1. Nếu bạn dùng GMAIL,Yahoo,Hotmail.. để đăng ký , xin vui lòng kiểm tra mail kích hoạt trong mục Spam/Bulk của gmail
    https://mail.google.com/mail/u/0/#spam
    Xin cảm ơn

Thiên Tru Biến

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi borochu, 11/5/17.

  1. Anhmap1m75

    Anhmap1m75 Chơi gái lần đầu Verified
    67/113

    Bài viết:
    225
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    67
    @borochu ae đều mong bác sáng tác tiếp. Truyện hay từ ý tưởng tới nội dung đó bác
     
  2. thichdichoi12

    thichdichoi12 Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    27
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    1
    Một tác phẩm hay
     
    Loi Hoa Tu Cuong thích bài này.
  3. borochu

    borochu Biết Quay Tay Verified
    147/226

    Bài viết:
    110
    Đã được thích:
    1,077
    Điểm thành tích:
    147
    Truyện đã trở lại, anh em nhớ bình luận thật thật nhiều vào, để tác giả có hứng viết tiếp và viết thường xuyên hơn nhé ^_^

    Chương 47: Sát cơ


    Đến lúc này đây thì buổi tiệc không còn gì đặc sắc nữa. Hoa Thiên Thành cùng các trưởng lão khách sáo thêm vài câu với Trương thiên sư rồi mời y về phòng nghỉ ngơi, sau đó mới tuyên bố giải tán cuộc họp. Duy có Lâm Hoàng thì được lão giữ lại, nói là có chuyện cần thương lượng.


    Chúng nhân lục tục rời khỏi sảnh đường, lúc đến trật tự bao nhiêu thì lúc ra về cũng ngăn nắp, gọn gàng bấy nhiêu.


    Lâm Hoàng vẫn im lặng ngồi đợi. Mỗi khi có ai đi ngang trước mặt hắn, tâm tư, tình cảm của họ đều không qua mắt được hắn. Từ sự hậm hực, ghen ghét ra mặt của những kẻ như ngũ công tử Hoa Hùng, thất công tử Hoa Trần, đến tâm lý tò mò, hiếu kỳ của những người như tứ công tử Hoa Thanh, phó trang chủ Lục Thanh, hay vẻ lãnh đạm, thờ ơ của đạo cô Hà Tú Trinh, tam trưởng lão Mã Phong… tất cả đều được hắn lặng lẽ ghi nhận không bỏ sót. Một số người thì tỏ ra xun xoe, nịnh nọt, có kẻ còn lên tiếng chúc mừng, nhưng đa số đều tỏ thái độ trung lập, kính nhi viễn chi. Chỉ có rất ít người thật lòng quan tâm đến hắn, như Tô Dung, Tôn Hồng, Lục Nhạn…


    Trong đó, đáng ngạc nhiên nhất là Lục Nhạn. Mới cách đây mấy hôm thôi, nàng còn coi hắn như loài ôn dịch, chỉ muốn tránh xa hắn càng xa càng tốt, nhưng nay nàng lại quan tâm nhất cử nhất động của Lâm Hoàng, thậm chí trong vô thức, nàng còn có chút lo lắng cho hắn. Với sự nhạy bén của mình, nàng cũng cảm giác sự việc lần này không hề đơn giản.


    Tứ phu nhân Tô Dung thì lại mang tâm lý vô cùng phức tạp. Trái tim nàng như phân ra thành hai nửa. Một mặt, nàng cảm thấy nhẹ nhõm, pha chút tự hào khi nghe tin Hoa Thiên được nữ tử khác quan tâm, mà người để mắt tới hắn lại là đương kim công chúa điện hạ cành vàng lá ngọc. Phải biết, phụ mẫu dù có yêu chiều, bảo bọc nhi tử của mình đến đâu, thì sớm muộn cũng phải buông tay, để chúng rời xa vòng tay mình, tự đi tìm cuộc sống mới. Với cương vị là một người mẹ, tất nhiên nàng muốn con trai tìm được người phối ngẫu xứng đôi vừa lứa, thành gia lập thất, khai chi tán diệp. Nhưng mặt khác, với tư cách là một nữ nhân bình thường, nàng lại thấy đau đớn khôn cùng. Nửa còn lại của con tim như bị ai đó bóp nghẹt, khiến nàng như muốn ngã quỵ. Ngọn lửa yêu đương đôi lứa vừa mới nhen nhóm trong lòng nàng chưa lâu, nay lại có nguy cơ bị dập tắt. Trớ trêu thay, nam tử đầu tiên trong đời thật sự làm nàng yêu thương lại sắp rời xa nàng, mà nàng chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn, không thể làm gì được.


    Về phần tiểu cô nương Tôn Hồng, đó đơn thuần là sự cảm kích trước ơn cứu mạng của hắn, đồng thời có một chút ngưỡng mộ, một chút tò mò, chứ chưa hẳn là tình yêu trai gái, một phần cũng do niên kỷ nàng còn quá nhỏ, còn ngây thơ, trong sáng, chưa có tình cảm đặc biệt với người khác giới.


    Lâm Hoàng khẽ thở dài trong dạ. Trước mắt, hắn chỉ có thể cho Tô Dung một ánh nhìn khích lệ, ngụ ý sẽ không buông bỏ nàng, còn kế tiếp, việc gì đến sẽ đến, cứ tùy cơ mà hành sự.


