1. Nếu bạn dùng GMAIL,Yahoo,Hotmail.. để đăng ký , xin vui lòng kiểm tra mail kích hoạt trong mục Spam/Bulk của gmail
    https://mail.google.com/mail/u/0/#spam
    Xin cảm ơn

[Truyện dịch] Người muỗi

Thảo luận trong 'Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx' bắt đầu bởi vohansat, 11/6/18.

  1. vohansat

    vohansat Còn trinh Verified
    62/113

    Bài viết:
    82
    Đã được thích:
    403
    Điểm thành tích:
    62
    Đang tải...

    Similar Threads Diễn đàn Date
    Thả Thính Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 23/11/17
    Ấn Độ Truyện (LL) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 3/10/17
    Truyện dịch - Hai người mẹ - Hai người con... Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 11/5/17
    Tây Du Dâm Ký (Truyện Dịch) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 24/6/16
    Người mẹ dâm đãng ( Truyện LL Dịch ) Truyện sex - truyện người lớn - truyện xxx 18/2/12

  2. vohansat

    vohansat Còn trinh Verified
    62/113

    Bài viết:
    82
    Đã được thích:
    403
    Điểm thành tích:
    62
    Chương 1


    Một ngày cuối tuần tháng năm nào đó, ánh nắng rực rỡ, chính là thời tiết tốt để đi picnic dạo chơi ngoại thành.


    Khi thời gian về lúc chạng vạng tối, ở công viên rừng rậm Nam Giao thành phố Hồng Khê, một nhóm trẻ chừng 13, 14 tuổi đang tụ lại chơi đùa, một người phụ nữ trung niên đang cố gắng duy trì trật tự, hình như là người phụ trách của lũ trẻ.


    Lúc này, người phụ nữ ấy trông có vẻ hơi nóng nảy, đang hỏi một chú nhóc mập mạp trong nhóm: “Đổng Bằng, trò có thấy Tiểu Minh ở đâu không?”


    Chú nhóc mập tên Đổng Bằng lớn tiếng trả lời: “Báo cáo cô Lương, Tiểu Minh đi tiểu ạ!”


    “Oa ha ha ..” cả đám cười vang.


    Cô Lương đang hỏi cũng bị chọc cười, nói với Đổng Bằng: “Vậy còn không mau đi tìm xem! Các bạn lớp khác đã lên xe buýt hết cả rồi kìa!”


    Đổng Bằng lập tức làm tư thế chào cờ, đáp to : “Tuân lệnh!”, rồi mới nhanh như chớp chạy vào phía sau lùm cây. Đám bạn học lại một phen cười ồ.


    Chỗ Tiểu Minh đi tiểu cách không xa, Đổng Bằng chỉ chạy một lúc là tìm thấy, chỉ là cái thân hình đầy thịt mỡ làm hại nó, còn chưa chạy đến nơi, thể lực của nó đã cạn, chống đầu gối bắt đầu thở dốc.


    “Tiểu Minh, bạn … bạn xong chưa? Cô Lương đang … đang giục!” người Đổng Bằng gọi là Tiểu Minh ấy là một cậu bé gầy gò, so với Đổng Bằng chắc chỉ bằng một nửa, lúc này đang ngồi xổm trong bụi cỏ, mặt hiện lên vẻ đau đớn. Nó cất giọng nức nở nói với Đổng Bằng: “Mập ơi, tôi bị côn trùng cắn!”


    Nhóc mập nghe xong, cũng không để ý gì đến thở dốc nữa, tiến lên hỏi: “Cắn phải chỗ nào? Để Mập ca đây xem một cái!”


    Nhóc mập lớn hơn Tiểu Minh một tuổi, hơi chút là xưng “Mập ca”, nhưng Tiểu Minh toàn xưng nó là “Mập”.


    Thấy nhóc mập tiến lên, Tiểu Minh ngăn nó lại, nói: “Nhìn cái rắm à! Tôi đang ở đây đi tiểu, cũng không biết từ đâu chui ra một con muỗi to, nhắm ngay trym tôi đốt một cái, mie nó đau chết mất!” Nhóc mập nghe xong cười hô hố, khăng khăng đòi lên nhìn bằng được, bị Tiểu Minh nhịn đau đá vào mông một cước.


    “Bạn đừng mie nó chỉ lo cười, lo giúp tôi nghĩ cách xem!” Nhóc mập xoa cái mông, vẫn cười không ngừng được, xem ra sắp ứa cả nước mắt.


    “Được được được, bạn ráng chịu chút, tôi đi tìm cô Lương ngay.” Nói xong, nó liền nhanh như chớp chạy đi.


    Tiểu Minh thở dài một cái, có cái giọng oang oang này của tên mập, mình lúc này mất mặt mất đến hết sạch.


    Không lâu sau, cô Lương cùng nhóc mập đi đến, đằng sau còn có cô Đới y tế trường. Cô Đới vừa nhìn, kêu một tiếng má ơi suýt chút nữa ngồi phịch xuống đất, thì ra lúc này trym Tiểu Minh đã sưng to gấp năm lần, đỏ bừng như cánh tay trẻ con, quy đầu sưng kinh nhất, như quả trứng gà vậy, lớp da bao bên ngoài căng đến gần trong suốt, mạch máu dưới da có thể nhìn rõ ràng.


    Cô Lương cũng giật nảy mình, nhưng cô dạy Toán, không biết nhiều về y, không biết là nghiêm trọng đến mức nào, bèn hỏi cô Đới: “Cô Đới, cô thấy thằng bé như này … tình trạng thế nào?”


    Đới Duyệt Tâm năm nay vừa tròn ba mươi, vốn học hộ lý, sau khi tốt nghiệp ở bệnh viện lớn làm y tá mấy năm, sau đó chịu không nổi việc phải liên tục trực đêm, liền nhờ người xin vào làm việc ở phòng y tế trường trung học số 1 thành phố Hồng Khê, thường ngày xử lý mấy ca xây xát trặc xương còn không sao, đến khi gặp tình huống khó giải quyết như vậy liền không làm gì được.


    Cô đơn giản dung thuốc sát trùng rửa chỗ đau, Tiểu Minh bị cồn kích thích một cái, đau nhúm hết cả lông mày lại. Cô Đới thấy thế, nói với cô Lương: “Tranh thủ thời gian đưa đến bệnh viện đi! Em quen bác sĩ Chung ở bệnh viện Nam Giao, xử lý vết thương cho muỗi đốt rất rành.”


    Cô Lương hiểu được mức độ nghiêm trọng của sự việc, lập tức thông báo lớp trưởng quản lý các bạn trong lớp trên xe, mình cùng cô Đới cùng nhau đưa Tiểu Minh đi bệnh viện Nam Giao gần đó.


    Lúc đưa đến bệnh viện, Tiểu Minh đã ngủ mê man. Bác sĩ Chung chạy đến nghe cô Đới nói rõ tình huống xong, liền trực tiếp đẩy Tiểu Minh vào phòng cấp cứu.


    Bên ngoài phòng cấp cứu, cô Lương chỉ có thể lo lắng chờ đợi


    Cô Lương tên là Lương Tưởng Dung, năm nay 43 tuổi, dạy Toán kiêm chủ nhiệm lớp 7/1 trường trung học số 1 thành phố Hồng Khê. Lần này trường tổ chức cho khối lớp 7 đi chơi xuân đầu năm, nếu học sinh lớp minh xảy ra chuyện gì, cô là giáo viên chủ nhiệm chắc chắn không tránh khỏi trách nhiệm, lúc này cô chỉ có thể cầu nguyện Tiểu Minh bình an vô sự.


    Tiểu Minh tên đầy đủ là Văn Tiểu Minh, năm nay 13 tuổi, cao chỉ có 155cm, là nam sinh thấp nhất nhì lớp. Bởi vì thấp, Văn Tiểu Minh đương nhiên ngồi hàng ghế đầu, thường thường các thầy cô giáo sẽ để ý đến nó nhiều hơn, lại thêm Tiểu Minh học tốt lại nghe lời, các thầy cô đều có ấn tượng tốt với thằng bé. Về tình về lý, cô Lương đều không mong Tiểu Minh bị gì.


    Trong lúc đang suy nghĩ lung tung, bác sĩ Chung đã ra khỏi phòng cấp cứu. Cô Lương vội lo lắng đứng dậy nghênh đón.


    “Sao rồi?”


    “Từ chỗ đau xem, loại muỗi này có thể phóng ra một loại độc tố ảnh hưởng thần kinh, tạo thành thần kinh bị hỗn loạn cục bộ, phóng đại cảm giác cùng đau đớn nơi bị đốt, có điều liều lượng rất nhỏ, thông qua thân thể có thể bình thường thải loại ra, không cần phải lo lắng. Chờ chút nữa tôi sẽ cho cô một ít thuốc giảm viêm giảm đau, chỉ cần đúng hạn bôi lên, mấy hôm sau là không việc gì.”


    Không việc gì là tốt rồi! Cô Lương thở phào một hơi, cám ơn bác sĩ Chung.


    “Trước mắt còn có một việc tương đối khó giải quyết.” Bác sĩ Chung dừng lại một chút, giống như đang suy nghĩ tìm từ: “Chỗ bị đốt của người bệnh …tương đối đặc thù, dưới tác động của độc tố, âm hành xuất hiện hiện tượng cương. Trong thân dương vật nam, có một loại gọi là thể hang, thể hang sau khi sung huyết sẽ cương, nhưng khi thể hang bị sung huyết quá lâu, thì sẽ có thể tạo thành hoại tử, tôi nói vậy, các cô có hiểu không?”


    Cô Lương nghe như vịt nghe sấm, cô Đới lại hiểu rõ rang.


    “Anh nói là, nếu cứ để Tiểu Minh cương như vậy, thì âm hành của nó sẽ có thể hoại tử.”


    “Chính là như vậy.”


    Cô Lương cũng đã hiểu, “Vậy phải làm sao?” Cô Đới nghĩ ra một phương pháp, “Tiêm thuốc an thần có được không?”


    Bác sĩ Chung lắc đầu: “Cương dương không bị não khống chế, mà do thần kinh tủy sống điều khiển, thuốc an thần không có tác dụng. Lại thêm, việc tiêm các loại thuốc có tính giảm kích thích vào thân dương vật, có thể sẽ ảnh hưởng đến chức năng sinh dục của thằng bé.”


    Cô Lương cũng nghĩ ra một cách: “Tôi nghe nói có bệnh nhân nam thông qua xoa bóp tuyến tiền liệt mà xuất tinh?”


    Bác sĩ Chung sầm mặt lại, nói: “Bệnh viện chúng tôi là bệnh viện chính quy, không có loại dịch vụ đó. Lại nói, tôi không cho rằng việc đem ngón tay chọc vào hậu môn một đứa bé trai 13 tuổi để cho nó xuất tinh là một ý kiến hay.”


    Cô Lương biết mình nói sai, luôn mồm xin lỗi.


    Bác sĩ Chung không để tâm, hỏi: “Cha mẹ thằng bé đã đến chưa?”


    Cô Lương đáp ngay: “Cha thằng bé đi công tác tỉnh ngoài, mẹ đang trên đường đến, nhưng cô ấy làm việc ở ngoại ô phía bắc, để đến được đây còn phải mất một lúc nữa.”


    Bác sĩ Chung nhìn đồng hồ, lắc đầu nói: “Chỉ sợ không kịp … Hai vị, chuẩn bị dạy nó thủ dâm đi.”


    Dưới sự sắp xếp của bác sĩ Chung, Tiểu Minh được vào một phòng bệnh không người. Nhưng bên ngoài phòng vẫn kẻ đến người đi.


    Tiểu Minh lúc này đã tỉnh dậy, nằm ở chiếc giường giữa phòng. Hai cô giáo đã kéo rèm che kín, đang ở ngoài khẽ giọng trò chuyện.


    “Cô Đới, cô từng làm y tá, ở phuong diện này hẳn là tương đối có kinh nghiệm, hay là cô vào dạy nó đi?”


    “Cô Lương, em từng làm y tá, nhưng em cũng chưa từng dạy đàn ông làm … chuyện đó mà! Mà em còn chưa kết hôn nữa, con của cô cũng lên đại học rồi, em cảm thấy là cô dạy phù hợp hơn.”


    “Cô Đới, con của chị lên đại học thật, nhưng nó là con gái mà!”


    “Cô Lương, cô là giáo viên của nó, dạy dỗ giải đáp thắc mắc là chức trách của cô mà, Tiểu Minh đang ở giai đoan thanh thiếu niên ngây thơ, dạy thằng bé kiến thức sinh dục đúng đắn cũng giúp nó trưởng thành mà, em thấy nhiệm vụ này cô không thể đẩy cho người khác.”


    Bị cô Đới một phen gạt gẫm, cô Lương bắt đầu hối hận tại sao không để giáo viên Sinh học tham gia lần chơi xuân này, bất đắc dĩ, cô đành phải nhắm mắt đồng ý, chui vào trong rèm. Cô Đới ở bên ngoài phụ trách canh chừng, để tránh bị người khác đi qua phát hiện khác thường.


    Không lâu sau, cô Đới nghe thấy bên trong rèm vang lên tiếng cô Lương nói thì thầm, có điều cô đứng khá xa, không nghe rõ là nói cái gì. Tiểu Minh nghe xong kêu lên một tiếng sợ hãi, giống như không thể tin được. Lúc này cô Lương lại thấp giọng nói cái gì, Tiểu Minh ấp úng hồi lâu, rồi từ trong rèm truyền ra tiếng cởi thắt lưng quần.


    Trời ơi, chẳng lẽ là …


    Thế nhưng mà … Mình làm sao lại thấy kích thích như vậy?


    Trong lòng cô Đới như có hàng vạn con nai xông loạn, chân cũng khẽ nhích lại gần rèm vải, muốn nghe rõ động tĩnh bên trong.


    “Á …” chỉ nghe Tiểu Minh xuýt xoa một tiếng, phát ra thanh âm đau đớn.


    “Không được đâu cô Lương … đau lắm …”


    “Đau cũng phải ráng … Nếu không chỗ đó của trò sẽ bị hoại tử …”


    “Nhưng mà đau thật đó … Em không làm được …”


    “Trời ơi thằng bé này …” Rồi cô Đới nghe được một âm thanh kỳ quái, trong lúc nhất thời không nghĩ ra đó là tiếng gì.


    “A cô Lương, cô…”


    “Trò thử lần nữa đi …” Trời, cô Lương rốt cuộc đã làm cái gì vậy! Suýt chút nữa cô Đới đã không nén nổi muốn vén rèm lên nhìn xem thế nào.


    “Tiểu Minh … Có đỡ hơn không?”


    “Đỡ một chút … Nhưng vẫn … Á, cô Lương đừng mà!”


    “Xuỵt … Đừng nói chuyện … ráng một chút…” Rồi sau đó một chuỗi âm thanh “òm ọp, òm ọp” vang lên, còn kèm theo .. tiếng nuốt? Cô Lương không phải đang làm cái … ấy cho nó! Cô Đới không khỏi nuốt mấy ngụm nước bọt, không kịp nghĩ nhiều, tiếp tục nghiêng tai lắng nghe.


    “A …aa…” Bên trong rèm thỉnh thoảng lại truyền ra tiếng rên rỉ đau đớn của Tiểu Minh, tiếng từ nhỏ đến to, tần suất ngày càng nhanh. Đột nhiên, giữa một chuỗi rên rỉ hổn hển, nương theo tiếng ‘Đừng!’ của cô Lương, tất cả âm thanh đột nhiên im bặt, dường như toàn thế giới đột nhiên biến mất vậy.


    Cô Đới hai tay đè chặt ngực, không dám thở mạnh, theo sát chú ý động tĩnh bên trong.


    “Ài, không phải bảo trò cẩn thận một chút hay sao … Trò xem vung vãi khắp nơi …” Trong rèm vang lên tiếng oán trách của cô Lương.


    “Thật xin lỗi … em không nhịn được …” Ngay sau đó, trong rèm vang lên tiếng vải sột soạt, hai người đang sửa sang quần áo. Cô Đới thấy vậy vội vàng tránh sang một bên, làm bộ còn đang canh chừng cho bọn họ.


