ gì đó rồi vẫn bị vuột mất... Có lẽ kiếp số của tôi sinh ra không được trọn vẹn.... Tôi được bố mẹ chuẩn bị cho một mâm mực nướng vì hôm đó thằng Minh B có hẹn sẽ đến chơi với tôi khi mà nó đi xong với bọn bạn cũ xong... 9h30 nó đến, không cần nói ra sao khi mà đêm noel nằm tự kỷ ở nhà một mình ...

    ....Năm đầu tiên được bố mẹ cho đi lai nằm ở nhà... Đúng là tự chước hoạ vào thân...Bạn không thể tưởng tượng được năm đó tôi buồn như thế nào dù rằng đã có thằng bạn đến chơi....

    Bị lỗi mạng cả tối viết trên mạng đều bi out.... chán

    Sẽ viết tiếp khi nào mình hoàn thành gần xong ngày thi...
     
  7. alexhp

    alexhp Dậy Thì Verified
    61/113

    Bài viết:
    58
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    61
    Trốn chạy quá khứ với nhiều người, đặc biệt là những người đã từng làm nhiều điều có lỗi với ngươi thân có thể là cách xoá đi những ký ức không hay, hay nói cách khác họ muốn người khác phải nghĩ về mình mãi mãi tốt đẹp dù trong bất kỳ trường hợp nào.... Con người mà, sự kiêu hãnh về bản thân, về danh dự, về cách nhìn của xã hội đối với mỗi người... Trong chúng ta đôi khi ai cũng muốn một lần sống trong sự thoải mái, không bị gò bó bởi bất kỳ điều gì... CÒn với tôi, quá khứ nó mãi mãi còn đó, dù muốn chạy xa thế nào, dù muốn thay đổi thế nào, trốn chạy đi tất cả rồi cũng sẽ đến lúc mệt mỏi, muốn dừng lại, nhìn lại những điều đã qua.... Tôi không chối bỏ quá khứ của
    mình, khi mà hiện tại tôi đang ngồi viết những dòng này, có thể ai đó sẽ nghĩ những điều tôi đang làm là chạy theo thị trường, chiạy theo đua đòi viết chuyện về bản thân... 1 cách để mọi người có thể chú ý đến mình.... Nhưng nếu ngày mai tôi nhìn về hiên tại, thì chẳng phải hiên tại bây giờ sẽ là quá khứ hay sao???
    .... Biết là như thế mà mình vẫn viết, cứ nghĩ ra cái gì tôi lại viết, viết , viết.... lại viết. Có người nói tại sao tôi lại phải suy nghĩ nhiều như thế, suy nghĩ nhiều mà hành động thực tế lại chẳng có là bao... Tôi không bình luận gì về bất cứ lời lẽ nào , của bất kỳ ai...
     
  8. alexhp

    alexhp Dậy Thì Verified
    61/113

    Bài viết:
    58
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    61
    Trốn chạy quá khứ với nhiều người, đặc biệt là những người đã từng làm nhiều điều có lỗi với ngươi thân có thể là cách xoá đi những ký ức không hay, hay nói cách khác họ muốn người khác phải nghĩ về mình mãi mãi tốt đẹp dù trong bất kỳ trường hợp nào.... Con người mà, sự kiêu hãnh về bản thân, về danh dự, về cách nhìn của xã hội đối với mỗi người... Trong chúng ta đôi khi ai cũng muốn một lần sống trong sự thoải mái, không bị gò bó bởi bất kỳ điều gì... CÒn với tôi, quá khứ nó mãi mãi còn đó, dù muốn chạy xa thế nào, dù muốn thay đổi thế nào, trốn chạy đi tất cả rồi cũng sẽ đến lúc mệt mỏi, muốn dừng lại, nhìn lại những điều đã qua.... Tôi không chối bỏ quá khứ của
    mình, khi mà hiện tại tôi đang ngồi viết những dòng này, có thể ai đó sẽ nghĩ những điều tôi đang làm là chạy theo thị trường, chiạy theo đua đòi viết chuyện về bản thân... 1 cách để mọi người có thể chú ý đến mình.... Nhưng nếu ngày mai tôi nhìn về hiên tại, thì chẳng phải hiên tại bây giờ sẽ là quá khứ hay sao???
    .... Biết là như thế mà mình vẫn viết, cứ nghĩ ra cái gì tôi lại viết, viết , viết.... lại viết. Có người nói tại sao tôi lại phải suy nghĩ nhiều như thế, suy nghĩ nhiều mà hành động thực tế lại chẳng có là bao... Tôi không bình luận gì về bất cứ lời lẽ nào , của bất kỳ ai...
    .. Cũng giống như cuộc sống nó có nhiều mặt.... Xấu đẹp đan xen lẫn lộn vào nhau, thật giả phải trái , trắng... đen nó cứ nhan nhản ra vậy... Mỗi nguời đều có những cái chứng kiến riêng của bản thân... Tôi .... 1 thằng cũng chỉ ngoài 20 ...... tầm hiểu biết có lẽ sẽ có là bao nhiêu.....có điều về bản thân .....nhânj thấy cuộc sống xung quanh mình nó ...quả thật ... quá méo mó , không hề tròn trịa.. thẳng tắp như người khác..........