    Mãi đến gần nửa canh giờ, đoàn người mới rời hết khỏi đại sảnh. Trong sảnh giờ đây chỉ còn có Hoa Thiên Thành, Lâm Hoàng và vài tên cận vệ. Lúc này, Hoa Thiên Thành mới xoay sang nói với Lâm Hoàng:


    “Thiên nhi, theo ta vào trong!”


    Rồi không đợi hắn trả lời, lão quay người, đi thẳng vào trong gian phòng của mình. Lâm Hoàng khẽ đáp, sau đó cũng đi theo lão. Đám cận vệ im lặng đứng canh ở ngoài.


    Bước vào bên trong, Lâm Hoàng liền cảm nhận một cỗ khí chất thanh tao, quý phái có chút tương tự như sảnh đường bên ngoài. Gian phòng của Hoa Thiên Thành bày trí khá gọn gàng, chỉ có vài món đồ trần thiết đơn giản, một chiếc giường con, một cái bàn dài trên có bày nghiêng mực, bút lông. Trên vách tường treo vài bức tranh chữ thư pháp, lần lượt là “trí”,”dũng”, “nhân”, “nghĩa”. Nhưng nổi bật nhất là chữ “tử” trong “tử vong” treo ở giữa phòng. Nét bút uốn lượn như rồng bay phượng múa, đường nét nho nhã, chứng tỏ chủ nhân của chúng ắt hẳn cũng là con nhà quyền quý, có tri thức, hoặc ít ra cũng dòng dõi nho gia, thư hương môn đệ.


    Hoa Thiên Thành đứng chắp tay sau lưng, đối diện với bức tranh chữ “trí”, quay lưng về phía Lâm Hoàng. Lão đứng lặng đó hồi lâu, không nói gì. Bản thân Lâm Hoàng cũng ngoan ngoãn đứng chờ, không lên tiếng.


    Thời gian từng khắc trôi qua, ước chừng được hơn hai tuần trà, Hoa Thiên Thành chợt cất lời, phá tan bầu không khí im lặng:


    “Ta sinh trưởng trong gia đình nông phu, gia cảnh bần hàn, từ nhỏ đã phải theo phụ mẫu tham gia công việc đồng áng, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, chưa từng có giây phút nào được thảnh thơi. Ấy vậy mà cuộc sống vẫn thiếu trước hụt sau, bữa đói bữa no, khổ sở không sao kể hết!”


    Vừa nói, lão vừa chỉ tay vào bức tranh chữ “trí” trước mặt.


    “Cho nên, ngay từ lúc còn bé, ta đã lập chí vươn lên, quyết tâm thoát khỏi kiếp cơ hàn. Nhà nghèo, phụ mẫu không có điều kiện cho ta đi học, ta bèn lẻn vào nhà của trưởng làng, xem lén thầy giáo dạy học cho các con trưởng làng. Có lần bị người bắt gặp, đánh cho một trận thừa sống thiếu chết, nhưng ta quyết không nản lòng. Bởi lẽ, ta đã ý thức được rằng, con người muốn vươn lên, ngoài thực lực bản thân ra, còn phải có trí tuệ. Trí tuệ là nguồn cội của mọi loại sức mạnh trên đời. Sau này, khi trở thành tu luyện giả, ta càng thấy rõ sự đúng đắn của chân lý này. Giả sử, ta vô tình tìm được một pho tuyệt thế thần công, nhưng đầu óc ta u tối, không hiểu được ý nghĩa của chúng, thì há chẳng phải là lãng phí lắm ru?”


    Giọng điệu của lão hết sức nhẹ nhàng, từ tốn, nhưng lại truyền cảm vô cùng, như lời dạy bảo của người thầy giáo già, đầu tóc bạc phơ dành cho đám học trò.


    Lâm Hoàng cúi đầu im lặng, thái độ bình thản nhưng không mất phần tập trung, tựa như đứa trẻ thơ đang chăm chú lắng nghe lão sư răn dạy.


    “Thế mà, vẫn có nhiều kẻ xem ta là ngu đần, tưởng ta không biết gì mà làm nhiều việc đen tối, xằng bậy sau lưng ta. Kết quả của những kẻ đó… đều là như thế này!”


    Hoa Thiên Thành chợt gằn giọng, chỉ tay về phía chữ “tử”, sau đó quay mặt về phía Lâm Hoàng. Giọng nói của lão cũng bất ngờ chuyển sang tông cao. Bầu không khí trong phòng dường như bị bóp nghẹt. Một cảm giác áp bức, ngột ngạt bao trùm từng tấc vuông, làm cho người ta không dám thở mạnh.


    Khí thế uy mãnh của Hoa Thiên Thành như hóa hình, đè chặt lấy Lâm Hoàng, mang đến cho hắn áp lực vô cùng lớn. Nếu như đổi lại là Hoa Thiên đang đứng đây, thì có lẽ gã đã hốt hoảng quỳ mọp xuống. Nhưng Lâm Hoàng thì không. Hắn nhíu mày, trên trán vậy mà lấm tấm mồ hôi, nhưng hắn vẫn đứng thẳng người, quyết không ngã quỵ.


    Hoa Thiên Thành dường như cũng hơi bất ngờ trước sự cứng cỏi của Lâm Hoàng. Nhưng chỉ trong giây lát, lão lại gằn giọng:


    “Thiên nhi, con có điều gì giấu giếm ta không?”


