1. Nếu bạn dùng GMAIL,Yahoo,Hotmail.. để đăng ký , xin vui lòng kiểm tra mail kích hoạt trong mục Spam/Bulk của gmail
    https://mail.google.com/mail/u/0/#spam
    Xin cảm ơn

Thế Giới Phép Thuật

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi trymnhocongcong, 25/2/18.

  1. trymnhocongcong

    trymnhocongcong 12.7cm The VIP
    287/339

    Bài viết:
    1,794
    Đã được thích:
    2,021
    Điểm thành tích:
    287

    Mới: ***Event thi viết truyện sex - truyện người lớn



    [​IMG]Thế giới phép thuật[​IMG]

    [​IMG]

    [​IMG]Mục Lục:[​IMG]


    Chương 60: Hồng Nguyệt giáo chủ
    Chương 59: Cửu Long
    Chương 58: Giữ trinh
    Chương 57: Hương vị của bản thân...
    Chương 56: Bài tập đầu tiên
    Chương 55: Tuyệt kĩ
    Chương 54: Sát chiêu hủy diệt
    Chương 53: Xung Phong
    Chương 52: .......;)
    Chương 51: Đại chiến
    Chương 50: Rơi vào tay địch

    Chương 49: Đến lúc thể hiện…
    Chương 48: Mảnh ngọc thứ 2
    Chương 47: Thế giới dành cho người chết
    Chương 46: "Đốt lửa"

    Chương 45:..:):):)...
    Chương 44: Người đẹp ra tay
    Chương 43: Ganh gái

    Chương 42: Sức mạnh đốt cháy cả lửa
    Chương 41: …:p:p:p...
    Chương 40: Là con gái
    Chương 39: kế hoạch bí mật
    Chương 38: …
    :D:D:D....
    Chương 37: Ngoài dự tính
    Chương 36: Đem tới rắc rối
    Chương 35: Rối loạn
    Chương 34: Đi học
    Chương 33: Lánh mặt
    Chương 32: Đi xa
    Chương 31: Bảo bối Tử Thần


    [​IMG]Chương từ 1 đến30 :[​IMG]

    [​IMG]

    Được sự đồng ý của bác slaydark, em tạo topic riêng la liếm hít ké 'Độc đan cấp Thần' :D

    Các bác đọc lại chương 1 của bác slay trước khi đọc nhé! :)

    Tên nhân vật trùng với các truyện trước do em thích mấy cái tên này…:p

    Đây là một câu chuyện hư cấu về một thế giới hư cấu, mọi tổ chức, nhân vật, tôn giáo, lịch sử trong truyện đều là hư cấu.(câu này copy của slay)

    ***********************************************

    Chương 1: Vào game


    2069, năm mà Thiên Địa Corp tung ra sản phẩm VR-21 định nghĩa lại về game online, nó trở thành ước mơ của nhiều người. Bởi trong thế giới VR người ta có thể làm được những điều mà ở thế giới thực không làm được hoặc không dám làm, được trải nghiệm những cảm giác, những khoảnh khắc chỉ có trong những câu truyện hay trong phim.

    Thiên Địa VR là trò hút khách nhất của bộ VR-21, là một thứ không thể thiếu của những người đã và đang tham gia. Nói về Thiên Địa VR thì không không thể không nhắc tới người đã lập ra thế giới đó, Quân 21 – tác giả của Thiên Địa VR. Người ta chỉ biết được cái tên đó, còn thông tin chi tiết thì vẫn là một ẩn số. Có tin đồn rằng sau khi ra mắt Thiên Địa VR, Thiên Địa Corp đã không còn liên lạc được với tác giả, nhưng điều này không ảnh hưởng tới sự hấp dẫn như trong mơ của trò chơi này.
    Quá hấp dẫn nhưng số lượng sản xuất có hạn để duy trì ổn định cho trò chơi nên dù có tiền cũng không phải dễ dàng mua được. Vì thế độ hot của VR-21 càng tăng, mà đặc biệt là thế giới Thiên Địa VR.



    Tại một căn nhà sân vườn ở thành phố Biên Hoà năm 2069…

    “Nếu mẹ không mua được cho con thì đừng nói chuyện với con nữa….”

    Hoàng Minh, một thiếu niên 16 tuổi đam mê game nên được tham gia vào thế giới Thiên Địa VR là mong ước lớn nhất hiện tại của hắn bất chấp một điều là mình chưa đủ tuổi để chơi. Dù gia thế cũng thuộc hạng khá giả và có một người mẹ yêu thương nuông chiều hết mực nhưng hắn vẫn chưa có được VR-21.

    “Mẹ đã đặt hàng, con cứ chờ thêm vài ngày nữa là họ giao tới mà…”Mẹ nó yêu thương an ủi.

    Nhưng ở cái độ tuổi trẻ trâu coi trời không bằng đất này, Minh đổ lỗi cho mẹ nó không muốn mua VR-21 cho mình nên quyết định tìm đến chợ đen.

    Thiên Địa VR ra đời kéo theo sự phát triển của bọn xã hội đen, bọn chúng đầu tư chế tạo ra được thiết bị gần giống với VR-21, gọi là gần giống vì thiết bị đó là vé 1 chiều, có nghĩa là chỉ có thế đưa người ta tới thế giới Thiên Địa VR mà không thể đưa họ quay lại thân xác ở thế giới thực. Người sử dụng thiết bị này sẽ ở lại thế giới đó mãi mãi dù cơ thể ở bên ngoài không còn liên kết với thiết bị. Bọn chúng không thu phí, đó chính là chiêu thu hút những người không có tiền để mua hàng thật từ Thiên Địa Corp. Đưa người ta vào Thiên Địa VR, cơ thể ở lại của họ sẽ trở thành một người thực vật, vẫn sống nhưng không còn kí ức, và không đời nào chúng trả lại cho người thân, vì chúng là bọn buôn nội tạng.

    Người ta lo ngại bọn chúng lừa gạt nhưng điều đó được kiểm chứng bởi những người quay lại từ những chiếc VR-21 hàng thật, nhiều người xác thực rằng có gặp những người vào đó bằng đường chợ đen.

    Hoàng Minh đứng trước bộ máy đồ sộ với rất nhiều linh kiện, trông như một đống rác điện tử, ở giữa là một chiếc ghế giống ‘ghế tình yêu’.

    “Lên đó nằm!” Một người đàn ông ốm yếu nói với hắn, gã là người vận hành thiết bị VR của chúng.

    Đắn đo, biết sẽ chết nhưng đó cũng là con đường tới ước mơ của hắn. Bất chấp tất cả, Minh bước đến chiếc ghế và nằm lên. Gã đàn ông kia gắn một loạt thiết bị lên đầu hắn rồi bật nút khởi động.

    “Nhắm mắt lại!”

    Minh nhắm mắt và cảm thấy đầu óc quay cuồng, hắn dần mất đi cảm giác của cơ thể, không còn cảm nhận được cái nóng của chiếc ghế, không còn nghe được tiếc cọc cạch của chiếc máy, không còn ngửi thấy mùi khét của dây điện, không còn cảm nhận được sức nặng của cơ thể. Hắn cứ nằm như thế cho tới khi nghe được tiếng gió rít gào, cơ thể như bị một thứ gì đó rung lắc cực mạnh liên hồi thì mở mắt ra. Nhưng khi vừa mở mắt ra thì không còn nghe tiếng gió, cũng không còn rung lắc, hắn nghĩ đó là một phần của quá trình. Lấy tay che mắt vì chói, trước mặt Minh là khung cảnh đổ nát của một thành phố, đặc biệt là đất đá ngay dưới chân hắn vỡ vụn như cám, bầu trời trong xanh yên bình nhưng đầy rẫy nguy hiểm rình rập.

    “Mình vào được rồi!”

    Tự nói một mình, đứng một lúc cảm nhận thế giới mới rồi Minh cất bước đi về một phía có toà nhà chưa sụp đổ, bản năng cho biết lên cao sẽ ít nguy hiểm hơn ở dưới mặt đất. Đi được một đoạn thì nghe có âm thanh hỗn loạn cách đó không xa, Minh mon men tới gần thấy một đám người đang đánh nhau, hắn có chút sợ hãi trước cảnh chém giết nên rụt xuống không dám xem tiếp, bất ngờ một cái đầu người bị chém đứt bay lên cao và rơi xuống ngay trước mặt làm hắn hoảng sợ, cắm đầu chạy thẳng về phía toà nhà.

    Trốn một lúc lâu trên tầng lầu mới dám mò ra quan sát, Minh bắt đầu hối hận vì quyết định của mình.

    “Mẹ ơi…!” Hắn không kìm được phải thốt lên một câu.

    Những người sử dụng VR-21 thật sẽ được tái tạo cơ thể, sẽ được hỗ trợ sức mạnh và có trợ lý ảo hướng dẫn và nhất là được thoát ra nếu muốn. Còn những người như Minh sẽ có cơ thể tương tự thế giới bên ngoài, vẫn là một kẻ yếu trước thế giới sống sót bằng thực lực này.

    “Phóng lao thì phải theo lao thôi!”

    Tự trấn an mình rồi bước về phía phòng vệ sinh để đi tè. Đẩy cánh cửa dính đầy bụi bẩn có chữ WC, bên trong tối om mặc dù bên ngoài đang là ban ngày.

    “Đệt, ở đây rồi còn vào WC làm gì…”

    Minh tự cười chính mình rồi đứng giữa cửa, vạch quần ra xả lũ mà không bước vào. Nhót từng cái để trút hết những giọt nước cuối cùng, hắn giật mình hoảng hốt vì một bóng đen lù lù bên trong. Không kịp kéo quần cứ thế quay đầu bỏ chạy.

    “Thằng khốn…!”

    Chạy được vài bước thì nghe được tiếng chửi từ căn phòng WC đó. Đột nhiên hắn không cảm thấy có nguy hiểm, vô thức dừng lại để nhìn rõ bên trong.

    “Thằng ác ôn này!” Tiếp tục một câu chửi nữa phát ra.

    “Ai đó?” Minh cất tiếng hỏi.

    Đánh liều bước lại gần, mắt quen dần với bóng tối, hắn nhận ra cái bóng đen kia là một lão già đang ngồi trên bệ xí, lão đang cố bước ra ngoài. Lão già đẹp lão, nhìn kĩ thì Minh thấy lão quen quen.

    “Thằng khốn nạn!”

    Bị chửi liên tục nhưng Minh không thắc mắc, bởi người lão già ướt đẫm vì chỗ lão ngồi đúng tầm hắn bắn nước lúc nãy.

    “Ông là ai?”

    Lão già nhìn hắn một lúc mới lên tiếng: “Ngươi vào đây bằng cách nào?”

    Cảm thấy lão không có gì nguy hiểm, mà nếu có cũng thì hắn cũng không có khả năng trốn thoát nên nói thật:

    “Xin lỗi vì… lúc nãy, cháu không cố ý. Cháu vào đây bằng chiếc máy của bọn chợ đen.”

    “Hừm…Chợ đen… Ngươi có biết như vậy là sẽ không thể trở ra không?” Lão già có vẻ tức giận.

    Minh cúi mặt: “Dạ biết…nhưng thích quá không cưỡng lại được… Hy vọng sẽ tìm được đường trở lại.”

    “Đường ra… Ha ha! Ngay cả ta còn không có cách nào trở lại. Mà dù có tìm được thì ngươi cũng không thể, vì có lẽ ngay lúc này cái bọn buôn nội tạng đó đang xẻ thịt ngươi rồi.”

    Minh không kìm được nước mắt, nhưng vẫn nhận ra một điều trong câu nói của lão nên hỏi ngay: “Vậy ông là ai?”

    “Ta? À…” Nét mặt của lão cho thấy lão vừa lỡ lời.

    “Thôi đành vậy, trốn chạy hoài cũng không phải là cách. Ta sẽ nói cho ngươi biết! Ta chính là Quân-21!”

    Minh trợ mắt, hắn cảm thấy lão quen quen nhưng không ngờ lại là tác giả của cái thế giới mà hắn đang ở trong đó. Nhìn gương mặt đang đắc ý tự sướng của lão, vì chưa có ai nhìn thấy gương mặt thật của tác giả nên Minh cũng bán tín bán nghi hỏi lại:

    “Có thật không? Nếu là tác giả sao ông không ra ngoài được? Không lẽ…”

    Lão già trầm lại và kể: “Số phận trớ trêu, sau khi đưa Thiên Địa VR vào thệ thống VR-21, ta bị bọn mà người gặp bên ngoài bắt cóc. Bọn chúng ép ta chế tạo VR-21, nhưng ta chỉ là người tạo ra trò chơi chứ không phải người chế tạo máy chơi, ta không biết được hết bản thiết kế cộng với việc bọn chúng thiếu thiết bị nên chỉ chế được chiếc máy VR 1 chiều.”

    Lão ngưng lại, thở dài rồi nói tiếp: “Sau đó bọn chúng bắt ép đưa ta vào đây để tìm bảo vật cho chúng, lợi dụng lúc sơ hở ta trốn thoát, chạy mãi tới kiệt sức rồi trốn tạm trên này.”

    “Vậy…ông cũng không tìm được vũ khí hay sức mạnh gì đế chống lại bọn chúng sao?” Minh hỏi.

    “Hàiii. Bọn chúng săn tìm ta khắp nơi, làm sao mà đi được, mà có tìm được rồi thì cũng trở thành con mồi cho hàng loạt kẻ mạnh khác. Với lại, sự thực là chính ta cũng phải tuân theo quy luật của thế giới này, không thể một phút mà trở thành bá chủ ngay được.”

    Minh trầm tư: “Ông không sợ cháu giao ông cho bọn kia sao?”

    “Haha…nếu ngươi không muốn tìm được cách thoát ra thì cứ việc giao ta cho bọn chúng.”

    Nghe lão Quân nói, Minh vui hẳn lên: “Vậy là ông có cách thoát ra?”

    “Không có!”

    Câu trả lời làm Minh thất vọng tràn trề.

    “Ta sẽ giúp ngươi, nhưng có tìm được đường ra hay không là còn phụ thuộc vào chính ngươi. Ta tìm được đường vào, nhưng không tìm được đường ra, có nghĩa là nếu muốn tìm được đường ra thì ngươi phải hơn ta!” Lão Quân vừa nói vừa vuốt cằm không có cọng râu nào.

    “Giúp cháu?” Minh hỏi lại.

    “Coi như ta với ngươi có duyên, mà thật ra ngươi rất may mắn, may mắn từ ngay khi vừa tới thế giới này. Lại còn không bị bọn kia bắt, hầu hết những người vào bằng cách như ngươi đều bị bọn chúng chờ sẵn bắt làm nô lệ. Mà ta thì không muốn lộ diện để bị tóm.” Nói xong lão lấy ra một thứ phát sáng nhẹ to bằng ngón chân cái, trông như một quả trứng.

    “Nuốt nó vào!”

    Lão đưa cho Minh, trước cơ hội sống sót, hắn không một chút đắn đo, nhận lấy và nuốt vào bụng. Ngay lập tức hắn cảm nhận được thứ đó đang lạnh dần trong bụng mình, cái lạnh đó lan ra khắp bụng và di chuyển dần xuống chỗ thằng nhỏ.

    “Dạ…đó là gì vậy ạ?

    “Đó là Ngọc Hoàn 69 năm của ta.” Lão già trả lời.

    “Ngọc…Ngọc…Hoàn…?”

    “Đúng! Đó là viên cuối cùng.”

    Oẹ…Oẹ…

    Minh móc họng mình để cố nôn ra thứ đó, vì Ngọc Hoàn là tên gọi của hai cái quả lủng lẳng dưới thẳng nhỏ mà ai cũng biết là gì đấy.

    “Đừng móc nữa, ta đùa đấy! Đó là một trong hai quả trứng Thiên Địa đặc biệt mà ta tạo ra. Nó sẽ giúp ngươi có được sức mạnh dễ dàng hơn cách thông thường.”

    Minh ngừng lại, hắn cũng chỉ biết nghe theo lão thôi. Khi còn ở bên ngoài, hắn cũng có tìm hiểu thông tin và biết được người từ bên ngoài vào muốn tu luyện thì phải dùng Trứng Thiên Địa.

    “Còn cái này nữa!” Lão đưa cho Minh một cái hộp nhỏ, bên trong là một cặp kính áp tròng siêu mỏng.

    “Đeo vào đi! Cái đó cũng do chính ta chế tạo, không có bộ thứ hai trong thế giới này!”

    Minh đeo vào, đứng ngây người cảm nhận rồi quỳ xuống cảm ơn lão. Cặp kính áp tròng đó tương tự một trợ lý ảo, nhưng đặc biệt là nó chứa đựng những thông tin và hiểu biết của chính tác giả Quân 21, chỉ cần dùng ý nghĩ là các thông tin lập tức hiện ra trước mắt. Minh mừng rỡ nhìn lão, ngay lập tức có dòng chữ nhỏ ‘Quân 21’ hiện ra trên đầu lão vài giây rồi tắt đi. Cặp kính đó được lão Quân đặt tên là Mắt Thần.

    Đêm đó Minh ở lại toà nhà nghỉ ngơi lấy sức bắt đầu một hành trình mới.
    [​IMG]
     
    Last edited by a moderator: 18/8/18
    Đang tải...

    Similar Threads Diễn đàn Date
    Thế Giới Thần Thoại Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 31/7/18
    Khi Vương giả trở về thế giới hiện đại Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 3/7/17
    Thế giới ảo Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 9/1/16
    THẾ GIỚI LOÀI VẬT "ST" Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 17/8/14
    THẾ GIỚI LOÀI VẬT Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 8/10/12

  2. trymnhocongcong

    trymnhocongcong 12.7cm The VIP
    287/339

    Bài viết:
    1,794
    Đã được thích:
    2,021
    Điểm thành tích:
    287
    Chương 2: Vào động


    Năm 2012, một tai hoạ xảy ra tàn phá trái đất. Nó phá huỷ hầu hết các lục địa bằng động đất, siêu bão và sóng thần. Duy nhất có vùng đất Việt Nam được các cơn địa chấn đẩy lên cao, tránh khỏi sử huỷ diệt từ thiên nhiên. Vùng xung quanh quanh Việt Nam vì thế cũng giảm được phần lớn sự tàn phá nên còn tồn tại. Tuy vậy, ‘ngày tận thế’ đó cũng mở ra một thế giới mới, các loài sinh vật từ trong trí tưởng tượng xuất hiện gây nên các cuộc chiến đẫm máu giữa các chủng loài, giữa con người với con người, giữa những người còn tồn tại sau ‘tận thế’ và những người từ bên ngoài(dùng máy VR-21).