    Sự tình cờ ... hay có thể nói là giữa tôi và Hà .... mối tình đầu của tôi...người đầu tiên khóc vì chia tay...điên cuồng .... cuồng ngông của thời cấp 3 khi em chia tay tôi.... 1 sự xương máu.... trải nghiệm thế nào là yêu, thế nào không tin vào tình yêu......... Sau hôm 24/12/2005... sáng chủ nhật hôm sau, thằng Đức B đến ... nó và thằng Minh B vừa đi học thêm ở trờng về... mịa, trường gì mà chủ nhật cũng bắt con người ta đi học thêm mà mới có lớp 10 chứ có phải lớp 12 ôn thi , ôn thẹo gì gì đâu cơ... thằng Đức đưa cho tôi 1 tấm thiếp và nói :


    " Này , cầm lấy này, có ai gửi cho mày đấy...."

    Tôi hơi bất ngờ về điều này vì đó sự thật là bất ngời với tôi khi mà hồi đó mình còn đang đi tán con nhà người ta... chứ lấy đâu ra tán em nào đâu mà đổ....nói gì đến tặng.... Không cần suy nghĩ nhiều về vấn đề đó... Tôi cầm lấy tấm thẻ....

    Từng dòng chữ nhỏ nhằn, nét mực xanh hiện lên:

    " Chúc T 1 noel hạnh phúc , vui vẻ, tràn ngập tiếng cười....hihihi...và hãy quên cái chân gãy đi nha... Hà....."

    ......3 ngày nghỉ cũng đi qua nhanh chóng ... noel buồn trong tôi cũng đã không còn dư âm nhiều lắm khi mà việc đến trường cũng làm tôi vui vẻ như xưa... đúng là gãy chân thì chả có thể làm dược gì...cứ ngồi và nằm 1 chỗ không đi được đâu... ngay đến việc ra quán bán GUnbound cùng tụi bạn cũng thòm thèm nhỏ rãi ra....


    Thứ 2, đâu tuần, việc đầu tiên là phải gặp Hà .... nhưng mà gặp, gặp, gặp... biết nói gì bây giờ nhỉ... chỉ có thể nói cảm ơn ah... nói thật tình huống đó với tôi lúc đó là cả 1 sự suy nghĩ vất óc... vì đơn giản chưa gặp tình huống đó bao giờ cả... phải hiểu đơn giản là việc gì lần đầu tiên nó cũng rất khó khăn... đâu có dễ dàng đâu. Hà là 1 con người hình thức thì dễ nhìn... tính cách thì cũng chỉ chơi với bạn bè trong nhóm và trong tổ của chúng tôi ,,,với lại mới lớp 10.. có biết ai với ai mấy đâu.. tôi thì toàn té xuống tầng dưới chơi với lớp khác.... Hà có mái tóc dài , khỏe, nước da ngăm ngăm... khuôn mặt ở mức độ dễ nhìn.... 1 phần vì lớp 10... chưa có gì để ấn tướng mấy... chứ lên lớp 11 và 12 ..thồi rồi... tôi bây giờ còn phải ngẩn ngơ... đi xa nhà bao lâu còn thấy tiếc.....


    Hôm đó tôi đến lớp cũng như bao ngày ..... đến tương đôi sớm.. ngồi 1 chỗ...ức chê vãi , mình một thời gian tung hoành ngang dọc , giở phải ngồi 1 chỗ như cún con thế này, trong khi anh em đang đánh cầu lông , đá cầu không thì đang ngồi ở canteen mà chém gió...càng nghĩ hồi đó , công nhận nhiều thứ tuột khỏi tay mình trong ngỡ ngàng...