    Mỗi từ, mỗi chữ của lão như nhát búa nặng ngàn cân, vỗ lên người Lâm Hoàng. Khóe miệng của hắn ứa máu. Bất chợt, hắn ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Hoa Thiên Thành, sau đó khó nhọc cất tiếng :


    “Hài nhi ngu độn, không hiểu phụ thân muốn nói gì?”


    “Hừ!”


    Hoa Thiên Thành trừng mắt, chỉ tay thẳng vào mặt hắn :


    “Giỏi cho một đứa nghịch tử! Đã dám làm chuyện đại nghịch bất đạo như vậy rồi mà còn dám giấu ta? Việc dan díu tằng tịu, thương thiên hại lý của mẫu tử các ngươi, tưởng ta không biết gì à?”


    Lúc này đây, khí chất của Hoa Thiên Thành đã hoàn toàn cải biến. Không còn phong thái hòa ái, từ tốn ban đầu, mà thay vào đó, lão như hóa thành một đầu mãnh long, khí thế mãnh liệt như cầu vồng, sẵn sàng ăn tươi, nuốt sống bất kỳ kẻ nào dám đối nghịch với lão.


    “Thật mạnh!” Lâm Hoàng phun ra một búng máu, thân hình loạng choạng lảo đảo ngã về sau. Phải nhờ bấu víu vào chiếc ghế, hắn mới đứng vững lại được.


    Nếu không kể nữ tử áo đen thực lực thâm bất khả trắc, thì Hoa Thiên Thành đúng là người mạnh nhất mà hắn từng gặp qua cả hai kiếp người. Chưa cần động một ngón tay, lão chỉ cần thả ra uy áp trên người thôi là đủ lấy mạng kẻ khác. Tựa như việc giết chết hắn, đối với lão chỉ là một ý niệm, không cần phải nhọc đến tay chân.


    Lạ lùng là, dù bị phát hiện việc tày đình này, lại phải đối diện với cơn thịnh nộ của đại cao thủ như Hoa Thiên Thành, nhưng trong lòng Lâm Hoàng lại thấy nhẹ nhàng như có tảng đá được gỡ bỏ. Vốn dĩ, điều hắn luôn canh cánh trong lòng, ngày đêm lo nghĩ bất an không phải là chuyện của mình và Tô Dung bị lộ, mà là việc hắn giả dạng làm Hoa Thiên.
     
  4. borochu

    borochu Biết Quay Tay Verified
    147/226

    Bài viết:
    110
    Đã được thích:
    1,077
    Điểm thành tích:
    147
    Chương 48: Hóa giải sát cơ


    Nên biết, cho dù bị Hoa Thiên Thành phát hiện chuyện loạn luân động trời này, thì ít ra hắn vẫn còn đường sống. Có câu, “hùm dữ không ăn thịt con”, thông qua trực giác, Lâm Hoàng tin tưởng Hoa Thiên Thành còn chưa độc ác tới mức sát hại nhi tử của mình. Nhưng một khi việc hắn giả dạng Hoa Thiên bị lộ, thì chắc chắn hắn chỉ có một con đường chết. Cho dù ngay lúc này đây, hắn có thể tạm thời trốn vào trong hồn ngọc, thì ở trước mặt nhân vật như Hoa Thiên Thành, lão ắt hẳn có cách để đối phó với hắn. Tương tự Trần tiên sinh trước kia, chỉ cần lão kiên nhẫn chờ đợi bên ngoài, thì đến một lúc nào đó, Lâm Hoàng cũng phải hiện thân.


    Thật ra, trước khi Hoa Thiên Thành xuất quan, Lâm Hoàng hoàn toàn có thể vô thanh vô tức, thần không hay quỷ không biết rời khỏi Hoa Kiếm sơn trang. Đơn giản nhất là hắn lựa đêm tối vắng người, ẩn vào trong hồn ngọc, sau đó bay khỏi sơn trang, thì chắc chắn chẳng ai có thể phát hiện được. Hiện tại, khoảng cách Hoa Thiên tao ngộ thôn trang của Lâm Hoàng cũng đã một đoạn thời gian, dẫu cho hắn có đột nhiên biến mất, thì chắc cũng không còn ai nghi ngờ tới ngôi làng nhỏ này nữa. Như vậy, mối bận tâm trong lòng hắn đã được giải bỏ.


    Thế nhưng giờ đây, Lâm Hoàng lại không thể rời khỏi Hoa Kiếm sơn trang được, bởi lẽ đã có một mối quan tâm khác níu kéo bước chân hắn. Đó chính là tứ phu nhân Tô Dung. Tuy mới tương kiến trong thời gian ngắn ngủi, nhưng tình cảm mà hắn dành cho nàng đã đậm đà. Đối với nàng, hắn không chỉ có tình yêu nam nữ, mà đó còn là một chút xót thương, trắc ẩn. Hắn tự nhận mình phải có trách nhiệm với nàng, phải quan tâm, che chở nàng suốt đời.