    ‘Roạc’ một tiếng, rèm vải bị kéo ra, cô Lương vẻ mặt đỏ hồng bước ra, còn dùng khăn giấy lau sạch miệng. Nhìn thấy cô Đới, mặt cô Lương đỏ bừng như sắp nhỏ máu ra vậy.


    “Cô Đới, chúng ta đi tìm bác sĩ Chung lấy thuốc đi.” Cô Đới còn chưa từ trong khiếp sợ tỉnh táo lại, đã bị cô Lương kéo ra khỏi phòng, khi bước ra khỏi cửa, quay mặt nhìn thoáng qua, Tiểu Minh đang cầm khăn ra sức lau sạch cái gì …


    Việc kê đơn diễn ra rất nhanh, thủ tục xuất viện cũng rất thuận lợi. Lúc này, một người phụ nữ chín muồi mặc đồ công sở rảo bước chạy vào, ôm lấy Tiểu Minh một phen hôn hít, vừa hôn vừa hỏi: “Tiểu Minh không sao chứ, mẹ đến rồi đây!”


    Mẹ của Tiểu Minh tên là Diêm Khiết, năm nay 38 tuổi, làm việc trong một công ty chứng khoán. Cha Tiểu Minh tên là Văn Minh, hình như làm thiết kế công trình, công việc khá bận rộn, thường xuyên phải đi công tác xa, bình thường họp phụ huynh toàn là mẹ Tiểu Minh đi, cho nên cô Lương nhận ra cô.


    Mẹ Tiểu Minh hết lời cảm tạ hai cô giáo, hai cô không từ chối được, đành đánh trống lảng sang chuyện khác.
     
  3. vohansat

    vohansat Còn trinh Verified
    62/113

    Bài viết:
    82
    Đã được thích:
    403
    Điểm thành tích:
    62
    Chương 2


    Ngày hôm sau, thứ hai đầu tuần.


    Hai tiết đầu là tiết Toán của cô Lương. Qua chuyện ngày hôm qua, cô Lương cùng Tiểu Minh đều hết sức cố tránh ánh mắt của nhau.


    Ra chơi giữa giờ, nhóc mập Đổng Bằng vẫn dùng cái giọng oanh tạc của mình hỏi: “Tiểu Minh, trym của chú thế nào?”


    Đang sửa sang giáo trình, cô Lương chợt lảo đảo 1 cái, suýt nữa trượt chân. Tiểu Minh nhìn vội về phía cô giáo, đúng lúc bắt gặp ánh nhìn của cô, hai người nhìn nhau xấu hổ hai giây rồi vội vàng nhìn tránh ra chỗ khác. Tiểu Minh hận không thể một cái tát đập chết tên mập này, cuối cùng nó quyết định không thèm để ý đến tên mập nữa


    Giữa trưa, đến giờ bôi thuốc.


    Tiểu Minh đứng trước cửa phòng y tế thật lâu, cuối cùng vẫn quyết định gõ cửa đi vào.


    ‘Cộc cộc cộc’


    “Mời vào”


    Tiểu Minh đi vào. Đây là lần đầu tiên nó đi vào phòng y tế. Phòng y tế cũng không lớn, nhưng chia ra làm gian trong gian ngoài, gian ngoài là phòng khám, gian trong để giành cho một số tình huống riêng tư, ví dụ như nữ sinh bị đau bụng kinh hay vú bị sưng …, phần lớn thời gian là nơi nghỉ ngơi của cô Đới.


    Lúc vào phòng, cô Đới đang ở gian ngoài đọc sách. Tiểu Minh nhìn nhưng chẳng hiểu mấy, đều là sách y học các loại, xem ra thường ngày cô Đới cũng rất cố gắng đề cao kiến thức y học của mình.


    Trông thấy Tiểu Minh tới, cô Đới nở nụ cười rạng rỡ, ra hiệu cho Tiểu Minh đi thẳng vào gian trong.


    Tiểu Minh ngoan ngoãn đi vào trong tìm chỗ ngồi xuống, rồi mới lẳng lặng nhìn cô Đới chuẩn bị thuốc.


    Cô Đới cao chừng 168cm, dáng người cao ráo cân đối, mặt mũi ngọt ngào hấp dẫn, trong trường học không biết có bao nhiêu thầy giáo theo đuổi, nhưng không hiểu tại sao, cô Đới đến nay đã gần 30 tuổi vẫn chưa có kết hôn. Việc này đã trở thành đề tài bàn tán ưa thích của những người lắm chuyện trong trường.


    Đương nhiên, việc này cũng là Tiểu Minh nghe bạn trong lớp kể.


    Lúc này, cô Đới đã thay áo blue trắng, rửa sạch hai tay, đeo găng tay y tế cùng thuốc bệnh viện hôm qua đưa tiến vào gian trong, thuận tay đóng cửa lại. Do dự một chút, cô nhấn chốt khóa trái cửa lại.


    “Cởi quần ra đi.” Cô Đới hời hợt nói, giống như không phải nói là quần, mà là áo khoác hay mũ vậy.


    “Thật … thật phải cởi ra sao?” Cứ việc nụ cười của cô Đới rạng rỡ như ánh nắng, nhưng Tiểu Minh không hiểu sao vẫn cảm thấy thắc thỏm.


    “Đương nhiên, không cởi quần làm sao bôi thuốc cho trò chứ.”


    Tiểu Minh vẫn còn có chút ngần ngừ.


    “Sao, trước mặt cô Lương của em thì dám cởi, mà trước mặt cô Đới lại không dám à? Có cần cô đi gọi cô Lương của em đến bôi thuốc cho không?” Cô Đới trêu chọc Tiểu Minh.


    “Không cần! Không cần!” Tiểu Minh vội vàng xua tay, rồi cởi quần tuột phắt một cái, một cây gậy thịt to như cánh tay em bé bung ra, rất khác với thân hình nhỏ bé gầy gò của nó.


    “Làm sao vẫn sưng như thế?” Cô Đới đưa tay vỗ vỗ ngực, ổn định lại cảm xúc kinh ngạc của mình.


    “Em … em cũng không biết, chính là … chính ngay lúc cô bảo em cởi quần, nó liền như vậy…” Tiểu Minh ấp úng đáp, cúi đầu xuống không dám nhìn cô Đới.


    Nguy rồi, nếu như cứ theo đà này không xử lý, nói không chừng sẽ có nguy cơ bị hoại tử. Làm sao đây? Chẳng lẽ phải giống như hôm qua vậy, nghĩ cách dạy nó thủ dâm? Không được không được, dạy một đứa bé làm cái ấy, làm sao mở miệng, thật quá mất mặt. Nhưng mà hôm qua cô Lương lại có thể, mà cô ấy còn … Tiểu Minh thấy cô Đới không làm gì, liền hỏi: “Cô Đới, không bôi thuốc sao?”


    Nhìn Tiểu Minh một cái, cô Đới hạ quyết tâm.


    Cô Đới ngồi xuống trước mặt Tiểu Minh, nắm chặt hai tay nó, dịu dàng hỏi: “Tiểu Minh, trò còn nhớ hôm qua cô Lương nói với trò những gì không?” Tiểu Minh cứng người, gật gật đầu.


    Cô Đới kéo tay Tiểu Minh, đặt lên cây gậy thịt của nó, khẽ nói: “Tiểu Minh, trò nhìn chỗ sưng của trò đi, như vậy sẽ hoại tử, giờ trò dựa theo phương pháp cô Lương hôm qua dạy, làm cho thứ bên trong ra ngoài, trò hiểu không?” Tiểu Minh nhíu mày, khẽ cắn môi gật đầu.


    Tiểu Minh nắm lấy cây gậy đã trương phồng cả lên của mình, thận trọng sóc lên xuống. Từng cơn đau đớn từ gậy thịt và bàn tay tiếp xúc nhau truyền đến thần kinh, Tiểu Minh nghiến chặt hàm răng, không để mình rên lên đau đớn.


    Cô Đới thấy Tiểu Minh đã đau đến vặn vẹo gương mặt, vội vàng kêu ngừn lại. Xem ra cách này cũng không phải hợp lý, da bàn tay vẫn quá thô ráp, chất độc phóng đại cảm giác đau đớn nơi dương vật của Tiểu Minh, cái đau này có lẽ không phải thằng bé có thể chịu đựng.


    Chỉ còn có cách đó sao?


    Xem ra cũng đúng, dù sao nơi mềm mại nhất trong cơ thể con người cũng chính ở đó.


    Nhưng mà thật phải như thế sao?


    Ai, Đới Duyệt Tâm, mày là y tá trường, sức khỏe của học sinh là điều quan trọng nhất, ngay người được người người tôn kính như cô Lương cũng có thể làm ra hi sinh, mày có gì mà không được chứ? Tiểu Minh còn là đứa con nít, xem ra đến cả thủ dâm còn chưa từng tự làm qua, nó sẽ không nghĩ gì đâu.


    Trải qua một phen đấu tranh tâm lý kịch liệt, Đới Duyệt Tâm cuối cùng hạ quyết tâm.


    “Tiểu Minh, trò nhắm mắt lại.”


    “A? Tại sao?”


    “Trò cũng đừng có hỏi nhiều, cô Đới sẽ giúp trò giống như cô Lương hôm qua.”


    Tiểu Minh nghe vậy, đành nhắm mắt lại.


    Không lâu sau, Tiểu Minh chỉ thấy một mùi hương bay vào trong mũi, mà cây côn thịt của nó chợt cảm thấy mát lạnh, giống như có chất lỏng gì đó nhỏ lên trên đấy, rồi chất lỏng này bị một lực lượng nhẹ nhàng khuấy động, đều đều bôi qua trét lại lên cây gậy thịt của mình.


    Thật là kỳ quái, lúc mình đụng vào rõ rang đau muốn chết, mà cô Đới chỉ mơn trớn như vậy, liền cảm thấy một cảm giác ngứa ngáy từ dương vật chui vào trong mạch máu, rồi lan truyền khắp toàn thân. Loại cảm giác sảng khoái này Tiểu Minh trước giờ chưa từng có.


    Còn chưa đợi Tiểu Minh tinh tế hưởng thụ, đột nhiên xuất hiện một cảm giác ấm áp đem cả dương vật của Tiểu Minh bao trùm lấy. Loại cảm giác này, giống như máu trong cơ thể cùng lúc nổ tung, hóa thành cảm giác sung sướng ấm áp lấp đầy mọi giác quan, giống như thế giới giờ chỉ còn lại cảm giác này mà thôi.


    Tiểu Minh mở mắt ra, trông thấy cô Đới đang cúi người xuống, đem dương vật mình ngậm trong miệng, lúc lên lúc xuống nhẹ nhàng mơn trớn.


    “Cô Đới, cô là …”


    “Suỵt, đừng nói chuyện, một chút là xong.” Mái tóc che khuất gương mặt cô, Tiểu Minh không thể nào biết vẻ mặt của cô lúc này thế nào/


    “A … vâng …” Mặc dù không biết cô Đới đang làm cái gì, nhưng Tiểu Minh vẫn mơ hồ thấy có gì đó không ổn, nghĩ qua nghĩ lại, rốt cuộc vẫn không nói gì, nhắm mắt lại tiếp tục hưởng thụ.


    “Ư .. ư … hừ …” Trên trym cảm giác càng lúc càng mãnh liệt, Tiểu Minh đã không cách nào giữ yên được, đã bắt đầu rên tiếng được tiếng mất. Hai tay Tiểu Minh siết chặt ga giường, chợt buông chợt nắm, cố gắng chống lại cảm giác mãnh liệt ấy.


    Nhưng tất cả là phí công, chỉ không lâu sai, dưới sự kích thích mãnh liệt ấy, Tiểu Minh đã sắp đạt đến đỉnh điểm.


    “Cô … Đới, em sắp không chịu nổi …!” Cô Đới nghe vậy, chẳng những không có ngừng lại, ngược lại còn tăng tốc mơn trớn, Tiểu Minh chợt cảm thấy như có dòng điện kích thẳng vào não, nó cuối cùng không nhịn nổi, ôm chặt đầu cô Lương từng đợt từng đợt phun ra, bắn hết cả vào trong miệng cô Đới.


    “Ưm …ực …” Cô Đới bị Tiểu Minh ôm một cái như vậy, trong lúc hoảng hốt vậy mà đem những thứ Tiểu Minh bắn ra nuốt hết, đến mùi vị cũng chưa kịp nếm. Giãy dụa đẩy hai tay Tiểu Minh ra, cô Đới ngồi thẳng người dậy thở hổn hển, khóe miệng còn vương chút lóng lánh sót lại.


    “Thằng bé chết tiệt này … cũng chẳng chịu báo trước cho cô một tiếng!”


    “Rất … rất xin lỗi, không kịp …” Bắn ra xong, cây gậy thịt của Tiểu Minh đã mềm nhũn ra, có thể bôi thuốc. Lúc này Tiểu Minh giống như vừa có lỗi, ngồi thu lu ở cạnh giường. Cô Đới hơi sửa sang lại một chút, đeo găng y tế chuẩn bị bôi thuốc cho Tiểu Minh.


    Cô Đới trong lòng thật ra là thỏa mãn. Kể từ khi chia tay bạn trai cũ, cô đã rất lâu không có nếm qua hương vị đàn ông, lần này ăn được gốc cỏ non này, còn có lý do quang minh chính đại như vậy, không khỏi khiến cô sinh ra một chút cảm giác tự hào.


    Thật ra đàn bà cũng giống như đàn ông, chỉ có điều bọn họ cần có một cớ chính đáng, nhất là có thể kích ra tình mẫu tử trong họ.


    Vừa bôi thuốc, cô Đới vừa hỏi Tiểu Minh: “Vừa rồi cảm thấy thế nào?”


    Tiểu Minh khẽ giọng đáp : “Thích ạ.”


    Tính nghịch ngợm của cô Đới nổi lên, hỏi dồn: “So với cô Lương hôm qua thì sao?”


    Tiểu Minh ngẩng đầu lên đáp nghiêm túc: “Dĩ nhiên là cô làm thích hơn, cô Lương đâu có dùng miệng.”


    Cô Đới vừa nghe còn thấy cao hứng, sau đó chợt ớ ra.


    “Trò nói cái gì? Trò bảo cô Lương hôm qua không dùng miệng?!” Cô Đới tâm tình kích động, dùng sức hơi mạnh, chụp Tiểu Minh đau đến kêu to.


    “Đúng vậy … á đau!”


    Cô Đới buông cây gậy của Tiểu Minh ra. Lúc này, cô cảm thấy toàn thân mình đều Sparta, một chút đắc ý vừa rồi giờ đã tan biến hết. Mình rốt cuộc đã làm cái gì? Cô Lương … mình tưởng là … haizzz!


    Tiểu Minh thổi thổi chỗ bị cô Đới chụp đau, rồi mới thận trọng mặc quần vào.


    “Cô Đới sao vậy ạ?”


    “Trò! Trò nói lại xem, chuyện xảy ra như thế nào?” Tiểu Minh bắt đầu kể lại câu chuyện …




    “Tiểu Minh, trò nghe cô nói, vừa rồi bác sĩ nói với cô, con muỗi đốt trò có độc, nếu không đem chất độc nặn ra sẽ nguy hiểm đến tính mạng, trò có biết không?”


    Tiểu Minh nghe xong sợ hãi kêu lên, không thể tin được thứ mình vừa nghe.


    “Cho nên, cô muốn trò cởi quần ra, rồi nắm lấy chỗ bị cắn dùng sức nặn, đem chất độc bên trong nặn ra là được.”


    Tiểu Minh lần mần một hồi, mới cởi quần ra.


    “Xuýt …” tay Tiểu Minh vừa đụng phải, đã đau đến phát ra xuýt xoa đầy đau đớn.


    “Không được đâu cô Lương … đau lắm …” Tiểu Minh nài nỉ cô Lương.


    “Đau cũng phải cố chịu … Nếu không chỗ đó của trò sẽ bị hoại tử …”


    “Nhưng mà đau lắm … Em không làm được…”


    “Chậc thằng bé này …” Cô Lương cũng phát hiện cứ thế này Tiểu Minh sợ là không làm được, thế là lấy hộp kem dưỡng da trong túi xách ra, nặn lên cây gậy thịt của Tiểu Minh.