    Tuy đất nước không bị huỷ diệt, vẫn còn hình dạng chữ S nhưng chỉ có các địa danh là không bị thay đổi, còn vị trí và địa hình không còn như cũ.

    Ban đầu, khi quân đội còn vũ khí thì con người còn kiểm soát được tình hình, nhưng các loài sinh vật ngày càng mạnh trong khi súng đạn cạn kiệt dần mà không thể sản xuất thêm, con người dần thất thủ. Khi đó họ buộc phải học theo cách mà các loài sinh vật mạnh lên để tự thân chiến đấu - luyện Khí. Tới năm 2069 thì đất nước bị chia cắt và kiểm soát bởi nhiều thế lực. Ba thế lực đứng đầu là quân đội kiểm soát vùng Hà thành, Hoàng gia kiểm soát miền Trung và Thiên Địa Hội kiểm soát Sài thành.

    Ở nhà Hoàng Minh, mẹ nó tỉnh lại sau vài lần ngất xỉu, nàng ngồi nhìn kiện hàng vừa được gửi tới bằng ánh mắt đầy căm phẫn, đó chính là chiếc máy VR-21. Chỉ vì nó mà đứa con yêu dấu của nàng đã không còn.

    “Con trai… Hức…!”

    Nước mắt lại trào ra, nếu người ta chuyển chiếc máy tới sớm hơn thì con trai nàng vẫn còn trên đời này. Ôm mặt nức nở rồi đột nhiện nàng ngưng khóc.

    “Phải rồi… Hoàng Minh vẫn còn ở trong đó…chắc chắn như vậy…”

    Lệ, mẹ của Minh luống cuống mở chiếc máy, nó có hình dạng một chiếc tủ. Nàng mở cửa bước vào.



    Minh hít một hơi thật sâu rồi cất bước, chưa biết phải làm gì trước nên cứ đi rồi tính. Vừa đi vừa nghĩ tới quả trứng Thiên Địa mà lão Quân cho, Minh cảm nhận được cái khí lạnh nhè nhẹ lan thoả khắp thân người từ quả trứng, dù đã tan ra nhưng dường như nó vẫn nằm ở vùng bụng của hắn. Quả trứng này đặc biệt, nó khác những quả trứng mà Thiên Địa Hội cung cấp cho người chơi. Công pháp của nó mà lão nói là Sao Tinh, nghĩa là sao chép những thứ tinh hoa, và phương pháp dễ dàng nhất đó là chịch. Những người dùng trứng thường chỉ có thể tu luyện theo cách thường. Nhưng với một thằng nhóc chỉ ham chơi game chứ không ham chơi gái thì chuyện đó phải nói là cực khó, dù vẫn xem phim và truyện sex đều đặn. Tuy vậy hắn vẫn tự hào vì mình là một game thủ giỏi.

    “Không biết ở đây mình có giỏi như bên ngoài không…”

    Minh thầm nghĩ rồi dùng ý nghĩ thúc động Mắt Thần, một bản đồ mờ như hình vẽ 3D hiện ra trước mắt. Nơi hắn đang đứng là vùng ngoại ô của thành phố Đồng Hới cũ. Người dân vẫn sinh sống bình thường, họ chỉ ra ngoài vào ban ngày, còn buối tối mọi người sẽ ở trong nhà, bên ngoài chỉ có binh lính tuần tra bảo vệ.

    “Cho cháu ly nước mía khổng lồ 5 nghìn!”

    Tấp vào quán nước ven đường, Minh gọi nước uống, trước khi đi hắn đã xin của lão Quân một ít bỏ túi. Tiền trong Thiên Địa VR được lưu hành khá giống với tiền của thế giới bên ngoài, tuy rằng năm 2069 hiện tại 1 đồng xấp xỉ 1 usd nhưng tác giả muốn hoài niệm lại những ngày đầu thiết kế Thiên Địa VR- những năm 201x- nên cho dùng tiền có tỷ giá tương tự thời đó. Khác biệt lớn nhất là tiền có màu đen với biểu tượng chữ L nằm trong vòng tròn và in hình của tác giả Quân 21.


    Cầm ly nước mía rít một hơi hết sạch cho đã khát, Minh vén áo chùi mép với vẻ mặt phê pha. Lúc đó có tiếng còi xe xa xa vọng lại, nhìn theo hướng âm thanh hắn phát hiện một nhóm người đứng bên cạnh một chiếc xe buýt. Nhưng điều làm hắn quan tâm là cô gái xinh đẹp trong bộ váy đen đang quanh quẩn như tìm kiếm thứ gì đó.

    “Đẹp…” Thốt lên một câu, quả Trứng Thiên Địa đã khiến một tên mê game dần trở thành một kẻ mê gái.

    Hắn đứng ngắm người đẹp một lúc mới để ý thấy một con chó như giống chilhuahua bên cạnh đang nhìn mình.

    Gâu…gâu… phập!

    “Ui da…!”

    Minh la hét cố thoát khỏi con chó nhưng không được, con chó bé tí ngoặm chặt ngón chân hắn và đứng im không chịu nhả ra. Còn người bán nước thì bụm miệng cười nắc nẻ.

    “Đù mé…con chó này!” Minh chửi trong đau đớn, quê độ vì vùng vẫy hết sức nhưng rõ ràng là hắn yếu hơn con chó.

    “Ki…thả ra...!” Một giọng trong trẻo vang lên, con chó liền nhả ngón chân hắn ra rồi lui lại.

    Cô gái tiến lại gần hỏi han: “Em không sao chứ?”

    Minh không thèm nhìn mà đưa ngón chân rướm máu in dấu răng lên, vẻ mặt như muốn ăn vạ.

    “Xin lỗi…con chó này nó không thích đàn ông…” Vừa nói cô gái vừa lấy thuốc bôi lên ngón chân của Minh, ngay lập tức hắn không còn thấy đau nữa.

    Cảm nhận ngón tay mềm mại chạm vào ngón chân, Minh ngước lên nhìn mới giật mình vì trước mặt là cô gái mà hắn đang ngắm từ nãy giờ, gương mặt xinh đẹp chỉ tầm 18 tuổi.

    “Thành thật xin lỗi…em có…yêu cầu gì không?” Cô gái hỏi hắn, ý muốn đền bù vì không muốn trốn tránh trách nhiệm.

    Minh thẩn thơ nghĩ trong đầu: “Không lẽ lại bảo cho em chịch một cái!” Nghĩ thì thế, nhưng nó cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

    “Nếu không thì…chị đi nhé!” Cô gái mỉm cười với nó lần nữa rồi nhẹ nhàng đứng lên.

    Minh buột miệng hỏi: “Chị đi đâu?”

    “Người ta tới đây thì còn đi đâu nữa hả em? Hi… Chị đang đi tới động Phong Nha.”

    Minh gãi đầu cười trừ: “Cho em đi với được không?”

    “Em quá yếu…mà thôi cũng được… đi với chị!” Cô nàng có vẻ phân vân vì hắn quá yếu chứ không phải vì sợ ở tù vì dụ dỗ trẻ em.

    Minh mừng rỡ chạy theo, gì chứ đi chung vẫn còn hơn đi một mình.

    Tiến về chiếc xe buýt cách đó không xa, có vẻ như đây là một đoàn du lịch. Ngoài ra còn có vài chiếc xe khác chở theo những binh lính mang theo súng đạn, Minh đoán là những người này đến từ Hà thành.

    Cô gái nói chuyện với người quản lý rồi kéo Minh lên xe, đi về hàng ghế cuối. Trên xe đa phần là những người trẻ tuổi.

    “Hàng mới hả người đẹp?”

    “Nay đổi gu à?”

    Những người trên xe buông lời trêu chọc cô gái khi thấy nàng dẫn hắn lên, nhưng nàng chỉ cười trừ mà không nói gì. Minh cũng cảm nhận được những ánh mắt ganh tỵ từ đám con trai trên xe.

    “Em đừng để ý… À, mà em tên gì? Chị là Như Bảo!”

    “Em là Hoàng Minh.”

    Chiếc xe lăn bánh, Minh bật Mắt Thần quét một lượt thì biết được những người này là học viên ưu tú của Hà thành được đi du lịch. Tuy khu vực này được Hoàng gia bảo hộ nhưng họ vẫn đem theo binh lính bảo vệ, vừa để chắc ăn vừa để khoe mẽ.

    Xe chạy, còn Minh thì giả vờ ngây thơ vui đùa cùng với Như Bảo, nàng là học viên ưu tú nhất của quân đội Hà thành nên không khó khăn khi muốn cho Hoàng Minh đi theo. Con chó cắn Minh lúc nãy tỏ ra khó chịu vô cùng, nó là một linh thú, nhiều lúc bộc phát linh khí đe doạ Minh nhưng liền bị Như Bảo ngăn lại.

    Minh dùng Mắt Thần để thử một tính năng mà hắn mới tìm hiểu được, đó là thang đo sức mạnh, lấy sức mạnh hiện tại của bản thân hắn làm mốc 1. Nhìn về phía con chó, lúc nó gầm gừ đe doạ chỉ số sức mạnh đạt 3.8, có nghĩa là thú cưng của Như Bảo mạnh gần gấp 4 lần một thằng đang ở tuổi trẻ trâu là Minh, giờ hắn mới hiểu tại sao 1 con chó to bằng cổ chân khi nãy có thể giữ chặt hắn như vậy.

    Thế giới này chia cấp độ tu luyện cho các loài sinh vật làm bốn cấp: Cường thú, Linh thú, Thánh thú và Thần thú. Quá trình tu luyện cũng giúp cho bản thân sinh vật tiến hoá, khi tiến hoá đến mức cao nhất sẽ có hình dạng con người.
    Do con người không tiến hoá thêm nên người ta chia quá trình tu luyện ra làm bốn cấp cảnh giới tương ứng: Cường hoá, Thạch hoá, Thuỷ hoá và Khí hoá.

    Sinh vật bình thường lĩnh ngộ và có thể dùng khí gọi là Cường thú, chúng có sức mạnh và kích thước lớn hơn nhiều lần, nhưng với bản tính hoang dã nên thường gây ra các vụ đánh lộn và không chịu sống chung với con người.
    Linh thú là Cường thú sau khi thông linh, chúng có trí khôn. Vẫn còn dạng nguyên bản của loài như thường thú nhưng đẹp hơn, mạnh mẽ hơn và thông minh hơn nên thường được huấn luyện làm thú cưng hoặc làm việc cho con người. Đến khi đạt cấp Thánh thú thì chúng sẽ có dạng bán nhân, là hình dạng con người nhưng còn vài bộ phận cơ thể nguyên bản của loài như tai, đuôi, sừng... Còn Thần thú là hoá thân thành người hoàn toàn.

    Riêng hậu duệ của Thánh thú và Thần thú vẫn có hình dạng cơ thể và trí tuệ giống như cha ông tổ tiên dù cấp tiến hoá chưa đạt tới. Ví dụ con của một Thánh thú cũng sẽ có dạng bán nhân dù mới chỉ tu luyện tới mức Cường thú hoặc Linh thú.

    Thiên Địa VR ghi nhận sự xuất hiện của Tứ Đại Thần Thú, là 4 con thú đạt cấp Thần, thường được gọi là Tứ linh.

    Minh không quan tâm tới sự đe doạ của con chó tên Ki mà cứ thản nhiên vui đùa cùng Như Bảo. Nàng mặc một bộ váy ngắn khoe cặp đùi tươi ngon làm cho hoóc môn sinh dục trong người hắn tăng dần.



    Sài thành, trụ sở Thiên Địa Hội…

    Như bao người chơi khác, Lệ - mẹ của Minh được trợ lý ảo hướng dẫn và đặt chân lên vùng đổ nát của một góc thành phố - nơi đến của tất cả những người dùng máy VR-21. Nàng dùng chính thân hình hiện tại của mình mà không chỉnh sửa bất cứ điều gì, dùng cả tên Lệ Lệ giống với nickname thường ngày của nàng để con trai sẽ dễ nhận ra mình hơn.

    Nhìn xung quanh một lượt, Lệ cất bước tiến tới toà nhà cao nhất để báo danh theo sự hướng dẫn của trợ lý. Những người chơi sau khi khai báo sẽ nhận được Trứng Thiên Địa và hỗ trợ của Thiên Địa Hội như chỗ ăn, ở trong thành, rèn luyện…và nhất là sự trợ giúp đặc biệt khi lâm vào tình thế nguy cấp. Thiên Địa Hội là đại diện của Thiên Địa Corp trong thế giới này.

    Mọi người chơi từ bên ngoài vào đều phải dùng Trứng Thiên Địa mới có thể tu luyện giống như các loài nơi đây.

    Vì Minh không có thông tin trong hệ thống của Thiên Địa Hội nên nàng buộc phải tự thân đi tìm, nhưng ra khỏi khu vực bảo hộ của Thiên Địa Hội là cực kì nguy hiểm đối với một người mới vào như nàng. Tình thương của người mẹ, Lệ dùng hết số tiền mình có để thuê một đội cứu hộ đi tìm con trai.



    Vô cớ xuất hiện lại còn thân mật với mỹ nhân, Minh nhận được nhiều ánh mắt hăm doạ của những người khác, nhưng hắn vẫn không quan tâm.
    Ngồi trên chiếc thuyền nhỏ, hắn luôn há hốc miệng trước những gì mình thấy. Vài con cua đồng to như thùng phi thỉnh thoảng giương càng uy hiếp, những bóng khí to đùng từ dưới nước trồi lên cho thấy một vài sinh vật khổng lồ khác cũng đang lăm le, nhưng đoàn thuyền của Minh vẫn trôi nhẹ nhàng hướng về phía hang động to lớn, bởi những binh lính làm nhiện vụ bảo vệ đều bộc ra áp khí đuổi đám sinh vật đột biến ra xa.

    Đối với những người trên thuyền thì những sinh vật này quá bình thường, riêng Minh thì khác, hắn từng đánh đấm hạ gục nhiều thứ còn ghê gớm hơn nhưng đó chỉ là ở trong game, còn hiện tại hắn đang tái mặt trước tiếng cười chế nhạo của người ta. Một phần vì sợ, một phần vì Trứng Thiên Địa vẫn đang dung hoà vào người Minh, nó toả ra một làn khí lạnh lẽo khắp người hắn, rất ít nên Như Bảo ngồi bên cạnh cũng không cảm nhận được.

    “Em không sao chứ?” Như Bảo nhẹ nhàng hỏi.

    Minh cười mỉm, hắn đưa tay lên và nắm lại để cảm nhận, thầm cảm ơn lão Quân đã tạo ra thứ bá đạo như thế này và cho mình. Bây giờ hắn có thể cảm nhận được khí tức của người khác, cũng có thể dễ dàng dùng khí lực mà không cần trải qua rèn luyện hàng năm trời như người khác. Nhưng vấn đề là hiện tại khí lực của hắn vẫn bằng 0.

    Thấy chủ nhân liên tục thân thiết với trai lại, con chó cưng của Như Bảo cứ nhe răng về phía Minh, thỉnh thoảng lại quay sang khiêu chiến với đám sinh vật cấp Cường thú. Tất nhiên là Minh vẫn không hề cảm thấy bị đe doạ, bởi hắn đang tập trung vào thông tin mà Mắt Thần liên tục hiển thị: cách để hoàn tất kích hoạt Trứng Thiên Địa.

    Đoàn thuyền dừng lại, mọi người lên bờ và đi bộ, Minh vẫn đi bên cạnh Như Bảo xinh đẹp mà không hay biết có một đám người khác đã vào hang trước nhóm của hắn.
     
  3. trymnhocongcong

    trymnhocongcong 12.7cm The VIP
    287/339

    Bài viết:
    1,794
    Đã được thích:
    2,021
    Điểm thành tích:
    287
    Chương 3: Nanh gió


    Mọi loài sinh vật trong thế giới này đều có khả năng luyện Khí. Khí là sức mạnh tinh thuần giúp tăng cường năng lực của cơ thể và có thể chuyển hoá thành nhiều dạng sức mạnh khác như lửa, nước hay sắt thép.

    Tuy là thời loạn lạc nhưng luật pháp vẫn được duy trì một cách mong manh để đảm bảo hoà bình giữa các chủng tộc và các thế lực với nhau. Vùng kiểm soát của các thế lực cũng được tái dựng và xây mới nên người dân cuộc sống của người dân nơi này ổn định.



    Đứng giữa hang động dường như còn nguyên vẹn không bị tàn phá, Minh say sưa chiêm ngắm vì khi còn ở thế giới bên ngoài hắn chỉ vùi đầu vào máy chơi game chứ không quan tâm gì thứ khác. Bảo vệ đoàn chia nhau tản ra canh chừng, còn nhóm Như Bảo và những người khác tìm chỗ cắm trại.

    “Vãi cả kiếm…”

    Một gã bảo vệ lên tiếng khi thấy thanh kiếm cũ kĩ sứt mẻ bị kẹt giữa hai tảng đá, gã khinh thường tung chân đá vào cán kiếm làm nó rung lên bần bật và lắc lư liên hồi.

    “Haha…chắc là kiếm của người mở đường tìm thấy hang động này đầu tiên…”

    Một gã lên tiếng làm đám đông cười theo, vì hiện tại vũ khí có thể dùng để chiến đấu đều là bảo vật được chế tạo kĩ càng, bằng mắt thường có thể phân biệt được, còn thanh kiếm kia chỉ như một con dao thái rau bình thường.

    Nhưng đột nhiên…

    “Aaaa….” Một người bảo vệ bay ngược vào trong với tiếng la kinh hãi, khẩu súng văng ra xa.

    Như Bảo và những người còn lại đều vào thế chiến đấu, tất cả đều chĩa súng ra phía cửa hang. Người bảo vệ vừa bị hạ một cách nhanh chóng tới mức không kịp xả đạn chứng tỏ kẻ địch rất nguy hiểm.

    Minh cũng hoảng loạn nhưng nhanh chóng bình tĩnh, hắn dùng Mắt Thần để quét nhưng không có hồi đáp, vì hạn chế của Mắt Thần là chỉ đọc được thông tin khi nhìn thấy đối tượng, mà hiện tại ngay cả người mạnh nhất nhóm là Như Bảo cũng không phát hiện ra đối phương.

