1. Nếu bạn dùng GMAIL,Yahoo,Hotmail.. để đăng ký , xin vui lòng kiểm tra mail kích hoạt trong mục Spam/Bulk của gmail
    https://mail.google.com/mail/u/0/#spam
    Xin cảm ơn

(Sắc hiệp - Đô thị) Thầy Giáo Lưu Manh

Thảo luận trong 'Truyện Sắc Hiệp - Dâm Hiệp' bắt đầu bởi BooInLove, 30/7/18.

Tags:
  1. Ravens

    Ravens Mất Trinh Verified
    7/57

    Bài viết:
    156
    Đã được thích:
    97
    Điểm thành tích:
    7
    Dkm.. Lão thầy bói chém gió làm e buồn cười vl:D siêu thầy bói là đây chứ đâu. Sao e đi xem bói mà cấm có cái thầy nào phán như v nhể:Dphải nói là truyện vừa hay vừa hài lại dâm. Cảm ơn bác Boo ha. Mong mai bác ra sớm để ae xả hết cái.. ứ lại hnay ha:D
     
    BooInLove thích bài này.
  2. DavidPham21@1

    [email protected] Xem Sex Lần Đầu Verified
    2/57

    Bài viết:
    38
    Đã được thích:
    125
    Điểm thành tích:
    2
    Mất điện đúng Lúc quá đi
     
    BooInLove thích bài này.
  3. Nguyen_NyMn

    Nguyen_NyMn Biết Quay Tay Verified
    37/57

    Bài viết:
    115
    Đã được thích:
    26
    Điểm thành tích:
    37
    Hụt hẫng quá bạn eii :v thôi ksao ra chap đều đều là ngon rùi :D
     
    BooInLove thích bài này.
  4. BooInLove

    BooInLove Dân Chơi Thứ Thiệt Verified
    87/113

    Bài viết:
    535
    Đã được thích:
    3,059
    Điểm thành tích:
    87
    Chương 70: Cậu hãy nhẹ một chút



    - Vâng, chị cứ yên tâm, em sẽ nhẹ nhàng hết cỡ.

    An Phùng Tiên dùng tay cầm côn thịt, lần nữa điều chỉnh sao cho góc độ tốt nhất, đợi quy đầu dò xét vào chỗ lõm xuống của miệng âm đạo, hắn mới ôn nhu nói:

    - Được rồi, Dụ tỷ tỷ, chị hãy ngồi xuống thử một chút.

    Dụ Mạn Đình “uhm” một tiếng, eo thon thả đung đưa trái phải, cặp mông thịt chậm rãi đè xuống, khó khăn nuốt vào quy đầu, phản ứng của nàng đầu tiên là khẽ nhếch đôi môi đỏ mọng, tiện đà khẽ cắn hàm răng ngọc, cặp mông cực đại tiếp tục ép đi xuống, côn thịt dần dần lún sâu vào vùng đất thần tiên, chỉ mới ăn vào phân nửa, nàng liền thở dốc nói:

    - A!...!!! Cậu cũng đâm đâm vài cái giúp tôi với chứ!

    An Phùng Tiên như nhận thánh lệnh, hai tay đỡ lấy bờ eo thon thả của Dụ Mạn Đình, côn thịt giơ cao, từng điểm từng điểm tiến vào, sau cùng, vẫn là dựa vào động tác Dụ Mạn Đình xoay tròn cặp mông, cuối cùng đã đem cả nhánh côn thịt lớn hoàn toàn nuốt vào trong khe nước, nàng thở hổn hển mấy hơi thật sâu, mềm mại mà nằm úp sấp ở trên vai phải của An Phùng Tiên:

    - Ohhhh….

    - An lão sư, vật của cậu vừa dài vừa to, cậu có rất nhiều bạn gái đúng hay không?

    An Phùng Tiên trong lòng kêu to: Thật là khít, không ngờ âm đạo của Dụ tỷ tỷ lại bót như vậy, cứ như là con gái còn trinh, ngoài miệng lại trêu nói:

    - Dụ tỷ tỷ là ý nói, chỉ cần trym của nam nhân vừa to lại dài, thì nhất định có rất nhiều bạn gái sao?(Khoai to ko sợ chết đói)

    Dụ Mạn Đình hờn dỗi:

    - Cậu... Thật đáng ghét. Bả vai trái bị thương còn chưa khỏi sao?? Có động đến vết thương không?

    Lời vừa nói ra được phân nửa, Dụ Mạn Đình đột nhiên cảm thấy trong âm đạo khác thường, tê dại ngứa ngáy, căng đầy, cảm giác toát ra tùy theo mà đến, một trận điện lưu đi qua, dường như càng có cái gì đó chảy ra, Dụ Mạn Đình xấu hổ vạn phần, đôi chân hơi mở ra, tâm hồn thiếu nữ không khỏi tự trách: Dương vật của An lão sư vừa mới cắm vào, nước đã chảy ra, mình thật không biết xấu hổ, An lão sư khẳng định cho rằng mình là một lãng nữ dâm phụ, mắc cở chết được! Ai, bất quá cũng không thể toàn bộ trách mình, chỉ tại thứ đồ chơi này lại làm mấy chuyện xấu, luôn nhảy giật giật.

    An Phùng Tiên cũng cảm giác trym của mình đang nhảy trong âm đạo của Dụ tỷ tỷ, hắn thật lo lắng không cách nào thủ vững mười phút, bởi vì mật huyệt của Dụ Mạn Đình biết hút mút, còn biết mài động, trời ạ! Cứ như vậy, mài thêm chút nữa, hắn rất khó kiên trì mười phút. An Phùng Tiên không dám khinh thường, vạn nhất tước vũ khí sớm, vậy thì lãng phí toàn bộ tâm tư, hắn vội vàng ngưng thần tĩnh khí, bài trừ dục niệm:

    - Vết thương vẫn chưa có hoàn toàn khép lại, cho nên Dụ tỷ tỷ không được lộn xộn a.

    Toàn thân nóng lên, Dụ Mạn Đình nhịn không được cười duyên hi hi:

    - Chị, chị mới không lộn xộn, em cũng vậy không được lộn xộn..ohhh.

    - Dụ tỷ tỷ, thân thể của chị nóng quá à nha.

