1. Nếu bạn dùng GMAIL,Yahoo,Hotmail.. để đăng ký , xin vui lòng kiểm tra mail kích hoạt trong mục Spam/Bulk của gmail
    https://mail.google.com/mail/u/0/#spam
    Xin cảm ơn

Thế Giới Phép Thuật

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi trymnhocongcong, 25/2/18.

  1. thienduc36

    thienduc36 Biết Quay Tay Verified
    7/57

    Bài viết:
    115
    Đã được thích:
    95
    Điểm thành tích:
    7
    Vẩn cứ là ok ... 1 từ = tuyệt :)
     
  2. Ozconan

    Ozconan Dậy Thì Verified
    2/57

    Bài viết:
    56
    Đã được thích:
    16
    Điểm thành tích:
    2
    Thanks bác, chờ bác mãi
     
  3. vô danh chi nhân

    vô danh chi nhân Mất Trinh Verified
    37/57

    Bài viết:
    174
    Đã được thích:
    64
    Điểm thành tích:
    37
    Like và tip tục phát huy
     
  4. trymnhocongcong

    trymnhocongcong 12.7cm The VIP
    287/339

    Bài viết:
    1,794
    Đã được thích:
    2,021
    Điểm thành tích:
    287
    Chương 27: Mê cung huyền bí


    “Có chuyện gì?”

    Nhìn vẻ hốt hoảng của Gia Thịnh, một hộ vệ lên tiếng hỏi, còn trưởng làng lặng người nhìn vào bức tường kia, cánh cửa đã biến mất.

    “Đó không phải lối vào Hoàng Lầu…” Nghiến răng trả lời, dù vô cùng lo lắng cho con gái nhưng với bản lĩnh của một người chiến binh, Gia Thịnh vẫn giữ được bình tĩnh mà trả lời ngắn gọn rõ ràng.

    Tất cả lại rơi vào lặng im, cũng vì chút mong muốn có được lợi ích từ di tích của Mạc sư mà tất cả quên mất một điều là phải thắc mắc tại sao Gia Linh có thể mở được phong ấn của một đại pháp sư, điều mà rất nhiều kẻ tài giỏi, mạnh mẽ hơn không thể làm được. Trưởng làng vẫn chết trân nhìn vào bức tường, trong đầu ngập tràn suy nghĩ vì chính lão đã quyết định cho hai đứa trẻ tiến vào.

    Gia Thịnh cũng tương tự, cũng nhìn vào bức trường, trán nổi gân xanh nắm chặt hai quả đấm, khí lực vận chuyển trong người như muốn đấm chết một kẻ nào đó, bởi ở đây chỉ riêng mình hắn biết bên kia là gì, trong khi còn có một mối nguy hiểm khác ở ngoài này đang chờ cô bé…



    “Cái gì thế này?”

    Minh ngơ ngác, không hề có một cái lầu nào mà chỉ có một con đường, một con đường uốn lượn giữa không gian đen tối, có thể thấy được lối ra nằm ở điểm cuối con đường.

    Gia Linh cũng vô cùng ngạc nhiên, nhưng cô bé hiểu biết về phép thuật hơn Minh, nhanh chóng nhận ra đây là đâu.

    “Nếu em không lầm thì…đây là Mê cung huyền bí. Số người có thể đi tới cuối con đường rất ít…”

    Nghe tới đó là biết sắp phải đổ máu khi mà vết thương cũ còn chưa lành, Minh ngoái ra đằng sau xem xét thì chỉ là một màu đen, hắn và Gia Linh đang đứng ở điểm xuất phát.

    “Lúc đang bước vào, anh nghe tiếng ba em nói là ‘phải đi tới cuối cùng’.”

    “Thì điểm thoát ra nằm ở điểm cuối kìa anh…”

    Cả hai thở dài nhìn nhau, Minh lấy một lọ bột đưa cho Gia Linh rồi nắm lấy tay cô bé, có chút ngại ngùng nhưng nơi đây chỉ có hai người nên nàng không rụt tay lại, cả hai tiến về phía trước.

    Cẩn thận bước chậm rãi, Minh sợ có bẫy gài dưới đường đi, hắn tưởng tượng ra cảnh hai đứa đạp lên một viên gạch rồi rơi xuống. Nhưng đã một lúc lâu mà phần đường đi được quá ngắn so với phần còn lại, Minh thấy bọn hắn chỉ mới vào đoạn cong thứ nhất khi mà con đường như một sợi chỉ dài rối tung.

    “Bay qua đó được không nhỉ?” Minh nhìn vào chỗ sáng nhất, nơi có điểm thoát ra.

    “Bên ngoài con đường mọi thứ đều vô hiệu lực mà anh…”

    Minh gật gù, hắn dừng lại nhặt một cục đá, vận khí lực ném thật mạnh, nhưng viên đá chỉ vừa bay ra khỏi con đường thì nó vô lực rơi xuống.

    “Ai có thể tạo ra mê cung này nhỉ?” Minh hỏi, hắn thầm cảm phục người đã tạo ra thứ này, dù là thử thách đang chờ hắn phía trước nhưng phải tinh thông phép thuật đến cỡ nào mới tạo ra được mê cung với không gian rộng lớn cỡ này.

    “Em cũng không rõ, chỉ biết là mê cung này tồn tại rất lâu rồi, nó cũng không phải của riêng ai mà người nào có đủ khả năng thì mới mở ra được.”

    “Vậy…?”

    Minh bỏ lửng câu hỏi, nhưng Gia Linh hiểu: “Tất nhiên là không phải em mở…”

    Đây là điều khiến Gia Linh suy nghĩ từ đầu tới giờ, cô bé biết mình không đủ khả năng để làm chuyện này, vậy ai là người đã mở mê cung này và với mục đích gì?

    Bước đi với ngập tràn thắc mắc, cả hai tiến đến một ngã tư đầu tiên. Minh nhìn ba hướng đi trước mặt, một chạy dài rồi hướng lên trên, một hướng xuống dưới, còn một lối hướng đi thẳng, nhưng có một điểm chung là cả ba đều dẫn vào ‘đống chỉ rối’ kia.

    “Anh chọn đi…đường nào cũng dẫn về đích!”

    “Vậy…mình cứ đi thẳng đi em…”

    Cả hai tiếp tục đi thẳng, Minh vẫn nắm tay cô bé, hắn nhớ lại một chuyện nên phải hỏi: “Tại sao tới năm 2012 mới có phép thuật nhưng ông Mạc sư này lại có từ lâu vậy?”

    “Hihi, anh quả thật không biết hả? Không phải tới năm 2012 mới có phép thuật, mà là tới năm 2012 thì pháp thuật không còn trấn áp được ma thuật nên phép thuật mới được sử dụng rộng rãi.”

    Nhìn vẻ mặt của Minh, cô bé tiếp tục khai sáng cho hắn: “Phép thuật, pháp thuật hay ma thuật đã tồn tại từ hàng ngàn năm nay, nhưng rất ít người sử dụng được, mà trong số đó hầu hết đều là các pháp sư. Họ nhận ra sự nguy hiểm của phép thuật nên cùng nhau hạn chế phổ biến phép thuật và áp chế những kẻ sử dụng ma thuật, vì vậy trước 2012 thì những khái niệm pháp thuật, phép thuật hay ma thuật được xem là sản phẩm của trí tưởng tượng thôi.”

    “Thì ra thế…”

    Minh như được gỡ bỏ cục đá đè trên đầu, hắn lại hỏi: “Vậy mê cung này dùng để làm gì?”