    Dù gì thì cũng là một game thủ giỏi, nghĩa là người có phản xạ và phán đoán tình huống tốt, Minh liền quay ra phía sau cùng lúc với Như Bảo. Cả hai trợn mắt bất ngờ vì có ba người đứng sau lưng từ lúc nào không hay.

    “SAU LƯNG…!” Như Bảo lập tức báo động rồi vận toàn lực bảo vệ cơ thể và đẩy Minh ra xa, biết điều nên hắn cũng nhanh chóng nấp vào một góc.

    Ba người kia trông khá trẻ, mặc những bộ giáp đắt tiền vẫn đứng tại chỗ, không thủ cũng không tấn công.

    “Các người…là VR?” Như Bảo lên tiếng, nàng dễ dàng nhận ra vì vòng đeo tay của bọn chúng, đó là vòng hỗ trợ khẩn cấp được phát cho người chơi sau khi họ khai báo danh tính với Thiên Địa Hội ở Sài Thành, chỉ những người chơi đến từ Thiên Địa Corp mới có thứ này.

    VR là tên gọi chung của những người dùng máy VR-21 để vào thế giới Thiên Địa VR, tên này do những người ‘bản địa’ gọi. Tuy là ảo nhưng đây vẫn là một thế giới, sinh vật trong thế giới này vẫn có cảm giác và cảm xúc thực sự. Những người dùng máy VR-21 gọi đây là thế giới ảo, nhưng chính bản thân họ cũng là ảo ở trong thế giới này, vì thế người ta gọi những người đó là VR. Lợi dụng vào tiền bạc để vô tư buff sức mạnh và tính năng ‘bất diệt’, nghĩa là nếu chết ở đây thì sẽ thoát ra và có thể chơi lại từ đầu nên những người VR trở thành một trong những mối đe doạ lớn nhất cho cả thế giới này. Khi hỏi về người VR, người ta miêu tả trong 2 từ: man rợ và dâm tặc.

    “Rồi sao?”

    Một gã nói với vẻ mặt khinh thường và rút kiếm chém một đường theo chiều ngang. Minh hoảng hốt khi Mắt Thần đo được uy lực của đường kiếm mạnh tới mức 22, đường kiếm lướt đi thật nhanh, Như Bảo và người của nàng nhanh chân né được, lập tức giương súng đáp trả. Nhưng khi nòng súng còn chưa hướng vào mục tiêu thì gã VR đứng giữa giơ tay lên, bàn tay hắn mang một găng tay trông như làm từ kim loại, gã nắm bàn tay đó lại rồi giật mạnh về đằng sau. Tưởng chừng vô hại nhưng găng tay đó là một bảo vật có tác dụng như nam châm, hắn giật lấy mọi khẩu súng của nhóm Như Bảo và ném qua một bên trông rất dễ dàng. Chính hắn lúc nãy đã giật khẩu súng của người bảo vệ từ phía sau khiến khẩu súng đập vào ngực người bảo vệ và bay ngược ra sau, trông như bị đánh tứ hướng cửa hang.

    “Tất cả lùi lại!” Như Bảo ra lệnh cho đồng đội, nàng biết đối phương rất mạnh.

    “Các người dám tự ý gây chiến, vi phạm thoả thuận giữa…”

    Còn chưa nói hết câu, Như Bảo liền bị gã còn lại lao tới tung một đấm, hắn là kẻ mạnh nhất và biết nàng cũng không phải hạng thường nên tung đấm thăm dò. Tả lâu nhưng sự việc diễn ra rất nhanh chỉ trong vài giây.

    Minh run cầp cập, Mắt Thần cho hắn biết cú đấm của gã mạnh 40, còn Như Bảo không tránh kịp nên phải tung chưởng đỡ đòn, bàn tay nhỏ bé chạm nắm đấm to lớn, va chạm mạnh mẽ khiến cả hai dội ngược lại mấy bước, âm thanh va chạm vang vọng khắp hang động.

    Hà thành hơn người ở chỗ có vũ khí quân đội còn lại sau ‘tận thế’, kết hợp với khả năng tu luyện nên có sức mạnh đủ để bá chủ một vùng. Nhưng đó là tính trên một cuộc chiến lớn, khi mà những vũ khí hạng nặng như pháo và lên lửa phát huy tác dụng, còn những trận chiến nhỏ lẻ như hiện tại thì súng đạn cá nhân khó làm nên chiến thắng trước đối thủ có tốc độ nhanh hơn.

    Sau cú đấm, gã biết nàng đã dùng toàn lực, còn gã chưa dùng hết lực nên cả ba cùng cười rồi xông về phía Như Bảo. Minh núp một chỗ không dám nhìn, đánh đấm bình thường hắn đã sợ rồi mà giờ một cú đấm mạnh gấp vài chục lần như kia thì có cho tiền hắn cũng không dám ngó mặt lên.

    “Đánh…” Như Bảo ra hiệu và lấy ra một con dao găm thường thấy của quân đội, nhưng đó là một bảo vật có giá trị hơn nhiều lần. Nàng cũng xông lên tấn công, những người còn lại cũng dàn đội hình bao vây 3 gã thanh niên.

    Quản lý của nhóm Như Bảo là người mạnh thứ 2 trong nhóm, hắn cầm một cây baton cố tách thanh niên cầm kiếm ra xa. Trong khi những học viên còn lại đánh tay không với gã mang bao tay nam châm.

    Tiếng la hét, tiếng va chạm, tiếng dao kiếm và súng đạn dâng cao rồi thưa dần… Cuối cùng Minh nghe ‘hự’ một tiếng trong góc hang, hắn quay lại thì không ai khác đó chính là Như Bảo. Nhóm của nàng quá yếu so với kẻ địch nên lần lượt bị hạ, bản thân nàng còn cầm cự được cho tới khi 3 đánh 1.

    Thấy Như Bảo kiệt sức cố ngồi dậy, Minh quên cả sợ chạy lại đỡ nàng.

    “Sao em còn chưa chạy đi?” Như Bảo mệt mỏi trách hắn.

    “Đi đâu? Ở đây chút nữa tao cho coi sex miễn phí…hề hề!”

    Ba gã cười dâm đãng trước ánh mắt thù hận của Như Bảo.

    “Tụi mày sẽ phải trả giá…tao không tin không ai giết được tụi mày…” Nàng nghiến răng nói, hiếp dâm đã trở thành thương hiệu của những người chơi VR nên nàng biết kết cục sắp tới của mình là gì.

    “Giết bọn tao?...haha! Mày có ngon thì ra ngoài kia mà giết…”

    Gã nói và lấy ra một chiếc lồng nhỏ bằng bàn tay có dạng như lồng chim, mắt nhắm lại, miệng lầm bầm như đọc gì đó, rồi gã tung chiếc lồng về phía Như Bảo.

    “Minh…Mau chạy đi!”

    Nàng hét lên và cố đẩy Minh ra, nhưng chiếc lồng đột nhiên biến lớn thành một chiếc cũi bằng sắt rơi xuống nhốt cả Minh và Như Bảo bên trong.

    “Hề hề, cứ chờ đó, anh xong việc rồi sẽ cho em sung sướng!”

    Để lại giọng cười dâm tà, ba gã quay lưng tiến lại những tảng đá lớn giữa hang.

    “Nói em chạy sao không chịu chạy đi…hức!” Như Bảo trách Minh nhưng nàng ôm mặt khóc, đám người kia ra tay tàn độc nên nàng biết đồng đội khó có ai còn sống.

    Minh ngồi phệt xuống đất, hắn vòng tay ôm Như Bảo một phần muốn an ủi, một phần sợ. Thực ra lúc nãy hắn muốn chạy lắm nhưng mà sợ tới mức nhấc chân không nổi nên giờ mới bị nhốt ở đây. Nhìn chiếc cũi sắt, Mắt Thần cho hắn biết đó là bảo vật hệ phép thuật, muốn phá huỷ phải dùng phép thuật chứ không dùng cách thông thường được.

    Con chó cưng của Như Bảo không biết trốn chỗ nào, tới giờ mới xuất hiện, đứng bên ngoài sủa inh ỏi gato với Minh. Dáo dác nhìn xung quanh, vô tình liếc mắt xuống cổ áo Như Bảo, vì hắn ngồi thẳng còn nàng đang cúi mặt nên thấy trọn hai bầu sữa lấp ló trong lớp áo rách sau trận chiến vừa rồi.

    Minh như muốn hoa cả mắt, lần đầu được thấy ngực của con gái trực tiếp nên tim liền đập thình thịch bơm máu xuống dương vật mà từ trước tới nay hắn chỉ dùng để đi đái.

    Như Bảo ôm mặt khóc nức nở nhưng cũng vô tình qua kẽ ngón tay thấy giữa quần Minh đang đội lên một cục to tướng. Đang uất ức, nàng đẩy hắn ra và nghiến răng:

    “Ngay cả em cũng muốn… Đúng là đàn ông mà…!” Như Bảo tức giận vô cùng, mất đồng đội lại sắp mất luôn cả trinh trắng, ngay cả thằng nhóc vừa quen mà nàng coi nó vẫn là con nít cũng muốn chiếm lấy thân thể mình khiến nàng uất nghẹn.

    “Em xin lỗi…!” Minh xấu hổ không biết nói gì hơn, cúi gằm mặt không dám nhìn nàng, hai tay cố đè cái khúc thịt kia xuống. Con chó như ủng hộ Như Bảo càng sủa to hơn.

    Trong lúc cả hai đang khó xử thì ở giữa hang, ba gã kia cười lớn mừng rỡ. Nãy giờ bọn chúng dùng sức đập nát các tảng đá như để tìm thứ gì đó, nhưng tới tảng đá lớn giữa hang thì rất cứng chắc nên chúng đoán là thứ mình tìm đang ở bên trong.

    Minh cũng không biết bọn chúng đang tìm thứ gì, bởi Mắt Thần chỉ cho hắn biết khi trực tiếp nhìn thấy. Bỏ qua xấu hổ, hắn tiến lại gần mấy song sắt của chiếc cũi xem xét dù biết không thể làm gì được.

    Như Bảo ngồi thụp xuống vô vọng, bọn chúng nói xong sẽ hãm hiếp mình, mà tiếng cười kia cho thấy cái lúc ‘xong’ đó sắp tới. Vô thức nàng nhìn qua Minh như bản năng của một cô gái trông mong vào người đàn ông bên cạnh. Nhưng trớ trêu là cái khối u giữa hai chân hắn vẫn cứ hiện diện trước mắt, nhưng lần này người xấu hổ lại là chính nàng.

    “Ừ…hay là…” Như Bảo ngừng khóc, nàng nói lấp lửng.

    Đắn đo vài giây rồi khẽ gọi: “Minh…lại đây…!”

    Chưa hiểu chuyện gì nhưng Minh vẫn bước trước mặt nàng: “Sao vậy chị?”

    Không thấy Như Bảo trả lời mà chỉ nhìn chăm chăm vào giữa hai chân mình, hắn lại xấu hổ lấy tay che lại.

    “A…em…em xin lỗi! Em không…em…” Hắn bối rối nói lắp bắp.

    Nhưng Như Bảo làm một điều mà Minh không ngờ tới, đôi tay mềm mại trầy xước vì trận chiến đặt lên hai tay hắn và kéo ra, để lộ khối u chỉa thẳng vào mặt nàng. Minh đứng chết trân, bàn tay mềm mại của nàng đang nắm bàn tay hắn, mắt nàng đang nhìn dương vật mình, dù còn lớp quần nhưng cũng quá kích thích với một kẻ chưa biết gái là gì như hắn, dương vật cứ thế nhô cao sau mỗi nhịp cử động.

    Rồi tay nàng rời tay Minh, gương mặt nàng hiện rõ nét xấu hổ khi bàn tay nàng nhè nhẹ chạm vào khối u đó. Minh thót người như điện giật, dương vật căng cứng. Nàng kéo nhẹ quần của hắn xuống, từ từ từng chút tới khi những sợi lông đen xuất hiện, gốc dương vật xuất hiện và cuối cùng là…

    Pạch…

    Dương vật căng cứng bật khỏi đai quần vung lên đập vào bụng hắn nghe một kêu rõ to, nó đung đưa lắc lư vài nhịp rồi dừng lại chỉa thẳng vào mặt nàng đầy thách thức. Còn con Ki thì nín bặt không sủa nổi nữa.

    “Hừ…” Minh cắt chặt răng khi cảm giác bàn tay mềm mại của nàng chạm vào dương vật, hắn vẫn chưa rõ tại sao Như Bảo làm vậy như cứ sướng trước rồi tính sau.

    Lần đầu nhìn thấy và chạm vào dương vật đàn ông, là dương vật đàn ông chứ dương vật con nít thì nàng đã thấy, Như Bảo xấu hổ cùng cực nhưng nàng đang có ý tưởng táo bạo trao thân cho Minh trước khi bị mấy gã kia hãm hại. Bàn tay nắm trọn dương vật hắn, cảm nhận cái nóng đầy hấp dẫn, nàng cũng dần cảm thấy nóng trong người khi thỉnh thoảng cái ‘hương dương’ bay vào mũi.

    Minh sướng khôn tả nhưng vẫn không quên nhìn về phía đám người kia để canh chừng, dù gì hắn vẫn cảm thấy xấu hổ trước cái chuyện này. Nét mặt phê pha cảm nhận hai bàn tay mềm mại nắm chặt dương vật mình, Minh hít hà liên tục. Bất chợt nàng kéo hắn xuống ngồi dựa lưng vào tảng đá, phía sau là 3 gã kia đang hì hục phá đá.

    Cắn răng trườn lên ngang người Minh, Như Bảo quỳ gối đối diện với hắn, cúi xuống một tay vạch mép quần lót, một tay cầm đầu khấc nóng hổi đưa vào cửa âm đạo mình. Bên ngoài, con Ki rên ư ử vì sốc.

    Dù có xem sex nhưng chưa từng tiếp xúc với chuyện này bao giờ nên Minh chỉ ngồi im chờ đợi. Mép quần lót cản trở nên Như Bảo dùng chút lực xé luôn một lỗ, chỉnh lại dương vật và hạ người. Đầu khấc to bè đã dính chút dâm thuỷ sau lần cọ quẹt đầu tiên nên từ từ chui vào âm đạo chưa một lần khai hoa. Mà dương vật của hắn cũng chưa làm chuyện này bao giờ, đầu khấc vào gần hết thì Minh nhăn mặt vì rát, bao quy đầu chưa quen với việc này nên hắn không còn thấy sướng.

    Cả hai cùng nhăn mặt nhìn nhau, đôi bàn tay khẽ ôm lấy cơ thể của nhau khi bên dưới vẫn tiếp tục chuyển động, cơn đau vẫn kéo đến càng lúc càng nhiều hơn.

    “Ưm…” Như Bảo khẽ rên khi cảm thấy dương vật kia không thể vào thêm, nàng dừng lại.

    Lúc này thì đã quen dần nên Minh bắt đầu sướng trở lại, còn Như Bảo vẫn ngượng ngùng xấu hổ nên cứ giữ nguyên tư thế đó, mắt không dám nhìn nhau. Rồi tay Minh khẽ động, hắn vén chiếc váy đen đang che đi chỗ hai người kết nối với nhau để nhìn cho rõ. Ngón tay run run khẽ chạm vào âm vật của nàng. Bất ngờ vì cảm giác từ âm vật, Như Bảo giật mình nhốm người lên.

    “Ưm…”

    Cả hai cùng bật tiếng rên khẽ vì chuyển động đầu tiên, dù mờ nhạt nhưng Minh vẫn thấy một chút màu đào trên dương vật mình. Cơn kích thích dâng tràn, hắn đưa tay vịn vào eo nàng và ấn xuống, âm đạo lại nở ra đón nhận khúc thịt to lớn. Ngại ngùng gục mặt vào vai Minh để cho hắn tự do, Như Bảo cũng đang đón nhận sung sướng nhục dục lần đầu trong đời.

    Như quên đi kẻ địch ngoài kia, quên luôn cả sự hiện diện của con chó cưng, những chuyển động nhẹ nhàng dần thành thục kèm theo tiếng thở mạnh. Âm đạo khít rịt của nàng co bóp mạnh dần, còn Minh thì đang kìm nén cơn xuất tinh, hắn cảm nhận được cái khí tức lành lạnh kia đang lan khắp dương vật mình. Cả hai đều không biết rằng Trứng Thiên Địa đang giúp cho Như Bảo dễ lên đỉnh hơn và kìm hãm cơn xuất tinh của Minh để cả hai thăng hoa cùng lúc.

    Cánh tay ôm chặt, mông ngừng chuyển động, cả hai cùng nín thở, âm đạo bóp chặt lấy dương vật đang giật từng cơn bắn tinh trùng vào tử cung Như Bảo.

    “A…” Tiếng sung sướng của cả hai.

    Nhờ Trứng Thiên Địa nên tinh trùng của Minh khác hẳn người thường, nó giúp Như Bảo cảm thấy cơ thể thật thoải mái sau cơn lên đỉnh chứ không hề mệt mỏi. Còn Minh cũng đang phê pha không kém, lúc xuất tinh là lúc công pháp Sao Tinh thi triển, sao chép 10% khí lực của Như Bảo, 10% là mức tối đa.

    Minh sung sướng ôm chặt lấy cơ thể mềm mại của Như Bảo, Mắt Thần đang hiển thị cho hắn thấy một hình ảnh 3D của Trứng Thiên Địa, dù mờ nhạt nhưng vẫn thấy bên trong có một chút gì đó như khói trắng, chúng đang tụ lại thành dạng một quả cầu khí, nhỏ dần cho tới khi có kích thước tương đương quả Trứng Thiên Địa thì ngừng lại, hình thành một viên ngọc trông như pha lê đang toả ánh sáng trắng. Đó chính là Nguyên Khí, viên ngọc chứa đựng khí lực của bản thân Minh hiện tại vừa có được nhờ Như Bảo.

    Tất cả sinh vật và người chơi VR sau khi tụ khí thành công lần đầu sẽ hình thành Nguyên Khí, khi chủ nhân mạnh lên thì Nguyên Khí cũng thay đổi theo. Tất nhiên là có thể lấy Nguyên Khí ra khỏi người để xem, nhưng hầu như không ai làm vậy, vì nếu bị cướp mất thì coi như toi công tu luyện, hoặc bị phá vỡ thì sẽ nguy hiểm tới tính mạng của bản thân. Minh lợi thế là có Mắt Thần nên có thể thoải mái xem mà không lo sợ.

