1. Nếu bạn dùng GMAIL,Yahoo,Hotmail.. để đăng ký , xin vui lòng kiểm tra mail kích hoạt trong mục Spam/Bulk của gmail
    https://mail.google.com/mail/u/0/#spam
    Xin cảm ơn

PHỤ THỂ ĐẠI LỤC

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi Cười bớt đau, 3/3/19.

  1. ntntranthangntn

    ntntranthangntn Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    31/57

    Bài viết:
    11
    Đã được thích:
    7
    Điểm thành tích:
    31
  2. 1stChem Gió

    1stChem Gió Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    31/57

    Bài viết:
    19
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    31
    thêm cháp nữa đi bác
     
  3. Cười bớt đau

    Cười bớt đau Chơi gái lần đầu The VIP
    87/113

    Bài viết:
    244
    Đã được thích:
    4,874
    Điểm thành tích:
    87
    Chương 5

    Rất nhanh mâm cơm đã bị 2 tên thanh niên đang tuổi lớn ăn lớn mặc lùa sạch sẽ ,đưa tay vỗ cái bụng óc nóc Long Phi hỏi

    -Đại ca 3 loại chiến thú huyết Long đó là biến dị gì vậy ?

    -Ta cũng không rõ ta chỉ biết lại tạo ra 3 chiến thú lần này xem ra Tác Thác Thương Thành đã bỏ ra số tiền không nhỏ a ! Đích thân Triệu Nhĩ Á thương chủ đã ra tay đó ,xem ra hắn có lẽ muốn bồi dưỡng cho con trai mình ,tên Nhĩ Dĩ năm nay cơ hồ cũng 18 rồi !

    -Thằng chó đó ! Đệ muốn băm vằm nó ra ngàn mảnh để báo hận cho Băng Ngọc Thanh

    -Ân ….! Có lẽ giờ chúng ta chưa đủ sức làm điều đó …..! -Chu Phát thở dài ngả lưng nằm bẹp xuống cỏ tiếp tục nói

    -nghe gia gia nói 2 ngày nữa sẽ có chấp pháp của Chiến Thú Hoàng Điện xuống đây ,ta nghĩ chắc thương chủ mời xuống để giám định 3 chiến thú mới kia ,xem ra lần này thương chủ lại phải bỏ ra một số tiền không nhỏ để bịt miệng hắn a ….

    -2 ngày sao ? …..

    - Đệ nghĩ cho kĩ đi nếu muốn hành động thì chỉ có 2 ngày này thôi đó ! Nếu để cho chấp pháp giám định đánh số hiệu thì lúc đó xem như hết cách ,nếu có lấy được và dung hợp cũng sẽ bị tru sát bởi tất cả Chiến Thú Hoàng Điện

    - Ta có một cách này đệ nghĩ thử xem …..nhớ 6 năm trước ta với đệ có lấy đá làm giả trứng chiến thú đem ra chợ trời bán không ? Hay lần này mình làm lại ….!

    - Hặc hặc cũng may lần trước ta với đệ chạy nhanh nếu không chắc banh xác ….! -Chu Phát hồi tưởng cười ngặt nghẽo

    - Phải chi đệ nghe huynh dùng Chu Sa Thạch khắc ấn thì tốt rồi ! Là tại đệ tiếc tiền mua Chu Sa Thạch mà dùng đá thường nên chưa gì nó đã bong tróc ra ! -Long Phi cũng nhớ lại

    -Khặc khặc lần đó chúng ta còn nhỏ kĩ thuật chưa tinh xảo ! Giờ làm lại ta nắm chắc làm nó giống y như thật ! À mà cái Tụ Linh Hồn của đệ đâu ? Có nó ta còn làm cho cái trứng giả kia còn có hồn lực ba động nữa kìa …haha hoàn mĩ a !

    -Để lát đệ hỏi Mộng Nhi ,đệ đưa cho muội ấy chơi rồi !

    Tụ Linh Thạch cái tên do Long Phi đặt tên do một lần hắn vô tình tìm được 1 loại khoáng thạch đen xì lạ lẫm ,điều đặc biệt là khoáng thạch này có khả năng hút hồn lực sau đó ngưng tụ ,Long Phi sau khi đem về ngồi mày mò kết hợp nhờ sự chỉ điểm của Triệu Đại mà chế tác ra Tụ Linh Thạch có khả năng ngưng tụ hồn lực sau đó đột ngột phóng thích phát nổ ,tuy nhiên uy lực nó không lớn mà phải nói là vô hại thế nên hắn cho thêm vào một chút Tiêu Thạch ,lưu huỳnh và than gỗ khi phóng thích ra sẽ bắn ra ánh lửa xoè ra xung quanh khá đẹp mắt ,tương tự như pháo bông và vứt cho Mộng Nhi chơi .

    -Tốt đệ tìm và lấy cái khoáng thạch đi chúng ta bắt đầu làm !

    -Mà khoan đã để tối nay đệ đi vào xem hình thù 3 cái trứng đó thế nào rồi hãy làm ! Nếu thích hợp chúng ta xử luôn 3 cái !

    - Ặc ….chơi lớn vậy !

    - Đã không làm thì thôi làm thì làm cho lớn ,đệ muốn cha con tên Triệu Nhĩ Á phải tức ói máu lần này ! Sẳn lấy để dành cho Mộng Nhi và ……!- nói đến đây mắt Long Phi nhìn Chu Phát đồng thời liếc đến Bọ Giáp Xác đang lần mò chơi ngoài xa kia

    - Không đại ca không cần ! Bọ Giáp xác là đủ cho đại ca rồi ! Hơn nữa bọn ta tâm ý liên thông ,nó như là con người thứ 2 của ta !

    Tâm tính biến đổi ,suy nghĩ của Chu Phát cũng đồng thời cho Bọ Giáp Xác biết được ,hai cánh tung lên đập loạn hồi phấn khích ,nhanh chóng Bọ giáp xác bay tới Chu Phát cọ hai cái sừng dài của mình vào má Chu Phát

    -Chu Phát nếu chết ta nguyện chết theo ngươi ! -tiếng nói không ai nghe chỉ duy nhất có Chu Phát nghe được do tâm ý liên thông ,chính là tiếng nói của Bọ Giáp Xác

    Nhìn Chu Phát và Bọ Giáp Xác tình thân thủ túc ,Long Phi bồi hồi pha chút hồi hộpa không biết chiến thú sắp tới của mình có được như thế này không ,tâm ý liên thông một cảnh giới mà tất cả Nhân Thú Sư đều muốn đạt được với chiến thú của mình ,bởi chỉ cần một ý niệm chiến thú lập tức hiểu và tiến hành không cần phải ra lệnh .Đặt trong chiến đấu tỉ như Chu Phát muốn bay chỉ cần ý niệm là lập tức Bọ Giáp xác phát động chiến kĩ tung cánh cho hắn bay lên ,nếu tâm ý chưa liên thông hồn sư phải ra lệnh cho chiến thú ,mà trong chiến đấu chỉ cần chậm một chút là trả giả bằng cả tính mạng .

    -Vậy tối nay đệ sẽ đột nhập xem hình thù 3 trứng chiến thú kia thế nào rồi mai chúng ta bắt tay mô phỏng !

    -Vậy sao ? Hehe ! -Nghe nói xong đột nhiên Chu Phát cười ma mãnh làm Long Phi chột dạ nhớ lại

    -Mà để ấy vụ kia xong rồi làm cũng được ! -Long Phi cười ha hả nhìn đại ca mình đầy thâm ý
     
  4. 1stChem Gió

    1stChem Gió Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    31/57

    Bài viết:
    19
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    31
    hơi ngắn bác ơi
     
  5. Cười bớt đau

    Cười bớt đau Chơi gái lần đầu The VIP
    87/113

    Bài viết:
    244
    Đã được thích:
    4,874
    Điểm thành tích:
    87
    Tuỳ bữa bác ơi nay công việc nhiều nên viết ít
     
  6. Huuho14

    Huuho14 Mất Trinh Verified
    37/57

    Bài viết:
    168
    Đã được thích:
    122
    Điểm thành tích:
    37
    Em là em chấm một phát đấy... há há... em sẽ đọc sau. Vì em đang phải tập trung viết bộ truyện đầu tay của em đã.
     
  7. Cười bớt đau

    Cười bớt đau Chơi gái lần đầu The VIP
    87/113

    Bài viết:
    244
    Đã được thích:
    4,874
    Điểm thành tích:
    87
    Chương 6


    Nằm nghỉ ngơi 1 chốc cả 2 lại bật dậy bắt tay vào việc dọn dẹp Dưỡng Thú Hồn đến tận khi mặt trời khuất sau núi nhường chỗ cho bầu trời đêm bắt đầu bao phủ toàn đại lục ,bóng đêm luôn đồng hành cũng những hành động mờ ám và ngay lúc này ở trên nóc nhà có 2 bóng đen di động chập chờn ẩn hiện nhảy phóng vài cái đã nằm bẹp trên một mái nhà dán chặt thân người lên đó ,cơ hồ hành động cực kì cẩn thận nhẹ nhàng như không muốn bị ai phát hiện

    Không cần lên tiếng mà chỉ cần ám hiệu tay chứng tỏ 2 người này thập phần ăn ý và hình như đã làm việc này thuần thục

    Nhẹ nhàng cạy viên ngói như đã bị tháo trước kia xê dịch nó qua một tí tạo ra một kẽ hở đủ cho ánh mắt nhìn xuyên qua ,2 bóng đen nằm bẹp dán sát người mình xuống chăm chú dòm qua khe hở đó xa xa là một con chiến thú Bọ Giáp xác đang nằm vắt vẻo trên một nhánh cây cặp mắt cũng mở trừng trừng ra quan sát xung quanh cảnh giới cho 2 bóng đen kia đang làm việc trọng đại chính là Chu Phát và Long Phi

    Tiếng cửa gỗ mở nghe cót két vang vọng từ bên dưới ,Chu Phát lập tức vỗ vai Long Phi nhè nhẹ đưa ngón tay lên ngụ ý chuẩn bị sẳn sàng ,không hẹn mà cùng cả hai lập tức cúi đầu hướng ánh mắt vào khe hỡ ,bọn chúng còn cẩn thận đến mức lấy một tấm vải đen che phủ 2 cái đầu và khe hở nhằm không cho ánh sáng của trăng chiếu qua khe gây phát hiện

    Thì ra việc mà 2 bát đản hẹn nhau tối nay chính là việc trọng đại này đây ,phía dưới gian phòng nơi bọn chúng đang nhìn ,một cô gái trông cỡ 20 21 tuổi đang khoả thân quay lưng hướng về phía chúng ,cô gái hoàn toàn không biết mình đang bị 4 con mắt dâm tặc soi rọi rõ ràng từng tấc thịt cơ thể mình mà cứ ngêu ngao hát ú ớ hai tay không ngừng vũ động giặt đồ ,cặp mông trắng như bông bưởi ép chặt lên ghế nhún nhẩy theo từng cử động tay

    Chu Phát lập tức giơ ngón tay ngoáy một vòng chỉ vào phía đối diện ,Long Phi hiểu ý ngay lập tức 2 tên khẽ kéo viên ngói lại và chậm chạp nín thở bò thật nhẹ qua phía đối diện hướng cô gái đang ngồi ,cũng như trước viên ngói như đã được cạy sẳn nhẹ nhàng được kéo dịch ra ,không biết rằng bọn chúng đã cạy bao viên ngói thư thế này nữa

    Điều muốn thấy đã được đền đáp ,cô gái với khuôn mặt thanh tú ưa nhìn hiện rõ ràng trong mắt chúng ,hai bầu ngực sữa đung đưa lên xuống theo nhịp điệu 2 tay ,đầu ti hồng tươi một bên lồi một bên lõm tạo ra sự khác biệt kích thích ,do đang ngồi giặt đồ chính giữa là thau chậu nên hai chân cô gái banh ra vẻn vẹn lọt hết vào tầm mắt 2 tên bát đản ,chòm lông đen mút, ướt nước rũ xuống như liễu bên sông tôn thêm 2 bờ mép vực xinh đẹp

    Tiếng thở 2 tên bát đản trở nên gấp gáp ,thị giác kích thích chúng kinh khủng ,cộng thêm cảm giác hồi hộp vụng lén làm tim chúng đập nhanh hơn vài phần ,mà theo Chu Phát nói đây là một cách ma luyện dữ dội nhất cho cơ thể giúp tăng khả năng chịu đựng nghịch cảnh của tim và tâm …

    Ánh mắt bọn chúng bắt không thiếu một điểm nào trên cơ thể cô gái ,từng cử động từng điểm nhạy cảm đều được bọn chúng ghi nhớ in vào bộ não ,xét cho cùng đây cũng là một cách hưởng thụ a ….

    Cộc cộc ! Tiếng gõ cửa vang vọng lên từ ngoài cửa chính khiến cô gái đang giặt đồ lục đục đứng dậy ,cả cơ thể cân xứng gọn gàng cộng với công việc hàng ngày làm cho cơ thể thêm săn chắc mạnh mẽ

    -Ai đó ? -cô gái đứng trong nhà tắm nói vọng ra

    -Là muội ! Mộng Nhi đây !