    An Phùng Tiên lộ vẻ mặt háo sắc, nghĩ thầm: Ta xem vị Dụ nương này có thể kiên trì bao lâu? Cánh tay hắn dương ra, đem Dụ Mạn Đình ôm càng chặt hơn, hai tay còn đặt ở trên cặp mông trắng hồng đầy đặn, trong lúc lơ đãng, ngón tay đảo qua khe hở ở trung tâm rãnh mương của cặp mông, Dụ Mạn Đình run lên giống như điện giật, cặp mông hơi chút nhắc tới, lại hạ xuống, cùng nhau vừa rơi xuống tuy rằng không rõ ràng, nhưng giống như lúc ân ái co rúm bình thường vậy, điện lưu cường đại cùng khoái cảm cấp tốc lan khắp toàn thân Dụ Mạn Đình, nàng mê loạn mà đem cao vót nhũ phong đâm đến xương quai xanh của An Phùng Tiên, An Phùng Tiên cúi đầu vừa nhìn, bộ ngực tuyết trắng đã bung ra từ trong chiếc nịt ngực tơ tằm, đầu vú kiều diễm non mềm ướt át, hắn nhịn không được lè lưỡi, nhẹ nhàng liếm một cái.

    Dụ Mạn Đình ôn nhu rên rỉ:

    - An lão sư em.. Em đừng hôn loạn oh.

    An Phùng Tiên cười xấu xa:

    - Em hiểu lầm rồi! Dụ tỷ tỷ đem bộ ngực đâm đến trong miệng em, em còn tưởng rằng Dụ tỷ tỷ muốn em bú nó.

    Dụ Mạn Đình bất đắc dĩ, cũng không cãi lại An Phùng Tiên, xấu hổ mà đem nhũ phong cao vót lấy ra từ trên miệng An Phùng Tiên, mặt trên còn có vết tích một bãi nướt bọt nhỏ, đôi mắt đẹp lập tức nhìn vào cái đồng hồ treo tường, miệng anh đào vậy nhỏ nhắn phun ra như lan khí tức:

    - Thế nào mới qua năm phút đồng hồ nha, khó chịu chết mất rồi!

    An Phùng Tiên lưu luyến không rời mà nhìn bộ ngực xinh đẹp rúc về phía sau, hắn linh cơ khẽ động, bàn tay to ấn vào bộ ngực Dụ Mạn Đình:

    - Làm dơ bộ ngực Dụ tỷ tỷ, dụ tỷ tỷ đương nhiên khó chịu, được rồi, em lau sạch sẽ là được!

    Vừa nói, một bên dùng bàn tay to đắp lên ngọc nhũ chà lau, chỉ bất quá chà lau như vậy rất quái dị, đó là chà lau bên trong mang theo khẽ xoa, bên trong khẽ xoa mang theo xoa nắn, bên trong xoa nắn còn dẫn theo trêu chọc, cặp vú tuyết trắng bị An Phùng Tiên qua lại chà lau như vậy, Dụ Mạn Đình rúc về phía sau thân thể mềm mại lại từ từ nghiêng về trước, một lần nữa trở lại trong lòng An Phùng Tiên, lần này, vú lớn tuyết trắng dứt khoát áp lên môi An Phùng Tiên.

    - Oh... An lão sư, chị muốn lấy chút giấy.

    Dụ Mạn Đình đột nhiên phát hiện đầu tủ sau lưng An Phùng Tiên có 1 hộp khăn tay, nàng vươn cánh tay ngọc phấn nhuận đi lấy hộp khăn tay, nhưng xa xa không với tới, An Phùng Tiên đương nhiên cam tâm tình nguyện hỗ trợ, cũng không nghi ngờ có quỷ kế gì, bên trong cười cợt, hắn xoay xoay người đi bắt hộp khăn tay, vậy mà Dụ Mạn Đình cũng vậy đưa tay tới cướp, biết rõ cánh tay ngọc thiếu độ dài, vẫn là muốn đi lấy, mấy cái ngừng ngắt sau đó, An Phùng Tiên rốt cục hiểu rõ triệt để, Dụ Mạn Đình dựa vào vài lần tranh đoạt, hoàn thành hơn mười lần phun ra nuốt vào nữa, chờ hộp khăn tay cướp được vào tay, Dụ Mạn Đình đã thở gấp liên tục, tiện tay đem hộp khăn tay ném một cái, chính bản thân phủ phục tại An trên vai Phùng Tiên phải thở hổn hển.

    An Phùng Tiên âm thầm buồn cười, cũng học theo vậy, cầm lấy một cái gối đầu bên người, chèn vào dưới mông của Dụ Mạn Đình:

    - Dụ tỷ tỷ, nhất định là chị mệt mỏi rồi, em cầm cái gối đầu giúp cho chị nâng đít nhé.

    Dụ Mạn Đình vừa nói cảm tạ, một bên nâng lên thịt mông, mật huyệt vừa vặn lôi ra nửa đoạn côn thịt, thừa cơ đem đại nhục bổng phun ra nuốt vào hơn mười phát, làm cho Dụ Mạn Đình thoải mái đến mức rên rĩ yêu kiều liên tục, dáng dấp phong tao này làm người ta say sưa, thực sự là quyến rũ, phong tình vạn chủng. Cảm giác An Phùng Tiên lại sắp dừng lại, mắt phượng của Dụ Mạn Đình nhẹ nháy mấy cái, ỏn ẻn làm nũng nói:

    - An lão sư, chị nóng quá, giúp chị cởi đồ lót ra với!

    An Phùng Tiên đương nhiên lĩnh hội yếu lĩnh ve vãn, cố ý bần thần nửa ngày đều không cởi được nút buộc nịt ngực, chỉ là lật qua lật lại, để cho côn thịt lớn càng không ngừng ma sát mật huyệt đã ướt át lênh láng, một tay cũng càng không ngừng sờ loạn nhũ phong cao vót:

    - Nút buộc này thật khó cởi ra, em xem một chút Dụ tỷ tỷ có toát mồ hôi nhiều hay không?

    Cặp nhũ phong của Dụ Mạn Đình đã ửng đỏ, đầu vú đỏ hồng non mềm đã cương cứng dựng đứng, ngay cả da thịt toàn thân cũng vậy phấn hồng thông thấu, đúng lúc này, cánh cửa sương phòng đột nhiên mở ra, lão đầu đi đến, Dụ Mạn Đình cho rằng bị người nào đó bắt quả tang, theo bản năng mà thét chói tai lên một tiếng, đem thân thể lõa lồ trốn vào trong khuỷu tay và sau người An Phùng Tiên, khi thấy là lão già kia, nàng mới thở dài một hơi.

    ---Hết chương 70---
     
  5. boy1champ

    boy1champ Biết Quay Tay Verified
    37/57

    Bài viết:
    133
    Đã được thích:
    59
    Điểm thành tích:
    37
    Hay!!!
    Thank thớt nhé!!!
     