    “Thử thách, ai đó muốn thử thách mình…” Gia Linh trả lời, nàng đoán là có người muốn điều đó, nhìn hắn rồi nói tiếp: “Cả ba hướng đi đều dẫn tới lối ra, nhưng chỉ có một con đường là yên bình như từ đầu tới giờ…”

    Minh không bất ngờ vì đã đoán được có nguy hiểm từ trước nhưng vẫn phải trợn mắt hỏi: “Vậy đường này có an toàn không?”

    Câu hỏi này thì Gia Linh không biết nhưng bộ xương khô trước mặt nhanh chóng đáp lại.

    “Mình quay lại được không?”

    “Anh sẽ không muốn quay lại đâu…” Gia Linh trả lời, cô bé ngưng trọng nhìn về phía trước tìm mối nguy.

    Minh nhìn về phia sau, con đường vẫn như vậy, hắn thử bước theo hướng ngược lại, nhưng bàn chân vừa chạm xuống thì mặt đường rung chuyển.

    “Cẩn thận…” Minh hoảng hốt kéo Gia Linh ra xa.

    Đúng như điều hắn lo sợ, con đường mà hắn đã đi qua lập tức sụp đổ, nó rơi xuống khoảng không tối đen vô tận bên dưới. Nghĩa là bọn hắn chỉ còn một lựa chọn, tiến vế phía trước…

    “Bắt đầu rồi đấy…”

    Minh nắm chặt tay hơn để trấn an Gia Linh, Mắt Thần chạy hết công suất để phát hiện bất cứ thứ gì. Cả hai tiếp tục đi, tới gần mới thấy rõ, bộ xương vẫn còn nằm trong lớp quần áo mục nát, nhiều xương vỡ vụn, lớp quần áo loang lổ vết rách mà Minh đoán là do bị mài rách, nghĩa là rất có thể người này bị đánh văng từ xa tới đây.

    “Em còn biết gì nữa về mê cung này mà muốn nói ra không?” Minh nhìn về phía trước, tai hắn thính hơn bình thường nên có thể nghe được tiếng bước chân đang hướng về phía này.

    “À…em nghe nói trong này có nhiều người chết…”

    “Hàhà…vậy đừng để mình là một trong số đó nhé…anh nghe có tiếng của 4 bàn chân đang tới…” Minh phải bật cười, cô bé ngây thơ hay là muốn trêu hắn…

    “Hì…vậy là, 2 người hoặc một con thú 4 chân…” Gia Linh cười, cô bé cũng nhìn về phía trước, vẫn là một con đường vắng lặng quanh co kéo dài, nhưng nàng biết cả hai đều bị phép thuật che mắt.

    “Cũng có thể là 2 con thú 2 chân, hoặc là…” Minh đang nói chợt nín thinh, phép thuật có thể che được mắt hắn nhưng không che được Mắt Thần.

    Gia Linh chợt run lên, nàng cũng đã thấy, phép thuật trong này che mắt khoảng phía xa, còn kẻ địch đã tới gần nên có thể thấy rõ, cũng như bộ xương kia, cả hai đều không thấy cho tới khi đến gần.

    Vẫn nắm tay nhau, một bên là Phong Nha đã sẵn sàng, bên còn lại là Thiên Thạch đang tỏa sáng. Kẻ địch đúng là hai người, nhưng là hai người khổng lồ. Trước đây Minh đã gặp qua nên không mấy bất ngờ, còn Gia Linh là lần đầu tiên trông thấy nên bàn tay nhỏ liên tục run lên trong tay của Minh.

    Người khổng lồ, một chủng tộc có hình dạng tương đương loài người. Có ba điều đặc biệt về người khổng lồ, đó là chủng tộc được tạo ra từ công nghệ phép thuật, chủng tộc không có nữ giới và là chủng tộc có thể sinh sản mà không cần nữ giới.

    Không nói không rằng, cả hai gã khổng lồ cùng lao đến tấn công. Đừng tưởng to lớn thì chậm chạm, người khổng lồ cao gấp 2-3 lần người thường và tốc độ cũng nhanh gấp 2-3 lần người thường, nặng gấp 20-30 lần người thường và sức mạnh cũng tương tự, gấp 20-30 lần người thường. Một nắm đấm lao nhanh đến Minh và một cú vồ tới Gia Linh khiến cả hai phải tách nhau ra để tránh né.

    Minh biết Gia Linh là thiên tài phép thuật thật đấy, nhưng để chiến đấu thì vẫn chưa đủ, hắn lo lắng tránh cú đấm thứ 2 rồi lựa thế phóng tới bảo vệ cô bé...




    PS: Chương ngắn, nhưng mai em bù :D:D:D
     
  5. betapchoim

    betapchoim Chơi gái lần đầu Verified
    37/57

    Bài viết:
    209
    Đã được thích:
    163
    Điểm thành tích:
    37
    Thank thớt ... vẫn ngóng đều
     
    trymnhocongcong thích bài này.
  6. cường lion

    cường lion Chơi gái lần đầu Verified
    37/57

    Bài viết:
    283
    Đã được thích:
    142
    Điểm thành tích:
    37
    Thanks chim. Nếu không nhầm thì hôm nay là ngày mai của thớt. Em đợi...:))
     
    trymnhocongcong thích bài này.
  7. 0x0tuan

    0x0tuan Biết Quay Tay Verified
    7/57

    Bài viết:
    136
    Đã được thích:
    63
    Điểm thành tích:
    7
    Rất hay, hóng cháp tiếp theo của thớt
     
    trymnhocongcong thích bài này.
  8. trymnhocongcong

    trymnhocongcong 12.7cm The VIP
    287/339

    Bài viết:
    1,794
    Đã được thích:
    2,021
    Điểm thành tích:
    287
    Chương 28: Thử thách


    Binh…

    Tung cước vào cánh tay của gã khổng lồ đang định chụp lấy Gia Linh, lập tức Minh gập người xuống tránh đòn của gã còn lại nhưng vẫn hướng về phía trước.

    “Bọn này nhanh thật…”

    Kéo Gia Linh chạy tới, Minh lên tiếng cảm thán nhưng hắn đã nhận ra một điều là hai gã khổng lồ này dường như không có Khí lực, chúng tấn công hoàn toàn bằng thể lực.

    “Anh…kìa…” Gia Linh hét lên, hai tên to lớn tiếp tục lao tới.

    Minh muốn kiểm tra nghi ngờ của mình, vận lực chém vào nắm đấm của gã khổng lồ bằng Phong Nha chưa biến hình, lưỡi kiếm sứt mẻ không cắt được lớp da cứng chắc nhưng gã khổng lồ đã lùi lại ôm tay, chứng tỏ uy lực nhát chém của Minh đủ làm hắn đau. Cảm thấy hiệu quả, Minh tự tin tung đấm đối chọi với gã còn lại, cả hai dội ngược vì uy lực tương đương.

    “Anh cẩn thận… Bọn chúng đã bị yểm chú, không hóa giải được, chúng sẽ không dừng lại đâu anh!” Trong lúc Minh cản đường, Gia Linh đã nhanh lẹ chạy tới phía trước, ngoái đầu lại nói mà không quay người.

    Sở dĩ Minh không tung sát chiêu là vì để tiết kiệm sức lực khi nhận thấy kẻ địch không quá mạnh, và có một lý do khác là hai tên khổng lồ dường như không làm chủ được ý thức. Lúc này hai bên đã hoán đổi vị trí, hai gã khổng lồ đang ở gần mép đường bị sụp đổ.