    Ở phía ngược lại, tình cảm mà Tô Dung dành cho hắn còn mãnh liệt gấp bội. Có thể nói, hắn là vừa nhi tử, vừa là tình lang, lại vừa là người thân duy nhất, nguồn hy vọng, nguồn động lực sống của nàng. Thử hỏi, nếu hắn đột ngột rời đi không lời từ biệt thì làm sao nàng sống nổi? Còn nếu Lâm Hoàng muốn đưa nàng đi theo, thì hiện tại hắn lại chẳng có lý do nào hợp lý cả. Chưa kể, hắn cũng không biết đưa nàng đi đâu, về đâu để vừa an toàn, tránh thoát khỏi sự điều tra của Hoa Kiếm sơn trang, lại vừa mang đến cho nàng cuộc sống tự do, êm ấm. Nói chung, cũng do hắn chưa tiếp xúc quá nhiều với thế giới này, ngoài kia hẵng còn cả một bầu trời rộng lớn mà hắn chưa được khám phá. Có lẽ, sau vài năm, khi đã có đủ thực lực cũng như một lượng tri thức phong phú về phiến thiên địa này, hắn sẽ có đủ tự tin dẫn nàng ngao du tứ phương… Nhưng đó là chuyện sau này, hạ hồi phân giải, còn trước mắt, Lâm Hoàng còn chưa đủ năng lực làm vậy…


    Trở lại với vấn đề chính trước mắt, tại sao Lâm Hoàng lại thấy nhẹ lòng sau khi bị Hoa Thiên Thành nắm tẩy? Đơn giản là vì, thông qua lời nói và thái độ của lão, hắn hiểu rằng, lão hoàn toàn không biết hắn là kẻ giả mạo.


    Thứ nhất, lão cho rằng đó là việc loạn luân đại nghịch bất đạo, chứng tỏ lão vẫn nghĩ hắn là con của mình và Tô Dung. Nàng đang dan díu, tằng tịu với chính con ruột của mình chứ không phải nam nhân khác. Thứ hai, nếu quả thật Hoa Thiên Thành biết Lâm Hoàng là hàng giả, thì chắc lão đã sớm nghiền nát hắn thành tro bụi, chứ không phải mất thời gian cật vấn, tra hỏi như lúc này.


    Thật ra, còn một nguyên nhân nữa mà Lâm Hoàng chưa nghĩ đến. Đó là sự nhạy bén, sắc sảo của Hoa Thiên Thành. Lão quá hiểu rõ tâm tánh của Tô Dung, biết rõ nàng ái tử như mạng, từng động tác, từng hơi thở của nhi tử đều được nàng quan tâm lo lắng. Cho nên, giả dụ như có kẻ dám cả gan giả dạng Hoa Thiên, thì chắc chắn Tô Dung sẽ dễ dàng phát hiện ra. Mà với tính cách của nàng, ắt hẳn nàng sẽ ăn gan, uống máu kẻ mạo danh con mình, chứ nào lại có chuyện nàng còn chung chạ với kẻ đó?


    Có điều, Hoa Thiên Thành hoàn toàn không nghĩ tới, mượn cớ “tâm lý con người thay đổi sau khi chết đi sống lại”, cộng với tác dụng nghịch thiên của tuyệt thế thần công Thiên Tru Biến, Lâm Hoàng không những đã vượt qua được ải Tô Dung, mà hắn còn thực hiện một cách trơn tru, hoàn mỹ.


    Lâm Hoàng khẽ quệt tay áo, lau khô vết máu trên miệng, sau đó nhắm mắt, tập trung tinh thần suy nghĩ. Hắn biết, đây là giờ phút quan trọng, sinh tử tương quan, hắn phải tìm cách xử lý tình huống sao cho Tô Dung không bị liên lụy trước lửa giận của Hoa Thiên Thành, mà bản thân hắn cũng chịu sự trừng phạt nhẹ nhất có thể.


    Lâm Hoàng chợt mở mắt, một lần nữa nhìn thẳng vào mắt Hoa Thiên Thành, dõng dạc nói :


    “Tất cả mọi việc là do hài nhi chủ động, mẫu thân chỉ là kẻ bị liên lụy, hoàn toàn không có lỗi gì!”


    Ầm!


    Lại một nhát búa vô hình đập vào người Lâm Hoàng. Lần này hắn không còn đứng nổi nữa mà bị tống văng ra xa, va vào vách tường. Máu từ miệng hắn phun ra làm ướt cả mấy bức tranh chữ.


    “Hỗn đãn! Còn dám nhiều lời với lão phu! Ngươi cho rằng ta không dám giết ngươi chắc?”


    Hoa Thiên Thành mặt đỏ như gấc, hùng hổ bước tới gần Lâm Hoàng, bàn tay lão giơ lên như sẵn sang đập chết Lâm Hoàng. Thật ra, công phu hàm dưỡng của lão đã rất cao, vui buồn không lộ ra bên ngoài. Chưa kể, như Lâm Hoàng nhận định, lão muốn giết hắn chỉ cần một ý niệm là xong, đâu cần phải vung tay nhấc chân như vậy. Hành động này chứng tỏ lão đã không kiềm chế được cơn giận của mình, giống như đã động sát tâm thật sự.


    Trên thực tế, Hoa Thiên Thành nổi giận như vậy cũng là do thái độ của Lâm Hoàng. Lão vốn cho rằng, sau khi bị mình phát hiện, đứa con bất thành khí này sẽ phải khúm núm quỳ lạy, van xin hối lỗi, có ngờ đâu, việc đầu tiên hắn làm là thẳng thắn thừa nhận hành vi sai trái của mình, mà lại còn lẽ thẳng khí hùng, chẳng chút tỏ ra sợ hãi. Thử hỏi, như vậy làm sao lão không tức, không giận được kia chứ?