    Nghe đến đây cô gái mới nở nụ cười ,khoác đại cái khăn tắm bước ra

    Trái với nét cười của cô gái ,bên trên 2 thằng bát đản mặc mày cứng ngắc hụt hẫng ,đang phiêu phiêu trên 18 tầng mây đột ngột bị đạp xuống đất ,cái cơ thể mê người đã bỏ đi để lại một nhà tắm trống hoắc vô hồn

    Con nhỏ đó qua đây chi nhỉ ? Phá đám ghê -Chu phát giơ tay ám hiệu mặt tức giận ngồi dậy

    Đệ không biết ! -Long Phi lắc tay cười khổ ánh mắt luyến tiếc chưa rời khỏi khe hở

    Câu trả lời có ngay trong ánh mắt ngỡ ngàng của Long Phi ,Mộng Nhi cùng cô gái sóng bước đi vào phòng tắm trên tay nàng cầm theo đồ thay ,khuôn mặt ngây thơ xinh đẹp cười tươi như một nụ hoa mới hé nở

    Thấy Long Phi không nói mà nhìn càng chăm chú hơn ,Chu Phát bắt đầu nằm xuống ghé mắt vô

    Long Phi quýnh quáng lấy tay đẩu đầu đại ca mình ra ,hắn thuỷ chung mặc dù biết muội muội mình đẹp nhưng dù gì trong mắt hắn đó cũng chỉ là đứa nhỏ cùng hắn sinh trưởng và lớn lên ,làm gì thì làm bản năng của hắn là bảo vệ nàng

    Chu Phát chưa hiểu hoàn cảnh thấy Long Phi mắt sáng lên còn tham lam đẩy đầu mình ra coi một mình ,tức khí hắn cốc đầu Long Phi một cái rõ đau ,tay trước nhất đã bịt miệng Long Phi không cho la thành tiếng ,sau đó nhanh chóng ghé mắt vào

    -Nay cho muội ngủ ở đây với tỉ nha ,gia gia đi 2 ngày nữa mới về mà hai ca ca muội từ chiều tắm xong đã chạy đi đâu không biết ! -Mộng Nhi chu mặt hờn giận càng thêm xinh đẹp

    -Ừa ! hì hì tiểu muội ngoan cứ qua đây chơi với tỉ ! Lát tỉ muội mình làm bánh ăn !

    Mộng Nhi gật đầu ,nhanh nhẹn xoay lưng cởi đồ đi tắm ,mặc dù tuổi chưa lớn nhưng cơ thể Mộng Nhi lúc này đã phát dục tương đối rõ ràng ,hai bầu ngực sữa đã lố nhố cộm lên xinh đẹp tuy so với cô gái nọ chỉ bằng phân nửa nhưng so ra còn cực phẩm hơn trắng phao hai đầu ti hồng cực, bé xíu nhô nhọn chỉa thẳng cân xứng hai bầu ngực .cái eo nhỏ thon dài nằm đối xứng kéo dài xuống 2 chân ngọc .tại hạ thể lông măng bắt đầu phát triển lún phún chưa đủ để che đậy âm vật mình khiến nó lộ rõ ra một màu hồng tươi với 2 mép hoa e ấp ôm gọn .

    Chép miệng ,nuốt nước miếng hai bát đản đồng thời nhìn trân trân Mộng Nhi ,ngay cả hô hấp cũng đình trệ ,mặc dù đã đi Tác Mộng Lâu quần nhau với các kĩ nữ ,mặc dù đã nhìn trộm không biết bao nhiêu lần ,nhưng lần này một cơ thể non nớt xinh đẹp như thế này quả thật là cực phẩm trong cực phẩm a

    -Hi tiểu muội muội nay đẹp quá xá nha ! Thế này thì mấy tên tiểu tử trong Dưỡng Thú Hồn chết mê cho xem ! -cô gái chọc ghẹo

    -Tỉ chọc muội ! Mà mấy tên đó cứ như khúc gỗ đeo đuổi muội miết chán chết ,muội chỉ thích 2 ca ca của mình thôi !

    Chu Phát và Long Phi cơ hồ nhìn nhau ,xem ra bọn chúng xem thường muội muội mình rồi ,bọn chúng lầm tưởng muội muội mình vẫn còn bé bỏng chưa biết chuyện trai gái nam nữ ,ai ngờ con gái phát dục nhanh hơn ,chuyện nam nữ tình ái lại càng tiếp thu nhanh hơn .Xem ra lần này về hai tên bát đản này phải đi thu thập tụi tiểu tử thối kia 1 phen .Dám đeo bám muội muội mình.

    - Như muội là sướng nhất rồi có 2 ca ca anh tuấn lại còn sắp thành Nhân Thú Sư nữa ,3 anh em nhà muội được gia nhân chúng ta hâm mộ nhất Dưỡng Thú Hồn này đó ! Ước gì tỉ cũng có một gia gia tốt như muội ! Ước gì ta có một nam nhân tốt chuộc thân cho ta ,ta nguyện ý sẽ theo hầu hạ người đó suốt đời !

    Câu nói trực tiếp gợi lại kí ức xưa kia của cả 3 người ,nếu quả thật không được Triệu Đại nhận nuôi bọn chúng chắc chắn không được như bây giờ ,có lẽ Mộng Nhi sẽ bị bán, bị chà đạp như ai kia ,có lẽ Long Phi và Chu Phát sẽ mãi mãi không bao giờ được kích phát hồn lực trở thành hồn sư ,sẽ mãi mãi là những gia nô lao dịch suốt cuộc đời …

    Không ai nói ai Chu Phát và Long Phi cơ hồ trong đầu nảy ra ý nghĩ rất nhiều lần đã nghĩ

    Ta phải mạnh mẽ hơn để bảo vệ những người mình thương yêu !!!!!

    Hào khí nỗi dậy Chu Phát và Long Phi cơ hồ không nhìn nữa mà lẳng lặng tuột xuống đi vào rừng cây trầm ngâm suy nghĩ đến vấn đề đang làm Triệu Đại và cả bọn chúng đau đầu

    Ấn kí nô dịch !

    Tất cả những đứa trẻ mồ côi khi được Tác Thác Thương Thành nhận nuôi đều phải ấn kí điểm chỉ một tờ giấy mà theo bọn chúng chính là cái gông cùm đeo đến suốt cuộc đời . Chỉ khi nào có đủ tiền chuộc và được sự đồng ý của Tác Thác Thương Thành mới được thoát ly nhưng thử hỏi làm việc ở đây một năm tiền lương chỉ vài trăm kim hồn tệ lấy đâu ra tiền mà tự chuộc thân ,may mắn có một ai nguyện ý bỏ tiền thì cũng vấp phải sự cản trở của Tác Thác Thương Thành nếu người đó không được Tác Thác Thương Thành đồng ý cho đi, ,thành ra mãi mãi nô dịch vẫn là nô dịch

    3 bọn chúng cũng vậy mặc dù Triệu Đại là quản sự nhưng với cái đầu thâm hiểm của thương chủ Triệu Nhĩ Á hắn không đồng ý cho Triệu Đại chuộc thân cho 3 đứa nhỏ này ,cái hắn nhắm tới không phải là 3 đứa nhỏ này mà là Triệu Đại ,hắn muốn trói buộc một người giỏi bên cạnh làm lợi cho hắn .Cũng chính vì lí do này mà Triệu Đại nhiều lần bất mãn nhưng cũng vô cách rời đi bởi vì cho dù có bỏ trốn dắt theo 3 đứa nhỏ thì Tác Thác Thương Thành cũng dựa theo ấn kí truy tung mà đuổi giết mà bỏ đi một mình thực sự hắn không làm được .
     
    momong, buoito14cm, cancoi and 2 others like this.
  8. kecodon07

    kecodon07 Dân Chơi Verified
    97/113

    Bài viết:
    414
    Đã được thích:
    83
    Điểm thành tích:
    97
    Hay quá bác ơi. Hóng tiếp
     
    Cười bớt đau thích bài này.
  9. Cười bớt đau

    Cười bớt đau Chơi gái lần đầu The VIP
    87/113

    Bài viết:
    244
    Đã được thích:
    4,874
    Điểm thành tích:
    87
    Chương 7

    Trước mắt chỉ có 2 con đường chính là dung hợp chiến thú trở thành Nhân Thú Sư sau đó gia nhập vào Tác Thác học viện ,nếu nổi bật sẽ được chọn vào hàng tinh anh lúc đó sẽ có gia tộc để ý hoặc học viện để ý mà muốn chiêu mộ sẽ chịu xuất ra tiền hoặc kì bảo trao đổi với Tác Thác Thương Thành ,may ra Tác Thác Thương Thành nể mặt các gia tộc đó mà chịu buông nhả

    Con đường thứ 2 là tìm được ấn kí nô dịch mà huỷ nó đi là sẽ tự do ,lúc đó Nhân Thú Sư sẽ chịu sự quản lí của Chiến Thú Hoàng Điện không phải là một nô lệ của ai nên sẽ thoát được sự quản lí của Tác Thác Thương Thành ít nhất là về mặt luật lí bề nổi ,còn bề chìm nếu như Tác Thác Thương Thành thù hận sâu cay cũng sẽ trăm phương ngàn kế ám sát giết chết lấy lại mặt mũi ,tuy nhiên điều này cũng là con dao 2 lưỡi vì lúc đó Tác Thác Thương Thành vuốt mặt không nể mũi Chiến Thú Hoàng Điện .Nói chung sự việc sẽ rối rắm tuỳ theo độ ảnh hưởng của Nhân Thú Sư đó với cả 2 bên

    Mà đối với Chu Phát lẫn Long Phi và Mộng Nhi chỉ có con đường thứ 1 là khả thi nhất còn con đường thứ 2 thì nội việc tìm được ấn kí nô dịch thôi đã là cả một vấn đề với 3 người chứ nói chi đến sự việc phức tạp đằng sau .Bởi vì ấn kí nô dịch chỉ một mình Thương chủ Triệu Nhĩ Á biết đang cất giữ ở đâu !

    Đứng tần ngần suy nghĩ lan man ,Long Phi trước tiên lấy lại tinh thần nói

    - Đại ca ! Đệ đi thu thập hình dạng trứng chiến thú đây !

    - Cẩn thận ! -Chu Phát biết thân thủ mình đi theo sẽ không giúp được cho Long Phi mà còn làm vướng bận hắn nên chỉ một câu nói ít hiểu nhiều

    Gật đầu Long Phi vận hồn lực phóng đi cả cơ thể nhẹ nhàng như hoà vào gió mà biến mất , đây chính là thiên phú của Long Phi khiến cho Triệu Đại lúc huấn luyện hắn còn kinh ngạc ,Chu Phát cương ngạnh ,Diễm Nhi dẻo dai còn Long Phi chính là linh hoạt .Trong 3 người có lẽ Long Phi là người được trời ưu ái nhất khi cho hắn một khả năng thiên phú chỉ có thể cầu mà không thể cưỡng chính là Đại Địa Chi Đạo ,tâm thần hợp nhất hoà vào thiên nhiên khiến cho hắn tu luyện cũng nhanh hơn người thường ,Triệu Đại vẫn thường tiếc cho hắn nếu như gặp hắn sớm hơn cho tu luyện lúc bằng tuổi Mộng Nhi thì có lẽ giờ đây hắn tuyệt đối hồn lực cao hơn Mộng Nhi nhiều .

    Len theo những tàn cây ,Long Phi tung mình ẩn nấp cơ thể sau những tán lá ánh mắt sáng quắc chăm chú nhìn bao quát phương lộ những vệ binh đang gác mà tìm kẽ hở ,như những lần trước những vệ binh này đều quen thuộc trong mắt Long Phi ,không phải lần đầu hắn đột nhập vào nơi cất giấu Trứng chiến thú của Dưỡng Thú Hồn mà là thường xuyên hắn vào đây chơi vì bên cạnh cất giữ trứng chiến thú còn có các chiến thú biến dị khác nuôi nhốt trong đây,những chiến thú độc đáo lạ thường đang chờ theo dõi cũng như quan sát đặc tính mới lạ xem có được áp dụng hay không ,còn có các kì trân dị bảo người khác kí gửi chờ bán nhiều vô số kể ,khỏi phải nói đây chính là cấm địa của Tác Thác Thương Thành

    Hấp ! Long Phi nhanh nhẹn búng người bám lên mép tường, tên vệ binh đứng sau canh giữ hướng này có thói quen cứ đứng tầm 5 phút là chuyển sang hướng khác

    3..2..1 chuyển hướng ! Vút ! phóng qua tường Long Phi nhanh chóng ép vào góc khuất hướng nhìn lẻn theo mép một bức tường khác mà chạy với một thân thủ nhẹ nhàng

    23 24 25 ! Vừa chạy vừa nhẩm trong đầu đủ 25 bước Long Phi lại dậm chân một cái bám lên tường đu người lộn qua hạ thân xuống một nóc nhà ,liền sau đó nằm bẹp xuống men theo mái nhà mà chuyền cơ thể đi động

    Tiếng nói cười của vệ binh phía dưới vô tư không biết trên đầu mình đang có một tên áo đen đang lần mò chuyền từ mái nhà này sang mái nhà khác

    Cố lên 3 trạm nữa …..! -cứ thế cư thế Long Phi lúc nằm lúc chạy lúc đứng lại quan sát nhanh chóng tới được gian nhà chính của Trữ Khu Tác Thác Thương Thành ,đảo mắt một cái Long Phi liền nhận ra hôm nay vệ binh đông hơn hẳn ngày thường ,có lẽ 2 ngày nữa chấp sự Chiến Thú Hoàng Điện xuống nên nơi này bảo vệ kĩ hơn thường ngày

    Đưa tay quẹt mũi Long Phi khinh thường hừ nhẹ ,ánh mắt đảo nhanh quan sát tìm cơ hội

    -Hừ nhiêu đây mà làm khó ta sao ? Xem nè con !