  6. Ravens

    Ravens Mất Trinh Verified
    7/57

    Bài viết:
    156
    Đã được thích:
    97
    Điểm thành tích:
    7
    :(:(:(Sao lại có chương v bác. Đang hay mà. E quý bác lắm đó. Làm ơn tiếp đi nác ơi:)hnay hết mưa r mà
     
    BooInLove thích bài này.
  7. Khỉ Tai To

    Khỉ Tai To Dậy Thì Verified
    32/57

    Bài viết:
    68
    Đã được thích:
    22
    Điểm thành tích:
    32
    Nhanh bác ơi
     
  8. Kissmikissmi

    Kissmikissmi Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    23
    Đã được thích:
    6
    Điểm thành tích:
    1
    Từ từ. Chủ thớt còn đang cop từ truyện yy quA. Vội gì
     
  9. BooInLove

    BooInLove Dân Chơi Thứ Thiệt Verified
    87/113

    Bài viết:
    535
    Đã được thích:
    3,059
    Điểm thành tích:
    87
    Chương 71: Bắn vào bên trong chị đi !


    An Phùng Tiên như nổi cơn thịnh nộ, ánh mắt nhìn chằm chằm lão đầu hỏi:

    - Lão tiên sinh, ông đi vào là có ý gì?

    Trên mặt Lão đầu đỏ lên, không biết có phải động tĩnh trong phòng lớn quá hay không, nói chung đũng quần hắn cũng có chút hơi nhô lên, nhìn sắc mặt lão đầu, thấy giọng nói An Phùng Tiên không tốt, mắt lộ ra hung quang, trong lòng không khỏi run lên, nhanh chóng giải thích:

    - Lão hủ lại quên đi một quẻ, phát hiện vị công tử này nếu như có thể đem tinh dương bắn vào trong âm đạo của Dụ nữ sĩ, vậy long tinh phát uy có thể bình phục Ngũ Hành tương khắc của Dụ nữ sĩ.

    - À, vậy à, tôi đã hiểu.

    Hung quang của An Phùng Tiên biến mất, hắn hướng lão đầu nháy mắt, ý bảo cút ngay, lão đầu liếm liếm môi khô khốc, không nỡ mà rời đi, nữ nhân đẹp như vậy, lão đầu sống hơn nửa đời người, cũng là cuộc đời ít thấy a!

    Chờ lão đầu đóng cửa lại, An Phùng Tiên ôn nhu hỏi:

    - Dụ tỷ tỷ, lời của lão đầu rất kỳ dị, có thể tin tưởng hay không?

    Dụ Mạn Đình trừng cặp mắt phượng, nũng nịu nói:

    - Người ta là lão thần tiên cả tiền xem tướng cũng không muốn lấy, đương nhiên có thể tin tưởng rồi! Ông ta gạt chị làm cái gì? Hơn nữa cái gì ông ta đều có thể tính ra mà, thực sự là lão thần tiên à nha!

    An Phùng Tiên cười thầm Dụ Mạn Đình bị lão đầu này lừa quá sâu, hôm nào có cơ hội phải nhất định phải vạch trần, bằng không ngày nào đó Dụ Mạn Đình ở trên đường gặp phải lão già dê kia, hậu quả kia thật thiết tưởng không chịu nổi, bất quá trước mắt vẫn là muốn đạt thành nguyện vọng, chơi Dụ Mạn Đình:

    - Dụ tỷ tỷ, vậy em liền bắn vào rồi nha!

    - Uhm.

    Gương mặt Dụ Mạn Đình lại lần nữa phiêu hồng, thấp giọng nói:

    - An lão sư, đừng bắn nhanh như vậy… An Phùng Tiên ngầm hiểu, hắn khẩu khí dũng cảm mà tỏ vẻ:

    - Dụ tỷ tỷ nói lúc nào bắn, em sẽ bắn lúc đó.

    Cánh tay ngọc của Dụ Mạn Đình nhẹ vươn ra, ôm cổ An Phùng Tiên, mềm nhũn nói:

    - Nhanh đụ...chị đi...

    Thì ra lúc nói xong, Dụ Mạn Đình liền vặn vẹo eo thon, nhún động thân thể mềm mại, lần này, nàng không cần che giấu nữa, cũng không cần lén lút, cặp mông phối hợp tiết tấu, vừa mài vừa vung vứt, vài lần lên xuống đều dùng lực mạnh, chỉ là động tác thiếu điêu luyện, thiếu liền mạch.

    An Phùng Tiên nở nụ cười, bởi vì động tác thiếu điêu luyện ấy, liền hiểu ra là bên người nàng không có nam nhân.

    Đột nhiên, Dụ Mạn Đình vài tiếng ưm, toàn thân kịch liệt run rẩy, lập tức ôm chặt lấy An Phùng Tiên, cặp mông cực đẹp nhiều lần mà lên xuống, phun ra nuốt vào cự vật như pít-tông vậy, cái miệng anh đào nhỏ nhắn phát sinh rên rỉ mê người nhất:

    - Oh... Oh... An lão sư, nhanh bắn, nhanh bắn vào cho chị…chị sướng quá...Ohhh!

    An Phùng Tiên một tay nắm bộ ngực trắng hồng đang hoảng động, một tay đỡ lấy bờ eo thon thả mềm mại hung hăng đâm lên, côn thịt tráng kiện không hề cố kỵ mà đâm thọc mật huyệt ái dịch giàn giụa, nhũ phong Dụ Mạn Đình đã hồng thấu, An Phùng Tiên vẫn là bắt chặt không tha, co rúm đâm vào âm động của Dụ Mạn Đình liên tục hơn 300 phát nữa.

    Dụ Mạn Đình cũng rít lên vì lồn nàng đang được sướng, dâm thủy của Dụ Mạn Đình không ngừng tuôn ra nhưng bị cây côn thịt của An lão sư chặn lại làm tắc nghẽn không thoát ra được, cảm giác tràn đầy, bế tắc,...lần đầu tiên Dụ Mạn Đình được hưởng thụ. Nàng thét lên:

    - AAAA!!! CHẾT CHỊ RỒI......CHẾT CHỊ RỒI AN LÃO SƯ ƠI...AAAAA....HÌNH NHƯ CHỊ MUỐN RA LẮM RỒI.....CHỊ RA...!!! EM CŨNG MAU BẮN VÀO TRONG CHỊ ĐI...!!!

    An lão sư thấy Dụ Mạn Đình sướng như lên cơn động kinh...đôi chân ngọc gấp lấy hông của mình, hai tay thì bấu chặt vào vai, như được tiếp thêm động lực, An Phùng Tiên hẩy mông nắc mạnh chục phát cuối rồi cũng xuất tinh:

    - Dụ tỷ tỷ em bắn ra đây...!

    - Ohhh... An lão sư... Chị cũng bắn ra đây...! Chị sướng quá..!