    “Á cô Lương …” Tiểu Minh bị kem làm cho lạnh lẽo.


    “Trò thử lại lần nữa …” Có kem dưỡng da bôi trơn, Tiểu Minh rốt cuộc không còn đau như lúc trước.


    “Tiểu Minh … đỡ hơn chưa?”


    “Có đỡ chút đỉnh … nhưng vẫn … A! Cô Lương đừng mà!”


    Cô Lương lo lắng càng để lâu nơi đó sẽ hoại tử, thế là vươn tay cầm lấy tay Tiểu Minh, tang tốc sục.


    “Suỵt … đừng nói chuyện … ráng một chút…” Sục càng lúc càng nhanh, kem dưỡng da cũng phát ra tiếng ‘òm ọp’, Tiểu Minh đau điếng nuốt nước bọt.


    “A a… a …” Dưới sự kích thích mãnh liệt, Tiểu Minh không nhịn được cất tiếng rên rỉ.


    Cuối cùng, Tiểu Minh không nhịn được, bắn ra.


    Cô Lương kêu to: “Đừng!” Nhưng đã không kịp rồi, Tiểu Minh đã bắn tung tóe khắp nơi, có một ít còn văng cả lên miệng cô.


    “Trời ơi đã bảo trò phải cẩn thận một chút mà … Trò xem bầy hầy hết rồi …” Cô Lương khẽ giọng oán trách.


    “Thật xin lỗi … em không nhịn được …” Tiểu Minh đưa khan cho cô Lương, mình cũng cầm lấy khăn tay xoa hết dấu vết.




    Nghe xong Tiểu Minh kể lại, cô Đới rốt cuộc đã hiểu mình đã lầm, trong lòng thầm mắng cô Lương cáo già, vậy mà nghĩ ra lý do như vậy để lừa trẻ con.


    “Cô Đới, ngày mai … còn có thể như vậy không?”


    “Trò nằm mơ đi!” Cô Đới tức giận đuổi Tiểu Minh đi ra, đóng sầm cửa phòng y tế lại.


    ????


    ????


    Chương 3


    Ngày thứ ba


    Cả buổi sáng, cô Đới đều cảm thấy cả người bứt rứt, giống như thiêu thiếu cái gì.


    Rốt cuộc xảy ra chuyện gì chứ? Dường như từ hôm qua Tiểu Minh đi về liền … Phì phì, mình là biến thái sao? Sao cứ nghĩ đến loại chuyện này làm cái gì!


    Nhưng của nó thật rất lớn nha! Là bởi vì bị muỗi cắn sưng lên hay sao? Không phải sau này nó cứ lớn như vậy chứ?


    Cô không khỏi tự bội phục mình, lớn như vậy làm sao hôm qua mình ngậm được chứ!


    Phì phì phì, thật không biết xấu hổ!


    Haizzz nếu để cho cánh đàn ông biết bị con muỗi đốt sẽ sưng to như thế, còn không phải người người tranh nhau vỡ đầu để nó cắn sao!


    Phụt, cô Đới nghĩ đến đây cũng phải tự bật cười. Lúc này, cửa phòng vang lên tiếng gõ.


    “Cô Đới, em đến rồi!” Không đợi cô Đới trả lời, thân hình gầy gò của Tiểu Minh đã lách vào trong, trên mặt còn mang theo một nụ cười vô sỉ.


    Cô Đới nhớ lại cái cảnh xấu hổ hôm qua, liền giận không chịu được, thế là thu hồi nụ cười được rèn luyện từ hồi còn làm ở bệnh viện, cố ý nghiêm mặt lại, vẻ mặt lạnh lùng.


    Tiểu Minh rất không có mắt, vẫn tí tởn dán sát đến bên cạnh cô Đới.


    “Cô Đới, em đến bôi thuốc nè!”


    “Vào phòng trong, cởi quần ra, chờ cô một lát!” Cô Đới mặt lạnh như tiền, lạnh lùng nói.


    “Dạ!” Tiểu Minh rốt cuộc nhận ra cô Đới không ổn, ngoan ngoãn vào buồng trong ngồi xuống.


    Cô Đới sửa soạn xong xuôi đi vào trong, Tiểu Minh đã cởi xong quần ngồi chờ, cây gậy giữa háng đang lúc lắc, giống như đang chào hỏi cô.


    Trời ơi, là trym!


    Cô Đới run lên, nhưng rất nhanh khôi phục nét lạnh lùng.


    “Trên bàn có thuốc bôi trơn, trò bóp một ít rat ay, rồi dùng phương pháp hôm trước cô Lương dạy đem chất độc nặn ra đi.”


    Tiểu Minh nghe xong, vẻ mặt lập tức thảm đạm, dáng vẻ rất không tình nguyện.


    Cô Đới nhìn vẻ mặt đau khổ của Tiểu Minh, trong lòng cười thầm, hôm nay sẽ để cho trò biết, dê của Đới Duyệt Tâm ta không phải dễ thả! Hừ hừ!


    “Đừng lề mề, còn phải bôi thuốc đó!” Cô Đới lên tiếng thúc giục, rồi cầm lấy một quyển y học đọc, không để ý đến Tiểu Minh nữa.


    Tiểu Minh không còn cách nào khác, đành phải dựa theo yêu cầu của cô Đới, bóp dầu bôi trơn rat ay, rồi tự mình rón rén sục. Nhưng thực sự là quá đau, cả cây gậy thịt nóng rát như bị lửa đốt vậy, do đó chỉ một lúc sau, Tiểu Minh liền bỏ cuộc.


    “Không được, cô Đới, đau lắm!”


    “Nam tử hán đại trượng phu, đừng mới có chút chuyện đã kêu đau!” Cô Đới hoàn toàn không nghe lời cầu khẩn của Tiểu Minh.


    Tiểu Minh vẻ mặt ấm ức, nhưng lại không có cách nào khác, đành phải sục tiếp. Nhưng với kiểu sục cái được cái không của nó, làm tới mai chưa chắc đã có hiệu quả gì.


    Cô Đới ngồi nhìn sốt ruột, bèn bắt chước cô Lương làm Tiểu Minh thêm nhanh.


    Tay vừa đụng vào, Tiểu Minh đã óa một tiếng nhảy bật ra xa, hai tay che kín chú nhỏ của mình, vẻ mặt đề phòng nhìn cô Đới.


    Cô Đới có chút không dằn được, hỏi Tiểu Minh: “Hôm đó cô Lương làm không phải rất tốt sao? Tại sao cô làm lại không được? Có phải trò cố ý giở trò, muốn chiếm tiện nghi của cô?”


    “Không … không phải!” Tiểu Minh đầu lắc như trống bỏi.


    Cô Lương xem Tiểu Minh giống như không phải giả vờ, càng thêm bực bội, véo lấy lỗ tai thằng bé hỏi: “Vậy trò nói cô nghe, cô Lương rốt cuộc là làm thế nào?”


    “Tiểu Minh ấp úng một hồi, mới do dự nói: “Vậy em nói, nhưng cô không được giận nhé.”


    “Nói!”


    “Hôm đó không phải chúng ta đi chơi xuân sao, cô Lương mặc một bộ … ờ … khá hở hang.”


    Nghe Tiểu Minh nói như vậy, cô Đới cũng nhớ lại, hôm chơi xuân thời tiết khá nóng bức, cô Lương mặc một cái áo thun khá rộng, trên áo còn in hình 2 con thỏ trắng. Cô Đới cũng thắc mắc hỏi, cô Lương nói đây là đồ của con gái, con bé không mặc, nên cô lấy mặc một cái.


    “Cái có hai con thỏ trắng ấy hả?”


    "Đúng đúng đúng!" Tiểu Minh lời có chút lộn xộn, nói quàng xiên: “Chính là hai con thỏ trắng này đó … Ái da nói thế nào đây … Hôm đó trong phòng bệnh, cô ấy không phải là làm cái đó …chính là giúp em nặn chất độc ra, sau đó cổ phải cúi người xuống, dùng sức làm … Cô không biết đâu, cô Lương dùng lực mạnh lắm!”


    “Nói điểm chính!”


    “Ai da cô đừng có gấp mà … Tóm lại cô ấy vừa vào là nắm lấy ra sức làm … Sau đó, thân thể cổ lại cúi thấp hơn … Rồi hai con … hai con thỏ trắng kia bắt đầu nhảy múa …” Tiểu Minh vừa nói vừa ra dấu, lúc nói đến hai con thỏ trắng, hai bàn tay giơ ra trước ngực làm tư thế nâng lên, ánh mắt còn nhìn chăm chăm vào ngực cô Đới.


    Cô Đới lúc này rốt cuộc hiểu ra, liền lửa giận bừng bừng, níu lấy lỗ tai Tiểu Minh dùng sức vặn một cái, còn chưa hết giận, lại ở của quý của nó búng mạnh một cái, Tiểu Minh đầu đuôi bị tấn công, đau ứa nước mắt.


    “Thằng nhóc chết tiệt này! Không ngờ dám nhìn trộm ngực cô giáo! Để xem cô có búng chết trò không?”


    “Cô Đới lừa em, cô đã hứa không giận mà!” Tiểu Minh núp vào góc tường, vẻ mặt uất ức.


    Cô Đới hai tay chống nạnh, vẻ mặt tức giận, ngược lại trông có mấy phần đáng yêu. Tình trạng của Tiểu Minh lại không tốt mấy, cây gậy thịt càng lúc càng sưng to, coi mòi sắp biến thành màu tím.


    Cô Đới vỗ đầu một cái, suýt nữa quên việc chính.


    “Cái đó của trò … có thể tự mình xử được không?” Tiểu Minh lắc đầu.


    Cô Đới nhướng mày, không biết đang suy nghĩ gì.


    “Có phải là … chỉ cần nhìn chỗ đó … Ý cô là, cho trò xem ngực, trò có thể giải quyết?” Cô Đới nhỏ giọng hỏi Tiểu Minh, âm thanh nhỏ gần như không nghe thấy.


    Tiểu Minh gật đầu.


    “Haizzz, cái thằng nhóc chết tiệt này! Không biết có phải kiếp trước nợ trò không nữa …” Cô Đới ra cửa ngó nghiêng, xác định không có người, sau đó đem cửa phòng ngoài cùng phòng trong khóa lại, rồi quay qua Tiểu Minh.


    “Nói rồi đó, chỉ cho trò xem một cái, rồi tự mình nghĩ cách giải quyết.” Cô Đới mặt đỏ hồng hồng, không biết là vì tức giận hay vì gì khác. Cô đem áo blouse trắng cởi ra, móc lên tường. Sau đó, lúc tay đưa lên cúc áo trước ngực lại ngừng lại, như còn do dự.


    Cô Đới mặc một chiếc áo sơ mi ngắn tay rất kín đáo, vì tránh bị soi mói, bên trong cô còn mặc thêm một chiếc áo lá trắng lót, trong cùng mới là áo ngực.


    Tiểu Minh nhìn thấy thế đã kích động, bàn tay đã đặt lên thằng nhỏ của mình, không tự chủ được bắt đầu sục.


    Cô Đới thấy cái phương pháp này hữu hiệu, cũng không thể không tạm thời buông xuống băn khoăn, đưa tay đem mấy chiếc cúc áo trên cùng cởi ra. Ngực cô Đới kể ra cũng không nhỏ, cỡ C-cup, sau khi cởi mấy chiếc cúc áo ra, hơi khom lung xuống, nguyên một mảng ngực cùng khe vú đã lộ ra.


    Tiểu Minh hai tay thay nhau không ngừng, cố gắng lên xuống xóc lọ.


    Có lẽ do hôm nay cứ ngắt quãng vài lần, cho dù có sự kích thích trước mắt, nhưng quay tay nửa ngày vẫn chẳng có hiệu quả, Tiểu Minh càng sục càng mạnh, cũng sắp sục đến chảy máu.


    “Cô Đới, còn … thêm chút nữa …” Cô Đới có chút căm tức, nhưng không tiện tỏ thái độ, sợ hỏng hết hỏng hết công sức hôm nay. Suy nghĩ một lúc, cô bèn cởi tuột cái áo sơ mi ra, lộ ra áo lá lót trong, sau đó đem cổ áo kéo rộng ra, lộ ra khuôn ngực nhiều hơn.


    Tiểu Minh càng ra sức sục, nhưng vẫn chẳng ra được.


    Sao vẫn chưa được? Chẳng lẽ là ngực mình chưa đủ lớn? Cô Đới âm thầm so sánh ngực mình với cô Lương. Cô Lương đã vào trung niên, dù rằng vóc dáng vẫn giữ được rất tốt, nhưng cũng khó tránh khỏi khiến người cảm thấy phốp pháp, lại từng sinh nở cho bú, bộ ngực quả thật hơi lớn hơn mình. Cô Đới có chút hậm hực, Đới Duyệt Tâm ta vừa trẻ tuổi lại xinh đẹp, không biết bao gã đàn ông xếp hàng theo đuổi ta, chẳng lẽ sức hấp dẫn lại không bằng một ả trung niên hơn 40 tuổi?


    Cô Đới không nhìn nổi nữa, hất tay Tiểu Minh ra, quyết định tự mình ra trận. Nhưng do nóng nảy, làm không biết nặng nhẹ, sục cho Tiểu Minh đau đớn rên la thảm thiết.


    “Đừng kêu nữa!”


    “A a a a!”


    “Đã bảo trò đừng có kêu nữa!”


    “A a a! A a a!”


    “Trò kêu nữa cô búng trym à nha!”


    “A a a! A a a!”


    May là bên ngoài không có ai đi qua, nếu không chẳng biết là còn tưởng bên trong có chuyện gì.


    Kích thích kéo dài cuối cùng cũng có hiệu quả, Tiểu Minh kêu 1 tiếng dài rồi cũng phun ra, số lượng lần này cực kỳ lớn, phun đầy lên mặt, lên ngực, tay cô Đới, đâu đâu cũng có, Tiểu Minh giống như bị rút hết sức lực, hoàn toàn tê liệt mềm nhũn người ra.


    Cô Đới cũng mệt đến ngất ngư, ngồi phịch lên giường không muốn nhúc nhích, đến cả dấu vết của 2 người cũng không muốn đi dọn dẹp.


    Ngửi mùi tinh dịch khắp phòng, cô Đới trong lòng thán phục, thật là nồng nặc! Không biết nếm thì có vị gì … Phì phì, nếm cái gì chứ!


    Nếu không chờ lúc nữa nó đi rồi len lén nếm thử một cái? Chắc không ai phát hiện ra đâu?


    “Cô Đới, em về đây!”


    “Uh.” Sao thấy nó có vẻ vội vàng.


    Vậy nếm thử một chút đi! Để nhiều như vậy thật lãng phí.


    Đới Duyệt Tâm đem bàn tay dính đầy tinh dịch đưa lên miệng, mùi vị nồng nặc khiến cô có chút si mê, cuối cùng cô liếm môi một cái, láu lỉnh cười.


    “Vậy mình bắt đầu thôi!” Nói rồi liền liếm chất lỏng trắng đục kia …


    ???
     
  4. vohansat

    vohansat Còn trinh Verified
    62/113

    Bài viết:
    82
    Đã được thích:
    403
    Điểm thành tích:
    62
    Chương 4


    Thứ tư.


    Cô Đới cảm thấy mình đang bị điên.


    Hôm qua sau khi Tiểu Minh rời đi, cô không biết trời xui đất khiến thế nào mà quyết định nếm thử tinh dịch của Tiểu Minh.


    Cái nếm này không ngờ, giống như cắn thuốc vậy, căn bản không dừng được.


    Cô đem tinh dịch trên tay, trên ngực, trên mặt liếm sạch sẽ, đến cả ở trên y phục, trên giường thậm chí cả trên sàn nhà cũng liếm sạch vào bụng.