    “Ta không muốn giết bọn ngươi, nhưng mà ta phải đi tiếp, hy vọng kẻ tạo ra nơi đây không để các ngươi chết bằng cách này…”

    Minh xoay người nhìn hai tên khổng lồ đang lồm cồm định xông tới, hắn khẽ bước, tức là bước về hướng điểm xuất phát. Con đường lại rung chuyển khi bàn chân của Minh chạm xuống, phần mặt đường từ vị trí bàn chân đó trở về phía hai gã khổng lồ lập tức sụp đổ, kéo theo bọn chúng rơi xuống khoảng không tối đen. Minh rút chân lại, hắn đã thử qua trước đó nên biết được con đường sẽ sập xuống từ vị trí của bước chân ‘quay đầu là bờ’.

    “Đi tiếp thôi…”

    Chạy tới và không quên nắm tay Gia Linh, Minh chủ động bước tiếp, hắn biết vừa rồi chỉ là màn khởi động. Cả hai cẩn thận từng bước, càng đi tới thì những bộ xương khô xuất hiện càng nhiều, mà chính xác là từng khúc xương thì đúng hơn. Nhìn những mảnh xương vỡ nát khiến Gia Linh vô thức nắm chặt tay Minh, trong khi tên này đang thắc mắc thứ gì gây ra những cái chết ‘tan xác’ như thế kia.

    “Không lẽ là do 2 gã đó làm?” Minh lầm bầm vì phía trước đoạn đường bằng đá có màu khác với đoạn bọn hắn đã đi qua, nghĩa là kết thúc thử thách thứ nhất.

    “Chắc là vậy, bọn chúng rất mạnh mà, nếu không có anh thì có lẽ em cũng…” Gia Linh khẽ rụt cổ nhìn những mảnh xương kia.

    “Vẫn chưa hiểu mục đích của người tạo ra mê cùng này là gì, và mục đích của người đưa bọn mình vào đây là gì?” Minh đăm chiêu, hắn đặt bước chân đầu tiên vào đoạn đường thứ hai.

    Có một điều mà Gia Linh không biết, với Minh thì lại càng không biết, rằng mê cung này dùng để thử thách khả năng dùng phép thuật của người khác, không thể dùng được Khí lực trong này, đó là lý do vì sao ngay cả hai gã ‘boss’ khổng lồ cũng không có Khí lực. Chúng là thủ hộ gác ở đoạn đường thứ nhất, là chủng loài được tạo ra từ phép thuật nên người khổng lồ có khả năng bẩm sinh miễn nhiễm với phép thuật cấp thấp, chỉ bị ảnh hưởng chút ít với Huyền chú, chính vì thế hai gã khổng lồ này là thử thách rất khó vượt qua, bằng chứng là những mảnh xương vỡ nát của những người đi trước còn ở kia.

    “Khoan đã…” Gia Linh ra hiệu ngăn Minh lại.

    Đoạn đường này được chia làm bốn hàng dọc, mỗi hàng được chia nhỏ thành từng ô có kích thước bằng nhau(các bác cứ tưởng tượng giống như sàn nhà bằng gạch men), trên mỗi ô có kí tự và hình vã khác nhau.

    “Đây là…thuật phong thủy…” Gia Linh vẫn chăm chú quan sát, đôi môi hồng mấp máy, ngón tay nhỏ chỉ vào từng ô suy luận.

    Lần này thì Minh phải nhường cho cô bé, hắn mù tịt về phép thuật nên không ý kiến. Tuy không rõ nhưng với một kẻ đam mê game có thâm niên, Minh biết để vượt qua thử thách này thì phải chọn đúng ô mà đi.

    Đúng như Minh đoán, Gia Linh đã có câu trả lời: “Thuật phong thủy, sinh lão bệnh tử, mỗi hàng ngang có bốn ô, mỗi ô có hình vẽ và kí hiệu, dựa vào hình vẽ và kí hiệu đó có thể tính được ô đó đại diện cho loại. Phải chọn ô để đi sao cho tới ô cuối cùng thì số ô đại diện cho mỗi loại phải bằng nhau, hai hàng liền kề không được giống nhau và tất nhiên là ô cuối cùng phải là sinh…”

    Minh gật gù, hắn zoom Mắt Thần để đếm xem có bao nhiêu hàng tất cả, thứ này nghe có vẻ đơn giản nhưng nếu tính sai, phải tới ô cuối cùng mới biết được thì lúc đó đã muộn.

    “Một trăm hàng chẵn... ô nào trước vậy em?”

    Gia Linh xem qua bốn ô của hàng đầu tiên, lầm bầm 1 lúc thí xác định được bốn loại, cô bé hít một hơi thật sâu rồi bước vào ô thứ nhất, bắt đầu bước vào thử thách. Minh cũng không chần chừ, hắn bước theo sau.

    “Em cứ tính đi, để anh nhớ số ô mỗi loại cho…” Minh đứng ngay sau lưng Gia Linh.

    “Dạ…”

    Cứ thế một người tính, một người ghi nhớ, chỉ ít phút cả hai đã qua được hơn 20 hàng.

    “Hình như…” Gia Linh khẽ nhăn mặt, tới hàng ngang thứ 26 thì hình vẽ và kí tự đổi kiểu, tất nhiên là khó xác định hơn.

    “Cứ bình tĩnh đi em, không cần vội…”

    “Dạ…” Vẫn là tiếng ‘dạ’ nhu mì.

    ...Gần 3 tiếng sau…

    “Hic…” Gia Linh mếu máo, tóc cô bé đã xù lên vì gãi khi bí đường tính toán, cứ qua 25 ô thì độ khó hình vẽ lại tăng lên.

    Cả hai đang ở hàng 98, gặp phải một hình vẽ kì lạ mà Gia Linh nghĩ hoài không ra vì chưa từng thấy thứ này. Còn Minh, hắn vừa nhìn thấy đã lập nhận ra ngay nhưng vì si mê ngắm người đẹp nên cứ để cô bé vò đầu bứt tai.

    “Làm sao giờ anh? Cái này em không biết…hic!”

    “Ô này là bệnh…” Minh thì thầm rồi kéo cô bé bước vào.

    Sở dĩ Gia Linh không biết vì đó là hình vẽ một chiếc bao cao su chưa sử dụng, với cái đầu đã luyện qua hàng chục bộ truyện sex của lão Quân thì Minh dễ dàng đoán ra, bao cao su giúp phòng bệnh nên có ngay đáp án là bệnh, nhưng không bị bệnh thì khỏe mạnh nên nó lại liên quan đến sinh, tuy vậy bọn hắn đã đi qua 24 ô sinh và còn ô cuối cùng phải là sinh nên Minh quyết định chọn bệnh. Gia Linh ngoan ngoãn theo hắn mà không hề thắc mắc, cô bé tin tưởng hắn tuyệt đối.

    Hàng 99, tiếp tục gặp một hình vẽ khiến Gia Linh lúng túng, không phải vì cô bé chưa thấy qua, mà lúng túng vì đó là hình vẽ một con ngựa, một con ngựa đực xung mãnh với hình vẽ dương vật của nó khá rõ.

    “Đây là lão…” Minh mỉm cười, ngựa chim to…hắn nghĩ ngay tới Xích Thố Vương, loại thuốc tăng cường sinh lý, hầu hết người trẻ ít cần tới loại này, mà chủ yếu là người trung niên trở lên…nghĩa là lão.

    Còn lại ô cuối cùng, cả bốn ô đều có hình vẽ một đôi nam nữ đang làm tình khiến Gia Linh lại đỏ mặt như sắp khóc. Cả bốn hình vẽ đều rất rõ nét, đôi nam nữ làm tình trần trụi dưới trời đêm. Điều khác biệt duy nhất là mặt trăng trong mỗi ô.

    “Nữa…làm sao bây giờ anh?” Gia Linh rưng rưng đôi mắt tròn nhìn Minh.

    Cái này thì Minh cũng biết, hắn tự tin diễn giải: “Em để ý, điểm khác biệt là ở mặt trăng và mình đang tìm ô sinh….”