    Lam Hoàng ho sù sụ, hai tay đau đớn ôm ngực áo giờ đã ướt đẫm máu. Hắn gắng gượng ngồi dậy, không chút nhượng bộ nhìn thẳng vào mắt Hoa Thiên Thành.


    “Thân thể này, sinh mạng này là do phụ mẫu ban cho, nếu phụ thân có muốn lấy lại, hài nhi tuyệt không có nửa phần chống cự. Chỉ có điều, nếu hài nhi chết đi, kính xin phụ thân dành chút thời gian quý báu của mình cho mẫu thân, ở bên cạnh an ủi, chăm sóc cho nàng. Bao nhiêu năm qua, nàng đã chịu quá nhiều đau đớn, khổ sở, bây giờ nếu lại chịu thêm niềm đau mất con, e rằng nàng không sống nổi nữa.”


    Hoa Thiên Thành kinh ngạc, trố mắt nhìn Lâm Hoàng. Lão không ngờ, chết tới nơi rồi mà Lâm Hoàng vẫn còn quan tâm tới mẫu thân như vậy. Quan trọng hơn, hắn không có nửa lời oán trách lão, nhưng lại chỉ ra được rằng nguyên nhân gây nên đau khổ cho Tô Dung là do sự vô tâm, thờ ơ của lão đối với nàng. Bàn tay đang giơ lên của lão như bị đông cứng giữa không trung, không chút di động.


    Lâm Hoàng lại ho một tràng, sau đó thều thào nói tiếp :


    “Xin cho phép hài nhi hỏi phụ thân một câu, những năm gần đây, đã mấy lần phụ thân ghé qua thăm mẫu thân, dù chỉ là gặp mặt đôi lần hay hỏi han vài câu? Trong khi những thê thiếp khác của phụ thân đều có thân nhân bên cạnh, ngày ngày gần gũi chăm sóc, thì mẫu thân phải cô đơn thui thủi một mình, gia quyến lại ở tận Thiên Bằng quốc xa xôi, cách biệt vạn dặm. Trang quy lại thập phần nghiêm khắc, không cho phép mẫu thân về thăm gia đình. Khi vui chẳng có ai để san sẻ, khi buồn không có ai để bầu bạn, cuộc sống như vậy, có khác chi chim lồng cá chậu, khác nào chốn lao tù trong nhung gấm, vàng son?”


    Âm thanh của Lâm Hoàng vẫn nhẹ nhàng vang lên, dù có đôi lúc bị đứt quãng.


    “Hài nhi biết phụ thân ngày bận trăm công ngàn việc, thời gian gần đây lại chuyên tâm nghiên cứu võ đạo, không còn thời gian, nên hài nhi không dám có nửa phần oán giận phụ thân, mà chỉ biết âm thầm quan tâm, chăm sóc mẫu thân nhiều hơn.”


    “Dần dần, hài nhi phát hiện ra rằng, tuy mình có thể mang đến niềm vui cho mẫu thân, nhưng không sao lấp đầy được khoảng trống trong tâm hồn, cũng như nỗi khát khao về mặt thể xác của nàng. Có câu, “nữ tử hồi xuân tựa như mãnh hổ”, độ tuổi này của mẫu thân là lúc cần có trượng phu bên cạnh nhất, lại cộng thêm cuộc sống buồn tẻ, ngột ngạt, cho nên dù có nhi tử bên cạnh, thì mẫu thân vẫn không sao nguôi ngoai được khao khát của mình. Do đó, hài nhi…”


    “Do đó ngươi mới làm nên chuyện tày trời như thế chứ gì?”


    Hoa Thiên Thành lại gằn giọng, bàn tay đang từ từ hạ xuống lại chực giơ lên.


    Lâm Hoàng dường như không chút bận tâm tới việc đó, tiếp tục nói :


    “…do đó, trong một lần quá chén, hài nhi đã gây tội với mẫu thân. Vốn dĩ, hài nhi đã định lấy cái chết để tạ tội, nhưng mẫu thân quyết ngăn cản nên mới giữ lại mạng nhỏ này. Lại nói, có lần thứ nhất, ắt hẳn sẽ có lần thứ hai. Hài nhi không những không thoát ra được vũng bùn đen tối đó, mà còn ngày càng lấn sâu vào tội lỗi. Tuy nhiên, hài nhi luôn biết rằng, có một ngày nào đó, mình sẽ phải rời xa mẫu thân, không thể sống với mẫu thân trọn đời được. Bởi lẽ, người mẫu thân cần nhất vẫn là trượng phu của mình, còn hài nhi vĩnh viễn cũng chỉ là nhi tử của nàng, không thể hoàn toàn thay thế cho phu quân nàng được.” Giọng điệu Lâm Hoàng buồn bã, nỉ non.
     
  5. borochu

    borochu Biết Quay Tay Verified
    147/226

    Bài viết:
    110
    Đã được thích:
    1,077
    Điểm thành tích:
    147
    Chương 49: An bài


    “Cho nên, nếu như cái chết của hài nhi hôm nay có thể đổi lấy hạnh phúc ngày sau cho mẫu thân, có thể làm cho trượng phu của nàng trân trọng, yêu quý nàng, bên cạnh nàng cả đời, thì hài nhi có chết cũng tuyệt không nhíu mày. Nếu trái lời này, xin trời tru đất diệt Hoa Thiên!”


    Lâm Hoàng lại một lần nữa đứng thẳng người dậy, dẫu mặt mũi tái nhợt vì vết thương, nhưng câu chữ của hắn lại dứt khoát, rõ ràng hơn bao giờ hết.