    Mình đang bị gì thế này? Bệnh cây si? Hay bị Tiểu Minh hạ cổ? (chú: cổ, một loại trùng của người Mèo, nghe nói có rất nhiều tác dụng lạ, giống bùa của người Mường)


    Phì, đến hạ cổ cũng nghĩ ra, còn đọc bao nhiêu sách đấy? Nhưng mà thật kỳ lạ quá, chẳng lẽ chất độc của con muỗi kia, thông qua tinh dịch ảnh hưởng đến mình?


    Quá khoa trương chứ hả?


    Cô Đới quyết định đọc sách, để giải tỏa nỗi nghi ngờ trong long. Cô tìm mấy cuốn sách về bệnh dịch muỗi, từng trang lật đọc. Ừm, loại độc tố này có thể làm tê dại thần kinh, hơi đắng, có vị hạnh nhân … Cái đó của Tiểu Minh có vị gì nhỉ? Cô Đới cố gắng nhớ lại, nhưng không thể nào nhớ ra, loại cảm giác này thật khiến người ta phát điên.


    Rõ ràng ăn nhiều như vậy, làm sao mùi vị thế nào cũng không nhớ ra?


    Chẳng lẽ hôm nay nếm lại lần nữa? Cô Đới bị chính ý định của mình làm hết hồn, vội vàng khép sách lại, không suy nghĩ thêm nữa.


    Giờ đã hơn mười hai giờ, Tiểu Minh sao vẫn chưa tới?


    Có phải là xảy ra chuyện gì không? Không phải là đang trong giờ học bị phát bệnh, đang bị cô Lương dùng kem dưỡng da giúp ‘nặn chất độc’ chứ?


    A a a, mình đang suy nghĩ bậy bạ gì chứ!




    Rốt cuộc, cô Đới ở 1 góc thao trường tìm được Tiểu Minh. Khi vừa thấy cô, Tiểu Minh giống như thấy quỷ vậy co cẳng chạy, nhưng bị cô Đới bắt được.


    Cô Đới ngạc nhiên hỏi: “Trò tránh cô làm gì thế? Hôm nay không đi bôi thuốc sao?”


    Tiểu Minh ấp úng đáp: “Em … Em khỏi rồi.”


    Cô Đới không tin, hỏi lại: “Làm sao có thể? Hôm qua còn sung to thế kia, hôm nay sao mà khỏi được? Đi về phòng y tế cô kiểm tra một chút.”


    Tiểu Minh ra sức lắc đầu, nói: “Em không đi, em khỏi thật mà, chào cô Đới nha!” Tiểu Minh nói xong định chạy trốn, nhưng đã bị cô Đới xách tai lôi lại. Lần này cô không hỏi nguyên do, dẫn Tiểu Minh vào thẳng phòng y tế.


    Trong phòng y tế.


    Tiểu Minh ngồi khép hai chân thắc thỏm, cô Đới hai chân tréo nguẩy ngồi đối diện.


    “Cởi quần ra.”


    “Không cởi được không?”


    “Hay muốn cô cởi giúp?”


    “Thôi để tự em làm …” Tiểu Minh vô cùng không muốn cởi quần, hai tay che hạ thể không để cho cô Đới nhìn thấy.


    “Bỏ tay ra.”


    “Có thể không bỏ ra được không?”


    “Đừng nói nhảm, muốn câu chữ phải không?” Cô Đới sấn sổ bước lên, gạt tay Tiểu Minh ra, ngay sau đó thét lên kinh hãi: “Trời ơi! Sao lại thành ra thế này?”


    Hóa ra, trên cậu nhỏ của Tiểu Minh lúc này, đầy những vết máu bầm, còn có mấy nơi rách da, nhìn thê thảm vô cùng. Cô Đới có chút đau lòng, bèn dịu dàng hỏi Tiểu Minh: “Sao thành như vậy?”


    Tiểu Minh lấm lét nhìn cô Đới 1 cái, không đáp.


    Cô Đới sững người, ngay sau đó mới phản ứng lại: “Không phải do bị cô làm hôm qua chứ?”


    Tiểu Minh không ngẩng đầu lên, chỉ khẽ gật đầu.


    Cô Đới trong lòng rất là áy náy, cô nhớ hôm qua chỉ là muốn thằng bé mau bắn ra, không ngờ lại thành ra như thế!


    Cô Đới lấy tay chạm khẽ thằng nhỏ Tiểu Minh một cái, Tiểu Minh bị đau vội rụt người lại.


    Cô Đới thở dài, kéo tay Tiểu Minh, nói với nó: “Ngày hôm qua cô sai rồi, cô không nghĩ mình lại nặng tay như thế, trò tha lỗi cho cô nhé?”


    Tiểu Minh vẫn còn có chút dỗi, cố ý không để ý đến cô Đới.


    Cô Đới thấy vậy, lộ ra một nụ cười láu lỉnh, đem hai chiếc cúc áo trước ngực cởi ra, dùng giọng dỗ trẻ con nói: “Tiểu Minh ngoan, đừng giận nữa mà, hôm nay cô cái gì cũng nghe trò nha!”


    Tiểu Minh tức giận nói: “Em không còn là con nít đau, trừ khi … trừ khi cô làm giống như hôm đó cơ …”


    Cô Đới bật cười, cố ý hỏi: “Hôm đó như thế nào?”


    “Ai da, chính là … chính là dùng … thôi không cần!” Có thể là phát hiện ra cô Đới đang trêu chọc mình, Tiểu Minh xấu hổ, đứng dậy định đi.


    Cô Đới che miệng cười một phen., mới chậm rãi nhẹ nhàng bước đến trước mặt Tiểu Minh, cúi xuống, cố ý đem hai quả cầu trước ngực kia lộ ra trước mắt Tiểu Minh, sau đó lấy tay nâng cậu nhỏ của nó lên, lè lưỡi như chuồn chuồn lướt nước vậy chạm khẽ vào đỉnh quy đầu rồi lượn vòng quanh.


    “Trò nói xem … có phải như vậy không?”


    Tiểu Minh thoải mái rùng mình một cái, nuốt một ngụm nước bọt, dùng âm thanh run rẩy nói: “Đúng đúng … chính là cái này … liếm thêm mấy cái nữa .. ư ư a a …!” Không đợi Tiểu Minh nói xong, cô Đới đã đem cả cây gậy thịt ngậm hết vào miệng, kích thích đột ngột khiến Tiểu Minh không khỏi rên rỉ thành tiếng.


    “Nhóp nhép … nhóp nhép ….”


    “A … a aa .. a!” Khác với lần đầu, lần này cô Đới cố ý muốn trêu chọc Tiểu Minh. Rất nhiều lần Tiểu Minh đã sắp không nhịn được định nộp vũ khí, thì cô Đới lại đem tiết tấu chậm lại, đồng thời bóp chặt gốc thằng nhỏ của Tiểu Minh, làm Tiểu Minh đang ở trên chin tầng mây đột ngột rơi lại phàm trần, rồi lại lặp lại, làm thằng bé sống dở chết dở.


    Đây là chút kỹ xảo mà cô Đới khi còn đi học đã rèn luyện cùng bạn trai, đã bảy tám năm chưa dùng lại, lần này giống như luyện lại vậy, nuốt, nhổ, ngậm, liếm, cắn … mười tám ban võ nghệ đều dùng ra hết.


    Tiểu Minh nào đã chịu qua loại kích thích này, một hồi nhỏ giọng rên rỉ, một hồi lại thở hồng hộc, một hồi lại sung sướng kêu to, chỉ còn không tru lên nữa thôi.


    “A … a a … a…”


    “A … a a … a…”


    “Phì phò phì phò … xì --- oái! A a …a a a … a a…” Tiếng kêu quá thảm thiết, chỗ này đề nghị độc giả tự tưởng tượng.


    Rốt cuộc, dù đã quá muộn nhưng nó cũng đã đến, Tiểu Minh chợt thấy hông tê dại, tinh quan chợt buông lỏng, tinh dịch liền ‘phụt phụt’ bắn ra, tất cả đều bắn vào trong miệng cô Đới.


    Lần này cô Đới đã chuẩn bị kỹ càng, không có nuốt ngay xuống, mà còn ngậm trong miệng một hồi, thậm chí còn dùng lưỡi khuấy một lúc mới ừng ực nuốt xuống.


    Nếu muốn nói tinh dịch của Tiểu Minh có mùi vị gì khác biệt, chính là chẳng có mùi gì đặc biệt. Tinh dịch của đàn ông gồm có vị mặn, đắng, chát …, đều không có gì khác trong tinh dịch của Tiểu Minh, nếu muốn nói sự khác biệt duy nhất, đó chính là để cho người ta ăn rồi còn thòm them .. Cô Đới chép chép miệng, dường như còn chưa thỏa mãn.


    “Kính coong, kính coong …” Tiếng chuông vào học vang lên.


    Cô Đới cùng Tiểu Minh sợ hết hồn, hóa ra một phen vần vò, thời gian đã trôi nhanh như thế! Cô Đới giúp Tiểu Minh chỉnh sửa lại quần áo một phen, nhìn xung quanh một chút, khi xác định không có bất kỳ sơ sót nào, mới cho Tiểu Minh đi học. Lúc gần đi còn không quên dặn dò Tiểu Minh: “Chuyện hôm nay đừng kể cho ai biết nhé!”


    “Biết rồi! Hẹn gặp cô ngày mai!”


    “Ừ … mai nhé!”


    ***************************************


    Thứ năm.


    Nguyên buổi sáng, cô Đới cùng Tiểu Minh đều mong mỏi buổi trưa đến.


    “Kính coong kính coong …” Tiếng chuông tan học vừa vang lên, Tiểu Minh liền vội vàng vọt ra khỏi phòng học, chạy thẳng vào phòng y tế. Đổng mập kêu lên một tiếng khiếp sợ, rồi dùng cổ họng loa phóng thanh của mình rống lên: “Tiểu Minh lại đi cho cô Đới xem của quý rồi!”


    Cô Lương đứng ngay phía sau nhóc mập, cầm sổ đầu bài đập cho thằng cu một cú.


    “Nói cho trò biết bao lần rồi, ở nơi công cộng phải dùng từ văn minh!”


    Nhóc mập ôm đầu kêu la, các bạn học được một phen cười ồ. Cô Lương nhìn hướng Tiểu Minh chợt có chút suy tư, cuối cùng lắc đầu một cái, xoay người rời đi.


    Trở lại chuyện của Tiểu Minh.


    Lại nói kể từ trưa hôm qua, cảnh này đã không biết mô phỏng trong đầu Tiểu Minh biết bao nhiêu lần.


    Vừa vào phòng, Tiểu Minh liền chạy thẳng vào phòng trong, nằm vật xuống giường cởi tuột quần hẳn xuống. Cô Đới cũng không thua kém, nhanh như tia chớp đóng sầm ngay cửa phòng ngoài cùng phòng trong, sau đó nhanh chóng đến bên cạnh Tiểu Minh.


    “Tiểu Minh, chúng ta bắt đầu bôi thuốc nhé!”


    “Em đã sẵn sang rồi cô Đới!”





    Qua một lúc sau, bên ngoài phòng y tế.


    Mấy đứa nam sinh ăn trưa xong đi bộ ngang qua đây, thảo luận về bóng rổ hay gái gú là những đề tài mà chúng hứng thú.


    “Hổ à, tôi không muốn nói chứ, Cầm Nữ của bạn quả thật yếu nhớt, mau đổi con khác đi! (Chú: Cầm Nữ là viết tắt của Cầm Sắt Tiên Nữ - Sona Buvelle, trong LOL)


    “Cầm Nữ vú to mà! Chơi game chủ yếu phải sướng, ai như bạn, con nào bug chơi con đó! Chơi KOF cũng toàn chọn ngũ cường (Chú KOF 97 Ngũ Cường: Iori Yagami, Chizuru Kagura, Choi Bounge, Chang Koehan, Ryuji Yamazaki)


    “Có ngon solo nào! Một mình đại ca Mập ta một đấu mười thằng nhà ngươi!” Mấy câu đối thoại này tiếng khá lớn, làm Tiểu Minh ở trong phòng y tế nghe được suýt héo … đó không phải là nhóc mập với tiểu Hổ lớp nó sao! Nhất là cái giọng oang oang đó của cu mập, quá dễ dàng nhận ra. Sẽ không bị bọn nó phát hiện ra chứ?


    Cô Đới thấy Tiểu Minh ngừng lại, ngẩng đầu lên hỏi: “Bên ngoài là bạn của trò à?”


    Tiểu Minh gật đầu một cái.


    Khóe miệng cô Đới khẽ cong lên, lộ ra một nụ cười rất là tà ác.


    “Vậy trò ráng chịu đựng, kêu thành tiếng là bị phát hiện đó nha.” Nói xong, cô Đới lại vùi đầu tiếp tục, động tác còn mạnh hơn.


    Dưới tác dụng của chất độc, tất cả các giác quan trên thằng nhỏ đều bị phóng đại lên vô cùng. Loại kích thích mãnh liệt này làm sao Tiểu Minh chịu nổi, cố nén một lúc, liền bắt đầu kêu to lên.


    “A … a a … a…”


    “Mấy bồ có nghe thấy tiếng gì không?” Một nam sinh bên ngoài đột nhiên hỏi.


    “Ừ nhỉ? Có tiếng gì?” Đột nhiên, bên ngoài chợt yên tĩnh, mọi người dường như đang lắng tai tìm nơi phát ra thanh âm.


    Tốc độ mút của cô Đới không giảm lại tang, tiếng quỷ khóc sói tru của Tiểu Minh cứ thế cũng không ngừng được.


    “Hình như có người đang kêu!”


    “Là Tiểu Minh!” Nhóc mập đột nhiên kêu to, “Tôi biết, nó đang ở trong phòng cho cô Đới xem của quý của nó đó! Chúng ta vào thăm nó tí đi!”


    Tiểu Minh nghe được xanh hết cả mặt, mà dưới háng nó cô Đới cũng bị giật đơ người, nhưng miệng vẫn không có ngừng lại.


    "Cô Đới! Tiểu Minh!" Ngoài cửa truyền vào tiếng bọn bạn.


    “Chờ … chờ một chút!” Cô Đới miệng ngậm dương vật, nói chuyện không rõ ràng lắm.


    “Cô Đới nói gì thế? Bọn em không nghe rõ…”


    “Mập… mập ơi, các bạn chờ chút! Tôi … tôi đang bôi thuốc mà!” Tiểu Minh gọi vọng ra.


    “Tiểu Minh, trym chú thế nào rồi? Bọn này vào thăm bạn nhé!”


    “Đừng … ư ư ư!” Tiểu Minh muốn ngăn lại, nhưng ở dưới háng, cô Đới có lẽ là hồi hộp, động tác đột nhiên nhanh hơn, làm Tiểu Minh sướng đến kêu ra tiếng.


    Tiểu Minh tức giận vỗ đầu cô Đới, khẽ giọng nói: “Cô Đới làm gì thế?”


    Cô Đới cũng nhỏ giọng nói: “Cô … cô chợt nhớ là quên khóa cửa!”


    “Cái gì!” Tiểu Minh sợ đến hồn bay phách lạc, “Vậy làm sao giờ? Bọn nó sắp vào!”


    “Đừng kêu nữa, đã không kịp rồi, trò mau bắn ra đi!” Nói xong cô Đới lại vùi đầu xuống, tăng tốc độ bú mút.


    Bên ngoài, cửa phòng cót két một tiếng, đã bị đẩy ra, truyền vào tiếng bước chân loạn xạ của bọn nhóc mập.


    “Ý? Cô Đới không ở trong à?”


    “Rõ ràng nghe thấy tiếng mà?”


    “Mấy bồ nhìn kìa, trong còn có 1 buồng nữa!”


    Cô Đới điên cuồng hụp lặn đầu, đem mỗi cái bút mút cũng tăng lên đến mức lớn nhất. Tiểu Minh ngay cả thở mạnh cũng không dám, ở hồi hộp cùng khoái cảm đan xen, cuối cùng cũng lên đến đỉnh …


    ‘Két …’, cửa phòng trong cũng đã mở ra.


    “Cô Đới, Tiểu Minh, hóa ra hai người đều ở trong đây à!”


    “Ủa? Cô Đới, cô vừa uống sữa à? Khóe miệng chưa lau sạch kìa?”