    Gia Linh nghe xong vẫn giữ nét mặt ngu ngơ chưa hiểu: “Cả bốn ô đều…đều là làm cái đó…tạo ra em bé, là tạo ra sự sống, đều liên quan đến sinh…”

    “Nhưng chỉ có 1 trong 4 ô là có thể tạo ra em bé… Mặt trăng…nguyệt…” Minh nheo mày nguy hiểm nhìn cô bé.

    “A…đúng rồi!” Gia Linh reo lên vì đã nhớ ra.

    Trong bốn ô, có hai ô trăng khuyết, 1 ô trăng tròn và 1 ô không trăng. Trăng là nguyệt, là kinh nguyệt, lúc có kinh nguyệt thì rất khó để sinh ra em bé, nên ô không trăng – không kinh nguyệt- sẽ có khả năng có con nhất, nghĩa là yếu tố sinh nhiều nhất.

    Dù tìm ra đáp án nhưng cả hai vẫn căng thẳng bước vào ô đã chọn, không hẹn nhưng hai bàn chân cùng nhau hạ xuống ô đá. Nín thở chờ đợi nhưng không có gì xảy ra, lúc này mới có thể thở phào nhẹ nhõm. Nhưng rồi cả hai phải nín lặng vì đoạn đường phía trước, một cái xác còn đang phân hủy nằm gần đó. Phía xa là một thứ trông như sân khấu…

    “Ảo…ảo thuật…!” Gia Linh vẫn còn kinh hãi với cái xác, cô bé run run cất tiếng khi đoán ra thử thách tiếp theo…
     
  9. Ozconan

    Ozconan Dậy Thì Verified
    2/57

    Bài viết:
    56
    Đã được thích:
    16
    Điểm thành tích:
    2
    Bóc tem :)
     
    trymnhocongcong thích bài này.
  10. luunhatphi01

    luunhatphi01 Dân Chơi Thứ Thiệt Verified
    37/57

    Bài viết:
    558
    Đã được thích:
    137
    Điểm thành tích:
    37
    Hay
     
    trymnhocongcong thích bài này.
  11. betapchoim

    betapchoim Chơi gái lần đầu Verified
    37/57

    Bài viết:
    209
    Đã được thích:
    163
    Điểm thành tích:
    37
    Thank tờ rim cong ngày mưa gió...
     
    trymnhocongcong thích bài này.
  12. Xem_chùa

    Xem_chùa Biết Quay Tay Verified
    7/57

    Bài viết:
    101
    Đã được thích:
    44
    Điểm thành tích:
    7
    Thanks thớt
     
    trymnhocongcong thích bài này.
  13. cường lion

    cường lion Chơi gái lần đầu Verified
    37/57

    Bài viết:
    283
    Đã được thích:
    142
    Điểm thành tích:
    37
    Hay lắm bác. Mà lâu rồi chưa thấy chịch nhỉ
     
    trymnhocongcong thích bài này.
  14. vô danh chi nhân

    vô danh chi nhân Mất Trinh Verified
    37/57

    Bài viết:
    174
    Đã được thích:
    64
    Điểm thành tích:
    37
    Hây
     
    trymnhocongcong thích bài này.
  15. betapchoim

    betapchoim Chơi gái lần đầu Verified
    37/57

    Bài viết:
    209
    Đã được thích:
    163
    Điểm thành tích:
    37
    Nóng bức này mà có chap giải nhiệt thì cũng thành mát mẻ ngay thoai... vẫn hóng và ủng hộ thớt nhiệt tình...
     
    trymnhocongcong thích bài này.
  16. trymnhocongcong

    trymnhocongcong 12.7cm The VIP
    287/339

    Bài viết:
    1,794
    Đã được thích:
    2,021
    Điểm thành tích:
    287
    Chương 29: Bông hồng đằng sau bức tường


    Ảo thuật, một dạng phổ biến của hệ Phép thuật, nhưng khác với ảo thuật ở thế giới bên ngoài nhắm vào thị giác và suy nghĩ để đánh lừa, ảo thuật ở thế giời này có thể đánh lừa tất cả các giác quan, là thuật gắn liền với phong ấn che giấu.

    Từ sân khấu, một gã thanh niên ăn mặc lịch sự xuất hiện, gã nở nụ cười thân thiện rồi bắt đầu diễn thuật. Gã giờ bàn tay trống trơn lên cho cả hai xem rồi nắm lại, chờ 3 giây rồi mở ra, trong lòng bàn tay hắn là một con búp bê cao tầm 20cm và đang cử động, điều đặc biệt là con búp bê này giống y hệt Gia Linh, từ quần áo tới gương mặt, kiểu tóc khiến cô bé kinh ngạc tột độ.

    “Mời hai vị…” Gã thanh niên biểu diễn xong khẽ cười, hướng tới chỗ Minh mời giải mã.

    Sau phút giây ngỡ ngàng, Gia Linh lấy lại tinh thần, cô bé khẽ lay cánh tay của Minh rồi lo lắng nói: “Anh…mình phải làm được giống như hắn thì mới qua được…”

    “Còn cách nào khác không?” Minh vẫn nhìn chăm chăm vào sân khấu, nét mặt khó hiểu.

    “Một là mình phải làm được như hắn, hai là có phép thuật đủ mạnh để khống chế ép hắn cho mình qua ải, ba là…là đủ sức tạo một lối tắt vượt qua đoạn này.”

    Đủ sức để vượt qua đoạn đường này có độ dài khoảng 100m mà Gia Linh nói chính là đủ sức dùng một Thánh chú. Nhưng hiện tại cô bé còn đang tập tọe với linh chú thì điều đó là không thể.
    Ảo thuật thường bị nhầm với Hiện thuật và Tạo thuật vì cùng chung một hành động đó là lấy ra, tạo ra một thứ gì đó từ hư không. Hiện thuật cơ bản mà người ta thường dùng là lấy đồ vật ra từ một không gian riêng, như Minh thường lấy đồ ra từ chiếc nhẫn. Tạo thuật là tạo ra thứ gì đó bằng phép thuật, giống như Minh Nguyệt tạo ra lửa và căn nhà tranh. Còn Ảo thuật, chỉ là tạo ra ảo giác, ảo cảnh, ảo âm khiến người khác tưởng rằng đó là sự thật, nhưng vốn nó không có thật, nghe thì dễ nhưng nếu không đủ bản lĩnh thì không thể nhận ra được mình đang ở trong một ảo thuật. Với những người đã đủ trình độ để được gọi là một phù thủy, họ có thể khiến một người đang sống khỏe mạnh tưởng mình đã chết, tưởng mình là một hồn ma hay một đại phù thủy có thể khiến một đạo quân quay sang tự đâm chém nhau chỉ bằng một Ảo thuật mạnh mẽ.

    Gia Linh lại mếu máo vì không làm được, thử thách này là đơn giản trong hệ phép thuật khi mà người tạo ra nó đã cho biết sẵn đây là một ảo thuật, chỉ cần làm theo là được, nhưng để làm được thì cũng phải là một người được bồi dưỡng tốt, còn Gia Linh chỉ là một cô bé nhà quê không được học hành, nàng tự học là chính.

    “Vậy nếu thế này thì sao?” Minh lên tiếng, vẻ mặt đầy tự tin.

    Gia Linh khó hiểu nhìn hắn, nàng có thể cảm nhận được Khí lực đang vận chuyển trong người hắn.

    “Anh định làm gì?”

    “Làm cách thứ tư…” Minh nháy mắt rồi nhếch môi cười.