    ….

    Dưới tán ô che nắng xinh xắn, gương mặt trái xoan của Dụ Mạn Đình mang rặng mây đỏ như trước, người thiếu phụ này nguyệt mi mắt phượng, châu môi hàm răng xinh đẹp, cảm xúc vẫn chưa có hoàn toàn bình phục, nàng nghĩ không ra An lão sư lại thú vị như vậy, nếu mà một màn tiêu hồn bên trong Sơn Thần Miếu không nữa tái hiện, đó nhất định là lỗi, nên dùng biện pháp gì lưu lại người đàn ông này đây nè? Dụ Mạn Đình đã có chủ ý.

    Một đầu khác, ba thiếu nữ đang vây quanh An Phùng Tiên chơi đùa.

    - Tớ lại chụp cùng An lão sư một tấm nữa liền đi.

    Bối Nhị Nhị ôm An Phùng Tiên khiến Hạ Mạt Mạt rất không thoải mái, nàng hoặc là cố ý đem góc độ quay chụp lệch khỏi quỹ đạo, hoặc là đem tiêu cự điều chỉnh loạn, nói chung Bối Nhị Nhị cùng An Phùng Tiên chụp ảnh chung, không có một tấm nào đẹp cả.

    Đố kị bắt đầu chậm rãi nảy sinh ở giữa ba gã cô gái xinh đẹp, An Phùng Tiên kinh tâm động phách sinh hoạt từ nay về sau sẽ có màu sắc sặc sỡ. … … An Viện Viện cảm thấy rất cô độc, không phải là bởi vì Bối Tĩnh Phương ra khỏi nhà, mà là bởi vì An Phùng Tiên không có đến ăn cơm tối, khi đưa Bối Nhị Nhị về nhà đã gần đến chạng vạng, nhưng An Phùng Tiên cự tuyệt An Viện Viện giữ lại, điều này làm cho An Viện Viện cảm thấy thật bất ngờ, cũng để cho An Viện Viện cảm thấy rất cô độc.

    Nhất định phát sinh chuyện gì, cảm thấy kỳ hoặc An Viện Viện, hi vọng từ trong miệng Bối Nhị Nhị thám thính ra chút gì.

    Bối Nhị Nhị đang tắm, điên cuồng chơi một ngày, trên người đều là đổ mồ hôi, cho nên ăn một lần cơm tối xong, Bối Nhị Nhị vốn thích sạch sẽ liền trốn vào phòng tắm.

    Một giờ sau đó, An Viện Viện đi tới phòng tắm, Bối Nhị Nhị còn nằm trong bồn tắm đùa bỡn bọt biển, An Viện Viện trừng đôi mắt đẹp, đem ngọc thủ đưa tới:

    - Có đúng dự định tắm đến hừng đông hay không nha?

    Bối Nhị Nhị cong cái miệng nhỏ nhắn, oán trách vài câu, vẫn là ngoan ngoãn nắm ngọc thủ của An Viện Viện mượn lực đứng lên.

    Bước ra bồn tắm lớn, Bối Nhị Nhị dè dặt cẩn thận lại nằm vào trong một bồn tắm lớn khác đựng nước trong, trong bồn tắm nước trong tất cả đều là nước suối bên trong Nhũ Tuyền Sơn, chẳng những trong suốt, còn có chút ngọt. An Viện Viện chậm rãi ngồi bên bồn tắm, giúp Bối Nhị Nhị xoa rửa bọt xà phòng trên người, dưới nước suối, thân thể thiếu nữ đã từ từ hoàn mỹ, da thịt cùng đường cong càng thêm nhẵn nhụi, An Viện Viện tựa hồ rất hài lòng đối với thân thể của nữ nhi, nàng ôn nhu xoa vuốt vai Bối Nhị Nhị:

    - Ngày hôm nay đi chơi vui sao?

    - Đương nhiên vui rồi! Mẹ, mẹ cũng có thể đi, mẹ cá cá cũng đi đó.

    Bối Nhị Nhị hồi vị ký ức vui sướng.

    An Viện Viện trong lòng khẽ động, hỏi:

    - Dụ nương cũng đi?

    - Ân.

    An Viện Viện hơi biến đổi sắc mặt bất đắc dĩ thầm than:

    - Thảo nào, hồ ly tinh xuất thủ, là nam nhân đều trốn không thoát.

    Trong đầu nàng hiện ra một người nữ nhân xinh đẹp.

    Bối Nhị Nhị hỏi:

    - Mẹ, vì sao tắm rửa xong, còn phải ngâm những thứ nước suối này nửa tiếng đồng hồ?

    An Viện Viện oán trách:

    - Lẽ nào con không có phát hiện da của con càng ngày càng có mịn màng sao?

    ---Hết chương 71---
     
  10. BooInLove

    BooInLove Dân Chơi Thứ Thiệt Verified
    87/113

    Bài viết:
    535
    Đã được thích:
    3,059
    Điểm thành tích:
    87
    Mấy chương có cảnh xoạc phải edit lại thêm câu từ cho nó hấp dẫn nè. nên mới lâu vậy á!!!
     
  11. killerevil

    killerevil Xem Sex Lần Đầu Verified
    2/57

    Bài viết:
    41
    Đã được thích:
    29
    Điểm thành tích:
    2
    Cứ có cảnh xoạc nhau là hay r. Hehehe
     
    BooInLove thích bài này.
  12. BooInLove

    BooInLove Dân Chơi Thứ Thiệt Verified
    87/113

    Bài viết:
    535
    Đã được thích:
    3,059
    Điểm thành tích:
    87
    Chương 72: Ngâm trong đường mật


    Thấy Bối Nhị Nhị rất thoải mái, rất hưởng thụ, An Viện Viện dùng ngón tay lặng lẽ gãi gãi chỗ ngứa của nàng, Bối Nhị Nhị nhịn không được cười khanh khách, hai tay loạn vũ, đem nước trong trong bồn tắm vẩy lên đầy một thân An Viện Viện, mẹ con chơi đùa, tình thâm có thể thấy được, con chó Tuyết Nạp Thụy dù lo lắng ngoài phòng tắm, mạnh mẽ gừ gừ nửa ngày, cũng không thấy chủ nhân nhỏ mở cửa ra, nó phẫn nộ mà nằm bên cửa phòng tắm.

    Trở lại phòng ngủ, vẫn chưa tới tám giờ, An Viện Viện cô độc liền nằm ở trên giường, nếu như mọi khi, nàng có thể đơn giản đi vào giấc ngủ, nhưng đêm nay, An Viện Viện cảm thấy rất phiền não, bởi vì trong đầu óc nàng hiện lên một nữ nhân xinh đẹp, chính là Dụ Mạn Đình.