    Cô Đới ực một tiếng, đem chất lỏng trong miệng nuốt xuống, rồi cười đáp: “Ừ, cô vừa uống sữa xong đó.”


    Nhóc mập nghe có sữa sáng cả mắt lên: “Cô Đới, em cũng muốn uống!”


    Cô Đới cười khúc khích nói: “Mấy trò đến trễ rồi, sữa cô uống hết rồi! Đây là sữa Tiểu Minh mang cho cô đó nha!”


    Nhóc mập nghe vậy, không vui, quay sang Tiểu Minh nói: “Còn là anh em nhau không? Có sữa tươi cũng không cho Mập ca uống!”


    Tiểu Minh vờ như không đáp: “Đó … đó là mẹ tôi sai tôi mang tặng cô Đới, cảm ơn cô giúp tôi bôi thuốc mà.”


    Lúc này, mọi người mới nhớ đến việc Tiểu Minh phải bôi thuốc, vội nhìn lại của quý của nó.


    Lúc này, thằng nhỏ vẫn còn nằm tênh hênh ở ngoài, mềm nhũn nhùn nhùn. Có lẽ vừa rồi quá dùng lực, chót quy đầu còn đỏ bừng.


    Nhóc mập vừa nhìn, liền kêu lên sợ hãi: “Óa óa! Tiểu Minh, của quý của bạn sao đỏ ghê thế! Xem ra thật là nghiêm trọng!” Các bạn còn lại cũng đều rối rít gật đầu.


    “Rất rất là nghiêm trọng đó!”


    “Tiểu Minh thật đáng thương!”


    “Cô Đới ráng chăm sóc tốt cho bạn đó nha cô!”


    Cô Đới cười khúc khích đáp: “Yên tâm, cô dĩ nhiên sẽ ‘quan tâm’ bạn rồi!” Ai có thể ngờ luôn luôn rạng rỡ thánh khiết như cô Đới, lại ở giờ nghỉ trưa, trong phòng y tế trường, ‘quan tâm chăm sóc’ một nam sinh nhỏ hơn mình mười bảy mười tám tuổi như thế chứ?.


    ????


    ????
     
  5. vohansat

    vohansat Còn trinh Verified
    62/113

    Bài viết:
    82
    Đã được thích:
    403
    Điểm thành tích:
    62
    Chương năm


    Thứ sáu.


    “Hôm nay đến đây thôi, tan học!”


    “Nghiêm! Chào cô … chào!”


    Hôm nay tiết học cuối cùng buổi sáng, vẫn là tiết của cô Lương.


    Sau khi tan lớp, cô Lương mệt mỏi đập đập bả vai mình – không biết tại sao, một tuần gần đây cô cứ cảm thấy hết sức mệt mỏi.


    Tiểu Minh chào cô Lương một tiếng xong, liền như cơn gió lướt ra khỏi phòng học.


    “Thằng bé này, gần đây càng lúc càng kỳ quái.” Cô Lương lẩm bẩm.


    Tiểu Minh trong tuần này thay đổi rất nhiều, không phải nói là nó vừa hết giờ là chạy ngay đi, mà là mấy ngày nay nó càng ngày càng tươi tắn, càng hiếu động – đây dĩ nhiên là chuyện tốt, nhưng cô Lương vẫn mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng – còn có một cái, đó là thằng bé dường như còn gầy hơn trước!


    Nếu nói vóc người Tiểu Minh trước đây giống như cây sậy, thì bây giờ đã không thể dùng cây sậy để hình dung nó, nó tuy vẫn gầy nhăng nhẳng, nhưng trong thân thể dường như chứa đựng một nguồn sức mạnh bùng nổ, giống như một con châu chấu khổng lồ, không – càng giống một con muỗi khổng lồ hơn!


    Ý nghĩ này làm cô Lương giật mình, cô vội lắc đầu, đem những ý tưởng hoang đường này gạt ra khỏi óc, sau đó lê tấm thân mệt mỏi ra khỏi phòng học.


    “Dạo này thật là càng ngày càng oải … Chẳng lẽ già rồi sao? Từ khi nào nhỉ? Hình như … từ hôm chơi xuân cuối tuần trước nhỉ?” Nhớ tới chơi xuân, cô Lương không khỏi liên tưởng tới Tiểu Minh, nhất là bộ dạng lúc nó bị muỗi đốt, mỗi lần nghĩ tới lại cảm thấy sợ hãi.


    “Bộ dạng hiện giờ của nó cũng quá gầy đi, mặc dù xem ra tinh thần không không đến nỗi, nhưng không biết có vấn đề gì không? Còn có, chỗ đó của nó cũng lớn quá mức! Có cảm giác … cảm giác còn lớn gấp đôi chồng mình, khụ khụ, thảo nào tuần này lúc cùng ông xã ấy ấy cũng chẳng thấy cảm giác gì …”


    “Haizzz mình đang nghĩ tầm bậy cái gì vậy chứ…”


    “Đúng rồi, gần hết một tuần, Tiểu Minh ngày ngày đều đến chỗ cô Đới bôi thuốc, không biết tình hình thế nào…”


    “Có nên đến xem một chút hay không?”





    Lúc này là vào giờ cơm trưa, học sinh cùng các giáo viên đều đi phòng ăn cả.


    Cô Lương đến trước cửa phòng y tế, đúng vào lúc giờ ăn, thầy trò trong trường đều đang ở phòng ăn, nên khu vực này rất yên tĩnh.


    Cô Lương đang định gõ cửa, chợt một âm thanh không hài hòa loáng thoáng truyền ra từ phòng y tế.


    “A a a …!” Hình như là tiếng của Tiểu Minh?


    “@#%! & $×(... × $%#&” Người trong phòng đang nói cái gì đó, vì cách quá xa, cô Lương không nghe rõ. Sau đó lại truyền ra tiếng cười khúc khích của cô Đới.


    Bọn họ đang làm gì ở trong đó nhỏ?


    Cô Lương bỏ qua ý định gõ cửa, quyết định vòng ra phía sau phòng y tế, đứng dưới cửa sổ nghe ngóng động tĩnh trong phòng.


    “Cô Đới, ai nha … Lần nào cô cũng mút làm em sướng quá chừng! A a a…”


    “Xí, um um … Cái gì mà mút chứ, nói khó nghe! Chẹp chẹp um …”


    “Chứ … không phải mút thì là cái gì?”


    “Um um um … Cô dạy trò nghe, cái này gọi là … Blowjob!”


    “Lâu dốp?”


    “Um um um … đó là tiếng Anh, um um um … sau này trò sẽ biết!”


    “Vậy à … để chút hỏi thầy Phương …! Óa! Cô Đới, sao lại véo em?”


    “Trò mà dám đi hỏi thầy Phương, coi chừng cô bóp chết trò đó!”


    “Vậy em đi hỏi thầy Lý?”


    “Hỏi ai cũng không được!”


    “Được được … em không hỏi …cô Đới mau làm tiếp đi!”


    “Coi như trò biết điều! Um um um …”


    Cô Lương vừa giận vừa kinh. Cô dĩ nhiên biết blowjob là gì! Dù rằng mình chưa từng làm, nhưng bao năm qua dạy biết bao nam sinh, sách báo sex, truyện tranh hentai vân vân cũng tịch thu mấy quyển!


    Cô Đới này sao lại … Có nên tố cáo hay không?


    Chuyện này còn phải hỏi, cô giáo cùng học sinh làm ra hành vi nghiêm trọng như thế, sao có thể bỏ qua!


    Nhưng nếu rêu rao ra?


    Cô Lương do dự. Chuyện như vậy một khi làm to ra, hai người kia tuyệt đối không có kết quả tốt đẹp, nhất là Tiểu Minh, nó vẫn chỉ là 1 đứa bé!


    Thế là, cô Lương đứng ngay dưới cửa sổ, gõ kính.


    Thanh âm trong phòng ngừng lại. Một hồi sau, truyền ra tiếng cô Đới: “Ai bên ngoài đó?”


    “Tôi, Lương Tưởng Dung.”


    “Lương … chị Lương, sao chị ở đó! Chị đến từ bao giờ?”


    “Mở cửa đi, tôi nghe hết rồi.”





    Trong phòng y tế vang lên một tràng âm thanh loạt xoạt, sau đó cô Đới nhẹ nhàng mở cửa. Cô Lương đi thẳng vào phòng trong ngồi xuống, ra dấu cô Đới khóa cửa lại.


    “Chị Lương, xin nghe em giải thích …”


    “Còn giải thích cái gì! Lá gan mấy người to thật đấy! Đới Duyệt Tâm, sao cô có thể làm ra chuyện như vậy, Tiểu Minh vẫn còn là một đứa bé mà!”


    Tiểu Minh tự hiểu lần này rắc rối to, nên ngoan ngoãn ngồi rúc vào xó phòng, không nói một lời.


    Cô Lương thuyết giáo đến hơn 20 phút, bởi vì sợ người bên ngoài nghe được, còn cố ý hạ giọng. Cô Đới nhiều lần tính giải thích, nhưng không tìm ra cơ hội chen miệng.


    Lúc này, ngoài phòng y tế đột nhiên vang lên một giọng nữ nhút nhát: “Xin hỏi cô Đới có ở đây không?”


    Ba người vừa nghe lập tức im lặng. Cô Đới vừa ra dấu bảo cô Lương cùng Tiểu Minh tránh ở phòng trong đừng đi ra, vừa vọng ra ngoài hỏi: “Ai đó?”


    Giọng nữ ngoài cửa đáp: “Cô Đới, em là Long Đào lớp 8/2, em … em đau bụng.”


    Cô Đới mở cửa, phát hiện ở trước cửa đứng một nữ sinh tóc tém, trước giờ cô chưa từng gặp mặt.


    Cô bé vào phòng, liền mặt mũi đau đớn nói: “Cô Đới, bụng em đau quá, phía dưới còn chảy ra rất nhiều máu …”


    Cô Đới liền hiểu ra, cô bé này chắc là đến ngày kinh, xem ra còn bị đau bụng kinh. Đám trẻ con THCS vào tuổi dậy thì, đại đa số lần đầu ra kinh cùng lần đầu mộng tinh đều phát sinh vào lứa tuổi này, nên cô Đới rất có kinh nghiệm.


    Cô nói mấy câu, liền làm cô bé đau bụng kinh yên tâm. Bình thường gặp tình huống như vậy, cô Đới cũng sẽ giảng giải kiến thức sinh lý vệ sinh cho các nữ sinh, tiện thể còn khám giúp các cô bé. Nhưng hôm nay do còn bận tâm chuyện trong phòng, không cho phép cô lãng phí thời gian.


    Lúc gần đi, cô bé nhút nhát rụt rè hỏi: “Chẳng lẽ sau này đều phải vậy ạ?”


    Cô Đới xoa đầu cô bé đáp: “Làm phụ nữ rất khổ!”





    Lúc này, cô Lương cùng Tiểu Minh cũng đang núp ở phòng trong.


    “Cô Lương, kinh nguyệt là gì ạ?” Cô Lương trừng mắt liếc nó, không đáp.


    “Cô Lương, sao kinh nguyệt lại chảy ra nhiều máu? Có đau lắm không?”


    Cô Lương giận dữ nói: “Trò mà hỏi nữa, cô sẽ làm cho trò chảy rất nhiều máu, rất đau đớn đấy!”


    Tiểu Minh sợ hết hồn, vội vàng che hạ thân, giống như nơi đó sắp chảy rất nhiều máu, rất đau vậy.


    Hai người không nói gì nữa, yên lặng chờ cô bé đau bụng kinh đi.


    Ai ngờ cô bé kia vừa đi, lại một đám con trai rào rào đến. Hóa ra có một lớp tiết cuối là giờ thể dục, thầy thể dục tổ chức đá bóng, cuối cùng có hai nhóc động tác quá mạnh, va phải nhau, cùng bị thương.


    Cô Lương thở dài, xem ra trong chốc lát đám ngoài kia là chưa chịu đi. Quay đầu lại, cô thấy Tiểu Minh đang đau đớn che hạ thể, trông dáng vẻ không phải đang giả vờ.


    “Tiểu Minh, trò sao rồi?” Tiểu Minh lắc đầu một cái, nói không sao.


    “Sao lại không sao! Xem trò đau đến xanh lè mặt rồi kìa!” Cô Lương bước tới gạt cái tay đang che hạ thể của Tiểu Minh, rồi kêu lên một tiếng kinh hãi. Thì ra lúc này thằng nhỏ của Tiểu Minh đã trương phồng lên, đem quần chống lên cao, giống như khóa cài cũng sắp bị bung ra vậy.


    Cô Lương lúc nãy chỉ nghe tiếng hai người, không nhìn thấy của quý của Tiểu Minh, nên giờ đây mới khiếp hãi.


    “Tiểu Minh, chỗ đó của trò … sao còn sưng như vậy?” Tiểu Minh nghe vậy không biết nên đáp thế nào, đột nhiên nhớ lại lời cô Lương nói lần trước, bèn nảy ra một ý.


    “Cô Lương, lần trước bị con muỗi kia đốt xong, nọc độc … chất độc còn chưa bị nặn ra hết, mỗi ngày vào lúc này sẽ phát tác, đều là cô Đới … nặn ra giúp em…”


    Cô Lương hơi kinh ngạc, nọc độc gì chứ, đó không phải là mình hôm đó dọa nó thôi mà? Chẳng lẽ thật sự có nọc độc? Vậy chẳng phải mình đã trách nhầm cô Đới? Tiểu Minh còn là trẻ con, loại chuyện này nó sẽ không nói dối. Lại nói nhìn nó bị sưng ghê như thế, nói thế nào cũng không giống giả dối.


    Cô Lương ngẫm nghĩ, nhưng chợt nhớ đến một việc còn nghiêm trọng hơn.


    “Tiểu Minh, hôm nay trò … sưng bao lâu rồi?”


    Tiểu Minh nghiêng đầu nghĩ, đáp: “Từ lúc tan học sáng thì phải?”


    Cô Lương xem đồng hồ, ai da, đã sắp một giờ rồi! Cứ sưng tiếp như vậy, sợ là sẽ hoại tử thì sao? Cô Đới đâu nhỉ …


    Lúc này ở bên ngoài, cô Đới đang băng bó cho học trò, làm thằng bé đau rú rít cả lên.


    Không được, không đợi cô Đới nổi.


    Cô Lương nhìn Tiểu Minh dịu dàng nói: “Tiểu Minh, thật xin lỗi, là cô trách nhầm trò với cô Đới. Trò còn nhớ hôm nọ cô chỉ cách nặn nọc độc ra không? Cô muốn trò giống hôm đó vậy, cởi quần ra, rồi từ từ đem nọc độc ép ra, đừng để lâu như vậy, phía dưới của trò sẽ bị hoại tử!”


    Tiểu Minh lắc đầu nguầy nguậy đáp: “Không được không được, em thử với cô Đới mấy lần rồi, dùng tay làm đau muốn chết! Nên cô Đới mới dùng miệng … hút ra giúp …”


    Cô Lương nghiêm mặt nói: “Đau mấy cũng còn hơn bị hoại tử! Con trai phải dũng cảm một chút, chẳng lẽ trò muốn cô Lương hút ra cho trò?”


    Tiểu Minh nhìn đôi môi mọng nước của cô Lương, lén nuốt nước bọt. Trong lòng dù muốn, nhưng không dám nói thẳng ra. Bất đắc dĩ, Tiểu Minh chỉ đành nghe lời cô Lương, cởi quần ra bắt đầu sục.


    Cô Lương thấy Tiểu Minh làm kiểu được chăng hay chớ vậy, thầm nghĩ đây cũng không được, nghiến răng gạt tay Tiểu Minh ra, dùng tay mình trực tiếp nắm lấy dương vật Tiểu Minh. Vừa chạm phải của quý của Tiểu Minh, cả cô và Tiểu Minh đều run bắn người lên.


    Tự mình ra trận quả nhiên có khác – ra tay ác độc hơn Tiểu Minh nhiều! Theo động tác của cô Lương, Tiểu Minh không nhịn được kêu rên, may mà ngoài phòng đang ồn ã, không ai để ý âm thanh trong phòng.