    Khác với Gia Linh, Minh không đủ am hiểu để nhìn ra chân tướng trò này, nhưng hắn có thứ độc nhất Thiên Địa VR – Mắt Thần- thứ không bị ảnh hưởng bởi Ảo thuật. Rút kinh nghiệm, Minh đã dùng Mắt Thần quét ngay từ đầu nên thứ mà hắn đang thấy không hề giống Gia Linh thấy. Cười với cô bé, Minh vận lực phóng tới phía sân khấu, nắm đấm chuyển thành một màu đỏ hồng như than, cảnh vật xung anh cũng bị lấn át bằng sắc đỏ hồng đó.

    “Này này…anh bạn không được manh động…!” Tên ‘ảo thuật gia’ đang đứng trên sân khấu liền hoảng hốt lên tiếng, nhưng Minh không hề để tâm.

    “Phá Cốt!”

    Uỳnh…

    Không nhắm vào cái tên ‘ảo thuật gia’ kia, không nhắm vào sân khấu mà Minh lao đến tung đấm vào một cây cột ở một góc của sân khấu.

    “Hơ…” Gia Linh bất ngờ, đôi mắt tròn xoe nhìn những thứ trước mặt đang tan biến đi.

    Sau cú đấm của Minh, cây cột bị hắn đấm rung lên mạnh mẽ, sau đó cả sân khấu và gã ‘ảo thuật gia’ cùng tan biến, cả vùng không gian xung quanh cũng biến đổi, chỗ sân khấu chính là nơi giao nhau của một ngã tư.

    “Đây là thứ tạo ra ảo thuật…” Minh chỉ vào bốn cây cột cao tầm 1 mét ở bốn góc đường còn đang tỏa sáng, bàn tay tay bằng than của hắn đang tắt dần, gương mặt nhắn nhăn nhó vì sức nóng khủng khiếp. Hắn đã phải chuyển sang tay trái vì vết phỏng ở tay phải lần trước còn chưa lành hẳn.

    Gia Linh không nói gì, nhưng ánh mắt ngập tràn ngưỡng mộ của cô bé đã nói lên tất cả. Hóa ra cả hai đã tới một ngã rẽ nữa, tiếp tục chọn một trong ba con đường để tiếp tục đi, và màn ảo thuật kia đã che dấu cái ngã tư này. Cứ ngỡ mình phải giải mã được trò của gã kia thì sẽ qua được nhưng đó cũng chỉ là lừa đảo, vì còn một ảo thuật khác lồng lên che dấu con đường, nếu có hóa giải được trò của gã kia thì cả hai vẫn còn ở trong ảo thuật này, một con đường khác mở ra và cả hai sẽ lạc vào một mê cung ảo khác.

    “Em chọn đi…”

    Nhìn ba hướng đi với ba màu khác nhau, Gia Linh mỉm cười rồi nói: “Mình cứ đi thẳng đi anh…”

    “Đồng ý…” Minh mỉm cười, nắm tay cô bé bước vào đoạn đường được tạo ra bằng những phiến đá màu đỏ đen.

    ***

    Sài Thành…

    “Con khốn…trả tiền cho tao, trả thú cho tao…!”

    Gã thanh niên túm lấy cổ của Lệ ép nàng vào tường, sau lưng hắn là một đám láo nháo, hắn chính là kẻ đã bị mẹ con Lệ chôm mất con rồng.

    Bị bóp cổ đến ngạt thở nhưng Lệ vẫn không phản ứng gì, vì nàng không đủ sức chống cự và không có thế lực bảo hộ, đôi mắt ngấn nước khẽ nhìn vào một góc xa, nơi có một cô gái với mái tóc màu xanh lá và một hình xăm cùng màu trên ngực, là một chỉ huy thực tập của Thiên Địa Hội. Cô gái chỉ đứng nhìn mà không can thiệp chuyển ẩu đả, bắt ép đang diễn ra trước mắt.

    Lệ vô lực phản kháng, bị bóp cổ tới mức hoa cả mắt thì nàng nghe thấy một mùi hương quen thuộc…

    Rặc…rặc…

    “Khốn kiếp…!”

    Gã thanh niên hoảng hốt thả Lệ ra và lui lại, đám tay chân của hắn đã bị bẻ chân chỉ trong chớp mắt, mà một điều kì quái là dù đau đớn nhưng chúng không thể la hét.

    “Cút…”

    Giọng nữ nhẹ nhàng mà lạnh lùng sát khí, Tuyết Hoa đứng chắn giữa Lệ và bọn côn đồ, nàng đã bẻ chân bọn chúng và yểm một linh chú khiến bọn chúng dù đau đớn đến mấy cũng không thể hét thành tiếng.

    “Mày..được lắm…” Gã thanh niên không làm gì được nên lùi lại thêm mấy bước, hắn liếc mắt về chỗ cô gái tóc xanh.

    “Các ngươi dám làm loạn trong khu vực Sài thành?” Vừa xuất hiện, cô gái tóc xanh liền buông một câu phủ đầu.

    Một cái liếc mắt đầy sát khí của Tuyết Hoa dành cho cô gái, nàng vẫn lạnh lùng: “Phải có ta nhắc thì ngươi mới làm nhiệm vụ hả…Thiên Nga?”

    Mái tóc xanh phất phơ, bộ váy ngắn cách điệu để lộ một nửa hai quả đào tươi cùng hai chữ Thiên Nga màu xanh trên ngực, cô gái tức giận quát: “Ngươi…đừng tưởng quen biết chỉ huy cấp cao rồi muốn làm gì thì làm, ta sẽ viết báo cáo tội ngươi gây gổ đánh lộn còn lăng mạ chỉ huy…”

    Dừng lại rồi cô gái quay sang phía Lệ: “Còn ngươi…ta đã nhắc nhiều lần là phải trang trí cửa hàng theo quy định, tại sao ngươi không làm theo, ta sẽ kiến nghị phạt ngươi thêm 1 tháng không trợ lý…”

    “Quy định? Là của cấp cao hay là của ngươi quy định? Thiên Địa hội có quy định về quyền tự do buôn bán, ngươi muốn cưỡng ép quyền tự do của người khác?” Tuyết Hoa bật lại, vì Lệ vẫn còn đau cổ và choáng váng nên không thể lên tiếng.

    Thiên Nga tức giận tột cùng, vì là chỉ huy thực tập, chưa có quyền phạt trực tiếp nên muốn gì thì đều phải báo cáo lại cho chỉ huy cấp trên xử lý. Bất ngờ cô nàng nở một nụ cười nguy hiểm…

    “Hừm…Được thôi… Bọn ngươi, theo ta về ghi tường trình…” Thiên Nga nói với đám côn đồ rồi liếc mắt với Tuyết Nga: “Cứ chờ đó, đến lúc các ngươi sẽ phải quỳ gối mà xin xỏ…”

    Để lại một câu đe dọa, Thiên Nga hất mái tóc màu xanh rồi đỏng đảnh rời đi.

    Đám côn đồ đi khỏi, Tuyết Hoa chạy lại đỡ Lệ ngồi dậy, nàng lấy một viên thuốc cho Lệ uống. Viên thuốc có tác dụng ngay lập tức, Lệ cảm thấy trấn tĩnh lại và cơ thể sảng khoái hơn.

    “Cảm…cảm ơn cháu…”

    Cổ vẫn còn đau nhưng đã nói được, Lệ cảm động nắm tay Tuyết Hoa, cô nàng vẫn trong bộ đồ đen với khăn che mặt.

    “Cháu có việc vào Sài thành, tiện đường đi ngang đây thăm cô, may mà tới đúng lúc…”

    “Bọn nó lâu lâu lại tới phá, mấy lần trước có người giúp, còn lần này có chỉ huy nên họ không dám nhúng tay vào…”

    Cả hai thừa biết đám côn đồ kia đã gọi Thiên Nga tới bảo kê để chúng gây sự với Lệ.