    Sung sướng qua đi, xấu hổ trở lại, Như Bảo bẽn lẽn rời khỏi người hắn, khẽ nhìn dương vật chưa có dấu hiệu xẹp xuống kia và nhăn mặt, nàng cũng không ngờ cái thứ to lớn kia có thể chui vào người mình như vậy. Ngay cả bản thân Minh cũng không để ý rằng một thằng trẻ trâu 16 tuổi có dương vật dài 16cm như hắn đã là kì tích.

    “Đáng ghét…” Như Bảo phụng phịu liếc Minh.

    “A… là chị làm mà…là chị hiếp em chứ bộ…”

    “Hứ…ai thèm…” Như Bảo xấu hổ quay mặt đi.

    Ầm ầm ầm…

    Khi cả hai còn tình tứ thì tiếng động lớn giữa hang vang lên. Ba gã kia vừa toàn lực công phá tảng đá, để lộ ra một thanh kiếm có lưỡi đang cắm sâu vào phần còn lại của tảng đá.

    “Ha ha…cuối cùng cũng tìm được…” Tiếng cười sung sướng của bọn hắn vang lên.

    Mắt Thần cho biết đó chỉ là một thanh kiếm thông thường, chỉ là có hoa văn rất tinh xảo. Minh khẽ cười, ba thằng hì hục phá đá chỉ để tìm một cây kiếm bình thường.

    “Đó là…Cực Phẩm!” Như Bảo lên tiếng, nàng nhận ra đó là một trong những bảo vật được xem là cực phẩm mà Thiên Địa Hội xếp hạng, mặc dù chưa có ai sở hữu.

    “Cực Phẩm?” Minh hỏi lại.

    Như Bảo nói nhưng vẫn chăm chú nhìn thanh kiếm: “Trong hệ thống vật phẩm của Thiên Địa Hội có một bảo vật không tên được xếp ở hàng quý giá nhất, đó là một thanh kiếm có hình dạng rất giống thanh kiếm này, không ngờ động Phong Nha là nơi cất giấu của một Cực Phẩm.”

    Minh nheo mày khó hiểu, rõ ràng Mắt Thần nói đó chỉ là một thanh kiếm bình thường, không phải bảo vật gì cả. Bên cạnh, Như Bảo đang lo lắng, nàng biết nếu một Cực Phẩm xuất hiện sẽ rất rắc rối.
     
  4. trymnhocongcong

    trymnhocongcong 12.7cm The VIP
    287/339

    Bài viết:
    1,794
    Đã được thích:
    2,021
    Điểm thành tích:
    287
    Chương 4: Cực Kiếm


    Thiên Địa Hội xếp hạng bảo vật trong hệ thống cửa hàng của mình với 5 mức độ từ một sao tới năm sao. Một sao(*) là Hạ phẩm, hai sao(**) là Trung phẩm, ba sao(***) là Thượng phẩm, bốn sao(****) là Siêu phẩm và năm sao(*****) là Cực phẩm.

    Từ khi Thiên Địa Hội xuất hiện, hệ thống bảo vật này dần được coi là tiêu chuẩn chung để đánh giá bảo vật. Nhiều nhà sản xuất và các thợ săn bảo vật thường đến đây để định giá và rao bán món hàng.



    Ba gã thanh niên mừng rỡ lấy thanh kiếm.

    “Đại ca…y chang luôn, không khác chút nào…” Gã mang găng tay nói khi xem qua thanh kiếm một lượt.

    “Nhưng mà…em thấy…nó cùi cùi thế nào ấy…” Gã còn lại cảm nhận.

    Bốp…

    “Thằng ngu này, Cực phẩm phải khác chứ…” Gã đại ca cầm thanh kiếm, miệng không giấu nổi nụ cười vì sắp giàu to.

    Vui mừng nhưng vẫn không quên một ‘cực phẩm’ còn lại, gã đại ca gác thanh kiếm lên vai bước về phía chiếc cũi đang nhốt Minh và Như Bảo.

    “Lát nữa…có cơ hội thì em chạy thật nhanh nhé, chị sẽ cầm chân bọn chúng…” Như Bảo gấp gáp thì thầm, nàng dự định sẽ tử chiến, quyết không chấp nhận thân thể bị bọn kia dày vò.

    “Nhưng…” Minh định nói gì đó nhưng lại thôi, cũng vì bản thân quá yếu. Tuy vừa có được khí lực nhưng nhiêu đó chưa thấm vào đâu.

    “Hề hề…tới giờ sung sướng rồi nhé…”

    “Chờ tụi anh có lâu không bé cưng…?”

    Hai gã đàn em theo sau liếm mép thèm thuồng nhìn Như Bảo. Một gã đưa tay thu chiếc lồng lại và bước tới túm cổ Minh ném ra xa.

    “Chết đi…!” Như Bảo rít lên, đặt bàn tay mềm mại trắng ngần lên mặt đồng hồ đeo trên tay, đó cũng là một bảo vật có chức năng phụ là tự huỷ, nàng dồn hết sức để tăng thêm uy lực cho chiếc đồng hồ.

    “Minh…CHẠY ĐI!” Nàng hét lớn và nhắm mắt lại.

    Gã đại ca nhận ra ý định tự tử của Như Bảo nên lập tức phóng tới đấm vào cổ tay nàng, chiếc đồng hồ văng ra xa, Như Bảo dội ngược ra sau đập lưng vào vách đá.

    Kiệt sức, nàng ứa nước mắt nhìn ba gã khốn nạn bước tới rồi nhìn về phía Minh, hắn cũng đang nhìn nàng, ánh mắt cả hai chứa đựng nhiều cảm xúc khó nói. Minh cắn răng, hắn chụp lấy thanh kiếm cùn sứt mẻ kẹt giữa hai tảng đá, rút ra xông đến bọn VR.

    Gã mang găng tay cười khinh bỉ đưa tay bàn tay đó lên định dùng nam châm giật lấy thanh kiếm của Minh. Nhưng một điều làm hắn bất ngờ là món bảo vật găng tay nam châm không hút được thanh kiếm cùn kia. Tay gã vẫn giơ ra trong khi Ming đang dồn toàn lực chém vào bàn tay hắn.

    Phựt…

    Âm thanh đứt lìa vang lên làm 2 gã kia sựng lại. Cả năm người trong hang động tròn mắt ngạc nhiên nhìn nửa bàn tay của gã rớt xuống đất. Không ai ngờ được một tên yếu ớt như Minh có thể chém đứt cả món bảo vật lẫn bàn tay của kẻ kia bằng một thanh kiếm phế vật, ngay cả Minh cũng không tin nổi, hành động vừa rồi chỉ là màn liều mạng mang tính trẻ trâu của hắn.

    “Mày…” Cảm nhận cơn đau cùng cực khi nửa bàn tay bị chém đứt, gã nổi cơn thịnh nộ tung một đấm hết sức bằng tay còn lại vào mặt Minh. Tốc độ của gã rất nhanh đến nỗi Minh còn không nhìn thấy cử động của gã.

    Binh…

    Âm thanh va chạm, nhưng là nắm đấm của gã chạm vào một nắm đấm khác. Kình lực làm Minh văng ra, hắn sợ hãi nhưng cũng bất ngờ khi thấy một cánh tay khác đã chặn lại nắm đấm của gã kia.

    “Vẫn chứng nào tật nấy…ta đã cảnh cáo các người rồi mà…”

    Người vừa cứu Minh cất tiếng, gương mặt còn khá trẻ nhưng toả ra đầy uy quyền. Gã bị chém đứt tay sau khi dội lại được đồng đội đỡ lấy lập tức tái mặt, hai gã còn lại cũng không khá hơn bao nhiêu.

    “Chỉ…chỉ huy…”

    Minh mừng rỡ vì có người cứu mình, nhưng Như Bảo thì vẫn lo lắng không thôi, vì kẻ vừa đến là một chỉ huy của Thiên Địa hội. Nàng nhận ra vì kẻ nàng mang chiếc áo khoác có nón trùm đầu màu đen với biểu tượng đặc trưng là chữ L trong vòng tròn. Gã có gương mặt góc cạnh đầy nam tính với mái tóc dựng ngược màu hồng tím, có nghĩa kẻ này là chỉ huy cấp cao của Thiên Địa Hội.

    “Các ngươi bị cấm vào game trong ba ngày, lệnh cấm có hiệu lực ngay lập tức, trở về Thiên Địa Hội thoát ra ngay.” Chỉ huy có mái tóc màu hồng lạnh lùng nói.

    Thiên Địa Hội bảo hộ cho người chơi nhưng cũng có luật lệ riêng, ba gã này vừa đào bới đập phá di tích trái phép trong phạm vi của Hoàng gia nên bị trừng phạt.
    Nghe xong câu nói, bọn chúng lúm khúm nhìn Như Bảo tiếc rẻ rồi cất bước về phía cửa hang, gã đại ca không quên cầm thanh kiếm và mừng thầm khi chỉ huy không để ý tới.

    Minh chạy lại đỡ Như Bảo, cơ thể nàng mềm nhũn vì không còn chút sức lực nào. Còn gã chỉ huy nhìn Minh chăm chú.

    “Các ngươi nghĩ đây là đâu mà muốn đập phá xong rồi đi là đi?” Một giọng nói khác vang lên.

    Minh ngước lên thấy một người có thân hình vạm vỡ đứng chắn giữa cửa hang khiến ba gã kia bủn rủn chân tay, bọn chúng đang ở giữa hai kẻ mạnh mẽ.

    Chỉ huy của Thiên Địa Hội lên tiếng: “Bọn chúng đang chịu án phạt, ngươi không cản trở ta thi hành luật của mình chứ?”

    “Ta không cản ngươi, nhưng đây là vùng kiểm soát của Hoàng Gia…” Người kia đáp lại.

    “Vậy thì sao?”

    Chỉ huy nói xong liền gồng mình vận lực, chiếc áo khoác rách toạc để lộ một thân hình cũng vạm vỡ không kém, trên ngực có hình xăm tinh tế với dòng chữ Thiên Long màu hồng, đó là tên của viên chỉ huy này. Thành viên cấp cao của Thiên Địa Hội đều có tên bắt đầu bằng chữ Thiên.

    Người vừa tới cũng biến hình, hắn là Hoàng Anh, người thừa kế của Hoàng Gia. Nhanh như chớp nhảy lên tung một đấm với cánh tay hoá thành vàng sáng chói. Chỉ huy Thiên Long cũng nhảy lên tung đấm đáp trả. Hai người chạm nhau trên không, hai nắm đấm lao thẳng vào nhau tạo ra âm thanh chói tai như bom nổ, kình lực mạnh mẽ làm đất đá văng tứ phía, hang động rung chuyển, thạch nhũ rớt xuống như mưa.

    Minh hoảng hồn cõng Như Bảo chạy ra, tay cầm thanh kiếm sứt mẻ chém liên hồi vào những tảng thạch nhũ cản trở đường đi. Nhưng vừa ra khỏi cửa hang liền bị một nhóm người chặn đầu, chúng không nói không rằng cướp lấy Như Bảo từ trên lưng hắn, gã có đôi mắt ti hí còn tung một đá làm Minh văng ra ngã ngữa. Lồm cồm bò dậy, biết đây là nhóm người từ Hà thành tới tiếp viện theo tín hiệu cầu cứu của Như Bảo nên Minh chỉ nhìn theo mà không phản ứng gì. Như Bảo kiệt sức nên không nói được, ánh nàng nhìn hắn đầy lưu luyến.

    Nhìn theo cho tới khi đám người kia khuất hẳn, Minh giật mình trở về với thực tại, nhanh chóng lấy thuyền rời khỏi hang. Cũng may cho hắn là hai người trong kia chỉ xã giao một chiêu rồi thôi, chứ đánh nhau thật thì hắn đã bị chôn sống ở nơi này rồi.



    Ở nhà Minh, Lệ đang chuẩn bị vào Thiên Địa VR lần thứ 2 sau khi nghỉ ngơi. Sau khi làm quen thế giới mới và tìm kiếm con trai nhưng không thu được tin tức gì, 8 tiếng trôi qua nhanh chóng khiến nàng phải thoát ra. Hiện tại, Lệ đã nạp hết số tiền mình có để tiếp tục đi tìm Hoàng Minh.

    “Con thấy mẹ quá đáng lắm luôn rồi á…”

    Giọng nói trong trẻo vang lên từ phía cửa, Lệ đau lòng nhắm chặt mắt, đó là con gái lớn của nàng, chị của Hoàng Minh – Hoàng Yến.

    Quay lại nhìn con gái, Lệ khó khăn nói: “Em của con đang ở trong đó, nó đang rất cần người thân…”

    “Làm sao mẹ biết nó còn trong đó? Mẹ có thấy nó không?” Hoàng Yến tỏ ra ghanh tị vì cảm thấy mẹ mình thương Hoàng Minh hơn.

    Hoàng Yến hơn Minh 1 tuổi nếu tính theo năm, nhưng nếu tính theo tháng thì hơn Minh tới 23 tháng, nàng sinh vào tháng 1/2052, còn Minh sinh tháng 12/2053. Thật ra Hoàng Yến ganh tị cũng chỉ vì nàng chưa tuổi để tự chơi một game 18+ trong hệ thống VR-21. Nàng cần mẹ mình giám hộ để có thể đăng nhập nhưng Lệ chỉ lo vào game Thiên Địa VR nên không giúp được. Chiếc tủ VR được thiết kế cho 1 người trưởng thành sử dụng và có thể làm giám hộ cho một người nữa dưới 18 tuổi, tức là 2 người có thể dùng chung, chơi chung với điều kiện là 1 người trên 18 tuổi, và 1 người dưới 18.

    “Hay là con vào chung với mẹ, tìm được em rồi mẹ sẽ giúp con vào game mà con thích!”

    Hoàng Yến nghe mẹ nói liền nhăn mặt khó chịu: “Cái game đó toàn đâm chém ghê thấy mồ…”

    “Đâu có…con cứ vào rồi sẽ biết, vào một lần là sẽ muốn vào mãi luôn!” Lệ dụ dỗ.

    “Mẹ nhớ giữ lời đó… vào mà không tìm thấy là lần tới phải đăng nhập cho con…” Hoàng Yến phụng phịu bước vào chiếc tủ.

    Lệ mừng rỡ bước vào theo, chiếc tủ khởi động, Lệ là giám hộ cho con gái.



    “Aaaa…chết đi đồ quái vật…”

    Minh gào to cầm thanh kiếm quơ tứ tung chạy thẳng vào rừng, đằng sau là một con cò khổng lồ cao gần 3 mét đang đuổi theo. Chuyện là Minh đang lênh đênh trên con thuyền nhỏ bơi trở về thì gặp đám Cường thú lúc đầu, nhưng còn chưa biết chạy đường nào thì một bóng đen trên mặt sông lướt về phía hắn. Rồi hai cái chân khổng lồ của con cò đáp lên làm con thuyền chao đảo rồi lật úp vì con thú quá nặng. Kết quả là Minh nhanh chân bơi vào bờ trước khi bị con cua tóm được, nhưng lại bị con cò đuổi theo.

    Quá sợ hãi nên Minh quên mất một việc là hắn có thể dùng Khí lực để tăng sức chạy, vì vậy chạy với sức người thường nên con cò là một Cường thú dễ dàng bắt kịp hắn dù nó bị cây rừng cản trở thân mình đồ sộ.

    Cọocoo…

    Con cò rống lên một tiếng rồi phóng cái mỏ như hai thân cây vào người Minh. Tuy đang cắm đầu về phía trước để nhìn đường chạy nhưng khi nghe thấy tiếng con cò ngay sau lưng, theo phản xạ hắn chém ngược về phía sau. Thanh kiếm chạm vào mỏ con cò làm cả hai cùng bật ra.

    Con vật to lớn nhanh chóng đứng dậy nhưng không dám tấn công Minh nữa mà lui lại từ từ. Chờ cho con vật đi khuất, Minh mới thở phào tựa vào gốc gây nghỉ mệt.

    “Tại sao…”

    Nhìn vào thanh kiếm hỏi vu vơ một câu, Minh khó hiểu khi một thanh kiếm rỉ sét sứt mẻ lại có thể chém đứt tay gã VR kia, nhưng lại không chém được con cò có thực lực yếu hơn nhiều. Bật Mắt Thần để kiểm tra không tin nhưng chỉ hiện lên hai từ ‘Nanh Gió’ càng làm Minh khó hiểu, nhớ tới lúc ở trong hang động, gã kia không hút được thanh kiếm này, có nghĩa là nó không phải kim loại hoặc bản thân nó có thể kháng lại món bảo vật nam châm kia. Minh liền dùng ý nghĩ thúc động Mắt Thần.

    “Chất liệu của cây kiếm?”

    Mắt Thần chỉ hiện lên một từ cụt lõn: ‘Răng’

    “Tên của thanh kiếm này là gì?”

    ‘Nanh Gió’

    “Vậy đó là răng của con gì?”

    ‘Rồng’

    “Vãi…” Minh bất ngờ thốt lên, gì chứ hắn đang cần tiền, răng rồng có thể đem bán được.

    “Vậy thanh kiếm này có giá bao nhiêu?”



    Minh mừng thầm dù Mắt Thần không hiện giá, hắn nghĩ trong bụng sẽ đem về Thiên Địa Hội định giá rồi bán kiếm tiền.

    “Vậy…so với cửa hàng vật phẩm của Thiên Địa hội thì thanh kiếm này ở cấp mấy?”

    ‘Cực Phẩm’

    “VÃI…”

    Minh nhìn hai từ vừa hiện ra mà hoa cả mắt, hắn vừa lượm được một Cực Phẩm. Ngồi một lúc mới hoàn hồn mà vẫn còn nghi ngờ độ chính xác của Mắt Thần, nhưng nghĩ lại thì Minh thấy đúng, người muốn giấu thanh kiếm này đã chọn một cách giấu không thể kĩ hơn đó là vất lay lắt trong hang động, người người đi qua mà không hề nhận ra, còn thanh kiếm mà bọn người VR kia tìm được trong tảng đá chỉ là để đánh lừa thiên hạ.

    “Tên nghe chuối vãi… Nanh Gió nghĩa là Phong Nha, mà mình lấy được trong động Phong Nha, bản thân thanh kiếm cũng là răng nên gọi nó là Phong Nha đi…”

    Minh nói thầm, ngay lập tức Mắt Thần hiển thị dòng chữ ‘Phong Nha Cực Kiếm’ làm Minh sướng rên.