    Không biết là thành quả rèn luyện mấy ngày nay của cô Đới, hay do hôm nay vần vò quá lâu, mà cô Lương làm cả buổi, tay cũng mỏi nhừ, nhưng Tiểu Minh trừ nhăn nhó ra, vậy mà không có chút dấu hiệu nào muốn bắn.


    Thấy cả cây gậy thịt của Tiểu Minh đã căng cứng gần thành màu tím, cô Lương cũng không dám chờ nữa, chẳng lẽ … phải ngậm thật sao? Nhưng ở đó bẩn lắm mà! Cô Lương là một người phụ nữ truyền thống, dù cùng ông xã làm chuyện ấy cũng vẫn luôn là tư thế nam trên nữ dưới truyền thống, còn BJ, cả nghĩ cũng chưa từng nghĩ tới, càng chớ nói ngậm của một đứa bé trai thua cô cả ba chục tuổi. Tuy nói bây giờ là tình huống đặc biệt, nhưng thật sự cô không thể làm được.


    Làm sao đây? Có cách nào để thằng bé mau bắn ra chứ?


    Cô Lương là một giáo viên được người người tôn kính, vì làm một tấm gương tốt cho học sinh, thường ngày cô hết sức coi trọng lời nói hành vi của mình, làm người hết sức nghiêm túc đàng hoàng. Muốn cô làm những hành vi này, thật sự là làm khó cô.


    Khoan đã, trước kia tịch thu nhiều truyện hentai như vậy, trong đó có gì nhỉ?


    Hình như … hình như toàn là những cô nàng có bộ ngực to phi lý?


    Thật là kỳ quái, ngực to đến hình dạng như thế, còn gì đẹp đẽ, gớm ơi là gớm!


    Haizzz kệ đi, nếu như ngực to có tác dụng, vậy thì kệ nó đi, dù sao chẳng mất miếng thịt nào.


    Qua một phen đấu tranh tư tưởng kịch liệt, cô Lương cuối cùng cũng đã hạ quyết tâm. Nhìn thấy thời gian đã không còn mấy, cô bèn cởi hết cúc áo trước ngực ra, đem cặp vú to lớn bị nịt ngực bao lấy lộ hết ra. Cô cầm lấy tay Tiểu Minh, đặt lên ngực mình, nói: “Tiểu Minh, nếu trò thích ngực cô, vậy sờ đi.”


    Thật là trắng! Thật là lớn! Thật là mềm!


    Tiểu Minh dùng hai bàn tay run rẩy ở hai viên thịt tròn cực lớn trước ngực cô Lương xoa nắn vê đắp. Đồ lót của cô Lương là loại có màu trắng sạch, bằng vải bông dày, kiểu dáng hết sức kín đáo, mặc vào tuy hết sức thoải mái, nhưng sờ thì cảm giác không thích lắm. Tiểu Minh sờ một phen, không đã tay, bèn kéo luôn dây đeo vai, đem áo lót kéo tuột xuống dưới bụng, đem cặp nhũ phong thánh khiết trắng trong của cô Lương giải phóng hết ra.


    Việc này có chút ngoài ý muốn của cô Lương, không ngờ Tiểu Minh lại to gan thế, lại dám kéo nịt ngực mình xuống! Haizz, kéo thì kéo đi, sờ cũng đã sờ, thích nhìn thì cho nhìn, thật là…


    Tiểu Minh nhìn muốn lọt tròng mắt.


    Lần cuối nó nhìn thấy vú trần của phụ nữ, còn là hồi bé thấy thím hàng xóm cho con bú, mình cũng quấn mẹ đòi bú. Mẹ nó bị nó đòi quá, thật không làm gì được, bèn để cho nó bú. Nó mút hết cả buổi chả được gì, bèn bỏ đi chơi không đòi gì nữa.


    Mình hồi bé thật là một thằng đầu bò.


    Mình bây giờ không phải đầu bò nữa, quyết không thể bõ qua cơ hội lần này!


    Tiểu Minh lẩy bẩy sờ soạng bộ ngực của cô Lương, vừa vò vưa nắn, đem cặp bưởi thịt nắn thành nhiều hình dáng khác nhau.


    Đang khi Tiểu Minh chơi đùa không biết chán, cô Lương vẫn nắm cây gậy thịt của Tiểu Minh sục – không thể quên việc chính!


    “Cô Lương, cô còn có sữa hay không?”


    Cô Lương bật cười đáp: “Con cô giờ đã 18, sữa đâu ra nữa!”


    “Em không tin, hay là … cô cho em mút thử một chút.”


    Cô Lương bất đắc dĩ đáp: “Thật sợ trò luôn, muốn bú thì bú!”


    Được cô Lương đồng ý, Tiểu Minh liền không khách sáo, ôm lấy hai quả đào thịt kia bắt đầu bú liếm, chỉ một lát sau, nước miếng đã ướt đầy hai vú.


    Cô Lương không nhịn được bắt đầu thở hổn hển, nhìn cặp vú trơn ướt của mình, chợt một ý nảy ra, nhớ đến một tình tiết trong truyện hentai mình tịch thu.


    Hình như bộ ngực cũng có thể dùng?


    Bây giờ hai vú đầy nước miếng của Tiểu Minh, bôi trơn thực ra là đủ … Haizzz, đã vậy rồi, hay thử một cái!


    Với cô, dùng ngực hay dùng tay cũng chẳng khác biệt gì, dù sao nhìn cũng cho nó nhìn, bú cũng cho nó bù, còn đỡ hơn phải dùng miệng.


    Nghĩ tới đây, cô Lương cúi người xuống, hai tay đỡ hai vú đem cây gậy thịt của Tiểu Minh kẹp lấy, bắt đầu sọc lên xuống.


    Phen này thật sự đổi mới tam quan của Tiểu Minh, hóa ra còn có thể làm vậy! Cô Lương quả thật thâm tàng bất lộ!


    Hai vú mềm mại, mượt mà, trơn nhẵn, co dãn cùng với từng động tác nắn bóp có tiết tấu, mang đến cho Tiểu Minh một trải nghiệm khác biệt. Chẳng mấy chốc, Tiểu Minh ở trải nghiệm này đạt đến đỉnh.


    “A a a a a …………!” Sau thời gian tích lũy, là bùng nổ mạnh mẽ. Vì góc độ, nên trên mặt, trên ngực, trên tóc cô Lương bị bắn đầy cả, có một ít còn văng vào miệng cô. Số lượng lớn đến mức cô Lương còn có chút choáng váng, không để ý chút chất lỏng bắn vào miệng mình, ực một tiếng nuốt vào bụng.


    Lúc này, ở phòng ngoài cô Đới cũng đã xử lý xong vết thương của mấy học sinh nam, từ trong khe cửa nhìn thấy cảnh này, không khỏi hiểu ý mỉm cười.


    “Cô Lương cũng rất cố gắng nha.” Không lâu sau, cô Lương cùng Tiểu Minh từ trong phòng đi ra, mặt cô Lương đỏ như đào chín.


    “Đới à, chị trách lầm em rồi, mấy hôm nay vì Tiểu Minh, em đã phải chịu ủy khuất.”


    Cô Đới là một người rất thoải mái, lập tức bỏ qua ngượng nghịu, nắm lấy tay cô Lương nói: “Chị Lương, đừng nói như thế, chị cũng phải chịu ủy khuất mà.”


    Tiểu Minh nhìn hai cô giáo, trong lòng có chút buồn bực, sao lại ủy khuất?


    “Tiểu Minh, trò về được rồi.”


    “Đúng, giờ học buổi chiều sắp bắt đầu rồi.”


    Giờ lại còn đuổi mình đi! Vần vò mình nửa ngày, còn chưa bôi thuốc nữa!


    Tiểu Minh đi rồi, cô Đới chợt a một tiếng nói: “Mai là cuối tuần, chuyện bôi thuốc làm sao?”


    Cô Lương cũng sững người, sau đó mới phản ứng kịp: “Còn sao nữa, chẳng lẽ để hai ta giúp nó cả đời sao!” Nói xong, trên mặt hai người cũng đều đỏ bừng.


    Chương sáu


    Thứ bảy.


    Cha Tiểu Minh đi công tác vẫn chưa về, chỉ có nó với mẹ ở nhà.


    Giữa trưa, lại đến giờ bôi thuốc, lần này đến phiên mẹ Tiểu Minh – Diêm Khiết bôi thuốc cho nó.


    Tiểu Minh lẩy bà lẩy bẩy không dám cởi quần. Nguyên nhân sao – dĩ nhiên là do thằng nhỏ đã chào cờ cửng cao ngồng lên.


    Kể cũng lạ, Tiểu Minh hình như chỉ đến trưa mới sưng to như vậy, những lúc khác hết sức bình thường, chỉ hơi đỏ đỏ thôi. Cho nên khi Diêm Khiết bôi thuốc cho nó cũng không phát hiện cái gì lạ thường.


    Nhưng phải tới sẽ tới, trưa thứ bảy, thằng nhỏ của nó đã thẳng đứng, muốn đâm rách quần nó ra.


    “Tiểu Minh, sao còn chưa cởi quần? Mẹ muốn bôi thuốc cho con!” Tiểu Minh biết không thể tránh khỏi, đành nghiến răng, cởi tuột quần ra, cây côn thịt to lớn liền bật ra ngoài, lúc lắc giữa không trung, như đang chào hỏi Diêm Khiết vậy.


    Diêm Khiết hết hồn.


    Sao lại to như thế? Không giống bình thường? Chẳng lẽ bệnh tình nó tăng thêm.


    Nhắc tới, đây là lần đầu tiên Diêm Khiết thấy dáng vẻ Tiểu Minh lúc ‘phát bệnh’. Lần trước khi cô đến bệnh viện, cô Lương đã ‘trị bệnh’ xong cho nó.


    Diêm Khiết không dám chậm trễ, bèn rút điện thoại gọi cô Đới: “Alo, cô Đới phải không ạ, tôi là mẹ Tiểu Minh…”


    “Vâng là tôi, mấy hôm nay thật làm phiền cô, còn chưa gặp được cô để cảm ơn …” Hàn huyên với cô Đới mấy câu xong, Diêm Khiết mới đi vào ý chính: “À là vầy … Hôm nay khi tôi định bôi thuốc cho Tiểu Minh, thì thấy chỗ đó của thằng bé sưng ghê lắm …”


    “Sao? Cô bảo bình thường cũng vậy à? Có vấn đề gì không cô?”


    “Cô hỏi đã sưng bao lâu à? Để tôi xem …” Nói xong, Diêm Khiết nhìn đồng hồ đeo tay, nói tiếp: “Phải hơn hai mươi phút rồi, nhưng nó sưng từ lúc nào tôi không biết…”


    “Cái gì! Cô nói nếu để lâu sẽ hoại tử? Nhưng làm sao giờ!” Nói đến đây, Diêm Khiết cầm điện thoại tránh ra xa, giọng nói cũng thì thầm, sợ Tiểu Minh nghe được. Thì thầm với cô Đới mấy câu, cô cúp điện thoại, gương mặt mất tự nhiên quay trở lại.


    Tiểu Minh không nghe được mẹ cùng cô Đới nói gì, trong lòng không khỏi nhủ thầm: Cô Đới nói gì với mẹ nhỉ? Đừng cả ‘bờ lâu dốp’ cũng nói hết nha!


    Diêm Khiết lấy ra bình thuốc chuẩn bị bôi thuốc cho Tiểu Minh. Lúc này cô đang rất hồi hộp, cô Đới đã nói, nếu như bôi thuốc không thể giảm sưng, thì phải thông qua phương pháp khác để nó xìu xuống. Mà phương pháp là gì, Diêm Khiết không hỏi – là mẹ của một bé trai 13 tuổi, sao lại không biết làm thế nào để thằng nhỏ của đàn ông nhũn đi chứ.


    Haizzz, hi vọng sẽ không phải như vậy!


    Diêm Khiết thuần thục bôi thuốc cho Tiểu Minh, trong lúc ấy, Tiểu Minh cố nén cơn đau, không kêu ra tiếng.


    Bôi thuốc xong, Diêm Khiết và Tiểu Minh đều im lặng, hai người nhìn chằm chằm cây gậy thịt căng phồng của Tiểu Minh, mong chờ kỳ tích phát sinh.


    Một phút, hai phút … năm phút rồi … mười phút … Đến phút thứ hai mươi, Diêm Khiết cuối cùng đã không chịu đựng được nữa – cứ thế này, nói không chừng sau này mình không có cháu để ôm!


    Nghĩ đến đây, Diêm Khiết điều chỉnh tư thế ngồi, trịnh trọng cầm lấy tay Tiểu Minh, hỏi: “Tiểu Minh, ở trường học, thầy cô có dạy con về giới tính chưa?” Tiểu Minh lắc đầu.


    “Vậy, con đã nghe qua từ ‘tự sướng’ chưa?” Tiểu Minh lại lắc đầu, thầm nhủ ‘bờ lâu dốp’ thì nghe qua.


    Diêm Khiết thở dài, thầm nhủ không thể trông cậy gì vào nhà trường, xem ra chỉ có người mẹ này giáo dục giới tính cho con trai thôi. Thế là, cô dùng những từ ngữ ngắn gọn, đem tình dục, tuổi dậy thì, cơ quan sinh dục, xuất tinh, thủ dâm khái quát dạy cho Tiểu Minh.


    Chưa từng tiếp xúc qua ‘Giáo dục giới tính’ Tiểu Minh nghe tròn mắt – hóa ra mình cùng cô Đới cô Lương làm, chính là ‘hành vi tình dục’! Mà ‘nặn độc’ cô Lương nói, hóa ra là thông qua ‘thủ dâm’ để xuất tinh! Ai bảo cô giáo đều là thiên thần, khi cần lừa gạt đều là ác ma! Tin tốt duy nhất là, hai cô nuốt tinh dịch của mình cũng sẽ không bị mang thai, chỉ có đem tinh dịch bắn vào trong âm đạo mới có thể mang thai.


    Đây là tin tốt gì chứ!


    Diêm Khiết không biết suy nghĩ trong lòng Tiểu Minh, lại nói tiếp: “Dương vật từ một loại gọi là thể hang tạo thành, nên khi có kích thích tình dục, thể hang được bơm đầy máu làm dương vật cương cứng, đây là một hiện tượng sinh lý hết sức bình thường. Nhưng nếu thời gian cương cứng quá dài, thì sẽ có khả năng dẫn đến hoại tử.”


    “Phương pháp chính là ‘thủ dâm’ sao?” Tiểu Minh rất thông minh, lập tức nắm được mấu chốt.


    “Trong tình huống thông thường, sau một ít thời gian, hiện tượng cương cứng sẽ tự biến mất, không cần phải thủ dâm. Nhưng tình huống của con khá đặc biệt, dưới ảnh hưởng của nọc độc, hiện tượng cương cứng cua con rất khó tự biến mất, để tránh cho chỗ đó của con bị sung huyết quá lâu gây nên hoại tử, chỉ có cách là thủ dâm. Nhưng con phải nhớ, đây là tình huống đặc biệt nên mới cho phép con thủ dâm, sau này không được đâu nhé!” Chương trình ‘Giáo dục giới tính’ kết thúc, Diêm Khiết thở phào nhẹ nhõm.


    Tiểu Minh rất thông minh, dù trong lòng nó còn nhiều thắc mắc, nhưng rất biết điều không hỏi lung tung này kia, từ bé đến giờ, làm hai vợ chồng Diêm Khiết đỡ vất vả rất nhiều..


    “Chờ mẹ một lát!” Nói xong, Diêm Khiết trở về phòng ngủ của mình, chỉ một lát sau, liền cầm một thứ thần thần bí bí quay lại.


    Lại là một cái dương vật giả! Hơn nữa xem kích thước, cũng ngang ngửa với hàng của Tiểu Minh.


    Diêm Khiết cầm dương vật giả ngồi xuống, hai má đỏ hồng, hạ giọng nói với Tiểu Minh: “Đây là dụng cụ mô phỏng trong y học, chuyên môn dùng để giáo dục giới tính, mẹ dùng nó để dạy con ‘thủ dâm’!” Tiểu Minh mở rộng tầm mắt, còn có thứ này sao! Không biết cô Lương với cô Đới có cái này không.