    “Con nói thật cô đừng buồn… Cô phải làm gì đó chứ cứ chờ đợi như thế này không phải là cách… Hay là cô cũng luyện tập đi, để vừa có khả năng bảo vệ mình, mà biết đâu tư chất tốt thì cô có thể nhanh chóng mạnh lên, lúc đó có năng lực rồi thì sẽ không phải đứng nhìn người ta ức hiếp con trai cô nữa…”

    Tuyết Hoa nói quá đúng, Lệ không thể phản đối. Trước đây là vì quá nhớ Minh, nàng chỉ ở đây chờ đợi con trai, nàng sợ hắn về tìm nhưng không gặp mình. Nhưng bây giờ đã khác, nàng biết mình cũng cần phải có sức mạnh, ít nhất cũng đủ để tự bảo vệ mình.

    Nhìn đôi mắt tinh anh của Tuyết Hoa, Lệ khó nói: “Vậy…”

    “Vậy để con giúp, con có quen vài người tốt, con sẽ nhờ họ dạy cô…”

    “Cảm ơn con…”

    Khác với Lệ, Tuyết Hoa không sống ở Sài Thành, nàng trú ngụ cùng bang phái của mình. Sau khi quyết định, cả hai dìu nhau vào bên trong cửa hàng. Lệ đang chịu án phạt ngừng cung cấp trợ lý ảo nên không hay biết một thông báo vừa hiện lên trên bảng tin: ‘Trọng Trường, Tấn Lực, Hữu Sang bị VR không xác định đánh bại.’, còn có hình ảnh kèm theo, là một tấm hình Minh đang sấp mặt xuống đất sau khi ăn cú đấm của Tấn Lực, tấm ảnh hoàn toàn trái ngược với thông báo.

    ***

    “Haha…tuyệt vời…!”

    “Hihi…may quá…!”

    “Chỉ còn một đoạn nữa thôi…”

    Tiếng cười của đôi trai gái vang vọng, lần này cả hai may mắn chọn đúng con đường không có thử thách, thế là tung tăng vui mừng tiến bước, chẳng mấy chốc đã tới một ngã tư khác, điểm thoát nơi cuối con đường đã gần hơn.

    Bên ngoài, trừ Gia Thịnh còn tỉnh nhưng cơ thể hoàn toàn bất động thì cả ba hộ vệ cùng trưởng làng đã hôn mê. Ngồi trên ghế nơi giữa bàn là một cô gái rất trẻ với mái tóc màu hồng đang dùng tay chống cằm nhìn vào bức tường, là nơi mà trước đó cánh cửa đã mở ra để Minh và Gia Linh tiến vào. Nhưng khác với lúc nãy, bây giờ cánh cửa đó đang chiếu hình ảnh từ không gian bên trong mê cung, hình ảnh Minh nắm tay Gia Linh vui vẻ bước đi, nhìn cảnh đó, nét mặt cô gái cũng tươi lên, đôi môi mềm đỏ mọng khẽ mím cười trông vô cùng hấp dẫn nhưng Gia Thịnh phải run rẩy dù đang trúng thuật khóa thân vì sát khí từ đôi mắt mộng mơ của cô gái…
     
  17. betapchoim

    betapchoim Chơi gái lần đầu Verified
    37/57

    Bài viết:
    209
    Đã được thích:
    163
    Điểm thành tích:
    37
    Thank tờ rim. Đúng là giải nhiệt thật đã...
     
    trymnhocongcong thích bài này.
  18. luunhatphi01

    luunhatphi01 Dân Chơi Thứ Thiệt Verified
    37/57

    Bài viết:
    558
    Đã được thích:
    137
    Điểm thành tích:
    37
    Tiếp. Đi thớt
     
    trymnhocongcong thích bài này.
  19. betapchoim

    betapchoim Chơi gái lần đầu Verified
    37/57

    Bài viết:
    209
    Đã được thích:
    163
    Điểm thành tích:
    37
    Vẫn cứ hóng thớt. Dù biết hôm nay khả năng ko có nữa là cao...
     
  20. trymnhocongcong

    trymnhocongcong 12.7cm The VIP
    287/339

    Bài viết:
    1,794
    Đã được thích:
    2,021
    Điểm thành tích:
    287
    Chương 30: Đoạn cuối


    “Đây là…”

    Đến cuối đoạn đường thứ hai, Gia Linh ngỡ ngàng vì trước mặt không phải một ngã tư nữa, mà là một khoảng trống rộng lớn với 9 hướng đi, đặc biệt là đều có thể nhìn thấy cửa thoát ra ở điểm cuối của cả 9 con đường đằng đá này.

    “Ngã chín…?”

    “Không…là ngã 10 đó em…” Minh cũng ngưng trọng quan sát.

    Nghe hắn nói, Gia Linh khó hiểu đếm lại một lần nữa rồi quay lại nhìn Minh: “Chín con đường mà anh…!”

    Mỉm cười, nghênh ngênh cái đầu, Minh không nói mà tránh sang một bên.

    “A…”

    Gia Linh lần nữa bất ngờ, ngay cả đoạn đường mà hai người vừa đi qua cũng xuất hiện một cửa thoát ở phía xa, chính là chỗ ngã tư với màn ảo thuật khi nãy.

    “Làm sao đây anh…?” Gia Linh đã lộ rõ sự lo lắng và bối rối.

    Minh quan sát một vòng rồi tiến tới điểm giữa, nơi giao nhau của 10 hướng có một vật nhỏ đang nằm trên mặt đường.

    “Là một viên ngọc…?” Gia Linh cũng chạy lại xem xét.

    Minh trầm tư không nói, cả hai đều cẩn thận không dám đụng vào vì sợ có bẫy. Viên ngọc trong suốt tỏa ra ánh sáng nhẹ với nhiều màu khác nhau.

    Quan sát một lúc, Gia Linh lên tiếng: “Hình như có mười màu đó anh…mười màu, mười con đường…”

    Cô bé quay lại nhìn các lối đi một lượt rồi reo lên: “Đúng rồi…mười màu trùng với màu của mười con đường kia luôn anh…”

    Minh gật gù bình tĩnh nói: “Hình như các máu sáng theo thứ tự nữa…”

    Hắn đã quan sát kĩ và nhận ra mỗi khoảng thời gian nhất định sẽ có 3 màu sáng trội hơn, trong đó có một màu sáng nhất, một màu khác sáng nhẹ hơn một chút và màu còn lại sáng yếu hơn hai màu kia, nhưng cả ba sáng nổi bật hơn 7 màu còn lại. Cứ thế màu sáng nhất tỏa sáng một lúc rồi yếu đi, màu sáng thứ nhì tăng độ sáng lên trở thành màu sáng nhất, và một trong 7 màu còn lại trở thành màu có độ sáng xếp thứ 3.

    “Nó bắt đầu lại…” Gia Linh thắc mắc.

    Khi các màu lần lượt sáng hết thì viên ngọc tối đi, sau đó bắt đầu lại một vòng sáng mới.

    “Vậy là…mình phải đi theo con đường có màu sáng nhất…?” Gia Linh lại hỏi.

    “Đi theo con đường sáng nhất trong thời gian màu đó tỏa sáng…” Minh nhìn cô bé.

    Gia Linh nheo mắt lại khi nghe hắn nói, cô bé quay lại nhìn đoạn đường, khoảng cách từ chỗ hiện tại tới điểm thoát cũng không quá xa, nhưng có chắc đó là một đoạn đường yên bình hay còn có trở ngại nào khác?

    “Phải thử mới biết được thôi anh…” Gia Linh khẽ cười, với cô bé thì Minh đã trở thành một điểm tựa.