    Kéo tay áo lên Long Phi nhìn vật hình trụ bao bọc cả cẳng tay mình mà mỉm cười các cơ quan chồng chéo tuy không đẹp mắt nhưng về độ hữu dụng theo Long Phi là không thể bàn cãi đặc biệt là leo trèo đu bám ,đây là vật mà Long Phi chế tạo theo một cuốn sách cổ xa xưa phủ đầy bụi bặm trong Trữ Khu Tác Thác Thương Thành mà mấy lần trước hắn vào được rồi nghiên cứu mày mò ,trong đó quả thật nhiều đồ vật kì lạ và chế tạo lại thập phần khó kinh dị ,xem cả buổi mà hắn chả hiểu được đó là cái gì duy chỉ có cái này hắn chế bậy chế bạ mà ra được nhưng cũng không giống như nguyên bản mà đồ sộ hơn xấu xí hơn nhưng thôi kệ có xài là được !

    Nheo một bên mắt Long Phi đưa tay về phía trước nhắm về hướng một cây đại thụ phía sau Trữ Khu Tác Thác Thương Thành cổ tay bẻ ngược lên 1 cái ngay lập tức từ đầu ống trụ bắn ra một thanh kim loại có 6 đầu xoè ra như bàn tay người lao vút đi

    Bụp ……bàn tay kim loại bám chặt trên thân cây cắm phập sâu vào cực mạnh và bám cứng trên đó tựa hồ muốn cắm sâu nửa thân cây ,đắc ý cười một tiếng Long Phi nhanh nhẹn tháo ống trụ gài chặt vào một góc tường tạo thành một con đường bằng dây xuyên thẳng đến Trữ Khu Tác Thác Thương Thành ,sợi dây trông mỏng manh đến nỗi trong đêm phải căng mắt ra mà nhìn mới thấy ,toàn thân đen thui hoà vào màn đêm Long Phi lấy ra một khúc kim loại có khuyết giữa thân gác lên sợi dây và đu người

    Véo ….!!! Thân người Long Phi lướt đi trên đầu cách bọn vệ binh 3 4 trượng ,nếu không phải vì đang giữ im lặng đột nhập hắn đã hét to lên sảng khoái ,cái cảm giác được lướt gió này lúc nào cũng mê người ,chỉ tội cho lũ vệ binh đâu ai ngờ rằng nơi Trữ Khu Tác Thác Thành này lại có người xâm nhập trên không trung chứ , vốn dĩ nơi này đã có cấm chế không một vật hay một người nào có thể phi không ,nếu có một con chim nào bay qua muốn xông vào cũng ngay lập tức bị cấm chế cao 4 trượng đánh bật ra .Long Phi biết điều này nên đã ước lượng bắn dây thấp hơn cấm chế một chút mà an nhiên lướt ngay dưới sát nóc cấm chế thuận lợi ,bọn vệ binh cũng vì cấm chế này mà ỷ lại không ai có thể xâm nhập bằng đường không trung nên cũng lơ là cảnh giác trên không dần dần bọn chúng quên bén đi luôn cắt cử người canh trên cao

    Chính vì điều này đã tạo sơ hở chí mạng cho Long Phi thâm nhập vào ,từ lúc chế được thứ này Long Phi cơ hồ xâm nhập Trữ Khu Tác Thác Thương Thành rất thuận lợi và nhanh chóng mà không bị phát hiện ,còn như trước kia hắn phải tiềm phục ,ẩn nấp ,rình mò sơ hở,đợi đổi ca gác rất lâu mới qua được

    Toà Trữ Khu Tác Thác Thương Thành này có 4 tầng theo trình độ quí giá mà tính lên ,đồ vật càng quý giá càng để trên cao mà nơi Long Phi ghé đầu tiền cũng là từ trên xuống ,điều này tiết kiệm cho hắn rất nhiều thời gian .Hạ thân xuống mái nhà, ngói ở đây được đúc liền không có kẽ hở nhưng nó cũng không làm khó được Long Phi ,lấy ra một lọ dung dịch trắng nhớt Long Phi bôi lên hai tay hai chân mình ,thật kì lạ sau khi bôi xong thứ đó hắn có thể leo trèo trên tường như đi bộ

    -Cũng sắp hết Nhớt Sên Ma rồi ,xem ra lần sau phải xin đại ca một ít nữa mới được !

    Thì ra chất lỏng đó là dịch của Nhớt Sên Ma ,một loài chiến thú hỗ trợ ,nó mặc dù trong chiến đấu không giúp ích được cho hồn sư nhưng với chất dịch của nó lại hỗ trợ cực lớn cho con người trong việc xây nhà và công trình ,nhớt của nó bám dích cực kì cô đặc và chắc chắn khiến nó là lựa chọn số một khi xây dựng nhà và công trình ,những hồn sư xuất thân bình dân đa số chọn nó để dung hợp chắc chắn sẽ kiếm được một vị trí trong các Nhân Thú Sư hỗ trợ mà nuôi sống mình cả đời …

    Di động thật nhanh tránh cho nhớt khô ,Long Phi đã tới được nơi cần tới ,cửa sổ của tầng 4 ,nhanh tay dòm qua lỗ thủng mấy lần trước đục thủng,không thấy ai Long Phi nhanh chóng lộn lên đẩy cửa chui người vào

    -Xong ! Hehe ! -nở một nụ cười thoã mãn ,Long Phi chùi chùi tay vào áo ,ánh mắt lập tức kiếm tìm ,bao lần chui vào đây hắn đều ở lại 3 4 ngày mà học hỏi tìm tòi nên quang cảnh nơi đây hắn khá quen thuộc ,khu nào để đồ nào hắn đều nhớ

    Cước bộ đi động Long Phi nhanh chóng tới một đầu chiến thú bằng đá mô phỏng một cái đầu rồng đang treo trên tường

    -Nếu ta đoán không lầm chỉ có thể là ở đây ! Đồ quí giá quá mà hơ hơ ! Mở cho ta

    Tay Long Phi thò vào miệng rồng đá vặn một cái ngay lập tức trước mặt một bức tường mở ra ,thì ra là một cơ quan , xem ra đồ trọng yếu của Tác Thác Thương Thành đều cất ở đây không phải chỉ 1 mà có tới 4 căn phòng như vậy ,phân biệt dấu trong 4 đầu tượng đá tứ linh ở trong tầng lầu ,đây là do Long Phi vô tình phát hiện ra trong khoảng thời gian trước đó lục lọi các kì trân dị bảo trong này

    Bước vào căn phòng bí mật mát lạnh do Hàn Sương Thạch ốp tường phát ra ,Long Phi cảm thấy cả cơ thể sảng khoái ,nếu không phải vì sợ bị phát hiện hắn đã cạy ra mấy viên đem về lót gối nằm cho mát mẻ qua mấy ngày hè nóng nực đỏ nắng ,căn phỏng chu vi khoảng 3 trượng tuy nhỏ nhưng đồ vật trong đây toàn là chí bảo được phân biệt cất giữ ngăn nắp nhưng đối với Long Phi lúc này những thứ đó không đáng để hắn ghé mắt đến vì lúc này ngay chính giữa căn phòng là một hộp ngọc với vẻ ngoài được mạ vàng bắt mắt hoa văn .Thứ này chắc chắn mới được chuyển tới vì lần trước Long Phi có ghé qua đây không hề thấy nó có mặt

    Tuy chưa biết đồ bên trong là thứ gì nhưng chỉ đồ đựng thôi đã là vật vô cùng giá trị ,hô hấp tạm đình trệ hàn quang trong hộp túa ra dày đặt xung quanh hình thành một lớp khí lạnh lởn vởn trong căn phòng ,nén hồi hộp Long Phi bước tới bàn tay khẽ run rẩy mở nhẹ chốt khoá bật nắp hộp lên

    Hàn khí lập tức được giải phóng phóng xuất hơi lạnh kinh người khiến Long Phi rét run người phải lập tức vận hồn lực chống đỡ ,ánh mắt nhìn say đắm vật trong hộp ,không phải là trứng chiến thú mà hắn đang tìm mà đó chính là một thứ gì đó hình dạng kì lạ giống một cái rễ cây nhỏ ,điều đặc biệt là rễ cây này trong suốt nhưng hàn quang toả ra từ nó đậm đặc vô cùng tới nỗi Long Phi có cảm tưởng nếu mình chạm vào sẽ bị đóng băng ngay lập tức

    Hơi lạnh dồn dập toả ra liên lục khiến hồn lực của Long Phi cơ hồ không chống đỡ nổi ,cắn răng Long Phi vận hết toàn lực ,cơ thể bị phong hàn chậm chạp cử động ,cố gắng hết sức nâng cánh tay đang bị lạnh tê cóng của mình mà lần mò tới nắp hộp , vận hết sức bình sinh đóng nắp hộp lại ,hàn khí lập tức bị thu liễm giải phóng bớt cho cơ thể Long Phi ,hắn nhanh lùi về phía sau thở hổn hển

    -Vật gì mà kinh khủng thế nhỉ ? Xém chết !

    Sợ hãi Long Phi lập tức lùi ra ngoài khỏi động cơ quan đóng chặt căn phòng lại rồi nhanh chóng chuyển mình qua cơ quan thứ 2 ,một đầu rùa to lớn đang há miệng oai vệ ,cũng như lần trước nhanh chóng bàn tay Long Phi đút vào vặn nhẹ cơ quan bên trong miệng rùa

    Ánh mắt nhanh chóng đảo qua nhìn sơ lược ,xem ra trứng chiến thú mà Long Phi đang tìm cũng không đặt ở đây .Lại tiếp tục chuyển sang đầu phượng hoàng đá ,cánh cửa nặng nề mở ra ,ánh mắt Long Phi hấp háy sáng lên khi thấy một hộp ngọc trông giống như bên phòng Long tượng

    Kì này cẩn thận hơn Long Phi trước tiên vận hồn lực bao phủ cơ thể rồi nhanh chóng luồn ra sau hộp ngọc với tay mở nắp, hành động cực kì cẩn thận rón rén sau đó ngồi thụp xuống hai con mắt hí hí nhìn

    Một phút trôi qua không có gì bất thường lúc này Long Phi mới đứng lên đi vòng lại phía trước nhìn vật trong hộp ,nhịp tim nhảy loạn một cái khi trước mắt hắn là 3 quả trứng chiến thú to cỡ 2 nắm tay với vỏ ngoài xù xì những đường vân đan xen đang đặt ngăn nắp bên trong hộp ,cẩn thận cảm thụ một tia hồn lực ba động lần lượt phát ra từ trong 3 quả trứng lan toả hoà cùng nhịp tim Long Phi khiến hắn hưng phấn không nói nên lời ,ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm thật kĩ 3 quả trứng và ghi khắc hình dạng chúng vào đầu
     
    momong, nhockute9x, seasea01 and 4 others like this.
  10. Cười bớt đau

    Cười bớt đau Chơi gái lần đầu The VIP
    87/113

    Bài viết:
    244
    Đã được thích:
    4,874
    Điểm thành tích:
    87
    Chương 8

    Mục đích đã đạt được Long Phi không dám ở lại lâu liền nhanh chóng đóng nắp hộp ,cẩn thận kiểm tra xung quanh xem có để lại dấu vết gì không rồi nhẹ nhàng theo đường cũ men về với một tâm trạng hưng phấn

    -Đại ca ! Sao huynh không về nghỉ đi !

    Bất ngờ nhìn thấy Chu Phát vẫn đang đứng ở chỗ cũ chờ mình đi đi lại lại ra chiều lo âu ,Long Phi cất tiếng hỏi

    -Đệ đi vào chỗ nguy hiểm còn hỏi ta về nghỉ được sao ?lần nào đệ đi vô đó mà ta không lo lắng chứ ? Sao rồi không có gì nguy hiểm chứ ? Tìm được trứng chiến thú chưa ?

    Những câu hỏi dồn dập pha chút hưng phấn lo lắng làm Long Phi cảm động ,mặc dù đại ca mình thường ngày tỏ vẻ không quan tâmngoài mặt ,muốn làm gì thì làm nhưng thật ra trong lòng lại vô cùng tinh tế để ý lo lắng,nhếch mép một nụ cười cho đại ca mình yên tâm Long Phi đáp

    - Xong xuôi hết rồi đại ca ! Đi ! chúng ta đi chế tác thôi ! …à mà đó giờ đại ca có thấy thứ gì mà trông giống như cái rễ cây mà trong suốt ,hàn khí toả ra đậm đặc vô cùng không ?

    -cái này …..có vật như thế sao ? Ta chưa nghe qua ai nói lần nào a !

    -Đệ gặp nó ở cùng với trứng chiến thú ,công nhận hàn khí mạnh thật nếu đệ chậm một chút có lẽ đã thành tượng băng !

    -Kinh khủng vậy sao ? ….để có dịp ca ca dò hỏi xem nó là thứ gì ! Đi thôi đi kiếm nguyên liệu !

    Nói xong 2 thân ảnh nhanh chóng phóng đi li khai Tác Thác Thương Thành mà hướng đến Sâm Lâm Đại Vực

    Đây là một phiến rừng rậm cực kì rộng lớn nơi Chiến thú hoang dã sinh sống xen lẫn với vài bộ tộc chiến thú không muốn tiếp xúc với con người ,nơi 2 người thiếu niên chạy đến là ngoài rìa rừng rậm ,một con suối nhỏ róc rảnh âm thanh ngày đêm ,ánh trăng nhàn nhạt chiếu rọi khiến cho mặt nước lóng lánh hoa lệ cảnh đẹp vô cùng nhưng lúc này hai thanh niên không có tâm tình thưởng lãm mà lo tập trung lúi cúi đi nhặt…sỏi .