    “Đến đây, đi theo mẹ, để tay ở chỗ này, sau đó vuốt ve lên xuống thật nhẹ nhàng.” Tiểu Minh đã quen cửa quen nẻo, nên làm theo rất nhanh. Một cơn đau thấu xương từ dương vật truyền tới, đến méo mó cả mặt Tiểu Minh.


    Phát hiện điều này, Diêm Khiết vội vàng hỏi thăm Tiểu Minh?


    Tiểu Minh nén đau lắc đầu không nói.


    Diêm Khiết bỏ tay Tiểu Minh ra, phát hiện dương vật của Tiểu Minh đã phồng lên đến một kích thước không hề tương xứng với thân hình của nó.


    Dưới tình trạng này, rất khó tưởng tượng có thể có được khoái cảm gì, nhưng nếu cứ như vậy, thì không thể xuất tinh!


    Diêm Khiết thận trọng dùng tay nắm lấy dương vật Tiểu Minh, sau đó giống như phải bỏng rụt tay về.


    Thật là lớn! Thật là nóng!


    Như vậy thật sẽ không sao chứ? Có phải gọi lại cho cô Đới không?


    Haizz, gọi điện thoại thì được gì chứ, chẳng lẽ nhờ cô Đới đến thủ dâm cho nó!


    Con mình sinh ra, ngậm đắng nuốt cay cũng phải sục cho nó … coi như đang sục cho chồng vậy! Lại nhớ ra, hình như đã lâu không cùng ông xã rần rần rồi … Con trai mình thật giỏi, còn nhỏ như vậy đã to hơn ba hắn nhiều rồi!


    Ôi trời mình đang nghĩ cái gì vậy chứ … Cứ vậy đi, Diêm Khiết một bên suy nghĩ lung tung, một bên vuốt ve cho con trai. Nhưng qua một lúc lâu, vẫn chẳng có hiệu quả…


    “Con à, cứ tiếp tục như vậy cũng không phải cách, con đợi mẹ thêm chút nữa …” Nói xong, Diêm Khiết lại quày quả trở về phòng ngủ, chỉ chốc lát sau, liền cầm hai thứ quay trở lại.


    Một thứ là cái bình, giống bình sữa tắm.


    Diêm Khiết bóp một ít ra lòng bàn tay, nhẹ nhàng bôi lên cây gậy thịt của Tiểu Minh.


    Tiểu Minh cảm thấy trơn trơn, man mát, rất dễ chịu. Phòng ngủ của mẹ là chốn nào vậy, sao có nhiều thứ hay ho ghê.


    Bôi xong, Diêm Khiết lại lấy một vật khác ra. Cái này Tiểu Minh không biết, trông hình dáng, giống như dụng cụ mô phỏng y học mẹ nói lúc nãy, trông như một cái bánh bao, ở giữa có một khe hẹp màu hồng. Tiểu Minh tò mò, hỏi: “Mẹ ơi, đây là cái gì?”


    Diêm Khiết ngần ngừ một lát, cuối cùng không đáp, nghiêm mặt nói: “Trẻ con đừng có hỏi nhiều!”


    Tiểu Minh rất ngoan ngoãn không hỏi nữa.


    Diêm Khiết dùng ngón tay vẹt ra cái khe đỉnh bánh bao, lật cái bình lại bóp thêm ít chất lỏng đổ vào, sau đó dùng hai ngón tay chọc vào trong lau đều.


    Tiểu Minh không rõ nguyên do, bèn cầm cây dương vật giả bên cạnh mẹ lên, bóp một cái, thấy rất co giãn, vừa định đưa lên mũi ngửi thì nghe mẹ nói: “Được rồi!”


    Tiểu Minh buông món ‘đồ chơi’ trên tay xuống, xoay nhìn về phía mẹ. Chỉ thấy Diêm Khiết cầm trong tay cái ‘bánh bao’, một bên vẹt khe hở ra, một bên chỉnh ngay dương vật Tiểu Minh, đưa khe hở nhắm ngay đầu dương vật Tiểu Minh từ từ nhấn xuống …


    Không lâu sau, cả cây gậy thịt đã bị ‘bánh bao’ nuốt trọn!


    Cái cảm giác này khó nói nên lời.


    Không giống với miệng trơn mềm, không giống vú căng nẩy, cũng không giống bàn tay thô ráp – nếu nhất định phải hình dung, giống như bị bọc khít vào mang đến cảm giác thỏa mãn …


    Nói tóm lại là, thoải mái!


    Dưới sự kích thích ấy, theo nhịp sục đầy tiết tấu của mẹ, Tiểu Minh rất nhanh liền đạt đến đỉnh.


    “A a a ….”Theo một tiếng gầm khẽ, Tiểu Minh đem toàn bộ tinh hoa của mình bắn vào trong ‘bánh bao’, chất lỏng trắng đục theo miệng ‘bánh bao’ chảy ra, Tiểu Minh bây giờ đã biết – đó chính là tinh dịch của mình.


    ** ** ** ** ** ** ** ** ** ** ** ** ** ** ** ** ***


    Chiều nay, Diêm Khiết dường như rất mệt mỏi, cô trở về phòng ngủ ngủ.


    Tiểu Minh bắn xong tinh thần ngược lại càng hăng hái, cứ nằm trên giường suy nghĩ miên man, một hồi nghĩ đến cô Đới, một hồi nghĩ đến cô Lương, một hồi lại nghĩ đến mẹ … Cứ như vậy một hồi, mi mắt nó dần nặng nề…


    Nó ngủ thiếp đi, nhưng có điều nó ngủ không yên ổn. Nó mơ rất nhiều giấc mơ, có rừng rậm, có con muỗi, còn mơ thấy rất nhiều người mặc áo choàng trắng rất đáng sợ, cầm ống tiêm đi tới đi lui, trong ống tiêm chứa đầy chất lỏng màu xanh lá … Nó sốt, hơn nữa sốt rất cao.


    Khi tỉnh lại, thì đang ở trong một bệnh viện.


    Mẹ Diêm Khiết đang mặt đầy lo âu ngồi trông ở mép giường, khóe mắt còn có vệt nước mắt nhờ nhờ.


    Thấy Tiểu Minh tỉnh lại, Diêm Khiết kích động ôm Tiểu Minh vào lòng, giọng mang theo tiếng nức nở: “Tiểu Minh, con cuối cùng cũng tỉnh, làm mẹ sợ muốn chết!”


    Đầu Tiểu Minh bị mẹ ôm siết trong ngực, không thể động đậy. Kỳ quái là, nó chợt ngửi thấy một mùi thơm, nồng nàn nhưng không gay mũi, khiến người mê say.


    Trực giác bảo nó là, đây là mùi thơm trên người mẹ, nhưng lạ lùng là, sao trước đây nó không phát hiện? Chẳng lẽ mình ngủ một giấc dậy liền biến dị?


    Đừng thật vậy chứ!


    “Tiểu Minh, mẹ đi gọi bác sĩ, rồi về ngay!” Mùi hương đi xa, chỉ để lại một mình Tiểu Minh nơi đây.


    Cẩn thận kiểm tra thân thể của mình, Tiểu Minh phát hiện, thân thể của mình tựa hồ có được sức mạnh vô biên, dù rằng chưa thử, nhưng Tiểu Minh không nghi ngờ chút nào việc mình có thể dễ dàng bật lên cao 4 mét.


    Vọng nhìn phía xa, tất cả sự vật cách xa ngàn thước đều vào trong mắt.


    Nghiêng tai lắng nghe, mọi thanh âm đều vào trong tai.


    Vểnh mũi ngửi, có thể cảm nhận được mùi hương cơ thể mẹ đang từ xa đến gần.


    Không chỉ thân thể, thị lực, thính lực, khứu giác cũng được tăng cường lớn, thật chẳng lẽ do ngủ một giấc? Hay là … Tiểu Minh không khỏi nhớ tới con muỗi trong rừng một tuần trước, cùng với những giấc mơ quái dị vừa rồi.


    “Bác sĩ xem, con tôi tỉnh dậy rồi.”


    Ông bác sĩ rõ ràng vừa chạy theo mẹ một lúc, lúc này có chút hụt hơi. Ông nghỉ một lúc, rồi lấy ra một cái đèn pin nhỏ, chiếu con ngươi của Tiểu Minh, lại xem lưỡi của nó, sau đó đo nhiệt, thử máu. Cuối cùng, bác sĩ dùng âm thanh khàn khàn nói: “Không sao rồi, có thể xuất viện.”


    ** ** ** ** ** ** ** ** ** ** ** ** ** ** ** ** ***


    Khi về đến nhà, đêm đã khuya.


    Dĩ nhiên, tối nay cũng không bôi thuốc. Có điều theo quan sát của Tiểu Minh, cảm giác đau ngứa dường như đã biến mất. Việc này làm nó có chút khó chịu, nếu như mình đã ổn rồi, há không phải sau này không thể cùng các cô giáo ấy ấy sao?


    Lúc rửa mặt, Diêm Khiết chăm sóc tận tình, giúp nó rửa mặt, đánh răng, lau mình …


    Tiểu Minh có chút ngượng nghịu nói: “Mẹ ơi, để con tự làm đi, con không sao rồi …”


    “Suỵt…” Diêm Khiết dùng ngón tay che miệng Tiểu Minh lại.


    Tiểu Minh ngoan ngoãn không nói gì nữa, mặc cho mẹ lau chùi thân thể mình.


    Diêm Khiết lúc này trăm mối lo âu. Tiểu Minh lần này bệnh dù không sao, nhưng sự kiện con muỗi lần trước đủ khiến cô sợ hãi – sinh mạng là một thứ rất yếu ớt, nếu chẳng may Tiểu Minh có chuyện gì, ông xã lại thường xuyên không có nhà, sau này mình biết dựa vào ai?


    Đến Diêm Khiết cũng không phát hiện ra, không biết từ lúc nào, Tiểu Minh đã trở thành một người đóng vai trò vô cùng trọng yếu trong cuộc đời mình, mà không chỉ là một đứa con. Qua lần này, Diêm Khiết đã âm thầm quyết định, sau này phải yêu chiều Tiểu Minh gấp bội! Cưng chiều? Thì sao? Mẹ cưng chiều con là lẽ đương nhiên, không phải sao?


    “Mẹ ơi …” tiếng Tiểu Minh nghe như muỗi kêu.


    “Sao hả con trai?” Diêm Khiết lúc này mới phát hiện, trong khi mình đang suy nghĩ lung tung, khăn lông trên tay đang tới lui lau chùi hạ thể Tiểu Minh, lúc này, khẩu cự pháo dưới háng Tiểu Minh đang cao vút tầng mây.


    Diêm Khiết vỗ đầu một cái, nói: “Đúng rồi, xem trí nhớ của mẹ này, tối nay còn không bôi thuốc cho con nữa!” Dứt lời liền bỏ khăn xuống, lôi Tiểu Minh ra khỏi phòng tắm.


    “Đi, theo mẹ về phòng ngủ, mẹ bôi thuốc cho!”


    “Sao phải đi phòng ngủ của mẹ?”


    “Ngốc, đương nhiên là vì ‘dụng cụ y liệu’ ở phòng của mẹ chứ sao!”


    ????


    ????


    Chương 7


    Chủ nhật.


    Cứ việc Tiểu Minh cảm thấy trạng thái của mình cực kỳ tốt, nhưng vẫn bị mẹ bắt nằm trên giường dưỡng bệnh.


    Trong lúc rảnh rỗi chán ngán, Tiểu Minh bắt đầu quan sát sự biến hóa của mình.


    Sau khi kiểm tra, Tiểu Minh phát hiện, sự biến đổi của mình có thể nói là long trời lở đất. Chẳng những các loại chức năng trên cơ thể đều có tăng vọt, dường như còn phát sinh … một số biến đổi.


    Ví dụ như, chỉ cần Tiểu Minh muốn một cái, ngón tay ngón chân sẽ mọc ra gai ngược chằng chịt, qua thử nghiệm, quả nhiên có thể leo bám vào tường như côn trùng vậy, có điều không thể đi giày, cũng khá phiền toái.


    Còn có, khe móng tay của Tiểu Minh có thể đưa ra một cây kim dài, nhỏ như sợi tóc, nhưng cực kỳ cứng rắn, dù muốn đâm thủng vách tường cũng không phải là chuyện gì khó.


    Còn một cái nữa, chính là tầm nhìn của nó. Chỉ cần nó muốn, nó có thể đồng thời quan sát tất cả mọi thứ trong phạm vi 360 độ, không cần quay đầu.


    Chỉ tiếc là, thân thể Tiểu Minh chẳng có chút biến đổi gì, vẫn gầy tong teo, trông rõ như một con muỗi khổng lồ.


    Tiểu Minh hồi trước từng xem qua một bộ phim nước ngoài, tên là ‘Người Nhện’, nói về một học sinh trung học, bị con nhện cắn sau đó thân thể xuất hiện biến dị, có thể trèo tường, phun tơ như nhện, trở thành siêu anh hùng.


    Chẳng lẽ mình cũng vậy?


    Vậy mình phải gọi là gì? Người Muỗi? Nghe nó bèo bèo thế nào… Có điều không thể phủ nhận là, sự biến đổi của mình chắn chắn có liên quan đến con muỗi đó. Tầm mắt mở rộng vì muỗi có mắt kép, ngón tay ngón chân có gai ngược vì đó là đặc thù của côn trùng, mà cái kim kia …chẳng lẽ đó chính là kim chích hút máu của con muỗi?


    Vậy chẳng phải mình cũng có thể hút máu?


    Nên tìm người thí nghiệm thử!


    “Cộc cộc cộc …” Tiếng gõ cửa van lên.


    Ngay sau đó tiếng của mẹ vang lên: “Tiểu Minh, dậy chưa? Mẹ mang điểm tâm cho con nè!”


    Cơ hội!


    Diêm Khiết đẩy cửa đi vào, thấy Tiểu Minh đang ngoan ngoãn nằm trên giường, rất là an ủi.


    “Sao rồi cục cưng, tối hôm qua ngủ có ngon không?”


    “Dạ có! Mẹ, con thật sự đã khỏe rồi, con muốn đi ra ngoài chơi!”


    Diêm Khiết nghiêm mặt nói: “Đừng có bướng bỉnh, tối hôm qua mới vừa hạ sốt, hôm nay không đi đâu cả!”


    Tiểu Minh có chút bực bội, lặng lẽ thò cây kim ra, nhân lúc mẹ không để ý, chích vào mu bàn tay mẹ một cái.


    Phản ứng đến cực kỳ nhanh, mu bàn tay của mẹ liền sưng u một cục, từ ngoài nhìn vào, giống y như vết chích của muỗi vậy!


    “Ui da, sao nhà lại có muỗi! Chích mẹ sưng một cục to! Ngứa quá!” Mẹ dùng sức gãi, gãi mạnh muốn bật máu, xem ra so với vết muỗi chích bình thường còn ngứa hơn nhiều lắm.


    Quả nhiên là được! Sau này mình ghét ai, thì chích cho nó một cái, quả nhiên là vô địch!


    Tiểu Minh cố nén hưng phấn trong lòng, suy nghĩ một cái, mụt sưng trên tay của mẹ đã biến mất không còn – hóa ra còn có thể hủy bỏ được!


    Diêm Khiết nghi ngờ nhìn mu bàn tay mình, sao mụt sưng lại không còn? Nhưng cuối cùng cô không để ý đến nữa, quay đầu liền quên mất.


    Quá siêu! Hóa ra ngứa hay không ngứa toàn bộ do mình khống chế! Sau này lỡ như bị người ta phát hiện, liền hủy bỏ, đến chứng cứ cũng không lưu lại!


    Tiểu Minh trong cơn hưng phấn tột độ ăn xong bữa sáng. Diêm Khiết đem chén đĩa thu dọn, bắt đầu dọn vệ sinh phòng.