    “Ừ…vậy mình đi…”

    Minh nói rồi đưa tay xuống nhặt lấy viên ngọc to bằng quả chanh, viên ngọc lập tức bắt đầu lại một vòng sáng mới.

    “Màu đỏ…”

    “Đi thôi…”

    Minh cầm viên ngọc trên tay, tay còn lại kéo Gia Linh chạy vào con đường bằng đá màu đỏ. Cả hai khẩn trương vì biết thời gian sáng của màu đỏ chỉ dưới 30 giây, nhưng cũng rất đề phòng vì sợ có bẫy trên đường.

    Chạy gần hết nửa đoạn đường, cả hai đều mừng thầm mà không nói ra, vì những bước cuối cùng đều có thể xảy ra bất ngờ.

    “Cẩn thận…” Minh nắm tay Gia Linh bước tới điểm thoát, là một vòng sáng trên mặt đá.

    Bốn mắt nhìn nhau, tay nắm chặt, nín thở, hai bước chân cùng đặt vào vòng sáng. Khi bàn chân còn lại nhấc lên cũng là cùng vòng sáng lóe lên, cả hai biến mất.

    “Phù…”

    “Hả…”

    Một tiếng thở dài khi cảm nhận được quá trình dịch chuyển kết thúc, rồi một tiếng bất ngờ của Gia Linh khi nhận ra nơi vừa được chuyển tới.

    “Sao vẫn ở đây?”

    Cô bé khẽ run khi nhận ra mình đang đứng tại trung tâm ngã 10, nơi mà Minh nhặt viên ngọc lên.

    “Vì mình phải đi hết cả mười màu…” Minh nhìn viên ngọc với màu lam đang sáng mạnh hơn.

    “Vậy…đi thôi anh…”

    Lần này thì Gia Linh chủ động, cô bé kéo Minh chạy vào lối đi bằng đá màu lam. Minh cũng không câu giờ mà chạy theo ngay.

    “Sao…hình như nó xa hơn…” Gia Linh cảm nhận.

    Minh không nói mà tăng tốc chạy, hắn kéo cô bé bước nhanh hơn vì đoạn đường dài hơn nhưng khoảng thời gian sáng của màu lam không tăng lên. Sự thay đổi của con đường khiến hắn trở nên lo lắng.

    Cả hai không chần chừ nhảy vào điểm dịch chuyển, điểm trung tâm ngã 10 lại hiện ra và màu tím đang sáng dần.

    “Màu tím nào em…” Minh kéo Gia Linh bước vào con đường màu tím.

    “Trời…” Gia Linh thốt lên, con đường này lại dài hơn nữa, gấp đôi so với con đường màu đỏ lúc đầu.

    Đúng như Minh lo lắng, hắn đoán các con đường sẽ không dễ mà đi qua. Cả hai chạy hết sức vì thời gian không ngừng trôi qua mà không tăng lên. Minh còn đỡ, Gia Linh phải thở hồng hộc khi chạy gần hết đoạn thứ ba này, thể lực của cô bé đã tới giới hạn sau bao thử thách, những giọt hồ môi đã rơi xuống khi hai người bước vào vòng sáng thứ 3.

    “Dùng cái lọ đi em…” Minh biết cô bé không dám dùng lọ bột mà hắn đưa.

    “Em để dành cho lúc khẩn cấp…hic!” Gia Linh cắn môi, nàng có thể dùng bột phép thuật để hồi phục nhưng không nỡ.

    “Vậy giờ có phải tình huống khẩn cấp không?” Minh cười cười, cả hai vừa bước vào con đường màu lục.

    Khác vời khung cảnh nhìn thấy khi đứng ở điểm trung tâm của ngã 10, khi bước vào con đường thì mới nhìn thấy được thử thách bên trong. Trước mặt hai người là một con đường ngắn, ngắn hơn cả đoạn đường lúc đầu khi mà chỉ cần 10 bước là có thể qua, đúng là 10 bước, nhưng là 10 bước nhảy.

    “Hic…” Gia Linh lại mếu máo, cô bé lấy lọ bột ra.

    Hai hàng viên đá chạy dọc từ nơi Minh đang đứng tới vòng sáng, mỗi hàng mười viên với kích cỡ như viên gạch men lơ lửng trên không trung, nhưng thiếu mất bốn viên, bên dưới là khoảng không đen tối vô tận. Minh bước tới để quan sát thì lập tức bốn viên đá bay lên xếp vào bốn vị trí bị thiếu, trên bốn viên đá đó là những đoạn xương khô, có vài khúc xương rớt ra rồi rơi xuống khi viên đá bay lên. Một cảm giác rùng mình bao trùm nhưng cả hai nhanh chóng nhận ra ngay đây là 10 cái bập bênh, nếu chỉ bước lên một viên đá sẽ lập tức bị rớt xuống, mà phải hai người phải bước lên mỗi viên đá ở mỗi hàng cùng một lúc đúng theo thứ tự.

    “Sẵn sàng chưa em?”

    “Sẵn sàng!”

    “Đếm đến ba nhé…!”

    “Đồng ý…”

    “Một…hai…ba…hấp!”

    Theo tiếng đếm của Minh, hai người cùng bật nhảy lên cái bập bênh thứ nhất, đáp xuống cùng lúc nên chỉ hơi chông chênh vì Minh nặng hơn.

    “Một…hai…ba…” Tiếp tục nhảy đến cặp đá thứ hai.

    “Một…hai…ba…”



    Minh có Khí lực nên nhảy với khoảng cách 3 mét là chuyện nhỏ, nhưng với Gia Linh thì khó khăn hơn, vì nàng phải tập trung dùng phép thuật hỗ trợ, một tay cầm Thiên Thạch, một viên cầm lọ bột phép thuật nhảy theo tiếng hô của Minh. Cái khó chính là phải căn sao cho hai người rơi xuống cùng một lúc, chỉ chênh lệch một chút là sẽ xảy ra vấn đề liền, và nếu một người bước hụt là cả hai cùng rơi xuống.

    “Hấp…Rốp rốp!” Hai tiếng xương mục nát vì bị đạp lên từ cả hai bên, là Minh và Gia Linh cùng đạp lên những khúc xương nằm trên tảng đá, cô bé run rẩy không dám nhìn vào nó.



    “Một…hai…ba…!” Tiếng hô lần thứ 11 của Minh, cả hai cùng nhảy từ cặp đá thứ 10 vào vòng sáng phía trước.

    “Phù…” Gia Linh mặt tái đi vì căng thẳng, phép thuật có nhiều cái ưu nhưng cũng có hạn chế, và một trong số đó là để thực hiện phép thuật thì trí não luôn phải tập trung đọc chú, niệm thuật, nếu mất tập trung, chỉ một sai sót nhỏ cũng sẽ khiến phép thuật đó tan biến.

    “Làm tốt lắm em…” Minh lau những giọt mồ hôi đang chảy thành dòng trên má cô bé.

    “Mới…được có 4 ải…” Gia Linh nhăn nhó.

    “Cứ bình tĩnh, đừng lo lắng nhiều…” Minh trấn an và lấy thêm một lọ bột đưa cho nàng, hắn chỉ còn lại ba lọ.

    Cửa thứ năm, là một con đường đá đúng nghĩa khi mà cả đoạn đường là một núi đá lởm chởm.

    “Ạc…” Gia Linh che miệng thốt lên, trong 30 giây mà vượt qua đống đá cao hơn 100m là điều không thể đối với nàng, những tảng đá to chồng lên nhau ngổn ngang. Nàng có thể nhảy xa 3m nhưng nhảy cao 3m là không thể.