    Ba năm trước đây, một lần họp phụ huynh ở trường học, An Viện Viện gặp được Dụ Mạn Đình, nghĩ không ra 2 hoa hậu giảng đường THPT Bắc Loan của 20 năm trước còn có thể gặp lại nhau, nghĩ không ra con gái của nhau đều là bạn tốt, các nàng hàn huyên một hồi, chỉ chốc lát, trực giác An Viện Viện liền nói cho nàng biết, Bối Tĩnh Phương cùng đi tham gia vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Dụ Mạn Đình, cứ tiếp tục như vậy, An Phùng Tiên cũng sẽ si mê Dụ Mạn Đình, nói không chừng bọn họ còn thông đồng xoạc nhau rồi.

    Trực giác của nữ nhân rất là bén nhạy, đặc biệt nữ nhân cô độc, cho nên An Viện Viện đã đoán đúng.

    Vĩnh Hòa phương đông và Quảng Bình phủ cùng hoa viên Thụy Sĩ đều là nơi các đại gia nhà giàu chọn làm chỗ ở, An Phùng Tiên vẫn buồn bực nghĩ mãi vì sao Dụ Mỹ Nhân gia đình đơn thân cũng có thể ở tại khu biệt thự Vĩnh Hòa phương đông giá đất đắt đỏ này? An Phùng Tiên đã làm điều tra, phát hiện mẹ Dụ Mỹ Nhân - Dụ Mạn Đình cho tới bây giờ cũng không có công việc nào chính thức, các nàng làm như thế nào để có tiền sinh sống? Làm thế nào bản thân có một căn nhà đắt giá, sống sung sướng đâu nè?

    An Phùng Tiên đoán rằng đáp án là: Có người chiếu cố và tiếp tế cho Dụ nương.

    Không kỳ quái, nữ nhân xinh đẹp rất dễ có nam nhân chiếu cố, Dụ Mạn Đình thậm chí xinh đẹp hơn nhiều so với Vương Tuyết Nhung, nam nhân muốn chiếu cố Dụ Mạn Đình sợ rằng có thể xếp hàng từ Vĩnh Hòa phương đông đến Nhũ Tuyền Sơn, nhưng An Phùng Tiên đã đoán sai, Dụ Mạn Đình không có nam nhân nào chu cấp, cũng vậy không cần nam nhân chiếu cố, nàng có thể nuôi sống chính bản thân, còn có thể nuôi tốt Dụ Mỹ Nhân như tiên tử không ăn nhân gian lửa khói, bởi vì Dụ Mạn Đình có một cái phương pháp bí mật kiếm tiền, đó chính là đồ uống dưỡng nhan do nàng tự chế ra.

    Trước đây thật lâu, Dụ Mạn Đình liền phát hiện nước suối Nhũ Tuyền Sơn đối với nữ nhân có công hiệu dưỡng nhan phi thường tốt, Dụ Mạn Đình vốn khéo tay đi qua vô số lần thay đổi, lại tăng thêm bạc hà vào trong nước suối, quế chi, đông đông trùng hạ thảo, băng phiến các loại… hơn mười loại phụ liệu quý báu, rốt cục chế thành đồ uống mỹ dung này, hiệu quả đặc biệt thần kỳ, bình thường trong nhà nấu tổ yến đường phèn, hạt sen đường phèn, phục linh đường phèn…, tất cả đều là dùng nước uống sắc đẹp bí mật này mà pha chế, ngay cả nấu canh, hầm canh gà cũng vậy đều dùng nó. Một thời gian sau, chẳng những hai mẹ con thanh xuân xinh đẹp, ngay cả Hạ Mạt Mạt cùng Bối Nhị Nhị cũng được thơm lây, càng dài càng tươi ngon mọng nước.

    Dụ Mạn Đình vốn thông tuệ giỏi giang, vì vậy nàng nghĩ ra chiêu marketing, muốn giới thiệu cho bạn thân, tỷ muội về sản phẩm của chính bản thân mình, lúc đầu thì không ai quan tâm, nhưng từ từ, đã có không ít nữ nhân phát hiện ra, đồ uống do Dụ Mạn Đình bí chế ra có hiệu quả thần kỳ, sau khi uống vài bình thì da dẻ đã biến thành mịn màng, vì vậy đều quay lại mua số lượng lớn, đi qua miệng truyền miệng, đồ uống của Dụ Mạn Đình rất nổi tiếng trong xã hội thượng lưu, được đông đảo các cô gái trẻ đến quý phu nhân cực lực tôn sùng.

    Muốn mua sản phẩm này nhanh nhất phải đợi năm ngày, chậm nhất cũng phải chờ nửa tháng, hơn nữa giá cả còn vô cùng đắt, một bình dung tích chừng 500ml, dĩ nhiên giá đến mười vạn đô la Hồng Kông, sắp tới tình cảnh ăn cướp giựt tiền.

    Mười mấy năm qua, Dụ Mạn Đình sớm đã tích lũy tài phú kinh người, chỉ vì Dụ Mạn Đình vừa lo lắng bí phương này bị tiết lộ, lại lo lắng bị kiểm tra thuế, cho nên nàng tận lực bảo trì khiêm tốn, không chỉ có mua siêu xe, cả căn nhà ở Vĩnh Hòa phương đông cũng chẳng qua là căn nhỏ năm mươi mét vuông, so sánh với nhà của Hạ Mạt Mạt, Bối Nhị Nhị, quả thực chính là nghèo, nhưng trên thực tế Dụ Mạn Đình có bao nhiêu tiền, cả chính nàng cũng vậy không rõ ràng lắm, vì các con số trong ngân hàng quá nhiều.

    An Phùng Tiên ngồi trước bàn cơm, trợn mắt há hốc mồm mà nhìn Dụ Mạn Đình tâm tuệ khéo tay, chưa dùng tới 30 phút, đã làm xong các món: gỏi cá trích, thịt bò lagu, lẩu hoa sen, và salad bách hợp, tổng cộng 4 món ăn thịnh soạn, cộng thêm một nồi canh hạt sen rong biển dùng nước bí mật nấu ra, cực kỳ thơm ngon bổ dưỡng.

    Kẹp lấy một mảnh ngó sen, lại nếm thử một miếng cá trích, An Phùng Tiên phát sinh tán thán từ đáy lòng:

    - Dụ tỷ tỷ, nghe nói Bắc Loan có một nữ đầu bếp siêu cấp, tài nấu nướng cao siêu, người vừa đẹp, nàng nấu đậu hũ ăn còn ngon hơn so với thịt cua đó nha, trước đây em không tin, nhưng ngày hôm nay em đã hoàn toàn tin tưởng, dù mang cho Dụ tỷ tỷ một khúc gỗ, Dụ tỷ tỷ cũng có thể nấu thành đùi gà quay! Quá đỉnh.