    Hoa Thiên Thành vẫn nhìn trừng trừng Lâm Hoàng không chớp mắt. Bàn tay lão khẽ rung rung, sau đó hạ dần xuống, cho đến khi ngưng hẳn.


    Lão chợt thở hắt ra một hơi rồi quay lưng về phía Lâm Hoàng. Dù không thấy được diện mạo của lão vào lúc này, nhưng Lâm Hoàng có cảm giác như lão đang nhíu chặt chân mày, đăm chiêu suy nghĩ.


    Thực tế đúng là như vậy, lúc này đây, trong lòng Hoa Thiên Thành đang có muôn vàn cảm xúc. Một mặt, lão tức giận trước hành vi của mẫu tử Tô Dung, mặt khác, lão cũng cảm thất áy náy với nàng. Đúng như Lâm Hoàng nói, trong số các nữ nhân của lão, nàng là người chịu nhiều thiệt thòi nhất. Ngoài ra, lão lại có chút kinh hỉ trước hành động của Hoa Thiên hôm nay.


    Vốn dĩ, tính cách đứa con này, lão nắm rõ như lòng bàn tay. Hoa Thiên vốn là kẻ tham tàn, hiếu sắc, nhưng lại ích kỷ, nhát gan, thấy yếu thì hiếp đáp, thấy mạnh thì e sợ, chứ nào phải là người chính trực, ngay thẳng, dám làm dám chịu. Vậy mà, hôm nay lão nhiều lần thương tổn Hoa Thiên, nhưng hắn không hề có nửa lời oán trách, ngược lại vẫn tiếp tục dũng cảm đối diện với lão. Chỉ riêng phần khí phách này thôi đã hơn xa cảm đám nhi tử còn lại của lão rồi. Nên biết, ngay cả tứ công tử Hoa Thanh, người được cho là thông minh, khôn khéo, nổi bật trong các nhi tử của Hoa Thiên Thành, cũng chưa từng dám mặt đối mặt với lão như khi nãy.


    “Thiên nhi, nghe nói trong quá trình chấp hành nhiệm vụ vừa rồi, con bị ám toán đến suýt mất mạng, chuyện đó là như thế nào?” Hoa Thiên Thành chắp tay sau lưng, cất tiếng hỏi bâng quơ. Lúc này, lão đã lấy lại phong thái nho nhã, hòa ái như lúc trước, không còn vẻ hung thần ác sát vừa rồi nữa.


    Vết máu trên ngực Lâm Hoàng chưa khô, hắn vẫn còn thấy đau nhức, nhưng trong lòng thì lại thở phào nhẹ nhõm, xem ra, ải này cũng qua được rồi.


    “Hồi bẩm phụ thân, vốn dĩ hài nhi đã phát hiện được tung tích của hỏa độc quả, chỉ cần xuất thủ nữa là thành công. Nhưng không ngờ, khi đến nơi lại gặp phải một nữ tử thần bí có sức mạnh khủng bố. Nàng vừa ra tay là đã hạ sát toàn bộ những ai đang có mặt ở đó. Cũng may, nhờ có Trần tiên sinh bảo hộ, hài nhi may mắn thoát được kiếp nạn. Đáng buồn là, Trần tiên sinh vì cứu mạng hài nhi mà đã anh dũng hy sinh.”


    Lâm Hoàng bình tĩnh thuật lại câu chuyện, tất nhiên, hắn không quên che giấu một số chi tiết. Chẳng hạn như, bản thân hắn có một kiện chí bảo có thể cho phép mình tùy ý ra vào, hay U Hồn tháp của Trần tiên sinh đã bị hắn lén thu giữ.


    “Sau lần đó, con có thấy gì khác biệt trong người chăng?” Hoa Thiên Thành dường như không quá quan tâm tới cố sự đó, mà lão hỏi tiếp vấn đề đang thắc mắc trong lòng.


    “Không dám giấu phụ thân, lúc mới tỉnh dậy, tâm thần hài nhi rất bấn loạn, gần như quên hết tất cả mọi thứ về bản thân. Phải qua một thời gian điều dưỡng, hài nhi mới dần dần khôi phục lại trí nhớ, dù rằng có một số ký ức không thể lấy lại được. Nhìn chung, đến nay, về mặt thể chất, hài nhi đã hoàn toàn hồi phục như cũ. Nhưng tinh thần lại có thay đổi. Sau sự việc lần đó, hài nhi mới nhận ra, bản thân mình lúc trước kém cỏi, vô dụng đến mức nào. Hài nhi quyết tâm từ nay đứng thẳng làm người, không lặp lại những hành vi, những sai lầm trong quá khứ nữa. Dẫu có phải đương đầu với bão tố phong ba cũng quyết không lùi bước!”


    “Tốt lắm!” Hoa Thiên Thành khẽ gật đầu hài lòng, sau đó từ từ quay mặt lại, mỉm cười hỏi Lâm Hoàng :


    “Việc cầu thân lần này của Vân Lai hoàng thất, con có ý kiến gì?”


    “Hồi bẩm phụ thân, hài nhi nhận thấy việc này không đơn giản, ắt hẳn có ẩn tình. Thứ nhất, từ xưa đến nay, hài nhi chưa làm được việc tốt nào đến mức công chúa điện hạ ở xa ngàn dặm phải quan tâm như vậy. Thứ hai, nàng thân là lá ngọc cành vàng, lại xuất thân hoàng gia, cho dù có để mắt tới ai chắc cũng sẽ không thể nào lộ liễu như thế.”