    “Đấy, tên như vậy mới chất’s chứ… Haha!”

    Minh sung sướng tìm đường quay lại để khoe với lão Quân 21 về chiến lợi phẩm đầu tiên của mình.



    Cùng lúc đó, tại một trụ sở bí mật của nhóm người đã đưa Minh vào Thiên Địa VR…

    “Một đám vô dụng… chỉ có một thằng nhóc mà tìm không ra. Cả cái đám người bên ngoài nữa, báo cáo sai địa điểm mà còn lớn tiếng… Thật là bực mà…!”

    Một gã nổi cáu sau khi thuộc hạ nói rằng không tìm thấy người, hắn là kẻ cầm đầu đám thuộc hạ đó. Bọn chúng đã chờ sẵn tại địa điểm mà chiếc máy VR nhái của bọn chợ đen đưa người ta tới để bắt họ làm nô lệ, nhưng hôm qua bị thiếu mất một người, chính là Minh nên bọn chúng phải chia nhau ra đi tìm.

    “Thú vị đấy… ta cũng đang rảnh…đưa hình của tên đó đây…”

    Giọng nói ngọt ngào vang lên, gã đang nổi cáu liền lễ phép lấy tấm hình của Minh ra đưa bằng hai tay cho người phụ nữ cực kì xinh đẹp.



    Động Phong Nha…

    Sau khi trao đổi chiêu thức, Thiên Long và Hoàng Anh cùng rời đi. Chỉ huy tóc hồng lấy ra một bảo vật trông như một chiếc máy tính bảng, trên đó đang hiển thị hình ảnh Minh vừa chém đứt bàn tay của gã VR với dòng chữ đang nhấp nháy: ‘VR không xác định’.

    “Hừm…hay cho một kẻ vào đây bằng cửa hậu…”

    Thiên Long để lại một câu rồi rời đi. Hắn là người thực thi luật lệ của Thiên Địa Hội, là người giám sát game thủ và cũng là người truy bắt những kẻ vào thế giới này bằng đường trợ đen.

    Hoàng Anh đi được một đoạn thì dừng lại, trước mặt xuất hiện một nhóm người, tất cả đều kính cẩn cúi chào hắn, một tên tiến lại gần báo cáo:

    “Thiếu chủ… thuộc hạ đã đuổi theo và tìm tới địa điểm ẩn náu của nhóm người Hà thành kia… Có bắt gọn không hay là cho chúng đi?”

    “Cứ để bọn chúng đi, âm thầm theo dõi tìm địa điểm khác của bọn chúng…” Hoàng Anh trả lời nhưng mắt chăm chú nhìn vào vết xước hình nhát chém trên mỏ của con cò vừa chạy ra khỏi rừng.
     
  5. trymnhocongcong

    trymnhocongcong 12.7cm The VIP
    287/339

    Bài viết:
    1,794
    Đã được thích:
    2,021
    Điểm thành tích:
    287
    Chương 5: 'Giao dịch'


    Lệ dẫn con gái tới Thiên Địa Hội báo danh lần đầu. Hoàng Yến vô cùng thích thú khi vừa chọn set ‘ hoàn mỹ’ với giá 500 đồng, thấy con vui vẻ nên Lệ cũng mừng, ban đầu nàng chỉ lo con bé đòi về ngay. Gói ‘hoàn mỹ’ này được rất nhiều người chọn khi lần đầu vào game nhưng về sau thì rất ít vì nó chỉ có tác dụng trong 8 tiếng, muốn duy trì nhan sắc thì phải dùng lại gói ‘hoàn mỹ’ hoặc đan dược giúp ‘kéo dài thời gian’, nếu không vẻ đẹp hoàn mỹ của người dùng sẽ giảm dần và trở lại vẻ ngoài vốn có.

    Theo mẹ bước qua cánh cổng lớn, Hoàng Yến không khỏi trầm trồ vì khung cảnh khác hoàn toàn phía sau, nhà cửa phố xá nhộn nhịp trong bầu không khí trong lành.

    Biết con thắc mắc, Lệ lên tiếng: “Trong kia chỉ là nơi đến của người chơi thôi con gái à, người ta giữ nguyên hiện trạng sau tân thế để mọi người làm quen, còn bên đây mới là thực tại của thế giới này.”

    Khẽ mỉm cười, Hoàng Yến tiếp tục theo sau mẹ, nàng không khỏi đỏ mặt khi nhận được vô số ánh mắt si mê từ những người xung quanh. Dù biết đây không phải sắc đẹp thật của bản thân nhưng đẹp thì có đứa con gái nào không muốn.

    Hai mẹ con dạo phố khá lâu mới trở về khách sạn. Hoàng Yến xinh đẹp mỉm cười đứng ngắm mình mãi trong gương, ngay cả bản thân nàng cũng không nhận ra chính mình, cứ như Tùng Sơn soi gương nhưng trong gương là Sơn Tùng. Nói thế nhưng ở thế giới ngoài kia, hai mẹ con nàng vốn nổi tiếng với sắc đẹp tự nhiên.

    “Con ở đây nghỉ ngơi, mẹ đi tìm hiểu xem có tin tức gì của em con không…” Lệ không quên việc chính.

    “Cho con đi với…” Hoàng Yến ôm tay mẹ lắc lư nhõng nhẽo như đứa bé.

    Vuốt lọn tóc rũ xuống trên gương mặt xinh đẹp của con gái sang một bên, Lệ khẽ cười: “Con không được ra khỏi thành, mà ở trong thành thì khó tìm hơn vì những người mẹ thuê không vào thành.”

    “Cho con đi với đi mà...hai người tìm vẫn hơn một người chứ…” Hoàng Yến vẫn mè nheo.

    Chiều lòng con gái, Lệ mỉm cười gật đầu: “Nhưng không được rời xa khỏi mẹ, không được ra khỏi thành nghe chưa? Nếu không bị phạt là rắc rối lắm.”

    “Con biết rồi…”

    Hai mẹ con lại xuống phố, dù biết vẻ ngoài hiện tại của mình không phải là thật, mọi người xung quanh cũng biết Hoàng Yến dùng chức năng hoàn mỹ nhưng dù sao nàng cũng là một mỹ nhân, hai mẹ con lại thu hút sự chú ý của đám đông. Lệ cảm thấy hơi khó chịu nên buộc con gái phải che mặt lại.

    Đây là quận Trung Tâm chỉ dành cho người chơi nên an ninh rất tốt, dù ra ngoài kia ngươi bá đạo hống hách cỡ nào nhưng khi vào trong thành thì tất cả đều trở thành ‘công dân gương mẫu’, bởi Thiên Địa Hội có quyền quyết định việc ngươi có thể tiếp tục xuất hiện ở thế giới này hay không. Người bản địa và các chủng tộc khác chỉ được vào các quận xung quanh.

    Hoàng Yến không ngừng kích động, lúc thì bất ngờ khi thấy một con rồng vừa đáp lên sân thượng của một toà nhà, lúc thì sợ hãi khi thấy một Linh Xà, lúc thì cười tít mắt khi thấy một con thỏ cấp Linh thú rất đẹp. Thỉnh thoảng lại tròn mắt trước những người lướt trên không bằng chiếc ván trượt mà thế giới ngoài kia người ta lướt trên mặt đất bằng bánh xe.

    Cuối cùng hai người tới quảng trường trung tâm, nơi đây là phố đi bộ trước kia của thành phố, một bảng tin trực truyến rất lớn được dựng lên để hiển thị những tin tức nóng nhất. Lệ đọc lướt qua, thấy có dòng thông báo cấm một nhóm 3 người đăng nhập trong 3 ngày vì phá hoại thắng cảnh.

    “Mẹ…mẹ ơi nhìn này…”

    Hoàng Yến gấp gáp đưa cho Lệ một tờ giấy, trên đó là hình ảnh phác hoạ một thanh niên. Lệ rưng rưng, dù hình vẽ rất xấu nhưng nàng nhận ra ngay đó chính là Minh.

    “Con…con lấy cái này ở đâu?” Lệ hồi hộp hỏi con gái.

    “Có mấy người truyền nhau cái hình này, nghe đâu là họ đang tìm người trên đó…mà con thấy giống thằng Minh nhà mình vậy mẹ…”

    Hỏi han một lúc cuối cùng Lệ cũng có được tia hy vọng, tuy là hình vẽ nhưng nàng tin chắc đó là con trai nàng. Một kẻ để lại hình vẽ này cho đồng bọn tìm kiếm vì bị kẻ trong hình chặt đứt nửa bàn tay.

    Lệ rất muốn ra ngoài kia để tìm con trai ngay, nhưng để làm được điều đó thì phải có sức mạnh hoặc thật nhiều tiền, mà cả hai điều kiện đó Lệ đều không có. Vậy là hai mẹ con lại rong ruổi khắp thành để tìm cách.



    Minh mở bản đồ nhưng Mắt Thần chỉ hiển thị vị trí của hắn, mà trong rừng thì không có đường đi nên lần mò tới gần tối hắn cũng chưa ra khỏi. Đi theo hướng con cò thì đụng đầm lầy trong khi hắn sợ xuống nước sẽ bị cua kẹp đứt đầu.

    Cố tìm một chỗ trốn an toàn trước khi màn đêm buông xuống, Minh lết từng bước vì bụng đói, hai cánh tay mỏi rã vì phải liên tục chặt cây rừng tìm đường đi. Tuy vậy trong đầu vẫn nhớ tới phút giây phiêu bổng cùng Như Bảo.

    “Ơ…mình có khí lực mà…moé, từ sáng tới giờ không biết đường xài...”

    Hắn hớn hở vì nhớ tới khí lực vừa có được, do cảm giác lo sợ khi lạc trong rừng làm hắn quên luôn vụ này. Minh vội dừng lại cảm nhận khí lực của bản thân, thúc động viên ngọc Nguyên Khí, thử điều tức dòng khí xuống chân. Ngay lập tức hắn cảm nhận được cái lạnh nhè nhẹ lan xuống toả ra khắp hai chân, mỏi mệt như tan biến. Khoái trá ngồi tựa lưng vào gốc cây, hắn tập điều khí đi khắp cơ thể mình.

    Khác với người thường, Minh không cần phải luyện tập để cảm nhận Khí. Một người bình thường phải mất nhiều thời gian rèn luyện mới có thể làm quen được với khí của bản thân, rồi sau đó mới bước vào luyện cảnh giới đầu tiên: Cường hoá. Tức là dùng khí lực tăng cường khả năng của cơ thể.

    Luân chuyển vài lần là đã có thể vận khí đến một bộ phận cơ thể ngay lập tức, Minh tiếp tục thử Cường hoá. Hắn đứng dậy điều khí ra cánh tay rồi tung một đấm vào thân cây nhưng chỉ làm tróc vỏ cây. Xoa bàn tay tê rần, Minh thử lại lần nữa, vận khí lên toàn bộ cơ thể và vận Cường hoá, tung đấm bằng tay còn lại nhưng cũng chỉ làm thân cây lõm vào một chút, còn tay hắn vẫn đau nhẹ trong khi Mắt Thần hiển thị lực đấm vừa rồi là 2.5 . Minh ngẩn người một lát mới nhận ra chân lý, rằng hắn dễ dàng vận khí nhưng mới đang tập toẹ tiếp cận cảnh giới Cường hoá, tay hắn vẫn chưa thể cứng hơn thân cây kia. Lúc sáng, Như Bảo xuất một chưởng mạnh 40 là còn do võ công, bí pháp tăng cường thêm. Nếu nàng cũng chỉ dùng Cường hoá như hắn thì sức mạnh không đạt tới mức đó.

    Cái bụng lại réo liên hồi, Minh cầm Phong Nha định đi tiếp thì mặt đất rung chuyển. Một thứ gì đó to lớn lao vút trước mặt làm hắn giật mình, vội núp xuống gốc cây mà mình vừa đấm.

    “Haha…mày còn chạy đi đâu nữa…” Tiếng nói vang vọng khắp rừng từ phía cái thứ to lớn vừa lao qua.

    Minh ngóc đầu nhìn theo, cây cối đổ gục, mặt đất bị cày một đường lõm sâu xuống. Đằng xa là một sinh vật to lớn đen thui trông như con khỉ, chính xác là một con khỉ đột, nhưng nó biết nói. Cố nhìn qua khe hở giữa hai chân con khỉ, Minh thấy một sinh vật khác nhỏ hơn có bộ lông mềm mại, là một con chuột có kích thước như một con trâu ở thế giới bên ngoài. Con chuột có vẻ trọng thương không thể chạy tiếp.

    Tốt nhất nên tránh xa đám sinh vật mạnh mẽ này, Minh nghĩ trong đầu như thế nhưng nhìn con chuột khổng lồ với bộ lông y chang hamster đang nằm thở gấp có chút không nỡ, cầm Phong Nha đắn đo, hắn không chắc cây kiếm này có làm được điều phi thường như lúc sáng không.

    Còn đang phân vân định trẻ trâu thêm lần nữa thì con khỉ khổng lồ cao gần 5 mét đã quay lại và đang nhìn Minh từ khi nào. Con thú khinh bỉ đưa ngón tay giữa lên móc lỗ mũi nghe rột rột, rồi nó đưa tay xuống hướng về phía Minh, ngón tay giữa cong lại và bật ra, một thứ gì đó bay như viên đạn vào thẳng mặt thằng trẻ trâu đang cầm kiếm.

    Bốp…

    “Á…”

    Ăn nguyên cục phân mũi vào mặt, Minh choáng váng đứng không vững. Con khỉ còn chưa dùng tới khí lực đã dễ dàng hạ được hắn. Lồm cồm nhặt thanh kiếm định bỏ chạy thì âm thanh như động đất lại vang lên, rồi Minh thấy mặt đất xa dần giống như mình bau cao lên, hoảng hồn quay lại nhìn thì cơ thể đã nằm gọn trong bàn tay con khỉ. Tay còn lại của nó đang cầm con chuột và chạy đi.

    “A…khốn kiếp…” Minh gào thét vẫy vùng, tay cầm kiếm quơ lung tung chứ không dám đâm chém con thú, bởi vì hắn cảm nhận được khí lực của nó hơn bản thân mình rất nhiều, có chém thì chỉ chém được một đòn rồi bị nó nghiền ra bã.

    Con khỉ chạy nên hai tay lên xuống liên hồi, Minh cảm giác như đang ở trên một chiếc thuyền nhỏ lênh đênh trên biển trong cơn bão cấp 10. Nhanh chóng rơi vào trạng thái say tàu, đầu óc mất phương hướng nên chỉ cố gắng giữ chặt thanh kiếm, đó là hy vọng duy nhất của hắn.



    Lệ và Hoàng Yến đi tới cuối một con đường bên quận Phù Thuỷ, nơi đây là thiên đường của những người dùng phép thuật. Giá cả các vật phẩm hệ Phép Thuật đều đắt hơn các hệ khác nhiều lần dù cùng cấp độ.

    “Sao cái gì cũng mắc quá vậy mẹ… đúng là hút máu quá mà…”

    “Muốn mạnh lên nhanh chóng thì đó là cái giá phải bỏ ra mà con gái…” Lệ vẫn luôn mỉm cười dù trong lòng luôn nghĩ về đứa con trai, đã kiếm tìm khắp thành nhưng vẫn chưa có thứ phù hợp với nàng.

    “Hết đường rồi mẹ ơi…còn con hẻm kia, có vào đó xem không mẹ?” Hoàng Yến thở dài mệt mỏi vì đi suốt mấy tiếng đồng hồ.

    Lệ cũng không còn lựa chọn, nàng nắm tay con gái đi vào hẻm. Lối đi chỉ vừa đủ cho hai người đi song song dẫn tới căn nhà nhỏ nhưng thiết kế rất đẹp. Lệ đẩy cửa bước vào trong, Hoàng Yến bước theo sau. Bên trong bày bán các vật phẩm liên quan tới phép thuật nhưng hoàn toàn khác các cửa hàng mà hai người đã xem qua.

    “Hai mẹ con muốn trao đổi không?” Người phụ nữ là chủ quán lên tiếng.

    Lệ và Hoàng Yến ngạc nhiên hỏi lại: “Sao bà biết tôi đang tìm thứ gì?”

    Người phụ nữ giơ tấm bài lên và nói: “Tất nhiên là dùng thuật rồi, hai ngươi đang muốn có sức mạnh thật nhanh đúng không?”

    Quá ngạc nhiên đến nỗi không biết trả lời thế nào, Lệ và Hoàng Yến tỏ ra bối rối.

    “Ta sẽ cho hai ngươi sức mạnh, đổi lại là sắc đẹp của ngươi…”

    Lệ nhìn người phụ nữ, tuy mụ ta trông còn trẻ nhưng nàng cũng không phải người chậm hiểu, Lệ biết ngay mụ ta dùng phép thuật để che đi gương mặt thực sự, bởi bì những viên ‘sắc dược’ giúp giữ gìn dung nhan rất đắt đỏ.

    “Đó là khế ước sao?” Hoàng Yến hỏi, nàng cũng xem nhiều phim và truyện ảo tưởng nên dễ dàng nhận ra.

    “Đúng…và ta muốn sắc đẹp của ngươi, cô bé thông minh!”

    Lệ liền lên tiếng: “Nếu bà nói thật thì đổi lấy nhan sắc của tôi đây…”

    “Ngươi thì không được… Ta cần nhan sắc của một trinh nữ…” Ả chủ quán nói mà vẫn nhìn Hoàng Yến.

    Lệ nắm chặt tay, nàng đau lòng vì bất lực trong việc tìm con trai nhưng sẽ không chấp nhận để Hoàng Yến đánh đổi.

    “Vậy…thôi, cảm ơn!” Lệ cúi chào người chủ quán rồi nắm tay con gái định đi ra.

    “Mẹ…Từ từ đã, để xem khế ước như thế nào rồi tính sau…”

    Lệ cũng không biết phải làm thế nào, đứa nào cũng là con nhưng Hoàng Yến vẫn còn bên cạnh, vẫn còn ở thế giới ngoài kia với nàng, tuy là khế ước trong game nhưng Lệ biết nếu thực thi nó sẽ ảnh hưởng tới cơ thể bên ngoài kia của Hoàng Yến.