    Nhặt cục này đến cục khác không vừa ý lại vứt tìm cục khác cứ thế hết cả buổi cũng khệ nệ ôm mỗi người 1 bao sỏi chạy như bay về nhà ,nhanh chóng đục đẽo mài dũa, khắc hoa văn ,tô tô vẽ vẽ suốt cả đêm không ngừng nghỉ .Mặc dù thức cả đêm không nghỉ ngơi nhưng nét mặt cả hai đều rạng rỡ hưng phấn

    Sáng sớm từ xa xa Mộng Nhi đang thơ thẩn ôm đồ đi về nhà chuẩn bị nấu bữa sáng cho 2 ca ca ăn ,nét mặt vẫn loáng thoáng một vẻ giận dỗi vì hôm qua hai đại ca đi không nói mình tiếng nào

    -Chắc chắn là đi làm bậy gì nữa đây ! Hôm nay mà còn đi nữa ta méc gia gia cho coi ! -vừa đi vừa lầm bầm phụng phịu ,ánh nắng chiếu rọi lên khuôn mặt xinh đẹp sáng bừng tựa hồ che lấp cả những bông hoa khoe sắc ven đường

    Tiểu muội ! Tới đây ca bảo ! -giọng gọi đột ngột làm Mộng Nhi giật mình chính là của Chu Phát

    Vốn từ xa Chu Phát và Long Phi tựa hồ nhìn thấy Mộng Nhi đang đi tới ,hình ảnh tối qua hiện ra trong đầu 2 thằng làm bọn chúng ngây ngốc hồi tưởng lại mà chép miệng nhưng lí trí thì lại có chút xíu ,chỉ một chút xíu tội lỗi .Vội vàng lắc đầu lấy lại bình tĩnh hai thằng liền gọi Mộng Nhi

    Hai ca ca ? -sau một chút ngạc nhiên Mộng Nhi liền xụ mặt hờn dỗi làm ra bộ mặt hờn giận đáng yêu đứng chống hông tại chỗ nhìn chằm chằm

    -Giỏi thì đi luôn đi ! Kiêu muội làm gì !

    -Thôi mà ! Mộng Nhi xinh đẹp ! Ca ca xin lỗi ! -hai thằng tựa hồ giả lả xúm lại vây nịnh hòng xoá tan đi cái cảm giác tội lỗi chút xíu tối qua nhưng trong đầu hình ảnh đó vẫn cứ lởn vởn trêu ngươi ,ánh mắt không tự chủ nhìn lần lượt các phương vị lồi lõm trên người Mộng Nhi mà đánh giá hồi tưởng

    -Hai …hai người các ngươi nhìn gì thế ? -giác quan của một thiếu nữ mạnh mẽ làm cho Mộng Nhi nhìn ra ánh mắt của hai ca ca mình có chút hèn mọn biến thái ,lập tức lùi về sau một bước tránh khỏi những bàn tay chèo kéo

    -Không ! A …ta có chuyên nhờ muội giúp ! Đi! đi vào đây! -Chu Phát cơ hồ thanh tỉnh lại lập tức giả lả cho quên chuyện hướng Mộng Nhi qua chuyện khác

    -Hai ca ca các huynh làm gì mà bí bí ẩn ẩn thế ? Làm bậy gì đúng không ?

    Miệng thì nói nhưng Mộng Nhi vẫn đi theo hai ca ca mình

    -tèn ten xem đây ! -Chu Phát nhanh nhẹn giật cái khăn đang che phủ lên trên tác phẩm của mình mà kéo ra để lộ ra tác phẩm của mình

    -Ca ca làm gì vậy ? Điêu khắc đá á ! Xấu òm !

    Câu nói vô tư của Mộng Nhi kéo tâm trạng hưng phấn của Chu Phát xuống địa ngục

    -Cái gì ? Sao muội biết là đá ? Muội ….!!!

    Long Phi bật cười nhịn hết nỗi vốn dĩ Chu Phát chả có một chút hoa tay nào gọt gọt đẽo đẽo cả buổi cuối cùng xấu vẫn xấu ,mô phỏng trứng chiến thú của hắn thành ra cái trứng của giống gì không biết , nhưng thấy hắn chuyên tâm chăm chú nên Long Phi nén cười không làm dập tắt hưng phấn của hắn

    -Chứ là cái gì ? Rốt cuộc huynh đang muốn làm hình gì á ? Có nhìn thế nào muội cũng chỉ thấy nó là cục đá hình thù kì lạ …! -vừa nói Mộng Nhi vừa đi vòng xung quanh cố mường tượng ra đây là cái thứ gì..

    Chu Phát mặt mày méo xẹo nhìn tác phẩm của mình lầm bầm

    -Mấy đứa này thiệt là không biết con mắt bị gì ,ta làm đẹp thế này mà mà !!!!!

    Mộng Nhi lúc này trực tiếp bỏ qua cái cục kì dị của Chu Phát mà xăm xoi qua món đồ của Long Phi

    -Nhị ca huynh đang làm trứng chiến thú hả ? Nhưng mà nếu nhìn kĩ hoa văn này khắc có chút chưa tinh xảo ….ưm nhất là chỗ này chỗ này ! -Mộng Nhi đưa tay ngọc chỉ lên mấy điểm chưa tinh xảo ,quả thật những đường khắc có chút bị xiêu vẹo chỉ cần nhìn kĩ là thấy ngay

    Long Phi gật đầu hoàn toàn đồng ý với Mộng Nhi quả thật thời gian gấp gáp là một áp lực cực lớn cho Long Phi ,nếu cho hắn thời gian rộng rãi chắc chắn sẽ đẹp và tinh xảo hơn nhưng thời gian chỉ còn chưa tới 2 ngày mà phải làm 3 quả trứng quả thật là một áp lực cực lớn cho hắn

    Nếu làm xấu chắc chắn sẽ bị phát hiện ra ngay lúc đó nguy cơ bị nguy hiểm sẽ lớn ,nhưng nếu làm tinh xảo qua mặt được Triệu Nhĩ Á và chấp sự của Hoàng Điện Chiến Thú sẽ nghiễm nhiên thoát khỏi nguy hiểm ,nhất là Long Phi còn có Tụ Linh Thạch nhét vào trong trứng đá phát ra hồn lực sẽ thêm một phần chắc chắn không ai phát hiện ra

    -Mà hai ca ca làm cái này để làm gì ?

    -tụi ta ……

    - Là do huynh ,chiến thú sư phụ trợ xây dựng chỗ huynh làm có tổ chức một lễ hội điêu khắc xem ai khéo tay nhất sẽ được thưởng nên ta nhờ đệ đệ giúp ta làm !- Chu Phát chen ngang, cơ hồ biết Long Phi không giỏi nói láo nên hắn cắt ngang giúp đỡ ,Chu Phát chưa muốn cho Mộng Nhi biết chuyện bọn chúng sắp làm lỡ như nàng còn nhỏ nhỡ miệng nói với gia gia là hai thằng bị đập banh xác

    Ý nghĩ loé lên Chu Phát nói tiếp

    -Phần thưởng cực kì lớn nên ta mới nhờ đệ đệ giúp ta ,muội xem Long Phi và muội sắp dung hợp được chiến thú rồi ,mà phần thưởng lần này là trứng chiến thú đó ! Nên ta muốn giành lấy giải nhất này !

    -Wao đại ca nói thật hả !

    -Thật chứ ! Không phải một mà là hai trứng chiến thú lận ! Nếu ta thắng cho muội 1 cái ,đệ đệ 1 cái !

    -thích quá ! Vậy để Mộng Nhi giúp 2 ca ca làm ha ! Nhất định sẽ làm cho nó giống như thật nhất !

    -Muội biết làm ??? -cả hai cơ hồ đồng thanh hỏi

    -hừ ! Xem muội ra tay nè !... Mà để muội đi nấu cơm sáng đã rồi giúp 2 huynh làm !

    -không cần ! Không cần ! Muội làm đi ! Ta với Long Phi đi nấu cơm cho ! -nói xong Chu Phát lập tức kéo Long Phi đi trong sự ngỡ ngàng

    Miệng lưỡi Chu Phát quả thật lợi hại ,khiến Long Phi giơ ngón tay cái khen dứt không buông ,một lí do để muội muội ra tay giúp làm trứng đá và một lí do để sau này danh chính ngôn thuận giao cho nàng một trứng hồn thú mà không gây nghi ngờ từ nàng

    Với tay nghề của Mộng Nhi thì Long Phi không phải suy nghĩ ,so với nàng hắn chỉ dám tề danh thứ 2 trong vấn đề chế tác ,chính ống trụ giúp hắn đu dây leo trèo hết 60% là nhờ nàng mà hoàn thành, cuốn sách cổ đó các bản vẽ đều hết sức phức tạp lại chia ra từng phần của trang bị mà vẽ,hắn chế tác ra từng bộ phận nhưng không tài nào lắp ghép lại được nhưng chỉ cần nghe lời kể của hắn thôi mà Mộng Nhi có thể tổ hợp lại thành một bản hoàn chỉnh để có thể lắp ghép lại khiến hắn nể phục nàng không thôi .Đối với hắn nàng tuyệt đối là thiên tài trong thiên tài .

    -Đại ca huynh đi nấu cơm đi ta phụ Mộng Nhi làm cho nhanh ! Thời gian không còn nhiều rồi ! -Long Phi cước bộ dừng lại

    -Ân …cũng được ! Nhớ giữ mồm đó !

    -Đệ nhớ rồi !
     
    buoito14cm, momong, seasea01 and 2 others like this.
  11. 1stChem Gió

    1stChem Gió Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    31/57

    Bài viết:
    19
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    31
    thanks bác hay quá
     
  12. Cười bớt đau

    Cười bớt đau Chơi gái lần đầu The VIP
    87/113

    Bài viết:
    244
    Đã được thích:
    4,874
    Điểm thành tích:
    87
    Chương 9

    -Cơm nè 2 đưa !-Chu Phát một thân mồ hôi nhễ nhãi bưng mâm cơm sáng đem ra căn phòng Long Phi và Mộng Nhi đang làm việc trong đó

    -cảm ơn ca ! Rầm ! -Mộng Nhi mở cửa ra lấy cơm sau đó đóng nhanh cửa lại

    -Ế ! Hai đứa này mở cửa cho ta xem chút !

    Cánh cửa vẫn im lìm không động tĩnh khiến Chu Phát bực mình đi đi lại lại bên ngoài lầm bầm

    -Hừ ! Dám đá ta ra à ! Hai đứa bây giỏi ! Hừ ! Chờ xem sau này ta sẽ trở thành một Nhân Thú sư phụ trợ điêu khắc giỏi nhất đại lục cho xem ! Đến lúc đó đừng có hòng xin ta một món đồ nào ta làm ra ! Hừ …!

    Mộng Nhi bên trong nghe rõ che miệng cười tinh nghịch ,ý này là của Long Phi ,quả thật Chu Phát làm không bao nhiêu mà phá thì nhiều ,sỏi hôm qua nhặt hắn phá hơn 1 bao

    -ca ca ăn chút đi rồi làm tiếp ! -Mộng Nhi đưa một cái bánh bao ngay miệng Long Phi ,ngoảnh đầu gặm một phát ,thoáng chốc ánh mắt giao nhau thân ảnh mĩ miều trần trụi tối qua lại hiện ra trong óc Long Phi ,ánh mắt lại không tự chủ hạ thấp xuống cái phương vị ý nhị kia nhìn một cái

    -Huynh ….nhìn gì thế ! -Mộng Nhi bắt được ánh mắt đó lập tức đưa tay khoang ngang che lại thụt lùi ra sao

    -A…ca không …..ân ! -Long Phi ngượng ngùng đỏ mặt quay đi

    -Sáng giờ hai ca ca nhìn ta với ánh mắt lạ lắm nha ! Hai huynh âm mưu chuyện xấu gì với ta ? Nói mau ! -Mộng Nhi gương mặt cũng thoáng hồng càng thêm xinh đẹp một bước tiến tới đưa gương mặt mình sát mặt Long Phi

    -Không không có !

    -Nói mau không thì …..muội không giúp hai huynh làm nữa ! Cái này ….đập luôn ! -Nói xong Mộng Nhi giơ cây búa đang trong tay mình để nhứ nhứ lên trứng đá mà nàng đã điêu khắc được phân nửa

    -Đừng …đừng mà …! -Long Phi hoảng hốt can ngăn ,quả thật hoa tay Mộng Nhi khéo léo vô cùng ,quả trứng đá chưa hoàn chỉnh phần dưới nhưng đã trông y như đúc quả trứng thật đường tam nhìn thấy ,giờ chỉ cần thêm Tụ Linh Thạch thì có thể nói 10 người hết 9 người bị lừa ,những đường khắc tỉ mỉ khéo léo vô cùng hơn nữa khi làm nàng đã tính trước khoét một lỗ để sau này nhét tụ linh thạch vào sau đó trám lại rồi sơn lên đảm bảo không nhìn ra một dấu vết

    -Vậy nói mau ! Bổn cô nương hết kiên nhẫn rồi !

    Bị ép hết cách Long Phi đành trưng ra bộ mặt vô tội bất đắc dĩ mà kể lại chuyện tối qua hắn bị Chu Phát ép buộc lôi kéo đi làm chuyện xấu trên mái nhà ,bao nhiêu tội lỗi hắn đổ mạnh bạo quyết liệt lên Chu Phát

    -Ca thề ! Ca không cố ý đâu tại muội tự dưng ..tự dưng qua …nên ta ! -Long Phi gãi đầu gãi tay ấp úng giải thích

    - Đại dâm tặc ! Biến thái ! Vô xỉ ! Hạ Lưu ! -bao nhiêu từ ngữ thích hợp đều được Mộng Nhi áp dụng ,tuy nhiên trong thái độ biểu lộ chỉ 4 phần tức giận còn lại 6 phần là thẹn thùng
    Cả cơ thể non nớt của mình đều bị 2 ca ca nhìn thấy ,Mộng Nhi e thẹn pha chút mắc cỡ thẹn thùng khó nói

    - Ca xin lỗi mà ! Ca thiệt không cố ý đâu ! ..thiệt đó !