    “Như vầy đi…”

    Minh nói rồi không chờ Gia Linh thắc mắc, hắn lấy ra một đôi giày, là một trong ba chiến lợi phẩm mà hắn chia chác lúc tối. Đây là một bảo vật dùng Khí lực, có khả năng tăng lực đôi chân cho người sử dụng. Minh hoàn toàn có thể dùng được, nhưng vì một lý do mà hắn không lấy ra dùng ngay tù đầu là vì đôi giày quá hôi. Hắn không rõ đôi này của tên nào trong ba gã VR kia nhưng nó quá hôi, vì thế hắn không dám dùng. Nhưng bây giờ không còn lựa chọn nên Minh buộc phải lấy ra.

    Mang giày xong, không quên lau tay rồi khom người, kéo Gia Linh lên lưng mình.

    “Á…anh…” Gia Linh có chút bất ngờ nhưng cô bé nhận ra ý định của Minh, hắn sẽ cõng mình vượt qua thử thách này.

    “Ôm chặt nhé…!” Minh nhắc nhở, hai tay hắn đã ôm trọn bờ mông của nàng.

    “Hứ…!” Gia Linh cũng không chống cự mà để mặc cho hắn bóp, cô bé vòng tay qua ôm cổ hắn, cơ thể mềm mại áp chặt vào lưng Minh.

    “Hấp…” Có Đôi giày hỗ trợ, Minh cõng theo một người nhảy lên những tảng đá khá dễ dàng.

    Gia Linh cầm viên ngọc trong tay, cô bé lo lắng khi nó lại sắp chuyển màu, Minh chỉ mới vượt qua được một nửa đoạn đi xuống ở phía bên kia nữa. Minh không xem cũng biết, hắn vẫn thầm ướm chừng thời gian trong đầu.

    Đoạn đường này thử thách khả năng dùng phép thuật để bay của người khác, nhưng Gia Linh chưa có khả năng bay, Minh cũng chưa đủ sức để thổi bay đống đá này.

    “Ba…hấp…hai…hấp…một…!” Minh vừa thở vừa đếm, hắn đã lên đỉnh.

    “Anh…” Gia Linh lo lắng giơ viên ngọc đang chuyển màu ra.

    “Vậy thì…liều ăn nhiều…” Minh lầm bầm rồi siết chặt mông cô bé. Gia Linh không rõ hắn định làm gì nhưng cũng tự động ôm chặt hơn.

    “Húuuu….!” Minh tru lên một tràng rồi bật nhảy, từ đỉnh đống đá nhảy thẳng xuống.

    “Agraaaa….!” Sau tiếng hú là tiếng la của cả hai vang vọng khắp mê cung.

    Vài giọt nước mặt khẽ rơi ra từ khóe mắt Gia Linh, cô bé sợ hãi với cảnh rơi tự do này. Còn Minh, hắn cũng lo nhưng vẫn tự tin, liều mạng nhảy từ trên cao 100m xuống cái vòng sáng, chỉ cần sai một ly là đi một mạng, gì chứ rơi từ 100m xuống vẫn quá khả năng chịu đựng của Minh.

    Vụt…

    Chiếc vòng lóe sáng khi hai bóng đen rơi xuống, một pha thể hiện ở đẳng cấp cao của Minh thành công.

    “Hộc…hộc…Gì nữa đây…” Vừa trở lại điểm trung tâm là Minh cõng Gia Linh phóng ngay vào con đường màu vàng.

    Gia Linh từ từ hé mắt ra nhìn, một màn sương trắng bao phủ tất cả, không thể thấy được vòng sáng ở đâu.

    Vẫn ở trên lưng Minh, Gia Linh lại vô thức ôm chặt hắn, cô bé cũng bó tay với thử thách này. Nếu là người đủ khả năng, có thể dùng phép thuật tạo ra cơn lốc cuốn đám sương này lại.

    Nhưng trái ngược với Gia Linh, Minh khẽ cười, hắn có Mắt Thần, và hắn đang thấy được toàn cảnh của con đường này.

    Hai người đang đứng ở trung tâm của một sân đá rộng lớn hình tròn, vòng sáng phía xa nằm im cố định nhưng sân đá này lại đang xoay tròn không quá nhanh, nhưng vì có phép thuật nên người ta sẽ không thể nhận ra sân đá đang xoay nếu không xử lý được đám sương mờ ảo này. Chính vì thế nếu liều lĩnh đi mò vào trong sẽ bị lạc ngay.

    Minh cất bước, Gia Linh ôm chặt, thỉnh thoảng hắn sút trúng vật gì đó phát ra âm thanh rạo rạo quen thuộc, âm thanh phát ra khi mà hai người đạp lên những bộ xương khô lúc nãy.

    Vụt…vòng sáng lóe lên…

    Gia Linh im lặng, cô bé chỉ biết ôm chặt và ngồi im trên lưng hắn, vì giờ đây những thử thách này vượt qua khả năng của nàng.



    “Hừm…”

    Tiếng hừ lạnh của cô gái có mái tóc màu hồng khi quan sát mọi hành động của Minh, một chút ngạc nhiên thoáng qua nhưng nụ cười mỉm liền trở lại. Cô gái đứng dậy, tiến tới bức tường…

    “Xin…ng…ười…!” Gia Thịnh cố gắng cất tiếng, nhưng cô gái chỉ liếc mắt một cái rồi bước vào.



    “Đoạn thứ 7…” Minh vẫn cõng Gia Linh trên lưng, hai tay vẫn tranh thủ xoa nắn cặp mông tròn.

    Một đoạn đường bình thường như đoạn đầu tiên, nhưng trên mặt đường là vài bộ xương gãy nát. Nhưng Minh biết tới lúc này thì không có gì bình thường cả, hít một hơi rồi bước tới.

    Ba bước, năm bước…nửa đoạn đường mà chưa có gì xảy ra, Minh càng hồi hộp.

    Bất ngờ, mặt đất rung chuyển, tiếng rào rào như mưa vang vọng, cả hai lập tức nhìn lên. Cả vùng trời đang trút xuống một cơn nưa, nhưng là cơn mưa đá.

    “Khốn kiếp…!” Minh rùng mình, hắn có Mắt Thần nên thấy trước, lập tức vận khí vọt lẹ khi Gia Linh còn đang nheo mắt nhìn lên.

    Ầm..ầmmmm…

    Những tảng tá lớn nhỏ rớt xuống, va chấn khiến con đường rung chuyển. Đá rớt xuống đâu có nằm im, chúng vỡ ra văng tứ tung khiến Minh chật vật tránh né, vừa phải nhìn lên để tránh ở trên rơi xuống, vừa phải nhìn xung quanh để tránh đá văng tới..

    “Một chút nữa…!” Minh thở nặng nhọc, môi nở nụ cười vì vòng sáng đã tới gần.

    “Hàhà…!” Tiếng cười chiến thắng khi chuẩn bị bước vào điểm dịch chuyển.

    Đột nhiên Minh khựng lại khi chỉ còn vài bước, hắn cảm thấy trên lưng trống trải… Lập tức quay lại, không thấy Gia Linh đâu, cơn mua đá vẫn trút xuống... Rồi một giọt nước rơi trúng người hắn, khướu giác tốt nên hắn nhận ra mùi hương của cô bé, hắn nhìn lên…

    “Linh… KHÔNGGGG…!”

    Tiếng gào lấn át tiếng của cơn mưa đá.
     
Đang tải...
Similar Threads Diễn đàn Date
Thế Giới Thần Thoại Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 31/7/18
Khi Vương giả trở về thế giới hiện đại Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 3/7/17
Thế giới ảo Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 9/1/16
THẾ GIỚI LOÀI VẬT "ST" Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 17/8/14
THẾ GIỚI LOÀI VẬT Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 8/10/12