    “Hàhà…cô bé tốt bụng, cũng như khế ước thông thường thôi, ta sẽ cho ngươi sức mạnh để làm một việc nào đó trong khoảng thời gian giao ước, nếu hết thời hạn mà người chưa hoàn thành việc đó thì khế ước có hiệu lực, nhan sắc của ngươi sẽ thuộc về ta…”

    Nghe người phụ nữ nói xong, Lệ khẽ chau mày hỏi lại: “Vậy nếu chúng tôi làm được việc đó thì sao?”

    Ả phụ nữ thở dài: “Thì khế ước bị huỷ bỏ, sức mạnh mà ta cho ngươi sẽ tan biến…”

    Hoàng Yến đắn đo: “Vậy thời hạn giao kèo là bao lâu?”

    “Tuỳ ngươi chọn lựa thôi, nếu ngươi không hoàn thành được việc mà ngươi muốn, thời hạn giao ước ngắn thì phần nhan sắc ngươi mất đi sẽ ít, thời hạn dài thì sắc đẹp mất đi sẽ nhiều hơn. Còn lượng sức mạnh thì ngược lại, thời hạn giao ước càng ngắn thì sức mạnh ta cho người càng nhiều, thời hạn dài thì sức mạnh giảm xuống.”

    Lệ không muốn đắn đo chọn lựa trong chuyện này, nàng chỉ biết lặng im nhìn Hoàng Yến. Hoàng Yến nhìn mẹ rồi quyết định:

    “Vậy thời hạn một tháng thì như thế nào?” Hoàng Yến hỏi thêm.

    “Một nửa nhan sắc…”

    “Hai người cùng có được sức mạnh?”

    “Toàn bộ nhan sắc của ngươi…” Ả chủ quán trả lời một cách nhanh chóng.

    “Vậy cho hai mẹ con tôi sức mạnh trong một tháng…” Hoàng Yến nói một cách dứt khoát.

    “Con…” Lệ rưng rưng, nàng quả thật rất khó xử trong việc này.

    Hoàng Yến nắm tay mẹ mỉm cười: “Tìm ra thằng em hư đốn kia là xong mà mẹ…”

    Ả chủ quán cố giấu nụ cười sảng khoái đóng cửa lại, sau đó lấy đồ nghề ra thực hiện khế ước với hai mẹ con.

    Trong thế giới này sức mạnh được chia ra làm hai dạng, một là dùng sức mạnh tự thân thông qua việc luyện Khí, hai là dùng sức mạnh tự nhiên thông qua Phép thuật. Bằng một vài câu chú, người dùng Phép thuật có thể tạo ra một thanh kiếm từ đất một cách dễ dàng trong khi người luyện Khí phải mất nhiều năm mới tạo ra được thanh kiếm tương tự. Tuy vậy người luyện Phép thuật chỉ chiếm một lượng nhỏ, bởi yêu cầu quan trọng nhất của hệ này đó là ‘trí tuệ’. Vì không phải ai cũng có cái đầu thông thái nên đa phần người ta chọn dùng các bảo vật hệ Phép thuật thay vì tự tu luyện, do đó các mặt hàng hệ này luôn bị đổi giá.

    Khế ước là một thuật chú thường thấy của hệ Phép thuật, do một người luyện Phép(thường được gọi là Phù thuỷ) thực hiện, mà thực chất đó là một việc trao đổi, phù thuỷ đổi sức mạnh của mình lấy một thứ nào đó của đối tác. Nghe qua thì có vẻ đối tác lời to, nếu cần sức mạnh thì cứ kiếm Phù thuỷ làm khế ước, sau đó hoàn thành việc giao kèo là xong. Nhưng hầu hết người ‘thắng kèo’ luôn là Phù thuỷ cho dù ngươi chọn việc giao kèo dễ cỡ nào đi nữa. Bởi khế ước cũng là cách mà nhiều Phù thuỷ dùng để mạnh lên, bọn họ sẽ làm mọi cách cản trở đối tác hoàn thành công việc giao kèo.
     
  6. trymnhocongcong

    trymnhocongcong 12.7cm The VIP
    287/339

    Bài viết:
    1,794
    Đã được thích:
    2,021
    Điểm thành tích:
    287
    Chương 6: Linh Ngưu


    Con khỉ chỉ chạy bằng thể lực nên tốc độ không quá nhanh nhưng mỗi bước chân đều tạo ra chấn động làm các loài thú tản ra tránh né, chạy một lúc thì nó dừng lại.

    “Đã bắt được con mồi…thưa chủ nhân…”

    “Khà khà…tốt…cho nó vào lồng…”

    Minh ‘say tàu xe’ nên không biết trời trăng mây gió gì, chỉ cảm nhận được con khỉ không còn di chuyển nữa và nghe tiếng nhiều người nói cười.

    Bịch…bịch…

    Con khỉ quăng Minh và con chuột vào trong một cái chuồng giam rồi rời đi. Nằm một lúc lâu mà vẫn còn phê pha, Minh thử điều Khí ra toàn bộ cơ thể, lập tức cái lạnh nhè nhẹ đó làm hắn dễ chịu hơn và nhanh chóng hồi tỉnh.

    Ngồi dậy, thứ đầu tiên hắn thấy là con chuột đang nhìn mình với ánh mắt cực kì giận dữ, Minh liền sởn tóc gáy. Như phản xạ tự nhiên, hắn lui về sau đề phòng, nhưng lết mông được vài cái thì đụng phải thứ gì đó, lúc này mới nhận ra mình đang ở trong một lồng giam rất lớn. Còn đang ngỡ ngàng thì một luồng gió nóng phả vào người kèm theo âm thanh như tiếng thở, Minh quay lại phía sau liền hoảng hồn lùi lại chỗ con chuột. Bên ngoài là cái đầu to đùng của con khỉ ban nãy bắt hắn, nó lui lại tránh qua cho một đám người lại gần.

    “Con này đẹp đấy, đem về làm quà sinh nhật cho cháu ta là tuyệt vời…” Người đàn ông to béo tỏ vẻ sung sướng lên tiếng.

    Hít một hơi thật sâu để tự trấn tĩnh, Minh nhận ra con chuột đang nhìn đám người này chứ không phải mình, hắn đoán gã là chủ của đám người phía sau và con khỉ.

    “Nó là con đẹp nhất được đám kia giấu rất kĩ…nhưng phải khống chế nó trước đã… thưa ông chủ…”

    “Hà hà, cứ đưa về rồi tính…”

    Gã cười hề hà rồi hướng mắt nói với con chuột: “Ngươi biết điều thì ngoan ngoãn phục tùng, không thì ta bắt hết mấy con kia làm mồi cho thú cưng của ta...thế nào…hề hề!”

    Gã nói xong liền xoay người bước đi, nhưng sực nhớ ra điều gì nên đưa tay chỉ vào Minh rồi nói mà không quay lại: “Nó là thức ăn của ngươi chứ không phải thú cưng của ta…ngươi cứ tuỳ tiện…”

    Nghe câu nói của gã mà Minh rủn người, từ từ quay lại nhìn con chuột. Đối diện con vật mà ở ngoài kia chỉ to bằng cổ chân, còn con này có kích cỡ như một con trâu làm hắn rùng mình khi nghĩ tới cảnh những chiếc răng to bằng bàn tay của nó găm vào người. Minh lại lùi lại góc chuồng tránh xa con thú mặc dù nó muốn thì đời nào chạy thoát nổi. Nhưng con chuột chỉ nhắm mắt lại mà không quan tâm tới hắn.

    “Hừm… con người đừng sợ…chúng ta không làm hại ngươi đâu…”

    Âm thanh từ bên cạnh vọng tới, Minh nhìn sang thấy một chiếc lồng khác, bên trong là một gã thanh niên có thân hình lực lưỡng, da ngăm đen với gương mặt điền đạm, đặc biệt là cặp sừng cong vút trên đầu.

    Vô cùng bất ngờ khi lần đầu tiên nhìn thấy một bán nhân, giây lát ngỡ ngàng trôi qua Minh mới quay lại nhìn con chuột như xem thử lời của thanh niên kia nói có đúng không. Quả thật con chuột vẫn nằm im bất động, phần vì bị thương, phần vì vô vọng. Chưa rõ chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo nhưng Minh cũng bớt lo bị chuột ăn thịt. Hắn nhìn về phía đám người kia đang ăn uống bên đống lửa, cơn đói lại kéo tới làm Minh não nề, đành ngồi im một chỗ để tiết kiệm kalo và tranh thủ vận công hồi phục Khí lực.

    Đám người kia ăn xong chia thành 2 nhóm rời đi, để lại tên to béo và con khỉ. Mắt Thần cho biết gã béo đó là một đại gia họ Nguyễn, còn các tên còn lại là đám thợ săn có tiếng bậc nhất, hai chiếc lồng này cũng là bảo vật đắt tiền. Ban đêm các loài thú mạnh và nguy hiểm xuất hiện nhiều hơn mà đám người kia vẫn tiếp tục đi săn, chứng tỏ bọn chúng không phải dạng vừa.

    “Tại sao con người cũng bị con người bắt?” Gã thanh niên ở chuồng bên hỏi Minh.

    “Ta…” Hắn không biết trả lời thế nào.

    “Vì chúng là con người…”

    Giọng nói sau lưng vang lên làm Minh giật mình quay lại, hắn không ngờ con chuột kia cũng là bán nhân, tuy vậy Minh vẫn nhận thấy ánh mắt căm phẫn của nó.

    “Ngay cả đồng loại cũng hãm hại…” Con chuột nói tiếp.

    Minh không muốn biện hộ gì, hắn biết thế giới này con người là kẻ thù của hầu hết các loài thú. Thở dài quay sang nhìn lão béo, gã đang ở trong lều, bên ngoài là con khỉ canh gác, con khỉ cấp Linh thú này phục tùng lão cũng là nhờ một thuật chú bắt buộc con khỉ phải nghe lời.

    Minh nhìn xung quanh tìm cách thoát ra, cái lồng là bảo vật mạnh mẽ hơn cái lúc sáng giam hắn trong động, bên ngoài còn có con khỉ hung bạo. Nghĩ một lát, hắn chỉ có chút khí lực ít ỏi và Phong Nha, một ý nghĩ loé lên trong đầu, mắt sáng lên quay sang hỏi nhỏ thanh niên hai sừng ở chuồng bên:

    “Này, ngươi có đánh lại con khỉ kia không?” Hắn biết gã này cũng cấp bậc Linh thú, và là con trai của một Thánh thú Ngưu tộc.

    “Một mình con khỉ thì ngang sức, ta bị bắt là vì đám người kia đánh hội đồng…”

    “Vậy…ta thử phá cái chuồng, rồi tập trung đánh con khỉ trước khi đám người kia quay lại, sau đó mỗi người một hướng mà chạy.”

    “Cái đồ điên…” Con chuột nghe xong liền buông một câu xanh rờn.

    Minh không quan tâm mà vẫn nhìn thanh niên kia, hắn biết con chuột bị thương chưa hồi phục. Thanh niên Ngưu tộc khá bất ngờ nhưng vốn thật thà chất phát, lại thấy ánh mắt cương nghị của Minh nên hỏi lại:

    “Ngươi có chắc là phá được lồng không?”

    “Không!” Minh đáp liền.

    “Hừ, ngươi thấy chưa, đúng là điên thiệt mà, chỉ con người mới như thế…” Con chuột nói với con trâu.

    Minh cũng không quan tâm, hắn vừa bước tới sát chiếc lồng vừa nói: “Phải thử mới biết, ngươi cứ chuẩn bị đi, nếu ta phá được thì có cơ hội thoát ra, không thì ta lãnh hậu quả chứ đâu phải các ngươi…”

    Chiếc lồng được chế tạo với khả năng vô hiệu đòn tấn không bằng khí lực, còn bản thân nó được làm từ xương của Linh thú mạnh mẽ, cứng chắc vô cùng.

    “Để coi xương có cứng bằng răng không…” Minh nghĩ trong đầu rồi nắm chặt thanh kiếm, vận khí lên toàn bộ cơ thể để tăng lực, hắn dự định phải chém nhiều nhát.

    Keng…

    Trước ánh mắt coi thường của con chuột, trước ánh mắt có chút hy vọng của thanh niên hai sừng, đường kiếm của Minh cắt đứt một thanh trên chiếc lồng quý giá. Gần như không ai có thể nhận ra Phong Nha được làm từ răng của loài mạnh nhất – loài rồng, và còn một điều mà ngay cả Minh cũng không biết, chiếc răng dùng để chế tạo Phong Nha là răng của sinh vật mạnh nhất Thiên Địa VR: Thần thú Thần Long.

    Rầm…

    Chưa kịp mừng thì con khỉ đã phi tới trước mặt Minh ngay lập tức, nó dộng hai nắm đấm xuống mặt đất làm rung chuyển cả bãi cỏ và cây rừng xung quanh, gã béo lồm cồm chui ra khỏi lều.

    Con khỉ đứng bên ngoài bộc lộ khí lực đe doạ, lúc vận khí là lúc đôi mắt nó toả ra ánh sáng màu lam, sẵn sàng tung đòn khi Minh lú đầu ra. Hai kẻ bị giam còn lại mừng rỡ khi thấy Minh chém đứt lồng, nhưng hiện giờ con khỉ chặn bên ngoài trong khi thanh niên Ngưu tộc còn bị nhốt bên kia làm tiêu tan hy vọng. Chỉ là những điều đó nằm trong kế hoạch của Minh, hắn cứ thế chém tiếp tạo thành một lỗ. Con khỉ chỉ biết gầm gừ đe doạ chứ không dám tấn công Minh, vì nó chưa đủ thực lực để có thể đánh hắn mà không đụng đến chiếc lồng.

    “Ra đây nào con người yếu đuối…” Con thú lông lá nói bằng giọng khó nghe.

    Minh không chui ra mà lui lại chém mấy thanh ở dưới chân, con khỉ đoán là hắn mở đường cho chuột chui xuống đất nên liền tóm lấy chiếc lồng giơ lên cao. Chỉ chờ có thế, Minh vận lực nhảy lên chém vào ngón tay của con khỉ, không đứt lìa nhưng vết chém chạm tới xương làm đau đớn thả chiếc lồng xuống với ngón tay đang phun máu. Biết sự lợi hại của Minh, trong cơn đau bất ngờ nó chỉ biết ép hai cái chuồng sát vào nhau để Minh không chui ra bằng cái lỗ hắn đã mở mà không nhớ rằng Minh có thể mở thêm nhiều lỗ nữa. Đó chính là hạn chế của các loài thú, chúng hơn con người về sức mạnh nhưng thua con người về trí thông minh.

    Keng…keng…keng…

    “Khốn kiếp…!” Con thú gầm lên.

    Minh chém liên hồi, con khỉ lúc này mới nhận ra vấn đề nên liền kéo hai cái chuồng ra xa, nhưng đã muộn…

    RẦM….

    Ngay lúc hai cái lồng tách ra, một bóng đen to lớn lao thẳng vào con khỉ và hất nó lên không trung. Minh đã kịp mở một lỗ trên chiếc lồng của thanh niên hai sừng, hắn chui ra ngay khi hai chiếc lồng có khe hở và lập tức Ngưu hoá, biến thành một con trâu khổng lồ với đôi mắt toả ra ánh sáng màu lam húc văng con khỉ. Vì bất ngờ nên con thú lông lá lãnh trọn cú húc cực mạnh, rơi xuống đất lăn vài vòng rồi nằm một đống.

    “Chạy mau…” Minh ra hiệu, hắn chọn hướng ngược lại với đám thợ săn.

    Thanh niên Ngưu tộc cũng chọn một hướng chạy đi, không quên cúi đầu cảm ơn Minh.

    “A…khốn kiếp…thú của ta chạy hết rồi…” Lão béo đứng tru tréo liên hồi, Khí lực của lão cũng yếu ớt nên không dám xông tới, chỉ đứng bên cạnh con khỉ hét ầm lên báo động.

    Nghe tiếng lão, Minh quay lại nhìn con trâu đã khuất dạng, nhưng trong lồng vẫn còn con chuột nằm im. Khựng lại phân vân vô cùng, rồi như vô thức hắn cất bước quay lại chiếc lồng đó.

    “Này…sao không chạy?” Minh gấp gáp lay con chuột, bộ lông nửa vàng nửa trắng khẽ rung trong gió.



    “Ngươi đi không nổi sao?”



    Minh hỏi dồn dập nhưng không được trả lời, mà hắn cũng không cần trả lời vì không cần Mắt Thần cũng biết nó đang bị thương nặng.

    “Mẹ kiếp…” Minh văng tục vì bất lực, hắn vận khí toàn thân nhưng vẫn không vác nổi con chuột. Ý nghĩ loé lên trong đầu, Minh cắn răng cầm thanh kiếm bước ra khỏi lồng.

    Việc Minh làm từ đầu tới giờ khiến con chuột bất ngờ, tới khi hắn không chạy tiếp mà quay lại vì mình nên suy nghĩ của nó về Minh đã khác, không nhìn nhưng cảm nhận được Minh đang rời đi, con chuột nhắm mắt mặc cho số phận.

    “A…mày…mày cút ra…”

    Tiếng lão béo hét toáng lên làm con chuột cố mở mắt nhìn. Chính là Minh đang cầm kiếm tiến về phía lão, hắn định dùng con tin để mở đường thoát cho con chuột.

    “Định làm gì vậy …Con Người?”

    Minh nghe tiếng nói từ sau lưng mà mỉm cười mừng rỡ, hoá ra con trâu cũng quay lại như hắn.

    “Con chuột kia không chạy được…”

    “Để ta giúp…”

    Minh chạy vào trong lồng cố lôi con chuột ra, thanh niên Ngưu tộc hiện giờ trong hình dạng một con trâu khổng lồ ngoạm lấy con chuột hất lên lưng mình.

    “Con Người trèo lên luôn đi…ta chạy nhanh hơn…”

    Nghe con trâu nói Minh liền trèo lên, con trâu rất to nên giống như đang trèo lên nóc nhà. Yên vị, thanh niên trâu phi vào đêm tối, đằng sau là nhiều tiếng bước chân đang gần tới bãi đất.

    Chưa bao giờ cưỡi trâu, mà lại là trâu khổng lồ nên Minh sợ hãi bám chặt đám lông của nó. Nhưng khác với lúc bị con khỉ tóm, lần này Minh không ‘say xe’ vì con trâu chạy nhanh nhưng rất nhẹ nhàng. Đi được một đoạn khá xa, cây rừng dày đặc cản trở thân hình đồ sộ nên thanh niên trâu đành phải Nhân hoá, trở lại dạng con người, đôi mắt cũng không còn phát sáng.