    -Hứ ! -Bày ra bộ mặt giận dỗi Mộng Nhi trực tiếp không thèm nhìn Long Phi lấy 1 cái xoay lưng ngồi xuống ghế điêu khắc tiếp ,có điều tiếng búa lúc này vang mạnh bạo hơn ,trên đầu nàng tựa như có một luồng khí giận xung thiên lởn vởn khiến Long Phi thấp thỏm im lặng không dám nói gì sợ luồng khí đó bạo nổ

    Không khí nặng nề tựa như thái sơn áp đỉnh đè lên vai Long Phi ,hắn luống cuống cầm đục cầm búa liếc nhìn về tấm lưng ngọc ngà của Mộng Nhi mà sầu khổ không biết làm sao để nàng bớt giận đây !

    Cạch ! Cạch !! Bốp bốp !!! Tiếng đục đẽo vang lên thay cho lời nói kéo dài tựa hồ như hàng năm hàng ngàn thế kỉ với Long Phi ,không khí nặng nề trầm mặc .Tính mở miệng nói gì đó nhưng nghe tiếng đập đùng đùng và vứt đồ ầm ầm giận cá chém thớt của Mộng Nhi làm hắn nuốt trôi ngược trở lại một lời cũng không dám nói

    -“Thôi thì để xong rồi xin lỗi muội ấy sau ! Giờ tập trung làm cái đã ! “

    Hít một hơi dài tự nhủ mình như thế ,Long Phi tập trung tinh thần chuẩn bị đục đẽo tiếp ,động tác vừa giơ lên thì thình lình nghe một tiếng nói nhẹ nhàng êm tai nhưng đối với hắn lúc này đó là một dao chí mạng ,tinh thần vừa tập trung xong lại héo rũ

    -Không biết gia gia đi đâu lâu nhỉ ! Có chuyện muốn bẩm báo gia gia mà mãi chưa thấy về !

    -Éc ! -Long Phi kiêu thảm trong lòng ,cơ thể nhảy thót lên một cái

    Cứ thế chốc chốc tiếng gõ bốp bốp ,lạch tạch lại hoà vang với những lời nói bâng quơ

    -Dâm tặc này ! Đập cho chết ! Bốp Bốp !!

    -Nhìn lén này ! Bốp Bốp !!

    - Mộng Nhi đại cô nương xinh đẹp nhất thế gian ……cho ca xin lỗi mà !! Hức ….muội muốn xử ta thế nào thì xử ,muốn ta làm gì ta cũng làm ,muội đừng có như vậy mà …!! Tinh thần ta thực sự chịu không nổi tra tấn vậy đâu a !!!

    Chịu hết nổi Long Phi phải đầu hàng ,thiếu chút nữa là quì gối van xin ,bộ dạng thê thảm vô cùng

    Tiếng búa ngưng lại ,Mộng Nhi xoay người trên môi nở một nụ cười mà theo Long Phi đó là nụ cười của thần chết ,một thần chết cực kì xinh đẹp diễm lệ đang đòi mạng hắn

    -Tốt ! Nhớ lời huynh nói ! Sau này dám cãi lời muội thì …! -Nói đến đây Mộng Nhi ánh mắt sắc lẹm trừng một cái thu hồn đoạt phách Long Phi

    -Đi theo muội ! Xem ta thu thập tên đại ca bát đản hạ lưu kia !!! -Mặt Mộng Nhi hầm hầm đứng lên ngang tàng bước ra cửa phía sau là Long Phi khúm núm cười giả lả vâng vâng dạ dạ xu nịnh ,giờ nàng là trời là đất nói gì hắn cũng nghe

    Dưới tán cây to rợp bóng ,một thân ảnh áo lam nằm phè phỡn gác chân chữ bát ,trên miệng ngậm một cọng cỏ ,ánh mắt lim dim hưởng thụ trời xanh bóng mát ,gió thổi vi vu tình thơ lai láng

    - Nằm buồn bấm đốt ngón tay
    Từ khi muội lớn thân hình nở nang
    Giải khuây thì chẳng có tiền
    Muội thì nằm đấy thèm điên cái đầu

    Vừa hay những vần thơ này lọt hết vào tai Mộng Nhi đang trong cơn bực càng khiến nàng điên hơn

    -Vô lưu hại xỉ

    -Vô xỉ hạ lưu chứ khặc …ặc ! -Long Phi đằng sau nén cười đến khuôn mặt đỏ bừng khi nghe Chu Phát ngâm thơ ,kèm theo thái độ thẹn quá hoá giận của Mộng Nhi nói sai ,khục khặc chỉnh sửa lời nói của Mộng Nhi

    -Ai mượn ngươi nhắc ! Chu Phát ta liều mạng với ngươi ! -Mộng Nhi bực tức kèm theo ngượng ngùng làm nàng mất đi sự tỉnh táo trong lời nói nhanh chóng lao đến Chu Phát đang tình thơ lai láng kia mà tung chưởng

    - Phành ! Oái ! gì vậy ! – Chu Phát cũng may đã là một Nhân Thú Sư sức phản xạ cũng như cơ thể linh hoạt hơn hẳn người thường nên lập tức hai chân bật lên rồi vòng xuống đất bật dậy tránh thoát một chưởng vừa rồi

    -Muội sao thế ? Sao tự nhiên đánh đại ca? Oái ! Úi ! Có gì từ từ nói !

    Phành ! Phành ! Cước lực kèm chưởng lực liên tục phóng thích về phía Chu Phát khiến hắn vừa nói vừa né tránh bở hơi tai .Mộng nhi hồn lực bao nhiêu chứ ,là 20 cấp đỉnh phong mặc dù chưa dung hợp chiến thú nhưng sức chiến đấu cũng kinh người ,hơn nữa lúc này Chu Phát không có phụ thể với chiến thú nên xem ra nàng một 9 một mười với Chu Phát khiến hắn thất điên bát đảo né tránh kiêu la oai oái

    - Điên rồi ! Muội ta điên rồi ! Thằng kia mày cười cái gì mau mau ngăn cản muội ấy lại !

    Long Phi lúc này từ lâu đã nhịn hết nổi mà ôm bụng cười ngặt nghẽo nhìn đại ca mình bị tiểu muội dí đánh cho thất điên bát đảo

    - Nhị ca ! Mau phụ ta bắt hắn lại ! -Mộng Nhi ra lệnh

    -Xin lỗi đại ca là đệ thân bất do kỉ ! -Vừa nghe lệnh Long Phi gia nhập cuộc chiến

    -Ngươi ! …các ngươi …!!!

    Rất nhanh chóng không có phụ thể nên Chu Phát lập tức bị 2 người chế trụ ,một đỉnh 20 cấp hồn lực ,một 19 xấp xỉ 20 trước sau vây công hắn có ba đầu sáu tay cũng không chống được ,hơn nữa đây là đệ đệ và muội muội mình hắn không nhẫn tâm dốc toàn lực đả thương 2 người nên nhanh tay thúc thủ

    - Đại ca xin lỗi muội ấy biết chuyện tối qua chúng ta làm rồi ! -Long Phi nhanh chóng ghé tai Chu Phát nói nhỏ

    - Cái gì ? Chúng ta nhìn bao năm có bị ai phát hiện đâu ? Hôm qua mới nhìn muội ấy có lần đầu sao muội ấy biết được ! …chậc ta nhớ tụi mình cẩn thận lắm mà

    - Bao năm cơ à ? -Mộng Nhi lúc này khuôn mặt cứng ngắc hắc khí xung thiên ,tay đưa lên bẻ rốp rốp

    -Oái ! Có gì từ từ nói muội ngoan ! Ta với Long Phi chỉ nhìn có lần thôi mà mất mát gì đâu ? Muội xem trên người muội có mất đi thứ gì không chứ !

    Chu Phát gân cổ cãi khí thế , lời nói trực tiếp chỉ đích xác Mộng Nhi khiến nàng không khỏi bừng đỏ mặt lên ,tên đại ca này quả mặt dầy ,nhìn trộm cơ thể người ta còn nói người ta không mất gì

    -Long Phi ta hỏi đệ muội muội chúng ta đẹp không ?

    -Đẹp ! Đẹp chứ ! -Có cơ hội Long Phi lập tức nịnh Mộng Nhi

    -Thì thế nên chúng ta mới nhìn chứ ! Muội nghĩ xem xấu như mụ nấu bếp xem tụi ta có nhìn không ? Muội phải hãnh diện vì được 2 đại ca ngọc thụ lâm phong này nhìn chứ! Đúng không ?

    Tới đây thì có cho tiền Long Phi cũng không dám gật đầu mà ánh mắt đảo đi chỗ khác nhìn xa xăm tựa hồ không nghe

    -Không có nghĩa khí ! Long Phi này, ta nói đệ nam tử hán dám làm dám chịu có gì mà phải sợ hãi giấu diếm ! Muội muội ! ta dám làm dám chịu ,nhìn ta nói nhìn ! Đến đây đi muốn đánh muốn giết tuỳ muội ! -Chu Phát tỏ ra thần uy lẫm lẫm hiên ngang giơ tay nhắm mắt tự hồ xem nhẹ cái chết tựa lông hồng

    Tính tình đại ca mình Mộng Nhi hiểu rõ nhất ,mồm miệng ba hoa lanh lợi ,bây giờ cho dù có đánh hắn cũng không thay đổi được gì còn tức thêm ,da mặt hắn dày như thế nào chứ có đánh gãy tay mình hắn cũng không nhận sai.

    Đảo mắt một cái Mộng Nhi khẽ buông lỏng tay ,nụ cười mà khi trước Long Phi đã được chứng kiến xuất hiện trở lại khiến Long Phi đang đứng sau Chu Phát không rét mà run ,trong lòng thầm tội cho đại ca mình

    - Tốt ! Nam tử hán ! Dám làm dám chịu ! Tốt ! Vậy để gia gia định đoạt đi !

    Nghe tới đây Long Phi cuống cuồng tính phóng lên ngăn cản nàng nhưng lúc này bàn tay Chu Phát giơ ra chặn ngay trước mặt

    - Ngươi làm gì mà loạn lên thế ! Gia gia thôi mà ,bất quá chúng ta bị đập 1 trận rồi thôi ! Có gì mà phải sợ ! Đâu phải chúng ta chưa bị đánh lần nào ! Hảo huynh đệ mạnh mẽ lên !

    Chu Phát khí khái hiên ngang dạy bảo đệ đệ mình ,câu tiếp theo còn làm Mộng Nhi tức điên

    - Bất quá gia gia cũng là nam nhân ngươi nghĩ xem nghe xong không chừng gia gia lần sau còn đòi chúng ta dẫn đi nữa đấy ! Đúng không ? Haha

    -Đại ca ! chúng ta không sinh cùng ngày cùng tháng nhưng chết thì chết một mình đi đừng lôi đệ theo ! -Long Phi cười khổ nhìn sắc mặt Mộng Nhi

    Vẫn giữ nụ cười trên môi ,nhưng lúc này ruột gan nàng đã giận tím lên tên mặt dày đại ca này đã làm sai mà còn lầy lội

    -Được rồi thích chơi lầy hả ? – Nghĩ thầm trong đầu nụ cười của nàng càng thêm tà ác ,cố giữ vẻ ngoài bình tĩnh Mộng Nhi xoay người đi ra khỏi khu vực gia viên nhà mình ,bên ngoài do lúc này là sáng sớm gia đinh ,nô dịch đi đi lại lại vội vã làm việc những thiếu niên ở đây đa phần đều biết Mộng Nhi và coi nàng là thần nữ trong lòng minh ,vừa xinh đẹp vừa tài năng lại hoạt bát đang yêu hơn nữa là cháu nuôi của Triệu Đại thử hỏi những thiếu niên mới lớn kia ai mà không si mê

    Thấy Mộng Nhi đứng ngoài cổng vung vai ẹo qua ẹo lại làm vài động tác thể dục ,bọn thiếu niên gia nhân đi ngang mặc dù đang làm việc nhưng ánh mắt thuỷ chung dán chặt về một hướng ,Mộng Nhi quả thật là xinh đẹ và kiều diễm như một bông hoa mới nở nổi bật ở cái phân viện Dưỡng Thú Hồn này

    Xoay đầu lại nhìn 2 đại ca ,ánh mắt Mộng Nhi sắc lẻm ,mặt đanh lại rồi chậm chạp nói

    - Dù gì hai ngươi cũng đã nhìn thấy cơ thể ta ,đã thế thì ta cho mọi người nhìn luônnn !

    Nói xong nàng chầm chậm đưa tay cởi từng cút áo

    -Oác .!!! Cản nó lại ! Nhanh ! Con nhỏ này điên rồi ! -Chu Phát hoảng hồn bày ra bộ mặt luống cuống bật dậy chạy nhanh tới muội muội mình

    Hai thằng bát đản hoảng hồn lập tức phóng ra ngăn cản ,mồm miệng Chu Phát liến thoắn xin lỗi năn nỉ Mộng Nhi đứng che chắn trước người nàng

    -Tụi bây nhìn gì ! Cút ngay ! Bố móc mắt từng thằng bây giờ ! -Long Phi thì đứng cao hơn chỉ trỏ từng thiếu niên gia nhân đang trơ ngốc ra nhìn chăm chăm Mộng Nhi dâng tặng cho chúng một màn kích thích thị giác miễn phí

    -Đừng mà muội muội ! Ca sai rồi ! Sai rồi ! Đừng có làm vậy mà !