    Phòng Tiểu Minh sàn phòng bằng gỗ, không thể dùng giẻ ướt lau, mẹ Tiểu Minh mỗi lần lau đều phải quỳ ngồi, cầm khăn từng chút từng chút lau. Làm như thế tuy mất công, nhưng lau rất sạch sẽ, lại không làm hỏng sàn, không trách các bà vợ Nhật Bản đều lau nhà như thế (Đừng hỏi tác giả sao lại biết, vào 4rum thiên địa mà down, hiểu?).


    Tiểu Minh nằm trên giường, nhìn cặp mông lớn của mẹ lúc lắc, chợt nảy ý: Hay là chích một cái vào mông mẹ, chắc vui lắm!


    Nói là làm ngay!


    Tiểu Minh đem ống chích vươn dài ra, nhắm ngay mông mẹ, chích mạnh một cái.


    Ái chết cha! Mẹ tự nhiên di chuyển, mũi kim này của Tiểu Minh vốn nhắm ngay mông, giờ đột nhiên bị lệch, cắm đúng vào giữa hai múi … hình như vào chỗ nào sâu sâu!


    Vẻ mặt của Diêm Khiết đột nhiên trở nên rất mất tự nhiên, ngón tay nắm mạnh váy, cảm giác rất ngứa nhưng lại không dám gãi, xem ra rất đau khổ.


    Tiểu Minh biết mình gây ra họa, bèn nhắm chặt mắt lại giả vờ ngủ.


    Chỉ một lát sau, Diêm Khiết rốt cuộc không chịu được nữa, bỏ lại khăn lau chạy ra khỏi phòng Tiểu Minh, tướng chạy rất lạ, bước chân không dám bước dài, giống như đang cụp đuôi vậy.


    Tiểu Minh run rẩy nằm trên giường.


    Bên ngoài phòng rất yên tĩnh, mẹ đang làm gì thế?


    Mẹ không bị gì chứ? Mình có nên ra xem một cái không?


    Một lát sau, Tiểu Minh cuối cùng không nhịn được, rón rén rời phòng ngủ.


    Trong phòng khách không có ai, nhà cầu cũng thế, phòng bếp cũng không có... Vậy cũng chỉ còn lại có phòng ngủ của mẹ!


    Đến trước cửa phòng mẹ, từ bên trong truyền ra tiếng rên rỉ khe khẽ.


    Mẹ đang làm gì ở trong đó? Không biết có bị sao không?


    Tiểu Minh thận trọng đẩy khẽ cửa ra, nhìn xuyên qua khe cửa vào phòng.


    Chỉ thấy mẹ đang nằm sấp trên giường, chổng mông lên, lấy tay ra sức gãi mông, cứ mỗi cú gãi lại phát ra một tiếng rên rỉ, Tiểu Minh nghe vào tê tê cả người.


    Tiểu Minh muốn nhìn rõ hơn một chút, nên đẩy khe cửa rộng ra, nào ngờ phát ra tiếng cót két, làm mẹ bị giật mình.


    Thấy là Tiểu Minh, mẹ bực mình trách: “Sao không gõ cửa!” Tiếng của cô nghe yếu ớt, không có tí sức lực nào.


    Thấy mẹ như vậy, Tiểu Minh quan tâm hỏi: “Mẹ không sao chứ?”


    Diêm Khiết chợt ‘ai da’ một tiếng, xem ra ngón tay gãi không đúng, làm bị thương mình.


    Lúc này, sự xuất hiện của Tiểu Minh giống như cứu tinh vậy, mẹ sai Tiểu Minh: “Mông mẹ không biết sao bị ngứa quá, mẹ muốn xoa ít dầu gió vào trong, nhưng mẹ không tự nhìn được, con đến giúp mẹ một chút!” Xem ra thật là ngứa lắm rồi, nếu không có đánh chết cô cũng không để con trai ruột của mình thọt lỗ đít mình.


    Tiểu Minh nghe lời cầm dầu gió lên, đi ra phía sau người mẹ. Từ góc độ này, cặp mông căng tròn của mẹ nhìn càng thêm hấp dẫn, chiếc quần lót nhỏ viền ren màu tím kéo xuống bờ mông trắng phau phau, vừa đủ hở ra lỗ đít, lại vừa đủ che lại những bộ phận khác. Lúc này lỗ đít của mẹ đã bôi dầu gió nhoe nhoét, hậu môn đỏ hồng hồng, lỗ đít lúc đóng lúc mở, giống như một cái miệng đang khóc đòi ăn.


    Ngón tay Tiểu Minh bôi dầu gió, từ từ cắm vào hậu môn của mẹ. Được dầu gió bôi trơn, ngón tay nó không chút khó khăn lút vào tận gốc.


    Cảm giác ngón tay bị cơ thắt hậu môn siết chặt rất kỳ diệu, càng hay hơn là, dưới sự co bóp của cơ, ngón tay còn có một cảm giác như đang bị hút vào vậy.


    Nhưng bây giờ không phải là lúc hưởng thụ! Sau khi cắm hết ngón tay vào, Tiểu Minh xoay móc ngón tay khắp nơi, hi vọng làm giảm sự đau đớn của mẹ lại. Mà mông của mẹ cũng xoay theo chiều xoay ngón tay Tiểu Minh, nhưng có điều ngón tay nó quá ngắn, với không tới chỗ ngứa.


    Làm được một hồi, mẹ kêu ngừng, nói: “Con vào phòng bếp cầm cây đũa lên, nó dài!”


    Tiểu Minh uhm một tiếng, chạy đến phòng bếp lấy đũa, rồi quay trở lại làm giúp mẹ.


    Đáng tiếc, đũa dài thì dài, nhưng không có giác quan giống ngón tay, chọc cả buổi mà cũng chẳng biết có chọc đúng chỗ không, ngược lại hậu môn của mẹ dầu gió nhoe nhoét, đoán chừng hai hôm nữa mẹ đi ỉa cũng ra mùi bạc hà. J


    Lúc này, Tiểu Minh ngạc nhiên thấy cây gậy thịt của mình lại sưng lên, chống quần mình thành căn lều, mấy lần suýt đâm trúng mông mẹ.


    Mình không phải ổn rồi sao? Sao lại sưng nữa?


    Không đúng, không giống như mấy lần trước – lần này dù sưng phồng, nhưng không đau tí nào.


    Đây chính là ‘cương cứng’ mà mẹ nói đúng không?


    Nhưng mà mẹ nói là cương cứng thường thường phát sinh vào lúc buổi sáng dậy, hoặc là ve vuốt, giống như lúc tắm tối qua. Nhưng bây giờ không phải sáng sớm, cũng chẳng đụng gì đến nó, chẳng lẽ … mình lại nảy sinh ý đồ tình dục với mông của mẹ?


    Đối với một cậu bé mười ba tuổi mà nói, nảy sinh ý đồ tình dục với hậu môn là một chuyện rất khó hiểu. Đang lúc Tiểu Minh ngẩn ngơ, Diêm Khiết chờ đợi khó chịu, liền xoay người lại, vừa lúc liếc thấy dương vật nhỏng cao của nó


    “Tiểu Minh? Con lại sưng rồi?” Tiểu Minh gật đầu.


    “Lại đây, cởi quần ra, mẹ bôi thuốc cho.” Dương vật bật ra khỏi quần, suýt nữa đập vào mặt Diêm Khiết. Diêm Khiết hai tay nắm lấy dương vật nóng bỏng của Tiểu Minh, không khỏi nuốt ngụm nước bọt, mà cơn ngứa trong đít lại chợt tăng.


    Chật vật thoa thuốc cho Tiểu Minh xong, Diêm Khiết chỉ cảm thấy người mình nóng ran ran. Ánh mắt ngưng ở cây gậy thịt của Tiểu Minh mấy giây, cô mới quay người lại, khôi phục tư thế nằm ban đầu.


    “Tiểu Minh…Cái đũa vẫn còn quá nhỏ … con đi tìm một chút xem có thứ gì to một chút … dài một chút … thọc cho mẹ một chút …” Tiểu Minh cũng không mặc lại quần, cứ tênh hênh như thế đi khắp nhà tìm thứ mẹ yêu cầu.


    Tiểu Minh tìm được bàn chải đánh răng, bút viết… nhưng những thứ này cũng không làm mẹ hài lòng, lại sai Tiểu Minh tìm tiếp.


    Đang lúc nó bối rối không biết làm sao, chợt nhìn xuống thấy cậu nhỏ đang tung tẩy của mình, cái này được không?


    Đủ to! Đủ dài!


    Vậy dùng thử xem!


    Tiểu Minh đỡ cây gậy thịt của mình, nhắm ngay lỗ hậu của mẹ, thử thọc vào.


    Quả nhiên, dương vật không vào trong dễ dàng như những thứ đồ lúc trước, ở cửa hậu môn thúc một lúc, vẫn không vào được. Lúc này, mẹ đang nằm chợt hít sâu một hơi, cửa hậu môn cũng theo hơi thở này mà mở rộng ra, Tiểu Minh nhắm ngay cơ hội, dùng sức nhấn một cái, cả cây dương vật thì tiến vào lút cán.


    “A a …..!” Mẹ phát ra một tiếng rên rỉ đầy thỏa mãn.


    Xem ra có hiệu quả?


    Làm lại!


    Tiểu Minh bắt đầu không ngừng dùng cây gậy thịt của mình rút ra nhấp vào, mỗi một lần cũng đều rút gần ra, sau đó lại tận gốc tiến vào, cứ như vậy ra vào không ngừng. Một lúc sau, vì để mượn lực dễ dàng hơn, bèn đưa tay vịn chặt mông mẹ, bắt đầu tiến công mãnh liệt.


    “A nha … nha … ai da…”


    “Sâu một chút … vào trong nữa … Tí nữa là đến rồi … ai nha …”


    “Ai nha … đúng rồi chính là chỗ này … thọt đúng … a a a …”


    “Nhanh … ra sức vào … lại mạnh hơn chút nữa … ai nha … thật sướng quá … đừng ngừng lại…”


    “Ai da …thọt đến rồi … sao mà sướng quá … aa … mẹ chết …”


    Mẹ đã bị Tiểu Minh thúc đến nói năng lộn xộn, mà Tiểu Minh thì đang rất ‘ngoan ngoãn’ nghe theo lời mẹ, hướng ‘sâu hơn, nhanh hơn, mạnh hơn’ mà tiến bước.


    “Mẹ ơi…con…sắp…nhịn…không nổi …”


    “Tiểu Minh …nhanh…nhanh…nhanh lên ….a a a a …..!”


    “A a a a ….!” Hai tiếng rên rỉ cao vút vang lên giữa phòng, hai người cùng nhau đồng thời đạt đến đỉnh.


    Diêm Khiết chỉ cảm thấy một dòng chất lỏng nóng bỏng lớn phun vào trong trực tràng của mình, trong nháy mắt liền dập tắt cơn ngứa khổ sở kia, sảng khoái giống như vừa nằm chưng nửa tiếng sauna 90 độ, liền nhảy hồ nước mát vậy!


    Diêm Khiết cả người nằm xụi lơ trên giường, tinh dịch dập tắt cơn ngứa của cô, nhưng cũng đồng thời khôi phục lại lý trí – mình vừa làm cái gì vậy chứ!


    Tiểu Minh bò đến trước mặt mẹ, sờ sờ gương mặt đỏ bừng của mẹ hỏi: “Mẹ ơi, mẹ đỡ hơn chưa?”


    Nhìn gương mặt non nớt của Tiểu Minh, Diêm Khiết chợt cảm thấy thoải mái trong lòng: Dù thế nào chăng nữa, nó cũng chỉ là đứa bé ngoan biết yêu thương mẹ mà …


    Diêm Khiết yêu thương vuốt ve mặt Tiểu Minh, nói: “Mẹ đã ổn rồi, Tiểu Minh, con thì sao?”


    Tiểu Minh chớp chớp mắt nghĩ một hồi, nói: “Con cũng thoải mái, chỉ là giờ thấy chim nó cứ mát lành lạnh …”


    ???
     
  6. Kẻ Bất Tử

    Kẻ Bất Tử Đại Gia Lầu Xanh Verified
    137/226

    Bài viết:
    4,766
    Đã được thích:
    2,911
    Điểm thành tích:
    137
    Người sắt, người nhện, người dơi, người kiến, người điện, người báo, người chim,,,,, giờ còn có cả người muỗi hả [email protected][email protected]!!!
     
    Mafia859113 and loki Trần like this.
  7. thiên ngư lôi

    thiên ngư lôi Xem Sex Lần Đầu Verified
    2/57

    Bài viết:
    35
    Đã được thích:
    16
    Điểm thành tích:
    2
    dạo này nhiều người theo trường phái văn phong của tàu nhỉ. tks tavs giả đã coppy
     
  8. DieJarZern

    DieJarZern Đại Gia Lầu Xanh Verified
    57/113

    Bài viết:
    1,734
    Đã được thích:
    514
    Điểm thành tích:
    57
    Dịch cho hết đừng drop nhé bác ơi. Yêu bác nhiều nhiều. :*

     
  9. traiTien-CoDon

    traiTien-CoDon Mất Trinh Verified
    37/57

    Bài viết:
    173
    Đã được thích:
    73
    Điểm thành tích:
    37
    Ủng hộ thớt mình rất thích đọc thể loại văn như thế này. Thông ass bác
     
  10. Ozconan

    Ozconan Dậy Thì Verified
    2/57

    Bài viết:
    56
    Đã được thích:
    16
    Điểm thành tích:
    2
    Hay lắm bác ơi, :)
     
  11. Lexus3x

    Lexus3x Dậy Thì Verified
    2/57

    Bài viết:
    50
    Đã được thích:
    43
    Điểm thành tích:
    2
    Ủng hộ bác. Nếu có ảnh vẽ minh họa thằng Mosquito Man nữa thì hay, chứ em tưởng tượng lúc nó biến hình cứ lông lá thế nào ấy :))
     
  12. vohansat

    vohansat Còn trinh Verified
    62/113

    Bài viết:
    82
    Đã được thích:
    403
    Điểm thành tích:
    62
    Truyện mình tự dịch và post bản dịch đầu tiên ở thiendia nhé, chứ ko copy trang nào đâu
     
  13. Favorite

    Favorite Còn Bú Sữa Mẹ
    1/57

    Bài viết:
    9
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    1
    Hôm nay có cháp ko bác ơi?
     
  14. traiTien-CoDon

    traiTien-CoDon Mất Trinh Verified
    37/57

    Bài viết:
    173
    Đã được thích:
    73
    Điểm thành tích:
    37
    Có chap ko chủ thớt ơi ư ư
     
  15. hairutily2507

    hairutily2507 Còn Bú Sữa Mẹ
    1/57

    Bài viết:
    6
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    1
    hay
     
  16. Ozconan

    Ozconan Dậy Thì Verified
    2/57

    Bài viết:
    56
    Đã được thích:
    16
    Điểm thành tích:
    2
    Chờ hoài k thấy thớt đâu, chắc đang hú hí ở đâu rồi. :oops:
     
  17. petenjane

    petenjane Đại Gia Lầu Xanh Verified
    117/226

    Bài viết:
    2,115
    Đã được thích:
    435
    Điểm thành tích:
    117
    Lâu rùi mới thấy bác @vohansat , tui vẩn còn nhớ truyện "Đại cách mạng văn hóa vô sản" bác dịch tuyệt cú mèo :p Rán kiếm giờ rảnh dịch tiếp truyện này đều đều nhen bác :)
     
  18. xaolonqua

    xaolonqua Dân Chơi Verified
    97/113

    Bài viết:
    387
    Đã được thích:
    212
    Điểm thành tích:
    97
    Ủng hộ bác nhé, đều tay nhé ;)
     
  19. Vn_victory

    Vn_victory Xem Sex Lần Đầu Verified
    2/57

    Bài viết:
    39
    Đã được thích:
    16
    Điểm thành tích:
    2
    Chấmmmm
     
    usabuon thích bài này.
  20. Nghienlauxanh

    Nghienlauxanh Biết Quay Tay Verified
    87/113

    Bài viết:
    133
    Đã được thích:
    1,530
    Điểm thành tích:
    87
    Quá hay bác ơi,truyện nhẹ nhàng không tục tĩu nhưng đọc xong thấy rất nứng