    - Sặc...

    Dụ Mỹ Nhân mới vừa gắp một miếng gỏi bỏ vào trong cái miệng nhỏ nhắn, thiếu chút nữa phun ra ngoài.

    Dụ Mạn Đình trong lòng cực kỳ vui mừng, nhưng năng lực khắc chế rất mạnh, khuôn mặt đều đã nghẹn đỏ, nhưng vẫn là không cười, nàng ôn nhu mà đáp lễ một câu:

    - Tôi nào có loại bản lĩnh này? Tôi chỉ biết là nếu đem đầu lưỡi của An lão sư cắt ra, không cần chiên, không cần xào, ăn cũng rất ngon.

    An Phùng Tiên không phản ứng kịp:

    - Ớ? Vì sao?

    Dụ Mạn Đình bật cười phốc xích một tiếng:

    - Bởi vì đầu lưỡi của An lão sư mỗi ngày đều ngâm ở trong mật đường rồi, hì hì...

    - Khanh khách...

    Dụ Mỹ Nhân cất tiếng cười to.

    An Phùng Tiên quýnh lên, nhưng rất vui vẻ, hắn dĩ nhiên ăn 5 chén cơm.

    ---Hết chương 72---
     
  13. BooInLove

    BooInLove Dân Chơi Thứ Thiệt Verified
    87/113

    Bài viết:
    535
    Đã được thích:
    3,059
    Điểm thành tích:
    87
    Chương 73: Mẹ quả nhiên thích An lão sư


    Thấy Dụ Mỹ Nhân cùng Dụ Mạn Đình há hốc miệng nhìn mình, An Phùng Tiên chép miệng một cái:

    - Món ăn mùi vị thật quá ngon, đại khái còn muốn ăn thêm một chén cơm nữa.

    Dụ Mạn Đình che miệng cười nói:

    - An lão sư nhất định là đói bụng lắm.

    Lần này, An Phùng Tiên bắt được cơ hội phản kích, hắn vươn hai chân, tại dưới bàn ăn nhẹ nhàng vuốt ve cặp chân ngọc của Dụ Mạn Đình:

    - Đúng vậy! Ngày hôm nay em quá mệt mỏi, tiêu hao quá lớn. Híc!(Dập hơn 300 phát rồi bắn ra 1 mớ tinh binh ko mệt mới là lạ ^^)

    Dụ Mạn Đình tim đập như hươu chạy, một đóa Hồng Vân nổi lên má phấn của nàng, thấy Dụ Mỹ Nhân chỉ lo ăn cơm, Dụ Mạn Đình mới hơi an tâm, chỉ là bắp chân bị trêu chọc, ngứa tới trong lòng rồi, lúc này, nàng mặt trán hoa đào, kiều diễm ướt át, An Phùng Tiên tự nhiên thấy được tâm thần kích động, tại trong lòng của hắn, Dụ Mạn Đình là một đại mỹ nhân, cũng là một diệu nhân.

    Xấu hổ Dụ Mạn Đình nhanh chóng đứng lên, một đường nhỏ chạy vào phòng bếp, nàng há lại có chẳng biết An Phùng Tiên thể lực tiêu hao to lớn là ý gì? Dù cho thể lực có thể cấp tốc khôi phục, nhưng An Phùng Tiên phun ra nhiều tinh dương dày đặc như vậy, thực khiến Dụ Mạn Đình rất là giật mình, nàng vừa vặn nghĩ làm sao bồi bổ thân thể giúp cho oan gia này.

    Vừa lúc lúc này chuông điện thoại của An Phùng Tiên vang lên, hắn nghe điện thoại thì tâm tình khoái trá, sau khi cúp điện thoại lại vẻ mặt vẻ lo lắng, dạ dày kịch liệt co giật, đột nhiên khẩu vị gì cũng không còn nữa.

    Dụ Mạn Đình vốn không nhìn thấy sắc mặt An Phùng Tiên biến hóa, từ trong phòng bếp bưng ra một cái chén sứ trắng tinh xảo, cẩn thận đặt ở trước mặt An Phùng Tiên, ôn nhu nói:

    - Cơm ăn ít một chút đi! Ăn nhiều thức ăn một chút, nơi này còn có ngân hạnh đường phèn.

    An Phùng Tiên bỗng thần sắc ảm đạm:

    - Em lập tức phải cáo từ, lát nữa phải ra sân bay tiễn 1 người.

    - Tiễn người nào vậy?

    Dụ Mạn Đình hơi biến sắc mặt, trong lòng nghĩ: Người nào còn trọng yếu hơn mình nhỉ?

    - Bệnh nhân.

    An Phùng Tiên mạnh mẽ bới xong hai đũa cơm sau cùng, lại uống hai muỗng canh, sau đó cáo từ:

    - Cảm ơn Dụ tỷ tỷ đã mời cơm, em xin cáo từ trước, hôm nào lại đến ăn ké nữa.

    Bầu không khí đột nhiên thay đổi, Dụ Mạn Đình hơi giận, lạnh lùng nói:

    - Vậy tôi sẽ không tiễn, An lão sư đi thong thả.

    An Phùng Tiên cũng không có giải thích cái gì, hắn vội vội vàng vàng phất tay nói:

    - Dụ Mỹ Nhân bạn học, lão sư đi đây!

    Dụ Mỹ Nhân nâng lên bàn tay nhỏ bé xinh đẹp:

    - Hẹn gặp lại Lão sư.

    Trong nháy mắt An Phùng Tiên rời đi, Dụ Mạn Đình tâm tình xấu tới cực điểm, mười mấy năm qua, tâm tình của nàng chưa từng có ba động như vậy, cũng không biết làm sai chỗ nào, trong lòng càng nghĩ càng khổ sở, viền mắt đỏ lên, nước mắt lặng lẽ rơi xuống, nếu mà không phải là Dụ Mỹ Nhân ở bên cạnh, nàng nhất định là thương tâm khóc lớn.

    Dụ Mỹ Nhân lại nhàn nhạt nói:

    - Mẹ, An lão sư chỉ là đi tiễn 1 người, lại chưa có nói không để ý tới mẹ, mẹ khổ sở cái gì?

    Dụ Mạn Đình lau nước mắt trên mặt, lớn tiếng hét lên:

    - Nói bậy, mẹ nào có khổ sở?

    Dụ Mỹ Nhân ôn nhu nói:

    - Mẹ là mẹ con, lẽ nào nữ nhi còn không biết tâm sự của mẹ sao? Ai! Không ngoài sở liệu của con, mẹ quả nhiên thích An lão sư.