    “Cho nên, hài nhi tin chắc, việc cầu thân này không phải chủ ý của Minh Thành công chúa, mà là của người khác. Thiết nghĩ, cả Vân Lai đế quốc, người dám ra quyết định này chắc chắn chỉ có một người, đó chính là đương kim hoàng đế!”


    “ Còn về nguyên nhân tại sao bệ hạ lại hành động như vậy, thì hài nhi chưa rõ. Nhưng nghe nói, Minh Thành công chúa được đương kim thánh thượng nâng niu như hòn ngọc trên tay, mà nay ngài lại lấy nàng ra làm bình phong để thực hiện ý đồ nào đó của mình, thì phỏng chừng, việc này có liên quan trọng đại đến bản thân hoàng đế, hoặc thậm chí cả cơ đồ của Vân Lai quốc cũng không chừng.”


    “Ha ha ha! Khá lắm! Khá lắm! ” Hoa Thiên Thành cất tiếng cười, lý lẽ của Lâm Hoàng rành mạch, khúc chiết, phân tích rất thấu tình đạt lý, khiến lão khá hài lòng.


    Lâm Hoàng ôm quyền mỉm cười. Thật ra, trong lòng hắn còn có một nghi vấn, đó là về Trương thiên sư. Hắn luôn có cảm giác vị quốc sư thần bí này có liên quan đến quyết định của Vân Lai hoàng đế. Nhưng hắn sợ nói ra lại làm cho Hoa Thiên Thành sinh nghi trước cảm giác nhạy bén của hắn, nên đành nén lại không bày tỏ.


    “Con ta lần này chẳng những đại nạn không chết, mà lại còn thoát thai hoán cốt, tâm tư linh mẫn dị thường! Thôi được rồi, chuyện lần này ta tạm thời bỏ qua. Nhưng ta không muốn mối quan hệ vô luân này tiếp diễn nữa, rõ chưa!”


    “Hài nhi tuân lệnh!” Lâm Hoàng cúi đầu, tuy trong lòng đã âm thầm nghĩ kế sách ứng phó, nhưng ngoài mặt lại không tỏ thái độ chống đối.


    “Trước mắt đã biết Vân Lai hoàng thất có lòng riêng, vậy con có muốn tiếp nhận hay không? Cứ thẳng thắn cho phụ thân biết ý kiến của mình, không cần thiết phải che giấu!” Hoa Thiên Thành sảng khoái cất lời.


    “Hồi bẩm phụ thân, có câu “không vào hang cọp sao bắt được cọp con”, dẫu biết họ có ý đồ riêng, nhưng hài nhi vẫn muốn đi thử một chuyến để tìm hiểu xem đó là gì. Tin chắc rằng, dù có ý đồ gì, thì Vân Lai hoàng đế còn chưa dám trực tiếp vạch mặt với chúng ta. Chỉ cần chúng ta có sự chuẩn bị kỹ càng, ắt hẳn sẽ tai qua nạn khỏi. Hơn nữa, nghe đồn phục khí hoàn có tác dụng hoạt huyết dưỡng nào, giúp người bị tổn thương não hải như hài nhi khôi phục ký ức, nên hài nhi càng không thể bỏ qua!” Lâm Hoàng thẳng thắn nói lên mục đích chính của mình, hắn biết, vấn đề nào nên che giấu, vấn đề nào nên nói thẳng với Hoa Thiên Thành.


    “Được lắm! Con đã có đảm lượng như thế thì phụ thân cũng không ngăn cản. Nhiệm vụ lần này, ta sẽ để tứ trưởng lão Hà Tú Trinh hộ tống con. Nên nhớ, trên đường đi, vạn vạn đều phải nghe theo lời nàng, không được trái lại! Bản lĩnh của nàng cực cao, có thể bảo vệ con an toàn. Cho con biết một điều, chuyện tày đình của mẫu tử hai người, cũng do tứ trưởng lão điều tra ra đấy!” Hoa Thiên Thành nửa như vô tình, nửa như cố ý nói.


    “Hài nhi xin vâng lời!” Lâm Hoàng cúi đầu thưa, nhưng trong lòng thì giật thót một cái. Giờ đây thì hắn đã hiểu tại sao Hoa Thiên Thành bế quan suốt mà vẫn nắm rõ từng động tĩnh phát sinh trong Hoa Kiếm sơn trang. Hà Tú Trinh quả nhiên không hổ danh là đường chủ của Ám Dạ Đường, chuyên về do thám, truy tung, điều tra, ám sát. Có cảm giác như, chỉ cần nàng nhúng tay vào, thì mọi cọng cỏ, ngọn cây quanh đây đều không thoát khỏi tầm mắt nàng.


    Lâm Hoàng cũng hiểu thêm nguyên nhân tại sao Hoa Thiên Thành lại cho Hà Tú Trinh hộ tống mình, chứ không phải phó trang chủ Lục Thanh hay tam trưởng lão Mã Phong, những người có võ công hoặc kinh nghiệm phong phú hơn nàng. Rất đơn giản, vì nàng không những có khả năng do thám kinh người, mà còn là một sát thủ danh tiếng lẫy lừng. Nghe nói chỉ cần mỹ nữ đạo cô này khóa chặt con mồi nào, thì kẻ ấy chưa bao giờ sống nổi. Có một tuyệt đại sát thủ như vậy theo mình đến hoàng cung, thì cho dù Vân Lai hoàng đế thật sự có muốn ra tay với hắn, ắt cũng phải dè chừng.