    -Muội muốn gì ta cũng chiều ! -Long Phi nhắc tuồng

    -Ờ muội muốn gì ta cũng chiều ! Muốn làm gì ta cũng làm mà ! Ngoan ngoan ca xin lỗi ! Ca sai rồi …!

    -Thật không ? -Mộng Nhi gương mặt điềm tĩnh lạnh lùng hỏi nhưng trong lòng nàng thì đang cười hả dạ

    -Thật ! Ta thề ! Ta lấy danh dự của ….Bọ Giáp xác thề ….! Hức

    -Nhất ngôn cửu đỉnh ?

    -Đúng đúng nhất ngôn cửu đỉnh ! Ca thề mà ! Thề ! Thề đi mậy ! -đưa chân đạp Long Phi 1 cái Chu Phát đưa tay lên quẹt nước bọt rồi giơ hai ngón tay lên thề

    Vốn dĩ bản tính 2 đứa nhỏ này cũng chỉ là thiếu niên mới lớn ,tâm tính chiếm hữu cực mạnh ,cái gì đã thuộc về bọn chúng thì bọn chúng chỉ muốn là của bọn chúng không muốn chia sẻ hay chia sớt với ai ,hơn nữa thân hình muội muội xinh đẹp ngọc ngà của bọn chúng há có thể để cho bọn lôm côm kia xem được chứ

    -Tốt! nhớ lời các huynh đã thề ! Xem như ta tạm tin ! Hừ - nói xong Mộng Nhi quay lưng đi trong lòng cực kì sảng khoái cao hứng khi đã thu phục được 2 tên bát đản này ,dù gì nàng cũng chỉ là thiếu nữ mới 14 tuổi chỉ như vậy thôi là đã làm nàng vui vẻ

    -Ta không ngờ muội muội mình điên vậy ! -Chu phát khẽ ghé tai Long Phi nói nhỏ

    -Ai biểu huynh chọc tức muội ấy ! Haizzz khổ rồi ! -Long Phi xui mặt xụi lơ

    -Muội muốn ăn bánh màn thầu ! Chu Phát đại ca mua cho muội đi ! -Mộng Nhi đang đi đột nhiên đứng lại nở một nụ cười mê mị say đắm lòng người nhìn chăm chăm Chu Phát

    -Cái gì cơ ? Giờ này chỗ bán bánh chưa có bán mà ! Trưa mới có !

    -Muội ..muốn ..ăn ...bánh ...màn ..thầu..bây ..giờ ! -Mộng Nhi gằn từng chữ rõ ràng ,trên mặt biểu lộ sự không hài lòng ,nụ cười tà ác lại biểu lộ

    -Rồi …rồi ! ta mua cho muội ! Cho dù có lật tung cái quán ta cũng mua cho muội ! -Chu Phát cảm nhận được nếu mình không chiều nàng sẽ có một cái gì đó kinh khủng sẽ xảy ra

    Chu Phát liền lập tức xoay người đá mắt Long Phi rồi 2 thằng lập tức quay lưng đi

    -Muội chỉ nhờ đại ca thôi mà ! Nhị ca ở lại đi !

    -Biết rồi ! Cho Long Phi theo ta chút xíu rồi nó quay lại ngay ! – Chu Phát nói vọng lại

    Hai thằng lập tức chạy ra cổng ,ánh mắt đảo một cái cơ hồ đồng thanh hét to

    -Lên !

    Một trái một phải tả xung hữu đột ,khổ thân cho mấy thiếu niên gia nhân đang đứng ngơ ngẩn ở ngoài nhìn ngó đột ngột bị đánh

    - Mày hả ! Dám nhìn muội muội tao !

    -Nãy mày thấy được gì rồi ! Bốp ! Binh …..

    Hai thằng trút giận lên đám thiếu niên gia nhân khác cho thoả nỗi lòng nãy giờ bị Mộng Nhi áp bức, tội cho bọn gia nhân đứa bầm mắt đứa u đầu tán loạn bỏ chạy khóc cha gọi mẹ

    Mộng Nhi bên trong nhìn thấy ôm bụng cười khúc khích thoả mãn tự nhủ

    -Cho dù thế nào hai đại ca vẫn là tốt với mình nhất ! Nhưng …..vụ đó cũng chưa tha được ..hừ !

    Nghĩ đến đây Mộng Nhi chủ động nhìn cơ thể mình ,gương mặt lại đỏ hồng lên thẹn thùng đáng yêu vô cùng ,hai tay không tự chủ đưa lên nâng ngực mình mà thì thầm

    -Sao của ta lại nhỏ thế nhỉ ? Không được như vị tỉ tỉ kia ..! ….
     
  13. Phạm Văn Anh

    Phạm Văn Anh Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    31/57

    Bài viết:
    25
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    31
    Truyện rất hay, ra nhanh thêm tí thì ngon bác ơi.
     
  14. Cười bớt đau

    Cười bớt đau Chơi gái lần đầu The VIP
    87/113

    Bài viết:
    244
    Đã được thích:
    4,874
    Điểm thành tích:
    87
    Chương 10

    Tả xung hữu đột sướng tay ,tâm tình trở nên hoà hoã hơn Chu Phát mới lết đi mua bánh cho Mộng Nhi ,khổ thân chủ quán bị tên mặt dày này đập cửa xông vào bằng mọi giá phải mua được bánh màn thầu ,hắn còn tự xông vào bếp giám sát bắt ông chủ làm nếu không hắn hăm doạ đốt quán

    Còn Long Phi cùng Mộng Nhi quay lại tiếp tục đục đẽo tạo hình trứng chiến thú giả ,Mộng Nhi sau khi thoã mãn được ăn bánh màn thầu mà cái quan trọng là sai khiến được đại ca mình nên tâm tình cũng tốt hơn mà trở lại nhu mì hiền tục như trước kia ,tựa hồ còn đáng yêu hơn trước kia khiến Long Phi mừng rỡ bắt chuyện khiến cho không khí làm viêc vui vẻ hiệu quả cực cao

    Không hổ là Mộng Nhi chỉ thêm 2 canh giờ trứng chiến thú giả đầu tiên ra đời ,ngoại hình gần như giống như đúc trứng thật mà Long Phi đã thấy ,lợi hại hơn là hồn lực ba động giống y như thật nhờ vào Tụ Linh Thạch ,nếu thực sự không phải Long Phi biết đây là trứng giả thì có lẽ hắn cũng không nhận ra đâu là thật đâu là giả

    -Hi vọng qua mắt được chấp sự Chiến Thú Hoàng Điện ! -Long Phi thầm nghĩ với tâm tình cao hứng

    Lập tức vẽ ra trứng thứ 3 theo như trong trí nhớ mình cho Mộng Nhi xem rồi để nàng làm ,hắn tiếp tục hoàn tiện nốt phần còn lại của trứng thứ 2 mà hắn đang làm .Chu Phát vẫn như cũ làm đầu bếp chuẩn bị cơm nước cho 2 người

    Lúc này ngoài trời tối mịt ,ánh trăng rằm mông lung vô định toả ra một thứ ánh sáng mê hoặc lòng người ,Chu Phát vẫn đang ở ngoài cùng Bọ Giáp Xác cảnh giới và tu luyện bên trong tiếng đục đẽo vẫn vang lên đều đặn không dứt

    -Mộng Nhi nghỉ tay chút đi ! Muội làm sáng giờ rồi !

    - Á …tức quá ! Nhị ca huynh không lầm chứ cái trứng này hoa văn sao mà khó quá ! Khoảng cách sát nhau quá lại còn chồng chéo !

    Mộng nhi than thở quả thật cái trứng này khiến Long Phi đau đầu nhất nên hắn chừa lại sau cùng bất quá chỉ tráo 2 trứng thôi chừa lại cái trứng này ,hoa văn nó thật sự chồng chéo lại sát rịt nhau chỉ cần sẩy tay một cái mà hư toàn bộ

    -Ân cái này khó thật ! Thôi thì cứ cố nếu không được đành bỏ thôi ,bất quá với 2 trứng kia huynh nghĩ chắc cũng được rồi !

    -Không ! Muội muốn giúp hai huynh giành giải nhất cơ ! Muội cũng muốn có một trứng hồn thú như đại ca !

    -Hì yên tâm đi nhất định huynh sẽ kiếm cho muội một trứng hồn thú cường đại ! Ca ca hứa với muội !

    -Ca lo kiếm cho ca trước đi kìa ! Muội còn 4 năm nữa lận ! Hihi

    -Mà nè ! Nếu muội trở thành Nhân Thú Sư rồi muội muốn tiếp theo sẽ làm gì !

    Lắc nhẹ đầu gương mặt Mộng Nhi thoáng chốc buồn buồn

    -Muội muốn …..biết thử cha mẹ mình là ai …!

    Nghe câu nói tâm tình của Long Phi cũng chùn hẳn xuống , cha mẹ à ….hắn tựa hồ đã quên vấn đề này lâu lắm rồi ,những kí ức loáng thoáng lúc nhỏ cho hắn nhớ mình cũng đã từng có cha mẹ ,đã từng hạnh phúc trong vòng tay đó nhưng rồi một ngày bất chợt tỉnh dậy thấy mình nằm trước Tác Thác Thương Thành không nhà không cửa ,không cha không mẹ bên cạnh ,đói thì khóc ,khóc cạn nước mắt thì tự lê lết tấm thân yếu ớt đi xin ăn ,xin không ai cho thì tự lục thùng rác tìm chút thức ăn bỏ bụng ,no rồi thì trời đất là nhà ,lấy đất làm giường lấy trời làm chăn ….mãi lê lết cho tới khi gặp được người tốt bụng đưa vào Tác Thác Thương Thành ấn kí làm nô dịch được Tác Thác Thương Thành nhận nuôi ,rồi gặp được đại ca cũng ở trong này ,rồi gặp Triệu Đại gia gia thu nhận ,rồi sau cùng là gặp Mộng Nhi …..cứ thế kí ức chầm chậm trôi qua trong đầu Long Phi

    Không khí đột ngột nặng nề phủ xuống gian nhà kho ,kí ức là thứ gì đó vô định có khi là nặng nề day dứt ,có khi là hối tiếc ân hận ,có khi là trân trọng ,sung sướng ,tự hào,hạnh phúc nhưng chung qui lại nó là thứ mà con người không thể vứt bỏ ra khỏi tâm trí mà luôn đeo bám dai dẳng suốt cả cuộc đời ….

    -Nghỉ tay chút đi muội ! Ca đi tắm cái !

    Như để cắt đứt suy nghĩ và tâm trạng nặng nề của mình ,Long Phi đứng lên bước đi ra ngoài

    -Ố ! Xong rồi à ! -Chu Phát bên ngoài lập tức nhỏm dậy háo hức

    -Vẫn chưa ! Đệ đi tắm phát rồi làm tiếp ! -Nói xong Long Phi bước đi

    -Ồ ừ đi đi ! -Câu trả lời làm Chu Phát cụt hứng phải nói hắn đang hơi thất vọng ,thời gian chỉ còn 1 ngày duy nhất nếu bỏ qua cơ hội lần này e rằng phải rất lâu mới có cơ hội khác ..

    Liền sau đó là Mộng Nhi bước ra ,tâm trạng cũng có vẻ nặng nề khi lỡ miệng nói làm Long Phi hồi tưởng lại quá khứ đau lòng ,chính nàng cũng biết quá khứ của Long Phi do Triệu Đại kể

    -Mộng Nhi muội muội xinh đẹp !Cũng đi tắm à ! Hê hê - ánh mắt lại giảo hoạt hạ lưu nhìn bao quát cơ thể Mộng Nhi một cái

    Nghe lời chọc ghẹo Mộng Nhi không tức giận mà trái lại còn cười cười rồi nói

    - Ta đi tắm chung với nhị ca !

    - Cái gì ? Hai ngươi …..đù thằng Long Phi khốn nạn dám ăn mảnh ! Đứng lại Long Phi ta cũng muốn đi tắmmmmmmmm….!!!

    Tiếng cả 3 huynh đệ muội đùa giỡn làm rộn rã cả một góc Dưỡng Thú Hồn .Trái lại với không khí vui vẻ này, ở một nơi khác cách đó không xa ngay tại Đại Điện Tác Thác Thương Thành không khí đang cực kì căng thẳng

    Triệu Nhĩ Á thương chủ ngồi trên bệ đá chạm khắc hoa văn tinh xảo ,khuôn mặt tỏ ra nghiêm nghị ban lệnh liên tục ,Triệu Đại cũng đang có mặt ở đây đứng dưới chắp tay nghe lệnh

    - Như mọi người đã biết ngày mốt chấp sự Chiến Thú Hoàng Điện sẽ tới kiểm tra chúng ta nhưng sự việc có chút thay đổi nên tối ngày mai chấp sự đó sẽ tới sớm hơn một chút , Ngự Phòng lập tức chuẩn bị bày yến tiệc để mai ta chiêu đãi khách quí ! Dưỡng Thú Hồn công việc chăm sóc các chiến thú sao rồi ?

    - Bẩm thương chủ ,bọn chúng rất tốt không có vấn đề gì ! -Triệu Đại nói

    -Tốt ! Nên nhớ chấp sự lần này là Thú Nhân Sư họ rất cao ngạo và bênh vực đồng loại ,nếu có một chiến thú nào bị đối xử không tốt chắc chắn sẽ trách phạt, chúng ta cẩn thận một chút vẫn hơn

    -Tạm ngừng tổ chức đấu giá vài ngày chờ lệnh ta ! Vệ binh thương thành tăng gấp đôi số lượng lính gác tránh gây ra nhiễu sự ảnh hưởng đến chấp sự Chiến Thú Hoàng Điện ,ai nháo sự giết không tha !