    Với các loài thú, khi từ dạng người biến thành dạng thú, đôi mắt sẽ có ánh sáng toả ra theo cấp độ của nó. Cường thú có đôi mắt với ánh sáng màu trắng, Linh thú có đôi mắt với ánh sáng màu lam, Thánh thú màu lục và Thần thú có mắt toả ra ánh sáng màu tím. Tuy nhiên chúng hoàn toàn có thể che giấu khả năng này để thuận tiện cho ẩn náu hoặn rình rập săn mồi, chỉ khi đụng độ mới phát sáng đôi mắt để thị uy, độ sáng của đôi mắt tỉ lệ thuận với sức mạnh của con thú đó.

    “Chưa đủ xa, chúng ta đi một đoạn nữa rồi kiếm chỗ trốn tạm…” Thanh niên trâu nói rồi vác con chuột trên vai đi trong rừng không chút trở ngại. Minh cũng không có lựa chọn nên cứ thế đi theo.

    Chọn một cái hang bỏ hoang, Minh và thanh niên trâu đưa con chuột vào trong đó nghỉ ngơi.

    “Cô ta bị thương khá nặng…” Thanh niên hai sừng nói sau khi kiểm tra con chuột.

    “Cô…ta?” Minh bất ngờ khi con chuột là nữ, rồi hắn hỏi tiếp: “Vậy có cách nào giúp…cô ta không anh bạn?”

    Câu nói của Minh làm gã thanh niên sững người ngạc nhiên, rất ít khi thấy một con thú nào trở thành bạn với con người, dù là Thánh thú hay thậm chí là Thần thú. Ngoài kia hầu như ai cũng có một Cường thú hay Linh thú dắt theo, nhưng đó chỉ là quan hệ chủ-nô lệ chứ không phải bạn bè.

    “À…Nguyên Khí tổn thương, hồi phục lại Nguyên Khí là vết thương cơ thể có thể tự lành. Nhưng mà…người vừa gọi ta là gì?”

    Minh vô tư đáp lại: “là anh bạn…có vấn đề gì sao?”

    “À…không…không có gì…”

    “Mà lúc nãy ngươi nói lời thề gì đó là thế nào vậy?”

    “Người không biết?” Thanh niên trâu hỏi lại.

    Minh lắc đầu, Mắt Thần không giúp hắn được chuyện này, nó chỉ hiển thị thông tin về thứ gì đó mà hắn nhìn thấy.

    Thanh niên trâu ngập ngừng rồi nói: “Là lời nguyền Thập Nhị Thánh Thú”
     
  7. trymnhocongcong

    trymnhocongcong 12.7cm The VIP
    287/339

    Bài viết:
    1,794
    Đã được thích:
    2,021
    Điểm thành tích:
    287
    Chương 7: ‘Thịt chuột’


    Đang nói chuyện với Minh, thanh niên trâu đột nhiên ngưng lại rồi chăm chú lắng nghe xung quanh. Minh cũng vểnh tai nghe ngóng nhưng không thấy gì hơn ngoài tiếng thở của hắn và con chuột kia. Không phát hiện được gì nên nhìn qua thanh niên trâu, nét mặt ngưng trọng nhưng vẫn lộ ra ý cười nhìn về một hướng. Minh nheo mắt nhìn theo thì phát hiện một bóng đen đang tới gần.

    “Anh hai…” Giọng nữ phát ra từ bóng đen vừa tới.

    “Em không sao chứ…?” Thanh niên trâu mừng rỡ chạy tới kéo cô gái lại gần giới thiệu:

    “Đây là em gái ta… Còn đây là người đã cứu anh…”

    “Cứu?” Cô gái hỏi bằng giọng nghi hoặc.

    Trong bóng tối Minh chỉ thấy một dáng người con gái với những đường cong hấp dẫn mà không nhìn thấy ánh mắt dò xét từ cô gái kia.

    Nhìn Minh chăn chú vài giây, cô gái vội vàng nói với thanh niên trâu: “Anh hai…bọn chúng vẫn đuổi theo cha…”

    “Cha? Không phải cha đang…”

    Thanh niên trâu bất ngờ vì câu nói của em gái nhưng cũng nhận ra được điều gì nên không nói tiếp, gã nắm chặt hai tay nghiến răng ken két.

    “Hừmm…”

    Tiếng hừ kèm theo tiếng thở mạnh vọng tới, Minh cùng anh em nhà trâu liền nhìn về phía phát ra âm thanh. Hắn há hốc mồm vì thấy một đôi mắt màu lam rất sáng.

    “Cha…” Trái ngược với Minh, hai anh em trâu tỏ ra mừng rỡ cùng thốt lên.

    Cô gái chạy lại nắm tay người đàn ông hỏi vội: “Cha không sao chứ?”

    “Ta không sao, cái đám người kia coi thường ta quá…” Vừa nói vừa bước về phía Minh.

    “Cảm ơn cậu đã cứu con trai ta…” Người được hai anh em kia gọi là cha cúi đầu cảm ơn, cặp sừng đồ sộ cũng vì thế mà ngả tới làm Minh phải lùi về sau.

    “A…không có gì…thật ra cháu cũng nhờ Thành Niên giúp đánh con khỉ mới thoát được…”

    Thanh niên trâu nghe được liền tỏ ra bất ngờ: “Người biết tên ta?”

    Minh chỉ mỉm cười khẽ gật đầu xác nhận.



    “Bây giờ…cậu ở lại đây, bọn ta dụ bọn người kia đi hướng khác…đợi tới khi trời sáng rồi cậu hãy rời đi…” Cha của thanh niên trâu lên tiếng.

    Minh có chút lo sợ khi không còn người bảo vệ, nhưng hắn cũng biết tình hình hiện tại thế nào nên trưng ra bản mặt tự tin nói:

    “Vậy…các ngươi đi cẩn thận…”

    “Người cũng phải cẩn thận…” Thanh niên trâu đáp lại, nét mặt vui mừng.

    “À…Tôi là Sửu Trung Niên, con trai tôi Sửu Thành Niên cậu biết rồi, còn đây là con gái tôi Sửu Nhi. Nếu có dịp cậu hãy đến Nhân Ngưu tộc, chúng tôi sẽ đền ơn hôm nay!” Cha của thanh niên trâu nói.

    Minh còn chưa kịp trả lời thì ba bóng đen đã mất hút. Màn đêm tĩnh lặng trở lại, ngồi co ro trong cái hang nhỏ, hắn cũng không biết phải làm gì nữa. Không chạy nên bắt đầu cảm thấy lạnh, Minh lết lại phía con chuột định nằm gần nó cho ấm. Nhưng đưa tay mò xung quanh mà không thấy đám lông mềm mại kia đâu.

    “Đù…chạy mất rồi sao…” Minh hoảng hốt thốt lên.

    Nhưng ngay sau đó tay hắn chạm vào một thứ gì đó, bàn tay bóp mạnh…

    “Đù…”

    Mắt Thần hiện chữ Bùi Xuân Yến, Minh há hốc mồm. Vẫn là con chuột đó nhưng nàng ta đã hoá thành dạng bán nhân và đang nằm sấp. Minh vận khí lên mắt để tăng cường thị lực nhưng không tăng thêm được bao nhiêu, tuy vậy hắn vẫn thấy được lờ mờ bàn tay mình đang đặt lên chiếc đùi thon dài. Cảm giác da thịt con gái làm dương vật ngóc đầu dậy, Minh ráng kìm chế nhưng bàn tay vẫn đặt trên đùi Xuân Yến.

    Trở lại dạng bán nhân nhưng trên người Xuân Yến vẫn còn đám lông mềm mại che đi chỗ nhạy cảm, giống như đang mặc một bộ đồ lót bằng lông thú, nhưng như thế đủ vẫn làm một thằng nhóc mới biết mùi khoái lạc rộn ràng. Minh sung sướng dùng hai bàn tay sờ mó, vừa cẩn thận quan sát phản ứng của Xuân Yến. Đánh liều đặt một bàn tay lên bờ mông tròn, lớp lông chuột mềm mại ngăn cách nhưng Minh vẫn cảm nhận được sự căng tràn bên trong. Thưởng thức bờ mông một lúc lâu, cảm giác không khác gì bóp mông Như Bảo lúc sáng, dương vật Minh căng cứng sẵn sàng giao chiến.

    Bàn tay rời khỏi bờ mông, Minh lật Xuân Yến lại cho nàng nằm ngửa, đôi mắt của nàng vẫn nhắm chặt.

    “A…”

    “Ưm…”

    Hai tiếng rên khẽ vang lên, một là của Minh khi hắn tóm lấy bầu ngực căng mọng, tiếng còn lại là của chính Xuân Yến. Minh không quan tâm, tiếp tục nhào nặn dù ngực nàng cũng được che chắn bằng lớp lông mềm mại. Hắn biết Xuân Yến đã tỉnh nhưng không phản ứng gì, làm liều leo lên chen người vào giữa hai chân nàng, tay vẫn nắm chặt bầu ngực căng mọng.

    “Ưm…” Lại một tiếng rên nữa thốt lên.

    Nghe cực kì kích thích, Minh liền cúi xuống hôn lên khoảng da thịt lộ ra giữa hai quả đào tiên. Không phải không đủ sức chống cự, Xuân Yến không thích con người và đã hồi phục một chút khí lực đủ để tát Minh vỡ mồm nhưng nàng không nỡ ra tay, vì Minh khác những người mà nàng đã gặp, hắn đã cứu nàng. Và nhất là sự đụng chạm đang diễn ra cũng khiến nàng bị kích thích.

    Minh cứ tiếp tục hôn, phần lông trên hai quả đào dần thu nhỏ để lộ ra làn da con người. Sung sướng ngậm lấy đầu ti cắn phá, giờ thì hắn đã chắc chắc được rằng Xuân Yến đã bật đèn xanh.

    “Ư…” Xuân Yến ngượng ngùng nên không mở mắt, cứ nằm im mặc cho Minh làm gì thì làm. Chính xác suy nghĩ hiện tại của nàng là ‘lấy thân báo ơn’.

    Chưa có kinh nghiệm chịch chọp nên chỉ làm theo bản năng và những gì đọc trong truyện sex, Minh bú mút bầu ngực tươi ngon một lúc thì chuyển xuống chỗ còn lại vẫn đang bị lông chuột che chắn. Tay hắn vuốt ve chiếc bụng phẵng lỳ, và phần lông đó cũng dần biến mất, Xuân Yến hoàn toàn trần truồng.

    Minh run run ngồi dậy, hắn luống cuống sờ vào cái khe thần tiên kia rồi nhanh chóng cởi quần mình, cầm dương vật kê vào như sợ nàng sẽ đổi ý. Trong bóng tối nên không thấy được động tiên tuyệt điệu kia, nhưng chỉ cần bàn tay sờ mò cũng đủ đưa dương vật vào đúng chỗ, có lẽ đó là bản năng. Minh đẩy vào từng chút một, Xuân Yến cũng dạng hai chân ra từng chút một.

    “Ưm…”

    Tiếng rên ngọt ngào khe khẽ, Minh dừng lại vì đã chạm tử cung, nhẹ nhàng rút ra rồi lại đẩy vào.

    “Ư…”

    Xuân Yến lại rên khẽ, trước đó bị hành hạ thậm tệ, cơ thể vẫn còn đau đớn nên một chút thốn, một chú nhói khi màng trinh bị phá không thấm vào đâu, ngược lại sự mơn trớn và ra vào nhẹ nhàng đều đặn đem đến cho nàng sự sảng khoái vô tận.

    Chụt…

    Lần thứ hai chơi gái, cũng là lần thứ hai đươc phá trinh, Minh sung sướng tột độ, hắn cứ thế nhấp đều. Rồi chợt nhớ đến công pháp, Minh phân vân không biết chọn thế nào. Sao Tinh chỉ có thể sao chép một loại ‘tinh hoa’ cho hắn, nếu sao chép thứ khác tương đồng thì ‘tinh hoa’ cũ sẽ bị xoá mất. Nghĩa là nếu bây giờ hắn sao chép Khí lực của Xuân Yến thì sẽ mất phần Khí lực trước đó của Như Bảo. Dù biết một Linh thú bán nhân như Xuân Yến sẽ có Khí lực mạnh mẽ hơn Như Bảo nhưng thực lòng hắn không muốn xoá bỏ chút kỉ niệm đầu đời. Như Bảo là người đầu tiên cho hắn biết mùi vị tình dục, cũng là người khai thông cho hắn khả năng dùng năng lực của thế giới này, vì thế Minh quyết định giữ lại phần Khí lực có được từ Như Bảo.

    Quyết tâm là thế nhưng cũng có chút tiếc nuối, cứ thế hắn ôm chặt Xuân Yến nhấp mạnh lên.

    “A…ưm…”

    Tiếng rên của người đạt tột đỉnh khoái lạc, Minh gồng người bắn tinh, Xuân Yến đón nhận trong sung sướng. Cũng như lần trước, tinh dịch của Minh toả ra khí lạnh nhè nhẹ giúp hồi phục tổn thương nhanh hơn, Xuân Yên có chút bất ngờ nhưng rồi nhanh chóng gạt qua một bên để tận hưởng. Minh cũng gục trên người nàng sau cơn lên đỉnh, trong cơn phê pha, hắn nhận ra bất thường trong Nguyên Khí nên mở Mắt Thần.

    Nguyên Khí của hắn đang toả sáng, Khí lực không tăng thêm nhưng nguồn sáng đó toả ra từ một hình thể mới xuất hiện bên trong viên Nguyên Khí. Đó là hình dạng một con chuột.

    Thật ra Minh cũng không nhớ tới điều này, Sao Tinh có thể tự động sao chép những thứ tinh hoa, mà cô gái đang nằm bên dưới hắn là cháu ruột của một Thánh thú cường đại, khí chất đặc trưng của giống nòi trong cơ thể nàng đủ ‘tinh hoa’ nên Minh may mắn chôm được. Để tránh bị săn lùng bắt làm nô lệ nên nàng thường biến thành dạng thú nguyên bản, còn ở dạng người xinh đẹp, Xuân Yến có tên khác là Công chúa chuột.

    Ánh sáng yếu dần, Nguyên Khí trở lại bình thường, quá trình kết hợp đã xong, Minh liền cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt. Mũi hắn ngửi thấy nhiều mùi hơn và rõ hơn, tai cũng nghe được rõ hơn. Sao Tinh đặc biệt ở chỗ đó là sao chép chứ không phải lấy bớt hay chiếm đoạt nên Xuân Yến không nhận ra, vẫn lim dim cảm nhận sự thoải mải từ tinh dịch của hắn.

    Vô tình được xơi gái ngon, lại còn có được hàng ngon, Minh khoái trá cười thầm, dương vật chưa rút ra lại tiếp tục cương lên. Hắn ôm chặt cơ thể nàng, đầu khấc lại chạm vào tử cung. Hôn nhẹ lên cổ Xuân Yến rồi cắn nhẹ vào vành tai nhỏ bé trên gương mặt xinh đẹp, có lẽ đôi vành tai nhỏ bé chính là đặc điểm duy nhất khác loài người của nàng.

    “Ưm…” Vẫn chỉ là tiếng rên khẽ đầy kích thích, Xuân Yến nhận thấy lợi ích từ tinh dịch của hắn nên cứ nằm im đón nhận, nàng cần thêm nhiều tinh dịch như thế nữa để hồi phục cơ thể của mình.

    Âm thanh giao hoan vang lên, một người nằm im chờ đón, một người hì hục sảng khoái. Minh sung sướng định chơi tới sáng nhưng sức người có hạn, hắn không cắn thuốc trong khi vẫn còn yếu đuối nên xuất tinh thêm vài lần thì mệt rã người, nằm ngủ bên cạnh Xuân Yến xinh đẹp. Trái ngược với Minh, hắn mệt bao nhiêu thì nàng khoẻ bấy nhiêu, do chỉ nằm và sướng nên mỗi lần Minh xuất tinh, cơ thể nàng lại hồi phục được một phần. Đến khi Minh mệt lử nằm một đống ngủ say thì Xuân Yến đã gần như hồi phục hoàn toàn. Nàng không nỡ rời đi nên trần truồng nằm bên cạnh canh cho hắn ngủ. Nhớ lại trận hoan lạc vừa rồi, nàng xấu hổ xoay mặt ra hướng khác không dám nhìn Minh dù hắn đang ngủ say, nhưng bàn tay mềm lướt qua khe suối còn ướt đẫm tinh trùng và dâm thuỷ, thỉnh thoảng bàn tay đó mò sang chọt, nhéo, kéo khúc thịt 16cm giờ teo lại chỉ còn 3cm.
     
  8. Heovomao

    Heovomao Còn Bú Sữa Mẹ
    0/57

    Bài viết:
    4
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    0
    gia đình nhà sửu hài vc :D
     
    loki Trần and trymnhocongcong like this.
  9. vô danh chi nhân

    vô danh chi nhân Mất Trinh Verified
    37/57

    Bài viết:
    174
    Đã được thích:
    64
    Điểm thành tích:
    37
    Haizzzz
     
    trymnhocongcong thích bài này.
  10. ❤→Kris乄

    ❤→Kris乄 Dân Chơi Verified
    37/57

    Bài viết:
    383
    Đã được thích:
    444
    Điểm thành tích:
    37
    Tiếp đi trym 10cm
     
    trymnhocongcong thích bài này.
  11. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified
    137/226

    Bài viết:
    4,766
    Đã được thích:
    2,911
    Điểm thành tích:
    137
    loki Trần and trymnhocongcong like this.
  12. Võ--Phi_Dương(5)

    Võ--Phi_Dương(5) Dân Chơi Verified
    37/57

    Bài viết:
    344
    Đã được thích:
    115
    Điểm thành tích:
    37
    Hóng chap thơt ơi
     
    trymnhocongcong thích bài này.
  13. trai zin hám gái

    trai zin hám gái Đại Gia Lầu Xanh Verified
    57/113

    Bài viết:
    1,321
    Đã được thích:
    385
    Điểm thành tích:
    57
    sao m nói viết đc 1k chữ rồi sao ko up lên
     
    trymnhocongcong thích bài này.
  14. 3000t

    3000t Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    10
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    1
    Ngon đấy bác
     
    trymnhocongcong thích bài này.
  15. Dạ Đế

    Dạ Đế Dân Chơi Verified
    37/57

    Bài viết:
    307
    Đã được thích:
    175
    Điểm thành tích:
    37
    Bác nói sao chứ e nghe nói tên chym nhỏ có 7cm hà coi chừng hắn nổ với bác ấy!
    Kết cái avarta bác ghê nhìn đẹp thiệt!
     