    Dụ Mạn Đình cả giận nói:

    - Phi, người nào sẽ thích loại nam nhân nhỏ mọn này, cũng không phải không cho hắn ăn cơm, mẹ chỉ là sợ hắn ăn bể bụng, mới khuyên hai câu, không nghĩ tới hắn lập tức liền giở mặt, một chút phong độ cũng không có, loại nam nhân này không phóng khoáng mẹ mới không hiếm lạ gì.

    Dụ Mỹ Nhân che miệng cười trộm:

    - Xem ra mẹ còn chưa hiểu An lão sư, mẹ cho là An lão sư là bởi vì mẹ khuyên hai câu liền tức giận sao? Ai! mẹ ui là mẹ, con xem mẹ đã hồ đồ rồi.

    Dụ Mạn Đình sửng sốt, hỏi:

    - Vậy hắn làm gì đột nhiên trở mặt với mẹ? Tự nhiên bỏ đi vậy?

    Dụ Mỹ Nhân thở dài:

    - Mẹ không có nghe An lão sư nói sao? Hắn phải đi sân bay đưa tiễn một bệnh nhân, bệnh nhân này tên là Tịch Ly, là hoa hậu giảng đường trước kia của trường học chúng ta, tuy rằng sắc đẹp so ra kém mẹ, nhưng cũng là một mỹ nữ, nàng thế nhưng là bạn gái của An lão sư ohhh!

    - Cái gì?

    Đôi mắt đẹp của Dụ Mạn Đình trợn tròn:

    - An lão sư đã có bạn gái? Con còn nói An lão sư hiện nay vẫn còn độc thân?

    Dụ Mỹ Nhân cười khanh khách:

    - Hãy nghe con nói hết nha! Tịch Ly bị thương rất nghiêm trọng, hi vọng có thể sống lại rất xa vời, lần này đi nước Mỹ trị liệu, có lẽ chính là vĩnh biệt, cho nên trong lòng An lão sư rất khó chịu, mẹ tâm tình không tốt, lúc đó chẳng phải tìm con phát giận sao?

    - Mẹ chưa bao giờ giận cá chém thớt nha.

    Trên mặt Dụ Mạn Đình có mỉm cười, bất quá lập tức lại nhíu mày:

    - Vì sao nói hi vọng sống lại rất xa vời?

    - Keng.

    Dụ Mỹ Nhân cầm lấy một chiếc đũa gõ vào chén canh một cái:

    - Vấn đề này hỏi rất dở ohhh! Đạo lý rất đơn giản, nếu mà Tịch Ly có thể đơn giản chữa khỏi, cũng không cần bay mấy nghìn km đi nước Mỹ rồi! Cho dù Tịch Ly có thể sống lại, lẽ nào mẹ sẽ chỉ bởi vậy mà buông tha An lão sư sao? Không giống tính cách của mẹ ohhh!

    - Nói như vậy, ngày hôm nay con gọi mẹ đi vườn trò chơi Lục Thảo Môi là có dự mưu?

    Dụ Mạn Đình hé miệng cười khẽ, ánh mắt lộ ra tán thưởng, nghĩ thầm: Nữ nhi thông minh tuyệt đỉnh, tương lai sẽ không bị người nào khi dễ.

    ---Hết chương 73---
     
  14. Ptdunk

    Ptdunk Còn Bú Sữa Mẹ
    0/57

    Bài viết:
    2
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    0
    Ad làm cái khung ghi hết các chương ra cho dễ tìm
     
  15. BooInLove

    BooInLove Dân Chơi Thứ Thiệt Verified
    87/113

    Bài viết:
    535
    Đã được thích:
    3,059
    Điểm thành tích:
    87
    cái đó mod làm mới đc bạn à, mình dự định hoàn thành xong truyện này, sẽ nhờ mod up lên đầu trang các chap cho người đọc dễ tìm.
     
    hellangel2508 thích bài này.
  16. BooInLove

    BooInLove Dân Chơi Thứ Thiệt Verified
    87/113

    Bài viết:
    535
    Đã được thích:
    3,059
    Điểm thành tích:
    87
    Chương 74: Mẹ điên hay con điên?


    Dụ Mỹ Nhân cười nhạt:

    - Không sai, con chính là đã an bài xong để cho mẹ gặp mặt cùng An lão sư, Mạt Mạt cùng Nhị Nhị đến nhà của chúng ta ở đêm hôm đó, con đã lên kế hoạch được rồi.

    Dụ Mạn Đình yếu ớt thở dài:

    - Thế nhưng là mẹ lớn hơn 9 tuổi so với An lão sư (38 vs 29), huống chi, mẹ cảm thấy Bối Nhị Nhị cũng thích An lão sư, muốn lưu lại hắn, mẹ không nhiều hy vọng, vốn định...

    Dụ Mạn Đình muốn nói gì đó, Dụ Mỹ Nhân lại sớm đã hiểu rõ tâm tư mẫu thân, nàng lại là cười lạnh một tiếng:

    - Mẹ đẹp như vậy, thoạt nhìn cũng chỉ có hai mươi lăm tuổi, An lão sư có thể lấy được mẹ, đó là phúc khí của hắn, mẹ nhất định phải có lòng tin, về phần Nhị Nhị, hừ! Dù sao cũng không tới phiên nàng.

    Đôi mắt đẹp Dụ Mạn Đình chớp liên tục:

    - Cá cá cũng thích An lão sư à?

    Dụ Mỹ Nhân nhàn nhạt than thở:

    - Ai! Con có thích hay không không trọng yếu, quan trọng là... Mẹ muốn để cho An lão sư lấy con, đúng không?

    Dụ Mạn Đình kinh ngạc đến cực điểm:

    - Cá cá, tại sao con có thể cho rằng như vậy? Quả thực suy nghĩ lung tung.

    Dụ Mỹ Nhân quơ quơ cái đầu nhỏ, cười giảo hoạt:

    - Mẹ ngày hôm nay tại trước mặt An lão sư tán thưởng con, còn nói con dễ nuôi, không yêu xài tiền bậy bạ những lời này, rất kỳ quái à nha, nói chuyện này để làm gì?

    Dụ Mạn Đình thầm giật mình nữ nhi thính tai, ngoài miệng vẫn phủ nhận:

    - Mẹ có nói qua những lời này sao?

    Dụ Mỹ Nhân lại chớp đôi mắt đẹp:

    - Lẽ nào lỗ tai con có bệnh sao?

    Dụ Mạn Đình lớn tiếng giải thích:

    - Dù cho mẹ có nói qua những lời này, cũng không thể nói mẹ định đem con gả cho An lão sư nha!