    Các công tác chuẩn bị được Triệu Nhĩ Á sắp xếp chu toàn cẩn thận ,xem ra lần này hắn rất xem trọng lần kiểm tra này

    -Triệu Nhĩ Dục con ở lại ! Còn lại mọi người lui ra ngoài làm việc đi !
     
  15. Cười bớt đau

    Cười bớt đau Chơi gái lần đầu The VIP
    87/113

    Bài viết:
    244
    Đã được thích:
    4,874
    Điểm thành tích:
    87
    Chương 11

    Triệu Nhĩ Dục con trai lớn của thương chủ năm nay 22 tuổi đang là học viên tinh anh Tác Thác Học Viện ,niềm kiêu hãnh của ông ta ,22 tuổi Nhân Thú Sư đệ nhị cấp nhất tầng đang là thành viên được bồi dưỡng trọng yếu 2 năm sau đại diện cho Tác Thác Học viện cùng đội ngũ tham dự cuộc thi Đại Tái Hồn Đạo 3 năm tổ chức 1 lần đây là cuộc thi quy mô lớn nhằm tìm ra Nhân Thú Sư ,Thú Nhân Sư kiệt xuất mà bổ sung vào Chiến Thú Hoàng Điện đỉnh danh đại lục

    Chiến Thú Hoàng Điện ,một nơi mà mọi Nhân Thú Sư hay Thú Nhân Sư đều ao ước được gia nhập ,đây là tồn tại cao cao tại thượng từ thuở trật tự mới được vị Thần năng tái lập .Đây là nơi chịu trách nhiệm bảo hộ toàn bộ đại lục bởi không chỉ có mình đại lục Phụ Thể tồn tại ở phiến lục địa này ,giải quyết các xung đột giữa con người và chiến thú .Do đại lục không có lập vương vị nên nếu so sánh ra Chiến Thú Hoàng Điện như là hoàng cung mà Hoàng Thành Chủ Điện là hoàng đế cai quản đại lục uy danh hiển hách .

    -Cha gọi con ! -Triệu Nhĩ Dục trầm ổn hiên ngang đứng trước cha mình cúi đầu hành lễ ,vốn dĩ hắn đang tiềm tu tại học viện đột nhiên cha hắn cho người tới gọi quay về ngay

    - Ân ! Dạo này con tu luyện sao rồi ! Học viện có đãi ngộ tốt với con không ?

    -Dạ cũng tốt nhưng mà cha à nếu cha có tài trợ cho học viện thì đừng có làm rình rang quá ,bọn bạn học của con xì xào nói ra nói vào nhờ cha mà con mới được chọn vào đội ngũ tham dự Đại Tái Hồn Đạo 2 năm sau đó !

    -Hừ ! Bọn nào nói ta đem chúng cắt lưỡi ! Thế thì sao ? Tại Tác Thác Thành này ai không biết Tác Thác Thương Thành chúng ta sinh ý tốt nhất chứ ,bỏ một chút tiền mà đạt được mục đích thì có gì sai ? Chẳng phải tu vi của con nhờ được học viện ưu ái mà tăng nhanh đó sao ? Bọn hèn mọn đó nói gì trực tiếp bỏ ngoài tai đi ! Nên nhớ con là con của ta là chủ nhân của Tác Thác Thương Thành này ,bọn chúng căn bản không thể cùng con so sánh !

    Cách dạy con mình trở nên cao ngạo ,đứng trên đầu kẻ khác này chính là cách hắn hay sử dụng cho 3 đứa con mình ,hắn muốn 3 đứa con của mình phải là nhân trung chi long giữa đám người thấp kém ,phải khiến cho hắn tự hào ,vì hắn là ai chứ ? Là chủ nhân Tác Thác Thương Thành nổi danh này !

    Chính vì cách dạy con này mà Triệu Nhĩ Dục thì còn đỡ nhưng Triệu Nhĩ Á thì phải nói áp dụng cực kì triệt để ,hắn ỷ được cha mình cưng chiều nhất mà coi trời bằng vung ,quậy phá hãm hiếp không chuyện xấu nào là không làm vì có cha hắn đứng ra chống đỡ dọn dẹp hết thảy

    -Vâng ! Con hiểu rồi ! Đa tạ cha chỉ điểm !

    -Tốt ! Cứ đạp hết chướng ngại mà đi ! Mục tiêu của con là kiếm được một vị trí trong Chiến Thú Hoàng Điện cho ta!

    -Chiến Thú Hoàng Điện ? Có thể sao? Mục tiêu cha cao quá a ! - Triệu Nhĩ Dục thầm nghĩ nhưng cũng vì sợ hãi mà không dám nói ra

    Nhìn thấy nét mặt do dự sợ hãi của con mình ,Triệu Nhĩ Á lập tức nhìn ra ,chậm rãi đứng lên ánh mắt từ từ co lại nhàn nhạt lên tiếng

    -Phóng xuất chiến thú của con ra cho ta xem nó thế nào rồi !

    Triệu Nhĩ Dục lập tức tuân mệnh ,ý nghĩ điều động ,hồn lực ngưng tụ tâm ý liên kết với chiến thú của mình ra lệnh ,ngay lập tức xung quanh gió mạnh nổi lên, từ Trữ Đạo Đai đang đeo trước thắt lưng một con chiến thú đầu như đầu trăn với cái sừng nhô to ở giữa thân như mãng xà kéo dài ,thân mình to khoảng 2 trượng ,điều đặc biệt chiến thú này có hai cánh với lớp cánh xếp dài như cánh quạt nhọn hoắc ở chóp đuôi cánh ,toàn thân toả ra một màu vàng nhạt rực rỡ ,cái lưỡi xanh thè ra thụt vào nhìn đầy khí thế lập tức phóng xuất ra bên ngoài đứng trước mặt Triệu Nhĩ Á .Đây chính là Oa Hoàng Xà Mãng một chiến thú biến dị được bài danh thứ 20 trong Chiến Thú Bảng về mặt công kích

    Chiến Thú Bảng chính do Chiến Thú Hoàng Điện ban hành,mỗi một tháng thay đổi sắp xếp một lần ,sách này ghi chép các loại chiến thú thuần huyết và chiến thú biến dị xét về các khả năng công kích ,phòng thủ ,chiến kĩ đem lại cho chủ nhân mà xếp hạng .Tất nhiên chiếm 4 vị trí đầu vẫn là gia tộc chiến thú Long ,Lân ,Quy ,Phượng thuần huyết sau đó là những biến dị huyết mạch của chúng mà tề danh xếp hạng

    Sở dĩ Long ,Lân ,Quy ,Phượng thuần huyết lúc nào cũng được xếp đầu không phải là do không có chiến thú biến dị cường đại hơn tộc bọn chúng mà là do khả thăng thiên phú của bọn chúng đó chính là khả năng Uy Áp Huyết Mạch mà chỉ có chiến thú thuần huyết bọn chúng mới có . Tất nhiên khả năng uy áp huyết mạch mạnh hay yếu lên đối phương còn tuỳ thuộc vào tu vi cũng như thực lực ….vv

    Một điều quan trọng nhất là càng tu luyện về sau chiến thú thuần huyết khi đã dung hợp với hồn sư thì càng tu luyện nhanh hơn chiến thú biến dị ngoại trừ biến dị một trong 4 tứ linh chiến thú , nên đây là một hạn chế cực lớn cho Nhân Thú sư biến dị không thuộc tứ linh và lịch sử đã chứng minh trong 300 năm nay không có một Nhân Thú Sư biến dị nào đạt được tu vi đệ thất cấp nếu chiến thú biến dị nằm ngoài tứ linh

    -Trông cũng được đấy ! Chiến kĩ thứ 3 của con là gì ?

    Nhân Thú Sư đệ nhất cấp có 2 chiến kĩ do chiến thú mang lại ,Đệ nhị cấp lại có thêm 1 chiến kĩ cứ thế tu luyện dần lên mà tương đương có thêm chiến kĩ

    Nói đến chiến kĩ thứ 3 ánh mắt Triệu Nhĩ Dục ánh lên sự tự tin ,bước lên một bước khẽ hô

    -Chiến Thú phụ thể ! -Ngay lập tức Oa Hoàng Xà Mãng hoá thành một luồng sáng dung nhập vào cơ thể hắn ta ,màu vàng nhạt bao phủ toàn thân ,toàn thân trở nên bóng lưỡng như da rắn cơ hồ có những vảy nhỏ ánh lên bao phủ toàn bộ cơ thể Triệu Nhĩ Dục hình thành một lớp giáp chắc chắn ,hai cánh Oa Hoàng Xà Mãng ép sát sau lưng hắn khép vào mở ra đồng đều ,chóp cánh nhọn bén ghép ra ghép vào như lưỡi dao sắc nhọn sẳn sàng chờ phóng xuất ,trên đầu Triệu Nhĩ Dục một cái sừng trắng hếu mọc lên ngay giữa đầu thoạt nhìn qua trông vô cùng oai vệ

    -Con xuất chiến kĩ thứ 3 đây !

    Nói xong cơ hồ chiến kĩ thứ 3 cùng lúc phát động hai cánh tung ra ,xoạt xoạt xoạt cơ hồ âm thanh từ những chóp cánh bén nhọn va vào nhau sắc lẻm ,nhún chân một cái Triệu Nhĩ Dục tung người lên cao hai cánh đón gió giúp hắn lượn vòng trông vô cùng đẹp mắt ,đột ngột dừng lại ngay không trung nhìn về hướng cha mình ,hai tay hắn cơ hồ phóng xuất về phía trước phía sau hai cánh cũng y chang làm theo động tác đó ,vỗ mạnh một cái về phía trước ,những chóp cánh bén nhọn lập tức phóng xuất đi lao vút với một tốc độ cực nhanh

    Phập ! Phập ….phập cơ hồ 16 chóp cánh rời ra phóng đi đều cắm mạnh xuống sàn đại điện ,sau khi cắm chặt xuống đất cơ hồ từ những lỗ thủng khói trắng nhàn nhạt bốc lên phát ra tiếng kiêu lèo xèo rợn người bốc mùi hôi khó chịu ,trên thân 16 chóp cánh vẫn còn run bần bật tựa hồ như lực phóng xuất còn rất mạnh mà gây phản chấn ngược lại lên chóp cánh .

    Nở một nụ cười ngạo ngễ ,Triệu Nhĩ Dục còn đang lưng chừng trong không trung nói tiếp

    - Cha à ! Con còn có thể điều khiển nó di động theo ý mình nữa ,nếu đối thủ tránh né hay chạy trốn nó sẽ dí đến khi nào gắm vào mục tiêu thì thôi nhưng chỉ có điều hồn lực con còn yếu nên chỉ điều khiển được khoảng cách 10 dặm ,hơn nữa nó có độc tính ăn mòn làm tê dại đối thủ khiến đối phương một khi bị dính độc sẽ trở nên chậm chạp vận chuyển hồn lực khó khăn ,lúc đó chả phải hắn mặc xác để con giết sao ?

    Nhưng trái với sự cao hứng của Triệu Nhĩ Dục ,cha hắn lại nheo nheo mắt thái độ điềm nhiên như không

    -con xuống đây đi ! -Im lặng một lát Triệu Nhĩ Á cất lời

    -Hôm nay ta gọi con về đây là cũng vì có một chuyện quan trọng muốn nói ! Tất cả những gì ta làm cũng là vì tương lai của các con ,xem như lần này ta dốc hết vào canh bạc này !

    Lời lẽ Triệu Nhĩ Á không nhanh không chậm tựa như đang tâm sự

    -13 năm trước ta đã có ý định lai tạo ra một chiến thú thuộc tứ hoàng cường đại ,thất bại không biết bao nhiều lần nhưng ta vẫn kiên trì không bỏ cuộc ,tiền bạc bao nhiêu ta cũng không tiếc chỉ tiếc giấc mộng không thành!

    Nói đến đây Triệu Nhĩ Á thở dài ,quả thật 13 năm trước nhận ra sự cường đại của chiến thú tứ linh hắn đã manh nha thèm muốn nhưng để dung hợp một chiến thú tứ linh phải là người có tư chất cao đồng thời trở thành con rối của bọn chiến thú đó ,mất đi tự do ,chính vì thế hắn không chọn cách này mà bắt đầu âm thầm lén lút qua mặt lệnh cấm của Chiến Thú Hoàng Điện tự chiêu nạp thành lập Nghiên Phối Hồn ,mua chuộc , thủ đoạn bằng mọi giá có được máu của dòng dõi tứ linh trải qua bao lần thất bại ,lại đổ tiền tìm mua máu tứ linh chiến thú làm làm đi làm lại cuối cùng cây xanh cũng có quả ngọt .Nhưng đáng tiếc giờ hắn đã lớn tuổi ,tu vi cũng đã đạt Đệ Lục cấp nếu bây giờ bảo hắn huỷ khế ước với chiến thú đã bao năm theo mình mà dung hợp chiến thú mới lai tạo ra này thì tu vi mất hết tu luyện lại từ đầu thực sự hắn không dám làm a! Đành phải kia gửi hi vọng lên 3 đứa con mình

    -Con nhìn cha đây đã 3 năm rồi tu vi cha không nhích lên thêm được một phân nào ! Chắc con cũng biết lí do rồi chứ ?

    -Dạ ! -Triệu Nhĩ Dục nói xong nhìn sang chiến thú biến dị của mình đang đứng kế bên hắn cũng biết điều này ,tuy Chiến Thú Hoàng Điện không công bố rộng rãi nhưng đa phần các gia tộc lớn hay quí tộc đều biết điều này

    -Chính vì tương lai của con sau này nên lần này cha đặc biệt cho triệu hồi con về để nói cho con biết con hoàn toàn có thể không giống như cha mà trái lại tương lai phát triển hơn cha bây giờ ! Cha đã lai tạo ra được chiến thú tứ linh biến dị ! -Nói đến đây Triệu Nhĩ Á nhỏ giọng nhìn con mình đang sững sờ ,bất ngờ ,phấn khích đan xen

    -Thật hả cha ! Tứ Linh Chiến Thú! Là tứ linh chiến thú …..!!!