  16. BabyBear

    BabyBear Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    12
    Đã được thích:
    8
    Điểm thành tích:
    1
    truyện hay! Thớt ra đều tay nhé!
     
    trymnhocongcong thích bài này.
  17. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified
    137/226

    Bài viết:
    4,766
    Đã được thích:
    2,911
    Điểm thành tích:
    137
    trymnhocongcong thích bài này.
  18. trymnhocongcong

    trymnhocongcong 12.7cm The VIP
    287/339

    Bài viết:
    1,794
    Đã được thích:
    2,021
    Điểm thành tích:
    287
    12.7cm nhé:oops:

    :D Ngộ đang viết a! Nị hảo?
     
  19. tim_ban_4_phuong

    tim_ban_4_phuong Dân Chơi Verified
    37/57

    Bài viết:
    388
    Đã được thích:
    167
    Điểm thành tích:
    37
    Hay quá, chúc bác sức khoẻ để viết tiếp
     
    trymnhocongcong thích bài này.
  20. trymnhocongcong

    trymnhocongcong 12.7cm The VIP
    287/339

    Bài viết:
    1,794
    Đã được thích:
    2,021
    Điểm thành tích:
    287
    Chương 8: Biến hình


    Sáng hôm sau tại Sài Thành…

    Lệ và Hoàng Yến bước vội trên phố, hai mẹ con nàng vừa trở lại Thiên Địa VR.

    “Hôm qua mất thời gian quá…giờ mình phải tranh thủ nha con gái…”

    “Dạ…”

    Lệ dịu dàng nói, Hoàng Yến vui vẻ đồng ý cùng mẹ tiến về Trung Sơn, nơi được mệnh danh là thánh địa của Thiên Địa Hội. Đây là trung tâm thương mại lớn nhất miền nam, là nơi diễn ra hàng loạt ‘giao dịch’ lớn nhỏ mỗi ngày. Theo sau là hai trợ lý ảo lực lưỡng với vai trò vệ sĩ, tương tự gói ‘hoàn mỹ’, việc sử dụng trợ lý ảo cũng phải trả tiền, người chơi chỉ được miễn phí dùng trợ lý ảo 8 giờ đầu tiên để làm quen và ‘trải nghiệm’. Rút kinh nghiệm từ lần trước gặp mụ phù thuỷ nên Lệ quyết định dẫn theo vệ sĩ cho chắc.

    Để di chuyển xa, hầu hết mọi người thường dùng Cường thú hoặc Linh thú, các con vật chuyên dùng cho việc vận chuyển ở cấp độ này có thể hoạt động cả ngày mà không cần nghỉ ngơi.

    “Sao con nào cũng mắc quá vậy…” Hoàng Yến nhăn nhó khi thấy cái giá quá chát, Lệ cũng chung cảm giác đó nhưng nàng vẫn giữ được nét thản nhiên trên gương mặt xinh đẹp.

    Một Linh Mã cũng có giá vài trăm triệu, vượt quá khả năng tài chính của Lệ. Nàng cần di chuyển nhanh nên ngựa là lựa chọn hàng đầu.

    “Thưa phu nhân! Nếu không đủ tiền thì chúng ta chọn Cường thú cũng được.” Trợ lý của Lệ lên tiếng.

    “Nhưng chúng ta cần đi gấp…”

    “Đâu phải cứ thú đắt tiền mới có thể đi nhanh đâu… Chào hai người đẹp!” Một gã trai bảnh bao ăn mặc lịch sự bước tới nhe răng chào hai mẹ con Lệ.

    Không để cho đối phương lên tiếng, thanh niên nói tiếp: “Ta có thể giúp hai nàng tìm được thú cưng như mong muốn, lại còn có thể kiếm thêm tiền từ chúng rất nhanh chóng…”

    “Giống như ta đây…mới vào Thiên Địa VR được hai tháng nhưng đã sở hữu một con rồng quý hiếm…” Gã vừa nói vừa chỉ về phía con rồng đang nằm ngoài bãi cỏ.

    “Woa…”

    Đúng thứ mình cần gấp lúc này, Hoàng Yến không khỏi trầm trồ. Người luyện hệ phép thuật có thể bay, nhưng đó là bay trong khoảng cách ngắn hoặc trong chiến đấu chứ không đủ sức để bay đường dài. Vì thế người ta dùng những con thú có khả năng bay làm phương tiện di chuyển trên không, và rồng là loài được dùng làm phương tiện bay để thể hiện độ sang chảnh bậc nhất.

    Thấy biểu hiện của Hoàng Yến gã cười thầm nói tiếp: “Bây giờ mỗi nàng chỉ bỏ ra một số tiền nho nhỏ, đầu tư mua một con thú, nhưng có thể lấy lại tiền rất nhanh chóng. Đây, đây là hai con thú mới nhất của ta…nàng mua một con sau đó giới thiệu cho 3 người khác cùng mua nữa thì sẽ được chiết khấu %, và 3 người này lại giới thiệu bán cho 9 người khác nữa thì hai nàng sẽ tiếp tục nhận % chiết khấu... Cứ như thế…hai nàng sẽ nhanh chóng có tiền để tự mua những thứ đắt tiền như ta đây mà không cần xin tiền ba mẹ….”

    Lệ rất điềm tĩnh nhưng lúc này thì không thể, mong muốn đi tìm con trai nhưng dây dưa mãi vẫn còn ở đây. Trước cái điệu cười khả ố và cái nheo mắt của Hoàng Yến, Lệ lấy ra một viên đá lấp lánh đặt trong lòng bàn tay. Gã trai nhìn thấy liền hoảng sợ định bỏ chạy nhưng không kịp, từ viên đá toả ra một làn khói trắng bay vào mũi hắn, đi được vài bước thì quỵ xuống ngủ say. Lệ vừa thực hiện một thuật chú, nàng cũng không muốn gây hại cho hắn nên chỉ dùng thuật chú gây mê trong y học. Còn thanh niên bán thú đa cấp kia quá yếu đến nỗi không thể chống cự Mê thuật cấp thấp.

    Hoàng Yến cũng nhanh chóng lục trong người hắn lấy ra một thứ giống như chiếc vảy.

    “Hai người đem hắn ra ngoài giúp ta…” Lệ nói với hai gã trợ lý.

    “Thưa phu nhân…đây là phạm luật!”

    “Hai người đừng nói cho ai biết là được rồi…Vậy nha, cảm ơn!”

    Không chờ hai tên trợ lý nói thêm câu nào, Lệ và Hoàng Yến mỉm cười chạy ra chỗ con rồng đang nằm.

    “Hai người lại tiếp tục phạm luật…”



    Bép…

    Bép… “Khốn…”

    Thanh niên còn đang mê ngủ vung tay tát vào mặt mình hai cái liền vì bị ruồi đậu lên mặt. Minh mở mắt tỉnh ngủ, trời đã sáng, trên người hắn phủ lên bộ quần áo cởi ra tối qua. Ngồi dậy ngó quanh nhưng không thấy con chuột xinh đẹp của hắn đâu, tiếc nuối đưa tay lên vuốt mặt, trên má còn in hằn hai dấu bàn tay đỏ chót.

    “Nỡ bỏ đi như vậy sao…”

    Mặc quần áo rồi nhìn lại dấu vết trận chiến tối qua, Minh cất bước. Cả ngày hôm qua hắn chưa ăn gì, bụng đói cồn cào. Vừa đi vừ tìm trái cây rừng ăn cho đỡ đói, cũng may là trong rừng có nhiều cây quả ăn được nên chỉ một lúc Minh đã no bụng.

    “Hôm nay phải ra khỏi khu rừng này…Ủa…”

    Trước mặt hắn là khu rừng đầy dấu chân người và dấu chân thú còn mới. Rồi âm thanh tiếng bước chân của một sinh vật to lớn rõ dần, Minh băt đầu run vì âm thanh này hắn đã từng nghe thấy.

    Rầm…

    Một sinh vật lông lá dừng lại trước mặt hắn với ánh mắt đầy tức giận, chính là con khỉ tối hôm qua.

    “Bỏ mẹ…” Minh thốt lên một câu vì đằng sau con thú là một đám người.

    “Chính nó, giết nó…” Gã béo lồng lộn nhìn Minh, trông gã rất phẫn nộ.

    Không biết nên làm gì trước tình hình này, Minh chỉ biết nắm chặt Phong Nha đề phòng. Đầu hàng cũng chết mà đánh thì làm gì có cửa đánh lại.

    “Thì ra là các ngươi tàn phá chỗ này…”

    Một giọng nói quen quen vang lên, Minh nhận ra đó là gã đánh nhau với Thiên Long hôm qua.

    “Hừm…Ngươi đừng tưởng mình mang họ Hoàng thì muốn gì cũng được. Thằng khốn này đã thả hết thú của ta đi, đây là chuyện riêng, ngươi đừng xen vào.” Gã béo nói với Hoàng Anh.

    Hoàng gia cố tình che giấu thân phận của Hoàng Anh để thực hiện một kế hoạch bí mật. Vì thế hầu hết mọi người chỉ biết Hoàng Anh là một thủ lĩnh của Bang-hội Miền Trung do Hoàng gia thành lập và cai quản. Và họ cũng tạo ra cái cớ rằng Hoàng Anh cùng họ Hoàng để cất nhắc đảm nhiệm vị trí khá quan trọng trong tổ chức.

    “Ngươi cũng là một thành viên của tổ chức, vậy mà cố tình vi phạm điều luật…”

    Hoàng Anh nói lấp lững, hắn cũng giống Thiên Long, là người đảm bảo các điều luật của tổ chức được mọi người tuân theo.

    Gã béo nghiến răng, lão đã bỏ ra số tiến rất lớn cho chuyến đi này, bắt được hai linh thú quý hiếm nhưng lại bị Minh thả mất, bây giờ lại bị tên tên Hoàng Anh khó chịu này phát hiện đi săn trái phép.

    “Tui bay…giết hai đứa nó cho tao…” Gã rống lên ra lệnh cho đám thợ săn.

    Nhóm thợ săn đó cũng là làm thuê, bọn hắn không muốn cuộc sống chấm hết ở chỗ này, vì dù gì cũng là do lão béo chủ mưu, nếu bị phạt thì bọn hắn cũng bị nhẹ, sau này còn có thế tiếp tục hành nghề. Còn giờ mà đánh, nếu không hạ được Hoàng Anh thì coi như xong đời. Vì vậy không ai đám tiến lên theo lệnh của gã béo. Chỉ có con khỉ không chấp nhận đứng im…

    “Ngươi…tránh ra, ta chỉ muốn thằng khốn đó!” Con khỉ đột cất tiếng, đôi mắt toả ra ánh sáng màu lam đe doạ.

    “Hừ…ngươi muốn làm gì? Cái gương của Long tộc còn đó mà chưa sợ sao?” Hoàng Anh nheo mắt nhìn con khỉ.

    “Ta nói là chỉ cần thằng nhóc đó…” Con khỉ bất mãn lao lên tấn công Hoàng Anh.

    Nhóm thợ săn không dám đánh Hoàng Anh nhưng Minh thì có, bọn chúng cũng xông lên vây hắn lại.

    Ầm…

    Con khỉ văng ra sau khi va chạm với Hoàng Anh, nó gầm lên rồi gồng người, toàn thân được Linh khí cương hoá tiếp tiếp tục lao đến tấn công gã thanh niên lực lưỡng đã hoá thân thành một người bằng vàng. Tốc độ và uy lực va chạm rất mạnh tạo ra chấn động khủng khiếp.

    Bên kia, Minh đang đứng trong vòng vây của đám thợ săn, hắn vô phương chống cự nên chỉ biết đứng im nhìn người ta. Ngay lúc đó con khỉ bị Hoàng Anh đấm bay đi, trượt dài văng vào chỗ bọn chúng.

    “Tụi bay còn chờ cái gì nữa…xông lên đánh hắn mau lên…không là chết cả lũ bây giờ…” Gã béo đứng la hét inh ỏi.

    Đám người thợ săn miễn cưỡng xông tới giao chiến với Hoàng Anh, con khỉ bò dậy nhìn thấy Minh liền gầm gừ.

    “Tại sao mày dám thả thú của tao?”

    “Thì mày cũng là một con thú đó thôi…” Minh cũng điên tiết chửi lại.

    “Hừm…con người rác rưỡi…” Con khỉ gầm gừ rồi vận lực nhắm vào Minh.

    Cầm chặt Phong Nha trong tay, Minh cũng vận lực lên toàn thân và truyền vào thanh kiếm, miệng lầm bầm: “Giống loài nào cũng cao quý, chỉ có những kẻ như ngươi mới là rác rưởi…”

    Nói xong, Minh cảm thấy Phong Nha vừa rung lên, giống như trái tim đang đập. Rồi trong khoảnh khắc con khỉ lao tới, cũng là lúc Phong Nha biến đổi. Từ một thanh kiếm cũ kĩ biến thành một thanh kiếm có phần lưỡi rất lớn không hề sứt mẻ. Nhìn Phong Nha trong hình dạng mới đầy mạnh mẽ, Minh tự tin vung kiếm chém thẳng vào nắm đấm của con khỉ.

    Ầm… Roẹt…

    Sau âm thanh va chạm là âm thanh da thịt xương bị cắt đứt. Phong Nha trong tay Minh cứ thế chẻ dọc nắm đấm và cánh tay con khỉ tới tận khuỷu tay nó một cách dễ dàng. Rồi Minh vặn kiếm, lưỡi kiếm lắc qua rời khỏi tay con khỉ, cùng lúc đó là đoạn cánh tay lông lá đã bị chẻ làm hai của rớt xuống đất. Nhưng sau cú chém, Phong Nha lại trở lại nguyên hình là thanh kiếm cũ kỉ, vì khí lực ít ỏi của Minh chỉ đủ duy trì trạng thái đó để chém một nhát duy nhất.

    “Agaaa….”

    Đau đớn gầm lên, con khỉ bị Minh chém đứt tay lần thứ hai, lần trước là nó khinh thường không phòng bị, lần này nó toàn lực Cường hoá cơ thể nhưng vẫn bị chém một cánh dễ dàng.

    Đám người bên cạnh ngừng chiến, không ai tin nổi một tên yếu ớt như Minh có thể chém đứt tay một Linh thú cường hãn như vậy.

    Nhìn con khỉ lăn lộn với cánh tay cụt, Minh biết không có cơ hội thứ hai nên lập tức bỏ chạy. Gã béo sợ tái mặt không dám lên tiếng, chỉ múa máy chân tay ra hiệu bọn người kia đuổi theo. Nhưng nào ai dám quay lưng lại khi còn một đổi thủ mạnh mẽ đã lĩnh ngộ Thạch hoá đỉnh cấp, còn bọn chúng chỉ mới lĩnh ngộ Cường hoá. Sở dĩ có thể bắt được Sửu Thành Niên và Xuân Yến là dùng chiêu đánh hội đồng và đặt bẫy sẵn.

    Dùng hết khí lực nên Minh cố chạy càng nhanh càng tốt, chỉ chạy bằng thể lực mà còn ở trong rừng nên một kẻ dùng khí lực có thể bắt kịp dễ dàng. Nhưng may mắn là không có kẻ nào đuổi theo.



    “Hihi…mẹ liều thật đấy!” Hoàng Yến ngồi phía sau ôm chặt Lệ.

    “Hy vọng không ai thấy…hì!”

    Lệ ngồi trước cầm dây cương, hai mẹ con nàng đang cưỡi trên con rồng cướp được một cách trắng trợn từ thanh niên đa cấp kia. Thú cưỡi có thể bay vô cùng đắt, con rồng hai người đang cưỡi chỉ là một Cường thú cũng có giá đến vài tỉ. Mảnh vảy rồng mà Hoàng Yến lấy được là ‘Khế vật’, có tác dụng giống như chìa khoá xe, con rồng chỉ phục vụ người nào mang thứ đó.

    Hoàng Yến lấy ra một quả cầu thuỷ tinh, quả cầu sáng lên theo ý niệm của nàng, bên trong hiện lên hình ảnh của Minh lúc đang bị con chó của Như Bảo cắn, nàng mím môi: “Thằng em hư đốn, lo mà ở yên đấy, chạy lung tung để chị mày phải xấu như ma thì chị cắt chim mày…”

    Lệ phì cười rồi nhớ lại hôm qua, viên đá của nàng và quả cầu thuỷ tinh của Hoàng Yến có được qua giao kèo với mụ phù thuỷ…

    Sau khi thực hiện giao ước, mụ phù thuỷ lấy ra hai món bảo vật đó giao cho hai mẹ con. Ả tận tình hướng dẫn sử dụng, nhưng thực ra là mụ ta câu giờ. Lệ biết rõ mụ ta đã tìm thấy Minh nhưng cho tới khi hai mẹ con nàng gần hết giờ online mới chịu hiển thị lên quả cầu. Quả cầu thuỷ tinh đó là một bảo vật được chế tạo từ mắt của một con rồng. Nó có khả năng kết nối với trí nhớ của nhiều con rồng khác, từ đó cho phép người sử dụng quả cầu có khả năng nhìn thấy hình ảnh mà một con rồng nào đó đã thấy. Và khi Minh bị con chó cắn thì có một con rồng bay ngang nhìn thấy cảnh đó.

    Tuy là bị mụ ta câu giờ nhưng ít Lệ cũng biết đó là may mắn, vì không phải chỗ nào cũng có rồng bay qua nên nếu mụ không thấy Minh thì hai mẹ con nàng tự đi tìm cũng rất mệt.

    Nắm chặt dây cương, Lệ điều khiển con rồng bay theo đường ngắn nhất.




    “Hộc…phù…may là sáng ăn được chút trái rừng, có sức mà chạy chứ không…là chết chắc rồi… A…A...Át xìi…!” Dựa lưng vào gốc cây nghỉ ngơi, đang thở hồng hộc mà còn hắt xì, rồi ngay sau đó Minh cảm thấy như dương vật nhói lên một cái không rõ nguyên do.

    “Ai nhắc tới mình hay sao ta!” Hỏi vu vơ một câu rồi tiếp tục chạy.