    Lâm Hoàng lại hàn huyên, bàn bạc thêm một lúc với Hoa Thiên Thành, sau đó mới rời khỏi gian phòng, quay trở về nhà mình.
     
  6. SauRom

    SauRom Chơi gái lần đầu Verified
    7/57

    Bài viết:
    213
    Đã được thích:
    100
    Điểm thành tích:
    7
    Đầu tiên đc bóc tem. Comment trước đọc sau. Nhớ bác chủ thớt quáaaaaa
     
  7. Love cmnr

    Love cmnr Dậy Thì Verified
    2/57

    Bài viết:
    51
    Đã được thích:
    13
    Điểm thành tích:
    2
    Lâu lắm rồi bác mới về lại vs bọn em
    Mừng cho một kiệt tác đã đc viết tiếp
     
  8. Loi Hoa Tu Cuong

    Loi Hoa Tu Cuong Dân Chơi Verified
    37/57

    Bài viết:
    349
    Đã được thích:
    137
    Điểm thành tích:
    37
    Nếu truyện của bác được hoàn thàn thì thực sự nó sẽ là 1 siêu phẩm mới đấy
     
  9. lideco1

    lideco1 Chơi gái lần đầu Verified
    97/113

    Bài viết:
    252
    Đã được thích:
    62
    Điểm thành tích:
    97
    chờ trăm ngày rồi cũng có quả hái ... mỗi tội hơi lâu và ngắn
     
  10. chichi1111

    chichi1111 Thiếu Gia Lầu Xanh Verified
    97/113

    Bài viết:
    678
    Đã được thích:
    196
    Điểm thành tích:
    97
    Rất mong tác giả ra chap thuong xuyên hơn. Chờ mỏi mòn
     
  11. Tet11010

    Tet11010 Biết Quay Tay Verified
    37/57

    Bài viết:
    127
    Đã được thích:
    39
    Điểm thành tích:
    37
    Chưa đọc nhưng like bác quay lại.mong bác viết hết câu truyện
     
  12. DanhQuen

    DanhQuen Chơi gái lần đầu Verified
    67/113

    Bài viết:
    205
    Đã được thích:
    37
    Điểm thành tích:
    67
    Xõa thôi ae mừng ad quay trở lại. Thanks ad nha bác viết truyện hay quá!.
     
  13. papacocacola

    papacocacola Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    31/57

    Bài viết:
    13
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    31
    Hy vọng bro đều tay mỗi tuần ít nhất 1 chap là mừng rồi. Nhiều hơn thì càng tốt. Truyện rất hay và lôi cuốn, nếu giữa chừng drop thì ae sẽ cẩm thấy rất hụt hẫng. Thanks bro !
     
  14. Loi Hoa Tu Cuong

    Loi Hoa Tu Cuong Dân Chơi Verified
    37/57

    Bài viết:
    349
    Đã được thích:
    137
    Điểm thành tích:
    37
    Hóng...Lịch ra chap nếu đc như xưa thì ngon...Éo hiểu sao cứ mong chờ ngày nữ tử áo trắng gặp lạo main vl...:p
     
    Chỉnh sửa cuối: 12/7/18
  15. Thầy Lang Băm

    Thầy Lang Băm Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    31/57

    Bài viết:
    17
    Đã được thích:
    10
    Điểm thành tích:
    31
    Mừng tác giả quay trở lại.
     
  16. Loi Hoa Tu Cuong

    Loi Hoa Tu Cuong Dân Chơi Verified
    37/57

    Bài viết:
    349
    Đã được thích:
    137
    Điểm thành tích:
    37
    Tác giả on rồi...Không biết nay có chap không...
     
  17. borochu

    borochu Biết Quay Tay Verified
    147/226

    Bài viết:
    110
    Đã được thích:
    1,077
    Điểm thành tích:
    147
    Xin chân thành cảm ơn sự ủng hộ nhiệt tình của mọi người :). Mình sẽ ra chương trong vòng ngày nữa, số lượng vẫn là 3 đến 4 chương. Mục tiêu của mình là ra 20-30 chương/tháng, mỗi chương khoảng 1500-2000 chữ, tương đương 4-5 tờ giấy A4. Mong các bạn tiếp tục theo dõi, comment và ủng hộ truyện :)
     
  18. Loi Hoa Tu Cuong

    Loi Hoa Tu Cuong Dân Chơi Verified
    37/57

    Bài viết:
    349
    Đã được thích:
    137
    Điểm thành tích:
    37
    Cố lên bác...
     
  19. thichdichoi12

    thichdichoi12 Còn Bú Sữa Mẹ Verified
    1/57

    Bài viết:
    27
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    1
    Chúc bạn thành công
     
Đang tải...
Similar Threads Diễn đàn Date
Tôi có người vợ biến thái Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 17/12/17
[BÌNH CHỌN EV - BÀN PHÍM BẠC 2017] BĂNG TRỘM BIẾN THÁI - 3 Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 19/11/17
Thiên Địa VR [Viễn Tưởng] Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 16/9/17
Tổng hợp truyện Femdom (Biến thái nặng- đừng đọc) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 14/7/17
Kẻ biến thái ! Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 12/10/12