    -Ha ha tuy chưa được giám định nhưng cha có 10 phần nắm chắc bọn chúng có thể sử dụng để dung hợp ,tuy chưa biết bọn chúng hình dáng ,chiến kĩ thế nào nhưng ta chắc chắn bọn chúng sẽ không yếu ớt như bọn chiến thú biến dị tạp chủng này ! -Nói xong Triệu Nhĩ Á nhìn sang Oa Hoàng Xà Mãng Đang nằm ngủ ánh mắt toả sát khí

    Cũng may nó ngủ nên không nghe nếu không chắc chắn nó liều mạng với Triệu Nhĩ Á vì dám mắng nó tạp chủng ,nên nhớ nó được bài danh thứ 20 trong Chiến Thú Bảng về mặt công kích như thế là vinh dự cỡ nào chứ

    -Vậy ý cha là ! -Triệu Nhĩ Dục lờ mờ đoán ra được ý cha mình

    -Muốn làm chuyện lớn phải hi sinh tiểu tiết ,tạm thời đợi ngày mai chấp sự Chiến Thú Hoàng Điện giám định xem sao ! Ta nói trước để con chuẩn bị ! Được rồi đi nghỉ ngơi đi ! Nhớ kĩ ngày mai tất cả 3 đứa con ở nhà cho ta ,cấm bước ra ngoài sinh sự !

    -Dạ ! -Khẽ cúi đầu tay chuyển động vỗ vào Trữ Đạo Đai ,Oa Hoàng Xà Mãng đang ngủ đột ngột hoá thành luồng sáng thu vào trong đó ,đây là trữ vật chuyên dành để chứa Chiến thú ,1 cái Trữ Đạo Đai chỉ chứa được một chiến thú ,trong này chứa đồ ăn thức uống ,cũng như là nơi dưỡng thương cho chiến thú sau khi chiến đấu .

    Vốn dĩ Chu Phát cũng có một cái do Triệu Đại cấp cho nhưng hắn toàn thả rông chiến thú cho ở ngoài chơi ,cũng chả phải tốt lành gì ,mục đích duy nhất cho việc này là Bọ Giáp Xác là chuyên gia cảnh giới của hắn khi hắn làm bậy.
     
  16. Phạm Văn Anh

    Phạm Văn Anh Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    31/57

    Bài viết:
    25
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    31
    Truyện rất hay, cảm ơn bác thớt.
     
    Cười bớt đau thích bài này.
  17. nhockute9x

    nhockute9x Còn trinh Verified
    62/113

    Bài viết:
    95
    Đã được thích:
    187
    Điểm thành tích:
    62
    Truyện hay lắm! Bác cố lên, hi vọng main chính bá đạo với nâng cao đc tính cách tránh ntr các thứ các thứ =))
     
    Cười bớt đau thích bài này.
  18. Cười bớt đau

    Cười bớt đau Chơi gái lần đầu The VIP
    87/113

    Bài viết:
    244
    Đã được thích:
    4,874
    Điểm thành tích:
    87
    Chương 12

    Quay lại với 3 huynh muội Mộng Nhi ,sau khi tắm táp ăn uống xong ,đầu óc thư thái bọn chúng bắt đầu lấy chủ đề là tạo hình cái trứng cuối cùng ra bàn luận tìm giải pháp

    -Muội nghĩ nếu muốn làm cái cuối này thì phải thay sỏi bằng vật liệu khác ! Các huynh xem sỏi này giòn và dễ vỡ với những đường vân phức tạp như nhị ca vẽ thế này thì vô phương đục a ! Sẽ bể ngay !

    -Thế muội nghĩ dùng vật liệu gì khác ?

    -Muội không chắc nhưng mấy huynh nghĩ có thể dùng Ngọc Thạch Lựu thay thế được không ?

    -Ân …..cái này ….huynh cũng có nghĩ qua nhưng mà ….! -Long Phi ngập ngừng

    -Mà mắc chứ gì ! Bốp ! -Chu Phát cốc mạnh một cái lên đầu Long Phi ,nhìn tên đệ đệ mình ngập ngừng hắn biết ngay ,tên này cái gì cũng được chỉ có một cái đụng đến tiền của hắn là hắn keo kiệt bủn xỉn vô cùng

    -Ta nói nhé nếu giành được trứng chiến thú thì nó trị giá bao nhiêu tiền ? Không hi sinh chút vốn sao có thể thành đại sự ? Mau ói tiền của ngươi ra đây ta đi mua ,nhanh lên !

    -Nhưng mà …..!

    -Hai ta nói chuyện riêng chút nha muội muội ! Hề hề

    Chu Phát cười cười nhìn Mộng Nhi giả lả xong kéo xền xệt Long Phi ra một góc ,tay đấm chân đá bắt Long Phi ói tiền ra ,mặc dù đau lòng nhưng dưới áp lực của ca ca mình hắn cũng đành phải móc tiền ra với thái độ đau lòng không chịu được

    -Mẹ nhà ngươi Ngọc Thạch Lựu mà đưa ta có 1000 kim hồn tệ hả ? Mau đưa hết đây ! Cái thằng điếm thúi này !

    -Chứ bao nhiêu ?

    -Để tìm Ngọc Thạch Lựu to như vậy chắc cũng cỡ 2 3 ngàn á ! Đưa thêm đây !

    -Cái gì dữ vậy !

    -Chứ sao ? Ta làm trong đội xây dựng nên biết rõ nhất giá vật liệu mà ,ngươi tưởng kiếm viên to dễ lắm à !

    -Nhưng đệ chỉ còn có 3000 à ! Tất cả số tiền đệ dành dụm bao năm ấy ! -Long Phi móc ra như túi đựng tiền như minh chứng cho lời nói thật của mình

    -Ngu quá ta nói nhé ,ngươi kì này đánh tráo được 3 trứng đúng không ? Một ngươi xài một cho Mộng Nhi ,còn một dư ra thì đem bán chợ đen có gì đâu …lo gì mà không thu lại được thậm chí còn gấp mấy chục lần số tiền đang có ấy chứ ! Nay ngươi bị cái gì thế sao đầu óc trở nên nông cạn vậy ?

    Nói xong Chu Phát lập tức giật lấy chạy đi không đợi Long Phi kịp phản ứng

    -Đại ca à ! Không phải ta nghĩ nông cạn mà là ta thực sự muốn dành một trứng cho đại ca ,ta không muốn bán ! …..mà đã chia cho hai người thì tại sao lại chỉ mình ta ra tiền chứ ! Hức ! Thật là lỗ cho ta quá mà !!!!!

    Câu trước tình nghĩa câu sau trực tiếp đem tình nghĩa chuyển hoá thành tiền! ….mà cũng không trách Long Phi được tính hắn vốn đã thế ,có ai hiểu được cảm giác không một xu trong túi nhìn một tô mì thèm chảy nước miếng mà không có tiền để ăn ,phải đợi người ta ăn xong rồi chạy nhanh lại húp lấy húp để cặn nước người ta bỏ lại trong ánh mắt khinh bỉ của mọi người ….tuổi thơ Long Phi đã trải qua như thế thế nên giờ hắn cực kì quí trọng đồng tiền ,hắn không muốn quay lại như đoạn quá khứ đó ….

    -Đại ca còn dư nhớ thối cho taaaa đó !!-Long Phi hét với theo ánh mắt luyến tiếc trong lòng đau như cắt ngồi phệt xuống đấm tay lên nền đất than thở, muốn khóc “Tiền của ta “

    Bất quá câu nói này trở nên vô dụng khi một lát sau Chu Phát quay về tay ôm một khối Ngọc Thạch Lựu được che kín cẩn thận

    -Mẹ bà 3200 kim hồn tệ ! Ta còn phải bù 200 ,coi như ngươi thiếu ta 200 đó ! Mỗi ngày ta lấy 1 kim hồn tệ tiền lãi ! Coi nhanh nhanh trả ta đi !

    -ngươi giết ta luôn đi ! -Long Phi cơ hồ mất hết sinh khí ,gương mặt buồn rầu thảm não vô cùng

    Nhìn hai đại ca mình diễn trò Mộng Nhi cười hì hì vui vẻ hồ hởi chạy tới mở khối Ngọc Thạch Lựu ra xem

    -Wao to quá ! Như thế này dư làm 2 trứng đá luôn !

    -Ờ có viên nhỏ rẻ hơn mà sẳn tiền ta mua viên to luôn phòng trường hợp các ngươi làm hư còn có mà sơ cua !

    Câu nói này trực tiếp đẩy Long Phi xuống địa ngục ,ánh mắt hắn chuyển hoá thành ác thần địa ngục nhìn chăm chăm Chu Phát

    -Chu Phát ! Ta hận ngươi suốt đời suốt kiếp !!!!! Chiến !

    Nói xong Long Phi nhào tới như muốn ăn tươi nuốt sống đối thủ

    Mặc kệ hai ca ca tính cách con nít của mình nháo sự Mộng Nhi lẳng lặng ôm Ngọc Thạch Lựu đi vào phòng gia công ,Ngọc Thạch Lựu này so độ bền chắc hơn sỏi nhiều lắm lại dẻo dai nên nàng tha hồ đục đẽo khắc hoa văn mà không sợ bị vỡ,đóng cửa lại gài chốt ,hít một hơi trước tiên nàng chia hai khối đá rồi bắt đầu ngồi đục đẽo tạo hình quả trứng ,vốn dĩ sỏi thì hư bất quá đi lụm thêm làm lại ,nhưng đây là Ngọc Thạch Lựu mua bằng tiền a ,nên nàng cực kì cẩn thận tập trung chăm chú điêu khắc bỏ ngoài tai hết mọi tạp niệm

    Cứ thế Mộng Nhi ở lì bên trong cơm nước không ăn ,ai gọi cũng không trả lời mà chuyên chú tạo hình ,kéo dài đến tận chiều ngày hôm sau ,bên ngoài Chu Phát và Long Phi chắp tay đi đi lại lại tỏ vẻ sốt ruột cực kì ,sáng ngày mai là chấp sự Chiến Thú Hoàng Điện xuống rồi nếu hắn giám định xong không chừng Triệu Nhĩ Á cho mấy con hắn dung hợp liền thì coi như xong ,công sức mấy ngày nay đổ biển đổ sông vô ích .Cơ hội chỉ có thể là tối nay.Hai người Long Phi và Chu Phát vẫn chưa biết thật ra tối nay chấp sự sẽ đến như lời Triệu Nhĩ Á nói tối qua chứ không phải là ngày mai

    Lại thêm 1 canh giờ trôi qua ,tiếng mở cửa làm lay động tâm tình của hai thanh niên đang bồn chồn sốt ruột

    -Muội muội !

    Long Phi đau lòng nhìn thấy Mộng Nhi hai mắt đỏ ngầu vì thức trắng ngày trắng đêm ,gương mặt xinh đẹp hốc hác thấy rõ ấy thế mà trên gương mặt đó là một nụ cười làm lay động lòng người xuất hiện

    -hai ca ca ,muội làm xong rồi ! Thấy muội giỏi không ? Hihi

    Vừa nói Mộng Nhi vừa hai tay nâng quả trứng chế tác bằng Ngọc Thạch Lựu lên ,quả trứng bóng bẩy hoa văn cầu kì chi tiết hết sức phức tạp ,hồn lực ba động toả ra nhè nhẹ làm Long Phi và Chu Phát há mồm nhìn ngắm mê say

    -Cái này ? ….thật sự là giả hả ?

    Chu Phát cơ hồ cùng Long Phi hỏi nhau ,tay nghề Mộng Nhi quả là cao thủ ,phức tạp như thế mà vẫn khắc hoạ được

    -Tụ Linh Thạch của nhị ca quả là lợi hại ,nhị ca kiếm nó ở đâu thế ? Sao nhị ca biết nó có thể ngưng tụ hồn lực thế ?

    -Ta làm gì mà biết tất cả là nhờ cuốn sách cổ ta đọc á ! Trong đó có một chương phân biệt các loại nguyên liệu ,đặc tính cũng như đặc điểm nên ta mới biết á !

    -Bữa nào cho muội mượn xem với !

    -Ừ lát ta lấy cho muội ,ta có sao chép ra một bản ,giờ muội đi nghỉ ngơi đi ! Xem muội kìa ….

    Nghe Long Phi nói xong bất giác Mộng Nhi mới nhìn lại có thể mình ,bụi phấn từ đá sỏi bám đầy cơ thể ,mặt mày cũng lem luốc bụi phấn ….

    -Ứ muội đi tắm ! -Con gái quan trọng vẻ bề ngoài nghe thấy thế liền mắc cỡ cúi đầu đưa quả trứng cho Long Phi rồi chạy đi không quên ngoáy đầu lại

    -Cấm nhìn lén muội đấy ! Hừ ! -gương mặt đanh lại ,ánh mắt nhìn cảnh cáo 2 tên bát đản pha một chút tinh nghịch đáng yêu
     
  19. nhockute9x

    nhockute9x Còn trinh Verified
    62/113

    Bài viết:
    95
    Đã được thích:
    187
    Điểm thành tích:
    62
    Nhanh ra phết :3 mỗi tội tiết tấu nó chậm cảm giác hẫng quá, kiểu đọc mãi chưa hết chương 1-2 của bọn trung của để xem cẩu huyết =))
     
  20. 1stChem Gió

    1stChem Gió Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    31/57

    Bài viết:
    19
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    31
    hay quá bác