    Cuối cùng Hà cũng đã tới ... em đi với bạn em vào lớp... Để ý kỹ đến em .. công nhận một điều , cũng bắt đầu có gì đó hay hay ....không kịp nhìn em lâu... tôi lấy vồi ra quyển vở văn ... giả vờ ngồi xem lại bài ... em tiền vào chỗ ngồi đặt cặp sách xuống ... tôi nhìn em .. cũng hởi nở 1 nụ cười với em... em quay sang hỏi tôi...

    " T , Đức có đưa gì cho T không???"

    " Hả, gì cơ.. đâu có đâu... nó có đưa gì đâu..." 1 lời nói ngược sự thật trắng trợn... tôi không biết sao lúc đó tôi lại nói như vây...." sao thế nó có đưa gì ah??? hả "

    " không , chả có gì đâu.. không có thì thôi. chả có gì cả???"

    Thú thật lúc đó, hay nói chính xác là đặt vào địa vị mình như thế ... không cần nói cũng biết như thế nào ...Ức chế...điên cả ruột gan lên....MÌNH mà gặp phải trường hợp như thế chắc cho thằng con trai cái tát đến nhớ đời... ... mọi chuyện cũng đi dần dần theo từng ngày ... ngồi cùng tổ với Hà , nhiều lần muốn kiếm cớ nói chuyện rồi đá vài câu trêu trọc vào em , mà sao thấy khó thế... có thể tại vì chưa xác định rõ.. mà tình cảm đâu thể xác định được đâu....

    Đơt đó là vào cuối tháng 12, khi mà mọi việc cuối năm cứ dồn dập đến... lớp tôi có hơn chục mống con trai, ngoài thằng Duy S và thằng ĐỨc B ra là tôi hay đi về cùng , bên cạnh cũng hay ngồi bàn Gunbound với Tùng F và ĐỨc M .... mà thật sự ở đời đúng là không ai biết được chữ ngờ.... lớp tôi và một lớp khác bị chọn đi tập văn nghệ, về chủ đề các chú bộ đội... đó là đóng vai các chú bộ đôi trong một vở kịch.... thế nên là hầu hết các buổi chiều tầm sau giờ học... con trai lớp tôi, tầm 10 thằng bắt buộc ở lại diễn vằn nghệ.... mà hồi đó cũng thi xong học kỳ cũng có học hành gì mấy đâu... đến lớp hên buôn chuyền , tán dóc về game, gái gú linh tinh là hết ....

    Chỉ ức chế mỗi cái chân tôi ...vẫn phải bó bột....Trong lớp có 1 nhóm 4-5 thằng học khá
     
    Dong Jie thích bài này.
  9. alexhp

    alexhp Dậy Thì Verified
    61/113

    Bài viết:
    58
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    61
    Mấy hôm nay đang ốm, vừa mới thi một môn xong... hôm nay buồn buồn mang máy đến lớp ngồi viết.... thời gian sao trôi nhanh vậy mà sao viết không đủ gì cả.... nhức đầu không chịu được nữa....
    đang phân vân không biết có nên cầm máy về VN để viết trong thời gian ở nhà không ...

    chờ đơijjjjjjjjjjjjjjj
     
  10. strongwind_usa

    strongwind_usa Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    0/57

    Bài viết:
    4
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    0
    cố gắng lên alexhp

    Cố gắng lên chủ thớt... khi nào e về vn vậy, nếu có thể thì pm cho a số đt của em ở đây, anh em mình đi làm mấy ve. A cũng ở gần chỗ em
     
  11. Dilraba Dilmurat

    Dilraba Dilmurat Đại Gia Lầu Xanh Verified
    27/57

    Bài viết:
    1,124
    Đã được thích:
    204
    Điểm thành tích:
    27
    Đọc lại truyện cũ thấy thú phết.
     
  12. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified
    137/226

    Bài viết:
    4,766
    Đã được thích:
    2,911
    Điểm thành tích:
    137
    nhiều truyện cũ hay mà, anh lục 3000 truyện trong mà đọc [email protected][email protected]!!!
     
Đang tải...
Similar Threads Diễn đàn Date
Những cơn gió thoáng qua.. Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 26/1/18
SÓNG GIÓ CUỘC ĐỜI (Mom and son) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 5/1/18
Cuộc đời của gió Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 7/7/16
Trụ sở của các Fan box truyện - Tâm sự, chém gió, chát chít Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 6/8/12