    Dụ Mỹ Nhân gật đầu, tiếp theo lại hỏi:

    - Vậy mẹ nói con cùng An lão sư bát tự đặc biệt xứng đôi lại là có ý gì? Chẳng lẽ phải hợp bát tự mới có thể làm học sinh của An lão sư?

    Dụ Mạn Đình nhoẻn miệng cười, biết dù lại giải thích cũng vô dụng, dứt khoát liền thừa nhận:

    - Tiểu quỷ đầu, còn rất thông minh nha! Kỳ thực An lão sư nhân phẩm rất tốt, tuy rằng lớn hơn con mười ba tuổi, nhưng nhân phẩm tốt, thân thể tốt, thu nhập lại ổn định.

    Dụ Mỹ Nhân nhãn thần quái dị mà nhìn Dụ Mạn Đình, cũng không nhúc nhích, Dụ Mạn Đình bị nhìn thấy sợ hãi trong lòng, đang muốn quở trách, Dụ Mỹ Nhân lại giành trước, đứng lên lớn tiếng hỏi:

    - Nếu mẹ định đem con gả cho An lão sư, vậy mẹ tại sao muốn thích An lão sư? Nếu mẹ thích An lão sư, thì tại sao muốn đem con gả cho An lão sư? Lẽ nào An lão sư làm lão công của con, còn có thể làm nam nhân của mẹ sao?

    Dụ Mạn Đình sợ đến hết hồn, liên thanh quát lớn:

    - Im miệng! Nói bậy bạ gì đó? Được rồi! Đừng nói nữa, mẹ đi rửa chén.

    Nàng vừa định đứng dậy đi vào phòng bếp, thanh âm Dụ Mỹ Nhân ôn nhu lại truyền đến:

    - Con đã cùng An lão sư lên giường rồi.

    - Cái gì?

    Dụ Mạn Đình hét lên một tiếng, đưa hai cánh tay ôm chặt Dụ Mỹ Nhân, khẩn trương hỏi:

    - Là thật sao?

    Chuyện phát sinh lúc nào?

    Dụ Mỹ Nhân cười cười:

    - Nửa thật nửa giả.

    Dụ Mạn Đình giận điên lên:

    - Lời như vậy làm sao có thể nói lung tung, muốn giỡn mặt zới mẹ phải không?

    Dụ Mỹ Nhân lắc đầu:

    - Không phải là giỡn mẹ, con thật sự đã cùng An lão sư lên giường, nhưng không có làm sự kiện kia, An lão sư chỉ là... Chỉ là ôm con một cái.

    Dụ Mạn Đình sẽ lo lắng, vội hỏi:

    - Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, nói mau, nói mau!

    Dụ Mỹ Nhân lúc này mới một năm một mười mà nói ra toàn bộ chuyện tuyển chọn hình tượng đại biểu trường học, Dụ Mạn Đình nghe xong, đã lệ như suối trào, nàng ôm lấy Dụ Mỹ Nhân thật chặt, thất thanh khóc rống:

    - Là mẹ đã hại Cá cá, sau này cá cá cũng đừng quan tâm vì mẹ nữa! Mẹ có biện pháp kiếm tiền, mấy ngày hôm trước mẹ đã mua một số cổ phiếu, buôn bán lời rất nhiều tiền.

    Dụ Mỹ Nhân lại không có khóc, nàng mím cái miệng nhỏ nhắn:

    - Cổ phiếu có thể kiếm bao nhiêu tiền? Hơn nữa còn chỉ có một số nhỏ, hừ! Chờ con phất lên, con chính là cái máy kiếm tiền ohhh!

    Dụ Mạn Đình xóa đi nước mắt, vươn hai đầu ngón tay:

    - Mẹ buôn bán lời rất nhiều, mười triệu, không, hai chục triệu.

    Dụ Mỹ Nhân đáng thương nhìn Dụ Mạn Đình:

    - Mẹ, tới giờ uống thuốc rồi.

    Dụ Mạn Đình sửng sốt:

    - Uống thuốc gì?

    Dụ Mỹ Nhân rất nghiêm túc mà nói:

    - Ăn thuốc an thần nha! Hai chục triệu? Siêu sao đều kiếm không được nhiều tiền như vậy, mẹ còn không phải là người ta.

    Dụ Mạn Đình nóng ruột, cũng không biết giải thích như thế nào:

    - Mẹ không điên, mẹ thực sự buôn bán lời hai chục triệu, con sau này chớ quan tâm vì mẹ hay việc trong nhà.

    Dụ Mỹ Nhân nhịn không được cười khanh khách:

    - Ân, mẹ không điên, là con điên rồi, tới giờ con phải uống thuốc rồi, khanh khách...

    Nhìn Dụ Mỹ Nhân đi vào phòng tắm, Dụ Mạn Đình ngơ ngác tự nói:

    - Mới nói hai chục triệu, Cá cá đã thành cái dạng này, nếu như mình nói có hơn mười tỷ, Cá cá có lẽ thực sự sẽ điên mất, ai, đều tại mình, đều do tên khốn nạn An lão sư kia. Huhu!

    ---Hết chương 74---
     
  17. DavidPham21@1

    [email protected] Xem Sex Lần Đầu Verified
    2/57

    Bài viết:
    38
    Đã được thích:
    125
    Điểm thành tích:
    2
    Đúng rồi tg, sắp tới có cái cảnh Du Mạn Đình bị lão già hiếp dâm. Ông cắt đoạn đó đi được ko hoặc là nói vắn tắt chứ đừng nói chi tiết đoạn đó.
     
    BooInLove thích bài này.
  18. nhok99

    nhok99 Còn Bú Sữa Mẹ
    1/57

    Bài viết:
    2
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    1
    Dụ Mạn Đình bị lão thầy bói hiếp dâm ak bác :((
     
    BooInLove thích bài này.
  19. Ravens

    Ravens Mất Trinh Verified
    7/57

    Bài viết:
    156
    Đã được thích:
    97
    Điểm thành tích:
    7
    Truyện hay ghê. Cảm ơn bác edit lại càng thêm hấp dẫn giúp ae:DKích thích vkl..mé bọn tung của đúng là giỏi lái chuyện thật. Nếu cuộc đời mà cũng như APT thì thơm vl bác Boo nhể..:D
     
    BooInLove thích bài này.
  20. Thích địt bà

    Thích địt bà Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    13
    Đã được thích:
    8
    Điểm thành tích:
    1
    Dụ mạn đình lm j bị hiếp dâm chỉ bị lột hết đồ cho lão già kia xem thôi đang đinh chịch thì An viện viện đến thế là xong ko có hiếp dâm nha
     
    boy1champ and BooInLove like this.